- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 31 : Cận Thị, Mắt Kiếng (c301-c310)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 31 : Cận Thị, Mắt Kiếng (c301-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Cận Thị, Mắt Kiếng
Mục Lương trở lại Phủ Thành Chủ , trong tay phun ra tơ nhện làm thành túi lưới, bên trong chứa quả của cây Măng Cụt Bom. – Đạp đạp đạp ~~ –
– Mục Lương đại nhân, nhân viên làm ở Nhà thuốc tới, nói muốn gặp ngài.
Vệ Ấu Lan đi nhanh tới.
– Ở đâu?
Bước chân của Mục Lương dừng lại, hỏi.
Vệ Ấu Lan yếu ớt nói:
– Ở cửa Phủ Thành Chủ.
Mục Lương thuận miệng nói:
– Dẫn cô ấy tới thư phòng!
Anh cầm theo túi lưới làm bằng tơ nhện xoay người đi về hướng thư phòng.
– Được.
Vệ Ấu Lan lên tiếng.
Cũng không lâu lắm, cửa thư phòng bị gõ
– Cộc cộc cộc ~~
– Vào đi.
Âm thanh của Mục Lương truyền ra
Nhân viên làm ở Tiệm thuốc nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ ra, có chút sợ hãi đi vào.
Mục Lương đặt quả Bom đang nghiên cứu xuống, hỏi:
– Có chuyện gì à?
Qủa Bom là tên anh đặt quả của cây Măng Cụt Bom.
– Thành… Thành Chủ Đại Nhân.
Nhân viên ấy cung kính khom lưng hành lễ, lắp bắp nói:
– Là như vậy, ngày hôm nay, có một người bệnh kỳ quái đến mua thuốc.
– Kỳ quái như thế nào? Nói rõ một chút coi.
Mục Lương hứng thú.
– Năm nay, người bệnh ba mươi tuổi, ánh mắt xuất hiện vấn đề, nói mấy ngày nay nhìn thấy mọi thứ không rõ.
Nhân viên này đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
– Cô ây cũng uống bí dược chữa thương, nhưng hai ngày trôi qua, ánh mắt vẫn không thấy rõ như trước.
– Uống bí dược chữa thương cũng không có tác dụng?
Chân mày của Mục Lương cau lại, như suy nghĩ
Nhân viên này liền len lén ngước mắt liếc nhìn Mục Lương, lại lập tức cúi đầu yếu ớt gật đầu:
– Vâng, người đó đã dùng loại bí dược chữa thương tốt nhất.
– Ta đã có thể đoán được nguyên nhân là gì!
Mục Lương chậm rãi gật đầu, ngước mắt hỏi:
– Ngươi biết cô ấy ở nơi nào không?
– Thưa, Thành Chủ Đại Nhân, người bệnh kia vẫn còn ở Nhà Thuốc, ngày hôm nay, mới quay lại.
Nhân viên đã vội đáp lại nói.
Người bệnh tốn 20 điểm cống hiến, không thể trị hết bệnh, tự nhiên muốn biết nguyên nhân.
– Dẫn cô ấy tới đây.
Mục Lương thản nhiên nói
– Vâng.
Nhân viên Tiệm Thuốc thở phào, cung kính nói:
– Vậy ta đi về trước.
– Ừm.
Mục Lương thuận miệng đáp, tiếp tục nghiên cứu quả Bom.
Sau hai mươi phút, Vệ Ấu Lan lần thứ hai gõ cửa thư phòng.
– Mục Lương đại nhân, người của Tiệm Thuốc lại đến.
Mục Lương cũng không quay đầu lại nói:
– Bảo bọn họ vào đây
– Vâng.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đáp.
– Hắt xì ~~
Sau khi, phòng cửa bị đẩy ra, nhân viên Nhà Thuốc đỡ một phụ nữ chừng ba mươi tuổi tiến vào.
– Thành Chủ Đại Nhân, chúng ta tới rồi.
Nhân viên Tiệm Thuốc cung kính hành lễ.
– Thành Chủ Đại Nhân!
Người phụ nữ kia cũng vội vã hành lễ theo.
– Ừm, mở to mắt ta xem một chút.
Mục Lương đi tới phía trước.
Người phụ nữ nghe vậy làm theo, trừng lớn hai tròng mắt, con ngươi màu nâu có chút vô thần.
Ánh mắt của Mục Lương híp lại, quan sát rồi có ý tưởng.
Giọng của người phụ nữ này lo lắng hỏi:
– Thành Chủ Đại Nhân, con mắt của ta còn có thể trị hết không?
– Tạm thời không thể, tương lai cũng không tiện nói.
Mục Lương thản nhiên nói.
– Ngay cả Thành Chủ Đại Nhân cũng không có biện pháp sao?
Thân thể của người phụ nữ lảo đảo một cái, khóe miệng tràn đầy đau đớn.
– Đừng nóng vội, chắc là cận thị, mang kính mắt là có thể điều trị được.
Mục Lương bình tĩnh nói.
– Kính mắt, đó là cái gì?
Mặt của người phụ nữ lộ ra vẻ nghi ngờ.
– Chờ một hồi sẽ biết.
Mục Lương đưa tay ra thi triển năng lực, mặt bàn chợt nhiều thêm một chồng mảnh nhỏ pha lê có độ dày không giống nhau.
Những mảnh nhỏ pha lê này cũng không có bằng phẳng, mặt bên ngoài hơi nhô ra, mỗi một mảnh đều có mức độ nhô khác nhau.
– Có thể thấy rõ không?
Mục Lương cầm lấy một mảnh vỡ trong đó đặt ở trước mắt người phụ nữ.
Người phụ nữ kinh ngạc la một tiếng, vui vẻ nói:
– Ừ, có thể thấy rõ một chút.
Cô vốn không hiểu Mục Lương muốn làm gì nhưng bây giờ có thể nhìn thấy đường nét hơi mơ hồ rõ một chút.
– Còn cái này thì sao?
Mục Lương cầm lấy một khối nhỏ Lưu Ly khác.
Người phụ nữ kích động đáp lại:
– Rõ hơn một chút nữa.
– Hiện tại thế nào?
Mục Lương lại thay đổi một khối khác.
– Bây giờ có thể hoàn toàn thấy rõ.
Hô hấp của người phụ nữ đang rất dồn dập, có thể thấy được cô rất hài lòng.
Mục Lương chậm rãi gật đầu, lòng bàn tay lại xuất hiện Lưu Ly, dựa theo mức độ của mảnh Lưu Ly cuối cùng, chế tạo ra một kiếng cận trong suốt.
– Đây, đeo thử xem.
Anh đưa kính mắt cho người phụ nữ ấy.
– Chỉ như vậy thôi sao?
Tay của cô ấy chạm vào, chần chờ ba giây, đã đeo vào.
Phạm vi mơ hồ bỗng trở nên rõ ràng, thế giới trong mắt lần thứ hai khôi phục như bình thường.
Tay của cô ấy khẽ run lên, vô cùng kích động.
Cô vội vã khom lưng hành lễ rất cung kính:
– Cảm ơn Thành Chủ Đại Nhân, rất cảm ơn ngài.
– Xong rồi, nên để mắt nghỉ ngơi nhiều hơn.
Mục Lương khoát tay áo ra hiệu.
Chỉ cần là người, để mắt quá mệt mỏi sẽ dẫn đến cận thị hoặc viễn thị, người già thì sẽ bị lão thị.
– Vâng, ta biết rồi.
Người phụ nữ nghiêm túc đáp.
Nhân viên Nhà Thuốc tận mắt thấy rất kinh ngạc, nhịn không được hỏi:
– Thành Chủ Đại Nhân, đây là nguyên nhân gì?
– Cô ấy chỉ là bị cận thị mà thôi, rất nhiều người thường đều sẽ mắc phải căn bệnh này.
Mục Lương giải thích.
Có nên mở một cửa hàng mắt kính hay không?
Nhân viên Tiệm Thuốc suy nghĩ gật đầu, hành lễ lần nữa, rồi xoay người rời khỏi với người bệnh.
…..
Phi Điểu Thạch Phong.
Bầu trời tối đen, phần lớn cư dân trong thành còn đang trong giấc mộng.
– Đạp đạp ~~
Tầng một thành Phi Điểu, bên trên con đường nào đó.
Vốn dĩ đường phố đang rất vắng vẻ, bỗng xuất hiện một tờ giấy đang bay giữa không khí, sau đó được kéo phẳng ra và dán lên tường đá. (2 người này đang ẩn thân)
– Ly Nguyệt, ngươi dán xong chưa?
Giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vang lên là giọng của Ngôn Băng
Cô theo mệnh của Mục Lương, tới Thành Phi Điểu dán thông báo tuyển dụng, cũng chính là tờ giấy này.
– Xong rồi.
Ly Nguyệt đáp lại.
– Tầng hai đều đã dán xong?
Ngôn Băng hỏi thêm một câu.
Ly Nguyệt lại nói:
– Ừm, đã dán xong năm tờ, chờ trời sáng chắc sẽ có người thấy.
Cô phụ trách đến tầng hai thành Phi Điểu dán thông báo.
– Ta cũng dán xong rồi, trở về đi, đề phòng bị phát hiện.
Ngôn Băng thúc giục.
– Đào người trắng trợn như vậy cũng chỉ có Mục Lương làm được.
Ly Nguyệt khẽ cười một tiếng.
Trên tường dán chính là thông báo tối muộn hôm qua Mục Lương viết, nội dung đại khái chính là chiêu mộ nhân tài
Trên đường phố yên tĩnh, chỉ có hai người đang thì thầm, thoạt nhìn có chút quỷ dị.
Một lát sau, đường phố lại lần nữa khôi phục an tĩnh, chỉ còn lại âm thanh gió thổi cát vàng vù vù vang lên
Sáng sớm, cư dân Thành Phi Điểu lần lượt rời khỏi giường, bắt đầu một ngày mới.
Bọn họ mặc áo choàng vào đi ra ngoài, dùng vải che quanh mũi miệng, bước đi phải cúi đầu, nếu không rất dễ bị cát bay vào mắt.
– Khụ khụ, khạc ~~
– Miệng lại đầy cát.
– Ai, vẫn là tầng thứ hai tốt hơn, bão cát đều bị bức tường kia ngăn cản ở bên ngoài.
Cư dân bình thường ngẩng đầu, nửa hí mắt nhìn hướng tầng hai Thành Phi Điểu.
– Chúng ta không có được may mắn đó, vẫn nên nghĩ biện pháp lấp đầy bụng mới thiết thực hơn.
Chín phần mười người sống ở tầng một Thành Phi Điểu là người bình thường.
– Ý, Phủ Thành Chủ lại có chuyện gì muốn tuyên bố sao?
Có cư dân dừng lại bước chân, lưu ý thông báo trên tường đá.
– Ta xem một chút trên đó viết cái gì!
Người bên ngoài tiến lên trước, híp mắt nhìn từ đầu tới cuối.
Chương 302: Thành Huyền Vũ Chiêu Mộ Linh Khí Sư
– Thành Huyền Vũ thông báo tuyển dụng nhân tài, vị trí: Linh Khí Sư trung cấp hoặc Linh Khí Sư cao cấp, đãi ngộ: Miễn phí phòng ở, lương mỗi tháng là 300 điểm cống hiến, mỗi ngày sẽ được cung cấp nước đầy đủ,… – Hả, không phải thông báo của Phủ Thành Chủ mà là Thành Huyền Vũ.
Có người kinh ngạc la lên.
– Chiêu mộ Linh Khí Sư, miễn phí phòng ở, còn có nước đầy đủ, ta thấy đãi ngộ rất tốt, đáng tiếc ta không phải là Linh Khí Sư.
– Nhưng ta thấy thông báo phải nên dán ở tầng, Linh Khí Sư trung cấp làm sao sẽ ở tầng một.
– Đúng vậy, tầng một ở đều là người bình thường
-…
Rất nhanh, có rất nhiều người vây quanh phía trước bức tường đá.
– Bọn họ đang nhìn xem cái gì vậy nhỉ?
Lê Nhã dừng bước lại, trên gương mặt dưới lớp áo choàng rộng thùng thình tràn đầy tò mò.
Cô vốn muốn đi mua thức ăn nước uống, lại bị sự náo nhiệt bên đường hấp dẫn nên dừng bước.
Lê Nhã trợn to hai con mắt màu xám, con ngươi trở nên chỗ trống.
Sau một khắc, trong tầm nhìn của cô, người đứng trước tường đá dần trở nên trong suốt.
Ánh mắt của cô xuyên qua đám người, thấy được thông báo dán trên tường đá.
Lê Nhã là một Giác Tỉnh Giả, năng lực của cô là Nhìn Xuyên Thấu.
Cô nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Thành Huyền Vũ thông báo tuyển dụng nhân tài, chức vị: Linh Khí Sư trung cấp hoặc Linh Khí Sư cao cấp.
Đãi ngộ: Miễn phí phòng ở…
– Linh Khí Sư trung cấp?
Đôi môi hồng của Lê Nhã khẽ nhếch lên, nhỏ giọng thầm thì một câu:
– Thật trùng hợp, chị mình và mình có thể đáp ứng đủ điều kiện.
Cô thu hồi ánh mắt, con ngươi trong suốt khôi phục lại thành màu xám.
– Đi mua nước và thịt trước.
Lê Nhã lại tiếp tục chạy đi.
Trước tiên, cô cần mua thức ăn mang về, lại báo cho chị biết tin tức này.
Nửa giờ sau.
Lê Nhã ôm một cái túi trở lại trên đường phố, đi một khoảng rồi quẹo vào con hẻm nhỏ bên đường.
Sau khi, quẹo trái quẹo phải mấy lần, cô mới dừng lại, gõ cửa phòng trước mặt.
– Người nào?
Bên trong cánh cửa truyền ra một giọng nữ khác tràn đầy cảnh giác.
– Chị, là ta.
Âm thanh trong trẻo của Lê Nhã vang lên.
– Hắt xì ~~
Cửa phòng từ từ bị đẩy ra
Khuôn mặt khẩn trương của Lê Tuyết trầm tĩnh lại, đã vội vàng tránh người ra, cho em gái đi vào nhà.
Sau đó, cô quay người đóng cửa lại, quan tâm hỏi:
– Lần này làm sao đi lâu như vậy?
Năm nay, Lê Tuyết 21 tuổi, lớn hơn em gái mình một tuổi, nhưng chiều cao lại thấp hơn Lê Nhã, chỉ cao 1m63.
Tóc của cô dài ngang eo, màu tím nhạt, mái ngang, điều này làm cho cả người thoạt nhìn có chút dễ thương.
– Ta đọc được một thông cáo, là Thành Huyền Vũ dán…
Lê Nhã kéo chị mình đi vào nhà.
Cô cởi áo choàng rộng lớn ra, lộ ra khuôn mặt, vừa ngồi xuống vừa nói tin mình đọc được lúc nãy.
Lê Nhã cao chị mình hơn khoảng cm, mái tóc quăn màu xám lạnh ngang eo, hiện tại, trên gương mặt trái xoan xinh đẹp lại lem nhem bụi cát.
– Thành Huyền Vũ chiêu mộ Linh Khí Sư?
Lê Tuyết chớp chớp con mắt màu tím nhạt, liếc em gái mình.
– Ừm, đãi ngộ vô cùng tốt.
Lê Nhã dùng sức chút đầu.
Lê Tuyết cau mày, ngồi xuống chần chờ nói:
– Ngươi muốn đi Thành Huyền Vũ? Có thể bại lộ thân phận của chúng ta hay không?
– Lúc ở Thành Tương Lai, chúng ta đều chưa nghe nói qua Thành Huyền Vũ, cũng không có nghe nói giữa hai bên có thành lập giao dịch qua lại nên chắc là sẽ không.
Lê Nhã chậm rãi lắc đầu, giọng cũng có chút không xác định.
Cô và chị mình là người bỏ trốn của Thành Tương Lai, trốn đông trốn tây đi tới Thành Phi Điểu.
Mỗi ngày hai người đều lo lắng hãi hùng, lo lắng bị người của Thành Tương Lai đuổi giết tìm được.
Lê Tuyết thở dài, nói:
– Thân phận của chúng ta quá nhạy cảm, phải cẩn thận một chút mới tốt.
– Chị, chúng ta cũng không thể mãi ngốc ở Phi Điểu Thành, như vậy làm sao có thể thay cha báo thù được?
Khuôn mặt của Lê Nhã nghiêm túc nói.
Các cô ở Thành Phi Điểu đã hơn mười ngày, còn định đợi hai ngày sau sẽ rời khỏi.
Nếu không, rất có thể bị người Thành Tương Lai đuổi giết tìm được.
– Cha…
Trong mắt của Lê Tuyết bỗng tràn ngập bi thương, nhớ tới cha,…
Cha của bọn họ chính là một trong những người phụ trách Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người của Thành Tương Lai
Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người chính là muốn cải tạo con người thành linh khí
Sau khi thành công, con người không cần ăn uống, chỉ cần dựa vào tinh thạch hung thú là có thể sống.
Ở giai đoạn thực nghiệm cuối cùng, cha của Lê Tuyết không đành lòng, cảm thấy để cho một người đang sống sờ sờ biến thành linh khí quá mức tàn khốc, cuối cùng mang theo hai chị em cô trốn khỏi Thành Tương Lai.
Lúc rời đi, bị cao tầng Thành Tương Lai phát hiện, vì vậy phái người chặn giết, cuối cùng, chỉ có Lê Nhã và chị cô sống sót bỏ trốn, còn cha hai người lại không rõ sống chết.
– Chúng ta phải mạnh mẽ lên.
Lê Nhã kéo tay của chị mình, khuôn mặt nghiêm túc nói:
– Thành Huyền Vũ chính là một nơi an toàn.
– Chuyện này…
Lê Tuyết chần chờ cau mày
– Chị, tình huống trước mắt của chúng ta căn bản không thể sống bình yên qua ngày.
Lê Nhã thở dài, tiếp tục khuyên:
– Nhưng đãi ngộ của Thành Huyền Vũ cho vô cùng tốt, có nước có lương, tuy ta không biết điểm cống hiến là cái gì…
– Quan trọng nhất là, Thành Huyền Vũ di động, chúng ta trốn ở phía trên, người của Thành Tương Lai rất khó tìm được chúng ta.
-…
Đôi môi của Lê Tuyết hơi trắng bệch khẽ nhếch lên, suy nghĩ mấy câu em gái nói.
– Chúng ta ở Thành Phi Điểu, quá dễ bị bại lộ thân phận.
Lê Nhã bất đắc dĩ nói.
– Như vậy…
Lê Tuyết nhíu mày…
– Chị, ngươi đừng suy nghĩ.
Lê Nhã thở dài, nói:
– Đầu óc của ngươi chỉ thích hợp luyện chế linh khí, không thích hợp nghĩ những chuyện phức tạp.
Chị cô rất có thiên phú trên phương diện luyện chế linh khí, đối với chuyện khác lại suy nghĩ rất đơn giản, rất khó để hiểu một vài ý nghĩa sâu xa.
– Ừm, nào có ai nói chị mình như vậy.
Lê Tuyết dở khóc dở cười.
– Cha cũng từng nói như thế.
Lê Nhã nhỏ giọng thầm thì một câu.
– Vậy ngươi quyết định đi.
Lê Tuyết mím môi một cái.
Cô thật sự không có lanh lợi như em gái.
– Chúng ta đi Thành Huyền Vũ.
Khuôn mặt của Lê Nhã nghiêm túc nói:
– Không, phải đến xem tình huống trước mắt một chút, nếu như không thích hợp, chúng ta lại rời đi.
Cô cũng không hiểu rõ về Thành Huyền Vũ, cần đến nơi đó khảo sát một chút.
– Tốt, vậy đi thôi.
Lê Tuyết chậm rãi gật đầu.
…
Trước cổng đi vào Thành Huyền Vũ.
Hai chị em Lê Nhã, Lê Tuyết đang đứng xếp hàng, trên người hai người đều mặc áo choàng.
Người ăn mặc như vậy có rất nhiều, ngoại trừ một ít người giấu đầu lòi đuôi, những người còn lại đều dùng để ngăn cản bão cát.
– Đều xếp thành hàng, chớ xô đẩy.
Cao Thao đứng ở bên trên Thiên Môn Lâu, chỉ huy mọi người đi vào.
– Dường như nơi đây cực kỳ nghiêm khắc chuyện vào thành.
Lê Tuyết nhỏ giọng nói.
– Như vậy mới an toàn.
Con ngươi của Lê Nhã lóe lên tia sáng.
Như vậy có thể ngăn cản một ít người trong lòng có âm mưu xấu xa đi vào.
– Vào Thành Huyền Vũ cần Văn Điệp Thông Quan, một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Tính danh, đang ở nơi nào? Tới Thành Huyền Vũ làm cái gì?
Lỗ tai của Lê Nhã giật giật, nghe được bàn dài phía trước có rất nhiều âm thanh huyên náo.
– Chúng ta vào thành phải tốn hai viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Rồi cô cau mày lại nhỏ giọng nói.
Lê Tuyết vô ý thức sờ túi da thú bên hông một cái.
Cô khàn khàn nói:
– Đúng lúc chúng ta chỉ còn lại có hai viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– …
Khóe miệng của Lê Nhã giật giật một cái.
Chương 303: Linh Khí Sư Trung Cấp Tới Ứng Tuyển
Lê Tuyết thở dài, lo lắng nghĩ trong lòng: – Nếu như không thể thuận lợi ở lại, chúng ta sẽ phải cạp đất sống qua ngày.
– Sẽ không, dựa vào tạo nghệ trên phương diện linh khí của chúng ta, Thành Huyền Vũ chắn chắc sẽ cần.
Khuôn mặt của Lê Nhã tự tin nói.
Cô thoải mái nói:
– Chị đừng lo lắng, dù cho vào Thành Huyền Vũ không có kết quả, chúng ta còn có thể quay lại gia nhập Thành Phi Điểu sẽ không bị chết đói đâu.
Dựa vào số lượng Linh Khí Sư hiếm hoi, có biết bao nhiêu thành lớn và thế lực lớn đều sẽ muốn cướp người, chiêu mộ.
– Nói cũng có lý.
Lê Tuyết chậm rãi gật đầu, lấy ra tinh thạch hung thú trong túi đưa cho em gái.
– Mời người kế tiếp.
Sau quầy, nhân viên hô to một câu.
Lê Nhã vội vã đi lên trước.
– Vào thành cần phải giao phí vào thành, mua Văn Điệp Thông Quan, một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, xin hỏi cần không?
Nhân viên lặp lại những lời tương tự như trước.
– Muốn.
Lê Nhã gật đầu một cái, đưa ra tinh thạch hung thú.
– Được, xin chờ một chút.
Nhân viên làm việc rất chuyên nghiệp, thu lấy hung thú tinh thạch, xuất ra Văn Điệp Thông Quan bắt đầu viết lên.
– Tên?
– Lê Nhã.
Lê Nhã thành thật trả lời
– Sống ở đâu?
Nhân viên nghiêm mặt lại hỏi.
– Thành Phi Điểu .
– Tới Thành Huyền Vũ muốn làm gì?
Lê Nhã do dự một chút, nhỏ giọng đáp lại:
– Phỏng vấn Linh Khí Sư.
– Ngươi là Linh Khí Sư?
Nhân viên bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Ngày hôm nay, trước khi làm việc, người của phía trên đã dặn dò qua, nếu có Linh Khí Sư tới, phải nghiêm túc tiếp đãi.
– Ừm.
Lê Nhã gật đầu một cái.
– Cấp bậc gì?
Nhân viên này nghiêm túc hỏi.
– Linh Khí Sư Trung cấp.
Lê Nhã cẩn thận nói.
-Ừm, ta biết rồi.
Nhân viên phụ trách lại vùi đầu viết
Qua một hồi, cô đặt bút xuống, đưa Văn Điệp Thông Quan cho cô gái tóc xám.
– Như vậy là được rồi?
Lê Nhã đánh giá Văn Điệp Thông Quan, trên đó có viết những tin tức cơ bản của cô.
– Ừm, có thể đi lên Huyền Không Các.
Nhân viên công tác cười rất nhiệt tình.
– Ta đợi chị ta cùng đi.
Lê Nhã né sang một bên, đứng đợi.
Lê Tuyết đi tới trước
Không đợi nhân viên công tác mở miệng, cô lấy ra tinh thạch hung thú
– Xin chờ một chút.
Nhân viên bèn nuốt lại mấy lời định nói vào bụng.
Động tác của cô rất thuần thục ghi chép lấy tin tức của Lê Tuyết.
– Tên? Sống ở đâu? Tới Thành Huyền Vũ làm cái gì?
Lê Tuyết trả lời
– Ngươi cũng là Linh Khí Sư, vẫn là Linh Khí Sư trung cấp?
Nhân viên phụ trách rất kinh ngạc.
– Ừm.
Lê Tuyết khẽ gật đầu.
Nhân viên này lại cau mày, lập tức có hai vị Linh Khí Sư trung cấp tìm tới, còn là chị em với nhau, có phải lừa đảo hay không?
Lê Tuyết nghi ngờ hỏi:
– Có vấn đề gì không?
– Không có việc gì, ngươi có thể đi lên phía trên.
Nhân viên lắc đầu, hai tay đưa ra Văn Điệp Thông Quan.
Lê Tuyết thở phào, gật đầu chào:
– Ừm.
Hai chị em tuận lợi đi qua Thiên Môn Lâu, đi tới Huyền Không Các, các cô không có mang theo vũ khí, rất thoải mái đi qua pháo đài thứ hai.
Đến Sơn Hải Quan, hai chị em lần thứ hai bị ngăn lại.
Ngày hôm nay, Vệ Cảnh tự mình tới canh gác Sơn Hải Quan.
– Chào ngươi, làm phiền cho ta xem Văn Điệp Thông Quan một cái.
Khuôn mặt của Vệ Cảnh bình tĩnh nói.
– Đây.
Lê Nhã và Lê Tuyết cùng nhau đưa ra vật ấy.
Trong lòng hai người rất khẩn trương, vào thành như vậy cũng quá nghiêm khắc rồi, ba cái pháo đài, mỗi nơi đều phải kiểm tra Văn Điệp một lần.
– Các ngươi đều là Linh Khí Sư trung cấp?
Vệ Cảnh kinh ngạc ngẩng đầu, phía trên Văn Điệp có viết những thông tin cơ bản về hai cô gái này.
Lê Nhã cẩn thận gật đầu:
– Ừm, chúng ta là tới ứng tuyển.
Vệ Cảnh nhìn quét qua hai cô, áo choàng trên người các cô đã được cởi ra, lộ ra khuôn mặt.
Hắn chậm rãi gật đầu, không nhìn ra chỗ nào đáng nghi ngờ.
– Ừm, mời đi theo ta, ta mang hai người đi gặp Nguyệt Chủ đại nhân.
Vệ Cảnh trả lại Văn Điệp Thông Quan, đưa tay ra hiệu.
Lê Nhã với chị cô liếc mắt nhau một cái, vội vã cất bước đuổi theo bước chân của Vệ Cảnh.
Ba người xuyên qua Sơn Hải Quan đi vào Phố Buôn Bán.
– Quao, nơi đây thật sạnh sẽ.
Đôi mắt xinh đẹp của Lê Tuyết sáng lên, bị Phố Buôn Bán phồn hoa và sạch sẽ gọn gàng hấp dẫn.
– Mùi thật là thơm.
Lê Nhã nuốt nước miếng một cái, con mắt màu xám tìm được nơi lan ra mùi hương.
– Nơi này là Phố Buôn Bán, mùi thơm vừa rồi là hương thơm của khoai nướng.
Vệ Cảnh vừa đi vừa giới thiệu:
– Nếu như các ngươi thật sự là Linh Khí Sư trung cấp, có thể ở lại làm việc cho Thành Chủ Đại Nhân, về sau các ngươi có thể thường lui tới nơi đây.
– Đã hiểu rồi.
Lê Nhã cẩn thận đi từng bước.
Hai người theo Vệ Cảnh xuyên qua Úng Thành, đi tới Khu Ngoại Thành.
Lê Nhã hiếu kỳ hỏi:
– Nơi này là khu dành cho người dân ở sao?
– Ừm, đúng vậy.
Lần này, Vệ Cảnh không có giới thiệu quá nhiều.
Ngoại thành không thể so với Phố Buôn Bán, nơi đó là khu vực giao dịch với bên ngoài.
Hai chị em vừa đi vừa quan sát hoàn cảnh Khu Ngoại Thành.
– Chị, nơi đây thật sạnh sẽ, không có mùi hỗn tạp, hoàn cảnh cũng tốt.
Lê Nhã nhỏ giọng nói.
Cái mũi nhỏ nhắn của Lê Tuyết ngửi một cái, kinh ngạc nói:
– Ngửi ra không, còn có mùi thơm kỳ lạ.
Lê Nhã gật đầu, tìm kiếm nơi phát ra mùi thơm đặc biệt này.
– Hình như là hương thơm của hoa.
Lê Tuyết phân biệt mùi hương, nói
Mùi của thức ăn rất dễ nhận biết với mùi của thực vật.
Sau năm phút, ba người đi tới cổng Khu Vực Trung Ương, bị hộ vệ nơi đây ngăn lại.
– Có chuyện gì?
Giọng của A Mạn lạnh nhạt hỏi.
– Ta dẫn bọn họ đến gặp Nguyệt Chủ đại nhân.
Vệ Cảnh giải thích:
– Họ là Linh Khí Sư trung cấp.
A Mạn nghe vậy quan sát bọn họ, Linh Khí Sư trung cấp lại trẻ tuổi như thế?
Lê Nhã, Lê Tuyết đang quan sát A Mạn, nhất là Phi Phong Thuẫn U Linh sau lưng cô ấy.
– Áo choàng kia là linh khí trung cấp!
Lê Nhã chớp chớp đôi mắt màu tím nhạt.
Âm thanh của Lê Tuyết lại chắc chắc hơn rất nhiều:
– Là linh khí trung cấp, còn có hiệu quả đặc biệt.
A Mạn kinh ngạc né sang một bên, ý bảo ba người đi vào.
– Đi thôi, ta dẫn hai cô đi gặp Nguyệt Chủ đại nhân.
Vệ Cảnh nói một tiếng, cất bước đi về phía tầng ba Khu Vực Trung Ương.
Hai chị em vội bước nhanh đuổi theo, tâm trạng bắt đầu thấp thỏm, Nguyệt Chủ là ai?
Cô ấy có thể rất khó tính hay không?
…
Ở Cổng Phủ Thành Chủ.
Vệ Cảnh mang theo hai chị em Lê Nhã tiến vào.
– Cha.
Đôi mắt của Vệ Ấu Lan sáng lên khi nhìn thấy cha đến.
– Lan nhi.
Sắc mặt của Vệ Cảnh hoà hoãn lại, ôn hòa hỏi:
– Nguyệt Chủ đại nhân có ở đây không?
– Có.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.
Giọng của cô bé trong trẻo vang lên:
– Cha tìm Nguyệt Chủ đại nhân?
Vệ Cảnh gật đầu, khuôn mặt mỉm cười nói:
– Ừm, đi thông báo một tiếng, nói có Linh Khí Sư trung cấp tới ứng tuyển.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan liền vội vàng gật đầu, xoay người đi vào thư phòng.
Một lát sau.
Tiểu hầu gái cùng quay lại với Nguyệt Thấm Lan.
– Linh Khí Sư Trung cấp ở nơi đâu?
Bước chân của Nguyệt Thấm Lan tao nhã, con mắt màu xanh nước biển rơi vào trên người hai cô gái xa lạ.
– Nguyệt Chủ đại nhân, hai vị này đều là Linh Khí Sư trung cấp.
Vệ Cảnh cung kính nói.
– Hai vị là Linh Khí Sư trung cấp?
Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc đánh giá hai người.
– Chào cô… Cô.
Lê Tuyết có vẻ hơi lo lắng nói.
Lê Nhã thoải mái gật đầu, nói:
– Đúng, ta và chị ta đều là Linh Khí Sư trung cấp.
– Thú vị còn là hai chị em.
Chương 304: Lá Chắn Bảo Vệ Trái Tim
Nguyệt Thấm Lan cười rất tao nhã, giơ tay lên vẫy vẫy, tự nhiên nói: – Trước đi theo ta, thí nghiệm trước.
Lê Nhã chị mình liếc nhau một cái.
Cô kéo tay chị gái đuổi kịp bước chân của Nguyệt Thấm Lan, đồng thời tò mò quan sát hoàn cảnh Phủ Thành Chủ.
– Gõ gõ ~~
– Mục Lương, có Linh Khí Sư trung cấp tới ứng tuyển.
Nguyệt Thấm Lan gõ cửa thư phòng, Mục Lương đang ở bên trong nghiên cứu linh khí.
– Nhanh như vậy? Vào đi.
Âm thanh của Mục Lương kinh ngạc truyền ra
– Hắt xì ~~
Cửa của thư phòng bị đẩy ra.
Nguyệt Thấm Lan dẫn Lê Nhã, Lê Tuyết đi vào thư phòng.
– Người nào là Linh Khí Sư trung cấp?
Mục Lương ngẩng đầu lên hỏi.
Anh đang nghiên cứu chất lỏng của quả Bom, chỉ là vẫn không có tiến triển quá lớn.
Đúng vậy, Mục Lương muốn chế tạo súng ống như ở Địa Cầu.
Uy lực hỏa dược bình thường quá nhỏ, không thể tạo thành bao nhiêu ảnh hưởng đối với Giác Tỉnh Giả có năng lực đặc biệt.
– Cả hai đều là Linh Khí Sư trung cấp.
Nguyệt Thấm Lan đi tới bên cạnh Mục Lương, sắp lại mấy thứ hỗn loạn trên bàn làm việc.
– Hai vị đều là Linh Khí Sư trung cấp?
Mục Lương kinh ngạc nhìn hai người.
– Ngươi là?
Chân mày của Lê Nhã cau lại.
– Ta là thành chủ.
Mục Lương vỗ tay, ngưng kết ra một quả cầu nước, rửa sạch sẽ hai tay.
Sau khi Lê Nhã và chị mình nghe xong, trong lòng rất ngạc nhiên, người thanh niên trước mắt lại là thành chủ!
Hơn nữa nhìn dáng vẻ, còn là Giác Tỉnh Giả hệ nước, nếu ở Thành Tương Lai cũng sẽ được đãi ngộ như thượng khách.
– Ngươi là thành chủ?
Lê Nhã kinh ngạc nhìn thanh niên trước mắt
Mục Lương nhún nhún vai, lạnh nhạt hỏi:
– Không giống sao?
– Không giống.
Lê Tuyết thành thật lắc đầu.
– Các ngươi cũng không giống Linh Khí Sư trung cấp.
Mục Lương cũng nói ra lời thật.
– …
Lê Nhã bị chặn họng, không trả lời được.
– Kiểm tra một chút thì sẽ biết.
Nguyệt Thấm Lan sắp xếp xong.
Cô ngồi ở trên bàn làm việc, chân trắng thon dài nhẹ nhàng đong đưa.
– Đây là đương nhiên.
Mục Lương gật đầu.
– Kiểm tra như thế nào?
Lê Nhã tò mò hỏi.
– Các ngươi nói mình là Linh Khí Sư trung cấp, vậy là biết xây dựng mạch lộ chứ?
Mục Lương ngước mắt bình tĩnh hỏi.
Lê Nhã khẽ hất hàm, kiêu ngạo nói:
– Đương nhiên, đó là kỹ năng cơ bản của Linh Khí Sư trung cấp.
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch lên.
Nếu như hai người này biết Mục Lương có thể đơn giản chế tạo ra linh khí cao cấp, sẽ có ngoác mồm kinh ngạc hay không?
Mục Lương mỉm cười nói:
– Tài liệu hung thú nơi này các ngươi đều có thể dùng, chỉ cần xây dựng mạch lộ thành công, các ngươi là có thể ở lại.
Điều cơ bản nhất trong chế tạo Linh khí trung cấp là có thể xây dựng mạch lộ, nếu không thì đều là giả đối.
– Cái này không khó.
Lê Nhã nhìn quanh thư phòng một vòng.
Cô nhìn thấy mấy loại tài liệu hung thú quen thuộc, trong lòng càng nắm chắc hơn.
Lê Nhã hành động trước, hỏi:
– Thành chủ các hạ, ta muốn hỏi rõ, đãi ngộ trên thông báo là thật sao?
– Đương nhiên.
Mục Lương gật đầu.
– Ừm.
Lê Nhã không do dự nữa.
Cô xoay người bước đến cái kệ chứa đầy tài liệu hung thú trong góc, chọn tài liệu mà mình biết.
Lê Tuyết cũng không nói gì tiêu sái bước qua, cùng chọn tài liệu hung thú.
Nguyệt Thấm Lan thấp giọng hỏi:
– Mục Lương, nếu như các cô ấy đều qua được vòng kiểm tra, đều có thể ở lại không?
– Đương nhiên, thành Huyền Vũ cần nhân tài.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
-…
Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.
Chờ sau này, thành Huyền Vũ ngày càng lớn mạnh, chỉ dựa vào một mình Mục Lương là không cung cấp đủ nhu cầu linh khí.
Quan trọng hơn, anh là thành chủ, không phải người chế tạo linh khí.
Lê Nhã rất nhanh chọn một loại tài liệu hung thú thích hợp, đó là lớp vỏ côn trùng, vỏ bên ngoài của Bọ Đất.
Hình dạng của Bọ Đất rất giống Bọ Tê Giác ở Địa Cầu, nhưng hình thể của nó to gấp hai mươi lần, xác ngoài cứng như sắt, là một loại tài liệu hung thú cực kỳ khó xử lý.
Lê Tuyết thì chọn vỏ ngoài của con Rết Tam Giác, cũng là tài liệu thuộc loại côn trùng.
– Có lửa không?
Lê Nhã ôm mảnh vỏ của Bọ Đất hỏi.
– Có.
Mục Lương giơ tay lên phun ra một ngọn lửa.
– Giác Tỉnh Giả hệ lửa.
Lê Nhã kinh hô một tiếng.,
Cô vội lấy lại bình tĩnh, trong lòng lại dâng lên một tia tò mò với Mục Lương.
Tại sao một người có thể có được hai loại năng lực?
– Mảnh vỏ của Bọ Đất cần dùng lửa nung khô, cho đến khi tầng cutin bên ngoài nứt ra.
Lê Nhã xử lý, một bên giới thiệu:
– Giáp Cốt bên trong mới chính là tài liệu chế tạo linh khí.
Mục Lương âm thầm nhớ, điều khiển ngọn lửa trong lòng bàn tay bao lấy xác của Bọ Đất, nhiệt độ tăng cao từ từ.
Lê Tuyết cũng đang xử lý hung thú tài liệu, vỏ của Rết Tam Giác dễ giải quyết hơn, chỉ cần dùng nước luộc là có thể xử lý tốt.
Chỉ cần luộc trên mười mấy phút là có thể loại bỏ toàn bộ độc tố bên trong tài liệu hung thú Rết Tam Giác.
Có thể nói, phần lớn tài liệu hung thú đều có thể dùng nước luộc, hoặc lửa đốt là có thể giải quyết, thỉnh thoảng một vài loại cần luộc trong nước kết hợp với một ít dược thảo mới được.
Một điểm cực kỳ quan trọng của ngọn lửa chính là nhiệt độ và thời gian.
Hai chị em đồng thời đang xử lý hung thú tài liệu, một người dùng nước nấu một người dùng lửa đốt, tiến độ như nhau.
Sau năm phút, tài liệu hung thú được bao trùm trong ngọn lửa xảy ra biến hóa, lớp biểu bì bên ngoài xác Bọ Đất xuất hiện vết rạn.
Khi quá trình nung khô kéo dài, vết rách càng lúc càng lớn.
Hai phút sau, vết nứt trải rộng cả khối xác nhỏ, sau đó tróc ra, lộ ra Giáp Cốt màu trắng bên trong bạch sắc.
– Được rồi.
Lê Nhã vội lên tiếng.
Mục Lương dập tắt ngọn lửa trên tay, khúc xương màu trắng rơi xuống trên bàn làm việc, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
Lê Nhã mở miệng thổi thổi, giúp cho Giáp Cốt nguội nhanh.
Cô bắt đầu nghiêm túc xây dựng mạch lộ.
Giáp Cốt là tài liệu hung thú đặc thù, sau khi trải qua quá trình nung khô, đặc tính của nó mới lộ ra.
Lúc này, cô xây dựng Mạch lộ càng nhanh càng thuận lợi, bước này sẽ ảnh hưởng đến lúc thu được phẩm cấp linh khí.
Đôi mắt màu xám của cô trở nên chỗ trống, ở bên trong thị giác của cô, Giáp Cốt màu trắng trước mắt đã bắt đầu trong suốt.
Những lỗ tròn trong Giáp Cốt như một tòa mê cung, phức tạp khiến cho người ta hoa mắt.
Lê Nhã trực tiếp nhìn vào bên trong Giáp Cốt, đã tìm được cách xây dựng Mạch lộ.
Chân mày của Mục Lương cau lại, năng lực giác tỉnh trước mắt của cô gái này chắc là năng lực nhìn xuyên thấu các loại.
-…
Lê Nhã mím môi, đã trôi qua mười phút.
Sau đó, cô cầm lấy dao tới, bắt đầu xử lý lỗ tròn nhỏ ở ngoài rìa mỗi khúc Giáp Cốt màu trắng, rồi nối lại từng đôi, như ghép hình.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đã hai mươi phút trôi qua.
Cô gái mới nhẹ nhàng thở ra, khúc xương màu trắng trước mặt đã được ráp lại xong.
Lê Nhã ngẩng đầu lên, lúng túng nói:
– Ta không có hung thú tinh thạch.
– Đây.
Nguyệt Thấm Lan lấy ra một viên hung thú tinh thạch đưa tới.
Lê Nhã vội cầm lấy, đặt vào vị trí trung tâm của mạch lộ trên Giáp Cốt màu trắng.
Tiếp theo, cô cắt ngón tay, nặn ra một giọt máu rơi vào bên trên tinh thạch hung thú.
Máu của cô hòa vào trong tinh thạch hung thú, ngay sau đó chảy xuôi vào ở mỗi cái khe trong Giáp Cốt, giống như lấy lại sức sống.
Ánh sáng màu trắng sáng lên, mạch lộ luân chuyển năng lượng của tinh thạch hung thú, giữa khe hở mỗi khúc Giáp Cốt màu trắng bắt đầu sắp hội tụ lại, rất nhanh đã trở thành một chỉnh thể.
– Được rồi.
Lê Nhã thở phào, cầm lấy Giáp Cốt màu trắng ở lòng bàn tay cân nhắc.
– Một cái đĩa đựng thức ăn??
Mục Lương cầm lấy Linh khí trung cấp màu trắng, nó chỉ lớn chừng bàn tay, hình dạng giống hình quả trứng.
– Ta gọi là Lá Chắn Bảo Vệ Trái Tim.
Lê Nhã mân mê cái miệng nói.
Lá Chắn Bảo Vệ Trái Tim là dùng để bảo vệ vị trí trái tim, có thể khâu nó lên trên khôi giáp hoặc quần áo.
– Thật nhỏ.
Chân mày của Mục Lương cau lại.
– Nó cũng là linh khí trung cấp.
Lê Nhã nghiến răng, nói
– Đúng là Linh khí trung cấp, ngươi qua vòng kiểm tra.
Mục Lương thoả mãn gật đầu
– Ta cũng xong rồi.
Lê Tuyết lên tiếng nói.
Trong tay của cô ấy nhiều thêm một cái mũ bảo vệ, màu xám lạnh, tản ra khí tức Linh khí trung cấp
…..
Chương 305: Cuộc Sống Mới
Mục Lương đưa tay cầm lấy mũ giáp màu xám lạnh trong tay Lê Tuyết, xoay hai vòng nhìn một chút.
Anh gật đầu nhận xét:
– Cũng là linh khí trung cấp, tương đối bình thường.
– …
Lê Nhã nhếch mép một cái, Lá Chắn Bảo Vệ Trái Tim của cô rõ cũng cực kỳ tầm thường.
– Các ngươi còn có muốn biết gì về Thành Huyền Vũ không?
Mục Lương ngắm hai chị em kia.
Lê Nhã hỏi nghi ngờ trong lòng:
– Ta rất tò mò, điểm cống hiến viết trên thông báo là cái gì?
– Điểm cống hiến, ngươi có thể dùng nó mua đồ ăn, mua gia cụ, dược phẩm các loại.
Nguyệt Thấm Lan Lam ưu nhã tiếp lời, giới thiệu:
– Tầng hai Khu vực Trung ương có nhà ăn, ăn một bữa chỉ cần một điểm cống hiến, có thể sẽ được ăn no.
– Tốt như vậy!
Đôi mắt xinh đẹp của Lê Nhã sáng lên
– Đương nhiên, tác dụng của điểm cống hiến không chỉ nhiêu đó, mấy việc này các ngươi về sau sẽ biết.
Nguyệt Thấm Lan Lam dịu dàng nói.
– Ừm.
Lê Nhã với chị mình liếc nhau.
– Hoan nghênh các ngươi gia nhập Thành Huyền Vũ.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương lóe lên tia sáng.
– Hân hạnh làm việc cho Thành Chủ Đại Nhân.
Lê Nhã kéo chị mình khom lưng hành lễ.
Mục Lương nghiêng đầu, ôn hòa nói:
– Thấm Lam, dẫn các cô ấy đến khu nhà ở, ở ngay tầng hai đi!
– Được.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu.
Cô ngước mặt lên, mỉm cười với hai chị em này, nói:
– Đi thôi, ta dẫn các ngươi đến chỗ ở.
– Làm phiền rồi.
Trong lòng của Lê Nhã thở phào, cuối cùng cũng được sống những ngày yên ổn sao?
Nguyệt Thấm Lan dẫn hai cô rời khỏi thư phòng, hướng đi ra phía ngoài Phủ Thành Chủ
– Có thể gọi cô là Nguyệt Chủ đúng không?
Lê Tuyết nhẹ giọng hỏi.
– Có thể.
Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa.
Tay của Lê Nhã chỉ vào tán cây khổng lồ trên đỉnh đầu, hiếu kỳ hỏi:
– Nguyệt Chủ, đó là cây gì vậy?
Nguyệt Thấm Lan ôn nhu giới thiệu:
– Trà Thụ Tinh Thần, Thánh Thụ Thành Huyền Vũ.
– Trà Thụ Tinh Thần.
Lê Nhã từ từ gật đầu, bước nhanh hơn đuổi kịp Nguyệt Thấm Lan.
Ba người đi tới tầng hai Khu vực Trung ương, đi tới bên trái tầng hai, nơi đó có một cái sân riêng.
Trên đường, Lê Nhã và chị mình tò mò đánh giá cảnh vật xung quanh
– Mẹ, ngươi đang đi đâu ấy?
Trên bầu trời, Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước bay lượn trên trời.
Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu, thuận miệng đáp:
– Dẫn các cô ấy đến chỗ ở.
– Bọn họ là ai vậy?
Nguyệt Phi Nhan rung rung cánh, treo lơ lửng trên bầu trời.
Cô gái tóc đỏ đang quan sát hai người này, suy đoán thân phận của họ.
Đồng thời Lê Tuyết và em gái cũng đang quan sát cô gái tóc đỏ, vì bị Khôi Giáp Chu Tước trên người cô ấy hấp dẫn.
– Đó là linh khí cao cấp!
Trong lòng Lê Tuyết suy đoán.
– Linh Khí Sư mới tới, sau này chính là đồng nghiệp của chúng ta.
Nguyệt Thấm Lan giới thiệu.
– Hả, Linh Khí Sư sao?
Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc nói.
Chân mày của Nguyệt Thấm Lan run một cái, tức giận nói:
– Sao ngươi lại nhiều chuyện như thế?
– Ta biết rồi, ta đi tuần tra.
Nguyệt Phi Nhan cũng phất tay một cái, đập cánh rời khỏi Khu vực Trung ương.
– Nguyệt Chủ, vị mới vừa kia là con gái của cô?
Lê Nhã nhịn không được hỏi.
– …
Nguyệt Thấm Lan im lặng một lúc, bình tĩnh gật đầu:
– Ừm, con gái của ta.
– Nguyệt Chủ không giống người đã có con, nhìn vào trông cô còn rất trẻ.
Lê Tuyết kinh ngạc nói.
– Đúng vậy, dáng vẻ không giống hơn ba mươi tuổi.
Lê Nhã đồng ý nói.
– …
Trán của Nguyệt Thấm Lan nổi đầy gân xanh.
Cô nghiêng đầu lại, duy trì điểm tao nhã cuối cùng, híp mắt nói:
– Thảo luận tuổi của người khác là chuyện rất mất lịch sự.
Nếu như là người khác được khen như vậy, có thể sẽ rất vui vẻ, có thể cô thực sự rất trẻ.
– A, xin lỗi, thực sự xin lỗi.
Lê Nhã xấu hổ, ấn đầu chị gái, vội vã khom lưng xin lỗi.
Hai chị em nói xin lỗi xong đứng thẳng lưng lên, trên mặt cười có chút xấu hổ.
– Được rồi, đi nhanh đi, thì ở phía trước.
Con mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia sáng, cô xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Hai chị nhìn vào mặt nhau, dí dỏm lè lưỡi, bước nhanh đuổi theo cô ấy.
Lê Tuyết theo sát sau lưng Nguyệt Thấm Lan, nhịn không được hỏi:
– Nguyệt Chủ, khôi giáp của con gái cô mặc là linh khí cao cấp đúng không?
– Ừm, đúng vậy.
Nguyệt Thấm Lan thuận miệng đáp.
Lê Nhã kinh ngạc hỏi:
– Thành Huyền Vũ có Linh Khí Sư cao cấp?
– Đúng, thành Huyền Vũ có Linh Khí Sư cao cấp.
Nguyệt Thấm Lan dừng bước trước một tòa nhà nhỏ, quay đầu lại nói:
– Hơn nữa các ngươi cũng đã gặp mặt người này rồi!
– Đã gặp mặt?
Lê Nhã chớp chớp con mắt màu xám.
Là hộ vệ dẫn chúng ta đi vào?
– Thành Chủ Đại Nhân?
Lê Tuyết do dự hỏi
– Không sai.
Nguyệt Thấm Lan đẩy ra cổng căn nhà trước mặt, bước vào trong.
– Thành Chủ Đại Nhân lại là Linh Khí Sư cao cấp!
Lê Nhã kinh ngạc lên tiếng.
Linh Khí Sư cao cấp lại trẻ như thế?
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, kéo lại sự chú ý của hai cô:
– Nơi đây chính là chỗ ở sau này các ngươi, một căn nhà có hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, một phòng vệ sinh.
– Căn nhà lớn như vậy đều cho chúng ta ở sao?
Lê Tuyết lần thứ hai giật mình.
Cô nhìn quanh nhà, mặc dù không rộng lắm, nhưng đối với cuộc sống hai người vậy là đủ rồi
Tuy nói là hai phòng, nhưng là hai căn phòng rất độc lập, bên trong vắng vẻ, tường bằng phẳng, cửa sổ cũng là cửa sổ pha lê.
– Ừm, đây là nhà của các ngươi.
Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh gật đầu.
Cô tiếp tục nói:
– Sau đó, sẽ có người mang Phiếu điểm cống hiến đến cho các ngươi, bây giờ, sẽ ứng trước lương một tháng cho các ngươi, có thể dùng điểm đi đổi đồ dùng trong nhà trở về trang trí căn nhà.
– Phiếu điểm cống hiến?
Lê Tuyết cảm thấy kinh ngạc
Nguyệt Thấm Lan giới thiệu sơ qua:
– Chính là tờ giấy ghi chép điểm cống hiến, sử dụng điểm cống hiến đều cần dùng đến.
– Đã hiểu.
Lê Tuyết chớp chớp nhạt con mắt màu tím, trong lòng có chút chờ mong cuộc sống mới.
– Được rồi, các ngươi nghỉ ngơi trước đi, giữa trưa ta lại tới.
Nguyệt Thấm Lan xoay người rời khỏi, để lại hai cô gái đắm chìm trong mừng rỡ ở trong sân.
Sau mười mấy phút.
Nguyệt Thấm Lan trở lại Phủ Thành Chủ, đến thư phòng tìm Mục Lương.
– Sắp xếp xong rồi?
Mục Lương nhấp miếng trà nóng.
– Ừm, các cô ấy đều đang rất vui vẻ.
Nguyệt Thấm Lan đặt tay lên trên vai Mục Lương, nhẹ nhàng bóp lấy.
– Ừm, dù sao đãi ngộ như vậy cũng không tính kém.
Khóe miệng của Mục Lương nhếch lên, giơ tay lên vỗ vào bàn tay ngọc trên bả vai.
– Đủ lực, cảm giác rất tốt.
Trong cặp mắt màu lam của Nguyệt Thấm Lan có ánh sáng lóe lên.
…
Mỗi ngày đều có đủ nước dùng, đây chính là điều đầu tiên có thể hấp dẫn rất nhiều người gia nhập vào Thành Huyền Vũ, chớ đừng nhắc tới 300 điểm cống hiến với một căn phòng miễn phí.
– Không biết có còn Linh Khí Sư khác lại tới ứng hay không?
Mục Lương đang nhắm mắt lại hưởng thụ.
– Linh Khí Sư cũng không phải người bình thường trên đường phố, nào có nhiều như vậy, chớ đừng nhắc tới Linh Khí Sư trung cấp.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã liếc mắt.
– Cũng đúng.
Mục Lương cảm thấy rất buồn cười.
– Đúng rồi, ngươi muốn sắp xếp cho hai người bọn họ làm việc gì?
Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi.
– Ta dự định xây xưởng mới, chuyên môn chế tác linh khí, sẽ giao cho hai cô ấy hai phụ trách.
Giọng của Mục Lương thản nhiên nói.
– Xưởng Linh khí sao? Chế tạo linh khí gì?
Động tác trên tay của Nguyệt Thấm Lan chậm lại một chút.
– Còn chưa nghĩ ra, ngươi dẫn các cô ấy ăn xong cơm trưa lại tới tìm ta.
Mục Lương nhắm mắt nghỉ một chút.
-Ừ.
Nguyệt Thấm Lan chậm chạp rời đi, đã bảo người khác mang Phiếu điểm cống hiến tới tầng hai Khu vực Trung ương.
Chương 306: Ống Nhòm, Kính Lúp
Buổi chiều.
Sau khi Mục Lương dùng xong cơm trưa đã trở lại thư phòng, lấy ra một cái rương gỗ nhỏ đặt trên mặt bàn, bên trong chứa rất nhiều miếng vảy màu trắng bạc.
Những miếng vảy này đều thuộc về Băng Minh Xà, là anh tự mình đi nhặt.
Cộc cộc cộc ~~
Cửa thư phòng bị gõ.
Âm thanh tiểu hầu gái truyền lời vang lên:
– Mục Lương đại nhân, tiểu thư Lê Nhã và Lê Tuyết tới.
– Cho các cô ấy vào đi.
Mục Lương nhàn nhạt đáp.
– Cọt kẹt
Cửa thư phòng bị đẩy ra.
Lê Nhã và chị mình đi tới, có chút lo lắng đứng ở trước bàn làm việc.
– Đã ăn cơm trưa ăn rồi?
Mục Lương cười khẽ hỏi.
– Ừm.
Trong con mắt màu xám của Lê Nhã chỉ có vẻ đã thỏa mãn.
Cô và chị gái đến nhà ăn dùng cơm, quả thực một điểm cống hiến trị là có thể được ăn no.
Một phần rau xanh cũng chỉ cần hai điểm cống hiến, quả thật vô cùng tiện nghi.
– Ừm, ăn no thì phải làm việc.
Mục Lương nhếch miệng lên, đẩy rương gỗ trên bàn về phía trước.
– Đây là?
Lê Tuyết tiến lên trước quan sát, không nhận ra miếng vảy này thuộc về loại thú dữ nào.
– Vảy của Băng Minh Xà, có đặc tính lạnh của hàn băng, các ngươi mang về nghiên cứu đi!
Mục Lương lại đưa ra một bản thiết kế, nói:
– Nghĩ biện pháp chế tạo ra vật này.
Đây là anh dựa theo tủ lạnh ở Địa Cầu, vẽ ra bản thiết kế.
– Một cái rương?
Lê Nhã cúi đầu nhìn bản thiết kế, mặt trên có viết chức năng và đặc điểm linh khí cần được thiết kế.
Còn như chế tạo như thế nào lại không nói tới một chữ, tất cả đều là một ít cấu tạo và ý tưởng.
– Ừm.
Mục Lương gật đầu.
– Được, chúng ta sẽ cố gắng.
Lê Nhã và chị mình liếc nhau, quyết định trở về thử một chút
Mục Lương lạnh nhạt nói:
– Sau này, sẽ có một Xưởng Linh khí, cũng sẽ do các ngươi quản lý, những chuyện đó sẽ nói với các ngươi sau.
– Đã hiểu rồi.
Lê Nhã gật đầu lần nữa
– Được rồi, không sao, đi xuống đi.
Mục Lương khoát tay.
– Vâng.
Lê Tuyết và em gái cung kính hành lễ, xoay người rời khỏi
– Cũng không biết có thể làm ra được hay không.
Mục Lương tự lẩm bẩm một câu.
…..
Khi mặt trời ngã về tây, ở Phủ Thành Chủ Thành Huyền Vũ.
Trong thư phòng, Mục Lương đang chơi đùa với đồ chơi mới.
Ở một bên, Mễ Nặc cầm cây chổi lông làm bằng lông hung thú, đang dọn dẹp bụi bặm trong thư phòng.
Cô lấy sách trên kệ gỗ xuống, sau khi quét bụi xong lại đặt sách vở trở về kệ một lần nữa, tầng cao nhất cô phải đứng trên ghế mới có thể lau dọn xong.
– Hỗn Độn.
Mễ Nặc lấy xuống một quyển sách cuối cùng.
Cô chớp chớp con mắt màu xanh lam, hỏi:
– Mục Lương, ngươi tính viết tiếp chuyện xưa này sao?
– Viết, chờ lúc rãnh rỗi lại viết.
Mục Lương đang điều khiển hình trụ trong tay, đây chính là thứ anh mới chế tạo ra.
Anh đặt một đầu vào ánh mắt bắt đầu điều chỉnh, một đầu khác thì hướng về cô gái tai thỏ.
Ở trong tầm nhìn của Mục Lương, Mễ Nặc đã bị phóng to lên.
Thứ này là ống nhòm anh mới chế tạo ra, dùng năng lực Điều Khiển Tinh Thể tạo ra mặt kính lồi lõm.
– Đây là cái gì?
Mễ Nặc tò mò tiến tới góp mặt, bên trong con mắt màu xanh lam tràn đầy hiếu kỳ.
-…Ống nhòm, có thể nhìn được hình ảnh ở phía xa.
Mục Lương ôn hòa nói.
Anh cầm ống nhòm trong tay đưa cho cô gái tai thỏ, cười nói:
– Ngươi thử xem.
– Dùng như thế nào?
Mễ Nặc run tai thỏ màu xanh lam một cái, xoay xoay ống nhòm Lưu Ly trong tay.
– Đầu nhỏ đặt vào mắt, một đầu khác nhắm vào nơi ngươi muốn nhìn thấy
Mục Lương tay cầm tay dạy.
Cô gái tai thỏ nghe theo, rất nhanh cô đã thấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng phía trên Trà Thụ Tinh Thần ngoài cửa sổ giống như đang ở trước mắt cô.
– Thật thần kỳ, đây là Linh khí cao cấp sao?
Mễ Nặc thán phục một tiếng hỏi.
– Không phải, cũng chỉ là sản phẩm Lưu Ly bình thường à.
Mục Lương cảm thấy rất buồn cười, nhẹ nhàng vuốt vào tai thỏ đầy lông của cô gái tai thỏ.
Sắc mặt của Mễ Nặc ngạc nhiên hỏi:
– Không phải linh khí?
-Ừm, không phải.
Mục Lương gật đầu khẳng định
– Món đồ thần kỳ như vậy, lại không phải linh khí.
Đôi môi hồng của Mễ Nặc khẽ nhếch lên.
– Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?
Nguyệt Thấm Lanđẩy ra cửa thư phòng đi vào.
– Chị Thấm Lam, ngươi mau nhìn, thứ này rất thần kỳ, có thể nhìn rất xa.
Mễ Nặc đưa ra báu vật, ngây thơ nói.
– Lại chế tạo ra linh khí mới?
Ý nghĩ đầu tiên của Nguyệt Thấm Lan chính là Mục Lương lại làm ra một món linh khí mới.
Cô thử cầm ống nhòm, khuôn mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn về phía Mục Lương, kinh ngạc hỏi:
– Nhưng làm sao ta không nhìn ra phẩm cấp?
– Hì hì… Bởi vì… Vật này không phải linh khí nha.
Mễ Nặc cười tươi như hoa nói.
– Không phải linh khí?
Tay của Nguyệt Thấm Lan run lên một cái, kém chút đã quăng ống nhòm xuống đất.
– Chỉ là một sản phẩm bình thường làm bằng Lưu Ly.
Mục Lương vươn tay ra, Lưu Ly hiện lên từ lòng bàn tay, sau khi biến hóa vài cái lại ngưng kết thành một ống nhòm mới.
Nguyệt Thấm Lan đưa tay cầm lấy, lại thử một chút, cô đã có thể thấy rõ sự vật xa xa ngoài cửa sổ.
– Mục Lương, thứ này ngươi cũng muốn đặt ở Phố Buôn Bán bán?
Cô buông ống nhòm xuống, khuôn mặt nghiêm túc hỏi.
– Sẽ không.
Mục Lương lắc đầu nói:
– Ít ra trong thời gian ngắn sẽ không.
Nếu như ống nhòm được bán ở Phố Buôn Bán, rất nhanh sẽ bị người nhìn ra, dù sao cũng không có kỹ thuật đặc biệt nào.
– Vậy là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lan thở phào.
– Ống nhòm sẽ phân cho Thành Phòng Quân.
Mục Lương lạnh nhạt nói.
Cho Thành Phòng Quân sử dụng ống nhòm, hằng ngày lúc tuần tra canh gác, có thể lưu ý động tĩnh ở phía xa.
Thậm chí đi ra ngoài săn thú cũng có thể mang theo, như vậy có thể trước tiên phát hiện vấn đề, có thể trong thời gian ngắn chuẩn bị sẵn sàng.
– Cái này có thể.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười tán thành.
– Đúng rồi, còn có kính lúp.
Mục Lương đột nhiên nghĩ đến.
Anh giơ tay lên, Lưu Ly ngưng tụ ra một khối kính lồi lớn chừng bàn tay.
– Kính lúp?
Mễ Nặc tò mò, tiếp nhận lấy mặt kính một mặt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lam, sau đó bị sợ giật mình.
Cô kinh ngạc, hô to một tiếng:
– Chị Thấm Lan, ngươi trở nên thật lớn.
– Trở nên thật lớn?
Nguyệt Thấm Lan vô thức cúi đầu… Cũng không có thay đổi mà?
– Khụ khụ… Là ở bên trong tầm mắt của cô ấy, ngươi trở nên rất lớn.
Mục Lương ho nhẹ hai tiếng, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
-….
Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn Mục Lương.
Cô cũng cầm lấy kính lúp, sau khi bản thân dùng xong mới biết được là chuyện gì xảy ra.
Nguyệt Thấm Lan cau mày suy nghĩ một chút, ôn thanh nói:
– Vật này có thể làm nhiều một ít, đưa cho nhân viên làm kỹ thuật dùng.
– Ừm, chuyện đó đơn giản.
Mục Lương gật đầu một cái.
Anh chỉ cần làm ra hàng mẫu, bước sản xuất số lượng sẽ do Sóc Lưu Ly chịu trách nhiệm.
– Đúng rồi, mang mấy tờ thông báo này dán ra ngoài, lại để cho người đến Thành Phi Điểu dán mấy tờ.
Mục Lương lấy ra thông báo đã viết xong từ dưới bàn.
Nguyệt Thấm Lan cầm lấy, mở ra tờ giấy đọc.
Cô nhẹ giọng thì thầm:
– Sáng sớm ngày mai, Thành Huyền Vũ sẽ rời khổi Phi Điểu Thành, mục tiêu tiếp theo: Thành Vạn Yêu.
– Hả? Mục tiêu tiếp theo chúng ta sẽ đến thành Vạn Yêu sao?
Mễ Nặc kinh ngạc hỏi.
– Đúng vậy, thành Vạn Yêu.
Mục Lương đáp lại.
Chương 307: Rùa Đen Tiến Hóa Đến Cấp 8
Anh coi trọng mỏ muối Thành Vạn Yêu.
Thành Huyền Vũ ngày càng lớn mạnh, người dân càng ngày càng nhiều, nên cần phải có lượng muối lớn.
Không ai không cần muối.
Có vài món ăn cũng cần dùng đến lượng lớn muối, như dưa muối với thịt muối.
– Ta nhớ được mấy hôm trước nghe được một tin tức.
Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ nói:
– Từ Rừng Vạn Khô đến Thành Vạn Yêu, lấy tốc độ hiện tại của Tiểu Huyền Vũ, ít nhất cũng phải đi mười lăm ngày mới có thể đến.
– Ừm, không vội.
Mục Lương cười.
Anh còn muốn tìm một nơi để Rùa Đen tiến hóa đến cấp 8, nên có thể từ từ đi đến Thành Vạn Yêu.
– À, ra là vậy, vậy ta sắp xếp người đi dán thông báo.
Nguyệt Thấm Lan một lần nữa cuộn lại tờ thông báo, xoay người rời khỏi.
– Vậy còn có nửa ngày thôi.
Mễ Nặc ngây thơ nói, trong tay của cô còn đang cầm ống nhòm, đang vuốt ve nó.
Mục Lương thấy cô gái tai thỏ rất thích món đồ chơi này, dáng vẻ không nỡ buông tay.
Anh cưng chiều nói:
– Ngươi thích thì cầm chơi đi!
– Hì hì… Mục Lương, ngươi thật tốt.
Mễ Nặc cười tươi như hoa, nói.
– Có thưởng gì không?
Mục Lương nghiêng gò má ra, trêu chọc hỏi.
– Hứ… Lần sau đi.
Khuôn mặt xinh của Mễ Nặc ửng hồng, ôm ống nhòm, mắc cở đỏ mặt chạy đi.
Cô không còn là cô gái nhỏ như trước đây, chị cô cũng dạy không ít kiến thức phổ thông, trong đó có một ít chuyện liên quan tới yêu.
– Lại chạy.
Mục Lương khẽ lắc đầu.
…
Nguyệt Thấm Lan mới ra khỏi Phủ Thành Chủ đã thấy cô gái tóc đỏ mặc Khôi Giáp Chu Tước bay tới bay lui.
– Mẹ, có chuyện gì cần ta giúp một tay không?
Nguyệt Phi Nhan thấy mẹ mình, nhất thời đổi phương hướng, hạ từ trên không trung xuống.
– Tới thật đúng lúc, mang thông báo này dán trong Thành Phi Điểu.
Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng lên, đến sớm không bằng đến đúng lúc.
– Vâng.
Giọng của Nguyệt Phi Nhan trong trẻo vang lên, cầm lấy thông báo, xoay người rời khỏi.
Gần đây, cô rất mê bay lượn trên bầu trời, rất tự do tự tại.
– Như vậy đã làm xong, có thể trở lại tìm Mục Lương.
Nguyệt Thấm Lan giao chuyện này cho con gái.
Cô cuộn lấy mái tóc màu xanh lam nhạt, xoay người trở về Thành Chủ Phủ.
Nguyệt Phi Nhan đi tới Thành Phi Điểu, dán thông báo Thành Huyền Vũ sắp rời đi ở nơi tương đối nổi bật.
– Hả? Ngày mai, thành Huyền Vũ sẽ phải rời khỏi.
– Nhanh như vậy?
– Tính ra hôm nay là ngày thứ mười, ta phải đi mua thêm ít khoai nướng.
Cư dân thành Phi Điểu bắt đầu có hành động, đi thành đoàn chạy về Thành Huyền Vũ.
…
Vào sáng sớm, khi bóng tối đã bị ánh mặt trời thay thế, trời sáng, bầu trời đầy mây không thay đổi.
– Gào ~~
Tiếng thú gào đinh tai nhức óc vang vọng Thành Phi Điểu, làm cho Phi Điểu đều ngã nằm trên mặt đất.
– Ầm ầm ~~
Ở phía bên ngoài cách Thành Phi Điểu 1km, Rùa Đen bắt đầu di chuyển.
Nó mở ra đôi mắt, khí tức Man Thú Hoang Cổ khuếch tán ra, bốn chân mạnh mẽ khởi động thân thể giống như ngọn núi.
– Oa hô
Hạ Lạc đập đập cánh chim màu cam, treo lơ lửng trên bầu trời ở tầng hai Thành Phi Điểu.
Cô nhìn về phía Thành Huyền Vũ ở xa xa, đưa mắt nhìn nó thức tỉnh, sắp rời đi.
– Thành Huyền Vũ sẽ rời đi.
Hạ Nạp Ân xuất hiện ở bên cạnh em gái.
– Có chút không nỡ.
Hạ Lạc nghiêng đầu, trong con ngươi màu cam có chút lo lắng.
Về sau, cô muốn ăn đến mì chua cay sẽ rất khó!
Hạ Nạp Ân thu cánh lại, đứng ở bên trên bức tường Lưu Ly.
Hắn nghiêng đầu ôn nhu an ủi:
– Chúng ta có Phi Điểu, ta sẽ phái người đúng giờ đi Thành Huyền Vũ mua đồ về cho ngươi.
Khuôn mặt của Hạ Lạc nghiêm túc nói:
– Nhớ kỹ mua mì chua cay, khoai nướng cũng muốn.
– Ừm.
Hạ Nạp Ân dở khóc dở cười, em gái thật sự nhớ thương mấy món này.
Hai người nhìn Rùa Đen ở phía xa xa, nó thay đổi phương hướng tiếp tục đi về phía nam, một bước là tạo ra một cái hố sâu.
Thành Huyền Vũ sau lưng lại vững như bàn đá.
– Ầm ầm ~~
Bên hướng Rùa Đen đi tới, trụ đá cản đường toàn bộ sụp đổ, những nơi nó đi qua đều được san bằng.
– Thật sự là rất khoa trương.
Khóe miệng của Hạ Nạp Ân khẽ giật giật.
Cuối cùng, chỉ để lại một con đường rộng lớn, sau này, những người khác lui tới Thành Phi Điểu sẽ càng trở nên thêm dễ dàng và thoải mái.
– Chúng ta còn cần cảm ơn bọn họ không?
Hạ Lạc khẽ cười nói.
Có một con đường rộng lớn nối thẳng đến Thành Phi Điểu, người bên ngoài Rừng Vạn Khô tiến vào sẽ an toàn hơn, Thành Phi Điểu sẽ càng thêm náo nhiệt, sẽ có thể phát triển kinh tế.
Như vậy nghiệp vụ Phi Điểu chuyển vận của Thành Phi Điểu cũng sẽ bị ảnh hưởng ở trình độ nhất định.
May mà phạm vi ảnh hưởng cũng có giới hạn, vì con đường rộng lớn này cũng sẽ có chút ảnh hưởng với các tòa thành và bộ lạc xung quanh.
Sau năm phút, Man Thú Hoang Cổ biến mất ở trong bão cát, chỉ lưu lại một bóng đen ở phía xa.
Thành Phi Điểu khôi phục lại vẻ yên tĩnh, chỉ là bão cát đầy trời vẫn như trước.
Bên trong Thành Huyền Vũ Khu vực Trung ương, ở thư phòng, Mục Lương đang kiểm tra bốn thuộc tính.
Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương.
Thể lực: 300.3.
Tốc độ: 301. 9.
Sức mạnh: 305.3.
Tinh thần: 320.6.
Tuổi thọ: 24 tuổi/4932 năm.
Điểm thuần dưỡng: 310.
Điểm tiến hóa: 27 256 584.
Năng lực:
Bạo Phá (cấp 7).
Điều Khiển Tinh Thể (cấp 7).
… Ẩn dấu…
Động vật thuần dưỡng:
Sóc Lưu Ly
Thiên phú: Điều Khiển Tinh Thể (cấp 7)
Ưng Lửa
Thiên phú: Điều Khiển Nguyên Tố Lửa (cấp 7)
… Ẩn dấu…
Thực vật thuần dưỡng:
Măng Cụt Bom
Thiên phú: Bạo Phá (cấp 7)
… Ẩn dấu…
– Có thể tiến hóa hai con động vật thuần dưỡng cấp 8.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương lóe lên tia sáng.
Hiện tại, anh đang có hơn 27 triệu điểm tiến hóa.
Trong đó 13 triệu điểm tiến hóa là chuyển hóa tinh thạch hung thú có được nhờ giúp Thành Phi Điểu xây dựng bức tường Lưu Ly, giao dịch nước.
Ngoại trừ chuyện đó ra, trong mười ngày, Phố Buôn Bán đến Thành Phi Điểu, tinh thạch hung thú thu vào mỗi ngày đều có thể chuyển hóa ra mấy trăm ngàn điểm tiến hóa.
Mục Lương đang mong đợi, chờ sau khi rời khỏi Thành Phi Điểu đủ xa, Rùa Đen đã có thể tiến hóa thành cấp 8.
– Mục Lương, ngươi tìm ta có chuyện gì?
Nguyệt Thấm Lan đẩy ra cửa thư phòng tiến vào.
Mục Lương ôn nhu nói:
– Đi viết một phần thông báo, giữa trưa, Thành Huyền Vũ sẽ tiến hành cải tạo lần thứ ba, để cư dân không cần bối rối.
– A rồi, ngươi lại muốn nâng cấp thành Huyền Vũ?
Nguyệt Thấm Lan vội hỏi.
– Ừm, Tiểu Huyền Vũ cũng nên tiến hóa.
Mục Lương ấm áp nói.
– Vậy Tiểu Huyền Vũ sẽ trở nên càng lớn hơn?
Bờ môi hồng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch lên.
Cô nhớ kỹ Tiểu Huyền Vũ chỉ cần tiến hóa thì hình thể sẽ càng biến càng lớn.
– Ừm, có thể lớn gấp mười lần so với hiện tại!
Mục Lương không quá chắn chắc, nói.
Dựa theo sự thay đổi về hình thể sau khi tiến hóa trước đó, thân thể của Rùa Đen tiến hóa đến cấp 8 có thể lớn gấp mười lần so với cấp 7.
– Lớn gấp mười lần!
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan trợn tròn
– Ừm.
Trong mắt của Mục Lương lóe lên sự thú vị.
Anh khẽ cười nói:
– Đi thôi, dán thông báo sớm một chút, bảo Tuần Vệ phối hợp tuyên truyền, báo cho cư dân biết tình huống.
– Ta biết rồi.
Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc gật đầu, xoay người bước nhanh rời khỏi.
– Chờ một chút, thông báo hôm nay tất cả nhà xưởng được nghỉ nhưng vẫn phát lương.
Mục Lương gọi lại Nguyệt Thấm Lam.
Anh lo lắng sau khi Rùa Đen tiến hóa cấp 8 sẽ tạo ra động tĩnh quá lớn, sẽ tạo ra một ít chuyện ngoài ý muốn.
– Tốt, ta đi làm ngay.
Nguyệt Thấm Lan ôn nhu đáp, đẩy ra cửa thư phòng, vội bước ra ngoài.
– Thật mong chờ.
Mục Lương mở ra bảng thuộc tính, nhìn điểm tiến hóa có tám con số, cảm thấy cực kỳ hài lòng.
Chương 308: Thành Huyền Vũ Tiến Hành Cải Tạo Lần Thứ Ba
Hơn nửa canh giờ sau, quảng trường nhỏ bên cạnh khu ngoại thành, thông báo đã được dán lên.
Y Lệ Y nhẹ giọng đọc kỹ nội dung trên thông báo:
– Vào lúc giữa trưa, thành Huyền Vũ sẽ tiến hành cải tạo lần thứ ba, mời cư dân ở trong nhà không nên đi ra ngoài.
– Thành Huyền Vũ tiến hành cải tạo lần thứ ba?
Cô trừng to mắt, có chút khó hiểu, cư dân đi qua đều dừng bước lại, bọn họ có người đang chuẩn bị đi đến nhà xưởng làm việc.
– Ta mới vừa đi đến nhà xưởng, người quản lý nói được nghỉ một ngày, đây là vì sao?
– Ta cũng không rõ, mọi thứ trong nhà xưởng cũng được dừng lại.
– Mọi người trở về đi.
Nguyệt Thấm Lanxuất hiện ở trên quảng trường nhỏ.
Âm thanh của cô trong trẻo lạnh lùng truyền khắp quảng trường nhỏ:
– Ngày hôm nay, toàn bộ nhà xưởng được nghỉ, nhưng vẫn tính lương bình thường.
– Nguyệt Chủ đại nhân là thật sao?
Có người lớn tiếng hô to.
– Đây là mệnh lệnh của Thành chủ đại nhân.
Nguyệt Thấm Lanlạnh nhạt gật đầu, nghiêm túc nói.
– Mọi người nhanh chóng trở về nhà đi.
– Đã hiểu rồi, về nhà thôi.
– Đừng gây thêm phiền toái cho Thành Chủ Đại Nhân.
– Chị Thấm Lan, Thành Huyền Vũ cải tạo lần thứ ba sao?
Y Lệ Y tiến lên, vội hỏi.
– Đây là ý gì?
– Chính là ý trên mặt chữ.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:
– Nói chung, buổi trưa ngươi chỉ cần ở trong nhà, không nên tùy ý đi lại.
Cô cũng không thể dùng lời để giải thích, dù sao đó là chuyện không thể tưởng tượng nổi, muốn mọi người tận mắt chứng kiến một cái mới biết được là tình huống gì.
– Ta hiểu rồi.
Y Lệ Y mím môi một cái, vì hôm nay, cô không cần lên trường, in xưởng cũng không cần đi.
Sau một tiếng.
Thành Huyền Vũ trở nên rất yên tĩnh, trên đường phố chỉ còn vài người lác đác, một số người còn không biết chuyện gì xảy ra.
– Các ngươi, nhanh về nhà đi, không nên tùy ý đi lại.
Khuôn mặt của Trình Mâu nghiêm túc hô.
Hắn mang theo Tuần Vệ đi kiểm tra đường phố, nhắc nhở một ít cư dân không rõ tình huống, khuyên nhủ bọn họ đợi ở nhà.
– A, đã xảy ra chuyện gì à?
Lê Nhã có hơi mờ mịt, hỏi.
– Trên đường làm sao đột nhiên không có ai hết?
Lê Tuyết ngẩn ra, trên đường phố làm sao đột nhiên lại yên tĩnh lạnh lẽo như vậy.
– Thành Chủ Đại Nhân ra lệnh, vào lúc giữa trưa, Thành Huyền Vũ sẽ tiến hành nâng cấp lần thứ ba.
Khuôn mặt của Trình Mâu nghiêm túc giải thích:
– Khuyên mọi người nên ở trong nhà, phối hợp để Thành Huyền Vũ cải tạo.
Mặc dù hắn không biết là phương pháp cải tạo, nhưng mệnh lệnh của Thành Chủ Đại Nhân là tuyệt đối.
– Được, vậy chúng ta trở về nhà ngay.
Lê Nhã vội vã đáp.
Lê Tuyết cũng dừng lại, khuôn mặt nghiêm túc hỏi:
– Cần chúng ta giúp một tay không?
Hai chị em ở trong nhà cảm thấy nhàm chán, không có linh cảm, cho nên hai người đi ra hít thở không khí, tìm linh cảm.
– Không cần, đợi ở nhà chính là giúp đỡ lớn nhất rồi.
Sắc mặt của Trình Mâu dễ chịu hơn chút, nói
– Đi thôi.
Nghe vậy, Lê Nhã kéo chị mình bước nhanh quay về nhà.
…
Vào lúc giữa trưa, Rùa Đen dừng lại.
Mục Lương đứng ở sát biên giới Khu vực Trung ương, nhìn về phía phương xa rất yên tĩnh, lẳng lặng chờ đợi.
Vù!
Nguyệt Phi Nhan đáp xuống từ trên trời, rơi vào bên người Mục Lương.
Cô sang sảng nói:
– Mục Lương, xung quanh không có người.
– Không ai là tốt rồi.
Mục Lương gật đầu nhẹ
Rùa Đen tiến hóa cấp 8, động tĩnh không cần nghĩ cũng biết sẽ lớn bao nhiêu, nếu như xung quanh có người, nhất định sẽ bị cơn chấn động ảnh hưởng.
– Sắp bắt đầu sao?
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp con mắt màu đỏ.
Cô đã tận mắt nhìn thấy Thành Huyền Vũ được cải tạo một lần, không hiểu sao chút kỳ vọng muốn lại được quan sát tình huống kinh thiên động địa ấy một lần nữa.
– Ừm, đến lúc bắt đầu rồi.
Mục Lương híp đôi mắt một cái.
Anh nhảy lên một cái, đưa tay chạm vào bức tường Pha Lê tinh trên bầu trời, sử dụng năng lực, phá vỡ bình chướng giống như Cánh hoa rơi, như vậy chờ một chút nữa sau khi Rùa Đen tiến hóa, sẽ không có làm cho bức tường này bị nứt ra.
Sau khi Mục Lương hạ xuống, ngồi xổm xuống, hai tay đè trên mặt đất.
Anh ra lệnh ở trong đầu:
– Hệ thống, cho Rùa Đen tiến hóa đến cấp 8.
– Keng! Cấp 7 tiến hóa đến cấp 8, khấu trừ mười triệu tiến hóa điểm.
– Keng! Rùa Đen cấp 8 tiến hóa thành công.
– Keng! Có kế thừa thiên phú của Rùa Đen: Điều Khiển Trọng Lực Đất hay không?
– Điều Khiển Trọng Lực?
Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.
Sau khi tiến hóa, sẽ có năng lực mới, mà năng lực này còn mạnh hơn nhiều so với Điều Khiển Trọng Lực Địa Nham Gấp Hai Mươi Lần trước kia, đại biểu cho không chỉ khống chế trọng lực mạnh yếu, còn có thể sử dụng lực đẩy các loại.
Điều đầu tiên anh nghĩ tới chính là mấy chiêu thức trong anime, tỷ như cảnh mưa đá rơi từ trên trời xuống.
– Kế thừa.
Mục Lương đã chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận cường hóa.
– Keng! Điều Khiển Trọng Lực Địa Nham đang trong quá trình thay đổi… Đang thích ứng… Tiếp nhận hoàn tất.
Mục Lương vừa nghe được âm thanh hệ thống nhắc nhở, thân thể đã bị một dòng nước ấm bọc lại, ngay sau đó bắp thịt bị xé nứt, cảm giác đau đớn bắt đầu truyền tới.
– Hừ!
Sắc mặt của anh thay đổi, đau đến cắn chặt răng.
Lần này cường hóa quá rõ ràng, đều rõ hơn so với mỗi một lần trong quá khứ, khung xương toàn thân phát ra âm thanh Răng rắc răng rắc, như cây búa lớn gõ vào đầu khớp xương.
– Thình thịch thình thịch thình thịch….
Tim của Mục Lương đập thật nhanh, như người đang hồi hộp lo lắng.
Trên quảng trường nhỏ trước cổng Thành Chủ Phủ, tất cả các cô gái đều ngốc ở chỗ này.
Rầm rầm rầm…
Một hồi có tiếng vang truyền ra.
– Đây là âm thanh gì?
Khuôn mặt của Ngải Lỵ Na nhíu lại một cái, nhịn không được che ngực, cảm giác có một cỗ cảm giác áp bách.
– Âm thanh được truyền tới từ phía của Mục Lương.
Mễ Nặc mím chặt môi hồng, lo lắng nhìn về phía bóng người ngồi ở trước mặt.
Cô quay đầu nhìn phía Nguyệt Thấm Lan, lo lắng hỏi:
– Mục Lương, sẽ không có chuyện chứ?
– Không có chuyện gì, Mục Lương giống như trước đạt được cường hóa.
Ngày thường, khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan luôn nở nụ cười quyến rũ, hiện tại, tất cả đều là vẻ nghiêm túc.
Sau khi cô suy nghĩ một chút, quay đầu dặn dò với mất người Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na:
– Làm tất cả mọi cách cũng không cho người khác tiến tới gần nơi này, bây giờ là thời khắc mấu chốt.
– Đã sắp xếp người phong tỏa cổng vào Khu vực Trung ương.
Ly Nguyệt trầm giọng nói.
Từ lúc Mục Lương muốn tiến hóa Rùa Đen, cô đã nghĩ đến điểm này, dù sao cô đã trải qua nhiều lần.
Dù sao, mỗi lần Mục Lương tiến hóa Rùa Đen đều sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn, cũng là thời điểm hoàn toàn không có phòng bị.
Hiện tại không giống như xưa, Thành Huyền Vũ đã có chút danh tiếng, có không ít người đều theo dõi, nói không chừng sẽ có cường giả mạnh mẽ muốn cướp đoạt thành Huyền Vũ, bí quá hóa liều ra tay với Mục Lương.
Ầm ầm!!!
Núi rung chuyển như động đất truyền đến, kèm theo âm thanh đất đã vỡ ra.
– Bắt đầu rồi.
Ly Nguyệt lớn tiếng nhắc nhở:
– Đứng vững vào.
– Không sẽ là Man Thú Hoang Cổ nổi giận?
Khuôn mặt của Ny Cát Sa sợ đến tái nhợt không có chút máu.
Cô và Ngôn Băng là những người gia nhập Thành Huyền Vũ sau này, cũng chưa từng trải cảnh tượng chấn động do Rùa Đen tiến hóa.
– Chắc không phải.
Ngôn Băng nhìn dáng vẻ mấy người Nguyệt Thấm Lan, Mễ Nặc, cũng có thể đoán được một ít gì đó.
Dù sao, cô đã từng nhìn thấy cảnh tượng Ma Dương Sáu Sừng tiến hóa rồi.
Chương 309: Tương Đương Diện Tích Một Thị Trấn Nhỏ
Hình thể của Rùa Đen bắt đầu to lên dần, tường thành sau lưng đang bắt đầu nứt ra, cũng dần rung chuyển theo lưng rùa. – Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Tường thành đều đã nứt ra.
– Mau nhìn, mặt đất cũng bị nứt ra rồi.
Người ở trong pháo đái Sơn Hải Quan, mắt trợn to nhìn về hướng tường thành ở xa đang nứt ra, cảm nhận được mặt đất đang chấn động.
– Không nên kinh hoảng, Man Thú Hoang Cổ đang lớn lên.
Vệ Cảnh lớn tiếng an ủi đám người, hắn đã có kinh nghiệm.
Tán Viêm cũng không có một chút kinh nghiệm.
Hắn đứng ở bên cửa sổ Huyền Không Các, trợn mắt há miệng nhìn mặt đất càng ngày càng xa.
Tán Viêm nghiêng nữa đầu ra cửa sổ bên ngoài, nhìn thấy thân hình của Rùa Đen đang mở rộng ra, hoàn toàn bị dọa sợ.
Gào…
Rùa Đen phát ra tiếng gầm nhẹ thống khổ, thân hình đang to lên bằng mắt trần cũng có thể thấy.
Lần này, tiến hóa có thể không đơn giản như mấy lần trước, thân hình của nó càng lớn, thời gian tiến hóa lại càng dài.
– Hô…
Mục Lương khẽ thở ra một hơi.
Anh đã hoàn thành cường hóa, cũng chưa kịp cảm nhận được biến hóa sau khi cường hóa.
Mục Lương lập tức dùng tâm linh ý niệm, truyền suy nghĩ của mình:
– Tiểu Huyền Vũ, ngươi dựa theo yêu cầu của ta mở rộng khu vực sau lưng.
Nếu để cho Rùa Đen tự mình mở rộng, tuy các ngôi nhà sau lưng nó có thể dùng năng lực Địa Nham cố định, nhưng bố cục sẽ bị rối loạn toàn bộ.
Như, giữa các con đường, giữa các căn nhà, tất cả đều sẽ mở rộng gấp mười lần.
Biến hóa như vậy, cũng không phải là chuyện Mục Lương muốn nhìn thấy, như vậy lại được một lần nữa phải đưa ra quy hoạch thay đổi lại.
Gào gừ…
Rùa Đen bị mất tập trung, phối hợp với ý tưởng của anh, điều khiển biến hóa sau lưng.
Mấy con phố Khu Ngoại Thành, đang dần dần cách xa cùng khu vực Trung ương.
Toàn bộ Phố Buôn Bán đều đang bị lùi ra xa, khu nhà xưởng cũng bị kéo ra xa.
Các kiến trúc sau lưng Rùa Đen đều bị kéo xa ra.
– Quá khoa trương rồi?
Lê Tuyết đứng ở bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía các ngôi nhà đang dần chạy về phía xa xa.
– Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy chuyện như vậy.
Lê Nhã ngơ ngác nhìn sự thay đổi ở bên ngoài.
Lúc này, trên đường phố.
Trình Mâu bối rối, các đội viên cũng bối rối, bọn họ đều đang ngồi xổm trên mặt đất, tay nắm chặt vào mặt đất.
Cả người lung la lung lay, khi mặt đất chấn động như ngày tận thế ập tới vậy.
Cảnh tượng như vậy trải qua sau nửa giờ, mặt đất mới dừng lại cơn chấn động.
Gào gừ…
Cuối cùng, Rùa Đen cũng hoàn thành tiến hóa, chân chính trở thành một con thú khổng lồ như ngọn núi.
Mục Lương đứng ở Khu vực Trung ương, mở hai mắt ra.
Khi anh ngẩng đầu lên nhìn về nơi xa, phát hiện phía trước rất yên tĩnh, hiện tại chỉ nhìn thấy khoảng không, như đang đứng ở trước mắt bỗng dưng biến mất không còn dấu vết.
Cũng không thể trách được vì Rùa Đen tiến hóa lên cấp 8 nên sự thay đổi cũng rất lớn.
Thân hình của nó bành trướng ra 10 triệu mét vuông, diện tích tương đương với một thị trấn nhỏ, chiều cao cao hơn 1500m, cũng cao hơn so với ngọn núi cao thông thường, độ cao như vậy, Mục Lương nhìn không thấy phía trước, chỉ thấy sự yên tĩnh cũng rất bình thường.
….
– Tiểu Huyền Vũ đã hoàn thành tiến hóa, nhưng mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu.
Mục Lương nhìn hiện trường rối loạn dưới Khu vực Trung ương.
Diện tích tương đương với một thị trấn nhỏ, dân cư đều tập trung ở mấy con phố.
Trước đây, anh cũng không có kế hoạch cụ thể, hiện tại đều có thể bắt đầu bố trí.
– Vậy đầu tiên cần xây dựng tường thành!
Mục Lương dùng ý niệm điều khiển.
Rùa Đen phối hợp, đất đá dưới mặt đất bay lên về phía nó, lần lượt đắp lên thành tường thành, nhanh chóng nối dọc theo sát mép mai rùa của Rùa Đen, kéo dài liên tục với tốc độ chóng mặt.
Tường thành được xây lại lần nữa, độ cao từ hơn 10m cho dâng cao đến khoảng 25m.
Độ rộng của bức tường thành cũng mở rộng đến 10m, Thành Phòng Quân hoàn toàn có thể ở phía trên huấn luyện.
Thành Lâu ở bên phía Sơn Hải Quan không thay đổi, chỉ là cửa thành và cái sân được mở rộng lần nữa, biến thành một quảng trường nhỏ.
Quảng trường nhỏ này Mục Lương định dùng làm sân để đường hàng không vận chuyển của Thành Phi Điểu hạ xuống, hoàn toàn có thể gọi là sân cho Phi Điểu đáp xuống.
Dù sao, Thành Huyền Vũ có bức tường Lưu Ly nên Phi Điểu không thể bay vào được
– Tường thành đã làm xong, tiếp theo đến Khu vực Trung ương.
Ánh mắt Mục Lương đánh giá tường thành cao ngất, hiện tại phạm vi nhìn hoàn toàn bị tường thành ngăn cản.
Anh nhấc chân giẫm một cái lên mặt đất, dùng suy nghĩ điều khiển đất đá bay về hướng Khu vực Trung ương, từ từ nâng lên Khu vực Trung ương, hơn 10m, 20m… 50 mét.
Chiều rộng cũng được rộng ra gấp hai lần, quan trọng nhất là khu vực hậu hoa viên cũng được mở rộng, còn các khu vực còn lại không có gì sự thay đổi gì quá lớn.
– Bây giờ phạm vi nhìn đã được mở rộng.
Mục Lương híp mắt hưởng thụ cảm giác “Tầm mắt có thể nhìn thấy non sông”.
Mễ Nặc tiến lên đứng cạnh anh, cẩn thận từng li từng tí quan sát sát biên giới khu vực Trung ương, nhìn thấy mấy căn nhà đều rất nhỏ.
Cô quay đầu hỏi:
– Mục Lương, như vậy có cao quá không?
– Sẽ không.
Mục Lương khẽ lắc đầu.
Khu vực Trung ương cao 30m, bị anh tách ra thành hai tầng, hiện tại lại có năm tầng.
Hai tầng mới tăng thêm là khu vực không người ở, về sau sẽ cho người trung cao tầng ở nơi đó, với Khu vực làm việc.
Như sau này, đám người Vệ Cảnh, Cao Thao lên chức, đều sẽ được dời đến ở tầng thứ nhất, tầng thứ hai.
Tầng thứ ba là nơi dành cho nhóm hộ vệ Khu vực Trung ương ở, vừa vặn tầng này sẽ trở thành khu vực bảo vệ.
Tầng thứ tư là nơi làm việc, như trụ sở của nhóm hộ vệ Khu vực Trung ương, còn có Xưởng Linh Khí của chị em Lê Nhã cũng sẽ ở tầng này.
– Khặc khặc…
Mễ Nặc mở miệng như muốn cái gì, đã bị bão cát thổi vào trong miệng
Lông mi của cô gái tai thỏ nhíu lại, không biết làm sao lấy tay che lại cái miệng.
– Xem ra, bức tường này cần phải mở rộng ra mới được.
Mục Lương thấy buồn cười nói.
Anh sử dụng năng lực mới có được Điều Khiển Trọng Lực, cả người bay lên.
– Cái này…
Mễ Nặc trừng lớn con mắt màu xanh lam, thấy anh bay lên không trôi lơ lửng giữa không trung.
Mục Lương bay tới bức tường Lưu Ly đang che chở sát biên giới, giơ tay lên chạm vào tinh thể, sử dụng năng lực, bắt đầu cải tạo.
Răng rắc…
Âm thanh tinh thể nứt ra vang lên.
Sau mười lăm phút.
Một bức tường Lưu Ly khổng lồ lần nữa bao phủ trên bầu trời Thành Huyền Vũ, trong đó còn có ba mươi sáu cây trụ pha lê khổng lồ dùng để đỡ bức tường Lưu Ly, giúp nó cố định và chắn chắc.
– Hô…
Mục Lương khẽ thở ra một hơi thở.
Lần này, Rùa Đen tiến hóa đến cấp 8, nên hiệu quả cường hóa vô cùng rõ ràng.
Anh tạo ra một bức tường bằng tinh thể Lưu Ly khổng lồ như vậy, cảm giác lại vô cùng ung dung.
Hưu!
Mục Lương xoay người rơi xuống đất, nhìn thấy các cô gái đều đã bước đến.
– Oa! Những trụ Lưu Ly này nếu người khác thấy được sẽ được xem như bảo bối mà thôi.
Con ngươi màu hồng nhạt Ngải Lỵ Na tỏa sáng lấp lánh.
Cô lấy ra một quyển sổ từ bên trong Khôi Giáp U Linh, vội ghi chép vào.
Nguyệt Thấm Lan không một tiếng động đi tới bên người Mục Lương, nhìn không thấy khu vực Ngoại Thành.
Cô nhẹ nhàng hỏi:
– Như vậy là được rồi sao?
– Về mặt kiến trúc cứ tạm thời như vậy, sau này, cư dân nhiều rồi sẽ từ từ quy hoạch.
Mục Lương vươn vai một cái, nói.
Chương 310: Kèm Theo Một Loại Hiệu Quả Tăng Phúc Mới
Hiện tại, toàn bộ dân số ở thành Huyền Vũ đã lấp đầy mấy con phố, hoàn toàn không cần thiết phải xây thêm nhà, ngoại trừ trường hợp tăng thêm cư dân. – Hiện tại người có chút ít.
Nguyệt Thấm Lan cau mày suy nghĩ, nói.
Hiện tại, dân số ở Thành Huyền Vũ cộng lại cũng chỉ khoảng bảy, tám trăm người, còn chưa tới một ngàn người.
– Ít người sẽ không có việc gì, về sau trọng điểm là kinh doanh Phố Buôn Bán.
Mục Lương nhìn ra xa từ Khu vực Trung ương, có thể nhìn thấy khách ở trong Phố Buôn Bán đang rất kinh hoảng.
Từ sau khi có Phố Buôn Bán, anh liên tục thu vào tinh hạch hung thú, cho nên, anh quyết định gia tăng mặt hàng cho Phố Buôn Bán.
– Có muốn thu nhận thêm một số người hay không?
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng hỏi.
Trong các nhà xưởng đều đang thiếu người, nhất là đồng ruộng.
Hiện tại, ở Thành Huyền Vũ, ngoại trừ những đứa bé, tất cả mọi người đều phải làm việc.
– Được, chờ đến tòa thành lớn kêu gọi thêm người gia nhập.
Mục Lương liếc nhìn diện tích đất rộng rãi, đúng là cần thêm người.
– Mục Lương, chúng ta có thể trồng một ít cây ăn quả rồi sao?
Nguyệt Phi Nhan hưng phấn bước lại gần, nhìn thành Huyền Vũ rộng lớn.
– Đương nhiên là có thể.
Ngón tay của Mục Lương chỉ về hướng đồng ruộng, nói:
– Bên kia về sau toàn bộ đều sẽ trồng cây ăn quả, khu vực còn lại toàn bộ trồng cây nông nghiệp các loại như khoai lang.
Anh định sẽ dự trữ lương thực số lượng lớn, trong đó khoai lang sẽ trở thành cây dự trữ quan trọng nhất.
Sau đó, lại bán cho cư dân các thành lớn, dùng để đổi lấy hung thú tinh thạch.
– Nếu như khu vực kia toàn bộ đều trồng lên cây ăn quả và khoai lang, ít nhất cần khoảng trăm người mới làm được.
Nguyệt Thấm Lan có hơi không biết nên làm sao, nói.
Cây ăn quả, khoai lang cũng không cần quá nhiều người, nhưng phương diện quản lý cũng cần rất nhiều người.
Trước tiên, việc muốn chế biến khoai lang thành sản phẩm, cần số lượng lớn công nhân làm như việc hái lá khoai lang, làm bột khoai lang, khoai lang chiên…
Dù sao có Trà Thụ Tinh Thần, chu kỳ khoai lang sinh trưởng quá nhanh, người quá ít căn bản là không giúp được.
– Chuyện này đợi đến thành lớn tiếp theo, sẽ chiêu mộ thêm một hai ngàn người vậy!
Mục Lương cau mày suy nghĩ một chút nói.
Tuy bây giờ, Thành Huyền Vũ có thể nuôi sống một 10 ngàn người, như vậy thì chất lượng cuộc sống sẽ không quá tốt.
Dù sao, không có vật và đồ bên ngoài nhập vào, vì toàn bộ Thành Huyền Vũ đều là tự cung tự cấp, hai, ba ngàn người thì lại có thể nuôi nổi.
– Ừm.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói.
Cô nghe được anh bằng lòng cho thêm người gia nhập, áp lực cũng nhỏ đi rất nhiều.
Hiện tại, cô quản một nửa sự vụ của Thành Huyền Vũ, còn con gái mình thỉ quản lý Không Quân, mỗi ngày đều phải tập làm quen với Khôi Giáp Chu Tước, cũng không còn bao nhiêu sức lực để giúp đỡ cô.
Nếu không phải vì Phố Buôn Bán đã đi vào quỹ đạo, Nguyệt Thấm Lan có thể sẽ bận rộn hơn.
– Nếu như muốn trồng cây ăn quả, bên kia phải làm một ao nước mới được.
Nguyệt Thấm Lan chỉ vào khu vực đồng ruộng, đề nghị nói:
– Như vậy mới có đầy đủ nước mà dùng.
– Chuyện này đơn giản.
Khóe miệng của Mục Lương khẽ nhếch lên.
Anh chỉ khẽ giơ lên đầu ngón chân, sau đó buông xuống, đồng thời phía khu vực đồng ruộng xuất hiện một cái hố to.
Tiếp theo, các cô gái kinh ngạc nhìn thấy một con kênh rạch đang chậm rãi thành hình, giống con rắn đang lan ra về hướng Khu vực Trung ương.
Mục Lương không quan tâm phản ứng của các cô, tiếp theo tạo ra thêm một con kênh một lần nữa cho kết nối với Thành Huyền Vũ, còn mở rộng nó ra gấp hai lần.
Anh nhìn diện tích rộng lớn, nhưng lượng nước lại quá ít.
– Xem ra cũng phải tiến hóa Thủy Tinh Ngư, nếu không… Sẽ không đủ nước dùng.
Mục Lương bất đắc dĩ nói.
…
Ở hậu hoa viên Phủ Thành Chủ.
Mục Lương một thân một mình ngồi xổm ở bên cạnh bờ ao, còn các cô gái thì đều bận rộn làm việc của mình, phần lớn đều đến khu cư dân trong thành để trấn an mọi người.
Tay của anh chạm vào đầu của Thủy Tinh Ngư, trong lòng ra lệnh:
– Hệ thống, cho Thủy Tinh Ngư tiến hóa đến cấp 7.
– Đinh! Cấp 6 tiến hóa đến cấp7, khấu trừ 100 vạn điểm tiến hóa.
– Đinh! Thủy Tinh Ngư thành công tiến hóa cấp 7.
– Đinh! Có muốn kế thừa thiên phú của Thủy Tinh Ngư: Điều Khiển Nguyên Tố Nước hay không?
– Kế thừa.
Mục Lương khẽ gật đầu.
– Đinh! Điều Khiển Nguyên Tố Nước đang trong quá trình thay đổi…… Đang thích ứng…… Tiếp nhận hoàn tất.
Rầm rầm……
Một đợt bọt nước văng lên.
Thủy Tinh Ngư nhảy lên một cái từ ao nước, rất nhiều giọt nước rất nhanh ngưng kết thành một quả cầu nước khổng lồ trôi lơ lửng trên không trung, bao lại thân cá đang bành trướng ra.
Từ 4m…… Kéo dài đến 8m, Thủy Tinh Ngư mới ngừng lớn lên.
– A? Lại có thể lợi dụng năng lực Điều Khiển Nước để trôi nổi.
Mục Lương kinh ngạc nhíu mày.
– Ào ào ào……
Thủy Tinh Ngư khuấy động quả cầu nước, ủy khuất nhìn về phía ao nước rộng hơn mười mét, ao nước nhỏ như vậy, bây giờ nó muốn tự do bơi lội cũng không được.
– Được rồi, lần này ta sẽ dành cho ngươi nhiều đất hơn một chút.
Mục Lương cười lắc đầu.
Khi anh mở rộng Khu vực Trung ương, đã đặc biệt dặn Rùa Đen mở rộng hậu hoa viên, chính là vì muốn chuẩn bị mở rộng khu vực cho Thủy Tinh Ngư và Trà Thụ Tinh Thần.
Mục Lương điều khiển đất đá, vốn cái ao rộng hơn mười mét đã mở rộng đến ba mươi mấy mét, độ sâu cũng đạt đến ba mươi mét.
Nếu như trước kia, nơi này gọi là hồ nước, như vậy hiện tại có thể kêu là đập chứa nước.
– Ào ào…
Thủy Tinh Ngư hưng phấn xông vào trong ao, tóe lên một đợt bọt nước lớn.
Ao nước to lớn, chỉ chưa đến 10 phút đã bị nước lấp đầy.
Nước tràn ra các kênh, từ bên trong Khu vực Trung ương dần dần đổ nhánh ra phía dưới, một nửa lượng nước chảy về hướng đồng ruộng, một nửa lượng nước chảy về hướng khu dân cư.
Bên trong Khu vực Trung ương còn có rất nhiều kênh đào lớn nhỏ, chính là do Mục Lương tạo ra, trong đó có mấy con kênh là đặc biệt dùng để cung cấp nước cho ba cứ điểm.
Trong đó, chốt mở cửa thành cũng cần dùng đến lực nước chảy chính là cơ quan dùng guồng nước kết hợp bánh răng tạo ra.
– Tốt, ngươi cứ ở lại đây đi.
Mục Lương đùa với Thủy Tinh Ngư trong chốc lát.
Mục tiêu tiến hóa tiếp theo của anh chính là Trà Thụ Tinh Thần, một trong các cội nguồn của Thành Huyền Vũ.
Thành Huyền Vũ có thể cấp tốc phát triển như bây giờ, Trà Thụ Tinh Thần có một phần tư công lao.
– Hệ thống, cho Trà Thụ Tinh Thần tiến hóa đến cấp 8.
Mục Lương đi tới trước mặt Trà Thụ Tinh Thần, đặt tay vào trên cành cây.
– Đinh! Cấp 7 tiến hóa đến cấp8, khấu trừ 100 vạn điểm tiến hóa.
– Đinh! Trà Thụ Tinh Thần thành công tiến hóa cấp 8.
– Đinh! Có muốn kế thừa thiên phú mới của Trà Thụ Tinh Thần: Lĩnh Vực Tinh Thần hay không?
– Tiếp nhận.
– Đinh! Lĩnh Vực Tinh Thần đang trong quá trình thay đổi…… Đang thích ứng…… Tiếp nhận hoàn tất.
Mục Lương tiếp nhận xong cường hóa, cũng nắm được năng lực mới của Trà Thụ Tinh Thần.
Mặc dù, năng lực mới của Trà Thụ Tinh Thần cấp 8 không có thay đổi, nhưng hiệu quả lĩnh vực của Trà Thụ Tinh Thần lại được tăng cường, còn kèm theo một loại hiệu quả tăng phúc mới.
Đó chính là Biến Dị, có thể làm cho thực vật biến dị ở trình độ nhất định, từ đó sinh ra chủng loại mới.
– Điểm tiến hóa mãi vẫn không đủ dùng.
Mục Lương liếc điểm tiến hóa trên giao diện thuộc tính một cái.
Anh cảm khái đóng lại, dời lực chú ý đặt vào trên Trà Thụ Tinh Thần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










