- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 34 : Tiểu Hầu Gái Mới À (c331-c340)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 34 : Tiểu Hầu Gái Mới À (c331-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Tiểu Hầu Gái Mới À
Hai người có chút sợ Ly Nguyệt, so với Nguyệt Thấm Lan ưu nhã và bình dị gần gũi, cô gái tóc trắng mặc Khôi Giáp U Linh có bộ dáng lạnh lùng người lạ chớ tới gần. – Ngươi theo ta đi gặp thành chủ.
Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn Ba Nô.
Ứng cử viên quản lý vườn trái cây, là sau khi trải qua hai ngày quan sát mới chọn ra được, cần mang đi cho Mục Lương gặp mặt.
– Vâng.
Ba Nô nhất thời khẩn trương, Thành Chủ thành Huyền Vũ có phải là hung thần ác sát hay không?
Cộc cộc cộc ~~
Nguyệt Thấm Lan gõ cửa thư phòng, bên trong truyền đến giọng đáp lại của anh.
Kẽo kẹt ~~
Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa ra đi vào, khẽ cười nói:
– Mục Lương, người quản lý vườn trái cây tới rồi.
Mục Lương ngước mắt nhìn lại, quét nhìn Ba Nô.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Ba Nô cung kính hành lễ.
Trong lòng hắn cảm thấy giật mình, Thành Chủ Thành Huyền Vũ có hơi quá trẻ tuổi rồi.
– Ngươi ở đây đã quen chưa?
Mục Lương ôn hòa hỏi.
– Tốt, vô cùng tốt.
Ba Nô cảm thấy kinh ngạc.
Người đứng đầu một thành lại quan tâm việc hắn đã thích nghi cuộc sống chưa, không nhịn được có chút cảm động.
– Vậy là tốt rồi.
Mục Lương lấy từ trong ngăn kéo ra một thẻ bài bằng Lưu Ly, đặt ở trên mặt bàn, thản nhiên nói:
– Về sau mỗi lần ngươi đến vườn trái cây phải mang theo cái này.
Thẻ bài Lưu Ly nhỏ này chính là giấy thông hành, là do Mục Lương đặc chế.
Mỗi thẻ bài chỉ lớn chừng bàn tay, có hình ngũ giác, bên trên còn có hình khắc của Vua Sói Mặt Trăng.
– Vâng.
Ba Nô không dám hỏi nhiều, đưa tay cầm thẻ bài làm bằng pha lê, cẩn thận cất giữ.
– Hiện nay, vườn trái cây giao cho ngươi xử lý, sau này sẽ còn có các nhân viên khác tới giúp ngươi làm việc.
Mục Lương nói.
Vườn trái cây không nhỏ, chỉ có một mình Ba Nô sẽ không xử lý được.
– Vâng.
Ba Nô vội vã đáp.
– Dẫn hắn đến vườn trái cây đi!
Mục Lương ôn hòa nói.
– Được.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười gật đầu.
…
Gần giữa trưa.
Trong Cung Điện Khu vực Trung ương thành Huyền Vũ, Vệ Ấu Lan dẫn Tiểu Mật và Ba Phù vào phòng bếp.
– Khoảng thời gian này, phải bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.
Vệ Ấu Lan ngọt ngào nói.
– Vâng.
Tiểu Mật, Ba Phù nghiêm túc ghi nhớ.
– Đúng rồi, tiểu thư Mễ Nặc có thể xem như là đội trưởng của chúng ta.
Vệ Ấu Lan nhắc nhở một câu.
– Tiểu thư Mễ Nặc?
Ba Phù chớp chớp đôi mắt màu tím.
Vệ Ấu Lan quay sang nói:
– Tiểu Thư Mễ Nặc có thể xem là em gái của Thành Chủ Đại Nhân.
– Hiểu rồi.
Khuôn mặt của Ba Phù nghiêm túc gật đầu.
– Vậy hôm nay tiểu thư Mễ Nặc có tới hay không?
Tiểu Mật tò mò hỏi, cô bé cũng biết cô gái tai thỏ.
– Về sau các ngươi sẽ gặp được.
Vệ Ấu Lan lẩm bẩm nói nhỏ.
Trong cung điện bỗng nhiên có thêm hai người xa lạ, Mễ Nặc vốn sợ người lạ, cô bèn dứt khoát ở lại Phố Buôn Bán, lo việc chuẩn bị khai trương Tiệm Đồ Uống Lạnh.
– Được rồi, trước tiên, ta dạy các ngươi làm canh cà chua đi.
Vệ Ấu Lan lấy ra mấy quả cà chua đỏ rực trên giá gỗ xuống, quả nào quả nấy đều to bằng nắm tay.
– Cà chua?
Ba Phù âm thầm nuốt nước miếng.
Đây là hoa quả hay là rau xanh?
– Nhớ kỹ, rau quả đều phải rửa sạch một lần mới có thể chế biến nấu nướng.
Vệ Ấu Lan thả cà chua vào chậu nước, cô bé nghiêm mặt nói:
– Không chỉ là rau quả, thường ngày các ngươi cũng phải thường xuyên rửa tay, chú ý vệ sinh.
– Vâng.
Trong lòng Ba Phù có chút chua xót và cảm khái, cô nhớ tới sinh hoạt ở thành Bách Lý, mỗi ngày có nước uống đều trở thành hy vọng xa vời.
Ở nơi này, mỗi ngày lại có thể dùng nước rửa tay.
– Đúng rồi, ngoại trừ rửa tay, mỗi ngày cũng phải tắm rửa, đảm bảo thân thể sạch sẽ.
Vệ Ấu Lan một bên rửa sạch cà chua, một bên dạy dỗ hai người.
– Còn phải tắm rửa mỗi ngày …
Ba Phù trừng lớn hai mắt.
– Đúng, đây là lời dặn của Thành Chủ Đại Nhân.
Vệ Ấu Lan nghiêm mặt nói:
– Ngày nào cũng phải ăn cơm, tất nhiên cũng phải tắm rửa hàng ngày, giữ cho thân thể sạch sẽ mới không dễ mắc bệnh.
– Vâng.
Ba Phù ngạc nhiên nhớ kỹ.
Vệ Ấu Lan cầm dao cắt cà chua, nói:
– Rửa xong cà chua rồi phải cắt lát, sau đó bỏ vào trong nồi nấu.
Ba Phù và Tiểu Mật đứng ở một bên nhìn chăm chú, nghiêm túc học tập, khoảng 7-8 phút sau, món ăn đầu tiên hoàn thành.
– Nhớ kỹ chưa?
Vệ Ấu Lan cầm lấy cái nắp, đậy trên nồi canh cà chua, để nó không bị nguội quá nhanh.
– Nhớ kỹ rồi.
Ba Phù luyến tiếc dời đi tầm mắt, canh cà chua thoạt nhìn có vẻ rất ngon miệng, hơn nữa, dùng hai loại rau quả chế biến thành, thật sự là quá xa xỉ.
– Tiếp theo ta sẽ dạy các ngươi nấu mì chua cay.
Vệ Ấu Lan đổi một cái nồi thủy tinh khác.
– Mì chua cay, đó là món gì?
Ba Phù dò hỏi.
– Là món ăn rất ngon do Thành Chủ Đại Nhân phát minh ra.
Trên gương mặt của Vệ Ấu Lan tràn đầy sự ngưỡng mộ, trong lòng tiểu hầu gái vô cùng sùng bái Mục Lương.
– “Mì chua cay” nghe có vẻ rất ngon.
Tiểu Mật nuốt nước miếng, cô bé từng làm việc ở Mỹ Thực Lâu của Phố Buôn Bán, mỗi khi đi ngang qua quán mì, đều không nhịn được dừng chân nhìn trộm một chút.
Vệ Ấu Lan mỉm cười, mở miệng nói:
– Sau này, bữa cơm của các ngươi cũng sẽ có mì chua cay, mỗi tháng có thể ăn hai lần.
Tiểu hầu gái đã từng ăn mì chua cay, do Mục Lương đặc biệt phê chuẩn, mỗi tháng có thể ăn hai lần, xem như phúc lợi khi làm việc ở Phủ Thành Chủ.
– Thật không?
Tiểu Mật, Ba Phù trừng to đôi mắt đẹp, giật mình hỏi.
– Ừ, nhưng cần xin chỉ thị của Nguyệt Chủ đại nhân.
Vệ Ấu Lan nhẹ giọng nói.
Nếu Ba Phù, Tiểu Mật có đãi ngộ giống như cô, tức là phần ăn của hai người bọn họ cũng có thể có mì chua cay.
– Vậy làm phiền chị Tiểu Lan.
Ba Phù rất biết điều, trước tiên nói lời cảm ơn.
– Đừng vội cảm ơn ta, trước hãy học nấu mì chua cay như thế nào đã.
Vệ Ấu Lan mỉm cười.
– Được, để ta giúp ngươi.
Tiểu Mật, Ba Phù vội vàng tiến lên.
Trong lúc Vệ Ấu Lan nghiêm túc dạy dỗ hai người, sau một giờ trôi qua, ba tiểu hầu gái bưng thức ăn theo thứ tự đi vào nhà ăn, sắp xếp từng món ngon lên bàn ăn.
Trong lúc đi đường, Vệ Ấu Lan nhỏ giọng nhắc nhở một câu:
– Lát nữa bắt chước ta làm việc, không được thất lễ.
Tiểu Mật gật đầu, cô bé đều hiểu những việc này.
Còn Ba Phù thì rất khẩn trương, tự hỏi Thành Chủ Đại Nhân có giống như thành chủ của thành Bách Lý hay không?
– Mau lên dọn bộ đồ ăn, Thành Chủ Đại Nhân rất nhanh sẽ tới phòng ăn.
Vệ Ấu Lan vừa nói vừa sửa sang dáng vẻ của bản thân.
– Vâng.
Ba Phù ngoan ngoãn trả lời.
– Lạch cạch
Thanh âm khôi giáp va chạm vào nhau vang lên, Nguyệt Phi Nhan vui vẻ nhảy nhót đi vào phòng ăn.
– Ý? Có gương mặt mới.
Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc đánh giá hai tiểu hầu gái xa lạ.
– Tiểu thư Nguyệt Phi Nhan, để ta giúp ngươi cởi khôi giáp ra.
Vệ Ấu Lan bước lên phía trước, động tác thuần thục giúp cô gái tóc đỏ cởi ra khôi giáp.
– Xin chào, ta là Ba Phù.
Ba Phù nghĩ lại những gì Vệ Ấu Lan đã dạy, vội vàng cung kính hành lễ.
– Tiểu hầu gái mới à?
Nguyệt Phi Nhan gật đầu, lưu ý tới trang phục hầu gái trên người của hai bé gái này.
Ba Phù rụt rè nói:
– Đúng vậy, từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ làm việc ở Phủ Thành Chủ.
– Khá tốt, như vậy sẽ rất náo nhiệt.
Nguyệt Phi Nhan tùy ý trò chuyện, cô kéo ra ghế dựa ngồi xuống, chờ những người khác đến.
Ba Phù lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy chị gái tóc đỏ trước mắt thoạt nhìn không phải người khó ở chung.
Chương 332: Phần Cơm Của Tiểu Hầu Gái
– Lộc cộc Ly Nguyệt tiến vào phòng ăn, cô vẫn như cũ mặc một thân Khôi Giáp U Linh, chỉ là đã tháo xuống mũ giáp, đổi thành mặt nạ.
Ba Phù trở nên khẩn trương, đó là cô gái lạnh như băng đã từng kiểm tra các cô.
– Mục Lương còn chưa tới sao?
Giọng nói lạnh lẽo của Ly Nguyệt vang lên, không chờ cô hầu gái nhỏ trả lời, phía sau đã truyền tới một giọng nói ấm áp.
– Tới rồi.
Khóe miệng của Mục Lương mang theo nụ cười, khi đi ngang qua cô gái tóc bạc, giơ tay vỗ vỗ đầu cô ấy.
Khóe miệng dưới mặt nạ của Ly Nguyệt hơi giơ lên, trong lòng đang rất sung sướng.
Ba Phù trộm đánh giá Mục Lương, trong lòng cảm thấy kinh ngạc không ngờ tới Thành Chủ Đại Nhân lại trẻ tuổi như thế?
– Tiểu hầu gái mới vào làm? Tên gọi là gì?
Ánh mắt của Mục Lương đặt lên người bé gái tóc ngắn màu tím khói.
– Ta, ta gọi là Ba Phù.
Ba Phù vô cùng khẩn trương, nói lắp.
– Thành Chủ Đại Nhân, ta, ta là Tiểu Mật.
Tiểu Mật lấy hết can đảm tự giới thiệu.
– Đừng khẩn trương.
Mục Lương cười khẽ xua xua tay.
Lúc này, Nguyệt Thấm Lan đi vào phòng ăn, nhìn lướt qua hai người Tiểu Mật và Ba Phù, ngồi ở bên cạnh Mục Lương, anh liền quay đầu hỏi:
– Mễ Nặc đâu, còn ở Phố Buôn Bán sao?
– Chắc sắp trở lại.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
Vừa dứt lời, cô gái tai thỏ ánh mắt mơ hồ đi vào phòng ăn, né tránh hai người Ba Phù, Tiểu Mật, ngồi xuống bên phải Mục Lương.
– Vị này chính là tiểu thư Mễ Nặc.
Vệ Ấu Lan nói nhỏ ở bên tai Ba Phù.
Bé gái tóc ngắn màu tím khói nghe vậy vội vàng gật đầu.
– Đừng quá vất vả, còn mấy ngày nữa mới đến thành Vạn Yêu.
Mục Lương giơ tay nhẹ véo mặt cô gái tai thỏ.
– Hiện tại, cũng không có quá vất vả.
Mễ Nặc bị nhiều người như thế nhìn thấy mình bị nhéo mặt, trên gương mặt xinh đẹp của cô lập tức nổi lên trên một vòng ửng đỏ, trong con người màu lam có tia giận dữ.
Mục Lương quay sang nhìn Vệ Ấu Lan, nói:
– Đúng rồi, hôm nay làm thêm món thịt đưa cho Vưu Phi Nhi đi.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan vội vàng đáp lời.
– Sau khi mang đến, nhắc nhở cô ấy phải nghỉ ngơi nhiều, đừng khiến bản thân quá mệt mỏi.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Gần đây, Vưu Phi Nhi đang nghiên cứu bí dược cường hóa cấp 3, đã bước vào thời kỳ mấu chốt, thời gian rời khỏi Phòng Nghiên Cứu càng ngày càng ít.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan vội vàng đi vào bếp chiên thịt.
Trước khi rời đi, cô bé còn liếc nhìn hai tiểu hầu gái nhỏ, nhẹ nhàng chớp chớp hai mắt, nhắc nhở hai người cần phải chú ý một chút.
Ba Phù cúi thấp đầu, tự hỏi kế tiếp mình nên làm như thế nào? Vệ Ấu Lan đi rồi, không ai dạy cô.
– Bắt đầu đi.
Mục Lương cầm lấy chiếc đũa, gắp miếng thịt chiên xù đặt vào trong bát của cô gái tai thỏ.
Tiểu Mật đã từng làm nhân viên phục vụ, biết nên làm như thế nào, cô bé đi lên trước, giúp Mục Lương múc canh cà chua.
Ba Phù nhìn thấy cũng phản ứng lại đây, bắt đầu múc canh cho mọi người.
Nguyệt Thấm Lan yên lặng quan sát, vừa lòng gật đầu, Ba Phù biết quan sát, rất thích hợp công việc tiểu hầu gái.
Mễ Nặc run run đôi tai thỏ màu lam, toàn bộ hành trình trong lúc ăn cơm né tránh Ba Phù.
Về sau, tiểu hầu gái nhỏ sẽ làm việc trong cung điện thời gian dài, chờ cô gái tai thỏ tiếp xúc lâu với Ba Phù, tự nhiên hai người sẽ quen thuộc nhau.
Hơn mười phút sau, Vệ Ấu Lan đã trở lại.
– Thành chủ đại nhân, mọi thứ của tiểu thư Vưu Phi Nhi đều ổn ạ.
Âm thanh trong trẻo của cô bé vang lên.
– Ừm, vậy là tốt rồi.
Mục Lương đáp lời, thuận tay gắp miếng thịt xào cho Nguyệt Thấm Lan.
Anh dò hỏi:
– Thấm Lan, có bao nhiêu người tìm được công việc rồi?
Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu, suy tư một chút, nói:
– Đã có hơn 300 người bắt đầu làm việc, còn có số ít người thân thể chưa khỏi hẳn, nên cần tiếp tục nghỉ ngơi.
– Chọn một số người đến đồng ruộng làm việc, cũng chọn vài người đưa đến vườn trái cây.
Mục Lương nói.
– Đã biết.
Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc ghi nhớ.
Ba Phù nghe vậy trong lòng khẽ động, không biết chú Hách Căn cũng có thể đi vườn trái cây làm việc được không?
Mười mấy phút sau, mọi người đã ăn uống no đủ, lần lượt rời đi phòng ăn, cuối cùng chỉ còn lại ba vị hầu gái.
– Làm việc đi, thu dọn bộ đồ ăn mang về phòng bếp, cái bàn và ghế dựa đều phải dùng giẻ lau ướt chà lau một lần nữa.
Vệ Ấu Lan động tác nhanh nhẹn, duỗi tay thu thập chén đũa.
Hai người Ba Phù, Tiểu Mật học theo, bê chồng bát đĩa trở về phòng bếp.
– Các ngươi mang chén đũa đi rửa đi, ta đi nấu phần cơm của chúng ta.
Vệ Ấu Lan dặn dò nói.
– Vâng.
Tiểu Mật, Ba Phù nhìn nhau, hai người tăng tốc độ làm việc, các cô cũng đã rất đói bụng.
Ba người ở phòng bếp bận rộn mười mấy phút, rửa sạch sẽ chén đũa, để ráo hơi nước sau đó cất đi.
– Đi thôi, chúng ta ăn cơm trưa đi.
Vệ Ấu Lan nhẹ thở ra một ngụm hương khí.
Cuối cùng đã kết thúc công tác buổi trưa, hiện tại các cô có nửa giờ nghỉ ngơi.
– Không biết có thể ăn món gì đây?
Trong lòng của Ba Phù đang vô cùng chờ mong.
Cơm trưa đã được bưng vào phòng nhỏ bên cạnh phòng bếp, đó là phòng ăn nhỏ của các tiểu hầu gái.
Ba Phù và Tiểu Mật đi vào phòng ăn nhỏ, nhìn thấy trên mặt bàn đặt một bát đồ ăn lớn.
Hôm nay, cơm trưa là lá khoai lang đỏ xào thịt, đầy ụ một bát lớn, tương đương lượng ăn cho ba người.
– Các ngươi đều đã đói bụng rồi, mau ăn đi.
Vệ Ấu Lan ngồi xuống, cầm đũa kẹp lấy thịt đưa vào miệng.
– Cơm bao ăn cũng có rau xanh!!
Ba Phù trừng lớn đôi mắt màu tím khói.
– Đây là phúc lợi của tiểu hầu gái làm việc trong Phủ Thành Chủ.
Vệ Ấu Lan khẽ nháy mắt.
– Đãi ngộ này, thật là quá tốt rồi.
Ba Phù kinh ngạc cảm thán liên tục, cô cảm thấy làm hầu gái thật sự là quá tốt rồi chứ? Hoàn toàn không hề đáng sợ như đám người thành Bách Lý đó nói.
– Mau ăn đi, buổi chiều ta dẫn các ngươi đi gặp tiểu thư Vưu Phi Nhi, sau đó lại đi vườn hoa phía sau thu hoạch đồ ăn.
Vệ Ấu Lan nhiệt tình hô.
– Được.
Trong lòng Ba Phù, Tiểu Mật rất chờ mong ngồi xuống.
Hai người cầm lấy chiếc đũa, gắp lá khoai lang đỏ đưa vào trong miệng.
Sau đó, hai bé gái bắt đầu say mê hương vị của lá khoai lang, bắt đầu vùi đầu ăn cơm.
…
– Vù vù ~
Rừng Vạn Khô vẫn như cũ gió cát đầy trời, tầm nhìn rất hẹp.
Mục Lương đang ở trong thư phòng của Cung Điện, vùi đầu dùng bút than viết viết vẽ vẽ trên giấy.
– Cốc cốc cốc!
Cửa thư phòng bị gõ vang.
– Mời vào.
Mục Lương cũng không ngẩng đầu lên mà nói.
– Kẽo kẹt ~
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Ba Phù bưng mâm trà đi vào trong thư phòng, cô bé rất cẩn thận đi về phía trước, đi tới bên cạnh anh.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Ba Phù có chút khẩn trương, đây là lần đầu tiên cô bé đưa trà nóng cho Mục Lương.
– Ừ.
Mục Lương ngẩng đầu liếc nhìn cô bé tóc ngắn một cái, ánh mắt bình tĩnh.
– Thành Chủ Đại Nhân, mời uống trà.
Ba Phù đặt chén trà ở bên tay phải của Mục Lương, lại thu lại chén trà lạnh cũ.
– Được.
Mục Lương bưng lên chén trà nóng mới thay, uống một ngụm trà nóng, độ ấm vừa phải.
Ba Phù thấy vẻ mặt của anh bình thường, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cô bé đã thành công dâng trà lần đầu tiên.
Chương 333: Hệ Thống Nước Máy
Cô bé tóc ngắn an tĩnh, đứng lẻ loi canh giữ ở một bên, còn Mục Lương buông chén trà xuống, tiếp tục cúi đầu vào hình vẽ trên giấy, anh đang muốn xây dựng đường ống nước máy trong thành Huyền Vũ.
Không sai, Mục Lương đang lên kế hoạch cải tạo nước máy, làm cho các hộ gia đình cũng có nước máy dùng, để tiện lợi cho sinh hoạt.
– Kẽo kẹt ~
Cửa thư phòng lần thứ hai bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước vào, cô liếc mắt nhìn Ba Phù, lạnh nhạt nói:
– Ngươi đi xuống đi.
– Vâng.
Ba Phù vội vàng gật đầu, cô bé lấy đi chén trà cũ, bước nhanh rời khỏi thư phòng, trước khi rời đi còn thuận tay đóng lại cửa phòng.
– Đang làm gì thế?
Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi.
– Vẽ đường ống nước máy.
Mục Lương đặt bút than xuống, đánh giá bản vẽ vừa mới hoàn thành.
Trong bản vẽ, nguồn nước máy sẽ đặt ở Khu vực Trung ương, dựa vào chênh lệch độ cao sinh ra áp suất, có thể cho nước thành công chuyển tới đến khu ngoại thành và Phố Buôn Bán.
– Nước máy?
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, đây lại là thứ đồ mới mẻ gì?
– Đó là cái gì?
Cô không nhịn được tò mò hỏi thành tiếng.
Mục Lương buông bản vẽ xuống, đứng lên giải thích nói:
– Chính là đưa nước vào bên trong mỗi nhà, mỗi nhà mỗi hộ đều sẽ có thể được dùng nước ở trong nhà.
– Ồ, vậy cần dựa vào năng lực của chúng ta sao?
Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên hỏi.
– Không cần, chỉ cần lắp đặt ống nước máy là được.
Mục Lương cười lắc đầu, anh cất bước đi ra ngoài, chuẩn bị đi tìm Sóc Lưu Ly.
Nguyệt Thấm Lan nhỏ giọng nói thầm một câu:
– Ống nước máy lại là cái gì?
Cô cất bước đuổi theo Mục Lương, đi ra Cung Điện.
Vừa đến bên ngoài, một thân hình màu trắng từ nơi xa vèo vèo chạy tới, trong chớp mắt, bóng dáng ấy đã đi tới trước mặt Mục Lương, dùng cái đầu lông xù xù cọ lên người anh.
– Ha ha, ngoan!
Mục Lương cười sang sảng, là Sóc Lưu Ly do anh gọi tới.
– Gù gù ~
Sóc Lưu Ly vung vẩy cái đuôi lông xù, trong đôi mắt tròn xòe trong trẻo như pha lê có sự ủy khuất.
Khoảng thời gian này, nó bận rộn sản xuất sản phẩm làm từ pha lê, từ nồi chén gáo bồn đến thiết bị gia dụng, không có thời gian được gần gũi với chủ nhân.
– Vất vả cho ngươi.
Mục Lương mỉm cười, trong lòng hoặc nhiều hoặc ít có chút áy náy, anh khẽ động ý niệm, đút cho sóc Lưu Ly một trăm điểm tiến hóa.
– Gù gù ~
Sóc Lưu Ly thoải mái híp mắt, lỗ tai ngắn nhỏ khẽ run.
– Khụ khụ, nên làm việc rồi.
Mục Lương ho khan hai tiếng, sắc mặt cổ quái, việc này có coi như là “cho một quả táo lại đánh một gậy”?
Sóc Lưu Ly đang híp mắt chợt trợn tròn, ủy khuất nhìn anh.
Nguyệt Thấm Lan che miệng cười trộm, Sóc Lưu Ly lông xù xù thật sự rất đáng yêu.
Mục Lương giơ tay, thúc giục năng lực, pha lê ở trước mắt ngưng kết, biến thành một ống dẫn pha lê dài chừng 3 mét, độ dày ống dẫn chừng 2cm, đường kính khoảng 15 cm.
Đây là đường ống nước máy trung tâm, phụ trách dẫn nước tới mỗi con phố lớn nhỏ, lại chia ra các nhánh ống pha lê nhỏ hơn dẫn nước tới mỗi nhà mỗi hộ.
– Dựa theo dạng này, trước tiên chế tạo ra 2000 cái.
Mục Lương đặt ống dẫn pha lê ở trước mặt Sóc Lưu Ly, 2000 ống cũng đủ để nước từ Khu vực Trung ương dẫn tới các con đường lớn ở ngoại thành.
Sóc Lưu Ly trừng lớn đôi mắt, móng vuốt nhỏ vẫy vẫy.
– Ngoan.
Mục Lương xoa xoa đầu của Sóc Lưu Ly, nó thoải mái híp lại mắt, sau đó chịu thương chịu khó bắt đầu chế tạo ống dẫn bằng pha lê.
Cái đuôi lông xù xù quét qua, ba cái ống dẫn Lưu Ly xuất hiện ở trên mặt đất, giống như đúc ống dẫn do Mục Lương làm ra.
Mỗi cái ống dẫn pha lê, hai đầu đều có rãnh xoắn, chỉ là một đầu có rãnh ở, một đầu có rãnh ở bên ngoài ống, như vậy giống như vặn nắp chai, khiến cho các ống dẫn liên kết với nhau.
– Còn phải chế tạo ra ống dẫn cong.
Mục Lương tự lẩm bẩm một cái.
Trong tay của anh lần thứ hai xuất hiện pha lê, ngưng tụ thành ống pha lê cong 90 độ, dùng để khi đường nước máy chảy đến có thể dễ thay đổi phương hướng.
– Tiểu Bạch, tiếp tục chế tạo thêm 500 cái giống như thế này.
Mục Lương đặt hàng mẫu ở trước mặt sóc Lưu Ly.
– Gù gù ~
Sóc Lưu Ly ngoan ngoãn gật đầu.
– Còn có ống nước trong nhà, vòi nước,… những thứ này làm dần dần vậy.
Mục Lương nói thầm một câu.
Hệ thống nước máy, không phải một, hai ngày là có thể hoàn thành.
Anh cần phải trở về nghiên cứu kết cấu của vòi nước một chút.
– Thấm Lan, tìm công nhân, buổi chiều có thể bắt đầu lắp đặt ống dẫn cơ sở, đây là bản vẽ, nhìn có hiểu không?
Mục Lương đưa ra một bản vẽ đường ống nước máy.
Trong khoảng thời gian ngắn, Sóc Lưu Ly đã chế tạo ra rất nhiều đường ống pha lê.
Hiện tại, anh có thể bắt đầu tiến hành giai đoạn lắp đặt đường ống trung tâm, chờ tới khi chế tạo ra ống dẫn trong nhà và vòi nước, là có thể thực hiện đưa nước máy tới từng nhà.
Nguyệt Thấm Lan đánh giá bản vẽ, trọng điểm chú ý là nối các ống dẫn với nhau như thế nào, cô chậm rãi gật đầu, nghiêm túc nói:
– Ta đã biết, có thể xem hiểu.
Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ hỏi:
– Chỉ như vậy, thật sự có thể dẫn nước vào mỗi nhà?
– Đương nhiên có thể.
Mục Lương mỉm cười, giải thích:
– Đây là lợi dụng chênh lệch áp suất, Khu vực Trung ương cao hơn khu vực ngoại thành rất nhiều, nước từ Khu vực Trung ương chảy ra ngoài, thông qua những đường ống dẫn nước trung tâm chảy tới các đường ống chính, lại lợi dụng áp lực nước…
– Dừng lại, ta không hiểu.
Khóe mắt của Nguyệt Thấm Lan run rẩy.
Cái gì áp suất? Cái gì áp lực nước? Cô nghe xong cảm thấy nhức cả đầu.
Mục Lương không nhịn được mà bật cười, lắc đầu trở về cung điện, đi nghiên cứu cấu tạo của vòi nước.
Nguyệt Thấm Lan nhìn sau lưng anh, trợn trắng mắt.
Sau đó, cô rời đi đi tìm công nhân, cần phải dọn đi đống ống dẫn pha lê trước cửa Cung Điện.
…
Buổi chiều, sau khi dùng xong cơm trưa.
Nguyệt Thấm Lan rời đi cung điện, chuẩn bị đi trông coi đám công nhân đang bắt đầu lắp đặt đường ống dẫn nước trung tâm.
Đường ống nước trung tâm, là bắt đầu từ tường vây của Khu vực Trung ương, giống như mạng nhện, phóng xạ ra xung quanh Khu vực Trung ương, trải dài tới Khu vực Ngoại thành.
Đến nỗi ống dẫn nước ở trong Khu vực Trung ương, Mục Lương đã dùng năng lực hoàn thành lắp đặt.
Hơn nữa còn để lại miệng ống ở bên ngoài tường vây, công nhân chỉ cần từ tiếp tục nối ống dẫn liên tiếp ra bên ngoài.
Nguyệt Thấm Lan đi ra Khu vực Trung ương, đám công nhân đang hừng hực đào mương máng.
Ống dẫn pha lê nối tiếp nhau đã được chôn dưới đất, chỉ để lại một đoạn nối nhỏ trên mặt đất, là có thể dẫn nước vào trong mỗi căn chung cư.
Liên tiếp giữa các ống dẫn, ngoại trừ dựa vào rãnh xoắn, còn dùng keo không thấm nước làm bằng tơ nhện dán lại.
Keo không thấm nước làm bằng tơ nhện, cũng do Mục Lương làm ra.
Tuy vẫn là tơ nhện, lại có tính dính rất mạnh, có thể khiến cho các khớp nối giữa các ống dẫn càng thêm vững chắc.
Như vậy vừa đề cao tính không thấm nước, giảm bớt khả năng rỉ nước, quan trọng nhất vẫn là nó rất tiện.
Nguyệt Thấm Lan giám sát, may mà đám công nhân đều rất cố gắng làm việc, không có dùng thủ đoạn gian dối, cũng nghiêm khắc dựa theo bản vẽ mà tiến hành thi công.
Chương 334: Quy Định Bay Trên Không, Bom Thủy Tinh
Ba ngày sau.
Uỳnh!
Sáng sớm, bên cạnh rừng Vạn Khô, từng cây cột đá đổ ngã xuống mặt đất, Rùa Đen đạp lên chúng, tiến về phía trước.
Ở chỗ này, cát bụi đầy trời đã giảm đi rất nhiều, tầm nhìn cũng được mở rộng.
– Ngao ngao ~
Rùa Đen gầm nhẹ một tiếng, cất bước đi ra phạm vi của rừng Vạn Khô, bước vào vùng đất hoang vu, cằn cỗi rộng lớn.
Khi Man Thú Hoang Cổ rời đi rừng Vạn Khô, bức tường Lưu Ly khổng lồ dần trở nên rộng thoáng, không còn tình cảnh gió cát che trời.
– Cuối cùng cũng rời đi rừng Vạn Khô.
Thành Huyền Vũ, trên bầu trời Khu vực Trung ương, Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước đang bay lơ lửng trên không.
Cô xoay người nhìn về phía sau, rừng Vạn Khô rất nhanh đã rời khỏi tầm mắt.
Sau đó không lâu, chỉ có thể nhìn thấy một vùng đất đen nghịt phía chân trời, không còn thấy rõ dáng vẻ của rừng Vạn Khô nữa.
Cô gái tóc đỏ vỗ cánh, từ trên không trung hạ xuống, ngừng ở trên quảng trường nhỏ trước Cung Điện.
– Cong ~
Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu nhìn lại, Sóc Lưu Ly đang siêng năng chế tạo ống dẫn pha lê, lúc này nó đang chế tạo loại ống dẫn nước vào nhà, lớn chừng ba ngón tay, dày khoảng 2 mét.
Kế hoạch dẫn nước tới từng nhà ở thành Huyền Vũ, trước mắt đã hoàn thành hai phần ba, còn lại một phần ba có hi vọng sẽ hoàn thành khi tới thành Vạn Yêu.
– Cố lên.
Nguyệt Phi Nhan cười nhẹ.
– Gù gù ~
Sóc Lưu Ly trừng lớn đôi mắt trong trẻo như pha lê, hình như trong lòng không vui lắm.
Nguyệt Phi Nhan ngậm miệng, xoay người vào Cung Điện.
– Tiểu thư Nguyệt Phi Nhan.
Trước cửa thư phòng, đến lượt Ba Phù thay phiên trực, cô bé ngước mắt ôn nhu chào hỏi.
Hiện tại, Phủ Thành Chủ có ba tiểu hầu gái, mỗi ngày đều sẽ thay phiên có một người canh giữ ở trước cửa thư phòng, tùy thời chờ đợi được gọi.
Hai người còn lại phụ trách vệ sinh dọn dẹp Cung Điện, chuẩn bị mỗi ngày ba bữa, với đi vườn hoa phía sau hái đồ ăn, và chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt hàng ngày của Vưu Phi Nhi.
– Mục Lương ở trong đó không?
Nguyệt Phi Nhan gỡ ra mặt nạ bảo hộ, hỏi.
– Có.
Ba Phù ôn nhu đáp, con ngươi màu tím khói lóe ra ánh sáng.
Cô bé rất thích công tác hiện tại này, thậm chí là vô cùng hưởng thụ, mỗi ngày có ăn có uống, hơn nữa còn có lương.
– Cốc cốc cốc ~
Nguyệt Phi Nhan gõ vang cửa thư phòng, ôn tồn nói:
– Ta tiến vào nha.
Kẽo kẹt ~
Cô đẩy cửa ra, đi vào trong thư phòng, nhìn thấy Mục Lương đang ngắm một viên bi lớn bằng nắm tay.
– Phi Nhan à, có chuyện gì thế?
Mục Lương mỉm cười hỏi.
– Ta tới là muốn nói với ngươi, chúng ta đã rời khỏi rừng Vạn Khô rồi.
Nguyệt Phi Nhan đi tới trước mặt Mục Lương, đánh giá viên bi trên mặt bàn.
– Việc này à, ta đã biết.
Mục Lương khẽ nhướn mày, lúc rời khỏi rừng Vạn Khô khi, Rùa Đen đã truyền lại ý niệm cho anh.
– Được rồi.
Nguyệt Phi Nhan chu môi, cô chỉ vào hòn bi trên mặt bàn, tò mò hỏi:
– Cái này dùng để làm gì?
– Đây là bán thành phẩm vũ khí mới đang được nghiên cứu phát minh, Bom Thủy Tinh.
Mục Lương cầm hòn bi lớn chừng nắm tay trên mặt bàn, bên trong nó trống rỗng, có chứa một loại chất lỏng màu đen, đó là nước của quả Măng Cụt Bom.
– Bom Thủy Tinh?
Khuôn mặt của Nguyệt Phi Nhan vẫn như cũ tràn ngập nghi hoặc, Bom Thủy Tinh là vũ khí gì?
– Xem như một loại vũ khí nóng đi.
Mục Lương tung hứng quả Bom Thủy Tinh trong tay, hiện tại còn thiếu cách kíp nổ nó.
Anh đã thử rồi, nếu muốn Bom Thủy Tinh nổ mạnh, uy lực có thể tương đương với một lần công kích của cao thủ cấp 3.
– Vũ khí nóng, lại là cái gì?
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.
Tại sao Mục Lương luôn là nói một số từ ngữ khiến cho người ta nghe mà không hiểu gì.
Anh suy nghĩ một hồi, nghĩ lại định nghĩa của vũ khí nóng, anh gằn từng chữ nói:
– Vũ khí nóng, thông thường là chỉ một loại vũ khí lợi dụng phản ứng nổ mạnh, tạo ra khí thể cực nóng, sinh ra xung lượng cực lớn trong thời gian ngắn… Trực tiếp phá hư mục tiêu.
-??
Khóe miệng của Nguyệt Phi Nhan run rẩy, lại là một đống từ ngữ khó nghe khó hiểu, khiến cho đầu của cô muốn nổ tung.
Mục Lương không nhịn được mà bật cười, cô gái tóc đỏ không nghe hiểu là rất bình thường mà, rốt cuộc đây là tri thức của Địa Cầu.
Trong nháy mắt, Nguyệt Phi Nhan mất đi hứng thú với Bom Thủy Tinh, cô nói sang chuyện khác, hỏi:
– Mục Lương, còn có mấy ngày nữa thì chúng ta đến thành Vạn Yêu?
– Dựa theo tốc độ đi lại hiện tại của Tiểu Huyền Vũ, chắc còn ba ngày.
Mục Lương ôn tồn đáp.
– Ba ngày à, vậy cũng nhanh.
Nguyệt Phi Nhan mím môi, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra một tia nhàm chán.
Mục Lương nhướn mày, cười hỏi:
– Ngươi đã thuộc hết Quy Định Bay Trên Không rồi sao?
Quy Định Bay Trên Không là anh đặc biệt viết ra dành cho Máy Bay số hiệu Huyền Vũ.
Đến lúc khởi động đường hàng không, đội hộ vệ và những người phục vụ làm trên máy bay đều phải nhớ kỹ trong lòng.
Cho nên Nguyệt Phi Nhan làm Đội trưởng Không Quân, tương lai phụ trách an toàn đường hàng không, cũng là không trốn thoát được.
– Còn chưa…
Ánh mắt của Nguyệt Phi Nhan mơ hồ, nghĩ tới Quy Định Bay Trên Không là cảm thấy đau đầu.
Quy định này có tổng cộng 50 điều.
– Điều thứ nhất, không cho phép hành khách mang theo vũ khí lên Máy Bay số hiệu Huyền Vũ.
– Điều thứ hai, không cho phép đánh nhau vật lộn trên máy bay Huyền Vũ.
– Điều thứ ba…
– Vậy ngươi đã thuộc được bao nhiêu điều?
Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, còn Nguyệt Phi Nhan ánh mắt mơ hồ, cười yếu ớt nói:
– Cái này, ta thuộc năm điều.
– Mới thuộc năm điều?
Mục Lương dở khóc dở cười.
Anh đã đưa Quy Định Bay Trên Không cho cô gái tóc đỏ hai ba ngày rồi, mà hiện tại, cô mới chỉ thuộc được năm điều.
– Chuyện này, hiện tại ta đi học thuộc ngay.
Lòng bàn chân của Nguyệt Phi Nhan như bôi dầu, nhanh nhẹn xoay người chạy.
– Đừng lười biếng.
Mục Lương nhắc nhở hai câu.
Hiện tại, Nguyệt Thấm Lan đã chọn lựa xong người phục vụ trên Máy bay số hiệu Huyền Vũ, đang tiến hành huấn luyện, không lâu nữa là có thể làm việc.
Về phần đội hộ vệ, Mục Lương cũng đã bảo Vệ Cảnh chọn người ở trong Thành Phòng Quan, muộn nhất là nửa tháng, Máy bay Huyền Vũ có thể chính thức bay lên.
– Ta đã biết.
Nguyệt Phi Nhan đáp lời cũng không quay đầu lại, kéo cửa thư phòng ra, chạy mất.
Mục Lương dở khóc dở cười, đột nhiên cảm thấy, để cho cô gái tóc đỏ đảm nhiệm Đội trưởng Không Quân, có phải quá qua loa hay không?
– Thôi, dù sao cũng phải có cơ hội để cho cô ấy trưởng thành.
Anh lắc đầu tiếp tục nghiên cứu Bom Thủy Tinh.
– Chẳng lẽ làm thêm một cái kíp nổ, lại dùng lửa đốt cháy dẫn nổ?
Lúc này, Bom Thủy Tinh đã hoàn toàn bị bịt kín, chỉ có bên trong là trống rỗng, đựng chất lỏng của quả Măng cụt Bom.
Nhưng bây giờ, pha lê do Mục Lương chế tạo ra có độ cứng tương đối rắn chắc, muốn làm nó nổ mạnh thì cũng không dễ dàng.
– Không được, vẫn nên làm thủy tinh mỏng hơn chút, hạ thấp độ cứng, thì có vẻ dễ hơn, đến lúc dùng thì quăng vỡ là được, nhưng mức tổn thương bộ phát sẽ tương đối kém.
Anh nắm Bom Thủy Tinh, phát động năng lực, viên bi trong tay anh được thu nhỏ lại bằng mắt thường cũng có thể thấy.
Mười giây sau, Mục Lương dừng lại việc dùng năng lực, độ dày của viên bi trở nên mỏng như tờ giấy.
– Như vậy chắc là được.
Mục Lương như có suy tư gì nói thầm một câu anh đứng dậy rời khỏi thư phòng, đi tới bên ngoài Phủ Thành Chủ.
Chương 335: Phong Thanh Lang
Năm phút sau.
Mục Lương lướt qua tường bảo vệ Khu vực Trung ương đi ra bên ngoài, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Bên cạnh cách đó không xa chính là tường vây của vườn trái cây, một bên khác là đất trống, giữ lại cho tương lai dùng để mở rộng đồng ruộng.
Mục Lương khẽ động ý niệm, đất trống cách 20m trước người chợt dựng lên một dãy tường đất.
Anh tung hứng quả bom thủy tinh đã được cải tiến trên tay, tiếp theo tinh chuẩn ném mạnh đi ra ngoài, tốc độ nhanh, đập trúng tường đất.
– Uỳnh!
Âm thanh nổ vang, tường đất theo tiếng sập xuống.
– Uy lực cũng không tệ lắm.
Khóe miệng của Mục Lương nhếch lên.
Bom Thủy Tinh đã qua cải tiến, quả nhiên có thể thông qua va chạm khi ném ra dẫn tới nổ mạnh, uy lực có thể tương đương với một lần công kích toàn lực của cao thủ cấp 3.
…
Khi mặt trời đã lặn.
Phía nam Rừng Vạn Khô, nơi khe núi trụi lủi, có một hàng người áo đen đang lên đường.
Tốc độ của ba người áo đen rất mau, mỗi một bước có thể đi 2-3 mét.
– Cộp cộp!
Người áo đen dẫn đầu dừng lại bước chân, giơ tay ý bảo, giọng khàn khàn, nói:
– Dừng lại, đêm nay ở chỗ này qua đêm.
– Vâng.
Hai gã áo đen khác vội vàng dừng lại bước chân, cẩn thận đánh giá bốn phía.
Khe núi không có một ngọn cỏ, không có một tia màu xanh lục, chỉ có rất nhiều hòn đá to nhỏ không đều.
Một người áo đen xốc lên mũ choàng, lộ ra cái đầu sư tử, chính là người thú đầu sư tử Ngải Bố Nạp trước kia đuổi giết Hi Bối Kỳ và Mễ Á.
Hắn đi tới gần người áo đen dẫn đầu, cung kính nói:
– Hầu gia, từ nơi này tới rừng Vạn Khô, còn chừng thời gian nửa ngày đi đường.
– Ừ, ngày mai lại lên đường.
Hầu gia Phong Thanh Lang cũng xốc lên mũ choàng, lộ ra cái đầu sói đầy lông màu xanh lá. hầu gia Phong Thanh Lang, là một trong ba hầu gia của thành Vạn Yêu, thực lực xếp hạng dưới hầu gia Viêm Tượng, đứng thứ hai.
Người thú đầu sói Đức Lợi An đề nghị nói:
– Hầu gia, ta lo lắng trứng của thú Kỳ Lân đã nở, không bằng suốt đêm lên đường thôi.
Lần này, tiểu đội người thú chỉ có người thú đầu sư tử và người thú đầu sói tới.
Bảy ngày trước bọn họ trở lại thành Vạn Yêu, dựa theo kế hoạch, gặp mặt hầu gia Phong Thanh Lang.
Ba người một năm một mười kể lại từ đầu đến cuối của sự việc, cộng thêm thêm mắm dặm muối nói một lần, thành công khiến cho hầu gia Phong Thanh Lang đồng ý ra tay.
– Đêm nay không vội, ngày mai phải tiến vào rừng Vạn Khô, phải điều chỉnh tốt trạng thái mới được.
Hầu gia Phong Thanh Lang khàn giọng bình tĩnh nói.
– Vậy, được rồi.
Đức Lợi An không thể nề hà, làm cấp dưới cũng không dám nói thêm cái gì.
Ngải Bố Nạp cúi người, cười nịnh nọt hỏi:
– Hầu gia, sau khi lấy lại được trứng Kỳ Lân, có thể cho chúng ta tiến hành một lần Lễ rửa tội bằng máu được không?
– Ngươi cảm thấy sao?
Hầu gia Phong Thanh Lang lạnh lùng liếc người thú đầu sư tử một cái, nụ cười bên khóe miệng của hắn khiến cho Ngải Bố Nạp cứng đờ, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Đức Lợi An nghiêng đầu sang chỗ khác, coi như không nhìn thấy gì cũng không nghe được.
– Ầm ầm!
Đột nhiên, đất rung núi chuyển, đá vụn nơi khe núi bị chấn động đến mức lăn xuống chỗ thấp.
– Động đất à?
Đức Lợi An khẩn trương.
– Không phải.
Hầu gia Phong Thanh Lang bỗng nhiên đứng dậy.
Vẻ mặt của hắn hiện lên tia nghiêm túc, đôi mắt nhìn chăm chú về phương hướng rừng Vạn Khô, chấn động truyền đến từ nơi đó.
Người thú đầu sói, người thú đầu sư tử cũng đi theo vội vàng đứng dậy, biểu cảm khẩn trương.
– Đi, qua đó nhìn xem.
Hầu gia Phong Thanh Lang trầm giọng hạ lệnh.
– Vâng.
Người thú đầu sư tử với người thú đầu sói cùng đáp lời.
Ba người rời đi khe núi, nhân lúc trời còn chưa hoàn toàn tối sầm, ba người đi tới hướng có chấn động truyền tới.
Năm phút sau.
Hầu gia Phong Thanh Lang bất chợt dừng chân, đôi mắt thú màu xanh lá thú trợn trừng.
Xa cuối tầm mắt của hắn, một con quái vật khổng lồ như núi đang đi tới, mỗi một bước là bước qua khoảng cách hàng chục tới trăm mét.
– Uỳnh uỳnh.
Bàn chân to như núi nâng lên rồi lại rơi xuống, để lại trên mặt đất một hàng dấu chân khổng lồ.
Mặt đất trực tiếp rạn nứt, nơi quái vật đi qua, hung thú đều vội vàng chạy trốn.
– Tại sao lại trở lên to lớn như vậy?
Đức Lợi An kinh ngạc kêu ra tiếng.
Khi bọn hắn rời khỏi thành Thánh Dương, rõ ràng nhìn thấy Man Thú Hoang Cổ chỉ to chừng một ngọn núi nhỏ, lúc này lại giống một dãy núi lớn.
Ngải Bố Nạp nghiêm mặt nói:
– Hầu gia, đây là thành Huyền Vũ mà chúng ta nhắc tới với ngươi, trứng Kỳ Lân ở trên đó.
– Đúng vậy, thành Huyền Vũ ở sau lưng Man Thú Hoang Cổ.
Đức Lợi An vội vàng nói.
Còn Hầu gia Phong Thanh Lang mặt mày xanh mét, con hung thú này hoàn toàn không giống với tình báo.
– Hầu gia Phong Thanh Lang, chúng ta đi lên đoạt lại trứng trứng Kỳ Lân đi.
Ngải Bố Nạp gấp không chờ nổi nói.
– Các ngươi chán sống rồi?
Sắc mặt của Hầu gia Phong Thanh Lang âm trầm, mắt lộ sát ý nhìn về phía hai người Đức Lợi An.
– Hầu gia, này….
Ngài làm sao vậy?
Sắc mặt của Ngải Bố Nạp cứng đờ, sao hầu gia lại đột nhiên tức giận?
– Con Man Thú Hoang Cổ này còn mạnh hơn ta.
Trong âm thang lạnh lẽo của hầu gia Phong Thanh Lang có sát ý.
Trước mắt, thực lực của Man Thú Hoang Cổ chí ít cũng là cấp 8, vậy thì chủ nhân của nó còn lợi hại tới mức nào?
Bảo hắn đi chịu chết sao?
– Cái gì??
Ngải Bố Nạp, Đức Lợi An liếc nhau, thấy trong đôi mắt của đối phương đều có sự kinh ngạc sợ hãi.
Man Thú Hoang Cổ đã tiến hóa cấp 8.
– Hầu gia, chúng ta thật sự không có ý này.
Đức Lợi An hoảng loạn giải thích.
– Hừ, vậy cũng là tình báo của các ngươi có sai.
Hầu gia Phong Thanh Lang lạnh lẽo nói.
– Hầu gia, khi chúng ta rời khỏi thành Thánh Dương, con Man Thú Hoang Cổ này còn chưa lớn như bây giờ.
Ngải Bố Nạp vội vàng nói.
Đức Lợi An gật lia lịa cái đầu sói, thành khẩn nói:
– Đúng vậy, nhất định là gần đây mới biến thành như vậy.
– Hừ, tốt nhất là như vậy, nếu là các ngươi gạt ta thì…
Phong Thanh Lang híp hai mắt, trong ánh mắt lập loè sát ý.
– Chúng ta tuyệt đối không dám lừa ngài.
Ngải Bố Nạp và Đức Lợi An hoảng loạn hô, thân thể của hai người căng thẳng, sợ bị hầu gia Phong Thanh Lang dùng một cái tát chụp chết.
Phong Thanh Lang nhìn chăm chú vào hai người một lát, chậm rãi nói:
– Ta nghĩ các ngươi cũng không có gan này.
– Cái kia…
Đức Lợi An rụt cổ lại, thật cẩn thận hỏi:
– Hầu gia, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?
Hầu gia Phong Thanh Lang trầm mặc không nói, chau mày.
– Hoặc, từ bỏ trứng Kỳ Lân đi?
Ngải Bố Nạp dò hỏi.
– Không được, phải lấy trứng Kỳ Lân về.
Hầu gia Phong Thanh Lang không hề nghĩ ngợi trực tiếp bác bỏ.
Trong lòng Ngải Bố Nạp khẽ động, có chút tò mò Thú Vương muốn trứng Kỳ Lân làm gì.
Nếu chỉ là dùng để tẩy lễ gia tăng thể chất, không nhất định phải dùng trứng Kỳ Lân.
Chẳng lẽ là muốn cải tạo bản thân thành trứng Kỳ Lân?
Ngải Bố Nạp chợt nghĩ đến điều gì, thân thể bỗng nhiên run lên một cái, cái ý tưởng này thật sự quá mức nghe rợn cả người.
– Trước đi theo, xem có cơ hội ra tay hay không?
Cuối cùng Phong Thanh Lang quyết định nói.
– Đúng vậy.
Người thú đầu sư tử, người thú đầu sói cùng kêu lên đáp lại một tiếng.
Ba người theo sát ở phía sau Rùa Đen, một đường đi về hướng nam.
Chương 336: Cảm Giác Nguy Hiểm Sởn Tóc Gáy
Trời dần dần tối sầm, Rùa Đen đang đi chợt khựng lại, sau đó hoàn toàn dừng lại, hơn nữa chậm rãi nằm sấp trên mặt đất. – Ong ~
Ngay sau đó, sau lưng Rùa Đen, cây trà Tinh Thần thi triển Lĩnh Vực Tinh Thần, chiếu sáng cả tòa thành Huyền Vũ, làm cho bóng tối dần biến mất.
Mắt của Phong Thanh Lang nhìn đăm đăm, an tĩnh đứng tại chỗ mười mấy phút mới phản ứng lại đây, sau đó nghiêm mặt hỏi:
– Đó là cái gì?
– Chúng ta ở thành Thánh Dương hỏi thăm tin tức thì biết đó là thánh thụ của thành Huyền Vũ.
Đức Lợi An nghĩ lại, nói.
Lúc trước ở thành Thánh Dương, có không ít người đi qua thành Huyền Vũ, hai người hoặc nhiều hoặc ít từ trong cuộc nói chuyện của bọn họ, hiểu biết một số tin tức cơ sở.
Hầu gia Phong Thanh Lang híp hai mắt, trong lòng của hắn càng thêm tò mò với thành Huyền Vũ.
– Hầu gia, phương hướng di chuyển của Man Thú Hoang Cổ này, hình như là phương hướng khi chúng ta tới.
Đức Lợi An đột nhiên nói.
– Phương hướng khi chúng ta tới.… Thành Vạn Yêu!
Phong Thanh Lang mặt mày khẩn trương nói.
– Thành Huyền Vũ lần này định đến thành Vạn Yêu?
Ngải Bố Nạp kinh ngạc nói ra suy đoán trong lòng hai người.
Phong Thanh Lang nhìn chằm chằm Man Thú Hoang Cổ, lạnh lùng nói:
– Nếu dựa theo phương hướng này đi thẳng, vậy thì tất nhiên là đi thành Vạn Yêu.
– Có lẽ ngày mai Man Thú Hoang Cổ sẽ thay đổi phương hướng.
Đức Lợi An chần chờ đoán.
Vì thành Vạn Yêu tương đối hẻo lánh, thông thường có rất ít người sẽ đi thành Vạn Yêu.
– Ngày mai lại tiếp tục đi theo, nếu thật là đi thành Vạn Yêu, vậy thì chúng ta phải trước tiên trở về báo cáo với Thú Vương.
Phong Thanh Lang nghiêm mặt nói.
Một mình hắn là không dám đi đoạt lại trứng Kỳ Lân, không nghĩ đi chịu chết vô ích.
Bản năng trực giác của Phong Thanh Lang mách bảo hắn, Man Thú Hoang Cổ trước mắt cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm đến sởn tóc gáy.
Đây mới là nguyên nhân khiến hắn thử cũng không dám thử.
…
Sáng sớm, trên đường phố khu ngoại thành, có rất nhiều người bắt đầu đi làm việc.
Vu Tử nắm tay con gái, chuẩn bị đưa Trình Tiếu đi học.
Hai người nhìn thấy Tô Nhi ở phía đối diện đang chuẩn bị đi ra đồng ruộng.
Vu Tử vội vàng chào hỏi:
– Tô Nhi, buổi sáng tốt lành.
– Dì Tô, buổi sáng tốt lành.
Trình Tiếu ngoan ngoãn hô.
– Buổi sáng tốt lành.
Tô Nhi mỉm cười đáp.
– Vừa hay trùng hợp gặp được, hiện tại còn sớm, ngươi đi Sở Giao Dịch với ta đi.
Vu Tử ôn nhu nói.
– Đi Sở Giao Dịch làm gì?
Tô Nhi khó hiểu chớp mắt.
– Ngươi quên rồi sao? Trước kia, ta từng vay ngươi một trăm điểm cống hiến.
Vu Tử nhẹ giọng nhắc nhở, sau đó, cô mỉm cười giải thích:
– Ngày hôm qua, ông nhà tôi đã được phát tiền lương.
Gia đình Trình Mâu mới tới thành Huyền Vũ không lâu, hơn nữa trước đó con gái bị bệnh, tiêu tốn khá nhiều điểm cống hiến.
Hơn nữa vì người trong hai gia đình có chức vị liên quan tới nhau, cho nên Trình gia và Vệ gia thường xuyên liên hệ qua lại, có quan hệ với nhau khá tốt.
Cho nên biết được Trình gia gặp khó khăn, Vệ gia chủ động cho vay một số điểm cống hiến giúp đỡ Trình gia.
– Không cần phải trả gấp, các ngươi cứ dùng đi.
Tô Nhi khách khí nói.
– Không được, chúng ta phải trả ngay.
Vu Tử cố chấp nói, cô không muốn nợ nần ai, như vậy buổi tối ngủ cũng không yên lòng.
– Được rồi.
Tô Nhi cười khẽ lắc đầu.
Ba người cùng nhau đi đến Sở Giao Dịch.
Hiện tại, điểm cống hiến chỉ có thể tiêu xài ở Sở Giao Dịch.
Nếu hai người muốn giao dịch với nhau, thì phải tới Sở Giao Dịch nhờ nhân viên công tác hỗ trợ sửa đổi điểm cống hiến.
Bên đường phố, Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na đang trong trạng thái ẩn thân, chính mắt chứng kiến toàn bộ quá trình.
– Ly Nguyệt, Vu Tử là người khá tốt.
Ngải Lỵ Na hạ giọng nói.
– Ừ.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu.
Cô cúi đầu viết lên sổ: Vu Tử, vợ của Trình Mâu, cùng với Tô Nhi, vợ của Vệ Cảnh, hai nhà quan hệ tốt đẹp.
Thứ mà cô gái tóc bạc viết trên sổ chính là tình báo, thu thập tình báo của nhân viên cao cấp trong thành Huyền Vũ, để chuẩn bị cho cuộc thi thăng chức sau này.
Đặc biệt là Vệ Cảnh, Y Lệ Y, Trình Mâu… Mấy thành viên cấp cao này, chỉ cần có tài năng, về sau sẽ được điều nhiệm thăng chức.
Một số chi tiết trong sinh hoạt còn có thể thể hiện phẩm chất của con người.
Mục Lương rất coi trọng phẩm chất, nếu không làm được người tốt, thì không cần suy nghĩ đến việc thăng chức.
– A ha ~
Ngải Lỵ Na buồn ngủ duỗi người.
Mỗi ngày khi trời còn chưa sáng, hai thiếu nữ đều phải rời giường đi làm nhiệm vụ, canh giữ ở một số địa phương đặc biệt, giám thị mấy đối tượng quan sát hay dậy sớm.
Rốt cuộc, một số người luôn lầm bầm lầu bầu, hoặc lén lút thảo luận một số đề tài mẫn cảm.
Ngải Lỵ Na quay đầu nhẹ giọng hỏi:
– Tiếp theo còn cần quan sát ai?
– Không cần, đi về trước đi.
Ly Nguyệt thu hồi giấy bút.
– Vậy mau chóng trở về, ta trở về phải viết du ký.
Ngải Lỵ Na vội vã thúc giục nói, cô cũng không quên mình phải viết “Du Ký Mạo Hiểm”, thời gian của cô không còn lại nhiều lắm.
– Ừ, đi thôi.
Ly Nguyệt cất bước đi về hướng Khu vực Trung ương.
Toàn bộ hành trình hai cô gái vẫn luôn ẩn thân, đi tới cửa Phủ Thành Chủ ở Khu vực Trung ương thì mới rời khỏi trạng thái ẩn thân.
Hai người đi vào Kho Vũ Khí, tháo ra Khôi Giáp U Linh, thay đổi quần áo mặc thường ngày, một người dùng khăn che mặt, một người đeo mặt nạ.
– Ta đi trước, ngươi đi báo cáo tiến độ nhiệm vụ cho Mục Lương đi.
Ngải Lỵ Na một bên vẫy tay một bên chạy đi.
– Được.
Ly Nguyệt gật đầu.
Sau đó, cô cất bước rời đi kho vũ khí, trước đó, liếc Ma Dương Sáu Sừng đang ghé vào trong góc ngủ say một cái.
Ly Nguyệt đi tới bên ngoài thư phòng, gật đầu với Tiểu Mật đang đứng ở cửa.
– Kẽo kẹt.
Cô gái tóc bạc đẩy ra cửa thư phòng, nhìn thấy Mục Lương ngẩng đầu lên nhìn về phía trước.
– Vất vả rồi.
Mục Lương ôn hòa nói.
Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt lập loè sự ôn nhu, cô khẽ lắc đầu, lấy ra sổ ghi chép từ trong lòng, đưa qua, nhẹ giọng nói:
– Đây là kết quả quan sát mấy ngày gần đây.
– Ngươi ngồi ở bên cạnh chờ một lát.
Mục Lương nhận lấy sổ ghi chép, vỗ ghế dựa bên cạnh.
– Ừm.
Ly Nguyệt ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Mục Lương, nghiêng đầu nhìn anh nghiêm túc lật xem sổ ghi chép.
Mục Lương lật từng tờ giấy một, trọng điểm chú ý động thái của vài người.
Đây cũng là việc không còn cách nào khác, vì anh vẫn luôn ở trong Khu vực Trung ương, rất ít tiếp xúc với người phía dưới, chỉ có thể đổi sang một loại phương thức khác để nhận được phản hồi chân thật từ cấp dưới.
– Khá là thú vị, xem ra Vệ Cảnh này thật sự có sự tiến bộ.
– Nhưng Cao Thao vẫn chưa có thay đổi nhiều, cần rèn luyện thêm.
– Y Lệ Y gần đây luôn ở lại phòng học, ít đi hiệu sách, xem ra cô ấy rất thích làm giáo viên.
– Ồ! Hóa ra nhà Trình Mâu tiêu dùng thực sự hơi nhiều, nguyên nhân là trang trí phòng cho con gái, không nghĩ tới hắn lại là người bố thương con gái.
Mục Lương không nhịn được mà bật cười lắc đầu, tiếp theo lật đến một tờ cuối cùng.
Chương 337: Cải Cách Tiền
Mục Lương kinh ngạc nhướng mày, quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc, hai mắt chợt đụng vào đôi mắt màu bạc của thiếu nữ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hiện lên một vệt đỏ ửng, bị bắt gặp đang nhìn lén, khiến cho cô có chút thẹn thùng.
– Việc này mới xảy ra ngày hôm nay?
Mục Lương khẽ nhếch khóe miệng, chỉ vào chữ viết trên sổ ghi chép.
– Để ta xem…
Ly Nguyệt cố nén sự ngượng ngùng, thăm dò nhìn nội dung trong sổ ghi chép, đúng là ghi lại việc xảy ra sáng nay, cô xem xong, gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Là việc sáng nay mới xảy ra, Vu Tử chính là loại người thành thật như thế.
– Xem ra đã có thể bắt đầu cải cách tiền rồi.
Không phải Mục Lương chú ý việc Vu Tử trả nợ, mà anh đã nhìn ra từ chuyện này, điểm cống hiến có chút không tiện dùng.
Lẽ ra hai người giao dịch với nhau, phải đi tới Sở Giao Dịch để sửa đổi giá trị trên bảng điểm cống hiến.
Hoặc, hoàn toàn dựa vào ước định bằng miệng giữa hai người, nhưng phương thức như vậy sẽ có tai hoạ ngầm rất lớn.
– Cải cách tiền?
Ly Nguyệt mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu bạc.
– Chính là lưu thông điểm cống hiến, khiến cho mọi người đều có thể giao dịch với nhau.
Mục Lương giải thích qua một câu.
Dân cư trong thành Huyền Vũ càng ngày càng nhiều, chỉ dựa vào điểm cống hiến làm phương thức giao dịch, sẽ không thể tăng hiệu suất làm việc lên được.
Hơn nữa, hệ thống tiền mới cũng có thể áp dụng vào Phố Buôn Bán, chỉ cần hoàn thành cải cách tiền, một số kế hoạch sau này của Mục Lương là có thể tiến hành tăng tốc vài lần.
– Không hiểu lắm.
…
Sở Nghiên Cứu.
– Tiểu Lỵ Lỵ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi về phòng viết văn đi.
Vưu Phi Nhi không biết làm sao chép miệng, nhìn cô gái tóc hồng chiếm lấy cái bàn của mình.
– Này này, ta chỉ chiếm một góc này cũng không được sao?
Ngải Lỵ Na trừng lớn đôi mắt màu hồng nhạt, khó có thể tin nhìn Vưu Phi Nhi.
Hiện tại, Sở Nghiên Cứu vô cùng rộng lớn, diện tích chừng 200 mét vuông, được phân chia thành các khu dựa theo các bàn thực nghiệm.
Lúc này, cô gái tóc hồng ở trong góc lấn chiếm gần một nửa cái bàn, chuẩn bị an tĩnh viết văn.
Thông thường vào thời gian này, cô sẽ ở trong góc viết văn, nhưng hôm nay Vưu Phi Nhi lại không cho cô ngồi viết ở đây.
– Không được, lát nữa ta tiến hành nghiên cứu, sợ ngươi sẽ hút phải khí độc.
Vưu Phi Nhi một tay chống eo, sắc mặt của cô nghiêm trọng, lắc đầu:
– Gần đây ta đang nghiên cứu bí dược mới, ngươi ở nơi này sẽ có thể gặp nguy hiểm.
Tùy khi cô gái tóc vàng nghiên cứu bí dược càng ngày càng cao, khi kết hợp một số dược thảo sẽ sinh ra khí độc, người thường mà không chú ý, hút vào một ngụm sẽ trúng độc ngay.
Vưu Phi Nhi có được năng lực bách độc bất xâm, nhưng những người khác lại không có năng lực như vậy.
Cô lại không muốn bạn tốt của mình, trong lúc chẳng hay biết gì mà trúng độc bỏ mình.
Cuối cùng, khi Vưu Phi Nhi nghiên cứu bí dược tới sẽ trầm mê đến mức quên thời gian, chẳng may có người bên cạnh trúng độc thì có lẽ cô cũng sẽ không biết.
Nếu sau đó cô phát hiện Ngải Lỵ Na trúng độc chết mất, vậy thì quá bi kịch.
Cho nên, vì để phòng ngừa, Vưu Phi Nhi quyết định đuổi cô gái tóc hồng ra chỗ khác.
– Vì sao sẽ có khí độc?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc há to cái miệng nhỏ.
– Ta đang thí nghiệm nhiều loại khả năng.
Vưu Phi Nhi quay đầu nhìn mấy trăm cái bình thủy tinh lớn lớn bé bé trong Sở Nghiên Cứu.
Giọng của cô dâng trào nhiệt huyết:
– Ta đang nghiên cứu bí dược cường hóa cấp 3 thì phát hiện, thì ra độc và độc cũng có thể trung hoà sinh ra hiệu quả cường hóa mới.
– Cho nên ngươi bắt đầu nghiên cứu độc dược?
Ngải Lỵ Na ngẩn ngơ nói tiếp.
– Ừ, ta muốn nếm thử tất cả một lần mới được, có lẽ có thể nghiên cứu ra bí dược trị “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”
Vưu Phi Nhi nghiêm túc gật đầu.
– Này…
Ngải Lỵ Na nhấp nhấp đôi môi hồng.
Lúc này, cô mới nhớ tới, hóa ra cô gái tóc vàng vẫn còn cố chấp nghiên cứu phương pháp điều trị “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”.
Mà cô đã dùng “Nước Mắt Thiên Sứ”, hiện tại đã không có nguy hiểm đến mạng sống, đặc biệt là nơi có hoàn cảnh bình yên như thành Huyền Vũ, cô bèn vứt đến sau đầu vấn đề “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”.
– Làm sao vậy?
Vưu Phi Nhi nhìn cô gái tóc hồng thẫn thờ.
Cô tiến lên ôm lấy Ngải Lỵ Na, hai gương mặt xinh đẹp kề sát nhau, giống như hai con động vật nhỏ cọ nhau.
Vưu Phi Nhi ngây thơ nói:
– Ai nha nha nếu Tiểu Lỵ Lỵ luyến tiếc rời đi nơi này, vậy ngươi chờ mấy ngày nữa lại qua đây, cho ta thời gian mấy ngày thì ta có thể thử nghiệm xong tất cả độc.
– Ngươi đừng cọ mặt ta, vừa vừa phải phải nha!
Ngải Lỵ Na cảm nhận được cảm giác “chính nghĩa” trước ngực Vưu Phi Nhi áp bách, xấu hổ buồn bực đẩy ra cô gái tóc vàng.
– Tiểu Lỵ Lỵ, sao ngươi lại đột nhiên tức giận?
Vưu Phi Nhi mờ mịt nghiêng nghiêng đầu.
– Ta không có tức giận, ta về phòng.
Ngải Lỵ Na cúi đầu, cô nhìn thẳng xuống cơ thể là một đường thẳng có thể nhìn thấy mũi chân.
– Xì ~
Cô tức khắc khó chịu bĩu môi, cầm quyển sổ chuẩn bị rời đi Sở Nghiên Cứu.
– Làm sao vậy?
Mục Lương ở cửa nhìn thấy cô gái tóc hồng thở phì phì đi ra, anh kinh ngạc hỏi:
– Cái miệng nhỏ dẩu cao như vậy, có thể treo cái chai lên được, là ai khiến ngươi tức giận?
– Mục Lương….
Khuôn mặt xinh đẹp của Ngải Lỵ Na đỏ lên, ngượng ngùng xoay đầu đi.
Cô ngượng ngùng nói ra, cũng không thể nói hâm mộ dáng người của cô gái tóc vàng chứ, như vậy bị truyền ra ngoài sẽ bị người khác cười nhạo cả ngày.
– Hửm? Là Vưu Phi Nhi sao?
Mục Lương hơi nhướn mày.
– Không, không tức giận.
Ngải Lỵ Na vội vàng lắc đầu.
– Vậy được rồi.
Mục Lương không tiếp tục dò hỏi, anh không cần đoán cũng biết là các thiếu nữ đang chơi đùa.
Anh mỉm cười mang theo cô gái tóc bạc tiến vào Sở Nghiên Cứu.
Ngải Lỵ Na xoay người đi theo vào, đột nhiên cô không muốn rời đi rồi, muốn nhìn xem Mục Lương tới là có việc gì.
Bình thường Mục Lương rất ít khi tới Sở Nghiên Cứu, ngược lại, chỉ cần anh tới Sở Nghiên Cứu tức là sẽ có chuyện quan trọng yêu cầu Vưu Phi Nhi nghiên cứu.
– Mục Lương, có bí dược mới nào cần ta nghiên cứu sao?
Vưu Phi Nhi chờ mong chớp chớp đôi mắt màu vàng kim.
– Ừ, ta muốn nhờ ngươi nghiên cứu ra thuốc đổi màu.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
Ly Nguyệt lắc đầu.
– Sau này, ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi hiểu.
Mục Lương đứng dậy cất bước đi ra ngoài thư phòng.
– Ngươi đi đâu?
Ly Nguyệt đi theo đứng dậy.
– Ta đi tìm Vưu Phi Nhi.
Mục Lương có một số việc yêu cầu cô gái tóc vàng giúp đỡ, cải cách tiền đã là chuyện rất gấp rồi.
Anh muốn hoàn thành cải cách trước khi thành Huyền Vũ lần nữa tiếp thu thêm người mới vào, nếu không lại gia nhập thêm 1000-2000 người, khẳng định sẽ bận rộn không làm được việc.
Chỉ có một Sở Giao Dịch duy nhất tính toán giao dịch, sẽ bận rộn khó mà xong việc.
Sở Giao Dịch chỉ có một, hơn một ngàn người chen chúc tới giao dịch, phỏng chừng một số người phải xếp hàng chờ mấy giờ liền.
– Ta đi với ngươi.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng nói.
– Được.
Mục Lương khẽ gật đầu.
…
Chương 338: Thuốc Đổi Màu
Anh cải cách tiền chính là dùng tiền giấy, như cần dùng thuốc màu đặc thù để tô màu, tốt nhất là có thể thay đổi màu sắc dựa theo ánh sáng.
Trên thực tế, điều này chính là tiêu chí chống hàng giả.
Đến cùng, ở thế giới có được năng lực đặc thù này, nếu dùng tiền giấy đơn giản, khả năng sẽ gặp được một số người có năng lực đặc thù, dễ dàng tạo ra tiền giấy giả.
Quan trọng nhất chính là, Phố Buôn Bán cũng sẽ phổ cập tiền giấy, khi đó sẽ tạo thành tổn thất lượng lớn.
Đây là điều Mục Lương không nghĩ thấy được, liền trực tiếp từ khi bắt đầu chế tạo tiền sẽ dùng cách cao cấp phức tạp nhất, khiến cho người khác muốn giả tạo cũng không giả tạo được, hoặc, ít nhất cũng có thể dễ dàng phát hiện ra.
– Thuốc màu có thể thay đổi màu?
Vưu Phi Nhi nghe xong liền ngây dại, nhất thời không phản ứng lại.
Mục Lương cẩn thận giải thích:
– Đúng vậy, chính là thuốc màu vẽ trên giấy, khi chiếu sáng vào sẽ sinh ra màu sắc khác nhau.
– Từ từ, để ta suy nghĩ một lát.
Hai tay của Vưu Phi Nhi túm mái tóc vàng.
Trong đầu của cô chợt hiện lên một tia sáng, hình như khi thực nghiệm bí dược, quả thật cô có tạo ra một số màu sắc đặc thù.
– Không cần phải gấp.
Mục Lương kéo tới một cái ghế ngồi xuống.
Anh nhìn Sở Nghiên Cứu lộn xộn, đột nhiên cảm thấy có chút giống với Phòng Thí Nghiệm trên Địa Cầu.
– Ta nhớ hình như ở chỗ này có.
Vưu Phi Nhi tìm kiếm đống chai lọ bình đặt ở trên mặt bàn.
Hơn mười phút sau, cô la lên:
– Đây, chính là cái này.
Vưu Phi Nhi vui vẻ giơ một cái bình thủy tinh lên, bên trong chứa dung dịch đậm màu.
Cô đưa bình thủy tinh ra trước mắt Mục Lương, nói:
– Cho ngươi, cái này ở dưới ánh sáng của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, sẽ biến thành một màu khác.
– Cái này là màu gì?
Mục Lương nhận lấy bình thủy tinh, ngửi được một loại mùi hương quen thuộc.
– Bình thường là màu xanh nước biển, ở dưới ánh sáng của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng sẽ biến thành màu tím.
Vưu Phi Nhi nhẹ giọng nói.
– Xanh nước biển biến thành màu tím sao…
Mục Lương gật gật đầu, hỏi tiếp:
– Cũng chỉ có thể thay đổi một màu thôi?
– Đúng vậy.
Vưu Phi Nhi có chút không chắc chắn, nói:
– Nếu đổi màu xanh nước biển này thành màu khác… Có thể sẽ biến thành màu khác…
– Lấy ra màu này từ cái gì?
Mục Lương có chút tò mò hỏi.
– Tài liệu chính là lá trà Tinh Thần, thêm một vài dược thảo.
Vưu Phi Nhi tùy ý nói.
– Tài liệu chính là lá trà Tinh Thần à?
Mục Lương nghe xong liền yên tâm, lá trà Tinh Thần chỉ có thành Huyền Vũ mới có, người khác muốn giả tạo cũng khó.
Anh ngẫm nghĩ nói:
– Vưu Phi Nhi, ngươi lại giúp ta tạo một vài loại thuốc đổi màu khác.
– Muốn màu gì?
Vưu Phi Nhi nghiêng đầu hỏi.
– Màu đen, màu đỏ, màu vàng.
Mục Lương nói ra ba màu.
Anh dừng một chút, bổ sung nói:
– Tốt nhất có thể thêm nhiều màu, ghi lại công thức thuốc đổi các màu, đến lúc đó ta muốn chế tạo số lượng lớn.
Thuốc đổi màu không chỉ có thể dùng làm tiền giấy, còn có thể nhuộm màu cho trang phục.
– Không thành vấn đề, cái này không phải rất khó.
Vưu Phi Nhi nhẹ nhàng đồng ý.
– Không được có độc.
Mục Lương không yên tâm bổ sung một câu.
Anh bỗng có một suy nghĩ thú vị, nếu thuốc màu có độc, đến lúc đó dính nước miếng đếm tiền, sẽ đi đời nhà ma.
– Yên tâm, khẳng định sẽ không có độc.
Vưu Phi Nhi bảo đảm nói.
…
Sau khi, Mục Lương giao phó cho Vưu Phi Nhi nghiên cứu thuốc đổi màu, mang Ly Nguyệt rời khỏi Sở Nghiên Cứu.
Ngải Lỵ Na không có mặt dày đòi đi theo, đành phải trở về phòng viết văn.
– Mục Lương, bây giờ chúng ta đi đâu tiếp theo?
Ly Nguyệt vừa đi vừa hỏi.
– Đi Xưởng Giấy, nhìn loại giấy nghiên cứu trước đó đã được tạo ra chưa.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Mấy ngày trước, anh phân phó Xưởng Giấy nghiên cứu một loại giấy mới, chuẩn bị sản xuất tiền giấy.
– Ta bảo người đi chuẩn bị xe ngựa.
Ly Nguyệt vội vàng nói.
Bây giờ, thành Huyền Vũ rất rộng lớn, không phải chỉ cần đi vài bước là tới nơi, vị trí hiện tại của bọn họ coi như tương đối gần Khu Vực Trung Ương.
Nhưng Khu Vực Nhà Xưởng lại khá xa Khu Vực Trung Ương, nếu đi bộ thì phải tốn gần hai mươi phút.
– Được.
Mục Lương khẽ gật đầu.
Ly Nguyệt nhanh chóng rời đi.
Mấy phút sau.
Khi Mục Lương đi tới Khu vực Trung ương thì thấy Kỳ Nhông Ba Màu được buộc vào một chiếc xe ngựa.
Mà hai bên xe ngựa lại có bốn gã hộ vệ Khu vực Trung ương đứng nghiêm.
Đây là cảnh tượng khi đi ra ngoài của thành chủ thành Huyền Vũ.
Cùm cụm…
Ly Nguyệt mở cửa xe ngựa, đôi mắt màu bạc lóe lên một tia sáng chói mắt.
Mục Lương hơi mỉm cười bước lên xe, cô gái tóc trắng lập tức theo sau.
Đạp đạp đạp…
Kỳ Nhông Ba Màu bắt đầu kéo xe chạy về phía Khu vực Nhà xưởng.
Phần pha lê trên xe đã được xử lý một cách đặc thù, bên ngoài không thấy được bên trong nhưng bên trong lại có thể nhìn thấy bên ngoài.
Trong xe vô cùng an tĩnh.
Mục Lương ngồi trên đệm bằng da thú, cơ thể lười biếng nửa nằm, đưa mắt nhìn các tòa kiến trúc bên ngoài đang lùi dần về sau.
Ly Nguyệt ngoan ngoãn ngồi yên, khóe mắt vẫn luôn nhìn chăm chú vào góc mặt nghiêng tuấn tú của Mục Lương, càng xem càng cảm thấy có mị lực.
Cô cứ lẳng lặng nhìn như vậy trong chốc lát, trong đầu thất thần nghĩ đến một ít ảo ảnh khiến người ta đỏ mặt.
Ví dụ như, có khi nào Mục Lương sẽ hôn cô ở trong xe không?
Ví dụ như, lúc nào thì hai người kết hôn?
Ví dụ như, đứa bé sẽ có tên gì?
Dạo gần đây Ly Nguyệt càng ngày càng có nhiều ảo tưởng giống như vậy.
Chủ yếu là do mỗi lần cô đi ra ngoài làm nhiệm vụ với Ngải Lỵ Na, đối phương nhàm chán luôn nhắc tới chuyện tình cảm.
Đây cũng là nguyên nhân khiến cô gái tóc trắng suy nghĩ lung tung, bằng không thì đến bây giờ nàng vẫn là một đứa nhỏ ngây thơ không hiểu gì cả.
Hai người không nói gì, hưởng thụ khoảng thời gian yên tĩnh.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Xe ngựa đã chạy vào con đường chính của Khu vực Nhà xưởng, sau đó dừng lại trước Xưởng Giấy.
Hộ vệ Khu vực Trung ương lập tức đứng canh giữ ở trước cửa Xưởng Giấy.
– Đến nơi rồi.
Mục Lương quay đầu lại, phát hiện cô gái tóc trắng đang ngẩn người.
– A? Tới rồi!
Ly Nguyệt đỏ mặt lấy lại tinh thần.
Cô hoảng hốt đẩy cửa ra, lúc xuống xe suýt chút nữa té lộn mèo.
-?
Đôi mắt đen của Mục Lương hiện lên sự nghi ngờ, anh chớp mắt mấy cái, tại sao cô ấy lại đột nhiên hoảng hốt như vậy?
Mục Lương xuống xe ngựa, anh nhìn Ly Nguyệt rồi dịu dàng hỏi:
– Ngươi làm sao vậy?
– Không sao.
Ly Nguyệt khôi phục vẻ lạnh lùng, ánh mắt có chút né tránh, nói:
– Ta ngồi lâu nên hơi tê chân.
– Thì ra là vậy.
Mục Lương gật đầu, chưa kịp nói thêm gì thì Lao Mông, người phụ trách Xưởng Giấy, đã vội vã chạy tới chào đón.
Lão cung kính nói:
– Thành Chủ Đại Nhân.
– Đi vào rồi nói.
Mục Lương dẫn cô gái tóc trắng đi vào Xưởng Giấy.
– Vâng.
Lao Mông lập tức đuổi theo.
– Lúc trước ta phân phó cho ngươi chế tạo loại giấy mới, ngươi đã làm được chưa?
Mục Lương vừa đi vừa hỏi.
– Chúng ta đã tạo ra được ba loại, đang chờ Thành Chủ Đại Nhân tới chọn lựa.
Lao Mông có chút khẩn trương trả lời.
– Ồ? Mang ta đi nhìn.
Hai mắt Mục Lương sáng lên.
– Vâng.
Lao Mông đi trước dẫn đường, đi tới kho chứa sản phẩm.
Chương 339: Bản Khắc Đồ Án
Mục Lương bước vào kho chứa sản phẩm, ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn gỗ duy nhất, trên mặt bàn đặt ba loại giấy. – Thành Chủ Đại Nhân, ba loại giấy này đều được chế tạo từ tài liệu mà ngài cung cấp.
Lao Mông chỉ vào ba xấp giấy đặt cách đều nhau ở trên bàn.
Xấp giấy đầu tiên có màu vàng lợt.
Xấp giấy thứ hai tương đối dày, hơi thiên về màu nâu.
Xấp giấy cuối cùng là màu trắng gạo, mặt trên có hoa văn đặc thù.
– Giới thiệu một chút đi!
Mục Lương vừa cầm xấp giấy đầu tiên thì đã lập tức nhận định là không phù hợp.
– Vâng, loại giấy đầu tiên được chế tạo từ tài liệu ngài đưa tới kết hợp với giấy cói.
Lao Mông nghiêm túc giới thiệu:
– Loại giấy thứ hai được pha trộn nhiều giấy cói hơn.
Mục Lương nghe vậy bèn sờ thử một tờ, sau đó lập tức cũng nhận định không hợp cách.
Anh nhìn xấp giấy cuối cùng, hỏi:
– Loại này được làm từ lá của Trà Thụ Tinh Thần à?
– Đúng vậy, tất cả đều được chế tạo bằng tài liệu mà ngài đưa tới.
Lao Mông hưng phấn nói:
– Thành Chủ Đại Nhân, loại lá cây lớn này thật sự là quá tuyệt vời, giấy được tạo ra từ nó cực kỳ bền chắc, dẻo dai gấp mười lần loại giấy bình thường!
-….
Ly Nguyệt trợn trắng mắt, dùng lá của Trà Thụ Tinh Thần để chế tạo giấy, không tốt mới là lạ.
– Bền tới như vậy sao?
Mục Lương cầm một tờ giấy được chế tạo từ lá trà Tinh Thần.
Vừa mới chạm vào thì anh đã phát hiện chất giấy vô cùng trơn mượt, có điều hơi cứng, nhưng nếu thử dùng sức thì lại phát hiện sức bền của giấy rất tốt.
– Chính là loại giấy này.
Khóe miệng Mục Lương khẽ nhếch.
Giấy được chế tạo từ lá trà Tinh Thần cấp bảy đã có hiệu quả như vậy.
Nếu như, anh cho người dùng lá trà Tinh Thần cấp tám để chế tạo giấy, như vậy chỉ cần dựa vào chất giấy thôi là đã không sợ bị kẻ khác làm giả rồi.
– Hô…
Lao Mông thấy thành chủ đại nhân nở nụ cười, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mục Lương đặt tờ giấy xuống bàn, phân phó:
– Sau này, ta sẽ đưa thêm một ít lá cây qua đây, ngươi hãy dùng chúng tạo ra loại giấy này.
– Vâng.
Lao Mông cung kính nói.
– Không cần dừng sản xuất những loại giấy khác.
Mục Lương đứng dậy liếc nhìn từng chồng giấy cao ở trong kho chứa sản phẩm.
Sau khi thành Huyền Vũ mở rộng thì giấy cói đã được trồng rất nhiều, hiện tại giấy trong kho chứa sản phẩm hoàn toàn đủ cho một vạn người sử dụng trong vòng một năm.
Nhưng Mục Lương cảm thấy như vậy vẫn còn chưa đủ, anh có một kế hoạch sẽ phải dùng tới rất nhiều giấy, và nó còn liên quan đến thu thập điểm tiến hóa.
– Thuộc hạ hiểu rõ.
Lao Mông cung kính đáp.
– Phương pháp chế tạo loại giấy này là chuyện tuyệt mật, không được nói cho bất cứ người nào biết.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương nhìn chằm chằm ông lão trước mắt, sau đó quyết định cho lão ký một bản hợp đồng ‘Khế Ước Ong Chúa’.
Có đôi khi pháo đài kiên cố tan rã là do bắt nguồn từ, nên Mục Lương không thể không cẩn thận, dù sao thì phá hư dễ dàng hơn nhiều so với tạo dựng.
Một tòa nhà cao tầng phải tốn mấy năm để kiến tạo, nhưng có đôi khi chỉ cần vài giây là đã bị phá hủy.
Anh không muốn sau này nhìn thấy hệ thống tiền tệ của mình bị hủy hoại.
– Vâng.
Trong lòng Lao Mông không nhịn được rùng mình.
Lão hiểu được sự nghiêm trọng của việc này, quyết định không nói cho bất cứ ai, cho dù người đó là con trai ruột của mình, lão sẽ mang theo bí mật này chôn cùng với mình.
– Đi thôi.
Mục Lương xoay người rời đi.
Nguyên vật liệu quan trọng để chế tạo tiền giấy đã có đầy đủ, như vậy chỉ còn thiếu hoa văn và đồ án.
Anh phải đi về thiết kế đồ án cho tiền giấy, cũng chính là bản mẫu tiền giấy đầu tiên của thành Huyền Vũ.
…
Thành Huyền Vũ, trong thư phòng ở Cung Điện.
Mục Lương đang vùi đầu vào bản vẽ, cực kỳ nghiêm túc thiết kế đồ án cho tiền giấy.
Anh quyết định tiếp tục sử dụng mệnh giá tiền giấy trên Địa Cầu, chính là một đồng, mười đồng, hai mươi đồng, năm mươi đồng và một trăm đồng.
Có hệ thống tiền tệ của Địa Cầu làm hình mẫu đã giúp Mục Lương tiết kiệm năng lượng và giảm bớt rất nhiều phiền phức.
– Mặt trước tờ một trăm đồng dùng hình của Tiểu Huyền Vũ, mặt sau là Trà Thụ Tinh Thần.
Mục Lương lầm bầm lầu bầu, bút vẽ trong tay dừng một chút.
Nửa giờ sau, đồ án cho hai mặt tờ tiền một trăm đồng đã được xác định.
– Đầu tiên nên chế tác một bộ bản khắc xem thử hiệu quả như thế nào?
Mục Lương vươn tay ra, pha lê lập tức ngưng tụ ở trong lòng bàn tay.
Sau đó, lưu ly biến thành một khối hình chữ nhật có chiều dài mười hai centimet và chiều rộng sáu centimet, một mặt trơn nhẵn, mặt còn lại được khắc đồ án.
Động tác trên tay Mục Lương không ngừng nghỉ, ngay sau đó đã luyện chế được hai mươi bản khắc có kích thước tương tự, nhưng đồ án của mỗi bản khắc lại không giống nhau.
Trong đó có mười khối bản khắc là ấn chế mặt trước của tờ tiền giấy mệnh giá một trăm đồng, mười khối còn lại là ấn chế mặt sau.
Mỗi mặt phải trải qua mười tầng ấn chế mới có thể hình thành đồ án hoàn chỉnh, như vậy mới làm giảm bớt xác suất bị làm giả.
– Mười khối bản khắc tạo thành một tổ, như vậy tốc độ sản xuất có thể nhanh lên một chút.
Mục Lương lẩm bẩm một mình.
Lưu ly được ngưng tụ lần nữa, mỗi bản khắc lại được phục chế thêm mười khối rồi liên kết với nhau tạo thành một bản khắc lớn, một lần có thể in được mười tờ tiền giấy.
Chưa tới một phút, toàn bộ hai mươi khối bản khắc đã được chế tạo thành từng nhóm bản khắc lớn.
– Kế tiếp là chế tác bản khắc tờ tiền năm mươi đồng, có thể giảm bớt hai tầng bản khắc.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Mục Lương quyết định giảm bớt hai đoạn trình tự làm việc.
Tiền giấy có giá trị càng nhỏ thì trình tự làm việc sẽ càng ít.
Anh tiếp tục cầm bút viết viết vẽ vẽ, cặm cụi thiết kế từng đồ án cho năm mươi đồng, hai mươi đồng, mười đồng và một đồng.
Hơn một giờ trôi qua, Mục Lương buông bút xuống, vẽ xong toàn bộ đồ án cho các loại mệnh giá tiền giấy.
Tiền giấy năm mươi đồng, mặt trước là hình vẽ giản đồ Khu Vực Trung Ương, mặt sau là đồ án Cung Điện trên Khu Vực Trung Ương, tổng cộng có mười sáu khối.
Tiền giấy hai mươi đồng, mặt trước là hình vẽ giản đồ Phố Buôn Bán, mặt sau là hình của Kỳ Nhông Ba Màu, tổng cộng có mười hai khối.
Tiền giấy mười đồng, mặt trước là hình vẽ giản đồ Sơn Hải Quan, mặt sau là hình của Máy Bay Ưng Lửa, tổng cộng có tám khối.
Tiền giấy một đồng, mặt trước là hình vẽ giản đồ Huyền Không Các, mặt sau là hình của giản đồ Thiên Môn Lâu, tổng cộng có bốn khối.
Tiếp theo Mục Lương phỏng chế mỗi bản khắc thêm mười khối rồi xếp thành một tổ.
– Tạm thời cứ như vậy trước đi, chờ khi nào thuốc đổi màu được chế tạo rồi thử xem hiệu quả sau khi in ấn.
Trong tay Mục Lương phun ra tơ nhện, buộc chặt các bản khắc lưu ly có cùng giá trị với nhau.
– Chắc nên xây dựng thêm một Xưởng In Tiền, nhưng như vậy lại phải cần thêm rất nhiều người.
Mục Lương không nhịn được cảm thán trong lòng.
Về việc in tiền, mỗi trình tự cần có ít nhất là hai nhân viên, một người phụ trách trải giấy, người còn lại thì nhuộm màu và điều chỉnh góc độ giấy.
– Tỷ giá hối đoái của điểm cống hiến cần phải tương đương với tiền giấy.
Trong đầu Mục Lương hiện lên đủ loại ý tưởng, chậm rãi chờ đợi tới lúc thực hiện.
Chương 340: Sở Nghiên Cứu Qúa Nguy Hiểm
– Mục Lương.
Cửa thư phòng bị đẩy ra.
Nguyệt Thấm Lanưu nhã bước vào.
– Chuyện gì vậy?
Mục Lương ngước mắt dịu dàng hỏi.
– Bây giờ nên phổ biến chứng minh nhân dân khắp toàn thành không?
Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn bản khắc lưu ly bên bàn gỗ, trong mắt lộ vẻ tò mò.
– Ừm, có thể mở rộng khắp toàn thành, vừa lúc hoàn thành tổng điều tra nhân khẩu lần đầu tiên trước khi đến thành Vạn Yêu.
Mục Lương gật đầu đáp.
Tổng điều tra nhân khẩu rất quan trọng, điều này có lợi cho việc quản lý và quy hoạch của thành Huyền Vũ.
– Tổng điều tra nhân khẩu?
Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan chớp vài cái.
Mục Lương giải thích một cách thông tục dễ hiểu:
– Đó là công tác thống kê nhân số.
– Ta hiểu rồi.
Nguyệt Thấm Lan bừng tỉnh.
Cô quyết định một hồi phải phân phó cấp dưới đi thống kê đặc điểm nhận dạng, tuổi tác của từng người.
Nguyệt Thấm Lan chỉ vào đống bản khắc lưu ly trên bàn, tò mò hỏi:
– Mục Lương, đây là cái gì?
– Bản khắc mẫu tiền giấy.
Mục Lương tùy ý giải thích một câu.
Khi Xưởng In Tiền mở cửa, những khối bản khắc này sẽ phát huy tác dụng của nó.
– Tiền giấy là loại tiền tệ mà ngươi đã đề cập trước đó, dùng để thay thế điểm cống hiến phải không?
Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi.
Lúc trước, cô từng nghe Mục Lương nhắc về tiền giấy, biết điểm cống hiến chỉ là dùng tạm thời mà thôi.
– Đúng vậy.
Mục Lương cười trả lời.
– Nhanh như vậy đã hoàn thành rồi sao?
Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch lên.
Hệ thống điểm cống hiến chỉ mới được hoàn thiện không lâu, vậy mà bây giờ tiền giấy thay thế nó đã được ra đời.
– Không tính là nhanh, bây giờ đúng là lúc để tiến hành cải cách tiền tệ.
Mục Lương ôn hòa giải thích.
Mặc dù, hiện giờ ‘Hệ thống điểm cống hiến’ đã hoàn thiện, nhưng có vài phương diện vẫn tương đối phiền toái.
Mỗi lần gia tăng hay giảm bớt điểm cống hiến thì cần phải đi tới Sở Giao Dịch hoặc địa điểm được chỉ định mới có thể tiến hành.
Qua lại thường xuyên như vậy không những tốn thời gian mà còn rất bất tiện.
Chủ yếu nhất, điểm cống hiến chỉ là con số trên giấy, không phải là vật thật, điều này sẽ giảm bớt lòng trung thành của cư dân, đồng thời dễ dàng bị bóp méo trị số.
– Những thứ này ta không hiểu nhiều bằng ngươi.
Nguyệt Thấm Lan buông tay, văn nhã nói:
– Ta chỉ cần làm tốt công việc của mình là được rồi.
– Đi thôi.
Mục Lương cảm thấy buồn cười, trong đôi mắt màu đen tràn đầy sự dịu dàng.
Nguyệt Thấm Lan nâng tay phải lên, quơ quơ năm ngón tay mảnh khảnh, trên mặt hiện lên ý cười, ưu nhã bước ra ngoài.
…
Bên trong Sở Nghiên Cứu, Vưu Phi Nhi đang nghiên cứu thuốc đổi màu.
– Mục Lương còn muốn màu vàng, màu đỏ….
Cô lẩm bẩm nói thầm một câu.
Trước mặt Vưu Phi Nhi là dụng cụ được chế tạo từ lưu ly, bên trong chứa chất lỏng màu vàng nhạt, đây là thuốc đổi màu do cô điều chế.
– Lần này có thể biến thành màu gì đây?
Vưu Phi Nhi lấy một tờ giấy vụn, dùng gậy gỗ chấm một ít thuốc nhuộm màu vàng rồi bôi lên.
– Phù phù ~~
Cô gái tóc vàng phồng má thổi khô thuốc màu trên giấy, rồi lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng chiếu vào.
Một lúc sau, thuốc nhuộm màu vàng trên tờ giấy xảy ra biến hóa, từ màu vàng kim biến thành màu xanh biển.
– A! Thành công rồi!
Vưu Phi Nhi lộ ra vẻ mặt vui mừng.
Cô gái tóc vàng lấy tờ giấy ra khỏi ánh sáng của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, màu xanh biển nhanh chóng biến về màu vàng nhạt.
– Tốt, tiếp tục cố gắng thôi! Lần này ta phải điều chế thêm nhiều màu khác.
Trong giọng nói của Vưu Phi Nhi tràn đầy sự phấn khởi.
Cô cầm bút viết nguyên liệu và phương pháp điều chế thuốc nhuộm màu vàng vào vở ghi chép, đề phòng việc quên mất.
– Thuốc màu đỏ….
Ta nên làm như thế nào đây?
Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi chớp chớp mấy cái, cô nhìn quanh các tài liệu bên trong Sở Nghiên Cứu.
– Dùng cà chua thử xem?
– Không được, đó là rau xanh, không phải thảo dược, chắc sẽ không xảy ra phản ứng.
Cô gái tóc vàng đi một vòng quanh Sở Nghiên Cứu, chọn lựa bốn năm loại thảo dược, quyết định từ từ thử nghiệm.
Thời gian từ từ trôi qua, một tiếng sau.
– Phanh!
Bên trong Sở Nghiên Cứu phát ra một tiếng vang trầm đục, bên trong có khói đặc bay ra.
– A? Tiểu thư Vưu Phi Nhi?
Tiểu Mật đến đưa nước trà hoảng sợ.
Cô vội vã đặt khay trà sang một bên, gõ mạnh cửa chính của Sở Nghiên Cứu.
– Cốc cốc cốc!
– Tiểu thư Vưu Phi Nhi, ngươi không sao chứ?
Tiểu Mật hô to, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự lo lắng.
– Khụ khụ!
Bên trong Sở Nghiên Cứu, Vưu Phi Nhi mặt mày xám xịt ho khan vài tiếng.
Cô vội vàng hô lớn:
– Ta không sao, ngươi đừng vào đây.
Cô mới vừa thí nghiệm thuốc nhuộm màu đỏ, không ngờ làm sai một bước, kém chút khiến Sở Nghiên Cứu nổ tung.
May cô đã dùng phân lượng rất nhỏ khi thí nghiệm, uy lực nổ có giới hạn.
Hơn nữa, dụng cụ làm bằng lưu ly rất cứng rắn, kiềm chế phần lớn uy lực của vụ nổ, không để nó khuếch tán ra ngoài.
Động tác đẩy cửa của Tiểu Mật trở nên cứng đờ, cô bé không khỏi nhớ lại lời Vệ Ấu Lan đã nói.
Mỗi lần trước khi vào Sở Nghiên Cứu, nhất định phải xin chỉ thị của Vưu Phi Nhi, không được tùy tiện đẩy cửa đi vào.
Nếu không bất cẩn hút vào một ít khí thể không biết tên, sợ là sẽ chết một cách cực kỳ bi thảm.
– Có cần ta đi tìm người giúp đỡ không?
Tiểu Mật vội vàng hỏi.
– Không cần, chờ khi nào hương vị tản đi thì ngươi có thể vào.
Vưu Phi Nhi đáp lại một tiếng.
Cô phủi tay, vứt bỏ gậy gỗ bị nổ một nửa, xoay người đi mở cửa sổ thông gió, tản khí thể sinh ra từ vụ nổ ra ngoài.
– Ta phải đi nói một tiếng với Thành Chủ Đại Nhân.
Tiểu Mật âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Hơn mười phút sau, toàn bộ khí thể bên trong Sở Nghiên Cứu đã được tống ra ngoài.
Trà Thụ Tinh Thần không gió mà bay, yên lặng hấp thu và phân giải vật chất có độc trong không khí.
Hắt xì!
Cửa phòng bị đẩy ra, Tiểu Mật che miệng mũi đi vào Sở Nghiên Cứu.
Cô bé nhìn thoáng qua cô gái tóc vàng, cả người đối phương đầy bụi bẩn, có chút chật vật.
– Không sao, không cần phải che miệng đâu.
Vưu Phi Nhi giơ tay lau mặt, lưu lại năm dấu ngón tay trên má.
– Thật vậy chăng?
Tiểu Mật vẫn rất lo lắng.
– Thật.
Vưu Phi Nhi nói không chút để ý.
Cô đưa tay nâng ly trà lên, một hơi uống sạch, đề thần tỉnh não.
– Để ta giúp ngươi sắp xếp lại Sở Nghiên Cứu!
Tiểu Mật nói xong lập tức muốn buông khay.
Vưu Phi Nhi khoát tay, từ chối:
– Không cần, ở đây có một ít thuốc độc, tốt nhất là ngươi đừng đụng vào.
– Vâng.
Tiểu Mật vội rụt tay lại, trong lòng sợ hãi không thôi, Sở Nghiên Cứu thực sự quá nguy hiểm.
– Được rồi, ngươi trở về đi, ta muốn tiếp tục nghiên cứu.
Vưu Phi Nhi đặt chén trà xuống.
Cô uống Tinh Thần trà xong tức khắc lại có ý tưởng mới, thần thái sáng láng tập trung thực nghiệm.
– Vậy ta đi trước đây.
Tiểu Mật thu lại ly trà và hộp đồ ăn đưa tới lúc giữa trưa.
Sau khi đóng lại cửa chính Sở Nghiên Cứu, cô đi thẳng một mạch tới Khu Vực Trung Ương.
Năm sáu phút sau thì Tiểu Mật đã trở lại Cung Điện, cô bé buông khay và hộp đồ ăn, đi tới cửa thư phòng.
– Tiểu Mật, có chuyện gì không?
Ba Phù canh giữ trước cửa thư phòng nghi ngờ hỏi.
– Ta muốn tìm Thành Chủ Đại Nhân.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Mật tràn đầy vẻ nghiêm túc, giọng nói rất chân thành.
Ba Phù không hỏi nhiều, nghiêng người tránh sang một bên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










