Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 179 : Đã không kịp đợi (1) (c1781-c1790)
❮ sautiếp ❯Chương 1781: Đã không kịp đợi (1)
“Cậu nói xem, tiền phúng điếu bao nhiêu thì thích hợp nhỉ?”
Tay trái Neo cầm phiếu điểm, tay phải cầm phong bì thư, có vẻ hơi xoắn xuýt.
Karen bất đắc dĩ nói: “Nếu ngài thật sự không nỡ thì cứ xếp giấy báo mà nhét vào là được.”
“Làm như vậy hình như nghe cũng không ổn lắm?”
“Dù sao ta cảm thấy ngài chủ giáo lúc này cũng không có tâm trạng mà mở phong bì ra xem đâu.”
“Cũng đúng, phiếu điểm vẫn nên ở trong tay người sống mới có giá trị lưu thông, căn cứ theo « Quy định phát hành Phiếu Trật Tự của Trật Tự Thần Giáo », bỏ phiếu điểm vào trong quan tài mà chôn cùng là không được phép, cho nên căn cứ theo quy định, ta có bỏ phiếu điểm hay giấy báo thì cũng không có gì khác biệt.”
“Ừm, ngài nói rất đúng.”
“Vậy thì đặt mua lẵng hoa trước đi, mua một cái lớn chút nhỉ?”
“Không thể lớn hơn của cấp trên tặng, chọn lẵng hoa nhỏ một chút.”
“Đúng, quả thật phải chú ý đến chuyện này.”
Hội nghị lần thứ của Liên hợp ngành chấp pháp đã kết thúc mỹ mãn, tiếp theo, là thời điểm mà mọi người cùng nhau làm náo động bầu không khí lên.
Nhưng mà náo nhiệt thì náo nhiệt nhưng việc cần làm vẫn phải làm.
“Được rồi, ta đi ra tòa.” Karen sửa sang lại ống tay áo của thần bào mình một chút, “Ngài đi cùng với ta đi.”
“Hài, lần thứ nhất cậu không luống cuống, làm sao lần này nhìn có vẻ thẹn thùng thế, còn cần người đi cùng nữa à?”
“Ta đang lo lắng rằng trong lúc ta ra tòa thì ngài lại chạy ra ngoài mà làm chuyện gì nữa.”
“Chẳng lẽ một chút sự tín nhiệm giữa chúng ta cũng không có sao?”
“Ý của ta là, ta có thể mặc kệ ngài muốn làm gì, nhưng nhất định phải làm dưới ánh mắt của ta.”
“Karen, cậu cũng không có quyền để ra lệnh cho ta đâu, ta là cấp trên của cậu, ta cảm thấy gần đây cậu càng lúc càng có vẻ vượt quyền rồi, bao gồm cả tên hầu nam kia của cậu, cậu có biết tối hôm qua ta mới ngủ được bao lâu thì đã bị hắn đánh thức để nghe báo cáo sao?
Ta cảm thấy quan hệ cấp trên và cấp dưới giữa chúng ta cần phải xác minh lại một chút mới được.”
“Vậy thì tốt, bây giờ ta sẽ đi báo cáo lên phía trên rằng ngài là tàn dư Ánh Sáng.”
“Ha ha, vậy ta sẽ khai cả cậu ra.”
“Có thể, ngài sẽ bị treo cổ, mà ta sẽ được cung phụng, thăng chức nói không chừng còn có thể nhanh hơn một chút.”
“Cậu nhìn Wilker xem, cũng không được tốt lắm, cậu thì có gì khác hơn hắn ta chứ?”
“Không nói tới việc trước đây Rasma còn không ngưng tụ ra mảnh vỡ Thần cách, cho dù có ngưng tụ ra, phía trên cũng rõ ràng hắn sẽ không vì một học trò mà cho nổ Trật Tự Thần Điện, còn ông nội ta, từng làm rồi.”
“Mẹ nó!”
“Đi thôi, cùng đi nào.”
Karen đi vào phòng thẩm phán, lần này người tới dự thính ít đi rất nhiều, chỉ có một ít phóng viên.
Chủ yếu là vì đề tài náo nhiệt nhất bên ngoài bây giờ vẫn là di thư của Chủ giáo Dorford, trong cùng một khoảng thời gian, sức chú ý của đại chúng sẽ chỉ tập trung vào trên một việc.
Trong lồng sắt đang giam giữ Trison, trên mặt của hắn treo đầy sự lo âu và lo nghĩ, nếu như hôm nay phiên tòa náo nhiệt, vậy hắn trái lại cũng không cần lo lắng, nhưng chính là sự quạnh quẽ này, để cho hắn có một loại dự cảm cực kì bất an.
Một khi phiên tòa vắng lạnh, vậy kết quả thẩm phán của hắn không phải được phán tùy theo tâm trạng của người ta?
Trên thực tế, lần trước mới là ngoại lệ, trong tình huống bình thường thì tòa án Trật Tự, từ trên xuống dưới đều là người của Đòn Roi Kỷ Luật người ta, người ta đã nắm đầu ngươi ra, làm sao có thể lại tự tát vào mặt mình?
Nhưng mà khiến cho Trison có chút ngoài ý muốn đó là, hắn trông thấy bên cạnh mình có thêm một cái bàn, chủ nhiệm văn phòng Madeline dưới trướng của mình mang theo hai cái tên cán sự đang ngồi ở nơi đó.
Một cảnh này không khỏi khiến cho trong lòng của Trison xuất hiện hy vọng, khiến cho hắn không để mắt đến một cái chi tiết nhỏ đó là từ đầu đến cuối Madeline cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái
Karen đi lên vị trí của mình, gật đầu thăm hỏi lẫn nhau với Madeline, sau đó ngồi xuống.
Từ hôm nay trở đi, tay của Bộ chấp pháp đại khu tay cũng vươn vào nơi này, điều này nhìn có chút dở dở ương ương, nhưng lại là sản phẩm tất nhiên của việc trao đổi chính trị.
Thẩm phán trưởng Gaspol mang theo thẩm phán viên đi vào phòng thẩm phán, rất nhanh, sau khi tiếng roi vang lên, tuyên bố phiên tòa hôm nay bắt đầu.
Alfred bắt đầu trần thuật lại tình tiết vụ án, sau đó thì Wilker tiến hành đưa ra chứng cứ, sau khi bọn họ đã xong, Karen đứng người lên, báo cáo tổng kết sau cùng.
Karen tổng kết rất đơn giản, trực tiếp đẩy bản án của Trison vào trong chuỗi vụ án của gia tộc Naton, sau đó phát biểu vài câu về giáo nghĩa và trên lập trường đạo đức.
Hôm nay không có trận pháp phát sóng, số lượng phóng viên ở đây cũng không phải rất nhiều, Karen cũng không có biểu lộ tâm tình của mình quá mức, lộ ra vẻ thận trọng và xúc tích.
Sau khi nói xong, còn phối hợp với yêu cầu của một phóng viên phía dưới, nhích lại gần phía lồng sắt của Trison, để các phóng viên phía dưới chụp một kiểu ảnh.
Đây là yêu cầu mà Neo nhấn mạnh, cũng là ý từ phía trên, dù sao thì tài nguyên trên phương diện tuyên truyền hình ảnh sau này đều sẽ hướng về phía Karen, mà Karen cũng không thể không phối hợp một chút.
Cuối cùng, cùng với việc bên phía tổng bộ chính thức có được quyền hạn, sự vắng vẻ trước kia trở thành quá khứ, vị trí Bộ trưởng của Bernie chắc chắn cực kỳ ổn định, nhưng tiếp theo phía dưới chắc chắn sẽ còn mở thêm văn phòng thanh tra kỷ luật số 2, số 3, còn sẽ có thêm đội hành động trực thuộc khác.
Vì để tránh cho bị sóng sau đè chết ở trên bờ biển, vậy thì cũng chỉ có thể thừa dịp cơ hội này để kiếm cho bản thân đủ danh vọng và tư lịch chính trị.
Sau khi Karen nói xong, Trison rất lo lắng mà chờ đợi Madeline biện hộ cho mình, nhưng Madeline chỉ là đứng dậy:
“Bên phía ta không có ý kiến.”
Trison ngây ngẩn cả người, hắn lập tức phát ra nụ cười dữ tợn, nếu như không phải trên người bị mang theo gông xiềng giam cầm nặng nề, thì chắc chắn hắn sẽ lựa chọn phương thức phản kháng trực tiếp nhất.
Trên thực tế, hắn không phải là không có cơ hội như vậy, nhưng theo thói quen tư duy của gia tộc, vẫn là để cho hắn lựa chọn quá trình này, chỉ có điều kết quả sau cùng sẽ vô cùng tàn khốc.
Neo bị Karen ép đến ngồi trên ghế dự thính, nhìn xem Trison trong lồng sắt, ở trong lòng cũng vì thế mà thở dài thườn thượt.
Hắn đã từng giao thủ với Trison, thực lực của Trison nhưng thật ra cũng không tệ, cứ như vậy mà bị nhốt ở trong lồng… Ừm, Neo sẽ không đi thương hại hắn, chỉ là cảm thấy có chút tiếc nuối.
Đồng thời cũng âm thầm tỉnh táo lại chính mình, về sau nếu mình gặp được tình huống tương tự, nhất định không thể để cho bọn hắn bắt giữ mà đưa đến phiên tòa, trừ phi người biện hộ cho mình là Karen.
Chương 1782: Đã không kịp đợi (2)
Gaspol tiến hành tuyên án, không phải Xoá bỏ, thậm chí không phải Xử tử, mà là hình phạt “Trục xuất”.
Trison sẽ được đưa vào khu vực có hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm và tàn khốc, làm việc lao dịch khai thác, thật ra đó là làm một cái bia đỡ đạn có thực lực hơi khá một chút, để cái chết của hắn có chút giá trị hơn đối với Thần Giáo.
Nói trên một mức độ nhất định thì những nơi như vậy có thể nói là sống không bằng chết, thậm chí cái chết mới là sự giải thoát thật sự.
Nếu như nhà Naton vẫn còn, có lẽ còn có thể tìm một chút quan hệ để móc nối, người thì không về được, nhưng có thể nhận được một chút ưu đãi, nhưng nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì nhà Naton sẽ biến mất trước cả hắn.
Không phán cực hình cho Trison thật ra còn có một nguyên nhân khác, đó chính là cha của hắn đã tuyên bố di thư.
Vì để cho cá lớn “Tự sát” thêm phần hợp lý, có thể để lại một chút đường sống cho cá con.
Tất cả cũng là vì tạo bầu không khí.
Tuyên bố kết quả, kết thúc phiên tòa.
Madeline chủ động đi về phía Karen, mỉm cười nói: “Đội trưởng, ta nghĩ, về sau chúng ta sẽ thường xuyên liên hệ.”
“Đúng vậy, rất vinh hạnh có thể cộng tác cùng cô.”
Madeline duỗi tay ra với Karen, thật ra giữa thần quan rất ít khi bắt tay.
Karen cùng bắt tay với Madeline, tuổi tác của cô ta chắc là khoảng giữa ba mươi đến bốn mươi tuổi, khóe miệng có một nốt ruồi, tướng mạo rất giống chủ nhiệm phân công quản lý kỷ luật trong trường học, ừm, thật ra thì vị trí chủ nhiệm của Bộ chấp pháp, thật sự rất phù hợp với hình tượng của cô ta.
Mặt khác, tay của cô ta cực kỳ mềm mại, lúc cùng đối mặt với ánh mắt của cô ta sẽ không nhịn được mà muốn thăm dò vẻ thành thục dưới thần bào của cô ta.
Ánh mắt của Karen trong nháy mắt tỉnh táo, a, vị chủ nhiệm này đi theo con đường Tinh Thần.
Madeline cười, cô ta tựa như không nghĩ tới Karen lại có thể tỉnh lại nhanh như vậy sau khi bị tinh thần của mình tác động, dù vậy vẫn lập tức nói:
“Đội trưởng Karen, ta hi vọng về sau khi chúng ta hợp tác, có thể tôn trọng nhiều hơn một chút, ý của ta là giữa chúng ta với nhau.”
“Đương nhiên.”
“Ta có thể nói theo một cách dễ hiểu hơn, phần lớn các vụ án mà phía các vị đề xuất lên, chúng ta trên nguyên tắc đều sẽ đồng ý, chúng ta sẽ cố gắng không xung đột với nhau ngoài sáng, thống nhất trong âm thầm rồi lên trên phiên tòa, như vậy thì có thể bảo toàn uy nghiêm của tòa án Trật Tự.”
“Cảm ơn, cảm tạ sự phối hợp của cô.”
Đây là đang đại biểu cho thái độ của Bộ chấp pháp đại khu, bọn hắn có thể cho phía bên Đòn Roi Kỷ Luật sự tư do cao nhất, chỉ cần giữ lại một phiếu có quyền phủ quyết.
Karen cảm thấy, trong này hẳn là cũng có sự ảnh hưởng khi Leon gia nhập vào tiểu đội mình.
Nếu không thể đi tiếp trên con đường đấu tranh, vậy thì kế tiếp phải cố hết khả năng mà cùng nhau tương thân tương ái.
Để báo đáp lại, người mà đối phương bắt và muốn thẩm phán, phía bên mình cũng không thể can thiệp quá nhiều.
Tóm lại, Karen cũng không có lý do gì để không tiếp nhận ý tốt này.
Thật ra, loại tình huống này tuyệt đối không phải là thứ mà những người ở phía trên muốn thấy, bọn hắn luôn luôn hi vọng hệ thống bộ môn phía dưới có thể đấu đá mà không phá nát, sau đó kêu khóc cầu xin phía trên, nhưng trên thực tế, ai cũng không phải là kẻ ngu, đã không thể vạch mặt, vậy thì mọi người lập tức hòa vào nhau.
Sau khi Madeline rời khỏi, Alfred mở miệng nói: “Thiếu gia, ta muốn về nhà để thăm một chuyến.”
“A, có chuyện gì rất quan trông sao?”
Karen vốn đang muốn để Alfred lái xe chở mình và Neo đến nhà Naton để xem náo nhiệt.
“Cà phê của Pall sắp uống hết.”
“Được rồi, vậy anh cứ trở về đi.”
Wilker nghe được ý của Karen, đứng người lên, trên mặt lộ vẻ mỉm cười, tỏ ra mình đang rảnh.
Nhưng Karen chỉ chỉ vào cậu ta, phân phó: “Cậu đi phụ trách phần thủ tục tiếp theo, mặt khác thủ tục để Dalis ra làm chứng, mau chóng trình lên trên để chọn ngày mở phiên tòa.”
“Đội trưởng, không phải Chủ giáo Dorford cũng sắp tự sát rồi sao…”
“Hắn chết hay là không chết, là chuyện của hắn, chúng ta phải làm đủ toàn bộ quá trình, thẩm phán trưởng Gaspol bây giờ còn chưa trở về đại khu Dinger, bây giờ cậu đến thảo luận với bà ta để xác định ngày, xác định xong thì dùng quạ đen báo cho ta biết, vừa lúc để ta hối thúc Chủ giáo Dorford.”
“Được rồi, tôi đã hiểu, thưa đội trưởng.”
“Mặt khác, Leon, là người vừa mới gia nhập, ông nội của hắn là Đại chủ giáo của đại khu chúng ta, cậu dẫn dắt hắn ta một chút, về sau ra tòa hắn có thể thay thế vị trí của Alfred.
Thừa dịp ông nội của hắn còn tại nhiệm chưa về hưu, có thể lộ mặt mấy lần thì lộ mặt từng ấy.”
“Tôi đã hiểu.”
Karen không giải thích với Alfred vì sao phải thay thế vị trí của anh ta, Alfred cũng sẽ không so đo việc này, bởi vì trên thực tế, mặc kệ bản thân Karen có trong tòa nhà tổng bộ hay không, trên cơ bản thì việc cần làm của người đội trưởng đội hành động như Karen, đều là do Alfred đang làm.
Nói cho đúng thì ngoại trừ lúc ra tòa và xuất hiện trong các buổi họp mặt quan trọng ra thì Alfred càng giống với một vị đội trưởng hơn.
Đi đến ghế dự thính, Karen chỉ vào Richard trước, sau đó chỉ chỉ vào Leon ngồi phía sau, Richard phản hồi “đã hiểu” với Karen.
Lập tức, Neo đứng người lên, cùng Karen đi đến bãi đỗ xe, vừa ngồi vào trong xe khởi động máy, hắn cũng có chút oán giận nói:
“Phiên tòa này cũng chẳng có gì để đáng đến dự thính, cậu nhất định phải lôi ta đến đây ngồi, lãng phí thời gian dài như vậy.”
“Trực giác nói cho ta, ngài đang muốn làm chuyện gì đó.”
“Karen à, bây giờ ta thật sự rất muốn dạy dỗ cậu một chút đấy, cậu thế mà làm việc bằng trực giác sao?”
“Nếu ngài không muốn làm gì thì ngài sẽ không nhét phiếu điểm vào trong phong bì để đi đưa tiền phúng điếu.”
“Thật ra thì ta muốn thả Dalis ra, sau đó dẫn hắn về thăm nhà một chút, ta vẫn luôn rất tò mò với việc kết thúc nguyền rủa này.”
“Ngài đang chơi với lửa.”
Chương 1783: Đã không kịp đợi (3)
“Thú vị biết bao, không phải sao.
Trison bị phán án, Vicole chết rồi, chờ sau khi Dorford vừa chết, nhà Naton sẽ triệt để suy tàn, Dalis xem như người làm chứng thì thế nào, coi như công lớn hơn tội thì thần giáo cũng không có khả năng cho hắn cơ hội để tái xuất, dù sao thì hình tượng cũng không tốt, kiểm tra chính trị cũng không quá khả quan.
Ta nghĩ, vào thời khắc mà nhà Naton hoàn toàn sụp đổi, hẳn cũng là thời khắc mà lời nguyền rủa cuối cùng ứng nghiệm, người trong nhà không nhất định là phải chết sạch.
Tình huống của gia tộc Filsher, ta cảm thấy có thể là một sự biểu hiện cực đoan?
Huống hồ, ngay từ đầu Dalis cũng đã nói, cha của hắn không có khả năng chết, kết quả tốt nhất chỉ là bãi bỏ chức vụ rồi giam giữ, cho nên hắn cũng không nghĩ đến việc chơi chết toàn bộ người trong nhà, nhưng ít ra cũng nuốt sạch vận thế của cả gia tộc.
Có thể là bởi vì gia tộc Filsher chịu lời nguyền rủa trực tiếp từ ông nội của cậu, còn nhà Naton là nguyền rủa phiên bản yếu hơn của phu nhân Filsher truyền ra?
Cũng giống như đổ nước thêm vào trong cà phê vậy, mỗt lần đổ thêm một ít, chắc chắn sẽ càng lúc càng nhạt đi.”
Karen ngồi ở vị trí kế bên tài xế một vừa thắt dây an toàn cho mình vừa nhìn xem Neo nói:
“Nếu ngài tò mò như vậy thì có thể trực tiếp đến nhà để viếng thăm phu nhân Filsher, dù sao thì ngài cũng là lãnh đạo của Philomena, đi hỏi thăm gia đình của công nhân viên chức cũng là chuyện rất bình thường.”
“Ha ha, ta sợ là ta bước vào được, nhưng không ra được, cái bà già kia chắc chắn là một người điên.”
“Cũng có người điên để cho ngài biết sợ à?”
“Không giống nhau, ta cũng không kết thân được với những người điên.”
Karen nghe vậy, nhẹ gật đầu, cảm thấy Neo nói rất có lý.
Neo nói: “Ta nghĩ đến một chuyện, chính là chuyện mà chúng ta thảo luận vào đêm chúng ta ở trong phòng ăn của nhà hàng.”
“Thế nào?”
“Ta cho rằng ông nội của cậu là một người rất hòa thuận.”
“Ngài có thể nói thẳng vào vấn đề chính.”
Karen có chút dở khóc dở cười, một số thời khắc Neo sẽ cố gắng làm ra một chút hành động mang tính tôn trọng, ví như vào phần lớn thời điểm thì hắn đều sẽ tôn xưng mà xưng Kevin là “Vị chó kia”.
“Ông nội của cậu đối xử với cậu vô cùng tốt phải không, có thể có khả năng rằng lời nguyền rủa này sẽ nuôi dưỡng ra một con tằm béo mập nhất, vậy con tằm kia có phải sẽ vừa lúc dành tặng cho cháu của ông ấy?”
“Đây là cái đạo lí gì.”
“Không có đạo lý gì cả, nếu như là ta mà nói, hai quả trái cây mà ta gieo trồng ở nơi đó, vốn là để ở nơi đó không quan trọng, bây giờ trong nhà của ta có người khát nước muốn ăn, vậy cậu nói xem hai quả trái cây đó sẽ để làm gì?”
Karen lắc đầu, nói: “Sẽ không.”
“Tại sao lại khẳng định như vậy rồi?”
“Bởi vì mặc dù ông nội trợ giúp ta rất nhiều, nhưng ông ấy chưa bao giờ trực tiếp nhúng tay và can thiệp vào, ông ấy càng hi vọng ta có thể tự đi trên con đường của riêng mình, đây cũng là yêu cầu mà ta đặt ra cho bản thân.”
“A, thì ra là như vậy.”
Đột nhiên, Neo bỗng nhiên đạp phanh xe xuống.
Cơ thể Karen theo đó mà cũng lắc lư hai lần, thắt dây an toàn đã có tác dụng.
“Chuyện gì vậy?”
Neo hỏi: “Karen, chừng nào thì cậu thăng cấp Phán quyết quan?”
“Vào thời điểm mà Chủ giáo Dorford chết.”
“Cho nên, cậu và Dalis, cuối cùng ai mới là con tằm béo mập kia?”
Bên trong trại tạm giam.
Dalis ngồi dưới đất, anh của hắn là Trison bị đưa ra ngoài để mở phiên tòa xét xử, bây giờ tính toán thời gian thì phiên tòa thẩm vấn cũng đã kết thúc, nhưng anh trai của hắn còn chưa trở về.
Hắn xoa xoa đôi bàn tay, bởi vì hắn là người làm chứng, cho nên trên người cũng không bị tròng gông xiềng lên, cho nên ở chỗ này mặc dù có trận pháp áp chế, hắn cũng không có cách nào phá vỡ cửa phòng giam để ra ngoài, nhưng còn có thể điều khiển một chút thuật pháp.
Cũng như hiện tại, đầu ngón tay của hắn xuất hiện một đóa bồ công anh.
Phần lớn lông tơ trên đóa bồ công anh đã tan mất, chỉ còn lại một nhúm nhỏ ở giữa.
Nhìn xem nó, Dalis cười:
“Cha, ngài mau đi nhanh một chút.”
Dalis ngửa người ra sau, hai tay chống trên mặt đất, nhìn xem trần nhà lạnh lẽo:
“Sau khi ngài chết đi, ta sẽ kế thừa vinh quang của nhà Naton.”
Philomena, Richard và Leon cùng đi đến sân thượng một tòa nhà ở phía trước của cao ốc tổng bộ, phu nhân Filsher đang đứng ở nơi đó.
Bà ta truyền tin đến, để Philomena đến nơi đây gặp.
Mặc dù bà ta có thể lấy thân phận người nhà để trực tiếp tiến vào tòa nhà của tổng bộ, nhưng bà ta hiển nhiên không có khả năng làm như vậy, bởi vì mặc dù trong quá khứ tòa nhà tổng bộ rất điều hiu và quạnh quẽ, nhưng trận pháp phòng ngự bên trong chắc chắn vẫn còn đang hoạt động bình thường.
Philomena đi đến trước mặt bà nội mình, nghi ngờ nói: “Bà nội, tại sao bà còn chưa về?”
“Lúc đầu muốn trở về, dù gì thì cũng chỉ để lại cho cha cháu đồ ăn cho chó và nước đủ một ngày, nhưng ai biết, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cũng chỉ có thể tiếp tục trì hoãn.”
“Vì cái gì bà lại chú ý đển di thư của Chủ giáo Dorford?”
“A, cháu gái của ta thế mà đoán ra được.”
“Bởi vì bây giờ chỉ còn một chuyện lớn đó mà thôi.”
“Chẳng qua là ta cảm thấy, mọi chuyện đến càng nhanh hơn so với trong tưởng tượng của ta, ta vốn cho rằng quá trình kết thúc này có thể hơi bình tĩnh một chút, nhưng mà ai biết, đến lúc này lại giống như đang giẫm lên chân ga vậy.”
Philomena nhíu mày.
Phu nhân Filsher chỉ chỉ Richard và Leon đứng ở nơi xa:
“Ta rất tò mò, cháu gái của ta bây giờ đang bắt đầu kết giao bạn bè sao?”
Mấy ngày nay Richard bị Karen yêu cầu luôn phải đi theo Philomena, Leon thì cần cậu ta dẫn dắt để hòa hợp với không khí của tiểu đội, cho nên dưới tình huống đó, biến thành ba người cùng nhau đến gặp bà của Philomena.
“Cần phải báo cáo cho bà nội biết sao?”
“Đương nhiên, ta rất kén chọn trong việc lựa chọn bạn bè đấy, cũng không muốn dính dáng tới những người bạn vừa không thú vị lại không có thường thức kia.”
“Bà nội, ngài đã chuẩn bị xong chưa?” Philomena nhìn thẳng vào mặt của bà nội mình.
“A, xem ra cháu gái của ta đã chuẩn bị xong trước ta một bước rồi sao, ha ha, thật là một đứa bé hiếu thuận, cũng không uổng công bà nội yêu thương cháu.”
Phu nhân Filsher duỗi nhẹ tay khẽ vuốt vuốt đầu của Philomena, sau đó cơ thể nghiêng về phía trước, ôm Philomena vào trong ngực mình, dịu dàng nói:
“Ta biết, từ nhỏ đến lớn cháu vẫn luôn trải qua rất đau khổ, nhưng bà nội đáp ứng cháu, rất nhanh, cháu sẽ được giải thoát.
Còn bà nội sẽ dùng con mắt của cháu, để truy tìm dấu chân của ông ấy một lần nữa.”
“Thế nhưng ông ta là người đã nguyền rủa nhà chúng ta.”
“Nói bậy, đây là lời chúc phúc mà ông ấy ban cho ta.”
Chương 1784: Để ta tự mình giết ngươi (1)
Xe limousine dừng lại ở một vị trí cách nhà Naton khá xa, lần này cũng không phải vì muốn che giấu tung tích, dù sao cũng là đến đây để phúng viếng, hoàn toàn có thể đường đường chính chính đi vào cửa.
Nguyên nhân chủ yếu là do quá nhiều xe;
Nếu còn tiến về phía trước thì cũng không còn chỗ để đậu xe, ngay cả quay đầu xe cũng không được.
Toàn bộ các ngành tương quan của đại khu thành phố York, các ký giả tòa soạn, thần quan ngoại giáo thậm chí là một vài người ngoại giáo xem như có chút thân phận trong giới giáo hội ở thành phố York, đều chạy đến để tham gia chuyện náo nhiệt lần này.
Chủ yếu là cấp trên rất xem trọng lần mở màn này, cho nên mọi người thuận theo chiều gió mà phối hợp, không có chút áp lực tâm lý nào.
Còn nữa, đối với những này đến người đến đây để xem náo nhiệt mà nói, cũng không biết sau khi người chết thì có việc gì xảy ra hay không, nhưng phần lớn những người đến đây đều vì đến xem người chết;
Giống như là đám đông vây quanh xem người ta nhảy lầu trong thế tục vậy, có một phần lớn người trong lòng đang mong mỏi người ta nhảy xuống để có thể phát ra một tiếng kêu “Kinh ngạc”.
Neo đưa tay vỗ vỗ vô lăng, nói: “Không biết sau khi ta chết đi, tang lễ có thể có quy mô đến lớn cỡ một trung đội hay không.”
“Nếu như ngài nguyện ý công bố thân phận của mình, ta nghĩ chắc hẳn là sẽ có.”
“Tàn dư Ánh Sáng cũng sẽ không có nhiều người như vậy đến xem đâu chứ? Đầu năm nay, tháng nào mà không có vài tên tàn dư Ánh Sáng chết đi do bị lợi dụng thì mới là lạ đấy.”
“Nếu như công bố rằng ngài nhận được truyền thừa từ Giáo Hoàng Điên, vậy thì cũng không giống nhau.
Di thể của ngài không chỉ sẽ không bị hoả táng, sẽ còn bị móc sạch ra rồi nhét hương liệu vào bên trong để chống mục rữa, sau đó được mang ra triễn lãm cho các đại Thần Giáo tham quan.
Cũng tương tự như việc cử hành vô số buổi tang lễ, nếu so sánh với tình hình trước mắt thì cũng chỉ là quy mô nhỏ thôi.”
“Có phải còn có thể thu phí vào cửa không?”
“Chắc chắn phải thương lượng về vấn đề giá vé rồi, quá rẻ thì chắc chắn không được, không xứng với giá trị bản thân của ngài.”
“Ha ha.” Neo vừa dừng xe vừa cười nói, “Thuộc hạ của người ta toàn nói lời dễ nghe trước mặt cấp trên, cậu thì hay rồi, ngay cả trình tự xử lý thi thể của ta cũng suy nghĩ tươm tất đến như vậy.”
“Ta chỉ là thuận theo lời mở chuyện của ngài mà nói thôi.”
“Vậy trước tiên phải xem xét vị này, học hỏi một chút kinh nghiệm.” Neo dừng xe xong, đi xuống, “Đông đến như vậy, xe tang chắc cũng chẳng lái vào được.”
“Nhấc quan tài ra là được thôi.” Karen nói.
“Ai đi nhấc?”
“Kìa, ngay đằng kia.”
Hai đội kỵ sĩ trú quân mặc áo giáp trên người đang nện từng bước chỉnh tề về phía này, có gần trăm người, đích đến rất rõ ràng, là biệt thự nhà Naton.
Ở trong đội hình, Karen còn nhìn thấy Chủ giáo Bern.
Chủ giáo Bern cũng để ý đến đằng này, nói cho đúng, ông ta đứng ở giữa đội hình trú quân còn mặt thần bào Chủ giáo, lúc trước đang không kiêng kỵ gì mà dùng ý thức thăm dò bốn phía xong quanh, hoàn toàn không cần kiêng kỵ cảm nhận của những người bị thăm dò, dù sao thì cũng không ai dám có ý kiến gì.
Chủ giáo Bern dừng bước lại, kỵ sĩ trú quân thì tiếp tục đi tới, tiến vào nhà Naton.
“Là đang chờ chúng ta sao?” Neo nhỏ giọng nói.
“Có vẻ là vậy.”
“Lại đứng thêm một lúc, nếu như không phải đang chờ chúng ta mà chúng ta đi lên chào hỏi chẳng phải là rất xấu hổ sao?”
“Ừm, vậy thì lại đứng thêm một lúc.”
Sau khi đứng một hồi, Chủ giáo Bern vẫn không nhúc nhích như cũ.
“Có vẻ thật sự là đang chờ chúng ta.” Neo nói, “Chã lẽ là muốn dẫn chúng ta vào tham quan sao?”
“Không biết.”
“Vậy thì đi lên chào hỏi đi.”
“Ừm.”
Karen và Neo đi đến trước, cùng nhau hành lễ với Chủ giáo Bern:
“Bái kiến ngài Chủ giáo.”
Chủ giáo Bern vừa cười vừa nói: “Người nên tới thật ra đều đã tới, còn các ngươi, lại tới chậm.”
Karen áy náy nói: “Chủ yếu là hôm nay mở phiên toà, chúng ta vừa tham gia xong đã chạy đến đây.”
“A, đúng, suýt nữa quên mất.”
Trước đó không lâu Chủ giáo Bern còn tự thân biện hộ cho “Cháu trai” của Dorford, hôm nay trực tiếp quên cả việc hôm nay mở phiên tòa xét xử con trai của Dorford, chỉ có thể nói, đời người gặp gỡ, mãi mãi đều kỳ diệu như vậy.
Nhưng mà Karen không cảm thấy là do ông ta quên đi, càng giống như một cách tỏ thái độ, ý là chuyện lúc trước, tất cả mọi người có thể quên đi.
“Cùng đi vào đi, nhìn xem ngài Chủ giáo của chúng ta, bây giờ đã chuẩn bị đến một bước nào rồi.”
Chủ giáo Bern nói xong, cũng phối hợp mà bước vào.
Sau khi kỵ sĩ trú quân tiến vào biệt thự, những người tới gần biệt thự để phúng viếng đều bị “Xua đuổi” ra.
Chờ đến lúc Karen tiến vào vườn hoa của biệt thự, phát hiện trong vườn hoa đều đã bị những “Cánh buồm” che đầy hoàn toàn, đây là truyền thống trong tang lễ của Wien, bởi vì Wien là một hòn đảo, chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa cướp biển, cho nên trong văn hóa mai táng của họ có tập tục đưa buồm thuyền trắng để gửi gắm nỗi nhớ thương.
Đương nhiên, loại tập tục này cũng chỉ được đặt trong những trường hợp tang lễ tương đối trang trọng, rất ít xuất hiện trong tang lễ phổ thông, bởi vì người đưa buồm thuyền trắng tối thiểu phải có tước vị, không phải ai cũng có thể tặng.
Thấy cảnh này, trong lòng Karen không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, ở chỗ này thế mà nhìn thấy nghệ thuật gấp giấy (ý nói đến một loại nghệ thuật xếp giấy cổ của Trung Quốc dùng trong tang lễ).
Những cái buồm thuyền màu trắng được đặt ở bên ngoài, bị gió thổi mà ào ào rung động, lẵng hoa thì tất cả đều chồng chất lại ở bên trong, bốn phía phòng khách gần như đều bị nhét đầy, đắp thành từng đống rất cao, giống như một cái biển hoa.
Neo đem cái lẵng hoa mua trên đường rồi tìm một chỗ để đặt vào.
Ngay sau đó phát hiện một cái bàn, phía trên có đặt rất nhiều phong bì phúng điếu, có không ít còn rơi xuống đất.
Karen để ý đến ánh mắt của Neo nhìn về phía cái bàn, có chút chăm chú.
Chương 1785: Để ta tự mình giết ngươi (2)
Neo thả cái phong bì phúng điếu rất dày của mình lên trên, nếu như cầm những phong bì thư kia lên mà vò thành cục giấy thì cái của Neo chắc chắn là to nhất.
Bỏ phong bì xuống xong, Neo đi đến bên người, Karen nhỏ giọng nói: “Nhiều tiền phúng điếu như vậy, ta thấy cũng động lòng.”
Karen an ủi: “Chớ có động lòng vội như vậy, nói không chừng bên trong đều là giấy báo đấy.”
Neo lắc đầu nói: “Sẽ không, chắc cũng không có mấy người không cần sĩ diện như chúng ta mà làm thế đâu.”
Karen cảm thấy Neo nói hay lắm, rất có đạo lý, thật đúng là không cách nào để phản bác.
Nhưng mà Karen vẫn nhắc nhở: “Là ngài, chứ không phải chúng ta.”
“Cái chủ ý tuyệt vời này vốn là cậu nói ra cho ta, bây giờ cậu muốn tách mình ra ngoài sao? Chưa kể đây trên danh nghĩa thì đây là tiền phúng điếu của văn phòng chúng ta đấy.”
“Ha ha.”
Chủ giáo Bern đi ở phía trước phát ra tiếng cười.
Thật ra, Neo đương nhiên biết Chủ giáo Bern nghe được người sau lưng nói chuyện gì, mặc dù hắn đã nhỏ giọng, nhưng cũng không quá nhỏ, mà coi như có nhỏ giọng hơn thì vị Chủ giáo này đang dùng ý thức thăm dò xung quanh chắc chắc cũng nghe thấy được.
Một số thời khắc, phải thông qua loại phương thức này để kéo gần quan hệ một chút, ngươi làm cho đối phương cảm thấy ngươi thú vị, mới có khả năng tìm kiếm những sự phát triển tiếp theo.
Trong phòng khách còn có một cái phòng khách nhỏ, lúc này nơi đây đã có kỵ sĩ trú quân đang đứng, mấy cái người phụ nữ của nhà Naton ngồi ở bên trong, trên mặt mang vẻ e ngại, sợ hãi và bất an.
Chủ giáo Bern cũng không quan tâm đến bọn họ, mà là tiếp tục tiến lên, bước vào bên trong, khu vực trung tâm của nơi này, thông với cửa lên xuống tầng ngầm, có đặt ba chiếc quan tài, màu sắc không đồng nhất với nhau.
Chiếc màu đen kia là do Tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật đại khu thành phố York tặng, viết tên của Trưởng khu Harry;
Chiếc màu đỏ sậm kia là của Ban quản lý đại khu thành phố York tặng, viết tên của Đại chủ giáo Waffron;
Còn có một chiếc màu vàng sẫm, Karen vốn cho rằng sẽ là do phía đại khu Wien đưa tới, nhưng chờ đến khi bước lại gần quan sát, phát hiện lại là Bộ liên lạc của Ban quản lý đại khu Dinger tặng.
Chuyện này rất thú vị, người phía này tô đậm bầu không khí cũng chỉ ảnh hưởng đến đại khu thành phố York hoặc là toàn bộ đại khu Wien, bên phía đại khu Dinger vậy mà cũng tới phụ một tay, còn đưa thêm một cái quan tài, rất khó không làm cho người ta cảm thấy mơ màng.
Đại khu thủ đô cũng đã có bộ môn đưa quan tài đến cho ngươi rồi, cũng có ý là phía trên có nhân vật lớn cảm thấy ngươi vẫn nên chết sớm một chút thì tốt hơn.
Karen không khỏi cảm khái: “Ai, ta cảm thấy có chút đáng thương cho ngài Chủ giáo Dorford rồi.”
Chủ giáo Bern quay đầu lại, nhìn xem Karen, mỉm cười nói: “Ta cũng có một chút.”
Neo liếc mắt, ở trong lòng nghĩ, cậu đáng thương người ta, người bảo người ta viết di thư còn không phải là cậu sao?
Chủ giáo Bern chỉ chỉ Neo và Karen: “Dựa theo quy củ, Đòn Roi Kỷ Luật cũng cần phái người đến cùng, như vậy đi, ta cũng không gọi cho Bernie, hai người các ngươi đến thay thế đi.
Ta nghĩ, Bernie cũng sẽ không ngại, đúng không?”
Neo lập tức nói tiếp: “Trước lúc chúng tôi tới thì bộ trưởng đã dặn dò.”
Thật ra cũng không có, nhưng Neo cảm thấy Bernie cũng không phải là người thích xem náo nhiệt, cho nên loại việc rườm rà mệt mỏi này vẫn nên giao cho thuộc hạ đến làm thay đi.
Chủ giáo Bern cũng không có chất vấn, trực tiếp bước về phía tầng hầm.
Hai bên, kỵ sĩ trú quân giơ những viên tinh thạch phát sáng lên, chiếu sáng con đường phía trong.
Sau khi bước vào một đoạn, Karen nhìn thấy hai đứa con nhỏ tuổi của Chủ giáo Dorford đứng ở nơi đó, thần sắc có chút ngờ nghệch.
Đối với bọn chúng mà nói, hôm nay là ngày tan nhà nát cửa.
Gia tộc đã từng cho bọn chúng cuộc sống thoải mái dễ chịu và nhiều tài nguyên tu luyện, vào hôm nay, tuyên cáo suy tàn.
Thậm chí ngay cả vận mệnh của bọn chúng sẽ bị an bài cụ thể thế nào, tạm thời vẫn còn chưa biết được.
Chủ giáo Bern đi vào chỗ sâu nhất của tầng hầm, kỵ sĩ trú quân đã canh giữ nơi này, nhưng dưới mệnh lệnh của Chủ giáo Bern, toàn bộ bọn họ đều lui ra.
Chờ đến khi Karen và Neo đi vào, trông thấy Chủ giáo Dorford đang ngồi ở bên trong mà uống rượu đỏ.
Tóc tai của ông ta cũng không có bù xù, cũng không có tức giận nổi điên, trái lại tương phản, ông ta chỉnh chu mình rất sạch sẽ, so với lúc xuất hiện trong một vài trường hợp chính thức còn nghiêm cẩn và cẩn thận hơn nhiều.
Chủ giáo Bern kéo một cái ghế qua, ngồi xuống mặt đối mặt với Dorford.
Karen và Neo thì đứng song song trong một góc, nơi này, tạm thời không có phần nói chuyện của bọn họ.
Thật ra đến sớm không bằng đến đúng lúc, đến sớm có lẽ thật là không được bước vào đến nơi này, không nhìn thấy những cái buồm thuyền trắng và lẵng hoa đều đặt ở bên ngoài sao, tất nhiên trước đó nơi này đều là bị thiết lập trạm canh giữ;
Cũng chính là khi kỵ sĩ trú quân tiến đến, phòng ngự nội bộ của nhà Naton mới xem như bị giải trừ hoàn toàn.
Chủ giáo Dorford nghiêng đầu, nhìn xem Chủ giáo Bern, cười nói: “Mặt trời còn chưa hạ xuống mà ngươi đã đến rồi à.”
“Trời tối, sợ đường không dễ đi, quan tài cần phải chở ra ngoài.”
“Ta muốn chờ một chút, ta muốn chờ một chút.”
“Đã không có gì cần thiết để đợi thêm.” Bern lắc đầu, “Thật ra chúng ta đều rất tò mò, ngươi vì cái gì muốn làm như thế, trong sự nhận biết của chúng ta, ngươi không phải là một người có thể chết vì thể diện.”
“Ta quả thật không phải.” Dorford nhẹ gật đầu, “Nhưng bây giờ giải thích những chuyện này đã không có ý nghĩa, vị kia, từ bỏ ta, từ bỏ nhà Naton, đương nhiên, vị kia có lẽ cũng đã bất lực.”
“Cho nên, ngươi mưu toan dùng loại phương thức này để ép vị kia ra tay giúp gia tộc của ngươi sao?”
“Bây giờ nói những này, còn có ý nghĩa gì, Bern, van cầu ngươi, để cho chúng ta đợi đến khi mặt trời lặn xuống, có thể sao?”
“Ở bên trong tầng hầm ngầm này cũng nhìn không thấy mặt trời.”
“Nhưng ta biết mặt trời vẫn còn, ta biết người đó vẫn còn!”
“Ta không muốn chờ, mọi người cũng đều không muốn chờ, trò hài kịch của nhà Naton cũng nên kết thúc.”
“Ha ha, trò hài kịch?”
Chương 1786: Để ta tự mình giết ngươi (3)
“Nếu đã làm sai chuyện, thì cũng nên chịu trừng phạt, tòa thẩm phán đã xét xử người nhà của ngươi.”
“Ta cũng không cảm thấy ta đã làm sai điều gì, cho dù là đến bây giờ, ta đều không cảm thấy mình làm sai.” Dorford bưng ly chén đứng người lên, ánh mắt của ông ta chuyển từ trên người Bern sang đến chỗ Karen, “Ta nhớ được ngày đó trong phòng thẩm phán, ngươi nói rất nhiều ngôn từ chính nghĩa, nhưng ngươi có biết hay không, nhà Naton ta cũng không phải là nguồn gốc của sự xấu xa, mà chỉ là một góc của nó
Karen vốn định không trả lời, nhưng thấy Chủ giáo Bern ngồi ở kia không tiếp lời, chỉ có thể trả lời:
“Ta biết.”
“Ngươi biết, ha ha, ngươi biết, cho nên các ngươi đều cực kỳ dối trá, thằng nhóc, dung mạo ngươi quả thật nhìn rất đẹp, đứng ở trên phiên tòa làm sứ giả chính nghĩa của Trật Tự, có phải cảm thấy mình đang tỏa ánh sáng ra bốn phía không?
Nhưng ngươi có biết không, ngươi trong mắt ta, chỉ là một thằng hề đang làm ầm ĩ.”
Karen hít vào một hơi, ngẩng đầu, nhìn xem Chủ giáo Dorford, trả lời:
“Thật ra ông cũng giống vậy.”
Neo hơi nghi nhờ mà nhìn về phía bóng lưng của chủ giáo Bern một chút, hắn luôn cảm thấy cái đề tài này, có chút kỳ lạ, giống như là Chủ giáo Bern đang cố ý dẫn dắt nó.
Rõ ràng mình và Karen chỉ là trùng hợp vào đây cùng, sao đề tại lại có thể chuyển sang trên người Karen?
“A, ha ha, ha ha ha ha…” Chủ giáo Dorford cười ha hả, “Thật thú vị, thật thú vị, ta đang nhìn xem tất cả các ngươi đang diễn trò, diễn một hồi, lại đẩy người diễn không tốt là ta lên trên sân khấu.”
Karen hồi đáp: “Phía trên này, có thể bớt một người thì bớt một người, tóm lại là tốt.”
Mặc kệ người khác bẩn hay không bẩn, dù sao thì ngươi chắc chắn cũng không sạch sẽ.
“Trong lòng ta cảm thấy không thăng bằng.” Dorford đưa tay vỗ vỗ lồng ngực của mình, “Cực kỳ không thăng bằng, ta biết sau lưng rất nhiều người đã làm những việc gì, bao gồm cả ngươi đấy Bern, trên tay của ngươi, chả nhẽ không dính máu tươi?
Nếu như hoàn toàn dựa theo Điều Lệ Trật Tự, ngươi hẳn phải bị phán cực hình hơn trăm lần!”
Chủ giáo Bern nhẹ gật đầu, nói: “Đúng thế.”
“Nhưng các ngươi lại đều muốn ta chết, ta không phục, ta không phục!”
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Thật ra ngươi có phục hay không, cũng không quan trọng nữa, cũng không ai quan tâm.
Đội trưởng Karen của chúng ta nói rất đúng, loại như ngươi, có thể bớt một cái thì đỡ một cái, ta thường xuyên cảm thấy mất mặt bởi vì cùng làm Chủ giáo đại khu giống như ngươi.”
“Ha ha ha ha.”
Dorford phun ra đầu lưỡi, cơ thể bắt đầu xoay tròn, phối hợp với thần bào Chủ giáo màu đỏ trên người, thoạt nhìn như là một người biểu diễn sân khấu kịch, đang tiến hành buông thả tâm tình của mình.
Ngay sau đó, ông ta lại nhìn về phía Karen một lần, hỏi:
“Chỗ của ta có tài liệu, báo cáo những Chủ giáo khác, ngươi có dám lấy hay không?”
Karen gần như không do dự, trực tiếp gật đầu nói: “Lấy.”
Câu trả lời này, khiến Chủ giáo Dorford sửng sốt một chút.
Karen thúc giục nói: “Tài liệu đâu? Mời đưa cho ta.”
Chủ giáo Dorford nhíu mày, hiển nhiên, ông ta chưa chuẩn bị xong, mà câu trả lời của Karen cũng không nằm trong sự suy đoán của ông ta.
“Cái tên đáng chết!”
Chủ giáo Dorford tức giận, giơ cánh tay lên, bên trong lòng bàn tay có một tia sét màu đen đang nổi lên.
Chủ giáo Bern nhắc nhở: “Sinh tử của toàn bộ gia tộc ngươi, đều nằm trong lòng bàn tay của ngươi.”
Chủ giáo Dorford buông lỏng bàn tay, ông ta hung tợn nhìn chằm chằm Karen, nói: “Tất cả việc mà cháu ta làm đều do ta bố trí, cho nên ta biết, ngươi mưu hại cháu trai của ta.
Thằng nhóc như ngươi không phải con người nhất.”
“Bởi vì ta đối phó những thứ không phải là người.”
Ánh mắt Chủ giáo Dorford trầm xuống, áp lực tinh thần trực tiếp đè về phía của Karen.
Trong chốc lát, Karen cảm giác mình đang đứng trong cơn sóng lớn, nhưng anh vẫn đứng thẳng.
Chủ giáo Bern hỏi: “Trison bị phán hình phạt như thế nào?”
Karen vừa chống cự áp lực tinh thần, vừa cắn răng trả lời:
“Hắn bị… Phán xét… Trục xuất…”
Chủ giáo Dorford nghe vậy, hai mắt nhắm nghiền, toàn bộ áp lực tinh thần thu lại.
“Quậy đủ rồi chứ?” Bern hỏi.
Dorford lắc đầu, nói: “Ta không muốn nằm xuống, mà một khi nằm xuống thì không ngồi dậy nổi.”
“Ngươi biết đấy.” Chủ giáo Bern đứng người lên, “Ta đến không phải là để khuyên ngươi.”
“Ta biết, ngươi đã đến, thì chỉ muốn kết quả.”
“Có thể là một mình ngươi, cũng có thể là cả nhà ngươi, nếu ngươi không nằm xuống, cả nhà ngươi đều sẽ cùng nằm xuống chung với ngươi.”
“Ha ha, không nghĩ đến rằng cũng có một ngày ta sẽ chịu sự uy hiếp như thế này.”
“Nhanh lên đi, chớ có trì hoãn, tất cả mọi người đều bận rộn nhiều việc, không có khả năng bỏ dỡ việc trong tay mà ngồi ở đây chờ ngươi chết.”
“Bern, ta muốn nguyền rủa ngươi! Không, không chỉ có là ngươi, ta muốn nguyền rủa tất cả các ngươi!”
“Ngươi cứ tùy ý.”
Chủ giáo Dorford liên tục lui lại, cuối cùng ngồi xuống trên cái ghế của mình:
“Ta muốn hỏi một câu nữa, ta có thể đi vào Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất sao?”
“Ngươi có xứng sao?”
Chủ giáo Dorford dùng sức đập lên bộ ngực của mình lần nữa: “Nếu như một ngày kia ta được thức tỉnh, ta nguyện ý vì Thần Giáo mà chiến đấu!”
“Kỵ Sĩ Đoàn Thứ nhất là vinh quang, ngươi không xứng để được chia sẻ sự vinh quang này.”
Dorford cười lạnh: “Ha ha, được thôi.”
Nói xong, Dorford ném ly rượu trong tay xuống đất.
“Tự mình kết thúc sao?” Bern hỏi.
“Con người của ta, sợ chết nhất, tự sát là không thể nào, xem như ta tự mình viết di thư và công bố, ta cũng có thể nhai nuốt sạch nó trước mặt tất cả các ngươi.
Ta chỉ ngồi yên ở chỗ này.”
“Được.”
“Không, để cho hắn đến!”
Dorford đưa tay chỉ về phía Karen đứng ở đằng kia.
“Để hắn đến làm, đây là yêu cầu cuối cùng của ta, để hắn đến giết ta, để hắn ra tay!”
“Dorford, đừng tưởng rằng ta không biết ngươi muốn làm cái gì, ngươi muốn hủy đi tín ngưỡng của hắn, phải không?”
Trên con đường đi theo tín ngưỡng, một khi để lại bóng đen ở một giai đoạn nào đó, như vậy cả đời này rất có thể đều dừng lại tại chỗ này mà không thể tiếp tục tiến lên.
“Vì cái gì ngươi không thể nghĩ rằng đây là sự rèn luyện chứ Bern?
Chỉ cần hắn có thể chịu nổi, chẳng phải là con đường tín ngưỡng tương lai của hắn sẽ trở nên càng kiên định hơn?
Ta đang cho hắn một cơ hội, cho người trẻ tuổi ưu tú cua đại khu này một cơ hội, một cơ hội để tương lai phát triển được tốt hơn!”
Chủ giáo Bern giơ tay lên, một mặt dây chuyền màu đen lơ lửng bay lên, dưới chân cũng xuất hiện phù văn, tạo thành một kết giới lập thể, mà khi kết giới này xuất hiện, trận pháp trong tầng hầm này cũng giống như được kích hoạt, nhưng sau đó khi ánh sáng mà mặt dây chuyền tỏa ra không ngừng phóng đại, những trận pháp này cũng đều bị áp chế.
Chương 1787: Để ta tự mình giết ngươi (4)
Dorford vẫn ngồi ở kia như cũ, sau khi nhìn thấy cảnh này cũng không phá kết giới, mà là cầm lấy bình rượu đỏ đặt trên đất, sau khi uống ực một ngụm lớn thì cười to nói:
“Tới đi, Bern, các ngươi có thể thỏa thích thương lượng, ha ha.”
Trong kết giới,
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Karen, ta đang giúp ngươi tranh thủ thời cơ.”
Hả?
Karen sửng sốt một chút, anh không nghĩ tới Chủ giáo Bern sẽ nói như vậy.
Nhưng rất nhanh, anh đã ý thức được, vì cái gì chủ giáo Bern sẽ dẫn theo mình và Neo cùng vào, ông ta rõ ràng đến đây để chấp hành nhiệm vụ “Dorford tự sát”, ông ta làm những chuyện như vậy, có thể nói là cực kì hắc ám và thần bí, tất cả mọi người đều có thể suy đoán theo chiều hướng này nhưng lại không có bất cứ chứng cứ cụ thể nào.
Lại liên tưởng đến phong cách đối thoại lúc trước của Chủ giáo Bern và Chủ giáo Dorfort, bao gồm cả việc dẫn dắt mâu thuẫn đến trên người mình, để con thú đang bị nhốt như Dorford chuyển cơn giận vào mình
Ông ta đang cố ý.
Mà việc này, Karen lại hoàn toàn không phát giác được.
Ngược lại Neo đã nhận ra, nhưng hắn cũng không tiện nhắc nhở, mà lại, hắn cảm thấy cũng không cần thiết phải nhắc nhở.
Bern nói: “Hắn ta không ra tay thật, nhưng trước lúc chết hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đe dọa ngươi, để lại bóng đen trong tín ngưỡng của ngươi.
Nếu không chịu nổi, như vậy sẽ để lại vết rách trong tín ngưỡng, ảnh hưởng đến việc cảnh giới của ngươi tăng lên sau này; nếu chịu nổi, thì sẽ khiến cho tín ngưỡng trong lòng ngươi càng thêm kiên định và vững chắc.
Con người của ta, không thích cho người tặng quà cho người khác, nhưng ngoại trừ loại quà tặng này.
Lúc ở trên phiên tòa, ta đã sỉ nhục quan hệ giữa ngươi và vợ con của Pavaro, ta từng nói ta sẽ đến sám hối, đây chính là món quà xin lỗi của ta.
Về phần có nhận hay không, tùy ngươi.”
Cho nên, là để cho mình tự tay giết chết vị Chủ giáo này sao?
Mình đã từng hấp thụ xương cốt của Thần, tận mắt nhìn thấy Rylisa, Lưỡi Hái Chiến Tranh gần như chiếm giữ giấc mộng của mình, trong nhà còn nuôi một con chó tà thần…
Trước đó không lâu còn mới vừa mới tận mắt nhìn thấy hình ảnh ông nội giết chết tổ tiên của nhà Naton ở trong ký ức do tấm mặt nạ bạc lưu trữ lại, cũng giống như ông nội đã đánh với mình vậy.
Cho nên, chuyện này đâu có lớn bao nhiêu, khiến nó có vẻ long trọng đến như vậy làm gì.
Đang lúc Karen chuẩn bị trực tiếp đáp ứng, tay của Neo bỗng nhiên đặt lên trên vai của anh, chỉ thấy Neo vẻ mặt nghiêm trọng nhìn mình, dùng giọng điệu trịnh trọng quan tâm nói:
“Karen, cậu phải suy nghĩ hậu quả cho kỹ, tuyệt đối không nên miễn cưỡng!”
Cái gì mới gọi là chuyên nghiệp, đây mới là gọi chuyên nghiệp!
Chủ nhiệm Neo vào thời điểm này vẫn không quên nhắc nhở mình, không nên đáp ứng quá dứt khoát, muốn nắm giữ tiết tấu cho tốt.
Karen hít sâu một hơi, mím môi, trước hết đưa tay vỗ vỗ bàn tay Neo đặt trên bả vai của mình, sau đó lại dời bàn tay của hắn xuống.
Sau đó quay người hướng mặt về phía Chủ giáo Bern,
Trầm mặc một lát,
Cuối cùng lấy hết dũng khí,
Ngẩng đầu,
Sau khi đối mặt với ánh mắt của Chủ giáo Bern ba giây,
Lập tức xê người hướng về phía Chủ giáo Dorford đang ngồi phía bên ngoài cách giới, dung âm thanh mặt ngoài rất bình ổn nhưng thực chất phía dưới có sự run rẩy rất nhỏ mà nói:
“Thưa ngài, món quà của ngài, ta nhận.”
“Rất tốt.”
Bern hiển nhiên rất hài lòng đối với Karen, từ lúc trên phiên tòa khi hai người đối chọi thì ông ta đã cực kỳ thưởng thức người trẻ tuổi này.
“Vù!”
Kết giới bị thu hồi.
Dorford hỏi: “Thế nào, thương lượng xong rồi sao? Các ngươi có thể nhanh hơn một chút, dù sao thì cảm giác chờ chết, cũng chẳng phải dễ chịu gì.”
“Đã thương lượng xong.” Bern nhẹ gật đầu, “Để cho hắn đến.”
“Ha ha, ha ha…” Dorford nhìn về phía Karen, “Ta có thể cho ngươi một cái bậc thang, để ngươi dễ dàng trèo lên trên hơn.”
Rất hiển nhiên, ý nghĩ trong lòng và lời ông ta nói ra, hoàn toàn không giống.
Chủ giáo Bern quay người, vừa phất tay vừa chạy ra ngoài đi: “Ta lên trên trước, an bài cho người nhà của ngươi, nếu ngươi đã nguyện ý đi chết, việc sắp xếp cho người nhà, kiểu gì cũng sẽ nhận được một chút ưu đãi.”
Dorford mắng: “Ta chỉ có thể cam đoan, sẽ không ra tay với hắn, còn lại, ta không bảo đảm.”
“Như vậy là được rồi.”
Chủ giáo Bern đi ra đến cửa tầng hầm, dừng lại một chút.
Neo lập tức hiểu ý, đi ra theo cùng.
Lập tức, mặt dây chuyền trong tay của Bern rơi xuống, cắm vào giữa khe cửa, một kết giới mới được hình thành, tiến hành ngăn cách bên trong và bên ngoài.
Ngay sau đó, từ trên mặt dây chuyền phóng ra một chùm sáng màu đen, chiếu thẳng vào giữa trán của Dorford.
Dorford không có chống cự, để mặc cho luồng ánh sáng này tiến vào, hắn biết, đây là một loại gông xiềng, Bern vì phòng ngừa mình nổi điên nên cố ý bố trí cho mình.
Mình có thể tránh khỏi nó, nhưng Bern có thể quay trở lại đây sau khi mình tránh khỏi.
Vẻ mặt Neo lo lắng mà hỏi thăm: “Thưa ngài Chủ giáo, thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?”
“Dorford không phải là một người tốt, nhưng có một điều không cần hoài nghi, hắn cực kỳ coi trọng người nhà, hắn sẽ không trực tiếp ra tay với Karen, hắn không dám đánh đổi để trả cái giá này.”
“Nhưng dù sao hắn ta cũng là Chủ giáo… Ít nhất cũng đã từng là Chủ giáo, ta lo lắng Karen có thể…”
“Đây là một cơ hội khó được, hắn phải nên quý trọng, bởi vì rất khó để tìm được một tên Dorford thứ hai.
Ta có thể cảm giác được, hắn hẳn là sắp thăng cấp Phán quyết quan, đây là một cơ hội tốt biết bao, có thể tạo ra cơ hội cho hắn, không phải sao?”
Thế nhưng mà Karen vốn không bao giờ thiếu cơ hội thăng cấp, thậm chí anh tự mình bóp chết cơ hội của mình rất nhiều lần.
Neo chỉ có thể gật đầu nói: “Vâng, ngài suy nghĩ thật chu đáo.”
Chương 1788: Để ta tự mình giết ngươi (5)
“Đi lên trên chờ một chút đi, a, đúng, các ngươi có thiếu kinh phí không?” Bern hỏi.
“Thiếu, thiếu, bên phía chúng tôi vừa mới cất bước, cái gì cũng đều thiếu, ngài không nhìn thấy đâu, phòng làm việc của ta bây giờ vẫn còn đang dột đấy, cũng không có kinh phí để sửa sang lại một chút.”
“Vậy thì dựa theo quy củ mà làm đi, nhà Naton nhiều người phạm tội như vậy, tiền của phi pháp chiếm được luôn luôn cần phải kiểm đếm lại một chút, ngươi đại biểu Đòn Roi Kỷ Luật tiến hành thống kê sơ bộ về thu nhập phạm pháp đi.”
“Được rồi, thưa ngài, xin ngài cứ yên tâm, ta sẽ làm tốt chuyện này, để cho tất cả mọi người hài lòng.”
Ý nói bóng gió là tất cả mọi người đều có phần.
Thật ra thì lời nói ám chỉ thế này thì bình thường Chủ giáo Bern cũng sẽ không nói ra, thứ mà ông ta tính toán đó chính là kế hoạch để chiếm đoạt một giáo hội, làm sao lại hao tốn sức lực trên một chuyện tham ô nhỏ nhặt như vậy.
Dù sao thì từ trên lý thuyết mà nói, Pamirez giáo hiện tại là nhà của ông ta.
Nhưng việc xây dựng ngành liên hợp chấp pháp, không chỉ mang ý nghĩa chia sẻ quyền lực, đồng thời cũng mang ý nghĩa chia sẻ lợi ích.
Quyền lực và lợi ích, quyền lợi không phân tách biệt.
Cho nên, ông ta đại biểu cho Ban quản lý đại khu, nhất định phải tự mình xác định xong hình thức này, lại phải bảo đảm về sau nó có thể tiếp tục vận hành.
“Cần sắp xếp thêm nhân lực không, hoặc là, ngươi có thể gọi một ít người của mình đến để trợ giúp.”
“Xin ngài yên tâm, ta có thể làm tốt.”
“Ừm, tốt.”
Lúc này, chủ nhiệm Neo lúc trước còn đang nhắc nhở Karen phải chú ý hình tượng và kỹ năng diễn xuất, đã không nhịn được mà xoa nhẹ lên đầu ngón tay của mình, cũng khó trách, bởi vì hắn ta thật sự đã nghèo túng quá lâu.
Mặc dù món nợ lên sân thượng lần trước đã được trả sạch, nhưng tiền tích lũy của hắn cũng đã nhẹ tênh.
Thật ra Neo cũng không phải hám tài, mà là hắn biết rõ, một khi mình không có tiền tiết kiệm trong khoảng thời gian dài, rất có thể sẽ biến thành những điều tiếc nuối, nếu như hắn còn muốn tiếp tục chơi, túi tiền cũng không thể luôn luôn rỗng tuếch.
Bởi vì trong đáy lòng, thật ra vẫn luôn có một lời nói đang kêu gọi hắn: Nên xuống dưới mà trò chuyện với Irina.
Tìm lý do khác để nói thì đó chính là phiếu điểm còn không xài hết, sẽ còn phải đợi, nếu không thì Irina sẽ bảo rằng mình khờ.
“Ai, còn không phải là vì giúp Karen cải tiến xe của cậu ta sao.”
Chủ giáo Bern bước vào trong phòng đọc sách, nghỉ ngơi ở bên trong.
Neo đi đến bên trong phòng khách nhỏ, ngồi xuống trước mặt các phu nhân nhà Naton đang ở đây, mở miệng nói:
“Xuất phát từ góc độ suy nghĩ cho các ngươi, ta phải nhắc nhở các ngươi, nhà Naton lúc này, nắm giữ tài sản càng nhiều, nguy hiểm, cũng sẽ càng lớn.
Cho nên, các phu nhân, các người cũng không muốn bởi vì những tài sản không thể nào bảo vệ này mà vứt bỏ đi mạng sống quý giá của mình đâu chứ?”
Tầng hầm.
Karen quay đầu nhìn một cái kết giới được bố trí, sau đó quay người, mặt hướng về phía Dorford, lòng bàn tay mở ra, một Ngọn Thương Trừng Phạt màu đen hiện ra ở trong tay của anh.
Mình đã từng nói, chờ đến khi tin tức về cái chết của Dorford truyền đến, mình sẽ có thể thăng cấp Phán quyết quan.
Nhưng sự tình phát triển là thật thuận lợi, thế mà cuối cùng tự tay mình đi giết Dorford.
Giết ngươi, thì ta sẽ thăng cấp.
Ta không cho rằng ông nội sẽ để gia tộc của ngươi lại cho ta, gia tộc của ngươi quá bẩn;
Ta cũng không cho rằng ông nội để lại gia tộc Filsher cho ta, đồ của người ta cho dù có tốt, vậy cũng không dùng tốt bằng đồ trong nhà, ta và Dis, đều nhận thức đạo lý này.
Nếu như Dis muốn cho ta thứ gì, ông ấy có thể cho càng nhiều, cũng có thể cho thứ càng tốt hơn.
Nhưng mà, ta thật sự rất hưởng thụ cảm giác như vậy, ở trên con đường mà mình tiến bước, trông thấy những dấu vết mà ông nội đã từng để lại, chạm đến những thứ mà ông ấy để lại, loại cảm giác này, rất kỳ diệu, cũng để cho ta cảm thấy rất dễ chịu.
Mặc dù bây giờ ngài còn đang ngủ say, nhưng ta cũng không cảm thấy cô đơn.
Hố mà ngài từng đào ở nơi này, bây giờ ta đến để lấp nó lại
Mặc dù khoảng cách mấy chục năm, nhưng chúng ta vẫn có thể hoàn thành sự tương tác vượt qua thời gian này như cũ.
Có lẽ, đây chính là điều mà ông nội ngài muốn nhìn thấy nhỉ, vì thế mà ngài đã cố ý thông qua trận pháp dịch chuyển, nói cho những người mà ngài muốn nói, người thừa kế của ngài sẽ tiếp tục đi ngang qua con đường này.
Dorford ngồi trên ghế nhìn xem Karen cầm thương bước từng bước đến, cười nói:
“Ta sẽ không ra tay giết ngươi, nhưng ta sẽ để lại cho ngươi một ấn tượng khắc sâu vô cùng, để cả đời này của ngươi, đều không thể thoát đi bóng tối của ngày hôm này, để ngươi mãi mãi cũng dừng bước lại trong cơn ác mộng của khoảnh khắc này.
Ta sẽ vĩnh viễn tồn tại ở trong lòng của ngươi, tiếng cười của ta, cũng sẽ vĩnh viễn quanh quẩn bên tai của người!”
Karen lắc đầu, khóe miệng thậm chí còn mang tới một nụ cười như có như khôngg, trên người mình, linh hồn của mình, những người mà mình từng gặp, quả thật có không ít thứ có thể để lại cho mình ấn tượng khắc sâu vô cùng.
Nếu ngươi quả thật muốn để lại ấn tượng gì thì vậy cũng đã quá xem trọng bản thân ngươi và đồng thời cũng sỉ nhục bọn chúng.
Sau khi bước đến trước một khoảng, Karen dừng bước.
Bên trong căn phòng lớn dưới tầng hầm, lâm vào trong không khí tĩnh mịch.
Chủ giáo Dorford cười gằn hỏi: “Ha ha, sao vậy, vẫn đang sợ hãi sao, sợ hãi đến nỗi không dám bước đến phía trước à, sợ hãi rằng con đường tín ngưỡng của mình sẽ kết thúc ở chỗ của ta sao? Điều này rất bình thường, dù gì thì ngươi có tiền đồ tươi đẹp có thể nhìn thấy bằng mắt trần, nên sợ hãi, cũng là chuyện bình thường.”
Karen lắc đầu, ra hiệu không phải.
“Vậy ngươi còn đang chờ cái gì, vì cái gì không dám bước tới?”
Karen trả lời: “Ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”
“Cái gì?”
“Ta đang cho ngươi thời gian.”
Chương 1789: Ngươi thật ngoan (1)
“Ngươi là đang cho ta thời gian làm công tác chuẩn bị sao?”
“Đúng thế.” Karen nhẹ gật đầu, “Bởi vì ta biết sẽ rất không có ý nghĩa, nhưng ta không hi vọng thật sự sẽ không có ý nghĩa như vậy.”
“Ha ha, thằng nhóc, ngươi rất ngông cuồng.”
“Người thân cận bên cạnh ta, đều cảm thấy ta cực kỳ cẩn thận.”
“Cẩn thận? Có lẽ vậy, nhưng ta phát hiện, bây giờ ta có chút thưởng thức sự cuồng vọng của ngươi, không khỏi làm ta nhớ tới lúc mình còn trẻ.”
“Ta không cảm thấy những lời này của ngươi là đang ca ngợi ta.”
“Vậy ngươi có tin hay không, về sau sẽ có một ngày, ngươi sẽ rơi xuống trong hoàn cảnh giống như ta bây giờ?
Bọn hắn bây giờ đang muốn đẩy ngươi ra để làm hình ảnh đại diện, muốn biến ngươi trở thành mặt nạ trong giai đoạn này của Đòn Roi Kỷ Luật đại khu, nhưng nếu như chiều gió thay đổi, đến lúc bọn hắn cần chuyển hướng, phương pháp đơn giản nhất đó gỡ cái tấm mặt nạ đã từng dùng này ra rồi ném nó vào trong thùng rác.
Có lẽ qua mấy năm nữa thì sẽ đến lượt ngươi ngồi vào chỗ này.
Bọn hắn có rất nhiều phương pháp, để ngươi cũng không dám phản kháng, cũng giống như ta vào lúc này, ta rõ ràng có năng lực để giết ngươi, nhưng ta không thể thật sự ra tay, chỉ có thể nhìn ngươi đâm ngọn thương vào trong ngực của ta.”
Karen nhìn Dorford, nhẹ gật đầu, nói: “Ta tin tưởng trước lúc một người chết, sẽ nói một chút lời lẽ chân thành, từ trong những lời mà ngươi vừa nói ta cũng cảm nhận được một chút.
Nhưng có một vài lời ngươi đã nói sai.
Có lẽ có một ngày, ta sẽ rơi xuống giống cục diện giống như ngươi, nhưng ta tuyệt đối sẽ không rơi vào trong hoàn cảnh giống như ngươi.”
Dorford nghe vậy, ánh mắt ngưng lại, hỏi: “Ngươi sẽ làm thế nào?”
“Ta sẽ phản kháng.”
“Vậy còn người nhà của ngươi thì sao?”
“Người nhà của ta sẽ hi vọng ta phản kháng, ta sẽ dốc hết toàn lực để bảo hộ người nhà của ta, bởi vì trong mắt của ta, người nhà là ở vị trí thứ nhất, nhưng ta rõ ràng hơn, người nhà được ta bảo vệ cũng sẽ mãi mãi ở phía sau ủng hộ ta, bọn hắn sẽ không hi vọng ta chịu uất ức.”
Khóe miệng của Chủ giáo Dorford run rẩy, nói:
“Ngươi có biết hay không, những lời mà ngươi vừa nói với ta, sẽ đặt ngươi vào tình thế rất nguy hiểm, mặc dù Bern hạ cấm chế, nhưng ta vẫn là có tỉ lệ nhất định có thể thử giết chết ngươi trước lúc hắn kịp xuống đây.”
Karen lắc đầu, nói: “Sẽ không, bởi vì ngươi rất rõ ràng, thật ra không chỉ có người bên ngoài, bao gồm cả người nhà của ngươi, đều hy vọng bây giờ ngươi có thể chết, để đổi lấy cơ hội tiếp tục sống cho bọn họ.
Người nhà và người nhà, là có sự khác nhau, là chủ của một nhà, ngươi cũng không có vận hành cái nhà này tốt lắm.”
“Ngươi…”
Karen giơ Ngọn Thương Trừng Phạt trong tay lên, đâm về phía ngực của Dorford.
“Phốc!”
Mũi thương tiến vào trong cơ thể của Dorford, sức mạnh của nó bắt đầu khuếch tán ở trong cơ thể ông ta, điên cuồng phá hoại cơ thể và linh hồn.
Chỉ có điều dù sao nó cũng là vũ khí được ngưng tụ ra, trên phương diện xúc cảm khi cầm nắm vũ khí thì quá kém, nếu so sánh hơi quá một chút thì tương tự với sự khác nhau khi dùng đũa và dùng hai cái que cuộn lại từ vải để ăn cơm.
Sau khi Thanh kiếm Lưu Tư đã gãy mất lúc chiến đấu với tên thanh niên lưng còng kia, Karen vẫn luôn cũng không kịp tìm kiếm một món vũ khí mới, bây giờ anh đã có một cách suy nghĩ khác.
Lúc chọn lại vũ khí, có thể chọn một bộ, một bộ này cũng không chỉ bổ sung nhau trên mặt tính năng, mà là đơn giản cân nhắc trên phương diện thuận tiện.
Trong nhà có cái tủ lạnh mà Lão Saman để lại đã được Kevin cải tiến, bên trong có thể đặt một món tốt nhất, hoặc là cũng có thể là món vũ khí đắt tiền nhất, giống như đại kiếm hoặc những loại vũ khí tương tự không tiện để mang theo bên người.
Trừ cái đó ra, trên người mình cũng nên mang theo một món vũ khí vừa tay.
Kiểu vũ khí như dao găm, Neo và Philomena đều cực kỳ thích dùng, nhưng phong cách chiến đấu của Karen cũng không thích tiếp cận trực tiếp và liều mạng ngay từ đầu.
Ngược lại là loại vũ khí kiểu vòng tay có thể biến thành trường kiếm kia do Anita của Tộc Thủ Mộ sử dụng, để Karen cảm thấy rất thích, dùng trong lúc khẩn cấp cũng rất thích hợp.
Để Alfred đi sắp xếp đi, nên mua thế nào tùy anh ta phụ trách.
Chủ yếu vẫn là do vũ khí vừa tay giá rất đắt, giá được thổi lên rất cao, cho đến tận nay, một món vũ khí mà Karen có là được tặng, còn là do công chúa Ophelia tặng.
Theo lý thuyết thì vũ khí mà Đảo Ám Nguyệt rèn đúc cực kỳ phù hợp với thói quen sử dụng của Karen, nhưng Karen thật đúng là không tiện để lại mặt dạn mày dày mà đến hỏi người ta thêm món thứ hai.
Cũng không thể nói trực tiếp với người ta rằng, thanh kiếm thứ nhất chất lượng không tốt, đã gãy mất, ngươi đổi lại cho ta một thanh khác đắt tiền hơn?
Trong lúc bất tri bất giác thì Karen đã thất thần.
Đợi đến khi hắn lấy lại tinh thần, mới chú ý tới một con hung thú toàn thân bao phủ bởi vảy giáp màu đen ở trước mặt đang cúi đầu mà nhìn mình.
Mà lại, có lẽ nó đã nhìn một khoảng thời gian, chỉ có điều là do mình vẫn chưa có phản ứng gì.
Trong góc nhìn của con hung thú do Chủ giáo Dorford đang hóa thân thành này, Karen đang dùng một loại phương thức đặc thù để ngăn cách liên hệ giữa tinh thần với phía bên ngoài, mang đến tác dụng bảo vệ bản thân, bây giờ ánh mắt của Karen kết nối với ánh mắt của mình, có nghĩa rằng biện pháp tự bảo vệ của hắn đã không chịu nỗi.
“Thật ngại quá.”
Karen nói ra câu này với con hung thú trước mặt.
Mặc kệ như thế nào, lúc nãy thất thần là do lỗi của mình, mình hẳn là nên tôn trọng sự nỗ lực của người ta.
Trong cổ họng của hung thú phát ra tiếng gầm nhẹ, dưới chân, từ một màu đen kịt dần dần chuyển biến thành dung nham của Địa Ngục.
Karen có chút tò mò mà nhìn chằm chằm vào mặt đất, trước đó không phát hiện, vị Chủ giáo này nhìn có vẻ như là một vị gia chủ tệ hại, vậy mà trên phương diện nghệ thuật còn có một ít thiên phú.
Cảm giác đốt cháy bắt đầu tràn tới, một làn sóng tiếp nối một làn sóng, mang đến cảm giác cháy bỏng khiến người ta ngột ngạt;
Chương 1790: Ngươi thật ngoan (2)
Vô số vết nứt khe hở đang bắt đầu mở rộng ra, từng cánh tay tràn đây những vết thương bắt đầu trồi lên, muốn tóm lấy thứ gì đó.
Cơ thể của con hung thú dữ tợn kia đang dần dần tan rã, từng bãi từng bãi máu tươi xen lẫn với thịt nát đang giội xuống người Karen, thậm chí có thể cảm giác được sự ấm áp từ trong đó.
Karen hít sâu một hơi, cho dù là ở trong không gian ý thức thì anh cũng không muốn trải qua quá trình bẩn thỉu và ô uế đến vậy.
Nhưng trên một mức độ nhất định thì Chủ giáo Dorford xem như đã thành công, bởi vì so với việc bị đe dọa, Karen càng không thích bản thân mình dính bẩn.
Cúi đầu xuống, tay phải Karen vẫn đang làm ra động tác cầm nắm, mặc dù không cảm giác được nhưng anh cũng rõ rằng, Ngọn Thương Trừng Phạt vẫn còn đang ở trong tay của mình, mình còn đang liên tục truyền sức mạnh vào để duy trì nó, mà mạng sống của Chủ giáo Dorford, cũng đang không ngừng trôi qua.
“Ta từng gặp vô số ác mộng.”
Âm thanh, có chút bay bổng.
“Ta đang tự hỏi, nên dùng loại ác mộng nào đến tra tấn ngươi, bởi vì ta cảm thấy, ác mộng mà ngay cả ta đều cảm thấy sợ hãi hẳn là đã đủ đối với ngươi.”
“Ta rất chờ mong.”
Karen dùng một cái tay khác vuốt mặt của mình, lau đi vết màu nhớp nháp dính người kia.
“Nhưng ta lại cảm thấy, làm vậy sẽ không có ý nghĩa, ta cũng không am hiểu nhiều về hệ Tinh Thần, nếu như ngươi thật sự đủ ưu tú, cũng đủ kiên định, vậy ta có khả năng thật sự trở thành bàn đạp của ngươi.
Nếu thật sự là như vậy mà nói, vậy ta chết một cách quá thiếu tôn nghiêm, chính bản thân ta đều sẽ xem thường ta.”
“Người như ngươi, cho dù bản thân muốn tìm kiếm điểm sáng ở trên người, cũng rất khó khăn.
Nếu muốn tìm kiếm một điểm gượng để khen bản thân ngươi thì chỉ có thể nói rằng vị trí của người nhà trong lòng của ngươi cũng không bị xem nhẹ.”
“Cảm ơn, cho nên, ta thay đổi ý nghĩ.
Thật ra nếu như ngươi không ở trong nhà của Pavaro, như vậy thì mọi thứ bây giờ, có phải cũng sẽ không xảy ra hay không?”
“Trong sự trùng hợp, hẳn cũng sẽ ẩn chứa điều tất nhiên, chính ngươi cũng dùng mặt nạ để làm ví dụ, xem như không có ta, gặp được chiều gió như bây giờ, cái tấm mặt nạ khiến tất cả mọi người đều cảm thấy không thoải mái như ngươi, cũng là cái thứ nhất bị bóc ra đầu tiên.”
“Ha ha, ta cảm giác ngươi nói đúng, cho nên, ta thay đổi suy nghĩ.”
“Lạch cạch!”
Âm thanh như có thứ gì đó vỡ vụn truyền ra.
Ngay sau đó, trước mặt Karen xuất hiện một chuỗi những vết rạn nứt lít nhít, Chủ giáo Dorford ngồi trên ghế xuất hiện ở trước mặt của mình, cùng với đó thì Ngọn Thương Trừng Phạt mà mình đang cầm trong tay cũng hiện ra.
Chủ giáo Dorford ngồi trên ghế ngẩng đầu: “Ta sẽ không đe doạ ngươi, cũng sẽ không nguyền rủa ngươi, ta muốn… Chúc phúc cho ngươi.”
Karen nhìn xem cơ thể của Chủ giáo Dorford đang suy tàn với tốc độ mà mắt người có thể nhìn thấy được, rõ ràng là tác dụng của Ngọn Thương Trừng Phạt đang không ngừng mở rộng, Karen cũng chỉ là nhẹ gật đầu, nói:
“Tùy ngươi.”
“Ta muốn đổi một góc độ, ta thừa nhận sự ưu tú của ngươi, ta cho rằng, ngươi về sau bất kể là trên cảnh giới hay vẫn là trên chức vị, đều sẽ cao hơn ta, cho nên, ta chúc phúc ngươi.”
Vừa dứt lời, từng sợi Xiềng Xích Trật Tự tràn ra từ trên người của Chủ giáo Dorford, sau đó từ từ trói buộc Karen.
Loại cảm giác này đối Karen mà nói có chút mới mẻ, bởi vì lúc trước vẫn là do mình dùng Xiềng Xích Trật Tự để trói người khác, còn có rất ít người dùng nó để trói mình.
Xiềng Xích Trật Tự mang theo sức mạnh Trật Tự thuần túy, cũng chưa mang đến cảm giác bị giam cầm cho Karen.
Một màn này, giống như là Chủ giáo Dorford truyền sức mạnh của mình ra ngoài, toàn bộ khoác lên trên người Karen.
“Có lẽ, đối với người trẻ tuổi ưu tú như ngươi mà nói, phần lớn khó khăn ngươi cũng có thể vượt qua, con đường về sau, cũng có thể tiến bước vô cùng trôi chảy, vậy ta sẽ để cho ngươi đi càng thuận lợi hơn.”
Một sợi dây leo màu đen tràn ra từ giữa trán của Chủ giáo Dorford, giống như là mầm cây vừa sinh ra, lúc nó xuất hiện, khí thế của Trật Tự xung quanh trở nên càng thêm nồng đậm.
Phía trên Thẩm phán quan là cảnh giới Phán quyết quan, phía trên của Phán quyết quan là Thuật pháp quan, mà phía trên Thuật pháp quan, thì là một cảnh giới lớn rất khó dùng các cấp bậc để phân chia.
Nếu nói một cách chung chung thì đó là Bén rễ, Nảy mầm, Khai chi, Tán diệp, Nở hoa, Kết quả.
Mà thứ trước mắt này, hẳn là mầm cây tín ngưỡng của Chủ giáo Dorford.
“Thân là trưởng giả, thân là tiền bối, thân là Chủ giáo của ngươi, chuyện mà ta đương nhiên muốn làm, ta muốn… Bón phân cho ngươi.”
Cái mầm cây, cuối cùng, đặt vào trên ngực của Karen.
Trong chốc lát, Karen cảm giác được trên ngực mình giống như được để một quả cân cực lớn, để linh hồn của mình cảm thấy méo mó.
Lập tức, mầm cây bắt đầu mọc rễ trên người mình, những sợi nhỏ lít nhít đang bắt đầu xâm nhập vào chính cơ thể và linh hồn của mình.
Vào thời khắc này, ý thức tinh thần và hiện thực, sinh ra cảm giác trùng lặp và giao thoa mãnh liệt.
Chủ giáo Dorford đang tặng mầm cây của mình cho Karen.
Đây đúng là một món quà vô tư, nhưng cùng một mảnh đất, chỉ có thể một cây, mà nó còn có khả năng không trưởng thành được.
Đây chính là suy nghĩ trả thù của Dorford, ý nghĩ của ông ta xoay chuyển trong một khoảng thời gian ngắn, bởi vì ông ta cảm thấy, nếu chỉ dựa vào việc đe dọa để lưu lại bóng đen trong tín ngưỡng, không cách nào thật sự ngăn cản sự tiến bộ của người trẻ tuổi ưu tú trước mắt này;
Cho nên, hắn dùng một cái phương pháp tương phản, đó chính là chủ động đưa tặng, xem như gia tốc quá trình “Dục tốc bất đạt”.
Làm vậy có thể khiến cho thực lực và cảnh giới của Karen được tăng trưởng rõ rệt trong khoảng thời gian ngắn, nhưng hạn mức phát triển trong tương lai cũng chỉ giới hạn phía dưới Dorford.
Độ khó để ngưng tụ ra mầm cây, trở nên lớn hơn rất nhiều, mà xem như ngưng tụ ra được, cũng sẽ không sinh trưởng tốt hơn cái mầm cây này, sẽ chỉ thấp hơn so với nó, nhỏ yếu hơn so với nó.
Đối với cây trồng mà nói, phân bón nhiều, cũng sẽ bị “Ngộp” chết.
Chủ giáo Dorford biến mình thành bãi phân bón, muốn cứ thế mà “Ngộp” chết tương lai của Karen.
Ngay cả Karen cũng không thể không thừa nhận, tâm lý và ý nghĩ trả thù của lão già này thật sự rất sáng tạo, ngay cả mình cũng đúng là bị kinh ngạc.
Ở chỗ khe cửa của tầng hầm, mặt dây chuyền bắt đầu có chút rung động.
Chủ giáo Dorford trên ghế mở miệng nói: “Mặt khác, ta sẽ nói cho ngươi biết một việc, Bern không phải là người tốt lành gì, ngươi hẳn cũng đã từng nghe nói về vài việc liên quan đến hắn chứ?
Cho nên, sao ngươi có thể cho rằng, hắn đang dành tặng cho ngươi một món quà đây?
Ha ha, ta thậm chí cảm thấy, hắn đã sớm đoán được ta sẽ biến chuyển như thế này, hắn thông minh hơn so với ta, thông minh hơn rất nhiều.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










