- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 102 : Bí mật của Tiểu Bảo Nhi 1 (c1011-c1020)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 102 : Bí mật của Tiểu Bảo Nhi 1 (c1011-c1020)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Bí mật của Tiểu Bảo Nhi 1
Trên thực tế, theo thực lực càng ngày càng mạnh, những binh khí mà hắn đạt được cũng sẽ không ngừng bị đào thải.
Giống như lúc trước hắn chiếm được một thanh trường kiếm có lực công kích là 1, sau đó lại chiếm được kiếm Kinh Cức, như vậy hắn cũng chỉ có thể trang bị Kiếm Kinh Cức, trường kiếm có lực công kích là 1 kia liền mất đi hiệu lực.
Không có chuyện hắn đạt được mười thanh trường kiếm có lực công kích là 1, vậy thì tổng lực công kích là 10, những loại binh khí công kích này chỉ có thể có được một món, không thể chồng lên.
Nếu không thể chồng lên, việc bán những trường kiếm này ra ngoài đều rất khó.
Bởi vì mỗi một vị cường giả đều săn giết những sinh mệnh trong Thế giới ảo, binh khí trang bị trên người cũng sẽ càng ngày càng mạnh, những binh khí có lực công kích là 1 mà ban đầu giao dịch đoán chừng hiện tại đã không còn giá trị nữa.
Dù sao đợi đến giai đoạn sau, đoán chừng thực lực của toàn bộ cường giả đều có thể tương đương với Bất Tử Cảnh cao cấp.
Hiện tại, nếu mang kiếm Kinh Cức và Răng Huyết thử trên người Diệp Tinh ra bán, đoán chừng sẽ có rất nhiều cường giả cảm thấy hứng thú.
Những bảo vật này có hạn chế, rất dễ mất đi giá trị, nhưng mà những bảo vật phụ chúc này lại không nằm trong số đó.
Bởi vì cho dù lực công kích đạt tới 10.000, có thể địch lại lực công kích của cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, thì Răng Huyết thử này cũng có thể gia tăng 5 lực công kích, sẽ không bị bỏ qua.
Không hề do dự, Diệp Tinh nhanh chóng trang bị nó lên trên thân kiếm Kinh Cức.
Ngay lập tức thông tin của hắn liền xảy ra thay đổi.
Tộc đàn: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Sức mạnh: 10 (Kiếm Kinh Cức + Răng Huyết thử)
Phòng ngự: 4 (Áo giáp Mộc Thích)
Tốc độ: 4 (cánh Phi Viễn)
Trong thời gian ngắn ngủn, lực công kích của Diệp Tinh lại tăng vọt.
“Căn cứ vào tin tức mà mình hiểu biết, bảo vật có thuộc tính phụ gia cực kỳ hiếm thấy, đều là cực phẩm, không ngờ hiện tại mình lại có được .”
Trong lòng Diệp Tinh vui sướng.
Cho dù đến giai đoạn sau của Thế giới ảo, Răng Huyết thử vẫn sẽ hữu ích với hắn, sẽ không bị đào thải.
Trong một tháng, Diệp Tinh thỉnh thoảng nhận được tin tức bán binh khí của các cường giả khác, nhưng mà không có một vị cường giả nào bán bảo vật có thuộc tính phụ gia.
“Lực công kích tăng nhiều, tiếp tục đi săn giết!”
Hiện tại lực công kích của Diệp Tinh đã bạo tăng, sự tự tin của hắn cũng gia tăng thật lớn.
Bóng dáng lóe lên, Diệp Tinh lại nhanh chóng đi tìm kiếm những thứ khác.
“Hử?” Đi vào một chỗ, hắn lại hơi hơi nhíu mày.
Ở đó, một cô bé đội mũ sắt đang đi về phía một vị cường giả Yêu tộc.
“Xin chào, xin hỏi giày màu đen trên người của ngươi có bán hay không?” Cô bé nhìn vị cường giả Yêu tộc kia, hỏi một cách rụt rè.
“Ta có những điểm ảo và bảo vật này đổi cho ngươi.” Cô bé lấy ra một ít đồ vật gì đó.
Cô bé lấy ra một ít đồ, tổng cộng có chín điểm ảo trắng và hai kiện trang bị cũng là màu trắng.
“Trang bị chỉ thêm hai điểm công kích và hai điểm phòng ngự mà cũng dám hỏi đến đôi giày đen này của ta?” Ngay lập tức, vị cường giả Yêu tộc này lộ vẻ mặt hung ác.
Nhưng khi nhìn đến những điểm ảo trắng đó, ông ta nói thêm: “Ngươi đưa mấy điểm ảo đó cho ta”
“Vâng” Tuy có chút sợ hãi nhưng cô bé vẫn đưa điểm ảo cho ông ta.
Nhận lấy điểm ảo, vị cường giả Yêu tộc ngây ra nhưng ngay sau đó, ánh mắt ông ta lộ rõ hưng phấn.
“Ha ha ha, thật sự cho ta? Sinh mệnh trong thế giới ảo này thật là ngốc.” Cường giả yêu tộc vội vàng cất đi.
Cô bé thấy cường giả Yêu tộc cất điểm ảo nên cố lấy hết can đảm, hỏi: “Ta đã đưa điểm ảo cho ngươi rồi, ngươi có thể cho ta giày màu đen của ngươi không?”
Thân mình nho nhỏ của cô còn không dài bằng cẳng chân của cường giả Yêu tộc, nhìn qua chính là một con nhóc nhỏ bé.
“Cút đi, chỉ bằng mấy điểm ảo này mà đòi đổi lấy giày Lưu Vân của ta?” Tức khắc, cường giả Yêu tộc không chút khách khí giận dữ quát lớn.
Cô bé bị dọa sợ đến mức liên tục lui về phía sau, đứng nhìn đầy tủi thân, trong mắt như có nước mắt đảo quanh, muốn nói cái gì nhưng lại không dám nói ra.
Nhìn đến tình cảnh ấy, lửa giận trong lòng Diệp Tinh lập tức bốc lên.
Hắn trực tiếp bay qua, cầm Kiếm Kinh Cức trong tay chém về phía cường giả Yêu Tộc.
“Ngươi là ai?”
Nhìn đến Diệp Tinh, vị cường giả Yêu tộc tức giận nói lớn.
Vị cường giả xa lạ này vừa mới đến đã ra tay với ông ta.
“Người giết ngươi.” Diệp Tinh lạnh nhạt đáp.
Trường kiếm huy động, một đạo kiếm quang bay ra, tản ra ánh sáng cực kỳ sắc bén.
Nghe vậy, mặt cường giả Yêu tộc lộ vẻ dữ tợn: “Muốn giết ta, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh này!”
Hiện tại mọi người đều là vừa tiến vào thế giới ảo này được một tháng, không có khả năng có người quá mạnh.
Ở thế giới bên ngoài có rất nhiều cường giả có thể giết ông ta, nhưng khi vào trong thế giới ảo này, ông ta đạt được một bảo vật rất mạnh, tuyệt đối không có người nào có thể dễ dàng giết ông ta.
Tử vong ba lần, sẽ không thể tiến vào thế giới ảo nữa.
Vút!
Kiếm quang xẹt qua, có một thanh chiến đao đột nhiên xuất hiện trong tay vị cường giả Yêu tộc này, nó trực tiếp ngăn cản đường kiếm.
Tuy tin tưởng rằng Diệp Tinh không thể giết mình nhưng hiển nhiên ông ta không vì thế mà kinh địch.
Chương 1012: Bí mật của Tiểu Bảo Nhi 2
“Keng!”
Tiếng va chạm vô cùng kịch liệt truyền đến, lập tức, vị cường giả Yêu tộc này lộ ra vẻ mặt đáng sợ.
Kiếm quang đánh úp lại, có một cỗ lực lượng rất lớn đánh vào cơ thể ông ta.
“Phụt!”
Lục phủ ngũ tạng trong cơ thể quay cuồng, ngay sau sắc mặt vị cường giả này trắng bệch, máu tươi trong miệng không ngừng phun ra.
“Sao có thể mạnh như vậy?”
Ông ta nhìn Diệp Tinh, trong mắt lại tràn đầy sợ hãi, lực công kích của Diệp Tinh ít nhất cũng gấp đôi ông ta.
Nhưng không đợi ông ta phản ứng, đạo kiếm quang thứ hai đã đánh úp lại.
Vẻ mặt Diệp Tinh lạnh nhạt, ra tay vô tình.
Trên thực tế, nếu là lúc trước thì hắn rất khó giết được vị cường giả Yêu tộc này, nhưng sau khi đạt được bảo vật Huyết Thử Xỉ có thuộc tính phụ kia của Cự Thử, đã khiến cho lực công kích của hắn được xếp vào hàng đầu trong thế giới ảo.
Vài phút sau, dù cho trong lòng vị cường giả Yêu tộc này có bao nhiêu không cam tâm, thì ông ta vẫn bị Diệp Tinh đánh chết.
Ong…
Dao động hiện lên, ngay sau đó, trên người cường giả Yêu tộc hiện lên ba viên tinh thạch màu trắng lại còn có một quang đoàn.
Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên thu hồi, sau đó, quang đoàn tan biến hiện ra vật bên trong.
“Giày Lưu Vân: Tăng 3 tốc độ”.
“Chẳng lẽ Tiểu Bảo Nhi muốn đổi giày Lưu Vân này?” Diệp Tinh nghĩ thầm trong lòng.
Tốc độ của hắn đã đạt tới 4, nên đôi giày đen này cũng không có tác dụng gì với hắn.
Nhìn cô bé đứng ngơ ngác đằng xa, Diệp Tinh tiến đến, cười gọi: “Bảo Nhi”
Nghe thấy tiếng gọi của Diệp Tinh, cô bé giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Diệp Tinh rồi hỏi: “Sao ngươi biết ta tên là Bảo Nhi vậy?”
Diệp Tinh bất đắc dĩ, cô bé trước mặt này dễ quên vậy sao?
Hắn suy nghĩ một chút, đáp: “Không phải một tháng trước người vừa đổi áo giáp trắng của ta sao? Dùng hai điểm ảo trắng để đổi đó”.
Cô bé nhìn Diệp Tinh rồi nghiêng đầu suy tư, qua vài giây, khả năng là đã nhớ ra nên nỗi sợ hãi trong mắt đã tan đi rất nhiều, cô vui vẻ nói: “Thúc thúc, thì ra là ngươi nha”.
Hình như việc nhớ ra Diệp Tinh là ai khiến cô bé rất vui.
“Khả năng trí nhớ của cô bé không được tốt lắm”.
Diệp Tinh nghĩ thầm.
Hắn đưa đôi giày đen trong tay cho cô, cười nói: “Cho ngươi này”.
“Cho ta sao?” Tiểu Bảo Nhi sửng sốt, ngây ngốc nhìn Diệp Tinh.
Cô biết mọi người rất cần mấy thứ này, phải trả điểm ảo thì họ mới đưa cho.
“Đúng vậy, ta không cần cái này.” Diệp Tinh cười cười, làm bảo vật cánh chim sau lưng lay động, cái này cũng có thể gia tăng tốc độ.
Hắn đưa giày qua cho cô.
Tiểu Bảo Nhi ngơ ngác nhận lấy, nhưng sau đó đã khôi phục lại, lễ phép nói: “Cảm ơn thúc thúc”.
Diệp Tinh cười, hắn không để ý đến cô bé nữa, mà là nhìn về phía dị thú giống báo hung dữ cách đó không xa, khả năng lúc này yêu thú báo đang đi tuần tra lãnh địa của mình.
“Đi thôi! Thử xem thực lực của loài báo hung dữ này thế nào!” Bóng dáng Diệp Tinh vừa động, nhanh chóng tiến lên.
“Rống!”
Tức khắc yêu thú báo nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng vọt tới.
Thực lực của con yêu thú báo này mạnh hơn Cự Thử rất nhiều, phương diện lực công kích xấp xỉ Diệp Tinh, tốc độ và phòng ngự của nó lại càng vượt xa nên hiển nhiên Diệp Tinh không phải đối thủ của nó.
“Tuy lực công kích của ta đã tăng lên rất nhiều, nhưng những mặt khác còn quá yếu”.
Diệp Tinh lắc đầu.
Trình độ phòng ngự và tốc độ của hắn hiện tại phỏng chừng chỉ là trung bình đối với vô số cường giả trong thế giới ảo.
Nếu gặp phải sinh mệnh có tốc độ nhanh trong thế giới ảo thì thậm chí hắn còn không thể chạm tới những sinh mệnh này.
Dù sao tốc độ nhanh sẽ chiếm được ưu thế.
Tuy sinh vật trong thế giới ảo này rất ngốc, cho dù đã bị thương nặng vẫn không sợ chết là dũng mãnh lao tới như cũ, nhưng chúng có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu.
“Bảo Nhi, ngươi còn chưa đi sao?” Rời khỏi lãnh địa của yêu thú báo, Diệp Tinh nhìn cô bé đứng ngơ ngác cách đó không xa, không khỏi bật cười, hỏi.
Lúc này, ánh mắt của Tiểu Bảo Nhi lại đang nhìn về nơi xa.
Nơi đó có mấy con thỏ trắng mắt đỏ hoảng loạn kêu la, lúc này đang có một cường giả Nhân tộc đang chiến đấu với chúng.
Cuối cùng những con thỏ trắng đó đã bị vị cường giả Nhân tộc kia đánh chết hết nhưng lại không xuất hiện bất cứ điểm ảo hay bảo vật gì.
“Mẹ kiếp, đánh không công”.
Sắc mặt vì cường giả Nhân tộc đó rất khó coi, bất mãn rời đi.
Lần đánh đầu tiên mà không đạt được bảo vật thì xác suất những lần tiếp theo sẽ càng ngày càng thấp.
Sau khi vị kia rời đi vài giây, những con thỏ trắng đó đều sống lại, tiếp tục nhàn nhã tản bộ.
Thấy cô bé vẫn đang nhìn chằm chằm, Diệp Tinh không kìm được cũng nhìn một hồi.
Hai mươi mấy ngày trước hắn đã từng đánh chết đám thỏ đó, nhưng cũng không đạt được món bảo vật nào.
“Thúc thúc”.
Tiểu Bảo Nhi nghe được tiếng gọi vừa nãy của Diệp Tinh, bỗng nhiên nói: “Ta nói cho ngươi một bí mật, ngươi có thể không nói cho người khác biết được không?”
Ánh nhìn chăm chú của cô bé làm Diệp Tinh cảm thấy có chút quen thuộc.
Nghe âm thanh và giọng điệu của cô, hắn có thể tưởng tượng đến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lúc này tràn ngập căng thẳng, dáng vẻ cực kỳ lo lắng.
Chương 1013: Năng lực mạnh mẽ của Tiểu Bảo Nhi!
“Được thôi, ta sẽ không nói cho người khác.” Diệp Tinh cười, đáp.
Cô bé ngước lên nhìn Diệp Tinh rồi nói nhỏ: “Trong cơ thể con thỏ thứ ba bên trái trên cỏ kia có một hạt châu nhỏ”.
“Hạt châu?” Nghe vậy, Diệp Tinh sửng sốt, kinh ngạc hỏi lại cô bé.
“Ừ.
Nhưng mà rất khó lấy được quả cầu ấy, ta còn không đuổi kịp những con thỏ đó”.
Tiểu Bảo Nhi tủi thân nói.
Diệp Tinh nhìn cô bé trước mắt này, tin tức Tiểu Bảo Nhi vừa nói ra thực đáng sợ.
Có thể nhìn thấy bảo vật trong cơ thể con thỏ, nghĩ lại cũng thấy không thể nào.
Nhưng lúc trước Diệp Tinh xác thật nhìn thấy cô bé chuyên đuổi theo một con thỏ.
“Bảo Nhi, bây giờ ta đi thử một chút, ngươi đứng ở chỗ này chờ ta được không?” Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ nhưng Diệp Tinh vẫn cười nói.
“Ừ”.
Tiểu Bảo Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Vút!
Ngay lập tức, Diệp Tinh bay vút đến gần đàn thỏ trắng kia.
Mấy con thỏ trắng thấy kẻ xâm nhập Diệp Tinh, tức khắc, đôi mắt đỏ bừng lao lên.
Diệp Tinh không thèm quan tâm tới những thứ khác, hắn nhìn chằm chằm vào con thỏ mà Tiểu Bảo Nhi nói, huy động kiếm Kinh Cức trong tay, ngay sau đó con thỏ trắng kia đã trực tiếp tử vong.
Thấy con thỏ đã chết Diệp Tinh lại rời khỏi lãnh địa của bầy thỏ.
Đám thỏ thấy không còn kẻ xâm nhập trong lãnh thổ của mình nữa lập tức trở lại dáng vẻ nhàn nhã tản bộ ban đầu.
“Không có gì xuất hiện?” Diệp Tinh nhìn con thỏ trắng đã chết kia, hiển nhiên là không có bất cứ vật gì xuất hiện.
Tuy là như thế, nhưng Diệp Tinh vẫn chờ đợi, vài giây sau, con thỏ trắng đó sống lại.
Con thỏ này vừa mới đứng dậy, chợt một bóng người lại nhảy đến, kiếm quang xẹt qua cơ thể nhỏ, tức khắc thi thể nó rơi xuống trên đất.
Thỏ trắng nhỏ: “o(╥
﹏
╥)o”
Vài giây sau thỏ trắng lại lần nữa sống lại, và nó lại tiếp tục bị Diệp Tinh đánh chết.
Cứ như vậy sống lại rồi lại bị đánh chết mười ba lần, nó lại tiếp tục không cam lòng mà ngã xuống.
Những con thỏ khác đã chết lặng trước cảnh đấy chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua Diệp Tinh rồi lại tiếp tục nhàn nhã đi dạo.
Kẻ xâm nhập này vừa xông vào lãnh địa đã chạy ra ngay, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, bọn họ lười không thèm công kích.
Ong…
Bỗng nhiên, trên thi thể con thỏ bị Diệp Tinh nhằm vào giết mười mấy lần đã hoài nghi cuộc sống này chợt xuất hiện một đạo ánh sáng, có một quang đoàn xuất hiện, trong quang đoàn đó, mơ hồ có một quả cầu.
“Xuất hiện!” Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên, nắm quang đoàn này trong tay.
Nháy mắt, một quả cầu nhỏ xuất hiện.
“Thổ Hồn Châu: Vĩnh cửu gia tăng 3 lực phòng ngự.”
Trong nháy mắt, Diệp Tinh đã biết được một ít tin tức.
“Trời ạ, thế mà lại là báo vật có thuộc tính phụ!” Trong mắt Diệp Tinh lộ ra một chút khiếp sợ.
Bảo vật có thêm thuộc tính rất khó có được, lúc trước hắn đạt được Huyết Thử Xỉ đã là vận khí bạo liệt, hiện tại lại được thêm một cái.
Nhưng mà, có thể đạt được cái này là do một cô bé.
Ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía Tiểu Bảo Nhi rõ ràng có một tia khiếp sợ.
“Bảo Nhi thật sự có thể nhìn thấy bảo vật trong cơ thể thỏ trắng!”
Có thể được đến bảo vật trong thế giới ảo đều là tùy cơ, bởi vì không ai biết rốt cuộc bảo vật ở nơi nào, được đến đều là do vận khí của bản thân.
Vận khí tốt thì đánh chết một con sinh vật trong thế giới ảo sẽ trực tiếp đạt được bảo vật.
Vận khí không tốt thì dù đánh như thế nào cũng không chiếm được gì.
Giống như là bây giờ, trong cơ thể những con thỏ trắng này có một viên bảo vật có thêm thuộc tính phòng ngự trân quý, nhưng rất nhiều cường giả lại không chiếm được.
“Thúc thúc, ngươi thật là lợi hại nha” Nhìn thấy Diệp Tinh được đến hạt châu mà mình nhìn thấy, trong mắt cô bé tỏa ra vui sướng, vội vàng chạy tới bên người Diệp Tinh.
“Bảo Nhi, hạt châu này” Diệp Tinh nhìn về phía cô bé đang muốn nói cái gì.
“Thúc thúc, hạt châu này là của ngươi, ngươi đã cho Bảo Nhi đôi giày màu đen này rồi.” Tiểu nữ hài vội vàng nói.
“Vậy được rồi.” Diệp Tinh gật gật đầu, nhanh chóng đem này thổ hồn châu trang bị thượng.
Tộc: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Lực lượng: 10 (Kiếm Kinh Cức + Huyết Thử Xỉ)
Phòng ngự: 7 (Giáp Mộc Thích + Thổ Hồn Châu)
Tốc độ: 4 (Phi Viễn Vũ Dực)
Sau khi trang bị Thổ Hồn Châu, phòng ngự của hắn trực tiếp biến thành 7, tăng gần gấp đôi.
Nhìn cô bé trước mặt, trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ, không thể đối xử với cô bé như những đứa nhỏ bình thường khác được.
Hắn suy nghĩ một chút hỏi: “Bảo Nhi, ngoại trừ có thể nhìn thấy bảo vật trong cơ thể thỏ trắng thì ngươi còn nhìn thấy ở những nơi khác sao?”
“Có thể nha”.
Cô bé nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Ta đều có thể nhìn thấy bảo vật, ví dụ như những con chó có một sừng trên đầu đó, trong cơ thể một con có một thanh trường kiếm, trong cơ thể một con có một bộ mũ giáp, còn có trong cơ thể ba con có điểm ảo trắng.”
Tiểu Bảo Nhi chỉ vào đám chó kỳ dị có một cái sừng trên đầu đằng xa kia.
Nói tới đây, cô bé lại cảm thấy rất tủi thân: “Tuy Bảo Nhi có thể cảm nhận được, nhưng lại không lấy được.”
Cô không biết chiến đấu, ngay cả việc đuổi theo những con vật nhỏ cũng không làm được.
“Đều có thể nhìn thấy sao?” Trong mắt Diếp Tinh có quang mang dao động.
Chương 1014: Bán
Khái niệm này có nghĩa là gì?
Những cường giả khác đánh chết những sinh mệnh trong thế giới ảo là vì muốn được đến bảo vật trong cơ thể chúng, nhưng gần chín phần đều không được gì, phần lớn sinh vật không bảo vật trong cơ thể nên dù đánh như thế nào cũng chỉ là vô dụng.
Chỉ có một nhóm nhỏ sinh vật thực sự có bảo vật trong cơ thể, nhưng muốn lấy được thì cũng phải tùy vào xác suất.
Lúc nãy, Diệp Tinh đánh chết con thỏ kia mười ba lần thì Thổ Hồn Châu mới xuất hiện.
Khả năng những cường giả khác mới đánh chết một lần mà không thấy có bảo vật hiện ra nên trực tiếp rời đi, mà không hề tiếp tục đánh.
Nếu năng lực của Tiểu Bảo Nhi bị tiết lộ, chắc chắn cả thế giới ảo đều sôi trào.
Bởi vì người khác tìm bảo vật đều là bằng vận khí, nhưng Tiểu Bảo Nhi lại biết bảo vật ở đâu.
Chỉ cần có năng lực đánh chết sinh mệnh trong thế giới ảo có bảo vật trong cơ thể, dù xác suất nó xuất hiện chỉ có một phần trăm, cùng lắm thì liên tục đánh chết một trăm lần, sớm hay muộn thì bảo vật cũng sẽ tuôn ra.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Tinh nóng lên.
Hắn nhìn cô bé, mỉm cười nói: “Bảo Nhi, ngươi không lấy được những bảo vật đó nhưng lại có người có thể lấy được.”
“A?” Cô bé ngây người nhìn Diệp Tinh, hỏi: “Ai vậy?”
Trong mắt cô tràn đầy vẻ hoang mang.
“Chính là ta”.
Diệp Tinh nở một nụ cười mà hắn cho là rất ôn hòa.
Nghe đồn trong thế giới ảo này, nếu tích lũy điểm ảo đến một trình độ nhất định có khả năng sẽ đạt được thiên địa linh vật.
Vậy nên hắn cũng vô cùng khát vọng.
Hiện tại gặp phải “NPC” Bảo Nhi thần bí, thậm chí có thể liếc mắt một cái là nhìn ra vị trí bảo vật, hắn khẳng định sẽ không bỏ qua.
Cô bé rất có thiện cảm với Diệp Tinh, bằng không lúc trước sao cô có thể nói bí mật mình có thể nhìn thấy bảo vật với Diệp Tinh.
Tâm trạng của Diệp Tinh lúc này cũng vô cùng vui sướng.
May mắn lúc trước hắn ra tay giúp đỡ nên giờ mới phát hiện ra điểm đặc biệt của Tiểu Bảo Nhi.
“Đi thôi, Bảo Nhi.” Diệp Tinh cười nói.
Hắn dẫn theo Bảo Nhi đi đến gần chỗ có yêu thú chó một sừng, hắn nhanh chóng vọt lên.
“Gâu gâu gâu!”
Nhìn thấy Diệp Tinh tiến đến, những con yêu thú chó đó lập tức xông lên, đôi mắt của chúng đỏ đậm, tất cả đều dũng mãnh không sợ chết.
Tuy có mười mấy con, nhưng Diệp Tinh lại chỉ nhìn chằm chằm vào năm con.
Tiểu Bảo Nhi nói trong cơ thể của năm con đó có một thanh kiếm, một cái mũ sắt, còn có điểm ảo trắng, còn những con khác thì dù đánh chết chúng hàng vạn lần cũng không thể lấy được bảo vật nên tự nhiên Diệp Tinh sẽ không lãng phí thời gian với chúng nó.
Vút! Vút!
Huy động kiếm Kinh Cức trong tay, năm con yêu thú chó này nhanh chóng bị Diệp Tinh đánh chết, ngay sau đó, Diệp Tinh rời khỏi lãnh địa của chúng.
“Gâu gâu gâu!”
Các yêu thú chó khác đang giận dữ sủa to chợt thấy không còn tung tích của Diệp Tinh trong lãnh địa, nghi hoặc mà nhìn quan sát một lát rồi lại phân tán ra.
“Trí tuệ thật đúng là thấp.” Diệp Tinh cảm thán.
Chỉ có tiến vào lãnh địa của những sinh mệnh thì mới có thể bị công kích, một khi rời khỏi, căn bản sẽ không có nguy hiểm gì.
Trên thực tế việc này có tác dụng đảm bảo mọi người sẽ không dễ bị tử vong.
Nói cách khác nếu tiến vào lãnh địa của một sinh mệnh cường đại trong thế giới ảo, một khi đánh không lại mà luôn bị đuổi giết không ngừng thì rất dễ ngã xuống.
Ong…
Lát sau, có một đạo quang đoàn bay ra từ cơ thể của một trong năm con yêu thú có một sừng kia.
Đó là một viên tinh thạch màu trắng.
“Điểm ảo?” Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên, cầm chặt nó trong tay, rồi nhanh chóng lui ra ngoài.
“Oa, thúc thúc ngươi thật lợi hại”.
Thấy Diệp Tinh lấy được một điểm ảo, Tiểu Bảo Nhi đứng cách đó không xa hoan hô đầy hưng phấn.
Diệp Tinh thu hồi điểm ảo, ánh mắt lại nhìn chăm chú vào lãnh địa yêu thú chó một sừng kia.
Vài giây sau, năm con yêu thú chó kia sống lại.
Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, lại nhanh chóng tiến vào địa, đánh chết chúng.
“Gâu gâu gâu!”
Đám yêu thú chó đang tản bộ chợt thấy Diệp Tinh trở lại, chúng sủa lên và nhanh chóng xông lên.
Rất nhanh Diệp Tinh đã đánh xong.
Lần này không có đồ vật gì tuôn ra.
Diệp Tinh vẫn bình tĩnh như trước, tâm tình không hề dao động, hắn yên lặng chờ đợi.
Sau đó là lần thứ ba, lần thứ tư.
Mãi cho đến lần thứ tám, trên người một con yêu thú chó bị đánh chết có một đạo quang đoàn bay ra, trong quang đoàn đó là một thanh kiếm màu trắng.
“Xuất hiện!”
Trong lòng Diệp Tinh ngập tràn vui sướng, hắn nắm lấy trường kiếm, ngay lập tức, có một cỗ thông tin xuất hiện trong đầu hắn.
“Kiếm Trường Bạch, tăng 4 công kích”.
“Vậy mà có thể tăng 4 công kích?” Nhìn trường kiếm trong tay, trên mặt Diệp Tinh lộ ra một tia kinh ngạc.
Bình thường thì sinh mệnh càng mạnh mới có thể cho ra binh khí càng tốt, thực lực của những sinh mệnh giống chó này còn thấp hơn Bất Tử Cảnh, thế mà lại cho ra binh khí này.
Nhưng niềm vui sướng vẫn chiếm đa số.
Hắn nhanh chóng cất trường kiếm đi, sau đó lại tiếp tục công cuộc đánh chết.
Lúc này đây, hắn đánh chết mấy con yêu thú chó tổng cộng hai mươi ba lần, nhiều đến mức suýt làm chúng nó hoài nghi cuộc đời, rốt cuộc, tất cả đồ đạc đều bị tuôn ra hết.
“Trường kiếm gia tăng 4 công kích, mũ sắt gia tăng 4 phòng ngự, còn có hai điểm ảo, bảo vật trên người những sinh mệnh giống chó này thật là nhiều.”
Diệp Tinh vui sướng trong lòng, kiểm kê thu hoạch của mình.
Đánh chết hai mươi ba lần, nghe thì nhiều nhưng là chỉ tiêu vài phút ngắn ngủi của hắn mà thôi.
Chương 1015: Gương mặt giống nhau 1
Rời khỏi mảnh lãnh địa kia, Diệp Tinh đi tới bên cạnh cô bé.
“Thúc thúc, nhiều bảo vật như vậy đều bị ngươi lấy được, ngươi qua lợi hại rồi.” Tiểu Bảo Nhi ngửa đầu nhìn Diệp Tinh, rất là hưng phấn nói.
Cô vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn, giống như là mình cũng tham dự trong đó.
Diệp Tinh cười cười, hắn bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề, hỏi: “Đúng rồi, Bảo Nhi, bảo vật trong cơ thể những yêu thú chó này đã không còn rồi, về sau sẽ lại có không?”
Nếu mà không có thì những người khác lại đến đánh chết đám yêu thú chó này, đó chính là hoàn toàn vô dụng.
“Không phải nha”.
Cô bé lắc đầu, nói: “Qua chừng hai mươi mấy ngày nữa, trong cơ thể của những sinh vật này lại sẽ xuất hiện bảo vật giống vậy”.
“Ra là vậy”.
Diệp Tinh gật đầu.
Nhưng mà nghĩ kỹ một chút thì thấy cũng rất bình thường, dù sao đây cũng là một thế giới ảo.
Nếu bảo vật trong cơ thể một con vật trong đây đã bị đánh ra là không có nữa, thì phỏng chừng việc tìm kiếm bảo vật sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ cần tụt lại phía sau thì sẽ rất khó đuổi theo.
Vì khả năng sinh mệnh trong thế giới ảo mà bọn họ đang chiến đấu rất có khả năng đã từng bị các cường giả khác giết qua.
Đối với việc này, Diệp Tinh khong có ý nghĩ gì nhiều, qua hai mươi mấy ngày nữa thì chắc loại bảo vật cấp độ này đã bị đào thải.
Cười cười, Diệp Tinh lấy bảo vật ra, nói: “Bảo Nhi, ngươi xem ngươi có cần trường kiếm và mũ sắt này hay không?”
Sau khi lấy được bảo vật thì nhất định phải tăng lên thực lực của bản thân.
“Thúc thúc, ta không biết chiến đấu, cho dù có được trường kiếm cũng vô dụng, nhưng ta cần mũ sắt vì mũ của ta chỉ có thể tăng 3 phòng ngự”.
Tiểu Bảo Nhi vui vẻ nói.
“Vậy ta bán thanh trường kiếm này đi nhé.
Lấy được điểm ảo thì chúng ta chia đều”.
Diệp Tinh mỉm cười nói.
Căn cứ theo suy đoán của hắn, thì lực công kích của mọi người trong giai đoạn hiện tại chỉ là 3 và 4.
Chắc chắn có rất nhiều cường giả muốn đạt được thanh kiếm Trường Bạch này.
Nghe vậy, cô bé suy nghĩ một chút rồi nói: “Thúc thúc, tất cả đồ vật vẫn để ở chỗ ngươi, khi nào kết thúc thì cho ta là được”.
“Được”.
Diệp Tinh trầm tư một chút thì gật đầu đồng ý.
Còn chường mười năm nữa thế giới ảo này mới kết thúc, mỗi một lần đạt được bảo vật lại chia đều, như vậy xác thật rất phiền toái.
Trong lòng vừa động, một đạo quầng sáng xuất hiện trước mắt hắn, Diệp Tinh nhấp vào một chút, ngay sau đó một đạo tin tức xuất hiện ở trước mắt.
“Ngươi sắp bán vũ khí kiếm Trường Bạch: tăng 4 công kích, có công bố tên của mình hay không?”
“Không công bố”.
Diệp Tinh lại nhấn thêm lần nữa.
Ngay lập tức, tin tức này đã được gửi đi.
“Thông báo toàn thể mọi người, thông báo toàn thể mọi người, một vị cường giả không rõ danh tính chuẩn bị giao dịch kiếm Trường Bạch của bản thân, thanh kiếm này có thể tăng 4 công kích, vị cường giả nào có điểm ảo có thể liên hệ trao đổi, tiến vào sàn trao đổi để tiến hành giao dịch”.
Cường giả ở khắp nơi trong thế giới ảo nhanh chóng thu được tin tức.
“Mẹ kiếp, vậy mà lại bán binh khí có tăng 4 công kích, đây là vị cường giả nào vậy?”
“Trên người ta mới chỉ có binh khí tăng 3 công kích mà thôi”.
“Mau vào sàn trao đổi thôi, không nhanh lên sẽ bị người khác dành trước mất”.
Tin tức này vừa ra đã tạo nên một trận chấn động.
Có được binh khí mạnh hơn mới có thể đánh chết sinh vật mạnh hơn, sau đó lại được đến binh khí mạnh hơn.
Đây là một vòng tuần hoàn.
Diệp Tinh nhìn sàn trao đổi của bản thân càng ngày càng có nhiều tin tức được gửi đến, chúng đều là số điểm ảo mà các cường giả khác có thể đưa ra để trao đổi.
Người nào đưa ra số điểm ảo càng cao thì tin tức của người đó sẽ càng được xếp phía trên.
“Thật là điên cuồng.” Diệp Tinh cười, hắn đưa mũ giáp cho Tiểu Bảo Nhi, mỉm cười nói: “Bảo Nhi, cho ngươi mũ giáp.”
“Cảm ơn thúc thúc.” Tiểu Bảo Nhi rất có lễ phép nói cảm ơn.
“Đúng vậy”.
Tiểu Bảo Nhi nghe Diệp Tinh nói như vậy, trong ánh mắt toát ra vẻ hiểu rõ.
“Thúc thúc ngươi thật lợi hại, những con thỏ, con rùa đen đó đều không phải đối thủ của ngươi”.
“Cho nên ngươi chỉ cần nói cho ta biết bảo vật trong cơ thể sinh vật nào, sau đó ta trực tiếp đi đối phó chúng.
Về phần bảo vật lấy được… hai chúng ta chia đều”.
Diệp Tinh ngồi xổm xuống, ôn hòa nói.
Cho dù ngồi xổm xuống thì chiều cao của hắn vẫn cao hơn cô bé một chút.
“Được”.
Tiểu Bảo Nhi không hề do dự mà vui vẻ gật đầu đồng ý.
Nếu là những người khác thì cô còn rất sợ hãi, thế nhưng cô rất có thiện cảm với Diệp Tinh nên không sợ chút nào.
Lúc trước Diệp Tinh còn tặng cô đôi giày nhỏ.
Ông…
Ngay sau đó, mũ sắt trên đầu Bảo Nhi biến mất, một cô bé giống như búp bê sứ xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.
Khi nhìn đến mặt Tiểu Bảo Nhi, Diệp Tinh giật nảy mình.
Khuôn mặt cô bé giống như người trái đất, hơn nữa còn có một điểm vô cùng đặc biệt.
“Sao tướng mạo của Bảo Nhi lại có chút giống mình và Tiểu Ngư vậy?”
Diệp Tinh ngơ ngẩn nhìn cô bé trước mặt.
Lúc trước hắn cảm thấy đôi mắt của Tiểu Bảo Nhi có chút quen thuộc, trên thực tế, đôi mắt của cô bé giống y như hắn.
Lông mày và mũi của Tiểu Bảo Nhi là gần giống với Lâm Tiểu Ngư.
Nếu không phải xác định chính mình và Lâm Tiểu Ngư chỉ có một đứa con duy nhất là Diệp Lân thì Diệp Tinh sẽ cảm thấy Tiểu Bảo Nhi chính là con của hắn với Lâm Tiểu Ngư.
Trong lòng có rất nhiều ý nghĩ, nhưng Diệp Tinh chỉ nhìn cô và ôn nhu hỏi: “Bảo Nhi, ngươi có người nhà sao?”
“Người nhà?” Cô bé nghiêng cái đầu nhỏ nhắn, trong mắt có một chút mất mát, đáp: “Bảo Nhi không có người nhà”.
Nghe vậy, Diệp Tinh lại hỏi tiếp: “Vậy ngươi từ đâu tới? Sao lại tiến vào không gian này?”
Hắn luôn cảm thấy trong chuyện này có gì đó khá kỳ lạ.
Chương 1016: Gương mặt giống nhau 2
Nghe Diệp Tinh hỏi thế, cô bé lắc đầu đáp: “Bảo Nhi cũng không biết sao lại nơi này, cũng không biết sao lại vào được đây”.
“Cái gì cũng không biết sao?” Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.
Hình như cô bé trước mặt này cái gì cũng không biết, tất cả mọi chuyện như chỉ là trùng hợp.
“Thúc thúc, ngươi biết vì sao Tiểu Bảo Nhi sẽ xuất hiện ở chỗ này sao?” Cô bé mở to đôi mắt trong suốt không lẫn tạp chất nhìn Diệp Tinh, trong mắt thế nhưng lại có một chút hy vọng.
Diệp Tinh nhìn cô bé, thu lại cảm xúc phức tạp trong lòng, hắn lắc đầu, nói: “Ta không biết”.
“Ừ”.
Cô bé mất mát gật đầu, sau đó đội mũ sắt lên.
“A, cái mũ sắt này lợi hại hơn cái trước rất nhiều”.
Như là không biết ưu sầu là gì, biểu tình mất mát lập tức biến mất, ngay sau đó Tiểu Bảo Nhi hưng phấn mà hô to gọi nhỏ.
Nghe thấy tiếng cười của cô, không hiểu sao tâm tình của Diệp Tinh cũng tốt lên, hắn cười nói: “Đi, Bảo Nhi, ta mang ngươi đi lấy nhiều bảo vật tốt hơn”.
Cất những suy nghĩ vừa rồi xuống đáy lòng, Diệp Tinh vừa đi đến nơi tiếp theo vừa nhìn sàn trao đổi trước người.
“Có hai người ra giá cao nhất đã lên tới 27 điểm ảo, đó là một cường giả Nhân tộc và một cường giả Yêu tộc”.
Diệp Tinh nhìn kỹ, ánh mắt lộ ra một tia vui sướng.
“Quả nhiên, bán đấu giá bảo vật mới thu được nhiều nhất!”
Thế giới ảo có vô số cường giả Bất Tử Cảnh, chắc chắn có ít vị có rất nhiều điểm ảo trên người nhưng bảo vật lại rất ít.
“Đã vậy thì, bán cho Nhân tộc!”
Diệp Tinh trực tiếp nhấp vào đồng ý giao dịch.
Ong…
Trong sàn trao đổi xuất hiện một vòng xoáy, ngay sau đó, thanh kiếm Trường Bạch tăng 4 công kích kia đã biến mất không thấy.
Sau khi vòng xoáy biến mất, 27 điểm ảo xuất hiện trước người Diệp Tinh.
Đây vốn là không gian ảo nên chuyện bảo vật quyên qua rất bình thường.
Tuy Diệp Tinh là Nhân tộc, nhưng hắn lại dùng phân thân là Huyễn tộc để tiến vào nên thế giới ảo đã nhận định thân phận của hắn là Huyễn tộc.
Vì vậy, hắn có thể tiến hành giao dịch với Nhân tộc mà không gặp phải quy tắc hạn chế không được phép giao dịch trong cùng một tộc.
“Được rồi!” Diệp Tinh thu hồi những điểm ảo đó, trong lòng vô cùng vui sướng.
Lúc này trong lòng hắn lại đang suy nghĩ.
“Kỳ thật hiện tại ta không cần chuyên môn đi săn giết sinh mệnh ảo cấp thấp kia.
Lực công kích của ta đã rất mạnh, phòng ngự cũng không yếu, chỉ là tốc độ khá chậm.
Nếu như tốc độ tăng lên nhiều hơn thì những người trước đây ta không cách nào đánh chết hẳn là đã có thể đánh chết được”.
Diệp Tinh bắt đầu suy nghĩ kế hoạch tiếp theo của mình.
Ở thế giới ảo chỉ có mười năm, mười năm sau, đạt được một số điểm ảo nhất định mới có thể mở ra cửa hàng thiên địa linh vật.
Mục tiêu của Diệp Tinh rất rõ ràng, đó chính là thiên địa linh vật.
Nhưng mà giống như lúc nãy, đánh chết những sinh vật đó, tuy rằng cũng có thể được đến bảo vật, nhưng lại không có thực tế trợ giúp nào đối với thực lực của hắn.
Những thứ như kiếm Trường Bạch và mũ sắt đều không phải đồ hắn cần.
Được đến chúng, thực lực của hắn cũng không cách nào tăng lên.
Trên thực tế, nơi này chỉ là khu vực biên hoang vắng của thế giới ảo.
Càng tiến vào sâu thì càng có nhiều sinh mệnh ảo xuất hiện sẽ dần mạnh hơn.
Thực lực càng mạnh thì sau khi đánh chết chúng mới đạt được càng nhiều bảo vật mạnh mẽ hơn!
Những cái đó mới là đáng giá nhất.
Nếu chỉ chuyên môn nhằm vào những bảo vật mà hắn không cần, thì thực lực của hắn không thể tăng lên được.
Trên thực tế, làm vậy sẽ chỉ càng làm giảm tốc độ thu thập điểm ảo của hắn.
Ví dụ như kiếm Trường bạch, sau khi bán đi hắn kiếm được 27 điểm ảo, không biết phải đánh chết bao nhiêu sinh mệnh trong thế giới ảo mới có thể tích lũy được bằng đấy.
“Cho nên, kế hoạch hiện tại của mình chính là tăng lên thực lực của bản thân.
Có Bảo Nhi ở đây, mình có thể lựa chọn đối thủ cho bản thân.
Hiện tại tốc độ của mình là yếu nhất, cho nên mình cần phải chọn một sinh mệnh ảo có thực lực cao hơn chút nhưng trong cơ thể lại có bảo vật tăng tốc độ.
Dù cho không phải thì cũng có thể tranh thủ mỗi lần lấy được bảo vật có trợ giúp thực tế đối với thực lực của mình!”
Ý nghĩ của Diệp Tinh ngày càng rõ ràng.
Thực lực càng mạnh thì bảo vật lấy được sẽ càng quý hiếm, những món dư thừa thì bán đi.
Đây là suy nghĩ của hắn.
Rất nhanh, Diệp Tinh và Bảo Nhi đã đi tới một chỗ.
Nơi đây là nơi sinh sống của mấy loại sinh mệnh ảoảo quần cư, trong cơ thể có hai bộ áo giáp.
Diệp Tinh không hề xông lên mà lại đi thẳng đến một chỗ khác.
Tốn hơn mười phút, Diệp Tinh rốt cuộc đi tới một chỗ, nơi này có hai sinh mệnh giống như ngọn núi, kỳ quái chính là, những ngọn núi này lại có bốn chân, trên đầu còn có một cái sừng đá tròn.
“Thúc thúc, trong cơ thể ngọn núi đó có một bộ cánh chim màu đen, bốn điểm ảo trắng, còn có một linh quả”.
Đi vào nơi này, Tiểu Bảo Nhi nhìn thoáng qua cự thú núi kia, kéo góc áo Diệp Tinh nói.
Chung quanh mỗi cách một đoạn đường sẽ có một loại sinh mệnh ảo xuất hiện, Diệp Tinh tìm kiếm chúng nó cũng không tiêu phí quá nhiều thời gian.
“Linh quả?” trên mặt Diệp Tinh tức khắc lộ ra kinh ngạc.
“Chẳng lẽ là bảo vật đặc thù gì?”
Hắn suy nghĩ một chút rồi cười với Tiểu Bảo Nhi, nói: “Bảo Nhi, ngươi đứng đây chờ ta, ta đi lấy bảo vật trong cơ thể chúng”.
“Được rồi”.
Tiểu Bảo Nhi ngoan ngoãn gật đầu, đứng yên tại chỗ, yên tĩnh chờ đợi.
Diệp Tinh cảm thán trong lòng, hắn nghĩ nếu Tiểu Bảo Nhi thật sự là con gái mình thì cũng không có gì không tốt, chẳng qua vô luận hắn hỏi cái gì, Tiểu Bảo Nhi cũng không biết.
Hiện tại hắn cũng không biết cô bé này rốt cuộc là dạng tồn tại gì.
Vút!
Bóng hình thoáng động, Diệp Tinh nhanh chóng nhảy vào lãnh địa của hai cự thú núi kia.
“Bùm!”
Hai cự thú núi này thấy Diệp Tinh tiến vào lãnh địa, tức khắc phẫn nộ xông lên.
Thoạt nhìn thân thể chúng rất cồng kềnh nhưng tốc độ lại khá nhanh.
Diệp Tinh cẩn thận hơn, nhanh chóng tiến lên.
Thực lực của sinh mệnh ảo trong khu vực này hẳn là không chênh lệch nhiều, hắn có thể đối phó được, nhưng vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn.
Nếu như sơ suất, bị cự thú núi đánh chết thì khả năng có rất nhiều bảo vật trên người hắn sẽ rơi xuống.
Chương 1017: Lực tương tác 1
“Rầm!”
Một cự thú núi đánh tới, kiếm Kinh Cức của Diệp Tinh và nó va chạm với nhau, tiếng va chạm mãnh liệt lập tức vang lên, sau đó trên người cự thú núi lập tức xuất hiện một vết thương, cơ thể không ngừng lùi về sau.
Có điều tốc độ nhanh tới kinh người, lập tức đánh lại.
“Tốc độ nhanh hơn mình một chút, nhưng lực tấn công không bằng mình.” Diệp Tinh thầm nói, nhanh chóng phán đoán.
Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng.
“Nếu đã vậy, vậy thì mình hoàn toàn có thể giết được cự thú núi này!”
Vút! Vút!
Bóng Diệp Tinh lay động, không ngừng tấn công, mặc dù đang tấn công những cự thú núi đó, nhưng hắn cũng không ngừng bị thương, nhưng rõ ràng vết thương của hắn nhẹ hơn nhiều.
Sức tấn công của những cự thú này không được coi là mạnh.
“Quả nhiên ba phương diện tấn công, phòng ngự, tốc độ đều mạnh mới có thể phát huy thực lực được.” Diệp Tinh lắc đầu.
Lực tấn công của hắn rất mạnh, nhưng rất khó đánh trúng núi sinh mệnh tốc độ nhanh hơn đó.
May mà những núi sinh mệnh này chỉ có thể ở trong một phạm vi nhất định, hơn nữa còn dũng cảm không sợ chết xông về phía Diệp Tinh, vậy nên bị Diệp Tinh đánh trúng.
Nếu như ở thế giới bên ngoài, đoán chừng muốn chạm vào bọn nó Diệp Tinh cũng khó mà làm được.
Tốc độ nhanh, vậy có nghĩa là nắm được quyền chủ động của cuộc chiến.
“Rầm!”
Chiến đấu gần mười phút, cuối cùng hai sinh mệnh cự thú núi này cũng chết.
Ong…
Sau đó trên thi thể của một sinh mệnh có một đạo quang đoàn bay ra, bên trong đạo quang đoàn này hơi lộ ra một đôi cánh.
“Đây là bảo vật cánh?” nhìn thứ này, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ kích động.
Hắn giết chết núi sinh mệnh, thứ muốn lấy được nhất không còn gì nghi ngờ chính là bảo vật cánh này, không ngờ ngay lần đầu tiên đã xuất hiện.
Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên phía trước, thu đạo quang đoàn này lại, trong đầu hắn lập tức xuất hiện một vài thông tin.
“Cánh Sơn Nham: Tăng 7 tốc độ.”
“Haha, vậy mà có thể tăng thuộc tính lên 7!” Diệp Tinh mừng thầm, nhanh chóng thu cánh Phi Viễn lại, sau đó trang bị cánh Sơn Nham này lên người.
Nháy mắt, thông tin thuộc tính trên người hắn xảy ra thay đổi.
Tộc: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Lực chiến: 10 (Kiếm Kinh Cức + Huyết Thử Xỉ)
Phòng ngự: 7 (Giáp Mộc Thích + Thổ Hồn Châu)
Tốc độ: 7 (Cánh Sơn Nham)
“Phòng ngự, tốc độ đều đã đạt tới 7 rồi!” trên khuôn mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ vui mừng.
Theo sự suy tính từ tin tức mà hắn nắm được, gần như lực chiến, phòng ngự, tốc độ của tất cả các Bất Tử Cảnh có thể đạt tới cao nhất là 4, nhưng giờ đây hắn đã vượt qua bọn họ một lần!
Có điều, Thổ Hồn Châu, giáp Sơn Nham của hắn có được đều nhờ sự giúp đỡ của tiểu Bảo Nhi, nếu không phòng ngự và tốc độ của hắn cũng chỉ ở trình độ trung bình mà thôi.
“Giáp Phi Viễn này chẳng có tác dụng gì với mình, nhưng những cường giả khác lại cần, bây giờ bắt đầu bán!”
Tất nhiên Diệp Tinh không do dự mà lựa chọn bán đi, dựa vào đó thu hoạch được nhiều điểm ảo hơn.
Dù sao giáp Phi Viễn cũng có thể tăng tốc độ lên 4, chắc chắn sẽ có rất nhiều cường giả muốn có được.
Đợi một thời gian nữa, thực lực của mọi người sẽ tăng lên, đoán chừng giáp Phi Viễn này cũng chẳng còn đáng giá bao nhiêu nữa.
Nếu thật sự qua vài năm nữa, đoán chừng bảo vật chỉ tăng vài công kích như vậy tặng cho người khác, người khác cũng chẳng thèm.
Nhưng giờ mới chỉ mới bắt đầu nên tất cả mọi người đều khát vọng, dẫn đầu ngay khi bắt đầu sau này mới có thể dẫn đầu được.
Có thể lúc bắt đầu chỉ cách một bước nhỏ, nhưng giai đoạn sau lại có thể kéo dài một khoảng cách vô tận.
Nhanh chóng bấm vào sàn trao đổi của bản thân, đưa giáp Phi Viễn này lên, Diệp Tinh không quan tâm tới nữa, tùy người khác tranh giành, ánh mắt hắn nhanh chóng nhìn về phía hai núi sinh mệnh đó.
“Hiện giờ tốc độ đã tăng mạnh, tiếp tục đánh giết hai núi sinh mệnh này thôi!” trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia sáng.
Giờ hắn chẳng còn thích thú đối với việc chém giết núi sinh mệnh này rồi lấy điểm ảo nữa, dù sao lấy được một món bảo vật sau đó đem bán là có thể thu được một lượng lớn điểm ảo rồi, cách này nhanh hơn.
Hiện giờ bên trong núi sinh mệnh còn có một linh quả chưa biết tác dụng nữa, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
Thế giới ảo, bảo vật dùng để tăng tấn công, phòng ngự, tốc độ là bình thường nhất, nhưng những bảo vật hiếm thấy khác chắc chắn sẽ đắt hơn.
Vút!
Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên, hai sinh mệnh nham thạch này nhìn thấy Diệp Tinh xuất hiện, lại tức giận xông tới.
Lần này Diệp Tinh nhẹ nhàng tránh được, cùng lúc đó kiếm Kinh Cức lập tức chém lên người sinh mệnh nham thạch.
Hắn bị một sinh mệnh nham thạch khác đánh trúng.
Dừng như đây là cách đánh dùng vết thương đổi vết thương.
Có điều trong mắt Diệp Tinh lúc này chỉ có sự vui mừng.
“Tốc độ nhanh rồi, tránh cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Trước đó khi hắn tấn công một sinh mệnh nham thạch, bản thân sẽ phải chịu mấy đòn tấn công liền, may mà phòng ngự của hắn đủ mạnh, mới có thể ngăn lại được.
Nếu không, những cường giả khác tới, căn bản không thể lấy được bảo vật từ trên người núi sinh mệnh này.
Giờ hắn đánh trúng một sinh mệnh, chỉ phải chịu một đòn tấn công, đây đã là một bước tiến lớn rồi
Chương 1018: Lực tương tác 2
Hai phút sau, hai ngọn núi sinh mệnh này bị Diệp Tinh đánh chết, lần này chỉ bay là một điểm ảo màu trắng.
“Tiếp tục!”
Đợi sau khi núi sinh mệnh này sống lại, Diệp Tinh lại tiến lên lần nữa.
Linh quả đó chỉ ở bên trong một núi sinh mệnh, nhưng một núi sinh mệnh khác có điểm ảo trắng, Diệp Tinh tiện tay giải quyết luôn, không thể trơ mắt nhìn điểm ảo mà không lấy được.
Một lần….hai lần….
Chiến đấu mãi tớ lần thứ ba mươi mấy, tất cả điểm ảo của hai núi sinh mệnh này đều bị Diệp Tinh lấy hết, nhưng linh quả vẫn chưa xuất hiện.
“Khó tới như vậy ư?” Diệp Tinh khẽ nhíu mày.
Có điều, tỉ lệ càng thấp, điều này chứng minh bảo vật càng quý giá.
Hắn tiếp tục tấn công, lại liên tục mười mấy lần nữa nhưng cũng chẳng xuất hiện bảo vật nào, đợi tới lần thứ mười bảy.
“Đùng đùng đoàng!”
Một sinh mệnh nham thạch ngã xuống đất lần nữa.
Không còn điểm ảo trắng nữa, hắn chuyên tâm chém giết một núi sinh mệnh.
Ong…
Lần này, trên thi thể núi sinh mệnh này bay ra một đạo quang đoàn, thấp thoáng hiện ra một linh quả.
“Xuất hiện rồi? “ nhìn thấy linh quả này, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ kích động.
“Xem xem có tác dụng gì?”
Hắn nhanh chóng tiến về phía trước, nắm lấy linh quả trong tay.
“Quả Tiểu Sơn: có thể trực tiếp nuốt xuống, nuốt quả Tiểu Sơn có thể tăng lực tương tác lên 5.”
Một dòng thông tin xuất hiện trong đầu hắn.
“5 lực tương tác?” trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ kinh ngạc.
Trước khi tới đây hắn đã tìm hiểu rất nhiều thông tin về thế giới ảo, ngoại trừ những bảo vật cơ bản ra, bên trong sinh mệnh thế giới ảo còn ẩn chứa những bảo vật đặc biệt khác nữa.
Trong đó bảo vật lực tương tác còn hiếm thấy hơn cả bảo vật thuộc tính.
Giống như Diệp Tinh xông vào lãnh địa của sinh mệnh thế giới ảo, sẽ bị tấn công, nhưng có lực tương tác cao tiến vào trong, những sinh mệnh thế giới ảo này sẽ không chủ động tấn công.
Tất nhiên, nếu như ra tay, vậy thì sinh mệnh thế giới ảo vẫn sẽ phản kháng.
Còn về phần những cường giả khác tiến vào trong thế giới ảo, nếu tấn công người có lực tương tác cao, thậm chí sẽ bị thế giới ảo trừng phạt.
Có thể nói, có được lực tương tác cao, sẽ nhận được sự chăm sóc đặc biệt của thế giới ảo.
“Không ngờ rằng lại là loại linh quả này?” Diệp Tinh nhìn cô bé vừa đúng lúc tò mò nhìn về phía bên này, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Thúc thúc, đây là quả gì?” tiểu Bảo Nhi nhìn thấy Diệp Tinh bước tới, đôi mắt không chút tạp chất nào tràn ngập sự tò mò.
“Tăng lực tương tác, Bảo Nhi, cho ngươi ăn đó.” Diệp Tinh đưa linh quả đó qua.
Căn bản hắn chẳng cần quan tâm cái gì mà lực tương tác với không tương tác, nhưng tiểu Bảo Nhi lại rất cần, căn bản là do không biết chiến đấu, cho dù trước đó đuổi theo mấy con thỏ đó cũng chẳng đuổi được.
“Cho ta ư?” tiểu Bảo Nhi nhận lấy linh quả, ánh mắt sáng long lanh.
Cô bé cắn nhẹ một miếng, đôi mắt hạnh phúc tới híp cả lại.
“Ngon.”
Cô bé nhìn Diệp Tinh, rất lễ phép nói: “Cảm ơn thúc thúc.”
Diệp Tinh cười, xoa đầu nhỏ của cô bé, nói: “Không cần nói cảm ơn với ta.”
Ánh mắt nhìn ra xung quanh, khóe miệng Diệp Tinh cong lên lộ ra vẻ mong chờ.
“Tiếp theo đi tìm kiếm bảo vật phòng ngự và tốc độ!”
Hiện giờ thực lực tổng hợp của hắn gần như đứng đầu thế giới ảo, nhưng rõ ràng điều này vẫn chưa đủ.
Sau đó tiểu Bảo Nhi tiếp tục tìm kiếm, những bảo vật xung quanh Diệp Tinh không bỏ qua thứ nào.
Bởi vì, thực lực yếu, không có nghĩa là trên người không có bảo vật đặc biệt.
Đợi tới nửa tiếng sau, Bảo Nhi dừng lại ở một nơi, chỉ về phía trước nói: “Thúc thúc, mười quả đỏ bên trong bông hoa đó có một viên đá.”
“Đá?” nghe vậy, trong mắt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Bảo Nhi, ngươi ở đây đợi ta, ta đi lấy viên đá đó ra.”
Hắn không hề do dự, nhanh chóng đánh tới.
Thực lực của bông hoa đó không mạnh, những sinh mệnh sống thành đàn như vậy trong thế giới ảo thực lực đều không tới Bất Tử Cảnh, trước đó hắn đã đi qua khu vực giống vậy, Bảo Nhi phát hiện ra một vài bảo vật, nhưng Diệp Tinh không ra tay, bởi vì bảo vật ẩn chứa ở khu vực đó chỉ có thể tăng thuộc tính lên ba hoặc thuộc tính dưới ba mà thôi, Diệp Tinh không cần, cho dù bán, đoán chừng cũng chẳng được giá tốt, tất nhiên Diệp Tinh không muốn lãng phí thời gian.
Nhưng rất có thể viên đá này sẽ là bảo vật đặc biệt, những thứ như vậy Diệp Tinh sẽ không bỏ qua.
Sau đó Diệp Tinh bắt đầu hành hạ những đóa hoa đỏ đó đến chết.
Đóa hoa đỏ đó giống như là hoa ăn thịt người, bên trên đầu gai dữ tợn, có điều phòng ngự của Diệp Tinh bây giờ rất mạnh, những chiếc gai đó không thể đâm thủng được phòng ngự của Diệp Tinh.
Nhắm chuẩn một bông hoa ăn thịt người rồi chém chết, sau đó Diệp Tinh rời đi, hoa ăn thịt người này không có bất cứ bảo vật nào.
Diệp Tinh đã quen với điều này, thông thường mà nói, bảo vật càng đặc biệt tỷ lệ xuất hiện càng thấp.
Hắn tiếp tục tiến lên, lần này hắn liên tục giết chết hoa ăn thịt người này hai mươi lần, cuối cùng viên đá màu trắng kỳ lạ đó cũng xuất hiện.
“Đá Phi Á: tăng 5 tốc độ vĩnh cửu.”
Một dòng thông tin xuất hiện trong đầu Diệp Tinh.
“Đây là bảo vật thuộc tính phụ?” trong mắt Diệp Tinh bỗng nhiên lộ ra một tia sáng.
Hắn nhanh chóng trang bị.
Tộc: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Lực chiến: 10 (Kiếm Kinh Cức + Huyết Thử Xỉ)
Phòng ngự: 7 (Giáp Mộc Thích + Thổ Hồn Châu)
Tốc độ: 12 (Cánh Sơn Nham + Đá Phi Á)
“Tốc độ của mình lại nhanh hơn rồi!” Diệp Tinh mừng thầm trong lòng.
Hiện giờ hắn đã lấy được ba loại bảo vật có thuộc tính phụ!
Chương 1019: Kiếm Lãm Nguyệt
Thực ra những bảo vật này rất hiếm, cho dù mười năm nữa, chắc chắn đa số cường giả cũng không lấy được.
Bởi vì cho dù những cường giả này có gặp được những bảo vật có ẩn chứa thuộc tính phụ, cũng rất khó để lộ ra ngoài.
Nhưng dưới ánh mắt của tiểu Bảo Nhi, chỉ cần đã phát hiện, căn bản chắc chắn sẽ thuộc về sở hữu của Diệp Tinh.
Giờ mới qua hơn một tháng mà thôi.
“Tốc độ nhanh hơn, lúc chiến đấu mình hoàn toàn có thể nắm được quyền chủ động!”
Tốc độ nhanh như vậy, chỉ cần lực công kích của hắn vượt qua sinh mệnh đặc biệt của thế giới ảo đó, cho dù chậm rãi dây dưa, hắn cũng có thể dây dưa chết tất cả những sinh mệnh đó!
Kìm nén lại sự vui mừng trong lòng, Diệp Tinh tới bên cạnh tiểu Bảo Nhi.
“Thúc thúc, chúng ta đi đâu đây?” tiểu Bảo Nhi ngẩng đầu nhìn Diệp Tinh, hỏi.
Dáng người nho nhỏ của cô bé, chỉ mới ba bốn tuổi, nhưng lại rất hiểu chuyện, cực kỳ ngoan.
“Tiến tới thành trì trung tâm của thế giới ảo.” Diệp Tinh cười nhẹ nói.
Thực lực nháy mắt đã tăng lên rất nhiều, tất nhiên hắn không muốn bị hạn chế ở khu vực biên giới của thế giới ảo này.
“Vâng.” tiểu Bảo Nhi gật đầu, không có bất cứ sự phản đối nào.
Cô bé thích ở bên cạnh Diệp Tinh.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, thực lực của toàn bộ cường giả tiến vào bên trong thế giới ảo đều đã tăng lên, thậm chí các tộc lớn đã xảy ra chiến tranh.
Giết chết dị tộc có nghĩa là có thể lấy được bảo vật trên người người đã ngã xuống, một số cường giả không đi giết những sinh mệnh thế giới ảo đó, chuyên môn đi giết dị tộc, tất cả các cường giả đều đang tăng thực lực của bản thân mình.
Tất cả bọn họ đều muốn trở thành người may mắn của thế giới ảo.
Vút! Vút! Vút!
Ở trong một khu vực, cơ thể Diệp Tinh nhanh chóng lay động, mà bên cạnh hắn là một con yêu thú khổng lồ giống như yêu sói.
“Grào!” âm thanh giận dữ của yêu thú truyền tới, lập tức đánh về phía Diệp Tinh, nhưng lại bị Diệp Tinh nhẹ nhàng tránh đi.
Vút!
Kiếm Kinh Cức trong tay đâm tới, lập tức xuyên qua cơ thể của yêu thú này.
“Grào!” yêu thú bị đau, gầm lên một tiếng, nhưng vẫn không chút sợ hãi nào mà đánh về phía Diệp Tinh.
“Lực công kích mạnh quá, đã gần bằng mình rồi, nhưng tốc độ thì bình thường.” Diệp Tinh vừa chiến đấu, vừa nhanh chóng phán đoán thực lực của yêu thú khổng lồ này.
Cơ thể hẳn lay động, không ngừng vung kiếm Kinh Cức trong tay.
Vết thương trên người yêu thú khổng lồ càng lúc càng nhiều, mãi tới mười mấy phút sau, cuối cùng Diệp Tinh cũng tìm được cơ hội, kiếm Kinh Cức trong tay đâm vào yết hầu của con yêu thú này.
Trong mắt yêu thú khổng lồ mang theo vẻ không cam lòng, sau đó thân thể nặng nề đập xuống đất.
“Cuối cùng cũng giết được!” Diệp Tinh thở phào một hơi, hắn đợi một lát, nhưng không có bảo vật nào xuất hiện.
“Không có ư?” vẻ mặt Diệp Tinh lại rất bình tĩnh.
Hắn không rời đi, lặng lẽ chờ đợi.
Mấy giây sau yêu thú sống lại, Diệp Tinh lại nhanh chóng tiến lên phía trước, chiến đấu với yêu thú này.
Tốn mười mấy phút, hắn lại giết chết yêu thú lần nữa.
Lần này vẫn không xuất hiện bảo vật.
Sau đó, lần thứ ba, lần thứ tư.
“Oành!”
Lần chiến đấu thứ năm, thi thể của yêu thú này đổ xuống vang dội.
Sau đó trên cơ thể xuất hiện một quang đoàn kỳ lạ.
“Cuối cùng cũng xuất hiện!” khóe miệng Diệp Tinh lộ ra một nụ cười, nhanh chóng tiến lên cầm quang đoàn đó trong tay.
“Kiếm Lãm Nguyệt: Tăng 8 lực công kích.”
Một dòng thông tin nháy mắt bị hắn đọc được.
“Vậy mà lại tăng lực công kích nhiều như vậy?” nhìn thanh trường kiếm này, trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ vui mừng.
Hắn thu lại kiếm Kinh Cức, nhanh chóng trang bị kiếm Lãm Nguyệt.
Tộc: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Lực chiến: 13 (Kiếm Lãm Nguyệt + Huyết Thử Xỉ)
Phòng ngự: 11 (Giáp Kim Hành + Thổ Hồn Châu)
Tốc độ: 12 (Cánh Sơn Nham + Đá Phi Á)
Thời gian lại trôi qua một ngày nữa, phương diện phòng ngự của hắn cũng tăng lên rất nhiều, lực chiến hiện giờ cũng tăng lên.
Ba phương diện lực chiến, phòng ngự, tốc độ toàn bộ đã vượt qua 10, đây là mười lần thuộc tính cơ bản đó!
Đợi tới khi khuếch đại mười lần nữa, Diệp Tinh sẽ bước vào giai đoạn Bất Tử Cảnh cao cấp!
Phải biết, cho dù mười năm nữa thế giới ảo đóng lại, cường giả trong không gian căn bản cũng chỉ là Bất Tử Cảnh cao cấp mà thôi.
“Tiếp tục chiến đấu!”
Trên mặt Diệp Tinh mang theo vẻ mong chờ tiến về phía trước.
Bởi vì, Bảo Nhi nhìn thấy bên trong cơ thể yêu thú này có hai thanh trường kiếm.
“Grào!”
Thấy Diệp Tinh đánh tới, yêu thú sói khổng lồ này lại tức giận gầm lên rồi xông tới.
“Xèo xòe!”
Kiếm Lãm Nguyệt trong tay Diệp Tinh vung lên, lần này cơ thể yêu thú khổng lồ xuất hiện một vết thương cực lớn.
“Haha, lấy được kiếm Lãm Nguyệt, lực công kích của mình cũng tăng lên rất nhiều.” Trên khuôn mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ tươi cười.
Hắn không ngừng tấn công, lần này tốn không tới mười phút đã giết chết được yêu thú sói này.
Có điều sau khi giết yêu thú không có bảo vật xuất hiện.
Diệp Tinh đợi yêu thú sống lại, tiến lên lần nữa.
“Chiến đấu ở nơi này cũng có hiệu quả rèn luyện rất tốt!”
Diệp Tinh cảm nhận, vừa chiến đấu vừa hoàn thiện công kích của mình, cuối cùng, hắn giết chết yêu thú khổng lồ này lần thứ chín.
Trên cơ thể yêu thú lập tức xuất hiện một đạo quang đoàn.
“Xuất hiện rồi!” khóe miệng Diệp Tinh lộ ra vẻ vui mừng, nhanh chóng tiến lên nắm lấy quang đoàn đó.
“Kiếm Lãm Nguyệt: Tăng 8 lực công kích.”
Một dòng thông tin bị Diệp Tinh đọc được.
“Giống hệt nhau?” Diệp Tinh nhìn trường kiếm trong tay.
Trong cơ thể yêu sói cường đại này có hai bảo vật giống nhau.
Chương 1020: Thế giới ảo chấn động.
Vậy mà lại giống nhau, vậy thì thanh kiếm Lãm Nguyệt này mình sẽ đem bán!” Diệp Tinh suy nghĩ một chút, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Trên mặt hắn mang theo vẻ mong chờ: “Không biết hiện giờ có cường giả nào lấy được bảo vật đẳng cấp này không?”
Nếu không lấy được, vậy có lẽ kiếm Lãm Nguyệt của hắn sẽ khiến cho rất nhiều cường giả tranh cướp.
Để kiếm Lãm Nguyệt bân người sẽ chỉ khiến cho giá trị bị giảm đi.
Lòng động một cái, trước mắt xuất hiện một màn hình, Diệp Tinh bấm vào, sau đó một dòng thông tin xuất hiện trước mặt hắn.
“Ngươi rao bán kiếm Lãm Nguyệt tăng 8 lực công kích, có muốn công bố tên của mình không?”
“Không công bố.”
Diệp Tinh bấm vào thông báo lần nữa.
Tin tức này lập tức được truyền ra ngoài.
“Thông báo toàn thể, thông báo toàn thể, một cường giả không biết tên tuổi chuẩn bị giao dịch kiếm Lãm Nguyệt mà bản thân lấy được, lực công kích tăng 8, cường giả có điểm ảo trên người có thể liên hệ, tiến vào sàn trao đổi để giao dịch.”
Một dòng thông báo lập tức được tất cả cường giả trong thế giới ảo nhận được.
Một nơi nào đó trong thế giới ảo, một yêu thú bọ cạp khổng lồ toàn thân đen như mực đứng đó, đôi mắt đỏ như máu của ông ta nhìn về phía trước, nói: “Tình hình hiện giờ sao rồi?”
“Khôn Nham Mộc đại nhân, theo thông tin mà bọn ta điều tra được, lực công kích, phòng ngự, tốc độ của các cường giả hiện giờ căn bản đều trong khoảng 4.” Một yêu thú phía dưới không dám do dự, nhanh chóng nói.
Yêu thú bọ cạp khổng lồ này chính là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong – Khôn Nham Mộc.
Ông ta suy nghĩ một chút, nói: “Lúc khám phá nhớ giữ liên lạc, nếu phát hiện người có thực lực mạnh, lập tức báo cáo với ta.”
Ở nơi này căn bản mọi người đều như nhau, nếu thực lực mạnh, chứng tỏ trên người có bảo vật mạnh.
“Vâng!” yêu thú phía dưới vội vàng gật đầu.
“Thông báo toàn thể, thông báo toàn thể, một cường giả không biết tên tuổi chuẩn bị giao dịch kiếm Lãm Nguyệt mà bản thân lấy được, lực công kích tăng 8, cường giả có điểm ảo trên người có thể liên hệ, tiến vào sàn trao đổi để giao dịch.”
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một thông báo lập tức hiện ra.
“Kiếm Lãm Nguyệt tăng 8 lực công kích?” nhìn thấy thông tin này, trong mắt Khôn Mộc Nham lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ.
“Sao có thể? Hiện giờ lực công kích trên người mình mới đạt tới 6, vậy mà lại có cường giả lấy được bảo vật tăng 8 lực công kích, còn đem ra bán?”
Thực lực thấp nhất khi tiến vào nơi này đều là Bất Tử Cảnh cao cấp, có thể trở thành cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp, không ai là kẻ ngốc.
Nếu đã đem kiếm Lãm Nguyệt này ra bán, vậy đã chứng minh được rằng trên người cường giả này chắc chắn có bảo vật lực công kích không kém hơn kiếm Lãm Nguyệt.
“Khôn Mộc Nham đại nhân, việc này….” trong mắt yêu thú phía dưới cũng tràn ngập vẻ khiếp sợ.
“Lập tức điều tra, xem xam cường giả này là ai!” Sắc mặt Khôn Mộc Nham âm u, nhanh chóng phân phó.
Cùng lúc đó ông ta cũng bấm đồng hồ của mình, bắt đầu nhập điểm ảo.
Tất nhiên ông ta muốn lấy được món bảo vật này.
“Thú vị, lực công kích của mình vừa đạt tới 7, vậy mà đã có cường giả bán trường kiếm lực công kích 8, là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong Viên Sơn của nhân tộc, Khôn Mộc Nham của yêu tộc,… che giấu thông tin của bản thân để bán ư?”
Ở trong một khu vực, trên mặt chàng trai mặc hắc bào, trên mặt bị bí văn màu đen bao phủ, tóc xõa ra lộ ra vẻ hứng thú.
Cảm giác toàn cơ thể đang tản ra một luồng khí tức vô cùng tà dị.
Hồn Liệt Thiên, là một sự tồn tại khủng bố đã từng giết chết cường giả cùng đẳng cấp Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, đệ tử của thánh tôn ma tộc.
“Thử liên hệ cường giả này xem, xem thử hắn ta có hứng thú với ma tộc ta không?” Chàng trai khẽ cười, nói.
“Cho dù không có hứng thú, cũng phải làm rõ thân phận của hắn ta cho ta.”
“Vâng, Hồn Liệt Thiên đại nhân!”
“Kiếm Lãm Nguyệt!”
Một nơi trong thế giới ảo, Nguyệt Hành nhìn thông báo.
Cô ta mặc áo giáp màu tím, trên mặt còn có bí văn màu tím, sau lưng mọc một đôi cánh, toàn thân tản ra khí tức lạnh lẽo.
“Rốt cuộc là ai lấy được? Cho dù là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp của tộc khác lấy được, đáng lẽ bọn họ không nên trực tiếp đem ra bán chứ?”
Nguyệt Hành thầm nói, trong mắt cô ta hiện lên vẻ hứng thú.
“Truyền lệnh xuống dưới, xem xem có thể liên hệ với cường giả đó không.” suy nghĩ một chút, Nguyệt Hành cũng truyền một mệnh lệnh như vậy xuống dưới.
Hiện giờ lấy được bảo vật đẳng cấp này, nói không chừng trên người còn có bảo vật quý báu khác.
Cường giả đỉnh cấp của các tộc đều đang thử liên hệ với Diệp Tinh, còn những cường giả khác thì khiếp sợ.
“Không thể tin được, vậy mà lại lấy được bảo vật tằn 8 lực công kích! Lực công kích của ta hiện giờ mới đạt tới 3 thôi.”
“Nếu ta lấy được, sinh vật mà ta giết trong thế giới ảo chắc chắn sẽ nhiều hơn.”
“Mau vào sàn trao đổi, nói không chừng có thể đổi được.”
“Thôi, giờ giá trong sàn trao đổi đang tăng lên một cách điên cuồng, căn bản chúng ta không có chút cơ hội nào.”
“Không biết là cường giả nào lấy được? Nếu biết được thân phận hắn ta, nói không chừng có thể giết hắn ta lấy kiếm Lãm Nguyệt.”
“Haha, cho dù ngươi gặp được hắn ta, người bị giết có thể sẽ là ngươi đó!”
Dường như tất cả các cường giả tiến vào trong thế giới ảo đều đang bàn tán.
Dưới hoàn cảnh khá là công bằng này, thực lực của mọi người đều không hơn kém nhau là bao, thoáng một cái đã xuất hiện bảo vật vượt qua thực lực của bọn họ, tất nhiên sẽ dẫn tới chấn động rất lớn.
“Những điểm ảo này tăng nhanh quá.”lúc này, trên khuôn mặt của kẻ khởi xướng Diệp Tinh mang theo vẻ tươi cười, nhìn rất nhiều tin tức trên sàn trao đổi.
Hiện giờ giá trị đã đạt tới 350 điểm ảo trắng rồi.
Lúc này cũng có rất nhiều cường giả thử liên hệ với hắn, nhưng hắn hoàn toàn không để ý tới, không có ý định liên hệ với bọn họ.
“Thúc thúc, thúc đang vui ư?” tiểu Bảo Nhi nhìn khuôn mặt tươi cười của Diệp Tinh, tò mò hỏi.
Diệp Tinh xoa đầu nhỏ của tiểu Bảo Nhi, cười nhẹ, nói: “Bảo Nhi, thanh trường kiếm mà ngươi phát hiện ra có thể bán được rất nhiều điểm ảo đó.”
“Thật ư?” nghe vậy, trên khuôn mặt tiểu Bảo Nhi tràn ngập vẻ vui mừng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









