[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 50 : Nhóm Người May Mắn Sống Sót (c246-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 246: Nhóm Người May Mắn Sống Sót
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đoàng! Đoàng!
Khi Lâm Siêu và Lãnh Chân đi qua một cửa hàng bảo dưỡng ô tô, bỗng nhiên có một loạt tiếng súng nổ từ phía trước truyền đế.
Những loạt đạn vang lên chát chúa, đó là tiếng súng trường.
Lâu Siêu hơi cau mày, nhìn về phía đó, dưới độ tinh nhạy của thị giác hắn.
Rất nhanh hắn đã nhìn thấy những gì đang diễn ra ở khu vực phát ra tiếng súng.
Âm thanh tiếng súng nổ vọng đến từ con dường trước mặt.
Những người có thể xuất hiện trong thành phố lúc này không ai khác ngoài người của quân đội và bạo dân.
Trên mặt đất có rất nhiều các phần thân thể như tay, chân của xác thối đứt đoạn.
Trên đường phố tan hoang lúc này đang diễn ra một cuộc hỗn chiến.
Đó là bốn người có vũ trang may mắn sống sót, dùng những chiếc ô-tô hư hỏng ở trên đường làm chướng ngại vật, yểm trợ bọn họ.
Bốn người đó nấp sau những chiếc xe ô tô, giương súng ngắm bắn lũ xác thối đang lao tới.
Bốn người này gồm có ba nam và một nữ, bọn họ đều trẻ tuổi.
Trong đó có một người thanh niên cao lớn ôm trong tay khẩu súng máy tự động, hét lên, điên cuồng bắn về lũ xác thối.
Mấy người khác cầm súng lục, liên tục nhắm bắn.
Lâm Siêu nhìn qua, rồi thu hồi ánh mắt, vẻ mặt hắn bình thương, không có đi vòng qua nơi đó.
Trái lại cứ tiếp tục tiến lên.
Đi được mấy bước, hắn cảm thấy đằng sau mình không có động tĩnh gì.
Quay đầu nhìn lại, thì thấy sắc mặt Lãnh Chân trắng bệch, hai chân run lẩy bẩy, gương mặt vô cùng hoảng sợ, hàm răng va vào nhau cầm cập.
Nó duùng một ánh mắt như cầu xin nhìn hắn, không ngừng lắc đầu.
Lâm Siêu không nghĩ tới Lãnh Chân lại nhạy cảm với súng đạn như vậy.
Vẻ mặt của nó rất giống như Lâm Siêu lúc còn nhỏ.
Trong đám trẻ mất cha mẹ lúc đó, bất cứ lúc nào bọn hắn nghe thấy tiếng súng nổ đều sợ hãi, chạy đi tìm chỗ trốn.
Bởi vì, tiếng súng nổ chứng tỏ đám dân bao loạn đang xông đến.
Hai mắt Lâm Siêu nhìn thẳng vào Lãnh Chân, nhẹ nhàng nói:
“Đừng bao giờ sợ hãi nữa, bởi vì nếu em sợ hãi em sẽ tự đánh mất cơ hội sống sót của mình.
Cho dù đó là mối nguy hiểm gì…Chỉ cần có anh ở đây.”
Tiếng nói của hắn rất nhẹ, thế nhưng biểu hiện của hắn rất chăm chú.
Thằng bé sửng sốt, khi nó nghe hiểu câu nói sau cùng của Lâm Siêu, vẻ hoảng sợ trên mặt nó đã biến mất một ít.
Nhưng vẫn lo lắng, do dự một lúc nói mới viết mấy chữ lên tờ giấy:
“Bọn họ có súng, bọn họ có thể ăn thịt người.”
Lâm Siêu nhìn mặt thắng bé, hắn biết trong quãng thời gian thằng bé sinh tồn một mình đã gặp qua rất nhiều xác thối, quái vật và bạo dân.
Có lẽ nó đã nhìn thấy sự hung ác của bạo dân, thứ nó sợ hãi không phải là súng mà là con người.
“Đi thôi.”
Lâm Siêu nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Lãnh Chân, tiếp tục tiến về phía trước.
Vẻ mặt Lãnh Chân thấp thỏm, lo âu, nhưng bước chân đã nhẹ đi mấy phần.
………
“Chết chết chết!”
Trên phố, Diêu Trọng ôm lấy khẩu súng máy tự động, bắn điên cuồng, ngọn lửa liên tục phun ra từ nòng súng.
Rất nhiều viên đạn bắn trúng xác thôi.
Thế nhưng rất hiếm khi viên đạn bắn trúng vào đầu, chứng tỏ kỹ năng bắn súng của hắn rất kém.
Thế nhưng, trong khi xác thối di chuyển với tốc độ cao, rất khó dùng súng bắn vỡ đầu của bọn chúng.
Cho dù là bình lính trong quân đội, cũng chưa chắc trong mười lần bóp cò có ba lần bắn trúng mục tiêu.
Bịch bịch!
Rất nhiều xác thối bị trúng đạn, máu đen từ trong cơ thể bắn tung tóe ra ngoài, lực phá hoại của viên đạn rất lớn.
Nhanh chóng bắn nát cơ thể xác thối, chúng nớ liên tục ngã xuống đất.
Nhưng chỉ một lát sau, những con xác thối này lại tiếp tục dùng tư thế vặn vẹo đứng dây, gào thét rồi lại tiếp tục lao đến.
Mồ hôi ướt đẫm trên mặt Diệp Trọng, hắn có cảm giác khẩu súng máy tự động trong tay trở nên nóng bỏng, lúc nào cũng có khả năng nổ tung đến nơi.
Hắn nhìn thấy rất nhiều xác thối vẫn tiếp tục lao tới, quát về phía sau:
“Mọi người chạy trước đi, tôi sẽ đoạn hậu!”
“Tôi sẽ ở lại cùng anh.”
Cô gái trẻ duy nhất lên tiếng, hai tay nâng khẩu súng lục lên, bắn trúng đầu của mấy con xác thối đang lao tới.
Kỹ năng bắn súng của cô gái đó rất tốt, cơ bản mỗi súng đều có thể bắn trúng mục tiêu.
Chỉ là thời gian ngắm bắn hơi lâu.
Mà hai người thanh niên trẻ còn lại thì đang do dự, không nói gì, sau đó quyết định lui về phia sau.
Rất nhanh, có rất nhiều xác thối tiến tới gần, Diệp Trọng cũng với cô gái trẻ dùng hỏa lực áp chế tốc độ của lũ xác thối, rồi dần dần lui về phía sau.Ầm!
Diệp Trọng hướng nòng súng máy, bắn vào thùng xăng của mấy chiếc ô tô ở gần lũ xác thối.
Tia lửa bắn phụt ra lập tức khiến cho những chiếc ô tô đó nổ tung.
Rất nhiều xác thối đứng gần chiếc ô tô đấy ngay lập tức bị nổ tan tành, ngã trái, ngã phải.
Thừa dịp hỗn loạn, Diệp Trọng mang theo cô gái trẻ xoay người chạy trốn.
Trong lúc chạy trốn họ lấy từ trong người một cái túi vải, có rất nhiều lỗ thủng, liên tục đập cái túi đó lên người bọn họ.Cái túi đó chứa hạt tiêu xay nhỏ, rất nhiều hạt tiêu bay ra, dính lên người bọn họ và bay lung tung trong không khí, mang theo mùi vị gay mũi, có thể che lấp phần nào mùi vị trên cơ thể họ.
Chạy chạy chạy!
Diêu Trọng và cô gái trẻ chạy rất nhanh trên phố, cuối cùng gặp được hai người thanh niên trẻ còn lại.
Hai người đó vẫn đang chờ bọn họ, khi nhìn thấy Diệp Trọng và cô gái trẻ,thì hai người đó mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười.
Phù!
Diệp Trọng thở hồng hộc, lồng ngực bỏng rát, hắn thở dốc mấy cái, rồi nói:
“Chạy mau đi, nơi này cách chúng nó quá gần, chạy ra xa một chút!”
“Ừm.”
Ba người còn lại gật đầu.
Mấy người bọn họ tiếp tục chạy dọc theo phố, thính thoảng lại quay đầu nhìn lại xem có con xác thối nào đuổi theo không.
Khi thấy không có con xác thôi nào nữa, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thật sự là nguy hiểm.”
Bốn người bọn họ đi tới một ngã rẽ bên dưới bóng của một tòa nhà lớn, thì dừng lại nghỉ ngơi.
Trận ác chiến lúc trước đã khiến bọn họ tiêu hao rất nhiều thể lực.
Một người thanh niên trẻ khoảng hai mươi tư tuổi vẫn còn sợ hãi, nói:
“Suýt chút nữa thì không chạy thoát được.
May mà nơi này chỉ là ngoài rìa thành phố.
Nếu chúng ta đi sâu vào trong nữa có lẽ sẽ bị lũ quái vật trốn trong bóng tối bao vây.
Cho nên tất cả chúng ta phải tránh xa nơi đó ra.”
“Lần này làm thế nào bây giờ?”
Một thanh niên khác ít tuổi hơn nói, giọng điệu có chút không cam lòng:
“Lương thực chúng ta mang theo không còn nhiều, nếu muốn đi đến trung tâm cứu trợ ở thánh phố tiếp theo thì quá xa.
Từng này lương thực sẽ không thể nào đủ được.”
Diêu Trọng cũng không biết làm thế nào, sắc mặt hắn âm trầm, cố gắng suy nghĩ cách giải quyết.
“Ở phía bên kia đường, có mấy cửa hàng nhỏ, bên trong có lẽ vẫn còn đồ ăn chưa bị hỏng..”
Cô gái trẻ lên tiếng nói với Diêu Trọng
“Chúng ta có thế tìm cách nhử bọn quái vật ra, dẫn chúng đến chỗ những chiếc xe ô-tô, sau đó cho nổ tung đám xe ô-tô đó.
Thân thể của bọn chúng bị phá nát, sẽ khiến cho tốc độ của bọn chúng giảm xuống, chúng ta có thể dễ dàng bắn trúng.”
Diêu Trọng khẽ lắc đầu, nói:
“Đạn của chúng ta không còn bao nhiêu, không thể giết được nhiều như vậy.”
Ba người còn lại sửng sốt, rồi lập tức kiểm trả đạn dược của mình, thì phát hiện ra, đạn dược của bọn đã bị tiêu hao rất nhiều trong cuộc đụng độ vừa rồi.
“Đáng chết!”
Người thanh niên trẻ nhất nhóm cắn chặt hàm răng, trong mắt lộ vẻ nôn nóng, đạn dược là thứ bọn họ có thể dựa vào lúc này.
Tổn thất như vậy, rất khó có thể bổ sung được.
Trừ khi có thể gặp được những người may mắn sống sót khác, ra tay cướp bó,.
Thế nhưng, cơ hội như thế rất hiếm.
“Có người!”
Cô gái trẻ đột nhiên khẽ hô lên một tiếng, sau đó vội dựa người sát vào tường
Mấy người Diêu Trọng cả kinh, theo bản năng dựa sát cơ thể của bọn họ vào tường.
Sau đó, nhìn theo hướng mà cô gái trẻ chỉ.
Chỉ thấy ở phía cuối con đường đầy xe cộ vứt chỏng chơ, có hai bóng người một cao một thấp đang đi tới, đó là một người thanh niên và một…đứa trẻ con?
Trang 124# 2
Chương 247: Cướp Bóc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Là người may mắn sống sót như chúng ta?”
Diêu Trọng nhìn qua, thở phào nhẹ nhõm:
“Chỉ có hai người, không phải là bạo dân, có lẽ bọn họ bị tiếng súng của chúng ta hấp dẫn.”
“Tại sao lại có một đứa trẻ con.”
Cô gái trẻ kinh ngạc, nói:
“Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một đứa trẻ con may mắn sống sót.
Không biết nó làm thế nào để có thể sống sót được, còn người thanh niên kia có lẽ là anh trai của nó.
Tình cảm hai anh em thật là tốt, trong hoàn cảnh này mà không nỡ bỏ rơi nó.”
“Mọi người nhìn kìa.”
Cậu thiếu niên mười bảy tuổi bỗng nhiên thấp giọng nói:
“Ba-lô của bọn họ đều căng phồng, hơn nữa ba-lô của đứa trẻ kia lại lớn như vậy.
Bên trong khẳng định chứa rất nhiều đồ ăn.”
“Lão Diêu.”
Một người thanh niên khác nhìn Diêu Trọng, ý tứ trong mắt rất rõ ràng…Có muốn ra tay cướp bóc hay không?
Diêu Trọng cảm thấy có chút do dự, nếu như hai người kia là người trưởng thành, hắn sẽ đồng ý ngay lập tức.
Thế nhưng, trong hai người kia lại có một đứa bé.
Nhìn đứa bé có vẻ ngoài nhếch nhác bẩn thỉu kia, khiến hắn không khỏi cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ tới đứa con trai năm tuổi của mình đã chết vì tai nạn.
“Buông tha cho bọn họ đi, có thể sống được đến hiện tại cũng không dễ dàng gì.”
Diêu Trọng lắc đầu nói.
“Buông tha?”
Cậu thiếu niên trẻ sửng sốt, cứ nghĩ Diêu Trọng không hiểu chuyện, gấp gáp nói:
“Bọn họ chỉ có hai người, hơn nữa không có súng.
Đây rõ ràng là hai con cừu non mà ông trời đã tặng cho chúng ta.
Tại sao lại buông tha? Bọn họ sống sót không dễ dàng gì, lẽ nào chúng ta thì dễ dàng? Mỗi ngày đều phải chiến đấu với cái lũ quỷ quái kia, còn phải nhịn đói.
Ngày hôm nay được ăn no, ai mà biết được ngày mai có phải chết không.
Nào có ai sống dễ dàng?”
Diêu Trọng không nghĩ tới cậu ta lại phản ứng dữ dội như thế, sầm mặt lại, nói:
“Ngược lại tôi sẽ không đi.
Cướp bóc lương thực của người trưởng thành thì còn được.
Thế nhưng nó vẫn là trẻ con, chuyện đó tôi không làm được.”
“Trẻ con thì làm sao?”
Cậu thiếu niên có chút tức giận, nói:
“Trẻ vị thành niên thì vẫn là trẻ con, tôi năm nay mới 17 tuổi.
Tôi cũng là trẻ con, sao không ai thông cảm cho tôi? Hơn nữa, nó nhỏ như thế, sống được mấy ngày nữa? Chúng ta không cướp của bọn họ, sớm muộn bọn họ cũng sẽ chết thôi.
Chỉ một con xác thối bình thường cũng có thể giết chết bọn họ!”
“Cậu đừng nói nữa.
Tôi không đồng ý.”
Thái độ của Diêu Trọng rất kiên quyết, nói.
Cậu thiếu niên vô cùng tức giận, hai tay siết chặt lại, hắn mạnh mẽ nhìn Diêu Trọng một cái, rồi nằm chặt lấy khẩu súng lục, giọng hung ác nói:
“Ngươi không đi.
Thì ta đi! Ngươi muốn làm người tốt thì cứ làm đi, lão tử muốn làm kẻ ác.
Cảnh sát giờ đã chết sạch, ta thích gì ta làm nấy, ai có thể quản ta!”
Nói xong, hắn nhìn cô gái trẻ tuổi cùng với người thanh mặc cái áo sát nách màu đen, nói:
“Hai người có đi hay không?”
Cô gái trẻ nhìn Diêu Trọng một lúc, rồi khẽ lắc đầu, nói:
“Tôi thấy vẫn nên buông tha bọn họ là tốt hơn, chúng ta có thể đi chỗ khác tìm thức ăn.”
Cậu thiếu niên tức giận quát lên một tiếng, lại nhìn về phía người thanh niên mặc áo sát nách màu đen.
Người thanh niên mặc áo sát nách màu đen có chút do dự, rồi gật đầu nói:
“Một mình cậu không thể ứng phó được, tôi sẽ đi cùng.”
Sắc mặt của cậu thiếu niên đó mới hòa hoãn mấy phần, gật đầu mấy cái, không thèm nhìn Diêu Trọng và cô gái trẻ.
Nhanh chóng lắp đấy băng đạn, sau đó nói vài câu với người thanh niên mặc áo sát nách màu đen.
Hai người bọn họ ngầm hiểu ý nhau mà cùng nhét khẩu súng lục ra đằng sau cạp quần.
Sau đó chạy về phía hai người nọ.
Lúc này, bọn họ cách hai người nọ khoảng 100 mét.
Mà khẩu súng lục K54 trong tay họ có tầm bắn tốt nhất trong khoảng 50 mét.
Cần phải đền gần hơn nữa.
“Đừng để lộ ra sát ý, nếu bọn họ phát hiện ra sẽ chạy trốn đấy.”
Cậu thiếu niên thấp giọng nói.
Người thanh niên mặc áo sát nách màu đen khẽ gật đầu một cái, tự nhiên cũng biết rõ điều này.
Diêu Trọng không nghĩ tới là hai người bọn họ cố ý muốn ra tay cướp bóc.
Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, tức giận vô cùng, chỉ muốn rút súng ra bắn chết hai người đấy.
Thế nhưng, lý trí nói cho hắn biết, nếu làm như vậy thực lực đội của bọn họ sẽ giảm đi nhiều.
Nếu sau này đụng độ với lũ xác thối sẽ rất khó sống sót.
Hắn cố nén lửa giận, ngực phập phồng.
“Tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng.”
Cô gái trẻ đột nhiên cau mày nói.”Cái gì?”
Vẻ mặt Diêu Trọng đang tức giận, nghiêng đầu nhìn sang.
“Hai người kia không có súng trong tay, hơn nữa trong đó còn có một đứa trẻ con…Bọn họ yếu ớt như vậy, làm thế nào mà có thể sống sót? Hơn nữa, tại sao bọn họ dám nghênh ngang giữa đường mà đi.
Hoàn toàn không thèm chú ý đến lũ xác thối xung quanh.
Trừ khi thần kinh bọn họ không bình thường, nếu không thì…Tôi nghĩ bọn họ không sợ lũ xác thối!”
Cô gái trẻ sắc mặt nghiêm túc nói.
Trong lòng Diêu Trọng giật đánh thót một cái, lửa giận bỗng nhiên biến đi đâu mất, hắn cất giọng nghi ngờ nói:
“Không sợ xác thối? Ý của cô là, bọn họ là người siêu năng?”
“Không sai, cái ba-lô của đứa bé kia to như vậy.
Nếu như trong đó toàn bộ đều là thức ăn, thì từng ấy trọng lượng cho dù là người lớn cũng thấy vất vả.
Thế nhưng, nó lại vác rất nhẹ nhàng, chứng tỏ đứa trẻ đó cũng là người siêu năng! Tôi cảm thây…phải chăng trong cái ba-lô kia là thi thể của người may mắn sống sót?”
Cô gái trẻ thấp giọng nói.
Diêu Trọng biến sắc mặt, những lời của cô gái trẻ nói.
Làm hắn nghĩ tới mối nghi ngờ lúc trước của mình.
Nhưng chưa kịp nói ra, đã bị thiếu niên kia chen ngang.
Lúc này, nghe lời nhắc nhở của cô gái trẻ, hắn vô cùng thất kinh, mồ hôi lạnh chảy ướt cả lưng áo.
“Đáng chết, bọn họ đang gặp nguy hiểm!”
Diêu Trọng vội cầm khẩu súng máy tự động lên, nhìn về phía cậu thiếu niên và người thanh niên mặc áo sát nách màu đen ở đằng trước, sắc mặt vô cùng lo lắng.
Cô gái trẻ nắm chặt lấy khẩu súng lục trong tay mình, ánh mắt trở nên sắc bén nói:
“Cho dù bọn họ có là người siêu năng, cũng sẽ không chặn nổi viên đạn.”
…………….
Lâm Siêu mang theo Lãnh Chân, đi dọc theo trục đường chính.
Những người sống sót đang nấp ở khúc quanh trên đường kia, hắn đã sớm phát hiện ra.
Ngay cả những gì họ nói, một chữ hắn cũng không bỏ sót.
Sắc mặt của hắn vô cùng bình tĩnh, nghĩ thầm:
“Cướp bóc!”
Chuyện như vậy, rất thường xảy ra vào thời điểm này, nơi nào có người nơi đó sẽ có kẻ cướp.
“Đợi lát nữa em hãy đứng ra đằng sau lưng anh.”
Lâm Siêu không quay đầu, nói với Lãnh Chân.
Trong lòng Lãnh Chân đang cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Đột nhiên nghe Lâm Siêu nói, nó sợ bắn lên.
Ngay lập tức nó ý thức được điều gì đó, nhìn lên phía trước.
Chỉ thấy cách bọn họ khoảng 100 mét có hai bóng người đang chạy tới.
Hai người đó, một người tóc húi cua, một người mặc áo sát nách màu đen.
“Này hai vị bằng hữu.”
Người thiếu niên đi trước vẻ mặt vô cùng thiện ý, đứng cách hai người Lâm Siêu khoảng bảy mươi, tám mươi mét cất giọng nói:
“Hai người các ngươi có muốn gia nhập làm một đội với bọn tôi không?”
Vừa dứt lời, người thanh niên đó vô cùng tự nhiên đi tới gần hai người Lâm Siêu.
Lãnh Chân nhanh chóng trốn ra sau lưng Lâm Siêu.
Vẻ mặt Lâm Siêu lãnh đạm, chẳng thèm trả lời.
Rất nhanh, khoảng cách song phương đã rút ngắn chỉ còn khoảng 50 mét.
Cậu thiếu niên mừng thầm trong lòng, không nghĩ tới mọi chuyện diễn ra thuận lợi như vậy.
Đối phương một chút cảnh giác cũng không có.
“Ha ha…”
Cậu thiếu niên cười lên một tiếng, đồng thời trong mắt lộ vẻ hung ác, bàn tay thò ra sau lưng, nhanh chóng rút khẩu súng lục ra.
Giơ lên, hướng về phía hai ngươi trước mặt bóp cò.
Toàn bộ quá trình này xảy ra vô cùng đột ngột, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh, chưa tới một giây.
Hắn tự tin đối phương sẽ không có cách nào phản ứng kịp.
Bởi vì lo lằng bắn không trúng, cho nên phát súng đầu tiên hắn muốn nhằm thẳng vào ngực đối phương mà không phải đầu.
Mặc dù không thể nào dùng một phát đạn mà bắn gục mục tiêu.
Thế nhưng, có thể đề phòng đối phương chạy trốn.
“Cẩn thận bọn họ…”
Đằng sau đột nhiên truyền tới tiếng kêu của Diêu Trọng, chen lẫn âm thanh của Diệu Trọng dường như có hai âm thanh “Phốc phốc” vang lên.
Cẩn thận? Trong lòng thiếu niên bốc ra một luống sát ý, sự tình đã như vậy mà vẫn còn muốn nhắc nhở đối phương? Hắn tức giận bóp cò súng muốn bắt chết đối phương ngay lập tức.
Đồng thời thầm quyết định, sau khi giết chết hai kẻ trước mặt.
Sẽ tìm cơ hội thích hợp ra tay giết chết Diêu Trọng!
Bỗng nhiên, một cơn buồn ngủ kéo đến.
Làm sao đột nhiên buồn ngủ thế? Hắn cảm giác hai mí mắt muốn sụp xuống, ngón tay cố gắng bóp cò súng, thế nhưng ngón tay không còn một chút sức nào.
Cả thế giới trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại.
Rầm!
Cậu thiếu niên và người thanh niên mặc áo sát nách màu đen đột nhiên ngã ngửa lên trời.
Trên trán hai người bọn họ xuất hiện hai cái lỗ màu, máu tươi từ trong đầu chảy ra, rất nhanh đã nhuộm đỏ cả mặt đất phía dưới.
Vẻ mặt Lâm Siêu lãnh đạm, hắn biết tầm bắn tốt nhất của súng lục là 50 mét.
Chỉ có một vài loại súng lục có tầm bắn là 80 mét.
Nhưng, tầm bắn của tia Gramma của hắn đến tận 300 mét!
“Hãy đến nhặt súng của bọn họ.”
Lâm Siêu quay lại nói với Lãnh Chân.
Trang 125# 1
Chương 248: Thí Nghiệm Đặc Thù
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Diêu Trọng và cô gái trẻ vội chạy tới, nhưng vẫn chậm một nhịp.
Khi họ vửa mới lên tiếng để nhắc nhở hai người kia.
Thì thấy hai người kia đột nhiên đứng sững lại, rồi ngã xuống đất.
Không có bất cứ một dấu hiệu gì báo trước, cứ thế mà ngã ra đất.
Mà hai người nọ vẫn cách cậu thiếu niên khoảng 50 mét, từ đầu đến cuối vẫn duy trì tư thế bước đi.
Từ dáng vẻ vô cùng thong dong của bọn họ đã khiến Diêu Trọng và cô gái trẻ cảm thấy lo lắng.
“Có máu!”
Cô gái trẻ biến sắc mặt, nhìn thấy mặt đất nơi hai thiếu niên ngã xuống đã bị nhuộm đỏ.
Hai con ngươi co rụt lại, ngơ ngác kêu lên thất thanh.
Diêu Trọng nghe thấy, nhìn lại, ngay lập tức biến sắc mặt.
Xoạt! Xoạt!
Hai người bọn họ nhanh chóng phản xạ nắm chặt lấy khẩu súng trong tay, muốn giơ lên chĩa về phía người thanh niên trẻ tuổi có làn da trắng nõn phía trước mặt họ.
Người thanh niên đó không còn là con cừu non yếu ớt nữa, mà là một con quái vật đáng sợ vô cùng nguy hiểm.
“Nếu không muốn cùng chung số phận như bọn họ, tốt nhất đừng chĩa nòng súng về phía ta.”
Lâm Siêu chậm rãi mở miệng, âm thanh lạnh nhạt nhưng lại có cảm giác nhiệt độ nóng bức trên đường phố đang giảm xuống nhanh chóng.
Toàn thân tóc gáy của Diêu Trọng và cô gái trẻ đột nhiên dựng ngược hết cả lên.
Cả hai người bọn họ có cảm giác đang bị một con mãnh thú nhìn chằm chằm, cơ thể trở nên cứng ngắc, hô hấp khó khăn.
Diêu Trọng cố nén cơn sợ hãi trong lòng, nói với Lâm Siêu:
“Chúng tôi không có ác ý.”
“Ta biết!”
Lâm Siêu đi đến trước thi thể của hai người thanh niên trẻ, vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai người Diêu Trọng, nói:
“Chuyện các ngươi nói, ta đã nghe thấy hết.
Nếu như hai ngươi có ác ý, lúc này đã cùng chung số phận với bọn họ.
Chứ không có cơ hội mà đứng ở đây đâu.”
Diêu Trọng và cô gái trẻ giật mình, vẻ mặt thảng thốt.
Liếc nhìn nhau, bọn họ đều nhìn thấy sự sợ hãi cùng với sự kinh ngạc trong đôi mắt người đối diện.
Theo thói quen, khi nói chuyện bọn họ thường nói rất nhỏ.
Cho dù cách đó mười mét cũng không ai có thể nghe thấy gì.
Huống hồ cách hơn hai trăm mét?”
Nhưng, nếu Lâm Siêu có thể vạch trần bí mật của bọn họ, thì chứng tỏ là người thanh niên đó nói thật.
Lâm Siêu không để ý đến hai người bình thường này, nói với Lãnh Chân đi lấy hai khẩu súng.
Lãnh Chân đứng rất gần Lâm Siêu, thế nhưng no không thể nào biết Lâm Siêu làm thế nào mà có thể giết chết hai người kia.
Nó sửng sốt một lúc, nhưng khi nghe thấy Lâm Siêu nói đến việc đi lấy súng, thì nhanh chóng phục hồi lại tình thần.
Bên trong đôi mắt đen láy bắn ra môt tia sáng mãnh liệt, đem mọi suy nghĩ bỏ qua một bên.
Vội chạy tới gần hai thi thể trước mặt, hành động của nó rất thô bạo, nhanh chóng lấy hai khẩu súng lục của hai người kia, cùng với những viên đạn còn sót lại.
Sau khi nắm chặt lấy hai khẩu súng trong tay, khuôn mặt bé nhỏ của nó mới toát ra một nụ cười.
Nó chạy đến trước mặt Lâm Siêu, đem một khẩu súng đưa cho hắn, trong miệng kêu “A a” mấy tiếng.
“Đều là của em đấy.”
Lâm Siêu cười một tiếng nói.
Lãnh Chân ngạc nhiên, tựa hồ không nghĩ tới Lâm Siêu lại làm vậy.
Đến cả súng cũng không cần.
Nhưng nó lập tức nghĩ đến thảm trạng của hai người kia, trong lòng dường như hiểu ra điều gì đó.
Dùng một ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Lâm Siêu.
Nhanh chóng thu hai khẩu súng, một khẩu nó nhét vào ba-lô sau lưng để dự phòng, một cái khác nắm chặt trong tay.
Nếu những người trốn trong bóng tối, biết nó có súng trong tay, sẽ không dám chạy tới trêu chọc!
Lâm Siêu nhìn thấy hành động mờ ám của thằng bé thì thầm hiểu ý.
Tuy rằng thằng nhóc này nhìn bề ngoài vô cùng ngây thơ, nhưng nội tâm nó rất linh hoạt.
Diêu Trọng và cô gái trẻ nhìn thấy Lâm Siêu ra tay tước lấy súng, đạn của hai thanh niên kia mà có chút không nỡ.
Thế nhưng hai người bọn họ không dám mở miệng đòi lại.
Chỉ có thể cầu khẩn thầm trong lòng, đừng để Lâm Siêu trút cơn tức giận lên người bọn họ.
Bằng không dựa vào khả năng giết người quái dị kia, bọn họ cũng không dám chắc mình có thể trốn thoát được hay không.
Từ trước tới giờ, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải một người kinh khủng như vậy.
Sau khi xong việc, hai người Lâm Siêu không thèm để ý đến bọn họ.
Nhặt được súng liền ngay lập tức rời đi.
Hai người Diêu Trọng mới thầm thở phào.
Diêu Trọng và cô gái trẻ nhìn theo hướng Lâm Siêu và Lãnh Chân cho đến khi khuất bóng, mới thu hồi ánh mắt.
Liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp.
Bọn họ đi tới trước thi thể của hai người kia, thấy đôi mặt bọn họ trợn ngược, chết không nhắm mắt.
Khẽ thở dài một tiếng, dùng tay vuốt mắt cho bọn họ.
“Đi thôi, mùi máu tanh ở đây sẽ làm cho những thứ đó tới rất nhanh.”
Diêu Trọng thở dài nói.”Đi đâu?”
Cô gái trẻ dò hỏi.
“…”
Diêu Trọng im lặng một lúc, bỗng nhiên nói:
“Nếu như, chúng ta đi theo hai người kia thì sao?”
Cô gái trẻ ngẩn người một cái, rồi khẽ gật đầu nói:
“Có thể.”
“Cô không sợ sao?”
Diêu Trọng kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt mình.
Cô gái trẻ khẽ mỉm cười, đáp:
“Tôi thấy hai người bọn họ không phải là người xấu.
Nếu không lúc nãy chúng ta đã mất mạng.
Đừng quên, trên người anh có súng máy tự động có lực sát thương lớn.
Nhưng hắn không ra tay cướp mất.”
Diêu Trong ngẩn người, hắn chẳng qua thấy bên mình tổn thất mất hai người.
Đi đâu cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nên mới muốn đi theo hai người kia, để nhờ họ hỗ trợ mở đường.
Căn bản không có nghĩ nhiều đến như vậy, lúc này nghĩ lại, quả thực đúng là như vậy.
………..
Lâm Siêu từ xa nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người bọn họ, trong lòng có chút kinh ngạc.
Không nghĩ tới bọn họ vẫn dám đuổi theo sau, đối với người bình thường, giờ này có lẽ muốn chạy càng xa càng tốt.
Dù sao, mối nguy hiểm từ con người, không hề thua kém quái vật và xác thối.
Đặc biệt là lúc đói khát.
“Một kẻ gan lớn, một người tâm tư tinh tế.”
Lâm Siêu đánh giá hai người bọn họ một chút, sau đó cũng không có để ý tới.
Chỉ cần bọn họ không gây trở ngại cho hắn, hắn cũng không ngại giúp đỡ hai người này.
Nếu bọn họ vẫn có thể tiếp tục đi theo đằng sau hắn.
Có thể hắn sẽ cân nhắc một chút, có nên hay không dẫn bọn họ về căn cứ của mình.
Ầm ầm!
Lâm Siêu tiện tay vung cổ thương, quét sạch lũ xác thối và lũ chó biến dị cấp thấp đứng trên đường.
……….
Ngoại ô thành phố, bên trong một khu nhà xưởng.
Những nhà xưởng ở đây, được dùng vào việc gia công đồ chơi.
Không có quá nhiều đường ống nước, nếu là trước đây nơi này vô cùng sạch sẽ.
Thế nhưng, hiện tại bên ngoài nhà xưởng đều là những xác chết với tay chân không còn nguyên vẹn.
Bên dưới nhiệt độ cao, đã bị phân hủy, bốc mùi hôi thối.
Ở bên trong một nhà xưởng nào đó, đã được xây dựng thành một phòng thí nghiệm.
Bên trong có rất nhiều thiết bị thí nghiệm, kính hiển vi, máy điều chỉnh nhiệt độ, máy điện tâm đồ, máy kiểm tra…
Lúc này, bên trong lồng thí nghiệm có một con chuột với đôi mắt đỏ rực đang nằm.
Nhìn từ bên ngoài có thể phát hiện ra đây là một con chuột biến di cấp thấp.
“Không có chuột bạch, đành phải chấp nhận dùng thứ này vậy.
Con chuột này có bộ Gen khác hẳn loài người, kích thước to gấp ba lần chuột bạch.
Hơn nữa còn là một con chuột biến dị khát máu.
Thông qua máy phân tích Gen, bộ nhiễm sắc thể của nó là 83.
Trong đó có 12 nhiễm sắc thể giống của người.”
Một người trung niên mặc áo blouse màu trắng có mái tóc bù xù, đeo một cặp kính cận dầy cộp, khẽ lắc đầu, trong tay cầm một ống tiêm nói:
“Nếu nó có thể kiên trì trong mười giây, tôi sẽ cân nhắc có nên thí nghiệm trên cơ thể người hay không.”
“Tôi đối với những thứ này không hiểu, ông muốn làm thế nào thì tùy.”
Ở bên cạnh người trung niên đó, có một thanh niên khoảng 27 tuổi, mặc áo đen, thần sắc bình tĩnh nói:
“Nếu ông thiếu thứ gì, cứ nói với tôi là được.
Chỉ cần ông có thể thành công cuộc thí nghiệm này.”
Trang 125# 2
Chương 249: Rình Giết
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ngươi yên tâm.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng dùng ngón tay chính mắt kính, nhìn con chuột đang nằm trong lồng thí nghiệm, trong mắt lộ ra vẻ kỳ di, nói:
“Cuộc thí nghiệm như thế này trước đây ta đã từng được tham gia.
Chỉ là hiệp hội nghiên cứu khoa học quốc tế có quy định không được dùng con người làm thí nghiệm.
Vì vậy, lúc đó ta mới từ bỏ.
Nhưng bây giờ được ngươi cung cấp tài liệu nghiên cứu rất chi tiết về kế hoạch này.
Trên lý thuyết, nghiên cứu của ta có thể thành công được 100%.
“Chỉ là trên lý thuyết?”
Người thanh niên áo đen nhíu mày, hiển nhiên là không thể nào tiếp thu được cái kết quả như vậy.
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng liếc nhìn hắn, nhếch miệng cười, nói:
“Quên không nói cho ngươi biết, chuyện ta thích làm nhất chính là biến lý luận thành sự thật.”
Người thanh niên áo đen nhíu mày một cái, nhìn ông ta, nói:
“Nếu như ông đã có sự tự tin như vậy, thì tôi rất yên tâm.
Nếu có bất kỳ yêu cầu nào cứ nói với tôi.
Nếu thí nghiệm thật bại, hai ta sẽ có kết cục rất thảm.
Tuy ông chỉ là người ngoài cuộc, nhưng dù sao cũng tham gia vào thí nghiệm này.
Nếu cuộc thí nghiệm này thành công, chúng ta có thể lợi dụng kết quả để đối phó với tổ chức kia.
Còn nếu thất bại, dựa vào năng lực của bọn họ. sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy chúng ta.
Kết cục có lẽ không cần tôi phải nói ra chứ.”
“Ngươi không cần tạo áp lực cho ta.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng lãnh đạm nói:
“Tổ chức sau lưng ngươi tuy rằng rất thần bí.
Nhưng ta vẫn có thể biết được vài điều.
Bọn họ dùng cách gì để đối phó với chúng ta, ta cũng chẳng buồn quan tâm.
Ban đầu ta đồng ý giúp ngươi không phải vì thù lao hậu hĩnh mà bởi vì ta cảm thấy hứng thú với thí nghiệm nay.
Nếu không phải như thế, cho dù ngươi là nguyên thủ quốc gia, ta cũng không thèm để ý!”
Người thanh niên mặc áo đen thoáng trầm mặc một lúc rồi nói:
“Là tôi đã mạo muội.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng không thèm để ý đến hắn, mà hai mắt chuyên chú nhìn con chuột biến dị bên trong lồng thí nghiệm.
Đầu tiên, ông ta đeo một đôi găng tay màu trắng vào, sau đó nhẹ nhàng mở cửa lồng thí nghiệm.
Con chuột biến dị đã bị nhốt lâu ngày trong cái lồng thì nghiệm đó, bỗng nhiên rít lên một tiếng rồi lao ra khỏi cửa lồng.
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng dường như đã sớm dự liệu, khi con chuột biến dị vừa mới lao ra khỏi cửa lồng thì bàn tay trái của ông ta đã tóm chặt lấy nó.
Rồi mang con chuột biến dị đến một cái bàn thí nghiệm, trên ccái bàn thí nghiệm có một cái giá lớn có kích thước vừa với thân con chuột.
Con chuột biến dị không ngừng kêu lên, liều mạng giãy dụa.
Người đàn ông trung niên nhanh chóng dùng những sợi dây buộc chặt bốn chân và thân con chuột vào cái giá đó.
“Yên lặng nào.”
Người đàn ông mặc áo blouse trắng liếm môi một cái nhìn con chuột biến dị đang nằm giãy dụa.
Ánh mắt của ông ta lúc này vô cùng bình thản, cầm lấy cái ống kim tiêm đã chuẩn bị từ trước đó.Một tay giữ chặt lấy đầu của con chuột, để phòng nó giãy dụa, tay kia cắm mũi kim vào phần gáy của con chuột, rồi bơm hết thứ chất lỏng bên trong ống kim tiêm vào đầu nó.
Thứ chất lỏng màu xanh lam trong ống kim tiêm đã được bơm hết.
Con chuột biến dị điên cuồng giãy dụa.
Hai con mắt màu đỏ của nó dường như mất đi sự linh hoạt.
Nhưng hai giây sau, con chuột đột nhiên đập mạnh đuôi.
Đồng thời kích thước cái đuôi của nó bỗng nhiên phình to ra như ngón tay người trường thành.
Chít…chit!
Con chuột biến dị rít lên những tiếng kêu đau đớn.
Lông trên người nó dựng ngược cả lên, màu lông màu nâu dần chuyển sang màu đỏ.
Đồng thời kích thước thân thể con chuột dùng mắt thường cũng nhìn thấy được đang dần to ra.
Cơ thể nó to ra, khiến cho những sợi dây bị thít chặt lại.
Rất nhanh sau đó, kích thước của con chuột đã to bằng một con mèo.
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng vẫn đang quan sát kỹ toàn bộ quá trình, đột nhiên ông ta biến sắc mặt.
Ầm!
Đầu của con chuột biến dị đột nhiên phình to lên, sau đó không tới 1 giây máu từ trong miệng, hốc mắt, lỗ tai, lỗ mũi chảy ra.
Cả đầu của nó cứ thế nổ tung, biến thành những mảnh nhỏ, máu tươi, thịt nát bắn tung tóe lên trên bàn thì nghiệm.
“Tám giây.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse màu trắng nhìn đồng hồ đếm giờ ở bên cạnh, vẻ mặt dần trở nên thâm trầm.
Ông ta cúi đầu suy nghĩ một lát, sao đó lấy một cuốn sổ ghi chép từ trong túi ra, nhanh chóng ghi lại kết quả thí nghiệm:
“Cuộc thí nghiệm mở khóa Gen lần thứ hai mươi mốt, kết quả: Vật chủ thí nghiệm có thể duy trì trong tám giây, thí nghiệm thất bại.”
“Ngươi không có chuyện gì thì đi ra ngoài trước đi, ta muốn tìm hiểu nguyên nhân thất bại.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng thuận miệng nói với người thanh niên măc áo đen sau lưng.
Người thanh niên mặc áo đen liếc mắt nhìn thi thể không đầu của con chuột, khẽ cau mày, không lên tiếng, xoay người rời khỏi phòng thí nghiệm.
“Đại ca!”
Người thanh niên mặc áo đen vừa mới đi ra khỏi phòng thí nghiệm, đột nhiên có một người thanh niên tóc ngắn chạy tới, sau khi cùi đầu chào theo phong cách nhà binh, hắn nói:
“Vừa nãy Tiểu Vương từ trên mái nhà nhìn thấy ở bên ngoài khu nhà xưởng khoảng bảy, tám dặm.
Xuất hiện mấy người may mắn sống sót.
Chúng ta có bắt giữ bọn họ không?”Người thanh niên mặc áo đen nhíu mày một cái, nói:
“Nhân số thế nào, thực lực của bọn họ ra sao?”
“Có bốn người, mang theo súng lục, hắn là lấy được bên trong đồn cảnh sát.”
Người thanh niên tóc ngắn suy nghĩ một lúc, nói:
“Trong đó có một đứa bé khoảng bảy, tám tuổi.”
“Còn có trẻ con?”
Người thanh niên mặc áo đen có chút sửng sốt, nhưng trong lòng thầm thở phào một cái nghĩ thầm:
“Dựa vào cách làm việc của tổ chức kia, chắc chắn sẽ không mang theo trẻ con đi làm nhiệm vụ.
Có lẽ chỉ là người bình thường may mắn sống sót…Có điều, cũng không ngoại trừ đây chính là một cách đánh lừa.”
Người thanh niên mặc áo đen thoáng trầm ngâm, sau đó ra lệnh:
“Cậu điều hai đội đi kiểm tra.
Nếu như trên mu bàn tay của bọn họ có xăm hình rồng.
Lập tức phải tránh xa, tạm thời không quay lại nơi này.
Còn nếu bọn họ là người bình thường thì đưa về đây.
Vừa lúc chúng ta đang cần người làm thí nghiệm.
“Rõ!”
Người thanh niên tóc ngắn nhếch miệng cười, rồi xoay người đi khỏi.
……..
Phốc!
Lâm Siêu dùng cổ thương tiện tay đánh gục một con xác thối.
Bỗng nhiên giác quan của hắn phát hiện ra điều gì đó, nghiêng đầu nhìn về phía tòa nhà bên phải, thì phát hiện ra một tia sáng lóe lên, dường như nó bắt nguồn từ một ống kính đang phản quang dưới ánh nắng mặt trời
“Ống nhòm?”
Lâm Siêu nhìn lên nóc tòa nhà đó, người ở trên đó có lẽ đang quan sát Lâm Siêu, vì thế hắn không để ý.
Dựa vào khoảng cách này, những người bình thường ó không thể nào tạo ra nguy hiểm cho hắn được.
Hắn mang Lãnh Chân tiếp tục đi tiếp.
Mấy phút sau.
Bỗng nhiên có bảy tám âm thanh của thứ gì đó nện xuống mặt đất, vang lên từ phía sau tòa nhà cao tầng trước mặt.
Nếu như không phải thể chất của Lâm Siêu hơn 100 lần căn bản không có cách nào nghe thấy đươc những âm thanh vô cùng nhỏ này.
Dựa vào thính giác siêu nhạy của hắn, Lâm Siêu có thể nhận ra đó là tiếng bước chân của con người.
Thịch thịch!
Trong đó có tiếng bước chân của một người đang di chuyển bên trong tòa nhà cao tầng phía trước mặt.
Nếu như dựa vào phương hướng của tiếng bước chân vọng lại, có lẽ những người đó đang chủ động tiến về phía hắn.
Hai mắt Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, hắn quay đầu nhìn vế phía nóc tòa nhà cao tầng ở phía xa.
Ngay lập tức hắn nhìn thấy được những gì đang xảy ra trên nóc tòa nhà đó.
Hắn nhìn thấy có hai người thanh niên mặc quần áo ngụy trang của quân đội.
Bọn họ đang nằm rạp người trên nóc nhà, phía trước bọn họ là hai khẩu súng ngắm, bọn họ đang điều chỉnh góc độ bắn.
Lâm Siêu nhận ra hai khẩu súng ngắm này, đây là súng ngắm bắn tỉa hạng nặng JS 12,7mm.
Tầm sát thương xa nhất là 1,500 mét.
Tốc độ viên đạn gấp ba lần tốc độ âm thanh.
Trong phạm vi 100 mét, cho dù Tiến Hóa Giả có thể chấp gấp 100 lần cũng khó lòng tránh thoát được.
Dù sao, tiến hóa giả có thể chất gấp 100 lần tốc độ di chuyển của bọn họ mới chỉ gấp hai lần tốc độ âm thanh.
Từ lý thuyết mà nói, cho dù Lâm Siêu di chuyển như thế nào cũng có thể bị hai khẩu súng ngắm này giết chết.
Vì không phải lúc nào cũng có thể cảnh giác được, một khi thả lòng tinh thần, tốc độ phản ứng sẽ giảm xuống.
Nhưng, khẩu súng ngắm hạng nặng JS 12,7mm có một khuyết điểm, chính là độ chính xác quá thấp.
Tầm bắn xa nhất của khẩu súng ngắm hạng nặng JS 12,7mm là 1500 mét.
Nhưng tầm bắn chính xác chỉ khoảng 800 mét.Trên thế giới, có rất ít tay súng bắn tỉa có thể bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách 1200 mét.
Thế nhưng, phạm vi quan sát của Lâm Siêu đạt tới 3000 mét.
Nếu như là động tĩnh lớn, trong phạm vi 5000 mét cũng có thể nghe thấy.
Hơn nữa, có năng lực ‘Vô hạn Chiết xạ’, hắn có thể quan sát rõ bất cứ thứ gì trong phạm vi 20000 mét.
“Quần áo ngụy trang? Quân nhân?”
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, bỗng nhiên nghĩ đển vết đạn trên trán những con xác thối ở gần trung tâm cứu trợ trong thành phố.
Tất cả các vết đạn đều trúng một vị trí.
Chuyện này, không phải cảnh sát hay binh sĩ bình thường có thể làm được.
Chỉ có lính bắn tỉa đặc nhiệm hoặc là những sư đoàn đặc biệt của quân đội mới có khả năng này.
“Xem ra, kẻ hủy diệt trung tâm cứu trợ, chính là nhóm người này.”
Thần sắc Lâm Siêu bình tĩnh, đi ra khỏi phạm vi của tòa nhà khoảng 2000 mét thì dừng lại.
Tầm bắn của tia Gramma xạ tuyến chỉ có 300 mét, muốn giết chết hai tay súng bắn tỉa kia thì không có khả năng.
Hắn mới thò tay vào trong túi áo lấy ra hai đồng tiền xu.
Trang 126# 1
Chương 250: Tổ Chức Bàn Cổ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu ước lượng trọng lượng của hai đồng tiền xu.
Hai mắt hắn híp lại, hai cánh tay tiến vào trạng thái hoàng kim hóa, sức mạnh tăng lên gấp hai lần.
Cổ tay rung lên, hai đồng tiền xu giống như viên đạn bắn ra.
Vút! Vút!
Hai tiếng rít vang lên, tốc độ của hai đồng tiến xu chẳng khác nào hai viên đạn từ nòng súng bắn ra.
Trong nháy mắt hai đồng tiền xu đã bay đến nóc của tòa nhà cao tầng.
Trên đó, có hai người lính bắn tỉa, đang ngắm qua ống kính ngắm quan sát Lâm Siêu.
Hai đồng tiền xu bay tới vừa vặn bắn trúng mi tâm của hai người đó.
Phốc! Phốc!
Có hai tia máu bắn ra từ vết thương, thân thể bọn họ bị lực va chạm của hai đồng xu đánh bay về phía sau, gáy đập xuống mặt sàn, rất nhiều máu chảy ra.
Chết ngay lập tức.
Lâm Siêu giải trừ trạng thái hoàng kim, mắt liếc về phía những người khác.
Những người này không biết đồng bọn của họ đã bỏ mình, vẫn tiếp tục ẩn núp, đợi hai người Lâm Siêu tiến vào tầm bắn, sẽ phát động tấn công.
Lâm Siêu không muốn tiếp tục kéo dài thời gian, nói với Lãnh Chân:
“Em đứng chỗ này chờ anh.”
Trong lúc Lãnh Chân vẫn còn đang ngạc nhiên, ánh mắt mở mịt.
Vút!
Bóng người Lâm Siêu đột nhiên biến mất.
Lãnh Chân trợn hai mắt lên, trên gương mặt lộ ra cảm giác không thể nào tin được.
Những người đang mai phục ở tòa nhà lớn trước mặt, nhìn thấy mục tiêu của mình đột nhiên biến mất.
Tất cả bọn họ vô cùng ngạc nhiên, không thể hiều được tại sao một người đang đứng sờ sờ ở đó đột nhiên biến mất không để lại một dấu vết nào.
“Cẩn thận, đó là người siêu năng!”
Có một thanh niên tóc ngắn nấp trong một căn phòng trong tòa nhà đối diện biến sắc mặt, vội nói nhanh trong bộ đàm:
“Tất cả mọi người lập tức rút lui, mục tiêu đã phát hiện ra chúng ta.”
“Ngươi là đội trưởng?”
Bỗng nhiên một tiếng nói lạnh lùng từ sau lưng người thanh niên đó vang lên.
Người thanh niên tóc ngắn giật thót một cái, tóc gáy dựng ngược hết cả lên, hắn có ảo giác như đang bị một con mãnh thú từ thời hồng hoang nhìn chằm chằm.
Nhưng dù sao người thanh niên tóc ngắn cũng đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt trong quân đội.
Cho nên nhanh chóng bình tĩnh lại, đột nhiên xoay người lại, giơ khẩu súng lục lên bắn ba phát liên tiếp.
Ở khoảng cách gần như thế, hắn tin chắc rằng mình sẽ không bắn trượt.
Ba tiếng súng qua đi, người thanh niên mới nhìn thấy người đang đứng ở sau lưng mình, chính là mục tiêu theo dõi vừa nãy.
Bàn tay của người đó đang giơ lên trước ngực, từ bàn tay có khói bốc ra.
Hắn nhìn kỹ thì phát hiện ra đó là ba viên đạn đang bị kẹp chặt giữa các ngón tay! Có thể dùng tay không kẹp lấy viên đạn bắn ra từ nòng súng?
Mặc dù tố chất tâm lý của người thanh niên đó rất tốt, nhưng khi thấy một màn như vậy, hắn vẫn bị dọa cho hoảng sợ.
Vội lui về phía sau vài bước, trong lòng tràn ngập cảm giác sợ hãi và khó tin.
Những ngón tay của Lâm Siêu buông ra, ba viên đạn nóng bỏng rơi khỏi khe hở giữa các ngón tay.
Từng viên đạn một rơi xuống mặt đất phát ra những tiếng ting ting.
Âm thanh ba viên đạn rơi xuống khiến cho người thanh niên tóc ngắn cảm thấy khiếp vía, tay chân lạnh ngắt.
Vút!
Bóng người Lâm Siêu đột nhiên biến mất lần thứ hai.
Chỉ mấy phút sau, Lâm Siêu đã giết sạch toàn bộ những người khác đang trên đường chạy trốn.
Lâm Siêu giết sách bọn họ là để đề phòng bọn họ gọi cứu viện đến, sẽ gây phiền phức cho mình.
Lâm Siêu đem theo những khẩu súng lục của những người này quay trở lại, lần thứ hai tìm thấy người thanh niên tóc ngắn đang trốn trong phòng chứa đồ.
Người thanh niên tóc ngắn khi bị Lâm Siêu tìm thấy thì lòng hắn đã nguội lạnh.
Hắn đã nghĩ tới việc chạy trốn, nhưng khi chứng kiến tốc độ khủng khiếp của Lâm Siêu thì hắn biết rằng cho mình có chạy bao xa thì cũng không thoát khỏi người thanh niên này.
Chính vì thế hắn mới lẩn trốn trong tòa nhà này, có người nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Nhưng mà an toàn cái quỷ gì khi mà vừa mới nấp đã bị phát hiện ra.
“Đừng, đừng giết tôi.”
Người thanh niên tóc ngắn lập tức vội vàng cầu xin.
Lâm Siêu lạnh lùng nhìn người thanh niên đó, nói:
“Các người có tất cả bao nhiêu người?””Chỉ có mấy người chúng tôi thôi.
Chỉ vì nhịn đói lâu ngày, cho nên chúng tôi mới động thủ với ngài.
Là do chúng tôi có mắt không tròng, mong ngài…”
Khi người thanh niên tóc ngắn vừa mới định mở miệng ra đã nghĩ đến thủ lĩnh của mình là người thanh niên mặc áo đen.
Cho nên mới tự nhận mình là bạo dân.
“Sự kiên trì của ta rất kém, ta không muốn nghe ngươi kể chuyện.”
Lâm Siêu nhìn thẳng vào mắt của người thanh niên tóc ngắn nói:
“Thủ phạm tấn công trung tâm cứu trợ trong thành phố chính là các ngươi.
Tuy lực lượng vũ trang ở trung tâm cứu trợ rất kém, thế nhưng có tới hơn một trăm binh lính.
Đó là một lực lượng mà không có bất cứ một nhóm bạo dân nào dám đụng vào.
Hơn nữa, những người các ngươi không có ai mang theo đồ ăn.
Điều này chứng tỏ các ngươi đang ra ngoài chấp hành nhiệm vụ và rất nhanh sẽ quay trở lại.
Ta nghĩ, đại bản doanh của các ngươi có lẽ cách nơi này không xa.
Người thanh niên tóc ngắn cảm thấy sợ hãi, vì không nghĩ tới khả năng quan sát của Lâm Siêu lại nhạy bén đến vậy.
Chỉ thông qua một vài chi tiết nhỏ liền có thể suy đoán ra nhiều chuyện như vậy.
“Tôi, tôi là…”
Người thanh niên tóc ngắn mở miệng muốn tìm xem mình có làm điều gì sơ hở trước đó hay không.
Hắn không muốn phản bội người thanh niên áo đen.
Vì đó chính là người mà hắn vô cùng kính phục.
Thế nhưng, dưới ánh mắt của Lâm Siêu, khiến hắn có cảm giác mình không có chỗ nào để trốn thoát.
Dường như mọi suy nghĩ của hắn ở trong đầu đều bị Lâm Siêu nhìn thấu.
“Tôi biết, lời xin lỗi lúc này không có tác dụng gì.
Là chúng tôi sai, đáng nhẽ không nên đánh chủ ý với cậu!”
Người thanh niên tóc ngắn cắn chặt hàm răng, làm bộ dáng bất cần, nói:
“Cậu muốn giết thì cứ giết, thế nhưng đừng nghĩ có thể từ tôi lấy được bất cứ thông tin gì!”
“Muốn chơi trò trung thành?”
Lâm Siêu khẽ nhíu mày nói.
Phốc!
Hắn giơ một ngón tay lên, đầu ngón tay của Lâm Siêu trở nên vô cùng sắc bén, dễ dàng đâm thủng vại của người thanh niên tóc ngắn.
Đầu ngón tay nhè nhẹ ngoáy sâu vào bên trong.
“A!”
Người thanh niên tóc ngắn đau đớn hét lên một tiếng, đột nhiên giơ khẩu súng trong tay lên, mục đích muốn bóp cò bắn Lâm Siêu.
Hắn nghĩ, với khoảng cách gần như thế này, đây chính là cơ hội duy nhất của hắn.
Nhưng mà, cánh tay vừa mới giơ lên, thì khuỷu tay hắn tê rần, tiếp theo đó là âm thanh khẩu súng rơi xuống đất.
“A!”
Người thanh niên tóc ngắn lần thứ hai phát ra tiếng kêu đau đớn như lợn bị cắt tiết.
Cánh tay phải của hắn từ vị trí khuỷu tay trở xuống đã bị bẻ gãy.
Bàn tay Lâm Siêu tóm lấy cái cổ của hắn, từ trên nhìn xuống, nhẹ nhàng nói:
“Tao đánh giá rất cao lòng trung thành, nhưng chỉ là người nào trung thành đối với tao mà thôi.
Tao có một trăm loại phương pháp có thể làm cho mày chủ động phun ra hết những điều bí mật mày giấu trong lòng.
Mày có muốn thử không?”
“Giết tao đi, mày có bản lĩnh thì giết tao đi!”
Người thanh niên tóc đen thống khổ kêu gào.
Lâm Siêu dùng đầu móng tay rạch lên cánh tay người thanh niên tóc ngắn.
Sau đó,, dùng đầu móng tay sắc bén của hắn tách những sợi dây thần kinh trong cánh tay của người thanh niên đó ra rồi cắt đứt.
Người thanh niên tóc ngắn quằn quại trong đau đớn, cả người khẽ co giật, nhanh chóng rơi vào hôn mê.
Lâm Siêu hiểu rất rõ cấu tạo cơ thể con người.
Mức độ hiểu biết của hắn không hề thua kém giáo sư y học, sau khi dễ dàng làm cho người thanh niên tóc ngắn tỉnh lại.
Hắn lại tiếp tục tra tấn mấy lần nữa, cho đến khi tinh thần của người thanh niên tóc ngắn hoàn toàn sụp đổ.
Lâm Siêu hỏi gì hắn cũng nói ra hết, kể cả lúc này đưa cho người thanh niên tóc ngắn đó một con dao tự giết mình thì có lẽ người thanh niên tóc ngắn sẽ không hề do dự.
Đau đớn quá sức chịu đựng sẽ làm cho con người ta phát điên.
Lâm Siêu biết rõ điều này.
Thế nhưng điều hắn không ngờ rằng, mình chỉ muốn hỏi vị trí đại bản doanh mà thôi.
Nhưng, người thanh niên tóc ngắn lại chủ động nói ra tất cả những gì hắn biết.
“Không phải là ăn thịt người, mà bắt người để làm thí nghiệm?”
Lâm Siêu cảm thấy có chút kinh ngạc, tiếp tục dò hỏi thì biết được, sau lưng người thanh niên tóc ngắn này là một đội ngũ 100 người.
Tất cả bọn họ đều là lực lượng đặc nhiệm trong quân đội.
Không phải là những người may mắn sống sót tụ tập làm bạo dân.
Mà thủ lĩnh của nhóm người này, đến từ một tổ chức có tên là “Tổ chức Bàn Cổ”.
Trang 126# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










