- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 101 : Cường giả tập hợp 2 (c1001-c1010)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 101 : Cường giả tập hợp 2 (c1001-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Cường giả tập hợp 2
Hai yêu thú trực tiếp bay về phía xa xa, chỉ còn lại một mình Diệp Tinh.
“Ca, ngươi xem cường giả Nhân tộc cũng quá nhát gan, một chút cũng không có bộ dáng cường giả gì.” Cách đó không xa, có mấy người đang bay, cầm đầu lại là một thanh niên mặc áo giáp màu đen, tương tự như người trái đất, chẳng qua trên mặt có bí văn kỳ bí màu vàng, trên đầu có một sừng.
“Nhìn khí thế dao động trên người hắn vượt qua người khác, đây là một vị cường giả bất tử cảnh đỉnh cấp!”
Bên cạnh còn có một cô gái diện mạo tương tự anh ta, mặc một thân khải giáp màu tím, ánh mắt cô gái nhìn về phía nơi này, nhỏ giọng nói, trong mắt còn mang theo một tia khinh thường.
Nhìn khí thế ba động trên người anh ta, rõ ràng đạt tới bất tử cảnh cao cấp.
“Tiểu Thanh, không cần quản chuyện của người khác.” Thanh niên khẽ cau mày, lập tức quát lớn với muội muội mình, anh ta cũng nhìn thoáng qua Diệp Tinh, liền trực tiếp thu hồi ánh mắt.
“Hứ, biết rồi .” Cô gái áo giáp màu tím bất mãn bĩu môi, nhưng vẫn đáp.
“Diệp Tinh, những người này đều đang nghị luận về ngươi, nói ngươi nhát gan đấy.” Bên trong nhẫn không gian, Tiểu Hắc đang hưng trí bừng bừng lướt phim truyền hình, một bên nhìn, một bên cùng Diệp Tinh truyền âm nói.
“Việc gì phải để ý nghị luận của người khác?” Diệp Tinh lắc đầu.
“Đi, chúng ta đi vào cửa thế giới ảo.”
Vụt!
Diệp Tinh nhanh chóng bay, mất nửa giờ cuối cùng cũng đến được một khu vực.
Lúc này cường giả trong khu vực này dày đặc, thậm chí chia làm mấy cái trận doanh.
Nhân tộc, yêu tộc, ma tộc, linh tộc vân vân, phân biệt đứng ở các khu vực khác nhau.
Mỗi khu vực lúc này đều có hơn trăm người đứng, lúc này phía sau còn có rất nhiều cường giả, những cường giả bất tử cảnh này mật độ so với bất kỳ khu vực nào đều lớn hơn.
– Những thứ này đều là chuẩn bị tiến vào thế giới ảo sao? Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.
Hắn nhanh chóng tiến lên, sau đó bay tới trận doanh nhân tộc.
Vụt! Vụt!
Chỉ là ở phía sau, cũng có hai cường giả vừa vặn bay tới, bọn họ nhìn Diệp Tinh bay ở phía trước, đầu tiên là sửng sốt, sau đó trong mắt nhất thời lộ ra vẻ đùa giỡn.
“Tiểu tử nhân tộc chết tiệt, ngươi chắn đường chúng ta.” Một người trong đó giận dữ quát.
Nhìn bộ dáng là một con yêu thú báo, chính là Liệt Mục lúc trước quát lớn với Diệp Tinh.
Soạt!
Trong tay xuất hiện một thanh chiến đao, chiến đao vẽ ra một đạo đao mang nhanh chóng đánh về phía Diệp Tinh.
“Gì vậy ? Có cường giả yêu tộc ra tay với nhân tộc đúng không?”
“Là Liệt Sơn, Liệt Mục.
Về phần khuôn mặt cường giả nhân tộc đều bị che khuất hơn phân nửa, nhìn không ra là ai, nhưng khí tức dao động trên người cũng không mạnh, hẳn là cường giả bất tử cảnh cao cấp bình thường.”
“Thú vị, Hỗn Nguyên Nhân Giới cùng Thương Lan Yêu Giới vẻn vẹn chỉ cách nhau thông qua vực thẳm vũ trụ, lãnh thổ tiếp giáp, hai tộc ngược lại thường xuyên ra tay, cừu hận rất lớn.”
“Lúc trước nhân tộc này cùng yêu tộc đã phát sinh vài lần va chạm, song phương có thắng bại lẫn nhau.”
Mọi người vây xem nhất thời nhìn qua, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú.
“Gì đây? Ca, là nhân tộc lúc trước? Còn có hai tên yêu tộc kia cũng ở đây.”- Lúc này ở một khu vực, cô gái mặc áo giáp màu tím nhìn về phía nơi này, nhất thời nhịn không được nói.
Cô ta nhìn, chính là thanh niên áo giáp màu đen, lúc này thanh niên này lại hơi cau mày.
Nếu Diệp Tinh bị đánh bại, sắc mặt cả người bọn họ cũng không đẹp.
Lúc này ở trận doanh nhân tộc đã có mấy vị cường giả nhân tộc bay ra ngoài.
“Ha ha, phải để cho tiểu tử nhân tộc này thấm uy danh của Liệt Mục ta.” Lúc này trong mắt yêu thú báo tràn đầy hưng phấn.
Chung quanh khắp nơi đều là cường giả, ít nhất hơn 1000 người, yếu nhất đều ở bất tử cảnh cao cấp, thậm chí còn có bất tử cảnh đỉnh cấp,bất tử cảnh đỉnh phong.
Ánh mắt mọi người đều nhìn nơi này, ông ta vừa vặn hấp thu năng lượng bên trong Huyết Khí Thạch, thực lực tăng lên một chút.
Trước Diệp Tinh bị ông ta quát lớn một câu cũng không dám nói, theo ông ta thấy nhất định là thực lực quá yếu, thực lực yếu, như vậy mới càng có thể biểu hiện ra thực lực cường đại của ông ta.
– Đâm rồi!
Trong hư không truyền đến từng tiếng bạo phá, một cỗ đao mang kinh khủng trực tiếp đánh tới Diệp Tinh, Diệp Tinh rõ ràng cũng cảm nhận được.
Trong mắt hắn nhất thời lộ ra một tia lạnh lùng.
– Muốn chết!
Lúc trước hắn kiêng kỵ cường giả bất tử cảnh đỉnh phong của yêu tộc, không muốn sử dụng kiếm Hủy Nguyên, tiêu hao năng lượng bên trong nó,cho nên mới không có phản ứng với hai tên yêu tộc Liệt Sơn, Liệt Mục, hiện tại bọn họ còn dám tìm tới!
Trong mắt chớp động lãnh quang, sau đó Diệp Tinh xoay người.
Soạt!
Thân ảnh của hắn lướt qua, không ngờ trực tiếp bay về phía hai cường giả yêu tộc Liệt Sơn và Liệt Mục.
– Nhân tộc nhát gan, ngươi còn dám ra tay? Nhìn thấy Diệp Tinh phản kích, Liệt Mục nhất thời giận dữ quát.
Tốc độ của ông ta rất nhanh, thậm chí tiếp cận cấp độ bất tử cảnh đỉnh cấp, đao mang tiếp cận Diệp Tinh, mà thân thể của ông ta cũng không ngừng tiếp cận Diệp Tinh.
Xoẹt…
Thế nhưng, Liệt Mục lại bỗng nhiên cảm thấy chung quanh thoáng cái yên tĩnh lại, trong tai bất kỳ âm thanh nào cũng biến mất, thậm chí đao mang công kích của ông ta cũng đều trực tiếp đình trệ ở trong hư không.
“Ta… Ta không thể di chuyển? Đây là thời gian tĩnh chỉ! Làm sao… Làm sao có thể?”
Liệt Mục trong nháy mắt phát hiện dị thường, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ vô cùng kinh hãi.
“Rầm rầm!”
Lập tức ông ta huy động đao mang trực tiếp nghiền nát, cơ hồ trong nháy mắt Diệp Tinh liền đi tới trước người ông ta.
Dưới ánh mắt kinh hãi của Liệt Mục, nắm đấm của Diệp Tinh hung hăng đánh vào trên người ông ta.
Nhất thời Liệt Mục cảm thấy lực sinh mệnh của mình giống như thủy triều tản đi rất nhanh
Chương 1002: K.O!
“Thời gian tĩnh chỉ lại, ta không ngăn cản được…” Trong mắt Liệt Mục tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Ông ta nhìn Diệp Tinh sắc mặt lạnh như băng, muốn yêu cầu tha, nhưng cái gì cũng nói không nên lời, trong mắt ông ta còn mang theo vẻ hoảng sợ, không cam lòng, khó có thể tin, lập tức lực sinh mệnh hoàn toàn mất đi.
“Liệt Mục bị giết rồi?”
“Miểu sát! Thế mà lại là miểu sát!”
“Làm sao có thể? Muốn miểu sát bất tử cảnh cao cấp, hơn nữa là với thực lực của Liệt Mục, cho dù là cường giả bất tử cảnh đỉnh cấp cũng không có khả năng làm được, chẳng lẽ vị nhân tộc này là cường giả bất tử cảnh đỉnh phong sao?
Rất nhiều cường giả bất tử cảnh chung quanh đều đang nhìn chiến đấu, khi nhìn thấy Liệt Mục bị miểu sát, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ khó tin.
Vị cường giả nào mà không có danh khí chứ, thế nhưng lại không có bất kỳ một người nào biết Diệp Tinh, điều này hiển nhiên nói rõ thực lực của Diệp Tinh mạnh như thế nào.
Lúc này trong trận doanh yêu tộc có một con yêu thú giống như cự hổ, nhìn bộ dáng chính là Long Vũ.
“Phương thức công kích này…” Nhìn công kích quen thuộc, sắc mặt Long Vũ nhất thời biến hóa.
Mà chiến đấu trong hư không vẫn tiếp tục.
“Liệt Mục bị đánh chết? Làm sao có thể?”
Liệt Sơn lúc này không có chút ý nghĩ báo thù cho huynh đệ mình, chỉ còn lại sợ hãi vô tận.
Thực lực của ông ta chỉ là tương đương với Liệt Mục mà thôi.
Diệp Tinh có thể đánh chết Liệt Mục, khẳng định cũng có thể dễ dàng đánh chết ông ta.
Lúc này thân thể ông ta cũng không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể hoảng sợ nhìn Diệp Tinh càng ngày càng gần.
– Cứu ta! Liệt Sơn muốn cầu cứu tộc quần mình.
Lúc này yêu tộc nhìn thấy Liệt Mục bị đánh chết, đã lập tức xuất động, nhưng thời gian đã không còn kịp nữa rồi.
Tốc độ Diệp Tinh kinh người, trong nháy mắt đi tới bên người Liệt Sơn.
“Nếu các ngươi đang muốn chết, vậy cũng không trách ta được.”
Sắc mặt hắn vô cùng lạnh lùng, quyền phải huy động, hung hăng nện vào tim Liệt Sơn.
Bụp!
Nhất thời lực sinh mệnh trong cơ thể Liệt Sơn cũng giống như thủy triều tản đi, không có chút lực ngăn cản nào.
Cường giả bất tử cảnh cao cấp của yêu tộc Liệt Sơn đã chết, K.O!
Xung quanh tựa hồ thoáng cái yên tĩnh lập tức trở nên ồn ào.
“Liệt Sơn cũng bị đánh chết rồi.”
“Trời ạ, lúc này mới không tới hai giây chứ?”
Rất nhiều người kính sợ nhìn Diệp Tinh, quả thực không thể tin được vào mắt mình.
Trong thời gian ngắn, hai vị cường giả ở bất tử cảnh cao cấp chết.
Thực tế rất bình thường, thực lực Liệt Sơn, Liệt Mục tuy rằng mạnh, thậm chí không sợ hãi bất tử cảnh đỉnh cấp, nhưng bọn họ là lấy tốc độ mà nổi danh, dưới công kích của Diệp Tinh, ưu thế tốc độ của bọn họ hoàn toàn bị trói buộc lại, tự nhiên dễ dàng bị Diệp Tinh chém giết.
“Nhân loại Kiếm Ngân! Ngươi còn dám xuất hiện ở chỗ này?”
Trong thời gian ngắn ồn ào mấy giây, bỗng nhiên một giọng nói vô cùng nổi giận từ trận doanh yêu tộc truyền đến, một con yêu thú hổ khổng lồ gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Tinh, trong mắt chớp động vẻ cừu hận ngập trời.
“Nhân loại Kiếm Ngân? Vị cường giả nhân tộc này là nhân loại Kiếm Ngân?
Người nói chuyện chính là Long Vũ, lúc trước chính là Long Vũ mang theo rất nhiều cường giả yêu tộc đi tới đối phó với Kiếm Ngân, bị hắn lập tức chém giết hơn hai mươi vị cường giả bất tử cảnh cao cấp.
– Nghe đồn Kiếm Ngân có bảo vật trân quý có tốc độ lưu thông thời gian, lợi dụng thời gian tĩnh chỉ trói buộc đối thủ, sau đó chém giết, tựa hồ không khác biệt lắm với phương thức ra tay của cường giả nhân tộc trước mắt này.”
Nghe được giọng nói này, rất nhiều cường giả trong khu vực đều nhìn Diệp Tinh, trong mắt mang theo vẻ ngạc nhiên.
Ở dưới ánh mắt mọi người, mặt nạ trên mặt thanh niên trong hư không che lấp hơn phân nửa khuôn mặt bỏ ra , trên người cũng có một cỗ khí tức vô cùng âm lãnh tản ra.
– Thật sự là Kiếm Ngân!
Nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Diệp Tinh, nhất thời trong mắt tuyệt đại đa số cường giả lộ ra vẻ kính sợ.
Nhân loại Diệp Tinh, ở bí cảnh Thiên Nguyên đối mặt với 6 vị bất tử cảnh đỉnh cấp, 34 vị bất tử cảnh cao cấp của yêu tộc, nhất chiêu đánh chết 27 vị bất tử cảnh cao cấp mà thành danh.
Đối mặt với cường giả có hung uy hiển hách như vậy, cường giả bất tử cảnh cao cấp nào không sợ hãi?
– Trời ạ, cường giả nhân tộc là Kiếm Ngân? Lúc này cô gái mặc áo giáp màu tím ở trận doanh nhân tộc khiếp sợ nhìn nơi này, sau khi khiếp sợ thân thể của cô thậm chí không nhịn được trốn phía sau thanh niên bên cạnh.
“Lúc trước mấy lời nói của ta Kiếm Ngân này không có nghe được chứ?”
Cô gái mặc áo giáp màu tím hiển nhiên có chút sợ hãi.
Kiếm Ngân, đó là một người đàn ông thực sự tàn nhẫn! Nếu như muốn ra tay với cô, cô khẳng định không trốn thoát được.
– Kiếm Ngân sao? Ở bên cạnh cô gái, thanh niên áo giáp đen cũng ngạc nhiên nhìn.
Trong hư không, Diệp Tinh biến thành bộ dáng Kiếm Ngân, ánh mắt lạnh như băng nhìn yêu thú hổ khổng lồ kia, lạnh nhạt nói: “Long Vũ, vì sao ta lại không dám xuất hiện chứ?”
Nếu hắn đã ra tay, khẳng định có cường giả có thể nhận ra thân phận của hắn.
Đã đi tới nơi này, Diệp Tinh tự nhiên không cần che dấu cái gì nữa.
Vụt! Vụt! Vụt!
Cường giả yêu tộc bay tới nơi này, cường giả nhân tộc cũng đồng dạng đến.
Cường giả hai đại trận doanh cứ như vậy ở trong hư không nhìn nhau, mà bóng dáng Diệp Tinh xẹt qua, trực tiếp bay vào trong trận doanh nhân tộc.
Chương 1003: Đối đầu 1
Hai đại trận doanh đối đầu với nhau, mà giọng nói Diệp Tinh cũng vang lên ở trong tai mọi người.
Long Vũ nhìn Diệp Tinh không chút sợ hãi, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Thế nhưng ông ta hiện tại quả thật không làm gì được Diệp Tinh.
– Ngươi chính là nhân loại Kiếm Ngân?
Trong hư không, một yêu thú bọ cạp cả người đen kịt như mực đứng thẳng, ánh mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm Diệp Tinh.
Thân hình của ông ta tràn đầy gai ngược dữ tợn, nhất là đuôi còn có một cái móc câu độc bén nhọn, làm cho người ta không rét mà run.
Ông ta nhìn về phía Diệp Tinh, không chút che dấu sát ý.
Không chỉ có ông ta, các cường giả yêu tộc khác cũng như thế.
Phải biết rằng, lúc trước nhân loại Kiếm Ngân đánh chết 27 vị bất tử cảnh cao cấp của yêu tộc bọn họ, đạp thi thể yêu tộc bọn họ mà uy danh hiển hách, bọn họ đương nhiên cừu hận Diệp Tinh.
Nếu có khả năng, bọn họ có lẽ sẽ ra tay ngay lập tức!
“Có gì chỉ giáo sao?” Diệp Tinh nhìn yêu thú bọ cạp này, sắc mặt bình tĩnh nói.
– Yêu tộc Khôn Nham Mộc?
Lúc này trong lòng hắn lại vô cùng cẩn thận.
Yêu tộc Khôn Nham Mộc chính là một vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, nắm giữ hoàn toàn ba loại đạo tắc cường đại, am hiểu dùng độc, dựa vào một chiêu này, lúc trước ông ta thậm chí một lần đánh chết mấy chục cường giả bất tử cảnh đỉnh cấp, dẫn đến chấn động thật lớn, nhất chiêu thành danh.
Đây là chiến tích hơn 10 triệu năm trước của ông ta, sau đó yêu tộc Khôn Nham Mộc liền yên lặng, rất khó phát hiện tung tích, không nghĩ tới hiện tại xuất hiện ở nơi này.
Không cần phải nói, thực lực hiện tại của ông ta khẳng định càng cường đại hơn.
Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Diệp Tinh, trong lòng Khôn Nham Mộc không khỏi tức giận, một tiểu tử bằng vào bảo vật đặc thù mới có được thực lực cường đại mà dám bất kính với ông ta?
Phải biết rằng, không có bảo vật đặc thù kia, Diệp Tinh mới chỉ ở bất tử cảnh cao cấp mà thôi.
Cho dù có bảo vật kia, Diệp Tinh chỉ có thể dễ dàng đánh chết bất tử cảnh cao cấp, về phần bất tử cảnh đỉnh cấp, thậm chí đều không ngăn cản được.
Lần chiến đấu trước trực tiếp bị Long Vũ đánh lui.
Càng không cần cường giả cấp độ như bọn họ ra tay.
Khôn Nham Mộc nhìn Diệp Tinh, giận dữ quát: “Ngươi đây là có ý gì? Ở chỗ này đánh chết hai bất tử cảnh cao cấp Liệt Sơn, Liệt Mục của yêu tộc chúng ta? Thật sự coi yêu tộc chúng ta không có ai sao? “
“Nhân loại Kiếm Ngân kia, ngươi đang khiêu khích yêu tộc chúng ta.”
– Bên cạnh Khôn Nham Mộc, một tên yêu thú có hai cánh thật lớn cũng đang nhìn Diệp Tinh, trong mắt không chút che dấu sát ý của mình.
Diệp Tinh nhìn ông ta một cái, đây chính là cường giả bất tử cảnh đỉnh phong Hồ Trụ của yêu tộc mà hắn gặp phải trên đường lúc trước.
“Thú vị, xem ra có khả năng xảy ra chiến đấu.”
“Kiếm Ngân thật đúng là thích gây chuyện, lúc trước ở bí cảnh Thiên Nguyên liền đối mặt với sự đuổi giết của yêu tộc, nháo ra động tĩnh lớn như vậy, hiện tại vừa mới xuất hiện ở chỗ này, liền làm cho không khí nhân tộc cùng yêu tộc lập tức trở nên giương cung bạt kiếm.”
“Đánh nhau mới tốt, như vậy còn có thể tiêu hao một chút lực lượng.”
Xung quanh, rất nhiều cường giả bất tử cảnh các tộc quần đều đang nhìn nơi này, trong mắt có vẻ hứng thú.
Sự tình không liên quan đến bọn họ, bọn họ càng có kịch hay để xem.
“Ha ha.” Diệp Tinh cười lạnh hai tiếng, khuôn mặt lạnh như băng nói: “Vừa rồi tất cả cường giả ở đây hẳn là đều thấy được, Kiếm Ngân ta chỉ là bay tới trận doanh nhân tộc, kết quả Liệt Sơn, Liệt Mục này lại trực tiếp ra tay với ta? Nếu như yêu tộc Khôn Nham Mộc, yêu Tộc Hồ Trụ bay trên không trung, bỗng nhiên bị công kích, chẳng lẽ các ngươi trực tiếp nhường nhịn? Nếu như thật sự như thế, vậy Kiếm Ngân của ta thật sự là bội phục.”
“Chỉ là Kiếm Ngân ta sẽ không nhường nhịn.
Nếu dám ra tay với ta, vậy phải chuẩn bị cái chết cho tốt, chết cũng không được trách bất cứ ai.” – Diệp Tinh lại không chút sợ hãi, đối mặt với hai vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong của yêu tộc.
– Hừ! Nghe vậy, Khôn Nham Mộc cùng Hồ Trụ hừ lạnh một tiếng, chỉ là bọn họ kỳ thật cũng biết lần này là Liệt Sơn, Liệt Mục tự tìm cái chết, bọn họ đuối lý.
Dù sao Diệp Tinh không có ra tay trước mà là Liệt Sơn, Liệt Mục lại bỗng nhiên công kích, trêu chọc sát thần Diệp Tinh này.
Nhưng nhiều yêu tộc như vậy ở chỗ này, bọn họ là cường giả mạnh nhất yêu tộc, không có khả năng một câu cũng không nói.
– Chuyện giết Liệt Sơn, Liệt Mục ta có thể không so đo, nhưng ở bí cảnh Thiên Nguyên thực lực ngươi mạnh như vậy, lại cố ý che dấu, thiết kế âm mưu đánh chết 27 bất tử cảnh cao cấp của yêu tộc ta, đây là có ý gì? Khôn Nham Mộc giận dữ quát.
Sự tình nhất cử thành danh của Diệp Tinh ở bí cảnh Thiên Nguyên khiến cả yêu tộc bọn họ lại trở thành đối tượng bị nhạo báng.
Nghe vậy, Diệp Tinh bình tĩnh nói: “Vẫn là câu nói kia, dám tới đuổi giết ta, vậy phải chuẩn cái chết cho tốt.
Nếu là thực lực Kiếm Ngân ta không mạnh, vậy chẳng phải là ta chết oan uổng sao?”
“Mặt khác, Long Vũ lúc trước biết thực lực của ta bình thường, còn mang theo mấy chục cường giả yêu tộc đến vây bắt ta? Đây là bắt nạt nhân tộc ta không có người sao?”
Mấy câu đơn giản, lại đem nguyên nhân sự tình quy kết trên người yêu tộc.
– Khéo mồm khéo miệng! Hồ Trụ nhìn chằm chằm Diệp Tinh.
– Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ, sự tình rất rõ ràng, hai lần đều xảy ra có nguyên nhân, chẳng lẽ chỉ cho phép yêu tộc các ngươi đánh chết nhân tộc chúng ta, không cho phép chúng ta phản kích sao?
Chương 1004: Đối đầu 2
Bên người Diệp Tinh, một người tộc Viên Nhân mặc áo giáp màu vàng, cả người còn có bộ lông màu đen, vô cùng cường tráng, mở miệng nói.
Thân thể anh ta cơ hồ toàn bộ bị áo giáp bao trùm, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, nhưng toàn thân lại tản ra khí thế dao động cực kỳ khủng bố.
Diệp Tinh nhìn cường giả của tộc Viên Nhân này.
Viên Sơn, cường giả bất tử cảnh đỉnh phong của nhân tộc, thiên tài tuyệt thế của thành Thời Không mấy trăm triệu năm trước, là đệ tử của một vị đại đạo chi chủ của thành Thời Không.
“Nếu chuyện xảy ra có nguyên nhân, vậy nể mặt ta cứ như vậy quên đi, thế giới ảo sắp mở ra, trận chiến giữa chúng ta chỉ tiêu hao lực lượng của nhau mà thôi.” Viên Sơn tiếp tục nói.
– Hừ! Sắc mặt Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ khó coi, nhìn hai người đứng bên cạnh Diệp Tinh.
Hai người này tất cả đều là cường giả bất tử cảnh đỉnh phong của nhân tộc, có bọn họ ở đây, yêu tộc bọn họ liền không có khả năng làm gì Diệp Tinh.
Nếu không, bọn họ đã sớm động thủ rồi.
Hơn nữa hiện tại thế giới ảo sắp xuất hiện, yêu tộc bọn họ tự nhiên không có khả năng lựa chọn tiêu hao thực lực.
“Kiếm Ngân, hy vọng ngươi có thể sống an ổn từ thế giới ảo.” Khôn Nham Mộc lạnh lùng nói.
Biết không làm gì được Diệp Tinh, Viên Sơn lại vừa vặn cho bậc thang xuống, ông ta tự nhiên không có khả năng tiếp tục không chịu buông tha.
Khóe miệng Diệp Tinh nhếch lên, lộ ra một nụ cười, nói: “Yên tâm, ta gặp phải nhiều nguy hiểm như vậy còn chưa từng lo lắng mà.”
– Hừ! Hừ lạnh một tiếng, Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ liền trở về trong tộc quần mình.
“Viên Sơn, Không Vũ của nhân tộc là cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, bọn họ cho dù có thể đối phó Diệp Tinh, cũng căn bản không giết được.
Chờ Kiếm Ngân trốn vào trong nhẫn không gian của bọn họ, ai có thể làm gì hắn?”
“Đáng tiếc, ta còn muốn xem những cường giả đứng cấp này đánh một trận.”
“Ngươi coi người khác đều là kẻ ngốc sao? Thế giới ảo sắp mở ra, bọn họ sẽ ở chỗ này tiêu hao lực lượng sao?”
Cường giả xung quanh nhìn tình cảnh trong hư không, nhao nhao nghị luận.
“Haizz, còn tưởng rằng có thể đánh nhau, Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ thật đúng là nhát gan.”
Trong một trận doanh, một thanh niên mặc hắc bào, trên mặt hơn phân nửa bị bí văn kỳ bí màu đen bao trùm, tóc xõa tung nhàm chán nói.
Toàn bộ thân thể của anh ta tản ra khí tức vô cùng tà dị.
– Hồn Liệt Thiên, những tộc quần từ trước đến nay đều cẩn thận, không ra tay cũng rất bình thường.
Ở bên cạnh, một người đàn ông mặc áo giáp màu đỏ, tất cả thân thể đều bị áo giáp bao trùm, chỉ lộ ra một đôi mắt lạnh nhạt nói.
“Một chút cũng không dứt khoát, nếu là ma tộc chúng ta, đánh trước rồi nói sau.” Thanh niên mặc hắc bào ngáp một cái.
Nhìn bộ dáng lười nhác của anh ta tựa hồ còn chưa tỉnh ngủ, nhưng một vài cường giả chung quanh nhìn về phía anh ta, trong mắt lại tràn đầy vẻ sợ hãi.
Tất cả họ đều biết đây là sự tồn tại khủng khiếp như thế nào!
Các cường giả đứng đầu các tộc quần đang nhìn tình cảnh nơi này, về phần rất nhiều bất tử cảnh cao cấp ở xa xa cũng luôn theo dõi.
“Kiếm Ngân vừa rồi rất phong quang, giết hai tên bất tử cảnh cao cấp yêu tộc mà một chút chuyện cũng không xảy ra.”
“Miểu sát bất tử cảnh cao cấp, ta khi nào mới có thực lực như vậy a?”
“Còn không phải là dựa vào bảo vật sao? Luận cảnh giới, hắn cũng ở bất tử cảnh cao cấp, cũng giống như chúng ta, nhưng bằng vào bảo vật thời gian đó nên mới có thể đánh chết cường giả bất tử cảnh cao cấp.”
Rất nhiều cường giả bất tử cảnh cao cấp truyền âm nghị luận, bọn họ nhìn về phía Diệp Tinh, sâu trong đáy mắt có một tia khát vọng.
Bọn họ đều ở bất tử cảnh cao cấp, nếu như lấy được bảo vật trên người Diệp Tinh, vậy liền lập tức có thể đấu với bất tử cảnh đỉnh cấp, miểu sát bất tử cảnh cao cấp, đây là bảo vật trân quý cỡ nào?
Thế nhưng, bọn họ muốn từ trên người Diệp Tinh lấy được, trên cơ bản là chuyện không có khả năng.
Trong hư không, Diệp Tinh nhìn thanh niên cường tráng của tộc Viên Nhân trước mắt còn có một người đàn ông dáng người gầy gò khác, trên mặt mang theo tươi cười nói: “Viên Sơn, Không Vũ, cảm ơn đã ra tay.”
Hắn vừa rồi không chút do dự chém giết hai người Liệt Sơn, Liệt Mục, cũng là bởi vì nhân tộc ở chỗ này.
“Ha ha, Kiếm Ngân, cùng là nhân tộc, đương nhiên phải trợ giúp lẫn nhau.” Viên Sơn cười to nói: “Trước kia đã nghe nói danh tiếng của ngươi, hiện tại rốt cục cũng nhìn thấy.”
Trên mặt Không Vũ cũng mang theo tươi cười nói: “Luận danh khí, danh tiếng của Diệp Tinh ngươi so với chúng ta đều không kém bao nhiêu.”
Bọn họ thực lực cường đại sau đó bộc phát qua vài lần liền yên lặng, nhưng gần đây khiến cho động tĩnh lớn nhất chính là Diệp Tinh đánh chết hơn 20 bất tử cảnh cao cấp của yêu tộc.
Diệp Tinh cười cười, khiêm tốn vài câu.
Thực tế, có được kiếm Hủy Nguyên, hắn căn bản không sợ Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ.
Chỉ là hắn ra tay đánh chết hai yêu tộc này cũng không có khả năng, cho nên hắn ngược lại không có bại lộ ra kiếm Hủy Nguyên.
Đây là con bài tẩy lớn nhất của hắn!
Con bài tẩy mà người khác không biết mới là khủng bố nhất.
Nếu không, lần sau bại lộ yêu tộc nhất định sẽ có phòng bị.
Ba người vừa nói vừa bay về phía trận doanh nhân tộc.
Chương 1005: Lại gặp Nguyệt Hành
“Hả?
Bay đến trận doanh nhân tộc, Diệp Tinh nhìn về phía một chỗ, ánh mắt hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi lên một tia gợn sóng.
Ở nơi đó, có một cô gái mặc áo giáp màu tím, trên mặt còn có bí văn kỳ bí màu tím, sau lưng lại có một đôi cánh chim màu trắng.
– Ha ha, Kiếm Ngân, lần này trận doanh nhân tộc chúng ta có tới ba vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, một người này ngươi hẳn là quen biết đi? Viên Sơn cười to nói.
Diệp Tinh gật gật đầu, khóe miệng lộ ra một tia tươi cười nói: “Đương nhiên quen biết, Nguyệt Hành, đệ tử đạo chủ Quang Huyên, tiếng đồn như sấm bên tai Kiếm Ngân ta.”
Hắn nhớ tới trước đây ở phủ đệ của đạo chủ Quang Huyên thỉnh cầu bái kiến, lúc ấy hắn chỉ là ở hư không cảnh, thực lực chỉ địch lại chân linh cảnh, rất yếu.
Đối mặt với đám người Nguyệt Hành, hắn không có chút lực phản kháng nào, nếu không phải Kuiba, đạo chủ Lăng Hằng lần lượt đến, hắn khẳng định bị Nguyệt Hành bắt được, bị giam giữ trong lao ngục.
Nguyệt Hành, cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, hiện tại bọn họ lại gặp nhau, mà còn dưới tình huống như vậy.
“Hử?” Nguyệt Hành nghe được lời Diệp Tinh nói, lại cảm thấy hơi có chút kỳ quái, cô tựa hồ cảm giác được trong lời nói của Diệp Tinh có chút cay nghiệt.
Chỉ là cô cũng không có suy nghĩ nhiều, nhìn Diệp Tinh một cái, khẽ gật đầu, sau đó liền không nhìn nhiều nữa.
Cô ta không có khả năng nhận ra người thanh niên trước mắt này chính là Diệp Tinh hơn một trăm năm trước bị cô ta bắt giữ.
“Kiếm Ngân.”
“Kiếm Ngân, xin chào.”
Tiến vào trận doanh nhân tộc, nhất thời rất nhiều cường giả cười chào hỏi.
Diệp Tinh cũng cười đáp lại.
“Kiếm Ngân, lần này tổng cộng có hơn 20 cường giả bất tử cảnh đỉnh phong.
Nhân tộc chúng ta, yêu tộc, tổng cộng có 6 đại tộc quần, cộng lại được 14 người.” Đứng ở phía trước trận doanh nhân tộc, Viên Sơn mỉm cười nói.
Phải biết rằng, cho dù là cường giả bất tử cảnh đỉnh cấp cũng không có khả năng dễ dàng đánh chết bất tử cảnh cao cấp, mà Diệp Tinh lại cơ hồ có thể miểu sát, lực uy hiếp như vậy đã tương đương với bất tử cảnh đỉnh phong bọn họ, thái độ của anh ta tự nhiên sẽ bất đồng.
– 14 người sao?
Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn lại, nhân tộc, yêu tộc tổng cộng tới ba vị bất tử cảnh đỉnh phong, yêu tộc ngoại trừ Khôn Nham Mộc, Hồ Trụ ra, còn có một vị cường giả khác.
“Hắc Mặc Thạch.” Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng, nhìn về phía cự thú giống như cá sấu, lưng đeo một thanh chiến đao thật lớn.
Thiên phú Hắc Mặc Thạch rất mạnh, đến bây giờ tu luyện cũng mới mấy chục triệu năm, tiềm lực rất lớn, hơn nữa Hắc Mặc Thạch không chỉ tu luyện đạo tắc, hơn nữa còn tu luyện thân thể, phòng ngự cực mạnh.
Diệp Tinh lại nhìn về phía các tộc quần khác.
“Ma tộc Hồn Liệt Thiên, Huyết Thạch.” Trong ánh mắt hắn mang theo một tia kiêng kỵ nhìn thanh niên lười nhác kia.
Hồn Liệt Thiên, thiên phú tuyệt thế, thậm chí được một vị cường giả thánh hoàng cảnh của ma tộc thu làm đệ tử, thực lực cũng vô cùng cường đại, trong thời gian ngắn đã trưởng thành đến mức hiện giờ.
Hơn nữa trong tất cả cường giả chung quanh, thực lực của Hồn Liệt Thiên hẳn là mạnh nhất!
Bởi vì, Hồn Liệt Thiên thậm chí còn chém giết một vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong cùng cảnh giới!
Lần này ma tộc mặc dù chỉ có hai vị bất tử cảnh đỉnh phong tới, so ra kém nhân tộc cùng yêu tộc, nhưng thực lực tuyệt đối là mạnh nhất trong tất cả tộc quần!
“Linh tộc Hắc Nhai, Khố Diệt.” Diệp Tinh lại nhìn về phía trận doanh linh tộc.
Hắc Nhai, Khố Diệt đều là cường giả bất tử cảnh đỉnh phong lâu đời của linh tộc, rất sớm đã đạt tới cảnh giới này, chỉ là cho tới nay vẫn không có cách nào đột phá.
Từng cường giả đỉnh cấp bình thường khó có thể nhìn thấy, lại xuất hiện rất nhiều ở nơi này.
“Cường giả thật nhiều, cường giả bất tử cảnh đỉnh phong đều tới hơn hai mươi mấy người.”
“Cẩn thận Hồn Liệt Thiên, Hồn Liệt Thiên này tính tình quái dị, hơi chút khiến anh ta không thích là anh ta sẽ trực tiếp ra tay, cho dù là cường giả bất tử cảnh đỉnh cấp cũng không ngăn cản được.”
“Sư phụ Hồn Liệt Thiên là cường giả thánh hoàng cảnh của Ma tộc, không biết là vị thánh hoàng nào?”
“Sư phụ nhân tộc Nguyệt Hành là đạo chủ Quang Huyên, đạo chủ Quang Huyên cũng là cường giả cấp bậc thánh hoàng của nhân tộc.”
“Trong mấy vị cường giả tới đây sau lưng đều có tồn tại khủng bố cấp bậc thánh hoàng.”
“Không thể sánh được, tộc quần chúng ta cũng chỉ có một cường giả thánh hoàng mà thôi.”
Rất nhiều cường giả không ngừng nghị luận, giữa hai bên đều có vẻ cảnh giác.
Rất đông cường giả không ngừng nghị luận, đều có vẻ cảnh giác lẫn nhau.
Rất nhiều tộc đàn nhỏ yếu đều tạm thời liên minh với nhau, nói cách khác, đối mặt với Nhân tộc, đám tộc đàn Yêu tộc căn bản không có sức phản kháng.
Tất cả mọi người đang chờ đợi, Diệp Tinh cũng đang chờ đợi, thỉnh thoảng nói mấy câu với Viên Sơn.
Ông. . .
Ước chừng qua vài phút, bỗng nhiên trong hư không hiện lên từng luồng dao động kỳ dị, vòng xoáy trên những cánh cổng bắt đầu nhanh chóng mở rộng, trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ hư không đều bị lốc xoáy bao phủ.
“Xuất hiện rồi.”
“Vòng xoáy của cánh cổng đã mở rộng, Thế giới ảo sắp mở ra!”
Trong mắt của rất nhiều cường giả lập tức lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Chương 1006: Mở ra
“Mọi thứ đều có thể xảy ra trong Thế giới ảo, cho dù thực lực yếu nhất, cũng có thể thu hoạch lớn nhất.”
“Ta nhất định sẽ đạt được bảo vật trân quý ở trong đó.”
“Nếu đạt được, thậm chí ta sẽ có thể giống như Nhân loại Kiếm Ngân, dễ dàng miểu sát cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp.”
Trong mắt mỗi một vị cường giả đều tràn đầy vẻ chờ mong.
Ở trong Thế giới ảo, thực lực ban đầu của mọi người đều giống nhau, có thể đạt được bảo vật hay không, đều xem vận khí của chính mình.
Vài lần trước đó khi Thế giới ảo mở ra, thậm chí có hai lần Bất Tử Cảnh cao cấp chiếm được bảo vật trân quý.
Ông. . .
Dao động hiện lên, thổi quét qua bốn phía, bao trùm lên toàn bộ xung quanh, thậm chí ngay cả đám người Diệp Tinh cũng bị ảnh hưởng.
“Mở ra rồi sao?” Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn những thay đổi ở phía trên.
“Kiếm Ngân, chúng ta tiến vào Thế giới ảo, sau khi tiến vào sẽ bị đưa đến một chỗ bất kỳ trong Thế giới ảo, muốn gặp được cũng rất khó, những Yêu tộc này có địch ý rất lớn với ngươi, ngươi cẩn thận một chút.” Viên Sơn nhìn Diệp Tinh dặn dò.
Anh ta là cường giả thành Thời Không, mà có tin tức truyền ra Kiếm Ngân là đệ tử của Đạo chủ Không Hàn thành Thời Không, cùng là cường giả thành Thời Không, đương nhiên giữa bọn họ cũng thân cận hơn một chút.
“Ta biết.” Diệp Tinh gật gật đầu.
Hưu! Hưu! Hưu!
Ngay lập tức từng bóng người nhanh chóng bay ra, bay hướng về phía vòng xoáy, Diệp Tinh cũng ở vị trí phía trước nhất, tiến vào bên trong vòng xoáy.
Ông. . .
Diệp Tinh chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, ngay lập tức hắn xuất hiện ở một mảnh không gian kỳ dị, mảnh không gian này sương mù mênh mông, không thể nhìn thấy cái gì cả, cũng không thể cảm giác được bất kỳ sự thay đổi nào khác.
“Đây chính là nơi bản thể của mình ở?” Diệp Tinh cảm nhận một chút.
Tiến vào Thế giới ảo là ý thức của mình, nhưng mà trước khi tiến vào sẽ tiến vào bên trong một khu vực đặc thù trước, khu vực này là một mảnh không gian nhỏ hẹp, chỉ có thể cho phép một người tiến vào, những người còn lại khác sẽ ở bên trong không gian nhỏ hẹp khác, những không gian nhỏ hẹp này giống như là một phòng game vậy.
“Tiến vào Thế giới ảo!”
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh lập tức tản ra một tia ý thức, tiếp xúc tới khí thể sương mù mênh mông ở phía trước.
Xuyên qua khí thể, Diệp Tinh chỉ cảm thấy ý thức của mình nhanh chóng xuất hiện ở bên trong một mảnh không gian.
Sau khi xuất hiện, thân thể hắn liền nhanh chóng ngưng tụ.
“Grào!”
Hai mắt còn chưa nhìn thấy rõ ràng, trong tai liền truyền đến từng tiếng rống giận dữ, làm cho người ta cảm thấy có chút chói tai.
Từng đợt hơi thở thanh lương truyền đến, Diệp Tinh mở mắt.
“Nơi này chính là Thế giới ảo sao?”
Diệp Tinh nhìn tình cảnh trước mắt, đây là một mảnh khu vực cực kỳ rộng lớn, các loại linh thực dược thảo sinh trưởng tỏa ra đủ loại hào quang, tản ra từng đợt hương thơm kỳ dị.
Ngẩng đầu nhìn lại, toàn bộ bầu trời là một màu xanh lam, bên trên lác đác vài đám vây trôi lơ lửng, có hơi giống với bầu trời trên Địa Cầu.
Có hơn mười con thỏ trắng nhỏ đang ăn cỏ trên bãi cỏ.
Phía dưới một cây đại thụ chọc trời khác có khoảng hơn mười con gà con đang đi dạo, còn có một vài chỗ chỉ có một con động vật.
Cảnh sắc xinh đẹp và các loại sinh mệnh dường như kết hợp với nhau một cách hoàn mỹ, toàn bộ khu vực này giống như một nơi thế ngoại đào nguyên.
Xoát!
Ở phía xa bỗng nhiên xuất hiện một bóng người, người này nhìn về phía Diệp Tinh.
“Nhân loại Kiếm Ngân!” Trong mắt hiện lên một tia cảnh giác, ngay sau đó vị cường giả kia liền nhanh chóng rời đi.
“Quả nhiên giống như tin tức nói, ở bên trong Thế giới ảo vẫn còn thiên phú!” Diệp Tinh nhìn cường giả rời đi.
Biến ảo cường đại nhất của phân thân Huyễn tộc vẫn còn, hiện tại dáng vẻ của Diệp Tinh đang là Nhân loại Kiếm Ngân.
Trong lòng vừa nghĩ, Diệp Tinh nhanh chóng biến hóa, tiếp đó biến thành một vị sinh mệnh đặc thù.
Hiện tại thực lực của mọi người đều giống nhau, như lời Viên Sơn đã nói lúc trước, thân phận Nhân loại Kiếm Ngân của hắn vẫn là quá nhạy cảm, hiện tại khiêm tốn một chút mới tốt.
“Hả? Còn có thuộc tính?” Diệp Tinh xem xét bản thân một chút, lập tức phát hiện một ít dị thường.
Trong lòng hắn vừa nghĩ, trước mắt liền hiện ra một ít tin tức, những tin tức này chỉ có hắn có thể nhìn thấy.
Tộc đàn: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Sức mạnh: 1
Phòng ngự: 1
Tốc độ: 1
Sức mạnh, phòng ngự, tốc độ tăng thêm 10 ngàn lần, đối với cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp.
Sức mạnh, phòng ngự, tốc độ tăng thêm 1 triệu lần, đối với cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong.
. . . . . .
Một ít tin tức hiện ra ở trước mặt Diệp Tinh.
“Sức mạnh dựa theo thế này để phân chia sao?” Diệp Tinh nhìn kỹ.
Hiện tại mới vừa đi vào nơi này, tố chất thân thể của mọi người đều là 1, đều là Bất Tử Cảnh bình thường, muốn trở nên mạnh hơn, tu luyện cũng vô dụng, điều cần làm chính là đạt được các loại bảo vật gia tăng sức mạnh, phòng ngự, tốc độ.
Mà những bảo vật này tồn tại ở bên trong cơ thể của sinh mệnh trong Thế giới ảo, đánh chết những sinh mệnh này, đạt được bảo vật, là có thể tăng lên sức mạnh cho ý thức ảo của bản thân.
“Mỗi một cảnh giới đều chênh nhau 100 lần sao?” Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.
Hắn xem những tin tức còn lại.
Chương 1007: Hành hạ gà con đến chết 1
“Bảo vật và điểm ảo trên người mình không thể giao dịch với cùng tộc, mà đánh chết dị tộc, sẽ có xác suất rơi xuống bảo vật và điểm ảo.”
Thêm một tin tức hiện lên trước mặt Diệp Tinh.
“Cùng tộc không thể giao dịch với nhau?” Diệp Tinh yên lặng nhìn.
Nếu cùng một tộc đàn có vô số cường giả Bất Tử Cảnh tiến vào, sau đó gom tất cả các bảo vật, điểm ảo lại đưa cho một người, như vậy nhất định có thể đổi được bảo vật có giá trị cao.
Hiện tại hiển nhiên là phương pháp kia không thể thực hiện được rồi, bị quy tắc này hạn chế.
Cho dù đánh chết dị tộc, cũng chỉ là có cơ hội rơi xuống bảo vật.
Về phần thông qua phương pháp săn giết dị tộc để đạt được lượng lớn bảo vật, điểm ảo thì thật ra cũng không thực tế.
Dù sao hiện tại bên trong không gian này tố chất của mọi người đều giống nhau, không có ai quá mạnh mẽ, một vị cường giả đuổi giết một vị cường giả khác, hao phí phần lớn thời gian cũng không nhất định có thể giết chết được.
Về phần lượng lớn cường giả tụ tập cùng nhau, chuyên đi săn giết cường giả dị tộc, cuối cùng để cho một người trong đó thu gặt, thì như vậy lại hao phí lượng lớn thời gian, tinh lực, nói không chừng mất nhiều hơn được.
Nhiều quy tắc và hạn chế khiến cho không gian này trở thành một hoàn cảnh tương đối công bằng.
“Đi, hiện tại đi săn giết sinh mệnh thôi!”
Diệp Tinh hít sâu một hơi, nhanh chóng bay về phía xa.
Hắn nhìn thoáng qua những con thỏ con, gà con này, liền trực tiếp bỏ qua.
Rất nhanh hắn đi tới một chỗ.
“Chít chít!”
Ở trong này có một con chuột khổng lồ dài đến ba mét đang đứng, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Những sinh mệnh tồn tại độc lập, thực lực nhất định là càng mạnh, và chỉ có càng mạnh mới có cơ hội rơi xuống bảo vật.
Con chuột khổng lồ dài ba mét nhìn thấy Diệp Tinh tiến đến, trong mắt lập tức lộ ra hung quang, kêu lên: “Chít chít”, dường như muốn đuổi Diệp Tinh đi.
“Những sinh mệnh này dường như có ý thức lãnh địa của mình?” Diệp Tinh suy nghĩ một chút, trực tiếp bước ra từng bước.
“Chít chít!”
Con chuột khổng lồ này lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp đánh về phía Diệp Tinh.
“Phanh!”
Tiếng va chạm vang lên kịch liệt, Diệp Tinh chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh thật lớn áp tới, dưới luồng sức mạnh này, khí huyết trong cơ thể hắn cuồn cuộn bốc lên, thân thể vậy mà lại không ngăn cản được, không ngừng lui về phía sau.
“Sức mạnh thật lớn.” Sắc mặt Diệp Tinh hơi thay đổi một chút.
Hắn vậy mà không ngăn cản được sức mạnh này.
“Thực lực của con chuột khổng lồ này ước chừng vượt qua 1.” Diệp Tinh lắc đầu.
Bên trong không gian có một luồng áp lực không thể giải thích được, dưới áp lực này, toàn bộ sức mạnh, phòng ngự,.v.v… của hắn đều ở vào giai đoạn Bất Tử Cảnh bình thường.
Chiến đấu một hồi, trên người Diệp Tinh đã xuất hiện một ít vết thương, nhưng mà con chuột khổng lồ này lại không có vết thương nào, càng đánh càng ác liệt.
Sau đó Diệp Tinh rút lui mấy con đường, đợi sau khi rời khỏi một đoạn đường, con chuột khổng lồ này liền ngừng lại, quay về chỗ cũ, cảnh giác nhìn Diệp Tinh.
“Sinh mệnh trong Thế giới ảo này thật là khó giết.” Diệp Tinh bất đắc dĩ.
Hắn cố tình chọn một con chuột khổng lồ đơn độc, kết quả lại giết không chết, cái này thật xấu hổ.
“Đinh!”
Đúng lúc này, đồng hồ của Diệp Tinh lại vang lên.
“Có tin gửi đến?” Diệp Tinh sửng sốt.
“Toàn thể thông báo, toàn thể thông báo, một vị cường giả không biết tính danh chuẩn bị giao dịch ba miếng điểm ảo màu trắng mà mình có được, cường giả trên người có binh khí có thể liên hệ, tiến vào sàn trao đổi để giao dịch.”
Một dòng tin tức hiện lên trước mặt Diệp Tinh.
“Nhanh như vậy đã có giao dịch?” Trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bên trong Thế giới ảo, giữa các cường giả khác tộc có thể tiến hành giao dịch với nhau, chính là giao dịch điểm ảo và binh khí.
Điểm ảo tuy rằng quý giá, hơn nữa một ít bảo vật mua ở thành phố trung tâm của Thế giới ảo có thể mang ra ngoài, nhưng mà ở giai đoạn đầu cũng không quá mức quan trọng.
Dù sao thực lực mạnh, đánh chết sinh vật càng mạnh, thì càng đạt được nhiều bảo vật.
Mà muốn thực lực trở nên mạnh mẽ, nhất định phải có được càng nhiều bảo vật gia tăng sức mạnh, phòng ngự, tốc độ; mà điểm ảo đặt ở trên người cũng không có tác dụng gì, không hề có trợ giúp đối với thực lực.
“Không biết có cường giả nào đổi hay không?” Diệp Tinh lắc đầu, hiện tại hắn dù là điểm ảo hay bảo vật gì cũng đều không có.
“Nếu không thể đánh chết con chuột khổng lồ kia, vậy thì trước tiên chỉ có thể tìm một sinh mệnh yếu hơn một chút.” Diệp Tinh hít sâu một hơi, chuẩn bị dời mục tiêu.
Nhìn xung quanh, bên trong mảnh không gian này ngoại trừ một ít sinh vật, thì còn có một ít sinh mệnh đặc thù đang đi lại, Diệp Tinh biết, những thứ này là sự tồn tại cùng loại với NPC của trò chơi, thậm chí có thể nhận được nhiệm vụ từ trong tay bọn họ.
Nhưng nhìn chung là những NPC này đều không để ý đến bọn họ.
Ở phía trước cách đó không xa có một vị trung niên, dường như là con rối, đang đứng im không nhúc nhích.
Trên bãi cỏ ở bên phải, có một sinh mệnh là một đứa bé khoảng tầm 3-4 tuổi đội mũ sắt nhỏ đang quơ cây gậy gỗ, đuổi theo những con thỏ trắng nhỏ.
“Thế giới ảo này thật đúng là kỳ dị, ngay cả đứa bé nhỏ như vậy cũng có.” Diệp Tinh âm thầm lắc đầu.
Lúc trước sự tồn tại cường đại kia sáng tạo ra Thế giới ảo rốt cuộc là có tâm lý gì chứ?
Chương 1008: Hành hạ gà con đến chết 2
Trong lòng âm thầm nghĩ, Diệp Tinh đi tới phía dưới một gốc cây thật lớn, tại đây có hơn mười con gà con đang nhàn nhã tản bộ.
“Chính là chúng mày!” Diệp Tinh nhanh chóng bay tới, nhìn những con gà con này.
“Chíp chíp chíp!”
Những con gà con này nhìn thấy Diệp Tinh xâm nhập vào lãnh địa của chúng nó, vốn đang nhàn nhã tản bộ, lúc này trong mắt chúng nó lập tức lộ ra vẻ hung ác, kêu to vọt về phía Diệp Tinh.
“Nếu là quần cư thì thực lực hẳn là không mạnh.” Trong lòng nghĩ, trong mắt Diệp Tinh đã có vẻ cảnh giác.
Nếu những con gà con này cũng có thực lực giống như con chuột khổng lồ lúc trước, nhiều như vậy cùng nhau xông lên, nói không chừng hắn sẽ ngã xuống.
Ở bên trong Thế giới ảo, mỗi vị cường giả cũng chỉ có ba lần cơ hội sống lại mà thôi.
Diệp Tinh cẩn thận lui về phía sau, sau đó tìm đúng cơ hội công kích con gà con ở phía trước nhất.
“Phanh!”
Vung nắm đấm tay phải ra, con gà con này bị hắn trực tiếp đánh bay.
“Đại khái ở vào Chân Linh Cảnh cực hạn đến Bất Tử Cảnh trung kỳ.” Diệp Tinh cảm nhận một chút, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn có thể đối phó những con gà con này.
Điều tra ra thực lực, ngay lập tức Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên, nhảy vào bên trong đàn gà con.
“Phanh!” “Phanh!”
Từng con gà con không ngừng bị hắn đánh bay, nhưng mà sau khi bị thương, những con gà con này vẫn không hề có vẻ sợ hãi, mà không ngừng vọt tới.
Ước chừng qua gần 10 phút, rốt cuộc những con gà con này mới đều chết.
“Hô! Đều chết hết rồi!”
Diệp Tinh thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó hắn lại bất đắc dĩ.
Hắn thật không ngờ có một ngày mình lại hành hạ đến chết những con gà con này.
Ông. . .
Sau đó, từ trên người một con gà con bay ra một đốm sáng màu trắng, đốm sáng màu trắng này lớn khoảng chừng hạt gạo, xuất hiện dưới dạng tinh thể băng, rất là kỳ dị.
“Điểm ảo!”
Nhìn thấy đốm sáng tinh thể băng bằng hạt gạo này, ánh mắt Diệp Tinh sáng lên, hắn nhanh chóng bay đến, bắt lấy điểm ảo này vào trong tay.
“Điểm ảo màu trắng à?”
Bên trong Thế giới ảo, điểm ảo có bốn loại màu sắc: màu trắng, màu đen, màu vàng, màu tím, một viên điểm ảo màu tím tương đương với 100 viên điểm ảo màu vàng, một viên điểm ảo màu vàng tương đương với 100 viên điểm ảo màu đen, một viên điểm ảo màu đen tương đương với 100 viên điểm ảo màu trắng, bốn loại này đều chênh nhau 100 lần.
Quý giá nhất là điểm ảo màu tím, nó thậm chí tương đương với 1 triệu viên điểm ảo màu trắng.
Có điều hiện tại đương nhiên Diệp Tinh không dám nghĩ đến màu tím, hắn nhìn điểm ảo màu trắng trong tay, trong mắt hiện lên vẻ vui thích.
Dù sao đây cũng là thu hoạch đầu tiên của hắn.
“Chíp chíp chíp!”
Đang lúc Diệp Tinh hưng phấn, thì lại có từng tiếng kêu truyền đến, những con gà con trước đó bị Diệp Tinh đánh chết lại sống lại, đang nhàn nhã dạo bước dưới đại thụ.
“Sống lại?” Diệp Tinh nhìn cảnh tượng này, có điều hắn không tiếp tục tiến lên.
Sinh vật bên trong Thế giới ảo sau khi bị đánh chết chỉ cần ngắn ngủn vài giây là có thể sống lại, có điều sau khi sống lại thì xác suất rơi ra bảo vật sau khi đánh chết lần nữa sẽ thấp hơn.
“Đổi chỗ khác.”
Diệp Tinh nhìn về phía cách đó không xa, nơi đó có một đứa bé đội mũ sắt đang quơ gậy gỗ, đuổi giết mấy con thỏ nhỏ.
“A!”
Bỗng nhiên không biết có phải là đứa bé này đi quá nhanh hay không, đột nhiên bị ngã sấp xuống, nằm trên mặt đất hồi lâu không dậy nổi.
Diệp Tinh nhìn cảnh tượng ở phía xa, khóe miệng không tự chủ được mỉm cười.
Nhìn bóng dáng của đứa bé kia, không biết vì sao, trong lòng hắn bỗng nhiên có một loại cảm giác rất kỳ lạ.
“Đại ca, thực lực của những sinh mệnh khác quá mạnh, chúng ta đánh chết những sinh mệnh giống thỏ này hẳn là đơn giản hơn một chút.”
Hưu! Hưu!
Ở phía xa, bỗng nhiên có hai người bay tới, nhìn khu vực chỗ đứa bé kia, trong mắt lộ ra ánh sáng.
Bọn họ nhanh chóng tiến lên, bắt đầu đánh chết những con thỏ này.
Nhìn thấy hai người đi đến, đứa bé cầm gậy gỗ đuổi theo những con thỏ kia dường như có chút sợ hãi, vội vàng chạy sang một bên, không dám ở đó nữa.
“Đi, tiếp tục đi săn giết những sinh mệnh Thế giới ảo khác.”
Diệp Tinh nhìn thoáng qua rồi thu hồi ánh mắt, hắn chuẩn bị tìm kiếm những sinh mệnh khác.
Rời khỏi nơi này, hắn nhanh chóng đi tới một bãi cỏ thật lớn.
Lúc này trên bãi cỏ có 10 con rùa nhỏ đang chậm rãi bò.
“Không biết có thể đạt được bảo vật gì?”
Diệp Tinh hít sâu một hơi, nhanh chóng tiến lên.
Đến khi bước vào trong lãnh địa của những con rùa nhỏ này, những con rùa nhỏ này lập tức phát hiện ra vị khách không mời mà đến là Diệp Tinh, trong đôi mắt nhỏ của chúng nó lập tức lộ ra sự hung ác, tất cả đều gào lên vọt về phía Diệp Tinh.
“Tới vừa lúc.” Diệp Tinh nhanh chóng tiến lên, vung nắm tay, đập mạnh vào một con rùa nhỏ.
Hiện tại trên người hắn cũng không có vũ khí gì, chỉ có thể dựa vào nắm tay của mình mà chiến đấu.
Một con rùa nhỏ cầm đầu bị Diệp Tinh đánh bay, trợn trắng mắt té trên mặt đất, cố gắng đứng dậy, vùng vẫy một hồi lâu mới thành công.
“Rùa nhỏ này thật là chân thật, có hơi giống như rùa ở trên Địa Cầu.” Trong lòng Diệp Tinh nói thầm.
Tuy rằng nhìn có vẻ rất nhỏ, nhưng mà công kích của những con rùa nhỏ này lại cực kỳ hung hãn, thậm chí thực lực đã vượt qua Chân Linh Cảnh cực hạn, nếu không đạt tới Bất Tử Cảnh, căn bản không đánh chết được những con rùa nhỏ này.
“Phanh!” “Phụt!” “Phanh!”
Từng con rùa nhỏ bị Diệp đánh đến trợn trắng mắt, nhưng mà sau khi lật người lại vẫn hung hăng không sợ chết mà vọt tới.
Sinh mệnh của Thế giới ảo căn bản không biết cái gì là tử vong, đương nhiên, cho dù chúng nó chết thì cũng có thể sống lại trong nháy mắt.
Chờ thêm mười mấy phút đồng hồ, những con rùa nhỏ này rốt cuộc bị Diệp Tinh đánh chết toàn bộ.
Ông. . .
Bỗng nhiên trên người những con rùa nhỏ này xuất hiện hai luồng ánh sáng, hai quang đoàn xuất hiện, bên trong quang đoàn này mơ hồ ẩn hiện hai bộ áo giáp.
Chương 1009: Tiểu Bảo Nhi
“Rớt ra đồ vật!” Trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Lúc trước đánh chết những con gà con chiếm được một viên điểm ảo màu trắng, hiện tại đánh chết những con rùa nhỏ này lại rớt ra bảo vật mới.
Hưu!
Nhanh chóng tiến lên, Diệp Tinh cầm hai quang đoàn này vào trong tay.
Nháy mắt, hai món áo giáp màu trắng đơn giản xuất hiện.
“Áo giáp Huyền Quy, lực phòng ngự tăng 1”
Đột nhiên, có hai giọng nói vang lên trong đầu Diệp Tinh.
“Áo giáp Huyền Quy sao?” Trong lòng Diệp Tinh vừa nghĩ, lập tức áo giáp này liền mặc ở trên người.
Diệp Tinh lập tức cảm giác được phòng ngự của mình gia tăng một ít.
“Ha ha, bây giờ mình đi chiến đấu với con chuột khổng lồ kia, hẳn là sẽ không đễ dàng bị thương như vậy.” Trong lòng Diệp Tinh vui sướng.
Phòng ngự tự thân của hắn cũng mới chỉ 1 thôi.
Vui mừng qua đi, Diệp Tinh lại lắc lắc đầu, hiện tại lực công kích của hắn quá yếu, nhất định không đánh chết được con chuột lớn kia.
“Xin chào, xin hỏi áo giáp màu trắng trên người của ngươi có bán hay không?”
Đang lúc Diệp Tinh suy nghĩ, bỗng nhiên một giọng nói mềm mại rụt rè vang lên bên tai Diệp Tinh.
Nghe giọng nói này, Diệp Tinh lại cảm thấy trong lòng run lên, không hiểu sao trong lòng lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Hắn phản ứng lại, cúi đầu nhìn xuống, lúc này một bóng dáng nho nhỏ đội mũ sắt đang nhìn hắn, chỉ lộ ra đôi mắt, trong ánh mắt còn có một chút sợ hãi.
“Là cô bé lúc trước đuổi theo thỏ con?” Diệp Tinh sửng sốt.
Tiến vào nơi này đều là cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp, cô bé này thoạt nhìn không quá ba, bốn tuổi, cho nên tuyệt đối không có khả năng là cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp, nhất định là sinh mệnh tồn tại bên trong Thế giới ảo, giống như NPC, hiện tại lại chủ động đi tới trước mặt hắn.
“Đến đây khi nào?”
Vừa rồi vậy mà hắn không có phát hiện.
Cô bé thấy Diệp Tinh nhìn mình chằm chằm, cố lấy dũng khí, lại sợ hãi nói: “Áo giáp màu trắng trên người của ngươi có bán hay không?”
Nhìn cô bé, Diệp Tinh mỉm cười, nói: “Ừm, nếu ta bán, vậy ngươi dùng cái gì để mua?”
Hắn chiếm được hai món áo giáp Huyền Quy giống nhau như đúc, bảo vật cùng loại thì không thể chồng lên nhau, cái áo giáp Huyền Quy còn lại đối với hắn mà nói cũng không có tác dụng gì, cho dù bán đi cũng không sao.
Nghe Diệp Tinh hỏi, cô bé vươn hai tay của mình ra, lập tức có hai viên tinh thạch màu trắng xuất hiện.
“Ta có cái này, có thể mua được áo giáp màu trắng của ngươi không?” Cô bé nhìn Diệp Tinh, mong chờ hỏi.
“Điểm ảo màu trắng?” Nhìn tinh thạch này, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ vui thích.
Trên người cô bé này vậy mà còn có điểm ảo.
“Có thể.” Dưới ánh mắt mong đợi của cô bé, Diệp Tinh gật gật đầu.
Áo giáp Huyền Quy vô dụng với hắn, hắn nhất định phải bán, đương nhiên là có thể giao dịch cho cô bé.
Hắn vung tay phải lên, lập tức áo giáp màu trắng xuất hiện, bị hắn đưa cho cô bé, đồng thời hai viên quang điểm cũng được hắn nhận lấy.
Cô bé tiếp nhận áo giáp, ngay lập tức áo giáp Huyền Quy này liền nhanh chóng thu nhỏ lại, bao trùm lên thân thể nho nhỏ của cô bé.
“Cám ơn ngươi.” Giọng nói mềm mại vui vẻ truyền đến, hiển nhiên là cô bé rất vui vẻ.
Nhìn cô bé ở trước mặt mặc áo giáp màu trắng, Diệp Tinh đột nhiên hỏi: “Ngươi là cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp của tộc đàn nào?”
Nhìn cô bé này dường như cũng không có gì khác với những người từ bên ngoài đến như bọn họ.
Tuy rằng trong vũ trụ nhỏ tuổi như vậy không có khả năng là Bất Tử Cảnh cao cấp, nhưng mà trong vũ trụ bất kỳ kỳ tích gì cũng có thể phát sinh, Diệp Tinh cũng có chút hoài nghi.
“A? Bất Tử Cảnh cao cấp gì?” Cô bé nhìn Diệp Tinh đột nhiên trở nên hung dữ, có chút sợ hãi, lui lại vài bước, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc.
“Không biết Bất Tử Cảnh cao cấp?” Trong lòng Diệp Tinh lập tức xoay chuyển nhiều ý tưởng.
Có hai khả năng, một là cô bé quả thật không biết Bất Tử Cảnh cao cấp, hai là cô bé đang giả vờ.
Hơi suy nghĩ một chút, Diệp Tinh lại hỏi: “Ngươi có biết mình đến từ đâu không?”
“Ta không biết.” Nghe vậy, dường như cô bé có chút tủi thân, lắc lắc cái đầu nhỏ, dáng vẻ rất buồn bã.
“Chẳng lẽ thật sự là NPC?” Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.
Hắn nhìn cô bé, mỉm cười nói: “Vậy ngươi tên là gì?”
Nghe vậy, cô bé rõ ràng trở nên phấn khởi, nói: “Ta tên là Bảo Nhi.”
“Bảo Nhi?” Diệp Tinh mỉm cười.
Sau khi nói xong, dường như cô bé nhớ ra cái gì đó, vội vàng chạy về phía xa, vừa chạy vừa nói: “Tạm biệt thúc thúc, Bảo Nhi muốn đi đánh quái thú.”
Rất nhanh, bóng dáng nho nhỏ của cô bé liền biến mất không thấy.
Nhìn cô bé rời đi, trong lòng Diệp Tinh lại có cảm giác hụt hẫng.
“Mình làm sao vậy?” Diệp Tinh cảm thấy mình bỗng nhiên trở nên kỳ lạ, hắn đứng yên một hồi, nhưng trong lòng xuất hiện nhiều ý tưởng.
Lắc lắc đầu, Diệp Tinh kìm lại cảm xúc khó hiểu trong lòng: “Loại cảm giác này có thể là sự ảnh hưởng của mảnh không gian kỳ dị này đối với mình.”
Thế giới ảo thật kỳ dị, không ai biết được toàn bộ tình hình bên trong nó.
“Đi thôi! Tiếp tục đi săn giết những sinh mệnh trong Thế giới ảo này! Trước tiên đánh chết quần cư, sau đó mới bắt đầu săn giết những con đơn độc.”
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh nhanh chóng lao về một hướng.
. . . . . .
Thời gian cực nhanh, rất nhanh đã qua một tháng.
“Ầm!” “Ầm!”
Bên trong một khu vực, Diệp Tinh đang không ngừng chiến đấu với một vài con nhím.
Chương 1010: Thuộc tính phụ gia của bảo vật
Trên người những con nhím này đầy gai nhọn, toàn bộ cơ thể có màu đỏ, thoạt nhìn thật đáng sợ.
Lúc này, mấy con nhím nhỏ di chuyển đôi chân ngắn ngủn của mình, lao nhanh về phía Diệp Tinh.
Mất một ít thời gian, cuối cùng Diệp Tinh mới giết chết toàn bộ những con nhím nhỏ này.
Ông. . .
Bỗng nhiên, trên người một con nhím nhỏ xuất hiện một quang đoàn, bên trong quang đoàn này ẩn hiện một thanh kiếm.
“Bảo vật loại công kích!” Trên mặt Diệp Tinh hưng phấn, nhanh chóng tiến lên, nắm lấy quang đoàn này vào tay.
Ông. . .
Ánh sáng tản đi, một thanh trường kiếm màu đỏ lập tức xuất hiện ở trong tay hắn.
“Kiếm Kinh Cức, lực công kích tăng 5.”
Ngay lập tức, một giọng nói vang lên trong đầu Diệp Tinh.
“Lực công kích tăng 5?”
Nghe thấy giọng nói này, trong mắt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi lẫn vui mừng.
Đây là binh khí công kích cường đại nhất mà hắn đạt được.
Trong lòng vừa nghĩ, Diệp Tinh liếc nhìn thông tin của mình trên màn hình trước mặt.
Tộc đàn: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Sức mạnh: 3 (Kiếm Mộc Thích)
Phòng ngự: 4 (Áo giáp Mộc Thích)
Tốc độ: 4 (cánh Phi Viễn)
Không hề do dự, Diệp Tinh thay Kiếm Mộc Thích đang cầm trong tay, nhanh chóng trang bị Kiếm Kinh Cức vào, thông tin của hắn nháy mắt liền thay đổi.
Tộc đàn: Huyễn tộc (Bất Tử Cảnh bình thường)
Sức mạnh: 5 (Kiếm Kinh Cức)
Phòng ngự: 4 (Áo giáp Mộc Thích)
Tốc độ: 4 (cánh Phi Viễn)
Chỉ trong thời gian ngắn, lực công kích của hắn lại bạo tăng lần thứ hai.
“Đi, mình sẽ đi săn giết con chuột khổng lồ kia ngay bây giờ, nhìn xem có thể thành công hay không?” Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ chờ mong.
Lúc trước hắn đã chiến đấu với con chuột khổng lồ, không có gì bất ngờ xảy ra thì thực lực của con chuột khổng lồ hẳn là thấp hơn một chút so với hắn hiện tại.
Đang đi trên đường, bỗng nhiên Diệp Tinh lại nhìn về phía một chỗ.
“Bảo Nhi?”
Hắn đang nhìn cảnh tượng ở đằng xa.
Nơi đó có một cô bé đội mũ sắt đang đuổi theo một đám sinh mệnh kỳ dị loại chó trên đầu có một sừng dài.
“A!”
Đang nhìn, dường như cô bé này chạy quá nhanh, bỗng nhiên lại ngã sấp xuống, có điều cô bé lại lập tức đứng lên, tiếp tục đuổi theo.
Nhìn tình cảnh này, khóe miệng Diệp Tinh lại không khỏi lộ ra nụ cười.
“Cô bé này rốt cuộc là NPC gì? Dường như có chút đặc thù.” Trong lòng hắn lại nhịn không được mà nghĩ.
Có điều suy nghĩ một hồi, Diệp Tinh thu lại cảm xúc.
“Đi thôi, trước tiên đi đánh chết con chuột khổng lồ kia rồi nói sau!”
Diệp Tinh nhanh chóng đi tới một chỗ, nơi này có một con chuột khổng lồ dài đến ba mét đang ngồi, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Con chuột khổng lồ dài ba mét nhìn thấy Diệp Tinh tiến đến, trong mắt lập tức lộ ra vẻ hung ác, kêu lên: “Chít chít”, dường như muốn đuổi Diệp Tinh đi.
Mà Diệp Tinh lại không chút khách khí bước vào bên trong lãnh địa của nó.
“Chít chít!”
Con chuột khổng lồ này lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp đánh úp về phía Diệp Tinh.
“Tới hay lắm!”
Diệp Tinh gầm nhẹ một tiếng, trực tiếp đánh về phía con chuột khổng lồ.
Vung kiếm Kinh Cức, lập tức trực tiếp va chạm với con chuột khổng lồ.
“Phanh!”
Tiếng va chạm vang lên kịch liệt, Diệp Tinh cảm thấy một luồng sức mạnh thật lớn đánh úp lại, có điều hắn vẫn cứng rắn bám trụ, kiếm Kinh Cức xẹt qua thân thể của con chuột khổng lồ, để lại trên người nó một vết máu.
“Thành công?”
Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
Lực công kích của chuột khổng lồ vẫn vậy, đại khái tương đương với hắn, nhưng mà phương diện phòng ngự lại thấp hơn rất nhiều, bị Kiếm Kinh Cức của hắn dễ dàng đánh cho bị thương.
“Xem ra mình có hi vọng giết được con chuột khổng lồ này!”
Diệp Tinh không ngừng tiến lên, từng đợt âm thanh va chạm kinh hoàng liên tục vang lên khắp khu vực.
“Chít chít!”
Sau khi chiến đấu mười mấy phút đồng hồ, con chuột khổng lồ này phát ra một tiếng kêu không cam lòng, sau đó toàn bộ thân thể lập tức đổ sập xuống.
“Ha ha, thành công!” Nhìn thấy con chuột khổng lồ tử vong, trong lòng Diệp Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mất thời gian một tháng, không ngừng đánh tiểu quái thú, dựa vào những bảo vật đạt được tăng thực lực lên, hiện tại rốt cuộc cũng giết được con chuột khổng lồ này.
Ông. . .
Sau khi đánh chết con chuột khổng lồ này, trên người nó lập tức bay ra từng viên tinh thạch màu trắng, chừng bốn viên, ngoài ra còn có một quang đoàn.
“Bốn viên điểm ảo màu trắng, một món bảo vật?” Nhìn cảnh tượng này, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi lẫn vui mừng.
Lúc trước hắn chưa từng có thu hoạch lớn như vậy.
Nhanh chóng tiến lên, không chút do dự thu lấy bốn viên điểm ảo màu trắng, sau đó Diệp Tinh nhìn về phía bảo vật trong tay.
Đây là một cái răng nanh bén nhọn màu trắng.
“Răng Huyết thử: trang bị lên bảo vật công kích có thể gia tăng 5 điểm lực công kích!”
Lập tức một dòng tin tức xuất hiện ở trong đầu Diệp Tinh.
“Vậy mà lại là bảo vật phụ gia thuộc tính?” Trong lòng Diệp Tinh kích động.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









