Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 88 : Cách cục của Tà Thần (3) (c871-c880)
❮ sautiếp ❯Chương 871: Cách cục của Tà Thần (3)
Ở trên giường trong phòng ngủ chính, Pall nằm trên ngực Karen, nói: “Thật ra thì phương pháp tốt nhất, là để cho họ mỗi ngày ngủ chung chăn với cậu.”
Karen đưa tay, búng vào đầu Pall một cái.
“Ôi, làm cái gì thế, cậu thấy vui lòng chứ tôi thì không đâu, hừ!”
“Cũng là vì trong cơ thể cậu tích trữ nhiều, những kẻ thờ phụng Ánh Sáng kia cũng sẽ không xa xỉ mà dùng năng lượng trong cơ thể mình để tăng nhiệt độ của nước trong bồn tắm đâu.”
Healy đi truyền tin, Dora và Doreen lập tức thu dọn, chuẩn bị quần áo sạch và đồ rửa mặt, thậm chí bao gồm đồ lau nhà và khăn lau.
Đây không phải lần thứ nhất bọn họ đi qua phòng tắm Karen mà ngâm trong bồn, trước đó cũng đã có kinh nghiệm, bọn họ sẽ không bởi vì việc đi qua ngâm nhờ nước tắm của một người đàn ông mà cảm thấy ngại, cũng không phải bởi vì Karen vẻ ngoài đẹp mắt mà lại văn nhã, mà là bởi vì các cô từng chịu sự tra tấn của ô uế.
Bởi vì từng chịu đựng sự đau khổ, cho nên mới có thể bỏ qua những lời già mồm không cần thiết.
Về phần đồ lau nhà và khăn lau, tất nhiên là muốn lau dọn sạch sẽ sau khi ngâm nhờ bồn tắm xong.
Gia sư Daisa thấy thế, cau mày, trong sự nhận biết của cô ấy, có vẻ giống như hai chị em song sinh này đang chuẩn bị qua tắm cùng với người thanh niên kia?
Cô ấy đến đây dạy cũng đã được một khoảng thời gian, mặc dù gặp mặt và tiếp xúc cùng Karen không nhiều, nhưng cô cũng có thể nhìn ra, ở trong cái Nhà Tang Lễ này, người thanh niên trẻ tuổi kia là người có địa vị cao nhất.
Nhưng nếu nói như vậy, thì việc này cũng quá hoang đường.
“Cô ơi, chúng em đi trước.”
“Chào cô, cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”
Dora cầm giỏ quần áo của hai chị em, Doreen cầm khăn lau và cây chổi đi ra khỏi phòng, đi về phía phòng ngủ của Karen.
Phu nhân Lake mỉm cười đi tới, trông thấy vẻ mặt của cô gia sư Daisa, bà lập tức biết được Daisa đang hiểu lầm, lập tức giải thích nói:
“Bệnh trên người của Dora và Doreen cần phải tắm thuốc mới có thể làm dịu được, ngài Karen biết cách điều chế nước thuốc.”
“A, thì ra là như thế, tôi đã biết.” Gia sư Daisa lập tức gật đầu ra hiệu mình đã hiểu.
“Cô luôn luôn có thể tin tưởng vào nhân phẩm của ngài Karen, thật đấy.” Phu nhân Lake nói bổ sung.
“Có thể cảm giác được, người ở nơi này đều rất tôn kính ngài Karen, bao gồm cả Dora và Doreen.”
“Đúng vậy, nếu như không có ngài ấy, tôi cũng không biết cuộc sống bây giờ của mình đã trở thành như thế nào nữa.”
“Ngài Karen không có bạn gái sao?” Daisa hỏi.
“Cô giáo đến chậm rồi, ngài Karen đã đính hôn.”
“Phu nhân, ngài hiểu lầm rồi.”
“Đúng đúng, là tôi đã nói sai, nói sai, tôi đi chuẩn bị cơm trưa, cô giáo hãy nghỉ ngơi trước.”
“Được rồi.”
Nhìn bóng lưng của phu nhân Lake đang đi về phía phòng bếp, cô giáo Daisa trừng mắt nhìn, nhai lại lời nói mà phu nhân nói lúc nãy: Nếu như không có ngài ấy, không biết cuộc sống đã trở thành như thế nào.
Vậy còn chồng của phu nhân thì sao, chồng của ngài không phải vẫn còn sống sao?
Lời này,
Nghe có vẻ cũng không giống như là lời mà một người phụ nữ chồng còn sống sẽ nói, ngược lại là giống…
Karen nằm ở trên giường, Dora và Doreen cùng gõ cửa, Pall hỗ trợ hô lên một tiếng:
“Vào đi.”
Dora và Doreen đi đến, bọn họ đã sớm không còn cảm thấy xa lạ gì với việc Pall biết nói chuyện, suy cho cùng thì cha của hai cô cũng là Thẩm Phán Quan, mình cũng đã từng chịu sự tra tấn của ô uế, cũng có kinh nghiệm, hơn nữa, Pall từng giúp hai cô xem bệnh rồi điều chế thuốc bôi, không biết nói thì làm sao mà hỏi thăm tình hình bệnh được.
Karen mặc đồ ngủ ngồi ở trên giường đang cầm tờ báo thì buông xuống, gật nhẹ đầu với hai cô bé.
Dora và Doreen cùng cúi đầu về phía Karen, đồng thanh nói lên:
“Cảm ơn ngài Karen.”
“Không có việc gì.”
Hai cô bé đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, chị Dora hơi do dự một chút, không khóa trái cửa.
Không phải bọn họ đang muốn chờ mong điều gì, mà là chỉ đơn giản cảm thấy rằng, âm thanh khóa trái cửa, là một sự không tôn trọng đối với ngài Karen.
Hai cô bé đặt đồ vật đang cầm trên tay xuống, cởi quần áo ra, cùng nhau ngồi vào trong bồn tắm, trên mặt hai người lúc này lộ ra vẻ thoải mái và dễ chịu.
Mặc dù phòng tắm trong phòng ngủ của mình đang có hai cô bé đang ngâm mình, nhưng trong lòng Karen trái lại cũng không có ý nghĩ gì, hai cô bé đều rất đơn thuần, nếu mình lại nảy ra tâm tư xấu xa gì, trái lại sẽ lộ ra vẻ rất hèn hạ.
Pall nằm ở trên ngực Karen, nói: “Tôi cho rằng cậu sẽ không đến đẩy cửa đâu, tôi biết cậu không thích quá gầy, cậu thích nở nang một chút, ha ha.”
Karen phát hiện, Pall rất thích trêu chọc mình ở trên phương diện này, giống như một vị trưởng bối tự cho mình là đúng, nhưng lại không có vị trưởng bối nào lại thích làm chuyện như vậy.
“Đúng vậy đấy, tôi thích nở nang một chút, cũng giống như lần trước trông thấy một người nằm trên cái giường màu trắng.”
“Là Eunice sao, giường trong phòng ngủ của nó hình như là màu trắng.”
“Mang theo mũ trùm đầu, mặc giày, chỗ đùi còn lộ ra bên ngoài, trên mặt còn hơi bụ bẫm một chút…”
“Ồ…” Pall bỗng nhiên ngẩng đầu, sau đó duỗi ra móng vuốt trực tiếp che miệng của Karen, “Đáng chết, đáng chết, a, trời ạ, đáng chết! Tôi không mập, tôi không có bụ bẩm!”
Karen đưa tay nhẹ nhàng đẩy Pall ra, nói: “Xem ra có người nào đó là làm mèo quá lâu, bộ dáng mình lúc trước thế nào cũng quên mất.”
“Cậu còn nói! Cậu còn nói à!”
Lúc này, Alfred đi vào cửa phòng ngủ, gõ cửa:
“Thiếu gia, điện thoại tới, thông báo nhiệm vụ, sau hai giờ nữa, Fanny sẽ lái xe đến trước cửa Nhà Tang Lễ để đón ngài.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Karen từ trên giường ngồi dậy, nói: “Sắp đi Đảo Ám Nguyệt.”
Pall không tiếp tục nói về chuyện của tiểu thư Ophelia, mà là nhìn Karen, nói:
“Đi xa nhà, phải chú ý an toàn.”
“Tôi biết.”
“Trong thời gian này nếu như nhớ nhà, có thể để Alfred dẫn cô về trang viên ở.”
“Không cần, tôi ở nhà chờ cậu về.”
Pall tựa như cũng ý thức được mình cái câu nói này của mình hơi giống với không khí kia, lập tức nói bổ sung:
“Dù gì thì tôi còn phải đợi lấy con rối hình người của mình, tôi muốn đi dạo phố, đi mua sắm!”
“Được rồi, cô vui vẻ là được rồi.”
“Đúng rồi, sự kiện kia nhất định không thể quên, nhất định phải làm, không thể quên!”
“Phi.”
Chương 872: Đảo Ám Nguyệt (1)
Karen thay một bộ thần bào màu đen, lần tập hợp này yêu cầu phải thống nhất trang phục, nói là để bảo vệ an toàn cho Đại Chủ Giáo Waffron của đại khu thành phố York, nhưng thật ra là giống như đội nghi lễ đại biểu cho đại khu thành phố York.
Suy cho cùng thì ở phương diện bảo vệ an toàn này, căn bản cũng không tới lượt Karen lo lắng, lực lượng mà thần giáo cử đến tham gia đàm phán cũng không ít, lại thêm địa bàn của Đảo Ám Nguyệt trên lý thuyết là phe trung lập bên thứ 3, nhưng trên thực tế lại thuộc về đồng minh của Trật Tự Thần Giáo, bên phía Đảo Ám Nguyệt sẽ đảm bảo sự an toàn cho hai bên tham gia đàm phán, ừm, ít nhất sẽ phải phụ trách sự an toàn của bên phe Trật Tự Thần Giáo.
Peia và Fanny cùng lái xe đến đón Karen, không phải là chiếc xe hộ tống khách quý kia, dù sao thì xe đó cũng không thích hợp để dịch chuyển qua.
Nếu như nói việc đưa đón ban đầu chỉ là tiện đường, nhưng cùng với việc tác dụng của Karen trong lúc làm nhiệm vụ càng lớn, địa vị càng ngày càng cao, tương ứng với việc này, tự nhiên là có sự “Ưu đãi và phục vụ trong đội”.
“Cậu cũng mang kiếm theo sao?” Peia thấy Karen xách hộp kiếm lên xe hỏi.
“Ừm, mang theo.”
Mặc dù ở Đảo Ám Nguyệt cũng không thích hợp dùng ra thanh kiếm này, nhưng thanh kiếm này cuối cùng cũng thuộc về “Tín vật” mà phía Đảo Ám Nguyệt kia đưa cho mình, về tình về lý, nếu có thể mang theo thì cứ mang theo vậy.
Lái xe đến cửa của tòa cao ốc giáo vụ mới, mọi người xách hành lý theo vào trong cao ốc, đi thang máy lên tới lầu 18, ra khỏi thang máy rẽ một cái là đến văn phòng của Neo.
Không có “Thang máy vào cửa” đẳng cấp cao giống như tòa cao ốc giáo vụ củ, nhưng văn phòng làm việc mới thì càng rộng rãi hơn, lại còn có phòng hoạt động riêng biệt.
Hai người Kunsi và Zema đang đánh bóng bàn.
Đội trưởng cũng không có mặt trong phòng làm việc, nhưng ngài Memphis lại đang ngồi trong một góc trên ghế sô pha.
Ông ấy có thể đến đây khiến Karen cảm thấy hơi kinh ngạc, xem ra người cậu này của mình thật sự đã “buông” bỏ mất công việc của Thuật Pháp Quan trước đây, bây giờ chuyên tâm trải nghiệm cuộc sống thành viên của một Đòn Roi Kỷ Luật.
“Tới đây tới đây, mọi người tập trung hành lý hết lại nào, hành lý cần phải được dịch chuyển riêng, nhớ kỹ, không được bỏ sinh vật sống ở bên trong.”
“Chim nhỏ có tính là sinh vật sống không thế?” Marlow hỏi thăm một câu đùa cợt.
“Vậy tôi chúc phúc cho con chim nhỏ của anh hoại tử trong lúc dịch chuyển.”
“Ê.. Thật ác độc!”
Marlow lập tức kẹp chặt hai chân của mình lại, sau đó, anh ta nhìn về phía Karen.
Karen mỉm cười với Marlow, Marlow cũng cười với Karen, sau đó lập tức chạy tới xem đánh bóng bàn, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được Marlow rất e ngại Karen, suy cho cùng thì Karen cũng từng thiếu chút nữa một phát súng tiễn Marlow đi.
“Tôi không nghĩ rằng ông có thể đến đây.” Karen ngồi xuống đối diện Memphis, cầm lấy bình trà mà tự rót cho mình một tách.
“Muốn đến, nên đến.” Memphis bưng tách trà mà Karen vừa rót, uống một ngụm.
Trong lúc đối mặt với Karen, thật ra ông ấy cảm thấy rất hồi hộp.
Karen chỉ có thể lại rót cho mình một tách khác.
Lúc này, Richard đi đến, trong tay cậu ta có cầm mấy bộ thần bào, hiển nhiên là vừa mới đi nhận thần bào cho mấy người khác, có thể quần áo để lại trong cao ốc giáo vụ để tiến hành sửa chữa hoặc là tăng thêm trận pháp ở bên trong.
Ba đội viên ngoài biên chế, hai người ngồi ở chỗ đó uống trà, chỉ có một mình Richard bận rộn chạy ngược chạy xuôi, nhưng cậu ta cũng không cảm thấy mình đang bị bắt nạt, trái lại cảm thấy vui vẻ.
Thậm chí có người trêu chọc hỏi mặt của cậu ta đã xảy ra chuyện gì, cậu ta cũng thẳng thắn mà trả lời là bị cha mình đánh.
Fanny mở miệng nói: “Được rồi ai vào chỗ nấy, chỉnh đốn tác phong.”
Tất cả mọi người ngừng đùa giỡn lại, bắt đầu rất nghiêm túc mà chỉnh đốn lại tác phong, cuối cùng, tất cả mọi người yên lặng mà đeo mặt nạ bạc lên mặt.
Có kinh nghiệm từ bài học lần trước, Karen không tiếp tục lười biếng mà đeo cái mặt nạ của ông nội lên mặt, mà là đeo cái mặt nạ được phát.
Vào lúc này đội trưởng bước đến văn phòng, trong tay đang cầm cái mặt nạ của mình:
“Tập hợp!”
Tất cả mọi người đứng người lên bắt đầu xếp hàng.
Bọn họ cũng không luyện tập qua cách xếp hàng thế nào, cũng không cần xếp quá đều, bởi vì sau khi thống nhất trang phục và mặt nạ, đã tạo thành hiệu quả tương tự.
Nhớ lúc lần thứ nhất Karen nhìn thấy tiểu đội Neo, đã có thể cảm giác được rõ ràng cái tiểu đội này không được bình thường.
Mặc dù gần đây lại có thêm ba đội viên ngoài biên chế gia nhập vào trong tiểu đội, nhưng không thể nghi ngờ rằng sự xuất hiện của Karen và Memphis đã tăng lên sức mạnh của tiểu đội, ngay cả Richard, cậu ta cũng không thuộc về thành phần vướng víu.
“Nhiệm vụ lần này rất đơn giản, nhưng nhiệm vụ càng đơn giản thì càng không thể mắc sai lầm, ta không yêu cầu các ngươi luôn phải chú ý đến dáng vẻ của mình, nhưng hi vọng các ngươi hãy rõ ràng một điều, chúng ta tham dự cuộc đàm phán này với tư thế của bên chiến thắng, cho nên, tinh khí thần đều phải đề cao lên cho ta, có hiểu chưa!”
“Đã rõ!”
“Xuất phát.”
Neo dẫn đám người đi ra khỏi văn phòng, đi thang máy xuống tầng hầm, tầng hầm bên dưới rất rộng và cũng rất sâu, bên trong được bố trí rất nhiều trận pháp dịch chuyển, giữa mỗi trận pháp đều được xây dựng một vách tường ngăn cách, loại chất liệu xây nên vách tường này không chỉ có tác dụng như một vách ngăn, còn có thể ngăn cách sự ảnh hưởng của sóng năng lượng được tạo ra từ các trận pháp khác ở xung quanh.
Chương 873: Đảo Ám Nguyệt (2)
Karen trông thấy Waffron đang đứng ở đó mà nói chuyện với hai vị Hồng Y Giáo Chủ, đứng phía sau Waffron là Laure và Leon.
Hai vị công tử này xuất hiện ở đây, tất nhiên là muốn cùng đi theo đến Đảo Ám Nguyệt, nhưng lần này hai bọn họ cũng không phải xem như là đang đánh bóng lý lịch bản thân.
Bởi vì Leon vốn là người được Trật Tự Thần Giáo bên này cố ý tuyển chọn để tiến hành việc thông gia cùng với phía Đảo Ám Nguyệt, mặc dù bên phía Đảo Ám Nguyệt cùng với cuộc thông gia này cũng không nhiệt tình lắm, nhưng lần này ông nội của Leon là đại biểu đàm phán của đại khu thành phố York, tất nhiên cũng dẫn Leon theo cùng;
Cũng xem như là một cách… phòng hờ.
Cũng không cần lo lắng bị người của Đảo Ám Nguyệt cho rằng Trật Tự Thần Giáo vội vàng muốn đến thông gia, Trật Tự Thần Giáo bây giờ có sức mạnh rất lớn vì vừa mới giành được phần thắng trong chiến tranh với Luân Hồi Thần Giáo.
Về phần Laure, hắn ta là thư kí của Waffron, lúc còn nhỏ từng đến Đảo Ám Nguyệt sống một khoảng thời gian, đối với nơi đó cũng quen thuộc, tất nhiên cũng được tuyển chọn.
Dựa theo quy chế, mỗi một đại khu sẽ chỉ điều động một vị chủ giáo, bình thường thì trên căn bản đều là Đại Chủ Giáo, lại phân phối thêm một người thư ký, sau đó dựa theo truyền thống, một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật đi theo làm đội nghi thức.
Leon thì xem như ngoại lệ mà đi theo, không chiếm vị trí.
Neo đứng ở phía trước, bên cạnh người Waffron, Waffron nhìn Neo một chút, nhẹ gật đầu, sau đó tiếp tục dặn dò một vài chuyện với hai vị Hồng Y Giáo Chủ.
Karen cảm thấy ngài Đại Chủ Giáo chắc hẳn cũng không bận rộn như vậy, sở dĩ muốn trước lúc lên đường bày ra trò này, cơ bản là vì để thể hiện ra rằng khi ông ta rời khỏi đại khu thành phố York thì nơi này cũng không hoạt động trơn tru được.
Laure cầm sổ tay ghi chép lại, công việc của hắn ta bây giờ cũng đã bắt đầu.
Leon thì cố ý đảo mắt nhìn sang mọi người ở bên này, Karen cảm thấy, hắn ta chắc là đang tìm mình.
Sau đó, Karen nhìn thấy Leon đi đến trước người của Richard, đưa tay ôm cổ của cậu ta, cười nói:
“Lần này nhớ mang theo đồ ăn.”
“Anh có phải là đã nhận lầm người rồi không, Leon?”
“Ừm?” Cả người Leon ngẩn ra.
Richard tháo mặt nạ xuống, nhìn Leon, lại đưa tay kéo cánh tay của Leon đang choàng trên cổ mình xuống:
“Sao bây giờ anh bắt đầu trở nên buồn nôn như vậy rồi.”
Tất nhiên, Richard cũng quen biết Leon.
“Tại sao lại là cậu?” Leon có chút không hiểu lắm, “Cậu gia nhập vào Đòn Roi Kỷ Luật khi nào vậy?”
“Tôi đã sớm gia nhập rồi.”
“Vậy sao nhiệm vụ lần trước tôi không trông thấy cậu đâu hết thế.”
“Tôi phụ trách việc ẩn nấp bảo vệ mục tiêu.”
Richard không nói thẳng ra rằng trong nhiệm vụ lần trước cầu ta làm một tên phục vụ bấm thang máy
Có điều cũng rất hiển nhiên, quan hệ của Richard và Leon cũng rất bình thường, cũng quen biết nhau, nói cho cùng thì nếu như nhà của Đại Chủ Giáo không có tích lũy của một gia tộc thật sự thì nếu so sánh với một gia tộc có bốn vị Thuật Pháp Quan cũng không hơn là bao, quan trọng nhất chính là, nhà Guman cũng không phải là gia tộc Thuật Pháp Quan bình thường.
“A, Karen đâu rồi?” Leon hỏi.
“Đứng ở kia kìa, làm sao vậy, hai người biết nhau à?”
“Ừm.”
Leon nhìn về phía Karen, Karen tháo mặt nạ xuống.
“Cậu cũng thế, nhìn thấy ta tới đều không chủ động chào hỏi, làm hại ta nhận lầm người.” Leon cười cười trách Karen.
Karen trả lời: “Tôi cười, cũng gật đầu rồi.”
Lần trước hai người lúc gặp mặt ở nhà ăn khách sạn Ankara sau khi kết thúc nhiệm vụ, Leon cũng chỉ gật đầu rồi cười chào cho qua mà thôi.
Leon tất nhiên cũng hiểu được ý của lời Karen vừa nói, có điều hắn ta cũng không tức giận, mặc dù dựa vào sở thích mà chọn vẻ mặt và thái độ để đối xử với người khác là đặc quyền của mấy vị công tử này, nhưng khi Karen dùng loại phương thức này để đáp lễ với hắn ta, trái lại cũng làm hắn ta thấy rất thoải mái.
“Thật nhỏ mọn.”
“Ha ha.”
Leon bước vài bước về phía Karen, đi đến trước mặt Karen, nhỏ giọng nói: “Lần này ta lại bị lôi theo đến Đảo Ám Nguyệt, ta tin tưởng rằng một vài lời đồn đại lúc trước khi tiểu thư Ophelia đến thành phố York cũng đã được truyền về Đảo Ám Nguyệt, cậu có biết việc này có ý nghĩa như thế nào với ta hay không?”
“Sẽ cảm thấy mất mặt.”
“Thật ra thì ta cũng không sợ mất chút ít thể diện này, chủ yếu là về bên phía của ông nội ta, cho nên đợi đến sau khi đến Đảo Ám Nguyệt, lúc tiếp xúc với ông nội của ta, cậu cần phải cẩn thận một chút.”
“Tôi tin tưởng ngài Đại Chủ Giáo, sẽ không bởi vì lời đồn đại mà trị tội một tín đồ trung thành của Trật Tự đâu.”
“Hãy tin tưởng ta, nếu như ông ấy không phải là ông nội ta mà nói, ta cũng sẽ cảm thấy sẽ không có vị Đại Chủ Giáo hẹp hòi như ông ấy đâu…”
“Leon!”
“Đến ngay đây.”
Leon bị ông nội của hắn gọi qua, Waffron dặn dò xong việc, gật nhẹ đầu với Neo.
Đám người đi vào trận pháp dịch chuyển, Waffron đứng ở hàng trước nhất, đứng phía sau ông ta là Leon cùng với Laure, tất cả đội viên của tiểu đội Neo thì đứng ở hàng sau cùng.
Trận pháp khởi động, Karen chỉ cảm thấy mình cơ thể của mình bị một chất dẫn đặc biệt bao phủ xung quanh, sau đó một hồi gió thổi tới, cứ như chỉ trong khoảng thời gian một cái nháy mắt, cả đám người đã hoàn toàn xuất hiện ở một khung cảnh khác.
Nơi này chắc là bên dưới mặt đất của một chỗ nào đó, một tòa trận pháp to lớn được thiết lập ở đây.
Ở đây, còn có hơn hai mươi đội ngũ với đội hình tương tự, hơn nữa còn không ngừng có thêm các đội khác được dịch chuyển tới đây.
Giữa Chủ giáo và Chủ giáo, không có bắt chuyện với nhau, đều chỉ yên lặng mà đứng đó.
Còn về riêng các tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật cũng đều đứng ở sau lưng đối tượng mục tiêu được mình bảo vệ, tất cả mọi người đều tỏ vẻ thận trọng.
Khoảng chừng mười phút sau, một trận pháp cỡ lớn được mở ra, từ trung tâm của trận pháp, từ từ hiện ra một cánh cổng lớn màu xanh lam.
Từ những đội ở trước bắt đầu, từng đội một bước vào cánh cổng màu xanh lam kia.
Chương 874: Đảo Ám Nguyệt (3)
Đến phiên của nhóm người Karen, Waffron cất bước đầu tiên, những người khác đuổi theo, trong nháy mắt bước qua cánh cổng, Karen cảm thấy cảm nhận của tất cả các giác quan của mình trong khoảnh khắc ấy đều biến mất, so với lúc dịch chuyển vừa nãy còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Điều này có nghĩa rằng vào lần dịch chuyển đầu tiên, khoảng cách hai điểm dịch chuyển cũng không xa, không gian dưới đất kia, chắc hẳn cũng không nằm ngoài phạm vi của Wien, mà lần này thì là mới đúng là dịch chuyển khoảng cách xa, cơ thể phải chịu các tác động phụ.
Sau khi các giác quan khôi phục lại, Karen cảm thấy sự ấm áp từ xung quanh, gió biển ấm áp thổi qua người, cho người ta một loại cảm giác vui vẻ đặc biệt.
Mở mắt ra, nhìn bốn phía, Karen phát hiện mình đang đứng trong một tòa cung điện, cung điện được xây nên từ đá tảng màu trắng, lộ ra vẻ cổ kính và trang nghiêm, mà tòa cung điện này lại nằm trên đỉnh của một ngọn núi.
Ở chỗ này, có thể nhìn thấy biển cả ở phía xa xa, và những thành trấn nằm lít nha lít nhít ở bên dưới.
Đảo Ám Nguyệt, bốn mùa đều như mùa xuân.
Phản ứng đầu tiên của Karen là, Đảo Ám Nguyệt phải lớn hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của mình, nhân khẩu tất nhiên cũng sẽ rất nhiều, nó không phải được khống chế bới một gia tộc, mà là một đám cộng động người dân trên đảo cùng có tín ngưỡng là Ám Nguyệt.
Đương nhiên, bây giờ Trật Tự Thần Giáo đã mở chỗ truyền giáo ở nơi này, cư dân của Đảo Ám Nguyệt lại có nhiều hơn một sự lựa chọn tín ngưỡng.
Phía trước, có một chiếc xe ngựa dừng lại, người ở chỗ này chuyên môn phục vụ cho đoàn đại biểu đến đàm phán của Trật Tự Thần Giáo, Karen để ý đến trên đầu của mỗi con ngựa đang kéo xe đều có mọc một cái sừng, còn về nội thất bên trong xe ngựa, cũng được bố trí đầy trận pháp, hiệu quả giảm xóc nếu so với những chiếc xe sang trọng thì chỉ có cao hơn chứ không thấp.
Tóm lại, đi từ Wien đến Đảo Ám Nguyệt, trong nháy mắt có cảm giác như đi từ xã hội hiện đại đến xã hội huyền ảo.
Nhưng thật ra thì đây mới là bộ mặt thật của thế giới này.
Dù bây giờ quân đội thực dân đã sớm bước vào thời kỳ súng kíp và tàu chiến bọc thép, nhưng hôm đó Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn nhìn thấy bước ra từ trong hang động, mới là sức mạnh kinh khủng nhất của thế giới này.
Có rất nhiều người cũng giống như Karen nhìn qua nhìn lại khắp nơi, không chỉ có các thành viên khác trong tiểu đội, thành viên của những tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác ở xung quanh cũng đều giống vậy, dù gì thì đa phần người ở đây đều là lần đầu tiên đặt chân lên Đảo Ám Nguyệt, tất nhiên cảm thấy ngạc nhiên đối với hoàn cảnh đặc biệt ở nơi này.
“Khục…”
Neo ho nhẹ một tiếng, tất cả đội viên lập tức tập trung chú ý.
Tuy vậy, đội trưởng cũng không phải là muốn mọi người chú ý tác phong của mình, mà là chỉ chỉ về phía chiếc xe ngựa được kéo bởi con ngựa một sừng kia, nói:
“Ngồi lên chiếc xe ngựa này, chắc chắn dễ chịu hơn lúc ngồi ô tô, mà tốc độ cũng chưa chắc chậm hơn ô tô.”
Ngay sau đó,
Đội trưởng lại nói:
“Nhưng trong số những người bình thường thì có bao nhiêu người có thể có tư cách để ngồi loại xe ngựa này?”
Neo nhìn khắp bốn phía, cuối cùng nói: “Dáng vẻ ở bên ngoài của thế giới, cũng không phải là dáng vẻ đương nhiên của thế giới này, mà là dáng vẻ của thế giới bên dưới Trật Tự.”
Đại Chủ Giáo Waffron chuẩn bị bước lên xe ngựa thì dừng lại, quay đầu nhìn về phía Neo, gật đầu nói:
“Ngươi nói rất đúng.”
Neo cúi đầu về phía chủ giáo Waffron.
Có điều, ngài Chủ giáo tựa như cũng không có hứng thú mà bắt đầu diễn thuyết khi vừa đặt chân đến địa bàn của người ta, sau khi cười cười thể hiện sự tán thưởng dành cho Neo thì lập tức ngồi vào trong xe.
Leon và Laure cũng ngồi vào xe ngựa, xe ngựa bắt đầu tiến lên.
Neo thì dẫn theo tiểu đội của mình chia làm hai đội mà bảo vệ xe ngựa.
Karen quen ngồi trong ô tô mà chấp hành làm việc, bây giờ lại có cảm giác đang quay kịch phim cổ trang, còn thiếu một cây đao dắt ở bên hông mỗi người.
Nghĩ đến cái này, Karen nhỏ giọng hỏi Fanny ở phía trước: “Hành lý của chúng ta đâu?”
Fanny chỉ chỉ về phía trước không xa, nói: “Hành lý sẽ được phân phát lại ở chỗ đó, nơi nghỉ lại sắp tới của chúng ta.”
“Được rồi.”
Karen nhẹ gật đầu, ra hiệu mình biết rồi.
Trong xe ngựa;
Waffron híp nửa mắt nói: “Tên đội trưởng này, rất có kiến thức.”
“Đội trưởng của tiểu đội chó săn rất nổi tiếng.” Leon lập tức giới thiệu.
“Nói như vậy, lời đồn kia về tiểu thư Ophelia, cũng xuất phát từ trong cái tiểu đội này ra rồi?”
“Đúng vậy, ông nội, nhưng đây cũng chẳng qua chỉ là lời đồn đại.”
“Ta còn không có hẹp hòi đến mức độ đó.” Waffron khoát tay áo, “Nói cho cùng thì Đảo Ám Nguyệt cũng không phải người hầu của Thần Giáo chúng ta, cô ta có quyền tự chọn của mình.”
“Vâng, thưa ông nội.”
“Nhưng là, đợi đến sau khi trở về, ta vẫn còn muốn hỏi bộ phận bố trí nhiệm vụ một chút, bố trí cái tiểu đội này đi theo ta, là đang thử đánh cược xem lòng dạ ta có rộng lượng hay không à?”
Tất nhiên rằng Đại Chủ Giáo Waffron cũng đã phát hiện ra vấn đề.
Theo lý thuyết, bộ phận phụ trách sắp xếp cũng không có khả năng phạm vào sự sai lầm như vậy, sắp xếp người mà lãnh đạo có thể sẽ thấy phản cảm cùng đi xa với lãnh đạo.
Nguyên nhân cũng bởi vì thế mà lúc Neo biết được nhiệm vụ này cũng không thèm ra sức giành lấy nhiệm vụ này cho tiểu đội mình.
Lúc này Laure nói xen vào: “Thưa ngài Đại Chủ Giáo, nơi tiếp theo chúng ta phải đi chính là khách sạn Bernard, đây là một khách sạn duy nhất trên Đảo Ám Nguyệt đón tiếp khách từ bên ngoài, nằm ở ngay tại ngọn núi này, được xây dựng ở vị trí sườn núi, diện tích của khách sạn rất lớn, còn có suối nước nóng, rất thích hợp cho việc nghỉ dưỡng, đêm nay ngài có thể ngâm suối nước nóng rồi lại nghỉ ngơi sau.”
“Tốt, ta đã biết.”
Chương 875: Đảo Ám Nguyệt (4)
Trên đường di chuyển xuống nước, đi qua hai hàng dừa dọc ở bên đường, đá dưới mặt đất cũng lấp lánh đủ màu, nhìn có vẻ rất đẹp mắt.
Karen vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh ở bên đường, từ lúc thức tỉnh ở thế giới này đến nay, không phải ở Ruilan thì là ở Wien, mà cả hai nơi này, khí hậu đều không tốt, cho dù là mùa hè, cũng không ẩm ướt ấm áp như thế này.
Đảo Ám Nguyệt quả thật là thiên đường nghỉ dưỡng.
Bởi vì cảnh sắc quá mức xinh đẹp, cho nên lúc di chuyển không cảm giác con đường này dài dằng dặc, cả đội xe rất nhanh đã tiến đến sườn núi.
Đã đến chỗ khách sạn, lúc trước đi từ trên đỉnh núi xuống, Karen đã nhìn thấy bố cục bên trong của khách sạn, cũng không phải là kiểu kiến trúc hiện đại như của khách sạn Ankara, mà là cố gắng giữ gìn nét đẹp cổ điển, chia thành từng khu riêng biệt, trái lại cho Karen cảm giác về không khí của văn hóa phương đông, nhưng về mặt chi tiết lại có phong cách của Hy Lạp cổ đại.
Không có gì bất ngờ xảy ra thì tiếp theo mỗi tiểu đội sẽ có một khu “Tứ Hợp Viện” của riêng mình, bên trong mỗi một khu “Tứ Hợp Viện” còn có cảnh quan và hồ nước riêng.
Mức độ thoải mái và dễ chịu khi ở lại nơi đây là không có vấn đề gì phải phàn nàn, không có sự ngột ngạt khi ở trên cao, nhưng làm nơi đàm phán, nó lại có một khuyết điểm, đó chính là việc tập hợp trước khi vào họp sẽ bị kéo dài.
Đến trước cổng chính, khách sạn Bernard.
Nhìn chữ ghi trên tấm biển to lớn của khách sạn, Karen không nghĩ tới, nhanh như vậy thì đã gặp được người theo đuổi của Pall, việc này cũng làm nổi bật khía cạnh về địa vị của Bernard trong lịch sử của Đảo Ám Nguyệt
Người phục vụ của mỗi khu dẫn xe ngựa vào sâu trong khách sạn, xe ngựa có thể trực tiếp lái vào từng khu phòng tương ứng, từ lúc này đến về sâu, chiếc xe ngựa này sẽ để ở nơi này, cùng với quản gia riêng, người đánh xe ngựa và phục vụ.
Về sau, mỗi ngày họp, ngài Chủ giáo đều cần phải ngồi xe ngựa đi, bởi vì mặc dù hội trường ở ngay trong khách sạn, nhưng khoảng cách cũng khá xa xôi.
Chủ giáo Waffron bước vào phòng ngủ chính, những phòng khác ở hai bên có thể vào ở, đều là phòng đôi.
Lúc đầu khi Richard tới đây muốn ở chung một phòng với Karen, nhưng Neo lại mở miệng nói trước: “Richard, cậu ở cùng một phòng với Memphis.”
“À, được thôi.” Richard không dám vi phạm mệnh lệnh của đội trưởng.
Neo nhìn Karen, nói: “Cậu ở chung một phòng với ta.”
“Vâng, đội trưởng.”
Fanny mở miệng nói: “Hành lý đã được vận chuyển đến đây, tự mình nhấc về phòng.”
Karen lấy hành lý của mình ra, sắp xếp vào trong phòng.
Neo thì trực tiếp nằm dài trên giường, nói: “Hôm nay cùng ngày mai đều không có nhiệm vụ, nơi này chỉ cần bình thường có lưu ba cái người chờ đợi phân phó là được, những người còn lại có thể thừa cơ hội này đi ở trên đảo đi dạo chơi đùa.”
“Nhiệm vụ này thật tốt.”
“Đúng vậy, là phe chiến thắng, chắc chắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Đúng, cậu thử đoán xem vị tiểu thư Ophelia kia có biết cậu đã đến rồi hay không, nếu như cô ta biết cậu đã đến nhưng lại không chủ động tới gặp cậu, thì có vẻ có chút không đúng đấy.”
“Đội trưởng, giữa tôi và tiểu thư Ophelia không có quan hệ gì cả.”
“Cậu cứ nói tiếp đi, ta tin mà.”
Lúc này, Laure xuất hiện ở trước cửa phòng, gõ cửa, Karen ra mở cửa.
Laure gật nhẹ đầu với Karen, Neo nằm ở trên giường cũng gật nhẹ đầu chào.
Sau đó, Laure đối Neo nói: “Cùng ra ngoài dạo chơi, ta làm người hướng dẫn, Leon cũng đi, ta cũng gọi Richard đi cùng.”
Nếu nói đúng thì, ba người bọn họ đều là mấy vị công tử, gọi mình đi theo cùng, cũng xem như đã rất nể mặt.
“Ra ngoài đi dạo đi, là cơ hội khó được.” Neo cười nói.
“Được rồi.” Karen đồng ý.
“Đi, ta mang các ngươi cùng đi ăn đặc sản ở Đảo Ám Nguyệt này.” Laure đưa tay vỗ vỗ bả vai Karen, ra hiệu Karen đi ra.
Karen đi ra, trông thấy Richard và Leon đã đứng ở trong sân.
“Trước hết ta muốn hỏi một điều, có việc gì xảy ra với cái mặt của cậu thế? Bị thương trong lúc chấp hành nhiệm vụ à?” Leon hỏi.
Richard nhẹ gật đầu, nói: “Ừm, đúng vậy đấy.”
Leon hỏi: “Dị ma nhà ai mà chuyên đánh vào mặt thế.”
Lúc này, Laure và Karen cùng đi tới, Laure cố ý giơ túi tiền lên, nói: “Phiếu Trật Tự bây giờ có thể được sử dụng trực tiếp tại Đảo Ám Nguyệt, đều mang theo hết đi.”
“Ngươi đề xuất mà không mời khách sao, Laure, tên hẹp hòi này.” Richard tức giận nói.
“Ăn cơm ta sẽ mời khách, nhưng các tiết mục sau khi ăn cơm xong, ví như việc trải nghiệm sự đặc sắc của nhà hát người cá, thì không hợp để mời khách, trên cơ bản đều là chính cậu dùng phiếu điểm để thương lượng với người cá, không thông qua lễ tân để tính tiền.”
“Nhà hát người cá sao, ở chỗ nào?” Richard hỏi.
Laure giải thích nói: “Cũng chính là cửa hàng điểm tâm đặc sắc ở Đảo Ám Nguyệt.”
“Vậy được, ta đi lấy túi tiền, Karen, nếu anh không cầm theo cũng không cần về lấy, đợi chút nữa tôi chia cho anh.”
Leon cười nói: “Quan hệ của hai người cũng thật tốt nhỉ.”
Richard nói: “Đương nhiên, Karen là anh em tốt của tôi.”
Nói xong, Richard quay trở gian phòng của mình, Memphis thì đang ngồi trên giường mà ngẩn người.
Richard lấy ví tiền ra từ trong túi hành lý của mình, nói:
“Bây giờ tôi muốn đi cùng với họ đến cửa hàng điểm tâm để nếm vài món tươi, ha ha.”
Memphis ngẩng đầu, nhìn Richard.
Richard không chú ý tới ánh mắt đến từ sau lưng mình, mà là mở ra túi tiền của mình rồi nhìn một chút, thở dài nói:
“Ai, lúc đầu tiền tiết kiệm của tôi còn đủ chơi tới bến ở đây một hồi, bây giờ chỉ còn lại một nửa, cha tôi quả thật không phải là người.”
Nói xong,
Richard đưa tay vỗ vỗ bả vai Memphis, nói: “Tôi đi cùng với người ta, cũng không thích hợp để tôi dẫn người khác theo, nhưng ông cứ yên tâm, đợi buổi tối sau khi tôi trở về, tôi sẽ dẫn ông đi riêng.”
Memphis nhăn nhăn lông mày, nhìn chằm chằm Richard.
Richard hiểu sai ý, nghĩ là đối phương đang hoài nghi khả năng của mình, việc này tất nhiên không thể nhịn được!
Cậu ta lập tức vỗ vỗ bộ ngực của mình,
Nói:
“Yên tâm, một ngày hai lần mà thôi, hoàn toàn không thành vấn đề.
Tôi còn trẻ, cũng không phải đang ở độ tuổi của cha tôi.”
Chương 876: Nhà hát người cá (1)
Đám người của Karen ngồi xe ngựa của khách sạn để ra ngoài, đây là giấy thông hành tốt nhất.
Trên đoạn đường thông với cổng chính của khách sạn, có thể trông thấy không ít người mặc thần bào màu đen đang đi ra ngoài, tất cả mọi người đều muốn nhân cơ hội này mà ra ngoài tham quan một chút, nhưng đều đi bộ là chủ yếu, chờ sau khi ra khỏi cổng mới có thể thuê xe ngựa.
Về phần này, thật sự là được thơm lây từ Leon và Laure.
Ra khỏi khách sạn, xe ngựa tiếp tục chạy xuống núi, tốc độ của Ngựa Một Sừng rất nhanh, mặc dù phía dưới là đường rải đá vụn, nhưng ngồi ở bên trong không cảm thấy xốc nảy một chút nào.
Xuống khỏi núi Kenner, tiến vào thành trấn.
Ngoại trừ tòa tháp, gác chuông, đài ngắm sao và mấy loại kiến trúc mang tính biểu tượng thì bên trong khu vực thành trấn thì cũng không có nhà dân hoặc là tòa nhà thương mại nào cao hơn ba tầng lầu.
Karen cảm thấy người quy hoạch thiết kế của thành trấn này chắc chắn là một người mắc chứng rối loạn cưỡng chế, mỗi cái quảng trường mỗi một con đường, đều thiết kế hết mức đối xứng, đối với những ngươi chưa từng tới đây, không quen thuộc với đường xá thì rất dễ dàng lạc đường ở chỗ này.
“Nơi này thật sạch sẽ.” Richard nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe mà cảm khái nói.
Đường ở thành phố York chắc chắn sẽ không được sạch sẽ như thế này.
Laure lơ đễnh nói: “Chắc chắn trước khi chúng ta đến đã được tổng vệ sinh rồi.”
Richard gật gật đầu, nói: “Cũng đúng.”
Xe ngựa dừng lại trước cửa một quán cơm, lúc bốn người mặc thần bào màu đen bước xuống, không khỏi làm người phục vụ ở cửa giật nảy cả mình, rất nhanh cũng khiến cả ông chủ quán nghe tin, tất cả mọi người đều chủ động ra ngoài tiếp đón.
Cả đám không ngừng nói với nhóm của Karen:
“Ca ngợi Trật Tự.”
Thật ra, chỉ có tín đồ của trật tự mới có tư cách để nói câu nói này, người không liên quan nói ra câu này được xem là một sự xúc phạm, thậm chí là khiêu khích.
Nhưng cho tới nay Đảo Ám Nguyệt đều chỉ có tín ngưỡng ám nguyệt thuần túy mà thôi, cũng không biết những sự kiêng kỵ của các giáo hội, thấy khách quý của Trật Tự Thần Giáo đến nhà ăn cơm, nên đem câu này xem thành một câu chào để thể hiện sự thân mật.
Bốn người Karen chỉ có thể đặt hai tay trước ngực, cùng đồng thanh kêu:
“Ca ngợi Trật Tự.”
Bước vào quán cơm, ông chủ dẫn nhóm của Karen đi lên lầu hai, chọn một phòng ăn có vị trí tốt nhất, cửa sổ của phòng ăn vừa lúc có thể trông thấy đài phun nước nhỏ ở quảng trường bên ngoài.
Laure cầm qua menu bắt đầu ngoắc ngoắc chỉ chỉ, sau đó ném menu lại cho ông chủ để nhìn tình huống mà bưng thêm món lên, sau đó Laure cầm lấy ấm trà, châm trà chọ mọi người:
“Nếm thử trà của Đảo Ám Nguyệt đi, tên gọi là Trà Nguyệt Quang, cây trà sinh trưởng ở trên vách đá giáp bờ biển, theo cách nói của người địa phương, trà này được hấp thụ tinh hoa của Ám Nguyệt.”
Mọi người nghe vậy, nhao nhao nâng tách trà lên, uống một ngụm, sau đó sắc mặt của tất cả mọi người đều cứng ngắc.
Laure rốt cục nhịn không nổi, cười to nói: “Ha ha ha, rất khó uống có phải không, lần thứ nhất lúc tôi uống cũng là phản ứng giống như mọi người vậy…”
Karen đung đưa cái tách trà trong tay, lần thứ nhất uống trà này, mùi hương dâng lên, có cảm giác như uống một loại rượu mạnh, nhưng cũng chỉ trong một cái chớp mắt, lập tức biến mất, trở thành vị đắng chát, chờ một hồi lâu cũng không thấy hậu vị ngọt đâu cả.
Cái này không giống như là đang uống trà, giống như đang uống thảo dược hơn.
“Người địa phương làm sao lại thích uống cái này?” Richard thè lưỡi.
“Uống lâu dần chắc cũng thành thói quen.” Laure suy đoán nói, “Mỗi ngày không uống hai tách để đầu óc tỉnh táo, có lẽ sẽ cảm thấy thiếu thiếu cái gì.”
“Mấy món ăn tiếp theo cũng không phải đều giống như vậy chứ?” Richard hỏi.
Laure lập tức lắc đầu, nói: “Mấy món hải sản được chế biến ở đây, rất nhiều món là các loại hải sản mà ở chỗ khác không có đấy.”
Thức ăn rất nhanh đã bưng lên, đều là dùng chậu sành để đựng, tất cả đều là hải sản, Laure nói không sai, có một nửa hải sản là Karen đều chưa thấy qua, bởi vì bọn chúng chỉ tồn tại ở vùng biển gần Đảo Ám Nguyệt.
Nhưng còn về mặt hương vị, Karen cảm thấy cũng chỉ bình thường, bởi vì thêm quá nhiều đồ gia vị, tạo ra hương vị của mỗi một món ăn cứ như bị đổ thêm một muôi tương Wien to, hương vị gốc của nguyên liệu lại bị át mất.
Trái lại thì cái món chính giống như một đống bùn màu xám rất hợp khẩu vị của Karen, có một chút cảm giác giống như chè vừng, nhưng lại có độ nhẵn mịn của trứng cá muối.
Karen hầu như chỉ ăn cái món chính này, ngẫu nhiên mới múc thêm một miếng đồ ăn kèm.
Trái lại thì ba người Richard đều ăn đến quên cả trời đất, chỉ có thể nói rằng người Wien đều thích ăn mặn.
Ăn xong cái bát “Bùn xám” ở trước mặt mình, Karen lại yêu cầu phục vụ lấy thêm cho mình một bát.
Laure thấy thế, cười nói: “Thứ này ở đây được gọi là Mặc Bản, là một loại ngũ cốc mọc vùng nước ven bờ biển, rồi nghiền nát thành.”
“Ngũ cốc có thể sống trong nước biển à?”
“Ta đã từng thấy qua nó, nhưng nó chỉ có thể mọc ở gần bờ biển, dân bản xứ lúc thu hoạch sẽ chui xuống dưới nước mà cắt chúng giống như rong biển vậy.
Đây cũng là vì sao mà người ở trên đảo đều tôn thờ Ám Nguyệt, có lẽ thật sự bởi vì sự liên quan của Ám Nguyệt, đã tạo ra rất nhiều cảnh vật không giống bình thường ở trên hòn đảo này.”
Richard nói tiếp: “Ta nghe nói cách mỗi một tháng, Ám Nguyệt sẽ xuất hiện?”
“Đúng vậy, tháng trước chính là Tiết Ngắm Trăng trên đảo, đương nhiên, nói là ngắm trăng, nhưng trên thực tế đều là quỳ lạy, bởi vì bọn họ cho rằng tất cả mọi thứ mình có được bây giờ, đều là được Ám Nguyệt ban tặng.”
“Lúc quay về khách sạn có thể mang theo một ít.” Karen nói với Richard.
“Được rồi.”
“Không cần, không cần, có thể gọi món này trong khách sạn, cái Mặc Bản này cũng không mắc, ăn uống bình thường cũng không cần chúng ta tốn tiền, chỉ có điều là trong khách sạn không có một vài dịch vụ phục vụ đặc biệt, ha ha.”
Laure lộ ra nụ cười mà mọi người đều hiểu.
Chương 877: Nhà hát người cá (2)
Ăn cơm xong, Laure đi tính tiền, sau đó đám người ngồi xe ngựa đi tới một chỗ khác, giống như là một cái nhà hát, chỗ bán vé chia làm ba loại màu sắc.
Màu vàng có năm cửa bán vé, màu đỏ có ba cửa bán vé, màu tím chỉ có một cửa bán vé.
Laure như cũ vẫn đi mua vé, đến chỗ cửa màu tím, một tấm vé màu tím có giá một nghìn phiếu Trật Tự.
Karen lấy túi tiền ra, lại bị Laure đẩy trở về: “Làm vậy cũng không có ý nghĩa gì, phiếu điểm của mỗi người thì đợi đến lúc về phòng riêng mà xài sau.”
Karen cũng không giành đưa tiền, đi theo mấy vị công tử này ra ngoài cũng có chỗ tốt, đó chính là lúc ăn nhờ ở đậu cũng không có cảm giác gánh nặng gì ở trong lòng.
Nhưng nhìn xem giá vé trong tay, thật sự là đắt vô cùng, một nghìn phiếu điểm cũng chỉ có thể mua một tấm vé vào cửa.
Có vẻ như cũng không phân thời gian suất diễn gì, cầm vé thì có thể soát vé mà vào bất cứ lúc nào, người soát vé nhìn bốn người cầm vé màu tím bước đến, ấn xuống một cái chuông, lập tức có bốn cô gái mặc trang phục truyền thống của Đảo Ám Nguyệt bước đến, mỗi một cô gái nắm lấy cổ tay của một người, dẫn theo bốn người bọn họ bước vào bên trong nhà hát.
Màu sắc chủ đạo của trang phục truyền thống Đảo Ám Nguyệt là màu trắng, với hoa văn là màu đỏ sậm, cũng không quá lộ da thịt.
Sau khi tiến vào trong nhà hát, bốn người được dẫn lên tới trên lầu ba.
Tầng dưới cùng là vị trí của vé màu vàng, lầu hai là vị trí của vé màu đỏ, lầu ba là vị trí của vé màu tím.
Laure được dẫn vào trong phòng trước, nói to với ba người còn lại:
“Ha ha, đi chơi vui vẻ nhé!”
Karen lập tức cũng bị đưa vào phòng riêng của mình, bên trong có một cái phòng tắm cỡ nhỏ, còn có một cái giường, nhưng sàn nhà được đặc chế từ thủy tinh, có thể trông thấy cảnh vật bên dưới rõ ràng.
Cô gái dẫn Karen vào trong phòng giới thiệu nói: “Xin ngài yên tâm, sàn nhà chỉ có thể được nhìn từ phía trên, nhưng người ở phía dưới cũng sẽ không nhìn thấy ngài.”
Karen cúi đầu nhìn tiếp xuống dưới, phát hiện lầu một chỉ toàn là cái ghế, thuộc về khu mở; lầu hai thì có giường và ghế sô pha, hai bên dùng rèm ngăn cách, xem như cũng được tăng thêm một chút riêng tư, lầu ba thì tất cả đều là phòng riêng, sự riêng tư được bảo đảm hơn nhiều, đồng thời tầng trên còn có thể thưởng thức cách vui chơi của những người bên dưới, thỏa mãn ham muốn nhìn trộm của mình.
Càng buồn cười hơn đó chính là, ở trong góc phòng còn có một cái lỗ kính viễn vọng của hải tặc, thuận tiện để cho người chơi thưởng thức.
Toàn bộ vị trí trung tâm của nhà hát là một cái ao nước rất lớn, trong ao bây giờ đang có không ít người bơi lội, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì có thể phát hiện, bọn họ đều là người cá, không có hai chân.
Với lại, bên trong có nam có nữ.
Người cá nam thì để trần, người cá nữ thì mặc áo tắm che những bộ phận quan trọng.
Ở trên bàn còn có một loại trang bị giống như súng bắn cá vậy, có điều Karen để ý một chút, vị trí bắn cũng không có mũi tên, mà là được khảm lên một viên đá quý phát sáng rất nhỏ, trong lúc sử dụng nó, sẽ có chùm sáng nhỏ bắn ra từ bên trong, cuối cùng tụ thành một điểm ở phía dưới, nhìn trúng người cá nào trong ao thì có thể dùng cái này chiếu vào trên người họ, sau đó lập tức sẽ có nhân viên đưa người đến trong phòng.
Lại cẩn thận quan sát mà nói thì có thể phát hiện trong người cá trong bể bơi cũng có phân chia đẳng cấp, chia làm ba cái vòng bao phủ nhau, vòng tròn lớn nhất bên ngoài thì ai cũng có thể chọn, vòng tròn ở giữa thì là khách ở lầu hai mới được chọn, vòng bên trong cùng thì phải là khách ở lầu ba mới được chọn.
Đương nhiên, nếu khách trên lầu ba muốn chọn ở hai vòng ngoài cũng không có vấn đề, nhưng bình thường mà nói, người cá ở vòng trong cùng đều là nam thanh nữ tú, không chỉ có dáng người và gương mặt tốt, hơn nữa còn rất có khí chất.
Sau khi thăm dò xong hoàn cảnh ở nơi này, Karen chỉ có thể cảm thán ở trong lòng: Người của Đảo Ám Nguyệt, thực sự rất biết chơi.
Rất nhanh sau đó, Karen phát hiện mấy căn phòng bên cạnh mình có tia sáng chiếu ra, đều rơi vào vị trí vòng trong cùng.
Vé vào cửa giá 1000 phiếu Trật Tự thì chỉ có quyền quý thật sự trên Đảo Ám Nguyệt mới có thể chi nổi, lại thêm việc đám người của Karen vừa ăn cơm xong đã đến nơi này ngay, cũng không thuộc về thời gian mà nhà hát đông khách, lúc đi lên thì phòng của 4 người thì theo thứ tự một hai ba bốn, cho nên kia ba cái chấm đỏ kia, là do đám người Laure bắn ra.
Laure đã từng đi tới nơi này, nên biết quy tắc cũng rất bình thường, nhưng Richard cùng Leon thì chưa từng tới bao giờ, nhưng cũng lập tức quen thuộc quy tắc ở nơi đây, chỉ có thể nói, đàn ông học tập về mặt này, có hiệu suất rất cao.
Phía dưới có người phục vụ giơ bảng hiệu đi đến bên cạnh cái ao, người cá bị chấm đỏ chiếu trúng thì tự giác bơi đến gần bờ, đúng vậy, chủ động, không phải bị cầm lưới đánh cá vớt lên hoặc là bị ép buộc, với lại trên mặt của bọn họ cũng nở nụ cười, tất nhiên việc được khách hàng lựa chọn cũng khiến bọn họ cảm thấy rất vui.
Sau khi bơi đến trên bờ, các người hầu đem đến một cái bồn to giống như bồn tắm đến, tự các người cá xoay người nằm vào trong, sau đó bị nhấc lên chuyển lên trên lầu.
Karen lại cúi đầu xuống, mặc dù bây giờ khách đến cũng không nhiều, nhưng vẫn có một chút, phía dưới đã có không ít nơi diễn ra cảnh tượng mà trẻ em không nên nhìn.
Khiến cho Karen cảm thấy kỳ lạ là, phía dưới có vài người cá bị khách chọn đến là có hai chân, nhưng lúc trước ở trong nước thì không có.
Cho đến khi Karen nhìn xuống phòng phía dưới, sau khi một cái bồn chứa người cá được đưa vào trong, Karen trông thấy người cá được dùng một bình thuốc, rất nhanh, đuôi cá liền biến thành hai chân.
Là hiệu quả của thuốc sao.
Có thể lựa chọn dùng thuốc, cũng có thể lựa chọn không dùng thuốc, suy cho cùng thì sở thích của mỗi vị khách hàng là không giống nhau.
Karen kiểm tra cái giường này một chút, xác định ga giường và gối nằm ở đây đều khá sạch sẽ, mới nằm lên trên.
Anh cũng không có ý định dùng cái máy kia, cũng không có ý định lựa chọn một người cá lên trên phòng.
Không phải là bởi vì chính mình tỏ ra thanh cao, mà là người cá có một nửa bộ dáng của người, loại “Quá trình” này, để cho Karen có cảm giác giống như đang đi dạo trong chợ bán gia súc, ngay từ đầu thấy mới lạ nên mới đến, tiếp theo sau đó thì cảm thấy hơi khó chịu trong tâm lý.
Mình cảm thấy dễ tiếp nhận không khí của quán cà phê 24 giờ và cửa hàng điểm tâm hơn.
Cho nên, mặc dù mình cũng không muốn tỏ ra với ba người ở sát vách rằng bản thân mình không thích hòa đồng, nhưng Karen cũng không muốn vì để hòa hợp với đám người bọn họ mà khiến mình cảm thấy khó chịu.
Anh cũng chưa từng nghĩ tới muốn dựa vào việc cố gắng hòa nhập để xây dựng mối quan hệ tốt với Laure và Leon.
Cuối cùng thì,
Cũng không phải chung một tầng lớp.
Đúng lúc này, Karen trông thấy trên tấm ván đầu giường mình đang nằm xuất hiện một cái điểm đỏ.
Chương 878: Nhà hát người cá (3)
“Ừm?”
Karen ngồi dậy, nhìn ra phía ngoài, lại phát hiện điểm đỏ biến mất.
Chắc là khách ở trong phòng đối diện lầu ba lỡ trượt tay chiếu vào phòng mình.
A… Không đúng.
Karen bỗng nhiên nhận ra được một vấn đề, đó chính là mặc dù phía dưới không nhìn thấy phía trên, nhưng giữa các phòng ngang nhau ở trên lầu ba, có lẽ người ở phòng sát vách sẽ không nhìn thấy, nhưng ở phía đối diện thì có thể nhìn thấy.
Mà nơi này cũng không có mấy thứ như màn cửa, cho nên lầu ba bên này cũng xem như nửa mở.
May mắn là bây giờ khách không đông, nếu mà vào lúc khách đến đông đúc, không có gì khác với việc biểu diễn công khai cho mọi người thấy.
Nhà hát người cá, nhà hát người cá, người biểu diễn không chỉ có mỗi người cá, người xem cũng là một phần của buổi diễn.
Karen nằm xuống một lần nữa, thuận tay cầm quyển sách giới thiệu để ở đầu giường lên xem
Bên trong ghi lại là câu chuyện kể về người cá, mà lại là cách kể chuyện nghiêm túc, không mang theo hám ý ám chỉ như thường thấy.
Trong câu chuyện giới thiệu rằng, người cá là một chủng tộc đặc biệt, một số ít trong bọn họ sẽ học được cách nói chuyện của con người, nhưng đa phần đều sẽ chỉ nghe hiểu chứ không thế nói, bởi vì cấu tạo dây thanh quản của họ có sự khác biệt với con người.
Bọn họ vốn sinh sống trên những hòn đảo ngoài biển, nhưng hơn một trăm năm trước, nơi ở của họ bởi vì nguyên nhân đặc thù khiến cho hoàn cảnh sống bị phá hoại, cho nên không còn cách nào khác phải tiến hành di cư, tộc trưởng Bernard vĩ đại đón nhận bọn họ, để bọn họ có thể sinh sống ở gần khu vực bãi đá ngầm của Đảo Ám Nguyệt, từ đó, không ít người cá cũng bắt đầu tín ngưỡng vào Ám Nguyệt.
Nhưng trong cơ cấu xã hội của người cá, có quan niệm phong tục khác với con người, bọn họ càng theo khuynh hướng cho rằng mình là yêu thú trong biển cả, mà không phải nhân loại, đối với bọn họ mà nói, tiến hành loại hình phục vụ ở chỗ này trái lại cũng giống như đánh bắt cá tôm vậy, là một cách lao động không thể bình thường hơn nữa.
Ở trong lịch sữ, từng có một vị tộc trưởng của Ám Nguyệt muốn bãi bỏ hiện tượng người cá tham gia vào cái ngành nghề sắc dục này, kết quả trái lại gặp phải sự phản đối mạnh mẽ từ quần thể người cá, bởi vì hoàn cảnh sinh sống ở gần Đảo Ám Nguyệt quá tốt, dẫn đến việc nhân số của bọn họ gia tăng rất nhanh, dưới áp lực của sự bùng nổ dân số, khiến những người cá phải lên đảo tìm một vài công việc để trao đổi tài nguyên.
Cho nên, trên cơ bản ở những chỗ tương tự với cửa hàng điểm tâm ở trên Đảo Ám Nguyệt, đều có bóng dáng của những người cá, bọn họ xem công việc này như một lẽ thường tình.
Đọc nội dung trên quyển sổ, Karen trong nhất thời cũng không phân biệt được cuối cùng thì đây là một câu chuyện thật sự được kể lại hay chỉ là một chiêu trò để giảm bớt sự tội lỗi của khách hàng.
Nhìn thấy câu kết ở trang cuối cùng, khiến cho Karen sững sờ:
【
Mỗi một lần ngài chốt đơn, cũng là đang giúp đỡ cho sự sinh tồn của quần thể người cá!
】
Karen đặt quyển sổ xuống,
Không nhịn được mà nói thì thầm một mình:
“A, còn có vụ chơi gái này mà chơi tới nỗi cảm thấy chơi gái là sứ mệnh thần thánh.”
“Công chúa, tôi vừa mới xác nhận qua, trong phòng của ngài Karen cũng không có người cá, ngài ấy cũng không dùng máy chiếu mà đặt hàng, chỉ nằm một mình ở trên giường mà nghỉ ngơi.”
Nữ võ sĩ Pamir để máy chiếu trong tay xuống, quay người lại ngồi đối với Ophelia đang ngồi uống trà ở phía sau, bẩm báo nói.
Bên người Ophelia còn có một người phụ nữ thành thục đang đứng, lông mày vẽ từ màu xanh lá cây, là chủ của cái nhà hát này, cũng là một nữ nhân vật rất nổi danh ở Đảo Ám Nguyệt, người ta xưng bà ấy là phu nhân Chenay, nghe đồn bà ấy là con lai giữa người cá và cư dân trên đảo Ám Nguyệt.
Bình thường mà nói, nhân loại và người cá rất khó để có thể mang thai, cho dù có thụ thai được hầu như cũng chỉ toàn là thai chết, cho nên, bên ngoài mặc dù vẫn luôn có lời đồn đại này, nhưng đến vẫn không có kết luận rằng phu nhân Chenay có thật sự là con lai hay không.
Đương nhiên, ở trước mặt của Ophelia, danh tiếng của phu nhân Chenay có cao tới mức nào, cũng chỉ có thể cẩn thận mà phục vụ.
Mặc dù bà ta cũng không biết vì sao tiểu thư Ophelia cao quý lại tới đây, nhưng từ trong lời nói của nữ võ sĩ kia thì bà cũng nghe ra được một vài điều.
Hại, mở cái cửa hàng làm ăn này, người vợ trong nhà đến đây bắt ông chồng đi ăn vụng, đã sớm không phải là chuyện mới mẻ gì.
Nhưng vị này cũng thật dũng cảm, cũng dám dưới ánh mắt của công chúa mà đến mở phòng, còn tốt là vẫn chưa chốt đơn, nếu không thì một khi công chúa nổi giận thì mình cũng sẽ bị liên luy theo.
“Thưa công chúa, vào một vài thời điểm thì những lúc xã giao giữa đàn ông với nhau thì việc này cũng không tránh khỏi, để không phá hư quan hệ giữa hai bên, lại không thể ra vẻ mình thanh cao, lúc mà các đồng nghiệp và thủ trưởng muốn tới đây vui chơi thì cũng là rất khó mà từ chối.
Vị kia, ngài Karen, đã làm được rất tốt.”
Nói xong, phu nhân Chenay nhìn về phía nữ võ sĩ Pamir, hỏi: “Vị này là lần đầu tiên đến đây sao?”
“Đúng thế.” Pamir gật đầu nói.
“A, vậy thì càng hiếm thấy, lần đầu tiên tới nơi này lại còn có thể nhịn được sự cám dỗ của lòng tò mò, người đàn ông như vậy quả thật cũng là khó thấy trên đời.”
Phu nhân Chenay cũng hiểu rõ, có đôi khi muốn nịnh nọt một người, thì khen ngợi người mà người đó thích hiệu quả trái lại sẽ càng tốt hơn.
Nếu như công chúa cao quý không có hứng thú với người đàn ông kia, thậm chí không phải là ấn tượng tốt ở trên phương diện đó, tại sao lại có thể tự mình đến nơi này.
Ophelia cũng không có tiếp lời, cô ta cũng lười mà giải thích, đồng thời, cô cũng lười giấu giếm việc này.
Nữ võ sĩ Pamir thì tiếp tục dùng máy chiếu để quan sát, nhưng lần này thì Pamir đã có kinh nghiệm, che lại đá phát sáng, lúc trước thiếu chút nữa thì mình đã bị ngài Karen phát hiện rồi.
Ophelia lại nhấp một miếng trà, hỏi: “Anh ta vẫn chỉ nằm một mình sao?”
“Đúng vậy, công chúa, vẫn chỉ có một mình.”
Ophelia nhìn về phía phu nhân Chenay, hỏi: “Ta nghe nói, ở nơi này của các ngươi có một vị đứng đầu bảng?”
“Đúng vậy, thưa công chúa, bình thường đều là tám giờ tối mới có tư cách để đặt đơn.” Phu nhân Chenay lập tức nói bổ sung, “Nếu như công chúa ngài muốn gặp cô ấy, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho cô ấy đến ra mắt ngài.”
“Không cần tới ra mắt ta, dẫn cô ta đến phòng kia đi.”
Phu nhân Chenay cho rằng là mình đã nghe lầm, vô ý thức hỏi: “Đưa đến, phòng của ngài Karen ạ?”
“Ừm.”
Ophelia đặt chén trà xuống, khóe miệng nở nụ cười,
Nói:
“Ta không thể cho phép, người khác có, nhưng anh ta không có.”
Chương 879: Đầu bảng (1)
Tiếng đập cửa vang lên.
Karen nằm ở trên giường ngồi dậy, đưa tay mở cửa.
Ngoài cửa, có bốn người phục vụ đang nâng một bồn tắm lớn, trong bồn tắm có một cô gái quấn lụa mỏng che mặt, a không, là người cá.
“Tôi không có đặt hàng.”
“Thưa ngài, đây là bạn bè của ngài đã sắp xếp giúp cho ngài.”
“Bạn bè của tôi?”
“Đúng vậy, là bạn của ngài.”
“Rất xin lỗi, tôi không cần.”
Lúc này, người cá nằm trong bồn tắm bắt đầu khóc thút thít, cái tiếng nức nở này phát ra, mỗi một tiếng đều giống như đang kích thích tiếng lòng của người khác.
Nếu như là những người khác, mặc kệ là nam hay nữ, trên cơ bản đều sẽ bị tiếng khóc nức nở này mê hoặc, nhưng cường độ tinh thần của Karen cao hơn người bình thường nhiều, vào thời điểm này, phản ứng đầu tiên xuất hiện ở trong đầu của Karen đó là:
Cô ta đang cố gắng dùng năng lực tinh thần để ảnh hưởng tới mình!
“Tôi đã nói, tôi không cần.”
“Thưa ngài, ngài làm như vậy sẽ khiến cho chúng ta không thể nào bàn giao được, bởi vì đơn hàng đã được đưa đến cho ngài, nếu như đưa trở về, cô ấy sẽ bị trừng phạt.”
Cái này, một người phụ nữ thành thục đi đến trước cửa mà nói với Karen.
“Trừng phạt?”
“Đúng vậy, chỉ cần là người cá bị trả đơn hàng, đều sẽ phải gặp trừng phạt, đây là quy định của nhà hát chúng tôi, với lại, vốn dĩ tiền trích phần trăm cô ấy sẽ được nhận cũng không có, ngài hoàn toàn có thể không cần làm gì, chỉ để cô ấy ở đây mà tâm sự với ngài, đối phó cho đến khi hết giờ, xin ngài hãy nhân từ.”
Trong sự nhận biết của Karen, đây cũng là đám người của Richard và Leon giúp anh đặt đơn, từ chối quá mạnh mẽ cũng không hợp lắm, chỉ có thể nhẹ gật đầu.
Mấy người phục vụ nhấc cái bồn tắm lớn kia vào trong phòng của Karen, sau đó toàn bộ đi ra ngoài, người phụ nữ thành thục kia khẽ cười với Karen, nói: “Cám ơn sự lương thiện của ngài.”
Nói xong, người phụ nữ đóng cửa phòng lại.
Sau đó, bà ta thu lại nụ cười trên mặt, cau mày, bà ta là thật không biết công chúa tôn quý rốt cuộc là đang chơi trò gì, thậm chí, bà ta cũng không biết vị công tử đẹp trai ở trong kia, nên đụng vào người cá là tốt hay là không đụng tới người cá thì mới tốt.
Nhưng bất kể như thế nào, mình đã phụ trách đưa hàng đầu bảng tới đây, tiếp theo dù có chuyện gì xảy ra thì cũng sẽ không thể trách tội mình được.
Bên trong căn phòng,
Người cá lấy tấm vải mỏng che mặt xuống, lộ ra gương mặt của mình.
Cô ta rất trắng, cũng rất non.
Trong lúc đối mặt với cô ta, trong đầu tựa như cũng không còn những từ ngữ hình dung khác, cực hạn trắng và cực hạn non, giống như là hai sắc thái phối hợp với nhau hài hòa nhất trên thế gian đang được thuyết minh một cách hoàn mỹ ở trên người cô ta.
Hai tay của người cá khoanh lại đặt trước người, hành lễ với Karen.
Karen ngồi trở lại trên giường, nhìn cô ta.
Người cá cũng mở tay mình ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một cái bình thuốc màu xanh lam, ánh mắt nhìn về phía Karen, hỏi thăm có cần mình uống vào để biến ra hai chân hai không.
Nhưng nằm ngoài sự dự đoán của người cá đó chính là, vị công tử đẹp trai này cũng không trả lời mình, trái lại là cầm đi cái bình thuốc ở trên tay của cô.
Karen mở cái bình thuốc ra, đặt ở dưới mũi mà ngửi ngửi, mặc dù anh cũng không tinh thông gì về Dược học, nhưng Pall thì thông hiểu về thứ này, lúc ở nhà thì Pall cũng pha chế không ít thuốc để điều trị cho bệnh tình của Dora và Doreen, cho nên đối với thứ này Karen cũng hiểu được đôi chút.
Mùi thuốc có hơi gay mũi, hít vào một chút, thì có thể cảm giác được đại não thiếu chút nữa là bất tỉnh
“Thứ này, không thể dùng thường xuyên, không tốt cho cơ thể.”
Trên mặt của người cá lộ ra nụ cười lúng túng, đây là lần đầu tiên cô gặp người khách giống như vậy.
Những người khách khác có người bảo cô uống, cũng có người không bảo cô uống,
Có người lúc làm được một nửa lại bắt cô uống.
“Cô không biết nói chuyện sao?”
Người cá nhẹ gật đầu.
“Vậy chúng ta cũng không tán gẫu thêm.”
Người cá tiếp tục gật đầu, đây là muốn đi thẳng vào chủ đề chính, cô giang hai cánh tay của mình, chuẩn bị thể hiện ra sự hấp dẫn của mình.
“Tôi ngủ trên giường, cô ngủ ở trong bồn tắm, chúng ta mỗi người tự mình nghỉ ngơi.”
“…” Người cá.
Karen lại nhắm mắt rồi nằm lên giường, hai tay khoanh lại gối dưới đầu, hai mắt nhắm nghiền.
Mỗi một người đều có thứ mà mình thích, hoặc là gọi đam mê, trong đa số tình huống, đều thuộc về phạm vi bình thường có thể chấp nhận, ví như Eunice biết Karen thích tất chân, mỗi lần lúc Karen trở về, cô đều sẽ chuẩn bị sẵn vài cái tất chân để anh cảm thấy vui vẻ
Đây xem như là một phương thức lấy lòng lẫn nhau giữa tình nhân, là chuyện bình thường cũng không ảnh hưởng gì.
Nhưng còn về người cá, bất kể gương mặt có dễ nhìn hay xinh đẹp đến mức nào, lúc trông thấy cái đuôi cá trong bồn tắm kia, Karen cũng chẳng còn chút hứng thú nào, không bày tỏ sự khó chịu ra ngoài đã là do Karen cố gắng kiềm chế.
Cái đuôi cá, cái vảy cá kia khiến cho Karen có cảm giác như bước và chợ bán cá, anh thậm chí còn không dám nhớ lại buổi tiệc hải sản Laure mời lúc buổi trưa.
Người cá đầu bảng nằm trong bồn tắm lúc này cũng bối rối,
Đây là chuyện gì xảy ra?
Mình là tới đây ngủ, nhưng không phải là ngủ như thế này…
Nhưng nhìn khách cứ nằm im ở trên giường, cô còn có thể làm như thế nào đây?
Bình thuốc nằm trong tay của khách, chẳng lẽ mình lại trèo ra khỏi bồn tắm, đuôi cá vùng vẫy trên mặt đất để anh ta tới đỡ mình dậy?
Bản thần là người cá đứng đầu bảng, cô cũng có mặt mũi của mình.
Cho nên, cô đem mái tóc dài của mình đặt ở trên môi, bắt đầu thổi lên những âm thanh rất nhỏ.
Âm thanh này vừa mới phát ra, còn chưa kịp có hiệu quả, trên giường bỗng truyền đến ạm thanh lạnh lùng:
“Cô không biết quần áo ở trên người của tôi hay sao?”
Người cá dừng lại, cô ta quả thật cũng không biết.
Cũng không ít cư dân địa phương của Đảo Ám Nguyệt là khách hàng của những nơi này, nhưng những người thật sự là khách hàng trụ cột của ngành nghề này vẫn là những thương nhân vãng lai, cướp biển, đảo chủ của các hòn đảo gần đây, vùng biển này cũng chỉ có Đảo Ám Nguyệt là trạm chung chuyển thương mại duy nhất.
Nhưng Đảo Ám Nguyệt từ trước đến nay vẫn luôn nghiêm cấm tín ngưỡng giáo hội và những kẻ có tín ngưỡng gia tộc ở ngoài tiến vào, nếu có lui tới, cũng chỉ giới hạn ở khách sạn Bernard.
Mặc dù bây giờ trên đảo Ám Nguyệt đã thiết lập trạm dịch chuyển của Trật Tự Thần Giáo, nhưng trong thời gian ngắn ngủi, lực ảnh hưởng vẫn còn chưa kịp mở rộng ra, cư dân trên đảo vẫn còn chưa quen thuộc lắm, chớ nói chi là cái quần thể đặc thù như người cá này.
Chương 880: Đầu bảng (2)
“Ca ngợi Trật Tự.”
Người cá hé miệng, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Cô cũng không biết về thần bào của Trật Tự Thần Giáo, nhưng biết về Trật Tự Thần Giáo, Trật Tự Thần Giáo hùng mạnh và đáng sợ, cũng không phải là điều gì bí mật ở trên đảo, trái lại cảm giác xa lạ này, sẽ khiến cho sự e sợ càng được phóng đại lên thêm.
Người cá lập tức nằm lại trong bồn tắm một cách khéo léo, không còn dám có động tác nhỏ nào khác, cơ thể còn đang vì sợ hãi mà nhẹ run lên.
Karen nằm ở trên giường khẽ nhíu mày,
Tại sao lại có cảm giác có người đang dòm ngó mình?
“Thưa công chúa, ngài Karen lại quay về nằm ngủ, người cá thì vẫn nằm trong bồn cá như cũ.”
Nữ võ sĩ Pamir vừa tiếp tục nhìn trộm gian phòng đối diện vừa bẩm báo với Ophelia ở phía sau lưng.
Phu nhân Chenay vừa đưa hàng trở về nghe được câu này, lập tức mỉm cười nói: “Xem ra, tình cảm của ngài Karen dành cho công chúa thật sự rất thắm thiết.”
Công chúa của Đảo Ám Nguyệt, có hay không kết hôn với người ngoài, phải chăng có phù hợp với lợi ích giữa các thế lực, phu nhân Chenay cũng không rõ ràng, bà ta cũng không cần rõ ràng, chỉ cần nói dễ nghe là được.
Trên mặt Ophelia cũng không lộ ra nụ cười của thiếu nữ hay gì khác, tựa như cũng không cảm thấy vui vẻ gì về việc này, chỉ là thản nhiên nói: “Trở về đi.”
“Vâng, công chúa.”
“Cung tiễn công chúa.”
Karen không biết một tấm vé lên lầu ba có thể xài được trong thời gian bao nhiêu lâu, có lẽ chỉ cần mình tiếp tục chốt đơn, hoặc là thêm thời gian, sẽ để cho mình tiếp tục sử dụng.
Nhưng đã hơn hai giờ trôi qua, bên kia vẫn còn không kết thúc? Bản thân mình cũng cảm thấy đã ngủ được cả buổi trưa rồi.
Lập tức, Karen lại nghĩ tới một cái khả năng, có lẽ bên kia đã kết thúc, bọn họ là đang chờ mình, bởi vì bên mình vẫn chưa để người cá đi ra ngoài.
Cho nên, mình là đang bị xem như làm mới đơn hàng rồi sao?
Karen từ trên giường ngồi dậy, mở cửa, trong hành lang nhỏ bên ngoài có một người phục vụ đang đứng.
“Xin hỏi, mấy người bạn của tôi đã xong chưa?”
“Thưa ngài, bọn họ đã đang ở quầy bar dưới lầu đợi ngài.”
Quả nhiên là như vậy.
Karen cũng lắc đầu mà không biết phải nói gì, bản thân mình vẫn giữ gìn trong sạch, thế mà còn ở trong đây lâu nhất, lại còn để bọn họ phải ngồi chờ bên ngoài.
“Bao nhiêm phiếu điểm, ùm, Phiếu Trật Tự.”
Karen nhớ Laure từng nói thanh toán ở nơi này phải đưa cho người cá, chứ không qua lễ tân của nhà hát.
“Thưa ngài, chi phí dịch vụ của ngài đã được thanh toán, ngài có thể trực tiếp xuống lầu.”
“Có người đã thanh toán rồi?” Karen khẽ nhíu mày, việc này cũng không có khả năng, ba người bọn họ đã thanh toán xong rồi xuống dưới lầu, nếu như nói lúc vừa ra khỏi phòng nói tính tiền chung cả đám, vậy cũng chỉ nên thanh toán chi phí lúc đó.
Mà lại giá cả của mỗi người khác biệt, phục vụ cũng khác biệt, cũng không tiện để tính tiền giúp.
“Được rồi, tôi đã biết.”
Karen quay đầu nhìn về phía người cá đang nằm trong bồn tắm, ừm, không hổ danh là người cá, nằm trong bồn tắm ngâm nước lâu như vậy, trên da cũng không có dấu hiệu trắng bệnh nào.
“Tạm biệt.”
“Ngài đi thong thả.”
Karen đi xuống lầu, ghế sô pha ở chỗ quầy bar, đã nhìn thấy rõ bóng dáng của đám người Richard và Leon.
Trông thấy Karen xuống tới, ba người đồng loạt phát ra tiếng reo hò:
“A a a, anh rốt cục cũng xuống tới, anh có biết chúng tôi đã đợi anh bao lâu sao!”
“Đây mới là ông hoàng trong cả đám chúng ta!”
“Lòng háo thắng của cậu mạnh như thế sao, đặt đơn thêm mấy lần? Sẽ không phải nằm trong bồn tắm cùng trò chuyện với người cá để kéo dài thời gian chứ hả.”
“Trong mấy người thì ai giúp tôi tính tiền vậy?” Karen hỏi.
Ba người cùng ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.
Richard mở miệng nói: “Lúc trước khi tôi nói muốn đưa phiếu điểm cho anh không phải anh đã nói là tự anh có sao, Karen.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
“Có chuyện gì xảy ra rồi à?” Leon hỏi, “Dù thế nào cũng sẽ không phải có người tình tiền giúp cậu đấy chứ?”
“Hình như là vậy.”
“A, vậy thì chuyện này cũng thật ly kỳ đấy.” Laure cười nói, “Cậu là lần đầu tiên đến Đảo Ám Nguyệt phải không, chẳng lẽ ở chỗ này cậu còn có người quen biết nào…”
Lúc nói đến đây, Laure vô ý thức nhìn về phía Leon, muốn nói người Karen quen biết là ai, cũng chính là vị kia, có điều hiển nhiên trong lúc Karen và Leon cũng đều ở đây, không thích hợp để đùa kiểu này.
“Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta trở về đi.” Leon đưa tay vỗ vỗ bả vai người xung quanh rồi nói.
Bốn người một lần nữa quay trở lại trên xe ngựa, nửa giờ sau, về tới khách sạn Bernard, lại tiếp tục ngồi xe ngựa đi vào trong, đi tới khu cư trú của đội mình, ở trước cổng của “Tứ Hợp Viện”, có một đám võ sĩ mặt giáp đỏ đang canh giữ.
“Chắc là nhân vật nào đó của Đảo Ám Nguyệt đến để gặp ông nội.” Leon nói.
Đám người xuống xe, đám võ sĩ cũng không ngăn cản, nhường đường.
Chờ đến sau khi đám người Karen bước vào, phát hiện Neo đang dẫn theo tiểu đội của Đòn Roi Kỷ Luật xếp thành hai hàng.
Đây là lễ nghi xã giao cơ bản, tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật lần này được phải đến đây với hình thức của một đội nghi thức.
“Đáng chết.” Laure tự mắng mình, phải biết chức trách của hắn ta là phải ghi chép trong các tình huống thế này, kết quả thì người thư ký như mình lại không có mặt.
Karen và Richard lập tức lấy mặt nạ bạc ra mang vào rồi đứng vào trong hàng.
Leon thì sửa sang lại quần áo của mình, chuẩn bị cũng đi vào thăm hỏi, ông nội của mình đang tiếp khách, Leon lẽ ra cũng nên đến chào hỏi một tiếng, sau đó để ông nội giới thiệu mình một chút, đây xem như là lễ nghi xã giao cơ bản.
Có điều, Đại Chủ Giáo Waffron lúc này đã cùng với khách đi ra bên ngoài.
Đứng ở bên người của Đại Chủ Giáo Waffron, không phải ai khác mà chính là tiểu thư Ophelia.
Cuộc nói chuyện giữa hai người hiển nhiên đã kết thúc, đang chuẩn bị kết thúc công việc.
“Công chúa Ophelia, ngài đến thăm, để cho tôi vừa mừng vừa lo.”
“Lúc ở thành phố York, nhận được sự chiếu cố của ngài, bây giờ ngài đã đến Đảo Ám Nguyệt thì tôi cũng nên làm tròn bổn phận chủ nhà mới tận tình hữu nghị.”
Việc triển khai hợp tác giữa Đảo Ám Nguyệt và Trật Tự Thần Giáo ở thành phố York, Wolfram là một trong những người đảm nhiệm chuyện này.
“Công chúa thật sự đã quá khách sáo, có thể đến nơi xinh đẹp như thế này, là vinh hạnh của tôi.”
“Cũng hi vọng ngài sau khi cuộc đàm phán chính thức kết thúc sẽ ở lại trên đảo một khoảng thời gian, để chúng tôi tiếp đãi ngài thật chu đáo, tiếp đón bạn bè Trật Tự Thần Giáo.”
“Cám ơn lời mới của ngài.”
Sau khi Leon phát hiện khách tới là Ophelia, không khỏi cảm thấy có chút do dự, còn cố ý nhìn một về phía Karen đang đứng xếp hàng một cái.
Leon đã sớm nói qua với Karen, hắn cũng không thích việc ép duyên như vậy, cho nên cũng chẳng có ý kiến gì về những lời đồn đãi kia, cũng sẽ không bởi vậy mà cố ý nhắm vào Karen, bởi vì hắn cảm thấy làm những việc này sẽ để cho mình có chút hèn hạ.
Nhưng Leon cũng cần cân nhắc đến thái độ của ông nội, hoặc gọi là thể diện của ông nội.
Đáng tiếc, trong túi mình cũng không có mặt nạ, nếu không thì Leon cũng muốn đeo mặt nạ lên rồi trốn vào trong hàng.
Thế nhưng vào lúc này, Đại Chủ Giáo bước xuống từ trên bậc thang đã hướng sự chú ý về phía Leon.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thiên Khuynh Chi Hậu [Dịch] Thiên Khuynh Chi Hậu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Thien-Khuynh-Chi-Hau-Audio-Truyen.jpg)
