[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 29 : Đắt Như Thế (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Đắt Như Thế
Hắn cảm thấy ý thức vô cùng tỉnh táo trước nay chưa từng có, nước trà đã vào bụng, bây giờ trong miệng còn đầy vị ngọt. – Anh hai, mua một ít mang về cho cha và anh ba nếm thử.
Hạ Lạc nhỏ giọng thúc giục.
– Thành chủ các hạ, ta muốn mua một cân loại trà này.
Khuôn mặt của Hạ Nạp Ân nghiêm túc nói.
Mục Lương ôn hòa nói:
– Ngươi có thể đi Trân Bảo Lâu ở Phố Buôn Bánmua, nơi đó còn có nhiều thứ tốt khác.
– Ta hiểu rồi.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
Hắn đứng dậy, Hạ Lạc cũng chặt đứng dậy theo.
Mục Lương ra hiệu với Nguyệt Thấm Lan, dặn dò nói:
– Thấm Lan, nhờ ngươi đứng ra làm người hướng dẫn nha.
– Được, Thành Chủ Đại Nhân.
Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa, cố tình nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.
– Hai vị, mời đi theo ta.
Cô đứng dậy, dịu dàng bước tiến đi ra ngoài.
– Thành chủ các hạ, vậy chúng ta xin tạm biệt trước.
Hạ Nạp Ân gật đầu chào tạm biệt với Mục Lương.
– Tạm biệt.
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam, trên mặt lộ ra hai cái má lúm đồng tiền.
– Tạm biệt.
Khóe miệng của Mục Lương hơi nhếch lên, thú vị nhìn thiếu nữ ấy.
Đạp đạp đạp…
Hạ Nạp Ân mang theo em gái rời khỏi Phủ Thành Chủ, lần thứ hai nhìn thấy thảm thực vật xanh.
Hắn nhịn không được hỏi:
– Các hạ, những thực xanh kia cũng có thể giao dịch?
– Đương nhiên có thể, những thứ ấy đều có ở Phố Buôn Bán.
Nguyệt Thấm Lan thả chậm bước chân, nói.
Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc vang lên:
– Ta rất ngạc nhiên, các ngươi làm sao trồng sống những thực vật đó vậy?
– Em gái, chớ hỏi lung tung.
Hạ Nạp Ân ôn nhu chen ngang.
Tùy tiện hỏi vấn đề bí ẩn như vậy, là không lễ phép.
– Ta cũng không rõ, chỉ cần trồng xuống là chúng có thể sống.
Nguyệt Thấm Lan mang theo khuôn mặt tươi cười, đáy mắt còn thiếu chút nữa đã lộ ra hai chữ “thú vị”.
– …
Hạ Nạp Ân mím môi một cái.
Quả nhiên sẽ không dễ để lộ sao?
Hơn mười phút phía sau, đám người xuyên qua Úng Thành trở lại Phố Buôn Bán.
– Các ngươi có thể tùy ý đi dạo một chút, có vấn đề gì đều có thể hỏi ta.
Nguyệt Thấm Lan kéo lên áo bào trên người, che đi phần lớn bão cát.
Cái mũi của Hạ Lạc ngửi một cái, trước tiên đặt câu hỏi:
– Đây là mùi gì? Thơm quá.
– Đó là mùi của khoai nướng, có thể nếm thử, ngươi chắc sẽ thích.
Nguyệt Thấm Lan đưa tay chỉ về hướng tiệm khoai nướng cách đó không xa.
– Anh hai?
Hạ Lạc ngẩng đầu nhìn phía anh mình.
– Đi mua thử!
Hạ Nạp Ân cưng chiều nói.
Đám người đi tới tiệm khoai nướng, đi vào trong cửa hàng, nhân viên phục vụ vừa vặn lấy ra một nhóm khoai nướng mới từ trong lò.
– Nguyệt Chủ đại nhân.
Nhân viên vội cung kính chào hỏi.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã gật đầu.
Lúc này, nhân viên phục vụ mới dời ánh mắt, nhìn về phía vài người xa lạ kia.
Khuôn mặt của hắn lộ nụ cười, hỏi:
– Các ngươi là muốn mua khoai nướng sao?
– Bán thế nào?
Hạ Lạc nuốt nước bọt.
– Mỗi phần mười miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng.
Nhân viên đáp lại.
– Ta muốn hai phần.
Hạ Lạc không chút do dự nói.
– Được, tổng cộng 20 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng.
Nhân viên cầm lấy đao tới.
– Đây.
Hạ Nạp Ân từ trong túi lấy ra tinh thạch hung thú đưa tới, đó là hai viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Mời chờ một chút.
Nhân viên phục vụ tiếp nhận tinh thạch, cung kính nói.
Cô lấy ra một củ khoai đỏ thẫm từ bên trong lò nướng, cắt ra hai khúc khoai nướng đưa cho hai người.
– Ư ư~~
– Ăn thật ngon.
Hạ Lạc cắn phần thịt vàng vàng, cả khuôn mặt đều lộ ra vẻ hài lòng.
– Ừm, mùi vị cũng không tệ lắm.
Hạ Nạp Ân cũng thưởng thức, đôi mắt sáng lên, hắn rất thích.
– Còn có khoai lang chiên, mùi vị cũng không tệ.
Nhân viên nhân cơ hội đẩy mạnh tiêu thụ.
– Vậy cho hai phần nếm thử trước.
Cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Lạc bị khoai nướng nhét đầy, nói mơ hồ không rõ.
– Vâng.
Nhân viên cầm hai phần khoai lang chiên đưa tới trước mặt hai người.
Hạ Nạp Ân tiếp nhận nếm nếm, mùi vị xác thực không tệ lắm.
Hắn hiếu kỳ hỏi:
– Khoai lang là cái gì?
– Là một thực vật thân rễ, chính là thực vật được đặt ở trước cửa cái kia, lá cây của nó cũng là có thể ăn.
Nhân viên dùng toàn bộ kiến thức, ý muốn đẩy mạnh tiêu thụ.
– Lá khoai lang vào ăn rất ngon, muốn thưởng thức có thể đến Mỹ Thực Lâu.
Hạ Nạp Ân như hiểu ra, trước khi vào cửa đã phát hiện trong thùng gỗ trước cửa có hai loại thực vật xanh ấy.
Trong lòng hắn hiểu rõ, thì ra là thực vật thân rễ, thảo nào khoai nướng sẽ là có cái giá này.
– Anh, khoai lang chiên cũng ăn rất ngon, ngươi nếm thử đi.
Hạ Lạc thanh thúy thanh nói.
– Khoai lang chiên cũng mua một ít.
Hạ Nạp Ân không nói hai lời, lại móc ra hai viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Vâng.
Nhân viên công tác nhiệt tình nói, ngày hôm nay lại có thể có không ít điểm cống hiến.
Hạ Lạc mím môi một cái, nói:
– Anh, ta cũng muốn nếm thử lá khoai lang xào là mùi vị gì.
– Chờ một lát sẽ đi ăn thử.
Hạ Nạp Ân vỗ đầu em gái.
– Ta đề nghị các ngươi cũng nên nếm thử mỳ chua cay một cái.
Nhân viên phục vụ vô tình giới thiệu.
Cô hiểu, trước mắt mấy vị này là không thiếu tinh thạch hung thú.
…..
Trong cửa hàng khoai nướng.
Hạ Lạc cắn một miếng khoai lang chiên, giọng mơ hồ hiếu kỳ hỏi:
– Mỳ chua cay, đó là cái gì?
– Đó là mỹ thực được nấu từ bốn loại rau xanh, có người ăn một lần còn muốn ăn lần nữa, căn bản không dừng được.
Nhân viên mơ ước nói.
Hắn cũng chưa được nếm thử mỳ chua cay, có thể ngửi thấy mùi thơm kia đã muốn ăn.
– Anh hai.
Hạ Lạc nghiêng đầu, đôi mắt trông mong nhìn về phía Đại Thiên Sứ Trưởng.
– Đã biết, chờ một lát sẽ đi ăn.
Hạ Nạp Ân cưng chiều cười
Trong lòng hắn cũng tò mò, món ăn được làm từ bốn loại rau xanh sẽ có mùi vị gì.
– Đây.
Nhân viên phụ vụ đưa lên khoai lang chiên đã đóng gói xong.
Mã Khắc thức thời tiến lên, đưa tay cầm lấy toàn bộ.
Đám người rời khỏi tiệm khoai nướng.
Hạ Nạp Ân nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, lễ phép hỏi:
– Các hạ, có thể ăn mỳ chua cay ở nơi nào?
– Quán mì.
Bàn tay nhỏ nhắn của Nguyệt Thấm Lan chỉ về cửa hàng hướng đối diện.
– Anh hai, chúng ta đi qua đó đi.
Hạ Lạc bị kích động đi ở phía trước, đôi cánh chim màu cam khẽ lây động theo cô.
Đám người đi vào quán mì.
Nhân viên phục vụ nhiệt tình chào đón:
– Mấy vị, là đến ăn mì sao?
– Ừm, chúng ta muốn ăn mỳ chua cay.
Hạ Lạc ngây thơ nói.
– Vâng, muốn mấy bát?
Mặt của nhân viên mỉm cười.
Hạ Lạc liếc mắt nhìn anh hai, giọng trong trẻo nói:
– Muốn hai chén.
Hạ Nạp Ân không có phản đối, kéo ra chiếc ghế bảo em gái ngồi xuống, sau đó mới ngồi vào ở một bên khác.
– Vâng, một chén là 30 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, hai chén chính là 60 miếng tinh thạch.
Nhân viên vươn tay ra.
– Đây.
Khóe mắt của Hạ Nạp Ân run lên, đắt như thế?
Hắn mím môi một cái, xuất ra sáu miếng tinh thạch hung thú trung cấp hạ đẳng đưa tới.
– Chờ một lát sẽ có ngay.
Nhân viên thu tinh thạch hung thú đi vào nhà bếp.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã ngồi ở bên kia, an tĩnh nhìn.
– Nguyệt Chủ đại nhân, ngài muốn một chén không?
Nhân viên công tác cung kính hỏi.
Nguyệt Thấm Lan quơ quơ ngón tay nhỏ nhắn:
– Không.
Mấy ngày nay, một ngày ba bữa cơm thì có hai bữa là mỳ chua cay, cô sớm đã không còn muốn lạm quyền như ban đầu.
– Anh hai, cửa hàng này thật xinh đẹp.
Hạ Lạc quan sát cách trang trí của quán mì.
Trên tường có trang trí bức vẽ cành cây khô, những thứ ấy là lúc rảnh rỗi Nguyệt Phi Nhan vẽ lên.
– Ừm có chút ý tứ.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu.
Còn ở Phủ Thành Chủ thành Phi Điểu, trên bức tường lạnh lẽo chỉ có xương thú và da thú, ngoại trừ cái đó ra thì không còn gì.
Chương 282: Trân Bảo Lâu Thực Sự Không Làm… Người Ta Thất Vọng
Cũng không lâu lắm. – Mỳ chua cay tới đây.
Nhân viên phục vụ bưng khay đi tới, đặt hai chén mỳ chua cay trước mặt hai người đó.
Ừng ực ~~
Mã Khắc và tuần vệ canh giữ ở cửa, có thể ngửi được một mùi thơm thoang thoảng.
Hút hút~~
Hạ Lạc gắp lên vài sợi mỳ trong suốt, đầu tiên là đặt lên mũi ngửi ngửi, rồi rất tò mò nhét vào trong miệng.
Cô gái tóc cam đầu tiên là nhíu mày, ngay sau đó lại giãn ra, bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn vào.
– Ư ư, ăn ngon, ăn ngon quá ~~
Cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Lạc không ngừng một khắc, nhai nuốt sợi mỳ chua cay.
Hạ Nạp Ân thấy kinh ngạc, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy em gái như vậy, mỳ chua cay này thật sự ăn rất ngon à?
Hắn thử nếm thử một miếng, tiếp theo là không thể ngăn nổi cái miệng.
Xì hụp xì hụp~~
Vô luận là ở nơi nào, ăn mì, chính là ăn phần tinh túy nhất của bột làm từ củ.
Trên mặt của nhân viên phục vụ hiện lên nụ cười bình tĩnh, hình như đã sớm rất quen với hình ảnh như vậy.
Cô không quên nhắc nhở một câu:
– Có thể uống chút canh, mùi vị sẽ tốt hơn.
Nước canh là dùng cà chua thêm gia vị chế biến ra, mùi vị vừa đậm đà lại ăn rất ngon miệng.
– Ực ực ~~
Hạ Lạc nghe vậy nếm thử một ít nước canh màu cam, nhất thời rất thích, bưng lên cái tô từ từ hưởng thức.
– A, thật là thoải mái.
Cô đặt cái tô xuống, vô thức hô một câu:
– Thêm một chén nữa.
Thiếu nữ hô xong mới nhìn về phía anh hai, nhỏ giọng nói:
– Anh… ăn nữa không?
– Thêm hai bát.
Hạ Nạp Ân ngước mắt bình tĩnh nói, móc ra tinh thạch hung thú đưa tới
– Vâng.
Nhân viên vội vã đi vào phòng bếp.
Bảy tám phút sau, hai bát mì nóng hổi lần nữa được bưng lên bàn.
Xì hụt xì hụt~~
Lần này, hai vị Thiên Sứ Trưởng ăn chậm một chút, dường như đang thưởng thức tinh hoa của hai bát mì.
– Anh, có nên mua đem về cho cha và anh ba nếm thử không?
Hạ Lạc ngậm nửa cái sợi mỳ, nghiêng đầu nói.
Hạ Nạp Ân cảm thấy rất đạo lý, vì vậy nhìn về phía nhân viên công tác:
– Ừm, có thể mua mang đi sao?
– Đương nhiên có thể, chúng ta sẽ đóng gói riêng nước canh, nguyên liệu với gia vị và sợi mỳ.
Nhân viên phục vụ giới thiệu:
– Sau khi mua về, chỉ cần trộn chúng nó lại với nhau, lại nấu một lát là có thể ăn, mùi vị cũng rất giống nhau.
Phương thức mang về này đang được phát triển gần đây, cửa hàng thường xuyên dùng phương thức như vậy mang đến Tam Tinh Lâu.
Đồ gốm ở thành Huyền Vũ rất rẻ, một hầm có thể làm được mười mấy cái.
Cộng thêm, giá của mỳ chua cay thật sự rất cao, còn chi phí mang đi vô cùng thấp.
– Như vậy, cũng không phải phiền phức.
Hạ Lạc lại khéo léo nhìn về phía anh hai.
Hạ Nạp Ân cười đến bất đắc dĩ, em gái cũng chỉ có lúc này mới biết điều như vậy.
– Vậy lại cho thêm hai phần đóng gói mang về.
Hắn lần nữa xuất ra tinh thạch hung thú.
-Vâng, lập tức xong ngay đây.
Nhân viên phục vụ lần thứ ba đi vào phòng bếp.
Rồi lúc trở lại, trong lòng ôm hai bát gốm, còn có hai cái bọc giấy, bên trong là sợi mỳ phơi khô, với một ít nguyên liệu và gia vị.
Tuần vệ đi lên trước, cầm lấy hai cái bát trong ngực nhân viên.
– Chúng ta đi Trân Bảo Lâu.
Hạ Nạp Ân đứng lên.
– Ừm, đi mua trà Tinh Thần.
Hạ Lạc nhớ mãi không quên vị của trà Tinh Thần.
Nguyệt Thấm Lan đứng dậy, ưu nhã đưa tay ra hiệu nói:
– Mời sang bên này.
Đám người rời khỏi quán mì, đi về phía Trân Bảo Lâu nằm ở cuối Phố Buôn Bán.
Trên đường, Hạ Lạc hiếu kỳ quan sát hai bên cửa hàng của Phố Buôn Bán, rất nhanh đã phát hiện Mỹ Thực Lâu.
Cô sờ bụng một cái, trước khi đến mới ăn gia yến, mới vừa rồi lại ăn hai tô mỳ chua cay, cộng thêm khoai nướng với khoai lang chiên.
Bây giờ, cô đang rất no, không ăn vào được nữa.
Hạ Nạp Ân thấy dáng vẻ em gái như vậy, lên tiếng an ủi nói:
– Lần sau trở lại ăn.
– Thành Huyền Vũ sẽ dừng lại nơi đây vài ngày, trong thời gian này đều hoan nghênh các ngươi tới Phố Buôn Bán.
Nguyệt Thấm Lan thản nhiên mỉm cười nói.
– Ừm ừ, ngày mai chúng ta sẽ trở lại.
Hạ Lạc vui vẻ ra mặt, trong lòng đã lên kế hoạch cho ngày mai tới Phố Buôn Bán ăn cái gì.
…………
– Trân Bảo Lâu, đến rồi.
Nguyệt Thấm Lan dừng bước lại, trước mặt chính là một động tiêu tiền ba tầng.
Hạ Nạp Ân gật đầu, mang theo em gái đi vào tầng một Trân Bảo Lâu.
– Hoan nghênh quý khách ghé thăm, ngài có cần ta giúp gì không?
Nhân viên nhiệt tình tới nghênh đón.
– Chúng ta muốn mua trà Tinh Thần.
Hạ Lạc giành mở miệng trước nói.
– Vâng, xin mời ngồi.
Đôi mắt của nhân viên phục vụ sáng lên, cười càng thêm chân thành.
– Một cân trà Tinh Thần chúng ta có giá 500 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
– Đây.
Hạ Nạp Ân lấy ra từ trong túi năm miếng tinh thạch hung thú trung cấp trung đẳng.
Nhân viên phục vụ cẩn thận kiểm tra một lần, sau khi xác nhận không có sai lầm mới thu lại tinh thạch hung thú, đi đến sau quầy xuất ra một cái hộp đất nhỏ.
Mặt ngoài hộp đất có chi tiết hoa văn, ở trung tâm cái hộp có khắc ba chữ to trà Tinh Thần, trong góc còn có mấy chữ nhỏ Sản phầm của thành Huyền Vũ.
– Xin cầm kỹ.
Hai tay của nhân viên đưa cái hộp sang.
– Cái hộp này thật là xinh đẹp.
Hạ Lạc ôm cái hộp đó vào trong ngực.
Cô nhẹ nhàng mở cái nắp ra, bên trong chứa đầy lá trà Tinh Thần, ngửi thôi cũng làm cho người ta sảng khoái tinh thần.
– Hàng thật.
Hạ Lạc nhỏ giọng nói.
Hạ Nạp Ân gật đầu một cái như có như không.
Nhân viên bán hàng đưa tay ra mời:
– Trân Bảo Lâu còn có rất nhiều thứ tốt, hai vị cũng có thể nhìn thử một chút.
– Còn có cái gì nhỉ?
Hạ Lạc thành công bị hấp dẫn, lòng tràn đầy hiếu kỳ.
– Có mầm cây ăn quả.
Nhân viên hướng dẫn mọi người đi tới quầy hàng bên trái.
Trên quầy, có năm cái chậu đất, bên trong mỗi chậu đất đều trồng mầm cây nhỏ cao khoảng hai mươi, ba mươi cm.
Phiến lá xanh biếc, tình trạng rất tốt.
– Mầm cây ăn quả.
Con ngươi của Hạ Nạp Ân co rụt lại, cha anh luôn rất muốn có được một mầm cây ăn quả.
– Mỗi mầm cây có giá 200 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Nhân viên bán hàng mỉm cười nói.
– Anh, ta nhớ được cha vẫn luôn muốn mầm cây ăn quả.
Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc vang lên.
Hạ Nạp Ân dở khóc dở cười nói:
– Ta hiểu rồi.
Hắn nhìn phía nhân viên, nói:
– Ta muốn hai mầm cây ăn quả.
Nhân viên bán hàng nhếch miệng lên:
– Vâng, tổng cộng 400 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
– Đây.
Hạ Nạp Ân xuất ra bốn miếng tinh thạch hung thú trung cấp trung đẳng.
Hắn sờ sờ túi tiền, ngày hôm nay tinh thạch hung thú anh mang ra ngoài đã xài hết rồi.
Nhóm Tuần Vệ tiến lên, cẩn thận từng li từng tí ôm lấy hai chậu mầm cây ăn quả.
– Còn có Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng có tác dụng chiếu sáng, mỗi con có giá 100 miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Nhân viên tiếp tục giới thiệu.
-…
Khóe miệng của Hạ Nạp Ân co quắp lại.
Tên Trân Bảo Lâu thực sự là không làm… người ta thất vọng.
– Anh hai, Phủ Thành Chủ có thể nuôi mấy con, về sau cũng không cần đốt đuốc.
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam.
– Chuyện ấy, hôm nay chúng ta đã mua rất nhiều thứ, không còn tay cầm nữa.
Hạ Nạp Ân lặng lẽ nói:
– Ngày mai, chúng ta sẽ trở lại.
Thật ra là túi tiền của hắn đã trống không.
Hạ Lạc quay đầu liếc nhìn mấy Tuần Vệ, đã ôm một đống bao lớn bao nhỏ.
– Được rồi, vậy ngày mai trở lại.
Cô bất đắc dĩ gật đầu.
…
Chương 283: Dùng Thú Lưu Ly đổi Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng
Trên Phố Buôn Bán.
Hạ Nạp Ân mở ra ba đôi cánh sau lưng, nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, nói:
– Chúng ta đi về trước, ta sẽ báo lại sự thật tình huống nơi đây cho Thành Chủ, hy vọng có thể thành lập quan hệ giao dịch công bằng.
– Được.
Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan nhấc lên, gật đầu.
– Vù vù ~~
Hạ Nạp Ân bay lên trời, ba cặp cánh chim nhẹ nhàng lay động mang hắn bay lên trời cao.
– Tạm biệt.
Hạ Lạc vui vẻ phất phất tay, có hơi thích nơi này.
– Tạm biệt.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã cười.
Cô gái tóc cam cũng đập cánh bay lên trời, đuổi theo bóng dáng của anh mình.
Mã Khắc và nhóm Tuần Vệ ôm bao lớn bao nhỏ đồ vật, từng bước một đi về phía bên ngoài Sơn Hải Quan, Phi Điểu của bọn hắn đang ở bên ngoài.
Nguyệt Thấm Lan thu hồi đôi mắt màu xanh nước biển đang nhìn về hướng bầu trời, nghiêng đầu liếc mắt về hướng Tam Tinh Lâu.
Cô nhìn một hồi, sau đó trùm lên áo bào, xoay người rời khỏi, đi vào Úng Thành.
Một hồi sau, ở cửa Tam Tinh Lâu cửa.
Ngõa Nhĩ Cam, Đạt Tư xuất hiện, nhìn hai bóng người đang về phía xa bầu trời.
– Đội trưởng, tình huống có chút không thích hợp, bọn hắn là người của gia tộc Phi Điểu đúng không?
Đạt Tư cau mày nói.
Hắn đã nhận ra cánh sau lưng của hai vị Thiên Sứ Trưởng, đó là đặc điểm biểu tượng của gia tộc Phi Điểu.
– Ừm, nhìn số lượng cánh, chắc là cấp bậc Thiên Sứ Trưởng.
Sắc mặt của Ngõa Nhĩ Cam rất khó coi.
Trong lòng hắn có các loại suy đoán, gia tộc Phi Điểu và thành Huyền Vũ hợp tác kinh doanh lui tới?
– Bọn hắn có thể cũng là đến mua Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng hay không?
Đạt Tư khẩn trương hỏi.
– Có thể.
Ngõa Nhĩ Cam trầm mặt.
– Vậy làm sao bây giờ?
Đạt Tư xiết chặt nắm tay, âm thanh âm u lạnh lẽo nói:
– Thương nhân hành hoang còn lại cũng không nguyện ý mạo hiểm với chúng ta, tinh thạch hung thúcòn thiếu rất nhiều.
Bọn hắn muốn mua 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, mua càng nhiều thì mới có giá thấp, mới có thể kiếm được càng nhiều tiền.
– Ánh mắt của bọn hắn hạn hẹp, chút mạo hiểm cũng không dám, làm sao kiếm được nhiều tiền?
Ngõa Nhĩ Cam bĩu môi, trong mắt hiện lên tia khinh thường.
Đêm qua, hắn và Đạt Tư có trao đổi với thương nhân hành hoang còn lại, có hơn phân nửa người cảm thấy dùng tất cả hàng hóa, tinh thạch hung thú đi mua Đăng Lung Giáp Trùng quá mạo hiểm.
– Hiện tại phải nghĩ biện pháp mới được.
Đạt Tư lo lắng, đi lòng vòng tại chỗ.
– Dùng Thú Lưu Ly đổi Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Ngõa Nhĩ Cam bỗng nói.
– Cái gì?
Đạt Tư biến sắc.
Hắn gấp giọng nói:
– Làm sao có thể dùng Thú Lưu Ly để trao đổi được? Chúng ta còn phải dựa vào nó sinh ra Lưu Ly đi giao dịch.
– Nó đã sắp không xong rồi, ngươi không có phát hiện sao?
Ngõa Nhĩ Cam bất đắc dĩ nói.
Thú Lưu Ly trải qua mấy ngày cho ăn, chẳng những không có dấu hiệu hồi phục, ngược lại bệnh càng nặng thêm.
– Chuyện này…
Đạt Tư há miệng.
– Đi thôi, chúng ta đi Trân Bảo Lâu, thừa dịp Thú Lưu Ly còn chưa có bệnh chết, trước tiên lấy nó ra trao đổi.
Ngõa Nhĩ Cam quay đầu nhìn thoáng qua bọc da thú sau lưng.
– Ai ~~ chỉ có thể như vậy.
Đạt Tư thở dài, trong lòng hắn hơi luyến tiếc.
Hai người vội vã chạy về hướng Trân Bảo Lâu.
Sau năm phút, hai người lần thứ hai bước vào cánh cửa Trân Bảo Lâu.
– Hoan nghênh quý khách!
Nhân viên mỉm cười, nhận ra hai người là khách ngày hôm qua đã tới.
– Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng còn không?
Đạt Tư liền vội vàng hỏi.
– Vẫn còn.
Nhân viên bán hàng cười gật đầu.
Ngõa Nhĩ Cam cầm lấy bọc da thú, vừa hỏi:
– Chuyện này, có thể dùng linh thú trao đổi không?
– Đây là loại linh thú nào?
Nhân viên kinh dị hỏi, vẫn là lần đầu tiên có người cầm linh thú tới giao dịch.
– Thú Lưu Ly.
Ngõa Nhĩ Cam mở ra bọc da thú.
Hắn thận trọng lấy ra một cái lồng gỗ hình vuông, có kích thước bằng một cái ghế gỗ.
Bên trong lồng gỗ nhốt một con linh thú to bằng đầu người, dựa theo thân thể của nó, bị nhốt bên trong lồng gỗ không lớn cực kỳ uất ức.
Đây là một con linh thú màu trắng tinh, dáng dấp rất giống sóc ở Địa Cầu, chỉ là nó có hai cái đuôi, kích thước thân thể rất giống.
Ánh mắt của nó giống như được làm bằng hai quả cầu thủy tinh, bảy màu.
Lúc này, tinh thần của Thú Lưu Ly rất uể oải, mặt ủ mày chau giống như sắp gần chết đến nơi.
– Con Thú Lưu Ly này dường như sắp chết rồi!
Khuôn mặt của nhân viên bán hàng nghiêm túc nói.
– Không phải, nó, nó chỉ là ăn quá no thôi, đang nằm tiêu hóa thức ăn.
Đạt Tư khéo léo nói.
– Ăn quá no rồi?
Vẻ mặt của nhân viên nghi ngờ.
Cô dùng ngón tay búng lồng gỗ một cái, tò mò hỏi:
– Thú Lưu Ly chủ yếu ăn cái gì?
– Khoáng thạch và thịt.
Tay của Ngõa Nhĩ Cam không nhịn được xiết chặt lồng gỗ.
Sắc mặt của nhân viên bán hàng lộ vẻ bị làm khó, sau đó khuôn mặt của cô nghiêm túc nói:
– Giao dịch này ta không có cách nào quyết định, các ngươi có thể đi gặp Thành Chủ Đại Nhân chúng ta.
Cô nhớ kỹ, Nguyệt Chủ đại nhân đã từng dặn dò qua, nếu có người dùng linh thú tới giao dịch, có thể bẩm báo Phủ Thành Chủ để thành chủ quyết định.
– Gặp mặt thành chủ!
Ngõa Nhĩ Cam chần chờ nói.
– Đúng.
Nhân viên gật đầu, nói:
– Nếu như các ngươi còn muốn giao dịch, hiện tại ta báo người đi Phủ Thành Chủ thông báo một tiếng.
Ngõa Nhĩ Cam, Đạt Tư liếc nhau.
– Nếu không suy nghĩ một chút nữa?
Đạt Tư nhỏ giọng, sắc mặt lộ chút kiêng kỵ.
– Không được, thời gian của chúng ta không còn nhiều lắm.
Ngõa Nhĩ Cam lắc đầu, kiên định quyết tâm.
Thú Lưu Ly là thật, không thể giả được, hắn tin tưởng người có ánh mắt đều sẽ cảm thấy hứng thú.
Ngõa Nhĩ Cam trầm giọng nói:
– Vậy thì mời ngươi đi thông báo một tiếng.
– Được, mời hai vị ngồi chốc lát.
Nhân viên bán hàng lễ phép nói.
Sau đó, hắn dặn người khác một chút, liền rời đi Trân Bảo Lâu, vội vã chạy về phía Úng Thành
Sau mười lăm phút.
Nhân viên bán hàng thở hồng hộc đi tới trước Khu vực Trung ương, bị hộ vệ nơi này ngăn lại.
– Vội vã như vậy là có chuyện gì?
A Mạn giơ tay lên cản ở lối đi.
– Vù vù… Hai vị đại nhân, làm phiền báo cho Thành Chủ Đại Nhân một tiếng, có người cầm linh thú gọi là Thú Lưu Ly tới Trân Bảo Lâu giao dịch.
Nhân viên đó hít sâu một cái nói.
– Ta biết rồi.
A Mạn nghe vậy gật đầu, xoay người bước nhanh về phía Khu vực Trung ương.
Sau năm phút.
A Mạn trở lại dưới Khu vực Trung ương, âm thanh trong trẻo lạnh lùng từ sau mặt nạ truyền ra:
– Để cho bọn hắn tới Phủ Thành Chủ.
– Vâng, ta biết rồi.
Nhân viên bán hàng ở Trân Bảo Lâu đã vội vàng gật đầu, xoay người bước nhanh trở về.
Bên trong Trân Bảo Lâu.
Ánh mắt của Đạt Tư, Ngõa Nhĩ Cam vẫn rơi vào phía trên Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trên quầy.
Hai người lại chờ lâu hơn mười phút, nhân viên rời đi mới quay lại.
– Thành Chủ Đại Nhân bảo các ngươi đến Phủ Thành Chủ.
Nhân viên bán hàng thở hổn hển nói.
– Đi thôi.
Tay của Ngõa Nhĩ Cam run một cái, ôm lấy lồng gỗ theo nhân viên này đi ra phía ngoài.
Trong lòng hắn hơi lo lắng, hy vọng thành chủ thành Huyền Vũ không nhìn ra Thú Lưu Ly không thích hợp.
– Ngươi trở về đi, ta dẫn bọn hắn đi vào Phủ Thành Chủ.
Âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên bên tai ba người.
Ly Nguyệt mặc Khôi Giáp U Linh xuất hiện.
– Vâng, xin làm phiền ngài.
Nhân viên cung kính nói.
Cô cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về phía trước.
– Đi thôi, ta mang mấy người các ngươi đi gặp Thành Chủ Đại Nhân.
Ly Nguyệt lạnh nhạt nói
Hai mắt màu bạc của cô dưới khôi giáp quan sát hai người, hơn nữa dừng lại thêm hai ba giây ở trên người Ngõa Nhĩ Cam.
– Được.
Ngõa Nhĩ Cam kinh hãi.
Hắn nhìn không thấu nữ nhân trước mắt mạnh bao nhiêu, một thân khôi giáp ba màu sắc rực rỡ che giấu khí tức.
– Đội trưởng, là linh khí cao cấp.
Đạt Tư thấp giọng nói.
– Ta đã nhìn ra.
Hai mắt của Ngõa Nhĩ Cam rất nóng bỏng, hắn cũng muốn có một kiện linh khí cao cấp.
…
Chương 284: Dùng Lông Của Ngươi Dệt Vài Tấm Vải
– Đạp đạp ~~ Phía dưới Khu vực Trung ương, Ly Nguyệt mang theo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi tới.
A Mạn đưa tay lên làm động tác chào tiêu chuẩn:
– Ly Nguyệt đội trưởng.
– Ừm.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu, cất bước đi vào Khu vực Trung ương.
Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư vội vàng đuổi theo.
Đi vào Khu vực Trung ương, hai người tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh, nhất là lúc ngẩng đầu nhìn lên phía trên, tán cây khổng lồ làm cho bọn hắn thất thần.
– Thật là đồ sộ.
Đạt Tư há to mồm.
Ngõa Nhĩ Cam nhỏ giọng, tham lam nói:
– Nếu có thể bán nó đi, đời này chúng ta có thể không lo ăn không lo mặc.
– Khụ khụ, đội trưởng tỉnh táo một chút.
Đạt Tư biến sắc.
Ở địa bàn người khác, nói lời như vậy, sợ là ngại bản thân sống quá dài.
– Đi nhanh lên.
Ly Nguyệt dừng lại ở tầng hai, quay đầu chờ.
– Tới ngay, ngay đây.
Đạt Tư lôi kéo Ngõa Nhĩ Cam, bước nhanh hơn đi về phía trước.
Hai người càng lên cao càng kinh ngạc, từng mảng thực vật màu xanh được trồng ngẫu nhiên ở trước cửa, giống như không đáng bao nhiêu tiền vậy.
Ly Nguyệt đi vào Phủ Thành Chủ, trực tiếp đi về phía thư phòng.
Cộc cộc cộc ~~
Cô gõ cửa phòng:
– Mục Lương đại nhân, đã mang người đến.
– Vào đi.
Âm thanh trong trẻo đáp lại.
Hắt xì ~~
Ly Nguyệt đẩy cửa thư phòng ra, nghiêng người ý bảo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi vào.
Hai người ôm tâm trạng thấp thỏm đi vào thư phòng, giương mắt đã nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của Mục Lương, mười ngón tay đang đan vào nhau đặt ở trước người.
– Thành chủ các hạ, lại gặp mặt.
Giọng của Ngõa Nhĩ Cam trở nên cung kính hơn rất nhiều.
Đạt Tư lui lại một bước, đứng ở phía sau Ngõa Nhĩ Cam.
Không biết vì sao, đối diện với nụ cười ôn hòa hiện lên trên mặt Mục Lương, làm cho hắn cảm thấy rất không tự nhiên.
– Nghe người phía dưới nói, ngươi lấy Thú Lưu Ly làm giao dịch?
Mục Lương buông tay ra, thân thể ngả về sau, lưng dựa vào trên ghế.
Dáng vẻ của anh làm cho trong lòng Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư run lên, không hiểu sao có cảm giác áp bách.
– Đúng.
Ngõa Nhĩ Cam cầm lồng gỗ trong tay đi về phía trước, nghiêm túc nói:
– Thú Lưu Ly tuyệt đối là linh thú hiếm thấy trên thế gian.
Theo ta được biết, hiện nay chỉ xuất hiện có hai con.
Sắc mặt của Mục Lương hiện lên tia vô cùng kinh ngạc:
– Ồ? Hiếm có như thế, vậy vì sao ngươi lại lấy ra giao dịch?
– Chúng ta nuôi không nổi nó.
Khóe miệng của Ngõa Nhĩ Cam lộ ra nụ cười khổ sở.
Hắn cảm thán nói:
– Ta rất không nỡ, nhưng nó quá tham ăn, đều ăn sắp chết chúng ta.
Ánh mắt của Mục Lương rơi vào bên trên lồng gỗ, nhàn nhạt hỏi:
– Nó chủ yếu ăn cái gì?
– Khoáng thạch và thịt.
Ngõa Nhĩ Cam đặt lồng gỗ ở trên bàn gỗ trước người Mục Lương.
– Khoáng thạch và thịt, cũng không phải khó nuôi sống.
Mục Lương nhỏ giọng thầm thì.
Anh vươn tay nhẹ nhàng gõ xuống lồng gỗ, làm cho Thú Lưu Ly đang nhắm mắt, hé mắt ra.
– Muốn dùng nó giao dịch cái gì?
Mục Lương ngước mắt lạnh nhạt hỏi.
Ngõa Nhĩ Cam gằn từng chữ:
– 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
-?
Đạt Tư trợn to con mắt, cái cổ cứng ngắc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía đội trưởng.
Mục Lương nhìn hai người liếc mắt, giơ tay lên lắc lắc.
– Ly Nguyệt, tiễn khách.
– Vâng.
Ly Nguyệt đáp lại, lại không có hành động.
– Chờ một chút… Chúng ta có thể thương lượng.
Ngõa Nhĩ Cam vội vàng lên tiếng.
– Tối đa 100 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, không được thì thôi.
Anh bình chân như vại nói.
Khóe mắt của Ngõa Nhĩ Cam sập xuống, ác như vậy, lập tức giảm còn phân nửa.
– Được, ta đồng ý.
Hắn rất sợ Mục Lương đổi ý, đến lúc đó lại được giảm bớt số lượng giao dịch.
– Đi đi, Thú Lưu Ly lưu lại.
Mục Lương nhếch miệng lên, nhẹ giọng nói:
– Ly Nguyệt dẫn bọn hắn đi lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
– Vâng.
Ly Nguyệt ôn nhu trả lời một câu.
– Đi theo ta.
Cô lạnh nhạt nhìn về phía Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư.
Bước chân của Ngõa Nhĩ Cam dừng lại, nói:
– Chuyện kia, chúng ta còn có hung thú tinh thạch, muốn đổi 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Hắn cởi ra cõng bọc da thú, lộ ra lượng lớn tinh thạch hung thú có cấp bậc khác nhau.
Ly Nguyệt quay đầu liếc nhìn Mục Lương.
– Có thể.
Mục Lương khoát tay áo.
Ly Nguyệt gật đầu, mang theo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư rời khỏi.
– Hắt xì ~~
Cửa phòng đóng lại.
Lúc này, Mục Lương mới chăm chú quan sát Thú Lưu Ly
– Thật đáng yêu, bị dọa sợ không nhẹ đúng không?
Anh tự tay mở ra lồng gỗ, ôm Thú Lưu Ly ra.
Không sai, hiện tại, Thú Lưu Ly rất uể oải suy sụp, hoàn toàn là bị dọa sợ, khí tức cấp bảy của Rùa Đen khiến nó lạnh run.
– Hệ thống, thuần dưỡng.
Mục Lương ra lệnh trong lòng.
– Keng! Kiểm tra đo lường sinh mệnh, phát hiện Sóc Lưu Ly cấp 3, thuần dưỡng.
– Keng! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng, Sóc Lưu Ly cấp 3 thuần dưỡng thành công.
Lông của Sóc Lưu Ly màu trắng không gió mà bay, màu sắc vô cùng trắng, trạng thái uể oải cũng không còn, đôi mắt của nó chuyển động quay tròn.
– Keng! Có kế thừa thiên phú của Sóc Lưu Ly: Sinh Ra Lưu Ly hay không?
Mục Lương ra lệnh:
– Kế thừa!
– Keng! Sinh Ra Lưu Ly đang trong quá trình thay đổi, thích ứng, truyền thừa hoàn tất.
– Lưu Ly?
Mục Lương đặt Sóc Lưu Ly trên mặt bàn.
Anh đưa ngón tay ra đánh giá, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, sử dụng năng lực Sinh Ra Lưu Ly, ngón tay nhanh chóng bị lưu ly hóa.
Mục Lương giơ tay lên xoay hai vòng, ngón tay bị lưu ly hóa rắn chắc hơn rất nhiều so với thân thể, nhưng cũng không bằng miếng vảy ba màu.
Anh nói thầm một câu:
– Có chút yếu nha.
– Hệ thống, trực tiếp tiến hóa Sóc Lưu Ly đến cấp 7.
Mục Lương lần thứ hai ra lệnh.
– Keng! Sóc Lưu Ly cấp 3 tiến hóa đến cấp 7, khấu trừ 1111000 điểm tiến hóa.
– Keng! Sóc Lưu Ly tiến hóa cấp 7 thành công.
– Keng! Thiên phú Sinh Ra Lưu Ly thăng cấp thành: Điều Khiển Tinh thể.
– Keng! Điều Khiển Tinh thể đang trong quá trình thay đổi, thích ứng, truyền thừa hoàn tất.
Mục Lương cảm giác thân thể có một dòng nước ấm chảy qua, cả người rất thư sướng, chỉ là loại cảm giác này chớp mắt đã biến mất.
Thân thể của anh lần thứ hai được cường hóa, nhưng sự cải thiện cũng vô cùng có hạn.
– Ngao ngao ~~
Thân thể của Sóc Lưu Ly toả ra ánh sáng trắng, bộ lông thay đổi, thân thể cũng bắt đầu biến lớn, cái đuôi từ hai cái biến thành ba cái.
Ánh sáng trắng dần yếu ớt, Sóc Lưu Ly tiến hóa thành cấp 7, kích thước to ba mét, nếu như cộng thêm ba cái lông xù đuôi, thân hình to hơn sáu mét.
Bộ lông toàn thân nó càng thêm trắng noãn như tuyết, điểm duy nhất không thay đổi chính là đôi mắt của nó tựa như lưu ly, vẫn có bảy màu.
– Bộ lông này làm thành áo khoác lông chồn rất thích hợp.
Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.
– Ngao ngao ~~
Bộ lông quanh thân Sóc Lưu Ly dựng đứng lên, trong ánh mắt màu lưu ly có chút u oán.
– Khái khái, ta đùa, chớ coi là thật.
Mục Lương dở khóc dở cười, vội vã an ủi hai câu.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly thân mật dùng đầu cọ vào mặt của Mục Lương, bộ lông của nó mềm mại như tơ lụa, không kích thích làn da.
– Thực sự có thể dùng lông của ngươi dệt vài tấm vải.
Mục Lương nửa đùa nửa thật nói.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly đạp vào lỗ tai, dáng vẻ thương cảm như mặc cho ngươi xử trí.
– Lần này cũng là đùa.
Mục Lương nhịn không được lại sờ sờ vào đầu của Sóc Lưu Ly.
Anh dịu dàng nói:
– Nếu lông toàn thân trắng như tuyết, vậy gọi là Tiểu Bạch.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly đã có linh tính gật đầu một cái, nó thích tên này.
– Về sau, ngươi hoạt động bên trong Khu vực Trung ương, cũng có thể ở phía dưới Trà Thụ Tinh Thần.
Mục Lương dặn dò.
Thân thể của Sóc Lưu Ly có kích thước vừa phải, sống ở bên trong Khu vực Trung ương cũng không ảnh hưởng nhiều.
….
Chương 285: Bức Tường Lưu Ly
(*): Mọi người đừng lầm tưởng lưu ly là thủy tinh nha, theo khoa học thì lưu ly là 1 loại vật chất có chứa nhiều hỗn chất trong đó có thủy tinh, nên có đặc tính như thủy tính nhưng cứng hơn thủy tinh.
Anh vươn tay ra, con ngươi hiện lên một vòng bảy màu, lòng bàn tay hiện lên một quả cầu lưu ly to bằng trái bóng rổ, óng ánh trong suốt giống như thủy tinh.
– Keng keng keng ~~
Mục Lương nhẹ buông tay, quả cầu lưu ly rơi trên mặt đất, nhảy hai cái sau đó bay ra ngoài rất xa.
– Cứng rắn như sắt.
Trong con ngươi màu đen của anh có tia vui mừng, trong lòng có rất nhiều ý tưởng.
Mục Lương có ý tưởng liền muốn hành động, xoay người rời khỏi thư phòng.
– Mục Lương đại nhân.
Vệ Ấu Lan bưng trà nóng cung kính chào hỏi
Cô vừa mới chuẩn bị đi vào thư phòng đổi trà cũ cho Mục Lương.
– Ừm.
Mục Lương thuận miệng dặn câu:
– Trà không cần đổi, ta đi ra ngoài một chuyến.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đáp lại, nhìn theo Mục Lương đại nhân rời khỏi.
Mục Lương đi tới bên ngoài Phủ Thành Chủ, hai chân hơi dùng sức, lại dùng năng lực thay đổi trọng lực bản thân, nhảy lên một cái.
Hưu!
Không cần mấy giây, Mục Lương đã bay qua Úng Thành và Phố Buôn Bán, rơi vào trên tường thành
Lúc này, Vệ Cảnh đang ở trên tường thành dò xét, nhìn thấy Mục Lương ở phía sau, vội vã dẫn đội tiến lên nghênh tiếp.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Đoàn người cung kính chào một cái.
– Ừm, các ngươi cứ làm việc đi.
Mục Lương lạnh nhạt khoát tay.
– Vâng.
Vệ Cảnh cung kính lui lại.
Mục Lương giơ tay lên, con ngươi màu đen biến thành màu ngọc lưu ly xanh biếc.
– Điều Khiển Tinh Thể.
Anh ra lệnh một tiếng, dùng thử năng lực mới có được.
– Răng rắc ~~
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Thành Phòng Quân.
Mặt đất bên ngoài tường thành, một tia sáng bảy màu xuất hiện, lúc bắt đầu chỉ cao mười mét, sau đó lan ra hai bên, từng bước bao vây toàn bộ tường thành.
Nếu như từ trên cao nhìn xuống, lúc này thành Huyền Vũ được một vòng sáng rào hình trứng khổng lồ như cái bát quay xung quanh.
– Bắt đầu.
Mục Lương khẽ nhếch miệng, trong mắt tràn ngập ánh sáng Lưu Ly.
– Răng rắc ~~ –
Sau khi ánh sáng yếu đi, tinh thể Lưu Ly trong suốt từ mặt đất bất ngờ trồi lên, rất nhanh vượt lên cao hơn tường thành phía trước, tiếp tục dâng lên cao về phía trời cao.
Mục Lương dùng rất nhiều sức mạnh, tốc độ tinh thể sinh trưởng cũng nhanh hơn.
Sau năm phút, cả thành Huyền Vũ bị tinh thể Lưu Ly bao phủ.
Từ trên cao nhìn xuống phía dưới, thành Huyền Vũ giống như là bị một cái bát hình trứng thủy tinh khổng lồ trong suốt bao vây.
– Trời ơi.
Miệng của Vệ Cảnh há hốc, trên mặt tràn ngập kinh hãi.
Trên tường thành, nhóm Thành Phòng Quân đang cầm quân nỏ kém chút đều cầm không chắc.
Bên trong ngoại thành, người trên đường phố đều ngẩng đầu nhìn trời cao, liên tục kinh hô.
– Mẹ, chúng ta bị giam giữ rồi.
– Đây là chuyện gì xảy ra?
– Nhất định là Thành Chủ Đại Nhân làm ra, động tĩnh mỗi lần đều lớn như vậy.
– Đừng đứng ngây người, duy trì tốt trật tự.
Trình Mâu trầm giọng hạ lệnh.
Tuy hắn cũng vô cùng khiếp sợ, nhưng vì trách nhiệm, không thể không tỉnh táo lại.
Hàng rào Lưu Ly che chở xuất hiện, sẽ để cho một ít dân trong thành hoảng loạn, lúc này tác dụng của Tuần Cảnh Vệ đã thể hiện ra.
– Vâng.
Nhóm Tuần Cảnh kiềm chế lại chấn động trong lòng, bắt đầu tuần tra đường phố, trấn an lòng người.
Mục Lương thả tay xuống, sắc mặt hơi có chút uể oải.
Tạo ra một bức tường tinh thể Lưu Ly tạo bao phủ cả thành Huyền Vũ, ít nhiều vẫn sẽ tiêu hao một ít tinh lực.
Bức tường Lưu Ly khổng lồ, chắn tất cả bão cát ở bên ngoài, không khí của thành Huyền Vũ lần nữa khôi phục thoáng đãng, ra cửa không cần dùng áo bào che toàn thân.
– Có Trà Thụ Tinh Thần, dù cho hoàn toàn phong tỏa, khí oxy cũng không thiếu.
Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.
Trà Thụ Tinh Thần có thể tinh lọc không khí, phóng thích đại lượng oxy, cung cấp đủ cho thành Huyền Vũ.
Càng chưa nói, Mục Lương cũng không còn dự định hoàn toàn phong bế thành Huyền Vũ.
Anh ngẩng đầu nhìn trời, sử dụng năng lực tạo ra một cái lỗ tròn phía trên đỉnh của bức tường Lưu Ly, thuận tiện cho Ong Chúa ra vào.
Tiếp theo, Mục Lương lại dọc theo tường thành tạo ra một loạt lỗ tròn có đường kính hai mươi cm, đây là lỗ hang thuận tiện cho Thành Phòng Quân dùng xạ kích với bên ngoài
Đồng thời, cửa thành ở vị trí đuôi của Rùa Đen cũng không có chắn lại, đàn Sói Mặt Trăng có thể đi ra ngoài săn bắn như bình thường
– Thành Chủ Đại Nhân, đây là vòng bảo hộ sao?
Vệ Cảnh nhịn không được cung kính hỏi
– Ừm, dùng phòng ngừa bão cát.
Mục Lương nhìn quét một vòng, bình tĩnh nói:
– Hằng ngày, vẫn tuần tra như cũ, toàn bộ không thay đổi.
Có cái màn bảo vệ này cũng không đại biểu tuyệt đối an toàn, một ít năng lực đặc thù vẫn cần có .
– Vâng.
Vệ Cảnh vội vã đáp lại.
– Quân nỏ luyện tập thế nào rồi?
Con ngươi màu đen của anh nhìn về phía Thành Phòng Quân, rõ ràng không có tản ra khí thế gì, lại làm cho nhóm Thành Phòng Quân không dám thở mạnh.
Vệ Cảnh đứng nghiêm, lớn tiếng báo lại nhiệm vụ:
– Đã nắm giữ được quân nỏ xạ kích bước đầu, tỷ số trúng mục tiêu cũng được bảy thành.
– Bảy thành? Tiếp tục huấn luyện.
Anh nhíu mày, tuy không nói gì nhưng vẫn rất không hài lòng.
Thường ngày, Thành Phòng Quân huấn luyện vẫn một hạng mục bắn tên, nên quân nỏ sẽ bắt đầu vô cùng dễ dàng.
Trải qua mấy ngày huấn luyện, tỉ lệ trúng mục tiêu mới bảy thành, quả thật làm cho Mục Lương cảm thấy rất không hài lòng, ít nhất cũng phải có chín thành mới đúng.
– Vâng.
Vệ Cảnh mím môi một cái, quyết định gia tăng độ huấn luyện.
– Khi trời tối, sẽ tới gần Thành Phi Điểu, bảo tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng.
Mục Lương ném ra câu nói tiếp theo, xoay người nhảy trở về Khu vực Trung ương.
– Vâng.
Khuôn mặt của Vệ Cảnh bắt đầu nghiêm túc, xoay người tập hợp Thành Phòng Quân, chuẩn bị sẵn sàng làm việc.
Một phút đồng hồ sau.
Mục Lương trở lại Phủ Thành Chủ, đám người Ngôn Băng đều đang đợi hắn.
– Mục Lương, tấm màn thủy tinh trên trời cao là ngươi làm sao?
Nguyệt Phi Nhan hỏi đầu tiên.
– Ừm, là ta.
Mục Lương cười gật đầu
– Ngươi nên báo trước.
Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan oán trách.
Dân trong thành đều không được chuẩn bị cẩn thận, đều bị dọa hoảng sợ, đều cho rằng bị tập kích.
– Lần sau nhất định sé nói trước.
Khóe miệng của Mục Lương nhấc lên một nụ cười ác ý thú vị.
Anh nghĩ tới là làm ngay, trong lòng vô tình xuất hiện ý tưởng, ngược lại không có suy nghĩ nhiều lắm.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã liếc mắt, nhìn bộ dáng kia của Mục Lương, hoàn toàn là không có để ý.
– Bao lại cũng tốt, không có bão cát thổi đến không ngừng.
Mễ Nặc hài lòng cười rộ lên.
Từ khi vào Rừng Vạn Khô, phơi quần áo đều chỉ có thể ở bên trong phòng, cửa sổ cũng không dám mở ra, nếu không phòng trong rất dễ dàng bị cát mịn bám vào.
– Đúng rồi, cửa sổ cũng có thể đổi thành cửa trong suốt.
Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ Phủ Thành Chủ.
Mặc dù Phủ Thành Chủ có chút xa xỉ dùng giấy làm cửa sổ, nhưng ánh sáng ít nhiều vẫn không có chiếu vào được, chủ yếu là công nghệ chế giấy còn chưa phải quá tốt.
Hai tay của nah chặp lại, khi lại mở ra, một khối tinh thể trong suốt bằng phẳng hình chữ nhật hiện ra trên tay, rất giống với cửa sổ đang dùng.
– Ta đi đổi ngay!
Mễ Nặc lập tức hiểu ý tưởng của Mục Lương.
– Đi, trước chuẩn bị một chút, ta chờ một hồi dùng tơ nhện cố định.
Mục Lương ôn hòa tiếng nói.
Anh bắt đầu chế tạo cửa sổ lưu ly trong suốt số lượng lớn, cho các cô gái đi đổi cửa sổ.
Cuối cùng, Mục Lương lại dùng tơ nhện cố định, cửa sổ cũng có thể khép mở linh hoạt.
– Đã làm xong, thoạt nhìn đẹp hơn không ít.
Mễ Nặc vui vẻ vỗ tay, lông nhung trên tai thỏ màu xanh khẽ rung động.
Chương 286: Cũng Có Một Bức Tường Như Thế
Toàn bộ trong ngoài Phủ Thành Chủ đều được đổi sang cửa sổ lưu ly, tia sáng có thể chiếu vào phòng trong, làm cho không gian trở nên thông suốt hơn rất nhiều. – Bộ đồ ăn cũng đều có thể đổi thành lưu ly trong suốt.
Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.
Tay của anh khẽ lật, một cái bát Lưu Ly xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
– Không giống chén ăn cơm, trông giống hàng thủ công mỹ nghệ hơn.
Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan chớp chớp.
– ~ trông thật đẹp.
Cặp mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan tỏa ra ánh sáng.
Cô ngây thơ nói:
– Mục Lương, làm nhiều hơn vài cái nữa đi.
– Được.
Mục Lương khẽ cười nói.
Từng bát Lưu Ly xuất hiện trong lòng bàn tay của anh, rất nhanh chồng thành một núi.
Mễ Nặc ôn nhu nói bổ sung:
– Có thể làm thêm vài cái lớn một chút, có thể đựng thức ăn.
-Ừm.
Mục Lương lần nữa phát động năng lực, mười mấy loại dĩa mâm được chế tạo ra.
– Đồ uống trà cũng có thể đổi.
– Đúng rồi, cái chén uống nước cũng có thể đổi.
Mục Lương dở khóc dở cười, anh bị các cô gái xem thành bộ máy sản xuất bộ đồ ăn sao?
– Tiểu Lan, nhanh mang vào phòng bếp đi.
Mễ Nặc vui vẻ ra mặt, vô cùng yêu thích với mấy món đồ trông suốt, không nỡ buông tay.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan cũng rất vui vẻ, ôm một chồng bộ đồ ăn Lưu Ly thật cao đi vào phòng bếp.
Mà chén sành nồi gốm cũ, đều sẽ được hai người dọn ra khỏi phòng bếp.
Mục Lương suy nghĩ một chút, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, triệu hoán Sóc Lưu Ly đến đây.
Không lâu lắm, Sóc Lưu Ly hào hứng đi tới trước mặt anh, dùng cái đầu đầy lông nhung cọ xát vào mặt của anh.
– Mục Lương, đây là động vật thuần dưỡng mới sao?
Cái miệng nhỏ nhắn của Nguyệt Phi Nhan khẽ nhếch lên, cặp mắt màu đỏ tỏa sáng lấp lánh.
– Ừm, là một con Sóc Lưu Ly, gọi là Tiểu Bạch.
Mục Lương đưa tay vỗ đầu của Sóc Lưu Ly, tiếp tục xoa đầu tạo ma sát.
– Thật là đáng yêu.
Nguyệt Phi Nhan tiến tới góp mặt, cẩn thận xoa bộ lông của Sóc Lưu Ly.
– Lông thật mềm, có thể dùng làm y phục.
Nguyệt Thấm Lan yêu thích nói.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly nhất thời nhe răng, ba cái đuôi xù lông lên, còn có cầu vồng bảy màu hiện lên.
– Ha ha ha ha, cô ấy đùa đó.
Mục Lương vội vã trấn an Sóc Lưu Ly.
– Giao cho ngươi một nhiệm vụ.
Anh nhìn xuống lông trên đầu của Sóc Lưu Ly.
– Ngao ngao…
Sóc Lưu Ly ngoẹo đầu, con mắt tròn trịa có hơi mờ mịt.
Mục Lương chế tạo ra một bộ đồ ăn, bao gồm chén đũa, bàn ăn, ly nước các loại.
Anh ôn hòa nói:
– Dựa theo dáng vẻ những thứ này, ngươi tạo ra mỗi thứ một ít.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly kêu hai tiếng.
Chỉ thấy, nó vung ba cái đuôi lên, mặt đất đã xuất hiện một đống bộ đồ ăn Lưu Ly, tính toán đơn giản có trên trăm cái.
Hình dáng mấy món đó giống nhau như đúc với mấy thứ Mục Lương mới vừa chế luyện ra.
– Quả nhiên, thật chuyên nghiệp, cố gắng nỗ lực lên.
Mục Lương nhếch miệng lên, giơ tay cái lên chuyển cho Sóc Lưu Ly 100 điểm tiến hóa, xem như là thưởng cho nó.
“Động vật làm công” thay thế anh đã xuất hiện, về sau Sóc Lưu Ly có thể phụ trách sản xuất ra bộ đồ ăn, cửa sổ thủy tinh, đồ dùng các loại.
– Ngao ngao ~~
Sóc Lưu Ly được cổ vũ, ngay lập tức vô cùng hưng phấn, cái đuôi không ngừng vung vẫy, từng chồng bộ đồ ăn Lưu Ly xuất hiện.
– Những thứ này có cần đưa đến Phố Buôn Bán không?
Nguyệt Thấm Lan như có điều suy nghĩ hỏi.
– Ừm, mang một ít đi Nơi Giao Dịch.
Mục Lương khẽ gật đầu, nhìn sang bên phải
– Đã hiểu, ta sẽ sắp xếp người đưa đi.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.
….
800 mét trên cao, vẻ mặt của Mã Khắc và nhóm Tuần Vệ khống chế Phi Điểu vô cùng nghiêm túc, tập trung nhìn vào bóng đen đang từng bước tới gần Thành Phi Điểu .
– Cuối cùng đã tới.
Mã Khắc thở sâu.
Sau năm phút, bóng đen trong bão cát đang dần hiện rõ, lộ ra dáng dấp chân chính.
– A?
Mã Khắc trợn to con mắt, bóng xuất hiện trong con ngươi cái của hắn, chính là Rùa Đe nsau lưng có bức tường Lưu Ly khổng lồ.
Bão cát đánh vào bên trên bức tường Lưu Ly, phát ra âm thanh sàn sạt dày đặc.
– Đội trưởng, đó là cái gì vậy?
Một tên Tuần Vệ kinh hô một tiếng.
Mã Khắc lắc đầu, trầm giọng nói:
– Ta cũng không biết, chắc là bức tường nào đó.
Hắn nhớ rõ, buổi trưa lúc rời đi còn chưa có bức tường khổng lồ như vậy.
Rùa Đen xuất hiện ở trong mắt cư dân Thành Phi Điểu, mỗi bước ra một bước, Thành Phi Điểu đều muốn run lên một cái.
Ở cửa thành Thành Phi Điểu, cư dân trong thành đi ra xem xét tình huống, sắc mặt của bọn hắn đều thay đổi.
– Chạy mau, Man Thú Hoang Cổ công thành!
– Man Thú Hoang Cổ làm sao lại tiến sát gần như vậy, Tuần Vệ Phi Điểu đâu? Thành Chủ Đại Nhân đâu?
– Chờ một chút, phía sau Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành lớn.
Bên trong Thành Phi Điểu, dân trong thành sợ hãi, chen lấn chạy vào trong thành.
– Bình tĩnh.
Âm thanh uy nghiêm vang lên trên ở bầu trời Thành Phi Điểu.
Hạ Khoa Phu xuất hiện ở trên tầng trời thấp của Thành Phi Điểu, bốn đôi cánh chim to lớn nhẹ nhàng phe phẩy.
– Là Thành Chủ Đại Nhân.
– Thật tốt quá, Thành Chủ Đại Nhân xuất hiện, Man Thú Hoang Cổ kia rất nhanh sẽ bị giết chết.
Dân trong thành đang kinh hoảng, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Một lát sau.
Dân trong thành cảm thấy nghi ngờ, thành chủ cũng không có ra tay, chỉ là nhìn chằm chằm vào Hoang Cổ Man Thú, còn nó vẫn như trước đang tiến tới gần.
Phi Điểu Thạch Phong cũng ngừng lại di chuyển, khi Rùa Đen cách bên ngoài Phi Điểu Thạch Phong ngàn mét mới dừng lại.
Rùa Đen chậm rãi nằm xuống, cánh cổng Thiên Môn Lâu hướng về phía Thành Phi Điểu .
– Đã dừng, dừng lại.
Dân trong Thành Phi Điểu an tĩnh lại, nhìn Rùa Đen ở phía xa xa.
Trên bầu trời tầng hai Thành Phi Điểu, ba vị Thiên Sứ Trưởng đập cánh duy trì đứng trên bầu trời.
– Đó chính là thành Huyền Vũ?
Biểu cảm trên mặt của Hạ La Thái lạnh lùng nghiêm nghị.
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam, đáp:
– Ừm, đúng là một tòa thành lớn rất thú vị.
Hạ La Thái nghiêng đầu hỏi:
– Em rất thích thành Huyền Vũ sao?
– Ừm ừm, nơi đó có thật nhiều món ăn ngon, cũng không có mùi thúi khó ngửi.
Hạ Lạc nghiêm túc gật đầu một cái.
– Là một nơi không tệ, chờ một hồi ngươi có thể đi nhìn xem.
Hạ Nạp Ân nhếch miệng lên, như trên đầu lưỡi vẫn còn có mùi vị mỳ chua cay.
– Không đi, không có hứng thú.
Hạ La Thái bĩu môi, ngoài miệng phủ nhận, nhưng trong ánh mắt lại đang đánh giá rất nghiêm túc.
– Anh ba, dáng vẻ mới vừa rồi ngươi ăn mỳ chua cay, ta vẫn còn nhớ rõ nha.
Hạ Lạc nhẹ nhàng nói.
-…
Khóe mắt của Hạ La Thái run lên một cái.
– Khụ khụ!
Hắn ho khan hai tiếng nói:
– Đó là do ta đói bụng.
– Hì hì, chắc là đói bụng chứ ~
Hạ Lạc cười vô cùng gian manh.
Khuôn mặt của Hạ La Thái đỏ lên, cảm thấy mất tự nhiên, nghiêng đầu sang chỗ khác.
– Chỉ là cái hàng rào lớn trong suốt kia, trước khi chúng ta rời đi vẫn chưa có, vậy xuất hiện từ bao giờ?
Hạ Lạc nghi ngờ hỏi.
Hạ Nạp Ân suy đoán nói:
– Chắc là năng lực đặc thù của Giác Tỉnh Giả.
Trong lòng hắn cũng rất giật mình, chỉ là rời đi một hồi, thành Huyền Vũ đã xuất hiện thêm một bức tường bao phủ khắp thành.
Đây là năng lực của thành chủ thành Huyền Vũ?
– Khi các ngươi rời đi vẫn chưa có tầng bức tường này?
Lông mày của Hạ La Thái nhăn lại, sắc mặt nghiêm túc một chút.
– Đúng vậy.
Hạ Lạc gật đầu.
– Chỉ sợ là lo lắng chúng ta sẽ tấn công, cho nên làm thêm một bức tường.
Hạ La Thái bỉu môi nói.
– Cũng không phải là không thể.
Hạ Nạp Ân đồng ý với ý kiến đó nói.
Hắn lại chuyển nói:
– Cũng có thể chỉ là vì chống đỡ bão cát.
Hạ Lạc như có điều suy nghĩ gật đầu.
Chờ chút, che chắn bão cát…
Hai mắt của cô sáng lên, đột nhiên nói:
– Anh hai, ngươi nói xem Thành Phi Điểu cũng có thể làm một bức tường bao phủ như vậy?
Không có ai sẽ thích bão cát đầy trời nha.
Càng chưa nói đến người biết bay, lúc bay vô cùng ảnh hưởng thị lực, không thể vui sướng bay lượn.
– Ở Thành Phi Điểu cũng có một bức tường như thế.
Đôi mắt của Hạ Nạp Ân sáng lên, im lặng suy nghĩ.
Thành Phi Điểu quanh năm bao phủ ở dưới bão cát, có thể nói hoàn cảnh tương đối ác liệt.
– Chúng ta không có Giác Tỉnh Giả như vậy.
Giọng của Hạ La Thái rất thản nhiên nói.
Chương 287: Muốn Bình Yên Sống Qua Ngày
Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc vang lên: – Chúng ta có thể thương lượng với Thành Huyền Vũ, xin bọn hắn giúp chúng ta tạo một bức tường như vậy.
– Chuyện này cần tìm cha bàn bạc một chút.
Hạ Nạp Ân như có điều suy nghĩ nói.
– Vậy chờ một hồi trở về nói một chút với cha thử.
Hạ Lạc cười nhẹ nhàng gật đầu.
Cô lại đổi chủ đề nói:
– Anh hai, ngày mai chúng ta đi Thành Huyền Vũ ăn sáng nha!
– Ừm.
Hạ Nạp Ân cưng chiều gật đầu.
– Anh ba, đi chung không?
Hạ Lạc cười dịu dàng, gửi lời mời.
– Ta sẽ đi với ngươi.
Hạ La Thái giật giật khóe miệng, em gái mời, làm sao có thể từ chối.
– Không cần miễn cưỡng.
Hạ Lạc vỗ đôi cánh màu cam, hiện lên nụ cười chế giễu trên mặt.
-…
Khóe miệng của Hạ La Thái co giật một cái.
Hắn không thể chờ được nữa, đập cánh xoay người bay về Phủ Thành Chủ .
– Miệng nói một đường, trong đầu lại nghĩ khác.
Hạ Nạp Ân cười không biết nên nói gì.
– Chúng ta đi xuống xem một chút!
Hạ Lạc đập cánh, rơi xuống tầng một Thành Phi Điểu.
– Để các Tuần Vệ làm là được rồi.
Đôi mày của Hạ Nạp Ân nhăn lại.
Hắn không quá vui vẻ vì em gái đi đến nơi hỗn loạn này, sợ bị người ta lừa gạt.
– Không có chuyện gì.
Giọng của Hạ Lạc trong trẻo đáp lại, chuẩn bị một chút muốn đi an ủi người dân một chút.
– Ai
Hạ Nạp Ân vô thức thở dài, tính tình của em gái quá hiền, bình thường thường đi một tầng đi dạo, vô cùng thân dân.
Hơn mười giây sau, Hạ Lạc thu hồi cánh rơi vào trên tường thành.
– Hạ Lạc, Thiên Sứ Trưởng đại nhân.
Nhóm Tuần Vệ trên tường thành cung kính hành lễ.
– Thiên Sứ Trưởng đại nhân, lại tới nữa rồi.
Cư dân Thành Phi Điểu nhiệt tình chào hỏi, rất quen thuộc với Hạ Lạc, ngày thường cô thường đi thăm hỏi cuộc sống cư dân ở tầng một và giúp đỡ mọi người.
Hạ Nạp Ân không biết nên làm sao, cũng đáp theo xuống, thu lại cánh rồi rơi xuống bên cạnh em gái.
– Đại Thiên Sứ Trưởng cũng tới.
Có người to gan trực tiếp hét lên.
– Đại Thiên Sứ Trưởng, côn Man Thú Hoang Cổ kia là có chuyện gì xảy ra?
– Đó là Man Thú Hoang Cổ Thành Huyền Vũ, không cần lo lắng.
Hạ Nạp Ân lạnh nhạt đáp lại
– Sẽ không làm thương tổn các ngươi.
Hạ Lạc cũng lớn tiếng an ủi mọi người.
– Thành Huyền Vũ, Man Thú Hoang Cổ?
Dân trong thành ngạc nhiên.
– Phía sau Man Thú Hoang Cổ có một tòa đại thành, có một cái Phố Buôn Bán, là khu giao dịch với bên ngoài, các ngươi có thể đi nhìn thử.
Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc vang lên.
– Phố Buôn Bán?
– Sau lưng Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành lớn!
Dưới tường thành, cư dân không ngừng kinh hô.
Hạ Nạp Ân trầm giọng trấn an nói:
– Thành Huyền Vũ là tới kinh doanh, sẽ không tấn công Thành Phi Điểu.
– Buôn bán?
Dân trong thành nghi ngờ.
– Đi thôi, đi trở về, nơi này đã có Tuần Vệ.
Hạ Nạp Ân thúc giục.
Làm Thiên Sứ Trưởng, bọn hắn rất ít tới tầng một Thành Phi Điểu.
– Đã biết.
Hạ Lạc bất đắc dĩ đập cánh, theo anh bay về tầng hai.
…
– Sau lưng Man Thú Hoang Cổ có khu giao dịch, có muốn đi nhìn thử hay không?
Có người tò mò nói.
– Ngươi nuốn đi thì đi một mình đi, ta cũng không muốn bị đạp chết đâu.
– Tam Thiên Sứ Trưởng sẽ không gạt chúng ta, cô ấy rất tốt bụng.
Bên trong thành, sau khi dân chúng hoảng sợ, được trấn an, có một phần dân trong thành đã có hành động, đi dọc theo cầu thang xuống mặt đất, đi về phía Thành Huyền Vũ.
Sau mười mấy phút, bọn hắn thả chậm cước bộ, có người trực tiếp bị dọa, không dám tới gần Rùa Đen.
– Thật lớn!
Bọn hắn ngẩng đầu nhìn lên phía trên Rùa Đen, thấy được ba ải pháo đài
– Hắt xì ~~
Cánh cổng của Thiên Môn Lâu mở ra, Cao Thao xuất hiện ở chỗ cầu thang.
Hắn lớn tiếng hô:
– Các ngươi là muốn đi lên Thành Huyền Vũ sao?
– Có thể lên đi không?
Dưới mặt đất, có người to gan giương giọng hỏi lại
– Đương nhiên có thể, mời xếp thành một hàng.
Cao Thao cao giọng đáp lời.
– Ta chưa từng đứng gần quan sát Man Thú Hoang Cổ như vậy, ngược lại thật muốn nhìn một chút thành trì được xây ở phía trên có dáng vẻ gì.
Một nhóm người leo lên cầu thang, xuyên qua Thiên Môn Lâu đi về phía trước.
– Dường như không có nguy hiểm, chúng ta cũng đi lên xem một chút.
Đã có một đợt người tức có đợt thứ hai, giống như phản ứng dây chuyền, người người đều rất tò mò, nên người leo lên Thiên Môn Lâu càng ngày càng nhiều.
– Mời xếp thành hàng, lấy Văn Điệp Thông Quan mới có thể đi vào thành Huyền Vũ.
– Thành Huyền Vũ không cho phép mang vũ khí đi vào, mời gửi lại nơi đây.
– Thành Huyền Vũ không cho phép dấu đầu lộ đuôi, mời lấy tấm khăn che mặt xuống.
-…
…
Hắn và Ngõa Nhĩ Cam đang rời khỏi Úng Thành, trong lòng hai người mỗi người ôm lấy một cái lồng được làm bằng tơ nhện, bên trong có 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng
Những con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng này đã tiêu hết tích lũy của bọn hắn, chỉ còn lại có một chút tinh thạch hung thú dùng để cưỡi Phi Điểu.
– Đi, trở về lấy đồ, chúng ta đến Thành Phi Điểu.
Ngõa Nhĩ Cam bảo vệ cái lồng tơ nhện, bước nhanh đi về phía Tam Tinh Lâu.
Đạt Tư vội vàng đuổi theo.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lên tiếng nói:
– Đội trưởng, ngươi nói bức tường Lưu Ly bỗng nhiên xuất hiện này, có thể có quan hệ Thú Lưu Ly hay không? (2 người này không biết Thú Lưu Ly là Sóc Lưu Ly)
Bước chân của Ngõa Nhĩ Cam dừng lại, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
Hắn trầm giọng đáp lại:
– Phải hay không phải cũng không quan trọng.
Trong lòng của Ngõa Nhĩ Cam rất buồn bực, trong lòng thật sự cũng hoài nghi bức tường Lưu Ly có quan hệ với Thú Lưu Ly.
Bọn hắn ở Tam Tinh Lâu đã được vài ngày, trong lúc đó, chẳng bao giờ xuất hiện bức tường Lưu Ly.
Nhưng hôm nay, sau khi bọn hắn trao đổi Thú Lưu Ly, bức tường Lưu Ly bỗng xuất hiện, không khỏi quá trùng hợp đi..
-Ừ.
Đạt Tư bĩu môi, biết trong lòng đội trưởng cũng đang hoài nghi.
Sau năm phút, hai người trở lại Tam Tinh Lâu.
Đi vào đại sảnh.
Bách Biến Ma Nữ nghe tiếng ngẩng đầu lên, cười nhẹ nhàng hỏi:
– Đã đến Thành Phi Điểu, các ngươi còn ở tiếp không?
– Không, chúng ta đi tới thu dọn đồ đạc, sau đó sẽ rời đi.
Đạt Tư ngoài cười nhưng trong lòng không như vậy, nói.
Mắc như vậy, lần sau nếu như trở lại thành Huyền Vũ, cũng sẽ không đến ở Tam Tinh Lâu.
– Ừm.
Bách Biến Ma Nữ lễ phép mỉm cười
Trong lòng của cô thở dài, hôm nay điểm cống hiến lại sẽ ít hơn rồi.
– Đừng chậm trễ thời gian.
Ngõa Nhĩ Cam thấp giọng nói, bước nhanh hơn lên lầu.
Đạt Tư nhún nhún vai, bước nhanh lên lầu, trở về phòng thu thập đồ đạc.
Da hung thú và xương hung thú đều đã giao dịch ra ngoài, bên trong bao da thú chỉ còn lại có một chút thịt khô, còn có một vài thứ không đáng nhắc tới.
– Đi thôi.
Ngõa Nhĩ Cam xốc lên bao da thú, rất nhẹ không có nặng như lúc đầu.
Tâm trạng của hắn đang rất lo lắng, nếu không may không bán được Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, thời gian sau này sẽ có thể cực kỳ gian khổ.
Đạt Tư nhìn lại căn phòng một vòng.
Hắn không nỡ, nơi đây ở rất thoải mái, vô cùng an toàn lại không cần lo lắng thiếu nước uống.
– Đi nhanh đi, chờ kiếm được tinh thạch hung thú rồi, chúng ta có thể tới nơi đây định cư.
Âm thanh của Ngõa Nhĩ Cam bình tĩnh nói.
Đạt Tư sửng sốt một chút:
– Định cư ở nơi này?
– Đương nhiên, nơi đây rất tốt, không phải sao?
Ngõa Nhĩ Cam cười khẽ hai tiếng.
Hắn vừa đi ra ngoài vừa nói:
– Lẽ nào ngươi muốn làm thương nhân hành hoang cả đời?
– Đương nhiên không phải.
Đạt Tư lắc đầu.
Hắn còn muốn lấy vợ sinh con, muốn bình yên sống qua ngày, đó là cuộc sống ước mơ hắn muốn có.
– Chúng ta đi thành Vạn Yêu kiếm được nhiều tiền, rồi có thể quay lại, ở nơi đây mở một cửa hàng.
Ngõa Nhĩ Cam đã vạch ra kế hoạch tương lai.
Đôi mắt của Đạt Tư sáng lên, vừa nghi ngờ hỏi:
– Dường như rất tốt, chủ yếu là chúng ta mở tiệm bán cái gì?
– Cái này ta còn chưa nghĩ ra.
Ngõa Nhĩ Cam ngượng ngùng nói.
-…
Đạt Tư ngẩn người, sau đó lắc đầu.
Chương 288: Thị Lực Của Mắt Chim Ưng
– Trả phòng.
Hai người quay trở lại đại sảnh, trả lại chìa khoá cho Bách Biến Ma Nữ
– Vâng, hoan nghênh lần sau trở lại.
Bách Biến Ma Nữ tiếp nhận chìa khoá cười dịu dàng, vẫy tay chào tạm biệt.
Trở lại?
Đạt Tư, Ngõa Nhĩ Cam liếc nhau, yên lặng quay đầu đi ra phía ngoài.
Hơn mười phút sau, hai người xuyên qua Huyền Không Các và Thiên Môn Lâu, thuận lợi trở về mặt đất.
– Đi, đi đến Thành Phi Điểu .
Ngõa Nhĩ Cam ngẩng đầu nhìn về phía Thành Phi Điểu cách ngàn mét phía trước, đã hơn nửa năm không tới.
…
Thành Huyền Vũ, trong thành chủ phủ.
Mễ Á, Hy Bối Kỳ hai người đang thu dọn hành lý.
– Chị, không ở thêm vài ngày sao?
Mễ Nặc nắm lấy tay của chị mình, bên trong con mắt màu xanh lam tràn đầy luyến tiếc.
Hy Bối Kỳ mím môi, trong lòng cũng suy nghĩ nên ở thêm vài ngày cũng tốt.
Cô len lén nhìn phía Mục Lương, thầm than một tiếng, giọt máu của anh trong cơ thể cô vẫn còn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết.
– Thời gian cấp bách, chờ ta xử lý xong chuyện của mình sẽ tới tìm ngươi.
Mễ Á nhẹ giọng nói.
– Vâng.
Tai thỏ màu xanh của Mễ Nặc cụp xuống, trong lòng sa sút.
– Chia tay chỉ vì lần gặp lại tiếp theo.
Mục Lương xoa xoa đầu của cô gái tai thỏ.
– Chia tay chỉ vì lần gặp mặt tiếp theo.
Mễ Nặc lặp lại câu Mục Lương vừa nói.
– Rất hay.
Hai mắt của Hy Bối Kỳ sáng lên, lộ ra răng mèo.
Mễ Á vươn tay ôm em gái vào trong ngực, không ngừng nói:
– Ngươi ở Thành Huyền Vũ ngoan ngoãn chờ ta.
– Ừm, chị ở bên ngoài phải cẩn thận an toàn.
Mễ Nặc dùng lỗ tai cọ vào khuôn mặt của cô gái tai mèo.
– Ta biết rồi.
Mễ Á nghiêm túc gật đầu.
– Đã thu dọn đủ rồi sao?
Mục Lương ôn hòa hỏi.
– Chắc đủ rồi.
Ánh mắt của Mễ Á né tránh.
Cô cảm thấy rất không thú vị, nhất là nhìn thấy bao da thú bên chân, bên trong đựng đều là hạt giống, là mua thiếu của Mục Lương.
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, gõ xuống cái trán của Mễ Nặc một cái, khẽ cười nói:
– Sao không đưa cho chị ngươi chút thức ăn.
– A, ta đã quên.
Khuôn mặt của Mễ Nặc đỏ lên.
Mễ Á chỉ vào mười một cái túi, bên trong đều chứa hạt giống.
– Đi lấy chút cà chua và thịt khô.
Mục Lương nhéo lỗ tai cô gái tai thỏ một cái.
– Vâng.
Trên gương mặt xinh đẹp của Mễ Á hiện lên một vệt ửng đỏ, cúi đầu chạy vào phòng bếp.
– Mấy thứ đó không cần đâu.
Mễ Á mím môi một cái, càng thêm ngượng ngùng.
– Như vậy Mễ Nặc sẽ yên tâm hơn một chút.
Mục Lương cười nhạt.
Một lát sau, cô gái tai thỏ mang theo một cái thùng gỗ đi ra.
Trong thùng gỗ có cải trắng, lá khoai lang, còn có hơn mười trái cà chua màu đỏ, bên dưới còn có thịt và vài món ăn khác.
– Chị, mấy thứ này đều cho ngươi.
Mễ Nặc đặt thùng gỗ xuống.
Cô lại xoay người đi tìm đến một cái túi vải lớn, cất tất cả rau xanh vào trong túi vải.
– Những thứ này rất dễ bị dập, nên sẽ đặt ở phía trên, còn khoai lang có thể chịu được va chạm nên sẽ ở phía dưới cùng.
Cô lải nhải liên tục, đặt khoai lang ở cuối túi, lại bỏ vào thịt khô, rau xanh đặt ở phía trên cùng.
– Gia vị phải giữ cho khô, khoai lang chiên cũng thế, phải cẩn thận cất kỹ.
Mễ Nặc cho gia vị vào một cái hộp gỗ nhỏ, đưa cho chị mình, dặn dò:
– Đã biết.
Mễ Á mở túi ra, cho hộp gỗ nhỏ vào.
Mục Lương lại hỏi:
– Sao không có lá trà Tinh Thần?
– Được à?
Mễ Nặc mừng rỡ trừng lớn đôi mắt màu lam.
– Ừm, được chứ.
Mục Lương mỉm cười gật đầu, nói:
– Cô ấy là chị ngươi, cũng không phải người ngoài.
……….
– A, Mục Lương, ngươi thật sự quá tốt rồi.
Mễ Nặc nhảy qua, nửa người ôm trên người Mục Lương.
– Ha ha ha…
Mục Lương nhếch miệng lên, tâm trạng rất sung sướng.
Đôi môi hồng của Mễ Á khẽ nhếch lên, còn cho cô trà Tinh Thần?
Cô nhớ kỹ trà Tinh Thần, một cân có giá 500 miếng hung thú tinh thạch sơ cấp thượng đẳng, lại có thể tùy tiện cho mình?
– Mục Lương, thứ này thật không cần đâu.
Mễ Á khàn giọng nói, tâm thần chấn động.
Hy Bối Kỳ nghiến răng mèo, bàn tay nhỏ xoa xoa, không có chen vào nói.
– Mục Lương.
Mễ Nặc đã nhảy xuống, đứng trên mặt đất, tai thỏ quơ quơ, cũng hiểu được như vậy không tốt lắm.
Mục Lương bấm tay bắn cái trán của cô gái tai thỏ.
Anh lại giải thích theo một cách khác:
– Phần trà Tinh Thần kia là phúc lợi tháng này của ngươi, hiện tại cho chị ngươi mà thôi.
– Thật không?
Khuôn mặt của Mễ Nặc càng đỏ hơn, giọng dịu dàng hỏi:
– Ta đây đi lấy.
– Đi thôi.
Mục Lương thấy buồn cười.
Trong lòng anh có chút cảm kích Mễ Á.
Nếu như thái độ của cô kiên quyết hơn, có lẽ Mễ Nặc sẽ rời khỏi với nàng, vậy anh sẽ phải đau khổ một đoạn thời gian.
-…
Mễ Á nhếch miệng lên một cái.
Em gái ngốc, vậy cũng tin sao?
Một lát sau.
Mễ Nặc ôm một hộp sứ trở về, bên trong chứa một cân trà Tinh Thần.
– Chị, vật này phải giữ bên người nha.
Cô đưa hộp sứ về phía trước.
Vẻ mặt của Mễ Á phức tạp, rất lâu vẫn không đưa tay ra.
– Chị?
Âm thanh của Mễ Nặc nghi ngờ.
– Được.
Mễ Á không biết nên làm gì, trong lòng của cô suy nghĩ lần sau trả tiền là được.
Cô bỏ trà Tinh Thần vào quả bóng không gian, đưa tay ra ôm em gái lần thứ hai.
Mễ Á nhìn về phía Mục Lương, giọng trịnh trọng nói:
– Mục Lương đại nhân, em gái ta xin nhờ ngài chiếu cố.
– Yên tâm, có ta ở đây, cô ấy sẽ rất an toàn.
Mục Lương nghiêm túc nói.
– Ừm.
Mễ Á gật đầu, khom lưng nhắc lên cái bao.
– Mục Lương đại nhân, chúng ta đi đây.
Hy Bối Kỳ vẫy tay liên tục.
Cô cẩn thận bước ra khỏi bên ngoài Phủ Thành Chủ.
– Lần sau quay lại, sẽ cho ngươi một giọt máu.
Mục Lương khẽ cười nói.
Anh vẫn còn giữ ý tưởng muốn thu cô bé Ma Ca Rồng về dưới trướng mình, lần sau e rằng có thể tiến thêm một bước thử xem.
– Thật không?
Đôi mắt màu vàng óng của Hy Bối Kỳ tỏa sáng.
– Ta không gạt ngươi.
Mục Lương nhún nhún vai, câu này không phải lần đầu anh nói.
Hy Bối Kỳ hưng phấn nói:
– Thật tốt quá, ta sẽ rất nhanh sẽ trở lại.
-Ừm.
Mục Lương cười sang sảng, thú vị nhìn cô bé.
– Ta đi đây, chăm sóc tốt cho bản thân mình.
Cuối cùng, Mễ Á cũng căn dặn em gái một câu.
Mắt của Mễ Nặc ửng đỏ, dùng sức gật đầu.
– Ta biết rồi, chị đi đường cẩn thận.
Hy Bối Kỳ giương cánh ra, hai con mắt lại biến thành đỏ như máu.
Mễ Á xoay người phất tay một cái, bị cô gái tóc vàng cầm lấy bả vai bay lên trời cao.
– Mau mau quay lại trở về tìm ta nha.
Mễ Nặc lớn tiếng hô.
Trên không trung, Mễ Á không tiếng động vẫy tay.
Hy Bối Kỳ đập cánh, xuyên qua lỗ tròn trên đỉnh bức tường Lưu Ly, bay về hướng Thành Phi Điểu.
– Đừng quá đau buồn.
Mục Lương nắm bả vai của cô gái tai thỏ.
Mễ Nặc gật đầu, nhỏ giọng nói:
– Ta biết, bây giờ chia tay, chỉ vì lần gặp mặt tiếp theo.
…..
Trong Phố Buôn Bán Thành Huyền Vũ, người đi trên đường càng ngày càng nhiều.
Lan Đế thu hồi Văn Điệp Thông Quan, trong con ngươi màu hổ phách tràn đầy tò mò.
Cô là người của Ốc Đảo, phụ trách Điểm Liên Lạc đóng ở Thành Phi Điểu.
Thiếu nữ cao1m6, vô cùng bình thường ở trong đám người.
Lan Đế là bị Thành Huyền Vũ hấp dẫn nên đặc biệt tới đây, một tòa thành lớn xây ở sau lưng Hoang Cổ Man Thú, làm sao có thể không khiến người ta tò mò?
Vì vậy cô theo đoàn người đi vào Thành Huyền Vũ, dự định tùy tiện đi dạo một chút, ngày đêm đợi ở Điểm Liên Lạc thật quá buồn chán.
– Thật tốt quá, nơi đây không có bão cát đáng ghét.
Âm thanh trong trẻo của Lan Đế vang lên lời khen ngợi.
Từ khi đi vào Rừng Vạn Khô, mỗi lần cô đều phải ở trên cao mấy ngàn mét mới có thể thoải mái hít thở.
Nếu không, nhất định trong xoang mũi đầy cát mịn, chỉ có thể mang theo khăn che mặt sống qua ngày.
– Bên kia thật náo nhiệt.
Lan Đế nghiêng đầu nhìn về phía cuối con phố, đôi mắt màu hổ phách nhấc lên, thế giới trong mắt trở nên lớn hơn, giống như dùng ống nhòm xem thế giới bên ngoài.
Đây là thị lực của mắt chim ưng, cũng là một phần năng lực của cô vì cô chính là Giác Tỉnh Giả.
Mắt của Lan Đế hơi chớp , phạm vi nhìn khôi phục lại bình thường.
.
Chương 289: Lưu Ly Các
Cô lẩm bẩm nói thầm một câu: – Trân Bảo Lâu sao? Đi qua nhìn một chút xem.
Chưa đi được hai bước, chóp mũi của thiếu nữ đã ngửi được một cỗ mùi thơm mê người đang thoang thoảng bay qua, làm bước chân của cô ngừng lại.
– Thơm quá.
Lan Đế nghiêng đầu nhìn về phía cửa hàng bên cạnh.
– Tiệm Mỹ Vị Khoai Lang.
Lan Đế nhịn không được, xoay người đi vào tiệm khoai nướng.
Sau năm phút, cô bước ra từ cửa hàng khoai nướng, trong lòng nhiều thêm một thứ, bên trong chứa hai khúc khoai nướng lớn.
– Ăn ngon quá, chỉ là có chút đắt.
Lan Đế cắn phần thịt quả vàng xanh xanh, trong miệng tràn ngập hương thơm.
– Mùi này là món gì đây?
Bước chân của cô lần thứ hai dừng lại, quay đầu nhìn lại
– Quán mì?
– Đi thử một chút.
Lan Đế lại một lần nữa đi vào trong cửa hàng.
Lần này, cô lại đợi thời gian dài hơn, sau hai mươi phút mới rời khỏi nơi này.
– Ngon quá, về sau có thể thường xuyên lui tới.
Lan Đế vén lên mái tóc ngắn màu nâu, lộ ra một cái lỗ tai có lông chim, đi hai bước lại lần nữa bị sợi tóc phủ xuống.
– Chỉ ăn ba phần đã no, không được, lại tìm thêm vài món ăn.
Cô gái tóc nâu tự lẩm bẩm một mình, lần này, cô đi vào một cửa hàng gọi là Mỹ Thực Lâu.
Nửa giờ sau, cô ôm bụng đi ra.
Lan Đế ợ một cái, trong lòng đánh giá: Nơi này có thật nhiều rau xanh, nhưng giá cả hơi mắc tiền một tí, nhưng còn có thể chấp nhận, lần sau sẽ lui tới thường xuyên.
– Chỉ là xài tinh thạch hung thú quá nhanh, phải về nhà lấy thêm một chút mới được.
Lan Đế nhẹ nhàng bước đi, gặp được cửa hàng nào đều sẽ đi vào.
– Tiệm này bán cái gì đây?
Bước chân của Lan Đế lại dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía tấm biển.
Cô nhẹ giọng đọc kỹ tên cửa hàng:
– Lưu Ly Các?
– Chỉ vào xem thôi.
Lan Đế tò mò nói thầm một câu, cất bước đi vào cửa hàng, lọt vào trong tầm mắt của cô là một vùng ánh sáng trông suốt.
Cửa hàng không lớn, quầy hàng ở bên trái cánh cửa, có nhân viên công tác trông tiệm ở một bên.
Khi đi vào cửa, sẽ thấy bên phải là ba hàng giá gỗ, phía trên bày đầy sản phẩm Lưu Ly.
Tiệm này chỉ mới được xây dựng mấy giờ trước, vì sửa chữa và cách bày trí đã hoàn thành xong trước đó.
Hiện tại chỉ cần trưng bày sản phẩm làm bằng lưu ly là có thể khai trương.
– Hoan nghênh quý khách.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình chạy tới nghênh đón.
– Những thứ này đều là…
Lan Đế không cách nào hình dung những vật phẩm trên kệ gỗ kia.
– Những thứ này đều là Lưu Ly, nếu ngài thích có thể lấy xuống nhìn một chút.
Nhân viên giới thiệu.
Cửa hàng này vì cần khai trương nhanh, nên nhân viên cửa hàng đều được Nguyệt Thấm Lan điều tới từ tiệm khác, sau khi huấn luyện đơn giản thì ngay lập tức vào làm ngay.
– Thoạt nhìn rất dễ vỡ, ta không nên động vào thì hơn.
Lan Đế khoát tay.
– Sẽ không, Lưu Ly này cực kỳ cứng rắn, rớt xuống cũng sẽ không vỡ.
Nhân viên bán hàng vội vàng giải thích.
– Lưu Ly Các bán sản phẩm làm từ Lưu Ly, sản phẩm này không phải là Lưu Ly thiên nhiên mà là một loại sản phẩm được làm từ pha lê tổng hợp.
Lan Đế nghi ngờ, do dự nói:
– Thật không? Vậy ta sẽ nhìn một chút.
Cô bị những vật làm bằng Lưu Ly trông suốt óng ánh cứng rắn hấp dẫn, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đồ vật đẹp như vậy, còn trong hơn cả khối băng.
– Có thể.
Nhân viên bán hàng đưa tay ra hiệu.
– Cái này là cái ly sao?
Lan Đế cầm xuống một cái cốc có chân đế dài.
– Vâng.
Nhân viên nhớ lại lời nói của Nguyệt Chủ đại nhân bèn nói.
– Thật là tinh xảo.
Con ngươi màu nâu của Lan Đế tỏa sáng.
Cô bấm tay nhẹ nhàng búng vào dưới thân ly, còn có âm thanh trong trẻo vang ra.
Nhân viên bán hàng mỉm cười nhẹ nhàng đề nghị:
– Nếu ngài thích có thể mua.
– Bán thế nào?
Lan Đế hỏi.
Nhân viên nhẹ giọng nói:
– Một cái có giá một viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
– Hả? Cũng không mắc, vậy lấy món này cho ta.
Lan Đế không chút do dự, quyết định mua ngay.
– Vâng.
Nhân viên mỉm cười gật đầu
Sau đó, cô ấy tiếp tục giới thiệu:
– Khách nhân, ngài có thể nhìn thử bát Lưu Ly, đĩa Lưu Ly, những thứ này đều có thể tạo thành một bộ đồ ăn.
– Những thứ này đều là một viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng một cái?
Lan Đế chớp chớp con ngươi màu nâu.
Nhân viên bán hàng gật đầu, giới thiệu:
-Đúng, giống như chén trà xinh xắn, chiếc đũa… Mỗi cái đều đồng giá một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Những sản phẩm pha lê này vì không thể ăn được, cũng không phải là đồ vật nhất định phải có.
Cho nên, Mục Lương cũng sẽ không bán quá đắt, nhưng cũng sẽ không bán quá tiện nghi là được.
– Vậy để ta nhìn thêm một chút.
Lan Đế chậm rãi đi tới xung quanh giá gỗ.
– Ư, cái này rất đẹp mắt, ta muốn.
– Cái này cũng không tệ, ta cũng muốn.
Sau năm phút, trên quầy bày bảy tám món sản phẩm làm từ Lưu Ly, có lớn có nhỏ.
– Những thứ này tổng cộng bốn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng và bốn miếng sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên công tác kiểm tra số lượng sản phẩm, báo ra cái giá cuối cùng.
Lan Đế mở ra cái túi da thỏ nhỏ mang theo người, đếm tám miếng tinh thạch hung thú đẳng cấp khác nhau, rồi mới lấy ra.
Nhân viên bán hàng đưa tay tiếp nhận, sau khi kiểm tra đối chiếu mới thu lấy, động tác nhanh chóng dùng túi vải gói kỹ từng món Lưu Ly.
– Tiểu thư, của ngài đây.
Hai tay của nhân viên bán hàng đưa túi qua.
– Cảm ơn.
Lan Đế rất hài lòng.
Thiếu nữ cầm theo cái túi, tâm trạng vui vẻ rời đi cửa hàng.
– Nếu có thêm nhiều vị khách như vậy thì hay biết mấy!
Trong lòng của nhân viên nghĩ thôi đã rất vui mừng, vì như thế thì điểm cống hiến có thể nhiều thêm vài điểm.
Lan Đế đi dạo trên Phố Buôn Bán.
Cô đang do dự, có nên trở về hay không?
– Đi dạo một hồi nữa, trời còn chưa tối mà.
Mắt của Lan Đế nhìn quét quanh Phố Buôn Bán, nhất thời đã đưa ra quyết định, khi màn đêm buông xuống sẽ rời khỏi thành Huyền Vũ.
– Ta muốn mười hạt giống cải trắng.
Đột nhiên, bên tai của Lan Đế truyền đến tiếng huyên náo tranh mua đồ vật.
Cô quay đầu nhìn lại, một cửa hàng ở phía trước có rất nhiều người chen ở ngoài cửa, đang tranh đoạt thứ gì đó.
– Hạt giống?
Đôi mắt của Lan Đế sáng lên, nghe được thứ khiến cô cảm thấy hứng thú.
Cô đi nhanh tiến lên, mất một phen chen lấn mới đi vào được trong cửa hàng.
Đây là một tiệm bán hạt giống, có hạt giống cải trắng, hạt giống cà chua.
– Thì ra nơi này còn có bán hạt giống.
Tinh thần của Lan Đế rất phấn khởi.
Cô nhớ lại tinh thạch hung thú bên trong túi da thú.
– Ta cũng muốn hạt giống…
Lan Đế khẽ cắn môi, dùng toàn bộ tinh thạch hung thú đổi thành hạt giống.
Cũng không lâu lắm.
Một lần nữa, cô cố sức chen ra khỏi đoàn người, hạt giống được cô bảo vệ ở trong lòng, không có bị dập nát.
Lan Đế sửa soạn lại y phục trên người, lẩm bẩm một câu:
– Bây giờ, trước tiên nên đem đồ quay về Điểm Liên Lạc được rồi.
Cô gái tóc nâu cẩn thận bước đi, trong lòng quyết định hai ngày nữa sẽ quay trở lại
Sau mười lăm phút.
Lan Đế đi tới Sơn Hải Quan, lần lượt xuyên qua ba ải pháo đài trở về mặt đất.
Cô lướt qua đoàn người, quẹo vào một con hẻm nhỏ, đi tới phía sau một trụ đá.
Một lát sau.
Sau trụ đá, có một con chim lớn giương cánh hơn 3m bay về phía trên cao, móng vuốt còn đang cầm lấy bọc da thú và một cái túi.
Dáng vẻ của con chim khổng lồ ấy rất giống với diều hâu ở Địa Cầu, lông vũ toàn thân có màu nâu, bên trên mỗi cái lông vũ còn có chi tiết hoa văn giống như hoa tay.
Con chim to vỗ cánh một cái, thân hình bay lên cao khoảng mười mét, vỗ cánh vài cái như diều gặp gió, bay lên trên cao ngàn mét.
Đúng vậy, con diều hầu này chính là Lan Đế, Giác Tỉnh Giả thú biến hình, có thể tự do biến thành một con diều hầu to lớn.
Lan Đế xoay quanh một vòng ở trên không, cúi đầu liếc nhìn thành Huyền Vũ, ánh mắt rơi vào bên trên Trà Thụ Tinh Thần.
Cô nhìn thêm một lúc lâu, mới đổi hướng bay về Thành Phi Điểu.
…..
Chương 290 (237): Một Đêm Xảy Ra Vô Số Chuyện Ban đêm, trên Phi Điểu Thạch Phong, ở đây vẫn có bão cát như cũ.
Trên tầng hai thành Phi Điểu, phòng yến hội trong Phủ Thành Chủ, gỗ bên trong bồn sắt đang được đốt cháy, ánh lửa chập chờn miễn cưỡng chiếu sáng phòng yến hội.
Cao tầng trong gia tộc Phi Điểu đang dùng cơm, trên bàn dài đang được bày thịt khô có sống có chín nguội, còn có cải thìa xào hương vị nhạt nhẽo chiếm hơn nửa bàn.
Tí tách~~
Hoa lửa bắn tung tóe, rơi vào trên cánh La Thái.
Hắn run cánh một cái, lập tức dập tắt tàn lửa bên trên lông vũ.
Hạ Khoa Phu ngồi bên cạnh bàn dài, ho nhẹ một tiếng, râu màu hoa râm run lên mấy lần, nhìn thịt khô trên bàn ăn trước mặt, cảm thấy vô vị tẻ nhạt.
– Anh hai, hôm nay ai làm cải thìa xào vậy?
Hạ Lạc nhăn lại cái mũi nhỏ.
Trước đó cảm thấy cải thìa xào ăn rất ngon, hôm nay lại vô cùng khó ăn.
Cô phồng miệng lên, nuốt xuống cải thìa xào trong miệng, dù rất khó ăn nhưng cũng không thể lãng phí đồ ăn.
– Ăn không ngon sao?
Hạ Nạp Ân nghiêng đầu hỏi.
Hạ Lạc mím môi một cái, mở miệng lạnh nhạt nói:
– Luôn cảm thấy hương vị không có ngon như trước đó.
Cô nhớ đến mấy món ăn ngon ở Thành Huyền Vũ, nhất là chén mì chua cay kia, hương vị như thoang thoảng đâu đây.
– Ngươi đang thèm ăn đồ ăn Thành Huyền Vũ?
Hạ Nạp Ân nhìn thấu tâm tư của em gái.
– Mì chua cay còn gì nữa không?
Hạ Khoa Phu đột nhiên hỏi.
Hắn đã nếm thử món mì chua cay mà con gái mang về, đó là món ăn ngon nhất đời này hắn được nếm qua, ít nhất trước mắt là như thế.
-……
Trong đôi mắt của Hạ La Thái lộ ra vẻ kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía cha mình.
Cha cũng rất thích món mì chua cay ấy?
– Không có, chỉ mua có hai phần mang về.
Hạ Lạc đáp lại bằng âm thanh trong trẻo, lắc đầu, trong con ngươi màu cam có ý cười.
Hạ Nạp Ân cười hỏi:
– Cha cũng thích mì chua cay?
– Không thể phủ nhận, hương vị rất ngon.
Khuôn mặt của Hạ Khoa Phu không biểu cảm lạnh nhạt nói.
– Hì hì…… Vậy ngày mai ta lại đi mua một ít mang về.
Hạ Lạc cười khanh khách nói.
– Có thể.
Hạ Khoa Phu gật đầu.
– Vậy cha cho ta tinh thạch hung thú đi.
Hạ Lạc xòe năm ngón tay ra.
Trên mặt của Hạ Khoa Phu lại cười hơn lúc nãy:
– Muốn bao nhiêu?
Tâm trạng của hắn rất tốt, con gái đi đến Thành Huyền Vũ một chuyến, còn mang mầm cây ăn quả về cho mình.
– Có bao nhiêu muốn bấy nhiêu!
Hạ Lạc hoạt bát nở nụ cười.
Hạ Khoa Phu cưng chiều nở nụ cười, hỏi:
– Năm trăm viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, đủ không?
– Ừ, đủ.
Hạ Lạc vội vàng gật đầu.
Trong trong lòng của cô đang tính làm sao tiêu hết năm trăm viên tinh thạch hung thú!
– Cha, ngài cảm thấy như thế nào về bức tường lưu ly che chắn Thành Huyền Vũ kia?
Hạ Nạp Ân đột nhiên hỏi.
– Rất không tệ.
Lông mày của Hạ Khoa Phu nhíu lại.
Mặc dù hắn không chưa từng đi đến Thành Huyền Vũ, nhưng đứng từ xa nhìn cũng có thể phát hiện bức tường lưu ly có tác dụng che chắn rất tốt, cản được tất cả bão cát.
Hạ Nạp Ân bỏ dao và nĩa trong tay xuống, chân thành nói:
– Cha, ta cảm thấy Thành Phi Điểu cũng có thể làm có một cái tấm chắn như vậy.
– Thành Phi Điểu cũng làm một tấm chắn……?
Hạ Khoa Phu như đang suy nghĩ.
– Cha, ta cảm thấy ý nghĩ này rất tốt.
Đôi cánh màu cam của Hạ Lạc run lên, trong khe hở ở giữa lông vũ còn có hạt cát.
Mỗi ngày cô đều phải tốn thời gian đi vệ sinh lông vũ, con gái lúc nào cũng tương đối thích sạch sẽ.
– Ý nghĩ này rất tốt, nhưng đối phương không nhất định sẽ đồng ý.
Hạ Khoa Phu trầm giọng nói.
– Chúng ta có thể thương lượng với thành chủ Thành Huyền Vũ một chút, chúng ta giao dịch công bằng.
Hạ Nạp Ân đề nghị.
Hạ Khoa Phu chậm rãi gật đầu:
– Có thể trao đổi một số thứ thích hợp.
– Vậy là cha đồng ý?
Đôi mắt của Hạ Nạp Ân sáng lên.
-Ừm, chúng ta là địa chủ, vẫn cần có thành ý, ngày mai các ngươi đi mời thành chủ của Thành Huyền Vũ đến đây.
Ngón tay của Hạ Khoa Phu khe khẽ gõ vào mặt bàn một cái.
– Ta
Hạ Lạc vô cùng phấn khởi, giơ tay lên.
– Ừ, đừng thất lễ.
Sau đó, Hạ Khoa Phu nhìn trên thân người con trai thứ hai, dặn dò.
Trong ba người con, Hạ La Thái có tính khí kém nhất, cũng dễ gây ra chuyện nhất.
-……
Khóe mắt của Hạ La Thái rút rút.
– Ta sẽ chăm sóc tốt bọn hắn.
Mặt mũi của Hạ Nạp Ân đều cười.
-Ừm, cứ như vậy đi.
Hạ Khoa Phu đứng lên, bốn cặp cánh chim lay động, giống như đang giãn ra gân cốt.
– Cha, ngài không ăn sao?
Hạ Lạc khẽ hỏi một tiếng.
– Không, không thấy ngon miệng.
Hạ Khoa Phu khoát tay, quay người đi ra phía ngoài:
– Các ngươi ăn đi.
Ba vị Thiên Sứ Trưởng liếc nhau, nhún nhún vai tỏ ra đã hiểu, dù sao ba người bọn hắn cũng không có khẩu vị gì.
Bọn hắn ăn qua mì chua cay một lần, đã không thể quên được.
Một đêm xảy ra vô số chuyện.
Sáng sớm ngày hôm sau, bầu trời vẫn như cũ ảm đạm, bão cát chưa bao giờ ngừng.
– Ầm ầm ~~
Dưới thành Huyền Vũ, cánh cổng của Thiên Môn Lâu từ từ mở ra.
Đã có không ít cư dân Thành Phi Điểu đang đứng xếp hàng, cánh cổng của Thiên Môn Lâu mở ra, đám người đi về phía bậc thang.
– Tất cả đều xếp thành hàng.
Khuôn mặt của Cao Thao nghiêm túc cất giọng hô to.
Thành Phòng Quân đứng trên pháo đài của Thiên Môn Lâu, cầm trong tay nỏ quân dụng, tư thế như đã sẵn sàng đón quân địch, tùy thời ứng đối tình huống bất ngờ.
– Đội trưởng, trên không có người.
Thành Phòng Quân thấp giọng nói.
Cao Thao ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng Thành Phi Điểu, có mấy điểm đen đang nhanh chóng tới gần.
Một lát sau, ba bóng dáng sau lưng có cánh tiến vào trong tầm mắt mọi người, sau đó còn có ba con chim bay, sau lưng ngồi nhóm Tuần Vệ Mã Khắc.
– Cảnh giới.
Cao Thao cẩn thận hô to.
– Vâng.
– Cùm cụp ~~
Tên nỏ lên dây cung, nỏ quân dụng nâng lên nhắm vào ngay không trung.
Cao Thao xụ mặt, cho đến khi mục tiêu trên không bắt đầu hạ thấp độ cao, cuối cùng rơi vào trước Thiên Môn Lâu.
– Là ba vị Thiên Sứ Trưởng!
– Tam Thiên Sứ Trưởng, chúc cô buổi sáng tốt lành ~
Cư dân Thành Phi Điểu nhiệt tình chào hỏi.
– Chào các ngươi.
Hạ Lạc thân thiện vẫy tay.
– Thiên Sứ Trưởng muốn vào Thành Huyền Vũ sao?
Có người to gan lớn tiếng hỏi.
– Đúng nha.
Hạ Lạc cười nhẹ nhàng gật đầu.
– Nhanh nhường vị trí cho Tam Thiên Sứ Trưởng.
Đám người tự giác tránh ra một vị trí, muốn cho Hạ Lạc tiến vào Thành Huyền Vũ trước.
Hạ Lạc cũng không khách khí, lần này mang theo nhiệm vụ tới, cha sẽ tổ chứ yến tiệc vào buổi trưa, cho nên phải gặp mặt thành chủ Thành Huyền Vũ sớm một chút mới được.
Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái liếc nhau, đi theo sau lưng em gái leo lên Thiên Môn Lâu.
Mã Khắc xụ mặt, mang theo cấp dưới đi theo ở phía sau.
Dọc theo bậc thang hướng về phía trước, không có ngoại lệ, lần này bọn hắn cũng phải tốn tinh thạch hung thú để đổi Văn Điệp Thông Quan.
– Thực sự là phiền phức.
Hạ La Thái bĩu môi, khuôn mặt rất không hài lòng.
– Kiềm chế tính tình.
Hạ Nạp Ân lườm em trai một cái.
– Hừ.
Hạ La Thái nhíu lông mày, hừ lạnh một tiếng.
Hạ Lạc mân mê cái miệng, nửa đùa nửa thật nói:
– Anh ba, nếu không thì ngươi trở về đi.
-……
Hạ La Thái vô cùng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Ba người cầm Văn Điệp Thông Quan xuyên qua Huyền Không Các, bọn hắn không có mang theo vũ khí, cho nên sau khi kiểm tra đơn giản liền thông qua.
– Lại tới nữa rồi.
Hạ Lạc ngẩng đầu nhìn về phía tấm biển trên có viết ba chữ Pháo đài Sơn Hải Quan.
– Đi thôi.
Hạ Nạp Ân đi ở phía trước, những người còn lại vội vàng đuổi theo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










