[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 7 : Mười Hai Lần, Tiến Hóa Vượt Trội! (c31-c35)
❮ sautiếp ❯Chương 31: Mười Hai Lần, Tiến Hóa Vượt Trội!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ánh mặt trời soi sáng vạn vật, chiếu vào người của nó làm phản xạ ánh sáng màu vàng chói mắt.
Đó là một con sư tử có bộ lông màu vàng!
Bề ngoài nó không khác gì những con sư tử bình thường nhưng thân hình vô cùng to lớn chẳng khác gì con cá sấu khổng lồ, cao bằng tòa lầu hai tầng, bộ lông của nó cứ như được dệt từ tơ vàng, nó chỉ đứng im đó nhưng hơi thở hung ác cuồng dã đã tràn ngập khắp không gian xung quanh.
Vừa thấy sư tử vàng xuất hiện, con cá sấu khổng lồ đang đuổi theo Lâm Siêu đột nhiên dừng lại, dường như nó có thể cảm nhận khí tức nguy hiểm đến từ con thú đối diện, nó mở miệng lộ ra hai hàm răng sắc bén hướng về phía sư tử vàng gào thét như đang cảnh báo đây là con mồi của tao, mau cút đi!
Sư tử vàng lạnh lùng nhìn nó rồi ngửa đầu rống lên, tràn đầy khí thế Vua của muôn thú, chân trước không lùi lại mà còn tiến lên phía trước tựa như cho con cá sấu khổng lồ biết, nơi này là địa bàn của ta!
Lâm Siêu nhìn đầu sư tử vàng này, có cảm giác như đang ở trong mộng.
Trong một đàn quái vật biến dị sẽ xuất hiện một con mang huyết thống hoàng kim không phải là điều kỳ lạ quý hiếm, nhưng con sư tử này và con hoàng kim khuyển hoàn toàn khác nhau, nó không phải còn ở thời kì ấu niên mà đã trưởng thành, qua ba, bốn lần tiến hóa máu trong cơ thể nó đã hoàn toàn biến thành màu vàng, chính thức trở thành hoàng kim huyết dịch!
Nhưng Lâm Siêu không hề có bất cứ cử động ngu ngốc gì, thật thà đứng im cố hết sức để làm giảm nhẹ sự hiện diện của bản thân, tránh làm cho hai con quái vật kia chú ý.
Rống! Rống!
Hai con cự thú cứ hướng về đối thủ mà gào thét, âm thanh chấn động làm màng nhĩ Lâm Siêu vô cùng đau đớn, tim đập như trống trận, thân thể run rẩy.
Sau một hồi thị uy rốt cuộc sư tử vàng cũng mất kiên nhẫn, móng vuốt to lớn sắc bén của nó tát về phía cá sấu khổng lồ.
Cá sấu khổng lồ lui về phía sau một bước, Lâm Siêu cứ nghĩ nó sẽ bỏ chạy nhưng không ngờ nó lại mở to mồm, nhanh như chớp táp tới cổ sư tử vàng, một khi bị hàm răng của nó cắn trúng thì khó mà thoát ra được, có khả năng sẽ bị chảy máu tới chết.
Sư tử vàng phản ứng rất nhanh, đột nhiên nhảy qua bên cạnh tránh khỏi rồi dùng đầu cụng mạnh làm thân thể cá sấu khổng lồ mất thăng bằng rồi mở miệng cắn lên làn da đen đúa của con cá sấu.
Nhưng làn da của con cá sấu khổng lồ này quá cứng rắn, không hề có khe hở nào, trên bề mặt da còn có vô số lân phiến biến dị….đòn phản công này không có hiệu quả.
Lâm Siêu nhìn thấy hai con quái thú đang liều mạng, lập tức khom người cẩn thận rời khỏi phạm vi chiến trường của bọn chúng, lén lút di chuyển qua chỗ khác.
Bất thình lình, một cái chân của con cá sấu khổng lồ từ phía trước đập tới phương hướng tránh né của Lâm Siêu, tốc độ nhanh như tia chớp.
Đồng tử trong mắt hắn co rụt lại, lập tức sử dụng Tốc độ tăng cường nghiêng người phóng qua một bên.
Bộp một tiếng, mặc dù hắn đã kịp thời làm động tác tránh né nhưng tay phải vẫn bị trúng đòn, cánh tay đã hoàn toàn mất cảm giác, toàn thân không khống chế được bị đập bay qua một bên.
Vừa rơi xuống bãi cỏ Lâm Siêu đã cảm thấy huyết dịch cuồn cuộn dâng lên trong ngực, hắn mạnh mẽ nuốt xuống ngụm máu sắp bị phun ra rồi cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình.
Cánh tay của hắn vô lực rũ xuống, có vẻ như đã bị trật khớp.
Hắn nhanh chóng chộp vào bả vai dùng sức đẩy mạnh, tiếng xương khớp giao nhau vang lên, cánh tay đã bắt đầu có thể hơi cử động nhưng sau đó lại tiếp tục không có cảm giác, hơn nữa máu từ lỗ chân lông không ngừng chảy ra.
Lâm Siêu nhẹ nhàng xoa bóp liền cảm giác được xương cốt trong cánh tay đã vỡ vụn, nếu không chữa trị kịp thời thì cánh tay này sẽ hoàn toàn bị phế.
Lâm Siêu hít sâu một hơi, tay còn lành lặn ôm chặt cánh tay bị thương ép sát vào người rồi hướng về phía sau cá sấu khổng lồ mà chạy như điên.
Tổ đội Triệu Băng Băng đã chạy đến miệng cống ngầm, nàng là người cuối cùng chui vào, chân nàng dừng trên bậc thang xuống chỉ lộ cái đầu ra khỏi miệng giếng, trong mắt nàng phát ra ánh sáng màu lam nhạt nhìn bóng Lâm Siêu chạy trốn, chìm trong ý nghĩ nào đó.
Lâm Siêu một đường chạy trốn khỏi khu vực chiến đấu của cá sấu khổng lồ, vượt qua lưới sắt tan nát sau lưng nó tiến vào khu nuôi báo.Nguồn năng lượng trong tế bào của hắn đã gần hết, không thể nào sử dụng Tốc độ tăng cường chỉ có thể duy trì tốc độ gấp tám lần để chạy về phía trước.
Ầm! Ầm!
Hai con quái vật sau lưng hắn vẫn đang liều mạng đánh nhau, mỗi một đòn tấn công của bọn chúng đầu làm cho mặt đất run rẩy như đang trải qua động đất cấp ba cấp bốn.
Lâm Siêu quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong lòng thầm hô ‘May mắn’, nếu như không có sự xuất hiện của con sư tử vàng, mình có thể chạy ra khỏi vườn thú đến khu vực sinh sống của nhân loại hay không, điều này khó mà nói trước được…
Hắn điều chỉnh lại nhịp thở của mình rồi quay trở lại đoạn đường bị cá sấu khổng lồ truy đuổi.
Chỉ thấy một vết lõm sâu từ đằng xa kéo dài tới đây, hai bên vết lõm là vô số dấu chân, đoạn đường con cá sấu đi qua đều bị đạp bằng bất luận là rừng cây hay ao nước… địa hình thay đổi hoàn toàn, có thể thấy độ phá hoại của con quái vật này lớn đến chừng nào!
Lâm Siêu chạy dọc theo vết lõm gây ra bởi cái bụng của con quái vật, nhìn thấy dưới dấu chân của nó là thi thể của quái vật biến dị dọc đường cản chân nó, tất cả thi thể đều bị lún sâu vào trong đất, nát bét như giấy, nội tạng và máu thịt như những ấn ký đỏ tươi văng tung tóe khắp nơi.
Mục đích Lâm Siêu mạo hiểm vòng trở lại là vì những thi thể này!
Lúc trước hắn liều mạng chạy như điên, vì làm chậm tốc độ của con cá sấu khổng lồ mà dẫn dụ nó xông vào không ít bầy thú, dưới bước chân của nó số lượng quái vật bị dẫm chết nhiều đến nỗi không thể đếm xuể!
Trong thi thể bọn chúng đều có nguồn năng lượng đó!
Lâm Siêu sao lại bỏ qua dịp tốt như vầy, tranh thủ lúc khí tức của con cá sấu khổng lồ kia còn nồng nặc, trong thời gian ngắn lũ quái vật bình thường không dám lại gần, tranh thủ thu thập nguồn năng lượng.
Hắn móc phi đao ra phân giải thi thể, nhanh chóng cắt thủng lớp da bên ngoài, bên trong huyết nhục mơ hồ tìm kiếm tinh thể năng lượng.
Nuốt vài ngụm chất lỏng trong vài viên tinh thể năng lượng thu được, hắn cảm thấy thương thế đã đỡ hơn một chút, năng lượng trong tế bào đã được bổ sung, hắn lập tức sử dụng Tốc độ tăng cường chạy dọc theo vết lõm.
Khu nuôi báo…khu nuôi hổ…khu nuôi gấu…
Lâm Siêu chạy xuôi theo dấu chân của cá sấu khổng lồ, dọc đường đã vượt qua ba khu vực thu thập được hai mươi sáu viên tinh thể năng lượng, thể chất của hắn đã tăng lên gấp mười lần.
Gấp mười lần đã là cực hạn của Tiến hóa giả cấp F!
Nếu tiếp tục vượt qua sẽ trở thành Tiến hóa giả cấp E, cả thể chất lẫn lực lượng đều sẽ tăng một khoảng lớn.
Vừa chạy tới khu vực nuôi chim hắn đã thấy vô số thi thể Khổng Tước biến dị, Thiên Nga biến dị…nằm la liệt trên mặt đất.
Hắn liên tiếp thu thập, trong thi thể một con Khổng Tước biến dị may mắn tìm được một viên tinh thể năng lượng có màu xanh lục.
Sau khi sử dụng Lâm Siêu cảm thấy thể chất bản thân đã tăng từ gấp mười lần lên gấp mười hai lần nhưng vẫn chưa tiến hóa thành Tiến hóa giả cấp E như trong dự liệu, chỉ là thể chất tăng cường mà thôi.
“Sao lại như vậy được…” Hắn vô cùng khó hiểu
“Thể chất đã vượt qua mười lần mà vẫn chưa tiến hóa thành Tiến hóa giả cấp E, chẳng lẽ là vì nguyên nhân ta là Tiến hóa giả cao cấp, độ bão hòa của tế bào cao hơn bình thường hay sao?”
Trang 17# 1
Chương 32: Rời Khỏi Và Lời Mời!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Tế bào cường hóa đến độ bão hòa nhất định sẽ có sự biến đổi về chất, xuất hiện lần tiến hóa mới.
Tiến hóa giả cấp F bình thường độ bão hòa của tế bào là gấp 5 lần nhân loại, sau khi vượt qua giới hạn này tế bào sẽ tự động lột xác xuất hiện một lần tiến hóa mới.
Còn Tiến hóa giả cấp F đặc thù độ bão hòa của tế bào nhiều hơn, gấp 10 lần nhân loại.
Ở kiếp trước, Lâm Siêu là một Tiến hóa giả đặc thù thế nên hắn vô thức cho rằng chỉ cần tế bào của bản thân được cường hóa qua 10 lần thì sẽ trở thành Tiến hóa giả cấp E, nhưng theo tình hình hiện giờ, tiềm lực của Tiến hóa giả cao cấp đã hoàn toàn vượt xa Tiến hóa giả đặc thù.
“Độ bão hòa tế bào của ta sẽ là gấp 15 lần hay gấp 20 lần đây?” Trong lòng hắn vô cùng chờ mong.
Vù vù!
Hắn nhanh chóng vượt qua khi nuôi chim tiến vào khu động vật ăn cỏ, chạy băng băng dọc theo vết lõm do con cá sấu khổng lồ tạo ra, trên đường nhìn thấy hàng loạt ngựa vằn biến dị, tê giác biến dị, hươu cao cổ biến dị… bị giẫm nát.
Trải qua một đường thu thập, hắn nuốt vào hơn ba mươi viên tinh thể năng lượng màu trắng mới miễn cưỡng cường hóa thể chất đến 13 lần.
Càng về sau tác dụng của tinh thể năng lượng màu trắng đối với hắn ngày càng yếu, dùng hơn mười viên mới cảm thấy cơ thể có một chút tiến bộ.
“Xem ra, nếu ta muốn tiếp tục tăng cường thể chất chỉ có thể đi săn những con quái vật biến dị có nguồn năng lượng màu xanh lá hoặc là hủ thi đặc thù.”
Lâm Siêu vài bước nhảy đã lên tới đỉnh một cây đại thụ, quay đầu lại nhìn ra xa, nhờ có thị giác đã được cường hóa, thấy rõ hơn mười km bên ngoài khu nuôi sư tử.
Ầm! Ầm!
Thấp thoáng nghe được âm thanh kinh thiên động địa do hai con siêu cấp quái vật tranh đấu từ phía xa truyền đến, lũ quái vật biến dị trong phạm vi gần đó đang rối rít chạy trốn.
Lâm Siêu nhìn thêm một lúc rồi rời khỏi đại thụ, tiến vào trong cống thoát nước, đi về hướng cửa ra của vườn bách thú.
“Ở lại đây thêm chút nữa đi, chờ hai con quái vật khủng bố kia tranh đấu đến khi lưỡng bại câu thương là chúng ta có thể: trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi rồi.
Nói không chừng có thể làm cho chúng ta nhanh chóng tiến hóa lần thứ hai đó.”
Thanh niên áo đỏ nhìn Triệu Băng Băng, người có thể xem như là đội trưởng của đội ngũ này với vẻ mặt khao khát, năng lực hiện giờ của gã còn không bằng người đàn ông cao to lực lưỡng kia, gã luôn có cảm giác chỉ cần tiến hóa lần thứ hai mình sẽ có lực lượng rất mạnh.
Gã vô cùng khao khát được tiến hóa lần thứ hai!
Người đàn cao to và hai anh em song sinh cũng lộ vẻ kích động, khi còn ở khu nuôi sư tử lúc trước Triệu Băng Băng đã nhìn thấy trong cơ thể của lũ sư tử biến dị có một đoàn năng lượng màu trắng, có thể cường hóa thể chất.
Khối năng lượng màu trắng trong cơ thể của hai con quái vật khổng lồ kia chắc cũng sẽ không nhỏ đâu a.
“Đây là một cơ hội trời ban cho chúng ta!”
Thanh niên áo đỏ cảm xúc tuôn trào, khuôn mặt đỏ bừng nói:
“Nếu chúng ta có thể tiến hóa lần thứ hai, một khi gia nhập quân đội sẽ trực tiếp trở thành Tướng quân đó…”
Triệu Băng Băng lạnh lùng nhìn gã:
“Nếu như anh muốn chết sớm thì có thể quay về chỗ đó thử xem…”
Thanh niên áo đỏ giật mình, sắc mặt trở nên khó coi nói:
“Không nghiêm trọng như em nghĩ đâu, nếu như thấy bọn chúng không có lưỡng bại câu thương anh sẽ nhanh chóng rút lui là được, sao có thể nguy hiểm đến tính mạng chứ…”
“Ok, tôi sẽ nói một cách đơn giản…”
Triệu Băng Băng đẩy kính mắt, lãnh đạm nói:
“Thứ nhất, khí tức tỏa ra từ trận chiến của bọn chúng đã làm lũ quái vật biến dị trong vườn bách thú sợ hãi náo loạn khắp nơi rồi, nếu chúng ta còn ở trong này, rất có thể chưa đợi được đến lúc bọn chúng lưỡng bại câu thương là đã bị làn sóng quái vật biến dị nuốt gọn…”
“Thứ hai, chúng đã tiến hóa đến mức độ này, về phương diện trí tuệ chắc không thấp hơn chút tế bào não bé xíu của anh đâu, tỷ lệ xuất hiện lưỡng bại câu thương rất nhỏ, chỉ khoảng 3%, mà 89% là trong bọn chúng sẽ có một con chiến thắng, thôn phệ thi thể con thất bại, tiếp tục tiến hóa lần nữa… ”
“Giả sử bọn chúng lưỡng bại câu thương đi, anh nghĩ chúng ta làm cách nào để mổ xẻ thi thể bọn chúng, dùng đạn hay dùng vũ khí lạnh chúng ta mang theo?”
Thanh niên áo đỏ thoáng cái ỉu xìu, gã không nhịn được nói:
“Tỷ lệ 3% là em dựa vào đâu tính ra vậy?”
“Có nói ra anh cũng không hiểu.” Triệu Băng Băng lãnh đạm nói.
Người đàn ông cao to gãi gãi đầu, y vô cùng tin tưởng Triệu Băng Băng:
“Cho dù nói như thế nào đi nữa, bọn chúng làm cho lũ quái vật bạo loạn là chuyện rất có khả năng xảy ra, tốt nhất chúng ta nên rời khỏi nơi này thôi!”
Thanh niên áo đỏ chỉ có thể thở dài, rầu rĩ không vui gật đầu.
Họ tiếp tục đi tới, không được bao lâu đã nghe thấy phía trước có tiếng quái vật rống lên.
Trong mắt Triệu Băng Băng lại lấp lóe ánh sáng màu u lam, phạm vi quan sát đã vượt qua ánh sáng của đèn pin, chỉ thấy ở phía trước cống thoát nước đen kịt có hai cái chấm đỏ rất nhỏ, trong đó một cái có màu đỏ tươi như máu tràn ngập nhiệt lượng, cái chấm đỏ còn lại thì nhanh chóng ảm đạm, nhiệt lượng của nó cũng hạ thấp dần.
Nàng dùng ngón tay đè lên mi tâm thúc giục đồng tử đến mức tận cùng, lập tức thấy rõ tình huống của hai chấm đỏ, đồng tử trong mắt nàng bất giác co rút lại một chút.
“Hử?”
Lâm Siêu tiện tay đánh gục con quái vật biến dị từ trong rãnh nước nhảy ra, bỗng nhiên nghe thấy một hồi tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, hắn quay đầu lại nhìn.
Thể chất trụ cột của hắn sau khi được cường hóa gấp mười lần đã có được năng lực nhìn ban đêm.
Động thái thị giác và dạ thị thị giác đều là theo thể chất tăng lên mà có được, thế nhưng nhiệt cảm thị giác và siêu cự thị giác (1)…các loại năng lực ít thấy này đều thuộc về loại năng lực đặc thù của thị giác, chỉ có những Tiến hóa giả chuyên về thị giác mới có thể từ từ nắm giữ và sử dụng được, các Tiến hóa giả khác dù cho thể chất có tăng cường bao nhiêu đi nữa cũng không thể đạt được năng lực này.
Chỉ thấy từ một lối đi nhỏ bên cạnh rãnh nước tối tăm xuất hiện một tiểu đội năm người đang nhanh chóng chạy tới, trong đó có một phụ nữ có gương mặt của người phương Đông nhưng đồng tử lại có màu lam nhạt, hẳn là Tiến hóa giả thị giác thuộc về Cảm giác hệ rồi.
Tiểu đội này nhanh chóng chạy tới gần.
“Ồ?”
Thanh niên áo đỏ nhìn lướt qua thi thể quái vật nằm trên mặt đất, đồng tử hơi co rút, gã hỏi:
“Ngươi là Tiến hóa giả…?”
Mấy người còn lại trong đội ngũ cũng nhìn thấy cảnh tượng thê thảm trên mặt đất, trong lòng âm thầm cảnh giác.
“Các người thật can đảm?”
Lâm Siêu đạm mạc nói rồi quay đầu lại tiếp tục đi tới lối ra.
Thanh niên áo đỏ thấy Lâm Siêu khinh thường mình, trong lòng tức giận nhưng nhớ tới lời của Triệu Băng Băng đã từng nói, thầm nghĩ người này có thể là người lúc trước đã tiến vào trong cống thoát nước sớm hơn bọn họ, cứ nhìn thi thể lũ quái vật nằm khắp nơi trên mặt đất là biết, nếu đổi lại là gã thì không thể nào giết được nhiều quái vật như vậy, hơn nữa trên người thanh niên này không có chút vết thương nào, quả thực không thể tin được, gã chỉ có thể nén giận.
Triệu Băng Băng đuổi theo đi sánh vai với Lâm Siêu, một chút phòng bị cũng không có, giơ bàn tay nhỏ nhắn ra nói:
“Chào anh, tôi là Triệu Băng Băng, rất hân hạnh được biết anh, anh có muốn tham gia vào nhóm chúng tôi không?”
“Không có hứng thú.” Lâm Siêu lạnh nhạt nói.
Triệu Băng Băng không cảm thấy bất ngờ, rất tự nhiên buông tay xuống, nàng đẩy mắt kính nói:
“Anh định đi đâu?”
“Không liên quan tới cô.”
“Nếu như anh cũng đi tìm quân đội, chúng ta có thể đồng hành.” Triệu Băng Băng nghiêng đầu nhìn hắn, trong giọng nói lãnh đạm mang theo vài phần chân thành.
Vẻ mặt Lâm Siêu vẫn lạnh nhạt như trước: “Không có hứng thú.”
Triệu Băng Băng không hề tức giận, nói:
“Nếu như anh có hứng thú, sau khi vào trong quân đội có thể tìm tôi, tôi hy vọng có thể trở thành đồng bọn của anh.”
Lâm Siêu khẽ nhíu mày, không có mở miệng.
Chú thích:
1/
-Động thái thị giác: có thể nhìn rõ hình ảnh đang chuyển động, giống như đang xem phim chiếu chậm. -Dạ thị thị giác: nhìn rõ trong đêm(nhìn xuyên bóng đêm)
Trang 17# 2
Chương 33: Nhiệt cảm thị giác
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Mặc dù Lâm Siêu không phải tiến hóa giả hệ Cảm giác nhưng hắn dùng thính lực gấp mười ba lần bình thường thì vẫn nghe được tần suất nhịp tim của bọn họ.
Từ tin tức được tổng hợp từ nhịp đập của mạch sẽ phân tích được ra thực lực của tiểu đội này.
Trong số mấy người này bao gồm cả cô gái kia thì có tất cả ba tiến hóa giả.
Còn lại hai người tuy là người bình thường nhưng bên hông vẫn dắt thêm cả súng nữa.
Có thể nói, đội ngũ bao gồm những người may mắn còn sống sót này có thể xem như là một đội ngũ tinh anh rất là hiếm thấy, hơn nữa đây còn là một tổ hợp rất hoàn mỹ!
Trong đội ngũ này không có người già, phụ nữ và trẻ em, tất cả đều là những người còn trẻ tuổi.
Hơn nữa, bên trong ba tiến hóa giả kia còn có một người hệ Cảm giác là “năng lực giả” về thị giác.
Nếu như để sinh tồn một mình thì tiến hóa giả hệ Cảm giác có tác dụng không lớn lắm.
Thế nhưng, nếu ở bên trong một đoàn đội thì tác dụng của bất kỳ tiến hóa giả hệ Cảm giác nào cũng hơn xa những tiến hóa giả khác!
Thông qua thái độ của cô gái này, Lâm Siêu có thể đoán ra rằng cô ta đã sử dụng năng lực đặc thù của mình xem được một số tin tức về nền tảng của hắn.
Ví dụ như từ những tin tức từ chất lượng xương, da thịt, nhịp tim của hắn sẽ phân tích ra thể chất của hắn ra sao.
Vậy nên cô ta mới dùng thái độ thấp hơn Lâm Siêu để mời hắn vào đội.
Triệu Băng Băng?
Cái tên này hắn chưa từng được nghe đến, có lẽ đây là một danh nhân đời sau.
Hắn rất ít khi chú ý tới những danh nhân trong lịch sử, nếu như không phải ở rất nhiều căn cứ ở các thành phố có bức tượng điêu khắc Sở Sơn Hà thì có lẽ ngay cả người được khắc tên lên tấm bia lịch sử trong số những người có cống hiến kiệt xuất với nhân loại như Sở Sơn Hà hắn cũng chẳng biết.
Hắn chỉ quan tâm tới việc mình có thể sống sót được hay không và còn sống được bao lâu nữa mà thôi.
– Cô tin tưởng một người đồng đội mới ư?
Lâm Siêu nghiêng đầu quan sát gương mặt trắng mịn của cô.
Triệu Băng Băng hơi ngớ người ra, cô cúi đầu im lặng một lúc rồi nói:
– Tôi không biết, thế nhưng tôi hy vọng đồng đội của mình sẽ khiến mình tin tưởng được.
– Hy vọng ư?
Lâm Siêu cười nhạt.
– Triệu Băng Băng ngẩng đầu nhìn hắn, nói:
– Nếu có một ngày anh trở thành đồng đội của tôi, tôi chắc sẽ tin tưởng anh.
Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn về nơi tối tăm ở phía trước, nói:
– Tạm thời tôi chưa có hứng.
Dường như Triệu Băng Băng đã đoán được câu trả lời của hắn, cô không để ý mà chỉ nhẹ nhàng nói:
– Bất kể thế nào tôi cũng hy vọng anh có thể sống sót được!
Đây là một câu chúc phúc của một người may mắn sống sót dành cho một người may mắn còn sống.
Lâm Siêu gật đầu, nói:
– Cô cũng vậy.
Tiếp đó, sau khi mấy người đi ra khỏi rãnh thoát nước, Lâm Siêu không chút lưu luyến gì trèo lên bờ rồi lập tức đi về phương xa.
Nhóm người cậu thanh niên mặc áo jacket đỏ mận vừa trèo lên trên, người đàn ông cao to kia bỗng thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực nói:
– Em Băng à, việc vừa rồi em làm thật quá nguy hiểm.
Ngộ nhỡ người kia có tâm địa bất chính bắt em uy hiếp chúng ta thì mấy người chúng ta đều gặp phải nguy hiểm rồi.
May mà hắn không nảy sinh ý xấu gì.
Triệu Băng Băng nhìn theo hướng Lâm Siêu bỏ đi, bình tĩnh nói:
– Nếu như hắn muốn giết chúng ta thì kể cả chúng ta dàn trận đón địch thì vẫn không có sức mà chống cự.
Cậu thanh niên mặc áo jacket đỏ mận cau mày, nói:
– Không thể không thừa nhận là lực chiến đấu của hắn rất mạnh, cả nhóm chúng ta cũng không phải là đối thủ của hắn.
Nhưng mà bên chúng ta có nhiều người, chỉ cần có chúng tôi che cho cô thì cô nhất định có thể bắn gục được hắn.
Chúng ta căn bản không phải sợ hắn.
Trang 18# 1
Chương 34: Thú Hoàng Kim Nhát Chết Nhất
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Triệu Băng Băng khẽ thở dài, nói:
– Vừa rồi tôi đã dùng năng lực của mắt phân tích thể chất của hắn nhưng lại không thể nào nhìn được hết.
Thể chất của hắn còn hơn xa loại quái vật sư tử kia, có lẽ phải từ mười lần trở lên rồi! Hơn nữa, tôi cũng không thấy rõ được năng lực đặc biệt của hắn là gì.
Nếu như năng lực của hắn rất mạnh cộng với thể chất như vậy thì chỉ trong nháy mắt là có thể đánh bại chúng ta.
Đừng nói là bắn trúng hắn mà ngay cả cái bóng của hắn cũng không nhìn thấy được!
– Gấp mười lần trở lên?
Cậu thanh niên mặc áo jacket và người đàn ông cao to trợn mắt nhìn nhau, dường như cả hai đều nghĩ mình đã nghe nhầm.
Gấp mười lần là một khái niệm gì chứ? Khoảng cách một trăm mét chỉ cần có hai giây là đến, nếu như là khoảng cách mười mét lúc nãy?
– Quá là mạnh, thảo nào lại kiêu ngạo như vậy!
– Chẳng lẽ hắn đã tiến hóa lần hai rồi?
Bốn người bao gồm cậu thanh niên mặc áo jacket đỏ mận đều cảm thấy cứng lưỡi.
May mà đối phương không phải là loại thấy tiền là mờ mắt nếu không thì chỗ súng ống trên người bọn họ cũng không giữ nổi rồi.
Lâm Siêu trở lại phía bên ngoài vườn bách thú.
Ngay khi hắn đang chuẩn bị bỏ đi thì chợt có một cái bóng màu vàng kim bỗng nhảy ra từ phía sau một chiếc xe hỏng.
– Hoàng Kim Khuyển?
Sau khi nhìn rõ cái bóng kia, sắc mặt Lâm Siêu bỗng trở nên kỳ quái.
Không ngờ nó lại không nhân cơ hội này mà chạy trốn, ngược lại còn trốn ở phía ngoài vườn bách thú chờ mình về.
– Gâu gâu…!
Con chó nhỏ chạy tới trước mặt Lâm Siêu, nó nhấc chân, lè lưỡi rồi mang theo vẻ nịnh nọt và tủi thân dùng chân chỉ chỉ vào cái cổ của mình.
Lâm Siêu không khỏi cảm thấy tức cười.
Con chó này đúng là chó chết, nó thật sự sợ chết tới hết mức rồi.
Đều là thú biến dị có huyết thống Hoàng Kim mà nhìn bộ dáng uy vũ của con sư tử Hoàng Kim và bộ dáng chó vẫy đuôi mừng chủ của nó thì thật sự là trời với vực!
Lâm Siêu bất đắc dĩ phải tháo quả bom nhỏ buộc ở cổ nó ra, tiếp đó hắn vỗ vỗđầu nó rồi đi về phía nhà mình đang ở.
Một người một chó cùng dạo bước trên con đường phố hoang toàn.
…
Trong căn phòng ở tầng thượng.
Phạm Hương Ngữ vuốt ve khuôn mặt của Lâm Thi Vũ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong hiện lên vẻ lẳng lơ, nói:
– Làn da thật trơn và mịn, nói đi, cô và quái nhân kia là chị em ruột thật ư?
Lâm Thi Vũ ngồi trên sân thượng nhìn đám hủ thi đi đi lại lại trên đường, cô thản nhiên nói:
– Sao cô lại hỏi vậy?
Phạm Hương Ngữ dùng chiếc lưỡi đỏ tươi liếm liếm khóe miệng, nói:
– Hắn để cô ở một mình với tôi không sợ tôi ăn thịt cô sao? Cô nói xem, nếu như tôi cắn cô biến thành hủ thi rồi điều khiển cơ thể cô uy hiếp hắn thì hắn có đánh nát thi thể của cô không?
– Cô chỉ có được chút hứng thú thế thôi ư?
Lâm Thi Vũ liếc cô ả một cái.
Bàn tay Phạm Hương Ngữ trượt xuống dưới cổ cô, nhẹ nhàng nói:
– Cô bé à, nói chuyện khó nghe như vậy lỡ đâu tâm tình tôi không tốt thì rất dễ bất cẩn tuột tay bẻ gãy răng rắc đấy.
Lâm Thi Vũ đẩy gọng kính lên, nói:
– Tôi cảm thấy cô cứ nên để tay mình hoạt động thoải mái thì hơn.
– Chậc chậc chậc, giọng điệu thật sự khiến người khác bốc hỏa.
Phạm Hương Ngữ lắc đầu thương xót, khí lực trên tay cũng dần dần tăng lên mấy phần.
Lâm Thi Vũ ngẩng đầu nhìn cô ả, hai người nhìn nhau được ba giây thì Lâm Thi Vũ bỗng nhiên cử động.
Cô chợt ngửa cổ ra phía sau giãy ra khỏi bàn tay của Phạm Hương Ngữ.
Tiếp đó, cánh tay nhỏ trắng nõn của cô cũng vung ra khóa cổ tay của Phạm Hương Ngữ lại khiến khuỷu tay của cô ả bị bẻ ngược ra phía sau.
Cùng lúc đó, cái chân nhỏ của cô cũng đạp vào sau đầu gối Phạm Hương Ngữ.
– Bộp!
Cơ thể Phạm Hương Ngữ chỉ nhoáng cái đã quỳ một nửa xuống đất và bị Lâm Thi Vũ trở tay khống chế.
– Quên chưa nói cho cô biết, tôi chính là thất đẳng huyền đai Teakwondo đó.
Lâm Thi Vũ đẩy gọng kính lên, nói:
– Tiểu Siêu để cô đi theo tôi, bên ngoài là để cô bảo vệ tôi chứ thực tế là muốn tôi để ý cô đừng để cho cô bỏ trốn mà thôi.
Cho dù cô có thể điều khiển được ba con hủ thi nhưng tôi vẫn có thể đánh bại cô trước khi chúng nó xông tới cắn xé!
Khóe miệng Phạm Hương Ngữ khẽ giật giật, cô ả cay đắng nói:
– Buông ra đi, tôi biết sai rồi, cô đừng nói chuyện này cho hắn biết.
– Thành thật một chút đi, tâm địa của Tiểu Siêu không phải là xấu đâu, chỉ cần cô không giở trờ thì nó sẽ không xử tệ với cô đâu.
Lâm Thi Vũ buông lỏng cánh tay ra, cô chỉnh lại váy áo rồi ngồi lại trên ghế.
Phạm Hương Ngữ đứng dậy xoa xoa đầu gối, trong lòng cảm thấy quá là thất bại.
– Tiểu Siêu!
Lâm Thi Vũ đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt vui mừng nhìn về phía góc phố.
Nghe thấy hai chữ này, Phạm Hương Ngữ bị dọa đến run rẩy cơ thể.
Cô ả thấy bóng lưng Lâm Thi Vũ chỉ gần mình trong gang tấc, nếu như đột nhiên tấn công thì có thể sẽ thành công…
Cô ả do dự trong chốc lát rồi cuối cùng vẫn phải chán nản bỏ qua.
Trang 18# 2
Chương 35: Hủ Thi Hệ Điện
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cửa vừa mở ra, một cơ thể nhỏ bé và mềm mại bỗng nhào vào ngực hắn.
Vẻ lạnh lùng trên mặt Lâm Siêu lập tức giảm đi mấy phần, thay vào đó là một chút ấm áp, hắn mỉm cười nói:
– Đừng lo lắng, em sẽ không gây ra chuyện gì đâu.
– Ừm!
Lâm Thi Vũ vùi đầu vào trong ngực hắn, cô gật đầu một cái thật mạnh.
Không biết điều này có nghĩa là đồng ý với câu đó hay đang cầu nguyện rằng những lời này sẽ mãi mãi linh nghiệm.
Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn về phía Phạm Hương Ngữ đang đứng trong phòng, sắc mặt trở lại vẻ lạnh lùng như trước, nói:
– Trong khoảng thời gian này có làm ra chuyện gì ngu xuẩn không?
Chuyện ngu xuẩn…
Trong lòng Phạm Hương Ngữ cảm thấy lệ rơi đầy mặt, người con trai này quả nhiên có chuẩn bị hậu thủ.
Lâm Thi Vũ ngẩng đầu lên cười, nói:
– Cô ấy biết điều lắm.
Nghe thấy lời này của cô, Phạm Hương Ngữ liền thở phào nhẹ nhõm, cô ả gật đầu liên tục:
– Đúng đó, tôi đối tốt với chị gái anh lắm.
Tối hôm qua còn có một đám hủ thi tới đây đã bị tôi dẫn đi nơi khác rồi.
Có phải không hả chị Tiểu Vũ?
Lâm Thi Vũ liếc cô ả một cái, trong mắt cô ngầm hiện lên vẻ cánh báo cô ả đừng có thêm mắm thêm muối kẻo giấu đầu lại hở đuôi.
Phạm Hương Ngữ cảm thấy ngượng ngùng cúi đầu im lặng.
Lâm Siêu ngồi xuống chiếc ghế sa lon rồi móc ra một con tiểu thảo từ trong túi áo.
Nhìn con tiểu thảo đang hấp hối, Lâm Siêu liền nhỏ lên người nó vài giọt nước.
Trên người nó đang chỉ còn một màu xanh lá xám xịt bỗng lập tức phát ra một luồng ánh sáng màu xanh biếc.
Cơ thể nó đã hơi phồng ra khôi phục được một chút sự sống.
– Thực vật sống?
Lâm Thi Vũ và Phạm Hương Ngữ cùng cảm thấy kinh ngạc đi tới xem.
Lâm Siêu gật đầu nói:
– Đây là quái vật biến dị hệ Thực Vật rất là hiếm gặp.
Thân thể của nó cực kỳ có ích, một vết thương nhỏ trên người chỉ cần một cái lá của nó là có thể chữa khỏi.
– Thần kỳ vậy sao? !
Lâm Thi Vũ đẩy gọng kính lên đưa sát mắt đến gần con tiểu thảo rồi lấy ra một chiếc kính lúp quan sát nó.
– Nếu như bị trúng độc thì nó có thể trị được không?
Tròng mắt Phạm Hương Ngữ khẽ đảo, cô ả nói.
Lâm Siêu liếc cô ả một cái rồi nói:
– Cô có thể thử một lần.
– Cái này… có lẽ nên thôi đi.
Phạm Hương Ngữ hậm hực nói.
Lâm Thi Vũ tò mò hỏi:
– Em định nuôi nó ư?
Lâm Siêu lắc đầu, nói:
– Đợi em kiếm được dụng cụ sẽ ăn hết nó để tăng cường thêm một chút lực lượng.
Xoạt!
Con tiểu thảo đang yếu ớt nằm trong tay hắn bỗng co rúm lại thành một đống.
Đám dây leo trên người nó run lên nhè nhẹ, dường như nó đã bị hoảng sợ không ít.
Lâm Thi Vũ bật cười nói:
– Nó còn hiểu được lời của chúng ta nữa chứ.
Đúng là bất khả tư nghị.
Lâm Siêu bình tĩnh nói:
– Điều đó chứng tỏ nó đã từng ăn thịt người rồi.
Lâm Thi Vũ nhất thời ngừng cười, cô gật mạnh đầu nói:
– Vậy ăn hết nó đi.
Cơ thể con tiểu thảo càng ngày cảng co rúm lại, thân thể run lẩy bẩy.
Phạm Hương Ngữ bỗng dưng ngẩn người, cô ả chần chừ nói:
– Dường như tôi vừa mới cảm nhận được làn sóng điện sinh vât do nó phát ra thì phải, nó nói sẽ dâng quả của nó cho anh.
Lâm Siêu gật đầu nói:
– Tôi biết rồi, trên người nó sẽ mọc ra một loại quả gọi là “Quả Sinh Mệnh”.
Mặc dù nó có giá trị rất lớn nhưng thời gian sinh trưởng của nó lại quá lâu.
Hơn nữa, hiện giờ chúng ta không có lồng giam đặc biệt để nhốt nó mà cả hai người không thể nào trông chừng nó 24/24 được.
Một khi hai người không chú ý thì nó sẽ lập tức chui xuống đất chạy trốn.
Phạm Hương Ngữ hơi ngớ người ra, mình trao đổi được với con tiểu thảo nên mới biết được những điều này mà Lâm Siêu không trao đổi được với nó lại còn biết rõ hơn cả mình nữa.
Cuối cùng hắn còn điều gì không biết nữa đây? Trong lòng cảm thấy rất kiêng dè, cô ả cẩn thận nhìn Lâm Siêu một cái rồi chần chừ nói:
– Nếu như tôi có thể khống chế được nó thì có được tính là đã lập công không?
Lâm Siêu sửng sốt, nói:
– Cô có thể khống chế được nó ư?
Phạm Hương Ngữ gật mạnh đầu, nói:
– Tôi vừa mới thử qua một lần.
Mặc dù không thể khống chế hoàn toàn như hủ thi nhưng tôi vẫn có thể làm nhiễu sóng điện sinh vật của nó khiến nó chìm trong hôn mê.
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, giết gà lấy trứng là một việc làm rất ngu ngốc.
Nếu như có thể nuôi dưỡng nó thì dĩ nhiên sẽ lời hơn là ăn hết nó!
– Được, vậy việc này giao cho cô.
Lâm Siêu đưa con tiểu thảo cho cô ả, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, hắn nói:
– Phần thưởng của việc này chính là tôi có thể đáp ứng một yêu cầu không quá phận của cô.
Cô muốn cái gì?
Trong lòng Phạm Hương Ngữ cảm thấy vui mừng, cô ả nói vội:
– Tôi muốn tiến hóa!
Lâm Siêu không cần nghĩ nhiều liền lắc đầu, nói:
– Tạm thời chưa được.
Phạm Hương Ngữ cũng không để ý, cô ả vốn chẳng trông mong vào việc Lâm Siêu sẽ đáp ứng yêu cầu này của mình.
Đó chỉ là một câu dẫn mà thôi, cô ả muốn nói ra ngay nguyện vọng thật sự của mình:
– Vậy thì cho tôi mười con hủ thi đã qua tiến hóa thành hủ thi loại đặc biệt!
Lâm Siêu sờ sờ cằm, nói:
– Thời gian của tôi rất hạn hẹp, không rảnh bắt hủ thi loại đặc biệt cho cô đâu.
Cho dù bắt được thì tôi cũng có chỗ cần dùng chúng.
Tuy nhiên, tôi có thể đưa cho cô danh sách mười hủ thi loại đặc biệt, cô tự nghĩ biện pháp bắt chúng đi.
Phạm Hương Ngữ vui mừng nói:
– Được!
Có được danh sách mười hủ thi loại đặc biệt này, thực lực của cô ả có thể tăng gấp hai, ba lần cũng không biết chừng.
Mặc dù mười con hủ thi loại đặc biệt không thể bỏ được sự thống trị của Lâm Siêu đối với mình nhưng đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô ả mà thôi.
Nếu có được mười con hủ thi loại đặc biệt thì cô ả có thể lén bồi dưỡng lực lượng cho chính mình rồi.
Đợi sau khi tích góp từng chút từng chút một thì sẽ đến lúc cô ả trở thành chủ nhân thật sự!
Nghĩ tới điều này, trong lòng cô ả bỗng cảm thấy vui sướng.
– Tít tít!
Đúng lúc này, máy dò điện tử trên cổ tay Lâm Siêu bỗng vang lên tiếng kêu.
Lâm Siêu hơi giật mình nhìn vào máy dò xét sinh vật trên cổ tay thì thấy trên màn hình xuất hiện một cái chấm đỏ.
Từ con đường hình chữ “Thập” trên màn hình hiện lên một chấm đỏ ở phía bên trái cách nơi này cũng không xa lắm.
– Hủ thi loại đặc biệt ư?
Lâm Siêu không ngờ mình vừa mới về đã đụng phải hủ thi loại đặc biệt.
Hắn lập tức đứng dậy dặn dò Lâm Thi Vũ mấy câu rồi dẫn theo Hoàng Kim Khuyển chạy xuống dưới lầu.
– Gâu gâu…!
Hoàng Kim Khuyển vừa chạy xuống lầu đã sủa loạn về hướng một chiếc xe bị hỏng ở cách đó không xa.
Lâm Siêu quay đầu nhìn theo thì thấy từ đằng sau chiếc xe có một con hủ thi đang từ từ bước ra.
Cái cổ của nó nghiêng nghiêng vẹo vẹo, đôi con ngươi trắng dã, da thịt trên mặt đã thối rữa gần như sắp bong ra khỏi mặt đến nơi rồi.
Từ bộ quần áo mà nó mặc thì có lẽ ngày trước nó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, trên bộ áo vét và cà vạt vẫn còn dính từng vết máu loang đã khô.
Sau khi con hủ thi nhìn thấy Lâm Siêu, nó lập tức gầm lên xông tới với tốc độ nhanh kinh người.
Khoảng cách hơn 10 mét nó mất gần 2 giây là tới.
– Gào!
Con hủ thi tuổi trung niên há mồm gầm lên một tiếng, trên chiếc răng nanh lẫn nước bọt còn xuất hiện cả những tiếng điện giật nghe “xẹt xẹt”.
– Hủ thi hệ Điện?
Trong đầu Lâm Siêu chợt nghĩ, hắn cũng lập tức xông tới.
Đối với hắn mà nói, hủ thi loại đặc biệt có thể chất gấp 5 lần không đáng để trong mắt.
Hắn chỉ cần dựa vào nền tảng của thể chất là có thể bóp nát dễ dàng.
– Bộp!
Hắn đấm ra một cái.
Nắm đấm giống như một cái búa sắt đập mạnh lên gương mặt của con hủ thi loại đặc biệt khiến đống thịt thối rữa trên mặt nó bong ra một mảng lớn.
Trên mặt nó lúc này lòi ra hết cả xương trắng.
Mặc dù một đấm này không làm đầu nó rụng luôn nhưng lực chấn động khá mạnh vẫn khiến cơ thể nó phải ngả về phía sau.
Lâm Siêu tiến lên một bước đấm thêm một phát vào cổ họng nó!
Rắc!
Đống thịt thối rữa trên cổ nó giống như đống bùn bị bắn ra tung tóe.
Xương cổ của nó cũng bị một đấm này làm gãy khiến cái đầu rụng ra khỏi cơ thể.
Lâm Siêu móc con dao găm trên người ra rồi nhanh chóng rạch thủng ngực nó.
Chỉ thấy bên trong đống thịt ở vị trí trái tim của nó có một quả cầu màu xanh lam mềm mềm trông như trái đông lạnh đang lay động nhìn rất tươi sáng và trơn bóng.
Trang 19# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










