[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 15 : Hỏa Hoạn (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 141: Hỏa Hoạn
Người đàn ông hơi ngừng một chút, rồi nói thêm:
-Chúng ta đã đến gần điểm cuối rồi, đừng để bất kỳ ai hay vật gì ngăn cản con đường báo thù của chúng ta. …
Trương Hằng đang chỉ huy hai thủy thủ sửa chữa một cột buồm bị gãy trên boong thuyền.
Từ ngày Kent bí mật tới tìm hắn nói chuyện đã hơn mười ngày, trên thuyền vẫn sóng yên biển lặng, dù là Auroff hay Frazer đều không có bất kì động tĩnh gì.
Chuyện lớn nhất xảy ra trong mấy ngày qua chỉ có một tên hải tặc vào chuồng dê trộm dê lúc nửa đêm bị người tuần tra bắt được, chịu đòn roi, và cũng là câu chuyện mọi người bàn tán suốt mấy ngày qua.
Nhưng trước mắt, điều mọi người quan tâm nhất vẫn là kho báu của Kidd sắp tới tay, khi con thuyền nữ vương Annie báo thù ngày càng gần Charleston, mảnh bản đồ thứ năm và thứ sáu cũng cách họ ngày càng gần hơn.
Đám hải tặc cực kì hưng phấn với hành động đêm mai, đa số hải tặc đều chỉ cướp bóc thương thuyền, còn lái quân hạm nghênh ngang xông vào bến cảng buôn bán quan trọng cướp sạch của cải là lần đầu tiên, mà chín mươi nòng pháo trên con thuyền nữ vương Annie báo thù chính là sức mạnh lớn nhất của bọn họ.
Lúc mặt trời lặn, Auroff triệu tập tất cả mọi người lại, thông báo kế hoạch hành động cho ngày mai.
-Đầu tiên chúng ta ngụy trang thành con thuyền Sacarborough quay lại bến cảng, phái người lẻn vào thành.
Ta nghĩ huân tước Elmer đang bị nhốt dưới đáy thuyền sẽ vui lòng hỗ trợ chúng ta trong chuyện này, trong đó ba mươi người sẽ đi theo thuyền trưởng tiến về phủ Thống Đốc.
Nơi đó đang tổ chức một lễ cưới, mục tiêu của chúng ta là bá tước Belomont, hai mươi người còn lại thì do Owen dẫn đầu đi tới ngục giam, các thuyền viên còn lại thì ở im trên thuyền.
-Đúng tám giờ chúng ta sẽ tấn công, trước tiên phải giải quyết đại bác trên tường thành, sau đó bắn vào trung tâm thành.
Lúc này Owen sẽ dẫn người đánh vào ngục giam, thả hết tù nhân bên trong ra nhằm gây hỗn loạn, hấp dẫn cảnh vệ trong thành.
Cuối cùng thuyền trưởng sẽ tấn công phủ Thống Đốc, thành công bắt được bá tước Belomont xong mọi người phải lập tức trở về.
Tất cả mọi người đã rõ chưa, còn vấn đề gì nữa không?
-Ta còn một vấn đề.
Một hải tặc đột nhiên nói:
-Đêm hôm trước ta dậy định đi tiểu đêm thì nhìn thấy Billy từ ngoài vào, vẻ mặt của hắn rất khẩn trương, khi đó ta vẫn nằm trên giường nên chắc hắn không nhìn thấy ta, ta thấy hắn đã giấu thứ gì đó xuống sàn nhà.
Màn kịch hay mà Trương Hằng chờ đợi đã lâu cuối cùng cũng tới, ban đầu đám hải tặc không để chuyện này trong lòng, chỉ cho rằng Billy vụng trộm giấu đồ ăn, tuy trên thuyền không có luật cấm trộm cắp, nhưng người nửa đêm vụng trộm chạy vào phòng bếp tìm rượu và tìm thịt để ăn không ít, mọi người sẽ không đặt chuyện này trong lòng, thậm chí còn có người mở miệng trêu Billy.
Nhưng mọi người nhanh chóng nhận ra vẻ mặt của Billy rất xấu, nhất là khi Owen dẫn người lật sàn, lấy thứ được giấu dưới sàn ra.
Đó là một tờ giấy nhàu nát, phía trên viết đầy chữ.
Vẻ mặt Billy đấu tranh giữ dội, cuối cùng hắn cũng đứng lên, mở miệng nói:
-Đúng, nó là của ta.
Hắn nhìn xung quanh một lượt, nói thêm:
-Chúng ta nghi ngờ thuyền trưởng và người lái tàu lợi dụng tin tức giả về kho báu để lừa mọi người thực hiện mục đích mà họ không muốn cho ai biết, thế nên…
-Thế nên cách ngươi nhân lúc mọi người ngủ chạy xuống chỗ hạm trưởng bị giam giữ ở tầng dưới cùng thuyền Scarborough để bày tỏ lòng, giúp hắn ta chạy thoát để đổi lấy ân xá à?
Auroff tiếp lời của hắn, thản nhiên nói.
-Cái gì?
Billy nghẹn ngào, nói:
-Ngươi đang nói linh tinh cái gì đó, trên tờ giấy rõ ràng là những câu hỏi chúng ta định chất vấn ngươi!
-Nếu vậy thì chắc chắn trong hai chúng ta có một kẻ nói dối.
Auroff đưa tờ giấy trong tay cho Owen:
-Ngươi nhìn thử xem có phải mắt ta mờ rồi hay không?
Thủy thủ trưởng nhận lấy tờ giấy, đọc thầm:
-… Ta là Elmer Anderson, thuyền trưởng thuyền Scarborounh, lúc ra biển đã bị đám hải tặc dã man tập kích nên gặp rủi ro, nếu may mắn được giúp đỡ thì khi thoát thân, ta tình nguyện dùng quan hệ của gia tộc mình để cung cấp cho người đó ân xá…
Đám hải tặc nghe vậy ồ lên, dù là thuyền hải tặc nào thì một khi có kẻ phản bội thì kẻ đó đều mang tội ác không thể tha thứ.
Billy tức run người, hắn biết mình đã bị gài bẫy, càng đáng chết ở chỗ hắn chính miệng thừa nhận tờ giấy đó là của hắn, nhưng rõ ràng thứ đó đã bị đánh tráo.
Mặc dù hắn đã biện bạch cho chính mình, nhưng bây giờ sẽ không có ai nghe lời của hắn.
Owen đọc xong thì để tờ giấy sang một bên cho tất cả mọi người đều nhìn thấy, nhưng tỉ lệ biết chữ trong đám hải tặc rất thấp, người có thể nhìn hiểu chữ bên trên cực kì ít.
Nhưng có Owen, người mà bọn họ tin tưởng đọc lên cũng đủ rồi.
Trương Hằng không hề bất ngờ khi nghe thấy tên của mình trong đó, vẻ mặt của hắn rất bình tĩnh, hắn đã chuẩn bị những thứ cần thiết xong rồi.
Tiếp theo chỉ cần nhìn trò hay mà thôi, nếu tất cả thuận lợi thì hắn sẽ thu hoạch được chiến lợi phẩm lớn nhất trong lần ra khơi này.
Trong danh sách có tổng cộng mười bảy cái tên, ngoài Trương Hằng ra thì không một ai từng phàn nàn về thuyền trưởng và người lái tàu thoát thân, những người lớn tuổi trên tàu, và rất nhiều người đều từng ra khơi với Frazer.
Lúc bàn về hình phạt xử phạt bọn họ, đám hải tặc đưa ra rất nhiều ý kiến người khác.
Một bộ phận thì chủ trương giết chết kẻ phản bội, nhưng cũng nhiều người lại cho rằng nên lưu đày kẻ phản bội.
Trong lúc cãi lộn, Billy luôn một mực cho rằng tờ giấy đã bị đánh tráo, nhưng cuộc đại chiến sắp tới gần, không còn thời gian đi điều tra sự thật nữa.
Cuối cùng vẫn là Auroff ra mặt, quyết định tạm thời giữ mười bảy người trong danh sách trong nhà tù ở tầng cuối cùng, chờ ngày mai chiến đấu xong sẽ điều tra tiếp.
Sau khi Owen đọc tên của Trương Hằng lên, con trai chủ nông trường lặng lẽ xê dịch mông kéo dài khoảng cách với Trương Hằng, Trương Hằng thấy vậy cũng không thức giận, nếu Malvin không làm vậy thì không phải là Malvin.
Chương 142: Thuyền Trưởng Đâu Rồi?
Mười bảy người được đưa tới phòng giam nhỏ ở tầng dưới cùng, sau khi cửa sắt đóng lại, sự việc coi như đã kết thúc.
Con tàu nữ vương Annie báo thù thả neo qua đêm cách Charleston hai mươi hải lý.
Xế chiều hôm sau, hải tặc trên thuyển đổi sang chế phục của hải quân, cuối cùng Elmer, nguyên thuyền trưởng của con tàu Scarborough cũng được mang ra khỏi căn phòng nhỏ tối tăm không ánh mặt trời.
Nửa tháng trôi qua khiến hắn tiều tụy hơn rất nhiều, cả người không có sức sống, quần áo tả tơi, râu ria xồm xoàm, lâu không được ra ngoài nắng khiến hắn không kiềm được híp mắt lại.
Auroff đi tới trước mặt hắn, nói:
-Những gì dạy ngươi trước đó ngươi đã nhớ kỹ chưa?
Huân tước tiên sinh gật đầu liên tục, nói:
-Ta là thuyền trưởng Elmer Anderson của thuyền Scarborough, tàu chúng ta trong lúc tuần tra gặp phải cơn lốc nên chưa khởi hành được một tháng đã phải quay về cảng tu sửa, nghe nói hôm nay là ngày kết hôn của con gái tổng thống Belomont ở vùng New Hampshire, Massachusetts, New York nên đã dẫn người tới chúc mừng.
Hơi ngừng một lát, hắn lại bổ sung thêm để lấy lòng:
-Thật ra không cần phải phiền phức như vậy, ở đại lục không ai không nhận ra tàu Scarborough của đội hải quân Hoàng Gia cả.
Cũng không có ai dám tới hỏi vặn chúng ta đâu, mà ta với bá tước Bellomont lại quen biết đã lâu nữa.
-Ta biết các ngươi quen biết đã lâu, đừng lo, các ngươi sẽ ở chung với nhau nhanh thôi.
Auroff nói đầy ẩn ý.
Elmer cho rằng Auroff đang nói sẽ bắt cả hắn và Bellomont lại thì vẻ mặt trở nên lúng túng, dù sao chuyện mà hắn đang làm thực sự không đúng, chẳng khác gì lừa Bellomont cả, nhưng tình bạn hữu nghị gì gì đó không thể quan trọng bằng tính mạng được, huống hồ Auroff đã từng hứa, chỉ cần hắn ngoan ngoãn phối hợp thì sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ thả hắn ra.
-Dẫn hắn xuống dưới tắm rửa thay một bộ đồ khác đi, đường đường là thuyền trường của Scarborough, không thể lôi thôi như này được.
Auroff nói với hải tặc bên cạnh.
Sau đó, lão lái tàu đẩy cửa lớn ở phòng thuyền trưởng ra, nói với người đàn ông đang ngồi cạnh bàn:
-Đã tới lúc rồi.
Người đàn ông đứng dậy, diện mạo bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với lúc trước, trên đầu đội chiếc mũ tam giác màu đen, khoác áo dài jacket màu đỏ, bên hông buộc một sợi dây nịt bằng da, quan trọng nhất là đống râu màu đen dùng để ký hiệu ông ta là thuyền trưởng trên miệng đã cạo sạch sẽ, hiện tại ông ta hệt như biến thành người khác, từ một hải tặc khiến vô số người phải e ngại đã biến thành một vị sĩ quan hải quân oai hùng.
Auroff ngẩn người, cảm khái:
-Đã bao nhiêu năm rồi, ta còn tưởng sẽ không bao giờ thấy ngươi mặc bộ quần áo này nữa chứ.
-Có vài chuyện quên đi mới tốt.
Edward Teach thản nhiên nói, ông ta vừa nói vừa cầm gươm đeo hông vừa lấy một khẩu súng kíp.
-Tới bây giờ ta vẫn không biết chuyện chúng ta đang làm là đúng hay sai, nếu hắn vẫn còn sống thì nhất định sẽ không muốn nhìn thấy bộ dáng bây giờ của ngươi.
-Nếu ngươi đang định hoài niệm thì tốt nhất nhanh lên, bởi vì hôm nay ta sẽ đòi toàn bộ nợ cũ. …
Năm mươi người nhanh chóng tập kết trên boong tàu, Owen thấy Teach ra khỏi phòng thuyền trưởng cũng ngẩn người, sau đó gật đầu chào hỏi:
-Đã chọn người xong, tất cả đều là người có năng lực trên thuyền.
Teach ngẩng đầu nhìn mặt trời đang lặn phía tây, nói với Elmer đang đứng trong đội ngũ:
-Đi thôi.
Auroff đứng trên mũi thuyền, nhìn đội ngũ năm mươi người leo lên bến tàu, giống như Elmer đã nói, bọn họ ngụy trang thành hải quân của tàu Scarborough xong thì không hề bị kiểm tra, cực kỳ thuận lợi tiến vào trong thành.
Mãi tới khi bọn họ đi mất dạng, Auroff mới rời khỏi boong tàu.
Lão lái tàu biết một khi cuộc chiến này bắt đầu, ông ta cũng phải đóng tốt vai trò của mình.
Màn đêm buông xuống, Auroff một mình ngồi trong phòng thuyền trưởng nhìn đồng hồ cây quả lắc.
Cách thời gian ước định khoảng nửa tiếng, ông ta tua lại một lần nữa những chuyện xảy ra hôm nay một lượt trong đầu theo thói quen, xác nhận không bỏ sót bất kỳ thứ gì.
Nhưng không biết vì sao ông ta lại luôn cảm thấy bất an.
Ngay sau đó, trong thành Charleston đột nhiên bùng lên ánh lửa, có thứ gì đó bắt đầu cháy rực trong đêm tối.
Auroff nhìn thấy một màn này thì sững sờ.
Mọi người trong thành đã bắt đầu rồi sao? Nhưng sao lại sớm hơn thời gian đã định nửa tiếng, mà trình tự cũng không đúng, dựa theo kế hoạch thì đáng lẽ phải để tàu nữ vương Annie báo thù nã pháo trước gây hỗn loạn, sau đó bên kia mới thuận thế bắt đầu ra tay.
Là do đột nhiên xuất hiện chuyện gì bất ngờ nên bọn họ phải ra tay sớm hơn sao?
Ánh lửa trong thành cũng bị những hải tặc còn lại trên boong tàu nhìn thấy, có người hoang mang vội vàng chạy tới phòng thuyền trưởng hỏi người lái tàu:
-Auroff tiên sinh, bây giờ chúng ta phải làm gì đây, có muốn nã pháo tiếp viện không?
Auroff cũng không chắc chắn, nếu ánh lửa bên kia không liên quan tới mọi người mà đã nã pháo lên bờ thì năm mươi người trong thành sẽ rơi vào thế bị động, vì thế ông ta suy nghĩ một lát, rồi nói:
-Trước tiên để hết tay bắn pháo vào vị trí, chờ mệnh lệnh của ta.
Đúng lúc này, có tên hải tặc nhanh mắt nhìn thấy một đội hải quân chạy ra khỏi thành, nhóm người kia chạy tới cạnh chiếc thuyền nhỏ cạnh bến tàu, vội vàng nhảy lên, sau đó chèo như điên về phía tàu nữ vương Annie báo thù.
-Là người của chúng ta.
Thấy cờ hiệu phất phơ trước mũi thuyền, không cần Auroff ra lệnh đã có hải tặc nhanh chóng thả thang dây xuống.
Đội trở về là nhóm do thủy thủ trưởng Owen suất lĩnh, nhưng chỉ còn lại mười hai người, mà trên cơ thể từng người đều nhuộm đầy máu.
Trên bụng Owen còn quấn băng gạc, được thuyền viên đặt lên thuyền.
Khi nhìn thấy Auroff, câu đầu tiên Owen nói chính là:
-Chúng ta thất bại rồi! Không biết Elmer dùng cách gì để báo cho quân trông coi trong thành, chúng ta đã trúng mai phục, không thể không tản ra chạy trốn.
-Thuyền trưởng đâu rồi?
Chương 143: Xin Rửa Tai Lắng Nghe
Auroff nghe vậy thì căng thẳng nói.
-Thuyền trưởng… Là người đầu tiên nhận ra điểm khác thường, hắn bắn chết Elmer đầu tiên nhưng lại trúng ít nhất sáu viên đạn, xin lỗi, chúng ta không thể đoạt lại di thể của hắn được.
Owen chán nản nói, mười hải tặc phía sau hắn nhớ lại một màn vừa rồi cũng thống khổ cúi thấp đầu.
-Auroff tiên sinh, hiện tại không có thuyền trưởng ở đây nên chỉ còn ngươi làm chủ, chúng ta không thể chậm trễ thêm được nữa.
Quân đóng trong thành đã biển tàu Scarborough rơi vào tay chúng ta rồi, pháo đài trên tường thành sẽ nhanh chóng khai hỏa với chúng ta thôi.
Việc bắt giữ Bellomont đã thất bại, chúng ta không còn lý do gì để cứng đối cứng với đội quân trên bờ nữa, mau ra lệnh rút lui đi.
Vẻ mặt của Auroff trở nên mờ mịt trong màn đêm, kết quả như này ông ta chưa từng nghĩ tới.
Lập mưu báo thù mười bốn năm, bỏ ra nhiều cái giá như vậy mà lại kết thúc một cách qua loa như này.
Đúng là giống hệ một chuyện cười tàn khốc nhất, nếu Teach còn sống thì có lẽ ông ta sẽ bằng lòng cân nhắc từ bỏ lần trả thù này, chờ thời cơ tiếp theo.
Nhưng bây giờ chỉ còn lại một mình ông ta, Auroff không chắc chắn bản thân còn có thể một mình chống đỡ được con đường báo thù này hay không.
Ông ta đã có tuổi, mỗi ngày trở nên già nua, thân thủ thụt lùi, thời gian có thể mang lại cho ông ta kinh nghiệm và trí tuệ nhưng lại không thể bù đắp được thanh xuân đã chết cho ông ta.
Hiện tại, mỗi đêm đi ngủ eo và chân của ông ta đều đau nhức, ứng phó các cuộc chiến ngày càng phải cố gắng hết sức, vết thương trên người cũng khép miệng chậm lại.
Bởi vì ông ta biết rõ sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn nữa, đêm nay chính là cơ hội tốt nhất.
Mặc dù Teach đã thất thủ nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc, ông ta vẫn còn con tàu nữ vương Annie báo thù, trên thuyền có 90 nòng đại bác, gần bảy mươi tên thủy thủ.
Nếu có thể phối hợp tốt thì không phải không có cơ hội nhỏ nhoi nào.
Vấn đề ở chỗ, một khi chuyện trên bờ lan truyền ra cả thuyền thì những hải tặc còn lại chắc chắn sẽ yêu cầu lái thuyền đi.
Cũng may người biết chuyện này chỉ có Owen và mười một người hắn dẫn về, đa số hải tặc ở lại trên thuyền đều đang đứng trước đại bác chờ lệnh của ông ta.
Các hải tặc còn lại trên boong tàu thì toàn tâm phúc của ông ta cả.
Auroff im lặng một lát, rồi nói với một tên hải tặc:
-Ngươi đi nói cho mọi người rằng tất cả vẫn bình thường, để bọn họ chuẩn bị theo kế hoạch đã định trước, an tâm không phải vội.
Owen nghe vậy thì sững sờ, tay đè chặt bụng dưới rồi nói:
-Auroff tiên sinh, ta là thủy thủ trưởng trên thuyền, ta không thể coi như không thấy hành vi lừa gạt thuyền viên này của ngài được.
Lúc này, Auroff nhìn mọi người đứng xung quanh, nói:
-Cho chúng ta một chút thời gian được không?
Nói xong, ông ta vươn tay với Owen:
-Cơ thể ngươi thế nào rồi, có thể đứng dậy được không? Chúng ta đi vào phòng thuyền trưởng nói chuyện đi, ta cần hiểu rõ tình huống khi đó rồi mới đưa ra quyết định cuối cùng được.
Owen chần chờ một chốc, cuối cùng vẫn để lão lái tàu nâng dậy.
Hai người bước vào phòng thuyền trưởng, Auroff đóng cửa phòng lại rồi đặt Owen ngồi xuống ghế, lúc này mới nói:
-Các ngươi bị tập kích lúc nào, ở nơi nào?
-Bây giờ nói chuyện này thì còn ý nghĩa gì không?
Owen cười khổ nói, nhưng hắn vẫn trả lời câu hỏi của lão lái tàu:
-Chắc khoảng hai mươi phút trước khi bắt đầu chiến đấu, còn một con đường nữa là tới phủ Thống Đốc.
Chúng ta gần như vừa đánh vừa lui, thậm chí để thoát thân, chúng ta còn đốt mất một nhà trọ.
-Ngươi nói Elmer đã bị bắn chết đầu tiên, hay nói cách khác, không ai biết mục đích thật sự của các ngươi là gì đúng không?
Auroff cân nhắc một lát, rồi nói:
-Xảy ra chuyện như vậy thì chắc chắn hôn lễ sẽ bị kéo dài, Bellomont sẽ không rời đi.
Chờ một lát nữa trú quân sẽ tấn công chúng ta, chúng ta bắn trả trước.
Để cho họ nếm được mùi ngon ngọt, hấp dẫn toàn bộ đội quân tới đây.
Sau đó chúng ta phái hai mươi người, à không, chỉ cần mười lăm người lẻn vào thành trói Bellomont đi là được.
-Ta sợ rằng ngài mất trí rồi, chúng ta đã thua, bây giờ người trên thuyền không đủ để hoàn thành kế hoạch của ngài.
Mà coi như vậy, dù có hấp dẫn được hỏa lực của đội quân trên bờ thì ngoài điều kiện tiên quyết là gom đủ mười lăm người ra thì cũng không có ai thích hợp để dẫn đội cả.
Owen lắc đầu nói.
-Để ta làm.
-Cái gì?
-Ta nói để ta dẫn đội.
Auroff đứng thẳng người nói:
-Sao, ngươi thấy ta đã già, không thể chiến đấu được sao?
-Ta hi vọng ngài có thể khôi phục lại dáng vẻ cơ trí như xưa, chứ không phải bộ dáng anh dũng nhất thời, đưa cả con thuyền và mọi người vào tình huống nguy hiểm như này.
Owen hỏi:
-Điều chúng ta cần phải làm bây giờ là chấp nhận thất bại, rời khỏi nơi đây chứ không phải tiếp tục đặt cược vào một thế trận không còn hi vọng.
-Có ý gì.
Auroff đột nhiên nói:
-Chỉ trong năm phút ngươi đã liên tục nói chúng ta thất bại ba lần.
Thủy thủ trưởng cau mày, nói:
-Đó không phải chuyện rất bình thường hay sao, nếu không phải ngài cứ nhất định muốn được ăn cả ngã về không, còn muốn ta phối hợp với kế hoạch điên cuồng của ngài thì ta cũng chẳng lặp đi lặp lại chuyện đó làm gì.
Auroff không để ý tới câu trả lời của hắn, chỉ nói:
-Chỉ trong một thời gian ngắn kể từ khi người vào đây đã nhìn vào cây đồng hồ quả lắc ít nhất bốn lần, thế nào, ngươi đang rất vội à?
Owen bất đắc dĩ, nói:
-Ta hiểu tâm trạng của ngài sau lần thất bại này, ta cũng vừa tận mắt nhìn thấy thuyền trưởng trúng đạn xong, lúc này ta cũng đau buồn như ngài thôi.
Nhưng nghi ngờ vô căn cứ thế này sẽ không giúp chúng ta vượt qua thời điểm nguy hiểm bây giờ, càng sớm rời khỏi nơi này thì tổn thất của chúng ta càng nhỏ hơn.
Chương 144: Liên Thủ
-Để ta đoán thử nguyên nhân khiến ngươi phải gấp gáp như vậy đi.
Auroff thản nhiên nói:
-Là vì nếu chờ thêm chút nữa, ngươi sợ chúng ta sẽ phát hiện căn bản không có đội quân nào đuổi theo các ngươi hay sao? Hay là ngươi lo lắng không biết khi nào thuyền trưởng sẽ đột nhiên trở về, vạch trần lời nói dối của ngươi.
Nụ cười bất đắc dĩ trên mặt Owen biến mất, lần này, hắn không mở miệng nói gì thêm nữa.
-Quen ngươi lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên ta phát hiện hóa ra kỹ năng diễn xuất của ngươi lại tốt như vậy đấy.
Auroff cảm khái, nói tiếp:
-Phải thừa nhận rằng, ta suýt chút nữa đã bị ngươi lừa rồi, có muốn biết ngươi lộ chân tướng ở đâu không?
Owen cau mày, nói:
-Xin rửa tai lắng nghe.
-Ta đã đọc danh sách năm mươi người của ngươi, ngươi nói ban đầu trước khi chiến đấu ngươi đã ở cùng Teach, nhưng cuối cùng mười một người mà ngươi dẫn về đều là đội ban đầu của ngươi, không có ai trong đội của Teach cả, điều này không khỏi quá trùng hợp.
Auroff hơi dừng một lát, rồi mới nói tiếp:
-Kế hoạch đêm nay của ngươi gần như hoàn hảo, sau khi đội năm mươi người lên bờ liền cắt liên lạc với thuyền, ngươi dẫn theo tâm phúc của mình sau khi tách ra khỏi đội của Teach để ngụy tạo vết tích chiến đấu, giết những người không thuộc đội ngũ của các ngươi.
Sau đó các ngươi cả người nhuốm máu chạy về, nói chúng ta rằng mọi chuyện thất bại, lời này sẽ khiến đa số mọi người tin tưởng ngươi mà không hề do dự.
Ngươi có biết khi các thuyền viên nghe thấy tin này, họ sẽ có phản ứng gì hay không.
Bọn họ chắc chắn sẽ lựa chọn lái thuyền rời khỏi nơi này ngay lập tức, làm như vậy ngươi sẽ không cần tốn nhiều sức cũng có thể thanh trừ toàn bộ uy hiếp trên thuyền.
-Nhưng nếu Teach chết đi, ngươi chính là ứng viên làm thuyền trưởng sốt dẻo nhất, ta tốn nhiều công sức như vậy chỉ để ngươi thay thể Teach lên làm thuyền trưởng hình như không đáng.
Owen hỏi ngược lại.
-Ta sao? Không, từ trước tới nay ta đều không phải uy hiếp của ngươi, cuộc thất bại đêm nãy sẽ nảy sinh vô số phản ứng, thương vong lớn như vậy nhất định phải có người phụ trách.
Chỉ cần ngươi không ngu thì nhất định sẽ nắm chặt cơ hội này khiêu chiến với ta, lúc ấy ngay cả lái tàu ta cũng không thể làm được.
-Thảo nào Frazer lại nói ngươi mới là người khó đối phó nhất trên thuyền.
Owen nói:
-Nhưng lần này ngươi thuê rồi.
Hắn đột nhiên ngồi ngay ngắn trên ghế, không giống như bị thương nặng chút nào:
-Thật tiếc, nếu không phải tình huống chuyển biến xấu như vậy thì ta cũng không định dùng chiêu này.
Owen nói xong thì giẫm mạnh chân, sau đó bên ngoài phòng thuyền trưởng truyền tới một loạt tiếng đánh nhau.
Thủy thủ trưởng nhếch miệng, nói:
-Không lẽ ngươi cho rằng ta không có kế hoạch dự bị à, bây giờ Edward Teach không có ở đây, khi hắn xuống thuyền đã dẫn theo lượng lớn người trung thành với các ngươi.
Mặc dù lúc này trên thuyền có nhiều người, nhưng người sẵn lòng nghe lệnh của ngươi vô điều kiện lại chỉ có năm, còn trong tay ta lại có hẳn mười một người, xử lý bọn chúng, rồi giết chết ngươi, lúc đó câu chuyện mà ta chuẩn bị kể cho họ sẽ dễ hiểu hơn.
Nhưng vẫn còn một điều hơi phức tạp, giờ cần phải có một cái kết.
Ngươi thấy – Cái kết như Auroff giấu diếm tin tức bất lợi trên bờ để bảo vệ vị trí của mình đã giết người diệt khẩu, nhưng lại bị giết ngược lại thế nào?
Cuộc chiến bên ngoài cửa kết thúc nhanh hơn tưởng tượng, hai người mới nói chuyện được một lát đã phân được thắng bại.
Lời Owen vừa dứt thì cửa phòng thuyền trưởng đã bị đẩy từ ngoài vào.
Hai thủ hạ của hắn đứng bên ngoài cửa, nhưng trên mặt họ không có vẻ vui sướng sau chiến thắng, trái lại trông có vẻ hoảng sợ và khó tin.
Bởi vì lúc này, trên gáy họ đang bị hai khẩu súng kíp dí vào.
Đây là lần đầu tiên vẻ mặt của Owen thay đổi cực lớn trong đêm nay, vì hắn hiểu rõ sức chiến đấu của thủ hạ nhà mình, dù xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì mười một người đối phó với năm người cũng không thể thua được.
Auroff mở miệng nói:
-Ngươi rất thông minh, là một trong một số người thông minh nhất mà ta từng thấy trong đời, ở trên thuyền nhiều năm như vậy cũng chưa từng lộ ra sơ hở nào, còn biết rõ ràng lực lượng tâm phúc của chúng ta.
Còn chờ tới tận khi Teach xuống thuyền rồi, là lúc mà chúng ta suy yếu nhất mới bắt đầu.
Chỉ thiếu một chút nữa là ngươi có thể thắng, nhưng tiếc thay… Ngươi đã quên mất một nhóm người.
Trương Hằng đi vào từ ngoài cửa, cất thanh kiếm lưỡi cong bên hông, những người đi cùng với hắn còn có đám thủy thủ già bị giam ở tầng dưới cùng lần trước.
Bọn họ đang áp chế mười một thủ hạ của Owen.
-Là các ngươi, sao có thể như vậy được?!
Owen kinh ngạc nói:
-Các ngươi là người của Auroff? Chờ chút, chẳng lẽ chuyện xảy ra tối qua đều do các ngươi diễn trò, căn bản không có tờ giấy nào cả?
-Không, tờ giấy đó có thật.
Trương Hằng nói:
-Bọn Billy thực sự cảm thấy lo lắng với hai người lãnh đạo trên thuyền này là Auroff và Teach, bao gồm cả việc họ xử lý Goodwin lần trước.
Dạo này mức độ thương vong trên thuyền quá lớn và độ cuồng nhiệt quá mức với kho báu của Kidd nên họ đã viết những câu muốn chất vấn Auroff vào giấy, còn ký tên của mình, dự định khiêu chiến với thuyền trưởng và người lái tàu, nhưng họ chưa kịp ra tay thì đã bị người phản bội, một trong những người triệu tập là Kent có không ít quan hệ với Frazer thực chất đã chuyển về phe của Auroff.
-Mặt ngoài Kent dựa theo lệnh của Frazer kết nối tất cả những người phản đối Auroff và Teach vào một nhóm, cổ động bọn họ đi khiêu chiến quyền uy của thuyền trưởng và người lái tàu, nhưng sau lưng lại ngầm nói chi tiết hoạt động của bọn họ cho Auroff.
Sau khi ta phát hiện lập trường của Kent xong cũng suy nghĩ rõ ràng câu hỏi mà ta đã bối rối rất lâu.
Frazer giữa đêm đi gặp ta ở Nassau, khi ông ta nói tên của Kent cho ta thì thực tế ông ta đã biết Kent không còn là người của ông ta rồi.
Chương 145: Cuối Cùng Chúng Ta Cũng Gặp Mặt
Owen nhướng mày, nói:
-Ồ?
-Cái Frazer muốn là tiết lộ ta ra ngoài cho Auroff thấy, thực chất không chỉ Auroff không nhìn ra ta đóng vai gì trong chuyện này, mà ngay từ đầu, chính bản thân ta cũng không đoán được Frazer muốn để ta đóng nhân vật gì trong kế hoạch.
Ông ta đầu tư cho ta rất nhiều, nhưng lúc nào cũng tỏ ra không cần ta báo đáp lại, ta tò mò không chỉ một lần, liệu nếu ta không có ý định chơi theo kịch bản của ông ta thì chẳng phải ông ta sẽ mất cả chì lẫn chài hay sao? Nhưng sau này ta đã nghĩ ra, Frazer căn bản không quan tâm ta định chơi thế nào trong kế hoạch của ông ta, mà ông ta chỉ cần một người hấp dẫn sự chú ý của Auroff.
-Hay nói cách khác, tác dụng của ta và bọn Billy giống nhau, đều là mồi nhử Frazer thả lẫn lộn ra ngoài để giảm bớt phòng bị của Auroff, tạo cho ngươi cơ hội.
Bởi vì quan hệ giữa ta và Frazer dễ thấy hơn.
Để đối phó với Auroff và Teach, đúng là Frazer đã thu nhận một học trò, nhưng người đó là ngươi chứ không phải ta.
Trương Hằng hơi dừng một lát, rồi nói tiếp:
-Lại nói về tờ giấy, đây thực chất là chuyện xảy ra từ ba ngày trước.
Sau khi bọn Billy bị Kent kích động viết ra tờ giấy, Auroff vừa biết đã ép Elmer viết phong thư cảm ơn mà ngươi đọc lần trước để vu hãm cho bọn Billy.
Nếu dựa theo thời gian bình thường thì chuyện này đã bộc phát từ ba ngày trước.
-Vậy vì sao ba ngày trước chuyện đó lại không bộc phát?
-Bởi vì ta đã ngăn nó lại.
Trương Hằng thản nhiên nói:
-Nói thực, ta cũng không muốn dính vào chuyện ân oán của các ngươi, Auroff và Teach, nhưng Frazer hơi quá phận, chẳng những lợi dụng ta mà còn định vứt bỏ ta, không còn cách nào khác, ta chỉ có thể đi đầu quân cho bên còn lại.
-Chính vào lúc đó ngươi đã quyết định liên thủ với Auroff?
-Dựa vào trạng thái tín nhiệm lúc đó của bọn ta thì đúng là không dễ gì, nhưng chúng ta vẫn thử nói chuyện thẳng thắn với nhau.
Tuy quá trình hơn gian nan nhưng vẫn may cuối cùng chúng ta vẫn đạt được nhận thức chung.
-Ngươi muốn cái gì? Có lẽ ta cũng có thể đưa ngươi.
Owen không từ bỏ cơ hội cuối cùng, thử vươn cành ô liu.
Trương Hằng lắc đầu, nói:
-Yêu cầu của ta rất đơn giản, vì Billy và những người khác đều thất vọng với con thuyền này, và Auroff cũng không yên tâm với họ, không bằng cứ để họ rời thuyền.
-Ta vẫn không rõ, dựa vào đâu mà Auroff lại tin tưởng ngươi, cho nhóm bọn ngươi tự do hoạt động trên thuyền đêm nay.
Hắn thực sự không lo chuyện ngươi là học trò của Frazer à?
-Bởi vì tờ giấy kia.
Cuối cùng Auroff cũng mở miệng bổ sung:
-Chuyện tối hôm qua không phải diễn trò cho ngươi xem, có tờ giấy kia thì trên người họ đã có vết nhơ, chỉ còn con đường rời thuyền.
Trừ khi giết sạch hơn sáu mươi thuyền viên trên thuyền, nếu không có không thể đoạt thuyền được.
Nhưng chúng ta đã ước định với nhau rồi, sau tối nay ta sẽ sửa lại án sai, lấy lại danh dự cho bọn họ.
Billy hừ lạnh một cái, ném đám tù binh đã trói chặt ra ngoài hành lang:
-Nhớ cho kỹ lời hứa của ngươi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai.
Nói xong, hắn quay đầu về phía Trương Hằng:
-Chúng ta chờ thuyền trưởng trong con thuyền nhỏ kia.
Trương Hằng gật nhẹ, nói:
-Vất vả rồi.
Đám người rời đi, trong phòng chỉ còn lại ba người Auroff, Owen và Trương Hằng.
Owen đột nhiên nhếch miệng cười:
-Thuyền trưởng? Lợi hạt thật, hóa ra người thắng đậm nhất đêm nay lại là ngươi.
Ta biết ngươi có ý định rời thuyền sau một năm, nhưng không ngờ ngay cả thuyền viên mới cũng gom được rồi, bọn Billy đều là thủy thủ già có kinh nghiệm nhất trên thuyền, ngươi cứu bọn họ từ tay Auroff thì chắc chắn sau này họ sẽ quyết một lòng đi theo ngươi.
Đêm nay ở Charleston nhất định không phải là một đêm yên tĩnh.
Nửa tiếng sau khi một quán trọ đột nhiên bốc cháy, cư dân xung quanh cùng nhau hợp lực mới dập tắt được lửa lớn.
Nhưng họ còn chưa kịp hoan hô chúc mừng thì lại nghe thấy tiếng pháo nổ.
Một quả đạn pháo bay xuyên qua tường thành nện vào một mái nhà của người dân, mà đó chỉ mới bắt đầu.
Sau đó càng ngày có càng nhiều đạn pháo rơi lả tả trong thành.
Lúc này đa số mọi người trong thành đều sững sờ, tưởng hạm đội của Pháp đột nhiên tấn công.
Nhưng nên nhớ bây giờ trong cảng Charleston vẫn còn hạm đội hải quân kiêu ngạo của Hoàng Gia – Con tàu Scarborough.
Kẻ địch không giải quyết uy hiếp lớn nhất ngay đã trực tiếp dọn sạch pháo đài trên tường thành, hành vi này chẳng khác nào bỏ gốc lấy ngọn, tất nhiên sẽ phải bỏ cái giá lớn.
Nhưng chẳng bấy lâu sau, các cư dân đang bất ngờ trong thành nhận được một tin tức càng đáng sợ hơn – Kẻ phát động tấn công với Charleston không phải ai khác, mà chính là con tàu Hoàng Gia Scarborough trong cảng.
Con tàu hải quân khổng lồ này vốn luôn đóng vai trò là người bảo vệ, nhưng đêm nay đột nhiên lộ ra móng vuốt.
Trong tình huống không bày ra dấu hiệu gì đột nhiên bắn về phía Charleston, pháo đài trên tường thành chính là đối tượng được chăm sóc trọng điểm, khi lần tấn công đầu tiên xảy ra đã có gần một nửa pháo đài bị phá hủy.
Lúc này đội quân canh giữ mới giật mình, bắt đầu vội vàng triệu tập nhân thủ từ trong khủng hoảng, muốn bắt đầu phản kích nhưng mưa đạn lần hai lại rơi xuống, trên tường thành lập tức xảy ra hiện tượng người ngã ngựa đổ.
Trước kia không phải chưa từng gặp tấn công, nhưng đa phần đều lần theo dấu vết, vừa nhìn thấy chiến hạm của địch từ xa đều sẽ được dự báo trước để mọi người phòng bị cho tốt.
Nhưng đêm nay tấn công quá đột ngột, tới bây giờ quan chỉ huy đứng trên tường thành cũng không biết vì sao Scarborough lại đột nhiên phát điên tấn công thành.
Hỏa lực thắp sáng bầu trời đêm nay, sau năm lượt bắn, tường thành ven bờ Đông Nam của Charleston đã đổ một phần ba, chỉ còn lẻ vài viên pháo đại bác rơi xuống phía trước con tàu nữ vương Annie báo thù, bọt nước bắn lên cũng không khiến thân thuyền ướt nhẹp.
Chương 146: Gặp Mặt
Sau đó con tàu nữ vương Annie báo thù tạm dừng để nghỉ ngơi, chờ nòng pháo giảm nhiệt độ thì phòng thủ trên biển của Charleston gần như đã bị phá hỏng hoàn toàn, không thể tạo thêm được uy hiếp gì nữa.
Thế là mười phút sau, thuyền hải tặc bắt đầu tiến hành bắn tự do vào trong thành dựa theo kế hoạch.
Từng viên pháo đại bác vượt qua tường thành đã trở thành đống đổ nát, rơi xuống đường đi, cửa hàng và khu dân cư.
Đám người lập tức sợ hãi, bắt đầu chạy tứ tán khắp nơi.
Vị trí của phủ Thống Đốc cách đường ven biển một khoảng kha khá, tạm thời chưa bị ảnh hưởng tới.
Nhưng vẻ mặt của đám quý tộc và thương nhân trong phủ Thống Đốc lại rất khó coi, bọn họ đều là người có mặt mũi trên đại lục, được mới tới phủ Thống Đốc tham gia hôn lễ, nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.
Thời gian xảy ra chuyện sắp được hai mươi phút nhưng vẫn chưa có ai điều tra ra được nguyên nhân tàu Scarborough tập kích.
Đám người đau lòng nhà và cửa hàng trong thành của mình, muốn nhanh chóng chạy về xem tình hình nhưng lại lo lắng trên đường về gặp nguy hiểm.
Hiện tại cả thành phố rơi vào hỗn loạn, chỉ có phủ Thống Đốc có bốn mươi tay hộ vệ được coi là nơi an toàn nhất.
Thống đốc Watt của thành Charleston đang chỉ huy công tác phòng vệ trên tầng hai, ông ta đã được thông báo tin tức pháo đài bị phá hủy, nhưng không biết là do nhân thủ không đủ hay vì gì mà kẻ địch không tổ chức đánh lên bờ, nhưng Watt không vì thế mà xem thường chúng.
Không tính những người ở tầng dưới, trên tầng còn có một đại nhân vật là Bellomont, nếu người này xảy ra chuyện ở lãnh địa của ông ta thì bên Whitehall chắc chắn sẽ tha cho ông ta.
Vì thế Watt đã phái người báo cho đội quân trông coi điều động thêm hai mươi hộ vệ.
Bố trí xong xuôi mọi chuyện, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngược lại, Bellomont ở đối diện lại tỏ ra rất bình tĩnh, thậm chí còn an ủi Watt:
-Đừng lo lắng, mấy chủ trang trại lớn nhất trên đất liền đều là bạn bè của ta, ở chỗ họ có không ít trang bị vũ trang tư nhân, ta đã cho người đi tìm họ rồi, ngươi có thể mượn hai trăm người của họ để vượt qua mối nguy lần này.
Watt nghe vậy thì mừng rỡ, nói:
-Tốt quá, ta vừa mới tới tân lục địa, vẫn chưa quen nhiều thứ.
Sau này còn phải nhờ tới sự giúp đỡ của ngài nhiều.
Ta nghe nói Boston đã phát triển rất nhanh dưới sự quản lý của ngài, nhất là ở vấn đề hải tặc.
Lập trường mà ngài thiết lập đã được quân đội khen ngợi hết lời, lúc ta rời khỏi Luân Đôn mọi người vẫn còn đang khen chiến công của ngài đó.
Bellomont bưng tách trà mỉm cười, đây đúng thực là chuyện mà ông ta tự hào nhất.
Watt còn định nói thêm gì đó, nhưng lúc này, một tên hộ vệ lại gõ cửa:
-Thống đốc, bên phía quân trông coi điều viện binh tới, bây giờ họ đang ở dưới tầng.
Watt ngẩn người, nói:
-Người tới rồi à, nhanh thế sao? Vậy ta phải xuống nhìn thử.
Rồi ông ta xin lỗi Bellomont, đi xuống tầng dưới.
Quả nhiên nhìn thấy hai mươi binh sĩ vừa chạy từ cửa lớn vào, nhưng sĩ quan đi đầu trông rất lạ.
Trong lòng dâng lên nghi ngờ, Watt cau mày nói:
-Ngươi tên là gì, trưởng quan của ngươi là ai? Sao ta chưa thấy ngươi bao giờ?
Tên sĩ quan kia nhếch miệng, nói:
-Tên của trưởng quan nhà ta chắc ngươi cũng từng nghe nói rồi, hắn là Edward Teach, nhưng mọi người càng thích gọi hắn là râu đen hơn.
Nói xong hắn liền rút khẩu súng kíp bê hông ra, bóp cò về phía Watt đang cách hắn một bước.
Tiếng súng vang lên khiến đám người trong đại sảnh giật mình, nhìn Thống đốc ngã nhào xuống bậc thang.
Có khách nữ nhịn không được hét toáng lên, tình hình của đám khách nam cũng không khả quan hơn bao nhiêu.
Người tới tham dự hôn lễ đều không mang vũ khí, tay không tấc sắt, đối diện với một đám binh sĩ trang bị từ chân lên tới đầu thì chỉ có nước hoảng sợ và tuyệt vọng.
Cũng may hộ vệ trong phủ Thống Đốc nhanh chóng chạy tới, giao chiến với đám binh sĩ không rõ lai lịch kia, tình hình chiến đấu bên dưới của hai bên vô cùng kịch liệt.
Gần như cùng lúc đó, cửa lớn phòng đọc sách ở tầng hai đã bị đẩy ra.
Hai tên hộ vệ đi tới, nói với Bellomont đang bất ngờ:
-Thống đốc Watt đã tra được, tàu Scarborough rơi vào trong tay băng hải tặc, bọn họ giả trang thành hải quân khởi xướng tấn công Charleston, mục tiêu chính là ngài.
-Ta?
Bellomont bất ngờ nói.
-Tình huống hiện tại rất nguy cấp, bọn chúng đã đuổi giết tới dưới tầng rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ xông lên đây.
Thống đốc Watt ra lệnh cho chúng ta đưa ngài đi ngay lập tức.
Nói xong, hai tên hộ vệ tiến lên nhấc cánh tay của Bellomont.
-Chờ chút, con gái của ta! Bellomont nói.
-Ngài càng rời khỏi nơi này càng sớm một chút thì người trong phòng này càng an toàn, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta sẽ rời khỏi đây bằng cửa sau.
Hai tên hộ vệ nói xong thì không quan tâm tới những người khác vẫn còn trong phòng nữa, lôi lôi kéo kéo Bellomont vẫn còn đang sững sờ xuống tầng dưới thật nhanh.
Tới khi Bellomont bị kéo tới gần một chiếc xe ngựa cũ nát mới nhận ra có điều không đúng, muốn giãy giụa phản kháng nhưng đã chậm, hai tên hải tặc giả trang thành hộ vệ không hề khách khí với ông ta, động tác thô bạo nhét ông ta vào trong xe ngựa.
Bellomont biết mình sắp gặp nguy hiểm, víu vào cửa xe muốn nhảy xuống, nhưng lúc này, một thanh kiếm lưỡi cong đã gác vào cổ ông ta.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
-Bellomont tiên sinh, cuối cùng chúng ta cũng gặp mặt.
Chương 147: Chân Tướng
Bellomont không ngờ lại gặp phải người quen trên xe ngựa, thuyền trưởng Elmer của con tàu Scarborough đang ngồi bên cạnh ông ta, nhưng khi hai người gặp nhau lại hơi lúng túng, há miệng không nói gì.
Ngoài ra, ngồi đối diện với hai người họ là một người đàn ông mặc quân trang của hải quân.
Xe ngựa lao vùn vụt trên đường phố, Bellomont tỏ vẻ trấn định nói:
-Các người là ai, tại sao lại muốn bắt cóc ta?
-Ta là Edward Teach, ta tin rằng ngài không xa lạ gì với cái tên này.
Người đàn ông thản nhiên nói, Bellomont vừa nghe vậy thì vẻ mặt lập tức thay đổi, người ở tân lục địa dĩ nhiên đều từng nghe tới tiếng xấu của thuyền trưởng râu đen, nhất là người luôn dùng hết sức lực để đả kích hải tặc như Bellomont.
Tất nhiên ông ta đã nghe tên của hải tặc nổi tiếng nhất vùng Caribe này, thực chất Bellomont còn từng bày ra vô số hoạt động vây quét hải tặc nhằm vào thuyền trưởng râu đen, nhưng không lần nào thành công, trái lại còn giúp thanh danh của râu đen vang xa hơn.
Bellomont nằm mơ cũng muốn bắt được thuyền trưởng râu đen, nhưng khi Edward Teach thực sự xuất hiện trước mặt ông ta thì Bellomont lại không hề vui vẻ.
Nhưng dù sao Bellomont cũng là người trải qua vô số tình huống, vẻ kinh ngạc trên mặt ông ta lưu lại không quá hai giây liền khôi phục như ban đầu, nhìn sang Elmer đang tự ti mặc cảm bên cạnh.
-Hóa ra là Teach tiên sinh, nghe danh đã lâu cuối cùng cũng được thấy người thật.
-Thật đáng tiếc, đây không phải lần đầu chúng ta gặp mặt.
Bellomont nghi ngờ hỏi:
-Chúng ta từng gặp qua rồi sao, khi nào chứ?
-Lần thứ nhất gặp mặt à? Chắc là lúc ta vẫn còn học ở trường hải quân, ta vẫn nhớ như in cảnh tượng ngươi và hắn cùng đi tới ngày ấy.
-Hắn?
-Có vẻ ngươi là một người rất dễ quên đó thưa bá tước, vậy để ta nhắc nhở thêm một chút bậy, năm 1695. ngươi có nhớ tới gì hay không.
Vẻ mặt Bellomont đột nhiên thay đổi, không còn dáng vẻ bình tĩnh không loạn như trước nữa, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc:
-Rốt cuộc ngươi là ai?
-Lúc đó hắn là anh hùng của hải quân, là nhà mạo hiểm nổi tiếng nhất nước Anh, được nữ vương tự mình khen ngợi, còn ngươi thì mới vừa nhận chức vị Thống Đốc thuộc địa, còn đang sầu lòng không biết nên tiêu diệt hải tặc, khôi phục buôn bán trên biển như thế nào.
Để đối phó với hai tên hải tặc lợi hại nhất lục địa lúc ấy là Henry Every và Thomas Tew, ngươi đã tìm tới hắn, rồi cầu xin hắn ra biển bắt hải tặc giúp ngươi.
-Ban đầu hắn không đồng ý, bởi vì hắn đã chán ghét chiến tranh, nhưng ngươi lại không vì thế mà buông bỏ, cố gắng thuyết phục hắn chiến đấu vì phồn vinh của tân lục địa, cuối cùng hắn đã bị lòng chân thành và hữu nghị của ngươi đả động, quyết định nhận nhiệm vụ đó.
Ta bắt đầu lên thuyền của hắn lúc ấy, trở thành nhân viên hậu cần của hắn.
-Đó là ngày ta vui nhất, có thể giương buồm ra biển với người mà mình thần tượng nhất, cố gắng xây dựng nên một lục địa xinh đẹp mới.
Khó mà tìm được tương lai nào động lòng hơn.
Rõ ràng đây là chuyện đáng để vui vẻ, nhưng ngữ khí của Teach lại khiến người khác nghe mà lạnh lẽo.
-Song lần hành động ấy từ khi bắt đầu đã không thuận lợi, bọn ta chưa kịp rời khỏi bến cảng đã bị người của hải quân ngăn lại, nói chiến sự bên phía Tây Ban Nha đang căng thẳng, rút gần hết thủy thủ trên thuyền của bọn ta.
Không còn cách nào khác nên bọn ta phải tuyển thêm một nhóm người mới trong thời gian ngắn, vụng về xuất cảng, phiêu bạt ròng rã sáu tháng trời trên biển nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Henry Every và Thomas Tew.
-Bầu không khí trên thuyền bắt đầu trở nên vội vàng, đám thủy thủ mới mà bọn ta vội vàng tuyển thêm đa số đều là đám ác ôn và lưu manh, ra biển để kiếm tài phú.
Giờ không lấy được phần thưởng thì bọn chúng cũng không ngại gì dùng thứ khác coi như đền bù.
Teach hơi dừng một chút, nói tiếp:
-Lúc ấy chỉ có ba người thuộc trường hải quân trên thuyền, ngoài hắn ra thì chỉ có lại người lái tàu chính và ta, nhưng ba người bọn ta căn bản không thể khống chế được tình hình trên thuyền.
Trong lúc ta trấn an thuyền viên đã bị người trói lại, đánh cho một trận tơi bời rồi bị ném vào bãi nhốt cừu trên thuyền.
Những tên thủy thủ đó đã uy hiếp, nói sẽ giết ta vào ba ngày sau.
Để cứu ta, hắn không thể không đồng ý yêu cầu của chúng.
-Bọn ta chọn một con thuyền thương nghiệp nước Pháp làm mục tiêu, nhưng không ngờ con tàu đó lại thuộc công ty phía đông Ấn Độ, trong lúc chiến đấu đối phương đã treo cờ lên, mặc dù bọn ta đã thuyết phục đám thủy thủ kia rút lui, nhưng trên có người trên con tàu thương nghiệp kia nhận ra hắn.
Và từ đó trở đi, toàn lục địa đồn đại rằng chúng ta đã trở thành hải tặc.
-Đó là khoảng thời gian đen tối nhất cuộc đời ta, ta không biết mình đã làm sai điều gì mà Thượng Đế lại để chuyện như vậy xảy ra với chúng ta.
Lúc đó hắn đã an ủi ta, cho ta lòng tin, để ta tin rằng chỉ cần trở lại thế giới văn minh là chúng ta có thể tẩy được tội danh, nói chân tướng cho mọi người.
-Đó chính là động lực duy nhất chống đỡ chúng ta sống tiếp, nhưng ta không ngờ quá trình ấy lại dài dằng dẵng như vậy, mãi tới bốn năm sau chúng ta mới gặp được một băng hải tặc khác.
Những thuyền viên kia sau khi quyết định gia nhập vào băng của bọn chúng mới tha cho bọn ta.
Mà cuối cùng bao gồm cả ta thì chỉ còn lại 1 3 người bằng lòng đi theo hắn quay lại thuộc địa.
-Bọn ta quyết định lên bờ ở New York, liên hệ với hải quân ở đó để công khai chuyện xảy ra những năm qua, mà khi đó ngươi đã dựa vào chiến công tiêu diệt hải tặc trở thành Thống Đốc xuất sắc nhất vùng thuộc địa, ngươi lo dính líu tới bọn ta sẽ làm ảnh hưởng tới cuộc đời chính trị của ngươi nên đã phái người tìm chúng ta, nói với hắn rằng ngươi hiểu và đồng tình với những chuyện bọn ta gặp phải, sẵn lòng trợ giúp tẩy sạch tội danh cho bọn ta.
Chương 148: Tàu Hàn Nha
-Ta đã nhắc nhở hắn, nhưng hắn vẫn tin tưởng ngươi, không hề do dự đưa những thứ bọn ta cướp đoạt được mấy năm qua và những bức thư qua lại giữa ngươi và hắn trước khi xuất cảng cho ngươi, hắn tin tưởng ngươi và minh hữu của ngươi ở Whitehall có thể lấy lại trong sạch cho bọn ta, ngươi biết hắn là loại người như thế nào mà, đúng không? Hắn luôn ôm cảm xúc mong chờ đối với thế giới văn minh, tình nguyện tin vào lòng tốt của nó.
Bellomont nghe tới đây thì thở gấp, ông ta chỉnh đốn lại nơ của mình, nhưng giọng nói lạnh lùng bên tai vẫn không biến mất.
-Nhưng sau đó ngươi đã phản bội hắn, lừa hắn tới Boston, ngay khi hắn vừa bước chân vào lãnh thổ ngươi đã bắt hắn, đốt trụi tất cả thư từ có thể làm chứng kia.
Nuốt trọn tang vật hắn giao cho ngươi, sau đó ngươi để vị tiên sinh Elmer đang ngồi cạnh ngươi này áp tải hắn tới Luân Đôn chịu thẩm vấn.
Để đảm bảo hắn không nói ra bất kỳ chuyện gì gây bất lợi cho ngươi, ngươi còn ám chỉ Elmer chăm sóc hắn thật tốt trên đường đi.
-Ta nghe nói trước khi trở lại nước Anh, tinh thần của hắn đã thất thưởng.
Những người đó treo cổ hắn bên dòng sông Thames, treo thi thể của hắn ở đấy ròng rã hai năm trời, bọn họ gọi hắn là hải tặc đáng sợ nhất tân lục địa, còn ngươi bắt được hắn lại được Whitehall khen ngợi lần nữa.
Huân tước tiên sinh ngồi bên cạnh nghe vậy thì lưng đổ đầy mồ hôi, hắn không ngờ chuyện này còn liên lụy tới cả minh, giọng hắn mang theo tiếng nức nở, lắp bắp nói:
-Ta… Ta thực sự không biết chuyện của hai người, lúc đó ta chỉ là một tên sai vặt, ta không thể từ chối bá tước được…
Đáng tiếc hắn mới vừa nói được một nửa đã im bặt, ngay trước khi chết, Elmer cũng không ngờ người đàn ông đối diện lại có thể dứt khoát như vậy.
Ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho hắn, trực tiếp móc khẩu súng kíp bên hông ra bóp cò.
Edward Teach thậm chí còn không thèm dọn dẹp thi thể vừa ra lò ở bên kia, mà nhìn về phía bá tước tiên sinh, giọng của Teach còn lạnh lùng hơn cả nước biển.
-Ta nói với những hải tặc bên ngoài rằng ta tới vì kho báu của Kidd, nhưng ta biết rõ hơn ai hết Kidd không hề để lại bất kì kho báu gù, tối nay ta tới chỉ vì một chuyện, đó là báo thù cho hắn.
Bellomont không thể duy trì vẻ mặt trấn định bên ngoài được nữa, trong mắt ông ta đong đầy sợ hãi, cả người co quắp lại, run lẩy bẩy không ngừng:
-Ngươi muốn cái gì, muốn cái gì ta cũng đều có thể cho ngươi, ta có thể cho ngươi đặc xá, cũng có thể cho ngươi tài phú tiêu cả đời cũng không hết.
-Không cần phiền như vậy, đồ ta muốn ta sẽ tự mình lấy.
Edward Teach nói xong câu cuối cùng thì siết chặt thanh kiếm lưỡi cong trong tay, lúc này trên người ông ta không còn khí tức ngang ngược như xưa nữa, chỉ còn lại cảm xúc bi thương nồng đậm. …
Trương Hằng vừa rời tàu nữ vương Annie báo thù không bao lâu thì nghe thấy tiếng pháo sau lưng truyền tới.
Phía thành Charleston bị bao phủ trong ánh lửa, Trương Hằng biết cuộc báo thù của Auroff và Teach đã bắt đầu.
Nhưng chuyện về sau không còn liên quan gì tới hắn nữa.
Cuộc sống trên con tàu nữ vương Annie báo thù của hắn đã kết thúc, thực chất, sau đêm nay Teach và con tàu nữ vương Annie báo thù đã hoàn toàn biến mất, khi Trương Hằng gặp lại Teach đã là bốn năm sau, nhưng chuyện này phải nói sau.
Mười sáu người trên thuyền đang nhân cơ hội lựa chọn người lái tàu, Billy nói với Trương Hằng:
-Vừa rồi ta nhìn qua thì có khoảng hai mươi con thuyền đang thả neo ở bến cảng, trong đó có mười hai con thuyền cơ nhỏ, tám con thuyền cỡ trung và hai con thuyền cỡ lớn.
Trên thuyền không có ai, có thể nhẹ nhàng lấy được.
Charleston cách Nassau hơn mấy trăm km, bọn họ không thể quay lại đó chỉ bằng con thuyền nhỏ này được.
Huống hồ hiện giờ bọn họ đang ở trong đống bảo khố, nhân lúc con tàu nữ vương Annie báo thù thu hút tất cả sự chú ý ở trên bờ thì đây chính là cơ hội tốt nhất để giành một con thuyền mới.
-Chắc các ngươi đã có lựa chọn rồi.
Trương Hằng nhìn xung quanh, hắn biết họ đều là thuyền viên trong băng của mình, Owen nói không sai, hiện tại nhóm người trên con thuyền nhỏ này chính là nhóm thủy thủ có tư lịch già dặn nhất.
Kinh nghiệm phong phú, kỹ thuật xuất sắc, quan trọng hơn là thân phận của bọn họ đều sạch sẽ, không thuộc về Auroff và Frazer.
Nhưng nếu không có Trương Hằng can thiệp thì trong cuộc tranh đoạt quyền lợi, kết cục của bọn họ chỉ sợ không được tốt.
Billy và những người khác nhìn một hồi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn:
-Hải quân Hoàng Gia ở chỗ này còn có một chiếc tàu bảo vệ, là thuyền cỡ trung, trên thuyền trang bị khoảng ba mươi nòng đại bác, không khác mấy Sư Tử Biển lần trước của chúng ta.
Nhưng uy lực của nó mạnh hơn, tốc độ chắc cũng nhanh hơn.
Dựa vào số lượng nhân thủ bây giờ của chúng ta hoàn toàn có thể điều khiển nó quay về Nassau được, tới lúc đó chỉ cần thuyển thêm người là có thể ra biển được.
Một hải tặc già khác cũng nói:
-Thật ra con tàu nữ vương Annie báo thù không phải loại thuyền thích hợp để cướp bóc, nó quá lớn, chắc chắn sẽ mất đi tốc độ, mà thủy thủ trên thuyền quá nhiều.
Nếu cướp một con tàu thương nghiệp tương đương thì không cần phải có hỏa lực mạnh tới như vậy, mà chiến lợi phẩm được chia cho mỗi người cũng có hạn, huống hồ nó còn rất chói mắt nữa.
Trương Hằng gật đầu, nói:
-Việc này không nên chậm trễ, chúng ta ra tay luôn đi.
Một lát sau, mười bảy người leo dây thừng từ đuôi thuyền lên con tàu bảo vệ của hải quân đã chọn từ trước, hiện tại không có nhiệm vụ ra khơi nên trên thuyền chỉ còn mười người phụ trách trông coi.
Trương Hằng không làm khó bọn họ, chỉ dùng tốc độ nhanh nhất chế phục, rồi trói họ lại, ném xuống con thuyền nhỏ họ đã đi lúc trước.
Chương 149: Làm Gì Còn Ai Khác Nữa
Sau đó cả bọn cùng nhanh mở cánh buồm, thu neo thuyền lên.
Lúc này hai chiếc thuyền của hải quân vừa xuống biển, đang cố gắng chèo về phía này nhưng rốt cục họ đã chậm một bước.
Gió biển thổi căng buồm, Trương Hằng đứng trước mũi tàu tự mình cầm lái.
Hắn không tới quấy rầy con tàu nữ vương Annie báo thù đang chiến đấu căng thẳng, mà điều khiển con tàu của mình chạy về hướng khác, cuối cùng lặng lẽ lái ra khỏi hải cảng.
Nhìn bến cảng chậm rãi biến mất phía sau, đám người trên thuyền lập tức reo hò.
-Ta vừa kiểm ra rồi, đồ ăn và nước uống trên thuyền đủ cho chúng ta sử dụng, dựa theo tốc độ này thì chúng ta có thể quay về Nassau rất nhanh.
Người lái tàu Billy đi tới trước mặt Trương Hằng:
-Thuyền trưởng, hiện tại chỉ còn một việc cuối cùng, đó là đặt tên cho con thuyền này.
Trương Hằng nhướng mày, thời gian thấm thoát trôi qua, hắn đã bước vào phó bản này được một năm.
Trong một năm trời hắn luôn cố gắng dung nhập và thế giới vừa tàn khốc vừa xinh đẹp này, cùng ăn cơm, ngủ nghỉ và chiến đấu với đám hải tặc, học các kỹ năng trên thuyền.
Nhưng hắn vẫn không quên linh hồn của mình tới từ đâu.
Vì thế, hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
-Từ nay về sau gọi nó là tàu Hàn Nha.
Đám hải tặc không biết ý nghĩa đằng sau cái tên, chỉ đơn giản cảm thấy nghe vào tai rất sáng sủa lưu loát, vì thế không ai tỏ ra dị nghị.
Trương Hằng ngắm nhìn bầu trời sao, mở miệng cười nói:
-Bây giờ chúng ta quay về nhà. …
Khoảng thời gian gần đây của Annie lại khôi phục trạng thái nhàm chán, lúc Trương Hằng còn ở đây thì ít nhất vẫn có người trò chuyện với nàng, nghe nàng phàn nàn về cuộc sống cá mặn của mình.
Mà Trương Hằng vừa đi thì cái nhà này chỉ còn một mình nàng.
Trước kia nàng còn có thể đi loanh quanh một vòng quanh đảo, đánh một vài tên có mắt không tròng cho đỡ chán, nhưng từ khi Trương Hằng đồng ý lần sau quay về sẽ mang nàng ra biển xong thì nàng cũng hứa với người nào đó rằng sẽ quản lý nắm đấm của mình, không đi gây chuyện khắp nơi nữa.
Annie mang một đống tật xấu trong người, nhưng lại không có tật xấu nói không giữ lại.
Vì thế dạo này, nàng rất ít khi ra ngoài đường, cuộc sống chẳng khác nào một trạch nữ.
Nhưng gì có là vậy thì phiền phức vẫn tìm tới cửa.
Annie lười biếng nằm phơi nắng trên ghế ở trước cửa chính, nhưng chẳng được bao lâu thì một tên âm binh đã xuất hiện trước mặt nàng.
-Ngươi cân nhắc thế nào rồi, chúng ta có thể tới Massachusetts.
Ta có một người chú trồng cây thuốc lá ở đó, chúng ta có thể tới nhờ cậy hắn, hắn sẽ cung cấp cho chúng ta một công việc ổn định.
Đủ cho chúng ta sống một cuộc sống thoải mái và dễ chịu trên lục địa, không cần phải buồn rầu vì chuyện nhà ở và thức ăn.
Annie chỉ hơi hé mắt chứ không phản ứng gì, người đàn ông đó lại nói tiếp:
-Chấp nhận hiện thực đi Annie, ngươi tới đây cũng được hơn một năm rồi đấy, có con thuyền nào chịu tuyển ngươi không.
Bây giờ là lúc ngươi từ bỏ những ảo tưởng không thực tế của mình đi, làm hải tặc không phải chơi đồ hàng, ngươi phải thấy may mắn vì ta không tức giận chuyện lần trước mới đúng.
Lời hứa của ta vẫn còn hiệu lực như cũ, chỉ cần ngươi chịu gả cho ta thì nợ nần trước đó sẽ được xóa bỏ.
Annie liếc hắn, cuối cùng không nhịn được phải nói:
-James, ngươi không mặt dầy nói tới chuyện đó cơ à.
Một đường đi từ Ailen tới Nassau đã tiêu tiền của ai, không phải chính là bộ chén đĩa bạc ta trộm từ trong nhà ta ra à? Kết quả vừa tới Nassau ngươi đã trở mặt với ta, muốn tính toán sổ sách, vậy sao ngươi không tính toán cả sổ sách lần trước vào?
Thấy thiếu nữ tóc đỏ cuối cùng cũng phản ứng lại, James lập tức vui vẻ, mặt không đỏ nói lời lẽ đầy hùng hồn:
-Chuyện tính toán sổ sách chúng ta đã nói rõ lúc ở trên thuyền rồi, mà ngươi cũng đã đồng ý.
Dù thế nào ta cũng đã nuôi ngươi nửa năm, ngươi luôn nói sau khi làm hải tặc sẽ trả tiền lại cho ta nhưng bây giờ ta thấy, chuyện đó căn bản không thể.
Annie bị con hàng không có liêm sỉ này chọc cười, cuộc đối thoại tương tự như vậy không phải lần đầu tiên xảy ra.
Thực ra, nếu không phải đánh không lại thiếu nữ tóc đỏ thì chỉ sợ James đã không nhịn được động tay động chân rồi.
Ngay khi Annie đang nghiêm túc tự hỏi có nên phá giới một lần, chăm sóc cho cái bản mặt đáng ghét kia một đấm hay không thì một thằng nhóc chạy nhanh ra khỏi đồng ruộng, hô lớn từ xa:
-Annie lão đại, Annie lão đại, lại có thuyền hải tặc mới tới Nassau, là một con tàu hải quân! Hoắc Ni Cách phụ trách trấn giữ thành và pháo đài đã giật mình hô lớn! Cũng may con tàu kia kịp thời giơ cờ đen lên.
-Hở? Lại có thêm một con tàu hải quân à, giờ lá gan của mọi người lớn tới vậy cơ?
Annie nhận ra đứa bé đang chạy tới kia họ Vương, sau vài lần bị nàng đánh vì ngưỡng mộ sức mạnh liền hết hi vọng, quỳ rạp xuống đất gọi nàng là lão đại.
Thằng bé chạy chân trần suốt đoạn đường từ bến tàu, đầu thấm đẫm mồ hôi, có vẻ rất nóng lòng.
-Thuyền trưởng của họ muốn ta đi thông báo cho thủy thủ trưởng của họ tới bến tàu tập hợp.
-Vậy ngươi đi báo đi, chạy tới chỗ của ta làm gì?
Annie tức giận nói.
Tên nhóc kia thở hổn hển, nói:
-Ta cũng tò mò lắm, nhưng bây giờ người trên đảo tên là Annie, tóc màu đỏ như lửa thì chỉ có mỗi lão đại, làm gì còn ai khác nữa.
-Hả?
Chương 150: Dẫn đường đi
Annie có chút không hiểu được, sau khi cô lên đảo mọi việc vẫn luôn không thuận lợi, tìm việc làm khắp nơi luôn gặp trắc trở cũng không phải lần một lần hai, mấy cái chuyện này bây giờ đến cả tiểu quỷ trên đường cũng biết?
Hùng hài tử trước mặt gọi là Harry này đang cùng các hùng hài tử khác đánh cược hai chuyện Annie tìm được việc và chuyện Nassau hủy diệt cái nào xảy ra trước bị người trong cuộc gặp được, bị ấn trên mặt đất đánh một trận tơi bời, bị đánh cho tới khi kêu cha gọi mẹ Annie mới tức giận đứng dậy, kết quả đi được năm mét thì bởi vì càng nghĩ càng tức nên lại trở về, vẻ mặt mộng bức đánh Harry thêm một trận.
Thế là Harry cũng vinh quang trở thành người đầu tiên trong toàn bộ Nassau bị cùng một người đánh hai lần trong vòng ba phút, nhưng mà từ đó về sau hắn cũng triệt để sáng tỏ, khắc sâu nhận thức một đạo lý ai có nắm đấm lớn hơn thì người đó là lão đại, ôm chặt lấy cái đùi thô nhất đảo tên Annie này, trở thành tiểu đệ đầu tiên.
Thiếu nữ tóc đỏ hoài nghi chuyện này là một tên gia hỏa nhàn rỗi nào đó đến trêu đùa cô, nhưng mà lúc này nàng cũng đang bị James làm cho tức giận, rốt cuộc cũng triệt để bùng nổ, cũng không muốn xen vào cái ước định gì đó nữa, vén tay áo nổi giận đùng đùng đi đến bến tàu, kết sau khi cô đi được hai bước thì hình như nghĩ đến gì đó, đột nhiên dừng lại.
Ở một bên khác, tất nhiên James chưa nghe nói đến chuyện bi thảm Harry gặp phải, lúc này hắn vẫn không biết sống chết như cũ đi theo sau lưng thiếu nữ tóc đỏ, còn định cùng xem náo nhiệt, thế là sau đó hắn vững vàng đón lấy một kích nổi trận lôi đình của thiếu nữ tóc đỏ dưới ánh mắt đồng tình của Harry, James trực tiếp bị Annie đá một cú bay vào trong ruộng, đau đớn gập người cuộn tròn như con tôm, lăn lộn khắp đất.
Annie thu chân, trải qua những ngày hậm hực này, cảm giác tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều, cả người một lần nữa tràn đầy sức sống, hoạt động cổ chân một chân, xông đến Harry đang đứng một bên, vẻ mặt vô cùng kính trọng, cô hào khí nói:
-Dẫn đường đi!
Thế là hai người cứ như vậy một trước một sau vọt tới bến tàu, từ xa xa Annie đã nhìn thấy tàu hải quân hộ tống mà Harry nói tới, trên thực tế sau khi nó vào cảng, đã có không ít nghe tiếng tới xem náo nhiệt.
Thiếu nữ tóc đỏ không thể không thừa nhận, chiếc kia trông rất tuyệt vời, hẳn là hải quân của Hoàng gia vừa được đào tạo không lâu, không biết tại sao lại bị cướp đi, thân thuyền có hình giọt nước ưu nhã, bộ phận bên ngoài con thuyền còn được một tấm sắt bao bọc, có thể tăng lực phòng thủ trong chiến đấu lên rất nhiều lần, đương nhiên bắt mắt nhất vẫn là một hàng pháo bên cạnh mạn thuyền kia, xa xa đã có thể cảm thấy lạnh cả người.
Phải biết là mặc dù Nassau có tiếng là thừa thãi hải tặc, nhưng đa số trang bị của hải tặc đều cực kỳ lạc hậu, giống như Edward có tiếng tăm lừng lẫy trước đó? Teach, danh hiệu sư tử biển của hắn cũng chỉ nhờ cải tạo một trang bị của thuyền buôn mà thành, lấy hỏa pháo 9 pound và 12 pound làm chủ, mà chiếc quân hạm trước mắt Annie này lại có cả pháo khủng bố đại sát khí 24 pound.
Trong mắt Harry cũng tràn đầy sự hâm mộ, chà xát khóe miệng đầy nước bọt.
-Cái này cũng quá ngầu rồi đi, hoàn toàn có thể thỏa mãn tất cả ảo tưởng của một nam nhân nha!
Annie vừa định phụ họa theo, nhưng nhớ tới thuyền trưởng chiếc thuyền này từng lấy bản thân làm trò cười, cô sửa lời giữa chừng.
-À, nếu ta cũng có thể ra biển, nhất định ra có thể cướp được chiếc thuyền càng đẹp hơn nó.
-Không có khả năng.
Đây là lần đầu tiên Harry không chịu khuất phục dưới uy hiếp của nắm đấm, lắc đầu bảo.
-Nó đã rất hoàn mỹ, nếu có thể lên trên đó thì thật tốt, dù chỉ là quét dọn vệ sinh thôi thì cũng đã có thể thổi phồng với người khác cả đời.
Khác với Annie, đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy chiếc thuyền này, nhưng vẫn như cũ hắn không thể di chuyển ánh mắt, gãi đầu một cái nói.
-Rốt cuộc những tên kia đã làm như thế nào vậy, nhìn trên thân thuyền cũng không có vết tích chiến đấu, điều này cũng quá quỷ dị, đây chính là chiến hạm hải quân nha, chẳng lẽ trước kia người trên đó bị nhiễm dịch bệnh, tất cả đều chết bất đắc kỳ tử rồi?
Lần này Annie cũng không có tiếp cận, tuy chiếc chiến hạm này trông tốt, nhưng lại không có chút quan hệ nào với cô, sau khi cô đánh nhau, đạp James một cước thì chi hồn cũng triệt để mở ra, nhẫn nhịn nhiều ngày như vậy, hiện tại cô có nhu cầu cấp bách cần tìm một nơi thật tốt để phát tiết, cô hỏi Harry ở một bên.
-Bọn hắn là người ở đâu?
Harry tràn đầy phấn khởi đi theo Annie tới đây, vốn là rất chờ mong được nhìn thấy đại phát thần uy đánh đám người kia đến hoa rơi nước chảy, nhưng bây giờ lại có chút chần chờ, mở miệng khuyên nhủ.
-Annie lão đại, hay là vẫn thôi đi, chỉ là một trò đùa thôi mà, nhóm người kia có thể lấy được con thuyền này, khẳng định là không dễ chọc.
Kết quả chỉ đổi được một câu của thiếu nữ tóc đỏ.
-Đã như vậy thì càng phải để bọn hắn biết được ai mới là kẻ không thể chọc đến nhất trên cái đảo này!
Annie dừng một chút, nói thật thấm thía.
-Harry ngươi phải nhớ kỹ, hiếp yếu sợ mạnh là hành vi điển hình của một kẻ yếu, chỉ có không ngừng khiêu chiến với nhân tài cường giả thì mới là cường giả chân chính!
-Cứ như là một đạo lý gì đó rất ghê gớm – Harry nghe vậy thì lòng nổi lên một sự tôn kính, sau một lát lại nhỏ giọng nói – Vậy Annie lão đại, lúc trước ta 12 tuổi tại sao ngươi lại đánh ta?
-À, trước đó ta đánh ngươi chẳng qua chỉ đơn thuần là vì ngươi tương đối vô sỉ, không có quan hệ gì với chuyện mạnh yếu.
-…
Annie kiên nhẫn trả lời xong vấn đề của Harry, rút cuộc cũng tìm được mục tiêu của bản thân, ngay trên bờ cát cách đó không xa, một vòng người vây xung quanh, mặc dù không đông như lúc người người đổ xô ra khi hiệu sư tử biển chiêu mộ nhưng cũng rất náo nhiệt, xem ra nhóm người này cũng đang bận bịu chiêu mộ nhân thủ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










