Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 192 : Thần Vẫn Lạc (2) (c1911-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1911: Thần Vẫn Lạc (2)
Nhưng điều này đồng thời cũng mang ý nghĩa, từ bỏ việc bảo vệ những người ở trong nhà.
“Alfred đang hôn mê trên giường ở trong phòng của hắn, Healy đến nhà Guman bây giờ còn chưa trở về, phu nhân Lake và Dora Doreen trong nhà… Còn có Pieck với Dincom, chúng ta có thể làm thú cưng, vậy bọn họ phải làm sao bây giờ?”
Kevin lắc đầu: “Gâu!”
“Không cứu được?”
Kevin gật đầu: “Gâu!”
“Nhưng ta không thể nào chấp nhận cứ như vậy mà đưa người trong nhà đến trước mặt tên đó, mà còn không hề làm gì.”
Kevin nhìn chăm chú vào con mắt của Pall: “Gâu!”
“Ta biết, ta chết thì Karen cũng sẽ chết, ai nha, phiền quá à, meo!”
“Gâu!”
“Đừng có thúc giục ta, để ta suy nghĩ, để ta suy nghĩ!” Pall hít sâu hai lần, đang nhanh chóng tiến hành tính toán, “Con chó ngu, ngươi có thể tưởng tượng chờ đến khi Karen, phản ứng khi trông thấy trong nhà ngoại trừ chúng ta, những người khác toàn bộ đã chết không?”
Kevin trầm mặc.
“Ngươi cũng rõ ràng, phu nhân Lake và Dora Doreen, là người thân mà Pavaro để lại, Karen đối đãi với bọn họ như chủ nhà, còn có yêu tinh radio…
Có thể liều mạng hay không?
Ý của ta là, trì hoãn thời gian một chút, ta dùng quả cầu lửa, không phải ngươi cũng có bố trí một chút trận pháp ở trong sân sao?
Ta còn biết, sau khi giải trừ tầng phong ấn thứ hai, ngươi vẫn giấu kín một vài thứ, có thể sử dụng sao?”
Kevin vươn chân chó, rất thẳng thắn: “Gâu!”
“Không hy vọng, mà một chút cũng không có, hoàn toàn không đấu lại, cũng không có cơ hội có thể liều mạng thắng, thậm chí ngay cả câu giờ một chút cũng làm không được?”
Móng mèo của Pall nắm lấy đầu của mình, lộ ra vẻ đắn đo.
Kevin ngồi xổm ở bên cạnh, nó rõ ràng, Pall cuối cùng sẽ đồng ý đề nghị kia của mình, ở trong thời điểm không có phần thắng, lựa chọn chính mình.
Nó tin tưởng tiểu đội trưởng thám hiểm Pall.
Ellen trước đây, sẽ suy nghĩ rõ ràng.
“Nhưng mà… Nhưng mà… Nhưng mà… Gia huấn của nhà Inmerais… Người nhà thứ nhất.”
Con mắt của Pall bắt đầu đỏ lên, nó quay đầu nhìn về phía Kevin: “Không đến thời khắc cuối cùng, không thể từ bỏ người nhà.”
Nước mắt, bắt đầu chảy xuống từ trong khóe mắt Pall, từng giọt từng giọt rơi xuống trên giường.
Nhìn thấy tình cảnh này, ánh mắt Kevin vốn đang kiên định, bỗng nhiên mềm xuống.
Nó là vô tình, vô tình đến nỗi cho dù là máu của Hỏa Diễm Cự Long thì nó cũng có thể uống sống trực tiếp, nhưng nó vẫn luôn có một mặt dịu dàng, lúc nó đối mặt với mặt trăng, nó có thể không có bất kỳ điểm giới hạn nào.
Karen đã từng nói với Alfred, có một ngày Ranedal phản bội mình, anh sẽ không cảm thấy ngoài ý muốn, đồng thời còn có thể chắc chắn, cho Ranedal phản bội mình, nó cũng sẽ không tổn thương Pall.
Đây chính là tính cách của vị Tà Thần này, nguy hiểm như vậy, nhưng lại rõ ràng như thế.
Mặt khác chính là, Pall nói tới gia huấn của nhà Inmerais: Người nhà thứ nhất.
Khi nghe được câu nói này, nhịp tim Kevin bỗng nhiên tăng tốc một chút, nó vẫn luôn hy vọng có thể nhận được càng nhiều sự tín nhiệm đến từ Karen, để Karen tiếp tục giải trừ các tầng phong ấn tiếp theo cho mình.
Mà loại tín nhiệm này, cũng có thể hiểu thành “Chip đánh bạc”, cần mình dùng hành động thực tế để có được.
Cũng giống như trước đây, ý nghĩ của Karen là tìm được đồng xu Varax kia trước rồi mới giải trừ tầng phong ấn tiếp theo cho mình, bởi vì trong khoảng thời gian trước không ngừng cống hiến, để Karen cũng thấy ngại khi kéo dài, giúp mình giải trừ phong ấn trước
Kevin giơ chân chó lên, đặt ở trên người Pall.
“Gâu gâu ~ “
“Ý của ngươi là, chúng ta có thể đánh cược một lần?”
Đúng lúc này, Kevin đột nhiên sững lại, vẻ mặt của Pall cũng cứng theo, cả hai đều cảm ứng được, có khí tức của một người đã biến mất, là Dincom.
“Hắn bắt đầu giết người, dứt khoát như vậy sao! Vì sao hắn không tập hợp tất cả mọi người lại một chỗ, phát biểu một buổi diễn thuyết sau đó lại từ từ chọn người để giết, đáng chết, hắn gấp cái gì!”
Kevin thì quay đầu nhìn về phía cửa vào của Nhà Tang Lễ: “Gâu.”
Pall nói: “Chúng ta cần thời gian, nhưng có vẻ, đã không còn thời gian.”
“Ngài Karen.”
Khi Karen sắp bước vào, sau lưng truyền đến một tiếng la lên.
Karen quay đầu lại, trông thấy một người đàn ông mặc áo mưa đi đến từ trong màn mưa, từ trên người hắn, tỏa ra mùi vị tanh hôi.
“Ngài Karen, ngài không biết ta rồi sao?”
Người đàn ông vừa nói chuyện vừa cởi áo mưa trên người mình xuống, lộ ra một gương mặt đầy mưng mủ, bộ dáng giống như sau khi đã ngâm trong cống nước thải của thành phố York không biết bao lâu.
Dalis tự giễu nói: “Đúng vậy, cũng không trách ngài không biết ta, chính ta, cũng đã không biết về chính mình.”
Karen hơi nghiêng người một chút.
“Ngài Karen, ngài đã từng nói, nếu như có thể, ngài sẽ cùng ta uống một chén trà trò chuyện một hồi, trước đây ta đã từng đến, nhưng ngài không ở nhà, đêm nay lại đúng lúc trời mưa, ta vốn muốn đi tìm cái cống thoát nước cho kết cục của mình, nhưng cứ đi một hồi, lại bất tri bất giác đi tới Nhà Tang Lễ.
Ta muốn thấy nhìn, lại thử vận may một lần, xem thử đêm nay ngài có nhà không, kết quả vận may của ta không tệ, ngài ở nhà, ha ha.”
Karen hỏi: “Uống trà?”
“Đúng vậy, bây giờ ngài có không sao?”
“Tán gẫu?”
“Ta vẫn luôn chờ mong, có lẽ, đây chính là nguyên nhân mà ta vẫn chưa bị xả trôi xuống cống thoát nước, dù sao thì ta cũng phải trông cậy vào chút gì đó.”
Karen nhẹ gật đầu, trả lời: “Được rồi, uống trà tán gẫu.”
“Cảm ơn ngài, ngài Karen ta có thể đứng cách ngài xa một chút, nếu không ta lo lắng mùi trên người ta, sẽ ảnh hưởng đến mùi hương của trà.”
“Không cần, ta không ngại.”
Karen chủ động bước về phía hắn.
“Thật sao, ngài Karen, vậy thì xin lỗi.” Dalis cười nói, “Ngài thật sự là một người tốt, một người lương thiện, ta rất cảm kích vì có thể nhận được sự bao dung của ngài vào lúc ánh chiều tà của cuộc đời mình.”
“Ngươi quá khách khí.”
“Không, ngài không biết, ta rốt cuộc…”
Karen giơ tay lên, trên mặt đất xuất hiện từng gai nhọn bằng cát mọc lên, trực tiếp xuyên thủng cơ thể của Dalis.
Chương 1912: Thần Vẫn Lạc (3)
“Ngài Karen… Ngài đang muốn làm gì…”
Dalis muốn tránh thoát, lại phát hiện mình không thể tránh được, trước lúc những gai cát này xuất hiện thì cơ thể đã bị giữ chặt lại, người đàn ông trẻ tuổi trước mắt này, có khả năng khống chế vô cùng đáng sợ!
“Ngươi là tự mình đưa tới cửa, ta vốn cho rằng những việc ngoài ý muốn sẽ đưa đến cảm giác tốt đẹp, nhưng ngươi xuất hiện, sẽ chỉ làm ta cảm thấy chán ghét.”
“Ngài Karen… Ta biết ta có tội… Nhưng mà…”
Karen từ từ nắm chặt lòng bàn tay đang mở ra, có vẻ không còn hứng thú để nói tiếp.
Gai cát bắt đầu điên cuồng xuyên thủ, nhưng cùng với một tiếng “Bộp”, cả người Dalis nổ tung ra, nước mủ bắn tung tóe khắp bốn phía.
Tay của Karen bắt đầu run rẩy, hắn ta nhìn xem bốn phía xung quanh bị làm bẩn, một cảm xúc phẫn nộ dâng trào lên.
“Bẩn… Bẩn đến thế sao!”
Karen quay người, muốn tiếp tục đi về phía nhà sau, nhưng đi được một nửa, hắn vẫn dừng bước, quay đầu nhìn xung quanh, hắn thật sự là không thể chịu được, hai tay mở ra, cát vàng dùng hắn làm tâm điểm mà chóng khuếch tán ra bốn phía xung quanh, lợi dụng hạt cát để tiến hành xử lý vết bẩn ở nơi này.
Một lát sau, hạt cát bắt đầu tiêu tán, vách tường và mặt đất xung quanh tất cả đều trở nên sạch sẽ, vết bẩn và ô uế hình thành sau khi Dalis nổ tung bị dọn dẹp triệt để.
“Hô…”
Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm, hắn cảm thấy dễ chịu, nếu như giữ lại những thứ dơ bẩn mà mình tự tạo ra ở nơi đây, hắn sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Sau đó, hắn xoay người, tiếp tục đi vào trong.
Tiến vào sau nhà, trước hết Karen nhìn về phía bên trái, bên trong phòng có một người đang nằm.
Sau đó, hắn lại nhìn về phía bên phải, bên trong hai căn phòng bên này có ba người đang nằm, trong đó còn có hai người không khác nhau lắm.
Karen nhắm mắt lại, tựa như là đang điều chỉnh trạng thái nào đó của bản thân, sau đó hắn quay người đi về phía bên phải.
Nhưng vừa đi chưa được mấy bước, hắn đã dừng bước, xoay người nhìn hướng ngược lại, bên trong căn phòng kia xuất hiện ánh sáng và bóng tối giao thoa nhau, những sự giao thoa này cũng không tồn tại ở hiện thực, mà là một loại huyễn thuật biến đổi cảnh tượng hình thành ra sóng tinh thần.
Karen thay đổi suy nghĩ, đi về phía phòng của Alfred.
Đẩy cửa ra, đứng trước cửa, trông thấy bên trong có một người đang nằm trên giường, hai tay thỉnh thoảng lại vung vẩy về phía trước, hai mắt hắn nhắm chặt, rõ ràng vẫn còn đang hôn mê, những động tác này, càng giống như đang trong trạng thái mộng du.
Sự thật đó là, Alfred còn chưa “Tỉnh rượu”, vẫn ở trong giai đoạn bất tỉnh nhân sự như cũ.
“Huyễn thuật thay đổi hoàn cảnh nhanh như vậy sao, khá thú vị.”
Karen nghiêng đầu, phía trên vị trí Alfred đang ngủ, dần dần xuất hiện hạt cát, mà những hạt cát này, đang từ từ hình thành một cái miệng của một con hung thú, ở trong mồm là hai chiếc răng dài uốn lượn nhô ra ngoài, đây là hình ảnh của huyễn thú Compasini.
Lúc này, cái miệng lớn tạo ra từ hạt cát này, đang hướng xuống dưới, chỉ cần cắn một cái, có thể hoàn toàn phá nát cơ thể của Alfred.
Nhưng mà cùng lúc đó, Karen cũng phóng ý thức tinh thần của mình ra, muốn xem một thử hình ảnh trong những ảo cảnh kia.
Sau đó, hắn dừng lại, cái miệng lớn của hung thú ở phía trên cũng vì vậy mà ngừng lại.
Bởi vì ở trong huyễn cảnh, hắn nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng mà mình quen thuộc, thánh địa đã từng thuộc về Giáo Đình của Sa Mạc Thần Giáo, trên đất mặt khắp nơi có cát vàng đang chảy, và một người đàn ông mọc ra hai chiếc ngà voi.
“Đây là có chuyện gì?”
Karen rất là nghi ngờ.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng la của Pieck: “Thiếu gia, ta giúp cho ngài chọn được một cái quan tài màu đen, ngài có muốn qua đây xem thử để xem có hài lòng không?”
Pieck quấy rầy, để Karen có chút bất mãn, nhưng mà hắn cảm thấy, trước hết hoàn thành cái tác phẩm cấp thấp kia sau đó đến bình phẩm thứ này cũng tốt.
Karen vỗ tay phát ra tiếng, Alfred đang trong trạng thái mê mang lúc này trên người xuất hiện gông xiềng tạo nên từ hạt cát, nhốt chặt Alfred vốn cũng không thể phản kháng ở trên giường.
Lập tức, Karen đi ra khỏi căn phòng của Alfred, đóng cửa lại.
Nhưng lúc hắn ra ngoài, lại không trông thấy Pieck vốn nên đứng ở trước cửa nhà kho.
Hả?
Trong kho hàng có bố trí trận pháp ngăn cách sao?
Ánh mắt của Karen trở nên âm trầm, hắn bị phát hiện rồi sao?
Điều này khiến hắn cảm thấy phẫn nộ.
Mặc dù bởi vì cái tên trên người đầy nước mủ kia bất ngờ xuất hiện làm gián đoạn tiến trình của hắn, nhưng bản nhân hắn, vẫn đang rất say sưa.
Thế nhưng là nếu như thân phận bị phát hiện sớm như vậy, hắn sẽ không thể nào có được trải nghiệm mà hắn vốn có.
Cưỡng chế cảm xúc trong nội tâm, Karen vẫn tiếp tục đi vào trong.
Trong kho hàng, một màu đen kịt, dù là đứng trước cửa, cũng vẫn không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở bên trong.
Thật là sự là trận pháp ngăn cách.
Karen giơ tay lên, chuẩn bị cưỡng ép loại trừ những thứ này, đột nhiên, trận pháp đóng lại, cùng lúc là những ngọn lửa màu đỏ đang dùng một phương thức quỷ dị mà chuyển động.
Ở vị trí trung ương, trên một cái quan tài đã bị đẩy mở nắp ra, có một người phụ nữ xinh đẹp mang mũ trùm đầu mặc một bộ váy màu đen, trong ngực người phụ nữ có ôm một con mèo màu đen, cô ta đang dùng tay mình nhẹ vỗ về con mèo, ở dưới chân của cô ta, một con chó vàng đang ngồi dựa vào chân.
Trên người chó vàng, đều tỏa ra khí tức thần thánh, giống như là nhiễm lên một vầng sáng đặc thù, cũng khiến cho bóng dáng của người phụ nữa kia trở nên vô cùng thần bí.
“Meo ~ “
Mèo đen phát ra tiếng kêu cực kì lười biếng, người phụ nữ thì mặt mỉm cười tiếp tục vuốt ve con mèo trong ngực, từ từ nói:
“Ngươi quấy rầy ta nghỉ ngơi.”
Lập tức,
Người phụ nữ xê dịch ánh mắt, nhìn về phía Karen, trong ánh mắt của cô ta, không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối:
“Người bạn nhỏ tín ngưỡng Thần Vẫn Lạc.”
Chương 1913: Cứu (1)
Thần Vẫn Lạc, cũng không phải là đang chỉ Thần linh sau khi vẫn lạc, mà quả thật có một vị Thần, được xưng là “Thần Vẫn Lạc”.
Đó là một cái vị Thần rất khiêm tốn và âm thầm, sự âm thầm này không chỉ là bởi vì vị Thần này không có xây dựng giáo hội của riêng mình, mà là tính đặc thù của hành vi.
Vị Thần này là một… Người đọc thơ.
Vào kỷ nguyên trước, mỗi khi có một vị Thần ngã xuống, một bóng hình to lớn khoác trên người bộ quần áo màu xám, trên đầu mang theo mũ rơm sẽ xuất hiện trên màn trời.
Đây chính là hình tượng trong số những dòng ghi chép ít đến đáng thương liên quan đến Thần Vẫn Lạc.
Đương nhiên, không phải mỗi một Thần linh sau khi chết đi, thi thể đều sẽ do vị Thần này phụ trách xử lý.
Có chút Thần linh có giáo hội thuộc về mình, các tín đồ sẽ thu giữ thi thể của Thần linh nhà mình, có thể tranh thủ giữ lại thêm một chút di vật, cầu nguyện Thần linh nhà mình trong tương lai có thể trở về lần nữa;
Đối với những Thần có giáo hội thu giữ thi thể sau khi qua đời, Thần Vẫn Lạc sẽ không cưỡng ép, dù là thực lực của giáo hội đối phương rất yếu, Thần Vẫn Lạc sẽ trưng cầu ý kiến các tín đồ đối phương, ừm, thật ra nhiều khi quá trình trưng cầu đều có thể bỏ qua, bởi vì ai sẽ giao thi thể Thần linh của giáo hội mình ra ngoài?
Tuy vậy, từ mấy kỷ nguyên trước đến nay, Thần linh không có xây dựng giáo hội của mình, số lượng vốn cũng không ít, còn nữa, một vài Thần linh cho dù có xây dựng giáo hội của mình nhưng địa điểm mà họ chết đi quá mức xấu hổ, hoặc không người biết đến;
Những trường hợp này, đều là nghiệp vụ trọng điểm của Thần Vẫn Lạc, sẽ rất ít khi rảnh rỗi.
Mặt khác, trong hai kỷ nguyên trước đây, bất kể là thời kỳ mà Thần Vĩnh Hằng nắm giữ hay là thời kỳ Thần Ánh Sáng nắm giữ hoặc thời kì mà Thần Trật Tự xưng bá, mỗi một vị Thần đứng đầu một thời kỳ đều lựa chọn thái độ cam chịu đối với Thần Vẫn Lạc.
Cho dù là thời kì Thần chiến, cũng sẽ không có phe phái nào đi lôi kéo Thần Vẫn Lạc gia nhập phe mình, cũng không phải Thần cũng có kiêng kị giống như con người, mà là bởi vì đây chính là địa vị siêu phàm thuộc về Thần Vẫn Lạc, có thể độc lập khỏi chiến tranh và ân oán cá nhân.
Còn có một một nguyên nhân quan trọng đó chính là cơ thể của Thần, vốn là một cái nguồn cơn ô uế khổng lồ
Có tín đồ xử lý tiếp thu, có những bạn bè của Thần hỗ trợ xử lý, có Thần đối địch sau khi giết xong thì tiến hành áp chế, dù thế nào thì cũng tốt hơn rất nhiều so với việc chết đi ở cái chỗ hẻo lánh nào đó rồi sau này tạo ra một vùng đất ô uế.
Nơi chôn cất của Thần chính là một ví dụ tốt nhất, một đám có Thần cách tuổi thọ sắp đi đến cuối tụ tập lại một chỗ mà chết, trực tiếp khiến cho nơi đó bị ô uế trở thành một vùng cấm địa
Dẫn đến việc hai đời bá chủ là Thần Ánh Sáng và Thần Trật Tự đều cần tự mình tiến vào nơi đó để tiến hành giải quyết.
Cho dù Thần Trật Tự tự mình tiến vào rồi dùng thủ đoạn cứng rắn và trực tiếp nhất đó là đơn độc chiến đấu với Nơi chôn cất của Thần, cuối cùng cũng phải để Ranedal tiến hành trục xuất khu vực kia, dù vậy vẫn không thể ngăn cản việc bọn họ tìm cách trở về sau bao nhiêu năm tháng;
Người thanh niên lưng còng ở trên Hỏa đảo chính là minh chứng tốt nhất.
Khi một vùng đầm lầy hư thối được hình thành, tựa như có một đống nấm mốc mọc ra vậy, cho dù ngươi dọn dẹp nó hết lần này đến lần khác, nó vẫn sẽ tiếp tục mọc ra một thứ gì đó.
Cho nên, Thần Vẫn Lạc Chi chính là công nhân bốc vác “thi thể của Thần”.
Đương nhiên, đây không phải là không có ràng buộc, những thi thể Thần linh bị vị Thần này vận chuyển xử lý, chắc chắn là có ích lợi của nó.
Ví như… Rút ra hệ thống tín ngưỡng của vị Thần đó.
Dùng hạt cát, không nhất định là người của Hoang Mạc Thần Giáo, người ngoài rất khó để phân biệt rõ ràng, nhưng Kevin có thể phân biệt ra được, bởi vì ở trong kỷ nguyên trước, nó từng gặp một trong những… Thần Vẫn Lạc.
Sau khi Kevin mở ra hai tầng phong ấn, trên phương diện cảm giác có thể nói cao hơn so với trước kia càng nhiều, mà cảm giác của nó, thường thường liên quan trực tiếp với bản chất.
Chỉ có điều lúc này Kevin cũng không biết, cái người dùng hạt cát này, vừa mới giết gần hết nhà của Đại chủ giáo.
Nhưng nó đã ngửi được sát ý tỏa ra từ trên người của hắn, rất nhạt, nhưng lại rất rõ ràng.
Karen vẫn đang luôn quan sát người phụ nữ ngồi trên quan tài kia, cảm giác đặc biệt trên người cô ta để hắn rất nghi ngờ, mờ ảo, trong suốt, không có chút tạp chất nào, không phát hiện được bất cứ sóng chấn động gì từ khí huyết và năng lượng linh tính, tuyệt đối thu lại vào bên trong, tạo cho hắn áp lực không nhỏ.
Trên thực tế, nguyên nhân tạo thành loại hiệu quả này ở ngay trên “Lớp phủ” mà Kevin giúp cho Pall, Karen quan sát một con rối, chắc chắn không cảm nhận được dấu vết của người sống, tựa như việc ngươi không có khả năng nghe được nhịp tim từ trên một con ma-nơ- canh.
Đây cũng là một sự vận dụng tư duy nghịch đảo, giống như khi một nhà hàng cao cấp bưng lên một đĩa rau diếp cá, ngươi cũng sẽ vô ý thức cho rằng đây là món ăn cao cấp mới nào đó.
Pall tiếp tục điều khiển con rối của mình tự vuốt vuốt lên người mình,
Đồng thời,
Người phụ nữ mở miệng nói: “Mesent, Larsey, hay là Miliole?”
Khi câu nói này được nói ra từ miệng của người phụ nữ kia, vẻ mặt Karen rốt cục triệt để trở nên nghiêm túc, hắn đáp lại nói:
“Ta thật bất ngờ, thật sự rất bất ngờ, ở chỗ này, có thể gặp được một người, biết được bí mật cấp độ cao như thế, xin cho phép ta hỏi ngươi một vấn đề cực kỳ rập khuôn, ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta à, chỉ là một con mèo mà thôi.”
Người phụ nữ nâng con mèo đen của mình lên, để mặt mèo đối diện với mặt mình, tiếp tục nói:
“Một buổi trà chiều tinh tế, cũng đủ để cho ta vui vẻ rất lâu.”
“Ta là người thừa kế của mạch Miliole.” Karen lui lại nửa bước, hành lễ, “Gặp qua người thần bí.”
Thần Vẫn Lạc mặc dù không có sáng tạo thần giáo thuộc về mình, nhưng dưới trướng, là có Thần chi nhánh tồn tại, lúc trước ba cái tên mà Pall nhắc tới, chính là tên của ba Thần chi nhánh.
Nhưng ở bên trong dòng sông lịch sử, lúc ba vị Thần chi nhánh này hiện thân, hình tượng đều thống nhất, cho nên có rất ít người, thậm chí là có rất ít Thần biết, hình tượng đặc biệt của Thần Vẫn Lạc, nhưng thật ra là được dùng chung.
Chương 1914: Cứu (2)
Sau khi Kevin nghe được cái tên “Miliole”, bên trong mắt chó lúc này toả ra một sự nghiêm túc, ngay sau đó, bằng vào cầu nối tinh thần tạo dựng giữa nó và Pall, lập tức truyền tin tức liên quan đến.
Pall bị con rối của mình giơ lên, trong ánh mắt tỏa ra vẻ suy tư.
Bởi vì kế hoạch ban đầu mà Kevin sửa lại, bên trong kế hoạch ban đầu, bọn chúng muốn mèo giả chó uy*;
* Dựa trên câu mèo giả hổ uy của Trung Quốc (cáo mượn gan hùm)
Tốt nhất là hù cho “Người xâm nhập” này rời khỏi đây, hoặc là kéo dài thời gian, chờ Karen dẫn người trở về nhà.
Nhưng Kevin sửa lại kế hoạch, thay đổi một cách hoàn toàn.
Ánh mắt của Karen băn khoăn, rất nhanh đã phát hiện bên trong góc có một vị trí có chút không cân đối, khóe miệng của hắn lộ ra ý cười, vị trí kia hẳn là cái tên thần khải hơi mập kia.
Che giấu để bảo vệ một tên thần khải, đây là đang dự định gạt ta à?
Hắn cho rằng là có tỉ lệ gặp được một vị rất mạnh đang ngủ say trong nhà của “Karen”, nhưng hắn không cho rằng cái vị này sẽ đi che chở một tên thần bộc nho nhỏ.
Ha ha ha…
Karen ngẩng đầu một lần nữa, trong ánh mắt của hắn đã không còn vẻ nghiêm trọng và kiêng dè, chỉ còn lại sự nghiền ngẫm và mỉa mai.
Trong lòng Pall “chột dạ” một chút, nó rõ ràng đã bị nhìn ra, không lừa được hắn.
Thế nhưng mà dựa vào cái gì nhiều lần Karen đều có thể thông qua loại thủ đoạn này lừa gạt đối thủ, để đối thủ nghĩ lầm cậu ta vô cùng mạnh mẽ mà trở nên kiêng dè không dám mạo hiểm;
Mình tuổi đã lớn như vậy, còn tự dẫn theo một vị Tà Thần, thế mà không lừa được người khác?
Thật đáng ghét!
Karen đứng thẳng người, hai tay từ từ mở ra, trong lòng bàn tay có cơn lốc cát đang chuyển động.
“Ta cảm thấy cái tư thế này của ngươi rất tốt, cực kỳ thích hợp để trở thành một cái tác phẩm nghệ thuật tiếp theo của ta, rất xin lỗi, thời gian của ta không còn nhiều, cho nên tiết tấu phải nhanh lên một chút.”
Karen không tiếp tục do dự, dưới áp lực của lốc xoáy cát, phá nát toàn bộ trận pháp xung quanh, bản thân hắn thì giơ tay lên, chỉ về phía Pall.
Trong chốc lát, dưới chân Pall, Kevin và con rối, đều xuất hiện hạt cát, uy hiếp chết chóc, vô cùng rõ ràng.
“Là con rối sao… Vừa mới nãy thật sự là đang lừa ta.”
Đúng lúc này, Pall mở miệng nói:
“Ta có một bộ thi thể của Thần, có thể tặng cho ngươi.”
Ngón tay của Karen uốn lượn, tạm dừng động tác này lại.
“Ồ?”
Thi thể của Thần, ở trong cái kỷ nguyên mà chư Thần không xuất hiện này, là kho tàng lớn nhất, huống chi, thi thể của Thần đối với người thừa kế của Thần Vẫn Lạc mà nói thì càng là có ý nghĩa cực kỳ đặc thù.
Karen mỉm cười nói: “Ta cho ngươi một phút để tiến hành trình bày, nếu như ta không hài lòng, ngươi sẽ chết.”
Kevin nghe vậy, bước về phía trước mấy bước, phủ cát đọng trên người mình xuống.
Thật ra, sau khi biết được đối phương là người thừa kế của mạch Miliole, Kevin đã rõ ràng là rất khó lừa gạt được hắn, bởi vì phía trước Miliole có một cái tiền tố: Kẻ nhìn thấu – Miliole.
Kevin đã từng tiếp xúc với Miliole, ngay lúc đó nó đã thành thần, đang truy tìm thuộc tính cấm kỵ Thời Gian;
Nó vốn có ý cướp lấy một vài thứ từ chỗ của Miliole, vì thế bố trí đối phương cho mấy cạm bẫy, nhưng đối phương tựa như có năng lực đặc biệt nào đó, có thể nhìn thấu hư ảo trước mắt.
Cho nên trước mắt, đe doạ trên ý nghĩa thông thường đã không cách nào dọa lùi đối phương, vậy kế tiếp, cần nên cân nhắc làm sao để trả giá mà giao dịch với đối phương.
Đây dĩ nhiên không phải một cuộc giao dịch công bằng, bởi vì đối phương đang nắm giữ mạng sống của tất cả mọi người trong nhà này.
Thậm chí Kevin có chút oán trách, oán trách mình vì cái gì mà lại mềm lòng hoặc gọi là lòng tham, giả trang thành một con chó bình thường mà tìm một chỗ vờ nằm ngủ thì thật là tốt biết bao.
Đó là một tên cố chấp, hắn có lẽ sẽ không cam lòng dùng một con chó để làm thấp đi cấp độ trung bình của tác phẩm.
Tới đi, Pall, nói ra tên của ta, giao ta ra, để ta dẫn hắn đi tìm nơi chôn cất của Ranedal.
Mặc dù bản thân Kevin cũng rất rõ ràng, thi thể của mình lúc bị Thần Trật Tự tiến hành trấn áp, đã bị hủy diệt triệt để, mình vốn cũng không có cái gì gọi là nơi chôn cất.
Nhưng nó cảm thấy, như vậy cũng đã đủ rồi, lúc đầu nó cũng không lừa gạt được Miliole, nhưng lừa cái tên người thừa kế trước mặt này chắc chắn không thành vấn đề.
Suy cho cùng, Kevin cũng không phải là hi sinh chính mình vì cái nhà này, trong suy nghĩ ban đầu của nó, cho dù tất cả mọi người trong nhà này chết hết thì thật sự cũng không đáng kể, trong lòng nó thậm chí có chút chờ mong vẻ mặt của Karen khi về đến nhà trông thấy người trong nhà đều biến thành tác phẩm nghệ thuật cát.
Nó chủ động “Hi sinh”, vì Pall.
Không có gì lý do đặc biệt, cũng không có động cơ vững chắc, Tà Thần mà, tất nhiên là ngẫu hứng một chút.
Nhưng mà,
Phản ứng sau đó của Pall khiến Kevin trực tiếp trừng lớn cặp mắt chó của mình.
Pall không có dựa theo ước định mà chỉ vào Kevin rồi nói ra cái tên “Ranedal”, mà là trực tiếp nhếch cái đuôi của mình lên, gỡ phần đuôi ra, để lộ cái xương ngón tay sáng long lanh kia:
“Nơi mà Thần Ánh Sáng vẫn lạc, không biết ngươi có cảm thấy hứng thú hay không?”
Vừa dứt lời, thân hình Karen lóe lên, trực tiếp xuất hiện trước mặt Karen, ánh mắt, nhìn chằm chặp vào cái xương ngón tay này
“Ta vốn cho rằng lần này chỉ là một lần dạo chơi ngoại ô, thật không nghĩ tới, lại còn có thể có thu hoạch thêm như vậy.”
“Ta dẫn ngươi đến nơi mà Thần Ánh Sáng vẫn lạc, nơi đó, chỉ có ta có thể mở ra.
Điều kiện, nơi này, không cho phép ngươi lại giết bất cứ một người nào.”
“Gâu gâu gâu gâu gâu! !!”
Kevin bắt đầu điên cuồng sủa lên, nó gần như nổi điên rồi, nó không hiểu Pall đến cùng đang làm cái gì!
Rõ ràng nó đã chuẩn bị sẵn để “Hi sinh”, vì cái gì mà con mèo này còn meo meo dành vai diễn của mình!
Điều quan trọng nhất chính là, ngươi và Karen, thế nhưng là quan hệ cộng sinh!
Karen cúi đầu xuống, nhìn xem con chó vàng đang sủa loạn dưới chân mình.
Chương 1915: Cứu (3)
Pall lập tức nói bổ sung thêm: “Cũng không cho phép giết chó.”
“Ngươi có mục đích.” Karen cười, “Trực giác nói cho ta, đáp ứng ngươi, ta rất có thể sẽ vì sự tham lam của mình mà trả giá bằng chính mạng sống của ta.”
Pall trả lời: “Đương nhiên, đi tìm kiếm bất cứ di tích gì có liên quan đến Thần, đều là một cuộc mạo hiểm, huống chi, là Thần Ánh Sáng vĩ đại.”
Karen lè lưỡi, bắt đầu liếm liếm bờ môi của mình với tần suất cao:
“Ta sẽ vì vậy mà chết, trực giác của ta luôn luôn chuẩn xác, nếu như ta cần mạng của mình, bây giờ nên giết sạch tất cả người ở đây bao gồm cả mèo và chó, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất mà ẩn nấp, tìm cơ hội thoát khỏi thành phố York, mới có cơ hội để sống.”
Nói đến đây, giọng điệu của Karen thay đổi một cái, nói:
“Nhưng mà, cuộc sống không có kích thích, sáng tác không được những tác phẩm tinh tế, ta nguyện ý đánh cược một lần, dùng mạng mình mà đánh cược.”
Karen duỗi tay ra, bắt lấy cổ của Pall.
Pall tiếp tục cảnh cáo nói:
“Nếu ngươi lại dám giết một người ở nơi này, ta sẽ để cho ngươi không lấy được gì cả.”
“Chậc chậc.” Karen nhẹ gật đầu, “Ta phát hiện ta có chút thích dáng vẻ kiên cường của ngươi đấy, rất không tệ.”
Sau một hồi, toàn thân Pall đều bị hạt cát bao phủ, những hạt cát này không chỉ giam cầm cơ thể của Pall, đồng thời cũng phong tỏa ngăn cách linh hồn, như vậy thì có thể ngăn cách nó liên lạc với bên ngoài.
Karen ôm Pall vào trong ngực, lần nữa cúi đầu nhìn về phía con chó vàng kia.
Kevin dưới ánh mắt của Karen bắt đầu lui lại, ánh mắt dần dần trở nên nịnh nọt, thậm chí nằm mọp người xuống dưới.
“Lớp phủ vừa nãy là thứ gì?” Karen hỏi.
Kevin lắc lắc cái đuôi, lộ ra nụ cười thuần phác và thật thà.
“Trên người con chó này, chắc chắn là có vấn đề.
Cái tên nằm trong phòng thay đổi ảo cảnh, trên người cũng có vấn đề, trong huyễn cảnh của hắn ta còn nhìn thấy Compasini.”
“Ai, cái tên gọi là Karen này, trong nhà hắn, thật sự ẩn giấu quá nhiều bí mật, ta có chút hối hận, trạm thứ nhất không nên đến nhà của Đại chủ giáo, chuyện này khiến ta đã mất đi quá nhiều thời gian.”
Karen ngồi xổm xuống, đưa tay sờ lên đầu của Kevin.
Kevin tựa như là đối đãi với Karen thật, chủ động tiến tới, để đối phương sờ đầu của mình.
“Ha ha, vậy ta trước hết để ngươi ở đây với hắn, gửi ở nơi này, về sau, ta sẽ lại tới, các ngươi đã bị ta đánh dấu.”
Đứng người lên, lúc Karen chuẩn bị rời đi, nhưng lại bỗng nhiên dừng bước lại, tựa hồ như là đang nói chuyện với Kevin ở đằng sau, lại giống như là đang tự lầm bầm với mình:
“Ai, ta hẳn là có thể còn sống sót rời khỏi, cảm giác lo âu tử vong xuất hiện trong lòng là chuyện gì đây.”
Nói xong, thân hình của hắn hóa thành một đám hạt cát trực tiếp tiêu tán.
Đợi đến sau khi đối phương rời đi, nụ cười trên mặt Kevin dần dần thu lại, bên trong một đôi mắt chó nổi lên màu đỏ.
Cho dù là lúc Dis phong ấn nó, cho dù là Karen chiếm giữ cơ thể mà nó chuẩn bị sẵn, nó điên cuồng chửi rủa, nhưng cũng không có tức giận giống như lần này;
Dù gì thì lúc trước là thua cuộc trên thủ đoạn, tựa như là đánh cờ, nhất thời thua thì là thua, đợi chút nữa thắng lại một ván là được.
Nhưng lần này không giống, lần trước nơi mà nó dùng loại ánh mắt này để nhìn, vẫn là biển cả.
“Gâu!”
Trong sân biệt thự nhà Leon, Karen bỗng nhiên cảm giác được tim đập nhanh một hồi, trong chốc lát, anh bỗng nhận ra tim mình tại sao đập nhanh, Pall gặp nguy hiểm… Trong nhà xảy ra chuyện!
“Philomena, cùng ta về Nhà Tang Lễ, nhanh!”
“Vâng, đội trưởng!”
Auggie mở miệng hỏi: “Thế nào?”
“Trong nhà của ta xảy ra chuyện.”
Karen nhanh chóng trả lời, một đôi cánh màu đen mọc ra từ sau lưng Karen.
Trước đó anh còn từng nghĩ, nếu như mình và Chủ giáo Waffron đổi vị trí, mình có thể “Yên tĩnh” giống như ông ta sao, tất nhiên không có khả năng, một khi cảm giác được Pall gặp nguy hiểm, Karen hoàn toàn bất chấp những chuyện khác.
“Cho nên, ngươi đang muốn về nhà sao?”
Auggie đưa tay trực tiếp bắt lấy bả vai Karen, trong chốc lát, Karen chỉ cảm thấy giống như là có một ngọn núi đặt ở trên người mình, đôi cánh đang vỗ phía sau cũng không thể giúp mình rời khỏi mặt đất.
Cô ta đúng là một ngọn núi, không, cô ta là một dãy núi!
“Có liên quan đến sự kiện ám sát sao?”
Karen không có nghĩ rằng sát thủ sẽ đến nhà mình, cũng là bởi vì anh không dám nghĩ về hướng đó, bởi vì anh biết rõ kết quả như vậy có ý nghĩa như thế nào, Alfred còn nằm trong nhà mình hôn mê, vốn không có bất cứ sức phòng thủ nào.
“Ngươi nói có liên quan là được rồi, ta đợi ở chỗ này cũng rất là buồn chán, rất muốn rời khỏi Người Cầm Roi để đi hít thở không khí, ngươi hiểu ý của ta sao?”
“Trong nhà của ta có manh mối!”
“Ừm, vậy mới đúng, ngươi chỉ phương hướng đi.”
Tay trái Auggie bắt lấy bả vai Karen, tay phải bắt lấy bả vai Philomena.
“Phía tây.”
“Vù!”
Bóng dáng của ba người, trong nháy mắt biến mất khỏi nơi này.
Leon: “…”
Leon bị bỏ lại đây chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng một hồi, vô thức đi về phía trước mấy bước, dưới chân chỉ còn lại những mảnh vụn băng.
Tốc độ, tốc độ đáng sợ!
Karen chỉ cảm thấy toàn thân mình bị một lớp băng bao phủ, lập tức xuất hiện một tốc độ để người ta hoảng sợ, khóe mắt liếc nhìn qua, trên người Philomena cũng bị một lớp băng bao trùm, mà phía trên hai người, Auggie lại có vẻ rất là thong dong.
Đợi đến khi Auggie mang theo Karen và Philomena xuất hiện trước cổng của Nhà Tang Lễ, Karen bước về phía trước một bước, cơ thể cứng lại suýt nữa không duy trì được thăng bằng, nhưng Karen vẫn nhanh chóng bước về trước, dù dùng cả tay và chân;
Lúc đi ngang qua xe tang đang quay thùng xe về phía trong, anh nhìn thấy cái khoang nhỏ trong thùng sẽ bị lấp đầy bởi cát, và hình ảnh bông hoa hồng dung tục ở phía trên.
Trong khoảnh khắc, Karen cảm giác được một cảm giác rét lạnh hơn cả khi Auggie mang theo mình di chuyển;
Cảnh tượng nhìn thấy trong nhà của Leon, bắt đầu không ngừng hiện ra trong đầu của anh.
Khi bước vào khoảng sân nhỏ sau nhà, hai tay Karen vươn ra, từng sợi Xiềng Xích Trật Tự xuất hiện, trực tiếp phá vỡ cửa của mỗi căn phòng.
Bên trái, Karen cảm giác được Alfred nằm bên trong, trên người Alfred bị giam cầm bởi cát, nhưng không có việc gì.
Phía bên phải, tiếng thét chói tai của phu nhân Lake và Dora Doreen truyền đến, bọn họ cũng không có việc gì.
Lúc này, Kevin giống như là như là phát điên mà lao ra khỏi nhà kho.
Giờ khắc này, Karen hi vọng Pall có thể giống như thường ngày, cưỡi trên lưng của Kevin, nhưng bây giờ không nhìn thấy.
Kevin chạy tới trước mặt Karen:
“Người thừa kế mạch Miliole của Thần Vẫn Lạc bắt đi Pall, ngươi nhanh lợi dụng quan hệ khế ước cộng sinh để định vị vị trí mà đi cứu nó!”
Chương 1916: Karen về nhà (1)
Kevin biết nói chuyện.
Karen không thấy kinh ngạc.
Thật ra Karen đã sớm nghi ngờ từ lâu, nếu mèo nhà mình có thể nói chuyện, vậy vì sao chó nhà mình vẫn không thể?
Nếu như nói ngay từ đầu không thể thì còn có thể giải thích được, như vậy thì vì sao sau khi mở ra hai tầng phong ấn thì nó vẫn là không có thể nói chuyện?
Nó thế nhưng là Tà Thần!
Cho dù nó không phải bị phong ấn trong cơ thể của một con chó, mà là bị phong ấn vào trong một con giòi, Karen đều cảm thấy con giòi này có thể nói chuyện.
Nếu như suy nghĩ ngược việc này lại, có lẽ sẽ có thể được đáp án mong muốn.
Nếu như nó nói chuyện thì sẽ rất khó tiếp tục duy trì hình tượng “vô hại”.
Bởi vì nó rất rõ ràng, sự tồn tại của mình vốn luôn khiến cho Karen duy trì cảnh giác, một con mắt của Alfred, cũng mãi mãi nhìn chằm chằm vào mình.
Mình chỉ có trở thể nên càng không có sự uy hiếp, mới càng có khả năng được Karen tiếp tục giải trừ phong ấn.
Dù sao thì lúc nói chuyện bình thường, Pall và Alfred đều có thể giúp mình tiến hành phiên dịch, nó có nói hay không, vốn cũng không có gì ảnh hưởng.
Nhưng lần này, nó nói chuyện.
Bởi vì Pall bị bắt, Alfred còn hôn mê, ở đây không tìm thấy một người phiên dịch phù hợp, mà việc giải cứu Pall, lại tuyệt đối không thể trì hoãn.
Thật ra Kevin cũng có thể đánh cược, nó có thể cược sau mỗi lần mình “Gâu” xong, Karen đều sẽ hỏi Pall và Alfred: Kevin đang nói cái gì.
Nhưng nhiều khi, Kevin có loại cảm giác, trước khi nghe xong phiên dịch, có vẻ trong lòng Karen đã hiểu ý của mình.
Không có lý do gì mà Alfred có thể nghe hiểu lời mình nói, người mà hắn thờ phụng, thiên tài kế thừa hệ thống tín ngưỡng của cái tên Dis kia, lâu như vậy, còn không nghe hiểu ý mình muốn biểu đạt bên trong tiếng “Gâu” của mình.
Lúc đầu, sự hiểu ngầm ăn ý với nhau này sẽ còn tiếp tục kéo dài, ai cũng không biết sẽ kéo dài bao lâu, nhưng bây giờ bởi vì lần biến cố này, trực tiếp bị phá vỡ.
Sau khi bị phá vỡ, tất cả mọi người đều rất bình tĩnh, ít nhất đối với chuyện này là như vậy.
Karen nhẹ gật đầu, không nói nhảm gì thêm, nhắm mắt lại, bắt đầu dẫn dắt khế ước cộng sinh trong cơ thể của mình, rất nhanh, một loại cảm ứng yếu ớt truyền đến, chắc hẳn là vị trí hiện tại của Pall.
Đây là một loại quan hệ không cách nào bị ngăn cách, bởi vì sinh mệnh của Karen và Pall, bị khóa lại cùng một chỗ, nếu như không phải là bởi vì thực lực của Pall bây giờ quá yếu, cả hai bên thật ra có thể xem như là “Phân thân của lẫn nhau”.
Đương nhiên, xem xét trên góc nhìn hiện tại, Pall nhỏ yếu gần như trở thành một sơ hở của Karen, thậm chí có thể nói là một cái nhược điểm trí mạng.
Nhưng đứng ở trên góc độ của người nhà, việc này cũng không thành vấn đề, huống hồ, lúc đầu Karen là thần bộc sở dĩ có thể nhận được truyền thừa Ánh Sáng, là bởi vì nhờ quá độ từ Pall.
Auggie xuất hiện ở trong sân, cô nhìn vào con chó vàng ở trước mặt, trên mặt lộ ra vẻ tò mò;
Cô vốn là có thói quen thích động tay động chân, lúc trước bóp mặt của Philomena, cũng sờ khuôn mặt Karen, cho nên cô ta rất dứt khoát cúi người, bế Kevin lên.
Xem như là một con chó vàng cỡ lớn, ở trong tay cô, giống như là một con teacup poodle*.
* Một loại chó nhỏ có thể nằm lọt trong một tách trà (teacup)
“A, ta có thể cảm giác được, con chó này, rất thú vị, vô cùng thú vị, có phải vậy không nào?”
Auggie duỗi ra một ngón tay, đi chọc nhẹ cái mũi của Kevin.
Lúc trước đối mặt với Karen giả, Kevin sợ là bởi vì nó không thể chết, ở lại để truyền tin tức;
Bây giờ Karen như đã ngồi trên đống lửa, làm sao còn có thể có tâm tư nịnh nọt tương tác với người khác như thú cưng bình thường.
Nó trực tiếp nhe răng về phía Auggie.
Khóe miệng Auggie mỉm cười, hơi tỏa ra một chút khí tức của mình, nhỏ giọng nói:
“Ngoan ngoãn cho ta.”
Nói xong, ngón tay của cô tiếp tục vươn về trước.
“Gâu!”
Miệng chó của Kevin, trực tiếp cắn vào ngón tay của Auggie, điều này khiến Auggie mở to hai mắt nhìn, ngón tay của cô tự nhiên sẽ không có việc gì, chưa kể đến rách da, một dấu vết còn chẳng có,
Nhưng là, con chó vàng này vậy mà không chịu bất cứ ảnh hưởng nào từ khí tức của mình!
Trong lòng Kevin giễu cợt nói:
Một con Băng Sương Cự Long cái ngu xuẩn, năm xưa ta uống máu rồng cũng không ít đâu!
Dù sao cũng đã đạt đến giới hạn phải mở miệng nói chuyện, tính tình Kevin, cũng nóng nảy lên.
Con người trên mặt cảm xúc rất dễ xúc động, Tà Thần cũng không ngoại lệ, thậm chí nó là đã từng thần linh, khống chế cảm xúc vốn cũng không phải là một môn học bắt buộc, dù gì không phải lúc nào người mà nó phải gặp cũng là Thần Trật Tự.
“Thưa ngài Auggie, sát thủ bắt đi một người trong nhà của ta, bây giờ ta đã định vị được vị trí của người đó, ta thỉnh cầu ngài có thể hỗ trợ ta đi truy bắt sát thủ!”
Đây cũng không phải một lời thỉnh cầu, mà gần như là công văn mang tính chất yêu cầu hợp tác.
Bởi vì Karen rõ ràng, Auggie sẽ không từ chối, cô ta là Băng Sương Cự Long tôn quý, nhưng dù sao cô ta cũng là một con rồng dưới trướng Trật Tự Thần Giáo, cụ thể hơn một chút, cô ta vẫn là một con rồng bên trong hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật.
Auggie buông tay ra, Kevin vẫn cắn chặt vào ngón tay Auggie mà treo lơ lửng ở đó.
“Kevin!”
Kevin lập tức tỉnh táo lại, buông lỏng miệng ra, rơi xuống đất, mở miệng nói:
“Karen, ta chỉ có một yêu cầu đối với ngươi, đó chính là nhất định phải cứu Pall trở về.”
Karen không để ý đến câu nói này của Kevin, đi đến trước mặt Auggie.
“Có xa không?” Auggie hỏi.
“Một góc của thành phố.”
“Hắn sẽ trốn.” Auggie nói chỉ về hướng Philomena, “Ngươi cũng không cần đi cùng, cơ thể của ngươi không chịu nổi khí lạnh của ta.”
Philomena sửng sốt một chút, nhưng không phản bác.
Phương thức chiến đấu của cô càng giống như là một sát thủ, cũng không phải là loại chiến sĩ dựa vào thể chất giống như Muri và Ventura.
Lúc trước khi vừa hạ xuống đất, Karen bị đông cứng đến nỗi cơ thể có chút cứng đờ, Philomena thì là phải chờ một hồi lâu mới cử động được.
Chương 1917: Karen về nhà (2)
Lập tức, Auggie nhìn về phía Karen: “Khí lạnh của ta, có vẻ không đông lạnh đến xương cốt của ngươi được nhỉ?”
Karen không có giải thích, mà là lấy ra giấy thuật pháp, chuẩn bị xếp quạ đen để truyền tin.
Auggie trực tiếp đưa tay bắt lấy bả vai Karen: “Ngươi chỉ đường, ta dẫn ngươi đi truy bắt, truyền tin, có phương thức càng đơn giản hơn.”
Sau một khắc,
Một lớp băng lại bám lên trên người Karen một lần nữa, cả người Karen bay lên trên không.
Trên không trung, tóc dài Auggie tung bay, hé miệng, phát ra một tiếng gầm nhẹ!
“Rống!”
Một tiếng gầm này, người bình thường không phát hiện được, cũng sẽ không khiến cho cái gì chấn động, nhưng người có cảm giác linh tính thì có thể nhanh chóng cảm ứng, cô ta tin tưởng sau khi Người Cầm Roi cảm nhận được tiếng gầm này của mình, bên phía Người Cầm Roi nhất định có thể nhận được thông tin mà mình muốn truyền tải.
Tin tức chỉ có hai loại ý nghĩa:
Hoặc là cô ta bị ngứa da không có việc gì gọi bậy để bị quất roi.
Hoặc là, cô ta tìm được tung tích của sát thủ, Người Cầm Roi chắc chắn sẽ điều động lực lượng của Trật Tự Thần Giáo lập tức đi theo dấu vết cô để lại mà đuổi theo.
“Thế nào, có phải đơn giản hơn rất nhiều không?” Auggie rất đắc ý mà hỏi Karen.
Mà Karen, thì cảm giác được vị trí của Pall vốn đang dừng lại, sau tiếng gầm rú của Auggie, bắt đầu nhanh chóng di chuyển, định vị lập tức bắt đầu trở nên mơ hồ.
“Tiếng kêu của ngươi, cũng làm sát thủ cảm nhận được!”
Auggie: “…”
Lúc này, Karen rốt cục ý thức được, lúc trước Auggie giới thiệu bảo rằng bản thân mình cực kỳ đần, thật sự không phải là đang khiêm tốn.
Sau đó vì cứu vãng tình hình, Auggie lập tức mang theo Karen bắt đầu tăng tốc đuổi theo.
Karen đã lạnh cóng đến nỗi bờ môi đang run rẩy, nhưng anh vẫn đang không ngừng chỉ dẫn phương hướng cho Auggie.
Mặc dù bởi vì thời gian có hạn, Kevin không kịp trình bày mọi chuyện quá kỹ càng cho Karen, nhưng Karen có một loại cảm giác, đó chính là Pall bị bắt, là bởi vì Pall chắc chắn mình có thể tìm được, sau đó đi cứu.
Thậm chí, đối với vị đại tiểu thư từng làm đội trưởng đội thám hiểm này, ngay từ đầu cô đã mang theo ý muốn báo thù, không tiếc để cho mình trở thành con tin trong tay đối phương.
Bernard trước khi chết trước cũng đều sợ việc Pall sẽ biết chân tướng mà đào Đảo Ám Nguyệt lên, đủ để có thể thấy được dưới khuôn mặt mang theo vẻ bụ bẫm của trẻ sơ sinh kia, là một tính tình vô cùng táo bạo và ngoan cường.
Hai bên truy đuổi dưới màn đêm.
Tốc độ của Auggie rất nhanh, nhưng tốc độ của sát thủ cũng không chậm, mà ở chỗ Auggie còn có một vấn đề, lúc đuổi bắt che giấu khí tức của mình lại mới thích hợp nhất, càng dễ để con mồi đánh mất cảnh giác;
Nhưng lúc cơ thể của Auggie vụt qua không trung, tựa như là một vệt sao băng, chỉ có điều nó không đốt lửa mà là để lại một vệt sương băng.
Điều này chẳng khác gì đang thông báo rõ ràng cho sát thủ biết, vị trí của truy binh bây giờ ở nơi nào.
Sát thủ có vẻ cũng thử sử dụng không ít thủ đoạn để trốn tránh, nhưng liên hệ giữa Karen và Pall vẫn không thể nào bị ngăn cách, cho nên những thủ đoạn kia của sát thủ cũng không có trở ngại gì.
Mà sát thủ giống như cũng đã hiểu rõ, bắt đầu tập trung chạy trốn.
Cả hai bên triển khai một cuộc đua tốc độ cực hạn, điều này để cho chi viện phía sau, gặp phải độ khó càng lớn.
Thời gian dần trôi qua, cả hai bên đều rời khỏi khu vực thành phố York, bắt đầu xuất phát hướng về hướng thành phố Tang Phổ.
Nhưng sát thủ tựa như cũng rõ ràng, tiếp tục chạy trốn theo hướng thành phố, tỉ lệ hắn bị ngăn chặn sẽ rất lớn, cho nên lúc giữa đường, hắn trực tiếp chuyển hướng về phía ngoài biển.
“Tốc độ của hắn lại tăng nhanh.” Karen nói, “Hẳn là sử dụng bí pháp nào đó đối tự cường hóa cho bản thân, ngài Auggie, tốc độ của ngươi còn có thể nhanh hơn chút nữa sao?”
“Rất khó!” Auggie đưa ra câu trả lời cũng rất thẳng thắn, “Đây là cực hạn trong trạng thái con người của ta!”
“Ngài không thể biến thành rồng sao?”
“Việc này cần Người Chấp Roi tự mình giải trừ phong ấn cho ta, muốn dừng lại chờ ông ta à?”
“Không được, tiếp tục đuổi theo đi.”
“Ha ha, ngươi còn có thể chịu đựng được sao?”
“Cũng không đông lạnh chết được.”
“Có thể.”
“Không tốt…” Karen phát ra một tiếng quát khẽ, “Sóng năng lượng trận pháp, hắn có để lại trận pháp dịch chuyển ở trên biển!”
“A, chuyện này thì khó rồi.”
Rất nhanh, trên một hòn đảo, thậm chí chỉ có thể gọi là một khu vực đá ngầm, ở trong tầm mắt của Karen, trận pháp dịch chuyển đã khởi động, Karen thấy xa xa một bóng dáng biến mất khỏi nơi đó.
Auggie rất nhanh cũng đã đáp xuống, trận pháp dịch chuyển dùng một lần sau khi khởi động bắt đầu từ từ sụp đổ, loại trận pháp dịch chuyển dùng để bỏ trốn này sẽ rất ít khi được thiết kế để sử dụng nhiều lần, không có khả năng để lại cho kẻ địch tiện đường đuổi theo, sẽ chỉ sử dụng xong rồi tự tiêu hủy.
Xong…
Đang lúc Karen trơ mắt nhìn về trận pháp phía trước mặt sụp đổ, Auggie hé miệng, từ trong miệng cô ta phun ra một màn sương trắng, trong khoảnh khắc đã khiến cho trận pháp dịch chuyển đang bị sụp đổ ngừng lại.
Tựa như là một căn nhà, trước khi nó sụp đổ, giữ các viên gạch của nó tiếp tục liên kết với nhau.
Móng tay của Auggie vạch lên bàn tay, máu tươi màu trắng tràn ra, vẩy vào phía trên trận pháp, trận pháp bị miễn cưỡng duy trì vậy mà một lần tiếp tục “vận hành”.
“Sẽ rất xóc nảy, ngươi đừng có bị điên chết đấy!”
Auggie nói xong, tư thế nắm lấy bả vai Karen ban đầu biến thành một tay ôm lấy Karen, sau đó mang theo Karen trực tiếp va vào trận pháp.
Bắt đầu dịch chuyển!
Đây là một lần sử dụng trận pháp dịch chuyển lắc lư nhất từ trước đến nay của Karen, cơ thể và linh hồn ở chỗ này đều giống như đang trải qua quá trình xé rách kinh khủng.
Giống như là trong cuộc hải chiến giữa Luân Hồi và Nguyệt Nữ, khi những con thuyền trận pháp kia tạo ra màn sáng dịch chuyển vậy, chỉ có chiến thuyền có cấu tạo thích hợp mới có thể thông qua, những hải thú ở dưới mặt biển kia đều cần bám vào trên chiến thuyền mới có thể không bị xóc nảy chết.
Chương 1918: Karen về nhà (3)
Lúc này cái trận pháp dịch chuyển phiên bản ăn mày sắp sụp đổ này, đã không thích hợp dùng để dịch chuyển người bình thường.
Auggie với thể chất đáng sợ của mình, cô ta đương nhiên có thể chịu đựng được, nhưng Karen lại cực kỳ đau khổ, cũng may Auggie thay Karen đỡ được phần lớn áp lực xóc nảy.
Trong quá trình dịch chuyển, Auggie hơi nghi ngờ mà nhìn người trẻ tuổi trong ngực một chút.
Cô phát hiện mặc dù Karen biểu cảm rất đau đớn, nhưng cũng không tỏa ra cảm xúc hoảng loạn, điều này có nghĩa nội tâm của hắn vẫn rất bình tĩnh, nói ngắn gọn, hắn có miễn dịch tâm lý tương đối cao đối với sự tra tấn cấp độ này.
Thật là một quái vật nhỏ, Người Cầm Roi có lẽ thật sự đã nhìn lầm hắn.
Karen cũng không nghĩ tới, ở thời điểm này, vị Cự Long này, vậy mà còn có tâm tư quan sát chính mình.
“Ầm!”
Phía trước, lối ra của điểm dịch chuyển ở phía trước bắt đầu đổ sụp, chắc là sau khi sát thủ đã ra khỏi, hủy đi điểm dịch chuyển còn lại.
Auggie giơ nắm đấm lên, đấm về phía trước.
“Oanh!”
Karen chỉ cảm thấy thị giác, thính giác, khứu giác và các loại giác quan khác của mình đều trở nên tê liệt, đợi đến khi dần dần khôi phục lại, Karen phát hiện mình bị Auggie nắm lấy, đang tiếp tục tiến lên.
“Nhanh, đã rất gần, nhưng ta bị mất vị trí của hắn, nói cho ta vị trí!” Auggie lo lắng hô.
Karen lập tức cưỡng ép tập trung lại sự chú ý của mình: “Hướng phía bắc!”
Lúc này Karen mới phát hiện, phía dưới mình là khu vực kiến trúc, lúc trước vốn vẫn đang ở trên biển.
“Bây giờ chúng ta đang ở nơi nào?”
Karen đã mất đi nhận biết phương hướng, nhưng mà có một điều có thể xác định đó là trận pháp dịch chuyển vừa nãy cũng không dịch chuyển một khoảng cách quá xa.
Trận pháp dịch chuyển cự ly xa, cho dù cơ thể mạnh mẽ của rồng cũng không dám trực tiếp xông vào.
“Vượt qua eo biển! Ta không biết nơi đây là nơi nào.”
Vượt qua eo biển Wien?
Lúc trước Karen nhớ kỹ phương hướng mà hai người đang đuổi theo là hướng đông ra biển, trận pháp dịch chuyển khi thiết kế thường thường cũng sẽ muốn hiệu suất một chút, đơn giản nhất chính là thiết lập hai điểm dịch chuyển trên một đường thẳng gần nhau nhất;
Mặt phía đông của eo biển Wien, không phải chính là Ruilan sao?
Chúng ta, đuổi theo tới Ruilan rồi?
Lúc Karen tỉnh lại ở thế giới này thì anh đang sống trong thành phố La Giai, vốn là một thành phố trong lãnh thổ Ruilan.
Từ sau khi rời đi Ruilan, Karen thông qua trận pháp dịch chuyển đi qua rất nhiều chỗ rất xa, chỉ duy nhất không có quay trở về lãnh thổ Ruilan, không nghĩ đến lần này, lại dùng loại phương thức này mà “Trở về”.
“Mau đuổi theo, chỉ cần thời gian mười phút đồng hồ là được rồi!”
Auggie rất có tự tin, bởi vì sát thủ sẽ mệt mỏi, mà cô, mới xem như vừa mới làm nóng người.
“Đó là tiếng rồng gầm, rồng gầm, long gầm! ! !
Đáng chết, vì cái gì ở thành phố York này sẽ có một con rồng! ! !
Điều đáng chết nhất chính là, con rồng này vì cái gì mà có thể định vị được vị trí của ta chuẩn như vậy, làm thế nào đều không thể thoát khỏi!”
Khuôn mặt “Karen” cùng với thời gian trôi qua, đã dần dần biến chất, bên trong lộ ra ngoài, là một gương mặt đàn ông.
“Dự cảm của ta là chính xác, cảnh báo trong lòng ta cũng chính xác, nhưng ta thật sự không nghĩ tới, sẽ có một con rồng trực tiếp đuổi theo ta, đây quả thật là quá buồn cười!”
Nếu như không phải lúc ấy bên người Karen có Auggie đang đứng, nếu như Auggie lựa chọn đi theo Người Cầm Roi mà vào nhà nghe giới thiệu về tình tiết vụ án, nếu như Auggie không phải nhàn rỗi nhàm chán muốn đi ra ngoài hít thở không khí…
Tóm lại, chỉ cần có một chút sai lầm, con Băng Sương Cự Long này cũng sẽ không trực tiếp theo tới, như vậy sát thủ, thật ra đã hoàn thành giai đoạn rời khỏi.
Trật Tự Thần Giáo đúng là vô cùng hùng mạnh, cũng là vô cùng thần bí, nhưng nó tựa như là một cỗ máy vô cùng nặng nề, muốn nhanh chóng vận chuyển cũng phải cần có thời gian.
Đối mặt với một thế lực cố định, Trật Tự Thần Giáo không thể nghi ngờ chính là thứ để cho nó tuyệt vọng, chân voi, có thể trực tiếp đạp nát phía dưới, nhưng nếu như đối phương chỉ là một con ruồi, vậy thì có càng nhiều chỗ để né tránh hơn.
“Không không không, không thể nào, Valoti ta tuyệt đối không có khả năng chết ở chỗ này!”
Valoti đưa tay, trực tiếp xé đi lớp da trên mặt mình, gương mặt của hắn lộ ra, là một người đàn ông với bộ phận trên mặt vô cùng giống với phụ nữ, có một mái tóc dài màu cam.
“Thật ra, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, ta đã đốt lên một mồi lửa mâu thuẫn giữa Trật Tự Thần Giáo và Hoang Mạc Thần Giáo, ta đã có thể quay trở về giao nộp.
Ta không nên nổi lòng tham, bây giờ có lẽ ta phải thật sự trả giá bằng tính mạng của mình!”
Hạt cát mà Valoti dùng để phong tỏa Pall, bắt đầu từng bước giải trừ, hạt cát bắt đầu tróc ra, Pall cũng đã nhận được “Tự do” trong lúc ngắn ngủi.
Con mắt Pall nhìn sang hai bên một chút, rất nhanh, cô đã hiểu được tình trạng bây giờ, cô dùng giọng điệu giễu cợt nói:
“Thế nào, không phải nói rằng tác phẩm không tạo nên cảm xúc mạnh mẽ, không phải là một tác phẩm ưu tú sao, quả nhiên, khi thật sự cảm nhận được tính mạng bị đe dọa, tác phẩm gì cũng đều không quan trọng, mạng của mình vẫn là thứ quan trọng nhất.
Người có bộ dạng giống như ngươi, ta thật sự đã từng thấy quá nhiều.”
“Ngươi nói đúng, con mèo nhỏ đáng yêu, ta không biết vì nguyên nhân gì, nhưng nguyên nhân chắc chắn ở trên người của ngươi, bởi vì ta mang theo ngươi, cho nên con rồng kia có thể luôn luôn định vị được ta một cách rõ ràng!
Ta không thể dừng lại, cũng không thể trì hoãn, nếu không lực lượng của Trật Tự Thần Giáo sẽ lập tức bao vây ta.
Vẫn may là căn cứ theo tình báo mà xem xét, cái quốc gia này mặc dù ở trong phạm vi thế lực truyền thống của Trật Tự Thần Giáo, nhưng lại là một khu vực “chân không” của Trật Tự Thần Giáo, ta còn có thể thong dong hơn một chút.”
“Khu vực chân không, nơi này là nơi nào?”
“Ruilan.”
“Ruilan? ??”
Pall ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời sao; bởi vì rời đi Wien, thời tiết thay đổi, trời sao rõ ràng, cho nên căn cứ theo phương hướng, phương hướng bây giờ họ đang di chuyển đến đó là…
Meo! ! !
“Bây giờ ngươi còn có tâm trạng hỏi thăm vị trí sao? A, đúng, ngươi hẳn là ý thức được ta dự định làm cái gì, chỉ có giết ngươi, ta mới có thể khỏi sự truy đuổi của con rồng kia”
Nói xong,
Valoti giơ một cái tay lên, một mũi giáo nhọn bằng cát ngưng tụ ra, nhắm ngay vào Pall.
Trong một phòng ngủ bình thường,
Một ông lão đã nằm trên giường nửa năm,
Từ từ giơ một ngón tay lên.
Chương 1919: Rasma! (1)
“Đến rồi, mấy đứa, đến rồi, chúng ta mang đồ đạc xuống đi.”
Mason ngừng xe tang lại, Minna, Lunt và Chris đang ngồi trong xe toàn bộ đứng dậy, mang từng gói bánh mì, sữa bò và các loại mứt hoa quả từ trong thùng xe sau xuống.
“A, mấy đứa thật tuyệt vời, xem ra mấy đứa đã trở thành người trưởng thành rồi, thật sự cảm thấy kiêu ngạo và tự hào cho mấy đứa!”
Mấy người trẻ tuổi nhận được lời khẳng định từ trưởng bối bắt đầu càng thêm ra sức tiến hành vận chuyển;
Mà Mason vừa cổ vũ tinh thần vừa lùi sang bên cạnh, móc gói thuốc lá ra từ trong túi, châm một điếu, bắt đầu lười biếng.
“Mason, ngươi lại đang lười biếng rồi sao?”
Sau Khi nghe được âm thanh này, Mason giật nảy mình, quay người nhìn về phía sau lưng mình, nơi đó vốn là cổng vườn hoa của giáo đường, bây giờ bị được vị Cha xứ mới đến cải tạo thành vườn rau.
“Cha xứ Rasma, vừa mới nãy ngài thiếu chút nữa đã dọa tôi phải nhảy vào trong quan tài rồi đấy.”
“Ta nghĩ rằng ngươi đã lựa chọn sẵn một cái quan tài cho mình từ trước, sẽ không đến nỗi trở tay không kịp.”
“Tôi cũng sẽ không chọn quan tài trước đâu, ta chọn bình hoa, tôi không có một chút xíu hứng thú nào với việc nằm vào trong quan tài sau khi chết đâu.”
Rasma cười nói: “Cho nên, đây chính là sự bi ai của đàn ông khi trưởng thành sao? Cho dù là lúc đối mặt với chuyện như tử vong, cũng là đang nghĩ làm sao để lại thêm nhiều một khoản tiền cho người nhà mình trước khi mình chết.”
“Cũng không phải vậy, tôi chỉ đơn giản là không cảm thấy lời, ừm, bình hoa cũng đắt tiền mà, không nhất định sẽ rẻ hơn quan tài.”
“A, phải không?”
“Chủ yếu là tôi lo lắng nếu như tôi đi trước vợ của mình, vợ tôi chắc chắn sẽ đau lòng, tức giận thì càng nhiều hơn, đến lúc đó khi trang điểm cho tôi, ít nhiều gì cũng sẽ mang theo một chút ân oán cá nhân.
Tôi thậm chí cảm nhận được rằng, cô ấy cố ý trang điểm cho tôi thành một tên hề, sau đó để cho tôi nằm ở trong quan tài cho bạn bè thân thích đến viếng, sau đó đếm xem có bao nhiêu người kiềm chế nổi mà không cười ra tiếng.”
“Mary là một người hiền lành, cô ta sẽ không làm như vậy.”
“Đương nhiên, tôi chỉ là đang đùa một chút, chả nhẽ tôi không biết rõ về vợ của mình hay sao.”
“Tóm lại, cảm tạ ngươi, Mason, bởi vì trợ giúp của ngươi, buổi từ thiện ngày mai mới có thể được chuẩn bị thành công.”
“Đừng có khách khí như vậy, Cha xứ, ngài thế nhưng đã đề cử không ít khách hàng cho nhà chúng tôi.”
“Thật ra thì ta cũng chẳng làm gì cả, Cha xứ đời trước của giáo đường này chính là cha của ngươi, những người khách đó vốn cũng là của nhà các ngươi.”
“Ngài cũng đã nói, là đời trước.”
Rasma cười cười, hỏi: “Cha của ngươi vẫn khỏe chứ?”
“Rất tốt, ngoại trừ không thể tỉnh lại, nhưng mỗi ngày lúc hoàng hôn, khi tôi đẩy ông ấy ra ngoài tản bộ, có thể cảm nhận được tâm trạng của ông ấy rất bình yên.”
“Các ngươi chăm sóc ông ta rất tốt, ta nghĩ, trên đời này không có bao nhiêu người già có thể được con cái chăm nom tốt đến như vậy, cũng đừng nhắc đến một ông lão đang hôn mê.”
“Đó là bởi vì lúc anh em chúng tôi còn nhỏ, cha đều chăm sóc cho chúng tôi rất tốt.”
“Nói thật, ta rất hâm mộ ông ta.”
“Cha xứ Rasma, có lẽ ngài cũng có thể tìm một người vợ đấy.”
“Vợ?” Rasma lắc đầu, “Ta cũng đã lớn tuổi như vậy, không còn thích hợp.”
“Vậy lúc ngài còn trẻ tuổi thì sao?” Mason vừa phun khói thuốc ra vừa nói.
“Ta đã ngơ ngơ ngác ngác mà trôi qua hơn nửa cuộc đời, mãi cho đến lúc lớn tuổi, nhận được sự chỉ dẫn của Thần, cho nên ta cảm thấy quãng đời còn lại có thể phụng dưỡng cho Thần, đã đủ hài lòng.”
“Ngài đang nói láo.”
“Ồ?”
“Tôi có thể cảm nhận được cảm giác của cha tôi từ trên người của ngài, cho nên tôi không cho rằng hơn nửa cuộc đời của ngài đều là ngơ ngơ ngác ngác.”
“A, phải không!” Cảm xúc của Rasma bỗng nhiên kích động.
“À…” Mason hơi kinh ngạc, hai cánh tay bị vị Cha xứ này bắt lấy, bị lắc lắc một hồi, điếu thuốc mà mình vừa hút hai hơi đã rơi xuống dưới đất.
“Thật có lỗi, thật có lỗi.” Rasma thu tay về, cũng bình tĩnh lại tâm trạng của mình, “Ta nghe các tín đồ ở nơi này nói, Cha xứ tiền nhiệm Dis là một vị rất đáng để tôn trọng, cho nên có thể nghe được lời nhận xét rằng ta tương tự với Dis từ miệng con trai ông ấy, để cho ta có chút kích động.”
“Thưa ngài, ngài không cần phải như vậy.”
“Có lẽ, Mason, ngươi có thể tiếp tục đề tài vừa rồi, ta và cha của ngươi tương tự ở điểm nào?”
“Đây là một loại cảm giác nói không ra lời, một số thời khắc khi tôi lái xe ngang qua giáo đường, trông thấy bóng dáng của ngài, sẽ cho ta một loại cảm giác hoảng hốt, cứ như rằng cha ta vẫn đứng ở trong đó làm Cha xứ.”
“Thì ra là như thế, ta đã hiểu.”
“Cha xứ Rasma, ngài đưa chìa khóa cho chúng tôi, chúng tôi muốn đem những thức ăn này chuyển vào trong nhà kho.” Minna bước đến trước nói.
“Được rồi, tiểu thư Minna của ta.” Rasma đưa chìa khóa cho Minna.
Minna dẫn theo em trai và em gái bắt đầu tiếp tục vận chuyển.
“Ngài không có người thân sao?” Mason tò mò hỏi.
“Không có, lúc trước có một tên học trò, nhưng nó đang ở Saint Andis.”
“Saint Andis, chính là cái nơi hay xuất hiện trong phim ảnh, tôi chỉ biết là ở bãi cát và ánh nắng ở nơi đó rất đẹp, không giống bãi cát và mưa dầm ở chỗ chúng tôi.”
“Ừm, đúng vậy, nơi đó rất đẹp.”
“Vị học trò đó cũng làm mục sư ở đó sao?”
“Ta không biết, từ sau khi ta đến nơi đây, cũng không còn liên lạc với nó, ta nghĩ, bây giờ có lẽ nó sống không được tốt cho lắm.”
“À…” Mason sửng sốt một chút, lập tức chỉ có thể nói một lời xã giao, “Nói không chừng vị đó đang dựa vào sự cố gắng của mình mà sống rất tốt.”
“Muốn uống một chén rượu nho sao, ta tự mình ủ đấy.”
“Có thể sao?”
“Đương nhiên có thể, mời.”
Chương 1920: Rasma! (2)
“Được rồi, không quấy rầy.” Mason khoát tay từ chối.
Nếu như quả thật muốn mời, sao có thể trò chuyện cả nửa ngày trời mới nhắc đến, cái này cho thấy người ta chỉ đang khách sao một chút mà thôi.
“Ta thật sự muốn mời ngươi uống một chén, mặt khác, ở chỗ ta còn chuẩn bị một thùng cá trích đóng hộp, ngươi đoán xem ta đặc biệt chuẩn bị cho ai?”
“Vậy thì… Được rồi, cảm tạ ngài đã chiêu đãi.”
Mason đi theo Rasma bước vào phía sau giáo đường, nơi đó có một khu nhà, là nơi sinh hoạt của Cha xứ, trước đây là dùng để chứa đồ, bởi vì nhà của Cha xứ đời trước ở ngay bên cạnh, không cần ở chỗ này.
Rasma trước hết rót hai ly rượu nho, sau đó lấy ra một hộp cá trích, dùng chiếc nhẫn trên ngón tay mình làm đồ cờ lê mà nạy mở nó ra.
Lúc này, “Hương thơm” vô cùng tràn ngập ra.
Mason hít sâu một cái, trên mặt lộ ra vẻ mặt say mê.
Sau đó, bọn nhỏ phía ngoài còn đang vận chuyển đồ đạc, hai người lớn ở trong đã uống rượu với ăn cá trích đóng hộp.
Hai chén rượu vào bụng, cảm xúc Mason rõ ràng dâng lên.
“Thật ra, mỗi ngày lúc đẩy cha của tôi đi tản bộ, mặc dù con mắt của cha tôi cũng không mở ra, nhưng tôi vẫn luôn rất rõ ràng, cha của tôi vẫn luôn nhớ đến cháu của ông ấy.”
“Mary thường xuyên cầu nguyện cho nó ở đây, ta biết một chút, nó gọi Karen, bây giờ đang ở Wien.”
“Ừm, đúng vậy, Karen nhà tôi, nó là một đứa bé tốt, một đứa bé rất thông minh và có trách nhiệm, cảm giác cụ thể thì tôi không cách nào hình dung ra, có một khoảng thời gian tôi thậm chí sẽ nghi ngờ, vì cái gì mà nhà chúng tôi có thể nuôi dưỡng ra được một đứa bé giống như vậy.”
Rasma dùng cái nĩa đưa một miếng cá vào miệng bên trong nhai nuốt, thầm nghĩ: Nhà các ngươi có thể nuôi dưỡng được một đứa bé như thế thì rất kỳ lạ à?
“Nếu như nó không đến Wien thì tốt, đến bây giờ tôi cũng không biết nó và cái gia đình tiểu thư quý tộc kia như thế nào, bọn họ có phải đang sống cùng một chỗ hay không, hay là không sống cùng, mỗi lần hỏi thăm những vấn đề này, nó luôn luôn lấp liếm cho qua.
Đương nhiên, nó cũng rất ít khi gọi điện thoại về, nhưng tôi cũng không trách nó, bởi vì mỗi lần gọi điện thoại, tôi đều có thể cảm nhận được, đứa nhỏ này rất nhớ nhà, vô cùng vô cùng nhớ nhà.
Ai, đứa nhỏ này, chắc là đang chịu khổ ở Wien.”
Mason nói xong thì bưng ly rượu lên, kính vị Cha xứ đang ngồi trước mặt mình một chút.
Rasma cũng bưng ly rượu lên, nhấp một miếng rượu nho, ánh mắt nhìn lướt qua đống giấy lộn nằm trong góc, nơi đó có không ít giấy báo, trong đó có Tuần Báo Trật Tự.
Ừm, nó quả thật chịu khổ, bằng không thì cũng không có cách nào thường xuyên xuất hiện trên trang đầu.
Một số thời khắc, chính Rasma cũng cảm thấy rất thú vị, mình ở chỗ này hỗ trợ trông nom nhà Inmerais, giúp cái gia đình này ngăn cách ánh mắt từ bên ngoài, cho dù là ánh mắt của Thần Giáo cũng không cách nào dõi theo đến đây;
Nhưng ở bờ bên kia của eo biển, người trẻ tuổi đi ra từ cái nhà này, lại càng lúc càng nổi danh, cũng càng ngày càng hút mắt.
Nó thậm chí chỉ sửa lại mỗi dòng họ, ngay cả tên gọi cũng chẳng muốn thay đổi!
Nhưng mà, nghĩ lại, Rasma cũng cảm thấy không kỳ lạ, thời điểm trước kia Dis ở chỗ này làm Thẩm phán quan vốn là yên lặng rất nhiều năm, khoảng thời gian xảy ra chuyện kia sự chú ý của nội bộ Thần Giáo chỉ ở trên người của Dis, mà sau khi Dis ngủ say lại biến nơi này thành khu vực chân không trong phạm vi thế lực của Thần Giáo.
Trừ mình ra… đám người kia ở trong Thần Giáo cũng không có khả năng biết cái tên đã từng để cho Thần Điện rung lắc này, cháu của hắn ta, bây giờ cũng đã leo đến tầng trung của Thần Giáo.
“Tôi hiểu Karen, bởi vì tôi cũng đã từng trẻ tuổi.” Mason có chút lan man, “Người trẻ tuổi, nên đi ra bên ngoài xông pha một lần, chỉ sau khi ở bên ngoài xông pha mới có thể biết được rằng, nhà, cuối cùng là nơi ấm áp nhất.”
“Ta đồng ý với câu nói này của ngươi, đến, Mason, vì câu nói này, chúng ta lại làm một chén.”
“Được rồi, cạn!”
Lúc này, Minna mang theo em trai em gái đi đến.
“Cha, chuyển xong hết đồ rồi.”
“Được rồi, mấy đứa rất lợi hại!” Mặt Mason có chút ửng đỏ, đưa tay móc ra một chút tiền từ trong túi, “Đây là tiền tiêu vặt mà biểu hiện tốt của mấy đứa đổi được.”
Minna nhận tiền, cũng chia cho hai đứa em.
Cha xứ Rasma móc từ trong túi ra một ít tiền, đưa cho Minna: “Đây là phí vận chuyển.”
“Cảm ơn ngài, Cha xứ Rasma.”
Minna cười nhận lấy tiền, nói với Mason: “Cha, tụi con về nhà trước đấy?”
“Được rồi, đừng có kể cho mẹ con nghe là ta uống rượu đấy.”
“Đương nhiên, nhưng cha cũng tuyệt đối đừng uống say mà trở về.”
Minna mang theo hai đứa em đi ra ngoài, lúc đi ngang qua thùng quyên góp tiền của giáo đường, Minna, Lunt cùng Chris bỏ tất cả tiền tiêu vặt và tiền công trong tay vào.
“Ngươi rất sợ vợ của mình à?”
“Ừm, cô ấy vốn có thể sống một cuộc sống tốt hơn.” Mason thở dài, “Tôi nợ cô ấy một đời, thật đấy.”
“Nhưng trong lúc cầu nguyện, Mary nói bây giờ mình đã sống một cuộc sống rất tốt.”
Mason liếm môi một cái, gật đầu cười, giơ ly rượu lên một lần nữa:
“Đến, lại làm một ly, Cha xứ, ta thật sự đề nghị ngài đi mở một cái xưởng rượu, tôi nguyện ý đầu tư, thật đấy, loại rượu nho này của ngài, thật sự là quá ngon.”
“Ha ha.” Rasma cầm chai rượu lên chuẩn bị tiếp tục rót rượu, nhưng sau một khắc, động tác của ông ta đã dừng lại.
Cùng lúc dừng lại, còn có động tác giơ ly rượu lên của Mason, cả người giống như là bị đứng hình lại, bao gồm cả rượu chập chờn lắc lư trong ly.
Rasma đặt bình rượu xuống, đứng người lên.
Khi ông ta hoàn toàn đứng thẳng người, ông ta đã không còn đứng ở trong giáo đường, mà là xuất hiện ở ngoài cửa của căn biệt thự số 13 trên con phố này.
Minna đang dẫn theo hai đứa em về nhà, nhưng bọn chúng tựa như cũng không nhìn không thấy vị Cha xứ đang đứng ngoài cửa, tiếp tục cười đùa đẩy cửa sân ra rồi đi vào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










