- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 10 : Man Thú Hoang Cổ (2) (c91-c100)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 10 : Man Thú Hoang Cổ (2) (c91-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Man Thú Hoang Cổ (2)
Đại trưởng lão cố nén cảm giác hôn mê truyền tới từ cái đầu, miễn cưỡng nhếch mép một cái, nói: – Mọi người Bộ lạc Nguyệt Đàm chúng ta đều bằng lòng nhập vào bộ lạc Thiên Thụ.
– Tốt, vậy Nguyệt Chủ đang ở đâu?
Trên mặt của Đạt Phổ lộ ra một tia vui mừng, xem ra nhiệm vụ đã hoàn thành một nửa.
Hắn chỉ cần mang theo hai mẹ con Nguyệt Chủ, và người của bộ lạc Nguyệt Đàm đi về bộ lạc Thiên Thụ, là có thể hoàn thành nhiệm vụ.
– Vị kia chính là Nguyệt Chủ.
Sắc mặt của đại trưởng lão xấu xí, nghiêng người chỉ một bóng người xinh đẹp đang đứng ở một nơi ít người trong đám người.
– Đi, chúng ta đi qua.
Đạt Phổ bỏ qua đại trưởng lão, dẫn đầu đi tới.
Nguyệt Chủ mới là mục tiêu chủ yếu của bọn họ, còn những người khác chỉ là râu ria.
-…
Sắc mặt của Đại trưởng lão biến đổi, vì sao thái độ của đám người Đạt Phổ không giống với hắn nghĩ?
Dựa theo những gì thủ lĩnh bộ lạc Thiên Thụ trao đổi với hắn, Nguyệt Chủ bộ lạc Nguyệt Đàm chỉ là râu ria trong chuyện gia nhập vào bộ lạc Thiên Thụ.
Làm sao hiện tại thái độ của sứ giả lại tích cực như vậy đối với Nguyệt Chủ.
Lạnh nhạt đối với hắn như vậy.
– Nguyệt Chủ?
Đạt Phổ xuyên qua đoàn người, kinh ngạc nhìn người phụ nữ quyến rũ sắc mặt tái nhợt trước mắt.
– Ngươi là ai?
Nguyệt Chủ cảnh giác hơi híp mắt lại.
Bà từ trên người của người đàn ông trước mắt cảm nhận được khí tức nguy hiểm nồng nặc, đây có liên quan đến cấp bậc cường giả của hắn.
– Ta là Đạt Phổ, người của bộ lạc Thiên Thụ, lần này đến đây là nghênh tiếp Nguyệt Chủ trở về.
Đạt Phổ nói thẳng một mạch, cũng không có vòng vo.
Hắn nhìn ra Nguyệt Chủ không ổn, chắc là bị trọng thương.
Điều này khiến Đạt Phổ thực sự có vài phần kính trọng đối với đại trưởng lão, cư nhiên có thể làm cho bộ lạc thủ lĩnh Nguyệt Đàm bị thương, cũng khó trách người trong bộ lạc lại ra nghênh tiếp bọn họ.
Nguyệt Chủ bộ lạc Nguyệt Đàm mất đi chiến lực, thật đúng là không phải đối thủ của mấy người bọn họ.
– Nghênh tiếp? Là mang lão nương trở về làm công cụ sinh nước đúng không?
Khóe miệng của Nguyệt Chủ nhấc lên một tia châm chọc.
– Làm sao sẽ, Nguyệt Chủ đã hiểu lầm.
Con ngươi của Đạt Phổ co rụt lại, đứng yên tại chỗ liếc mắt đại trưởng lão một cái.
Hắn phát hiện có chút không đúng, thái độ của Nguyệt Chủ không giống như phối hợp, muốn gia nhập vào Bộ lạc Thiên Thụ bọn họ.
– Hiểu lầm bộ lạc Thiên Thụ các ngươi muốn huyết mạch lực lượng của ta?
Nguyệt Chủ cười nhạt, quấn vài lọn tóc bên tai
-…
Đạt Phổ nhất thời hiểu không đúng chỗ nào, Nguyệt Chủ đã biết rõ quyết định của bộ lạc Thiên Thụ đối với vị trí của bà.
Hắn đột nhiên có loại một xung động muốn tát chết đại trưởng lão, tên này lại dám tiết lộ ra ý đồ của thủ lĩnh.
– Nguyệt Chủ, theo chúng ta đi đến bộ lạc Thiên Thụ đi, thủ lĩnh rất xem trọng đối với ngươi.
Đạt Phổ nghiêm mặt nói.
Nếu ý đồ đã bị tiết lộ, làm sao cũng phải mang Nguyệt Chủ về.
– Muốn lão nương theo các ngươi trở về, vậy phải xem bản lãnh của các ngươi.
Nguyệt Chủ cắn răng, khí tức nhất thời lạnh xuống.
– Nguyệt Chủ, ngươi đang bị thương nặng, bây giờ ngươi không phải đối thủ của ta.
Con ngươi của Đạt Phổ co rụt lại, từ màu đen biến thành màu nâu.
Hắn là Dị Biến Giả có được sức mạnh của báo săn, tốc độ triển khai một ngày, chỉ bằng vào Nguyệt Chủ bây giờ, căn bản không chạm được góc áo của hắn.
– Không thử một chút, làm sao biết?
Nguyệt Chủ ngoài miệng không cam lòng yếu thế nói.
Trong lòng bà âm thầm lo lắng, Mục Lương này làm sao còn chưa tới, lão nương thực sự phải liều mạng sao?
– Mẹ.
Con ngươi màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan lóe ra ánh lửa, chuẩn bị tùy thời trợ giúp mẹ mình.
– Mau nhìn, nơi đó không phải có một ngọn núi đang di động sao?
Trong đám người, đột nhiên truyền đến một tiếng kinh ngạc.
– Gò núi đang di động, ngươi đang nói mớ gì vậy?
Có người chỉ vào mũi bác bỏ.
– Thật sự có gò núi đang di động.
Ngay sau đó, có người hoảng sợ hô to.
Đoàn người gây rối càng lớn, cũng làm cho Đạt Phổ, đám người Nguyệt Chủ chú ý, trong lúc nhất thời ý muốn đánh nhau không còn khốc liệt nữa.
– Bọn họ đang tranh cãi ầm ĩ cái gì vậy?
Sắc mặt của Đạt Phổ khó coi.
Hắn phát hiện nhiệm vụ lần này mang Nguyệt Chủ trở về, đến lúc đó Nguyệt Chủ không phối hợp, tin tưởng thủ lĩnh cũng sẽ vô cùng khổ não.
– Đại ca Đạt Đạt, Đạt Phổ.
Lợi Đinh hoảng hốt hô lên:
– Ngươi… Ngươi mau nhìn bên kia.
– Nhìn cái gì?
Đạt Phổ cau mày xoay người sang chỗ khác, ngẩng đầu nhìn lại.
Một ngọn núi cao gần trăm mét, đang di động về phía bộ lạc Nguyệt Đàm.
Con ngươi của Đạt Phổ co rút lại, thất thanh nói:
– Man thú, nơi đây làm sao sẽ xuất hiện một con man thú hoang cổ.
– Đại ca Đạt Phổ, chúng ta mau trốn đi!
Lợi Đinh nóng nảy lôi kéo Đạt Phổ, giống như muốn thoát thân phải có người có thực lực cường đại đi theo bên cạnh mới có thể sống sót.
– Ngao ô ~~
Gò núi di động rống to một tiếng, rồi di chuyển nhanh hơn.
– Không trốn được, tốc độ của nó nhanh hơn chúng ta.
Sắc mặt của Đạt Phổ tái nhợt.
Ngược lại, bây giờ, hắn không có lo lắng cho an toàn của mình.
Mặc dù man thú hoang cổ có hình thể to lớn, nhưng, hắn có thể né tránh trong phạm vi man thú hoang cổ giẫm đạp.
Chính là, lần này bộ lạc Nguyệt Đàm sắp xong đời rồi.
Đạt Phổ cười khổ, quay đầu nhìn về phía người bộ lạc Nguyệt Đàm.
Khóe mắt của hắn liếc qua, nhìn thấy hai người Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không động đậy.
– Nguyệt Chủ, ngươi mau trốn đi!
Giọng của Đạt Phổ trầm thấp khuyên nhủ.
Hắn cũng không có biện pháp giúp hai người tránh né giẫm đạp của man thú hoang cổ.
– Trốn?
Mặt của Nguyệt Chủ tái nhợt, bản thân đi lại đều rất khó khăn, làm sao thoát được.
Nguyệt Phi Nhan ngồi xổm trước người Nguyệt Chủ, lo lắng thúc giục:
– Mẹ, ngươi mau lên đây, ta cõng ngươi chạy.
– Phi Nhan, ngươi không cần lo cho ta.
Nguyệt Chủ chỉ vào hướng bên trái, hô:
– Ngươi chạy mau, không cần quay lại bộ lạc Nguyệt Đàm.
Cô gái tóc đỏ cõng bà, tuyệt đối không chạy nhanh được.
– Không được, ta sẽ không bỏ mẹ lại.
Nguyệt Phi Nhan nước mắt rưng rưng, hé miệng cố chấp nói:
– Mẹ không đi, ta cũng không đi.
– Bây giờ muốn đi, cũng đã muộn.
Đạt Phổ thở dài.
Toàn thân hắn căng thẳng, nhìn man thú hoang cổ cách bọn họ chỉ có mấy trăm mét.
….
– Chạy mau, hung thú đang tấn công Bộ lạc Nguyệt Đàm.
– Người đội săn bắn đâu? Nhanh bảo bọn họ đi ngăn cản hung thú.
– Cút ngay, mau cút đi, để cho ta đi qua.
Phía cửa chính bộ lạc Nguyệt Đàm vô cùng hỗn loạn, tiếng hô, tiếng mắng chửi vọng ra.
– Nhanh, mau hơn chút nữa.
Vệ Cảnh gào thét.
Người của mười mấy đội săn bắn phi nước đại qua đây từ đằng xa.
Bọn họ muốn đi cứu Nguyệt Chủ, nhưng khoảng cách quá xa.
Trước kia là sợ người đội săn bắn đến bắt bọn họ, sau khi ra khỏi bộ lạc đứng từ xa quan sát, hiện tại, thành ra khoảng cách bọn họ chạy đi cứu Nguyệt Chủ dài dằng dặc.
– Dẫn ta đi, nhanh lên một chút dẫn ta đi.
Lúc này, đại trưởng lão sợ đến không nhúc nhích được, hai tay lay thành viên đội săn bắn bên người chạy như điên.
Bịch.
Không ai quản đại trưởng lão, còn bị người đẩy ngã trên mặt đất.
– Không muốn, ta còn chưa muốn chết, mau dẫn ta đi.
Chương 92: Ta Tới Đón Các Ngươi
Đại trưởng lão hoảng sợ la to. – Ah…
Nguyệt Chủ liếc mắt đại trưởng lão đang tê liệt ngã xuống trên đất một cái, lại nhìn về phía man thú hoang cổ càng ngày càng gần.
Bà bắt đầu lôi kéo cô gái tóc đỏ đang ngồi chồm hổm ở trước người, bi thương nói:
– Phi Nhan, xem ra chúng ta không thể đến được Thành Huyền Vũ.
– Mẹ, cũng không sao.
Nguyệt Phi Nhan run rẩy thân thể, ôm chặt lấy Nguyệt Chủ, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng mẹ mình.
– Đi.
Đạt Phổ níu lại Lợi Đinh, nhắm vào chân của man thú hoang cổ, chuẩn bị dự đoán chỗ chạy trước, tránh né từng điểm dừng chân.
– Oanh!
Chân của con thú khổng lồ hạ xuống, gió lớn cuốn qua.
– Không nghĩ tới, ngày hôm nay, lão nương sẽ chết ở dưới chân một con man thú hoang cổ.
Nguyệt Chủ buồn bã vỗ nhẹ phía sau lưng con gái mình, con ngươi màu xanh nước biển lóe ra hồi ức.
Chị hai, khả năng ta không đợi được ngươi mang chân tướng quay về.
10 giây đi qua… Hai mươi giây đi qua…
– Dừng, dừng lại?
Đạt Phổ đợi một hồi, cũng không thấy man thú hoang cổ nhấc chân.
– Hả?
Nguyệt Chủ bừng tỉnh lại.
Bà ngẩng đầu nhìn về phía man thú hoang cổ đã dừng lại, không tiến thêm nữa.
– Chào! Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan, ta tới đón các ngươi.
Giọng nói sang sảng hào phóng, truyền đến từ trên đầu man thú hoang cổ.
– Giọng nói này là…
Nguyệt Chủ bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thân ảnh quen thuộc đang đứng trên đỉnh đầu man thú hoang cổ.
Mục Lương nhảy xuống, phất phới rơi vào trước mặt Nguyệt Chủ, giống như cảnh tượng đêm qua.
Anh thú vị nhẹ nháy con mắt trái một cái, khẽ cười nói:
– Nghi thức nghênh tiếp này như thế nào?
-…
Mũi của Nguyệt Chủ hơi chua, con ngươi màu xanh nước biển xuất hiện một giọt nước
Lão nương thật sự cho rằng sẽ muốn chết như vậy, vẫn còn đang không cam lòng chưa từng được nếm trải cảm giác yêu đương, bản thân vẫn chưa từng sinh một đứa con gái… Đang lúc ảo não hối hận.
Ngươi đột nhiên nói cho ta biết, làm ra một động tĩnh lớn như vậy là tới đón người?
Nguyệt Chủ cắn môi một cái, khuôn mặt giãn ra, cười mắng:
– Mục Lương, ngươi đúng là một tên khốn kiếp.
Lúc này, bà kỳ quái phát hiện bản thân không có tức giận, ngược lại là một loại cảm giác mừng rỡ đến từ sống sót sau tai nạn.
– Mục Lương?
Nguyệt Phi Nhan nghe được giọng nói quen thuộc, vội vã thoát khỏi trong lòng Nguyệt Chủ.
Cô kinh hỉ nhìn chằm chằm bóng dáng quen thuộc trước mắt, lại cẩn thận từng li từng tí ngẩng đầu nhìn về phía man thú hoang cổ không động đậy.
– Ha ha ha… Thật sự bị hù dọa!
Mục Lương sang sảng cười rộ lên.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía đoàn người chạy như điên phía sau Nguyệt Chủ, cùng với đại trưởng lão té ngã trên mặt đất.
– Như thế nào đây? Ta giúp các ngươi rời khỏi, không được tức giận nha.
Khóe miệng của Mục Lương mỉm cười, giơ ngón tay cái lên nói:
– Không cần phải cảm tạ ta.
– Ai muốn cảm tạ ngươi?
Nguyệt Phi Nhan ngây thơ trừng mắt liếc hắn một cái.
Cô lau khóe mắt một cái, một tay chống vào eo, lên án nói:
– Ngươi cũng làm cho chúng ta rất sợ, ta kém chút cho rằng phải chết thật.
Cô gái tóc đỏ bị hù dọa lúc này hai chân vẫn còn mềm nhũn.
– Ta đang giúp các ngươi thích ứng trước một chút.
Mục Lương duỗi thẳng ngón tay cái, chỉ chỉ phía sau, tự hào giới thiệu:
– Nhận thức một chút, Tiểu Huyền Vũ nhà ta.
– Con man thú hoang cổ là của ngươi?
Nguyệt Chủ đứng yên, trừng lớn con mắt màu xanh nước biển.
– Ừm!
Mục Lương gật đầu.
Thì ra hung thú khổng lồ được gọi là man thú hoang cổ.
– Ngươi làm sao có được?
Nguyệt Chủ giật mình hỏi.
Một man thú hoang cổ kém cỏi nhất cũng có thể đại biểu cho chiến lực cấp bảy, hoàn toàn có thể hoành hành sinh sống ở bên ngoài nơi hoang dã.
– Đây…
Đáy mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, thở khẽ ra hai chữ:
– Bí mật.
– Cắt.
Nguyệt Chủ ghét bỏ, bĩu môi, cũng biết đã hơi nhiều chuyện.
– Mục Lương, nó sẽ không xông lại chứ?
Nguyệt Phi Nhan lo lắng hỏi.
Đến bây giờ, cô còn có hơi sợ, thật sự là hình thể của Rùa Đen quá có lực uy hiếp, nếu như một cước đạp lên tới, chỉ sợ cổng chính của bộ lạc Nguyệt Đàm đều sẽ bị san bằng.
– Sẽ không.
Mục Lương ôn hòa trấn an nói:
– Tiểu Huyền Vũ cực kỳ nghe lời.
Đạp đạp đạp…
Cuối cùng, đoàn người của Vệ Cảnh cũng chạy tới.
Bọn họ quan sát, thầm nghĩ:
– Nguyệt Chủ, đại tiểu thư, các ngài không có sao chứ?
– Không có việc gì, sợ bóng sợ gió một hồi.
Nguyệt Chủ cười yếu ớt. xóa đi nước mắt còn đọng lại khóe mắt.
– Con man thú hoang cổ này là của ngài Mục Lương mang tới sao?
Vệ Cảnh thán phục nhìn Rùa Đen cao lớn.
– Đúng, các ngươi mau gọi người nhà tới, chúng ta sẽ đi về phía thành Huyền Vũ.
Mục Lương liếc mắt đoàn người đang len lén quan sát phía bên này từ phía xa một cái.
Anh bảo Rùa Đen đi qua đây chính vì muốn bớt việc, miễn cho lại có cãi cọ gì đó, trực tiếp bảo Tiểu Huyền Vũ dừng lại, ai dám tới cản hắn dẫn người đi?
– Được, chúng ta lập tức đi ngay.
Vệ Cảnh cung kính nói.
Hắn lại hấp tấp mang theo đội viên chạy đi đón người nhà.
Một giây kế tiếp sau.
– Các hạ này, ngươi muốn mang Nguyệt Chủ đi?
Đạt Phổ mang theo Lợi Đinh đứng cách đó không xa, cũng nghe được một ít đối thoại của họ.
– Đúng vậy, ngươi có vấn đề gì không?
Gương mặt của Mục Lương âm trầm, quay đầu lại nhìn sang, con ngươi màu đen tràn ngập thâm thúy và áp bách.
Thật đúng là có người không sợ chết đến cản hắn đón người?
– Không phải, không thành vấn đề, một chút vấn đề cũng không có.
Thân thể của Đạt Phổ run lên, hốt hoảng lui lại một bước.
Hắn bị nhìn chằm chằm, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi, loại cảm giác rợn cả tóc gáy, trực giác nhắc nhở cho hắn, nếu như dám ngăn cản sẽ có nguy hiểm.
Cấp bảy, người này tuyệt đối là cường giả cấp bảy.
– Không thành vấn đề là tốt rồi.
Mục Lương quay đầu lại, nhìn phía đoàn người đang dần tụ họp ở cửa chính bộ lạc Nguyệt Đàm.
Hắn nói với Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan:
– Đi thôi, chúng ta đi lên trước.
– Đi tới?
Nguyệt Phi Nhan đột nhiên trừng lớn hai mắt, kinh ngạc hỏi:
– Không phải đi đến phía sau lưng Tiểu… Tiểu Huyền Vũ chứ?
– Đúng vậy, nếu không… Ngươi muốn đi dưới mặt đất?
Mục Lương trêu ghẹo, nói.
– Ta muốn đi.
Nguyệt Phi Nhan nhao nhao muốn thử hô.
– Vậy thì đi đi.
Mục Lương nhìn đoàn người Vệ Cảnh đang mang theo người nhà chạy qua, xoay người đi về phía Rùa Đen.
– Phi Nhan, ngươi qua đây.
Nguyệt Chủ nhỏ giọng gọi một cái.
Nàng ngây người đứng lâu lắm, muốn đi phát hiện chân đã tê rần.
Lúc này, Nguyệt Phi Nhan đang chạy chậm về phía Rùa Đen, cũng không nghe thấy giọng nói của Nguyệt Chủ.
-…
Nguyệt Chủ nhìn thấy nữ nhi không có phản ứng, nghiến răng một cái.
– Mục Lương, chuyện kia… Có thể giúp ta một cái hay không?
Khuôn mặt của bà phiếm hồng, ngượng ngùng, gò má rủ xuống vài sợi tóc.
– Làm sao vậy?
Mục Lương xoay người, nhìn người phụ nữ xấu bụng đứng yên tại chỗ.
– Ta, chân của ta bị tê, không nhúc nhích được.
Nguyệt Chủ hoàn toàn mất hết ưu nhã, chỉ có bộ dánh ngượng ngùng của một cô gái.
– Nếu như không ngại.
Mục Lương liếc mắt một cái, lúc này mới xoay người lại phía sau cô gái tóc đỏ.
Chương 93: Hội Nghị Lần Đầu Tiên Của Thành Huyền Vũ (1)
Anh quan sát cẩn thận hỏi. – Hay để ta ôm ngươi?
– Làm phiền ngươi.
Nguyệt Chủ ngượng ngùng mấp máy bờ môi tái nhợt, len lén trừng mắt cô gái tóc đỏ một cái.
-…
Nguyệt Phi Nhan cảm nhận được ánh mắt của mẹ, từ phía sau lưng Man thú hoang cổ cảm giác hưng phấn.
Nhưng lúc này, đã muộn.
Mục Lương lần nữa dùng phương pháp ‘Ôm công chúa ‘, ôm Nguyệt Chủ với gương mặt cười đỏ bừng.
Lúc Nguyệt Chủ bị ôm đi ngang qua bên cạnh cô gái tóc đỏ, dùng khẩu hình miệng nói ba chữ.
– Ngươi xong?
Gương mặt Nguyệt Phi Nhan trắng nhợt, dùng khẩu hình miệng nói ba chữ.
– Không phải, là ta xong.
Cô gái tóc đỏ đã có thể tưởng tượng đến, sau này mẹ sẽ bỡn cợt cô như thế nào.
– Đại tiểu thư, ngươi bị sao vậy?
Vệ Cảnh mang theo người nhà qua đây, nhìn cô đang ngơ ngác sững sờ hỏi.
– Không phải, không có gì.
Nguyệt Phi Nhan xoa xoa gò má của mình, cười cười, chạy về phía hai người Mục Lương.
– Tuổi trẻ thật tốt đâu.
Tô Nhi vuốt mặt cảm thán.
Lúc này, một ít người to gan trong đội săn bắn của bộ lạc Nguyệt Đàm đang chuẩn bị qua đây kiểm tra.
Dù sao, cự thú ngừng một hồi lâu, ở bên cạnh Nguyệt Chủ cũng không còn chuyện gì nữa.
– Đi nhanh thôi, những người đó chuẩn bị tới rồi.
Vệ Cảnh bất đắc dĩ thúc giục vợ mình.
Trước khi đi, đoàn người liếc mắt nhìn đại trưởng lão đang tê liệt ngã trên đất một cái, gương mặt già nua kia tràn đầy ngu xuẩn, giống như đã bị sợ đến ngốc nghếch.
Mục Lương dùng năng lực, đưa đoàn người lên sau lưng Rùa Đen, sau đó ra lệnh cho Tiểu Huyền Vũ.
Ùng ùng…
Rùa Đen đi, để lại một đám người há hốc mồm, không rõ đã xảy ra chuyện gì.
– Đại ca Đạt Phổ, Nguyệt Chủ bị mang đi, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Lợi Đinh cẩn thận từng li từng tí hỏi.
– Đưa mọi người di chuyển về bộ lạc!
Đạt Phổ xoa mi tâm, nhìn man thú hoang cổ đang đi về phương xa.
– Chỉ như vậy?
Lợi Đinh ngẩn người.
– Chuyện này không phải chuyện chúng ta có thể nhúng tay, phải để cho thủ lĩnh tự nghĩ biện pháp.
Đạt Phổ nhớ tới tính tình của thủ lĩnh, có khả năng lại muốn ồn ào một trận.
Người đàn ông thần bí mang Nguyệt Chủ đi, sợ là cũng sẽ bị thủ lĩnh ghi hận.
– Hả? Đại ca Đạt Phổ, ngươi mau nhìn, có người đang đuổi theo man thú hoang cổ.
Lợi Đinh kinh ngạc chỉ về phía xa, một đội ngũ bảy tám người đang chạy theo rất nhanh.
– Có cái gì kinh ngạc? Mỗi bộ lạc đều có những con chuột như vậy, bọn họ không phải đi trộm đồ, chính là đi tìm hiểu tình báo.
Đạt Phổ liếc mắt phía sau một cái, không thèm để ý khoát tay.
….
Phía sau lưng Rùa Đen mới xây thêm tường rào.
Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan, năm mươi mấy người của đoàn người Vệ Cảnh, ngơ ngác nhìn một gốc cây cây cao lớn đối diện bên trên một cái, cùng với một mảng lớn thực vật xanh.
– Thật đẹp.
Cái miệng nhỏ của Nguyệt Phi Nhan biến thành hình chữ O.
– Thật không thể tin được.
Nguyệt Chủ vô thức thì thào lên tiếng, khó có thể tưởng tượng có một ngày, bà có thể nhìn thấy một mảnh thực vật thật lớn.
– Kỳ tích.
Vệ Cảnh ngơ ngác nhìn một gốc cây cao lớn.
Hắn chỉ biết cây màu xanh biếc từ trong miệng những thế hệ trước trước đây, hiện tại cuối cùng bản thân cũng nhìn thấy.
– Thì ra cây trưởng thành có bộ dáng này.
– Cây màu xanh biếc thật sự rất đẹp.
-…
Khóe miệng của Mục Lương mỉm cười, sau khi nghe tiếng kinh hô chấn động của mọi người xung quanh, cảm giác mình bận rộn thật không uổng phí.
– Mục Lương, mau tới đây.
Mễ Nặc đứng ở trên cao, trốn ở phía sau cô gái tóc trắng, thò đầu ra vẫy tay.
– Lập tức tới ngay.
Mục Lương hô to, ra lệnh cho Rùa Đen rời khỏi bộ lạc Nguyệt Đàm.
Anh nói với mọi người:
– Tất cả mọi người đi xuống đi, nhà đã chuẩn bị xong.
– Thật sự rất cảm ơn.
Vệ Cảnh cảm kích nói.
Mục Lương ôm Nguyệt Chủ, đi lên từ bậc thang được xây xunh quanh bờ tường.
– Oa! Có thật nhiều nhà.
Lòng tò mò của Nguyệt Phi Nhan dâng lên.
Cô chạy khắp nơi, nhìn xung quanh.
Trong chốc lát.
Nguyệt Phi Nhan chạy trở lại, nhấp nháy con ngươi màu đỏ, ngạc nhiên nói:
– Mục Lương, nhà ở đây vừa nhiều vừa rất chắn chắc.
Cô không đợi Mục Lương trả lời lại, bản thân đã ríu ra ríu rít nói tiếp:
– Đường phố cũng cực kỳ chỉnh tề, không có mùi thúi, không khí còn rất sạch.
– Vậy ngươi cảm thấy nơi đây như thế nào?
Mục Lương nghe âm thanh vui sướng của cô rất dễ nghe, nhẹ giọng hỏi:
– Thích nơi đây sao?
– Vô cùng tốt, tốt hơn bộ lạc Nguyệt Đàm nhiều.
Nguyệt Phi Nhan không chút suy nghĩ trả lời:
– Đương nhiên thích nơi này, toàn bộ nhìn qua đều rất sạch sẽ.
– Thích là tốt rồi.
Mục Lương nhếch miệng lên.
Anh nghiêng đầu nhìn đám người Vệ Cảnh bên cạnh, phân phó:
– Vệ Cảnh, ngươi đi sắp xếp ổn định chỗ ở cho mọi người, mỗi một nhà đều sẽ có một căn nhà riêng.
– Vâng.
Vệ Cảnh cung kính đáp.
Anh bắt đầu sắp xếp người phân phối nhà ở, không tiếp tục đi theo ba người Mục Lương.
– Hai người các ngươi sẽ ở trên cao với ta.
Mục Lương ôm Nguyệt Chủ, mang theo Nguyệt Phi Nhan đi về phía gò núi trên cao.
– Là nơi có rất nhiều thực vật phía trên sao?
Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên nháy hai mắt.
– Ừm, chính là ở phía trên.
Mục Lương đáp lại nhẹ nhàng
Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan một người trong hai người là thủ lĩnh cao tầng bộ lạc, nên sắp xếp cho họ ở phía dưới có hơi không hào phóng, còn có chút không lễ phép, mất đi đạo đãi khách.
– Ngài Mục Lương, ngươi nói thành Huyền Vũ…
Nguyệt Chủ nghĩ như thế nào cũng chưa hiểu rõ, ngẩng đầu nhìn cằm của Mục Lương.
Bà híp con ngươi màu xanh nước biển, thử thăm dò:
– Sẽ không phải chính là chỗ này chứ?
– Đúng vậy, nơi này chính là thành Huyền Vũ.
Mục Lương phóng khoáng gật đầu thừa nhận.
Anh cúi đầu nhìn trực tiếp vào con ngươi màu xanh lam của Nguyệt Chủ, chớp mắt hỏi:
– Sẽ không có để cho ngươi thất vọng chứ?
– Không, không có.
Khuôn mặt của Nguyệt Chủ phiếm hồng, nhăn nhó nghiêng đầu đi, không dám đối diện với anh.
– Nơi này là thành Huyền Vũ?
Nguyệt Phi Nhan kịp phản ứng, hưng phấn la hét hỏi:
– Chúng ta mới vừa nãy nhìn thấy cây đại thụ kia, chính là Thánh Thụ thành Huyền Vũ sao?
– Đúng, gốc cây kia chính là Trà Thụ Tinh Huy .
Mục Lương cười gật đầu.
– Ta phải chạy nhanh đến xem mới được.
Nguyệt Phi Nhan leo lên thềm đá cực nhanh, biến mất ở trong tầm mắt hai người.
– Nguyệt Phi Nhan rất vui vẻ.
Mục Lương khẽ cười nói.
– Trước đây con bé phải tuân thủ quá nhiều thứ.
Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Chủ lóe lên một tia thương tiếc.
Bà mang đến cho con gái mình áp lực quá lớn, làm cho cô gái tóc đỏ mỗi ngày đều sống không rất vui vẻ, vì không muốn bà lo lắng, còn làm dáng vẻ không có chuyện gì
– Ta nghĩ về sau sẽ không cần như vậy nữa!
Khi Mục Lương nói xong là đi hết thềm đá cuối cùng.
Anh nhìn thấy cô gái tai thỏ, cô gái tóc trắng đang chào đón, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Chủ không quá thân thiết.
– Làm sao vậy?
Mục Lương giả vờ không biết hỏi.
Anh cũng không tính tham gia tranh đấu giữa những người cô gái, bằng không càng ngày sẽ càng phức tạp.
Chỉ có thuận theo tự nhiên để nước chảy thành sông, mới là cách ở chung tốt nhất.
Chương 94: Hội Nghị Lần Đầu Tiên Của Thành Huyền Vũ (2)
Mễ Nặc cười lắc đầu, giọng trong trẻo vang lên: – Có thể ăn sáng rồi.
– Tốt, cái bụng của ta đã kêu từ rất lâu.
Mục Lương ôm Nguyệt Chủ đi về phía phòng khách.
Anh không nhìn thấy cô gái tóc vàng, hiếu kỳ hỏi:
– Vưu Phi Nhi đâu?
– Cô ấy đang nghiên cứu dược thảo trong vườn cây.
Ly Nguyệt chỉ vào thân ảnh đứng bên cạnh Trà Thụ Tinh Huy.
Lúc này, Nguyệt Phi Nhan đứng ở sau lưng cô gái tóc vàng, an tĩnh nhìn cũng không nói chuyện.
– Bảo họ vào ăn sáng!
Mục Lương nhìn thoáng qua, ôn hòa nói:
– Chờ một chút có việc cần tuyên bố.
– Được.
Ly Nguyệt gật đầu, tiến lên liếc mắt Nguyệt Chủ một cái.
– A a… Xem ra ta phải đi xuống, tự mình đi mới được.
Khuôn mặt của Nguyệt Chủ có một hơi ngượng ngùng.
Ngay trước mặt Mục Lương, bà không có ý muốn trêu đùa hai cô gái kia.
– Có thể đi không?
Mục Lương quan tâm hỏi.
– Không có vấn đề gì.
Nguyệt Chủ ưu nhã mím môi một cái.
– Được.
Mục Lương nhẹ nhàng để Nguyệt Chủ xuống.
– A được ~~
Hai chân của Nguyệt Chủ mềm nhũn, thân thể lảo đảo thiếu chút đã ngã sấp xuống.
– Ta dìu ngươi đi vào thôi.
Mục Lương đưa tay nắm lấy cánh tay của Nguyệt Chủ, đỡ bà tiến vào phòng khách.
– Hừ!
Mễ Nặc khó chịu đi theo sau lưng, cái miệng nhỏ chu lên.
Trong phòng khách, ở giữa bàn có một nồi canh thịt cà chua nóng hổi, xung quanh đặt những đĩa thịt nướng.
– Thật là thơm.
Nguyệt Chủ ngồi ở bên cạnh bàn, hiếu kỳ nhìn canh thịt màu đỏ trong nồi.
– Đi vào nhanh, ăn sáng một chút, tối nay ngươi lại nghiên cứu.
Ly Nguyệt lôi Vưu Phi Nhi đi vào phòng khách.
– Được, nhưng chỉ thiếu chút xíu nữa thì tốt rồi.
Vưu Phi Nhi không tình nguyện bị lôi đi.
Cô đi vào phòng khách, trong nháy mắt nhìn vào con ngươi màu đen của Mục Lương, nhất thời ngượng ngùng cúi đầu, khéo léo bị cô gái tóc trắng ấn xuống một cái ghế ngồi.
Nguyệt Phi Nhan đi theo hai người vào người phòng khách, tiến đến ngồi bên người Nguyệt Chủ, thở dài nói:
– Mẹ, nơi này có rất nhiều thực vật.
– Nhanh ngồi xuống đi.
Mục Lương vẫy tay về phía Mễ Nặc, Ly Nguyệt.
– Được.
Hai cô liếc nhau, vô cùng ăn ý ngồi xuống hai bên trái phải của Mục Lương.
– Ngày hôm nay, chúng ta hoan nghênh Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan và Vưu Phi Nhi gia nhập vào thành Huyền Vũ của chúng ta.
Mục Lương bưng lên một chén canh thịt cà chua, dùng âm thanh từ tính nói:
– Hi vọng các ngươi sẽ sống thoải mái ở thành Huyền Vũ.
– Cảm ơn.
Nguyệt Chủ ưu nhã đáp lại bưng lên chén gỗ.
– Cảm ơn.
Nguyệt Phi Nhan học theo, bưng lên chén gỗ, hứng thú nhìn nghi thức hoan nghênh như vậy.
Ly Nguyệt kín đáo đưa cho Vưu Phi Nhi một chén canh, nhắc nhở:
– Cầm canh bưng lên.
– Ừ.
Vưu Phi Nhi mơ hồ bưng canh lên.
Cô mới vừa nghe được mình gia nhập thành Huyền Vũ , không phải đi theo nghiên cứu bí dược sao?
Làm sao lại biến thành gia nhập thành Huyền Vũ.
– Mời mọi người dùng bữa sáng!
Mục Lương mấp máy một ngụm canh, tuyên bố khai tiệc.
– Ta đã đói từ đêm qua tới giờ.
Nguyệt Phi Nhan cũng không nhăn nhó, hào phóng cầm lấy thịt nướng ăn.
Mễ Nặc ngồi sát vào bên người Mục Lương, rụt rè liếc mắt cô gái tóc đỏ bên cạnh một cái, có hơi ứng đối không được.
– Mùi vị canh này thật thơm.
Sau khi Nguyệt Chủ nhấp một ngụm canh, rất kinh ngạc, uống thêm vài ngụm canh.
– Ta thử một cái.
Nguyệt Phi Nhan nuốt xuống thịt nướng trong miệng, bưng canh thịt cà chua lên uống.
Con ngươi màu đỏ của cô sáng lên, híp mắt tán dương:
– Quao chua chua ngọt ngọt, thực sự uống rất ngon.
– Nhìn kìa, họđang khen ngươi nấu canh uống ngon.
Mục Lương sủng nịch nhìn cô gái tai thỏ rụt rè.
– Ta nấu dựa theo phương pháp ngươi dạy.
Khuôn mặt của Mễ Nặc hơi phiếm hồng, có chút ngượng ngùng.
– Ngươi ăn điểm tâm xong thì nghỉ ngơi một hồi, đêm qua đều chưa nghỉ ngơi tốt.
Mục Lương muốn cho cô gái tai thỏ nghỉ ngơi nhiều, dù sao mới 14 tuổi, không nghỉ ngơi nhiều thì sẽ không chịu đựng được.
– Được.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
– Ly Nguyệt, ngươi tháo mặt nạ xuống ăn đi.
Mục Lương quay đầu nhìn về phía cô gái tóc trắng.
– Không cần, như vậy ta cũng có thể ăn.
Ly Nguyệt liếc mắt hai người Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan một cái.
Cô quyết định không phải tháo mặt nạ xuống, không muốn mang đến nhiều phiền phức cho Mục Lương.
Dù sao, Nguyệt Chủ, và đám người Vệ Cảnh đều biết sự tồn tại của Hư Quỷ, cũng biết nguy hiểm của Hư Quỷ.
Cô gái tóc trắng không muốn hù chạy mấy chục người mới gia nhập.
– Được rồi.
Mục Lương cũng không miễn cưỡng cô gái tóc trắng.
Ngược lại, anh nhìn về phía cô gái tóc vàng, nói:
– Vưu Phi Nhi, ngươi nên tháo lớp vải trên đầu xuống, ăn sẽ dễ hơn nhiều.
– Không được.
Vưu Phi Nhi khẩn trương che gò má.
– Chớ khẩn trương, không phải tháo cũng được.
Mục Lương ôn dung khoát tay.
Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan hai người hiếu kỳ nhìn Ly Nguyệt đeo mặt nạ, đặc biệt muốn biết cô gái tóc trắng sẽ ăn như thế nào?
– A ô ~~
Ly Nguyệt liếc hai người đang nhìn mình, hơi xốc lên mặt nạ một cái, nhanh chóng nhét thịt nướng vào trong miệng, lại hạ mặt nạ xuống
-…
Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan hai người nháy mắt một cái, liếc nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu một cái.
Mục Lương nhai thịt nướng, có chút hăng hái nhìn Nguyệt Chủ, không có nghĩ tới người phụ nữ thành thục ưu nhã, cũng sẽ có hành động trẻ con như vậy.
– Khái khái…
Nguyệt Chủ bị nhìn không được tự nhiên, trong đầu chuyển động một cái, nhanh chóng tìm được trọng tâm câu chuyện:
– Ngài Mục Lương, đừng nói thành chủ thành Huyền Vũ là ngươi nhỉ?
– Gọi ta Mục Lương là được tốt.
Trước tiên Mục Lương phải uốn nắn xưng hô, thản nhiên nói:
– Đúng, ta chính là thành chủ thành Huyền Vũ .
– Vậy, vậy ngươi gọi ta là Nguyệt Thấm Lam, cũng không cần gọi là Nguyệt Chủ.
Nguyệt Thấm Lam không muốn bị gọi là Nguyệt Chủ.
Nguyệt Chủ, đại biểu cho bi thương và quá khứ.
Dùng lại tên thật là Nguyệt Thấm Lam, đại biểu cho bà muốn bắt đầu lại.
– Nguyệt Thấm Lam, tên rất dễ nghe.
Mục Lương ôn nhuận khen một cái.
– Cảm ơn.
Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lam lặng lẽ xuất hiện một tia đỏ ửng.
– A ô ~~
Miệng của Nguyệt Phi Nhan đang nhai, kinh ngạc nhìn mẹ được khen vì tên gọi, lại lộ ra dáng vẻ thẹn thùng của một cô gái.
Một giây kế tiếp.
– A.
Nguyệt Phi Nhan kêu lên thảm thiết.
Cô ủy khuất ba ba vểnh miệng, bàn tay nhỏ nhéo bắp đùi mẹ một cái.
– Ngoan, con gái ăn nhiều thịt một chút.
Nguyệt Thấm Lam nhét thịt nướng vào trong miệng cô gái tóc đỏ.
– A ô ~~
Nguyệt Phi Nhan không dám phản bác, cũng không dám nhìn loạn.
Nguyệt Thấm Lam trêu đùa con gái.
Bà chuyển lại đề tài, hỏi:
– Mục Lương, chắc chúng ta là nhóm người đầu tiên gia nhập thành Huyền Vũ đúng không?
– Coi là vậy đi.
Mục Lương liếc nhìn hai cô gái Ly Nguyệt, Mễ Nặc.
Hai cô gia nhập trước khi thành lập thành Huyền Vũ.
– Đây thật đúng là… Ngoài suy nghĩ của ta.
Nguyệt Thấm Lam không biết đánh giá như thế nào.
Bà nghĩ đến điều kiện thoải mái đêm qua, hiện tại toàn bộ hiểu rõ.
– Ngươi không cần miễn cưỡng bản thân.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
– Không phải, ta không có miễn cưỡng chính mình.
Nguyệt Thấm Lam lập tức nói.
Chương 95: Thuần Dưỡng Động Vật Mới
Bà vô cùng hài lòng, một thế lực mới thành lập, sẽ dễ hòa nhập cuộc sống mới hơn, cũng có thể phát huy giá trị của mình, và đạt được tự do nhất định. – Như vậy, hoan nghênh ngươi gia nhập thành Huyền Vũ.
Mục Lương sang sảng nói.
– Là vinh hạnh của ta.
Môi của Nguyệt Thấm Lam hơi cong lên.
Lần này, bà thật lòng gia nhập vào, không phải chỉ là ý tưởng quan sát một phen.
-?
Nguyệt Phi Nhan có hơi mờ mịt, không phải mới vừa hoan nghênh qua sao?
– Mục Lương, ta có thể hỏi ngươi mục tiêu sau này một chút không?
Nguyệt Thấm Lam muốn xác định một phương hướng để nỗ lực.
– Ta cần số lượng lớn tinh thạch hung thú, có thể giúp cho Tiểu Huyền Vũ trưởng thành lên, chúng ta sẽ có thể mở rộng diện tích lãnh thổ.
Mục Lương nói ra một lần phương hướng cố gắng hiện nay.
– Cần số lượng lớn tinh thạch hung thú sao?
Nguyệt Thấm Lam hơi suy tư chút.
Bà cũng hiểu được qua một ít hành vi đêm qua của Mục Lương, rất chấp nhất với tinh thạch hung thú.
– Ngươi có đề nghị gì sao?
Mục Lương cần thế lực hỗ trợ thu thập tinh thạch hung thú, hiện tại vừa vặn nghe một chút kiến nghị của cấp dưới.
– Chỉ có những thành trì lớn mới có nhiều tinh thạch hung thú, chúng ta cần phải đi thành trì lớn giao dịch mới được.
Nguyệt Thấm Lam ôn nhu nói.
– Thành trì lớn gần đây nhất ở đâu?
Mục Lương quay đầu nhìn về phía cô gái tóc trắng.
Ly Nguyệt cau mày suy tư một chút, nói ra một tên thành trì:
– Thành Thập Lâu.
-…
Nguyệt Thấm Lam há miệng, muốn nuốt trở về.
Bà nghĩ đến một thành lớn hơn, nếu như đi đến bên kia, có lẽ có thu hoạch lớn hơn.
– Xa sao?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
– Khoảng chín ngày đi đường.
Ly Nguyệt liếc mắt Nguyệt Thấm Lam một cái, nhẹ giọng nói:
– Còn có một thành trì lớn phồn hoa hơn, đi qua bên kia phải mất hai mươi ba ngày.
– Không cần, vậy đi thành Thập Lâu.
Mục Lương thản nhiên nói.
– A được?
Nguyệt Thấm Lam ngẩn người.
Bà híp con mắt màu xanh nước biển, nhìn cô gái đeo mặt nạ.
Thì ra, cô ấy đã hiểu rõ tính cách của người đàn ông này.
….
– Mục đích có, vậy dùng cái gì để giao dịch tinh thạch hung thú?
Nguyệt Thấm Lam nhớ tới mười hai đề nghị của Mục Lương từng nói qua với mình, nên đã học rất nhanh.
– Lá trà Tinh Huy là một loại, còn có một chút cải trắng!
Mục Lương nghĩ đến rau trong vườn, sau khi Trà Thụ Tinh Huy được thăng cấp, một ít cải trắng đã có thể thu hoạch.
– Lá trà Tinh Huy không thể cầm quá nhiều để đi giao dịch, sẽ làm cho tới một ít cường giả cấp bảy chú ý tới.
Nguyệt Thấm Lam nhắc nhở.
Bà từng uống lá trà Tinh Huy, nâng cao tinh thần hết sức hiệu dụng rõ ràng, một ít cường giả cấp bảy rất thích điều đó.
– Còn cải trắng, chắc là rau quả có thể ăn đúng không?
Nguyệt Thấm Lam ôn nhu hỏi.
Cô chưa từng nghe nói qua cái tên cải trắng này.
– Đúng, một loại rau quả có thể ăn, mùi vị rất ngon.
Sau khi Mục Lương nghĩ đến, muốn lợi dụng Lĩnh Vực Tinh Huy để nâng cấp một ít hạt giống.
Chỉ cần diện tích đất đủ lớn, có thể trồng rau quả quy mô lớn.
Hơn nữa, anh đã phát hiện khoai lang, về sau cũng có thể làm lương thực.
– Rau quả người bình thường cũng không ăn nổi, chỉ có một ít người có thực lực tương đối mạnh mới mua.
Nguyệt Thấm Lam bất đắc dĩ phát hiện ra hai món đồ này, sản lượng đều tương đối ít, lại phải bán ra giá cao.
Bà cố gắng khẳng định giá trị của mình, hỗ trợ phân tích nói:
– Chỉ dựa vào hai món đồ này là không được, sẽ không có cách nào đại kiếm được số lượng lớn tinh thạch hung thú.
Nguyệt Thấm Lam phát hiện sau khi mình thoát ly thân phận Nguyệt Chủ, hiện tại vô cùng ung dung, đầu óc cũng bắt đầu linh hoạt hơn.
Có thể dùng một câu để miêu tả chính là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.
Bà nghĩ lại những khuyết điểm khi mình làm Nguyệt Chủ, sau đó đưa ra đề nghị cho thành chủ Mục Lương.
– Đúng.
Mục Lương suy nghĩ một cái.
Số lượng của lá trà Tinh Huy, cải trắng có hạn, cũng sẽ không giao dịch được nhiều tinh thạch hung thú lắm.
– Chúng ta cần tìm một loại có số lượng lớn, mọi người đều cần.
Nguyệt Thấm Lam thở dài nói.
Bà hoàn toàn không tưởng tượng nổi ra vật nào!
– Nươc, chúng ta có thể bán nước.
Vưu Phi Nhi nhỏ giọng nói.
– Đúng, nước mưa có thể tính là một mặt hàng.
Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.
Có Thủy Tinh Ngư, đến lúc đó làm thêm một ít vật chứa nước, có thể coi như một mặt hàng để giao dịch tinh thạch hung thú.
– Còn có những thứ khác không?
Mục Lương nhìn về phía ba người Ly Nguyệt, Nguyệt Phi Nhan và Mễ Nặc.
– Ta, ta không biết.
Ly Nguyệt không tự nhiên quay đầu đi.
Để cho cô giết người còn được, nhưng tìm ra một thứ như vậy thật khó.
– Không có, ta chỉ có thể nghĩ đến một chút thịt.
Nguyệt Phi Nhan lắc đầu.
Hiện tại, loại lương thực, họ cũng không biết nhiều, càng không biết có thể giao dịch cho ai?
– Ta, ta…
Mễ Nặc nói quanh co cúi đầu, càng không nghĩ ra món nào tốt để giao dịch.
Nguyệt Thấm Lam nhìn thấy mọi người trầm mặc, ôn nhu nói sang chuyện khác:
– Mục Lương, ngươi nên thiết lập ra quy củ thành Huyền Vũ, không quy củ không phải là thành trì.
Lúc này, bà đã tìm được vị trí của mình, chính là giúp đỡ Mục Lương quản lý tốt thành Huyền Vũ , hỗ trợ xử lý một ít chuyện không quá quan trọng.
– Được, để ta làm.
Mục Lương xoa mi tâm.
Anh phát hiện muốn xây dựng một thế lực, bắt đầu có quá nhiều chuyện phải làm.
Nhưng, vì về sau có thể có thể thu vào số lượng lớn tinh thạch hung thú liên tục, hiện tại, anh chỉ có thể tốn nhiều tâm tư.
– Bước đầu vậy là tốt rồi.
Nguyệt Thấm Lam ưu nhã uống canh thịt.
Lúc này, bà không hiểu tại sao có cảm giác sung sướng, nhìn dáng vẻ khổ não của Mục Lương, có chút giống bản thân trước đây.
– Ta cần người giúp.
Mục Lương thản nhiên nói.
Anh nhìn người phụ nữ ưu nhã xấu bụng, mới nhớ tới bản thân còn chưa nhận thức được đầy đủ tất cả chữ tượng hình.
Trước đó vẫn còn muốn tìm lão sư, hiện tại không phải đã có sẵn một lão sư rồi sao?
– À? Cần ta giúp?
Khuôn mặt tươi cười của Nguyệt Thấm Lam cứng đờ.
– Đúng, ngươi dạy ta biết mặt chữ.
Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.
Anh không hiểu rõ lắm phong tục của thế giới này, một ít quy củ phải phù hợp với thời đại này mới được, bằng không quy định quá vượt mức sẽ xảy ra vấn đề.
– Ngươi không biết chữ?
Nguyệt Thấm Lam kinh ngạc chớp con ngươi màu xanh nước biển.
– Lâu lắm không dùng, đã quên hơn phân nửa.
Mặt của Mục Lương không đổi sắc nói dối.
-…
Khóe mắt của Ly Nguyệt run lên, phát hiện những lời này có chút quen thuộc.
Mục Lương cảm nhận được cái gì đó, nháy mắt một cái với cô gái tóc trắng.
Anh mỉm cười nói:
– Ly Nguyệt, ngươi cũng phải giúp ta.
– Ta cũng phải giúp?
Ly Nguyệt chậm nửa nhịp mới phản ứng được.
– Đúng, mọi người đều phải biết chữ.
Mục Lương muốn có cao tầng có trình độ, mà không phải một đám mù chữ.
Sau này, anh dùng chính sách pháp quy gì đó, đều cần người tuyên truyền ra ngoài, cũng cần có người tới chấp hành.
Cũng không thể thực thi một chính sách pháp quy, mà phải hai người mặt đối mặt, giải thích từng cái!
– Mục Lương, ta cũng phải biết chữ sao?
Tai thỏ của Mễ Nặc dựng đứng, mờ mịt hỏi.
– Đúng vậy, học thêm một chút sẽ không uổng công đâu.
Mục Lương xoa xoa đầu của cô gái tai thỏ một cái.
Có rất nhiều việc đều cần người biết chữ.
Chương 96: Mang Cô Bé Đến Cho Thành Chủ
Anh muốn bồi dưỡng Mễ Nặc, về sau có thể giúp một tay xử lý vài chuyện đơn giản.
Đừng thấy thành Huyền Vũ hiện tại mới có mấy chục người, trong tương lai, Rùa Đen sẽ tiếp tục tiến hóa, kích thước thân thể sẽ lần nữa mở rộng gấp mấy chục lần, số dân cũng sẽ gấp mấy chục lần.
Đến lúc đó, thành Huyền Vũ sẽ là một thành trì lớn chân chính.
Hơn nữa, đến giai đọa kia, nhất định sẽ có càng nhiều chuyện hơn, càng bận rộn hơn.
Nên Mục Lương cẩn thận chuẩn bị bắt đầu dự trữ nhân tài, để sau này bản thân mình có thể thoái mái một tí.
Đúng vậy, hiện tại anh cần chuẩn bị tất cả mọi việc, vì về sau có thể lười biếng một cái.
– Được, ta học.
Mễ Nặc chân thành nói.
– Ta cũng không cần, ta đã biết chữ.
Nguyệt Phi Nhan yếu ớt nhấc tay lên nói.
Cô cũng không muốn lại bị mẹ dạy học chữ, luôn bị chửi ngu ngốc gì đó, thật sự rất đau khổ
– Được, ngươi không cần học.
Mục Lương cười híp mắt nói:
– Vậy ngươi đi luyện sắt!
– Luyện sắt?
Nguyệt Phi Nhan mờ mịt chớp con ngươi màu đỏ.
– Đúng, ngươi phải luyện tập năng lực giác tỉnh nhiều hơn, thuận tiện rèn sắt.
Mục Lương đã sớm thu thập được một ít đao kiếm, lấy một phần trong đó dùng, làm một ít vật dụng thường dùng.
Như một cái chảo lớn.
Số lượng dân càng ngày càng nhiều, cũng không thể mỗi ngày ăn thịt nướng và canh thịt!
– Được.
Nguyệt Phi Nhan suy nghĩ một chút, cảm thấy rất có ý nghĩa
– Còn Vưu Phi Nhi, ngươi giúp ta nghiên cứu một chút bí dược!
Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc vàng trộm nhìn anh, nói:
– Ta sẽ xây riêng cho ngươi một căn phòng nghiên cứu.
– Được.
Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
– Vậy ngươi dự định sắp xếp thế nào cho bọn Vệ Cảnh? Không thể nuôi không công những người này!
Nguyệt Thấm Lam hiếu kỳ hỏi.
– Chắn chắc sẽ không nuôi không bọn họ.
Mục Lương phát hiện mình có lẽ phải trở về làm nghề cũ, nên dùng một ít huấn luyện của lính đặc chủng.
Bức tường bao quanh Rùa Đen, cần người đóng giữ tuần tra, về sau cũng sẽ tăng cường quân bị tuyển chọn hạt giống.
– Trong lòng ngươi nắm chắc là được, không cần quá để ý đến suy nghĩ của ta, dựa theo suy nghĩ của ngươi mà làm.
Nguyệt Thấm Lam không muốn vì đội săn bắn là đi theo bà tới, từ đó làm cho những người này không nghe lời của Mục Lương, như vậy tuyệt đối không được.
Nếu xuất hiện tình huống như vậy, bà sẽ đích thân ra tay đánh đuổi những người đó.
Ai làm chủ, ai quản lý, điểm ấy nhất định phải phân rõ chủ thứ.
Sau khi Nguyệt Thấm Lam trải qua cảm giác bị đại trưởng lão phản bội, càng thêm không muốn để cho chuyện đó xảy ra ở trên người Mục Lương.
– Yên tâm đi, ta cũng không nghĩ ngươi dễ nói chuyện như vậy.
Khóe miệng nhỏ của Mục Lương câu lên.
Anh đã giết không ít người, nếu thật sự cần động thủ chắc sẽ không nương tay.
– Nhìn ra được.
Nguyệt Thấm Lam và Mục Lương liếc nhau, ánh mắt có chút sát khí không hề che giấu.
Nàng yên lặng dời ánh mắt, ôn nhu nói:
– Chúng ta còn có thể tổ chức người đi săn bắn, như vậy thịt của chúng ta mới đủ ăn.
– Điểm ấy có thể, ta sẽ để cho Tiểu Thải, Tiểu Hồng cùng nhau hỗ trợ săn thú.
Mục Lương nhớ tới Nhện Qủy Đỏ cũng nên tiến hóa một cái, tơ nhện thật sự rất có ích.
Hơn nữa, anh cũng thật lâu không có thuần dưỡng động vật mới.
Lần này, đi thành Thập Lâu, vừa vặn có thể tìm kiếm một ít động thực vật đặc thù để thuần dưỡng.
…..
Lúc xế chiều, khoảng ba giờ.
Vệ Cảnh sắp xếp nhà mới xong, lấy bố cục ba phòng một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp và nhà vệ sinh.
Anh vô cùng hài lòng đối với căn nhà này, mặc dù hơi nhỏ một chút với căn nhà ở bộ lạc Nguyệt Đàm, cũng không sân, nhưng môi trường sống sạch sẽ.
Lúc này, Vệ Cảnh đang dùng đao đẽo khúc gỗ, chuẩn bị làm một cái giường.
– Chồng, ta muốn mang Tiểu Lan đi theo hầu hạ Nguyệt Chủ.
Tô Nhi mang theo con gái đi tới trước mặt Vệ Cảnh.
– À?
Vệ Cảnh ngẩn người, liếc nhìn con gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Hắn nhíu mày, nói:
– Tiểu Lan mới mười ba tuổi, có thể còn quá nhỏ để đi làm hầu gái hay không?
– Mười ba tuổi đã không còn nhỏ, trước đây ta mới mười hai tuổi đã được chọn đi làm hầu gái.
Tô Nhi giơ tay lên xoa đầu của Vệ Ấu Lan, nhẹ giọng nói:
– Hơn nữa, cũng không phải để cho con bé lập tức đi hầu hạ người khác, chỉ là để cho con bé theo ta học một vài thứ.
Cô làm sao cũng phải dẫn theo con gái bên người, dạy dỗ một hai năm, mới dám cho con gái mình đi hầu hạ Nguyệt Chủ hoặc đại tiểu thư.
– Nhưng…
Vệ Cảnh vẫn có chút không nỡ nhìn con gái mình.
– Nhưng cái gì? Bây giờ, chúng ta không phải ở bộ lạc Nguyệt Đàm, bây giờ đang ở thành Huyền Vũ.
Vẻ mặt của Tô Nhi nghiêm túc lên, bắt đầu nhắc nhở:
– Người chúng ta có thể dựa vào chỉ có Nguyệt Chủ, đưa con gái mình qua làm hầu gái cho Nguyệt Chủ, về sau ta già rồi cũng có chút quan hệ.
– Vậy ngày mai lại đi, ngày hôm nay nghỉ ngơi một ngày.
Vệ Cảnh bị thuyết phục, lại muốn cho con gái ở nhà lâu thêm một ngày.
– Không được, ta không yên lòng Nguyệt Chủ.
Tô Nhi lắc đầu, thở dài nói:
– Nguyệt Chủ bị thương, hiện tại không ai bên người hầu hạ.
– Không phải có mấy cô gái ở đây sao?
Vệ Cảnh nhớ tới vài cô gái đi theo bên người Mục Lương.
– Vệ Cảnh, đầu óc của ngươi có phải bị hung thú đụng choáng váng hay không?
Tô Nhi một tay chống ở eo, tức giận nói:
– Thân phận mấy cô gái kia, người để họ hầu hạ, cũng chỉ có thành chủ thành Huyền Vũ, ngươi làm sao lại không hiểu chứ?
– Ta, ta hiểu được.
Vệ Cảnh nhíu lại lông mày rậm rạp, gật đầu.
– Không phải, ngươi tuyệt đối không hiểu.
Tô Nhi nhìn dáng vẻ chồng mình, ôn nhu giải thích:
– Quan trọng nhất là họ không phải hầu gái, ngươi không thể xem thường thân phận của họ, nếu không… Sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Cô không muốn chồng mình về sau đắc tội với người khác, người có thể làm tầng lớp cao tầng sao có thể đơn giản, ít nhất cũng là thành viên hạch tâm của thành Huyền Vũ.
– Đã hiểu.
Vệ Cảnh chợt gật đầu.
– Hơn nữa, nếu thật để cho họ tới hầu hạ, ta cũng không yên tâm.
Tô Nhi lắc đầu, tiếp đó thúc giục:
– Ngươi cũng mãi ở nhà làm những món đồ này, mau mang người đội săn bắn đi tìm thành chủ, để an bài chuyện cho các ngươi làm.
– Nhưng giường vẫn còn chưa đóng xong.
Vệ Cảnh cúi đầu nhìn tấm ván gỗ trong tay.
– Buổi tối làm cũng được, bây giờ ngươi nên tích cực đi làm chuyện của đàn ông đi.
Tô Nhi lôi kéo con gái ngơ ngác của mình ra cửa.
– Được rồi.
Vệ Cảnh buông tấm ván gỗ trong tay xuống.
– Cha ngươi thật ngu ngốc, cư nhiên để cho một phụ nữ như ta tới mở mang đầu óc.
Tô Nhi khinh thường nhìn về phía Vệ Ấu Lan.
Nàng dùng kinh nghiệm, dạy dỗ:
– Về sau, nếu như ngươi làm hầu gái bên cạnh Nguyệt Chủ, nhất định phải nhìn xa một chút, miệng ngậm chặt một chút, đầu óc phải thông minh một chút.
– Đã biết.
Vệ Diệp Lan ngây thơ gật đầu.
– Hiện tại không hiểu không sao, về sau ngươi sẽ hiểu.
Tô Nhi không yêu cầu con gái mình lập tức hiểu rõ, sau này trong lòng cũng có cân nhắc, lại cần dạy bảo thêm một chút là được.
Chương 97: Tiến Hóa Đôi Cánh Thiên Sứ
Cô vừa đi, vừa nhỏ giọng dặn dò: – Nơi này không có nuôi người rảnh rỗi, nhất định phải tìm chuyện để làm, chỉ sợ là làm những chuyện không có chút ý nghĩa nào.
– Đã biết.
Vệ Ấu Lan nhìn vẻ mặt của mẹ nghiêm túc, khéo léo gật đầu.
– Sau khi đi tới, ngươi đừng chạy loạn khắp nơi.
Tô Nhi ngẩng đầu nhìn thềm đá cao phía trên một chút.
– Vâng.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn trả lời.
Tô Nhi mang theo Vệ Ấu Lan đi lên mười bậc thang, rất nhanh đã đi lên phía trên.
Hai người nhìn thấy một cô gái tóc trắng mang mặt nạ, đang cầm cung tiễn nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
– Vị tiểu thư này, chúng ta đến tìm Nguyệt Chủ.
Tô Nhi trấn định nói.
Vệ Ấu Lan liếc nhìn ngón tay của mẹ khẽ run, cũng biết nàng cũng vô cùng khẩn trương.
– Đi vào hướng bên kia, căn nhà bên trái.
Ly Nguyệt nhìn chằm chằm hai người một hồi, chỉ ngón tay về căn nhà phía sau.
Cô lạnh lùng nói:
– Đừng đi khắp nơi, sẽ xảy ra chuyện.
– Vâng.
Tô Nhi cung kính gật đầu.
Cô mang theo Vệ Ấu Lan đi về căn nhà ở phía sườn trái.
Tô Nhi nhớ tới lời nói của Vệ Cảnh, lắc đầu thở dài:
– Cô gái như thế, làm sao làm người hầu hạ được, kẻ giết người còn tạm được.
Cô nhỏ giọng dạy dỗ con gái mình, nói:
– Về sau nếu ngươi sống ở đây, không cần phải học theo người khác tranh giành tình cảm, nhớ kỹ thân phận của mình.
– Ta sẽ không.
Vệ Ấu Lan yếu đuối lắc đầu.
– Ngươi chính là quá nhu nhược.
Tô Nhi nhìn khuôn mặt nhỏ non nớt thanh tú của con gái mình, sủng nịch sờ đầu của cô bé.
Vệ Ấu Lan đỏ mặt cúi đầu.
– Đến rồi, ngươi chờ chút đừng nói chuyện.
Tô Nhi lần nữa căn dặn một câu.
Cô tới cửa, khẽ gọi một câu vào trong:
– Nguyệt Chủ, ta là Tô Nhi.
– Vào đi.
Giọng nói yếu ớt lại lười biếng truyền ra từ trong căn nhà.
Tô Nhi bảo Vệ Ấu Lan đi theo phía sau lưng, tiến vào trong nhà.
Cô nhìn thấy Nguyệt Chủ dựa vào đầu giường, trong tay dùng da thú và than củi viết chữ Khải.
– Nguyệt Chủ, ngươi bị thương, phải nghỉ ngơi nhiều một chút.
Tô Nhi vội vàng tiến lên, kiểm tra vết thương và khuyên nhủ.
– Nằm không rất chán, nên làm chút chuyện cũng không còn gì không tốt.
Nguyệt Thấm Lam nâng tấm da thú lên, cho Tô Nhi kiểm tra vết thương.
Bà quay đầu nhìn về phía cô bé thanh tú nhu nhược đứng ở bên cạnh, hiếu kỳ hỏi:
– Tô Nhi, đây là con gái của ngươi sao?
– Đúng, ta dẫn con bé theo bên người để dạy dỗ, về sau để cho con bé hầu hạ Nguyệt Chủ.
Tô Nhi nhẹ giọng nói.
– Về sau đừng gọi ta là Nguyệt Chủ, ta đã không phải là thủ lĩnh của bộ lạc Nguyệt Đàm.
Nguyệt Thấm Lam lắc đầu, ưu nhã nói:
– Hơn nữa, ta cũng không cần người nào hầu hạ, ngươi nên mang con bé đến chỗ thành chủ thành Huyền Vũ.
Bà đã nhận thức được vị trí của mình, một ít phương diện cần phải chú ý từng chi tiết.
Hầu gái, không phải do bà quyết định.
Dù sao, bà vẫn chưa được Mục Lương phê chuẩn quyền lực.
– Nguyệt… Nguyệt tiểu thư, thương thế của ngươi vẫn còn chưa khỏe mà.
Tô Nhi cuống cuồng nói.
– Tô Nhi, ngươi phải biết rõ, ta không phải thủ lĩnh thành Huyền Vũ.
Giọng nói của Nguyệt Thấm Lam mang theo tia nhắc nhở:
– Thành chủ cũng không có người hầu hạ, ngươi để cho ta làm sao có thể yên tâm để người khác hầu hạ?
Điểm ấy mới chính là lý do chân chính bà từ chối.
Làm người đứng đầu một thành đều không có người hầu hạ, bà chỉ là một người trong những người nhỏ bé khác, đã có người hầu hạ, truyền đi sẽ có đả kích đối với danh vọng của Mục Lương.
Cũng sẽ khiến người ta sinh ra ác cảm.
– Ta, ta đã hiểu.
Tô Nhi lưỡng lự một cái, bất đắc dĩ gật đầu.
– Đi thôi, không cần lo lắng cho ta, chỗ này của ta còn có Phi Nhan.
Nguyệt Thấm Lam khoát tay một cái nói.
– Vâng.
Tô Nhi liếc đại tiểu thư một cái, đang ghé vào bên giường ngủ, chính là dáng vẻ này mới cảm thấy lo lắng.
Cô mang theo Vệ Ấu Lan rời khỏi căn nhà, đi về phía căn nhà ngay giữa trung tâm.
….
– Những thứ này đều là phối phương bí dược để cường hóa thân thể con ngươi, ngươi xem một chút còn thiếu tài liệu gì không?
Mục Lương cầm da thú trong tay đưa cho Vưu Phi Nhi.
Anh cần lượng lớn bí dược cường hóa, huấn luyện được một đội tinh anh chân chính để hỗ trợ trong mọi việc.
Như tìm hiểu một ít tin tức gì đó, đều cần người làm.
– Đây chính là bí dược cường hóa từ cấp một đến cấp năm.
Con ngươi màu vàng óng của Vưu Phi Nhi tỏa ra ánh sáng, cực nhanh liếc nhìn tài liệu ghi lại trên da thú.
– Ngươi từ từ xem, thiếu cái gì đến lúc đó nói cho ta biết.
Mục Lương đứng dậy chuẩn bị rời khỏi.
Căn phòng này là anh dùng năng lực xây dựng phòng nghiên cứu, đồng thời cũng là nhà của Vưu Phi Nhi.
Lúc đầu, Mục Lương muốn cho cô ấy và cô gái tóc trắng ở chung, có thể tóc vàng cô gái cảm thấy ở trong phòng nghiên cứu cũng không tệ.
Nên anh đã xây thêm một căn phòng bên cạnh, làm phòng ngủ của Vưu Phi Nhi.
– Được.
Vưu Phi Nhi cũng không ngẩng đầu lên, đôi mắt màu vàng óng si mê nhìn phối phương bí dược cường hóa.
Cô nghĩ tại từ đó tìm ra một ít phối phương có thể dung hợp với Nước Mắt Thiên Sứ, ý tưởng mới dùng để nghiên cứu bí dược trị liệu Hư Qủy Cảm Nhiễm.
– Còn có, một giọt Nước Mắt Thiên Sứ, ta cần trị thương cho Nguyệt Thấm Lam.
Mục Lương đi tới cửa, quay đầu nói:
– Hai ngày nữa ta sẽ cho ngươi một giọt để dùng.
Vưu Phi Nhi ngẩn người, nghi ngờ ngẩng đầu hỏi:
– Không phải Nước Mắt Thiên Sứ mười ngày mới có thể ngưng tụ ra một giọt sao?
– Ta cũng có thể ngưng tụ Nước Mắt Thiên Sứ.
Mục Lương mỉm cười nói.
Lần trước, anh ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ cho Ly Nguyệt uống, còn có thời gian dùng đã là hai ngày sau.
– À? Ngươi cũng có thể ngưng tụ ra Nước Mắt Thiên Sứ?
Con ngươi màu vàng óng của Vưu Phi Nhi khiếp sợ trừng lớn.
Cô vội vàng nhìn Mục Lương, có hơi xung động muốn nghiên cứu.
– Ngươi từ từ xem, ta đi trước.
Mục Lương bị nhìn chằm chằm, trong lòng sợ hãi, khoát tay rời đi.
– Ai nha… Dường như đã hù người ta chạy mất.
Vưu Phi Nhi ngốc bẩm sinh nháy mắt một cái.
Khuôn mặt của cô phiếm hồng, kéo mảnh vải trên gương mặt mình, cúi đầu tiếp tục nghiên cứu phối phương bí dược cường hóa.
…
Mục Lương rời khỏi căn cứ nghiên cứu, đi về phía căn nhà nằm ở trung tâm.
Anh cần một vật chứa để chứa đựng Nước Mắt Thiên Sứ, mới có thể đưa qua cho Nguyệt Thấm Lam.
Cũng không thể để người ta bị thương làm việc, như vậy hiệu suất làm việc rất thấp.
– Đôi Cánh Thiên Sứ cũng nên tiến hóa một chút, cũng không biết có thể đạt được năng lực trị dứt Hư Quỷ Cảm Nhiễm hay không?
Mục Lương suy tính hướng phát triển thành Huyền Vũ sau này.
Bây giờ, đều đang khan hiếm đủ thứ, động vật thuần dưỡng cần điểm tiến hóa, người lại cần thức ăn.
Anh đến cửa phòng, lại nhìn thấy một người phụ nữ trung niên, mang theo một cô gái đang đứng đợi ở cửa.
– Các ngươi là?
Mục Lương nghi ngờ nhìn hai người.
– Đại nhânThành Chủ , ta gọi là Tô Nhi, là vợ của Vệ Cảnh, là hầu gái trước đây của Nguyệt Chủ.
Tô Nhi nghe được âm thanh, đã vội vàng xoay người cung kính tự giới thiệu:
– Còn con bé là con gái của ta, tên là Vệ Ấu Lan.
Cô mang theo con gái tìm Mục Lương lúc, nghe được thành chủ không có ở trong phòng, nên đứng ở cửa đợi.
– Trước tiến đi vào rồi nói tiếp!
Mục Lương đi vào trong nhà.
Chương 98: Bản Rút Gọn Của Thuốc Chữa Bách Bệnh (1)
Anh đi vào phòng khách, đã thấy cô gái tai thỏ khẩn trương nhìn chằm chằm hai người đang đi vào. – Dậy rồi à, đói bụng rồi thì đi tìm chút gì ăn đi!
Mục Lương nhìn thấy hai mắt của cô gái tai thỏ còn hơi buồn ngủ.
– Không đói bụng.
Mễ Nặc nhẹ lắc cái đầu một cái.
Mục Lương nhéo cô tai thỏ một cái, kéo qua cái ghế trong phòng khách, ấn ngồi xuống.
Anh quay đầu nhìn phía hai mẹ con Tô Nhi, nhàn nhạt nói:
– Các ngươi có chuyện gì không?
Tô Nhi cũng không có lòng vòng, trực tiếp nói thẳng:
– Là như vậy… Nguyệt Chủ bảo chúng ta tới hầu hạ ngươi.
– Hầu hạ ta?
Mục Lương ngẩn người.
Anh cần người hầu hạ sao? Dường như tạm thời không cần!
Bữa sáng trưa chiều có cô gái tai thỏ, cô gái tóc trắng phụ trách.
Quần áo, trong nhà vệ sinh cũng đều do Mễ Nặc làm, mặc dù không sạch, nhưng vẫn đang tiến bộ từng ngày.
– Vâng, sau này, đại nhân Thành Chủ càng ngày sẽ càng bận rộn, mấy chuyện vụn vặt trong nhà đều cần người sắp xếp.
Tô Nhi cung kính nói.
– Ta, ta có thể.
Mễ Nặc khẩn trương lên tiếng.
Những việc mình làm đều bị đoạt đi, cô cảm nhận được một tia nguy cơ.
– Vị tiểu thư này, một ít việc vặt vãnh cũng không cần ngài động thủ.
Tô Nhi nhu hòa nói.
– Có thể, nhưng…
Mễ Nặc bắt đầu phân vân, làm bộ đáng thương nhìn về phía Mục Lương xin giúp đỡ.
Cô cam tâm tình nguyện dọn dẹp nhà cho Mục Lương, giặt quần áo, làm một bữa cơm canh thịt cà chua thơm phức.
– Được, ngươi muốn làm gì thì làm!
Mục Lương sủng nịch nói.
Anh cũng phải nghĩ cho cuộc sống sau này, nếu như không có người có kinh nghiệm xử lý, tuyệt đối càng ngày sẽ càng lộn xộn.
– Được! Ta sẽ cố gắng làm việc.
Mễ Nặc vui vẻ nhảy lên.
– Đừng chuyện gì cũng ôm về mình, ngươi đừng quên bản thân còn phải tham gia huấn luyện, học chữ cái.
Mục Lương tạm thời phải phổ cập cho cô gái tai thỏ một cái, cũng chính là tích góp từng chút kinh nghiệm.
Về sau hầu gái người hầu sẽ càng ngày càng nhiều, vừa vặn có thể cho Mễ Nặc quản, cũng là vị trí anh chuẩn bị ngay từ đầu cho cô gái tai thỏ.
– Đại nhân Thành Chủ , cần chúng ta ở một bên hỗ trợ không?
Tô Nhi cũng không muốn tranh đi vị trí chủ đạo.
Cô ta nhận thức rất rõ, chỉ cần hỗ trợ tốt vị tiểu thư tai thỏ này, cũng có thể dung nhập cuộc sống mới, tìm được bối cảnh che chở mới.
– Mễ Nặc còn rất nhiều điều không biết, vậy ngươi làm lão sư dạy cô ấy một ít.
Mục Lương cũng không có từ chối.
Như vậy đúng lúc bớt đi việc tìm cho cô một lão sư dạy quản lý việc nhà.
– Vâng.
Tô Nhi thở phào nhẹ nhõm, bảo vệ được công việc của mình.
– Mễ Nặc, ngươi có cái gì không biết, thì học hỏi Tô Nhi một chút.
Mục Lương quay đầu, nói với cô gái tai thỏ rụt rè:
– Ngươi chủ yếu là học tập sắp xếp mọi việc như thế nào!
– Ta biết rồi.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
– Còn nữa, con gái của ngươi về sau sẽ đi theo Mễ Nặc đi!
Mục Lương liếc mắt cô gái thanh tú nhu nhược sau lưng Tô Nhi một cái.
Anh cảm thấy tìm cho Mễ Nặc một cô bé hầu gái cũng vô cùng tốt, về sau cũng có thể coi như phụ tá đắc lực mà dùng.
– Vâng.
Tô Nhi càng thêm an tâm, sau này con gái đã có công việc cũng có chỗ dựa rồi.
– Mễ Nặc, nơi đây giao cho ngươi.
Mục Lương vỗ cánh tay của cô, chuẩn bị đi tìm vật chứa Nước Mắt Thiên Sứ.
– À?
Mễ Nặc một người không biết phải làm sao đối mặt với hai mẹ con Tô Nhi.
Cô nhất thời khẩn trương níu lại cánh tay của Mục Lương, dáng vẻ luống cuống mờ mịt, rất muốn anh ôm mình để trấn an.
Mục Lương có hơi bất đắc dĩ, quay đầu đối nói với hai mẹ con Tô Nhi:
– Nếu có thể, ngươi giúp cô ấy cố gắng khắc phục tính cách rụt rè này.
– Đã hiểu.
Tô Nhi suy nghĩ một cái, đã gật đầu.
Cô ta nhìn dáng vẻ cô gái tai thỏ, thức thời chào tạm biệt:
– Vậy ta và con gái sẽ không phải quấy rầy ngài, ngày mai chúng ta lại chính thức qua đây làm việc.
– Có thể.
Mục Lương bình tĩnh gật đầu.
Tô Nhi, Vệ Ấu Lan hai người cung kính cong thắt lưng một cái, hành lễ rồi rời đi.
– Ngươi có thể không cần miễn cưỡng chính mình.
Mục Lương nhìn cô gái tai thỏ nới lỏng bản thân ra.
– Không có miễn cưỡng, ta cảm thấy làm việc nhà rất tốt.
Mễ Nặc tràn đầy sức sống nói.
Cô cảm giác được những chuyện mình có thể làm cũng không có gì ngoài việc này.
Thực lực lại không lợi hại bằng cô gái tóc trắng, cô gái tóc đỏ.
Đầu lại không thông minh bằng lão bà kia.
Nếu như, một ít chuyện vặt trong nhà cũng bị người khác đoạt đi, vậy cô có thể làm gì?
Đây là chuyện Mễ Nặc tuyệt đối không cho phép.
– Ngươi thích là tốt rồi, nhưng, đừng quá gượng sức.
Mục Lương nhìn bộ dáng rụt rè vừa rồi của cô gái tai thỏ, đột nhiên cảm thấy như vậy cũng vô cùng tốt.
– Ta biết rồi.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
– Được rồi, ta còn phải đi một chuyến đến vườn cây.
Mục Lương trấn an cô.
Anh tìm được một cà mèn thiết làm vật chứa, chuẩn bị đi tiến hóa Đôi Cánh Thiên Sứ.
– Đi thôi.
Mễ Nặc không quấn quít lấy Mục Lương.
Cô muốn dời đồ đạc dời đến đêm qua đưa vào phòng kho.
…..
Mục Lương cầm cà mèn thiết, ra khỏi căn nhà, đã thấy Ly Nguyệt đang luyện cung tên.
Cô gái tóc trắng đang kéo một mũi tên phía sau, rồi bắn một cái rất nhanh, mũi tên phía sau chẻ đôi mũi tên trước đó.
Mũi tên bị chẻ làm đôi, bắt đầu rơi xuống dưới, không bao lâu đã không thấy tăm hơi.
Phía trước Rùa Đen, có gió thổi lệch, mũi tên rơi xuống đất thì không rơi tại chỗ.
– Lại không có mũi tên.
Ly Nguyệt buông cây cung dài ra, bất đắc dĩ liếc nhìn bao đựng tên rỗng tuếch.
– Tìm một bia bắn cố định, như vậy sẽ tiết kiệm mũi tên một chút.
Mục Lương khẽ cười nói.
– Như vậy sẽ luyện không tốt.
Ly Nguyệt động một cái, lại lắc đầu.
– Bia cố định di động, ta có thể cho Tiểu Hồng phối hợp luyện tập với ngươi.
Mục Lương thân là bộ đội đặc chủng cũng hiểu được một chút nguyên lý của cung tên.
– Tạm thời không được, chờ ta…
Ly Nguyệt há miệng, phát hiện có mấy lời lại không biết nói thế nào!
– Chờ ngươi cái gì?
Con ngươi màu đen của Mục Lương híp một cái, nhìn chằm chằm con ngươi màu bạc của cô gái đeo mặt nạ.
Anh nhìn thấy cô gái tóc trắng cúi đầu, né tránh ánh mắt.
Mục Lương đã hiểu, ôn nhu hỏi:
– Ngươi dự định muốn đi sao?
– Ừm.
Ly Nguyệt nhẹ gật đầu một cái.
– Còn trở lại không?
Mục Lương nhẹ giọng hỏi.
– Đương nhiên có
Ly Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu, hốt hoảng giải thích:
– Ta sẽ trở lại, không phải đi không trở lại.
– Ừ, vậy ngươi định đi đâu?
Mục Lương không hiểu cảm thấy buồn cười.
Tuy chưa quen biết nhau lâu, cô gái tóc trắng lại mang đến cho người ta cảm giác như sắp chia ly.
– Ta, ta chính là…
Khuôn mặt của Ly Nguyệt phiếm hồng, có chút ngượng ngùng nói.
– Không nói được thì thôi không cần nói.
Mục Lương ôn nhu nói.
– Ừm.
Ly Nguyệt ngượng ngùng gật đầu.
– Có thể nói một chút đi làm gì không?
Mục Lương có thể mơ hồ đoán được chút gì đó.
Chương 99: Bản Rút Gọn Của Thuốc Chữa Bách Bệnh (2)
– Ta muốn đi gặp đi hai người bạn khác.
Ly Nguyệt mấp máy đôi môi hồng, nói rõ ràng:
– Ta muốn nói với họ chuyện của Đôi Cánh Thiên Sứ, còn có tình huống hiện tại của Vưu Phi Nhi.
Sau đó, cô nghĩ đến điều gì đó, rất sợ Mục Lương hiểu lầm, vội vã bảo đảm nói:
– Đương nhiên, chuyện của Tiểu Huyền Vũ, ta sẽ không tiết lộ ra ngoài.
– Các ngươi định gặp nhau ở nơi nào?
Mục Lương khoát tay ý bảo không cần khẩn trương, nhẹ giọng nói:
– Để ta bảo Tiểu Huyền Vũ tiễn ngươi một đoạn đường!
– Không xa, đại khái phải đi năm ngày.
Ly Nguyệt nhoẻn miệng cười.
Cô chỉ vào bên trái của Rùa Đen, ôn nhu nói:
– Không cần tiễn, nơi chúng ta ước định gặp mặt, ở hướng kia, là một bộ lạc lớn, không chung phương hướng đi tới thành Thập Lâu.
– Đừng lo lắng, mười ngày sau, ta sẽ chạy tới Thành Thập Lâu hội họp với ngươi.
Ly Nguyệt nhìn ra Mục Lương đang lo lắng, mím môi nhẹ giọng nói:
– Ta sống ở bên ngoài đã nhiều năm, không có việc gì.
Mục Lương suy nghĩ một chút cũng không còn ngăn cản, hỏi:
– Vậy lúc nào ngươi đi?
– Sáng sớm ngày mai sẽ đi.
Ly Nguyệt trầm thấp tiếng nói.
Lúc đầu, cô dự định buổi trưa sẽ rời đi, luyến tiếc lại quyết định ở thêm một đêm.
Sớm một chút nói chuyện Đôi Cánh Thiên Sứ cho bạn mình, cô mới có thể sớm ngày an tâm ở lại.
– Biết rồi, theo ta đi nhìn Đôi Cánh Thiên Sứ một cái.
Mục Lương đi về phía vườn cây.
– Được.
Ly Nguyệt điềm tĩnh đi theo ở phía sau.
Hai người một đường không nói chuyện, đi tới Trà Thụ Tinh Huy, nơi đây trồng rất nhiều các loại dược thảo trân quý.
Phía dưới Trà Thụ Tinh Huy được chia làm ba khu vực, khu vực lớn nhất chính là khu dừng chân.
Còn khu vực cuối cùng là ao nước của Thủy Tinh Ngư ở.
– Phát triển càng ngày càng tốt.
Ly Nguyệt ngồi xổm trước mặt Đôi Cánh Thiên Sứ.
Cô nhìn cánh hoa màu trắng, ở giữa đóa hoa có một giọt nước màu xanh biếc.
– Giọt Nước Mắt Thiên Sứ này ta chuẩn bị để cho Nguyệt Thấm Lam trị thương.
Mục Lương nói ra quyết định.
Dù sao, ban đầu dự định giao dịch với cô gái tóc trắng.
– Không sao, hiện tại cũng không có vật gì có thể lưu giữ, cầm đi dùng cũng có thể sớm ngưng tụ thêm một giọt nữa.
Ly Nguyệt hiểu được, lý giải được hành động của anh.
Sau đó, Mục Lương lấy giọt nước trên đóa hoa Nước Mắt Thiên Sứ cất vào trong hộp thiết, cũng nhanh chóng đóng lại.
Anh lấy tay sờ lấy đóa hoa, nói:
– Ta sẽ lợi dụng năng lực làm cho Đôi Cánh Thiên Sứ tiến hóa một cái, xem có thể tăng mạnh hiệu quả của Nước Mắt Thiên Sứ một cái hay không?
– Sẽ không ảnh hưởng đến ngươi chứ?
Ly Nguyệt lo lắng hỏi.
Cô luôn cảm thấy năng lực nghịch thiên như vậy, sẽ có thể tạo thành tổn thương với thân thể con người.
– Không có chuyện gì.
Mục Lương lắc đầu, thở dài nói:
– Chỉ là sẽ tiêu hao hơi nhiều tinh thạch hung thú.
– Tinh thạch hung thú sao…
Ly Nguyệt mấp máy đôi môi, ghi nhớ điểm này ở trong lòng, có cơ hội sẽ thu thập một ít tinh thạch hung thú.
– Hệ thống, tiến hóa Đôi Cánh Thiên Sứ đến cấp 5.
Mục Lương ra lệnh trong đầu.
– Ting! Cấp 1 tiến hóa đến cấp 5, khấu trừ 11110 điểm tiến hóa.
– Ting! Đôi Cánh Thiên Sứ tiến hóa cấp 5 thành công.
– Ting! Nước Mắt Thiên Sứ đang trong quá trình thay đổi… Quá trình thích ứng đang tiến hành… Hoàn tất truyền thừa.
Sau khi Mục Lương tiếp thu hết cường hóa, mở ra bảng hệ thống, kiểm tra thuộc tính một hồi.
– Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương.
Thể lực: 129.3
Tốc độ: 123.6
Sức mạnh: 125.7
Tinh thần: 140.
Tuổi thọ: 24 tuổi / 2950 năm.
Điểm thuần dưỡng: 70.
Điểm tiến hóa: 20168.
Năng lực:
Tinh Huy Lĩnh Vực (cấp 6)
Nước Mắt Thiên Sứ (cấp 5)
… Ẩn dấu…
Động vật thuần dưỡng:.. Ẩn dấu…
Thực vật thuần dưỡng:
Trà Thụ Tinh Huy
Thiên phú: Lĩnh Vực Tinh Huy (cấp 6)
Đôi Cánh Thiên Sứ
Thiên phú: Nước Mắt Thiên Sứ (cấp 5)
…
– Lại nghèo rồi, chỉ còn lại có hai vạn với vài viên tinh thạch hung thú, chỉ đủ tiến hóa một con động vật thuần dưỡng cấp 5.
Sau khi Mục Lương nhìn xong bảng kỹ năng, trong lòng lại cảm thấy đột nhiên trống rỗng, như vẫn chưa tìm thấy đường ra rất mờ mịt.
– Thật đẹp.
Ly Nguyệt nhìn Đôi Cánh Thiên Sứ lóe ra tia sáng trắng.
Sau đó, ánh mắt của cô gái tóc trắng khiếp sợ nhìn Đôi Cánh Thiên Sứ, hai cánh hoa màu trắng, mỗi cánh chia ra thành hai cánh hoa.
Hơn nữa, nhánh hoa lần nữa xuất hiện thêm bốn nụ hoa, mắt thường cũng có thể thấy hoa đang nở, trong đó có một đóa hoa như có hai đôi cánh.
– Năm đóa Đôi Cánh Thiên Sứ?
Ly Nguyệt tháo mặt nạ xuống
Cô xoa hai mắt, khó có thể tin nhìn năm đóa Đôi Cánh Thiên Sứ phất phới theo chiều gió.
– Cứ một cánh lại tiến hóa ra một đôi cánh.
Mục Lương có chút kinh ngạc đánh giá năm đóa Đôi Cánh Thiên Sứ.
Anh nhìn một chút đóa hóa chính giữa Đôi Cánh Thiên Sứ tách ra thêm cánh từ mỗi cánh, trong đó có một cặp cánh tách ra từ một cánh.
– Mỗi lần tiến hóa một cấp, sẽ xuất hiện thêm một đóa Đôi Cánh Thiên Sứ, trong đó một đóa sẽ có bốn cánh Đôi Cánh Thiên Sứ.
Mục Lương nhắm mắt lại, đang đọc tin tức được cung cấp từ đóa hoa, nhận ra cảm giác mình tiến hóa quá muộn.
Anh mở mắt, nhẹ giọng nói:
– Còn lại theo thứ tự là một hai ba cấp mỗi cấp một đóa Đôi Cánh Thiên Sứ.
Năm đóa Đôi Cánh Thiên Sứ, chính là ý nghĩa đã đạt tới cấp 5.
– Cũng không biết có kết quả hay không?
Mục Lương nhìn chằm chằm năm đóa Đôi Cánh Thiên Sứ, nếu có quả đại biểu cho có hạt giống.
Anh nhìn phía dưới một chút, nhìn chằm chằm phần gốc của đóa hoa, tự lẩm bẩm:
– Hoặc, có thể tách ra trồng thêm cây?
Nếu như có thể trồng Đôi Cánh Thiên Sứ quy mô lớn, hoàn toàn có thể dùng như Bản Rút Gọn Của Thuốc Chữa Bách Bệnh.
Cảm mạo sốt nhẹ, cấp một giọt Nước Mắt Thiên Sứ xuống phía dưới, hoàn toàn có thể giải quyết.
…
– Mục Lương, ngươi đang làm gì?
Ly Nguyệt nghiêng đầu nhìn Mục Lương đang quan sát phần gốc của Đôi Cánh Thiên Sứ, dáng vẻ như muốn đào lên.
– Không có việc gì.
Mục Lương ngượng ngùng khoát tay.
Anh quyết định tạm thời không động vào Đôi Cánh Thiên Sứ, dưới tình huống chỉ có một gốc cây, nếu giết chết hoa thì sẽ phiền toái.
– Ngươi thử Nước Mắt Thiên Sứ một lần nữa xem, nhìn một cái hiệu quả lần này thế nào?
Mục Lương giơ tay lên sờ vào đường chỉ màu đỏ trên gương cô một cái mặt.
– Ừm.
Thân thể của Ly Nguyệt cứng đờ, khuôn mặt xinh đẹp phiếm hồng, con ngươi màu bạc ngượng ngùng, hoảng hốt hoang mang.
– Phát động Nước Mắt Thiên Sứ.
Mục Lương đưa ngón tay ra, đầu ngón tay ngưng tụ ra điểm sáng màu xanh lục, một chút xíu dung dịch trong suốt màu xanh biếc đang ngưng tụ ra.
Anh cầm một giọt Nước Mắt Thiên Sứ óng ánh trên ngón tay, đưa về phía đôi môi hồng của cô gái tóc trắng.
– A ~~
Khuôn mặt nhỏ xinh xắn của Ly Nguyệt càng đỏ hơn, sau khi lưỡng lự một cái, khẽ mở miệng tiếp được Nước Mắt Thiên Sứ lung lay sắp đổ khỏi ngón tay anh.
Mềm mại, lại có một hơi lành lạnh.
Mục Lương thu ngón tay lại, nhìn cô gái tóc trắng lặng yên nhắm lại hai mắt, đường chỉ màu đỏ bên trên má phải nhấp nháy tia sáng màu hồng.
Chương 100: Đi Ra Ngoài Săn Bắn
Một hồi sau, đường chỉ màu đỏ từ từ phai nhạt đi, chỉ còn lại màu hồng.
– Nước Mắt Thiên Sứ cấp 5 vẫn không được.
Mục Lương khó chịu cau lại lông mày, phát hiện Hư Qủy Cảm Nhiễm còn muốn đáng sợ và phiền phức hơn so với trong tưởng tượng.
– Không được sao.
Ly Nguyệt mở mắt, đáy mắt của con ngươi màu bạc hiện lên một tia thất vọng.
– Chỉ cần Đôi Cánh Thiên Sứ lại tiếp tục tiến hóa, nhất định có thể chữa trị Hư Quỷ Cảm Nhiễm.
Mục Lương ôn nhuận trấn an nói.
– Ừm, ta tin tưởng.
Ly Nguyệt lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Cô phát hiện thân thể mình còn tốt hơn trước đây rất nhiều, như tháo xuống gánh nặng trăm cân, sự lo lắng trong lòng đã hoàn toàn biến mất.
Giống như Hư Qủy Cảm Nhiễm trầm miên.
– Hiện tại một giọt Nước Mắt Thiên Sứ đại khái có thể chống đỡ bao lâu?
Trước đó Mục Lương có nghe cô nói qua Nước Mắt Thiên Sứ, có thể ngăn chặn thời gian ăn mòn của Hư Qủy Cảm Nhiễm.
– Khoảng…
Ly Nguyệt khép hờ hai mắt cảm nhận, lộ ra một nụ cười mừng rỡ:
– Có thể kiên trì khoảng một năm rưỡi.
– Một năm rưỡi, cũng chính là dược hiệu tăng gấp năm lần.
Mục Lương yên lặng gật đầu một cái, xem như đã biết hiệu quả của Nước Mắt Thiên Sứ cấp 5.
– Mục Lương, hiện tại Nước Mắt Thiên Sứ bao nhiêu ngày có thể ngưng tụ ra một giọt?
Trong mắt Ly Nguyệt tản ra sự yêu thích đối với Đôi Cánh Thiên Sứ.
Đôi Cánh Thiên Sứ có nhiều đóa hoa như vậy, hoàn toàn xem như có hi vọng trị dứt Hư Qủy Cảm Nhiễm!
– Năm ngày có thể ngưng tụ rả một giọt Nước Mắt Thiên Sứ.
Mục Lương tiếp thu hết năng lực còn lại, đoán được một khoảng thời gian.
– Năm ngày có thể ngưng tụ ra năm giọt Nước Mắt Thiên Sứ, đây thật sự quá tốt.
Ly Nguyệt hưng phấn ôm lấy Mục Lương, như một đứa bé đạt được món quà trong lòng yêu thích đã lâu.
Ba giây qua đi, cô gái tóc trắng mới kịp phản ứng.
– Oa oa…
Ly Nguyệt ngượng ngùng tay chân luống cuống, vội vã buông Mục Lương ra, lui lại.
– Còn có thể để cho ngươi ôm thêm một cái nha.
Mục Lương giang hai tay ra đùa giỡn với cô.
– Mới… Mới không cần ngươi ôm.
Ly Nguyệt ngượng ngùng nghiêng người đi, nhăn nhó xoa mặt nạ trong tay.
– Nhiều Nước Mắt Thiên Sứ như vậy cũng không còn vật gì để chứa!
Mục Lương nhìn cái hộp thiết trong tay một chút, tạm thời dùng để chứa một lần còn tốt, chứa lâu sẽ mất đi dược hiệu.
– Đúng vậy.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hồng hồng, mỉm cười, cũng hiện lên một tia khổ não.
Có đôi khi có rất nhiều cũng là một loại phiền não.
– Còn có năm ngày, ta sẽ nghĩ một vài biện pháp.
Mục Lương cảm thấy thực sự không được, muốn thử tạo một vài loại vật chứa bằng thủy tinh, gốm sứ.
Anh cảm thấy nên thử chế tác một ít đồ dùng hàng ngày, nếu không… So sánh với cuộc sống Địa Cầu một chút, cảm giác hiện tại giống như thời như thời kỳ xa xưa của người tối cổ.
– Ta cũng sẽ nghĩ một vài biện pháp.
Ly Nguyệt bất đắc dĩ nói.
– Đi thôi, đưa giọt Nước Mắt Thiên Sứ này qua cho Nguyệt Thấm Lam.
Mục Lương quơ chiếc hộp thiết trong tay.
– Bọn họ phải pha với nước mới uống được.
Ly Nguyệt liếc nhìn chiếc hộp thiết.
– Nhà của chúng ta thực sự quá nghèo, thật sự không tìm được vật chứa có nắp.
Mục Lương thở dài, ngay cả một vật chứa đồ chân chính cũng không có.
– Nghèo??
Khóe miệng của Ly Nguyệt hơi giật giật, nhìn bộ dáng Mục Lương than thở, không hiểu có cảm xúc muốn đánh người.
Cô nhìn thực vật xanh bốn phía, một mảng thực vật lớn trước mắt, còn giàu hơn so với một vài thành trì lớn.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện.
Ra khỏi vườn cây, hai người nhìn thấy Vệ Cảnh đang đứng trước căn nhà trên đất trống.
Bá!
Cô gái tóc trắng nhanh chóng mang theo mặt nạ, toàn bộ quá trình chưa đến một giây.
Vệ Cảnh nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại thấy hai người Mục Lương đi đến.
Anh cung kính, nói:
– Đại nhân Thành Chủ.
– Phòng ốc đã sắp xếp xong rồi sao?
Mục Lương nhàn nhạt hỏi, tiện tay đưa chiếc hộp thiết cho cô.
Ly Nguyệt biết anh có ý gì, cầm lấy chiếc hộp thiết đem qua cho Nguyệt Thấm Lam.
– Đều đã sắp xếp xong, tất cả mọi người cực kỳ thích nhà mới.
Vệ Cảnh nhếch miệng nói.
Nào chỉ là thích, tất cả mọi người cảm thấy ngôi nhà còn tốt hơn so với bộ lạc Nguyệt Đàm.
Vệ Cảnh hơi lưỡng lự một cái, tiếp tục mở miệng nói:
– Chính là mọi người không mang nhiều thức ăn, hy vọng có thể xuống phía dưới mặt đất đi săn bắn.
Đây là Vệ Cảnh sau khi nghe đề nghị của vợ mình, đi thăm nhà từng đội viên, góp nhặt từng tình huống, chọn một tình huống nghiêm trọng nhất.
Bọn họ có thể được ở lại thành Huyền Vũ đã cực kỳ may mắn, càng chưa nói còn có một giếng nước không ngừng cung cấp nước.
Nếu như lại để cho thành chủ lấy ra thức ăn, bọn họ sẽ không còn mặt mũi ở lại.
– Săn thú, ta cũng vừa lúc có ý nghĩ này.
Mục Lương cũng dự định mang theo động vật thuần dưỡng đi săn bắn, thuận tiện xem có thể thu phục một hai con động vật thuần dưỡng mới hay không?
Hơn nữa, dù sao ăn thịt tươi cũng ngon hơn ăn thịt nướng.
– Đại nhân Thành Chủ, ngài cũng muốn đi săn bắn sao?
Vẻ mặt của Vệ Cảnh ngạc nhiên.
Hắn ý muốn cho mọi người đi săn bắn, sau đó đem con mồi nộp cho đại nhân Thành Chủ, tương đương với một dạng hình thức giao dịch ở bộ lạc Nguyệt Đàm.
– Đúng vậy, thuận tiện tìm một ít khúc gỗ về làm củi đốt.
Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.
Anh cảm thấy nên làm một hệ thống tiền tệ.
Thuê người làm, hỗ trợ việc làm, trả tiền lương cho bọn họ, lại để cho bọn họ đi thu mua vật tư… Như vậy mới có thể hình thành một hệ thống hoàn chỉnh.
Trong đó, chỗ mấu chốt nhất, người là đi ra ngoài thu thập vật liệu sẽ có các loại đãi ngộ khác nhau, hoặc ban thưởng thêm.
Cho không là không có khả năng, Mục Lương sẽ không nuôi trùng hút máu.
– Thật sự cần rất nhiều gỗ.
Vệ Cảnh tán thành gật đầu.
Làm đồ dùng trong nhà, bộ đồ ăn, nhóm lửa đều cần dùng đến gỗ.
Nếu như ở bộ lạc Nguyệt Đàm, làm một ít chuyện vặt, đi tìm gỗ trở về đổi nước và thức ăn.
– Ngươi đi triệu tập mọi người, đợi khi tìm được địa điểm săn bắn thích hợp, chúng ta sẽ lập tức xuất phát đi săn bắn.
Mục Lương cảm thấy không nên chậm trễ việc này.
Còn về ý tưởng tiền tệ trong đầu, anh chỉ có thể tạm thời đè nén xuống.
Áp dụng có rất nhiều vấn đề khó khăn, về phương diện tiền bạc, bây giờ Mục Lương không có quá nhiều việc làm có thể cho cư dân làm.
Cho nên, tạm thời chỉ có thể bắt đầu từ người đội săn bắn.
– Vâng.
Vệ Cảnh cung kính, hành lễ một cái.
Anh mang theo nét mặt hưng phấn, xoay người chạy chậm rời khỏi khu vực trung ương.
– Tiểu Huyền Vũ, tìm một khu rừng rậm rạp rồi dừng lại.
Mục Lương ra lệnh, dùng tâm linh ý niệm truyền đạt cho Rùa Đen.
– Ngao ô ~~
Rùa Đen khẽ phát ra một tiếng kêu khẽ.
…
Nửa giờ sau.
Trong phòng khách căn nhà, ngoại trừ Vưu Phi Nhi đang si mê nghiên cứu, bốn cô gái còn lại đều tụ tập ở này.
– Hôm nay, ta muốn dẫn mọi người đi săn bắn.
Mục Lương cảm thấy hẳn nên nói cho các cô gái một cái, âm thầm rời khỏi sẽ chỉ làm người khác lo lắng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú [Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Sieu-Cap-Thien-Phu-Audio-Truyen.jpg)
