Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 28 : Còn có một ngày (4) (c271-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Còn có một ngày (4)
Trong đầu óc Karen bắt đầu phân tích ý của bọn họ trong lời nói, phỏng đoán ý nghĩ trong lòng của bọn họ.
Mặc dù, giấc mơ này, có lẽ cũng chỉ là hình chiếu của nội tâm chính mình, nhưng đây là thói quen của nghề nghiệp, cũng là việc duy nhất anh có thể làm vào lúc này.
Bởi vì anh không có khả năng đứng lên, nắm tay của “Cha”, lại nắm tay của “Mẹ”, bắt chước một đứa con ngoan mà kêu:
“Cha, mẹ, chúng ta cùng nhau thả diều như lúc con còn nhỏ có được không?”
Người đàn ông này họ Inmerais, cho nên ông ấy sẽ xem mình như người nhà.
Người phụ nữ mặc dù sẽ cùng họ với chồng, nhưng tình cảm của bà đối với nhà Inmerais chắc chắn sẽ không bằng với chồng của mình, tâm trạng của bà cũng giống với phụ huynh của một đứa trẻ hiến tạng, có lẽ cũng sẽ cho rằng con của mình bằng một cách khác mà vẫn còn sống trên thế giới này.
Chỉ là, đối với bà ấy mà nói, bà đã hiến từ đầu đến chân của con mình cho người ta, sau đó, người được hiến tặng kia lại dùng ngoại hình giống hệt với con của bà ất, lại xuất hiện ở trước mặt của bà.
Cả ba người, đều không nói gì, chỉ nằm tại chỗ.
Gió thổi,
Nắng chiếu,
Nghe tiếng nước chảy từ phương xa.
Mãi cho đến,
Gió bắt đầu dần dần ngừng, mặt trời bắt đầu dần dần tối đi, tiếng nước chảy cũng dần dần chậm.
Karen mở miệng nói:
“Tôi có thể làm gì cho hai vị không?”
Đây là một câu hỏi thật lòng, không mang theo bất cứ khách sáo nàyo, về tình về lý, Karen đều thiếu nợ bọn họ.
Người đàn ông trả lời: “Cậu cứ cố gắng sống là được rồi.”
Người phụ nữ thì nói bổ sung: “Cố gắng, sống vui vẻ một chút.”
Tiếng nói vừa vang lên,
Giấc mơ bắt đầu tan vỡ,
Karen mở mắt ra, phát hiện mình ngồi ở ngủ thiếp đi trên ghế trong phòng sách của Dis, ngọn nến cũng sớm đã dập tắt.
Anh tiên vô ý sờ lên chỗ ngực của mình, nơi đó có một vết sẹo, vết thương kia cũng đã khếp lại, đưa tay chạm vào cũng không phát hiện có cái lỗ đen nào tồn tại.
Lập tức, Karen đứng người lên, từng khớp xương trên cơ thể đều cùng đau nhức, đồng thời cổ họng khô rang, rất khát nước.
Anh cầm lên bình thủy trên bàn, phát hiện bên trong đã trống không, lại mở ra chén trà của Dis, bên trong chỉ còn có xác trà.
Karen chỉ có thể đẩy cửa phòng sách, đi ra ngoài.
Pall ngồi xổm ở trên bệ cửa sổ, lúc Karen ra, nó cũng không hề di chuyển, bởi vì ánh mắt của nó, vẫn luôn nhìn về phía cửa sân.
Dis dắt con Kim Mao ngu xuẩn kia, trở về nhà.
“Hô… Dis trở về an toàn.”
Pall thở một hơi dài nhẹ nhõm, tảng đá treo cao trong lòng kia… vừa rơi xuống một nửa lại bỗng nhiên treo lên chỗ cổ họng.
Nó lập tức đứng người lên,
Đem đầu nhìn xuống phía dưới,
Mèo mắt nhìn chằm chặp vào con Kim Mao mà Dis dắt về kia.
Karen trông thấy trong nháy mắt thân thể Pall trên bệ cửa sổ bỗng căng cứng, cả lông trên người nó gần như cũng dựng đứng lên.
“Con chó ngu xuẩn kia… Đã có chuyện gì xảy ra!”
“Cô thế nào rồi?”
Karen theo thói quen đưa tay sờ đầu Pall.
Pall đang trong trạng thái kích động lập tức giơ vuốt, quét tay Karen xuống dưới.
“Tê…”
Mu bàn tay của Karen bị cào ra ba vết móng mèo.
“A, trời ạ, trời ạ!”
Pall hét rầm lên:
“Không để ý, thật xin lỗi, Karen yêu dấu của tôi, Karen, tôi rất có lỗi với cậu, tôi cũng không phải cố ý, tôi vừa mới có chút thất thần mà thôi.”
Pall lập tức tiến lên trước, duỗi ra đầu lưỡi của mình giúp Karen liếm vết thương trên tay, đồng thời còn cố ý lắc nhẹ cái đuôi của mình, vỗ nhẽ trên tay anh.
“Không đau, không đau, liếm liếm sẽ hết đau a, Karen nhỏ bé đáng thương của tôi, Meo Meo yêu cậu.”
Karen ngược lại cũng không tức giận vì bị Pall cào ra mấy vết, nhưng lại thấy nghi ngờ với dáng vẻ ân cần lúc này của Pall:
“Cô hôm nay bị gì thế?”
“Sao lại bị gì thế là thế nào, Karen bé nhỏ thân mến.”
“Hôm nay cô có chút kỳ lạ đấy.”
“Kì lạ ở chỗ nào, tôi không phải đều luôn luôn như vậy sao, yên tâm, về sau cậu sẽ quen mà thôi, tôi là một con mèo có khí chất quý tộc trăm nằm đấy, về sau cậu sẽ phát hiện ra tôi càng hiền dịu hơn, tin tưởng tôi.”
Karen thu tay về, nói: “Tôi đi xuống lầu rót nước uống đây.”
“Không cần không cần, để tôi kêu Lunt dậy, để nó đi ra rót nước cho cậu.”
Đúng lúc này,
Dis đi lên lầu, Karen trông thấy con Kim Mao được ông nội dắt theo.
“Ông nội, vừa sáng sớm ông đã dắt chó đi dạo rồi?”
“Ừm.” Dis lên tiếng, đi đến trước mặt Karen, đưa dây dắt cho Karen rồi bảo, “Cầm lấy.”
Karen đưa tay, nhận lấy dây dắt.
Kim Mao lập tức đi tới, dùng đầu cọ nhẹ ống quần của Karen.
Pall ở bên cạnh, mặt mèo nghiêm trọng.
Dis chỉ chỉ vào con Kim Mao này,
Nói:
“Cháu cũng đem con chó này theo đến Wien đi, mặc dù tác dụng của nó cũng không lớn lắm.”
Chương 272: Thần Trật tự rộng lượng (1)
“Ngày mai là sinh nhật của tiểu thư Eunice phải không?”
“Đúng vậy, ông nội.”
“Ngày mai mời cô ấy tới nhà ăn cơm đi, lần trước cô ấy đến, chú thím và cô của cháu đi công viên trò chơi, không được lễ phép lắm, phải bù lại.”
“Được rồi, ông nội.”
“Mặt khác, hôm nay là ngày Minh Nhật của lão Hoven đấy.”
“Đúng vậy, ông nội, cháu nhớ được.”
“Cháu đi qua nhà số 128 một chuyến đi.”
“Được rồi, ông nội.”
Minh Nhật và “Bảy ngày đầu tiên (ngày thứ bảy sau khi một người qua đời)” ở đời trước của Karen có ý nghĩa tương tự; ở Ruilan, mọi người cũng sẽ chọn ngày đặc biệt sau ngày mất của người thân để tiến hành lễ truy điệu.
Chỉ là vì cái gì mà lễ truy điệu của ông Hoven phải đến số nhà 128?
Ông nội bảo mình nhìn chằm chằm ngọn nến để làm gì và ý nghĩa của giấc mộng đêm qua là như thế nào?
Tối hôm qua mình ngồi ngủ thiếp đi trên ghế trong phòng sách của ông nội, phải chăng có ý nghĩa là tối hôm qua Dis sau khi rời khỏi đây đến bây giờ mới trở về? Ông nội tối hôm qua đi làm việc gì?
Karen không có hỏi Dis những vấn đề này, mà là đứng ở bệ cửa sổ vừa nhìn Dis trực tiếp trở về phòng ngủ của mình.
Trực giác nói cho Karen biết, bên trong nhà số 128, sẽ có người nói cho mình đáp án.
Sau khi xuống lầu 2 lấy nước uống, Karen lại trở lại phòng tắm ở lầu ba tại tắm rửa một cái, thay một bộ quần áo tươm tất một chút, bữa sáng cũng không ăn, xuống lầu chuẩn bị đi ra ngoài.
Điện thoại trong phòng khách lầu một vang lên vừa vào lúc này, Karen nhận điện thoại:
“Xin chào, đây là nhà tang lễ Inmerais.”
“Karen, tôi về rồi.” Là tiếng của Piaget, “Tôi bây giờ có thể tới tìm cậu xin tư vấn tâm lý không, ngân hàng vừa mở cửa, tôi cũng lấy tiền xong.”
“Bây giờ tôi có việc bận rồi.”
“A, như vậy sao.”
“Anh có thể về nhà trước đi, chờ tôi làm xong việc, chiều tôi sẽ đến nhà tìm anh.”
Dù sao Piaget và Eunice đều ở tại phố Rhine, buổi chiều mình cần đi qua nhà Eunice mời Eunice, sau đó vừa lúc có thể gặp Piaget.
“Được rồi, tốt, vậy tôi pha sẵn cà phê chờ ở nhà.”
“Ừm, tốt, buổi chiều gặp sau.”
“Buổi chiều gặp.”
Cúp điện thoại, Karen đi ra khỏi nhà.
Lúc sáng mưa đã ngừng, nhưng trên mặt đất vẫn ẩm ướt như cũ.
Karen đi đến cổng nhà số 128, gõ cửa trước, cửa tự mở ra.
Mở cửa là ngài Hoven đang mặc một bộ đồ vest đen;
Ngài Hoven đứng ngoài cửa nhìn Karen, kích động nói:
“A, Karen, cháu đến tham gia lễ Minh Nhật của ông sao?”
“Đúng vậy, ông Hoven.”
“Vậy ta đại diện cho chính ta, hoan nghênh cháu tới tham gia lễ Minh Nhật của ông.”
Đây vốn dĩ là một việc để cho người khác kinh hãi, người đã qua đời, lại tự mình ra chào khách đến tham gia lễ Minh Nhật của mình.
Nhưng, Karen quả thật cảm thấy có chút bất ngờ khi thấy ngài Hoven đứng ở chỗ này, nhưng cũng không quá kinh ngạc.
Lầu một có thêm một cái bàn ăn nhỏ, lúc này ở trên có đặt một ít điểm tâm và trà nước;
Đối diện bàn ăn nhỏ có một băng ghế gỗ vuông, phía trên đặt một bức ảnh.
Ông Hoven mặc quần áo chụp trên bức ảnh giống hệt bộ quần áo mà ông ấy đang mặc trên người lúc này, chắc là vừa sáng sớm… Không, có thể là lúc còn tờ mờ tối đã chụp sẵn, có Alfred ở đây, chút chuyện này cũng không thành vấn đề gì.
Ngài Hoven phát hiện Karen đang nhìn ảnh chụp của mình,
Cười nói:
“Ông cảm thấy bức hình này chụp rất ổn đấy, chụp ra ông có vẻ có tinh thần hơn một ít, khuyết điểm duy nhất đó là da trên mặt có chút lỏng, ông để cho bà Molly kéo cố định da lại, nhưng rất hiển nhiên chính là, tay nghề của bà ấy còn thua của thím cháu xa.
Nhưng ông đến làm phiền Mary lúc này cũng không nên, đúng không?”
“Ừm.” Karen nhẹ gật đầu.
Thím Mary trước đây còn nói bởi vì tay nghề trang điểm của thím ấy tốt nên hay có minh tinh đến nhờ thím trang điểm.
Chỉ là, Karen cảm thấy thím Mary bây giờ cũng không mong rằng mình sẽ được gặp lại khách quen.
“Đến, ngồi xuống.”
“Được rồi, ông Hoven.”
“Ừm? Cháu gọi ta cái gì?”
“Ông nội Hoven.”
“Đúng, lúc này mới đúng, gọi ông nội, có biết không?”
“Biết rồi ạ, ông nội Hoven.”
“Bỏ tên đi.”
“Ông nội.”
“Ai, ngoan lắm.”
Ngài Hoven đưa tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt của Karen, sau đó châm trà giúp Karen, Karen vội vàng tiếp nhận ấm trà tự mình châm ngược lại.
“Thật ra, nếu nói đúng ra thì, ông và Dis, đối với cháu mà nói, không có gì khác nhau.”
“Ừm.” Karen lên tiếng, dù sao thì Dis đang ở nhà.
“Mặc dù ông vẫn luôn la hét bảo Dis giết cháu, nhưng trước khi ông chết, vẫn cố gắng bảo vệ cháu.”
“Đúng vậy, cháu vẫn rất biết ơn ông.”
“Ông đã nhìn ra được, lời điếu cháu khắc dưới bia mộ, ông rất thích.”
“Ông thích thì tốt.”
Chương 273: Thần Trật tự rộng lượng (2)
“Đây chính là cuộc sống, đây chính là cuộc đời, chấp niệm tựa như là mạng nhện, nhưng nó đã dễ đứt và dễ tan.
Chúng ta có lẽ không thể thay đổi được gì, nhưng việc chúng ta có thể làm là quý trong, quý trọng thứ mình đã có được.
Nhưng mà, sau khi ông leo ra từ quan tài mới cảm nhận được điều này.
Nếu không chết một lần, là không thể nào tìm được sự đồng cảm.”
Lúc nói những lời này, ngài Hoven mỉm cười nhìn xem Karen.
Karen giơ lên chén trà, uống một ngụm trà.
“Sau khi kết thúc lễ Minh Nhật, lần sau cháu hỏa táng cho ông đi.”
“Được rồi.” Karen gật đầu.
“Cái thân thể này của ông, cũng không còn khả năng lại chịu thêm một lần ‘Thức tỉnh’ nữa, ai.” Ngài Hoven giúp Karen lấy một miếng bánh, đặt ở trên bàn ăn trước mặt Karen, “Cháu ăn đi, ông ăn không được mấy thứ này, bây giờ chẳng nếm ra được hương vị gì cả.”
“Được rồi.” Karen bắt đầu ăn, anh cũng không ăn bữa sáng, hiện tại thật sự có chút hơi đói bụng.
Ngài Hoven thì bắt đầu kể lại mọi chuyện từ tối hôm qua, từ từ giải thích.
Karen vừa ăn bánh uống trà vừa chú ý lắng nghe;
Mãi cho đến,
“Cái gì, ông nội nói, trong cơ thể Kevin bây giờ là một vị Tà Thần sao?”
“Đúng thế.” Ngài Hoven gật nhẹ đầu, “Đó là món quà mà ông với Dis, hai người ông nội chuẩn bị cho cháu, có thích hay không?”
“Ông nội, ý của cháu là, cái này có an toàn không?”
“Do ông tự mình bố trí trận pháp, yên tâm, rất an toàn nhưng mà chỉ có điều, cái này đưa cho cháu.” Ngài Hoven đưa cho Karen một cái bản bút ký, “Ở trên ông có ghi lại phương pháp sử dụng trận pháp, cháu bây giờ không cần dùng, nhưng về sau, có lẽ sẽ cần dùng.”
“Được rồi, cảm ơn ông nội.”
Karen tiện tay lật ra một tờ,
Tiêu đề trên đầu trang có ghi « Pháp trận cấm của Hắc Dạ Thần Giáo—— Nỗi đau đêm tối »;
Lại lật một tờ,
Tiêu đề trên đầu trang: « Pháp Trận cấm của Trật Tự Thần Giáo —— Phán quyết của Thần »;
Karen lập tức đóng nó lại, được rồi, không hiểu.
Cho nên, ngài Hoven mới có thể trở thành bạn của Dis, mặc dù ngài Hoven nhìn bề ngoài có vẻ rất yếu, ừ, ông ấy có lẽ yếu thật, nhưng nhìn vào một mặt khác, ông ấy là sự biểu thị cho… Tri thức là sức mạnh.
Đây quả thật là một vị không thể xem thưởng, có lẽ, ông và Dis cũng như nhau, cũng đều lựa chọn không thể hiện, cho nên sự tồn tại của ông trong Nguyên Lý Thần Giáo cũng không được chú ý.
“Lúc ông nói cho cháu nghe, cháu hình như cũng không quá đỗi kinh ngạc nhỉ?
Không,
Cháu chỉ cảm thấy kinh ngạc đối với con chó kia sao?”
“Bởi vì có một số việc, trong lòng cháu đã nghi ngờ từ lâu.” Karen trả lời, “Vừa đúng lúc nhận được đáp án từ ông.”
“A, như vậy sao.” Ngài Hoven bỗng thấp giọng, hỏi, “Cho nên, cháu có thể nói cho ông biết, cháu làm sao mà đá văng được một tên Tà Thần, thành công chiếm cái giường mà hắn ta đã chuẩn bị sẵn cho mình không?”
Karen nhún vai, nói: “Ông nội à, cháu thật sự cũng không biết.”
“Ông nội tin tưởng cháu.”
Hai người mặt đối mặt mà ngồi xuống.
“Tình cảm của cháu và tiểu thư Eunice ra sao rồi?”
“Rất tốt.”
“Tiểu thư nhà người ta trông có đẹp mắt không?”
“Đẹp mắt.”
“Đẹp mắt là được rồi, thật ra nam và nữ đều như nhau cả, chỉ cần đối phương đủ xinh đẹp, người ta càng có thể kiềm chế giận dữ càng tốt, ừ, sau đó nguôi giận cũng sẽ càng nhanh.
Nhưng mà, rất xin lỗi đó là tài sản của ông cũng bị đám con cái kia chia hết rồi, ngay cả nhà của ông cũng đã bị bán đi, làm ông không thể nào tổ chức lễ Minh Nhật ở nhà mình.
Cho nên, ông nội cũng không cho cháu tiền được.”
“Cảm ơn ông nội, bản bút kỳ lúc nãy ông đưa cháu cũng đã là một bảo vật vô giá rồi.”
“Chủ yếu sau khi người đã chết, quả thật ngay cả trà đều là lạnh.” Ngài Hoven chỉ chỉ chén trà trong tay của mình, bởi vì ông ấy bây giờ là một thi thể lạnh như băng, cho nên chén trà cầm trong tay lạnh càng nhanh hơn.
Nói xong, ngài Hoven lại ôm ra một cái túi to từ dưới bàn, đưa cho Karen:
“Những thứ này, là bách khoa toàn thư về trận pháp sơ cấp, tối hôm qua ông thức đêm mà viết, sau đó không lâu, ừ, sau khi cháu đến Wien thanh tẩy sức mạnh tín ngưỡng trong cơ thể, thì có thể thử học một ít để sử dụng, ông đã làm đánh dấu và giải thích kỹ càng, nguyên lý và một vài điều cần lưu ý cũng đã viết vào, rất nhiều trận pháp của tông giáo khác nhau đều có.”
Karen nhìn trước mặt đặt mười bản sách nặng nề, kinh ngạc nói:
“Những này, là tối hôm qua ngài viết?”
“Ông trước kia không thích làm bút ký, chỉ thích giữ chúng trong đầu, cháu biết đấy, những vật này đối với rất nhiều giáo hội mà nói là điều cấm kỵ, bọn họ sẽ không cho phép lan truyền ra ngoài, ông ghi chép lại nhưng nếu chúng bị lan truyền ra ngoài thì rắc rối sẽ rất lớn.
Nhưng bây giờ, không quan trọng, dù sao ông cũng đã chết rồi.
Con cái của ông cũng đã phân chia tài sản xong, nghĩa vụ của ông đối với bọn nó cũng đã hết.”
Chương 274: Thần Trật tự rộng lượng (3)
“Ý cháu nói là, ông viết thật nhanh.”
“A, do ông sử dụng thuật pháp sơ cấp nhất của Nguyên Lý Thần Giáo mà viết, viết chữ và bố trí trận pháp đều có thể dùng nó, hiệu suất có thể nâng cao vô số lần, chỉ cần tư duy của cháu theo kịp, ngòi bút sẽ không chậm lại.
Ông khá đần độn, thuật pháp thật sự, cũng chỉ học được cái này.”
“Ông là một vị thiên tài vĩ đại.” Karen nói.
“Dis mới đúng.” Ngài Hoven khoát khoát tay, “Ông không muốn tranh cái danh hiệu này với Dis, bởi vì không có cách nào tranh nổi, ông chưa từng thấy qua một người như thế trong cuộc đời của mình, chuyện làm ông ấy đau khổ và không muốn làm nhất đó chính là thành Thần.”
Ngài Hoven giống như là chợt nhớ tới cái gì, hỏi:
“Ngày mai là ngày cuối cùng rồi phải không? Ý ông nói là Dis.”
“Đúng thế.”
“Ngày mai sắp xếp thế nào rồi?”
“Ông nội bảo cháu mời tiểu thư Eunice đến nhà dùng cơm.”
“Ông ấy thật sự rất yêu cháu đấy, Karen.”
“Cháu biết.”
“Khoảng chừng ngày mốt ông sẽ chết, ông sẽ cố hết sức chờ đến ngày đó, đúng, nhớ kỹ, giúp ông làm hỏa táng, tro cốt cũng không cần giữ lại, tìm con sông đổ ông xuống là được rồi.
Hoặc là, sau khi đốt xong trên đường về nhà thì cháu cứ vung ông ra ngoài cửa xe là được, cố gắng tránh người đi đường, làm vậy thì không hợp chuẩn mực đạo đức công cộng.”
“Được rồi, ông nội, cháu đã nhớ kỹ.”
“Ăn no rồi sao?”
“Ừm, ăn no rồi.”
“Vậy thì, tôi Hoven đại biểu cho chính tôi là Hoven tuyên bố, Lễ Minh Nhật hoàn thành.”
Karen đứng người lên;
“Đi thôi, cháu phải đi mời tiểu thư Eunice đến dùng cơm vào ngày mai, không phải sao?”
“Thật ra, có một việc, cháu vẫn luôn muốn hỏi ông.”
“Ồ? Được thôi, cháu cứ nói.”
“Trong Nghi Thức Đón Thần siêu quy cách kia, ông nội, đến cùng đã phải trả cái giá gì?”
“Sự thực là, Dis chả phải trả một thứ gì cả, mặc dù ông ấy đã chuẩn bị xong, nhưng Thần Trật Tự, cái gì cũng không lấy.”
“Cái gì cũng không lấy?”
“Đúng vậy, cái gì đều không lấy.” Ngài Hoven cười nói, “Bởi vì cái ‘Karen’ kia, cũng không phục sinh trở lại, cho dù là triệu hồi được một tên Tà Thần, nhưng vị Tà Thần kia cũng không nhập vào cái thân xác này.
Ông cảm thấy, chắc là bởi vì nghi thức không thành công đi, thậm chí có thể nói, nghi thức kia từ đầu đến đuôi đều thật bại.
Giống như một mối làm ăn vậy, tế đàn và các loại công tác chuẩn bị liên quan chỉ là tiền đặt cọc, cuối cùng đối phương cũng không thể xuất hàng, cháu có đần độn mà trả số tiền còn lại cho người ta không?”
“Là như thế này sao, tốt, cháu đã biết.”
“Không cần lo lắng, cháu phải có lòng tin với Dis.”
“Cháu vẫn luôn luôn có lòng tin.”
“Như vậy cũng tốt.”
“Vậy thì ông Hoven… Không, ông nội, cháu cáo từ trước đây.”
“Nhớ kỹ hai ngày sau đến nhặt xác cho ông.”
“Được rồi, ông nội.”
Ngài Hoven đứng ở cổng, nhìn xem Karen đi ra ngoài, mãi cho đến bóng dáng Karen biến mất tại góc đường, ông mới đóng cửa lại, thân thể tựa ở trên ván cửa, trầm ngâm nói:
“Một nghi thức thất bại từ đầu đến đuôi sao?
Tham dự chuẩn bị cho trận nghi thức kia, thật ra không chỉ là có một mình Dis mà thôi, là bốn người.
Dis,
Mình,
Pall,
Còn có vị tín đồ của Bích Thần Giáo… phu nhân Lynda kia.
Dis đã có được đứa cháu trai mình thương yêu nhất, mình có thể nhìn ra, sự yêu thích của Dis dành cho đứa bé này, là phát ra từ nội tâm, thậm chí vượt qua cả giới hạn của huyết thống.
Bởi vì đứa bé này bất kể là tính cách, phẩm tính, hay trên thói quen, đều thể hiện ra sự đặc biệt riêng, đều rất hợp với Dis.
Nói vậy thì có thể có chút không được công bằng cho đứa bé “Karen” kia lắm,
Nhưng không thể nghi ngờ Karen bây giờ, mới càng phù hợp hơn bộ dáng của một đứa cháu trai trong lòng của Dis.
Còn mình đây,
Trước khi mình chết, giúp đỡ Dis triệu hoán Tà Thần, sau khi chết còn có thể leo ra từ trong mồ, còn giúp Dis phong ấn một vị Tà Thần.
Cái này không phải chính là giấc mộng của mình sao,
Cả một đời tuân thủ nghiêm ngặt giáo điều khi còn sống, luôn luôn bước trên quy tắc, nhưng ở sâu trong nội tâm vẫn luôn không cam lòng, muốn tự mình điên cuồng một lần.
Còn Pall?
Cô ấy lập tức sẽ đi theo Karen về Wien, mà lại quay về gia tộc của cô ta.
Cô ấy năm đó đoạn tuyệt với gia tộc, cuối cùng biến thành một con mèo sống nhờ ở bên ngoài suốt trăm năm, mơ ước lớn nhất của cô ta là cái gì đây?
Mơ ước một ngày kia, có thể danh chính ngôn thuận về thăm nhà một lần?
Về phần Lynda, cô ta đã hoàn thành tâm nguyện của mình, mặc dù Nghi Thức Đón Thần của cô đã thất bại, nhưng cô ấy cuối cùng đã được gặp bộ dáng thật sự của Chân Thần mà mình thờ cúng bấy lâu;
Hay là, người chồng mà cô ta rất mực yêu quý và hổ thẹn, có thể có người bầu bạn sau khi mình rời đi? Có phải đây mới là nguyện vọng của cô?”
Ngài Hoven đưa tay, kéo lên da mặt đã chảy xệ xuống:
“Cho nên, có thể giải thích mọi việc như thế này, đó chính là:
Thật ra thì Thần Trật Tự rất có thể đã đem tất cả những gì chúng ta muốn, đều đã ban cho chúng ta rồi?
Như vậy,
Thần Trật Tự,
Cuối cùng muốn cái gì?”
Chương 275: Đến (1)
Karen ngồi trên ghế salon trong phòng khách nhà Eunice, trước mắt là ly hồng trà cùng những món trà bánh tinh xảo, Eunice thì ngồi xéo hướng đối diện gần anh.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu lam với hoạ tiết hoa mai, tóc xoã tự do, thể hiện lên một nét đẹp rất tự nhiên và nhu mì.
Nghĩ đến lần gặp mặt đầu tiên khi cô ấy mặc một chiếc váy dài đen, lại đến bây giờ, rõ ràng là cô ấy đang cố ý dựa trên khoảng cách mối quan hệ của hai bên để phối đồ cho mỗi lần gặp mặt.
Phong cách, càng ngày càng tự nhiên, cũng càng ngày càng hiền hoà.
“Hôm nay anh ăn mặc thật nghiêm túc đấy, mẹ vừa nghe anh tới đã trở về phòng để thay quần áo.” Eunice che miệng cười nói.
Đây thật ra là một câu hỏi.
“Vì hôm nay là Lễ Minh Nhật của một vị trưởng bối của anh, anh đi tham gia lễ Minh Nhật rồi lười về nhà thay quần áo nên liền đến đây luôn.”
Ý của Karen là, hôm nay mặc chính thức như thế, thật ra chỉ là tuỳ ý bản thân mà thôi.
Lúc này, phu nhân Jenny mặc một bộ lễ phục đi ra.
“Karen, chúng ta đã đặt xong vé tàu.”
“Vất vả cho phu nhân rồi.” Karen đứng lên nói lời cảm ơn.
“Không cần khách khí, đây là chuyện đương nhiên, trong nhà cũng biết con sẽ đến làm khách nên đã chuẩn bị cả rồi.”
“Cảm ơn lòng yêu thương của phu nhân và người nhà, nhưng mà có một việc, vé tàu của con có thể cần nhiều hơn vài tấm, bởi vì con còn vài người bạn cần đi cùng con đến Wien.”
“Không thành vấn đề, phiếu là đủ, bởi vì đã bao cả sảnh lầu ba của con thuyền, tổng cộng mười phòng, hoàn toàn đủ ở.
Hmm… Đủ không?”
“Đủ rồi, thưa phu nhân, hai người hầu, một con mèo và một con chó mà thôi.”
“Ôi, Karen, con thật là một đứa trẻ hiền lành, lúc trước ta từng nói với Eunice, người mà thích sủng vật thì tấm lòng người đó cũng rất hiền lành, có đúng không?”
Karen cười phụ hoạ.
Anh cũng không phải là thích thú cưng, con mèo đó là tổ tông của nhà các người đấy;
Còn con chó kia, mới được phong ấn một vị Tà Thần ở trong.
Không biết khi phu nhân Jenny biết thân phận thật sự của hai con sủng vật này thì còn có thể thối lên câu nói [Ôi, con thật là một đứa trẻ hiền lành] hay không.
Karen cũng không muốn hỏi thăm quá nhiều việc liên quan đến gia tộc Ellen, cũng không hỏi chi tiết về chỗ ở của mình sau này, mặc dù phu nhân Jenny mấy lần muốn bày tỏ sự cẩn thận và chu đáo của gia tộc bọn họ, nhưng đều bởi sự không nhiệt tình của Karen mà khó để mở miệng.
Bởi vì, đối với Karen, mục đích chủ yếu của anh là đi đến Wien, còn về phần có sống chung với nhà Ellen hay là ở lại bao lâu, kỳ thật anh không suy nghĩ quá nhiều;
Bởi vì, nếu không phải trong tình trạng gia cảnh sa sút không còn đường lui nào khác mà phải cầm một tờ hôn ước đi đến yêu cầu gia tộc Ellen thực hiện.
Anh không chịu được nỗi nhục này.
Đương nhiên, Dis cũng sẽ không ép cháu của ông ta đi chịu nhục, nếu không cũng sẽ không chuẩn bị nhiều thứ sớm đến như vậy.
Quan trọng nhất chính là, anh không phải là một cọng lục bình không rễ, anh là một người có gia đình.
Lúc tạm biệt, phu nhân Jenny ở lại trong phòng, Eunice đưa Karen đến cửa sân.
Karen giang hai tay, thân thể Eunice hơi nghiêng về phía trước, hai người ôm với một loại tiết tấu nhịp điệu ăn ý với nhau.
A, tóc Eunice có mùi hương của nhàn nhạt Lavender.
Karen không nhịn xuống mà dùng sức hít một hơi, nhân tiện còn dùng cái mũi cọ xát nơi cổ Eunice.
“Ngứa…”
“Haha.”
“Ngày mai anh đến đón em.”
“Ừ, em chờ anh.”
Karen ngồi lên xe, Eunice đứng trong sân nhìn Karen rời đi;
Cô ấy không biết khi Karen lái xe đi sau, lại rất nhanh đứng trước cửa nhà một người đàn ông.
Cửa nhà Piaget không có thường đóng, nên có thể trực tiếp đẩy cửa đi vào trong.
Trong phòng khách, lung tung nơi nơi đều là thức ăn thừa, chiếc bàn ăn đầy vết bẩn, mà cũng chẳng thấy ai dọn dẹp.
Piaget thì nằm dài trên ghế salon, đang ngáy o o, dưới đầu gối là một chồng Rupee dày cộm, chừng bốn năm mươi nghìn.
Anh ta mặc trên người bộ đồ vest, thân dưới thì mặc quần cưỡi ngựa, tóc thì rối bời.
Có thể nhìn ra được hắn đã rất mệt.
Buổi sáng lúc gọi điện thoại cho mình thì nghe rất là phấn khởi, là trạng thái kì lạ của cơ thể khi đã mỏi mệt đến cực độ, cả về thể xác và tinh thận
Karen yên lặng dọn dẹp rác rưởi, lại dọn chén bát để vào bồn rửa, mở vòi nước.
Sau đó cầm chổi quét dọn phòng khách, quét xong lại lau sàn một lần.
Piaget vẫn ngủ say, không có một chút phản ứng nào.
Karen lại đi vào nhà bếp, đem chén bát rửa sạch, trong lúc dọn, anh mới thấy bên cạnh bếp lò có đặt một bình cà phê.
Đưa tay chạm vào, bình vẫn còn chút ấm.
Karen đổ một ly, uống một ngụm, sau đó sắc mặt trầm ngâm một lúc:
“Hmm?”
Karen có chút hơi nghi ngở và ngoài ý muốn, anh thò đầu ra từ phòng bếp, nhìn Piaget vẫn còn ngủ say trên ghế, rồi nhìn lại ly cà phê trong tay.
Uống xong ly cà phê, Karen lấy giấy và bút rồi viết cho Piaget một bức thư ngắn:
“Tôi thực sự không đành lòng đánh thức anh, sẵn tiện tôi đã giúp anh dọn dẹp lại cái chuồng heo này, anh nên suy nghĩ về việc mướn hai người hầu gái để chăm sóc cho sinh hoạt thường ngày của anh.”
Nghĩ một chút, Karen lại viết thêm một câu:
“Cảm ơn vì đã chuẩn bị cà phê cho tôi, nó rất ngon.”
…
Chương 276: Đến (2)
Chiều hôm sau,
“Thím, kỳ thật không cần chuẩn bị thịnh soạn như vậy đâu.” Karen dựa vào vách tường ngoài phòng bếp, nhìn thím cùng bác gái đang bận rộn bên trong.
Hôm nay, anh – “Đầu bếp” trong cái nhà này bị tước đoạt quyền sử dụng phòng bếp, thím Mary và bác gái Winnie yêu cầu nhận việc chuẩn bị bữa tối.
“Sinh nhật của tiểu thư Eunice, sao có thể không làm hoành tráng được?” Thím Mary nói.
“Vậy hình thức cũng không thể lớn hơn so sinh nhật thím, cô ấy là vãn bối.”
Nghe được câu này, thím Mary giơ tay vuốt chóp mũi Karen một cái, cười nói: “Trưởng bối và vãn bối có gì để so sánh thì đương nhiên là phải đem những thứ tốt nhất cho vãn bối các cháu mới phải.”
Thật ra trước đó không lâu chính là sinh nhật của thím, được Dis nâng chén chúc mừng, đó đã là món quà tốt nhất đối với thím rồi.
Bởi vì Dis là người mà thím kính sợ nhất, ở trong nhà Inmerais, ông cũng tương tự như một vật tổ.
“Karen, thay vì cháu đứng ở đây thì không bằng lên trên lầu thay quần áo rồi đi đón tiểu thư Eunice đi.”
“Được rồi thưa cô, nghe theo sự phân phối của ngài.”
Karen lên lầu, đi tới phòng ngủ, trong lúc chọn quần áo, anh vô tình quét mắt nhìn đến hai tấm thẻ lần trước Lunt đưa cho anh nằm trên bàn đọc sách.
Một tấm là
【
Ánh Trăng Thanh Tẩy
】
, có thể xua tan hết thảy thuộc tính và hiệu ứng bất lợi.
Một tấm là
【
Bóng Đen Bảo vệ
】
, triệu hồi ra một cái bóng màu đen đi theo
Karen cất kỹ hai tấm thẻ, kẹp lại bên trong quyển [Ánh sáng Trật Tự].
Thay một bộ quần áo thoải mái, Karen đi xuống lầu, cầm trong tay hai chiếc chìa khoá, giữa một chiếc xe tang và chiếc Santland của Alfred, Karen chọn xe tang.
Tới nước này rồi, cũng không có gì cần thiết để dùng cách thức này hấp dẫn con gái.
Anh chẳng qua là cảm thấy, số lần anh lái xe tang và ngồi xe tang sau này không nhiều lắm, cho nên bây giờ thừa dịp còn cơ hội thì đi nhiều một chút.
Cứ như vậy, sau hai mươi phút, Karen lái xe tang đi đến cửa nhà Eunice, dưới ánh nhìn trố mắt của phu nhân Jenny, anh đưa Eunice lên xe tang.
Lần này, phu nhân Jenny không có ý muốn cùng đi.
Trên đường về, Karen nói lời xin lỗi:
“Rất xin lỗi em vì anh lái chiếc xe này tới.”
“Không có việc gì, em biết chiếc xe này có chứa sự tưởng niệm của anh đối với người thân, anh lái chiếc này tới là vì anh không xem em như người ngoài.”
“Cảm ơn em.”
…
Lúc về đến nhà, Karen thấy một chiếc xe tại cửa nhà, đó là xe của Piaget.
Lúc Karen nắm tay Eunice đi vào phòng khách, liền thấy Piaget đang ngồi trên sa lon tập trung tinh thần mà xem quyển sách tuyên truyền trong tay mình, chú Mason thì ngồi bên cạnh anh ta và giới thiệu về quyển sách.
“Karen, cháu về rồi.” Chú Mason nhìn thấy Karen, “Ngài Adams đã chờ rất lâu.”
“Haha, Karen.” Piaget chào hỏi Karen một cách nhiệt tình, sau đó chỉ vào trên quyển sách, “Ngài Mason, nhờ ngài giúp tôi đặt một chiếc quan tài Khinh Phong ưu nhã nội liễm trầm ổn trí tuệ anh minh tỉnh táo đi.”
“Thật sao, ngài Adams?” Chú Mason khiếp sợ vô cùng.
Phải biết rằng hai khoảng quan tài này dù được đặt ở vị trí đầu của quyển sách giới thiệu, nhưng chúng chả khác nào hai bức tranh minh hoạ, chủ yếu là để tăng lên phong cách của nhà tang lễ, trên thực tế, hai loại này rất khó bán đi, thậm chí chúng còn không có khả năng bán được.
“Đúng vật, tôi muốn mua nó, nhưng phải làm phiền ngài mang nó trực tiếp đến nhà tôi.”
“Được, chỗ này còn có ưu đãi, để tôi giúp ngài tính một chút…”
“Ngài cứ việc tính, rồi đem giá cuối cùng trực tiếp nói cho tôi, tôi sẽ gửi chi phiếu cho ngài.”
“Được, ngài Adams, ngài chuẩn bị dùng cái quan tài này là để…”
“À, tôi dự định dùng nó để ngủ trưa bởi vì tôi cảm thấy nằm ngủ bên trong dễ chịu hơn trên ghế sô pha.”
“À… Được.”
Piaget đi đến trước mặt Karen, sau đó ánh mắt nhìn qua Eunice:
“Chúc mừng tiểu thư, cô đã chọn trúng một vị đối tượng vô cùng ưu tú, tôi tin tưởng trong cuộc sống sau này, cô sẽ từ từ cảm thấy lựa chọn của mình bây giờ là may mắn, cũng là sáng suốt nhất.”
Eunice hàm súc cười một tiếng, nói: “Tôi hiểu rồi.”
Piaget lại nhìn về phía Karen, chủ động tiến lên cho anh một cái ôm, hai tay còn vỗ vỗ phía sau lưng Karen:
“Thật không thú vị, hôm qua sau khi trở về tôi liền trực tiếp ngủ thiếp đi.”
“Tôi hiểu, không có việc gì.”
“Ừ, hôm nay muốn tổ chức tiệc tùng sao”
“Là sinh nhật Eunice.”
“A, tốt.” Piaget sửa lại một chút cà vạt của mình, sau đó hai tay chỉ chỉ mình, “Cho nên, tôi…”
Karen không nói chuyện.
Piaget trừng mắt nhìn, tiếp tục trừng mắt nhìn;
Karen vẫn như cũ không nói chuyện.
Eunice mở miệng nói: “Ngài Adams, xin hỏi tôi có may mắn được mời ngài dự buổi tiệc sinh nhật của tôi không?”
“A, đương nhiên, đương nhiên, tôi cực kỳ vinh hạnh.”
Nói xong, Piaget liếc mắt với Karen.
“Đây là chú của anh, chú Mason.” Karen giới thiệu cho Eunice.
“Rất xin lỗi tiểu thư Eunice, lần trước lúc cô cùng mẹ cô tới thăm, chúng tôi vừa đi ra ngoài chơi, thật xin lỗi.”
“Không có việc gì, ngài nói quá lời rồi.”
“Anh dẫn em đi gặp thím và cô.”
Karen nắm tay Eunice lên lầu, lúc đi vào lầu hai, thím Mary và cô Winnie đã cởi tạp dề, lau tay, rồi đứng ở đó mỉm cười chờ bọn họ.
“Đây là thím Mary.”
“Chào thím.”
“Chào cháu.”
“Đây là cô Winnie.”
“Chào cô.”
“Chào cháu.”
Thím Mary vội nói: “Bữa tối lập tức sẽ chuẩn bị xong, một lát liền có thể bắt đầu bữa tiệc.”
“Thím và cô vất vả rồi.”
“Không có gì, không có gì.”
Có lẽ bởi vì một chút nguyên nhân đặc thù nên Karen cũng không cảm thấy lúc dạy học Eunice sẽ biểu hiện như vậy, nhưng khi cô ấy đối mặt với các hoạt động xã giao, thật ra sẽ rất tự nhiên đem các thói quen lúc xã giao trong nhà mà thể hiện ra.
Không phải cô ấy cố ý xa cách, mà là trước đó đều là như thế, thêm với vì bây giờ cô ấy còn có một chút căng thẳng.
Nên biết rằng, Pall rất xem thường việc gia tộc mình phải sa sút đến mức vào hoàng cung tiếp mấy bà lão hoàng thất uống trà chiều
Nhưng xem tình huống này, loại lễ nghi quý tộc đã thấm vào bên trong này, vẫn là làm thím Mary cùng cô Winnie cảm thấy căng thẳng và mất tự nhiên.
Trong mắt thím Mary, khí chất của vị tiểu thư Eunice này còn cao hơn rất nhiều lần so với những ngôi sao nhỏ mà thím đã tiếp xúc trước đây.
Karen nói với Eunice: “Chúng ta lên trước đi.”
“Được.”
“Đúng vậy, hai đứa lên trước đi, Minna bọn họ đã ở trên lầu rồi đó.” Thím Mary chặn lại nói.
Chương 277: Đến (3)
Karen dẫn Eunice lên lầu ba, Minna, Lunt cùng Chris ba người đang đứng chờ, bọn họ hiện tại đang nghỉ đông nên không cần phải đi học.
Chờ Eunice đi lên, Minna chủ động tiến lên:
“Chào chị.”
Lunt cũng bước tới: “Em chào cô.”
Chris tiến tới: “Chào chị.”
“Karen, em để quà ở trong xe, mẹ đã giúp em chuẩn bị quà cho mọi người.” Eunice nói.
“Không có việc gì, để Lunt xuống dưới đem lên là được.” Karen sờ túi, hả? Chìa khoá xe tang hình như rơi xuống đất.
Lúc này, một chú chó lông vàng ngậm chìa khóa đi đến, chống lên hai chân sau, đứng thân thể, miệng mở rộng.
Thấy Karen không lấy tay cầm, nó liền chạy đến trước mặt Lunt, phun chìa khoá ra trước mặt Lunt, rồi lại nhanh chóng chạy về đến trước mặt Eunice, ngoan ngoãn ngồi xuống rồi le lưỡi.
“Nó thật ngoan, còn thật thông minh.” Eunice không nhịn được giơ tay vuốt ve đầu chú chó.
Chú chó cũng cười rất vui vẻ.
Trên bệ cửa sổ bên cạnh, mặt Pall trầm ngâm nhìn.
“Trong lúc đi thuyền đến Wien, đem con chó này đẩy vào biển được không?”
“Hay là thả một ít thuốc độc vào thức ăn đêm nay của nó?”
“Hay là, trộm lấy đồ lót của Minna và Chris đặt vào trong ổ của nó đi?”
Karen dẫn Eunice đến cửa phòng Dis;
“Cốc…cốc…”
“Vào đi.”
Dis ngồi trong phòng sách, hôm nay ông mặc chiếc áo len mà cô Winnie tự tay đan cho ông.
“Ông.” Eunice tiến lên ra mắt Dis
“Ừ, chào cháu.”
Karen dẫn Eunice ngồi xuống đối diện bàn đọc sách.
Dis nhìn Eunice, nói: “Ông chúc hai cháu có thể mãi vui vẻ cùng với nhau.”
“Cảm ơn ông.”
“Ông tin tưởng rằng cháu của mình là một người có tinh thần trách nhiệm cao, nói thật ra, đàn ông nhà Inmerais chúng ta đều rất có tinh thần trách nhiệm đối với gia đình, nó là một người đáng để cháu nương tựa.”
“Cháu cũng cảm thấy như vậy, thưa ông.”
“Hy vọng cháu vẫn luôn cảm thấy như vậy.” Dis lộ ra một nụ cười ôn hoà nơi khóe miệng, “Cũng hy vọng cháu có thể một mực làm người bên gối, dựa vào vai của nó.”
Dis nâng chén trà, nói:
“Được rồi, ông nói đến đây thôi, thay ông gửi lời hỏi thăm đến với ông nội và cha cháu, cứ nói, Dis.
Inmerais sẽ mãi nhớ đến bọn họ.”
“Vâng, thưa ông, cháu sẽ giúp ông chuyển lời, ông nội và cha cháu mãi ghi nhớ tình hữu nghị với nhà Inmerais.”
Karen dẫn Eunice rời đi thư phòng, ngay lúc cửa phòng sách đóng lại, nụ cười của Dis thu liễm:
“Thật ra thì, có quên mất thì cũng chả sao đâu.”
…
Bắt đầu tiệc tối.
Thím Mary và bác gái Winnie đã chuẩn bị bàn thịnh soạn học từ các bữa trưa mà Karen nấu, không thể không nói, trước hết họ cũng đã học được phần hình thức.
Chủ đề bữa tiệc đương nhiên là chúc sinh nhật Eunice, lúc Eunice thổi tắt nến, mọi người reo hò nhiệt liệt.
Sau đó không khí tiệc tối trở nên sôi động hơn khi Dis rời khỏi bàn ăn, Alfred dùng radio chỉnh đến các kênh âm nhạc khác nhau, mọi người bắt đầu thoải mái nhảy múa.
Bọn họ không chú ý đến, Dis đứng tại cầu thang lầu ba, nghe ồn ào náo nhiệt bên dưới, đứng thật lâu.
…
Đợi đến tiệc tan, Karen đi tới lầu ba.
Anh trông thấy Pall đang nằm trên bệ cửa sổ, bộ dáng cô độc mà nhìn về phía bầu trời đêm bên ngoài.
Karen đưa tay sờ sống lưng Pall.
Thật ra vị trí này của mèo có khá nhiều thịt, lông cũng khá dày, nên sờ tới sờ lui rất thoải mái.
Pall không nhúc nhích, để mặc cho Karen vuốt ve:
“Cậu không phải nên đưa Eunice về nhà sao?”
“Tôi bảo cô ấy đợi một lát nữa.”
“Có việc gì mà phải đợi một lát nữa.”
“Bởi vì còn có một người vẫn chưa ăn bánh sinh nhật.”
Karen đem một phần bánh kem nhỏ đặt trước mặt Pall, phía trên cắm một cây nến, Kare dùng bật lửa điểm cây nến, nhẹ nhàng ngâm nga nói:
“Chúc cô sinh nhật vui vẻ…”
Nhìn chiếc bánh sinh nhật trước mặt, nghe được tiếng chúc mừng sinh nhật bên tai, đôi mắt màu hổ phách của Pall phút chốt hiện lên một tầng nước nhè nhẹ.
“Cảm ơn cậu,
Không phải, cảm ơn ngài Tà Thần.”
…
Tối hôm qua, tất cả mọi người trong nhà ăn mừng đến khuya, phòng ăn cùng phòng bếp bừa bộn chưa kịp dọn dẹp.
Buổi sáng, Dis xuống lầu trong bộ quần áo của Cha xứ.
Ở cửa lầu một, ông thấy trên chiếc ghế sô pha bị di chuyển đến chỗ khác, Karen đang nằm ngủ say.
Dis đi tới đưa tay đánh thức Karen.
Karen mở mắt ngồi dậy.
“Tối hôm qua cháu ngủ ở đây?”
“Đúng vậy, sau khi đưa Eunice về, cháu quá mệt không lên lầu nổi nên đã ngủ thiếp đi tại đây.”
“Không được ngủ ở chỗ này, sẽ bị cảm lạnh.”
“Được rồi ông, cháu đã biết.”
“Sau tiếng chuông mười hai giờ trưa, cháu hãy đến phòng sách của ông mà đọc sách.”
“Vâng, cháu đã biết.”
“Ừ, vậy ông đến giáo đường đây, các tín đồ cũng đã đang chờ.”
Dis mở cửa phòng khách đi ra ngoài.
Karen bật dậy, đứng tại cổng, hô lên:
“Ông, người nhớ đã dáp ứng cháu việc gì sao?”
Dis dừng bước lại, quay người nhìn xem Karen:
“Tay nghề của thím và cô cháu, từ bữa tiệc hôm qua đến xem, cùng cháu còn kém khá xa.
Cho nên, ông sẽ trở về gọi cháu xuống nấu bữa tối.quan trọng nhất chính là, làm ông, làm sao có thể nói chuyện mà không giữ lời với cháu mình?”
…
“Coong… Coong… Coong…”
Tiếng chuông giáo đường vang lên, cùng vang lên còn có tiếng đồng hồ treo tường nhà Inmerais.
“Nguyện nhân từ chủ, cùng các ngươi tồn tại, ca ngợi vô thượng chủ.”
“Ca ngợi vô thượng chủ.”
Các tín đồ nhao nhao làm động tác cầu nguyện theo Cha xứ Dis, sau đó theo thứ tự đi ra giáo đường, kết thúc buổi lễ tuần hôm nay.
Dis đứng tại ở trên bục dọn dẹp đồ vật của mình.
Mà lúc này, cùng với các tín đồ đã đi ra, một số lượng lớn nhân viên thần chức mặt pháp bào màu đen bắt đầu bốn phương tám hướng ùa vào;
Ở bên ngoài, một đám nhân viên thần chức mặt y phục màu đỏ đứng trên những tòa nhà cao xung quanh, giang hai cánh tay, khởi động trận pháp kết nối với nhau.
Đây là ở những vị trí thấy được, có lẽ ở những vị trí không thấy được có thể có càng nhiều hơn.
Rasma đi lên bậc thang, tiếng vào giáo đường, đi tới trung tâm.
Ông ta là Đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo, trong vòng thế lực của Trật Tự Thần Giáo đặt ở thế tục, có quyền hạn rất cao.
Sau lưng Rasma, có ba bóng người xuất hiện.
Rasma giang hai cánh tay,
Ba vị Trưởng Lão Thần Điện phía sau cũng khoanh hai tay trước ngực;
Bên ngoài, một đám nhân viên thần chức mặc áo bào đen, nhân viên thần chức mặc áo bào đỏ đứng tại trên nhà cao tầng, đồng thời ẩn nấp không ngõ ngách và ngay cả những chốn tưởng chừng như không người;
Tất cả mọi người, đều khoanh hai tay đặt trước ngực.
Rasma ngâm xướng nói: “Ca ngợi trật tự.”
“Ca ngợi trật tự.”
Ca ngợi Trật Tự, dường như bầu trời âm u cả ngày hôm nay vờn quanh trên không của Thành phố La Giai đang dần sáng sủa hơn.
Dis tiếp tục từ từ sắp xếp đồ đạc của mình,
Sau đó đi ra từ phía sau,
Đứng ở vị trí trung tâm sân khấu,
Hai tay cũng khoanh lại trước ngực,
Mở miệng nói:
“Ca ngợi Thần Trật Tự được gái điếm nuôi lớn.”
Chương 278: Ông ta không phải thần (1)
Karen cầm thìa lên, múc một thìa sữa đặc cho vào cà phê, sau đó đổ một ít sữa vào, rắc một chút đường bột, cuối cùng bắt đầu dùng thìa khuấy đều.
Thật ra, anh vốn muốn làm một hình vẽ, nhưng anh cảm thấy khi làm ra nhất định sẽ không đẹp mắt, cho nên cũng chỉ cần trực tiếp khuấy bằng thìa rồi tự nhủ cái này mới gọi là thật sự thuần khiết.
Ngoài ly cà phê sữa này, trên khay còn có một tách trà, trong tách trà đã được thả lá trà;
Một đĩa nho khô, một đĩa đường viên, một đĩa mứt hoa quả;
Cầm khay trong tay phải và một phích nước mới rót đầy trong tay trái, Karen đi lên tầng ba.
Đúng lúc này, đồng hồ treo tường trên tầng ba bắt đầu đổ chuông.
Khi Karen bước đến cửa thư phòng của ông nội và định đặt phích nước xuống, chú chó lông vàng đang nằm dưới bệ cửa sổ liền nhổm người dậy đi đến, dùng móng vuốt ấn vào tay nắm cửa và mở cửa ra.
Khi cánh cửa bị kéo ra, hai chân của nó vẫn đặt trên tay nắm cửa, hai chân sau chống đỡ cơ thể không ngừng nhảy ra đằng sau.
Cuối cùng, khi cánh cửa bật mở, chú chó lông vàng thả móng vuốt của nó ra, cơ thể mất thăng bằng, ngã lộn một vòng ra phía sau.
“Ha ha ha.”
Karen bật cười trước cảnh tượng đó, khi đồng hồ treo tường vang lên lần cuối, anh bước vào thư phòng của ông nội.
Chú chó lông vàng lập tức đứng dậy, đi theo anh vào thư phòng và dùng chân sau khều đóng cửa lại.
“Cạch.”
Cánh cửa đã được khép vào.
Ngay khi chú chó lông vàng chuẩn bị lộ ra vẻ tươi cười đáng yêu vẫy đuôi với chủ nhân, thì nó nhìn thấy Karen đã ngồi xuống sau bàn và đặt tay lên người của Pall đang nằm trên bàn một cách tự nhiên.
Pall chỉ lặng lẽ nằm đó, coi tay của Karen như cái túi sưởi ấm cho mình, đồng thời liếc nhìn chú chó lông vàng đang ngồi trên mặt đất với một chút khinh thường.
Chú chó lông vàng lắc đầu, đi đến chân bàn và nằm dựa vào bàn làm việc.
Sau khi đặt tay xong, Karen mở cuốn sách bìa cứng màu đen mà Dis đặt trên bàn ra.
Tên của cuốn sách cũng là “Ánh sáng của Trật tự”, nhưng chắc là được xuất bản sớm hơn rất nhiều so với cuốn mà Dis đã đưa cho anh.
Trong cuốn sách có kẹp thư, hơn nữa không chỉ có một bức.
Karen mở bức thư đầu tiên ra, trùng hợp là nội dung của cuốn này là miêu tả câu chuyện về Thần Trật tự trước khi trở thành thần, có điều ở đây lại có miêu tả về Thần Ánh Sáng nhưng lại không nói là Thần Trật tự được đánh thức bởi Thần Ánh Sáng, mà ám chỉ việc hai bên hợp lực để trấn áp một Tà thần.
Tuy nhiên, nó đã tốt hơn rất nhiều so với cuốn tạp chí kia của anh.
Trong cuốn tạp chí kia của anh, Thần Ánh Sáng không có suất diễn nào cả.
Karen mở một bức thư mà Dis kẹp trong sách ra, chữ viết rất nắn nót cẩn thận, đó là phong cách của Dis.
Bức thư này chắc là mới được viết gần đây, không phải là nhờ “kinh nghiệm đọc” trước đó, mà chắc là do nó được viết riêng cho anh.
Nội dung trong bức thư là:
“Hồi ta còn trẻ, ta từng nghĩ trật tự là một ranh giới không thể vượt qua, nó vạch ra phần thiện và ác của thế giới này, tạo ra ngăn cách giữa thế giới của Thần và thế giới của con người.
Những việc của Thần thì để cho Thần làm, những việc của con người thì để cho con người làm.
Trật tự là ranh giới giữa Thần và con người.
Sau khi có nó,
Thần không còn can thiệp một cách thô bạo với con người, và con người cũng sẽ không còn phải kính sợ Thần nữa.
Thần có thể tiếp tục ở trên cao, con người có thể ngẩng đầu lên và tán thưởng Thần.
Thần Trật tự được sinh ra trong kỷ nguyên trước, thời đại mà các vị thần thi nhau xuất hiện.
Thần đang chiến đấu với Thần,
Những người sùng bái Thần cũng đang chiến đấu với nhau,
Cuộc chiến trên danh nghĩa của Thần, cao cả hơn đất nước và dân tộc đã trở thành một nhân tố tất yếu không thể chối bỏ, vì Thần không cho phép mình bị khinh nhờn.
Và vị thần của Trật tự, là vị thần duy nhất chọn cách trừng phạt chính mình;
Ông ấy đã ném đứa con gái phạm sai lầm của mình vào miệng thú dữ và để nó nhai nát.
Bằng cách này, ánh sáng của trật tự đã được thắp sáng.
Có lẽ,
Đây chính là sức hút của Thần Trật tự, ở thời đại khi Thần ở trên cao, với tư cách là một vị Thần, ông ấy đã đặt ra quy tắc cho Thần!
Đó là lý do tại sao ta sùng bái ông ấy và tin tưởng vào Trật tự.
Dưới ánh sáng của Trật tự,
Lần đầu tiên, những con người nhỏ bé có cơ hội ưỡn ngực đứng trước mặt Thần.
Thần,
Đối với Thần Trật tự, hẳn là một biểu tượng của sức mạnh, không phải là một biểu tượng của địa vị.
Nhưng dần dần,
Ta nhận ra mình đã nhầm. “
Chương 279: Ông ta không phải thần (2)
“Theo “Điều lệ Trật tự”, ông bị buộc các tội phản giáo, làm trái lại Trật tự và xúc phạm tín ngưỡng, bây giờ ta chính thức tuyên bố sẽ thẩm vấn ông;
Dis,
Ông có thừa nhận các tội danh kể trên, có nhận lỗi mà ông đã phạm phải không!”
Dis đang đứng trên bậc thềm của giáo đường, nhìn Rasma trước mặt.
Ở hai bên sườn của Rasma có hai cuốn sách nổi, một cuốn là “Điều lệ Trật tự” và cuốn còn lại là “Ánh sáng của Trật tự”.
Giáo hội Trật tự không phải là một quốc gia, nhưng sau khi tôn giáo phát triển đến một mức độ nhất định, tất yếu sẽ sản sinh ra thế tục và cấp cao;
Sự tồn tại của thần điện chính là cấp cao thực sự, các vị trưởng lão của thần điện đã nắm được bí mật chân chính của giáo hội Trật tự, đồng thời họ cũng có quyền truyền thụ và diễn giải ý chí của Thần Trật tự.
Thân là một đại tế tự, Rasma là một trong những thế tục đỉnh cao của giáo hội Trật tự, trong hệ thống điều hành của giáo hội này, lão có quyền quyết định cao nhất trên danh nghĩa.
Nhưng trước mặt những trưởng lão trong thần điện, lão chỉ là một đứa con lớn ở nhà chăm sóc em nhỏ khi bố mẹ đi làm.
Do đó, bao gồm hệ thống điều hành của rất nhiều giáo hội lớn trong giáo hội Trật tự, chỉ là ****; người trước nắm giữ mọi thứ, còn người sau kiểm soát người trước.
“Dis, ông có thừa nhận hành vi sai trái của mình không!”
Rasma đưa ra câu chất vấn thứ hai.
Dis không trả lời, ông ấy chỉ đứng đó.
Thực ra,
Bầu không khí lúc này rất kỳ dị;
Một người liên tục chất vấn người kia có thừa nhận sai lầm hay không; người còn lại thì chỉ đứng im không nói mà đã thể hiện ra được ý vị trào phúng đến tận cùng.
Trên bức bích họa trong giáo đường, một bên là bức tranh Thần giáng thế mang lại phúc ích cho nhân loại, bên còn lại vẽ cảnh Thần dẫn dắt con người đánh bại ma quỷ để xây dựng lại quê hương.
Đây là một giáo đường nhỏ, tuy nơi này có một vị thần, nhưng đó là một vị thần được chắp vá;
Vì nó hoàn toàn không tồn tại, hay nói cách khác, sự tồn tại của nó chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng và tâm linh của người bình thường.
Lấy một số giáo lý nghe như thật mà là giả, bịa ra một số câu chuyện quen thuộc, một giáo đường trông giống như mọi giáo đường khác, và một linh mục có vẻ hơi hiền từ là được rồi.
Thậm chí, bạn có thể so sánh giáo đường này với một công viên, một nơi cần thiết cho đời sống tinh thần của cư dân đường phố và cộng đồng, không khác gì một nhà ga, bệnh viện hay đồn cảnh sát.
Nhưng cũng vì lí do này,
Cho nên giờ đây, khi nhìn vào nụ cười tràn ngập trên mặt của Thần và mọi người trong các bức bích họa ở hai bên, thật sự là tràn đầy mỉa mai.
Những người trong bức bích họa dường như đang chê cười:
“Nhìn kìa, ông ta đã gọi Thần Trật tự là vị thần do gái điếm nuôi dưỡng, một kẻ khác còn đang liên tục hỏi ông ta có thừa nhận sai lầm của mình hay không.
Ồ, ông là điếc sao? Ông bị điếc nhỉ!”
“Dis, ta hỏi lại lần nữa, ông có thừa nhận lỗi sai của mình không!”
Đây là câu chất vấn thứ ba.
Dis vẫn im lặng.
“Dis, ông là người đề xuất đàm phán, chúng ta đã đồng ý yêu cầu đàm phán của ông, vì lời mời của ông nên hôm nay chúng ta mới đến cuộc hẹn.
Vậy mà bây giờ ý ông là sao? “
Cuối cùng thì Dis cũng lên tiếng, ông nói, “Ta mời ông đến để đàm phán, không phải mời ông đến để chất vấn ta.”
Dis vừa nói vừa chỉ vào Rasma:
“Nếu ông vẫn tiếp tục hỏi về tội lỗi của ta, thì ta sẽ coi như đàm phán kết thúc, và chúng ta sẽ không phải lãng phí thời gian nữa mà có thể đi thẳng đến bước tiếp theo.”
Vẻ mặt của Rasma có chút u ám không rõ, lão rất muốn xoay người tiếp nhận ý chỉ của ba vị trưởng lão phía sau, nhưng lão biết rõ ba vị trưởng lão thần điện không thể cho lão lời khuyên gì vào lúc này.
Bởi vì đây không phải là một điều vinh dự vẻ vang gì, cho dù cố gắng che đậy nó bằng cách nào, những gì đang xảy ra ở đây hôm nay chính là sự chia rẽ trong nội bộ cấp cao của giáo hội, và nó là một vết nhơ trong lịch sử của giáo hội.
Thần không thể hạ mình, hoặc nói cách khác, nếu không phải đến mức hoàn toàn bất đắc dĩ, Thần sẽ luôn duy trì hào quang bất biến xung quanh người.
Những trưởng lão trong thần điện cũng vậy, bọn họ mang tính Thần trong người, họ sẽ tự nhiên hướng lời nói và việc làm của mình trong thế tục với những yêu cầu khắt khe hơn.
Vì vậy, những việc mệt nhọc bẩn thỉu chỉ có thể được thực hiện bởi Rasma, và nó cũng bắt buộc phải được thực hiện bởi Rasma.
Thần điện không muốn mất đi Dis;
Trước đó, cần phải làm mọi cách để kéo Dis trở lại thần điện.
Chương 280: Ông ta không phải thần (3)
“Ha……”
Rasma mỉm cười, lão khua tay, cuốn “Điều lệ Trật tự” lơ lửng bên cạnh người lão rơi thẳng xuống sàn.
Sau đó, lão tiếp tục chủ động tiến về phía Dis, nhưng chưa thực sự bước tới chỗ Dis, lão đã ngồi xuống băng ghế ở hàng ghế đầu và nhìn Dis đang đứng trên bục:
“Thực ra, ta không đồng ý với những lời buộc tội đó đối với ông, ta đã nghĩ đó đều là những lời chỉ trích dối trá.
Nhà Inmerais là một gia tộc lâu đời trong giáo hội Trật tự, hầu hết mọi thế hệ của nhà Inmerais đều có những đóng góp to lớn cho giáo hội Trật tự.
Vì thế, sao ông có thể làm ra chuyện như vậy chứ Dis?
Ngoài ra, trước đây ta cũng không cảm thấy cách gọi của ông đối với Thần Trật tự có gì sai cả
Bởi vì mẹ ta là một gái điếm, ta đã được nuôi dưỡng bởi một gái điếm;
Vì thế……”
Rasma chỉ tay vào tai mình
“Vì vậy trong tai ta, câu nói của được gái điếm nuôi dưỡng không phải là xúc phạm, ngược lại còn làm cho ta cảm thấy rất ấm áp, bởi vì nó làm ta nhớ đến người mẹ đã mất từ lâu của ta.”
Dis nhìn Rasma, cuối cùng, ông lùi lại nửa bước, nửa cúi người trước Rasma:
“Xin chia buồn.”
Rasma đang ngồi trên băng ghế có vẻ hơi xấu hổ, lão đứng dậy xua tay:
“Không sao, không sao.
Nếu ông đồng ý rút lại những gì mình vừa nói, vậy giờ chúng ta có thể bước vào cuộc đàm phán thực sự.
Ông thấy đấy, ta đã để “Điều lệ Trật tự” ở kia, hiện giờ chỉ có “Ánh sáng của Trật tự” đang lơ lửng bên cạnh ta.
Giờ đây ta không phải là đại tế tự của giáo hội, ông cũng không phải là thẩm phán của giáo hội, giữa chúng ta không có sự cách biệt về thân phận, chúng ta đều là tín đồ của Trật tự và Thần Trật tự. “
“Không, ta sẽ không rút lại những gì ta đã nói vừa rồi.”
“Hả…” Rasma sững sờ.
Ánh mắt của Dis rơi vào ba vị trưởng lão trong thần điện:
“Có lẽ có ai đó trong ba vị biết rằng những gì ta vừa nói có đúng hay không nhỉ?”
Lúc này Siti đã tiến một bước, trầm giọng nói:
“Hỗn xược!”
Đôi mắt Dis hơi nheo lại, ông duỗi tay chỉ vào Siti:
“Xem ra ông không hề biết.”
Ngay lúc này, hàng trăm giáo sĩ mặc đồ đỏ của giáo hội Trật tự vây quanh bên ngoài bắt đầu chủ động tụng kinh.
Họ lấy thân thể của mình làm trung tâm và lấy sức mạnh tín ngưỡng của chính mình làm kết nối.
Rất nhanh, một bóng hình Thần tọa khổng lồ đã được ngưng tụ phía trên giáo đường… Thần tọa của Trật tự.
Tất cả các giáo sĩ mặc áo đỏ lúc này đều bay lên, gần như đồng loạt nhắm mắt lại.
“Nhân danh vị thần mà ta tôn kính, ta cầu xin thần lực của ngài giáng xuống để quét sạch bụi trần của Trật tự.”
Dưới tiếng gọi gần như hội tụ thành sóng âm, Thần tọa của Trật tự bắt đầu chầm chậm hạ xuống.
Cuối cùng, một trận chấn động dường như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn lấy giáo đường làm trung tâm và lan tỏa ra xung quanh giáo đường.
Sau khi tất cả “bụi lắng xuống”, bốn chân của Thần tọa của Trật tự chống xuống bao quanh giáo đường, giáo đường này được bao phủ hoàn toàn dưới Thần tọa của Trật tự.
Đồng thời lúc này, các tác phẩm điêu khắc của vị thần được chắp vá trong nhà thờ bắt đầu dần dần biến dạng; các bức bích họa trên các bức tường hai bên của giáo đường cũng bắt đầu tan chảy.
Cuối cùng, vị thần được chắp vá phía sau Dis đã hoàn toàn thay đổi diện mạo, từ một con người trở thành một thanh kiếm, chính là hình dáng của thanh kiếm của Trật tự;
Mà bức bích họa ban đầu của vị thần được chắp vá trên bích họa hai bên tường được tạo hình lại thành hình các kỵ sĩ áo đen.
Những kỵ sĩ này đang cưỡi trên lưng ngựa,
Một số cầm cung, một số cầm đao, một số cầm giáo, một số cầm khiên…
Bọn họ cầm đủ loại vũ khí, nhưng mặt mũi đều tối đen, nhìn không rõ nét mặt.
Có tổng cộng mười hai kỵ sĩ tất cả;
Trong câu chuyện thần thoại của giáo hội Trật tự về Thần Trật tự, họ là mười hai người đàn ông mạnh mẽ đã được Thần Trật tự “phục sinh”.
Sau khi được Thần Trật tự gọi trở lại, họ đã trở thành những vệ binh trung thành nhất của Thần Trật tự, đồng thời cũng là những người thông suốt ý chí của Thần Trật tự.
Họ thậm chí còn từng săn giết các vị thần.
Một đốm đen nhỏ xuống từ mái hiên của giáo hội, cuối cùng vết đen đó bắt đầu nhanh chóng lan rộng ra, cuối cùng thì giáo đường vốn có tông màu chủ đạo là trắng tinh khiết đã biến thành tòa án Trật tự với tông màu của đạo là sắc đen trang nghiêm.
Rasma không thay đổi vị trí ngồi, lão bắt chéo chân trông rất thoải mái.
Đây không phải là giả vờ, sau cảm giác khó chịu ban đầu, lão đã hoàn toàn thả lỏng rồi.
Bởi vì đây không phải trò chơi mà lão có thể tham gia, thậm chí lão còn không phải người chủ trì mà chỉ đóng vai trò trung chuyển, trong trường hợp này, lão còn cần mang gánh nặng tâm lý gì nữa chứ?
Rasma lại mở miệng nói:
“Dis, chỉ cần bây giờ ông chịu cúi đầu, cánh cửa của thần điện Trật tự vẫn mở cho ông.
Ánh sáng của Trật tự sẽ vẫn soi sáng cho chúng ta, Thần sẽ tha thứ cho mọi tội lỗi của ông. “








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Lão Bà Của Ta Là Ma Đế [Dịch] Lão Bà Của Ta Là Ma Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Lao-Ba-Cua-Ta-La-Ma-De-Audio-Truyen.jpg)






