- Home
- Truyện Đô Thị
- Số 13 Phố Mink [Dịch]
- Tập 152 : Lãng tử tình trường Richard (3) (c1511-c1520)
Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 152 : Lãng tử tình trường Richard (3) (c1511-c1520)
❮ sautiếp ❯Chương 1511: Lãng tử tình trường Richard (3)
“Thưa ngài Mota, chúng ta tới tính toán chi phí cho hạng mục đưa ra lời thề dưới cờ chiến.”
“Có lẽ ngươi đã tính sai, đây không tính là hạng mục, mà là do vị quan chỉ huy kia cố chấp, tất cả cũng là vì để Đội Quan Sát có thể đến tiền tuyến quan sát chiến đấu, sao có thể tính phí tổn được chứ?
Lại nói thêm, xin phép quan sát cuộc chiến cũng là các vị, chúng ta cũng đang cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu.”
“Vậy được rồi, chúng tôi cũng không đi quan sát cuộc chiến, ta nghĩ, nơi nguy hiểm như vậy thì chúng tôi nên rời xa thì tốt hơn.”
Mota: “Ngươi có thể đưa ra quyết định thay cho đội trưởng Karen sao?”
“Thật có lỗi, tôi không có tư cách đưa ra quyết định thay cho thiếu gia của tôi, nhưng tôi có thể châm ngòi thổi gió, để ngài ấy từ bỏ.”
“Thế nhưng mà đội trưởng của người… Đội trưởng của ngươi cũng đã đồng ý.”
“Đó là bởi vì thiếu gia không muốn nói chuyện về phiếu điểm với ngài, sợ ảnh hưởng đến tình cảm.”
Mota: “…”
Trở lại phòng ngủ mình, Karen trông thấy Pall đang dùng trà chiều.
“Bé Karen, Nguyệt Nữ Thần Giáo chiêu đãi cũng rất xa hoa, những hoa quả và điểm tâm này đều rất đắt.”
“Vẫn bình thường mà, là do cô chưa từng làm khách quý, những vị khách quý đến Trật Tự Thần Giáo cũng được chiêu đãi rất xa hoa.”
“A, trời ạ, cậu vì cái gì mà lại nói một câu làm tổn thương cả hai người thế, vừa nói ta không được làm khách quý vừa ám chỉ mình chỉ có thể hầu hạ khách quý.”
“Ha ha.”
“Chưa kể, cậu có phải chán ghét loại cuộc sống đi hầu hạ khách quý kia nên mới muốn đánh cược lần này không?”
“Tôi cũng không nông cạn đến mức độ này, tôi chỉ là phát hiện nếu như địa vị của mình không đủ cao, thì tôi có lẽ sẽ không chết một cách rõ ràng.”
“Vậy lần này sau khi trở về nếu địa vị của cậu được nâng cao thì sao?”
“Ít nhất thì tôi có thể chết một cách rõ ràng.”
“A, thật sự là một câu trả lời gần với mùi đất.”
Karen đưa tay sờ sờ lên trên cái đầu trọc của Kevin,
Hỏi:
“Có muốn ra ngoài dạo chơi không?”
“Muốn, nhưng không phải sợ quấy rầy cậu sao, cả đội không có hạng mục khác à?”
“Không có, xem ra, mũi tên kia của Neo cũng đã đánh dấu cho hạng mục cuối cùng.”
“Đi, chúng ta đi thôi.” Pall trực tiếp nhảy lên trên bờ vai Karen, Kevin thì ngặm dây dắt chó của mình đến trong tay Karen.
“Đúng rồi, Karen, lần này mặc dù cậu đã cược thắng, nhưng sau khi trở về có khả năng bị cô lập hay bị thanh toán nội bộ không?” Pall quan tâm hỏi, “Nếu như ta là lãnh đạo mà nói, ta cũng không thích thuộc hạ tự tiện quyết định theo ý mình.”
“Thế nhưng mà cô có biết hay không, một số thời khắc khi làm lãnh đạo, bất kể cô có cảm thấy tên thuộc hạ kia khó chịu đến mức nào, đều phải nắm lỗ mũi cố nhịn mà bảo vệ hắn.”
“Không biết, ta không thích Bernard nên ta ném hắn lên hoang đảo để hắn tự sinh tự diệt, chỉ tiếc một điều là hắn không chết, ai.”
“Cho nên cô biến thành một con mèo.”
“A này này này, cậu đang công kích một con mèo đó à!”
“Tóm lại, trừ phi ngày nào Verden rơi đài hoặc là tôi rời khỏi Đòn Roi Kỷ Luật thì sẽ không ai dùng việc này làm lý do để nhầm vào ta.”
“Được rồi, vậy ta an tâm, đi, chúng ta đi ra ngoài chơi.”
Ngoài cửa có xe ngựa chờ sẵn bất cứ lúc nào, Karen muốn một chiếc xe ngựa, chờ xe ngựa rời đi hành cung, lại có một đội vệ binh chạy theo phía sau.
Karen cũng không cảm thấy có người bảo hộ thì không thể vui chơi thoải mái, anh cũng vui lòng ngồi ở trong xe ngựa ôm Pall nhìn xem phong cảnh, thỉnh thoảng dặn dò người đánh xe dừng lại mua chút quà vặt và mấy đồ vật nhỏ.
“A, xe ngựa kia có phải cũng giống với xe ngựa của chúng ta không?” Pall hỏi Karen.
“Hình như là vậy, đó có phải là xe ngựa giống với chúng ta không vậy?”
“Đúng vậy thưa ngày, có lẽ là có vị nào đó ra ngoài giải sầu trước ngài.”
“Cửa hàng mà xe ngựa kia đậu trước cửa là nơi nào?”
Người đánh xe ngựa trả lời: “Thưa ngài, đó là tiệm mát xa.”
Pall bĩu môi, nói: “Nghe xong đã biết là nơi không đàng hoàng gì, lại chưa kể người ngồi trong chiếc xe ngựa đó phần lớn là Richard.”
Karen do dự một chút, bất kể có phải là Richard hay không, anh cũng không tính đi quấy rầy người ta vào lúc này.
Nhưng vào lúc này, đội cận vệ bên cạnh chiếc xe ngựa kia rất gấp gáp mà chạy vào trong tiệm mát xa.
“Xảy ra chuyện rồi?” Karen lập tức ôm Pall nhảy xuống xe.
Pall bất đắc dĩ nói: “Cái tên Richard cũng thật vô dụng, chơi gái mà cũng có thể bị ám sát.”
Lúc này đám cận vệ đi theo Karen cũng tiến đến thăm dò, rất mau đã có một người quay lại bẩm báo:
“Thưa ngài, là do thuộc hạ của ngài đã bị trúng độc.”
“Trúng độc?”
Lập tức, Karen trông thấy Memphis ôm Richard đi ra ngoài tiệm mát xa.
Pall lập tức sửa lời nói: “A, đây nhất định là một tiệm mát xa đàng hoàng.”
Bởi vì cô cũng không cho rằng Memphis sẽ cùng với Richard đi vào nơi này để chơi gái.
“Đội trưởng.” Memphis cũng phát hiện Karen, ôm Richard chạy tới.
“Thế nào rồi?” Karen hỏi.
“Là như vậy, bên trong có một liệu trình mát xa gọi là Trùng liệu, là một loại côn trùng giống như là như con tằm, tính cách dịu dàng ngoan ngoãn vô hại không cắn người, lúc bị bọn chúng bao phủ quanh người thì có thể giải tỏa bớt mệt mỏi.
Richard muốn đi trải nghiệm một chút, cho nên tôi đi cùng với nó, ngay từ đầu cũng rất tốt, nhưng không bao lâu sau, những con côn trùng lúc đầu rất dịu dàng ngoan ngoãn kia bỗng nhiên đều trở nên kích động, toàn bộ đều dồn lên trên người của nó, tôi rất vất vả mới lôi nó ra ngoài, phát hiện nó đã trúng độc, người trong tiệm mát xa nói chưa bao giờ từng phải loại tình huống này, tôi để bọn họ đi tìm thầy thuốc giáo hội.”
“Mát xa trùng mà còn có thể trúng độc?” Pall nghi ngờ nói, “Lúc trước ta cũng thường thích trải nghiệm loại côn trùng này mát xa, bọn chúng cực kỳ an toàn mà nhỉ.”
Nói xong, Pall nhảy từ trong ngực của Karen tới trên người Richard, dùng móng vuốt lật qua lật lại cổ áo Richard, phát hiện trên da Richard nổi lên một mảng đỏ giống như bị sởi.
“A, trời ạ, thật buồn nôn a meo, hội chứng sợ lỗ của ta lại tái phát ra.”
Pall lập tức nhảy xuống từ trên người của Richard, sau khi nhảy xuống thì trên người bốc lên một tầng lửa nhỏ, lắc lắc cơ thể, sau đó lại bò lên trên bả vai Karen.
“Richard không phải trúng độc.”
Karen hỏi: “Không phải trúng độc vậy thì bị cái gì?”
“Là do hắn làm cho mấy con côn trùng vô hại kia trở nên phát tình, cho nên tất cả đều đẻ trứng lên trên người hắn.”
Chương 1512: Một người, một mèo, một chó (1)
“A, Karen…”
Richard bị vận chuyển về hành cung, sau đó tỉnh lại từ trong trạng thái hôn mê, Richard vô ý thức đưa tay muốn bắt lấy Karen đang ngồi ở bên cạnh.
Karen dời cái ghế ra sau, né tránh tay của Richard.
Richard nghi ngờ nói: “Sao vậy?”
“Buồn nôn.”
Richard: “…”
Memphis đang giúp Richard cởi bỏ quần áo, vừa lúc này cũng đã cởi đi món cuối cùng để Richard trần truồng mà nằm trên giường, lúc này, sợ là chỉ có người làm cha mới không ghét bỏ con trai mình.
Richard hỏi: “Tôi bị gì vậy…”
“Cậu rất có sức hút đấy, ngay cả đám côn trùng trong tiệm mát xa cũng không thể cưỡng lại sức hấp dẫn, bay nhào lên muốn sinh con cho cậu.”
“Cái gì?”
Richard có chút gian nan ngẩng đầu, nhìn xem từng mảng đốm đỏ như bệnh sởi khắp người mình, sau đó ngả cái ót xuống trên gối: “Chuyện này là thế nào?”
“Chắc là bởi vì con côn trùng kia trong cơ thể của cậu, nếu ta không nhớ nhầm thì cậu đặt tên nó là Jerry.”
“Jerry của tôi?” Richard có chút bất đắc dĩ nói, “Bảo sao tự nhiên tôi muốn đi vào trong tiệm mát xa, hơn nữa còn rất muốn trải nghiệm liệu trình mát xa bằng côn trùng.”
Karen nhắc nhở: “Cậu cũng nên học cách tự khống chế bản thân mình, bao gồm cả con Jerry kia trong cơ thể cậu, không nên nghĩ rằng thứ ở trên người mình chắc chắn là thứ tốt, bất cứ sự vật nào cũng có tính hai mặt của nó.”
“Được rồi, Karen, tôi nhớ rồi, nhưng bây giờ tôi phải làm sao đây?”
Puer dẫm chân mèo dạo xung quanh giường của Richard, mở miệng nói: “Ta có thể giúp ngươi tiêu diệt những trứng trùng trên người, nhưng quá trình này có chút đau đớn.”
Richard nói thẳng: “Yên tâm, tôi không sợ đau đớn, tôi đã quen rồi.”
“Được rồi.”
Puer giơ hai cái chân mèo lên, bắt đầu xoa lòng bàn chân vào nhau:
“Ta sẽ cố gắng khống chế nhiệt độ, giữ chặt một làn ranh để trứng trùng bị đốt cháy nhưng ngươi sẽ không chết.”
Memphis mở miệng nói: “Không có biện pháp nào khác à, bác sĩ không phải cũng đưa ra nhiều phương án trị liệu khác nhau sao?”
Puer trả lời: “Phương pháp này của ta là triệt để nhất.”
Karen nói với Memphis: “Không nên nghi ngờ Puer trên phương diện mà cô ta chuyên nghiệp.”
Memphis lập tức gật đầu nói: “Vâng, đội trưởng.”
Nếu cả Karen đều đã nói như vậy, như vậy đối với con mèo này, Memphis chỉ có thể tin tưởng vô điều kiện.
Giữa hai lòng bàn chân của Puer xoa vào nhau bắt đầu xuất hiện một quả cầu lửa, sau đó quả cầu lửa ra ngoài, bay đến phía trên Richard, cuối cùng dưới sự điều khiển của Puer, hóa thành một màn sương mù màu đỏ mà phủ xuống, rất nhanh đã bao trùm toàn bộ cơ thể của Richard.
Lúc này Richard hít sâu một hơi, làn da bắt đầu đỏ lên, tất nhiên là cảm thấy vô cùng đau đớn, nhưng cậu ta vì dời đi sự chú ý của mình hoặc là cố giữ lại một chút thể diện trước mặt Karen, còn cố gắng trêu ghẹo nói:
“Việc này thật đúng là có khó chịu một chút, may là cha tôi còn không biết đến loại này biện pháp tra tấn người này, nếu là… A!”
Sự đau đớn tăng thêm một bậc, Richard hô lên, nhưng cậu ta vẫn cố chấp muốn nói hết lời, sự đau đớn dữ dội đã bắt đầu để cho ý thức thần kinh của cậu ta lớn gan hơn:
“Nếu để cho tên khốn như cha tôi biết còn có loại biện pháp tra tấn này, ông ta chắc chắn sẽ vui gần chết.”
Karen cố gắng không nhìn sang vẻ mặt của Memphis đang đứng bên cạnh.
“Tách… tách… tách…”
Tiếng giòn vàng phát ra liên tục, có cảm giác như bắp rang đang nổ, trong không khí thậm chí tràn ngập một mùi thơm.
Lúc này, cơ thể của Richard bỗng nhiên co cụm lại.
“A, Jerry, ngươi muốn làm gì…”
Tất nhiên là Jerry cũng không muốn mất đi những trứng trùng này, năng lực hồi phục của Richard dần dần tăng lên thật ra cũng mang ý nghĩa rằng nó đang không ngừng trưởng thành, khác với lúc trước vẫn luôn ngủ say trong cơ thể của Bernard, trong khoảng thời gian ở trong cơ thể Richard này, mới tính là thời kỳ trưởng thành thật sự của nó.
Cho nên, nó bắt đầu có tính cách, bắt đầu có nhu cầu, bắt đầu trở nên cáu kỉnh!
Karen đưa bàn tay phải lên trên thanh kiếm Lưu Tư đang dựng thẳng bên cạnh, rạch ra một khe hở nhỏ, máu tươi tràn ra một chút trong lòng bàn tay.
Anh đứng người lên, đi đến bên giường, mở lòng bàn tay ra đặt phía trên Richard, máu tươi đang chảy xuống ngưng tụ trong lòng bàn tay.
“Nếu như ngươi không nghe lời, vậy thì ta sẽ tiêu diệt ngươi.”
Sau một khắc,
Jerry yên tĩnh trở lại.
Memphis ở bên cạnh yên tĩnh nhìn xem một màn này, biểu cảm không thay đổi chút nào.
Lại kéo dài thêm một đoạn thời gian, Puer rụt chân mèo về, màn sương đỏ trên người Richard tán dần, chỉ có điều trên da của cậu ta vẫn còn đỏ rực.
“Hô… Nước… Nước… Nước…”
Memphis bưng nước tới để cho cậu ta uống vào.
Karen thì dùng một thuật trị liệu đơn giản với tay của mình, ừm, nếu không tranh thủ thời gian trị liệu thì vết thương sẽ kết vảy.
“Ừm? Có chuyện gì xảy ra thế?”
Neo nằm trong giường nước, một người một phòng, có chút tò mò hỏi han.
“Sợ ngài cảm thấy cô đơn nên tìm cho ngài thêm một người nằm chung phòng.”
Nói xong, dưới sự ra hiệu của Karen, Memphis đẩy giường của Richard vào trong.
“Chào đoàn trưởng…”
Nhịp thở của Richard lúc này cũng đã rất yếu ớt, nhưng vẫn không quên chào hỏi lễ phép.
“Richard thế nào rồi?”
“Cơ thể cậu ta đã xảy ra một chút vấn đề, vừa giải quyết xong, chiến sự vào ngày mốt hai người cũng không tham gia được, nằm ở chỗ này cùng tâm sự với nhau đi.”
“Ta cùng hắn ta có cái gì để trò chuyện chứ?” Neo hỏi, “Ta cảm thấy ta nằm một mình yên tĩnh vẫn tốt hơn.”
Karen trả lời: “Không, ta cảm thấy hai người có rất nhiều chủ đề có thể nói chuyện với nhau, ví như, làm thế nào để cơ thể hồi phục với hiệu suất cao hơn.”
“Ha ha.”
“Được rồi tôi sẽ để cho các bệnh nhân nghỉ ngơi.”
Đám người Karen rời khỏi nơi này, còn giúp đỡ đóng cửa lại.
“Đoàn trưởng… Trên người tôi nóng quá.” Richard than thở nói.
“Richard, ta thương lượng với ngươi một sự kiện được không nào?”
“Đoàn trưởng ngài cứ nói…”
“Ngươi đưa con côn trùng trên người kia cho ta, ta ban cho ngươi huyết mạch Dị Ma Khát Máu, thấy thế nào?”
“Có chỗ tốt gì sao?”
Chương 1513: Một người, một mèo, một chó (2)
“Chỗ tốt của ta đó là năng lực khôi phục của ta có thể được tăng lên thêm một bậc, chỗ tốt của ngươi đó là ngoại trừ ngươi tiếp tục có được khả năng hồi phục vượt xa người bình thuờng, ngươi còn có thể có được cảm giác hồi hộp kích thích khi lúc nào cũng phải đối mặt với ranh giới của sự lạc lối, khiến ngươi muốn tự sát.”
“Đoàn trưởng… Ngài nói vậy thì tôi làm sao đáp ứng ngài được chứ.”
“Được rồi, không cần ngươi đáp ứng, ta vốn biết ngươi là một tên hẹp hòi.”
“Đoàn trưởng, tôi muốn ngủ một hồi.”
“Ngủ cái gì mà ngủ, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, trên người sao còn bốc ra mùi thơm ngào ngạt, ngươi rắc thì là lên người rồi nằm lên xiên sắt mà tự nướng à?”
“Ở chỗ này có phục vụ liệu trình xoa bóp bằng côn trùng, tôi muốn vào trải nghiệm một chút, ai biết được những con côn trùng vô hại kia vậy mà đẻ trứng lên trên người của tôi.”
“Ha ha ha ha ha… Mẹ nó, ta không thể cười nữa, cái lỗ trước ngực ta còn chưa lành, cười như vậy dễ hụt hơi.”
“Đoàn trưởng, trước đó ta thật không biết có thể như vậy.”
“Đây là chuyện tốt, Karen không nói với ngươi cái gì sao?”
“Anh ta bảo tôi nghỉ ngơi thật tốt.”
“A, là, cậu ta cũng không hiểu, cậu ta cũng không hiểu bằng ta, sự thực là, trên thế giới này, không ai có thể hiểu về con côn trùng này hơn ta.”
“Đoàn trưởng?”
“Cái này chứng minh con côn trùng kia trong cơ thể của ngươi, nghe nói ngươi cũng đã đặt tên cho nó, gọi là cái gì nhỉ?”
“Jerry.”
“Được rồi, con Jerry của ngươi trưởng thành, nó có nhu cầu.”
“Giao phối với côn trùng?”
“Ta nói này Richard, trong đầu ngươi ngoài cái này ra cũng không có thứ gì khác nữa sao?”
“Vậy thì Jerry cần gì?”
“Nó cần tiến hóa thêm một bước, Jerry của ngươi đang khát vọng tiến hóa, sau này ngươi có thể đi mua một ít côn trùng về ăn, để cho nó tiêu hóa.”
“Ăn?”
“Mua sống, rót chút rượu vào hoặc là dùng điện giật tê liệt, đốt cháy làm chúng nó gần chết, sau đó nuốt vào trong bụng.”
“Đây là cực hình a?”
“Đây là cơ hội, côn trùng có được năng lực tiến hóa cái này vốn vô cùng thưa thớt, con Jerry này của ngươi là bảo bối thật sự đấy, vận may của ngươi cũng vừa đủ.
Dù sao điều kiện gia đình ngươi tốt, cũng không thiếu chút phiếu điểm này, thu nhập của ngươi trong cái tiểu đội này cũng không thấp, lúc đi cửa hàng điểm tâm dùng Rael để tiêu là được rồi, còn phiếu điểm thì lấy để mua côn trùng về ăn.
Càng ăn nó tiến hóa càng nhanh, nó tiến hóa càng nhanh…”
“Tôi sẽ càng trở nên mạnh hơn?”
“Hẳn là chịu đòn trâu hơn, mục tiêu cuối cùng của ngươi hoặc là đẩy vị trí của Ventura xuống hoặc là đẩy vị trí của Blanche trong tiểu đội xuống.”
“Tôi đã biết, chỉ cần có thể trở nên hữu dụng là được, tôi hiểu rồi.”
“Ngẫm lại đi, hình ảnh kia thật đẹp, về sau mọi người lúc ăn cơm đều ngồi ở trên bàn, còn ngươi một mình bưng cái thau cơm chứa côn trùng ngồi xổm trong góc mà ăn, có lẽ ngươi và con chó kia còn có thể cùng ngồi chung mâm.”
“Đoàn trưởng, ngài cũng không thể làm nhục người khác như vậy…”
“Không, ta là đang làm nhục con chó kia.”
“Nếu như ông muốn ở lại chăm sóc cho Richard, có thể không cần đi quan sát cuộc chiến.” Karen nói với Memphis.
“Có thể sao?” Memphis hỏi.
“Ta tin tưởng cái Đội Quan Sát vướng víu này, đối với vị quan chỉ huy của Nguyệt Nữ Thần Giáo kia mà nói, ông ta chắc chắn cảm thấy càng ít càng tốt, chúng ta ít đi mấy người, ông ta trái lại sẽ càng vui mừng.”
Memphis nhẹ gật đầu: “Vậy tôi vẫn nên đi thôi.”
Nói xong, Memphis tựa như cảm thấy mình đáp ứng quá mức quả quyết, có chút không phù hợp thân phận cha con với Richard, lập tức nói bù:
“Nó cũng đã được trị liệu, không có vấn đề gì, chỉ cần tĩnh dưỡng là được.”
“Được rồi, không có vấn đề.”
Ai có thể từ chối việc đi quan sát một trận chiến đây, cho dù là người cậu “Trầm mặc ít nói” này của mình.
“Thiếu gia, thần quan ngoại giao Parsons muốn gặp mặt.”
“Dẫn ông ta vào phòng khách.”
“Được rồi, thiếu gia.”
Thay quần áo khác, Karen đi tới phòng khách.
“Đội trưởng Karen, chào ngài.”
“Chào ngài Parsons.”
Sau đó, là một hồi giao lưu dài dòng không có ý nghĩa.
Vị thần quan ngoại giao này vẫn muốn thăm dò, nhưng mỗi lần Karen đều chuyển dời lời thăm dò của ông ta đi.
Hai người trao đổi gần hai giờ, cuối cùng cả hai bên đều cảm thấy mình đang lãng phí khoảng thời gian này.
Nhưng ngoài mặt vẫn là phải mỉm cười nhìn nhau mà ra vẻ nói chuyện rất vui vẻ, chờ đến khi Karen tiễn đưa thần quan ngoại giao Parsons đi, đưa tay nhận lấy ly nước đá do Alfred đưa tới mà uống một hớp lớn, cảm khái nói:
“Thật mệt mỏi.”
“Thiếu gia thật ra cũng không cần ứng phó ông ta cẩn thận như vậy.”
“Anh cho rằng ông ta là thể hiện cho chính bản thân mình để đến tán gẫu với ta sao?”
Alfred sửng sốt một chút, lập tức nói: “Ông ta là đang giúp những người khác đến dò xét nội tình của thiếu gia ngài.”
“Ừm, vì vậy cho nên ta càng không thể để cho bọn họ biết, cái gì cũng không nói mới là lí do thoái thác tốt nhất, để chính bọn họ tự đoán đi.
Được rồi, nghỉ ngơi, nhớ kỹ dặn dò mọi người ngày mai nếu không cần thiết cũng đừng ra khỏi cửa, nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái thật tốt, dù sao cũng là đến chiến trường.”
“Vâng, thiếu gia.”
Ngày thứ hai Karen cả ngày đều không có đi ra ngoài, tất cả mọi người cũng đều nghe theo lời dặn của Karen, đều nghỉ ngơi ở trong hành cung để điều chỉnh trạng thái.
Buổi sáng ngày thứ ba.
Memphis đang ngồi ở bên hai cái giường, lột quýt đút cho hai tên thương binh ăn.
Richard được chăm sóc cảm thấy rất cảm động, cảm khái nói: “A, Memphis thân mến, ông đúng là một người anh em tốt!”
Neo: “Ha ha ha ha!”
Lúc này, Philomena mở cửa đi vào.
Memphis đứng người lên, nhẹ gật đầu với Philomena, Philomena không phản ứng chút nào, Memphis đi ra khỏi phòng.
“Là tới thăm đoàn trưởng của mình sao, đội viên Philomena.”
“Ta không có quan hệ gì với ngươi.” Philomena trả lời lạnh như băng.
Richard “Hắc hắc” nở nụ cười: “Vậy thì là đến thăm tôi rồi.”
Philomena không phản bác, đi đến bên người Richard nhìn một chút “Vết thương” trên người Richard, nói: “Thật buồn nôn.”
“Cô đánh giá cũng y như đội trưởng vậy, hai người thật rất giống.”
“Người bình thường đều sẽ cảm giác buồn nôn, chỉ có điều là ta và đội trưởng đều chẳng muốn giấu giếm ngươi làm gì mà thôi.”
Richard nhẹ gật đầu, nói: “Hình như đúng là vậy.”
Neo mở miệng nói: “Ngươi cảm thấy hứng thú với tên nhóc này à?”
“Hắn ta là một trong những người nhiều lời nhất trong tiểu đội.” Philomena trả lời, “Ta không muốn lãng phí thời gian đi nói chuyện với những người khác, cho nên tới xem một chút, xác nhận hắn không chết là được.”
“Ngươi không giống với người của gia tộc Filsher trong nhận thức của ta.”
Nghe nói như thế, Philomena nhìn về phía Neo.
Neo cười nói: “Trong tư liệu của ngươi cũng không giấu đi dòng họ của mình, gia tộc Filsher, gia tộc bị nguyền rủa, muốn tra tìm về chuyện năm đó, cũng không khó.”
Chương 1514: Một người, một mèo, một chó (3)
“Có lẽ câu này ngươi nên nói cùng với bà nội của ta.”
“Không, ta sẽ không đi nói với bà ta làm gì, sau khi trở về ta muốn lái xe đi hóng mát, tạm thời không muốn đi phiêu lưu thám hiểm, đúng rồi, các ngươi sắp lên đường rồi sao?”
“Sẽ tập hợp ngay.”
“Vậy chúc các ngươi chơi vui vẻ, mặt khác, bảo vệ Karen cho tốt.”
“Bảo vệ đội trưởng, là chức trách của ta trong tiểu đội này, không cần ngươi phải nhắc nhở.”
Philomena quay người rời khỏi phòng.
“Nguyền rủa của gia tộc Filsher có nghĩa là gì?” Richard tò mò hỏi, “Tôi biết gia tộc của cô ta rất không tầm thường, ta cũng đã hỏi ông nội và bà nội tôi, nhưng bọn họ cũng không muốn nói tỉ mỉ cho tôi nghe.”
“A, xem xét theo tư liệu mà ta điều tra ra được, cái gia tộc Filsher này chắc hẳn là từng chọc giận một vị cực kỳ đáng sợ, vị kia vì để trừng phạt bọn họ, hạ xuống một lời nguyền rủa lên gia tộc này, gia tộc Filsher tất nhiên sẽ tự giết lẫn nhau mãi cho đến khi chỉ còn lại một người duy nhất, một người duy nhất vĩnh viễn lẻ loi trơ trọi.”
“Vậy thì vẫn may, Philomena còn có bà nội của cô ta để có thể dựa vào.”
“Chả nhẽ trong đầu của ngươi còn có trứng trùng chưa dọn sạch à?”
“A, vậy thì chuyện này thật quá bi kịch.”
Karen dẫn theo tất cả thủ hạ, đi ra khỏi hành cung.
Trước cổng hành cung có một nữ võ sĩ dẫn đầu một tiểu đội gồm 24 người đang đứng chờ ở nơi đó.
“Chào ngài Karen, tôi là Anse, tôi sẽ phụ trách việc bảo vệ an toàn cho ngài từ lúc ngài lên đường cho đến khi trở về.”
“Được rồi, cảm ơn.”
“Ngài khách sáo rồi, đây là chức trách của tôi.”
Đám người của Karen bước lên xe ngựa, Anse chỉ huy đội hộ vệ bảo vệ hai bên xe ngựa, cả đội hình cùng tiến về phía bến tàu.
Ở ngoài bến tàu người vẫn đông nghìn nghịt như cũ, cũng náo nhiệt giống như lúc nghênh đón Đội Quan Sát của Trật Tự Thần Giáo lần trước, giống như là đang chúc mừng một ngày lễ lớn.
Cả đội của Karen đi lên boong tàu, đứng trên chiến hạm.
Chiến hạm rất lớn cũng rất cao, cái hôm mà Đội Quan Sát đến đây, chiếc chiến hạm này chắc hẳn là không đậu ở nơi này, bởi vì nó tựa như là một tòa thành trên biển, Karen đếm một chút, ở trên đã có 36 khẩu Pháo Ma Tinh, đây là số lượng có thể thấy được khi đứng trên boong tàu, phía dưới chắc chắn còn có thêm, số lượng chỉ nhiều hơn chứ không ít.
Đây mới thật sự là cỗ máy chiến tranh, trách không được lúc trước khi học tập thuật pháp
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
, thầy giáo cũng nói rằng đây chỉ là cứ điểm để một tiểu đội tác chiến.
Trên chiến trường chính diện của chiến tranh Thần Giáo, vũ khí chiến tranh của tất cả đều rất đáng sợ, có lẽ đây chính là nội tình của Thần Giáo chính thống.
Một ông lão tóc trắng mặc áo giáp trên người đi tới trước mặt Karen, ở bên cạnh ông ta có một đám thần quan và tướng lĩnh cấp cao.
Lão quan chỉ huy thậm chí cũng không thèm tự giới thiệu, trực tiếp đưa tay chỉ về phía cột cờ trước mặt Karen, màu sắc chủ đạo của lá cờ là màu vàng tươi, phía trên thêu lên một cây cung, trong thời đại Thần Chiến, vũ khí của Nữ Thần Mặt Trăng Artemis chính là một cây cung, tên là
【
Nguyệt Thần Dẫn Lối
】
.
Thật sự là một vị quan chỉ huy có tính tình cao ngạo, bản thân mình là quân nhân nên làm ông ta cảm thấy vinh dự, để cho ông ta cảm thấy cái gọi là Đội Quan Sát của Trật Tự Thần Giáo rất khó chịu, mà ông ta cũng không thèm để ý đến việc thể hiện ra những cảm xúc này.
Karen nhìn xem lá cờ chiến kia, mở miệng nói: “Ta tuyên thệ, trong lúc chiến dịch này diễn ra, sẽ nghe theo mệnh lệnh của quan chỉ huy Gringa.”
Gringa khoát tay áo, chỉ chỉ vào chiếc tàu bảo vệ đang đậu ở bên cạnh.
Karen hành lễ với hắn, sau đó quay người, thông qua phần boong tàu nối liền, đi về hướng tàu bảo vệ.
Ashley mở miệng oán giận nói: “Vị quan chỉ huy này tính tình thật lớn lối đấy.”
Từ lúc lên đảo đến nay, mọi người đã thành thói quen với sự đối đãi “Ấm áp và nhiệt tình”của Nguyệt Nữ Thần Giáo, lúc này còn là lần đầu tiên bị người đối đãi lạnh nhạt như vậy.
Karen thờ ơ cười nói: “Ta còn thực sự sợ ông ta không có biểu lộ tính khí đấy, như thế này rất tốt, chúng ta ở phía này quan sát, sợ nhất đó là cuộc chiến này xảy ra vấn đề, không ai muốn tự mình bơi về đảo Meppers đâu nhỉ?”
Lần này Puer không ngồi trên bờ vai Karen, mà là ngồi ở trên lưng Kevin, mặc áo choàng màu đen và mang theo màu mũ trùm đầu màu đỏ, hôm nay cô có vẻ vô cùng kích động, chỉ thấy cô biến ra một ngọn lửa, nói lớn:
“Cảm thấy linh hồn và huyết mạch của ta như đang thiêu đốt, đây là giai điệu vang dội nhất trên đời, hải chiến, hải chiến, hải chiến!”
Sâu trong linh hồn mỗi người của gia tộc Ellen, đều có một giấc mộng hải tặc không bao giờ dập tắt.
Nhìn xem cái bộ dáng này của Puer, Karen không khỏi tưởng tượng, nếu có một ngày, Bá tước Recar tự mình lái tàu cho mình, vậy đó là một cảnh tượng ra sao.
Karen không biết rằng đó là việc mình mang theo Puer và Kevin đã càng kích thích tính khí của vị quan chỉ huy râu tóc trắng xóa kia.
Ở trên chiếc chiến hạm chỉ huy phía sau, đến lúc bọn người Karen đã đi xa, quan chỉ huy Gringa trầm mặt gầm nhẹ nói:
“Đây là một sự nhục nhã, đây là tự tiện, bởi vì Trật Tự hùng mạnh cho nên chúng ta phải thay đổi thần thoại tự thuật, để nữ thần vĩ đại của chúng ta có quan hệ mập mờ với Thần Trật Tự.
Ta hi vọng các ngươi không muốn khờ dại mà cho rằng có hiệp ước thì nhất định sẽ đáng tin, tất cả hiệp ước được ký kết cũng đều là để xé bỏ.
Chỉ khi chúng ta tự mạnh lên, mới có thể để cho Nữ Thần của chúng ta mãi mãi thánh khiết.
Đây là cuộc chiến để chứng minh, đây là cuộc chiến để rửa nhục!
Ta hi vọng về sau, đám công tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo của chúng ta sẽ đến các Thần Giáo khác làm Đội Quan Sát, tiếp nhận sự reo hò kích động của đám tín đồ.
Phải giống như hắn ta,
Cho dù là muốn nhìn sự náo nhiệt của chiến trường, cũng có thể trực tiếp nói ra và được thỏa mãn yêu cầu, còn ngang ngược càn rỡ đến nỗi:
Một người một mèo một chó!”
Chương 1515: Thiên thạch rơi từ trên trời xuống (1)
Bởi vì bây giờ Neo đang nằm ở trong hành cung, cho nên trước mắt Karen chính là người phụ trách tối cao của Đội Quan Sát Trật Tự Thần Giáo.
Đứng trên góc nhìn của người ngoài, một người phụ trách trẻ như vậy mà còn dắt theo một con chó và ôm một con mèo đến chiến trường, thực sự là quá lỗ mãng và thiếu tôn trọng.
Đội trưởng hạm đội tàu bảo vệ Yadu cũng cho là như vậy, tuy nhiên hắn cũng không biểu hiện cứng rắn giống như Tổng chỉ huy được, mà là chủ động nói với Karen:
“Ta đã đem phòng chỉ huy của mình chia thành phân nửa để cho ngài và thành viên trong đội tiến hành quan sát cuộc chiến, ta cũng sẽ dốc hết toàn lực, dựa trên khả năng của hạm đội mà bảo vệ sự an toàn của ngài.”
“Cảm ơn ngài, hạm đội trưởng.”
Cá đám Karen đi tới được khu vực được sắp xếp, phòng chỉ huy bị “Chia” ra một nửa cũng không phải có nghĩa là cầm một viên phấn vạch xuống dưới đất rồi chia phòng chỉ huy ra làm hai.
Phòng chỉ huy ở trên lầu bốn, bọn người Karen thì được sắp xếp ở lầu ba, hai tầng riêng biệt, nhưng trong phòng chỉ huy có thứ gì thì trong phòng của Karen cũng có, trước mặt có “Rada” và các trang thiết bị truyền phát thông tin.
Nói cách khác, ở chỗ này Karen có thể hưởng thụ đãi ngộ ngang hàng với phòng chỉ huy về mặt tin tức, đương nhiên, anh không có quyền đi chỉ huy.
Mặt khác, Karen phát hiện nơi này đã được bố trí trước rượu và đồ ăn thịnh soạn, nghĩ đến vị hạm đội trưởng Yadu này hi vọng mình và tiểu đội ở chỗ này yên tâm vui chơi giải trí nghe nhìn “văn nghệ”, làm cho thành phần vướng víu ngồi yên một chỗ để dễ “cúng bái”.
Karen cũng không cảm thấy mình đang bị kỳ thị, nếu đổi vị trí mà suy nghĩ thì anh cũng sẽ làm như vậy.
pall nhảy lên bên trên rada, bắt đầu cất bước quan sát, cô cũng không biết đánh trận chiến, nhưng giống như là việc thích ăn cá, dù sao cũng là do huyết thống cho phép.
Kevin thì nhìn vào rada, cái đầu chó hói nhìn bên trái rồi lại ngó sang bên phải, thỉnh thoảng đưa chân chó sờ bắt hình chiếu trên rada mấy lần, giống như là đang tìm kiếm món đồ chơi mới.
Trong mắt của đội trưởng đội bảo an Anse tỏ ra một chút chán ghét, quay người đi tới trước cửa đứng gác, mắt không thấy thì tâm không phiền.
Mota bưng đồ uống đi đến, trông thấy mèo chó đang chơi với cái rada, cũng thở dài trong lòng, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, nhiệt tình đưa đồ uống cho Karen.
Thật ra, nếu như người của Nguyệt Nữ Thần Giáo biết thân phận thật sự của một mèo một chó này, chắc hẳn cũng sẽ không cảm thấy không được tôn trọng, ngược lại sẽ thật lòng xem chúng như khách quý để tiếp đãi, thậm chí là để chúng “Chỉ đạo”.
Karen cũng không ngại để hình tượng của mình bị hiểu lầm, dù sao thì anh cũng không quá quan tâm đến vấn đề này.
“Đội trưởng Karen nếu như cảm thấy ở đây buồn chán, có thể đến đây thưởng thức phong cảnh.” Mota mở một cánh cửa bên cạnh ra, nơi này là một phòng quan sát, có trang bị kính viễn vọng.
“Được rồi, ta đã biết.”
Karen rất yên tĩnh mà uống nước, khoảng nửa giờ sau, con thuyền bắt đầu chuyển động.
Chuẩn bị chính thức xuất chinh.
Cùng lúc đó, trên rada bắt đầu hiện lên rất nhiều thông tin của bên mình;
Đầu tiên, đếm ký hiệu của các tàu chiến trên mặt biển, chắc hẳn là có 180 chiếc, chỉ có điều là loại hình kiểu dáng không đồng nhất, chiến hạm là một chiếc lớn nhất, hạm đội bảo vệ bên cạnh nó cũng là vị trí của Karen lúc này có 30 chiếc thuyền chiến, 8 chiếc bảo vệ xung quanh, số còn sót lại được bố trí ở hai cánh.
Những thuyền chiến còn lại thì nhỏ hơn một chút, nhưng ở trong mắt người bình thường thì chúng cũng đều là những quái vật khổng lồ.
Karen ở trên đài quan sát còn trông thấy phía sau của chiến hạm có mấy chiếc thuyền tiếp tế.
Trừ số lượng chiến thuyền trên mặt biển ra, dưới mặt biển cũng có lít nha lít nhít các chấm nhỏ, hẳn là đám Hải thú do Nguyệt Nữ Thần Giáo điều khiển, trong tầng mây phía trên, cũng có yêu thú và các thiết bị đang bay lượn.
Tóm lại, hải – lục – không, ba loại quân chủng xem như đã đủ.
Mota mỉm cười nói: “Đội trưởng Karen, tôi sẽ chờ ở bên ngoài, nếu có gì cần có thể trực tiếp gọi tôi.”
“Được rồi, cảm ơn.”
Chờ đến khi Mota đi ra ngoài, Karen nhìn Memphis một chút, Memphis giơ tay lên, bố trí một kết giới ngăn cách trong phòng.
Karen mở miệng hỏi: “Ta cảm thấy rất tò mò về một chuyện, quy mô hải quân của Trật Tự Thần Giáo chúng ta như thế nào?”
Bart mở miệng nói: “Đội trưởng, lần trước trong chiến tranh giữa Thần Giáo chúng ta và Luân Hồi Thần Giáo, cũng không sử dụng hải quân.
Cho tới nay, hải quân của Thần Giáo chúng ta trong lịch sử cũng chưa từng có cảm giác thật sự tồn tại, cũng chưa từng để lại dấu ấn kinh điển gì, ta tin tưởng Thần Giáo là có hải quân, mà quy mô cũng không nhỏ, nhưng át chủ bài lớn nhất của Thần Giáo chúng ta, vẫn là Kỵ Sĩ Đoàn.”
Memphis do dự một chút, vẫn lên tiếng nói: “Trước lúc chiến tranh, đã có thời gian rất lâu không có xảy ra chiến tranh quy mô lớn giữa các Thần Giáo chính thống… Lực lượng hải quân của Thần Giáo chúng ta vẫn luôn được xây dựng và tích lũy, việc này xin mọi người yên tâm.”
“Ông có phải biết được chút gì đó hay không?” Bart tò mò hỏi Memphis.
Memphis nhẹ gật đầu, nói: “Bất cứ một khí tài chiến tranh và phát minh nào được nghiên cứu cũng đều không thể tách khỏi việc các bộ môn sẽ cùng nhau kết hợp, lúc trước bộ môn của tôi đều sẽ tham gia kế hoạch nghiên cứu của các hạng mục, có lẽ chỉ là một bộ phận của một linh kiện, hoặc là chỉ là một chi tiết trong trận pháp, nhưng có thể thấy được, chúng có liên quan đến thuyền chiến.”
Ashley cười nói: “Đó chính là do Luân Hồi Thần Giáo quá kém, không thể để cho Thần Giáo chúng ta dùng toàn lực?”
Muri nhẹ gật đầu, nói: “Bởi vì chúng ta lựa chọn thời cơ để khai chiến quá tốt, tất cả mọi người đã quá lâu không có chiến tranh, mà Thần Giáo chúng ta lại sử dụng Không Gian Sứ Giả của Pamirez Giáo để làm ván cầu dịch chuyển Kỵ Sĩ Đoàn đến trước từng thánh địa của Luân Hồi Thần Giáo, chiến cục diễn biến cực kỳ nhanh.
Mặt khác, theo như tôi được biết, Thần Giáo chúng ta còn bắt được hai hạm đội chủ lực của Luân Hồi Thần Giáo.”
Karen hỏi: “Đây là tin tức từ nơi nào?”
Muri trả lời: “Đây là tin mà tôi nghe chú tôi nói, ông ấy là đội trưởng cận vệ của một người phụ trách liên quan.”
Các thế hệ của gia tộc “Benda” là đội trưởng đội cận vệ của Đại Tế Tự, nhưng cũng không phải là chỉ đảm nhiệm mỗi vị trí bảo an cho Đại Tế Tự.
Karen nói: “Ta đã xem qua điều ước đàm phán hòa bình được ký kết ở đảo Ám Nguyệt giữa Trật Tự và Luân Hồi, ta nhớ cũng không có điều khoản nào liên quan đến hai hạm đội này.”
Ashley nói: “Đội trưởng, đó chỉ là không đàm phán ngoài sáng mà thôi, chắc chắn hai hạm đội này bị Thần Giáo chúng ta xem như là chiến lợi phẩm mà đoạt lấy.”
Karen lắc đầu, nói: “Dựa theo ý của cô, ngược lại cũng không phải như nhau sao?”
Chương 1516: Thiên thạch rơi từ trên trời xuống (2)
Muri nói: “Tình huống lúc đó chắc là hai hạm đội chủ lực kia đúng lúc neo đậu gần các thánh địa, Kỵ Sĩ Đoàn của chúng ta đánh vào các thánh địa quá nhanh, trực tiếp ngăn chặn khả năng rút lui của Hạm đội Luân Hồi.
Tuy nhiên thì quan chỉ huy của hai hạm đội chủ lực này đều cùng với thuộc hạ của mình tự sát, không có đầu hàng với Kỵ Sĩ Đoàn chúng ta.
Lúc chú của tôi nói đến sự kiện này, cũng xem bọn họ như là những đối thủ đáng kính mà nói.”
Alfred nhìn về phía Karen, hỏi: “Thiếu gia, ngài đang lo lắng Luân Hồi Thần Giáo vẫn còn có lực lượng khác?”
“Bây giờ lo lắng việc này còn quá sớm.” Karen uống một hớp nước, “Lúc này hạm đội sắp tiến công về hướng của quần đảo Winroth, sau khi chiếm được nơi này, có thể trực tiếp tiến sát đến Biển Chết.
Mặc dù Mota nói với ta và tuyên truyền với bên ngoài là muốn thông qua Biển Chết để đánh vào Luân Hồi Cốc rồi thừa cơ hội tiêu diệt Luân Hồi Thần Giáo, nhưng ta cũng không cho rằng Nguyệt Nữ Thần Giáo thật sự dự định đi đến bước này.
Được rồi, ta thừa nhận, ta cũng không hiểu đánh trận là như thế nào…”
Tất cả mọi người cười, mèo và chó cũng cười.
Mọi người thật ra cũng không ai hiểu, cho dù là ba người xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn cũng còn chưa tiếp xúc với phương diện chỉ huy.
Karen thu hồi nụ cười, nói: “Nhưng chúng ta có thể nếm thử đứng trên góc độ của Thần Giáo chúng ta, để xem xét cuối cùng nên làm thế nào mới có thể tối đa hóa lợi ích.”
Nói xong,
Karen đặt ly nước xuống:
“Là Thần Giáo hùng mạnh nhất, điều mà ta hy vọng nhất đó là những Thần Giáo có nội tình thâm sâu khác có thể tự tiêu hao lẫn nhau, hơn nữa còn phải điều tiết để hai bên cân bằng một chút, không thể xuất hiện cục diện một bên mạnh hơn chiếm đoạt bên còn lại.
Cục diện tuyệt vời nhất đó chính là hai bên vừa đánh nhau vỡ đầu vừa ôm chân của ta gọi cha.”
Nghe xong lời Karen nói, tất cả mọi người có chút trầm mặc.
Blanche mở miệng nói: “Thần Giáo chúng ta đúng là đều cùng hai nhà ký kết điều ước, bây giờ Nguyệt Nữ Thần Giáo đang mạnh hơn nên Thần Giáo chúng ta sẽ giúp Luân Hồi sao?”
Bart nghi ngờ nói: “Giúp như thế nào?”
Mas nói phụ họa: “Trong giai đoạn chiến tranh này thì Thần Giáo chúng ta chắc hẳn sẽ không tham dự, tôi tin tưởng những Thần Giáo chính thống khác cũng sẽ không nhanh chóng chọn phe như vậy, nhưng trước mắt, lực lượng của Luân Hồi đang ở thế yếu.”
Karen duỗi lưng một cái: “Chiến tranh là sự kéo dài của chính trị, nhưng cũng không phải hoàn toàn rập khuôn theo luận điệu này, bởi vì chiến tranh có tính bất ngờ rất lớn, ai biết được, chờ xem xét bước phát triển tiếp theo đi.”
Hạm đội đang dùng “Đội hình chữ V” mà tiến lên, tốc độ rất nhanh, trong lúc đó Karen đến chỗ phòng quan sát, bởi vì chiến thuyền đang kích hoạt vòng bảo vệ, cho nên cũng không có gió mạnh thổi đến, nhưng nhìn xem sóng nước trên mặt biển sau khi chiến thuyền lướt qua và dùng những con hải âu ở phía xa làm vật tham chiếu, nếu nói tốc độ của chiến thuyền nhanh như chớp cũng không đủ.
Chiến thuyền nhìn bề ngoài có vẻ như vụng về và nặng nề, trên biển cả, cứ như có được sự sống vậy, giống như những tinh linh lướt bay trên mặt biển.
Phía trước lại xuất hiện bốn chiếc thuyền cỡ trung, trên mỗi một chiếc thuyền đều giương lên những cánh buồm rất lớn, không, không phải cánh buồm, mà là những trận pháp đặc chế thành cánh buồm.
Karen nhớ kỹ trong danh sách tiêu chuẩn thấp nhất của những món khí tài phối hợp với
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
Mas có một món khí tài chiến tranh giống như vậy, nhưng nếu so sánh với những cánh buồm trên mấy chiếc thuyền kia thì thật giống như đồ chơi trẻ con.
Mình muốn mua một món để trang bị cho
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
đã phải cảm thấy phiền não vì tiết kiệm tiền và kiếm tiền, bây giờ khi nhìn thấy nội tình của Thần Giáo chính thống…Cái thứ gọi là hạm đội này, trong mắt Karen chính là một đống bè gỗ được dựng lên bằng phiếu điểm.
Chút ít của cải này của người, khi đứng trước mặt của Thần Giáo chính thống, vốn cũng không có bao nhiêu giá trị để cân nhắc, trong mắt của Thần Giáo, phiếu điểm mà bọn họ phát hành, cũng chỉ là mấy tờ giấy chất lượng khá tốt mà thôi.
Karen hít sâu một hơi, lại từ từ thở ra, anh không thể làm cho mình đắm chìm trong loại cảm xúc đồi phế không phấn đấu này, bởi vì Trật Tự Thần Giáo cũng không phải nhà của mình, sau khi chuyện ở đây kết thúc, trở về với bản thân, nên kiếm phiếu điểm thì vẫn nên kiếm.
“Đội trưởng, sắp bắt đầu tiến hành dịch chuyển đến chiến trường, lý do an toàn, chúng ta vẫn là nên quay trở lại trong khoang thuyền đi.” Mas nhắc nhở.
“Là do kiến thức của ta nông cạn, ta thật sự cho rằng sẽ trực tiếp lái đến chiến trường để chiến đấu, thì ra còn phải dịch chuyển đến chiến trường.” Karen cũng sẽ không che giấu sự vô tri của mình trên một số phương diện, sau đó rất nghe lời mà đi theo Mas quay trở lại phòng trong khoang tàu.
Bốn chiếc thuyền trật pháp tạo thành một hàng, tất cả đều phóng ra ánh sáng màu vàng, ngay sau đó, dựa theo bốn chiếc thuyền này, trên mặt biển tạo thành một tấm màn chắn màu vàng, giống như là một thác nước màu vàng xuất hiện trên biển.
Chiến hạm chỉ huy ra lệnh:
【
Bám vào
】
.
Không đợi Karen suy nghĩ rõ ràng “bám vào” là có ý gì, thì đã cảm giác được phía dưới chân lắc lư, giống như là có thứ gì đó to lớn chạm vào đáy thuyền, sau đó con thuyền lập tức tăng độ cao.
Là hải thú bám vào trên thuyền chiến sao?
Karen nhìn xuyên qua cửa sổ mạn thuyền hướng về về phía bầu trời phía trên, phát hiện yêu thú trên trời cũng đều được buộc chặt lại cùng với những phương tiện bay.
Chiến hạm lại ra lệnh lần nữa:
【
Xuyên qua
】
.
“̀m ̀m ̀m.” Đầu tiên là tiếng gõ cửa, sau đó Mota tự mình mở cửa ra, nói với bọn người Karen đang ở bên trong: “Bây giờ tôi sẽ dẫn người đến lấy đồ uống và chén đĩa thức ăn trên bàn, bây giờ xin mọi người hãy tìm chỗ mà ngồi xuống, thắt dây an toàn, mở cửa sổ mạn tàu ra.
Sau đó chúng ta sẽ gặp phải dòng chảy không gian nghịch trong Hư Không, thân thuyền sẽ có một chút xóc nảy, nhưng xin mọi người không cần lo lắng, đây là tình huống bình thường.”
Tất cả mọi người nghe theo lời Mota nói, nhao nhao tìm chỗ ngồi xuống, rất nhanh, chiếc tàu bảo vệ này đi theo chiến hạm cùng nhau xuyên qua thác nước màu vàng.
Chương 1517: Thiên thạch rơi từ trên trời xuống (3)
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ mạn tàu trong nháy mắt bị màu xám bao phủ, tiến vào nơi nào đó trong Hư Không, ngay sau đó là một hồi đung đưa dữ dội, biên độ lắc lư này đủ để cho một người không có chuẩn bị trước bay lắc trong khoang tàu.
Mà thời gian kéo dài cũng không ngắn, Karen để ý một chút, khoảng chừng mười phút đồng hồ.
Cũng chính nhờ vào trận pháp phòng ngự bên trong và lớp bảo vệ bên ngoài mới giúp cho con thuyền này chịu vững, nếu là một chiếc thuyền bình thường thì đã sớm tan thành mảnh vụn.
Về phần những con yêu thú kia “Bám vào”, cũng là vì mượn nhờ những khí tài chiến tranh kia để bảo vệ mình, bởi vì cho dù là bọn chúng có cơ thể mạnh mẽ, cũng rất khó có thể chịu đựng kiểu dịch chuyển “Thô ráp đơn sơ” này.
Cho dù có chịu nổi, thì bản thân cũng sẽ trọng thương, đến nơi cũng không thể tham gia chiến đấu.
Còn nói về nhân loại… Karen cảm thấy trừ phi là người giống như Muri, Bart và Ventura mới có thể chịu nổi kiểu dịch chuyển này, còn phần lớn những thần quan khác nếu như đi vào, sợ là đến khi dịch chuyển tới nơi cũng chỉ còn một bãi thịt nhão.
Xuyên qua kết thúc, chiến hạm chỉ huy ra lệnh:
【
Nhanh chóng chỉnh đốn hàng ngũ
】
.
“Hô…”
Ashley vừa sửa sang lại tóc của mình vừa cảm khái nói: “Tôi vốn cho rằng cái trận pháp dịch chuyển ở thị trấn buôn lậu kia lắc lư đã đủ khó chịu, bây giờ tôi đột nhiên cảm thấy nó rất dịu dàng.”
Memphis mở miệng nói: “Xây dựng một trận pháp dịch chuyển cũng không khó, khó là ở chỗ duy trì sự ổn định và ngăn cách các dòng chảy tác động trong không gian, trên chiến trường sử dụng là loại dịch chuyển tọa độ đơn giản, chỉ dựa vào sự cứng chắc của chiến thuyền và khí tài quân sự để giảm thiểu chi phí dịch chuyển, mà tỉ lệ nguy hiểm của phương pháp này không chỉ bởi vì sự xóc nảy rung lắc trong lúc dịch chuyển, còn có thể dính đến việc mất phương hướng, cho dù là người có tố chất rất mạnh cũng dễ dàng bị mất phương hướng ở chỗ này, chỉ có trận pháp định vị mới có thể luôn luôn hiệu chỉnh được phương hướng chính xác.”
Memphis dừng một chút, tiếp tục nói: “Trong lịch sử cũng đã từng xuất hiện một lần, một hạm đội chủ lực của Hải Thần Giáo trong lúc đang tiến hành dịch chuyển đến chiến trường đã hoàn toàn mất phương hướng, kết quả chính là ở hai vùng biển cách xa nhau cả một lục địa, xuất hiện số lượng lớn mảnh vỡ thuyền chiến và thi thể bị hư hại.
Nguyên nhân suy đoán là do trận pháp định vị trong nội bộ của hạm đội kia xảy ra vấn đề nghiêm trọng, sự kiện này cũng được vinh dự ghi chép như là tai nạn nghiêm trọng nhất trong lịch sử trên biển.”
“Hạm đội của Hải Thần Giáo cũng có thể xảy ra vấn đề?” Ashley tò mò hỏi, “Bọn họ chắc hẳn phải rất quen thuộc với biển cả chứ nhỉ?”
Mas đáp lại nói: “Biển cả là biển cả, không gian là không gian, trận pháp là trận pháp, ta chỉ có thể nói người của Hải Thần Giáo có thể sẽ tương đối am hiểu việc bơi lội, nhưng lại không phải Trận Pháp Sư.”
“Được rồi, được rồi, tôi hiểu ý của cậu rồi.” Ashley giơ tay lên ra hiệu mình đã rõ ràng, “Nhưng tôi vẫn cảm thấy thật thú vị, cha tôi cũng nghiên cứu về một vài loại hải thú ở phòng thí nghiệm, rất nhiều tổ tiên của Hải thú có thể ngược dòng tìm hiểu đến thời kì Hải Thần Giáo, cha tôi không chỉ nói với tôi một lần, ông ấy cảm thấy rất khó hiểu vì lý do gì mà Hải Thần Giáo có được nền tảng to lớn như vậy mà sẽ rơi vào kết cục bây giờ.”
Karen và pall đều vô ý thức mà liếc qua con chó vàng đang nằm gục ở trên bàn điều khiển mà nhìn rada, con chó vàng này giống như là hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của hai người vậy, tiếp tục nhìn chằm chằm rada.
Sau đó, Karen và pall liếc nhau một cái.
Chủ mưu phía sau việc Hải Thần Giáo phân rã, ném tất cả trách nhiệm lên trên đầu của Kevin cũng không đúng, nhưng nếu không ném thì tất nhiên sẽ có bỏ sót, con chó ngu bây giờ vậy mà đang giả ngu, vậy thì chắc chắn là do nó làm.
Cũng không biết Hải Thần sẽ cảm thấy hối hận hay không, vì một người tình, trêu chọc một con chó dại này, đối với bản thân Hải Thần và Hải Thần Giáo, cắn xé không chết không thôi, hết lần này tới lần khác vậy mà hắn còn có thể thành Thần.
Karen mở cửa, đi tới phòng quan sát, màu của nước biển ở nơi này đậm hơn khi nãy rất nhiều, mà sắc trời cũng từ buổi trưa biến thành hoàng hôn, rất hiển nhiên là hạm đội đã dịch chuyển đến một vùng biển khác.
Nói như vậy, Nguyệt Nữ Thần Giáo muốn chiếm đóng thánh địa Winroth của Luân Hồi Thần Giáo, mục đích chắc hẳn là muốn ở xây dựng một tọa độ dịch chuyển ở đó, đợi đến xuất chinh có thể từ nơi này trực tiếp tiến về phía Biển Chết.
Muri đi ra, hít sâu một hơi.
Karen mở miệng nói: “Có cảm thấy nhiệm vụ mà tiểu đội chúng ta khi trước tiếp nhận so với lúc này, có chút giống như trò trẻ con không?”
“Đội trưởng ngài thấy thế nào?”
“Ta là đang hỏi cậu.”
“Tôi không cảm thấy vậy, mỗi cảnh vật đều có sự khác biệt, chỉ khi nhìn ngắm những cảnh vật khác nhau mới có thể cảm thấy trân trọng cảnh vật trước mắt của mình.”
“Câu nói này sao mà nghe thuận miệng thế?”
“Lời mà nam chính nói trong bộ phim « Tàu Marany ».”
“Phim tình yêu?”
“Đúng, bối cảnh là ở trên một chiếc du thuyền.”
“Kết cục ra sao?”
“Du thuyền mà nam chính và nữ chính ngồi bị chìm.”
“Muri.”
“Ừm, đội trưởng?”
“Ta bảo cậu đi xem nhiều phim ảnh cũng không phải là để cậu trích dẫn lời thoại của nhân vật, nếu như cậu thật hiểu được ý của ta, cũng sẽ không nói mấy câu điềm gở như thế vào lúc này.”
“Thật xin lỗi, đội trưởng, tôi nhận ra có chút muộn màng, thật ra sau khi vừa nói xong, tôi đã hiểu.”
Karen đưa tay vỗ vỗ bả vai Muri: “Ta thích cảnh vật nơi này, nhưng ta không thích cảm giác của nơi này, bởi vì ở chỗ này, ta sẽ cảm thấy ta rất nhỏ yếu, vận mệnh của ta sẽ không phải do ta khống chế, nếu như nếu thật sự muốn chọn mà nói, ta vẫn là càng ưa thích chấp thành nhiệm vụ ở thành phố York, lúc đối mặt với đối thủ, nắm chặt kiếm trong tay mình ít nhất có thể tự phấn đấu vì bản thân mình mà không phải ở chỗ này, có trời mới biết lúc này có thể có một viên thiên thạch từ trên trời rơi xuống mà đập ta thành…”
“Đội trưởng, ta cảm thấy ngài bây giờ cũng không nên nói những lời điềm gở như vậy.”
“Ha ha, sao có thể trùng hợp như vậy được chứ, bây giờ chúng ta chỉ vừa mới tiến vào vùng biển này, còn chưa bắt đầu…”
Phía bầu trời, bỗng nhiên sáng lên.
Hai người ngẩng đầu, phát hiện từ trên màn trời, một chuỗi sao băng bay xuống, không, đúng ra thì là một chuỗi thiên thạch khổng lồ đang bốc cháy dữ dội, mà trong tầm mắt của hai người, kích thước của chúng càng lúc càng lớn!
Karen: “…”
Chương 1518: Trật Tự, thức tỉnh đi (1)
Alfred mở cửa, đón Karen và Muri cùng nhau nhanh chóng quay trở lại trong phòng.
“Đội trưởng, lần sau chính ngài không thể nói như vậy, ngài nói quá chuẩn.”
“Chỉ là sự trùng hợp.” Karen cũng không đồng ý… Không, là ai cũng sẽ không chịu thừa nhận rằng là do miệng mình quạ đen.
Chỉ có Alfred nở nụ cười.
Sau đó nụ cười trên mặt Alfred lập tức thu lại, bởi vì phải chịu đựng công kích.
Đó là một cuộc tập kích từ trên không trung, nó tấn công vô cùng đúng lúc, vừa lúc hạm đội vừa dịch chuyển xong, thiết bị phi hành và đám yêu thú còn chưa kịp tản ra để bao quát khoảng không.
Pháo Ma Tinh bên trên boong tàu có thể tấn công, nhưng cần thời gian để tích tụ năng lượng, còn những loại pháo thuật pháp thông thường khác cũng không có tác dụng gì với loại tấn công này.
Bởi vậy, đợt tấn công bằng thiên thạch này, hạm đội chỉ có thể dùng phương thức bị động mà chống chịu.
Một viên thiên thạch rực cháy rơi vào chỗ giữa tàu bảo vệ của Karen và chiến hạm chỉ huy, sau khi chạm vào mặt biển tạo ra vụ nổ dữ dội, chiến hạm chỉ huy và tàu bảo vệ đều có vòng bảo vệ phía ngoài, mặc dù thân thuyền bị sóng xung kích rung động dữ dội, nhưng cũng không phải chịu đựng tổn thương thực chất nào, loại vụ nổ khuếch tán ra xung quanh này rất khó xuyên thấu qua một vị trí cố định.
Karen trở lại trong khoang thuyền ngay lập tức đến quan sát rada, trong rada hiện ra chỉ có hai chiếc tàu tiếp tế do lực phòng ngự yếu kém nên chịu thiệt hại và cũng đã được đánh dấu trên rada, các chiến thuyền còn lại vốn cũng “Không bị tổn hại” gì.
Chỉ có điều, khi Karen nhìn qua cửa sổ mạn tàu thì vẫn trông thấy một mảng đỏ thắm rộng lớn xuất hiện phía trên mặt biển.
Pall nhảy tới trên bờ vai Karen, mở miệng nói: “Là do hải thú bị thương hoặc là tử vong, những con hải thú này vừa mới tách rời khỏi thân thuyền vẫn còn chưa kịp lặn xuống dưới sâu.”
Rất nhanh, trên rada bắt đầu đánh dấu tình huống thương vong của hải thú, có chừng khoảng 20 con hải thú bị thương, mất đi năng lực chiến đấu thì có 6 con.
Mặc dù có hiệu quả, nhưng một đợt đánh lén chuẩn xác này cũng không tạo ra thiệt hại nghiêm trọng cho hạm đội của Nguyệt Nữ Thần Giáo… Thậm chí còn chưa nói tới thiệt hại gì đáng kể, nhiều nhất chỉ xem như phá nát một miếng da.
Cả hai bên, vào lúc này cũng xem như đã chính thức khai chiến.
Rất nhanh, trên rada xuất hiện thay đổi, tàu bảo vệ chỗ Karen tự nhiên đi theo chiến hạm chỉ huy trở thành bộ phận trung tâm, hai cánh thì bắt đầu tăng tốc ra phía ngoài, trận hình của hạm đội vốn có vẻ được xếp chặt chẽ vào lúc này giống như là hoa loa kèn nở rộ mà khuếch tán ra.
Mọi người tất nhiên cảm thấy rất hứng thú với loại không khí chiến tranh này, mặc dù bọn họ cũng không cách nào can thiệp, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng cảm giác đã nghiền của họ khi được chứng kiển tình hình thông qua rada và cửa sổ mạn thuyền.
Bart mở miệng nói: “Luân Hồi chắc hẳn cũng đã chuẩn bị kỹ càng, không lựa chọn tử thủ thánh địa Winroth, mà là lựa chọn chủ động tấn công, bên phía này quan chỉ huy Gringa của Nguyệt Nữ Thần Giáo trong loại tình huống như vậy cũng không lựa chọn co cụm phòng ngự bị động chịu đòn, mà là ra lệnh chủ động tản ra tiến công, chắc hẳn là đoán chắc rằng lực lượng của Luân Hồi thiếu thốn, muốn dùng thực lực tổng hợp vượt trội của phe mình để giành lấy và phát huy ưu thế.”
Karen ở bên cạnh cũng không nói chuyện, nhưng nghe đến lời phân tích của Bart, anh cũng tự giác dựa theo tính cách của mình nếu ở trên cương vị quan chỉ hủy, chắc hẳn cũng là sẽ lựa chọn trước hết co cụm vào phòng ngự rồi từ từ tiến lên từng biết chứ sẽ không hành động quả quyết như thế.
Muri gật đầu nói: “Chỉ là đang muốn bắt nạt Luân Hồi Thần Giáo không bỏ ra được một hạm đội có lực lượng ngang nhau để chiến đấu trực diện chứ sao.”
Memphis mở miệng nói: “Mấy lần xung đột quy mô nhỏ trước đấy, Nguyệt Nữ Thần Giáo đều phải chịu thiệt thòi, kế hoạch lần này của bọn họ đó là thừa dịp Luân Hồi suy yếu mà dùng số lượng để áp chế.”
Lúc này, bên trong các thiết bị thông tin bắt đầu xuất hiện liên tiếp các lời nhắc nhở từ dưới đáy biển, ý là vừa mới phát hiện dấu vết của kẻ địch ở dưới mặt biển, hải thú phe mình đã tiến hành dây dưa và chiến đấu với kẻ địch…
Bên trong bầu trời phía trên, xuất hiện một mảng mây màu xám đen, bên trong mây đen có thể nhìn thấy bóng dáng của yêu thú bay lượn.
Tình báo các nơi càng không ngừng truyền đến, tốc độ rất nhanh, để đám người lần thứ nhất kiến thức được chiến trường chính quy này có chút trở tay không kịp.
Ashley ôm đầu nói: “Đầu tôi như muốn nổ tung rồi.”
Mas nói: “Là bởi vì chúng ta không có bộ tham mưu, không có cách nào chắt lọc tin tức.”
Muri gật đầu nói: “Quan chỉ huy tàu bảo vệ ở phía trên đầu chúng ta chắc hẳn rõ ràng tình hình hơn, a, vị quan chỉ huy Gringa sẽ càng rõ ràng hơn nữa.”
Lúc này, chiến hạm chỉ huy truyền mệnh lệnh đến, rất đơn giản: Yêu cầu hải thú dưới biển phe mình cùng với các thiết bị bay và yêu thú trên không trung, không tiếc trả bất cứ giá nào níu kéo đối phương, đồng thời ba nhánh của hạm đội nhanh chóng tiến thẳng về hướng của quần đảo Winroth.
Sau đó lại đưa ra thêm một mệnh lệnh: Các thuyền vòng trong cẩn thận kẻ địch lên thuyền tập kích.
Cứ như vậy, gần như hoàn toàn bỏ mặc tình hình của phe mình ở dưới mặt biển và trên không trung, hạm đội bắt đầu tiếp tục tiến lên.
Quả nhiên, chiếc thuyền thăm dò phía trước nhất phát hiện tin tức của hạm đội phe địch, xuất hiện ngay ở phía trước mặt chiến hạm chỉ huy của hạm đội.
Nhưng mà, chiến hạm chỉ huy cũng không hạ lệnh tấn công, ngược lại ra lệnh ngừng tiến về phía trước.
Cứ như vậy, hai cánh của hạm đội tiếp tục tiến về phía trước, phần ở giữa ngừng việc tiến lên, chỉnh thể đội hình của hạm đội trong mắt của Karen bắt đầu đảo ngược lại.
Chiến hạm chỉ huy ra lệnh: Hướng về phía sau, thay đổi, tiến vào trạng thái chuẩn bị khai hỏa.
Chiến thuyền bắt đầu xoay ngang qua, không chỉ ở trên boong tàu, mà các họng pháo trên mạn tàu cũng bắt đầu được triển khai, làm ra tư thế chuẩn bị khai hỏa.
Karen mở miệng nói: “Chả nhẽ đoán trước được kẻ địch chuẩn bị tấn công từ phía sau sao?”
Muri phụ họa nói: “Chắc là như vậy, quan chỉ huy Gringa hoàn toàn là dựa theo phương thức liều mạng của đối phương để tiến hành bố trí trước.”
Quả nhiên, trên rada bắt đầu có những ký hiệu màu xám xuất hiện ở phía sau của hạm đội, điều này có nghĩa rằng có kẻ địch tập kích ở phía sau hạm đội, hạm đội địch mà thuyền thăm dò được ở phía trước chỉ là ngụy trang, là để yểm trợ cho hạm đội vừa xuất hiện này.
Karen đi tới phòng quan sát một lần nữa, dùng kính viễn vọng để tiến hành quan sát, có một hạm đội đang lao về hướng này với tốc độ cực nhanh, mặc dù bây giờ không có cách nào thấy rõ ràng tình hình, nhưng có thể cảm giác được quy mô của hạm đội phe địch này cũng không lớn, có vẻ chỉ có mấy chục chiếc thuyền.
Phía trên boong tàu, thần quan của Nguyệt Nữ Thần Giáo trên tàu bảo vệ đang bắt đầu bổ sung năng lượng cho Pháo Ma Tinh, uy thế làm cho người ta cảm thấy áp lực bắt đầu xuất hiện liên tiếp.
Chương 1519: Trật Tự, thức tỉnh đi (2)
“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!”
Đột nhiên, Pháo Ma Tinh bắn ra, chấn động dữ dội để Karen vô ý thức đưa tay nắm lấy lan can, sau khi một loạt Pháo Ma Tinh cùng bắn xong, lúc này người trên thuyền có một loại cảm giác việc hô hấp đều ngừng lại, giống như là không khí bốn phía xung quanh trong nháy mắt đã hoàn toàn bị hút đi hết.
Ngay sau đó, thân thuyền bắt đầu quay lại, xoay hàng Pháo Ma Tinh đã tích tụ xong sang, lại bắt đầu một đợt bắn phá.
Từng cột sáng màu vàng tạo nên những khe rãnh lớn trên mặt biển, ở trong tầm mắt của Karen, cả màn trời trên đều là những cột sáng màu vàng, chờ đến lúc rơi xuống chỗ của kẻ địch, nhanh chóng nổ ra ánh sáng chói mắt, một lát sau thì âm thanh của vụ nổ mới truyền đến nơi.
Sau đó, thân thuyền lại thay đổi lần nữa, Pháo Ma Tinh ở một bên ban nãy vừa nạp năng lượng xong lại chuẩn bị sẵn sàng, theo mệnh lệnh mà cùng nhau bắn ra
Tiếp đó là vòng tuần hoàn không ngừng.
Tóm lại, trong tầm mắt của Karen, một vùng nước biển phía nơi xa kia tựa như là nước được nấu trong nồi, lúc này đã hoàn toàn sôi sục lên mà đang không ngừng có hơi nước bốc lên.
Karen dời ánh mắt của mình khỏi kính viễn vọng, những chùm sáng không ngừng lấp lóe này cũng khiến ánh mắt của anh đỏ lên và chảy nước mắt, giống như là một người không mang dụng cụ bảo hộ mà nhìn vào ánh đèn hàn ở khoảng cách gần…
Alfred đứng ở bên cạnh Karen, nghi ngờ nói: “Thiếu gia, không nên rút ngắn khoảng cách một chút rồi tiến hành tấn công sao?”
“Có thể là vì phòng ngừa có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.” Karen suy đoán nói, “Tuy vậy thì phe đối diện cũng đã tổn thất nặng nề.”
Lúc trước Karen đã nhìn thấy rất nhiều thuyền chiến bên phía Luân Hồi bị từng chùm sáng của Pháo Ma Tinh xoắn nát ngay lập tức.
Sau khi trải qua cục diện bị động chịu đánh, đối phương cũng bắt đầu tiến hành phản kích, chỉ có điều nếu so với những loạt pháo đồng thời với hiệu suất cao của bên phía Nguyệt Nữ Thần Giáo thì sự phản kích của đối phương có vẻ hơi quá yếu đuối, không cách nào bắn một loạt pháo cùng lúc cũng không nói, độ chính xác cũng vô cùng thấp, mà nguyên nhân lại có thể là bởi vì tầm bắn của Pháo Ma Tinh, hơn phân nửa đều bằn vào phía trước mặt của hạm đội Nguyệt Nữ Thần Giáo.
“Còn phải cân nhắc đến tầm bắn.” Karen vừa dùng thuật trị liệu cho hai mắt của mình vừa nói, “Ba nhánh của hạm đội Nguyệt Nữ Thần Giáo này, những thuyền chiến bảo vệ xung quanh chiến hạm chỉ huy tạo thành khu vực trung tâm có chất lượng tốt nhất, bất kể là về số lượng hay là chất lượng của Pháo Ma Tinh đều là đứng đầu trong hạm đội, còn hạm đội Luân Hồi ở phía đối diện có ý đồ đánh lén thì, quy mô và chất lượng cũng không cao.”
Chiến trường giữa Nguyệt Nữ Thần Giáo và Luân Hồi Thần Giáo, không chỉ phát sinh trong khu vực này, thật ra điểm tiếp chiến giữa thế lực hai bên cũng rất nhiều, nhưng chiến trường này lại là khu vực quan trọng nhất, dựa theo kế hoạch của Nguyệt Nữ Thần Giáo, bọn họ hi vọng mở một lỗ hổng ở chỗ này trên hàng phòng ngự của Luân Hồi Thần Giáo.
Cũng bởi vậy, Luân Hồi Thần Giáo cũng sẽ bố trí lực lượng tương đương ở khu vực này, nơi này xem như là rốn của Luân Hồi, nơi này bị chiếm đóng thì Biển Chết sẽ không còn trong phạm vi an toàn.
“̀m!”
Một chùm Pháo Ma Tinh từ phía đối diện đánh trúng một chiếc tàu bảo vệ ở bên cạnh tàu của Karen, lớp bảo vệ bên ngoài tàu chặn bớt một phần lớn năng lượng của chùm sáng, nhưng phần còn lại sau khi rơi vào trên boong thuyền vẫn tạo ra một cái lỗ lớn, Karen trơ mắt nhìn mấy chục tên thần quan của Nguyệt Nữ Thần Giáo trên boong tàu bốc hơi ngay tại chỗ.
Rất nhanh, phía dưới chiếc tàu bảo vệ kia có không ít thần quan chạy lên, tiến hành tái bố trí lại phần boong tàu, đồng thời chiếc tàu bảo vệ bị hư hại bắt đầu rút lui về phía sau, một chiếc tàu bảo vệ khác ở phía sau nhanh chóng thay thế vị trí.
Điều may mắn chính là, ngoại trừ đợt tấn công thiên thạch lúc đầu khiến Karen cảm thấy nguy hiểm thì màn bắn pháo kích giữa hai bên này, ngoại trừ chiếc tàu bảo vệ sát vách Karen bị bắn trúng ra thì cũng không gặp thêm bất cứ uy hiếp gì.
Đối phương sau nhiều đợt bị động bị tấn công, có dấu hiệu rút lui.
Lúc này, chiến hạm chỉ huy ra lệnh tiến hành truy kích, đồng thời hạ lệnh hai cánh của hạm đội lúc nãy tiến thẳng về phía của quần đảo Winroth.
Vốn dĩ một hạm đội hoàn chỉnh, vào lúc này chính thức tách rời, một phân thành hai.
“Đến thời gian dùng bữa tối rồi, đội trưởng Karen muốn dùng món gì?” Mota xuất hiện sau lưng Karen.
Karen nhìn hắn một cái, hỏi: “Ngươi không cảm thấy lúc này hỏi vấn đề dùng bữa tối, cực kỳ hài hước và khôi hài sao?”
Mota hồi đáp: “Chiến sự đã qua một khoảng thời gian, chúng ta lấy được toàn thắng, tôi nghĩ bây giờ phòng bếp của các thuyền chiến đều đã đang chuẩn bị bữa tối.”
“Ta đang cảm thấy việc phân chia hạm đội ra như vậy, có thể hơi quá gấp gáp rồi hay không?”
“Tôi vừa nãy ở trên lầu có nghe được một chút nội dung trong phòng chỉ huy của ngài Yadu, tôi có thể chia sẻ cho đội trưởng Karen nghe.
Trước đó thì tình huống mà chúng tôi lo lắng nhất và cũng là tình huống huống khó giải quyết nhất chính là hạm đội Luân Hồi này sẽ dựa vào công sự trên quần đảo Winroth để tiến hành triển khai chiến đầu với chúng tôi, mặc dù chúng tôi nhất định có thể giành được thắng lợi, nhưng việc này tất nhiên sẽ phải trả một cái giá không nhỏ…
Còn cục diện bây giờ đã là tốt nhất, bởi vì bên phía Luân Hồi cũng rõ ràng, bố trí hạm đội của mình gần quần đảo để chờ hạm đội của chúng tôi đến thì bọn hắn cũng không có cách nào để thoát đi, kết cục sau cùng đó là toàn bộ đều bị lực lượng phe chúng tôi tiêu diệt.
Cho nên bọn hắn định dùng loại phương thức tập kích này để lấy được một chút kết quả sau đó lại tiến hành dây dưa với chúng tôi trên vùng biển này, giảm bớt áp lực cho việc chiến đấu phòng thủ quần đảo Winroth.
Nhưng bọn hắn không chỉ có không đánh lén thành công, mà lại chịu sự tổn thất vô cùng lớn dưới sự tính toán chuẩn xác của quan chỉ huy Gringa, bây giờ còn đang bị bên ta truy kích, bị cắn xé đến lúc hủy diệt hoàn toàn cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Mất đi hạm đội duy nhất yểm hộ và chia sẻ áp lực, quần đảo Winroth ở trước mặt hạm đội cũng chỉ là bia ngắm, cuộc chiến này vốn cần khoảng năm ngày, thì có thể kết thúc hoàn toàn, Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng tôi sẽ chiếm giữ được quần đảo Winroth.
Đương nhiên, so với tốc độ trước đây của Thần Giáo các ngài thì vẫn chậm hơn rất nhiều.
Có lẽ ngài cảm thấy hạm đội tách ra là một điều kiêng kị, xin ngài yên tâm, tôi biết chúng tôi cũng không thể giữ bí mật với gian tế của Luân Hồi, mà Luân Hồi cũng không thể giữ bí mật với chúng tôi.
Luân Hồi biết chúng ta tiến công lúc nào, chúng ta cũng rõ ràng Luân Hồi còn có bao nhiêu lực lượng, bao quát thực lực của hạm đội và sự bố trí ở các khu vực.
Chi tiết thì chúng tôi nhận được từ quý giáo đấy, chiến thuyền của hai hạm đội chủ lực vốn thuộc về Luân Hồi Thần Giáo.”
“Ồ?”
“Đó là chiến lợi phẩm mà quý giáo tịch thu được, trước lúc hai bên khai chiến, thì Luân Hồi đã chuộc lại những chiến thuyền kia từ phía quý giáo.”
“Các người không kháng nghị sao? Dù gì thì chúng ta cũng đã ký hiệp ước.”
“Ha ha.” Mota cười, “Quý giáo đã thông tri cho chúng tôi, đồng thời quyết ý đem phân cho chúng tôi một nửa tiền chuộc, chúng ta lại có lý do gì không đồng ý đâu?”
“Chỉ vì lấy tiền chuộc thôi sao?”
Chương 1520: Trật Tự, thức tỉnh đi (3)
“Không chỉ là lấy tiền chuộc, mà là chúng ta biết, quan chỉ huy cấp cao của hai hạm đội kia trong “Ngày đầu chiến tranh” vì không muốn bị bắt và cũng không chịu đầu hàng nên đã tự sát, toàn bộ thành viên của hai hạm đội chủ lực kia, phần lớn đều không thuộc về phe gia tộc của Luân Hồi, mà là thuộc về phe của Người Gác Cổng tiền nhiệm, cho nên sau khi Người Gác Cổng đương đại của Luân Hồi là Romir lên đài, phe gia tộc đã tiến hành giải tán, thẩm tra, giam giữ bọn họ.
Chiến thuyền vừa mới lấy lại, chỉ cần không có đủ số lượng người để vận hành thì chiến thuyền có cao cấp đến đâu cũng chỉ là hàng trưng bày, căn bản không cách nào mang ra chiến đấu.
Cho dù là bây giờ bọn họ có phóng thích những thần quan phe đối lập bị giam giữ thẩm tra, một lần nữa chiêu mộ bổ sung thần quan làm thủy thủ, đợi đến lúc có thể xuất chiến thì chiến sự cũng đã kết thúc.
Những tin tức này, đều là được xác nhận, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ chỗ nào sơ suất!
Cho nên ở trong vùng biển này, lực lượng mà Luân Hồi có thể sử dụng cũng chỉ còn bấy nhiêu, không có khả năng lại phát sinh biến số gì.
Tôi lại lén nói cho ngài một việc, đợi đến khi chúng ta chiếm được quần đảo Winroth, tiến sát Biển Chết và uy hiếp được Luân Hồi Cốc, nếu như Luân Hồi muốn đầu hàng với Thần Giáo chúng tôi, vậy thì trên bản hiệp ước sẽ có một điều khoản, đó chính là gạt bỏ tất cả lực lượng hạm đội của Luân Hồi, những chiến thuyền kia, Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng tôi sẽ lấy về.”
Sau khi Karen nghe xong, ở trong lòng cảm khái nói: Nếu thật là như vậy, thì Luân Hồi Thần Giáo quả thực rất khó lật bàn.
Hành vi bán lại chiến thuyền sau khi tịch thu được của Trật Tự Thần Giáo rồi sau đó lại phân chia phiếu điểm cho Nguyệt Nữ Thần Giáo, thật là để người ta không có lời nào để nói, mà lại mặc dù Mota không nói, nhưng Karen cũng có thể đoán được, mặc kệ sau cuộc chiến là kết quả ra sao, Nguyệt Nữ Thần Giáo nếu như cùng Luân Hồi Thần Giáo đàm phán, như vậy Trật Tự Thần Giáo hoặc sẽ lấy thân phận của người hòa giải hoặc lấy thân phận phía sau màn, cái gì cũng không cần làm thì đã được chia một phần lợi ích mà Nguyệt Nữ Thần Giáo phải liều sống liều chết mà đánh đổi….
Sau đó, chính là hai ngày truy đuổi cắn xé liên tục, hạm đội của hai bên với thực lực chênh lệch khá lớn lại xảy ra vài lần chiến đấu quy mô nhỏ, nhưng đều kết thúc bằng việc bên phía Luân Hồi Thần Giáo thương vong rồi bỏ chạy.
Còn về phía quần đảo Winroth, hạm đội được tách ra đang tiến hành tiến đánh, hai ngày trôi qua sau khi trả giá bằng thương vong nhất định thì cũng coi như đã thanh lý đi được phần lớn cộng sự phòng ngự được đặt trên đảo, giai đoạn tiếp theo đó là chuẩn bị tiến hành đổ bộ lên đảo để tác chiến.
Trên bảy tám chỗ chiến trường khác giữa Nguyệt Nữ Thần Giáo và Luân Hồi Thần Giáo, mặc dù Nguyệt Nữ Thần Giáo không có quá nhiều điểm đột phá, nhưng cục diện cũng đều đang chiếm lợi thế, thật ra chính là đang chờ nơi này chiếm đóng được quần đảo Winroth sau đó tiến vào Biển chết để phá vỡ cục diện, ép Luân Hồi Thần Giáo bắt đầu co cụm lại từ những khu vực khác, vậy thì những khu thánh địa khác có thể không cần tiến công vẫn giành được.
Karen vốn vẫn lo lắng có thể sẽ có chuyện ngoài ý muốn, nhưng chuyện ngoài ý muốn cũng không xảy ra.
Có lẽ là bởi vì chiến sự cực kỳ thuận lợi tâm tình rất tốt cho nên đêm nay Gringa còn mời bọn người Karen đi lên trên chiến hạm chỉ huy để tham gia tiệc tối.
Rõ ràng hạm đội này còn đang truy kích tàn quân, nhưng rất hiển nhiên rằng, người của Nguyệt Nữ Thần Giáo đã chuẩn bị chúc mừng thắng lợi trước.
Karen không có keo kiệt mà dùng những lời lẽ ca ngợi của mình, dù sao thì những lời dễ nghe cũng không cần mất tiền mua, cùng với việc Karen cũng tương đối hiểu cách nói chuyện, cho nên trò chuyện với tổng chỉ huy Gringa rất vui vẻ.
Chờ đến lúc tiệc tối đã kết thúc, lúc đám người Karen thông qua boong thuyền trở lại về tàu bảo vệ của mình, Gringa đứng ở trên boong tàu của chiến hạm chỉ huy nhìn xem bóng lưng của người thanh niên rời đi trong đêm tối, nhịn không được mà nói với Mota còn đứng ở sau lưng ông ta: “Ta vốn cho rằng hắn ta là một người cực kỳ ương ngạnh, hiện tại ta cảm giác là do ta nhận thức sai.”
Mota lập tức nói: “Đội trưởng Karen đối xử với mọi người vẫn rất có lễ tiết.”
“Con mèo và con chó kia đâu?”
“Con mèo kia biết nói chuyện, chắc hẳn là hộ thân yêu thú của hắn.”
“A, là như vậy sao, xem ra là ta trách lầm hắn, một người trẻ tuổi rất tốt, đáng tiếc là người của Trật Tự; dù gì thì cũng tận lực tạo mối quan hệ tốt với hắn, về sau có khả năng cần đến.”
“Vâng, thưa ngài, tôi đã rõ.”
“Về phương diện tình báo, có tiến triển gì mới sao? Luân Hồi, Trật Tự, và các giáo hội chính thống khác.”
“Thưa ngài, lần này việc Thần Giáo chúng ta tuyên chiến với Luân Hồi đã dẫn đến trong nội bộ của Luân Hồi xảy ra biến chuyển, phe thế hệ đã tiến hành phản công phe gia tộc, lãnh đạo cầm quyền của phe gia tộc chẳng những không lựa chọn tiến hành hoà giải, ngược lại tăng thêm cường độ trấn áp.
Chiến thuyền mà bọn hắn chuộc lại từ trong tay của Trật Tự Thần Giáo đã được trả về, nhưng tôi nghĩ, Người Gác Cổng Romir vốn cũng không dám thả ra những người kia để vận hành những chiến thuyền này.”
“Ha ha.” Gringa nghe đến đó cười nói, “Bà ta là đang lo lắng những người chỉ huy chiến thuyền sau đó không chỉ không tấn công Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng ta mà ngược lại sẽ có thể quay họng pháo trực tiếp chĩa về phía phe gia tộc của bọn họ.”
“Đúng vậy, tóm lại, cục diện nội bộ của Luân Hồi Thần Giáo hiện tại đã vô cùng hỗn loạn, hỗn loạn đến nỗi… Để cho thuộc hạ đều cảm thấy có chút khó tin.”
“Không có gì mà cảm thấy khó tin cả, trong lúc thế cuộc xuống dốc, nội bộ mâu thuẫn tất nhiên sẽ được kích thích ra, lúc trước không phải là không có, mà là đã bị che giấu.”
“Bên phía Trật Tự Thần Giáo cũng không có động tác gì, bao gồm cả việc Đội Quan Sát đến đây thì sau đó cũng không có thảo luận gì nữa, nội bộ đã đạt thành nhận thức chung.”
“Vị Đại Tế Tự tân nhiệm kia của Trật Tự Thần Giáo có vẻ cũng không đơn giản a, vốn chúng ta đều cho rằng ông ta sẽ không áp chế được mâu thuẫn, nhưng ông ta hình như thật sự đã kiềm chế được, cũng không biết có thể áp chế trong bao lâu…
Một cái Thần Giáo phát triển lớn mạnh đến mức độ này, dùng phương thức cải cách cấp tiến để tạo áp lực, rất dễ dàng xảy ra vấn đề, sau này tiếp tục quan sát đi, nếu như vị Đại Tế Tự Norton kia có thể giống với Giáo Hoàng Điên của Ánh Sáng Thần Giáo thì càng tốt.”
“Mặt khác thì là về các giáo hội khác, các thần giáo chính thống lớn khác cũng không biểu hiện ra ý đồ muốn chi viện cho Luân Hồi, bọn họ càng muốn tiếp tục chờ đợi để quan sát kết quả của cuộc chiến này.
Bởi vì trước khi khai chiến thì Thần Giáo chúng ta đã ký kết hiệp ước với Trật Tự Thần Giáo, Thần tử bây giờ còn đang ở Thành phố York, việc liên quan đến Đội Quan Sát của Trật Tự cũng đã được lan truyền ra ngoài, bây giờ đến nỗi công hàm khiển trách Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng ta phát động chiến tranh cũng không có.”
“Bọn hắn đang sợ, không dám bước chân xuống nước, mà lại sẽ sợ rất lâu, chỉ cần chúng ta có thể kết thúc cuộc chiến này nhanh một chút, bên ngoài cũng gần như không có cơ hội mà quấy nhiễu.”
“Đúng vậy, thưa ngài.”
“Ngươi và thầy của mình cũng đã vất vả.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










