[Dịch] Thiên Hạ Đệ Cửu
Tập 100 : Vô danh (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991
“Răng rắc!” Chân ngôn bên dưới Khai Thiên Bút, đạo vận tử vong nghiền ép xuống, lĩnh vực của Bối Kỷ Vu triệt để tiêu tán, cùng một thời gian, xương cốt Bối Kỷ Vu bắt đầu vỡ vụn.
Mà giờ khắc này Thiên Sa Đao của Địch Cửu lại triệt để khóa lại đạo vận khí tức của hắn, từ mi tâm của hắn bổ xuống.
Trong lòng Bối Kỷ Vu một trận lạnh buốt, một cường giả bước thứ ba như hắn, ở trước mặt Địch Cửu, dĩ nhiên lại không chịu nổi một kích như thế?
Hắn chợt nhớ tới thật lâu trước đó, lão tổ nói một câu.
Bước thứ ba của Bối gia đều là bước thứ ba trong giường ấm, không có trải qua Ngũ Hành vũ trụ gột rửa, không thể cùng người khác giao phong.
“Phốc!” Bối Kỷ Vu thậm chí nghe được thanh âm vỡ vụn của mi tâm chính mình, thậm chí nghe được thanh âm bão tố bên ngoài huyết dịch.
“Dừng tay, Địch đạo hữu, khả năng có hiểu lầm trong đó…” Bối Kỷ Vu điên cuồng kêu lên, trong lòng của hắn chỉ có một ý nghĩ, nhanh trở về, nói cho cường giả Bối gia.
Dù bước thứ ba của Bối gia lại nhiều, cũng không có tư cách xưng vương xưng bá trong Ngũ Hành vũ trụ.
Bối gia nhất định phải lưu tại Cực Bối Thiên Hải, tuyệt đối không thể đi ra.
Trong mắt Địch Cửu tất cả đều là mỉa mai, công kích Thái Cực giới mấy trăm năm, cái này tùy tiện liền muốn hắn dừng tay? Nếu không phải hắn có bốn mai Ngũ Phương Kỳ tại Thái Cực giới, Thái Cực giới sớm đã bị đánh nát.
“Ngươi không thể giết ta, Bối Kiệt gieo gió gặt bão, nhưng ta là trưởng lão Bối gia, ngươi giết xong sẽ cùng Cực Bối Thiên Hải kết xuống thâm cừu đại hận…” Bối Kỷ Vu cuồng khiếu.
Hắn không phải là vì cái mạng nhỏ của mình mà lo lắng, mà thật sự biết, một khi hắn bị Địch Cửu giết, như vậy Cực Bối Thiên Hải cùng Địch Cửu chính là huyết hải thâm cừu.
Hắn lo lắng chính là Cực Bối Thiên Hải, Cực Bối Thiên Hải cường giả lại nhiều, chỉ sợ cũng không chịu được loại cường giả tùy ý chém giết như Địch Cửu.
Địch Cửu cười lạnh, “Cực Bối Thiên Hải rất ghê gớm sao? Ta còn thực sự không tin, chờ ta giết bốn tên tạp mao các ngươi xong, ta liền đi tới Cực Bối Thiên Hải nhìn xem.
Thuận tiện cũng đem hộ trận Cực Bối Thiên Hải đánh nát, nhìn xem Cực Bối Thiên Hải có mấy cái cường giả có thể rút ra ta mấy cây lông tơ.”
Răng rắc! Phốc!
Xương đầu Bối Kỷ Vu xé rách, thanh âm huyết vụ phun ra truyền tới.
Bối Kỷ Vu tuyệt vọng nhắm mắt lại, tư tưởng của hắn từ từ hỗn loạn, trong lòng của hắn lại giống như gương sáng, Cực Bối Thiên Hải xong, Bối gia xong.
Thời điểm năm đó luyện hóa Huyền Hoàng giới, lão tổ Bối gia liền cho rằng Bối gia làm quá mức, chẳng qua là lúc đó không có ai đi quản Bối gia mà thôi.
Hoặc có thể nói là Huyền Hoàng giới cũng không có cường giả nào tìm tới Bối gia tính sổ sách mà thôi, hôm nay Bối gia rốt cục tự mình đi ra chọc một cường giả.
Chém giết Bối Kỷ Vu xong, Địch Cửu trước tiên mở rộng Khốn Sát Trận vây khốn Bối Bình cùng Bối Di Phi.
Bối Di Phi cùng Bối Bình trông thấy Địch Cửu, điên cuồng tế ra pháp bảo nhào về phía Địch Cửu.
Đối mặt hai tu sĩ chỉ có Hợp Đạo, Địch Cửu vẻn vẹn một quyền.
Hai tòa quyền phong giống như núi tách ra đánh tới, sau khi pháp bảo của Bối Di Phi cùng Bối Bình ngăn cản hai tòa quyền phong này, Thiên Sa Đao của Địch Cửu đã cuốn lên hai đạo đao mạc.
Biết rất rõ ràng phải ứng đối như thế nào, thế nhưng Bối Di Phi cùng Bối Bình cũng không cách nào tránh thoát đạo vận quyền phong thần thông trói buộc của Địch Cửu.
Phốc phốc! Hai đạo huyết tiễn biểu ra, so với chém giết Bối Kỷ Vu, Địch Cửu cơ hồ là không cần tốn nhiều sức, liền chém giết Bối Di Phi cùng Bối Bình còn đang bị quyền phong khóa lại.
Thời điểm Bối Di Phi công kích hộ trận Thái Cực giới cực kỳ hưng phấn, thế nhưng khi đối mặt với Thiên Sa Đao của Địch Cửu, hắn căn bản cũng không có sức hoàn thủ.
Chớ đừng nói chi là, ngoại trừ quyền phong của Địch Cửu ra, hắn còn đang ở trong Khốn Sát Trận.
” Bối gia ta thua.” Bối Khổ tận mắt nhìn thấy Bối Kỷ Vu, Bối Bình cùng Bối Di Phi bị giết, dứt khoát đình chỉ Thái Khôn Côn trong tay.
Thực lực của hắn so với Bối Kỷ Vu còn muốn yếu một cấp độ, Bối Kỷ Vu ở trước mặt Địch Cửu cũng không có kiên trì đến một thời ba khắc, Bối Khổ hắn căn bản cũng không tính là gì.
“Bối gia những năm này giết không ít người đi.” Địch Cửu mỉa mai nhìn Bối Khổ.
Bối Khổ lắc đầu, “Bối gia ta vẫn một mực ở tại Cực Bối Thiên Hải tu thân dưỡng tính, cho tới bây giờ đều không ra ngoài.
Lần này nếu như không phải Bối Kiệt xảy ra chuyện, Bối gia ta vẫn y nguyên sẽ không ra ngoài.”
“Ha ha, không ra ngoài, cũng có thể tiêu diệt một cái Huyền Hoàng giới.
Đừng bảo là sinh linh Huyền Hoàng giới, chính là tu sĩ cùng phàm nhân Huyền Hoàng giới, cộng lại chỉ sợ đều nắm chắc chục tỷ đi.
Bối gia ngươi cũng có thể hạ thủ được, thật sự là ngoan độc.
Ta thật sự không rõ, vì cái gì trong vũ trụ này còn có thể cho phép Bối gia ngươi sống tới ngày nay.” Địch Cửu lắc đầu, hắn thật sự không rõ.
Chẳng lẽ Ngũ Hành vũ trụ liền không có cường giả chân chính? Một cái Bối gia luyện hóa loại đỉnh cấp đại giới như Huyền Hoàng giới, cũng không có người đứng ra nói chuyện.
Hoặc là nói, tu sĩ trong vũ trụ đều máu lạnh đến loại trình độ này?
“Nói như vậy ngươi sẽ không bỏ qua cho Bối gia ta rồi?” Bối Khổ nhìn chằm chằm Địch Cửu, chỉ cần Địch Cửu nói không buông tha Bối gia, hắn lập tức tự bạo.
Địch Cửu cảm nhận được khí tức đạo vận xung quanh Bối Khổ không thích hợp, hắn không chút do dự tế ra Khai Thiên Bút, trực tiếp vung viết ra một cái chữ ‘Pháp’ to lớn.
Đạo vận xung quanh Bối Khổ giờ khắc này bị chữ ‘Pháp’ của Địch Cửu trấn áp, Bối Khổ lập tức liền biết Địch Cửu sẽ không bỏ qua cho Bối gia, hắn ngay cả ý nghĩ đánh với Địch Cửu đều không có, điên cuồng xé rách đạo vận của chính mình.
Không gian xung quanh trở nên hỗn loạn, thanh thế kia thật giống như vũ trụ sắp bạo liệt.
Địch Cửu càng không ngừng cổ động thần nguyên cùng thần niệm của chính mình, đạo vận chữ ‘Pháp’ ở trong hư không càng lúc càng rõ ràng, đạo vận cổ động, từng trận chấn động.
Oanh! Cuồng bạo thần nguyên nổ tung, tại thời khắc Khai Thiên Bút viết ra chữ ‘Pháp’ liền bị đánh chia năm xẻ bảy, Địch Cửu bị loại thần nguyên cường đại này phản phệ cũng bay ngược ra xa vài chục trượng.
Hộ trận từng đợt lay động, cơ hồ muốn bị xé mở.
Cũng may toàn bộ nơi này là địa bàn của hắn, khắp nơi đều là trận kỳ mà hắn bố trí, càng có bốn mai Ngũ Phương Kỳ khóa lại nơi này.
Loại cường giả bước thứ ba này tự bạo khiến cho Địch Cửu có chút chật vật, nhưng không có thụ thương.
Hết thảy bình tĩnh trở lại, Địch Cửu cũng thở một hơi.
Cũng may trước đó Bối Kỷ Vu kia chưa kịp tự bạo, nếu là mỗi một cái cường giả bước thứ ba đều ở trước mặt hắn tự bạo, hắn chỉ sợ thật đúng là phải bị thương.
Bối Kỷ Vu cùng Bối Khổ đều là cường giả bước thứ ba, mở ra thế giới của mình, đồ vật của hai người Địch Cửu cũng không lấy được nhiều.
Ngược lại là chiếc nhẫn của Bối Di Phi cùng Bối Bình, Địch Cửu không khách khí thu vào toàn bộ.
Nếu không phải Địch Cửu muốn nhanh chóng đi tới Tinh Không Đao Tông, hắn hiện tại liền muốn đem chiếc nhẫn của Bối Kiệt lấy ra nhìn xem.
Rốt cuộc có phải Huyền Hoàng giới bị luyện hóa thành Chân Linh thế giới hay không.
Đem một giới luyện hóa thành Chân Linh thế giới, Bối gia này thật đúng là ngoan độc.
Chương 992
Hộ trên bên ngoài Thái Cực giới không ngừng truyền đến từng trận thanh âm chấn động, đông đảo tông chủ và mấy tên Thái Cực Đạo Đình đình trụ tụ tập ở Tinh Không Đao Tông đều tâm thần bất định bất an.
Thời gian Thái Cực Đạo Đình được thành lập không dài, mặc dù cũng có một chút tu sĩ quân, bất quá đem những tu sĩ quân này kéo ra ngoài để đối phó với cường giả bước thứ ba, kỳ thật cùng với việc muốn chết cũng không có bao nhiêu khác nhau.
Sau khi Địch Cửu chém giết bốn tên tu sĩ Cực Bối Thiên Hải, chấn động phía ngoài hộ trận triệt để ngừng lại.
Thời gian trôi qua trọn vẹn mười mấy hơi thở, Nhậm Tễ Sát bỗng nhiên lớn tiếng nói, “Có phải là Đạo Quân trở về hay không, cho nên…”
Ngoại trừ tông chủ Hách Di của Đại Trận môn ra, tất cả mọi người đều nhìn Nhậm Tễ Sát giống như nhìn một tên ngốc, Địch Đạo Quân đích thật là lợi hại.
Thế nhưng Địch Cửu có lợi hại hơn nữa, cũng không trở thành người có thể chống lại cường giả bước thứ ba, thậm chí không phải một tên cường giả bước thứ ba.
Nhậm Tễ Sát đối với Địch Cửu rất là cảm tạ cùng ngưỡng mộ, nhưng cũng không thể mù quáng đến như vậy a?
Hách Di lại nói, “Ta lại cảm thấy Nhậm phó tông chủ có thể đã nói đúng, hộ trận của Thái Cực giới là do Đạo Quân bố trí, kiên cố không gì sánh được.
Muốn công phá đại trận hộ giới Thái Cực giới, nhất định phải công kích liên miên không dứt, đây cũng là lý do vì sao trước đó có người liên tục công kích Thái Cực giới mấy trăm năm đều không dừng lại.
Một khi dừng lại, hộ trận Thái Cực giới liền sẽ tự động chữa trị, vậy những sự tình đã làm trước đó rất nhiều đều sẽ phí công nhọc sức…”
Hách Di là một tên Thần Trận Vương đỉnh cấp, hắn mơ hồ cảm thấy được Ngũ Phương Kỳ của Địch Cửu.
Không có Ngũ Phương Kỳ, Thái Cực giới cũng sẽ không thể kiên trì đến hôm nay.
Một khi có Ngũ Phương Kỳ này tương hỗ tương ứng mà nói, muốn phá vỡ hộ trận của Thái Cực giới vậy liền khó càng thêm khó.
Bởi vì Ngũ Phương Kỳ có thể tăng đẳng cấp pháp trện lên, còn có thể tự động chữa trị hộ trận.
Ngũ Phương Kỳ thế nhưng là Tiên Thiên bảo vật, đối loại Tiên Thiên bảo vật này thì cấp độ chữa trị hộ trận tất nhiên là không tầm thường.
Đây là vì có cường giả bước thứ ba đang công kích hộ trận Thái Cực giới, nếu như chỉ là bước thứ hai tu sĩ, Hách Di căn bản không cho rằng đối phương có thể phá vỡ được hộ trận này.
Chỉ là Ngũ Phương Kỳ quá mức trân quý, hắn không có nói ra.
Phương Kiếm Tức là người thứ nhất hiểu được, hắn ngạc nhiên nhìn Hách Di, “Hách đình trụ có ý là…”
Không đợi Phương Kiếm Tức lại nói xong, Hách Di liền nói, “Phương hộ pháp hẳn là đoán được, ý của ta là Bối gia tuyệt đối sẽ không đình chỉ công kích hộ trận Thái Cực giới, trừ phi bọn hắn từ bỏ cơ hội trả thù Thái Cực giới.
Bởi vì một khi đình chỉ công kích, hộ trận của Thái Cực chúng ta liền sẽ cấp tốc phục hồi như cũ.
Lấy tính tình của Bối gia kia, chắc chắn sẽ không tiêu hao cố gắng mấy trăm năm rồi đột nhiên từ bỏ.
Khả năng duy nhất, chính là có người ngăn càn Bối gia công kích Thái Cực giới.
Mà người có thể ngăn cản được Bối gia công kích Thái Cực giới có lẽ sẽ có được vài người, nhưng nguyện ý vì Thái Cực giới làm được như vậy, có lẽ chỉ có mỗi Địch Đạo Quân.”
“Ha ha ha…” Nhậm Tễ Sát cười ha ha, lập tức nói ra, “Đúng, đúng, ta chính là có ý này, chỉ là ta không có nghĩ thông thấu được như Hách đình trụ thôi.”
Không đợi những người còn lại nói chuyện, thanh âm của Địch Cửu đã truyền vào, “Đoán không sai, mấy tên tạp mao Cực Bối Thiên Hải kia muốn phá vỡ hộ trận Thái Cực, đã bị ta giết.
Ngược lại các vị gần nhất vất vả.”
Lời Địch Cửu nói khiến cho tất cả mọi người kích động, nguyên bản đang chờ chết, không nghĩ tới Đạo Quân vừa về đến, sự tình liền giải quyết dễ dàng.
Còn giết cường giả hậu quả Cực Bối Thiên Hải, không có ai đi suy nghĩ.
Chính mình cũng kém chút chết rồi, ai sẽ suy nghĩ loại hậu quả này?
Mấy tên tông chủ vội vàng khom người cảm tạ, giờ khắc này bọn hắn mới hiểu được, một Đạo Quân cường đại đối với một giới vực trọng yếu bao nhiêu.
Khó trách Thái Dịch giới cùng Thái Tố giới có thể phát triển nhanh như vậy, đó là bởi vì không người nào dám đi tới địa bàn của bọn hắn tùy tiện chà đạp.
Phương Kiếm Tức mau chóng tới trước nói ra, “Gặp qua Đạo Quân, chúng ta cũng không vất vả, mỗi ngày thương lượng, kỳ thật cũng thương lượng không ra được gì, nhiều nhất chỉ là cùng Bối gia thương lượng mà thôi.
Ngược lại là Đạo Quân, vừa về liền phải vất vả đấu pháp.”
Địch Cửu lập tức hỏi, “Phương hộ pháp, ngươi biết địa bàn của Cực Bối Thiên Hải sao?”
Lời Địch Cửu vừa nói ra, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.
Rất hiển nhiên, Địch Cửu sẽ không bỏ qua như vậy, hỏi lời này chính là vì có ý muốn đi tới Cực Bối Thiên Hải để trả thù đâu.
Người giết tu sĩ Cực Bối Thiên Hải, còn đi Cực Bối Thiên Hải trả thù, chỉ sợ cũng là lần đầu tiên mà họ nhìn thấy a?
Mấy tên tu sĩ muốn thuyết phục Địch Cửu một chút, nhưng lời đến cửa miệng lại ngạnh sinh sinh nuốt xuống.
Nếu như không phải nhờ Địch Cửu trở về, Thái Cực giới bị luyện hóa, bọn hắn cũng chỉ còn một con đường chết.
Nếu sống, Địch Cửu muốn đi tìm thù có gì là không thể? Cùng lắm thì đánh không lại Bối gia, lại chết một lần thôi.
Đạo Quân đều không sợ, bọn hắn sao lại có thể sợ?
Phương Kiếm Tức lắc đầu, “Ngoại trừ người Bối gia, chỉ sợ cũng không có ai biết được.
Sự thật liền xem như đệ tử bị Bối gia đuổi ra ngoài, cũng chưa từng có người tiết lộ qua vị trí của Cực Bối Thiên Hải.”
Nghe được lời Phương Kiếm Tức nói, Địch Cửu nhìn lại sắc mặt của mọi người, lập tức liền biết mọi người hẳn thật sự không biết được Cực Bối Thiên Hải ở nơi nào.
Địch Cửu không muốn đem thời gian lãng phí trên Đạo Đình, hắn lập tức liền nói ra, “Phương hộ pháp, Nhậm hộ pháp, còn có năm vị đình trụ.
Chuyện Thái Cực Đạo Đình liền vất vả mấy người các ngươi, ta cần bế quan một đoạn thời gian.”
Địch Cửu nhất định phải bế quan, trên người hắn có mấy chiếc nhẫn của đệ tử Bối gia, hắn muốn luyện hóa để nhìn xem có tra được vị trí Cực Bối Thiên Hải hay không.
Trừ cái đó ra, còn có một cái thế giới Huyền Hoàng Chân Linh, hắn cũng nhất định phải nhanh chóng luyện hóa.
Nếu như trong đó còn có tu sĩ Huyền Hoàng giới, hắn sẽ để những người này tiến vào Thái Cực giới sinh tồn.
Nghe được Địch Cửu muốn bế quan, đám người này tất nhiên là không có bất kỳ ý kiến gì.
Lần này hộ trận Thái Cực giới bị công kích, mấy tên đình trụ cùng hộ pháp đều không chưa có tiêu hao hết khí lực.
Bọn hắn ước gì Địch Cửu đem sự tình giao cho bọn hắn làm, cũng để cho Địch Cửu biết, bọn hắn cũng không phải không làm được gì.
Chương 993
Nông Tú Kỳ mở to mắt phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường ngọc, bị hù nhảy lên một cái, lập tức nàng liền khiếp sợ phát hiện, thần hồn của mình triệt để khôi phục, chẳng những là triệt để khôi phục, hơn nữa còn không có nửa điểm tạp chất.
Cái này sao có thể?
Nàng thiêu đốt hồn phách của mình, đây là vĩnh viễn không thể nghịch a.
Làm sao lại có thể khôi phục? Chính mình còn không có nửa điểm ảnh hưởng? Chẳng lẽ luân hồi rồi?
Nông Tú Kỳ rất nhanh liền phủ nhận ý nghĩ này, khi nàng nhìn thấy quần áo mình mặc trên người, toàn thân khắp nơi càng đóng băng lạnh lẽo.
Y phục của nàng bị người khác thay…
Nông Tú Kỳ ép buộc chính mình tỉnh táo lại, nàng ngẩng đầu lại thấy được cảnh tượng khiến cho nàng đờ đẫn.
Từng đầu cực phẩm cùng thượng phẩm Thần Linh Mạch chồng chất như núi, thượng phẩm thần tinh hình thành cự phong càng lớn hơn.
Không chỉ có như thế, nàng thế nhưng lại nhìn thấy một gốc Kiến Mộc.
Kiến Mộc nàng tất nhiên là biết, đây chính là đồ vật trong trong truyền thuyết a, tại sao lại xuất hiện ở trước mặt nàng?
Lập tức nàng đã nhìn thấy Thiểm Điện ngủ ở dưới Kiến Mộc, sau khi Nông Tú Kỳ cảm nhận được khí tức trên thân của Thiểm Điện, da đầu cũng bắt đầu run lên.
Nàng khẳng định, đây là Thần Thú Cự Vô Phách.
Loại Thần Thú này chỉ cần đối với nàng ngáp một cái, liền có thể khiến nàng bị oanh sát.
Nông Tú Kỳ tỉnh lại, thời điểm ánh mắt quét về phía Thiểm Điện, Thiểm Điện liền tỉnh lại.
Nó trông thấy chủ mẫu tỉnh, tranh thủ thời gian hấp tấp chạy tới.
Nông Tú Kỳ muốn bắt lấy pháp bảo của mình, chỉ là trên tay nàng hiện tại không có chiếc nhẫn.
Ngay lúc nàng đã tuyệt vọng muốn nhắm mắt lại lúc, Thiểm Điện lại mang theo giọng điệu nịnh nọt nói ra, “Chủ mẫu, ngài cuối cùng đã tỉnh rồi, thái gia thế nhưng mỗi thời mỗi khắc đều tới thăm ngươi.”
“Chủ mẫu? Thái gia?” Nông Tú Kỳ nghi hoặc nhìn Thần Thú ở trước mặt, Thần Thú nói chuyện còn cần loại giọng điệu nịnh nọt như thế này, vậy hiển nhiên sẽ không nuốt nàng.
Thiểm Điện càng nịnh nọt nói ra, “Thái gia mang theo ta lên trời xuống đất, bôn ba khắp nơi, cuối cùng mới giúp ngài lấy được một viên Lưỡng Giới Quả, sau đó lại dùng Vũ Trụ Chân Tủy giúp ngươi tẩy tủy.
Ngươi tỉnh lại, thái gia khẳng định sẽ phi thường vui vẻ.”
Tựa hồ cảm thấy mình miêu tả cũng không phải đặc biệt rõ ràng, sau khi Thiểm Điện nói xong tranh thủ thời gian lại bổ sung, “Chủ mẫu không biết ta cũng rất bình thường, thái gia thu ta là lúc sau.
Bởi vì tư chất của ta quá tốt, được thái gia coi trọng.”
Nông Tú Kỳ lại càng lạnh buốt, chẳng lẽ thái gia này nhìn trúng nàng? Giam cầm nàng tại Chân Linh thế giới này?
Không đúng, cái này hình như cũng không phải là Chân Linh thế giới.
Thần niệm của Địch Cửu tức giận rơi vào trong Huyền Hoàng Chân Linh thế giới, trong Chân Linh thế giới này có vô số tu sĩ đang tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim.
Nếu như muốn nói đến vật liệu tàn nhẫn nhất trong vũ trụ là cái gì, vậy nhất định là Tỏa Hồn Tinh Kim không thể nghi ngờ.
Tỏa Hồn Tinh Kim là một bộ phận trọng yếu nhất của tinh cầu sinh linh, cho nên muốn tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim, nhất định phải tiêu diệt nhiều sinh linh tinh cầu, sau đó đem bộ phận hạch tâm nhất lấy ra tinh luyện.
Nhưng đây chỉ vẻn vẹn mới bắt đầu mà thôi, muốn tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim, phải dùng thọ nguyên cùng tinh huyết của tu sĩ để tinh luyện.
Cả đời còn lại của tu sĩ, tối đa bất quá cũng chỉ có thể tinh luyện một đoạn Tỏa Hồn Tinh Kim lớn cỡ ngón cái mà thôi.
Khi tu sĩ này luyện ra một đoạn Tỏa Hồn Tinh Kim, thọ nguyên của tu sĩ này cũng tận.
Thần niệm của Địch Cửu tùy tiện quét một chút, tu sĩ còn tại tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim, nhiều nhất chỉ có ngàn vạn người.
Nếu như đây đều là người Huyền Hoàng giới, vậy cũng có thể nói tu sĩ lúc đầu của Huyền Hoàng giới đã là ngàn không còn một.
Trên thực tế Địch Cửu tin tưởng hắn không có đoán sai, ngàn vạn người này bị một cái phong cấm đại trận khổng lồ khóa lại, mỗi người đều giống như không có linh hồn tái diễn động tác tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim.
Không ngừng có người liên tục tinh luyện rồi ngã vẫn lạc, sau một khắc, một đạo lực lượng liền bao trùm tới, đem tu sĩ vẫn lạc này nhét vào bên ngoài phong cấm đại trận.
Không chỉ có như vậy, một ít tu sĩ trong thời điểm đang tinh luyện muốn đào ngũ, phong cấm đại trận lập tức liền sẽ cuốn ra một đạo nhận mang đem tu sĩ này chém giết, thi cốt cũng liền bị vứt ra bên ngoài.
Hơn nữa bên ngoài phong cấm đại trận này, từng đống xương trắng giống như dãy núi liên miên.
Nếu như trước đó chỉ nghe nói qua Cực Bối Thiên Hải luyện hóa Huyền Hoàng giới, trong lòng Địch Cửu rất tức giận, vậy bây giờ tận mắt nhìn thấy loại tình huống thê thảm này, sát ý của Địch Cửu đã bạo rạp, loại gia tộc tu chân này tồn tại có ý nghĩa gì?
Địch Cửu một quyền đánh xuống, Phong Cấm Thần Trận kia trực tiếp bị một quyền này của hắn đánh nát.
Tất cả tu sĩ đang dùng tinh huyết cùng thọ nguyên tinh luyện đều kinh hãi ngừng động tác luyện hóa lại, mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn hư không.
Sau một khắc, rất nhiều tu sĩ liền ngạc nhiên phát hiện, thời điểm bọn hắn không tiếp tục tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim, lần đều tiên không bị Phong Cấm Thần Trận chém giết.
Không chỉ có như vậy, Phong Cấm Thần Trận kia tựa hồ cũng bị người phá hủy.
Phải biết, trong dĩ vãng, bất kỳ người nào dám đình chỉ tinh luyện Tỏa Hồn Tinh Kim, dù chỉ là mấy tức, cũng sẽ lập tức bị đánh chết.
Địch Cửu rơi vào trên không những người này, hắn thở dài một tiếng nói ra, “Chủ nhân Chân Linh thế giới chỗ các ngươi là Bối Kiệt, người này đã bị ta chém giết.”
Chương 994
.
Theo lý thuyết, Địch Cửu nói đến đây, những tu sĩ gầy trơ cả xương này phải đứng lên reo hò mới đúng.
Khiến cho Địch Cửu không hiểu là, những tu sĩ này đều là mờ mịt nhìn Địch Cửu, không có người động, cũng không có người reo hò.
Trên mặt của bọn hắn ngoại trừ chết lặng ra, còn có chính là từng tầng từng tầng khí tức tro tàn.
Địch Cửu rất nhanh liền minh bạch đây là nguyên nhân gì, xem ra những tu sĩ này đều cho rằng hắn chém giết Bối Kiệt cướp đi Huyền Hoàng Chân Linh thế giới, bất quá cũng là Bối Kiệt thứ hai mà thôi.
Bọn hắn bị nuôi nhốt ở trong Chân Linh thế giới này, tất nhiên còn có việc khác cần hoàn thành.
Địch Cửu đành phải nói ra, “Ta hiện tại đưa các ngươi ra ngoài, giới vực phía ngoài gọi là Thái Cực giới, nếu như các ngươi nguyện ý, cũng có thể sinh hoạt tu luyện tại Thái Cực giới.
Nếu không nguyện ý mà nói, các ngươi tùy thời đều có thể rời khỏi Thái Cực giới.”
“Ngươi sẽ không nuôi nhốt chúng ta?” Một lão giả gầy yếu chỉ còn lại có con mắt còn có thể chuyển động run rẩy đứng lên, có chút không dám tin tưởng nhìn Địch Cửu.
Không phải Địch Cửu tiến đến, hắn nhiều nhất chỉ có thể kiên trì mấy năm thôi.
Địch Cửu nói ra, “Ta không có thói quen buồn nôn này, ta muốn thu lại Huyền Hoàng Chân Linh thế giới.
Trên thực tế liền xem như các ngươi không nguyện ý rời đi, ta cũng muốn các ngươi rời khỏi nơi này.”
“Chúng ta nguyện ý đi.” Đông đảo tu sĩ đều kích động lên, bọn hắn minh bạch đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng lại gặp được một cường giả không có bất kỳ hứng thú gì với việc nuôi nhốt bọn hắn để làm những việc cực nhọc này, đây quả thực là chuyện nằm mơ đều không mơ tới được.
Địch Cửu không chút do dự cuốn lên một đường đạo vận, ngàn vạn tu sĩ bị khí tức đạo vận của hắn trực tiếp cuốn ra khỏi Chân Linh thế giới, đưa đến một chỗ trống trải ở Thái Cực giới.
Còn từng đống xương trắng kia, Địch Cửu trực tiếp làm một đạo hỏa diễm rơi vào phía trên, toàn bộ hóa thành tro bụi.
Ngược lại một đống Tỏa Hồn Tinh Kim giống như cự phong kia, Địch Cửu nhìn có chút thở dài.
Tỏa Hồn Tinh Kim mặc dù là vật liệu tàn nhẫn nhất trong vũ trụ, nhưng cũng là đỉnh cấp tài liệu quý hiếm.
Loại tài liệu này, có thể bố trí ra được pháp trận cấp cao nhất, cũng có thể luyện chế cực phẩm Thần khí cấp cao nhất, thậm chí là bảo vật siêu việt cực phẩm Thần khí.
Dùng Tỏa Hồn Tinh Kim luyện chế pháp bảo, vào thời điểm cùng đối thủ đấu pháp, có thể áp chế đối phương mở rộng thần niệm.
Bởi vậy liền có thể biết, Tỏa Hồn Tinh Kim trân quý cỡ nào.
Bất quá rất nhiều tu sĩ cho dù có dùng Tỏa Hồn Tinh Kim luyện chế ra pháp bảo, cũng sẽ đem khí tức của Tỏa Hồn Tinh Kim ẩn nấp đi.
Bởi vì ở trong vũ trụ, tu sĩ dùng Tỏa Hồn Tinh Kim luyện chế pháp bảo sẽ chịu người khinh bỉ nhất, hơn nữa nếu như dùng không tốt sẽ còn bị phản công.
Địch Cửu có thể khẳng định, nếu như hắn dùng nhiều Tỏa Hồn Tinh Kim như vậy để luyện chế thành cực phẩm đao khí vạn chuôi, vậy đao trận của hắn sợ rằng sẽ trở thành đòn sát thủ lợi hại nhất của hắn.
Địch Cửu lắc đầu, đưa tay ném ra một thanh trận kỳ, đem Tỏa Hồn Tinh Kim như cự phong này phong ấn lại.
Một đống Tỏa Hồn Tinh Kim này, ngưng tụ tính mệnh của mấy chục tỷ tu sĩ, toàn bộ đều là máu tươi ngưng tụ.
Hắn có cần đỉnh cấp vật liệu để luyện chế đao khí, cũng sẽ không dùng loại tài liệu này.
Gia tộc Cực Bối Thiên Hải này, hắn nhất định phải xử lý.
Dù hắn ở bên trong chiếc nhẫn của mấy tên tu sĩ Bối gia này không có tìm được vị trí của Cực Bối Thiên Hải, hắn cũng định cũng tìm cách để đi qua được, đem Cực Bối Thiên Hải diệt.
Loại gia tộc tu chân này quá mức buồn nôn, động một chút lại tiêu diệt một giới, luyện hóa một giới.
Ai có thể khẳng định được trong những tu sĩ đắc tội với Cực Bối Thiên Hải ở tương lai, sẽ không có bạn bè hay thân nhân của hắn ở tại một giới vực khác? Nếu phòng bị không được, dứt khoát tiêu diệt cái gia tộc tu chân buồn nôn này.
Cường giả tại Cực Bối Thiên Hải khẳng định có không ít, bước thứ ba chỉ sợ cũng không chỉ một hai cái.
Mặc dù tu sĩ bước thứ ba của Cực Bối Thiên Hải cùng Đại Đạo uyên so sánh, yếu hơn rất nhiều, nhưng Địch Cửu vẫn quyết định bế quan một đoạn thời gian.
Không chỉ có như vậy, Địch Cửu còn dự định lại đi tới Thất Đạo giới một chuyến, đem âm Dương Thái Cực Đồ cầm về.
Hắn là Thái Cực Đạo Quân, nếu âm Dương Thái Cực Đồ là pháp bảo trấn áp khí vẫn của Thái Cực giới, vậy hắn liền thu hồi lại để trấn áp Thái Cực giới rồi mới nói.
Địch Cửu tìm được phương hướng đại đạo của mình, chỉ cần có đầy đủ tài nguyên tu luyện, kéo dài dung hợp quy tắc đại đạo của chính mình, vậy thực lực của hắn khẳng định sẽ từ từ dâng lên.
Huống hồ Khai Thiên Chân Ngôn của hắn cũng một dạng cần bế quan.
Thu hồi Huyền Hoàng Chân Linh thế giới, thời điểm Địch Cửu chuẩn bị cầm ra mấy đầu cực phẩm Thần Linh Mạch, tay đột nhiên dừng lại, lập tức thân hình hắn lóe lên, kích động vọt tới bên trong Đệ Cửu thế giới.
“Tú Kỳ…” Mặc dù biết rõ Tú Kỳ không có chuyện, nhưng Tú Kỳ lần nữa vẫn còn sống sót ở trước mặt hắn, Địch Cửu vẫn kích động không thôi.
Đã nhiều năm như vậy, Tú Kỳ rốt cục đã được cứu về rồi.
“Thái gia, chủ mẫu đã tỉnh…” Thiểm Điện nhanh chóng chạy tới nịnh nọt nói.
Nông Tú Kỳ ngẩn ngơ, lập tức liền hiểu được thái gia chính là Địch Cửu, những nhớ nhung trong lòng bị kiềm chế trong thời gian dài đã bộc phát ra, vành mắt đỏ lên, Nông Tú Kỳ cũng nhịn không được nữa vọt tới trong ngực Địch Cửu.
Năm đó sau khi từ biệt tại Địa Cầu, nàng điên cuồng cố gắng tu luyện, còn phải một mình mang theo hai đứa bé, những gian khổ trong thời gian đó, chỉ có trong lòng nàng hiểu rõ ràng, hiện tại nàng rốt cục lần nữa gặp được trượng phu của nàng.
Thiểm Điện cũng không phải là tên ngốc, nó vội vàng quay người muốn trốn sang một bên, nhưng sau một khắc, nó đã bị Địch Cửu ném ra khỏi Đệ Cửu thế giới.
Chương 995
.
“Là Vong Xuyên không phải Vọng Xuyên…” Nông Tú Kỳ uốn nắn sai lầm của Địch Cửu.
Ý nghĩa chính là ‘Vọng Xuyên Thu Thủy’, Địch Cửu yêu thương vuốt ve tóc Nông Tú Kỳ, hổ thẹn nói, “Vong Xuyên cùng Thu Thủy đều là nhờ ngươi một người nuôi lớn, ta không có cố hết trách nhiệm, những năm này ngươi đã khổ cực nhiều.”
Vành mắt Nông Tú Kỳ đỏ lên, lập tức lắc đầu nói ra, “Thật xin lỗi, là ta không chiếu cố tốt bọn hắn, hôn nhân của Thu Thủy bất hạnh.
Bởi vì truyền thụ công pháp cho nàng, khiến nàng bị người khác lợi dụng.
Về sau mặc dù ta cùng Vong Xuyên cứu Thu Thủy ra, một đứa con gái của nàng lại yểu mệnh.”
Nàng nói rồi đắm chìm vào trong hồi ức của năm đó, tại những ngày tốt đẹp nhất trong cuộc đời của nàng, đó chính là ngày mà nàng trở thành thê tử của Địch Cửu.
Nàng và đại ca cùng nhau vô ưu vô lự, thế nhưng có một ngày sau khi Địch Cửu rời đi liền rốt cuộc chưa từng trở về.
Nàng đợi rất nhiều năm, vẫn không chờ được Địch Cửu.
Lại cùng Thẩm Tử Ngữ trong một lần thám hiểm, trong lúc vô tình tiến vào truyền tống trận rời khỏi Địa Cầu.
Nàng đã từng không chỉ một lần nghĩ tới, cả đời này chỉ sợ cũng không có cơ hội nhìn thấy Địch Cửu nữa.
Chính vì vậy, nàng đối với sinh mệnh của mình cũng không phải quan trọng cỡ nào.
Thiêu đốt hồn phách liền thiêu đốt hồn phách đi, có lẽ sau khi luân hồi còn có thể trông thấy Địch Cửu.
Khiến cho nàng vĩnh viễn cũng không có nghĩ tới là, sau khi nàng thiêu đốt hồn phách, ngược lại lần nữa gặp được Địch Cửu.
Nếu như sớm biết thiêu đốt hồn phách có thể tìm được Địch Cửu, nàng có lẽ đã sớm làm như vậy.
“Ngươi nói chính là Hương Nữ?” Địch Cửu lập tức hỏi.
Nông Tú Kỳ mừng rỡ không thôi nhìn Địch Cửu, “Đại ca, làm sao ngươi biết Hương Nữ? Thật xin lỗi…”
Nói tới Hương Nữ, trong nội tâm nàng rất là hổ thẹn.
Năm đó nàng căn bản cũng không muốn loại như Ninh gia, lúc đó bởi vì Thu Thủy nhớ trượng phu của nàng, sớm đã đem Hương Nữ quên đi.
Đã nhiều năm như vậy, loại phẫn nộ kia sớm đã biến mất không thấy gì nữa.
Ninh gia lại ngoan lệ, làm không đúng, thế nhưng cùng tiểu hài tử không có quan hệ a, Hương Nữ là vô tội.
Địch Cửu nói ra, “Năm đó ta bị trọng thương rơi vào Đại Uyên tinh, là Hương Nữ đã cứu ta.
Ta hẳn là từ nơi sâu xa cảm ứng được đi, một khắc ta gặp được Hương Nữ, đối với các ngươi càng tưởng niệm.”
“A…” Nông Tú Kỳ che miệng, trong mắt tất cả đều là nghĩ mà sợ, nếu như Hương Nữ bị Ninh gia giận chó đánh mèo, sau đó bị giết, Địch Cửu rơi vào Đại Uyên tinh chẳng phải là không có người cứu được?
Địch Cửu quan sát thấy biểu lộ của Nông Tú Kỳ, liền biết nàng đang suy nghĩ cái gì, thở dài một tiếng nói ra, “Ninh gia không phải buông tha cho Hương Nữ, chỉ là đem Hương Nữ mấy tuổi vứt bỏ ở trong rãnh nước bẩn, nếu không phải hai vị bằng hữu cứu giúp Hương Nữ, chỉ sợ Hương Nữ liền vẫn.
Thẳng cho đến khi ta gặp được Hương Nữ, nàng cùng hai vị bằng hữu cùng nhau sinh sống, trải qua gian khổ một chút, cũng là có bằng hữu chiếu cố.
Về sau ta mang nàng đi, thời điểm tiến vào Tiên giới, để nàng lưu tại một tòa tiên thành, chỉ là không nghĩ tới lần này ta đi, liền không lại trở về.”
Địch Cửu đã quyết định, mang Tú Kỳ cùng nhau trở về tìm Hương Nữ.
Nước mắt Nông Tú Kỳ lại không nhịn được rơi xuống, chuyện mà nàng hối hận nhất, chính là không đi quản Hương Nữ.
“Thật xin lỗi, ta, ta…” Nông Tú Kỳ nói được mấy lời, trong lòng hổ thẹn đến cực hạn, rốt cuộc nói không ra.”
Địch Cửu vỗ vỗ Nông Tú Kỳ, an ủi nói ra, “Ngươi không cần lo lắng, Hương Nữ cũng sẽ không trách ngươi.”
Nông Tú Kỳ lắc đầu, “Không, Hương Nữ khẳng định sẽ oán hận ta.”
Địch Cửu cười cười, “Lòng Hương Nữ thiện lương, nàng chỉ nhớ rõ yêu thương, rất ít mang thù hận.
Trong nội tâm nàng chỉ có tưởng niệm đối với ngươi cùng Thu Thủy, không có nửa điểm oán hận…”
Nghe được lời Địch Cửu nói, Nông Tú Kỳ càng hổ thẹn.
Nàng tốt xấu kiến thức càng nhiều, cuối cùng lại không bằng với Hương Nữ.
Địch Cửu đổi chủ đề nói ra, “Qua một đoạn thời gian, ta dẫn ngươi đi nhìn Hương Nữ.
Đúng, Thu Thủy cùng Vong Xuyên phi thăng ở nơi nào? Vì sao ta chưa bao giờ tra ra được tin tức của bọn hắn?”
Nông Tú Kỳ nghe được lời Địch Cửu nói, cảm xúc càng thấp xuống, “Ta không có chiếu khán tốt bọn hắn, năm đó sau khi Thu Thủy đã mất đi phu quân, liền trở nên có chút trầm mặc ít nói, trên tinh thần cũng nhận một chút đả kích.
Ngược lại tốc độ tu luyện nhanh hơn, khi nàng tu luyện tới Hóa Chân viên mãn, bởi vì Vong Xuyên muốn trở lại Địa Cầu tìm ngươi, nàng nhất định phải cùng Vong Xuyên trở về.
Lúc đầu ta dự định đi cùng bọn hắn, chỉ là Tử Ngữ tỷ nói, có lẽ ngươi đã rời khỏi Địa Cầu, thậm chí phi thăng Tiên giới.
Cho nên ta liền cùng Vong Xuyên còn có Thu Thủy ước định tách ra, ta phi thăng Tiên giới đi tìm ngươi, bọn hắn đi tới Địa Cầu tìm kiếm, nếu như tìm không thấy, cũng lập tức phi thăng tụ họp tại Tiên giới.”
Địch Cửu chau mày, nghi ngờ hỏi, “Tú Kỳ, ngươi nói Thu Thủy cùng Vong Xuyên đi tới Địa Cầu tìm kiếm ta sao? Bọn hắn làm sao trở về?”
“Chúng ta quen biết một cao thủ Phù Đạo cường đại, hướng hắn cầu mấy tấm Liệt Giới Phù.
Sau khi Thu Thủy cùng Vong Xuyên rời khỏi Đại Uyên tinh, ta rốt cuộc cũng không lại nhìn thấy bọn hắn.
Chờ sau khi ta cùng Tử Ngữ tỷ phi thăng Tiên giới, Tử Ngữ tỷ cùng ta đã mất đi liên hệ, ta liều mạng tu luyện, hi vọng có một ngày có thể xé mở giới diện cấp thấp trở lại Địa Cầu nhìn xem.
Cơ duyên của ta không sai, tìm được một truyền thừa di tích…
Chương 996
.
Nói đến đây, Nông Tú Kỳ tựa hồ nhớ ra cái gì đó, nàng vội vàng cầm ra một viên hạt châu đưa cho Địch Cửu, “Đại ca, cái này cho ngươi, sau khi đạt được hạt châu này, tu luyện tiến triển cực nhanh, càng là tiến bộ phi tốc.”
Địch Cửu vừa tiếp xúc với hạt chậu trong tay này, lập tức liền cảm nhận được một loại đạo vận nhàn nhạt lưu chuyển, loại đạo vận lưu chuyển này mang theo khí tức tươi mát sạch sẽ.
Vẻn vẹn nắm trong tay một hồi, Địch Cửu liền cảm nhận được đạo của lại rõ ràng hơn một chút, đây tuyệt đối là đồ tốt.
Thần niệm Địch Cửu lập tức rơi vào trên Thế Giới Thư của mình, lập tức hắn liền một tờ trên Thế Giới Thư nhiều một chút.
Uẩn Đạo Châu, bảo vật Tiên Thiên, có thể thai nghén bất luận đại đạo gì, tăng cường cảm ngộ đại đạo cùng tiến độ tu luyện, gột rửa tước đoạt tàn niệm đại đạo.
Khó trách Nông Tú Kỳ có thể ở trong khoảng thời gian ngắn phi thăng tới Đạo giới, thực lực tiến bộ nhanh chóng như vậy.
“Tú Kỳ, đây là Uẩn Đạo Châu, vì sao đến bây giờ ngươi còn không có luyện hóa? Nếu như ngươi luyện hóa, tu vi của ngươi thậm chí so hiện tại còn cường đại hơn rất nhiều.” Địch Cửu đem Uẩn Đạo Châu trả lại cho Nông Tú Kỳ.
Nông Tú Kỳ đẩy, lắc đầu nói ra, “Đại ca, ta cố ý không luyện hóa là để lại cho ngươi.
Chỉ có tu vi của ngươi cường đại, nhà chúng ta mới an toàn.
Ta một mực đi theo bên cạnh ngươi, có muốn cái này hay không cũng không quan trọng.”
Địch Cửu vẫn là đem Uẩn Đạo Châu đặt ở trong tay Nông Tú Kỳ, “Tú Kỳ, công pháp mà ta tu luyện không phải bình thường, tu vi của ta so với ngươi mạnh hơn rất rất nhiều, có muốn Uẩn Đạo Châu hay không kỳ thật không có bao nhiêu phân biệt.
Thứ này ngươi lưu lại, ta cho ngươi thêm một ít thứ.”
Nói xong, Địch Cửu cầm ra một đóa hoa sen màu đen đặt ở trước mặt Nông Tú Kỳ.
Loại Tiên Thiên đạo vận kia bao trùm tới, Nông Tú Kỳ lập tức liền biết thứ này tuyệt đối là bảo vật cấp cao nhất trong vũ trụ, nàng há to mồm nhìn Địch Cửu, “Đại ca, đây là…”
“Đây là Diệt Thế Hắc Liên, trong lúc vô tình ta lấy được.
Không chỉ có như vậy, ta còn được đến một tia bản nguyên Tạo Hóa Thanh Liên, đợi lát nữa lại cho ngươi.
Chỉ cần ngươi dùng bản nguyên Tạo Hóa Thanh Liên bồi dưỡng đóa Diệt Thế Hắc Liên này, rất có thể sẽ bồi dưỡng ra được một đóa Tạo Hóa Hắc Liên.” Địch Cửu giải thích nói, đóa Hắc Liên này có thể nói là tiềm lực lớn nhất trong số bảo vật hắn có được, hiện tại để lại cho Nông Tú Kỳ.
Còn Giang Sơn Hồ, Địch Cửu quyết định sẽ để lại cho Vong Xuyên.
Đồ tốt của hắn đủ nhiều, những thứ này để lại bên cạnh mình, còn không bằng truyền thừa lại.
“Truyền thuyết là có thật, thật sự có Diệt Thế Hắc Liên?” Nông Tú Kỳ ngạc nhiên nhìn Địch Cửu, nàng thế nhưng biết truyền thuyết của Hoa Hạ.
Địch Cửu gật gật đầu, “Ta khẳng định truyền thuyết Hoa Hạ không phải tên bắn không đích, rất nhiều thứ đều tồn tại, ta đã trông thấy mấy dạng.
Hắc Liên này ngươi giữ lại, trên người của có rất nhiều thứ tốt.”
Nhìn thoáng qua Khai Thiên Bút cùng Hư Không sơn của Địch Cửu, Nông Tú Kỳ nhẹ gật đầu, đem Diệt Thế Hắc Liên thu vào.
Địch Cửu lấy thêm một cái Chân Linh thế giới, trong đó chứa một đống đồ vật, đưa cho Nông Tú Kỳ rồi mới lên tiếng, “Ta nhất định phải mau chóng dung hợp đại đạo của mình, chờ ta dung hợp đại đạo xong, ta dẫn ngươi trở về Địa Cầu tìm kiếm Vong Xuyên cùng Thu Thủy.”
“Ngươi có thể trở về Địa Cầu?” Nông Tú Kỳ kinh hỉ không gì sánh được nhìn Địch Cửu.
Địch Cửu khẳng định nói, “Có thể, chờ đạo của ta lại dung hợp một chút, ta liền có thể xé mở Ngũ Hành vũ trụ, sau đó trở về Địa Cầu tìm kiếm bọn hắn.”
.
Bên ngoài Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do, hai nữ tử đang đứng ở chỗ này.
Nữ tử đứng bên trái người mặc váy xanh, tướng mạo rất là thanh tú.
Tướng mão của nữ tử bên phải nhìn có chút bình thường, người mặc váy đỏ.
Hai người đứng chung với nhau, nhìn giống như là tỷ muội.
“Mẹ, nơi này chính là Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do, năm đó gia gia đem ta đưa đến nơi này.
Không nghĩ tới, những năm này ta rời đi, nơi này lại bị hủy.” Nữ tử váy đỏ ôn nhu nói.
Đây chính là Tứ Phương tiên lục mà Địch Hương Nữ cùng Địch Thu Thủy đã rời đi, từ sau khi trượng phu của Địch Thu Thủy bị mẫu thân giết, vẫn một mực trải qua có chút hồ đồ.
Sau khi rời khỏi mẫu thân Nông Tú Kỳ, càng ngày càng trở nên hồ đồ rồi.
Nếu không phải lần này gặp phải con gái Địch Hương Nữ của mình, nói không chừng nàng sớm đã bị người lợi dụng, sau đó chém giết.
Trên người Hương Nữ có không ít đồ tốt, hơn nữa lại là con gái ruột của Địch Thu Thủy.
Hai người cùng nhau sinh sống nhiều năm, Địch Thu Thủy đã dần dần khôi phục trở lại.
“Hương Nữ, ngươi cùng gia gia đã sinh hoạt tại nơi này sao?” Địch Thu Thủy nhìn Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do đã bị tàn phá không chịu nổi, nghi ngờ hỏi một câu.
Vành mắt Địch Hương Nữ có chút đỏ, nàng nhẹ gật đầu, “Đúng vậy, năm đó ta cùng gia gia sinh hoạt ở chỗ này, còn có rất nhiều bằng hữu.
Giải Hoang đại ca, Hoắc Thiển Thiên tỷ tỷ, còn có Thụ đệ, Hắc Hỏa… Thậm chí là thành chủ Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do tiền bối Mễ Tịch, bọn hắn đều rất tốt.
Nhưng không biết vì cái gì, sau khi ta trở về tìm gia gia, nơi này liền biến thành dạng này.”
Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do hoàn toàn tĩnh mịch, đừng bảo là tu sĩ, liền xem như con kiến ở nơi này cũng không nhìn thấy được một con.
Cái này chẳng những khiến cho Hương Nữ thương cảm, đồng thời cũng có chút lo lắng.
Không biết những bằng hữu cùng người thân vẫn luôn một mực chiếu cố nàng có thừa kia bây giờ vẫn tốt chứ.
“Hương Nữ, ta muốn đi tìm tìm gia gia của ngươi, chúng ta cùng đi chứ.” Địch Thu Thủy đã nhìn ra được nữ nhi thương cảm, không muốn tiếp tục ở lại nơi này khiến cho nữ nhi thương cảm.
Chương 997
.
Địch Hương Nữ ừ một tiếng, sau đó nói, “Mẹ, ta muốn vào xem, năm đó tiệm cơm Hòa Bình của chúng ta còn ở đó hay không.
Còn có thể tìm được tin tực của Hắc Hỏa cùng Thụ đệ cùng Giải Hoang ca ca hay không…”
Địch Thu Thủy nhìn thoáng qua Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do bị tàn phá không chịu nổi này, nơi này để lộ ra một loại khí tức tro tàn, thật giống như một con dã thú ở trong bóng đếm mở miệng lớn ra, nằm yên đợi đến người khác đưa vào trong miệng.
Những năm này Địch Thu Thủy bởi vì trượng phu bị giết, trên tâm thần xảy ra một vài vấn đề, bởi vì không có quá nhiều tạp niệm, việc tu luyện ngược lại tiến bộ càng nhanh.
Không chỉ có như vậy, cảm ứng giữa thiên địa vạn vật cũng càng thêm mẫn cảm.
Sau khi gặp lại nữ nhi, nàng dần dần khôi phục lại, nhưng loại giác quan thứ sáu này cũng không có biến mất.
“Hương Nữ, ta luôn cảm thấy Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do này có chút cổ quái.
Người ở bên trong đều không biến mất không hiểu được, hẳn không phải là vô duyên vô cớ, không bằng chúng ta trước đi tìm gia gia ngươi đã.
Đợi khi tìm được gia gia ngươi có lẽ liền có biện pháp.” Địch Thu Thủy nhìn Tiên Thanh Đại Đỉnh Tự Do âm u đầy tử khí, loại không thoải mái trong lòng kia càng ngày càng mãnh liệt.
Tình cách Địch Hương Nữ ôn hòa, đừng nói là lời mẫu thân nàng nói, liền xem như là một người xa lạ nói tiên thành này có gì đó quái lạ, có lẽ nàng cũng sẽ không đi tranh luận.
Hiện tại mẫu thân nói ra lời này, nàng lập tức liền gật đầu, “Ừm, mẹ, ta nghe ngươi, chúng ta tạm thời không đi vào, vậy chúng ta đi thôi.”
Địch Thu Thủy cùng Địch Hương Nữ vừa định muốn quay người, Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do bỗng nhiên truyền đến một đạo hấp lực kinh khủng, thật giống như loại cảm giác trong tiềm thức của Địch Thu Thủy kia, một con cự thú há hốc miệng ra muốn hút các nàng vào trong.
Dù Địch Thu Thủy cùng Địch Hương Nữ đều là cảnh giới Tiên Đế nhưng vẫn y nguyên không cách nào ngăn cản loại hấp lực kinh khủng này, không tự chủ được bị cuốn hướng về phía khí tức tro tàn đồng của Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do.
“Hương Nữ, đợi lát nữa ngươi chạy đi, đi tìm gia gia của ngươi, ta…” Địch Thu Thủy điên cuồng cuốn lên tiên nguyên, muốn đem Hương Nữ đưa ra xa để nàng một mình tiến vào Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do.
Bất quá Hương Nữ đã sớm cầm một thanh trận kỳ ném ra ngoài, sau đó mang theo Địch Thu Thủy mở ra thân mình, chớp mắt phóng tới bên ngoài Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do.
Rầm rầm rầm! Trận kỳ vỡ ra, thật giống như vùng hư không này bị xé nứt ra.
Địch Thu Thủy cùng Địch Hương Nữ tại trong nháy mắt khi trận kỳ bạo nổ, liền cảm nhận được chung quanh chợt nhẹ, lập tức Địch Hương Nữ cùng Địch Thu Thủy, hai người hóa thành một đạo bóng dáng, sớm đã xông ra khỏi phạm vi hấp lực cuồng quyển.
Xông ra khỏi phạm vi lực hấp của Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do, thần niệm độn thuật của Địch Hương Nữ càng phát huy đến cực hạn, thời gian thoáng cái liền đem Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do xa xa bỏ phía sau.
Trọn vẹn nửa ngày sau, lúc này Địch Hương Nữ mới ngừng lại, nghĩ mà sợ nói, “Mẹ, ngươi đoán thật không có sai, chúng ta kém chút liền bị Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do kia thôn phệ.”
Địch Thu Thủy kinh dị nhìn nữ nhi, không thể tin được mà hỏi, “Hương Nữ, Trận Đạo của ngươi làm sao lại cường hãn như vậy? Ngươi một bên tu luyện còn có thời gian đi nghiên cứu Trận Đạo sao? Ngươi vừa rồi trong khoảng thời gian ngắn kia liền bố trí được một cái Bạo Liệt Thần Trận đỉnh cấp, ngăn cản hấp lực a? Còn có độn thuật của ngươi sao cũng cường đại như thế? Ta cũng tu luyện đến Tiên Đế nhưng chưa bao giờ thấy qua loại độn thuật cường đại này.”
Trong mắt Địch Hương Nữ lộ ra tưởng niệm, mặc dù xưa nay nàng đều không ghi hận, nhưng ở trong nội tâm nàng, thân cận nhất vẫn là gia gia Địch Cửu.
Địch Thu Thủy hiểu được, không cần Hương Nữ trả lời, liền nói, “Là gia gia truyền thụ cho ngươi?”
Hương Nữ gật gật đầu, “Ừm, bất quá trận kỳ mà vừa rồi ta dùng cũng không phải là bố trí Bạo Liệt Trận, mà là trực tiếp kích phát Bạo Liệt Trận phía ngoài mà thôi.
Bạo Liệt Trận này là năm đó gia gia bố trí, gia gia đem trận kỳ giao cho ta, không nghĩ tới hôm nay ta thật sự dùng tới.
Còn có độn thuật kia, kêu là Thần Niệm độn thuật, năm đó thời điểm gia gia ra đi đã khắc ở trong thức hải của ta, ta tu luyện càng là làm ít công to.
Nếu như không phải nhờ gia gia, ta cũng sẽ không có khả năng tu luyện tới tình trạng hiện tại, chỉ sợ sớm đã hóa thành xương khô.”
Hương Nữ nói rồi vành mắt cũng đỏ lên, không biết những năm này đi qua, gia gia có tốt không.
Ngoại trừ chuyện này ra, chuyện Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do cũng khiến cho trong nội tâm nàng bất định bất an.
Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do xuất hiện loại chuyện quỷ dị này, không biết Giải Hoang ca ca, Hắc Hỏa cùng Thụ đệ có phải đã từ bên trong đi ra hay không.
Thế nhưng thực lực của nàng có hạn, thật sự không có năng lực đi vào xem xét.
“Hương Nữ, không cần suy nghĩ, chúng ta đi tìm gia gia ngươi đi.” Địch Thu Thủy là mẹ của Địch Hương Nữ, tâm tư của con gái tự nhiên hiểu rõ được.
Địch Hương Nữ ừ một tiếng, nàng càng biết, tình cảm của gia gia đối với Giải Hoang còn có Tiểu Thụ đệ, Hắc Hỏa đều rất sâu.
Nếu biết Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do xảy ra chuyện, khẳng định sẽ phi thường nóng nảy.
“Mẹ, ta đem Thần Niệm độn thuật gia gia dạy truyền lại cho ngươi.” Trong lòng Địch Hương Nữ cũng rất rõ ràng, muốn lập tức tìm được gia gia Địch Cửu, đó là không có khả năng.
Chương 998
.
“Răng rắc!” Địch Cửu đưa tay nhẹ nhõm xé mở một đầu vết nứt hư không, trong lòng của hắn triệt để nhẹ nhàng thở ra.
Rốt cục đạo của hắn đã có hình thức ban đầu, thậm chí thế giới của hắn cũng có một cái hình dáng mơ hồ.
Chờ đạo của hắn triệt để thành hình, thế giới của hắn cũng sẽ chân chính hoàn thiện.
Có lẽ lúc đó cũng là lúc hắn bước vào bước thứ ba.
Bất quá bây giờ hắn nhất định phải rời đi khỏi Thái Cực giới một chuyến.
Lúc đầu Thái Cực giới là một bộ phận đạo cơ mà hắn chuẩn bị để bước vào bước thứ ba, về sau bởi vì cứu được Thái Cực giới, cùng rất nhiều tại Thái Cực giới thành bằng hữu, điều này cũng làm cho hắn đối với Thái Cực giới có tình cảm.
Hiện tại mọi chuyện của Thái Cực giới đều đi vào quỹ đạo, hắn cũng phải vì bước thứ ba của mình làm một chút chuẩn bị.
Nếu muốn bước vào bước thứ ba, vậy cơ bản nhất là phải hoàn thiện đạo tâm của mình.
Ngay cả một đôi nhi nữ đều không rõ sống chết, còn có Hương Nữ vẫn một mực bị hắn nhét vào Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do không có để ý qua.
Ngoại trừ Hương Nữ ra, còn có Hắc Hỏa, Thụ đệ cùng Giải Hoang đều tại Tiên Thành Đại Đỉnh Tự Do, cho nên hắn nhất định phải rời khỏi nơi này một chuyến, tìm Hương Nữ cùng Vong Xuyên, Thu Thủy, rồi lại đem đám người Hắc Hỏa đưa đến Thái Cực giới.
Bởi vì cảnh giới cùng Địch Cửu chênh lệch quá lớn, sau mấy ngày ở lại cùng Địch Cửu, Nông Tú Kỳ liền tiến vào bế quan cấp độ sâu.
Nàng nhất định phải mau chóng tăng thực lực của mình lên, bằng không mà nói, khoảng cách giữa Địch Cửu và nàng sẽ càng ngày càng xa.
Làm tu sĩ từ Địa Cầu đi ra, trong nội tâm nàng luôn luôn có một loại cảm giác cấp bách, cảm thấy khoảng cách tu vi giữa mình và Địch Cửu càng xa, vậy tương khoảng cách của nàng và Địch Cửu sẽ càng xa.
.
Địch Cửu rời khỏi Thái Cực giới, ngoại trừ hai tên hộ pháp cùng mấy cái đình trụ ra, cũng không có người khác biết.
Hắn mang bốn mai Ngũ Phương Kỳ đi, pháp bảo hộ giới Thái Cực giới là âm Dương Thái Cực Đồ, tương lai hắn sẽ đem âm Dương Thái Cực Đồ cầm về để đặt vào Thái Cực giới.
Bất quá trước khi rời khỏi phương giới vực này, Địch Cửu quyết định trước tiên đem Bối gia tại Cực Bối Thiên Hải diệt trừ.
Rời khỏi Thái Cực giới trở lại Tiên giới, đó cũng không phải là hành tẩu giữa giới vực, mà là từ cao cấp giới vực đến cấp thấp giới vực, thậm chí cũng có quan hệ với vị diện.
Cho dù có là Địch Cửu cũng không thể khẳng định bản thân sau khi rời đi có thể kịp thời trở về hay không, lúc nào trở về.
Cho nên hắn nhất định phải đem quả bom hẹn giờ Cực Bối Thiên Hải này xử lý, bằng không mà nói, hắn thật đúng là không yên lòng rời đi như vậy.
Xử lý Cực Bối Thiên Hải, tốt nhất là tìm mấy người giúp đỡ, ngược lại có hai người tốt giúp đỡ nhưng hiện tại liên lạc không được.
Một cái là Phá Hư Đạo Quân, còn có một cái chính là Tả Trọng Nhân.
Phá Hư Đạo Quân mới Hợp Đạo cảnh, nếu như chờ Phá Hư bước vào bước thứ ba, chỉ sợ muốn xa xa mạnh hơn Tả Trọng Nhân.
Nghĩ đến Phá Hư Đạo Quân cùng Tả Trọng Nhân, Địch Cửu liền nghĩ đến Tỳ thần bí kia, Phá Hư cùng Tả Trọng Nhân đều có chút kiêng kỵ đối với Tỳ, thậm chí ngay cả Dịch Cơ đều kiêng kị hắn, không biết Tỳ gia hỏa này đến cùng là thần thánh phương nào.
Thật giống như có tâm linh cảm ứng, Địch Cửu vừa mới nghĩ đến Tỳ thần bí, bên tai liền truyền đến thanh âm ân cần thăm hỏi của Tỳ, “Ha ha, Địch huynh đệ, không nghĩ tới chúng ta có thể ở chỗ này gặp mặt.
Lần này đa tạ ngươi, tình cảm này của người, Tỳ ta sẽ nhớ kỹ, tương lai tất có chỗ báo.”
Thoại âm rơi xuống, Tỳ với dáng người nhỏ gầy liền xuất hiện ở trước mặt Địch Cửu.
Nhìn vào xưng hô của hắn, đích thật đã đem Địch Cửu xem như bằng hữu tốt.
Địch Cửu luôn cảm giác Tỳ so với thời điểm tại Đại Đạo uyên, thực lực lần nữa tăng lên một cấp độ.
Bởi vì nếu không phải tận lực, hắn cơ hồ đều không cảm ứng được sự tồn tại của Tỳ.
Địch Cửu cười cười ôm quyền nói ra, “Thuận tay mà làm thôi, có thể kết bạn với loại người tài ba như đạo hữu, cũng là chuyện may mắn.”
Khiến cho Địch Cửu kinh ngạc chính là hắn khiêm tốn nói ra một câu, Tỳ lại cười cười, không có nửa điểm để ý liền tiếp nạp.
Rất hiển nhiên, Tỳ cũng cho rằng Địch Cửu biết hắn là chuyện may mắn.
Địch Cửu có chút im lặng, thời điểm hắn đang muốn cáo từ thì Tỳ đột nhiên hỏi, “Không biết Địch huynh đệ muốn đi đâu?”
Chuyện muốn tiêu diệt Cực Bối Thiên Hải, Địch Cửu căn bản cũng không có giấu diếm, rất dứt khoát nói ra, “Mấy tên tạp mao Cực Bối Thiên Hải đắc tội với ta, lần này ta muốn đem Cực Bối Thiên Hải diệt trừ.
Tỳ huynh, xin từ biệt, tương lai có rảnh sẽ cùng nhau uống trà.”
Tỳ sững sờ nghe lời Địch Cửu nói, một hồi lâu mới giơ ngón tay cái lên nói ra, “Địch huynh đệ, ta trước đó ngược lại có chút hiểu sai ngươi.
Ta cho rằng ngươi là loại người ưa thích ‘Lui một bước trời cao biển rộng’ kia, không nghĩ tới ngươi thế nhưng còn có một mặt ngay thẳng như vậy.”
Hóa ra Tỳ đem ý nghĩ Địch Cửu muốn xử lý Cực Bối Thiên Hải, cho rằng thành ngay thẳng.
Địch Cửu có chút dở khóc dở cười, hắn đành phải nói ra, “Ta cảm thấy chuyện này thật bình thường, có thể lui một bước chính là lui một bước.
Chỉ là mối thù của ta cùng Cực Bối Thiên Hải, không phải lui một bước liền có thể giải quyết.
Nếu lui một bước không thể giải quyết, vậy dứt khoát tiến một bước.”
“Đúng.” Tỳ lớn tiếng nói, “Địch huynh đệ, ta ủng hộ ngươi làm như vậy.
Đại trượng phu sinh ra trên thế gian này, làm việc nên dứt khoát, đừng do do dự dự ấp a ấp úng.
Đi, ta và ngươi cùng đi, ta nhất định phải giúp ngươi giải quyết chuyện này.
Chương 999
.
Nói thật, Địch Cửu đối với quan điểm của Tỳ rất là xem thường, hắn cảm thấy một người EQ cao thấp có thể tùy trường hợp mà nên nhượng bộ hay không.
Câu nói ‘Lui một bước trời cao biển rộng’ này tuyệt đối không phải nói mò, có đôi khi hoàn toàn chính xác cần phải lui một bước.
Mà có một số chuyện, hắn căn bản cũng không cảm thấy lui một bước có cái gì mất mặt, đây là biểu hiện EQ cao.
Thật giống như chó cắn ngươi một ngụm, chẳng lẽ ngươi sẽ còn cắn trở về hay sao? Nói như vậy, nếu như bị chó cắn, Địch Cửu căn bản lười đi để ý tới.
Chỉ có thời điểm con chó này muốn mạng hắn, hắn sẽ trực tiếp một tổ đánh chết, đơn giản trực tiếp như vậy.
Vô luận ban đầu ở tu chân giới, hoặc là Tiên giới hay là Đạo giới, tông môn cùng tu sĩ đắc tội với hắn thật sự nhiều lắm, sau đó hắn cũng không có đi chém tận giết tuyệt, cuối cùng thực lực đi lên, liền xem như là tông môn đã từng muốn xử lý hắn, cũng phải phụ họa tại phía sau hắn, bởi vì bọn hắn đã không cùng một cấp độ.
Một cường giả tại sao muốn cùng với tên sâu kiên không cùng một cấp độ dông dài? Kỳ thật chính là cái đạo lý này.
Những người bị đắc tội nhất định phải lấy lại danh dự, muốn khiến cho tên sâu kiến biết mình mới là cường giả, đó là bởi vì bọn hắn còn chưa đủ mạnh mà thôi.
Theo tu vi của hắn càng cao, hắn sẽ càng không để ý đến loại tiểu nhân vật đã từng đắc tội hắn như thế này.
Còn Cực Bối Thiên Hải, nếu như hắn không diệt, đó có thể sẽ khiến cho Thái Cực lâm vào tình cảnh bị tiêu diệt, cho nên hắn mới phải đi diệt trừ hậu họa.
Huống hồ nếu so sánh lực lượng của Cực Bối Thiên Hải cùng với hắn, vậy cũng không phải là sâu kiến gì cả.
Lúc đầu Địch Cửu không có ý định mời Tỳ cùng đi, bất quá nghĩ đến Tỳ thần bí, hắn cũng thay đổi chủ ý, dứt khoát nói ra, “Vậy liền đa tạ Tỳ huynh, chỉ là hiện tại ta chỉ có thể biết phương vị đại khái của Cực Bối Thiên Hải…”
Tỳ không đợi Địch Cửu sẽ lại nói xong, cười ha ha một tiếng, tay bãi xuống nói ra, “Địch huynh, Cực Bối Thiên Hải mà thôi, ta biết.
Trên thực tế ở trong vũ trụ này, còn không có địa phương mà ta không biết.
Đi thôi, ta dẫn đường.”
Địch Cửu đi sau lưng Tỳ, lúc mới bắt đầu, tốc độ của Tỳ cũng không tính rất nhanh.
Nhưng theo hai người tiến vào sâu trong hư không, tốc độ của Tỳ càng lúc càng nhanh.
Bất quá vô luận Tỳ độn nhanh bao nhiêu, đều có đạo vận không gian giao động truyền đến, cái này giúp Địch Cửu rất dễ dàng tìm tới phương vị của hắn.
Thần thông lợi hại nhất của Địch Cửu kỳ thật cũng không phải là thủ đoạn công kích gì, mà là độn thuật.
Vô luận tốc độ của Tỳ có bao nhanh, Địch Cửu vẻn vẹn dùng Thần Niệm độn thuật, liền có thể nhẹ nhõm đuổi theo Tỳ.
Sau khi hai người chạy gấp một ngày thời gian, tốc độ của Tỳ khiến cho Thần Niệm Độn của Địch Cửu theo không kịp.
Trong lòng Địch Cửu rất là kinh dị, hắn rất ít khi dùng Thần Niệm Độn, cũng không phải là nói tốc độ Thần Niệm Độn của hắn không nhanh, mà là bởi vì Quy Tắc độn thuật nhanh hơn Thần Niệm độn thuật.
Khiến cho hắn không có nghĩ tới là, hắn còn có thể gặp phải một gia hỏa so với Thần Niệm độn thuật của hắn còn nhanh hơn, Tỳ này thật sự có chút thần bí a.
Tuy nói hiện tại Thần Niệm độn thuật của hắn đuổi không kịp Tỳ, cũng không phải là bởi vì bản thân Thần Niệm độn thuật vấn đề, mà là bởi vì tu vi của hắn so với Tỳ yếu nhược.
Cái này vẫn y nguyên thể hiện được độn thuật của Tỳ có bao nhiêu cao minh.
Trên thực tế Tỳ so Địch Cửu càng khiếp sợ hơn, hắn nhìn ra được, công pháp mà Địch Cửu tu luyện không thể coi thường, bằng không mà nói, liền không có khả năng mang theo bọn hắn rời khỏi Đại Đạo uyên, xông ra khỏi cấm địa Vọng Sơn.
Hắn đồng dạng hiểu rõ, năng lực chiến đấu của Địch Cửu rất mạnh, đó là bởi vì đại đạo của Địch Cửu cường hãn đến không thể yếu hơn so với Tạo Hóa công pháp, đồng thời trên thân Địch Cửu còn có đại bí mật đỉnh cấp.
Nhưng tu vi Địch Cửu hẳn chỉ mới Hợp Đạo sơ kỳ, hắn vẫn là có thể nhìn ra được.
Một tu sĩ Hợp Đạo sơ kỳ, liền có thể dùng độn thuật miễn cưỡng đuổi theo hắn, đây cũng không phải là chuyện đơn giản.
Rất nhiều người đều cho rằng hắn chân chính lợi hại chính là tuyệt hộ, trên thực tế chân chính bản sự khiến hắn lấy làm tự hào chính là độn thuật.
Ngay tại thời điểm Tỳ chuẩn bị thả chậm tốc độ, hắn kinh hãi phát hiện, tốc độ của Địch Cửu lần nữa tăng lên một cấp độ.
Nói cách khác, trước đó Địch Cửu không có dốc hết toàn lực.
Đây là cái gì độn thuật? Tỳ lập tức đem độn thuật của mình phát huy đến cực hạn, hắn cũng không tin còn có người tu vi không bằng hắn, độn thuật còn có thể đuổi theo hắn.
Rất nhanh Tỳ liền biết, độn thuật của Địch Cửu so với hắn chỉ mạnh hơn chứ không yếu.
Vô luận tốc độ của hắn có bao nhanh, Địch Cửu thủy chung vẫn đi theo phía sau hắn, dạng như vậy, rất hiển nhiên tùy thời tùy chỗ đều có thể vượt qua hắn.
“Địch huynh đệ, độn thuật của ngươi vượt qua ta, là độn thuật lời hại nhất mà ta từng gặp qua.” Cho dù Tỳ vẫn luôn đem tất cả mọi người không để vào mắt, giờ phút này cũng không nhịn được khen ngợi.
Địch Cửu mỉm cười, “So với Tỳ huynh, ta còn kém xa lắm.”
Tỳ lắc đầu, “Ta cho tới bây giờ đều không nói lời hư giả, hiện tại ta chỉ cảm thấy may mắn ta và ngươi là bằng hữu, bằng không mà nói, chỉ sợ ta chạy không khỏi sự truy sát của ngươi.”
Địch Cửu không có trả lời câu nói này, nếu như là trước lúc Tỳ dẫn đường, độn thuật của hắn mặc dù nhanh hơn Tỳ, muốn truy sát Tỳ, chỉ sợ còn không được.
Giống như tên Thủy Ngân kia, Tỳ nhất định có năng lực sau khi bỏ chạy không lưu lại một tia vết tích.
Nhưng hiện tại, Địch Cửu biết chỉ cần Tỳ bị thần niệm của hắn quét đến, rốt cuộc liền khó mà từ dưới thần niệm của hắn bỏ chạy.
Bởi vì hắn tu luyện Quy Tắc độn thuật, quy tắc độn thuật bị hắn biết được, cũng đừng nghĩ từ bên dưới sự truy tung của hắn mà thoát đi.
Chương 1000
“Đến.” Bởi vì tốc độ hai người hành tẩu quá nhanh, đến ngày thứ mười một, Tỳ liền ngừng lại.
Trước mắt chỉ có một mảnh hư không, không có bất kỳ chỗ đặc thù nào.
Địch Cửu vẫn còn đang nghi hoặc, Tỳ đưa tay ném ra ngoài một viên trận kỳ, rất nhanh một tinh cầu loáng thoáng liền xuất hiện tại trước mặt Địch Cửu.
Địch Cửu không cần hỏi, liền biết Tỳ đã sớm bố trí sự chuẩn bị ở nơi này, bằng không mà nói, không có khả năng chỉ dùng một viên trận kỳ liền có thể đem tinh cầu giấu ở trong hư không hiển lộ ra.
Tỳ liền cười hắc hắc, chủ động nói ra, “Có lẽ có quan hệ với việc mà ta làm, năm đó vì để phòng ngứa vạn nhất, rất nhiều nơi đều lưu lại chuẩn bị như vậy.
Cực Bối Thiên Hải này chính là một trong số đó, không nghĩ tới Cực Bối Thiên Hải không có chọc tới ta, lại chọc phải Địch huynh đệ ngươi.”
Địch Cửu không có hỏi thăm Tỳ làm chuyện gì, chỉ kinh ngạc nhìn tinh cầu ở trước mắt mình, xác thực nói, đây không tính là là một tinh cầu, mà là một đại lục trôi nổi ở trong hư không.
Cứ việc còn chưa có tiến vào đại lục này, Địch Cửu lại có thể cảm nhận được thiên địa quy tắc của đại lục này so với Thái Cực giới còn hoàn thiện hơn, điều này tựa hồ có chút cổ quái.
Tại xung quanh đại lục này, được bao bọc bởi một tầng lại một tầng khí quyển, loáng thoáng có một quảng trường khổng lồ ẩn nấp bên trong tầng khí quyển.
“Ngươi có phải cảm thấy kỳ quái khi đại lục Cực Bối Thiên Hải lơ lửng ẩn nấp ở trong hư không này còn có loại thiên địa quy tắc hoàn thiện này đúng không?” Tựa hồ cảm nhận được sự nghi hoặc của Địch Cửu, Tỳ chủ động hỏi.
Địch Cửu gật gật đầu, “Không sai, dựa theo sự lý giải của ta, vị trí của Cực Bối Thiên Hải hiển nhiên là một tinh cầu không được hoàn thiện, vẻn vẹn chỉ được xem như là một đại lục tàn phá lơ lửng mà thôi, vì sao thiên địa quy tắc của đại lục này lại đầy đủ như vậy, đích thật khiến ta kinh ngạc nha.”
Tỳ từ tốn nói, “Không cần kinh ngạc, kỳ thật trước kia chuyện này có lẽ đều là chuyện mà mọi người công nhận.
Tu sĩ Cực Bối Thiên Hải tàn nhẫn độc ác, so với ta còn quá phận hơn.
Tỳ ta làm việc vẻn vẹn oan có đầu nợ có chủ, đắc tội với ta ở cấp độ nào, ta trả thù đến cấp độ đó mà thôi.
Cực Bối Thiên Hải thế nhưng lại khác biệt, đệ tử của bọn hắn bị người khác giết một tên, liền có thể tiêu diệt cả tinh cầu của đối phương.
Về phần đại lục Cực Bối Thiên Hải lơ lửng này, nguyên bản chỉ vẻn vẹn là một nơi ở cấp thấp quy tắc mà thôi.
Cực Bối Thiên Hải ngạnh sinh rút ra bản nguyên cùng số mệnh của tinh cầu cấp cao nhất, sau đó ngạnh sinh nhét vào nơi này.
Không biết bao nhiêu tinh cầu đã bị diệt vong, lúc này mới tạo thành Cực Bối Thiên Hải của hôm nay.”
Địch Cửu hít vào một ngụm khí lạnh, hắn vẫn cho rằng Cực Bối Thiên Hải luyện hóa Huyền Hoàng giới đã đủ tàn nhẫn, không nghĩ tới Cực Bối Thiên Hải lại có thể tàn nhẫn đến loại trình độ này.
Không ngừng tước đoạt bản nguyên cùng số mệnh của tinh cầu, cái này cần phải tiêu diệt bao nhiêu sinh mệnh?
Tỳ lại là cười lạnh một tiếng, “Cực Bối Thiên Hải làm như vậy, là đang tự chịu diệt vong mà thôi.
Đừng nhìn Cực Bối Thiên Hải thịnh vượng không gì sánh được, ta khẳng định cường giả bước thứ ba nhất định hơn trăm người, bất quá cho dù là như vậy thì lại như thế nào? Cực Bối Thiên Hải này bồi dưỡng ra được bước thứ ba, vẻn vẹn chỉ là hư giả mà thôi.
Hoặc có thể nói, loại bước thứ ba này, so với ngụy bước thứ ba mạnh một chút.
Cực Bối Thiên Hải muốn dựa vào loại cường giả này để xưng vương xưng bá trong vũ trụ, còn kém xa lắm.
Năm đó Bối gia lão tổ ngược lại rất biết điều, chỉ là hậu bối của Bối gia lại có điểm không biết điều như vậy.”
“Trên trăm bước thứ ba?” Địch Cửu lần nữa trầm mặc bó tay rồi.
Hắn được chứng kiến bước thứ ba của Cực Bối Thiên Hải, nếu là bốn năm cái, thậm chí bảy tám cái, hắn cũng có nắm chắc phần xử lý.
Thế nhưng trên trăm tu sĩ bước thứ ba, hắn khẳng định không có cách nào tiêu diệt Cực Bối Thiên Hải.
Xem ra, chính mình quá mức xem trọng chính mình.
Nếu không phải Tỳ tới đây, hắn hoặc là cùng tu sĩ Cực Bối Thiên Hải liều mạng lưỡng bại câu thương, cuối cùng còn sẽ thả ra một đống cường giả, tiêu diệt Thái Cực giới.
Loại lão yêu quái như Tỳ này quan sát biểu lộ của Địch Cửu, liền biết sự lo lắng của Địch Cửu, hắn lần nữa cười một tiếng, “Địch huynh đệ, mặc dù một chọi một, ta khẳng định không phải là đối thủ của ngươi, nhưng bàn về giết người, ngươi vẫn sẽ kém ta.
Nếu ngươi một người đến, ngươi khẳng định không diệt được Cực Bối ThiênHải.
Chẳng những không diệt được, cuối cùng sẽ còn tạo thành việc đối phương phản phệ, sau đó lưỡng bại câu thương.
Ta đến đây liền không giống với lúc trước, trong những người Cực Bối Thiên Hải kiêng kỵ nhất, ta tuyệt đối là xếp trong ba vị trí đầu.
Bất quá vì không để cho người của Cực Bối Thiên Hải đào tẩu, ta đề nghị trước dùng khốn trận đem Cực Bối Thiên Hải khóa lại.”
Địch Cửu lắc đầu, “Không có ích lợi gì, trên trăm bước thứ ba, đừng bảo là Hợp Đạo có bao nhiêu, bọn hắn nhiều nhất chỉ cần mười hơi thở, liền có thể xé mở khốn trận mà chúng ta bố trí.
Vô luận chúng ta bố trí khốn trận gì, đều không dùng được.”
Tỳ gật gật đầu, “Ngươi nói đúng, nhưng mười hơi thở, tuyệt đối đủ để ta giết người của Cực Bối Thiên Hải nơi này mười lần.”
Địch Cửu kinh ngạc nhìn Tỳ, chẳng lẽ gia hỏa này chính là Tai Nạn Đạo Quân? Đệ tử Úng Hình của Tai Nạn Đạo Quân bị hắn đánh cho bỏ chạy, tựa hồ cũng không có lợi hại như vậy a.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










