- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 37 : Ngày tận thế đen tối kết thúc. (c361-c370)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 37 : Ngày tận thế đen tối kết thúc. (c361-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Ngày tận thế đen tối kết thúc.
Dựa theo kế hoạch mà bọn họ trước kia đã cùng nhau lập ra, gần như đã được triển khai rồi.
“Nhất định có thể thành công! Bất cứ chuyện gì rơi vào tay ông chủ đều có thể dễ dàng giải quyết!” Vương Tam Đại trầm giọng nói.
Bọn họ nhìn về phía chân trời u ám kia, trong lòng đều đang trông đợi.
Khắp nơi trên trái đất, lớp lớp từng bóng người đi qua đi lại, săn lùng giết dị thú, tìm kiếm thức ăn, nỗ lực tu luyện, tránh né dị thú đang tập kích.
Bọn họ sống cuộc sống như vậy đều đã thành thói quen.
Có lẽ mỗi ngày đều sẽ như vậy, cho đến lúc chết bọn họ cũng sẽ không còn nhìn thấy được thấy ngày ánh sáng mặt trời chiếu rọi nữa
Oong…
Trong thời gian một giờ, bỗng nhiên bên trên cây cột khổng lồ màu đen rung lên dữ dội, từng đường từng đường hắc sắc quang mang lập lòe chiếu lên không rõ nguyên nhân.
“Cây cột khổng lồ màu đen phát sinh chuyển biến rồi!”
“Chết tiệt, chẳng lẽ lại phát sinh biến cố gì rồi hả ?”
Từng ánh mắt nhất thời đều nhìn về cây cột khổng lồ màu đen kia.
Lần trước khi cây cột khổng lồ màu đen xuất hiện dị thường là thời điểm thị huyết thú xuất hiện, con thị huyết thú to lớn một chân liền có thể dễ dàng đạp nát một thành phố nhỏ, trước mắt con người căn bản không hề có sức ngăn cản được.
Cảnh tượng hủy diệt đấy cho đến hiện tạo họ vẫn còn nhớ rất rõ ràng, bây giờ lại lại phát sinh biến cố rồi !
Lúc này tại Tây An, Lâm Tiểu Ngư nhìn thấy sự chuyển biến này, mặt liền biến sắc.
Cô trực tiếp đứng trong hư không, ánh mắt nhìn về phía cây cột khổng lồ màu đen nơi xa, vẻ mặt âm tình bất định.
“Tiểu Ngư, xảy ra chuyện gì rồi hả ?” Chị họ của Lâm Tiểu Ngư đúng lúc đang ở bên cạnh cô, thấy thế liền vội vàng hỏi.
“Không biết.” Lâm Tiểu Ngư lắc đầu, thanh âm trong trẻo lạnh lùng vang lên.
Hiện tại trên người cô phát tán ra khí thế chấn động cực kỳ mạnh mẽ, so với hơn nửa năm trước kia rõ ràng là mạnh hơn rất nhiều.
Trong góc căn phòng nơi toàn nhà đổ nát hoang tàn kia, thân hình cô bé nho nhỏ núp bên trong cái chăn mốc meo, nhìn thấy chuyển biến của những cây cột khổng lồ màu đen, nhỏ giọng nói: “Ca ca, những cây cột đó lại đang biến đổi rồi.”
“Chết tiệt!” Cậu bé nắm tay thành quyền, nhìn những cây cột lớn màu đen, trong mắt hiện lên một tia cừu hận.
Lần trước cha mẹ của cậu cũng là chết trong tay thị huyết thú, cũng chính là sau khi những cây cột khổng lồ màu đen phát sinh chuyển biến.
Lần này lại xảy ra chuyến biến giống như vậy.
“Anh, em nhớ ba mẹ rồi.” Cô bé nhỏ giọng nói, thân thể của cô cảm thấy càng ngày càng suy yếu, sắc mặt tái nhợt.
Cô cảm thấy mí mắt mình tựa hồ đang đánh lộn, mơ hồ nói: “Em hình như nhìn thấy cha mẹ rồi, bọn họ muốn dẫn em đi đấy.”
“Tiểu Nhã, Tiểu Nhã, cha mẹ vẫn luôn phù hộ cho chúng ta đây, điều em thấy không phải thật sự, Tiểu Nhã, em không được ngủ, em tỉnh táo lại một chút, cha mẹ nhất định sẽ làm cho em cảm thấy khá hơn…” Cậu bé nghe được em gái của mình nói như vậy, sắc mặt lập tức trở nên lo lắng, không ngừng nói, thậm chí nghe còn có chút lộn xộn, không rành mạch.
Nhưng là bất luận cậu nói thế nào, cô bé đều mơ mơ màng màng, âm thanh nhỏ đến nỗi cô không nghe rõ, hơn nữa thân thể nhỏ bé của cô bé càng ngày càng lạnh.
Vừa liên tục nói, cả người cậu bé liền ngồi sụp xuống, lên tiếng khóc lớn: “Tiểu Nhã, em đừng đi a, nếu như em đi rồi, anh phải làm sao đây?”
Cậu khóc lớn thành tiếng, trong mắt tràn đầy đau thương và vẻ tuyệt vọng.
Dưới bóng tối của ngày tận thế, cậu đã không có cha mẹ, chỉ muốn cùng em gái mình tiếp tục sống sót, thế nhưng nguyện vọng đơn giản ngần ấy lại khó mà thực hiện.
Cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi, cho dù bình thường có cố tỏ ra kiên cường đi nữa thì thực ra trong lòng cũng rất yếu đuối.
Cậu ôm em gái của mình sụp xuống khóc lớn.
Nếu như chỉ một mình cậu còn lưu lại thế gian này, còn có tâm niệm gì có thể chống đỡ cậu tiếp tục sống?
Đang khóc lóc, bỗng nhiên trong tầm mắt của cậu xuất hiện một tia ánh sáng yếu ớt.
Sau khi ánh sáng yếu ớt lóe lên, trong bóng tối như bỗng nhiên xuất hiện ánh rạng đông, đêm đen chung quanh giống như nước thủy triều không ngừng tán đi.
Hào quang càng ngày càng sáng, chiếu rọi ở trên người cậu bé, cậu ngơ ngác ngẩng đầu, thấy được tám cây cột khổng lồ màu đen dần dần rời khỏi mặt đất.
Mà thuận theo sự biến mất ấy, ánh sáng nơi chân trời xa xôi lại không ngừng xuất hiện, chiếu rọi khắp nơi nơi.
Mặt trời ló rạng treo lơ lửng giữa bầu trời, tản ra tia sáng chói mắt.
Nước mắt trong mắt cậu bé không ngừng trượt xuống, không biết là bời vì đang khóc hay là do bị ánh nắng mặt trời làm cay mắt.
Cậu sững sờ nhìn lên mặt trời giữa không trung, bỗng nhiên cúi đầu xuống vội vàng gọi nói: “Tiểu Nhã, mặt trời xuất hiện rồi, mặt trời mà em muốn nhìn thấy nhất xuất hiện rồi, em mau tỉnh lại đi a.”
Ánh mặt trời chiếu sáng lên khuôn mặt lấm lem, nứt nẻ, cơ hồ không có chút huyết sắc nào của em gái cậu.
Mắt cô bé hơi hơi rung động một cái, sau đó mở ra.
Một luồng cảm giác vô cùng ấm áp dâng lên, ánh nắng chiếu rọi ở trên người, ấm áp dễ chịu.
Chương 362: Chúa tể Trái đất. 1
“Anh, ông mặt trời xuất hiện rồi, thật là ấm áp a!” Hai mắt cô bé híp lại, cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp này.
Cái lạnh trên người cô từng chút từng chút được xua tan.
“Về sau anh dẫn em đi phơi nắng mỗi ngày.” Cậu bé ôm thật chặt em gái của mình, trong mắt nước mắt không ngừng trượt xuống.
“Những cây cột khổng lồ màu đen biến mất! Diệp Tinh hắn thành công rồi!”
Tại Tây An, Lâm Tiểu Ngư đứng trong không trung, nhìn những cây cột khổng lồ màu đen rời khỏi trái đất, còn xuất hiện mặt trời, trong mắt bỗng nhiên lộ ra một vẻ vui mừng..
bên trên phế tích của thành phố, mấy người Lân Pha, Vương Tam Đại nhìn về chân trời xa xôi, lập tức đứng dậy.
“Ha ha, tôi đã nói anh Diệp có thể thành công mà!”
“Ông chủ quá lợi hại rồi !”
“Ngày tận thế đen tối kết thúc! Ánh nắng đã lâu rồi mới được thấy a!”
Mấy người bọn họ tắm rửa dưới ánh mặt trời, hai con mắt híp lại, cảm nhận được này nhiệt độ, khuôn mặt tràn đầy ý cười.
“Kế hoạch của Diệp Tinh thành công rồi? Trái đất khôi phục lại bình thường?” Hoàng Viêm một thân áo giáp màu đen, đứng nghiêm bên trên đống đổ nát, ông ta lúc này ngửa đầu nhìn về phía cây cột khổng lồ màu đen không ngừng lên cao kia, sau đó càng ngày càng nhỏ.
“Ánh sáng đã trở lại, nhanh chóng triển khai rất nhiều kế hoạch đã được chế định xong!” Hoàng Viêm cầm điện thoại lên, cấp tốc truyền từng mệnh lệnh xuống cấp dưới.
Không chỉ có bọn họ, Hoa Hạ, thậm chí tất cả mọi người trên toàn bộ thế giới thấy được cây cột khổng lồ màu đen đang nhanh chóng rời đi, mặt trời lại xuất hiện.
Bầu trời ngàn dặm không mây, ánh mặt trời chiếu sáng đến chói mắt.
Cái hào quang chói sáng này thậm chí khiến cho những người đã thích ứng với bóng tối không chịu nổi, đành phải híp mắt nhìn.
“Bóng tối qua đi rồi, ánh sáng mặt trời lại xuất hiện!”
“Quá tốt rồi!”
“Trái đất khôi phục bình thường!”
Mọi người kích động hoan hô, mặc kệ việc mắt mình bị ánh nắng kích thích không mở ra được, vì cay mắt nên nước mắt không ngừng chảy xuống, nhưng bọn họ vẫn không nỡ rời tầm nhìn.
Chỉ có đã mất đi rồi mới biết cái gì là trân quý nhất.
Mặt trời trước kia vẫn luôn treo ở trên bầu trời lúc này lại khiến cho bọn họ giữ trong trong lòng một loại tình cảm đặc biệt.
Một số người kích động lệ nóng doanh tròng, còn có một số người hôn khắp lên mặt đất.
Trong đó còn có một số người vẫn mang vẻ đau thương trên gương mặt, cho dù Trái đất khôi phục lại bình thường, nhưng thân nhân của bọn họ chết đi cũng không trở về được.
Tuy vậy cảm xúc mất mát không có giữ lại được bao lâu, bọn họ phần nhiều nhiều đều cảm thấy vui mừng.
Bóng tối biến mất, ánh sáng trở lại nhân gian!
Vào thời điểm mọi người đang vô cùng kích động, trên bầu trời rộng lớn, bỗng nhiên một âm thanh kỳ dị vang lên.
“Trái đất, là tinh cầu chính thức có sự sống thứ chín trăm mười vạn ba nghìn năm trăm chín mươi hai thuộc hệ ngân hà, Diệp Tinh là chủ nhân tinh cầu!”
Thanh âm lắng xuống, trên bầu trời xuất hiện hư ảnh to lớn của một người thanh niên.
“Tinh Đế! Là Tinh Đế!”
“Những cây cột khổng lồ màu đen nhất định là do Tinh Đế di dời đi! Chẳng trách lâu nay không thấy tung tích của Tinh Đế, không nghĩ tới ngài tới vũ trụ!”
“Tinh cầu có sự sống thứ chín trăm mười vạn ba nghìn năm trăm chín mươi hai thuộc hệ ngân hà, toàn bộ hệ ngân hà có nhiều tinh cầu có sự sống như vậy a?”
Mọi người nghe được âm thanh kia, lại thấy được thân ảnh của Diệp Tinh, trong mắt tràn đầy vẻ xao động.
Những cây cột khổng lồ màu đen này bỗng nhiên phát sinh biến cố là bởi vì Diệp Tinh làm ra.
Sau khi trở nên hào hứng, trong mắt bọn họ lại có cả tia nghi hoặc.
Chỉ là những cây cột khổng lồ màu đen xuất hiện đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của bọn họ, cho dù có tinh cầu có sức sống khác xuất hiện cũng không có gì kỳ quái cả.
“Diệp Tinh!” Lâm Tiểu Ngư nhìn lên hư ảnh ở giữa bầu trời, khuôn mặt tràn đầy nụ cười.
“Tiểu Ngư, Diệp Tinh cậu ta, cậu ta trở thành chúa tể Trái đất?” Bên cạnh Lâm Tiểu Ngư, chị họ của cô – Trịnh Đình Đình lắp bắp nói.
Trên bầu trời xuất hiện hình chiếu to lớn, đó là loại thủ đoạn gì?
Trong mắt của cô khó nén kinh hãi, tên con trai mặt dày năm đó kia vậy mà đã đạt đến một trình độ này rồi.
“Chị!” Chu Lãnh Huyên đứng trước mặt Chu Vũ Huyên, cùng nhìn lên hư ảnh giữa bầu trời.
“Diệp Tinh thành công rồi! Địa Cầu khôi phục rồi !” Chu Vũ Huyên mỉm cười nói: “Diệp Tinh cậu ấy làm được rồi!”
Chu Lãnh Huyên im lặng không nói, chỉ là lúc nhìn lên bầu trời bên trong hư ảnh, trong mắt cô cũng khó nén vẻ vui mừng.
“Ha ha, chúa tể Trái đất, Triệu gia chúng ta vẫn luôn giữ mối quan hệ rất tốt với Diệp Tinh, đây là quyết định đúng đắn nhất.”
Triệu Sơn Nham đứng ở ngoài phòng nhìn về phía hư ảnh, cười ha ha.
Bên cạnh ông ta, Triệu Mạc nhìn về phía Diệp Tinh, trên mặt lộ ra một tia kính nể, vẻ mặt ngưỡng mộ.
Cậu trước kia còn lấy Diệp Tinh làm mục tiêu, muốn theo đuổi.
Nhưng thành tựu của Diệp Tinh hiện tại, đoán chừng cậu cả đời này cũng khó có khả năng vượt qua rồi.
Chương 363: Chúa tể Trái đất. 2
Khắp nơi trên trái đất không ngừng truyền đến tiếng hoan hô.
Toàn bộ mối nguy của Trái đất đã được triệt để giải trừ, tiếp theo chính là Địa Cầu giao thiệp với vũ trụ, bắt đầu thời điểm quật khởi!
Nhà đấu giá Hư Thủy, lão già Hồ Ba nhìn Diệp Tinh mỉm cười nói: “Diệp tiên sinh, tám cây cột khổng lồ màu đen của Trái đất đã giải trừ, biến thành một tinh cầu bình thường, hơn nữa còn đứng dưới danh nghĩa của ngài
“Tốt!” Diệp Tinh gật đầu, sâu trong đáy mắt tràn đầy vẻ kích động.
Lãng phí bao nhiêu thời gian và tinh lực như vậy, Trái đất cuối cùng khôi phục rồi.
Cho dù không có sự trợ giúp của gia tộc bất tử Nguyên Lam, hắn vẫn có thể tự mình giải quyết được vấn đề về ngày tận thế đen tối!
“Dựa theo thỏa thuận, hiện tại thi thể của yêu thú bất tử thuộc về linh chủ Chiến Ngân, trừ bỏ tiền khấu trừ phí thủ tục mua bán đấu giá yêu thú bất tử bên ta, số dư còn lại sẽ lập tức chuyển vào trong tài khoản của Diệp tiên sinh!” Lão già Hồ Ba lấy ra hiệp nghị đấu giá.
Hắn đem một chiếc nhẫn không gian trực tiếp đưa cho Chiến Ngân linh chủ, ngay sau đó trên đồng hồ của Diệp Tinh lập tức có thông báo vang lên.
Diệp Tinh ấn mở đồng hồ, một dòng tin tức xuất hiện ở trước mắt.
“Xin chào quý khách hàng, giao dịch đấu giá của ngài tại chỗ chúng tôi hiện đã kết thúc, tổng kim ngạch sau khi khấu trừ phí thủ tục còn 100,300 tỷ Thiên Lan tệ, hiện đã gửi vào tài khoản của ngài.”
“100,300 tỷ?”
Nhìn thấy thông báo, trong lòng Diệp Tinh khẽ động, đây đã là một khoản tiền cực kì khổng lồ rồi !
Trước đó mẹ của Nguyên Lệ Văn – Tử Thược thuộc Nguyên Lam gia tộc cho hắn một trăm triệu Thiên Lan tệ bồi thường, so với lần đó thì hai bên chênh nhau cả một triệu lần!
Trên thực tế giá trị của thi thể của yêu thú bất tử tăng cao nhiều như vậy, tuy nhiên yêu cầu mời Bất tử phủ chủ ra đã làm giảm bớt đi phần lớn giá trị của yêu thú bất tử.
Nếu không thì bình thường bán đấu giá, yêu thú bất tử này cho dù có đấu giá được hơn ngàn tỷ tỷ Thiên Lan tệ đều chuyện rất bình thường!
“Yêu thú bất tử!” Kiểm tra một hồi đầy đủ đạo tắc Kim hệ lĩnh hội được của thi thể Bọ cạp khổng lồ bên trong nhẫn không gian, trên mặt linh chủ Chiến Ngân ngập tràn ý cười.
“Tiểu tử, không tệ.” Anh nhìn về phía Diệp Tinh, trong lòng cũng không khỏi sinh ra một tia hảo cảm.
Thi thể lĩnh hội được đầy đủ đạo tắc Kim hệ mà anh ta đã tìm bấy lâu nay cũng không tìm được, bây giờ đã lấy được từ trong tay trong Diệp Tinh rồi, hơn nữa cái giá phải trả cũng không cao, trong lòng của anh ta tự nhiên rất vui, nhìn Diệp Tinh cũng cảm thấy rất thuận mắt.
Cho dù là đang vui thì chẳng qua cũng vẻn vẹn như thế thôi.
Đối với Diệp Tinh, anh ta cũng không có hứng thú gì, hiện tại quan trọng nhất chính là trở về lập tức bế quan lĩnh hội!
“Tốt, ta còn có việc phải đi trước!” Nói một tiếng, linh chủ Chiến Ngân trực tiếp rời đi.
“Hồ Ba, tôi cũng đi đây.” Diệp Tinh cười nói.
Hắn vui sướng trong lòng, ngày tận thế đen tối của Trái đất đã được giải trừ, trong lòng hắn cũng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, chuyện còn lại chỉ cần từ từ phát triển là được rồi.
“Một triệu tỷ Thiên Lan tệ, không biết có thể tiêu bao lâu?” Diệp Tinh nhìn tiền tài bên trong tài khoản kếch xù, mang trên mặt vẻ tươi cười.
Phải biết rằng, cho dù là Thiên Huyền cảnh, chỉ cần một triệu Thiên Lan tệ là có thể mua một tên nô lệ trên Hoàng Cảnh, số tiền này thì có thể mua cả một trăm triệu tên!
“Tiền mặc dù nhiều, nhưng không thể tiêu bừa, nhất định phải mua một chiếc máy phi hành thật tốt, ngoài ra còn phải mua thêm vài cái máy phi hành khác, cây cột khổng lồ màu đen rời đi rồi nhưng là không gian tám trận truyền tống vẫn còn ở lại.
Trái đất giao thiệp với vũ trụ, những trận truyền tống này có thể đều bố trí một chiếc, phụ trách việc đi lại của người Trái đất!”
Trong vũ trụ này nói đến thực lực, đều dựa vào tổng số lượng của một tinh cầu mà nói, lấy thí dụ như một tinh cầu có hơn mười vị cường giả Thiên Huyền cảnh, người Địa Huyền cảnh nhiều cũng có ít nhiều.
Địa Cầu chỉ dựa vào Diệp Tinh là không thể nào phát triển được, những người khác cũng phải nỗ lực.
Mặt khác loại tài nguyên cũng cần mua.
Diệp Tinh đi tới Thiên Ma Tinh, đi tới từng chỗ một, bắt đầu mua sắm mà không suy nghĩ.
Trong không gian trận truyền tống, một chiếc máy phi hành to lớn đang nhanh chóng xuyên thẳng qua.
“Với tốc độ của chiếc máy phi hành Tinh Diệu Hào này, chỉ cần hơn ba tháng là có thể trở lại Trái đất!” Diệp Tinh nhìn các loại khí lưu bên ngoài chiếc máy phi hành.
Hắn tất nhiên sẽ chọn mua máy phi hành có tốc độ càng nhanh càng tốt.
“Hơn ba tháng này sẽ bắt đầu luyện tập “Hắc Nguyên bát thức” và “Linh Việt Bộ pháp” !”
Tay phải vung lên, trước mắt Diệp Tinh xuất hiện hai tia quang cầu.
“Hắc Nguyên bát thức”, bí tịch công kích của thuộc tính hắc ám, chỉ cần học được, lực chiến đấu của chính mình sẽ tăng lên một phần lớn.
Nếu như tại Thiên Huyền cảnh đỉnh phong nắm giữ thức thứ sáu, đều có thể tuỳ tiện miểu sát những cường giả Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong thông thường, kì thực đủ sức để đối địch với vị thiên tài Kim Vũ Diệp Tinh trông thấy khi mới vừa gia nhập Nguyên Lam gia tộc!
Có điều uy năng tuy mạnh, nhưng muốn nắm vững cũng không phải chuyện dễ dàng.
Chương 364: Cầu hôn
“Linh Việt Bộ Pháp” còn lại là một loại thân pháp loại bí tịch, trong quá trình chiến đấu, việc né tránh công kích của đối thủ rất quan trọng, ngoài ra đánh không lại chạy trốn cũng rất quan trọng.
Thân pháp có thể trong lúc chiến đấu cho chính mình chiếm cứ càng nhiều thế chủ động!
“Những bí tịch này đúng là rất đắt!” Diệp Tinh lắc đầu. “Hắc Nguyên Bát thức” cùng “Linh Việt Bộ pháp” giá cả đều gần bằng chiếc máy phi hành Tinh Diệu Hào này rồi.
Có điều, hai loại bí tịch này đều do cường giả Bất Tử Cảnh sáng tạo ra, trong những người Thiên Huyền Cảnh là bí tịch công kích, thân pháp đỉnh cấp, bình thường chỉ có cường giả Đạo Tắc Cảnh mới có thể nắm giữ, ước chừng chỉ có người trong thể lực lớn mới có cơ hội tu luyện, tiêu tốn chút tiền mua thứ này cũng rất đáng giá.
Khoảng thời gian tiếp theo, Diệp Tinh vừa tu luyện, vừa không ngừng luyện tập.
Nháy mắt đã qua ba tháng….
Đống đổ nát của thành phố Thượng Hải đang được thu dọn, mặt trời treo cao cao trên không trung, ánh nắng chiếu lên cơ thể mọi người, khiến trong lòng người cảm nhận được cảm giác ấm áp đã lâu không thấy, trái đất lại từng bước khôi phục sự sống.
Vù!
Bỗng nhiên, không gian truyền tống khu ngoại ô phía Đông thành phố Thượng Hải lóe lên, sau đó một chiếc phi hành khí bay thẳng ra.
“Mặt trời!” trong phi hành khí, Diệp Tinh nhìn mặt đất sáng rực, mặt trời trên bầu trời, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Phi hành khí vụt qua, nhanh chóng biến mất.
“Là anh Diệp Tinh! Anh Diệp Tinh trở về rồi!” Trong thành phố Tây An, mấy người Lân Pha, Vương Tam Đại đang ở cùng một chỗ, nhìn phi hành khí trên trời bay nhanh tới, lập tức kích động kêu lên.
Phi hành khí biến mất, sau đó Diệp Tinh bước từng bước đi xuống.
“Haha, anh Diệp, anh giỏi quá! Cuối cùng ngày tận thế đen tối cũng kết thúc trên tay anh!”
“Ông chủ!”
“Anh Diệp Tinh!”
Mọi người nhìn Diệp Tinh, mặt đầy vẻ kích động.
Mặt trời khôi phục, ánh mắt trời ấm áp chiếu lên người, tâm trạng của bọn họ đều rất tốt.
Diệp Tinh cười chào hỏi.
“Diệp Tinh!” Lâm Tiểu Ngư từ trong phòng chạy ra.
Cô cứ nhìn Diệp Tinh như vậy, mặt mày tươi cười.
“Tiểu Ngư, anh đã từng nói anh sẽ làm được!” Diệp Tinh nhìn cô gái trước mặt, cười nhẹ nói.
Bầu trời xanh thẳm, hai bóng người bước đi chầm chậm, gió khẽ thổi, đem theo chút hơi thở ấm áp.
Nơi đây là Tô Châu, nhà cũ của Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư.
Rất nhiều nơi ở Tô Châu đã trở thành đống đổ nát, có điều hiện giờ những đống đổ nát đó đã được thu dọn.
Trong ngày tận thế đen tối, mặc dù nhân loại có chút thực lực nhưng căn bản không thể phát huy ra được, giờ đây ánh nắng lại lần nữa được khôi phục, quyền chủ động bắt đầu nghiêng về phía con người.
“Đã sắp không nhận ra Tô Châu nữa rồi” Lâm Tiểu Ngư nhìn phong cảnh hơi quen thuộc trước mắt, cảm thán nói.
Nơi đây là thôn quê mà trước khi họ sinh sống.
“Cũng đã ba năm chúng ta không trở về rồi.”
Hai người bọn họ đi trên bờ ruộng, ánh mặt trời chiếu rọi, thực vật trên bờ ruộng lộ ra một vài chồi non.
Giờ đây ánh sáng trở lại, vạn vật lại bắt đầu sinh sôi nảy nở một lần nữa.
“Cái cây đó vẫn còn!” Bỗng nhiên, trong mắt Lâm Tiểu Ngư lộ ra vẻ bất ngờ, vội vàng chạy tới đó.
Ở nơi đó có một cái cây đang mọc chồi non, cái cây này không bị hư hại nhiều lắm, mà những chỗ khô cằn của cái cây này lại khắc một vài chữ.
“Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, mãi mãi bên nhau.”
“Những chữ này vẫn còn.” Mặt Lâm Tiểu Ngư vui mừng, dùng tay nhẹ nhàng vuốt những chữ đó.
Khẽ cười nhìn cô gái bên cạnh, trong lòng Diệp Tinh có một cảm giác thỏa mãn khó nói thành lời.
Cảnh tượng kiếp trước như một cơn ác mộng đè nặng trong lòng hắn, kiếp này hắn vẫn luôn lo lắng cảnh tượng ấy lại xảy ra lần nữa.
Nhưng, ngày tận thế đen tối thật sự đã được giải trừ, những nguy cơ tiềm ẩn đó cũng đã biến mất.
“Một trăm năm nữa, những chữ này cũng sẽ vẫn còn.” Diệp Tinh cười khẽ nói.
“Ừm.” Lâm Tiểu Ngư gật đầu, cười hì hì nói: “Đợi sau khi cái cây này lớn lên, những chữ này mờ đi, chúng ta sẽ khắc lại lần nữa.”
Trên người cô tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, nhưng nụ cười trên mặt vẫn giống như lúc đầu.
“Tiểu Ngư.” Nhìn cô gái trước mặt, bỗng nhiên Diệp Tinh nói.
“Hửm?” Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh.
“Chúng ta kết hôn đi.” Hắn nhìn Lâm Tiểu Ngư, nhẹ giọng nói.
Nháy mắt Lâm Tiểu Ngư giật mình, ngây ngốc nhìn Diệp Tinh.
Diệp Tinh lấy từ trong ngực ra một chiếc nhẫn, nhìn cô gái trước mặt: “Tiểu Ngư, biết được tin tức về ngày tận thế đen tối, lòng anh chưa từng an ổn một ngày nào, anh từng nói bản thân từng mơ một giấc mơ, kết cục trong giấc mơ đó không tốt lắm.
Anh vẫn luôn lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lo lắng em sẽ rời khỏi anh.
Anh không ngừng cố gắng, chuẩn bị rất nhiều để đối phó với ngày tận thế đẹn tối.ngày tận thế đen tối giáng xuống, nguy cơ trùng trùng, anh không dám đảm bảo với em điều gì, không dám hứa hẹn điều gì.
Bởi vì như vậy là không có trách nhiệm với em.”
“Nhưng giờ đây ngày tận thế đen tối đã biến mất, bây giờ anh mới thật sự có tư cách để hứa hẹn, Diệp Tinh sẽ dùng cả đời này bảo vệ em, yêu thương em.”
Hắn nhìn Lâm Tiểu Ngư, quỳ một gối xuống: “Tiểu Ngư, em có đồng ý gả cho anh không?”
Chương 365: Hôn lễ 1
Lúc này, Lâm Tiểu Ngư nghe lời Diệp Tinh nói, nước mắt không kìm được mà chảy xuống.
Tình cảnh như vậy đã xuất hiện trong đầu cô rất nhiều lần.
“Em đồng ý.” Lâm Tiểu Ngư ra sức gật đầu.
Diệp Tinh đeo nhẫn lên tay Lâm Tiểu Ngư, đứng dậy nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên mặt Lâm Tiểu Ngư, nói: “Sao lại khóc rồi?”
“Diệp Tinh, đây là em đang vui.” Lâm Tiểu Ngư có chút ngại ngùng nói.
Diệp Tinh cười, phất tay phải, phi hành khí xuất hiện trong không trung.
“Đi thôi, chúng ta về nhà!”
Phi hành khí Khởi động, nhanh chóng biến mất ở phía chân trời.
Tiểu khu Thư Hương – Tây An, Diệp Kiến An và Lưu Mai đang chuẩn bị làm bữa tối.
“Kiến An, ông nói xem bây giờ trong lòng Diệp Tinh có dự định gì?” Bỗng nhiên Lưu Mai hỏi.
“Cái gì mà dự định gì?” Diệp Kiến An ngây ra, không hiểu hỏi.
Lưu Mai lập tức bất mãn lườm Diệp Kiến An, nói: “Việc kết hôn đó, bây giờ tiểu Tinh cũng không còn nhỏ nữa, ngày tận thế đen tối cũng kết thúc rồi, nên nghĩ tới việc chung thân đại sự rồi.”
“Việc này còn phải xem bản thân tiểu Tinh.” Diệp Kiến An suy nghĩ rồi nói: “Tiểu Tinh đã có chủ kiến của mình rồi, bây giờ con trai tài giỏi như vậy, bà để nó tự mình giải quyết đi.”
“Con trai tài giỏi, không sai, những việc khác tôi không quản, nhưng chuyện kết hôn tôi nhất định phải thúc giục!” Lưu Mai không hài lòng nói.
Đối với bọn họ mà nói, nối dõi tông đường mới là việc quan trọng nhất.
Theo bà thấy, con trai có tài giỏi đến đâu, việc này cũng nên do bọn họ làm chủ.
“Diệp Tinh về rồi!” Lời của Lưu Mai vừa nói xong, bỗng nhiên Diệp Kiến An nói.
Phía trên nhà, một chiếc phi hành khí đang lơ lửng trên không trung.
Soạt!
Phi hành khí biến mất, sau đó Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư bước ra.
“Tiểu Tinh.” Lưu Mai lập tức tiến lên phía trước, bà vừa định nói gì đó, nhưng lại nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay Lâm Tiểu Ngư, nhất thời ngây ra, sau đó mặt lộ ra vẻ kích động, nói: “Tiểu Tinh, Tiểu Ngư, chiếc nhẫn này…”
“Mẹ.” Diệp Tinh cười nói: “Con và Tiểu Ngư chuẩn bị kết hôn.”
“Kết hôn? Được! Được!” Lưu Mai nháy mắt phản ứng lại, dường như bị sự vui mừng cực lớn này làm cho váng đầu, bà vội vàng nói: “Mẹ lập tức liên hệ với ba mẹ Tiểu Ngư, chúng ta chọn một ngày tốt, phải rồi, ngày nào đẹp nhỉ? Mẹ đi xem một chút…”
Lưu Mai kích động tới nỗi nói năng có chút lộn xộn.
Bà vô cùng hài lòng với người con dâu Lâm Tiểu Ngư này.
Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư hai mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập ý cười.
Tinh đế muốn kết hôn, trong một thời gian ngắn tin tức này đã truyền khắp cả trái đất!
Trong Tây An người đến người đi, đủ loại người có thân phận tới đây, cho dù là trong nước hay nước ngoài, chỉ cần có chút thực lực hoặc danh vọng đều sẽ tới tặng quà.
Bây giờ Diệp Tinh là người đứng đầu trái đất, cho dù không quen biết, chắc chắn cũng muốn khẳng định Diệp Tinh.
“Diệp Tinh, chúc mừng!” nhà hàng tiệc cưới, Hoàng Viêm sải bước đi tới, đưa quà cười nói.
“Hoàng Viêm, tình huống hiện giờ sao rồi?” Diệp Tinh khách sáo hai cau, cười hỏi.
Khoảng thời gian gần đây Hoàng Viêm rất bận, vẫn luôn xử lí chuyện của dị thú.
“Thực lực những nô lệ cậu mua ở hệ ngân hà đều rất mạnh, dị thú ở các vùng không ngừng bị giết chết, tin rằng chẳng bao lâu nữa, sự uy hiếp của những dị thú này đều sẽ giảm xuống.” Hoàng Viêm nói sơ qua một chút.
Diệp Tinh khẽ gật đầu.
Lần này hắn trở về từ hệ ngân hà, mua một lượng lớn nô lệ, Vương Cảnh không cần nói, thậm chí còn có lượng lớn Địa Huyền Cảnh, cũng chính là nô lệ Hoàng Cảnh, thậm chí còn có một vài Thiên Huyền Cảnh, cũng chính là nô lệ trên Hoàng Cảnh.
Mua những người này, đối với số Thiên Lan tệ trên người Diệp Tinh mà nói chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi, không tốn bao nhiêu cả.
“Anh Diệp Tinh!” Phía xa, một chàng trai đi tới, anh ta còn nắm tay một cô bé trông khoảng chừng mười tuổi.
“Tôn Việt.” Diệp Tinh nhìn chàng trai, cười nói.
Chàng trai là Tôn Việt, tất nhiên cô bé mà anh ta nắm tay chính là tiểu Đồng Đồng.
“Anh Diệp Tinh, chúc anh và chị Tiểu Ngư kết hôn vui vẻ.” Tiểu Đồng Đồng rất lễ phép nói, trở nên khác trước đây hoàn toàn.
“Cảm ơn Đồng Đồng.” Diệp Tinh cười nói.
Từng người quen biết Diệp Tinh tới chào hỏi, khắp mười mấy tầng của nhà hàng, thậm chí cả bên ngoài cũng bày rất nhiều bàn.
“Diệp tiên sinh.” Một nhà Đổng Minh Viễn bước tới.
Phía sau ông ta, Đổng Nguyệt bước lên trước một bước, ánh mắt nhìn Diệp Tinh có chút phức tạp, có điều trên mặt cô ta vẫn mang theo nụ cười, nói: “Diệp Tinh, chúc mừng cậu.”
Sâu trong đáy mắt cô ta hiện lên một tia buồn bã, chỉ có điều không biểu hiện ra ngoài.
Sau Đổng Nguyệt, mấy người Trương Mộng, Hạ Lâm cũng tới, mặt mày vui vẻ chúc mừng.
Bọn họ nhìn chàng trai trước mặt, trong lòng lại xen lẫn phức tạp, lần đầu tiên khi nhìn thấy Diệp Tinh bên cạnh Lâm Tiểu Ngư, bọn họ còn tùy ý đánh giá, thậm chí còn mang theo dáng vẻ chỉ điểm giang sơn.
Nhất là Hạ Lâm, trước đây đã nhiều lần châm biếm.
Nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chàng trai này lại như sao chổi mà nổi dậy, đã đạt tới mức độ mà bọn họ có ngước lên nhìn cũng không thể nhìn thấy!
Chương 366: Hôn lễ 2
Nhớ tới một vài chuyện xảy ra trước kia, dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua mà thôi, nhưng lại dường như đã cách xa cả ngàn cây số.
“Chị!” Trên một chiếc bàn, Chu Lãnh Huyên nhìn chị gái mình.
“Chị không sao.” Chu Vũ Huyên lắc đầu.
“Giao điện thoại ra đây, tôi có thể không truy cứu trách nhiệm của cậu.” Nhớ tới câu nói đầu tiên của mình với Diệp Tinh, Chu Vũ Huyên thầm thở dài một hơi trong lòng.
Lúc đầu mình và Diệp Tinh xảy ra chuyện không vui vẻ, bậu mà hiện tại lại khiến cô ta có chút hoài niệm.
“Lãnh Huyên, chúng ta đi chúc mừng Diệp Tinh một chút đi.” Chu VŨ Huyên thu lại tâm trạng trong lòng, đứng dậy nói.
“Được.” Chu Lãnh Huyên gật đầu, cô ta nhìn về bóng dáng phía xa, âm thầm thu lại tâm trạng trong lòng.
Hôn lễ của Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư gần như được phát trên toàn cầu, cả trái đất được chứng kiến, hôn lễ thành công viên mãn.
Trong phòng tân hôn, Diệp Tinh nhìn cô gái, trong lòng có một loại hoảng hốt.
Cảnh tượng xảy ra ở kiếp trước, Băng Vương đứng trên đống phế tích đó, thân ảnh rơi từ trên không trung xuống, Lâm Tiểu Ngư của kiếp này, hai thân ảnh không ngừng đan xen xếp chồng lên nhau.
Bây giờ nhớ lại, cuộc đời hắn giống như một giấc mơ vậy.
“Diệp Tinh.” Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, khẽ gọi.
“Tiểu Ngư, cuối cùng chúng ta cũng kết hôn rồi.” Diệp Tinh bước tới, mặt mang theo nụ cười.
Hắn nhìn cô gái trước mặt, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
“Cho dù là mơ, anh cũng muốn chìm trong giấc mơ này mãi mãi không tỉnh lại…”
Thời gian nhanh chóng trôi qua, nháy mắt đã qua hơn một tháng.
Sâu dưới đáy biển, một chiếc phi hành khí khổng lồ đang nhanh chóng xuyên qua, trên chiếc phi hành khí này có ánh sáng kì lạ, khắp cả đáy biển sâu được chiếu sáng như ban ngày.
Những con cá hình thù kì dị bơi qua bơi lại, san hô bồng bềnh theo dòng nước, các sinh vật như trai ốc đang hơi hé vỏ, thấp thoáng nhìn thấy được ngọc trai bên trong.
“Đẹp quá.” Trong phi hành khí, Lâm Tiểu Ngư nhìn phong cảnh nơi đây, cảm thán nói.
“Trước đây em vẫn luôn nghĩ xem đáy biển rốt cuộc có dáng vẻ gì.
Tên em là Tiểu Ngư, là vì lúc mẹ sinh em ra ngoài trời đang mưa như trút nước, ba đang ở trên biển, suýt chút nữa xảy ra chuyện, mẹ nói nếu gọi là Tiểu Ngư, cho dù có rơi xuống biển, cũng sẽ không có nguy hiểm gì.”
Diệp Tinh cười nói: “Bây giờ chúng ta đang ở nơi sâu nhất của biển cả, thật sự không có bất cứ nguy hiểm gì cả.”
Bọn họ đang đi hưởng tuần trăng mật sau khi kết hôn, họ vẫn tham quan dưới đáy biển.
Có phi hành khí mạnh mẽ của vũ trụ, bất cứ ngóc ngách nào của biển cả cũng có thể dẽ dàng đi tới.
Thậm chí trong phi hành khí còn có rất nhiều bảo vật mà bọn họ tìm thấy dưới đáy biển.
“Vậy nên ngụ ý tên của em rất hay.” Mặt Lâm Tiểu Ngư mang theo nụ cười, cô nhìn Diệp Tinh, nhje nhà dựa đầu vào vai hắn: “Diệp Tinh, lần này anh tới vũ trụ, em cũng muốn đi theo, không được phép bỏ em ở lại.”
“Được.” Diệp Tinh gật đầu.
Trái đất rất an toàn, nhưng thực lực của trái đất quá yếu, muốn phát triển được bắt buộc phải tiếp xúc với vũ trụ, không thể cứ yên ổn ở trái đất mãi như vậy được.
Yên ổn là tốt, nhưng một khi gặp phải nguy hiểm gì đó, rất có thể sẽ không có sức chống lại, tới lúc đó hối hận cũng đã muộn.
Tiến về vũ trụ phát triển, đây là quyết định mà Diệp Tinh đã quyết.
Vèo!
Khởi động phi hành khí, nhanh chóng bay lên khỏi đáy biển.
“Ba mẹ, hai người thật sự chỉ định tới hệ ngân hà rồi quay về hả?” Trước trận truyền tống không gian của thành phố Thượng Hải, Diệp Tinh nhìn ba mẹ mình.
“Tiểu Tinh, vũ trụ đầy rẫy nguy hiểm, làn này các con đi là để nâng cao năng lực của bản thân, ba và mẹ con thiên phú không tốt, cho dù đi cũng không tăng lên được bao nhiêu, còn không bằng an tâm ở lại trái đất, như vậy cũng sẽ không gây thêm rắc rối gì cho các con.
Ba và mẹ con cũng không hợp tu luyện những thứ đó.” Diệp Kiến An cười nói.
“Tới hệ ngân hà đăng kí thân phận, có đồng hồ thân phận rồi, cho dù hai chúng ta có ở trái đất, chúng ta cũng sẽ dễ dàng liên lạc với nhau hơn.”
Ngoài bọn họ ra, rất nhiều người khác cũng có suy nghĩ như vậy.
“Được!” Diệp Tinh gật đầu.
“Xuất phát!”
Phi hành khí khởi động, đưa theo một vài người, trực tiếp tiến vào trong trận truyền tống.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, nháy mắt đã qua hơn ba tháng.
Cuối cùng phi hành khí cũng đã tới Thiên Ma Tinh, tâm trạng của đoàn người trái đất thấp thỏm, đây là lần đầu tiên họ đặt chân lên một tinh cầu có sự sống khác trên vũ trụ.
Thực lực của bất kì một người nào đi trên phố cũng mạnh hơn bọn họ!
Trước đây Diệp Tinh đã từng nói với bọn họ mấy lần, cường giả của vũ trụ nhiều vô kể, đem thực lực của trái đất đặt trên vũ trụ chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc, sự tồn tại của bọn họ trong hệ ngân hà hiện giờ là yếu kém nhất!
Rất nhanh đã làm xong thân phận cá nhân, bọn họ lại đi tới trước trận truyền tống.
“Tiểu Tinh, con không cần tiễn nữa, để những nô lệ này đưa bọn ta về là được rồi.” Diệp Kiến An cười nói.
Ông và Lưu Mai, ba mẹ Lâm Tiểu Ngư, còn có cả những người khác nữa đều quay về trái đất.
“Ba, mẹ, có việc gì cứ trực tiếp liên hệ bằng đồng hồ!” Diệp Tinh nhìn ba mẹ mình.
Chương 367: Hậu kì Thiên Huyền Cảnh!
“Biết rồi.” Diệp Kiến An vỗ vai Diệp Tinh, cười nói: “Tiểu Tinh, đợi tới ngày thực lực của con sánh ngang với hệ ngân hà, có thể khiến cho người trái đất chúng ta không chịu bất kì sự bắt nạt nào nữa, ba và mẹ con sẽ tới hệ ngân hà dạo một vòng.”
Con trai ông là niềm kiêu ngạo cả đời của ông.
Ông và Lưu Mai không có thiên phú tu luyện mấy, không muốn ở lại vũ trụ kéo chân con trai mình.
Vèo!
Phi hành khí quay về, cả nơi này chỉ còn lại Diệp Tinh là Lâm Tiểu Ngư, Hoàng Viêm, Lân Pha, Vương Tam Đại, Giang Lam Thành, Tần Phong, Dương Thu, Thư Lạc Y, Đàm Quân, ngoài ra còn có hơn mười cường giả Vương Cảnh thiên phú xuất sắc của trái đất nữa.
Những người này đều là những người có thiên phú xuất sắc nhất của trái đất, đợi sau này trái đất có người đạt tới Vương Cảnh mới, Diệp Tinh cũng sẽ đưa bọn họ tới hệ ngân hà.
Bấm đồng hồ trên tay, Diệp Tinh nhìn mọi người nói: “Tôi đã chuyển một ức Thiên Lan Tệ tới tài khoản của mọi người, lựa chọn tu luyện ra sao thì phải xem mọi người tự sắp xếp.”
Bản thân hắn cũng cần phải tu luyện, không quản nổi người khác.
“Tinh đế, anh yên tâm đi, chúng tôi sẽ tu luyện thật tốt!” Những người Vương Cảnh khác vội vàng nói.
Một ức Thiên Lan tệ cho dù đối với người ở cảnh giới Thiên Huyền Cảnh mà nói cũng là một khoản tiền khổng lồ, chứ đừng nói là bọn họ.
“Anh Diệp, bọn tôi sẽ cố gắng tu luyện, thanh thủ trở nên mạnh mẽ một cách nhanh nhất!” Mấy người Lân Pha, Vương Tam Đại cũng nói.
Sau đó mọi người rời đi, nơi này chỉ còn lại Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư.
“Đi, Tiểu Ngưm chúng ta đi mua bí tịch, xem xem có gì phù hợp với em không!” Diệp Tinh cười nói.
Hắn đưa Lâm Tiểu Ngư tới nơi chuyên bán các loại bị tịch, sau khi chọn xong bọn họ lại tới sân huấn luyện Hồn Thiên.
“Diệp Tinh, anh đi tu luyện đi! Đợi một thời gian nữa chúng ta thi đấu một trận, tới lúc đó đừng để bị em đánh cho nằm sấp đó nhé.” Lâm Tiểu Ngư khua nắm đấm xinh xắn, cười hì hì nói.
Cô đã dung luyện giọt máu đó, tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn rất nhiều, hiện giờ cách trung kì Thiên Huyền Cảnh không còn xa nữa.
Tốc độ tiến bộ này thậm chí còn nhanh hơn cả Diệp Tinh.
“Được.” Diệp Tinh cười nói.
Bước vào khu vực huấn luyện chuyên biệt, cả một vùng rộng lớn lên tới một nghìn mét vuông, trên mặt đất có vài dòng khí lưu kì ạ di động.
“Số hiệu 518…. xin chào người huấn luyện, đối thủ đã tự động hình thành, mời chuẩn bị tốt công tác chiến đấu!” Một âm thanh được cơ giới hóa vang lên.
Ong….
Những khí lưu di động kì lạ trên mặt đất đó, nháy mắt nhanh chóng biến thành ảo ảnh, trong tay ảo ảnh này còn cầm một thanh chiến đao.
“Tiếp theo phải tu luyện ở đây một thời gian dài!” Diệp Tinh đứng ở nơi này, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Trước đây hắn ở nơi này huấn luyện, chuyện trên trái đất còn chưa được giải quyết, tư tưởng của hắn chắc chắn không kiên định.
Nhưng giờ đây không còn lo lắng gì nữa, có thể an ổn mà nâng cao thực lực của bản thân!
Tại sân huấn luyện Hồn Thiên có thể tự do hình thành đối thủ cùng cảnh giới với bản thân mình, cũng có thể tự mình lựa chọn đối thủ tương ứng.
“Còn hơn sáu năm nữa mới tới ngày lựa chọn thế lực chúa tể thế giới Hạo Nguyên, không biết tới khi đó mình có thể bước đạt được tới mức độ nào?” Trong mắt Diệp Tinh lộ ra sự mong đợi.
Bây giờ hắn đang chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn sáu năm dau!
Theo cách nói của Nguyên Lệ Văn, cho dù là gia tộc bất tử cũng vô cùng xem trọng cuộc tuyển chọn này.
Dù sao chúa tể thế giới cũng mạnh hơn bất tử phủ chủ nhiều! Mạnh hơn sinh mệnh vĩnh vằng, vậy thì phải đạt tới mức độ như thế nào?
Nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của bất tử phủ chủ Mặc Vũ, cả dáng vẻ trước khi chết của Đàm Nguyên Nguyên và Lý Dương, Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm.
Cho dù hiện giờ hắn chỉ như một con kiến con dế, đối mặt với sự tồn tại như vậy không có chút sức phản kháng nào, nhưng Diệp Tinh vẫn còn trẻ, còn có cả khí lưu màu xám, khả năng của hắn là vô hạn!
“Chiến thôi!”
Hít sâu một hơi, bỗng nhiên Diệp Tinh hành động, hắn khua chiến đao trong tay, trực tiếp xông tới ảo ảnh đó!
Thời gian chạy như bay, nháy mắt đã qua một năm!
“Bốp!” “Rầm!”
Trong một khu vực, Diệp Tinh và một ảo ảnh đang điên cuồng chiến đấu.
Vèo!
Chiến đao vung lên, một ánh sáng màu đen xuất hiện, vậy mà lại hóa thành một luồng khí lưu trông như một con rắn.
Sau khí khí lưu hình dạng dài này xuất hiện, nhanh chóng quấn lấy ảo ảnh.
Ảo ảnh không ngừng vùng vẫy, chiến đao trong tay trực tiếp bị khí lưu hình dạng dài chém đứt.
“Kết thúc rồi!” Một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Tinh.
Vù!
Khí lưu giống con rắn tụ lại lần nữa, sau đó tiến lên phía trước với một tốc độ cực nhanh, rồi trực tiếp xuyên qua thân thể ảo ảnh này.
Ong…
Một trận chấn động dâng lên, bóng dáng đó biến mất tăm không còn dấu vết.
“Trong thời gian một năm, chiêu thức thứ hai trong
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
đã luyện tới mức vô cùng quen tay, thâm chí chiêu thức thứ ba cũng đã nắm được một ít!”
Chương 368: Thiên phú sinh mệnh, thiên phú không gian! 1
Diệp Tinh nắm chiến đao, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Giờ đây hắn đang ở trung kì Thiên Huyền Cảnh, cách Thiên Huyền Cảnh hậu kì vẫn cần một thời gian ngắn nữa, nhưng thực lực của ảo ảnh trước mắt lại là Thiên Huyền Cảnh hậu kỳ!
Hoàn toàn nắm chắc được chiêu thứ hai trong
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
, cộng thêm một phần nhỏ của chiêu thứ ba, Diệp Tinh đã có thể giết chết một cách dễ dàng.
Đây là cái lợi của việc học tiến công mạnh mẽ, nắm bắt được sự tấn công mạnh mẽ, thậm chí có thể khiến cho sức chiến đấu của bản thân tăng lên rất nhiều lần khi phát huy ra ngoài.
Đi ra khỏi sân huấn luyện, vừa hay Lâm Tiểu Ngư cũng đi ra.
“Tiểu Như, thế nào rồi?” Diệp Tinh cười hỏi.
“Vừa mới giết được một ảo ảnh khí lưu gần tới hậu kì Thiên Huyền Cảnh.” Lâm Tiểu Ngư cười khẽ nói.
Diệp Tinh cười rồi nói: “Cứ như vậy thì em thật sự có thể đánh được anh đó.”
Sau khi Lâm Tiểu Ngư dụng hợp giọt máu đó, tốc độ tiến bộ càng ngày càng nhanh.
Tất nhiên, đây cũng là điều mà Diệp Tinh hi vọng được nhìn thấy.
“Diệp Tinh!” “Anh Diệp!” “Ông chủ!”
Lại có thêm vài người từ phía xa chạy tới, đó chính là mấy người Hoàng Viêm, Lân Pha, Vương Tam Đại.
Trong thời gian một năm, dưới một lượng tài nguyên lớn, cuối cùng bọn họ cũng đã đột phá tới Thiên Huyền Cảnh!
Những người mạnh nhất một phương ở trái đất cũng dùng tốc độ nhanh nhất để nâng cao thực lực của bản thân.
Thời gian không ngừng trôi chảy, nháy mắt nửa năm nữa lại trôi qua.
Trong phòng, Diệp Tinh lặng lẽ ngồi khoanh chân, trước người hắn là dược thảo và linh quả, từng luồng linh khí đang không ngừng chảy vào trong người hắn.
Dao động khí thế trước người hắn đang dần dần mạnh lên, trong một khoảng thời gian rốt cuộc đã đạt tới điểm giới hạn.
Có điều Diệp Tinh vẫn tiếp tục hấp thụ linh lực.
Đợi một lát sau, bỗng nhiên luồng khí thế trì trệ không tiến này bỗng nhiên thay đổi, nháy mắt bùng nổ ra rất nhiều.
Oành!
Rất nhiều ánh sáng đen xuất hiện, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể Diệp Tinh.
“Hậu kì Thiên Huyền Cảnh!” Đợi ánh sáng đen tản đi, Diệp Tinh đứng dậy, cảm nhận thực lực của bản thân, trên mặt tràn ngập sự vui mừng.
Giải quyết vấn đề ngày tận thế đen tối, lần nữa tới vũ trụ hơn một năm rưỡi, hắn lại thăng cấp thêm một cảnh giới nhỏ nữa.
Sau khi đạt tới Thiên Huyền Cảnh hậu kì, chỉ cần thường xuyên hấp thụ linh lực, chắc chắn sẽ không có trở ngại gì mà đạt tới Thiên Huyền Cảnh đỉnh phong.
“Đi, tiếp tục huấn luyện!”
Sức chiến đấu tăng mạnh, giờ đây Diệp Tinh có một khát vọng chiến đấu rất mãnh liệt.
Trong thời gian nửa năm, hắn đã hoàn toàn nắm chắc được chiêu thứ ba của
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
, đang dần tiến tới chiêu thức thứ tư.
Giống như thiên tài đứng đầu gia tộc Nguyên Lam – Kim Vũ, khi Diệp Tinh tiến vào vũ trụ anh ta đã nắm được thức thứ sáu của
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
, không biết hiện giờ đã đạt tới đẳng cấp nào rồi.
Chiến đấu với ảo ảnh khí lưu một lát, Diệp Tinh lại tới một nơi phía ngoài sân huấn luyện, nơi này có một điểm sáng đang tùy ý trôi nổi trong không khí.
“
《
Linh Việt Bộ Pháp
》
!” Lòng Diệp Tinh chấn động, bóng dáng tiến vào trong đó, bắt đầu nhanh chóng xuyên qua.
Vù!
Điểm sáng kéo tới, đánh úp về phía hắn, nháy mắt một trận đau đớn mãnh liệt truyền tới.
Những thứ này đều mang theo lực công kích có sẵn, chỉ có điều là tình trạng vết thương dần dần tăng lên, có thể tùy tâm niệm của bản thân nháy mắt dừng lại.
Thân thể Diệp Tinh như một con rắn không ngừng xuyên qua, tránh đi từng điểm sáng bỗng nhiên đánh tới.
Luyện tập lâu như vậy, nhưng thân pháp của hắn lại không tiến bộ như ý.
《
Linh Việt Bộ Pháp
》
chia thành năm giai đoạn, bây giờ hắn mới ở giai đoạn đầu tiên mà đã không đạt được yêu cầu.
Dù sao
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
và dị năng hắc ám cũng có liên quan tới nhau, thiên phú dị năng hắc ám của Diệp Tinh rất mạnh, nắm bắt tất nhiên sẽ nhanh hơn nhiều.
Nhưng hắn không có ưu thế gì với
《
Linh Việt Bộ Pháp
》
.
“Hửm?”
Đang trong lúc không ngừng trốn tránh, bỗng nhiên một cảm giác kì lạ xuất hiện trên người Diệp Tinh, loại cảm giác này giống như cơ thể sau khi xảy ra biến cố gì đó.
“Chuyện gì vậy?” Diệp Tinh ngây ra, tay phải khua lên, sau đó trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng màu trắng!
“Đây là…. sử dụng Sinh Nguyên Thuật để hấp thụ những điểm sáng kì lạ đó?” Diệp Tinh cảm nhận một chút, trong lòng thầm nói.
Vù!
Vào lúc cơ thể hắn tạm dừng lại, lập tức có rất nhiều điểm sáng đánh tới, đánh úp về phía cơ thể hắn.
“Hồi sinh!” Tâm niệm của Diệp Tinh động một cái.
Oành!
Nháy mắt, một năng lượng kì lạ trong cơ thể hắn dâng lên, sau đó vết thương nhanh chóng khôi phục!
“Tốc độ khôi phục của Hồi Sinh nhanh hơn trước kia rất nhiều!” Trong mắt Diệp Tinh bỗng nhiên hiện lên một tia kinh ngạc.
Hắn lấy được Sinh Nguyên Thuật từ trong kiếm Sinh Mệnh, chia thành hai bộ Hồi Sinh và Nguyên Thôn, có điều trước đây tiến bộ rất chậm, thi triển hai bí thuật này cũng rất khó.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Trong lòng Diệp Tinh kinh ngạc, nhanh cũng cảm thấy rất nghi ngờ,
Trong lòng nghĩ vậy, Diệp Tinh lập tức rời khỏi sân huấn luyện, hắn đi tới một mật thất.
Chương 369: Thiên phú sinh mệnh, thiên phú không gian! 2
“Loại cảm giác này dường như có chút giống với lúc thiên phú sao chép của khí lưu màu xám xuất hiện!” Diệp Tinh nghĩ kĩ lại.
Tay phải hắn vẫy một phát, sau đó trong tay có một quang đoàn xuất hiện.
Ong….
Quang đoàn này tiếp xúc với cơ thể Diệp Tinh, bắt đầu rung lên một cách mãnh liệt.
“Quả nhiên!”
Rất nhiều suy nghĩ đã xoay chuyển trong đầu Diệp Tinh, đây là công phát thuộc tính sinh mệnh!
Bởi vì hiện giờ thân thể hắn xảy ra sự cố chưa rõ, vậy nên có thể tu luyện được công pháp thuộc tính sinh mệnh này, điều này quả thực quá kì diệu!
Diệp Tinh nắm chắc công pháp này, sau đó thử vận chuyển, hấp thụ linh lực.
Uỳnh!
Linh lực xung quanh cơ thể hắn lập tức kéo tới cuồn cuộn, hơn nữa tốc độ nhanh tới kinh người, nhanh hơn tốc độ mà bình thường Diệp Tinh hấp thụ rất nhiều.
Mà hạt giống linh lực trong tim hắn nháy mắt ngưng tụ thành công trong ba giây!
“Tốc độ nhanh như vậy!” Trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cho dù trước đây hắn sao chép thiên phú của Tôn Giai Di, lúc mới có được dị năng hắc ám đó, cũng mất mười mấy giây mới có thể ngưng tụ hạt giống linh lực thành công.
Cho dù sao chép thiên phú của Kim Vũ gia tộc Nguyên Lam lần nữa, thì dị năng hắc ám của hắn cũng sẽ mạnh hơn, nhưng khả năng lớn nhất là ngưng tụ trong vòng mười giây.
Nhưng trong ba giây đã thành công, Diệp Tinh cảm thấy hoàn toàn không thể.
Cũng chính là nói, thiên phú thuộc tính sinh mệnh của hắn hiện giờ có khả năng mạnh hơn thiên phú thuộc tính hắc ám!
“Xem thử xem có thể đạt tới mức độ nào!”
Trong lòng nghĩ vậy, tay phải Diệp Tinh cũng vung lên, trước mắt xuất hiện rất nhiều linh quả và dược thảo.
Oành!
Linh lực nồng đậm không ngừng chảy vào trong người hắn.
Thuộc tính sinh mệnh của hắn không ngừng tăng lên.
Luyện Thể, Thức Tỉnh, thậm chí sau khi qua Thức Tỉnh, dị năng thuộc tính sinh mệnh trực tiếp đạt tới Vương Cảnh!
Ong…
Tốc độ hấp thụ linh lực chậm dần lại, mãi cho tới khi đạt tới độ bão hòa nhất.
Trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã có được thiên phú thuộc tính sinh mệnh, hơn nữa còn đạt tới Vương Cảnh trong nháy mắt!
“Quả nhiên, tốc độ tu luyện này mạnh hơn dị năng hắc ám của mình nhiều!” Trong lòng Diệp Tinh lặng lẽ suy nghĩ.
Trước đây hấp thụ thiên phú của Tôn Giai Di, một lần hắn có thể đạt tới đỉnh phong Luyện Thể, nhưng hoàn toàn không thể so được với Vương Cảnh trung kì như hiện tại.
Kiếm Sinh Mệnh thần bí đó thậm chí có thể khiến cho Diệp Tinh sống lại sau khi chết, bên trong đó còn có cả Sinh Nguyên Thuật cũng rất kì lạ, giờ đột nhiên lại để cho Diệp Tinh có được thiên phú thuộc tính sinh mệnh mạnh mẽ như vậy!
Mặc dù không biết vì nguyên nhân gì, nhưng trong lòng Diệp Tinh vẫn rất vui vẻ.
Dù sao thiên phú càng mạnh, mấy năm sau trong buổi tuyển chọn nhân tài thực lực cũng sẽ càng mạnh hơn.
Rõ ràng khoảng thời gian sau đó Diệp Tinh hao tổn hết tinh thần vào việc nâng cao năng lực sinh mệnh của bản thân.
Có điều ba tháng sau, Diệp Tinh lại lần nữa kinh sợ!
Trong lúc hắn đang huấn luyện, bỗng nhiên cảm nhận được một doa động quen thuộc.
“Đây là…. dao động của không gian thuật?” Trong lòng Diệp Tinh linh hãi.
Không gian thuật chia thành ba bộ phận là thiết cát, đông kết và đảo tháp, mỗi một phần Diệp Tinh đều cảm thấy rất huyền ảo, không kém Sinh Nguyên Thuật chút nào.
Trước đây Diệp Tinh không nắm được nhiều lắm.
Trong lòng nghĩ vậy, trước người Diệp Tinh trực tiếp xuất hiện rất nhiều dược thảo và linh quả.
Uỳnh!
Những dược thảo, linh quả này hóa thành một luồng linh lực, không ngừng chảy vào trong cơ thể Diệp Tinh.
Dị năng thuộc tính không gian của hắn đang không ngừng thăng cấp.
Luyện Thể…. Thức Tỉnh…. Vương Cảnh sơ kì…. Vương Cảnh trung kì…. Vương Cảnh hậu kì….
Cuối cùng đạt tới sơ kì Hoàng Cảnh mới dừng lại!
“Vậy mà một phát đạt tới Hoàng Cảnh!” Trong mắt Diệp Tinh nổi lên sợ kinh hãi, trong lòng khó mà giữ được sự bình tĩnh!
Thuộc tính không gian, vô cùng kì lạ, tựa như vô hình, nhưng lại bị Diệp Tinh cảm nhận được, thậm chí có thể được thi triển ra ngoài thông qua tấn công.
“Sinh Nguyên Thuật, Không Gian Thuật, xem ra hai loại bí thuật này có vẻ giống nhau, chỉ có điều rốt cuộc là bí thuật cấp nào? Vậy mà lại có tác dụng mạnh mẽ tới vậy?” Trong lòng Diệp Tinh lặng lẽ nói.
Học được bí thuật có thể khiến cho người ta đồng thời có được thiên phú mạnh mẽ tương ứng, loại bí thuật này phải nghịch thiên tới mức nào!
Diệp Tinh suy nghĩ một lát, nhưng căn bản là không có chút manh mối nào.
Brư….
Bỗng nhiên, đồng hồ trong tay hắn vang lên.
Diệp Tinh nhìn một chút, sau đó nhanh chóng ra ngoài.
Lúc này Hoàng Viêm, Lân Pha và Vương Tam Đại đang đợi bên ngoài, tại một hướng khác, mấy người Lâm Tiểu Ngư cũng bước tới đây.
“Diệp Tinh, cậu có nhớ không gian thuật mà chúng ta lấy được trên bờ ruộng đó không?” Hoàng Viêm nhìn Diệp Tinh, sải bước tới, trầm giọng nói: “Mới vừa nãy thôi, không gian thuật mà tôi nắm giữ bỗng nhiên xảy ra biến hóa, sau đó tôi có được dị năng thuộc tính không gian mạnh mẽ, thậm chí trực tiếp đột phá tới sơ kì Hoàng Cảnh!”
“Anh Diệp, tôi cũng xảy ra chuyện như vậy!” Lân Pha mau chóng nói.
Mấy người đang nói cũng xảy ra tình huống như vậy.
Cộng thêm Diệp Tinh, vừa đúng mười người, cũng chính là mười người có được không gian thuật trên trái đất!
Chương 370: Thành viên bên ngoài sân huấn luyện Hồn Thiên
“Tình huống của tôi cũng giống mọi người.” Diệp Tinh gật đầu nói.
Trong mắt hắn có một tia sửng sốt, không gian thuật này lại kì lạ như vậy, mười người bọn hắn có được, sau đó tất cả mười người đều có thiên phú tu luyện không gian mạnh mẽ.
“Đáng tiếc cho Nguyên Nguyên.” Lân Pha lắc đầu.
“Chị.” Đàm Quân nắm chặt nắm đấm.
Mọi người im lặng, biết được ý của Lân Pha, thuật không gian này được phát hiện ở bờ ruộng của nhà Đàm Nguyên Nguyên.
Diệp Tinh im lặng chốc lát, nhìn mọi người nghiêm túc nói: “Mục đích của người lúc đó tới trái đất giết Nguyên Nguyên rất có thể là vì Không Gian Thuật này, vậy nên cho dù chúng ta đã nắm chắc, cũng cố hết sức không để lộ ra ngoài, đề phòng xảy ra rắc rối.”
“Biết rồi.”
“Anh Diệp, anh yên tâm đi!”
Lập tức, mấy người Hoàng Viêm đồng loạt gật đầu, ánh mắt bọn họ trở nên thận trọng, họ đều biết được tính nghiêm trọng của sự việc.
Bí thuật có thể cho người khác thiên phú mạnh mẽ như vậy, nếu bị phát hiện, đoán chừng sẽ dẫn tới hứng thú của rất nhiều người.
Có được thiên phú không gian mạnh mẽ, sự nhiệt tình tu luyện của mấy người Lân Pha, Vương Tam Đại được kích thích, trước đây bọn họ cố gắng tu luyện lâu như vậy, chỉ mới đạt được tới Hoàng Cảnh, kết quả có được thiên phú không gian, nháy mắt đã đạt được tới cảnh giới này, tất nhiện sự nhiệt tình sẽ tăng cao.
“Oành!” “Rầm!”
Trên sân huấn luyện, Diệp Tinh và ảo ảnh khí lưu đang điên cuồng chiến đấu.
Vèo!
Chiến đao vung lên, mang theo dao động khủng bố, một con mãng xà không lồ xuyên qua, không ngừng di chuyển, sau đó thân thể của khí lưu ảo ảnh hoàn toàn bị quấn chặt.
“Thắt cổ!” Diệp Tinh thấp giọng gầm lên, sao đó mãng xà khổng lồ bắt đầu điên cuồng quấn chặt.
Mặc cho ảo ảnh khí lưu điên cuồng vùng vẫy, nhưng vẫn không thể thoát ra được, thân thể tan vỡ trong một thời gian ngắn.
“Phù! Chiêu này cuối cùng cũng thành công rồi!” Diệp Tinh hít sâu một hơi, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Cuối cùng hắn cũng nắm được thức thứ tư của
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
.
Bước ra khỏi sân huấn luyện, lúc này có một người đang khoanh tay đứng đó.
“Hửm?” Diệp Tinh nhìn người đó, sau đó ngây ra.
Đây là một ông lão có lông mày dài, trên người mặc một bộ áo dài màu lam, lúc này đang cười với Diệp Tinh.
Hư không xung quanh người ông lão hơi chấn động, sau đó hô hấp của ông lão cũng chấn động.
“Cường giả Hư Không Cảnh?” Trong lòng Diệp Tinh ngạc nhiên, có thể tự mình khiến cho hư không chấn động, đây chắc chắn là cường giả Hư Không Cảnh không thể nghi ngờ.
Bên cạnh ông cụ có một người đàn ông trung niên, người đàn ông tên Quindi, cường giả Đạo Tắc cảnh, phụ trách việc của sân huấn luyện, trước đó Diệp Tinh cũng từng qua lại với ông ta.
“Vị đại nhân này…..” Diệp Tinh cẩn thận nói.
Ông cụ vừa hay chắn đường của hắn.
“Không tệ.” Ông cụ nhìn Diệp Tinh cười nhẹ: “Vậy mà đã nắm được thức thứ tư của
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
, thanh niên mới ở Thiên Huyền Cảnh mà đã nắm được thức thứ tư không nhiều.
“Ông biết lúc nãy tôi chiến đấu?” Diệp Tinh ngây ra, vậy mà vị cường giả Hư Không cảnh này lại chú ý tới hắn.
“Diệp Tinh, vị này là đại nhân Hâm Vũ, một người phụ trách khác của sân huấn luyện” Người đàn ông trung niên Quindi vội vàng giới thiệu.
Ông cụ Hâm Vũ xua tay, cười nói với Diệp Tinh: “Không cần căng thẳng, mục đích sân huấn luyện của chúng tôi là phát hiện ra những người có thiên phú, mà giờ đây ngươi đã miễn cưỡng đạt được yêu cầu.”
Bọ họ có yêu cầu đối với thiên tài tự mình chiến đấu, ví dụ lấy
《
Hắc Nguyên Bát Thức
》
mà nói, phải đạt tới thức thứ tư mới có thể lọt được vào mắt bọn họ.
Ở Thiên Huyền Cảnh, không có thiên phú nhất định sẽ rất khó nắm được thức thứ tư.
Về phần trước đây Diệp Tinh ở nơi này huấn luyện hai năm đã nắm được thức thứ tư, bọn họ không quan tâm tới điều này lắm.
Lúc huấn luyện có thể ngụy trang thực lực, nếu như trước đó Diệp Tinh đã nắm được, cố ý phát huy chậm rãi khiến người khác gặp ảo giác, đây cũng là việc có khả năng xảy ra, vậy nên bọn họ chỉ nhìn vào kết quả cuối cùng.
“Đạt được yêu cầu thì sẽ thế nào?” Diệp Tinh suy nghĩ một lát, tò mò hỏi.
“Nếu đã đạt được yêu cầu, vậy bây giờ ta sẽ đưa ra lời mời ngươi, ngươi có đồng ý trở thành viên bên ngoài của sân huấn luyện chúng bọn ta không?” Ông cụ Hâm Vũ cười, nói.
Diệp Tinh im lặng một lát, hỏi: “Nếu như trở thành thành viên, tôi phải làm gì, và tôi có thể nhận được cái gì?”
Trong vũ trụ, rất nhiều thế lực xem trong người có thiên phú, nếu có cơ hội, Diệp Tinh cũng sẽ lựa chọn tham gia.
Sau lưng trái đất không có bất cứ thế lực nào để dựa vào, nếu bị nhân vật lớn nào đó để mắt vậy thì gay go rồi.
“Hiện giờ không cần thiết, đợi tới khi cậu đạt tới Đạo Tắc Cảnh, thỉnh thoảng sân huấn luyện sẽ gia cho cậu một vài nhiệm vụ, nếu ở Thiên Huyền Cảnh cậu chỉ cần an tâm tu luyện là được, hơn nữa khi tiến vào sân huấn luyện bất kì giá nào cũng sẽ được giảm đi chín phần.” Ông cụ Hâm vũ cười khẽ, nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Sủng Mị [Dịch] Sủng Mị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Sung-Mi.jpg)





