[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 44 : Vong Anh Giả (c216-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 216: Vong Anh Giả
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Dường như có thứ gì đó đang tấn công bộ lạc.”
Trương Thiên Sư đứng dậy, khẽ cau mày.
“Chúng ta mau đến xem sao?”
Uất Kim Hương quay đầu lại, nhìn vào không gian tối tăm bên trong Vu Thần điện, dò hỏi ý kiến Lâm Siêu.
Lâm Siêu đang ngồi ngay ngắn bên trong Thần điện, hai mắt hắn đã biến thành màu vàng.
Thị giác trải qua hoàng kim hóa tăng lên gấp đôi từ 96 lần trở thành 192 lần.
Thị giác của Lâm Siêu vô cùng mạnh mẽ, đây là điều mà ba người Lăng Vũ không thể nào so sánh được.
Cho dù bây giờ đang là buổi tối, những Lâm Siêu có thể nhìn thấy rõ những gì đang xảy ra ở khu vực tường thành.
Nơi đó hiện giờ đang trở nên vô cùng hỗn loạn.
“Đó là…Titan Hoạt Thi?”
Lâm Siêu nhìn thấy có rất nhiều dũng sĩ bộ lạc đứng ở phía trên tường thành, sử dụng những vũ khí tầm xa như cung đá, pháo đá tấn công.
Ở khoảng đất trống bên ngoài bức tường thành, có một số lượng lớn Titan Hoạt Thi đang cuồn cuộn không ngừng lao ra từ bên trong rừng rậm.
Tư thế di chuyển vặn vẹo, vẻ mặt nhăn nhúm như ác quỷ, gầm rú tấn công về phía bức tường thành.
Có Titan Hoạt Thi bị trúng mũi tên đá đóng đinh trên mặt đất, những vẫn cố gắng vùng vẫy tìm cách bò tới gần bức tường thành.
Lâm Siêu khẽ cau mày, đem hai lỗ tai mình hoàng kim hóa, cẩn thận lắng nghe tiếng gió, âm thanh sâu bọ đang bò trong lòng đất, âm thanh nói chuyện của những tộc dân Titan…Thính giác của hắn dường như biến thành rất nhiều tua vòi, từ trên đỉnh núi tỏa đi khắp nơi, rất nhanh đã lan tỏa bên đến bức tường thành.
Cùng lúc đó, một lượng lớn các loại âm thanh, tiếng động đập vào tai hắn.
“Giết!”
“Nhiều Titan Hoạt Thi như vậy, khẳng định là phía sau có Vong Anh Giả đang khống chế chúng nó.
Bằng không, chúng nó sẽ không có cách nào tìm thấy nơi này.
Nhanh, mau kêu gọi tất cả những Hắc Vũ dũng sĩ lại đây, chuẩn bị nghênh chiến.
“Vu Chủ phù hộ!”
“Hùng, ngươi phải sống!”
….
“Vong Anh Giả?”
Lâm Siêu động lòng, ngay lập tức đứng dậy, nói:
“Đi xem thôi.”
Lăng Vũ, Uất Kim Hương, Trương Thiên Sư thấy Lâm Siêu mở miệng.
Lập tức lên đường, đi theo hắn.
“Các ngươi đi đâu?”
Trên con đường bên ngoài Vu Thần điện, Antonia đang đứng ở đó, nàng nhìn thấy mấy người Lâm Siêu đi ra, kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu trả lời:
“Bộ lạc dường như đang gặp phiền toái, chúng ta muốn đi xem.”
“Phiền toái này vẫn chưa tính là gì, chỉ là Vong Anh Giả mà thôi.
Những Titan Hoạt Thi, phát hiện ra tòa thành của chúng ta nên xua quân sang xâm chiếm.
Chắng mấy chốc chúng sẽ bị diệt sạch.”
Gương mặt xinh đẹp của Antonia nở nụ cười, nói:
“Nếu như các ngươi muốn đi xem Vong Anh Giả, ta có thể dẫn đường.”
Ba người Uất Kim Hương thấy bộ dạng của Antonia vô cùng bình tĩnh, trong lòng có chút kinh ngạc.
Nhưng nghĩ lại, thì thấy bộ lạc Titan đã sinh sống ở đây hàng vạn năm rồi, có sóng gió nào không trải qua, làm sao dễ dàng xảy ra chuyện được.
“Vong Anh Giả? Vong Anh Giả là gì?”
Uất Kim Hương hiếu kỳ hỏi.
Antonia khẽ mỉm cười, nói:
“Vong Anh Giả chính là những anh hùng phục sinh.
Đó là tên mà Vu Chủ đã đặt cho bọn họ.
Có rất nhiều tộc nhân của bộ lạc không biết những Vong Anh Giả chính là anh hùng phục sinh.
Nếu không, e rằng tín niệm của rất nhiều người sẽ tan vỡ.
Có điều, trong những năm tháng dài đằng đẵng, vẫn có một số người biết được chân tướng sự việc.
Làm phát sinh những cuộc nội loạn trong nội bộ bộ lạc.
Vì thế, ta hi vọng các vị có thể giữ kín bí mật này.”
“Cho dù chúng tôi có nói.
Bọn họ cũng sẽ không tin tưởng.”
Trương Thiên Sư mỉm cười nói:
“Nhưng mà chúng tôi sẽ giữ bí mật.”
Antonia mỉm cười.
“Làm phiền dẫn đường.”
Lâm Siêu nói.
Antonia gật đầu, bước từng bước nhẹ nhàng xuống bậc thang.
“Những Vong Anh Giả có tư duy không?”
Lâm Siêu hỏi.
Antonia gật đầu nói:
“Tất nhiên là có.
Có điều đó chỉ là những suy nghĩ khát máu, hủy diệt, giết chóc.
Bọn họ đã biến thành quái vật.
Bọn họ đã hoàn toàn lãng quên chính mình từng là tổ tiên của chúng ta.
Bọn họ chỉ có một ý niệm muốn ăn tươi nuốt sống chúng ta.
Vu Chủ từng nói, bọn họ bị thứ gì đó xâm lấn đầu óc, chỉ có giết chết bọn họ, mới là thể hiện lòng tôn kính đối với bọn họ.
Có điều, Vong Anh Giả rất mạnh, rất khó giêt chết.
Trong đó có một ít Vong Anh Giả mạnh mẽ đến nỗi mà kể cả Vu Chủ cũng không phải là đối thủ.”
“Vu Chủ của các ngươi là người lợi hại nhất trong bộ lạc?”
Uất Kim Hương hỏi.
“Đương nhiên.”
Antonia trả lời mà không suy nghĩ gì cả.
“Nếu là như vậy, khi mà Vu Chủ không có cách nào chống lại, tại sao bộ lạc vẫn chưa bị diệt vong? A…Ta chỉ là hiếu kỳ mà thôi, không có ý gì khác đâu.”
Uất Kim Hương cảm thấy mình hơi thất thố, vội nói.
Antonia khẽ mỉm cười, không chú ý đến những lời của Uất Kim Hương, tiếp tục trả lời:
“Liên quan đến vấn đề này, ta không thể trả lời các ngươi, đây là bí mật của bộ lạc chúng ta.”
“Ừ!”
Uất Kim Hương không tiếp tục truy hỏi.
Lúc này, mấy người Lâm Siêu đi theo Antonia, đi đến bức tường thành phía Tây.
Chì thấy, nơi đó có rất nhiều dũng sĩ Titan đang dựa vào ưu thế của bức tường thành.
Sử dụng cung đá, pháo đá giết sạch những Titan Hoạt Thi xâm lấn.
Phía bên ngoài bức tường thành chất kín tử thi Titan, hình ảnh vô cùng khốc liệt.
“Đã kết thúc.”
Antonia khẽ mỉm cười, tựa hồ đây chính là kết quả mà nàng đã dự liệu.
Mấy người Lâm Siêu chứng kiến sức mạnh phòng ngự của bộ lạc Titan thì trong lòng vô cùng chấn động.
Những cây cung đá, và những khẩu pháo đá vô cùng thô ráp kia hoàn toàn không hề thua vũ khí công nghệ cao.
Có ai nói vũ khí nguyên thủy không thể sánh với vũ khí hiện đại?
Ầm!
Đột nhiên, bên rìa rừng rậm, có một dũng sĩ Titan mặc giáp đá màu đen bay ra, cánh tay phải chảy máu ròng ròng, dường như bị con gì đó cắn mất một miếng thịt, nằm trên mặt đất khẽ co giật.
Mà ở phía sau dũng sĩ Titan mặc áo giáp đen, có một Titan cao mười mét, toàn thân bao phủ một bộ áo giáp màu đen bằng kim loại.
Titan này đội một chiếc mũ ở trên đầu, một nửa gương mặt đã biến mất lộ ra xương sọ trắng ởn, vô cũng khủng khiếp.
Mà trong miệng nó đang nhai thứ gì đó.
“Là Vong Anh Giả!”
Hắc Vũ dũng sĩ không phải là đối thủ của nó!”
“Đáng chết, mau đi hỗ trợ.”
Trên tường thành, có rất nhiều dũng sĩ Titan nhìn thấy Titan Hoạt Thị mặc áo giáp đen, sắc mặt bọn họ hơi đổi.
Ngay lập tức, có mấy dũng sĩ Titan từ trên tường thành nhảy xuống đất, chuẩn bị tiến tới kiềm chế Vong Anh Giả này.
Để vị Hắc Vũ dũng sĩ kia có thời gian rút lui.
Antonia sầm mặt, quát lên:
“Tất cả lui ra1”
Âm thanh của nàng rất nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một cỗ khí thế uy nghiêm.
Những dũng sĩ Titan đứng xung quanh mới chú ý đến sự xuất hiện của Antonia, bọn họ dùng ánh mắt vô cùng cuồng nhiệt, và kích động.
Tất cả bọn họ cùng cúi đầu, hô to:
“Vu Sứ!”
Antonia không thèm để ý đến những dũng sĩ Titan đang quỳ xung quanh, trong tay nàng xuất hiện một thanh loan đao, bay về hướng Vong Anh Giả, quát lên:
“Mau lui xuống!”
Nhưng đã chậm.
Phốc phốc phốc!
Liên tục vang lên vài âm thanh cơ thể bị xuyên thủng.
Khi những dũng sĩ Titan chuẩn bị tiến tới kiềm chế Vong Anh Giả, thì đột nhiên dưới mặt đất có mấy mũi nhọn bắn lên.
Đâm xuyên qua hạ thể, rồi tiếp tục xuyên lên phía trên, xuyên qua đỉnh đầu, cổ họng bọn họ.
Những dũng sĩ Titan mạnh mẽ, không có năng lực phản kháng, chỉ một chiêu đã bị thuần sát.
Sắc mặt Antonia trở nên thâm trầm, thanh loan đao bằng kim loại trên tay múa vài vòng, trong không khí xuất hiện bóng những thanh loan đao, những thanh loan đao đó phá không chém về phía Vong Anh Giả đang chuẩn bị lao về phía dũng sĩ Hắc Vũ đang bị trọng thương nằm trên đất.
Lưỡi loan đao sắc bén đi đến đâu, trong không khí xuất hiện những ánh đao màu bạc, giống như cả không gian đang bị cắt ra.
Ầm! Ầm!
Vài bức tường đất cao mười mấy mét đột nhiên từ dưới mặt đất mọc lên, chặn những lưỡi dao lại.
Trên những bức tường đất xuất hiện những vết chém sâu hoắm.
Nhưng rất nhanh, đất đá trên bề mặt bức tường nhanh chóng chuyển động lập kín những vết chém này, đem bức tường trở lại hình dáng ban đầu.
Luồng sức mạnh từ trên lưỡi dao sắc bén va chạm với bức tường đá, rồi truyền xuống mặt đất, sức công phá giống như bị những tảng đá khổng lồ va phải, làm cho mặt đất bị xé ra thành những cái khe sâu hun hút.
Đồng tử của Lâm Siêu co rụt lại, dựa vào những gợn sóng của chấn động mang lại, đây tuyệt đối không phải là năng lực cấp ba, cấp bốn, mà là cấp sáu, thậm chí là cấp bảy!
“Thân thể đã mục nát, sau khi phục sinh lại vẫn có thể duy trì sức mạnh cấp sáu!”
Lâm Siêu cảm thấy thất kinh, vị anh hùng này khi còn sống, sức mạnh chắc chắn là vượt qua cả Tiến Hóa Giả cấp S.
Trang 109# 2
Chương 217: Bản Năng Chiến Đấu
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Antonia nhìn vết rách trên mặt đất, hai hàng lông mày nhí lại, nếu tiếp tục chiến đấu, sẽ làm bức tường thành bị phá hủy.
Một thân áo choàng bằng tơ, Antonia bay đến trên đỉnh đầu của Vong Anh Giả.
Áo bào tung bay trong gió, theo ngón tay nàng chỉ ra bốn phía, không khí xung quanh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Vù!
Không khí trở nên đặc quánh, bỗng nhiên một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện, mà trung tâm của vòng xoáy chính là Vong Anh Giả.
Cơn lốc hình thành cuốn đất đá xung quanh và Vong Anh Giả bay lên trời.
Mấy người Lăng Vũ đang đứng trên bức tướng thành, phải dùng tay bám chặt vào bức tường mới ổn định cơ thể không bị cuốn vào bên trong cơn lốc.
Hai mắt Lâm Siêu lóe lên, năng lực của Antonia ít nhất là cấp sáu, thậm chí sắp đột phá lên cấp bảy.
Cấp bảy, chính cực hạn của nhân loại, là cấp tiến hóa cao nhất!
Lúc này, ngón tay của Antonia đã chỉ lên trên trời, cơn lốc bỗng nhiên cuốn lấy Vong Anh Giả bay tít lên trời.
Vèo một tiếng, cả một thân kim loại đen bóng của Vong Anh Giả, giống như một viên hắc thạch, bị quẳng lên trời, độ cao ít nhất mấy trăm dặm.
Dựa vào thị giác của Lâm Siêu cũng chỉ mơ hồ nhìn thấy một điểm đen nhỏ xíu.
Antonia tay cầm loan đao, bay thẳng lên trời, không khí xung quanh nâng đỡ thân thể nàng.
Cả người Antonia biến thành một đạo tàn ảnh, trong chớp mắt đã biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, lớp áo sau lưng đột nhiên bị xé toạc, đôi cánh rồng từ bên trong xòe rộng ra.
“Cậu, cậu muốn đi?”
Uất Kim Hương giật mình nói.
Lâm Siêu trả lời:
“Các người ở đây chờ tôi, không nên đuổi theo.”
Nói xong, đôi cánh đập mạnh, đưa hắn phóng lên trời.
Tất cả chiến sĩ Titan đứng xung quanh, thấy Lâm Siêu đuổi theo, vội vã lên tiếng ngăn cản.
Thế nhưng, lời còn chưa nói ra, thì bóng hình Lâm Siêu đã biến mất tăm.
Trương Thiên Sư nhìn theo hướng Lâm Siêu rời đi, trong mắt lộ vẻ kinh dị.
…..
Hấp!
Hai mắt Lâm Siêu biến thành màu vàng óng, dựa vào đôi cánh rồng, hắn đã đuổi kịp bóng lưng của Antonia, Tốc độ phi hành bình thường của đôi cánh rồng tương đương với năng lực ‘Khí lưu’ cấp sáu.
Nếu như, dùng hết sức có thể miễn cưỡng sánh ngang với năng lực ‘Khí lưu’ cấp bảy.
Lâm Siêu không có bay đến quá gần, Năng lực của Antonia và Vong Anh Giả đã đạt đến cấp sáu, chỉ cần hơi va chạm một chút thôi, cũng có thể khiến hắn bị trọng thương thổ huyết.
Vút!
Áo choàng bằng tơ trên người Antonia bay phần phật, ngón tay nàng tiếp tục chuyển động, khống chế luồng khí lưu, đem Vong Anh Giả không ngửng bay lên trên cao, càng ngày càng cao.
Lâm Siêu biết được ý định của Antonia là gì.
Vong Anh Giả kia có năng lực ‘Nham thạch’, nhưng không có năng lực phi hành.
Nếu như từ một nơi rất cao rơi xuống, đối với một thân thể mục nát như nó, cho dù thể chất có vượt qua cấp bảy, cũng sẽ bị đập thành đống thịt nát.
Cũng không lâu sau, Vong Anh Giả đã bị cuốn bay lên trên độ cao hơn một ngàn dặm.
Antonia xoay chuyển ý nghĩ một chút, những luồng khí lưu xung quanh Vong Anh Giả biến mất.
Cơ thể của Vong Anh Giả không tiếp tục bay lên, mà biến thành một viên đạn pháo màu đen, bỗng nhiên dừng lại rồi rơi thẳng xuống.
Hai mắt Antonia vẫn lạnh lẽo, loan đao trong tay nhanh chóng chém ra vài đạo khí lưu, hoá thành một Cự Xà trong suốt.
Cự Xà há miệng lớn như chậu máu đuổi theo Vong Anh Giả.
Lúc này, tốc độ rơi xuống của Vong Anh Giả rất nhanh.
Giống như một viên thiên thạch, ầm ầm rơi xuống rừng rậm.
Nhất thời,dường như mọi âm thanh đã biến mất.
Địa điểm Vong Anh Giả rơi xuống, rừng rậm xung quanh nhanh chóng bị quật ngã, vô số cây Lôi Mộc bị cuốn vào, rồi bị nhấn chìm bên trong cơn địa chấn.
Ầm!!!
Những tiếng nổ ầm ầm inh tai nhức óc vang lên, tiếp theo đó là một làn sóng khí bắt đầu từ vị trí nơi Vong Anh Giả rơi xuống, lan tỏa ra xung quanh.
Giống như một cơn sóng thần, đem tất cả những cây Lội Mộc, những bụi cỏ dại, hất nghiêng về một phía.
Ầm ầm ầm.
Vài đạo khí lưu hình Cự Xà lao xuống, rồi mạnh mẽ va chạm xuống nơi Vong Anh Giả vừa rơi xuống.
Va chạm lần hai đã gây nên một cơn chấn động cấp mười, khiến mặt đất không ngừng rung lên.
Một đám khói bụi khổng lồ bay trong không khí, che khuất tầm mắt.
Antonia bồng bềnh hạ xuống, chuẩn bị tiến vào trong tìm kiếm.
Lâm Siêu vội đuổi theo, nói:
“Chậm đã.”
Antonia quay đầu nhìn hắn, ánh mắt tập trung vào đôi cánh ở phía sau lưng hắn, sau đó mới hỏi:
“Tại sao?”
Hai mắt Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào đám khói bụi khổng lồ đang bay khắp nơi, ánh mắt lập lòe, nói:
“Hắn vẫn chưa chết!”
Antonia thoáng run rẩy, từ trên độ cao ấy rơi xuống, dựa vào sức mạnh của Vong Anh Giả, cho dù cơ thể của hắn có được đúc từ sắt thép, cũng sẽ bị biến hình, làm sao còn có khả sống sót?
Lâm Siêu cũng không nói chi tiết, tuy rằng năng lực của Antonia rất mạnh, thế nhưng kinh nghiệm chiến đấu vẫn còn non.
Vừa nãy hắn để ý, khi vị Vong Anh Giả này còn chưa chạm đất, thì khu rừng Lôi Mộc đã bắt đầu sụp đổ.
Đây không phải là do nguồn khí áp mãnh liệt tạo ra, mà là do Vong Anh Giả khống chế.
Dựa vào kinh nghiệm chiến đấu của hắn mà đoán, năng lực của Vong Anh Giả chính là khống chế nham thạch.
Như vậy nó có thể khống chế mặt đất xung quanh biến thành cát.
Cứ như vậy, đất đá không ngừng biến thành cát, sẽ ngăn cản phần lớn lực va chạm, do đó sẽ giúp Vong Anh Giả không bị trọng thương.
Vù!
Lâm Siêu khống chế Long dực, không ngừng vỗ mạnh đôi cánh, đem đám bụi đất xung quanh bị cuốn đi, chỉ còn lại một cái hố sâu khổng lồ.
Thì thấy ở giữa trung tâm cái hố có một khối cầu bằng cát vàng.
Antonia không khỏi choáng váng.
Sạt…sạt…sạt~~!
Khối cầu bằng cát vàng chậm rãi phân tán, hóa thành cát từ từ rơi xuống, từ bên trong một bóng người vạm vỡ của Vong Anh Giả hiện ra.
Chỉ thấy nó đang quỳ một chân lên mặt đất, gương mặt nó gần như đã bị thối rữa, trên gương mặt đó có hai đốm đỏ rực bên trong hốc mắt, nhìn chòng chọc về phía Antonia và Lâm Siêu đang lơ lửng trên trời.
“Không ngờ, nó lại không bị thương!”
Con ngươi của Antonia co rút lại.
Phốc phốc phốc!
Khi nàng đang giật mình, thì từ bên trong bãi cát trong hố sâu đột nhiên bắn ra hơn một trăm đầu mãng xà cát, giương nanh múa vuốt lao vụt tới.
Antonia nhanh chóng phản ứng lại, khống chế không khí xung quanh, tạo thành những tấm khiên vô hình bằng không khí, che chắn dưới chân.
Cùng lúc đó, ngón tay nàng hươ lên, từ trong không khí xuất hiện những lưỡi đao sắc bén, chém về phía Vong Anh Giả.
Vong Anh Giả dường như ý thức được những lưỡi dao này không đơn giản, bàn tay của nó đập xuống mặt đất.
Đất đá xung quanh nhanh chóng biến thành cát, đồng thới mỗi hạt cát đều sinh ra một hạt kim cương.
Những viên đá kim cương này nhanh chóng hội tụ lại,hóa thành một tấm khiên, đỡ lấy những lưới dao sắc kia.
Ầm ầm!
Những lưỡi dao sắc va chạm với tấm khiên bằng kim cương, để lại trên tấm khiên đó những vết chém sắc bén.
Bộ giáp trên người Vong Anh Giả bắn ra hai tia lửa, những lưỡi dao không khí này tuy đã xuyên thủng tấm khiên bằng kim cương, thế nhưng không thể phá vỡ lớp áo giáp che trên ngực hắn.
“Ý thức đã biến mất, nhưng bản năng chiến đầu vẫn còn mãnh liệt đến như vậy.”
Trong lòng Lâm Siêu cảm thấy vô cùng chấn động, Vong Anh Giả này khi còn sống không biết cường đại đến mức nào.
Đã chết rồi mà ý thức chiến đấu vẫn còn mạnh như vậy, kỹ năng vận dụng năng lực không thua gì người sống.
Rầm rầm!
Hơn một trăm đầu mãng xà va chạm trên tấm khiên bằng không khí của Antonia, nhanh chóng tan thành cát bụi.
Lâm Siêu nhinf thấy đám cát bụi này, thì sắc mặt thay đổi.
Lập tức vỗ mạnh đôi cánh, thổi những hạt cát đó bay ra xa, tránh để chúng chạm vào cơ thể mình.
Antonia không kịp phản ứng, đã để một ít cát bụi dính vào người, những hạt cát nhỏ bé bỗng nhiên sinh trưởng, hóa thành những cái gai sắc bén, đâm lên cơ thể nàng.
Phốc phốc!
Trong phút chốc, cả người Antonia bị đâm vô số những lỗ nhỏ, luận kinh nghiệm chiến đấu, náng không bằng Vong Anh Giả.
Tuy rằng, kia chỉ là một cái xác không hồn, thế nhưng bản năng chiến đấu được lưu lại vẫn vô cùng khủng bố!
Antonia cắn chặt hàm răng, loan đao trong tay tỏa ra một luồng khí trắng, những luồng khí trắng này dường như trở nên hứu hình, nhanh chóng ngưng tụ thành những dao màu trắng sắc bén.
“Chết!”
Nàng giơ thanh loan đao lên thật cao, rồi bổ mạnh xuống!
Lưỡi dao màu trắng được tạo nên từ luồng khói màu trắng bỗng nhiên xoay tròn, biến thành vô số những lưỡi dao, từ trên trời chém thẳng vào yết hầu của Vong Anh Giả.
Phốc!
Viên kim cương bảo vệ ở yết hầu của Vong Anh Giả nháy mắt vỡ vụn.
Vong Anh Giả đột nhiên ngửa đầu ra sau một cái, khiến cho lưỡi thanh loan đao chỉ có thể cắt đứt được một nửa xương cổ của hắn.Nhưng không có máu chảy ra.
Cái đầu bị ngửa ra đằng sau, không có cách nào dựng thẳng dậy.
Lâm Siêu biết, thân thể của Vong Anh Giả đã mất đi năng lực tự phục hồi, tổn thương này là mãi mãi, không có cách nào chữa trị.
Thanh loan đao trong tay Antonia lần thứ hai vung lên, chuẩn bị chém xuống.
Vong Anh Giả tựa hồ ý thức được nguy hiểm, thân thể của hắn lập tức chìm xuống, chui vào bên trong hố cát, rất nhanh đổn thổ biến mất.
Sắc mặt của Antonia trở nên thâm trầm, năng lực ‘Nham thạch’ rất khó tiêu diệt, không chỉ có năng lực phòng ngự mạnh, mà hơn nữa nếu thấy không đủ sức đánh lại còn có thể độn thổ chạy trốn.
“Chúng ta cũng về đi thôi.”
Antonia không còn có ý muốn tiếp tục truy sát, Vong Anh Giả hiện tại đã chìm xuống độ sâu mấy ngàn mét bên trong nham thạch.
Tốc độ đào bới của nàng không thể nào sánh bằng tốc độ di chuyển của hắn, nên căn bản không có cách nào đuổi theo.
Lâm Siêu liếc nhìn khu rừng rậm tan hoang xung quanh, khẽ gật đầu một cái, chuẩn bị xoay người cùng nàng trở về.
Đúng lúc này, khóe mắt hắn xuất hiện môt đốm sáng.
Hắn nhìn thoáng qua hố cát, phát hiện một vật, khiến hắn cảm thấy vô cùng sửng sốt.
Trang 110# 1
Chương 218: Dây Chuyền Cự Thần
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Vút!
Bóng Lâm Siêu lóe lên, bay đến vị trí phía trên hố cát, nơi Vong Anh Giả vừa biến mất.Hắn nhìn thấy một sợi dây chuyền to bằng cánh tay, dường như được tạo thành từ thủy tinh.
“Thứ này có lẽ là rơi từ trên người Vong Anh giả trong lúc chiến đấu.”
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, sợi dây chuyển đeo trên người Vong Anh Giả đương nhiên sẽ không phải là loại trang sức bình thường.
Huống hồ, dựa theo tập tục của người Titan, mỗi khi có vị anh hùng nào chết đi, bọn họ sẽ đem xuống hầm mộ của mình những đồ vật có giá trị nhất.
Lâm Siêu không ngay lập tức lao xuống lấy, mà đem tia sáng chui vào bên dưới hố cát, cẩn thận dò xét.
Chẳng may mà vị Vong Anh Giả kia không có rời đi, mà vẫn ẩn nấp phía dưới đó.
Dựa vào năng lực cấp sáu, Vong Anh Giả dễ dàng ra tay đánh lén, giết chết mình.
Trải qua một hồi dò xét, hắn vẫn không phát hiện ra khí tức của Vong Anh Giả.
Hai mắt của Lâm Siêu lóe sáng, bất thình lình lao vụt xuống, nhặt lấy sợ dây chuyền, rồi bay vụt lên.
Hố cát cũng không có bất cứ động tĩnh nào, có lẽ vị Vong Anh Giả kia đã thật sự rời đi rồi.
Lâm Siêu thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn sợi dây chuyền màu đen trong tay mình.
Trên mặt đá của sợi dây chuyền có khắc rất nhiều hoa văn nhỏ.
“Dây chuyền Cự thần!”
Âm thanh kinh ngạc của Anubis đột nhiên vang lên trong đầu Lâm Siêu:
“Đây là một cái dây chuyền Cự thần cấp bảy.”
“Dây chuyền Cự thần?’
Lâm Siêu hỏi:
“Ngươi biết tác dụng của nó?”
“Đương nhiên!”
Anubis thở dài nói:
“Vật này là một đồ vật thường thấy của nền văn minh Titan, sợi dây chuyền này được chế tác từ một loại thủy tinh có tên là Nhiệt từ.
Ở bên trong bọn họ sử dụng khoa học kỹ thuật của nền văn minh Titan vẽ ra những đường dẫn đặc thù.
Khi đeo sợi dây chuyền này lên, một khi khởi động công năng của sợi dây chuyền, nó sẽ kích thích Gen tế bào của người sử dụng.
Tác dụng của nó giống như thuốc kích thích ở thời đại các ngươi vậy, có điều hiệu quả còn mạnh hơn rất nhiều.
Có thể, trực tiếp gia tăng sức mạnh của ngươi lên gấp đôi!”
“Tăng sức mạnh lên gấp đôi?”
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, tuy chỉ tăng sức mạnh mà không kèm cả thể chất.
Thế nhưng tác dụng của nó vô cùng lớn.
“Đây là sợi dây chuyền Cự thần cấp bảy, cho dù là quái vật hay nhân loại có thể chất dưới cấp bảy, khi đeo sợi dây chuyền này lên người đều có thể kích phát sức mạnh của mình.”
Anubis nói:
“Nếu như dựa vào đẳng cấp xếp loại, thì sợ dây chuyền này chính là một vật phẩm A+, có giá trị tương đương với đôi cánh của ngươi.
Nếu sử dụng trong chiến đấu, thì tính thực dụng của nó còn lớn hơn nhiều, vì dù sao đôi cánh của ngươi cũng chỉ có tác dụng phụ trợ.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, những vật phẩm hỗ trợ bình thường chỉ có thể giúp tăng cường các chỉ số cơ thể từ 10% đến 30%.
Những vật phẩm có thể tăng cường chỉ số cơ thể lên đến 50%, thực sự vô cùng quý giá.
Giá trị của nó còn cao hơn cả cấp bảy.
Nghĩa là, nếu Lâm Siêu tiến hóa lên cấp sáu, nếu sử dụng sợi dây chuyền này sức mạnh của hắn sẽ tăng lên tương đương với cấp bảy!
Tuy chỉ tăng về sức mạnh, nhưng nó cũng có giá trị bằng một nửa của cấp bảy.
“Không nghĩ tới, những vị anh hùng của tộc Titan lại giàu có đến như vậy.
Đồ vật tùy tiện rơi xuống từ trên người bọn họ, cũng đều là bảo vật hiếm thấy.
Bộ áo giáp bằng kim loại màu đen kia có lẽ là một bộ áo giáp cấp A.
Có thể chống lại năng lực ‘Khí lưu’ cấp sáu.”
Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng.
Trong hệ năng lực thần bí, là một loại năng lực rất khó chống lại.
Còn năng lực có sức tấn công mạnh nhất chính là năng lực ‘Khí lưu’ và ‘Tia sáng’.
Sức mạnh phòng ngự của hai loại năng lực này là tương đối yếu, nhưng ở phương diện tấn công thì thuộc loại cao cấp nhất.
“Ồ, là dây chuyền Cự thần.”
Antonia lại gần nhìn thấy, liền ồ lên kinh ngạc, nói:
“Kỹ thuật chế tác sợi dây chuyền này hiện đã bị thất truyền.
Ban nãy ta không đề ý, lại bị ngươi nhặt được.”
“Ừm.”
Lâm Siêu tiện tay đem sợi dây truyền bỏ vào ba-lô đeo sau lưng hắn.
Antonia nhìn thấy hành động của Lâm Siêu, liền nở một nụ cười, nói:
“Yên tâm, ta không tranh với ngươi đâu, đây là vật ngươi tìm được.
Người của tộc Titan xưa nay chưa bao giờ trắng trợn cướp đoạt đồ của người khác.
Đương nhiên, vẫn có một số cá nhân ngoại lệ, mỗi một dân tộc đều xuất hiện một ít kẻ bại hoại.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu nói:
“Trở về thôi, sắc trời đã không còn sớm nữa.”
“Ừm.”
Antonia liếc nhìn sắc trời, giờ phút này bầu trời đã tối đen, ở đây không có ngôi sao, không có mặt trăng, nên buổi tối chỉ có một màu tối đen mịt mù.
………..
“Trở về.”
Antonia bay xuống bên ngoài bộ lạc, dựa vào kinh nghiệm sinh sống từ nhở, nàng ở bên trong rừng rậm tối đen vẫn chuẩn xác tìm được phương hướng quay trở lại bộ lạc.
Những chiến sĩ Titan đứng trên tường thành nhìn thấy Antonia trở về, ngay lập tức nhận ra, vội mở cổng thành nghênh đón.
Lâm Siêu và Antonia cùng tiến vào trong bộ lạc.
“Cúi chào Vu Sứ.”
“Cung tiễn Vũ Sứ.”
Lâm Siêu và Antonia trở lại Thần điện ở trên núi,lúc này ba người Uất Kim Hương đều đã đi ngủ, nhưng bọn họ vẫn cảm ứng được khí tức của Lâm Siêu, lập tức tình dậy.
“Không bị thương chứ?”
Ánh mắt Uất Kim Hương nhìn từ trên xuống dưới đánh giá hai người Lâm Siêu và Antonia, rồi hỏi:
“Vong Anh Giả, đã chết rồi sao?”
“Không có.”
Antonia khẽ lắc đầu, trả lời:
“Năng lực của Vong Anh Giả rất khó bị tiêu diệt, có điều nó đã bị trọng thương, đó chính là chuyện may mắn.”
“Ta đi trước, các ngươi hãy sớm nghỉ ngơi một chút đi.
Ngày mai, bắt đầu tuyển chọn dũng sĩ.”
Antonia khẽ mỉm cười, chào từ biệt mấy người Lâm Siêu.
Ánh mắt của Lăng Vũ, Trương Thiên Sư liếc nhanh về chiếc ba-lô đeo sau lưng Lâm Siêu.
Tuy cử chỉ của hai người họ rất kín đáo, thể nhưng Lâm Siêu vẫn phát hiện ra được.
Hắn biết hai người bọn họ và Uất Kim Hương có lẽ cũng đã nhận ra.
Sợi dây chuyền Cự thần có trọng lượng ít nhất mười kg, để trong ba-lô không có cách nào che dấu được.
Ba người bọn họ không phải là người bất cẩn, nên có thể phát hiện ra việc cũng không có gì ngạc nhiên.
Lâm Siêu thấy bọn họ không chủ động hỏi, đương nhiên hắn cũng sẽ không chủ động nói ra.
Hắn tiến vào trong Thần điện, ngồi tựa lưng vào một cái cột trụ bắt đầu nghỉ ngơi.
Suốt cả đêm bọn họ không nói chuyện.
Ngày hôm sau.
Khi mặt trời vừa mới mọc.
Mặt trời trên bầu trời di tích Titan lúc mọc và lặn không giống nhau.
Mặt trời nhân tạo vĩnh viễn đứng yên một chỗ, không bao giờ di chuyển.
Nó cũng giống như một bóng đèn khổng lồ vậy, buổi sáng ánh sáng nhạt nhòa, nhưng đến giữa trưa ánh sáng trở nên sáng rực, chói mắt.
Bữa sáng trong tộc Titan bắt đầu là với một món rau, cũng với một đĩa trái cây màu vàng, có vị béo ngọt thơm ngon.
Mấy người Lâm Siêu sau khi dùng xong bữa sáng, Antonia bắt đầu dẫn bọn họ đi thẳng ra phía đằng sau ngọn núi.
“Ngày hôm qua, Vu Chủ đã thông báo cho tù trưởng, để tất cả dũng sĩ ở trong đấu trường chờ các vị.”
Antonia mỉm cười nói:
“Nếu có thể đánh bại ai, thì các vị có thể mang người đó theo ra ngoài.”
“Dũng sĩ mạnh nhất của bô lạc các ngươi, mạnh đến mức nào?”
Lăng Vũ lạnh giọng hỏi.
Atonia hé miệng nở nụ cười, nói:
“Ngài muốn khiêu chiến với dũng sĩ mạnh nhất sao.
Dũng sĩ bộ lạc khi đạt đến một trình độ nhất định thì sẽ được phong là Hắc Vũ dũng sĩ.
Hiện nay, trong bộ lạc có 800 Hắc Vũ dũng sĩ.
Hắc Vũ dũng xếp vị trí thấp nhất có thể cùng một lúc đánh với mười Titan Hoạt Thi.”
“Đồng thời có thể đánh với mười Titan Hoạt Thi?”
Uất Kim Hương có chút giật mình, nàng tuy có thể giết chết Titan Hoạt Thi, thế nhưng đó là tình huống một chọi một, nhiều nhất cũng chỉ có thể ứng phó được ba con cùng một lúc.
Dù sao, thể chất của những Titan Hoạt Thi này cũng gấp một trăm lần, mà thể chất của Uất Kim Hương hiện tại mới có hơn năm mươi lần.
Thể chất như vậy có thể làm được như thế là cũng rất hiếm có rồi.
Trang 110# 2
Chương 219: Ai Coi Thường Ai
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đấu trường nằm ở phía Tây bộ lạc.
Mấy người Lâm Siêu và Antonia đi đến nơi này.
Grào! Grào!
Vừa mới đi vào đấu trường thì một tiếng gầm vang không rõ là của người hay quái vật từ bên trong vang vọng ra.
Ở giữa sân đấu trường có một người Titan vạm vỡ, mặc bộ áo giáp bằng đá, dùng tay không đánh nhau với một con gấu xám cao sáu mét.
Ầm! Ầm!
Mặt đất đấu trường rung lên dữ dội, cảnh chém giết đẫm máu khiến cho khán đàì trở nên điên cuồng.
Trên khán đài có rất nhiều người Titan đang theo dõi trận chiến, mấy người Lâm Siêu đứng phía dưới trở nên bé nhỏ chẳng khác nào những con kiến, không gây chú ý cho bọn họ.
“Bài kiến Vu Sứ.”
Một người Titan trẻ tuổi mặc áo giáp đá có khắc hình mặt trời màu đen đi tới, mỉm cười nói:
“Vi chưa thấy ngài tới, cho nên tôi mới để bọn họ vui đùa một chút, để làm nóng người.”
Antonia liếc nhìn chiến sĩ đang trên sân đấu, không hề nói gì, nghiêng người tránh qua một bên, để lộ ra mấy người Lâm Siêu, nói:
“Mấy vị này chính là khách quý đến từ bên ngoài.
Ngươi hãy gọi đội dự bị Hắc Vũ đến đây, để cho bọn họ lựa chọn.
Nếu như bọn họ đánh bại được ai, thì ta sẽ cho người đó đi theo.
Đi theo bọn họ cũng chính là ra sức cống hiến cho Vu Chủ.”
Người Titan trẻ tuổi nhìn thấy mấy người Lâm Siêu thì không khỏi giật mình, nói:
“Mấy vị này chính là khách quý đến từ bên ngoài.
Hình dáng bọn họ không phải quá bé nhỏ chứ?”
“Đây chính là khách quý mà Vu Chủ đã tự mình đón tiếp, ngươi không được vô lễ!”
Antonia sa sầm nét mặt nói.
Người Titan trẻ tuổi gãi đầu, nói:
“Thưa Vu Sứ, tôi không có ý gì, có điều ngài vừa mới nói muốn tôi gọi đội dự bị Hắc Vũ đến? Ý của ngài là để cho bọn họ đi khiêu chiến với đội dự bị Hắc Vũ?”
“Cần ta lập lại lần thứ hai không?”
Antonia khẽ cau mày, sắc mặt có chút lạnh lẽo, nàng ở trong bộ lạc chính là đại diện cho Vu Chủ.
Ý của Vu Chủ từ trước tới giờ mọi người đều phải quy thuận, không được chống cự, cũng không được phép nghi ngờ.
Người Titan trẻ tuổi dường như đã ý thứ được sai lầm của mình, vội vàng nói:
“Tôi sẽ gọi bọn họ đến.”
Nói xong, cùi đầu cáo lui, chạy về một phía khác của đấu trường.
Sắc mặt Antonia khôi phục vẻ bình thản, mang mấy người Lâm Siêu đi tới phía trước khán đài.
Nơi này, có bảy tám người Titan mặc áo giáp đen đang ngồi.
Có nam có nữ, bọn họ không có la hét ồn ào như những người Titan khác, mà gương mặt bọn họ trầm tĩnh, dùng ánh mắt hờ hững nhìn xuống sân đấu, có người còn lấy tay che cái miệng đang ngáp dài vì buồn ngủ.
Rất nhanh, bọn họ chú ý tới Antonia, vội đứng lên, cúi đầu nói:
“Bái kiến Vu Sứ.”
Antonia khẽ gật đầu, nhìn bọn họ rồi cau mày nói:
“Cách và Lỵ tại sao không tới?”
“Bọn họ bị bệnh, nên không tới được.”
Một người Titan mặc áo giáp đen, vác trên vai một thanh chùy đá nói.
Antonia hừ lạnh một tiếng, sinh bệnh? Hắc Vũ dụng sĩ lại có lúc bị bệnh? Rõ ràng là kiếm cớ không muốn đến.
“Vu Sứ, bọn họ chính là…khách quý đến từ bên ngoài?”
Một nữ Titan cao gầy kinh ngạc đánh giá mấy người Lâm Siêu.
Dường như không nghĩ tới, những vị khách quý tới từ bên ngoài lại thấp bé đến vậy.
Những người Titan khác đồng dạng cũng cảm thấy kinh ngạc, đánh giá vài lượt mấy người Lâm Siêu, sau đó thu hồi ánh mắt thất vọng.
Lúc này, người Titan trẻ tuổi lúc trước đã quay lại và dẫn theo một nhóm chừng hai mươi người Titan mặc giáp đá từ đầu bên kia của đấu trường đi đến.
Con gấu xám khổng lồ và người Titan vẫn đang đánh nhau một cách kịch liệt ở giữa sân.
Một người Titan trong nhóm đi qua bên cạnh gấu xám, tiện tay vỗ lên người gấu xám một cái.
Cái vỗ tay này rất chậm, dường như gửi lời chào tới gấm xám, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên đầu nó.
Crắc!
Một tiếng xương gãy vang lên, thân thể gấu xám như bị sét đánh trúng, cả người nó cứng đơ, sau đó một lượng lớn máu từ trong mồm, mũi nó chảy ra ngoài, rồi cả cơ thể nó ngã xuống đất.
Toàn bộ đấu trường đang chìm trong những tiếng hoan hô, nhất thời trở nên yên tĩnh!
Mà người thanh niên Titan có thân hình vạm vỡ đang đánh với gấu xám thì trợn tròn mắt kinh ngạc.
Nhưng khi nhìn thấy hình vẽ mặt trời màu đen trên áo giáp của người Titan đó, thì ngay lập tức tỉnh ngộ, cung kính cúi thấp đầu.
“Là quân dự bị Hắc Vũ!”
“Mau nhìn, đó chính là đầu lĩnh của quân dự bị Hắc Vũ!”
Những người Titan ở trên khán đài khi phát hiện ra thân phận của hai mươi người Titan mặc giáp đen trong sân đấu, thì trên khán đài lần thứ hai xuất hiện những tiếng hoan hô.
“Là quân dự bị của Hắc Vũ.”
Nữ Titan cao gầy, kinh ngạc nói:
“Mấy tên tiểu từ này muốn khiêu chiến với quân dự bị Hắc Vũ? Có quá miễn cưỡng hay không?”
“Đừng có xằng bậy.”
Antonia liếc qua những người Titan này một chút, cũng không có ý định muốn giải thích, nàng cúi đầu dùng đồng hồ chuyển ngữ của mình hướng về phía ba người Uất Kim Hương, nói:
“Hãy lựa chọn đi, tất cả bọn họ cùng là một đội, thực lực không hơn kém nhau là bao.
Thế nhưng trong số bọn họ có người am hiểu tân công tầm xa, có người am hiểu cận chiến, có người chỉ chuyên phòng thủ.
Các vị hãy tự chọn lấy đối thủ cho mình.”
“Các người ai muốn tới đầu tiên?”
Uất Kim Hương quét mắt nhìn về phía hai mươi người Titan mặc giáp đá màu đen rồi nói với hai người Lăng Vũ và Trương Thiên Sư.
Lăng Vũ dùng ánh mắt lạnh lùng, liếc hai mươi người Titan đó, hướng về Antonia nói:
“Tôi nhớ Hắc Vũ dũng sĩ đều có săm hình mặt trời màu đen trên người, bọn họ thật sự là Hắc Vũ dũng sĩ? Tôi muốn khiêu chiến Hắc Vũ dũng sĩ thật sự!”
“Bọn họ là quân dự bị Hắc Vũ, tuy chưa phải là Hắc Vũ dũng sĩ, thế nhưng thực lực của bọn họ cũng rất mạnh.
Ngài trước tiên cứ thử sức mình, nếu như có thể chiến thắng, ta sẽ sắp xếp cho ngài đấu với Hắc Vũ dũng sĩ.”
Antonia mỉm cười nói.
“Mấy người tự chọn đi.”
Lăng Vũ không nói nữa, hai tay khoanh tròn trước ngực, dùng một bộ dáng không thèm đếm xỉa đến xung quanh.
Uất Kim Hương biết bản tính của Lăng Vũ vô cùng kiêu ngạo, xem thường những người Titan này, nên đành nói với Trương Thiên Sư:
“Cậu có muốn xuống dưới chơi đùa một chút không?”
“Cô đi trước đi.”
Trương Thiên Sư mỉm cười nói.
Uất Kim Hương khẽ thở dài, nói:
“Thật là thiệt thòi, hai người các ngươi là nam nhân mà lại muốn ta là một cô gái nhỏ đi đánh trận đầu.”
Nói rồi, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân hình nàng bay bồng bền xuống dưới sân đấu.
Ngửa đầu lên, chỉ tay vào một người Titan vừa mới ra tay đánh chết gấu xám, nói:
“Ta chọn ngươi.”
Hai mươi người Titan trong đội dự bị Hắc Vũ chiến sĩ và những người khác ở trên khán đài, cảm thấy có chút sửng sốt nhìn thân hình bé nhỏ của Uất Kim Hương.
“Đây chính là khách quý mà Vu Chủ nói?”
“Đây chính là những khách quý ngày hôm nay muốn khiêu chiến với chúng ta?”
“Ta không có nhìn lầm chứ, sao lại bé như thế? Nàng có lẽ chỉ bé bằng một ngón tay của ta?”
Cả đấu trường trở vang lên rất nhiều tiếng bàn luận sôi nổi.
Antonia nhìn Lâm Siêu nói:
“Ngươi không muốn xuống sao?”
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, những Hắc Vũ chiến sĩ này không đủ để hắn làm nóng người.
Antoni chuyên tu sức mạnh tâm linh, nên có thể mơ hồ cảm nhận được cỗ ngạo khí trên người bọn họ.
Nàng không nói gì thêm, ngẩng đầu nhìn chiến sĩ Titan được lựa chọn, giảng giải một vài quy tắc, sau đó tuyên bố bắt đầu trận đấu.
Những người Titan còn lại ngay lập tức rời khỏi sân đấu.
Lúc này, trong sân đấu chỉ còn lại Uất Kim Hương và người Titan trẻ tuổi vạm vỡ.
“Tiểu đệ, ta sẽ không lưu thủ đâu.”
Uất Kim Hương nói xong, cánh tay nhẹ nhàng nâng lên, từ bên dưới mặt sàn đấu trường chui lên một sợi dây len màu tím, rồi nhanh chóng nở ra một đóa hoa màu tím.
Bàn tay Uất Kim Hương nhẹ nhàng ngắt một cánh hoa, nở nụ cười nhìn người Titan trẻ tuổi.
Người Titan trẻ tuổi từ trên cao nhìn xuống Uất Kim Hương, tỏ vẻ coi thường không đề phòng.
Còn chủ động dang rộng cánh tay sang hai bên, đứng tại chỗ nở nụ cười, rồi vỗ một tay vào lồng ngực, với ý định nhường Uất Kim Hương đánh trước.
Uất Kim Hương hé miệng nở một nụ cười, tuy rằng bọn họ không hiểu ngôn ngữ của nhau.
Thế nhưng, trong cuộc chiến không phải lúc sử dụng lời nói, mà phải dựa vào nắm đấm mà nói chuyện.
Phốc!
Sàn đá dưới chân người Titan trẻ tuổi bỗng nhiên nứt ra, từ bên trong đó mọc ra rất nhiều sợi dây leo màu tím.
Những sợi dây leo đó như những con rắn màu tím trong nháy mắt cuốn mấy vòng lên cơ thể người Titan trẻ tuổi.
Những sợi dây leo đột nhiên xuất hiện làm cho người Titan trẻ tuổi giật mình, thế nhưng tâm lý chiến đấu của người Titan trẻ tuổi rất tốt, không vì đó mà hoảng loạn.
Hắn dùng hai cánh tay nắm chặt lấy những sợi dây leo đó, rồi quát lên một tiếng, dùng sức muốn kéo đứt những sợi dây leo màu tím.
Vút! Vút!
Liên tiếp những sợi dây leo từ bên dưới nền đá bắn lên, từ bên dưới lớp đá cứng rắn, chẳng biết những sợi dây leo màu tím đó đã cắm rễ sinh trường từ lúc nào.
Rất nhanh, ngưởi Titan trẻ tuổi đã bị dây leo cuốn lấy, hắn thở hổn hển, ra sức lôi kéo, thế nhưng, những sợi dây leo đã trở nên dai chắc hơn, người Titan trẻ tuổi có cố gắng thế nào cũng không thể kéo đứt được.
“Cho ngươi một lời nhắc nhở nho nhỏ, loại dây leo này có tên là ‘Tử San Đằng’, trên thân dây leo mọc ra rất nhiều cái gai độc, chất độc chứa trong những cái gai đó sẽ làm cho cơ thể ngươi bị tê liệt.”
Uất Kim Hương một thân sườn xám, cầm bông hoa cài lên tai, khẽ cười nói:
“Tiểu tử, đáng tiếc ngươi không hiều những gì ta nói.
Ngã xuống nào.”
Uất Kim Hương giơ bàn tay lên, những ngón tay tự động siết chặt lại.
Cùng lúc đó, những sợi dây leo cũng tự động cuốn chặt lại.
Cơ thể của người Titan trẻ tuổi ngay lập tức bị siết chặt đến nỗi không thể thở được, gương mặt hắn trở nên đỏ bừng, điên cuồng giãy dụa.
Thế nhưng càng dãy dụa cơ thể càng nhanh chóng mất đi cảm giác, động tác dần dần trở nên vô lực.
Một lát sau, cơ thể hắn hoàn toàn bị tê liệt, những sợi dây leo ngay lập tức nới lỏng ra, người hắn tuột khỏi đám dây leo đang cuốn quanh người, ngã xuống đất.
Uất Kim Hương nhẹ nhàng dành chiến thắng.
Cả đấu trường trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
“Chiêu này dùng để đối phó với những Titan Hoạt Thi hoàn toàn vô tác dụng.
Nhưng để đối phó với người sống thì rất hiệu quả.”
Uất Kim Hương hé miệng nở nụ cười, đuôi áo sườn xám xẻ tà bay nhẹ trong gió, đôi chân dài trắng như tuyết như ẩn như hiện, vô cùng xinh đẹp.
“Có thể gọi Hắc Vũ dũng sĩ ra trận được không?”
Lăng Vũ lạnh lùng nói với Antonia.
Antonia nhìn Uất Kim Hương đang đứng trong sân đấu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nàng tuy biết được thực lực của mấy người Lâm Siêu không yếu.
Dù sao, những người một thân một mình đi trong rừng rậm Lôi Mộc, tuyệt đối không phải là người bình thường.
Nhưng hình như Antonia vẫn đánh giá quá mấy người Lâm Siêu.
“Đi, mau gọi Hắc Vu dũng sĩ đến.”
Antonia nói với người Titan trẻ tuổi.
Người Titan trẻ tuổi tên Khải thu hồi ánh mắt kinh ngạc đang nhìn Uất Kim Hương, rồi vội vã chạy đi.
“Người bé như thế, tại sao lại mạnh như vậy.”
“Vận dụng sức mạnh rất tốt.”
“Là thằng ngốc kia bất cẩn, nếu không cô gái đó sẽ không chiến thắng thoải mái như vậy.”
Mấy chiến sĩ Titan mặc giáp đen vô cùng kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, tuy thực lực của những vị khách đến từ bên ngoài này mạnh hơn những gì bọn họ suy đoán, thế nhưng…Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Những người Titan ngồi trên khán đài thì ngây người ra như phỗng, tựa hồ như không thể nào hiểu được, tại sao người tí hon kia lại có thể mạnh như vậy.
Không lâu sau, Khải lần thứ hai dẫn theo một nhóm người Titan tới, những người Titan đều mặc một bộ giáp đen, khí thế nội liễm như băng, hoặc hừng hực bộc phát như núi lửa.
Bước chân bọn họ trầm ổn, vững chãi như những ngọn núi lớn.
Trang 111# 1
Chương 220: Thần Tượng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Tất cả bọn họ đều là Hắc Vũ dũng sĩ.”
Antonia chỉ những người Titan mặc giáp đen vừa mới tới nói:
“Những người đó có mạnh, có yếu, nhưng có đều xếp trong một trăm vị trí đứng đầu.
Tùy các ngài chọn, nếu như thất bại, lần sau có thể quay lại.”
Mấy người Lâm Siêu giương mắt nhìn nhau.
Những Hắc Vũ dũng sĩ mới đến này có mười sáu người, khí tức mỗi người đều rất mạnh mẽ, sâu không lường được.
Thực lực của bọn họ mạnh hơn rất nhiều so với những Titan trong đội dự bị Hắc Vũ.
Đội dự bị Hắc Vũ đứng trước những người này chẳng khác nào những con chim non vẫn còn ở trong lồng tre, mà những Hắc Vũ dũng sĩ kia đã biến thành những con chim ưng mạnh mẽ bách chiến!
“Tất cả bọn họ đều là Hắc Vũ dũng sĩ?”
Hai mắt Lăng Vũ máy động, quay đầu nhìn bảy, tám người Titan mặc giáp đen đang đứng tách thành một nhóm nhỏ nói.
Antonia nhìn hắn một cái rồi khẽ gật đầu, trả lời:
“Không sai, bọn họ là những người xếp trong mười vị trí đầu tiên trong Hắc Vũ dũng sĩ.
Tuy nhiên có hai người trong bọn họ bị bệnh, nên không tới.
Tuy rằng tất cả bọn họ đều là Hắc Vũ dũng sĩ, thế nhưng Hắc Vũ dũng sĩ bình thường hoàn toàn không thể so sánh được với bọn họ.
Một người bọn họ ra tay, có thể dễ dàng hạ gục mười mấy người còn lại.”
Hai mắt Lăng Vũ sáng lên, im lặng trong giây lát, rồi nói:
“Tôi muốn khiêu chiến bọn họ!”
Antonia dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn, có điều cũng không phản đổi, mở miệng nói:
“Không thành vấn đề.”
Uất Kim Hương nhìn Lăng Vũ, nói:
“Mặc dù nói là khiêu chiến nhưng cũng không phải đi tìm chết.
Thể chất của ngươi so với những người này có sự chênh lệch rất lớn.
Cho dù ngươi muốn thử sức mình, nhưng cũng không cần phải đùa với lửa như vậy, nếu như chẳng may bị bẻ gãy một cánh tay, sẽ không có cách nào chữa trị được đâu.”
Uất Kim Hương và Lăng Vũ cùng là thành viên trong Thập đại Dũng sĩ, luôn có sự cạnh tranh lẫn nhau, vì thế rất hiểu rõ thực lực của mỗi người trong nhóm.
Lăng Vũ lạnh lùng nhìn Uất Kim Hương một cái, cũng không có trả lời.
Trương Thiên Sư khẽ nở nụ cười, chỉ vào một người Titan to béo cao sáu mét trong nhóm mười sáu người đang đứng dưới sân, nói:
“Tôi muốn khiêu chiến hắn.”
Nói xọng, thả người nhảy vào sân đấu trường.
Antonia gật đầu, hướng về phía người Titan to béo cao sáu mét bên dưới, nói vài quy tắc của trận đấu, rồi sau đó tuyên bố trận đấu bắt đầu.
Những người còn lại ngay lập tức rời khỏi sân đấu.
Người Titan to béo bị Trương Thiên Sư khiêu chiến dùng đôi mắt sắc bén quan sát đối thủ của mình.
Trải qua nhiều năm đi săn, kinh nghiệm dạy cho hắn không được coi thường những con mồi nhỏ bé.
Hơn nữa, lúc trước xem Uất Kim Hương chiến đấu, hắn cùng với người khác đều tập trung quan sát trận chiến đó, và không tỏ thái độ xem thường những người ngoại lai nhỏ bé này.
“Người khổng lồ này mạnh hay yếu?”
Uất Kim Hương hiếu kỳ hỏi Antonia.
Antonia khẽ mỉm cười trả lời:
“Hắn là một trong những người mạnh nhất.”
“Mạnh nhất?”
Uất Kim Hương hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn bóng lưng của Trương Thiên Sư, hai hàng lông mày khẽ cau lại.
Nếu là người bình thường, nàng cảm thấy đối phương thật xui xẻo.
Thế nhưng, Trương Thiên Sư là một trong số ít những người mà nàng nhìn không thấu.
Nàng biết Tương Thiên Sư sẽ không mù quáng lựa chọn đối thủ cho mình, mà là hắn đã nắm rõ thực lực của đối phương, cho nên mới chủ động xuất chiến.
Lúc này, tất cả ánh mắt của người Titan đều tập trung lên người Trương Thiên Sư.
Lúc trước, Uất Kim hương dễ dàng giải quyết quân dự bị Hắc Vũ, đã lưu lại ấn tượng sâu sắc cho bọn họ.
Cho nên, bây giờ không có ai tỏ ý khinh thường những vị khách quý của Vu Chủ.
Người Titan to béo cùi đầu nói một câu, rồi cúi chào thể hiện sự tôn trọng đối với đổi thủ.
Mà Trương Thiên Sư cũng mỉm cười, đưa tay làm dấu xin mời.
Tuy rằng, hai người bọn họ không hiểu ngôn ngữ lẫn nhau.
Thế nhưng, cũng không vì thế mà làm trở ngại sự tôn trọng của họ với đối thủ của mình.
Hấp!
Sau khi cúi chào nhau xong, người Titan to béo đã vung quyền vọt tới, bởi vì để phòng gây ra ngộ thương, cho nên trận giao đấu không được phép sử dụng vũ khí.
Vẻ mặt Trương Thiên Sư vô cùng thong dong, mạch máu sau mắt nhanh chóng lưu động.
Thể chất hiện tại của hắn là sắp chạm mốc 50.
Mà người TiTan to béo này lại có thể chất lên đến 180 lần.
Riêng về phần tốc độ, thị giác của Trương Thiên Sư đã không thể nào bắt kịp tốc độ của đối thủ, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy bóng dáng của đối thủ.
Người Titan to béo vung nắm đấm ra, Trương Thiên Sư bỗng nhiên né người qua một bên, suýt soát tránh thoát đòn tấn công.
Sau đó, từ đằng sau thân hình của Trương Thiên Sư hiện ra một cái bóng mờ ảo hình người cao tới ba mét.
Hình dáng, gương mặt của cái bóng này giống y hệt hắn.
“Thần Tượng!”
Uất Kim Hương khẽ mỉm cười nói:
“Mỗi lần nhìn thấy năng lực của hắn, tôi đều không khỏi cảm thấy kinh ngạc.”
Hai mắt Lâm Siêu nheo lại, năng lực ‘Thần Tượng’ hắn đã từng nghe nói qua, đây là một loại sức mạnh thuộc hệ tinh thần.
Có thể đem linh hồn và tinh thần kết hợp làm một, khiến cho sức mạnh tỏa ra bên ngoài thân thể, làm xuất hiện một vị Thần tượng.
Vị Thần tượng ở cấp thấp không có thực thể vì thế không thế tham gia chiến đấu, nhưng có thể khiến cho sức mạnh của bản thể tăng gấp đôi.
Dưới tác dụng của ‘Thần tương’, sức mạnh, tốc độ, phòng ngự của Trương Thiên Sư tăng lên gấp đôi.
Thế nhưng thị giác, thính giác và những giác quan khác không được cường hóa.
Về điểm này không thể so sánh được với năng lực của Hắc Nguyệt.
“Cậu nói, hắn có thể chiến thắng chứ?”
Uất Kim Hương nhìn Lâm Siêu hỏi.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, trả lời:
“Có thể.”
Sức mạnh và tốc độ tăng gấp đôi, khiến cho thể chất của Trương Thiên Sư tăng lên đến 100 lần.
Tuy thị giác không có cách nào cường hóa, thế nhưng tinh thần lại thuộc cấp độ Tông sư.
Tâm linh cảm ứng, thiên nhân hợp nhất, dù là người bình thường, nếu có người bắn lén hắn ở khoảng cách 1000 mét, trong nháy mắt hắn có thể cảm ứng được, đồng thời khóa chặt vị trí đối phương.
Tâm linh cảm ứng có thể bù đắp sự yếu kém của thị giác, thêm vào nữa kỹ năng cận chiến cấp Tông sư, làm cho sức chiến đấu của Trương Thiên Sư tăng lên gấp đôi.
Trừ khi người Titan to béo này cũng sở hữu kỹ năng cận chiến cấp Tông sư, bằng không sẽ không có bất cứ trở ngại nào.
Tầm mắt cao, tự nhiên sẽ có cái nhìn chính xác.
Đối với người khác mà nói, cuộc chiến này vẫn chưa có phân thắng bại.
Thế nhưng, thời điểm khi Lâm Siêu nhìn thấy năng lực ‘Tượng thần’ thì hắn đã biết được kết quả.
Ầm!
Trương Thiên Sư né tránh nắm đấm của người Titan to béo, khi lực đánh từ cú đấm còn chưa triệt tiêu hết thì bàn chân của hắn đã giẫm một cái lên cổ tay của người Titan to béo.
Một cước này nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng, thế nhưng Trương Thiên Sư đã tập trung toàn bộ sức mạnh của mình vào lòng bàn chân, rồi dẫm mạnh xuống.
Lực đạo từ lòng bàn chân hắn truyền xuống như biến thành một mũi dùi nhọn hoắt xuyên thủng mu bàn tay của đối thủ.
Người Titan to béo đau đến nỗi gương mặt hắn co rúm lại, bình thường nếu chỉ bị một cái dùi đâm trúng, mặt hắn còn không thèm đổi sắc.
Thế nhưng, một cước này của Trương Thiên Sư đã đạp trúng kinh mạnh trên mu bàn tay của hắn.
Bất cứ một vị đại sư võ thuật hay là sát thủ, đều hiểu rõ ràng cấu tạo cơ thể con người như lòng bàn tay.
Rất nhiều đại sư thậm chí rất ít khi rèn luyện quyền cước, mà chỉ chú trọng dưỡng sinh, chủ yếu là cách điều khiển kinh mạch và thân thể.
Kinh mạch trong cơ thể người cũng giống như bộ não, chưa có thể nghiên cứu tìm hiểu tác dụng toàn bộ kinh mạch trên cơ thể người.
Đã từng có nhà khoa học, công bố một nghiên cứu là khi con người sử dụng được 30% bộ não sẽ có khả năng di chuyển đồ vật!
Đồng thời, cũng có người nghiên cứu, nếu như con người có thể khai thông toàn bộ kinh mạch trong cơ thể sẽ khiến khí lực đạt đến mức độ khiến cho người ta phải kinh hãi.
Kinh mạch trên thân thể có những tác dụng khác nhau.
Kinh mạch trên cổ tay của người Titan to béo bị dẫm phải, chỉ trong chớp mắt hắn có cảm giác toàn bộ cánh tay của mình đều mất đi cảm giác.
Trương Thiên Sư xoay người ôm lấy cánh tay của người Titan đó, vừa kéo vừa đẩy, động tác như nước chảy mây trôi, ngay lập tức kéo người Titan to béo ngã nhào xuống đất.
Trang 111# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










