Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 41 : Kỵ sĩ Trật tự (3) (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Kỵ sĩ Trật tự (3)
Sau đó hai nhà bọn họ đã lập nên một đội hàng hải, dựa theo hải đồ hướng dẫn mà tra cứu, đi tìm bảo tàng mà tôi lưu lại.”
“Nhưng thu hoạch quả thật rất lớn.” Karen nói.
Ngoại trừ cái này viên hạt giống ánh sáng này, còn có ngón tay của Thần Ánh Sáng.
“Tổn thất của bọn họ, khẳng định cũng rất lớn, mà tôi thậm chí còn hoài nghi rằng, hai gia tộc ngày nay cùng nhau xuống dốc, rất có thể là bởi vì hành vi năm đó của bọn họ, làm cho huyết mạch của hai gia tộc nhiễm sự nguyền rủa.”
Gia tộc Ellen nghèo túng, là rõ ràng;
Còn gia tộc Gloria, nếu nói đúng thì trong mấy trăm năm nay cũng đang trên chiều hướng suy tàn, năm đó mặc dù nữ hoàng phải ngủ với bá tước Recar để đạt được sự ủng hộ của một đám hải tặc, nhưng hoàng thất lúc đó quả thật có thể chi phối hai quyền tả hữu là chính trị và quân đội;
Nữ hoàng khi đó là nữ hoàng thật sự.
Nhưng hoàng thất bây giờ, thật ra chỉ còn lại tác dụng là linh vật, đối với chính trị gia mà nói, sự tồn tại của nữ hoàng chỉ vẻn vẹn đại biểu cho sự gắn bó trên pháp lý với đế quốc Wien mà thôi, nếu như nữ hoàng không có ở đây, không ít nước phụ thuộc và thuộc địa của Wien sẽ bắt đầu nổi dậy đòi độc lập.
Đương nhiên, bây giờ nữ hoàng đã không còn rồi.
“Có thể cũng có một phần nguyên nhân là từ đây.” Karen phụ họa nói.
Anh cũng hiểu được vị tổ tiên Recar này, nhìn dòng họ của mình như cách cha mẹ nhìn con cái của mình, có bao nhiêu phụ huynh có thể vui vẻ bình thường mà chấp nhận rằng con nhà mình chỉ là một kẻ bình thường đâu? Cho nên, kiểu gì cũng sẽ vì thế mà tìm kiếm đủ loại lý do.
Còn có lý do gì có thể so sánh với việc con tôi bị nguyển rủa nên mới trở nên ngu xuẩn đần độc như vậy sao? Đã rất khó chứng thực, cũng rất khó để giải quyết.
Bá tước Recar lấy ra một tấm vải, Alfred lại lần nữa tiến lên, cầm tấm vải rách kia về;
Tấm vải rách này, hẳn là xé ra từ trên quần áo của bá tước Recar, chất lượng cực kỳ tốt, từ lúc bá tước Recar bị chôn đã lâu như vậy mà quần áo còn không bị hư hỏng đã có thể nhìn ra.
“Đây là hải đồ mà tôi mới vẽ, ghi chú lại địa điểm kia, tôi tin tưởng thiếu gia có thể cân nhắc chừng nào thì có thể đi đến nhìn xem.”
“Được rồi.”
“Cái chỗ kia, bởi vì tôi cũng không thật sự xuống dưới qua, cho nên tôi không cách nào cho ngài quá nhiều ý kiến, bởi vì tôi lo lắng suy đoán của tôi ngược lại sẽ đánh lừa ngài.”
“Ngài quá lo lắng rồi.” Karen cười nói.
“Cám ơn ngài đã tín nhiệm.”
Ừ, bá tước Recar hiểu lầm ý Karen, anh không hứng thú gì đối với loại “Thám hiểm” này, cho nên đa phần là tấm vải này sẽ phủ bụi dưới đáy hòm, cũng không dùng đến.
“Thật ra thì, nếu như có thể mà nói, tôi thật hy vọng có thể tự mình ra khơi, mang theo thiếu gia ngài đến đó nhìn một chút, chỗ sâu đó, rất có thể là nơi mà Thần Ánh Sáng đã ngã xuống.”
“Đáng tiếc.” Karen thở dài nói.
“Không đáng tiếc.” Bá tước Recar cười nói, “Bởi vì tôi vốn là đã chết hẳn rồi, trên đời này lại có được bao nhiêu người có thể giống như tôi, chết lâu như vậy còn có thể sống lại mà xem thử thế giới này đâu?”
“Ngài rất rộng rãi.”
“Để thiếu gia ngài chê cười rồi.”
“Còn có một việc, tôi cần phải nói rõ với thiếu gia ngày.”
“Xin mời ngài nói.”
“Eunice, thiên phú rất tốt.”
“A, phải không?” Đây đối với Karen mà nói, đúng là một niềm vui, “Đây quả thật là một tin tức tốt.”
“Tôi đưa cho nó chút phúc của gia tộc, trong thời gian nửa năm này, có thể sẽ có chút tham ngủ.”
“Là vì tiêu hóa sức mạnh của huyết mạch sao?”
“Đúng vậy, thiếu gia ngài nói không sai, chỉ là tôi muốn nhắc nhở thiếu gia một chút chính là, trong giai đoạn này, nếu như có thể làm cho nó mang thai, như vậy huyết mạch trong cơ thể, có thể được đứa bé kế thừa lại phần lớn.
Cũng bởi vậy, khoảng thời gian nửa năm này, là thời kỳ thụ thai tốt nhất đấy.”
Lúc này Pall ngồi trên bờ vai Karen không khỏi dùng vuốt mèo che khuất mặt mèo của mình:
Không chịu được, quả thật toàn lời nhảm nhí.
“Cái này không vội, bởi vì chúng ta còn rất trẻ.” Karen nói.
“Việc liên quan đến sự di truyền huyết mạch của mình, sao có thể không vội được?” Bá tước Recar điên cuồng cứu vãn cho hành vi tiện tay của mình.
Nhất là câu Chúng ta còn rất trẻ” kia ” của Karen, năm xưa lúc trẻ Recar cũng thường hay dùng, là thuật ngữ quen dùng khi muốn kéo quần lên rồi vung bỏ trách nhiệm.
“Không biết Pall… Pall có hay không giới thiệu ông nội của tôi cho ngài biết?”
Chương 402: Kỵ sĩ Trật tự (4)
“Ông nội ngài là một vị vĩ đại.”
“Ông nội càng hy vọng người trong nhà, có thể sống yên ổn như những người bình thường, tôi đối với con cái của mình cũng giống vậy, tôi hi vọng đợi đến bọn chúng đủ lớn, lại tự mình đi hỏi thăm chúng, mà không phải ngay từ đầu đã quyết định sẵn cuộc đời của chúng.”
“Vâng, thiếu gia ngài quả thật quá cơ trí.”
Lúc này, chân trời đã nổi lên một chút trắng sáng, giống như là cá lật nghiêng bụng trắng của mình.
Bá tước Recar cúi đầu nhìn cơ thể của chính mình, lập tức từ từ đứng người lên, nói:
“Thiếu gia, thời gian của tôi đã sắp hết rồi, mặt khác, cơ thể này của tôi đã trải qua rèn luyện, nếu chỉ giữ ở trong mộ thì có hơi đáng tiếc, thiếu gia có thể sai người lấy ra để tiến hành rèn đúc.
Mặc kệ là làm vật kỷ niệm hay là chế tạo vũ khí gì đó, đều là nguyên vật liệu rất phù hợp.”
Karen cũng đứng người lên, nói: “Ngài không cần phải làm vậy.”
“Tôi chỉ đang nói đúng sự thật mà thôi, bởi vì thiếu gia ngài cũng biết mà, đợi chút nữa tôi sẽ triệt để chết đi, đối với một thứ đồ đã không còn lại linh tính gì, thật sự cũng không cần phải kiêng kỵ cái gì nữa.
Chỉ là, cũng là nhờ vào phúc của thiếu gia ngày, tôi phát hiện sau khi mình thức tỉnh, nhờ vào tử vong, mà đạt đến cấp độ của Thủy tổ Ellen;
Nói xác thực, là đạt đến cấp độ thuộc tính Thủy của Thủy tổ Ellen.”
“Lên cấp?” Karen kinh ngạc nói.
“Đúng vậy, Thủy thuộc tính cấp cao nhất, lại là tử vong, đây thật là… một kết quả làm người ta không biết phải nói gì, chết mới có thể lên đến cấp độ cao nhất, vậy cái này cấp cao nhất này còn có ý nghĩa gì nữa?”
Bá tước Recar mở bàn tay của mình ra, trên bàn tay ngưng tụ ra một tầng sương lạnh:
“Con đường thăng cấp của thuộc tính thủy, đó là tử vong, là có thể đóng băng thậm chí là cái chết.”
Bá tước Recar thu lại bàn tay, đi về hướng bia mộ của mình: “Thiếu gia, tôi phải đi xuống dưới rồi.”
“Ngài đi vui vẻ.” Karen nói.
“Ừm, rất vinh hạnh, có thể cùng ngài gặp mặt và nói chuyện với ngài.” Bá tước Recar đi đến bên cạnh ngôi mồ, nhìn một chút phía trên phần mộ do mình phá ra, “Tôi cảm thấy mộ thất của gia tộc về sau xây dựng nên xây thêm một cái cửa có thể mở từ bên trong, như vậy thì thuận tiện hơn rất nhiều, với lại lúc đi xuống, cũng có thể lợi dụng tiếp.”
“Tôi sẽ đề nghị việc này với lão Anderson.”
“Làm phiền thiếu gia rồi.”
Bá tước Recar ngắm nhìn bốn phía một lần nữa,
“Muốn nói lời chào tạm biệt với ngươi, thế giới mà ta đã từng tung hoành, cùng ta rong rủôi trên biển khơi, rất đáng tiếc, sau khi tỉnh dậy lần này cũng không thể trông thấy ngươi nữa.”
Nói xong, bá tước Recar nhảy vào mộ của mình, phía dưới phát ra một tiếng “đông”.
Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm, mặc dù bá tước Recar đối với anh rất khách khí, nhưng đối phương quả thật làm cho anh cảm thấy rất áp lực.
Có một chuyện, Karen vẫn luôn giấu ở đáy lòng, đó chính là bá tước Recar lúc trước leo ra từ trong nấm mồ, đến lúc cuối cùng chạy vội về hướng lầu ba của lâu đài cổ đi tìm nữ vương, trong lòng Karen có một loại cảm giác rằng đối phương thật ra rất muốn quay đầu lại mà dùng một đấm đấm chết mình.
“Ai.” Pall lắc đầu nói, “Đáng tiếc, tên cặn bã này.”
“Ừm.”
Karen nhẹ gật đầu, vì giúp gia tộc tạo hảo cảm với mình, một tên cướp biển có thể bảo mình dùng xương cốt của ông ta để rèn vụ khí, đứng trên lập trường của mình thì quả thật là cặn bã nhưng cũng có một chút đáng yêu.
Đáng tiếc, mặc dù lúc mình thức tỉnh gã, xiềng xích từng có một lần biến thành màu đỏ, có thể biến thành màu đỏ mang một ý nghĩa khác, thậm chí còn tương ứng với công năng sữ dụng khác.
Nhưng mình bây giờ, cơ bản cũng không làm được đến mức kia, khoảng cách có thể nói là rất xa xôi.
Mà bá tước Recar sau khi bị tỉnh lại, năng lượng linh tính trong thân thể tất nhiên đang không ngừng tiêu tán, đây là một cái quá trình không thể đảo nghịch.
Cho nên, bá tước Recar chỉ có thể bụi về với bụi, đất về với đất.
Ai,
Nếu như có thể đông cứng, tạm dừng lại thì tốt.
Hả?
Karen sửng sốt một chút, bên trong đầu óc bỗng nhiên hiện ra một câu lúc trước mà bá tước Recar nói:
“Con đường thăng cấp của thuộc tính Thủy, đó là tử vong, có thể đóng băng thậm chí là cái chết.”
Có thể thử một chút hay không, tự mình đóng băng bản thân để ngăn cản linh tính tiêu tan dần?
Karen lập tức quay người, chạy về hướng mộ thất, Pall vuốt mèo không bám vững, trực tiếp bị quăng xuống dưới từ trên bờ vai Karen.
Rất nhanh,
Karen đi đến phía trên cái lỗ của mộ, ghé vào gần bên mà hô xuống:
“Ngài Bá tước, ngài đã chết hẳn hay chưa?”
Nếu như đã chết hẳn, vậy thì không có biện pháp gì rồi.
“Ách… Vẫn chưa.”
Chương 403: Một lần nữa Thần khải (1)
Bá tước Recar một lần nữa leo ra từ trong nấm mồ của mình, lần này, động tác của gã rất nhẹ nhàng, không thô lỗ giống như lần trước.
Có lẽ lần thứ nhất cảm thấy mình đang trả phòng khách sạn, lần thứ hai mới rõ ràng nơi này mới là ngôi nhà vĩnh viễn của mình sau này, mức độ yêu quý chắc chắn sẽ không giống nhau.
“Vừa mới ở phía dưới suy nghĩ xem đến cuối cùng thì nên chọn tư thế nằm như thế nào để chết, rất kỳ lạ chính là, thời điểm chết lần thứ nhất cũng chưa từng suy nghĩ đến cái vấn đề này.”
Karen cũng không có nói dài dòng quanh co với Bá tước Recar, trực tiếp hỏi:
“Ngài bá tước này, ông có thể dùng sức mạnh của mình để tự đóng băng chính bản thân mình hay không?”
“Ách… ừm… A?”
Mặc dù bá tước Recar thích tưởng tượng, lúc trước cũng tưởng tượng nhầm phương hướng, nhưng không thể phủ nhận là, gã là một người rất có trí tuệ, rốt cuộc thì một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển là không thể nào trở thành Vua Hải Tặc, biển cả, cũng tuyệt đối không phải nơi dành cho những tên thô lỗ.
“Ách…” Lúc này, Bá tước Recar chỉ là nghi ngờ vì cái gì mà vị thiếu gia này gọi mình đi ra chỉ để hỏi một vấn đề như vậy?
“Ừm…” Tiếp theo, là thuận theo câu nói này mà suy nghĩ, Bá tước Recar vậy mà phát hiện thật sự khả thi, nếu thuộc tính Thủy của gã đã đạt đến mức cực hạn, có thể đóng băng tử vong… Dù là giải thích đơn giản trên mặt câu chữ, không phải cũng chính là đóng băng “Tử vong” lại sao?
“A…” Lại suy nghĩ một chốc, Bá tước Recar nghĩ tới nếu như bây giờ mình có thể ngăn chặn quá triình linh tính dần dần biến mất, không thể nghịch đảo của bộ cơ thể này, như vậy, mục đích dĩ nhiên chính là chờ đợi, như vậy kết quả của sự chờ đợi này là cái gì?
Người đã trải qua cái chết một lần, lúc đối mặt lại với nó, phần lớn cũng không phải là xem nhẹ cái chết, mà là càng thêm trân trọng khoảng thời gian có thể sống sót tiếp.
Cũng ví như Karen… Đương nhiên, Bá tước Recar cũng giống như vậy.
Giờ khắc này,
Vua Hải Tặc không có chờ Karen nói câu nói tiếp theo,
Trực tiếp quỳ một gối xuống tại trước mặt Karen một lần nữa:
“Tôi nguyện ý tuân theo ý chí của ngài để tự đóng băng bản thân!”
Cùng lúc đồng ý, tư thái lại hạ thấp một lần nữa, tóm lại, từng bước đúng chỗ.
Nhờ Pall mà biết được cậu thanh niên trước mặt mình không bình thường, tự mình lại trải nghiệm việc đối phương dùng thân phận thần bộc mà Thức Tỉnh chính mình, bá tước Recar tất nhiên sẽ càng chờ mong thêm về tương lai.
“Tốt, ông thử một chút xem sao.”
“Vâng.”
Bá tước Recar đứng tại bên cạnh mộ thất của mình, hai tay mở ra, băng tuyết trong lòng bàn tay của gã bắt đầu xoay chuyển.
Ánh mắt của gã nhìn thẳng Karen,
Vô cùng nghiêm túc mà nói:
“Nếu như thành công, vào ngày mà tôi khôi phục, đó là ngày mà tôi nguyện trung thành dâng hiến tất cả cho ngài!”
Nói xong, hai bàn tay của bá tước Recar cùng nhau đập vào trên ngực của mình, vị trí ngực của gã bắt đầu kết băng, khối băng nhanh chóng khuếch tán ra, rất nhanh đã đóng băng toàn bộ cơ thể của gã lại, thành một bức tượng băng hình người.
Karen đi lên trước, bắt đầu cẩn thận quan sát, vô ý thức duỗi bàn tay của mình đến.
“Thiếu gia…” Alfred vội vàng tiến lên nhắc nhở thiếu gia nhà mình cẩn thận để tránh bị tổn thương do giá rét.
Karen lắc đầu, ra hiệu không có việc gì, bàn tay của anh không có trực tiếp tiếp xúc với thân thể đã bị đóng băng của bá tước Recar, mà là tìm hiểu cách một khoảng ở bên ngoài.
Alfred trừng mắt nhìn, ánh mắt Mị ma cũng sáng lên, bắt đầu tiến hành quan sát đối với bức tượng băng trước mặt.
Pall bu lại, cũng bắt đầu cẩn thận xem xét;
Con Kim Mao hơi lạc lõng vì không để cho mình biểu hiện có vẻ không thích sống chung, cũng chạy tới, dùng cái mũi cẩn thận hít hà tượng băng.
Cảnh tượng này, giống như đang xem xét một món ăn đã bị đông cứng trong tủ lạnh, quan sát xem phải chăng nó vẫn còn hương vị.
“Tựa như là đã phong tỏa lại rồi.” Karen nói, “Các người cảm thấy thế nào?”
“Thiếu gia, tôi nhìn không thấy.”
“Tôi cũng không phát hiện được gì.”
“Gâu! Gâu! Gâu!”
Kim Mao kêu ba tiếng liên tục, sau đó dùng móng vuốt trên mặt đất vẽ lên hai đường thẳng, một đường là vẽ bằng bàn chân chó, một cái đường khác là dùng chỗ móng vuốt mà vẽ, cái thứ nhất cực kỳ to, cái thứ hai thì rất nhỏ.
Sau khi Karen thấy, như có điều suy nghĩ nói: “Thật ra thì năng lượng linh tính vẫn có sự xói mòn, nhưng cùng so sánh với lúc đầu, đã là rất nhỏ.”
Kim Mao gật đầu.
Trên đời này, đến cùng thì cũng không tồn tại sự phong ấn tuyệt đối, tựa như là đồ ăn bỏ vào trong tủ lạnh đông lạnh, cũng chỉ là làm chậm thời gian chúng bị biến chất, nhưng trên thực tế đồ ăn vẫn đang trong quá trình biến chất.
Bá tước Recar là một vật thí nghiệm tuyệt hảo, thậm chí cũng không có cách nào lại tìm tới vật thí nghiệm tương tự thứ hai, bởi vì chỉ có bá tước Recar mới có thể sử dụng loại năng lực đóng băng tuyệt đối này thôi, cho nên việc quan sát gã trở nên vô cùng quan trọng.
Chương 404: Một lần nữa Thần khải (2)
Alfred mở miệng nói: “Có thể để một người đáng để tín nhiệm, cách mỗi một đoạn thời gian ngắn đến nơi đây tiến hành tăng cường năng lượng thuộc tính Thủy lên khối băng này, tựa như là bổ sung năng lượng cho trận pháp tiêu hao.”
“Chỉ một người Berger thì có lẽ không đủ đâu.” Pall lập tức nói, “Tôi đề nghị lại thêm một người nữa, thật ra Judea cũng bị Nữ hoàng bỏ vào trong rương mà mang đến đây cùng, chuẩn bị coi như tế phẩm bổ sung, bây giờ sau khi được Recar cứu đã ngủ say, thiên phú của nó cũng rất cao, là con gái do chính Recar tự chứng nhận.
Nhà Gloria chắc chắn nó cũng không trở về được, tiếp theo cũng sẽ công bố ra bên ngoài là đã chết, cho nên, tôi đề nghị có thể giữ nó lại trong trang viên Ellen, để cho nó về Berger cùng nhau giữ gìn năng lượng cho bức tượng băng của bá tước Recar, năng lượng của nó và Recar rất thân cận, vả lại nó cũng sẽ rất trân trọng mà bảo vệ cha của mình, nên làm việc sẽ rất cẩn thận và đúng chỗ.”
Alfred vốn định tiếp tục nói thêm lời tốt đẹp về Berger, nhưng sau khi nghe xong Pall giảng giải, Alfred hiểu rõ ra, thế mà Pall cũng là muốn cài thêm người của mình vào!
Tốt, rất tốt, dù sao những thành viên nòng cốt có thể đứng kề bên người của thiếu gia, có thể chọn ra được một cái thì được một cái, cuộc chiến tranh giành vị trí trên bức họa trên tường, vĩnh viễn vô tình.
Karen ngược lại cũng không chú ý đến mưu đồ nhỏ nhen của Pall và Alfred, bởi vì anh cũng không có giác ngộ rằng mình là “Ông chủ”, mặc dù chung quanh mèo mèo chó chó và radio cũng đã xem mình là ông chủ, nhưng trong lòng của chính anh, càng xem mình là “Một nhân viên nghiên cứu khoa học” mà thôi.
“Tốt, cứ theo mọi người nói mà làm.”
Ngài Bede dìu dắt anh trai Mike của mình đứng lên, lại đi tìm cái xe lăn, xe lăn mặc dù có chút hư hỏng méo mó, nhưng vẫn tạm dùng được.
Mike ngồi lên xe lăn, tâm trạng có chút buồn rầu, nói: “Là do những hậu duệ như chúng ta quá vô dụng, làm tổ tiên khó chịu đến nỗi, tư cách dập đầu của chúng ta cũng không cho.”
“Thật ra ngược lại em cảm thấy có thể là do tổ tiên không muốn chúng ta nhìn thấy ông ấy dập đầu…”
Ngài Bede dừng lại một chút, tiếp tục nói:
“Là thời gian của tổ tiên đã không nhiều, cho nên đã giảm bớt đi những lễ tiết này.”
“Ừm, có lẽ vậy.” Mike tiếp nhận lời giải thích này của em trai.
Hai người đứng đợi ở đằng xa rất lâu, chỉ dám cần thận từng li từng tí mà nhìn về hướng nghĩa trang, cũng không dám tới gần thêm một chút nào.
Cuối cùng thì họ cũng đợi tới lúc có người đến… Nói xác thực là chờ tới một con mèo, con mèo này ngồi trên lưng của một con chó.
Sau khi nhìn thấy con mèo này, cả Bede và Mike đều vô ý thức cúi đầu biểu lộ sự cung kính.
Lúc trước hai người bọn họ cùng với cha mình là Anderson, trong khoảnh khắc ấy tin tưởng rằng có một vị tổ tiên thức tỉnh để cứu gia tộc khỏi nguy cơ hiểm nghèo, nguyên nhân là bởi vì đã có một vị tổ tiên khác đã thức tỉnh ở ngay trước mặt bọn họ;
Khi Pall đội vào cái mũ và đống trang sức của năm đó, bày ra dáng vẻ của năm đó, từ đó thể hiện khí chất của năm đó
Quan trọng nhất là sau khi nó mở miệng ra mà nói chuyện,
Sự việc lại vô lý đến mức nào đi chăng nữa, ba cha con bọn họ đều sẽ tin tưởng vô điều kiện.
“Mộ của bá tước Recar cần tìm người sửa sang lại một lần nữa, Mike, ngươi đi phụ trách.”
“Được rồi, tổ tiên.” Mike lập tức cung kính đáp ứng.
Lập tức,
Pall nhìn về phía Bede,
Rất nghiêm túc nói:
“Nữ hoàng đã chết rồi.”
Bede sửng sốt một chút, tiêu hóa ý nghĩa của sự kết hợp của động từ và tính từ trong câu nói này của Pall.
“Cho nên, tiếp theo, ngươi cảm thấy gia tộc phải nên làm như thế nào?”
“Cháu… cháu không biết.” Ngài Bede trả lời theo thói quen.
“Ý của thiếu gia Karen là cậu ấy đã mệt mỏi, cậu ấy không muốn lại xử lý những việc vặt vãnh này, cho nên hi vọng nhà nghệ thuật gia như ngài có thể ra tay.”
Ngài Bede có chút xấu hổ mà cười cười, trả lời:
“Nữ vương đã bị phanh thây rồi sao?”
“Phân chia rất triệt để.” Pall hồi đáp.
“Vậy thì tìm cái rương, bỏ tất cả vào trong, trực tiếp đưa về hoàng cung, hoàng tộc Gloria có lẽ đã chuẩn bị xong bản thảo tin tức về tình cảnh bi thảm của nữ hoàng và trang viên của chúng ta cùng gặp phải, lúc này bọn họ có thể vừa lúc dùng tới.”
“Có thích hợp hay không?” Pall méo đầu một chút, “bá tước Recar không còn cách nào thức tỉnh lại nữa.”
“Chúng ta có thể coi như bá tước Recar vẫn có thể thức tỉnh lại, hoàng thất Gloria chỉ có thể càng cảm thấy chột dạ hơn chúng ta mà thôi, điều kiện đầu tiên đó là sức mạnh của gia tộc chúng ta, nhất định phải đủ.”
“Vậy thì tốt, ai đi đưa đây?”
“Nếu thiếu gia Karen đã không rảnh, vậy thì để cháu tự mình đi đưa, cháu sẽ cảnh cáo cho hoàng thất Gloria về cái giá phải trả khi còn dám vượt qua giới hạn.”
“Được rồi, những chuyện này đều giao cho ngươi, mặt khác, cha của các ngươi còn đang hôn mê mà nằm dưới gầm bàn ăn, trên mặt bàn còn có ba người đang nằm.”
“Để cháu đi xử lý.” Mike nói, “Bede đi xử lý sự việc liên quan đến nhà Gloria, sự việc trong nhà, để cháu đi phụ trách, mặt khác, xin hãy tin tưởng cháu, hộ vệ và tôi tớ mà đi cùng với nữ hoàng đến đây, sẽ không xảy ra vấn đề gì, cháu sẽ triệu tập trong người trong gia tộc và bảo vệ đến để trông chừng bọn họ, chờ đợi hoàng cung ra lệnh triệu tập bọn họ.”
Chương 405: Một lần nữa Thần khải (3)
“Có thể.” Pall cường điệu nhìn thoáng qua Bede, “Thiếu gia Karen nói một câu, ta cảm thấy rất có đạo lý, ta muốn đem câu nói kia tặng cho ngươi.”
“Xin tổ tiên hãy dạy bảo.”
“Karen nói, nghệ thuật gia không chỉ cần phải có mục tiêu truy cầu thẩm mỹ càng cao, quan trọng nhất chính là, hắn cần cảm nhận được hơi thở của mặt đất.”
“Hơi thở của mặt đất?”
“A, không phải bảo người đi tin vào Đại Địa Thần Giáo, mà là hơi thở thuần túy của mặt đất.”
“Cháu giống như… Có chút hiểu ra.”
“Vậy rất tốt.” Pall nhẹ gật đầu, thật ra chính bản thân nó cũng chẳng nghe hiểu nổi câu nói này, bởi vì Karen tựa như luôn luôn thích nói ra một vài từ ngữ giọng điệu rất kỳ lạ, kỳ lạ đến mức tựa như là do anh ta phiên dịch ra từ văn tự của quốc gia khác vậy, lộ ra vẻ vô cùng cứng nhắc.
“Tóm lại, nguy cơ lớn nhất cũng đã giải quyết, hai người các ngươi bây giờ cần phải xử lý tốt công việc của mình, hi vọng các ngươi có thể hoàn thành tốt, bởi vì trước mắt thiếu gia còn có việc khác quan trọng hơn còn cần làm.”
“Vâng.”
Pall dùng móng vuốt vỗ vỗ đầu chó, con chó lúc này xoay đầu đổi hướng chạy về phía lâu đài.
Karen hoàn toàn chính xác còn có chuyện khác quan trọng hơn cần làm, trước hết anh cần đi nhìn Eunice một cái, Eunice vẫn còn ngủ say.
Sau đó, Karen đi tới gian phòng của Alfred cũng ở trên lầu 3, gian phòng này ngay sát vách phòng ngủ của Karen, không có nhiều công năng xa hoa như phòng ngủ chính, nhưng ít ra cũng có một phòng tắm riêng.
Có tì vết duy nhất chính là, trên vách tường chung với phòng ngủ của mình, xuất hiện vết rạn nứt lít nha lít nhít, sẽ không ảnh hưởng đến kết cấu phòng ốc, nhưng đủ để để người bình thường cảm thấy tê cả gia đầu.
Cũng may, đối với cái này Karen cũng có thể tiếp nhận.
Sau khi tắm rửa một cái xong, Karen nằm ở trên giường.
Lúc này, nơi nào đó trong phòng ngủ sát vách đang có âm thanh quét dọn truyền đến, sở dĩ sẽ làm cho Karen cũng nghe đến, không phải là do cách âm kém, mà là sau khi bọn người hầu dọn dẹp xong “toàn bộ nữ hoàng”, bắt đầu sửa sang lại phòng ngủ bị hư hỏng.
Bên ngoài, lại có tiếng gào thét truyền đến, người của trang viên Ellen cùng với đội bảo vệ đuổi đám hộ vệ và tỳ nữ đi cùng nữ hoàng ra khu đất trống để giám sát.
Alfred đem màn cửa kéo lại, nhỏ giọng hỏi:
“Thiếu gia, ngài có cần đổi một cái phòng khác yên tĩnh hơn không?”
Karen lắc đầu, nói: “Lúc anh đang cảm thấy rất mệt mỏi, nằm bên lề đường cũng có thể ngủ rất say.”
“Vậy thì thiếu gia hãy nghỉ ngơi cho tốt đi, ngài Bede đã khởi hành đi vào hoàng cung Yorktown, tôi tin rằng sau khi thiếu gia thức dậy, mọi thứ trong trang viên Ellen đã khôi phục nguyên trạng.”
“Lấy bút ký ra cho tôi, trước khi ngủ tôi muốn viết một vài thứ.”
“Được rồi, thưa thiếu gia.”
Trước đó vì để trống phòng ngủ chính cho nữ hoàng, toàn bộ đồ vật của Karen đã sớm chuyển đến trong gian phòng của Alfred.
Karen nằm ở trên giường mở ra bản bút ký, cầm bút lên;
Alfred đem tới một ly nước đá đặt cạnh đầu giường, sau đó thối lui ra xa, hai tay đặt trước người, đứng một cách yên tĩnh.
Karen bắt đầu viết vào trong bút ký:
“Xiềng xích của nghi thức Thức tỉnh biến thành màu đỏ, điều này khiến tôi tin tưởng về sau nó chắc còn có những màu sắc thay đổi khác, mà khả năng rất lớn sẽ tương ứng với những công dụng khác nhau.”
“Thời gian thức tỉnh của bá tước Recar vẫn tiếp tục rất ngắn, ông Hoven sau khi được thức tỉnh, có thể tồn tại vài ngày, tiểu thư Mandila cũng là được thức tỉnh gián tiếp nhưng chỉ duy trì được vài ngày, mà thức tỉnh bá tước Recar chỉ duy trì thời gian một buổi tối.
Việc này có quan hệ với xiềng xích màu đỏ, màu đỏ, chắc là đại diện cho giá trị đưa vào thấp nhất, mang ý nghĩa lượng điện của nó đủ để nổ máy…”
Karen do dự một chút, đem cái cụm từ “Khởi động máy” này gạch 1 cái, phía dưới đổi thành “Khởi động Động cơ “.
“Có thể đưa ra kết luận cho tình huống đã biết trước mắt, thuật Thức tỉnh của ta ít rườm rà và trả giá thấp hơn so với thuật Thức tỉnh của Trật Tự Thần Giáo, nhưng cùng lúc cũng liên quan đến sự tích lũy của chính bản thân ta.
Nếu như ta bây giờ không phải là thần phó, mà là Quan Thẩm Phán, hoặc là càng cao hơn, ta chắc hẳn có thể làm càng dễ dàng hơn.”
“Bản thân bá tước Recar tự đóng băng bây giờ cũng giống như việc quăng vào tủ lạnh để cấp đông đồ ăn, lại thêm các biện pháp phụ trợ khác vào, có thể trì hoãn tốc độ tiêu tán linh tính trong cơ thể của ông ta xuống mức thấp nhất;
Hi vọng thời gian này, có thể đủ dài;
Bởi vì lần sau lúc ta muốn thức tỉnh lại ông ấy, ta nhất định phải có năng lực để tiến hành bổ sung linh tính, bây giờ, năng lực này đối với ta mà nói vẫn còn quá xa xôi.”
“Một khi ta có được cái năng lực kia, có thể tiếp tục bổ sung năng lượng cho thi thể mà ta đã thức tỉnh, như vậy thì có nghĩa rằng ta có thể kéo dài tính mệnh của kẻ mà ta thức tỉnh, tương đương với việc ta nắm giữ sự sống và cái chết của bọn chúng.”
“Nếu như bá tước Recar có thể luôn luôn duy trì thức tỉnh, có ông ấy ở bên cạnh ta mà nói, sự an toàn của ta được tăng lên rất lớn… !”
Chương 406: Một lần nữa Thần khải (4)
Ở chỗ này, Karen vô ý thức mà dùng câu cảm thán.
Bởi vì quen thuộc cảm giác ở bên cạnh ông nội, mà sau khi ông nội đã ngủ say, trong lòng của anh có cảm giác rất chênh vênh.
Nhưng, cân nhắc đến việc bọn họ sẽ lật xem bút ký của mình, cho nên, Karen lại viết thêm một câu:
“Nhưng bên cạnh của ta đã có Alfred, anh ta là tùy tùng trung thành nhất.”
Ở giữa dấu “
。
” bị tô đen (dấu chấm dùng trong tiếng Trung), phía trên gạch thêm một cái đường dọc, đổi thành “!”
“Thế nhưng là, nếu về sau ta đã có được năng lực kia rồi, ta còn cần lo lắng vấn đề an toàn của cá nhân mình sao?”
“Cũng không chắc là vậy, không phải đến lúc đó muốn làm cái gì là làm cái đó, cho dù là Dis, lúc đối mặt với lực lượng của Trật Tự Thần Giáo, cũng lựa chọn đàm phán mà thôi.”
Karen mệt mỏi, không muốn lại viết tiếp, đang lúc anh chuẩn khép bản bút ký lại, bỗng nhiên dừng lại:
“Ta phát hiện nội dung tóm lược bên trong thần thoại tường thuật « Ánh Sáng Trật Tự », bắt đầu xuất hiện nhiều tình tiết trùng hợp trong cuộc sống của ta, ta luôn có thể từ bên trong tóm lược của thần thoại tường thuật « Ánh Sáng Trật Tự », tìm đến bóng dáng của chính mình.
Ta biết ta đặc thù và khác biệt;
Cho nên, ta đang bước lên con đường năm xưa của Thần Trật Tự hay sao?
Ông nội nói, Thần Trật Tự rất đói, ông nội còn nói Thần Trật Tự thật ra không phải là Chân Thần;
Cho nên, ta không thể bởi vì mình có điểm tương đồng mà cảm thấy đắc chí được, con đường của ông nội là sai lầm, nhưng con đường của Thần Trật Tự, có vẻ như cũng đã xảy ra vấn đến.
Có lẽ cũng giống như ông nội vậy, Thần Trật Tự cũng là bởi vì đi được quá xa, cho nên không có khả năng quay đầu được nữa.”
Karen đưa tay bưng chén nước lên, uống một ngụm nước đá, để ly xuống, tiếp tục viết:
“Bây giờ ta có tính là một thần khải hay không?”
“Ta nên nghiệm chứng cảnh giới của chính mình như thế nào?”
“Có lẽ, dứt khoát cho rằng ta vẫn còn là thần phó, không có liên quan gì đến thần khải, tiến hành thần khải lại một lần nữa?”
“Thế nhưng là, nếu như thần không còn cho ta gợi ý lần thứ hai mà nói, thì ta nên làm cái gì?”
Karen tựa lưng ở trên giường, cầm bút, bỗng nhiên chìm sâu vào trầm tư.
Alfred vẫn luôn yên tĩnh đứng ở xa, nội tâm chìm vào trong sự khuấy động, mỗi lần trông thấy thiếu gia cầm bút viết vào bút ký, anh ta luôn có cảm giác mính đang được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử.
Bởi vì anh ta tin tưởng kiên cường rằng, câu chữ mà thiếu gia viết xuống bây giờ, tất nhiên sẽ ngang hàng với « Ánh Sáng Trật Tự » và « Kỷ Nguyên Ánh Sáng » mà lưu truyền mấy nghìn năm à không, là lưu truyền mấy cái kỷ nguyên, để cho vô số người đọc và nhà nghiên cứu cùng tìm hiểu thảo luận!
Hả? Thiếu gia sao lại ngồi yên ở đó không nhúc nhích?
A, chắc là ngài ấy mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi.
Alfred rón rén đi đến bên giường, muốn giúp thiếu gia dọn dẹp tốt để nghỉ ngơi thoải mái hơn, nhưng sau khi đến gần, anh ta chợt dừng bước lại, bởi vì anh ta phát trên người của thiếu gia, toát ra khí chất của sự”Thành kính” và “Suy tư”.
Cái khí chất này giống như đúc với lần trước anh ta đã từng thấy qua, khi đó thiếu gia ngồi ở trên bậc thang.
Alfred im lặng hé miệng một chút,
Mặc dù nội tâm của Alfred đã ngập tràn sự ca ngợi dành cho thiếu gia,
Nhưng sau khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt của mình, anh ta vẫn như cũ cảm thấy chấn động:
Thiếu gia đây là… Lại thần khải rồi?
Đấng vĩ đại là gì?, đây chính là đấng vĩ đại!
Nói mệt mỏi, nói mình bây giờ mệt đến mức nằm bên lề đường cũng có thể ngủ, nhưng là theo thói quen muốn viết ít đồ trước khi ngủ, kết quả viết viết một hồi, rốt cục đến lúc chuẩn bị đặt bút xuống đi ngủ,
Lại dành thời gian, làm thần khải?
Lúc này, âm thanh sửa chữa ở phòng ngủ sát vách vẫn vang lên, tiếng náo loạn bên ngoài khu đất trống vẫn không ngừng truyền đến, Alfred thật muốn hô to một tiếng để toàn thế giới yên tĩnh, nhưng anh ta không cách nào làm thế được.
“Hô…”
Lại, để Alfred kinh ngạc chính là, anh ta phát hiện thiếu gia lại mở mắt ra, lại cầm bút lên.
Hả? lần này thiếu gia thần khải, thật nhanh!
Karen bây giờ cũng không biết bản thân mình đang trong trạng thái Thần khải, mà một lần trước có thể cảm nhận được, không chỉ bởi vì quan sát thế giới đen và trắng kia, mà là bởi vì trong lòng của anh ta có sự hoài nghi và bài xích đối với Thần.
Nhưng lần này, anh chỉ đang tự mình tiến hành xem xét suy nghĩ mà thôi.
Ngòi bút, lại lần nữa rơi xuống trang giấy.
Karen trước viết xuống một câu:
“Tại sao muốn trông mong mà ngồi xuống, chờ đợi thần đến ban sự gợi ý?
Nếu như không có thần, nếu như thần không rảnh, chúng ta liền không cách nào đạt được chân lý hay sao?
Ông nội có nói qua, tín ngưỡng là có trước, sau đó thần mới ra đời.
Trước lúc Thần Ánh Sáng xuất hiện, trên đời này chả nhẽ cũng không có ánh sáng sao?
Trước lúc Thần Trật Tự xuất hiện, trên đời chẳng lẽ không có trật tự hay sao?
Trước khi Thần Đại Địa xuất hiện, chẳng lẽ thế giới không có mặt đất?
Cho nên,
Nhất định phải chân lý phải do thần ban tăng?
Chúng ta vì cái gì không thể đi mình tự mình tìm gợi ý, nghiệm chứng chân lý?”
Sau đó câu nói sau cùng,
Lúc Karen đang viết, hoàn toàn không có ý thức đến, hoặc là nói rằng anh bây giờ cũng không ý thức được rằng mình đang viết chữ, viết chữ chỉ là một cái động tác kèm theo, bởi vì anh đang tự trầm mê trong suy tư vài giải đáp;
Nhưng Alfred đứng tại bên cạnh giường, lại rõ ràng thấy bút mực đen trong tay của thiếu gia, lúc này lại viết ra kiểu chữ màu vàng kim!
Một đoạn chữ màu vàng kim kia viết rằng:
“Thực tiễn, là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý.”
Chương 407: Xin chào, nơi đây là nhà (1)
“Tôi đã ngủ bao lâu?”
“Thiếu gia, ngài đã ngủ một ngày một đêm rồi.”
“Ngủ lâu như vậy sao?”
“Đúng vậy, thiếu gia.” Alfred lấy tới một ly nước đá, đưa cho Karen, “Thiếu gia, để tôi dặn dò phòng bếp làm đồ ăn cho ngài.”
Karen tiếp nhận ly nước, trực tiếp uống hết.
“Để tôi lấy thêm cho ngài một ly.”
Alfred đi lấy thêm ly nước thứ hai, Karen thì ngồi ở trên giường, ánh mắt nhìn về vị trí phía trước cửa sổ, ánh nắng buổi sáng đang chiếu vào.
Nhìn một chút, Karen bỗng nhiên hơi nghi ngờ một chút, dùng tay vuốt vuốt ánh mắt của mình;
Không giống, cảm giác không giống với lúc trước.
Cửa sổ vẫn là cái cửa sổ kia, ánh nắng vẫn là cái ánh nắng kia, màn cửa cũng vẫn là cái màn cửa kia, nhưng dựa theo lẽ thường mà nói, lúc này chắc hẳn phải làm cho mình cảm giác mông lung sương mù, nhưng ánh mắt của mình lúc này, lại trở nên rõ ràng như thế, rõ ràng đến mức làm cho chính mình cũng không thích ứng kịp.
Karen lại lần nữa nhìn khắp bốn phía, cuối cùng, nhìn xem Alfred đang bưng ly nước đến;
Anh rõ ràng trông thấy đầu ngón tay và dưới khóe mắt của Alfred, có một loại ánh sáng nhỏ bé đến mức khó mà nhìn thấy được đang di chuyển, thứ này trước đây anh ta không thể nào phát hiện ra.
“Thiếu gia, nước đây.”
Karen vừa cầm lấy ly nước vừa nói: “Alfred, tôi cảm giác lúc mình nhìn vào mọi thứ, giống như có chút không giống như bình thường.”
“Thiếu gia, tôi nghe nói sau khi Thần khải, đạt được gợi ý của thần, thần sẽ chỉ dẫn cho người cách để nhìn thế giới này, đến lúc đó, thế giới trong mắt của ngài, sẽ lại khác biệt, giống như mở ra một cánh cửa mới.”
“Thần khải?” Karen cười nói, “Tôi cũng không biết chính tôi có thành công thần khải hay không…”
Đột nhiên, Karen ngây ngẩn cả người.
Dường như những ký ức lúc trước đã mất đi hoặc trống rỗng, bỗng dưng khôi phục lại.
Anh ta nhớ lại chữ mà lúc đó mình viết xuống bút ký,
Khi đó,
Có một âm thanh lớn quanh quẩn trong đầu óc của mình.
“Lấy bản bút ký ra.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Alfred đưa bản bút ký tới, Karen lật ra đến một tờ kia, nhìn thấy dòng chữ phía dưới cùng nhất:
“Thực tiễn, là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý.”
Đem bản bút ký đặt ở trên chăn, Karen xòe bàn tay ra đặt ở trên trán của mình, đúng vậy, chính là câu nói này đã vang vọng trong đầu óc của mình khi ấy.
Chỉ chỉ là, không giống với âm thanh lạ lẫm mà quen thuộc vang lên trong đầu mình, lần này, mình rõ ràng nhớ là âm thanh của chính mình vang lên ở trong đầu.
Là nguồn gốc từ việc mình tự hỏi bản thân, tự mình hô lên đáp án sao.
Nhưng…
Ánh mắt lần nữa trông thấy một câu chữ màu vàng kia,
Cái này có được gọi là Thần khải không nhỉ?
Lại hoặc là, cái này gọi từ khải?
Chỉ là, ít nhất là “khải” thành công, mình cũng không cần lại đi lo lắng cái vấn đề bây giờ đến cùng là thần phó hay vẫn là thần khải, mình bây giờ, đã là thần khải —— Karen.
Đồ ăn được đưa đến, vẫn như cũ rất đắt đỏ xa hoa và phong phú nhưng lại cùng từ ngon miệng không có gì quá liên quan.
Chỉ bởi vì thân thể ngủ lâu nên nhu cầu được cung cấp năng lượng, cho nên Karen ăn rất nhiều.
Sau khi ăn xong, Alfred bắt đầu báo cáo chuyện của hai ngày này:
“Thiếu gia, việc của nữ hoàng đã được giải quyết, ít nhất là đã giải quyết mặt ngoài, ngài Bede tự mình mang theo hộp chứa nữ hoàng vào trong hoàng cung, không bao lâu, hoàng cung sẽ tổ chức buổi họp báo với phóng viên, hướng các báo giới tuyên bố nữ hoàng sau khi tham dự lễ tang của thân vương Henry, đau buồn quá độ, lập tức vĩnh biệt cõi đời.
Hôm qua toàn bộ báo chí của Wien đều đang đưa tin về sự ra đi của nữ hoàng;
Hôm nay tôi nhìn thấy báo chí đưa tin rất nhiều công lao của nữ hoàng trong suốt những năm qua;
Tôi đoán chừng ngày mai chắc sẽ đưa tin rằng cái chết của nữ hoàng sẽ mang đến bất lợi cho Đế quốc Wien khổng lồ cùng với các nước lệ thuộc và hệ thống thuộc địa.”
“Ngài Bede làm việc vẫn được.” Karen bình luận.
Cái việc này mặc dù nói ra nghe rất đơn giản, chỉ là đưa một cái hộp mà thôi, nhưng cuộc chiến kia diễn ra chỉ trong nháy mắt, ngài Bede hoàn mỹ hoàn thành nhiệm vụ, làm cho hoàng thất Gloria sợ hãi.
“Mặt khác chính là, toàn bộ công việc xử lý và khôi phục trong trang viên, đều đã hoàn thành, bao gồm việc tu sửa ngôi mộ của Bá tước Recar.”
“Ừm.”
“Judea sẽ tiếp tục ở lại trang viên Ellen, cô ấy đã tỉnh, mà cũng đã đồng ý canh giữ mộ của cha mình, cô ta rất kiên định cho rằng Bá tước Recar là cha của mình.”
“Ừm, có thể hiểu được.”
Judea một mực không cho rằng chính mình là người nhà Gloria, vẫn cảm thấy gia tộc Gloria bẩn thỉu, trong sự nhận biết của cô ta, Recar mới là nguồn cội của mình, một loại “Phụ thân” vượt qua nhiều thế hệ.
“Berger chủ động thừa nhận với chúng ta, cậu ta đã được bá tước Recar tăng cấp, bây giờ hai loại thuộc tính hỏa và thủy trong hệ thống tín ngưỡng của gia tộc đều đã đạt đến cấp 2.”
“Ừm.”
Nghe đến đó, trong lòng Karen có chút nghi ngờ, tối hôm qua… Không, khuya ngày hôm trước sau khi bá tước Recar giải quyết xong Nữ hoàng, vậy mà lại làm nhiều chuyện nhỏ nhặt như vậy, cảm giác này, giống như là đang chuẩn bị hậu sự cho chính mình.
Cho nên, lúc đó ông ta vội vàng chuẩn bị mọi việc, là đang dự định làm cái gì?
Cái này, có chút nghĩ không ra.
“Ngài Anderson đã tỉnh tỉnh, bây giờ cơ thể của ông ta đã khôi phục…”
“Bỏ qua ông ấy.”
“Vâng, thiếu gia, tiểu thư Eunice đã tỉnh…”
“Đi thăm cô ấy một chút đi.”
“Được rồi, thưa thiếu gia.”
Chương 408: Xin chào, nơi đây là nhà (2)
“Run… Run…”
“Mời đến.”
Phòng ngủ của Eunice không có quy cách bày biện giống như phòng ngủ của tộc trưởng, với lại, cách âm cũng không được khá lắm.
Karen đẩy ra cửa phòng ngủ, Alfred theo ở phía sau cũng không vào phòng cùng, mà là đứng tại chỗ, đóng cửa lại.
Bởi vì trong phòng ngủ có hệ thống sưởi dưới sàn nhà, cho nên Eunice đang ngồi ở trước bàn sách chỉ mặc một váy ngủ tơ màu bạc, cầm một cây bút trong tay.
Sau khi trông thấy người đi vào là Karen, hơi có chút kinh ngạc, đứng người lên cười nói:
“Em còn tưởng rằng là hầu gái đưa cà phê tới.”
“Rất xin lỗi, để tiểu thư ngài thất vọng rồi.”
“Không có.”
Karen tiến lên hai bước, đưa tay ôm eo Eunice.
Chạm vào áo ngủ cảm thấy rất tốt, quang trọng nhất chính là, nó rất mỏng.
Eunice đem hai tay khoác lên trên bờ vai Karen, hai cái trán tỳ vào nhau, yên lặng ôm một hồi lâu.
Thật lâu,
Eunice mới mở miệng nói: “Nghe cha nói, lúc em đang ngủ bị khảo nghiệm huyết mạch, nên bây giờ huyết mạch thức tỉnh.”
“Đúng vậy, với lại thiên phú của em rất không tệ.”
“Chỉ là trở nên thích ngủ hơn một chút, bây giờ mỗi ngày em đầu muốn ngủ gần mười tám tiếng, em cũng không ngờ rằng mình lại có thể ngủ nhiều đến như vậy.”
“Năng lượng trong huyết mạch cần được tiêu hóa, đây là hiện tượng bình thường, không cần lo lắng, sẽ càng ngày càng tốt.
Nói không chừng sau khi tiêu hóa xong toàn bộ, đẳng cấp của em trong hệ thống tín ngưỡng của gia tộc, có thể càng cao hơn so với hai người bác của em đấy.
Đến lúc đó, em chính là một vị có đẳng cấp cao nhất trong gia tộc Ellen, vị trí tộc trưởng nên do em ngồi.”
“Em chưa từng nghĩ đến việc phải làm tộc trưởng.” Eunice nói.
“Không có việc gì, nữ hoàng cũng có chồng mà.”
Eunice cắn môi cười, nói: “Thật ra, em rất cảm kích lần thức tỉnh này.”
“Đương nhiên, đây là giấc mơ của toàn bộ người trong gia tộc đấy.”
“Không phải do nguyên nhân này.”
“Vậy thì là cái gì?”
“Em vẫn luôn luôn hâm mộ một người, chân dung của bà ấy bị treo trong thư phòng.”
“Pu… Tổ tiên Pall?”
“Đúng vậy, em vẫn luôn rất hâm mộ bà ấy, trong tình huống nghiêm túc như vậy, lại biểu lộ ra tư thái mà mình thích, bà ấy chắc chắn rất tự do.”
“Cô ta lúc đó khẳng định rất tự do.” Karen phụ họa nói.
Nhưng một trăm năm gần đây, cô ta đoán chừng cũng không được tự do cho lắm.
“Em biết, tất cả là do bà ấy là một vị thiên tài trong lịch sử của gia tộc, cho nên bà ấy mới có thể sống như chính mình.”
“Em cũng rất khao khát loại cảm giác này sao?” Karen hỏi.
Eunice lắc đầu, nói: “Em cũng không biết, bởi vì thật ra từ lâu em đã quen với cuộc sống thế này của mình rồi.”
“Có thể thử một chút, đương nhiên, không phải nói là biểu hiện coi trời bằng vung như bà ấy là do bản tính biểu hiện ra, có đôi khi thận trọng và tinh xảo cũng có thể làm cho người ta cảm thấy thích thú.”
“Em chẳng qua là cảm thấy, sau khi huyết mạch của em thức tỉnh, khoảng cách giữa hai chúng ta có thể rút ngắn một chút, anh có biết không, Karen, lúc em thấy mẹ em quỳ xuống mà cầm cái phiếu tên sách kia mà anh để em chuyển cho bà ấy, em đã biết, giữa chúng ta, có cự ly rất dài.
Sau khi về nhà, phát hiện, cảm giác khoảng cách lập tức biến thành cảm giác hiện thực.
Em nghĩ, sau khi huyết mạch của em thức tỉnh, thì sẽ có thể…”
“Thì có thể đạp anh?”
Eunice đưa tay, chủ động ôm cổ Karen, chủ động hôn một cái lên mặt Karen, sau đó cúi đầu xuống:
“Chúng ta có thể, yêu đương càng thêm tự do, không có nhiều quy định ước thúc như vậy, không có nhiều gánh nặng như vậy, cũng không cần phải cố gắng đến như vậy.”
Karen mím môi, nói:
“Sau đó em sẽ phát hiện, phương thức yêu đương của chúng ta so với lúc ở thành phố La Giai, vẫn là giống nhau như đúc.”
“Sẽ như vậy sao?” Eunice hỏi.
“Anh cảm thấy sẽ là như vậy, nhưng anh cũng không ngại lại làm thêm một lần, có một số việc, chỉ có thể trải qua, mới có thể không để lại tiếc nuối.”
“Cám ơn anh, Karen.”
Eunice nhẹ nhàng đẩy Karen ra, đi vào phòng giữ quần áo của mình.
“Anh cảm thấy bộ quần áo này rất tốt.” Karen ngồi xuống ghế nói.
Không bao lâu, Eunice đi ra, cô ấy vẫn mặc chiếc váy cũ trên người, nhưng trên đùi lại mặc vào một đôi tất chân màu đen.
Eunice lấy dũng khí, đi tới trước mặt Karen, nói:
“Trước lúc Thanh tẩy anh có nói với em, muốn có quà.”
Karen duỗi ra tay, sờ lên bàn chân của Eunice, không có cố gắng hít thở nhiều hơn, cũng không có dùng lực mạnh hơn, bởi vì một màn trước mắt này, cảm giác bầu không khí quá tốt, không đành lòng mà phá hư nó.
Eunice có chút khẩn trương, hai tay tựa như không biết phải để ở đâu.
“Ngồi trên giường đi, anh xoa bóp chân cho em, giúp em linh hoạt khí huyệt trong người.”
“Ừm?” Eunice hơi kinh ngạc, “Linh hoạt… Khí huyết?”
“Ừm, tốt cho cơ thể.”
Eunice nhẹ gật đầu, thật ra cô có chút không tin, nhưng vẫn đi tới bên giường, ngồi xuống.
Karen cũng đứng dậy đi vào bên giường ngồi xuống, đặt chân cô lên đầu gối của mình, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn ở phía trên.
“Ừm ~ “
Eunice vô ý thức đưa lấy tay của mình kéo váy ngủ xuống để che nhiều bộ phận hơn, cô vốn cho rằng mình len lén làm việc này, nhưng lại trông thấy Karen đang nhìn mình.
“Em…”
“Để cho anh nhìn thêm một chút đi.” Karen nói, “Sau một khoảng thời gian anh phải vào trong Yorktown rồi.”
“Dẫn em theo đi.” Eunice gần như thốt ra, nhưng cô rất nhanh thì ý thức được bây giờ mình không thích hợp ra bên ngoài ở, cô không chỉ không thể hỗ trợ được gì, ngược lại có thể trở thành một gánh nặng.
“Anh sẽ dẫn em theo.” Karen nhẹ nhẹ sờ lên bộ ngực của mình, “Đặt ở trong này.”
“Anh sẽ không… Quên em chứ?”
“A, cái này nhưng khó mà nói chắc được, trừ phi em để cho anh nhớ nhiều hơn một chút.” Karen giơ cái cằm lên.
Eunice không dám nhìn anh, nhưng đưa tay, mép váy vừa mới kéo xuống, lại kéo lên trên.
Chương 409: Xin chào, nơi đây là nhà (3)
Mặt Karen lộ ra nụ cười mỉm, tiếp tục giúp cô xoa bóp chân.
Đời trước, anh không kết hôn, nhưng trong nhiều bệnh nhân mà anh từng tiếp xúc, có năm phần trở lên là có liên quan đến tình cảm và hôn nhân.
Có lẽ, trong mắt của người trẻ tuổi, hôn nhân, nhất định phải có tình yêu nồng cháy mãnh liệt làm tiền tố xúc tác, đồng thời phải có sóng gió mãnh liệt tan hợp hợp tan làm nền, cuối cùng, mới là dắt tay nhau đi vào lễ đường hôn nhân; dường như, đây mới là một mặt thuần túy nhất của hôn nhân.
Nhưng thực sự là, nếu có thể ở ngay từ lúc đầu nhận biết, lúc mến nhau, lúc ở chung, cả hai đều cảm thấy thoải mái, dù là vô cùng lặng yên đơn giản, cứ như vậy tiến tới cùng nhau, cùng nhau sống chung một chỗ, thật sự đã rất may mắn và hạnh phúc.
Tiêu chuẩn của người trưởng thành, đó là có thể biết rõ thứ mình thật sự muốn là cái gì;
Tình yêu cuồng nhiệt nồng cháy? Không, thứ cần hơn đó chính là sự phù hợp và bình yên.
Karen dừng động tác xoa bóp chân lại, đem chân của Eunice nhẹ nhàng thả lại trên giường, sau đó nhẹ nhàng kéo váy ngủ của cô xuống, sau đó đắp chăn lên.
Cô ấy đã ngủ thiếp đi;
Bá tước Recar có nói qua, trong khoảng thời gian này cô ấy sẽ rất thích ngủ.
Karen cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn một cái lên trán của cô.
Trong lòng bỗng nhiên có một cái ý nghĩ hoang đường, mỗi ngày mình ra ngoài rồi trở về, nếu như mỗi ngày về nhà đều có cô ấy nằm trên giường, cho dù cô ấy vẫn đang ngủ say, giống như cũng rất tốt.
“Ha ha…”
Karen cũng bị ý nghĩ này của mình chọc cười.
Quay người, đi đến cửa phòng ngủ, mở cửa phòng ngủ ra.
Alfred vẫn như cũ đứng trước cửa, nhưng trên tay của anh ta lại cầm một cặp tài liệu.
“Thiếu gia, là tin mà bà Molly gửi đến thông qua Nguyên Lý Thần Giáo.”
“Được rồi, đến phòng sách.”
“Vâng, thưa thiếu gia.”
Karen đi tới phòng sách, ngồi xuống sau bàn đọc sách, anh cũng không mở ra bức thư, mà là trực tiếp hỏi Alfred:
“Trên thư nói cái gì?”
Từ lúc ngồi trên Acelos đến đảo Corona cho đến bây giờ, Karen không có chủ động viết một bức thư về nhà, cũng không gọi một lần điện thoại nào.
Bởi vì anh vẫn luôn chần chừ;
Gia tộc Ellen cố ý tạo ra sự cố, để che giấu thân phận của mình, thân phận của phu nhân Jenny và Eunice lúc trước ở thành phố La Giai, thật ra cũng đã trải qua việc ngụy trang.
Nói cách khác, mình bây giờ trong mắt của mọi người trong nhà ở La Giai, đã coi như mất tích do tai nạn trên biển.
Người trong nhà, trong lòng chắc chắn sẽ như lửa đốt, vì chính mình mà hết sức cầu nguyện.
Về tình về lý, chính mình cũng nên thông báo tin tức cho người nhà, báo tin bình an.
Nhưng anh lại lo lắng để lộ thân phận của mình, làm cho tất cả, đều lộ ra trước mắt của Trật Tự Thần Giáo, từ đó khiến cho mọi thứ mà ông nội đã sắp xếp từ trước, đều trở nên không có ý nghĩa.
Bởi vì ông nội đã sử dụng nghi thức huyết tế, rút đi tất cả linh tính truyền thừa của những người khác và hậu duệ thuộc nhà Inmerais, chỉ trừ mình, đây là cách thể hiện sự quyết tâm của ông đối với Trật Tự Thần Giáo.
Nhưng nếu như mình bại lộ, những thứ mà ông nội đã bố trí sẵn, chẳng phải tất cả đều trở nên hoang đường hay sao?
Đương nhiên, ông nội có thể sẽ có những sắp xếp khác, bởi vì gia gia đã từng nói qua, mình có thể về nhà, nhưng bây giờ Karen ở Wien, không có cách nào để xác định, cho nên anh cũng không dám mạo hiểm.
Anh rất nhớ nhà, rất nhớ nhung căn nhà 13 phố Mink kia.
Chỉ là, mình bây giờ, giống như một tên tội phạm đang lẩn trốn, mà rất nhiều tội phạm cũng bởi vì liên lạc với người nhà của mình từ đó để lộ ra manh mối rồi sa lưới.
Cũng bởi vậy, chú và thím nói muốn chuẩn bị hợp đồng vay tiền mua nhà cho mình, thật ra anh cũng rất chần chừ, bởi vì một khi cái hợp đồng kia có hiệu lực, như vậy người trong nhà chắc chắn rõ ràng rằng mình còn sống.
Karen không xác định, khi biết mình còn sống, lại sống được rất tốt, người nhà có thể che giấu việc này mà không để người ngoài cảm giác được?
Rốt cuộc, thứ mình đề phòng cũng không phải là cảnh sát, mà là một tòa thần giáo!
Alfred bắt đầu đọc tin: “Người trong nhà tất cả đều khỏe mạnh, lão gia Dis cũng mạnh khỏe.”
Karen lắng nghe, bỗng nhiên thấy dừng lại, quay đầu nhìn về phía Alfred, mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Ách… Thiếu gia, những việc liên quan đến người nhà, chỉ có một câu này, ai, bà Molly làm việc, thật sự là quá không chú tâm.”
“Phía dưới còn có chuyện gì khác?”
“Có, để tôi đọc cho thiếu gia nghe; Thưa thiếu gia, trong cái giáo đường trên phố Mink kia có một vị cha xứ mới đến tên là Rasma, mỗi ngày ông ta đều sẽ tản bộ ở trên đường.
Có một ngày, tôi cùng với phu nhân Mary ngồi ở trong sân xử lý lạp xưởng, phu nhân Mary đều sẽ nhớ đến thiếu gia cậu, bắt đầu rơi lệ, ông ấy vừa lúc đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này.
Sau đó, ông ấy gọi tôi ra, tôi mời ông ta vào uống trà, ông ấy từ chối, đem một chân đặt vào trong sân, cái chân còn lại thì còn ở lại bên ngoài, làm một động tác cất bước rất khoa trương
Ông ấy nói với tôi, để cho người mà Dis bảo rằng rất thú vị kia báo bình an về cho người trong nhà đi.
Ông ấy còn nói, đừng sợ, việc trên con đường này, bây giờ là do ông ấy phụ trách quản lý.
Đọc xong rồi, thưa thiếu gia.”
Đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo… Rasma.
Karen khép mắt lại, đầu óc bên trong hiện lên động tác của Rasma mà bà Molly miêu tả.
Một nháy mắt,
Tất cả sự chần chờ trong lòng Karen đều tiêu tán, bởi vì động tác này của Rasma cho thấy ông nội cũng đồng ý lời của ông ta nói.
Có ông ta ở phố Mink, không, có ông ta ở thành phố La Giai, có thể bảo đảm Trật Tự Thần Giáo sẽ không nhìn chằm chằm vào người nhà Inmerais, bởi vì chính Rasma, là ánh mắt nhìn chằm chằm vào nhà Inmerais, không phải một trong, mà là tất cả!
“Alfred.”
“Thiếu gia.”
“Gọi điện thoại đường dài đi.”
“Được rồi, thưa thiếu gia.”
Alfred cầm điện thoại lên, bắt đầu quay số điện thoại, sau đó tiến hành chuyển tiếp, quá trình sẽ có chút rườm rà, cũng có chút chậm chạp, đồng thời, tiền điện thoại cũng sẽ cao đến quá đáng.
Chỉ là gia tộc Ellen cũng không có khả năng bởi vì thanh toán tiền điện thoại trong phòng sách mà hỏi Karen.
Rốt cục,
“Thiếu gia, đã xong.”
Alfred đem ống nghe đưa cho Karen,
Karen tiếp lấy ống nghe, đặt ở bên tai, đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh “Bĩu”, âm thanh này, làm cho người ta căng thẳng, lại khiến người ta vô cùng chờ mong.
Lúc này,
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng bắt máy “Răng rắc”,
Ngay sau đó,
Là âm thanh quen thuộc của chú Mason,
Karen ngẩng mặt hướng lên, bởi vì hốc mắt trong phút chốc đã ẩm ướt, mũi vô ý mà hít một hơi;
“Xin chào, nơi này là nhà tang lễ Inmerais.”
Chương 410: Khởi đầu mới (1)
Karen há miệng ra, muốn nói chuyện, lại nhất thời không phát ra âm thanh nào, chỉ có thể hít sâu một hơi, dùng sức nháy mắt mấy cái để tránh nước mắt tụ lại trong hốc mắt.
“Alo, xin chào, nơi này là nhà tang lễ Inmerais.”
Đầu điện thoại bên kia, chú Mason lại lặp lại một lần.
Ánh mắt của Karen do dự nhìn về bức tranh treo ở góc phòng, có một loại tình cảm gọi là gần quê sợ nhớ, nếu như chỉ là viết thư mà nói, vậy thì không có vấn đề gì, nhưng sau khi nghe được âm thanh, khuôn mặt của người bên kia đầu dây điện thoại, cả người của họ, người đứng bên cạnh họ, phòng khách, sân nhỏ, phòng bếp lầu hai phòng ngủ lầu ba vân vân, tất cả cảnh vật như hiện lên ngay trước mắt;
Trước lúc này, Karen vẫn luôn cảm thấy bản thân mình không phải là một người đa sầu đa cảm, anh rất thích bình tĩnh mà đi giải quyết và sắp xếp cho cuộc sống của chính mình, thậm chí có thể nói là có chút chán ghét việc tâm trạng của mình ảnh hưởng đến quyết định lý tính của bản thân, nhưng sự thật nói cho anh biết, anh cũng không phải là loại người đặc thù kia.
Vào lúc này,
Chú Mason vẫn chưa nhận được hồi âm của Karen, giống như là cảm giác được cái gì, chú ấy thấp giọng, bên trong giọng nói có thể nghe ra được sự kích động, hỏi:
“Karen, là cháu sao?”
Karen cắn răng,
Rốt cục mở miệng nói:
“Chú.”
“A, Karen, cháu không bị sao cả, cháu không bị sao cả, ha ha ha, cháu không bị sao cả, cháu không bị sao cả!”
Chú Mason ở đầu điện thoại bên kia gần như đang la lên, từ trong ống nghe có thể nghe được tiếng giày của chú Mason tựa như đang nhảy nhót trên sàn nhà.
“Chú à, cháu không sao, cháu bây giờ rất tốt.” Karen nói.
“Karen, cháu bây giờ đang ở Wien sao? Ài, chú đang hỏi gì thế này, cháu chắc chắn đang ở Wien rồi, cháu…”
“Alo, Karen?”
Từ đầu dây truyền đến tiếng của thím Mary,
“Karen, thật sự là Karen sao?”
“Là cháu, thưa thím, thím vẫn khỏe chứ…”
“Tên súc sinh không có lương tâm này, làm sao tới tận bây giờ mới nhớ tới gọi điện thoại về cho người nhà, cái thứ lương tâm bị giòi bọ gặm ăn này! !!”
Bên đầu dây bên kia thím Mary trực tiếp mắng vào;
Karen mặt vừa mỉm cười vừa lắng nghe tiếng mắng của thím Mary.
“Được rồi được rồi, mắng vậy đủ rồi.” Tiếng của chú Mason truyền đến, “Hỏi một chút cuộc sống của nó ở Wien thế nào rồi.”
“Karen, cháu bây giờ sống ở Wien có ổn không?”
“Chú, thím trước đó trên tàu xảy ra sự cố, chúng ta được cứu viện lên bờ, gặp một số việc, cho nên cháu vẫn luôn không có cách nào để liên hệ với người trong nhà, bây giờ tốt rồi, cháu đã sắp xếp xong, sinh hoạt cũng đã đi vào quỹ đạo.
Hai ngày nữa cháu tính đi xem nhà.”
Karen tóm tắt rất nhiều nội dung.
Chú thím bên đầu dây điện thoại kia đang nghe đến đoạn “Dự định đi xem nhà ở”, cũng đều rất ăn ý mà không hỏi sâu về vấn đề này, bởi vì bọn họ có thể tự mình tưởng tượng ra.
Ai, đứa trẻ đáng thương a, chắc chắn ở “nhà của vị hôn thê” không được đối đãi tốt, khẳng định ở nơi đó bị người ta xem thường và khinh bỉ, cho nên mới dự định ra mua nhà riêng ở một mình.
Chú thím cũng cố gắng không đi sờ vào “Vết sẹo” của Karen.
“Việc nhà ở, cháu nên xử lý sớm một chút, a, đúng, cháu nói trên thuyền xảy ra sự cố, những giấy tờ kia cháu không có đánh mất chứ?”
“Không có, cháu đều giữ trên người rất tốt, hợp đồng vay, sổ tiết kiệm và tiền mặt đều còn.”
“Hô, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, trong tay cháu có tiền, cái gì đều không cần phải sợ, thím ngày mai bảo chú chuyển thêm ít tiền vào trong tài khoản của cháu.”
“Thím à, tiền trên người cháu vẫn đủ dùng.”
“Chắc chắn là không đủ, làm sao có thể đủ, cháu rất sĩ diện, thím biết.”
“Trong nhà vẫn còn tốt đó chứ? Sức khỏe của mọi người thế nào?”
“Ông nội bây giờ vẫn còn hôn mê, nhưng hô hấp vẫn rất ổn định.” Thím Mary nói, “Cô Winnie của cháu đến viện dưỡng lão để bàn chuyện hợp tác làm ăn rồi, Minna bọn nó cũng không ở nhà, không có cách nào nói chuyện với cháu.”
“Không có chuyện gì, chờ thu xếp xong xuôi nhà ở, lắp đặt điện thoại, cháu sẽ lại gọi điện thoại về.” Karen nói.
“Ừm, đến lúc đó cháu nói địa chỉ nhà cho chúng ta, chúng ta có thể viết ít thư, gửi ảnh chụp cùng với đồ đạc.”
“Còn có cá trích đóng hộp nữa, Karen!” Chú Mason kêu lên.
“Được rồi, thưa thím.”
“Anh còn có gì muốn nói không?” Lời này là thím đang hỏi chú Mason.
Thúc thúc tiếp lời ống, nói: “Karen a.”
“Chú.”
“Muốn tin tưởng chính mình, phải có lòng tin.”
Karen sửng sốt một chút, lập tức ý thức được là chú đang an ủi việc mình bị gia tộc của vị hôn thê đuổi ra ngoài, chỉ có thể cười nói:
“Được rồi, chú.”
Đầu điện thoại bên kia, truyền đến lời hò hét mà chú Mason lấy hết can đảm mà kêu lên:
“Phải nhớ kỹ, đàn ông nhà Inmerais chúng ta: Có lẽ thiếu tiền, có lẽ thiếu sự nghiệp, nhưng tuyệt đối không thiếu phụ nữ!
Ôi! ! !”
Chú chắc hẳn đã bị thím hung hăng bấm một cái.
“Karen.” Thím Mary dành lấy ống nói.
“Thím.”
“Chú của cháu nói đúng đấy.”
“Ôi…” Thím Mary vừa nói chuyện vừa nói chú Mason nói đúng vừa bấm thêm một phát về phần thịt mềm ở eo.
“Thím cũng không khuyên cháu bây giờ quay về nhà, cháu khẳng định muốn thử sức mình ở Wien một lần, thím cũng ủng hộ cháu, cháu cũng phải tin tưởng, cháu có thể tìm đến cô gái thấu hiểu và thưởng thức con người của cháu.”
“Cháu vẫn luôn tin tưởng.” Karen nói.
“Tốt, cháu ở đó nhớ chú ý nghỉ ngơi, chú ý an toàn.”
“Thím và mọi người cũng giữ gìn sức khỏe.”
Điện thoại, cúp máy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Trong-Khai-Mat-The-Audio-Truyen.png)



