- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Tiên Công Khai Vật
- Tập 110 : Ta không phải đứa trẻ không có mẹ yêu thương! (c546-c550)
[Dịch] Tiên Công Khai Vật
Tập 110 : Ta không phải đứa trẻ không có mẹ yêu thương! (c546-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 546: Ta không phải đứa trẻ không có mẹ yêu thương!
Sau một thoáng hoảng hốt, Mạnh Dao Âm quay người lại, nhận ra mình không còn ở Hỏa Thị Tiên Thành nữa, mà đã tiến vào sâu bên trong lòng núi Hỏa Thị.
Nàng tự xem xét nội tâm, phát hiện linh tính nơi sâu thẳm đã bị tổn thương nghiêm trọng, tử ý dâng trào, ngưng tụ thành khối u ám.
“Thương thế lại nặng thêm rồi…”
Nàng thở dài não nề, nhưng không vội vàng trở về Hỏa Thị Tiên Thành, mà tiếp tục đi sâu vào lòng núi, tiến vào Dung Nham Tiên cung.
“Đạo thương khiến ký ức ta phai mờ, rồi đây, linh tính cũng sẽ tiêu tan.”
“Cuối cùng, ta sẽ trở lại làm Phật Y, chủ động quay về Dung Nham Tiên cung.”
Từ đó, Mạnh Dao Âm chủ động giảm bớt thời gian ở bên Ninh Chuyết, đồng thời dùng nhiều cách uyển chuyển ám chỉ về tương lai chia xa.
Ninh Chuyết trốn trong chăn, nức nở khóc.
Tôn Linh Đồng đi tới bên giường, tò mò hỏi: “Sao thế? Sao còn chưa ngủ mà khóc lóc vậy?”
Ninh Chuyết thò đầu ra khỏi chăn: “Ta, ta nhớ mẹ.”
“Ta, ta không ngủ được.
Mỗi khi ta không ngủ được, mẫu thân đều hát cho ta nghe.
Ngươi có thể hát cho ta nghe một chút được không?”
Tôn Linh Đồng bất đắc dĩ, đành hát bài ca lắp bắp.
Phật Y Mạnh Dao Âm ẩn mình, lặng lẽ dõi theo, trong lòng tràn đầy ấm áp và vui mừng.
Nàng không ngờ, chỉ vì tùy ý để Ninh Chuyết cứu giúp, Tôn Linh Đồng, dù xuất thân tà phái, lại là người có tấm lòng lương thiện.
Tôn Linh Đồng âm thầm điều tra gia tộc Ninh gia, giúp đỡ Ninh Chuyết chống lại sự ăn mòn của tộc nhân, tất cả đều được Mạnh Dao Âm nhìn thấy.
…
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
“Đêm đã khuya rồi, phải đi ngủ thôi, không sẽ không cao lớn được đâu, đầu óc cũng sẽ kém đi đấy, Chuyết Nhi.” Mạnh Dao Âm hiện thân, ôn nhu nhắc nhở Ninh Chuyết đang thức khuya đọc sách.
Ninh Chuyết kinh hỉ ngẩng đầu: “Nương, nương đã về!”
Hắn giơ quyển sách trong tay lên: “Nương, con nhất định sẽ dốc hết sức tu luyện Cơ Quan thuật, chữa khỏi bệnh cho nương.
Lần trước nương trở về, cánh tay bị thương rồi.”
Ánh mắt Mạnh Dao Âm có chút né tránh, cánh tay cũng vô thức rụt lại phía sau.
Con trẻ lớn lên, càng tinh ý hơn trước.
Vết thương trên cánh tay nàng là do lúc ở núi Hỏa Thị chém giết Xích Diễm Yêu thú mà thành.
Khi đó nàng mất đi lý trí, không còn chút ký ức nào, chỉ dựa vào thiết lập sẵn của Phật Y mà hành động, bảo vệ Dung Nham Tiên cung, chém giết yêu thú cũng là một trong số đó.
“Con ngoan.” Mạnh Dao Âm vô cùng cảm động, không kìm được ôm Ninh Chuyết vào lòng.
Ninh Chuyết ôm chặt lấy mẫu thân, dù chỉ là cơ thể con rối cứng ngắc, hắn vẫn cảm nhận được tình yêu vô bờ bến.
Hắn nhìn về phía ngọn đèn le lói trên bàn, đôi mắt ánh lên tia hy vọng như ánh bình minh, lẩm bẩm: “Nương, con nhất định sẽ trở thành Cơ Quan tu sĩ lợi hại nhất thế gian.”
“Con sẽ chữa khỏi bệnh cho nương, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau!”
Cơ thể Mạnh Dao Âm khẽ run lên.
Nỗi bi thương vô hạn dâng trào khiến nàng khó kìm nén.
Nàng siết chặt hai mi, nước mắt lại vô thức rơi xuống.
…
“Đây chính là Từ Ấu Viên sao?” Ninh Chuyết ngước nhìn tòa lầu cao, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Nhưng nghĩ đến mẫu thân, hắn vẫn nghiến răng hòa vào dòng người.
Nấp trong góc khuất, Ninh Chuyết chăm chú quan sát các Cơ Quan tu sĩ trên đài, cố gắng học hỏi kỹ thuật điều khiển mộc ngẫu.
Hắn đã học được rất nhiều lý thuyết Cơ Quan, nhưng kỹ năng điều khiển thực tế cần phải có sư phụ chỉ dạy.
Mạnh Dao Âm ngày càng suy yếu, thời gian tỉnh táo rất quý giá, không muốn lãng phí vào việc dạy Ninh Chuyết những điều nhỏ nhặt này.
Ninh Chuyết liều mạng học theo kỹ thuật điều khiển của Lý Lôi Phong, mười ngón tay nhỏ giấu trong tay áo không ngừng hoạt động, đôi mắt to không chớp nhìn chằm chằm.
Hắn tập trung cao độ trong thời gian dài, đến mức bụng đói kêu ọt ọt, đầu óc choáng váng, tai ù đi.
Hắn nhặt bánh ngọt thừa của khách để ăn.
“Ngon, ngon quá!”
…
Cuối cùng, Ninh Chuyết được Ninh Trách, Đại bá của mình nhận nuôi.
Hắn được đi học ở học đường.
Biết được hoàn cảnh của Ninh Chuyết, đám bạn học ở học đường liền buông lời chế giễu.
“Đồ con hoang, con hoang!”
“Tên quái thai, tên quái thai!”
“Có mẹ sinh, không có mẹ dạy, sống lay lắt qua ngày.”
Ninh Chuyết đột ngột quay người lại, hai mắt đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt, gầm lên: “Ta có mẹ!”
Bọn bạn học giật mình, rồi lại tiếp tục chế giễu bằng thái độ thậm tệ hơn.
Ninh Chuyết hét lớn một tiếng, lao vào đánh nhau với đám bạn học.
Hắn trở về nhà với khuôn mặt bầm dập.
Phụ mẫu của những đứa trẻ bị đánh đến nhà hỏi tội, Ninh Trách cúi đầu nhận lỗi.
Ninh Trách quay đầu, nghiêm khắc trách mắng Ninh Chuyết, phạt hắn quỳ gối.
“Gan to bằng trời, dám đánh cả cháu trai nhà gia lão!”
Ninh Chuyết quỳ đến tận tối, không được ăn cơm, bụng đói đến hoa cả mắt.
Ninh Kỵ no nê đi đến trước mặt Ninh Chuyết, cố ý khoe khoang thức ăn còn thừa, vênh váo khoái trá.
“Nương, nương ở đâu? Hu hu hu…” Ninh Chuyết chỉ dám khóc thầm trong lòng.
Phật Y Mạnh Dao Âm đi trong đường hầm núi Hỏa Thị, mỗi bước đi đều đều tăm tắp, dáng vẻ cứng nhắc như tượng, đôi mắt không chút gợn sóng.
Hoàng hôn buông xuống, tan học.
Ninh Chuyết lẫn trong dòng học sinh, rời khỏi trường.
Đi ngang qua con phố nhỏ, hắn chợt dừng lại, nhìn thấy một bạn học nắm tay cha mẹ, vui vẻ cười nói.
“Tên quái thai!” Bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng hét lớn.
Ngay sau đó, Ninh Chuyết bị người ta xô ngã từ phía sau.
Hắn tức giận đứng dậy, định trả đũa, thì thấy mấy đứa bạn học cười cợt, chạy tán loạn.
Trong lúc nhất thời, hắn không biết nên đuổi theo ai.
Chạy được một đoạn xa, đám bạn học lại dừng lại, chế giễu: “Đồ con hoang không có mẹ, tên quái thai!”
Ninh Chuyết gào lên giận dữ, đuổi theo.
Cuối cùng, vì về nhà quá muộn, hắn bị Vương Lan nhốt ngoài cửa.
Ninh Chuyết hậm hực, cố kìm nén cơn giận, xoay người bỏ đi.
Hắn rời khỏi nhà Ninh Trách, đi về phía căn nhà nhỏ của mình.
Trên con đường nhỏ vắng lặng, bỗng nhiên xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
“Nương!” Ninh Chuyết khẽ gọi, vui mừng chạy về phía trước.
Phật Y Mạnh Dao Âm ôn nhu nhìn hắn.
Nàng mặc áo choàng rộng thùng thình, đen như mực, vừa tiện cho việc di chuyển trong đêm tối, vừa che giấu thương tích đầy người.
Mạnh Dao Âm chủ động nắm tay Ninh Chuyết, vừa đi vừa hỏi han.
“Ở học đường có vui không?”
“Rất vui ạ.
Các lão sư đều rất tốt, các bạn đều thích chơi với con.”
“Sao con không ngủ lại nhà Đại bá?”
“Con đột nhiên nhớ nhà…”
Mạnh Dao Âm chua xót trong lòng.
Nàng không phải không biết hoàn cảnh của Ninh Chuyết, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, nàng vẫn lựa chọn đứng ngoài quan sát.
Chỉ khi nào Ninh Chuyết gặp nguy hiểm thật sự, nàng mới ra tay.
Rõ ràng chỉ là bàn tay gỗ, nhưng Ninh Chuyết lại cảm thấy như đang nắm lấy cả thế giới.
Thế nhưng, giọng nói của Mạnh Dao Âm dần nhỏ lại, tiếng bước chân trở nên đều đều, cứng nhắc, ánh mắt nàng trở nên vô hồn như xác chết.
Tình mẫu tử ấm áp dường như bị bóng tối xung quanh nuốt chửng.
Ninh Chuyết cúi đầu, nhạy bén nhận ra sự thay đổi của mẫu thân.
Hắn siết chặt tay mẹ, nước mắt long lanh, nghẹn ngào nói: “Nương, nương yên tâm.”
“Con biết.”
“Con không phải là hài tử không có mẫu thân yêu thương!”
Chương 547: Di sản của Ninh mẫu (1)
Ninh Chuyết dần lớn lên.
Ninh Chuyết và Tôn Linh Đồng cùng nhau quậy tung chợ đen.
Trong một con hẻm nhỏ, mấy tên tu sĩ ẩn nấp lần lượt ngã xuống đất.
Ninh Chuyết nghe thấy tiếng động, quay người lại, nhìn thấy những tu sĩ này, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Nếu bị đám người này vây công, hắn chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Hắn bỗng vui mừng reo lên: “Nương, sao người lại ở đây? Đã lâu lắm rồi con không gặp người!”
Phật Y Mạnh Dao Âm mỉm cười: “Mấy ngày nay con làm gì, nương đều nhìn thấy hết, rất tốt.”
Nàng nhìn Ninh Chuyết, cảm thán nói: “Đột nhiên con đã cao lớn như vậy rồi, giống như mới hôm qua còn là đứa trẻ nghe đồng dao mới chịu ngủ vậy.”
“Đi theo ta.”
Ninh Chuyết liền đi theo Mạnh Dao Âm, đi sâu xuống lòng đất, tiến vào một căn cứ bí mật.
Mạnh Dao Âm nói: “Ta đã xây dựng rất nhiều căn cứ bí mật như thế này, đây là căn cứ chữ Đinh.”
“Ta có để lại một vài thứ ở đây.”
“Bây giờ xem ra, con đã đủ tư cách để nhận những thứ này rồi.
Không đến mức là bảo vật gì quá quý giá, để tránh ảnh hưởng đến tâm tính của con, khiến con trở thành kẻ phung phí tiền của.”
Ninh Chuyết nhận được Vân Ẩn Hàm Bao.
Ninh Chuyết nhận được Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược.
Ninh Chuyết nhận được một thanh liêm đao Cơ Quan.
Mạnh Dao Âm dặn dò: “Vân Ẩn Hàm Bao là một vật kỳ lạ, ẩn chứa Vân đạo lý lẽ, có thể giúp con che giấu rất nhiều bí mật.”
“Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược là do nương tự tay biên soạn, tổng kết kinh nghiệm, cùng với những phỏng đoán về Tiên cung, Tam Tông Thượng Nhân…”
“Còn thanh liêm đao Cơ Quan này, con phải đặc biệt chú ý! Đây là Dạ Vũ Ma Binh, cực kỳ sắc bén, hung tính khó khống chế, càng thôn phệ nhiều tu sĩ, uy lực càng lớn.
Nương đã phải trả giá rất đắt mới thuần phục được nó.
Mặc dù vậy, cứ cách một khoảng thời gian, nương đều phải luyện chế lại nó một lần, thanh tẩy hung tính tích tụ.
Nếu không, nó sẽ phản phệ.”
“Trước khi chết, nương đã cố ý phong ấn nó nhiều lớp.”
“Đây là kế sách bất đắc dĩ.”
“Thời gian càng lâu, khả năng nó phá vỡ phong ấn càng lớn.
Một khi phá ấn, nó sẽ càng thêm hung hãn, sát khí kinh khủng, giống như mãnh thú đói khát, bất kỳ ai ở gần cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Trên người con có khí tức của nương, nó sẽ không tấn công con trước.”
“Nếu gặp phải kẻ địch mạnh khó đối phó, con hãy giải trừ phong ấn, để nó ra tay.
Sau đó, phong ấn nó lại ngay lập tức.”
“Không được lạm dụng quá nhiều, nó càng thôn phệ nhiều địch nhân, càng khó khống chế.”
“Điểm yếu lớn nhất của nó nằm ở vị trí bảy tấc trên thân hình rắn ở trang thái Cơ Quan.
Đó là nơi hung tính của nó ẩn náu, nếu lấy đi, hung tính sẽ giảm đi rất nhiều.”
“Nhưng mà, hung tính đó đã được nương thuần phục.”
“Nếu sau này, nó thôn phệ quá nhiều tu sĩ, hung tính tăng mạnh, con hãy tháo linh kiện Cơ Quan ở vị trí bảy tấc ra, nó sẽ bị suy yếu đi rất nhiều.”
“Bất kỳ Dạ Vũ Ma Binh nào cũng đều sinh ra hung tính.
Cứ cách một khoảng thời gian, con hãy lắp linh kiện bảy tấc vào.
Để hung tính cũ và hung tính mới tự triệt tiêu lẫn nhau, đây cũng là một cách để khống chế nó.
Con nên giữ lại hung tính cũ, nó đã được nương thuần hóa rồi.
Con là con của nương, nó cũng sẽ tương đối thân thiết với con.”
“Nhớ kỹ, luyện chế lại, phong ấn và cho hung tính tự triệt tiêu, là ba phương pháp chủ yếu để khống chế thanh liêm đao này.
Nội dung cụ thể, nương đã ghi chép lại trong Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược rồi.”
Ninh Chuyết gật đầu, ra hiệu đã ghi nhớ lời dặn, sau đó nói: “Nương, con muốn nói bí mật của chúng ta, bao gồm cả chuyện này, cho Tôn đại ca biết.
Người thấy sao ạ?”
Mạnh Dao Âm mỉm cười, vuốt ve mái tóc Ninh Chuyết: “Có thể.”
“Trước đây nương dặn con giữ bí mật, là lo lắng tin tức bị lộ ra ngoài, dù sao cũng không thể dễ dàng tin tưởng người ngoài.”
“Nhưng những năm qua, nương đã chứng kiến rõ ràng cách hành xử của Tôn Linh Đồng.”
“Phải nói là, tiểu Chuyết, vận khí của con rất tốt.”
“Nó là người mà con có thể giao phó tính mạng.”
“Tất nhiên, đó chỉ là hiện tại.
Con người ta ai mà không thay đổi.
Con cần phải quan sát kỹ lưỡng, luôn giữ cho mình tỉnh táo.”
“Còn Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược, trước mắt đừng cho nó xem vội.
Cẩn tắc vô áy ná, phải luôn chừa cho mình đường lui.
Nếu nó không có lòng dạ gì, chờ sau này, khi thời cơ thích hợp, con hãy cho nó xem cũng chưa muộn.”
Ninh Chuyết lắc đầu, vẻ mặt kiên định: “Con tin tưởng Tôn đại ca!”
Mạnh Dao Âm hơi sửng sốt: “Tiểu Chuyết, con đã lớn rồi.
Con đã có chính kiến riêng, nương rất vui.
Vậy con cứ làm theo ý mình đi.”
Ninh Chuyết thấy mẫu thân ủng hộ mình, trong lòng vô cùng vui vẻ, hắn nhìn Mạnh Dao Âm với ánh mắt kiên định: “Nương, người chờ con! Con nhất định sẽ tìm được cách chữa khỏi bệnh cho người.
Con sẽ đưa người rời khỏi Dung Nham Tiên cung!”
Mạnh Dao Âm chấn động trong lòng, nàng biết Ninh Chuyết thông minh, chắc chắn đã nhận ra dụng ý của nàng khi để lại di sản cho hắn.
Kết hợp với việc thời gian nàng mất trí nhớ ngày càng dài trong những năm gần đây, thời gian thực sự tỉnh táo chỉ còn lại một, hai tuần trong một năm.
Ninh Chuyết hẳn đã đoán được, ngày chia ly của hai mẹ con đã gần kề.
Nàng xoay người ôm Ninh Chuyết vào lòng.
Ninh Chuyết không còn khóc nữa, hắn chỉ im lặng ôm chặt lấy Mạnh Dao Âm.
Ninh Chuyết dẫn Tôn Linh Đồng đến “phát hiện” căn cứ bí mật, lấy được Vân Ẩn Hàm Bao, Dạ Vũ Ma Binh và các vật phẩm tu luyện khác như Phù Vân khăn.
Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược cũng nằm trong số đó.
Tôn Linh Đồng cảm thán: “Tiểu Chuyết, mẫu thân của ngươi thật chu đáo.
Bà ấy cố ý bố trí di sản này, nhưng lại không giao cho ngươi trước khi chết.
Một mặt là lo lắng có kẻ phát hiện ra, hãm hại ngươi để cướp đoạt bảo vật.
Mặt khác, cũng lo lắng ngươi còn nhỏ mà đã giàu có, ỷ lại vào thành quả của người đi trước, lãng phí việc học hành, sống buông thả, không chịu cố gắng.”
Chương 548: Di sản của Ninh mẫu (2)
“Ngươi có thể vượt qua thử thách mà mẫu thân ngươi đã dày công sắp đặt, lần theo manh mối tìm đến đây, là dựa vào chính bản lĩnh của mình, đó mới là điều mà mẫu thân ngươi muốn nhìn thấy.”
“Ngươi làm rất tốt!”
Ninh Chuyết nói: “Nếu không phải lão tại dạy ta cách ăn trộm, thì làm sao ta có thể phát hiện ra manh mối, cuối cùng tìm đến đây được chứ? Lão đại, đa tạ huynh!”
Tôn Linh Đồng lập tức đắc ý, hai tay chống nạnh, cười hì hì nói: “Đó là đương nhiên!”
Ninh Chuyết hít sâu một hơi, kìm nén cảm xúc căng thẳng, định nói rõ mọi chuyện với Tôn Linh Đồng.
Tôn Linh Đồng nghiêm mặt nói: “Vân Ẩn Hàm Bao quả là một bảo bối, theo như ghi chép trên ngọc giản, nó có thể chống lại các loại pháp thuật truy tìm nguồn gốc.”
“Tiểu Chuyết, đây là bảo bối hộ thân vô thượng, ngươi nhất định phải sử dụng cẩn thận.”
“Ngươi muốn chiếm lấy Dung Nham Tiên cung, sau này chắc chắn sẽ phải đối mặt với rất nhiều sự dò xét.
Ta vẫn khuyên ngươi nên gia nhập Bất Không Môn, bởi vì trong môn phái có bí thuật, có thể chống lại loại dò xét này.
Nhưng mà quy định của môn phái rất hà khắc, phải là đệ tử có thâm niên tu luyện mới được truyền thụ.”
“Có Vân Ẩn Hàm Bao này, coi như là đã bù đắp được lỗ hổng lớn trên người ngươi rồi.”
“Nhưng mà, Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược thì ta sẽ không xem.”
“Còn nữa, sau này những thứ gì mà mẫu thân ngươi để lại cho ngươi, cũng đừng cho ta biết.”
Ninh Chuyết khó hiểu: “Hả? Tại sao vậy?”
“Tên ngốc này.” Tôn Linh Đồng nói, “Ta vừa mới nói đến Truy Căn Tố Nguyên quyết đấy thôi.
Thần Bộ Ti Nam Đậu quốc, ta cũng đã nói với ngươi rồi mà?”
“Chúng ta phải giữ bí mật của mình, như vậy, cho dù sau này có ai sa lưới, thì tổn thất cũng nhỏ, không liên lụy đến những người khác.”
Từng nhiều lần bị bắt vì tội ăn trộm, Tôn Linh Đồng có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, lời nói rất có trọng lượng.
“Tương lai, nếu ngươi hoặc ta sa lưới, bị lục soát hồn phách, phát hiện ra đối phương, chẳng phải là tự tạo cơ hội cho bọn chúng truy tìm tận gốc, diệt cỏ tận rễ sao? Ngược lại, chỉ cần trong chúng ta còn có người không bị liên lụy, thì sau này mới có hi vọng cứu viện cho người còn lại, đúng không?”
Ninh Chuyết bừng tỉnh đại ngộ: “Ra là vậy, thảo nào hồi nhỏ lão đại lại dặn ta phải giữ bí mật.”
“Đó là đương nhiên! Ta là lão đại của ngươi mà.” Tôn Linh Đồng hai tay chống nạnh, đắc ý cười hì hì.
Ninh Chuyết bí mật nghiên cứu Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược.
Trong ngọc giản ghi lại chi tiết quá trình Mạnh Dao Âm lẻn vào Tiên cung, cách nàng thăm dò, lợi dụng sơ hở, đoạt lấy chức vụ Thiện Lệnh trưởng, tiến vào chủ điện, ngồi lên vương tọa, thi triển một phần quyền hạn của Cung chủ.
Trong yếu lược có ghi rõ ràng: “Chưa từng nhìn thấy Cung linh trong Dung Nham Tiên cung.”
Mạnh Dao Âm suy đoán, Cung linh có lẽ cực kỳ suy yếu, ngủ say quanh năm, cho nên Tiên cung mới phải dựa vào tự vận hành, tiêu chuẩn ngày càng hạ thấp.
“Cái gì, nương vậy mà có tu vi Kim Đan?!”
“Cũng phải, người có Vân Ẩn Hàm Bao che giấu tu vi, muốn làm những chuyện này đương nhiên dễ như trở bàn tay.”
Ninh Chuyết kinh ngạc, sau đó lại thầm vui mừng.
Hắn suy nghĩ miên man, càng lúc càng nảy sinh nhiều nghi vấn hơn: Vì sao mẫu thân lại che giấu thân phận, lại quen biết phụ thân như thế nào? Chẳng lẽ phụ thân cũng là Kim Đan?
Không thể nào!
Tuy chưa từng gặp mặt phụ thân, nhưng Ninh Chuyết đã nghe được rất nhiều điều về ông từ lời kể của mẫu thân và những lời bàn tán của tộc nhân.
Hắn biết phụ thân Ninh Trung là người trung thành tuyệt đối với gia tộc, lấy gia tộc làm vinh, là người ngay thẳng.
Không thể nào giống như Mạnh Dao Âm, che giấu tu vi.
“Bên trong Dung Nham Tiên cung có rất nhiều kiến trúc Cơ Quan, ví dụ như Ngũ Hành pháo đài, Điểm Tướng đài, y quán…”
“Chức vụ mà mẫu thân từng đảm nhiệm chỉ là một trong số đó.”
“Tương lai ta cũng sẽ noi gương mẫu thân, tích lũy công trạng, đổi lấy chức vụ.”
“Phải rồi, chức vụ có quan hệ chỉ huy.
Hay là, ta nên kết giao bạn bè rộng rãi, tập trung lực lượng chiếm lấy một tòa kiến trúc Cơ Quan, độc chiếm chức vụ liên quan?”
Ninh Chuyết tiếp tục xem.
“Trịnh gia? Hừ!”
“Hai lão tổ Kim Đan của Trịnh gia từng nhiều lần gây khó dễ cho nương.”
“Tuy bệnh tình của nương không phải do bọn chúng gây ra, nhưng bọn chúng nhiều lần ra tay, giao đấu với nương, khiến nương bị thương nặng thêm là sự thật.”
“Nếu có cơ hội, ta nhất định phải báo thù!”
Ninh Chuyết không quên trọng điểm, hắn cẩn thận nghiên cứu cách khống chế thanh Cơ Quan Liêm đao.
Từ Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược, hắn mới biết được tên thật của nó là Đại Xà Liêm!
Hắn tỉ mỉ nghiên cứu ba phương pháp khống chế nó.
Thứ nhất là phong ấn, cần phải có tu vi Kim Đan.
Thứ hai là luyện chế lại, càng khó khăn hơn, cần phải có lò luyện thượng phẩm.
Thứ ba là tháo linh kiện bảy tấc, định kỳ lắp lại, để hai luồng hung tính tự triệt tiêu lẫn nhau.
…
Ninh Chuyết tám tuổi.
Nhìn Đại Xà Liêm thôn phệ thi thể tu sĩ, Tôn Linh Đồng không khỏi cảm thán nói: “Dùng nó để dọn dẹp chiến trường quả là tiện lợi.”
“Hai năm qua, nó đã giúp chúng ta tiêu diệt rất nhiều kẻ địch.
Dùng thuận tay như vậy, ngươi thật sự định “tặng” nó cho Trịnh gia sao?”
Ninh Chuyết gật đầu: “Nó ngày càng hung hãn.”
“Phong ấn mà mẫu thân để lại đã sắp biến mất.
Chúng ta đều không phải tu sĩ Kim Đan, không có khả năng phong ấn lại.”
“Muốn luyện chế lại, chúng ta lại không có lò luyện, chỉ có Trịnh gia mới có.”
“Đã cho hung tính tự triệt tiêu quá nhiều lần, hung tính cũ không còn mạnh như trước nữa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hung tính mới sẽ hoàn toàn lấn át hung tính cũ, chúng ta sẽ mất kiểm soát Đại Xà Liêm!”
“Tìm cơ hội thích hợp, tặng nó cho Trịnh gia, đồng thời bổ sung thêm bản vẽ Cơ Quan.
Ta đoán, hai lão tổ Kim Đan của Trịnh gia nhất định sẽ không bỏ qua, chắc chắn sẽ luyện chế lại Đại Xà Liêm.”
“Bây giờ chúng ta đã nắm giữ được cơ bản chợ đen, từ nay về sau, hãy tích trữ Dạ Phong Nhu Thiết.”
“Tương lai, khi luyện chế, Trịnh gia nhất định sẽ sử dụng nguyên liệu tốt nhất, chính là Dạ Phong Nhu Thiết.”
“Đến lúc đó, ta sẽ trộn lẫn hung tính cũ vào Dạ Phong Nhu Thiết, ta cá là Trịnh gia sẽ không phát hiện ra đâu!”
Tôn Linh Đồng cười hì hì, hai mắt sáng rực: “Diệu kế, quả là diệu kế.
Vật của Dạ Vũ hoàng triều và lý lẽ tu hành ngày nay khác nhau một trời một vực, khả năng Trịnh gia phát hiện ra hung tính cũ là rất thấp.”
“Để ta mang Đại Xà Liêm cất vào Dung Nham Tiên cung.”
“Ừm…”
“Không thể trực tiếp “tặng” cho Kim Đan của Trịnh gia, phải tìm một người thích hợp làm trung gian.
Hắc hắc hắc!”
Chương 549: Tình mẫu tử (1)
Một năm, hai năm, ba năm…
Khoảng thời gian Mạnh Dao Âm khôi phục thần trí ngày càng ngắn.
Trước đây, một năm có thể gặp Ninh Chuyết vài lần.
Dần dần, hai ba năm mới gặp lại một lần.
Ninh Chuyết miệt mài nghiên cứu Cơ Quan thuật, quên ăn quên ngủ.
Ninh Trách khuyên can, các bậc trưởng bối ở học đường yêu cầu hắn chú tâm vào việc học, tất cả đều bị hắn gạt bỏ, chỉ qua loa lấy lệ – thứ gì có thể quan trọng hơn mẫu thân chứ?
Một đêm nọ, Phật Y Mạnh Dao Âm hiện thân.
Kiểm tra năng lực Cơ Quan thuật của Ninh Chuyết, Mạnh Dao Âm mỉm cười hài lòng: “Con trai ta chăm chỉ học tập, nền tảng Cơ Quan thuật vô cùng vững chắc, tuy tu vi còn thấp, nhưng cũng đủ để giúp đỡ mẫu thân rồi.”
“Nương, con phải làm gì?” Ninh Chuyết mừng rỡ, vội vàng hỏi.
Mạnh Dao Âm nói: “Mẫu thân đã chết, chỉ còn lại linh tính tồn tại.
Hiện tại, linh tính đang dần bị đạo thương bào mòn, chỉ có tự phong ấn bản thân mới có thể kéo dài thời gian.”
“Thông thường, con chỉ là Luyện Khí sơ kỳ, chưa bước chân vào con đường tu hành bao lâu, không thể nào điều khiển được con rối cấp Kim Đan.”
“Nhưng Ngã Phật Tâm Ma Ấn có thể phá vỡ quy tắc này!”
“Con hãy vận dụng tâm ấn, kết hợp với linh kiện Cơ Quan mà mẫu thân đã cải tạo trên Phật Y, cộng thêm sự liên kết tự nhiên giữa linh tính của mẫu thân và con, là có thể miễn cưỡng điều khiển được Phật Y.”
Mạnh Dao Âm truyền thụ phương pháp điều khiển cho Ninh Chuyết.
Ninh Chuyết vừa học đã hiểu, trong mắt lóe lên tia sáng, có thể ảnh hưởng đến hành động của Phật Y.
Mạnh Dao Âm vui mừng, dặn dò: “Chuyết nhi, nương đã cải tạo Cơ Quan trên Phật Y rồi, sẽ không để nó quay về Tiên cung nữa.”
“Sau khi nương tự phong ấn, Phật Y sẽ kết hợp với phong ấn của nương và linh tính của nương để hoạt động.
Nó sẽ ở quanh quẩn trong Hỏa Thị Sơn, bảo vệ Tiên cung, không ngừng chém giết Xích Diễm yêu thú.”
“Nương không thể tự mình khôi phục thần trí, cần con đánh thức từ bên ngoài.
Nương đã nghĩ ra cách giải quyết rồi.”
“Nương là người Phi Vân quốc, đã cải tiến thuật phong ấn, bố trí sẵn…”
“Mượn tu sĩ đến thăm dò Hỏa Thị Sơn…”
“Buôn bán Thượng Hạ Như Ý Tác…”
“Khi nào cần nương xuất lực, sẽ lẫn vào trong những vân tia đặc thù…”
Ninh Chuyết chăm chú lắng nghe, không dám bỏ sót một chữ nào.
Kết thúc, Ninh Chuyết hỏi lại: “Nương, gần đây con xem lại Dung Nham Tiên Cung Yếu Lược, cả Đại Xà Liêm và người đều từng trải qua Kim Lô.
Tại sao Kim Lô lại có thể luyện chế ra linh tính? Chẳng lẽ cấm chế này bắt nguồn từ một bộ kinh văn nào đó? Nếu con có được nó, liệu có thể giúp người gia tăng linh tính không?”
Mạnh Dao Âm mỉm cười: “Nương đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi, quả thật có khả năng đó.”
“Sau này con vào Tiên cung, có thể thử xem sao.”
“Nhưng mà, linh tính là linh tính, ký ức là ký ức.
Ký ức của nương đã mất đi rất nhiều, chỉ còn lại một phần quan trọng nhất.”
“Cho dù phong ấn linh tính, nhưng cũng không thể ngăn cản đạo thương bào mòn ký ức.”
“Chuyết nhi, nương…”
Mạnh Dao Âm nghẹn ngào, giọng nói run run: “Nương, có thể sau này sẽ không nhớ ra con nữa.
Sẽ chỉ hành động theo bản năng, hy vọng con đừng đau buồn!”
Ninh Chuyết đỏ hoe mắt, giọng khàn đặc, kiên định nói: “Nương, con nhất định sẽ nghĩ cách! Người yên tâm, con nhất định sẽ chiếm được Tiên cung, nhất định sẽ cứu người!”
Mạnh Dao Âm đưa tay, vuốt ve khuôn mặt Ninh Chuyết, ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Nương tin tưởng con, Chuyết nhi, nương thật may mắn khi có đứa con trai như con.”
“Được ở bên con ngần ấy năm, nương đã rất mãn nguyện rồi.”
“Chiếm đoạt Tiên cung không phải chuyện quan trọng.”
“Cũng không cần liều mạng vì nương”
“Con phải sống cuộc sống của riêng mình, đi con đường của chính mình…”
Ninh Chuyết ngắt lời: “Nương! Đừng nói nữa…”
Hắn ôm chặt lấy mẫu thân, những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má.
…
Mười sáu tuổi.
“Nương, tình hình có biến! Dung Nham Tiên cung hạ thấp tiêu chuẩn xuống Luyện Khí kỳ rồi… Có lẽ cả đời này cũng không đợi được nữa!”
Ninh Chuyết quyết định đánh úp Tiên cung.
Hắn “tình cờ gặp” Ninh Trầm, Ninh Dũng.
Ninh Trầm cố ý kích động: “Nếu ta là bá phụ, bá mẫu của ngươi, nhìn thấy ngươi phải chật vật kiếm sống trong một tiểu phường thị nhỏ bé, trong lòng sẽ nghĩ thế nào?”
“Chắc chắn sẽ nghĩ: Nhìn xem, Ninh Chuyết không biết trời cao đất rộng, không có chúng ta giúp đỡ, chỉ có thể sống chật vật, dần dần trở thành tầng lớp thấp kém nhất trong giới tu hành!”
Ninh Chuyết thầm nghĩ: “Tên Ninh Trầm này có ý đồ xấu!”
Bề ngoài, hắn nhíu mày, sắc mặt ảm đạm như thể bị đả kích nặng nề.
Ninh Trầm cười thầm trong lòng, không ngừng cố gắng, nào ngờ Ninh Chuyết chỉ đang giả vờ mà thôi.
Ninh Chuyết nhìn Ninh Chiến Cơ, Ninh Tuyên Cơ cùng các tu sĩ khác của gia tộc tiến vào sâu trong Hỏa Thị Sơn.
Ninh Chiến Cơ dạy bảo: “Bây giờ các ngươi còn trẻ, chưa hiểu được tầm quan trọng của việc đầu tư.
Phải biết rằng, đầu tư cho bản thân là con đường tắt tốt nhất để đi đến thành công.”
“Một khi các ngươi tu thành Trúc Cơ kỳ, sẽ có một cuộc sống khác, một môi trường khác.”
Ninh Chuyết lúc này mới xác nhận: “Kẻ muốn hãm hại ta chính là Ninh Chiến Cơ.
Mặc dù sau lưng hắn còn có kẻ khác nữa… Hừ, muốn ám toán ta sao? Vậy thì nhân cơ hội này giải quyết hắn trước.”
Sau khi đi sâu vào Hỏa Thị Sơn, Ninh Chuyết lập tức dùng tâm ấn liên lạc với Cơ Quan Phật Y.
Chương 550: Tình mẫu tử (2)
Trong mắt hắn lóe lên tia sáng, điều khiển Phật Y vừa đi vừa chém giết Xích Diễm yêu thú, đồng thời âm thầm bố trí một pháp trận đơn giản, xem như mồi nhử dụ Ninh gia sập bẫy –
“Phía trước có một con Hỏa Dung Ma Viên!” Đột nhiên, tu sĩ phụ trách dò đường hô lớn.
Đoàn người Ninh gia tiếp tục tiến sâu, bị yêu thú bao vây, phải kết trận phòng ngự.
Phật Y nhân cơ hội này tiếp cận Dung Nham Tiên cung, dẫn dụ Trịnh Song Câu tấn công.
“Lũ chuột nhắt, dám cả gan nhòm ngó Tiên cung, hãy để mạng lại!” Trịnh Song Câu gầm lên.
Dưới sự điều khiển của Ninh Chuyết, bóng đen ma tu Phật Y cười khàn khàn: “Bảo vật trong Tu Chân giới, người có duyên mới được sở hữu.
Mấy đại gia tộc các ngươi muốn độc chiếm Dung Nham Tiên cung sao? Nằm mơ đi!”
Trong trận chiến, bóng đen ma tu tiện tay đánh ra một chiêu, chém chết Ninh Chiến Cơ.
“Ninh Chiến Cơ đại nhân!” Các tu sĩ Ninh gia kêu lên.
Nhưng Ninh Chiến Cơ hai mắt trợn trừng, ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.
…
Tiên cung bị đánh úp, tiếng chuông truyền pháp vang vọng khắp thành, tất cả đều nằm trong dự đoán của Ninh Chuyết.
Hắn cùng những người khác của Ninh gia bị đưa về đại lao thẩm vấn.
Ninh Chuyết không hề lo lắng cho sự an toàn của mình, bởi vì Phật Y đang âm thầm đi theo.
Nếu hắn bị vạch trần, Phật Y sẽ lập tức đến cứu viện.
Ninh Chuyết thuận lợi vượt qua cuộc thẩm vấn, nhưng khi ra khỏi đại lao, ngoài ý muốn lại xảy ra.
Trì Đôn cảm nhận được khí tức của Phật Y nhờ vào Cảnh Tâm Linh.
Hai vị tu sĩ Kim Đan giao đấu.
Các tu sĩ Ninh gia hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, lo lắng bị vạ lây.
Ninh Trầm, Ninh Dũng cũng muốn kéo Ninh Chuyết chạy trốn.
Ninh Chuyết lại nói: “Chạy đi đâu? Quay về đại lao, ở đó mới an toàn!”
Hai người sững sờ.
Ninh Chuyết nắm lấy tay hai người: “Nghe ta, quay về.”
Ba người quay trở lại đại lao.
Ninh Trầm, Ninh Dũng lòng như lửa đốt.
Ninh Chuyết vẫn thản nhiên ăn hoa quả, uống trà, nhưng trong lòng lại tập trung tinh thần, điều khiển Phật Y vừa đánh vừa lui.
Trong lúc nguy cấp, hắn nghĩ đến Phí Tư, liều lĩnh điều khiển Phật Y xông vào Hỏa Thị Lâm.
Phí Tư hành động đúng như dự đoán của Ninh Chuyết, hắn ta ngăn cản Trì Đôn.
…
Ninh Chuyết lấy thân phận Thùy Thiều Khách, tập hợp Tôn Linh Đồng, Hàn Minh, cướp đoạt đan dược của Tử Dương biệt viện thành công.
Ninh Chuyết ám toán Hàn Minh thành công.
Tôn Linh Đồng đề nghị kiểm tra số đan dược rồi cất giữ.
Ninh Chuyết lắc đầu: “Ta không đồng ý.”
“Lần này, chúng ta vô tình đụng phải Mông Trùng.
Hắn ta là cháu của Nguyên Anh, hành động của chúng ta rất có thể bị xem là muốn ám toán hắn ta.”
Ninh Chuyết hừ lạnh một tiếng: “Chuyện này đơn giản thôi.
Ném hết vào Hỏa Thị Lâm là được.”
Tôn Linh Đồng sửng sốt, bỗng nhiên hai mắt sáng rực, vỗ tay khen ngợi: “Hay, hay lắm, thật sự là quá hay!”
Quả thật rất cao tay.
Ném số đan dược đó cho Phật Y, ngược lại có thể cắt đứt liên hệ giữa Thùy Thiều Khách, Tôn Linh Đồng và bóng đen ma tu.
Hơn nữa, mượn năng lực thanh tẩy của Phật quang trên người Phật Y, cho dù là Phượng Hồn Huyết Hương Hoàn, Trúc Cơ Đan… bị Tôn Liệt dùng thủ đoạn truy tung, cũng sẽ bị thanh tẩy sạch sẽ.
Ngày Hỏa Thị Tiết.
Trần Trà cảm thán Viên Đại Thắng rất biết cách.
Ninh Chuyết im lặng, đáy mắt lóe lên tia sáng.
Hắn cười lạnh trong lòng: “Biết cách sao?”
“Mọi mưu đồ của ta đến nay, đều là vì chờ đợi khoảnh khắc này.”
Mười mấy con Cơ Quan Viên Hầu đột nhiên thoát khỏi sự khống chế của tu sĩ, lao thẳng về phía Viên Nhị.
Vụ ám sát thất bại.
Viên Đại Thắng xoay người, tiếp tục hái Hỏa Thị.
Trong góc khuất trên sườn núi, ánh sáng trong mắt Ninh Chuyết đã tích tụ đến cực hạn.
“Đến lúc rồi, đến lúc rồi.” Hắn thầm nói.
Vụ ám sát vừa rồi đã thu hút sự chú ý của các tu sĩ Kim Đan.
Vụ nổ tiếp theo càng khiến tất cả mọi người dồn sự chú ý sang.
Phật Y nhân cơ hội này co nhỏ thân hình, chui vào trong một pháp trận trữ vật Hỏa Bạo Hầu.
Khi Hỏa Thị trong người các con Cơ Quan Viên Hầu tích trữ đến giới hạn cao nhất, chúng sẽ được các tu sĩ Trúc Cơ điều khiển quay về.
Chúng sẽ đứng trong một vòng tròn pháp trận lớn, phun Hỏa Thị dự trữ trong người xuống đất, chất thành đống.
Mỗi khi chất thành một ngọn núi nhỏ cao một trượng, pháp trận sẽ tự động kích hoạt, truyền tống Hỏa Thị đến kho chủ trong phủ thành chủ.
Như vậy, bóng đen ma tu sẽ biến mất không dấu vết!
Các tu sĩ Kim Đan đều nghiêm mặt.
Lão tổ Chu gia nghi ngờ thiên tư Kim Tinh của Chu Huyền Tích.
Chu Huyền Tích ngạo nghễ nói: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, Kim Tinh của ta đã sắp đạt đến cảnh giới thần thông rồi.
Gia nhập Thần Bộ Ti hơn mười năm, chỉ có ba vị tu sĩ Kim Đan chống lại được Kim Tinh của ta.
Còn dưới Kim Đan, chưa từng có sinh linh nào có thể qua mắt được ta!”
…
Ninh Chuyết tiến vào Tiên cung, đến khu vực ban thưởng, trực tiếp chọn Hỏa Táng Bàn Nhược Giải Linh Kinh!
Nội dung kinh văn nhanh chóng truyền vào đầu của Ninh Chuyết.
“Quả nhiên đúng như ta suy đoán!” Ninh Chuyết mừng rỡ, sau đó lại ngây người.
Nội dung kinh văn của Hỏa Táng Bàn Nhược Giải Linh Kinh khiến hắn vô cùng xúc động!
Giây phút này, hắn suýt chút nữa đã bật khóc vì vui mừng.
“Mẫu thân, Hỏa Táng Bàn Nhược Giải Linh Kinh có thể luyện chế linh tính, có thể giúp người gia tăng linh tính.”
“Nó chính là cấm chế trong Kim Lô.”
“Mẫu thân, con tìm được rồi!”
…
Phủ thành chủ phái sát thủ đến tập kích ba vị thiên tài tu sĩ.
Ninh Chuyết đang ở trong mật thất tu luyện, xung quanh được Phù Vân bao phủ, che giấu tầm nhìn.
Hắn quay đầu nhìn về một hướng, cau mày, ánh sáng lóe lên trong mắt.
Phật Y ẩn nấp, âm thầm bảo vệ Ninh Chuyết.
Ninh Chuyết mượn tay Phật Y, tiêu diệt tên sát thủ, trong lòng khẽ động: “Đây chẳng phải là cơ hội tốt để gia tăng linh tính cho nương sao?”
Phật Y thu hồi thi thể tên sát thủ, ẩn náu trong xe ngựa.
Cộc cộc cộc!
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Một chiếc xe ngựa dường như mất kiểm soát, lao thẳng về phía tiểu viện.
Oanh!
Xe ngựa phát nổ, ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Dưới sự che giấu của Vân Ẩn Hàm bao, Hỏa Táng Bàn Nhược Giải Linh Kinh luyện hóa căn nhà nhỏ.
Hấp thụ những điểm sáng le lói, dung hợp vào Cơ Quan Phật Y.
Phật Y khôi phục linh động.
Linh tính tăng lên, đã có thể thi triển một chút thần thông, tiên thuật, thực lực khôi phục thêm một phần.
“Nương!” Ninh Chuyết nghẹn ngào, từ biệt mẫu thân trong biển lửa.
“Ngươi… Là ai?” Phật Y Mạnh Dao Âm lên tiếng.
Ninh Chuyết sững sờ.
Phật Y Mạnh Dao Âm dịu dàng nói: “Tại sao, ngươi lại cho ta cảm giác thân thiết như vậy? Ngươi nhất định là người rất quan trọng đối với ta, đúng không?”
Ninh Chuyết đỏ hoe mắt, giọng nói run rẩy: “Nương, con là con trai của nương, con là Ninh Chuyết đây.”
“Ninh… Chuyết?” Phật Y Mạnh Dao Âm lộ vẻ nghi hoặc.
Nàng không nhớ ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










