1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thời Gian Chi Chủ
  4. Tập 53 : Quan hệ (c521-c530)

[Dịch] Thời Gian Chi Chủ

Tập 53 : Quan hệ (c521-c530)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 521: Quan hệ

“Vừa rồi các ngươi đang nói gì vậy?” Leya ở bên cạnh tò mò hỏi.

“Vận may của chúng ta không tệ, lần này cuối cùng cũng tìm được chính chủ rồi.” Trương Hằng nói.

Một giờ sau, mọi người của 01 cùng Leya theo Thiết Quyền đến trước một cửa hàng kim khí ở góc đối diện phòng tập quyền anh, Trương Hằng tạm thời làm phiên dịch cho hai bên.

“Đây cũng là cửa hàng của ông Gilm, ồ, ông Gilm chính là ông chủ của phòng tập quyền anh trước đó, hồi trẻ ông ấy là một võ sĩ rất nổi tiếng, đánh giải chuyên nghiệp kiếm được không ít tiền, nhân lúc giá nhà ở Toulouse rẻ đã mua một số bất động sản nhưng ông ấy vẫn thích nhất là phòng tập quyền anh đó.”

“Ông Gilm và Edward có quan hệ gì? Tại sao lại phải mạo hiểm lớn như vậy để giúp các ngươi.” Little Boy hỏi.

“Ông Gilm không có quan hệ gì với chúng ta nhưng ông ấy và Hắc Ổ đã kết thù từ nhiều năm trước, con trai của ông ấy vốn là một người hâm mộ trung thành của Hắc Ổ, về cơ bản là sản phẩm nào của Hắc Ổ ông ấy cũng đều sưu tầm nhưng sau đó cả gia đình ông ấy không may tử nạn trong một vụ tai nạn xe hơi, hệ thống lái tự động mà chiếc xe của ông ấy sử dụng chính là do Hắc Ổ cung cấp, ông Gilm cho rằng chính hệ thống lái tự động này đã gây ra vụ tai nạn giao thông đáng tiếc đó nên ông ấy đã kiện Hắc Ổ.”

“Kết quả thế nào.”

“Hắc Ổ thắng kiện, bọn họ đã cung cấp một loạt dữ liệu và kết quả thí nghiệm để chứng minh hệ thống lái tự động là an toàn và đáng tin cậy nhưng sau đó Edward không ưa chuyện này, đã tìm ra được khuyết điểm của hệ thống lái tự động đó rồi gửi ẩn danh cho tòa án, vì vậy trong phiên tòa phúc thẩm, ông Gilm đã thắng kiện, được bồi thường một khoản tiền nhưng bản thân ông ấy vẫn rất ghét Hắc Ổ, hơn nữa vì chuyện đó mà ông ấy còn nghi ngờ tất cả các sản phẩm công nghệ cao, ông ấy hy vọng có người có thể ngăn cản Hắc Ổ tung ra hệ thống CTOS.”

“Ha.” Philip liếc nhìn camera trên đầu.

“Đừng lo, chiếc camera này không kết nối mạng, Edward dùng nó để theo dõi động tĩnh bên ngoài.” Thiết Quyền giải thích.

Lúc này cửa hàng kim khí đã đóng cửa nhưng Thiết Quyền có chìa khóa cửa, mở cửa ra, nói bằng tiếng Anh với camera: “Edward, chúng tôi vào đây.”

Nói xong câu này, hắn đẩy cửa bước vào trong cửa hàng, đồng thời quay đầu nói với Leya: “Hắn thực sự rất coi trọng ngươi, trước đó đã nhắc đến tên ngươi với ta không ít lần, hắn lo lắng nhất là Hắc Ổ sẽ ra tay với ngươi, vì vậy ngươi có thể đến nơi an toàn quả thực là quá tốt rồi.”

Tuy nhiên lần này Trương Hằng không dịch lời hắn ta mà nhíu mày, nhìn cửa hàng kim khí tối om om nói: “Có chuyện gì với cơ thể của Edward vậy?”

“Hả?”

“Edward để lại địa chỉ trong manh mối là khu vườn, ngoài việc khu vườn là địa bàn của ông Gilm thì còn vì hắn có thể quan sát động tĩnh bên phía phòng tập quyền anh ở đây, nói cách khác hắn hẳn đã nhìn thấy em gái của mình từ lâu rồi, tại sao đến giờ vẫn chưa xuống lầu.”

“Ngươi đang nghi ngờ ta sao?” Thiết Quyền nhướng mày, hắn không nói gì mà trực tiếp dùng hành động thực tế để chứng minh sự trong sạch của mình, hắn đi lên gác mái trên cùng, gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng động gì truyền ra.

Lần này sắc mặt của Thiết Quyền cũng thay đổi: “Chẳng lẽ hắn đang ngủ sao?”

Thiết Quyền nhẹ nhàng đẩy cửa ra nhưng ngay sau đó một chấm đỏ nhỏ xuất hiện trên trán hắn.

“Cẩn thận.” Lời của Trương Hằng chưa dứt thì thấy trán của Thiết Quyền đột nhiên ngửa ra sau, sau đó toàn bộ cơ thể hắn bất lực ngã gục xuống sàn, đồng thời một dòng chất lỏng ấm áp bắn vào cổ áo của Trương Hằng.

“Có tay súng bắn tỉa, tìm chỗ ẩn nấp.” Trương Hằng trầm giọng nói, đồng thời nhanh chóng liếc nhìn cảnh tượng trong phòng, hắn nhìn thấy một chiếc bàn làm việc lộn xộn, một chiếc giường gấp và một chiếc ống nhòm trước cửa sổ, hướng thẳng về phía phòng tập quyền anh nhưng trong phòng không có bóng người nào.

May mắn thay, ngoài Thiết Quyền ra thì những người khác đều chưa kịp bước vào nhà, vì vậy khi Trương Hằng hét lên tìm chỗ ẩn nấp thì mọi người trong nhóm 01 và Leia đều lập tức rút lui về cửa cầu thang, không ai bị trúng đạn nữa.

Trương Hằng dành nửa giây để quan sát tình hình trong nhà, sau đó cũng lập tức rút ra ngoài, đến nơi không thể nhìn thấy từ cửa sổ.

Tình hình hiện tại đối với họ trở nên rất bất lợi, những người của Hắc Ổ đột nhiên giết đến vào thời điểm này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Trương Hằng không biết tay bắn tỉa bên kia có phải là tên mà lần trước họ gặp ở khu trượt tuyết Grenoble hay không.

Mặc dù sau đó anh chàng đeo khuyên tai đã từng nhắc với Trương Hằng về kỹ thuật bắn tỉa tầm xa của tên đó nhưng đã trải qua cuộc chiến tranh Xô-Phần, trong trường hợp cạnh tranh công bằng thì Trương Hằng thực sự không sợ bất kỳ tay bắn tỉa nào, ngay cả khi đối phương đã chiếm được địa hình thuận lợi trước.

Tuy nhiên, lần này thời gian lại đứng về phía đối lập với Trương Hằng.

Vì tay bắn tỉa đã vào vị trí, vậy thì tin rằng các lực lượng vũ trang khác của Hắc Ổ cũng sẽ không ở quá xa, tình thế khó khăn mà Trương Hằng hiện đang phải đối mặt là ngay cả khi hắn có khả năng thì cũng không có đủ thời gian để hạ gục tay bắn tỉa bên kia, còn chừng nào tay bắn tỉa còn sống thì hắn và mọi người trong nhóm 01 cũng đừng hòng bước ra khỏi cửa hàng kim khí.

Cứ giằng co như vậy thì chỉ có một kết quả, đó là lực lượng lớn của Hắc Ổ sẽ bao vây hoàn toàn cửa hàng kim khí này, nhốt chết họ ở đây.

Cơ thể Leia run rẩy, cô vừa tận mắt chứng kiến một người sống sờ sờ chết ngay trước mặt mình, vẻ kinh hoàng trong đôi mắt Thiết Quyền khiến cô nhớ mãi không quên, dường như hắn không tin mình bị trúng đạn vậy nhưng cô lo lắng hơn cả vẫn là sự an nguy của anh trai mình, vì vậy sau khi cảm xúc ổn định hơn một chút, cô lập tức hỏi Trương Hằng.


Chương 522: Du lịch địa ngục

“Anh trai tôi đâu rồi, bọn chúng cũng giết anh ấy rồi sao?”

“Không, nếu Hắc Ổ đã giải quyết được Edward như ý muốn thì chúng sẽ không phục kích ở đây chờ chúng ta.” Trương Hằng nói, vừa rồi hắn liều lĩnh nhìn quanh môi trường trong nhà cũng là để xác định tình trạng của Edward, trên gác xép không có dấu vết đánh nhau và phá cửa, điều này thuyết minh Edward không bị tập kích.

Vậy thì khả năng lớn là hắn đã tự mình rời đi vì phát hiện ra nguy hiểm trước, đây có lẽ có thể coi là tin tốt duy nhất mà hắn nhận được lúc này, nghĩa là trò chơi vẫn chưa kết thúc.

Nhưng nhóm 01 và Trương Hằng lại không may mắn lắm, họ không sớm không muộn lại đụng độ ngay với đội của Hắc Ổ đang đi thanh toán Edward.

“Chúng ta phải làm sao đây?” Waldo áp sát vào tường, căng thẳng nói: “Bây giờ đầu hàng còn kịp không?”

“Từ những gì vừa xảy ra thì tôi không nghĩ họ sẽ chấp nhận sự đầu hàng của chúng ta đâu.” Philip cười khổ.

Mọi người trong nhóm 01 đều là những người ưu tú trong lĩnh vực của mình, tuy nhiên giao chiến trực diện lại không phải là sở trường của họ, đối mặt với một đám côn đồ cầm súng, lúc này họ không có cách nào để đối phó, ngoài việc cầu nguyện thầm trong lòng thì chỉ còn cách đứng yên chờ chết.

Trên thực tế, những người của Hắc Ổ đến nhanh hơn họ tưởng, rất nhanh một chiếc SUV đã dừng lại trước cửa hàng kim khí, từ trên xe nhảy xuống năm tên bịt mặt đội mũ trùm đầu, không nói một lời đã đá tung cửa hàng kim khí, tay cầm súng trường xông vào, tuy nhiên ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ đã được hưởng đãi ngộ như Thiết Quyền trước đó.

Trương Hằng bóp cò, liên tiếp bắn chết ba tên bịt mặt xông vào nhanh nhất, một tên trong số đó đã giơ tay chĩa họng súng vào Little Boy, may mắn là ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn ta đã cùng hai tên đồng bọn lên đường đi du lịch địa ngục.

Hai tên còn lại rõ ràng không ngờ trong cửa hàng lại ẩn núp một tên hung hãn như vậy, thấy tình hình không ổn muốn trốn khỏi cửa hàng kim khí nhưng Trương Hằng không cho chúng cơ hội, dứt khoát bắn thêm một phát nữa, cũng hạ gục chúng.

Cảnh tượng bất ngờ này khiến mọi người trong nhóm 01 hoàn toàn choáng váng, họ đều biết Trương Hằng có thân thủ rất tốt nhưng không ngờ lại tốt đến mức này, một chọi năm, còn dẫn theo một đám người vô dụng mà vẫn có thể hạ gục năm mạng mà không hề hấn gì.

Mọi người trong nhóm 01 lúc này đều rơi vào trạng thái mất tiếng, thậm chí quên mất hỏi Trương Hằng khẩu súng trong tay hắn lấy ở đâu, Waldo nhìn Trương Hằng bằng ánh mắt không còn là nhìn Bourne nữa mà là đang chiêm ngưỡng Người Dơi.

Tuy nhiên, sắc mặt của bản thân Trương Hằng lại không có nhiều thay đổi, hắn chỉ giải quyết được đợt kẻ địch đầu tiên, hơn nữa còn chiếm được lợi thế bất ngờ, đợi đến khi đợt kẻ địch thứ hai đến chắc chắn sẽ có sự chuẩn bị, không còn xông vào một cách vô não như vậy nữa, những trận chiến tiếp theo cũng sẽ trở nên ngày càng khó khăn.

Sau một lúc ngẩn người, anh chàng tóc đuôi ngựa cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, rút điện thoại ra: “Lúc rảnh rỗi tôi cũng lắp thêm chức năng điều khiển từ xa thông minh cho xe của chúng ta, có thể khởi động từ xa, cũng có thể lái xe đến đây.”

“Không, đừng lái xe đến đây, tay bắn tỉa bên ngoài rất lợi hại, một khi vào tầm ngắm của hắn, dù có xe che chắn thì hắn cũng có thể hạ gục người trong xe.” Trương Hằng nói: “Ai có bản đồ điện tử?”

“Tôi có.” Philip mở ứng dụng dẫn đường.

Trương Hằng chỉ vào một địa điểm: “Lái xe đến đây đi.”

“Đây là hai con phố nữa phải không?” Anh chàng tóc đuôi ngựa kinh ngạc: “Nhưng chúng ta làm sao qua được, ngươi nói, trong trường hợp có xe che chắn thì chúng ta vẫn sẽ bị tên bắn tỉa ẩn núp kia hạ gục, nếu đi thẳng ra ngoài thì càng trở thành bia ngắm, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta tách ra chạy để thử vận may sao?”

“Tách ra chạy thì vô nghĩa, hắn hoàn toàn có thời gian và đạn để hạ gục hết chúng ta.” Trương Hằng dừng lại một chút, lại nói: “Cảnh tiếp theo có thể hơi vượt quá nhận thức của các ngươi, vì vậy hãy giúp ta một việc, sau đó đừng hỏi tại sao, cũng đừng hỏi ta làm thế nào.”

“Hả?” Philip và những người khác không biết Trương Hằng đang nói gì.

Lúc này, trên đường phố bên ngoài lại truyền đến tiếng xe khác chạy tới, nhóm người thứ hai của Hắc Ổ cũng sắp đến rồi, lần này rõ ràng không chỉ có một chiếc xe.

Trương Hằng lấy ra [Bức Tường Ác Niệm] mà hắn vẫn luôn mang theo bên mình, ngay khoảnh khắc tiếp theo, mọi người trong nhóm 01 cuối cùng cũng hiểu được cái gì gọi là “Vượt quá nhận thức”, chỉ thấy bức tường phía sau cửa hàng kim khí đột nhiên bắt đầu chuyển động mà không có dấu hiệu báo trước, Waldo còn tưởng mắt mình có vấn đề, dụi mắt thật mạnh, đến khi mở mắt ra lần nữa thì thấy trên bức tường đó đã mở ra một cánh cửa.

“Ơ, mọi người… mọi người có thấy những gì tôi thấy không?!” Hắn quay đầu nhìn Trương Hằng với vẻ mặt kinh ngạc: “Sao có thể, ngươi làm thế nào vậy?” Nhưng sau khi nói ra câu này, Waldo lập tức nhận ra điều gì đó, vội vàng che miệng lại: “Ồ, xin lỗi, ta không cố ý.”

Trương Hằng chui ra khỏi cánh cửa nhỏ trước: “Mọi người đi theo ta, cố gắng bám sát tường, đừng để tên bắn tỉa phát hiện.”

Đợi đến khi những người của Hắc Ổ xông vào, trong cửa hàng kim khí đã không còn bóng người nào.

Những người trên chiếc SUV 01 vẫn chưa hết bàng hoàng, mặc dù lần trước ở khu trượt tuyết Hắc Ổ đã điều động cả lính bắn tỉa nhưng lúc đó người bị bắn tỉa không phải bọn họ, cảm giác không mãnh liệt như vậy, lần này Thiết Quyền ngã xuống, máu bắn tung tóe còn đọng lại trên áo sơ mi của Trương Hằng, thực sự khiến bọn họ cảm nhận được thế nào là cận kề cái chết.

Kể cả Leia đều cúi người ngồi xổm dưới ghế, sợ rằng nếu để lộ đầu ra sẽ không biết từ đâu viên đạn bay tới cướp đi mạng sống.


Chương 523: Bán đứng

Mãi đến hai phút sau, Trương Hằng nắm chặt vô lăng nói: “Được rồi, có thể ngẩng đầu lên, chúng ta tạm thời an toàn rồi.”

“Ờ… Anh chắc chứ?” Valdi: “Tôi nghe nói khoảng cách bắn tỉa của hắn rất xa, ở khu trượt tuyết thì hắn đã bắn từ xa bao nhiêu nhỉ?”

“Bây giờ chúng ta đang ở trong thành phố, không phải môi trường trống trải như khu trượt tuyết.” Trương Hằng kiên nhẫn giải thích: “Tuyến đường tôi chọn có các tòa nhà ven đường che chắn, lính bắn tỉa không thể khóa mục tiêu vào chúng ta được.”

“Vậy thì tốt.” Valdo cuối cùng cũng yên tâm, quay trở lại chỗ ngồi.

Mặc dù đã thoát khỏi nguy hiểm nhưng sắc mặt của anh chàng tóc đuôi ngựa không được tốt lắm, mở lời nói: “Những người đó không phải nhắm vào chúng ta, mà là nhắm vào Edward, điều này có nghĩa là sự kiên nhẫn của Hắc Ổ cuối cùng đã cạn kiệt, không định dùng biện pháp hòa bình để giải quyết chuyện này nữa.”

“Tình hình hiện tại của Edward rất nguy hiểm, chúng ta phải tìm ra anh ta trước Hắc Ổ.” Số Bán Nguyên Tố cũng hiếm khi lên tiếng.

“Nhưng người duy nhất biết tung tích của anh ta vừa chết ngay trước mặt chúng ta.”

Little Boy vừa dứt lời, mọi người lại chìm vào im lặng, trong số những người có mặt, anh chàng tóc đuôi ngựa là người lớn tuổi nhất nhưng cũng chưa đến bốn mươi tuổi, chưa từng tiếp xúc nhiều với cái chết nhưng kể từ khi bị cuốn vào cuộc đấu tranh giữa Hắc Ổ và Edward, họ đã tận mắt chứng kiến “Cái chết.” hai lần.

Trong đó, anh chàng tóc đuôi ngựa nhảy xuống nước từ trên cầu không biết bằng cách nào mà sống sót một cách kỳ diệu nhưng lần này Thiết Quyền thực sự đã chết không thể chết hơn được nữa.

“Trên đường đi vừa rồi, tôi vẫn luôn nghĩ về một vấn đề, làm thế nào mà người của Hắc Ổ tìm được đến đây.” Lúc trước không lên tiếng, lúc này Philip cũng lên tiếng.

“Ừm?”

“Không ai hiểu rõ hơn chúng ta về năng lực của Edward nhưng chỉ vài phút trước, tên vừa chết kia nói rằng hai tuần trước, nơi ở của họ đã bị người của Hắc Ổ đột kích, với tính cách của Edward, sau chuyện này, anh ta chắc chắn sẽ cẩn thận hơn, đồng thời cố gắng tìm ra nguyên nhân để có biện pháp phòng thủ, tuy nhiên, chỉ hai tuần sau, Hắc Ổ vẫn tìm ra anh ta.”

“Ý anh là có người bán đứng Edward?” Little Boy nhướng mày: “Trong thời điểm này, những người mà Edward có thể tin tưởng không nhiều, tên Thiết Quyền kia chắc chắn không thể, dù sao thì hắn đã, ờ… như vậy rồi, cho nên chỉ còn lại ông Gilm nhưng xét đến những chuyện đã xảy ra với gia đình con trai ông ấy trước đây, ông ấy cũng không thể đứng về phía Hắc Ổ được.”

“Tôi không nói chắc chắn có nội gián, mà là nói hẳn phải có thứ gì đó giúp người của Hắc Ổ tìm ra Edward.” Philip thở dài: “Đáng tiếc là chúng ta không biết thứ đó là gì.”

“Là CTOS.” Trương Hằng đang lái xe đột nhiên chen ngang.

“Hả?”

“Hắc Ổ đã kết nối CTOS vào thành phố này.”

Những người trên xe 01 nghe vậy nhìn nhau: “… Không thể nào, CTOS vẫn chưa hoàn thành mà, hơn nữa, nói chung thì một dự án như vậy cần phải được sự chấp thuận của nghị viện trước chứ.”

“CTOS đúng là còn một phần chức năng khá lớn chưa hoàn thành, thuật toán cũng chưa điều chỉnh đến mức tối ưu nhưng phần hệ thống dùng để thu thập thông tin công dân thì đã được xây dựng xong từ nửa năm trước, về mặt lý thuyết thì hệ thống bị cắt giảm này đã đủ điều kiện để đưa vào sử dụng… Về vấn đề tính hợp pháp, Hắc Ổ thực sự không được quốc hội ủy quyền nhưng thế lực của bọn chúng ở Toulouse rất lớn, hội đồng thành phố đều là người của bọn chúng, bọn chúng đã có được chữ ký của thị trưởng, cho phép chúng tiến hành một số công tác thử nghiệm ban đầu ở Toulouse.”

“Công tác thử nghiệm ban đầu là gì?”

“Đây chính là vấn đề, trong tài liệu không định nghĩa phần nội dung này, do đó Hắc Ổ có thể tự do phát huy về điểm này.”

“Bao gồm cả việc giấu công chúng âm thầm đưa CTOS vào sử dụng không?” Leia mở to mắt.

“Hiện tại thì có vẻ như là vậy.”

Trước khi rời khỏi Phó Bản song song, Trương Hằng muốn làm rõ nhất một vấn đề trong nhiệm vụ chính tuyến là số không cuối cùng là gì, hắn không nhận được câu trả lời từ 01, đối với vụ Edward bị hại cuối cùng, Leia và những người khác không thể thu thập được nhiều thông tin có giá trị, Trương Hằng đã dành nửa tháng để phỏng vấn một số người biết chuyện lúc đó nhưng cũng không thu được kết quả gì, cho đến khi hắn vào ngày cuối cùng, bất chấp rủi ro lớn đột nhập vào trụ sở của Hắc Ổ, tìm thấy một bản ghi chép về quá trình nghiên cứu ban đầu của CTOS, hắn mới biết rằng năm đó Hắc Ổ đã từng bí mật đưa một hệ thống CTOS chưa hoàn thành vào sử dụng để bắt giữ Edward.

Tên của hệ thống này là số không.

Tuy nhiên, thời gian đưa số không vào sử dụng được ghi trong tài liệu là hai tuần sau, vì vậy Trương Hằng vẫn còn khá nhiều thời gian để hoạt động nhưng hắn không biết liệu thời gian đưa số không vào sử dụng có bị đẩy lên sớm hơn do hành vi của người chơi hay không.

Hai tuần trước, người của Hắc Ổ đột kích vào phòng của Edward, chứng tỏ rằng hiện tại số không đã bắt đầu hoạt động sớm ít nhất một tháng.

“Được rồi, vậy là bây giờ chúng ta đang phải đối mặt với một thành phố đã bị Hắc Ổ giám sát.” Philip hít sâu hai hơi: “Để tôi nghĩ xem chúng ta có thể làm gì trong tình huống này?”

“Anh có thể xâm nhập vào hệ thống CTOS không?” Anh chàng tóc đuôi ngựa hỏi Valdo.

“Ta không biết, Edward đã từng nói chuyện với ta về CTOS, hệ thống an ninh thông minh của CTOS là do hắn và một vài người khác rất giỏi cùng nhau xây dựng, có thể học hỏi để không ngừng hoàn thiện, hắn ta khoe khoang rằng ngay cả bản thân hắn ta cũng không thể phá vỡ nhưng các ngươi biết ta mà, ta không cho rằng trên thế giới này có nơi nào ta không thể đến nhưng điều này cần thời gian, có lẽ là vài tuần, có lẽ là vài tháng và bọn chúng có thể lần theo dấu vết của ta, không, phải nói là với sự trợ giúp của CTOS, đây là điều chắc chắn sẽ xảy ra.”


Chương 524: Tê liệt

“Ta có thể xâm nhập vào CTOS.” Trương Hằng nói: “Tất nhiên, chỉ là phiên bản không đầy đủ này.”

Trong Phó Bản song song sau này, một nhóm tin tặc do 01 đứng đầu đã tiến hành một cuộc chiến dài với Hắc Ổ, trong thời gian đó, những tin tặc này cũng đạt được một số chiến thắng giai đoạn, tuy nhiên, mỗi khi họ tìm ra một lỗ hổng thì Hắc Ổ lại nâng cấp một lần, đến cuối cùng chỉ khiến CTOS trở nên hoàn thiện hơn, thậm chí gần như hoàn hảo, đây cũng là điều khiến những tin tặc cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng bây giờ không phải mười hai năm sau, số không cũng chỉ là phiên bản đầu tiên của CTOS, nó thực sự tồn tại một số lỗ hổng.

Trước đó ở thị trấn hai tháng, sự chuẩn bị của Trương Hằng còn nhiều hơn những gì mà mọi người ở 01 nhìn thấy.

Có lẽ là vì trong một đêm ngắn ngủi đã trải qua quá nhiều chuyện không thể tưởng tượng được nên khi Trương Hằng nói rằng hắn có thể xâm nhập vào CTOS, mọi người ở 01 không những không cảm thấy kinh ngạc mà còn có chút tê liệt.

Trên thực tế, sau khi tận mắt nhìn thấy một bức tường tan chảy trước mặt mình, ngay cả khi Trương Hằng nói rằng hắn là Thanos, đến Trái đất tìm kiếm Đá Vô cực thì Waldo cũng sẽ không nghi ngờ gì.

Một lúc lâu sau, Little Boy mới lên tiếng trước: “Ngươi có thể xâm nhập vào CTOS để làm tê liệt nó không?”

“Không, thực ra ta không muốn làm tê liệt CTOS, bởi vì Thiết Quyền đã chết, mà chúng ta cần phải tìm ra Edward càng sớm càng tốt.” Trương Hằng bình tĩnh nói.

“Chờ đã, chẳng lẽ ngươi muốn dựa vào CTOS để tìm Edward?” Little Boy kinh ngạc nói.

“Vì Hắc Ổ có thể lợi dụng CTOS để tìm kiếm Edward nên ta nghĩ rằng bọn chúng cũng không ngại chia sẻ kết quả tìm kiếm với chúng ta.” Trương Hằng nói, sau đó dừng lại một chút: “Nhưng trước tiên, ta cần phải loại bỏ điện thoại và thiết bị của chúng ta khỏi mạng giám sát của CTOS.”

Trụ sở Hắc Ổ ở Toulouse, tầng 27, Vincent cau mày nhìn người đàn ông đang uống cà phê trước mặt.

Người đàn ông kia rất kiên nhẫn, từ khi bước vào căn phòng này, hắn ta vẫn chưa mở miệng, tiếp tục pha cà phê của mình, còn dùng bộ dụng cụ trông rất rườm rà của mình để tạo hình, như thể hoàn toàn không nhìn thấy có khách đến vậy.

Hành động này có vẻ không được lịch sự cho lắm.

Nhưng Vincent cũng đã qua cái tuổi dễ bị kích động rồi, vì người đối diện không mở miệng nên ông ta cũng tiếp tục giữ im lặng, ngồi yên trên ghế sofa chờ đợi.

Tuy nhiên, ông ta có thể chờ được nhưng có người thì không chờ được.

Một người tự xưng là tay súng bắn tỉa số một thế giới hiện tại đang rất khó chịu, xoa xoa mũi: “A, thật không thể hiểu nổi, rõ ràng là mọi người đều làm thuê, tại sao lại có người tự cho mình là đúng, luôn cảm thấy mình cao hơn người khác?”

Người đàn ông uống cà phê đối diện nghe vậy, trên mặt nở một nụ cười, cuối cùng cũng mở miệng: “Có lẽ là vì tôi chưa bao giờ thất thủ?”

Hắn ta đặt tách cà phê trên tay xuống: “Tôi đã xem lý lịch của hai người, rất xuất sắc, đặc biệt là ngài Vincent, khi ở trong quân đoàn lính đánh thuê nước ngoài và làm việc đen cho Cục thứ bảy, ông có thể được coi là một huyền thoại, còn… ngài Abu này, trước đây chỉ là một thiếu niên nghiện mạng nhưng vì một sự cố, có người đã phát hiện ra thị lực động và phản xạ thần kinh vô cùng của anh ta, sau đó được đào tạo trở thành tay súng bắn tỉa mạnh nhất, câu chuyện tinh thải như vậy có thể xuất bản thành tiểu thuyết rồi.”

“Vì ngươi biết chúng ta lợi hại như vậy, vậy tại sao chúng ta vào đây lâu như vậy mà ngươi còn không tiếp đãi một tách cà phê?” Abu bất mãn nói.

“Bởi vì ta vẫn luôn không hiểu được một chuyện.” người đàn ông nghiêng người về phía trước, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Hai người đã lợi hại như vậy, lại nắm trong tay mấy đội quân tinh nhuệ, vậy tại sao lại không chế ngự được một tên kỹ thuật viên phản bội tay trói gà không chặt?”

“Edward không phải là một kỹ thuật viên bình thường, hắn ta rất cảnh giác, hơn nữa tên đó rất cẩn thận, từ việc hắn ta chơi cờ trước đây có thể thấy, tên đó rất bẩn tính, ngày nào cũng nghĩ cách tính kế đối thủ, muốn bắt hắn ta rất phiền phức.” Abu nói, cầm lấy một chiếc cốc rỗng trước mặt: “Này, nói đến khô cả miệng rồi, cũng rót cho ta một cốc cà phê đi, không cần tạo hình, cho nhiều đường là được.”

Người đàn ông đối diện cười cười, thực sự cầm lấy ấm cà phê bên cạnh, di chuyển về phía miệng cốc của Abu nhưng ngay sau đó hắn ta đột nhiên buông ấm cà phê trên tay mà không có dấu hiệu báo trước, sau đó túm lấy cánh tay của Abu.

Abu không kịp trở tay bị kéo mạnh từ trên ghế sofa xuống, cả người ngã xuống bàn trà trước mặt, mũi của hắn ta va chạm mạnh với mặt bàn bằng kính, đau đến mức hắn ta suýt hét lên nhưng vẫn chưa kết thúc, ngay sau đó người đàn ông đối diện cũng đứng dậy khỏi chỗ, túm lấy hai tay của hắn ta kéo lên, đồng thời còn giẫm một chân lên má hắn ta.

Ánh mắt Vincent lóe lên sát khí, mặc dù ông ta cũng không thích tính cách của Abu nhưng dù sao hắn ta cũng là thuộc hạ của ông ta, người đàn ông đối diện không chỉ giẫm lên Abu mà còn giẫm lên cả mặt mũi của ông ta.

Vincent đưa tay về phía thắt lưng nhưng một bóng hình màu đỏ khác vẫn luôn đứng yên lặng trước cửa sổ sát đất, sắp hòa làm một với rèm cửa lại có động tác nhanh hơn ông ta, ngay sau đó một khẩu súng lục của phụ nữ đã dí vào thái dương của ông ta.

“Ngươi muốn uống cà phê của ta, được thôi, bây giờ uống cho đã đi, lại đây lại đây, đừng lãng phí.” Người đàn ông nhiệt tình nói, đồng thời tăng thêm lực ở chân, ấn chặt mặt Abu xuống mặt bàn, còn ấm cà phê mà hắn ta vừa buông tay làm rơi đã vỡ tan, cà phê nóng chảy ra từ bên trong, nhanh chóng lan đến miệng và mũi của Abu.


Chương 525: Công tác bàn giao

“Các ngươi sẽ không thực sự cho rằng ta có tính khí tốt chứ.” Người đàn ông nói: “Ta đã muốn nói từ lâu rồi, mấy người Pháp các ngươi bị làm sao vậy, một chút lễ phép cũng không có, lại còn tự cho mình là đúng, thích đến muộn, một chuyện đơn giản cũng không làm tốt, bản thân là kẻ ngu ngốc lại không thích nghe theo sự chỉ đạo của người khác, luôn cho rằng người khác đến để cướp quyền.

“Xin hãy tự đếm xem các ngươi đã lãng phí bao nhiêu cơ hội rồi, nhiều người như vậy ở Grenoble lại không trông chừng được một cô bé, để cô ta trốn thoát ngay trước mắt, đến Toulouse rồi cho các ngươi nhiều thời gian như vậy mà đến giờ vẫn không thấy bóng dáng Edward, tổng bộ vì giúp các ngươi tìm người mà đã lấy ra cả CTOS còn đang trong giai đoạn hoàn thiện, vũ khí, nhân lực… cái gì cũng đồng ý cho các ngươi nhưng kết quả thì sao, các ngươi báo đáp lại thế nào?

“Hai tuần trước các ngươi để Edward chạy thoát, được thôi, ta có thể coi như các ngươi bất cẩn nhưng tối qua, các ngươi lại vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ, đây là cái gì, cá vàng sao, chỉ có trí nhớ bảy giây? Xin hãy, các ngươi có thể có chút liêm sỉ được không, chuyện như vậy ở nước láng giềng của ta thì phải mổ bụng tạ tội, đó là một trong số ít những điểm ta khá ngưỡng mộ họ, còn các ngươi thì hay lắm, cứ thế mà ngang nhiên đi vào phòng ta, còn mặt mũi mà đòi ta pha cà phê cho các ngươi uống, chậc chậc chậc… Ta bây giờ nên trực tiếp giẫm nát đầu ngươi, như vậy ít nhất cũng có thể đóng góp một chút vào việc giảm lượng khí thải carbon.”

Người đàn ông vừa nói vừa tăng thêm lực ở chân, khuôn mặt của Abu đã bị kính ép đến biến dạng hoàn toàn, lúc này Vincent cuối cùng cũng lên tiếng: “Đủ rồi.”

“Các ngươi chỉ muốn ta giao quyền chỉ huy cho các ngươi, ta có thể giao, kể cả bản thân ta cũng sẽ nghe theo sự chỉ huy của các ngươi, thực ra các ngươi không cần ép ta, hành động thất bại ngày hôm qua ta vốn cũng định báo cáo với tổng bộ, nhường vị trí này lại, để các ngươi tiếp quản, bây giờ các ngươi hài lòng rồi chứ?” Vincent lạnh lùng nói.

Người đàn ông nghe vậy liền buông hai tay của Abu ra, đồng thời cũng nhấc giày da khỏi mặt của hắn ta, trên mặt lại nở nụ cười như trước, giơ tay ra nói: “Thật tốt, sớm làm như vậy thì ta cũng không mất một ấm cà phê, ta khá thích ấm cà phê đó, đáng tiếc, sau này ta không thể dùng ấm cà phê đó để pha cà phê nữa rồi.”

“Cho ta một tiếng, ta sẽ làm công tác bàn giao, sau đó sẽ giao đội cho ngươi.” Vincent cũng không nói nhảm, rõ ràng là không muốn ở lại căn phòng này thêm nữa, nói xong liền đứng thẳng dậy khỏi ghế sofa.

Abu bịt mũi đang chảy máu của mình đi theo sau ông ta, ngay khi hai người sắp đi đến cửa thì giọng nói của người đàn ông lại truyền đến: “Để phòng ngừa vạn nhất, ta vẫn hỏi thêm một câu, các ngươi hẳn sẽ không làm những chuyện thiếu sáng suốt chứ, ví dụ như để thuộc hạ của ngươi chống lệnh của chúng ta hay gì đó?”

Vincent không dừng bước: “Yên tâm, ta biết đại cục là gì nhưng các ngươi tốt nhất nên giết chết Edward, bởi vì các ngươi biết rằng đến giờ tổng bộ vẫn có rất nhiều người không tin tưởng các ngươi, nếu thất bại thì các ngươi sẽ thảm hơn chúng ta nhiều.”

“Cảm ơn lời nhắc nhở.”

Sau khi Vincent và Abu rời đi, người phụ nữ mặc đồ đỏ trước cửa sổ sát đất cuối cùng cũng lên tiếng, dùng tiếng Trung nói: “Ngươi chắc chắn muốn dùng thủ đoạn thô bạo như vậy để trực tiếp đoạt quyền chứ?”

“Tin ta đi, ta cũng biết rằng xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, xây dựng một hệ thống hợp tác hài hòa hữu ái là điều lý tưởng nhất nhưng đáng tiếc là chúng ta không có thời gian, chúng ta đều vì Hắc Ổ đủ mạnh mới lựa chọn đứng về phía bọn họ nhưng ai mà biết được cấu trúc bên trong của bọn họ lại phức tạp như vậy.” người đàn ông cũng đau đầu: ” Hắc Ổ giống như một gã khổng lồ vụng về, chỉ có sức mạnh mà không có hành động linh hoạt, không thể tưởng tượng được chỉ để giành quyền chỉ huy mà chúng ta đã mất hơn hai tháng, số không cũng vậy, ba tuần trước mới xin được, chúng ta hoàn toàn có thể kết thúc trò chơi trước khi những người chơi ở phe đối diện phản ứng lại, không thể cứ chậm chạp như vậy được nữa, chúng ta cần phải thúc đẩy gã khổng lồ này.”

Mười hai năm sau, Phó Bản song song về cơ bản toàn bộ châu Âu đều nằm dưới sự kiểm soát của ctos, Little Boy cũng đã hướng dẫn Trương Hằng cách sinh tồn trong môi trường như vậy và cách giữ mình kín tiếng nhất có thể.

Tuy nhiên, Little Boy cũng thừa nhận rằng, ngay cả những người cẩn thận nhất cũng không thể hoàn toàn biến mất trong hệ thống giám sát và điện tử dày đặc đó, Leia với tư cách là thủ lĩnh của 01 thời đó, phần lớn thời gian cũng lang thang ở Mỹ, Trung Quốc và Nga.

Là một trong những nhà thiết kế của ctos, mặc dù Edward không phụ trách phần thu thập thông tin về quyền riêng tư nhưng sự hiểu biết của hắn về hệ thống này chắc chắn vượt xa hầu hết mọi người, tuy nhiên bây giờ hắn chỉ có một mình, không có ai bên cạnh đáng tin cậy, muốn không bị phát hiện gần như là điều không thể.

Trên thực tế, chỉ trong vòng chưa đầy bốn ngày, Hắc Ổ đã lại khóa được địa điểm ẩn náu mới của Edward.

Lần này, anh chàng bán cà phê đã đổi sang một bộ đồ hiệu Hermes, tay cầm một cốc cà phê mới pha, thong thả bước vào xe chỉ huy, còn người phụ nữ mặc đồ đỏ ở đó đã đợi anh ta từ sớm, so với anh chàng bán cà phê trông rất nhàn nhã, lần này cô ta đã trang bị rất đầy đủ, mặc áo chống đạn, tay trái cầm một khẩu súng trường 9 ly, trên cánh tay còn có một con dao găm, còn khẩu súng lục cỡ nhỏ dành cho phụ nữ mà cô ta thích nhất được buộc bên ngoài đùi.


Chương 526: Xuyên tường

Ngoài ra, thứ thu hút sự chú ý nhất chính là thanh kiếm samurai sau lưng cô ta, chiều dài của lưỡi kiếm hơn 80 xăng-ti-mét.

“Ồ, xem ra cô đã vào trạng thái rồi.”

“Còn anh thì đến muộn.” Người phụ nữ mặc đồ đỏ lạnh lùng nói.

“Xin lỗi, pha cà phê mất chút thời gian.” Anh chàng bán cà phê ngồi xuống đối diện, ngáp một cái.

“Anh biết lần này chúng ta có khả năng rất cao sẽ gặp phải những người chơi ở phe đối diện không?”

“Ừ, tôi đã nghe nói rồi, tên gọi là Abu đó trước đây đã hạ gục một người chơi.” Anh chàng bán cà phê nhấp một ngụm cà phê trong tay.

“Vậy thì anh cũng nên nghiêm túc đi.” Người phụ nữ mặc đồ đỏ cau mày.

“Thư giãn nào, Hồng Y, vì chúng ta đã giành được quyền chỉ huy nên trò chơi cũng sắp kết thúc rồi.” Anh chàng bán cà phê dịch mông một chút, để mình ngồi thoải mái hơn.

Thái độ của anh ta cũng khiến Abu trong chiếc xe phía sau bất mãn: “Anh xem kìa… dáng vẻ đắc chí của tên đó, thật khiến người ta tức điên lên, nói cho cùng thì hôm kia tại sao anh lại ngăn cản tôi, không cho tôi bắn tỉa hắn, tôi chắc chắn có thể làm cho sự việc này không gây tiếng động, đến lúc đó chúng ta chỉ cần báo cáo với trụ sở rằng hắn đã tử trận trong trận chiến là được.”

“Không được, nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là hạ gục Edward, mọi chuyện khác đều phải nhường đường cho việc này, ân oán cá nhân giữa các anh cũng phải gác lại trước, có nợ nần gì thì đợi sau khi kết thúc rồi tính.” Vincent nói.

“Ồ, lại là lời lẽ sáo rỗng này.” Abu đưa tay sờ lên khuôn mặt vẫn chưa hết sưng, bất mãn nói: “Rõ ràng chỉ cần chúng ta cũng có thể hạ gục Edward mà.”

“Vậy thì bốn ngày trước chúng ta đã để những người trong cửa hàng kim khí chạy thoát như thế nào.”

“Cái này thì… có lẽ họ biến thành ma rồi xuyên tường đi ra ngoài?” Abu cười gượng hai tiếng, nói đến đây cũng có chút nản lòng, đây cũng là điều mà hắn luôn không thể hiểu nổi.

Rõ ràng hắn đã khống chế hoàn hảo những người trong cửa hàng kim khí, khiến họ không thể trốn thoát nhưng thiên thiên đến khi đội thứ hai xông vào thì bên trong đã không còn một bóng người, những tên đó cứ thế biến mất ngay trước mắt hắn.

Vì vậy, xét về một khía cạnh nào đó thì trước đây anh chàng bán cà phê mắng họ là đồ bỏ đi cũng không phải là nói bừa, tuy nhiên bất kể ai bị đánh một trận, còn bị người ta dùng đế giày giẫm lên đầu thì tâm trạng cũng không thể tốt được, Abu cười lạnh: “Ta muốn xem xem những chuyện chúng ta không làm được thì bọn họ làm thế nào.”

“Chúng ta sẽ sớm biết thôi.” Biểu cảm của Vincent vẫn lạnh lùng như thường lệ.

Địa điểm ẩn náu mới của Edward là một bể bơi, sau lần bị tấn công trước đó, Edward đã trở nên cảnh giác hơn, với sự giúp đỡ của ông Gilm, hắn đã chuẩn bị không chỉ một địa điểm ẩn náu dự phòng là cửa hàng kim khí, một bể bơi mới khai trương gần đây cũng là một trong số đó.

Đây là một lựa chọn rất thông minh, vì bể bơi là một trong số ít những nơi chắc chắn sẽ không có camera, hắn trở thành nhân viên vệ sinh kiêm bảo vệ ca đêm ở đó, có thể ở trong bể bơi cả ngày mà không cần ra ngoài, đồng thời hắn cũng vứt bỏ mọi thiết bị điện tử bên mình, tuy nhiên hắn vẫn bị số không tìm thấy.

Điều này là do cô gái phụ trách thu ngân ở quầy lễ tân có thói quen viết nhật ký trên mạng, cô ta đã ghi lại người đồng nghiệp kỳ lạ mới đến này trong nhật ký của mình và số không đã dùng từ khóa để tìm kiếm bài nhật ký trên mạng này.

Bây giờ anh chàng bán cà phê và Hồng Y đang dẫn theo những người của 01 hùng hổ xông vào bể bơi đó.

Edward dậy sớm thay nước cho hai bể bơi, lúc này cũng có một số khách đến bể bơi, Edward quay lưng về phía bể bơi, lau chùi những viên gạch men bên cạnh.

Ngay sau đó, Edward dường như nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, thấy một cô gái có nụ cười ngọt ngào đang vẫy tay với hắn, bể bơi có cung cấp bữa ăn cho nhân viên nhưng chỉ có hai bữa trưa và tối, không có bữa sáng, đối với Edward thì đây cũng không phải vấn đề quá lớn, hai bữa ăn đủ để duy trì sự sống.

Tuy nhiên, cô gái phụ trách thu ngân dường như thấy hắn không ăn sáng, tưởng rằng hắn đang tiết kiệm tiền, thấy hắn có vẻ đáng thương nên sáng nào tự làm bữa sáng cũng làm thêm một phần, mang đến cho hắn.

Edward đã nói với cô gái là không cần làm vậy nhưng cô ta chỉ đồng ý trên miệng, còn mỗi ngày vẫn làm theo ý mình, Edward để mình trông không quá khác thường, đành phải âm thầm chấp nhận lòng tốt này.

Cô gái ra hiệu bằng khẩu hình, bảo hắn cùng đến phòng nghỉ của nhân viên để ăn.

Chuyện này mấy ngày nay vẫn luôn xảy ra, vì vậy Edward không nghi ngờ gì, buông cây lau nhà trong tay, theo cô gái đến phòng nghỉ.

Nhưng hắn vừa mở cửa thì đã ngây người ra vì trong phòng có một người lạ mặt đang cầm cốc cà phê.

Cô gái cười nói: “Gerald, anh ta nói là bạn của anh, muốn tạo cho anh một bất ngờ, bảo em đừng báo trước với anh.”

Toàn thân Edward nổi hết cả da gà, trong lòng dâng lên một điềm báo dữ dội, hắn gần như muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Nhưng một câu nói của đối phương lại khiến hắn dừng bước tại chỗ, người lạ mặt đặt cốc cà phê Starbucks trên tay xuống, mở lời: “Vận may của anh không tệ, chúng tôi tìm thấy anh trước Hắc Ổ.”

“Hắc Ổ? Hắc Ổ gì cơ.” Cô gái phụ trách thu ngân có chút bối rối.

Trương Hằng nói với Edward: “Đi thôi, người của Hắc Ổ có lẽ sẽ đến sau bốn phút nữa, anh có gì cần thu dọn không?”

“Tôi phải lấy ba lô của tôi.” Lúc này Edward đã bình tĩnh lại, hắn không nghi ngờ thân phận của Trương Hằng mà mở lời nói.

“Được, 60 giây nữa chúng ta gặp nhau ở bãi đỗ xe.” Trương Hằng nói xong nhét hộp bánh mì kẹp tự làm trên bàn vào tay Edward: “Ăn trên đường đi, đừng lãng phí tấm lòng của người ta.”


Chương 527: Vui mừng

Gã đàn ông cà phê khoanh tay: “Ai nói cho ta biết cuối cùng đây là vấn đề của ai, chỉ vài phút trước, mục tiêu đáng yêu của chúng ta vẫn còn làm việc trong hồ bơi này, mà khi chúng ta đến đây, hắn lại biến mất rồi.”

Những nhân viên kỹ thuật đi cùng đều lộ vẻ căng thẳng trên mặt, họ đều biết vị sếp mới nhậm chức này không dễ chung sống, khuôn mặt vẫn còn hơi sưng của Abu chính là bằng chứng tốt nhất.

Lúc này, mặc dù gã cố tỏ ra nghiêm túc nhưng ai cũng có thể nhìn thấy vẻ vui mừng trong đôi mắt của gã, chỉ thiếu điều cười lớn mà thôi.

“Ngươi còn có thể trách ai, nếu không phải do ngươi chậm chạp, chúng ta đáng lẽ đã đến đây từ vài phút trước, cũng sẽ không để Edward chạy mất.” Cuối cùng, vẫn là Phỉ Hồng lên tiếng, không chút khách khí nói, nói xong cô lại nói với các nhân viên kỹ thuật: “Yêu cầu số không khóa chặt những người ra vào hồ bơi trong vài phút gần đây, tìm ra kẻ khả nghi nhất.”

Những nhân viên kỹ thuật như được đại xá, lập tức bắt đầu làm việc.

Gã đàn ông cà phê tỏ vẻ bất lực: “Ngươi không nhận ra sao, trong chúng ta có một kẻ phản bội, có người đã tiết lộ hành động lần này của chúng ta ra ngoài, mới bị người khác giành mất trước, không tìm ra kẻ phản bội, chúng ta làm sao hành động tiếp theo được?”

“Không sao, ngươi cứ tiếp tục tìm kẻ phản bội của ngươi, tiếp theo ta sẽ hành động một mình.” Phỉ Hồng nói.

Nói xong, cô đi đến chiếc xe tải cuối cùng trong đoàn xe, bảo những người trên xe mở cửa khoang xe.

Lúc này, trên mặt các nhân viên kỹ thuật cuối cùng cũng lộ ra một tia vui mừng, mở lời: “Tìm thấy rồi, ba phút trước, Edward đã lên một chiếc Dacia Sandero màu xanh lam, bọn chúng đã đi ngang qua chúng ta.”

“Tốt lắm, gửi cho ta hành trình di chuyển của bọn chúng.” Phỉ Hồng nói xong, trực tiếp bước lên chiếc xe tải đó.

“Ngươi nghiêm túc sao, bọn chúng đã đi lâu như vậy rồi, nếu tên đó không ngốc thì chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ bỏ xe, ngươi làm sao đuổi kịp bọn chúng?” Gã đàn ông cà phê cau mày.

Vừa dứt lời, mọi người đã thấy một chiếc mô tô có vẻ ngoài cực ngầu lao ra khỏi khoang xe, với tốc độ không thể tưởng tượng được phóng về phía trước.

Dodge Tomahawk, chiếc mô tô nhanh nhất do Công ty ô tô Chrysler của Mỹ sản xuất, ngoại hình hơi giống xe Batmobile, lắp động cơ Dodge Viper 8,3 lít V10, có thể cung cấp công suất 500 mã lực, kết hợp với bốn bánh xe, giúp tốc độ tối đa của nó có thể đạt tới con số khủng khiếp 676 ki-lô-mét một giờ.

Hơn nữa, kích thước thân xe của mô tô vốn nhỏ hơn ô tô, cũng giúp nó dễ dàng di chuyển trong thành phố hơn, tất nhiên là với điều kiện là ngươi sẽ không đâm vào thứ gì đó.

Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng của Phỉ Hồng đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

“Chậc chậc chậc, các ngươi thấy chưa, đây chính là năng lực thực thi mà ta vẫn luôn nhấn mạnh.” Gã đàn ông cà phê nói: “Nếu các ngươi đều có năng lực thực thi như thế này thì cho dù có mười Edward, chúng ta cũng có thể giết chết, được rồi… Tiếp theo, những ai biết trước Edward ở đâu trước khi lên đường thì đi cùng chúng ta đến hồ bơi, ta mời mọi người… bơi thư giãn một chút.”

Abu nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia chế giễu nhưng ngay sau đó nụ cười của hắn đã đông cứng trên khóe miệng, chỉ thấy bóng dáng giống như ác quỷ kia quay sang hắn, chậm rãi nói: “Abu, chúng ta bắt đầu từ ngươi trước đi.”

“Ngươi cuối cùng là ai?” Edward ngồi ở ghế lái phụ hỏi.

Trước đó ở hồ bơi, Trương Hằng nói mình không phải người của Hắc Ổ, Edward không nghi ngờ, bởi vì người của Hắc Ổ không cần phải che giấu thân phận.

Đây cũng là lý do tại sao Edward không nói hai lời đã lên xe cùng Trương Hằng nhưng sau khi hai người tạm thời an toàn, Edward vẫn hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Trương Hằng đưa cho Edward một thiết bị liên lạc, hắn cau mày: “Ngươi có thể không biết, thành phố này đã bị Hắc Ổ giám sát rồi, ta bị bọn chúng tìm thấy cũng là vì vậy, bọn chúng đã xây dựng một cơ sở ở đây, chỉ cần là tín hiệu mô phỏng mà cảm biến có thể dò được đều sẽ bị chặn lại, không chỉ giới hạn ở tín hiệu điện thoại, mà còn cả những thứ như vô tuyến nữa, sau đó những thông tin này sẽ được một hệ thống thông minh phân tích.”

“Trương Hằng nói: “Không sao, đường truyền đã được mã hóa rồi.”

Edward nhận lấy thiết bị liên lạc, đeo lên tai, từ bên trong truyền đến một giọng nữ quen thuộc: “Anh, anh không sao chứ.”

“Leia? Em cũng đến đây sao?!”

“Vâng, Lục và những người của đội du kích 01 đã cứu em khỏi tay những kẻ của Hắc Ổ, quá trình có hơi kinh hiểm nhưng may mắn là chúng em đều bình an vô sự nhưng người vẫn luôn chăm sóc anh đã bị người của Hắc Ổ giết chết.”

“Xin lỗi vì đã kéo em vào chuyện nguy hiểm như vậy.” Edward áy náy nói.

“Leia nói: “Không, anh chỉ đang làm điều đúng đắn, những kẻ muốn biến thế giới trở nên tồi tệ hơn mới là người đáng xin lỗi.”

Edward nghe vậy, im lặng một lúc, rồi lại mở miệng: “Ta đã phạm một sai lầm, lúc đầu khi bọn chúng chiêu mộ ta, chúng đã từng hứa sẽ kết hợp kỹ thuật của ta với vốn của chúng, cùng nhau khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn, ta đã tin chúng nhưng… kết quả lại hoàn toàn khác với lời hứa ban đầu của chúng, đây là lỗi của ta, ta phải tự tay sửa chữa nó.”

“Đừng lo, chúng ta có thể cùng nhau sửa chữa nó.”

Trương Hằng lái chiếc Dacia Sandero vào bãi đậu xe, để giành trước Hắc Ổ, hắn vừa nhận được tọa độ của Edward không lâu thì đã lên đường, cũng không kịp lập nhiều kế hoạch, chỉ hẹn Số Bán Nguyên Tố ở tầng âm hai của bãi đậu xe, hắn sẽ lái một chiếc xe mới đến để đổi xe, sau đó ba người cùng nhau đi trên chiếc xe mới.

Trương Hằng đã nhận được tin, Số Bán Nguyên Tố đã đến vị trí chỉ định từ nửa phút trước, vì vậy hắn cũng lái xe đến tầng âm hai, từ xa nhìn thấy Số Bán Nguyên Tố đang vẫy tay, Trương Hằng đỗ xe, Edward đang định đưa tay đẩy cửa nhưng ngay sau đó lại nghe Trương Hằng cau mày nói: “Ngồi trong xe.”


Chương 528: Mũi tên Paris

Nói xong câu này, Trương Hằng mở cửa xe ghế lái, hắn nghe thấy tiếng ầm ầm truyền đến từ lối vào, giống như có một con quái vật thép đang gầm rú, âm thanh đó ngày càng lớn.

Trương Hằng nói với Số Bán Nguyên Tố ở phía bên kia: “Nằm xuống, trốn kỹ vào.”

Hắn vừa dứt lời thì một chiếc mô tô hình thù dữ tợn đã xuất hiện trước mắt ba người, người phụ nữ mặc đồ đỏ trên xe mô tô giơ khẩu súng trường trong tay lên.

Cùng với tiếng đạn bắn đùng đùng, khẩu súng trường phun ra một luồng lửa đỏ.

Mảnh kính vỡ tung tóe, Trương Hằng lăn một vòng rồi lăn đến sau cột xi măng bên cạnh, người phụ nữ trên xe mô tô cũng không luyến chiến, lập tức chuyển hỏa lực, bắn về phía ghế sau của chiếc Dacia Sandero.

Mục tiêu và ý định tác chiến của cô ta rất rõ ràng, chỉ cần hạ được Edward thì trò chơi sẽ phân định thắng thua, căn bản không cần phải dây dưa với những người chơi khác.

Nhưng ngay sau đó cô ta ngửi thấy một mùi nguy hiểm, thắt lưng đột nhiên dùng sức, nhảy xuống khỏi chiếc Dodge Tomahawk, đồng thời ném khẩu súng trường trong tay đi, rút thanh đao samurai sau lưng ra, đánh bay mũi tên lạnh lẽo bay tới.

Trương Hằng không dừng tay, lại bắn thêm ba mũi tên nữa nhưng đều bị người phụ nữ áo đỏ né được bằng thân thủ và tốc độ phản ứng thần kinh không thể tin nổi.

Sắc mặt Trương Hằng không có gì thay đổi, rút [Mũi tên Paris] từ trong bao tên ra, lắp vào dây cung.

Cánh tay trái ư? Phi Hồng rất nhanh đã phán đoán được mục tiêu của mũi tên này của Trương Hằng, vì vậy cũng có ý thức muốn nghiêng người sang bên trái nhưng ngay sau đó đồng tử của cô ta đột nhiên co lại.

Trương Hằng buông dây cung, [Mũi tên Paris] theo một quỹ đạo kỳ lạ trái với quy luật lực học cắm thẳng vào giữa trán Phi Hồng, sự thay đổi này khiến Phi Hồng trở tay không kịp, hơn nữa ba mũi tên lông vũ bình thường trước đó cũng làm nhiễu loạn sự phán đoán của cô ta ở một mức độ chắc chắn, cho đến lúc này Trương Hằng mới lộ ra nanh vuốt.

Đây là mũi tên quyết định thắng thua!

Nhưng ngay sau đó người bất ngờ lại biến thành Trương Hằng, người phụ nữ áo đỏ đối diện vung thanh đao samurai tạo thành một đường cong vào thời khắc cuối cùng đã di chuyển đến trước mặt, gạt mũi tên, [Mũi tên Paris] sượt qua má cô ta bay qua, để lại một vết thương dài, đồng thời chức năng hiệu chỉnh quỹ đạo mạnh mẽ khiến [Mũi tên Paris] ngoặt một vòng trên không rồi lại bắn về phía sau gáy Phi Hồng.

Nhưng ngay sau đó, nó đã bị một bàn tay nắm chặt khi đã mất phần lớn động năng.

Phi Hồng còn chưa kịp thở thì một con dao găm sáng loáng lại xuất hiện trước mắt cô ta.

Ra tay trước khi chào hỏi chưa bao giờ là phong cách chiến đấu của Trương Hằng, huống hồ hành động muốn giết Edward của người phụ nữ áo đỏ trước đó đã chứng minh đầy đủ lập trường của cô ta.

Tầng hai của bãi đậu xe, hai bóng người nhảy nhót trên mặt đất xi măng.

Phi Hồng thở dốc dữ dội, mồ hôi bắn vào mắt cô ta, khiến cô ta có chút khó chịu nhưng khó chịu hơn là đợt tấn công khủng khiếp như mưa gió bão táp ở phía đối diện, kể từ khi có được Mikazuki Munechika, cô ta đã tập trung sức lực vào việc rèn luyện đao pháp, cận chiến cũng trở thành sở trường của cô ta.

Đã có tới hàng chục người chơi phải bỏ mạng dưới lưỡi đao này, danh tiếng của Phi Hồng cũng dần lan truyền trong số những người chơi.

Đây là lần đầu tiên cô ta gặp phải một đối thủ khó nhằn như vậy, hơn nữa đối phương cũng giống như cô ta, đều sử dụng đao pháp nhưng đao pháp của đối phương rõ ràng già dặn và thuần thục hơn cô ta, đồng thời mang theo một khí thế ngạo nghễ ẩn ẩn.

Đây tuyệt đối không phải là đao pháp luyện thành trong vài năm, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, toàn là những chiêu thức chí mạng, phát huy sự đơn giản và hiệu quả đến mức tối đa, nếu không phải đang cầm Mikazuki Munechika thì e rằng bây giờ cô ta đã bại trận.

Trên thực tế, Phi Hồng rất rõ ràng, chỉ cần đối phương cầm trên tay một con dao bình thường, chứ không phải dao găm thì cô ta cũng không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào.

Không, phải nói rằng ngay cả khi là dao găm, cũng đã dồn cô ta đến bờ vực sụp đổ.

Nhưng ngay sau đó, Trương Hằng đột nhiên dừng tay.

Không phải vì không đành lòng, mà là hắn rất rõ ràng con dao găm trong tay này đã sắp đến giới hạn rồi, sau hàng chục lần va chạm, trên đó đã đầy những vết cắt và vết nứt li ti.

Ngược lại, thanh đao samurai trong tay người phụ nữ áo đỏ kia lại hầu như không có gì thay đổi.

Đây chính là sự chênh lệch về chất lượng giữa hàng hóa đại trà và hàng do danh gia chế tạo.

Qua một hồi giao thủ, Trương Hằng cũng cơ bản có thể xác định được thanh đao samurai trong tay người phụ nữ áo đỏ là một đạo cụ trong trò chơi, thao tác gạt bay [Mũi tên Paris] của đối phương trước đó không phải là do may mắn mà là hiệu ứng của đạo cụ, bởi vì trong trận chiến tiếp theo, đao pháp của người phụ nữ áo đỏ rõ ràng bị hắn áp chế nhưng luôn có thể xuất hiện trong những thời khắc nguy cấp như vậy, chặn đứng đòn sát thủ của hắn, đây cũng là lý do khiến cô ta có thể chống đỡ đến tận bây giờ.

Bên kia, Số Bán Nguyên Tố và Edward đã hoàn toàn ngây người, bọn họ chưa bao giờ nghĩ rằng còn có người có thể chiến đấu như vậy.

Mãi đến khi Trương Hằng lên tiếng: “Các ngươi đi trước, không cần đợi ta.” Hai người mới như bừng tỉnh.

Edward chui ra khỏi chiếc Dacia Sandero, lên xe của Số Bán Nguyên Tố, Phi Hồng thấy vậy cũng không có phản ứng gì, cô ta biết có Trương Hằng ở đây, mình không thể giữ lại chiếc xe và những người trên xe.

Cô ta chỉ nói vào tai nghe: “Ta cần hỗ trợ.” Nói xong liền tắt kênh, duy trì sự tập trung tuyệt đối, lùi lại nửa bước, hai tay cầm đao ngang trước ngực, vẻ mặt như lâm đại địch.


Chương 529: Vô Hạn Tích Mộc

Phi Hồng biết chỉ cần kéo dài đến khi viện binh đến, cô ta sẽ chiến thắng.

Mặc dù cô ta vẫn không thích lắm phong cách hành sự của tên nam nhân cà phê, hắn ta chê ba người chơi cùng phe quá phiền phức nên trực tiếp giết chết bọn họ, khiến bây giờ trong phe chỉ còn lại hai người bọn họ nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận rằng thực lực của tên đó khá mạnh, hơn nữa hắn ta lại biết tiếng Pháp, vì vậy Phi Hồng mới chịu nhường vị trí chỉ huy.

Tên trước mắt này là kẻ địch mạnh nhất mà cô ta từng gặp cho đến nay nhưng nếu cô ta và tên nam nhân cà phê liên thủ, cộng thêm sự hỗ trợ của Hắc Ổ thì vẫn có thể chắc chắn tiêu diệt mối đe dọa này.

Trương Hằng tất nhiên cũng biết người phụ nữ trước mắt đang nghĩ gì.

Hồ bơi mà Edward ẩn núp không xa nơi này, chỉ mất chưa đầy mười phút lái xe, Trương Hằng không biết lúc này tên nam nhân cà phê đang bận huấn luyện quân đội để bắt nội gián, thông thường thì vì người phụ nữ áo đỏ đã đến trước, đồng bọn của cô ta hẳn cũng không ở xa.

Đây cũng là lý do tại sao Trương Hằng để Số Bán Nguyên Tố và Edward đi trước, bởi vì thời gian dành cho hắn không còn nhiều nữa, nếu tên kia tiếp tục chỉ tập trung vào phòng thủ để kéo dài thời gian, cộng thêm sự chênh lệch về vũ khí, hắn muốn chuyển ưu thế về đao pháp thành kết quả thực chất, kết thúc trận chiến này trong thời gian ngắn gần như là không thể.

Vì vậy, ngay sau đó, Trương Hằng trực tiếp ném con dao găm trong tay ra.

nhân Phi Hồng nghiêng đầu né tránh con dao găm, Trương Hằng lại lăn đến sau chiếc Dacia Sandero đã đỗ trước đó.

Phi Hồng một tay cầm đao samurai, một tay rút khẩu súng lục của phụ nữ trên đùi ra, cẩn thận chỉ vào nơi Trương Hằng ẩn núp nhưng vì kiêng dè thuật bắn cung đáng sợ của Trương Hằng, Phi Hồng không ép sát quá.

“Ngươi… cần chúng ta giúp không?” Trong máy liên lạc truyền đến giọng nói của Little Boy, hiếm khi mang theo một tia căng thẳng, cô không nhìn thấy tình hình trong bãi đỗ xe nhưng lại nghe thấy Trương Hằng bảo Edward và Số Bán Nguyên Tố đi trước, cộng thêm Trương Hằng vẫn chưa rời khỏi bãi đỗ xe lâu như vậy, không khỏi khiến người ta lo lắng.

“Không, cứ đến điểm hẹn là được, ta sẽ đến tìm các ngươi ngay.”

Trương Hằng vừa nói vừa kéo một cái túi lớn từ ghế sau ra, đồ bên trong hắn đã mất 20 phút mới lắp xong vào tối qua.

Trương Hằng cắm Vô Hạn Tích Mộc vào đuôi, sau đó giơ bệ phóng tên lửa RPG mới ra lò trong tay lên.

Lúc này trong lòng Phi Hồng cũng dâng lên một cảm giác bất an, Trương Hằng trốn sau xe hơi lâu rồi, đổi lại là cô đối mặt với tình huống này, chắc chắn sẽ muốn rời khỏi bãi đỗ xe ngay lập tức, càng nhanh càng tốt, trốn sau xe mặc dù có thể đổi lấy sự an toàn trong thời gian ngắn nhưng cũng khiến cô có cơ hội thở dốc, đồng thời hoàn toàn kiểm soát được cục diện, một khi Trương Hằng lộ mặt, cô có thể nổ súng.

Đối với cao thủ cấp độ này, không nên phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.

Trương Hằng sau xe điều chỉnh góc của bệ phóng tên lửa, hắn đương nhiên sẽ không lộ mặt, dù sao tốc độ bắn của bệ phóng tên lửa căn bản không thể so với súng lục, Trương Hằng nín thở, dựa vào tiếng bước chân của người phụ nữ áo đỏ để phán đoán vị trí hiện tại của cô ta, sau đó ngắm vào trần nhà khu vực đó, bóp cò.

Tiếng nổ phát ra từ tầng hầm thứ hai của bãi đỗ xe, những người đi đường gần đó đều có thể nghe thấy.

Trương Hằng làm xong động tác bắn cũng lập tức cúi xuống đất, tuy nhiên luồng khí từ vụ nổ vẫn đè chặt hắn xuống đất, đồng thời chiếc Dacia Sandero bên cạnh hắn cũng bị đẩy ra xa hơn chục phân.

Trương Hằng thấy tình hình không ổn, giơ một cánh tay lên che trước đầu.

Tuy nhiên hắn vẫn bị đập không nhẹ nhưng cũng nhờ chiếc Dacia Sandero này đã chặn được những mảnh đá bắn tung tóe.

Trước đó kính xe sau đã bị vỡ, bây giờ những tấm kính còn lại cũng bước vào hàng ngũ của đồng đội, những mảnh kính vỡ bắn tung tóe lên người Trương Hằng, đồng thời còn có đầy trời bụi và khói.

Trương Hằng trải qua một thời gian ngắn ù tai, đầu óc cũng trống rỗng nhưng khoảng hơn hai mươi giây sau hắn dần dần hồi phục thính lực, bò dậy khỏi mặt đất, phủi những mảnh đá vụn trên người.

Nơi bị tên lửa bắn trúng xuất hiện một cái hố lớn, để lộ những thanh thép bên trong, còn một chiếc Porsche bị kẹt ở mép hố, nửa bánh xe treo lơ lửng bên ngoài.

Còn nơi người phụ nữ áo đỏ đứng, giờ đã bị một đống xi măng và đá vụn che lấp, trừ khi có phép màu, nếu không thì người bên dưới căn bản không thể sống sót.

Tuy nhiên không biết có phải vì lần này đối phương chết do sập tầng trên chứ không phải do Trương Hằng tự tay ra tay như Phó bản Apollo hay không nên hắn không nhận được bất kỳ điểm tiêu diệt nào.

Trương Hằng ở cách đó khoảng mười mét nhặt lại [Mũi tên Paris], cẩn thận đi đến trước đống đổ nát muốn xác nhận cái chết của người phụ nữ áo đỏ, tuy nhiên chỉ nhìn thấy vài mảnh vải đỏ, những thứ bên dưới bị tấm đá đè lên nhưng Trương Hằng lại nhìn thấy thứ gì đó trong khe hở của hai tấm xi măng.

Khi Trương Hằng nắm lấy cán dao thì bên tai cũng truyền đến âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

[Phát hiện đạo cụ trò chơi – Kiếm Nhật, chưa giám định, bị hỏng. ].

Trương Hằng không tốn nhiều sức đã rút được thanh kiếm đó ra, tuy nhiên đáng tiếc là giống như chủ nhân trước của nó, nó cũng không thoát khỏi vụ nổ lần này, thân kiếm trực tiếp bị gãy ra, phần bên dưới biến mất không thấy đâu.

Nhưng thanh kiếm này thực sự rất đặc biệt, khi Trương Hằng nắm lấy nó có thể cảm nhận được một tia bi thương thoang thoảng, dường như nó cũng có thể cảm nhận được trạng thái hiện tại của mình, đang than khóc cho số phận của chính mình.


Chương 530: Bãi đỗ xe

Đây là lần đầu tiên Trương Hằng tiếp xúc với đạo cụ trò chơi ở trạng thái bị hỏng, hắn không biết đạo cụ ở trạng thái này có thể phát huy được bao nhiêu hiệu quả, có thể sửa chữa được hay không, nếu có đủ thời gian, Trương Hằng thực sự muốn tìm những mảnh còn lại.

Nhưng đã sáu phút trôi qua kể từ khi hắn và người phụ nữ áo đỏ chiến đấu, nói thật thì đến giờ mà người của Hắc Ổ vẫn chưa đến đã khiến Trương Hằng hơi bất ngờ, hơn nữa tiếng nổ vừa rồi cũng rất lớn, ước chừng sẽ thu hút cảnh sát đến, hắn không muốn mạo hiểm nữa, đỡ chiếc Dodge Tomahawk bị lật ở đằng xa lên, ngồi lên.

40 giây sau, Trương Hằng lái xe máy ra khỏi bãi đỗ xe, cảm nhận được cảm giác phấn khích khi gió thổi, hắn đều cố gắng chọn những tuyến đường ít camera giám sát để đi, khiến Số Không khó có thể xác định vị trí của hắn thông qua camera.

Hệ thống ctos hiện tại được đưa vào sử dụng vội vàng, vẫn còn là sản phẩm bán thành phẩm, chủ yếu có thể điều động các camera của bộ phận giao thông, Trương Hằng đã khéo léo tận dụng các trung tâm thương mại, ga tàu điện ngầm xung quanh, đổi phương tiện giao thông vài lần, dễ dàng thoát khỏi sự giám sát, sau đó gặp lại mọi người của 01 trên một chiếc thuyền dọn rác trên sông Garonne.

“Chúng ta đã trốn thoát khỏi sự giám sát của Số Không, trên sông không có camera, vì vậy hiện tại có thể xác nhận là an toàn.” Little Boy nói xong thì dừng lại, nhìn về phía Trương Hằng: “Chuyện gì đã xảy ra ở bãi đỗ xe đó, tôi nghe thấy tiếng nổ, anh không sao chứ?”

Trương Hằng đã thay hai bộ quần áo trong quá trình chạy trốn nhưng trên tóc hắn vẫn còn một số bụi bẩn chưa phủi sạch, nghe vậy hắn nói: “Gặp phải một đối thủ hơi phiền phức, thực ra cũng không quá phiền phức… chủ yếu là lo lắng nếu bị cuốn vào thì lại bị người của Hắc Ổ chặn lại, vì vậy đành phải gây ra một chút động tĩnh nhỏ để thoát thân.”

“Đó không phải là một động tĩnh nhỏ… Bây giờ các phóng viên tin tức đều đã đến đó, có tới mấy kênh đang phát tin tức này, còn có người nghi ngờ có phải đã xảy ra một vụ tấn công khủng bố không.” Waldo nói trước máy tính.

Trương Hằng nhận lấy chiếc khăn mà Little Boy đưa tới, lau mặt và tóc: “Để Hắc Ổ lo lắng chuyện này đi, bọn họ hẳn sẽ nghĩ cách giải quyết, dù sao thì tiếp theo bọn họ còn muốn giết Edward, hẳn cũng không muốn làm lớn chuyện.”

“Chúng ta nên nhanh chóng chuyển Edward đến một nơi an toàn.” Người đàn ông tóc đuôi ngựa nói.

“Cảm ơn mọi người nhưng tôi vẫn chưa thể rời đi.” Edward lúc này mới lên tiếng: “Tôi phải hoàn thành lời hứa của mình, nói cho mọi người biết những việc làm của Hắc Ổ.”

“Nhưng bây giờ những kẻ đó rõ ràng đã trở nên ngày càng điên cuồng, bọn chúng sẽ không từ mọi thủ đoạn để giết anh trước khi anh lên tiếng.” Philip lo lắng nói.

“Hoặc anh có thể đưa những tài liệu đó cho một trong số chúng tôi… chúng tôi sẽ công bố thay anh.” Người đàn ông tóc đuôi ngựa cũng nói.

“Không được, tôi đã mất rất lâu mới tìm được ba người mà tôi cho là đáng tin cậy, chính trực và vô tư, tôi đã mất rất nhiều thời gian mạo hiểm để giao tiếp với họ, xây dựng mối liên hệ, để họ bắt đầu tin tưởng tôi, tôi không thể dừng lại giữa chừng, ba người họ đại diện cho phương tiện truyền thông giấy truyền thống, diễn đàn mạng mới nổi và phim tài liệu, tôi cần phải đối mặt trực tiếp để nói cho họ biết sự thật, chuyện này phải là tôi, chỉ có thể là tôi, vì chỉ có như vậy mới mang lại độ tin cậy cao nhất, thế lực của Hắc Ổ rất lớn nhưng bọn chúng không thể cắt đứt cả ba kênh này, chỉ cần ba bên cùng nhau ra tay, Hắc Ổ chắc chắn sẽ sụp đổ.” Edward nói.

“Khi nào?” Trương Hằng hỏi.

“Nhóm của họ sẽ cùng nhau đến Toulouse sau hai ngày nữa.”

“Hắc Ổ đã xâm nhập vào hộp thư của ngươi, vì vậy rất có thể bọn chúng cũng đã biết về cuộc gặp mặt này.”

“Không, ta sử dụng thư điện tử được mã hóa và sau mỗi lần xem xong đều xóa sạch, cho dù bọn chúng có giải mã được hộp thư cũ của ta thì cũng không biết ta đang liên lạc với ai.”

“Mặc dù vậy thì vẫn quá nguy hiểm.” Người đàn ông tóc đuôi ngựa lắc đầu: “Cần bao lâu để hoàn thành cuộc phỏng vấn?”

“Ta có rất nhiều thứ trong tay, đặc biệt là đối với những người ngoài lĩnh vực của chúng ta, ta phải mất chút thời gian mới có thể giải thích rõ ràng cho họ, vì vậy ước tính sơ bộ thì cần khoảng ba ngày, nhanh thì hai ngày rưỡi.”

“Ngươi có biết rằng thời gian dài như vậy đủ để Hắc Ổ giết ngươi một trăm lần không?” Waldo hỏi.

“Đúng vậy, vì vậy ta có thể cần một số sự giúp đỡ.” Edward nhìn mọi người: “Ta rất cảm kích vì những gì các ngươi đã làm cho ta, thực sự, ta đã quen biết các ngươi từ lâu rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội gặp mặt, ta hy vọng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau có thể có một dịp tốt hơn nhưng sự việc đã đến nước này thì ta chỉ có thể chấp nhận nó, có lẽ sau khi mọi chuyện hoàn toàn kết thúc, chúng ta có thể gặp lại nhau ở quán cà phê để làm quen lại với nhau nhưng bây giờ, chúng ta phải hoàn thành những việc còn dang dở.”

Khi anh chàng cà phê đến nơi, bên ngoài bãi đậu xe đã bị các phóng viên báo chí kéo đến vây kín như nước.

“Tránh ra, tránh ra, để gia quyến nạn nhân vào trước.” Anh chàng cà phê vừa nói vừa giơ dây cảnh giới lên.

Lúc này, một nữ cảnh sát tóc vàng đang duy trì trật tự ở bên cạnh đi tới chặn anh ta lại.

“Xin lỗi, không được vào đây.”

“Thực ra tôi rất không muốn làm những chuyện như thế này, vì trước đây xem tiểu thuyết và phim ảnh tôi rất khinh thường những người như vậy nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng, thỉnh thoảng làm như vậy một lần vẫn rất sảng khoái.” Anh chàng cà phê khẽ ho một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói: “Cục trưởng của cô là ai, bảo ông ta ra gặp tôi.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box