[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 33 : Đối Mặt Nguy Hiểm (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Đối Mặt Nguy Hiểm
Nghe thấy tiếng bước chân chạy tới từ xa, Thẩm Hi Hi đứng dậy từ trên ghế dài, nhìn thấy Trương Hằng thì tỏ ra bất ngờ, nhưng sau đó nàng liền nghe thấy Mã Nguy giả sau lưng Trương Hằng kêu lên:
-Chạy, chạy mau đi!!
Thẩm Hi Hi nhướng mày không hiểu, nhưng khi nhìn thấy chất lỏng màu đen sau lưng hai người thì con ngươi co rụt lại, vẻ mặt không những tỏ ra không sợ mà còn lấy làm mừng.
Trương Hằng còn tưởng Thẩm Hi Hi sẽ hỏi lung tung này kia, dù sao là người bình thường khi gặp phải chuyện như vậy đều sẽ nghĩ cách làm rõ tình huống, nhưng Thẩm Hi Hi lại không hề dài dòng, vừa nghe thấy vậy đã co cẳng lên chạy.
Nàng chạy cùng với Trương Hằng, vừa chạy vừa nói:
-Hai người phát hiện thứ này ở đâu, nó tấn công thế nào, có liên quan tới vách tường đúng không?…
-Ngươi biết cách đối phó với thứ này sao?
Trương Hằng còn chưa mở miệng thì Mã Nguy giả sau lưng đã nhô đầu ra.
-Đêm nay là lần đầu tiên ta đối mặt với nó, dạo gần đây trong thành phố lên tục có người nhặt rác và chó mèo hoang mất tích, bọn ta nhận được tin rằng có người từng nhìn thấy chất lỏng mà đen và bức tường có thể di chuyển ở những nơi có người mất tích.
Bọn ta đang truy tìm tung tích của nó nhưng nó rất giảo hoạt, dựa theo những mục tiêu mà nó lựa chọn có thể nhìn ra được nó luôn chọn những người ở thế yếu trong xã hội, động vật lang thang, dù bọn họ có mất tích thì cũng không khiến xã hội cảnh giác.
Lần này không biết vì sao nó lại chạy vào trong trường học, nhưng đây cũng chính là cơ hội tốt nhất để bọn ta xử lý nó.
Thẩm Hi Hi vừa chạy vừa gọi điện cho đám Hoàng Vũ chạy tới trường học tụ hợp, chờ nàng cất điện thoại vào trong túi xong thì Trương Hằng mới nói:
-Câu lạc bộ công ích xử lý nhóm động vật xâm lấn ngoại lai của các ngươi cũng quản cả chuyện này sao?
-Xin lỗi, hồi nãy là ta nói dối ngươi.
Thẩm Hi Hi áy nói nói:
-Những chuyện tương tự như vậy nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì cơ bản không ai tin tưởng nó cả, bọn ta cũng khó mà giải thích được.
Câu lạc bộ công ích là cách nói mà bọn ta đã thống nhất để nói với mọi người trong tình huống thông thường.
-Ẩn ý là nàng cảm thấy ngươi không thể giúp được gì.
Mã Nguy giả nói nhỏ bên tai Trương Hằng:
-Tình huống gì đây, người phụ nữ này không biết ngươi cũng là người chơi, vừa có khuynh hướng S lại còn thích dùng bạn của mình làm mồi nhử?
-Trung thực chờ đi.
Trương Hằng cảnh cáo ai đó.
-Hả?
Thẩm Hi Hi nghe vậy thì sững người.
-Không nói ngươi.
-Ta biết không nói ta.
Mã Nguy giả tỏ ra nghiêm túc gật đầu phụ họa, sau đó lại nhìn về phía Thẩm Hi Hi:
-Người đẹp à, ngươi của ngươi bao giờ mới tới?
-Có lẽ bọn họ đều đang ở nhờ, nhưng có người có gần có người ở xa, người ở xa nhất dù có thể thuận lợi đi tới cũng mất nửa tiếng, người mà ta vừa gọi chắc cũng mất khoảng tầm đó.
-Được, vậy ít nhất cũng có người nhặt xác cho chúng ta.
-…
Lời của Mã Nguy giả mặc dù không dễ nghe, nhưng xét mặt khác thì tình huống của ba người họ không khả quan lắm.
Mặc dù Trương Hằng tạm thời không có dấu hiệu suy giảm thể lực, nhưng dù sao hắn vẫn đang cõng thêm một người, khó mà chạy tốc độ cao trong thời gian dài được.
Còn Thẩm Hi Hi vừa nhìn liền biết thường xuyên tập luyện khỏe mạnh, mặc dù mặc khá nhiều quần áo mùa đông làm che đi dáng người xinh đẹp của nàng nhưng so với Mã Nguy giả vừa chạy chưa nổi một phút hai nhân đã nhũn ra, hai mắt nổ ngôi sao thì vẫn đáng tin hơn nhiều.
Ít nhất tới bây giờ hô hấp của Thẩm Hi Hi vẫn đều đặn, không có dấu hiệu bị tụt lại phía sau, nhưng sau mười phút nữa thì khó nói.
Giờ Mã Nguy giả lại là người thoải mái nhất trong cả ba, nhưng thật ra nàng cũng không nhàn rỗi, vật kia luôn di chuyển trên các bức tường, khoảng thời gian nó di chuyển từ bức tường này sang các bức tường khác sẽ có dấu hiệu, Mã Nguy giả mở lớn hai mắt nhìn xung quanh.
Nhìn xem bức tường ở chỗ này xảy ra biến hóa thì lập tức nhắc nhở Trương Hằng.
-Cứ tiếp tục như này không phải là cách hay.
Chạy thêm một hồi, Trương Hằng nói.
Tốc độ bây giờ của ba người bọn họ không khác quái vật sau lưng lắm, nhưng đường đi của họ có thể đo được, cơ bản chỉ chạy cố định trên đường.
Mà đường cũng không thẳng tắp, phía trước đôi khi còn xuất hiện các tòa nhà, con quái vật kia có thể lợi dụng năng lực di chuyển trên các bức tường để xuyên thẳng vào kiến trúc, rút ngắn khoảng cách với bọn họ, thậm chí là vượt qua họ.
Cứ như vậy ba người họ chỉ có thể quay đầu chạy trở lại.
Thẩm Hi Hi nghe vậy thì im lặng, cuối cùng hạ quyết tâm nói:
-Nó không phải thứ mà người bình thường có thể đối phí được, ta có cách có thể hấp dẫn sự chú ý của nó, các ngươi chờ thêm một lát nữa hãy nhân cơ hội chạy trước đi.
Nàng vừa nói vừa móc ví tiền ra, rút một tấm thẻ đỏ ra.
Trương Hằng nhìn lướt qua tấm thẻ, cảm giác khá quen, hắn nhanh chóng nhớ ra đây là chiếc thẻ cạm bẫy- Cuồng chiến đấu trong Vua Trò Chơi.
Chủng loại thẻ: Cạm bẫy bình thường
Giới hạn sử dụng: Không giới hạn
Độ hiếm có: Bạc
Tác dụng: Được kích hoạt trong giai đoạn chuẩn bị tấn công của đối phương.
Trên mặt đồng hồ của đối phương sẽ xuất hiện biểu tượng quái vật và các nút tấn công, hiển thị sẽ không thể thay đổi.
Ngoài ra còn có thể tấn công nhất định quái vật của đối phương.
Có vết xe đổ từ [Chủy thủ trốn thoát], khi Thẩm Hi Hi lấy món đạo cụ từ trong game ra cũng không khiến Trương Hằng cảm thấy bất ngờ.
Hắn có thể đoán được đại khái ý của Thẩm Hi Hi, đánh tấm thẻ này ra trong Vua Trò Chơi sẽ cưỡng chế quái thú của đối phương phản lại tấn công, cái này tương đương với trào phúng.
Thẩm Hi Hi nói không sai, nàng thực sự định dùng cách này để hấp dẫn sự chú ý của con quái vật kia để Trương Hằng và Mã Nguy giả có thời gian chạy trốn, rồi liên lạc với tên đần Hoàng Vũ đã cãi nhau với nàng hồi nãy.
Nàng chấp nhất săn giết con quái vật này không phải vì có thể lấy được đạo cụ trò chơi từ trên xác của nó, mà quan trọng là nàng không muốn nhìn thấy có người bị nó hại.
Chương 322: Bài Học Giác Ngộ
-Oa, ngươi nhìn tư tưởng giác ngộ của người ta rồi nhìn lại mình đi, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt ngươi chỉ biết trơ mắt nhìn, mặc kệ ta bị đám côn đồ kia cưỡng bức, chỉ biết vùi đầu đi thẳng ra cửa, chậc chậc, chênh lệch quá rõ ràng.
Trương Hằng nghe vậy cũng không phản bác lại, chỉ đột nhiên đứng im, nói với Mã Nguy giả:
-Xuống đi.
-Không phải đó chứ, chỉ mới vậy đã tức giận rồi à, ta chỉ tùy tiện nói thôi.
Mã Nguy giả lẩm bẩm trong miệng, nhưng vẫn thành thật trượt từ trên người ai đó xuống, chủ yếu là sau khi Thẩm Hi Hi dùng thẻ Cuồng chiến đấu xong thì hai người họ đã tạm thời an toàn.
Nhưng Mã Nguy giả không quá xem tọng tình huống bên Thẩm Hi Hi, từ vẻ mặt xoắn xuýt của người đó là có thể nhìn ra được thực chất Thẩm Hi Hi không nắm chắc liệu có thể chống đỡ được tới lúc có người tới chi viện hay không, nhưng dù vậy vẫn phải dùng tới thẻ và không thể ngừng chạy, cố gắng dẫn con quái vật kia ra xa hai người họ.
-Chúng ta nên làm gì giờ.
Nhìn bóng lưng chạy đi xa của Thẩm Hi Hi, Mã Nguy hàng giả vò đầu nói.
-Được, vậy ngươi đi giúp nàng đi, nàng nếu vẫn còn sống thì ta sẽ không truy cứu chuyện lúc trước nữa.
-Vậy còn ngươi thì sao?
Mã Nguy hàng giả hỏi.
-Ta có chút chuyện phải rời đi một lát.
Trương Hằng thản nhiên nói.
-Cái này quá thật đó đại ca?! Lần nào cũng là ta?
Mã Nguy hàng giả nghe vậy thì liếc mắt nhìn sang:
-Sao ngươi giống với chủ nhiệm của ta ở trung học cơ sở vậy, có khó khăn gì là gọi học sinh tới làm, chỉ có cuối năm tới ngày thưởng hái đào mới hăng hái tích cực hơn người khác.
Trương Hằng đã xoay người đi, chỉ để lại một câu:
-Nhớ kỹ, nhất định phải chống đỡ tới khi ta quay lại.
-Chờ chút, nếu ngươi không trở về thì sao?
Mã Nguy hàng giả vội vàng hỏi, nhưng Trương Hằng đã chạy đi xa, không thể đáp lời nàng.
Mã Nguy hàng giả bị gió lạnh ở hồ thổi vào người, run rẩy nắm chặt cổ áo của mình.
Nhưng nàng vẫn lựa chọn như lúc Trương Hằng bị con quái vật kia quấn lấy ở thao trường, cắn răng đuổi theo hướng Thẩm Hi Hi chạy… …
Trong bóng tối, Thẩm Hi Hi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập và hô hấp của mình.
Đã năm phút trôi qua kể từ khi cô ném ra chiếc thẻ cuồng chiến đấu kia.
Cái đạo cụ phẩm chất D này đã phát huy được hiệu quả, dẫn dắt sự chú ý của con quái vật không biết tên kia lên người cô.
Nhưng tiếp đến sẽ là quãng thời gian thử thách Thẩm Hi Hi nhất, nếu cứ tiếp tục chạy trốn không có kế hoạch như vậy, cô sẽ không thể chống đỡ được quá ba mươi phút.
Thế nhưng trong quá trình chạy trốn này, Thẩm Hi Hi rốt cuộc lần mò ra được quy luật hành động của thứ kia.
Rất dễ nhận thấy rằng đặc tính của nó có liên quan đến vách tường, hay nói cách khác, cách càng xa vách tưởng thì bản thân Hi Hi sẽ càng an toàn.
Cách trường học chưa đến một cây số có một công viên miễn phí vào cửa đối với người dân, hẳn là nơi xa những tòa xi măng cốt thép trong thành phố này nhất.
Thẩm Hi Hi định đi đến đó rồi mới tiến hành đánh nhau với đối phương, chờ đợi nhóm Hoàng Vũ đuổi kịp, thế nhưng khi cô chạy đến cửa phía Đông thì lại phát hiện thứ kia đã đứng ở nơi đó đợi mình.
Dưới tình thế bất đắc dĩ, Thẩm Hi Hi chỉ có thể quay đầu chạy về phía cửa Bắc, nhưng ý đồ của cô rõ ràng đã bị đối phương nắm được.
Lần này, chỉ mới chạy được một nửa quãng đường đã bị nó đuổi kịp.
Hơi suy tính một lát sau, Thẩm Hi Hi rốt cuộc bỏ qua cửa Nam.
Quãng đường để đến được chỗ đó càng xa.
Với khoảng cách như vậy, cô càng không thể chạy nhanh hơn thứ đồ kia.
Hơn nữa, nơi đó cũng sẽ khóa cửa lúc chín giờ tối, cho dù cô chạy đến được nơi đó thì cũng dã tràng xe cát mà thôi.
Cuối cùng, Thẩm Hi Hi quyết định lùi về vườn hoa nhỏ mà cô đã từng đến.
Đây cũng là một nơi cách xa những quần thể kiến trúc trong trường học nhất.
Thẩm Hi Hi có thể chơi trốn tìm với nó bằng cách đi vòng quanh cái hồ nhân tạo ở kia.
Nhưng mà chạy lâu như vậy khiến thân thể của Thẩm Hi Hi bắt đầu sinh ra cảm giác mệt mỏi.
Dù sao Thẩm Hi Hi cũng chỉ là một cô học sinh.
Mặc dù sau khi trở thành người chơi cô đã bắt đầu tập thể dục, tăng cường thế chất, cũng thấy sự tiến bộ, nhưng đây cũng chỉ là mạnh hơn so với người thường mà thôi.
Huống hồ, khác với người luôn chơi solo như Trương Hằng, Thẩm Hi Hi chọn hướng hợp tác đoàn đội.
Để nâng cao hiệu quả và đối phó với nhiều tình huống phức tạp khác nhau, các thành viên trong đội cần có những đặc điểm riêng, các kỹ năng và khả năng của họ không được trùng lặp và bổ sung cho nhau nhiều nhất có thể.
Mỗi người đều có một lộ trình phát triển nhất định.
Vai trò của Thẩm Hi Hi trong đội là người lãnh đạo, là đầu óc của cả đoàn, việc chiến đấu có những thành viên khác phụ trách, cô chỉ cần hoàn thiện năng lực về lãnh đạo và đưa ra đối sách.
Và điều này cũng đồng nghĩa với việc cô không thể dành quá nhiều thời gian cho rèn luyện thể lực.
Hơn thế nữa, tầm nhìn bị bóng đêm hạn chế cũng gây ra không ít trở ngại đối với cô.
Vườn hoa nhỏ hiển nhiên có thể cầm chân kẻ địch, nhưng hoàn cảnh lại khá rắc rối.
Vả lại, nơi này được xem như thánh địa tình yêu cũng không phải là không có lý do.
Bởi vì một nơi lớn như vậy chỉ có hai cột đèn đường, một cái trong đó càng là đã hư mất từ lâu, bầu không khí yêu đương đúng là rất tốt, có thể chim chuột với nhau một trận.
Nhưng mà đối với tình hình hiện tại của Thầm Hi Hi mà nói thì đúng là muốn mạng.
Cô không biết thứ sau lưng làm sao có thể quan sát bốn phía, thị lực của nó rõ ràng là không bị sắc trời ảnh hưởng, nhưng còn cô, tầm nhìn chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Điều này khiến Thẩm Hi Hi không thể nào bắt kịp động tác của đối phương.
Chương 323: Thế Thoát Hiểm
Trên thực tế, nếu như không phải vì thể lực có hạn, Thẩm Hi Hi cũng không muốn mạo hiểm chạy đến nơi đây, tạo cơ hội cho thứ đó đánh lén mình.
Cô dừng chân lại bên bờ hồ, thở dốc một phen, đồng thời đối lưng với hồ nhân tạo, cảnh giác nhìn ba phương hướng khác.
Kế sách của cô rất đơn giản, nhưng cũng rất hiệu quả.
Thẩm Hi Hi đứng dưới ngọn đèn đường còn sáng, như thế thì cô có thể nhìn rõ con đường phía tay trái, sau lưng là hồ nước không có công trình kiến trúc gì, có thể đảm bảo an toàn.
Chỉ có một cái hơi rắc rối, chính là trước mặt có cây cối che khuất, nhưng may mà hiện tại là mùa đông, lá cây hầu như đã rụng sạch.
Đây cũng là nơi Thẩm Hi Hi tập trung chú ý nhất, nếu thứ kia định tấn công cô từ hướng này, nó sẽ không thể tránh khỏi con mắt của cô.
Giờ phút này, thần kinh Thẩm Hi Hi hoàn toàn bị kéo căng, vì đối thủ là quái vật siêu tự nhiên.
Vào lúc này, dù là một người vẫn luôn bình tình như cô cũng có một chút căng thẳng.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi lại hơi rung lên, Thẩm Hi Hi lướt thật nhanh nội dung, là tin nhắn gửi từ Hoàng Vũ, chỉ có một câu đơn giản: Chờ!!! Ta đang ở gần đây, rất nhanh sẽ đến!!!
Không thể không thừa nhận, đoạn tin nhắn này đúng là khiến Thẩm Hi Hi bình tĩnh hơn một chút.
Xem ra tình huống hiện tại vẫn khá hơn dự tính của mình.
Hoàng Vũ mặc dù không phải tay đấm chính trong đội nhưng sức chiến đấu của hắn cũng rất mạnh, gần bằng Dương Tử Hạ, nhưng người sau cách đây xa nhất, tạm thời không trông cậy được.
Cậu ta là người mà Thẩm Hi Hi đã đề cập trước đó, nhanh nhất cũng phải mất một tiếng rưỡi mới tới nơi, nên là hiện tại không thể trông cậy vào cậu ta.
Thẩm Hi Hi lấy lại bình tĩnh, quả thật sau khi nhận được tin tức của Hoàng Vũ, dòng suy nghĩ trong đầu cô đã hoạt động trở lại, không những không muốn tiếp tục chạy trốn một cách bị động mà còn mong rằng trong quá trình chạy trốn có thể tìm đến càng nhiều tin tức hữu dụng để sau này có thể đối phó với thứ kia.
Ngay lúc cô đang suy nghĩ bước tiếp theo nên làm gì thì hòn non bộ trong hồ nhân tạo sau lưng cô bắt đầu lẳng lặng hòa tan.
Việc này không thể trách Thẩm Hi Hi chủ quan, bởi vì thứ kia trước đó vẫn luôn di chuyển giữa những vách tưởng xi măng, Thẩm Hi Hi cũng vẫn luôn cố gắng giữ một khoảng cách với những kiến trúc trong sân trường, nhưng cô không ngờ rằng bề mặt của hòn non bộ cũng có thể bị thứ đó lợi dụng.
Chờ đến khi thứ chất lỏng màu đen chảy đến phía sau Thẩm Hi Hi, cô muốn phản ứng lại thì đã muộn, nhưng lúc này Mã Nguy giả đã đến.
Cô đi tìm Thẩm Hi Hi, nhưng chạy hai bước thì lại ngừng, vẻ mặt đau khổ lấy ra cục đất sét cuối cùng trong túi bắt đầu nặn.
Mãi đến hai phút trước, cô mới làm xong, lại vội vàng chạy đến chỗ hồ nhân tạo, vừa nhìn thấy thứ đồ sau lưng Thẩm Hi Hi liền ném ra cục đất sét kia.
Cục đất sét rơi vào giữa Thẩm Hi Hi và thứ chất lỏng màu đen kia, chớp mắt sau, khu vực đó bỗng nhô lên một bức tường.
Thẩm Hi Hi giật nảy mình, còn tưởng rằng Mã Nguy giả có thù oán gì với mình, muốn mượn thứ kia xử lý cô.
Nhưng một giây sau, cô lại nhìn thấy thứ kia hoàn toàn bị bức tường chặn lại, đặc tính của nó giống như bị vô hiệu hóa.
-Sao vẫn đứng ngây ra đó làm gì, chạy mau! – Mã Nguy giả hô lớn – Đất sét của ta không chống lại được bao lâu đâu.
Thẩm Hi Hi nghe vậy ngay lập tức nhấc chân, đồng thời nói:
-Ngươi cũng là người chơi?
-Cứ coi là vậy đi.
Mã Ngụy giả một bên trả lời một bên thở dài.
Việc cô ghét nhất chính là vận động, mà hiện tại không có Trương Hằng, xe chạy bằng cơm cũng không có, chỉ có thể chịu đựng tiếp tục chạy cùng với Thẩm Hi Hi.
Nhưng mà mới chạy vài bước, cô bỗng nghĩ đến điều gì, dừng lại, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
-Đúng ha, thiếu chút nữa bị nhiễu, chạy cái gì mà chạy, thứ kia không phải chỉ tấn công ngươi thôi sao?
Nhưng mà sau đó Thẩm Hi Hi lại rót cho cô một chậu nước lạnh:
-Đạo cụ trò chơi của ta cũng hạn thời gian, có hiệu lực mười lăm phút, hiện tại chỉ còn chưa đầy hai phút.
Mã Nguy giả nghe vậy, rớt nước mắt:
-Thế… ta vẫn nên chạy tiếp thôi… …
Bức tường bằng đất sét của Mã Nguy giả không thể ngăn lại thứ kia quá lâu.
Hiện tại, hai người đang chạy về hướng bãi đỗ xe, bởi vì Hoàng Vũ lại gửi cho Thẩm Hi Hi một cái tin nhắn, hẹn cô đến đó.
Mặc dù Thầm Hi Hi tập trung phần lớn tinh thần cho thứ đang đuổi sau lưng, nhưng điều này không hề đồng nghĩa với việc cô không tiếp tục suy xét những vấn đề khác.
Mã Nguy giả chạy cách sau vài bước bỗng phát hiện khóe mắt Thẩm Hi Hi thỉnh thoảng lại quét lên người mình.
-Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi, dù sao ta không hẳn sẽ trả lời. – Mã Nguy giả lau vệt mồ hôi trên trán, thở hồng hộc nói. …
-Thật xin lỗi, vụ việc xảy ra ở hội đấu giá đã lan truyền khắp quần người chơi.
Từ đó về sau, mọi người đều cảnh giác hơn, nhưng mà vẫn có rất nhiều người bị lừa, đặc biệt là các thành viên của ba bang hội lớn đều để ý thấy sau lưng những người kia luôn có một cục đất sét.
Thẩm Hi Hi dừng lại trong giây lát rồi nói tiếp:
-Hiện tại ba công hội lớn cùng với những thương hội kia đang treo thưởng với mức giá cao để tìm ra được vị trí của tên lừa đảo kia.
-Ta không phải, ta không có, đừng nói mò.
Mã Nguy giả nghe vậy lập tức đến một câu phủ nhận tam liên, sau lại cảnh giác nói:
-Ngươi sẽ không nói việc thấy ta dùng đất sét cho những người khác chứ, lúc đó ta là cứu ngươi mới ra tay đó.
-Sẽ không. – Thẩm Hi Hi lắc đầu – Nhưng mà… sau này ngươi còn định làm như vậy nữa hả? Những người khác ta không nói, nhưng thực lực của ba công hội lớn rất đáng gờm.
Ngươi cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn sẽ bị bọn hắn phát hiện thôi, vả lại, ta cảm thấy ngươi nên trả lại [Mộng Cảnh Tử Vong] cho người ta thì tốt hơn.
Môt cái đạo cụ cấp B sẽ mang lại rất nhiều phiền toái cho ngươi.
Chương 324: Không Phải Tôi!
-Đã nói là không phải ta! – Mã Nguy giả rên lên một tiếng – Ả ta làm mưa làm gió ở ngoài kia, kết quả một đứa chẳng làm gì như ta sao phải đội nồi cho ả? Ngay cả bề ngoài của [Mộng Cảnh Tử Vong] ta còn không biết thì lấy gì trả lại chứ?
-Ả?
Mã Nguy giả không có hứng thú trả lời câu hỏi này, phát tiết xong thì lại tiếp tục chạy:
-Tóm lại, ngươi chỉ cần biết ta không liên quan gì đến cô ta hết, à không, quan hệ vẫn là có, nhờ ả mà hiện tại ta không vào được phó bản đây này.
Thẩm Hi Hi còn muốn hỏi về mối quan hệ giữa Mã Nguy giả và Trương Hằng, nhưng mà báo động trong lòng bỗng xuất hiện.
Hai người còn thiếu chút nữa là đã chạy đến được bãi đỗ xe, nhưng mà bức tường của ký túc xá du học sinh phía bên tay trái lại xuất hiện dấu hiệu hòa tan.
Thẩm Hi Hi quyết định một cách nhanh chóng:
-Thay đổi, đi đến tòa nhà Cần Tư.
-Cần Tư là cái quái gì? – Mã Nguy giả phát điên – Nè, ta không phải là học sinh trường các ngươi nhé.
-A, xin lỗi, bên này – Thẩm Hi Hi kéo Mã Nguy giả chuyển hướng, người sau đã mệt đến sắp nằm sõng soài trên mặt đất.
Thứ kia chỉ là không muốn hai người rời khỏi trường học được mà thôi, vì vậy mặc dù canh phòng cửa trường rất chặt chẽ, nhưng bãi đỗ xe cách cổng trường không gần, nên nó không để ý lắm.
Nhìn thấy hai người chạy về phía tòa Cần Tư, nó cũng lập tức đi theo.
Thẩm Hi Hi nhiễu một vòng, nắm chặt thời cơ nã một phát súng vào thứ kia khi nó thoát từ vách tường này sang vách tường khác, rồi lập tức quay đầu chạy về phía bãi giữ xe.
Kế hoạch của cô nói riêng thì không có vấn đề gì, nhưng Thẩm Hi Hi lại vô tình đánh giá cao thể lực của Mã Nguy giả.
Nếu như cô cũng chứng kiến ba phút liều mạng của đối phương giống như Trương Hằng, có lẽ cô cũng sẽ cảm khái trên thế giới này lại có người có thể lực nát bét như vậy.
Hồi nãy chạy đến tòa nhà Cần Tư, Mã Nguy giả đã có chút choáng váng, không thể phân biệt được Đông Nam Tây Bắc, từ đầu đến cuối đều là nhờ Thẩm Hi Hi kéo.
Lúc thấy tòa Cần Tư còn nghĩ đã đến đích, nào ngờ chỉ là giai đoạn làm nóng người, tiếp theo sẽ còn một đoạn đường đào mạng chào đón mình.
Lần này, Mã Nguy giả thật sự không động đậy nổi, che ngực dừng lại, ngồi xổm xuống đất, lắc đầu như trống bỏi:
-Không chạy, không chạy, ngươi không cần lo cho ta, chạy trước đi.
Thẩm Hi Hi cũng rất bất đắc dĩ, Mã Nguy giả dù nhẹ đến mấy thì cũng là một người trưởng thành.
Cô không thể vác người nọ lên vai giống Trương Hằng được, nhưng mà đối phương đã từng cứu cô một mạng, cô không thể bỏ mặc làm lơ không cứu đối phương.
Trong khoảng thời gian dây dưa này, thứ đồ kia đã đuổi đến sau lưng, nhưng đúng lúc này, phía trước cũng có một ngọn đèn xe xuất hiện.
Hoàng Vũ cùng chiếc Mercedes đen của hắn đã tới!
Khoảng cách hai bên vốn không tới 30 mét, nhưng mà do trước đó từng xảy ra việc lái xe vào trường tông phải học sinh nên về sau trường học không cho phép xe hơi chạy thông vào khuôn viên trường.
Con đường kết nối khuôn viên và bãi đỗ xe cũng được lắp thêm hai cây trụ sắt.
Từ đó về sau, ngay cả nhân viên dạy học cũng chỉ có thể đi bộ từ bãi đỗ xe vào phòng làm việc hoặc lớp học.
Nhưng cái thứ này rõ ràng không ngăn được Hoàng Vũ.
Hắn thấy Thẩm Hi Hi gặp nguy, liền lái chiếc Mẹc đã sửa xong của mình lao vụt về phía bên này, đồng thời mạnh mẽ đánh vô lăng qua trái, chiếc Mẹc đen trực tiếp lái lên bồn hoa bên cạnh, nguy hiểm sượt qua trụ sắt.
Cùng lúc đó, Thẩm Hi Hi kéo lấy Mã Nguy giả lăn qua một bên, chiếc xe trực tiếp vượt qua hai người lao thẳng đến bãi chất lỏng màu đen kia.
Kết quả một giây sau lại thấy đầu xe bị lõm đi vào một mảng lớn, bãi chất lỏng kia lại một lần nữa cố hóa bản thân thành thể rắn trong khoảng thời gian rất ngắn.
Chiếc Mercedes đen của Hoàng Vũ gần như là đâm thẳng vào vách tường.
Vách tường dưới lực va chạm xuất hiện vài vết nứt, nhưng chúng nó rất nhanh đã được thứ chất lỏng màu đen kia sửa chữa hoàn toàn, không còn gì lưu lại, giống như mới.
Hoàng Vũ sớm đã nhảy ra khỏi xe nên không bị thương, lăn hai vòng trên đất rồi lại bò lên, thấy thế liền ngẩn người, còn không kịp đau lòng chiếc xe của mình, vẻ mặt đã thay đổi ngay lập tức:
-Bug như vậy thì làm sao xử nó được?!
-Tấn công vật lý gần như không có hiệu quá với nó, nhất định phải tìm được nhược điểm mới ra tay. – Thầm Hi Hi nói – Trước đó chúng ta không tra ra được truyền thuyết hay nguồn gốc về nó, chứng tỏ thứ này hẳn không quá cường đại, rất mâu thuẫn với trạng thái bây giờ của nó.
Nó chắc chắn có điểm yếu nào đó.
Lại thấy bức tường kia bắt đầu hòa tan, Mã Nguy giả cười khổ nói:
-Tường xi-măng thì có nhược điểm gì chứ, máy ủi à?
Trước kia, trong đầu Hoàng Vũ đều là anh hùng cứu mỹ nhân, phong cách lên sân khấu của hắn cùng hoàn toàn đáp ứng được điều đó.
Nhưng bây giờ, hắn lại có chút hối hận đến quá sớm.
Trên thực tế, hắn vẫn luôn không hoàn toàn tán thành đề nghị đi giải quyết mối nguy từ những thứ siêu tự nhiên của Thẩm Hi Hi.
Khi đó chơi phó bản đã đủ nguy hiểm, hiện tại còn phải quan tâm đến thế giới thực.
Người bình thường đều hận bản thân mãi mãi đừng đụng đến những chuyện này, bọn hắn mặt dù biết về sự thật của thế giới nhiều hơn so với những người kia, không ít người còn có được đạo cụ trò chơi, nhưng mà rốt cuộc vẫn là thân thể máu thịt, việc chiến đấu như thế này có tính nguy cơ quá cao.
Nhưng mà danh vọng của đối phương trong đoàn đội rất lớn, những quyết định của cô vẫn luôn được đa số thành viên ủng hộ.
Cho dù Hoàng Vũ có bất mãn đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể chôn trong lòng, huống hồ bản thân hắn cũng có hảo cảm với đối phương.
Chương 325: Giải Quyết Mối Nguy
Chỉ là, nếu như có thể thuận lợi vượt qua lần này, hắn vẫn sẽ suy xét lại lợi và hại mới được… …
Trương Hằng một đường chạy vào trong ký túc xá, mắt nhìn vào thang máy, thời gian nghỉ dài ngày nên chỉ còn một trong hai thang máy còn hoạt động, nhưng bây giờ nó đang dừng ở tầng chín, chờ nó xuống tới đây cần không ít thời gian mà không biết giữa chừng nó sẽ dừng tiếp ở tầng nào.
Vì thế Trương Hằng trực tiếp lựa chọn một con đường an toàn khác, bên phía Thẩm Hi Hi và Mã Nguy giả không biết đã chống đỡ được bao lâu rồi, hắn nhất định phải nắm chặt mỗi một giây.
Trương Hằng chỉ mất tổng cộng 47 giây dể leo lên tầng mười một trong ký túc xá.
Đẩy cửa ra thì nhìn thấy Mã Nguy đầu mướt mồ hôi, hắn ta mặt đờ đẫn ngồi trước bàn đọc sách, cầm ví tiền trên bàn rồi lẩm bẩm:
-Sao có thể được? Rõ ràng lúc đi mình có mang theo mà, giữa trưa còn mua hai cái bánh bao, sao nó có thể về phòng trước cả mình được?
Mã Nguy từ bé tới lớn chưa từng gặp chuyện không thể tin nổi như này, hắn vừa kết thúc buổi dạy thêm xong định quay lại ký túc xá thì phát hiện ví tiền và xe đạp không cánh mà bay.
Mã Nguy tìm khắp mọi nơi gần đó đều không phát hiện bóng dáng của chúng đâu, cả người cảm thấy trời đất quay cuồng.
Trong ví tiền của hắn không chỉ có thẻ căn cước, thẻ ngân hàng mà còn có hơn bốn mươi nghìn tệ tiền mặt, là tiền lương một tháng làm gia sư của hắn, kết quả bây giờ phát hiện không thấy đâu.
Hắn dùng Wechat để vào một siêu thị mini gần đó đổi bốn tệ tiền lẻ, rồi đi tàu điện ngầm về trường.
Trên đường đi cả người cứ ngơ ngơ ngác ngác.
Không ngờ lại phát hiện chiếc xe đạp cũ của mình ở dưới ký túc xá, sau đó lại tìm được ví tiền đã mất trên bàn học, không những không mất một đồng nào mà trái lại còn tăng thêm bốn trăm tệ.
Tâm trạng của Mã Nguy như vừa đi một chuyến cáp treo, vừa mừng vừa sợ, nhưng đồng thời trong lòng ôm trăm mối không lời giải đáp, thậm chí ngay cả Trương Hằng xông vào trong ký túc xá cũng không chú ý.
Chờ tới khi Mã Nguy ngẩng đầu lên thì Trương Hằng lại lao ra khỏi cửa, dư quang tầm mắt của Mã Nguy lướt qua bóng lưng của Trương Hằng, thấy bộ cung tên sau lưng Trương Hằng thì ngẩn người ra, nói:
-Luyện bắn tên à? Muộn như vậy?
Trương Hằng lấy cung tên, còn mang theo kính viễn vọng vừa mua trong ngăn tủ, không để ý tới lời chào của Mã Nguy đã vội vàng chạy vào phòng tắm bên cạnh, hắn đứng ở cửa sổ dùng kính viễn vọng tìm vị trí của Thẩm Hi Hi và Mã Nguy giả, khi nhìn thấy hai người họ chạy ra khỏi vị trí hồ, đang chạy về hướng bãi đỗ xe.
Trương Hằng lựa chọn một nhà làm photocoppy nằm ở giữa bãi đỗ xe và hồ nhân tạo, đó cũng là nơi gần phòng ngủ của nam sinh nhất, chạy tới tiệm photocoppy thật nhanh, trèo lên cây ngô đồng.
Trương Hằng lựa chọn địa điểm phục kích xong thì thấy Thẩm Hi Hi và Mã Nguy giả cách đó không xa.
Nhưng lúc này hai người họ lại không nhìn thấy hắn, toàn bộ sự chú ý của hai người đều đặt lên bãi chất lỏng màu đen phía sau lưng.
Hai người đang liều mạng chạy trốn, Trương Hằng hít sâu một hơi, rút một mũi [Mũi tên của Paris] từ sau ống đựng tên ra.
Lần trước Mã Nguy giả đã từng nói đa số quái vật siêu tự nhiên đều có cái gọi là gót chân Asin, chỉ cần tìm được điểm yếu của chúng thì dù có là quái vật mạnh tới mức không ai so nổi cũng có thể xử lý nhẹ nhàng.
Mà [Mũi tên của Paris] lại là đạo cụ trong truyền thuyết có liên quan tới gót chân Asin, vừa rồi Trương Hằng chạy về ký túc xá là để lấy nó.
Đây không phải lần đầu tiên Trương Hằng sử dụng món đạo cụ trò chơi này, nhưng trước đó chỉ coi nó như một loại tên có thể tự động thay đổi góc độ bắn và công năng được tăng cường hơn mà thôi.
Đây được coi là lần đầu tiên hắn sử dụng [Mũi tên của Paris] để đối phó với quái vật siêu tự nhiên, không biết hiệu quả sẽ thế nào.
Trương Hằng cài [Mũi tên của Paris] lên dây cung, dưới kỹ năng bắn tên level 2 của mình, Trương Hằng nhẹ nhàng khóa chặt được mục tiêu.
Hắn không vội vàng, luôn chờ Thẩm Hi Hi và Mã Nguy giả chạy qua chỗ hắn, sau đó mới buông lỏng dây cung.
Nhưng ngay sau đó chuyện hắn không ngờ tới đã xảy ra, [Mũi tên của Paris] không những không tìm tới nhược điểm của bãi chất lỏng màu đen kia, mà trái lại còn hiếm thấy bắn không trúng mục tiêu.
Trương Hằng luyện thuật bắn tên lâu như vậy rồi, trong phạm vi không tới mười mét thì dù có là mục tiêu di động hắn cũng có thể bắn được vòng thứ 8 trở lên.
Gần như không có chuyện không bắn trúng bia được, mà thể tích của bản thể bãi chất lỏng màu đen kia còn lớn hơn nhiều so với bia ngắm ở nơi hắn luyện bắn, theo lý mà nói thì không thể bắn lệch được.
Ngay khi mũi tên vừa rời cung, dựa vào kinh nghiệm của hắn thì đây là một mũi bắn tốt, nhưng dường như đã có lực lượng nào đó cưỡng ép quỹ tích bay của mũi tên.
Trương Hằng tận mắt nhìn thấy [Mũi tên của Paris] chếch hướng, bay qua bãi chất lỏng màu đen chui vào màn đêm đen.
Người người bắn tên là Trương Hằng ra thì hai người một quái vật bên dưới đều không cảm giác được sự tồn tại của mũi tên.
Trương Hằng nhíu mày, đầu tiên nhìn về phía Thẩm Hi Hi và Mã Nguy giả đang chạy trốn ở đằng xa, nhưng dù bây giờ hắn có chạy tới thì cũng không thể làm thứ con quái vật kia, đặc tính của nó đã quyết định nó gần như có thể miễn dịch được hầu hết tổn thương vật lý, vì thể Trương Hằng chỉ do dự một chốc rồi quyết định đi xem mũi [Mũi tên của Paris] bị bắn lệch kia trước.
Trương Hằng nhớ rõ mũi tên bay về hướng tây nam, hắn nhảy từ trên cây xuống, chạy dọc theo hướng đó.
Chạy khoảng một trăm hai mươi mét thì nhìn thấy [Mũi tên của Paris] hắn bắn hồi nãy.
Chương 326: Hướng Dẫn của Mũi Tên
Hiện tại nó đang cắm vào bãi đất bùn trong bồn hoa, mà còn cắm tương đối sâu.
Trương Hằng cảm thấy khó hiểu, nhược điểm của con quái vật kia dù thế nào cũng không thể là bùn đất được, mà dù có là bùn đất thì vừa rồi có không ít nơi có cây cối, mũi [Mũi tên của Paris] cũng không nhất thiết phải bay tới nơi này.
Xảy ra loại tình huống này chỉ có một cách giải thích, đó là [Mũi tên của Paris] đã hết sạch năng lượng trước khi bắn vào nhược điểm của con quái vật.
Nhưng Trương Hằng cũng được coi là một cung thủ lão làng, hắn hiểu rõ sức lực của mình, bình thường hắn bắn tên thì ít nhất cũng phải bay xa được 200m, dù có tính chung cả lực cản của gió thì cũng không thể bắn xa được mỗi một trăm hai mươi mét được.
Về mặt khác, góc độ cắm xuống đất của mũi tên cũng rất kỳ lạ, Trương Hằng động tâm, hắn chợt nghĩ tới điều gì đó, ngẩng phắt đầu lên nhìn vào tòa nhà cách đó không xa.
Đó là thư viện trường, cao bảy tầng, nếu mục tiêu của mũi tên này là ở tầng trên thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích được, một phần động năng bị tổn thất là do chuyển hóa thành lực hút, nhưng cũng không đủ để mũi tên bay tới chỗ mục tiêu, vì thế nó đã rơi xuống từ giữa không trung rồi cắm vào đống bùn dưới mặt đất.
Nhưng nó coi như đã hoàn thành sư mệnh của mình, đó là chỉ phương hướng cho Trương Hằng.
Mặc dù Trương Hằng không biết vì sao nhược điểm của con quái vật kia lại ở trong thư viện trường, nhưng hắn biết đáp án giải quyết nguy cơ đêm nay ở trong đó.
Trương Hằng rút [Mũi tên của Paris] lên, lại đặt lên dây cung, rồi cẩn thận đi vào thư viện tối om trước mặt… …
Thư viện trong trường là nơi Trương Hằng quen thuộc nhất, thậm chí còn hơn cả phòng ký túc mà hắn ở.
Ở trong thế giới đứng im thuộc về riêng mình, hai nơi Trương Hằng thường tới nhất là phòng tập thể hình và thư viện, để tiện ra vào hắn còn dành thời gian đi đánh thêm một chiếc chìa khóa khác, hiện tại nó đã được phát huy tác dụng.
Trương Hằng tiến vào bằng cửa chuyên dụng của nhân viên quản lý thư viện, trước tiên xuống tầng hầm mở trang bị cung cấp điện rồi bước vào thang máy, ấn một lượt các phím từ tầng hai tới tầng 7, sau đó ra khỏi thang máy.
Hắn không biết thứ trong thư viện là gì, có sinh mệnh hay không.
Nhưng nơi mà nó lựa chọn lại khiến hắn nảy sinh một số liên tưởng, thư viện là kiến trúc trong trường học, vốn có bảy tầng, là nơi để quan sát và đoán định rất tốt.
Người trên tầng gần như có thể nhìn rõ ràng được mọi ngõ ngách trong sân trường, nếu giả thiết thứ đó thật sự có sinh mệnh thì việc hắn bước vào thư viện có thể đã bị đối phương phát hiện ra.
Dù đối phương không chú ý tới hắn thì sau khi hắn bật công tắc nguồn điện cũng đã nhắc nhở đối phương rằng có người vào thư viện.
Thế nên Trương Hằng đã dùng cách này để lừa đối phương, khiến người trên tầng không thể đoán được hắn đang ở tầng bao nhiêu, còn chính hắn sẽ lên các tầng trên bằng cầu thang thoát hiểm.
Do góc độ rơi xuống đất của [Mũi tên Paris] đã chứng minh mục tiêu của nó ở tầng trên, để tiết kiệm thời gian, Trương Hằng quyết định lục soát bắt đầu từ tầng cao nhất xuống dưới.
Hắn đi thẳng lên tầng 7, đẩy cửa vào trong, khu mượn đọc sách chìm trong một vùng đen kịt, Trương Hằng tìm công tắc bật đèn LED trên tường dựa vào ký ức, nhưng sau khi ấn công tắc xong đèn vẫn không có phản ứng gì, Trương Hằng lập tức phòng bị, đối phương đã phá hủy thiết bị chiếu sáng ở tầng này, điều này cũng có nghĩa rằng mục tiêu mà [Mũi tên của Paris] chỉ rất có thể đang ở đây.
Trương Hằng kéo căng dây cung, vấn đề lớn nhất lúc này của hắn là hắn không biết thứ mình muốn tìm là gì, thời điểm [Mũi tên của Paris] hết lực đã chỉ rõ đại khái phạm vi, mà bây giờ Trương Hằng đang cách bãi chất lỏng màu đen kia rất xa, không thể bắn lại thêm lần nữa được.
Đúng lúc này, bên tai Trương Hằng vang lên một loạt tiếng động, tiếng động không lớn, nhưng lại đặc biết khiến người khác phải để ý tới trong thư viện yên tĩnh trống trải này.
Trương Hằng đoán tiếng động xuất phát từ phía sau một kệ sách, không cách hắn quá xa.
Trương Hằng cầm theo cung tên tới tới gần, để tránh rơi vào bẫy, hắn đi hơi vòng vèo một chút.
Ngay khi hắn sắp tới gần kệ sách phát ra tiếng động kia thì một bóng đen đeo mặt nạ đột nhiên lao về phía hắn.
Với cự ly này Trương Hằng đã kịp chuẩn bị, [Mũi tên của Paris] đã được căng sẵn lên cung nên không thể thất thủ được, sau khi trải qua muôn vàn thử thách trong phó bản hắn đã luyện được bản năng chiến đấu, nhắm trúng mục tiêu ngay từ làn đầu tiên.
Nhưng ngay khi mũi tên vừa rời khỏi cung thì Trương Hằng đột nhiên nhích cung lên một chút, hai mắt đồng thời chuyển động, cuối cùng, mũi tên đã cắm trúng một quyển văn hiến bằng Tiếng Anh ngay sát mặt người đeo mặt nạ kia.
Trương Hằng nghiêng người để nhào về phía người đeo mặt nạ, chưa kịp nhìn tình trạng của đối phương đã vội vàng rút mũi tên thứ hai trong ống đựng tên ra, đặt lên dây cung, bắn về phía một bóng đen khác đang bỏ chạy ra bằng cửa thoát hiểm.
Mũi tên đã bắt trúng bắp chân của mục tiêu, thân thể của bóng đen kia hơi lảo đảo, rồi ngã nhào xuống đất.
Xem ra bị thương không nhẹ, hắn ta kêu lên một tiếng, còn mất cả năng lực hành động.
Trương Hằng không bỏ lỡ cơ hội, chưa tới hai giây sau mũi tên thứ ba đã được bắn ra.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bóng đen cạnh vách tường bên tay trái đột nhiên tan ra, Trương Hằng lại nhìn thấy bãi chất lỏng màu đen.
Lần này nó bao vây hoàn toàn bóng đen kia, mang theo hắn ta dung nhập vào vách tường rồi biết mất không thấy đâu.
Trương Hằng không tiếp tục đuổi theo, hắn biết đặc tính của thứ kia, dù là thang máy hay cầu thang thoát hiểm thì vẫn vô cùng nguy hiểm vì phạm vi quá hẹp, huống hồ bây giờ hắn không còn thừa quá nhiều thời gian.
Chương 327: Mặt Nạ Hoảng Sợ
Trương Hằng nhìn đồng hồ trên cổ tay, cầm cung đứng tại chỗ cảnh giác một lát, xác nhận thứ kia không quay lại nữa mới xoay người đi kiểm tra người đeo mặt nạ ở sau lưng, tháo mặt nạ của người đó ra.
Có vẻ người đeo mặt nạ này cũng là sinh viên trong trường, nhưng hai tay bị trói sau lưng, miệng bị bít tất bịt kín, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.
Mãi tới khi được Trương Hằng tháo sợi dây thừng trên tay thì nàng vừa khóc vừa bò xuống dưới mặt bàn đọc sách gần đó, cơ thể không ngừng run rẩy.
Trương Hằng nhặt thẻ sinh viên dưới đất lên, thấy tên bên trên, Lý Thánh Nguyệt.
-Không sao, nó đã chạy xa rồi.
Trương Hằng đặt cung tên sang một bên, rồi đưa thẻ sinh viên cho Lý Thánh Nguyệt.
Lý Thánh Nguyệt vẫn còn đang run, nửa phút sau nàng mới đột nhiên bừng tỉnh sau cơn ác mộng, nhận lấy thẻ sinh viên, rồi dùng giọng điệu vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ hỏi:
-Trương Hằng?
-Ngươi biết ta à?
Trương Hằng bất ngờ hỏi.
-Ta không biết ngươi, nhưng nó tới để tìm ngươi.
Lý Thánh Nguyệt run rẩy nói, chuyện xảy ra đêm nay đã hoàn toàn vượt xa phạm vi nhận biết của nàng.
Bây giờ nhớ tới vẫn khiến nàng cực kì sợ hãi, nhưng nàng vẫn cố gắng nói hết những gì mình biết cho Trương Hằng.
-Sau khi kết thúc kỳ thi thì thời gian đóng cửa của thư viện đã đổi thành sáu giờ tối, buổi chiều ta muốn tới thư viện đọc sách thì phát hiện một đứa bé bên ngoài thư viện, nó khoảng bảy tám tuổi, muốn vào đây đọc truyện manga, nhưng không qua được máy kiểm tra trong thư viện.
Mà vừa hay thầy trực khu mượn sách không ở đây nên ta đã quét mã mở cửa cho nó, ta tận mắt nhìn thấy nó đi lên tầng hai khu truyện mâng, ta còn nói với nó sau khi đọc xong thì lên tầng 7 tìm ta, ta sẽ đưa nó ra ngoài.
-Kết quả ta mới đọc sách được một lát thì nó đã đi tới cạnh ta, hỏi ta có biết ai tên là Trương Hằng hay không, còn nói người tên Trương Hằng này cũng là sinh viên trong trường chúng ta.
Ta cười rồi nói với nó là trường chúng ta có rất nhiều người, ta không thể biết hết tất cả được.
Ai ngờ vừa nghe xong vẻ mặt của nó đã sa sầm lại.
Lý Thánh Nguyệt nhớ lại tình huống lúc ấy thì vẫn không thôi hết hồn:
-Ta chưa từng thấy đứa trẻ nào tỏ ra lạnh lùng kinh khủng như vậy, tựa như chỉ một giây sau nó sẽ giết chết ta vậy, nhưng sau đó nó không nói thêm gì, tự mình rời đi.
Ta bắt đầu hơi sợ hãi, không thể đọc thêm sách được nữa, ngồi thêm được mười phút thì định rời thư viện, nhưng khi ta xuống tầng hai khu truyện manga lại không tìm thấy nó ở đâu cả.
-Thật ra lúc ấy ta đã tìm khắp cả thư viện, lục soát từng tầng cũng không nhìn thấy nó.
Ta nghĩ nó đi cùng người khác ra khỏi thư viện rồi, nhưng vì lý do an toàn nên ta vẫn cố gắng ngồi lại trước khi cửa thư viện đóng, trước khi đi ta đã vào nhà vệ sinh, kết quả lại nhìn thấy trong gương, trong gương…
Lý Thánh Nguyệt nói tới đây thì giọng trở nên run rẩy.
-Nhìn thấy vách tường tan ra, rồi biến thành một bãi chất lỏng màu đen?
Lý Thánh Nguyệt hơi gật đầu, nói:
-Bãi chất lỏng màu đen kia rơi xuống vai ta, rồi từ cổ leo lên mặt ta, ta cảm giác bản thân không thể thở nổi nên giãy giụa muốn chạy ra bên ngoài, nhưng chân của ta không thể nhấc lên được.
Cảm giác đó rất tệ, sau đó ta đã ngất đi, chờ tới lúc tỉnh lại đã phát hiện mình bị trói ở đây… …
Trương Hằng đưa Lý Thánh Nguyệt tới dưới tòa ký túc xá nữ, vừa hay nhận được tin nhắn Wechat của Thẩm Hi Hi, nói rằng bãi chất lỏng màu đen kia đột nhiên dừng tấn công bọn họ rồi biến mất tích, hỏi hắn đang ở đâu, tình huống chỗ hắn thế nào.
Trương Hằng chưa kịp nhắn lại thì đã nhận được một lời mời kết bạn.
Tên là – Ngươi lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`o′).
Trương Hằng nhấp từ chối, hai giây sau lại có một cái tên như thế đưa ra lời mời kết bạn, bên trong phần ghi chú còn có thêm một hàng chữ:
“Không ai có thể từ chối ta hai lần, không ai!(? *? ? )?”
Trương Hằng nhìn vào, lại nhấp từ chối.
Kết quả gần như trong nháy mắt, thông báo xin kết bạn lập tức xuất hiện, ghi chú là:
“Lanh trí như ta cũng biết ngươi sẽ nhấp từ chối, bị ta đoán trúng rồi chứ gì, hừ hừ (≧? ≦*).”
Lần này Trương Hằng nhấp vào chấp nhận, rồi gõ chữ:
“Có ý gì?”
“Có.”
Ngươi lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`o′) lập tức trả lời, sau đó nói:
“Đừng đừng đừng, đừng có kéo ta vào danh sách đen, ta lấy Wechat của ngươi từ chỗ Thẩm Hi Hi, kết bạn là chính.”
“Hả?”
“Ngươi là tên vừa máu lạnh lại không có phong độ, nhưng xem ra vẫn là người giữ chữ tín, vậy mà lại không nhân cơ hội chạy trốn, thứ kia do ngươi xử lý à?”
“Không liên quan tới ngươi.”
“Chậc chậc chậc, ta hỏi là vì tốt cho ngươi thôi, ngươi không biết vừa rồi chúng ta đã gặp nguy hiểm thế nào đâu.
Suýt chút nữa, thật sự chỉ suýt chút nữa thôi đã gg* toàn diệt rồi, đây chính là cơ hội ngàn năm mới có một đó.
Vừa rồi Thẩm Hi Hi còn hỏi ta sau khi chúng ta tách ra ngươi đã đi đâu, nếu ta mà nói tên người cứu bọn ta cho nàng biết thì nhân số hậu cung của ngươi có lẽ sẽ thêm một người đấy.”
(*gg: Goodgame: được xem như bắt tay, ôm đối thủ khi trận đấu kết thúc. )
“Ngươi không đau bụng à?”
Trương Hằng hỏi.
“Cảm thấy đỡ hơn rồi, nhưng vẫn còn dư chấn T-T, chờ tý nữa ta phải tới bệnh viện nhân dân ghi tên, kiểm tra qua một chút.”
Ngươi lúc nào cũng tỏ ra không vui (#`o′) trả lời rất nghiêm túc, nhưng nàng lại nhanh chóng gửi thêm một tin khác:
“Bình tĩnh bình tĩnh, ta biết ngươi không thích nổi tiếng nên đã nói với nàng đừng để ngươi biết thân phận người chơi của ta, khuyên ngươi tránh xa công viên một chút.
Nàng không biết ngươi cũng là người chơi, à đúng, ta còn nói với nàng chúng ta quen biết qua mạng lúc chơi game, ngươi còn hẹn ta đi ăn bún cay thập cẩm nữa, đừng quên đó. ヽ(? ? ▽? ) ノ”
Chương 328: Thoát Hiểm Ngoạn Mục
Trương Hằng trả lời tin nhắn của Thẩm Hi Hi, nói hắn không sao.
Thẩm Hi Hi đã nói cho hắn biết thứ kia đã chạy thoát, tạm thời không biết đã xảy ra chuyện gì, đồng thời còn dặn hắn gần đây phải cẩn thận, bản thân hoặc người bên cạnh gặp phải tình huống này thì có thể liên lạc với nàng, nàng sẽ chạy tới nhanh nhất có thể.
Trương Hằng gõ chữ cảm ơn, câu cảm ơn này là lời thật lòng.
Cho tới nay Trương Hằng đã gặp không ít người chơi, đa số mọi người đều khá thân thiện, như Đinh Tứ và thầy giáo đều từng giúp đỡ hắn, nhưng sự thân thiện ấy chỉ mang tính tương đối, trong tình huống không tổn hại tới lợi ích cá nhân thì bọn họ sẽ tình nguyện kết thiện duyên với người chơi khác.
Mà người tình nguyện gặp phải nguy hiểm tới tính mạng để giúp đỡ người khác, nhất là người chơi bình thường như Thẩm Hi Hi cực kì hiếm.
Có rất nhiều người, nhất là người bị cường quyền áp bách và đối xử không bình đẳng lâu dài sau khi kiếm được sức mạnh (đạo cụ trò chơi và kỹ năng) sẽ không tiếp tục truy cầu khát vọng công bằng và chính nghĩa, giải cứu những kẻ yếu hư mình nữa.
Mà hoán đổi từ người bị hại thành người hại, sau khi báo thù xong thì lợi dụng sức mạnh ấy để ức hiếp người bình thường nhỏ yếu hơn.
Thế nên thứ bọn hắn hận từ trước tới giờ đều không phải bất công, mà là vì sao mình lại không phải người mang tới bất công.
Thẩm Hi Hi là một người hiếm hoi, không phải chỉ vì cách lựa chọn sử dụng nguồn sức mạnh này, tình nguyện sử dụng mất thẻ đạo cụ trò chơi vô cùng trân quý với mỗi người chơi để cứu hai người bình thường, mà còn vì nàng có thể tồn tại tới bây giờ sau khi lựa chọn con đường gia nan nhất này, đồng thời còn quy tụ được một lượng tùy tùng nhất định.
Dù sao số lượng người chơi cũng không ít, trong đó có không ít người thiện lương và có tinh thần trọng nghĩa như Thẩm Hi Hi, nhưng hiện thực và truyện cổ tích rất khác nhau, trong truyện cổ tích thì chính nghĩa luôn luôn chiến thắng tà ác, ánh sáng luôn tiêu diệt bóng tối.
Nhưng ở hiện thực, có tinh thần trọng nghĩa mạnh mẽ và đạo đức đồng nghĩa với nguy hiểm và tỷ lệ sống thấp.
Người đi trên con đường này một là chết ngay từ lúc bắt đầu, hai là sẽ từ bỏ vì quá đau khổ, Thẩm Hi Hi có thể kiên trì tới bây giờ đã chứng minh bản thân nàng có sự tin tưởng vào chính mình vô cùng kiên định, có năng lực lãnh đạo mạnh mẽ và mị lực cá nhân xuất sắc.
Còn Trương Hằng, hắn lại là một tồn tại khác.
Phân chia như trong trận doanh của DND thì hắn khá giống trận doanh trung lập hợp pháp, có tam quan ổn định thành thục, có người mình tín nhiệm và có nguyên tắc làm việc, sẽ không dao động vì dụ hoặc từ bên ngoài và bằng cái nhìn trước mắt.
Đôi lúc sẽ khó mà ra tay giúp đỡ người thân, nhưng hắn sẽ không vì trợ giúp người thường, thậm chí là người xa lạ mà để bản thân rơi vào hiểm cảnh như Thẩm Hi Hi.
Trừ khi người kia vô cùng quan trọng với hắn, nói ngắn gọn thì hắn và Thẩm Hi Hi không phải người chung đường, hay là nói hắn không chung đường với bất luận kẻ nào.
Nhưng điều đó không gây trở ngại tới thưởng thức của hắn với Thẩm Hi Hi, cũng không khiến hắn không trợ giúp lúc cần thiết cho đối phương.
Dù sau trên đời này nhiều thêm một người như Thẩm Hi Hi cũng không phải chuyện xấu.
Thực chất nếu không phải phía sau Thẩm Hi Hi vẫn còn đám người Hoàng Vũ thì hắn cũng không ngại nói thân phận người chơi của mình cho Thẩm Hi Hi biết.
Sau khi trả lời tin nhắn của Thẩm Hi Hi xong Trương Hằng cất điện thoại, rồi nhìn đồng hồ trên tay, cách mười hai giờ đêm chỉ còn chưa tới mười lăm phút, công việc của hắn sắp tới.
Trương Hằng không định tha cho con quái vật kia, hiển nhiên đêm nay nó tới là vì hắn, mặc dù bây giờ nó đã bị thương và trốn thoát nhưng nó đã bộc lộ nhược điểm trước [Mũi tên của Paris].
Tuy nhiên với đặc tính của nó, nếu không lợi dụng cơ hội này giải quyết nó triệt để thì sau này muốn đối phó nó cũng rất phiền phức.
Và lại địa chỉ trường học của Trương Hằng đã bị lộ, hắn không muốn sau này mình phải sống trong cảnh nươm nướp lo sợ, lúc nào cũng lo lắng vách tường bên cạnh mình có thể tan ra, rồi thôn phệ mình hay không.
Trước khi khởi hành Trương Hằng đã quay lại ký túc xá, lên tiếng chào hỏi Mã Nguy xong thì cầm thêm ít đồ.
Lúc này mới xuống tầng, chờ hắn đi thang máy xuống tầng một thì kim giờ và kim phút đã trùng với nhau tại 0 giờ (0 độ).
Cửa thang máy mở ra, Trương Hằng cõng theo cung tên đi qua người bác gái quản lý ký túc xá mặc áo lông, chân đi dép lê bằng vải bông đang đóng cửa ký túc xá.
Trên tay bác gái vẫn đang cầm khóa cổng hình chữ U giơ lên không trung, miệng còn đang ngáp lớn.
Trương Hằng đã quen thuộc thế giới đứng im này từ lâu, mặc dù vẫn còn tò mò như cũ nhưng hôm nay hắn không còn cảm giác mới mẻ mạnh như lần đầu nữa.
Theo một nghĩa khác thì giống như đi vào một bảo tàng tượng sáp vô cùng chân thật vậy, nhưng lần này hắn còn có việc cần phải làm… …
Trương Hằng đuổi theo vết máu từ thư viện đến trước một trại trẻ mồ côi.
Cả quá trình không hề dễ dàng, mặc dù bắp chân của bóng đen bị thương nặng, nhưng với sự trợ giúp của vũng chất lỏng màu đen, hắn không cần dùng chân để chạy trốn, tuy nhiên bị nhốt trong bức tường xi măng rõ ràng cũng không dễ chịu, hắn cần phải thỉnh thoảng chui ra khỏi bức tường để thở.
Điều này sẽ để lại máu trên mặt đất, và những giọt máu đó vẫn có thể nhận dạng được, chúng đặc hơn máu của người thường, màu cũng sẫm hơn, gần như đen thẫm, và tỏa ra mùi hôi thối, mặc dù vậy, việc truy tìm dấu vết của một mục tiêu nào đó trong một thành phố rộng lớn vẫn không phải là điều dễ dàng.
Trương Hằng đeo cung phản quang, một tay cầm đèn pin, một tay cầm điện thoại, mở bản đồ Gaode trên đó, ngoài hành động tối nay, mô hình hành vi của thứ đó vẫn luôn duy trì sự nhất quán cao, tránh xuất hiện ở những nơi đông người, ra tay với những nhóm yếu thế, do đó rất ít khi bị người chứng kiến, bây giờ hắn bị thương nặng, hẳn sẽ càng thận trọng hơn.
Chương 329: Hành Trình Tìm Máu
Trương Hằng trước tiên sử dụng bản đồ điện tử để loại trừ một số khu vực vẫn còn khá đông người vào thời điểm này, chẳng hạn như một số đường chính và phố ẩm thực mở cửa đến tận nửa đêm, chọn một số tuyến đường vắng vẻ, sắp xếp theo khả năng cao thấp, sau đó tiến hành tìm kiếm toàn diện, cho đến khi tìm thấy loại máu đặc biệt đó trên mặt đất, sau đó lấy đó làm điểm khởi đầu, tiếp tục các bước trước đó.
Cách tìm kiếm này khá tốn thời gian, đặc biệt là khi chỉ có một mình anh ta.
Tuy nhiên, chỉ cần tìm ra năm sáu vết máu, về cơ bản là có thể xác định được hướng chạy trốn của bóng đen, sau đó mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Tất nhiên, Trương Hằng vẫn mất khá nhiều thời gian để khoanh vùng cuối cùng, anh ta đã tìm kiếm khắp một trường tiểu học và bệnh viện gần đó, nơi có khả năng nhất còn lại chính là trại trẻ mồ côi trước mắt, nhưng tính cả thời gian ban ngày, anh ta đã hơn 30 giờ không chợp mắt, Trương Hằng không vội vào, mà đi đến cửa hàng tiện lợi bên cạnh lấy một chai cà phê, theo thói quen để tiền trên bàn thu ngân.
Uống cà phê lấy lại chút tinh thần, Trương Hằng đeo găng tay, dùng khăn giấy lau sạch nước bọt trên miệng chai và dấu vân tay trên thân chai, sau đó vứt chai vào thùng rác cách đó nửa phố, rồi mới trèo qua hàng rào sắt trước cửa chính, vào trại trẻ mồ côi.
Vào thời điểm này, hầu hết nhân viên trong trại trẻ mồ côi đã về nhà, chỉ còn lại nhân viên trực và một số y tá, một bác sĩ, bốn y tá.
Nhân viên trực đang đánh bài trong phòng trực, bác sĩ đang ở trong phòng làm việc chuẩn bị cho kỳ thi tư vấn tâm lý, một y tá nhỏ đang ngủ gật, còn ba y tá khác thì tụ tập chơi Vương giả vinh diệu, ngoài phòng cấp cứu và phòng trực, tầng một còn có phòng cách ly quan sát, nhà ăn trẻ em, nhà ăn nhân viên và một phòng đa chức năng, nhưng bên trong không có ai.
Trương Hằng không phát hiện ra điều gì bất thường ở đây, nhanh chóng lên tầng hai, tầng này là ký túc xá của trại trẻ mồ côi, những đứa trẻ được trại trẻ mồ côi nhận nuôi về cơ bản đều ở đây, ngoài ra còn có một phòng nghỉ và phòng hoạt động của nhân viên chăm sóc.
Trương Hằng cũng không thu hoạch được gì ở hai nơi sau, cho đến khi đến ký túc xá, ở góc phía tây, anh ta để ý thấy một chiếc giường đơn độc, những đứa trẻ khác trên giường dường như đều sợ người trên giường, ngay cả khi ngủ cũng không ai muốn đến gần anh ta, vì vậy chiếc giường đó giống như bị cô lập ở một thế giới khác.
Bây giờ đáng lẽ phải là giờ ngủ của trại trẻ mồ côi, nhưng trên giường lại không có ai, Trương Hằng dùng tay đeo găng tay lật tấm ga trải giường lên, tìm thấy một cuộn băng gạc y tế bên dưới, trên đó còn dính máu đen, điều này cũng có nghĩa là anh ta cuối cùng đã tìm thấy nhân vật chính.
Trương Hằng đặt tấm ga trải giường xuống, lùi lại nửa bước, nhìn tấm bảng đầu giường, nó thuộc về một đứa trẻ tên là Trương Tĩnh Lễ, từ cái tên này có thể thấy nhân viên trong trại trẻ mồ côi hy vọng Trương Tĩnh Lễ có thể trở thành một người điềm tĩnh và lễ phép, nhưng đáng tiếc là điều ước này dường như không thể thực hiện được.
Trương Tĩnh Lễ trên bức ảnh mặt mày ủ rũ, ánh mắt u ám, trên người có một luồng sát khí hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi, tuy nhiên so với những điều khủng khiếp mà anh ta đã làm, thì khuôn mặt trên bức ảnh lại có vẻ hơi đáng yêu.
“Bắt được ngươi rồi.” Trương Hằng nói nhỏ, đồng thời gỡ bức ảnh xuống.
Trương Tĩnh Lễ sau khi bị thương đã trốn về trại trẻ mồ côi nơi mình ẩn náu, lấy trộm băng gạc trong phòng cấp cứu để tự xử lý vết thương, hắn cũng biết mình trốn rất vội vàng, biết đâu sẽ để lại không ít manh mối, nên không dám nằm trên giường nữa, nhưng Trương Hằng phỏng đoán khả năng hắn trốn khỏi trại trẻ mồ côi cũng không lớn.
Rốt cuộc chân hắn bị thương không nhẹ, là người bắn mũi tên đó, Trương Hằng hiểu rõ mũi tên này gây ra tổn thương như thế nào cho đối phương, vì vậy Trương Hằng không thấy vội khi không tìm thấy hắn trên giường, cuối cùng anh ta phát hiện ra Trương Tĩnh Lễ trong phòng siêu âm ở tầng ba.
Hắn ta trốn trong góc sau máy siêu âm, co ro người lại, Trương Hằng tiến lại cởi băng gạc trên chân hắn, nhìn thấy vết thương do mũi tên và máu đen ở chỗ vết thương.
Lúc này Trương Tĩnh Lễ tỏ ra yếu đuối chưa từng thấy, trong thời gian tĩnh lặng, hắn không thể kiểm soát được vũng chất lỏng màu đen di chuyển giữa các bức tường, nuốt chửng từng sinh mạng vô tội, thậm chí ngay cả việc cử động một ngón tay út cũng không làm được, bây giờ hắn trông chẳng khác gì một đứa trẻ hư hỏng bình thường.
Nếu Trương Hằng muốn giết hắn, chỉ cần một con dao rọc giấy là được, đây cũng là lần đầu tiên Trương Hằng giết người trong thế giới tĩnh lặng, trải qua lễ rửa tội của Mannerheim và Hắc Phàm, mặc dù Trương Hằng vẫn không thích cảm giác cướp đi sinh mạng, nhưng khi làm những việc như vậy, anh ta sẽ không còn dao động tâm lý quá lớn.
Huống hồ hiện tại đối tượng mà hắn cần giải quyết rất có khả năng không phải là con người, thế nhưng khoảnh khắc sau đó, con dao rọc giấy trong tay hắn lại dừng trước cổ họng Trương Tĩnh Lễ.
Trương Hằng nhíu mày, hắn có thể nhìn thấy trong mắt Trương Tĩnh Lễ sự căm ghét thế giới không hề che giấu, còn có sự căng thẳng và bất an, không giống với tình huống của Lý Thánh Nguyệt trước đó, trong mắt Trương Tĩnh Lễ chỉ không có sự sợ hãi, điều này chứng tỏ hắn không phải bị ép buộc, cộng thêm vết thương ở chân và máu đen, tất cả đều chứng minh hắn chính là người đã tấn công Trương Hằng và Thẩm Hi Hi ở trường học cách đây không lâu.
Nhưng có một điều vẫn luôn khiến Trương Hằng bận tâm, theo lời Lý Thánh Nguyệt, Trương Tĩnh Lễ đã đến trường vào buổi chiều, điều này cũng có nghĩa là hắn đã rời khỏi trại trẻ mồ côi vào thời điểm đó, đối với hắn có thể thay đổi hình dạng bức tường thì đương nhiên đây không phải là chuyện gì phức tạp.
Chương 330: Bí Ẩn của Trại Trẻ
Nhưng sau khi hắn rời khỏi trại trẻ mồ côi, cho đến tận tối, trong khoảng thời gian dài như vậy không thể không có người phát hiện ra, nhưng trước đó Trương Hằng gặp những nhân viên trong trại trẻ mồ côi, dù là bác sĩ đang ôn thi hay y tá đang chơi Vương Giả Vinh Diệu đều không biểu hiện ra sự cấp bách khi trẻ em bị mất tích. …
Trương Hằng di chuyển con dao rọc giấy trên tay xuống, cắt rách ngón cái của Trương Tĩnh Lễ, thấy được máu thịt phía dưới, bên trong thế giới tĩnh lặng, vật sống cũng sẽ không tuân theo quy tắc tiếp xúc tức thì có hiệu lực, bởi vậy huyết dịch trong mạch máu sẽ không chảy, có điều sau khi cắt ra vẫn có thể thấy rõ ràng màu sắc của huyết dịch bên trong.
Không giống với máu có màu đen trên cẳng chân của Trương Tĩnh Lễ, dòng máu chảy bên trong mạch máu trên tay của cậu bé giống với màu máu đỏ tươi của người bình thường, để cẩn thận hơn, Trương Hằng lại cạo đi lớp vảy máu trên cẳng chân của cậu, phát hiện chỉ có một lớp phía trên là màu đen.
Đến lúc này Trương Hằng đã có thể xác định Trương Tĩnh Lễ không phải là thứ mà hắn gặp trước đó, nó chỉ là một đứa bé bình thường trong viện phúc lợi mà thôi.
Có điều hắn nghĩ cậu bé phải có mối quan hệ nhất định nào đó với vật kia, bằng không cũng sẽ không tự nguyện gánh trách nhiệm, trên giường giấu băng gạc, thậm chí không tiếc mà cắm mũi tên vào bắp chân của mình, cho dù là người trưởng thành cũng chưa chắc có được phần ngoan độc như vậy.
Chỉ là hiển nhiên cậu bé sẽ không biết được cái giá mà mình làm như thế là cái gì, nếu như Trương Hằng không ý thức được nhân viên công tác trong viện phúc lợi có điều khác thường, con dao rọc giấy lúc nãy chỉ cần ấn thêm xuống dưới một chút nữa thôi thì Trương Tĩnh Lễ sẽ rất khó tiếp tục sống tiếp.
Trương Hằng thu hồi con dao rọc giấy trong tay, mục tiêu tối nay của hắn là quái vật kia, chứ không phải là tiểu quỷ hận đời trong viện phúc lợi nhi đồng, thế nhưng nếu như Trương Tĩnh Lễ không phải là người đã tập kích bọn họ, vậy thì người đánh úp bọn họ vào đêm nay lại ở nơi nào đây?
Cách hắn tiến vào thế giới tĩnh lặng đã qua hơn hai mươi tiếng, trong khoảng thời gian hai giờ nữa, kim giờ của Hải Tinh sẽ xoay đúng một vòng, nếu như tính luôn cả thời gian đi về, thì thời gian để hắn hoạt động hẳn chỉ còn lại khoảng một tiếng rưỡi mà thôi, mà giờ phút này Trương Hằng căn bản đã lục soát khắp một lượt lầu chính bên trong viện phúc lợi nhi đồng rồi, ngoại trừ Trương Tĩnh Lễ ra, hắn không phát hiện thêm mục tiêu nào đáng để hoài nghi nữa.
Nếu như đối phương chỉ băng bó trong viện phúc lợi rồi rời đi, đối với Trương Hằng mà nói không thể nghi ngờ hơn là tình huống tồi tệ nhất, bởi vì thời gian còn lại rất khó tiến hành thêm công cuộc lục soát phạm vi lớn như trước đó, nhưng Trương Hằng cũng không cho rằng đối phương lựa chọn viện phúc lợi chỉ là ngẫu nhiên, giống như đứa trẻ Trương Tĩnh Lễ sinh hoạt tại viện phúc lợi nhi đồng này, bình thường rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, vả lại không ít người trong bọn họ bởi vì đủ loại nguyên nhân nên cũng không tín nhiệm người bên ngoài.
Thế nhưng tình huống hiện tại của viện phúc lợi nhi đồng xác thực cũng không giống đứa trẻ đi lạc đường vừa mới xảy ra, vậy thì chỉ còn lại một loại khả năng.
Trương Hằng trở lại phòng hồ sơ cách phòng siêu B không xa, tìm được cuốn ghi chép nhận nuôi trong đoạn thời gian gần đây nhất, dựa theo thứ tự họ tên phía trên mà lật ra hồ sơ của những đứa trẻ được nhận nuôi trong khoảng thời gian gần nhất.
Lúc đầu Trương Hằng cứ nghĩ sẽ tiêu tốn một khoảng thời gian cho việc này, nhưng sau khi hắn trông thấy bức ảnh trên một phần hồ sơ trong đó lại sững sờ trên tập hồ sơ đó, bởi vì hắn biết người ở trong ảnh.
Triệu Tiểu Thiên, cái tên này được viện phúc lợi mới thêm vào, nhưng người trong bức ảnh lại khiến Trương Hằng không cảm thấy lạ lẫm chút nào, nó chính là đứa bé được hắn cứu ra lúc gặp phải quái vật có thể làm tan chảy vách tường lần đầu tiên, lúc ấy khi hắn đi ngang qua con hẻm nhỏ vắng vẻ từng muốn thử cứu bà lão nhặt ve chai kia, thế nhưng lại không thành công, cuối cùng chỉ kịp thời ôm đứa cháu bên cạnh bà lão chạy đi.
Sau đó hắn tới đồn công an để báo án, để đứa bé kia cũng ở lại nơi đó, dựa theo quy định, nếu như đồn công an không tìm thấy những thân nhân khác của đứa bé kia, sẽ đưa đứa trẻ đó vào viện phúc lợi, bởi vậy Triệu Tiểu Thiên vào viện phúc lợi này đại khái khoảng tầm một tháng trước.
Mà trùng hợp chính là vào mấy ngày sau đêm giáng sinh, Trương Hằng lại bắt gặp Triệu Tiểu Thiên trong một góc nhỏ hẻo lánh tại công viên trò chơi, có điều hắn chỉ trông thấy bóng lưng của đối phương trong đám người, lúc ấy hắn cũng không đem bóng lưng kia và Triệu Tiểu Thiên liên hệ lại với nhau, lại cộng thêm Hayai Tori cùng nam sinh theo đuổi cô chạy từ bên trong nhà ma ra rồi kéo hắn rẻ sang hướng khác, bởi vậy nên Trương Hằng cũng không đem chuyện này đặt ở trong lòng.
Nhưng hiện giờ quay đầu lại xem xét một lần nữa, kỳ thật trên người Triệu Tiểu Thiên có không ít điểm đáng ngờ, dưới tình huống ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, bất luận là Trương Hằng hay nữ cảnh sát nhân dân phụ trách ghi chép khẩu cung tại đồn công an đều coi Triệu Tiểu Thiên là cháu trai của bà lão nhặt ve chai bị hại kia, trong sự kiện lúc trước cậu ta sắm vai nhân vật là người bị hại, nhưng trên thực tế cũng không có bất kỳ chứng cớ nào có thể chứng minh giữa hai người có quan hệ máu mủ.
Trong đám người lang thang dưới đáy xã hội này, để xua đi nỗi cô đơn hiu quạnh và cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn, đã có không ít người vốn dĩ chẳng có quan hệ gì sẽ gắn kết lại với nhau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










