[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 65 : Chiến Trường Phía Bắc (c321-c325)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Chiến Trường Phía Bắc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Grào!
Quái vật đầu Trâu khổng lồ có bộ lông màu tím ngẩng đầu lên trời gầm rống, có vô số những quái vật biến dị lao rầm rập bên dưới hai chân của nó.
Có con rết dài chừng một mét, có sinh vật nửa người nửa mèo, có quái vật bò lồm ngồm trên mặt đất….Đủ các loại quái vật biến dị nhiều không kể xiết.
Tất cả bọn chúng chen chúc lao tới phòng tuyến thứ hai.
Mùi máu tanh tưởi nồng nặng phả thẳng về phía căn cứ.
Bên ngoài bức tường thành đã bị máu nhuộm đỏ.
Phía trên tường thành từ lâu đã được sắp xếp đầy đủ các súng máy, pháo cối, tên lửa vác vai, súng laser hạng nặng.
Những thứ này đều là vũ khí quân sự, mặc dù không có cách nào gây thương tổn cho quái vật loại hình A.
Thế nhưng, đối với quái vật thông thường và xác thối vẫn gây ra sát thương mạnh mẽ.
Có thể bắn nát xuyên thủng cơ thể bọn chúng.
Ầm ầm!
Từ phía sau phòng tuyến thứ hai có mấy chục chiếc xe tank và xe bọc thép, trên xe được lặp đặt bệ phóng tên lửa.
Toàn bộ khai hỏa bắn về phía lũ quái vật đang xông tới.
Những quả tên lửa bay theo đường vòng cung, chuẩn xác rơi vào trong chiến trường, tạo thành thương vong rất lớn cho lũ quái vật.
Chiến đấu vừa mới bắt đầu đã trở nên vô cùng khốc liệt.
Máu thịt, tiếng hò hét tấn công, tiếng đạn bắn, tiếng gào thét trong đau đớn, tiếng quái vật gầm rống, tất cả những âm thanh đan xen vào với nhau.
Tất cả mọi người như phát điên điều khiển súng máy điên cuồng bắn giết.
Bắn thẳng về lũ quái vật đang lao qua khu vực bãi mìn.
Những viên đạn xoay tròn lao đi vun vút xuyên qua cơ thể lũ quái vật.
Phá vỡ lớp ráp xác cứng rắn bảo vệ bên ngoài, từng mảng máu thịt bắn tung tóe, xương cốt gẫy vụn.
Đàn thú triều như những cơn sóng màu đen không lao tới với khí thế long trời lở đất.
Lớp này bị thương, bị giết chết thì lớp khác lại lao lên, không sợ hãi đâm đầu vào trong lửa đạn.
Có con dựa vào thân thể mạnh mẽ cứng rắn cố gắng lên lên tường rào, thế nhưng lại bị vô số những viên đạn đánh bật xuống.
Thân thể của nó như những hạt cát rất nhanh chìm xuống đáy biến, thân xác bị những con quái vật lao lên dẫm đạp xuống bên dưới.
Khắp nơi máu chảy thành sông.
Có một vài quái vật biến dị leo được lên phía trên tường thành nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị đánh bay xuống dưới.
Có con thằn lằn biến dị trước khi chết dùng cái lưỡi ra cuốn lấy khẩu súng máy kéo xuống dưới.
Cuộc chiến thiêu đốt sinh mệnh của tất cả sinh vật, một số lượng lớn quái vật biến dị từ vong.
Nhưng bọn chúng vần không ngừng lao tới cuồn cuộn.
Trên đường phố chất chồng vô số xác chết của quái vật biến dị, độ cao dần tăng lên, thậm chí gần một phần ba độ cao của tường rào.
Mà thương vong của binh sĩ cũng dần tăng lên, bởi vì trong số những quái vật biến dị có những con có sức bật kinh người.
Có thể trực tiếp nhảy lên phía trên tường rào, gây ra những cơn hỗn loạn không nhỏ.
Chỉ khi cận vệ binh đoàn xuất thủ mới có thể giết chết được chúng nó.
Thế nhưng, quái vật biến dị thực sự quá nhiều, bọn chúng lại điên cuồng không sợ chết, khát máu như mạng.
Con này ngã xuống, con sau lại lao lên, tìm mọi cách lao về phía phòng tuyến.
Trên phòng tuyến nhanh chóng rơi vào hỗn chiến.
………………
Phòng chỉ huy chiến trường.
Đám người Liêu Cương, Bộ Phàm, La Kiếm tụ tập ở một chỗ, bên trong phòng họp còn có 7, 8 vị tham mưu trưởng.
Đại đa số bọn họ đã từng giữ chức tham mưu trưởng trong quân đội, có rất nhiều kinh nghiệm tác chiến.
Trên bàn tác chiến là một màn hình lớn treo lơ lửng, trên màn hình đó là bản đồ không gian ba chiều của toàn bộ căn cứ Long Chiến sĩ.
Bản đồ này được tạo thành do thiết bị do thám từ trên cao chụp lại toàn bộ chiến trường, trải qua quá trình xử lý, tạo thành bản đồ ba chiều.
Trên bản đồ có rất nhiều chấm đỏ và chấm màu xanh, đại biểu cho quái vật biến dị và nhân loại.
“Số lượng quái vật rất nhiều.”
Sắc mặt Liêu Cương thâm trầm, được binh lực của Bộ Phàm và La Kiếm tiếp viện cho nên hắn rất tự tin.
Thế nhưng xem ra, tinh huống lại trái ngược hoàn toàn.
Chiến đấu vừa mới bắt đầu đã diễn ra vô cùng thảm liệt, lũ quái vật biến dị giống như ăn phải thuốc kích thích vậy.
Sức tấn công của chúng mãnh liệt hơn so với lần đầu.
Hỏa lực từ phòng tuyến thứ hai cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản sự tấn công của đàn thú biến dị được một lúc mà thôi.
Chẳng mấy chốc, đàn thú sẽ đột phá lao vào bên trong căn cứ.
Một khi nhân loại để quái vật tiến lại gần, chỉ sơ sẩy một chút thôi là sẽ bị táng thân trong miệng thú.
Rất ít binh sĩ lựa chọn phương pháp cận chiến áp sát tiêu diệt quái vật.
Nếu có vũ khí nóng, đại đa số bọn mọi người sẽ lựa chọn vũ khí nóng.
Đây là quán tính trong suy nghĩ của tất cả mọi người, cũng là lựa chọn ổn thỏa nhất bởi vì đó là phương án tác chiến an toàn.
“Tại sao lại có thể như thế được.”
Một người đàn ông trung niên mang quân hàm đại tướng có râu quai nón lên tiếng:
“Đợt tấn công đầu tiên bọn chúng đâu có hung mãnh như vậy.
Lần này lại như phát điên toàn bộ.
Hơn nữa lúc trước đã giết được rất nhiều quái vật, nhưng không ngờ bây giờ số lượng của bọn chúng lại nhiều hơn trước.
Xung quanh căn cứ đều tụ tập rất nhiều quái vật.”
“Chuyện này đúng là có âm mưu.”
Một vị tham mưu trưởng lớn tuổi lên tiếng.
“Thủ lĩnh, tôi kiến nghị dùng pháo cao xạ bắn giết những con chim biến dị, sau đó điều hệ thống do thám tiền hành chụp ảnh từ trên cao, quan sát hậu phương của đàn thú.
Để có thể phán đoán được số lượng đàn thú, như thế chúng ta mới có được phương án tác chiến phù hợp.”
Một vị tham mưu trưởng khác trầm giọng nói.
“Không sai, nếu biết rõ số lượng, chúng ta sẽ có khả năng chống lại!”
Một vị tham mưu trưởng khác lên tiếng phụ họa.
Liêu Cương khẽ gật đầu nói:
“Cứ như vậy đi, cử người đi thông báo.
Mặt khác, gọi Tiểu Phúc đến đây.
Đem thông tin cuộc chiến báo lại cho liên minh.
Xem bọn họ có kế hoạch tác chiến cụ thể nào không?”
“Rõ!”
“Thủ lĩnh, phòng tuyến ở cổng phía Bắc sắp không thể chống đỡ được nữa rồi.”
Một viên sĩ quan có nhiệm vụ theo dõi cuộc chiến vội vàng báo cáo.
Liêu Cương nhìn qua màn hình, ở phóng tuyến phía Bắc những điểm màu xanh và điểm màu đỏ đan xen lẫn nhau.
Trong đó những điểm màu đỏ chiếm đa số, trong lòng hắn trầm xuống.
Nếu phía Bắc gặp nguy hiểm sẽ tạo áp lực cho những phương khác.
Mà quân số của Triệu Thuẫn và Tôn Vũ mang tới, chưa đến 1 vạn người.
Chưa bằng một nửa số binh lính của Bộ Phàm và La Kiếm.
Hơn nữa, ngay cả trang bị cũng kém xa.
Người được phái đi tiếp viện đương nhiên đã có sự giác ngộ vấn đề sinh tử.
Cho nên những binh lính được phái tới cũng chưa chắc là binh lính tinh anh.
Trong lúc nguy cấp chỉ có thể dựa vào chính mình, còn nếu trông cậy vào người khác, kết quả cuối cùng vẫn sẽ là mất mát mà thôi.
Hắn không có trách Triệu Thuẫn và Tôn Vũ, có người tới tiếp viện là tốt rồi.
Ở thời đại này quái vật biến dị xuất hiện khắp toàn cầu.
Dù hắn biết là không có cách nào có thể toàn tính mạng của tất cả mọi người.
Chỉ là, có điểm không cam lòng.
“Đều là do căn cứ Tinh Thần gian trá.”
La Kiếm hừ lạnh một cái, nói:
“Nếu như bọn họ phái quân đội tới, chỉ cần 3 nghìn người thôi, cục diễn cũng đã không nguy cấp đến thế này.”
Triệu Thuẫn và Tôn Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình, bàn tay siết chặt lại, trong lòng quặn đau.
Nghe La Kiếm nói thế, tuy biết hắn muốn chĩa mũi nhọn vào căn cứ Tinh Thần.
Thế nhưng nghĩ tới chuyện căn cứ Tinh Thần đã làm, bọn họ cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Giang Đồng khẽ nhíu mày nói:
“La Phó đoàn trưởng.
Nhân số của căn cứ Tinh Thần mới chưa tới 1 vạn, phái 3000 quân tới đấy, tương đương với một phần ba binh lực.
Chẳng lẽ căn cứ của cậu lại phái quân tiếp viện bằng một phần ba tổng số quân số trong căn cứ?
Trang 162# 1
Chương 322: Bộ Phàm Vs Loại Hình A
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Chúng tôi đường xá xa xôi, mang theo quá nhiều binh lính dễ gây chú ý cho loại hình biến dị có kích thước lớn.
Có thể mang đến hai sư đoàn ưu tú như vậy đã là sự cố gắng rất lớn của chúng tôi.”
La Kiếm cười lạnh một tiếng, nói tiếp:
“Thủ lĩnh căn cứ Tinh Thần chỉ phái bốn người tới.
Đây thực sự là một việc không công bằng.
Hắn là kẻ tiểu nhân, ngụy quân tử, sống giả dối.”
Giang Đồng hừ nhẹ một tiếng nói:
“Căn cứ Tinh Thần chỉ phái bốn người tới, đương nhiên là có dụng ý.
Tôi tin tưởng thủ lĩnh căn cứ Tinh Thần tuyệt đối không phải là kẻ ngụy quân tử.”
“Dụng ý?”
La Kiếm cười nhạo đáp:
“Tôi đương nhiên biết dụng ý của hắn.
Đơn giản chính là một kẻ ham danh tiếng, muốn được nổi danh trong liên mình.”
Tâm tinh Liêu Cương đang buồn bực, lên tiếng ngắt lời:
“Lúc này nói những lời đấy đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Hai vị trước hết hãy suy nghĩ làm thế nào để có thể đẩy lùi thú triều.
Nếu không, sẽ có rất nhiều người sẽ bỏ mạng trong cuộc chiến này.”
“Không sai!”
Triệu Thuẫn vội vàng lên tiếng nói:
“Liêu thủ lĩnh, bên trong căn cứ còn có vũ khí nào không.
Nếu chỉ dựa vào vũ khí hạng nặng cùng với xe tank, cũng khó có thể ngăn cản quái vật tấn công phòng tuyến phía Bắc.
Những sinh vật biến dị này dường như nhận biết được sức phòng thủ ở phòng tuyến phía Bắc là yếu nhất.
Cho nên số lượng quái vật tập trung về phía đó ngày càng nhiều.
Dựa vào binh lực ở bên đó, có lẽ sẽ không chống cự được bao lâu nữa.”
Liêu Cương nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt lập lòe bất định.
Một lát sau, hắn cắn răng nói:
“Lão Tả, ông thông báo cho tiến sĩ Thu.
Bảo họ đưa virus Lạc Toan G729, mới nghiên cứu được ra chiến trường phía Bắc.
Hãy chuẩn bị thật kỹ, nhớ kỹ mục tiêu phải cách xa căn cứ một chút.”
“Rõ!”
Lão Tà nghe lệnh liền lui ra.
Mễ Thanh hiếu kỳ lên tiếng nói:
“Virus Lạc Toan G729 là gì?”
“Đây chính là vũ khí sinh hóa mà căn cứ mới nghiên cứu chế tạo ra.
Nó có tính ăn mòn rất mạnh.
Chỉ cần một giọt là có thể ăn mòn được tấm thép dày.
Trải qua thí nghiệm, chỉ cần 10 giây là có thể ăn mòn phần lớn các chất liệu kim loại khác nhau.
Nếu chất liệu đó là đá, bạc và huyết nhục thì tốc độ ăn mòn còn nhanh hơn.”
Liêu Cương nhìn Mễ Thanh giải thích.
Đám người Triệu Thuẫn, La Kiếm, Tôn Vũ đều vô cùng kinh ngạc nói:
“Nếu có vũ khí sinh hóa mạnh đến thế, tại sao Liêu thủ lĩnh không mang ra sớm một chút?”
Liêu Cương cười khổ nói:
“Thứ này căn cứ chúng tôi mới nghiên cứu không lâu, còn đang trong giai đoạn thử nghiệm.
Ngoài tác dụng ăn mòn ra nó còn có một đặc tính khác chính là những chất liệu nào nó không ăn mòn được thì sẽ cường hóa vật chất đó!”
“Cường hóa?”
Thần sắc Bộ Phàm hơi động, quay đầu nhìn Liêu Cương.
Dường như cảm giác được ánh mắt Bộ Phàm đang nhìn mình.
Liêu Cương khẽ gật đầu một cái, nói:
“Trong một lần thử nghiệm, có một tấm thép bị virus ăn mòn gần hết, chỉ còn lại một lớp thép mỏng.
Thế nhưng, mức độ cứng rắn của lớp thép mỏng đó lại gấp hai đến ba lần những tấm thép cùng chất liệu.
Khả năng cường hóa còn có tác dụng với cả chất liệu đá, máu thịt.
Tất cả những thứ đó đều đươc cường hóa trở nên vô cùng cứng rắn.
Nhưng cũng có lúc xảy ra hiện tượng kết cấu phân tử bị tan ra, phát sinh những biến hóa không thể nào dự đoán được.”
“Nếu nói như vậy, đây là một loại vũ khí sinh hóa không có cách nào không chế.”
Giọng La Kiếm ngạc nhiên nói.
Liêu Cương khẽ gật đầu, thở dài nói:
“Chuyện đã đến lúc này, chỉ có thể cố gắng đánh một trận, được ăn cả ngã về không.
Hi vọng ông Trời còn có lòng từ bi, sẽ đừng về phía bên chúng ta!”
Mọi người đều trở nên yên lặng.Ở thời đại trước đây, trên chiến trường rất ít khi xuất hiện vũ khí sinh hóa.
Chỉ trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai, phát xít Đức nghiên cứu thí nghiệm sinh hóa để mong muốn thay đổi kết quả cuộc chiến.
Vũ khí sinh hóa không có sự ổn định cao.
Trên chiến trường dễ xuất hiện tình huống không thể nào khống chế được.
Thậm chí còn gây tổn hại cho binh lính của chính mình.
Có điều loại vũ khí sinh hóa này đều là loại thông thường có thể dễ dàng điều chế thuốc giải độc.
Không đến mức xảy ra tình trạng vác đá đập vào chân mình.
“Thủ lĩnh.”
Viên sĩ quan có nhiệm vụ quan sát tình hình chiến trường vội vàng thông báo:
“Thông qua kiểm tra đo lường, những con quái vật có thể hình lớn dường như bắt đầu tiến về căn cứ.
Dường chúng nó như bắt đầu tấn công.”
Liêu Cương biến sắc mặt, ngẩng đầu nhìn vào màn hình.
Chỉ thấy bồn bề bên ngoài căn cứ xuất hiện những chấm màu đỏ rất lớn.
Những chấm màu đỏ đó tản ra những quầng sáng máu đỏ đang chậm rãi di chuyển đến gần.
Ánh mắt Bộ Phàm khẽ động, thấp giọng nói:
“Bọn chúng là?”
Liêu Cương nghe thấy âm thanh lạnh lẽo của Bộ Phàm, trong lòng có cảm giác hít thở không thông.
Áp lực dần tăng lên, chậm rãi nói:
“Những con quái vật này chính là thủ lĩnh.
Thông qua phân tích sức chiến đấu, đây chắc chắn là quái vật loại hình A.
Hơn nữa, còn là những con có thực lực cực kỳ cường đại.
Cho dù là tên lửa đạn đạo cũng không thể khiến chúng nó bị trọng thương.
Thậm chí chúng nó còn có thể né tránh được đạn bắn tới.
Đồng thời tốc độ khôi phục tế bào cực kỳ kinh khủng.
Chất phóng xạ từ bom nguyên tử còn giúp chúng tiến hóa, xuất hiện những tình trạng không thể nào phán đoán.”
“Loại hình A!”
Mí mắt đám người La Kiếm, Triệu Thuẫn không khỏi nhảy lên.
Trải qua những số liệu tính toán trên Tinh Võng, quái vật loại hình A chính là cự đầu.
Cho dù bị mấy chục chiếc xe tank cùng tấn công cũng chưa chắc có thể làm nó bị thương.
Bời vì tốc độ di chuyển, năng lực khôi phục tế bào, thị giác, cùng với năng lực đặc thù của nó.
Nếu tập trung lại cùng một chỗ sẽ dễ dàng nuốt gọn cả một sư đoàn!
“Bốn con ở phía kia giao cho tôi.”
Bộ Phàm bước lên trước một bước, thân thể nhỏ nhắn mềm mại cân đối lúc này dường như biến thành một vị Võ Thần cao lớn, mạnh mẽ.
Phong thái thong dong bình tĩnh, thấy chết không sợ.
Trái tim mấy người La Kiếm, Triệu Thuẫn, Tôn Vũ nhảy thót lên.
Đây chính là quái vật loại hình A đấy, hơn nữa còn có 4 con.
Cần phải có dũng khí mạnh mẽ đến mức nào?
Liêu Cương ngẩn người ra, tuy rằng hắn hi vọng Bộ Phàm có thể xuất thủ hỗ trợ kiềm chế lũ quái vật một chút.
Nhưng không nghờ, thiếu nữ lạnh lùng này lại có trái tim nhiệt huyết đến như vậy.
Trong lòng hắn vô cùng cảm động, nói:
“Một mình cô có sao không?”
Bộ Phàm không có trả lời hắn mày quay sang nói với Giang Đồng và Mễ Thanh:
“Hai người phụ trách hai con ở hướng Đông.”
“Đúng là đến sợ vì cô.”
Giang Đồng nhún vai nói:
“Chính cô cũng phải chú ý.
Nếu cần giúp đỡ, hãy bảo chúng tôi một tiếng.
Vẫn chưa tìm được người thích hợp để thay thế cô, cho nên đừng tùy tiện mà hi sinh.
Hơn nữa, tôi với cô đã có ước định, sau lần tiếp viện này sẽ quay trở lại căn cứ tôi sẽ mời cô ăn mỳ xào.”
Bộ Phàm lạnh lùng liếc hắn một cái, cũng không quay đầu lại, nhanh chóng ly khai khỏi phòng chỉ huy
Giang Đồng nhún vai, quay sang nói với Liêu Cương:
“Chúng tôi đi đây.”
Nói xong hắn cũng xoay người rời đi, tư thế rất thản nhiên.
Khiến cho mọi người có cảm giác không phải hắn đang đi ra chiến trường mà đi gặp gỡ bạn bè.
Mã Thanh chỉ cười không nói đi sát phía sau.
Liêu Cương kinh ngạc nhìn bóng họ rời đi, từ bóng dáng bọn họ mơ hồ có thể nhìn thấy hai chữ ‘Đại nghĩa’.
Ba người La Kiếm, Triệu Thuẫn, Tôn Vũ cũng thấy sững sờ, trong lòng bọn họ vần đang suy tư nếu cuộc chiến thất bại làm thế nào để rút lui.
Thế nhưng, bọn họ không nghờ ba người Bộ Phàm lại dùng phong thái điềm nhiên không sợ hãi gia nhập chiến trường.
“Bọn họ…”
Cổ họng Triệu Thuẫn nghẹn lại, trong lồng ngực dường như có gì đó chặn lại, không nói nên lời.
Trong người hắn bỗng nhiên tuôn trào một cỗ nhiệt huyết.
Muốn mở miệng thỉnh cầu Liêu Cương cho xuất chiến.
Nhưng cuối cùng lại bị lý trí áp xuống.
Trang 162# 2
Chương 323: Mồi Câu Cá Lớn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Căn cứ Tinh Thần
Nằm ở khu vực phía Đông của căn cứ là Đồ Thư Quán cao 3 tầng, hai người Lâm Siêu và Bạch Tuyết đang tìm một vài cuốn lịch sử cổ đại và lịch sử các quốc gia trên thế giới.
Sau đó, bọn họ ngồi xuống bàn bắt đầu đọc sách.
Bời vì Bạch Tuyết rất thích đọc sách cho nên Phạm Hương Ngữ đã cho người tiến hành dọn dẹp, sửa sang lại Đồ Thư Quán.
Ánh nắng ấm áp từ bên ngoài chiếu qua khung cửa sổ chiếu sáng phòng đọc sách trong thư quán.
Mấy ngày nay, Lâm Siêu đều phụng bồi Bạch Tuyết đến đây xem sách.
Trong khi đọc sách hắn sử dụng tinh thể Crypton đánh thức linh hồn của cổ thương.
Tuy tinh thể Crypton vô cùng thần diệu, thế nhưng muốn phá giải phong ấn, đánh thức linh hồn cổ thương không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Mà cần phải một khoảng thời gian không ngừng trùng kích, nhanh thì 3 đến 5 ngày, chậm thì có khi đến mấy tháng.
“Bốn người chị Lâm không biết có gặp nguy hiểm gì không?”
Bạch Tuyết ngẩng đầu khỏi quyền sách nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu mỉm cười trả lời:
“Mấy người bọn họ phối hợp cũng một chỗ, còn có Hăc Nguyệt có năng lực cường hóa.
Cho dù đụng phải quái vật loại hình S cũng có thế đối phó.
Tuy rằng sẽ phải khổ chiến, thế nhưng thế chất và năng lực của bọn họ đều là cấp thế giới, nên không có gì phải lo.”
Bạch Tuyết khẽ gật đầu nói:
“Chúng ta chỉ phái 4 người đi tiếp viện, nếu việc này truyền đến tai liên minh sẽ khiến bọn họ nghĩ không tốt về chúng ta.”
Lâm Siêu nhìn Bạch Tuyết một cái, trải qua mấy tháng không ngừng học tập tri thức nhân loại.
Thiếu nữ này đã không còn ngây thơ, không như vừa mới bước ra khỏi quan tài kính.
Thế nhưng tính cách vẫn không thay đổi, vẫn khiến cho hắn có cảm giác vô cùng quý mến.
“Chỉ có từng ấy người, chắc chắn sẽ khiến cho liên minh coi thường.”
Lâm Siêu mỉm cười nói tiếp:
“Nhưng kết quả mới quan trọng.
Bốn người bọn họ tương đương với 4 vạn binh lính.”
“Ta biết.”
Bạch Tuyết khẽ gật đầu nói:
“Thế nhưng, việc này sẽ làm bại lộ thân phận của bọn họ.
Có hay không sẽ làm cho quái vật và xác thối chú ý, chúng sẽ quay sang tấn công căn cứ của chúng ta?”
Lâm Siêu nhìn thẳng vào gò má trắng mịn của Bạch Tuyết, mỉm cười nói:
“Nếu đã lo lắng đến mức này, chứng tỏ cô đã nghiên cứu không ít binh pháp chiến lược? Cô nói không sai, sau khi Tinh Võng xuất hiện, quái vật và xác thối có rất nhiều phương pháp lợi dụng Tinh Võng tìm ra vị trí căn cứ của nhân loại.
Mà chúng ta cũng lợi dụng trận chiến này để bại lộ sức chiến đấu của chúng ta trong mắt của thiên hạ.”
“Có ý gì?”
Bạch Tuyết nhíu mày nghi hoặc nói.
“Bởi vì nhân số căn cứ của chúng ta quá thưa thớt, lại chiếm giữ địa thế cực kỳ hiểm trở dễ thủ khó công.
Bên trong liên minh có không ít căn cứ thèm muốn vị trí này.”
Lâm Siêu nói tiếp:
“Hơn nữa, quái vật và xác thối gian trá không thua kém gì nhân loại.
Chúng nó ngay cả tính cách cũng có, cho nên cũng coi chúng nó là một loại người.”
“Rất nhiều căn cứ lo lắng gây chú ý cho lũ quái vật, sợ trở thành thức ăn cho bọn chúng.
Thế nhưng, nêu quái vật biết căn cứ đó vô cùng cường đại, khiến chúng không thể làm được gì.
Bọn chúng sẽ nghĩ cục xương này quá cứng, sẽ không ai trong số chúng nguyện ý tiên phong đi gặm cục xương cứng này.”
“Cho nên, để thân phận của họ bại lộ ra ánh sáng, có thể tránh được rất nhiều phiền phức.
Hơn nữa, võ quán sắp mở ra.
Thời điểm này nên tuyên truyền một chút.”
Bạch Tuyết tỉnh ngộ, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ nói:
“Thế nhưng, một căn cứ mạnh có thể dọa lui những kẻ yếu hơn, nhưng cũng sẽ gây chú ý cho địch nhân cường đại.
Trong con mắt một số quái vật cấp Lĩnh chủ, đó chính là loại thức ăn ưa thích của bọn nó.”
Khóe miệng Lâm Siêu nhếch lên, nói:“Dựa vào thể chất của tôi, nếu muốn tăng lên cần phải đi săn quái vật loại hình S hoặc là cấp lĩnh chủ.
Nếu để chúng ta tự đi tìm sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Nếu để cho bọn chúng tự tìm đến đây không phải tốt hơn sao?”
Bạch Tuyết ngẩn ngơ một thoáng, lập tức gật đầu nói:
“Ta biết rồi, nếu đã như vậy thì bọn họ sẽ không có gì nguy hiểm.”
“Chỉ cần ta còn, bọn họ sẽ không sao cả.”
Ánh mắt Lâm Siêu nhìn xuyên qua cửa kính nhìn về phía bức tường thành cao vút nói:
“Tường lớn rồi cũng sẽ có lúc bị đổ.
Chỉ có làm cho những sinh vật đó biến mất hoàn toàn trên trái đất thì nhân loại mới an toàn.”
………
Bên trong căn cứ Long Chiến sĩ.
Bên trong phòng nghỉ của căn cứ.
Trong sảnh lớn, bốn người Lâm Thi Vũ, Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ và Lãnh Chân đang nằm ngồi ngả ngớn.
Tất cả lính cảnh vệ đều đã tập trung ra ngoài chiến tuyến, chỉ để lại hai người lính bảo về canh cửa.
Bọn họ ngồi trên ghế sa-lông ngáp dài.
“Chúng ta cứ chờ đợi như vậy sao?”
Hăc Nguyệt có cảm giác đừng ngồi không yên, thông qua tiếng hò hét từ phòng tuyến vọng lại, cô biết đàn thú đã tấn công đến sát phòng tuyến.
Tình huống bên ngoài không mấy lạc quan, nếu dựa vào tính cách trước đây của mình, không chừng đã sớm lao ra ngoài.
Đem tính mạng của mình liều mạng với lũ quái vật đến cùng.
Thế nhưng, Hăc Nguyệt biết nếu chỉ dựa vào nhiệt huyết và dũng khí là không thể nào cứu giúp được loại người.
Lâm Thi Vũ nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, con ngươi đã biến thành màu tím.
Bên trong con ngươi thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa điện.
Giúp Lâm Thi Vũ quan sát được rõ ràng tất cả những chuyện đang diễn ra ở ngoài phòng tuyến.
Căn cứ Long chiến sĩ đã sắp sụp đổ, nếu chỉ dựa vào binh lực hiện tại, căn cứ sẽ sớm bị đánh hạ.
“Cần chờ thêm một chút nữa.”
Lâm Thi Vũ nhẹ giọng nói.
Vưu Tiềm nghe hiểu được ý của Lâm Thi Vũ, trong lòng thầm kêu khổ.
Hắn là người không bao giờ muốn đi ra chiến trường.
Người khác chết hắn sẽ mặc kệ.
Trừ khi đó là mỹ nữ thì lại khác.
“Không phải cô muốn bọn họ chết nhanh một chút để mình được xuất thủ, cứu vớt thế giời à?”
Vưu Tiềm liếc mắt xem thái độ của Lâm Thi Vũ thế nào rồi nói tiếp:
“Dù sao tên Liêu Cương kia cũng coi thường chúng ta, không cần chúng ta xuất thủ.
Chúng ta há cớ gì phải xen vào chuyện này, nhiều quái vật như vậy cho dù là chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
Lâm Thi Vũ liếc nhìn hắn một cái, nói:
“Bản tiểu thư không có làm chuyện buồn chán như vậy.
Lần này quái vật xâm lấn có chút không bình thường.
Khi tôi tới đây đã dùng sóng điện tử cảm ứng qua, quái vật loại hình A có tới 12 con.
Không loại trừ còn có những quái vật có khả năng che dấu sóng điện tử, những quái vật như vậy có năng lực rất mạnh.
Nhiều quái vật loại A như vậy dễ dàng nuốt gọn căn cứ này, chỉ đơn giản như ăn một bữa ăn sáng mà thôi.Chỉ mấy tiếng đồng hồ là có thể săn phẳng cái căn cứ này.”
“Thế nhưng, chúng nó lại không có làm như vậy.
Dường như chúng nó đang chờ đợi điều gì đó.
Khi thấy căn cứ Viêm Hoàng và những căn cứ khác đưa quân tiếp viện thì tôi mới hiểu ra.
Chúng đang chờ đợi binh lực đến tiếp viện, tổng số người đến tiếp viện và người ở căn cứ Long Chiến sĩ có số lượng tương đương nhân số của 2 tòa căn cứ cộng lại.
Cùng một lúc chúng có thể tiêu diệt được 2 tòa căn cứ thì chúng thật sự rất có lời.”
“Dù sao, để tấn công một tòa căn cứ chúng sẽ phải trả giá không nhỏ.
Cho dù là căn cứ cỡ nhỏ, cũng có thể sỏ hữu tên lửa đạn đạo.
Thứ vũ khí này có thể gây ra thương tổn nghiêm trọng cho bọn chúng.”
Vưu Tiềm giật thót lên, nói:
“Vậy ý của cô là?”
“Có thể khiến nhiều quái vật loại hình A tụ tập, phía sau chúng nó nhất định có quái vật loại hình S!”
Lâm Thi Vũ híp mắt lại, nói:
“Tôi đang đợi cá lớn chui ra.
Chỉ hi vọng một mình Bộ Phàm không có dọa chúng sợ hãi mà bỏ chạy.”
Trang 163# 1
Chương 324: Năng Lực Của Bộ Phàm
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Cô và em trai cô đều cùng một loại người, đều rất thích dùng tính mạng của người khác để làm mồi câu.”
Vưu Tiềm thầm nói:
“Người bên ngoài không ngừng chết đi, cô vẫn thoải mái mà ngồi ở đây sao?”
“Anh cảm thấy không ngồi yên được, có thể đi ra hỗ trợ.”
Lâm Thi Vũ cười nói.
Vưu Tiềm hừ nhẹ một tiếng, nói:
“Ai bảo cô tôi đứng ngồi không yên, tôi đi làm một giấc đây, đừng có quấy rầy.”
Lâm Thi Vũ nhìn Hắc Nguyệt, sau đó cầm lấy tay cô và nói:
“Nếu cảm thấy khó chịu, cứ ra hỗ trợ bọn họ.
Chỉ cần không để lộ năng lực của mình ra là được.
Khiến chúng nó sợ hãi chạy trốn.”
Hắc Nguyệt khẽ lắc đầu, cúi mặt không nói.
……….
Ngoài cổng chính phòng tuyến thứ hai.
Đàn thú đã lao đến sát tường thành, thi thể quái vật ngày một một chất chồng, hiện đã cao bằng một nửa bức tường.
Trong đàn thú, có một số sinh vật biến dị có sức bật rất mạnh trực tiếp lao thẳng lên trên phòng tuyến.
Hỗn chiến với binh lính, gây cản trở hỏa lực, khiến cho càng lúc càng có nhiều quái vật biến dị leo lên tường rào.
Quyền chủ động chiến trường đã rơi vào tay đàn thú, loài người trở nên yếu thế, sự suy tàn dần mở rộng.
Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, trên phòng tuyến thứ hai khắp nơi khói lửa mù mịt.
Tiếng súng từ phe nhân loại dần trở nên thưa thớt, quái vật biến dị như thủy triều cuốn tới từ bốn phương tám hướng dường như muốn nuốt chửng căn cứ,
Rầm! Rầm!
Quái vật đầu trâu bước từng bước nặng nề đi đến trước phòng tuyến.
Bức tường thành cao 20 mét, nhưng cũng chỉ cao đến ngang ngực nó.
Mà nhân loại trên phòng tuyến đã loạn thành bầy, nhốn nháo chạy trốn.
Phụp phụp phụp…
Những viên đạn từ súng máy hạng nặng không ngừng bắn về phía quái vật khổng lồ.
Những viên đạn bắn trúng ngực nó, những viên đạn xoay tròn tạo nên lực xuyên thấu cực mạnh, mức độ bao phủ dày đặc như mưa.
Da thịt trên người nó không ngừng rung lên, nhưng lại không làm tổn thương được nó, thậm chí đến một vết thương nhỏ cũng không có.
Bởi vì bao bọc bên ngoài cơ thể của quái vật đầu Trâu là một lớp giáp xác rất dầy!
À…uôm!
Quái vật đầu Trâu rống lên một tiếng giơ cao cánh tay của nó lên đập xuống phòng tuyến.
Quả đấm to như một viên thiên thạch, thế như vạn quân lao xuống.
Không có ai nghi ngờ đạo phòng tuyến thứ hai có thể đứng vững được sau khi nắm tay to lớn này nện xuống.
Ở vị trí nắm đấm của quái vật nện xuống, rất nhiều binh lĩnh rời khỏi vị trí chiến đấu chạy trốn tán loạn.
Thế nhưng, tốc độ quả đấm nện xuống quá nhanh, rất nhiều người không kịp chạy thoát.
Xoẹt!
Bỗng nhiên, trong không khí vang lên một tiếng rít rồi một lưỡi đao lớn màu đen có hình bán nguyệt.Từ phía sau cắt ngang không khí bay tới, tốc độ cực kỳ nhanh.
Trong nháy mắt chém trúng ba ngón tay trên bàn tay khổng lồ đó, một luồng máu bắn phụt ra.
Từ phía hậu phương Bộ Phàm bình thản đi tới, bước chân nhẹ nhàng chẫm rãi.
Nhưng chỉ trong nháy mắt đã vượt qua mấy chục mét, đi tới phòng tuyến.
Một luồng ánh sáng xanh lóe lên từ người Bộ Phàm, luồng ánh sáng từ từ tụ lại biến thành một bộ áo giáp màu xanh.
Nếu như Lâm Siêu ở chỗ này sẽ nhận ra đó chính là bộ chiến giáp lần đầu hắn có được, Thủy thần Chiến giáp!
Chiến giáp hiện ra, Bộ Phàm như biến thành một nữ Võ Thần đứng sừng sững trên tường thành.
Quái vật đầu Trâu co rụt tay lại, vết thương trên những ngón tay của nó lấy tốc độ khó mà tin được đang dần khép lại.
Chỉ trong vài cái hô hấp đã liền lại, đến một vết sẹo cũng không có.
Loại tốc độ hồi phục này quả thực làm cho người ta vô cùng khiếp hãi.
Quái vật đầu Trâu dường như ý thức được nhân loại đứng trước mặt nó không giống như kẻ còn lại.
Đôi mắt đỏ rực tràn đầy hung tàn nhìn chằm chằm vào Bộ Phàm, đột nhiên hai cánh tay mọc đằng sau lưng của nó chụp lấy lưỡi búa khổng lồ.
Bổ thẳng xuống đầu Bộ Phàm, dường như muốn cùng một lúc chém đôi người Bộ Phàm và cả bức tường làm hai nửa.
Vẻ mặt Bộ Phàm bình tĩnh, bên trong đôi con ngươi màu đen hiện lên vòng xoáy nhỏ.
Ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía lưỡi búa đang bổ xuống, cô không có bất cứ phản ứng nào, dường như có ý định sử dụng thân thể máu thịt này để đón đỡ.
Binh lính đứng xung quanh sợ hãi hét lên.
Nhưng, một màn kì dị xuất hiện, những ngón tay trên bàn tay cầm rìu của quái vật đầu Trâu bắt đầu biến thành màu đen.
Giống như một thứ gì đó có sinh mạng, chúng làn tràn với tốc độ rất nhanh.
Trên mặt quái vật đầu trâu lộ vẻ hoảng sợ, nó tức giận gầm lên một tiếng, dùng sức tiếp tục chém xuống.
Lúc này, những mảng màu đen đã lan đến cùi trỏ của nó, từ trong đôi mắt của Bộ Phàm lóe lên một tia sáng lạnh.
Mảng màu đen dừng lại, chỉ một giây sau đó hai cánh tay của quái vật đầu trâu biến mất trong hư không, mà không để lại bất cứ dấu vết nào.
Những phần cơ thể bị mảng đen bao trùm đã biến mất.
Lưỡi búa bằng đá không còn được nắm giữ bởi hai bàn tay, nặng nề từ trên cao rơi xuống.
Thân ảnh của Bộ Phàm lóe lên một cái lướt sang bên cạnh 10 mét, thuận lợi tránh thoát lưỡi búa rơi xuống.
Lưỡi búa rơi xuống kêu đánh rầm một tiếng làm bốc lên một cơn cuồng phong thổi tung mái tóc trên đầu cô.
Máu từ vị trí cánh tay bị biến mất tuôn ra ồng ộc, giống như một thác nước chảy xuống tường thành.
Quái vật đầu trâu thống khổ ngửa đầu lên trời gầm rống, đồng thời lui về phía sau vài bước.
Năng lực có thể vô thanh vô tức hủy diệt hai cánh tay của quái vật đầu trâu, sức mạnh đó khiến cho nó cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Cuối cùng nó biết được kẻ nhân loại bé nhỏ kia không phải là thứ mà nó có thể đối phó được.
Bàn chân Bộ Phàm khẽ động, vừa muốn thừa thắng truy kích.
Thì đột nhiên từ trong đàn thú, phía sau lưng quái vật đầu trâu lao ra một con quái vật cao khoảng bảy tám mét, đó là một con sói biến dị 3 đầu.
Toàn thân nó mọc rất nhiều con mắt màu hồng vô cùng quỷ dị.
Nếu luận về hình dáng…
Kích thước của con quái vật này chỉ cao đến ngang hông của quái vật đầu trâu, là một con quái vật loại hình B.
Bàn chân Bộ Phàm dừng lại, hai hàng lông mi hơi nhíu lại, từ năng lượng tỏa ra từ con quái vật loại hình B này.
Cô có thể cảm ứng được sức mạnh của nó không hề thua kém quái vật đầu trâu.
Chíu chíu chíu.
Những con mắt trên cơ thể của sói ba đầu đột nhiên đồng loạt mở ra, từ trong những đôi mắt đó có những tia sáng bắn về phía Bộ Phàm.
Những tia sáng có lực xuyên thủng rất mạnh, toàn bộ bức tường bị xuyên thủng, đồng thời những tia sáng cũng bắn về phía Bộ Phàm.
Thân ảnh Bộ Phàm lóe lên, nhẹ nhàng tránh thoát những tia sáng này.
Tuy cô có Thủy thần Chiến giáp bảo vệ, thế nhưng cũng không dám đón đỡ đòn tấn công quỷ dị này.
Bởi vì lực sát thương của nó khiến cho da đầu người ta tê dại lại.
…………..
Trên một tòa nhà cao tầng cách căn cứ 30 dặm.
Người thanh niên mặc âu phục màu đen mỉm cười, phóng tầm mắt tới chiến trường trước mặt, hắn vén lọn tóc mai một bên lên, nói:
“Quả nhiên xuất hiện, xem ra chính là kẻ có bài dành đệ nhất nhân trên bảng chiến đấu.
Xem ra tốc độ của nàng ta cũng phải gấp 100 lần.
Nghe nói căn cứ Viêm Hoàng nắm giữ một di tích tiền sử, có thể khiến cho thể chất tăng lên nhanh chóng.”
Hắc Hổ một sừng gầm nhẹ một tiếng.
“Yên tâm đi, đợi lát nữa bắt được ta sẽ chỉ lấy trái tim thôi, còn lại nhường cho ngươi toàn bộ.”
Người thanh niên mặc âu phục đen mỉm cười nói tiếp:
“Tuy nhiên, nếu dựa vào năng lực của mấy tên thủ hạ của ngươi, chúng nó sẽ không ăn thua đâu.
Ngươi nói xem, đến phiên ta xuất thủ hay là nhường cho ngươi đây? Nếu như là ta sẽ muốn toàn bộ nội tạng của nàng.”
Hắc Hổ nghiêng đầu nhìn hắn một cái, gầm lên một tiếng, móng vuốt vỗ nát vách tường bằng xi măng tồi thả người nhảy xuống.
Thân ảnh của nó lao về phía chiến trường, trong nháy mắt đã biến mất, tốc độ nhanh khó mà tưởng tượng được!
Trang 163# 2
Chương 325: Đột Biến
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Phòng chỉ huy.
Đám người Liêu Cương, La Kiếm, Triệu Thuẫn, Tôn Vũ cũng với các vị tướng quân và tham mưu trưởng đang quan sát thế cục chiến trường thông qua hình ảnh truyền về.
Thông qua video bọn họ có thể nhìn thấy rõ Bộ Phàm đang từng bước đẩy lùi quái vật đầu trâu và quái vật sói biến dị 3 đầu.
Chỉ là, quá trình chiến đấu cụ thể diễn ra như thế nào thì bọn họ không thể nào biết được.
Bởi vì những đòn tấn công diễn ra quá nhanh, thiết bị ghi hình không có cách nào nắm bắt kịp tốc độ ra đòn.
Thế nhưng, thông qua lực phá hoại của súng máy hạng nặng, súng laser…có thể thấy được lực lượng của quái vật loại hình A đáng sợ thế nào.
Mà Bộ Phàm lại sử dụng phương thức quỷ dị thần bí khó lường hủy diệt hai tay của quái vật loại hình A.
Thủ đoạn như vậy khiến cho tất cả mọi người trong phòng chỉ huy đều hít một hơi khí lạnh, vừa kinh sợ vừa vui mừng.
“Đây là năng lực của cô ta sao…”
Triệu Thuẫn nhìn video, bỗng nhiên nghĩ tới đoạn video chiến đấu trên Tinh Võng.
Trong đoạn video kia hắn thấy Bộ Phàm chỉ nhẹ nhàng nâng tay một cái dễ dàng giết chết quái vật loại hình A.
Tuy con quái vật loại hinh A đó so với quái vật đầu trâu này dường như kém vài phần.
Thế nhưng năng lực quỷ dị như vậy khiến cho người khác vô cùng sợ hãi.
Sắc mặt La Kiếm trở nên âm trầm, nếu lúc trước hắn chỉ có một chút kiêng kị.
Nhưng khi nhìn thấy Bộ Phàm xuất thủ, hắn đem thiếu nữ này phân ra cấp độ ‘Nguy hiểm’.
Mà trước đấy Bộ Phàm nói phía trên cô ta còn có hai người nữa.
Bởi vậy có thể thấy được nội tình căn cứ Viêm Hoàng kinh khủng đến thế nào.
Điều khiến hắn vui mừng chính là, có Bộ Phàm tọa trấn về cơ bản cục diện đã ổn định.
Tiếp theo chỉ cần cố gắng tử thủ ba phương còn lại là được.
“Đi về phía Đông là Giang Đồng và Mễ Thanh, bọn họ đang đánh nhau với 2 con quái vật loại hình A.”
Từ bên ngoài có một viên thiếu tướng trẻ kích động chạy vào thông báo:
“Hai người bọn họ cùng với hai con quái vật loại hình A quần đấu trên chiến trường.
Cuộc chiến đấu ảnh hưởng đến những quái vật biến dị xung quanh, tạo thành thương vong lớn cho bọn chúng.”
“Tình huống chiến đấu sao rồi?”
Liêu Cương vội vàng hỏi.
“Đang chiếm thượng phong.”
Viên thiếu tướng trẻ hưng phấn nói:
“Hai người bọn họ không hổ là thành viên của Thập đại Chiến sĩ, nhất là Giang Đồng không ngừng đánh cho loại hình A lui lại.
Nếu không có gì bất ngờ, chiến thắng chỉ là sớm hay muộn!”
“Tốt!”
Liêu Cương phấn chấn vung quyền nói.
Những vị tướng quân cùng tham mưu trưởng đều vô cùng hưng phấn.
“Nhìn kìa!”
Đột nhiên một người đàn ông trung niên mang quân hàm đại tướng bỗng nhiên chỉ tay vào màn hình, âm thanh run rẩy, mang theo sự kinh hãi:
“Điểm đỏ! Lại xuất hiện thêm một điểm đỏ!”
Mọi người kinh ngạc, vội vàng ngước mắt hướng về phía màn hình.
Chỉ thấy trong giữa bầy thù đang tập trung phía trước căn cứ, ngoài bốn điểm đỏ lớn có từ trước đó, đột nhiên xuất hiện một điểm đỏ khác.
Mà điểm đỏ này từ bên ngoài chiến trường lao vào.
Nó hướng thẳng về phía căn cứ, tốc độ nhanh vô cùng.
Mà điều quan trọng chính là năng lượng ba động của điểm đỏ này khác xa so với 4 điểm đỏ trước đó.
Nếu như năng lượng phát ra từ cơ thể của quái vật loại hình A có kích thước bé như một quả nho.
Thì điểm đỏ vừa mới xuất hiện có kích thước như một quả bi-a.
Điểm đỏ to như quả bóng bi-a lao vào chiến trường hỗn loạn, dường như có thể dễ dàng đánh bại toàn bộ chiến trường.
“Cái này, năng lượng sinh mệnh ba động…”
“Quá mạnh mẽ, sao lại có sinh mệnh năng lượng mạnh mẽ như vậy.
Chắc chắn nó không phải là loại hình A, đây là…”
“Loại hình S!!!”
Trong phòng chỉ huy, sắc mặt mọi người trở nên trắng bệch.
Loại hình S chính là một tồn tại đỉnh cấp.
Cho dù có chủ động tìm kiếm cũng khó có thể tìm thấy một con.
Cấp độ tiến hóa của nó đã vượt qua loài người.Ở giai đoạn hiện tại chính là một tồn tại vô địch!
Cho dù là bom nguyên tử hay siêu cấp súng laser cũng không thể nào làm tổn thương được quái vật như vậy.
Nếu chỉ số thông minh của nó giống như đồng loại của nó ở thời đại trước đây.
Chỉ có bản năng nguyên thủy.
Thì có thể lợi dụng mưu kế, dẫn dụ nó đến khu vực bố trí bom hạt nhân để đánh chết.
Thế nhưng, ở thời đại này trí tuệ của chúng nó không thua kèm gì so với nhân loại, bọn chúng đã xuất hiện trí thông minh.
Cho dù không có trí thông minh như của loài người, nhưng chỉ cần dựa vào trực giác nó cũng dễ dàng thoát khỏi cạm bẫy của loài người tạo ra.
“Sao có thể như vậy được!”
Cổ họng Liêu Cương khô khốc, loại hình S xuất hiện đã bóp nát hi vọng cuối cùng của hắn.
Chỉ cần một mình nó cũng có thể nuốt hết toàn bộ căn cứ.
Sắc mặt La Kiếm trở nên khó coi, hắn không ra chiến trường là do lo lắng có chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
Điều đó không có nghĩa là năng lực chiến đấu của hắn yếu ớt.
Bởi vì nếu chính diện giao chiến hắn có đủ năng lực giết chết quái vật loại hình A.
Thế nhưng, đối với loại hình S lại khác, có lẽ chỉ vừa chạm mặt nó có thể bóp nát hắn!
“Tôi đã sớm nghĩ tới vấn đề này.”
Hai mắt Triệu Thuẫn trợn trừng, vẻ mặt tuyệt vọng nói:
“Quái vật lĩnh chủ có ý thức rất mạnh, có nhiều quái vật loại hình A như vậy chứng tỏ phía sau có sinh vật nào đó đang trấn áp bọn chúng.
Hóa ra chính là quái vật loại hình S…”
Những vị tướng quân và tham mưu trưởng sắc mặt xám ngoét.
Trước lực lượng tuyệt đối mọi âm mưu thủ đoạn đều trở nên vô dụng.
Lúc này, trên màn hình, con quái vật loại hình S đã đến trước của chính của phòng tuyến.
Xuất hiện trước mắt mọi người.
Chỉ thấy đó là một con Hắc Hổ cao chừng 3 mét, phía trên đinh đầu nó có một cái sừng nhỏ bằng thịt.
Lúc nãy nó đạp không mà tới, từ đó có thể nhìn ra nó có năng lực khống chế khí lưu.
Hắc Hổ chậm rãi hạ xuống đầu vai của quái vật đầu trâu.
Vừa hạ xuống, Hắc Hổ đã nhìn chằm chằm vào Bộ Phàm.
Từ trên video đám người Liêu Cương nhìn thấy Hắc Hổ thì không tự chủ có cảm giác hít thở không thông, sợ hãi hoảng loạng.
Tuy chỉ nhìn trên màn hình, những bản thân bọn họ cảm thấy lạnh lẽo, giống như từ dưới nước lạnh chui lên.
Loại cảm giác băng giá lạnh lẽo từ sâu trong xương tủy, nhất là cảm giác tà ác từ người Hắc Hổ tỏa ra dường như có thể dễ dàng thôn phệ linh hồn của bọn họ.
Khi Hắc Hổ hạ xuống đầu vai của quái vật đầu trâu, ngay lập tức thân thể quái vật đầu trâu trở nên cứng ngắc.
Nó quên đi cảm giác đau đớn từ hai tay, thân thể đứng im không dám cử động.
Bộ Phàm từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hai mắt của Hắc Hổ.
Áo giáp màu xanh tôn lên thân hình tuyệt mỹ, giống như một thanh lợi kiếm, bất khuất kiên cường!
………..
Trong phòng nghỉ.
Lâm Thi Vũ đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì đột nhiên ngẩn người ra, sau đó sắc mặt lộ ra vẻ vui mừng, nói:
“Cá lớn rốt cuộc cũng tới, Bộ Phàm chính là mồi câu mới khiến cho con cá lớn kia xuất hiện.”
“Đến lượt chúng ta rồi sao?”
Vưu Tiềm mở to hai mắt, ngái ngủ nói.
Lâm Thi Vũ liếc mắt nhìn hắn, nói:
“Có muốn tôi nói với Tiểu Siêu là cậu ở rất lười biếng không?”
“Cái gì!”
Vưu Tiềm ngồi bật dậy, chính khí lẫm liệt nói:
“Tất cả đừng cản, hiện tại tôi sẽ xông ra ngoài.
Người nào thử ngăn cản xem!”
Lâm Thi Vũ và Hắc Nguyệt tức giận nhìn hắn diễn trò.
Lâm Thi Vũ vươn người một cái vừa muốn đứng lên.
Thế nhưng, đột nhiên giật mình rồi chậm rãi quay đầu lại nhìn về cửa sổ phía Bắc.
Ánh mắt xuyên qua cửa sổ thủy tinh, dường như có thể nhìn thấy phòng tuyến phía đó.
Cô thấp giọng thì thầm nói:
“Năng lượng như vậy…Dường như…Có một thứ gì đó rất kỳ lạ.”
Trang 164# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Liên Thành Quyết [Audio] Liên Thành Quyết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Lien-Thanh-Quyet-Truyen-Audio.jpg)







