[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 42 : Bùa Hộ Mệnh Ashimba (c411-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Bùa Hộ Mệnh Ashimba
“Tôi biết thứ này, đây là bùa hộ mệnh của bộ tộc Ashimba ở Namibia”, Giai Giai đang hút thuốc ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Do những người lớn tuổi trong bộ tộc Ashimba làm ra, tặng cho trẻ em trong bộ tộc, có tác dụng giao tiếp với linh hồn, có thể cảnh báo chúng trước khi nguy hiểm đến nhưng về cơ bản thì trẻ em trên tám tuổi sẽ không còn tác dụng gì nữa.”…
Món đồ trang sức trông có vẻ hơi tà ác kia lại là bùa hộ mệnh, sự việc phát triển đến mức này quả thực nằm ngoài dự đoán của Trương Hằng.
Trước đó, hắn vẫn luôn cho rằng một loạt sự việc bất ngờ xảy ra trong nhà Điền Điền có liên quan đến bức tranh của Điền Điền nhưng bây giờ xem ra những bức tranh đó thực chất lại có tác dụng cảnh báo, Điền Điền muốn dùng cách này để nói cho những người xung quanh biết về nguy hiểm sắp xảy ra nhưng đáng tiếc là không có ai để ý, hoặc có thể nói là cô bé đã từng cố gắng giao tiếp với những người xung quanh nhưng không ai tin cô bé, chỉ nghĩ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Còn sau đó, cô bé đã được điều trị tâm lý, cũng không còn chia sẻ những bức tranh này với mọi người nữa, cho đến khi vô tình bị Trương Hằng phát hiện.
Còn về bức tranh cuối cùng cô bé vẽ khi trốn dưới gầm giường, con mắt tà ác trên đó căn bản không phải chỉ chiếc bùa hộ mệnh kia, mà là Trương Hằng, kẻ xâm nhập.
Khi Trương Hằng cúi xuống nhìn dưới gầm giường, đôi mắt của hắn cũng đồng thời xuất hiện trước mặt Điền Điền, khiến cho lời tiên tri trên bức tranh trở thành sự thật.
Như vậy, hướng điều tra trước đó của hắn đã hoàn toàn sai lệch, những sự việc bất ngờ xảy ra trong nhà Điền Điền không liên quan đến Điền Điền.
Không, không đúng, vẫn có liên quan, cho đến nay trong số những người nhà Điền Điền thì chỉ có Điền Điền là không bị thương, tại sao lại như vậy?
Bất kể là người hay vật gì ra tay với nhà Điền Điền, rõ ràng đều mang theo ác ý rất lớn nhưng tại sao lại chỉ tha cho Điền Điền, có phải vì cô bé còn nhỏ không? Trương Hằng không cho là vậy, ngay cả chó cưng cũng không tha thì làm sao có thể vì tuổi tác mà mềm lòng được.
Vậy nên, chắc chắn còn có điều gì đó hắn đã bỏ sót.
Trương Hằng vừa suy nghĩ về vấn đề này, vừa đi về nhà, trên đường còn nhận được điện thoại của mẹ, bà ấy đột nhiên muốn ăn kem, còn chỉ định phải là vị cam, thế là Trương Hằng rẽ vào một vòng ở Walmart nhưng trong tủ đông không tìm thấy kem vị cam, đành mua cho bà ấy một hộp vị vani, ngoài ra còn mua thêm một túi cam.
Lúc về đến nhà, Trương Hằng lại tình cờ gặp cô bé trước đó đã đến thăm Điền Điền, cô bé đang đứng trước dải cây xanh, nhìn về phía cửa sổ kéo rèm của Điền Điền, cô bé cảm thấy có người đến gần phía sau, liền thu hồi ánh mắt, quay người định rời đi nhưng lại bị Trương Hằng gọi lại.
– Em là bạn cùng lớp với Điền Điền à, tên là gì, cũng ở khu nhà này sao?
Nghe vậy, cô bé cảnh giác lùi lại hai bước, không nói gì, quay người chạy mất.
Trương Hằng cũng không đuổi theo, nhìn bóng dáng cô bé chạy xa dần.
Thông thường, các bậc cha mẹ đều dặn dò con gái nhỏ của mình, trong trường hợp như thế này thì không được trả lời người lạ trên đường nên phản ứng của cô bé cũng không khiến Trương Hằng quá bất ngờ, mặc dù cô bé không nói gì nhưng Trương Hằng cơ bản cũng có thể khẳng định cô bé cũng sống trong khu nhà này.
Bởi vì các bé gái ở độ tuổi này, cha mẹ sẽ không để các bé ra ngoài một mình, cũng giống như bây giờ, trong khu gia đình của một đơn vị, có thể để cô bé tự do hoạt động.
Thực ra đây đã là lần thứ ba Trương Hằng nhìn thấy cô bé, mà chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, lần trước cô bé vào nhà Điền Điền thăm Điền Điền nhưng hai lần còn lại đều chỉ đứng bên ngoài, xét theo điểm này thì quan hệ giữa hai người hẳn là khá tốt.
Bạn tốt sao? Trương Hằng thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng cô bé rời đi, hắn mang kem và cam về nhà trước, mở cửa thấy mẹ đang ngồi trên ghế sofa, chân trần, khoanh chân, cầm tay cầm chơi King of Fighters với bố, bà ấy bấm tay cầm kêu lách cách nhưng nhân vật Kyo Kusanagi do bà ấy điều khiển lại bị nhân vật Athena Asamiya do cha hắn điều khiển đánh cho tơi tả, sắp thua cuộc rồi, kết quả thấy Trương Hằng đi vào, bà ấy lập tức ném tay cầm, hét lớn: “Ui, ăn kem đây! Ván này coi như may mắn cho anh, ăn xong chúng ta chiến tiếp.” Cố gắng qua mặt như vậy.
Nhưng khi bà ấy háo hức mở kem ra thì phát hiện chỉ là vị vani, trong nháy mắt lại thất vọng: “Cam đâu?”
Trương Hằng ném cho bà ấy một quả cam: “Này, ăn kèm đi, siêu thị không có vị cam.”
“…” Mẹ Trương ôm cam ngẩn người.
“Như vậy có hơi tàn nhẫn không?” Cha Trương bênh vợ.
“Hay là bố ra ngoài tìm kem vị cam cho mẹ đi?” Trương Hằng nhướng mày.
“Thôi, như vậy là tốt rồi, hoàn toàn tự nhiên, không thêm bất kỳ chất bảo quản nào.”
“Đúng rồi, lát nữa ông ngoại về thì nói với ông ấy, tối nay không cần nấu cơm cho con.” Trương Hằng lại nói với hai người trên ghế sofa.
“Á… Chúng ta không dễ dàng mới về nước, còn chưa ở bên nhau được bao lâu mà, sao con cứ suốt ngày chạy ngoài đường thế.” Mẹ Trương dường như đã chấp nhận thực tế, tiện tay bóc một quả cam nhưng sau đó vẫn phàn nàn về việc Trương Hằng luôn mất hút: “Các thanh niên thời nay không phải đều không thích giao tiếp xã hội, thích ở một mình trong nhà hơn sao?”
“Con có chút việc, giải quyết xong sẽ về, còn nữa, dạ dày mẹ không tốt, đừng ăn quá nhiều kem.” Trương Hằng dặn dò.
“He he, đúng là con trai mẹ, đến cả chuyện này mà còn nhớ.” Mẹ Trương cười híp mắt, tâm trạng dường như lại tốt lên sau chuyện không được ăn kem vị cam.
Vì lần này đến tiệm game vào ban ngày nên không tránh khỏi bị người khác nhìn thấy, lúc về Trương Hằng đã đi vòng khá xa nhưng để cẩn thận, hắn vẫn thay một bộ quần áo khác, sau đó gọi điện cho Tần Trân, đó là bạn chơi với hắn từ nhỏ, hai người còn học cùng một trường cấp hai, quan hệ vẫn luôn rất thân thiết.
Chương 412: Hẹn Hò Định Mệnh
“Cậu muốn hẹn Lưu Minh? Để cậu ấy dẫn em gái ra ngoài, khoan đã, tớ hơi mơ hồ, cuối cùng cậu muốn hẹn Lưu Minh hay hẹn em gái Lưu Minh, với lại em gái người ta mới học tiểu học thôi mà, cậu cũng quá không kén chọn rồi.” Tần Trân ở đầu dây bên kia hít một hơi.
“Cậu nghĩ gì vậy, tớ chỉ muốn hỏi em gái cậu ấy chút chuyện thôi.” Trương Hằng bất lực nói, hắn tìm thấy trường và lớp của Điền Điền trên vở bài tập, phát hiện giống hệt với một bức ảnh trên vòng bạn bè cách đây không lâu.
Điều này cũng không phải là quá trùng hợp, vì tiểu học cơ bản đều chọn trường gần nhà, trước đây bạn bè của Trương Hằng có không ít người ở gần đó nhưng hắn không thân lắm với Lưu Minh, chỉ có vài lần cùng đi học về khi học cấp hai, ngược lại Tần Trân và Lưu Minh thường chơi bóng cùng nhau, bức ảnh trên vòng bạn bè chính là Lưu Minh đăng ảnh kèm chú thích là đang kèm em gái làm bài tập.
Dòng bình luận bên dưới là——Trình độ của học sinh tiểu học bây giờ là thế nào vậy?! Bài này tôi còn không làm được, cảm thấy trí thông minh của mình bị đè bẹp.
Trương Hằng đang định tìm hiểu thêm về tình hình của Điền Điền ở trường, mặc dù cha mẹ Điền Điền đã thu thập thông tin về phương diện này, về cơ bản đã loại trừ khả năng Điền Điền bị bắt nạt nhưng họ tiếp cận vấn đề từ góc độ của người bình thường, ngay cả khi có tiếp xúc với một số phần siêu thực, có lẽ cũng coi đó là lời nói vô tư của trẻ con mà bỏ qua, vì vậy Trương Hằng quyết định thu thập lại thông tin trực tiếp, xem có gì bị bỏ sót không.
Em gái Lưu Minh học cùng lớp với Điền Điền, như vậy cũng đỡ cho hắn không ít phiền phức.
“Giúp tớ hẹn Lưu Minh ăn tối, bảo cậu ấy dẫn em gái đi, tớ trả tiền.” Trương Hằng nói.
“Được… thôi nhưng nếu cậu dám giở trò với em gái cậu ấy, đừng trách người huynh đệ này đại nghĩa diệt thân.” Tần Trân nghiêm nghị nói. …
Đêm khuya, khi đi đổ rác, Bành Gia Đình lại không kìm được mà đến trước ô cửa sổ đó.
Không biết đây đã là lần thứ mấy cô đi ngang qua ô cửa sổ đó, mỗi lần đi qua cô đều không kìm được mà dừng lại.
Trước khi gặp Điền Điền, cô từng là đối tượng mà mọi người ngưỡng mộ.
Có một gia đình hạnh phúc viên mãn, cha là kỹ sư cao cấp, thường xuyên đi nước ngoài, mỗi lần về đều mang về cho cô một số đồ chơi nhỏ, để cô có thể khoe khoang trước bạn học, cộng thêm ngoại hình ngọt ngào và thành tích học tập xuất sắc, khiến cô luôn giống như một nàng công chúa nhỏ được mọi người vây quanh.
Cho đến một ngày, cô gái tên Điền Điền đó xuất hiện.
Cô ấy thật chói sáng, giống như một ngôi sao sáng hơn, lập tức thu hút mọi sự chú ý xung quanh, Bành Gia Đình phát hiện ra rằng những thứ cô có thì đối phương cũng có, hơn nữa còn tốt hơn cô, cha của Điền Điền có chức vụ cao hơn cha cô, số lần đi nước ngoài cũng nhiều hơn, ngoại hình của Điền Điền đẹp hơn cô, thành tích học tập cũng tốt hơn, hơn nữa vừa nhập học đã được các bạn trong lớp cùng nhau bầu làm lớp trưởng.
Những thứ mà cô không có thì đối phương cũng có, cha mẹ của Bành Gia Đình đã ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ, cha cô đưa cô đi tái hôn, rất nhanh đã có một đứa em trai, ông bà nội rõ ràng thích đứa em trai đó hơn cô, cả nhà đều vây quanh đứa em trai, mẹ cô tuy đối xử với cô không tệ nhưng lại giống như một loại khách sáo, không muốn mang tiếng là mẹ kế độc ác nhưng trong đó lại không có bao nhiêu tình cảm, còn người cha duy nhất quan tâm đến cô thì lại thường xuyên không có nhà.
Không ai biết rằng, cô công chúa nhỏ được mọi người vô cùng yêu thương đó khi trở về nhà lại là một người vô hình không được ai quan tâm.
Nhưng Bành Gia Đình có thể chịu đựng tất cả những điều này, bởi vì cô còn có trường học, nơi trú ẩn cuối cùng của cô.
Ở đó cô vẫn có thể biến thành công chúa nhỏ, giống như cô bé Lọ Lem đi giày thủy tinh, thỏa sức tận hưởng sự ngưỡng mộ và khen ngợi của người khác, trở thành tâm điểm chú ý, đối với cô mà nói điều này có ý nghĩa vô cùng.
Nhưng từ ngày đó trở đi, trung tâm thế giới đã chuyển dịch.
Cô gái tên Điền Điền đó không chút nương tay mà hút mất ánh sáng và hơi ấm vốn thuộc về cô, cô ấy là học sinh gương mẫu trong mắt giáo viên, là đối tượng mà các bạn học thi nhau ngưỡng mộ và bắt chước, nhất cử nhất động của cô ấy đều thu hút mọi ánh nhìn.
“Hôm nay Điền Điền đi đôi giày mới, đẹp quá, mình cũng muốn có!”
“Điền Điền buộc tóc hai bên trông giống như thiên thần vậy, dễ thương quá!”
“Điền Điền suýt thì đến muộn, chạy vào lớp thở hồng hộc, khuôn mặt đỏ bừng cũng rất đẹp.”
“Điền Điền, hôm nay bài tập về nhà là gì?”
“Điền Điền, cho mình mượn cục tẩy nhé,”
“Điền Điền, có thể nói với cô giáo dạy văn không, bảo cô ấy bớt cha trí bài tập một chút, nếu cậu nói thì chắc chắn sẽ có tác dụng.”
“Điền Điền… Điền Điền…”
Tại sao khắp nơi đều là cái tên này, ngay cả những học sinh kém cố tình nghịch ngợm cũng chỉ để thu hút sự chú ý của Điền Điền, những hành động ngốc nghếch và ngu ngốc đó chỉ để đổi lấy một câu trách mắng của Điền Điền bảo rằng hãy nghe giảng cho đàng hoàng, rồi những nam sinh bị mắng sẽ ngây ngốc cười suốt nửa tiết học.
Thậm chí ngay cả khi Bành Gia Đình tung đòn quyết định, mang sô cô la Bỉ mà cha mua cho cô đến trường, chia cho những người xung quanh, trước đây thì mọi người đều sẽ biết ơn, khen cô có một người cha tốt.
Nhưng lần này, cô nhận được phản hồi lại là: “Cái gì thế… Vị cũng bình thường thôi, không ngon bằng của Điền Điền mang đến, Đình Đình, cha cậu có phải mua phải hàng giả không?”
Bàn tay cầm bút chì của Bành Gia Đình dùng sức đến nỗi các đốt ngón tay đều trắng bệch.
Chương 413: Cuộc Đua Thần Tốc
Cô từng ghét em trai mình, ghét ông bà nội luôn vây quanh em trai, ghét người cha mãi không về nhà, ghét người mẹ đã bỏ đi nhưng… cô chưa bao giờ ghét một người nào như bây giờ.
Sự ghét bỏ đó tràn ngập từng mạch máu, sợi tóc trên cơ thể cô, như muốn phun trào ra khỏi cơ thể cô vậy.
Tại sao, tại sao có người vừa sinh ra đã sở hữu cả thế giới.
Giống như toàn bộ hạnh phúc của vũ trụ đều bị một mình cô ta độc chiếm, tại sao thế giới này lại bất công đến vậy, chỉ cần nghĩ đến thôi là muốn phát điên.
“Vậy nên đây là kết quả mà cô muốn sao?”
Một giọng nói vang lên sau lưng Bành Gia Đình, cô quay đầu lại, phát hiện ra đó là người anh cao lớn mà cô đã gặp vào buổi chiều, Bành Gia Đình không thích anh ta, đặc biệt là đôi mắt của anh ta, như thể có thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, vì vậy cô quay đầu định bỏ đi như lần trước.
“Cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cha mẹ, ông bà nội của cô ta… họ sẽ lần lượt chết hết, cô ta cũng sẽ như cô mong muốn mà sống một cuộc đời bi thảm, bị những người họ hàng khác nhận nuôi, hoàn toàn rời khỏi thế giới của cô, có lẽ cô ta sẽ chuyển đến nơi khác học, có lẽ không thể thích nghi được với cuộc sống ở trường nữa nhưng tôi đoán cô cũng không quan tâm đến những chuyện này nhưng đáng tiếc là dù như vậy, sau khi cô đã tốn nhiều công sức và thời gian như vậy, cô vẫn không thể có được thứ mình muốn.” Trương Hằng thản nhiên nói.
Bành Gia Đình dừng bước, rõ ràng câu nói cuối cùng của Trương Hằng đã thu hút sự chú ý của cô.
“Cô căn bản không biết mình trông như thế nào trong mắt người khác, đúng không.” Giọng nói của Trương Hằng vẫn tiếp tục, nghe lạnh lẽo vô cùng trong gió đêm: “Trên thực tế, chưa bao giờ có ai thích cô, trước đây mọi người khen ngợi cô chỉ vì những món đồ ăn vặt nước ngoài mà cô mang đến nhưng thực ra trong mắt người khác, cô giống như một chú hề, mỗi ngày tan học, cô đều là người cuối cùng trong lớp được đón về, buổi trưa ăn cơm ở căng tin thì không ai chịu ngồi cạnh cô, cô tự cho rằng mình che giấu rất tốt nhưng thực tế thì mọi người đều biết tình hình thực tế trong gia đình cô, biết cha và mẹ cô đã ly hôn, còn ông bà nội thì dành hết sự quan tâm cho em trai cô.
“Không ai quan tâm đến sự tồn tại của cô, ngay cả khi không có Điền Điền, vẫn sẽ có Lệ Lệ, Nam Nam, bất kỳ ai cũng sẽ được chào đón hơn cô…” Trương Hằng dừng lại một chút: “Cô không tin tôi, cho rằng tôi chỉ đang dọa cô? Vì tôi không phải bạn học của cô, không hiểu cô và những người xung quanh cô sao? Không sao, tôi đã tìm được người hiểu cô.”
Trương Hằng nói xong, một bóng hình nhỏ bé từ phía sau hắn bước ra, vẻ mặt có chút khó xử, đó là em gái của Lưu Minh, Lưu Vũ Vy và Bành Gia Đình cũng như Điền Điền đều là bạn học cùng lớp, Bành Gia Đình sau khi nhìn thấy cô ấy thì rõ ràng thở gấp hơn.
Lưu Vũ Vy há miệng: “Tôi… bình thường thực ra hơi sợ cô.” Câu nói này dường như đã lấy hết sức lực của cô, nói xong cô lại trốn sau lưng Trương Hằng.
Khuôn mặt Bành Gia Đình tái mét, Trương Hằng nói đúng, trước đó hắn nói một tràng dài như vậy, Bành Gia Đình không mấy tin, cho đến khi Lưu Vũ Vy xuất hiện, cô mới như bị ai đó đấm vào mũi.
Bành Gia Đình không thể không đối mặt với một thực tế khiến cô vô cùng sợ hãi, đó là hóa ra trên thế giới này căn bản không có ai thích cô. …
– Như vậy… thực sự không sao chứ?
Nhìn theo bóng lưng chạy xa của Bành Gia Đình, Lưu Minh có chút lo lắng, Tần Trân bên kia cũng há hốc mồm kinh ngạc.
– Tôi không thể không làm vậy, chỉ có thể dồn cô ta vào đường cùng mới biết được thứ sau lưng cô ta là gì.
Trương Hằng nói rất mơ hồ, cũng không giải thích nhiều, quay sang nói với Lưu Vũ Vy:
– Cảm ơn sự phối hợp của cô, hai người có thể về nhà rồi, chuyện sau này cứ giao cho tôi.
– Cô ấy sẽ không sao chứ?
Trên mặt Lưu Vũ Vy lộ ra vẻ lo lắng.
– Ai, Điền Điền hay Bành Gia Đình?
– Hai người họ.
– Tôi không biết, tôi sẽ cố gắng. – Trương Hằng nói.
– Trước đây ở trường… tôi đều không nói chuyện gia đình của Bành Gia Đình cho người khác biết.
Lưu Vũ Vy lại lấy hết can đảm nói.
– Tôi biết.
Trương Hằng xoa đầu cô, nói với Lưu Minh bên cạnh:
– Đã muộn rồi, đưa em gái về nhà đi.
– Vậy còn tôi, tôi có thể ở lại giúp đỡ.
Tần Trân tự tiến cử.
– Về nhà đi, phần cần các cậu giúp đỡ đã qua rồi, phần tiếp theo tôi có thể tự xử lý.
Trương Hằng nói.
– Nhiều người thêm một tay giúp đỡ.
Tần Trân mặt dày nói.
Chủ yếu là chuyện tối nay mù mờ khó hiểu, anh ta không hiểu rõ trong lòng cứ ngứa ngáy, đến giờ anh ta chỉ thấy Trương Hằng dùng hết sức mắng một học sinh tiểu học, mà Trương Hằng lại tỏ rõ là không định giải thích lý do.
Cũng giống như xem một bộ phim truyền hình hoặc tiểu thuyết hay được một nửa, đạo diễn và tác giả đột nhiên dừng sản xuất, không còn phần sau nữa.
Trương Hằng liếc nhìn Tần Trân:
– Tùy cậu, cậu theo kịp thì theo.
– Được.
Tần Trân nghe thấy hai chữ tùy cậu thì không khỏi mừng rỡ, còn nửa câu sau theo kịp hay không thì anh ta trực tiếp bỏ qua, thể chất của anh ta vẫn luôn rất tốt, thời cấp ba và đại học đều là thành viên đội bóng rổ của trường, mỗi tuần đều phải tập luyện, trước khi tốt nghiệp cấp ba thể chất của anh ta còn tốt hơn Trương Hằng.
Theo anh ta thấy mình căn bản không có vấn đề gì theo không kịp, trên thực tế tốc độ của Trương Hằng cũng không nhanh, anh ta trông không có vẻ gì là vội vàng, cứ giữ tốc độ bình thường, đi đến dưới lầu nhà Bành Gia Đình.
– Tiếp theo thì sao, tiếp theo chúng ta phải làm sao?
Chương 414: Vết Thương Thời Gian
Tần Trân tò mò hỏi.
Không giống Điền Điền, nhà Bành Gia Đình ở tầng năm, có thể coi là tầng cao nhất của khu chung cư, Trương Hằng tỏ rõ là không định tiếp xúc với người nhà Bành Gia Đình, Tần Trân rất tò mò Trương Hằng sẽ tiếp cận Bành Gia Đình như thế nào.
Trương Hằng không trả lời, đi đến phía bắc của tòa nhà này, nơi đó đối diện với một cái ao của khu chung cư nhưng trong ao đã sớm không còn nước, để tiết kiệm điện, đèn đường ở đây cũng không bật nữa, buổi tối về cơ bản đều tối đen như mực, ưu điểm lớn nhất ở đây là sẽ không bị ai nhìn thấy.
Trương Hằng ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, một chân đạp lên máy nén của điều hòa, chân kia dùng sức, bám chặt vào mái hiên tầng hai.
– Này, không phải chứ.
Tần Trân kinh hãi, anh ta đã hiểu ra, Trương Hằng định trực tiếp trèo từ đây lên nóc nhà nhưng như vậy chẳng phải quá nguy hiểm sao, đối với người bình thường thì chẳng khác gì trèo vách đá El Capitan.
Trương Hằng cạn lời:
– Cậu chắc chắn phải hét lớn như vậy để thu hút mọi người đến đây sao?
Hắn vừa nói vừa không ngừng tay chân, đã nhanh chóng trèo lên tầng ba.
Cuối cùng Tần Trân cũng hiểu câu theo kịp thì theo có nghĩa là gì rồi, bây giờ anh ta ngẩng đầu lên, hoàn toàn giống như đang xem Người Nhện vậy.
Trương Hằng không để ý đến Tần Trân ở dưới nữa, bây giờ hắn có kỹ năng leo núi LV1, đã đủ để ứng phó với tình huống như vậy rồi, cơ bản là không tốn sức đã lên đến tầng năm, toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đến chín mươi giây.
Thực ra đối với Trương Hằng thì nhà Bành Gia Đình ở tầng cao nhất lại dễ vào hơn nhà Điền Điền ở tầng một, vì cửa sổ của nhà sau cơ bản đều lắp thêm lưới chống trộm, còn nhà trước vì có độ cao chắc chắn nên không lắp thêm biện pháp bảo vệ nào nữa.
Trương Hằng đổi tư thế, di chuyển chân trái từ máy nén điều hòa sang bệ cửa sổ, sau đó toàn bộ cơ thể cũng đu sang, khiến Tần Trân ở dưới suýt cắn phải lưỡi.
Trước đây Trương Hằng chưa từng đến nhà Bành Gia Đình, cũng không biết phòng của Bành Gia Đình là phòng nào, hắn chỉ có thể dùng cách ngu ngốc là tìm hết tất cả các phòng, may là cũng không mất nhiều thời gian, mặc dù có rèm cửa che tầm nhìn nhưng chỉ cần Trương Hằng áp tai vào kính là có thể căn cứ vào âm thanh truyền ra để phân biệt được đây là phòng ngủ của ai.
Cuối cùng Trương Hằng dừng lại trước một cửa sổ không có ánh sáng, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.
Cửa sổ sử dụng loại khóa lưỡi liềm thông thường nhất, loại khóa này có tính an toàn cực kém, chỉ cần dùng lòng bàn tay đẩy mạnh một cánh cửa sổ từ bên ngoài, tạo ra khe hở giữa hai cánh cửa sổ là có thể dễ dàng mở khóa.
Mặc dù Trương Hằng cố gắng giữ im lặng hết mức có thể nhưng vì cửa sổ đã cũ nên vẫn phát ra một số tiếng động, tuy nhiên người trong phòng dường như hoàn toàn không nghe thấy.
Trương Hằng luồn qua cửa sổ vào trong phòng, giống như hắn đã nói với Lưu Minh và Tần Trân, trước đây hắn dùng lời nói kích thích Bành Gia Đình, khiến cô hiểu lầm rằng trên thế giới này không ai quan tâm đến cô, chính là muốn xem thứ sau lưng cô là gì, dù sao Bành Gia Đình cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường.
Cho dù cô có ghét Điền Điền đến mấy thì cũng không thể gây ra một loạt tai họa cho nhà Điền Điền được.
Để làm được điều đó, rõ ràng cô đã nhận được sự “Giúp đỡ.” của thứ gì đó.
Tất nhiên Trương Hằng cũng có thể đến tìm kiếm phòng của Bành Gia Đình khi thời gian dừng lại nhưng sau chuyện bùa hộ mệnh trước đó, Trương Hằng không chắc thứ hắn tìm được có phải là nguồn gốc gây ra mọi chuyện này hay không, chỉ khi Bành Gia Đình cho rằng mình đã bị cả thế giới ruồng bỏ, cô mới chủ động đi tìm thứ đó.
Giống như cọng rơm cuối cùng trước mặt người chết đuối, đó cũng là sự tồn tại cuối cùng mà cô có thể cảm nhận được “Thiện ý” trên thế giới này.
Tuy nhiên, mặc dù đã có một sự chuẩn bị tâm lý chắc chắn, cảnh tượng sau tấm rèm cửa sổ vẫn khiến Trương Hằng hơi bất ngờ.
Chỉ thấy Bành Gia Đình đang nhắm mắt nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, cô không mặc quần áo, tuy nhiên làn da lộ ra bên ngoài lại đầy những vảy nhỏ, giống như da cá sấu, bụng dưới còn mọc ra hai chiếc gai nhọn.
Đây là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, Trương Hằng thậm chí không thể phân biệt được lúc này Bành Gia Đình là người hay quái vật.
Vì vậy, hắn lại tiến thêm hai bước, đến bên giường, lúc này “Bành Gia Đình.” trên giường cũng đột ngột mở mắt, lao về phía hắn.
Trương Hằng sắc mặt không đổi, đưa tay phải vẫn luôn để trong túi ra, trong tay lóe lên hàn quang, cán dao chính xác đánh trúng thái dương của “Bành Gia Đình”, đồng thời để tránh trường hợp tấn công vật lý thông thường không có hiệu quả, Trương Hằng còn cố ý lùi lại nửa bước.
Nhưng kết quả chứng minh hắn hoàn toàn lo xa, mặc dù ngoại hình của Bành Gia Đình đã thay đổi rất nhiều nhưng ngoài việc thân thủ nhanh nhẹn hơn người thường một chút, cô ta không có gì đáng chú ý khác, vẫn giữ nguyên điểm yếu của con người, sau khi bị Trương Hằng đánh trúng thì lập tức ngất đi. …
“Tổng cộng là 100 điểm tích lũy trò chơi.”
Trong phòng khách sạn, ông chú quần đùi bãi biển ném một viên kẹo có dính dịch dạ dày vào hộp xà phòng bên cạnh, sau đó tháo găng tay y tế trên tay, đi ra khỏi phòng tắm: “Như vậy là không sao rồi, vết thương trên bụng cô ta sẽ không ảnh hưởng đến việc vận động, ba ngày sau vết thương sẽ biến mất.”
“Cô ta có thể trở lại như trước không?” Trương Hằng hỏi, liếc nhìn Bành Gia Đình vẫn đang hôn mê trong bồn tắm, quần áo trên người cô ta đã được mặc vào, không biết ông chú quần đùi bãi biển đã dùng cách gì, rõ ràng là đã rạch bụng cô ta nhưng lại hầu như không chảy máu, hơn nữa chỉ mất chưa đến một phần tư giờ là khâu xong.
Chương 415: Điểm Tích Lũy Trò Chơi
Một trăm điểm tích lũy đối với hầu hết người chơi mà nói đều là một khoản chi không nhỏ, quy đổi ra tiền tệ nhân dân cũng khoảng bốn triệu nhưng đối với Trương Hằng thì vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được, sau khi đưa Bành Gia Đình ra khỏi phòng, hắn đã liên lạc với ông chú quần đùi bãi biển.
Hai người hẹn gặp nhau tại khách sạn, do ông ta xử lý tình trạng của Bành Gia Đình.
“Yên tâm, ta đã nhận điểm tích lũy của ngươi, chắc chắn sẽ đảm bảo cô ta hồi phục nguyên trạng.” Ông chú quần đùi bãi biển dùng khăn lau sạch máu trên tay, sau đó chỉ vào viên kẹo trong hộp xà phòng: “Thực ra cô ta biến thành như vậy, đều là do thứ này.”
“Đây là thứ gì?”
“Ừm, bình thường ta nên thu thêm ngươi một lần phí giám định nữa nhưng vì ngươi vừa tiêu tiền ở chỗ ta, mà ta cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy thứ này nên coi như tặng không thông tin này cho ngươi vậy.” Ông chú quần đùi bãi biển vứt khăn đi, mở một chai nước khoáng miễn phí ra uống ừng ực, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn rồi mới tiếp tục nói.
“Ngươi… có từng nghe nói đến Leviathan không?”
“Leviathan, con quái vật được ghi chép trong Kinh thánh Hebrew?” Trương Hằng cau mày.
“Đúng vậy, trong Ước Bá Ký có mô tả về nó, đó là một con quái vật biển, ngoại hình rất giống cá sấu, có vảy cứng, răng sắc nhọn, gai nhọn ở bụng và có thể phun lửa từ lỗ mũi.”
“Vậy là cô ta bị Leviathan nhắm đến sao, tại sao?” Trương Hằng hỏi, hắn còn nhớ cảnh tượng nhìn thấy trong căn phòng đó, bây giờ nghĩ lại thì đúng là lúc đó Bành Gia Đình rất giống Leviathan, chỉ là phần cổ trở lên của cô ta vẫn chưa thay đổi, không có răng nanh và không thể phun lửa.
“Bởi vì Leviathan cần dùng cô ta để ấp thế hệ tiếp theo, may mà ngươi phát hiện kịp thời, nếu muộn thêm một chút nữa, nếu quá trình ấp nở tiến hành đến não thì sẽ không thể đảo ngược được.”
“Ấp nở?”
Ông chú quần đùi bãi biển lại gãi gãi đùi trong: “Leviathan không chỉ xuất hiện trong Kinh thánh Hebrew, thực tế thì cái tên khác của nó hiện nay được biết đến nhiều hơn.”
“Tên gì?”
“Đố kỵ.”
“Bảy tội lỗi?” Trương Hằng nhướng mày.
“Đúng vậy, trong bảy tội lỗi của Thiên chúa giáo, Đố kỵ đứng thứ hai, con quỷ tương ứng với nó chính là Leviathan.”
Ông chú quần đùi bãi biển nói: “Ta không biết cô bé trong bồn tắm là ai, có quan hệ gì với ngươi nhưng gần đây lòng đố kỵ của cô ta có vẻ hơi nặng, nếu không thì Leviathan sẽ không tìm đến cô ta.
Bởi vì đối với Leviathan, trong toàn bộ quá trình ấp nở, thức ăn tốt nhất chính là sự đố kỵ, mỗi người chúng ta đều có lòng đố kỵ, giống như khi Giai Giai đưa số điện thoại của cô ta cho ngươi, ta đố kỵ với sự trẻ trung, thân hình cường tráng và khuôn mặt đẹp trai của ngươi…”
Nói đến đây, ông chú quần đùi bãi biển cúi đầu, có chút buồn bã nhìn xuống chiếc phao bơi quanh eo mình: “… Nhưng loại đố kỵ này kéo dài rất ngắn, về cơ bản chỉ thoáng qua, đối với người bình thường thì nhiều nhất cũng chỉ kéo dài một hoặc hai ngày, còn lâu mới đạt đến số lượng cần thiết để ấp nở, vì vậy Leviathan sẽ không giao trứng của mình cho chúng ta, nếu không thì rất có thể phải đợi đến khi chúng ta chết mà quá trình ấp nở vẫn chưa hoàn thành, thông thường, nó sẽ chọn những đối tượng có thể hoàn thành quá trình ấp nở trong vòng ba đến năm tháng.”
“Cái mà ngươi gọi là trứng chính là loại kẹo đó sao?”
“Đúng vậy, không chỉ là kẹo, nó có thể là bất cứ thứ gì, miễn là có thể nuốt vào bụng, về mặt lý thuyết thì ngay cả một đồng xu cũng được nhưng hầu hết thời gian nó đều xuất hiện dưới dạng thức ăn, rất tiếc là chúng ta không thể đi tố cáo nó với 315.” Ông chú quần đùi bãi biển nhún vai: “Một mặt nó bị thu hút bởi cảm xúc đố kỵ của vật chủ, mặt khác những quả trứng này cũng sẽ tiếp tục làm trầm trọng thêm quá trình hình thành những cảm xúc đố kỵ này.”
“Cảm ơn.” Trương Hằng nói.
“Không sao, dù sao cậu cũng đã trả tiền rồi mà.” Ông chú quần đùi bãi biển nói xong chuyện chính sự thì rõ ràng vẫn chưa từ bỏ ý định, lại tiếp tục xúi giục: “Vì cậu có nhiều điểm tích lũy như vậy, hay là cân nhắc đến dịch vụ độc quyền của chúng ta đi, đừng vội từ chối, tôi có thể đảm bảo rằng sau khi cậu thử qua thì chắc chắn sẽ không hối hận, điều này hoàn toàn khác với những trải nghiệm trước đây của cậu, giống như một cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới vậy, hơn nữa Giai Giai ít khi hứng thú với ai như vậy, lần trước tôi thấy cô ta hứng thú với người nào thì có lẽ đã là hơn hai mươi năm trước rồi, ngoài ra, tôi còn tiết lộ cho cậu một bí mật nữa…”
Nói đến đây, ông chú quần đùi bãi biển hạ giọng, đồng thời nhìn trái nhìn phải: “Đừng nói cho người khác biết, trước đây những người đưa Giai Giai ra khỏi trò chơi điểm cũng không thực sự ngủ được với Giai Giai, tất nhiên họ sẽ tưởng rằng mình đã ngủ với cô ta nhưng thực tế thì không, các cậu không phải là những người duy nhất được lựa chọn, Giai Giai cũng chỉ ngủ với những người mà cô ta thực sự hứng thú, cậu hiểu ý tôi chứ, vì vậy cơ hội này vô cùng vô cùng hiếm có, khó hơn cả việc cậu tranh cử tổng thống Hoa Kỳ, dù sao thì bốn năm một lần sẽ có một tổng thống Hoa Kỳ mới, còn Giai Giai thì phải hai mươi năm mới có thể tìm được một người mà cô ta hứng thú.”
“Ờ… Tôi rất cảm kích sự đánh giá cao của cô ấy, thực sự nhưng tôi thấy trạng thái hiện tại là tốt rồi.” Trương Hằng nói.
Tiễn ông chú quần đùi bãi biển đi rồi, Trương Hằng nhìn vào con sao biển trên cổ tay, chỉ còn vài phút nữa là đến mốc giờ không, vì vậy hắn dứt khoát đợi đến khi thế giới tĩnh lặng mới cõng Bành Gia Đình đang hôn mê trở về nhà cô, đặt cô lên chiếc giường nhỏ của cô.
Trương Hằng định tắt đèn rời đi nhưng nghĩ lại, hắn lại đi đến bàn viết, cầm lấy cây bút chì trên bàn.
Chương 416: Giải Mật Mã Cuộc Đời
“Nếu ông thực sự quan tâm đến con gái mình, ông nên nhận ra rằng ông đã không dành đủ sự quan tâm cho cô bé, sự quan tâm đó không phải là những món quà nhỏ sau mỗi chuyến công tác có thể bù đắp được, trong những ngày ông vắng nhà, cô bé không hề vui vẻ, tôi biết cuộc sống không dễ dàng với bất kỳ ai, mọi người đều có những khó khăn riêng nhưng với tư cách là một người cha, ông cần phải làm tốt hơn, vì đó là trách nhiệm của ông. – Từ một người ngoài cuộc thân thiện.”
Trương Hằng nhét tờ giấy này vào ví của cha Bành Gia Đình, sau đó tắt đèn, rời khỏi ngôi nhà sáu người này. …
Trương Hằng tuy đã lấy được trứng của Leviathan ra khỏi cơ thể Bành Gia Đình nhưng không thể thay đổi cách cô ấy nhìn nhận thế giới, bi kịch tính cách của Bành Gia Đình là do gia đình gốc của cô ấy gây ra, Trương Hằng chỉ có thể nhắc nhở cha của Bành Gia Đình chú ý đến sự thay đổi của cô gái, hy vọng vẫn chưa quá muộn.
Còn về gia đình Điền Điền, theo lời của chú mặc quần đùi, những tai nạn xung quanh Điền Điền đều do quả trứng của Leviathan gây ra, cô ấy càng bất hạnh thì sự khoái trá mà Bành Gia Đình có thể nhận được càng mãnh liệt, như vậy thì Leviathan sẽ càng dễ nở, Bành Gia Đình trong khi hủy diệt đối tượng ghen ghét cũng đang hủy diệt chính mình.
Bây giờ trứng đã được lấy ra, vậy thì những bất hạnh mà Điền Điền gặp phải cũng có thể dừng lại rồi.
Lúc về, Trương Hằng cũng tiện đường đến trước cửa sổ nhà Điền Điền, trả lại vật bảo vệ của bộ tộc Yasinba cho chủ nhân, đặt lên bệ cửa sổ của cô ấy.
Làm xong tất cả những việc này, Trương Hằng pha cho mình một tách cà phê, sau đó mang theo máy ảnh tiếp tục chụp ảnh cảnh đêm trong thành phố.
Cho đến 24 giờ sau, Trương Hằng trả phòng tại quầy lễ tân khách sạn, trở về nơi ở, hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng, thấy ông ngoại đang ngồi ở bàn.
Ông ngoại đặt tờ báo trên tay xuống, nhìn hắn qua cặp kính lão.
“Xin lỗi”, Trương Hằng khẽ nói: “Bọn họ ngủ rồi ạ?”
“Chưa, ta vẫn đang đợi kem cam của con đây.” Mẹ Trương ngáp dài bước ra khỏi phòng ngủ, còn cha Trương cũng ở bên cạnh bà: “Con nói sẽ về trước 12 giờ mà, nếu không về thì ít nhất cũng phải gọi điện báo một tiếng chứ… Cho nên, tốt nhất là con đi hẹn hò đi, nếu không thì cha không biết phải giải thích thế nào cho con đâu.”
“Xin lỗi, con không ngờ lại mất nhiều thời gian như vậy.”
Dừng thời gian quả thực là một năng lực rất hữu dụng, càng sử dụng càng cảm nhận được điều đó, để thế giới dừng lại trước mắt mình, có đủ thời gian để rèn luyện, học tập, quan sát và suy nghĩ, cảm giác này rất tuyệt nhưng nó cũng không phải là vạn năng.
Ví dụ như bây giờ, khi dừng thời gian, Trương Hằng thực ra đã về nhà một chuyến, pha cà phê và lấy máy ảnh, hắn thấy ông ngoại đang ngồi ở bàn, cũng chú ý đến cha mẹ trong phòng ngủ đang ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn chưa ngủ.
Vì vậy, hắn biết khi mình thực sự trở về sẽ xảy ra chuyện gì nhưng vẫn không thể thay đổi kết quả này, thậm chí hắn còn phải giả vờ như không biết gì.
Nhưng dù sao thì, biết rằng trên thế giới này vẫn có người quan tâm đến mình là một điều rất an tâm, đặc biệt là sau khi vừa chứng kiến hoàn cảnh gia đình của Bành Gia Đình, Trương Hằng rất may mắn vì mình có một tuổi thơ hoàn toàn khác.
Mặc dù cha mẹ hắn đã rời xa hắn khi hắn còn rất nhỏ nhưng cho đến trước khi hắn vào cấp ba, thực tế là hai người vẫn hàng năm về nước ở lại vài tháng, đôi khi không làm gì cả, chỉ ở bên cạnh hắn, kể cho hắn nghe những câu chuyện thần thoại, hoặc đến rạp chiếu phim xem một bộ phim kinh dị hàng nội địa nhàm chán đến phát ngán, cùng nhau cười phá lên vì những cảnh quay tệ hại, kịch bản lộn xộn và đủ loại đạo cụ lộ liễu.
Còn khi họ không có ở đó, ông ngoại cũng hoàn thành rất tốt trách nhiệm của cha mẹ, một mình đảm nhiệm hai vai, ông đã có kinh nghiệm nuôi dạy con cái nên thậm chí còn làm tốt hơn cả cha mẹ Trương Hằng, vì vậy tuổi thơ của Trương Hằng không thiếu sự quan tâm so với những người bạn cùng trang lứa khác.
Vì vậy, sau khi lớn lên, Trương Hằng, ngoài việc thích ở một mình hơn, tính cách cũng không có khuyết điểm rõ ràng nào. …
Loạt tai nạn xảy ra trong gia đình Điền Điền cuối cùng cũng được giải quyết triệt để, sau đó cuộc sống của Trương Hằng cũng trở lại bình lặng, ngoài 24 giờ mỗi ngày thì cái Tết lần này cũng không có gì khác biệt so với mọi năm.
Tối ba mươi Tết, cả nhà ngồi gói bánh chưng, ngoài bốn món ăn chính do ông ngoại chuẩn bị, cha Trương còn góp một món tôm hùm nướng phô mai và một đĩa salad rau, ngoài ra Trương Hằng cũng vào bếp làm hai món tủ mới học.
Cuối cùng, món gà nướng sườn cật đặc trưng của hắn đã giành được giải thưởng món ăn ngon nhất trong đêm đó, người bình chọn và trao giải đều là mẹ Trương.
Ngồi trên ghế sofa xem chương trình mừng xuân, Trương Hằng cũng nhận được không ít tin nhắn chúc tết, ba người ở ký túc xá thì khỏi phải nói, ngoài ra Thẩm Hi Hi cũng gửi tin nhắn cho hắn, mặc dù chỉ có vài câu đơn giản nhưng rõ ràng không phải là tin nhắn gửi chung, ngoài ra, Haruka Hayase ở tận Tokyo cũng gửi lời chúc mừng, sau đó còn kèm theo hai bức ảnh cô ấy đang tắm suối nước nóng.
Sau cuộc Minh Trị Duy Tân, Nhật Bản đã bãi bỏ âm lịch, đổi sang dùng dương lịch và bắt kịp phương Tây, vì vậy phong tục đón năm mới cũng cơ bản biến mất, người Nhật hiện nay đã đổi sang đón năm mới, ngoài một số ít nơi xa xôi hẻo lánh, không còn ai đón Tết Nguyên đán theo âm lịch nữa nhưng Haruka Hayase rõ ràng đã nghiên cứu về tình hình của Trung Quốc vào lúc 8 giờ tối đã gửi lời chúc mừng.
Ngoài ra còn có một số bạn bè và bạn học, cũng như các trang web đã gia hạn thành viên, thực tế là cả một ngày dài như trải qua một trận bùng nổ thông tin nhưng Trương Hằng để ý thấy hình đại diện của Aqua thường hoạt động nhất, lần này lại hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Chương 417: Người Bảo Vệ Bí Mật
Trương Hằng mở hộp thoại, tin nhắn trước đó của hai người là hai ngày trước, cô ấy luôn có vẻ không vui (#`O′) bí ẩn nói rằng cô ấy một mình chạy ra bờ sông câu cá, kết quả câu được một con kappa.
Năm phút sau, cô ấy gửi một bức ảnh, trên lưỡi câu có treo một con kappa đồ chơi.
Còn sau đó thì cô ấy không còn động tĩnh gì nữa.
Trương Hằng tiện tay gửi một tin nhắn chúc mừng năm mới cho cô ấy, khoảng mười phút sau, bên kia mới trả lời.
——Hôm nay, không vui lắm.
——Tại sao?
——Cậu có thể đi cùng tớ đến một nơi được không, sẽ không mất nhiều thời gian của cậu đâu, chỉ là tớ không thể tự mình quay về được.
Trương Hằng có thể cảm nhận được cô ấy luôn có vẻ không vui (#`O′) hôm nay có vẻ không vui lắm, vì vậy Trương Hằng không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Được, tớ tìm cậu thế nào?”
——Trước đây cậu có nghe nói đến một phương pháp có thể đăng nhập khẩn cấp vào trò chơi mà không cần điểm trò chơi không, họ sẽ nói với cậu rằng trước tiên cậu cần tìm một môi trường yên tĩnh không có ai làm phiền, sau đó tìm một thứ có thể kết nối internet, máy tính, máy tính xách tay, máy tính bảng, nếu không có thì điện thoại cũng được, ban tổ chức trò chơi sẽ gửi cho cậu một email.
——Rồi sao nữa? Tháng này tớ đã dùng hết hạn ngạch chơi trò chơi rồi.
Trương Hằng gõ chữ.
——Không sao đâu, tớ sẽ giả mạo một email tương tự, có thể kéo cậu vào một phó bản đặc biệt, đừng lo, phó bản này sẽ không tiêu tốn lượt chơi trò chơi của cậu, không giới hạn số lần đăng nhập, bên trong cũng không có nguy hiểm, như tớ đã nói, nó rất đặc biệt, ngay cả khi tớ bị hạn chế vào trò chơi thì tớ vẫn có thể tự do vào và sẽ không tốn nhiều thời gian của cậu đâu, thực ra tớ cũng không phải để phá đảo hay gì cả, tớ chỉ muốn vào… xem bên trong thôi.
Bình thường tớ đều tự đi nhưng tối nay tớ không biết mình có thể làm được không. …
Trương Hằng lúc mười một giờ lấy cớ trở về phòng mình, khóa cửa lại, lấy máy tính xách tay Dell ra, đăng nhập vào hộp thư thì quả nhiên thấy một email mới.
Người gửi để trống, tiêu đề là đăng nhập email.
Trương Hằng mở email ra.
“Người chơi số 06992 đã mời bạn lập đội để tham gia một vòng chơi mới, hãy đảm bảo rằng bạn đang ở một mình trong không gian riêng tư, không có người khác xung quanh, sau khi chuẩn bị xong, bạn có thể nhấp vào liên kết bên dưới để bắt đầu trò chơi, chúc bạn chơi vui vẻ.”
Trương Hằng không do dự, cho dù bạn luôn tỏ ra không vui (#`O′) lại bày trò gì đó, trên người hắn còn có một thẻ miễn phạt nhiệm vụ thất bại, có thể đảm bảo rằng hắn sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn trong phụ bản.
Vì vậy, Trương Hằng đã nhấp vào liên kết phía sau email.
Ngay giây tiếp theo, cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến, đồng thời bên tai cũng truyền đến âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
[Đang xác minh danh tính người chơi… ]
[Xác minh thành công, người chơi số 06992 và người chơi số 07958 là người giữ bộ phận số 300501. đang liên kết phụ bản cho người chơi… ]
[Hoàn thành liên kết phụ bản——Phụ bản hiện tại là Kiến trúc sư (đặc biệt)]
“Kẻ thống trị độc ác đang có ý định hủy diệt toàn bộ thành phố, thế giới đang trong cơn nguy kịch, đang chờ đợi vị cứu tinh của nó… Vòng chơi này không được tính vào số vòng chơi, có thể thoát khỏi trò chơi bất cứ lúc nào và bắt đầu lại.”
[Mục tiêu nhiệm vụ: Cứu thế giới]
[Chế độ: Nhiều người lập đội]
[Tốc độ dòng thời gian: 480] (1 giờ trong thế giới thực bằng 20 ngày trong trò chơi này, người chơi có thể chấm dứt trò chơi bất cứ lúc nào, trở về thế giới thực)
Đây là lần đầu tiên Trương Hằng nghe thấy một phụ bản trò chơi có nhiệm vụ chính là cứu thế giới, chỉ nhìn vào mô tả phụ bản thì hắn tưởng rằng lần này mình sẽ đến một kịch bản giống như vùng đất hoang tàn hay thời khắc trước ngày tận thế nhưng trên thực tế khi mở mắt ra, hắn lại phát hiện mình đang đứng trong một nhà ga, xung quanh là dòng người đông đúc.
Mọi thứ trông có vẻ không khác gì bình thường, chỉ có điều mọi thứ trong tầm mắt đều được ghép từ những khối xếp hình.
Lego ư? Trương Hằng nhướng mày.
Lego là một loại đồ chơi xếp hình do cha đẻ của Lego, Ole Kirk Christiansen phát minh ra, từ này xuất phát từ tiếng Đan Mạch “LEg GOdt”, dịch là “Play well.” (chơi vui vẻ), sử dụng nhựa cấp thực phẩm để làm các bộ phận, mỗi bộ phận có một mặt lồi, mặt còn lại có các lỗ nhỏ có thể cắm vào phần lồi, lắp ráp các bộ phận có nhiều kiểu dáng khác nhau theo hướng dẫn là có thể tạo ra nhiều mô hình khác nhau, hoặc bạn cũng có thể vứt hướng dẫn sang một bên, hoàn toàn tùy theo sở thích cá nhân mà lắp ghép những thứ mình thích.
Trong thế giới Lego, không có gì là không thể.
Trước đây, Trương Hằng cũng đã từng thấy trên mạng và trong phòng trưng bày rất nhiều mô hình Lego tỷ lệ 1:1 do những người hâm mộ Lego cuồng nhiệt lắp ráp, có Bugatti Veyron (chiếc xe này có động cơ cũng được làm từ các khối xếp hình Lego, thậm chí còn có thể chạy với tốc độ thấp dưới 30km/h trên đường), đủ loại động vật Lego, thậm chí còn có cả nhà cửa, tuy nhiên, giống như bây giờ, toàn bộ thế giới đều được tạo thành từ Lego thì đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Lúc này hắn đang ở trong một nhà ga lớn, nhà ga được ghép hoàn toàn bằng các khối xếp hình Lego, bao gồm cả mái nhà bằng kính trên đầu, sàn đá cẩm thạch dưới chân, tiệm bánh ngọt và cửa hàng tiện lợi bên cạnh, máy bán vé tự động, thậm chí cả lối vào ga tàu điện ngầm, tất cả đều là những khối xếp hình Lego đủ màu sắc.
Trên thực tế, ngay cả những người đi ngang qua hắn cũng đều là phiên bản Lego, Trương Hằng đã có một linh cảm, hắn cúi đầu, nhìn xuống đôi tay của mình, quả nhiên lòng bàn tay của hắn cũng đã biến thành hình kìm kẹp cổ điển của người tí hon Lego.
Chương 418: Án Mạng Đêm Trăng
Ngay lúc này, có người vỗ vai trái của hắn, Trương Hằng quay sang bên phải, nhìn thấy một cô gái đeo kính gọng đen, tết tóc đuôi sam, mặc áo len cũ kỹ, trông có vẻ hơi mọt sách.
Trương Hằng cau mày, nhìn thoáng qua hắn không nhận ra đối phương là ai, cho đến khi cô gái lên tiếng.
“Thường thì trong trường hợp này, mọi người sẽ chọn nhìn sang bên trái.”
“Sao anh lúc nào cũng tỏ ra không vui vậy?”
“Đúng vậy, tôi biết bây giờ trông tôi rất buồn cười, anh có thể thoải mái chế giễu cách ăn mặc của tôi nhưng hãy nhớ rằng anh cũng chẳng khá hơn là bao, bây giờ trông anh giống như một miếng khoai tây chiên hình chữ nhật nhưng tin tốt là anh trông có vẻ vàng hơn khoai tây chiên, ngoài ra còn có mắt, mũi, miệng gì đó, mặc dù chúng chỉ được vẽ trên khuôn mặt anh…”
Mặc dù “bạn lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`O′)” cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình thường như mọi khi nhưng Trương Hằng vẫn có thể nhận ra rằng tâm trạng của cô ấy hiện tại không được tốt lắm, tức là lần này không phải do cô ấy trêu chọc, cô ấy có vẻ thực sự gặp phải một số chuyện.
“Đây là nơi nào, tại sao vào đêm giao thừa mà cậu không ở cùng gia đình?” Trương Hằng hỏi.
“Bởi vì đây là quê hương của tớ, gia đình tớ ở đây.”
Trương Hằng nhướng mày, có chút ngạc nhiên: “Vậy ra cậu thực sự là một khối xếp hình?”
“…”
“Cậu mới là khối xếp hình, ý tớ là, nơi này giống hệt quê hương của tớ, ừm… ngoại trừ việc chúng được làm bằng Lego, tóm lại, chào mừng cậu đến với thành phố hoa phượng đỏ Quảng Châu, bây giờ chúng ta đang ở ga Nam, trước tiên đến quảng trường phía Tây để bắt taxi, sau đó vừa đi vừa nói.”
Bạn lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`O′) dẫn đầu, đưa Trương Hằng đến điểm bắt taxi, không cần nghi ngờ, nơi này cũng được ghép từ các khối xếp hình và giống như ngoài đời thực, taxi đi các hướng khác nhau sẽ dừng ở các khu vực khác nhau, hành khách xếp hàng lên xe theo thứ tự.
Thậm chí còn có người tí hon Lego nhân người khác không chú ý chen ngang, mọi thứ đều giống như ngoài đời thực.
Rất nhanh, một vài chiếc taxi phía trước đã rời đi, lại có một nhóm taxi mới bổ sung, nhân viên quản lý cho phép mười mấy người bao gồm cả Trương Hằng đi qua, từng hành khách tìm xe trống.
Bạn lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`O′) mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, nói gì đó bằng tiếng Quảng Đông.
Tài xế gật đầu, nói: “Thắt dây an toàn vào.” Sau đó nổ máy xe.
“Vậy cậu là người Quảng Đông à?” Trương Hằng hỏi.
“Ừm.”
“Sao lại đi ra Bắc?”
Tài xế thò đầu ra, tò mò hỏi: “Bắc, bắc nào?”
“Liên quan gì đến anh, lái xe của anh đi-“
Bạn lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`O′) trợn mắt, sau đó nói với Trương Hằng bằng tiếng Anh: “Tốt nhất là đừng nói về chuyện nơi khác trước mặt họ, mặc dù nơi này gần như giống hệt Quảng Châu ngoài đời thực nhưng vẫn có sự khác biệt, họ không biết bên ngoài còn có những nơi khác.”
“Nhưng chúng ta đi ra từ nhà ga mà.”
“Đúng vậy nhưng họ chỉ có một khái niệm mơ hồ về bên ngoài.”…
Chiếc taxi chạy trên đường cao tốc, qua cửa sổ xe, có thể thấy những hàng cây xanh tươi và những cột điện cao vút, thậm chí cả những đám mây trắng bồng bềnh trên trời, đều được ghép từ từng khối xếp hình Lego.
Nhưng nếu không lại gần nhìn thì vẫn khá là giống thật.
Trương Hằng nhân cơ hội này kiểm tra bảng nhân vật của mình, phát hiện ra rằng không giống như trước đây, lần này cả thanh kỹ năng và thanh đạo cụ của hắn đều có màu xám, bên cạnh còn hiển thị trạng thái không sử dụng được.
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) dường như nhận ra hắn đang nghĩ gì, liền mở lời giải thích bằng tiếng Anh: “Tớ đã nói rồi, phó bản này rất đặc biệt, đạo cụ và kỹ năng của cậu đều vô hiệu ở đây nhưng đừng lo, không cần quan tâm đến nhiệm vụ chính tuyến đó, cứ coi chuyến đi này là đi nghỉ dưỡng đi.”
Trương Hằng còn chưa kịp nói gì thì tài xế đã chen ngang, lần này anh ta nói bằng tiếng phổ thông: “Nghỉ dưỡng, để tôi giới thiệu cho các bạn một vài địa điểm nghỉ dưỡng tốt nhé?”
“…”
“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cũng học tiếng Anh đấy nhé, tôi có thể giao tiếp được với những người nước ngoài kia.” Tài xế đắc ý nói, hai mắt anh ta cười híp lại, sau đó ho hai tiếng, nói bằng thứ tiếng Anh chuẩn kiểu Trung Quốc: “Gud mo ning, xi, wi ar yu net tu du, mani mani, mo mani, nao ta yin na fu.”
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) dùng tay kẹp hình chiếc kìm chống lên trán, vẻ mặt bất lực: “Tôi đề nghị, chúng ta cứ đợi đến khi đến đích rồi hãy nói chuyện…”
“Được.”
Tuy nhiên, mặc dù hai hành khách bên cạnh đều rơi vào trạng thái câm lặng nhưng vẫn không ngăn cản được sự nhiệt tình của bác tài, đặc biệt là khi anh ta phát hiện ra Trương Hằng là lần đầu tiên đến Quảng Châu, anh ta liền xung phong làm hướng dẫn viên.
“Này, bên tay phải của các bạn, chính là Công viên chim Trường Long, bên trong có rất nhiều loài chim, có sếu, sếu, sếu và sếu.”
“Ờ, anh vừa mới nhắc lại từ sếu bốn lần thôi.”
Tài xế giả vờ không nghe thấy tiếng nói bên tai, tiếp tục hào hứng giới thiệu.
“Phía trước chúng ta, chính là sông Châu Giang… Đi xa hơn nữa, còn có thể nhìn thấy tòa nhà biểu tượng của Quảng Châu, Tòa nhà tròn, các bạn nhìn xem nó tròn vo như vậy, có giống một đồng tiền không? Nó cũng là tòa nhà xấu nhất toàn thành phố.”
“… Bây giờ chúng ta cuối cùng cũng đến được Châu Giang Tân Thành, nơi có giá nhà đắt nhất toàn Quảng Châu, cũng có thể nói là trung tâm của toàn thành phố, nơi đây đất chật người đông, cách một con phố là đến Việt Tú cũng không khoa trương như vậy.”
“CMN… thằng khốn nạn… lái xe không nhìn đường à, đúng rồi, chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ?”
“…”
Một giờ sau, chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại ở lề đường.
Sau khi trả tiền xong, cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) ôm bụng ngồi xổm bên đường: “Cậu đợi tớ một lát, tớ phải nghỉ ngơi một chút, lâu lắm rồi tớ mới gặp một người lắm lời như vậy.”
Chương 419: Dấu Chân Trên Cát
Trương Hằng nhìn quanh bốn phía, thấy hai bên đường là những trung tâm mua sắm san sát nhau, những tấm biển quảng cáo treo lơ lửng và dòng xe cộ tấp nập trên đường, hắn hỏi: “Đây là đâu?”
“Quảng trường Chính Gia, trung tâm thương mại lớn nhất Thiên Hà.”
“Vậy là cậu chạy đến phó bản này chỉ để thỏa mãn cơn thèm mua sắm trong lòng mình à?”
“Tất nhiên là không, tớ chỉ quen uống gì đó ở đây trước khi về nhà thôi, mặc dù tớ đã về đây nhiều lần rồi nhưng vẫn chưa thể thích nghi được, đặc biệt là vào những ngày như thế này, cảm ơn cậu đã chịu về đây cùng tớ lần này, sau những chuyện tớ đã làm với cậu, tớ không ngờ cậu vẫn tin tớ, nói thật là tớ hơi cảm động, hay là để tớ cho cậu xem ngực tớ như một lời cảm ơn? Mặc dù bây giờ chúng hoàn toàn phẳng lì… Thực ra chỉ có hai vòng tròn và hai chấm, thật kỳ lạ, tớ hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của chúng.”
“Cảm ơn, cậu vẫn giữ lại đi.”
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) gãi đầu: “Tớ nhớ bên cạnh có một quán Starbucks, hay là chúng ta vào đó ngồi một lát?”
Hai người đến quầy của quán cà phê, chỉ thấy nhân viên phục vụ thành thạo rót một cốc hạt hình trụ màu nâu và xanh lam từ máy pha cà phê, Trương Hằng đoán rằng đây hẳn là cà phê và nước pha trộn với nhau.
Được rồi, một khi chấp nhận được thiết lập kỳ diệu này thì thực ra cũng khá thú vị.
Nhưng khi nhân viên phục vụ đưa cốc đến, lại xảy ra một vấn đề nhỏ, Trương Hằng phát hiện ra rằng dù có mở càng kìm của mình ra hết cỡ thì cũng không thể cầm được cốc cà phê Starbucks.
“Ờ, dưới đáy cốc có một hình trụ lồi, có thể cắm vào tay cậu.” Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) ở bên cạnh chỉ dẫn như một tài xế già đời, đảm bảo Trương Hằng có thể cầm được cốc cà phê của mình.
“Lần đầu tiên tớ vào đây cũng mất một lúc mới quen được với những thứ đồ chơi nhỏ này.”
Trương Hằng thử hút một ngụm ống hút, rõ ràng là không hút được gì cả nhưng kỳ diệu thay lại cảm nhận được một trải nghiệm đang uống cà phê và khi hút mạnh, ống hút còn phát ra tiếng kêu rít.
Cùng lúc đó, trên đường trước mặt, hai chiếc xe vừa xảy ra va chạm đuôi, những khối xếp hình ở đuôi xe trước rơi vãi khắp nơi, người lái xe mặc dù không sao nhưng vẫn nằm gục trên vô lăng, vẻ mặt như sắp chết, còn những người đi đường bên cạnh cũng căng thẳng lấy điện thoại ra, người thì báo cảnh sát, người thì chụp ảnh đăng lên Douyin, người thì liên lạc với 120.
Ngay khi sự chú ý của mọi người đều bị vụ tai nạn xe hơi bên ngoài thu hút, một người đàn ông hói đầu đặt cuốn “Harry Potter” trên tay xuống, tiến về phía hai người, ông ta hắng giọng.
“Đừng nhìn ông ta, cũng đừng nói chuyện với ông ta, ông ta liên quan đến nhiệm vụ chính tuyến, chỉ cần không quan tâm đến ông ta, một lát nữa ông ta thấy không thú vị sẽ tự đi.”
“Nhiệm vụ chính tuyến?”
“Đúng vậy, chính là nhiệm vụ chính tuyến cứu thế đó, nếu cứ mặc kệ thì thành phố này sẽ bị hủy diệt sau ba ngày nữa nhưng nếu cậu đi quản thì sẽ thấy quá trình rất phiền phức, phải chạy đông chạy tây, tìm cái này tìm cái kia và cuối cùng cậu sẽ phát hiện ra rằng mình vẫn không ngăn được ngày tận thế đến, vì vậy bây giờ chúng ta chỉ cần ngồi đây là được.” Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) cầm cốc cà phê lên uống một ngụm lớn.
Quả nhiên, người đàn ông hói đầu tiếp theo như lời cô ấy nói, tiến lên lịch sự hỏi hai người có muốn nghe một câu chuyện không.
Không nhận được câu trả lời, ông ta có vẻ thất vọng bỏ đi, lúc đi còn tiện tay lấy trộm một chiếc cốc trên giá.
Sau khi ông ta rời đi, cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) đặt cốc cà phê xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như chìm vào suy tư, không biết đang nghĩ gì, rất lâu sau cô ấy mới lên tiếng.
“Trước đây mỗi khi đi qua đây, tớ luôn rất ngưỡng mộ những người bên trong, tớ thấy những người mặc vest giày da, ngày ngày ra vào tòa nhà văn phòng, uống Starbucks thật ngầu, tớ muốn trở thành người như vậy, tớ biết suy nghĩ này rất buồn cười nhưng nó thực sự là ước mơ của tớ trong một thời gian, tớ luôn nỗ lực theo hướng này, khi những cô gái khác đang bàn luận về loại sơn móng tay nào đẹp, bộ phim thần tượng nào hay thì tớ vẫn luôn chăm chỉ học hành, vì vậy, đúng vậy, dáng vẻ vừa ngốc vừa đần này chính là tớ trước đây.”…
“Tôi vẫn nhớ hồi nhỏ, lúc đó nơi này vẫn là làng trong thành phố”, cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) chỉ vào làng Dương Kỳ không xa, sau khi hai người ra khỏi Starbucks thì đi dọc theo đường Quảng Lợi, đến trước đại lộ Quảng Châu.
Đây là một trong những tuyến đường chính đông đúc nhất của thành phố Hoa, cũng là nơi tắc nghẽn giao thông nghiêm trọng nhất vào giờ cao điểm sáng tối, những tài xế Lego trên đường vừa bấm còi inh ỏi vừa nhích từng chút một như xe lăn.
Đợi đến khi đèn tín hiệu trước mặt chuyển sang màu xanh, dòng xe dừng lại, hai người đi qua gầm cầu vượt, đến bên kia đường.
“Lúc đó tôi hình như vẫn đang học tiểu học, cảm thấy bên trong rất lộn xộn, toàn là nhà tự xây, san sát nhau như ô bàn cờ, những con hẻm nhỏ như mê cung, trên đầu là những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện, còn có quần áo phơi trên dây điện, khi đi bên dưới phải cẩn thận những chiếc xe đạp bên cạnh, chúng luôn làm bắn bùn đất lên ống quần của bạn.”
“Cô từng sống ở đó sao?”
“Một thời gian, nhà tôi từng thuê nhà ở đây nhưng cách đây bảy tám năm thì nơi này bắt đầu bị giải tỏa, chúng tôi cũng chuyển đi, tôi không phải người gốc Quảng Đông, cha mẹ tôi đều là người đến đây làm việc khi còn trẻ.”
Còn bây giờ nơi này đã xây dựng lại nhà tái định cư và tòa nhà văn phòng, Trương Hằng ước chừng thì mỗi tòa nhà đều cao hơn ba bốn mươi tầng, còn có một số bà cô ngồi bên đường trước tòa nhà, bên chân để biển cho thuê nhà, vừa trò chuyện vừa tắm nắng vừa chờ người thuê hỏi giá.
Chương 420: Thách Đấu Trí Tuệ
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) ngồi xổm xuống, dùng kìm kẹp gãi cằm một con mèo hoang, khuôn mặt con mèo lộ vẻ thích thú, vẫy vẫy đuôi: “Cha tôi làm việc trong nhà hàng ở tầng hai của tòa nhà văn phòng, ông ấy tan làm lúc 11 giờ 30 đêm, ông ấy là một người rất tốt, nếu cô gặp ông ấy thì sẽ biết, trước đây ông ấy luôn nở nụ cười trên môi, đặc biệt là khi biết điểm thi cuối kỳ của tôi, ông ấy sẽ làm cho tôi món mì ăn mừng do chính ông ấy sáng tạo.”
“Cô muốn đợi ông ấy sao?”
“Không cần đâu”, cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) hít một hơi thật sâu, đứng dậy: “Không còn sớm nữa rồi, bụng tôi cũng đói rồi, mẹ tôi bây giờ chắc đang chuẩn bị bữa tối, vừa lúc có thể ăn một bữa no nê nhưng trước đó, còn một việc phải làm.”
“Việc gì vậy?”
“Giết tôi đi.” Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) chớp mắt với Trương Hằng. …
Cô nữ sinh trung học đeo cặp đi ngang qua tấm biển quảng cáo chữa trị vô sinh nam, vừa đi vừa cầm sách tiếng Anh, tranh thủ từng phút để học thuộc từ vựng tiếng Anh, hoàn toàn không để ý đến hai bóng người đang theo sau mình.
Trước đó, khi Trương Hằng giả vờ đi ngang qua trước mặt cô ấy, hắn đã liếc nhìn và phát hiện ra rằng ngoại hình của cô ấy gần như giống hệt một người nào đó bên cạnh, chỉ có điều trông cô ấy có vẻ ngây thơ hơn, cũng không có khí chất chơi bời như sau này.
“Cô chắc chắn muốn giết chính mình chứ?”, Trương Hằng quay đầu nhìn một người nào đó.
Người đó nhún vai: “Nếu không giết cô ta, tôi sẽ không thể về nhà, dù sao thì mẹ tôi cũng chỉ là một người bình thường, ngay cả khi bây giờ bà ấy đã biến thành một khối Lego, bà ấy cũng không thể chấp nhận việc con gái mình bị chia làm hai và một mình tôi đã đủ khiến bà ấy lo lắng rồi, hai đứa tôi hoàn toàn là thảm họa… Ở đây đông người không thể ra tay được, lát nữa cô ta sẽ đi qua một nơi ít người, chúng ta có thể ra tay ở đó, bên kia còn có một chiếc xe xác sống đã lâu không ai lái, sau khi giết cô ta, chỉ cần nhét xác vào cốp xe là được, không cần lo lắng về cảnh sát, dù sao thì ba ngày nữa thế giới sẽ diệt vong rồi.”
Hai người lại đi theo cô nữ sinh không hề hay biết một đoạn nữa, quả nhiên đến một nơi ít xe cộ qua lại, thêm vào đó là thời gian đã về đêm, đèn đường mờ ảo, đúng là nơi lý tưởng để phạm tội như trong bộ truyện tranh thám tử Conan.
Trương Hằng thử bẩy một mảnh ghép màu xanh lam 1×1 từ trên vỉa hè, kẹp trong tay vung hai cái, trên đó còn có một dãy số 300523. đây là mã số mà mỗi mảnh ghép Lego đều có.
“Anh ra tay hay tôi ra tay?”
“Anh ra tay đi… Trước đây những trò đùa dai của tôi không khiến anh rất tức giận sao, vì vậy tôi cho anh một cơ hội trả thù, trực tiếp giết chết tôi, hy vọng anh có thể cảm thấy vui vẻ khi làm như vậy.”
“…”
Trương Hằng không nói gì nữa, cầm mảnh ghép màu xanh lam đó đi về phía cô nữ sinh học bá đang lẻ loi phía trước.
Nhưng hắn vẫn chưa quen hành động ở trạng thái Lego, tiếng bước chân đã thu hút sự chú ý của cô nữ sinh phía trước, cô ấy đang cố gắng nhận ra các từ tiếng Anh trên sách dưới ánh đèn mờ, ngẩng đầu lên, vô thức nhìn về phía sau.
—— Kết quả là thứ chào đón cô ấy lại là một mảnh ghép màu xanh lam 1×1.
“Hí-” Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) hít một hơi: “Đau quá đau quá đau quá!!!”
“Giữa hai người có sự chia sẻ cảm giác đau đớn sao?”, Trương Hằng cau mày.
“Không, tôi chỉ giúp anh thêm một số hiệu ứng âm thanh, hy vọng có thể tăng thêm một chút cảm giác nhập vai cho anh.”
Trương Hằng cạn lời: “Đi mở cốp xe đi.”
“Tuân lệnh, thưa sát thủ.”…
Trương Hằng thực sự không có kinh nghiệm giết người học sinh trung học Lego, nhìn cô nữ sinh học bá nằm bất động trong cốp xe với biểu cảm (o『o), hắn hỏi một người nào đó: “Cô ấy… thế này là coi như chết rồi sao?”
“Khó nói, hay là anh đâm thêm cho cô ta hai nhát nữa?”
“Thôi bỏ đi, cứ thế này là được rồi.” Trương Hằng đóng nắp cốp xe: “Bây giờ thì sao?”
“Chúng ta đã gần đến nhà tôi rồi, lúc đó anh cứ nói là bạn học cùng lớp với tôi là được nhưng trông anh có vẻ hơi già dặn hơn.”
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) nhặt chiếc cặp sách mà bản thân hồi trung học làm rơi trên mặt đất, đưa cho Trương Hằng: “Đeo cái này vào đi, ngoài ra tóc tai cũng nên xử lý một chút, có thể làm rối thêm một chút, nhiệm vụ học tập căng thẳng như vậy, ai có thời gian mà sống cầu kỳ như vậy chứ.”
Mười phút sau, hai người đến trước một tòa nhà chung cư cũ kỹ, nơi đây không lắp thang máy, vì vậy hai người chỉ có thể leo bộ lên tầng sáu, đi qua một đống ga trải giường màu trắng và vài chiếc áo sơ mi đang bay phấp phới, đến trước một cánh cửa trông không mấy bắt mắt.
Cô gái luôn có vẻ không vui (#`O′) suốt dọc đường đều nói không ngừng nhưng đến lúc này lại đột nhiên im lặng, nhìn chằm chằm vào bức tường lắp ghép trước mặt mà ngẩn người, Trương Hằng nhận ra rằng trong lòng cô ấy hẳn rất muốn quay về đây nhưng không hiểu sao lại có vẻ rất sợ quay về đây, vì vậy sau khi ra khỏi ga tàu, cô ấy mới đi uống cà phê trước, sau đó lại đến nơi mình từng sống hồi nhỏ để thăm lại chốn cũ, đứng dưới tầng nhà hàng nơi cha cô ấy làm việc nhưng không vào, thậm chí sau đó cô ấy liên tục kể những câu chuyện cười nhạt nhẽo trên đường cũng là để che giấu sự căng thẳng trong lòng.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới hơi do dự đưa tay kìm của mình ra, gõ hai tiếng vào cánh cửa lớn.
“Ai đấy?”, bên trong truyền đến giọng nói của một người phụ nữ trung niên.
“Là con, mẹ.”…
“Mỹ Nam, con tan học rồi à?”
Mỹ Nam đưa cho Trương Hằng một ánh mắt kiểu dám cười cậu là chết chắc, sau đó lại nhỏ giọng nói: “Lát nữa ngồi vào bàn ăn thì đừng nói gì cả, tuy cậu là bạn học của tớ nhưng lại không quen trường tớ, cũng không quen tớ hồi cấp ba, nói ít thôi kẻo mẹ tớ nghi ngờ.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ [Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Kinh-Khung-Tu-Tien-Lo-Audio-Truyen.jpg)




