[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 45 : Bệ Xí Thông Minh (c441-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Bệ Xí Thông Minh
“Cậu nghiêm túc sao? Chắc chắn phải mang theo thứ đó sao?” Phạm Mỹ Nam hỏi người đàn ông hói đầu đang kẹp vòng bệ xí dưới nách.
Người đàn ông hói đầu gãi cằm: “Ừ, tôi đã nói rồi mà, lần này gặp lại Nhà Khoa Học Độc Ác chắc chắn phải trả lại cho hắn cái bệ xí thông minh mà hắn tặng tôi, đây là lời hứa của đàn ông, chắc chắn phải thực hiện.”
“Nhưng vấn đề là ông đã thấy có khách du lịch nào mang theo bệ xí đi tham quan Tiểu Man Yêu chưa?”
“Ờ… tôi có thể giả vờ thành nhân viên đến thay bệ xí cho nhà vệ sinh công cộng bên trong.”
“Tôi không nghĩ là được đâu.”
“Hoặc chúng ta có thể ngụy trang một chút, biến thứ này thành ván lướt sóng, mặc dù vẫn hơi kỳ lạ nhưng ít nhất trông cũng đỡ hơn nhiều.” Trương Hằng nói. …
Người đàn ông hói đầu mặc vest chỉnh tề, kẹp một tấm ván lướt sóng dưới cánh tay trông vẫn có phần nổi bật, đặc biệt là khi họa tiết ở mặt sau tấm ván lướt sóng của ông ta là một cái nắp bồn cầu thì càng nhận được nhiều ánh mắt kinh ngạc hơn.
Sáu người vì lo đánh rắn động cỏ nên tạm thời không chọn lên tháp ngay mà tìm một quán cà phê gần đó ngồi xuống trước, chờ máy gia tốc hạt lượng tử được khởi động.
“Được rồi, từ bây giờ, mỗi hành động cử chỉ của chúng ta đều phải cẩn thận, vì xung quanh đây có rất nhiều camera giám sát và cả tai mắt của Nhà Khoa Học Độc Ác.” Phạm Mỹ Nam hạ giọng nói: “Phải luôn nhớ rằng chúng ta chỉ là khách du lịch, đừng làm những việc không phù hợp với thân phận của mình… Tôi đang nói đến anh đấy, Kẻ Hủy Diệt.”
Nghe vậy, Kẻ Hủy Diệt luyến tiếc đặt lại cái gạt tàn đã tháo được một nửa, Phạm Mỹ Nam dùng cốc cà phê trong tay che đi phần đã biến mất: “Anh cần kiềm chế ham muốn phá hoại của mình lại, nhiều nhất là một giờ nữa, anh có thể tùy ý phá hoại khắp nơi.”
“Xin lỗi, tôi chỉ hơi phấn khích trước khi hành động thôi.” Kẻ Hủy Diệt lau mồ hôi trên trán.
Phạm Mỹ Nam hơi bất ngờ, vì lần này anh chàng phục vụ và người đàn ông hói đầu, hai kẻ gây chuyện giỏi nhất lại im lặng ngoan ngoãn hơn ai hết, đã lâu như vậy rồi mà không nói câu nào, Phạm Mỹ Nam còn tưởng hai người họ đã thay đổi tính nết, cho đến khi quay đầu lại thì thấy cả hai đều mở to mắt, nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ đội mũ rộng vành ở bàn bên cạnh.
Ánh mắt không hề che giấu của hai người đã đủ để báo cảnh sát rồi, thực tế thì lúc này người phụ nữ đội mũ rộng vành cũng rất ngại ngùng, không, phải nói là có chút ngồi không yên rồi, tay cầm cốc cà phê run run, rõ ràng là trong lòng rất sợ hãi.
“Hai người, tôi hiểu tâm trạng của hai người khi độc thân lâu như vậy nhưng đừng quên nhiệm vụ chính của chúng ta hôm nay là gì và tin tôi đi, với tư cách là con gái, tôi có thể chắc chắn nói với hai người rằng, cứ nhìn chằm chằm vào người khác như vậy thì tuyệt đối không thể theo đuổi được con gái đâu.”
“Tôi không biết.” anh chàng phục vụ gãi đầu: “Tôi chưa từng gặp cô ấy trước đây nhưng cô ấy luôn cho tôi một cảm giác rất quen thuộc, đây có phải là tình yêu sét đánh mà mọi người vẫn nói không?”
“Cho dù có tình yêu sét đánh thật thì cũng phải nói đến trước sau chứ, rõ ràng là tôi nhìn thấy cô ấy trước.” Người đàn ông hói đầu không hài lòng nói: “Là bạn thì lúc này anh nên lặng lẽ rút lui và chúc phúc cho tôi.”
“Không có chuyện đó.” trong vấn đề quan trọng, anh chàng phục vụ cũng không chịu nhường, cứng cổ nói: “Chúng ta nên cạnh tranh công bằng, điều này không liên quan đến thứ tự, có người từng nói rằng trên thế giới này chỉ có hai vạn người có thể khiến bạn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên và hai vạn người này rất có thể bạn sẽ không gặp được một người nào trong cả đời, kí nhiên bây giờ, ở đây, tôi đã gặp được một người có thể khiến tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, vậy thì tôi chắc chắn không thể bỏ lỡ.”
“…”
Phạm Mỹ Nam lấy tay đỡ trán: “Hai người cứ nhìn chằm chằm vào người ta như vậy thì đã sớm bị loại cả rồi, còn gì mà tranh nữa.”
Cô vừa dứt lời, người phụ nữ đội mũ rộng vành kia dường như cũng đã hạ quyết tâm, bắt đầu vội vã thu dọn sách vở và máy tính trên bàn, rõ ràng là đã bị nhìn sợ nên chuẩn bị rời đi, cô ta bế chú mèo tai cụp trên ghế ngồi bỏ vào túi của mình.
Có thể thấy cô ta rất thích mèo, không chỉ mang theo mèo cưng mà trên ví cũng in hình mèo, trên áo cũng là hình mèo hoạt hình.
“Chúc mừng, tình yêu sét đánh của hai người đến đây là kết thúc rồi, chúng ta hãy cùng nâng ly vì cuộc thất tình nhanh nhất thế giới này nào.” Phạm Mỹ Nam giơ cốc lên nhưng cô không ngờ rằng lần này người đầu tiên đứng lên lại là Trương Hằng vẫn luôn im lặng, hắn trực tiếp đi từ chỗ ngồi qua, hành động này cũng khiến anh chàng phục vụ và người đàn ông hói đầu như lâm đại địch, oán trách lẫn nhau: “Xong rồi, xong rồi, tại anh cả đấy, giờ để người khác giành mất trước rồi.”
Thấy Trương Hằng đi về phía mình, người phụ nữ đội mũ rộng vành kia rõ ràng càng thêm căng thẳng, cô ta suýt nữa thì bỏ chạy nhưng sau đó Trương Hằng không biết đã nói gì, cô ta lại đứng yên tại chỗ, vẻ mặt có chút nửa tin nửa ngờ, sau đó hai người bắt đầu trò chuyện.
Người đàn ông hói đầu kinh ngạc nói: “Trời ơi, lợi hại quá rồi, người được chọn ngoài việc thức tỉnh còn có cả kỹ năng tán gái nữa sao? Điều này khiến tôi hơi ghen tị rồi đấy.”
Nhưng không lâu sau, Trương Hằng lại dẫn người phụ nữ đội mũ rộng vành kia quay trở lại.
“Hắn ta định trước mặt những kẻ thất bại như chúng ta mà tuyên cha mối quan hệ của hai người họ sao? Đáng ghét, tôi đã rất buồn rồi, có cần phải làm đến mức này không.” Anh chàng phục vụ cũng đau buồn nói.
Chương 442: Chiến Dịch Ngầm
Kết quả là nghe Trương Hằng nói: “Tôi xin giới thiệu với mọi người, đây là Kiến Tạo Đại Sư, cô Mèo, cô Mèo, đây là Sứ Giả, Sát Thủ Ác Quỷ, Kho Vũ Khí Di Động, Kẻ Hủy Diệt và Phạm Mỹ Nam, người được chọn giống như tôi.”
Cô Mèo đưa tay ra bắt tay từng người.
“Khoan đã, cô là cô Mèo?” Anh chàng phục vụ kinh ngạc: “Nhưng cô nói vậy thì đúng là có hơi giống thật, xem ra cô cũng giống như chúng tôi, đã ngụy trang, khó trách trước đó tôi lại có cảm giác quen thuộc, vậy thì không phải là tình yêu sét đánh rồi.”
Người đàn ông hói đầu cũng rất thất vọng: “Tôi còn tưởng đã gặp được hai vạn người của mình.”
Sau khi cô Mèo ngồi xuống, cô đã giải thích lý do tại sao cô muốn bỏ chạy lúc nãy, lúc đầu cô tưởng Trương Hằng và những người khác là thuộc hạ của Nhà Khoa Học Độc Ác, lớp ngụy trang của cô đã bị kẻ địch nhìn thấu.
“Vậy là cô cũng đến để ngăn Nhà Khoa Học Độc Ác hủy diệt thế giới sao?” Anh chàng phục vụ hỏi: “Xem ra trước đó cô đã nhận được thông tin do Ong Thư chuyển đến.”
“Ong Thư, Ong Thư nào?” Cô Mèo có vẻ hơi bối rối: “Tôi đúng là có thấy một đàn ong bay đến trước mặt mình, sau đó tôi sợ quá ngất đi, ừm, thực ra tôi biết được kế hoạch hủy diệt thế giới của Nhà Khoa Học Độc Ác từ những chú mèo, quá trình giải thích hơi phức tạp, tóm lại là mèo nhà tôi nghe được từ bạn gái của mèo nhà hàng xóm, rồi bạn gái của mèo nhà hàng xóm lại nghe được từ mèo của Nhà Khoa Học Độc Ác khi hắn ta đang khoe khoang với bạn gái của mình về việc chủ nhân của hắn ta độc ác như thế nào, hôm nay sẽ mở đường hầm thời không, thu hút quái vật đến, vì vậy tôi mới đến đây tìm cách ngăn cản hắn ta.”
“Tuyệt quá, mục đích của chúng tôi cũng giống cô, cảm giác gặp được người cùng chí hướng thật tốt, cô có thể tham gia đội chơi đón năm mới của chúng tôi, cùng chúng tôi chống lại Nhà Khoa Học Độc Ác, lấy Vô Hạn Tích Mộc từ máy gia tốc hạt lượng tử, cứu lấy thành phố!” Người đàn ông hói đầu đưa ra lời mời.
Cô Mèo nghe vậy thì sửng sốt: “Đón năm mới, đón năm mới gì chứ, chẳng phải còn năm tháng nữa mới đến Tết sao, còn cách Tết Dương lịch cũng còn ba tháng nữa mà?”
“…”
Người đàn ông hói đầu nhìn Trương Hằng với ánh mắt như kiểu: “Thấy chưa, tôi đã biết ngay mà.”
“Đừng để ý đến những chi tiết đó, tóm lại, chúng tôi rất hoan nghênh cô tham gia.” Trương Hằng nói: “Có thêm người thì cũng có thể tăng thêm phần thắng cho lần hành động này.”…
5 giờ 17 phút, trên bầu trời Tiểu Man Yêu xuất hiện một cột sáng, chiếu thẳng lên vòm trời.
Cuối cột sáng xuất hiện một cơn lốc xoáy không khí khổng lồ, toàn bộ cảnh tượng có thể tự tưởng tượng đến cảnh người ngoài hành tinh xâm lược New York trong “Biệt đội siêu anh hùng.”
Du khách và người đi đường gần đó đều lần lượt lấy điện thoại ra chụp ảnh lưu niệm cùng cơ hội ngàn năm có một này.
“Phạm Mỹ Nam nói: “Được rồi, máy gia tốc lượng tử đã mở, đến giờ hành động của chúng ta rồi.” “Hãy nhớ kế hoạch của chúng ta, hãy giữ kín, trước tiên hãy đi thang máy lên đài quan sát Bạch Vân Tinh Không với tư cách là khách du lịch, sau đó từ đó đến bệ quan sát chụp ảnh 488, ồ đúng rồi, điều quan trọng nhất là phải nhớ rằng chúng ta chỉ có bảy mươi phút cho hành động lần này.”
Nói xong, cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi trước, sáu người còn lại cũng theo sau, Vua phá hoại bóp chặt chiếc kìm của mình, vẻ mặt như đang muốn xắn tay áo lên, còn người đàn ông hói đầu thì đeo kính râm, chỉnh lại cà vạt.
Tuy nhiên, vẻ đẹp trai trên khuôn mặt ông ta không kéo dài được bao lâu, vừa bước ra khỏi quán cà phê chưa được hai bước, sắc mặt ông ta đột nhiên thay đổi: “Không ổn, tôi để quên vòng bệ xí ở chỗ ngồi rồi.”
“…”
Hai phút sau, người đàn ông hói đầu kẹp theo ván lướt sóng bước ra khỏi quán cà phê, tự tin nói: “Được rồi, chúng ta cùng nhau hành động, đi ngăn chặn cái ác nào!”
Kết quả là vừa dứt lời, hắn thấy cửa chính của Tiểu Man Yêu đột nhiên phát ra một tiếng nổ.
Một đội người mặc đồ đen canh giữ cửa bị nổ tung bay ra ngoài, đồng thời một người đeo mặt nạ cưỡi xe máy cầm hộp bánh ngọt phóng trên quảng trường, ném những chiếc bánh ngọt trong tay vào những người máy mặc đồ đen xung quanh, những người mặc đồ đen sau khi nhận được bánh ngọt đều muốn ném đi ngay nhưng mùi thơm ngào ngạt lại khiến họ do dự, có người do dự cắn một miếng, ngay sau đó trên mặt lập tức hiện lên vẻ thích thú đắm chìm, giống như một thiếu niên nghiện mạng ném vũ khí trong tay xuống đất, bắt đầu nhảy múa tại chỗ.
“Phạm Mỹ Nam cau mày nói: “Ờ… Tôi chỉ đi có hai phút thôi mà, các người đã quyết định thay đổi kế hoạch hành động rồi sao?”
“Không liên quan đến chúng tôi, đó không phải người của chúng tôi.”
Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một cây gậy tri thức cao khoảng 5 mét, dài 15 mét, không biết đã được phóng to bao nhiêu lần từ trên trời rơi xuống, đè lên chiếc xe tuần tra, những người mặc đồ đen bên trong thấy vậy đều hoảng hốt bỏ chạy tán loạn.
Tuy nhiên, đồng thời tiếng còi báo động cũng vang lên, hệ thống phòng thủ do Nhà Khoa Học Độc Ác tạo ra bắt đầu hoạt động, ngày càng có nhiều người máy mặc đồ đen đang kéo đến từ khắp mọi hướng.
Rất nhanh, những chiếc bánh ngọt trong tay người đeo mặt nạ đều đã ném hết, mặc dù hắn vẫn đang cố gắng chế tạo những chiếc bánh ngọt mới nhưng tốc độ của hắn rõ ràng không theo kịp số lượng kẻ địch tăng lên.
Đúng lúc này, bên tai hắn vang lên tiếng ngựa hí.
“Cố lên, anh bạn đẹp trai.” Một giọng nói trầm ấm đầy nam tính vang lên, mọi người theo hướng phát ra âm thanh nhìn lại, thấy một ông lão đẹp trai đội mũ cao bồi, mặc áo sơ mi, áo gi lê, đi ủng cao bồi, trên cổ còn quàng khăn xanh lá cây đang cưỡi một chú ngựa nhỏ màu đỏ tía phi nước đại từ đường Duyên Giang Tây tới.
Chương 443: Ánh Sáng Cuối Đường Hầm
Một tay ông ta rút khẩu súng lục bên hông, xoay một vòng thật ngầu, sau đó bóp cò bắn vào những người máy mặc đồ đen.
Những viên đạn phun ra từ nòng súng, những người máy mặc đồ đen lập tức như lâm đại địch, tưởng rằng mình sắp hoàn thành sứ mệnh của một diễn viên quần chúng, kết cục là lĩnh cơm hộp nhưng sau một loạt bắn liên hồi của ông lão đẹp trai, không một ai trúng đạn.
Những người máy mặc đồ đen nhìn trái nhìn phải, trên mặt lộ ra vẻ nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó một sợi dây thừng từ trên trời rơi xuống trói chặt tất cả bọn chúng lại với nhau.
“Quá ngây thơ rồi, các con ạ, đạn chỉ là mồi nhử, phương tiện tấn công thực sự của cao bồi tất nhiên là dây thừng rồi!” Ông lão đẹp trai vừa nói vừa lắc cổ tay bên kia, hét lớn một tiếng “Ô hô”, những người mặc đồ đen bị dây thừng trói chặt lại không thể cử động.
“Ồ, là Vua bánh ngọt, Em bé kẹo ngọt và Cha già cao bồi! Tuyệt quá, tôi còn tưởng họ sẽ không đến!” Anh chàng phục vụ hét lên đầy phấn khích.
“Khụ khụ… Không biết anh có để ý là tôi đang bịt mặt không, mà người ta chọn bịt mặt trong trường hợp bình thường đều có nghĩa là không muốn người khác biết danh tính thật của mình, thôi kệ đi.” Vua bánh ngọt khẽ ho hai tiếng, tháo mũ trùm đầu ra: “Đúng vậy, chúng tôi đến rồi.”
Ngay lúc mọi người đang nói chuyện thì có hai bệ phóng tên lửa tự động đang âm thầm ngắm bắn họ, tuy nhiên khi người mặc đồ đen phụ trách chỉ huy tác chiến ra lệnh phóng thì bệ phóng tên lửa đột nhiên không nhận được bất kỳ lệnh điện tử nào.
Đồng thời, trong các thiết bị liên lạc của mọi người vang lên một giọng nói sảng khoái: “Xin lỗi vì đã làm phiền, tôi là Người tên lửa, khi anh nghe đoạn này thì tôi đang ở ngoài không gian, tôi và tàu vũ trụ của mình đã chiếm giữ tất cả các vệ tinh, tôi rất tiếc phải thông báo với tất cả người dùng rằng tất cả các vũ khí dẫn đường bằng vệ tinh của anh đều không thể sử dụng được nữa.”
“Tuyệt, Người tên lửa cũng đến rồi! Tôi biết mà, mọi người sẽ không bỏ mặc thành phố!” Thấy từng khuôn mặt quen thuộc xuất hiện, vẻ mặt của anh chàng phục vụ ngày càng phấn khích: “Ngoài Vua biển bị ông chủ giữ lại viết mã thì tất cả mọi người đều đến rồi! Cảm giác được gặp lại những người bạn cũ thật tuyệt!”
“Khi anh nói bạn cũ có tính cả tôi không?” Một giọng nói trầm khàn vang lên.
Tuy nhiên, khi mọi người quay đầu về hướng phát ra âm thanh thì chỉ thấy một loạt tàn ảnh ở đó.
“Ninja bóng tối? Khoan đã, sao mọi chuyện lại bắt đầu theo hướng kinh dị thế này…” Người đàn ông hói đầu nói: “Tôi nhớ là cậu đã bị Nhà Khoa Học Độc Ác giết một cách tàn nhẫn mà, cái mông của cậu vẫn còn treo trên tường rạp chiếu phim Vạn Đạt cơ mà, mỗi lần nhìn thấy nó, lòng tôi lại thấy buồn vô cùng.”
“Đúng vậy nên lần này tôi trở về là để lấy lại cái mông của mình.” Giọng nói của Ninja bóng tối vang vọng: “Đã đến lúc để công lý được thực thi, để cái ác phải trả giá rồi!”
“Ờ, một tuyên cha rất cảm động nhưng hình như cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi trước của tôi là tại sao cậu vẫn còn sống.” Người đàn ông hói đầu gãi đầu, sau đó quay sang nhìn Phạm Mỹ Nam: “Bây giờ chúng ta phải làm sao, tiếp tục thực hiện kế hoạch trước đó sao?”
Phạm Mỹ Nam giơ khẩu súng lục trong tay lên, trợn mắt: “Thực hiện kế hoạch quái gì nữa, xông lên thôi!”
“Tôi thích phương án mới này.” Người đàn ông hói đầu tháo kính râm trên sống mũi xuống, trong tay ông ta nhanh chóng lắp ráp thành một quả lựu đạn chớp sáng, ném vào sảnh tầng một của Tiểu Man Yêu, hét lớn: “Fire in the hole!” Sau đó kẹp vòng bệ xí xông lên trước.
Lúc này, Trương Hằng cũng đã hoàn thành tác phẩm của mình, một bộ giáp Người Sắt màu đỏ xuất hiện bên cạnh hắn. …
“Phải thừa nhận rằng, bây giờ tôi bắt đầu cảm thấy tâm lý của mình có chút mất cân bằng.” Phạm Mỹ Nam nhìn bộ áo giáp Người Sắt cực ngầu của Trương Hằng, rồi lại nhìn khẩu súng lục hộp đơn giản trên tay mình.
Trương Hằng ném chiếc vòng tay điều khiển áo giáp trong tay cho Phạm Mỹ Nam: “Thứ này là chuẩn bị cho cậu.”
“Ha, nếu trực tiếp lấy đi thì tôi vẫn sẽ hơi ngại.” Phạm Mỹ Nam nhận lấy chiếc vòng tay, tuy nói vậy nhưng cô đã đeo ngay chiếc vòng tay vào cổ tay, vui mừng nói: “Vậy còn cậu, cậu thì sao?”
“Tôi không cần thứ này, trong thế giới này, đôi tay của tôi chính là vũ khí mạnh nhất.” Trương Hằng nói: “Ngược lại, áo giáp sẽ hạn chế sự phát huy của tôi, khiến tôi không thể kịp thời lắp ráp những thứ mình cần.” Trương Hằng nói xong, trực tiếp tháo rời chiếc đèn đường bên cạnh thành từng bộ phận, năm giây sau, trong tay hắn đã có thêm một thanh kiếm ánh sáng.
“Được rồi, lòng đố kỵ của tôi lại trỗi dậy rồi.” Phạm Mỹ Nam chua chát nói, đồng thời mở vòng tay, để áo giáp bao bọc lấy cơ thể mình: “Ừm, cảm giác cũng không tệ, tôi đã muốn thử cảm giác trở thành Người Sắt từ rất lâu rồi, tôi sẽ nhận món quà năm mới của cậu.” Nói xong, cô dừng lại một chút, rồi lại nghiêm mặt nói: “Đã đến lúc chúng ta cùng nhau chiến đấu vì chính nghĩa rồi! Lên nào, Sư phụ Yoda!”
“Đừng có đặt tên linh tinh cho tôi.” Trương Hằng dùng kiếm ánh sáng phản xạ lại vài viên đạn bắn tới từ phía đối diện, tiêu diệt hai người máy sinh học mặc đồ đen gần họ nhất: ” Kho Vũ Khí Di Động bọn họ đã vào rồi, chúng ta cũng phải cố gắng lên.”
“Nhận được.” Phạm Mỹ Nam điều khiển áo giáp phóng ra 24 quả tên lửa siêu nhỏ, những quả tên lửa đó rơi trúng chính xác vào giữa những người mặc đồ đen, không chỉ gây sát thương diện rộng mà khói thuốc nổ tỏa ra còn trở thành lớp che chắn tốt nhất cho hai người.
Nhưng vừa đến trước cửa chính, họ đã thấy người đàn ông hói đầu vốn xông vào nhanh nhất lại từ bên trong lùi ra với tốc độ nhanh hơn bất kỳ ai.
Chương 444: Cánh Cửa Định Mệnh
Trương Hằng nhướng mày.
“Bên trong có một Optimus Prime.”
“Ơ… đây là phép so sánh gì vậy?” Phạm Mỹ Nam hỏi.
“Không phải, thực sự là Optimus Prime! Còn có cả Megatron nữa, tôi hoàn toàn không biết hai người đó làm thế nào mà lại ở cùng nhau.” Anh chàng phục vụ cũng nhanh chóng chạy ra khỏi đó, đồng thời không quên gọi những người đưa tin phía sau cùng nhau chạy trốn.
Phạm Mỹ Nam thò đầu vào, quả nhiên thấy hai người máy đang chiến đấu với ông già cao bồi và những người khác đến trời đất tối tăm, tuy nhiên, dù là đạn hay dây thừng thì cũng không gây nhiều sát thương cho Optimus Prime và Megatron, càng không cần phải nói đến đồ ngọt của ông vua đồ ngọt, viên kẹo cứng hình quả cây khổng lồ mà Bé Đường vừa tạo ra cũng bị Megatron đấm một phát thành vụn đường.
Tuy nhiên, không ai để ý thấy, ở một bên, Vua phá hoại khi nhìn thấy hai cỗ máy khổng lồ trước mặt, trong mắt lại hiện lên một tia kinh ngạc, cơ thể hắn run rẩy không tự chủ, không phải vì sợ hãi, mà giống như một lữ khách đã đi bộ trong sa mạc ba ngày ba đêm, đột nhiên nhìn thấy một ốc đảo.
“Thật hay giả vậy, ngay ở cửa ải đầu tiên chúng ta đã phải đụng độ với Biến hình kim cương sao?! Hơn nữa còn là hai boss chính diện và phản diện.” Phạm Mỹ Nam thở dài, mở khẩu pháo xung điện trên cánh tay.
Kết quả là ngay lúc này, một giọng nói vang lên bên tai cô: “Tôi… bây giờ tôi có thể phá đồ được chưa?” Vua phá hoại đầy mong đợi.
“Tất nhiên, cậu có thể phá hai thứ này không?”
“Không, cậu nên hỏi là… tôi cần bao nhiêu thời gian để phá hai thứ này.” Vua phá hoại hoạt động cổ tay, phấn khích nói.
Ngay sau đó, Bé Đường vốn đang liên tục lùi bước đã bị Megatron ép trở lại cửa ra vào nhưng ngay sau đó Megatron đột nhiên cảm thấy một cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ, tuy nhiên nó còn chưa kịp tạo tư thế phòng thủ thì đã phát hiện một cánh tay của mình biến mất, sau đó mất tích là chân, eo và cơ ngực…
Lúc này, Vua phá hoại như thể đã trở lại căn bếp của mình, tay cầm dao chặt, tùy ý vung vẩy trên thớt, theo từng nhát dao, một miếng thịt bò nguyên khối đã được chia thành những miếng nhỏ khác nhau, nửa phút trôi qua, Megatron vốn uy phong lẫm liệt giờ chỉ còn lại một cái đầu.
Vua phá hoại đang định tiếp tục nhưng ngay sau đó một thanh kiếm samurai đã chặn trước mặt hắn, sau đó hắn nhìn thấy một sinh vật màu xanh lá cây buộc dải băng đỏ trên đầu không biết từ lúc nào đột nhiên đứng trước mặt hắn.
“Ninja rùa phiên bản máy móc? Còn là Raphael nữa, vậy Michelangelo và Einstein cũng có ở đây không.” Phạm Mỹ Nam mở to mắt: “Quá hỗn loạn rồi.”
“Đây chính là điều đáng sợ của , những tạo vật máy móc của hắn mạnh hơn nhau, trên thực tế, chỉ cần hắn muốn tạo ra thì không có gì là không tạo ra được.” Người đàn ông hói đầu nghiêm mặt nói.
Mà lúc này Vua phá hoại cũng gặp rắc rối, Raphael không lợi hại bằng Megatron nhưng sự linh hoạt và nhanh nhẹn của nó thì Megatron hoàn toàn không thể so sánh được, khả năng phá hoại của Vua phá hoại tuy mạnh nhưng phải tiếp xúc mới có hiệu lực, bây giờ Raphael chạy loạn khắp nơi, leo tường chạy nhảy, thỉnh thoảng còn phát động tấn công từ trên trần nhà, Vua phá hoại thậm chí còn không tìm thấy bóng dáng của đối phương ở đâu, muốn phá cũng không phá được, ngược lại còn gặp phải một loạt nguy hiểm.
May mắn thay, Ninja ẩn hiện đã kịp thời đến, khẽ hừ một tiếng: “Ninja thì nên để ninja chuyên nghiệp đối phó!”
Lúc này, ở phía bên kia, ông già cao bồi cũng lên tiếng: “Bên này cứ để chúng tôi xử lý, các người nhanh chóng lên ngăn chặn , đừng lo lắng, chúng tôi sẽ kiểm soát phòng phân phối điện và chặn những kẻ địch khác.”
“Ơ… ý của các người là các người định ở lại dưới này vui vẻ đánh lính quèn để cày kinh nghiệm, rồi để chúng tôi lên tiến hành trận chiến boss gian khổ sao?” Người đàn ông hói đầu hỏi.
“Đúng vậy, dịch ra thì đại khái là như vậy, các người còn vấn đề gì không?” Ông vua đồ ngọt hỏi.
“Không, các người có thể đến là tôi đã rất vui rồi, chúng ta cùng nhau giải quyết cuộc khủng hoảng thành phố hiện tại nào!” Người đàn ông hói đầu nắm tay nói.
“Tôi và cô mèo nhỏ của tôi sẽ cầu nguyện cho các bạn!” Mèo nữ cũng giơ tay làm dấu chữ V.
Sáu người trong đội chơi đón năm mới kiên quyết bước vào thang máy giữa những lời động viên cổ vũ.
Khi cửa thang máy đóng lại, Phạm Mỹ Nam giơ khẩu pháo cầm tay của mình lên: “Các người có phiền không nếu sau khi xong việc chính, tôi sẽ xử lý luôn những tên ở dưới kia?”
“Tính cả tôi nữa nhé.” Trương Hằng nói.
Tuy nhiên, hắn cũng có thể đoán được phần nào sự không đáng tin của đám người kia, chưa nói đến phong cách không đứng đắn của thế giới Lego, chỉ riêng về độ khó của Phó bản cũng không thể đột nhiên tăng thêm nhiều người trợ giúp cho họ như vậy, trên thực tế, việc đám người của ông già cao bồi có thể đứng ra trong lúc hỗn chiến, giúp họ thuận lợi vào thang máy đã được coi là ngoài ý muốn rồi, cuộc chiến sau đó rõ ràng vẫn cần họ tự giải quyết.
“Hy vọng khi mở cửa ra, chào đón chúng ta sẽ là chiến hạm phiên bản máy móc, như vậy ít nhất thì tâm trạng của tôi khi chiến đấu sẽ tốt hơn một chút.” Anh chàng phục vụ nói. …
Thang máy tham quan liên tục đi lên, càng lúc càng xa mặt đất, đồng thời bên tai Trương Hằng vang lên một giọng nữ, hẳn là hệ thống thuyết minh tự động được cài đặt trong thang máy, chỉ cần thang máy đi lên là sẽ tự động khởi động nhưng rất nhanh sau đó giọng nói đó đã biến mất, thay vào đó là một giọng nam xa lạ khác.
“Rất tiếc, các người đã đưa ra một lựa chọn sai lầm.”
“Ồ, Nhà Khoa Học Độc Ác, cuối cùng thì anh cũng không ngồi yên lộ diện rồi, sao thế, sợ chúng tôi lên đó đá vào mông anh à? Đừng lo, chúng tôi sẽ sớm đến thôi.” Người đàn ông hói đầu nói.
Chương 445: Lột Xác Hoàn Toàn
“Các người tưởng rằng vẫn có thể ngăn cản tôi như ba năm trước sao, sau thất bại lần trước, ba năm qua tôi không ngừng tìm kiếm phương pháp để trở nên mạnh hơn, bây giờ tôi đã lột xác hoàn toàn so với trước đây rồi, còn nhìn các người, tôi thấy các người thể hiện bên ngoài…”
“Ha ha ha, thế nào, anh có bị dọa tè ra quần không?”
“Nói thế nào nhỉ, thật sự khiến tôi quá thất vọng, những năm qua các người dường như vẫn giậm chân tại chỗ, thậm chí còn thụt lùi so với ba năm trước, không có sự lãnh đạo của tôi, các người dường như hoàn toàn mất phương hướng.”
“Chậc chậc chậc, nếu là tôi thì sẽ không tự cho mình là đúng như vậy đâu, anh tự tưởng tượng mình quan trọng quá rồi, ba năm không có anh tôi vẫn sống rất tốt, ngày nào cũng tràn đầy sức sống, thậm chí chứng tiểu tiện nhiều lần, tiểu gấp, tiểu không hết cũng tự khỏi.”
“Khụ khụ, cái kia…” Anh phục vụ bàn bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: “Nếu anh muốn nói chuyện với anh ta thì trước tiên phải nhấn nút gọi trên thang máy.”
“…”
“Nhìn vào tình bạn cũ trước đây, tôi khuyên các người lần cuối, bây giờ quay đầu trở về đi, nếu các người cố chấp, vậy thì tôi cũng sẽ không khách sáo nữa, tôi hiểu các người quá rõ rồi, các người không thể là đối thủ của tôi.” Câu nói cuối cùng của Nhà Khoa Học Độc Ác lộ ra một tia lạnh lẽo.
“Hừ, nói thì dễ, thang máy này đi thẳng đến sảnh ngắm cảnh Bạch Vân Tinh Không, cho dù chúng tôi có hối hận thì cũng không thể quay đầu giữa chừng được, đúng không?” Lần này người đàn ông hói đầu đã nhấn nút gọi nhưng có vẻ như người bên kia đã cúp máy.
“… Tôi ghét nhất là đối phương cúp điện thoại khi tôi chưa nói hết.” Người đàn ông hói đầu không hài lòng nói.
“Đừng quan tâm đến điện thoại nữa, chúng ta sắp đến nơi rồi, vẫn nên chuẩn bị chiến đấu trước đi.” Phạm Mỹ Nam liếc nhìn độ cao trên màn hình tinh thể lỏng của thang máy, chỉ còn chưa đến sáu mươi mét nữa là đến tầng 107, tức là thang máy sẽ đến nơi sau 10 giây nữa.
Tất cả mọi người lập tức căng thẳng, Trương Hằng nắm chặt thanh kiếm ánh sáng trong tay, Phạm Mỹ Nam mở hệ thống phóng tên lửa trên vai của bộ chiến phục, người đàn ông hói đầu cũng giơ khẩu AK của mình lên, còn anh phục vụ bàn thì chế tạo cho mình và người đưa tin mỗi người một bộ áo chống đạn.
Nhưng khi cửa thang máy mở ra, cảnh tượng bên ngoài khiến những người như lâm đại địch phải sửng sốt.
Bởi vì ở đó không có một bóng người.
“Chuyện gì thế, vừa đúng giờ ăn tối nên mọi người đi lĩnh cơm hộp hết rồi à?” Người đàn ông hói đầu gãi đầu nói.
Sáu người bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy quán bar không xa cũng trống rỗng, trên đó còn đặt một cốc coca chưa uống hết.
“Có gì đó không ổn, cho dù nơi này không có quân phục kích của Nhà Khoa Học Độc Ác thì tại sao những du khách trước đó cũng biến mất, phải biết rằng cho đến khi khởi động máy va chạm lượng tử, Tiểu Man Yêu vẫn mở cửa đón khách.”
“Vậy nên Nhà Khoa Học Độc Ác đã bắt những du khách đó? Tại sao, tại sao hắn lại làm vậy.” anh phục vụ bàn khó hiểu nói: “Là định dùng những người đó để đe dọa chúng ta sao?”
“Tôi không nghĩ vậy.” Phạm Mỹ Nam chĩa tên lửa siêu nhỏ trên vai về phía một bóng người loạng choạng đi tới không xa, nhìn cách ăn mặc thì hẳn là một trong những du khách lên tháp trước đó, mặc vest chỉnh tề, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền, một tay còn cầm điện thoại, lúc nào cũng không quên công việc.
Nhưng dáng đi của anh ta rất kỳ lạ, hai chân dang rộng 90 độ, đặc biệt là cánh tay còn lại của anh ta, khớp khuỷu tay bị vặn vẹo một cách không bình thường, đồng thời anh ta vẫn luôn cúi đầu.
“Ờ, không biết tại sao mà tôi lại có một linh cảm không lành.” Anh phục vụ bàn nói.
“Chắc không phải cậu cũng nghĩ giống tớ chứ.”
Vừa dứt lời Phạm Mỹ Nam thì người đàn ông Rolex kia từ từ ngẩng đầu lên, ngũ quan vốn có trên khuôn mặt anh ta đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng không có cơ và chỉ còn một nửa chiếc mũi.
“Được rồi, sau Người máy biến hình, Ninja rùa thì có vẻ như chúng ta sắp đón chào ngày tận thế của thây ma rồi, vậy là Nhà Khoa Học Độc Ác đã chế tạo ra cả virus T rồi sao.”
Người đàn ông Rolex hẳn là đã ngửi thấy mùi máu tươi nên bắt đầu tăng tốc độ di chuyển, lúc đầu chỉ là bước những bước chân bát tự buồn cười, dần dần bước chân của anh ta trở nên nhanh hơn, giống như một con báo săn vậy.
“Đây không phải là ngày tận thế của thây ma, mà giống như thây ma trong Thế chiến Z hơn.” Người đàn ông hói đầu bóp cò, một loạt đạn bắn vào người đàn ông Rolex, cơ thể của anh ta run rẩy, dưới tác dụng của đạn mà liên tục lùi về sau nhưng vẫn không ngã xuống.
Cho đến khi Phạm Mỹ Nam dùng tên lửa trên bộ chiến phục bắn bay đầu thứ đó thì mới kết liễu được mạng sống của nó: “Tin tốt là đầu vẫn là điểm yếu của nó, tin xấu là cơ thể của nó chống đòn hơn nhiều so với thây ma bình thường.”
Anh phục vụ bàn lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm: “May mà chỉ có một con, nếu có hàng chục con xông ra thì phiền phức rồi.”
Phạm Mỹ Nam và Trương Hằng nhìn nhau, thở dài nói: “Lần sau khi cậu định cắm cờ thì báo trước cho chúng tớ một tiếng nhé.”
Như thể để chứng minh cho định luật Murphy, khi anh phục vụ bàn vừa dứt lời thì những con thây ma mới cũng đúng hẹn kéo đến và lần này số lượng của chúng vô cùng lớn, chạy, bò, từ mặt đất, từ kính, từ trần nhà lao về phía sáu người.
Không kịp thở, cuộc chiến nổ ra ngay lập tức!
Trương Hằng dùng thanh kiếm ánh sáng trong tay chém ngã hai con thây ma xông lên trước nhưng sau đó nhiều thây ma hơn lao vào hắn, Trương Hằng lùi lại một bước rồi lăn vào sau quầy bar nhưng lũ thây ma không từ bỏ cuộc săn đuổi này vì mục tiêu trước mắt tạm thời biến mất, chúng giống như những con cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, con nào cũng không chịu thua kém mà lao tới, có một con thây ma nữ sinh trung học nhảy thẳng lên quầy bar nhưng thứ chờ đợi nó lại là một chiếc cưa điện đang quay với tốc độ cao.
Chương 446: Kẻ Thù Trong Bóng Tối
Trương Hằng lắp lại thanh kiếm ánh sáng trong tay và chai rượu trên mặt đất, tạo thành một vũ khí mới để đối phó với tình hình trước mắt, hắn vung chiếc cưa điện trong tay nhảy vào giữa đám thây ma, sau một cú xoay ít nhất bốn con thây ma đã mất đầu. …
“Điều này có vẻ hơi khác so với mong muốn được gặp tàu chiến cơ khí của tôi.” Anh chàng phục vụ đã chế tạo một cái xà beng với tốc độ nhanh nhất, cầm trên tay và đập vào một con gấu bông thây ma liên tục ôm chặt lấy chân anh ta.
“Anh còn chờ gì nữa, thả đồ tể ra đi!” Phạm Mỹ Nam hét lên, trên bộ giáp Người Sắt của cô lúc này cũng có tới mấy con thây ma nhưng rõ ràng là những con thây ma đó không thể làm gì được bộ giáp, chúng chỉ có thể cắn vào bên ngoài như đang chơi đàn piano bằng răng, Phạm Mỹ Nam mở pháo chùm ở ngực, trực tiếp thiêu rụi một con thây ma thành tro, cô giải quyết xong mấy con thây ma bên cạnh anh chàng phục vụ bằng khẩu súng lục, dành thời gian cho anh ta chế tạo đồ tể.
Anh chàng phục vụ cũng không phụ lòng mong đợi của cô, đã chế tạo ra một con đồ tể với tốc độ nhanh nhất, ném vũ khí giết người hàng loạt này vào đống thây ma.
“Hãy cảm nhận nỗi kinh hoàng thực sự đến từ địa ngục!”
Ngay khi đồ tể đáp xuống, nó lập tức bị thây ma bao vây, ít nhất sáu con thây ma cắn lấy nó, gặm nhấm phần thịt thối rữa trên người nó, tuy nhiên khi đồ tể mở mắt, tình hình lập tức thay đổi, nó vung dao chặt, những con thây ma đi qua đều bị chém đứt đầu, giống như trước đây khi đối mặt với người máy sinh học mặc đồ đen, đồ tể bắt đầu mở chế độ vô song trong đàn thây ma và giết chóc.
“Làm tốt lắm.” Trương Hằng giải quyết xong con thây ma đuôi ngựa cuối cùng trước mặt, khen ngợi.
“Hahaha, xem ra những con thây ma này cũng chẳng có gì ghê gớm.” Anh chàng phục vụ đắc ý nói nhưng sự đắc ý của anh ta không kéo dài được bao lâu, ở đằng xa, động tác của đồ tể bắt đầu chậm dần lại, như thể mắc chứng mất trí nhớ tuổi già vậy, đồng thời mắt nó bắt đầu ửng đỏ.
“Không ổn rồi, đồ tể của anh có vẻ cũng bị nhiễm vi-rút rồi.” Người đàn ông hói đầu nghiêm túc nói: “Những con thây ma này cũng giống như trong phim, có thể truyền vi-rút qua vết cắn, không trách gì cả một tầng lầu không còn một người sống sót nào, chúng ta cũng phải cẩn thận đừng để bị thây ma cắn.”
“Ờ, so với chuyện này, chẳng lẽ không nên lo lắng trước về cách giải quyết vấn đề bên kia sao?” Anh chàng phục vụ chỉ tay về phía xa, chỉ trong mười giây ngắn ngủi, đồ tể đã hoàn thành quá trình chuyển đổi, gia nhập vào đội quân thây ma, trở thành một thành viên trong số chúng, hơn nữa sau khi thây ma hóa, sức mạnh, phòng thủ và tốc độ của nó đều tăng lên rất nhiều, khó đối phó hơn trước gấp bội.
“Chúng ta đã bị Nhà Khoa Học Độc Ác tính kế rồi, quả nhiên hắn là người hiểu chúng ta nhất, những con thây ma này chính là để dành cho anh, hắn biết rằng trong tình huống này anh sẽ thả đồ tể ra, sau đó những con thây ma đó sẽ lây nhiễm cho đồ tể, biến đồ tể thành vũ khí mạnh nhất của hắn.” Người đàn ông hói đầu nói.
Phạm Mỹ Nam hỏi Vua phá hoại ở bên cạnh: “Cái thứ đó anh có thể phá hủy được không?”
“Có thể thì có thể nhưng phải là tôi và nó đấu tay đôi, những con thây ma bên cạnh quá phiền phức, nếu chúng xông lên cùng lúc thì tôi cũng không có cách nào.” Vua phá hoại nói, trận chiến này cũng khiến anh ta đau đầu, những con thây ma này tuy không nhanh nhẹn như Rùa thần ninja nhưng tốc độ cũng không tệ, đây chính là kiểu mà anh ta ghét nhất.
“Được, vậy tiếp theo chúng ta sẽ lấy việc tạo cơ hội đấu tay đôi cho anh làm mục đích tác chiến, trước tiên hãy tách thứ đó ra khỏi đám thây ma, mặc dù chúng đều rất nhanh nhưng tốc độ vẫn có sự khác biệt, chỉ cần…” Phạm Mỹ Nam nói được một nửa thì đột nhiên dừng lại, vì cô phát hiện những con thây ma này không còn lao lên một cách vô não như trước nữa, mà bắt đầu tập hợp lại bên cạnh con thây ma đồ tể như những người lính, vây chặt lấy nó ở giữa.
“Tệ rồi, kế hoạch của cô còn chưa bắt đầu đã bị người ta nhìn thấu rồi.” người đàn ông hói đầu kinh ngạc: “Bây giờ đến cả thây ma cũng học được cách bày binh cha trận rồi sao? Tôi hơi nhớ Nữ hoàng thực vật rồi, giá như cô ấy ở đây thì tốt biết mấy, cảnh tượng này rất thích hợp để cô ấy thể hiện, đáng tiếc là cô ấy đã chết trong trận chiến lớn ba năm trước.”
“Đúng vậy, cây bắn đậu và cây ăn thịt người mà cô ấy chế tạo là khắc tinh của thây ma, bây giờ tôi mới hiểu tại sao Nhà Khoa Học Độc Ác lại xếp cô ấy vào vị trí thứ hai trong danh sách ám sát.” Anh chàng phục vụ cũng phụ họa.
“Vậy… các anh nói cây bắn đậu là thứ như thế này sao?” Phạm Mỹ Nam chỉ về phía quầy bar.
Ở đó, Trương Hằng đang bận rộn, tinh thần của hắn tập trung chưa từng có, hai tay không ngừng, tháo rời quầy bar và bàn ghế của quán ăn thành từng bộ phận, rồi lại trong thời gian ngắn nhất lắp ráp lại chúng thành đủ loại vũ khí thực vật, bao gồm nhưng không giới hạn ở cây bắn đậu, cây ăn thịt người và mìn khoai tây…
Những vật chế tạo này đều là do Nữ hoàng thực vật dạy hắn trong Phó Bản song song, trong chiến đấu thông thường, hiệu quả mà chúng có thể phát huy là có hạn, sức sát thương kém xa so với đủ loại vũ khí quân dụng hiện đại của người đàn ông hói đầu, tuy nhiên khi đối mặt với thây ma, chúng sẽ trở thành vũ khí gây tử vong nhất.
Trương Hằng hiện đã cải tạo hoàn toàn quán ăn thành sân sau của mình, nhân lúc những con thây ma đang tập hợp bên cạnh đồ tể, hắn cũng điên cuồng mở rộng kho vũ khí thực vật của mình.
Chương 447: Bí Mật Của Thời Gian
Lúc này, những người khác đều đã tự động biến thành những người hóng hớt, đứng bên cạnh há hốc mồm quan sát động tác của Trương Hằng, xem từng khối bộ phận trong tay hắn biến thành những loại vũ khí thực vật kỳ lạ.
Đợi đến khi những con thây ma tập hợp xong, chúng phát hiện ra rằng mình phải đối mặt với một căn cứ thực vật khủng khiếp, mỗi bước đi đều phải hứng chịu vô số đòn tấn công kỳ lạ.
Toàn bộ trận chiến không kéo dài quá lâu đã phân định thắng bại, cuối cùng, ngoài bóng dáng lung lay sắp đổ của đồ tể, những con thây ma khác đều bị bí ngô đè bẹp, hoặc bị đậu bắn vỡ đầu, hoặc bị cây ăn thịt người nuốt chửng…
Đợi đến khi Vua phá hoại cũng xé xác đồ tể, trong đại sảnh không còn bất kỳ con thây ma nào, cũng bình tĩnh trở lại.
“Ha!” Phạm Mỹ Nam tháo mũ bảo hiểm, nhìn về phía Trương Hằng: “Cậu đúng là khiến người ta hoàn toàn không thể nhìn thấu, mỗi khi tớ nghĩ rằng mình đã bắt đầu hiểu cậu, cậu lại luôn có thể khiến tớ tiếp tục kinh ngạc.”
Người đàn ông hói đầu và anh chàng phục vụ ở phía bên kia cũng có vẻ như vừa nhìn thấy ma, kinh ngạc kêu lên: “Sao có thể, những vũ khí thực vật này là vật chế tạo đặc biệt của Nữ hoàng thực vật, tại sao cậu cũng có thể… Đợi đã, ngoài việc thức tỉnh, người được chọn còn có khả năng đặc biệt như nhập hồn không, vậy nên bây giờ trong cơ thể cậu thực ra là linh hồn của Nữ hoàng thực vật sao?! Vậy thì cậu có thể giúp tôi hỏi cô ấy, cô ấy thích mặc đồ lót màu gì không?”
“Những vấn đề này hãy để sau rồi giải quyết, chúng ta hãy giải quyết chuyện chính trước, còn bốn mươi phút nữa thế giới sẽ diệt vong, chúng ta cũng phải tiếp tục lên đường rồi.” Trương Hằng nói.
“Cậu nói đúng, tôi không ngờ Nhà Khoa Học Độc Ác bây giờ đã sa đọa đến mức này, để đối phó với chúng ta mà không từ thủ đoạn điên cuồng biến những du khách vô tội trong Tiểu Man Yêu thành thây ma, những việc làm hiện tại của hắn đã hoàn toàn không liên quan gì đến vị lãnh tụ đáng kính mà chúng ta từng tôn sùng nữa rồi.” Người đàn ông hói đầu nắm chặt vòng bồn cầu trong tay: “Vậy thì cũng đến lúc phải giải quyết rồi.”…
Từ tầng 107 đến tầng 108, cả sáu người không còn gặp phải kẻ địch nào nữa, rõ ràng là tất cả du khách ở hai tầng này đều đã bị T-virus của Nhà Khoa Học Độc Ác biến thành thây ma, bị đội quân thực vật của Trương Hằng tiêu diệt sạch ở trước quầy bar, vì vậy sáu người đã thuận lợi đến được trước thang máy lên tầng cao nhất.
Người đàn ông hói đầu chỉnh lại bộ vest trên người, nghiêm mặt nói: “Sau khi trả giá đắt như vậy và nỗ lực hết mình, cuối cùng chúng ta cũng đã đi đến bước này, tôi biết bây giờ mọi người đều rất mệt mỏi rồi nhưng cái gọi là nam tử hán chính là khi kiệt sức cũng phải nghiến răng chịu đựng, con đường theo đuổi chính nghĩa chưa bao giờ dễ dàng nhưng cũng chính vì vậy mà sự nghiệp này mới càng đáng để chúng ta đốt cháy mình!”
Vừa nói, ông ta vừa giơ tay phải của mình ra: “Nào, chúng ta cùng cổ vũ nào, đội chơi game xuyên năm mới!… ừm, lúc này mọi người nên đặt tay mình lên tay tôi, khi tôi hô xung phong, chúng ta cùng giơ tay lên cao…”
“Phạm Mỹ Nam không muốn phá hỏng không khí nhưng vẫn phải nhắc nhở anh, từ khi bắt đầu chiến đấu, không, nói chính xác hơn là từ một ngày trước khi chúng ta tìm Vua phá hoại ở Thượng Hạ Cửu, anh đã bắt đầu lười biếng rồi… Tôi đã nhớ lại thật kỹ, trong trận chiến trước đó, ngoài việc bị tổ hợp Bạo Thiên Hổ và Càn Thiên Trụ dọa chạy ra, anh căn bản không có bất kỳ đóng góp và sự hiện diện nào.”
“Nhưng mà Sứ giả cũng không có sự hiện diện nào cả, anh xem cô ấy đã mấy chương không xuất hiện rồi.” Người đàn ông hói đầu ấm ức nói.
“Phạm Mỹ Nam trợn trắng mắt: “Tính cách của cô ấy vốn là như vậy mà, tóm lại, đừng nói nhảm nữa, chúng ta hãy nhanh chóng kết thúc trận chiến này đi!”
Nói xong, cô ta đi vào thang máy trước, Trương Hằng cũng nhân cơ hội này chế tạo lại cưa điện trong tay thành kiếm ánh sáng, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Lần này vì chỉ có độ cao vài chục mét nên thời gian chạy của thang máy cũng không dài như trước, chỉ chớp mắt đã đến được đài quan sát.
Không cần ai nhắc nhở, tất cả mọi người đều vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Không còn cách nào khác, ai bảo Nhà Khoa Học Độc Ác lại nổi tiếng như vậy, người đàn ông hói đầu, anh phục vụ và Sứ giả, những Kiến Tạo Đại Sư đời đầu này, từng cùng nhà khoa học sát cánh chiến đấu, ít nhiều đều được ông ta chỉ bảo, họ rất rõ Nhà Khoa Học Độc Ác mạnh đến mức nào, còn Trương Hằng trong Phó Bản song song cũng tiếp xúc với nhà khoa học không ít thời gian, mặc dù hắn đã học được bảy tám phần những vật phẩm sở trường của các Kiến Tạo Đại Sư khác nhưng đối đầu với Nhà Khoa Học Độc Ác vẫn không có chút nắm chắc nào.
Tuy nhiên, so với ba người thì Trương Hằng lại không quá lo lắng, dù sao thì Phó Bản lần này rất đặc biệt, hắn có thể rời đi bất cứ lúc nào, cũng có thể chơi lại trò chơi, cùng lắm thì coi như tích lũy kinh nghiệm, lần sau chơi lại một lần nữa.
Trương Hằng cũng liếc nhìn Phạm Mỹ Nam bên cạnh, một khi tình hình không ổn, hắn sẽ để cô rời khỏi Phó Bản trước, Trương Hằng tin rằng với sự thông minh của Phạm Mỹ Nam, cô sẽ không cố chấp, cũng sẽ không diễn trò sến súa kiểu phải đi cùng nhau, thực tế trước đó khi đối mặt với Xavier Tra thì sự phối hợp của hai người rất tốt, mới không có ai bị thương hoặc tử vong.
Khi cửa thang máy mở ra, sáu người cũng đã bước lên sân khấu cuối cùng.
Chỉ là cảnh tượng trước mắt khiến họ có chút bất ngờ, lần này đón tiếp họ không phải là tạo vật cơ khí nào, cũng không phải thây ma, mà là một nhóm nghệ sĩ chơi đàn violin, cùng nhau cúi đầu chơi nhạc, ngoài ra, trên mặt đất còn chất đầy đủ loại đồ chơi trẻ em và áp phích của các ngôi sao.
Chương 448: Cơn Bão Tái Sinh
Cảnh tượng kỳ lạ này khiến mọi người đều cảnh giác.
Giọng nói của người đàn ông đã từng xuất hiện trong thang máy trước đó vang lên: “Đừng lo lắng, những gì các người nhìn thấy chính là những gì các người nhìn thấy, không có bất kỳ cái bẫy nào, thực tế để đối phó với các người, tôi không cần bất kỳ cái bẫy nào… Bài hát “Bài ca chim sơn ca” của Tchaikovsky, bản nhạc yêu thích của vợ tôi, khi cô ấy trở lại thế giới này, chắc chắn sẽ rất nóng lòng muốn nghe lại bản nhạc này.”
“Vợ và con gái của ông không thể quay lại được nữa rồi, Nhà Khoa Học Độc Ác, hãy chấp nhận thực tế đi, họ đã chết trong vụ nổ đó rồi.” Người đàn ông hói đầu cắt ngang lời của người kia.
Sau khi bước ra khỏi thang máy, mọi người cuối cùng cũng nhìn thấy Nhà Khoa Học Độc Ác – kẻ tạo ra thảm họa này, thủ lĩnh của quân đoàn người máy sinh học độc ác, tuổi của ông ta và người đàn ông hói đầu xấp xỉ nhau, mặc một chiếc áo khoác gió màu đỏ ngồi bên mép bệ, gió lớn thổi bay mái tóc của ông ta, Trương Hằng mới phát hiện ra so với ba năm trước thì tóc bạc trên đầu ông ta đã nhiều hơn một nửa tóc đen.
“Sao các người còn dám nhắc đến vụ nổ đó trước mặt tôi… Nếu không phải các người không nghe lời khuyên của tôi, động vào cái máy đó thì làm sao xảy ra vụ nổ, hại chết vợ và con gái tôi…” Giọng nói của Nhà Khoa Học Độc Ác ngày càng lạnh lẽo: “Bọn sát nhân các người, ba năm qua tôi đáng lẽ phải giết sạch các người.”
“Đó chỉ là một tai nạn, không ai muốn làm hại vợ và con gái của ông, huống hồ Nhẫn Giả cũng đã trả giá, mông của anh ta đã bị ông lấy mất… ừm, tôi nghĩ ông cũng nên trả lại mông cho anh ta.” Người đàn ông hói đầu nói: “Còn nữa, những gì ông đã làm với những Kiến Tạo Đại Sư khác trong những năm qua, thực sự rất quá đáng, ông nên xin lỗi mọi người.”
“Xin lỗi?” Nhà Khoa Học Độc Ác tức giận đến mức bật cười: “Các người sẽ không thực sự nghĩ rằng có thể đi đến đây là vì thực lực của các người đủ mạnh chứ, các người bây giờ vẫn còn sống được đều phải biết ơn lòng nhân từ của tôi, tôi không muốn giết chóc trong ngày đoàn tụ tốt đẹp này, nếu không thì các người và những kẻ ở dưới kia đã sớm đi báo cáo với Diêm Vương rồi.”
“Ồ, trò đùa này không buồn cười, sao thế, sự hài hước của anh cũng biến mất cùng với cảm giác công lý của anh sao?” Người đàn ông hói đầu nói lớn, sau đó ông ta hạ giọng nói với năm người khác bên cạnh: “Tôi đã tìm thấy máy gia tốc hạt lượng tử, chính là cái hộp màu xanh lá cây trên cột ăng-ten ở hướng 7 giờ.”
“Được, rất Lego, bên cạnh còn dán biển cảnh báo nguy hiểm, không được chạm vào.” Phạm Mỹ Nam nói.
“Vì vậy, kế hoạch tiếp theo là như vậy, tôi sẽ dùng lời nói để kéo chân Nhà Khoa Học Độc Ác, các người nhân cơ hội tiếp cận cái hộp đó, lấy Vô Hạn Tích Mộc ra khỏi đó.”
Kết quả lần này đến lượt Nhà Khoa Học Độc Ác ngắt lời người đàn ông hói đầu: “Sao nào, các người đang bàn bạc ở đằng kia về cách lấy Vô Hạn Tích Mộc ra khỏi máy gia tốc hạt lượng tử của tôi à? Rất tiếc, bất kể các người làm thế nào cũng đều vô ích, vì xung quanh đây tôi đã đặt 329 lớp bảo vệ.
“329 lớp bảo vệ sao?! Anh còn chế tạo ra cả thứ đó nữa sao?” Nghe vậy, sắc mặt anh phục vụ trẻ tuổi đại biến, Trương Hằng cũng cau mày.
“Có ai định giải thích cho tôi biết 329 lớp bảo vệ là gì không?” Phạm Mỹ Nam nhìn quanh một vòng, phát hiện có vẻ như chỉ có mình không biết thứ này là gì.
“329 lớp bảo vệ còn được gọi là lớp bảo vệ tuyệt đối.” Nhà Khoa Học Độc Ác đắc ý nói: “Đúng như tên gọi, đó là lớp bảo vệ mà không ai có thể phá vỡ, đừng coi thường lớp bảo vệ này, ngay cả một cuộc tấn công cấp độ bom hạt nhân cũng không thể phá vỡ được, một khi đã mở ra, nó sẽ không bao giờ có thể đóng lại, chỉ có tôi và thuộc hạ của tôi mới có thể tự do ra vào, nếu ba năm trước tôi có thứ này, các người cũng sẽ không thể phá hủy kế hoạch của tôi được. …
“Thế nào, anh có thể phá hủy nó không?” Phạm Mỹ Nam hỏi Vua phá hoại bên cạnh.
Trước đó, cô đã thử dùng hệ thống vũ khí trên bộ chiến phục, kết quả như Nhà khoa học độc ác đã nói, trước mặt họ lúc này có một bức tường không khí trong suốt, dễ dàng chặn đứng mọi đòn tấn công.
Nhà khoa học độc ác sau bức tường chỉ ngồi im ở đó, trên mặt mang vẻ chế giễu, nhìn xuống họ đang vùng vẫy vô ích.
Vua phá hoại đưa tay ra, mò mẫm về phía trước, để tập trung hơn, hắn còn nhắm mắt lại nhưng năm phút trôi qua, hắn mở mắt ra và thở dài: “Lá chắn 329 không phải là không có điểm yếu nhưng muốn tìm ra điểm yếu của nó, tôi cần thêm thời gian, ít nhất phải một ngày mới có thể có manh mối nhưng muốn phá hủy nó thì e rằng phải mất ít nhất ba ngày.”
“Vậy còn dưới đất thì sao?” Phạm Mỹ Nam dùng pháo chùm ở ngực bắn phá mặt đất dưới chân nhưng khi cô xuyên qua cái hố lớn đó, muốn tiếp cận Nhà khoa học độc ác từ phía dưới thì vẫn bị một bức tường không khí vô hình chặn lại.
“Ha ha, nếu lá chắn 329 dễ bị phá như vậy thì còn gọi gì là phòng thủ tuyệt đối? Bỏ cuộc đi, cho dù các người có phá hủy cả tòa Tiểu Man Yêu này thì cũng không thể lay chuyển được nơi đây.” Nhà khoa học độc ác cười lạnh.
Phạm Mỹ Nam lại nhìn về phía Trương Hằng nhưng lần này hắn cũng không thể tiếp tục tạo ra kỳ tích nữa, đối mặt với lá chắn 329, Trương Hằng cũng không có cách nào, hắn đã xem lại trong đầu tất cả những thứ mình đã học được, phát hiện không có thứ nào có thể phát huy tác dụng trong tình huống này.
Lá chắn 329 là ý tưởng mà các nhà khoa học đã có từ rất lâu trước đây, trong Phó bản song song, hai người còn từng thảo luận về tính khả thi của nó nhưng vì có quá nhiều vấn đề cần giải quyết nên cuối cùng các nhà khoa học đã gác lại, không giống như những thứ khác, cốt lõi của lá chắn 329 là cụ thể hóa khái niệm phòng thủ tuyệt đối, độ khó cao hơn nhiều so với việc chế tạo các vật phẩm thực tế.
Chương 449: Cứu Rỗi Từ Ánh Sáng
Trương Hằng không ngờ rằng các nhà khoa học thực sự đã hoàn thành ý tưởng điên rồ này của mình, hơn nữa còn sử dụng ở đây, trở thành một hiểm trở mà họ không thể vượt qua. …
Thời gian trôi qua từng phút, cơn lốc xoáy khổng lồ trên đỉnh đầu mọi người cũng đang thay đổi, từ màu trắng ban đầu chuyển sang màu đen như mực, nhìn từ góc độ nào cũng thấy không ổn.
Ban đầu, sáu người cảm thấy thời gian còn lại rất dồi dào, dù sao từ chân tháp lên đến đỉnh tháp cũng chỉ mất chưa đến một nửa thời gian, còn 40 phút nữa thì có thể kết thúc trận chiến nhưng bây giờ họ thậm chí còn không thể tiếp cận được Nhà khoa học độc ác, điều này khiến mọi thành viên trong đội chơi xuyên năm mới đều cảm thấy nản lòng.
Hơn nữa, Trương Hằng cũng không thể không thừa nhận rằng ngay cả khi chơi lại một lần nữa, hắn cũng chẳng có cách nào đối phó với lá chắn 329.
Nhà khoa học độc ác cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt hắn lộ ra vẻ phấn khích và mong đợi: “Vợ và con gái của ta sắp trở về rồi, ta có thể cảm nhận được, họ đang gọi tên ta… Hôm nay chính là ngày gia đình ta đoàn tụ.”
“Không, đừng tự lừa dối mình nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy, ngươi sẽ hủy diệt thành phố này, hãy mở mắt ra nhìn dưới chân mình, đó là nơi chúng ta từng chiến đấu và bảo vệ, hãy nhìn những người vô tội bên dưới, chính ngươi đã nói với chúng ta rằng phải bảo vệ họ, ngươi đã quên lời thề của mình rồi sao?” Người đàn ông hói đầu khuyên can.
“Đúng vậy, ta cũng từng lo lắng rất nhiều về một số thứ viển vông, vì những lý tưởng ngu ngốc và cái gọi là công lý, ta phải nhẫn nhịn làm việc cùng một đám ngu ngốc không thể cứu vãn như các ngươi, giống như một bảo mẫu toàn thời gian, nói cho các ngươi biết nên làm gì và không nên làm gì nhưng cuối cùng thì ta nhận được gì, hãy nhìn xem các ngươi đã làm những chuyện tốt đẹp gì, khiến ta mất vợ mất con, các ngươi thật… làm ta quá thất vọng.”
Nhà Khoa Học Độc Ác mở máy chiếu bên cạnh, chiếu những cảnh chiến đấu trước đó lên bầu trời, bao gồm cảnh người đàn ông hói đầu gặp bộ đôi người máy và trốn thoát khỏi tầng một, anh chàng phục vụ tạo ra người đồ tể bị phản bội, ông già cao bồi lội nước bên dưới, Vua bánh ngọt và Công chúa kẹo đánh nhau đến một nửa thì bắt đầu tán tỉnh, cô mèo đáng lẽ phải chịu trách nhiệm canh giữ phòng điện thì lại đi lạc vì tìm mèo của mình, còn Vua biển cả thì vẫn đang tăng ca viết mã trong văn phòng và tiện thể xem phim mới của Gakki.
“Phải nói rằng, về khoản làm người khác thất vọng thì các người chưa bao giờ làm tôi thất vọng cả…”
“Phản đối, anh hoàn toàn cắt ghép có chọn lọc, cắt những khoảnh khắc xấu hổ nhất của mỗi người chúng tôi ra ghép lại với nhau, như vậy thì chẳng chứng minh được điều gì cả.”
“Ha ha, nhiều người như vậy tụ tập lại mà không chạm được đến một sợi lông của tôi, như vậy mà không phải phế vật thì là gì?”
“Được rồi, cho dù anh nói đúng, chúng tôi đều là một lũ ngốc nghếch nhưng ít nhất tôi đã tìm thấy những người được chọn, lời tiên tri nói rằng họ sẽ ngăn cản anh, mặc dù bây giờ họ cũng đang đứng đó nhìn nhau mà không có cách nào.”
“Cảm ơn anh đã đặc biệt nhắc đến điều này.” Phạm Mỹ Nam trợn mắt.
“Ồ, vậy là các người thực sự tin vào cái gọi là lời tiên tri đó sao? Tôi không thể tin được, sau khi chứng kiến rất nhiều điều ngu ngốc như vậy, mà điều này vẫn có thể được xếp vào hàng, lời tiên tri đó hoàn toàn là bịa đặt.” Nhà Khoa Học Độc Ác khinh thường nói.
“Không, đó là vì anh chưa từng lĩnh hội được sự kỳ diệu của những người được chọn nên mới nói như vậy, họ có thể thức tỉnh, còn có thể nhập hồn, tôi đã tận mắt nhìn thấy linh hồn của Nữ hoàng thực vật nhập vào một người trong số họ.” Người đàn ông hói đầu biện giải.
“Tôi nói lời tiên tri đó là bịa đặt… là vì chính tôi đã tung ra lời tiên tri đó.” Nhà Khoa Học Độc Ác thản nhiên nói.”Tôi đã bịa ra nó, để thử xem các người ngu ngốc đến mức nào, sự thật chứng minh rằng các người thực sự ngu ngốc không thể cứu vãn.”
Nói xong câu này, Nhà Khoa Học Độc Ác thậm chí còn lười nhìn sáu người, trực tiếp chuyển tầm mắt lên cơn lốc xoáy khổng lồ trên đỉnh đầu, chuẩn bị đón vợ con trở về, cho đến khi có người vỗ vai hắn.
“Anh làm như vậy có hơi quá đáng rồi, tôi rất tức giận.” người đàn ông hói đầu cau mày nói: “Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng không nên lợi dụng lòng tin của người khác.”
Tròng mắt của Nhà Khoa Học Độc Ác suýt rơi ra khỏi hốc mắt: “Chết tiệt, mày vào đây bằng cách nào?!”
“Tôi không biết, tôi chỉ tức giận là vào được thôi.” Người đàn ông hói đầu gãi đầu: “Trước đó tôi không cảm thấy có bức tường không khí nào cả nhưng thấy mọi người nói kích động như vậy, tôi cũng chỉ đành giả vờ có một bức tường ở đó, chủ yếu là tôi lo lắng rằng có thiết lập ẩn nào đó, chẳng hạn như chỉ những kẻ ngốc mới không cảm nhận được, dù sao anh cũng đã lừa tôi nhiều lần rồi, tôi phải cẩn thận một chút chứ.”
“Lá chắn 329 còn có lỗ hổng như vậy sao?!” Nhà Khoa Học Độc Ác kinh ngạc nhưng ngay sau đó hắn nhìn thấy cái bệ bồn cầu mà người đàn ông hói đầu kẹp dưới cánh tay, đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Cái bệ bồn cầu thông minh này mà ta tặng cho ngươi và người máy sử dụng cùng một bộ AI, sau này được nâng cấp dựa trên cái trước, vì vậy lá chắn 329 cũng nhận dạng ngươi mang theo bệ bồn cầu là thuộc hạ của ta nhưng ngươi đúng là đồ ngốc, có cơ hội tốt như vậy mà không nhanh chóng đến máy gia tốc lượng tử để lấy Vô Hạn Tích Mộc, ở đây nói nhảm với ta làm gì?!”…
Nhà Khoa Học Độc Ác tức giận đập mạnh xuống sàn: “Tôi thực sự chịu đủ rồi, sự ngu ngốc của anh giống như quảng cáo mở đầu video của iQiyi vậy, vô tận, không thể tin được là tôi đã từng là một thành viên trong số các anh, kí nhiên anh nhất quyết muốn tìm chết, vậy thì đừng trách tôi vô tình.” Nói xong, hắn dùng một chiếc ô tô đồ chơi bên cạnh lắp ráp thành một con rắn độc cơ khí, định ném vào người đàn ông hói đầu.
Chương 450: Khối Lắp Ghép Hạt Lượng Tử
Kết quả là người đàn ông hói đầu lên tiếng: “Đợi đã.”
“Sao vậy, anh còn lời trăn trối nào không?”
Người đàn ông hói đầu vẻ mặt nghiêm trọng: “Đúng vậy, anh nói đúng, lấy khối lắp ghép trên máy gia tốc hạt lượng tử, ngăn cản anh phá hủy thành phố thực sự là kế hoạch của chúng tôi nhưng ngoài ra tôi còn một việc quan trọng phải làm.”
“Việc gì?” Nhà Khoa Học Độc Ác cau mày.
Người đàn ông hói đầu lấy chiếc bệ xí thông minh đã kẹp nách suốt từ nãy giờ ra, đưa đến trước mặt Nhà Khoa Học Độc Ác.
Hắn ta tỏ vẻ khó hiểu: “Làm gì vậy? Lúc tôi tặng anh, tôi có nói là bảo hành đâu.”
“Tôi vẫn luôn… suy nghĩ, làm thế nào để kết thúc mối quan hệ của chúng ta, từ nhỏ tôi đã mất cha, học hết cấp ba thì nghỉ học, làm việc chân tay trong một nhà máy gạch nhỏ, trước đây tôi từng nghĩ rằng điều hạnh phúc nhất là lúc nhận lương, mua một chai nước ngọt 2 hào ở cửa hàng tạp hóa đầu làng để uống, nếu không có gì bất ngờ thì tôi cũng sẽ tiếp tục sống như vậy, chẳng làm nên trò trống gì, là anh đã tìm thấy tôi, nói rằng anh nhìn thấy ở tôi thứ mà người khác không có…”
“Thỉnh thoảng tôi cũng bị hoa mắt, đừng để bụng.”
“Anh nói rằng tôi có thể trở thành một người khác, dạy tôi cách khai thác tiềm năng của bản thân, đi… đi xây dựng một số thứ, để thế giới trở nên tốt đẹp hơn, tôi không biết, từ nhỏ đến lớn, môi trường tôi lớn lên, mọi người chỉ nói rằng tôi không được, tương lai tôi chắc chắn chẳng làm nên trò trống gì, ông chủ của tôi nói rằng nếu tôi rời khỏi nhà máy gạch, chỉ có một con đường là chết đói bên ngoài, vì vậy, ngay cả khi làm việc 18 giờ mỗi ngày, tôi cũng nên biết ơn, đó là lần đầu tiên tôi được người khác khen ngợi, tôi chưa từng gặp cha mình, vì vậy tôi cũng không biết cảm giác có cha là như thế nào nhưng vào khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm thấy, anh, chính là cha của tôi.”
“Tại sao anh đột nhiên lại nói những điều này… là muốn tôi sau khi giết anh sẽ luôn cảm thấy tội lỗi sao? Đòn này quá hèn hạ rồi.” Nhà Khoa Học Độc Ác bất mãn nói.
Lúc này, anh phục vụ bàn bên kia cũng lên tiếng: “Đúng vậy, tôi cũng còn nhớ lần đầu tiên gặp anh, lúc đó tôi thi đại học trượt, tôi đang chuẩn bị theo anh Khoa bên cạnh đi theo xã hội đen, thu phí quản lý trật tự đô thị của các quầy hàng nhỏ trên phố gần đó, là anh đã nói với tôi rằng, tất cả các anh hùng trước khi trở thành anh hùng đều phải chịu đựng những đau khổ và gian nan mà người thường không thể chịu đựng được, họ liên tục bị đánh gục nhưng rồi lại luôn đứng dậy, đó chính là lý do tại sao họ được gọi là anh hùng, vì vậy, cuối cùng tôi đã chọn quay lại trường học, mặc dù năm thứ hai tôi vẫn trượt.”
“Cái này thì… nói lý lẽ với người khác thì luôn dễ hơn.” Nhà Khoa Học Độc Ác gãi đầu.
“Anh từng là thủ lĩnh của chúng tôi, là người tôi kính trọng và yêu mến nhất.” Người đàn ông hói đầu tiếp tục nói: “Nhưng từ sau vụ nổ đó, anh như biến thành một người khác, người nên thất vọng phải là tôi mới đúng, hãy nhìn xem anh đã làm gì sau đó, anh đã cướp đi cái mông của Ninja Rùa, còn tàn nhẫn đóng đinh nó lên tường rạp chiếu phim, truy sát những Kiến Tạo Đại Sư còn lại khắp nơi, vì tư lợi của bản thân mà bất chấp tính mạng của cả thành phố, anh thậm chí… thậm chí còn biến những du khách vô tội trong tòa tháp thành thây ma, tiện thể nói luôn, anh có thể gọi điện cho tôi trước, để tôi gọi cả cô giáo chủ nhiệm tiểu học của tôi đến, tôi luôn ghét bà ta.”
“…”
“Điểm mấu chốt là anh đã phụ lòng kính trọng và yêu mến của tôi, vì vậy… tôi, tôi không nghĩ mình có thể coi anh là cha, là người hướng dẫn và là người đáng kính nhất của mình nữa.” người đàn ông hói đầu há miệng mấy lần nhưng đều không thể tiếp tục, có thể thấy việc nói ra câu này không phải là chuyện dễ dàng đối với hắn: “Tôi, tôi không nghĩ mối quan hệ của chúng ta có thể tiếp tục được nữa.”
Trong mắt Nhà Khoa Học Độc Ác cũng thoáng hiện lên một tia buồn bã, tuy nhiên hắn vẫn cố gắng duy trì vẻ kiêu ngạo trên bề mặt: “Kết thúc thì kết thúc, dù sao thì tôi cũng đã chứng minh được rằng không có những kẻ ngu ngốc như các người, tôi sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn.”
“Vì mối quan hệ của chúng ta đã chấm dứt, tôi nghĩ mình cũng nên trả lại cho anh thứ anh đã tặng tôi.” Người đàn ông hói đầu vuốt ve chiếc bệ xí trong tay: “Đây là lý do tại sao tôi mang nó theo lần này, khi anh nhận lấy nó, có nghĩa là từ nay về sau chúng ta không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.”
Nhà Khoa Học Độc Ác hừ lạnh một tiếng, đưa tay ra: “Cũng tốt… như vậy chúng ta cũng có thể dứt khoát…”
Tuy nhiên, ngay khi ngón tay của hắn sắp chạm vào bệ xí, người đàn ông hói đầu lại thu bệ xí về, đồng thời trầm giọng nói: “Anh không làm được, phải không? Giống như tôi vậy, nói thật, trước khi gặp anh, tôi đã tưởng tượng ra vô số lần cảnh tượng như thế này trong đầu, tôi tưởng mình đã chuẩn bị sẵn sàng để kết thúc hoàn toàn với anh nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, tôi phát hiện ra rằng mình vẫn không thể nhẫn tâm, tôi không thể giả vờ như những tình cảm trước đây của mình dành cho anh đều không tồn tại… quan trọng nhất là tôi không thể tự lừa dối mình.”
Người đàn ông hói đầu nhìn vào mắt người đàn ông đối diện, nhẹ giọng nói: “Quay lại đi, Nhà khoa học, nhân mọi chuyện còn chưa quá muộn.”
Nhà Khoa Học Độc Ác im lặng một lúc, ngẩng đầu lên: “Không, tôi có thể chịu đựng được sự ngu ngốc của các người nhưng mãi mãi không thể tha thứ cho những gì các người đã làm với vợ và con gái tôi, những gì đang xảy ra bây giờ, hãy coi như là để các người chuộc lại những gì đã làm trước đây đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










