[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 146 : Đàn Rắn Đen (c1451-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1451: Đàn Rắn Đen
Mà nhiều rắn như vậy sống chung với nhau thì phải săn mồi, kiếm thức ăn như thế nào.
Nhưng bây giờ rõ ràng không phải lúc quan tâm đến vấn đề này, vì những con rắn lúc này đã thi nhau bò về phía cửa đường hầm, dường như đang ủng hộ con rắn hổ mang nhỏ, hơn nữa chúng bò ra khỏi đường hầm cũng không dừng lại, rất nhanh lại bò về phía ba người.
“Bây giờ phải làm sao?”
Mã Lục vội vàng toát mồ hôi lạnh.
Một con rắn hổ mang hắn không để tâm lắm nhưng bây giờ trước mặt hắn rõ ràng là một đàn rắn, hơn nữa trong đó không thiếu rắn độc, còn có trăn khá lớn, chỉ cần bị con trước cắn một cái, xét đến độ dài của đường hầm, Mã Lục không nghĩ mình còn có thể sống sót đi đến mặt đất để chữa trị, còn về trăn thì càng đáng sợ hơn, đây là thứ có thể nuốt cả trâu nước, hoặc là ăn no hoặc là bị căng chết, từ trước đến nay vẫn là quy tắc săn mồi của trăn.
Trương Hằng không trả lời ngay câu hỏi của Mã Lục, mà trước tiên đưa tay kéo Phạm Mỹ Nam lên sân ga, sau đó mới nói với Mã Lục:
“Xem ra anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo chúng tôi lên lầu.” Mã Lục vừa nghĩ đến tiếng ầm ầm lớn và tiếng kéo lê sau đó đã nghe thấy trước đó thì theo bản năng cảm thấy kháng cự, lý trí mách bảo hắn vẫn nên tránh xa thứ đó thì tốt hơn nhưng so với đàn rắn ngay trước mắt, mối đe dọa chưa biết kia dù sao cũng còn xa hơn một chút.
Đi lên có lẽ sẽ nguy hiểm nhưng ở lại đây chắc chắn là con đường chết, vì vậy Mã Lục không cần do dự nhiều cũng biết phải chọn như thế nào, hắn cúi đầu chạy theo sau Trương Hằng và Phạm Mỹ Nam lên cầu thang.
Ba người hành động rất nhanh, hơn nữa sân ga vốn đã có một độ cao chắc chắn, đàn rắn đầu tiên tạm thời không thể bò lên được, còn ba người lúc này đã chạy đến cửa cầu thang nhưng Mã Lục không ngờ Trương Hằng ở phía trước chạy được vài bước thì dừng lại.
Mã Lục còn muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì nhưng rất nhanh hắn cũng nhìn thấy tình hình phía trước, cửa ra cầu thang, dường như bị thứ gì đó chặn lại, đó hẳn là một sinh vật, có kích thước khổng lồ, có lớp da màu xám trắng, trông hơi giống một con voi nằm trên mặt đất.
Mã Lục cảm thấy mắt mình chắc chắn có vấn đề, vậy mà lại nhìn thấy một con voi trong một nhà ga tàu điện ngầm đã bỏ hoang năm mươi năm.
Nếu như bình thường hắn chắc chắn sẽ muốn tìm hiểu xem cuối cùng đây là chuyện gì nhưng bây giờ hắn vẫn chưa quên mình đang chạy trốn, Trương Hằng không nói hai lời liền cùng Phạm Mỹ Nam quay đầu, chạy về phía cầu thang khác.
Nhưng không giống như cầu thang này, cầu thang kia nằm gần đàn rắn hơn, bây giờ đã có một số con rắn bò lên sân ga, ba người cũng phải tăng tốc.
Mã Lục vốn ở cuối hàng, quay đầu lại thì chạy lên trước, tất nhiên, nếu Trương Hằng thực sự tăng tốc thì rất nhanh có thể vượt qua Mã Lục nhưng bây giờ hắn để ý đến Phạm Mỹ Nam bên cạnh, không những không tăng tốc, ngược lại còn cố tình giảm tốc độ.
Tuy nhiên, cho dù như vậy, Phạm Mỹ Nam cũng rất vất vả để theo kịp hắn, so với lần gặp trước, tình trạng cơ thể cô thực sự đã tệ hơn rất nhiều, hơn nữa trước đó ba người đã đi qua một đoạn đường hầm rất dài, thể lực của Phạm Mỹ Nam cũng tiêu hao không ít, bây giờ thậm chí chạy được vài bước đã thở hổn hển.
Trương Hằng dứt khoát tháo [Chiếc Cung Ôn Dịch] xuống, ngồi xổm trước mặt cô, lên tiếng:
“Lên lưng tôi.” Phạm Mỹ Nam biết bây giờ không phải lúc làm bộ làm tịch, nghe vậy cũng không do dự trèo lên lưng Trương Hằng, sau đó lại nhận lấy [Chiếc Cung Ôn Dịch] từ tay Trương Hằng.
Hai người chậm trễ như vậy, đã bị Mã Lục bỏ xa khoảng hai mươi mét.
Mã Lục đi đầu, chạy lên cầu thang khác trước khi đàn rắn hoàn toàn hợp nhất, chạy về phía tầng hai, kết quả khi hắn quay đầu lại thì phát hiện Trương Hằng và Phạm Mỹ Nam đã không còn ở phía sau hắn nữa.
Lòng Mã Lục lập tức trùng xuống, còn tưởng mình bị bỏ rơi nhưng rất nhanh hắn nhìn thấy Trương Hằng cõng Phạm Mỹ Nam chạy đến từ không xa nhưng bây giờ trên bậc thang trước mặt hai người đã bò lên không ít rắn, sắp không còn chỗ để đặt chân.
Vì vậy, Mã Lục lại bắt đầu lo lắng cho hai người nhưng hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn ở trên, không có cách nào tốt, Ngược lại, trên mặt người trong cuộc Trương Hằng lại không có vẻ gì là hoảng hốt.
Trương Hằng một tay xách túi du lịch, giơ tay kia ra rút [Tàng Sáo] bên hông.
Chỉ thấy ánh đao lóe lên, một con rắn đầu búa trước mặt hắn bị chém thành hai đoạn, Trương Hằng giẫm lên xác con rắn đầu búa đó rồi lao lên cầu thang, còn [Tàng Sáo] trong tay hắn không ngừng, rất nhanh lại chém đứt một con rắn hổ phương Đông muốn tấn công hắn.
Cùng lúc đó, Trương Hằng cũng tìm được điểm dừng chân thứ hai, giày thể thao giẫm lên, những con rắn xung quanh lập tức bắt đầu xuẩn xuẩn dục động, tuy nhiên chưa kịp có động tác gì thì đã bị chém thành hai đoạn.
Chương 1452: Cột Sáng Đốt Cháy
Sau đó, Trương Hằng gần như múa [Tàng Sáo] thành một bức màn sáng, bảo vệ cơ thể mình và Phạm Mỹ Nam, vừa ngăn cản những con rắn muốn tấn công hai người, vừa dọn đường cho mình.
Trong mắt Mã Lục, lúc này Trương Hằng như đã hóa thân thành một cỗ máy xay thịt, hắn chạy một mạch, không biết đã giết bao nhiêu con rắn, [Tàng Sáo] đi qua nơi nào thì không có con rắn nào có thể đến gần cơ thể hắn và Phạm Mỹ Nam, thậm chí ngay cả những con rắn muốn tấn công hắn từ phía sau cũng bị hắn nhẹ nhàng chém đứt đầu.
Cuối cùng, Trương Hằng cõng Phạm Mỹ Nam và Mã Lục lại hội ngộ, lúc này ba người cũng đã đến tầng hai của nhà ga, nhìn thấy thứ chặn cầu thang kia, kết quả lại phát hiện đó không phải là một con voi mà là một con cá nhà táng có kích thước vô cùng khổng lồ!
Có lẽ chỉ có chuyện một con cá nhà táng xuất hiện trong nhà ga mới vô lý hơn chuyện một con voi xuất hiện trong nhà ga.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Mã Lục không thể tin được rằng loài quái vật biển khổng lồ sống ở đại dương này lại có thể mắc cạn trong một nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang, hơn nữa con cá nhà táng trước mắt này vẫn còn sống, chỉ có điều có lẽ vì rời khỏi đại dương nên có vẻ hơi suy yếu, nằm trên mặt đất cũng không còn sức để vùng vẫy.
Mã Lục nhớ lại tiếng ầm ầm nghe được trước đó, còn có trận động đất đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất, bây giờ xem ra đó căn bản không phải động đất, mà là có thứ gì đó đã ném con cá nhà táng khổng lồ này vào đây, cơ thể nặng hơn sáu mươi tấn của nó đập xuống đất, khiến cả nhà ga đều rung chuyển.
Kích thước và trọng lượng của con cá nhà táng này đã vượt xa bất kỳ loài sinh vật trên cạn nào đã biết, Mã Lục không dám nghĩ đến thứ kéo nó đến đây phải lớn đến mức nào.
Trương Hằng cũng chú ý đến con cá nhà táng đó nhưng lúc này hắn tạm thời không rảnh quan tâm đến chuyện này, bởi vì mặc dù ba người đã chạy lên tầng hai nhưng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhiệm vụ cấp bách hiện tại là phải kéo giãn khoảng cách với đàn rắn.
Trương Hằng quan sát một vòng tầng hai, bên trái và bên phải hắn đều có hai lối đi cách nhau rất gần, hẳn là tương ứng với bốn lối ra của nhà ga tàu điện ngầm nhưng các lối đi ở các hướng khác nhau lại cách nhau khá xa, Trương Hằng trước đó đã chọn nhầm một lần, vì vậy lần này không vội vàng, bình tĩnh suy nghĩ một lát.
Cuối cùng hắn chọn hai lối đi bên tay phải, vì hướng đó cũng là hướng mà thứ ném con cá nhà táng lên tầng hai kia rời đi, Trương Hằng nghe thấy tiếng kéo lê khổng lồ đó là đi về hướng này, mặc dù thứ đó rất có thể còn nguy hiểm hơn cả đàn rắn này nhưng ít nhất cũng chứng minh rằng con đường này có thể đi được.
Kết quả là khi ba người sắp chạy đến đó, họ lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến người ta tuyệt vọng, chỉ thấy một mảng bóng đen dày đặc lại tràn ra từ hai lối đi đó.”Sao lại thế này?!” Mã Lục chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Đàn rắn phía sau họ vẫn chưa biết phải đối phó thế nào, không ngờ lại có thêm một đợt kẻ địch mới, hơn nữa lúc này ba người đang bị kẹp giữa hai đợt rắn tràn này, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Mã Lục chưa bao giờ rơi vào cảnh tuyệt vọng như vậy, tầm mắt nhìn đến đâu cũng thấy rắn dày đặc, gần như sắp nhấn chìm cả nhà ga, Mã Lục thực sự không thể tưởng tượng được trong tình huống như vậy, ba người phải làm thế nào mới có thể sống sót.
Ngay khi hắn chuẩn bị từ bỏ chống cự, nghe theo số phận thì nghe Trương Hằng nói với hắn:
“Ngây ra đó làm gì, bên này.” Mã Lục thấy Trương Hằng chạy đến một cái cột trụ, đặt Phạm Mỹ Nam đang cõng trên lưng xuống, sau đó lại mở túi du lịch ra, vì vậy Mã Lục cũng vội chạy tới, hắn vốn mong đợi trong túi du lịch của Trương Hằng có vũ khí lợi hại nào đó, kết quả lại chỉ thấy Trương Hằng đổ ra một đống các bộ phận Lego.
Mã Lục không biết nên nói gì, đến lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc như thế này rồi mà hắn không ngờ Trương Hằng còn có tâm trạng chơi đồ chơi lắp ráp Lego, đặc biệt là lúc này hắn đã thấy mấy con rắn sắp lao đến trước mặt họ.
Tuy nhiên Trương Hằng lại như không thấy, vẫn toàn tâm toàn ý lắp các bộ phận Lego trên tay, mãi đến khi mấy con rắn bò đến trước mặt Mã Lục chưa đầy nửa mét thì Trương Hằng mới rút [Tàng Sáo] ra, chỉ dùng một nhát đao, chặt đứt đầu mấy con rắn đó.
Nhưng Mã Lục lại không lạc quan được, bởi vì so với đàn rắn đen sì trước mặt thì số rắn mà Trương Hằng giải quyết chỉ là muối bỏ bể, hơn nữa lúc này Trương Hằng đang cầm đao một tay, một bên giải quyết những con rắn đã lao tới, tay còn lại vẫn nhanh chóng lắp đồ chơi Lego.
Mã Lục thực sự không biết những đồ chơi Lego đó có sức hấp dẫn kỳ diệu gì mà khiến Trương Hằng hoàn toàn không màng đến sự sống chết.
Chương 1453: Sô Cô La Thu Hút
Do số rắn trước mặt ngày càng nhiều, một mình Trương Hằng cầm kiếm đã rất khó để chống đỡ, Phạm Mỹ Nam và Mã Lục cũng phải tham gia vào cuộc chiến, tuy nhiên trong tay họ không có vũ khí gì, chỉ có thể dùng giày cố gắng đá những con rắn bò tới sang một bên, may mà Trương Hằng chọn chỗ tốt, ba người dựa lưng vào cột đá, về cơ bản chỉ cần đối phó với kẻ địch ở ba mặt, không cần phải đề phòng phía sau lưng.
Nhưng tình hình hiện tại chỉ là tạm thời, theo thời gian càng nhiều rắn bò ra từ hai lối đi không xa đó, rất nhanh bên cạnh ba người sẽ không còn chỗ trống.
“Giúp tôi giành lấy hai phút.”
Trương Hằng không ngẩng đầu lên, nói với Phạm Mỹ Nam.”Ừ.” Phạm Mỹ Nam cũng không nói nhảm, cô lấy một miếng sô cô la từ trong túi ra, mặc dù năng lực đặc biệt của cô đã biến mất nhưng trên người vẫn còn một số đạo cụ trò chơi, miếng sô cô la này là một trong số đó, lúc này vừa vặn có thể dùng được, trước đó khi nằm trên lưng Trương Hằng, cô vẫn luôn cầm nó nhưng lúc đó Trương Hằng nói với cô rằng tạm thời không cần giúp đỡ, vì vậy cô lại bỏ vào túi.
Bây giờ Phạm Mỹ Nam bẻ một miếng sô cô la nhỏ bằng móng tay cái, ném vào đàn rắn, sau đó thấy tất cả các con rắn đều phát điên lên, hoàn toàn quên mất ba người, tất cả đều ùn ùn kéo đến nơi có miếng sô cô la, ngay cả những con rắn đã sắp bò đến chân ba người lúc này cũng vội vàng quay đầu, muốn tranh giành miếng sô cô la đó, đáng tiếc là chúng đã chậm một bước.
Miếng sô cô la vừa rơi xuống đất đã bị một con rắn ngô nuốt chửng nhưng nó còn chưa kịp thưởng thức hương vị thì một con rắn lá tre khác bên cạnh suýt nữa đã ăn được miếng sô cô la đã cắn vào người nó nhưng vì có vảy bảo vệ nên rắn lá tre cắn không đứt thịt rắn ngô nhưng hành động cáu kỉnh này của nó giống như đã nhấn một cái công tắc nào đó.
Ngay sau đó, những con rắn bên cạnh con rắn ngô như bừng tỉnh, tranh nhau lao vào cắn nó…
Không lâu sau, con rắn ngô đã bị ăn sạch, ngay cả xương cũng không còn, còn đàn rắn cũng bình tĩnh trở lại, những con rắn đi cướp thức ăn trước đó lại quay đầu bò về phía ba người.
Vì vậy, Phạm Mỹ Nam lại dùng chiêu cũ, bẻ một miếng sô cô la ném qua, khiến đàn rắn lại tranh nhau cướp thức ăn, tin tốt là mỗi lần Phạm Mỹ Nam ném sô cô la đều có thể đổi lấy khoảng thời gian an toàn khoảng hai mươi giây cho ba người nhưng tin xấu là lượng sô cô la trong tay cô ngày càng ít đi.
Cho đến khi cô ném miếng sô cô la cuối cùng, đàn rắn lại trải qua quá trình từ hung dữ đến bình tĩnh, Phạm Mỹ Nam còn muốn ném sô cô la nữa nhưng phát hiện trong giấy bạc chỉ còn lại một ít vụn.
Phạm Mỹ Nam dùng hết sức ném những vụn sô cô la còn lại cùng với tờ giấy bạc đó về phía xa nhưng có lẽ vì lần này lượng sô cô la không nhiều nên mức độ cuồng nhiệt của đàn rắn cũng không lớn như vậy, sau khi một con rắn nuốt tờ giấy bạc đó vào bụng, những con rắn bên cạnh nó cũng không tấn công nó nữa, mà lại từ bốn phương tám hướng vây quanh ba người.
Phạm Mỹ Nam vô thức lùi lại nửa bước, sau khi dùng hết miếng sô cô la, cô không còn cách nào ngăn cản đàn rắn nữa, mặc dù trên người còn hai món đồ nhưng không phải lúc này có thể dùng được, Mã Lục bên kia là người bình thường, càng không thể trông cậy vào, thực tế đến giờ hắn ta chưa sợ đến mức tè ra quần đã là rất giỏi rồi.
May mắn thay, lúc này giọng nói của Trương Hằng truyền đến từ phía sau hai người,”Được rồi, tiếp theo giao cho tôi.” Mã Lục quay đầu lại, phát hiện đống khối Lego trước mặt Trương Hằng không biết từ lúc nào đã biến mất, thay vào đó là hai thùng kim loại hình trụ cao hơn một người, thông với nhau, trên có đồng hồ đo áp suất và van an toàn, bên dưới có một ống mềm nối với một thứ trông giống như súng phun dầu.
Lúc này, khẩu súng phun dầu đó đang nằm trong tay Trương Hằng.
Đợi Mã Lục và Phạm Mỹ Nam đều rút lui về phía sau hắn, Trương Hằng bóp cò súng phun trong tay, khoảnh khắc tiếp theo, chỉ thấy nòng súng phun ra một cột lửa khủng khiếp, dài tới hơn sáu mươi mét, gần như quét sạch mọi thứ trước mặt, lưỡi lửa đi qua, không ít con rắn bị nướng chín trực tiếp, có con còn bị nướng thành than, không khí tràn ngập mùi khét lẹt.
Khi Trương Hằng kết thúc lần phun lửa đầu tiên, trong phạm vi đường kính hai mươi lăm mét lấy họ làm tâm điểm gần như không còn sinh vật nào khác còn sống.
Súng phun lửa T-148, do công ty Tyrena của Ý sản xuất, xuất hiện lần đầu vào những năm tám mươi của thế kỷ hai mươi, là vũ khí tấn công chuyên dùng để đối phó với số lượng lớn kẻ địch và các công sự phòng thủ kiên cố, nói cách khác chính là trang bị được dùng để gặm những miếng xương cứng nhất trên chiến trường, uy lực rất lớn, ngoài ra Trương Hằng còn mở rộng dung tích của cụm bình dầu dựa trên bản gốc.
Chương 1454: Súng Phun Lửa
Súng phun lửa T-148 tiêu chuẩn có thể phun tối đa 18 lần, còn phiên bản pờ-lớt mà Trương Hằng ghép bằng Lego và [Vô Hạn Tích Mộc] này có thể sử dụng ít nhất ba mươi lần, khi hắn bóp cò, Mã Lục cách hắn một mét phía sau cũng có thể cảm nhận được một luồng nhiệt kinh người, khiến tóc hắn không tự chủ được mà cuộn lên.
Nhưng điều khiến Mã Lục kinh ngạc hơn là hắn hoàn toàn không biết Trương Hằng lấy bộ đồ này ở đâu ra, rõ ràng chỉ vài phút trước, Trương Hằng vẫn đang nằm trên mặt đất chơi đùa với gói khối Lego của hắn một cách thích thú.
Nhưng tối nay đã xảy ra quá nhiều chuyện không thể tin được, khiến Mã Lục có chút tê liệt, hơn nữa hắn biết rằng ngay cả khi mình mở lời, Trương Hằng cũng chưa chắc đã giải thích cho hắn nghe.
Sau khi một lần thiêu chết ít nhất vài trăm con rắn xung quanh, Trương Hằng buông súng phun, lại cầm lấy [Tàng Sáo] bên chân, bắt đầu đối phó với đàn rắn mới đang bò về phía họ, tay giơ lên, kiếm hạ xuống, rất nhanh vài con rắn đã bước vào vết xe đổ của đồng loại, còn khi những con rắn phía sau lại tụ tập lại, ngày càng đông, Trương Hằng cũng cầm lại súng phun.
Lặp lại như vậy vài lần, toàn bộ nhà ga như thể bị đặt trên bếp lửa nướng vậy, mặc dù vẫn có rắn bò ra từ đường hầm nhưng không biết là do bị xác đồng loại dọa sợ hoàn toàn hay vì không thích nhiệt độ cao, số rắn bò về phía này đã ngày càng ít.
Ngược lại, lúc này trên người con cá nhà táng kia đã bò đầy đủ các loại rắn, chằng chịt, những con rắn này không ngừng chia nhau ăn thịt nó, như thể đang tận hưởng một bữa tiệc thịnh soạn, ngoài ra còn có rắn không ngừng bò vào đầu nó qua lỗ thông hơi.
“Đây là…”
Mã Lục cũng bị cảnh tượng tàn khốc này thu hút sự chú ý, thậm chí tạm thời quên mất rằng họ vẫn chưa thể thoát khỏi hiểm cảnh hoàn toàn.”Đúng vậy, lý do con cá nhà táng này ở đây là vì có thứ muốn dùng nó để nuôi đàn rắn ở nơi này.” Trương Hằng tiện tay chém đứt một con rắn vòng muốn bò đến chân mình, nhàn nhạt nói.
Hắn dùng T-148 đốt cháy cơ bản cũng có thể xác định được những con rắn trước mắt này mặc dù là hỗn hợp của các loài khác nhau, trong đó thậm chí không thiếu một số loài đang có nguy cơ tuyệt chủng hoặc đã bị tuyên bố tuyệt chủng ở bên ngoài nhưng về bản chất vẫn chỉ là loài rắn bình thường, không có gì biến dị.
Còn về lý do tại sao ba người bị đàn rắn nhắm vào, cũng không phải vì có ai đó ở phía sau thúc đẩy, ngầm điều khiển đàn rắn, hoặc đàn rắn thực sự chỉ vì muốn chống lưng cho con rắn nhỏ kia, hoàn toàn là do ba người xui xẻo, vừa đúng lúc đến giờ ăn của đàn rắn này mà thôi, cùng với con cá nhà táng kia cũng bị nhầm là thức ăn.”Là người nào, không đúng, là thứ gì sẽ dùng cá voi để cho rắn ăn vậy?” Mã Lục vẻ mặt kinh ngạc.
Hắn chỉ vô thức hỏi câu này, bởi vì trước đó khi động đất hắn đã hỏi một lần rồi, Trương Hằng cũng không biết thứ mà họ phải đối mặt cuối cùng là thứ gì, cho nên Mã Lục vốn không hy vọng có thể nhận được câu trả lời.
Nhưng điều khiến hắn không ngờ là lần này Trương Hằng lại trả lời hắn:
“Tôi đoán được chúng ta đến địa bàn của ai rồi.”
“Ai?” Phạm Mỹ Nam nhướng mày.
“Cậu từng làm Người Đại Diện của Loki một thời gian, hẳn cũng đã tra cứu tài liệu liên quan đến hắn, biết rằng ngoài vợ mình là Sigyn, Loki còn sinh ra ba đứa con với nữ khổng lồ Angrboda, hơn nữa ba đứa con này còn nổi tiếng hơn nhiều so với hai đứa con của hắn và Sigyn.”Quái vật Fenrir làm rung chuyển mặt đất, Trăn khổng lồ Jormungandr, Nữ thần chết Hel, chúng có chút giống với Tứ kỵ sĩ Khải huyền, khi chúng xuất hiện thì có nghĩa là ngày tận thế đã đến” Phạm Mỹ Nam phản ứng cũng rất nhanh, trên mặt lộ ra vẻ bừng tỉnh:
“Chúng ta đã gặp Jormungandr sao?” Jormungandr, đứa con thứ hai của Loki và nữ khổng lồ Angrboda, em trai của Fenrir, anh trai của Hel, kẻ thù không đội trời chung của thần sấm Thor, trong truyền thuyết là một con trăn có thân hình khổng lồ, ngay khi mới sinh ra đã bị thần tối cao Odin coi là mối đe dọa lớn đối với Asgard, sẽ mang đến tai họa.
Vì vậy, khi Jormungandr còn nhỏ, Odin đã ném nó xuống biển sâu không đáy của thế giới loài người, đến khi Jormungandr lớn lên, thân hình ngày càng khổng lồ, duỗi thẳng người ra, vừa vặn cắn vào đuôi của mình, bao bọc lấy toàn bộ thế giới loài người, do đó cũng được gọi là con trăn khổng lồ bao quanh Midgard.
Trong ngày tận thế của các vị thần, Jormungandr đã gặp kẻ thù không đội trời chung của mình là thần sấm Thor, hai bên đã nổ ra một trận chiến ác liệt, cuối cùng Thor dùng búa thần sấm của mình đánh trúng đầu Jormungandr, còn Jormungandr cũng phun nọc độc vào cơ thể Thor, cả hai cùng chết.”Tôi đáng lẽ phải nghĩ đến sớm hơn, bản thân rắn cắn đuôi mình vừa có nghĩa là bắt đầu cũng có nghĩa là kết thúc, có ý nghĩa là vòng tuần hoàn vô tận, đây cũng là lý do tại sao chúng ta lại rơi vào đường hầm không bao giờ có điểm dừng đó, còn những công nhân xây dựng mắc bệnh lạ kia, hẳn là họ đã vô tình trúng độc của Jormungandr, cũng là Jormungandr đã đưa con cá nhà táng vốn đang tung hoành ở biển sâu này đến đây để nuôi đàn rắn trong đường hầm.” Trương Hằng nói.
Chương 1455: Kẻ Địch Jörmungandr
Trong lúc Trương Hằng và Phạm Mỹ Nam nói chuyện, Mã Lục vẫn luôn không lên tiếng nhưng bây giờ thực sự không nhịn được nữa rồi:
“Xin lỗi, những gì các cậu vừa nói như Loki, nữ khổng lồ các thứ đều là bí danh đúng không?”
Những người đàn ông trung niên như Mã Lục, trên có già dưới có trẻ, phần lớn đều bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình, thời gian rảnh rỗi của riêng mình không nhiều, hoạt động giải trí thường ngày cũng rất đơn giản, chính là xem bóng đá với anh em bạn bè, uống vài chai bia, bản thân anh ta không đến rạp chiếu phim, cũng không xem tiểu thuyết gì, đối với thần thoại đặc biệt là thần thoại phương Tây gần như không hiểu biết gì.
Vì vậy, những cái tên mà Trương Hằng nói ra đều rất xa lạ với anh ta nhưng anh ta vẫn có thể nghe ra những nhân vật trong câu chuyện đều không phải người bình thường, đặc biệt là danh xưng như thần sấm, giống như truyền thuyết dân gian về thần sấm và thần chớp mà anh ta đã nghe hồi nhỏ.
Mà bây giờ Trương Hằng và Phạm Mỹ Nam lại ở đây nghiêm túc thảo luận về những con quái vật xuất hiện trong truyền thuyết, khiến trong lòng Mã Lục không khỏi dâng lên một cảm giác vô lý đến nực cười.
Trương Hằng cũng không giải thích chi tiết, chỉ nói:
“Anh cứ coi đối thủ lần này của chúng ta là một con rắn lớn là được.”
“Rắn lớn, lớn cỡ nào?”
“Tạm thời chưa biết nhưng chắc chắn không lớn như trong truyền thuyết.” Trương Hằng an ủi.
Jormungandr còn được gọi là con trăn khổng lồ bao quanh Midgard.
Nhưng nếu thực sự lớn như ghi chép trong thần thoại Bắc Âu thì thân hình của nó cũng có thể quấn quanh Trái đất một vòng, điều này rõ ràng là không thể, trên thực tế, những sinh vật siêu nhiên mà Trương Hằng từng thấy cho đến nay về cơ bản đều không lợi hại như trong câu chuyện gốc, nếu không thì chỉ cần một con xuất hiện ở thời đại này, mười đội Biệt đội báo thù cũng không cứu nổi.
Nhưng có thể kéo cá nhà táng đến nhà ga, con Jormungandr này chắc chắn cũng không nhỏ lắm, hơn nữa theo những lời đồn mà Mã Lục đã kể trước đó về tuyến tàu điện ngầm bỏ hoang này, đã có thể khẳng định con Jormungandr này cũng có thể phun sương độc như trong truyền thuyết, ngoài ra dường như còn có thể kiểm soát tinh thần của con người ở một mức độ nào đó.
Người công nhân mất tích hơn năm mươi năm trước chính là bị Jormungandr triệu hồi vào đường hầm, còn đường hầm vô tận mà ba người vừa đi qua cũng mang một số thuộc tính ảo giác, ngoài ra còn có đàn rắn mà nó nuôi.
Những con rắn này tùy tiện tách riêng một con ra, cho dù là loài rắn độc nhất thì về cơ bản cũng rất khó gây ra rắc rối gì, ngay cả một người bình thường như Mã Lục, chỉ cần chú ý một chút cũng có thể đối phó được nhưng nếu một đàn lớn như vậy xông lên, nếu Trương Hằng không có [Vô hạn tích mộc], rất có thể còn chưa gặp được con chính chủ đã phải bỏ mạng ở đây rồi.
Tuy nhiên, tình huống hiện tại đối với anh ta cũng không thể nói là hoàn toàn xấu, Trương Hằng tuy rằng đã đến đúng giờ ăn của đàn rắn này nhưng đàn rắn này cũng đã đến đúng bữa tiệc nướng của Trương Hằng.
Trương Hằng không có ý định tiết kiệm nhiên liệu hay gì cả, dù sao thì một giờ sau, khẩu T-148 trong tay hắn sẽ lại biến thành những khối Lego, vì vậy khi thấy đàn rắn từ bỏ việc tấn công chúng, dần dần tránh xa khu vực nhiệt độ cao này, Trương Hằng vẫn không có ý định tha cho chúng, bảo Mã Lục giúp kéo hai thùng dầu đó về phía trước khoảng năm mươi mét, đến trước mặt con cá nhà táng.
Con cá nhà táng lúc này giống như miếng sô cô la mà Phạm Mỹ Nam ném ra, thu hút chặt chẽ đàn rắn, trên thân hình khổng lồ của nó tràn ngập những con rắn đủ màu sắc, hầu như không còn chỗ nào trên da lộ ra ngoài, trông giống như một ngọn núi rắn cao lớn, hàng nghìn hàng vạn con rắn đang bò và trườn trên đó, trông thật kỳ dị.
Hơn nữa, không hiểu sao mà lớp da vốn cứng và sần sùi của nó giờ lại trở nên mềm mại như thạch, khiến ngay cả những con rắn độc chỉ có hai chiếc răng nanh cũng có thể dễ dàng hút máu thịt của nó.
Trương Hằng tiến đến gần con cá nhà táng cũng khiến đàn rắn trở nên náo động, vì vậy lại có những con rắn không chen được lên lưng cá voi muốn đổi chỗ khác để ăn, kết quả là chúng phải đối mặt với lưỡi kiếm sắc bén của [Tàng Sáo].
Lúc này Mã Lục cũng để ý thấy, Trương Hằng không chỉ có kỹ thuật dùng kiếm điêu luyện mà khi hắn dùng thứ vũ khí giống như đao Đường để chém vào đàn rắn, giống như dao nóng cắt bơ, hoàn toàn không gặp bất kỳ lực cản nào mà dễ dàng chém đôi mục tiêu, thậm chí có những con rắn bị chém đứt đầu mà không nhận ra, vẫn cố gắng bò về phía trước, cho đến khi bò thêm hai bước thì đầu lại rơi thẳng xuống đất.
Nhưng ngay khi Mã Lục đang thầm kinh ngạc về độ sắc bén của [Tàng Sáo], hắn lại nghe thấy Trương Hằng ở phía trước phát ra một tiếng kinh ngạc.
Chương 1456: Cá Nhà Táng
Trương Hằng cũng phải đến gần mới phát hiện ra con cá nhà táng đã trở thành bữa trưa của đàn rắn này mà vẫn chưa chết hẳn, nhãn cầu của nó đã bị ăn mất nhưng hai hốc máu đó vẫn còn phập phồng, bên trong có máu liên tục chảy ra, giống như đang khóc thương cho số phận của mình vậy.
Trương Hằng thấy vậy liền dừng bước, giơ khẩu T-148 trong tay lên:
“Xem ra ngươi cũng không cam tâm bị ăn như vậy, vậy thì để ta đưa ngươi một đoạn đường.” Nói xong, hắn lại bóp cò súng phun lửa, cột lửa to lớn không thương tiếc lao về phía con cá nhà táng đang hấp hối.
Cảm nhận được luồng nhiệt ập đến từ phía sau, đàn rắn vốn đang ăn uống cũng trở nên bất an, thậm chí còn gây ra một trận náo loạn, một số con rắn ngừng ăn, dựng thẳng người lên, bãi ra tư thế cảnh giác nhưng trước ngọn lửa lớn ập đến, hành động theo bản năng này cũng không phát huy được tác dụng gì.
Rất nhanh, đàn rắn đã bị ngọn lửa nuốt chửng, vì thân hình con cá nhà táng quá lớn, Trương Hằng còn xoay nòng súng vài lần, đảm bảo ngọn lửa sẽ thiêu cháy từng tấc da trên thân cá voi.
Nhiên liệu mà T-148 sử dụng vốn đã rất bền, còn trên thân cá nhà táng lại chứa nhiều chất béo, Trương Hằng chỉ cần châm lửa, dưới sự thiêu đốt của cột lửa, con cá nhà táng nhanh chóng biến thành một ngọn nến khổng lồ, ngay cả khi Trương Hằng đã di chuyển súng phun lửa đi, ngọn lửa trên thân nó vẫn không tắt, ngược lại còn cháy càng lúc càng mạnh.
Nhưng con cá nhà táng đó không hề lộ ra vẻ đau đớn, thậm chí còn phát ra tiếng kêu của cá voi trong ngọn lửa dữ dội.
Đây là lần đầu tiên Mã Lục nghe thấy tiếng kêu của cá voi, lại còn ở trong ga tàu điện ngầm, nói ra chắc không ai tin.
Âm thanh đó nghe rất du dương và sâu lắng, như thể truyền đến từ đầu bên kia đại dương, mang theo một nỗi cô đơn nhàn nhạt, tuy nhiên Mã Lục không biết có phải mình ảo giác không, hắn thực sự nghe thấy một chút vui mừng khó nhận ra ẩn dưới nỗi cô đơn đó, như thể con cá nhà táng sát thủ này không hề đi đến hồi kết của cuộc đời, mà đã trở về biển sâu, tự do bơi lội trong đại dương vậy.
Trương Hằng cũng nghe thấy tiếng kêu của cá voi nhưng tay hắn vẫn không dừng lại, vẫn đang dùng cột lửa thiêu đốt khoảng đất trống xung quanh con cá voi khổng lồ, ở đó vẫn còn khá nhiều đàn rắn trước đó không kịp bò lên thân cá nhà táng, nếu không có gì bất ngờ thì sau đó rất có thể chúng sẽ phải đối đầu với Jormungandr, Trương Hằng không muốn đối mặt với chiến thuật biển người của đàn rắn vào lúc đó, tốt hơn hết là tận dụng cơ hội này để tiêu diệt hết những con quái vật nhỏ trước trận chiến với boss.
Cuối cùng Trương Hằng vẫn không thể đốt hết nhiên liệu trong hai bình dầu.
Bởi vì lúc này ga tàu điện ngầm đã sắp bị khói và lửa bao vây, bê tông cốt thép xây dựng ga tàu điện ngầm không dễ cháy, hơn nữa vì ga tàu điện ngầm này chưa đưa vào sử dụng đã bị bỏ hoang, bên trong không có trang trí, cũng không có vật gì dễ cháy nhưng theo tình hình con cá nhà táng bị đốt cháy, cộng thêm xác những con rắn trên mặt đất, ngọn lửa vẫn dần bùng cháy.
Nhưng lúc này phần lớn đàn rắn đã bị Trương Hằng giải quyết, còn vài trăm con lọt lưới, cơ bản cũng không gây ra sóng gió gì, vì vậy sau đó ba người cũng mang theo T-148 rút vào đường hầm không xa.
Cho đến lúc này Mã Lục vẫn còn có chút mơ hồ, dường như không dám tin ba người thực sự sống sót sau cơn sóng rắn này, phải biết rằng chỉ hai mươi phút trước khi nhìn thấy đàn rắn tràn ngập trời đất, Mã Lục còn tưởng mình chắc chắn sẽ chết, kết quả là họ không những sống sót, mà còn có bộ đồ phóng hỏa trước mắt, sự tự tin của Mã Lục lúc này cũng tăng lên rất nhiều.
Mặc dù Trương Hằng nói rằng phía sau còn một con rắn lớn đang chờ họ nhưng theo Mã Lục thấy, dù là con rắn lớn đến đâu cũng không chịu nổi súng phun lửa nhân tạo tàn bạo như vậy, chỉ cần trong bình dầu còn nhiên liệu thì họ đã bất bại, tuy nhiên Trương Hằng bên cạnh hắn lại không lạc quan như vậy.
Jormungandr không phải là sinh vật siêu nhiên đầu tiên mà Trương Hằng đối phó, Trương Hằng không quên lúc đầu, khi hắn vừa trở thành Người Đại Diện của Lão Già Áo Đường, hai người đã cùng nhau tiêu diệt con quái vật tên là Moresby, con quái vật này chỉ là vật tổ của một bộ lạc tên là Alkez ở Papua New Guinea, sau khi bộ lạc Alkez bị diệt vong, nó cũng gần như bị mọi người lãng quên.
Nhưng trận chiến lúc đó vẫn rất kinh hoàng, ngay cả khi Lão Già Áo Đường mượn được đạo cụ nghi là Súng Định Mệnh, cuối cùng cũng chỉ thắng hiểm, tất nhiên lúc đó Trương Hằng chỉ là một người bình thường, không giống như bây giờ sở hữu nhiều kỹ năng và đạo cụ hàng đầu như vậy, trận chiến đó Lão Già Áo Đường là đầu ra chính, Trương Hằng chỉ ở bên cạnh hỗ trợ.
Chương 1457: Truyền Thuyết Bắc Âu
Sau đó hắn lại gặp sinh vật trong truyện cổ tích Slav là Zaviercha, đối phương có thể điều khiển tường tan chảy để tấn công, mặc dù cuối cùng bị Trương Hằng tìm ra chân thân nhờ vào thời gian dừng lại mà tiêu diệt nhưng trong trận chiến trực diện trước đó cũng từng rất khó khăn, mà những thứ này đều chỉ là những vai phụ gần như đã bị mọi người lãng quên.
Kẻ địch lợi hại nhất mà Trương Hằng từng gặp cho đến nay vẫn là một trong Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền là Dịch Hạch, đối phương chỉ khẽ chạm vào hắn một cái, đã khiến hắn trực tiếp được đưa vào phòng cấp cứu, một lần tim ngừng đập, tuy nhiên Dịch Hạch cũng là một trong số nhiều đối thủ của hắn chết oan nhất, cho đến tận bây giờ Trương Hằng vẫn không hiểu rõ mình đã phản công tiêu diệt Kỵ Sĩ Ngựa Trắng như thế nào.
Tuy nhiên sau khi trải qua chuyện đó, Trương Hằng lại khẳng định rằng trên người mình ẩn chứa bí mật gì đó, còn sau khi trải qua Phó Bản dị tộc và chuyến đi đến đảo Yonaguni, hắn lại lần lượt mở khóa một phần sức mạnh nhưng vẫn còn lâu mới đạt đến mức độ quyết chiến với Dịch Hạch.
Trương Hằng không thích cảm giác số phận không nằm trong tầm kiểm soát này, hơn nữa lần này kẻ địch hắn phải đối mặt không phải là vai phụ nào đó, mà là Trung Đình Chi Xà ngang hàng với Kỵ Sĩ Ngựa Trắng, là quái vật khổng lồ xuất hiện trong chương cuối cùng của thần thoại Bắc Âu là Ragnarok, danh tiếng của Jormungandr cũng rất vang dội, cho đến tận ngày nay vẫn có không ít tác phẩm văn học và phim ảnh có sự tồn tại của nó.
Vì vậy trận chiến tiếp theo có lẽ cũng không dễ dàng, Trương Hằng không chọn đuổi theo con rắn khổng lồ đó ngay lập tức, mặc dù hắn đã đoán được tình cảnh hiện tại của Trình Tư Hàm đi trước có lẽ không mấy tốt đẹp, cũng không biết sống hay chết nhưng dù sao thì họ đã chậm trễ lâu như vậy rồi, Trình Tư Hàm có lẽ cũng không ngại chờ thêm một thời gian nữa.
Trương Hằng lợi dụng khoảng thời gian này để chuẩn bị một chút, chủ yếu là chờ thời gian sử dụng một giờ của [Vô Hạn Tích Mộc] trôi qua, sau đó dưới ánh mắt hoàn toàn đờ đẫn của Mã Lục, hắn đã tháo rời chiếc T-148 đã biến thành những khối Lego.
Trương Hằng không phải không cân nhắc đến việc sử dụng T-148 để đối phó trực tiếp với Jormungandr, hoặc tiến thêm một bước lắp ráp một số vũ khí hạng nặng có sức sát thương đơn điểm lớn hơn, chẳng hạn như súng phóng lựu RPG-29, súng bắn tỉa chống vật liệu hoặc thậm chí là tên lửa phòng không di động nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định có phần hấp dẫn này.
Bởi vì không ai biết những vũ khí hiện đại này có thể phát huy tác dụng như thế nào khi đối mặt với sinh vật siêu nhiên, đặc biệt là khi đối phó với quái thú thần thoại khổng lồ như Jormungandr, nếu lớp da của con rắn khổng lồ này có thể chống lại cả ngọn lửa và thậm chí là tên lửa tấn công, Trương Hằng cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ.
Vì vậy, trong trận chiến tiếp theo, T-148 chưa chắc đã hữu dụng như trước, ngược lại, [Tàng Sáo], [Chiếc Cung Ôn Dịch] và [Mũi Tên Paris] trên người hắn lại dễ gây sát thương hơn.
Tất nhiên, cách làm chắc chắn hơn là sử dụng vũ khí hiện đại để tấn công Jormungandr từ xa trước, nếu không đạt được hiệu quả như mong muốn thì hãy chuyển sang sử dụng các đạo cụ khác để chiến đấu nhưng mỗi lần sử dụng [Vô Hạn Tích Mộc] đều cần thời gian liên tục một giờ, sau đó mới có thể lắp ráp thành những thứ khác.
Trương Hằng không cho rằng Jormungandr sẽ cho hắn nhiều thời gian như vậy, hơn nữa là người đã đọc thần thoại Bắc Âu, Trương Hằng cũng rất ấn tượng về nguyên nhân cái chết của thần sấm Thor.
Mặc dù cuối cùng Thor đã giết chết Jormungandr bằng búa của mình nhưng bản thân ông cũng ngã xuống vì hít phải quá nhiều sương độc trong trận chiến đó, Trương Hằng không thể không đề phòng trước điều này, vì vậy sau một hồi suy nghĩ, hắn vẫn quyết định lắp những khối Lego đó thành một bộ mặt nạ phòng độc, bỏ vào túi du lịch, chỉ là không vội lắp vào [Vô Hạn Tích Mộc].
“Cơ thể cô bây giờ thế nào? Còn đi được không?”
Trương Hằng hỏi Phạm Mỹ Nam bên cạnh.
Lúc này cô đang dựa vào tường tranh thủ nhắm mắt dưỡng thần, hồi phục thể lực đã mất trước đó, nghe vậy lại mở mắt gật đầu nhưng Trương Hằng nhìn ra được tình trạng cơ thể hiện tại của Phạm Mỹ Nam thực ra không được tốt lắm.
Mất thể lực vẫn là thứ yếu, ba người đã vào tuyến tàu điện ngầm bỏ hoang này được một thời gian rồi, trong thời gian đó không bổ sung bất kỳ thức ăn và nước uống nào, cộng thêm việc Trương Hằng vừa đốt một trận lửa lớn, khiến nhiệt độ trong nhà ga không ngừng tăng cao, dẫn đến việc Phạm Mỹ Nam hiện tại có vẻ hơi bị mất nước, thực ra không chỉ cô, Mã Lục bên cạnh cũng bị nứt nẻ da môi.
Chỉ là cơ thể Mã Lục tốt hơn, hiện tại cũng không có gì đáng ngại.”Hai người đợi tôi một lát.” Trương Hằng suy nghĩ một chút, nói với hai người, không đợi Phạm Mỹ Nam trả lời đã đứng dậy quay lại sảnh tầng hai, một lúc sau, Trương Hằng xách một túi lớn xác rắn bị hun khói chết không bị nướng mấy quay lại.
Chương 1458: Mật Rắn Biến Đổi
Sau đó hắn dùng những khối Lego còn lại ghép thành một chai nước khoáng trước, lắp vào [Vô Hạn Tích Mộc], đổ hết nước bên trong ra, vì nếu uống những thứ nước này vào bụng, một giờ sau sẽ lại biến thành khối Lego.
Tiếp theo Trương Hằng dùng dao nhỏ moi bụng rắn, lấy mật đổ vào chai nước khoáng, hắn không ngừng lặp lại động tác này, cho đến khi chai nước khoáng đó đầy mật.
“Đừng nói với tôi là anh định bắt tôi uống thứ này.” Phạm Mỹ Nam nhìn thấy chai mật đó cũng hơi đổi sắc:
“Tôi tuy khát nhưng cũng không khát đến mức đó.”
“Đừng lo, tôi sẽ thêm chút gia vị cho cô.” Trương Hằng vừa nói vừa lấy một cái nắp chai nhỏ từ trong túi du lịch ra, đậy vào chai nước khoáng đó, khoảnh khắc tiếp theo, điều kỳ diệu đã xảy ra, chỉ thấy chai nước mật màu sắc đậm đặc trông rất đáng ngờ kia lại biến thành một chai nước ngọt màu hồng.
“Cô may mắn đấy, lần này hẳn là vị đào.” [Tên: Nước ngọt bi] [Chất lượng: F] [Tác dụng: Đậy nắp chai này vào bất kỳ vật chứa nào, có thể biến chất lỏng trong vật chứa thành nước ngọt bi có hương vị ngẫu nhiên. ] Sau khi có được đạo cụ nhỏ cấp F này, Trương Hằng cũng đã thử dùng vài lần, phát hiện ra hương vị nước ngọt thu được thực sự rất ngẫu nhiên, không chỉ có các loại nước ngọt thông thường xuất hiện trên thị trường như táo, dâu tây mà còn có một số loại không phổ biến lắm như sầu riêng và mướp đắng, tuy nhiên uống vào thì không có vấn đề gì, chỉ là hương vị có ngon hay không mà thôi.
Sau khi cho Phạm Mỹ Nam uống xong, Trương Hằng lại làm thêm hai chai cho Mã Lục và hắn uống.
Trong đó chai của Mã Lục có hơi lật xe, là vị cà chua, còn Trương Hằng thì được một chai vị muối biển, sau đó ba người lại đợi thêm một lúc, cho đến khi thời gian hồi chiêu của [Vô Hạn Tích Mộc] kết thúc, lúc này mới tiếp tục lên đường.
Gò má Phạm Mỹ Nam đã hồng hào trở lại nhưng nhìn mồ hôi trên trán vẫn có thể thấy cô hiện tại không dễ chịu lắm, đây cũng là ngày cô vận động nhiều nhất sau khi bệnh tình trở nặng nhưng cô vẫn nghiến răng, không phàn nàn gì.
Hành lang này không dài, theo kế hoạch xây dựng ban đầu thì hẳn là thông ra mặt đất nhưng bây giờ cuối hành lang đó đã bị xi măng chặn lại, mặc dù Mã Lục đã đoán trước được kết quả này, dù sao tuyến tàu điện ngầm này đã bị bỏ hoang mấy chục năm rồi, ngoài nhà ga mà họ xuống ra thì rất khó tìm được đường nào có thể trực tiếp thông ra bên ngoài nhưng khi tận mắt chứng thực điều này vẫn khiến hắn hơi thất vọng.
Nhưng rất nhanh ánh mắt hắn đã chuyển đến cái hang động khổng lồ trên mặt đất phía trước, Mã Lục có thể khẳng định rằng trong bản thiết kế xây dựng ban đầu không có hang động này, bởi vì bất kỳ nhà thiết kế nào có đầu óc cũng không thể đào riêng một cái bẫy ở lối ra của nhà ga tàu điện ngầm cho hành khách qua lại.
Hơn nữa hình dạng của cái hang lớn này trông cũng không đều, không giống như do máy móc khai thác ra, ngược lại giống như có thứ gì đó trực tiếp đâm thủng kết cấu xi măng dưới lòng đất, từ bên dưới chui lên.
Nhưng Mã Lục rất khó tưởng tượng thực sự có sinh vật nào có thể đâm thủng lớp bê tông dày mấy mét, đây phải là sức mạnh khủng khiếp đến mức nào.
Mà ngay khi hắn cố gắng kiểm soát bản thân không suy nghĩ lung tung thì Trương Hằng và Phạm Mỹ Nam bên kia đã đứng bên mép hang động, Trương Hằng chiếu đèn pin xuống dưới.
Có thể thấy hang động này rất dốc, gần như tạo thành góc 70 độ so với mặt phẳng ngang, hơn nữa nhìn không thấy đáy, mặt dưới cùng khá nhẵn, khiến nó trông giống như một đường trượt khổng lồ.
Trương Hằng nghĩ đến mặt đất của nhà ga mà hắn nhìn thấy trước đó, nơi đó cũng giống như hang động này, không có bụi, bị mài bóng, bây giờ nghĩ lại, hẳn là do đàn rắn liên tục bò qua.
Trương Hằng dùng [Tàng Sáo] cắt một khối đá lớn bằng nắm tay, ném vào trong hang, không lâu sau đã nghe thấy tiếng khối đá rơi xuống đất, Trương Hằng ước tính sơ bộ, độ sâu của hang động này khoảng ba mươi mét, nhảy thẳng xuống như vậy chắc chắn không được, may là chỉ có mặt dưới cùng là nhẵn, hai mặt đá bên cạnh đều gồ ghề, từ đó có thể dễ dàng trèo xuống.
Nhưng để chắc chắn, Trương Hằng có kỹ năng leo núi cấp độ 1 vẫn quyết định tự mình thử trước, Trương Hằng trước tiên đặt một chân lên một khối bê tông nhô ra, sau khi đứng vững lại di chuyển chân còn lại đến một điểm leo khác, buông một tay ra nắm lấy bức tường.
Cho đến lúc này mọi chuyện đều diễn ra rất suôn sẻ, Trương Hằng cũng không gặp phải rắc rối gì.
Nhưng ngay khi hắn di chuyển cánh tay cuối cùng chống ở cửa hang, định tiếp tục duỗi chân xuống thì bất ngờ xảy ra, chỗ Trương Hằng đặt chân kia đột nhiên sụp xuống, ngay sau đó điểm tựa bên trái của Trương Hằng cũng vỡ vụn.
Với kinh nghiệm leo núi của Trương Hằng, những nơi hắn lựa chọn đều là những vị trí trông rất chắc chắn, hơn nữa xét đến độ cứng của bê tông, lẽ ra không nên chịu được lực này.
Chương 1459: Dấu Hiệu Khó Hiểu
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để bận tâm đến chuyện này, trong tiếng kinh hô của Phạm Mỹ Nam và Mã Lục, cơ thể Trương Hằng đã bắt đầu rơi xuống nhưng trên mặt người trong cuộc lại không hề hoảng hốt, mặc dù trên người hắn không buộc dây an toàn.
Trương Hằng có cách đối phó của riêng mình, trong lúc rơi xuống, hắn hít một hơi thật sâu, rút [Tàng Sáo] bên hông ra, sau đó dùng sức đâm vào bức tường bê tông trên đầu.
Kết quả nằm ngoài dự đoán của hắn, lực cản truyền đến từ lưỡi dao không mạnh như hắn tưởng, điều này chắc chắn có liên quan đến độ sắc bén và cứng cáp của [Tàng Sáo] nhưng chủ yếu là vì bức tường bê tông cũng không có độ cứng như bình thường, liên hệ với những điểm tựa liên tục vỡ vụn trước đó, Trương Hằng cũng lập tức nhận ra điều gì đó.
Rõ ràng Jormungandr có thủ đoạn nào đó có thể ăn mòn mục tiêu, thay đổi cấu trúc bên trong của mục tiêu ở cấp độ phân tử, không chỉ bức tường bê tông trước mắt, mà còn cả con cá nhà táng đã trở thành thức ăn cho đàn rắn trước đó, cơ thể nó cũng trở nên cực kỳ mềm mại, giống như một quả thạch lớn, chỉ có thể mặc cho đàn rắn xơi tái.
Khi [Tàng Sáo] được cắm vào tường, đà rơi xuống của Trương Hằng cũng dần dừng lại, sau đó hắn lại đưa tay ra nắm lấy điểm tựa mới.
Trương Hằng thử một chút, thực ra chỉ cần không giống như trước đó, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên một điểm tựa thì về cơ bản sẽ không xảy ra tình trạng điểm tựa đột nhiên vỡ vụn như trước nữa.
Khi hắn hoàn toàn ổn định được thân hình, giọng nói quan tâm của Phạm Mỹ Nam cũng truyền đến từ trên đầu:
“Cậu thế nào, có bị thương ở đâu không?”
“Tôi không sao” Trương Hằng báo bình an ngay lập tức, sau đó dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng có vẻ như hai người rất khó trèo xuống từ trên đó.”
“Không sao, chúng ta có thể tìm cách khác để xuống, hoặc cậu dùng những khối Lego để ghép cho chúng ta một chiếc thang.”
“Thực ra tôi còn một đề nghị hay hơn.”
Trương Hằng nói.”Đề nghị gì?”
“Hay là hai người cứ ở trên đó đi? Tôi đã dọn sạch đàn rắn gần đó rồi, tạm thời không có nguy hiểm gì ở trên đó nữa.”
“Sau đó để một mình cậu đi đối phó với Jormungandr sao?”
Phạm Mỹ Nam cau mày:
“Cậu lo chúng tôi sẽ trở thành gánh nặng cho cậu sao? Tôi vẫn có thể giúp được mà, cậu quên rồi sao, trước đó khi đối phó với đàn rắn là tôi đã giúp cậu tranh thủ thời gian.” Mã Lục ở bên cạnh cũng há miệng định nói gì đó nhưng nghĩ kỹ lại thì sau khi xuống dưới, hình như mình cũng không giúp được gì, vì vậy đành phải im lặng.
“Không phải, chỉ là tôi quen chiến đấu một mình hơn thôi.”
Trương Hằng kiên nhẫn giải thích.
Hắn biết với tính cách của Phạm Mỹ Nam thì không thể để hắn một mình đối mặt với Jormungandr, hơn nữa Phạm Mỹ Nam nói có thể giúp hắn tám phần không phải là đang cố tỏ ra mạnh mẽ, Phạm Mỹ Nam từng nói mặc dù cô đã mất đi sức mạnh do Loki ban tặng nhưng trên người vẫn còn ba món đạo cụ, trừ đi thanh sô cô la mà cô đã sử dụng trước đó, hiện tại trong tay cô hẳn vẫn còn hai món đạo cụ nhưng chính vì vậy Trương Hằng lại không muốn Phạm Mỹ Nam tham gia vào trận chiến sau đó, bởi vì với tình trạng cơ thể hiện tại của Phạm Mỹ Nam, việc đối phó với trận chiến cường độ cao như vậy đối với cô thực sự quá miễn cưỡng.
Kế hoạch ban đầu của Trương Hằng là đi thêm một đoạn nữa, tìm một nơi an toàn để đánh ngất Phạm Mỹ Nam rồi nhờ Mã Lục trông chừng nhưng bây giờ có hang động này, vừa vặn có thể ngăn Phạm Mỹ Nam đi tiếp. … Trương Hằng men theo bức tường gồ ghề trèo xuống đáy hố, vì trong quá trình trèo hắn cần phải luôn phân tán trọng lượng nên tốc độ không được nhanh lắm nhưng khoảng cách ba mươi mét cũng không dài lắm, hắn vẫn nhanh chóng đến đáy hố, trước tiên nhanh chóng quan sát xung quanh, xác nhận không có gì nguy hiểm, sau đó mới giơ đèn pin lên phía trên lắc lắc.
Đây là tín hiệu mà Trương Hằng và Mã Lục đã hẹn trước, sau khi nhìn thấy ánh đèn pin, Mã Lục biết hắn đã hạ cánh an toàn, sau đó cũng ném túi du lịch của hắn xuống.
Trương Hằng nghe thấy tiếng rơi từ trên đỉnh đầu, nhường ra nửa người, sau một tiếng động trầm đục, túi du lịch của hắn rơi xuống bên chân hắn.
Trương Hằng nhấc túi du lịch lên, phủi bụi trên đó, sau đó mới bắt đầu nghiêm túc quan sát môi trường xung quanh mình.
Trước mặt hắn là một hang động ngầm có đường kính khoảng sáu mươi mét, ngoài đường hầm mà hắn đi xuống thì không còn lối ra vào nào khác nhưng ở giữa có một ao nước nhưng kỳ lạ là xung quanh không có tiếng nước truyền đến, cả ao nước yên tĩnh lạ thường, trên mặt nước thậm chí không có một gợn sóng.
Trương Hằng dùng đèn pin chiếu xuống, kết quả chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng đen khổng lồ.
Vì cách quá xa, cộng thêm ánh sáng không rõ ràng, Trương Hằng cũng không nhìn ra thứ đó là gì, vì vậy hắn lại lấy ra [Thấu Kính Loại Bỏ], tuy nhiên lần này [Thấu Kính Loại Bỏ] trước đây luôn hiệu quả lại không có tác dụng, không thể giúp Trương Hằng nhìn rõ diện mạo thực sự của thứ bên dưới.
Chương 1460: Ao Nước Yên Tĩnh
Nhưng để thận trọng, Trương Hằng vẫn chuẩn bị trước chiến tranh.
Sau khi trải qua sự kiện đảo Quốc Đảo, hắn vô tình có được khả năng hô hấp dưới nước và điều khiển dòng nước, bây giờ hắn không cần bất kỳ thiết bị cung cấp oxy nào cũng có thể ở dưới nước trong thời gian dài, còn điều khiển dòng nước có thể giúp hắn di chuyển nhanh hơn, hoặc dùng dòng nước làm xáo trộn động tác của kẻ địch.
Ngay cả thợ lặn giỏi nhất thế giới cũng không thể hành động tự do dưới nước như hắn bây giờ, tuy nhiên Trương Hằng rất rõ ràng nếu so với Jormungandr được ghi chép trong thần thoại luôn sống ở đáy biển sâu thì khả năng dưới nước của hắn e rằng không chiếm được lợi thế gì.
Hơn nữa vũ khí đầu ra chính trên người hắn dù là [Tàng Sáo] hay [Chiếc Cung Ôn Dịch], [Mũi Tên Paris] đều là những trang bị cần phải ở trên cạn mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, vì vậy Trương Hằng vẫn thích hợp đặt chiến trường chính trên mặt đất hơn.
Vì vậy, trước tiên Trương Hằng phải dụ Jormungandr ra khỏi ao nước này.
Dù sao ở đây cũng không có người khác, Trương Hằng dứt khoát cởi hết quần áo, cùng với đạo cụ trong túi du lịch đặt ở một góc hố sâu, những bộ quần áo này không phải là đồ lặn chuyên nghiệp, sau khi xuống nước cũng không thể duy trì nhiệt độ cơ thể của hắn, hơn nữa quần áo rộng thùng thình sẽ tăng thêm lực cản của hắn trong nước, kéo chậm tốc độ di chuyển của hắn trong nước.
Mặc dù biên độ không lớn nhưng xét đến đối thủ mà hắn phải đối mặt lần này, bất kỳ sự khác biệt nhỏ nào cũng có thể ảnh hưởng đến sự sống còn của hắn, cuối cùng Trương Hằng chỉ chọn mang theo một cây [Tàng Sáo] để phòng thân.
Dù sao thì không có gì bất ngờ khi hắn sẽ sớm ra khỏi ao nước này, [Chiếc Cung Ôn Dịch] và [Mũi Tên Paris] được hắn giấu sau một tảng đá gần ao nước nhất, thuận tiện cho việc lấy ra ngay khi lên bờ.
Làm xong những việc này, Trương Hằng quay trở lại mép ao, trước tiên hắn dùng một chân thử nhiệt độ nước.
Phát hiện nước ao không lạnh như hắn tưởng tượng, hơn nữa đợi một lúc cũng không thấy có gì khó chịu, vì vậy sau đó Trương Hằng đã ngâm toàn bộ cơ thể mình vào trong nước.
Hắn buộc chặt [Tàng Sáo] vào thắt lưng, điều khiển dòng nước để mình chìm xuống bóng đen bên dưới, Trương Hằng cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, sau khi nhảy xuống ao, hắn không hề cảm thấy căng thẳng trước khi trận chiến lớn diễn ra, ngược lại khi dòng nước xung quanh bao bọc lấy hắn lại khiến hắn có một cảm giác thân thiết nhàn nhạt, Trương Hằng cũng có thể cảm nhận được những thay đổi nhỏ trên cơ thể mình, kể từ khi trở về từ đảo Quốc Đảo, hắn ngày càng thích nước hơn.
Điều này khiến hắn lại nhớ đến cung điện di tích dưới đáy biển trên đảo Quốc Đảo trước đây, mái vòm khổng lồ giống như một đĩa sao, những người nửa người nửa cá ếch lúc đó muốn dùng hắn để tiến hành một nghi lễ gì đó nhưng hắn đã phá ngang và trốn thoát nhưng Trương Hằng biết rằng một số việc đã bắt đầu.
Trên thực tế, sau khi trở về, Trương Hằng lại mơ thấy di tích dưới đáy biển đó vài lần, trong mơ, hắn một mình đi qua đường hầm dưới đáy biển, một lần nữa trở lại cung điện dưới đáy biển đó, ngẩng đầu nhìn lên mái vòm của nó.
Những ngôi sao ở đó không ngừng chuyển động, như thể đang đáp lại một khao khát nào đó trong lòng hắn.
Trương Hằng sắp xếp lại suy nghĩ, để mình tỉnh táo lại sau hồi ức trước đó, hắn đã lặn xuống khoảng mười mét nhưng vẫn còn cách bóng đen đó một khoảng nhưng sau này không có phản ứng gì, dường như hoàn toàn không nhận ra rằng nhà mình có khách không mời mà đến.
Vì vậy, Trương Hằng cũng cố ý giảm tốc độ lặn, cố gắng hết sức để chuyển động của mình không gây chú ý cho đối phương nhưng rất nhanh hắn phát hiện ra rằng mình hoàn toàn lo lắng thừa.
Theo độ sâu không ngừng giảm xuống, Trương Hằng cuối cùng cũng dần nhìn rõ hình dạng của thứ ở đáy ao.
Đó là một cái đầu rắn khổng lồ, đường kính gần bằng ao nước này, có một đôi mắt xảo quyệt và độc ác, những chiếc răng nhọn và những vảy xám hình lưới, há to miệng, duy trì tư thế săn mồi, như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ lao lên từ đáy ao, nuốt chửng con mồi ở trên.
Lúc đầu Trương Hằng nhìn thấy cũng giật mình, tưởng rằng Jormungandr đang ở đây chờ hắn tự chui đầu vào lưới, suýt nữa thì điều khiển dòng nước đưa mình lên bờ nhưng sau khi hắn lên cao năm mét thì phát hiện đầu rắn bên dưới không có phản ứng gì, vẫn giữ nguyên dáng vẻ dược dược dục thử, chuẩn bị tấn công, vì vậy Trương Hằng lại dừng lại.
Do dự một lúc, Trương Hằng rút [Tàng Sáo] ra, một lần nữa cố gắng để mình từ từ chìm xuống, lần này hắn cuối cùng cũng nhìn rõ được diện mạo thật của đầu rắn đó.
Đó căn bản không phải là sinh vật sống, mà là một bức tượng đá! Chỉ là vì điêu khắc quá chân thực, khiến nó có cảm giác như thật, đặc biệt là đôi mắt đỏ của nó, thực sự được khảm trực tiếp bằng đá quý màu đỏ, nếu không tận mắt nhìn thấy thì khó có thể tin trên thế giới này lại có viên đá quý màu đỏ lớn như vậy, đường kính có lẽ đã vượt quá hai mét, dưới nước tỏa ra một thứ ánh sáng tà ác khó tả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










