Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 48 : Hang ổ ma quỷ (1) (c471-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Hang ổ ma quỷ (1)
Tổ tiên của gia tộc Ellen đã từng muốn lợi dụng ngón tay của Thần Ánh Sáng, để tăng hệ thống tín ngưỡng gia tộc của mình lên hệ thống tín ngưỡng giáo hội, đây là một loại ý nghĩ tự đại điên cuồng đến mức không phù hợp lẽ thường, vì bảo vệ sự tồn tại của gia tộc, Pall trực tiếp trộm đi cái ngón tay kia.
Còn Dis, ở một mức độ nào đó, thật ra xem như móc gia tộc Inmerais của mình ra khỏi hệ thống tín ngưỡng giáo hội, vì đứa cháu này của mình mà không tiếc để gia cho gia tộc bị giáng cấp từ hệ thống tín ngưỡng giáo hội xuống hệ thống tín ngưỡng gia tộc.
Từ dưới leo lên trên, rất khó;
Nhưng từ trên trượt xuống dưới, thì đơn giản hơn nhiều.
Đây là một cuộc mua bán lỗ vốn có thể thấy được bằng mắt thường, lỗ vốn đến mức sẽ chẳng ai lựa chọn cách làm này, nhưng Dis chọn làm như thế.
Khi cháu của mình nói muốn khám phá phong cảnh ở bên ngoài, là một người ông nội, ông chuẩn bị cho cháu của mình một đôi cánh đẹp nhất.
Đây là lần thức tỉnh thứ nhất của thể hệ tín ngưỡng gia tộc Karen,
Anh phát hiện mình đang đứng trong căn biệt thự số 13 phố Mink của gia đình mình, nơi ban công lầu 3;
Theo bản năng anh bước đến phòng ngủ của ông nội, mở cửa ra, lại phát hiện không có ai trên giường trong phòng ngủ;
Anh lại ra khỏi phòng ngủ, bước vào phòng sách sát vách, trong thư phòng, cũng không có người;
Cuối cùng,
Karen đi tới chỗ bệ cửa sổ, đứng đấy.
Thời gian dần trôi qua, anh cảm thấy bên cạnh mình, xuất hiện một bóng người quen thuộc, anh nghiêng đầu sang, trông thấy Dis đang đứng ở nơi đó.
Dis cũng không có nhìn về phía anh, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ là đứng ở chỗ này, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Bởi vì Dis từng nói qua, dù là ông ấy đang hôn mê, nhưng ánh mắt của ông vẫn như cũ sẽ quan sát căn nhà này chăm chú, bảo vệ những người trong nhà.
Karen thuận theo ánh mắt của Dis, nhìn về phía ngoài cửa sổ, cảnh tượng, bỗng nhiên bị bóp méo một chút;
Trong đầu của Karen nhớ lại trong bức thư mà bà Molly từng gửi đến, từng hình dung qua một cảnh.
Sau một khắc, Karen thấy trong sân xuất hiện một người, một ông lão mặt trang phụ Cha xứ… Rasma.
Bà Molly đi tới, nói chuyện cùng với Rasma, đồng thời chủ động mở cửa sân ra.
Rasma bước ra một chân, đã giẫm vào sân nhà Inmerais, một cái chân khác thì để ở bên ngoài, cái bộ dáng này, nhìn có chút buồn cười, rất khó tưởng tượng rằng ông ta là đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo.
Trong lúc đó, Karen phát hiện ánh mắt của Rasma từng nhìn về phía chỗ mình đang đứng, đương nhiên, Rasma không phải đang nhìn mình, mà là đang đối diện với ánh mắt của Dis.
Trong thư mà bà Molly đã miêu tả, Rasma có nói qua: Để cái người thú vị kia, báo tin bình an cho người nhà đi.
Cũng chính bởi vì câu nói này, Karen cuối cùng mới quyết định gọi điện thoại về nhà.
Nhưng mà,
Đột nhiên ở giữa,
Karen phát hiện hình tượng của Rasma bị biến đổi, cơ thể của ông ta, giống như bị tách ra làm hai;
Một nửa nghiêng về trong sân nhà Inmerais, ánh mắt trên mặt vẫn như cũ an bình, giống như một ông lão hiền hòa, một vị cha xứ thật sự;
Còn một nửa ở bên ngoài kia, thì ánh mắt nghiêm túc, từng sợi xích Trật Tự màu đen vờn quanh bên người ông ta, giống như là một cái máy móc chỉ có trật tự mà không có tình cảm;
Trong chốc lát, ngươi không cách nào phân biệt ra đâu mới thật sự là Rasma.
Nhưng cũng đúng lúc này, Karen bỗng nhiên nghĩ đến một cảnh tượng khác mà mình đã được chứng kiến, đó là lúc mình bắt đầu Thanh Tẩy, Thần Trật Tự bước ra từ trong hư vô, vừa đi, vừa rải xuống ánh sao bằng mười ngón tay của mình, không có bản thân ý thức, chỉ là tuân thủ nghiêm ngặt theo một giáo điều nào đó, đang làm một việc mà lúc ấy mình phải làm.
Mà bên trong nghiên cứu của Nguyên Lý Thần Giáo, từng so sánh sự tồn tại của thần với một vòng tròn và một dấu chấm;
Khi thần thuộc về vòng tròn, ngài sẽ chỉ thuần túy là một vị thần, thực hiện chức trách của một vị thần;
Khi thần thuộc về dấu chấm, thần vào lúc đó, thì càng giống như một con người, ngài có thể vui đùa với con gái của mình, cũng có thể vì thứ mình yêu và ghét từ đó lựa chọn báo thù hay đấu tranh.
Rasma, cũng là như vật sao?
Vốn dĩ từ đầu đã như vậy, hay vẫn là sau khi ông nội hôn mê, sau đó ông ta trở thành Cha xứ của giáo đường trên phố Mink mới trở thành như thế nào?
Lúc này,
Ông nội bắt đầu biến mất, bệ cửa sổ bắt đầu biến mất, hết thảy bốn phía, cũng bắt đầu từ từ biến mất.
Karen từ từ mở mắt ra, anh vô ý thức quay đầu nhìn về bên cạnh mình, phát hiện ông lão lúc đầu còn ngồi ở đó đã biến thành từng điểm sáng nhỏ rồi từ từ biến mất
“Ông đang tiêu tán sao?” Karen hỏi.
“Không, là do cậu quá mệt mỏi, đã không cách nào cộng hưởng tiếp với đoạn tư tưởng này của tôi, cậu nghỉ ngơi đi, ca ngợi Ánh Sáng.”
Karen hai tay chống lấy tay vịn của ghế để đứng dậy, nhưng lần thứ nhất không thể thành công, về sau, dứt khoát nằm dựa xuống ghế, nhắm nghiền mắt lại;
Anh ta đã quá mệt mỏi, trực tiếp tiến vào trạng thái ngủ.
Buổi sáng, ánh mặt trời sáng rỡ xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên trên giường.
Pall đang ngủ ở trên giường trước tiên dùng cái đuôi lướt qua bên người một cách không có chủ đích, sau đó lại nhô ra vuốt mèo của mình vỗ vỗ lên mặt;
Sau đó, nó mở mắt ra.
“A?”
Chương 472: Hang ổ ma quỷ (2)
Pall bước xuống từ trên giường, đạp một cái vào Kevin còn đang nằm ngáy o o trong ổ chó.
Kevin bị bừng tỉnh, lập tức đứng người lên, ngắm nhìn bốn phía.
Pall đi ra khỏi phòng ngủ, Kevin cũng đi ra theo, Pall đứng trước cửa phòng sách, ra hiệu cho Kevin mở cửa ra, nó cũng có thể với tới chốt cửa, nhưng nó cần nhảy dựng lên, còn Kevin thì tiện hơn nhiều.
Lúc này, chuông điện thoại lầu dưới vang lên;
Pall đi xuống lầu trước, nhảy lên bàn trà để điện thoại, dùng vuốt mèo đẩy ống nghe xuống, lại đem đầu của mình nhích lại gần:
“Alo, ngài Karen đấy sao?” Là giọng của một cô gái trẻ tuổi.
Pall mở miệng nói: “Xin chào, tôi là hầu gái của ngài Karen, bây giờ ngài ấy không tiện bắt máy.”
“A, tốt, xin cô giúp tôi hỏi thăm ngài Karen một chút, xế chiều hôm nay ngài ấy có thể đến phòng khám để nhận một cuộc hẹn trước được hay không, rất xin lỗi, bởi vì là hẹn gấp, cho nên không cách nào sắp xếp sớm.
Vẫn là vị khách ngày hôm qua, nhưng lần này không phải là đứa bé kia, mà là cha của cậu ta đến xem bệnh.”
“Được rồi, tôi sẽ chuyển lời cho ngài Karen, sau đó ngài ấy sẽ gọi điện thoại phản hồi lại cho cô.” Pall trả lời.
“Ừm, xin cảm ơn.”
Điện thoại dập máy;
Pall duỗi ra hai cái chân mèo, nâng lên ống nghe đặt lại phía trên, sau đó nhảy xuống bàn trà đi tới lầu hai, phát hiện cửa phòng sách đã bị Kevin mở ra, mà lúc này, Kevin đang nằm sấp trên bàn sách mà đọc tờ giấy được ghi ở phía trên.
Còn Karen thì vẫn tựa ở trên ghế, còn đang ngủ.
“Đáng chết, con chó ngu xuẩn này, không cho phép mi nhìn trước.”
Pall cũng nhảy lên bàn đọc sách, nhưng cô nhìn lên đồng hồ treo tường trước, bây giờ vẫn là buổi sáng, nếu là cuộc hẹn gấp vào buổi chiều, vậy thì Karen còn có thể ngủ thêm một lúc nữa.
Ôi, Karen nhỏ bé đang thương, đến cùng thì tối hôm qua cậu đã ngồi trong phòng xem cái gì mà mê mẩn đến nổi ngủ gục luôn ở trên ghế thế;
Ngay sau đó,
Pall lại nhíu mày:
Ghê tởm, cái giường trong nhà này đã không còn sức hút đối với cậu hay sao?
Sau đó, Pall và Kevin cùng nhau xem nội dung trong túi tài liệu.
Khoảng chừng hai giờ trôi qua, lúc mười một giờ trưa, Pall và Kevin cùng xem hết tài liệu.
“Uông ~ “
Kevin nhỏ giọng kêu một tiếng với Pall.
“Không cần mi nhắc nhở, ta nhìn thấy, gia tộc Rafael.
Nhưng chuyện này liên qua quá sâu, chúng ta rất khó mà giải quyết.”
Pall đương nhiên là hi vọng diệt trừ uy hiếp lớn nhất đối với gia tộc Ellen đó là gia tộc Rafael, mặc dù lúc trước Dis đã giết tộc trưởng của bọn họ làm cho nội bộ gia tộc bọn họ trở nên rối loạn, nhưng vấn đề là gia tộc Ellen cũng không có khả năng giành lại việc làm ăn.
Trừ phi chờ Judea và Berger cùng với Eunice ba người đều trưởng thành, gia tộc có thể có mấy người có chiến lực cấp năm hay cấp sáu.
Nhưng Pall đã nguyện ý đi theo Karen đến ở nơi đây, bất luận ngoài miệng nói thế nào, hành động trên thực tế vẫn phải dựa trên phía bên Karen, bây giờ để Karen đi giải quyết vụ án liên qua đến sự thối nát sâu trong nội bộ thần giáo, quả thực là một chuyện điên rồi.
Pall quay đầu nhìn về phía Karen:
Càng kỳ lạ hơn chính là, cậu ta vì cái gì lại mang vật này về? Không lẽ cậu thật sự phải tiếp tục điều tra đó chứ?
Lúc này, Karen rốt cục tỉnh, anh mở mắt ra, từ từ ngồi dậy từ trên ghế, đưa tay đặt ở chỗ cổ, nhẹ nhàng nắn cổ vài cái.
“Karen, tối qua cậu vì xem những thứ này mà mê mẩn đến mức trực tiếp ngủ thiếp đi ở trên ghế à?” Pall hỏi.
“Ừm.” Karen gật nhẹ đầu, sau đó, nói bổ sung một câu, “Vừa lúc hoàn thành xong thần mục.”
“A, trách không được… Meo! ! ! ! !”
“Gâu! ! ! ! !”
Một mèo một chó lập tức đứng người lên, nhìn Karen chằm chặp.
Karen đứng lên từ trên ghế, duỗi lưng một cái, nói:
“Đúng rồi, còn phải vất vả hai người tìm cho tôi vài thuật pháp cấp bậc thần mục, hoặc là, cấp bậc cao hơn một chút cũng được, ví như thuật pháp mà Quan Thẩm Phán có thể sử dụng ấy, tôi muốn nếm thử xem mình có thể sử dụng thuật pháp vượt cấp hay không.”
Trải qua vụ nổ trên tàu điện, Karen rất tin tưởng kinh nghiệm của cô Mèo và thầy Chó trên phương diện này.
“Karen, cậu không cảm thấy có chút hơi quá mức sao, đọc tài liệu mệt mỏi, ngủ một giấc trong phòng sách, thì trực tiếp trở thành thần mục rồi?”
“Gâu gâu gâu!”
“Vẫn được mà, tôi cảm thấy giống như nước vừa chảy vào trong đường cống đã xây dựng xong vậy.”
Karen khẽ nhíu mày, vừa tỉnh ngủ, đầu óc có chút mơ màng, lại nói lên một lời mơ hồ như vậy.
“Karen, cậu quả thật là một thiên tài.” Pall nói, “Tốc độ tu hành của cậu, thật sự như một phiên bản khác của Dis… Không, tôi thậm chí bắt đầu hoài nghi, Dis năm đó cũng không nhanh giống như cậu bây giờ vậy.”
“Gâu!”
“Ha ha.” Karen nở nụ cười, “Có thể là bởi vì chúng ta quá quen thuộc với lời này, cho nên lời khích lệ của hai người cũng không làm tôi thấy vui vẻ lắm.”
” Vậy thì…” Pall tò mò hỏi, “Cậu mời vị thần nào vào trong lòng của mình rồi?”
“Không có mời thần.”
“Không có mời thần? Vậy cậu mời cái gì vào?” Pall kinh ngạc nói.
“Uông?”
“Chính tôi.”
Pall và Kevin liếc nhìn nhau;
“A, đáng chết, tôi vậy mà phát hiện mình sau khi nghe thấy cái đáp án này, cũng không quá giật mình.”
“Gâu! Gâu!” Kevin cũng gật đầu.
Chương 473: Hang ổ ma quỷ (3)
“Tôi đi rửa mặt.”
“Karen, chờ một chút, cái này, cái này…” Pall dùng vuốt mèo vỗ vỗ vào túi tài liệu, “Đừng nói cho tôi rằng, cậu đem thứ này về là để tiếp tục điều tra đấy nhé.”
“Không phải đâu?” Karen hỏi ngược lại.
“Gâu!” Kevin kêu một tiếng.
Pall phiên dịch nói:
“Con chó ngu xuẩn bảo cậu có phải điên rồi hay không, hay là tinh thần chính nghĩa trong lòng bỗng chốc nổi lên, vì đây thật sự là một quyết định quá ngu xuẩn!
Nếu như cậu muốn đi làm chuyện này, hoàn toàn có thể đợi đến lúc sau khi cậu đã mạnh lên, đến lúc đó nếu duy trì chính nghĩa, loại bỏ hắc ám, thậm chí là thanh lý Trật Tự Thần Giáo, đều đơn giản hơn rất nhiều.
Ví như, nếu như Dis không có ngủ say mà nói, cái việc đối Dis căn bản cũng chẳng có gì khó khăn, không phải sao?
Người thông mình, thì sẽ không ở lúc năng lực của mình không đủ mà đi xen vào việc của người khác.”
Kevin khiếp sợ nhìn xem Pall: “Uông?”
Karen trả lời: “Tôi cũng không có hứng thú xen vào chuyện của người khác.”
“Hô… Như vậy cũng tốt.” Pall thở một hơi dài nhẹ nhõm.
“Nhưng lần này thì rắc rối tìm đến tôi.”
“Ừm? Tại sao lại lượn một vòng trở về vậy, Karen, cậu xem bây giờ cậu đã là thần mục, chúng ta lại cố gắng một chút, năm nay tranh thủ lên quan thẩm phán, sau đó quan phán quyết cũng không xa… A, tôi muốn liên hệ với Berger, để nó mau đem thân phận mới mà gia tộc Ellen đã sắp xếp đến đây, nếu không chờ đến lúc là quan thẩm phán, sẽ không dễ mà giả dạng chui vào.”
“Thật ra thì con đường mà tôi lực chọn này rất khó đi, Dis hẳn cũng biết.” Karen nói.
“Đương nhiên.” Pall phụ họa nói.
“Gâu!”
“Bởi vì tôi quyết định tiếp tục điều tra, cho nên mới có thể hoàn thành thần mục vào tối hôm qua.”
“…” Pall.
“Chuyện điều tra, có thể từ từ sẽ đến, dù bây giờ cũng đã biết cái hang ổ ma quỷ kia đang ở khu dân cư Lam Kiều, ngài Pavaro không cách nào tiếp tục tìm kiếm, vậy thì chúng ta sẽ từ từ tìm.”
“Tìm được, sau đó thì tính sao?” Pall hỏi.
“Tìm được trước rồi nói tiếp.” Karen đáp lời.
“Thế thì còn có tờ giấy này, ở trên cậu ghi xuống tên của rất nhiều người, cậu sẽ không định học theo Dis, trực tiếp tìm đến cửa để ám sát bọn chúng đấy chứ?”
“Chỉ là manh mối mà tôi thuận tay ghi lại mà thôi.” Karen trả lời, “Tôi cũng không có xúc động đến như vậy.”
“Ha ha, đúng vậy a, đúng vậy a.” trong lòng Pall cuối cùng cũng nhẹ nhõm một chút.
Lúc này, Pall giống như là bỗng nhiên lại nghĩ tới điều gì, lập tức nói: “Karen, cậu có nghĩ đến rằng sự việc lần này còn có một cách giải quyết khác không?”
“Cô nói xem.”
“Đó chính là viết thư cho bà Molly, hoặc là gọi điện thoại, để bà Molly đi tìm Rasma bây giờ đang làm cha xứ ở giáo đường phố Mink, nói cho đại tế tự vĩ đại của Trật Tự Thần Giáo biết, ở thủ đô Yorktown của Wien này, có một vụ án liên quan đến sự thối nát của nội bộ Trật Tự Thần Giáo, nếu như xử lý chậm trễ, về sau một khi lộ ra, có thể sẽ trở thành một chương đen trong lịch sử của Trật Tự Thần Giáo.
Cậu xem, việc này phải chăng sẽ được giải quyết rõ ràng?
Tôi tin tưởng đầu óc của đại tế tự Rasma chỉ cần không ngốc, chắc chắn sẽ rat ay xử lý việc này.”
“Không thể.”
“Ừm? Vì cái gì mà không thể?” Pall nghi ngờ nói.
“Bởi vì như vậy thì Rasma sẽ biết được sự tồn tại của tôi, thậm chí biết gia tộc Inmerais đã bị Dis dùng huyết tế nghi thức, chỉ còn thừa lại một mình tôi, có thể tiếp tục tiếp xúc đến thế giới của giáo hội.”
“Ông ta không phải đã sớm biết sao, không phải ông ta chủ động nói cho bà Molly để cậu báo tin bình an về trong nhà sao? Tôi thậm chí cảm thấy Rasma đã bị Dis xúi giục.”
“Những lời kia, là khi Rasma đặt chân vào trong sân của nhà Inmerais nói, cũng chỉ có vào lúc đó, ông ấy mới có thể nói những lời này, khi đó ông ấy là Rasma;
Chỉ khi nào chân của ông ta rút về, đứng ở phạm vi bên ngoài của nhà Inmerais, ông ta chính là đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo.
Nếu để cho bà Molly trực tiếp tìm ông ta mà kể về sự việc này, đó chính là chúng ta đang tự chui đầu vào lưới.”
“Có chút hơi… Phức tạp, nghe không hiểu.” Pall nghi ngờ nói.
“Uông?”
“Cô còn nhớ ví dụ mà cô từng nói với tôi sao, liên quan đến vòng tròn và dấu chấm của thần, tôi cảm thấy bây giờ Rasma đang trong trạng thái này.
Lúc Thần Trật Tự chưa mở mắt, chúng ta thậm chí có thể sử dụng Thần Ánh Sáng để gọi tới, để ông ta giúp tôi Thanh Tẩy;
Nhưng nếu như lúc cuối của nghi thức Thanh Tẩy lần trước mà Ánh Mắt Trật Tự mở ra,
Cô cảm thấy kết quả sẽ là như thế nào?”
Cho dù là bây giờ, lại nhớ tới cảnh tượng ngày hôm đó, Pall vẫn như cũ có chút không rét mà run;
Kevin bên cạnh, càng là trực tiếp sợ run cả người.
“Rasma bây giờ cũng chính là như vậy, ông ấy không phải Dis, cũng không phải Hoven, cũng vĩnh viễn không thể nào giống vậy”
Karen đi ra khỏi phòng sách, vào phòng tắm rửa mặt.
Sau khi rửa mặt xong bước ra ngoài, trông thấy Pall đang ngồi trên người Kevin đi ra khỏi phòng sách:
“Tôi quyết định cùng với Kevin tiến hành bước điều tra thứ nhất, cậu cũng biết đấy, có đôi khi lúc mèo và chó đi điều tra thì sẽ dễ hơn so với người, ít nhất cũng không gây nên sự chú ý của những kẻ đang nhắm vào Pavaro.”
“Được, vất vả cho hai người.”
“Ùm, mặt khác còn có một việc, buổi sáng có cuộc điện thoại từ chỗ phòng khám bệnh của cậu gọi đến, nói có một cái hẹn gấp, là cha của đứa trẻ hôm qua.”
Ngài Tadel sao?
“Được, tôi sẽ đến phòng khám bệnh một chút.”
“Được rồi, haiz, vừa phải đề cao chính nghĩa còn vừa phải vất vả đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, thật sự là không dễ dàng gì a.
Cho nên…”
Pall duỗi ra móng vuốt vỗ một cái lên đầu chó của Kevin,
“So với việc đi rửa chén và giặt quần áo, chúng ta vẫn nên bắt đầu điều tra trước đi, meo!”
“Gâu!”
“Tôi mở cửa giúp cho hai người.”
“Không cần, chúng tôi đi sân thượng!”
Nói xong, Kevin chở Pall trực tiếp vọt lên sân thượng.
Chương 474: Hang ổ ma quỷ (4)
“Ha ha.”
Karen bị một màn này làm buồn cười.
Anh trước hết cầm điện thoại lên gọi lại xác định lịch hẹn trước với phòng khám, sau đó thay quần áo, cầm lấy chìa khóa xe, mở cửa đi cầu thang xuống dưới bãi đỗ xe, lúc anh ta chạy xe ra cổng chung cư, đã nhìn thấy Alleye đứng ở trước cửa của cửa hàng môi giới.
Alleye trông thấy xe của Karen, lập tức cười chạy từ từ đến;
Karen kéo cửa sổ xe xuống;
“Thiếu gia, chào buổi trưa.”
Karen biết ông ấy đang lo lúc dắt con trai đến nhà mình xem bệnh buổi tối, mình sẽ không có ở nhà.
“Phòng khám bệnh có một cái hẹn gấp, tôi phải đến xem bệnh nhân một chút, trước giờ cơm tối chắc là có thể trở về.”
“Được rồi, thiếu gia, cơm tối để tôi bảo Jane chuẩn bị.”
“Được rồi.” Karen không có từ chối, “Đúng rồi, Alleye, có chuyện muốn làm phiền ông.”
“Thiếu gia, ngài cứ việc nói.”
“Ông làm môi giới nhà đất, ông có tiếp xúc với bên môi giới lao động không?”
Alleye gượng cười, nói: “Thật sự thì không có tiếp xúc.”
“Ồ?”
“Thiếu gia ngài không biết, môi giới lao động đều là ăn hoa hồng hai đầu, thậm chí là chuyên môn đi lừa tiền môi giới của mấy người lao động muốn tìm việc làm mà không quen thuộc hoàn cảnh, số tiền này, kiếm được cũng rất phỏng tay.
Con trai tôi đã như vậy rồi, tôi cũng không dám kiếm loại tiền này.”
Thế giới này cũng là có thuyết pháp về “Báo ứng” và “Nhân quả”, chỉ chỉ là thay đổi phương thức trình bày mà thôi.
“Tôi hiểu được, chỉ là hi vọng ông giúp tôi điều tra một chút, ở đâu gần đây môi giới số lượng lớn công nhân nữ, vẫn là đa phần là các cô gái trẻ.”
“Được rồi, thiếu gia, cứ để tôi lo.”
“Buổi tối gặp.”
“Buổi tối gặp, thiếu gia.”
Karen lái xe, lúc gần một giờ chiều, đi tới dưới lầu cao ốc, cũng rất may mắn là ven đường có chỗ đậu xe trống, sau khi đỗ xe vào, Karen đi vào thang máy lên tầng 21 của cao ốc.
Tiểu thư Bertha lúc này đang đứng tại quầy lễ tân, nói chuyện với hai nhân viên lễ tân, trông thấy Karen đi tới, lập tức chủ động tiếp đón;
“Ngài Tadel đâu rồi?” Karen nhìn thoáng qua bên trong phòng tiếp khách không có bóng dáng của ngài Tadel, “Được sắp xếp vào trong phòng làm việc của tôi rồi sao?”
“Còn chưa tới.” tiểu thư Bertha hồi đáp.
“Còn chưa tới sao?” Karen hơi kinh ngạc, “Lần trước bọn họ tới rất sớm.”
“Mỗi người cha mẹ lúc đối xử với những việc liên quan đến con mình đều rất cẩn thận, nhưng lần này là ngài Tadel tự đến xem bệnh, cũng thong thả một chút không quá vội vàng, tôi cảm thấy hẳn là ngài Tadel nhận thấy hiệu quả trong lần trị liệu lần trước của con trai mình nên đã công nhận năng lực của ngài, cho nên cũng đặt lịch hẹn cho mình.”
“Vậy còn gọi điện hẹn gấp?”
“Bởi vì có lẽ ông ấy cũng không quan tâm đến giá cả của việc đặt lịch hẹn trước chăng.”
“Được rồi, vậy tôi chờ ông ấy ở văn phòng.”
“Được rồi, sau khi ngài Tadel đến tôi sẽ trực tiếp dẫn ông ấy vào phòng làm việc.”
“Ừm.”
Karen đi vào văn phòng của mình, sau đó ngồi xuống sau bàn làm việc, trên bàn làm việc còn để tập tài liệu lần trước, mở ra, bên trong có tư liệu về John và cha của cậu ta ngài Tadel.
Khi chẩn đoán và điều trị tâm lý, chắc chắn cần phải hiểu bối cảnh gia đình và công việc của bệnh nhân, nếu như khám bệnh cho trẻ em, như vậy về phần bối cảnh gia đình thì phần lớn đều sẽ viết về thông tin của phụ huynh.
Cho nên, đạo đức nghề nghiệp cơ bản của một vị bác sĩ tâm lý đó chính là giữ bí mật cho khách hàng của mình.
Mặt khác, phòng khám bệnh chắc chắn sẽ điều tra đầy đủ thông tin của khách hàng, cái này thật ra cũng không liên quan đến việc mở phòng khám tâm lý hay không, bất cứ công ty nào đều sẽ nghĩ cách tìm hiểu nhiều hơn về khách hàng lớn của mình.
Cột tư liệu về nghề nghiệp của ngài Tadel ghi chú là một doanh nhân.
Karen nhớ kỹ John từng rất kiêu ngạo mà nói rằng, nhà cậu ta mở xưởng may, rất có tiền.
Lúc Karen so sánh mình với con heo ở trong chuồng, Karen còn trêu chọc cậu ta, có vẻ nhà cậu ta không chỉ mở xưởng may, mà còn đầu tư thêm trại nuôi heo.
Cột địa chỉ gia đình ở Khu Kim Loan, số nhà chắc hẳn là một căn biệt thự.
chỉ là, trong cột ghi chú chi tiết về nghề nghiệp, địa chỉ của mấy cái xưởng may, đều ghi là “Khu dân cư Lam Kiều”.
Trùng hợp như vậy sao, xưởng may của ngài Tadel đặt ngay ở Khu dân cư Lam Kiều.
Trong đầu Karen không khỏi nhớ lại cảnh lúc đầu mình ngồi xe của Alleye đến khu dân cư Lam Kiều,
Khi đó mình nhìn thấy từng nhóm công nhân nam nữ đi trên đường, đã từng hỏi qua Alleye ở đây có phải có nhà máy hay không;
Alleye trả lời với mình rằng ở đây có rất nhiều xưởng may, chỉ là không có ống khói gây ô nhiễm.
Xưởng may… công nhân nữ…
Karen liếm môi một cái, đợi chút nữa sau khi ngài Tadel đến, có thể hỏi thăm ông ta một chút tình huống về phương diện này.
Để tập tài liệu xuống,
Karen dựa ra sau, ngồi trên ghế, trong lòng suy nghĩ nếu như lúc này Alfred không phải đang nằm trong bệnh viện mà ở cạnh mình thì tốt, lấy kinh nghiệm dị ma của bản thân Alfred, ngược lại là có thể thuận tay giúp mình kiểm tra nguyên nhân John bị ô uế.
Karen cứ ngồi ở văn phòng như vậy, chờ đợi;
Đồng hồ từ hơn một giờ chiều, chạy đến lúc hơn ba giờ, Karen ngồi ở đây chờ hai giờ, thời gian hẹn trước đã qua một nửa.
Karen đứng người lên, nếu ngài Tadel đã lỡ hẹn, vậy mình cũng không chờ đợi thêm nữa, đến cùng thì ban đêm mình còn phải xem bệnh cho Hande.
Trong lúc Karen đang thu gom đồ đạc,
Cửa phòng làm việc bị đẩy vào, Bertha đi đến.
“Ngài Tadel tới rồi sao?” Karen hỏi.
Tiểu thư Bertha lắc đầu, rồi nói:
“Vừa mới nhận được tin, ngài Tadel trên đường tới đây đã gặp tai nạn giao thông.
Người, đã chết rồi.”
Chương 475: Hiểu lầm (1)
“Chết rồi?”
“Đúng vậy, trước khi đến giờ hẹn, bên thư ký đã bắt đầu liên hệ với ngài Tadel, nhưng quản gia của ngài Tadel đã trả lời chắc chắn rằng là ngài Tadel đã ngồi xe đến chỗ phòng khám chúng ta;
Cho nên chúng ta cảm thấy có thể là đang trên đường đến đây bị kẹt xe hoặc là gặp việc khác trì hoãn thời gian;
Nhưng trong lần trò chuyện cuối cùng, quản gia nói cho chúng ta biết ngài Tadel gặp tai nạn giao thông, người cũng đã mất rồi.”
“Nhanh như vậy.”
Tiểu thư Bertha đưa tay chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình:
“Nói là trong lúc gặp tai nạn giao thông bị một thanh sắt đâm xuyên vào đầu.”
Karen thở dài, nói:
“Mặc niệm cho ngài Tadel, mong nữ thần Tự Nhiên dẫn dắt linh hồn của ông ấy.”
“Ừm, mong Ánh Sáng bảo vệ linh hồn của ông ta.” Tiểu thư Bertha tiếp tục nói, “Sau đó thì chúng ta sẽ đến viếng, dĩ nhiên không phải vì muốn lấy phí đặt hẹn trước, mà là cho thấy sự quan tâm của phòng khám bệnh chúng ta dành cho khách hàng, a, đúng, ngài Karen bây giờ có thể tan việc rồi.”
“Được rồi, để cô vất vả.”
Karen gật nhẹ đầu, sau khi bỏ hồ sơ tài liệu bối cảnh vào cặp công văn, xách cặp lên bước ra khỏi phòng làm việc.
Đi vào thang máy, trong mắt Karen lộ ra vẻ trầm tư, anh không tin rằng cái chết của ngài Tadel chỉ đơn giản là một vụ tai nạn giao thông ngoài ý muốn.
Thang máy xuống lầu một, lúc cửa mở ra, Karen trông thấy một người đàn ông trung niên mặc áo lông cừu cổ tròn màu đỏ đang đứng trước cửa thang máy, phía sau ông ta, còn có một đám bảo vệ mặc đồ tây màu đen.
Cách đi đứng và khí chất của bảo vệ, thật sự rất dễ dàng phân biệt, nói cho cùng thì Karen cũng từng ở lại trong trang viên Ellen một khoảng thời gian.
Ánh mắt của người trung niên liếc qua Karen, lúc này Karen trên mặt lộ ra vẻ kinh hoảng, có vẻ là bị khí thế của nhóm người này “dọa sợ”, nên lập tức nép vào rìa thang máy rồi cẩn thận từng ly từng tí bước ra ngoài.
Người đàn ông trung niên cùng với đám bảo vệ bước vào trong thang máy.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, vẻ bối rối trên mặt của Karen biến mất, đám người vừa mới đi lên kia là ai?
Karen vừa mới trở thành thần mục, ở phương diện trực giác được tăng cường rất nhiều, đương nhiên, chắc chắn vẫn không bằng với việc sử dụng “Thuật pháp thăm dò”;
Nhưng liều lĩnh sử dụng thuật pháp thăm dò lên một người nào đó là một việc hết sức ngu xuẩn, cũng giống như lần trước Alfred có nói qua, cái tên bảo vệ nữ trong phòng khám tiến hành thăm dò trên người của anh ta nhiều lần.
Vừa giấu tâm sự trong lòng vừa đi ra ngoài cao ốc, lúc này, một cô gái ôm một túi khoai tây chiên to đang bước đến về hướng mình, nhìn ý định, là đang tính “Đụng” vào mình.
Karen mặc dù “Tâm sự nặng nề”, nhưng vẫn nhạy cảm chú ý đến việc này, cho nên khi cả hai sắp chạm vào nhau, anh dừng bước chân lại, né tránh.
Nhưng còn cô gái lúc đầu đã chuẩn bị xong tiết mục “Ngẫu nhiên gặp mặt, đụng vào nhau”, bất ngờ không kịp phản ứng, trong nháy mắt cả người đã mất đi thăng bằng rồi ngã sấp xuống.
“Bịch!”
Đây là tiếng của khoai tây chiên rơi lả tả xuống mặt đất;
“Bịch!”
Đây là tiếng của cái cô gái đang té sấp mặt xuống dưới đất;
Cũng may, cô gái vứt đi túi khoai tây chiên trên tay, dùng hai tay chống xuống mặt đất, lúc này mới tránh việc mặt mình tiếp xúc âu yếm với mặt đất.
Karen không có bước đến đỡ cô gái dậy mà là lựa chọn lách qua cô, đồng thời cố gắng né tránh đống khoai tây chiên rơi vãi trên mặt đất, trực tiếp đi về hướng chiếc xe của mình đang đậu ven đường.
Cô gái lúc đầu làm bộ đưa tay ra nhưng chờ nửa ngày cũng không thấy anh ta tới kéo mình, lại ngẩng đầu, trông thấy người kia đã đi đến ven đường.
Nghĩ đến lời nói của anh trai mình, lại thêm hành động ngượng ngùng lúc vừa nãy của mình, cô gái không biết tìm được lòng can đảm từ đâu mà trực tiếp đứng lên, chạy về phía Karen.
Karen nghe được tiếng bước chân gấp rút truyền đến từ sau lưng mình,
Đáng tiếc trước ngực của mình không có giấu súng, nếu không khi đối mặt với tình huống lúc này thì phản ứng đầu tiên của mình đó là sờ vào khẩu súng để trước ngực.
Anh xoay người, rốt cục thấy rõ ràng gương mặt của cô gái.
Là cô gái trẻ tuổi ngồi trong taxi lần trước kêu lên “Anh có muốn ăn một miếng khoai tây chiên hay không”.
“Anh thật sự không có phong độ lịch sự gì cả!”
Cô gái tức giận nói với Karen.
“Tiểu thư, cô có việc gì thế?” Karen hỏi.
“Anh có biết tôi vì gặp anh mà phải đi loanh quanh khu này trong bao lâu hay không!” Cô gái chống nạnh hỏi.
“Tiểu thư tìm tôi, có việc gì hay sao?”
“Đến cảm ơn lần trước anh đã cứu tôi á!”
“Lần nào?”
“Là lần trước.” Cô gái bỗng vung vẩy hai tay, “Vụ nổ lần trước ấy.”
Karen chần chờ một chút, anh ta cảm thấy mình nên dựa theo bản năng của người bình thường mà lộ ra vẻ mặt “Kinh hãi”, lại kinh ngạc hỏi một tiếng: “Cái gì, cô bé kia là cô sao?” Hoặc là “Đừng nói giỡn, làm sao có thể như thế được!”
Nhưng cô bé kia đã thấy mình sử dụng qua thuật pháp, cho nên nếu thật là cô bé đấy, như vậy mình có diễn cũng không có ý nghĩa gì.
Chương 476: Hiểu lầm (2)
“Được rồi, đã nhận được lời cảm ơn, cô cũng không cần khách khí như thế.”
Karen mở cửa xe ra, ngồi vào trước vô lăng.
Lúc này, cửa ghế lái phụ cũng được mở ra, cô gái ngồi vào trong, đóng cửa lại, rất là bất mãn mà vỗ chân của mình:
“Này, phản ứng của anh có cần phải lạnh lùng đến vậy hay không!”
“Tiểu thư, đến cùng thì cô muốn làm gì?”
“Anh cũng không tò mò tại sao tôi lại lập tức trưởng thành hay sao?”
Cô gái chớp mắt nhìn Karen;
Mau hỏi tôi đi,
Hỏi tôi thì tôi sẽ trả lời là vì báo đáp ân cứu mạng của anh nên mới cố ý lớn nhanh lên!
“Cô nên ăn ít đồ ăn vặt lại, bởi vì bên trong có lẽ có chất kích thích đấy.”
“…” Cô gái.
“Rất xin lỗi, nếu như có thể được, xin hãy để lại phương thức liên lạc, bây giờ tôi có chuyện rất gấp cần phải xử lý trước, chúng ta có thể hẹn vào một ngày khác.”
“Hừ.”
Cô gái quả thật cảm thấy tức tối, trong đầu cô trước đấy đã ảo tưởng qua tình cảnh “ngẫu nhiên gặp lần nữa”, nhưng đều là sau khi mình ngã vào lòng đối phương, rồi đối phương ôm mình mà ngã sấp xuống, mà không phải là mình ngã sấp mặt xuống đất trước mặt anh ta.
Đúng lúc này,
Karen trông thấy người trung niên mặc áo lông cừu cổ tròn màu đỏ kia cùng với bảo vệ bước ra khỏi cao ốc, trong tay của bảo vệ cầm một tấm hình, giống như là đang xác nhận điều gì, ánh mắt của những người còn lại giống như cũng đang tìm kiếm xung quanh.
Bản năng có một cảm giác, đối phương là đang tìm mình.
Karen lập tức đưa tay kéo cô gái, tạo nên cảnh hai người đang ngồi hôn nhau ở trong xe, núp ở phía sau lưng của cô gái để che khuất tầm nhìn của đám người kia.
Đám người kia sau một hồi nhìn quanh mà không có kết quả, đã bước lên chiếc xe dừng trước mặt.
Mà tại lúc Karen dùng khóe mắt quan sát hành động của bọn họ, cô gái thật sự cho là Karen muốn hôn cô, chủ động nhắm nghiền hai mắt lại, lông mi run lên một cái.
Nhưng đợi đến khi đám người kia leo lên xe rời đi khỏi, Karen đẩy cô gái ra.
“…” Cô gái.
Lúc này, Karen trông thấy bóng dáng của tiểu thư Bertha xuất hiện trong sảnh lầu 1.
Karen sau khi xác nhận đám người kia thật sự đã rời đi khỏi, xuống xe, trực tiếp đi về hướng của tiểu thư Bertha.
“Ngài Karen.” tiểu thư Bertha cũng chủ động đi về hướng Karen, nói thẳng vào vấn đề chính: “Vừa mới có một đám người tự xưng là người nhà của ngài Tadel đến phòng khám hỏi thăm về tình hình lịch hẹn trước của ông ấy, còn hỏi thăm ai là bác sĩ tâm lý mà ngài Tadel hẹn trước, bọn họ biết tên của ngài, đồng thời còn lấy đi ảnh chụp của ngài trong cuốn ảnh chụp của bác sĩ.”
“Không phải người bình thường?” Karen nói.
“Đúng vậy, cái người cầm đầu kia, tôi có thể cảm nhận trên người của hắn ta tỏa ra khí chất của hệ thống tín ngưỡng gia tộc.” Bertha nói, “Chỉ là vấn đề cũng không lớn, chúng ta và gia đình ngài Tadel, chỉ đơn giản là có quan hệ nghiệp vụ mà thôi không phải sao?”
“Tiểu thư Bertha, cô là đang thử thăm dò tôi sao?” Karen hỏi.
“Tất nhiên không phải.”
“Tôi và ngài Tadel cũng chỉ có quan hệ công việc mà thôi, nếu như tôi có liên quan gì khác với ông ta, tại sao phải dài dòng thêm một bước mà hẹn gặp ở phòng khám bệnh chứ?”
“Ngài nói rất có lý, cho nên chỉ đơn giản là ngài Tadel vì muốn làm một vài việc hoặc đã làm một vài việc nên mới bị người ta giết người diệt khẩu?”
Người vừa chết vì tai nạn giao thông, thì đã có người đến tận cửa xem xét hành trình hôm nay của ông ta, mục đích này cũng quá rõ ràng rồi.
“Ừm.” Karen hỏi, “Ngoại trừ hình của tôi, bọn chúng còn muốn cái gì?”
“Bọn chúng hỏi địa chỉ của ngài.”
“Cô đã đưa rồi?”
“Vâng.” tiểu thư Bertha trả lời, “Chỉ là tôi đưa địa chỉ của phố Apple.”
“Phố Apple?”
Phố Apple cách đây cũng không xa, xem như khu đất vàng trong trung tâm thành phố.
“Là địa chỉ của nhà ông chủ.” Tiểu thư Bertha giải thích nói.
“Cô làm như thế, Piaget có biết hay không?”
“Ông chủ hôm nay đi xem triển lãm tranh, cũng không ở phòng khám bệnh, cho nên ngài ấy bây giờ cũng không biết về việc này, nhưng tôi cảm thấy nếu như ngài ấy có mặt ở phòng khám, cũng sẽ đồng ý làm như vậy, cũng không có khả năng sẽ nói địa chỉ của ngài cho đám người không rõ mục đích ấy.”
“Bọn chúng sẽ biết đó là nhà của ai.”
“A, đương nhiên, cho nên tôi cũng đã nói với bọn chúng, ngài cũng ở chung nhà với ông chủ.”
“…” Karen.
“Một người đang ông ở trong một căn phòng, và hai người đàn ông ở chung một căn phòng, nhìn vào thật ra cũng chả có gì khác biệt quá lớn.”
“Bọn chúng có lẽ sẽ đến lục soát nhà của Piaget.”
“Cái này ngài có thể yên tâm, chúng tôi còn chịu khó lục soát nhà của ông chủ hơn, cũng không có đồ vật gì cần giấu diếm cả.”
“Được rồi.”
“Cho nên tôi đề nghị ngài bây giờ, hoặc là đợi chút nữa, đi đến nhà ông chủ diễn một vở kịch;
Đây là chìa khoá nhà ông chủ, nhà số 3-06 phố Apple, là một căn biệt thự trên danh nghĩa sở hữu là cha của ông chủ sở hữu, bây giờ ông chủ đang ở.
Tôi cảm thấy chỉ cần ngài thật sự không có tiếp xúc gì khác với ngài Tadel ngoại trừ công việc ra, ra mặt giải thích một chút là được rồi, bọn chúng chỉ đang loại bỏ đối tượng hoài nghi mà thôi, rất dễ dàng ứng phó.
Mặt khác, nói thật cho ngài biết, bên cạnh nhà của ông chủ có người của chúng tôi bảo vệ, cho nên tuyệt đối có thể bảo đảm sự an toàn của ngài, mặc dù tôi cảm thấy ngài cũng không cần chúng ta bảo vệ.”
Chương 477: Hiểu lầm (3)
Chỉ cần ngài thật sự không có tiếp xúc gì khác với ngài Tadel ngoại trừ về công việc…
Trong lời nói đang có hàm ý nghi ngờ mình;
Karen thì thấp giọng, hỏi: “Xin hãy nói thật cho tôi biết, ngài Tadel, không phải là do các người giết đấy chứ?”
“Chúng ta tại sao muốn giết ông ta, ông ta thế nhưng là khách hàng của chúng ta đấy.”
“Chúng ta và chúng ta, cũng không giống nhau.” Karen nhắc nhở, “Tất cả đều có khả năng, không phải sao? Lỡ đâu bởi vì phát hiện ra thứ gì đó trong nhà của ngài Tadel thì sao”
“Vậy ông ta vì cái gì còn hẹn trước với phòng khám?”
“Tôi chưa từng nhận được điện thoại hẹn của ông ta, vẫn luôn là cô thông báo cho tôi biết.”
“Đây quả thực là quá hoang đường, ngài sao có thể nghĩ tới mặt này?”
“Là do cô làm tôi nghĩ đến mặt này, cho nên người hoang đường trước là cô.”
Tiểu thư Bertha mím môi, gật đầu nói:
“Tôi xin lỗi ngài, hi vọng ngài có thể hiểu được, nếu như Berry giáo của ngài chỉ là không cách nào lộ diện ngoài sáng, vậy thi Quang minh thần giáo của chúng tôi, thì bị lộ ra sẽ chết chắc, lúc tiếp xúc với những việc bình thường bên ngoài, chúng ta sẽ khó tránh khỏi phản ứng hơi quá khích.”
“Được rồi, tôi hi vọng ở giữa chúng ta có thể có thêm một chút lòng tin.”
“Đương nhiên, Chỉ là, vị kia là…” Bertha tất nhiên nhìn thấy cô gái ngồi trên ghế cạnh vị trí tài xế trên xe của Karen.
“Một cô gái vừa quen.” Karen thành thật trả lời.
“Thật ra trong phòng khám bệnh cũng không thiếu bác sĩ nữ đồng ý đấy.” tiểu thư Bertha chỉ chỉ mình, “Cũng bao gồm cả tôi.”
“Tôi thích đơn thuần một chút.” Karen nói.
“Đương nhiên, ngài có quyền lựa chọn gu cho bản thân.”
Karen quay người, đi trở về trong xe của mình.
Cô gái vẫn ngồi ở cạnh vị trí tài xế, Karen cũng không đuổi cô xuống xe, mà là khởi động xe chạy ra ngoài.
Bertha quay trở về cao ốc, bảo vệ nữ Rebecca của phòng khám bệnh đi tới trước mặt Bertha.
“Chắc hẳn không có quan hệ gì với anh ta, chỉ đơn giản là ảnh hưởng từ cái chết của ngài Tadel.”
“Nếu chuyện như vậy thì đơn giản.”
Bertha lại nói: “Ra lệnh, điều tra một chút xen đám người kia đến từ gia tộc nào, Chỉ là không nên làm bọn chúng chú ý.”
“Được rồi, thưa ngài.”
“Mặt khác, thông báo cho những người bảo vệ bên cạnh ông chủ, sắp xếp một vài chuyện ngoài ý muốn, để ông chủ về nhà muộn một chút.
Thông báo tiếp cho bảo vệ ông chủ, ngài Karen đến nhà của ông chủ, mặc kệ đến lúc đó có chuyện gì xảy ra giữa ngài Karen và đám người kia, đều không cần quan tâm.
Mặc dù nhìn xem đám con rệp của tín ngưỡng gia kia ngang ngược càn rỡ trước mặt rất khó chịu, nhưng chúng ta thật sự cũng không cần phải quan tâm đến mấy con rệp này mà tự kéo mình xuống nước.”
“Đúng, thưa ngài sứ giả.”
“Anh đang gặp phải chuyện gì sao?” Cô gái ngồi bên cạnh tay lái mở miệng hỏi.
“Nhà cô ở nơi nào, tôi đưa cô về nhà.”
“Này, anh thật sự không tò mò một chút nào vì sao mà tôi trưởng thành nhanh đến vậy sao?”
“Rất tò mò, nhưng tôi bây giờ cũng không rảnh để hỏi thăm.”
“Cho nên anh đang gặp một vài chuyện.”
“Vấn đề không lớn, có thể ứng phó.”
“Anh có thể cùng tôi về nhà, anh trai tôi muốn gặp anh đấy.”
“Ngay cả tên của cô tôi còn không biết, bây giờ cô lại muốn tôi theo cô về nhà gặp anh trai?”
“Tôi tên gọi là Selena, còn anh?”
“Silva.”
“Tôi cảm thấy đó là cái tên giả.”
“Đúng thế.”
“Anh thật sự là quá qua loa.” Cô gái chu mỏ một cái, nhưng vẫn là tiếp tục nói, “Ý của tôi là, nếu như anh bị người khác kiếm chuyện, anh của tôi có thể giúp anh đánh nhau, anh trai tôi rất biết đánh nhau, không giống như tôi.”
“Anh của cô quả thật có một người em gái rất tốt, vậy mà chủ động tìm phiền phức cho gia đình.”
“Vì anh đã cứu tôi cho nên anh trai tôi sẽ giúp đỡ cho anh, không phải chuyện này rất bình thường sao?”
“Cứu cô không phải là để cô giúp đỡ tôi, tôi lúc ấy chỉ xem cô như là một cô bé mà thôi, hơn nữa, phiền phức mà tôi gặp bây giờ cũng không quá lớn, nhưng dễ dàng dẫn đến nguy hiểm, cho nên, cô hãy ngoan ngoãn mà về nhà đi, nhà của cô ở đâu thế.”
“Bảo tàng gốm Lemar cách đây hai con phố.”
“Rất gần.”
“Ừm, đúng thế.”
Rất nhanh, Karen lái xe đến trước cửa của bảo tàng gốm;
“Xuống xe đi, Selena.”
“Anh thật sự không muốn vào ngồi chơi một chút sao?” cô gái hỏi.
“Không được, gửi lời hỏi thăm của tôi đến anh trai của cô, mặc dù tôi cũng không biết người ở trong có thật sự là anh của cô hay không.”
Bởi vì lần trước cô bé kia rõ ràng nói là rời khỏi nhà của mẹ, cha dượng còn cho cô bé thêm nhiều tiền tiêu vặt.
Selena giống như đang nghĩ đến cái gì, nói:
“Thật ra tôi cũng không có lừa anh đâu, lần trước.”
“Được rồi, được rồi, về nhà đi, trong nhà an toàn, đợi xử lý xong việc, tôi sẽ tới nhà chào hỏi.”
“Được rồi.”
Selena xuống xe, hướng về Karen phất phất tay, đi cửa hàng gốm.
Karen thì cười cười, anh biết cô gái này rất không tầm thường, người nhà của cô ta cũng tất nhiên không tầm thường, mà lại anh cũng không cho rằng người nhà của cô có gì ác ý với mình, một là bởi vì chính mình thật sự đã cứu cô, hai là bởi vì nhìn biểu hiện của cô hôm nay thật sự là muốn tìm mình nói chuyện yêu đương.
Nhìn lướt qua chìa khóa nhà để ở trên xe, đến cùng thì mình có nên đến nhà của Piaget để diễn vở kịch này hay không đấy?
Vẫn nên đi đi;
Bởi vì bản thân mình thật sự cũng không có tiếp xúc gì với ngài Tadel cả, mà nếu như mình không rửa sạch cái hiềm nghi về thân phận này, trái lại càng dễ gặp nhiều phiền phức theo sau.
Quay đầu xe,
Karen không có trực tiếp đi đến phố Apple, mà là lựa chọn chạy đến bệnh viện, anh muốn hỏi thăm một chút về lòng trung thành của Alfred đối với mình.
Chương 478: Hiểu lầm (4)
Trong nhà vệ sinh của triển lãm tranh, tài xế riếng của Piaget đang đứng cạnh cửa sổ, một con quạ đen từ nơi nào bay đến, tài xế lấy xuống tờ giấy cột trên chân của nó, ở trên yêu cầu mình sắp xếp tình huống ngoài ý muốn để kéo dài thời gian ông chủ về nhà.
Ùm, nhiệm vụ này cũng không khó.
Lái xe bóp nát tờ giấy, đi đến bên cạnh bồn rửa tay rửa tay một cái, sau đó bước ra khỏi phòng vệ sinh, trở lại khu vực triển lãm tranh;
Ông chủ vừa mới đứng xem tranh ở khu vực này, ùm không có ở đây à?
Vậy thì chắc là ở bên khu vực tiếp theo, a, cũng không có?
Lái xe cũng không quá sốt ruột, tiếp tục tìm, bởi vì ông chủ ngồi xe do mình lái đến, nếu ông chủ muốn rời khỏi mà nói, cũng chỉ sẽ tìm mình, anh ta cảm thấy, ông chủ bây giờ chắc chắn đang đứng trong một góc nào đấy mà yên tĩnh xem tranh.
Nhưng trên thực tế, Piaget đã đi ra bên ngoài khu triễn lãm tranh, đồng thời ngồi vào bên trong một chiếc xe sang trọng.
“Tôi vẫn luôn chờ đợi ông đến, không biết vì cái gì, tôi đã cảm thấy ông sẽ xuất hiện ở trước mặt tôi.” Piaget ngồi xuống đối diện với người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông bỏ mũ xuống, lộ ra gương mặt của một người trung niên;
Ngài Bede cười nói:
“Điều này nói rõ cậu có duyên với Bích Thần Giáo.”
“Ông vậy mà đang cười?”
“Trong dự cảm của cậu, tôi hẳn là đang khóc sao?”
“Một loại cảm xúc còn khó chịu hơn là đang khóc.”
“A, như thế à.”
“Nhưng mà có vẻ như dự cảm của tôi đã sai.” Piaget nói.
“Không, thật ra cũng không sai.”
“Có chuyện tôi rất muốn hỏi ông, ông hồi trước, có từng đến thành phố La Giai sao?”
“Từng đến.”
“Về việc của Lynda…”
“Đó là do Lynda tự nguyện, cậu là chồng của cô ấy, là người yêu của cô ấy, cậu có thể cảm nhận được điều đó.”
“Có chuyện, tôi muốn nhờ ông giúp.”
“Nói đi.”
“Tôi hi vọng đến xem, cái phong cảnh mà tâm trí của Lynda vẫn luôn hướng đến.”
“Có thể.” Ngài Bede đồng ý.
“Vừa uống cà phê vừa trò chuyện đi.” Piaget đề nghị.
“Tốt, hay là đến quán cà phê năm xưa đi”
“Cái quán cà phê kia đã sớm đóng cửa rồi, đến nhà tôi đi, trong nhà của tôi có loại hạt cà phê không tệ, a, còn có dụng cụ vẽ tranh cao cấp đấy.”
“Đều đã kiểm tra hết chưa?”
Người đàn ông mặc áo lông cừu màu đỏ lên tiếng hỏi.
“Thưa ngài Gerson, chúng tôi đều đã kiểm tra qua rồi, trong phòng không phát hiện có cái gì.”
“Vậy thì chờ một chút, chờ tên bác sĩ họ Silva kia trở về, lại hỏi thẳng mặt hắn.” Gerson kéo ra màn cửa lầu hai, nhìn về phía ngoài cửa sổ.
“Thưa ngài, theo như lời của quản gia mà chúng ta sắp xếp ở nhà của Tadel, sau lần Tadel dắt con trai của mình đến phòng khám bệnh tâm lý, đều không ngừng khen ngợi trình độ của tên bác sĩ ấy rất giỏi.”
“A, rất giỏi?” Gerson cầm tấm ảnh trong tay, “Ở đâu ra mà tài giỏi, rõ ràng là thấy người ta đẹp mắt, coi trọng người ta.
Người khác đi tu viện tìm nữ tu sĩ, Tadel lại thích tìm nam tu sĩ.
Còn tên bác sĩ tâm lý này lại ở chung với ông chủ mình, vừa lúc cùng đường với Tadel.
Tôi cảm thấy, cũng chẳng cảm thấy có thể hỏi ra được gì từ trên người của tên bác sĩ tâm lý này, cái đầu mối này trên cơ bản cũng chỉ là một khúc nhạc đệm ngoài ý muốn.
Tadel tại sao lại lựa chọn phản bội, phải tìm manh mối từ những hướng khác.”
“Thưa ngài, những việc này giao cho chúng tôi là được rồi, ngài cần gì tự mình đến đâu?”
“Hiện nay, bởi vì tộc trưởng bỗng nhiên chết đi, gia tộc Rafael chúng ta đã xuất hiện sự rung chuyển, cho nên bất luận như thế nào, không thể để cho sản nghiệp xảy ra điều gì sơ suất, nhất là việc sản xuất Huyết Linh phấn, cái này không chỉ mang ý nghĩa là nguồn thu vé điểm, còn mang ý nghĩa quan hệ liên kết giữa gia tộc Rafael và Trật Tự Thần Giáo!
Anh cả đang chuẩn bị tranh giành vị trí tộc trưởng, làm em trai như ta, chỉ có thể tự mình tới giữ cửa.
Với lại, bên kia cũng đã nhốt lại tên quan thẩm phán phiền phức kia, bên trên cũng đã thể hiện sự bất mãn với cách làm việc thiếu cẩn thận của chúng ta, chúng ta tuyệt đối không thể để cho sai sót phát sinh thêm.”
“Đúng, thưa ngài; ngài nhìn xem, có xe tới.”
Xe dừng trước cổng, có hai người bước xuống.
“Thưa ngài, là ông chủ của phòng khám bệnh kia, cửa phòng khám bệnh có dán ảnh chụp của hắn ta, còn một người kia là tên bác sĩ tâm lý lúc nãy sao, giống như có vẻ lớn tuổi một ít…”
Gerson mở to hai mắt, nhìn xem người đàn ông trung niên bên cạnh Piaget, lúc này trên mặt lộ ra vẻ kinh sợ:
“Là tộc trưởng gia tộc Ellen!”
Gia tộc Ellen vậy mà có quan hệ với cái phòng khám này!
Vậy thì mục đích mà Tadel đến phòng khám, không phải là để xem bệnh tâm lý gì, cũng không phải là để tìm bác sĩ tâm lý nam, hắn ta là đang mật báo cho gia tộc Ellen!
Trong chốc lát, Gerson vô ý thức làm ra một cái phản ứng, cái phản ứng này thậm chí có thể loại bỏ những ảnh hưởng nhỏ nhặt khác, đơn giản rút gọn thành một loại bản năng:
Đó chính là khi gặp được tộc trưởng của gia tộc đối địch đi lạc đàn, ngươi sẽ làm ra lựa chọn gì?
Lựa chọn của Gerson là:
“Giết bọn chúng!”
Chương 479: Đốt diệt (1)
Lúc đi vào trong sân, Bede dừng bước, nhìn xem căn biệt thự trước mặt.
“Thế nào?” Piaget hỏi.
Bede đưa tay quơ quơ trước mũi, nói:
“Vừa ngửi thấy một cái mùi làm tôi cảm thấy không được thoải mái lắm.”
“Ừm?” Piaget hít mũi một cái, “Tôi không nghe được mùi gì cả, ông bị dị ứng với cái gì sao?”
Bede lắc đầu, ánh mắt lại liếc về căn biệt thự trước mặt, nhất là đảo qua cửa sổ của từng tầng một.
Thân phận của ông ta lúc đi ra ngoài, hoặc là gióng trống khua chiêng, bên người mang theo đầy đủ người bảo vệ, hoặc là yên lặng ẩn nấp hành tung, không phải nói làm vậy hoàn toàn sẽ tránh được sự ám sát đến từ thế lực thù địch, nhưng ít ra tỉ lệ này sẽ được giảm xuống rất thấp.
Nhưng loại cảm giác lúc này,
Ánh mắt của Bede lần nữa nhìn vào trên người của Piaget,
Cậu ta bán đứng mình?
Cũng không giống.
Vậy đến cùng có chuyện gì xảy ra?
“Ầm!”
Lúc này, cửa trước lầu 1 mở tung, Gerson đi ra.
Sau một khắc, cửa sổ lầu một lầu hai bị đánh nát, sáu tên bảo vệ mặc đồ tây màu đen của gia tộc Rafael nhảy ra.
Không có “Hỏi thăm sức khỏe”, cũng không có “Chào hỏi”, càng không có một màn “Tự giới thiệu”, bởi vì Bede lúc này chỉ là đứng ở trong sân, mà lại giống như không có ý định tiếp tục đi vào trong rồi;
Gerson nếu như vào lúc này lại nói thêm một câu “Không nghĩ tới a, ngài Bede, chúng ta thế mà gặp mặt ở chỗ này “, sợ là hắn ta còn chưa kịp nói hết câu, thì ngài Bede đã chạy vào trong xe lái đi rồi.
Trong số sáu tên bảo vệ sau lưng của Gerson, có hai tên làn da bắt đầu hóa đá, trực tiếp chạy tới, trọng lượng cơ thể của bọn họ dường như cũng có sự thay đổi, mỗi một lần đặt bước chân xuống dưới vườn hoa trong sân đều sẽ để lại một dấu chân trên mặt đất;
Lại có hai người khác, trên cánh tay mọc ra gai xương cực kỳ sắc bén, trực tiếp đâm xuyên qua quần áo của bọn họ, trong lúc tiến lên, bọn họ đi sau hai người có làn da hóa đá nửa người, đây là thói quen hình thành khi chiến đấu, dùng đồng đội đã hóa đá cơ thể làm khiên chắn.
Hai người cuối cùng thì đầu lưỡi dài ra, tứ chi bắt đầu vặn vẹo, nằm sấp trên mặt đất, giống như là hai con nhện vật, nhanh chóng vòng ra từ hai bên, đây là dự định chặn đường phía sau.
Còn Gerson thì giang hai cánh tay lên, áo lông cừu màu đỏ trực tiếp xé toang ra, lộ ra hai cánh màu đỏ tươi, cơ thể của hắn cũng bắt đầu bồng bềnh bay lên.
Từ nơi này, cũng có thể thấy được hệ thống tín ngưỡng của gia tộc Rafael lộn xộn đến mức nào, bởi vì Thủy tổ sớm nhất của gia tộc bọn họ là theo chân Bá tước Recar làm cướp biển, mà lại không phải loại cướp biển nhảy nhót trên boong thuyền mà chém giết nhau hay là cướp biển cầm lái tàu mà nhìn hướng gió, nhiệm vụ của Thủy tổ bọn họ, là giúp mấy tên cướp biển khác làm mai.
Cho nên, nếu nghiêm túc mà nói thì gia tộc Rafael cũng không có một cái Thủy tổ “Thuần túy”, nhưng bọn họ thông qua việc phụ thuộc vào gia tộc Ellen, từ vốn tích lũy ban đầu, lại thông qua việc tự mình thông gia, cũng thu thập được không ít huyết mạch tín ngưỡng của các gia tộc khác nhau;
Nếu như đem gia tộc Ellen so sánh một cái quý tộc già lọm khọm và lỗi thời, như vậy gia tộc Rafael có thể so sánh với một con chó hoang vì đứng dậy mà bỏ tất cả những thứ tìm được vào trong bao tử của mình.
Trước đó lúc ở trang viên Ellen, nghe lão Anderson giảng giải về lịch sử vươn lên của gia tộc Rafael xong, ban đêm lúc Karen nằm trên giường ngủ còn cảm khái với Pall mà nói:
Nếu bỏ qua quan điểm lập trường khác biệt, gia tộc Rafael thật sự rất cố gắng vươn lên.
Đương nhiên, lập trường là không cách nào có thể bỏ qua, bởi vì vị hôn thê của Karen là họ “Ellen” mà không phải họ “Rafael”.
Lúc này, tài xế của gia tộc vốn dĩ đi theo cũng bước xuống xe chắn trước mặt của ngài Bede, hô:
“Tộc trưởng, quay về trong xe đi!”
Nói xong, trên tay của tài xế xuất hiện hai quả cầu nguyên tố Hỏa, đối với hai người đá đang chạy đến trước mặt, ngọn lửa cũng chỉ đốt cháy quần áo của bọn chúng, nhưng cũng không thể ngăn cản bước tiến của bọn chúng, hai tên gai xương chạy ở phía sau vì vậy cũng không bị.
Piaget sững sờ tại chỗ, lẩm bẩm nói: “Đang có chuyện gì xảy ra vậy?”
Bede thì cau mày, tiên đoán của bức tranh tường, chẳng lẽ lại liên tục sai hai lần?
Bede không có chạy về phía sau, bởi vì lúc ông ta quay người lại thì hai “người nhện” kia đã bò đến phía sau tạo thành vòng vây.
Đối mặt với hai tên người đá đang lao đến trước mặt cùng với hai tên gai xương lao đến vây giết, trên mặt tài xế, cũng lộ ra vẻ tuyệt vọng, anh ta cũng chỉ mới cấp hai mà thôi;
Trong cục diện này, anh ta cũng không thể làm được gì nhiều.
Chỉ là, anh ta cũng rất quả quyết đem hai tay để lên ngực của mình, ngọn lửa trực tiếp cháy lên trên người của anh ta, sau một khắc, anh ta cũng xông đến trước mặt của hai người đá.
Một tên người đá duỗi hai tay ra, ngăn chặn anh ta lại, anh ta lại đem nắm đấm của mình, đấm vào trước ngực đối phương, tên người đá hét thảm một tiếng, ngọn lửa lúc trước không cách nào gây ra quá nhiều tổn thương cho hắn lại đang đốt xuyên qua làn da của hắn, chỗ ngực bị bỏng một diện tích lớn, nhưng rất nhanh, một cây gai xương thật dài xuyên thủng cổ tài xế, cắt ngang qua, đầu của tài xế cũng bị cắt xuống, ngọn lửa trên người cũng theo đó mà bị dập tắt.
Tên người đá bị thương ngồi xuống mặt đất, che lấy lồng ngực của mình, những người còn lại, thì tiếp tục dựa theo tiết tấu lúc trước mà thu hẹp vòng vây lại.
Hai con “nhện” ở đằng sau cũng không bò lên, mà là tiếp tục phong tỏa đường lui phía sau;
Gerson ở trên không cũng không tùy tiện tham gia vào cuộc chiến, bởi vì hắn ta muốn chọn thời cơ tốt nhất để tấn công;
Chương 480: Đốt diệt (2)
Nói đến cũng buồn cười,
Bọn chúng chuẩn bị nghiêm túc như vậy là bởi vì bọn chúng căn bản cũng không biết tộc trưởng gia tộc Ellen trên cơ bản cũng chẳng thức tỉnh huyết mạch của gia tộc, ông ta chỉ là một người đam mê nghệ thuật mà thôi!
Nguyên nhân ở chỗ, biện pháp giữ bí mật của gia tộc Ellen làm rất tốt.
Cho nên, đám người của gia tộc Rafael này còn đang đề phòng vị tộc trưởng gia tộc Ellen này bỗng nhiên triệu hồi ra một cái áo giáp hệ Thủy hay hệ Hỏa mà giết ra ngoài.
Nhưng cho dù là nghiêm túc đến mức nào, thời điểm hai bên đối mặt, cũng đã đến.
Tên người đá không bị tổn thương kia ra tay tấn công Bede, hai tên “người xương” còn lại cũng rút ra gai xương bén nhọn mà chém đến Bede.
Gerson dùng sức vung cánh lên, trong tay xuất hiện một đao màu xanh biếc, chém xuống Bede!
Tất cả, sắp sửa kết thúc;
Tất cả, cũng thật sự kết thúc;
Bởi vì đúng lúc này,
Một vệt ánh sáng sáng bỗng nhiên thoáng hiện từ phía trên Gerson, Gerson còn chưa kịp xoay đầu lại nhìn lên trên, đã cảm thấy có một thứ gì đó rất dài xuyên thủng qua ngực, sau đó hắn trực tiếp bị ghim xuống dưới dất.
Một ông lão mặc áo bào dài màu trắng đang giẫm trên lưng của Gerson, một cây cây gậy phép có khảm ma thuật đã đâm xuyên qua cơ thể của Gerson.
“Ánh sang- Đốt diệt.”
Trên mũi nhọn của cây gậy phép xuất hiện một ngọn lửa màu trắng sữa, khuếch tán ra toàn thân của Gerson, cơ thể của Gerson dưới tác động của nhiệt độ cực cao này trong nháy mắt bắt đầu bốc hơi, thậm chí ngay cả một tiếng hét thảm thiết cũng không kịp kêu lên.
“Ông!”
Hai vòng tròn sáng quay vòng không biết bay từ đâu ra, bay qua cơ thể của hai tên người nhện, ngay sau đó, lồng ngực của hai tên người nhện đều bị chém đứt ra một khe hở, cơ thể lập tức vỡ ra.
“Khiên chắn Ánh Sáng!”
Một bức tường ánh sáng, xuất hiện ở trước mặt Piaget;
Vừa lúc đó là, ngài Bede đứng ở sau lưng Piaget;
Cho nên mặc dù tên người đá vọt về phía của Bede, nhưng vẫn bị bức tường ánh sáng chặn lại, thế xông đến của tên người đá rất mạnh nhưng lại bị bức tường đánh bay ra ngoài;
Đột nhiên, một tên kiếm sĩ cầm một thanh trường kiếm trên tay, trên người như được bao phủ bới một tầng ánh sáng trăng xuất hiện bên cạnh bức tường ánh sáng, một tên người xương trực tiếp đâm tới, đây là một loại bản năng;
Nhưng bản năng, có đôi khi lại là một thứ rất buồn cười, bởi vì nó thường thường không sánh bằng kinh nghiệm khi được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Trường kiếm chỉ vậy nhẹ một cái, cơ thể của tên người xương đã mất đi thăng bằng, kiếm sĩ chém một cái, trường kiếm sắc bén đã xẹt qua cổ của đối phương;
Lập tức,
Kiếm sĩ xuất hiện ở trước mặt tên người xương thứ hai, tên người xương này cũng dựa theo bản năng mà chém gai xương của mình đến, nhưng lúc hắn đang vung đến, kiếm sĩ cũng chỉ rất đơn giản mà đâm thanh trường kiếm đến, trực tiếp đâm vào trán của hắn.
Rút thanh trường kiếm ra, kiếm khách đi về hướng tên người đá lúc trước bị thương mà ngồi xổm xuống đất kia, tên người đã gầm nhẹ lên một tiếng, bỗng nhiên đứng người lên muốn đánh về phía tên kiếm sĩ kia, nhưng một tia sáng trắng đã xuyên thủng qua ngực của hắn, sau khi hắn ngã xuống, lộ ra bóng người của ông lão cầm gậy phép đứng đằng sau.
Ông lão trầm giọng nói:
“Vernon, gom hết thi thể của bọn chúng lại.”
Ánh sáng trắng trên người của tên kiếm sĩ thu hồi lại, lộ ra một gương mặt của một người trẻ tuổi, anh ta cũng không mặc áo giáp mà chỉ mặc một bộ áo choàng màu trắng.
“Vâng, trưởng lão Dok.”
“Helen, cô đến phụ trách đốt sạch sẽ thi thể, không được để lại vết tích gì.”
Một cô gái trẻ tuổi mặc áo khoác màu xanh lam và đội một cái mũ đỏ ở trên đầu đứng lên từ trong bui cây, rõ ràng ăn mặc tươi sáng như vậy, mà cái bụi cây kia cũng khô héo, nhưng hết lần này tới lần khác không thể trông thấy cô ta.
Mặt khác, hai vòng sáng bay ra lúc nãy, hẳn là do cô ta thả ra trong âm thầm.
Trong tay cô gái cũng cầm một cây gậy phép, sau khi nghe được trưởng lão Dok dặn dò, lập tức nói:
“Vâng, thưa trưởng lão.”
Trưởng lão Dok lần nữa nhìn lướt qua bốn phía, dặn dò:
“Sau khi đốt thi thể xong, lại thanh tẩy nơi này hai lần.”
“Vâng, trưởng lão, tôi đã biết, sẽ không lười biếng.”
Trưởng lão Dok nhẹ gật đầu, sau đó thở dài;
Vốn dĩ phía thần sứ bên kia truyền đến tin tức là đợi chút nữa tên nhóc Berry giáo kia đến đây diễn một vở kịch với đám con rệp này, như vậy có thể nhẹ nhàng giải quyết sự việc không liên quan đến mình này.
Buồn cười là, thần sứ đại nhân lại còn cố ý dặn dò trong tin rằng, mặc kệ giữa tên nhóc Berry giáo kia và đám con rệp này có gì xảy ra đi chăng nữa, phía bên mình đều không nên ra tay.
Sau đó đám gia tộc con rệp kia đến rồi;
Nhưng còn tên Berry giáo kia đâu?
Kết quả người trở về lại là Piaget!
Mặc dù trưởng lão Dok đối với vị thần sứ đến từ tổng đàn này đã có chút bất mãn, nhưng ông ta cũng không có khả năng nhìn Piaget xảy ra chuyện gì trước mặt mình, nếu không bọn họ không màng nguy hiểm mà ở lại khu Yorktown này để làm gì!
Mặt khác đó là đám gia tộc con rệp kia tựa như cũng đến vì Piaget, ngay cả một câu lời dạo đầu cũng không có mà đã trực tiếp xông lại chuẩn bị giết người, không có cách nào khác, trưởng lão Dok chỉ có thể lựa chọn ra tay.
Lại thêm bởi vì tình cảnh đặc thù bây giờ của Quang Minh thần giáo, bọn họ hoặc lựa chọn không ra tay, nhưng nếu đã ra tay thì nhất định phải làm mọi việc cho sạch sẽ.
Nếu như không phải ngài thần sứ nói tên kia có dính dấp với Piaget, không thể tổn thương người mà Piaget xem trọng, trưởng lão Dok có lẽ đã sớm hành động diệt khẩu tên nhóc Berry giáo kia rồi.
Một đám người tín ngưỡng Ánh Sáng, lại không thể lộ ra ngoài ánh sáng, thật sự là một loại châm chọc.
Trưởng lão Dok ho khan hai tiếng, đi hướng Piaget.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật [Tận Thế Cầu Sinh] Ta Có Thể Thăng Hoa Vạn Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Tan-The-Cau-Sinh-Ta-Co-The-Thang-Hoa-Van-Vat-SE-Audio-Truyen.jpg)







