Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 46 : Anh có muốn một miếng không (1) (c451-c460)
❮ sautiếp ❯Chương 451: Anh có muốn một miếng không (1)
John cũng không phải giả vờ sợ hãi, cậu ta thật sự cảm thấy sợ, bởi vì cậu ta đã cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh khủng đang từ từ hội tụ lại trong căn phòng này, mặc dù nó còn chưa biến thành vật chất, nhưng nó quả thật đang diễn rar.
Bản ý của cậu ta chỉ muốn đùa Karen một chút, một trò đùa mà cậu ta cho rằng rất thú vị;
Giống như lúc đám trẻ con vui đùa ầm ĩ, giơ súng bắn nước lên, lúc bắn trúng quần áo của đối phương, chúng sẽ cười đùa rất vui vẻ, nhưng vấn đề là, chỉ sau một lúc, đối phương vậy mà giơ súng thật lên chĩa vào đầu mình.
Nòng súng đen ngòm, đang kê trước trán của mình.
Mặc dù trong lúc trò chuyện vừa này, cậu nhóc cho thấy một sự chững chạc và trưởng thành vượt xa đám trẻ cùng lứa, nhưng cho dù là một người trưởng thành thật sự, lúc đối mặt trực tiếp với cái chết đang đe dọa cận kề, lại có mấy người có thể giữ mình bình tĩnh được?
Trực giác cảm nhận mạnh mẽ, giúp cậu ta dự trù được tình huống rõ ràng, cậu ta theo bản năng mà quỳ gối xuống trước mặt Karen, giơ hai tay của mình lên.
“Bác sĩ Karen, tôi sai rồi, tôi sám hối, tôi thật sai rồi, van cầu ngài, van cầu ngài, van cầu ngài!”
Lúc trước cậu ta phách lối đến bao nhiêu, bây giờ cũng bối rối đến bấy nhiêu;
Vẻ cẩn trọng không còn lại một chút nào, chỉ còn lại bản năng sinh tồn cơ bản.
Trên thực tế,
Thuật pháp mà Karen đang niệm thầm trong lòng đó chính là “Ngọn Giáo Trừng Phạt”.
Ở giai đoạn hiện tại, đây là thuật pháp mang tính tấn công duy nhất mà Karen biết, có thể sử dụng để ném về phía xa, tạo ra một vụ nổ.
Đương nhiên, kích nổ cũng chỉ là một trong những hiệu quả mà thuật pháp mang lạo, tóm lại, khu vực mà Karen từng dùng để luyện tập “Ngọn Giáo Trừng Phạt” ở trang viên Ellen, dù sau này bọn người hầu ở đó dùng thảm cỏ mới để lấp lại bãi đất trong kia, thì trong khoảng khu vực ấy thảm thực vật lại không thể nào tiếp tục sinh trưởng được nữa.
Cũng là do địa vị của Karen ở trang viên Ellen rất cao, cho nên gia tộc Ellen mới có thể cho phép và thừa nhận việc trang viên luôn xanh tươi bốn mùa quanh năm của nhà mình bị lõm ra một miếng “đồi trọc”.
Có lẽ, thứ mà John thật sự sợ hãi, cũng không phải là vụ nổ nó tạo ra.
Mặc dù bị vụ nổ ảnh hưởng chỉ một chút, cậu ta cũng chết chắc, hoặc bị bắn trúng vào chỗ trí mạng, cậu ta cũng sẽ chết;
Nhưng dựa trên góc độ cảm nhận,
Những thứ khác bám vào trên “Ngọn Giáo Trừng Phạt”, mới là thứ kích động lên đại não của cậu ta tạo ra cảm giác sợ hãi thật sự.
Trước mắt, Karen đang mặc đồng phục màu trắng ngồi sau bàn làm việc, trong mắt của cậu ta, giống như là một vị Quan Thẩm Phán đang tiến hành phán quyết cậu ta.
Sự uy hiếp khủng khiếp, vẫn đang còn tăng lên;
Hay tay của John ngay lập tức ghép lại thành hình chữ thập, nói với Karen:
“Van cầu ngài, van cầu ngài, xin hãy bỏ qua cho tôi đi, xin hãy bỏ qua cho tôi đi, tôi đã biết sai, thật, ta đã biết sai rồi…”
Karen ngừng việc niệm thuật pháp trong bụng, hậu quả của việc gián đoạn một thuật pháp làm đại não của anh cảm giác sự đau đớn như bị xé rách ra, cảm giác như bị xé rách này, đã làm cho cơ bắp trên người của anh co rút một hồi, khiến cho Karen không thể không cúi đầu xuống, cắn chặt răng.
Sau thật lâu,
Anh mới vượt qua được cảm giác đau đớn khó chịu này, ngẩng đầu lên một lần nữa.
John cảm nhận được luồng khí thế chết chóc ki đã biến mất, thì co quắp ngồi dưới đất, mái tóc màu đỏ của cậu ta được chải chuốt rất kỹ lưỡng, vào giờ phút này đã bị mồ hôi thấm ướt hoàn toàn, dính bết xuống da đầu;
Miệng của cậu ta há rộng, tựa như vẫn còn đang tiêu hóa nỗi sợ hãi trong lòng lúc naỹ.
“Ngồi xuống đi.” Karen mở miệng nói.
Hai chân của John như bị nhũn ra, vì vậy mấy lần cậu ta muốn cố đứng dậy cũng không được, nhưng cậu ta bây giờ cũng không dám vi phạm lời nói của Karen, cũng chỉ có thể giống như là một con cá vừa mới lên bờ vậy, liên tục bay nhảy nhiều lần;
Cuối cùng, cậu ta dùng tay nắm lấy cái ghế, mới ổn định được cơ thể của mình, bò lại lên trên ghế, lấy dũng cảm, quay người, ngồi xuống đối mặt với Karen.
Hai tay đặt ở trên đầu gối, cúi đầu, chỉ dám ánh mắt thoáng qua mà quan sát Karen.
Karen duỗi tay ra, ly nước đá của anh bị John uống, cho nên lúc này anh ta chỉ có thể cầm ly hồng trà mà uống một ngụm, hai ngụm, ba ngụm… Mãi cho đến uống xong.
Ở trong mắt của John, Karen đang dùng phương pháp “quay chậm” này để chèn ép và tra tấn tinh thần của cậu ta lâu hơn;
Nhưng thực tế là, hai người ngồi trước và sau cái bàn này, đều cảm thấy rất khó chịu.
Lúc Karen cảm nhận được trên người mình những thứ mà John đã nói ra, anh ta cũng không cách nào xác định được việc này là do yếu tố tâm lý ảnh hưởng hay là thật sự có thứ gì đó đang dính vào trên người của mình;
Vì lý do an toàn,
Anh cũng chỉ còn cách rút ra thanh kiếm của mình.
Rốt cuộc, anh cho phép bản thân mình có thể xảy ra ngoài ý muốn, nhưng không cách nào cho phép sự ngoài ý muốn của mình không rõ ràng.
Chỉ chỉ là vấn đề lớn nhất là, không phải Karen muốn ra tay bằng thuật pháp mạnh nhất của mình, mà là bởi vì…
Anh ta trên cơ bản cũng chẳng có thuật pháp bình thường nào khác.
Cho nên, bỏ một cây súng lục vào ngăn kéo trong bàn làm việc thì thuận tiện hơn, nhưng tiếc là yêu cầu này không thể nào nói với Piaget được, bởi vì cho dù là mình có quan hệ rất tốt với ông chủ, đại khái cũng rất giải thích thậm chí là cho phép mình trong lúc xem bệnh, còn phải dự bị thêm một khẩu súng bên người, đến cùng thì anh muốn làm cái gì?
Chỉ có thể tự nghĩ biện pháp đi kiếm một khẩu súng mà thôi, cũng không biết được Alleye có quan hệ liên quan đến việc này không.
“Ngẩng đầu.”
John nghe lời mà ngẩng đầu lên, thậm chí, còn ép mình nở một nụ cười thuần khiết thuộc về trẻ con lứa tuổi này.
Trong lòng Karen hồi tưởng đến câu nói lúc nãy của John: “Bà ấy quả thật là mẹ của em không sai, nhưng mẹ của em đã chết rồi.”
Chương 452: Anh có muốn một miếng không (2)
Chốc lát,
Anh ta mở miệng nói:
“Mẹ của cậu, trên cơ bản cũng không tồn tại.”
“Đúng thế…”
Vốn dĩ cũng không có người phụ nữ vô hình nào tồn tại cả, lúc trước đút nước cho cậu ta uống, và cũng không có người phụ nữ nào ngồi ở trên đùi mình.
Người mẹ mà John nói đến hoàn toàn không tồn tại, tất cả, đều là cảnh tượng giả do John tạo ra mà thôi;
Nhưng không giống tình trạng tâm thần phân liệt hay là “Gặp quỷ”, cậu ta vốn là “Người sáng tạo”, cũng biết rõ một điều đó là người mẹ này không tồn tại.
Chỉ là, cậu ta dùng một loại tư duy nghịch đảo, để tạo ra bà ta;
Đó chính là, để người chung quanh đều cảm thấy, mẹ của cậu ta vẫn còn sống, để người chung quanh cảm giác được dấu vết tồn tại của mẹ mình, lại dựa trên phản ứng của những người xung quanh, tạo ra cảm giác “A, mẹ mình có tồn tại”.
Cậu ta không phải đang gạt mình lừa người, cậu ta đang thông qua việc lừa dối người khác, để tạo ra bầu không khí mà mình mong muốn.
Cho nên, hai ngày hôm nay vì sao ngài Tadel cha của cậu ta liên tục vội vàng đưa cậu ta đến phòng khám, hôm nay càng sớm hơn so với thời gian hẹn trước, nguyên nhân dường như cũng là vì điểm này.
John chắc là không ít lần dùng “mẹ của mình”, tiến hành tương tác với cha mình.
Có lẽ, người thật sự cần được xem bệnh, không phải là John, mà là ngài Tadel dạo gần đây bị con trai mình đùa giỡn đến quá sức.
“Vì cái gì phải làm như vậy?”
“Không có mục đích sâu xa gì, tôi cũng không dám lừa gạt ngài, chẳng qua là cảm thấy… Chơi vui mà thôi.”
Khuỷu tay Karen chống ở trên bàn, hai tay khoanh, nhìn xem John:
“Cậu có năng lực khiến cho cảm giác trở nên cụ thể hóa? Không, là nắm giữ một loại lực, lực ý niệm?”
“Trước đó đến giờ tôi chưa từng nghe đến danh từ mà ngài vừa nhắc đến, nhưng tôi có một loại cảm giác, nhận biết và sự miêu tả của ngài về nó, hẳn là chính xác.”
“Loại năng lực này, cậu lấy được như thế nào?”
“Trong một năm sau khi mẹ của tôi mất, tôi đã có loại cảm giác này, chỉ chỉ là trong năm nay, bắt đầu trở nên càng ngày càng điều khiển dễ dàng.”
“Cậu có tin vào tông giáo sao?” Karen hỏi.
“Cha đôi khi cũng sẽ dắt tôi đến tu viện, nhưng tôi biết, ông ta đến là vì gặp gỡ tình nhân của mình.”
Ý của câu nói chính là, trong nhà cậu ta cũng không tin giáo.
Nếu như không phải tin giáo mà nói, đây chả nhẽ là hệ thống tín ngưỡng gia tộc?
Nhưng lại không nên, bởi vì nếu như là thể hệ tín ngưỡng gia tộc mà nói, Tadel không đến mức hoàn toàn không biết gì về năng lực của con trai mình;
Cho dù là mẹ của John đội nón xanh cho ngài Tadel đi nữa,
Đứa bé mang thai có thể hệ tín ngưỡng gia tộc, khi chưa trải qua “kiểm tra huyết mạch”, thì năng lực của John cũng sẽ không thức tỉnh.
Mặc dù Karen cũng không dám hoàn toàn phủ định sự tồn tại của những người “Dị loại” không cần khảo thí huyết mạch cũng có thể tự mình thức tỉnh năng lực, nhưng bất kể là hệ thống tín ngưỡng tôn giáo hay là thể hệ tín ngưỡng gia tộc đi chăng nữa, đều là có sự tồn tại của “Tín ngưỡng”, không đến mức giống như John thế này, chỉ đơn giản là để chơi đùa.
Cho nên, cũng chỉ còn sót một lời giải thích, đó chính là John… Bị ô uế, bây giờ cậu ta đã trở thành dị ma.
“Lúc cậu sử dụng sức mạnh của mình, bộ phận nào trên cơ thể sẽ cảm thấy sự khác thường?”
John chỉ chỉ vào lồng ngực mình, vị trí trái tim:
“Ở chỗ này có tính không, mỗi lần lúc tôi sử dụng năng lực của mình, nó đều sẽ đập rất nhanh, vô cùng nhanh.”
Là trái tim sao?
Karen cũng không cách nào xác định.
Nếu như lúc này có Pall, Kevin hoặc là Alfred ở đây, đối mặt với tình huống của John, bọn họ có thể nhìn ra được nhiều manh mối hơn mình, bởi vì bất kể mình học bổ túc những thứ trên lý thuyết, kinh nghiệm của mình trên phương diện này, không thể nào tăng lên chỉ trong một khoảng thời gian ngắn được.
Trong văn phòng, rơi vào yên tĩnh.
John cũng không dám hành động, chỉ là ngoan ngoãn mà ngồi ở đó;
Bây giờ Karen cũng không biết mình nên nói cái gì cho phải, anh cũng không có đủ năng lực hay tư cách để sắp xếp cho John.
“Thật ra cậu cũng không phải là người đặc biệt trên thế giới này.”
“Trước lúc tôi gặp được ngài, tôi cảm thấy mình rất đặc biệt, nhưng bây giờ, tôi quả thật đã xác định rằng mình không phải.”
“Cậu có biết nếu như cứ tiếp tục sử dụng năng lực của mình một cách vô tội vạ, lại tiếp tục sử dụng năng lực của mình chỉ để tiếp tục chơi đùa như thế này, đến cùng sẽ gặp phải hậu quả gì không?
Cậu sẽ thu hút sự chú ý của một vài người, hoặc là một vài nhóm người, thế lực chú ý.
Nếu như như lời của cậu vừa nói, nơi phát ra năng lực là từ trái tim của cậu, như vậy trái tim của cậu chính là vật liệu mà họ hứng thú nhất.”
John nuốt một ngụm nước bọt.
Karen có một loại cảm giác, đó chính là năng lực đặc biệt này của John, hẳn là cùng cấp bậc với Ánh mắt Mị Ma của Alfred.
Mà Ánh mắt Mị Ma của Alfred, thế nhưng là thứ mà ngay cả Rasma đều muốn sưu tầm, nếu như không phải xem ở trên mặt mũi của Dis, Alfred đã sớm đeo lên một cái bịt mắt Độc Nhãn Long rồi.
Thế giới này là thực tế như vậy, thi thể của thần quan đều sẽ được xem như vật liệu mà thu hồi về, chớ nói chi là những tên Dị ma không biết che giấu chính mình mà cứ nhảy tới nhảy lui.
Không, cậu ta thậm chí còn chưa biết rằng mình đã biến thành dị ma.
“Những lời này của ngài, đánh nát sự kiêu ngạo của tôi.” John nói, “Thì ra tôi cũng chỉ là một tên đang vẫy vùng bên cạnh chuồng heo thể hiện ra sự ngu đần của mình.”
“Cách ví von của cậu rất không tệ, nhà cậu không phải là mở xưởng may à, còn đầu tư trại nuôi heo?”
“Tôi có đọc khá nhiều sách.”John nói, “Đương nhiên, chắc chắn sẽ không nhiều bằng ngài.”
“Cố gắng che giấu năng lực của mình cho tốt, nếu như cậu vẫn muốn sống tự do lâu một chút.”
“Vậy còn ngài thì sao, ngài không có hứng thú đối với trái tim của tôi sao?” John hỏi.
Karen nâng ly trà lên, uống một ngụm trà, không trả lời.
“Ngài… Vì sao không trả lời?”
“Ta chỉ là đang tự nghĩ theo câu hỏi của cậu vừa rồi, nếu như cho ta trái tim của cậu thì ta nên dùng nó để làm gì đây.”
John cười, nói: “Tôi có thể cảm nhận được, câu trả lời của ngài, rất chân thành, mặc dù mới vừa nãy ngài quả thật muốn giết tôi ở đây, đây vốn dĩ là một cảm giác làm cho người ta cảm thấy rất mâu thuẫn, nhưng đặt vào trường hợp của ngài, lại có vẻ rất tự nhiên.”
“Cậu rất có tài năng, dù là không có loại năng lực đặc biệt kia, cậu vẫn như cũ rất thông mình, mà lại có một tương lai khá tốt để phát triển, cho nên, hãy cố gắng quý trọng đi”
Chương 453: Anh có muốn một miếng không (3)
Karen không có hỏi cậu ta vì sao để “mẹ mình” làm chuyện này với mình, trên thực tế, anh thật ra đã sớm có câu trả lời, bởi vì mẹ của cậu ta trên cơ bản cũng không tồn tại, cậu ta lúc trước, chỉ đang đơn giản là chơi đùa với mình, từ sự biểu cảm của mình mà đạt được một loại cảm giác vui vẻ nào đó.
Cậu ta khác với Judea, sự cố chấp của Judea dựa trên ý nghĩa thực tế, mà cậu ta, thì giống như một đứa bé đang cầm đao hơn, chỉ cảm thấy cầm nó sẽ rất ngầu, nhưng trên căn bản cũng không rõ ràng rằng cây đao này sẽ đem đến cho mình cái gì.
“Cảm ơn ngài.”
Karen ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường một chút, nói; “Đã hết giờ chẩn đoán điều trị rồi.”
“Tôi còn có thể lại tiếp tục tìm ngài sao?” John hỏi.
“Đặt lịch hẹn trước đi.”
“Được rồi.”
John rời khỏi cái ghế, mở cửa phòng làm việc ra, cha của cậu ta là ngài Tadel lập tức bước đến, John bắt đầu khóc thút thít, lao vào lòng cha mình:
“Cha cha, mẹ mẹ đi thật rồi, rời khỏi con thật rồi, con không có mẹ, con không có mẹ…”
“Con trai, con còn có cha, con còn có cha mà.”
Hai cha con cùng ôm nhau rồi rơi lệ, bởi vì là đang ở trước cửa phòng làm việc, cho nên một cảnh này thu hút ánh mắt của không ít người, cùng lúc có thể xem thấy kết quả trực quan của việc điều trị, rất giống với khi bị cảm mà đổ mồ hôi.
“Cảm tạ ngài, bác sĩ, tôi muốn tiếp tục đặt lịch hẹn, xin hỏi ngài chúng ta khi nào..”
“Ngài Tadel, việc này ngài có thể đến nói chuyện với quầy tiếp tân, chúng ta sẽ giúp ngài sắp xếp thời gian ổn thỏa.” Bertha đi tới mỉm cười nói.
“Được rồi, tốt.” ngài Tadel dắt tay con trai mình chuẩn bị rời khỏi.
John vừa lau nước mắt vừa quay đầu về phía Karen mà phất phất tay:
“Anh bác sĩ, hẹn gặp lại.”
Karen cũng phất phất tay với cậu ta.
Bertha đóng cửa phòng làm việc lại, cười nói: “Ngài có biết rằng, vị bác sĩ tiếp cậu bé đó hôm qua, sau một lúc trò chuyện đã tự co mình xuống dưới bàn làm việc, hôm nay còn không thể đi làm.”
“Cảm xúc nội tâm của đứa trẻ này rất phong phú, rất dễ dàng lan tỏa sang người khác.” Karen nói rất mơ hồ.
Anh lo rằng mình nói lộ ra quá nhiều lời ám chỉ, sẽ để cho Bertha cảm thấy đây là một mầm mống tốt, sau đó đi thử kết nạp cậu ta vào tông giáo.
Cái này mới là điên thật, dù là gia nhập tín ngưỡng của các giáo hội khác, cũng tốt hơn rất nhiều lần so với việc vừa gia nhập vào Quang Minh Thần Giáo đã biến thành tàn dư bị người ta vây quét.
Bertha cũng không tiếp tục truy hỏi về việc của John, mà là lấy ra một cái bao thư thật dày đặt lên trên bàn làm việc của Karen:
“Ông chủ muốn tôi mang đến cho ngài, sẽ khấu trừ vào trong tiền lương tháng này của ngài.”
“Được rồi.” Karen nhận phong bì, trong này có tiền để mua xe, ùm, còn có tiền sinh hoạt phí.
“Ông chủ đối xử với ngài thật sự rất tốt, ngài đối với ông chủ, cũng rất thật lòng.” Bertha có chút ghen ghét nói.
“Đều là bạn bè.”
“Ừm, thật là một mối quan hệ bạn bè khiến cho người khác phải cảm thấy ghen tỵ.”
Bertha nhìn xem khuôn mặt của Karen, trong đầu lại hiện ra khí chất khi làm việc của ông chủ;
Cô là một người phụ nữ, vào lúc này sinh ra một loại cảm giác của một người đàn ông nhìn thấy hai người phụ nữ xinh đẹp ở cùng nhau mà cảm thấy tiếc nuối… Thật sự là, lãng phí và xa xỉ quá.
Karen cũng không rõ ràng trong đầu Bertha đang suy nghĩ gì, bởi vì anh ta cũng chưa nghĩ đến thế giới nội tâm của vị tàn dư Quang Minh Thần Giáo này lại phong phú đến như vậy.
“Bây giờ tôi có thể tan ca sao?”
“Đương nhiên, lịch hẹn trước hôm nay của ngài đã xong rồi.”
“Được rồi.”
Karen cởi áo đồng phục ra, dọn dẹp đồ đạc của mình:
“Ngày mai gặp, Bertha.”
“Vậy phải xem ngày mai ngài có lịch hẹn trước hay không, chỉ là ngài cứ yên tâm đi, phí xem bệnh của ngài rất cao.”
“Được rồi.”
Karen đi ra khỏi văn phòng, không chào hỏi Piaget, trực tiếp đi ra ngoài phòng khám, nhưng lúc đi ngang qua phòng tiếp khách, anh chậm bước chân của mình lại một chút, bởi vì anh trông thấy một đám bảo vệ nữ đang tụ tập lại phát biểu gì đó.
Nhớ kỹ Alfred lần trước có nói qua, lúc anh ta ngồi trong đó, có một bảo vệ nữ không ngừng đi qua đi lại trước mặt anh taa, dùng thuật thăm dò cấp thấp “Cà đến cà đi” trên người.
Lại quay đầu, nhìn thoáng qua phía bảng hiệu ở lối vào phòng khám bệnh;
Cho nên, cái phòng khám bệnh này của Piaget, trên một mức độ lớn đã biến thành chi nhanh của tàn dư Quang Minh Thần Giáo rồi à?
Lúc bước vào thang máy, đi ngang qua cửa sổ, có thể trông thấy cao ốc Curtis ở phía đối diện, đó là địa điểm hội nghị mà con quạ truyền tin lần trước thông báo, thật sự rất thuận tiện a.
Ban ngày hoạt động ở chỗ này, ban đêm thì hoạt động bí mật ở phía đối diện.
Hả?
Chờ một chút.
Ban ngày mình đi làm trong hang ổ bí mật của tàn dư Quang Mình Thần Giáo, ban đêm ở lại trong nhà cũ của tàn dư Quang Minh Thần Giáo, nhất là người chủ nhà trước kia còn muốn tâm sự với mình, vậy mình bây giờ tính là cái gì?
Lắc đầu, Karen đi thang máy xuống dưới lầu, lúc vừa đi ra khỏi cao ốc, thì đụng phải một cô gái mười tám mười chín tuổi dáng người cao mặc ủng da, trong tay đang ôm một túi khoai tây chiên to vừa đi vừa a9n.
Nhất là bên trong túi khoai tây chiên kia, hai đống tương sốt to, rất dễ nhận thấy.
Người Wien quả thật rất chung thủy với các loại sốt tương, bất kỳ món ăn gì đối với họ đều có thể dùng với các loại tương hoặc sốt.
Karen đứng ở ven đường, chuẩn bị đón xe về nhà, không có gì bất ngờ xảy ra, ngày mai thì mình có thể tự lái xe đi làm và đến bệnh viện.
Cô gái cao gầy kia cũng đứng bên người Karen, cũng cùng lúc đang chờ xe taxi, mùi nước hoa trên người cô rất dễ chịu, là mùi hương của cơ thể, bởi vì cơ thể của cô đang lúc tuổi trẻ, là thời kì giàu thanh xuân và sức sống nhất.
Một chiếc xe taxi từ từ ngừng lại, lái xe hỏi;
“Quý ngài, tiểu thư, hai người đi cùng nhau sao?”
Karen lắc đầu, lui lại nửa bước, ra hiệu cho cô gái lên xe trước.
“Cảm ơn.”
Cô gái nói một tiếng cảm ơn với Karen, ngồi vào trong xe taxi, thò người ra nói điểm đến cho xe taxi, lúc xe taxi nổ máy chuẩn bị di chuyển, cô gái bỗng nhiên thò đầu khỏi cửa sổ xe, trong tay cầm một miếng khoai tây chiên, cười gọi Karen:
“Anh có muốn ăn một miếng không?”
Chương 454: Bị bắt (1)
Cô gái ngồi trên chiếc taxi đi xa, nhưng lời nói và vẻ mặt của cô lúc sau lại trực tiếp đánh vào trong đầu của Karen, sinh ra sự trùng hợp với ký ức trong vụ nổ trên tàu điện lần trước.
“Anh có muốn ăn một miếng không?”
“A, em mới ra từ nhà mẹ, bây giờ phải về nhà của cha.”
“Bởi vì dáng vẻ của anh trông rất đẹp trai, không cần phải đi làm chuyện xấu thì vẫn có thể kiếm tiền thoải mái.”
Là trùng hợp sao?
Cũng không thể là trùng hợp.
Là người nhận biết cô bé ấy, biết trải nghiệm của cô bé, nhìn thấy mình cho nên mới cố ý nói những lời này?
Nhưng mà hết lần này tới lần khác, cũng chỉ có chính cô bé ấy biết mà.
Nhưng nếu như là chính cô bé ấy mà nói, lúc này mới mấy ngày, một cô bé nhỏ có thể lớn nhanh đến thế sao?
Sau vụ nổ trên tàu, Karen để lại cô bé ngồi góc một mình dưới đật, còn mình thì đi tìm Alfred, sau đó đến bệnh viện, cũng không quay trở lại tìm cô bé đó;
Đối với cái này, trong lòng Karen cũng không có gì áy náy, vốn chỉ là lần đầu gặp mặt, trước lúc vụ nổ xảy ra mình ôm cô bé vào ngực cứu cô một mạng, thậm chí cũng không bị thương một chút nào, cái này cũng đã đủ rồi.
Karen không có thời gian cũng không có hứng thú lại quay trở về làm người tốt đến cùng, đưa cô bé đó về nhà, hoặc là, dứt khoát tặng thêm một buổi an ủi tâm lý?
Xe taxi đã không nhìn thấy, Karen cũng không có đuổi theo, đối phương tựa như là cố ý, đụng phải mình, lên tiếng kêu gọi, sau đó rời đi, cũng không có dự định trò chuyện giao lưu thêm.
chỉ là, trong lòng Karen cũng không có cái gì sợ hãi, thân phận “Trật Tự Thần Giáo” của anh chỉ không thể lộ ra ngoài ánh sang đối với “Trật Tự Thần Giáo”, nếu nói cho rõ ràng thì, chỉ là không thể lộ ra ngoài ánh sáng đối cấp cao của Trật Tự Thần Giáo, đối với người bên ngoài, cái bảng hiệu “Trật Tự Thần Giáo” này vẫn có sức uy hiếp rất lớn.
Đưa tay vuốt vuốt mi tâm của mình, lúc chiếc taxi thứ hai dừng lại trước mặt, Karen ngồi lên xe.
“Chung cư Ellen, Khu dân cư Lam Kiều.”
“Được rồi thưa ngài.”
Xe taxi dừng lại trước một cửa hàng gốm sứ, cô gái ôm túi khoai tây chiên trong ngực bước xuống xe, vào trong cửa hàng.
Cửa hàng gốm sứ này cũng không quá lớn, nhưng đi vào rất sâu bên trong.
Một người đàn ông trung niên râu quai nón đang ngồi ở đó tô màu một bình gốm cao cấp,
Sau nghi nghe tiếng mở cửa truyền đến, ông ta cũng không ngẩng đầu, nói thẳng:
“Trở về rồi à.”
“Ừm, trở về rồi, anh, anh có biết lúc em đi dạo phố gặp được ai hay không?”
“Gặp được người nào?”
“Người mà bảo vệ em trong vụ nổ lần trước đấy.”
“Ồ?”
Người đàn ông trung niên râu quai nón dừng tay lại, nhìn xem cô gái:
“Em trông thấy cậu ta rồi à?”
“Đúng vậy a, trùng hợp.”
“Trùng hợp? Em biết anh ta đi tàu điện ở ga nào, cho nên gần đây luôn đến đó để dạo phố, đây mà gọi là trùng hợp?”
“Đó là trùng hợp, đó là trùng hợp!”
Cô gái hô lên với người đàn ông râu quai nón.
“Tốt tốt tốt, là trùng hợp.” Râu quai nón cầm lên chén rượu bên cạnh, uống một ngụm rượu, “Sau đó thì sao? Em nói cho cậu ta biết em là cô bé được cậu ta cứu vào ngày hôm đó à?”
“Không có.”
“Không có?” Râu quai nón nở nụ cười, “Anh còn tưởng rằng em sẽ nói với cậu ta, anh đẹp trai ơi, vì báo đáp ân cứu mạng của anh nên em lựa chọn lớn lên thật nhanh để đến cùng với anh này.”
“Anh à, anh lại trêu chọc em gái ruột của mình như thế hay sao?”
“Không gặp được, hay là ngẫu nhiên gặp được, lần gặp này, lại không cho người ta biết thân phận.”
“Lúc em ngồi taxi đi, có lên tiếng chào anh ấy, em cảm thấy là anh ấy có thể đoán ra được.”
“Đoán được em giống như một cái bóng bay à, thổi hơi mấy ngày là trưởng thành?”
“Em thật sự cảm thấy anh ấy sẽ đoán ra được.”
“Được rồi, tốt; thật ra thì, nếu em vừa ý người ta, hoàn toàn có thể đi theo đuổi cậu ta nha, cho dù anh ta đã kết hôn rồi, làm tình nhân cũng không tính là gì, trái lại cũng chỉ vì báo ân, luôn có thể tìm tới lý do thuyết phục dành cho mình, không phải sao?”
“Nhưng anh ta là người của Trật Tự Thần Giáo, còn anh thì…”
Râu quai nón nhìn xem em gái của mình, giọng điệu nghiêm túc nói:
“Trật Tự Thần Giáo là Trật Tự Thần Giáo, người của Trật Tự Thần Giáo là người của Trật Tự Thần Giáo, không giống nhau.
Anh của em quả thật không hợp với Trật Tự Thần Giáo, nhưng cũng không có nghĩa là anh phải đi tìm người của Trật Tự Thần Giáo rồi giết hết bọn họ.
Tóm lại, anh cũng không ghét gì nếu em có một người bạn trai là người của Trật Tự Thần Giáo.”
“Anh, anh nên nói mấy lời này với em sớm một tí.”
“Anh cũng không nghĩ rằng em có thể gặp lại cậu ta, đi, vậy em phải dành thời gian dạo phố thêm rồi.”
“Nhưng cái cơ thể này đã để lai ấn tượng cho anh ta, muốn tạo ra tình huống gặp mặt ngẫu nhiên để tiếp xúc anh ấy rất khó, cho nên…”
“Anh nhớ được cậu ta rất trẻ phải không?”
“Ừm, không chênh lệch nhiều lắm với cái cơ thể này của em.”
“Vậy em cũng đừng động tới cái cơ thể thứ ba, cái kia hơi có chút thành thục, trừ phi cậu ta thích hình tượng bà chủ đô thị thành thục.”
Chương 455: Bị bắt (2)
“Thế nhưng là, ai sẽ từ chối đâu chứ?” Cô gái hỏi ngược lại.
“Em không khống chế được hình tượng của tuổi tác đó, vẫn dùng cái cơ thể này đi, đây mới thực sự là em.” Râu quai nón cúi đầu xuống, tiếp tục công việc, “Mặt khác, em cũng cần phải chú ý tiêu chuẩn và khoảng cách, lần sau gặp lại đừng có tỏ vẻ khi gần khi xa như thế, anh sợ cậu ta sẽ tưởng lầm là có người bên ngoài quấy rối và theo dõi, trực tiếp báo cáo lên cấp trên trong Trật Tự Thần Giáo, đến lúc đó thì hiểu lầm to rồi.”
“Anh ấy cũng chỉ là một cái thần phó mà thôi, có thể báo cáo được ai chứ?” Cô gái xem thường nói.
“Ha ha, một cái thần phó dùng một hơi liên tục mấy cái thuật pháp bảo vệ, thật sẽ chỉ là một tên thần phó đơn giản thôi sao?”
Râu quai nón khoát tay áo, tựa như đang cảm thấy em gái mình phiền phức,
“Em ráng cố lên nha, tranh thủ câu cậu ta về đây cho anh xem mặt một chút, nhìn xem đến cùng thì cậu ta đẹp trai đến mức nào, có thể làm cho em gái của anh mê mẩn đến mức này.”
“Là ân cứu mạng, ân cứu mạng!”
“Vậy thì tại sao em không dùng cái cơ thể khi còn bé mà đi tạo tình huống gặp mặt ngẫu nhiên với cậu ta đi?”
“Bởi vì cái cơ thể này chân dài, chân dài!”
“Được rồi được rồi, anh là anh trai của em, anh sao không hiểu em được?” Râu quai nón xoay tròn cái bình gốm trước mặt, cười nói:
“n cứu mạng nha, ha ha;
n nhân cứu mạng xấu xí, là để kiếp sau báo đáp;
n nhân cứu mạng mà đẹp trai, thì lớn lên ngay lập tức.”
Xe taxi dừng trước cổng của chung cư Ellen, Karen trả tiền xe, xuống xe, băng qua đường, đi đến lối vào cửa hàng Alleye, cửa tiệm mở ra, Jane đang ở bên trong.
Karen vốn định gõ cửa, dừng lại một chút, vẫn là trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Jane tựa như là cảm giác được cái gì, quay đầu lại trông thấy là Karen, lập tức lộ ra nụ cười;
Karen dùng ngôn ngữ tay giao lưu với cô:
“Alleye đâu?”
“Anh ấy nói đi mua xe giúp cho ngài, vẫn còn chưa có trở về, chỉ là cũng nhanh thôi.”
“Được rồi, thật sự là làm phiền ông ấy rồi.”
“Không có, đây là việc anh ấy nên làm.”
Đã Alleye còn chưa có trở về, Karen định về nhà trước, lúc quay người lại trông thấy Hande đang ngồi ở phía sau quầy, lúc mình tiến đến, cậu ta vẫn ngồi ở đó chơi, hoàn toàn không phản ứng.
Theo lý thuyết, đứa bé này vẫn luôn rất hiểu chuyện hiểu lễ phép, không phải như thế nào
Karen đi qua, tiến đến trước mặt Hande, Hande nhìn anh một chút, cũng không nói chuyện.
Jane tức giận, đi đến sau lưng con trai, kéo con trai, ra hiệu con trai chào hỏi Karen.
Hande cứ như vậy bị kéo đứng lên từ trên ghế, vẫn như cũ không nói chuyện.
Không phải ánh mắt đờ đẫn, mà là ánh mắt rõ ràng chết lặng.
Đây là lần thứ nhất Karen nhìn thấy Hande sau khi trở về từ lần Alleye dẫn vợ con đến bệnh viện thành phố Sangpu để xem bệnh, đứa bé này thật sự giống như trở thành một con người khác.
Karen dùng ngôn ngữ tay nói chuyện:
“Em đang cảm thấy không thoải mái sao?”
Hande nhìn ngôn ngữ tay, cũng trả lời lại:
“Không, em rất tốt.”
“Nếu như em có chỗ nào cảm thấy không được thoải mái, có thể nói với anh.”
Hande lắc đầu, đáp lại:
“Không, em rất tốt.”
Dừng một chút,
Ngôn ngữ tay của Hande tiếp tục:
“Nếu như không thoải mái, sẽ bị…”
Mười đầu ngón tay của Hande run lên, Karen cũng không biết cái động tác tay này đại diện cho ý nghĩa gì.
Jane quơ tay nói với Karen:
“Rất xin lỗi ngài, tâm trạng của đứa nhỏ này gần đây có chút không được tốt lắm.”
Karen lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng đẩy Jane ra, đi đến trước mặt của Hande:
“Em gặp phải chuyện gì sao?”
Hande lắc đầu.
“Nếu như em không nói cho anh biết, qua mấy ngày nữa em sẽ lại bị…”
Karen lặp lại động tác mười ngón tay run lên lúc nãy của Hande một chút.
Trên mặt của Hande lúc này lộ ra vẻ mặt rất kinh khủng, hai tay ôm đầu, hé miệng:
“A! A! A!”
Jane lập tức chạy tới, ôm đầu của con trai mình, cùng nhau khóc lên.
Đôi mẹ con bị câm điếc này, mình cũng không thể nào tiếp tục trao đổi thêm được gì nữa, nhưng theo thói quen nghề nghiệp, Karen có thể cảm nhận ra, Hande chắc đã có chuyện gì đó xảy ra để lại vết thương tâm lý rất lớn;
Cách giao lưu với thế giới này của những người bị câm điếc rất khó khăn so với những người bình thường, nội tâm của bọn họ càng dễ tự đóng chặt lại, nếu như lại gặp phải tổn thương về mặt tâm lý không được chữa lành hoặc trở nên càng ngày càng nặng nề mà nói, như vậy hậu quả cũng sẽ càng nghiêm trọng hơn.
Một đứa bé tốt bao nhiêu a,
Karen còn nhớ rõ lần đầu cậu ta dùng đũa đã có thể điều khiển rất tốt.
Cuối cùng, Karen vẫn ra khỏi cửa hàng môi giới, về tới nhà của mình trong khu chung cư, mở cửa, phát hiện Kevin đang dùng chân trước kẹp lấy một cây chổi mà quét nhà, trên mặt đất có một bãi đĩa vị vỡ.
Chương 456: Bị bắt (3)
Pall thì ngồi xổm ở bên cạnh, dùng vuốt mèo hốt lấy vài mảnh vỡ lớn bỏ vào ki hốt ra.
“A, trời ạ, Karen, sao cậu lại về sớm đến vậy!”
“Công việc làm xong thì về thôi, có việc gì vậy?”
“Cái kia… Cái này… Tôi chỉ là muốn rửa chén đĩa một chút.”
Karen đưa tay ôm Pall lên, thả xuống ghế sô pha, sau đó cầm lấy cái chổi kẹp trong chân của Kevin, cầm ki hốt rác đến quét dọn xong.
“Đúng rồi, kiểm tra thế nào rồi?”
“Ùm, không kiểm tra ra cái gì cả.” Pall nói.
“Gâu!” Kevin cũng gật đầu.
“Cho nên, chúng ta hoài nghi rằng có thể là do chủ nhà trước để lại một ít đồ vật không thuộc về vật chất, sau đó, bởi vì một chút nguyên nhân đặc thù, mà cộng hưởng với cậu.
Tối hôm qua lúc cậu dùng thuật pháp khi ngủ, tôi cảm thấy có thể là bởi vì cái này.”
“Đồ vật không thuộc về vật chất? Thần tính à?”
“Gâu!” Kevin lắc đầu, “Gâu!”
“Không cao cấp đến như vậy, cũng có thể là là… Tư tưởng tồn tại.”
“Tư tưởng tồn tại?” Karen nghiền ngẫm lấy câu trả lời này, “Tôi giống như đã hiểu được thứ gì.”
“A, cậu đã hiểu được gì?” Pall rất hiếu kì.
“Cũng giống như lúc đến tham quan chỗ ở cũ của danh nhân vậy, thứ được tham quan cũng chỉ là một căn phòng và đồ vật bày trí ở trong đó mà thôi, thật ra cũng không có gì đẹp mắt, nhưng chủ yếu vẫn là dựa vào chính du khách tự mình tưởng tượng ra sự tích và tâm trạng của vị danh nhân đó.”
“Cậu vừa nói như vậy, tôi giống như cũng hiểu ra được”
“Tôi cảm thấy, Quang Minh thần giáo am hiểu loại đồ vật tư tưởng này hơn.” Nói đến đây, Karen có chút tò mò nhìn xem Pall, “Theo lý thuyết, cô chắc phải dễ sinh ra sự cộng hưởng hơn chứ.”
Bởi vì bên trên cái đuôi của Pall, có ngón tay của Thần Ánh Sang.
Pall ngồi ở trên ghế salon dùng móng vuốt bắt lấy cái đuôi của mình, nói:
“Chính là bởi vì tôi không tin vào Quang Minh thần giáo, cho nên mới dám dùng loại phương pháp này để phong ấn nó, một khi tôi thật sự cảm thấy tán đồng và yêu mến giáo nghĩa của Quang Minh Thần Giáo, như vậy… Kết quả của tôi sẽ rất thê thảm.”
“Cô sẽ triệt để biến thành một cái Thánh khí à?”
“Có thể hiểu như vậy.”
“A, vậy cô ráng chú ý.”
“Yên tâm, yên tâm, tuổi của tôi cũng đã lớn đến thế, làm sao dễ bị lừa gạt như vậy được.”
“Tôi đi tắm trước, sau đó thay quần áo khác, bây giờ vẫn còn sớm, buổi chiều tôi dự định đến nhà tang lễ Pavaro để chào hỏi một chút.
A, đúng, hôm nay lúc thăm Alfred ở bệnh viện xong, lại gặp phải hai tên nhân viên của nhà tang lễ kia.
Một người trong đó tên là Dincom hoài nghi thân phận của tôi, bởi vì anh ta nhớ kỹ Alfred xưng tôi là Thiếu gia trong lần gặp mặt đầu tiên.”
“Sau đó thì sao?” Pall hỏi.
“Tôi ở ngay trước mặt anh ta, ca ngợi Đòn Roi Kỷ Luật.”
“A, cậu quả là một thiên tài ứng biến đấy, Karen, cái tiến trình ca ngơi này, quả thật cậu hiểu rất rõ.”
“Thật ra thì dùng rất tốt.” Karen cười nói.
“Bởi vì trong lòng cậu không có sự kính sợ đối với thần, những người khác, nhất là những thần quan kia, căn bản cũng không dám chơi giống như cậu.”
“Ca ngợi…” Hơi giống với mấy câu đời trước của Karen “Ta thề… Nếu không thì bị sét đánh”.
Những thần quan bình thường, từ thần phó thần khải cho đến thần mục từng bước một đi lên, thần đã là tồn tại tối cao ở trong lòng của họ, ai dám đi tùy tiện khinh nhờn?
Rốt cuộc, thế giới này thật sự có thần.
Nhưng Karen cũng không giống, anh cũng không có lòng kính sợ gì đối với thần, không có cảm giác về sự thần bí của tông giáo, những cậu “Ca ngợi…” kia, nói ra cũng giống như câu trăng đêm nay thật tròn, cũng không có gánh nặng gì ở trong lòng.
Huống hồ, anh ta cũng đã dùng hành động thực tế của mình để chứng mình rằng, phê phán thần, nghiệm chứng thần, biện chứng thần, vẫn như cũ có thể thành công thần khải.
Tắm rửa xong, thay quần áo khác, Karen chỉ chỉ vào bộ quần áo bẩn mà nói với Pall và Kevin:
“Quần áo không cần hai người giặt, tự tôi về giặt sau.”
Pall gật đầu, Kevin cũng gật đầu.
Lúc này có tiếng gõ cửa truyền đến.
“Chắc là Alleye tới.”
Karen cầm lấy cặp tài liệu, đi qua, mở cửa, đứng ở cửa chính là Alleye.
“Thiếu gia, tôi đã mua xe về, ngài đến nhìn xem.”
“Được rồi.”
Karen cùng Alleye đi xuống bãi đậu xe dưới lầu, là một chiếc Pens đã qua sử dụng
“Thiếu gia, tôi đã lái thử và kiểm tra tính năng của xe rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì, ngài ngồi lên cảm nhận thử một chút xem sao.” Alleye chủ động mở cửa ghế lái ra.
“Ừm.”
Karen ngồi vào trong xe, cảm giác rất không tệ, hỏi:
“Bao nhiêu tiền?”
“Thiếu gia, đây là hóa đơn.” Alleye cầm một tờ hóa đơn đưa cho Karen, số tiền ghi ở trên là 12000 Rael.
Giá cả rất hợp lý.
Mà trang bị nội thất trong xe cũng rất đầy đủ, thậm chí trong cái lỗ nhỏ cạnh phanh tay, còn có một gói thuốc lá và một cái bật lửa mới.
Karen lấy phong bì ra, trực tiếp đưa cho Alleye:
“Tự mình đếm 15000 đi.”
Alleye nhanh chóng đếm tiền, cầm lấy 12000, phần còn lại bỏ vào phong thư, đưa trả lại cho Karen.
“Là 12000.”
“Còn có phí thủ tục, ngoài ra còn có phí di chuyển của ông nữa.” Karen nói.
“Giống như lần trước thiếu gia đã nói với tôi vậy, nếu như tôi giúp ngài làm việc mà còn thu phí nữa vậy thì sau này tôi cũng không dám làm việc giúp ngài nữa”
Thấy Alleye nhất định không chịu lấy thêm tiền, Karen cũng không cố gắng đưa thêm, mà là hỏi:
” Lần trước Hande đi đến bệnh viện nào trong thành phố Sangpu?”
“Thiếu gia, như thế nào?”
“Lúc tôi tan làm về nhà có ghé qua cửa hàng của ông, tình huống của Hande rất không tốt, ông đến cùng thì dẫn cậu ấy làm cái trị liệu gì vậy?”
“Tôi… Cái này… Là một cái bệnh viện tư nhân, nói là có thể kích thích tiềm năng của con người, trị liệu một chút bệnh khó trị, dùng biện pháp chính là… Giật điện.”
Chương 457: Bị bắt (4)
Karen quay đầu, nhìn về phía Alleye, Alleye có chút không dám đối mặt với Karen.
“Tôi hiểu cảm giác nóng vội của ông muốn cho con trai nói chuyện được, nhưng tôi phải nhắc nhở ông một điều, có lẽ Hande bây giờ là một đứa trẻ có khuyết điểm, nhưng ít nhất cậu ấy sáng sủa, vui vẻ, ông cũng muốn lấy đi những thứ này từ cậu ấy hay sao?”
“Không phải… Tất nhiên là không phải…”
Karen lấy ra một tấm danh thiếp từ trong cặp công văn của mình, đây là phòng khám bệnh in giúp cho mình, Karen đưa danh thiếp cho Alleye:
“Tôi là một bác sĩ tâm lý, con của ông bây giờ đã có tổn thương tâm lý rất nghiêm trọng, nếu như không được quan tâm thì về sau sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn.
Tốt nhất ông nên chú ý quan sát cậu ấy kỹ một chút, kiểm tra cơ thể của cậu ấy, lưu ý xem cậu ấy có cử chỉ tự tổn thương mình hay không.”
“Thiếu gia… Thật sự sẽ có hậu quả đáng sợ đến như vậy sao?”
“Tôi sẽ cố ý dọa ông để ông dùng tiền đưa con trai đến cho tôi xem bệnh à?”
“Không, không, thiếu gia đương nhiên sẽ không làm như thế.”
“Cho nên, ông phải coi trọng việc này, hôm nay không có thời gian, ngày mai ông dành thời gian, khi tôi ở nhà, ông có thể dẫn Hande tới, tôi giúp cho cậu ấy tư vấn tâm lý một chút.
Ông nghĩ như thế nào mà dùng… trị liệu bằng giật điện thế?”
“Tôi chỉ là hi vọng Hande, hi vọng Hande có thể có hi vọng trở thành một đứa trẻ bình thường mà thôi, ngài có biết rằng, ở trong cái xã hội này, một cái người tàn tật muốn sống, muốn sống một cuộc sống bình thường, khó khăn đến mức nào không?
Không, thật có lỗi, thật có lỗi, thiếu gia, tôi cũng không phải đang chất vấn ngài đâu.”
“Tôi có thể hiểu được tâm tình của ông, nhưng ta cũng không thể không nhắc nhở ông một việc.”
“Thiếu gia, xin mời ngài nói.”
“Ông có thể tự hỏi chính mình một câu, ông đến cùng là yêu quý Hande, vẫn là yêu việc làm cha của một đứa con trai lành lặn.”
Alleye nghe được lời này, há miệng ra, nhất thời lại không biết nên trả lời như thế nào.
“Trong xe đã đổ xăng chưa?” Karen hỏi.
“A, đổ đầy rồi.” Alleye rốt cục lấy lại tinh thần.
“Vậy được, trời tối ngày mai đi, ông dẫn theo Hande đến, bây giờ tôi có việc phải ra ngoài rồi.”
“A, tốt, tốt.” Alleye lập tức xuống xe, đóng cửa xe sau rồi không ngừng cúi đầu với Karen: “Cám ơn thiếu gia, cám ơn thiếu gia.”
Karen nổ máy xe, quay đầu ra, chạy ra ngoài chung cư.
Nửa đường, dừng trước một cửa hàng quà tặng mua ít quà biếu.
Chờ đến lúc chạy đến cổng của nhà tang lễ Pavaro, phát hiện ở trong đang lúc tiền hành lễ tang, chỉ là cái giờ này, tang sự đã tiến vào hồi cuối, phu nhân Pavaro đang cùng với người nhà của người mất tiễn khách đến viếng ra về.
Karen dừng xe đằng sau một chiếc xe thương vụ, trông thấy ngài Pavaro đang đi về phía này.
Chả nhẽ trông thấy mình rồi sao?
Không nên, bởi vì mình vừa mới mua chiếc xe second-hand này mà thôi, lần thứ nhất lái xe, ngài Pavaro cũng không có khả năng biết đây là xe của mình”.
Hai bên cửa xe của chiếc xe thương vụ ở trước mặt mở ra, có hai người đàn ông mặc áo đen bước xuống, ngài Pavaro đứng trước mặt của bọn họ.
Karen yên lặng kéo cửa sổ xe lên;
” Quan Thẩm Phán Pavaro, chúng tôi đã nắm được chứng cứ chắc chắn cho hành vi không làm tròn trách nhiệm của ngài, hiện căn cứ theo « Đặc quyền pháp tắc Đòn Roi Kỷ Luật của Điều Lệ Trật Tự », chính thức quyết định tiền hành quy trình bắt giữ ngài.
Đây là công hàm bắt giữ;
Xin hỏi,
Ngươi có tuân theo quy trình hay không.”
“Có thể để cho tôi hút xong một điếu thuốc không?” Pavaro hỏi, “Sau khi bị bắt giữ, không có tự do, điếu thuốc này cũng không hút ra được hương vị gì.”
Hai cái người áo đen liếc nhau, trả lời:
“Có thể.”
“Được rồi.”
Ngài Pavaro móc gói thuốc ra từ trong túi, lại không tìm thấy bật lửa, nhìn về phía hai người áo bào đen, hai người áo bào đen giữ im lặng,
“Tôi đi mượn cái bật lửa.”
Pavaro chỉ chỉ phía sau xe, hai người áo bào đen cũng quay lưng cùng đi tới.
“Xin chào, thưa ngài, có thể cho tôi mượn dùng bật lửa một chút không?” Pavaro chỉ chỉ điếu thuốc là đang ngậm ngoài miệng mà hỏi.
Ngài Pavaro nhìn thấy Karen, nhưng lại xem như không biết.
Karen quay đầu, đem cái bật lửa mới để ở cạnh phanh tay đưa cho Pavaro.
“A, cảm ơn, may mắn ngài là người hút thuốc lá.”
Ngài Pavaro nhận lấy cái bật lửa, không vội vã châm thuốc mà là từ trong hộp thuốc lá của mình rút ra một điếu, đưa cho Karen,
Cười nói: “Cái thứ như thuốc lá này, thích hợp nhất là hai người cùng nhau hút, nhưng nếu là nhiều người mà nói, cũng không hợp để hút cùng, tốn nhiều thuốc sẽ cảm thấy đau lòng.”
Karen đưa tay nhận lấy điếu thuốc lá.
Pavaro tự mình châm thuốc, sau đó lại giúp Karen châm thuốc.
“Cảm ơn bật lửa của ngài, trả lại cho ngài, rất cảm ơn.”
Pavaro cầm bật lửa trả lại Karen, sau đó quay người, nặng nề mà hút mạnh một hơi thuốc, sau đó, dùng cái mũi từ từ nhả khói ra ngoài.
Karen trông thấy bộ mặt của ông ta biểu lộ mặc dù rất bình tĩnh, nhưng tay cầm điếu thuốc, lại đang run nhè nhẹ.
Đồng thời, ánh mắt của ông ta vẫn nhìn về phía nhà tang lễ ở phía xa xa, nhìn xem vợ mình còn đang tiếp đón khách hàng.
Hai tên nhân viên thần phó, Pieck và Dincom tựa như cũng đã biết chuyện xảy ra ở nơi này, đi tới, nhưng đều dừng bước cách đó không xa, không còn dám tới gần.
Nhất là Dincom, anh ta nhìn thấy hai người áo bào đen, nhìn thấy ông chủ đang đứng cạnh chiếc xe con màu đen, và Karen đang ngồi nhàn nhã hút thuốc ở trong xe.
Cuối cùng,
Pavaro cầm một nửa điếu thuốc đang hút dở vứt xuống dưới đất, nhổ lên nó môt ngụm nước bọt, sau đó đưa chân đạp mạnh hai cái lên trên, nhìn xem hai người áo đen ở trước mặt, ông ta giơ hai tay về phía bọn họ;
Môt người áo đen rút một cái còng tay từ trong người ra, khóa ngài Pavaro lại.
Trong nháy mắt còng tay siết lại, có một dòng điện màu đen chui vào trong cơ thể Pavaro tiến hành phong cấm ông ta.
Cái này khiến cơ thể ngài Pavaro co rút và run rẩy một hồi,
Thật lâu,
Ông ta mở miệng nói:
“Ca ngợi Trật Tự!”
Chương 458: Cửa hàng điểm tâm Eva (1)
“Này.”
Karen kêu một chút.
Ngài Pavaro cũng không nhúc nhích, hai người áo đen đưa ánh mắt nhìn về phía Karen.
“Đây đang luyện tập cho tiết mục gì à? Hay là trò chơi mới lạ gì à?”
Ngài Pavaro bỗng nhiên cười nói:
“Do cậu thiếu kiến thức mà thôi, cách chơi này trong mấy tiệm điểm tâm đều không phải là trò gì mới lạ.”
“Hứ, ai lại đến mấy chỗ đó làm gì, chỉ toàn vài người phụ nữ lớn tuổi.”
“Cũng là do cậu còn trẻ tuổi thôi, kỹ thuật lắng đọng dần theo tuổi tác.”
Karen vẩy tàn thuốc rơi xuống, sau đó cố ý thò đầu ra, nhìn thoáng qua cái còng siết trên tay của Pavaro:
“Đòi nợ? Tín dụng đen cho vay nặng lãi bây giờ cũng bắt đầu xài còng tay rồi à?”
Một tên áo đen rút ra một tờ giấy chứng nhận cảnh sát từ trong người, đặt ở trước mặt của Karen:
“Chúng ta là cảnh sát, bây giờ hoài nghi cậu có giao du liên hệ với người đang bị tình nghi.”
“Ách…” Karen lập tức ném điếu thuốc còn chưa cháy hết xuống dưới đất, giơ tay lên, co đầu lại, “Chuyện không liên quan đến tôi, thật sự không liên quan đến gì đến tôi, tôi chẳng qua là cảm thấy trang phục của các người… Cảnh sát, thật có lỗi, thật có lỗi, tôi cũng không phải cố ý ảnh hưởng công vụ của hai vị.”
Karen vừa cười vừa kéo kính cửa sổ xe lên.
Người áo đen cũng phải thật sự đi điều tra Karen, chỉ muốn dọa anh ta một chút.
Rốt cuộc, thì tiểu đội thần quan của Đòn Roi Kỷ Luật, cũng không có rảnh đến mức nhiệt tình đi điều tra một người qua đường.
Pavaro bị còng hai tay leo lên xe, chiếc xe thương vụ kia cũng lập tức lái đi khỏi.
Karen ngồi ở trong xe, vẻ kinh hoảng trên mặt cũng từ từ rút đi.
“A, cảm ơn, may mắn ngài là người hút thuốc lá.”
Ý của những lời này, chẳng lẽ ông ta đã sớm biết mình không phải là người bình thường?
Đối với cái này, Karen cũng không có gì giật mình, nguyên nhân mặc dù bởi vì thanh tẩy đặc biệt, làm cho mình rất khó bị “Dò xét” ra, nhưng đó cũng chỉ giới hạn với những người mình gặp thoáng qua trên đường;
Mình và Pavaro từng có tiếp xúc qua mấy lần, nửa đường người ta còn kiểm tra người của Alfred, liên tưởng đến việc phát hiện ra mình không phải là “Người bình thường”, cũng không có gì quá kỳ lạ.
Để Karen cảm thấy bất ngờ chính là ngài Pavaro lại chủ động nhắc đến cửa hàng điểm tâm.
Đây là đang nhắc nhở cho mình sao?
Thế nhưng là, vì cái gì không nhắc nhở hai tên nhân viên của ông ta?
Ánh mắt Karen nhìn về phía hai tên nhân viên thấy ông chủ của mình bị bắt đi cũng không dám động đậy chút nào;
Cũng đúng, nói cho bọn họ thì dường như cũng chẳng có tác dụng gì cả, hai tên nhân viên này nhìn bộ dạng cũng chẳng thông mình lắm, Dincom còn đỡ một chút, nhưng cũng chỉ có hạn mà thôi.
Cho nên mới nói với mình sao?
Mình vốn dĩ thiếu nợ người ta, nhưng thật ra cũng chẳng tiếp xúc quá nhiều, còn không được xem như bạn bè, còn nói đến ân tình, trả là được; cho thêm ít tiền, hoặc là, đưa ít vé điểm cho bà chủ xem như kết thúc?
Phải biết, mình sợ nhất là bị liên quan, cũng muốn tránh liên quan đến nhất đó chính là Trật Tự Thần Giáo a.
Tóm lại, để tay lên ngực tự hỏi, nhìn xem ngài Pavaro bị bắt đi, trong lòng Karen cũng không có cảm giác quá xúc động mà muốn đi thu thập chứng cứ giúp ông ta lật lại án oan.
Cái này cũng không phải đơn giản như lúc mình giúp con trai của Alleye xem bệnh đơn giản như vậy, cái trước đơn giản là chỉ tốn chút thời gian và sức lực, còn cái sau nếu như không cẩn thận, thế nhưng là sẽ khiến mình cũng bị liên lụy vào.
Chỉ là, đến cũng đã đến rồi, dù là ngài Pavaro đã bị bắt đi, nhưng việc mình đến cảm ơn thì vẫn cần phải làm.
Karen xuống xe, từ trong cốp sau lấy ra quà tặng, đi về phía cửa nhà tang lễ.
Nửa đường, đi tới trước mặt Pieck cùng Dincom.
Pieck nhìn xem Karen đang đi tới, nhất thời có chút không dám tin.
Dincom thì chủ động đưa tay, giúp Karen nhấc lễ vật lên, rất khiêm tốn mà nói:
“Thưa ngài.”
Nhìn xem phản ứng của Dincom à Pieck,
Hả?
Giống như đã có gì hiểu lầm.
Karen lập tức hiểu rõ ra, hiểu lầm a, mình thật ra cũng chỉ vừa đến đây, trong xe cũng chỉ vừa lúc có cái bật lửa do Alleye chuẩn bị mà thôi.
Chỉ là, Karen do dự một chút, cũng không giải thích gì, chỉ là nhẹ gật đầu với Dincom.
“Mời ngài.”
Dincom dẫn Karen đi vào trong nhà tang lễ, đây là mặt tiền cửa hàng, mặc dù có hai cái mặt tiền cùng hợp lại làm một, nhưng vẫn như cũ có vẻ hơi thô sơ.
Bởi vì vừa cử hành xong lễ cúng điếu, bên trong còn có chút lộn xộn, ở trong còn có một cái bệ cao, phía trên có một vị “Khách hàng” đang nằm.
“Hướng này thưa ngài.”
Dincom dẫn Karen đi tới nhà sau, đằng sau là nơi sinh hoạt, ân, cũng có khu làm việc, ví như có một căn phòng không khóa mà lúc Karen vừa liếc mắt vào đã nhìn ra được căn phòng này cùng loại với phòng làm việc của thím Mary.
Phòng khách cũng không lớn, kề bên phòng ăn, Karen ngồi xuống.
Dincom lại đi pha một ly hồng trà đặt ở trước mặt Karen.
Chương 459: Cửa hàng điểm tâm Eva (2)
Karen cầm lấy cái ly đặt ở dưới mũi ngửi ngửi, nhất thời càng không dám uống;
Mặc dù anh cảm thấy khả năng Dincom vì báo thù cho ông chủ bị bắt lúc nãy mà bỏ độc vào trong nước là gần như bằng không, nhưng tại sao lại muốn dùng mạng của mình mà đi đánh cược đây?
Cái này, Karen lưu ý đến một cái chi tiết, đó chính là trước mặt mình còn có một cái phòng, giấy dán tường của căn phòng này trông rất nữ tính, không nên thuộc về phòng của phu nhân Pavaro;
Cho dù ngài Pavaro và phu nhân thích chơi kiểu cách này, cũng sẽ không đên mức bố trí ở bên ngoài cửa.
Karen buông xuống ly nước, đứng người lên, đi đến trước cửa gian phòng kìa, cửa phòng có treo ổ khóa, là khóa từ bên ngoài, Chỉ là cũng không bấm khóa lại, nhưng cũng đủ để để người ở bên trong không ra được.
Pieck thấy Karen đi về phía này, vô ý thức muốn đi tới ngăn cản, lại bị Dincom trực tiếp nắm tay ngăn lại.
Karen bỏ ổ khóa xuống, đẩy cửa ra;
Lúc này, một mùi nấm mốc rất nồng tỏa ra, giống như là trong phòng chứa đồ có dưa muối bị hỏng.
Karen dùng sức trừng mắt nhìn, con mắt đều bị xông đến mức chảy nước mắt.
Chỉ là, bên trong cũng không phải là cái phòng chứa đồ gì, mà là phòng ngủ.
Bày biện rất đơn giản, một cái giường rất lớn đặt ở trong cùng, ở giữa thì là một cái thùng tắm.
Trên giường có hai cô bé, lớn như nhau, tựa như là một cặp song sinh, hai cô bé cũng khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi.
Một người thì đang nằm trên giường đọc sách, một người thi đang ngồi trên giường chơi mấy tấm giấy dán nhỏ.
Loại giấy dán nhỏ này Karen từng thấy Minna chơi qua, một tấm nhựa cứng, ở trên có hình bốn cái người mẫu, phía dưới thì là một loạt váy, quần áo và đồ trang sức, giống như là băng dính hai mặt, có thể tự mình phối đồ cho người mẫu.
Âm thanh cửa mở làm họ chú ý, cả hai người đều ngẩng đầu nhìn về phía Karen đang đứng ngoài cửa.
Cô bé đang đọc sách, trên mặt có một nửa là thối rữa, ở chỗ mu bàn tay, cũng đã thối rữa thành màu đen;
Trên mặt của cô bé đang chơi giấy dán thì trái lại không có gì, nhưng là từ cổ của cô trở xuống đều là màu đen.
Trên cái giường mà họ nằm, có một lớp bọc nhựa ở trên, bởi vì các phần thối rữa trên người hai cô bé sẽ thỉnh thoảng có nước mủ nhỏ xuống, cái lớp bọc này để tiện cho việc dọn dẹp.
Cái mùi nấm mốc từ trong căn phòng này, phát ra từ trên người của bọn họ.
Karen khẽ nhíu mày, từ sau khi anh thần khải xong, cảm giác nhìn thế giới này đã rõ ràng hơn, mặc dù hiệu quả chắc chắn không cụ thể bằng “Thuật thăm dò” nhưng ít ra có thể cảm giác được mơ hồ vài luồng khí.
Trên thân của hai cô bé này, anh nhìn thấy một luồng “Khói đen”;
Bọn họ không phải chỉ đơn giản là bị bệnh, mà họ là… Bị ô uế.
Karen yên lặng lui ra ngoài, đóng chặt cửa phòng lại, hỏi:
“Hai cô bé này là ai?”
Dincom trả lời: “Thưa ngài, hai cô bé là con gái của ông chủ.”
Con gái của ngài Pavaro?
“Là bị ô uế rồi sao?”
“Đúng vậy, thưa ngài, vào lúc tan học 6 năm trước, bị một con dị ma đang bị bắt trả thù.”
“Ô uế này không có cách nào thanh tẩy hay sao?”
“Đại nhân, con dị ma kia cũng không tính là mạnh, nhưng nó là dị ma hệ Tinh Thần, ngay từ đầu cũng không phát hiện biểu hiện bất thường của hai cô bé, ông chủ bèn vội vàng đi bắt nó, đợi đến khi con dị ma kia bị bắt lại, sau khi về đến nhà ông chủ mới phát hiện tinh thần của hai con gái mình đã bị ô uế.
Đau nhức da mủ… Chỉ là biểu tượng bên ngoài mà thôi.”
Tinh thần bị ô uế, cũng có thể giải thích rằng là linh hồn bị ô uế, sau khi đến mức độ này, đã rất khó trị liệu tân gốc, bởi vì linh hồn bị ô uế cũng không giống như là những bộ phận như tay hay chân xảy ra vấn đề, dù là trị không được cũng có thể lựa chọn cắt bỏ;
Linh hồn tựa như là một chén nước trong, dù là chỉ nhỏ vào vẻn vẹn một giọt mực mà thôi, ngươi cũng không cách nào múc hết giọt mực đó ra.
“Sáu năm.” Karen lẩm bẩm nói.
“Hai vị tiểu thư sau một khoảng thời gian nhất định phải dùng Huyết Linh Phấn ngâm tắm cơ thể, mới có thể làm dịu và ức chế sự đau đớn từ linh hồn.
Nhưng cùng với thời gian dần trôi qua, nhất là hai năm này, tôi rõ ràng cảm giác được khoảng cách giữa mỗi lần ngâm càng ngắn đi, mà liều lượng của Huyết Linh phấn mỗi lần ngâm càng này càng nhiều hơn.”
“Huyết Linh phấn?”
Karen nhớ rõ vật này;
Lúc trước lão Anderson cùng với ngài Bede và Mike đưa cho mình xem tổng kết tài sản của gia tộc Ellen, nêu so” tài sản Giáo hội ” với tài sản trong thế tục của trang viên Ellen thì thật sự là héo rút đến đáng thương.
Lúc đỉnh cao nhất, gia tộc Ellen có mười hai nhà xưởng, là cơ sở cung cấp dược liệu cho tám cái giáo hội chính thống.
Hiện tại, gia tộc Ellen chỉ còn lại trong tay ba xưởng, bên trong chín xưởng đã mất đi, có một cái đó là xưởng chế tạo Huyết Linh phấn;
Nhớ không lầm, cái xưởng này bây giờ đang nắm trong tay của gia tộc Rafael.
Dincom mím môi, tiếp tục nói: “Mặc dù ông chủ mỗi tháng đều có thể nhận được vé Trật Tự từ đại khu, nhưng bây giờ, khoảng vé mỗi tháng trên căn bản cũng không chịu nổi chi tiêu Huyết Linh phấn mỗi tháng của hai vị tiểu thư, mặc dù dùng Rael cũng có thể mua được một chút, nhưng giá cả không chỉ rất đắt, số lượng cũng vô cùng thua thớt.
Cho nên, ông chủ thường xuyên sẽ chủ động đi nhận nhiệm vụ của Đại khu ban bố để kiếm thêm một khoản vé Trật Tự.
Thậm chí… Sẽ còn ẩn danh mà đi nhận nhiệm vụ của mấy giáo hội khác để kiếm phần thưởng.”
Chương 460: Cửa hàng điểm tâm Eva (3)
Trang viên Ellen mặc dù vô cùng giàu có, nhưng gia tộc vẫn có nguy cơ sụp đổ, bởi vì tầng trong của thế giới này, tiền tệ có giá trị nhất, là vé điểm.
Loại vật liệu đặc thù như Huyết Linh phấn này, chỉ được sản xuất và cung cấp riêng cho giáo hội, trên cơ bản chỉ lưu thông trong hệ thống giáo hội, cho nên muốn có được nó, chỉ có thể thông qua việc dùng vé điểm mà mua.
Trách không được bà chủ hôm đó cố ý hỏi thăm mình có thể dùng vé điểm để làm thù lao hay không, bởi vì hai đứa con gái của bà ấy cần vé điểm để mua thuốc.
“Cho nên, Quan thẩm phán Pavaro, vì vậy mà phạm pháp?” Karen hỏi.
Dincom trầm mặc không nói.
Pieck lại lấy hết dũng khí, mở miệng nói: “Ông chủ không phải là người như thế!”
“Pieck, không cho phép vô lễ với ngài ấy!” Dincom quát lớn người bạn của mình.
Đúng lúc này, phu nhân Pavaro đi đến, hô:
“Bên ngoài bận rộn như vậy, hai người các ngươi còn đứng đây làm biếng à!
Còn có, ông chủ của các ngươi đâu rồi, ông ta lại chạy đi đâu, làm sao ta cũng không thấy bóng dáng của ông ta, sẽ không lại lén lút đi qua chỗ phố điểm tâm đi!
A?
Cậu là… Cậu là người hôm đó, sao cậu lại tới đây?”
Vẻ mặt Pieck cầu xin nói với bà chủ:
“Phu nhân Lake, ông chủ bị Đòn Roi Kỷ Luật đến bắt đi rồi.”
“Cái gì!” Phu nhân Lake kinh ngạc một chút, lập tức hô lên, “Còn có nói lý lẽ hay không, còn có nói đạo lý hay không, đình chỉ chức vụ không có vé điểm tiền lương cũng coi như xong, làm sao còn có thể cũng bắt người đi rồi!”
Con mắt của phu nhân Lake bắt đầu ửng đỏ, bà ấy có vẻ rất muốn khóc, nhưng trải qua thời gian dài cùng với tính tình nóng nảy, đã để bà ấy thích nghi mà không chảy nước mắt nữa;
Giờ phút này, bà ấy đỏ mắt, nhìn xem Karen, lại hỏi:
“Còn câu tại sao lại ở chỗ này?”
Dincom không nói chuyện, Pieck nói thẳng: “Vị này là người của Đòn Roi Kỷ Luật.”
“Là ngươi?” phu nhân Lake không dám tin mà nhìn xem Karen, “Là ngươi dẫn người bắt đi chồng của ta, là ngươi bắt chồng của ta đi?”
Karen không cách nào trả lời.
Phu nhân Lake làm bộ muốn xông lên đánh nhau với Karen, Dincom và Pieck thấy thế, lập tức đồng loạt đưa tay kéo phu nhân Lake lại, cũng không thể đụng chạm vào cơ thể của vị này, đây là rất bất kính.
“Ngươi là người của Đòn Roi Kỷ Luật? Ngày hôm đó đều là do ngươi giả bộ? Ngươi vẫn chỉ đang diễn kịch? Ha ha ha ha, người của Đòn Roi Kỷ Luật đều biết diễn kịch đến vậy sao, tại sao không vào trong Đại Kịch Viện mà đi diễn xuất đi! !!”
“Phu nhân, phu nhân, không thể nói như vậy, không thể nói như vậy.” Dincom lập tức nhắc nhở bà chủ nhà mình.
“Ta còn có cái gì mà không dám nói! Các ngươi tránh ra, các ngươi tránh ra cho ta!”
Thấy không có cách nào tránh khỏi hai tên nhân viên lôi kéo, phu nhân Lake dứt khoát đặt mông ngồi trên mặt đất, bà điên cuồng quơ tay của mình, đạp chân của mình, Dincom và Pieck cũng chỉ có thể lui lại tránh ra.
Phu nhân Lake một lần nữa nhìn về phía Karen, khóe miệng mang theo nụ cười trào phúng rõ ràng
“Đây chính là trật tự, đây chính là Đòn Roi Kỷ Luật?
Các người bắt chồng của ta đi, tội danh có phải hay không vẫn là không làm tròn trách nhiệm?”
Karen không trả lời.
“Ha ha ha… Ta vẫn luôn khuyên ông ta đừng làm tròn trách nhiệm, mắng ông ta khô khan, đầu não cứng nhắc, trong hai năm qua lượng Huyết Linh phấn cần mỗi tháng càng ngày càng nhiều, mỗi lúc trời tối hầu như ta đều sẽ mắng ông ta;
Mắng ông ta không thấy làn da của hai đứa con gái vì không ngâm đủ Huyết Linh phấn lại bắt đầu thối rữa rồi hay sao?
Mắng ông ta không phát hiện hai đứa con gái mỗi lần trông thấy chúng ta đều nói không có việc gì trong khi đều đau đến mức không thể chịu được?
Mắng ông ta không có nghe được tiếng khóc nén trong gối truyền ra từ gian phòng của hai đúa con gái mỗi đêm hay sao.
Ta biết, ông ta hoàn toàn có thể kiếm thêm vé điểm, còn không cần phải đi ra bên ngoài nhận nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng, Huyết Linh phấn cung cấp cho hai đứa con gái cũng sẽ không bị gián đoạn, nhưng ông ta tình nguyện để ta bấm đến nỗi sau lưng không còn một miếng da còn nguyên, cũng hết lần này đến lần khác không chịu!
Được rồi,
Nếu như ông ta có thể không làm tròn trách nhiệm, con gái có thể sống dễ chịu thời gian một năm hay nửa năm, cho dù các người bắt ông ấy đi, ta cũng nhận!
Nhưng bây giờ,
Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì!”
“Sự việc, tôi sẽ điều tra rõ ràng.” Karen chỉ có thể lưu lại câu nói này về rồi sau đó trực tiếp rời đi.
Phu nhân Lake ngồi dưới đất, cắn răng, mắt đỏ, nhìn chằm chặp bóng lưng của Karen;
Nhưng cuối cùng, lúc nhìn về căn phòng dán giấy tường kiểu thiếu nữ kia, lại chỉ có thể bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, mặc cho nước mắt từ chảy xuống hai bên gò má.
Pieck thì ngồi xổm xuống, an ủi phu nhân Lake;
Dincom thì đi theo Karen ra ngoài.
Karen đi đến bên cạnh xe của mình, mở cửa xe ra.
Dincom đứng ở nơi đó, có chút xấu hổ.
Karen nhìn xem anh ta, nói: “Về việc của ngài Pavaro, sẽ tiếp tục điều tra, bây giờ anh hãy duy trì nhà tang lễ Pavaro cho tốt, chăm sóc cho phu nhân Lake.”
“Vâng, thưa ngài, tôi đã biết.”
“Ừm.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










