[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 67 : Tiểu Loly Bạo Lực (c331-c335)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Tiểu Loly Bạo Lực
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Chiến trường phía Bắc.
Lâm Thi Vũ không có ý muốn phối hợp với Hắc Nguyệt và Vưu Tiềm giải quyết còn quái vật loại hình S này.
Bởi vì làm như thế không có tính khiêu chiến, không có hiệu quả trong việc rèn luyện.
Lâm Thi Vũ từ đầu đến cuối đều quán triệt suy nghĩ của Lâm Siêu, một mình lao vào cuộc chiến đối diện với mục tiêu.
Về phần cứu vớt căn cứ Long Chiến sĩ?
Chỉ là tiện tay mà thôi.
Bời vậy, Lâm Thi Vũ nói với Vưu Tiềm và Hắc Nguyệt đi tiếp viện chiến trường phía Tây.
Mười hai con quái vật loại hình A tấn công, ở chiến trường phía Tây có 4 con.
Lấy thực lực của hai người, mỗi người đấu với hai con, cũng mang lại hiệu quả rèn luyện.
Phía Bắc có hai con loại hình A, nhưng trong đó có một con đã tiến hóa thành loại hình S, cho nên chỉ còn lại một con.
Lâm Thi Vũ lưu Lãnh Chân tại chiến trường phía Bắc chính là bởi vì năng lực của nó chỉ thiên về tập kích đánh lén, không thích hợp chiến đấu chính diện.
Cho nên, trước tiên chống lại một con loại hình A chính là để luyện tập khả năng chiến đấu một chút.
“Chị Lâm…”
Lãnh Chân đứng trên tường rào đổ nát thê lương, nhìn bóng lưng Lâm Thi Vũ đang bay đi vun vút, trong lòng có chút không nỡ.
Thế nhưng, nó biết muốn đuổi kịp bước chân của Lâm Thi Vũ, chính mình phải không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Nó hít một hơi thật sâu, móc con dao găm bên hông ra, quay đầu nhìn về phía con quái vật khổng lồ cách đấy 3 dặm.
Đó là một con đại hắc xà dài hơn trăm mét, một nửa người nó đang nằm vắt vẻo trên tường rào, há miệng cắn nuốt mấy người lính.
Khóe miệng nó thò ra một đôi chân vẫn còn đang giãy dụa của một người lính xấu xố nào đó.
Cái này gọi là gần son thì đỏ, Lãnh Chân đi theo Lâm Siêu đã ít nhiều bị ảnh hưởng.
Khi nó nhìn thấy con đại xà này liền biết được đó không phải là một con rắn độc.
Nếu không, binh lính dính phải nước bọt trong miệng nó sẽ không còn sức để mà giãy dụa.
Nó nắm chặt dao găm, từ trên tường rào tiến thẳng về phía Hắc Xà.
Xung quanh nó có rất nhiều quái vật đang tấn công tường rào, thế nhưng lại không có một con nào tấn công Lãnh Chân.
Thậm chí chúng coi Lãnh Chân như không tồn tại, đi lướt qua người nó mà như không thấy gì.
Hôm nay, Lãnh Chân dưới sự hướng dẫn của Vưu Tiềm và Hoàng Kim Khuyển thường xuyên đi săn quái vật có thể chất cao.
Cho nên thể chất của nó sớm đã vượt hơn 70 lần.
Mặc dù năng lực của nó trong số bốn người bị coi là yếu nhất, nhưng nó cũng đã tiến hóa đến cấp 3.
Chẳng những nó có thể làm biến mất mùi vị trên cơ thể của mình mà còn cả âm thanh, hình ảnh của mình cũng trở nên vô hình.
Năng lực này không giống với khả năng ẩn thân của tia sáng, mà là thực sự biến mất.
Nếu Lãnh Chân muốn, nó có thể che dấu được sự dò xét năng lượng sinh mệnh.
Trừ khi đó là một loại năng lực cảm nhận đỉnh cấp mới có khả năng phát hiện ra tung tích của nó.
Nếu không, cho dù nó có đi qua lại trước mặt người khác, đối phương sẽ không có cách nào phát hiện ra nó.
Vèo!
Cùng lúc đó, Lâm Thi Vũ từ trên tường rào đã bay tới trước mặt con quái vật loại hình S kia.
Dọc đường đi, một số ít quái vật biến dị cấp thấp từ mặt đất nhảy lên tấn công, nhưng không có cách nào chạm được vào người Lâm Thi Vũ.
Trái lại, bị lồng phòng hộ lôi điện của Lâm Thi Vũ trực tiếp đánh chết.
Thân hình Lâm Thi Vũ bồng bềnh hạ xuống tường rào phía trước mặt con quái vật loại hình S này.
Đó là một con cáo biến dị cực kỳ to lớn, lông đỏ như máu, kích thước của nó khoảng 30 cho đến 40 mét.
Tường rào căn cứ Long chiến sĩ trước mặt, chỉ cao đến một nửa thân người nó, dễ dàng bị nó vượt qua.
Sau lưng nó có ba cái đuôi dài, ba cái đuôi không ngừng đảo qua đảo lại, mỗi lần đảo qua lại làm thốc lên một cơn lốc bụi mù.
Trên má trái của nó, từ bên trong bộ lông đỏ như máu lòi ra sáu bảy cái gai xương nhọn hoắt, giống như những cái răng nanh dữ tợn.
Khiến bộ mặt yêu dị của con cáo biến dị trở nên càng kinh khủng hơn.
Trong mắt Lâm Thi Vũ có một tia lửa điện màu tím lóe lên, chiến ý bốc lên hừng hực.
Bản chất của Lâm Thi Vũ là một người hiếu chiến, mặc dù cha mẹ đều là nhà khoa học.
Thế nhưng, trong sở thích của Lâm Thi Vũ rất thích sử dụng nắm đấm để giải quyết mọi việc.
Cho nên, cô mới lựa chọn học Taekwondo, đồng thời đã đạt được đai đen.
Grào!
Con Cáo biến dị đồng dạng cũng chú ý tới Lâm Thi Vũ, đôi mắt thô bạo của nó nhìn chằm chằm vào cô.
Từ trên cơ thể nhỏ bé của kẻ nhân loại nhỏ bé trước mặt, nó cảm nhận được một cỗ khí tức không tầm thường.
Nếu là trước đây, nó sẽ cẩn thận thăm dò một phen, hoặc tìm cách né tránh chiến đấu.
Thế nhưng hiện tại, nó đang vô cùng tức giận.
Bởi vì thứ vật chất trước đó thiếu chút nữa thì ăn mòn toàn bộ cơ thể nó, làm cho nó vô cùng đau đớn, thống khổ.
Tuy rằng lúc này đã tiến hóa, thế nhưng cảm giác đau đớn lúc trước khiến cho nó muốn hủy diệt tất cả mọi thứ.
Nó tức giận rít gào một tiếng, tiếng kêu bén nhọn xuyên thấu tầng mây, bốn chân khẽ động, lao thẳng về phía Lâm Thi Vũ.
Kích thước thân thể của nó vô cùng đồ sộ, cao từ 30 đến 40 mét.
Thế nhưng, lúc di chuyển lại nhanh như chớp.
Tại vị trí nó vừa đứng ban nãy, lúc này đã xuất hiện một cái hố khổng lồ.
Bên trong phòng chỉ huy.
Hai người Liêu Cương, La Kiếm cùng với đám người tham mưu trưởng có cảm giác hít thở không thông.
Đây chính là quái vật loại hình S đấy, dũng khí của tiểu cô nương kia rốt cuộc mạnh mẽ đến mức nào, mới dám chủ động khiêu chiến con quái vật này!
“Tiều cô nương…!”
Vẻ mặt Liêu Cương phức tạp, hắn thế nào cũng không nghĩ được, tiểu cô nương này lại dũng cảm đến vậy.
Nghĩ tới hành động coi thường trước đó của mình, Liêu Cương hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.
Cái gì gọi là liều mình?
Cái gì gọi là nỗ lực?
Giờ khắc này, tất cả mọi người trong phòng chỉ huy nhìn chăm chú vào thân ảnh nhỏ bé trong màn hình.
Trong lòng bọn họ dâng lên đủ loại mùi vị cảm xúc, cảm động và xấu hổ.
Đây là lúc nào, mà bọn họ lại để một cô bé giúp che gió che mưa?
Lúc nào, lại để cho một cô bé đi đối mặt với quái vật khổng lồ đáng sợ?
Triệu Thuẫn siết chắt nắm đấm, huyết khí nam nhi phương cương bốc lên hừng hực trong lồng ngực.
Hắn rất muốn hét lên một tiếng, thế nhưng vẫn một mực kìm nén trong cổ họng, một chữ cũng không nói nên lời.
Sự khuất nhục có lúc còn đáng sợ hơn cái chết, thế nhưng phần lý trí còn sót lại kia để hắn nín nhịn không chủ động xuất chiến.
Đúng là vẫn còn…không dám!
Có vị nữ tham mưu trưởng, dùng hai tay bụm lấy miệng, cố nén không khóc, nước mắt tự động chảy ra.
Nhìn chăm chú vào thân ảnh nhỏ bé trên màn hình, trong mắt bọn họ không có sự hi vọng mà là sự bi tráng!
Biết rõ là chết, nhưng vẫn còn dũng khí chiến đấu, liệu còn có mấy người?
Trong khi mọi người không đành lòng nhìn, thì trong màn hình, hình ảnh Lâm Thi Vũ và con Cáo biến dị đâm thẳng vào nhau.
Trong nháy mắt hỏa diễm cùng điện quang lượn lờ, giống như hai thiên thạch đụng thẳng vào nhau.
Sóng khí nóng rực bùng lên phát ra ánh sáng chói mắt.
Nhưng mà, hình ảnh Lâm Thi Vũ trong nháy mắt bị đánh chết không có xuất hiện trong mắt mọi người.
Chỉ thấy, mái tóc màu tím trên đầu Lâm Thi Vũ tung bay, thân thể nhỏ bé được bao phủ bởi những luồng điện quang đang bồng bềnh trôi nổi trên không.
Trên người Lâm Thi Vũ xuất hiện một bộ áo giáp vô cùng tinh xảo.
Bao phủ bên ngoài bộ áo giáp là một lớp điện quang sáng rực liên kết chặt chẽ với nhau.
Cơ thể của Lâm Thi Vũ nằm ở giữa một quả cầu bằng lôi điện có đường kính lên đến 20 mét.
Đem toàn thân Lâm Thi Vũ bao bọc bên trong, mạnh mẽ va chạm với cáo biến dị ba đuôi.
Mà toàn thân cáo biến dị ba đuôi cũng được bao phủ bởi một ngọn lửa, ngọn lửa hình thành một tầng bảo vệ chống đỡ lôi điện.
Nếu như, nó trực tiếp dùng da thịt chạm vào chắc chắn bộ lông của nó sẽ bị thiêu rụi trong nháy mắt.
Hỏa diễm và lôi điện va chạm kịch liệt, duy trì đến nửa phút, phát ra luồng ánh sáng chói lóa chiếu sáng cả chiến trường phía Bắc.
Tất cả binh lính trên chiến trường đang rơi vào hỗn chiến, nhìn thấy một màn như vậy bọn họ đều trợn mắt há mồm.
Ngay lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn, liều mạng hét to xông lên chém giết lũ quái vật.
Va chạm kịch liệt tiếp tục kéo dài, bất chợt trên đỉnh đầu cáo biến dị ba đuôi có một luồng lôi điện tụ lại hóa thành một bàn tay khổng lồ dài hơn mười mét.
Từ trên trời giáng xuống, đập mạnh xuống đỉnh đầu của cáo biến dị ba đuôi.
Đón đánh bất ngờ khiến cho cáo biến dị ba đuôi không có cách nào để phòng, nhất thời bị bàn tay khổng lồ bằng lôi điện đánh trúng.
Khiến cho cả cơ thể của nó nện mạnh xuống mặt đất, làm cho mặt đất chấn động ầm ầm.
Trang 167# 1
Chương 332: Chiến Ý Thiêu Đốt
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Khi thấy một màn này, ánh mắt mọi người trong phòng chỉ huy bỗng ngốc trệ.
Quái vật loại S… bị tiểu cô nương này vùi dập?
Trên màn hình, hỏa diễm cùng lôi điện vắt ngang phía trên cái hố rộng mấy chục mét.
Bên trong, con quái vật cấp S đang nằm im thin thít.
“Con… cô ta có thể chống lại quái vật cấp S…”
Vẻ mặt La Kiếm chấn động.
Chính diện va chạm với quái vật này còn bình yên vô sự, hơn nữa còn đập bẹp nó… Tiểu loly bạo lực quá! Lúc trước, hắn còn nỗ lực khiêu khích con nhóc này.
Nhớ lại lúc cô bé cảnh cáo, lưng La Kiếm toát mồ hôi lạnh.
May có Liêu Cương khuyên bảo, nếu không… hậu quả không cách nào tưởng tượng!
Triệu Thuẫn cùng Tôn Vũ hoài nghi thị giác mình có vấn đề.
Cô bé này lại có năng lực đối kháng với quái vật ở cấp độ này? Đối với bọn họ, đối kháng trực tiếp với thứ quái vật này, không chết là may rồi.
“Nàng… nàng…”
Liêu Cương khó khăn nuốt nước bọt, thân thể run nhè nhẹ.
Ông ta không những bị sức chiến đấu đáng sợ của Lâm Thi Vũ làm cho chấn động, mà còn nhen nhóm hi vọng.
Ông ta cầu mong kỳ tích xuất hiện, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, kỳ tích đó xuất phát từ một cô bé như vậy.
“Nàng chế trụ loại hình S!”
“Ông trời của ta!”
“Tiểu cô nương này là ai? Sao chưa nghe thấy bao giờ? Nàng là người của căn cứ Tinh Thần?”
“Đó chẳng phải là một căn cứ bé tí sao? Tại sao có thể có nhân vật như vậy?”
“Các vị, đừng mừng vội.
Nàng tuy rằng có thể tạm thời ngăn chặn, nhưng sức chiến đấu của quái vật cấp S rất khủng khiếp.
Chúng ta phải kịp thời nghĩ biện pháp giải quyết các chiến trường khác.”
“Đúng rồi! Phải nắm lấy cơ hội!”
“Thủ lĩnh, xin hạ lệnh!”
“Chúng ta nguyện ý ra tiền tuyến!”
“Thủ lĩnh, đây là hy vọng cuối cùng của chúng ta!”
Tất cả tham mưu trưởng cùng vài tướng quân nhìn về phía Liêu Cương.
Bọn họ biết, đây là cơ hội sống sót duy nhất.
Lâm Thi Vũ có thể cầm chân con quái vật kia một lúc, cho dù một chút thời gian, bọn họ phải tranh thủ nắm bắt một tia sinh cơ!
Triệu Thuẫn cùng Tôn Vũ cũng phản ứng, ôm quyền chờ lệnh xuất chiến.
Liêu Cương nhìn sâu vào những cặp mắt nóng cháy xung quanh, máu nóng sôi trào, lớn tiếng nói: “Tốt! Chúng ta cùng lũ súc sinh này liều mạng! Cho dù chết, cũng phải khiến chúng mất một lớp da!”
“Giết chết chúng nó!”
“Giết sạch súc sinh!”
Mọi người chiến ý thiêu đốt, rống to.
Liêu Cương khôi phục tự tin, mắt hổ uy nghiêm hướng về phía các nhân viên kỹ thuật phân phó nói: “Mấy người các ngươi sử dụng tất cả các máy quay quan sát Bộ Phàm cùng… cùng vị này chiến đấu.”
Ông ta vốn muốn nói tên Lâm Thi Vũ, nhưng chợt nhớ, mình chưa hỏi thăm tên nàng.
Trong lòng có phần hổ thẹn, ông ta tiếp tục ra lệnh thật nhanh.
“Nếu như các nàng gặp nguy hiểm, lập tức phái máy bay chiến đấu, máy bay ném bom đi kiềm chế.
Lực lượng không quân bay xung quanh, không được gần quá, ảnh hưởng đến chiến đấu.
Lúc nguy cấp, phải toàn lực tiếp viện!”
“Rõ!” Tham mưu trưởng phụ trách không quân lĩnh mệnh.
“Đưa hình ảnh chiến đấu lên màn hình!”
Kết quả chiến đấu của hai người này quan hệ trực tiếp đến lần tranh đấu này.
Chỉ khi các nàng thắng lợi, trận chiến này mới có hi vọng!
“Rõ!”
Một nhân viên kỹ thuật nhanh chóng gõ trên bàn điều khiển.
Hai màn hình lớn nhất trong phòng chỉ huy hiện lên hình ảnh chiến trường tại vị trí của Lâm Thi Vũ cùng Bộ Phàm.
Liêu Cương nhìn chằm chằm màn ảnh, ngón tay nắm chặt, toát ra đầy mồ hôi, trong lòng âm thầm cầu khẩn, hận không thể đem toàn bộ khí lực toàn thân truyền đến hai cô gái.
“Nỗ lực lên!”
“Phải dựa vào các ngươi, tuyệt không thể thua!”
Một đám tham mưu trưởng khẩn trương, tim đập dồn dập.
Chiến trường phía Bắc.
Rống!
Cáo biến dị bị lôi điện cự chưởng chụp được thân thể.
Nó phẫn nộ gầm thét đứng lên trong đám khói bụi.
Ba cái đuôi loạn vũ, thổi bay khói tụi tản ra.
Thân thể nó nghiêng về trước, nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm Lâm Thi Vũ đang trong lôi cầu thật lớn.
Hai mắt nó đỏ ngầu, bốc cháy ngọn lửa, dồn lực trong chốc lạt, một lần nữa phẫn nộ nhào tới.
Thân thể nó tuy lớn nhưng động tác lại cực kỳ mau lẹ, thế phi tới như hỏa diễm thiên thạch, trên bộ lông toát ra hỏa diễm tận trời, hung hăng đánh vào trên lôi cầu.
Oanh!
Lôi cầu bị đụng phải, bay về phía sau, ầm ầm va vào những căn phòng của chiến tuyến, gỗ đã bị nghiền thành bột mịn.
Cũng may, cư dân nơi đây đã được sơ tán, không có xuất hiện thương vong.
Lâm Thi Vũ vô cùng buồn bực.
Từ khi có năng lực lôi điện, nàng có thói quen ỷ lại vào nó.
Lúc trước, có thể ngăn chặn con quái vật này, chủ yếu do năng lực của nàng đã trải qua biến dị, cường độ thân thể mạnh hơn nhiều tiến hóa giả cấp 1.
Thế nhưng, một kích kia lại không tạo ra thương tổn quá lớn cho con cáo này.
“Tiểu Siêu từng nói, quái vật khổng lồ có nguồn năng lượng tế bào gấp mấy trăm lần, thậm chí mấy nghìn lần nhân loại nhưng sớm muộn sẽ bị hao tổn đến chết.”
Lâm Thi Vũ điều chỉnh hô hấp, chậm rãi đi ra khỏi lôi cầu, đôi mắt tìm nhìn chằm chằm, thiêu đốt hừng hực chiến ý.
“Nếu năng lực không được, liền xem xem xương của ngươi cứng bao nhiêu!”
Nàng nắm chặt đao thép, lôi điện truyền vào thân đao, ánh tím lập lòe.
Sưu!
Nàng từ đám phế tích đứng lên, tia lửa điện dưới chân bốc lên, tế bào được kích thích, lực lượng tăng vọt.
Như điện, như quang!
Lâm Thi Vũ nhanh không thể tưởng tượng nổi, trong chớp mắt xuất hiện trước mặt Cáo biến dị, thân ảnh màu tím nhảy lên thật cao, đao giơ nhằm đỉnh đầu con quái vật chém xuống.
Con quái vật nhe răng trợn mắt nhìn nàng.
Mầu máu bạo ngược tràn ngập trong ánh mắt, mấy cây gai xương trên má trái chợt bắn mạnh ra, như mấy cây trường mâu, tốc độ nhanh kinh người.
Lâm Thi Vũ thất kinh.
Nàng không ngờ mấy cây gai xương lại có thể di động.
Con quái vật này đã có năng lực hỏa diễm.
Thứ này không phải là năng lực, mà là… thân thể biến dị đặc thù Tổ chức bộ vị!
Tránh!
Lâm Thi Vũ vội vã khống chế từ trường, vặn vẹo cố tránh.
Thế nhưng nàng bị một trong những cây gai xương hung hăng đâm tới ngực!
Oanh!
Nàng như một hòn đá màu tím bay ngược ra sau, đập mạnh xuống mặt đất, tạo ra một cái hố to, sứt mẻ.
Trang 167# 2
Chương 333: Lôi Điện Vô Song!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thấy một màn như vậy, Liêu Cương cùng đám tham mưu trưởng chết lặng trong lòng.
Nếu thời khắc này Lâm Thi Vũ thất bại, bọn họ triệt để mất đi hi vọng, như cá nằm trên thớt chỉ có thể chờ chết.
“Cố gắng lên!”
“Van cầu ngươi, nhất định phải cố chịu đựng!”
Mọi người nhìn chằm chằm hình ảnh hố sâu trên màn hình, nắm chặt nắm tay, hận không thể đem toàn bộ khí lực bản thân truyền hết cho cô bé kia.
Lúc này, con cáo biến dị thấy nhân loại kia không lập tức chết đi thì cực kỳ phẫn nộ, nhanh chóng phi đến bên cạnh hố sâu.
Ngay lúc này, từ trong hố sâu vô vàn tia lửa điện tuôn ra.
Lâm Thi Vũ bay lên, toàn thân lượn lờ điện quang, bộ tóc dài màu tím tung bay, chân đạp nhẹ cạnh hố, đao hướng cổ quái vật chém xuống.
Rống!
Con quái vật tức giận rít gào, móng vuốt sắc bén xen lẫn hỏa diễm nhanh như chớp hướng Lâm Thi Vũ chộp tới.
Trên khuôn mặt non nớt của Lâm Thi Vũ lộ vẻ tươi cười.
Thân ảnh lóe lên, xảo diệu tránh khỏi đòn tấn công, lao tới tấn công phần ngực con cáo.
Sưu!
Ngay khi nàng tưởng một kích đắc thủ, thân thể con cáo giảo hoạt lóe lên, nhảy lùi về phía sau, tránh thoát một kích này.
Đồng thời, ngay khi chạm đất, chân sau đạp mạnh, như mũi tên rời cung hướng Lâm Thi Vũ đánh tới.
Lúc này, lực cũ của Lâm Thi Vũ vừa mới dùng hết, lực mới chưa thể sinh ra.
“Cái gì!” Lâm Thi Vũ hơi biến sắc mặt.
Phanh!
Lợi trảo va chạm vào ngực nàng.
Thân thể Lâm Thi Vũ bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào một đám hỗn chiến giữa người và quái ở đằng sau.
Máu, thịt, mảnh vụn nội tạng của đám này vương lên tóc, thân thể nàng nhưng lập tức lôi điện đốt thành tro tàn.
Lâm Thi Vũ chậm rãi đứng lên, sờ sờ bộ ngực nhỏ, trên mặt lộ ra vài phần bất đắc dĩ.
Không hổ là quái vật cấp S có thể chống chọi 10 vạn quân đội.
Quả thật có chút đau.
Nếu như nàng không mặc chiến giáp Atlantis S cấp Tử Quỳnh, đòn tấn công kia sẽ rất phiền phức.
“Dùng ngươi để tôi luyện chiến đấu vậy.” Lâm Thi Vũ hai mắt lộ ra chiến ý, cầm tử điện song đao, tiếp tục xông lên.
Con quái vật lại tránh né rồi dùng lợi trảo đánh bay nàng.
Lâm Thi Vũ lại đứng lên, lao về phía con quái.
Có Tử Quỳnh chiến giáp bảo hộ toàn thân, hoàn toàn không sợ công kích của bất kỳ quái vật cấp S nào, nàng có thể yên tâm, to gan tôi luyện trong chiến đấu.
Tiến công!
Lâm Thi Vũ càng đánh càng hăng, giống như con gián bị đạp mãi không chết, một lần bị đánh bay, một lần lại đứng lên, một lần nữa xông lên.
Mọi người trên chiến trường phía Bắc đều thấy được cảnh chiến đấu kịch liệt này.
Một ít tướng lĩnh cùng binh sĩ thấy cô bé này ngoan cường như vậy thì cũng liều mạng.
Ý chí chiến đấu vốn đã mệt mỏi được khích lệ dâng trào.
Họ dùng hết tất cả khí lực, liều lĩnh chạy ra khỏi phòng tuyến, tiến lên hỗn chiến với đám sinh vật biến dị.
Ở phòng chỉ huy, ánh mắt Liêu Cương cùng một đám tham mưu trưởng đã dại ra từ lâu.
Đây là người sao?
Tiểu Cường cũng không có lực phòng ngự biến thái như vậy?
Nếu như không phải biết rõ năng lực của Lâm Thi Vũ là lôi điện, bọn họ sẽ hoài nghi cô ta có phòng ngự năng lực, hoặc là hấp thu năng lực, có thể hấp thu toàn bộ thương tổn biến thành năng lượng của mình.
Liêu Cương dù sao cũng là thủ lĩnh căn cứ, kiến thức phi phàm.
Ông tá đoán chắc trên người cô gái nhỏ gen chiến giáp đến từ di tích, phía bên dưới quần áo bình thường.
“Một căn cứ nhỏ như vậy lại có chiến giáp.
Chắc bọn họ đã từng thăm dò di tích!”
Liêu Cương rung động trong lòng, càng có cảm giác nhìn không thấu căn cứ Tinh Thần.
Từ các tài liệu cơ mật trên Tinh Võng, ông ta biết thăm dò di tích vô cùng nguy hiểm, nếu không có thực lực nhất định thì dù cho có tìm thấy di tích, cũng không có năng lực thăm dò, khai phá.
“Lúc tuyển cử minh chủ, Hứa tư lệnh hết lòng vì vị Lâm thủ lĩnh kia.
Với thực lực này, quả thật căn cứ Tinh Thần có tư cách cùng Viêm Hoàng kết giao.” Liêu Cương trong lòng nói thầm.
“Chiến giáp của nàng quá lợi hại.”
“Con quái cấp S kia không thể thương tổn đến nàng.
Trận chiến tranh này, chúng ta có hi vọng rồi!”
“Năng lực của nàng cũng rất đáng sợ! Cô bé này đơn giản là quái vật!”
“Lời này mà cũng dám nói? Đến tai người ta thì ngươi cầu nguyện đi.”
Thấy Lâm Thi Vũ liên tục bị đánh bay nhưng không bị thương, đám tham mưu trưởng cũng buông lỏng, biết trận chiến này cơ bản có thể nắm chắc.
Cô bé này chế trụ con cáo biến dị.
La Kiếm, Triệu Thuẫn đi tiếp viện Bộ Phàm.
Chờ Bộ Phàm giải quyết con Hắc Hổ kia là có thể đến hỗ trợ.
Đến lúc đó chiến sự sẽ đạt kết cục đã định!
Lâm Thi Vũ giống như tinh linh, toàn thân lượn lờ điện lưu, động tác thành thạo mà nhẹ nhàng.
Động tác của nàng càng ngày càng nối liền.
Hơn nữa, số lần bị con quái đánh bay càng lúc càng ít.
Kinh nghiệm chiến đấu của nàng nhanh chóng được đề thăng.
Trong năm người được Lâm Siêu huấn luyện, Lâm Thi Vũ cùng Phạm Hương Ngữ có khả năng chiến đấu mạnh nhất.
Phạm Hương Ngữ với có thể đem toàn bộ hình ảnh chiến trường khắc họa trong đầu, tính toán ra rất nhiều biến hóa trong chiến đấu, sau đó thao túng thủ hạ xác sống tiến hành các loại phối hợp đoàn đội hầu như hoàn mỹ.
Mà Lâm Thi Vũ lại có bản năng chiến đấu rất mạnh, là chiến sĩ trời sinh!
Đây không phải là bản năng từ di truyền, nhưng trải qua chiến đấu nàng sẽ nắm bắt ngay được các kỹ năng cũng như nhanh chóng thích nghi trong từng hoàn cảnh.
Lâm Thi Vũ nhanh như điện lượn lờ xung quanh con quái.
Dù có chiến giáo bảo hộ toàn thân, nhưng nàng vẫn cố gắng né tránh những đòn tấn công, nỗ lực nâng cao kỹ năng chiến đấu.
Trải qua nhiều lần giao đấu, nàng vận dụng năng lực lôi điện càng lúc càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Mũi chân nhẹ nhàng điểm trên mặt đất, động tác nhẹ nhàng bay tới trước mặt con quái.
Trắng trợn khiêu khích!
Con cáo nhe răng trợn mắt, hai mắt huyết hồng tức giận nhìn chằm chằm nàng, gầm nhẹ, giơ lên lợi trảo đánh tới.
Lâm Thi Vũ mỉm cười, mũi chân nhẹ điểm lên trên bàn chân của con quái đang đánh tới, tá lực đả lực, thôi động thân thể.
Nàng chẳng những không rút lui, trái lại đạp mạnh lên chân con quái bay vút lên thân thể của nó.
Cáo Lửa tức giận gầm thét, bộ lông toàn thân dựng đứng như gai sắc.
Thông qua điện từ trường yếu ớt nơi bàn chân, Lâm Thi Vũ mơ hồ có thể cảm nhận được tế bào năng lượng lưu động trong cơ thể con quái, do đó đoán được công kích kế tiếp.
Sưu!
Nàng nhẹ nhàng nhảy lên, bồng bềnh rơi vào đỉnh đầu Cáo Lửa.
Mặc cho con quái tức giận, lắc lư đầu lung tung, nàng vẫn đứng vững ở nơi này.
“Nên kết thúc rồi…” Lâm Thi Vũ nhẹ nhàng thì thào một tiếng.
Tê tê… ê…!
Tử sắc điện lưu dày đặc từ bàn tay nàng tuôn ra, truyền lên song đao rạch ra xung quanh.
Xa xa nhìn lại, phảng phất như tay cầm hai chùm tia chớp, thần uy lẫm lẫm.
Ánh sáng tử sắc tràn ngập không gian âm tối.
Sĩ quan, binh lĩnh đang hỗn chiến với đám quái vật trên chiến trường khi thấy cảnh này, nhất thời toàn bộ đều ngơ ngẩn.
Sinh vật biến dị đang điên cuồng tấn công căn cứ, hai mắt khát máu tựa hồ thanh tỉnh vài phần, sợ hãi dừng lại, quay đầu nhìn về phía cỗ lôi áp kinh khủng kia.
Phần lớn trong số sinh vật biến dị có bản năng sợ hãi đối với lôi điện cùng hỏa diễm.
Giống như khi tia sét rạch ngang bầu trời, muông thú đều thất kinh.
Trang 168# 1
Chương 334: Một Đòn Diệt Sát!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cáo Lửa cảm giác như có một luồng lôi đình thiên phạt trôi nổi trên đỉnh đầu.
Toàn thân nó rét lạnh, lông tóc dựng ngược, lòng tràn ngập sợ hãi kinh khủng không tên.
Nó mạnh mẽ lắc đầu, toàn bộ gai xương bên má trái bắn ra, hướng về phía đỉnh đầu.
“Sắp chết còn định làm trò…”
Thần sắc Lâm Thi Vũ đạm mạc, điện lưu trên chân lóe lên, bồng bềnh nghiêng người tránh thoát.
Song đao chĩa thẳng lên trời, da thịt toàn thân hiện ra lôi điện nồng nặc.
Xương cốt và huyết nhục như được kích thích, sức mạnh bạo tăng, song đao chém xuống đầu con quái.
Phốc!
Lôi điện trên song đao sắc bén như kiếm khí, nhẹ nhàng rạch ra một vết dài trên bộ lông của Cáo Lửa rồi đâm thẳng vào máu thịt bên trong.
Máu me, tương não phụt ra, chảy khắp toàn thân con quái.
Dưới lực lượng mạnh mẽ của lôi điện, ngọn lửa phòng ngự trên bộ lông không có nửa điểm tác dụng.
Rống!
Cáo Lửa thống khổ ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, hỏa diễm toàn thân bốc cháy lên tận trời, đỏ tươi như máu.
Quái vật và binh lính trong phạm vi 500 mét xung quanh bị thiêu đốt quắt queo.
“Lôi… bạo!”
Lực lượng lôi điện trong cơ thể Lâm Thi Vũ cuồn cuộn trào ra, điện áp cao vô cùng lập tức đốt cháy hoàn toàn não bộ của con quái.
Màu đỏ trong ánh mắt con quái nhạt đi, thân thể to lớn run nhẹ, tứ chi lảo đảo ngã xuống tạo ra một cơn địa chấn nhỏ.
Lâm Thi Vũ chậm rãi đi xuống từ thân thể con quái.
Điện lưu trên tay đã thu liễm, hai thanh đao không bỗng nát bấy.
“Phải kiếm thanh vũ khí nào cứng cáp hơn mới được.”
Lâm Thi Vũ thì thào một tiếng, hai thanh đao này dù có tốt nhưng vẫn không chịu được cường độ lôi điện cực hạn mà nàng truyền vào.
Quay đầu nhìn về phía má trái của Cáo Lửa, nàng rất hứng thú với đám gai xương biến dị của con quái, nhất định phải nghĩ cách nghiên cứu.
Lúc này, Liêu Cương cùng đám tham mưu trưởng mồm há hốc, sợ ngây người.
Không gian, thời gian cả phòng chỉ huy như đông cứng lại…
Lời nói của một nhân viên kỹ thuật chợt vang lên: “Con quái… điểm đỏ kia biến mất… Nó… đã chết?”
Đã chết…
Nó chết rồi?!!
Quá kinh khủng!
Cả đám từ Liêu Cương đến các tướng lĩnh, sỹ quan, nhân viên kỹ thuật đều chấn động…
Chính diện đối kháng, đập chết quái vật cấp S!?
Cô bé đến từ căn cứ Tinh Thần này phải chăng là quái vật trong quái vật?
“Nó chết rồi!”
“Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!”
“Ô…”
Cả không gian vỡ òa.
Cảm giác tuyệt vọng như địa ngục, vui sướng vọt tới thiên đường khiên mọi người trong phòng chỉ huy kích động tốt cùng.
Cả đám giơ tay huơ chân, bất kể hình tượng.
Từ sỹ quan chỉ huy đến nhân viên kỹ thuật ôm lấy nhau, khóe mắt đẫm nước mắt, miệng hò hét sung sướng.
Thậm chí, mấy lão trung niên tham mưu trưởng còn ôm lấy mấy nữ thư ký, nữ sỹ quan.
“Thủ lĩnh nhìn này!” Một nhân viên kỹ thuật gõ gõ vài cái trên bàn phím, chỉ lên màn hình, vẻ mặt ngạc nhiên nói.
Liêu Cương và cả đám người đang kích động vội vã nhìn lại.
Hình ảnh đang thể hiện một góc của chiến trường phía Bắc.
Một con quái vật khác: hắc xà khổng lồ cấp A!
Thân thể dài hơn trăm mét phủ đầy lân phiến đen như mực đã bò qua phòng tuyến, đè nát các kiến trúc bên trong.
Một loạt xe tăng, pháo mặt đất, binh lính sử dụng tên lửa vác vai nhằm cái đầu khổng lồ đang lắc lư mà nã đạn liên tục.
Tất cả đều trúng đích… nhưng không có hiệu quả.
Đại xà vẫn tiến lên, diễu võ giương oai, hoàn toàn không thèm né tránh.
Đạn pháo, tên lửa chẳng thể lưu lại một chút dấu vết trên vảy của nó.
Dường như lân phiến màu đen này có thể hấp thu tất cả thương tổn.
Năng lực này có thể sánh ngang với phòng ngự của quái vật cấp S.
Năng lực này là… tiêu hóa!
Vảy của con quái này không cứng rắn như thường thấy, mà mềm mại ấm áp.
Nó chẳng những có thể tiêu hóa hết các công kích tới, mà còn có thể tiêu hóa hết… năng lực của địch nhân!
Liêu Cương cùng đám tham mưu chú ý tới một điểm đen nhỏ phía trước Hắc xà… Nhìn kỹ đó là một bé trai khoảng 8 tuổi!
Bé trai này di chuyển xung quanh Hắc xà, thỉnh thoảng nhảy lên, đâm dao găm vào thân thể con quái, rồi lại tránh né, nhảy lên đâm…
Hắc xà không thèm để ý hắn, tiếp tục hướng tới đám xe tăng.
Một màn này nhìn qua tựa như một con bọ chó đang quấy rầy người khổng lồ, phi thường khôi hài, thế nhưng người ta chẳng thể cười được, bởi vì… Bé trai này chạy còn nhanh hơn Hắc xà?!!
Trang 168# 2
Chương 335: Quái Vật Thứ Hai
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Nó… đi cùng cô bé kia!” Liêu Cương sợ run, nhớ ra cậu bé này cũng tới từ căn cứ Tinh Thần.
“Nó có thể chống lại con quái này?”
“Nó sẽ không như… cô bé kia… mạnh như quái vật chứ?”
“Trời đất! Bé tí mà có thể chất như vậy là sao? Quá yêu nghiệt!”
Mọi người đều chấn động khi nhìn một màn này.
Thể chất có thể nâng cao bằng cách dùng nguồn năng lượng tiến hóa, thế nhưng năng lực tác chiến thực tế lại là chuyện khác.
Chưa nói tới kỹ xảo cận chiến của thằng nhóc này, riêng lòng can đảm của nó khi đối mặt với con quái vật dài hơn trăm thước kia khiến cả đám người cảm thấy kính phục cùng xấu hổ.
“Phải trải qua hoàn cảnh nào mới có thể bồi dưỡng ra được yêu nghiệt như này nhỉ?”
Trên chiến trường, thằng bé dường như không sợ tử vong, liên tục ngoi lên, ngụp xuống, tránh né, liên tục tìm cách tấn công Hắc Xà từ mọi góc độ.
Nó chẳng thèm lo lắng một khi lỡ tay, lỡ chân sẽ bị con quái đè nát thành thịt vụn.
Lúc này, viên sỹ quan chỉ huy trên một xe tăng thấy Hắc Xà đã tiến tới cự ly nguy hiểm liền sử dụng bộ đàm ra lệnh cho tất cả sỹ quan và binh lính rút lui.
Tốc độ xe tăng quá chậm, chỉ có cách bỏ xe, chạy trối chết để bảo toàn tính mạng mà thôi.
Đám xe tăng chỉ là vật chết… bị hủy rồi còn có thể chế tạo lại.
Trong mạt thế, mạng người có lúc rẻ mạt, nhưng lúc này lại rất quý báu.
Hắc Xà trườn tới trước mặt dàn xe tăng, mở rộng miệng phẫn nộ rít gào.
Cái miệng rộng ngoác, đỏ lòm cúi xuống ngậm lấy một chiếc xe tăng và chậm rãi nuốt xuống.
Nuốt xe tăng?
Đây chính là kim loại đó!
Sau khi nuốt xong chiếc xe tăng, tầng lân phiến bên ngoài Hắc Xà mơ hồ có vài phần sáng bóng của kim loại.
Nó tiếp tục mở rộng miệng, nuốt chiếc xe tăng thứ hai.
Rất nhanh, cả hai chiếc tăng vừa cứng vừa nặng đều nằm gọn trong bụng nó.
Cho dù nó có năng lực tiêu hóa mạnh mẽ thì cũng cần phải có một khoảng thời gian để phân giải để hấp thu kim loại.
Nhưng với thân thể con người thì lại khác, chỉ mất mấy giây thì xương cốt bị tiêu hóa cũng chẳng còn tẹo nào.
Lãnh Chân nhìn một màn này, mắt hơi nheo lại.
Hắn đã từng đi theo Hoàng Kim Khuyển và Vưu Tiềm săn giết quái vật khổng lồ cấp A.
Mấy con quái quái này cực kỳ hung tàn nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới con Hắc Xà này có thể cắn nuốt xe tăng.
Khẩu vị này hay khả năng tiêu hóa cũng quá kinh khủng đi!
Con quái này dựa vào khả năng tiêu hóa, hấp thu kim loại xúc tiến khả năng tiến hóa của thân thể nó.
Lãnh Chân nắm chặt chủy thủ, tiếp tục nhảy lên đâm Hắc Xà.
Lâm Thi Vũ rất mạnh khi chiến đấu chính diện.
Còn hắn thì lại khác.
Lâm Siêu đã từng nói qua, nếu hắn vậng dụng tốt năng lực thì sẽ có chỗ đứng trong các cao thủ trên thế giới, nếu không thì chỉ có chút khả năng tự vệ nhật thời, khó an toàn cả đời.
“Nếu có vũ khí sắc bén hơn, ta có thể giết chết con này.”
Lãnh Chân liên tục tiến công, trong lòng thu hoạch rất nhiều cảm ngộ.
Hắn biết rằng năng lực của mình sẽ phát huy toàn diện khi có một thanh vũ khí đỉnh cấp.
Khi hắn ra tay, một kích xuất ra, vũ khí sắc bén, trong nháy mắt bạo phát giết chết đối thủ!
Nếu con Hắc Xà thông minh thêm chút nữa thì sớm nhận thấy hắn, sớm có biện pháp phòng ngự.
Khi đó, hắn bó tay, khó có biện pháp diệt con quái này.
“Vũ khí này quá kém, chỉ có thể… Tích thủy thạch xuyên!”
Chủy thủ tuy không thể phá vỡ ngay lân phiến của con rắn, nhưng nhờ lực cánh tay mạnh mẽ, liên tiếp tấn công cùng một vị trí thế nên tạo ra một vết thương nhỏ, máu rắn từ đó tràn ra.
Hắc Xà tựa hồ nhận thấy được cái gì, cúi đầu nhìn về phía mình bụng mình.
Thị giác tầm nhiệt của nó có thể phát hiện phần lớn năng lực ngụy trang của nhân loại.
Thế nhưng, giờ khắc này, nó không hề phát hiện được một điểm nhiệt nào.
Nó còn đang băn khoăn, đột nhiên thân thể tê rần, đau đau.
Thực tế, thân thể nó quá lớn, chủy thủ xẹt qua tạo ra vết thương như muỗi cắn người mà thôi.
Hắc Xà không tiếp tục để ý, tiếp tục trườn về phía trước.
Nhưng mà…
Lãnh Chân là một muỗi khủng rồi!
Thấy cắt vỡ được lân phiến, Lãnh Chân vui vẻ, lập tức nhảy tới.
Hắn đưa tay chạm vào vết thương, đột nhiên lòng bàn tay trở nên nóng hổi không gì sánh được.
Hắn vội vã buông tay, rơi lại mặt đất, một bên tiếp tục tránh né, một bên nhìn về phía bàn tay.
Một mảnh huyết nhục mơ hồ.
“Ăn mòn? Có độc?”
Lãnh Chân có chút kinh hoàng.
Nếu chỉ ăn mòn thì chỉ ảnh hưởng đến ngoài da mà thôi, nhưng nếu độc thì thôi rồi Lượm ơi!
“Sơ suất quá! Đã khinh thường nó rồi!”
Lãnh Chân hối hận, nắm chặt tay, khống chế máu thịt, tránh nọc độc chạy toàn thân.
Một lát sau, vết thương chậm rãi khép lại.
“Không có độc!”
Lãnh Chân thở phào nhẹ nhõm, lập tức gọi ra S cấp chiến giáp, bao trùm toàn thân.
Có kinh nghiệm lần này, hắn càng thêm cẩn thận.
Một lần nữa nhảy đến bám vào vết thương của con quái.
Có bao tay chiến giáp bảo hộ, lần này cũng không có cảm giác nào.
Hắn lập tức cố sức dùng chủy thủ vừa đâm vừa khuấy vào trong vết thương.
Ý nghĩ rất đơn giản, hắn muốn đào ra một con đường thịt trong cơ thể Hắc Xà!
Tựa như một con… ký sinh trùng… Từ bên trong giết chết con khốn to xác này!
Trang 169# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Sông Băng Tận Thế Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư [Dịch] Sông Băng Tận Thế Ta Trữ Hàng Chục Tỷ Vật Tư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Song-Bang-Tan-The-Ta-Tru-Hang-Chuc-Ty-Vat-Tu-Audio-Truyen.jpg)
