- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 42 : Vận Chuyển Miễn Phí (c411-c420)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 42 : Vận Chuyển Miễn Phí (c411-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Vận Chuyển Miễn Phí
Mục Lương nhấc chân đạp nhẹ trên mặt đất, hòa tan khối băng ngưng tụ thành nước, ngấm vào trong bùn đất. – Đây đều là tài nguyên tốt đó.
Mục Lương nhìn về phía những miếng vảy của Băng Minh Xà rớt đầy trên đất.
Hắn vươn tay, phun ra trăm ngàn tơ nhện, thu lại hết tất cả miếng vảy.
Dưới ánh mắt đầy kính nể của Lôi Nạp, Mục Lương thu tơ nhện về, Cánh Lửa ở phía sau lại dài ra, sau đó mang theo vảy của Băng Minh Xà rời khỏi.
– Thành Chủ Đại Nhân lợi hại quá đi.
Lôi Nạp thán phục một tiếng, lần nữa cung kính hành lễ về phía Mục Lương rời đi.
Hắn xoay người lại liếc nhìn kho lạnh, nuốt hai ngụm nước bọt.
Hắn lại sờ sờ vào lệnh bài kho lạnh ở trong túi kho lạnh, đột nhiên thấy an tâm lại.
Lệnh bài được chế tạo từ vảy của Băng Minh Xà, người nắm giữ lệnh bài đi vào kho lạnh, chắc sẽ không bị công kích.
….
Khu vực Trung ương.
– Lạch cạch…
Cánh Lửa ở sau lưng Mục Lương đã biến mất, trở lại quảng trường nhỏ trước cung điện, thả tơ nhện đựng vảy của Băng Minh Xà xuống.
– Mục Lương.
Ly Nguyệt đi ra từ trong cung điện.
Mục Lương ôn nhu hỏi:
– Những người còn lại đâu?
– Ở trong phòng.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
Mấy ngày nay, cô phụ trách giám sát những người đến từ Ốc Đảo, bảo đảm họ không có ý xấu, hay tồn tại ý đồ khác với thành Huyền Vũ.
– Họ như thế nào rồi?
Mục Lương xoay người đi vào trong cung điện.
Ly Nguyệt lắc đầu, êm dịu nói:
– Tạm thời không có phát hiện gì khác lạ.
– Ừm, tiếp tục giám sát, cho đến khi họ rời khỏi thành Huyền Vũ mới thôi.
Mục Lương ôn hòa nói.
Tuy Bối Nhĩ Liên là sư phụ của Mễ Á, nhưng vẫn nên có tâm phòng bị người, cẩn thận một chút cũng không sai.
– Được.
Ly Nguyệt chớp chớp tròng mắt màu trắng bạc, gật đầu lên tiếng.
Mục Lương dừng chân lại, nghiêng đầu chuyển lời:
– Đúng rồi, đi gọi nhóm người Lê Nhã tới gặp ta.
– Được.
Ly Nguyệt xoay người rời khỏi, đến Xưởng Linh Khí ở tầng bốn.
Mục Lương trở lại thư phòng, vừa mới ngồi xuống, tiểu hầu gái đã dâng trà nóng lên, còn có một đĩa bánh bích quy.
– Răng rắc ~~
Mục Lương nếm thử một miếng bánh bích quy, có mùi thơm của sữa, nhìn về phía tiểu hầu gái, kinh ngạc hỏi:
– Mễ Nặc lại nghiên cứu ra vị mới?
– Vâng, đây là bánh bích quy vị sữa thú.
Vệ Ấu Lan nhu thuận lên tiếng.
– Ăn rất ngon.
Mục Lương khen.
Tiểu hầu gái cười khẽ gật đầu.
– Cộc cộc cộc ~~
Cửa thư phòng bị gõ.
– Mục Lương, ta đến rồi~
Giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên vang lên.
– Vào đi.
Mục Lương buông miếng bánh bích quy đã cắn một nửa xuống, bưng trà nóng lên nhấp một miếng cho ấm họng.
Hồ Tiên đẩy cửa ra đi vào, phía sau còn dẫn theo anh em Hạ gia.
Mục Lương cau mày lại, tại sao lại tới nữa?
– Mục Lương các hạ, quấy rầy rồi.
Hạ Nạp Ân hơi khom lưng xem như hành lễ.
Hạ Lạc cũng thi lễ một cái, sau đó len lén quan sát bày trí trong thư phòng, trong tròng mắt màu cam tràn đầy hiếu kỳ.
– Có chuyện gì?
Mục Lương ngước mắt nhìn anh em Hạ gia, sắc mặt của anh rất lạnh lùng.
– Là như vậy, lượng giao dịch lần này quá lớn, chỉ dựa vào phi điểu thì không thể nào chở tất cả về Thành Phi Điểu, cho nên muốn nhờ Máy bay Huyền Vũ vận chuyển một chuyến.
Hạ Nạp Ân thành khẩn nói, nói nguyên nhân một lần.
Mục Lương kinh ngạc, nghe vậy thì liếc mắt nhìn Hồ Tiên.
Người kia chớp chớp tròng mắt màu đỏ, yên lặng dời ánh mắt, tạm thời xem như không thấy ánh mắt của Mục Lương.
– Để Máy bay Huyền Vũ hỗ trợ giao hàng cũng không thành vấn đề.
Mục Lương nói một trận, nói tiếp:
– Chỉ cần mức giao dịch có thể đạt đến năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, có thể miễn phí giao hàng.
– Năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng!
Lòng Hạ Nạp Ân run lên, cái mức này cũng không nhỏ.
– Vậy nếu mức giao dịch chưa được năm nghìn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng thì sao?
Hồ Tiên hiếu kỳ hỏi.
– Vậy thì sẽ bốc xếp và vận chuyển lấy phí, mỗi cân thu ít nhất năm miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng, khoảng cách càng xa càng đắt.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
– …
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
Phí bốc xếp và vận chuyển này cũng không đắt.
Nghiệp vụ bốc xếp và vận chuyển của Phi Điểu Thành Phi Điểu, chi phí có thể còn cao hơn năm miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng.
Hồ Tiên mở cuốn sổ mang theo bên người ra, bên trong ghi chép một số khoản giao dịch, đều là giao dịch với anh em Hạ gia, yêu mị nói:
– Ta tính giúp các ngươi một chút, hiện tại mức giao dịch của các ngươi đạt 3500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Ánh mắt Mục Lương lóe lóe, mỉm cười nói:
– Còn thiếu 1500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, là có thể miễn phí giao hàng.
Các ngươi có thể chọn thêm một ít sản phẩm khác.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
Hắn tính qua ở trong lòng, cùng với lượng tinh thạch hung thú đáng kể để trả cho việc bốc xếp và vận chuyển, không bằng mua thêm 1500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng sản phẩm, như vậy sẽ càng có lời.
– Anh, mua thêm ba cân trà Tinh Thần, như vậy đủ rồi.
Hạ Lạc nhỏ giọng nói:
– Cha rất thích uống trà này.
Hạ Nạp Ân suy tư một lát, đồng ý gật đầu.
Hiện tại ngày ngày Hạ Khoa Phu đều uống mấy chén trà Tinh Thần, một nắm lá trà có thể ngâm nước xông ba ngày, chí ít lão cũng có thể làm như thế.
Hạ Nạp Ân hơi suy tư một chút, ngước mắt nói:
– Vậy mua thêm ba cân trà Tinh Thần.
– Hiện tại trà Tinh Thần có loại phổ thông và đặc biệt, muốn loại nào?
Hồ Tiên mị thanh hỏi.
Hạ Nạp Ân ngạc nhiên hỏi:
– 500 miếng tinh thạch hung thú một cân, là cấp nào gì?
– Cấp phổ thông.
Hồ Tiên ve vẩy đuôi cáo.
Hạ Lạc hiếu kỳ hỏi:
– Vậy một cân trà Tinh Thần loại đặc biệt có giá bao nhiêu?
– Mỗi cân giá 1000 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Hồ Tiên quơ quơ ngón tay trỏ.
– O.
O
Hạ Lạc trợn tròn tròng mắt màu cam.
– Tiền nào của nấy.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
– Trà Tinh Thần loại đặc biệt, sinh ra từ cây trà Tinh Thần cấp tám.
Hồ Tiên nhẹ nhàng nói.
– Cấp 8!!
Hạ Nạp Ân thở mạnh một hơi.
Thánh thụ của thành Huyền Vũ đạt cấp 8?
Hắn cau mày trầm tư một lát, cuối cùng vẫn động lòng.
Cha hắn từng nói qua, uống trà Tinh Thần khiến cảnh giới nhiều năm không có tiến triển của lão có chút buông lỏng, có thể uống trà Tinh Thần cấp 8, có thể giúp lão tiến lên một bậc thang nhỏ.
– Trà Tinh Thần loại phổ thông, trà Tinh Thần loại đặc biệt, mỗi thứ mua một cân.
Hạ Nạp Ân trầm giọng nói.
– Được.
Hồ Tiên cười nhẹ nhàng gật đầu, cầm sổ lên ghi chép.
– Mục Lương các hạ, lúc nào có thể giao hàng?
Hạ Nạp Ân lại hỏi.
– Ba ngày sau.
Mục Lương bình tĩnh nói.
– Được.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
– Đi thôi, ta mang bọn ngươi đi lấy trà Tinh Thần.
Hồ Tiên cất cuốn sổ, một bước lắc lư đi ra ngoài.
– Mục Lương các hạ, chúng ta đi trước.
Hạ Nạp Ân khẽ thi lễ với Mục Lương.
– Mục Lương các hạ, lần sau gặp lại.
Hạ Lạc cười tươi như hoa, xoay người theo anh mình rời khỏi thư phòng.
– Tạm biệt.
Mục Lương thấy buồn cười, cô gái tóc màu da cam này thật thú vị.
Chương 412: Người Thú Biết Bay
Năm phút sau, cửa thư phòng lại bị gõ.
Cót két~~
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Ly Nguyệt mang theo Lê Nhã và Lê Tuyết đến.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Lê Nhã và Lê Tuyết cung kính hành lễ.
– Thành Chủ Đại Nhân, tìm chúng ta tới có chuyện gì?
Lê Tuyết chớp chớp con mắt màu tím nhạt hỏi.
– Khi đi vào từ sảnh chính, có thấy vảy của Băng Minh Xà trên quảng trường nhỏ không?
Mục Lương nhẹ giọng hỏi.
– Ừm, có thấy.
Đôi mắt của Lê Tuyết sáng lên, lại có thêm nhiệm vụ?
Mục Lương đạm nhiên nói:
– Ta muốn bốn cái tủ lạnh cỡ lớn, hãy dùng những miếng vảy này để chế tác, trong thời gian ba ngày, có thể tạo ra không?
Ba ngày sau, Máy bay số hiệu Huyền Vũ sẽ bắt đầu lần bay xa lần đầu tiên.
Còn thiếu vài cái tủ lạnh lớn, có thể đặt ở trên Máy bay, chứa thực phẩm dễ hư.
– Thời gian ba ngày, có thể.
Lê Tuyết không chút do dự gật đầu.
– Cần lớn bao nhiêu?
Lê Nhã hỏi kỹ.
– Cao ba mét, rộng hai mét, dài bốn mét.
Mục Lương nói các số liệu.
– Được.
Lê Nhã hơi chớp con mắt màu xám, nghiêm túc ghi lại.
Lê Tuyết thanh thúy nói:
– Đại nhân Mục Lương, nếu làm ra tủ lạnh lớn như vậy, dự đoán mỗi ngày một cái tủ lạnh sẽ dùng hết một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Mục Lương hơi dựa người ra phía sau, ôn hòa nói:
– Đi đi, tranh thủ thời gian, có thể hoàn thành trước thời hạn thì càng tốt.
– Được rồi, chúng ta sẽ mau chóng hoàn thành.
Lê Tuyết nghiêm túc gật đầu.
Hai chị em Lê gia rời khỏi, trước khi đi còn giúp đóng cửa thư phòng lại.
Mục Lương kéo tay Ly Nguyệt, ôn hòa nói:
– Ly Nguyệt, đi một chuyến nữa, gọi Phi Nhan tới gặp ta.
– Vâng.
Trên gương mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hiện lên một vệt ửng đỏ, nhưng vẫn chưa rời đi.
Dù sao cái tay nhỏ này còn bị người nào đó nắm.
– Phanh!!
– Không cần gọi, ta tới rồi.
Nguyệt Phi Nhan đẩy mạnh cửa thư phòng ra, kích động đi vào thư phòng.
Trên người cô gái tóc đỏ còn ăn mặc Khôi Giáp Chu Tước, cánh ở sau lưng đã thu lại.
Cô mới tham gia xong đợt huấn luyện không quân, chuẩn bị trở về ăn cơm trưa, lại phát hiện cô gái tai thỏ vẫn đang nấu, cho nên tới tìm Mục Lương bàn bạc chút chuyện.
– Phi Nhan!
Mặt Ly Nguyệt càng đỏ hơn, lặng lẽ rút cái tay đang bị nắm ra.
Mục Lương nháy mắt một cái, bất đắc dĩ nhìn về phía cô gái tóc đỏ.
– Tìm ta có chuyện gì?
Nguyệt Phi Nhan nhìn Ly Nguyệt một cái, lại hơi liếc Mục Lương.
– Khụ khụ, ba ngày sau, Máy bay Huyền Vũ sẽ bay thử.
Muốn nhắc nhở ngươi chuẩn bị sẵn sàng.
Mục Lương ho khan hai tiếng nói.
Hai mắt của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, vội vàng hỏi:
– A, đi đâu vậy?
– Thành Phi Điểu.
Mục Lương ôn hòa nói.
– Ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng.
Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc gật đầu, trong đôi mắt màu đỏ tràn đầy chờ mong, sau đó cô đổi chủ đề, hỏi:
– Đúng rồi, Mục Lương, hôm nay ở ngoại thành ta đã nhìn thấy một người thú biết bay, có thể gia nhập vào không quân không?
– Thú nhân biết bay!
Mục Lương cau mày lại.
Anh nghiêng đầu liếc nhìn Ly Nguyệt.
– Ta đi điều tra bối cảnh của hắn.
Ly Nguyệt hội ý gật đầu.
– Ừm, không vấn đề, cứ tuyển nhận vào không quân đi! Điều kiện tiên quyết là hắn nguyện ý.
Mục Lương bình tĩnh nói một mạch.
– Được.
Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc gật đầu.
…
Thành Huyền Vũ, trên Khu Vực Trung Ương, trước quảng trường nhỏ ngoài cung điện.
Bối Nhĩ Liên, Lỵ Lỵ và Lan Đế mới ăn sáng xong.
Trong tay Lỵ Lỵ cầm một quả quýt, cô vừa bóc vỏ vừa hỏi:
– Tam Trưởng Lão, hôm nay chúng ta sẽ làm gì?
Bối Nhĩ Liên ôn tồn nói:
– Đi xem những con đường còn lại ở ngoại thành.
Ở thành Huyền Vũ mấy ngày nay, mỗi ngày, cô vẫn ra ngoài như cũ, muốn quan sát thành Huyền Vũ từ mọi mặt, có lẽ có thể phát hiện nguyên nhân thực vật sống sót được.
– Khi trở về chúng ta đi Siêu Thị một chuyến nữa, ta lại muốn mua thêm ít quýt nữa.
Lan Đế hồn nhiên nói, trông mong nhìn về phía quả quýt trong tay Lỵ Lỵ, từng miếng từng miếng bị nhét vào trong miệng.
– Ngươi vẫn còn tinh thạch hung thú à?
Lỵ Lỵ nhíu mày hỏi.
Mấy ngày nay ở thành Huyền Vũ, mỗi ngày các cô đều sẽ dùng rất nhiều tinh thạch hung thú, chủ yếu là đi mua hoa quả.
Lan Đế nghe vậy, vội vã đưa tay vào bên trong túi áo, lấy ra tinh thạch hung thú, còn lục lọi toàn bộ túi áo ra kiểm tra, rồi đếm kỹ tinh thạch hung thú trong lòng bàn tay, thở dài:
– Còn năm viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Có thể đổi năm đồng Huyền Vũ, đủ mua mười quả quýt.
Lỵ Lỵ nhẹ nhàng nói.
– Mười quả quýt, một ngày là có thể ăn hết rồi…
Lan Đế vểnh miệng, trong đôi mắt màu hổ phách có tia phiền muộn.
Bên trong Siêu Thị có ba loại hoa quả, cô thích nhất quả quýt, quả đầy hạt mọng nước, miệng vừa cắn xuống đã tràn ngập hương ngọt ngào của quýt.
– Ngươi dứt khoát ở lại làm việc ở thành Huyền Vũ là được rồi.
Bối Nhĩ Liên thản nhiên nói.
– Có thể chứ?
Đôi mắt đẹp của Lan Đế sáng lên.
– Ngươi nói xem?
Bối Nhĩ Liên nhếch miệng một cái, biểu cảm giống như cười mà không phải cười.
– Ách…
Lan Đế xụ mặt, nghiêm túc nói:
– Ta vẫn trở về… Trở về Ốc Đảo.
– Đi thôi, đi ngoại thành.
Bối Nhĩ Liên liếc mắt, ngón tay hơi cong giơ lên, nhẹ nhàng búng xuống trán của cô gái tóc ngắn màu nâu.
Trong lòng cô thở dài, không thể không thừa nhận, cô cũng có suy nghĩ muốn ở lại chỗ này sinh sống, dù sao thành Huyền Vũ rất thích hợp để định cư.
Ở đây, có thể dùng nước miễn phí, có thể mua hoa quả rất rẻ, còn có công việc ổn định, không cần lo lắng sẽ bị chết đói.
– Ha ha…
Lan Đế nở nụ cười xinh đẹp, sờ sờ cái trán, cất bước đuổi theo bước chân của Tam Trưởng Lão.
Ba cô rời khỏi Khu Vực Trung Ương, đi tới con đường chính ở ngoại thành, tới những con đường chưa từng đi qua.
Mười lăm phút sau.
Lan Đế ngừng chân, nhìn cột mốc đường thẳng đứng bên kia đường, phía trên có viết ba chữ to ‘Đường Ất Thứ Nhất’.
– Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn…
Ba người Bối Nhĩ Liên, Lan Đế đi tới, vừa đi về phía trước mười mấy mét, bên tai lập tức truyền đến tiếng đọc sách nghiêm chỉnh.
Mỗi một chữ đọc ra đều nghe hiểu, cũng biết rõ là có ý gì, nhưng khi chúng được nhóm cùng nhau, các cô lại không biết có ý gì.
– Đây là đang đọc cái gì vậy?
Lan Đế, Lỵ Lỵ hai mặt nhìn nhau.
Mặc dù nghe không hiểu ý nghĩa là gì, nhưng không nhịn được cảm thấy sâu sắc, đáng để khiến cho người ta suy nghĩ sâu xa.
– Đi qua đó xem đi.
Bối Nhĩ Liên cảm thấy hiếu kỳ, đi về hướng tòa nhà truyền ra âm thanh.
Ba người tới gần hai tòa nhà ở Đường Ất Thứ Nhất, tiếng đọc sách bên tai càng lớn hơn.
– Trường học?
Lan Đế nhìn về phía tấm bảng gỗ treo bên cạnh cửa lớn, trên đó có viết hai chữ to.
Bối Nhĩ Liên đi tới đứng lại bên tường, ngước mắt nhìn phía cửa sổ thủy tinh trong suốt, có thể nhìn thấy được tình hình trong nhà.
Trong phòng rất rộng rãi, có từng hàng bàn gỗ, ở đó đều ngồi đầy những đứa bé xấp xỉ tuổi nhau.
Phía trước nhất là bục giảng, trong tay Y Lệ Y cầm tài liệu giảng dạy sách giáo khoa, cô ấy đang quan sát học sinh phía dưới đọc thuộc lòng.
Lan Đế ghé vào trên cửa sổ thủy tinh, nhỏ giọng hỏi:
– Tam Trưởng Lão, cô nhìn hiểu bọn họ đang làm gì không?
– …
Khóe mắt của Bối Nhĩ Liên giật một cái.
Dáng vẻ của Lan Đế ghé vào trên cửa sổ đều bị học sinh trong phòng học nhìn thấy rõ ràng.
– Giáo sư Y Lệ Y, bên ngoài có người ạ.
Trình Tiếu giơ tay lên hô.
Chương 413: Tri Thức Có Thể Thay Đổi Vận Mệnh
Y Lệ Y cũng phát hiện ra có ba cô gái đang vây xem bên ngoài phòng học, trong đó có hai cô gái, cô ấy từng gặp được trên quảng trường nhỏ.
Y Lệ Y hướng về phía ba người Lan Đế lễ phép mỉm cười, không có đuổi các cô đi.
Côi ấy nhìn phía bọn nhỏ, giọng nói dịu dàng:
– Không có việc gì, tiếp tục đọc sách đi.
– Vâng.
Bọn nhỏ đồng thanh đáp lại.
– Trăm thiện hiếu làm đầu…
Tiếng đọc thuộc bài đồng đều lại vang lên lần nữa.
Bên ngoài phòng học, vẻ mặt của Bối Nhĩ Liên tràn đầy kinh ngạc, nhìn một lát cô đã dần dần hiểu ra đây là nơi nào.
– Hình như rất thú vị.
Lan Đế giơ tay chống cằm, đôi mắt màu hổ phách lóe sáng.
Lỵ Lỵ nhỏ giọng thầm thì một câu:
– Nhìn không hiểu, cũng nghe không hiểu.
– Đây là nơi dạy người ta biết chữ, học kiến thức.
Bối Nhĩ Liên trầm giọng nói.
– A, thì ra là như thế sao…
Lan Đế và Lỵ Lỵ đều cảm thấy ngạc nhiên.
Ở Ốc Đảo rất ít người biết chữ, chỉ chiếm 5% tổng số người.
Trên Ốc Đảo, đa số đều là trẻ con, hầu như không biết chữ, thậm chí có đứa trẻ nói chuyện còn không lưu loát.
– Nhìn cuộc sống của những đứa trẻ này, thật sự tốt hơn nhiều so với trẻ con trên Ốc Đảo của chúng ta.
Lan Đế cảm thán một tiếng, thở ra khí lưu lại một đám sương mù trên cửa sổ thủy tinh.
Bối Nhĩ Liên nghe vậy thì quan sát đám trẻ bên trong phòng học, thấy quần áo mặc trên người bọn nhỏ đều sạch sẽ gọn gàng, không có lỗ rách.
Ngoài quần áo ra, khuôn mặt của bọn nhỏ, tay nhỏ lộ ra bên ngoài cũng rất sạch sẽ, không có dơ bẩn.
Quan trọng nhất là, nhìn những đứa trẻ này đều rất khỏe mạnh, không ai có dáng vẻ là da bọc xương.
– Tìm được rồi, trường học ở chỗ này.
Một giọng nói vui mừng và kinh ngạc vang lên sau lưng ba cô gái.
Bối Nhĩ Liên quay đầu nhìn lại, đó là một người phụ nữ dẫn theo một cô bé mười hai mười ba tuổi.
Ngũ quan của cô bé và người phụ nữ có năm phần giống nhau, chắc là quan hệ mẹ con.
– Các ngươi là cô giáo sao?
Người phụ nữ nhìn về phía ba người Bối Nhĩ Liên.
– Không phải… Chúng ta không phải.
Lan Đế hốt hoảng xua tay.
– Vậy các ngươi cũng đưa con tới học chữ ư?
Hai mắt người phụ nữ sáng lên.
– Cũng không phải.
Lan Đế vội vàng lắc đầu.
– Hả?
Người phụ nữ này ngẩn người, cô ta kinh ngạc liếc nhìn ba người, dắt tay con gái đi tới cổng trường học.
Hai người xuất hiện, lại làm cho phòng học yên tĩnh lại, âm thanh đọc thuộc bài từ từ dừng lại.
Y Lệ Y buông tài liệu giảng dạy xuống, đi ra bên ngoài phòng học, nhẹ giọng hỏi:
– Xin chào, có chuyện gì không?
Người phụ nữ có chút thận trọng, đánh giá Y Lệ Y, thử thăm dò:
– Cô là cô giáo phải không?
– Đúng vậy, ta là cô giáo.
Y Lệ Y liếc nhìn cô bé, trong lòng có suy đoán đây là đứa bé mới tới học.
– Vậy thì tốt quá, ta nghe mọi người nói, có thể đưa trẻ con tới trường học chữ miễn phí, là thật sao?
Ánh mắt người phụ nữ lộ vẻ chờ mong hỏi.
– Đúng thế.
Y Lệ Y nở nụ cười.
– Thực sự miễn phí sao?
Người phụ nữ trợn to mắt, lại chứng thực lần nữa.
Y Lệ Y gật đầu, chân thành nói:
– Tất nhiên rồi, đây là phúc lợi mà Thành Chủ Đại Nhân dành cho mọi người, chỉ cần là trẻ con cư dân thành Huyền Vũ đều có thể tới trường học tập miễn phí.
– Thành Chủ Đại Nhân quá nhân từ, thật sự là người rất tốt.
Người phụ nữ lộ vẻ kính trọng, phát ra cảm thán.
Cô ta là người nhà cấp dưới của Hồ Tiên, hai ngày trước lúc đi làm ở công xưởng, có nghe thấy những công nhân khác nhắc tới trường học.
Cho nên ngày hôm nay được nghỉ, cô ta lập tức dẫn con gái tới hỏi một chút.
– Em gái nhỏ, tên gọi là gì?
Y Lệ Y ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt tóc ở thái dương giúp cô bé.
Cô bé cúi đầu, có chút sợ sệt nói:
– Chị lớn… ta tên là Na Na.
– Na Na, tên rất dễ nghe.
Y Lệ Y cười dịu dàng, làm cho cô bé từ từ trầm tĩnh lại.
– Vậy cô giáo, con gái của ta nhờ cô chăm sóc, đợi đến lúc tan học ta sẽ tới đón con bé.
Người phụ nữ thành khẩn nói.
– Được.
Y Lệ Y mỉm cười gật đầu, liền nhớ tới điều gì đó, lại chuyển nói:
– Đúng rồi, buổi chiều mang theo chứng minh nhân dân, làm thủ tục nhập học cho con bé.
– Chứng minh nhân dân, bây giờ ta có mang trên người.
Người phụ nữ nghe vậy thì vội vàng đưa tay tìm trong túi áo, sau đó lấy ra hai tấm thẻ chứng minh nhân dân.
– Đợi tới trưa, ta không mang theo đơn đăng ký nhập học rồi.
Y Lệ Y áy náy cười cười.
– Không có việc gì, buổi chiều ta sẽ trở lại.
Người phụ nữ vội vàng nói, rồi ngồi xổm người xuống, vỗ vai con gái, dặn dò:
– Ở trường học phải nghe lời lão sư, không thể nghịch ngợm quấy rối, biết chưa?
– Mẹ, ta biết rồi, Na Na sẽ rất ngoan.
Na Na mở to đôi mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
– Ta đi đây.
Người phụ nữ đứng lên, cẩn thận mỗi bước đi.
– Na Na, theo ta vào đi.
Y Lệ Y kéo tay cô bé, một trước một sau tiến vào phòng học.
Bên cạnh cửa sổ thủy tinh, ba người Bối Nhĩ Liên đã đem tất cả đối thoại nghe vào trong tai.
– Lại còn là học chữ miễn phí!
Lan Đế kinh ngạc lên tiếng.
Lỵ Lỵ trầm mặc một lát, đôi mắt màu xanh sẫm ảm đạm xuống, nàng nhớ tới những đứa trẻ trên Ốc Đảo, bèn thở dài nói:
– Nếu so sánh thì trẻ con ở Ốc Đảo quá đáng thương.
Bối Nhĩ Liên cũng bị chấn động tinh thần, thành Huyền Vũ lại đổi mới nhận thức của cô một lần nữa.
Để cho trẻ con học chữ miễn phí, là vì sao?
– Đi thôi, chúng ta trở về thôi.
Bối Nhĩ Liên xoay người, cất bước rời khỏi phạm vị trường học.
Tam Trưởng Lão, sao đột nhiên đã phải trở về rồi?
Lan Đế và Lỵ Lỵ liếc nhìn nhau, hai người không hiểu ra sao.
– Chúng ta cũng trở về đi.
Lỵ Lỵ nhìn vào phòng học, cuối cùng, cô cũng quay người rời đi, sau đó bước nhanh đuổi theo bước chân của Tam Trưởng Lão.
Bối Nhĩ Liên bước rất nhanh, nhìn thấy trường học đã khiến cho trong lòng cô không bình tĩnh nổi, cô muốn đi gặp Mục Lương một lần.
Nửa giờ sau, ba người trở lại Khu Vực Trung Ương, đi tới chính sảnh của cung điện.
Bối Nhĩ Liên tìm được Vệ Ấu Lan đang quét sạch sàn nhà, khuôn mặt nghiêm túc hỏi:
– Tiểu Lan, Mục Lương các hạ đang ở đâu vậy?
– Đại nhân Mục Lương đang ở trong phòng làm việc.
Vệ Ấu Lan chỉ một ngón tay về hướng phòng làm việc.
Bối Nhĩ Liên khẽ gật đầu, xoay người đi tới phòng làm việc.
Cộc cộc cộc ~~
– Mục Lương các hạ.
Bối Nhĩ Liên gõ cửa phòng làm việc.
Bên trong truyền đến giọng nói đồng ý của Mục Lương, cô mới đẩy cửa mà vào.
Kẽo kẹt…
– Bối Nhĩ Liên các hạ, mời ngồi.
Mục Lương ngước mắt nhìn về phía Tam Trưởng Lão, đưa tay ý bảo cô ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc.
Bối Nhĩ Liên ngồi xuống rồi nói thẳng vào vấn đề chính.
Sắc mặt của cô nghiêm túc hỏi:
– Mục Lương các hạ, hôm nay ta đã đi tới trường học…
Cô miêu tả lại quá trình mình đến trường học.
Trong giọng nói của Bối Nhĩ Liên có vẻ không hiểu, xin chỉ bảo hỏi:
– Ta không hiểu nhiều, vì sao ngài lại để cho bọn nhỏ đi học?
Dù sao, nếu như để những đứa trẻ này đi hỗ trợ làm việc mà nói, có thể sẽ sản xuất được nhiều hàng hóa hơn.
Cơ thể Mục Lương dựa vào phía sau một chút, thản nhiên nói:
– Sau khi giải quyết được vấn đề no ấm, nên giải quyết vấn đề về mặt tinh thần, tri thức có thể thay đổi vận mệnh.
– Tri thức có thể thay đổi vận mệnh?
Bối Nhĩ Liên cau mày, câu nói này rất tinh tế sâu sắc.
Chương 414: Quan Niệm Khác Nhau
Mục Lương bưng chén lưu ly lên, nhấp một ngụm nước trà.
Khóe miệng của anh nhếch lên, ý nghĩa thâm sâu nói:
– Đúng vậy, tri thức có thể thay đổi vận mệnh.
Tam Trưởng Lão trầm mặc không nói.
Cô suy nghĩ một chút, từ từ biết được lời của anh có ý nghĩa gì.
Người làm nghiên cứu ở trên Ốc Đảo, có chín phần mười là biết chữ.
Chỉ có biết chữ mới có thể xem hiểu ghi chép mà người xưa lưu lại, giữa hai bên cũng có thể trao đổi nhanh hơn.
Mục Lương cau mày, kinh ngạc hỏi:
– Sao vậy, Ốc Đảo không có dạy trẻ con biết chữ ư?
Khóe miệng của Tam Trưởng Lão đắng chát, chậm rãi lắc đầu.
– Chúng ta không có dư thừa tinh lực đặt ở trên người trẻ con.
Bối Nhĩ Liên nâng mi mắt, thấp giọng nói:
– Chờ bọn họ lớn lên, đứa trẻ thông minh mới có thể tiếp nhận bồi dưỡng.
Sau những trẻ con lớn lên sẽ chọn lựa ra những đứa trẻ thông minh, dạy bọn họ biết chữ, tương lai có thể giúp một tay làm nghiên cứu.
Tam Trưởng Lão cũng muốn khiến cho bọn nhỏ đều biết chữ, nhưng không biết phải làm sao khi tình huống không cho phép.
Dù sao thì ở Ốc Đảo, tài nguyên là có hạn, không có cách nào dạy tất cả trẻ con biết chữ, bọn họ cũng cần làm việc, như vậy mới có thể nuôi sống chính mình.
– Sau khi lớn lên mới dạy?
Mục Lương nhẹ nhàng lắc đầu.
– Mục Lương các hạ cảm thấy không đúng sao?
Tam Trưởng Lão nín thở nhíu mày.
Mục Lương ngồi thẳng người, đôi mắt màu đen thâm thúy, lãnh đạm nói:
– Quan niệm của ta và Ốc Đảo các ngươi không giống nhau.
– Ngồi mài đao cũng không làm mất kỹ thuật đốn củi, trẻ con chính là một tấm giấy trắng, phải được bồi dưỡng từ nhỏ, chỉ cần dạy dỗ thật tốt, có thể sẽ càng ưu tú hơn so với người đời trước.
Mục Lương giải thích quan niệm của mình, đây là tổ quốc của chính mình kiếp trước, dùng tới thời gian gần năm ngàn năm, đi vào thực tiễn tổng kết ra được.
– Chuyện này…
Sau khi nghe xong, trong lòng Tam Trưởng Lão lại rất chấn động, trợn mắt, suy nghĩ đang phân tán.
– Chỉ có trẻ con mới có nhiều thời gian đi học tập hơn, càng có nhiều khả năng sáng tạo hơn.
Mục Lương nói lời sâu xa.
Bối Nhĩ Liên đột nhiên đã hiểu lời Mục Lương nói, cô cũng thực sự hiểu ý tứ trong lời nói đó.
– Ý của Mục Lương các hạ, ta hiểu rồi.
Cô thở sâu, đè xuống quan niệm cũ đã bị đánh tan.
– Ai ~~
Bối Nhĩ Liên thở dài, khàn khàn tiếng nói:
– Nhưng điều kiện của chúng ta không cho phép, Ốc Đảo nuôi sống những đứa trẻ kia đã rất khó, không có tinh thần và sức lực để bồi dưỡng bọn hắn từ nhỏ.
Khóe miệng của Mục Lương nhếch lên, cười nhạt nói:
– Chuyện này đơn giản, Ốc Đảo không có cách nuôi sống trẻ con thì có thể đưa tới thành Huyền Vũ.
– A, có thật không?
Sắc mặt Bối Nhĩ Liên tràn đầy kinh ngạc, số tầng nếp nhăn ở khóe mắt hình như đã ít hơn chút.
– Tất nhiên, chỉ là thêm mấy đứa trẻ mà thôi, thành Huyền Vũ vẫn nuôi được.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
– Chuyện này…
Hô hấp của Bối Nhĩ Liên có chút gấp gáp, thật sâu nhìn chăm chú vào Mục Lương, suy nghĩ trong lòng xoay chuyển hàng trăm lần.
Không biết từ lúc nào, cái nhìn của cô về Mục Lương đã thay đổi.
Thành Huyền Vũ đã sẵn lòng dạy trẻ con biết chữ miễn phí, bây giờ lại nguyện ý nhận thêm một vài đứa trẻ.
Thành chủ như này, đáng để cho người ta kính phục.
– Mục Lương các hạ, ngài làm cho ta cảm thấy kính nể.
Bối Nhĩ Liên đứng lên, chân thành khom lưng hành lễ với Mục Lương.
– Chuyện đủ khả năng cho phép mà thôi.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương lấp lóe.
Chờ những đứa bé kia tới, ở thêm một khoảng thời gian ở thành Huyền Vũ, trong một thời gian ngắn đọc nhiều sách ở trường học.
Nói không chừng đời sau của Ốc Đảo chính là người thành Huyền Vũ.
Như vậy, biết đâu có thể trong lúc bất tri bất giác, có thể chiếm đoạt được Ốc Đảo.
– Thế giới này đã không có bao nhiêu ngươi giống như ngài vậy.
Tam Trưởng Lão không suy nghĩ nhiều như vậy.
Hiện tại, cô đã bị Mục Lương thuyết phục hoàn toàn, ở thế giới Mạt Nhật, đất chết cằn cõi này, người người đều chỉ vì tự bảo vệ mình sống sót.
Dưới cái nhìn của cô, Mục Lương có lòng tốt đồng ý nuôi dưỡng trẻ con, đó là người rất rất tốt.
– Cuối cũng vẫn phải có người làm những chuyện này.
Mục Lương không hiểu cười cười, nói sang chuyện khác:
– Ốc Đảo có thể đưa tới bao nhiêu đứa trẻ?
– Khoảng một trăm người.
Bối Nhĩ Liên suy nghĩ một chút rồi nhẹ giọng nói, ngước mắt nhìn Mục Lương, quan sát vẻ mặt của anh.
Nếu như Mục Lương xuất hiện vẻ chống cự, hoặc cảm xúc khổ sở, cô sẽ lập tức mở miệng giảm bớt số người.
– Có thể, đều đưa tới đi.
Mục Lương ôn hòa lên tiếng.
– Có thật không?
Bối Nhĩ Liên lại ngẩn người lần nữa.
Đây chính là một trăm đứa trẻ, mỗi ngày, bọn họ đều phải ăn phải uống, cho dù chỉ là thức ắn ăn trong một ngày, cũng sẽ là một khoản chi tiêu không nhỏ.
– Tất nhiên rồi, các ngươi có cách đưa bọn nhỏ tới đây không?
Mục Lương cười khẽ hỏi.
– Có.
Bối Nhĩ Liên vội vàng gật đầu.
Ốc Đảo trôi lơ lửng trên bầu trời, chỉ cần điều khiển là có thể đi tới thành Huyền Vũ.
– Vậy là tốt rồi.
Mục Lương chậm rãi gật đầu.
Nếu như Ốc Đảo không có cách nào đưa người tới, nói không chừng phải để cho Ưng Lửa bay đi một chuyến.
– Mục Lương các hạ, ta còn có một thỉnh cầu nữa.
Ánh mắt Bối Nhĩ Liên chớp động.
Mục Lương nhướn mày, đưa tay ý bảo:
– Thỉnh cầu gì?
– Ta muốn mở Điểm Liên Lạc Ốc Đảo ở thành Huyền Vũ, có thể chứ?
Bối Nhĩ Liên hỏi dò.
– Điểm Liên Lạc? Là gì?
Mục Lương hơi cau mày.
– Chỉ là Điểm Liên Lạc thông thường mà thôi, chúng ta có một vài người bên ngoài, cần phải đi tới Điểm Liên Lạc mới có thể truyền tin tức trở về Ốc Đảo.
Bối Nhĩ Liên giải thích.
Ốc Đảo là trôi lơ lửng ở trên bầu trời, nhưng không phải tất cả mọi người ở Ốc Đảo đều có được năng lực bay.
Người trên mặt đất chấp hành nhiệm vụ, có việc muốn báo cáo cũng chỉ có thể đến Điểm Liên Lạc.
Mục Lương hơi suy tư, gật đầu đồng ý:
– Có thể, nhưng chỉ có thể mở ở Phố Buôn Bán.
– Phố Buôn Bán?
Bối Nhĩ Liên ngạc nhiên.
– Ừm, ngươi có thể thuê một cửa hàng mặt tiền ở Phố Buôn Bán để làm Điểm Liên Lạc.
Mục Lương thản nhiên nói.
– Thuê một cửa hàng mặt tiền… Mỗi tháng cần trả bao nhiêu đồng Huyền Vũ?
Khóe mắt của Bối Nhĩ Liên giật một cái.
Mục Lương giơ ra hai ngón tay, hiền hòa nói:
– Cửa hàng mặt tiền nhỏ nhất là cửa hàng mặt tiền trên dưới 10m², tiền thuê mỗi tháng là hai trăm đồng Huyền Vũ.
– …
Bối Nhĩ Liên cau mày suy tư.
– Đương nhiên, ngươi cũng có thể mua một cửa hàng mặt tiền.
Mười ngón tay của Mục Lương giao nhau.
– Mua một cửa hàng cần bao nhiêu đồng Huyền Vũ?
Bối Nhĩ Liên có chút chưa từ bỏ ý định hỏi.
– Năm chục ngàn đồng Huyền Vũ.
Mục Lương nhẹ nhàng báo một con số.
– Khụ khụ!!
Bối Nhĩ Liên bỗng nhiên ho khan hai tiếng, suýt chút nữa bị sặc nước miếng của mình.
Năm chục ngàn đồng Huyền Vũ tương đương với năm chục ngàn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, năm nghìn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, đây cũng không phải là một con số nhỏ.
– Năm chục ngàn đồng Huyền Vũ ư?
Bối Nhĩ Liên nghi ngờ lỗ tai của mình xảy ra vấn đề.
Chương 415: Khuẩn Lên Men
Mục Lương nghiêng người về phía trước, nửa đùa nửa thật nói: – Hàng đẹp giá rẻ.
Hàng đẹp giá rẻ?
Bối Nhĩ Liên nhếch mép một cái, trong lòng oán thầm, càng nhìn Mục Lương càng giống như một con cáo già.
– Mục Lương các hạ, cho ta suy nghĩ một chút.
Cô đã khôi phục lại tâm trạng rồi nói.
– Tất nhiên, ngươi nghĩ thông suốt thì trực tiếp đi tìm Thấm Lan là được rồi.
Mục Lương hờ hững nói.
– Được, vậy Mục Lương các hạ, ta rời đi trước đây.
Bối Nhĩ Liên vội vàng đứng dậy.
Cô cảm thấy không thể ở lâu trong phòng làm việc, về sau nếu không có chuyện gì vẫn nên ít đến thì hơn.
– Được.
Mục Lương lễ phép đứng dậy.
Tam Trưởng Lão xoay người rời đi, mở cửa phòng làm việc rồi đi ra bên ngoài.
Trước cửa ra vào, ngoại trừ tiểu hầu gái, còn có Lỵ Lỵ và Lan Đế, ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Lan Đế trợn tròn đôi mắt màu hổ phách, mong chờ hỏi:
– Tam Trưởng Lão, Điểm Liên Lạc thành Huyền Vũ, có thể cho ta đóng giữ không?
-…
Bối Nhĩ Liên nhếch mép một cái, nhớ tới giá cả Mục Lương mới vừa báo, muốn mở Điểm Liên Lạc ở thành Huyền Vũ ư?
Đừng suy nghĩ tới mua.
Thuê, còn phải suy nghĩ một chút.
– Suy nghĩ một chút là được rồi.
Lỵ Lỵ híp lại đôi mắt màu xanh sẫm, nín cười, vươn tay vỗ bả vai của Lan Đế.
– Ta muốn ở lại.
Lan Đế phồng miệng.
Ầm ầm ~~
Rùa Đen như một ngọn núi khổng lồ đạp đất tiến lên.
Mặt đất chấn động mãnh liệt, Thành Huyền Vũ sau lưng nó thì vẫn bình yên như cũ.
Khu vực Trung ương, trong sảnh chính Cung điện.
Mễ Nặc ngồi xổm ở bên tường, đưa tay chọc chọc vào thùng gỗ to trùm vải đặt ở trong góc tường.
– Đã qua hai ngày, men rượu chắc đã dùng được rồi……
Cô nhỏ giọng thì thầm, tai thỏ lông xù màu xanh nước biển lắc qua lắc lại.
Đạp đạp đạp ~~
Tiếng bước chân truyền đến, Mục Lương đi tới sảnh chính.
– Mễ Nặc, ngươi đang làm gì vậy?
Đôi mắt của anh hiện lên ý cười ôn nhu hỏi.
Mễ Nặc quay đầu nhìn lại, con mắt màu xanh lam tỏa sáng, dịu dàng thúc giục nói:
– Mục Lương, ngươi mau đến nhìn xem, men rượu có phải làm xong rồi hay không?
– Tính toán thời gian, chắc đã đủ rồi.
Mục Lương đi tới bên tường, cầm lên thùng được trùm vải kín mít, đặt trên mặt bàn ở sảnh chính.
Từng tầng từng tầng vải được mở ra, lộ ra cái rây pha lê, tầng đầu tiên là tầng lúa mì.
Mục Lương cẩn thận vớt ra tầng lúa mì, lộ ra men rượu đã được lên men.
Men rượu được ủ qua hơn hai ngày, mặt ngoài có rất nhiều lông tơ màu xám trắng, nhìn giống nấm mốc hình tròn .
Mễ Nặc khẽ nhếch lên đôi môi, ngạc nhiên nói:
– Mục Lương, men rượu đều lâu quá nên bị hư à?
Mục Lương nhịn không được cười lên, đưa tay vỗ đầu cô gái tai thỏ, giải thích nói:
– Đây là biểu hiện rượu được ủ thành công, không có hư.
– A, là thứ này?
Con mắt màu xanh lam của Mễ Nặc kinh ngạc trợn tròn.
Cô tò mò vươn ngón tay, đâm vào những lông dài được mọc trên viên men rượu.
– Ân, lông mọc trên men rượu, mang ý nghĩa bên trong đã có khuẩn lên men.
Mục Lương ôn hòa giải thích rõ.
Khuẩn Lên men là điểm quan trọng nhất trong quá trình ủ rượu, khi nấm mốc lên men tinh bột trong lúa mì biến thành đường, khuẩn lên men sẽ phụ trách quá trình đường biến thành rượu.
Nghe vậy, trong đầu của Mễ Nặc hiện lên nhiều câu hỏi, lông mi thon dài dễ nhìn run lên, hỏi:
– Khuẩn lên men là cái gì?
– Là một loại vi sinh vật, mắt thường của con người rất khó nhìn thấy.
Mục Lương khuấy men rượu, lông tơ phía trên đều bị đè ép, bám vào trên men rượu.
Vi sinh vật?
Mễ Nặc nhíu lại mũi thon, vì sao Mục Lương luôn nói những từ cô nghe không hiểu?
– Ha ha ha.
Mục Lương nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô, âm thanh cười to nói:
– Ngươi có thể xem như vi sinh vật là một loài động vật nhỏ, chỉ là bọn chúng rất rất nhỏ, còn nhỏ hơn so với tro bụi.
– Cái gì, bên trong men rượu có động vật nhỏ?
Mễ Nặc ngơ ngác lớn tiếng, trên lông tơ tai thỏ dựng thẳng lên.
– Không chỉ là bên trong men rượu, xung quanh chúng ta ở khắp mọi nơi đều có vi sinh vật.
Mục Lương nói khẽ.
Mễ Nặc nghe vậy vội cuống cuồng đứng lên, vội vàng hỏi:
– Trên người chúng ta cũng có sao?
– Ừm, trong thân thể cũng có vi sinh vật.
Mục Lương gật đầu, bên trong con mắt màu đen có ý cười.
Trong cơ thể con người có rất nhiều vi sinh vật, trong đó có vi khuẩn, virus, phần lớn vi sinh vật trong thân thể rất có ích với con người.
– Trong thân thể cũng có vi sinh vật? Vậy phải làm thế nào?
Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc nhíu lại, bên trong con mắt màu xanh lam tràn đầy khẩn trương.
– Không cần khẩn trương, không có chuyện gì.
Mục Lương đưa tay vuốt xuôi cánh mũi thon của cô gái tai thỏ, dùng âm thanh ôn hòa trấn an nói:
– Vi sinh vật trong cơ thể chúng ta, phần lớn đều có ích với chúng ta.
Nhưng cơ thể cũng có thể xuất hiện vấn đề vì vi sinh vật, cũng chỉ cần uống một bình bí dược chữa thương là có thể khỏe lại ngay.
– Có thật không?
Đôi môi của Mễ Nặc mở ra lại đóng lại, chậm rãi thở ra một hơi.
– Đương nhiên, cho nên không cần lo lắng.
Mục Lương dở khóc dở cười.
Anh quyết định, tìm thời gian thật tốt phổ cập một ít kiến thức khoa học cho cô gái tai thỏ.
– Vậy là tốt rồi.
Mễ Nặc đã hoàn toàn yên lòng.
Dưới cái nhìn của cô, Mục Lương thì sẽ không lừa nàng.
– Vậy những men rượu này nên xử lý như thế nào?
Mễ Nặc dời lực chú ý đặt vào trên mấy viên men rượu.
– Phơi khô, tiếp theo dùng để cất rượu.
Mục Lương tiện tay ngưng kết ra một cái mâm lưu ly, lấy ra từng viên men rượu rồi đặt vào ở trong mâm.
Sau khi men rượu được phơi khô có thể mang đi cất giữ thời gian dài.
– Ủ rượu?
Mễ Nặc chu cái miệng lên, hoàn toàn không hiểu quá trình làm.
– Tối nay ngươi sẽ biết.
Mục Lương bất đắc dĩ cười nói.
– Cần ta giúp một tay không?
Mễ Nặc hồn nhiên hỏi.
– Ừm, đi lấy ít lúa mì, ngâm nước một đoạn thời gian.
Mục Lương dịu dàng nói.
– Muốn ngâm bao lâu?
Mễ Nặc hỏi kỹ lại.
Mục Lương thuận miệng đáp:
– Ngâm cho đến khi hạt lúa phình to lên là được rồi.
– Ta đã biết.
Mễ Nặc vô cùng hứng thú xoay người rời khỏi phòng bếp.
– Lúa mì phải ngâm một ngày.
Mục Lương liền mở miệng nhắc, vì quá trình nấu rượu phải làm từng bước, không được vội.
Sau đó, anh xoay người quay về phòng làm việc, chuẩn bị tiếp tục chế tạo Linh khí cao cấp.
………
Phố Buôn Bán, trong Tam Tinh Lâu.
Ngõa Nhĩ Cam, Đạt Tư đang ở trong một căn phòng ở lầu một, trên người đang vác bao tinh thạch hung thú.
Bọn họ là nhóm thương nhân cưỡi Phi điểu đi theo anh em Hạ gia bay tới Thành Huyền Vũ.
– Đội trưởng, chúng ta lại mua Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, mang đến nơi khác bán, kiếm thêm một món lời.
Đạt Tư thấp giọng cười hắc hắc nói.
Khi bọn họ ở thành Phi Điểu, mua số lượng lớn Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, cưỡi Phi điểu bay đến Thành Vạn Yêu trước.
Sau đó, trước khi Thành Huyền Vũ đến, tăng giá Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, bán ra ngoài, kiếm được một món lời lớn
– Có thể, chỉ là lần này không thể đến Thành Vạn Yêu.
Ngõa Nhĩ Cam đồng ý gật đầu.
– Đúng vậy, Thành Huyền Vũ đã đi qua Thành Vạn Yêu.
Đạt Tư chậm rãi gật đầu, cúi đầu suy nghĩ trong phút chốc, sau đó đôi mắt tỏa sáng, vội vàng nói:
– Chúng ta có thể đến Thành Chiểu, Thành Huyền Vũhẳn là còn chưa có đi qua nơi đó.
– Thành Chiểu……
Ngõa Nhĩ Cam nhớ lại Thành Chiểu, hoàn cảnh nơi đó rất ác liệt, là một tòa thành được xây ở bên trong đầm lầy.
– Thành Chiểu là một lựa chọn, nhưng phải chờ trở lại Thành Phi Điểu mới quyết định được.
Ngõa Nhĩ Cam nặng nề nói.
Chương 416: Uống Rượu Sẽ Say
Bọn họ cần cưỡi phi điểu trở lại Thành Phi Điểu, rồi cưỡi phi điểu bay đến Thành Chiểu.
Đạt Tư đứng lên nói:
– Vậy bây giờ chúng ta đến Trân Bảo lâu đi.
– Ừm, hy vọng vẫn còn Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Ngõa Nhĩ Cam thu lại tinh thạch hung thú, cất kỹ trong túi áo.
Hai người đã tới Thành Huyền Vũ được hai ngày.
Trong hai ngày này, bọn họ mang tài liệu hung thú giao dịch được ở Thành Vạn Yêu như da hung thú, xương hung thú, rồi mang đi đổi thành tinh thạch hung thú, tiếp theo lại ăn mấy bữa cơm thật ngon ở Phố Buôn Bán.
Hai người rời khỏi Tam Tinh lâu, đi trên Phố Buôn Bán,
– A, đội trưởng, hình như cửa hàng này chúng vẫn chưa tiến vào.
Bước chân của Đạt Tư dừng lại, bị Tiệm Trái Cây bên đường hấp dẫn.
– Tiệm trái cây, bán hoa quả?
Ngõa Nhĩ Cam sửng sốt một chút, sau đó đôi mắt trợn to lên.
Làm thương nhân hành hoang, tự nhiên biết hoa quả trân quý cỡ nào, không nghĩ tới Thành Huyền Vũ còn có cửa hàng chuyên bán hoa quả.
– Đội trưởng, chúng ta vào xem đi?
Âm thanh của Đạt Tư khàn khàn hỏi thăm ý kiến.
– Đi, đi vào.
Ngõa Nhĩ Cam gật đầu, cất bước đi vào.
Bên trong Tiệm trái cây.
Nhân viên bán hàng lễ phép chào đón:
– Hai vị muốn mua hoa quả sao?
– Ở đây thật sự có thể mua được hoa quả?
Đạt Tư kinh ngạc hỏi.
– Đương nhiên, có quả táo, lê với quýt.
Nhân viên bán hàng đưa tay ra hiệu quầy hàng bên tường bày đầy hoa quả.
– Đội trưởng, thật sự có hoa quả!
Hô hấp của Đạt Tư gấp hơn, đưa tay bắt được cánh tay của Ngõa Nhĩ Cam.
– Ta thấy được.
Ngõa Nhĩ Cam đưa tay đẩy ra cánh tay của Đạt Tư.
Hắn đi lên trước, quan sát quầy hoa quả, ra vẻ bình tĩnh hỏi:
– Hoa quả bán như thế nào?
– Táo với lê, mỗi quả năm viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Gương mặt của nhân viên bán hàng nở nụ cười, thuần thục báo giá:
– Năm viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, có thể mua được hai quả quýt.
– A, rẻ như vậy?
Ngõa Nhĩ Cam ngạc nhiên, nghiêng đầu liếc mắt với Đạt Tư.
Trong lòng hai người đang bị rung động, trong đầu đang có rất nhiều suy nghĩ.
Đạt Tư tiến đến bên tai đội trưởng, nhỏ giọng kích động nói:
– Đội trưởng, ở nơi khác, giá của một loại hoa quả thấp nhất cũng cần mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Chúng ta có thể mua thêm một chút hoa quả, tiếp theo mang đến Thành Chiểu giao dịch.
Đôi mắt của Ngõa Nhĩ Cam sáng lên, nhỏ giọng nói:
– Mỗi loại có thể kiếm lời năm đến mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Đúng, ta cũng có ý như vậy.
Đạt Tư liên tục gật đầu.
– Chào ngươi, chúng ta muốn mua hoa quả.
Ngõa Nhĩ Cam quyết định, ngước mắt nhìn về phía nhân viên bán hàng.
– Tốt, muốn mua loại trái cây nào?
Nhân viên bán hàng lấy ra một cái túi, đi tới cạnh quầy.
– Táo với lê muốn hai mươi quả, quýt lấy 50 quả.
Ngõa Nhĩ Cam suy nghĩ nói.
– Vâng, tất cả là ba trăm hai mươi lăm viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán hàng rất nhanh tính ra tổng giá trị.
Nhân viên làm việc ở Phố Buôn Bán, tất cả đều đã trải qua huấn luyện đơn giản, được học qua tính nhanh.
Ngõa Nhĩ Cam lấy ra túi da thú chứa tinh thạch hung thú trong túi áo rồi đổ ra, đếm ba trăm hai mươi lăm viên tinh thạch hung thú đưa cho nhân viên bán hàng.
– Vâng, xin chờ một chút.
Nhân viên này thu lấy tinh thạch hung thú, sau đó bắt đầu đếm trái cây.
– Đội trưởng, mỗi quả quýt chúng ta có thể bán mười viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Đạt Tư thấp giọng cười nói.
– Ta cũng tính như vậy.
– Ha ha ha ha ~~
Ngõa Nhĩ Cam với Đạt Tư liếc nhau, ngửa miệng cười ra tiếng.
………….
Sáng sớm tinh mơ.
Trong phòng bếp cung điện trên Khu vực Trung ương ở thành Huyền Vũ.
Vệ Ấu Lan với Ba Phù đang chuẩn bị bữa sáng.
– Chào buổi sáng ~~
Mễ Nặc đi vào phòng bếp, cất giọng trong trẻo chào hỏi.
-Chào buổi sáng, tiểu thư Mễ Nặc.
Hai tiểu hầu gái ngừng động tác trên tay, quay người lại hành lễ chào hỏi.
– Bữa sáng hôm nay ăn món gì vậy?
Mễ Nặc nhấc tay lên, con mắt màu xanh lam quan sát các nguyên liệu đã chuẩn bị xong.
Hôm nay, cô dậy trễ, tối hôm qua, ở bên cạnh Mục Lương trong phòng làm việc, ngắm anh xử lý công việc, thức đến khuya.
– Tiểu thư Mễ Nặc, có canh cà chua, bánh thịt chiên, khoai lang đỏ luộc và cháo lúa mì.
Vệ Ấu Lan yếu đuối báo ra.
– Ừ, rất tốt.
Mễ Nặc hài lòng gật đầu, dáng vẻ như người có kinh nghiệm lâu năm.
Sau đó, cô đi tới trong góc phòng bếp, nơi đó đặt một thùng bằng pha lê, bên trong đang ngâm lúa mì.
Cô gái tai thỏ xốc lên bên da thú trên thùng, một mùi nấm mốc kết hợp với hơi nước bốc lên, xông thẳng vào mũi cô.
– Mùi vị này, thật là khó ngửi.
Mễ Nặc nhăn lại cánh mũi thon, có chút chán ghét mùi này.
Tay cô cầm lên một nắm hạt lúa, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, hạt lúa đã hút đủ lượng nước, rất mềm, dễ bị nghiền nát.
– Như vậy chắc được rồi.
Tai thỏ màu lam của Mễ Nặc lắc lắc.
Cô gái tai thỏ nhớ lại lời hôm qua Mục Lương nói, chờ hạt lúa trương lên là được rồi.
Cô xách tới mấy cái thùng làm bằng pha lê, dùng lưu ly chế thành cái lọc, vớt lên hạt lúa trong chậu nước, chờ nó nhỏ giọt cho khô rồi cho vào thùng.
Sau 5 phút, hạt lúa trong chậu nước đã được vớt ra toàn bộ, còn lại nước dơ màu vàng nâu.
– Tiểu thư Mễ Nặc, có thể ăn sáng rồi.
Vệ Ấu Lan ôn nhu nhắc nhở.
– Ừm, lập tức tới ngay.
Mễ Nặc cúi đầu thuận miệng đáp lại.
Sau 5 phút, cô gái tai thỏ rửa sạch sẽ đôi tay nhỏ, cuối cùng tiến vào phòng ăn.
– Đang bận gì vậy?
Mục Lương ngước mắt lên, dùng chất giọng dịu dàng hỏi.
Mễ Nặc ngồi ở bên cạnh Mục Lương, ngây thơ nói:
– Hạt lúa đã ngâm xong, nên vừa mới vớt ra toàn bộ.
– Ngâm hạt lúa làm cái gì?
Nguyệt Phi Nhan cầm khoai lang lột vỏ, cắn một miệng lớn, thịt quả màu da cam vừa thơm vừa ngọt vào miệng.
– Mục Lương nói là dùng để nấu rượu.
Mễ Nặc nghiêng đầu một cái.
– Chờ ăn xong bữa sáng, lại nấu rượu.
Khóe miệng của Mục Lương khẽ nhếch lên.
Bây giờ, anh có thể xác định, ở thế giới Mạt Nhật này không có loại sản phẩm như rượu.
– Nấu rượu là làm cái gì?
Trong con mắt màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lam thoáng qua tia ngạc nhiên.
Mục Lương lại sáng tạo ra món mới?
– Rượu là một loại đồ uống rất ngon.
Mục Lương dùng lưỡi liếm miệng một cái nói.
Yết hầu lăn lên lăn xuống dưới cái cổ của anh, dáng vẻ như đang cố gắng nhớ lại mùi vị.
– A, vậy Tiệm Đồ Uống Lạnh lại có thể thêm một loại đồ uống mới?
Đôi mắt xinh đẹp của Mễ Nặc sáng lên.
– Rượu cũng không thể bán ở Tiệm Đồ Uống Lạnh.
Mục Lương khẽ cười nói.
Hiện tại, anh đang suy một vấn đề, nếu có người mua rượu, sau khi uống sẽ say ngã ngoài đường vậy thì phiền toái.
– A? Vì sao?
Mễ Nặc nghiêng đầu một chút, con mắt màu xanh lam lập loè tò mò.
– Rượu là vật quý giá, giá cao hơn rất nhiều lần so với đồ uống lạnh, hơn nữa người bình thường uống sẽ bị chóng mặt.
Mục Lương đưa tay nhéo lỗ tai của cô gái tai thỏ, cố ý hù dọa nói.
– Ngươi suy nghĩ một chút, nếu có người mua rượu ở Tiệm Đồ Uống Lạnh, sau khi uống vào té xỉu ở trên đường, thì phải làm sao?
Chương 417: Rượu Là Thuốc Độc?
Lỗ tai thỏ của Mễ Nặc đang quấn chặt vào nhau, khẩn trương nói: – Uống rượu sẽ choáng, là thuốc độc sao?
– Dĩ nhiên không phải, chỉ là độ cồn trong rượu sẽ làm cho người ta say, cũng không phải độc dược.
Âm thanh của Mục Lương ôn hòa lắc đầu giải thích nói.
-… … Không hiểu.
Mễ Nặc vểnh lên cái miệng nhỏ, nhỏ giọng thầm thì.
– Đến lúc đó các ngươi có thể nếm thử.
Mục Lương nhịn không được cười lên.
Anh dùng tay ra sức xoa đầu cô gái tai thỏ, làm cho mái tóc màu xanh nước biển của cô ấy trở nên lộn xộn.
– Mục Lương……
Mễ Nặc nhăn lại cái mũi thon, ánh mắt ai oán.
– Như vậy thật đẹp mắt.
Mục Lương ngượng ngùng thu tay lại, nhất thời không nhịn được, tóc của cô ấy quá mềm mượt, cảm giác sờ vào vô cùng tốt.
– Ta mới không tin.
Mễ Nặc miết miệng oán giận hờn dỗi nói.
Ly Nguyệt có chút hâm mộ, lông mày màu trắng như tuyết hơi nhíu lại.
Cô rất muốn nói, đầu của ta cũng có thể xoa.
-……
Nguyệt Thấm Lanbình tĩnh dời ánh mắt, mặc dù hâm mộ, nhưng cũng không muốn bị xoa đầu ở trước mặt mọi người, như thế thực sự không ưu nhã.
Nếu như làm trong bóng tối, chắc cô ấy cũng sẽ không kháng cự.
– Phi Nhan, chuẩn bị thế nào rồi?
Mục Lương dời ánh mắt, nhìn về phía Nguyệt Phi Nhan đang tập trung vào món ăn.
– Ô ô ~~
Thiếu nữ tóc đỏ nuốt xuống thịt khoai lang trong miệng, rồi dùng bàn tay lau khóe miệng, lập tức giơ tay cao lên, hồn nhiên nói:
– Đã chuẩn bị xong, hôm nay sẽ làm tiếp hai lần diễn tập cất cánh, ngày mai có thể xuất phát bay đến thành Phi Điểu .
Mấy ngày nay, cô gái tóc đỏ đều ở bên ngoài thành, cùng Ưng Lửa, đội hộ vệ với nhóm tiếp viên tiến hành diễn luyện cất cánh.
– Có gặp phải vấn đề gì không?
Mục Lương nhấp miếng cháo lúa mì, trong miệng đầy hương lúa mì.
Nguyệt Phi Nhan tự tin khoát tay, mạnh mẽ nói:
– Không có, đều rất tốt.
Nguyệt Thấm Lan lườm con gái một cái, khóe mắt của cô hơi giật giật, trong lòng có chút phiền muộn.
Rõ ràng cô tao nhã như vậy, vì sao lại nuối Nguyệt Phi Nhan thành một người như vậy?
– Ừm, vậy là tốt rồi.
Mục Lương chậm rãi gật đầu.
………
Nửa giờ sau, Mục Lương ăn sáng xong.
Anh đi tới phòng bếp, nắm lên một nắm hạt lúa đã phình to, cảm nhận được trạng thái của chúng vừa đủ.
Tay nhỏ của Mễ Nặc khoác lên bên trên cánh tay của anh, xích lại gần hiếu kỳ hỏi:
– Mục Lương, kế tiếp làm như thế nào?
– Nấu, nấu chín hạt lúa.
Mục Lương vứt xuống hạt lúa giữa ngón tay.
Anh quay người nổi lửa lên, lại cho thêm nước vào trong nồi, để lên lồng hấp làm bằng lưu ly.
Mễ Nặc cầm sổ với bút than ghi lại, con mắt màu xanh lam trong veo như nước nhìn không chớp mắt.
Mục Lương lại trải lên một tầng vải lên lồng hấp, rồi rải hạt lúa đã trương nước ở phía trên, cuối cùng đậy nắp nồi lại, tiến hành hấp cách thủy.
– Thời gian hấp trên hai đống lửa.
Mục Lương ôn hòa nói.
– Hai đống lửa……
Mễ Nặc nghiêm túc gật đầu, thật nhanh nhớ kỹ.
– Rất đơn giản?
Mục Lương nghiêng đầu, mắt nhìn cuốn sổ trong tay cô.
-…….
Anh nhếch mép một cái, ‘Bùa vẽ quỷ’ trên quyển sổ là cái gì?
– Ừm, ngươi viết xong, xem lại hiểu trong quyển sổ viết gì không?
Mục Lương tò mò hỏi.
– Nhìn hiểu nha.
Mễ Nặc đương nhiên gật đầu, tự tin nói:
– Chính ta ghi chép, đương nhiên nhìn hiểu.
-… … Cũng có lý.
Mục Lương dở khóc dở cười, lời này không có cách nào phản bác.
– Ngươi nhìn, ở đây vẽ là quá trình xử lý lúa mì.
Mễ Nặc tràn đầy phấn khởi chỉ vào hình vẽ trên quyển sổ, giải thích cho anh nghe.
-……
Lông mày của Mục Lương nhướn lên, vẫn như cũ xem không hiểu.
– Ở đây vẽ là quá trình nấu lúa mì, bên cạnh có chú thích thời gian.
Mễ Nặc chỉ vào nội dung trang thứ hai, tiếp tục vui vẻ giải thích.
– Ừm, nhìn rất đẹp, ta hiểu.
Mục Lương cười ngượng ngùng gật đầu, nếu là người bình thường làm sao hiểu được.
Nửa giờ sau.
Mục Lương tắt lửa, mở lên cái nắp, để cho hơi nóng bay lên, lộ ra lúa mạch được hấp.
Trải qua nửa giờ hấp, lúa mì đã chín mọng, hơn nữa còn nứt ra.
Mễ Nặc xích lại gần hít hà, hồn nhiên nói:
– Thơm quá.
– Sau đó phải để cho lúa mì nguội.
Mục Lương đưa tay ra, khí tức hàn băng tản ra từ trong lòng bàn tay, làm cho nhiệt độ của lúa mì hạ thấp cực nhanh.
Chỉ trong chốc lát, hạt lúa đang nóng đã được hạ nhiệt xuống còn cỡ ba mươi độ.
– Thực sự là rất thuận tiện nha.
Mễ Nặc ngoẹo đầu nói thầm câu.
– Chắc được rồi.
Mục Lương thả tay xuống, khí tức hàn băng biến mất.
Anh lấy ra 5 viên men rượu đã phơi khô, dùng chày lưu ly đập nát, nghiền thành dạng bột, rồi rải vào trên lúa mì đã hạ nhiệt.
Sau đó xốc lên lúa mì, để cho men rượu có thể lẫn vào bên trong hoàn toàn, trong lúc đó cứ làm như như vậy nhiều lần, rồi lại xốc lên đều đều.
– Mục Lương, như vậy là được rồi à?
Mễ Nặc cằm bút đỡ lấy cái cằm, không hiểu đây là thao tác gì.
– Sắp rồi.
Mục Lương thuận miệng đáp.
Sau đó, anh tự tay ngưng tụ ra một thùng pha lên rất lớn, phía dưới hẹp bên trên rộng, cao hơn một mét, rộng nửa mét.
Hạt lúa trong lồng hấp đã bị đổ vào thùng lưu ly, nhẹ nhàng đè lên, để cho hạt lúa xếp thành mặt phẳng vuông.
– Ta nhớ còn phải tạo lỗ hổng……
Mục Lương lẩm bẩm nói một mình.
Anh cho tay vào trong vạc, tém thành một vòng tròn, thuận tiện lúc ra rượu có thể liếc qua thấy ngay.
Mễ Nặc chớp chớp con mắt màu xanh lam, lại tò mò hỏi:
– Như vậy được chưa?
– Ừm, kế tiếp cần phải ủ thêm thời gian.
Mục Lương trùm lên một tầng vải quanh miệng của cái thùng, đặt ở xó xỉnh.
Rồi anh ngưng tụ ra nước, rửa sạch sẽ hai tay.
– Phải ủ bao lâu?
Mễ Nặc dùng chất giọng trong trẻo hỏi.
– Chắc trên dưới hai ngày……
Mục Lương nói khẽ.
Thời gian lên men cụ thể ở Dị giới, đoán chừng có chút không giống với Địa Cầu, thời gian chắc sẽ không chệch lệnh quá nhiều.
Sau khi cho men rượu trộn lẫn với lúa mì, cần thời gian nhất định đi lên men, để cho nấm mốc chuyển hóa tinh bột thành đường, rồi khuẩn lên men lại chuyển hóa đường thành rượu có độ cồn.
Thời gian càng lâu, rượu càng ngọt càng ngon.
– Trên dưới hai ngày.
Mễ Nặc nghe vậy tiếp tục ‘Vẽ bùa quỷ ’ trên quyển sổ.
Mục Lương lại nhìn nội dung trên quyển sổ của cô gái tai thỏ.
Ừm, người bình thường chắc chắn xem không hiểu.
– Được, vậy hai ngày sau ta lại đến nhìn.
Mễ Nặc yên lặng nhớ kỹ thời gian.
– Ừm, không có việc gì đừng mở ra xem.
Mục Lương dặn dò.
Mễ Nặc nghiêm túc gật đầu, lung lay tai thỏ nói:
– Biết, ta sẽ dặn nhóm Tiểu Lan.
Con mắt màu đen của Mục Lương thoáng qua ý cười, dùng giọng trêu ghẹo hỏi:
– Vậy ngươi học được quá trình nấu rượu rồi sao?
– Đương nhiên, quá trình này lại không khó.
Mễ Nặc cười thầm, con mắt màu xanh lam tỏa sáng lấp lánh.
– Thật tuyệt.
Mục Lương cong ngón tay lại, nhẹ nhàng búng dưới cái trán của cô.
– Hừ, đương nhiên…
Mễ Nặc kiêu ngạo hất mặt lên, hai bên vành tai đã đỏ lên.
………….
Chương 418: Vé Máy Bay
– Ầm ầm ~~ Sáng sớm, bầu trời một màu u ám, lọt vào trong tầm mắt là những đám mây màu xám như trước đây.
Rùa Đen thức dậy, bốn chân chống lên thân thể như một ngọn núi, mang theo Thành Huyền Vũ tiến về phía thành Dạ Nguyệt.
Ở Tam Tinh Lâu trong Phố Buôn Bán.
Hạ Lạc mở mắt ra, xốc lên cái chăn, hai tay giơ cao duỗi lưng một cái.
– A ha ~~
Cô bối rối chép miệng cái, khóe mắt có mấy giọt nước mắt, liền dùng bàn tay lau đi
Hạ Lạc lay động cánh chim màu cam, đè ép một đêm, hơi tê tê.
– Không biết anh hai đã dậy chưa?
Cô nhỏ giọng thầm thì một câu, rồi nhìn quanh trong gian phòng một vòng, trong con ngươi màu cam có hơi luyến tiếc, hôm nay là thời gian rời đi Thành Huyền Vũ.
– Thật muốn ở lại lâu dài.
Hạ Lạc bĩu môi, dùng tay cào lại mái tóc dài màu cam rối bời.
Cô rất thích căn phòng ở Tam Tinh Lâu, có giường lớn mềm mại, phong cách trang trí mới mẻ, khiến các cô gái rất ưa thích.
– Cộc cộc cộc ~~
Cửa phòng bị gõ vang, ngoài cửa truyền tới âm thanh của Hạ Nạp Ân.
– Hạ Lạc, tỉnh chưa?
– Dậy rồi, ta muốn tắm một chút.
Hạ Lạc vội vàng lên tiếng.
– Vậy ta chờ ở đại sảnh.
Hạ Nạp Ân nhắc nhở:
– Nhớ kỹ thu dọn đủ đồ, đừng bỏ sót.
– Vâng.
Hạ Lạc nâng miệng lên đáp lại một tiếng.
Sau đó, cô quay người tiến vào phòng vệ sinh, dùng nước sạch còn lại rửa mặt xong, súc miệng đơn giản.
– Ai…… Lần sau lại không biết lúc nào mới có thể tới.
Trên mặt của Hạ Lạc lộ ra chút phiền muộn, quay người lại ngắm gian phòng một cái, tiếp đó thu dọn đủ đồ, lưu luyến không nỡ bước ra khỏi căn phòng.
Đi tới đại sảnh tiếp khách, Hạ Nạp Ân đã ngồi ở trên ghế chờ cô.
– Anh, đi thôi.
Hạ Lạc vui vẻ phất tay.
– Ừm.
Hạ Nạp Ân đưa tay cầm lấy cái túi sau lưng em gái, đi ra hướng ngoài Tam Tinh Lâu.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía em gái, ôn hòa nói:
– Đi ăn sáng trước.
– Ta muốn ăn bánh bao thịt.
Hạ Lạc dùng giọng giòn tan đáp.
– Vậy mua thêm mấy cái.
Hạ Nạp cưng chiều nở nụ cười.
Anh em Hạ gia đến Cửa Hàng Bánh Bao, vừa vặn gặp phải bánh bao mới ra lò, thế là mua đầy một túi.
– Chào buổi sáng.
Âm thanh yêu mị vang lên sau lưng hai người, Hồ Tiên bước uốn éo đi tới.
– Chị Hồ Tiên, chào buổi sớm.
Hạ Lạc nhiệt tình quơ tay chào hỏi.
– Chuẩn bị xong chưa? Ta mang các ngươi đến Máy Báy Huyền Vũ.
Âm thanh yêu mị của Hồ Tiên vang lên.
Hôm nay, Máy Bay Huyền Vũ sẽ tiến hành cất cánh lần đầu tiên, mục tiêu đến chính là Thành Phi Điểu .
– Ừ, đã chuẩn bị xong.
Hạ Lạc nhẹ nhàng gật đầu nói.
– Vậy đi cùng ta.
Hồ Tiên kiều mị quay người, bảy chiếc đuôi cáo nhẹ nhàng đong đưa, làm cho tư thái của cô càng tăng thêm một phần quyến rũ.
Hạ Nạp Ân mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, lên tiếng hỏi:
– Tiểu thư Hồ Tiên, hàng hóa của chúng ta……
– Cũng ở bên ngoài Sơn Hải Quan, có người chuyên về vận chuyển đồ lên Máy bay Huyền Vũ cho các ngươi, không cần lo lắng.
Hồ Tiên cũng không quay đầu lại lên tiếng.
– Vậy là tốt rồi.
Hạ Nạp Ân nghe vậy yên lòng.
Anh em Hạ gia đi theo Hồ Tiên đi tới phía trước Sơn Hải Quan, phát hiện ở đây có nhiều thêm một cánh cửa, bên cạnh có treo một cái bảng hiệu.
– Phòng bán vé Máy Bay Huyền Vũ?
Hạ Lạc đọc ra dòng chữ trên tấm bảng.
– Ừm, các ngươi mua trước phiếu.
Hồ Tiên nghiêng đầu ra hiệu.
Khuôn mặt của Hạ Nạp Ân lộ ra tia ngẩn ngơ, ngạc nhiên hỏi:
– Còn cần mua vé?
– Đương nhiên, người không mua vé không thể đi lên.
Hồ Tiên liếc mắt một cái.
– Chúng ta có thể tự mình bay trở về.
Hạ Lạc hồn nhiên nói.
– Máy Bay Huyền Vũ xuất phát từ nơi này đến Thành Phi Điểu chỉ cần nửa ngày, ngươi nhất định muốn tự bay trở về?
Hồ Tiên cười tủm tỉm hỏi.
-… … Vẫn là nên đi máy bay tốt hơn.
Khóe miệng của Hạ Nạp Ân co quắp lại.
Từ nơi này xuất phát, lấy tốc độ phi hành của hắn, cũng cần trên dưới ba ngày mới có thể trở về Thành Phi Điểu .
Hơn nữa, hàng hóa đều ở trên máy bay, hắn không yên lòng rời khỏi hàng hóa.
Hắn đi tới trước cửa sổ, nhìn về phía nhân viên bán vé.
– Chào ngươi, là muốn đi Máy Bay Huyền Vũ sao?
Nhân viên bán vé mỉm cười hỏi.
– Đúng vậy.
Hạ Nạp Ân gật đầu.
– Trước mắt, theo chỉ thị của thành chủ, sẽ bay thẳng đến Thành Phi Điểu, giá vé chỗ ngồi phổ thông là hai mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, chỗ ngồi cao cấp là bốn mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán vé lễ phép hỏi:
– Ngươi muốn chỗ ngồi cao cấp hay phổ thông?
-……
Hạ Nạp Ân há to miệng.
Giá vé chỗ ngồi cao cấp chênh lệch rất cao so với phổ thông?
Thành Huyền Vũ thực sự là muốn bốc lột tinh thạch hung thú.
– Xin hỏi, chỗ ngồi cao cấp với phổ thông khác nhau ở chỗ nào?
Hắn dùng chất giọng buồn bực hỏi.
– Vị trí ngồi cao cấp còn rộng rãi hơn chút, thích hợp cho khách nhân giống ngài như vậy.
Nhân viên bán vé mỉm cười ra hiệu cánh chim cực lớn sau lưng Hạ Nạp Ân.
-……
Hạ Nạp Ân im lặng.
Nhân viên này tiếp tục nói:
– Trừ cái đó ra, chỗ ngồi cao cấp còn có cung cấp một bữa ăn miễn phí.
– Vậy cho hai tấm vé cao cấp.
Hạ Nạp Ân thầ thở dài.
Hắn tình nguyện tốn thêm chút tinh thạch hung thú, cũng không nguyện ý để cho em gái chen chúc ở vị trí ngồi phổ thông.
– Được, tổng cộng tám mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán vé mỉm cười nói.
– Đây.
Hạ Nạp Ân lấy ra tám viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, đưa cho nhân viên bán vé.
Nhân viên nhiệt tình nói:
– Vâng, cho ta xin Văn Điệp Thông Quan của người đi.
– Đây.
Hạ Lạc đưa ra Văn điệp Thông Quan, với Văn Điệp Thông Quan của anh trai mình cùng nhau đẩy lên phía trước quầy hàng.
Nhân viên bán vé lấy ra sổ đăng ký, ghi lại thông tin đăng ký của anh em Hạ gia.
Hắn kéo ra ngăn kéo dưới quầy, lấy ra hai tấm vé máy bay số hiệu Huyền Vũ đồng thời viết lên tên của hai anh em Hạ gia.
– Đây là vé máy bay, xin hãy giữ kỹ.
Nhân viên bán vé trả lại tấm vé và Văn Điệp Thông Quan cùng một lúc.
Hạ Nạp Ân thu lại Văn điệp Thông Quan, nhìn kỹ vé máy bay.
Vé máy bay cũng nhỏ như đồng Huyền Vũ, chỉ là chính diện có hình ảnh của Ưng Lửa, mặt sau có viết dòng chữ to ‘Vị trí ngồi cao cấp’.
Góc trái trên cùng của hai tấm vé, đều có một con số khác nhau, ‘1’ với ‘2’, đây là vị trí chỗ ngồi ở khoang cao cấp.
Ngoại trừ cái đó ra, vị trí ở góc dưới bên trái còn được dùng thuốc màu đặc biệt, viết lên tên của hai anh em Hạ gia.
Đây là đề phòng vé bị đánh rơi, bị những người khác nhặt được, lại đầu cơ trục lợi hoặc tự mình dùng.
Sau khi hiểu rõ thiết kế tấm vé nhỏ này, trong mắt của Hạ Nạp Ân lộ vẻ ngạc nhiên.
– Xin mời đi vào từ lối đi bên trái, có thể đi thẳng đến sảnh chờ máy bay cất cánh.
Nhân viên bán vé lên tiếng nhắc nhở.
– Vâng.
Hạ Lạc lễ phép đáp lại.
– Đi theo ta, ta mang các ngươi đến sảnh chờ.
Khóe miệng của Hồ Tiên nhấc lên, trong con mắt màu đỏ rực lóe ra ánh sáng.
Cô quay người đi vào lối đi bên trái, anh em Hạ gia liếc nhau, vội vàng cất bước đuổi kịp.
Con đường rất dài, hai bên lối đi còn có rất nhiều cửa gỗ.
Ở bên ngoài mỗi cánh cửa, có rất nhiều nhân viên người đồng phục như nhau, bên trái là nam, bên phải là nữ.
Hồ Tiên không bị ngăn lại khi đi vào trong, còn anh em Hạ gia lại bị hộ vệ ngăn lại.
– Xin mời lấy ra Văn Điệp Thông Quan với vé máy bay.
Khuôn mặt của hộ vệ nghiêm túc nói.
Hạ Nạp Ân bĩu môi, quá trình đi Máy Bay Huyền Vũ quá phiền phức.
– Đây.
Hắn đưa ra Văn Điệp Thông Quan với tấm vé.
Hộ vệ so sánh thông tin trên tấm vé với trên Văn Điệp Thông Quan, sau khi xác nhận thông tin giống nhau mới gật đầu.
Hắn đưa trả Văn Điệp Thông Quan và tờ vé, nghiêng người đưa tay ra hiệu:
– Có thể tiến vào.
…………
Chương 419: Kiểm Tra Toàn Thân
Hạ Nạp Ân thu lại Văn Điệp Thông Quan, ngước mắt nhìn về phía Hồ Tiên, dùng đôi mắt màu đỏ rực quan sát kỹ. – Chị Hồ Tiên, muốn đi máy bay số hiệu Huyền Vũ thật là phiền phức.
Hạ Lạc thông qua kiểm tra thân phận, cũng được đi vào phía trong.
Hồ Tiên giống như cười nói:
– Đây là suy nghĩ vì an toàn của các ngươi.
-……
Hạ Nạp Ân nhếch miệng lên một cái, lại không tiện nói gì.
– Hai vị khách nhân, xin phối hợp kiểm tra soát người.
Lúc này, nhân viên khác đứng ở cánh cửa gỗ mở miệng, đưa tay ra hiệu.
– Còn phải kiểm tra?
Khóe mắt của Hạ Nạp Ân giật giật.
– Đây là quy định.
Hộ vệ lộ ra một nụ cười cứng ngắc.
– Nam đi vào phòng kiểm tra bên trái, nữ đi vào phòng kiểm tra bên phải.
Hồ Tiên hai tay bắt chéo trước người.
– Được.
Hạ Lạc dùng giọng hùng hồn đáp.
Cô rất phối hợp, cất bước đi vào cánh cửa đầu tiên bên phải, nữ kiểm tra viên đi theo tiến vào phòng kiểm tra, đóng cửa phòng bắt đầu kiểm tra.
Hạ Nạp Ân bình tĩnh, em gái đã đồng ý kiểm tra, hắn cũng chỉ có thể phối hợp, đi vào phòng kiểm tra bên trái.
Ở trong phòng kiểm tra dành cho nữ bên trái.
Hạ Lạc phối hợp với nữ kiểm tra viên giơ cao hai tay, chịu đựng đôi tay của cô ấy sờ tới sờ lui trên người mình.
– Ài ài ài…… Ở đây cũng phải kiểm tra sao?
Khuôn mặt của Hạ Lạc đột nhiên đỏ lên, hai tay vội vàng ôm trước người.
– Đương nhiên, nơi đó cũng có thể giấu đồ.
Nữ kiểm tra viên gật đầu nói.
Hạ Lạc đỏ mặt, lắc đầu liên tục nói:
– Ta không có.
Đến cùng là ai, sẽ giấu đồ ở nơi đó?
Khuôn mặt của nữ kiểm tra viên cũng hơi phiếm hồng, nghiêm mặt nói:
– Khách nhân, đây là quy định của thành chủ đại nhân, xin phối hợp kiểm tra.
-… … Được.
Hạ Lạc miết miệng, thẹn thùng thả tay xuống.
Mục Lương các hạ vậy mà lại đưa ra quy định quá đáng như vậy, thực sự rất đáng giận.
Gương mặt xinh đẹp của Hạ Lạc từ hồng chuyển sang trắng, cố gắng chịu đựng.
– Được rồi, xin buông xuống tay.
Nữ kiểm tra viên thở phào, lên tiếng nhắc nhở.
Hạ Lạc liền vội vàng dùng hai tay ôm trước người, dùng giọng tức giận trách mắng:
– Đã nói là không có giấu đồ.
– Đây là quy định.
Nữ kiểm tra viên bình tĩnh cười ngượng ngùng.
Cô ấy ngồi xổm người xuống, bắt đầu kiểm tra váy và giày của Hạ Lạc, tiếp theo chậm rãi đi lên.
– Ài ài ài?
– Phía dưới ta cũng không khả năng giấu đồ.
Hạ Lạc thấp giọng kinh hô, hai tay vội vàng đè xuống váy.
Trong lòng bàn tay của nữ kiểm tra viên chảy đầy mồ hôi, âm thanh nhàm chán nói:
– Đây là quy định, xin phối hợp kiểm tra.
-……
Khóe mắt của Hạ Lạc giật giật, cái này cũng là định quy do Mục Lương định ra?
Hai phút sau, Hạ Nạp Ân đi ra từ phòng kiểm tra, sắc mặt xanh xám, miệng miết lại không nói lời nào.
– Cót két ~~
Hạ Lạc cũng đi ra từ phòng kiểm tra nữ, khuôn mặt phiếm hồng, miết miệng, ánh mắt u oán liếc Hồ Tiên một cái.
– Thế nào?
Hồ Tiên chớp chớp con mắt màu đỏ rực, đã xảy ra chuyện gì sao?
– Không có việc gì.
Hạ Lạc Kiều ‘hừ’ một tiếng, cất bước đi thẳng đến cuối đường.
Hồ Tiên quay đầu nhìn nữ kiểm tra viên, ánh mắt mang theo tò mò.
– Dựa theo quy định, ta làm kiểm tra toàn thân cho khách.
Nữ kiểm tra viên đỏ mặt nói.
-……
Hồ Tiên trong chốc lát đã hiểu.
Cô quay người đuổi kịp anh em Hạ gia, trong lòng thổn thức, vì cô là người thành Huyền Vũ, về sau cưỡi máy bay số hiệu Huyền Vũ không cần phiền toái như vậy.
Cuối con đường quẹo trái, sau khi được kiểm tra vé máy bay lần hai, thành công tiến vào sảnh chờ.
Sảnh chờ rất lớn, có thể chứa hai, ba trăm người, bên trái còn có từng hàng ghế, để người ngồi dựa nghỉ ngơi.
– Chờ ở chỗ này.
Hồ Tiên cất giọng yêu mị lên.
– Tiểu thư Hồ Tiên, còn cần chờ thời gian bao lâu?
Hạ Nạp Ân xụ mặt hỏi.
– Ta cũng không biết, chờ tiếp viên tới thông báo.
Hồ Tiên ngáp một cái, dựa vào cái ghế gỗ, dáng vẻ trông rất lười biếng.
Anh em Hạ gia liếc nhau, mắt rất bình tĩnh, chỉ có thể ngồi xuống chờ.
………
Tam Tinh Lâu, Ngõa Nhĩ Cam, Đạt Tư đang làm thủ tục trả phòng.
– Tốt, các ngươi có thể rời đi.
Bách Biến Ma Nữ thu lại chìa khóa phòng, lễ phép phất tay.
– Đi thôi.
Ngõa Nhĩ Cam cầm lên túi da thú, quay người đi ra phía ngoài.
Đạt Tư cũng mang theo túi da thú, bên trong đựng hoa quả.
Hôm qua nhận được tin tức, hôm nay thương đội Phi Điều sẽ rời đi, cho nên bọn hắn phải đi tụ hợp, tránh cho bị bỏ lại.
Hai người rời khỏi Tam Tinh Lâu, cất bước đi đến Sơn Hải Quan.
Sau khi đưa ra Văn Điệp Thông Quan, hai người xuyên qua Sơn Hải Quan, đi đến quảng trường nhỏ bên ngoà.
– Ài?
Ngõa Nhĩ Cam với Đạt Tư sững sờ, trên quảng trường nhỏ đã không còn bóng dáng của Phi Điểu.
– Phi Điểu đâu?
Đạt Tư kinh ngạc lên tiếng.
Hắn nhìn quanh toàn bộ quảng trường, bên trái xảy ra một chút biến hóa, có thêm một loạt hàng rào pha lê cao năm mét, phân quảng trường nhỏ thành hai nơi.
Bên trong hàng rào, còn chất thật nhiều túi da thú, mỗi một túi đều phình to
– Không lẽ chúng ta bị bỏ lại rồi?
Sắc mặt của Đạt Tư biến đổi.
– Tìm người hỏi một chút.
Sắc mặt của Ngõa Nhĩ Cam đen lại nói.
Nếu như bây giờ không thể trở về thành Phi Điểu, mang ý nghĩa sẽ bị những thương nhân khác chiếm đoạt tiên cơ.
– Ừ.
Đạt Tư đi về phía thủ vệ.
Hắn đi lên trước, khách khí hỏi:
– Chào ngươi, ta muốn hỏi một chút, Phi Điểu vốn đậu ở chỗ này đâu rồi?
– Thời gian hai đống lửa trước đã toàn bộ rời đi.
Thủ vệ lạnh nhạt nói.
Đạt Tư trợn tròn con mắt, ngạc nhiên hỏi:
– Vì sao rời đi sớm như vậy?
Thủ vệ nhìn không chớp mắt nói:
– Nghe nói là đã mua đủ đồ, cho nên rời sớm đi.
Thương nhân tới thành Huyền Vũ mua quá điên cuồng, lúc rời đi mỗi người đều bốn, năm túi bao lớn bao nhỏ.
Điều này dẫn đến chứa đầy trên tất cả Phi Điểu, kể cả dự bị, không có cách nào dựa theo kế hoạch, nên tất cả thương nhân đã trở về thành Phi Điểu sớm hơn.
– Chuyện này……
Sắc mặt của Đạt Tư biến đổi, quay đầu nhìn về phía đội trưởng.
Ngõa Nhĩ Cam cũng rất tức giận, đồng thời vô cùng ảo não, nếu như không phải giường quá êm, có lẽ đã có thể bắt kịp thương đội.
Chuyện này chỉ có thể là do phòng ở Tam Tinh Lâu quá thoải mái, giường chiếu quá mềm mại, làm cho người ta không muốn đứng lên.
– Các ngươi có thể đi máy bay số hiệu Huyền Vũc, cũng bay đến thành Phi Điểu.
Thủ vệ đột nhiên nói.
– Máy bay Huyền Vũ?
Đạt Tư với Ngõa Nhĩ Cam cực sững sờ, máy bay Huyền Vũ là cái gì?
– Du du ~~
Đột nhiên, tiếng ưng gáy to rõ vang vọng giữa không trung.
Cái bóng cực lớn bao phủ xuống từ đỉnh đầu, Ưng Lửa rơi xuống từ trên không, vỗ cánh rơi vào quảng trường nhỏ phía bên hàng rào pha lê.
Ưng Lửa đang mang khoang thuyền trên lưng, phía sau lưng còn có tấm kính hình bầu dục làm bằng pha lê.
– Du du ~~
Ưng Lửa run lông vũ toàn thân một cái, uốn lượn chân nằm sấp xuống.
Có nhân viên xuất hiện, vác những túi da thú chất đống bên cạnh lên, toàn bộ vận chuyển lên phía sau lưng Ưng Lửa.
Ngõa Nhĩ Cam với Đạt Tư choáng váng, cơ thể hơi run rẩy, đây chính là hung thú cấp 7.
– Đây chính là máy bay số hiệu Huyền Vũ.
Thủ vệ canh giữ ở Sơn Hải quan thản nhiên nói.
Chương 420: Không Thể Đắc Tội Nữ Nhân
Tên hộ vệ đã thấy Ưng Lửa mấy lần, nên biểu cảm trên mặt hắn rất bình tĩnh.
Còn cảm xúc trên gương mặt của Ngõa Nhĩ Cam lại ngẩn ngơ, đưa tay chỉ về phía Ưng Lửa kinh ngạc hỏi:
– Ngươi nói là, nó sắp bay về hướng Thành Phi Điểu?
– Ừ.
Hộ vệ gật đầu.
– Đội trưởng, chúng ta có thể đi về.
Đôi mắt của Đạt Tư tỏa sáng, có chút kích động.
– Chuyện kia, xin hỏi làm sao có thể đi máy bay Huyền Vũ được?
Ngõa Nhĩ Cam khách khí hỏi.
Hộ vệ bình tĩnh nói:
– Ở Phố Buôn Bán có phòng bán vé, đi tới nơi đó mua vé trước.
– Cảm ơn.
Trong lòng của Ngõa Nhĩ Cam rất vui mừng.
Hắn với Đạt Tư liếc nhau, rồi vác túi da thú bước nhanh trở lại Phố Buôn Bán, dạo qua một vòng, rất mau tìm thấy phòng bán vé ở Sơn Hải Quan.
– Chào ngươi, chúng ta muốn mua vé.
Ngõa Nhĩ Cam nhìn về phía nhân viên bán vé trong cửa sổ.
– Vâng, là muốn mua chỗ ngồi cao cấp hay phổ thông?
Nhân viên công tác mỉm cười hỏi.
– Ngạch, khác nhau ở chỗ nào sao?
Ngõa Nhĩ Cam cười ngượng ngùng hỏi.
– Chỗ ngồi cao cấp sẽ khá thoải mái dễ chịu, vị trí càng thêm rộng rãi, còn có một bữa ăn miễn phí.
Nhân viên bán vé giới thiệu.
– Vé ngồi phổ thông chính là chỗ ngồi thông thường, không có kèm theo phục vụ khác.
– Chỗ ngồi cao cấp hình như rất tốt!
Đạt Tư đôi mắt tỏa sáng, động lòng.
Ngõa Nhĩ Cam cẩn thận hỏi:
– Xin hỏi, giá chỗ ngồi cao cấp với phổ thông khác nhau như thế nào?
– Vé chỗ ngồi cao cấp có giá bốn mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, chỗ ngồi phổ thông là hai mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán vé giới thiệu nói.
– Tê ~~
– Mắc như vậy!
Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đồng thời hít vào một hơi, tim đập nhanh hơn rất nhiều.
– Đội trưởng, giá này cũng quá đắt……
Đạt Tư hạ giọng run giọng nói.
Hai mắt của Ngõa Nhĩ Cam cũng biến thành màu đen, khổ sở nói:
– Nhưng trước mắt đây là phương pháp duy nhất có thể nhanh chóng trở về Thành Phi Điểu.
– Máy bay số hiệu Huyền Vũ sắp cất cánh, trước khi trời tối sẽ đến Thành Phi Điểu.
Trên mặt của nhân viên mặt nở nụ cười tiếp tục giới thiệu.
– Trước khi trời tối là có thể đến Thành Phi Điểu?
Ngõa Nhĩ Cam ngạc nhiên lên tiếng.
– Đúng vậy.
Nhân viên dùng chất giọng bình tĩnh chắc chắn.
Ưng Lửa chính là hung thú cấp 7, tốc độ phi hành nhanh lên mấy lần so với Phi Điểu.
– Mua, càng sớm trở về càng có thể bán hoa quả với giá cao.
Ngõa Nhĩ Cam cắn răng quyết định nói.
Thương đội Phi Điểu đã bay về Thành Phi Điểu, ít nhất là chuyện ba ngày sau, chờ khi đó, bọn họ đã sớm cưỡi Phi Điểu bay đến thành ChiểU, khi đó, các thương nhân khác có suy nghĩ như họ, sẽ bị họ chiếm trước một bước.
– Ừ, mua vé phổ thông vậy.
Miệng của Đạt Tư đắng chát nói.
– Cho ta hai vé phổ thông.
Ngõa Nhĩ Cam gật đầu nói.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Đạt Tư, mặt mũi của nam nhân này tràn đầy đau đớn lấy ra tinh thạch hung thú, đưa vào bên trong cửa sổ cho nhân viên bán vé.
Sau 5 phút, hai người cầm vé máy bay, đi vào lối đi bên trái mà nhân viên hướng dẫn.
– Xin lấy ra Văn Điệp Thông Quan hoặc thẻ căn cước, còn có vé máy bay……
Mười phút sau, đi qua hai cửa kiểm tra, mặt mũi của hai người tràn đầy buồn bực đi vào sảnh chờ.
– Kiểm tra thực sự là phiền phức.
Đạt Tư nghiếng lấy răng, lẩm bẩm nói dông dài lấy.
Ngõa Nhĩ Cam nhìn quanh toàn bộ sảnh chờ, nhìn thấy có mười bảy, mười tám người đã ngồi đang đợi, trong đó còn có mấy vị là thương nhân đi chung chuyến này.
– Đội trưởng, chắc bọn họ cũng bị Thương đội bỏ lại.
Đạt Tư nhỏ giọng bất ngờ nói.
– Không cần quan tâm tới bọn họ, chờ đến Thành Phi Điểu, chúng ta trong đêm cưỡi chim bay đến thành Chiểu.
Ngõa Nhĩ Cam nhẹ giọng nói nhỏ, rồi hai người tìm một chỗ ngồi trong góc ngồi xuống.
Hạ Nạp Ân mắt liếc nhìn hai người mới vừa vào tới, cảm thấy bọn họ có một chút quen thuộc, chắc là người trong thương đội.
Hắn nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi:
– Tiểu thư Hồ Tiên, đến bao giờ mới xuất phát?
Hồ Tiên nhấc lên mi mắt, nhẹ nhàng hỏi:
– Gấp gáp như vậy, muốn chạy về nhà đổi quần áo sao?
-……
Hạ Nạp Ân im lặng ngưng nghẹn, thực sự là không thể đắc tội nữ nhân.
…………
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam, nghiêng đầu ôn nhu hỏi:
– Chị Hồ Tiên, máy bay Huyền Vũ sẽ dừng ở thành Phi Điểu mấy ngày?
– Sẽ chỉ dừng lại một ngày.
Hồ Tiên yêu mị nói.
Ngón tay thon dài của cô vuốt ve lọn tóc, nghiêm túc tìm xem có tóc chẻ ngọn hay không.
Sau khi thành Huyền Vũ đến được thành Phi Điểu, dừng lại một ngày sẽ bay lại về thành Huyền Vũ.
Mục đích của việc dừng lại một ngày chính là để người ta truyền tin tức ra ngoài, hấp dẫn càng nhiều thương nhân đến với thành Huyền Vũ hơn.
Lúc này, cửa bên hông của sảnh chờ bị đẩy ra.
Tiếp viên đi tới, giương giọng hô lớn:
– Máy bay số hiệu Huyền Vũ sắp cất cánh, mời xếp hàng soát vé, chuẩn bị lên máy bay.
– Anh, có thể đi rồi.
Đôi mắt màu cam của Hạ Lạc sáng lên, vội vàng đứng dậy.
– Đi thôi.
Hạ Nạp Ân ôn nhu trả lời một câu.
Hắn cầm lấy bọc da thú, cất bước đi tới cửa hông.
– Ta không tiễn các ngươi nữa, đi thong thả.
Hồ Tiên nâng cánh tay mảnh khảnh lên, tùy ý giơ giơ, xoay người từng bước uốn éo rời khỏi.
– Chị Hồ Tiên, cám ơn ngươi.
Hạ Na lanh lảnh hô to.
– Không cần khách khí.
Hồ Tiên quơ quơ đuôi.
– Hô…
Hạ Nạp Ân không hiểu sao lại thở phào, phiền muộn trong lòng vơi đi phân nửa.
Anh em Hạ gia đi tới cửa ra của sảnh chờ, bị nhân viên ngăn lại.
– Cho ta xin vé máy bay cho ta.
Tiếp viên mỉm cười nói.
– Đây.
Hạ Lạc đưa ra vé bay ra.
Nhân viên này lấy một con dấu ra, ấn xuống vé bay, lưu lại hai chữ ‘Đã kiểm’.
Hắn trả vé bay lại, nhẹ giọng nói:
– Được rồi, sau khi rời khỏi đây trực tiếp lên Máy bay Huyền Vũ.
– Được.
Hạ Lạc ngòn ngọt cười.
Cô rời khỏi sảnh chờ rồi ra bên ngoài, đập vào tầm mắt chính là Ưng Lửa to lớn.
– Quý khách, mời bên này.
Dưới Ưng Lửa, nữ tiếp viên mặc đồng phục đang vẫy tay.
Hạ Lạc nhìn cô ấy một cái, chờ sau khi anh mình bước ra, mới cất bước đi lên phía trước.
– Hai vị khách nhân, là khoang cao cấp hay khoang phổ thông?
Nữ tiếp viên tươi cười hỏi.
– Khoang cao cấp.
Hạ Lạc trình vé bay trong tay ra.
Nữ phục vụ viên liếc nhìn mệnh giá, nụ cười vẫn như cũ, đưa tay ra hiệu:
– Được rồi, mời đi theo ta.
Cô ấy đi lên cầu thang Lưu Ly dẫn vào Ưng Lửa, dẫn anh em Hạ gia tới khoang cao cấp ở phía trước.
Hạ Lạc tò mò đánh giá khung cảnh trên khoang thuyền, so với trong tưởng tượng thì lớn và xa hoa hơn, toàn bộ khoang thuyền và ghế ngồi đều làm bằng pha lê.
Nữ phục vụ viên đi vào khoang cao cấp, đưa tay ra hiệu:
– Hai vị khách nhân, nơi này là khu vực khoang cao cấp, phía trên có số thứ tự ghế, mời dò số tìm chỗ ngồi xuống.
Hạ Lạc lại nhìn vào vé bay, góc trái trên cùng quả nhiên có ghi số ‘2’.
– Ghế số 2.
Cô nhìn về phía ghế làm bằng pha lê rộng lớn, ghế thứ hai ở hàng thứ nhất, thấy được số ghế đang tìm.
– Hai vị, sau khi ngồi xuống xin đừng tùy ý đi lại, chẳng mấy chốc Máy bay sẽ cất cánh.
Nữ tiếp viên phục vụ mỉm cười nhắc nhở.
– Được rồi.
Hạ Lạc thu hồi vé bay, ngồi trên ghế bành rộng rãi, cánh sau lưng có thể mở ra.
Hạ Nạp Ân ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn về phía bên ngoài khoang thuyền, khoang thuyền Lưu Ly trong suốt, giúp hắn có thể nhìn rõ bên ngoài.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch [Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Phong-Luu-Phap-Su.webp)





