1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 66 : Mục tiêu trật tự (3) (c651-c660)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 66 : Mục tiêu trật tự (3) (c651-c660)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 651: Mục tiêu trật tự (3)

Đúng lúc này, Dinkom cầm đến một phiếu công văn.

Karen mở nó ra, đây là một cuộc họp làm việc của các phán quyết quan trong phạm vi quyền hạn của thẩm phán quan do Vicole khởi xướng.

Thời gian là vào buổi chiều ba ngày sau.

“Ngài Pavaro không ở đây, có thể từ chối không?”

Dinkom trả lời: “Thưa thiếu gia, người đã gửi công văn nói rằng ngài có thể không tham dự cuộc họp trước, nhưng cuộc họp này phải được tham dự, bởi vì một giám mục sẽ đến kiểm tra công việc cơ bản, khu vực của chúng ta là do hắn khảo sát định kỳ.”

“Ồ, ra vậy.”

Vị giám mục kia rất có thể là ông nội của Vicole.

Trên thực tế, kể từ lần gặp mặt lần trước, Karen không hề có bất kỳ liên hệ nào với Vicole, dường như hắn ta cũng chủ động vạch ra ranh giới rõ ràng với “Pavaro” và không muốn dính líu gì đến nhau.

Đây cũng là chuyện bình thường, dù lúc đầu có nói hay thế nào đi chăng nữa, gì mà chỉ cần Pavaro đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu một tương lai tốt đẹp hơn.

Nhưng thực tế là tính cách của ngài Pavaro đủ khiến hầu hết cấp trên không thích tiếp xúc.

Ở mức độ nào đó, điều này đã mang lại cho Karen sự thuận tiện lớn, bởi vì sau đó ngài Pavaro có thể làm nhiệm vụ bên ngoài bao lâu cũng được, mà không cần quay lại.

Nhưng lần này…

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ thông báo cho ngài Pavaro.”

“Vâng, thiếu gia.”

Nhìn thời gian, anh cảm thấy sắp đến giờ, Karen bước vào thư phòng, thấy Healy đã đóng gói sẵn đồ ăn theo hướng dẫn của anh.

Karen cầm đồ ăn lên xe, đi đến khu vực nhà máy tối hôm qua.

Người gác cổng thay đổi, đó là một tên hói đầu với gương mặt dữ tợn.

“Chưa từng thấy cậu bao giờ?”

“Tôi là bạn của tiểu thư Fanny và Peia, tối qua có đến đây.”

“Hiểu rồi, mời vào.”

Karen không dừng lại ở tầng một mà đi thẳng xuống tầng dưới, bây giờ chỉ có Fanny, cô ấy đang tập xạ kích.

“Tốt quá, cậu có mang đồ ăn.” Fanny buông súng trong tay, đi đến trước mặt Karen, cầm lấy đồ ăn, “Gray chưa đến, nhưng hắn sẽ đến nhanh thôi.

Còn Peia thì không, hôm nay cô ấy có việc khác.”

“Ừm.”

Hai người ngồi ăn một lát thì Gray tới.

“Gray, cậu ăn chưa? Bánh này có vị không tệ.”

“Tôi ăn rồi, cô ăn từ từ, không cần vội.”

Gray âm thầm nhặt một cây trường thương mới rồi bước vào võ đài, nhưng lần này anh ta không quấn đầu giáo lại, thực ra thì hôm qua phần đầu thương được quấn đã nhanh chóng bung ra.

Karen lập tức cầm khăn mà Healy chuẩn bị lau lau tay, sau đó chạy đến bên giá đỡ cầm lấy trường kiếm, lên sàn đấu.

“Tôi không vội.” Gray nhìn Karen, nói.

“Không lý nào mà học sinh lại bắt giáo viên phải chờ đợi.”

Mặc dù thầy cún cô mèo ở nhà có rất nhiều kinh nghiệm, nhưng rốt cuộc họ cũng không thể dùng chân mèo và chân chó để nhặt kiếm tự tay luyện.

Gray là người thầy phù hợp nhất mà Karen từng gặp.

Karen rất trân trọng cơ hội học hỏi lần này.

“Vậy, bắt đầu đi.”

“Được, Gray tiên sinh.”

Buổi dạy học đêm nay kéo dài ròng rã ba giờ đồng hồ.

Mặc dù Gray vẫn chưa thể buông lỏng hoàn toàn, nhưng ít nhất anh ta có thể bình tĩnh hơn rất nhiều so với ngày hôm qua, không cần phải thận trọng như vậy nữa.

Hải Thần Chi Giáp của Karen vẫn bị phá vỡ hết lần này đến lần khác, nhưng anh rất hài lòng với thời gian của mỗi lần và nội dung thể hiện trong cuộc chiến.

Sau đó, cũng giống như ngày hôm qua, trong một giờ cuối cùng, Gray bắt đầu cảm thấy hơi mệt mỏi, mà sau hai giờ giảng dạy, Karen ngày càng trở nên mạnh bạo hơn.

Trong một giờ trước, cả hai đã đánh nhau tổng cộng bốn lần, Karen đã thắng hai lần, hai lần đấy anh đã có thể thong dong thu đao.

“Được rồi, đừng đánh nữa.”

Gray nói nghỉ trước, anh ta không muốn đánh đến thoát lực như tối qua nữa.

Karen lại đi đến trước mặt Gray, cúi đầu với anh ta như lời cảm ơn vì sự dạy bảo.

“Kỳ thực cậu không cần nghiêm túc như vậy, tôi chỉ là dùng tư thái của người ở trên mà chỉ bảo thôi.” Gray bất lực nói, “Cậu làm thế với tôi, tôi cảm thấy trong những nhiệm vụ tiếp theo phải bảo vệ cậu tới chết.

Cảm giác này rất khó chịu.”

“Xin lỗi, tôi không nhận ra điều này.”

“Ngày mai tiếp tục.”

“Được, ngài Gray.”

“Fanny, tôi đi trước, cô và Karen từ từ chơi.”

“Ừm, được, cậu cút đi.”

Fanny nhìn Karen, hỏi:

“Có mệt không?”

“Vẫn ổn.”

“Hì hì, tên Gray này chắc chắn mệt hơn rồi, tiếp theo cậu kiếm chỗ nhậu với tôi hay là muốn về sớm?”

“Tôi muốn về nhà sớm.”

“Được, vậy cậu về đi.”

Karen đi đến cửa thì dừng bước, quay lại nhìn Fanny:

“Tôi nghĩ rằng cô biết thừa tôi sẽ từ chối.”

“Ừm hửm.”

“Vậy vì sao còn muốn hỏi?”

“Bởi vì hôm nay là ngày kỷ niệm một tên xấu xí đã chết vì bảo vệ tôi.”

Karen nghe xong liền hỏi: “Vậy ở đây có chỗ để tắm rửa không?”

“Có phải cậu hối hận vì hỏi thêm câu này không?” Fanny cười nói.

“Không, cô nên nói với tôi sớm hơn.”

“Ồ, ta nên gọi cho Karen của nhà tang lễ Pavaro vì thức ăn họ gửi lần trước đã gần hết rồi.” Lão Saman chỉ vào thức ăn trong nồi, nói.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng chút nào đến tốc độ dĩa của Neo.

“Gần đây ngày nào cậu cũng đến gặp cô ấy, không phải là quá thường xuyên sao?”

“Vì gần đây không có việc gì làm nên tôi muốn đến ở cùng cô ấy nhiều hơn.” Neo nói.

“Anh có biết người hay sẽ đi thăm mộ là người như thế nào không?”

Neo lắc đầu

Lão Saman trả lời: “Là mấy lão lớn tuổi, bởi vì bọn họ sắp chết, cho nên mới thường xuyên tới xem, cậu tưởng rằng bọn họ đang nhìn người nằm ở dưới sao? Không phải, bọn họ đang làm quen với nơi mà họ sẽ nằm xuống.”

“Ông đang nói về tôi à?” Neo hỏi.

“Đương nhiên, tôi cảm thấy cậu cứ âm u đầy tử khí như vậy thì không tốt.

Tôi thấy tên nhóc Karen kia không sai.

Mặc dù rất bình tĩnh, nhưng vẫn có thể nói đùa, cảm thụ được.

Hắn là một người rất yêu cuộc sống.

Cậu nên học tập điểm này ở hắn.

Mặc kệ là lúc nào, đều phải trân trọng cuộc sống.”

“Không học được.”

“Không thử thì làm sao biết được.

A này này, viên chả cá lớn này là của tôi, của tôi! !!”

Sau bữa tối, lão Saman nhìn đống hỗn độn trên chiếc bàn nhỏ trước mặt, nói:

“Ngày mai cậu sẽ không đến phải không?”

“Tôi nói, tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy.”

“Ngày mai cũng tới? Vậy ngày mốt thì sao?”

“Đến, nếu không có chuyện gì xảy ra thì ngày nào tôi cũng sẽ đến thăm cô ấy cho tới khi bận rộn.”

“Lần sau nhớ rủ Karen đi cùng, cậu không mang theo đồ ăn, nhưng hắn là người có lễ phép.”

“Được rồi, gặp lại sau.”

“Không muốn gặp lại.”

Nhìn bóng dáng của Neo dần rời đi, lão Saman cũng không vội vàng thu dọn bàn mà ngồi đó tự giễu:

“Mỗi ngày đều tới.

Tôi sẽ không chạy, mà coi như có thì cũng không biết phải chạy đi đâu.”

Lão Saman cầm cây sáo dọc bên cạnh bắt đầu thổi, ông ta chơi nó không hay nhưng rất say mê.

Khúc nhạc kết thúc,

Lão Saman bắt đầu thở hổn hển.

Khúc của ông ta không tính theo bàn bạc mà tính theo dung tích phổi, khi ông cảm thấy phổi của mình không thể chịu đựng được nữa có nghĩa là khúc nhạc đã kết thúc.

“Ồ, càng ngày càng ngắn.”

Lão Saman liếc nhìn nghĩa trang tối tăm.

Sau đó, ông ta ôm cây sáo trong tay như một đứa trẻ, lẩm bẩm:

“Ca ngợi Pamirez.”


Chương 652: Ngươi rốt cuộc là ai (1)

Karen vốn nghĩ rằng Fanny sẽ đưa mình vào một nghĩa trang, nhưng không ngờ, cô ấy lại đưa anh đến bờ biển.

“Đội trưởng đã giúp tôi làm bản báo cáo về cái chết của anh ấy, trong bản báo cáo thì cơ thể anh ấy đã bị nổ tung, nên không có xác để nộp lên, nhưng tôi cũng không tìm nghĩa trang để chôn anh ấy, mà là thiêu xác anh ấy thành tro.”

“Cô rải xuống biển chưa?”

“Rồi.”

“Rất tốt.”

“Anh ấy nói rằng anh ấy thích chỗ có nhiều nước, và tôi đã thỏa mãn anh ấy.”

“Tại sao phải như thế, ban đầu vốn là một bầu không khí rất tốt mà.”

“Tôi không thích không khí như thế này, chán ngắt, sao nào, ngồi bên bờ biển với cậu và nhớ về bạn trai cũ, mượn bờ vai của cậu dựa một chút rồi chúng ta vào khách sạn gần đây thuê một phòng, hoặc là dứt khoát làm một lần ngay trên bãi cát này luôn, cho anh ấy xem để tăng thêm phần hưng phấn?”

“Haiz.”

“Đừng thở dài, nếu cậu thực sự muốn giúp tôi làm nóng không khí, cũng không nên là tôi cầm chai rượu còn cậu cầm chai nước ngọt, cậu như vậy làm sao tôi tiến tới được?”

“Tôi phải lái xe…”

“Hờ.” Fanny đặt tay lên vai Karen “Tôi muốn giới thiệu cho anh biết một thành viên mới trong đội.

Trong khi thực hiện nhiệm vụ đầu tiên, cậu ta đã làm cho bụng của mục tiêu bảo vệ to lên.

Anh nói xem có lợi hại không nào?”

“Tôi không có, đừng nghe cô ấy nói bậy.”

Fanny bắt đầu uống rượu, gió biển cứ thổi, hết chai này đến chai khác, tửu lượng của cô chắc hẳn là rất tốt, đến bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu say;

Karen thì lại dùng nước ngọt chậm rãi uống cùng với cô ấy.

Một lúc lâu sau, Fanny lại nói: “Đôi khi, tôi thực sự ghét những lúc không có nhiệm vụ gì.

Một khi mà rảnh rỗi là tôi không thể không nghĩ đến những thứ tôi đã có và đã mất, điều này khiến tôi rất khó chịu.”

“Đều như thế thôi, không sao đâu.” Karen an ủi nói, “Cô có thể thử định nghĩa lại từ đầu và nhìn nhận cuộc sống bình thường, tốt nhất là có thể thực hiện chuyển đổi giữa hai chế độ sinh hoạt”.

Karen biết, rất nhiều người lính đã từng trở về từ chiến trường sẽ có các triệu chứng tương tự.

“Karen, tôi rất hối hận khi đã gọi cậu ra uống rượu cùng tôi, chán thật đấy.”

“Không còn gì để nói à?”

“Không phải, đột nhiên tôi chợt nhận ra rằng, nói chuyện với cậu chẳng khác nào ném đá xuống biển, có hồi âm, nhưng cũng chỉ là trả lời mà thôi.”

“Xin lỗi vì đã khiến cô cảm thấy nhàm chán.”

“Cũng không hẳn là chán, tôi không thể hình dung được cảm giác này.”

Fanny đặt chai rượu xuống, dùng hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt thẫn thờ nhìn bãi cát trước mặt.

“Chắc hẳn là chúng ta có niềm tin, nhưng chúng ta vẫn mông lung như thế này đây.”

“Ai rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi và chán nản, điều này rất bình thường mà.”

“Có lẽ là vậy.”

Fanny đứng dậy, phủi phủi ống quần của mình: “Tôi đã uống rượu rồi, cậu không uống.”

“Ừm.”

“Cậu đưa tôi về nhà đi.”

“Được.”

Karen chở Fanny đến một khu nhà trọ gần phố Ngô Đồng, chiếc xe dừng lại.

“Vừa rồi ở bờ biển, tôi dường như đã nghe thấy giọng nói của anh ấy, anh ấy nói rằng bạn trai mới của tôi trông cũng đẹp trai đấy, đẹp hơn anh ấy.”

“Vậy sao, tôi không chú ý nghe lắm.”

“Anh ấy nói cuối cùng tôi cũng đã tìm được người có thể mở mắt trong tư thế truyền thống rồi.”

Fanny cười “hahaha” thành tiếng,

Sau đó vỗ vai Karen hai lần, cười nói:

“Tôi nói thầm trong lòng với anh ấy, người ta không ưng tôi.

Trên thế gian này ngoại trừ anh – cái tên xấu xí thương tôi, nguyện ý chết vì tôi, thì không còn người thứ hai nguyện ý làm thế.”

Nói xong, Fanny mở cửa xe, bước xuống xe, vẫy tay với Karen rồi bước về căn hộ mà không hề ngoảnh đầu lại.

Karen ngồi trong xe một lúc, sau đó quay đầu xe lại, lái xe tới nhà tang lễ.

Tối nay về đến nhà, cũng rất muộn như thường ngày.

Sau khi tắm rửa xong, ngồi trên giường, Karen nhất thời lại không tìm được cảm giác buồn ngủ, có lẽ là do cuộc trò chuyện với Gray tối nay không thỏa mãn được bản thân, điều này thật không tốt, khiến cho bản thân anh bị mất ngủ, khi gặp lần nữa vào tối mai, nhất định phải tiêu hao sạch sẽ rồi đi về nhà ngủ.

Pall dựa vào ngọn đèn trên tủ đầu giường, đang xem cuốn tự truyện được đại diện viết bởi nhỏ John.

“Vẫn đang đối chiếu à?”

Karen đưa tay ra và xoa trên đầu của Pall.

“Karen, ta cảm thấy viết tự truyện cho riêng mình khó thật đấy.”

“Đúng vậy, tự khen bản thân theo một cách khác luôn khiến cho con người ta cảm thấy ngượng ngùng khó xử.”

“Này, không phải như thế, mà là ta phát hiện ra mình từng rất hấp dẫn, ai thấy cũng mến cũng mê, nhưng đáng tiếc năm đó ta đã để lỡ mất hết.”

“Là tình yêu ấy hả?”

“Không phải.”

Pall trở người và nằm nghiêng về phía Karen, đuôi khẽ vẫy ở phía sau:

“Là do trước đây ta chỉ biết ăn chơi, nhưng không chơi mấy trò hư đốn gì cả, bây giờ nhìn lại ta trong quá khứ, giống như một cô bé ngồi xổm dưới đất nghịch bùn vậy.”

“Ngưỡng giá trị niềm vui và xu hướng niềm vui trong mỗi giai đoạn của cuộc đời là khác nhau mà.”

“Vậy cậu thì sao, xu hướng niềm vui của cậu bây giờ là gì?”

“Tôi không muốn thảo luận về bản thân mình.”

“Cậu cũng không hiểu rõ bản thân mình đúng không?”

“Dù sao cũng đã sống một cách có cố gắng, có tìm hiểu rõ bản thân hay không, cũng không cần thiết đến thế.”

“Vậy sao?”

“Đúng vậy, tìm hiểu rõ phương hướng là vì để thuyết phục bản thân tiếp tục cố gắng tiến về phía trước, nhưng khi cô đã tiến về phía trước, cô sẽ không có tâm tư để nghĩ đến mấy thứ đó đâu.”

“Ồ, cậu đang chế giễu ta đấy à?”

“Không có.”

“Cậu có, nhưng bây giờ cậu muốn một con mèo theo đuổi cái gì chứ? Ồ, đúng rồi!”


Chương 653: Ngươi rốt cuộc là ai (2)

Pall nhảy lên trước ngực Karen, thu móng vuốt lại và nằm trườn ra nhìn Karen:

“Rốt cuộc khi nào cậu mới thăng cấp lên thẩm phán hả!”

“Tôi không biết, tôi vẫn chưa chọn.”

“Cho dù là con gái đi dạo phố mua sắm quần áo, cũng không kén chọn như cậu.”

“Tôi nghĩ rằng chức thẩm phán đối với tôi mà nói, là một bước ngoặt rất quan trọng.”

“Đương nhiên rồi, phí lời!” Pall tức giận nói, “Sau khi cậu thăng cấp lên chức thẩm phán, những tích lũy trước đó của mới có thể hoàn toàn phát huy hết ra, khả năng nắm vững và vận dụng thuật pháp của cậu, ưu thế thật sự của cậu, tương đương như mở ra một cánh cổng mới!

Ngay cả đối với những linh mục bình thường mà nói thì cũng như thế, càng đừng nói đến cậu.

Thẩm phán, là một giai đoạn để hiện thực hóa vốn tích lũy và tiềm ẩn!”

“Ừm, được rồi được rồi.” Karen trả lời Pall qua loa.

“Này!” Pall hét lên, “Quan trọng hơn là, sau khi cậu trở thành thẩm phán, ta mới có thể ký khế ước với cậu, trở thành thánh vật cộng sinh của cậu, sức mạnh ánh sáng trong cơ thể cậu sẽ được cải thiện đáng kể, cậu sẽ trở thành một sự tồn tại đặc biệt với hai hệ thống trật tự và ánh sáng!”

“Ừm, tôi biết.”

“Cậu cũng sẽ có tư cách để sử dụng năng lực huyết mạch của tôi, cậu sẽ nắm giữ được một phần sức mạnh của thủy tổ Ellen.

Nếu cậu nắm giữ được sức mạnh của thuộc tính nước, lực phòng ngự hải thần chi giáp của cậu sẽ càng trở nên đáng sợ hơn!”

“Ừm, được, được.”

“Ta cũng sẽ đạt được một mức độ tự do nhất định.” Cuối cùng Pall cũng nói đến trọng điểm, “Từ một con mèo bình thường trở thành một con mèo đặc biệt.”

“Cô có thể đi hỏi Hilly, cô ấy nghĩ rằng con mèo của chúng ta đã là con mèo đặc biệt nhất trên thế giới rồi.”

“Ngoài ra, cậu cũng sẽ có khả năng để giúp con chó ngu ngốc kia giải trừ một vài phong ấn theo những ghi chép trong sổ ghi chép của ông Hoven.”

“Gâu!”

Kevin từ phòng bên cạnh bước vào phòng ngủ, phấn khích vẫy vẫy đuôi.

“Cút về ngủ tiếp đi, con chó ngu ngốc!” Pall mắng nó.

Kevin mặt mày ủ rũ quay về lại ổ chó ở phòng bên cạnh.

“Vì thế nên, Karen, đừng do dự nữa, bởi vì chỉ cần cậu trở thành thẩm phán, quy mô của gia đình chúng ta sẽ lên một tầm cao mới.

Ta có thể đảm bảo rằng, trong toàn bộ Trật Tự Thần Giáo, không có thẩm phán nào khác mạnh được như cậu đâu, à, ngoại trừ Dis.

Thậm chí, nếu cậu có thể tổng hợp lại sức mạnh của cậu và của ta, đồng thời điều chỉnh hiệu ứng tăng lực đạt mức tốt nhất, cậu có thể trực tiếp giết chết Vicole đó.

Chẳng phải cậu sớm đã ghi anh ta vào sổ tay của mình từ lâu rồi sao, chẳng lẽ cậu không muốn giết chết anh ta?”

“Tôi muốn giết anh ta.”

Karen dừng lại, nhìn Pall và nghiêm túc nói: “Nhưng chỉ vì để giết anh ta mà đánh đổi cả tương lai của bản thân, tôi nghĩ rằng như thế không đáng, anh ta không đáng để tôi phải trả một cái giá như vậy.”

“Có… có nghiêm trọng đến vậy không?”

“Có.

Từ Thần Bộc đến Thần Khải cho đến những Thần Mục, mỗi bước đi của tôi đều khác với những người đó, đều là đang đi theo suy nghĩ của chính bản thân tôi.

Có thể nói rằng, tôi đang đi trên con đường mà những người khác chưa từng đi qua.

Điều tạo nên cục diện chính là mỗi bước đi sau đó, nếu tôi đi sai, rất có thể tôi sẽ bị kéo trở về con đường truyền thống, không chỉ những cố gắng và nỗ lực trước đây của tôi đều uổng phí, mà cả sự phát triển sau này của tôi cũng bị khóa chặt lại.”

“Sẽ trở nên giống Dis vậy à?” Pall hỏi.

“Tôi không biết phải trả lời như thế nào, bởi vì tôi không thể phân biệt rõ được, trở nên mạnh mẽ như Dis rốt cuộc là nghĩa tốt hay nghĩa xấu?”

“Thôi được rồi, tôi hiểu được, cậu cứ làm theo suy nghĩ của mình đi.

Tôi không nên tạo áp lực cho cậu và thúc giục cậu.”

Pall bước xuống khỏi người Karen, nằm xuống bên cạnh cái gối, thì thầm nói:

“Bởi vì ta biết Dis không hề hạnh phúc.”

Karen kéo chăn lên và đắp cho Pall.

Sau đó, Karen bật đèn ngủ đầu giường bên phía mình, lấy quyển sách “Ánh Sáng của Trật Tự” ra từ trong ngăn kéo, tiếp tục đọc.

Nghe thấy động tĩnh, Pall ngoái đầu lại nhìn, nghi hoặc nói: “Tại sao vẫn còn đọc “Ánh Sáng của Trật Tự” chứ?”

“Bởi vì tôi thấy rằng những mô tả về nhiệm vụ của thẩm phán trong cuốn sách này, được viết rất chi tiết.”

“Chà, ta đã nghĩ rằng cậu sẽ vứt cuốn sách này đi.”

“Bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt, mục đích của biện chứng là tránh phải đi đến cực đoan”.

“Nhưng ta không thể hiểu nổi.

Trong khi cậu nói rằng cậu phải chọn con đường cho riêng mình, cậu vẫn đang lật đọc quyển sách đó?”

“Cô có biết lời nói dối chân thật nhất trên thế giới này là gì không?”

“Cậu đã từng nói rồi, là những lời thật lòng có phần phải lựa chọn.”

“Đúng.

Quy trình làm việc của các thẩm phán được ghi trong “Ánh Sáng Của Trật Tự” là đối diện với những yêu cầu của khổ chủ, tiến hành tuyên phán và trừng phạt dựa theo “Điều Lệ Trật Tự”, tôi nhận thấy rằng quy trình làm việc của các thẩm phán hiện nay khác với những gì được ghi chép trong sách.”

Cho dù là công việc thẩm phán mà Dis đang làm, hay là những ghi chép trong sổ ghi chép công việc của Pavaro, Karen đều cảm thấy rằng bọn họ giống như sở cảnh sát địa phương hơn, những Thần Bộc dưới quyền họ chính là cảnh sát, và bản thân thẩm phán chính là sở trưởng.

Nhưng từ những mô tả trong “Ánh Sáng Của Trật Tự”, thẩm phán nên giống một quan huyện hơn.


Chương 654: Ngươi rốt cuộc là ai (3)

“Bởi vì thời đại không giống nhau.” Pall nói, “Bởi vì quyền lực sa sút, những phép tắc Thần quyền không đích thân kiểm soát đất nước nữa, chuyển thành chỉ đạo từ phía sau.”

“Tại sao lại trở nên như thế?” Karen hỏi.

“Bởi vì nó không hiệu quả, cậu có thể hiểu như sau, một đất nước do Thần quyền nắm quyền, sự hưng thịnh và suy bại của đất nước này, sẽ tự nhiên mà tác động lên chính bản thân Thần Giáo đó, cậu hiểu được ý của ta chứ?”

“Hiểu được một chút.”

“Vì thế nên những Giáo hội chính thống sẽ không đích thân kiểm soát đất nước nữa, điều này tương đương với việc đào nước trong ao của chính mình để tưới cho ruộng của người khác, hơn nữa cậu không thể dẫn nước vào lại ao của mình, đó hoàn toàn là phí công vô ích chẳng được gì.

Không chỉ các Giáo hội chính thống không còn làm vậy nữa, mà các Giáo hội lớn cũng như thế nốt, bởi vì họ muốn tích lũy thực lực và mong muốn được thăng cấp lên chức hạng Giáo hội chính thống.

Ngược lại, một số Giáo hội quy mô trung bình vẫn bị ràng buộc bởi quyền lực của thế tục, nhưng từ trước đến nay, vẫn chưa thấy Giáo hội quy mô trung bình nào được xem là phát triển khi dựa theo cách này, nhưng họ không quan tâm đến điều đó, bởi vì mục đích của họ không phải là phát triển, mà là để tồn tại.”

“Pall, tôi nghĩ vấn đề có vẻ xảy ra ở đây.

Tôi thậm chí nghĩ rằng sự lựa chọn con đường của thẩm phán của tôi là những gì được ghi chép trong cuốn sách này.”

“Vậy cậu cố gắng lên, ta buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây, meow.”

Karen lại đọc sách thêm một lúc, thỉnh thoảng nhấc bút lên và ghi chú những chú thích trực tiếp vào cuốn sách.

Mãi đến tận sáng hôm sau, mới cảm nhận được sự mệt mỏi ập đến, sau khi đặt cuốn sách xuống, lại giúp Pall chỉnh là cái chăn đã bị đạp tung;

Tắt đèn, đi ngủ.

Trong ba ngày tiếp theo, Karen đều đến nhà máy để luyện tập với Grey mỗi tối.

Cuối cùng, vào ngày thứ ba, khi hai bên thi đấu với nhau, Karen không cần phải đợi Gray sử dụng hết sức thì đã có thể đạt được tỷ lệ thắng 4/6 với anh ta, và Karen là bốn phần.

Đương nhiên, tỉ lệ này được dựng nên dựa trên cơ sở không dẫn đến sinh tử, nếu tình hình thật sự gây nguy hiểm tính mạng, Karen biết chắc chắn người phải mất mạng chính là bản thân anh.

Nhưng đây đã là một tiến bộ đáng kinh ngạc rồi, bởi vì Karen hiện tại vẫn chưa phải là thẩm phán, nhưng anh nhận thức rõ ràng được rằng, xét về cảnh giới thì Grey dù sao cũng đã có thể một tay bóp chết bản thân anh.

Grey cũng nhìn thấy được điều này, anh ta nói rằng khi cảnh giới của Karen được nâng lên tầm thẩm phán, kể cả là quyết đấu sống còn, anh ta cũng không chắc người trụ đến cuối cùng là mình, hơn nữa còn khuyến khích Karen dành nhiều thời gian và sức lực hơn cho cảnh giới này, cố gắng đạt được cảnh giới của thẩm phán càng sớm càng tốt.

Điều mà anh ta không biết là Karen đang đau đầu vì không biết phải mặc lên mình bộ quần áo nào, nên đã cố ý bị mắc kẹt giữa Thần Mục và thẩm phán, ngay cả lần trước thể hiện cảnh giới trước mặt Olivia, cũng chỉ để lộ ra một ít dấu hiệu của thẩm phán, sau đó lại sốt ruột mà lập tức phân tán nó đi, vì sợ rằng nếu không cẩn thận thì bản thân anh sẽ thực sự thăng tiến đến cảnh giới đó.

Hơn nữa anh ta càng không biết, với vốn tích lũy của Karen, sau khi trở thành thẩm phán, khoảng cách với anh ta sẽ được kéo dài đến mức nào, chưa kể Karen còn có thể thành lập mối quan hệ cộng sinh với Pall và nắm giữ một thứ tự ánh sáng hoàn toàn mới;

Lúc đó, khi giao đấu lần nữa, thì Karen phải bọc lưỡi kiếm lại bằng một mảnh vải mới được.

Tuy nhiên, mặt khác điều này cũng chứng tỏ thực lực tiểu đội Đòn Roi Của Trật Tự này mạnh như thế nào, trong đội vậy mà lại có tồn tại thành viên cấp thẩm phán, hơn nữa trông có vẻ không chỉ có một người, ít nhất thì Wind – người có tốc độ rất nhanh trong lần đấu trước, có vẻ cũng là thẩm phán.

Chỉ có điều, cuộc trao đổi cũng đã kết thúc ở đây, bởi vì tiếp theo nếu Karen muốn có được sự thăng cấp, thì anh buộc phải giành được nó từ trận chiến, và đây không phải là điều mà Gray có thể chỉ bảo anh được.

Suy cho cùng họ không thể thực sự đối đầu sống còn với nhau, chỉ có thể đi tìm những mục tiêu “đáng chết” khác.

Vào buổi chiều ngày thứ hai sau khi kết thúc buổi học, Karen biến thành bộ dạng của ông Pavaro và đến một ngôi biệt thự dọc con phố, đây là nơi làm việc của Vicole, tất nhiên, ông ta cũng có một phòng làm việc ở tòa học vụ.

Tổng cộng có bảy vị thẩm phán đến tham dự hội nghị, cộng với bảy linh mục làm những công việc lặt vặt trong khu vực thuộc quyền quản lý của Vicole, và hai đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Của Trật Tự.

Khi Karen bước vào, anh nghe thấy cuộc trao đổi giữa hai đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Của Trật Tự.

Nội dung mấu chốt là:

“Neo không đến à?”

“Hờ, anh ấy lười đến đây lắm.”

Karen nhớ, khu vực thuộc quyền quản lý của tiểu đội Neo có vẻ cũng nằm trong khu này, nhưng sự phân chia khu vực cấp cơ bản của Thần giáo rất phức tạp.

Trên danh nghĩa thì đó là khu thuộc quyền của anh chứ trên thực tế thì anh không có quyền quản lý, quyền hạn và trách nhiệm của các phòng ban chồng chéo lên nhau, bao che rất nghiêm ngặt.

Nhưng rõ ràng, Neo không hề nể mặt Vicole.


Chương 655: Ngươi rốt cuộc là ai (4)

Hội nghị bắt đầu;

Vicole trước tiên nói về những vấn đề của người tiền nhiệm, cũng chính là những điều xấu do phe của Zich thực hiện, đồng thời quy tất cả các vấn đề của quá khứ và hiện tại đổ lên đầu nhóm người của Zich.

Sau đó, nói về những kết quả đã đạt được kể từ khi nhậm chức.

Tiếp theo đó, chính là sắp đặt yêu cầu công việc cụ thể cho sau này, nhắc lại tầm quan trọng của tín ngưỡng Trật Tự.

Đoạn này thời gian dài nhất, nói cũng lưu loát nhất, Vicole lúc trước quả không hổ là người làm công việc văn thư, làm rất tốt việc lan tỏa thông qua bài diễn thuyết.

Hoàn toàn không hề nhận ra rằng ông ta là một người tham ô công sức của những thẩm phán dưới quyền mình.

Đó cũng là trong phần thú vị nhất của bài diễn thuyết, khi ông ta bắt đầu sử dụng các câu liệt kê trong từng đoạn dài, một vị giáo chủ mặc đồ đỏ, đi cùng với vị hai thẩm phán và một nhóm tùy tùng đến đây, bắt đầu lắng nghe hội nghị này.

Karen nhận thấy rõ ràng rằng tinh thần của mọi người bị chấn động một phát, đồng thời cũng để ý thấy ánh mắt của vị giáo chủ kia cố ý liếc vài lần trên người của bản thân anh.

Phần tiếp theo là phần phát biểu của đại diện thẩm phán, ba vị thẩm phán bắt đầu nói về những vấn đề trong quá khứ và bầu không khí mới mẻ mà họ cảm thấy kể từ khi Vicole nhậm chức, và cả những giải pháp họ đã tìm ra để giải quyết vấn đề, sau cùng là thêm vào những triển vọng trong tương lai.

Karen, à không, thẩm phán “Pavaro” không đủ tư cách để phát ngôn, không chỉ vì vấn đề của nhân vật này, mà còn vì Karen đã không chuẩn bị “kịch bản” từ trước, những người chưa qua diễn tập đều bị không có tư cách lên sân khấu nói.

Thế nhưng Karen cũng vui vẻ ngồi ở vị trí của mình mà ngây ngẩn.

Cuối cùng thì hội nghị cũng kết thúc.

Ông nội của Vicole, cũng chính là vị Giáo chủ áo đỏ kia, bước đến trước bàn hội nghị, động viên súc tích về công việc của tất cả mọi người, sau đó buổi hội nghị này kết thúc trong tiếng vỗ tay của mọi người.

Karen cảm thấy cặp ông cháu này không chú trọng tác phong làm việc lắm, làm gì có ông nội nào lại thay mặt cho cháu mình đứng trên bục nói chứ? Chuyện này truyền ra ngoài có dễ nghe không?

Hoặc có thể là, vì vị Giáo chủ này có tiếng xấu trong giới Giáo chủ ở khu vực thành phố York này, dẫn đến việc không một vị Giáo chủ nào khác sẵn lòng giúp cháu của ông lên bục nói vài lời?

Karen cho rằng khả năng của trường hợp thứ hai lớn hơn.

Sau khi hội nghị kết thúc là một bữa tiệc công việc, ông “Pavaro” nói lời tạm biệt trước, Vicolet không giữ chân ông ta, sau khi nói một vài câu có lệ rồi để Karen đi.

Karen lái xe quay về nhà tang lễ, hiếm khi có cơ hội được làm ông Pavaro, trước tiên vào chào hỏi hai vị “cấp dưới cũ” là Dincom và Pieck, hỏi thăm xem dạo gần đây họ sống có tốt không.

Pieck và Dincom không dám nói xấu Karen.

Sau đó, Karen lại đến gặp Dora và Doreen, hai cô gái phản ứng rất nghiêm túc với sự quay về của “cha”, như thể họ đang trải qua một quá trình nào đó, bởi vì họ đã biết rằng cha của họ đã ra đi từ lâu.

Cuối cùng, Karen đến gặp phu nhân Lake.

Nhưng khi bà Lake thấy “chồng” của mình trở về, bà không những không buồn, mà còn không nhịn được “phụt” một tiếng, nói:

“Được, được rồi, tôi có ảnh để xem mà.”

Karen cũng nhún vai nói: “Phu nhân, thực sự không cần sao?”

“Không cần đâu, vì sau này tôi sẽ rất xấu hổ khi gặp lại bạn của anh.”

“Vâng.”

Karen chào tạm biệt Pieck và Dincom một lần nữa dưới bộ dạng của ông Pavaro, nói rằng ông ấy vẫn cần phải ra ngoài làm một số nhiệm vụ và sẽ rất lâu mới quay lại, sau đó Karen đi ra ngoài một lúc rồi dạo vài vòng, khi biến trở về thành hình dạng của mình và quay về nhà tang lễ, anh thấy Pieck cầm trên tay một bức thư.

Thấy Karen quay lại, Pique lập tức chạy lại và đưa bức thư cho Karen:

“Ông chủ, lúc nãy có người đến đưa thư, nói là thư cho ông Pavaro, nhưng ông Pavaro vừa đi mất, chúng tôi không biết khi nào ông ấy mới về.”

Rõ ràng, sau khi trải qua lễ rửa tội bằng củ cải và cây gậy, ngay cả Pique, kẻ ngốc nghếch nhất trong hai người làm thuê cũng biết rõ ai mới là ông chủ của mình lúc này, nếu không, theo lý mà nói thì bức thư này phải được giao cho phu nhân Lake, sau đó bà ấy chuyển nó cho Pavaro mới đúng.

Karen gật đầu nói: “Tôi sẽ liên lạc với ngài Pavaro, cậu cứ đi làm việc đi.”

“Vâng thưa ông chủ.”

Karen bước vào phòng làm việc với lá thư, lá thư này không phải là một bản công văn, nó là một lá thư bình thường, nhưng được sơn mài rất tinh xảo.

Ngồi xuống sau bàn làm việc, Karen trực tiếp mở phong bì ra, để lộ bức thư bên trong, chỉ có một dãy số điện thoại trên đó.

Vừa mới tham dự một hội nghị với tư cách Pavaro thì bức thư này được chuyển đến, thật khó để khiến người ta không liên tưởng đến chuyện gì đó.

Karen bấm chuông trên bàn, không bao lâu sau, Alfred đẩy cửa phòng làm việc và bước vào.

“Thiếu gia?”

Karen chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn.

Alfred hiểu ý, đưa tay nắm lấy dây điện thoại, hai mắt anh bắt đầu đỏ hoe.

Karen biến thành hình dáng ông Pavaro, nhấc máy và định gọi điện, anh do dự một lúc, ra hiệu cho Alfred đợi một chút, rồi bước đến cửa phòng làm việc và mở cửa ra:

“Các người qua đây một lát.”

Pall và Kevin ngay lập tức đến phòng làm việc.

Karen gật đầu với Alfred, đặt ống nghe lên bàn và bắt đầu gọi điện.

Ngay sau đó,

Âm thanh đáng lẽ phải phát ra từ chiếc loa điện thoại lại phát ra từ miệng Alfred, hơn nữa âm điều giống hệt nhau, trực tiếp phát công khai:

“Xin chào.”

Karen hơi lạ lẫm với giọng nói này, chưa từng nghe qua.

Nhưng khi Pall và Kevin nghe thấy tiếng âm thanh này, họ lập tức phản ứng, còn Kevin thì im lặng “gâu” một tiếng bằng khẩu hình.

Pall tát con chó ngu ngốc một phát, sau đó nhảy đến bàn của Karen, nhúng móng mèo vào nước trà, viết một cái tên trên bàn:

Luke.

Thẩm phán Luke?

Anh ta vẫn chưa bị bắt sao?

Chính ông ta, đã giết chết ông Pavaro và bà Anne trên cầu bằng chính tay mình.

Alfred nói: “Sao cậu không nói gì?”

Đây là đang nhại lại lời của Luke ở đầu bên kia của điện thoại.

Karen bây giờ đã trong bộ dạng của ông Pavaro, vì vậy giọng nói cũng là ông Pavaro:

“Nói gì cơ?”

“Haha, hahaha…” Alfred bật cười.

Một lúc lâu sau,

Alfred nhìn thiếu gia nhà mình,

tiếp tục nói:

“Có thể nói xem, ngươi rốt cuộc là ai?”


Chương 656: Được (1)

“Phán Quyết Quan Luke?”

“Đúng, là ta.”

“Ngươi đang ở đâu?”

“Thế nào, ngươi muốn đến gặp ta à?”

“Ta sẽ báo cáo.”

“Báo cáo? Ha ha, ngươi dám hay sao?”

“Ta cũng không rõ ràng có gì mà ta không dám, bây giờ ngươi là mục tiêu truy nã của thần giáo, ta cảm thấy rất tò mò rằng ngươi có tư cách gì mà nói ra lời này.”

“Pavaro là do ta tự tay giết chết, ta cũng đã xác thực lúc đó Pavaro chắc chắn đã chết, cho nên, ngươi cuối cùng là ai?”

“Ta là Pavaro.”

“Ta cảm thấy cuộc nói chuyện giữa hai chúng ta cũng không cần thiết phải che giấu gì nữa, ngươi cảm thấy thế nào?”

“Ta không có gì để che giấu, ta chính là Pavaro.”

“Ngươi không sợ lớp vỏ bọc của mình bị vạch trần à?”

“Phán Quyết Quan Luke.”

“Ừm?”

“Ngươi có thể đi báo cáo lên trên.”

Bên kia đầu dây điện thoại rơi vào trầm mặc..

Vẻ mặt Karen bình thản mà nhìn Alfred, chờ đợi lời phản hồi từ phía đối phương.

Khi anh dám dùng thân phận của Pavaro thì cũng đã cân nhắc trước đến tình huống như lúc này, Pavaro đã chết, đây là sự thật, nhưng kẻ ra tay giết chết Pavaro, vì chuyện xấu của bọn chúng đã bị phơi bày cho nên cũng đã mất đi tư cách nói chuyện.

Rốt cục, Luke ở phía đầu dây điện thoại bên kia lại cất lời:

“Ngươi biết đấy, ta không cách nào làm như thế.”

“Ta rất hi vọng ngươi làm như thế, hoặc là, ngươi có thể để cho kẻ đang che chở ngươi lúc này báo cáo giúp mình.”

“Pavaro, trước tiên ta cứ xưng hô ngươi là Pavaro đi, có một vài việc, trong lòng của hai chúng ta đều rất rõ ràng.”

“Không, ta không rõ ràng cái gì cả, bao gồm cuộc nói chuyện điện thoại này, ta cũng sẽ lập tức đi báo cáo.”

“Ta đang muốn thực hiện một cuộc giao dịch với ngươi, Pavaro.”

“Ta sẽ không tiến hành bất cứ giao dịch nào với kẻ đã rời bỏ Trật Tự.”

“Ta sẽ cho ngươi thật nhiều phiếu điểm, chỉ cần ngươi có thể nói cho ta cách mà ngươi đã trở thành Pavaro!”

“Ta không hiểu những gì mà ngươi đang nói, ta khuyên ngươi lúc này tốt nhất nên đi tự thú, chịu sự phán quyết của Trật Tự.”

“Ta có thể giết Pavaro một lần, cũng có thể giết Pavaro thêm một lần nữa.”

“Nhưng ngươi giết chết một tên Pavaro, sau đó lập tức sẽ có thêm hàng nghìn hàng vạn Pavaro đứng lên, ngươi có thể giết hết sao?”

“…” Luke.

“Lấy danh nghĩa của trật tự, ta hi vọng ngươi có thể nhận thức được tội lỗi của mình, tự thú đi, Luke, ngươi cảm thấy mình có thể trốn tránh được bao lâu nữa?”

“Một cơ hội đàm phán cũng không có hay sao?”

“Ta đã nói rồi, giữa hai chúng ta không tồn tại bất cứ khả năng nào để đàm phán cả.”

“Ngươi sẽ hối hận.”

“Không, kẻ nên hối hận phải là ngươi, đứng ở phía đối lập với trật tự, bất kể là ai cũng sẽ phải nhận sự trừng phạt đến từ Trật Tự.”

“Răng rắc!”

“Thiếu gia, điện thoại cúp máy rồi.”

“Ừm.”

Pall mở miệng nói: “Cho nên, chúng ta nên xử lý tên này như thế nào đây, mặc dù tên này xem ra cũng không có khả năng uy hiếp đến chúng ta, a, trừ phi hắn dám tìm đến tận cửa.”

“Hắn không dám.” Karen lắc đầu, “Hắn rất cẩn thận, rốt cuộc thì trong mắt của hắn thì tôi là một kẻ dám giả danh Thẩm Phán Quan của Trật Tự Thần Giáo.”

“Vậy thì phải giải quyết hắn ra sao?” Pall hỏi.

“Thiếu gia, hay là để tôi đi điều tra hắn?” Alfred nói.

“Đến tổng đài điện thoại mà tìm à? Hình như hắn cũng xuất thân từ tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, sẽ không mắc phải sai lầm như vậy, với lại, thành phố York cũng thật sự quá rộng lớn.

Trong lúc nói chuyện điện thoại vừa nãy tôi cũng không dám nhử mồi hắn, thậm chí ngay cả một vài ý nghĩ cũng không để lộ ra, bởi vì tôi lo lắng ở đầu dây bên kia cũng không phải chỉ có một mình hắn đang nghe máy.”

Pall duỗi móng vuốt ra sờ lên trên điện thoại, nói: “Cho nên, chúng ta chỉ có thể bị động mà chờ hắn gọi điện thoại đến quấy rối à?”

“Trước mắt đến xem mà nói, tạm thời cũng không còn cách nào khác, trừ phi tôi cũng chỉ huy một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, hơn nữa còn phải tinh duệ giống như của Neo vậy.”

“Răng rắc.”

Điện thoại bị đặt xuống.

“Luke, tôi cảm thấy lúc trước tôi bị điên rồi, vậy mà lại cảm thấy lời anh nói là sự thật.”

“Gendi, xin hãy tin tưởng tôi, anh cảm thấy tôi lại dùng một lời nói dối hoang đường đến thế để lừa gạt anh sao?”

“Nhưng nếu hắn ta là một tên giả mạo, tại sao trong lúc nói chuyện điện thoại vừa nãy cũng không chừa lại một chỗ trống nào cho anh?”

“Anh cũng là tiểu đội trưởng của Đòn Roi Kỷ Luật mà, cái này có gì mà khó đoán chứ, hắn ta cảm thấy lúc tôi đang nghe điện thoại có người ở bên cạnh nghe!”

“Ha ha.” Gendi đứng người lên, “Trong khoảng thời gian này, tôi chấp nhận để anh ở lại đây là nể mặt quan hệ trước đây của chúng ta.”

“Tôi biết, tôi biết.”

“Nhưng bây giờ thì thời gian đã đến rồi.”

“Anh đã chứa chấp tôi, không sợ lúc tôi rời khỏi đây mà bị bắt rồi khai tên anh ra sao?”

“Cũng vừa lúc giống như Pavaro lúc nãy đã nói rồi đấy, anh cứ việc báo cáo, nhìn xem có ai sẽ tin tưởng vào lời vu cáo của anh.”

“Vậy thì số phiếu điểm kia thì sao, anh cũng không cần nữa à? Việc kinh doanh của Huyết Linh phấn đã kéo dài nhiều năm như vậy, anh đoán xem cuối cùng thì Thiers đã tích góp được bao nhiêu?

Anh chắc cũng phải biết, trong điều tra ghi chép cũng không tìm được tài sản của Thiers, còn có tài sản của Zich nữa, nhưng vị trí cất giấu tài sản của hai người bọn họ tôi đều biết rõ.”

“Tôi chỉ sợ rằng mình có phiếu điểm, nhưng không có mạng để mà xài thôi, Luke, anh vẫn hãy đi đi.”

“Bây giờ cơ hội rõ ràng đang ở trước mắt tôi, tôi không muốn từ bỏ, tên kia có thể giả mạo thành Pavaro được thì tôi cũng làm được, tôi có thể bắt đầu lại từ đầu bằng một thân phận mới trong Trật Tự Thần Giáo, tôi không muốn mất đi tất cả những gì mình đang có ở đó!”

“Anh điên rồi.”

“Gendi, tin tưởng tôi, anh hãy đi điều tra hắn đi, tôi van cầu anh hãy đi điều tra hắn, anh chắc chắn có thể phát hiện hắn ta không phải là Pavaro, hắn chắc chắc sẽ để lại sơ hở, hắn thật sự không phải là Pavaro, nếu như anh có thể điều tra ra thân phận thật sự của hắn, đây là một vụ án lớn, có ý nghĩa khác biệt, đối với anh mà nói cũng là một công lao rất lớn phải không?”

“Vậy còn anh thì sao? Đến cùng thì anh đang muốn điều tra thân phận của hắn ta hay là muốn biết cách mà hắn giả trang thành Pavaro?”

“Tôi… Tôi không biết, tôi không muốn mất đi, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy không cam lòng! Tại sao tôi phải trốn chui trốn lủi, mà kẻ bị tôi giết lại có thể sống một cách vinh quang như thế? Tôi không cam tâm, thật sự không cam tâm!”

Luke ôm mình đầu, biểu cảm vô cùng đau đớn.


Chương 657: Được (2)

Gendi thở dài: “Sau hai ngày nữa, tôi sẽ sắp xếp cho anh một con thuyền rời khỏi Wien, anh vẫn nên đi đi, đến nơi mà Thần Giáo chưa cai quản đến.”

“Tôi không muốn đi, tôi cảm thấy tôi còn có cơ hội, Gendi à, hai ngày nữa, tôi dẫn anh đến chỗ mà Thiers cất giữ tài sản, chúng ta chia đều, được chứ?”

“Nếu như chỉ vì những phiếu điểm kia, tôi cũng sẽ không chứa chấp anh ở đây.”

“Tôi biết, tôi biết, anh là người tốt, Gendi, tôi vẫn luôn biết.”

“Cho nên, hai ngày sau, anh hãy đi đi, mặc kệ anh có đưa tôi phiếu điểm hay không, đây là tôi xem trên phương diện tình nghĩa trước đây, một chuyện cuối cùng tôi có thể giúp được cho anh, tôi còn có việc phải đi trước.”

Gendi đẩy cửa ra, đi xuống phía dưới nhà trọ, ngồi vào trong xe của mình, xe lái ra khỏi cổng chung cư.

Gendi ngồi ở vị trí kế bên tài xế chủ động mở miệng nói: “Cuộc trò chuyện vừa nãy…”

“Tôi đều đã nghe được, cậu quên cái thứ mà tôi đưa cho cậu mang theo trên người rồi hay sao?”

Gendi lấy từ trong túi ra một cái vỏ sò màu xanh, đưa trả lại cho Neo đang lái xe.

Neo lắc đầu, từ trong túi lại lấy hai cái vỏ sò ra, đặt ở trong tay Gendi: “Thiết bị truyền tin này dùng rất tốt, cho cậu một bộ, chỉ là lúc bình thường phải biết bảo dưỡng nó, như vậy thì tuổi thọ sử dụng sẽ lâu hơn một chút.”

“Cảm ơn ngài, đội trưởng.”

“Không cần cám ơn tôi, tôi hẳn phải là người nên cảm ơn, tôi biết lúc trước cậu có giao tình với Luke, là tôi để cậu chủ động phản hồi lời nhờ vả của hắn, cậu làm rất tốt, đây coi như là hành động do hai tiểu đội chúng ta cùng nhau tiến hành triển khai, chờ đến khi biết được vị trí tài sản của Thiers và Zich từ trong miệng của hắn, một phần tài sản chia đều cho hai đội chúng ta, còn hắn thì chúng ta giết, coi như đã truy nã thành công rồi báo lên trên là được.”

“Đúng, đội trưởng, nhưng việc mà tôi muốn hỏi, Luke có nói tới…”

“Cậu đang nghi ngờ về thân phận của Pavaro à?”

“Hắn nói với giọng điệu rất chắc chắn.”

“Kẻ đang chết chìm trong lúc vô thức sẽ cố gắng nắm lấy mọi thứ xung quanh có thể, cho dù chỉ là một cọng rơm, cho dù là… một cọng rơm trong suy nghĩ của mình, ví dụ như vậy, trước đây cũng đã từng nghe qua chưa?”

“Có nghe qua, thế nhưng hắn…”

“Không có gì khác biệt, hắn đã không còn là Phán Quyết Quan, bây giờ hắn là một tên tội phạm trốn truy nã.”

“Đúng, ngài nói đúng, đội trưởng Neo.”

“Chuyện kế tiếp, để tôi phụ trách, cậu cũng đừng nên làm những chuyện vô nghĩa khác, nếu không rất có thể sẽ mang đến phiền phức cho cậu đấy.”

“Tôi đã biết, đội trưởng, tôi sẽ nghe lời dặn dò của ngài.”

“Tốt, tôi nên xuống xe rồi, cậu lái xe trở về đi.”

Neo dừng xe ở ven đường.

“Đội trưởng, nếu như không có ngài, tôi cũng không dám đáp lời Luke, cũng không dám có thêm bất cứ tiếp xúc gì với anh ta.”

“Cậu đang trách tôi đấy à?”

“Không phải, tất nhiên là không phải, mà là bởi vì tôi rõ ràng, đi theo đội trưởng Neo, mặc kệ là làm nhiệm vụ gì, chắc chắn có canh để húp.”

“Là được ăn thịt.”

“Đúng vậy, đúng vậy, ăn thịt.”

Cơ thể Neo biến thành một luồng khói đen, rời khỏi ghế lái.

Gendi hít sâu một hơi, nhích người sang ghế lái, nổ máy xe một lần nữa.

“Healy, đã chuẩn bị xong đồ đạc chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi thưa thiếu gia, ngài Alfred đã đem đồ vật ra xe rồi ạ.”

“Được rồi.”

Karen đi tới bãi đỗ xe trước Nhà tang lễ, mở ra cốp xe nhìn thoáng qua đống đồ ăn chất đống ở trong, lại đóng cốp xe lại.

“Thiếu gia, có cần tôi cùng đi theo ngài không?”

“Không cần, lần trước là do tôi không ở nhà mới để cho anh đi, lần này tôi vẫn nên tự đi một mình, xem như ra ngoài đi dạo giải khuây;

Với lại hôm nay là ngày đầu gia sư đến dạy, anh ở nhà lo tiếp đón, chú ý tính cách của gia sư một chút, nếu như tính cách không tốt thì đổi đi.”

“Được rồi, thiếu gia, xin ngài yên tâm, tôi sẽ sắp xếp tốt mọi việc.”

“Ừm, vậy tôi đi trước.”

Karen lái xe đến nghĩa trang Thanh Đằng.

Lúc này đã là hoàng hôn, đã sắp đến lúc nghĩa trang đóng cửa.

Karen trực tiếp chạy xe vào trong, dừng dưới khoảng đất trống trước phòng của nhân viên quản lý.

Trong miệng của Lão Saman đang ngậm một cái cái tẩu, hai tay chống nạnh đứng trên bậc thang hét với Karen:

“Nếu không gọi điện thoại đến thì cậu cũng không biết tặng đồ đúng không!”

Karen xuống xe, vừa đi ra sau mở cốp xe vừa đáp lời không chút kiêng nể: “Ai biết ông có thể ăn nhiều như vậy.”

“Là do ta ăn nhiều sao, là do ta ăn nhiều hay sao!”

Lão Saman trực tiếp chạy xuống bậc thang, vọt tới trước người Karen… Giơ tay lên làm bộ muốn đánh Karen.

Nhưng sau khi Karen xách ra gói thịt bò đã đóng gói xong vào tối hôm qua, ông ta vẫn rất tự nhiên mà đưa tay cầm lấy.

“Là đồ tươi sao?” Lão Saman hỏi.

“Không biết, dù sao thì nhà tôi cũng vừa mới dùng để rán bít tết.”

“Được rồi, ta tin tưởng cậu.”

“Đứng yên, còn có thêm nữa.”

Karen lại lấy ra một túi thịt viên và một túi đồ hộp, bỏ tất cả chồng vào trên tay của Lão Saman.

“Không cầm được, không cầm được!”

“Vậy là không muốn lấy à.”

“Không được!”

Lão Saman quay người, loạng chà loạng choạng mà đi vào trong căn phòng nhỏ của mình, giống như là một con lật đật, Karen đang ôm thùng nước ngọt đằng sau nhiều lúc tưởng rằng ông ta sắp ngã xấp xuống, kết quả ông ta vẫn gượng lại được.

“A, không bỏ vào trong tủ lạnh được.” Karen nói.

“Không có việc gì, bỏ vào được, bỏ vào được, ta bỏ ra ngoài mấy thứ đồ cất trong tủ quá lâu là được.”

Lão Saman ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu dọn dẹp lại cái tủ lạnh cũ.

Karen thì cầm lấy một chai nước ngọt, đi đến trước bàn đọc sách của Lão Saman, lấy nắp chai tỳ xuống góc bàn vài cái, lần một lần hai lần ba, kết quả làm cho cạnh bàn của Lão Saman rớt xuống một miếng còn cái nắp chai nước ngọt vẫn còn y nguyên.

“A, trời ạ!”

Lão Saman để ý đến màn này, lập tức nhảy dựng lên: “Cậu cũng không biết dùng cái mở nắp chai hay sao?”

“Ngại phiền phức.”

Lão Saman đi tới, cầm lấy bình nước ngọt trong tay của Karen, dùng hàm răng của mình bật nắp chai lên, phun xuống dưới đất.

“Đây.”


Chương 658: Được (3)

Karen cũng không nhận lấy chai nước ngọt, mà là cầm lấy một chai nước ngọt khác:

“Đồ mở nắp chai ở đâu?”

“Tên nhóc này.”

Lão Saman nốc một ngụm lớn nước ngọt, nấc một cái, nói: “Thật sự ta cũng không hiểu cái thứ này có gì ngon, uống rượu vẫn ngon hơn.”

“Đáng tiếc, tôi cũng không mang rượu.”

“Ta chỉ đang nhắc nhở cậu lần sau nhớ mang rượu đến.”

“Để tôi đưa cho ông vài bình cồn công nghiệp, ông tự pha vào nước mà uống, cái đó tiện lợi hơn nhiều.”

“A, vậy lần sau cậu đến thì ta phải trèo ra từ trong mồ ra mà mở cửa đấy.”

“Ha ha, tôi biết mà, làm sao mà ông ăn nhanh đến thế, mỗi đêm ông đều mở tiệc nướng ngoài trời với mấy hộ gia đình ở đây phải không?”

“Còn không phải…”

“Là do tôi ăn.” Tiếng của Neo vang lên từ ngoài cửa.

Karen nhìn thấy Neo, cười cười, không có hô lên chào đội trưởng, mà là chủ động cầm lấy đồ mở nắp chai khui một chai nước ngọt đưa cho Neo.

Lão Saman chỉ chỉ Neo, nói: “Là do anh ta đấy, mỗi ngày đều đến chỗ của ta ăn chực cơm tối, mà lại còn ăn rất nhiều, lần nào cũng không giành ăn lại anh ta được!”

Karen nói: “Vậy lần sau tôi đem đến vài bình rượu ngon để ở chỗ này của ông.”

“Tên nhóc thúi này, chả nhẽ ta không xứng để uống rượu của cậu à!”

“Chỉ ăn có một bữa mỳ ống của ông mà thôi, nhớ kỹ đến tận bây giờ, còn muốn tôi mời ông uống rượu à ?”

“Chăm sóc lẫn nhau thôi mà, a, đúng, lâu rồi nhà tang lễ của cậu không đến đây nói chuyện làm ăn, buôn bán không được tốt à?”

“Hồi trước còn đang sửa chữa.”

“Thì ra là thế, ta còn tưởng rằng nhà tang lễ của cậu đóng cửa rồi đấy.”

“Không phải của nhà tôi.”

“Pavaro cũng chỉ có hai đứa con gái, lại không có con trai, chả nhẽ sản nghiệp sau này không phải của cậu hết hay sao?

Nếu là Pavaro phải đi trước, đừng nói gia sản và con gái, ngay cả vợ đều phải nhờ cậu chăm sóc đấy.”

“Ông đang nói mò lung tung gì đấy.”

“Cái này cũng đâu có hiếm gặp, ông chủ của nha tang lễ Kuchis không phải cũng đi trước rồi sau đó bà chủ và tên làm công cùng ngủ trên một cái giường hay sao, cái này rất bình thường.”

Karen bắt đầu ở xem xét bốn phía xung quanh.

“Cậu đang tìm cái gì đấy?” Lão Saman hỏi.

“Đang tìm đống cồn công nghiệp mà ông giấu trong nhà, tôi nghi ngờ ông có uống.”

“Bỏ đi bỏ đi, tôi chỉ đang chúc phúc cho cậu thôi.”

Neo mở miệng hỏi: “Bữa tối lúc nào thì chuẩn bị xong vậy.”

Lão Saman nghe nói như thế, giận mà không có chỗ để trút, lập tức chuẩn bị thọc lại một câu, nhưng vừa lúc nghe Karen nói:

“Lập tức xong ngay thôi, tôi tự mình xuống bếp.”

Tài nấu nướng của Karen tự nhiên không cần phải nói, trời vừa sập tối, ở trên bàn ăn phía ngoài đã bày bốn món ăn một món canh, mỗi một món ăn đều nấu rất nhiều.

“Ách…”

Lão Saman ngồi ở trên ghế đẩu, nhìn xem những món ăn mà ông ta chưa từng thấy qua nhưng lại cảm thấy rất ngon mắt, vô ý thức cảm khái nói: “Nếu ta là bà chủ thì ta cũng muốn ngủ chung giường với cậu đấy.”

Karen đi tới, cởi tạp dề ra, nói: “Gia vị trong nhà bếp của ông nếu có thể phong phú hơn một chút thì đồ ăn có thể sẽ còn ngon hơn nữa.”

Neo cầm lấy cái nĩa, kẹp một khối thịt bò nạm đưa vào trong miệng:

“Hương vị rất không tệ.”

Lão Saman cũng không chịu thua, lập tức cầm lấy đĩa chọt một cái.

“Ừ, xem như không tệ.”

Karen kéo một cái ghế đẩu qua, từ từ ngồi xuống bắt đầu ăn.

Sau hai mươi phút, lúc đầu Karen vốn cho rằng mình nấu hơi nhiều, lại cảm thấy có vẻ ít.

“Để tôi đi nấu thêm một ít?”

“Không cần.” Neo nói.

Lão Saman kinh ngạc nói: “Ha ha, khó thấy đấy.”

Neo còn nói thêm: “Chờ một lát rồi ăn bữa khuya đi.”

Lão Saman liếc mắt nhìn Neo một cái: “Ta còn định nói khẩu vị hôm nay của anh lại kém đến thế sao.”

“Tôi đi thăm Irina một chút, vừa lúc đi tản bộ.” Neo đứng người lên đi ra phía hàng mộ bên ngoài.

Karen thì chuẩn bị dọn dẹp chén đĩa, trong phòng nhỏ của nhân viên quản lý chỉ có từng đó chén đĩa mà thôi, không dọn dẹp trước thì lát nữa cũng không có chén dĩa để dùng cho bữa khuya.

Thái độ của Lão Saman bỗng khác thường mà cầm lấy chén đĩa, nói: “Cậu đi tản bộ cùng với anh ta đi, để ta dọn dẹp.”

“Chả nhẽ ngài mai mặt trời mọc lên từ phía Tây à?”

“A.” Lão Saman cười lạnh nói, “Ta là sợ cậu không thấy được mặt trời mọc ngày mai thôi.”

“Rủa tôi sao?”

“Khó nói, đúng, đồ ăn cũng nấu cũng không tệ, đồ ăn hương vị rất mới lạ, ta vốn dĩ còn cho rằng mình sẽ ăn không quen, ai biết vậy mà ngon đến thế.”

“Có một ngày, heo trong một trại nuôi heo ở Wien bỗng nhiên tuyệt thực.”

“Ừm?”

“Sau đó bà chủ bỗng chửi rủa ông chủ có phải đem nhầm đồ ăn của người trong nhà cho heo ăn hay không.”

“…” Lão Saman.

“Tốt, nếu ông đã muốn dọn dẹp thì dọn dẹp đi, tôi cũng đi tản bộ.”

“Này, tên nhóc.”

“Còn có việc gì?”

“Ta sắp về hưu.”

“Chúc mừng ông.”

“Nếu như sau này mỗi ngày khi trời tối cậu đều đến nấu ăn cho ta, chờ đến sau khi ta về hưu, mấy thứ đồ cũ với đồ gia dụng trong nhà cộng thêm mấy cái thứ linh tinh kia, ta sẽ đều để lại cho cậu, thế nào, trao đổi này nghe cũng lời đấy chứ?”

Thấy Karen nãy giờ không nói gì, Lão Saman thúc giục nói:

“Cậu còn do dự cái gì?”

Karen đáp lời: “Đang do dự dùng cách gì để từ chối ông tinh tế một chút.”

“Cút!”

Karen cười đi xuống bậc thang, đi vào sâu trong nghĩa trang, nhưng khi anh đi đến trước bia mộ của Irina, lại phát hiện Neo cũng không ở nơi này.

Đội trưởng đi trước rồi sao?

Karen lại tìm một hồi, phát hiện Neo đang đứng trước một bia mộ cách rất xa chỗ của Irina, nhìn thấy cảnh tượng này, Karen cắn môi một cái, nhưng vẫn là chủ động đi tới.

Đây là… bia mộ của ngài Pavaro, bên cạnh là bia mộ của bà Annie, đương nhiên, tên trên bia mộ cũng không phải là tên thật.

“Đội trưởng, anh tại sao lại ở chỗ này.”

“Đoạn chữ viết này, rất có ý nghĩa.” Neo chỉ chỉ vào bia mộ trước mặt, thì thầm, “Cảm tạ ngài, để cho ta nhìn thấy ánh sáng chân chính.”

“Đúng vậy đội trưởng, rất có hàm ý.”

“Trên cái bia mộ bên cạnh cũng có một đoạn, cậu cùng đọc lên đi.”

“Được rồi, đội trưởng.” Karen tiến đến trước mộ bia, niệm lên, “Cảm tạ ngài, để ta gặp được sự dịu dàng của biển cả.”

Neo mở miệng nói: “Vợ của ông ta không tức giận sao, để bia mộ của họ gần nhau như thế?”

Nghe được lời này, Karen trầm mặc một hồi, lập tức đứng người lên, nói: “Là bà ấy tự yêu cầu.”

“A.”

Lúc này, trong đầu của Karen hiện lên đoạn đối thoại với Karen lúc an táng cho Irina:

“Thẩm Phán Quan Pavaro, đi vào lúc nào.”

“Đã đi từ rất sớm.”

“Cho nên, tang lễ là do cậu sắp xếp sao?”

“Đúng thế.”

Neo quay người, đi hướng đến vị trí bia mộ Irina, Karen đi theo sau.

Đi tới, Neo mở miệng nói: “Có một tên tội phạm truy nã tên là Luke, gần đây vừa bị phát hiện, ta để cho Wind theo dõi hắn, hai ngày sau sẽ triển khai vây bắt.”

“Hắn là một tên phán quyết quan.”

“Ừm, cho nên sẽ phản kháng rất dữ dội, chắc là sẽ không bắt sống được.”

“Đội trưởng, tôi có một lời thỉnh cầu.”

“Nói.”

“Tôi muốn tham gia lần vây bắt này.”

“Hắn là một phán quyết quan.”

“Tôi biết.”

“Sau đó thì sao?”

“Tôi vẫn là muốn thử xem.”

Neo ngồi xuống trước bia mộ của Irina, đưa tay sửa sang lại hoa hồng trắng đang nở rộ xung quanh;

Chốc lát sau, anh ta đáp lại một tiếng:

“Được.”


Chương 659: Mặt người (1)

Neo bắt đầu chăm chú sắp xếp lại đám hoa hồng trắng xung quanh bia mộ, Karen thì đứng phía sau một hồi cũng quay người bước đi, để nơi này lại cho Neo và Irina.

Lúc quay trở lại căn phòng nhỏ của nhân viên quản lý, Lão Saman vừa rửa chén và dọn dẹp lại phòng bếp xong, đang lau chùi cái tẩu thuốc của mình, trông thấy bóng dáng Karen đến gần, cười cười, chào hỏi:

“A, vẫn còn sống mà về à.”

Karen đứng yên tại chỗ, nghiêm túc đánh giá vị nhân viên quản lý lớn tuổi của nghĩa trang này một lần nữa.

“Đang nhìn cái gì thế?” Lão Saman tức giận nói.

Karen ngồi xuống dưới bậc thang, nhìn chung quanh, nói: “Một mình ông làm việc ở đây đã bao lâu rồi?”

“Cũng sắp ba mươi năm.”

“Cũng không mấy dễ dàng nhỉ.”

“Cũng không cảm thấy gì, thời gian ba mươi năm qua trôi qua cũng rất an tâm.”

“Sắp về hưu rồi sao?”

“Đúng vậy a, sắp về hưu rồi…”

“Không có con cái?”

“Không có.”

“Thật đáng thương.”

“Cái này cũng không đúng, nhiều người có con cái nhưng lúc về già càng đáng thương hơn.”

“Cũng đúng.”

“Hỏi chuyện này để làm gì?”

“Nhà tang lễ Pavaro đang thiếu nhân công chạy việc vặt, nếu như ông nghỉ hưu ở đây, có thể đến làm ở nhà tang lễ Pavaro, công việc cũng nhẹ nhàng, đãi ngộ rất tốt.”

Lão Saman lập tức lắc đầu: “Không làm, không làm, ta cũng đã lớn tuổi như vậy rồi, cậu vậy mà còn muốn bốc lột sức lao động của ta à?”

“Có vài người già lúc về hưu không có việc gì làm, trái lại cơ thể lại cảm thấy không thoải mái, tôi chỉ sợ là ông không quen đâu.”

“Không đi không đi.” Lão Saman rất kiên định mà lắc đầu, “Về hưu là về hưu, nghỉ ngơi cho tốt, không muốn tiếp tục giày vò bản thân mình.”

“Vậy thì được rồi, nhìn ông cũng đáng thương, sau này mỗi ngày tôi sẽ đến nấu bữa tối cho ông.”

Khóe miệng của Lão Saman lộ ra một nụ cười, quay đầu nhìn về phía Karen đang ngồi ở chỗ đó, phát hiện Karen đang ngẩng đầu mà chuyên chú nhìn về bầu trời đêm.

“A, giả vờ từ nãy giờ, bây đầu bắt đầu nhớ thương mấy món đồ gia dụng trong căn phòng cũ này của ta rồi à?”

“Không có, chỉ là ngứa tay muốn nấu cơm giúp cho ông.”

“Ta nói tên nhóc cậu nhìn cũng đẹp trai như vậy, nhưng mà cái lớp da mặt này, sao có thể dày đến như vậy?”

“Tôi cũng không biết làm sao, luôn luôn phải từ chối lời tỏ tình của các vị tiểu thư trong một khoảng thời gian dài như vậy, da mặt không muốn dày thì cũng khó.”

“Nói ra cái câu này quả nhiên cậu cũng chẳng cần mặt mũi.” Lão Saman nghi ngờ nói, “Người lớn trong nhà cậu cũng giống như vậy à?”

Karen nghĩ đến đánh giá của Pall dành cho Dis lúc còn trẻ.

“Ông nội tôi lúc tuổi còn trẻ cũng giống như thế này.”

“Vậy thì là do di truyền rồi, chả trách được.”

“Chắc hẳn là vậy rồi.”

“Bây giờ thì sao, ông nội của cậu vẫn giống như trước à?”

“Lớn tuổi rồi, tất nhiên cũng không giống như xưa.”

“Đúng vậy a, tuổi trẻ vẫn tốt hơn, không cần phải suy nghĩ nhiều thứ như vậy, lớn tuổi rồi, nhìn như có vẻ đã buông bỏ rất nhiều thứ, nhưng đến khi muốn nhấc việc gì lên làm, lại phát hiện eo đã quá đau rồi, trên cơ bản thì muốn cúi người xuống cũng không nổi.”

“Ngày mai ông muốn ăn cái gì, làm cá là sở trường của tôi đấy.”

“Thật sao?”

“Con mèo trong nhà tôi rất thích ăn.”

“Ha ha, nếu như ta hỏi trước rồi cậu đồng ý, sẽ thú vị hơn nhiều, chứ không phải bù đắp lại giống như bây giờ, luôn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu, biết nói như thế nào đây nhỉ, thiếu chút ít sự tự nhiên, lại thêm vài phần cố ý.”

“Đồ ăn mà không bỏ gia vị, rất khó mà ăn ngon được.”

“Hình như cũng đúng, chỉ là, người kia sẽ buông tha cậu đơn giản vậy sao?”

“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ông cảm thấy hắn ta sẽ trực tiếp giết tôi à?”

“Lúc đầu ta cảm thấy khả năng này cũng rất cao, bởi vì việc mà cậu đã làm, rất nghiêm trọng, tựa như đang mạo phạm đến uy nghiêm của cả một thần giáo.”

Lão Saman vẫn chủ động nói lời này ra khỏi miệng.

“Nhưng làm sao ông lại biết được, tôi cũng không cảm thấy ông quen với Pavaro lắm.”

Bởi vì trong bút ký công việc của Pavaro cũng không có ghi chép gì về lão già này cả, dựa theo tác phong làm việc nghiêm túc và cẩn thận của ngài Pavaro, nếu như phát hiện được lão già này có gì đặc biệt, chắc chắn sẽ ghi chép lại, bảo tàng nghệ thuật gốm Lemar cũng có ghi chép lại bên trong.

“Ta là bảo an của nơi này, còn bọn họ là hộ dân cư ở đây.”

“Nhưng bọn họ bị chôn dưới dất.”

“Chẳng nhẽ dân cư sống trong nhà cả đời cũng không bước ra khỏi cửa à?” Lão Saman hỏi ngược lại.

“Cái câu này có vẻ phải là lời thoại do tôi nói mới đúng, ông cũng tín ngưỡng Trật Tự?”

“Trên một mức độ nhất định, đúng vậy, tín ngưỡng của ta, là vẻ đẹp của sự sắp xếp trong không gian, đương nhiên, không gian sắp xếp ngay ngắn trật tự cũng là một vẻ đẹp.”

“Không gian…”

Karen bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.


Chương 660: Mặt người (2)

Hai tay lão Saman đặt trước ngực, cất tiếng nói:

“Ca ngợi Pamirez.”

Karen trầm mặc.

“Nhìn cậu có vẻ cũng biết đến thần giáo Pamirez?”

“Là một giáo hội rất vĩ đại.”

“Ừm?” Lão Saman hơi nghi ngờ một chút, “Loại lời này không nên được nói ra từ miệng của một kẻ tín ngưỡng Trật Tự.”

“Neo có biết thân phận của ông sao?”

“Đương nhiên, nếu không thì mỗi đêm hắn ta sao lại đến đây.”

“A, thì ra là thế.”

“Yên tâm rồi à?” Lão Saman cười cười, “Vừa này cậu đang sợ ta à?”

“Có một chút, nhưng cũng không quá nghiêm trọng.”

“Cậu cũng thấy được hướng gió thổi rồi chứ?”

“Lúc trước vừa mua báo, có đọc được.”

“Đúng vậy a, ta cũng nhìn thấy được từ trên báo.” Lão Saman vỗ vỗ tro trên ống quần xám, “Nghe có buồn cười hay không, nếu như không xem báo, ta cũng không biết tình cảnh của mình cũng đã nguy hiểm đến như vậy.”

“Có lẽ còn có cơ hội xoay chuyển, đến cùng thì cũng chỉ đang nổi gió mà thôi.”

“Khó khăn, cũng đã theo gió nổi lên, không làm xong việc, sẽ rất mất mặt.”

Karen nhẹ gật đầu, tia lửa đã đánh ra, nếu như đến cuối không đốt lên được, uy nghiêm của Trật Tự Thần Giáo sẽ bởi vì thế mà bị ảnh hưởng, mà sở dĩ mục đích dấy lên ngọn lửa này là để dựng lại uy nghiêm của Trật Tự Thần Giáo.

“Cho nên, ý ông nói về hưu là vì lý do này?”

“Cũng không sai lắm.” Lão Sam đốt cái tẩu thuốc lên, rít hai cái, làn khói lúc sáng lúc tối, “Tên Neo kia, rất thú vị, cậu, cũng rất thú vị, cũng thế, người thú vị sẽ không giết người thú vị, chỉ là cậu vẫn nên cảm ơn ta thật tốt đấy, trong khoảng thời gian này mỗi lần hắn ta tới, ta cũng nói không ít lời tốt đẹp cho cậu trước mặt hắn ta.”

“Cảm ơn.”

“Vậy thì làm cá đi, thật ra thì ta rất thích ăn cá.”

“Được rồi.” Karen quay đầu lại, chỉ chỉ vào trong phòng nhỏ, “Còn mấy thứ đồ trong phòng thì sao?”

“Chờ đến khi ăn xong mấy thứ cậu vừa mang đến, cái tủ lạnh kia cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, mang tủ lạnh về đi, cắm điện vào vẫn có thể dùng, chỉ có điều hơi ồn mà thôi.”

“Ông cũng lớn tuổi rồi nên chắc chắn giấc ngủ cũng không tốt.”

“Cho nên thì sao?”

“Nhà tôi vừa mới tân trang, đổi một mớ đồ điện gia dụng mới, sáng mai tôi để người ta chở tủ lạnh mới của nhà tôi đến đổi với cái tủ lạnh cũ này của ông để ông có thể ngủ ngon giấc.”

Lão Saman cứ yên lặng như vậy mà nhìn xem Karen, nhìn không dời mắt.

Karen thì vẫn rất thản nhiên mỉm cười nhìn trở lại.

“Ta thấy rất tò mò, cậu làm sao mà có thể vừa làm việc đúng mức vừa cùng lúc không biết xấu hổ đến như vậy?”

“Tối nay ông vẫn luôn đang khinh bỉ sự quan tâm của tôi dành cho ông đấy.”

“Tính tình mấy năm gần đây của ta rất tốt, nếu như lúc ta còn trẻ mà gặp được tên nhóc như cậu, đoán chừng ta đã ném cậu vào trong một cái thùng gỗ, lúc ban đêm thấy nhàm chán, có thể mở nắp ra để ngồi tâm sự giải sầu.”

“Tôi cảm thấy có thể đổi một chỗ khác cao cấp hơn một chút.”

“Cậu không giống với tên Pavaro, còn cái tên đến ăn chực mỗi ngày kia, cũng không giống với Pavaro.”

“Ngài Pavaro cũng không biết thân phận của ông đâu nhỉ.”

“Hắn ta tất nhiên cũng không biết, chỉ là hắn cũng giúp ta sửa chữa lại căn phòng nhỏ này nhiều lần, người như hắn ta nhìn có vẻ dính dính bẩn bẩn, có vẻ cũng không thích tắm rửa lắm, cũng không cần nói đến mặt mũi bên ngoài, nhưng tấm lòng của hắn là tốt.”

“Đúng thế.”

Karen nhớ kỹ lúc vụ nổ trên tàu điện lần trước, ngài Pavaro lén đưa Rael để cho mình nộp trước tiền viện phí.

“Nếu như hắn ta có thể giống với cậu một chút thì cũng không cần phải chết sớm như vậy.”

“Tôi sẽ xem lời ông vừa nói như một lời chúc phúc.”

Lão Saman bỗng nhiên đưa tay dò xét trên người của Karen, đồng thời ngón tay sờ vào trên hai cái lỗ trên cây sáo để trong người, đột nhiên, một âm thanh chói tai nổi lên, bốn phía xung quanh bị âm thanh này bao phủ.

“Cẩn thận đội trưởng của cậu, bởi vì ta có thể cảm giác được, hắn ta đang đứng trên bờ vực mất phương hướng.”

Karen bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn Lão Saman.

“Ba!”

Âm thanh biến mất, bốn phía xung quanh cũng trở lại yên tĩnh.

Lão Saman lại rít tẩu thuốc hai cái, phun ra một luồng khói trắng, ho một tiếng, phun xuống dưới đất một cục đờm.

“Ta rõ ràng đã sống một cách vô nghĩa, nhưng trong lòng vẫn không có ý nghĩ muốn chết, hơn nữa còn nóng lòng muốn sống hơn lúc trước.”

“Chắc chắn vậy sao?” Karen hỏi.

“Đương nhiên cũng không chắn chắn tuyệt đối, nhưng ta có thể cảm giác được mình có một điềm báo sắp đến, cảm giác được mình đã không phải sống cho chính mình, nhưng thế mà so với lúc sống vì chính mình lại càng kiên định và chủ động hơn, ha ha, không có một chút cảm giác mơ hồ nào, cậu cảm thấy, có phải ta bị bệnh rồi hay không?”

“Có thể trị sao?”

“Ta cũng không rõ lắm, cũng không biết, mấy gia đình nằm ở đây cũng không có nhu cầu cần mời bác sĩ, ta cũng không hiểu rõ, chuyện trên đời này, ai có thể nói đúng được chứ, biết đâu được sẽ có kỳ tích xuất hiện chăng?

Đương nhiên, cậu cũng có thể cho là ta đang cố ý ly gián, vì quả thật thì ta cũng có đủ động cơ để làm việc đó.”

Karen lắc đầu.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box