[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 80 : Sức mạnh của Giác Tỉnh Giả (4) (c396-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 396: Sức mạnh của Giác Tỉnh Giả (4)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu trong lòng âm thầm vui mừng, con Giác Tỉnh Giả này hiển nhiên là dựa vào khứu giác, ưu tiên đi săn quái vật thể chất cao trước.
Hô!
Đột nhiên, một tiếng rít mãnh liệt vang lên.
Lâm Siêu thông qua tia sáng thị giác nhìn tới, nhất thời kinh hãi.
Chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện một bóng đen to lớn, rõ ràng là Đà Sơn Vương Thú đang ở trong hình thái chiến đấu thân thể cao trăm mét, nó đang bay lên, nói một cách chuẩn xác, nó bị ném bay lên trên trời! ! !
Trong căn cứ tất cả mọi người đều nhìn sững sờ,
Thân thể của Đà Sơn Vương Thú hoàn toàn có thể xem như một ngọn núi nhỏ, trọng lượng vượt qua hai trăm tấn trở lên, giờ khắc này lại bị quẳng lên trên trời cách mặt đất khoảng sáu, bảy trăm mét, cái này cánh tay cần phải có bao nhiêu sức mạnh mới có thể thực hiện được?
Vèo!
Ngay khi Đà Sơn Vương Thú bay đến điểm giới hạn, thời điểm chuẩn bị rơi xuống, bỗng nhiên có một vệt bóng đen từ phía dưới mặt đất nhảy lên xuất hiện sau lưng nó, trong nháy mắt vượt qua độ cao một nghìn mét, giống như một tia chớp nhanh chóng va chạm vào thân thể Đà Sơn Vương Thú, đem thân thể của nó đánh bay về hướng mặt đất.
Ầm! ! !
Như một khỏa thiên thạch vũ trụ va chạm vào trên mặt đất, cả căn cứ đều lay động kịch liệt, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung động.
Lâm Siêu hai bàn tay nắm thật chặt, không biết là phẫn nộ hay là hoảng sợ, hắn thông qua tia sáng khúc xạ nhìn tới, chỉ thấy nơi mà Đà Sơn Vương Thú rơi xuống, chu vi mặt đất ngàn mét xung quanh đều bị lõm sâu vào, rạn nứt ra một cái hố lớn, Đà Sơn Vương Thú nằm ở giữa cái hố, yếu ớt gào thét, không có cách nào đứng lên được.
Ở vị trí cái bụng của Đà Sơn Vương Thú, dưới va chạm mãnh liệt vỡ toác ra, bên trong lượng lớn nội tạng, ruột cùng với máu tươi ào ào văng ra khắp nơi, giống như một dòng sông lan tràn ra khắp nơi, bị mất một lượng máu tươi nhiều như vậy, nó mặc dù có năng lực tái sinh cũng rất khó có thể phục hồi.
Lâm Siêu mím chặt môi, hai mắt thông qua tia sáng khúc xạ thị giác, nhìn chòng chọc vào bóng người đang đứng trên đầu Đà Sơn Vương Thú.
Ầm!
Chỉ thấy con Giác Tỉnh Giả chậm rãi cúi người xuống, bàn tay ếch màu xanh nhanh chóng đập xuống, đem xương đầu của Đà Sơn Vương Thú đánh ra một lỗ thủng to bằng lòng bàn tay, cánh tay ếch màu xanh biếc từ bên trong thu về, dính đầy óc cùng máu tươi.
Nó lè lưỡi liếm cánh tay mấy lần, lập tức nằm nhoài ra, vùi đầu vào trong lỗ thủng, tựa hồ đang hút óc cùng máu tươi trong đầu Đà Sơn Vương Thú.
“Ò.
Ò…” Đà Sơn Vương Thú thân thể khẽ co giật, đau đớn kêu gào thảm thiết.
Lâm Siêu nắm chặt hai nắm đấm, trong lòng hy vọng Đà Sơn Vương Thú có thể chịu đựng được, tuy rằng bộ óc bị ăn đi, thế nhưng chỉ cần không có lập tức chết đi, liền có thể sử dụng năng lực tái sinh chậm rãi khôi phục lại như cũ.
Đúng lúc này, con Giác Tỉnh Giả tựa hồ nghe thấy được cái gì, ngẩng đầu lên, thu cái lưỡi đỏ tươi từ trong lỗ thủng về.
Cuốn lên máu tươi cùng óc thu về trong miệng, con ngươi màu vàng kim tràn đầy khí tức tà ác khẽ động đậy, nhìn về một vị trí ở phía đông, trong con ngươi lạnh lẽo từ đầu đến cuối không có bất kỳ biểu lộ tâm tình gì, đột nhiên lộ ra sắc thái hưng phấn.
Lâm Siêu thân thể run lên, ngẩng đầu nhìn tới, chỉ thấy một bóng người trắng như tuyết bay tới, chính là Bạch Tuyết.
Nàng rốt cục đến rồi.
Lâm Siêu trong đáy lòng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại có mấy phần lo lắng.
Vèo!
Bóng người của Bạch Tuyết mềm mại rơi vào trên cái hố.
Trên gương mặt không dính một tia khói lửa tràn ngập bình tĩnh, ngẩng đầu đánh giá Giác Tỉnh Giả.
Giác Tỉnh Giả từ trên đỉnh đầu Đà Sơn Vương Thú đứng thẳng lên, thân thể mập mạp cao ba mét giống như một cái hình cầu, vô cùng buồn cười.
Thế nhưng giờ khắc này không ai có thể cười được, vào thời điểm nhìn thấy Bạch Tuyết, trên mặt Giác Tỉnh Giả lộ ra vẻ hưng phấn mãnh liệt không cách nào khống chế.
Cổ họng của nó hơi lồi lên, thân thể bỗng nhiên nhảy lên, hướng về phía Bạch Tuyết trực tiếp đánh tới.
Vèo!
Nhanh như điện!
Lấy thị giác đã được hoàng kim hóa của Lâm Siêu, trong nháy mắt cũng không thấy được bóng người của Giác Tỉnh Giả.
Chờ đến khi nhìn thấy được thì Giác Tỉnh Giả đã xuất hiện trước mặt Bạch Tuyết, nó nâng hai cánh tay ếch xấu xí màu xanh lục lên, vỗ tới hai vai của Bạch Tuyết, cái miệng bỗng nhiên mở ra, cái lưỡi dài ngoằng đỏ tươi từ bên trong bắn ra hướng về khuôn mặt của Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết không hề hoảng sợ, sắc mặt cực kì chăm chú cùng với bình tĩnh, loại vẻ mặt nghiêm túc này Lâm Siêu chỉ từng thấy khi nàng đang xem sách cổ.
Ầm!
Lâm Siêu không thấy rõ được động tác của Bạch Tuyết, chỉ nghe một âm thanh công kích nặng nề vang lên, tiếp theo liền nhìn thấy bóng người mơ hồ của Giác Tỉnh Giả nhanh chóng bay ngược về phía sau, liên tục đánh vỡ bảy, tám toà kiến trúc, mới ổn định lại được.
“Oa! !” Giác Tỉnh Giả nằm sấp trên mặt đất, tư thế giống như một con ếch, trong miệng gầm nhẹ một tiếng, hai chân bỗng nhiên phát lực, lần nữa biến mất ở trong mắt Lâm Siêu.
Lâm Siêu lập tức nhìn về phía Bạch Tuyết đang đứng.
Ầm!
Bạch Tuyết bỗng nhiên lui về phía sau một khoảng cách bảy, tám trượng, trên vai trái xuất hiện một dấu chưởng ấn màu máu nhàn nhạt, ở vị trí lúc trước nàng đứng, Giác Tỉnh Giả đang nằm nhoài xuống mặt đất, lần thứ hai kêu “Oa” một tiếng, tiếp tục bắn tới như một viên đạn.
Bạch Tuyết bóng người loáng một cái, nghiêng người tránh thoát lần tấn công này.
Lâm Siêu nhìn gò má mềm mại của Bạch Tuyết, tâm trạng dần dần chìm xuống.
Hắn biết, vực sâu nhân cách mạnh hơn so với Bạch Tuyết rất nhiều, nhưng mà Bạch Tuyết cũng không thức tỉnh vực sâu nhân cách, mà muốn dùng sức mạnh của chính mình đánh bại con Giác Tỉnh Giả này, nguyên nhân chỉ có một, giống như Lâm Siêu linh cảm vậy, nếu như để vực sâu nhân cách thức tỉnh quá nhiều lần, Bạch Tuyết chung quy sẽ không áp chế nổi cái nhân cách mạnh mẽ mà tàn ác kia!
Nói cho cùng, cái kia mới là nhân cách chân chính của bộ thân thể này!
Mà Bạch Tuyết, là do Lâm Siêu mở ra quan tài thuỷ tinh trước thời hạn, ở tình huống đánh bậy đánh bạ, bất ngờ chế tạo ra một nhân cách phụ thuộc thứ hai.
Về phần tại sao nhân cách phụ thuộc có thể làm chủ bộ thân thể này, khả năng cao là có quan hệ đến việc Lâm Siêu mở ra quan tài thuỷ tinh trước thời hạn, dẫn đến ở một vài phương diện khác vực sâu nhân cách không bằng Bạch Tuyết, giống như là một đứa bé sinh sớm, chưa có phát triển đến hình thái hoàn chỉnh.
Mà từ biểu hiện của Bạch Tuyết có thể thấy, nàng hiển nhiên là biết điểm này.
Lâm Siêu trong lòng mơ hồ nhói đau, Bạch Tuyết không nói rõ với hắn việc này, hiển nhiên là sợ sệt sau khi hắn biết, sẽ vứt bỏ nàng, cho nên mới giấu diếm không nói.
“Nếu như ta có thể mạnh mẽ hơn…” Lâm Siêu hai bàn tay nắm lại thật chặt, trong lòng cực kì khó chịu, cái cảm giác này hắn chưa bao giờ trải qua, trước đây cảm giác hắn cảm thụ nhiều nhất, chính là sợ hãi, thứ hai là cô độc, cuối cùng là cảm giác vui sướng khi lấy được thức ăn cùng bảo vật, nhưng hiện tại, trong lòng hắn lại sinh ra cảm giác khó chịu nói không nên lời.
Trang 199# 2
Chương 397: Thuấn sát (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Muốn làm một điều gì đó, nhưng không có thực lực để làm!
Cảm giác thành công cùng tự tin lúc trước khi đẩy lui thú triều, giờ khắc này không còn sót lại chút gì.
Thời khắc này, hắn lại một lần nữa nhận thức sâu sắc, đây không phải trò chơi trong công viên, không phải là thời đại loạn thế tạo anh hùng, mà là tận thế! Một thế giới mà bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng của hắn!
Hắn mặc dù nỗ lực trở nên mạnh mẽ, nỗ lực tiến hóa, cũng chỉ là từ một con kiến, biến thành một con kiến cường tráng hơn mà thôi!
“Còn chưa đủ mạnh, nhân loại khẳng định có biện pháp chiến thắng được Giác Tỉnh Giả, khẳng định có!” Lâm Siêu cắn chặt lấy môi.
Kiếp trước nhân loại có thể từ trong tay Giác Tỉnh Giả, xác thối, cùng với quái vật tìm ra được kẽ hở để tiếp tục sinh sống.
Khẳng định là có biện pháp bí ẩn mà hắn không biết.
Ầm!
Lúc này, Bạch Tuyết cùng Giác Tỉnh Giả đang chiến đấu kịch liệt cùng với nhau.
Hai bên chiến đấu đều không có bất kỳ kỹ xảo nào, dựa vào chính là tốc độ cùng sức mạnh thuần túy, cộng thêm cảm giác chiến đấu bản năng.
Ầm!
Bạch Tuyết đánh trúng một chưởng chấn bay Giác Tỉnh Giả ra ngoài.
Giác Tỉnh Giả va chạm lên trên mặt đất, chưa tới một giây sau, bỗng nhiên bắn trở về, cái lưỡi dài trong miệng bắn về phía Bạch Tuyết, trong lúc nó phun cái lưỡi ra, bên trong con ngươi màu vàng kim cây Thập Tự Giá (十) màu bạc đảo ngược bỗng nhiên toả sáng, hừng hực thiêu đốt giống như một cây thánh kiếm.
Bạch Tuyết thân thể khẽ run lên.
Không khí chung quanh bỗng nhiên đông cứng, khóa chặt nàng lại.
Nguồn sức mạnh này xuất hiện quá đột ngột, thân thể Bạch Tuyết nhất thời bị chậm chạp một lúc, nàng chưa kịp phản ứng lại, cái lưỡi dài đỏ tươi đã cuốn tới cổ của nàng, nhanh chóng quấn quanh vài vòng, sau đó Giác Tỉnh Giả dựa vào cái lưỡi rút ngắn khoảng cách, dùng cái đầu mạnh mẽ cụng vào trên mặt Bạch Tuyết, sau đó buông cái lưỡi ra, nâng hai cánh tay lên, đập vào hai bờ vai của Bạch Tuyết, đánh nàng bay ngược ra ngoài.
Các động tác liên tiếp phát sinh trong một giây, nhanh đến mức Lâm Siêu cũng không thấy rõ.
Oanh một tiếng.
Bạch Tuyết rơi vào trên mặt đường, đập ra một hố sâu, gương mặt xinh đẹp có một vài vệt máu dính từ trên đầu của Giác Tỉnh Giả.
Nhìn qua cực kì chật vật, đồng thời y phục nàng mặc trên người cũng chỉ là quần áo phổ thông.
Không hề có bất kỳ năng lực phòng ngự nào, trên bả vai vải ảo đều bị xé nát.
Lâm Siêu trong lòng lo lắng, từ cách Bạch Tuyết chiến đấu lúc trước liền có thể nhìn ra, ở phương diện sức mạnh cùng tốc độ nàng không hề kém Giác Tỉnh Giả, thế nhưng do nàng không có kinh nghiệm chiến đấu, chiêu thức quá đơn giản, năng lực ứng đối cũng cực kì khuyết thiếu, lúc này mới bị Giác Tỉnh Giả áp chế vào thế hạ phong.
Vèo!
Giác Tỉnh Giả chiếm thế thượng phong, nhanh chóng nghiêng người phóng theo, ngay lúc Bạch Tuyết mới vừa đứng lên, lập tức phóng tới vỗ ra một chưởng, lần thứ hai đem Bạch Tuyết đánh bay ra ngoài, chiếc váy trắng như tuyết va chạm cùng vách tường, bị thép gãy bên trong đâm rách lỗ chỗ.
Bạch Tuyết cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu nhìn Giác Tỉnh Giả đang nhào tới, ra sức nghiêng người tránh thoát, một lần nữa kéo dài khoảng cách, điều chỉnh lại tiết tấu của mình.
“Ngươi đánh không lại nó, hãy để cho ta đến giúp ngươi đi, ta cũng không muốn con quái vật xấu xí này, tiếp tục đụng vào thân thể của ta.” Một thanh âm ở sâu trong linh hồn Bạch Tuyết vang lên.
Bạch Tuyết cắn chặt hàm răng, nói: “Ta có thể.”
“Thật không, nếu như ngươi có thể nắm giữ năng lực của ta, còn có thể có mấy phần thắng, đáng tiếc ngươi chỉ có thể dựa vào sức mạnh thân thể đơn thuần mà thôi.” Âm thanh kia tiếp tục nói.
Bạch Tuyết không có để ý đến nó, mà là chuyên tâm tập trung tâm thần, tiếp tục cùng Giác Tỉnh Giả chiến đấu.
Ầm!
Cây Thập Tự Giá (十) màu bạc trong con ngươi của Giác Tỉnh Giả lần thứ hai tỏa ra ánh sáng hừng hực, Bạch Tuyết lập tức cảm giác được không khí chung quanh nhanh chóng đông cứng lại, động tác của nàng trong chớp mắt bị cứng đờ, bị Giác Tỉnh Giả dùng đỉnh đầu va chạm mạnh mẽ vào trên bụng, bay ngược ra ngoài.
Bạch Tuyết một lần nữa bò lên, tiếp tục nghênh chiến.
Ầm!
Giác Tỉnh Giả dựa vào năng lực có thể hoàn toàn áp chế Bạch Tuyết, Bạch Tuyết chỉ có thể lợi dụng sức mạnh của thân thể, lâu lâu mới có thể phản kích một lần, phần lớn thời gian đều bị Giác Tỉnh Giả va chạm bay ra ngoài, nếu như là người bình thường, chịu qua nhiều lần va chạm như vậy, đã sớm chết đến mức không thể chết thêm, thế nhưng trên người Bạch Tuyết lại không có một vết thương nào, vẫn bóng loáng mềm mại, chỉ là dính lên một ít tro bụi mà thôi.
“Để cho ta tới đi…” Âm thanh trong đầu liên tục khuyên bảo.
Bạch Tuyết vẫn cắn răng, trong lòng hiện lên hình ảnh lần đầu tiên Lâm Siêu nhìn thấy nàng bị vực sâu nhân cách khống chế, trong tròng mắt hiện lên màu đen.
Không thể thua!
Nàng lại một lần nữa từ dưới đất bò dậy, đôi mắt có chút hoảng hốt, trước mặt Giác Tỉnh Giả lại nhanh chóng vọt tới, từ tốc độ đáng sợ của nó nàng liền biết, mình sẽ không kịp phản kích, cho nên nàng chỉ có thể nâng hai tay lên làm động tác phòng thủ, chuẩn bị bị đánh bay ra ngoài.
Sau đó…
Tầm nhìn của nàng bất chợt bị màn đêm bao phủ.
Không khí xung quanh nàng đột nhiên biến thành một màu đen, mặt đất dưới chân nàng cũng đột nhiên biến mất, cả người bỗng nhiên rơi xuống, giống như rơi vào trong một cái vực sâu không đáy.
Ầm! !
Một tiếng nổ vang rền bỗng nhiên vang lên, chỉ thấy Giác Tỉnh Giả đang lao về phía Bạch Tuyết, trong chớp mắt liền lấy một tốc độ đáng sợ bay ngược ra ngoài, liên tục đánh vỡ hai mươi, ba mươi tòa nhà mới dừng lại, ngực lõm sâu vào, nhàn nhạt hiện lên một dấu ấn hình bàn tay của một cô gái.
Lâm Siêu đang theo dõi chiến đấu nhất thời choáng váng.
Một luồng khí tức tràn ngập vặn vẹo cùng tà ác đến cực điểm đột nhiên tràn ra xung quanh, hắn cảm giác được toàn thân hoàn toàn lạnh lẽo, lông tơ trên da dựng đứng lên.
Chỉ thấy Bạch Tuyết lúc trước hoàn toàn rơi vào hạ phong, bây giờ chậm rãi ngẩng đầu lên.
Hai con mắt nàng một màu đen kịt, phảng phất như hố đen trong con ngươi đã thôn phệ toàn bộ tròng trắng, giống như một vòng xoáy màu đen, ở dưới cái gò má đẹp tinh xảo hoàn mỹ, tràn ngập khí tức yêu dị kinh khủng.
Vực sâu nhân cách!
Lâm Siêu nghẹt thở, đây là một loại cảm giác không cách nào hình dung, lại như một người bình thường bị một con mãng xà dài mấy chục mét lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Vực sâu nhân cách ngẩng đầu lên nhìn Giác Tỉnh Giả, bên trong đôi mắt đen kịt như mực không hề có một chút tâm tình gì, thân thể của nàng bỗng nhiên biến mất, mặt đất dưới chân không hề có một chút thay đổi gì, cứ như vậy biến mất không còn tăm hơi.
Trong nháy mắt nàng biến mất, một tiếng tiếng gào thảm thiết phát ra.
Nghe được tiếng kêu thảm thiết này, Lâm Siêu vội vàng nhìn lại, nhất thời nhìn thấy một màn cực kì khủng khiếp, chỉ thấy Giác Tỉnh Giả lúc trước bị đánh bay ra ngoài, lúc này bị vực sâu nhân cách Bạch Tuyết nâng lên thật cao, cánh tay của nàng xuyên qua bên trong sống lưng của Giác Tỉnh Giả! !
Trang 200# 1
Chương 398: Thuấn sát (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cái miệng to lớn của Giác Tỉnh Giả há ra hoàn toàn, vẻ mặt đầy thống khổ, cái lưỡi dài đỏ tươi ở trong miệng rơi thõng xuống, thân thể không hề có bất cứ cử động nào, tựa hồ… đã chết.
Chết rồi?
Lâm Siêu con ngươi co rút lại.
Chết nhanh như vậy?
Một con Giác Tỉnh Giả có thể tiện tay giết chết Vương Thú, thế mà chỉ vừa đối mặt liền bị vực sâu nhân cách Bạch Tuyết giết chết?
Rầm!
Trong khi Lâm Siêu đang kinh hãi, vực sâu nhân cách Bạch Tuyết vung cánh tay lên, vứt Giác Tỉnh Giả ra xa bảy, tám mét trên mặt đất, thân thể mập mạp lăn lộn bốn, năm vòng mới dừng lại, không hề nhúc nhích, trên cánh tay vực sâu nhân cách Bạch Tuyết dính đầy máu tươi, đột nhiên tỏa ra hơi nóng, máu tươi nhanh chóng bị bốc hơi, da thịt khôi phục lại màu trắng nõn mềm mại.
Toàn bộ chiến trường hoàn toàn yên tĩnh.
Con quái vật kinh khủng chưa bao giờ thấy từ trước đến nay, lại bị Bạch Tuyết một chiêu đơn giản giết chết.
Đây là nhân loại hay sao?
Lâm Siêu nhìn con Giác Tỉnh Giả không động đậy, triệt để tin rằng nó đã chết rồi, bằng không vực sâu nhân cách tuyệt đối sẽ không dễ dàng dừng tay, loại quái vật này cũng sẽ không bị cái gọi là thuật ngụy trang lừa gạt.
Tuy rằng kiếp trước Lâm Siêu đã từng thấy sức mạnh của vực sâu nữ vương thông qua lượng lớn các đoạn video, thế nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy, vẫn để cho đáy lòng của Lâm Siêu nhấc lên sóng lớn, phải biết rằng, toàn thế giới tổng cộng có mười hai cái khu vực vực sâu, bên trong mỗi cái khu vực, đều có một vực sâu nữ vương tồn tại!
Quái vật giống như vậy, trên Địa Cầu có mười hai con! !
“Những con vực sâu nữ vương này, đến tột cùng là sinh vật gì, là từ các kỷ nguyên trước để lại? Hay là… đặc biệt là vì đại họa mà chế tạo?” Lâm Siêu trong lòng kinh ngạc, nếu như là vì đại họa mà chế tạo, như vậy tác dụng là để làm cái gì? Để hủy diệt nhân loại?
Nhưng mà ở kiếp trước nhân loại cùng quái vật cũng không có bị tuyệt diệt.
Lâm Siêu nhìn vực sâu nhân cách Bạch Tuyết, đột nhiên cảm thấy, trên thế giới này còn có quá nhiều bí mật mà mình không biết, mà những bí mật này, có hay không quan hệ với việc virus bùng phát.
Virus thần bí này, hủy diệt từng nền từng nền văn minh, đến tột cùng là có mục đích gì?
Chỉ đơn thuần là vì lạc thú?
Hay là, không thể không hủy diệt?
Trong khi ánh mắt Lâm Siêu đang từ từ lâm vào trầm tư, thì vực sâu nhân cách Bạch Tuyết quay đầu lại, đôi mắt giống như hố đen bỗng nhiên nhìn về vị trí Lâm Siêu ẩn thân, trên khuôn mặt tràn ngập khí tức quỷ dị, không có bất kỳ biểu lộ gì, giống như một khối băng điêu khắc tuyệt mỹ, làm cho người ta lâm vào cảm giác kỳ ảo, giống như là không có linh hồn!
Lâm Siêu nhất thời phục hồi lại tinh thần, thông qua tia sáng khúc xạ nhìn lại, trên khuôn mặt tuyệt mỹ trắng như tuyết không có tỳ vết, mơ hồ nhìn thấy khóe miệng nó hơi nhếch lên… Nó cười?
Lâm Siêu tóc gáy toàn thân đột nhiên dựng thẳng lên, có một cảm giác nổi da gà, hắn đột nhiên nghĩ đến, lúc trước Bạch Tuyết chỉ muốn dựa vào sức mạnh của chính mình để chiến đấu với Giác Tỉnh Giả, tuyệt đối không có dáng vẻ chịu thua, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, vực sâu nhân cách liền xuất hiện.
Lẽ nào, nó không cần đến sự đồng ý của Bạch Tuyết, liền có thể đi ra?
Nghĩ tới điểm này, Lâm Siêu không nhịn được trong lòng dâng lên hàn ý, mồ hôi lạnh từ lỗ chân lông tuôn ra, vực sâu nữ vương không phải là thiện nam tín nữ, luận về độ tàn bạo cùng nguy hiểm, coi như là mười con Giác Tỉnh Giả cũng không thể sánh được, loại bản chất vặn vẹo tà ác kia, bất luận là vì cái gì đều không thể thay đổi.
Lâm Siêu trái tim đập ầm ầm, thân thể không dám di động một chút nào.
Tất cả sự chú ý, đều khóa chặt vào trên người vực sâu nhân cách.
Tuy hắn biết rằng, nếu như nàng thật sự muốn giết chết mình, phỏng chừng chỉ là sự việc trong nháy mắt, nhưng hắn vẫn bản năng tiến hành phòng vệ.
Nhưng mà, vực sâu nhân cách cũng không có ra tay.
Mấy giây thời gian trôi qua dài như một thế kỷ, màu đen trong đôi mắt của nàng từ từ rút đi, lộ ra tròng mắt màu trắng cùng con ngươi màu xanh lam, khôi phục lại dáng dấp Bạch Tuyết mà Lâm Siêu quen thuộc.
Nhìn Bạch Tuyết khuôn mặt ngơ ngác nhìn ra xung quanh.
Lâm Siêu trái tim đang cực kì căng thẳng lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhất thời cảm giác được lòng bàn tay chảy ra đầy mồ hôi lạnh.
Trong lòng hắn cay đắng, đánh giá Bạch Tuyết một lúc, xác nhận nàng chắc chắn sẽ không biến lại thành vực sâu nhân cách, mới đi ra khỏi nơi ẩn trốn, nhanh chóng chạy tới nơi Bạch Tuyết đang đứng.
Nhìn thấy Lâm Siêu xuất hiện, Bạch Tuyết trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng, tiến lên dùng đôi mắt đánh giá Lâm Siêu một lúc, xác nhận Lâm Siêu không có bị thương mới thở phào nhẹ nhõm, phẫn nộ nói: “Cũng còn tốt, may là ngươi không có chuyện gì.”
Lâm Siêu lập tức hỏi: “Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”
Bạch Tuyết liền đoán ra vấn đề mà Lâm Siêu muốn hỏi, nàng lén lút nhìn Lâm Siêu, thấy hắn thành thật mà nhìn mình, nhất thời sợ đến mức cúi đầu xuống, mấy giây sau mới nhỏ giọng nói: “Nếu như ta nói cho ngươi biết, ngươi có đuổi ta đi hay không?”
Lâm Siêu nhìn nàng giống như một đứa nhỏ phạm phải sai lầm, trong lòng không khỏi mềm nhũn, theo bản năng mà nói: “Đương nhiên sẽ không.” Sau khi nói xong, hắn nhất thời cau mày, nhanh chóng bổ sung một câu: “Còn tùy vào tình huống mà giải quyết, nhưng mà ít ra… sẽ không để cho ngươi rời đi khỏi ta.”
Nghe hắn nói như vậy, Bạch Tuyết nhất thời ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vui vẻ, nói: “Có thật không?”
Lâm Siêu nhìn khuôn mặt nàng tràn ngập sự vui vẻ cùng ước ao.
Trong lòng tuôn ra mấy phần áy náy, nhưng trên mặt lại không có biểu lộ ra.
Mà lại nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Bạch Tuyết thở phào một cái, giống như đã yên tâm, nàng nhìn vào mắt Lâm Siêu, nói: “Nếu như lúc trước ta lừa dối ngươi, ngươi có tức giận không?”
Lâm Siêu khẽ cau mày, nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Bạch Tuyết cắn chặt môi, cúi đầu nói: “Ta lúc trước có nói, có thể áp chế nàng, kỳ thực không phải, ta có thể cảm giác được, nàng ở trong cơ thể ta từ từ lớn mạnh, tình huống ngày hôm nay ngươi cũng đã nhìn thấy, nàng đã lớn mạnh đến mức vào thời điểm ta suy yếu, có thể mạnh mẽ chiếm cứ thân thể!”
Lâm Siêu trong lòng chìm xuống, tuy rằng lúc trước cũng đã đoán được phần nào, thế nhưng khi nghe chính miệng nàng nói, vẫn có mấy phần khiếp đảm.
“Nói như vậy, trải qua một thời gian nữa, nó muốn đi ra lúc nào cũng được?” Lâm Siêu nhìn Bạch Tuyết hỏi.
Bạch Tuyết cúi đầu “Ừ” một tiếng, tựa hồ đột nhiên nghĩ đến cái gì, nàng ngẩng đầu nhìn vào mắt của Lâm Siêu, nói: “Ngươi đừng lo lắng, nếu như ta thật sự không còn cách nào khống chế nó, ta sẽ sớm rời khỏi ngươi.”
Lâm Siêu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu cùng buồn bực, hắn mạnh mẽ đem những cảm giác này áp chế xuống, trầm giọng hỏi: “Ngươi còn có thể áp chế nó bao lâu? Nó làm sao lại lớn mạnh? Dựa vào cái gì?”
Bạch Tuyết khẽ lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết, thế nhưng ta có thể cảm nhận được độ lớn mạnh của nó, nếu như đến thời điểm ta cảm giác không còn cách nào khống chế nó, ta sẽ nói cho ngươi, hiện tại nó có thể đi ra trong lúc ta suy yếu, thế nhưng lại không dám đả thương các ngươi, nếu không thì, ta sẽ đồng quy vu tận cùng với nó!”
Trang 200# 2
Chương 399: Nghiên cứu Giác Tỉnh Giả (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu khẽ gật đầu, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, nói: “Nếu ngươi nói như vậy, nó sẽ hi vọng ngươi biến mất mới đúng, tại sao nó lại giúp ngươi? Nếu như ngươi bị con quái vật kia đánh bại, hoặc ngươi bị hôn mê, nó chẳng phải là có thể thích làm gì thì làm?”
Bạch Tuyết sửng sốt một chút, chậm rãi lắc đầu nói: “Coi như ta hôn mê, tiềm thức vẫn tỉnh táo, nên vẫn có thể ngăn cản được nó, vì lẽ đó nó mới trực tiếp ra tay, nó không muốn để cho con quái vật kia tiếp tục đụng vào thân thể của ta cùng nó.”
Lâm Siêu liền tỉnh ngộ.
“Chờ đã!”
Lâm Siêu bỗng nhiên nghĩ tới một điều rất quan trọng, hắn lập tức nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Bạch Tuyết, từng chữ hỏi: “Nếu như có một ngày nó lớn mạnh đến mức ngươi không cách nào áp chế nổi, ngươi sẽ như thế nào? Biến mất sao? Hay là bị nó thanh trừ hết?”
Bạch Tuyết run run, tựa hồ không nghĩ tới Lâm Siêu sẽ hỏi về vấn đề này, trên mặt nàng bỗng nhiên lộ ra mấy phần nhu tình, nói: “Nó sẽ không thanh trừ ta, làm như vậy nó sẽ bị suy yếu một phần sức mạnh, đợi đến lúc đó, chúng ta sẽ trao đổi với nhau, đến phiên nó làm chủ thân thể, mà ta sẽ lui lại trong cơ thể nó, thông qua con mắt của nó nhìn ra thế giới bên ngoài, nói không chắc, lúc nào nó buồn chán, sẽ cho ta ra ngoài chơi mấy ngày.”
Lâm Siêu nhìn nụ cười trên mặt của nàng, đột nhiên không biết nên nói cái gì.
Tuy rằng hắn đã đoán ra được tất cả, thế nhưng hắn lại không muốn thấy một kết quả như vậy, lấy bản tính tà ác của vực sâu nữ vương, nếu như thật sự để nó làm chủ thân thể, chỉ sợ Bạch Tuyết mãi mãi cũng không có cơ hội đi ra.
Như vậy cùng với chết đi có gì khác biệt?
Lâm Siêu trong lòng toát ra sự phẫn nộ mãnh liệt.
Rồi lại rất nhanh biến thành cảm giác vô lực sâu sắc, trên ngực giống như có một tảng đá chặn lại không thở nổi.
Hắn cắn chặt hàm răng, hỏi: “Nếu như ta đem vực sâu nhân cách bên trong cơ thể ngươi giết chết, ngươi liền có thể vĩnh viễn làm chủ thân thể có phải không?”
Bạch Tuyết chậm rãi lắc đầu, nói: “Ta với nó là quan hệ cộng sinh, nếu như nó bị trọng thương, nó sẽ trốn sâu vào bên trong thân thể của ta.
Vì lẽ đó, không có cách nào có thể giết chết nó.”
Lúc Lâm Siêu hỏi câu này, hắn đã dự liệu được câu trả lời như vậy, thế nhưng sau khi chân chính biết được kết quả, hắn vẫn có cảm giác như lồng ngực bị trọng quyền đánh tới, đau đến mức không thể thở nổi, sự phẫn nộ cùng vô lực dâng trào trong lòng hắn.
Bỗng nhiên, trong đầu Lâm Siêu hiện lên một đạo linh quang, nghĩ đến một khả năng.
“Nếu như… Nếu như là Năng Lực Giả hệ tinh thần, sở hữu năng lực hệ tinh thần cực kì mạnh mẽ, có thể hay không trực tiếp giết chết vực sâu nhân cách, bản chất của vực sâu nhân cách trên thực tế chính là ý thức, năng lực hệ tinh thần có thể hay không trực tiếp tiêu diệt ý thức!” Lâm Siêu càng nghĩ càng thấy đây là một biện pháp có tính khả thi cao.
Thế nhưng rất nhanh chóng, hắn liền bỏ qua ý nghĩ này.
Trên lý thuyết, Năng Lực Giả hệ tinh thần đương nhiên có thể làm được.
Nhưng mà, đi đâu để tìm một cường giả hệ tinh thần có thể trực tiếp bóp chết vực sâu nữ vương?
Kiếp trước mười hai con vực sâu nữ vương, chỉ có ba con bị giết chết, nhưng mà ba con này đều không phải chết ở trong tay nhân loại, cũng không phải chết do bị tấn công bởi tinh thần lực, mà là bị nuốt sống!
“Nhân loại tiến hóa đến cực hạn, cũng chỉ là cấp bảy, coi như lợi dụng bí pháp tiến hóa gien tiền sử, cũng chỉ tới cấp tám, Tiến Hóa Giả cấp tám ở trước mặt Giác Tỉnh Giả, cũng chưa chắc là đối thủ, huống hồ là vực sâu nữ vương?” Lâm Siêu trong lòng chán nản, cứ như vậy trơ mắt nhìn Bạch Tuyết từ từ biến mất, hắn không chịu được.
Trải qua thời gian dài ở chung như vậy, coi như là Vưu Tiềm cùng Hắc Nguyệt, hắn đều có cảm tình cùng tín nhiệm, huống hồ là nữ hài mà hắn quyến luyến?
Đột nhiên, Lâm Siêu trong lòng nghĩ đến một sinh vật.
Chính là Bạch Miêu!
“Lần đó, nó tựa hồ có nói, nó am hiểu nhất chính là thủ đoạn tinh thần, hơn nữa nó có thể đối kháng cùng với vực sâu nhân cách, nếu như nhờ nó ra tay…” Lâm Siêu nghĩ tới đây, trong con mắt hiện ra một tia sáng.
Tuy rằng Bạch Miêu với hắn có quan hệ không tốt, nó hận không thể nuốt sống hắn, thế nhưng, chí ít nó vẫn có thể đối phó với vực sâu nữ vương, dù sao cũng không tìm được bất luận biện pháp gì khác khả thi hơn.
Hơn nữa, lấy sự hiểu rõ của Lâm Siêu đối với con Bạch Miêu kia, nó không phải là một con quái vật có lai lịch bình thường, một con quái vật đa mưu túc trí như vậy, chắc chắn sẽ không kích động lỗ mãng, như vậy sẽ có khả năng ngồi xuống đàm luận lợi ích.
“Nếu như lần thứ hai gặp được Bạch Miêu, có thể nhờ nó hỗ trợ.” Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng: “Lát nữa tới nhờ Lộ Lộ dùng Tinh Võng tìm kiếm manh mối của Bạch Miêu.”
Sau khi nghĩ ra cách giải quyết, tâm tình của Lâm Siêu nhất thời tỏ ra mấy phần ung dung, lúc này, Bạch Tuyết tựa hồ có ý định chuyển hướng cái đề tài này, chỉ vào thi thể con Giác Tỉnh Giả nói: “Nó là sinh vật gì, cảm giác so với Vương Thú còn lợi hại hơn rất nhiều.”
Lâm Siêu thầm nghĩ đương nhiên là thế rồi, trừ phi là Vương Thú sau này, mới có thể đánh giết được Giác Tỉnh Giả, còn Vương Thú ở thời điểm này, ở trước mặt Giác Tỉnh Giả cũng chỉ là một món ăn.
“Sinh vật này gọi là Giác Tỉnh Giả, còn lai lịch của nó ta cũng không biết.” Lâm Siêu đơn giản nói một câu, sau đó đi tới phía trước thi thể con Giác Tỉnh Giả, chỉ thấy toàn thân nó màu xanh lục, có từng chấm tròn màu đen lấm tấm, mặt ngoài trơn bóng, không hề có lông tóc, giống như một sinh vật biến dị giữa nhân loại và ếch, nhưng trên thực tế, nghiên cứu khoa học chế tạo ra sinh vật biến dị có gien hỗn hợp tuyệt đối không có sức mạnh cường đại như thế.
“Thi thể của Giác Tỉnh Giả…” Đôi mắt của Lâm Siêu nóng rực lên, nếu như tiến hành nghiên cứu, nói không chắc có thể từ trên thi thể của nó, truy tìm được lai lịch thực sự của nó.
“Chiến đấu đã kết thúc, phái người đến đem sinh vật này đưa đến viện nghiên cứu khoa học.” Lâm Siêu cầm bộ đàm hướng về Phạm Hương Ngữ nói.
Phạm Hương Ngữ thông qua hệ thống theo dõi, vẫn luôn chú ý đến tình huống nơi này, sau khi nghe được mệnh lệnh của Lâm Siêu, lập tức đem mệnh lệnh truyền đi cho thủ hạ.
Lúc này nhóm người Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ, Vưu Tiềm cùng Lãnh Chân đã nhận ra nguy hiểm đã được giải trừ, liền nhanh chóng chạy tới, Lâm Siêu cũng không nói tỉ mỉ với bọn họ, đơn giản nói qua một chút, mang theo thi thể con Giác Tỉnh Giả đi tới viện nghiên cứu khoa học.
Mặc dù gọi là viện nghiên cứu khoa học, thế nhưng số lượng nhân viên chuyên nghiệp bên trong cũng không nhiều, cùng với Căn cứ Viêm Hoàng cách xa lơ xa lắc, đối với người bình thường may mắn còn sống sót mà nói, ở trong tận thế nhà khoa học chính là con ghẻ, trong đầu có nhiều tri thức hơn nữa, cũng không đổi lấy được một ổ bánh mì.
Trang 201# 1
Chương 400: Nghiên cứu Giác Tỉnh Giả (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nhưng đối với mục tiêu sinh tồn lâu dài của căn cứ mà nói, nhà khoa học chính là của cải quý giá nhất, thậm chí có thể hi sinh quân đội để bảo vệ sinh mạng của một nhà khoa học!
Nhà khoa học chính là hi vọng cùng tương lai của nhân loại!
Trong số những người may mắn còn sống sót bên trong căn cứ, ngành nghề nào cũng có, số lượng lên tới hàng vạn, đa số là các nghề phổ thông, thế nhưng có thể gọi là “Nhà khoa học”, lại không có bao nhiêu, điều duy nhất có thể vui mừng chính là, chí ít trong số những người này, còn có một số người có kinh nghiệm về y tế, có thể làm trợ thủ hỗ trợ ở viện nghiên cứu khoa học.
Ở trong viện nghiên cứu khoa học, tổng cộng có sáu nhà khoa học, mỗi người phụ trách một mảng nghiên cứu riêng.
Trong số sáu nhà khoa học này, chỉ có một nhà khoa học là người.
Năm nhà khoa học còn lại đều là xác thối!
Phạm Hương Ngữ đem năm nhà khoa học này cảm hóa thành xác thối, thể chất của chúng nó đã đạt hơn 40 lần, bề ngoài mục nát của chúng nó đã khôi phục lại hoàn toàn giống như một người bình thường, chỉ là sắc mặt có vẻ tái nhợt hơn một ít, hơn nữa chúng nó rất ít khi nói chuyện, mỗi ngày chúng nó sẽ đem một ít sinh vật thí nghiệm dư thừa, hoặc là sinh vật thí nghiệm thất bại, vào trong một cái mật thất bí mật ăn đi, coi như là thức ăn của chúng nó.
Nhân viên chuyên nghiệp làm trợ thủ hỗ trợ chúng nó, cũng không biết mấy vị khoa học đức cao vọng trọng đầy quyền uy này, kỳ thực lại là xác thối.
Ngày nào cũng được ăn uống sung túc, trong lúc chúng nó tiến hành thí nghiệm, nếu có bị máu tươi của các sinh vật thí nghiệm kích thích, bọn chúng cũng có thể kiềm nén, không lộ ra răng nanh dữ tợn.
Làm cộng sự cùng với năm con xác thối này, là một nhà khoa học do Lâm Siêu mang về, phụ trách nghiên cứu thí nghiệm cách mở khóa gien được mang ra từ trong tổ chức Bàn Cổ thần bí nhất Châu Á.
Hắn không tiết lộ tên của mình, bên trong viện nghiên cứu mọi người đều gọi hắn là kẻ điên.
Bởi vì hắn xác thực rất điên cuồng.
Trong lúc nghiên cứu loại gien của một số sinh vật nhỏ, hắn sẽ có lúc sẽ đích thân nếm thử mùi vị máu tươi của chúng nó, có đôi lúc trợ thủ của hắn nhìn thấy hắn nằm ở giữa một đống sinh vật thí nghiệm.
Nếu như có người nói hắn là xác thối, tuyệt đối sẽ không có ai hoài nghi.
Lâm Siêu đem Giác Tỉnh Giả đưa đến phòng thí nghiệm của kẻ điên, trong số sáu nhà khoa học, kẻ điên nghiên cứu ra thành phẩm là nhiều nhất, tri thức cũng là uyên bác nhất.
Sau khi Lâm Siêu tiến vào phòng thí nghiệm, thì thấy tên điên này đang làm thí nghiệm với một cái lông chim của Vũ Dực Phi Xà Vương Thú.
Lâm Siêu nhìn thấy dáng dấp chăm chú của hắn, trực tiếp cắt ngang hắn, nói: “Trước tiên giúp ta nghiên cứu sinh vật này, phân tích lai lịch của nó, là từ sinh vật gì tiến hóa lên.”
“Không rảnh.” Kẻ điên cũng không thèm ngẩng đầu lên đáp lời.
Lâm Siêu hơi nhíu mày, đem cái lông chim kia cầm lên, sau đó nhấc bổng kẻ điên lên, đưa hắn tới trước mặt Giác Tỉnh Giả, nói: “lập tức nghiên cứu!”
Kẻ điên cũng không thèm giãy dụa, chỉ là nén giận, lạnh lùng nhìn Lâm Siêu, bất quá, lúc nhìn thấy Giác Tỉnh Giả, sự tức giận trong mắt hắn liền biến mất…
“Đây là… hỗn hợp gien giữa người và thú?” Kẻ điên chỉnh lại cái kính mắt, khom lưng tỉ mỉ đánh giá thi thể Giác Tỉnh Giả, đăm chiêu nói: “Từ kết cấu tứ chi mà nói, chắc chắn có một phần gien của nhân loại, nhưng mà, gien của nhân loại có giới hạn, vừa nãy ở bên ngoài gây ra động tĩnh lớn như vậy, chính là sinh vật này?”
“Không sai.” Lâm Siêu nói: “Ta cần phải nhanh chóng biết được lai lịch của nó.”
“Ta sẽ làm hết sức.” Kẻ điên lần này không có từ chối, liếm môi một cái nói rằng: “Tin tức cụ thể cần giải phẫu thi thể của nó, phân tích kết cấu xương cốt cùng gien tổ hợp, việc này cần một chút thời gian, hơn nữa bằng vào năng lực của một mình ta, không cách nào làm được, ta cần một cái máy đo quang phổ gien, cùng một nhà sinh vật học chuyên nghiệp đến hỗ trợ ta.”
“Có thể.” Lâm Siêu khẽ gật đầu, vào thời điểm xây dựng viện nghiên cứu khoa học, Phạm Hương Ngữ từ Căn cứ Viêm Hoàng đã mượn được bản vẽ máy đo quang phổ, còn về nhà sinh vật học, trong căn cứ vừa vặn có hai người, một người là giáo sư, một người là chủ nhiệm khoa sinh vật của một trường đại học nào đó.
Có hai người này hỗ trợ, có lẽ sẽ giúp ích được một chút.
“Cần bao nhiêu thời gian?” Lâm Siêu hỏi.
Kẻ điên ánh mắt trước sau vẫn đang đánh giá thi thể của Giác Tỉnh Giả, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên nói: “Cái này cần phải xem ngươi muốn thấu hiểu bao nhiêu, nếu như là muốn đo lường cường độ tế bào của nó, lấy máy móc trong phòng thí nghiệm, chỉ cần hai, ba tiếng là xong, nếu như muốn biết nó có thể tiến hóa đến cấp độ nào, thì cần phải nghiên cứu sâu hơn, nếu như thuận lợi, thì đại khái khoảng bảy, tám ngày là xong.”
“Còn nếu không thuận lợi thì sao?” Vưu Tiềm đang đứng bên người Lâm Siêu không nhịn được xen mồm hỏi.
Kẻ điên ngẩng đầu lên, ánh mắt xem thường nhìn hắn, nói: “Nếu không thuận lợi, đương nhiên là cả đời cũng chưa chắc có thể nghiên cứu ra.”
Vưu Tiềm liền ngạc nhiên.
Lâm Siêu trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Nếu như ngươi cần máy móc gì, ngươi cứ nói với Phạm Hương Ngữ, thí nghiệm này mang ý nghĩa trọng đại, hi vọng ngươi có thể toàn lực ứng phó!”
“Ta đối với bất kỳ thí nghiệm nào cũng toàn lực ứng phó.” Kẻ điên không phản đối nói: “Ta biết, từ sức mạnh của con quái vật này có thể thấy, nó đã vượt qua phạm trù sức mạnh cực hạn của nhân loại, ngươi nếu muốn từ trên người nó nghiên cứu ra phương pháp đột phá cực hạn của nhân loại, cùng với việc nó tiến hóa từ sinh vật gì, yên tâm, hai việc này ta sẽ tận lực tìm đáp án cho ngươi.”
Lâm Siêu nhìn hắn thật sâu, không nói thêm gì nữa, rời khỏi phòng thí nghiệm.
Mấy người Lâm Thi Vũ, Vưu Tiềm cùng Hắc Nguyệt cũng rời đi theo.
“Lão đại, tại sao không giải phẫu thi thể của con quái vật kia trước, nói không chừng trong cơ thể nó cũng có nguồn năng lượng tiến hóa?” Vưu Tiềm đuổi theo Lâm Siêu hỏi.
Lâm Siêu liếc hắn một cái, sau đó bước chân nhanh hơn, đi lên trên lầu.
Hắc Nguyệt cùng Lãnh Chân lập tức đuổi tới.
Vưu Tiềm ngơ ngác hỏi: “Ta nói sai cái gì rồi à?”
Lâm Thi Vũ đi ngang qua bên cạnh hắn, tức giận nói: “Ngươi tại sao không dùng cái đầu suy nghĩ một chút, trước tiên không nói về việc trong cơ thể con Giác Tỉnh Giả này có hay không có nguồn năng lượng tiến hóa.
Coi như là có, bằng vào thể chất của chúng ta bây giờ cũng không có cách nào dùng, huống hồ, sinh vật như vậy hiện nay cũng không có nhiều, giá trị nghiên cứu không phải lớn hơn nhiều so với đem ăn đi hay sao?”
Vưu Tiềm nhất thời yên lặng.
Căn cứ Tân Nguyệt.
Tại nơi ở của Tân Nguyệt nữ vương.
Lúc này là ba giờ chiều, nhưng bên trong pháo đài cổ lại âm trầm u ám, trên vách tường có treo một ngọn nến thắp sáng, ở cuối hành lang, chính là phòng ngủ của Tân Nguyệt nữ vương.
Trang 201# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










