Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 43 : Điên rồi à, Piaget (1) (c421-c430)
❮ sautiếp ❯Chương 421: Điên rồi à, Piaget (1)
“A.”
Karen sau khi thức giấc, nghe xong Pall tự thuật lại chuyện tối hôm qua, thế mới biết chó mèo nhà mình tối hôm qua làm nhiều chuyện như vậy.
Cầm trong tay tờ giấy viết thư kia,
Karen nói:
“Đây là hội nghị bí mật của tàn dư Quang Minh Thần Giáo?”
Pall phân tích nói: “Cho nên, chủ nhà đời trước chắc là tín đồ của Quang Minh thần giáo, trước đây ông ta chắc cũng đã tham gia không ít lần hội nghị, chỉ lần này bởi vì ông ta dọn nhà, cho nên thông báo về lần hội nghị tiếp theo bị chúng ta nhặt được.”
Karen lắc đầu: “Quá trùng hợp, tôi không tin.”
“Nhưng có lẽ thật sự là trùng hợp như vậy đâu.” Pall lắc lắc cái đuôi.
“Dọn nhà, không biết thay đổi địa chỉ sao? Quang Minh thần giáo và Bích Thần giáo khác nhau, Bích Thần giáo chỉ là đối tượng đả kích của Trật Tự Thần Giáo, nhưng Quang Minh thần giáo là mục tiêu đả kích của toàn bộ tầng lớp giáo hội.
Dọn nhà, tin lại đưa đến tay của chủ nhà thứ hai, cái chế độ thô sơ như vậy, nó làm sao tiếp tục tồn tại tới bây giờ được?”
“Nếu như không phải tiếng kêu của con chó ngu xuẩn kia hấp dẫn được sự chú ý của con quạ đen, chúng ta cũng không lấy được cái thư thông báo này, con quạ đen kia chính nó cũng có khả năng nhận diện người khác, trên thực tế tối hôm qua nó đứng ở ngoài cửa sổ nhìn cậu rất lâu, sau đó đã chuẩn bị không đưa tin nữa mà rời đi.
Quan trọng nhất chính là, rất có thể chủ nhà trước cũng không biết phải nên thông báo như thế nào.”
Dù là nghe được lời giải thích này của Pall, trong long của Karen vẫn như cũ không thể nào tin được, anh là người rất cẩn thận.
“Gâu! Gâu! Gâu!”
“Nó nói cái gì?”
“Nó nói chủ nhà trước đây có thể cũng chỉ là tín đồ ngoại vi, cao nhất có lẽ cũng chỉ là một cái thần phó, loại tín đồ này ở bên ngoài rất lưu động, bởi vì bọn họ trên cơ bản cũng không thuộc về thành viên trung tâm của giáo hội.
Mà tàn dư bây giờ của Trật Tự Thần Giáo cũng chỉ dám lén lút mà truyền đạo, cho nên quy mô của tầng lớp trung tâm cũng rất ít.”
“Mà lại tôi cảm thấy chủ nhà cũ đi theo con trai đến trang viên ở thuộc địa, khả năng cũng là truyền bá Quang Minh Thần Giáo ở thuộc địa, bởi vì thuộc địa cũng không thuộc về khu vực bao trùm của các giáo hội chính thống, mặc dù bọn họ có tín ngưỡng nguyên thủy của mình, nhưng lại càng dễ dàng từng bước xâm chiếm, sự giám sát cũng giảm bớt rất nhiều.”
Karen lắc lắc tờ giấy viết thư trong tay, yên lặng ngẩng đầu nhìn trần nhà.
“Karen, cậu đang nhìn cái gì?”
“Tôi đang nhìn xem có phải có người đang theo dõi chúng ta hay không.”
“Tôi cảm thấy sự việc này có thể suy nghĩ đơn giản một tí, ví như nhà đầu tư của cái chung cư này là tập đoàn Ellen vậy.”
“Có lẽ, tôi có chứng rối loạn hoang tưởng bị hại chăng.”
“Gâu! Gâu! Gâu!”
“Nó còn nói cái gì?”
“Nó nói lo lắng của ngươi cũng không phải là không có lý, cho nên, bức thư này cậu tính sẽ xử lý như thế nào, cậu sẽ đi tham gia hội nghị bí mật này của Quang Minh thần giáo sao?”
Karen đem giấy viết thư vứt xuống một bên, nói:
“Đồ đần mới có thể đi.”
Nói xong, Karen rời giường, đi rửa mặt.
Sau khi Karen rời khỏi phòng ngủ, Pall lập tức thấp giọng mắng Kim Mao:
“Ngươi vừa mới thế mà đề nghị phái Alfred giết cả nhà của Alleye để thử xem là trùng hợp hay bố trí à?”
Kim Mao nhìn xem Pall, hai cái lỗ tai xìu xuống trên đầu.
“Lần này ta không giúp ngươi phiên dịch là bởi vì ta cảm thấy cái lời nói này của ngươi quả thật là quá ngu xuẩn, ngươi sao không giống với con yêu tinh radio kia một tí, đuổi kịp mắt thẩm mỹ của hắn?”
Kim Mao “Ô ô” hai tiếng, nằm xuống ổ chó của mình.
“Chỉ là dù sao trước mắt hai chúng ta ở nhà cũng không có chuyện gì khác có thể làm, ngược lại là có thể đi xung quanh quan sat.”
Kim Mao lập tức hào hứng trở lại, lần nữa đứng người lên.
“Nhưng trọng điểm không phải là nhà của Alleye, chúng ta tìm những người có vẻ đáng nghi ở trong khu chung cư này, quan sát bọn họ, ít nhất cũng làm rõ việc trước cửa nhà đã, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Gâu! Gâu!”
Pall nghe được lời này, sợi râu mèo có chút lắc lư:
“Ngươi nói còn có một loại khả năng, đó chính là thể chất người khác nhau sẽ dễ dàng thu hút đến những việc khác nhau? Bởi vì cậu ta là Karen, cho nên một ít chuyện, sẽ chủ động tìm đến cậu ta theo hình thức trùng hợp?
A, trời ạ, ta đoán chừng Karen chắc chắn sẽ không thích lời giải thích này, cậu ta cũng sẽ không thích cái loại thể chất cơ thể dễ kiếm chuyện này.”
“Gâu! Gâu!”
“Ngươi nói, là thế nhân đang kêu gọi thần, mà thần, lựa chọn đáp lại lời kêu gọi.”
“Gâu!” Kim Mao hưng phấn gật đầu.
“Cái lời này nói cũng không sai, có trình độ của tên yêu tinh radio kia.”
Karen sau khi rửa mặt, thay một bộ quần áo nghiêm túc một chút, đứng trước gương chải chuốt lại mái tóc của mình, nhưng mặc dù như thế, hay là bởi vì gương mặt của cái cơ thể này quá đẹp trai, dù là tăng thêm vẻ nghiêm túc, vẫn như cũ làm cho người ta cảm thấy lãng tử.
Lúc xuống lầu, vừa lúc trông thấy Alfred đang nói chuyện cùng Hande, sau đó đóng cửa lại.
“Thiếu gia, Jane bảo Hande đưa bữa sáng cho chúng ta.”
“Được rồi.”
Bữa sáng đưa tới rất phong phú, nhưng chỉ có hai phần, hiển nhiên trong mắt của người bình thường, không tính phần cho mèo và chó.
Hai phần thịt gà cuộn, hai phần bánh ngô kẹp, một bình lớn sữa bò nóng.
Cắn một miếng thịt gà cuộn, Karen có chút ngoài ý muốn nói: “Nước sốt rất không tệ.”
“Có thể được đến sự khích lệ của thiếu gia, vậy khẳng định trình độ rất ưu tú.” Alfred không đi lấy thịt gà cuộn mà là cầm lấy bánh ngô kẹp, bởi vì anh biết thiếu gia nhà mình không thích ăn đồ ăn có vị bắp.
Hai cái thịt gà cuộn đều bị một mình Karen ăn, lại uống một chén sữa bò lớn.
Alfred phối hợp với tiết tấu ăn của thiếu gia, sau khi thiếu gia đã uống xong chén sữa bò, anh ta cũng bỏ một miếng bánh ngô cuối vào trong miệng
“Thiếu gia, ngài muốn đi đâu?”
Mặc một bộ trang phục này, chắc chắn là muốn ra ngoài.
“Hôm qua tôi thấy được một tờ quảng cáo khai trương của một phòng khám bệnh tâm lý.”
“Thiếu gia đang chuẩn bị chỉ dẫn nội tâm lạc đường của những người đáng thương kia sao?”
“Ông chủ phòng khám bệnh là Piaget.”
“A, một người đáng thương đồng ý thanh toán giá tiền hợp lý.”
“Tôi cảm thấy tôi có thể tìm công việc ở chỗ của anh ta, cũng chỉ có Piaget sẽ không để ý trình độ của tôi.”
“Được rồi, ta đi mượn xe của Alleye.”
“Ông ta không cần dùng sao?” Karen hỏi.
“Ông ấy hôm nay muốn dẫn Hande đi bệnh viện thành phố Sangpu xem lỗ tai, cả nhà ngồi xe lửa đi rồi, có lẽ ngày mai mới có thể trở về, tiền tiết kiệm trước kia cũng đều dùng cho việc chạy chữa cho lỗ tai của con trai ông ấy, hiện tại thì mỗi lần làm xong một đơn hàng môi giới thì ông ấy sẽ lấy tiền đó mà đưa con trai đi xem bệnh.”
“Tốt a.”
Chương 422: Điên rồi à, Piaget (2)
Alfred mượn đến xe của Alleye, Karen ngồi vào trong xe.
Alleye đi tới, nói với Alfred: “Trong ngăn kéo có thẻ đổ xăng của trạm xăng dầu Mandal, nếu như xăng không đủ có thể đi đổ thêm.
Thiếu gia Karen, chúc buổi sáng tốt lành, chúc ngài thuận đường xuôi gió.”
“Ông cũng thế.”
Vị trí của viện chẩn đoán tâm lý Adams, nằm ở trung tâm thành phố, rất lúng túng là, Karen lại gặp phải kẹt xe sáng sớm.
Một khi quay kiếng xe xuống, thì là đủ loại mùi vị khói thuốc, không ít lái xe ở thời điểm này đều vừa hút thuốc bên cửa sổ xe vừa nôn nóng chờ đợi, có lẽ ở thời điểm này mùi thuốc lá ngược lại có thể xua tan bớt mùi khói xe.
Karen đóng cửa kính xe lại, yên lặng đem cái trán tỳ vào trên cửa sổ xe;
Ở thành phố La Giai, không thể nào thấy được cảnh tượng như thế này, bởi vì thành phố La Giai càng giống như là một cái thành thị nhỏ nhàn nhã, nhưng Yorktown, từ bên ngoài nhìn vào đã không kém bao nhiêu so với đại đô thị trong hậu thế.
“Thiếu gia, lần sau lúc ngài đi làm, tôi có thể lái xe chở ngài đến trạm tàu điện, lại cùng ngài ngồi tàu điện mà đi.”
Karen nhẹ gật đầu.
“Nếu như không phải Alleye muốn đưa con trai đi xem bệnh, vào hôm nay ông ta sẽ dẫn tôi đi mua một chiếc xe đã qua sử dụng về, thiếu gia, để tôi đưa ra dự toán cho ngài.
Một vạn Rael là được rồi, mua chiếc xe giống như của Alleye cũng được, thật ra còn có loại xe càng rẻ hơn, nhưng ngồi vào cũng không thoải mái như vậy.”
Karen lần nữa gật đầu.
“Cám ơn thiếu gia.”
Phải biết, Alfred thế nhưng là người lái Santland bản giới hạn ở thành phố La Giai.
Giao thông khôi phục được một chút, Karen vốn dĩ xuất phát lúc tám giờ rưỡi, đến lúc mười giờ thiếu hai mươi, mới đến nơi, cái cảnh kẹt xe này, thật sự là đáng sợ.
Trong tiếng Maclay, “York”, ngoại trừ mang ý nghĩa là bận rộn ra, còn có ý nghĩa là “Hỗn loạn”, cho nên, Yorktown cũng cũng có danh hiệu là “Đổ Thành”.
Cũng may, chỗ đậu xe ven đường có xe vừa chạy đi, Alfred lấy tốc độ nhanh nhất chạy xe vào, cướp đoạt cái chỗ đậu xe này, nếu không phải tìm chỗ đậu xe dưới tầng hầm hoặc phải chạy rất xa để tìm chỗ đậu xe.
Xuống xe, Karen lắc lắc cái cổ của mình một chút.
Mình bây giờ đang đứng phía dưới “Cao ốc Santor”, chỗ chẩn đoán điều trị của Piaget ngay bên trong cao ốc.
Nhưng khi Karen xoay người nhìn qua con đường nhộn nhịp về phía tòa cao ốc đối diện, ánh mắt ngưng lại:
“Cao ốc Curtis.”
“Thiếu gia, cao ốc Curtis là một tòa nhà cổ mang tính tiêu biểu của Yorktown, rất nhiều phim đều lấy cảnh quay ở nơi đó.” Alfred giới thiệu nói,
“A, trùng hợp như vậy?”
Karen hiện tại không có bất kỳ cái gì lý do để chen chân vào việc tàn dư của Quang Minh Thần Giáo, mặc dù có Rasma cam đoan, anh có thể khôi phục việc liên lạc thông tin với người trong nhà, nhưng cũng không có nghĩa là thân phận của anh có thể để lộ ra ngoài sáng.
“Chúng ta đi vào phòng khám bệnh trước đi, tôi sợ đợi chút nữa bọn họ sẽ tan tầm nghỉ trưa.”
Karen mang theo Alfred đi vào trong cao ốc Santor, phòng khám bệnh của Piaget nằm ở tầng 21, sau khi đi vào thang máy, Karen đứng ở trong góc nhỏ, Alfred giúp anh ngăn ra một khoảng trống;
Người người ra ra vào vào thang máy,
Lại liên tưởng đến cảnh tượng kẹt xe trên đường,
Karen lại tìm về cảm giác lên thành phố lập nghiệp đi xin việc.
Loại cảm giác này, giống như một người không có mang cá bị ép phải không ngừng bơi lội dưới nước như cá;
Một số con cá nhỏ có được một ít khả năng nào đó, có thể mang theo những con cá con khác cùng nhau nhô lên mặt nước, hô hấp một ít không khí mới mẻ;
Cho nên vì cái gì rất nhiều sáng tác kinh điển của các nhà nghệ thuật được sáng tác trong hoàn cảnh bần hàn khốn khó, bởi vì sau này đã dọn lên trên bờ quá lâu, họ đã quên đi cảm giác bị đè nén dưới mặt nước.
“Đinh…”
Đến tầng 21.
Alfred giúp Karen gạt mở đường đi từ đoàn người trước mặt, dẫn Karen đi ra thang máy.
Lễ tân của phòng khám bệnh là hai cô gái xinh đẹp mặc đồ công sở;
“Xin chào, thưa ngài, xin hỏi các ngài có hẹn lịch trước sao?”
Karen hồi đáp:
“Xin giúp tôi liên lạc với ngài Adams, tôi được cha của ngài ấy nhờ đến tặng đồ, tên tôi là Karen.”
Lời nói dối có thiện ý đôi khi có thể giúp tiết kiệm đi rất nhiều phiền phức, ví như câu trả lời sẽ xuất hiện như: Thật xin lỗi ngài, ngài không có hẹn trước là không thể đi vào; hoặc là: Tôi là bạn của Piaget, để anh ta ra gặp tôi.
“Được rồi, thưa ngài.”
Nhân viên lễ tân bấm điện thoại, chỉ trong chốc lát, nhân viên lễ tân đối Karen mỉm cười nói:
“Ông chủ của chúng tôi đang họp, tiểu thư Bertha hi vọng ngài có thể chờ một chút ở trong văn phòng, tôi sẽ dẫn ngài vào.”
Dưới sự dẫn đường của nhân viên lễ tân, Karen và Alfred cùng tiến vào phòng khám bệnh, trong phòng khám rất yên tĩnh, nhưng có thể thấy được sự “Bận rộn”, bên trong có không ít bác sĩ, còn có đứng khách hàng đang xếp hàng đợi.
Văn phòng của ông chủ lại tận trong cùng nhất, trước cửa là bàn làm việc của thư ký:
“Xin chào, ngài là Karen phải không, mời ngài.”
Thư ký mở cửa ban công ra, Karen đi vào, Alfred thì ở lại bên ngoài.
“Mời ngài ngồi, ngài muốn uống cà phê hay là trà?”
“Nước đá.”
“Được rồi, lập tức đem đến cho ngài.”
Hai mặt của văn phòng là cửa sổ sát đất, đứng ở chỗ này cảnh quang rất tốt, Karen nhịn không được đi đến trước cửa sổ, bắt đầu thưởng thức.
Đã từng, anh ta cũng có một phòng khám bệnh thuộc về mình, nhưng không quy mô như củaPiaget, mình cũng không có văn phòng xa hoa như thế.
Chương 423: Điên rồi à, Piaget (3)
Lúc này, cửa ban công bị đẩy ra:
“Thưa ngài Karen, đây là nước đá của ngài.”
Một giọng nữ khác, Karen xoay người, nhìn xem người phụ nữ bước vào, cô ta mặc một bộ đồng phục màu đen, tóc rất mềm mại, cả người khí chất rất tự nhiên;
Quan trọng nhất chính là, dung mạo của cô ta rất giống với Lynda.
Lúc này, cô ta đưa nước đến cho Karen, cười nói:
“Xin chào, ngài Karen, tôi tên là Bertha, là phụ tá riêng của ngài Adams.”
Karen nhận lấy nước đá, nhìn xem Bertha, không nhịn được cười.
“Có thể xin hỏi ngài đang cười cái gì sao?”
Karen lắc đầu;
Trong lòng chỉ có thể cảm khái: Anh vẫn ẻo lả như thế Piaget à, vậy mà mặc đồ nữ trong văn phòng của mình.
“Để tôi giúp ngài đem áo khoác treo lên.” Bertha đi đến sau lưng Karen, giúp Karen cởi áo khoác.
Tay Karen vì đang bưng ly nước, chỉ có thể giơ tay lên.
Nhưng đang trong lúc cởi áo khoác, Karen kinh ngạc phát hiện lúc Bertha giúp mình cởi cúc áo trước ngực, đầu ngón tay lại cố ý xoa nhẹ vài lần lên ngực của mình.
Karen có thể chắc chắn, cô ta là cố ý;
Sau đó, ở sâu trong nội tâm là một cảm giác khó chịu.
Piaget, anh chơi đùa hơi quá mức rồi đấy.
Lúc thoát tay áo ra, tay phải Karen chuyền ly nước qua tay trái, cuối cùng áo khoác cũng được cởi ra.
Bertha đi treo áo khoác lên móc;
“Mời ngài ngồi.”
Karen ngồi xuống ở trên ghế sô pha.
Bertha rất tự nhiên mà ngồi dựa vào người Karen, còn vén váy của mình lên để lộ một đôi tất chân màu đen ở dười.
“Có thể nói cho tôi biết trước một chút, lão gia để ngài đến tìm ông chủ là bởi vì việc gì sao?”
“Thật có lỗi, không thể.”
“Được rồi, không có việc gì, ngài thật sự là quá khách khí rồi.”
Bertha lại đổi một chút vị trí chân.
Karen dời ánh mắt, lúc ở trang viên Ellen, anh giúp Eunice làm đủ loại xoa bóp cảm thấy xúc cảm vô cùng ấm áp và thoải mái, nhưng bây giờ, anh đối mặt đôi chân này bản năng lại có chút phản cảm, thậm chí là… Có một chút xíu buồn nôn.
Anh hi vọng Bertha nhanh chóng đi ra ngoài, hối thúc ông chủ, sau đó nhanh chóng đi thay quần áo, ngay sau đó, Piaget đi đến, ôm nhau chào hỏi bình thường, giao lưu trò chuyện một hồi, cuối cùng để cho mình đi làm ở đây.
Cho nên, Karen thúc giục nói: “Có thể làm phiền cô hối thúc ngài Adams một chút sao, chuyện của tôi rất khẩn cấp.”
Anh nhanh mà biến trở lại thành đàn ông đi, anh bạn của tôi à.
“Ông chủ bây giờ đang có một cuộc họp rất quan trong, đang đàm phán quy hoạch phát triển với nhà đầu tư, Chỉ là chẳng mấy chốc nữa sẽ xong rồi.
Mặt khác, ngài Karen cảm thấy chán ghét tôi sao?”
“Không phải, tôi chỉ là có chút ngại ngùng và hướng nội, không quen giao lưu với phụ nữ trẻ, nhất là những người phụ nữ xinh đẹp như cô đây.”
“Không, không phải, tôi cũng xuất thân từ tâm lý học chuyên nghiệp đấy, biểu lộ của ngài nói cho tôi biết, từ đáy lòng ngài rất bài xích tôi, có thể nói cho tôi là vì cái gì sao, là chỗ nào tôi làm không tốt, làm ngài cảm thấy phản cảm?”
Bertha đứng dậy, đứng ở trước mặt Karen, cô cũng không theo thói quen mà kéo xuống mép váy bị gấp lên trên trong lúc ngồi, mà là rất hào phóng mở rộng hai cánh tay của mình, cúi người;
Không chỉ để lộ ra tất đen hoa văn ở dưới, ngay cả cái khe rãnh kia cũng lộ ra không sót gì.
Karen muốn đi thanh tẩy con mắt của mình,
A, trời ạ, Piaget, anh đệm cả ngực giả luôn rồi sao?
“Hay là…” Tiểu thư Bertha giống như là đang vì nghiên cứu mà bỏ qua giới hạn nam nữ, rất ngay thẳng mà hỏi thăm, “Hay là, ngài không có hứng thú đối với phái nữ?”
Nói xong, cô còn chủ động nhích lại gần mặt Karen, hai tay chống trên đầu gối của Karen, từng chút từng chút di chuyển lại gần, giống như là vì chứng thực phát hiện từ sự quan sát của mình, đầy ý trêu chọc.
Karen thở dài;
Nhân cách phân liệt, tuyệt đối không phải một chuyện nghe rất ngầu, trên thực tế, tác hại của nó rất nghiêm trong.
Bởi vì khi một nhân cách bị phân chia ra, nó sẽ không trở thành vật nuôi của ngươi, gọi đến sẽ đến;
Từ khoảnh khắc mà nó bắt đầu xuất hiện kia, nó sẽ giống như là một cái “đứa bé” vậy, bắt đầu trưởng thành và tăng lên trải nghiệm của chính mình.
Đừng tưởng rằng sau khi vợ của anh mất đo, tự mình phân liệt ra một nhân cách của vợ mình là một câu chuyện tình yêu rất lãng mạn, bởi vì nhân cách của vợ anh sẽ từ từ phát triển và thay đổi;
Các người thậm chí sẽ vì thế mà cãi nhau, tình cảm tan vỡ, thậm chí cuối cùng vợ của anh sẽ còn đi vượt quá giới hạn…
Đương nhiên, cô ta là dùng cơ thể của anh mà đi quá giới hạn đấy.
Vốn dĩ Karen cho rằng Piaget là người chuyên nghiệp trong ngành, có thể khống chế lại mình trên mức độ nào đo, nhưng bây giờ, Karen cảm thấy Piaget giống như đang mất phương hướng.
Là bạn bè,
Anh cảm thấy mình có phải đi thức tỉnh Piaget,
Hoặc là,
Phải giống như lúc Alfred ăn sáng xong nói một câu vây: “A, một người đáng thương nguyện ý thanh toán giá tiền phù hợp.”
Mình hình như lại phải kiếm ít tiền phí điều trị từ Piaget rồi.
Karen duỗi ra hai tay, nắm lấy cổ tay Bertha;
Bertha bị kéo một phát như thế, cả người tựa như ngã vào trước mặt Karen;
Karen rất chân thành mà nhìn xem cô, nghiêm túc nói;
“Nghe, tôi hi vọng hiện tại anh có thể tỉnh táo lại, cũng hi vọng anh có thể biết anh bây giờ đến cùng là đang làm chuyện gì, tôi tin tưởng anh sau này sẽ hối hận với hành vi và lời nói vừa rồi của mình;
Cho nên, hiện tại, xin lập tức khôi phục lại lý trí của mình, sau đó tôi có thể giúp anh trị liệu một chút!”
“Ngài Karen tiên sinh, ngài có khuynh hướng bạo lực sao, thích làm những việc bạo lực cực đoan sao?” Bertha dường như là một vị học giả nhìn ra đam mê của Karen mà mỉm cười, “Chỉ là, dáng vẻ của ngài quả thật rất đẹp trai, để cho tôi lần đầu gặp ngài đã không nhịn được mà muốn thân cận ngài, tôi đáp ứng ngài, tôi nguyện ý để ngài trị liệu cho tôi, tôi cũng sẽ giúp ngài làm trị liệu, chúng ta cùng trị liệu lẫn nhau có được không?”
Lúc này, cửa phòng làm việc bị gõ vang.
Karen buông tay ra, Bertha cũng lập tức đứng người lên, nhanh chóng sửa sang lại váy và cổ áo của mình một chút.
Cửa bị đẩy ra, đi tới lại chính là Piaget!
Anh ta nhìn thấy Karen ngồi ở trên ghế sô pha, lập tức giang hai cánh tay kích động bước nhanh đi tới:
“Karen, lúc tôi vừa nghe được thư ký báo cáo vẫn còn đang suy nghĩ có phải hay không là trùng tên đâu, không nghĩ là anh thật sự đến đây, ha ha ha ha, bạn tốt của tôi, ở chỗ này có thể trông thấy cậu thật tốt!”
Piaget trực tiếp ông Karen, sau đó cười cười giới thiệu cho Karen:
“Đây là Bertha, phụ tá riêng của tôi.”
Bertha lộ ra nụ cười nghề nghiệp lễ phép.
Piaget đưa tay vỗ cánh tay Karen một cái, nói:
“Thế nào, lúc tôi vừa phỏng vấn cô ấy cũng thấy rất giật mình đấy, dung mạo của cô ấy thật giống với Lynda, không phải sao?”
“…” Karen.
Chương 424: Đúng, tôi có (1)
“Bertha, cà phê, đúng rồi, Karen, anh muốn uống cái gì?”
“Tôi có rồi.” Karen cầm lấy ly nước lúc trước đặt ở trên bàn trà trước ghế sô pha.
“Để tôi rót lại cho ngài một chén, bởi vì đá trong ly nước của ngài sắp tan hết rồi.” Bertha vừa cười vừa nói.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.” Bertha đi ra văn phòng.
“Đến, ngồi đi, Karen.”
Piaget kéo ghế từ bàn làm việc đến bên bàn, ngồi xuống.
Karen ngồi xuống góc xéo đối diện, hai người cách nhau không phải cả một cái bàn, mà chỉ vẻn vẹn cách một cái chân bàn.
“Lúc ở thành phố La Giai tôi có nghe nói anh có dự định sau này, nhưng tôi thật sự không nghĩ tới anh vậy mà lại đi tới Yorktown, mà lại nhanh như vậy.”
“Chín phần người trẻ tuổi ở Ruilan đều cảm thấy Wien mới là sân khấu của cuộc đời họ, tôi tới đây không phải là một chuyện rất bình thường sao?”
“Không, anh không giống.” Piaget lắc đầu, “Rất nhiều người trẻ tuổi của Ruilan đều mang theo một thứ hão huyền đó chính là giấc mộng Wien, bọn họ thật sự quá đơn thuần và ngây thơ;
Còn anh thì khẳng định là có một lý do rõ ràng khiến cho cậu đến Wien này.”
“Bạn gái của tôi là người Wien.” Karen nói.
“A, đúng, tiểu thư Eunice, tôi nhớ rồi, có gặp qua cô ấy lúc ở nhà anh, một vị tiểu thư rất xinh đẹp và cũng rất dịu dàng.”
“Đúng vậy, tôi đến Wien là bởi vì cô ấy.”
“Rất tốt, rất tốt a.” Piaget đưa tay mở ra ngăn kéo, từ bên trong rút ra một cái cặp công văn nhỏ màu đen, đồng thời nói, “Mặc dù tôi biết anh đang gạt tôi, nhưng tôi vẫn sẽ giả bộ tin tưởng.”
“Lừa anh sao?”
“Đúng vậy, anh có biết lúc anh thật sự yêu một người, ánh nhìn của anh dành cho cô ấy sẽ như thế nào sao, tôi biết anh cũng có hảo cảm đối với tiểu thư Eunice, nhưng lúc đó tuyệt đối không đến nỗi chỉ đơn thuần là vì cô ấy mà anh lại đến Wien được.”
“Tình cảm, sẽ ấm dần lên.”
“Anh rất khó mà yêu một người, yêu mà tôi nói đến là cùng loại với giữa tôi và Lynda, hoặc là cái loại tình cảm mãnh liệt nồng cháy mà họ diễn ở trên sân khấu kìa, anh thì cứ như một ông cụ non vậy, trong lứa tuổi vốn dĩ nên tin tưởng và tìm kiếm tình yếu, thì anh lại tỏ ra quá mức lý tính.”
Nói như thế nào đây, nếu Piaget không ở trong trạng thái “Lynda không trở về” hoặc là “Lynda rời xa tôi rồi”, thì anh ta đúng là một người có tâm tư rất nhạy cảm.
“Cho nên, anh tìm đến tôi.” Piaget mở ra cặp công văn, từ bên trong lấy ra tờ chi phiếu, “Thiếu tiền à?”
“Cứ xem như thế đi.”
“Cần bao nhiêu? Tôi viết cho anh.”
“Tôi cần một công việc.”
Piaget tay cầm bút dừng một chút, nói: “A, như vậy à.”
Lúc này, tiểu thư Bertha gõ cửa tiến đến, đem một ly cà phê đặt ở trước mặt Piaget, lại đem một ly nước đã mới để trước mặt của Karen, sau đó cô lập tức đi ra ngoài.
Piaget cầm lên ly cà phê, nhấp môi một miếng, nói:
“Anh muốn tới chỗ tôi đi làm sao?”
“Có thể sao?”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Piaget cười nói, “Cái phòng khám bệnh này của tôi vừa mới khai trương, mặc dù hơn phân nửa khách hàng là cái loại người cuối tuần đi xem nhạc kịch, cảm thấy tâm lý có chút vấn đề là việc rất thời thượng, nhưng quả thật cũng có một vài trường hợp khách hàng có vấn đề tâm lý rất nghiêm trọng cần phải nhanh chóng tư vấn và trị liệu.
Loại bác sĩ kiến thức nửa vời về tâm lý học chỉ đọc vài cuốn sách nhưng biết nói chuyện kia, ở chỗ này của tôi cũng đã đủ nhiều rồi, cho nên tôi thật sự rất cần sự gia nhập của cậu.
Mười nghìn Rael lương cuối tháng, không tính tiền hoa hồng, như thế nào?”
“Có thể hay không quá cao rồi?” Karen nói, “Không cần phải phong phú như vậy.”
“Giá cả bình thường mà thôi, chẩn đoán điều trị cần phải có hẹn trước, anh thậm chí cũng không cần phải đến đây làm đúng giờ, thư ký sẽ lên lịch hẹn trước một ngày cho anh.”
“Được rồi.”
“Vậy cứ quyết định như thế?”
“Quyết định.”
“Rất tốt.” Piaget đứng người lên, bưng cà phê đi đến trước cửa sổ sát đất, “Karen, anh cảm thấy cảnh sắc của nơi này thế nào?”
“Rất tốt, rất mê người.”
“Căn phòng làm việc này cho anh thì thấy thế nào, tôi lúc bình thường trừ khi gặp khách hàng ở phòng làm việc này ra, lúc khác đều gặp bệnh nhân trong mấy phòng làm việc nhỏ hơn thôi, bố cục không gian nơi này quá lớn, yếu tố cũng quá nhiều, nếu để bệnh nhân ngồi tán gẫu trên trời dưới đất ở trong này, sẽ có cảm giác rất không an toàn.”
“Không cần, anh là ông chủ mà.”
“Giữa hai người chúng ta, không cần phải khách khí như thế.”
“Anh cũng đã nói, ở chỗ này không thích hợp để làm việc, màu nền trong phòng làm việc của tôi tốt nhất nên là màu đen.”
“Được rồi, tôi sẽ để Bertha mau chóng sắp xếp sửa sang lại.”
“Dùng giấy dán tường là được rồi, không cần quá khó khăn.”
“Đúng rồi, Karen, bây giờ anh đang ở chỗ nào?”
“Trong một căn hộ thuộc khu dân cư Lam Kiều.”
“Khu dần cư Lam Kiều… Tôi không biết cái địa danh này, cho nên, nó chắc chắn ở rất xa.”
“Đúng là có chút xa.”
“Lấy danh nghĩa của phòng khám bệnh cho sắp xếp chỗ ở cho anh lại nhỉ? Hoặc là cứ đến chỗ của tôi ở cũng được, tôi cũng chỉ sống có một mình.”
“Không cần, tôi ưa thích chỗ ở hiện tại của mình.”
“Tiểu thư Eunice có sống chung với anh không?” Piaget cười hỏi.
“Lúc nãy anh còn mới vừa mời tôi đến ở chung đấy, anh cứ nói xem?”
“Ha ha ha, tôi là phát hiện được tôi vừa bỏ quên vấn đề đó, cho nên hỏi lại cho xong một chút, cho nên, anh bạn tốt Karen của tôi vì tiểu thư Eunice mà lặn lội đến Wien xa xôi này, bây giờ đã tách ra khỏi tiểu thư Eunice rồi sao?”
“Đúng thế.”
“Tôi cảm thấy, tiếp theo anh sẽ kể cho tôi một đoạn tiết mục yêu giàu ngại bần, nhưng tôi hy vọng anh không kể.”
“Được rồi, vậy tôi cũng nhảy qua bước này đi.”
“Ừm, đến giờ dùng cơm trưa rồi, cùng một ăn cơm trưa đi, gần đây có một nhà hàng Ruilan, tôi cảm thấy cũng không tệ lắm.”
“Nếu như ngày mai sẽ phải đi làm mà nói, tôi nghĩ phải về nhà dọn dẹp trước một chút.” Karen chỉ chỉ mình, “Tôi cần mua cho mình hai bộ quần áo thích hợp một chút, màu sắc nhu hòa một chút.”
“Ha ha, còn chưa làm việc, đã dám từ chối lời mời dùng cơm trưa của ông chủ rồi à.”
“Tôi cũng chẳng phải nhân viên nữ, từ chối lời mời ăn cơm của ông chủ thì cũng chẳng có gánh nặng gì trong lòng cả;
Còn nữa, sự khác nhau giữa đồ ăn Ruilan và đồ ăn Wien theo tôi thì ở chỗ một cái khó ăn, một cái còn lại thì rất khó ăn.
Hôm nào có rảnh hoặc là lúc phòng khám bệnh nghỉ, anh đến chỗ tôi để tôi tự mình xuống bếp nấu.”
“A, đúng, tôi nhớ được tài nấu nướng của anh cực kỳ lợi hại, vậy tôi phải trông đợi rồi.
Đúng, anh mua quần áo đi làm thì thuộc về chi tiêu của công ty, giữ lại hóa đơn, phòng khám bệnh sẽ thanh lý.
Mặt khác, chi tiêu hàng ngày anh cũng có thể lưu lại hóa đơn, công ty cũng chi trả.”
“Cảm ơn, nhưng cái kia cũng không cần.”
“Vậy được rồi, tóm lại, anh có gì cần tôi giúp đỡ, thì cứ mở miệng nói.
Cái gì là bạn bè thật sự?
Bạn bè thật sự sẽ vui vẻ mà giúp đỡ bất cứ lúc nào khó khăn, mà sẽ không đi so đo cái gì lợi ích được mất.”
“Tôi có thể cảm nhận được, cám ơn anh, Piaget.”
Chương 425: Đúng, tôi có (2)
Karen đứng người lên, chuẩn bị rời đi, khi anh bước đến trước cửa phòng làm việc, Piaget sau lưng lại mở miệng nói:
“A, đúng, còn có một việc nữa.”
“Việc gì?”
“Được rồi, cái này cũng không vội, tôi muốn anh giúp tôi tư vấn tâm lý một chút, nhưng có thể đợi đến lúc sau khi qua nhà thưởng thức tay nghề nấu nướng của anh cũng được.”
“Anh không sao chứ?” Karen hỏi.
“Gần nhất đời sống cũng rất phong phú, vấn đề vẫn còn, nhưng lực chú ý của tôi tạm thời có thể dời khỏi nó, tôi tuyển Bertha làm thư ký tư nhân, cũng là muốn tự nói với mình không nên tránh né vấn đề nữa.”
“Tôi lo rằng sẽ tạo thêm vấn đề đấy.” Karen nói.
“Chỉ bởi vì cô ta giống với Lynda sao? Ha ha, làm ơn, làm sao có thể được, tôi yêu Lynda là đến từ tâm hồn, mà không chỉ là vì cái túi da ở bên ngoài.”
“Vậy thì, ngày mai gặp.”
“Ngày mai gặp.”
Karen đi ra văn phòng, Alfred đang ngồi trên ghế chờ ở ngoài mà xem báo chí, mà Bertha chuẩn bị tiễn Karen ra về, lại trông thấy chuông trên bàn làm việc của mình reo, cô phân phó một người khác đi tiễn khách, còn mình đẩy cửa ra, đi vào văn phòng.
“Ngày mai Karen sẽ đến phòng khám bệnh để đi làm, cô hãy sắp xếp một chút.”
“Được rồi, ông chủ, tôi sẽ gọi cho ngài Karen đến làm thủ tục vào làm.”
“Không cần phiền toái như vậy, cấp độ bác sĩ của anh ta trong phòng khám ngang bằng với tôi, những tư liệu còn lại, cô cứ việc bừa là được.”
“Được rồi, ông chủ, tôi hiểu được, vậy còn họ của ngài ấy…”
Piaget vuốt ve cằm của mình, nói: “Cũng tùy tiện viết bừa một cái.”
“Được rồi, ông chủ, tôi có thể thấy được, ngài và ngài Karen trước kia là bạn bè rất thân thiết.”
“Đương nhiên, tôi tin tưởng về sau nếu như cô tiếp xúc với anh ta nhiều hơn một chút mà nói, cũng sẽ phát hiện mị lực của anh ấy, chỉ là anh ta có bạn gái rồi, còn giống như là vị hôn thê, nhưng bọn giữa bọn họ bây giờ có một vài vấn đề xảy ra, cô cũng không phải là không có thời cơ.”
“Thật sao, đó thật là một tin tức tốt, tôi sẽ nói việc này cho đám nhân viên nữ và nữ bác sĩ trong phòng khám.”
“A, không, nếu làm như vậy thì mọi người cũng không còn tâm tư mà đi làm việc rồi.
Mặt khác, cô sắp xếp một vài khách hàng, đề cử họ thành bệnh nhân của Karen… Dựa theo yêu cầu khách hàng của tôi mà làm giống vậy, năng lực của anh ta không hề thua kém tôi.”
“Được rồi, ông chủ.”
“Ừm, mặt khác nếu có những vị khách phú quý giàu có cũng có thể đề cử cho anh ta, anh ta cũng rất biết cách đối phó với những loại khách hàng này.”
“Vâng, thưa ông chủ.”
“Gọi giúp tôi một phần cơm trưa đi.”
“Ngài chờ một lát, ông chủ.”
Bertha đi ra,
Piaget đẩy cái ghế của mình trở về sau bàn làm việc, đưa tay, kéo ra ngăn kéo bên tay trái, bên trong có để không ít tấm hình, cơ bản đều là của anh ta chụp cùng Lynda.
Nhìn xem những hình này, trên mặt Piaget lộ ra nụ cười ấm áp.
Mãi cho đến lúc một tấm hình cuối cùng bị cầm lên, nụ cười của anh dần dần trở nên nghiêm túc.
“Ông thất hứa a.”
Piaget nói,
“Lúc này tôi vẫn đang chờ ông đến, nhưng vì cái gì ông không đến đâu, ngược lại là, Karen tới tìm tôi.”
Piaget bưng lên ly nước đá mà Karen không uống, uống một hớp lớn,
Tiếp tục nói một mình:
“Đáng tiếc, tôi cũng không biết tên của ông là gì, cũng không biết thân phận của ông là ai, nhưng ở trước đó, trong tăm tối luôn có một âm thanh nói với tôi, tôi sẽ ở nơi này gặp được ông đang cuồng loạn;
Mà ông sẽ dẫn tôi đi tiến một cái thế giới mới, một thế giới mà Lynda vẫn cố hướng đến.”
Piaget nhắm mắt lại,
Trong đầu óc anh ta nghĩ đến cảnh tượng ngày Lynda bay lên trời, và hình tượng người khổng lồ trên đám mây;
Anh khoanh hay tay lai, đặt ở trước ngực mình;
Lynda không tiếc rời đi tôi để truy tìm ngài,
Ngài đến cùng có sức hút đến mức nào?
“Ca ngợi… Relilsa?”
Bối cảnh của tấm hình kia, là một quán cà phê, bên trong ảnh chụp có ba người đang nâng chén, theo thứ tự là Bede trung niên, Lynda lúc trẻ… Và, Piaget lúc trẻ.
Bertha trước đó dặn dò một nữ nhân viên khác đến nhà hàng Ruilan gần đó đặt một phần cơm trưa cho ông chủ, sau đó đi tới phòng vệ sinh.
Phòng vệ sinh nằm ở bên ngoài phòng khám, ở ngoài cửa ra vào, là một khu vực khá trống trải, Bertha đi đến trước một cánh cửa sổ, mở ra để cho gió từ ngoài cao ốc tùy ý thổi lên mái tóc mình
Sau đó, cô yên lặng lấy ra một gói thuốc là, kẹp lấy một cây, châm thuốc.
Phun khói thuốc ra ngoài, lại bị gió thổi về, phả vào trên mặt của cô, cô lại rất hưởng thụ cảm giác này.
Trong đầu,
Hiện lên cảnh tượng trong phòng làm việc lúc nãy:
“Nghe, tôi hi vọng bây giờ cô tỉnh táo lại, cũng hi vọng cô có thể biết chính mình bây giờ rốt cuộc đang làm chuyện gì…”
Trên ghế sa lon, cảnh Karen nắm lấy tay của cô rồi đưa ra lời cảnh cáo cứ lẩn quẩn trong đầu.
Anh ta đã xem thấu thân phận thật của mình rồi sao,
Anh ta đang khuyên mình tỉnh ngộ, khuyên mình quay đầu?
Ánh mắt của Bertha, ngắm nhìn về kiến trúc thành thị xa xa cùng với dòng xe cộ tấp nập bên dưới
Trong ánh mắt của anh ta, mang theo nỗi nuối tiếc và đồng cảm, còn có sự lo lắng không cách nào xóa đi;
Bertha lại hít một hơi khói, cẩn thận nhớ lại biểu cảm của Karen trước mặt mình lúc nãy;
Anh ta đang đồng tình với mình?
Không,
Có thể anh ta đang đồng tính với chúng ta sao?
Chương 426: Đúng, tôi có (3)
Lúc này, một bảo vệ nữ đi từ trong phòng khám ra bước tới sau lưng Bertha, trong những khách hàng đến phòng khám, khách hàng nữ cũng không ít, cho nên để tiện cho việc xử lý một số tình huống, số lượng bảo vệ nữ và nam trong phòng khám ngang nhau.
“Rebecca, cô có quan sát người đi theo anh ta không?” Bertha hỏi.
“Thưa ngài Sứ giả, tôi đã quan sát qua, nhưng tôi không nhìn thấu được hắn.”
“Quan sát không thấu?”
“Trên người hắn ta có hơi thở của dị ma, lại có hơi thở của tín đồ, hắn ta có thể là một dị ma, có thể là một tên thần quan, thậm chí, cũng có khả năng chỉ là một tên người hầu rất có mị lực.”
“Một người đàn ông rất có mị lực, sẽ tình nguyện đi làm tùy tùng cho kẻ khác sao?” Bertha hỏi ngược lại.
“Vâng, là do tôi không đủ năng lực.”
“Không, chuyện ngày không liên quan tới cô, người trẻ tuổi kia cũng không đơn giản.”
“Là người của giáo hội khác phái đến sao?”
“Chắc cũng không phải là, nếu như là người mà giáo hội khác phái đến thì bây giờ chúng ta có lẽ cũng không có cơ hội mà đứng trò chuyện ở đây đâu.” Bertha nói, “Anh ta hình như đến là vì Piaget, anh ta và Piaget, chắc là bạn bè thật sự.”
“Thật sao… Có lẽ, là thế lực khác cũng đang quan sát ngài Piaget? Anh ta có lẽ cũng có mục đích giống như chúng ta.”
“Ta cảm thấy sự việc này có lẽ cũng không phức tạp đến vậy, nhưng chúng ta cần tiến hành quan sát thêm một bước, cho dù là ông chủ thì cũng không phải là một người đơn giản, dù ta biến thành bộ dáng gần giống như đúc với người vợ quá cố của Piaget, nhưng mà anh ta vẫn đối xử với ta rất bình thường.”
“Thuộc hạ trước kia đã đề nghị sứ giả không nên làm phức tạp chuyện này, có thể trực tiếp dùng bộ dáng thật sự của ngài, ngược lại hiệu quả có thể sẽ càng tốt hơn, không phải tất cả người đàn ông trên đời này đều sẽ vì tưởng nhớ người vợ quá cố của mình mà tìm một người gần giống để thay thế, trên thực tế, phần lớn đàn ông trên đời này, đều sẽ cảm thấy chán, muốn đổi một cái khẩu vị mới.”
“Ba!”
Trên mặt nữ bảo vệ Rebecca xuất hiện một cái dấu bàn tay;
Bertha nhìn xem cô ta, rất nghiêm túc nói:
“Không cho phép cô nói ngài Piaget như vậy.”
“Vâng, thưa ngài sứ giả, tôi đã sai rồi.”
“Tiếp tục chờ đi, ta không cho rằng sự chỉ dẫn của Tế Đàn Ánh sáng sẽ có sai sót, thời cơ phục hưng Quang Minh, chính là ở chỗ này, một vị khả năng ứng vận mà xuất hiện, kế thừa Bích Thần giáo thời cơ;
Tế Đàn Ánh Sáng chỉ dẫn, tất nhiên là anh ta;
Thời cơ của Bích Thần giáo, chắc hẳn cũng có thể trở thành thời cơ của Quang Minh thần giáo chúng ta.
Chúng ta, phải tiếp tục chờ đợi ở chỗ này.
Dù sao, chúng ta đã chờ đợi rất lâu, cũng không thiếu một chút thời gian này.
Đúng,
Thông báo hội nghĩ lần tới, đã phát ra ngoài rồi sao?”
“Hồi báo ngài sứ gi, đã phát ra ngoài.”
“Không có việc gì xảy ra ngoài ý muốn a?”
“Xuất hiện việc ngoài ý muốn, có hai con quạ đen truyền tin không có thể trở về đến, dựa theo ký ứ quay lại, một con quạ bị người dùng thuật pháp nhốt lại.”
“Còn một con khác?” Bertha hỏi.
“Một con khác thì bị một con mèo đen bắt lấy, là việc ngoài ý muốn thật.”
Bertha nhẹ gật đầu.
“Thưa ngài Sứ giả, hội nghị lần này vẫn phải tổ chức đúng ngày giờ ạ?”
“Vẫn tổ chức đúng hẹn.”
“Thế nhưng là…”
“Ánh sáng, sẽ đồng hóa những màu sắc khác có ý xen lẫn vào, ta ngược lại rất hy vọng bọn chúng có thể trà trộn mà tham dự vào, ha ha.”
“Vâng, tôi hiểu được.”
“Cô đi mau đi, ta lại hút điếu thuốc.”
“Thưa ngài…”
“Còn có việc gì?”
“Trưởng lão Dok muốn để thuộc hạ nói với ngài một câu.”
“A, là lời cảnh cáo phải không.”
“Ý của trưởng lão Dok là, ngài sẽ không phải thật sự thích Piaget à?”
“Anh ta là một người đàn ông rất có mị lực.” Bertha châm thêm điếu thuốc thứ hai, “Thích anh ta không phải là một chuyện bình thường hay sao, nhất là lúc anh ta xem bệnh cho khách hàng, thật sự rất có sức hút.
Mặt khác, hôm nay ngài Karen thần bí kia, ta cũng rất có hảo cảm đối với anh ta, rất đẹp trai, rất mê người, mặt khác, còn rất thâm thúy.
Ngày mai anh ta sẽ đến làm, cô cũng không cần giám sát anh ta, để tránh xuất hiện tác dụng phụ, để tôi tự mình tiếp xúc với anh ta.”
“Vâng, có điều là thật sự không có vấn đề sao?”
“Không có vấn đề, ngài Karen giống như.. Rất đồng tình với Quang Minh thần giáo chúng ta, hôm nay anh ta còn khuyên ta phải tỉnh táo lại, ta có thể cảm nhận được, ánh mắt lúc đó của anh ta cũng không phải là giả dối.”
Rebecca nhỏ giọng ca ngợi nói: “Quang minh trường tồn.”
Bertha phun ra một vòng khói cũng nói phụ họa theo:
“Ừm, quang minh trường tồn.”
Đi ra khỏi thang máy, đi ra ngoài cao ốc, ngồi vào chiếc xe đang dừng ven đường:
“Thiếu gia, lúc nãy tôi ngồi trong phòng tiếp khách mà đợi ngài ra, có một bảo vệ nữ trong phòng khám hình như có vẻ rất để ý xem chừng tôi.”
“Bảo vệ nữ à? Có lẽ là do người ta coi trọng anh đấy.”
“Tôi cảm thấy không phải, cô ta dùng thuật tham trắc cấp thấp mà thăm dò tôi.”
“Lấy thân phận của cha Piaget, sắp xếp mấy nhân viên thần chức cấp thấp ở Yorktown để bảo vệ cho anh ta, cũng có vẻ có thể hiểu được.”
“Thế nhưng là cô ta thăm dò tôi một lần thì không nói gì, cô ta thế mà một lần chưa đủ nghiền lại tới lần thứ hai, lần thứ hai còn không được, lại dò xét tôi tới tận lần thứ ba…”
“Anh ý nói là, cô ta phát hiện ra thân phận dị ma của anh sao?”
Alfred cúi đầu, hít hà hai cái cánh tay của mình, nói:
“Thiếu gia, có một việc mà gần đây tôi cũng mới vừa phát hiện ra.”
“Nói.”
“Đó chính là sau khi đến Wien cùng với thiếu gia, nhất là mấy ngay nay sau khi rời khỏi trang viên Ellen, tôi cảm thấy giống như mùi dị ma trên người mình trở nên rất mờ nhạt.”
“Pall và Kevin nói sao?”
“Bọn họ có lẽ vì ở chung với tôi từ trước đến nay, ngược lại sẽ không quá để ý đến sự thay đổi này, chỉ là chờ một chút sau khi về nhà có thể để bọn họ thử ngửi lại một lần để xác nhận xem.
Dù sao, tôi cũng cảm thấy mùi dị ma trên cơ thể của mình trở nên rất nhạt, ngược lại có nhiều thêm một loại mùi đặc biệt khác…”
“Mùi đặc biệt khác?”
“Tựa như cái mùi mà lúc trước tôi đã cảm nhận được từ trên người của những nhân viên thần chức kia, rất đứng đắn, rất nghiêm túc, cũng rất thanh cao, tôi lúc trước, cũng không thích cái loại mùi này lắm, cảm thấy làm bộ làm tịch.
Nhưng bây giờ trên người của tôi thật sự là có cái loại mùi vị này.”
Karen nghe vậy, hỏi: “Ý của anh đang nói là, gần đầy anh vụng trộm sau lưng chúng tôi mà tin tưởng vào giáo hội khác à?”
“Không, không có, tuyệt đối không có, lúc trước tôi cũng không có hứng thứ gì để làm thuộc hạ cho ngài Dis dưới trướng Trật Tự Thần Giáo, tôi làm sao có thể lén lút đi tin tưởng vào giáo hội khác…”
Đột nhiên,
Alfred ngây ngẩn cả người,
Sau đó trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, hô lớn:
“Đúng, tôi có!”
Chương 427: Gặp phải đồng nghiệp (1)
Alfred rất kích động mà lái xe, lúc này anh ta rất muốn về nhà thật nhanh để tìm con mèo và con chó kia thử nghiệm một chút;
Không, không phải thí nghiệm, chỉ là một cái quá trình, một việc hình thức mà thôi;
Anh ta muốn chứng mình sự “Trung thành” của mình đối với thiếu gia,
Muốn chứng minh cho hai con thú cưng ở trong nhà biết ai mới có tư cách, mặt mỉm cười đứng ở vị trí thứ hai!
Chỉ là, loại cảm xúc nôn nao không kịp chờ đợi này phải kiềm chế xuống một chút, bởi vì bây giờ còn chưa thể về nhà ngay đươc, thiếu gia còn cần phải đi mua quần áo.
Nhưng để Alfred có chút ngoài ý muốn chính là, thiếu gia không có lựa chọn mua quần áo ở trung tâm thương mại gần đó, mà là trước hết để cho mình lái xe về phía khu dân cư Lam Kiều, chờ đến khi gần ra khỏi trung tâm thành phố, lại bảo mình rẽ về phía tây, nơi này, có một cái trung tâm bán quần áo, đều là từng cái cửa hàng nhỏ, dòng người rất đông, phần lớn cũng là tầng lớp làm công ăn lương.
Quần có đẹp hay không, thì khó nói, nhưng giá chắc chắn sẽ rất rẻ.
“Tôi nhớ được hôm đó Alleye có chạy xe ngang qua khu này.”
“Thiếu gia, thật sự phải mua quần áo ở chỗ này hay sao?” Alfred hỏi.
“Ừm, mua quần áo ở chỗ này thì thuận tiện hơn.”
Alfred chỉ có thể đi theo thiếu gia nhà mình vào bên trong.
Karen không lựa chọn cửa hàng, mà là trực tiếp đi vào một cửa hàng gần đó, từ tủ kính bên ngoài nhìn vào trong, có thể phát hiện quần áo ở trong cũng rất phong phú, chủ yếu là trang phục dành cho nam.
“Mời đến.”
Gặp có người đến gần cửa hàng, người phụ nữ chủ động mở cửa, để Karen hơi có chút kinh ngạc là, mái tóc của cô ta là màu tím.
Buôn bán nô lệ trong lịch sử của Wien từng rất nhộn nhịp, nhập vào lượng lớn nô lệ, cung cấp lực lượng lao động dồi dào cho ngành công nghiệp của Wien, cho dù là hiện tại, dân nhập cư phi pháp đến Wien cũng không ít, đa phần tóc của bọn họ là màu tím;
Lần trước Karen lúc bước xuống cảng York, đã nhìn có rất nhiều người lao động có mái tóc màu tím dinh dưỡng không đầy đủ đang làm việc.
Bọn họ phần lớn là những người không có cách nào lấy được thân phận công dân, thuộc về không hộ khẩu, địa vị xã hội không chỉ ở bậc thấp nhất, mà sẽ còn chịu đủ mọi loại kì thị chủng tộc.
Người phụ nữ này dù chỉ mở một cái cửa hàng bán quần áo nhỏ tại nơi này, nhưng trong nhóm người thuộc tầng lớp này, đã xem như sống rất tốt rồi.
Người phụ nữ mặc áo len màu xám, ở dưới mặc quần dài màu đen, cách ăn mặc dù rất bảo thủ, nhưng bởi vì dáng người của cô ta nở nang, cho nên ăn mặc quần áo rộng rãi lên người, nhưng trong lúc hành động, vẫn như cũ có thể hiện ra đường cong mượt mà.
Mặt của cô ta cũng không trắng, có vết tích của sự vất vả và khốn khó, tầm ba mươi tuổi, nhưng giọng có chút khàn khàn, mu bàn tay vết rạn rất rõ, dù là bây giờ đã khép lại bớt, nhưng vẫn như cũ không che giấu được từng vết nứt ở trên, đây là dấu hiệu của việc đã từng rất khổ cực.
“Chọn giúp tôi hai bộ quần áo, nhàn nhã, vừa người là được.”
“Được rồi, thưa ngài.”
Bà chủ lập tức lấy cái gậy mà chọn quần áo từ trên giá móc, Karen ngăn cản nói:
“Không cần loại màu sắc bắt mắt kia, màu bình thường là được, cảm ơn.”
“Ừm?” Bà chủ có chút tò mò mà nhìn Karen.
“Màu sắc giống như quần áo trên người của cô là được rồi.” Karen còn nói thêm.
“Được rồi, tốt.”
Bà chủ rất nhanh chọn ra hai bộ, quần là một cái màu cà phê, một cái là màu xanh lam, đều là kiểu nhàn nhã, áo thì một cái áo len màu xanh xám giống như cô ta đang mặc, một cái khác thì là áo len trắng cổ cao.
“Có phòng thử đồ sao?”
“Có, có, ở bên trong, mời ngài đi theo tôi.”
Karen đi theo bà chủ vào buồng bên trong, buồng trong có một cái giường, nằm trên giường là một người đàn ông bị liệt, xem xét màu da và màu tóc của ông ta, hẳn là dân bản địa của Wien, bên cạnh còn có một bé gái lai, đang ngồi ở trên thảm tự mình chơi đồ chơi.
Một cách để người di cư có được thân phận công dân Wien đó là kết hôn với người bản xư, thông qua quan hệ hôn nhân mà nhận được thân phận công dân;
Phòng thử quần áo được ngăn trong một căn phòng nhỏ, bên trong có tấm gương, còn có một cái giường.
“Để tôi giúp ngài thử quần áo?” Bà chủ vừa nói vừa đưa tay muốn cởi áo của Karen.
“Xin cô đi ra ngoài một chút, cảm ơn.”
“A, được rồi.”
Bà chủ lui ra ngoài.
Karen là một người rất hợp để thử quần áo, quần áo mặc rất hợp người, mặc bộ quần áo này trên người anh vẫn rất anh tuấn như cũ, nhưng không có khí chất sắc xảo kia, hoặc là nói, không còn nặng như vậy.
Tới đây mua quần áo, thật không phải là vì Karen muốn cố ý giúp Piaget tiết kiệm tiền, mà là bởi vì lúc tiếp đón khách hàng, trong quá trình trao đổi cùng khách hàng, ánh mắt của bọn họ tự nhiên sẽ nhìn chằm chằm vào trang phục và quần áo mà mình đang mặc trên người;
Lúc này, nếu như có thể để cho bọn họ phát hiện ra quần áo mình mặc trên người thật bình thường hoặc thậm chí có thể nói là giá rẻ, trong lòng bọn họ sẽ cảm thấy được một sự “Thư giãn”, không có cảm giác mâu thuẫn quá lớn.
Nếu như mình mặc một bộ đồ hiệu lên người, vô cùng tinh xảo mà ngồi trước mặt giao lưu với khách hàng, rất dễ dàng tạo cho khách hàng một áp lực vô hình, không có lợi cho tình hình thảo luận chẩn đoán tâm lý.
Suy nghĩ thêm đến đối tượng và đẳng cấp khách hành mà phòng khám bệnh Piaget hướng đến, cùng đám người trong thời đại này đồng ý bỏ tiền ra mà kiểm tra vấn đề về tâm lý, trong cái thời đại hám giàu này, trông thấy ngươi không ăn mặc đắt bằng mình, thì khách hàng có thể thả lỏng, có thể thoải mái dễ chịu, có thể thong dong ung dung hơn.
Đương nhiên, cũng không thể ăn mặc bất hợp lý như là mặc đồ như ăn mày mà đi làm.
Sau khi đã mặc thử xong, Karen mặc lại quần áo của chính mình, lúc đi ra, người đàn ông bị liệt kia đã quay mặt hướng vào trong mà nằm ngủ.
Cô bé nhỏ đang ngồi chơi đồ chơi trên sàn nhà lúc nãy đang lột vỏ giấy của một viên kẹo mềm, đưa vào bên trong miệng của mình, trông thấy Karen đi ra, chủ động cười ha hả đi tới, giơ một cái kẹo mềm đưa cho Karen:
“Anh ơi ăn kẹo.”
“Cảm ơn.”
Karen nhận lấy viên kẹo mềm này, đi ra ngoài, bà chủ chủ động đón, Karen hỏi:
“Bao nhiêu tiền?”
“Để tôi tính.” Bà chủ bắt đầu tính toán, lúc tính tiền thì ánh mắt càng không ngừng đảo qua trên người của Karen và Alfred, nói, “Tổng cộng 1241 Rael, tôi giảm giá cho ngài còn 1200 Rael thì thế nào?”
Karen cười cười, nói: “Quá đắt.”
“Thật sự không đắt đâu, ngài nhìn xem mấy bộ quần áo này, đều là chất liệu tốt.”
“Tôi không mua nữa.”
Karen quay người, đẩy cửa ra, chuẩn bị rời đi, Alfred quay người đi ra ngoài theo.
“Ai ai ai… Chớ đi a!” Bà chủ đưa tay bắt lấy Karen, “Ngài nói giá cả đi, không lỗ vốn tôi bán ngay.”
“120 Rael.” Karen nói.
“Lỗ vốn rồi.” Bà chủ cầu khẩn nói, đồng thời tay còn đưa tay nắm lấy tay Karen mà lắc lác, tay của cô ta rất thô ráp, mang theo cảm giác giống như giấy nhám, làm tay Karen có chút nhói nhói.
“Quên đi.”
“Lại thêm một chút, lại thêm một chút thôi.”
“Không thể tăng thêm, không thể bán thì tôi đi.”
Bà chủ cắn răng một cái, giậm chân một cái, nói:
“Được rồi, xem như làm quen với người bạn như ngài, thành giao!”
Chương 428: Gặp phải đồng nghiệp (2)
Karen ra hiệu cho Alfred đưa tiền, từ khi bên người có Alfred đi theo, Karen cũng không bỏ ví tiền theo trong người, mặt khác, số tiền tiết kiệm của anh ta cũng để ở chỗ của Alfred, cũng không lo lắng Alfred sẽ tham.
Alfred lấy ví tiền ra, không vội vã đưa tiền, mà là nói với Karen: “Thiếu gia, hay là tôi cũng mua hai bộ?”
Karen nhìn thoáng qua Alfred, tên này vẫn luôn chú trọng vào quần áo và cách ăn mặc tinh xảo, hầu như là đồ vest không rời người, trước kia lúc ở thành phố La Giai, càng là hận không thể một ngày đổi mấy bộ đồ vest ứng với lúc bình minh, giữa trưa, chạng vạng tối hoặc đêm đầy sao;
“Anh thì không cần, tôi mua dành cho công việc.”
“Không không không, tôi cảm thấy mình vẫn cần.” Nói xong, Alfred chỉ chỉ quần áo mà bà chủ đang cầm trên tay, “Bọc mấy bộ đồ này lại trước, sau đó lấy món kia, món kia, và món kia xuống, để tôi mặc thử một chút.”
“Được rồi, tốt.”
“Thiếu gia, tôi cũng đi vào trong thử đồ một chút.”
“Ừm.”
Karen rất muốn từ chối, nghĩ thầm cái tên này mua một bộ quần áo hơn mấy nghìn thậm chí mấy chục nghìn Rupee đều không thèm nháy mắt một cái, bây giờ mua một bộ quần áo mấy chục Rupee còn phải đi thử đồ?
Nhưng anh cũng không muốn tự nhiên làm gián đoạn sự hào hứng của Alfred, từ lúc rời thành phố La Giai để đến Wien, Alfred vẫn luôn nỗ lực trợ giúp mình, mình không thể đoạt đi niềm vui thích lớn nhất của Alfred vào lúc này.
“Mời ngài ngồi.” Bà chủ đưa cho Karen một cái ghế đẩu.
“Cảm ơn.”
Karen ngồi xuống trên ghế đẩu.
“Ngài không giống với người nên mua quần áo ở những chỗ như thế này.” Bà chủ nhiệt tình bắt chuyện.
Karen mỉm cười nói: “Trong nhà phá sản.”
“Ngạch…” Trong nhất thời bà chủ cũng nghẹn lời, nhưng vẫn lập tức đổi đề tài, “Ngài đã kết hôn sao?”
“Không có.”
“Tôi có cô gái phù hợp để giới thiệu cho ngài, ngài có muốn nhìn một chút sao? Một cô gái rất sạch sẽ và xinh đẹp đấy, biết làm việc nhà, cũng rất cần cù.”
Karen cảm thấy, bà chủ này chắc còn kiêm luôn nghề “Môi giới kết hôn “, Chỉ là cái từ môi giới này của cô ta còn có ý khác đó là thay đổi thân phận công dân.
“Tôi có vị hôn thê.” Karen hồi đáp.
“A, còn anh ta thì sao?” Bà chủ chỉ chỉ bên trong.
“Anh ta kết hôn rồi.” Karen nói.
“A, thật sự là quá đáng tiếc.”
Karen cho là bà chủ sẽ dừng lại lời bắt chuyện này, ai biết cô ta lại hỏi:
“Ngài nói trong nhà ngài phá sản sao?”
“Ừm.”
“Vậy có phải vị hôn thê của ngài sẽ ghét bỏ nhà ngài phá sản mà không kết hôn với ngài không?”
Karen nhíu mày, làm sao gần đây mình toàn dính đến cái câu chuyện kiểu này?
Bà chủ trông thấy Karen nhíu mày, lầm tưởng rằng mình nói đúng, lập tức nói:
“Tôi ở đây cũng có biết vài cô gái độ tuổi phù hợp đấy, ngài có thể chọn, bọn họ cũng đồng ý cùng ngài chịu khó khăn đấy?”
“Không cần.” Karen khoát tay áo.
“Ngài làm gì còn ôm ảo tưởng về một tình yêu không thiết thực đâu? Ngài đây là tự mình lừa dối mình mà không chịu đối diện với hiện thực.”
“…” Karen.
“Ngài xem chồng tôi đấy, cưới tôi, không nói đến việc tôi sinh con cho ông ấy, ông ấy bị liệt, tôi vẫn còn một mực chăm sóc ông ấy không rời, đây mới là một người vợ có trách nhiệm, không phải hay sao?”
“Cô quả thật rất có trách nhiệm.” Karen nói, “Nhưng tôi thật sự không cần, cảm ơn.”
Lúc này, một thiếu nữ ôm một cái rương lớn đi tới, bà chủ lập tức ra mở cửa đón cô ta vào
“Thím Michelle, đây là len sợi hôm nay.” Cô gái đem đồ vật để dưới đất nói.
Cô gái tuổi cũng không lớn lắm, chắc cũng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, quần áo trên người tuy có hơi cũ nát nhưng lại rất sạch sẽ, màu da có hơi đen một tí, nhưng cho người ta một loại cảm giác rất vui tươi.
“Ngài nhìn xem này.”
Bà chủ kéo tay cô gái về phía Karen;
Cô gái rất hào phóng, mặc dù bị lôi kéo có chút không biết phải làm sao, nhưng vẫn là rất tự nhiên cúi đầu hướng Karen:
“Chào ngài, ngài tốt chứ.”
“Chào cô.” Karen nhẹ gật đầu với cô.
“Cô ấy tên là Healy, là cô gái rất cần cù và làm người ta yên tâm, ngài lại thử nhìn cái mông của cô ấy xem…”
“Ba!”
“Muốn sờ thử một chút không? Cái thể trạng này, sinh con tuyệt đối không có vấn đề gì.”
“Thím Michelle!” Cô gái thẹn thùng.
“Đứng vững, bây giờ không nắm chặt cơ hội chả nhẽ con muốn ba mẹ mình gả cho cái tên già thọt năm mươi tuổi kia để có tư cách nhập học cho em trai hay sao?”
Karen chỉ có thể mở ra tay, rất thành khẩn mà nói:
“Phu nhân Michelle, tôi nghĩ thật sự đã có hiểu lầm, tình cảm của tôi và vị hôn thê rất tốt, nhà vợ tôi cũng rất sẵn sàng giúp đỡ tôi làm lại từ đầu.”
Alfred, anh còn muốn thử đồ bao lâu nữa!
Bà chủ nghe nói như thế, có chút bất đắc dĩ mà thở dài.
“Tôi tin rằng, vị hôn thê của ngài nhất định rất xinh đẹp động lòng người, bởi vì ngài cũng rất anh tuấn.” Healy cười nói đối với Karen: “Vị hôn thê của ngài, chắc chắn cũng rất xứng với ngài.”
“Cảm ơn.” Karen mỉm cười, “Cô cũng rất xinh đẹp.”
Rốt cục, Alfred từ trong đi ra:
“Hai bộ đồ này bao nhiêu tiền?”
Bà chủ do dự một chút, ra giá nói: “150 Rael.”
“Không được, tôi sao có thể mua đồ mắc hơn của thiếu gia được chứ.”
“Đi.” Karen đứng người lên, “Tính tiền đi.”
Phu nhân Michelle lập tức nói: “Tổng cộng 270 Rael.”
“Cho 300.” Karen nói, “Còn lại mua kẹo cho con gái ăn.”
“Cảm ơn ngài.”
Trả hóa đơn xong, Alfred cầm lấy quần áo đi cùng với Karen ra chỗ đậu xe, bỏ quần áo vào phía hàng ghế sau, Alfred ngồi vào vị trí lái khởi động xe:
“Thiếu gia, trong nhà của chúng ta cần thuê một hầu gái.”
“Ồ?”
“Tôi lúc bình thường cần phải ra ngoài cùng với ngài, bảo hộ thiếu gia an toàn, trong nhà mặc dù còn có một con mèo và một con chó, nhưng không có khả năng trông cậy vào bọn chúng đi quét dọn vệ sinh đâu?
Chỉ là nấu cơm, thiếu gia ngài cũng không có khả năng ngày nào cũng tự mình nấu, có hứng tự nấu một hôm thì được, với lại thiếu gia ngài ngày mai phải bắt đầu đi làm rồi.”
“Được rồi, anh đi sắp xếp đi.”
“Chờ Alleye quay về là được, đến lúc đó trước hết để cho ông ấy dẫn tôi đi mua xe, sau lại để cho ông ấy đi theo tôi tìm hầu gái.
Hiện tại cảm thấy thiếu gia mời cả nhà Alleye ăn cơm quả thật là một quyết đinh sáng suốt, lúc bắt đầu cuộc sống ở một nơi mới, chắc chắn cần một người như Alleye.”
“Ừm.”
Chương 429: Gặp phải đồng nghiệp (3)
Karen nhắm mắt lại, chuẩn bị híp mắt một chút nữa.
Lương tạm thời của anh bây giờ là mười nghìn Rael, không có gì bất ngờ xảy ra, trích hoa hồng phần trăm chắc cũng không thua là bao, mức thu nhập này, đã đủ sống một cuộc sống rất đầy đủ.
Rốt cuộc, tiền vay mua nhà mình cũng không cần phải trả.
Nhưng ý nghĩ này vừa nảy sinh ra đến, trong lòng Karen còn có chút áy náy; nhưng nghĩ lại, tiền mình mua nhà cũng không đến phân nửa hạn mức vay, áp lực của chú thím bên kia chắc cũng ít đi rất nhiều.
Dựa theo thu nhập của nhà tang lễ Inmerais, vấn đề cũng không lớn, cũng không phải để chú Mason vì mình trả nợ mà gánh vác quá nặng nề.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Karen nhất thời nhẹ nhõm đi rất nhiều.
“Tút tút tút…”
Một chiếc xe con chặn đường phía trước, Alfred nhấn loa thúc giục, nhưng chiếc xe con trước mặt vẫn chậm chạp không đi
“A, thiếu gia ngài nhìn xem chiếc xe phía trước có phải là xe tang hay không?”
Karen vốn dĩ đang híp mắt thì mở mắt ra, phát hiện chiếc xe ở phía trước kia, thật giống như một chiếc xe tang cải tiến.
Bên cạnh xe, có hai tên nhân viên gầy yếu, đang nâng lên một cái cán xe cứu thương, dù là buồng xe sau có tấm ván để đặt lên, nhưng hai người này làm thế nào đều không đẩy lên được.
“Xuống xe giúp họ một chút đi.”
Karen mở dây an toàn, đẩy cửa xe ra, xuống xe, đóng cửa xe, trong chớp mắt, Karen trong lòng bỗng nhiên có chút buồn cười, mình đây là cảm thấy “Ngứa nghề” rồi sao?
Đi lên trước, Karen phát hiện cơ thể của người khách nằm trên cáng xe cực kỳ khổng lồ, rất cao, lại rất mập, dù cho bây giờ đang nằm, nhưng vải trắng bao trùm lên trên cơ thể vẫn “Lồi” ra một cái eo bụng rất to.
Đây là khách hàng mà lò hỏa táng yêu thích nhất, nhưng mà nhà tang lễ lại ghét nhất.
“Rất xin lỗi, thưa ngài, chúng ta lập tức sẽ lái xe đi.” Lúc này, một cái thanh niên tóc đỏ áy náy nói với Karen, hắn ta tưởng rằng Karen xuống xe là vì bị mình chặn đường.
“Pieck, mạnh tay lên một chút.”
“Được rồi, Dincom!”
“Đến, cùng đi, một, hai, ba!”
Hay người nhân viên gầy ốm lại cố cùng nhau dùng sức, nhưng vẫn không nhấc nổi “Khách hàng” lên được.
Karen mở miệng nhắc nhở: “Trước hết để cho một người đứng đón ở trên, chú ý cho kỹ cái góc của bánh xe.” Lập tức, Karen khoát tay bảo Alfred, “Anh đi lên bên trên đón.”
“Được rồi, thưa thiếu gia.”
Alfred nhảy lên xe tăng, bắt lấy đầu trên của cáng cứu thương xe.
“Các người ở phía dưới dùng sức, tôi vịn lấy khách để tránh bị trượt xuống, nghe tôi, đến, dùng sức đẩy lên!”
“Bịch!”
Rốt cục, cáng cứu thương xe được thành công đẩy lên trên xe tang, thật ra chủ yếu vẫn là công lao của Alfred vì sức mạnh của anh ta lớn, lúc trước trông thấy Alfred làm việc, chú Mason vậy mà có ý sa thải Ron.
“Rất cảm ơn ngài, thật sự rất cảm ơn ngài.” Dincom tóc đỏ lấy ra một gói thuốc lá hơi bị đè dẹp, rút ra một điếu còn hoàn chỉnh nhất đưa cho Karen.
“Không cần khách khí.” Karen cười nói, “Tôi cũng không hút thuốc lá.”
Alfred cũng từ chối nói: “Tôi cũng không hút thuốc lá.”
Pieck thì ra phía trước buồng lái, lái chiếc xe tấp vào bên lề, lại xuống tới, cầm mấy bình nước ngọt đi tới:
“Không hút thuốc lá, vậy mời mọi người uống nước giải khát.”
“Cảm ơn.” Karen nhận lấy nước ngọt, uống một ngụm, “Ừm, hương vị của axít citric.”
Alfred cũng nhận lấy một bình, đang lúc Alfred cầm nước ngọt chuẩn bị đi trở về lái ô tô đi, Pieck lại rất ngượng ngùng mà hô lên:
“Cái kia, để cái bình lại cho tôi để đổi lại tiền cọc.”
“Ha ha, được rồi.”
Cứ như vậy, bốn người cùng ngồi bên lề đường, cùng uống nước ngọt.
“Ngài không thấy sợ thi thể sao?” Dincom tò mò hỏi.
“Bọn họ cũng chỉ là khách hàng.” Karen hồi đáp, “Cùng với khách hàng vào quán ăn cơm cũng không có gì khác nhau mấy.”
“A, đúng vậy, cạn ly vì hai người giúp người làm niềm vui mà giúp đỡ chúng tôi di chuyển khách hàng!” Pieck giơ chai nước ngọt lên hô.
Mọi người cùng nhau đụng cái bình nước ngọt.
“Chỉ hai người các cậu làm việc sao?” Karen hỏi, lúc ở nhà, cơ bản là một người lái xe cùng với hai người nhân viên.
“Ông chủ vốn là cùng chúng tôi đến đây, kết quả ông chủ nửa đường xuống xe đi tìm tiểu thư rồi, chờ chúng ta đón khách xong lại tiện thể đón ông ấy sau, bà chủ chúng tôi giám sát ông chủ rất nghiêm.” Pieck nói.
“Thì ra là thế.”
Pieck uống trước xong nước ngọt, đem bình nước ngọt để xuống dưới đất.
Alfred cũng uống xong, đem cái bình đặt ở bên cạnh.
Dincom cũng uống xong, đem cái bình đặt ở đằng sau cái bình của Alfred, khoảng cách giữa hai cái bình, gần như cũng bằng với khoảng cách giữa cái bình của Alfred và cái bình của Pieck, ba cái cái bình tạo ra một cái góc vuông.
Sau đó, Karen là người uống xong cuối cùng phát hiện Pieck và Dincom cùng nhau đem ánh mắt nhìn về phía mình;
Karen trong lòng nói: Hai người này đều bị ám ảnh cưỡng chế à?
Ráng uống xong một ngụm nước ngọt cuối cùng, Karen đem cái bình trong tay mình để xuống, đặt ở vị trí góc còn lại tạo thành một hình vuông.
Sau khi để cái bình xuống,
Dincom nắm chặt nắm đấm: “A, dễ chịu!”
Pieck thì cười to nói:
“Ca ngợi trật tự!”
Chương 430: Thế tấn công (1)
Pieck: “Ca ngợi trật tự!”
Nghe được câu này, vẻ mặt của Alfred như thường, chỉ vào bốn chai nước ngọt xếp thành hình vuông ở trước mặt:
“Hình dạng ngay thẳng, tự nhiên đã có vẻ đẹp, để người nhìn xem cảm thấy dễ chịu.”
Karen thì là lắc đầu cười nói:
“Các người, thật đúng là ngây thơ, còn không bằng mua một hộp xếp gỗ về mà chơi.”
Tất cả mọi người cười, Karen đứng người lên, tạm biệt Pieck và Dincom;
“Đi.”
“Chúng ta cũng đi, cảm tạ sự trợ giúp của các vị.”
“Cám ơn các vị đã hỗ trợ.”
Karen và Alfred vào trong xe.
“Thiếu gia, thật sự là đúng dịp, thế mà gặp đồng nghiệp.”
“Ừm.”
Không phải tất nhà lễ tang đều có bối cảnh là Trật Tự Thần Giáo, trên thực tế, cái phần sau tỉ lệ thấp vô cùng;
Nhưng bởi vì hệ thống thăng cấp của Trật Tự Thần Giáo, nhất là đến giai đoạn quan thẩm phán này, thuật pháp có liên quan đến “Thi thể” thì tương đối nhiều, lại thêm quan thẩm phán có thể thông qua “Thi thể” để giám sát động tĩnh ở khu vực mà mình cai quản cho nên quả thực có không ít quan thẩm phán ở các địa phương hành nghề nhà tang lễ.
Thành phố La Giai có rất nhiều nhà tang lễ và lò hỏa táng nhưng thật sự có bối cảnh là Trật Tự Thần Giáo, cũng chỉ có một nhà Inmerais.
Nhân khẩu và quy mô thành thi của Yorktown không chỉ gấp 10 lần thành phố La Giai, số nhà tang lễ trong thành phố cũng đếm không biết bao nhiêu mà hết, trong một cái thành phố này, vậy mà trực tiếp gặp phải nhà tang lễ cũng có bối cảnh là Trật Tự Thần Giáo, vận may này, cũng không phải ai cũng có.
Alfred mở ra radio trên xe, sau một hồi thử điều chỉnh, dùng ngón tay gõ gõ ở phía trên, ngay sau đó, bên trong radio truyền ra âm thanh của Dincom và Pieck lúc nãy.
Dincom: “Cậu đúng là ngu xuẩn, sao có thể tùy tiện nói ra câu ca ngợi trật tự ở trước mặt người ngoài?”
Pieck: “Tôi kìm lòng không được mà thôi, chính cậu mới nãy không phải cũng rất hưng phấn đấy sao, lại nói, ca ngợi trật tự một chút thì có thế nào?”
Dincom: “Hai người vừa nãy kia, giống như cũng rất quen với nghề của chúng ta, bọn họ căn bản cũng không sợ hãi Khách hàng, cho nên ta cảm thấy họ có thể cũng làm nghề này.”
Pieck: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi, nói không chừng là họ bác sĩ hoặc là làm lò mổ đâu.”
Dincom: “Tóm lại, lần sau không cho phép nói mấy lời ám chỉ thân phận này trước mặt người khác nữa, nếu để cho ông chủ biết, cẩn thận ông ấy đánh gãy chân của cậu đấy.”
Pieck: “Ông chủ phạm sai lầm, cũng không phải chúng ta phạm sai lầm, ông chủ bị ngưng chức quan thẩm phán, hai chúng ta là thần phó vẫn là thuộc về danh sách của Trật Tự Thần Giáo, cậu vẫn còn sợ hãi ông ấy sao?”
Dincom: “Cậu không sợ ông ấy à?”
Pieck: “Sợ, tôi đương nhiên sợ chứ.”
Dincom: “Không nên quên, hai chúng ta trên danh nghĩa vẫn là thần phó dưới trướng ông ấy, sau khi bị tạm thời cách chức nếu như ông chủ bị phán định là có tội, thì chúng ta chắc chắn cũng không trốn thoát sự liên quan.”
Pieck: “Ông chủ có sạch sẽ hay không tôi cũng không rõ ràng, dù sao thì tôi rất trong sạch, uống nước giải khát đều không quên cầm bình trả lại tiền đặt cọc.”
Dincom: “Bởi vì hai chúng ta quá nhỏ bé, sẽ không ai quan tâm rằng chúng ta có trong sạch hay không, cũng không đáng phải đi tiến hành điều tra chúng ta.
Thôi, lái xe đi, đón khách xong, chúng ta bây giờ đi đón ông chủ, đừng để ông chủ chờ đợi sốt ruột.”
Pieck: “Không có việc gì, ông chủ sẽ cho chúng ta thêm thời gian.”
Xe tang khởi động, Alfred cũng tắt radio đi, đưa tay nhẹ nhàng vuốt vuốt giữa trán.
“Quả thật là quan thẩm phán của Trật Tự Thần Giáo.” Karen nói.
Alfred nói: “Nhưng mà ông chủ của bọn họ, cũng chính là vị kia quan thẩm phán kia hình như bị ngưng chức, tiếp theo có thể còn bị tố tụng trong nội bộ Trật Tự Thần Giáo.”
“Trước tiên đi theo họ xem một chút đi, chú ý giữ khoảng cách.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Xe tang chạy ở phía trước, Alfred theo ở phía sau, không chạy lại quá gần, mà là cố ý giữ một khoảng cách.
Khoảng chừng một phút sau, xe tang lái vào một cái “phố điểm tâm”, mỗi cái cửa hàng cổng đều bày bán điểm tâm, làm cho Karen nhớ tới cả con phố đều là tiệm uốn tóc ở đời trước.
Lại đợi tầm năm phút đồng hồ, một người đàn ông trung niên hói đầu đi ra từ trong một cửa hàng điểm tâm, trong tay ông ta kẹp lấy một điếu thuốc, trước lúc lên xe, khạc khạc mạnh cuống họng của mình, rồi phun ra một cục đờm xuống dưới đất, sau đó lên trên xe tang.
“Cho dù chỉ cân nhắc về hình dáng bên ngoài, tôi cảm thấy vị quan thẩm phán này nên bị cách chức tạm thời.” Alfred nói.
Karen thì nhìn về phía cái cửa hàng điểm tâm mà người đàn ông kia vừa mới bước ra, cửa hàng tên gọi “cửa hàng điểm tâm Eva”, trước cửa có dán một tờ quảng cáo: Làm một nửa linh hồn của bạn vui vẻ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










