[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 55 : Gen Tiền Sử (c271-c275)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Gen Tiền Sử
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nghĩ là làm, Lâm Siêu sử dụng cây tiến hóa trong cơ thể mình tiến hành phân tích cấu trúc Gen của đôi cánh rồng.
Sau khi cây tiến hóa phân tích xong, tất cả số liệu đã xuất hiện trong đầu hắn.
Lâm Siêu dựa theo số liệu đã phân tích tiến hành mô phỏng hình dạng Gen của đôi cánh rồng.
Trải qua phân tích của cây tiến hóa Lâm Siêu mới có thể biết được tại sao đôi cánh rồng của mình lại được cải tạo.
Trên thực tế đôi cánh rồng này chính là đôi cánh của một con rồng sống ở Kỷ Daya.
Sau khi nó bị mổ xẻ, bộ Gen của nó đã trải qua quá trình xử lý Gen, cải tạo mà thành.
Giống như trạng thái Hắc Vũ vậy, chính là sau khi tiến hành cải tạo vẻ bên ngoài của nó càng trở nên xinh đẹp.
Đương nhiên, lúc mới bắt đầu trạng thái Hắc Vũ cũng không chỉ có vẻ bề ngoài xinh đẹp.
Những sợi lông trên đôi cánh rồng có thể bắn ra ngoài giết chết kẻ địch.
Đồng thời khả năng phòng ngự của tăng lên một cấp.
Gen trong cơ thể Lâm Siêu có cấu tạo giống như thủy ngân vậy, có thể biến hóa thay đổi đủ loại hình dạng.
Những số liệu bộ Gen của đôi cánh rồng đã hiện ra trong đầu hắn.
Bộ Gen trong cơ thể Lâm Siêu căn cứ theo những số liệu đó bắt đầu mô phỏng, tiến hành thay đổi hình dạng Từ hình dáng mềm mại không có hình thù cố định như thủy ngân, dần biến đổi thành một quả cầu, từ qua cầu đó mọc ra năm cái gai nhọn.
Hình dáng Gen này không giống với hình dáng Gen của người hay động vật.
Từ năm cái gai này tòa ra một cỗ khí tức vô cùng tà ác, quái dị.
Mà năm cái gai nhọn này cũng giống như những cây cột thu phát tín hiệu.
Ngoại trừ hình dáng thay đổi, màu sắc đỏ tươi ban đầu đã chuyển sang đen kịt.
Cũng lại giống như hố đen vũ trụ, từ trong nhân tế bào mở hồ tỏa ra một vòng hồng quang yêu dị.
Toàn bộ tế báo phát sáng, chiếu ra một luồng ánh sáng ma mị, giống như bên trong đó đang thái nghén thứ gì đấy.
Gen cánh rồng, hoàn thành quá trình mô phỏng!
Lâm Siêu mở mắt ra, cùng lúc đó là năng lực ‘Tia sáng Khúc xạ’ cũng mở ra, hình ảnh của Lâm Siêu cũng hiện ra trong mắt của chính hắn.
Điều khiến hắn chú ý là làn da trên cánh tay hắn chuyển sang màu đỏ sậm, những mạch máu nhô hẳn lên trên bề mặt da.
Những mạch máu này cũng giống hệt như lớp da bên ngoài đôi cánh rồng.
Cũng tỏa ra một luồng khí tức vô cùng tà ác.
Trừ làn da trên cánh tay hắn những vị trí khác không có gì thay đổi.
Lâm Siêu suy đoán có lẽ là số liệu của đôi cánh rồng đã bị thiếu sót.
Nếu không sau khi mô phòng thành công, bộ dáng của hắn sẽ biến thành bộ dáng của chủ nhân đích thực của đôi cánh này.
Biến thành một con rồng!
Thế nhưng, đôi cánh rồng đã trải qua quá trình cải tạo.
Bộ Gen nguyên thủy của nó bị thiếu hụt rất nhiều.
Số liệu Gen không hoàn chỉnh, vì thế Lâm Siêu mới không có cách nào biến hình hoàn toàn.
Mặc dù có chút tiếc nuối, không có cơ hội hợp làm một thể với đôi cánh rồng, nhưng đó cũng là một thu hoạch lớn.
Lâm Siêu không chế khí hoàng kim trong cơ thể mình chui vào trong đôi cánh rồng.
Da dẻ đỏ sậm bên ngoài đôi cánh rồng từ từ chuyển sang màu vàng rực rỡ.
Giống như được làm bằng vàng vậy, hóa thành một đôi cánh hoàng kim.
Vút!
Tốc độ của Lâm Siêu bỗng nhiên tăng lên gấp đôi, giống như một mũi tên rời cung, bay vút ra ngoài.
Thân hình của Lâm Siêu ngay lập tức va đập vào lũ chim trước mặt.
Lâm Siêu không dùng cổ thương tấn công bọn chúng, mà đem tất cả nguồn năng lượng còn sót lại trong cơ thể mình truyền hết vào Thủy thần Chiến giáp.
Cả người hắn như biến thành một quả đạn pháo khổng lồ, mạnh mẽ cứng rắn va chạm, phá hủy tất cả những gì cản đường.
Ầm ầm ầm ầm…
Rất nhiều chim biến dị bị thân thể Lâm Siêu đâm phải ngay lập tức nổ tung, biến thành một đám mưa máu.
Được chiến giáp bảo vệ, Lâm Siêu như biến thành một tảng thiên thạch cứng rắn không có gì có thể phá vỡ.
Trong đàn chim có một số con trí thông minh phát triển hơn đồng loại, ý thức được nguy hiểm, lập tức nghiêng người nè tránh.
Vút!
Lâm Siêu biến thành một đạo kim quang có tốc độ gấp tám lần tốc độ âm thanh.
Lao vụt ở phía trên đường phố, chỉ trong chớp mắt đã thoát khỏi vòng vây của đàn chim biến dị.
Mười mấy giây sau xung quanh Lâm Siêu đã không còn sót lại một bóng chim nào.
Thế nhưng, vì lo lắng thị giác siêu viễn trình của lũ chim biến dị vẫn có thể nhìn thấy mình từ khoảng cách rất xa.
Cho nên Lâm Siêu không có dừng lại mà tiếp tục bay về phía trước.
Mấy phút sau, từ trên bầu trời khu vực ngoại thành của thành phố này, hắn đã bay sang thành phố khác.
Sau lưng hắn đã sớm không còn bóng dáng của bất kỳ một con chim nào.
Đến bây giờ Lâm Siêu mới thở phào nhẹ nhõm, hạ thấp độ cao, bay vào trong một tòa nhà đổ nát.
Thu hồi đôi cánh rồng, sau đó lấy ‘Tử thi phấn’ rắc lên người mình, che dấu khí tức, vì hắn lo lắng lũ chim biến dị chưa từ bỏ ý định vẫn một mực đuổi theo đằng sau.
Lúc này, đầu óc của hắn có cảm giác vô cùng choáng váng, trời đất quay cuồng, thân thể lảo đảo, suýt nữa thì té ngã.
Lâm Siêu tựa lưng vào vách tường thở hồng hộc, đôt nhiên hắn có cảm giác mũi mình có gi đó nóng nóng chảy ra.
Đưa tay lên quẹt ngang, thì có cảm giác nhơm nhớp, Lâm Siêu cúi đầu nhìn hóa ra đó là máu mũi.
Tấm mắt trước mặt hắn trở nên mơ hồ, hình ảnh nhòe đi.
Lâm Siêu cố gắng cắn chặt hàm răng, hắn biết một khi mình rơi vào hôn mê có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Hơn nữa, xung quanh đây bất cứ lúc nào cũng sẽ xuất hiện một vài con xác thối lao vào ăn thịt hắn.
“Không thể ngủ!”
Lâm Siêu gắt gao cắn chặt hàm răng, cố gắng một lần nữa đứng lên.
Thế nhưng hai chân và hai tay của hắn đã mất đi cảm giác, không có cách nào bắt chúng làm theo yêu cầu của mình.
Mí mắt sụp xuống nặng trĩu, không thể nào mở ra được.
“Không được ngủ…”
Lâm Siêu liều mạng gào thét, nhưng hai mí mắt không thể điều khiển được, từ từ nhắm lại.
Cho dù hắn có cố gắng thế nào,nhưng cơ thể của hắn dần rơi vào trạng thái bất động.
Nhịp đập trái tim, mạch đập, máu huyết lưu thông cũng từ từ chậm lại.
Hô hấp lúc có lúc không, đối với người bình thường ở tình trạng mất đi tri giác như vậy đã rơi vào hôn mê.
Thế nhưng, Lâm Siêu không giống như vậy.
Ý trí của hắn vô cùng ngoan cường, có thể thoát khỏi ràng buộc của cơ thể.
Tuy rằng thân thể hắn không thể nào chịu nổi sự tấn công của nọc độc.
Thế nhưng, ý chí của hắn vẫn không ngững giãy dụa.
“Chống đỡ!”
Lâm Siêu cắn chặt hàm răng, cố gắng kích thích hệ thống thần kinh, nỗ lực khống chế cử động ngón tay.
Nhưng mà, hệ thống thần kinh đã hoàn toàn tê liệt, cho dù hắn có kích thích thế nào đi chẳng nữa thì cơ thể của hắn cũng không phản ứng lại.
Lẽ nào hắn phải trơ mắt nhìn thân thể của mình chết đi?
Một khi thân thể chết đi, ý có mạnh mẽ đến nhường nào thì cuối cùng cũng sẽ biến mất.
Lâm Siêu không hề từ bỏ nỗ lực của mình, hắn vẫn tiếp tục không nghừng thử nghiệm.
Nếu như sắp chết hắn sẽ thản nhiên đối mặt với nó.
Nhưng nếu vẫn còn hi vọng, hắn sẽ không buông tay, liều mạng đến cùng!
Rất lâu sau!
Hắn có cảm giác dường như đã trôi qua một thể kỷ.
Dưới sự nỗ lực không ngừng, Lâm Siêu cuối cùng cũng thành công kích thích giác quan của mình.
Hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ, mùi vị, âm thanh bên ngoài.
Trong không khí vẫn tràn ngập thứ mùi mục nát, thối rữa.
Cái mùi này vô cùng quen thuộc đã ngấm sâu vào trong xương tủy của hắn.
Lâm Siêu ngay lập tức cảnh giác, xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ có tiếng gió thổi, cũng với âm thanh của những trang giấy loạt xoạt trong gió.
“Grào!”
Bỗng nhiên không có bất cứ một dấu hiệu nào, một tiếng gầm gừ cách Lâm Siêu mười mấy mét vọng tới.
Trang 137# 1
Chương 272: Hoàng Tộc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nghe thấy âm thanh gầm gừ phát ra từ cổ họng mục nát, trong lòng Lâm Siêu cảm thấy nặng nề.
Tuy trên người hắn đã có tử thi phấn giúp che dấu khí tức.
Nhưng lũ xác thối bây giờ không giống như thời điểm ban đầu.
Bọn chúng đã trải qua nhiều lần biến đổi, thể chấp gấp mười mấy lần, tế bào não đã phát triển trở lại, sinh ra trí thông minh tương đương với động vật cấp thấp.
Cho dù nó không đánh hơi thấy Lâm Siêu nhưng ít nhất nó có thể nhận ra hình dáng của hắn chình là nhân loại.
Chỉ cần là con mồi, cho dù đó có là xác chết thì chúng nó vẫn cắn xé, gặm nhấm ngon lành.
Hô hấp của con xác thối trở nên dồn dập, gầm nhẹ một tiếng chạy đến trước mặt Lâm Siêu.
Nó không vội vàng nhào tới ăn thịt mà dùng cánh tay mục nát của nó đẩy nhẹ Lâm Siêu mấy lần.
Sau khi không thấy Lâm Siêu có phản ứng gì, hai mắt nó hiện ra vẻ hưng phấn nhào lên vai hắn, há to cái miệng đỏ như chậu máu với những cái răng nanh sắc bén cắn vào gáy Lâm Siêu.
Ý thức của Lâm Siêu ngay lập tức có sự giãy dụa chống lại, nhưng cơ thể hắn lại không hoạt động.
Không có nguồn năng lượng cung cấp, Gen chiến giáp đã chìm vào trong cơ thể.
Lâm Siêu lúc này đã trở nên hoàn toàn trần truồng nằm trên đất.
Tuy rằng thể chất của hắn rất cao, nhưng nếu con xác thối này ra sức cắn xé, cũng có thể cắn rách da thịt của hắn.
Máu sẽ chảy ra, mà thể chất của Lâm Siêu lại như là một thứ thuốc đại bổ đối với con xác thối cấp thấp này.
Không chừng chỉ uống một chút máu của Lâm Siêu sẽ làm cho con xác thối này nhanh chóng tiến hóa.
Rắc!
Đúng lúc này, có một tiếng xương gãy vang lên rất nhỏ, cùng lúc đó vang lên âm thanh của Anubis, nó lẩm bẩm:
“Tên tiểu tử nhà ngươi mà cũng có ngày hôm nay sao.
Nếu không phải do tế bào thần tính của ta không sợ thứ chất độc bình thường này.
Không chừng ngươi đã bị một con xác thối cấp thấp này ăn thịt mất rồi, thật là mất mặt quá đi.”
Lâm Siêu ngẩn người ra, không nghĩ tới Anubis trong cánh tay phải lại không bị làm sao.
Vừa này hiển nhiên là nó đã ra tay giúp đỡ, mới giúp hắn tránh thoát nguy hiểm.
Đáy lòng hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức tiếp tục tập trung chú ý, dùng ý chí tiếp tục kích thích thần kinh trung ương.
Chỉ cần thân thể có thể cử động, thì hắn sẽ có năng lực tự vệ nhất định.
Từ tình trạng của bản thân lúc này, hắn có thể biết được nọc độc của con thằn lằn không phải là một loại kịch độc trí mạng.
Bằng không toàn thân hắn đã bị thối rữa, không có cách nào chữa trị được.
Nọc độc của nó sẽ khiến toàn thân con mồi bị tê liệt, sau đó nó mới bắt lấy và giết chết con mồi.
“Này, hiện tại hắn đã hôn mê.
Ngươi thấy chúng ta có nên nhân lúc này cướp đoạt lấy thân thể của hắn hay không?”
Âm thanh oán hận của Hủy Diệt Giả bỗng nhiên vang lên.
Trên cánh tay phải lúc này đã mọc ra một cái mồm, một âm thanh lạnh nhạt phát ra:
“Ta sẽ biết tiểu tử nhà ngươi rồi sẽ nói như vậy, nếu như có thể chiếm cứ thân thể của hắn, thì lúc nào còn đến lượt ngươi?”
“Ngươi có ý gì?”
“Ý ta rất đơn giản.
Ta với hắn đã sớm hợp làm một thể, căn bản không có cách nào chiếm cứ thân thể này.
Trừ khi ta lột xác, đạt đến cấp bậc kia.”
“Ngươi không được, nhưng ta có thể.
Ngươi yên tâm, sau khi ta xâm chiếm cơ thể hắn.
Nhất định sẽ đổi xử tử tế với ngươi.
Chúng ta đều cùng một loại người, ta hiểu ngươi cần gì, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi đâu.”
Hủy Diệt Giả cười nói.
“Ngươi?”
Anubis liếc nó một cái, nói:
“Ngươi còn chưa xứng, không tin ngươi có thể thử xem.
Tuy bản thể của ta chỉ là một cánh tay, thế nhưng muốn đối phó với ngươi lại dễ như ăn cháo.
Nếu ngươi làm cho ta khó chịu, ta sẽ không ngại mà muốt chửng tế bào thần tính của ngươi đâu.”
“Hừ! Cơ hội hiếm có.
Ta không muốn tranh ăn với ngươi.
Tuy sức mạnh hiện nay của ta không có cách nào đánh bại ngươi.
Thế nhưng ngươi cho rằng đây là bản thể của ta hay sao? Ngươi đã bao giờ nghĩ tại sao ta lại nhỏ bé yếu ớt như thế này, mà lại bị trấn áp bên trong cung điện của Trí giả? Từ trước tới giờ, hình như ta vẫn chưa giới thiệu cho các ngươi biết tên của ta là gì?”
Hủy Diệt Giả hóa thành một thứ chất lỏng sền sệt đen sì từ cổ tay Lâm Siêu di chuyển lên ngực hắn.
Thứ chất lỏng sền sệt nhanh chóng biến thành một người tí hon chỉ cao bằng một ngón tay.
Đó là một người Atlantis anh tuấn, với hai cái tai dài nhọn, khá giống hình dáng của tinh linh trong văn học thần thoại Châu Âu.”
“Tên gì?”
Giọng điệu của Anbis có chút nghiêm nghị, nó biết lịch sử của Atlantis ra đời trước cả Ai Cập cổ đại.
Khi nền văn minh của Anubis diệt vong, lúc tiến vào trong di tích nó đã được nghe nói qua về Trí giả Atlantis, biết được thân phận của bọn họ.
Một kẻ yếu ớt như Hủy Diệt Giả không thể vô cớ mà bị trấn áp bên trong cung điện của Trí giả.
“Tên của ta tạm thời chưa thể nói được.
Thế nhưng ta có thể nói cho ngươi biết tên của dòng họ ta.”
Trên gương mặt bé nhỏ của Hủy Diệt Giả lộ ra một nụ cười bí hiểm, nói:
“Dòng họ của ta tên là Aslan!”
“Aslan?”
Anubis ngẩn người một cái, rồi đột nhiên biến sắc, nói:
“Ngươi là hoàng tộc?”
“Không nghĩ tới một kẻ như ngươi cũng có chút kiến thức.”
Hủy Diệt Giả hờ hững nói:
“Lúc này, ngươi cảm thấy nên trở thanh tùy tùng của ta, hay là của tiểu tử này? Tuy rằng hắn rất xuất sắc, là một loại người rất thích hơp để tồn tại trong tận thế.
Thế nhưng, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Một thiên tài không thể nào so sánh được với một người thành công.
Từ điểm này không cần ta phải nhiều lời chứ?”
Anubis nhìn chằm chằm vào nó một lát, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, nói:
“Suýt chút nữa bị quá khứ của ngươi lừa dối.
Hoàng tộc Atlantis cường đại cỡ nào, cao quý cỡ nào.
Theo ta biết được, trong hoàng tộc chưa bao giờ có người bị kết tội.
Ngươi lại dám mưu toan giả mạo hoàng tộc, thật nực cười!”
“Thật không?”
Vẻ mặt Hủy Diệt Giả hững hờ, nói:
“Bê bối hoàng thất há lại được ghi chép, lưu truyền trong dân gian? Những điều ngươi biết đều là được người khác truyền lại.
Mà từ xưa tới nay, sử sách ghi chép có bao nhiêu chân thực.
Người không thể nào không biết?”
“Vẫn tiếp tục nói dối sao!”
Anubis cười phì một cái, nói:
“Ngươi có biện pháp khác chứng minh thân phận của mình không?”
“Đương nhiên là có.”
Hủy Diệt Giả lạnh nhạt trả lời:
“Tên tiểu tử này không phải muốn đến di tích Atlantis khác hay sao.
Chỉ cần quang não của di tích đó tiền hành quét hình ta.
Tức thì thân phận của ta sẽ được chứng minh.
Đến lúc đó ngươi cứ hỏi nó là được.”
“Ngươi thấy ta ngu ngốc như thế sao? Nói đi nói lại, đều muốn chiếm đoạt thân thể của hắn.
Một khi cho ngươi chiếm đoạt thân thể này, ngay lập tức sẽ ra tay nuốt chửng tế bào thần tính của ta.
Ngươi còn dám nói nữa, ta sẽ nuốt chửng ngươi, có tin hay không?”
Anubis cười lạnh một tiếng nói.
“Ngươi!”
Hủy Diệt Giả mất đi sự thong dong, tức giận nói:
“Ngươi muốn ta làm gì thì mới tin?”
“Ngươi có làm gì ta cũng không tin, ta hiện tại rất muốn biết.
Chờ khi hắn tỉnh lại, ta sẽ đem chuyện này ra nói cho hắn nghe, để xem ngươi sẽ có kết cục gì.”
Hủy Diệt Giả trầm mặc một lúc, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, nói:
“Dù ngươi có nói hay không, thì dựa vào tính cách giảo hoạt của tiểu tử này.
Hắn đã sớm tính toán ra chuyện này, chỉ là ta không nghĩ tới, ngươi lại ra sức bảo vệ hắn.”
“Không cần khích tướng.”
“Thành thật mà nói ngươi có thể nuốt chửng ta.
Nhưng tại sao ngươi không làm vậy?”
“Tạm thời ta không có hứng thú mà thôi.”
“Hừm, chẳng qua là ngươi sợ ta tự bạo mà thôi.
Đến lúc đó cái gì cũng không lấy được.
Vì thế ta nghĩ ngươi muốn đợi đến thời điểm mình trở nên mạnh hơn, lúc đó sẽ tiến hành nuốt chửng ta, đúng chứ?”
“Đáng tiếc, câu trả lời là không đúng.”
………….
Lâm Siêu nghe được cuộc nói chuyện của chúng nó, trong lòng không hề cảm thấy kinh ngạc.
Hủy Diệt Giả bởi vì bị bức bách mới phục tùng hắn, nếu lúc này mà không có mưu toan gì thì mới là kỳ quái.
Cho dù thế nào đi nữa, thực lực bản thân mới là quan trọng nhất.
Cái gọi là âm mưu, thủ đoạn chỉ được dùng đến khi bản thân không đủ mạnh mẽ mà thôi.
Nếu có thể dùng một cước mà dẫm chết con kiến, thì sẽ chẳng có ai tốn công sức dùng đến mưu kế, thủ đoạn để giét chết nó cả.
Tuy rằng, trong cuộc nói chuyện của hai chúng nó, phần lớn đều là những lời giả dối.
Thế nhưng Lâm Siêu vẫn lấy được một số thông tin hữu dụng từ cuộc nói chuyện đó.
Ví dụ như lai lịch của Hủy Diệt Giả có chút kỳ lạ, thực lực của nó kém xa Anubis mà lại bị trấn áp bên trong cung điện của Trí giả.
Đằng sau đó khăng định là có vấn đề.
Nhưng nếu nói nói nó thuộc hoàng tộc Atlantis thì Lâm Siêu cũng không có mấy phần tin tưởng.
Bởi vì hắn biết hoàng tộc Atlantis đều có thiên phú về biến hóa!
Bất cứ người nào mang huyết thống hoàng thất đều có thể biến đổi hính dáng, bọn họ có sức mạnh vô cùng đáng sợ.
Nếu như Hủy Diệt Giả thuộc hoàng thất, nó sẽ dễ dàng giết chết hắn và Anubis.
Lâm Siêu sẽ giữ lại Hủy Diệt Giả, chủ yếu là vì thân phận của nó.
Bỏi vì nó đến từ Atlantis, sẽ trợ giúp được hắn trong quá trình thăm dò một số di tích Atlantis xa lạ.
Hơn nữa, nếu lại có thể tìm thấy quả Tường Vi, có thể cho nó sử dụng, từ đó hoàn toàn khống chế được nó.
Trang 137# 2
Chương 273: Đói Bụng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong nháy mắt, ba ngày đã trôi qua.
Trong ba ngày này tình trạng của Lâm Siêu đã có chuyển biến tốt.
Lúc này hắn đã có thể khống chế được nửa người phía trên, cử động nhẹ nhàng, đã có năng lực tự vệ nhất định.
Chuyển biến như vậy có quan hệ tới ba ngày không ngừng kiên trì cố gắng của hắn.
Tuy nọc độc trên răng nanh của con thằn lằn biến dị này không phải là kịch độc.
Cũng không phải là loại chất độc vừa mới dính đã lấy đi tính mạng con mồi.
Thế nhưng, nếu là sinh vật bình thường chắc chắn đã chết.
Cho dù thể chất có cao hơn Lâm Siêu, cơ thể cũng bị tê liệt, rồi rơi vào hôn mê.
Trong thời gian hôn mê, tất cả các bộ phận của cơ thể sẽ ngừng hoạt động.
Dưới sự ăn mòn của chất độc việc truyền máu cũng không thể nào giúp giải độc.
Sức đề kháng sẽ bị suy yếu, cuối cùng sẽ chết trong khi đang hôn mê.
Trong ba ngày này, Lâm Siêu đã dùng ý chí của mình kích thích mỗi một bộ phận trên cơ thể, để giúp chúng hoạt động trở lại.
Nếu tiếp túc rơi vào hôn mê, tính mạng sẽ không thể nào bảo toàn được.
Ọc…ọc…
Cái bụng của Lâm Siêu đang sôi lên òng ọc.
Lâm Siêu khẽ cười khổ, đã ba ngày rồi mà hắn không được ăn gì.
Cái bụng nóng lên như lò lửa, dịch vị trong dạ dày tiết ra làm cho lục phủ ngũ tạng có cảm giác nóng rát.
Trước đó, khi từ trong đàn chim thoát ra, cơ thể hắn đã bị tiêu hao hết nguồn năng lượng tế bào và thể lực.
Thêm nữa, trong ba ngày này nguồn năng lượng tế bào tự động khôi phục đều dùng vào việc chống đỡ độc tố, dẫn đến việc sức lực bị biến mất.
Lâm Siêu cố gắng cử động cánh tay một cái, cơ bắp trên run rẩy, ngay cả cổ thương hắn cũng không có sức mà cầm lên.
Hắn loạng choạng đứng lên, đói đến mở cả mắt.
Hai mắt hắn lúc này đã biến thành màu đen, hắn khó nhọc nhấc chân lên, vượt qua bảy tám cái xác đã khô quắt của lũ xác thối.
Trong ba ngày này nhờ có những con xác thối này, mà Anubis có thể hút máu trong cơ thể của chúng chuyển hóa thành nguồn năng lượng, mới giúp Lâm Siêu tiếp tục sống sót.
“Ăn..ăn…”
Vì không có sức để cầm cổ thương, nên Lâm Siêu đành phải để nó ở lại, rồi loạng choạng bước đi.
Đi đến trước cửa sổ, nơi này là tầng tám, dựa vào mật độ da thịt xương cốt của hắn, cho dù ngã từ trên này xuống cũng không làm Lâm Siêu chêt được.
Vì thế hắn trực tiếp leo ra ngoài cửa sổ rồi nhảy xuống.
Rầm!
Cơ thể Lâm Siêu nặng nề nện mạnh xuống mặt đất, xung quanh đó là những bãi máu lớn đã biến thành màu nâu đen, cùng với những bộ xương đã bị gặm sạch sẽ.
Tuy rằng ngã từ trên cao xuống không làm Lâm Siêu bị thương, thế nhưng ngực hắn vẫn đau rát.
Lâm Siêu loạng choạng đứng dậy, há mồm thở dốc, dùng hai mắt đục ngầu đảo ra xung quanh.
Tuy lúc này cơ thể hắn rất suy yếu nhưng thị giác không giảm bao nhiêu, hắn có thể nhìn rõ mọi thứ ở khoảng cách hơn 10 nghìn mét.
Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy một tấm bảng siêu thị nằm chếch phía trước.
“Ăn..”
Lâm Siêu bước đi lảo đảo hường về phía siêu thị đi tới.
Thành phố này đã trải qua 6 tháng trong tận thế hiển nhiên đã không cón loài người thống trị.
Khi Lâm Siêu vừa mới đi không được bao lâu, đột nhiên trong một ngõ hẻm tối om có một con xác thối trong hình dạng một người đàn ông trung niên lao ra.
Bộ mặt nó hoàn toàn thối rữa, cái mũi biến mất, da mặt mục nát bị tróc ra từng mảng thịt màu hồng.
Động tác của nó rất nhanh nhẹn, dùng cả chân và tay di chuyển, nó nhảy lên nóc của một chiếc xe hơi, dừng lại ở đó trong hai ba giây.
Dường như là muốn quan sát kỹ con mồi của mình, khi nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của Lâm Siêu, nó không do dự nữa, lập tức nhào đến tấn công.
Phản ứng của Lâm Siêu dường như đã biến mất, ánh mắt của hắn cũng không thèm nhìn con xác thối một cái.
Hai mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm về cái siệu thị ở phía đằng xa, vẻ mặt mệt mỏi, lê từng bước khó nhọc.
Trên trang phục rách nát của con xác thối dính đầy máu, những vết máu này đã khô, khi nó sắp sửa lao vào người Lâm Siêu thì đột nhiên.
Trên tay phải của Lâm Siêu bắn ra một cái bóng màu đỏ, cái bóng đó là một sợi dây gai màu đỏ tươi.
Đầu nhọn của sợi dây đó trong nháy mắt đã đâm thủng đầu của con xác thối.
Con xác thối há mồm ra để lộ hai cái răng nanh sắc bén trong không khí, hành động của nó dường như là muốn cắn cái gì đó.
Thế nhưng thân thể của nó không có cách nào nhúc nhích được.
Cùng lúc đó, thân thể của xác thối dần trở nên khô quắt, làn da mục nát bên ngoài trở nên nhăn nhúm, màu sắc da trở nên thâm đen giống như một cái xác khô ngàn năm.
Sợi dây gai màu đỏ thu về, thi thể của xác thối đổ rầm xuống đất.
Lâm Siêu vẫn tiếp tục loạng choạng tiến về phía trước, đối với chuyện vừa xảy ra hắn dường như không biết.
Không lâu sau, Lâm Siêu khó nhọc đi tới trước cửa siêu thị.
Trước cửa siêu thị có rất nhiều thứ vứt lung tung, như giày cao gót của phụ nữ, găng tay bằng da, túi ni lông có in tên của siêu thị, đồ ăn được gói kín trong túi ni-lông…
Lúc này, hai chân của hắn đã bủn rủn không còn sức chống đỡ cơ thể.
Lâm Siêu đành phải khom người xuống, cảm giác nóng rực trong bụng nhất thời biến mất.
Lâm Siêu lom khom cúi đầu bước đi, tiến vào trong siêu thị.
Grào!
Vừa mới bước chân vào siêu thị hắn đã nghe thấy vài tiếng gầm gừ vang lên, rồi có mấy bóng người di chuyển lại, động tác của chúng vô cùng nhanh nhẹn.
Bọn chúng dừng lại bên cạnh quầy thu tiền cảnh giác đánh giá Lâm Siêu.
Sau khi phát hiện ra Lâm Siêu là nhân loại, trên bộ mặt mục nát thối rữa của chúng dường như hiện ra vẻ hưng phấn, dữ tợn.
Lâm Siêu mở mắt nhìn thì thấy có bốn con xác thối ở trước mặt mình, thì nhất thời cảm thấy thất vọng.
Mục đích của hắn khi tiến vào trong siêu thị chính là tìm kiếm xác thối, mà không phải là các loại đồ ăn bình thường như trứng, gạo, muối… Dựa vào thể chất của hắn bây giờ cần phải ăn thịt quái vật cùng thể chất mới có thể phục hồi lại được.
Đối với những loại thức ăn bình thường như gạo, trái cây, đồ hộp không có tác dụng gì với hắn.
Giống như ở thời đại trước, mỗi bữa một đại lực sĩ có thể ăn hết năm, sáu cân gạo.
Lượng ăn này gấp mười lần người bình thường, nói cách khác, người bình thường ăn hết hai bát cơm thì đại lực sĩ có thể ăn hết hai mươi bát!
Ăn nhiều, nhưng tiêu hóa nhanh.
Giống như dạ dày của Lâm Siêu, vừa ăn cơm xong, thức ăn vừa mới trôi xuống dạ dày đã bị tiêu hóa hết, không có tác dụng gì.
Chỉ có thể tạm thời làm giảm cảm giác đói bụng mà thôi.
Nhưng trên thực tế cơ thể không được bổ sung năng lượng. trước sau gì vẫn đói.
Vút..vút..Bốn con xác thối tranh nhau lao tới.
Lâm Siêu không có bât cứ động tác né tránh nào, khi những con xác thối tiến vào phạm vi ba mét xung quanh hắn thì đột nhiên trên cánh tay phải của Lâm Siêu bắn ra mấy sợi dây gai màu đỏ.
Những sợi dây gai này chuẩn xác đâm thủng đầu những con xác thối đó.
Dưới năng lực hấp huyết của mình, Anubis đã hút cạn máu của những con xác thối đó.
Virus bên trong máu của bốn con xác thối đã bị Anubis tiêu hóa hết.
Sau khi “Ăn” xong bốn con xác thối, thị giác của Lâm Siêu khôi phục không ít.
Tuy rẳng mọi thứ vẫn lờ mờ trước mắt, nhưng Lâm Siêu đã có thể phân biệt được hình dáng của những vật thể đó.
Xong việc Lâm Siêu xoay người, loạng choạng rời khỏi siêu thị.
Đúng lúc đó có vài tiếng bước chân nhỏ vang lên.
Từ bên trong một con hẻm bên phải vang lên những tiếng bước chân.
Lâm Siêu nhìn về hướng đó, chỉ mấy phút sau, ngay đầu ngõ xuất hiện cái đầu của một người phụ nữ thỏ ra, cảnh giác nhìn xung quanh.
Khi không nhìn thấy xác thối lảng vảng gần đó, vẻ mặt người phụ nữ trẻ mới thả lỏng.
Sau đó ném một cục đá lớn lên trên nóc một chiếc xe ô tô cách đó khoảng 100 mét, làm phát ra một tiếng rầm.
Âm thanh vang vọng trên đường phố yên tĩnh, một lát sau cũng không có bất cứ một con xác thối nào xuất hiện.
Người phụ nữ đó mới quay đầu về phía sau vẫy tay mấy cái, sau đó đi trước bước ra ngoài.
Quần áo của người phụ nữ đó tương đối sạch sẽ, chỉ dỉnh một ít đất cát, cũng không có vêt máu dính trên đó.
Ở phía sau lưng người phụ nữ trẻ là một thiếu niên và môt người đàn ông trung niên, mỗi một người đều nắm chặt một cái rìu chữa cháy, sau lưng bọn họ là một cây thép lớn.
Khi vừa nhìn thấy mấy người này, Lâm Siêu đột nhiên nuốt nước bọt một cái, trong miệng hắn đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ.
Trang 138# 1
Chương 274: Loại Hung Ác
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu đã từng nhìn thấy bạo dân bỏ trẻ con mới sinh vào nồi luộc lên hoặc là tay chân của phụ nữ.
Thịt người sau khi luộc lên ngoại trử hính dáng chứ những cái khác đều giống như thịt lợn vậy.
Hơn nữa mùi thịt bốc lên thơm phức, vô cùng hấp dẫn.
Lúc này, Lâm Siêu vô cùng đói bụng vừa nhìn thấy ba người may mắn sống sót, trong đầu hắn không tự chủ lại xuất hiện những hình ảnh đó.
Nhất là người phụ nữ trẻ đi đầu kia, từ làn da trên gáy lộ ra động mạch lớn, làm cho hắn có cảm giác vô cùng kích động.
Mùi vị thịt người hắn là rất ngon?
Còn có máu tươi nữa…ngọt ngào đến cỡ nào!
Lâm Siêu nhìn chằm chằm ba người này, ánh mắt của hắn như là mắt của con sói đang nhìn con mồi của mình.
Người phụ nữ trẻ đi đầu có tính cảnh giác rất cao, cần thận từng chút một di chuyển qua những chiếc xe ô-tô.
Đột nhiên, phát hiện ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Siêu.
Tuy khoảng cảnh rất xa thêm nữa có nhiều vật cản trở tầm mắt, thế nhưng người phụ nữ trẻ vẫn miễn cưỡng nhìn thấy bóng người Lâm Siêu.
“Có xác thối!”
Người phụ nữ trẻ cả kinh, giơ một cánh tay lên, lòng bàn tay nắm chặt lại.
Ý tứ có nghĩa là phía trước có có xác thối.
Đây không phải là cách ra hiệu dùng trong quân đội, mà do bọn họ nghĩ ra.
Vẻ mặt của hai người đi đằng sau biến sắc, quay sang liếc nhìn nhau.
Người phụ nữ trẻ tiếp tục rón rén tiến lên phía trước mười mấy mét nữa, sau khi thấy nhìn thấy con xác thối trước mặt không có động tĩnh gì thì mới ngẩng đầu lên tiếp tục quan sát.
Sau khi phát hiện ra chỉ có một bóng người, lại dựng một ngón tay lên rồi giơ thẳng lên trời.
Hai người đứng phía sau nhất thời thả lòng tinh thần, chỉ có một con xác thối.
Ba bọn họ phối hợp giải uyết không khó, chỉ hi vọng đó không phải là loại hung ác đặc thù.
Ba người bọn họ nắm chặt rìu chữa cháy, cẩn thận từng chút một nhích tới gần.
Chờ khi cách khoảng 100 mét, khi đã nhìn thấy rõ hình dáng của Lâm Siêu thì bọn họ thấy vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là người phụ nữ trẻ đi đầu.
Sắc mặt của người phụ nữ trẻ hơi đổi, gương mặt ửng đỏ, trong mắt tràn ngập vẻ căng thẳng và nghi hoặc.
Trước đó, từ một khoảng cách xa người phụ nữ trẻ đó chỉ thấy một bóng người mơ hồ.
Chỉ khi đến gần mới nhìn thấy rõ đó là một người thanh niên vô cùng tuấn tú, chừng hai mươi tuổi.
Trên gương mặt không có dấu hiệu mục nát, việc khiến cho người phụ nữ trẻ cảm thấy xấu hổ chính là người thanh niên đó đang trần truồng, không mặc gì trên người cả.
Tuy bên ngoài người thanh niên đó không có dấu hiệu cơ thể bị phân hủy.
Thế nhưng càng nhìn thì nàng ta lại càng sợ hãi.
Trong nửa năm trời khổ sở dãy dụa, người phụ nữ trẻ đó đã gặp phải không ít chuyện kì dị, như có một con quái vật to như một gò núi nhỏ bò trên đường phố.
Hay có một con chim khổng lồ dài khoảng bảy, tám mét từ trên trời bổ nhào xuống bắt mồi.
Còn có một vài con xác thối ăn thịt chính đồng loại của chúng.
Mà trên mặt những con xác thối đó không có dấu hiệu da thịt bị hoại tử, bề ngoài giống hệt như nhân loại, chúng nó được nàng ta gọi bằng một cái tên là …loại hung ác!
“Ngươi, người là con người?”
Ngươi phụ nữ trẻ cất tiếng thăm dò.
Tuy ngoài miệng hỏi như thế, nhưng trong lòng luôn đề phòng tính huống dị thường.
Nếu có bất cứ điều gì không đúng, nàng ta sẽ quay người chạy trốn.
Nghe thấy giọng nói của người phụ nữ trẻ, ánh mắt Lâm Siêu thanh tĩnh lại.
Những dục vọng tham lam đói khát, ác niệm nguyên thủy trong khoảnh khắc tất cả đã biến mất.
Hơi trầm mặc một lúc, Lâm Siêu xoay người, giọng khàn khàn nói:
“Trong siêu thị không có xác thối.
Các ngươi muốn tìm đồ ăn thì mau lên.”
Nói xong hắn quay người, lảo đảo bước ra ngoài.
Cách đó mấy ngày, khi chém giết lũ chim biến dị đã làm cho quần áo của hắn đều bị xé nát hết.
Sau khi khôi phục lại cử động, điều đàu tiên hắn nghĩ đến không phải là đi tìm quần áo mà đợi lấp đầy bụng cái đã.
Ba người bọn họ vô cùng sửng sốt, không nghĩ tới Lâm Siêu đúng là nhân loại, là một người sống sờ sở, trần truồng một mình du đãng trên đường phố.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Cho dù thảm họa xảy ra chưa lâu, trên đường không còn ai, nhưng cũng không cần thiết phải phóng túng như vậy chứ.
Người phụ nữ trẻ tuổi nhìn bóng lưng Lâm Siêu rời đi, muốn nói gì lại thôi, cuối cùng vần có thể nhịn được mà không mở miệng.
Nàng ta vốn muốn hỏi Lâm Siêu có nguyện ý gia nhập với bọn họ hay không.
Thêm người thì thêm sức mạnh, đi ra ngoài kiếm thức ăn cũng an toàn hơn.
Nếu như Lâm Siêu là người bình thường, không có sức chiến đấu thì ít nhất cũng có thể trở thành con tốt thí.
Trong giây phút nguy hiểm, giá trị cao nhất của đồng đội là dùng chính thân thể của mình ngăn cản bước chân của quái vật.
Nhưng mà, hành động của Lâm Siêu quá quỷ dị, khiến cho người phụ nữ trẻ không dám tiếp cận.
Hơn nữa, thông qua quan sát tỉ mỉ, nàng ta phát hiện ra cơ thể của người thanh niên này vô cùng sạch sẽ.
Tuy rằng trước ngực có dính ít bụi, thế như rõ ràng là vừa mới bị dính, còn như vị trí khác thì vô cùng sạch sẽ.
Ở trong tận thế có mấy ngưới sạch sẽ được như thế?
Về cơ bàn nàng ta có thể kết luận, Lâm Siêu chính là Tiến Hóa Giả hoặc chính là quái vật biến dị đặc thù.
Bởi vì thế nàng ta mới không dám chiêu mộ.
“Hắn…”
Thiếu niên đứng phía sau mở miệng muốn dò hỏi ý kiến của người phụ nữ trẻ.
Người phụ nữ trẻ lắc đầu, thấp giọng nói:
“Nhân lúc xung quanh đây không có xác thối, trước tiên chúng ta hay vào siêu thị tìm kiếm một chút, chú ý cảnh giác.”
“Biết rồi.”
Người thiếu niên và người đàn ông trung niên cũng đang có ý đó, bọn họ lập tức nắm chặt lấy rìu chữa cháy, cẩn thận từng chút một đi đến gần siêu thị.
…………..
Lâm Siêu tiến về phía trước, rất nhanh đã đi đến một cái ngã tư đường.
Từ siêu thị đi đến đây chừng một nghìn mét, làm cho thể lực của hắn bị tiêu hao gần như không còn.
Vái con xác thối gặp trong siêu thị chỉ như muối bỏ biển đối với hắn.
Ở ngã tư đường, tất cả xe cỗ dều đã bị cháy rụi, cũng không có tung tích của xác thối.
Lâm Siêu ngồi lên trên bậc thang của một cửa hàng, há mồm thở dốc, nhìn đường phố vắng lặng.
Hắn có một cảm giác vô cùng hoang đường, những người bình thường khác đều vô cùng lo lắng khi gặp xác thối, vậy mà hắn hiện tại rất muộn chạm mặt với bọn chúng.
Thế mà đến nửa ngày cũng không tìm thấy một con.
Lâm Siêu cúi đầu, lấy từ trong Bao không khi một con dao quân dụng, đâm mạnh vào cổ tay.
Chất lượng của con dao rất tốt, nhưng Lâm Siêu cắt mấy lần cũng không thể nào cắt đứt thịt hắn.
Sau khi cố gắng nhiều lần hắn mới có thể rạch được một vết thương nhỏ trên cổ tay, lách mũi dao vào trong cố gắng cắt rộng vết thương ra.
Máu tươi đã chảy.
Lâm Siêu thu lưỡi dao quân dụng vào trong bao không khí, rồi ngả người lên những bậc thang, yên tĩnh chờ đợi.
Ầm! Âm!
Chưa tới nửa phút, trên đường phố bỗng nhiên vang lên những tiếng bước chân nặng nề.
Tựa hồ như có một con voi lớn đang chạy đến.
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, nói với Anubis:
“Thứ đang đến chỉ là một con quái vật cỡ trung, thể chất hơn 60 lần, ngươi có thể giải quyết được không?”
Trên cánh tay phải của Lâm Siêu mọc ra một cái miệng quái dị, nói:
“Chỉ cần nó không có năng lực đặc thù là được.
Gan ngươi cũng lớn thật đấy, mùi máu của ngươi khác hẳn với người thường.
Nếu chẳng may đưa tới vài con quái vật cỡ lớn thì làm sao.
Lúc đó, ta cũng không có năng lực để bảo vệ ngươi đâu.”
“Xung quanh đây nếu có quái vật cỡ lớn thì chúng ta đã không thể sống sót đến bây giờ.”
Lâm Siêu nhắm mắt lại, vẻ mặt mệt mỏi nói:
“Tất cả giao cho ngươi.”
“Thật sự là không có cách nào làm khó được ngươi.”
Anubis nói thầm một tiếng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Nó biết lần này phải toàn lực ra tay mới có thể bảo vệ tốt cho mình và kẻ nhân loại này.
Phốc phốc!
Trên cánh tay phải trắng nõn của Lâm Siêu chỉ trong giây lát mọc ra sáu bảy sợi dây gai, ở đầu những sợi dây gai này là những lưỡi dao bằng xương nhọn hoắt.
Trang 138# 2
Chương 275: Tay Đầu Bếp
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ầm ầm!
Một con quái vật hình người cao sáu bảy mét bỗng nhiên xuất hiện trên đường phố.
Cái chân to lớn, nặng nề của nó đang dẫm lên một chiếc ô-tô, sức nặng khiến cho bốn lốp xe không thể nào chịu nổi tải trọng lần lượt nổ tung.
Nóc xe sụp xuống, cửa kính vỡ nát, thân xe vang lên tiếng kim loại bị vặn xoắn, nghiền ép.
Đây là một con tinh tinh biến dị, có hình dáng đồ sộ, từ dưới nách của nó mọc ra hai cánh tay.
Phần khủy tay lồi ra một cái gai sương sắc nhọn, lúc này nó đang đứng trên nóc xe, hai mắt đỏ rực hung ác nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu đang ngồi trên bậc thang.
Từ rất xa nhưng nó có thể đánh hơi thấy mùi màu tươi vô cùng mê hoặc tỏa trên ngưởi kẻ nhân loại yếu ớt này.
Mùi máu tươi đó đã kích thích thú tính trong người nó.
Ầm ầm!
Con tinh tinh vươn người lên cao gầm lên một tiếng, dùng hai cánh tay tráng kiện nện vào lồng ngực của mình.
Làm phát ra những tiếng vang trầm trầm như đập vào kim loại.
Anubis trên cánh tay phải của Lâm Siêu đã sẵn sàng cho cuộc chiến, tám cái xúc tu có phần đầu là những cái gai xương sắc nhọn.
Tám xúc tu đó vươn ra ngoài, che chắn trước mặt Lâm Siêu.
Con tinh tinh biến dị vô cùng phấn khích, tuy nó ngửi được trên người Lâm Siêu một tia nguy hiểm.
Nhưng bị mê hoặc bởi mùi máu tươi, cho nên nó không thể nào nhẫn nại nữa.
Nó gầm lên một tiếng lao tới tấn công, đôi mắt to màu đen nhìn chằm chằm vào con mồi trước mặt.
Cánh tay mọc ra ở dưới nách bên trái túm lấy một gốc cây cổ thụ ven đường, nhổ tung cả gốc lên, mạnh mẽ đập thẳng về phía Lâm Siêu.
Vèo vèo!
Ba cái xúc tu bắn ra như tia chớp, ở đầu mỗi xúc tu chui ra một lưỡi dao bằng xương vô cùng sắc bén.
Chỉ trong nháy mắt đã chém cây cổ thụ thành những mảnh nhỏ.
Tức giận vì tấn công không hiệu quả, con tinh tinh biến dị ném phần thân cây cổ thụ sót lại trong tay nó đi.
Nó há cái miệng to đỏ rực như chậu máu rồi phụt ra một luồng hỏa diễm nóng rực về phía Lâm Siêu.
Những vụn gỗ bay tứ tung không làm ảnh hưởng đến thị giác của Anubis.
Nó tạo ra một con mắt to đen mọc trên bả vai của Lâm Siêu.
Nhìn chằm chằm vào con tinh tinh trước mặt, khi con tinh tinh vừa mới há miệng phun lửa thì năm cái xúc tu đã như tia chớp lao vụt ra.
Trong đó ba cái xúc tu dệt thành một cái mạng nhện chắn trước mặt Lâm Siêu, ngăn cản toàn bộ luồng hỏa diễm phụt tới.
Còn hai cái xúc tu còn lại bắn về phía tinh tinh biến di, đâm thủng hai bờ vai của nó.
Hai cái gai xương đâm sâu vào trong bắp thịt rắn chắc của nó.
Sau khi xuyên thủng bắp thịt, hai cái gai xương lập tức quay tròn, cắt đứt toàn bộ sợi cơ, bắp thịt cứng rắn như thép của con tinh tinh.
Xuyên thủng bả vai thành hai cái lỗ máu lớn.
Thịt chưa văng ra mà máu đã phun trào.
Con tinh tinh biến dị bị đau đớn kích thích, nó tức giận gầm lên một tiếng.
Hai cánh tay mọc dưới nạch chụp lấy hai cái xúc tu màu đỏ kéo mạnh.
Đau đớn khiến nó phát điên, dường như muốn xé nát tất cả mọi thứ trước mặt.
Tức giận sẽ làm cho người ta trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng đồng dạng sẽ có sơ hở.
Hai cái xúc tu bị con tinh tinh biến dị chụp lấy đột nhiên kéo dài ra, giống như sợi dây chun đàn hồi vậy.
Con tinh tinh đang ra sức lôi kéo mất thăng bằng ngã ngửa ra sau.
Cùng lúc đó ba cái xúc tu màu đỏ vừa mới chém nát cái cây cổ thụ đã nhanh như chớp bắn ra.
Hai cái xúc tu lần lượt đâm thủng đầu gối của nó, còn một cái xúc tu còn lại xuyên thẳng vào bộ phận sinh dục.
Đối với bất cứ loài động vật nào, bộ phận sinh dục luôn là một yếu điểm.
Cái xúc tu màu đỏ này dễ dàng xuyên thủng bộ phận sinh dục của tinh tinh biến dị, tiến thăng vào sào huyệt của đichh, cái gai xương đâm thẳng vào vị trí yếu nhất trên cơ thể nó.
Sau đó nhanh chóng hút máu tươi trong cơ thể nó ra.
Cùng lúc đó, hai cái xúc tu đâm vào đầu gối, hai cái gai xương sắc nhọn đâm thủng xương đầu gối, rồi biến thành năm cái lưỡi câu ghim sâu vào xương, cắt đứt các sợi gân, cơ.
Rồi mạnh mẽ kéo hai chân nó về phía trước.
Phần thân thể phía trên bị nghiêng về phía sau, mà hai đầu gối lại bị kéo về phia trước .
Cơ thể của con tinh tinh biến dị cao sáu, bảy mét mất thăng bằng ngã ngửa ra đất.
Tám cái xúc tu không chậm trễ cấp tốc hút máu trong cơ thể nó, những luồng máu liên tục đổ dồn về cánh tay phải của Lâm Siêu.
Thông qua quá trình chuyển hóa, chắt lọc bổ sung năng lượng cho Lâm Siêu.
“Grào!”
Con tinh tinh biến dị đau đớn ngửa mặt lên trời gào rú, lúc này nó đã trở nên cuồng bạo, nện hai tay xuống mặt đất, định đẩy thân thể lên, muốn một lần nữa đứng thẳng.
Thế nhưng, kinh nghiệm chiến đấu của Anubis vô cùng phong phú, làm sao mà cho nó cơ hội để vươn mình đứng dậy.
Trong khi tinh tinh biến dị đang điên cuồng giãy dụa thì tám cái xúc tu dưới sự điều khiển của Anubis giống như tám cái tay âm hiểm.
Tránh né tấn công có thứ tự ngay ngắn, tám cái xúc tu đó co lại tránh né rồi sau đó lao vào tấn cống ở những góc độ không thể ngờ tới.
Đâm thủng những vị trí trí mạng trên người tinh tinh.
Chưa đầy hai phút, con tinh tinh biến dị dần yếu đi.
Sức sống của nó vô cùng mạnh mẽ, cho dù bị thua, ít nhất cũng có thể tiếp tục điên cuồng chống đỡ trong 10 phút.
Thế nhưng Anbis vô cùng xảo quyệt, tàn nhẫn, cắt đứt toàn bộ hệ thống thần kinh quan trọng, những sơi cơ, dây chằng chính trên cơ thể của nó.
Đồng thời liên tục hút máu, làm cho con tinh tinh đang trong trạng thái cuông bạo trở nên suy yếu nhanh chóng, không có cơ hội sử dụng sức mạnh của mình.
Phốc!
Khi hai xúc tu màu đỏ vặn soắn vào nhau tạo thành một mũi khoan bằng xương đâm thủng hốc mắt, đâm xuyên vào bên trong phá nát bộ não của nó.
Đến lúc này cuộc chiến mới thực sự kết thúc.
Hai cánh của tinh tinh biến dị đang nắm chặt lấy hai xúc tu màu đỏ trở nên vô lực, buông thõng xuống.
Máu từ những vết thương trên cơ thể của nó chảy tràn ra ngoài, Anubis vội hút hết chuyển vào bên trong cánh tay phải.
Gương mặt trắng nhợt lúc này đã trở nên hồng hào hơn .Tuy thần kinh vẫn còn mệt mỏi nhưng ít nhất hắn cũng thấy tỉnh táo hơn so với trước.
Vài phút sau, thân thể của con tinh tinh biến dị trở nên khô quắt.
Sau khi bị hút hết toàn bộ lượng máu và lượng nước, cơ thể của tinh tinh biến dị chẳng khác nào một cái xác khô.
Màu lông của nó từ màu đen chuyển sang màu xám, bốn cánh tay cũng bị héo quắt, nhăn nheo vô cùng khó coi.
Vết thương trên cổ tay Lâm Siêu đã khép lại, hắn thở ra một hơi, triệu hồi đôi cánh rồng.
Đôi cánh rồng đã có tinh thể năng lượng, có thể dùng ánh sáng mặt trời để nạp năng lượng.
Cho nên không cần nguồn năng lượng tế bào vẫn có thể sử dụng được.
Hắn vỗ mạnh đôi cánh bay dọc theo phố.
Trước lúc rời khỏi, ánh mắt hắn liếc về phía đầu một con ngõ cách đó không xa.
Sau đó hóa thành một bóng đen bay về phía tòa nhà có cổ thương ở bên trong.
Ở đầu ngõ.
Người phụ nữ trẻ và hai người còn lại đang trốn ở đó, bọn họ nhìn xuyên qua góc tường nhìn về phía bóng lưng Lâm Siêu đang bay đi.
Người thiếu niên và người đàn ông trung niên dùng bàn tay che miệng, lo lắng sẽ phát ra tiếng động.
Người phụ nữ trẻ thì gần như ngừng thở, mồ hôi lạnh chảy ướt trên gương mặt.
Sau khi bọn họ từ trong siêu thị đi ra đã ngay lập tức đi theo hướng Lâm Siêu rời khỏi, tiến lại gần.
Người phụ nữ trẻ có cảm giác, nếu như có thể tìm được người thanh niên vừa nãy.
Không chừng có thể giải quyết hoàn cảnh khốn khó của bọn họ.
Dù sao, bên trong thành phố đâu đâu cũng là quái vật, bọn họ không thể cả đời sống ở nơi này được.
Sớm muộn cũng sẽ bị một con xác thối hay quái vật ăn thịt.
Nhưng khi mấy người bọn họ vừa đuổi tới, vừa vặn nhìn thấy con tinh tinh biến dị xuất hiện.
Suýt chút nữa bị dọa xoay người chạy trốn, nếu không phải lo lắng trong lúc chạy trốn tạo ra tiếng động khiến cho con quái vật này chú ý.
Thì ba người bọn họ đã không còn đứng ở đây.
Sau đó có một chuyện xảy ra làm cho bọn họ cảm thấy vô cùng chấn động.
Quá trình chiến vô cùng tán khốc nhưng lại kết thúc rất nhanh.
Chỉ chưa tới hai phút, nhưng những hình ảnh đó đã trở nên vĩnh hằng trong đầu họ.
Không ngờ một con quái vật hung tàn khủng bố như thế mà lại trở nên yếu ớt khi đối mặt với người thanh niên trẻ này.
Nó giống như một con cá đang nằm trên thớt, cho dù giãy dụa thế nào nhưng cuối cùng cũng bị người đầu bếp giết chết rồi xẻ thịt.
Trang 139# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái [Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-The-Gioi-Hon-Sung-Se-Audio-Truyen-2.jpg)



