Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 23 : Rạp xiếc (4) (c221-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Rạp xiếc (4)
“Còn những ý tưởng khác, sở thích khác thì sao?” Karen hỏi – “Nghệ thuật? Du lịch, hay hội họa?”
“Nếu như nói những thứ này, tương lai không phải là không thể tiếp tục đúng không? Hơn nữa, em nghĩ nếu như anh quá coi trọng mục tiêu, cuộc sống sẽ rất mệt mỏi.”
Karen cười nhẹ nói: “Em thực sự nhìn rất thoáng đấy.”
“Còn anh, Karen, anh muốn làm gì?” Eunice cười nói thêm: “Trước khi gặp em.”
Trong mắt Karen lộ ra vẻ trầm ngâm.
Kiếp trước từ khi trưởng thành vẫn luôn chăm chỉ học hành, sau khi ra trường chật vật khởi nghiệp, cuộc đời của anh giống như bánh răng buộc chính mình không ngừng xoay chuyển.
Mệt thì mệt thật đấy, nhưng anh không cảm thấy vất vả, bởi vì trạng thái quay mình như một chiếc bánh răng có thể tạo ra một loại cảm giác thích thú.
Nhưng trong cuộc đời này…
“Ban đầu tôi muốn vào một trường đại học, chọn một chuyên ngành, sau khi tốt nghiệp thì tìm một công việc tốt với thu nhập khá một chút, tiết kiệm một số tiền, sau đó đầu tư, để tôi có thể đạt được tự do tài chính ở giai đoạn tôi cần sử dụng.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó… Tôi chưa nghĩ tới.”
“Không phải nên tìm một người bạn gái mình thích và xây dựng một gia đình hạnh phúc sao?”
Karen do dự một lúc, rồi lắc đầu.
“Không nghĩ đến sao?” Eunice tò mò nhìn Karen: “Lúc hai anh trai em lúc đi học, ở nhà chuyện yêu thích nhất chính là thảo luận xem tìm một người chị dâu như thế nào cho em.”
“Tôi thật sự chưa nghĩ tới, có lẽ tôi còn chưa bằng tuổi anh của em?”
Tay của Eunice chống ở cằm và lẩm bẩm:
“Nhưng em nghĩ có lẽ là do suy nghĩ của anh quá già?”
Karen trực tiếp chuyển hướng chủ đề:
“Tại sao, em cũng thích nghiên cứu tâm lý học?”
“Em đã đọc một số cuốn sách về chủ đề này, chưa nói tới nghiên cứu, nhưng em thấy quan sát và phân tích mọi người rất thú vị, chẳng hạn như quan sát anh.”
“Quan sát tôi? Có phát hiện gì sao?”
“Phát hiện chính là, em cảm thấy anh đã sớm nhìn thấu em rồi.”
“Haha…”
Cả hai người đều cười.
Minna đứng dậy cầm một nắm xiên que, đi về phía anh trai mình.
Nhưng Karen thì đang mỉm cười, tự nhiên đưa tay ra vuốt tóc Eunice, Eunice cũng tự nhiên gối đầu lên đầu gối của Karen.
Minna thấy vậy, cầm một nắm xiên que đi vòng vèo một vòng rồi quay về.
Hai người họ giữ tư thế này rất lâu.
…
Chạng vạng tối, xe tang chạy tới bên ngoài rạp xiếc, ở đây có rất nhiều người, may mà chỗ này tương đối rộng rãi, không thiếu chỗ đậu xe.
Sau khi xuống xe, Karen đưa mọi người đi về phía căn lều lớn của rạp xiếc, dọc đường có nhiều người bán hàng hóa khác nhau.
Alfred đi sau cùng để bọn trẻ không bị phân tán bởi đám đông.
Bên ngoài một căn lều Chasai nhỏ, người chồng đang bán một số đạo cụ để bói toán, và tấm biển treo trên đó là một hiện vật thiêng liêng đã được một linh mục nào đó ban phước.
Công việc làm ăn không tốt nên ánh mắt của anh ta đảo quanh đám đông phía trước, cố gắng tìm kiếm mục tiêu có tinh thần cảnh giác thấp để xem có thể lấy ví của đối phương hay không.
Thật đáng tiếc, có lẽ là do mấy năm gần đây những người đồng nghiệp của anh ta đã ra tay quá nhẫn tâm trong những hoạt động tương tự như vậy, nên dù du khách đến xem xiếc đều nở nụ cười trên môi nhưng tính cảnh giác của họ đều rất cao.
Nhưng may mắn thay, trong lều, vợ của anh ta đã tìm được một mối kinh doanh.
Trong một căn lều nhỏ.
“Đứng đó không cần di chuyển, tôi nằm một chút là ổn rồi.”
“Được rồi, khách hàng như anh thật tốt bụng.” Người phụ nữ cười nói, cầm đồng tiền trong tay nói: “Anh đang tìm kiếm cảm giác như ở nhà sao?”
“Tôi đang tìm kiếm cảm giác như một đứa trẻ.” Rasma trả lời.
“Đó là tìm kiếm cảm giác như ở nhà.” Người phụ nữ kiên trì nói.
“Đúng, đúng vậy.” Rasma gật đầu, sau đó trên mặt lão nở một nụ cười: “Mẹ tôi cũng làm công việc giống như cô, bà ấy dựa vào công việc này nuôi sống tôi.”
Người phụ nữ lặng lẽ đặt lại một tờ tiền vào đầu Rasma.
“Ý cô là gì?” Rasma hỏi.
“Tất nhiên là có ưu đãi cho khách về nhà rồi.
Xuỵt, không thể để chồng tôi biết, nhưng cũng không sao, anh cũng đưa rất nhiều tiền rồi, anh ấy cũng không phát hiện ra đâu.”
“Đó là bởi vì tôi không có cha.” Rasma nói.
Nếu không phải cha lão mất vì bệnh tật khi lão còn nhỏ thì mẹ lão đã không phải tự mình nuôi nấng lão vất vả như vậy.
Người phụ nữ liếm môi, ghé miệng đến sát tai Rasma và thì thầm:
“Thực ra, tôi rất mong mình không có chồng.”
“Haha, cô đang cầu xin sao?”
Người phụ nữ nhún vai và mỉm cười: “Thần hội nghe được sao?”
Rasma trả lời: “Có.”
Nói xong, Rasma nhắm mắt và đặt tay lên bụng dưới.
Thấy vậy, người phụ nữ tránh đi chỗ khác, không làm phiền “kẻ lãng tử” nghỉ ngơi.
Thế giới của Rasma lại lần nữa trở nên xám xịt.
“Được rồi?”
Haha, một tiểu dị ma nhỏ với mị ma chi nhãn, đôi mắt của nó rất thích hợp để được móc ra và làm thành một mặt dây chuyền tinh xảo.
Ồ?
Không phải chỉ có một mình hắn là duy nhất hay sao.
Haha, ông chủ của rạp xiếc này thực sự là một dị ma mê hoặc.”
“Sao còn chậm thế, chưa kết thúc sao, còn phải trả thêm tiền thêm giờ.” Người chồng mở rèm bước vào căn lều nhỏ.
Rasma từ từ ngồi dậy, cười nói:
“Đã xong.”
Người chồng ngã xuống đất, chết.
Chương 222: Phẫn nộ (1)
Chương trình xiếc thú chuẩn bị bắt đầu, phải mua vé vào cửa.
Vé của người lớn là 5 Rupee, vé trẻ em là 2 Rupee, vé VIP là 10 Rupee.
Karen mua 7 vẻ VIP, tiêu mất 70 Rupee vì vé VIP không có giá ưu đãi cho trẻ em.
Vé có nhiều màu tương ứng với nhiều khu vực khác nhau, sau khi vào sẽ nhân viên chuyên môn đến kiểm tra vé và đưa hướng dẫn bạn đến đúng khu vực của mình.
Khu vực của khách VIP nằm ở chính giữa phía trước sân khấu.
Nơi đây có khu vực nhưng không hề có đánh dấu cụ thể, mỗi khu vực chỉ có một hàng ghế dài, có thể ngồi đâu tùy ý.
Karen chọn ngồi ở hàng ghế thứ 3, anh ngồi ở bên trái ngoài cùng, Eunice ngồi bên phải anh, Minna ngồi ở hàng bên phải theo thứ tự, và Alfred ngồi ở lối đi ngoài cùng bên phải.
Âm nhạc bắt đầu vang lên, âm thanh rất lớn, trên sân khấu có một người đàn ông hóa trang thành chú hề đang cầm micro liên tục chỉ huy vị trí.
“Em có thấy ồn không?” Karen hỏi người ngồi bên phải mình, Eunice.
“Không, em thấy rất sôi động, em cũng rất mong chờ.” Eunice cười nói, “Em chưa bao giờ đến một nơi náo nhiệt như vậy.”
Karen cảm thấy Eunice nói “Náo nhiệt” hẳn là đang chỉ đến “Hòa nhập”.
Cuối cùng, khi khán giả đã ngồi vào chỗ gần hết, chú hề hét vào micro một tiếng chói tai muốn tập trung vào sự chú ý của mọi người, nhưng loa bị hỏng và âm thanh điện tử phát nổ;
Khách VIP đều ngồi ở phía trước, khoảng cách với âm thanh rất gần, tương đương bị âm thanh công kích.
Karen hít một hơi thật sâu rồi nhìn Eunice với bọn trẻ, phát hiện bọn họ dù đang bịt tai nhưng vẫn nhoẻn miệng cười.
“Kính thưa quý ông quý bà, các bạn, hoan nghênh mọi người đến với rạp xiếc của đoàn biểu diễn Kaqi Lockheed Martin.
Tiết mục tuyệt vời đầu tiên sắp sửa bắt đầu.
Bài đầu tiên xuất hiện là bài hát nổi tiếng của La Giai được nữ hoàng ca khúc xinh đẹp của chúng ta mang đến cho các bạn: Tình nhân La Giai! “
Một nữ ca sĩ thân hình đẫy đà, mặc trang phục bó sát màu xanh da trời, cầm chiếc microphone trong tay đi tới.
Cùng với tiếng nhạc nền vang lên, cô nàng bắt đầu biểu diễn ca khúc
《
tình nhân La Giai
》
.
Bài hát được viết bởi một ca sĩ người Wien quốc tịch RuiLan xuất thân từ thành phố La Giai, nhưng từ lúc ba tuổi được bố mẹ chuyển đến Wien;
Bài hát này đã giành được giải thưởng tại một lễ hội âm nhạc ở Wien.
Mặc dù trong mắt đoàn rạp xiếc thú bài hát này là biểu tượng của thành phố La Giai, nhưng người dân địa phương La Giai cơ bản chưa từng nghe bài hát này bao giờ.
Sự thật chính là như thế.
Giọng của nữ ca sĩ không tồi, nhưng lời ca và phần nhạc của bài hát này hết sức bình thường, mọi người nghe xong hơi chán nản.
Chẳng qua vai trò của bài hát mở đầu chỉ là để làm dịu đi bầu không khí, an ủi những khán giả đã sốt ruột chờ đợi, câu thêm thời gian cho những khán giả chưa kịp mua vé.
Dù sao mọi người đến đây để xem xiếc thú, không phải đến đây để nghe buổi hòa nhạc.
Từ góc nhìn của Karen, ampli này, cảnh tượng này, lớp băng vĩnh cửu trên mặt đất, và đám đông đang nhìn xung quanh, tất cả đều đột ngột kéo anh vào bầu không khí của một đội âm nhạc nông thôn trong tiền kiếp của anh.
Nữ ca sĩ rất chuyên nghiệp, giữa chừng còn cố gắng giao lưu với khán giả, hướng microphone về phía người xem.
Nhưng tất cả mọi người đều là lần đầu tiên nghe bài này, làm sao có thể hát theo được?
Nhưng cũng may mắn thay, bài hát cuối cùng đã kết thúc.
Nữ ca sĩ như trút được gánh nặng, cúi đầu chào khán giả bên dưới:
“Cảm ơn mọi người!”
Ngay lập tức, một con ngựa phi lên chạy quanh sân khấu, nam nữ trên lưng ngực nhào lộn bắt đầu thực hiện các động tác có độ khó cao, khán giả lập tức hưng phấn reo hò cổ vũ, nhất là bọn trẻ, hưng phấn hét ầm lên,
Buổi biểu diễn xiếc chính thức được bắt đầu vào lúc này.
Tiếp theo một tiết mục biểu diễn thuần hóa động vật khác, một con sư tử đang thực hiện nhiều động tác khác nhau dưới sự chỉ huy của người thuần hóa, trông rất thú vị.
Lúc này, Alfred ngồi ở lối ngoài cùng bên phải liếc nhìn lối ra vào, sau đó cúi đầu nhỏ nhỏ vào tai Lunt đang xem xiếc đến mê mẩn:
“Lunt, chú phải ra ngoài một lát, cháu nhớ phải bảo vệ tốt chị em của mình, biết chưa?”
“Vâng!”
Alfred liếc nhìn Karen đang ngồi ở phía xa xa, do dự một lát rồi quyết định đi đến trước mặt Karen:
“Cậu chủ, bên ngoài xảy ra một chút việc, tôi ra ngoài xem một lát.”
Karen khẽ nhíu mày hỏi: “Nghiêm trọng lắm không?”
“Không rõ ràng lắm, tôi phải ra xem thử.”
“Cần tôi đi cùng không?”
Karen nhìn vẻ mặt của Alfred, anh cảm thấy chuyện tình sẽ không đơn giản như vật.
Nếu như thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó, anh sẽ không chút do dự đưa mọi người về nhà.
Alfred nhìn bốn phía, nói: “Cậu chủ, ở đây nhiều người nên rất an toàn, một mình tôi ra ngoài xem xét là được rồi.”
“Được.”
Alfred bước ra khỏi lối ra.
Bởi vì hầu hết mọi người đang ở bên trong xem biểu diễn nên ở bên ngoài trừ những người bán hàng trong Chaser và khách làng chơi thì chẳng còn bao nhiêu người.
Nhưng Alfred trực tiếp đi thẳng đến một căn lều nhỏ của Chaser.
Vén rèm lên, anh ta thấy một người đàn ông Chaser nằm dưới đất, một người phụ nữ đang dùng sức cạy hộp tiết kiệm, một bên cạy một bên mắng: “Gã chết thì nhanh lắm, không biết gã giấu chìa khóa tiết kiệm ở đâu rồi.”
Ngoài ra còn có một ông lão mặc áo khoác da ngồi trên băng ghế nhỏ, trên tay cầm một con dao, con dao chọt vào một chiếc nhẫn sắt trên ngón tay út, phát ra âm thanh giòn tan.
Khi Alfred bước vào, ông lão nâng mí mắt lên một chút.
Một cái liếc mắt thôi đã gây áp lực lớn cho Alfred, trong nháy mắt Alfred lập tức nhận ra ông lão trước mắt là một tồn tại mà anh ta không bao giờ có thể chống lại được.
Gần như theo bản năng anh so sánh ông lão trước mắt với ông chủ Dis của mình.
Kết luận được đưa ra là ông chủ Dis của mình mạnh hơn một chút.
Bởi vì ông chủ Dis cho anh ta một cảm giác…. anh ta có thể ảo tưởng mình có thể bất phân thắng bại với ông.
Rasma ném con dao trong tay đến trước mặt Alfred,
Lão nói:
“Tự mình móc một con mắt xuống cho ta, cẩn thận đừng để lại vết trầy nào đó.”
Alfred liếc nhìn về phía người phụ nữ vẫn còn đang cạy hộp tiết kiệm;
Lão già nhoẻn miệng cười, nâng tay lên:
“Trật tự lồng giam.”
Chương 223: Phẫn nộ (2)
Ngay lập tức, bốn phía xung quanh trước mặt Alfred xuất hiện một cái khung màu đen, hoàn toàn cô lập anh ta vào bên trong, ngăn cản hết năng lực chi nhãn của mị ma.
Rasma là đại tế tự của Giáo hội Kỷ Luật, dưới thần điện, lão là một trong những người có tiếng nói nhất.
Khi tin tức lão sẽ đến Ruilan được truyền ra, các vị quản lý đại khu Ruilan đều cảm thấy hoảng loạn lo sợ, thấy lão đều sẽ cúi gập người kính cẩn gọi: đại nhân Rasma.
Quả thật Alfred không xem để vào mắt các thẩm lí địa phương và phán quyết quan, nhưng cấp bậc của vị trước mắt cao hơn rất nhiều so với thẩm lí và phán quyết địa phương.
Ở một mức độ nào đó, có thể lão chính là một trong những quân bài của thần Kỷ Luật trên đời tục.
Nhưng vào lúc này,
Alfred gần như tuyệt vọng trong lòng bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm:
Chỉ thấy anh ta chắp hai tay lại:
“Ca ngợi trật tự.”
Lập tức, một tấm thẻ chứng minh thân phận từ trong túi bay ra.
Đôi mắt của Rasma nheo lại,
Lão mở tay ra,
Tấm thẻ chứng minh thân phận rơi vào trong tay lão,
Chữ ký của thẩm phán thành phố La Giai, đại khu Ruilan Giáo hội Kỷ luật.
Nhưng danh hiệu này Rasma không bận tâm cho lắm, điều khiến lão chú ý là tên đứng sau danh hiệu: Dis Inmerais.
Rasma khoác tay áo, cái lồng biến mất, Alfred lần nữa rơi xuống đất.
Anh cung kính nói:
“Đại nhân.”
“Cậu là người của Dis?”
“Thẩm phán quan Dis là cấp trên của tôi.”
“Ôi…”
Rasma gần như không che giấu phát ra tiếng thở dài;
Lão nói thẳng:
“Ta rất thích ánh mắt của cậu.
Ta vốn định trực tiếp lấy luôn, dù sao cậu cũng là dị ma, còn ta là một người thực thi pháp luật.”
Alfred không nói gì.
“Nhưng người cũng là một phần tử của Giáo hội Kỷ Luật, ta không thể không biết xấu hổ đến cướp, nhưng ta có thể lấy vật khác trao đổi với cậu.
Ta tin mình có thể đưa ra một cái giá khiến cậu động tâm, chủ động đổi mắt với ta.”
Alfred vẫn tiếp tục giữ im lặng.
“Nhưng nếu cậu là cấp dưới của Dis, ta không tiện làm gì cả.”
Alfred lập tức hò reo trong lòng:
Ca ngợi Dis!
Rasma vỗ vỗ trán, tiếp tục nói: “Ta từng nghĩ mình không thể nào kém Dis, ít nhất sẽ không kém nhiều lắm.
Nhưng sau này….”
Alfred: Tôi cũng vậy.
Rasma chỉ cỗ thi thể dưới mắt đất, nói:
“Gã xúc phạm Giáo hội Kỷ Luật.”
“Vâng, tôi sẽ phụ trách xử lý.”
Lần này đúng lúc xe tang tới.
“Được.”
Rasma đứng lên, bước ra khỏi căn lều nhỏ.
Chiếc khóa mà người phụ nữ đang cạy ra rốt cuộc “Tách” một tiếng, bị mở ra.
“Ha…”
Rasma nhìn căn lều xiếc thú ở phía đằng trước.
Vì người của Dis đã có ở trong đó nên lão sẽ không quản nữa.
Vốn dĩ lão muốn kìm nén những dao động cảm xúc trong lòng khi đến với La Gia, nhưng ai ngờ mọi chuyện lại quay về điểm ban đầu.
Lão đau thương nhìn bầu trời đầy sao,
Rồi lắc đầu ngao ngán bước ra ngoài:
“Chao ôi, ngày nay chẳng ra gì cả.”
….
Bên trong căn lều xiếc thú, buổi biểu diễn xiếc thú vẫn còn đang biểu diễn.
Lúc này, một chương trình ảo thuật thực tế đang được diễn ra. Ảo thuật gia là một người đàn ông trong rất mềm mại đáng tử, từng cử chỉ của người đó đều không cố ý nữ tính hóa.
Nếu cẩn thận quan sát kĩ có thể nhận ra người đàn ông đó là chú hề trong màn mở đầu, chẳng qua bây giờ đã được tẩy trang.
Tiết mục này tên là
《
Sinh tồn dưới nước
》
, một thùng thủy tinh dựng lên đã được đẩy lên sân khấu và chứa đầy nước.
Lúc người dẫn chương trình nói ra tên của tiết mục, Karen hơi ngạc nhiên.
Không phải bình thường sẽ gọi là
《
Thoát chết trong nước
》
sao?
Đó là kiểu người diễn bị trói và thả xuống nước, để họ tự vùng vẫy và mò mẫm tháo dây trói, cuối cùng đẩy nắp bể nước rồi trèo ra khỏi bể nước.
Việc thắt là để một khán giả may mắn tại hiện trường thực hiện, đó chính là thoát chết.
Sinh tồn… nghĩa là nó giống như sinh tồn dưới nước hơn?
“Chào mừng đến người biểu diễn của chúng tôi, cô Mandira!”
Ảo thuật gia chỉ vào hậu trường, một cô gái trẻ mặc váy vừa quơ tay vừa đi đến bên cạnh ảo thuật gia;
Nụ cười của cô nàng có phần bị ép buộc và mất tự nhiên, còn sượng hơn Minna ban sáng được yêu cầu ngồi gần Eunice vô số lần.
Karen khẽ nhíu mày,
Theo bản năng,
Nữ diễn viên tên Mandira này khiến anh cảm thấy không thoải mái.
Không phải anh có ý kiến gì với bộ dạng xuất hiện của nữ diễn viên, nhưng là một thành viên của gia đình Inmerais, mấy tháng đầu tiên anh đều hỗ trợ mọi người, việc vận chuyển thi thể đã sớm thành thói quen, có thể biến xe tang thành một cái nhà xác.
Cho nên,
Nữ diễn viên trên sân khấu đã cho Karen một cảm giác “Quen thuộc”.
Nụ cười này,
Khuynh hướng cảm xúc này,
Ánh mắt này,
Nếu không phải cô ta còn cử động, Karen sẽ nghĩ cô ta chính là một “vị khách” đang nằm trên cáng chờ được chở về nhà.
Nụ cười trên mặt đối phương gợi nhớ đến gian làm việc dưới tầng hầm đêm hôm đó, dì Mary giới thiệu cho anh một vị khách mà người vợ yêu cầu chồng mình sẽ nở một nụ cười ôn hòa trong đám tang.
Chương 224: Phẫn nộ (3)
Dì Mary cố định phần thịt trên mặt bên kia bằng một chiếc kim bấm, để những vị khách nở một “nụ cười tinh tế”.
Giống như nụ cười của Mandira trên sân khấu lúc này.
“Tiếp theo, chúng tôi xin mời một vị khách may mắn đến giúp chúng tôi buộc chặt dây thừng.”
Ảo thuật gia vừa nói vừa đi méo sân khấu bắt đầu tìm người.
Vì Karen đang ngồi hàng ghế VIP gần sân khấu nhất cho nên xác suất được chọn rất là cao.
Ảo thuật gia trực tiếp chọn trúng Eunice.
Hắn ta chỉ vào Eunice, nói vào microphone:
“Cô gái xinh đẹp này có thể vui lòng lên sân khấu giúp chúng tôi hoàn thành màn ảo thuật vĩ đại này không?”
Eunice xua tay, ý bảo mình từ chối.
“Cô gái xinh đẹp đừng ngại ngùng, mau lên đi, tất cả mọi người đều đang chờ cô đấy.”
Eunice quay đầu nhìn Karen, dường như đang trưng cầu ý kiến của Karen.
Nhưng khi thấy vẻ mặt Karen có chút nghiêm túc, cô nhìn ảo thuật gia ở mép sân khấu, tiếp tục mỉm cười lịch sự và lắc đầu từ chối.
“Ngồi bên cạnh là tiên sinh của quý cô sao? Ồ, như vậy tôi có thể mời tiên sinh lên giúp chúng tôi hoàn thành màn ảo thuật này không?”
Ánh mắt của Karen vẫn dán chặt vào Mandira.
Mandira vẫn duy trì nụ cười “Tươi tắn” như lúc ban đầu, chẳng qua theo từng bước di chuyển của ảo thuật gia cô ta cũng sẽ hoạt động tay tứ chi một chút.
Thậm chí cô ta không ngừng liên tục dựa vào bồn nước để thay đổi tư thế khiêu vũ của mình, sắc xuân dưới làn váy không ngừng bị lộ ra theo thời gian.
Đối tượng hấp dẫn của rạp xiếc thú này không chỉ một mình trẻ em, cho nên việc có một số yếu tố khiêu dâm là điều bình thường.
“Thưa ngài, thưa ngài?”
Ảo thuật gia gọi Karen.
Mà bên tai của Karen bỗng nhiên truyền đến giọng nói của một cô gái:
“Tôi lạnh… Tôi lạnh quá…. Tôi thật sự rất lạnh….”
Giọng nói rất yếu ớt, nhưng trong hoàn cảnh ồn ào như này lại trở nên thật rõ ràng, dường như một cơn ớn lạnh đang quét qua tay chân khiến Karen rùng mình.
Ảo thuật gia thấy mình không gọi được Karen, chỉ đành phải chọn một người đàn ông trung niên khác ngồi ở hàng ghế đầu.
Người đàn ông trung niên lập tức đồng ý, trèo qua lan can nhỏ đi lên sân khấu.
“Thưa ngài, xin mời ngài đến đây.” Ảo thuật gia hướng dẫn người đàn ông, “Mandira, hãy đến chào đón người khách mời biểu diễn của chúng ta.”
Mandira bước đến chỗ người đàn ông trung niên, hai người ôm lấy nhau.
Nhân lúc hai người đang ôm nhau, hắn cố tình cho tay vào dưới váy Mandira vuốt ve.
Nhiều khán giả nam dưới sân khấu lập tức khoa trương hét lên, liên tục vang lên tiếng huýt sáo.
“Tốt lắm thưa ngài, mời ngài giúp chúng tôi buộc dây thừng cho cô ấy.” Ảo thuật gia nói.
Cô Mandira bị trói cả hai tay bước lên bậc thang, cô hướng mặt về phía khán giả, cúi đầu xuống, nụ cười tiêu chuẩn vẫn còn y như cũ, gần như không thay đổi gì.
“Mọi người cùng nhau đếm ngược theo tôi nào.”
Ảo thuật gia không hổ là khách mời của vở kịch, hắn nhảy cẫng lên, cùng nhau đếm ngược với khán giả trong hội trường:
“Ba!”
“Hai!”
“Một!”
Cô Mandira thả người nhảy vào trong bể nước.
“Ồ! !!”
Người xem trong hội trường đồng loạt hoan hô.
“Hít.”
Nhưng Karen lập tức hít một hơi thật sâu, anh cảm giác người vừa nhảy xuống nước đó chính là mình.
“Karen, anh bị sao vậy, trong người không được khỏe sao?” Eunice ân cần hỏi thăm.
“Không, tôi không sao, không có việc gì cả.”
Karen lần nữa ngồi xuống.
Lúc này trên sân khấu, ảo thuật gia bắt đầu khóa nắp bể nước bằng ổ khóa lớn, khán giả có thể nhìn thấy cô Mandira đang ngâm mình trong nước qua lớp kính của bể nước.
Chiếc váy của cô bồng bềnh, lộ rõ ra một đôi chân thon dài trắng nõn, tạo nên một hình ảnh kích thích lạ thường.
Cô còn vẫy vẫy tay giao lưu với khán giả dưới nước, nụ cười tiêu chuẩn đó vẫn như trước không thay đổi.
“Chúng ta hãy tiếp tục thưởng thức một tiết mục khác.”
Ảo thuật gia lấy một bộ bài ra bắt đầu biểu diễn những màn ảo thuật về bài tẻ nhạt buồn chán.
Trò ảo thuật này khán giả đã sớm xem qua vô số lần nên đã chẳng còn hứng thú nữa, nhưng lúc này không một ai ồn ào phát ra âm thanh.
Bởi vì gần như không một ai chú ý ảo thuật gia đang làm cái gì, dù hắn có bưng một bát mì rồi ngồi ở đâu đó ăn cũng không sợ ai mắng mình bỏ ngang buổi biểu diễn hay trả lại vé;
Tất cả mọi người đều đang chú ý đến quý cô Mandira đang ở trong bể nước.
Cô chưa ra sao, cô còn có thể hô hấp bao lâu nữa?
“Lạnh…. Tôi lạnh quá…. Thật sự quá lạnh…”
Giọng nói đó lại lần nữa xuất hiện trong đầu Karen.
Cảm giác này khiến Karen nhớ lại lúc trước anh đang đứng trên tầng một ngôi nhà của mình và nghe thấy tiếng khóc của ông Mosan dưới tầng hầm.
Quý cô Mandira này chính là một cỗ thi thể!
Mà lúc ánh mắt của Karen xê dịch về phía bể nước,
Quý cô Mandira trong bể nước cũng di chuyển cơ thể về phía hàng ghế của Karen:
“Lạnh quá… lạnh quá…. Bọn họ lại lần nữa ngâm tôi vào trong bể nước…. Một lần lại một lần… Một lần lại một lần…. Lạnh quá…”
“Cô là ai.” Karen cố gắng hỏi trong đầu.
“Bọn họ gọi tôi là… Mandira…”
“Bọn họ là ai…”
“Là đoàn trưởng…. Là ngài ảo thuật gia…. Là chủ nhân mua tôi từ cha mẹ tôi…. Là người đã dìm chết tôi trong nước…. Là người hết lần này đến lần khác ngâm tôi vào trong bể nước…”
Karen cau mày, theo bản năng anh muốn thoát ra cuộc “giao tiếp” quỷ dị này, bởi vì anh nhận ra có một loại mãnh liệt và phức tạp đang nhanh chóng lấy nhiễm vào bản thân anh:
Khó hiểu,
Nghi ngờ,
Oán hận,
Cùng với hận ý nồng đậm đến mức có thể chảy ra!
Chương 225: Phẫn nộ (4)
Karen vẫn luôn nhạy cảm với cảm xúc, anh không bao giờ muốn bản thân mình bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của người khác.
Anh nhắm hai mắt lại, cho mình một ám chỉ tâm lý tương tự như việc cúp điện thoại.
Nhưng mà,
Khi anh mở mắt ra một lần nữa,
Tầm mắt của anh bỗng trở nên vô cùng vặn vẹo, đây chính là kính thủy tinh, tất cả hình ảnh bên ngoài dường như đều trở nên bị phóng đại và biến dạng rất nhiều.
Nhưng vẫn thấy một nhóm bóng dáng quen thuộc, những đứa trẻ đó….
Lunt, Sarah, Chris, Minna, Eunice…
Thậm chí anh còn nhìn thấy mình vẫn đang ngồi bên cạnh Eunice!
Karen chống tay lên mặt kính, anh cảm thấy mình không hít thở nổi nữa rồi.
Cái loại hít thở không thông này không thể nào diễn tả bằng từ ngữ, càng thêm kinh hãi, tuyệt vọng cho dù có ngạt thở đến đâu cũng không chết được!
Bởi vì bản thân mình chính là một người chết, người chết sẽ không chết nữa!
Đây là một kiểu tra tấn tinh thần ngoài tầm hiểu biết của con người, giống như rơi xuống địa ngục A Tỳ ở trần gian.
Mà khán giả bởi vì hành động của “Mandira” nên càng cổ vũ hơn nữa, bởi vì trong mắt bọn họ, cô Mandira vẫn còn duy trì “Nụ cười tiêu chuẩn”, hành động chống tay lên kính càng giống như đang giao lưu với bọn họ.
Karen không ngừng chớp mắt,
Anh muốn thoát ra khỏi trạng thái này,
Nếu không anh sẽ điên mất, anh chắc chắn mình sẽ phát điên.
Rốt cuộc,
Sau cái chớp mắt tiếp theo, cơ thể Karen run lên, một lần nữa quay lại chỗ ngồi của mình.
“Karen? Anh thật sự không bị gì sao? Em vừa gọi anh nhưng anh không phản ứng gì cả?”
Karen ôm lất Eunice, vùi mặt mình vào cơ thể cô, đồng thời bàn tay trực tiếp chui vào trong quần áo của cô, chạm vào làn da ấm áp của cô.
Đây gần như là một hành vi theo bản năng, giống như một người sắp chết cóng, trong tiềm thức sẽ ôm trọn hơi ấm, cho dù nhảy vào đống lửa cũng không sao cả, bởi vì não lúc này sẽ không hoạt động được.
Eunice ngây người, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Karen, cô không hề đẩy anh ra mà dùng túi của mình che tay của Karen lại, chặn đi tầm nhìn của mọi người xung quanh.
Tay còn lại thì vòng qua cổ Karen, kề sát mặt mình với mặt Karen.
Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đây chỉ là một hành động bình thường của một cặp đôi trẻ đang mặn nồng.
“Ha… Ha… Ha…”
Karen không ngừng thở hổn hển.
Bản thân mình có thể nghe thấy giọng nói của cô ta, bản thân mình có thể cảm nhận được cảm xúc của cô ta, thậm chí anh có thể đi vào thị giác của cô ta.
Tương tự như trải nghiệm tương tác với xác chết vài lần trước Karen tiếp xúc, nhưng chưa bao giờ giống như lần này, có thể cho anh một cảm giác mãnh liệt như bây giờ.
Là bởi vì… Cô là một thi thể có thể chuyển động sao?
Cô khác với những xác chết được mình đánh thức trên cánh hay trong quan tài?
Hơi thở của Karen chậm rãi ổn định trở lại.
Eunice vẫn luôn vỗ nhẹ lưng của Karen, cô có thể cảm nhận được cảm xúc lúc trước của người đàn ông trong lòng mình bị mất khống chế.
Và sự nhiệt tình của khán giả cũng dần tăng cao, bởi vì quý cô Mandira đã ở trong bể nước lâu lắm rồi, lâu đến mức ảo thuật gia đã biểu diễn xong vào trò ảo thuật dài lê thê, buồn chán.
Lúc này trong bể nước, Mandira ngã người ra phía sau, chiếc váy bồng bềnh che gần hết mặt của cô khiến ai cũng thầm nghĩ cô đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sắp bị chết chìm rồi?
Minna và những người khác thậm chí đã che mắt từ rất lâu, không dám tiếp tục xem nữa.
“Tốt lắm, tiếp theo đã đến lúc chứng kiến điều kì diệu sắp xảy ra!”
Ảo thuật gia rốt cuộc cũng thả những lá bài đạo cụ của mình xuống đất, đi đến bể nước.
Hắn còn đan chân xoay người, sau đó đi lên bậc thang, xoay chìa khóa để mọi người triển lãm, vừa đung đưa người vừa cố ý mở khóa thật chậm.
Mở được nửa chừng lại làm bộ không mở được chìa khóa, vô tình làm rơi chìa khóa xuống đất, sau đó lần nữa bước xuống nhặt chìa khóa rồi đi lên, hù khán giả mắng to dưới khán đài.
Nhưng mặc kệ như thế nào, không khí vẫn đang diễn ra rất tốt.
Cuối cùng,
Ảo thuật gia mở khóa, nhấc nắp bể nước lên,
Ngay sau đó,
Qúy cô Mandira nổi lên, hai tay giơ lên và thực hiện một động tác khiêu vũ cổ điển, giống như một vũ công ba lê dưới nước.
“Quào quào quào quào! !! !”
“Quá tuyệt vời, quá tuyệt vời! !”
“Làm tôi lo sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết!”
Khán giả hoan hô mãnh liệt, đẩy bầu không khí trong rạp xiếc thú lên đến đỉnh điểm.
Minna Sarah và Chris vừa khóc vừa vỗ tay thật lớn, lúc trước bọn họ thật sự rất lo lắng về sự an toàn của nữ diễn viên.
Mà lúc này,
Karen vốn đang nằm trong vòng tay của Eunice,
Lúc này quay mặt lại,
Hướng về phía sân khấu,
Bên trong đôi mắt có một sự rùng lạnh đang di chuyển, anh môi khẽ mấp máy, không tiếng động nói ra một câu:
“Đi tìm chết.”
Quý cô Mandira đang thực hiện một động tác khiêu vũ và nhận được sự cổ vũ của khán giả bất ngờ vươn tay ôm lấy ảo thuật gia đứng bên bậc thang bên cạnh đang cởi mũ chào khán giả.
“Phù phù!”
Ảo thuật gia cũng rơi vào trong nước,
Quý cô Mandira ở trong nước nâng váy dài của mình lên, che hoàn toàn khuôn mặt của ảo thuật gia, ghé sát vào người hắn đẩy hắn ta xuống.
Tay ảo thuật gia điên cuồng buông thả trên người nữ diễn viên, còn quá quắt hơn người đàn ông trung niên lúc trước lên trợ giúp!
Ở góc độ của khán giả,
Đây là màn biểu diễn tiếp theo,
Ảo thuật gia và nữ diễn viên đang trình diễn tiết mục tình cảm mãnh liệt dưới nước!
“Wow wow wow! !!”
“Phấn khích, phấn khích, thật sự quá phấn khích!”
“Chiếc vé quá đáng giá, rất đáng giá”
“Tuyệt vời, quá đẹp!”
Không ai quan tâm nữ diễn viên và ảo thuật gia đã ôm nhau trong bể nước bao lâu, dù có bao lâu cũng không sao, đúng không?
Nữ diễn viên đã ở trong bể nước lâu như vậy rồi, chẳng phải chẳng có việc gì xảy ra sao?
Mọi người vừa reo hò, vừa giao lưu, vừa trút bỏ lượng hormone bị kích thích bởi cảnh này, đồng thời thầm quyết định sau khi diễn xong nhất định phải đến lều của nữ lang để phát tiết thật tốt!
Bên trong bể nước,
Tay của ảo thuật gia đã không còn vùng vẫy nữa, khuôn mặt vốn bị che bởi lớp váy cũng vĩnh viễn bị dừng ở trạng thái hoảng sợ.
Mandira vẫn ôm chặt hắn như cũ, không có ý định muốn buông hắn ra.
Bên dưới khán đài,
Rốt cuộc Karen cũng ý thức được hành động của mình sai lầm như thế nào, anh lập tức bật dậy.
“Anh thấy đỡ hơn chưa Karen?” Eunice không chất vấn hành động vừa rồi của Karen, chỉ quan tâm hỏi.
Karen gật đầu, nhỏ giọng nói với Eunice:
“Cảm ơn em.”
Đồng thời bên tai Karen cũng truyền đến giọng nói mang theo sự giải thoát của một cô gái:
“Cảm ơn ngài.”
Chương 226: Cảm giác rất có lực! (1)
“Rầm!”
Thi thể của người đàn ông Chaser bị ném vào bên trong hình hộp chữ nhật của xe tang, Alfred xuống xe, sau khi đóng cửa buồng sau của xe tang lại thì lấy từ trong túi ra một xấp tiền, đưa cho người phụ nữ Chaser trước mặt vừa mới giúp đỡ mình và vận chuyển thi thể.
Trong tay người phụ nữ còn cầm một cái hộp sắt mà vất vả lắm mới cạy mở ra được, số Rupee bên trong còn không nhiều bằng xấp tiền trong tay Alfred.
Nhưng người phụ nữ lại đẩy tay Alfred ra, nói: “Đây là ta phải làm.”
Vừa nói, người phụ nữ vừa dựa vào cửa xe, quay đầu hỏi:
“Anh có thuốc lá không?”
“Có.”
Thật ra Alfred không hút thuốc lá, chỉ là vào lần thứ nhất gặp Karen, cảnh tượng một sự người vĩ đại dẫn anh ta và bà Molly cùng nhau hút thuốc rồi cười to làm anh ta thật sự rung động.
Cho nên, từ đó anh ta cũng sẽ mang theo thuốc lá sẵn trong người, chuẩn bị cho lúc nào thiếu gia nhạt miệng thì đưa lên một cây.
Nếu như sau này hình tượng của anh ta trên bích họa là dâng thuốc lá cho người vĩ đại thì anh ta cũng sẽ cảm thấy hài lòng lắm rồi, những tín đồ quan sát bích hoạ chắc chắn sẽ cho rằng anh ta có quan hệ rất thân thiết với người vĩ đại.
Người phụ nữ châm thuốc, hít một hơi, nói:
“Ta cầu nguyện với thần linh, kết quả thần linh trả lời sự cầu nguyện của ta.”
Alfred cười nói:
“Chưa chắc đã phải là thần linh nghe được.”
Người phụ nữ nhún vai, nói:
“Bất kể là ai nghe được, đối với ta mà nói, đều giống như thần vậy, không phải sao?”
“Ngươi nói rất có lý, chỉ là ngươi thực sự không muốn lấy số tiền kia sao, dù sao ngươi vừa mới mất đi người chồng.”
“Ngươi không hiểu người Chaser.”
Người phụ nữ để lại câu nói này, ôm cái hộp sắt kia, vừa chạy ra ngoài vừa nói:
“Chúng ta thật ra không phải thích nghèo khó, nhưng chúng ta là thật sự thích lang thang.”
Nhìn bóng dáng người phụ nữ đã đi xa, Alfred tự nhủ: “Trước kia, ta cũng nghĩ như vậy.”
Bây giờ thì…
“Có biên chế, quá tốt.”
Nếu như không phải mình lấy ra tấm thẻ Dis ghi mục chứng minh thân phận kia ở trước mặt vị cường giả của Trật Tự Thần Giáo, vậy thì bây giờ tốt nhất là anh ta nên đi chợ đêm chọn một cái bịt mắt Độc Nhãn Long thích hợp.
Alfred từ bãi đỗ xe đi trở về lều vải lớn của gánh xiếc thú, lần này ở cổng đã không có người soát vé, bây giờ người không mua vé đi vào cũng sẽ không có người quản.
Bởi vì suất diễn đã qua một nửa, khách bên trong có thể sẽ ra đi vệ sinh hoặc là hít thở không khí gì đó, cũng không có cách nào kiểm tra phiếu nữa.
Lúc đi vào, đúng lúc gặp người biểu diễn là tiểu thư Mandila giơ cao hai tay ngoi lên từ bên trong bể nước, người xem ở hiện trường hò reo không khí tăng vọt náo nhiệt.
Lối đi nhỏ ở giữa chật ních người, Alfred chỉ có thể đi từ phía bên cạnh, lại đi vòng từ bên sân khấu đến khu khách quý.
Lúc đi ngang qua bên cạnh sân khấu, Alfred hơi nghi ngờ nhìn lướt qua tiểu thư Mandila đang ở bên trong bể nước, anh ta cảm thấy vị tiểu thư này cho mình một loại cảm giác là lạ.
Chỉ là lúc này anh ta còn khom lưng sợ cản trở tầm mắt của khán giả trên khán đài, cũng không có thời gian dừng lại để dùng đối mắt Mị Ma xem xét.
Lúc sắp đến khu khách quý, Alfred trông thấy thiếu gia đang vùi đầu vào ngực của tiểu thư Eunice.
Haiz, thật không hổ là vĩ đại tồn tại, tiến độ nhanh thật.
Thực ra, bỏ qua một bên những nhân tố khác thường mà nói, người như Karen đã làm cho Alfred có một loại cảm giác không giống nhau.
Anh rất điềm tĩnh, cách cư xử các khía cạnh đều cực kỳ thong dong, anh cực kỳ lý tính, nhưng lại chưa từng kháng cự mặt cảm tính của mình.
Loại tâm lý này chỉ có thể xuất hiện ở một người rộng rãi độ lượng đã luống tuổi, bởi vì bọn họ đã tới gần cái chết, có thể thấy rõ ràng nhất sự được mất hơn thua.
Khi đến bên cạnh khu khách quý, đang lúc Alfred chuẩn bị đưa tay lên chào hỏi thiếu gia, ra hiệu mình đã trở về.
Anh ta nhìn thấy thiếu gia vốn đang hướng mặt về phía tiểu thư Eunice bỗng dưng quay sang, mặt hướng lên vị trí của bể nước ở trên sân khấu.
Bên trong mắt của thiếu gia lộ ra một sự lạnh lùng.
Đồng thời, bờ môi của hiếu gia động đậy, nói ra một cụm từ.
Ở bên ngoài nghề nghiệp của Alfred là người dẫn chương trình đài phát thanh, anh ta có được tài năng thiên phú đối với ngôn ngữ, thậm chí có nghiên cứu rất sâu sắc, thậm chí đọc được khẩu hình miệng.
“Đi… chết?”
Đây có nghĩa là gì?
Không phải tiếng Markle (hệ ngôn ngữ của các nước Wien và Ruilan).
Đột nhiên, có tiếng động từ trên sân khấu truyền đến.
Alfred lập tức quay đầu, nhìn về phía sân khấu, đúng lúc trông thấy cảnh người biểu diễn là tiểu thư Mandira ôm ma thuật sư vào bên trong bể nước.
Những khán giả khác tưởng rằng đây là giai đoạn biểu diễn thứ hai của tiết mục, reo hò mãnh liệt.
Nhưng Alfred nhận thấy rõ ràng, cái này không thích hợp.
Anh ta lập tức dùng một tay che kín mắt trái của mình, mắt trái lúc này phiếm hồng, xuyên thấu qua khe hở giữa ngón tay, anh ta nhìn người biểu diễn nữ mặc chiếc váy dài đang ở trong bể nước kia bốc lên một làn khói đen.
Đây là một… cái xác!
Chương 227: Cảm giác rất có lực! (2)
Alfred lại nhìn về phía thiếu gia nhà mình, trong đầu một lần nữa hiện ra động tác và khẩu hình thiếu gia lúc trước:
“Đi…. chết?”
Anh ta vẫn không biết hai cái này âm tiết này rốt cuộc có ý nghĩa gì, nhưng anh ta có thể cảm giác được, cái này tất nhiên mang theo một tính chỉ dẫn đặc biệt.
Không,
Là loại ngôn ngữ đó
Là ngôn ngữ của bài thánh ca đó!
Alfred lúc này tỉnh ngộ lại, ngôn ngữ mà thiếu gia vừa mới nói ra chính là nguyền rủa của Tà Thần!
Giờ phút này, nội tâm của Alfred hoàn toàn bị rung động lấp đầy.
Nhưng lập tức, sống lưng lạnh toát, tim đập mạnh và loạn nhịp.
May mắn.
May mắn ông già kia đã rời khỏi chỗ này, nếu như lúc này ông ta còn ở đây, chẳng phải là cũng sẽ cảm ứng được sao?
Mặc dù chắc chắn đối phương có thủ đoạn đặc biệt, giống như trước đó anh ta dùng đôi mắt của Mị Ma để nhìn quan sát, nhưng Alfred hiểu rõ ràng rằng ở cấp bậc cực kỳ cao này, cho dù bọn hắn đang không ở trong trạng thái quan sát đặc biệt cũng có được cảm giác nhạy bén vượt qua người thường nhân có thể hiểu được.
“A…”
Đầu gối của Alfred hơi nhũn ra, vô ý thức dùng tay chống đỡ bả vai của Lunt mới ngồi xuống.
Suýt chút nữa,
Suýt chút nữa thôi,
Vẫn may ông già kia đã đi rồi,
Nếu như ông ta không đi, thân phận của thiếu gia chẳng phải là đã bị ông ta phát hiện?
Dù mạnh mẽ thế nào đi nữa, khi vừa mới bắt đầu, vẫn còn rất yếu ớt, cũng sẽ gặp phải những chuyện ngoài ý muốn, cho nên lúc này mới có sự xuất hiện của tùy tùng.
Lựa chọn tùy tùng có phù hợp hay không, có quan hệ trực tiếp đến người vĩ đại có thể an toàn trải qua giai đoạn suy yếu ban đầu kia hay không.
Đáng vui mừng chính là, ánh mắt của thiếu gia rất tinh tường, không hổ là người vĩ đại, bởi vì anh chọn một vị tùy tùng cực kì ưu tú, đó là lão gia Dis.
Có thể coi là như thế…
Alfred vô ý thức vươn người về phía trước, nhìn về phía thiếu gia;
Nguy hiểm là nơi nào cũng có.
Sau khi có nhân viên của gánh xiếc thú đi lên trên sân khấu đẩy bể nước vào phía sau rèm xong, khán giả hơi nghi ngờ, đây chính là nghi thức kết thúc của tiết mục này sao?
Chỉ là không lâu sau, khi rất nhiều vòng lửa đang bốc cháy bị cầm lên sân khấu, ánh mắt và sự chú ý của khán giả lập tức chuyển đến cái này.
Tiết mục tạp kỹ mới đã bắt đầu, biểu diễn tiếp tục được tiến hành.
“Chúng ta đi thôi.” Karen nói với Eunice.
Mandila vốn là một cái xác chết, ngay tiếp theo nhà ảo thuật kia cũng thành một cái xác.
Gánh xiếc thú này chắc chắn là có vấn đề, bởi vì hình thức vận hành của nó đã vượt khỏi phạm vi của ảo thuật.
Nhưng Karen cũng không có ý định đi tìm hiểu bí mật ngay bây giờ, mặc dù Alfred ở chỗ này, nhưng nói thật, Alfred cũng không thể cho anh cảm giác an toàn một trăm phần trăm.
Lại thêm Minna, bốn đứa bé và Eunice cũng ở nơi đây, cho nên lúc này cũng không phải là thời điểm để khoe khoang.
Trước hết là đưa Eunice và bọn nhỏ an toàn trở về nhà, sau đó mình lại đi báo chuyện này cho Dis rồi giao cho Dis điều tra xử lý.
Như thế mới an toàn ổn thỏa.
Về phần bọn nhỏ tiếc nuối vì chưa xem xong tất cả các tiết mục biểu diễn xiếc thú, ừm, vậy cứ để bọn nhỏ tiếc nuối đi.
“Được rồi.” Eunice nhẹ nhàng gật đầu, cô ấy tưởng rằng Karen không thoải mái, sau đó lập tức nói với Minna ở bên cạnh: “Minna, chúng ta rời khỏi đây về nhà trước thôi.”
Mặc dù Minna còn muốn tiếp tục xem biểu diễn, nhưng vẫn hiểu chuyện mà gật đầu ngay lập tức, truyền lời cho Lunt và Sarah.
“Chú Alf, anh nói bây giờ chúng ta phải về nhà.”
“Tốt, tốt.” Alfred chỉ mong đi khỏi nơi này ngay bây giờ: “Cháu đi theo chú, chúng ta từ phía trước đi vòng qua rồi đi ra.”
“Ừm.”
Alfred dẫn đầu, bọn nhỏ đi theo phía sau anh ta, Karen cũng nắm tay của Eunice, một đám người đi đến chỗ gần sân khấu, sau đó tiến về hướng hẻo lánh.
Nhưng vào lúc này, một quả cầu lớn vốn bị cho là vật trang trí treo ở bên trên bỗng nhiên đã nứt ra, từ bên trong rơi xuống những mảnh giấy dày đặc giống như bông tuyết.
Tiếng Microphone vang lên:
“Đây là màn may mắn rút thưởng của đêm nay, chỉ cần nhặt được tờ giấy có một mặt là màu lam thì có thể đi thẳng đến sân khấu của chúng tôi ở bên này để lĩnh thưởng, phần thưởng là một phần kẹo que nhiều màu sắc lớn.
Tới trước được trước nha!”
Ở phía trước Alfred, mấy người nhân viên của gánh xiếc cùng lúc đẩy ra một cái quầy bán hàng cắm đầy kẹo que.
Mà lúc này, tất cả mọi người ở đây dường như đều đang tìm tờ giấy ở trên mặt đất, rốt cuộc trong số khán giả có rất nhiều trẻ con, bọn nhỏ tự mình đi tìm, bố mẹ cũng sẽ giúp chúng nó tìm, còn có không ít người vì đồ cái tặng thưởng hoặc là cảm thấy thú vị nên cũng đang tìm.
Sarah, Lunt và Chris cũng muốn xoay người ngồi xổm xuống tìm tờ giấy ở dưới đất, Karen lập tức quát bọn họ:
“Đứng lên cho anh, ra ngoài!”
Chương 228: Cảm giác rất có lực! (3)
Mấy đứa bé chưa từng thấy anh trai mình có vẻ nổi giận giống như vậy, cũng không dám nhìn tờ giấy gì nữa, đi theo sau Alfred tiếp tục tiến lên phía trước.
Hai chiếc xe kẹo que vốn có khả năng chặn đường lối đi kia bị Alfred dùng chân ra sức đạp, cứ thế mà ép nó ngừng lại, sau đó lôi kéo bọn họ, đợi đến lúc bọn nhỏ đi qua, thiếu gia và tiểu thư Eunice cũng đi qua xong, anh ta mới buông tay ra, một lần nữa đuổi tới phía trước bọn nhỏ
“Con tìm được!”
“Con cũng tìm được!”
Một đám trẻ con giơ tờ giấy chạy về hướng xe kẹo que, trong đó còn có không ít người lớn.
Những người vội vội vàng vàng chạy đến đụng trúng bọn họ đều bị Alfred trực tiếp dùng cánh tay cố ý đánh tan, cũng mặc kệ người khác có thể ngã sấp xuống hay không, tóm lại không thể làm cho nhóm người sau lưng mình bị tách ra.
Thật vất vả rốt cuộc bọn họ cũng đi ra khỏi lều vải lớn của gánh xiếc thú.
Karen bắt đầu kiểm tra số người, bốn đứa bé, một người cũng không thiếu.
“Về chỗ xe tang trước.” Karen nói.
Alfred lập tức nói: “Thiếu gia, ngài lái xe của tôi chở các tiểu thư trở về đi, xe tang cứ để tôi lái.”
Karen hơi chần chờ, nhìn Alfred một cái, sau đó gật đầu.
Đám người đi đến chỗ đỗ xe, Karen mở cửa chiếc xe Santland của Alfred, ra hiệu bọn nhỏ ngồi vào ghế về phía sau xe, cũng may bốn đứa bé đều không mập nên đều chen vào được.
Sau khi đóng cửa xe, Eunice nhìn Karen cười, tự ngồi vào ghế lái phụ, nhưng vẫn nói với Karen: “Em cũng biết lái xe.”
“Không có việc gì, anh lái được.”
Karen mở cửa chỗ ghế lái ra, không vội vã ngồi vào mà là nhìn về phía Alfred đứng bên cạnh xe tang, đối phương đang nhìn về hướng này, sau khi gật nhẹ đầu với Alfred xong, cuối cùng Karen nhìn lướt qua đỉnh lều bạt to lớn của gánh xiếc thú, sau đó ngồi vào trong xe rồi khởi động xe.
Xe rất nhanh đã chạy trên đường, bởi vì vẻ mặt của Karen từ lúc đi ra hơi nghiêm túc, cho nên bốn đứa bé ở chỗ ngồi phía sau xe trên cũng không ai líu rít nói chuyện nữa, thậm chí Lunt và Chris ngủ thiếp đi rất nhanh.
Eunice thì luôn yên tĩnh ngồi bên cạnh Karen, lúc Karen nhìn kính chiếu hậu, cô ấy cũng sẽ nhìn Karen một chút.
Có thể là do muốn về nhà sớm một chút, cũng có thể do chuyện xảy ra tại gánh xiếc thú nên mặc dù bây giờ đã tỉnh táo lại nhưng bị loại cảm giác nghĩ mà sợ kia ảnh hưởng, cho nên Karen thay đổi thói quen lái xe vững vàng thường ngày, lần này tốc độ xe rất nhanh.
Sau khi tiến vào thành phố, bởi vì phố Mine gần hơn nên Karen lái vào phố Mine trước, ban đầu Karen định tự mình đưa Sarah vào trong nhà, nhưng đêm nay hình như Roth vì chờ con gái về nhà nên dù đã trễ như vậy rồi nhưng chỗ quầy sửa giày kia vẫn chưa được dọn vào.
“Thật ngại quá, Karen tiên sinh, Sarah hôm nay chắc chắc lại thêm phiền toái cho ngài rồi.”
“Không, Sarah rất ngoan, tôi đi về trước.”
“Ngài trên đường chú ý an toàn.”
Sau đó, dù phố Rhine cách nơi này gần hơn so với phố Mink, nhưng Karen vẫn lái xe tới đến phố Mink trước, Minna dẫn theo em trai, em gái xuống xe, ba người cùng chào tạm biệt Eunice:
“Hẹn gặp lại cô.”
“Chúc cô ngủ ngon.”
“Các em cũng sớm nghỉ ngơi một chút.”
Lunt ngáp một cái, mơ mơ màng màng nói: “Cô giáo và anh mọi người cũng sớm nghỉ ngơi một chút.”
Eunice nghe thấy, nhưng không nói gì, một lần nữa ngồi về trong xe.
Karen lần nữa khởi động xe, tiếp đó là đưa Eunice về nhà, có thể là vì bọn nhỏ đã an toàn nên cảm xúc của Karen rốt cuộc cũng ổn định lại.
“Rất xin lỗi, không thể để em xem hết biểu diễn.”
Karen sẽ không vì hành động của mình lúc xem biểu diễn mà nói lời xin lỗi, một là lúc đó đầu óc mình vốn không tỉnh táo, hai là lời xin lỗi này có ý nghĩa gì? Bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không tái phạm?
Người ta nhà gái đều không nói gì, mình nhắc lại cũng hơi không có ý nghĩa.
“Không, không sao, sức khoẻ của anh quan trọng hơn.”
“Không phải vì sức khỏe của anh, mà do khi còn bé anh từng bị đuối nước, việc trải qua này để lại cho anh bóng ma tâm lý cực kỳ lớn, cho nên khi nhìn đến phần biểu diễn kia, anh lập tức hơi không khống chế được tâm trạng của mình.”
Karen tình nguyện để Eunice cho là tinh thần của mình có vấn đề, cũng không muốn để cô cảm thấy là cơ thể mình có vấn đề.
“Hoá ra là vậy, em biết rồi.” Ngược lại, Eunice cười nói: “Hôm nay em rất vui vẻ, Karen.”
Chương 229: Cảm giác rất có lực! (4)
“Anh cũng thế.”
Karen cảm thấy mình nói câu này có hơi trái với lương tâm, người ta đi xem xiếc thú chính là xem biểu diễn trên sân khấu, còn anh đêm nay lại được bố trí một trải nghiệm giống như thực tế ảo vậy.
Sau khi tiễn Eunice đến cửa nhà, Karen như thường lệ ôm Eunice một lúc, nhìn cô trở về nhà, Karen một lần nữa ngồi vào trong xe, khi lái xe đến phố Rhine, đi ngang qua nhà Piaget, đèn bên trong nhà Piaget đang tắt, bên cạnh là nhà của phu nhân Seamore cũng tắt đèn.
Karen lái xe về tới nhà, lúc lên cầu thang nghe thấy ở lầu hai Lunt và Chris đang ríu rít kể về đồ nướng buổi chiều và gánh xiếc lúc tối, thím Mary và cô Winnie ở bên cạnh nghe bọn họ, gặp Karen đi lên, thím Mary lập tức đứng dậy hỏi:
“Karen, đến ăn bữa ăn khuya đi.”
“Cảm ơn thím, nhưng cháu không đói bụng, cháu đi tìm ông nội nói chuyện một chút.”
“Ông nội đi ra ngoài rồi, vừa nãy sau khi Alf quay về cũng lên lầu tìm ông nội, sau đó ông nội đã đi ra ngoài cùng Alf rồi.”
“À, ra là thế, tốt, vậy cháu tắm rửa rồi nghỉ ngơi, hôm nay lái xe có hơi mệt mỏi.”
“Được, quần áo cháu thím đã đặt sẵn rồi.”
“Cảm ơn thím.”
Karen lên lầu ba, đi vào phòng tắm bắt đầu tắm rửa.
Cảm giác nước nóng tưới lên cơ thể của mình rất dễ chịu.
Tắm rửa xong, đổi áo ngủ, từ trong phòng tắm bị hơi nước làm ấm áp đi ra, nhiệt độ chênh lệch tương đối rõ ràng, hơi lạnh thổi qua làm trước mắt Karen dường như lại trở về lúc mình bị nhốt trong bể nước, loại cảm giác tuyệt vọng kia lại lần nữa hiện lên trong đầu.
Karen không thể không dùng tay đỡ tường, sau khi ổn định một lúc, anh mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, về tới phòng ngủ.
Đêm nay không ngồi trước bàn đọc sách một lúc giống thường ngày mà là chui thẳng vào trong chăn.
Hai tay đè xuống chỗ mình, để chăn mền đắp kín cơ thể, anh cảm giác mình giống như một con nhộng bị cái kén bao vây kín ở bên trong
Mí mắt càng ngày càng nặng, Karen đi vào giấc ngủ.
Bảy giờ rưỡi sáng, Karen tỉnh lại đúng giờ, nhìn thấy ánh nắng bên ngoài đã xuyên qua cửa sổ chiếu vào, cảm thấy mình cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần..
Xuống đến lầu hai, bắt đầu ăn bữa sáng thím đã chuẩn bị.
“Ông nội đã ăn bữa ăn sáng chưa?” Karen hỏi.
“Hôm nay là chủ nhật, ngay từ sớm ông nội đã đi đến nhà thờ rồi.”
Karen hơi gật đầu, tối hôm qua chắc là Dis và Alfred đã đi gánh xiếc thú, sự việc đại khái là đã được giải quyết, hoặc là đã không còn tính uy hiếp nữa, nếu không sáng nay ông nội cũng không có khả năng đi nhà thờ.
Rốt cuộc đối với vị được cung phụng trong nhà thờ kia Dis cũng chẳng có bao nhiêu lòng trung thành.
“Vậy chú đâu?” Karen hỏi.
Theo bình thường, vào giờ này chú sẽ ra đây cùng ăn bữa sáng.
“Có một đơn phúc lợi, gọi điện thoại đến chúng ta, chú của cháu và Ron đã đi đón, Alf tối hôm qua ra ngoài cùng ông nội quá muộn, sáng nay không dậy nổi.”
“Hoá ra là vậy à.”
Karen nếm bữa sáng, xuống đến sân nhỏ ở lầu, con chó lông vàng vội vàng chạy tới cọ vào ống quần của Karen.
Đúng lúc, xe tang về đến trước cửa nhà.
Ron mở cửa sau xe tang ra, bắt đầu dùng cáng cứu thương gỡ “Khách” xuống dưới.
Karen cũng đi tới giúp, rất quen thuộc giúp Ron ổn định lại cáng cứu thương xe ở phía dưới.
“Đỡ được chưa, thiếu gia.”
“Được rồi.”
“Tốt, đi.”
Cáng cứu thương và cái xác nằm phía trên đều bị đưa xuống dưới.
“Còn có một người nữa, thiếu gia ngài chờ một chút nữa, tôi đi dời ra ngoài.” Ron trở lại bên trong xe tang, xoay người từ cái hố nhỏ bên trong ôm ra cái xác thứ hai.
Lúc này, một trận gió thổi tới, tấm vải trắng vốn được đắp lên trên cái xác theo quán tính mà trượt xuống, Karen nhìn thấy một khuôn mặt phụ nữ quen thuộc:
Mandila!
Karen hoàn toàn không ngờ tới vào lúc này ở trước cửa nhà có thể nhìn thấy xác của Mandira, trong giây lát đó cảnh tượng ngạt thở tuyệt vọng mà tối hôm qua vẫn cố gắng lẩn tránh và giải quyết lại lần nữa đánh tới, anh vô ý thức đưa tay đỡ trán, cả người lay động một cái.
Đột nhiên, cái xác đang nằm trên cáng cứu thương bỗng nhiên duỗi một cái tay ra ngoài, nắm lấy cổ tay Karen giúp anh ổn định lại cơ thể.
Karen cúi đầu xuống,
Nhìn xem cánh tay vừa mới đỡ mình kia lại thu về.
“Thiếu gia, cái xác thứ hai này nhờ ngài đỡ thêm một chút.” Trên xe Ron hô.
“Được rồi, tới đây.” Karen lên tiếng.
Lúc này, một cảnh tượng càng làm cho người ta ngạc nhiên hơn đã xuất hiện, vậy mà Mandila lại nhắm hai mắt từ cáng cứu thương trên xe ngồi lên, hai tay để hướng về sau, cầm chắc hai cái bánh của cáng cứu thương mà Ron đưa xuống.
Mà Ron đang nhấc từ trên xe xuống dưới bị cáng cứu thương và xác chết che mất tầm mắt, lại công thêm yếu tố độ cao xe tang cho nên nhìn không thấy tình huống phía dưới xe, ngược lại cực kỳ ngạc nhiên nói:
“Ôi, thiếu gia ngài lần này đỡ quá ổn, cảm giác rất có lực!”
Chương 230: Năng lực của Tà Thần (1)
Karen đưa tay đỡ cáng cứu thương, Mandila cũng theo đó mà thu hai tay lại một lần nữa nằm xuống.
Ở một mức độ nhất định, cô ta quả thật rất ngoan, cực kỳ nghe lời.
Không, đến nói đều không cần nói, cô ta cũng có thể nghe.
Cái xác thứ hai đã được đẩy xuống dưới, Karen vén tấm vải trắng lên, là tên ảo thuật gia tối hôm qua.
Bọn họ chết rồi, Karen biết Mandila là chết từ lâu, còn ảo thuật gia là bị chết chìm tối hôm qua.
Nhưng vấn đề là vì sao bọn họ lại biến thành đơn phúc lợi của nhà Inmerais?
Phải biết rằng, tại thành phố La Giai, chỉ khi người chết có được giấy chứng minh cư trú của dân cư bản địa, xác nhận là người dân của thành phố bản địa lại không nơi nương tựa mới có thể hưởng thụ đãi ngộ của đơn phúc lợi.
Hai người này, rõ ràng là người bên ngoài.
Chú Mason vừa hà hơi rồi xoa xoa lòng bàn tay vào nhau vừa đi đến, nói:
“Thật sự là đáng thương một đôi tình nhân, ở giữa mùa đông vậy mà lại chọn nhảy sông vì tình.”
“Vì tình?”
“Đúng vậy, sau khi chết đuối bị dạt lên bờ, ngay bên bờ một con sông vùng ngoại thành, lúc bị phát hiện trên người còn cột dây thừng.”
“Chú, ý của cháu là xác định là chết vì tình đúng không? Cảnh sát không có cách giải thích nào khác như?”
“Cảnh sát đến trước chúng ta rồi, trên người bọn họ phát hiện một bức di thư ghi là tình yêu mà chết nên trực tiếp xác nhận là tự tử vì tình, lại gọi điện thoại để chúng ta kéo trở về xử lý như đơn phúc lợi.
Người phát hiện xác của bọ họ chính là một thương nhân già ở gần đó, buổi sáng lúc đi tản bộ nhìn thấy bọn họ, ông ta có lòng tốt, chẳng qua cũng sợ mình trêu chọc xúi quẩy, chủ động đưa ra việc tình nguyện quyên góp một khoản tiền để tổ chức một cái tang lễ hạ táng cho hai người này, thế nên mới thành đơn phúc lợi.”
“Hoá ra là vậy.” Karen trả lời một tiếng.
Chắc là người của gánh xiếc thú người vì xử lý đơn giản hai cái xác nên mới làm như thế.
Mà cảnh sát vì bớt việc, cũng không có ý định nghiêm túc điều tra.
Mason đẩy Mandila, Ron đẩy ảo thuật gia, hai người cùng nhau đưa hai vị khách này đi về phía tầng hầm.
Karen cầm lấy điện thoại trong phòng khách ở lầu một, chuẩn bị gọi cho Alfred.
Điện thoại còn chưa bắt máy, bóng dáng của Alfred đã xuất hiện ở cổng, đẩy ra cửa sân đi đến.
“Thiếu gia, tối hôm qua tôi về trễ, cho nên buổi sáng thức dậy hơi muộn.”
Karen để điện thoại xuống, hỏi: “Cà phê, hồng trà hay là nước đá?”
“Cà phê.” Alfred hơi ngạc nhiên vì được quan tâm.
Karen nhẹ gật đầu: “Ta uống nước đá.”
“À… Được, thiếu gia.”
Alfred đi đến lầu hai, pha cho mình một ly cà phê, lại bưng xuống cho Karen một ly nước đá, sau đó đi đến lầu ba, lúc này Karen đang ngồi ở một bên bệ cửa sổ, chính là chỗ Pall thích ngồi.
Lúc này, Pall bị Karen đặt ở trên đầu gối, bộ lông của cô bị ánh mặt trời buổi sáng phơi hơi nóng lên, sờ trên tay thật ấm áp, giống như một cái sưởi ấm tay.
Pall thì mặc cho Karen vuốt lông mình, bởi vì Karen nói muốn chuẩn bị cho cô một món ăn mới.
Con mèo này, lúc đối mặt với “Món ngon làm từ cá”, gần như là không có sức chống cự, loại phong cách theo đuổi và hưởng thụ cuộc sống này gần như đã khắc sâu vào trong linh hồn của cô ta.
“Thiếu gia, nước.”
Alfred đặt nước đá ở trước mặt Karen
Pall duỗi ra móng vuốt muốn chạm vào ly cà phê kia, bị Alfred né tránh.
“Tối hôm qua anh và Dis đi đến đó, kết quả thế nào rồi?”
“Bẩm thiếu gia, hắn chạy mất rồi.”
“Chạy?”
“Đúng thế.”
“Nhiều người như vậy, đều chạy hết rồi à?”
“Ừm?” Alfred lúc này mới ý thức được mình và thiếu gia đang không nói cùng một chuyện, lập tức hỏi: “lão gia Dis không nói với thiếu gia sao?”
“Ông nội đã đi nhà thờ từ rất sớm, tôi còn chưa kịp nói chuyện với ông.”
Thật ra là Karen có thể dùng một cái điện thoại gọi Alfred tới trước mặt hỏi tình hình, nhưng cũng không dám gọi điện thoại tới nhà thờ:
“Alo, Dis à, bây giờ ông về đây một lát, cháu có một số việc muốn hỏi ông một chút.”
Điên rồi à!
“À, chả trách.
Thiếu gia, là như vậy, tối hôm qua ở một cái lều nhỏ của người Chaser bên ngoài lều gánh xiếc thú, tôi gặp một vị cường đại của Trật Tự Thần Giáo.
Lúc ấy là hắn cố ý dùng một loại giọng đặc biệt đến cảnh báo tôi, ông ta đang ở ngay đây, tôi ra ngoài điều tra.”
“Chính là lần mà anh nói muốn đi ra ngoài có việc đấy à?”
“Đúng vậy, thiếu gia.”
“Người kia, cường đại cỡ nào?”
“Vô cùng cường đại.”
Karen đổi một cách khác để hỏi: “Cần bao nhiêu anh mới có thể đánh thắng được hắn?”
Alfred cũng không cảm thấy dùng mình để làm đơn vị tính toán có cái gì không thích hợp, ngược lại còn cảm thấy rất là vinh quang.
Thử nghĩ về sau ngàn năm sau tín đồ quan sát bích hoạ, trông thấy vĩ đại tồn tại lúc trấn áp ác ma hoặc là đánh lại Chân Thần, bên cạnh có chú thích như sau: Ác ma này cực kỳ cường đại đáng sợ, có thể so với một vạn Alfred.
Ôi, đây là một việc làm người ta thật sự kích động.
Hơn nữa, những nhà khoa học kia không phải cũng cực kỳ thích dùng tên của mình để làm cách gọi khác hay sao.
“Thiếu gia, tôi rất khó nói ra cụ thể bao nhiêu tôi mới có thể đánh được hắn, bởi vì trong mắt của tôi, vị kia và lão gia Dis thuộc cùng một loại tồn tại đặc biệt.”
“Vậy Dis và hắn, ai càng mạnh hơn?”
“Hắn cực mạnh là so với tôi mà nói; còn lão gia mạnh mẽ gần như là so với tất cả mọi người, mặc kệ người mạnh thế nào, lão gia luôn có thể mạnh hơn một người đó một chút.
Tối hôm qua hắn yêu cầu tôi móc một con mắt xuống đưa cho hắn làm vật trang sức, tôi không chịu thì lập tức dùng thuật pháp của Trật Tự Thần Giáo nhốt tôi.
May mà trên người tôi có chứng minh thân phận lão gia viết, lúc này mới khiến đối phương thu tay lại.
Trong lời nói của đối phương cũng có thể nhận thấy, hắn đánh không lại lão gia.”
“Hắn chạy?” Karen lại hỏi.
“Đúng vậy, hắn chạy, ở lần thứ hai tôi quay lại lều của gánh xiếc, hắn đã sớm chạy, bởi vì nửa đường tôi còn xử lý một cái xác, hắn giúp người phụ nữ Chaser kia giết chồng cô ta, tội danh là bất kính với Trật Tự Thần Giáo.
À, đúng rồi, thiếu gia, tối hôm qua lúc trên khán đài, ngài hướng về sân khấu nói một cụm từ, tôi không hiểu ngôn ngữ đó.”
“Hửm?”
“Thuộc hạ muốn nhắc nhở ngài chính là, sau này ở bên ngoài, không phải trường hợp bất đắc dĩ xin thiếu gia giữ kiềm chế ở mức độ nhất định.
Nếu như tối hôm qua không phải vị kia đã rời đi trước, hắn rất có thể sẽ phát hiện được sự khác thường của thiếu gia ngài, đến lúc đó thân phận thực sự của thiếu gia khả năng sẽ bị phát hiện.”
“Tôi biết rồi.”
Karen nhẹ nhàng gật đầu, cũng không giải thích tối hôm qua anh thật ra chỉ đơn giản là “thể hiện cảm xúc”.
Bởi vì anh đã tiến vào góc nhìn và cảm giác của Mandila, sinh ra sự đồng cảm với cảm xúc của cô ta, cho nên trong khoảnh khắc đó anh mới mang theo một cảm giác căm hận vô cùng mà nói ra hai chữ “Đi chết” với tên ảo thuật gia kia.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










