[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 5 : Thu Phục Hoàng Kim Thú (1) (c21-c25)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Thu Phục Hoàng Kim Thú (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Cô ra ngoài cửa chờ tôi, tôi còn chút việc phải làm.”
Mắt Lâm Siêu mang đầy vẻ thâm trầm, thanh âm lạnh lùng nói:
“Một khi tôi phát giác được khí tức của cô thoát khỏi phạm vi mà khứu giác của tôi có thể cảm ứng được, tôi sẽ giết cô!”
Phạm Hương Ngữ khẽ cười khổ, tên thanh niên nhân loại này thật sự quá thông minh, không giống những kẻ nàng đã từng gặp, chẳng những có lực lượng sâu không lường được, về mặt trí tuệ càng làm cho người khác không thể tin nổi, để cho nàng càng thêm khiếp sợ chính là, Lâm Siêu rất hiểu rõ hủ thi, tựa hồ còn hiểu rõ hơn kẻ điều khiển hủ thi như nàng!
“Tôi biết rồi.”
Nàng bất đắc dĩ đáp ứng.
Lâm Siêu rời khỏi phòng chứa đồ trước, sau một hồi ánh sáng vặn vẹo, hắn biến mất khỏi tầm mắt Phạm Hương Ngữ.
Một đường đi nhanh, Lâm Siêu đã đến lầu hai khách sạn, tới trước cửa một gian phòng sang trọng đắt tiền, ở đây không có ai canh giữ, hắn dễ dàng mở khóa, khi cánh cửa vừa mở, một cảm giác nguy hiểm cực độ xuất hiện, lập tức thân thể hắn theo bản năng tránh qua một bên.
Xoát!
Một thanh đao nhỏ cực kì sắc bén, đâm sượt qua vai hắn.
Lâm Siêu tránh được cây tiểu đao này, đưa tay chộp tới, đoạt được cây tiểu đao vào trong tay, quay qua nhìn, chợt bắt gặp một đôi mắt quen thuộc, cả hai đều sững sờ.
Lâm Siêu vuốt vuốt phi đao, tiện tay nhét vào trong túi áo, khẽ cười nói:
“Em vẫn không hiểu vì sao phi đao lại tự nhiên mất đi mấy thanh, thì ra là bị chị giấu a.”
Người núp sau cánh cửa chính là Lâm Thi Vũ, nàng nghe thấy thanh âm tiếng cửa mở ra, chuẩn bị núp sau cửa đánh lén, không ngờ người mở cửa là Lâm Siêu, trong nội tâm nàng thầm hô “Thật nguy hiểm”, lập tức nhào vào trong ngực Lâm Siêu, qua mấy giây sau, nàng mới như bị điện giật nhảy ra, kinh ngạc nhìn Lâm Siêu nói:
“Tiểu Siêu, em… em sao lại ở đây, chẳng lẽ em cũng bị…”
Lâm Siêu sờ sờ cái mũi nhỏ của nàng, nói:
“Em đến đón chị trở về, sao vậy, không muốn về nhà à?”
“Chứ không phải em bị bắt tới đây sao?”
Lâm Thi Vũ lập tức kịp phản ứng, lo lắng nói:
“Em mau chạy đi, bọn chúng có rất nhiều người, hơn nữa trong tay có súng, một mình em đánh không lại đâu, chị sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, khi nào em tìm được súng hãy tới cứu chị.”
Lâm Siêu sờ dấu tay màu hồng trên mặt nàng, nhẹ nhàng nói:
“Đừng lo, có em ở đây rồi, không ai có thể làm chị bị thương nữa đâu.”
Ngữ khí của hắn rất nhẹ nhàng, nhưng mang tới một cảm giác rất chắc chắn.
Lâm Thi Vũ sau khi bình tĩnh trở lại, hai má ửng đỏ nói:
“Chớ đụng lung tung, không nói những chuyện này nữa, em thật sự có biện pháp thoát khỏi nơi này? Có thật không?”
Nàng ngẩng đầu, chân thành nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu nhìn vào mắt nàng, sau đó gật đầu.
Lâm Thi Vũ hít một hơi thật sâu, nói:
“Được, chúng ta đi thôi, chị tin tưởng em sẽ không làm chuyện điên rồ!”
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng, bước ra ngoài hành lang trải thảm đỏ, hướng lầu ba đi đến, rất nhanh, đã tới một nơi bố trí tựa như lầu ba, dừng lại trước một căn phòng nằm ở giữa bên tay phải.
Lâm Thi Vũ ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, không hiểu vì sao nhưng không có mở miệng hỏi, sợ kinh động người ở trong phòng, sau đó nàng nhìn thấy một màn thần kỳ, em trai mà nàng ôm ấp từ nhỏ, lục lọi chỗ lỗ khóa trong chốc lát, rất nhanh, Chip khóa cảm ứng từ màu đỏ chuyển thành màu xanh.
Két một tiếng, cửa phòng vô thanh vô tức mở ra.
Nàng rút cuộc rõ ràng, Lâm Siêu mở cửa phòng của nàng như thế nào rồi.
Từ lúc nào em trai mình học được những thứ kỹ xảo trộm cắp này? Nàng chợt phát hiện, mình không thật sự hiểu rõ người em trai thân thuộc từ nhỏ đến lớn này.
Lâm Siêu nắm tay nàng, tiến vào trong phòng, đóng cửa lại.
Lúc còn ở ngoài cửa, hắn thông qua khứu giác cảm ứng, cảm nhận được khí tức nhân loại trong căn phòng , người đó đang ở gian phòng tận cùng bên trong, khí tức nhân loại tỏa ra từ mùi mồ hôi nhàn nhạt trên chăn đệm, hiển nhiên người này đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi, cho nên hắn có thể thong dong mở cửa, không cần lo lắng bị người ở bên trong nhìn thấy kinh hô, làm bại lộ hành tung của mình.
Hắn không sợ hành tung bị bại lộ, chỉ là khi không cần thiết, hắn không muốn giết người.
Sau khi vào bên trong, vượt qua đoạn hành lang gấp khúc, tiến vào trong phòng, chỉ thấy, trên một cái giường lớn rộng rãi mềm mại, một gã đàn ông cường tráng đang nằm trong chăn, thân thể run nhè nhẹ, tựa như đang rất lạnh.
Lâm Siêu lập tức ngửi được một thứ mùi làm hắn chán ghét, hắn nói khẽ với Lâm Thi Vũ:
“Nhắm mắt lại, đừng nhìn.”
Lâm Thi Vũ trông thấy trong chăn có người đã sớm sợ hãi, nàng không rõ Lâm Siêu muốn làm gì, nghe hắn nói vô thức còn muốn hỏi, nhưng nghĩ đến nói chuyện sẽ đánh rắn động cỏ, chỉ có thể nhắm mắt lại.
Lâm Siêu buông bàn tay đang nắm tay nàng ra, cầm chặt côn sắt trong tay, đi tới trước tấm chăn, đem tấm chăn xốc lên, chỉ thấy một gã đàn ông cường tráng toàn thân trần trụi đang nằm sấp ở bên trong, một tay nắm hạ thể của mình, một tay khác đang cầm quyển tạp chí khiêu dâm, đang dùng tay “tự sướng”.
Khi tấm chăn xốc lên, gã đàn ông giật mình quay lại, thấy một thanh niên lạ hoắc đang cầm một cây côn sắt rỉ máu đứng ở bên giường, hắn sợ hết hồn, theo bản năng kéo tấm chăn che khuất thân thể, thẹn quá hoá giận nói:
“Mày là ai, đồ khốn nạn, ai cho mày vào đây… Mày… mày vào bằng cách nào?”
Lâm Siêu lạnh lùng nhìn gã, vốn còn muốn muốn tra tấn một phen, nhưng trông thấy bộ dạng bỉ ổi hèn mọn của gã, lập tức mất hứng giơ côn sắt nện xuống.
“Không, đừng, làm ơn…”
Gã hoảng sợ kinh hô, súng của gã đặt ở trên tủ đầu giường, không có thời gian đi lấy, chỉ có thể liều mạng van xin.
Phanh!
Côn sắt vô tình rơi xuống, trong chăn lập tức bắn ra máu tươi tung tóe.
Lâm Siêu dùng chăn lau côn sắt sạch sẽ, quay người nắm bàn tay nhỏ bé của Lâm Thi Vũ, nói:
“Đừng quay đầu lại, chúng ta về nhà thôi.”
Lâm Thi Vũ tò mò ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, gương mặt góc cạnh lạnh lùng ấy làm cho nàng có cảm giác an tâm không thể hiểu được, hỏi:
“Em giết người kia rồi hả?”
“Uhm.”
“Vì sao?”
“Hắn chính là người bắt chị đến đây, vết thương trên mặt chị cũng là do hắn làm đấy . “
“Làm sao em biết chị bị hắn bắt về đây?”
“Em đã nhìn thấy, qua màn hình giám sát.”
Lâm Thi Vũ không hỏi nữa, chỉ dùng sức nắm chặt tay Lâm Siêu, dường như không bao giờ muốn buông ra nữa.
Hai người đi ra cửa chính khách sạn, ven đường gặp phải mấy người, nhưng những người này cứ như không nhìn thấy bọn họ, Lâm Thi Vũ cảm thấy rất ngạc nhiên, nàng thiếu chút nữa hoài nghi Lâm Siêu đã trở thành thủ lĩnh đám người này.
Trên một chiếc xe ô tô rách nát nằm không xa khách sạn, Phạm Hương Ngữ một thân lễ phục màu đen sạch sẽ, ngồi ở chỗ lõm dẹp trên mui xe, chân dài trắng như tuyết đung đưa qua lại, trên người tản ra khí tức hồn nhiên như Thiên Sứ, tựa như một thiếu nữ khả ái đang ngồi trên xích đu ngoài trời, gần đó, ba con hủ thi gương mặt dữ tợn giống như tín đồ, trung thực đứng trước mặt nàng, theo điệu hát dân gian mà nàng đang ngân nga bằng giọng mũi, nhẹ nhàng lắc lư thân thể, như Lệ Quỷ trong địa ngục đang lắng nghe Thần Linh dạy bảo.
Lâm Thi Vũ từ xa thấy được cảnh này, sắc mặt đầy vẻ không thể tin nổi, nàng bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn, sợ mình sẽ kinh hãi hét lên.
Nàng chưa bao giờ thấy qua đám hủ thi dịu dàng ngoan ngoãn như thế!
Lâm Siêu nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, đi tới trước mặt Phạm Hương Ngữ, nói:
“Đi thôi.”
Phạm Hương Ngữ ngừng ngâm nga, ba con hủ thi cũng dừng động tác lắc lư lại, đứng đấy không nhúc nhích, hai mắt trống rỗng trắng dã nhìn hai người Lâm Siêu.
“Đây là…?” Phạm Hương Ngữ tò mò nhìn Lâm Thi Vũ.
“Chị của tôi, chủ nhân của cô.” Lâm Siêu trả lời rất ngắn gọn.
Trang 12# 1
Chương 22: Thu Phục Hoàng Kim Thú (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Chị anh..?”
Phạm Hương Ngữ hơi ngạc nhiên, nhìn từ đầu xuống chân Lâm Thi Vũ, rồi mới khinh thường nói:
“Rõ ràng là em gái, đừng tưởng rằng tôi không biết cách xưng hô của nhân loại các người, Hừ!”
Lâm Siêu lạnh lùng nói:
“Tôi không cần phải giải thích cho cô, cô chỉ cần biết như thế là được rồi.”
“Anh. . .”
Phạm Hương Ngữ tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Thi Vũ kéo áo Lâm Siêu, nói:
“Tiểu siêu, cô bé này là ai, bạn của em hả?”
“Không phải.”
Lâm Siêu giọng nói mềm mỏng hơn, trả lời:
“Cô ta là một con hủ thi đặc thù tiến hóa thành, bề ngoài giống hệt chúng ta, có được năng lực khống chế những con hủ thi bình thường khác, hơn nữa còn thích ăn thịt người, nhưng bây giờ đã là người hầu của chúng ta, về sau chị cần cô ta làm việc gì, cứ trực tiếp sai bảo, cổ không dám trái lệnh đâu.”
Lâm Thi Vũ kinh ngạc nhìn Phạm Hương Ngữ, trong ấn tượng của nàng, hủ thi đều là loại toàn thân thối rữa, người đầy mùi hôi thối, mà cô gái này da thịt trắng như tuyết, không có chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào, đừng nói là hủ thi, dù là nhân loại cũng không có làn da hoàn hảo như vậy.
Phạm Hương Ngữ thấy Lâm Siêu hoàn toàn không để ý đến mình, tức giận dậm chân một hồi, nhìn Lâm Thi Vũ, tròng mắt chuyển động, hiện lên một tia tia sáng kỳ dị.
Lâm Siêu ra lệnh cho Phạm Hương Ngữ :
“Đi trước mở đường.”
Phạm Hương Ngữ bất đắc dĩ lầm bầm một tiếng, chỉ có thể đi phía trước, khống chế ba con hủ thi mở đường, đám hủ thi vặn vẹo cổ, loạng choạng thân thể đi về phía trước như những bảo tiêu dũng mãnh.
Ven đường gặp bất kỳ con hủ thi nào cũng bị ba con hủ thi đánh chết, nếu bị một đám hủ thi chặn đường, Lâm Siêu sẽ ra lệnh Phạm Hương Ngữ kiềm chế bọn chúng, còn hắn thì ôm Lâm Thi Vũ, dựa vào kỹ năng của mình nhanh chóng vượt qua.
Phạm Hương Ngữ thân thể tuy rằng nhìn giống hệt con người, nhưng không hề có khí tức nhân loại nên không bị đám hủ thi tấn công, ngược lại trong đại não ẩn chứa sóng điện sinh vật cường đại, giống như từ trường vô hình, khiến đám hủ thi bình thường theo bản năng không dám tới gần.
Lâm Thi Vũ đẩy kính mắt, bị Lâm Siêu nắm tay lôi đi, nàng trầm tư nói:
“Cô ta hẳn là lợi dụng sóng điện sinh vật để khống chế hủ thi bình thường, nhân loại chúng ta có thể chế tạo ra thiết bị khống chế sóng điện, từ đó khống chế đám hủ thi này không?”
Lâm Siêu nói:
“Đó là một ý hay đấy, nhưng với trình độ khoa học kỹ thuật bây giờ còn chưa thể chế tạo được.”
Lâm Thi Vũ “A” một tiếng, rồi lại tiếp tục trầm tư, hồn nhiên không để ý cảnh vật xung quanh đang trôi qua nhanh chóng.
Vượt qua bầy hủ thi, Lâm Siêu dừng lại chờ một lát, thấy Phạm Hương Ngữ chạy đến mới tiếp tục tiến về phía trước.
Phạm Hương Ngữ khống chế ba con hủ thi tiếp tục mở đường, miệng hỏi:
“Chúng ta đi đâu vậy? Quay về chỗ anh ở trước kia hả, vì sao không chiếm cái khách sạn kia luôn cho rồi, với sức mạnh của anh, muốn khống chế chỗ đó rất đơn giản, bọn chúng sẽ nguyện ý nhận anh làm lão đại, một thủ lĩnh cường đại có thể bảo vệ bọn chúng an toàn hơn, dù anh đã giết thủ lĩnh trước đây, cũng không có ai ghi hận anh đâu.”
Lâm Siêu lạnh nhạt nói:
“Cô thử nghĩ xem, nuôi dưỡng một người, hay nuôi dưỡng một đám người, cái nào nhẹ nhàng hơn?”
“Thế nhưng, bọn chúng có thể làm việc cho anh, mang lại lợi ích cho anh, hiệu suất làm việc của đoàn đội luôn mạnh hơn cá nhân rất nhiều, không phải sao?”
Phạm Hương Ngữ mỉm cười nói.
Lâm Siêu nói:
“Cũng có lý.”
“Bây giờ trở về vẫn còn kịp đó.”
Phạm Hương Ngữ hai mắt sáng lên, vội vàng nói.
Lâm Siêu tùy ý nói:
“Nhưng mà tôi lại thích làm những việc vô lý.”
“Anh!”
Phạm Hương Ngữ tức giận nói:
“Anh thật ngu ngốc!”
Lâm Siêu lườm nàng, nói:
“Cô nhiều chuyện quá rồi đó, lo làm tốt nhiệm vụ của mình đi.”
Phạm Hương Ngữ ủy khuất nhìn Lâm Thi Vũ, nói:
“Chị à, nhìn em trai của chị kìa, hắn khi dễ em, một chút phong độ thân sĩ cũng không có, sao lại có thể cư xử với phụ nữ như vậy chứ.”
Lâm Thi Vũ hì hì cười cười, nói:
“Cô không phải là người, sao có thể tính là khi dễ người được?”
“Tôi biết mà, trong mắt các người, tôi là hủ thi, nhưng tôi cũng thân bất do kỷ thôi mà, dù tôi có ăn thịt người, nhưng cũng giống nhân loại các người muốn ăn gà, vịt, thịt, cá… là thiên tính, chẳng lẽ vì thế mà trách tôi hay sao?”
Phạm Hương Ngữ vẻ mặt đáng thương nói.
Lâm Thi Vũ đẩy kính mắt, gật đầu nói:
“Cũng có lý…”
Phạm Hương Ngữ bước hai bước lại gần nàng, ủy khuất lôi kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, nói:
“Bảo em trai của chị đừng…hung dữ với em như thế nữa, được không?”
Lâm Thi Vũ suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
“Không được.”
Phạm Hương Ngữ sững sờ:
“Vì sao vậy?”
“Thứ nhất, Tiểu Siêu đã trưởng thành, tôi sẽ không xen vào quyết định của nó, thứ hai, thấy bộ dạng cô bị bắt nạt, tôi rất vui vẻ, thứ ba, tôi cũng thích làm những việc không có đạo lý.”
Lâm Thi Vũ giọng nói êm tai, trên mặt đầy vẻ tươi cười hồn nhiên.
Phạm Hương Ngữ nản lòng, nói:
“Hai người thật đúng là… Thật đúng là ngu xuẩn a!”
Bàn tay của nàng đột nhiên dùng sức, nhanh chóng bóp chặt yết hầu Lâm Thi Vũ, tay kia từ dưới váy dài màu đen lấy ra một khẩu súng, nhắm ngay vào huyệt Thái Dương, cùng lúc đó, nàng cảnh giác xoay người nhìn Lâm Siêu, hung dữ nói:
“Không được qua đây, nếu không tao sẽ bắn chết ả!”
Nhưng làm cho nàng cảm thấy ngoài ý muốn là Lâm Siêu không hề sợ hãi như nàng dự liệu, ngược lại quái dị nhìn nàng, nói:
“Cô có chắc là muốn làm vậy không?”
Phạm Hương Ngữ nghĩ đến tốc độ đáng sợ lúc trước của Lâm Siêu, trong lòng hơi khẩn trương, nàng hừ một tiếng, cười lạnh nói:
“Tao cảnh cáo mày, nếu mày có bất kì hành động nào, tao sẽ bắn nổ đầu ả! Dù tốc độ của mày có nhanh hơn nữa, cũng không nhanh bằng viên đạn đâu!”
Lâm Siêu nhướng mày nói:
“Cô đang uy hiếp tôi?”
Phạm Hương Ngữ cười lạnh nói:
“Đương nhiên! Chị em tụi mày thật là ngu ngốc, tưởng tao thật sự muốn làm osin à? Hừ, còn dám bắt tao tuân theo hai cái quy định , buồn cười, ngây thơ quá! Còn bà chị trẻ con quái thai của mày nữa, ngu ngốc để cho tao tới gần, đã biết tao là hủ thi mà một chút phòng bị cũng không có, biết hủ thi là cái gì không, sẽ ăn thịt người đấy!”
“Cô nói ai là quái thai?”
Lâm Thi Vũ đẩy kính mắt, đôi mắt đen nhánh ẩn sau gọng kính màu đen, lóe ra một tia hào quang sắc bén.
Phạm Hương Ngữ không nghĩ tới dưới loại tình huống này, cô gái mà mình đang khống chế lại vẫn dám dùng giọng điệu uy hiếp tra hỏi mình, ả có chút không thoải mái, âm thanh lạnh lùng nói:
“Nói mày đó, sao nào, còn muốn cắn tao hả? Hôm nay nếu hai chị em tụi mày không để tao rời khỏi đây, tao sẽ đồng quy vu tận với tụi mày!”
“Vậy… cứ thử xem.”
Hô!
Đột nhiên thân thể Lâm Siêu lướt đi, trong ánh mắt đen kịt xẹt qua một tia sáng như lưu tinh.
“Không được tới đây!”
Phạm Hương Ngữ giật mình kêu to, ả không nghĩ tới Lâm Siêu máu lạnh như vậy, hoàn toàn không để ý sống chết của chị mình, chẳng lẽ ả không phải là chị ruột của hắn?
Khi ả chuẩn bị bóp cò, đột nhiên hoảng sợ trông thấy, Lâm Thi Vũ trong tay mình, không ngờ đã hư không tiêu thất rồi!
“Sao…”
Ả há to miệng, trong nhất thời chả biết nói gì nữa.
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Siêu đã tới trước mặt, một tay đoạt súng, tay kia giữ chặt yết hầu trắng nõn như thiên nga của ả .
Phạm Hương Ngữ nhìn đôi mắt của nam nhân kia trong khoảng cách gần, ngoài màu đen của tròng mắt ra không thấy có chút tình cảm nào, lạnh lùng giống như một người máy, ả thấy lạnh sống lưng, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, khó khăn nói:
“Sao, làm sao có thể, chẳng lẽ chị của mày cũng là người có năng lực đặc thù?”
Lâm Siêu bóp chặt cổ ả, từ từ cúi xuống gần đôi má trắng nõn của ả, đến khi chóp mũi hai người hầu như sắp chạm vào nhau, thanh âm hắn rất nhẹ nhàng nhưng lại đầy lạnh lẽo:
“Đây là lần đầu tiên cô phạm sai lầm, tôi cho cô thêm hai cơ hội nữa, dùng hết ba cơ hội đó, tôi sẽ cho cô biết thế nào là hối hận… vì đã đến thế gian này.”
Trong nội tâm Phạm Hương Ngữ thở phào nhẹ nhõm, rồi lại cảm thấy thật kinh hãi, từ lời nói vừa rồi của nam nhân này, ả tựa hồ hiểu được một tin tức khác, chẳng lẽ, hắn một mực chờ đợi mình phạm sai lầm? Hết thảy đều nằm trong dự liệu của hắn?
Ả cảm thấy ngỡ ngàng, nhất thời khó mà tin được.
Lâm Siêu buông tay, tiếp tục đi về phía trước.
Phạm Hương Ngữ giờ mới thấy được thân ảnh Lâm Thi Vũ, nàng chưa tỉnh hồn, nói:
“Cô cũng có thể ẩn thân à?”
“Đoán thử xem.”
Lâm Thi Vũ bỗng nhúc nhích ngón tay, đẩy kính mắt, nói:
“Tôi rất thù dai đấy, Tiểu Siêu cho cô ba lần cơ hội, còn tôi thì không.”
“Cô muốn làm gì?”
Phạm Hương Ngữ sắc mặt biến hóa.
Lâm Thi Vũ nhe răng cười cười, nói:
“Tôi muốn nhìn não cô một chút, xem thử có gì khác hủ thi bình thường, lần sau để cho tôi mở ra xem một chút nha.”
Phạm Hương Ngữ sợ tới mức run rẩy liên tục, miễn cưỡng bày ra vẻ tươi cười nói:
“Bộ não có gì đâu mà nhìn, không có gì khác đâu, giống y nhân loại các người thôi, hay là đừng nhìn a, khỏi phải gặp ác mộng.”
“Cái này phải xem qua mới biết được.”
Lâm Thi Vũ phối hợp nói, sau đó đuổi theo Lâm Siêu.
Phạm Hương Ngữ khóe mắt giật giật, nghĩ thầm hai chị em này chẳng khác gì Ác ma.
Trang 12# 2
Chương 23: Thu Phục Hoàng Kim Thú (3)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nửa tiếng sau, ba người Lâm Siêu cùng nhau trở về tiểu khu.
Sau khi nơi này bị những tên lưu manh kia cướp sạch thì nó đã không còn thích hợp để ở lại nữa rồi.
Sự việc lần này đã cảnh báo Lâm Siêu rằng, nếu như hắn thường xuyên ra ngoài đi săn thì sẽ rất khó bảo vệ cho Lâm Thi Vũ.
Giờ chỉ còn cách đưa cô tới căn cứ trong thành phố và nhờ Sở Sơn Hà chiếu cố thì chắc sẽ không có nguy hiểm gì.
Hắn chọn thời điểm này đưa Lâm Thi Vũ đến căn cứ trong thành phố là đã có tính toán cả rồi.
Thế giới vừa lâm vào ngày tận thế, quân đội bị chia năm xẻ bảy, từng phe từng người tranh giành quyền làm chủ vô cùng kịch liệt.
Bọn họ sẽ sử dụng tất cả các loại thủ đoạn với nhau nên Lâm Siêu không muốn mình bị cuốn vào trong cái vòng xoáy hỗn loạn này.
Bởi vậy nên hắn mới cự tuyệt lời mời của Sở Sơn Hà.
Hơn nữa, Lâm Siêu không muốn gửi gắm Lâm Thi Vũ vào trong quân đội vì hắn không muốn Lâm Thi Vũ trở thành vật hi sinh cho những người kia tranh giành quyền lợi!
Sau khi dặn dò Lâm Thi Vũ vài câu, hai người mang những hành lý cần thiết đi xuống.
Những đồ mà Lâm Siêu muốn mang đi rất đơn giản, ngoại trừ một cái hòm nhỏ màu đen ra thì chỉ có thêm hai cái bản đồ.
Nhưng dù sao Lâm Thi Vũ cũng là con gái, tuy rằng cô đã bỏ đi vài đồ không quan trọng nhưng số đồ cô mang theo vẫn chiếm hết một rương hành lý.
Bên trong bao gồm mấy chai nước tinh khiết cùng những đồ nội y dùng khi tắm rửa.
Và còn một thứ đồ quan trọng không thể đánh mất chính là những tấm ảnh chụp cả gia đình.
Khi họ đi xuống dưới lầu, Phạm Hương Ngữ chủ động điều khiển một con hủ thi ra vác cái rương trong tay Lâm Thi Vũ đặt lên lưng nó để tránh tiếng bánh xe lăn trên đường sẽ thu hút nhiều hủ thi tới đây.
Mấy người vừa bước đến cửa tiểu khu thì bỗng nghe thấy từ phía sau vang lên từng tiếng “gừ gừ”.
Lâm Siêu quay đầu lại nhìn thì thấy một cái bóng màu vàng kim nhảy từ đâu tới đứng cách hắn khoảng chừng 10 mét.
Nó nhe răng gầm gừ trừng mắt nhìn hắn, đây chính con Hoàng Kim Khuyển vẫn đi lại lang thang trong tiểu khu.
Thấy nó không xông tới vồ mình, Lâm Siêu cảm thấy có hơi ngoài ý muốn, hắn nghiêng đầu nói với Phạm Hương Ngữ:
– Cô có thể khống chế nó sao?
– Chưa thử, để tôi thử xem.
Phạm Hương Ngữ lập tức nhắm mắt lại, một lúc sau cô lại mở mắt ra.
Trên mặt cô hiện lên vẻ kỳ quái, nói:
– Anh có thù với nó ư?
– Hử?
Lâm Siêu nhíu mày.
– Tôi không thể khống chế được nó.
Thế nhưng tôi có thể kết nối với nó.
Nó vừa bảo để cho tôi rời khỏi anh, nếu không nó sẽ không khách khí với tôi nữa.
Nó còn bảo rằng kể cả là anh trốn sau lưng tôi thì anh cũng không giữ được mạng đâu.
Phạm Hương Ngữ cẩn thận từng li từng tí phiên dịch lại.
Lâm Siêu đã hơi bị chọc giận, hắn vặn vặn cổ tay mình, nói:
– Cô tránh ra.
Phạm Hương Ngữ nhìn con Hoàng Kim Khuyển kia một cách đồng tình, cô lập tức tránh sang một bên.
Hoàng Kim Khuyển nhìn thấy Phạm Hương Ngữ tránh ra chỗ khác thì sự kiềm chế của nó liền biến mất ngay.
Nó hưng phấn gầm nhỏ hai tiếng rồi lập tức xông về phía Lâm Siêu với tốc độ nhanh như chớp.
Trong đôi mắt Lâm Siêu chợt lóe sáng, chỉ mới mấy ngày không gặp mà thể chất của con Hoàng Kim Khuyển này dường như đã tăng lên gấp đôi, ít nhất phải bằng tám lần người bình thường rồi.
Sức mạnh của nó đã gần rất với lực lượng của loại nguy hiểm kia, thảo nào nó lại tự tin như vậy.
Muốn muốn trả thù sao? Khi thấy nó phi nhào về phía mình, thị giác của Lâm Siêu nhìn rõ tinh tường từng động tác của nó, cơ thể hắn bỗng chớp lên một cái.
Cái tốc độ gấp 10 lần bình thường của Lâm Siêu chỉ để lại một cái bóng người mờ mờ ngay chỗ hắn vừa đứng.
Hoàng Kim Khuyển giống như một tia chớp màu vàng kim vồ trúng cái bóng kia.
Khi nó còn chưa kịp hưng phấn tru lên thì nó đã cảm nhận được một quả đấm nặng như búa tạ đập thẳng vào đỉnh đầu.
Bốp!
Thân thể cứng rắn của nó rơi từ trên không xuống đất.
Lâm Siêu túm lấy một cái chân sau của nó rồi lại nhấc người nó lên đập thẳng xuống nền xi-măng một phát nữa.
– Ngao…!
Hoàng Kim Khuyển tru lên một cách đau đớn, trong mắt nó toát lên sự sợ hãi giống hệt như con người.
Sau khi Lâm Siêu tiếp tục đập cho nó vài cái thật mạnh đến khi nó cạn hết sức lực thì hắn mới buông cái cẳng chó kia ra, hắn hỏi Phạm Hương Ngữ:
– Nó nói thế nào?
Mặc dù Phạm Hương Ngữ biết trước Lâm Siêu rất mạnh, thế nhưng cô vẫn cảm thấy có hơi chấn động.
Cô lấy lại tinh thần rồi nhìn con Hoàng Kim Khuyển kia một cách đồng tình, nói:
– Nó nói cầu xin anh tha mạng cho nó.
Nó còn muốn tôi xin anh tha cho nó, đừng nên giết chết nó.
Hoàng Kim Khuyển gật mạnh đầu nhìn Lâm Siêu một cách rất đáng thương.
Lâm Siêu nhướng mày lên, nói:
– Mày hiểu được tiếng người ư?
Hoàng Kim Khuyển gật đầu liên tục, nó còn nâng chân, lè lưỡi liếm liếm giày của Lâm Siêu để nịnh nọt.
Lâm Siêu thấy bộ dạng kinh sợ này của nó thì cảm thấy tức cười liếc nó một cái, hắn lôi chiếc hòm nhỏ màu đen ra, nói:
– Cho mày một nhiệm vụ, nếu có thể tìm được chỗ nào có cái hòm nhỏ giống thế này thì tao sẽ bỏ qua cho.
Hoàng Kim Khuyển quan sát chiếc hòm nhỏ màu đen và ngửi ngửi như để nhớ mùi rồi một lúc sau mới gật gật đầu.
Lâm Siêu vỗ vỗ đầu nó, nói:
– Vậy thì lên đường thôi, mày chạy trước dẫn đường đi.
Đừng có mà mưu đồ chạy trốn nếu không tao sẽ bẻ cái cẳng chó của mày đi đấy.
Hoàng Kim Khuyển nhìn hắn một cách đáng thương rồi liếm giày hắn hai cái để tỏ vẻ trung thành, tiếp đó nó liền chạy bước nhỏ ở phía trước dẫn đường.
Cái nhóm kỳ quái gồm ba người, một chó và ba con hủ thi cứ như vậy mà xuất phát.
Hai tiếng sau.
Ba người Lâm Siêu được Hoàng Kim Khuyển dẫn đến một cái ngõ nhỏ nhìn khá âm u.
Nó quay đầu về hướng bức tường ở bên phải rồi sủa khẽ hai tiếng, Phạm Hương Ngữ lập tức nói:
– Nó bảo rằng đồ anh muốn tìm nằm ở trong đó.
Lâm Siêu đi tới trước bức tường, hắn đưa tay đặt nhẹ lên trên đó.
Xoẹt!
Bàn tay hắn vừa đặt lên bức tường đã khiến nó nổi lên những chấn động dập dềnh như làn nước, cả bàn tay hắn cũng xuyên thẳng vào trong bức tường.
Ngay sau đó, Lâm Siêu bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình bị một loại lực hút nào đó tác động, cả người hắn cũng mất kiểm soát bị kéo thẳng vào bên trong.
Trước mắt đang tối sầm bỗng dưng lại sáng ngời.
Lâm Siêu bỗng nhiên thấy mình đang đứng ở trong một cái sảnh lớn chỉ toàn màu trắng.
Không chờ hắn kịp quan sát kỹ càng thì đã nghe thấy một giọng nói lạnh như băng vang lên trong đầu:
– Không đủ điều kiện tiến vào, mời đạt tới tiến hoá giả cấp E hãy quay lại.
Giọng nói kia vừa mới nói xong thì Lâm Siêu đã cảm thấy ngực mình bị một thứ gì đó mềm như bông đánh vào, cả người bị mất kiểm soát lùi lại phía sau.
Sau khi lùi lại liền hai bước, Lâm Siêu lại trở về bên ngoài bức tường kia.
Cái sảnh lớn toàn màu trắng trước mắt đã được đổi thành cái ngõ nhỏ âm u và hôi hám như lúc trước.
– Không ngờ còn cần cả điều kiện để tiến vào, chẳng lẽ đây chính là di tích cấp cao ư?
Lâm Siêu nhìn lên bức tường, trên gương mặt hiện lên vẻ suy tư.
Nếu là di tích bình thường thì bất cứ loại sinh vật nào cũng vào được, kể cả là một loài nhỏ yếu như con kiến cũng được.
Dĩ nhiên, nếu con kiến bị nhiễm vi-rút thì nó sẽ không còn được coi là “nhỏ yếu” nữa.
Lâm Thi Vũ và Phạm Hương Ngữ đều bị cảnh vừa rồi dọa cho ngớ người, Lâm Thi Vũ không nhịn được, nói:
– Tiểu Siêu, em biết thuật xuyên tường à?
Lâm Siêu không khỏi cảm thấy buồn cười, hắn đành phải giải thích cho cô về chuyện liên quan tới các di tích.
Hắn cũng không ngại nói cho Phạm Hương Ngữ cùng nghe luôn.
Đợi sau này tiến vào căn cứ thời đại trong thành phố, di tích sẽ mở cửa cho tất cả những người còn sống đi vào, còn có thể cho con người sinh sống bên trong nữa.
– Lực lượng như của anh còn không đủ tư cách tiến vào cái di tích này nữa chứ.
Không biết bên trong di tích này có những thứ gì đây…
Phạm Hương Ngữ đứng quan sát bức tường, trong đôi mắt cô hiện lên sự cháy bỏng.
Lâm Siêu cũng cảm thấy rất hứng thú giống như cô.
Nhưng hiện giờ không phải là lúc lãng phí thời gian, hắn phải nhanh chóng tiến hóa thêm lần nữa để trở thành tiến hóa giả cấp E.
Bằng không thì có trời mới biết cửa vào cái di tích này sẽ biến mất lúc nào.
Lâm Siêu đi vào trong một cửa hàng lắp cửa cuốn ở bên cạnh.
Hắn ra lệnh cho Phạm Hương Ngữ điều khiển hai con hủ thi vào trong cửa hàng lấy hết sạch những đồ điện bên trong.
Hắn chọn những linh kiện có tác dụng với mình rồi nhanh chóng lắp ráp chúng vào nhau tạo thành máy thăm dò sóng sinh vật.
– Lần trước dùng tần số 100 đã dụ cả loại nguy hiểm kia tới.
Có khả năng con hủ thi loại nguy hiểm kia chỉ có một con trong thành phố, thậm chí bao gồm cả tỉnh này nữa.
Lần này điều chỉnh tần số đến 60 là có thể dụ hủ thi loại đặc biệt tới rồi.
Lâm Siêu đeo máy thăm dò sóng sinh vật lên cổ tay.
Bây giờ đã rời khỏi chỗ kia, với cả hắn đã là tiến hoá giả cấp F nên dĩ nhiên sẽ không ngồi chờ đám hủ thi loại đặc biệt tự tìm tới mà phải chủ động ra ngoài đi săn bọn chúng.
Tiếp đó, Lâm Siêu tìm một tiểu khu nhìn kha khá đang không có ai ở rồi dọn dẹp sạch sẽ cái cao ốc và cho Lâm Thi Vũ ở lại tầng cao nhất.
Hơn nữa, hắn còn ra lệnh cho Phạm Hương Ngữ bảo vệ cô an toàn rồi sau đó dẫn Hoàng Kim Khuyển và mang theo bản đồ đi ra khỏi cửa.
Sở dĩ hắn dẫn Hoàng Kim Khuyển đi theo cũng vì một lý do rất dễ nhận thấy.
Đó là phòng ngừa khi Phạm Hương Ngữ chạy trốn hắn sẽ dùng khứu giác của Hoàng Kim Khuyển tìm theo dấu cô ta.
Lâm Siêu quan sát tấm bản đồ một lúc thì đã tìm thấy một Vườn bách thú ở gần khu vực này được đánh dấu bằng một ký hiệu màu xanh lá cây.
Sau khi nhớ hết đường đi, hắn gọi Hoàng Kim Khuyển chạy theo mình đến chỗ Vườn bách thú kia!
Sau khi siêu vi-rút bùng phát, Vườn bách thú đã trở thành một cấm địa vô cùng nguy hiểm.
Bên trong có rất nhiều loài động vật đã bị biến dị thành những con quái vật điên dại và khát máu.
Kể cả là những tiến hoá giả đặc biệt cấp E cũng không dám liều lĩnh xông vào đó.
Trang 13# 1
Chương 24: Đôi Mắt Của Thần!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Khung cảnh đẹp đẽ trước đây giờ đã đổ nát hoang tàn, báo chí, vỏ trái cây bay tán loạn trong gió, từng con từng con quái vật thân hình to lớn dị thường, chậm rãi bước qua mấy vũng máu đã khô cạn trên mặt đất.
Nơi này là vườn bách thú Long Hải.
Trong một tòa nhà lớn nằm cách đó khoảng mười dặm, một tiểu đội năm người đang tụ tập, cầm đầu là một thanh niên tóc ngắn mặc áo jacket đỏ tươi, động tác nhanh nhẹn, trên mặt có một vết sẹo còn nhuốm máu, hắn dùng ống nhòm quan sát rất lâu, sau đó mới quay lại nói với bốn người khác:
“Con quỷ nhỏ này thật xảo quyệt, nó trốn đến khu nhốt sư tử trong vườn bách thú rồi.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
Một gã đàn ông cao to cường tráng nhíu mày, nói:
“Chỗ đó là vườn bách thú, giờ đã trở thành một trong những nơi nguy hiểm nhất rồi, dù trong đội chúng ta có ba người tiến hóa, cũng chưa chắc có thể bình yên tiến vào, chắc chắn sẽ có người hi sinh.”
Trong bốn người còn lại, có hai thanh niên sắc mặt hơi thay đổi, hai người này là anh em song sinh, gương mặt rất giống nhau, chỉ là một người có thói quen mỉm cười, tỏ ra hòa hợp hơn một chút, người còn lại thì đầy vẻ lạnh lùng khó gần, trong đội ngũ mạnh mẽ này, chỉ có hai huynh đệ bọn họ không phải là người tiến hóa.
“Băng Băng, em không nhìn lầm chứ?”
Thanh niên mặc áo jacket đỏ nghiêm túc nhìn cô gái duy nhất trong nhóm, Triệu Băng Băng.
Nàng có mài tóc dài uốn lượn màu cà phê, mặc quần áo thể thao bó sát người, giắt hai cây súng hai bên đùi, trong tay ôm một cái Laptop, đeo kính mắt màu tím nhạt…đầy vẻ hấp dẫn, trong mắt lấp lánh hào quang màu xanh lam, nói:
“Không sai, mắt trái của em thấy rất rõ, trong cơ thể con vật nhỏ này có một nguồn năng lượng màu xanh lá, ẩn chứa năng lượng sinh mệnh cường đại, chỉ cần đoạt được, có thể trị hết tất cả thương thế, chỉ cần trái tim và bộ não không bị tổn thương là có thể cứu sống, hơn nữa còn có một chút khả năng làm cho chúng ta tiến hóa thêm lần thứ hai!”
Thanh niên mặc áo jacket đỏ khẽ hít mạnh một hơi, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt bén nhọn như đao nhìn chằm chằm vào ba người còn lại, nói:
“Tôi chấp nhận mạo hiểm lần này, còn các người thì sao?”
“Ta cũng đi.”
Gã cao to vạm vỡ kia khiêng một cây súng máy, trên người khoác vài vòng dây đạn, nhếch miệng cười nói:
“Băng Băng chưa bao giờ nhìn lầm, có cô ấy giúp đỡ chúng ta, hơn nữa nhiều súng ống như vậy, ta không tin đám quái vật này có khả năng bất tử!”
Hai huynh đệ song sinh nhìn nhau rồi gật đầu, nói:
“Bọn tôi cũng tham gia!”
“Tốt, trước tiên phải quan sát vị trí phân bố của đám quái vật đó đã.”
Thanh niên áo đỏ hài lòng quay đầu lại dùng ống nhòm dò xét vườn bách thú.
Gã cao to vạm vỡ nhếch miệng cười, nói:
“Nếu như chúng ta có thể tiến hóa lần nữa, sẽ thành người tiến hóa bậc 2, đến lúc đó gia nhập quân đội, nhất định có thể trực tiếp đạt được chức vị cao, kiến tạo nên một phen sự nghiệp, nhất là năng lực của Băng Băng, thật sự quá mạnh mẽ, nếu như không có cô ấy, bốn người chúng ta đã sớm chết mất xác rồi.”
“Em chỉ cung cấp một ít tin tức mà thôi, chủ yếu là dựa vào mọi người.”
Triệu Băng Băng ôm Laptop, lãnh đạm đẩy đẩy mắt kính, nhanh chóng nhập vào máy vi tính một ít số liệu, rất nhanh, màn hình máy tính liền xuất hiện một cái đồ án không gian ba chiều, giống như đúc mô hình vườn bách thú Long Hải.
“Vườn bách thú này nằm trong khu du lịch cấp 3A, diện tích 102 héc-ta, bên trong có 380 loài động vật hoang dã quý hiếm, số lượng hơn 5400 con, ở khu vực trung tâm có nuôi một đàn sư tử khoảng hơn tám mươi con, coi như một nửa trong số chúng bỏ đi kiếm ăn như vậy còn khoảng bốn mươi con, mục tiêu của chúng ta chính là tránh né sự săn đuổi của bốn mươi con sư tử biến dị này, tìm được con vật kia!”
“Hoặc là…”
Triệu Băng Băng đẩy kính mắt, đạm mạc nói:
“…Giết sạch bọn chúng, em tin dù sư tử có biến dị nhưng có lẽ chúng vẫn còn giữ tập quán lúc trước, có ý thức bảo vệ lãnh địa, sẽ không để yên cho đám quái vật biến dị khác tùy ý xâm phạm lãnh thổ đâu.”
“Ta tin em, Băng Băng nói làm như thế nào thì sẽ làm như thế đó.”
Gã to con vạm vỡ nhếch miệng cười nói.
Triệu Băng Băng chỉ ngón tay mảnh khảnh trên màn hình, nói:
“Đợi lát nữa chúng ta từ cửa vào ở chỗ này đi tới chỗ này, sau đó từ chỗ này chui vào miệng cống ngầm, từ cống ngầm tiến vào khu nuôi nhốt sư tử như vậy sẽ an toàn hơn, dù sao trong đây cũng có rất nhiều loại động vật, nếu gặp phải lũ chó và lũ rắn hành tung của chúng ta rất dễ bị bại lộ, khứu giác và thị giác của bọn chúng rất dễ dàng phát hiện ra chúng ta.”
Cả bọn nhao nhao gật đầu.
Thanh niên áo đỏ nhanh chóng ghi nhớ tình hình phân bố của đám quái vật, sau khi Triệu Băng Băng nói xong hình ảnh không gian ba chiều trên máy vi tính của nàng lập tức hiện ra rất nhiều điểm đỏ, mỗi cái điểm đỏ đại biểu cho một con quái vật, xung quanh điểm đỏ có một vòng tròn đại biểu cho phạm vi di chuyển của nó.
Cả bọn nhìn vào màn hình, cẩn thận bàn bạc chiến thuật.
Bất quá, cái gọi là bàn bạc chiến thuật chẳng qua là cả đội nghe theo Triệu Băng Băng an bài mà thôi, cô gái này tuy trẻ tuổi, không có sức chiến đấu gì nhưng không ai dám coi thường nàng.
Rất nhanh, sau khi bàn bạc chiến thuật thật cẩn thận, cả bọn xuất phát rời khỏi cao ốc.
Phanh phanh…
Ven đường gặp phải hủ thi, ngửi thấy khí tức nhân loại chưa kịp lại gần đã bị gã to con vạm vỡ khiêng súng máy trên vai bắn thành cái sàng.
“Tiết kiệm đạn một chút.”
Triệu Băng Băng nhẹ giọng quát.
Gã ngượng ngùng cười cười.
Triệu Băng Băng rút súng ngắn từ thắt lưng ra, màu sắc đồng tử từ đen kịt dần dần biến thành màu lam nhạt, trong tầm mắt của nàng thân thể đám hủ thi này đã biến thành trong suốt, bị phân chia ra từng khối khu vực, từng mục số liệu thông qua thị giác, trực tiếp hiện ra trong đầu nàng.
Phanh!
Viên đạn từ họng súng bắn ra ma sát với không khí tóe lửa, trúng đầu một con hủ thi, ngay điểm yếu chí mạng, trực tiếp một phát đánh gục! (headshot)
Một viên đạn, một con hủ thi!
Triệu Băng Băng có kỹ thuật bắn súng cực tốt, cả bọn còn lại không có ai giật mình nhưng trên mặt đầy vẻ khâm phục, kỹ thuật bắn súng như vậy họ đã sớm thấy qua, càng làm cho họ thêm bội phục là cô gái này nghề nghiệp trước kia không phải là quân nhân mà là một Hacker.
Khả năng bắn súng tuyệt vời như thế có được sau khi đôi mắt nàng tiến hóa!
Bọn họ gọi đôi mắt ấy là:
“Đôi mắt của Thần!”
Trong đôi mắt nàng lúc ấy, tất cả nhược điểm và tin tức của kẻ địch đều được biểu thị bởi những con số, chỉ cần hiểu được những con số này sẽ dễ dàng đưa ra cách đối phó!
“Dùng năng lực ít thôi, tiết kiệm năng lượng lại một tí.”
Thanh niên áo đỏ thấp giọng nói.
Triệu Băng Băng trong mắt lóe lên hào quang màu xanh lam, bình tĩnh nói:
“Đừng lo, với tốc độ khôi phục của em, chút tiêu hao ấy trước khi đến vườn bách thú, hoàn toàn có thể khôi phục lại như bình thường.”
Phanh phanh!
Nàng lại chính xác bắn gục thêm hai con hủ thi.
Bọn họ đã tới trước cửa vườn bách thú.
Vì thời gian tai nạn bộc phát là buổi tối, lúc ấy vườn bách thú đã đóng cửa, nhân viên công tác sau khi dọn dẹp đã về nhà, cho nên khi họ tiến vào vườn bách thú cũng không thấy nhiều thi thể du khách bị giết hại, lâu lâu mới bắt gặp mấy bãi máu và vài bộ xương không toàn vẹn.
Bốn người dưới sự chỉ huy của Triệu Băng Băng, theo con đường dành cho khách tham quan trong vườn thú, dựa theo lộ tuyến đề ra trước đó, tránh né từng điểm đỏ trong bản đồ thành công tiến vào đường cống thoát nước cỡ lớn dưới mặt đất.
Bên trong đường cống thoát nước đen kịt, tiếng nước chảy rào rào .
Mấy người bọn họ dường như rất có kinh nghiệm, hai anh em song sinh cười cười lấy đèn pin từ trong ba lô ra, soi sáng con đường phía trước.
Đi được một đoạn đường ngắn, thanh niên áo đỏ đột nhiên dừng lại, nghiêng tai lắng nghe, cảnh giác nói:
“Hình như có tiếng gì đó…?”
Cả bọn giật mình, nắm chặt súng trong tay cảnh giác nhìn xung quanh.
Trong mắt Triệu Băng Băng hiện ra lam sắc quang mang, nhìn một vòng xung quanh cống thoát nước, đột nhiên, nàng nhìn chằm chằm vào rãnh nước nằm ở giữa cống ngay sát chân cả bọn, đồng tử co rút, nói:
“Nhanh… rời khỏi rãnh nước ngay…nhanh lên!”
Trang 13# 2
Chương 25: Con Quỷ Nhỏ!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Rống!”
Từ trong rãnh nước dơ bẩn nổi lên một cái bọc nước lớn, sau khi nước chảy xuống hết lộ ra một cái miệng lớn đầy răng nanh bén nhọn dính đầy máu tươi, hơi thở tanh hôi từ trong đó tỏa ra làm cả bọn mê muội một hồi.
Khoảng cách gần rãnh nước nhất là gã đàn ông cường tráng vác súng máy, cánh tay to lớn vạm vỡ của gã lập tức bị cái miệng con quái vật táp trúng, gã biến sắc, gầm nhẹ nói:
“Phòng ngự!”
Cơ bắp trên cánh tay gã đột nhiên phình ra, gân xanh nhô lên như những con rồng nhỏ, cánh tay phồng to đỏ thẫm nóng hổi như bị ứ máu, bốc hơi nóng ngùn ngụt.
Một cảnh tượng làm cho người khác phải kinh ngạc.
Cánh tay của gã bị cái miệng to lớn dị thường có thể cắn thủng cả sắt thép cắn mạnh vậy mà không đứt, hàm răng sắc nhọn chỉ có thể xuyên qua lớp da bên ngoài, sau đó bị cơ bắp cứng như thép giữ chặt, không thể vào sâu hơn được nữa.
Lúc này, năm người mới nhìn rõ hình dạng con quái vật này, chỉ thấy toàn thân nó bao trùm bởi lân giáp nhỏ như ngón tay, thuộc về loài bò sát, đầu như cá sấu, trên sống lưng có vây cá rất dài, tròng mắt màu xanh biếc tràn ngập vẻ hung tàn khát máu.
Đoàng!
Họng súng trong tay Triệu Băng Băng bốc khói, đầu con quái vật đang cắn tay gã đàn ông cường tráng nổ tung, thân thể mềm oạt từ từ rơi xuống, lúc sắp rơi xuống nước bị gã nhanh tay bắt được.
“Anh không sao chứ?”
Thanh niên áo đỏ vội hỏi.
Gã lắc đầu, cánh tay đã khôi phục về hình dạng cũ, chỉ để lại hai hàng vết thương không ngừng rỉ máu.
Triệu Băng Băng đẩy kính mắt đi tới, trong mắt lóe lên tia sáng màu xanh lam, tỉnh táo nói:
” Nhược điểm con quái vật này là đầu, trái tim và vây cá trên lưng.
Cường độ cơ bắp và xương cốt của nó gấp hai lần nhân loại, lực cắn của hai hàm lên tới một tấn, trên răng của nó còn chứa độc tố, nếu không nhanh chóng khử trùng, sau một tiếng đồng hồ nữa cánh tay này sẽ sưng to như bắp đùi của anh đó.”
Sau khi nghe nàng nói toàn bộ thông tin về con quái vật, gã tiện tay ném nó qua một bên, nói thầm:
“Con bà nó, may mắn là năng lực đặc thù của lão tử có thể trong nháy mắt tăng cường gấp đôi cường độ thân thể, nếu đổi lại là các ngươi, chỉ sợ cánh tay này đã sớm bị cắn đứt rồi.”
Triệu Băng Băng lạnh lùng nói:
“Nếu đổi lại là bọn tôi, căn bản sẽ không đứng gần rãnh nước như vậy.”
Gã giật mình, xấu hổ sờ sờ đầu.
Hai anh em song sinh lấy một ít thuốc khử trùng từ trong ba lô ra đưa cho Triệu Băng Băng, nàng nhận lấy rồi nhanh chóng khử trùng, sau đó mới băng lại vết thương cho gã.
“Xuất sư bất lợi a, còn chưa bắt đầu đã bị thương.”
Gã nói lầm bầm.
Triệu Băng Băng vỗ vỗ cánh tay vừa băng bó xong, hồn nhiên không để ý bộ dạng đau đến nhe răng trợn mắt của gã, đạm mạc nói:
“Đây mới là một con quái vật ở tầng dưới chót trong chuỗi thức ăn (1) mà thôi, chỉ có thể ẩn núp dưới rãnh nước, nếu anh còn tiếp tục khinh suất coi thường thì chuẩn bị tâm lý để nằm lại đây đi.”
Nàng quay đầu lại, đẩy kính mắt thấp giọng nói:
“Theo sát tôi, mùi máu tanh đã lan tỏa trong không khí rồi, phải tăng tốc độ lên mới được.”
Bốn người vẻ mặt ngưng trọng, lập tức theo sát nàng.
Vài phút sau, Triệu Băng Băng đột nhiên ngừng lại, chỉ thấy trên một rãnh nước ở đầu ngã rẽ phía trước, một thân ảnh khổng lồ đen kịt đang nằm sấp ở đó, nhìn hình dạng của nó, hẳn là một con quái vật thuộc loại bò sát giống như cá sấu, kích thước gấp hai lần một con cá sấu bình thường.
Trong mắt Triệu Băng Băng lấp lóe u lam sắc quang mang, nhìn thân ảnh đen kịt kia một hồi, bỗng nhiên, vẻ mặt khẽ biến, sau đó không để ý mấy người đi theo đằng sau, chạy nhanh tới gần thân ảnh ấy.
Trong nội tâm cả bọn kinh hãi, Triệu Băng Băng thể chất không mạnh mẽ, nếu như chiến đấu cận thân với quái vật rất dễ bị thương.
Cả bọn còn lại nhanh chóng chạy tới gần, lúc này thân hình con quái vật đã hiện rõ dưới ánh sáng đèn pin, nhưng họ kinh ngạc phát hiện, con quái vật này… đã chết?
Bề ngoài con quái vật này giống y như con quái vật trong rãnh nước , nhưng thể tích nó lớn hơn một chút, hiện giờ nó đang nằm sấp trên lối đi nhỏ cạnh rãnh nước, dưới bụng chảy ra lượng lớn máu tươi hôi thối, đầu đã nổ tung, óc bắn ra văng tung tóe lên cáp điện trên tường.
“Cái này…”
“Chẳng lẽ là bị quái vật khác giết chết?”
Cả bọn cảnh giác nhìn xung quanh.
Lúc này, Triệu Băng Băng bỗng nhiên cúi người, móc trong túi ra một cái bao nhựa bọc bàn tay lại, lục lọi trong cái đầu máu thịt lẫn lộn kia một hồi, khi nàng rút tay ra, giữa ngón trỏ và ngón cái đã có thêm một viên đạn đen nhánh.
“Nó là bị người giết chết!”
Bốn người khác trông thấy viên đạn, thất thanh kêu lên.
Triệu Băng Băng trong mắt lấp lóe lam sắc quang mang, thấp giọng nói:
“Từ vị trí viên đạn và nhiệt độ cơ thể con quái vật, có thể nói nó vừa mới chết không đến nửa giờ, nói cách khác, nửa giờ trước có người đã đi qua con đường này, hơn nữa, xét theo hoàn cảnh xung quanh… Con quái vật này không hề có cơ hội giãy giụa, bị bắn một phát chí mạng ngay đầu, lập tức mất mạng…”
Thanh niên áo đỏ giật mình nói:
“Nửa giờ trước? Sao có thể được, khi đó anh vẫn đang dùng ống nhòm quan sát nơi này, không ai có thể tránh né khỏi mắt anh mà tiến vào đây được!”
“Nếu là người tiến hóa giống chúng ta thì sao?”
Triệu Băng Băng nhìn hắn nói.
Thanh niên áo đỏ ngẩn ngơ.
Triệu Băng Băng vứt viên đạn đi, lạnh lùng nói:
“Năng lực đặc thù của người này có thể là ẩn hình hoặc là độn thổ, cho nên mới có thể tránh khỏi dò xét của anh, hắn là một cao thủ dùng súng, hơn nữa còn biết rõ nhược điểm của con quái vật kia, cũng có thể hắn là người tiến hóa thị giác giống như em.”
“Sao có thể được?”
Gã đàn ông cường tráng kinh ngạc nói:
“Một người làm sao có thể có hai loại năng lực đặc thù?”
“Không biết, theo góc độ gen thì không thể nào có trường hợp như thế, nhưng mà hiện giờ ngay cả virus chỉ có trong phim ảnh cũng đã xuất hiện, người tiến hóa có hai loại năng lực…chưa chắc là không thể có người như thế.”
Triệu Băng Băng tỉnh táo nói.
“Hắn tới nơi này làm gì, chẳng lẽ cũng giống như chúng ta, tìm kiếm con quỷ nhỏ kia?”
Thanh niên áo đỏ cau mày nói, nếu đúng là như vậy, người kia rất có thể là một cường địch trong việc tranh đoạt nguồn năng lượng sinh mệnh quý giá với họ.
Triệu Băng Băng lắc đầu nói:
“Tỷ lệ này chỉ khoảng 12. 8%, chúng ta một mực truy tung con vật kia, nếu như người nọ dùng năng lực ẩn thân, em chắc chắn có thể phát hiện ra, cho nên, rất có thể hắn tới nơi này là vì mục đích khác, về phần mục đích đó là gì, em nghĩ là có liên quan với đám quái vật ở đây, có lẽ… trên người đám quái vật này có cái gì đó hắn đang tìm kiếm, mà thứ này, rất có thể quan hệ đến việc Tiến hóa.”
Nếu như Lâm Siêu có ở đây, nhất định sẽ sợ hãi thán phục trí tuệ của cô gái này, hầu như đoán hoàn toàn đúng.
“Tiến hóa?”
Thanh niên áo đỏ trong mắt lóe sáng, nói:
“Nói như vậy, trên người đám quái vật này có thứ gì đó có thể làm cho chúng ta tiếp tục tiến hóa? Em biết đó là đồ vật gì không?”
Triệu Băng Băng nhìn lướt qua đầu con quái vật, nói:
“Không biết, ít nhất, con quái vật này không có dấu vết bị mổ xẻ, tất cả đều là suy đoán, nhưng mà, em cảm thấy tốt nhất chúng ta không nên tới gần người này, hắn… Rất nguy hiểm!”
Thanh niên áo đỏ mỉm cười nói:
“Dù có lợi hại cũng chỉ có một người, chúng ta có năm người, trong đó có ba người tiến hóa, còn có súng ống nữa, hắn có lợi hại hơn nữa cũng phải chết.”
Triệu Băng Băng nhìn hắn, nói:
“Em không muốn có thêm rắc rối, chỉ cần bắt được con quái kia là đủ để chúng ta thành lập thế lực trong quân đội rồi.”
Thanh niên áo đỏ nhìn ánh mắt lạnh lùng của nàng, chỉ có thể thở dài, cười khổ nói:
“Được rồi, nghe lời em.”
Lâm Siêu leo ra khỏi cống thoát nước.
Căn cứ địa đồ trong trí nhớ, nơi này hẳn là khu hoạt động của động vật ăn cỏ trong vườn bách thú.
Bất quá, động vật ăn cỏ sau khi bị nhiễm virus đều biến dị thành động vật ăn thịt, Lâm Siêu chọn nơi này chủ yếu là vì những loài sinh vật ăn cỏ này thời kỳ đầu tương đối yếu kém.
Mục tiêu của hắn chính là tinh thể năng lượng trong cơ thể chúng, mặc dù không có hiệu quả tốt như tinh thể năng lượng trong cơ thể hủ thi đặc thù, nhưng hơn ở số lượng nhiều, hầu như con nào cũng có, hoặc nhiều hoặc ít.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa , chỉ thấy một mảnh đồng cỏ rộng lớn và rừng cây .
Bên trong rừng cây mơ hồ có thể thấy một ít bóng dáng lay động, Lâm Siêu nhìn Hoàng Kim Khuyển nói:
“Ngươi ở nơi này chờ ta.”
Hoàng Kim Khuyển ngoan ngoãn liếm liếm giày của hắn, liên tục gật đầu, tỏ vẻ mời hắn cứ yên tâm đi đi.
Lâm Siêu sờ đầu nó, sau đó buộc lên cổ nó một trái boom cỡ nhỏ, nói khẽ:
“Nếu như ngươi muốn chạy trốn, quả boom này sẽ nổ tung đầu của ngươi.”
Hoàng Kim Khuyển thân thể cứng đờ, đến đầu lưỡi cũng không dám lay động, nó ra vẻ tội nghiệp nhìn Lâm Siêu, ủy khuất mà nháy mắt.
Lâm Siêu mỉm cười vỗ vỗ đầu nó, sau đó khống chế ánh sáng ẩn giấu thân thể, di chuyển tới hướng rừng cây bên kia.
Chú thích:
1>Chuỗi thức ăn: Chuỗi thức ăn (quan hệ thức ăn) là một dãy gồm nhiều loài sinh vật có quan hệ dinh dưỡng với nhau, loài đứng trước là thức ăn của loài đứng sau.
Mỗi loài được coi là một mắt xích trong chuỗi thức ăn, vừa là sinh vật tiêu thụ mắt xích phía trước nhưng cũng bị sinh vật mắt xích phía sau tiêu thụ.
Các chuỗi thức ăn dày đặc tạo nên các mạng lưới thức ăn.
Chi tiết xem tại:
Trang 14# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










