Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 21 : Viết một cái tên (1) (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 201: Viết một cái tên (1)
Sau khi ngồi ở chỗ bà Seamore được một lúc, Karen chào tạm biệt và lái xe về nhà.
Bà Seamore lúc này đang trong tình trạng suy sụp tinh thần, theo dòng chảy của thời gian, nỗi phẫn nộ và thù hận vì bị chồng phản bội đang dần dần phai mất, thay vào đó là các vấn đề chưa thích ứng được trong thói quen sinh hoạt, từ tiết tấu sinh hoạt của hai người biến đổi về thành trạng thái sinh hoạt của một người, chẳng khác gì cái bàn bị gãy mất một chân.
Đối với vấn đề này, đề xuất mà Karen đưa ra là, chuyển nhà.
Đổi nhà mới và đổi môi trường sống mới, như thế có thể giúp thoát khỏi những ảnh hưởng của thói quen sinh hoạt trước đây một cách hiệu quả.
Đề xuất như thế này thì ngươi bình thường sẽ không thể áp dụng được, nhưng đối với bà Seamore thì không vấn đề, bởi vì bà ấy rất giàu có.
Về đến nhà,
Karen cầm hộp thuốc màu bước vào phòng khách.
Cô Winnie đang ngồi trên ghế sofa tính sổ, thím Mary thì ngồi bắt chéo chân ăn trái cây đối diện cô, chú Mason thì đang nằm trong một chiếc quan tài màu đen tinh xảo đặt trên bục nhà tang.
“Chị cảm thấy bên trong có thể thêm một vài chi tiết, chẳng hạn như vị trí đặt máy ghi âm, hoặc là giấu một chiếc hộp bí ẩn, bên trong để một khẩu súng.
“Chị đây là muốn phòng trộm hay sao.” Cô Winnie đưa ra nhận xét mà đầu vẫn không ngẩng đầu lên, “Em cảm thấy vẫn nên trang bị thêm một khẩu súng cho người quản lý nghĩa trang thì trong sẽ thực tế hơn một chút.”
“Chị nghĩ là nếu như giả chết rồi sau đó tỉnh lại trong quan tài, có thể dùng súng để kêu cứu, nếu như không phải vì trong nghĩa trang không thể gọi điện thoại, thì chị thật sự muốn giả làm một cái bốt điện thoại trong đấy.
Em nghĩ xem, người thân của người đã khuất chắc chắn cũng hi vọng rằng người đã khuất sẽ có xác suất đột nhiên tỉnh lại, ít nhất thì cũng có một mộng cảnh tốt đẹp như thế không phải sao?”
Cô Winnie tiếp tục lắc đầu: “Chất lượng dịch vụ của chúng ta rất cao, đất đào xuống cũng rất sâu, đạn cũng không thể bắn xuyên qua được, hơn nữa trước khi kịp bắn, thì người đó đã bị ngộp chết rồi.”
“Hi vọng, đúng rồi hy vọng, đây là cái em đang nói đến.
Mary, nếu như em chết, chị có hi vọng em đột nhiên ngồi dậy trong quan tài không?”
Thím Mary cắn một miếng táo, lắc đầu đáp:
“Chị sẽ đâm một nhát vào ngực em trước khi trang điểm cho em, phòng ngừa em giả chết, loại bỏ tuyệt đối khả năng này, bởi vì chị không muốn em bị chết ngộp trong quan tài đâu, như thế thì thật sự quá tàn nhẫn rồi.”
Chú Mason sững người ra một lúc, ngồi dậy, nhìn về phía Mary:
“Đây quả thực là một lựa chọn rất tốt đó em yêu.”
Ngay tức thì, chú Mason đang ngồi dậy nhìn thấy Karren vừa hay đang bước vào, liền lập tức thốt lên;
“Ôi, trời ạ, chúng ta cùng xem xem là ai đã trở về rồi đây!
Cậu ấy mang theo ánh vàng rực,
chân cậu ấy bước trên những ánh chiều tà của hoàng hôn,
xung quanh cậu ấy ngập tràn hoa lệ và tiếng nhạc,
à,
thì ra là đứa cháu đẹp trai của tôi, Karen!”
Chú Mason một tay nâng mặt bên của quan tài lật nó ra ngoài, chân khi tiếp đất có hơi trơn trượt, bên dưới lại là bậc thềm của bục nhà tang, chỉ có thể tiếp tục trượt người về trước mà chạy xuống, sau khi chạy xuống các bậc thềm, do quán tính vẫn còn, cả người hoàn toàn mất thăng bằng;
Cuối cùng,
“Bịch” một tiếng,
trực tiếp quỳ xuống trước mặt Karen.
Karen chỉ có thể theo thói quen mà lách người sang một bên, không nhận đại lễ này từ chú mình.
Cô Winnie trực tiếp vứt cây bút máy xuống, nhanh chóng bước về phía Karen, nhưng trong lúc không để ý thì đôi giày cao gót lại vô tình giẫm lên tà váy của mình, chất lượng chiếc váy rất tốt, không hề bị hư, nhưng nguyên người cô ấy ngã nhào lên bàn trà, hai tay gắng gượng bám lấy cạnh của bàn trà, không đến nỗi ngã xuống tiếp.
Thím Mary đáng lẽ ra là người bình tĩnh nhất, nhưng khi nhìn thấy chồng mình quỳ lạy thằng cháu trai, rồi lại nhìn thấy em chồng ngã xuống một cách buồn cười ngay trước mặt mình.
Trước một loạt những kinh ngạc trên, miếng táo ban nãy chưa nhai kĩ đã nuốt ực xuống, bị mắc kẹt bên trong cuống họng, chỉ có thể dùng hai tay túm lấy cổ của mình để nôn ra ngoài.
Không thể đỡ được chú và cô, Karen trực tiếp lao thẳng trước mặt thím, sau khi ném hộp màu lên ghế sofa, vòng hai tay ôm choàng lấy thím từ đằng sau.
Sau đó hai bàn tay nắm lại, dùng phần cơ ngón cái đẩy lực lên phần bụng trên của thím, từ ngoài vào trong, từ dưới lên trên.
Phương pháp cấp cứu Heimlich,
một cái, hai cái, ba cái, bốn cái!
“A!”
Thím cuối cùng cũng kêu lên, nhổ ra một miếng táo.
Karen thở phào nhẹ nhõm, dùng mặt ngoài bàn tay trái lau trán, tay phải thì nhặt hộp màu vẽ ban nãy vứt trên sofa lên, đặt lên bàn trà.
“Hộc…hộc…hộc…”
Thím đang ôm ngực thở hổn hển từng hơi quay sang Karen, còn chưa đợi bản thân hoàn toàn ổn trở lại thì đã nóng lòng hỏi:
“Karen… buổi hẹn…hôm qua… thế nào con?”
“Em yêu, em không sao chứ?” Chú Mason ngay lập tức chạy qua xem tình hình của vợ mình.
Thím mary một phát đạp chồng mình qua một bên, tiếp tục nhìn Karen, ra hiệu cho anh trả lời.
“Đúng đúng, buổi hẹn hôm qua như thế nào?” Chú Mason sau khi thấy vợ mình không bị gì cả, liền lập tức tập trung lại vào vấn đề.
Hai tay cô Winnie đang chỉnh trang lại chiếc váy, nhưng mắt thì vẫn nhìn chằm chằm Karen.
Chương 202: Viết một cái tên (2)
Karen thực sự không ngờ rằng người trong nhà lại quan tâm đến chuyện hẹn hò của mình đến thế, đây đại khái là cảm giác kỳ vọng và cảm giác thành tựu đến từ việc lợn nhà mình nuôi bấy lâu cuối cùng cũng ra khỏi chuồng xơi bắp cải rồi;
Thật ra mà nói thì Karen cũng khá cảm động.
“Khá tốt ạ.” Karen trả lời, chắc là cảm thấy mình không nên trả lời đơn giản như vậy, Karen lập tức nói thêm: “Tụi con đi dạo công viên giải trí, đi xem phim, sau đó đi ăn, chính là quán ăn tình nhân Mammu nằm bên bờ sông mà chú đã giới thiệu cho con.”
“Sau đó thì sao?” Cô Winnie hỏi tiếp.
“Đúng, sau đó thì?” Chú Mason cũng hỏi tiếp.
Thím Mary buông lỏng hai tay ra: “Còn làm gì nữa không?”
“Sau đó thì thời gian cũng không còn sớm nữa, con đưa cô ấy về nhà.”
“Trước khi về nhà kìa!” Cô Winnie hỏi.
“Không, là trước cửa nhà.” Thím Mary sửa lại “Sau khi đến trước cửa nhà cô ấy, lúc tạm biệt, có làm gì không?”
Karen liếm môi, chỉ có thể trả lời:
“Con ôm cô ấy.”
“Oh yeah!” Thím Mary ngay tức khắc nắm chặt bàn tay lại vẫy vẫy một lúc, “Một cô gái chịu cho con ôm cô ấy trước cửa nhà, chứng tỏ rằng cô ấy đã âm thầm thừa nhận mối quan hệ với con rồi!
Bởi vì mẹ của cô ấy, có thể sẽ bí mật nhìn ra nơi đó từ khe hở rèm cửa phòng khách!
Nếu như sau này Minna hẹn hò được bạn trai đưa về nhà, lúc về đến trước cửa, thím nhất định sẽ đứng ở sau tấm rèm cửa nhìn lén hai đứa nó, thím cũng không được mở đèn, sợ bóng của mình bị hai đứa nó nhìn thấy!
Nhưng Mina chắc chắn biết thím sẽ nhìn lén, vì thế nên trong trường hợp này mà cô ấy vẫn đồng ý cho con ôm cô ấy, thì cũng được phết đấy, bởi vì cô ấy đã sẵn sàng công khai cho người nhà thấy sự phát triển của quan hệ giữa hai người rồi.”
“Không, không, không, còn một điểm khác biệt nữa, là cái ôm kiểu lịch sự sao, là con chủ động ôm lấy cô ấy sao, cô ấy có cảm thấy ngại không?” Chú Mason lập tức bắt đầu phân tích chi tiết.
“Con ôm cô ấy hai lần.”
“Yo! Anh Karen! Được đấy, rất tốt, rất tốt!”
Chú Mason giơ tay lên liên tục vỗ mạnh vào vai của Karen, giống như một vị lão tướng quân mình đầy thương tích đã rút lui khỏi chiến trường đang truyền lại sứ mệnh cho vãn bối.
“Không hổ danh là một người đàn ông của gia tộc Inmerais chúng ta!”
Karen chỉ có thể mỉm cười lịch sự đáp lại.
Cô Winnie bắt đầu cầu nguyện: “Cảm ơn thần, cảm ơn thần, Karen nhà chúng ta đã yêu rồi.”
Dì Mary cười nói:
“Tôi đã nói rồi, Karen nhà ta trước đây có hơi sống nội tâm, nhưng bây giờ Karen của chúng ta, làm gì có cô gái ở độ tuổi nào có thể cưỡng lại sự hấp dẫn của thằng bé chứ?”
Karen quả thật có chút không thể ngăn lại được sự nhiệt tình của những người phụ huynh này, chỉ có thể hỏi:
“Ông nội có ở nhà không ạ?”
“Trong phòng làm việc ở tầng ba.” Thím Mary trả lời.
“Vậy con đi tìm ông nội đây.”
“Ừm ừm, nên vậy, nên làm vậy.” Thím Mary ngay tức thì lại nhớ ra cái gì đó, lập tức hỏi tiếp, “Đúng rồi, Karen, còn một chuyện nữa.”
“Dạ thím?”
“Làm thế nào mà ngay sau buổi hẹn với cô giáo Eunice, con lại sang nhà ông Piaget qua đêm ở đó vậy?”
“Bởi vì nhà của họ nằm chung trên một con đường, ông Piaget là giáo sư tâm lý học, vậy nên con và ông ấy…”
“Sau này con nên tránh xa ông ấy một chút, vợ ông ta không phải vừa qua đời sao, làm gì mà cứ ba lần bảy lượt qua nhà mình tìm gặp con.” Thím Mary chau mày lại nhắc nhở.
“Đúng đấy, đúng đấy.” Cô Winnie cũng phụ họa thêm, “Cô nghe nói, những người có học thức cao rất thích kiểu làm loạn như vậy đấy.”
Bố mẹ của Karen mất rất sớm, vậy nên những người lớn trong nhà gánh vác trách nhiệm của bố mẹ Karen, chi tiêu ăn uống các thứ đều cao hơn con của chính họ một bậc, họ sẽ thật lòng vui mừng vì sự trưởng thành của Karen, nhưng lại càng sợ Karen sẽ đi theo con đường lệch lạc, đến lúc đó họ không còn mặt mũi nào để đối diện với bố mẹ của Karen trên thiên đàng.
Karen biết họ đã hiểu lầm rồi, bản thân anh và ông Piaget thật sự chỉ đơn thuần là đôi bạn hợp nhau về cả tính cách lẫn chuyên môn mà thôi, hơn nữa anh bây giờ…
Cho nên,
Karen chỉ có thể nói: “Bố của ông Piaget là Bộ trưởng Bộ phát triển nguồn năng lượng và công nghiệp của nước ta.”
Thím Mary: “Vậy thì hãy giao lưu với giáo sư Piaget nhiều hơn, có thể sẽ học được rất nhiều kiến thức có ích đó.”
Cô Winnie: “Người như ông Piaget chắc chắn tác phong rất tốt đẹp.”
Chú Mason chỉ “Haha” nhìn vợ và em mình thay đổi sắc mặt.
“Con đi chào ông nội đây.” Karen cúi đầu với các cô chú và bước lên lầu.
“Hai người sao không nghĩ thử xem, một giáo sư Đại học bình thường lại có thể sống ở phố Rhine sao.” Chú Mason cười nói.
“Mason!”
“Sao thế em yêu?”
“Quán ăn tình nhân Mammu kia, sao anh chưa từng đưa em cùng đến đó?”
“Ờ…”
…
Chương 203: Viết một cái tên (3)
Karen lên đến tầng ba, nhìn thấy Pall đang ngồi trên bệ cửa sổ, đang không ngừng dùng vuốt mèo đập vào chậu hoa trước mặt, bên rìa cửa sổ, không ít cánh hoa đã rụng xuống.
Con mèo này, đang ở đây chơi vô cùng nhập tâm và cảm xúc.
“Cái đồ tà thần độc ác nhà ngươi.” Pall quay đầu lại, mắt nhìn chằm chằm vào Karen, “Ngươi dám đối xử với ta như vậy.”
Bất lực trơ mắt nhìn vãn bối của mình bị người con trai trước mặt này cưa cẩm, bản thân mình muốn chen vào đấy làm cái bóng đèn thì bị lôi về nhà, tủi thân, tủi thân lắm, cực kỳ tủi thân.
Karen bước đến bên cạnh Pall, cúi xuống cẩn thận gom những cánh hoa trên bệ cửa sổ vào trong lòng bàn tay, sao đó nhìn đống cánh hoa này, thở dài.
Pall sững sờ một lúc:
“Ngươi đang làm gì vậy?”
“Những cánh hoa này thật đáng thương.”
“Hả? Không, ta còn đáng thương hơn những cánh hoa nữa!”
“Vuốt của cô nương tình một chút đi, cô nhìn cô kìa, làm đau chúng rồi đấy.”
“Ngươi đang diễn kịch à?” Pall hỏi, “Ngươi có thể bình thường một chút không?”
“Để lát nữa tôi lấy cái xẻng nhỏ, đào một cái hố trong vườn, an táng cho những cánh hoa đáng thương này.”
“Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi điên rồi sao!”
Karen vỗ trán một cái, rải những cánh hoa đó trên mặt đất, áy náy nói:
“Xin lỗi, tôi vẫn còn chìm đắm trong bầu không khí ngày hôm qua, chưa trở về bình thường được.”
“Vô liêm sỉ! Đê tiện! Hèn hạ! Tà thần!”
Pall đứng trên hai chân sau, cào móng vuốt về phía Karen.
“Ngươi dùng những biểu cảm này để lừa dối vãn bối đáng thương trong sáng của ta có đúng không?”
“Ừm đúng đó.”
“Meo meo meo! !!”
Pall lao vào người Karen, Karen đứng yên, mặc cho Pall đang kéo người mình thế nào, cứ nhìn nó giơ móng vuốt lên về phía mình.
Sau đó, Pall ngây người ra, bộ móng vuốt đã giơ lên, lại không thể cào xuống.
Trong phút chốc, bầu không khí trở nên gượng gạo, nhất là Pall, móng mèo của nó cứ giơ ra rồi lại thu về trong bàn chân thịt múp, lại giơ ra rồi lại thu về.
“Sao ngươi lại không tránh?”
“Sao cô lại không cào?”
“Ngươi quả thật quá vô liêm sỉ rồi, ngay cả việc né một chút cho ta xả giận giống như trong kịch bản ngươi cũng chịu làm.”
“Ah…”
Karen rất thản nhiên;
Dis đang ở ngay trong phòng làm việc, Pall điên rồi mới dám cào nát mặt đứa cháu nội mà Dis cưng nhất vào lúc này, nhất là khi thằng cháu đang trong giai đoạn yêu đương.
Ai trong nhà này cũng sợ ông nội, ừm, mèo trong nhà cũng vậy nốt.
Karen đưa tay ra lấy Pall từ trên người mình xuống, để nó trên bệ cửa sổ.
Pall dùng móng ma sát qua lại trên bệ cửa cổ, nói với chút thất vọng:
“Ngoại hình đẹp trai, tâm hồn trưởng thành, ta không nghĩ rằng vãn bối của ta có thể cưỡng lại được, nhưng ta vẫn rất giận, hai ông cháu các ngươi sao có thể làm như thế!”
Karen ngồi xuống bên bệ cửa sổ, đưa tay ra xoa xoa đầu của Pall: “Thật ra, tôi cũng chưa làm nhiều đâu.”
“Hơ hơ.” Pall nhếch khóe miệng, “Chỉ vì một tấm vé tàu mà lại đi ức hiếp một cô gái mười chín tuổi, ngươi không cảm thấy bản thân rất quá đáng sao?”
“Tôi chỉ mới mười sáu thôi.”
“Ngươi biết ta nói về tuổi là ý gì mà.” Pall cố chấp tránh né bàn tay của Karen.
“Cô cũng biết đấy, có một vài chuyện, cả tôi và cô đều không thể thay đổi được.” Karen đưa tay chỉ về phía phòng làm việc, “Thật ra tôi cũng không muốn yêu đương sớm như thế này cho lắm, vốn dĩ tôi cảm thấy mình vẫn còn nhiều thời gian để làm một vài chuyện cá nhân.”
Pall lập tức ngẩng đầu lên, đưa mắt lườm Karen:
“Không muốn yêu đương là sao hả, chẳng lẽ đứa cháu của cháu của cháu gái ta không xứng với ngươi?”
“Cô ấy là một cô gái rất đáng yêu, khi đi dạo cùng cô ấy, cảm thấy khá thoải mái.”
“Ta cảm thấy như này không phải là ngươi đang miêu tả tình yêu đâu.”
“Ừm, tôi cũng nghĩ rằng người nào đó suốt một trăm năm làm mèo chưa từng yêu đương, có thể hiểu tình yêu là gì đâu; tôi thậm chí còn nhớ rằng hôm ấy có người nào đó nhìn thấy con gái nhà người ta đến, cứ lải nhải hối thúc tôi mau đi duy trì nòi giống với người ta.”
“Được rồi, ngươi có thể câm miệng được rồi.”
“Mở đầu trò đâm chọt nhau là cô mà.” Karen nhắc nhở, “Làm một con mèo ngoan ngoãn đáng yêu không được hay sao, tôi đây còn rất nhiều cách làm món cá đó.”
Pall trong vô thức nuốt nước bọt, lưỡi thè ra liếm mép,
Nhưng vẫn rất nghiêm túc nói:
“Quyết định mà Dis đưa ra, ta không thể nào thay đổi được, ta biết rất rõ điều này.”
“Ừm.”
“Hơn nữa ta cũng có thể đoán được, con bé vãn bối kia của ta, ngay cả khi nó không kết hôn với ngươi, thì thật ra quyền tự chủ hôn nhân cũng không nằm trong tay nó, sở dĩ năm đó ta bỏ nhà ra đi, cũng là vì ông nội ta bắt ép ta đi xem mắt.”
“Cô là vì chuyện hôn nhân nên mới cắt đứt quan hệ với gia tộc sao?”
“Đó là chuyện sau này, gia tộc của ta có được một thứ rất ghê gớm, sau đó những người dã tâm trong gia tộc chuẩn bị sử dụng thứ này để củng cố gia tộc, họ thậm chí còn muốn thành lập một Thần giáo do chính gia tộc làm chủ.
Sau đó, ta đích thân trộm lấy thứ đó, phá hủy nó.”
Chương 204: Viết một cái tên (4)
“Ra vậy.”
“Ngươi không hỏi vì sao ta lại làm thế à?”
“Lười hỏi quá.”
Karen đứng dậy, anh ấy chuẩn bị đi vào gặp Dis.
Pall dùng móng vuốt bấu lấy quần của anh ta:
“Còn một câu nữa, ta nói xong thì ngươi hẵng đi gặp Dis.”
“Được, cô nói đi.”
“Ta rất yêu gia tộc của mình, tuy rằng người trong gia tộc hiện giờ ta không quen một ai cả, nhưng chúng là con cháu của anh chị em ta năm đó, vì thế nên trên người chúng, vẫn còn giữ biểu tượng tinh thần trong khái niệm của ta về hai từ gia đình, ngươi hiểu không?”
“Tôi hiểu mà.”
“Vì thế nên, Karen, đợi đến khi ngươi đến Wein, ngươi có thể đối xử với người nhà của ta như cách ngươi đối xử với người nhà Inmerais được không?”
Karen lắc đầu.
Pall phụng phịu mặt mèo của mình.
Karen cười đáp: “Điều kiện trước hết là, họ phải giống như những người trong nhà này vậy, phải đối xử với tôi như người nhà của họ.”
Nói xong,
Karen bước đến trước phòng làm việc, gõ cửa phòng.
“Vào đi.”
“Tiến triển như thế nào rồi?” Dis nhìn đứa cháu trai đang ngồi trước mặt mình.
“Mới chính thức hẹn hò ngày đầu thôi ạ.”
Dis nói một cách rất bình tĩnh: “Ba cái chuyện yêu đương này, đôi khi chỉ cần mười lăm phút là có thể xác định kết quả luôn rồi.”
Karen cảm thấy ông nội nói rất có lý, trong điều kiện bình thường, chuyện yêu đương giống như con rùa nhìn đậu xanh vậy, cứ nhìn thuận mắt thì bắt đầu triển thôi.
Còn kiểu theo đuổi tình yêu đau khổ như trong phim, hỏi han ân cần, dằn vặt và đau khổ lặp đi lặp lại, thường chỉ là đơn phương cảm động chính mình mà thôi.
Đến cuối cùng dù cho có “theo đuổi” và “kiên trì” thành công đi chăng nữa, thì trong hầu hết các trường hợp cũng là do đối phương không còn lựa chọn nào tốt hơn, chỉ có thể nhéo mũi miễn cưỡng chấp nhận thôi.
Không thể không nói rằng, đàn ông trong nhà Inmerais, dường như vẫn luôn có sự tự tin cực kỳ mạnh mẽ về mặt này.
“Cho nên, câu trả lời của con là?” Dis hỏi.
“Con cảm thấy đây là một khởi đầu tốt đối với cả hai.” Karen nói.
“Ừm, rất tốt.
Qua vài ngày nữa mời cô ấy đến nhà mình dùng bữa.”
“Như thế có phải hơi sớm không?” Karen hỏi.
Lần trước tất cả mọi người trong nhà đều biết rõ, lấy danh nghĩa đến thăm hỏi gia đình mà gặp mặt, nhưng ông nội nói vậy, rõ ràng như thể là muốn bên nhà gái chính thức gặp người nhà bên mình rồi.
Dis uống một ngụm trà:
“Người nhà cô ấy cũng sẽ giúp hối thúc mà.”
Karen gật đầu đáp:
“Hiểu rồi ạ.”
Các bậc phụ huynh uy nghiêm của hai bên gia đình đều đã đạt được sự ăn ý lẫn nhau, phần dư mà giữa đôi trẻ có thể lựa chọn vốn đã không nhiều, thậm chí hầu như không có.
Ngay cả người có tư tưởng và nhận thức phong phú về “chủ nghĩa tự do yêu đương” như Karen, sau khi đã hiểu được ý của Dis, cũng chỉ có thể lựa chọn đi xem mắt và chủ động tiếp xúc, bên nhà gái sẽ tự động không có thêm “đường lui”.
Cũng vì thế mà trước điều kiện tiên quyết này, có thể gặp được người mà bản thân cảm thấy thoải mái, cũng thật sự là đáng quý lắm rồi, thậm chí đó còn là một may mắn to lớn, nên biết đâu là đủ.
“Đúng rồi, ông nội, con biết dị ma mà ông nói sẽ giúp chúng ta giải quyết tốt hậu quả là ai rồi.”
“Ồ.”
Dis đối với chuyện này không hề tỏ ra cảm thấy ngạc nhiên, mà quả thật cũng chẳng có gì đáng để bất ngờ cả.
“Bích Thần giáo, là cấm kỵ sao?”
“Theo ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, thì không được tính.
Bởi vì chuỗi kế thừa chủ chốt của Bích Thần giáo, sớm đã bị đứt gãy, vì thế nên các tín đồ phổ thông rải rác khắp nơi của Bích Thần giáo, sẽ không gặp phải bất kì sự áp bức và hãm hại nào cả.
Nhưng, vẫn sẽ có một vài người, gìn giữ hoặc kế thừa lại truyền thừa của Thần Bích giáo, tuy rằng số lượng ít đến đáng thương, nhưng bọn họ, vẫn luôn là đối tượng công kích Thần Kỷ Luật.
Bởi vì chân thần của Bích Thần Giáo Rylilsa, bị chính tay Thần Kỷ Luật trấn áp.
Lão đại trấn áp lão đại người khác, vậy thì những tiểu đệ bên dưới cũng sẽ truy cùng diệt tận tiểu đệ của đối phương.
“Tại sao?” Karen hỏi.
“Bởi vì Rylilsa ngông cuồng vẽ bức bích họa cuối cùng cho Thần Kỷ Luật, đã chọc tức Thần Kỷ Luật.”
“Hóa ra là như thế.”
Vào thời điểm đỉnh cao nhất trong đời người ta, bạn lại đi tiên đoán xem khi nào thì người ta sẽ sụp đổ, thế này không bị trấn áp mới lạ.
“Vậy quyển sách tổng quan về các tông giáo cháu đã xem hết chưa?”
“Mới xem xong một lần ạ.” Karen trả lời
“Xem cho kỹ lưỡng, sau đó chọn ra một cái cho ông.” Dis lấy ra một chiếc thẻ kẹp sách màu tím, đặt trước mặt Karen, “Viết tên của Giáo hội đó lên chiếc thẻ kẹp sách này.”
Karen đem chiếc thẻ kẹp sách lấy vào trong tay
“Vậy cháu thật sự phải xem kỹ lại một lần nữa, bởi vì cháu vẫn chưa biết bản thân cảm thấy hứng thú với Giáo hội nào, tạm thời cũng chưa thể nói ra thích Giáo hội nào nhất.”
“Không, con hiểu sai ý rồi.” Dis lắc đầu.
“Dạ?”
Dis nhìn Karen,
Nói một cách rất bình tĩnh:
“Chọn ra một Giáo hội mà con không thích nhất.”
Karen ngây ngẩn người ra,
Trong đầu hiện lên một chương nội dung mà mình đã từng xem trong quyển sách tự thuật thần thoại “Ánh sáng của kỷ luật”:
“Con gái của thần Kỷ Luật Ankara khi còn nhỏ vì một chuyện nhỏ nhặt mà tức giận.
Thần Kỷ Luật đưa cho cô ấy một chiếc thẻ kẹp sách, bảo cô ấy viết ra tên của một vị Thần mà bản thân ghét nhất;
Rất nhanh, vị Thần đó đã sa ngã;
Sau đó, Ankara mỉm cười.”
Chương 205: Lễ nghĩa (1)
Một chiếc xe Sunderland phiên bản giới hạn dừng trước cửa trường trung học, Karen ngồi bên trong xe, tay trái cầm một điếu thuốc, tay phải đang lật xem quyển sách về Tông giáo đang đặt trên đầu gối.
Đây là một khung cảnh rất nghệ thuật,
Giải thích sâu sắc thế nào gọi là: trẻ tuổi, dư tiền, bảnh trai và nội hàm.
Khi các nữ sinh trung học tan học đi ngang qua bên cạnh xe, cơ bản đều không nhịn được mà nhìn vào bên trong xe, có một vài nữ sinh rõ ràng đã đi qua rồi, vẫn quay đầu lại nhìn thêm lần nữa.
Tất nhiên, nam sinh cũng như vậy, phần lớn nam sinh trong độ tuổi này đều từng tưởng tượng đến cảnh tượng mình sẽ lái xe sang dừng trước cổng trường.
“Chị, là xe của Alfred.” Lunt nhận ra chiếc xe này.
Mẫu xe này của Sunderland cả thành phố La Giai cũng rất khó để tìm được chiếc thứ hai.
Tiếp sau đó,
Minna, Lunt và Chris đi ngang qua chiếc Sunderland đó.
Lunt cố ý la lớn tiếng: “Anh, sao anh lại đến?”
Karen khép sach lại, cười nói: “Đến đón mấy em tan học về.”
“Ồ, dạ được.”
Lunt đến mở cửa xe, sau đó bị Minna kéo cặp lại, cả người lảo đảo một cái, ngồi bệt xuống mặt đất.
Chris đứng bên cạnh, che miệng lại.
“Chị, anh đến đón chúng ta tan học mà.” Lunt tủi thân nói.
“Chúng ta đã tan học rồi, anh cũng nhìn thấy rồi.” Minna nói.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì là anh đã đón chúng ta tan học rồi đó.”
“Cái này…sau đó nữa thì sao?”
“Sau đó nữa là chúng ta có thể ngồi xe điện về nhà!”
Minna hướng về phía Karen nở nụ cười, còn nắm bàn tay lại thành động tác cổ vũ, ngay sau đó lập tức túm lấy phía sau của Lunt đi theo Chris, ba người đi đến trạm xe điện.
Karen lần nữa mở quyển sách trên đầu gối ra, tiếp tục lật xem.
Tấm thẻ kẹp sách mà Dis đưa cho mình, bây giờ vẫn còn kẹp bên trong cuốn “Ánh sáng của kỷ luật” kia.
Có đôi lúc, chọn ra một thứ mà bản thân ghét còn khó hơn nhiều so với chọn ra một thứ mà bản thân thích, gần một tuần đã trôi qua rồi, Karen vẫn chưa chọn xong.
Dis thúc giục,
Ông ta không thúc giục nộp lại thẻ kẹp sách,
Mà là thúc giục sao vẫn chưa đưa con bé nhà “Ellen” kia đến nhà dùng cơm?
Đồng thời, lại đưa thêm cho bản thân tấm thẻ kẹp sách thứ hai.
Nhưng đây cũng là một kiểu thúc giục,
Karen biết rõ, có một chuyện rất lớn rất lớn, sắp sửa xảy ra.
Nhưng anh ấy còn biết rõ hơn nữa là chuyện này, ngoài Dis ra, không ai có thể nhúng tay vào, ngay cả phất cờ kêu cứu cũng không làm được.
Còn bản thân, dưới sự sắp xếp của Dis, đã chuẩn bị sẵn đường lui.
Anh cảm thấy đứng trên lập trường của “người nhà”, anh nên ôm lấy chân của ông nội khi trong phòng làm việc, khóc lóc cầu xin ông đừng đi đối mặt với nguy hiểm, người nhà sẽ luôn ở bên cạnh ông, chúng con sẽ ở cùng với ông.
Nhưng vấn đề là, anh và Dis đều là những người lý tính quá bình tĩnh;
Khi hai người ngồi đối mặt với nhau trong phòng làm việc, cuộc giao tiếp giống như hai cỗ máy hoạt động lạnh như băng, những gì họ nói không phải nói chuyện, mà là tiếng ma sát của răng.
Lật thêm một trang nữa, giới thiệu về Berry giáo; thật ra Giáo hội mà Karen tiếp xúc trong thực tế không nhiều, Berry giáo được xem là Giáo hội duy nhất thành công khiến cho Karen cảm thấy buồn nôn;
Nhưng anh cảm thấy rằng bởi vì chuyện này mà ghi tên “Berry giáo” lên tấm thẻ kẹp sách,
Thì hình như có hơi lời cho họ rồi?
Mặc dù,
Berry giáo chắc chắn không muốn chiếm món lời này.
…
Eunice bước ra cổng trường, hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo gió kaki, đeo buộc tóc, trong tay cầm vài cuốn sách, chân vẫn mang đôi giày da như cũ.
Karen rất thích nhìn đôi giày da của cô ấy, hơn nữa Karen biết rõ, buổi hẹn lần trước ánh mắt của Karen cứ thỉnh thoảng nhìn về phía giày da của cô ấy, cô ấy có lẽ cũng nắm bắt và nhận thấy được rồi.
Cô giáo, là một danh từ, nhưng đôi khi lại là một tính từ;
Nói chung là, cô Eunice hôm nay, rất cô giáo.
Sự xuất hiện của cô ấy, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người, đặc biệt là những thầy giáo trẻ cùng tan làm.
Khi bọn họ nhìn thấy cô Eunice bước về phía chiếc xe Sunderland bản giới hạn ngoài cổng trường, dường như có thể nghe thấy âm thanh tan nát cõi lòng.
“Em nên nói là trùng hợp quá nhỉ đúng không?”
Eunice cúi người xuống nói với Karen thông qua cửa sổ xe.
Karen bỏ quyển sách vào trong ngăn kéo, cười hỏi:
“Anh nên nói là đến để đón em trai em gái tan học đúng không?”
Eunice ngồi lên xe,
Khi cô ấy thắt dây an toán, ánh mắt của Karen thoải mái rơi xuống đôi giày da của cô ấy.
“Trông có đẹp không?” Eunice hỏi, “Lần trước em phát hiện ra anh rất thích nhìn chằm chằm vào nó.”
“Rất đẹp.” Karen rất thẳng thắn, “Em rất hợp mang giày da, rất xứng với khí chất của em.”
Karen đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ sờ trên bề mặt của chiếc giày.
Eunice cắn môi, có thể nhìn ra cô ấy có chút căng thẳng, nhưng cố hết sức giữ bình tĩnh cho bản thân, tóm lại, không lộ ra vẻ mặt từ chối cũng không bất kì động tác bảo vệ nào.
Chương 206: Lễ nghĩa (2)
Khi yêu nhau, một động tác nhỏ vượt quá giới hạn của một bên, cũng có thể rất tốt trong việc rút ngắn khoảng cách giữa hai người và thúc đẩy quan hệ hai bên, nhưng cần chú ý rằng phải nhận thức rõ ràng đối với mối quan hệ của hai người, đặc biệt là đối với mặt mũi của bản thân, nếu không sẽ rất dễ phản tác dụng, thậm chí có thể vô cục cảnh sát.
“Đi dạo phố không?” Karen hỏi.
“Dạo phố?” Eunice có chút bất ngờ nói, “Những người đàn ông mà em biết đều rất từ chối việc đi dạo phố cùng vợ mình.”
“Đó là chuyện sau khi kết hôn.” Karen cư nói, “Trước khi kết hôn đều thích cả.”
“Karen, anh cũng thật thẳng thắn.”
Karen lái xe, chở Eunice đến một con phố đi bộ mua sắm, chỗ này không tính là phố đi bộ cao cấp nhất thành phố La Giai, không phải vì Karen muốn tiết kiệm tiền, trên thực tế kinh phí để yêu đương của anh ấy rất đủ đầy.
Tiền ông nội cho, tiền chú thím và cô cho, đã đủ để Karen trở thành con nhà giàu ở thành phố La Giai này, đây là còn chưa kể đến phần tiền Alfred nhiều lần nhét vào trong xe.
Bởi vì phố đi bộ cao cấp nhất nằm ở phố Rhine, cách chỗ Eunice sống thật sự quá gần, cho nên chỉ có thể hoãn lại cho lần tới.
“Anh thích không khí của La Giai, nó khá là thư thả, nếu so với Wein mà nói; không sợ em chê cười, anh thậm chí còn cảm thấy người đi bộ trên phố ở La Giai, còn chậm hơn nhiều so với người trên phố ở Rhine.”
“Thành phố tiết tấu chậm.”
“Tiết tấu chậm…Anh rất thích kiểu hình dung này.”
Eunice đẩy cửa của một tiệm giày da, bước vào trong.
Karen dừng lại vài giây trước cửa tiệm, nhìn trên tấm biển hiệu ghi “Tiệm giày da nam”.
Cho nên, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt của nó, chẳng hạn như chuyện ép hôn này;
Nếu như bạn vừa hay được ghép với một người mà bạn cảm thấy cũng không tệ, cũng khá hợp, bạn sẽ phát hiện ra đối phương cũng giống mình, đều đang thúc đẩy tiến trình một cách có mục đích, sự đồng cảm giữa hai người sẽ mãnh liệt hơn.
Đương nhiên, với tính cách và độ trưởng thành tâm lý của Karen mà nói, anh cũng sẽ không yêu một người kiểu “anh đoán xem em có đang đoán hay không”.
“Anh thích kiểu giày nào?” Eunice hỏi.
“Chắc chắn là để em chọn cho anh rồi.”
“Nhưng giày là mang vào chân của anh mà.” Eunice nói.
‘Nhưng anh rất ít khi cúi đầu xuống.”
Eunice hé miệng cười, với sự đồng hành của nhân viên bên cạnh, chọn được ba kiểu giày cho Karen.
“Chúng ta thử một chút đi?”
“Được.”
Karen ngồi xuống một chiếc ghế đệm ngay bên cạnh, bắt đầu thử giày.
Nhân viên nữ của tiệm theo thói quen ngồi xuống muốn giúp, nhưng Eunice đã ngồi xuống trước một bước, giúp Karen điều chỉnh giày, dùng tay ấn ấn phần mũi giày, hỏi:
“Có vướng không?”
“Không vướng.”
Ngay sau đó, Eunice lại đưa ngón tay ra thử chọt chọt vào phần khe giày ở gót giày: “Có hơi chật hay không?”
Chưa đợi Karen trả lời, Eunice lại nói:
“Nhưng mà đeo một lúc rồi sẽ rộng ra không ít.”
“Đúng, chị nói rất đúng.” Nữ nhân viên cửa hàng nói.
“Anh thích không?” Eunice ngẩng đầu nhìn Karen.
“Thích.”
“Được, làm phiền cô giúp tôi gói đôi này lại, chúng ta thử tiếp hai đôi kia để đỡ tốn thời gian.”
Khi bước ra từ cửa tiệm giày, chiếc túi trong tay Karen là ba hộp giày.
“Anh biết không, hồi đầu khi bố mẹ em quen nhau, mẹ em cũng giúp ba em mua giày, chẳng qua là vì mẹ em chạy xe đạp cán phải chân của bố em, haha.”
“Haha, đây chính là duyên phận, không phải sao.”
“Đúng vậy, vì thế nên mẹ em thường nói rằng, nếu như không phải vì hôm đó mẹ em chạy xe bất cẩn, có lẽ sẽ không có em và hai người anh trai của em rồi.”
“Không, không có chuyện đó đâu.”
“Không có chuyện đó đâu?”
“Hai người đã được định trước sẽ yêu nhau, sự gặp gỡ của họ có thể là vì một sự cố nhỏ ngoài ý muốn, nhưng sự cố nhỏ ngoài ý muốn đó, chẳng lẽ không phải là một sự sắp đặt sao?”
“Em rất thích nghe anh nói chuyện, Karen, anh giống hệt như bố em vậy, lời nói của ông ấy luôn có thể cho người khác cảm hứng và suy ngẫm, rất thú vị.”
“Vậy anh thật sự rất muốn gặp làm quen bố em một chút.”
“Hai người nhất định sẽ có tiếng nói chung, bố em thích nhất là ngồi uống trà nói chuyện với người khác, nhưng các anh trai và anh họ đều rất sợ phải ngồi đối diện với bố em.
Anh có hiểu cảm giác đó không, chính là, cảm giác trong nhà có phụ huynh nghiêm khắc?”
Sao lại không thể, Dis nhà mình không phải chính là như thế sao?
Nhưng Karen không thể trả lời như vậy, bởi vì buổi hẹn lần trước, Dis đã được bản thân sắp xếp khiến cho khó xử.
“Người nhà anh đều rất vui tính, nhưng anh có thể tưởng tượng được cảm giác đó, thật ra có đôi lúc, họ không phải cố ý nghiêm khắc, mà là không quen với một cách bày tỏ tình yêu khác mà thôi.”
“Ừm, hồi nhỏ sau khi các anh bị bố mắng đến khóc, mẹ cũng luôn an ủi họ như thế.”
“Trước mặt có một cửa hàng thắt lưng…”
Eunice đưa tay vén áo khoác ngoài của Karen ra để nhìn thắt lưng của Karen, nhưng động tác này mới làm đến một nửa, cô ấy liền ý thức được như thế không đúng đắn, mặt trong phút chốc đỏ hết cả lên.
Chương 207: Lễ nghĩa (3)
Karen nắm lấy tay cô ấy,
Nói:
“Đi xem thử nào.”
Sau khi chọn được hai sợi thắt lưng và ra ngoài, Karen vẫn rất tự nhiên nắm tay của Eunice.
“Đói chưa?” Karen hỏi
“Vẫn ổn.” Eunice hơi hơi bĩu môi, nửa thân trên hơi ngả nghiêng qua lại, nhưng mức độ dao động này không thể nào dứt tay mình ra khỏi tay Karen.
Dáng vẻ bĩu môi như này, khiến Karen nhớ đến hình ảnh Pall bĩu môi chiều hôm trước.
“Vật chúng ta đi ăn tối, phía trước hình như có một quán ăn Wein.”
“Được… à không, đợi một chút.”
Eunice dừng bước lại, ánh mắt lộ vẻ suy ngẫm.
Karen hỏi:
“Có phải quên mua dù rồi phải không?”
“Đúng rồi, dù, ơ, sao anh lại biết?”
Mua giày da, để anh không đi mất.
Mua thắt lưng, trói buộc anh lại.
Mua dù, móc giữ anh lại.
Đây là tập tục mà những người mẹ của Wein hay căn dặn, ở Wein, từ quý tộc cho đến dân nghèo, trước khi đến bàn chuyện kết hôn, phụ nữ đều sẽ chuẩn bị ba món quà này cho đàn ông.
Eunice hỏi xong trực tiếp cúi đầu xuống,
Giày da nhẹ nhẹ dậm xuống nền đất.
Anh vậy mà lại biết phong tục này của Wein!
“Vậy thì chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trước đã?”
Karen cúi đầu xuống, đưa tay nhẹ vuốt mái tóc của Eunice.
Eunice “ừm” một tiếng.
Xét cho cùng thì vẫn là một cô gái tuổi mười chín, điều kiện gia tộc là nguyên nhân khiến cô ấy vượt xa so với những người cùng trang lứa trên nhiều phương diện, nhưng có một vài thứ, chưa từng trải qua thì không thể có được kinh nghiệm chân thật và sự trưởng thành;
Hơn nữa cũng không thể từ sách vở mà có được kinh nghiệm yêu đương, bởi vì những người có thể dễ dàng yêu đương rất ít đọc sách về tình yêu, vậy thì nghĩ thử xem những quyển sách này rốt cuộc là viết cho ai đọc?
Eunice chọn cho Karen một cây dù màu đen, cây dù rất tinh xảo, đầy ấp hơi thở nghệ thuật.
“Anh cảm thấy như mình đã được trang bị vũ trang, giống như một kỵ sĩ trước khi lên chiến trường được hộ vệ giúp mặc áo giáp vậy.”
“Có khoa trương đến mức đó không?”
“Ừm, có đó, cảm ơn em, Eunice.”
“Không cần khách sáo, hơn nữa em cảm thấy nói ‘cảm ơn’ có hơi xa lạ…”
Karen cúi đầu xuống, trong lúc Eunice đang nói, môi chạm nhẹ vào môi của cô ấy.
Eunice ngây ngẩn cả người ra, đây là nụ hôn đầu của cô ấy.
“Anh tiếp thu sự phê bình của em, hơn nữa đã kịp thời sửa sai, mời em xét duyệt thái độ hiện tại của anh.”
Eunice đưa tay ra, vỗ lên ngực Karen.
“Hahaha…”
Karen tay phải cầm dù, hộp giày và hộp thắt lưng, tay trái trực tiếp kéo cô gái lại.
Cô gái dường như muốn thoát ra, nhưng Karen mang theo một chút mãnh liệt kéo cô ấy lại lần nữa, nói:
“Đi thôi, chúng ta đi ăn tối.”
Đây có lẽ không phải tình yêu, cả hai bên thật ra đều mang theo một chút chủ ý;
Nhưng không thể phủ nhận rằng, vào lúc này đây cả hai bên đều bằng lòng biểu lộ ra mặt ngây ngô mà bình thường không thể hiện ra ngoài.
Karen nhìn cô gái bên cạnh mà mình đang ôm lấy.
Có thể,
Chúng ta đều đang đeo mặt nạ,
Nhưng ít nhất,
Là kiểu mà bản thân mình thích.
Món ăn địa phương của Wein trong nhà hàng Wein, khiến Karen ăn không mấy vừa miệng;
Có thể là do sự kiêu ngạo của người Wein cũng được thể hiện trong cả món ăn, quá xem trọng truyền thống mà gạt bỏ đi tất cả sự sáng tạo và tiến bộ theo thời gian.
Nếu như không phải vì Eunice ngồi phía đối diện cảm nhận được hương vị của quê nhà trong những món ăn này, Karen thậm chí sẽ không động đến nĩa thứ hai.
“Em cảm thấy anh không thích khẩu vị của món ăn Wien cho lắm?” Eunice để ý thấy, bởi vì Karen không hề che giấu cảm xúc của mình đối với món ăn trước mặt.
“Đúng vậy, anh cảm thấy mình chắc chắn ăn không quen món ăn Wien.” Karen nói rất thẳng thắn.
Nếu như nói kiểu món ăn của Thụy Lam là ngọt ngào, vậy thì món ăn của Wien chính là món ăn hắc ám được làm nên từ các truyền thống vững chắc.
Không phải nói nó khó ăn đến mức nào, nguyên liệu thì ngon đó, nhưng như thể là người ta cố ý làm cho các nguyên liệu trở nên không ngon như thế nữa.
Nghe nói như thế,
Trong lòng Eunice đột nhiên buồn bã,
Vậy nên, câu nói này của anh ấy có nghĩa là anh ấy không quen với cuộc sống ở Wien?
Mẹ còn bảo mình hỏi anh ấy có nguyện ý đến Wien hay không, anh ấy tỏ rõ ra là không nguyện ý rồi.
“Tuy nhiên may mắn ở chỗ bình thường anh đều tự nấu ăn, phòng ăn nhà anh có cái chuông, em có nhớ không?”
“Nhớ chứ, lần trước em nhìn thấy rồi.”
“Anh rất tận hưởng cảm giác lắc chuông gọi người nhà ra dùng bữa sau mỗi lần chuẩn bị xong món ăn, đó là một cảm giác tuyệt vời trên cả món ăn ngon.”
“Thật tốt, tuy rằng em cũng có học qua nấu nướng, nhưng em biết rằng mình chắc chắn không so được với anh.”
Nồi canh chua cá đầy đủ màu sắc hương vị lần trước, khiến cho Eunice vẫn nhớ như in, đáng tiếc là món ăn đó lại được chuẩn bị cho mèo.
Karen đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay của Eunice, những ngón tay vuốt ve nhè nhẹ.
Tay của Eunice có hơi cứng lại, tuy rằng mọi người đều đang bước đi mau chóng một cách ăn ý, thậm chí còn ăn ý trong cả nhịp bước;
Nhưng cô ấy tạm thời vẫn không thể nào duy trì những tiếp xúc cơ thể thân mật kiểu này một cách tự nhiên được, vẫn cần một chút thời gian, chẳng hạn như cô về nằm trên giường hồi tưởng lại vài lần là được rồi.
Lợi ích của việc đẹp trai nằm ở chỗ, rõ ràng là bạn đang nhân cơ hội để trục lợi, nhưng trong mắt đối phương lại giống như cha xứ đang chân thành cầu nguyện cho bạn.
Chương 208: Lễ nghĩa (4)
Karen vừa xoa tay của người ta vừa nói:
“Vì thế nên, dù cho sau này đến Wien sinh sống, anh vẫn sẽ kiên trì tự mình nấu ăn, anh cũng có thể tuyên bố rằng em có thể thoát ra khỏi sự trừng phạt của những món ăn Wien trong bấy nhiêu năm nay rồi.”
Hả? Anh ấy nói anh ấy muốn đến Wien sống?
Đợi đã, đây là tỏ tình sao?
Eunice cảm thấy cơ thể mình run lên một chút trong câu nói vừa rồi, giống như có một dòng điện chảy qua cơ thế vậy.
Karen mở lời nói tiếp:
“Ngày mai đến nhà anh dùng bữa tối đi, người nhà anh muốn gặp em.”
Eunice gật đầu đáp:
“Dạ được.”
Xe dừng ở cửa nhà Eunice trên phố Rhine;
Hai người đứng đối mặt nhau trước cửa, Karen để ý thấy, rèm cửa ở phòng khách tầng một có chút dao động.
“Chiều mai anh đến đón em.”
“Được.”
Karen đưa tay ra, vòng tay qua eo của Eunice, tiến lên phía trước, hôn vào môi cô ấy một cái.
Lần thứ hai khẽ hôn, cô ấy đã biết nhắm mắt lại.
“Ngủ ngon, mơ đẹp.”
“Anh cũng vậy, lái xe cẩn thận nhé.”
“Ừm.”
Eunice bước vào phòng khách, vị trí quen thuộc, kiểu tắt đèn quen thuộc và cả trên chiếc sofa quen thuộc, mẹ cô ấy đang ngồi ở đấy.
“Tiến triển nhanh thật.” Phu nhân Jenny cười nói, đặt điếu thuốc trong tay lên khóa môi, “Phù.”
“Mẹ là đang chê cười con sao?” Eunice hỏi.
“Không, mẹ đang vui thay cho con, con biết không, mẹ đã chứng kiến qua nhiều cuộc hôn nhân, họ thường bằng mặt không bằng lòng, có thể thể hiện một kiểu hình thức ân ái ở những nơi công khai, nhưng người sáng mắt nhìn một cái là có thể nhận ra.
Ở sau lưng, có thể là mạnh ai nấy sống phần mình, không can thiệp chuyện của nhau.
Rất xin lỗi, con gái của mẹ à, mẹ không thể thay đổi quyết định của ông nội con, với tư cách một người mẹ, mẹ rất thất vọng.
Thế nhưng, bây giờ trông có vẻ cũng không tệ lắm, con khá tận hưởng nó.”
“Mẹ à, con cảm thấy những lời này từ miệng mẹ nói ra, hình như có chút không thích hợp.”
“Con gái lớn rồi, có gì mà không thích hợp chứ, đúng rồi, những thứ mà mẹ dạy con phải mua cho cậu ấy, con đã mua chưa?”
“Mua rồi, anh ấy rất thích, ồ đúng rồi, con nhận lời ngày mai sang nhà anh ấy dùng bữa tối.”
“Ừm.” Phu nhân Jenny đột nhiên phát hiện ra gì đó, hỏi, “Vậy cậu ấy không mua gì cho con cả à?”
“Mẹ, mẹ biết mua xong hết những món đồ kia thì cũng trễ rồi mà, bọn con đi ăn cơm.”
“Hờ, tệ quá.” Phu nhân Jenny thở dài, “Sao lại không biết xấu hổ mà chỉ để bạn gái tặng quà còn mình thì không bày tỏ bất cứ gì cả, nhà cậu ta cũng đâu thiếu chút tiền đó, vậy thì có thể là do chỗ này…”
Phu nhân Jenny đưa tay chỉ vào huyệt Thái Dương của mình:
“Là chỗ này căn bản không có ý thức về chuyện lễ nghĩa này sao, chẳng lẽ cậu ta không biết để con gái nhà người ta trắng tay trở về đối diện với mẹ của cô ấy, cô ấy sẽ xấu hổ biết bao nhiêu sao.”
“Mẹ à, con cũng đâu có thiếu gì, những món đồ mà hôm nay con mua cho anh ấy, anh ấy cũng đâu có thiếu.”
“Đương nhiên, chắc chắn là không thiếu rồi, nhưng niềm vui khi con gái về khoe với mẹ mình món quà mà bạn trai mua tặng cho mình, không có rồi.”
“Con không quan tâm cái này.”
“Con có quan tâm hay không là chuyện của con, còn cậu ta có làm hay không là chuyện của cậu ta, nếu như cậu ấy muốn cùng con về Wien sống, xem ra vẫn phải dạy dỗ cậu ta đàng hoàng, chỉ mỗi đẹp trai thôi thì không được.
Haiz, phải dạy cho cậu ta biết thế nào mới là lễ nghĩa, dù sao thì nhà chúng ta cũng rất xem trọng lễ nghĩa.”
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?”
“Anh ấy đưa cho con một tấm thẻ kẹp sách, bảo con đưa cho mẹ, nhờ mẹ chuyển tiếp cho bố hoặc là ông nội, đây là của ông nội anh ấy đưa.”
“Thẻ kẹp sách? Hờ, ấu trĩ.” Phu nhân Jenny cười khinh một tiếng, “Sao cậu ta không ra bên vệ đường hái một cọng cỏ đuôi chó làm thành một chiếc nhẫn tặng con đi?”
“Chính là cái này đây.” Eunice đem một tấm thẻ kẹp sách màu tím đặt trên bàn trà trước mặt mẹ.
Ngay sau đó,
“Bịch” một tiếng,
Phu nhân Jenny trực tiếp quỳ xuống trước thẻ kẹp sách.
“Mẹ à, mẹ sao thế?”
Eunice lập tức bước lên phía trước đỡ mẹ mình dạy.
“Mẹ không sao, mẹ không sao.” Phu nhân Jenny lộ ra nụ cười miễn cưỡng, “Con đi tắm rửa trước đi, mẹ không sao đâu, chỉ là ngồi lâu quá nên chân có chút tê rồi.”
“Thật sự không sao chứ, mẹ?”
“Không sao, không sao, con đi tắm trước đi.”
“Dạ được.”
Đợi sau khi Eunice rời đi,
Phu nhân Jenny dùng cánh tay run rẩy, muốn nhặt tấm thẻ kẹp sách này lên, nhưng tay đưa đến nửa đường, lại đổi thành cả hai tay, cẩn thận “nhấc” nó lên.
Eunice thay một bộ đồ ở nhà rồi cầm một cốc nước đi qua đó:
“Mẹ, bây giờ mẹ đã ổn hơn chưa?”
Cô phát hiện trên bàn trà bày ra lộn xộn không ít những món trang sức bình thường mẹ thích đeo, còn hộp trang sức thì đóng lại và đặt ở đó.
Phu nhân Jenny hít một hơi sâu, chậm rãi nói: Ngày mai, mẹ sẽ đi cùng con sang nhà cậu ấy.”
“Dạ?” Eunice có chút nghi hoặc mà nói, “Cần phải chính thức như vậy luôn sao?”
Phu nhân Jenny giống hệt như một con mèo bị giẫm phải đuôi, gần như nhảy ra từ trên ghế sofa:
“Chúng ta không thể không hiểu lễ nghĩa!”
“Dạ?”
Phu nhân Jenny đặt tay lên trán của mình, ngồi về lại ghế sofa.
“Mẹ, mẹ thật sự không sao chứ?”
Phu nhân Jenny lắc đầu, nhìn con gái của mình, nói:
“Nếu như tối mai con không muốn về thì…”
“Gì cơ?”
“Cũng có thể ở lại nhà cậu ấy.”
Chương 209: Xin chào (1)
Từ sau nửa đêm trời bắt đầu mưa, đến sáng mưa vẫn chưa dấu hiệu ngừng lại.
Karen cầm dù đi đến nhà số 128, đẩy cổng ra, khi đi đến lối vào, cửa bị đẩy ra từ bên trong.
Bà Molly đứng ở trong:
“Thiếu gia.”
Karen lắc cái túi trong tay, hỏi:
“Alfred đến chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng có lẽ sắp đến.”
“Ừm.”
Karen vào nhà, tầng một vắng vẻ;
“Thiếu gia, lên tầng hai thôi.”
Karen đi lên tầng hai, phòng ngủ chính đặt thêm không ít đồ dùng trong nhà, được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Karen đặt túi lên tủ, đi đến chiếc ghế cạnh cửa sổ sát đất ngồi xuống.
“Thiếu gia, cà phê đây.”
Trong khi đặt tách cà phê trước mặt Karen, bà Molly áy náy nói:
“Trong nhà không có tủ lạnh nên không có đá.”
“Không sao.”
Karen nâng tách cà phê lên uống, cà phê thấm lên môi dưới.
Quãng thời gian dốc sức học tập và lập nghiệp nửa đời trước, anh đã nghĩ rằng bản thân từ lâu đã không thể thiếu cà phê, nhưng đợi đến khi thu nhập của bản thân dư dả, có thể theo đuổi nhu cầu sống cao hơn, như sau khi được bạn bè mời uống cà phê, khách hàng giới thiệu và tự mình thử, anh mới phát hiện:
Thì ra thứ mình quen không phải là cà phê, mà là Nestlé.
Bà Molly cẩn thận ngồi vào chiếc ghế đối diện Karen.
Bà ấy mặc đầm dài qua gối, tựa như không hề sợ lạnh, chân cũng không mang đôi giày cao gót đỏ cổ điển đó, mà mang một đôi dép bông ở nhà, đôi chân khép lại, trông rất thận trọng.
Karen quay đầu lại, nhìn về con đường ngoài cửa sổ sát đất.
Trong đầu hiện ra hình ảnh trước kia lúc ngồi trong xe tang đi ngang qua nhà số 128 phố Mink, điều chú Mason thấy là tình đầu của ông, mà thứ anh thấy lại là đôi giày cao gót đỏ mang hơi thở quyến rũ và kì dị của bà Molly.
Là dùng mũi chân gõ gót giày, nhẹ nhàng đung đưa trước sau.
Không ai có có thể nghĩ rằng, bà Molly của bây giờ trong phút chốc trở nên “ngoan” như vậy.
Trong lòng lại có thể có một loại tiếc nuối nhàn nhạt chứ?
“Bà rất thích ngôi nhà này?” Karen hỏi.
“Đúng vậy, thưa thiếu gia, thật ra ngôi nhà này trước đây là của tôi.”
“Ồ, như vậy à.”
Bà Molly cười nhẹ: “Trước đây, tôi cùng chồng và con trai đều sống ở đây, sau này, do một tai nạn xe trong lúc du lịch gia đình, chồng tôi và con trai không may gặp nạn, thật ra…bản thân tôi cũng đã chết rồi, nhưng vì một số nguyên nhân đặc biệt mà tôi lại không chết hoàn toàn.
Sau này, Alfred đến, cậu ấy giúp tôi củng cố lại, dưới sự khẩn cầu của tôi, cậu ấy giúp tôi thu xếp về lại trong nhà.”
“Trước kia bà và Alfred quen biết nhau?”
“Đúng vậy, tôi từng giúp cậu ấy, cậu ấy nợ tôi một ân huệ, nhưng lúc đó tôi chỉ cho rằng cậu ấy là một người bình thường.
Nhưng mà, Alfred đúng là một người tốt, có thể đôi lúc cậu ấy có chút trốn tránh, nhưng rất giữ lời hứa.
Phải biết rằng, cậu ấy vốn có thể một mình trải qua cuộc sống rất thoải mái ở thành phố La Giai, không cần mang theo gánh nặng là tôi, vì tôi, cậu ấy phải chịu rất nhiều nguy hiểm quá mức.”
“Ừm, vậy ngôi nhà đó thì sao?”
“Sau khi gia đình chúng tôi gặp nạn, gia sản được cháu trai của chồng tôi thừa kế, nó bán nơi này đi, bên mua lại lấy nơi này cho thuê.”
“Bà không bất mãn sao?”
“Không, tôi mong ngôi nhà này có thể có sức sống, tôi thích hòa vào cuộc sống của những khách thuê, điều này làm tôi có được sự an ủi rất lớn.
Tuy tôi trông rất đáng sợ.
Nhưng họ vốn chẳng thấy được tôi.
Đặc biệt là lúc con cái của một số khách thuê còn hơi nhỏ, đứa trẻ chơi trên giường một mình, tôi sẽ ở bên cạnh trông hộ.”
“Jeff…”
“Tôi chỉ muốn đuổi hắn đi, vì hắn nhân lúc không có người ở nhà mà vào ăn trộm, nhưng không ngờ lại trực tiếp dọa chết hắn, tôi còn chưa kịp thu dọn thi thể thì đã bị khách thuê phát hiện, nữ chủ nhà tìm Mason đến giúp thu dọn thi thể.”
Karen gật gật đầu, thế nên trong một quãng thời gian rất dài, sự tồn tại của bà Molly
như “nàng tiên ốc” vậy, trông coi nhà cửa an toàn.
“Vậy bây giờ ngôi nhà này thì sao?”
“Alfred thuê lại rồi, thành nơi ở thật sự của tôi, dù sao bây giờ tôi cũng có cơ thể hoàn chỉnh, không thể ở cùng khách thuê, vả lại mỗi ngày tôi đều phải đi làm và tan làm, cũng cần có nơi dừng chân ở gần nhà thiếu gia ngài.
Khi bận đến tối muộn, Alfred cũng sẽ nghỉ ngơi ở nơi này.”
Thế nên, ngôi nhà này tựa như là kí túc xá nhân viên của nhà Inmerais?
“Vì sao không mua lại luôn?”
Karen không biết Alfred rốt cuộc nhiều tiền như thế nào, nhưng biết cậu ấy thật sự rất nhiều tiền.
“Bởi vì…” Bà Molly sắp xếp lại câu từ, “Bởi vì ý của Alfred là nếu chúng tôi chỉ thuê thôi, đợi sau khi chúng tôi rời khỏi, ngôi nhà này vẫn sẽ được người khác thuê, mà sau khi mua lại, một khi chúng tôi đi, ngôi nhà sẽ hoàn toàn trống.
Tôi không muốn ngôi nhà này trở nên trống không lạnh lẽo.”
“Đi?”
Karen lấy ra một điếu thuốc, mồi lửa.
Bà Molly cẩn thận nói: “Thiếu gia, không phải ngài phải chuẩn bị đi Wien sao?”
Karen không nói gì.
Bà Molly tiếp tục duy trì tư thế ngồi, không nhúc nhích.
Có một số chuyện giấu được người nhà, nhưng chẳng giấu được Alfred.
Trong mắt chú thím cô, mình và cô gái tên Eunice đó yêu nhau là vì để sau này lấy về nhà, nhưng Alfred lại nhìn thấu, đây là vì để ở rể.
Karen đột nhiên cười.
Anh bỗng nhiên hiểu ra đôi chút về điển tích “làm chuyện ruồi bu”.
Thuộc hạ quá thông minh thật sự làm cho “thiếu gia” anh đây rất khó xử.
“Ừm, đúng vậy, có khả năng này.” Karen nói.
Bà Molly thở dài một hơi, nói: “Vậy nên, thiếu gia sẽ mang hai chúng tôi đi cùng đúng không?”
“Hai người muốn đi cùng tôi à?” Karen hỏi.
“Alfred nói ông chủ đồng ý thu nhận hai chúng tôi làm người hầu trong nhà là để chuẩn bị cho lúc thiếu gia đi Wien sau này.”
Karen lẳng lặng tiếp tục hút thuốc.
Lúc này, Alfred đến, cậu ấy xách một bình ga, trên lưng vác một cái nồi lớn.
Lúc đi vào sân, nhìn thấy Karen và bà Molly ngồi sau cửa sổ sát đất tầng hai, cậu ấy còn niềm nở vẫy vẫy tay:
“Thiếu gia, tôi đến rồi!”
Chương 210: Xin chào (2)
Karen lẳng lặng gõ gõ tàn thuốc.
Alfred còn chưa biết mình bỗng nhiên cách mục tiêu trên bức bích họa ngày càng xa, xách bình ga nhanh chóng lên tầng, đến phòng ngủ chính.
“Tôi đi rửa nồi, còn có rau nữa.” Bà Molly dường như nhận thấy mình vừa nói sai lúc này lại đứng lên chủ động nhận việc.
“Nồi rửa sơ là được, rau thì tôi đã rửa rồi mới mang đến, nên không cần rửa.”
“Được, thiếu gia, tôi đi rửa nồi sạch sẽ đây, còn có dụng cụ ăn nữa.”
Alfred lấy khăn tay ra, lau những giọt mưa trên trán, tò mò hỏi:
“Thiếu gia, lẩu ăn như thế nào vậy, tôi đã chờ không nổi rồi.”
Karen đáp: “Đợi lát nữa tôi xào gói gia vị lẩu một chút, sau đó chúng ta có thể nhúng rau ăn, vừa nhúng vừa gắp ra ăn, tôi cũng mang theo ba đôi đũa bạc cậu đưa.
“Nghe có vẻ thú vị đấy, nghĩ xem nào, lát nữa tôi phải nấu gì ăn trước đây.”
“Có một thứ, tôi nghĩ nên nấu trước, nó rất mềm, nấu trong chốc lát là xong, ăn thơm lắm đấy.”
“Thứ gì thế?”
“Lưỡi của cậu.”
“…” Alfred.
…
Ăn xong lẩu, bà Molly ở lại dọn dẹp, Karen thì cùng Alfred đi đến chỗ lối vào.
Mở cửa, Alfred bung dù ra.
Karen đi trước, Alfred thì cầm dù đi sau Karen khoảng một bàn chân.
Mưa cứ mưa không biết tạnh là gì, nước mưa trên đường dọc theo dòng nước cứ chảy ầm ầm vào.
Sau khi về đến nhà, Alfred ở tầng một thu dù lại, Karen thì đi lên tầng ba.
“Sao bầu không khí xung quanh trưa nay có hơi lạ lạ nhỉ?”
Alfred có chút ngờ vực và nhìn sang cảnh mưa phủ đầy không gian bên ngoài cửa sổ.
…
Karen tắm xong, thay vào một bộ đồ tỏ vẻ trang trọng, ở trước gương chỉnh trang lại tay áo và cổ áo, Pall ngồi trên bồn rửa mặt ở bên cạnh.
“Ta cảm thấy ta nên đợi ở bên gia đình nhà gái thì tốt hơn.” Pall nói, “Hoặc là nên để gia đình nhà gái bế ta sang nhà trai.”
“Không ổn.” Karen nói.
“Không ổn?”
“Nghiêm túc mà nói, Eunice bế cô có khác gì so với bế một bức di ảnh chứ?”
Pall nghe xong, nhếch mép.
Sau khi chỉnh trang ngay ngắn, Karen bước xuống lầu.
“Thiếu gia, hãy để tôi lái xe.” Alfred ân cần ngồi vào chỗ lái, khởi động xe hơi, Karen vào hàng ghế sau xe.
Hôm nay gia đình Inmerais nghỉ phép, không những các nhân viên không cần đến làm, các cô chú thím còn dẫn ba đứa trẻ trong nhà đến công viên giải trí chơi, dẫu rằng trời mưa từ sáng sớm đến nay, cũng không thể làm tắt sự nhiệt tình đến công viên vui chơi của họ.
Bởi vì Dis hôm qua đã đích thân nói.
Điều này có hơi khác so với những gì Karen nghĩ ban đầu, Dis hi vọng sẽ đợi sự thăm hỏi chính thức của Eunice ở một môi trường yên tĩnh, vì thế mà bất chấp đuổi hết người nhà ra chỗ khác.
Trên đường đi, Alfred thỉnh thoảng quan sát thiếu gia nhà mình qua kính chiếu hậu, thấy thiếu gia cứ nheo mắt không nói gì, cậu ấy cũng giữ im lặng theo.
Cuối cùng,
Xe dừng lại ở cổng nhà Eunice.
“Mấy giờ rồi?” Karen hỏi.
Tuy anh ấy có nhận được vài chiếc đồng hồ, nhưng anh ấy vẫn không quen đeo đồng hồ.
“Ba giờ kém năm.”
Karen gật đầu.
Alfred mở cửa xe, mở dù, tiếp thiếu gia nhà mình xuống xe.
Nhưng lúc này, ở cổng nhà Eunice, có một người hầu gái gần năm mươi tuổi, bà ấy đứng ở đình nhỏ trong khuôn viên, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào Alfred.
Mấy lần trước tới cổng nhà Eunice, Karen đều chưa từng thấy qua bà ấy.
“Bà ấy chắc là người đảm nhiệm công việc bảo vệ của gia tộc, chuyện này thì không lạ lẫm gì, thế nhưng, một mình người mẹ dắt theo một đứa con gái về quê thăm người thân ít nhiều thì vẫn mang chút rủi ro.
Ngoài ra, thiếu gia, bà ấy hình như phát hiện ra thân phận của tôi rồi, bây giờ đang giữ cảnh giác với tôi.”
Karen đưa tay đẩy cổng khuôn viên ra, bước vào bên trong, bên trong khuôn viên, người hầu gái kia cầm một chiếc dù màu đen, bước tới, đưa tay ra, chặn Alfred lại.
Alfred nhìn sang phía Karen.
Từ đầu đến cuối, bà hầu gái không hề nghiêm túc nhìn Karen đến một lần.
Karen một mình bước lên trước vài bước,
Tách ra khỏi chiếc dù của Alfred, mưa bắt đầu ập lên người anh ấy.
Đôi mắt của Alfred lóe lên tia sáng màu đỏ, bà hầu gái già ngay tức thì run rẩy một cái, bước lùi ra sau một cách lảo đảo, làm rơi chiếc dù, bắt đầu cầu nguyện:
“Thưa ngài nhân từ của con, xin hãy ban xuống ánh sáng của trí tuệ, xua tan đi âm u trong lòng con…”
Alfred cầm ô lên và đuổi theo Karen, tiếp tục che ô cho anh.
Trước lối vào, Karen ấn chuông cửa.
Trong phòng truyền đến tiếng bước chân gấp rút, cửa được mở ra, người đứng bên trong là phu nhân Jenny đang mặc trang phục dạ tiệc.
“Xin chào phu nhân, tôi đến để đón Eunice sang nhà tôi dùng bữa tối.”
“Được, được rồi, tôi biết.
Cậu đợi một chút, tôi đi pha tách trà cho cậu, Eunice chuẩn bị sắp xong rồi, đến lúc đó thì chúng ta cùng đi.”
Chúng ta?
Karen nét mặt vẫn bình tĩnh, lí nhí đáp lại:
“Được, không gấp, là do tôi đến sớm rồi.”
“Đến sớm là tốt.” Phu nhân Jenny chủ động nắm lấy tay Karen, dùng điệu bộ của một người trưởng bối vỗ nhẹ vài cái trên lưng Karen, “Đàn ông mà, lúc nào cũng gấp gáp hơn một chút, đây cũng là một biểu hiện tôn trọng, không phải sao?
Cậu làm rất tốt, thật sự đã làm rất tốt.
Nào nào, vào đây uống trà trước, tôi còn đặc biệt chuẩn bị cho cậu món bánh ngọt sở trường của tôi nữa này.”
Nói xong, phu nhân Jenny dường như đã nhìn thấy cô hầu gái vẫn đang đứng cầu nguyện ở khuôn viên, chau mày lại, nhưng cũng không nói gì cả, mà tiếp tục nhiệt tình mời Karen vào trong.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










