Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 149 : Ankara phục sinh (3) (c1481-c1490)
❮ sautiếp ❯Chương 1481: Ankara phục sinh (3)
Sainz không khỏi oán giận mà nói với Karen: “Tốc độ của Trật Tự Thần Giáo các ngươi thật chậm chạp.”
“Mỗi một tầng đều trận pháp riêng biệt, cho nên cho dù biết rõ thang máy xảy ra vấn đề, biết rằng chúng ta gặp phải nguy hiểm, người ở phía dưới muốn đi lên để cứu trợ, cũng rất khó khăn.
Ngươi không phát hiện rằng tầng này cũng không có cửa sổ sao, mà lại ngươi cũng không thể bay lên cao như vậy, sẽ bị trận pháp của khách sạn tự động khóa mục tiêu tấn công.
Cũng bởi vì nơi này phòng ngự quá nghiêm mật, cho nên người cứu viện cần thời gian khá lâu mới có thể đến nơi.”
“Phòng ngự nghiêm mật như vậy, còn có thể để sát thủ tiến vào được sao? Nếu như không phải là bởi vì Thần tử của chúng ta đủ mạnh, kết cục bây giờ của chúng ta cũng sẽ không may mắn như vậy, đương nhiên, cũng bao gồm các ngươi.”
“Thưa vị Sainz này, có lẽ bây giờ ngài nên cân nhắc một việc, nếu như đây là một cuộc ám sát do Trật Tự Thần Giáo chúng ta nhằm vào các vị thì ngươi làm sao có thể chắc chắn rằng đội tiếp viện đang đến để ứng cứu mà không phải là đến để giết các ngươi?”
Ngươi…
Saraina tóc tai rối bời vừa vén mái tóc dài che khuất tầm mắt lên vừa nhìn về hình ảnh Ankara đang nhận lấy phiếu tên sách từ cha mình ở phía trước,
Hỏi:
“Đội trưởng Karen, ngươi cũng không nghi ngờ thích khách là do Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng ta sắp xếp sao?”
Karen lắc đầu, nói: “Không nghi ngờ.”
“Vì sao?”
“Bởi vì không đáng.”
Vì để được nhượng bộ và một chút đền bù trong lúc đàm phán mà không tiếc để lộ gian tế của mình trong một Thần Giáo chính thống khác, không thể nói là lỗ vốn, nhưng cũng không lời lãi gì… Cho nên tốn nhiều công sức để bố trí những việc này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Saraina cười gật gật đầu, chỉ về hình ảnh ở trước mặt: “Ta nghe nói những vị Chủ giáo và những vị cao cấp hơn của Trật Tự Thần Giáo các ngươi, cũng lưu hành phong tục đưa phiếu tên sách sao?”
“Đúng thế.”
“Đội trưởng Karen đã từng nhận được chưa?”
“Không có.”
Ông nội đã từng cho mình hai phiếu tên sách, một phiếu đưa cho trang viên Ellen xem như sính lễ, Bá tước Recar lúc trước sau khi biết được chuyện này còn cực kỳ vui mừng, nhưng khi biết được hậu duệ của mình vậy mà lại đi viết tên của dòng họ “Rafael vĩ đại” kia lên trên, kém chút nữa tức giận đến nỗi nhai luôn cả cái bàn.
“Thật ra ta cảm thấy rất sùng bái Thần Trật Tự, ta cảm thấy ngài ấy vô cùng có sức hút, cho nên ta cho rằng, năm đó giữa Nữ Thần Mặt Trăng và Thần Trật Tự chắc chắn cũng có cảm giác giống như vậy.”
Nghe nói như thế, trong đầu Karen không khỏi nhớ lại hình tượng con chó nhà mình dùng móng vuốt mà xé rách cái đệm nằm.
“Tôi nghĩ, có lẽ vậy, là những vị Thần ưu tú trong cùng thời đại, giữa bọn họ thưởng thức lẫn nhau, cũng là điều rất bình thường.”
Dù sao thì sau khi cuộc đàm phán này kết thúc, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ở trong thần thoại tự thuật, Thần Trật Tự sẽ có quan hệ mập mờ với Nữ Thần Mặt Trăng Artemis.
Cho nên, những tín đồ đời sau có lẽ cũng không thua kém mức độ quan trọng, họ không chỉ có thể tạo ra cho thần thêm một người anh em, mà còn có thể tác hopwh tình nhân cho thần.
Lại liên tưởng đến một suy đoán phổ biến xuất hiện gần đây, đó chính là thần linh đã bị ngăn cách ở một nơi nào đó, ở trong một vùng không gian khác.
Cảm giác này, thật giống như người hiện đại đốt vàng mã cho tổ tiên, hi vọng tổ tiên ở một thế giới khác có thể tiêu xài.
“Ta thật sự rất muốn có một ngày, đảo Ám Nguyệt cũng có thể ở cùng chúng ta.”
Saraina nhìn về phía Ophelia, khóe miệng lộ ra nụ cười, sau đó, cô ta nói ra một bí mật, “Đảo Ám Nguyệt rất có thể sẽ bị Trật Tự Thần Giáo xem như chip đánh bạc trong lúc đàm phán với Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng ta.”
“Làm sao có thể!” Vẻ mặt của Ophelia không dám tin.
“Cái này không có gì là không thể nào, Đảo Ám Nguyệt quá nhỏ, nhỏ đến mức ở trước mặt của thần giáo chính thống cũng chỉ là một món trang sức, chỉ cần Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng ta có thể cho ra giá cả hợp lý, Trật Tự Thần Giáo vì cái gì mà không buông tay đây?”
Karen thì mở miệng nói: “Thưa ngài, ngài không nên dọa cô ấy.”
Saraina nhìn về phía Karen: “A, ngươi cảm thấy việc này không có khả năng sao?”
“Đúng vậy, tôi cảm thấy không có khả năng.
Như ngài đã nói, đảo Ám Nguyệt quả thật còn kém rất rất xa so với thần giáo chính thống, nhưng mất đi đảo Ám Nguyệt hoặc là bán trao tay đảo Ám Nguyệt sẽ mang đến tổn thất và thiệt hại vượt qua lợi ích sau này.
Bán trao tay đảo Ám Nguyệt cho bên khác thì Pamirez giáo sẽ nhìn chúng tôi như thế nào, Luân Hồi Thần Giáo sẽ nhìn chúng tôi như thế nào, những thần giáo và thế lực đã ký kết quan hệ hợp tác với chúng tôi lại sẽ nhìn việc này như thế nào?
Cái giá tiền này, Nguyệt Nữ Thần Giáo không chịu nổi, cho nên, xin ngài đừng hù dọa cô ấy nữa.”
“Ha ha ha.”
Saraina nở nụ cười.
Karen cũng cười theo.
Saraina còn đang tiếp tục cười.
Karen cũng chỉ có thể tiếp tục cười theo.
Saraina còn đang cười, khóe miệng Karen đã mỏi, chỉ có thể ngừng lại.
Nhưng tiếng cười của Saraina còn chưa dừng lại, thoáng một cái, ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều có gì đó không đúng, bởi vì ý thức được đã có vấn đề gì đó xảy ra, ngài Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo lúc trước vừa biểu hiện vô cùng mạnh mẽ vào lúc này lại giống như đang mê mang.
Tiếng cười của cô ta bắt đầu trở nên trong trẻo, càng không ngừng vang vọng bốn phía trên tầng này, sau đó dẫn dắt tất cả Ankara trong các bức tranh ở đây cũng đều đồng loạt phát ra tiếng cười.
Tranh của Ankara trong các thời kì, từng Ankara theo các phong cách khác nhau, bọn họ đều tách biệt khỏi khung cảnh được vẽ trên tranh mà cùng nhau cười.
Cảnh tượng lúc này quái quỷ đến mức làm cho da đầu người ta tê dại.
Điều làm cho người ta kinh hãi nhất đó là một bức tranh to lớn được vinh dự đưa vào trong « Ánh Sáng Trật Tự », bên trong bức tranh, Ankara với cơ thể đã bị chia năm xẻ bảy, cười đến mức càng âm trầm và đáng sợ hơn.
Đột nhiên, tiếng cười im bặt mà dừng.
Saraina bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Karen, sau đó, cô ta mở miệng; mà khi cô ta mở miệng thì hình chiếu của Ankara ở bốn phía xung quanh, cũng đều đồng loạt mở miệng:
“Nói không sai, không hổ là tín đồ của con điếm Artemis kia, thật sự giống hệt nhau, đều thích nằm mơ giấc mộng đẹp như thế này, ha ha ha.”
Chương 1482: Cha? (1)
Con điếm Artemis này?
Có thể dùng giọng điệu này để xưng hô với Nữ Thần Mặt Trăng, tất nhiên là nhân vật đến cùng một thời đại.
Thật ra cũng không cần tiếp tục suy đoán gì thêm, khi nhìn thấy lúc trước cô ta nói chuyện, Ankara ở trong bức họa được treo ở trên vách tường bốn phía cũng cùng nói chuyện với cô ta, thân phận của cô ta đã được minh chứng một cách rất sống động.
Nhưng vấn đề đó là việc xảy ra càng trực tiếp như vậy thì càng để người ta khó mà tin được.
Bây giờ trong đầu của Karen đã hiện ra một cảnh tượng:
Mình đi đến trước giường bệnh của Neo nằm, nói cho hắn biết:
“Ở trong khu lưu niệm trên tầng cao nhất của khách sạn Ankara, tôi nhìn thấy Ankara phục sinh.”
Khi đó, mặc kệ là lúc đó Neo đang ăn loại nho đắt đỏ đến cỡ nào thì hắn chắc chắn cũng sẽ phun ra ngoài.
“A ~ “
Saraina duỗi lưng một cái, ánh mắt từ từ đảo qua toàn trường.
Lúc này, trên mặt của Sainz đã toát ra mồ hôi lạnh.
Karen vẫn cảm thấy vị người hầu nam này mặc dù là một cái tên có thực lực không tệ nhưng không phải là người quá thông minh, bằng không thì lúc hắn ta chế tạo con rối cũng sẽ không dựa vào hình tượng của bản thân;
Tóm lại, không có khả năng so sánh cùng với mình và Alfred.
Mà điều càng đáng buồn cười hơn đó chính là ánh mắt của hắn mang theo vẻ hoảng sợ mà nhìn về phía Saraina, nhưng khi nhìn về đám người của Karen, vậy mà mang theo sát ý trong ánh mắt.
Làm sao đây, muốn giết người diệt khẩu sao?
Ở trước mặt Ankara, lại suy nghĩ đến việc diệt trừ thần quan Trật Tự?
Sainz ngập ngừng một chút bờ môi, đối Saraina nói: “Xin ngài hãy trở về, xin ngài bây giờ hãy trở về, ngài chiếm giữ thể xác của thần tử là một gánh nặng quá lớn đối với thể xác của ngài ấy.”
Saraina nhìn về phía Sainz, duỗi tay ra.
Lúc này Sainz bị một nguồn sức mạnh vô hình giam cầm, hai chân rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên không trung, mặc cho từng luồng ánh sáng màu vàng đang cố gắng hội tụ trên người hắn, nhưng còn chưa kịp thành hình đều đã tiêu tán mất.
“Từ nhỏ đến lớn, ngay cả lời cha ta nói mà ta còn không nghe, bây giờ ngươi muốn để ta nghe lời ngươi nói sao?
Bàn tay của Saraina bắt đầu từ từ co vào, cơ thể của Sainz không người bị đè nén, thỉnh thoảng lại có âm thanh vang giòn truyền đến.
Karen đã từng giao chiến với con rối phân thân của Sainz, biết rõ người này hiểu nhất không phải là tấn công mà là phòng ngự, nhưng rất hiển nhiên, năng lực phòng ngự của hắn vào lúc này không đáng để nhắc tới.
Đây cũng không phải chỉ đơn giản là sự nghiền ép về mặt thực lực, mà là sự bao trùm tuyệt đối.
Bởi vì mặc dù không nhìn thấy, nhưng Karen có thể cảm giác được, có một sợi Xiềng Xích Trật Tự vô hình đang quấn trên người của Sainz, ghìm chặt hắn ta, đồng thời phân giải tất cả năng lượng hắn muốn điều động để sử dụng thuật phát.
Xiềng Xích Trật Tự, còn có thể biểu hiện theo loại hình thức này sao?
Xiềng Xích Vô Hình?
Karen giật mình mà nhìn về phía trước, nhưng trong đầu đã nhanh chóng suy nghĩ: Xiềng xích vô hình có lẽ không phải là sự biểu hiện thật sự của Trật Tự, nhưng tuyệt đối đã tới rất gần với chân lý của Trật Tự.
Xiềng xích hữu hình sẽ trở thành gông xiềng, xiềng xích vô hình thì là thước đo đạo đức bên trong nội tâm của con người?
Saraina hơi nghi ngờ mà nhìn về phía Karen một chút, sau đó, trên mặt cô ta vậy mà lộ ra ý cười:
“Tên nhóc này thú vị nhỉ, ha ha ha, ta ở chỗ này bóp nắn người khác, ngươi thế mà đứng ở đây bắt đầu lĩnh ngộ sao?”
Vừa dứt lời,
Saraina bỗng nhiên phát ra âm thanh về hướng của Karen: “Này!”
Karen chỉ cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè về phía của mình, cả người liên tục lui lại, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất, loại suy nghĩ và không khí cảm ngộ trong đầu ngưng tụ ra khi nãy hoàn toàn tiêu tán.
Phải biết rằng loại cơ hội này rất khó được, nhiều khi phương diện nào đó cần đột phá cũng chỉ thiếu một cơ hội này.
Nhưng cô ta lại chỉ lấy một phương thức nói đùa hù dọa người, trực tiếp phá hủy cơ hội “Quý giá này”.
Karen ngồi dưới đất cảm giác được mình có máu tươi chảy ra từ trong mũi mình, khi anh đưa tay lên muốn lau, phát hiện từ trong lỗ tai và mắt cũng có chất lỏng đang chảy ra, là máu tươi.
“Ta… Khục …”
Karen muốn há mồm nói cái gì, nhưng miệng vừa há ra, không ngừng mà ho ra máu tươi.
Trong đầu càng cảm thấy “Ong ong ong” lên, đến bây giờ cũng còn chưa bình thường lại.
“Karen!”
“Đội trưởng!”
“Đội trưởng”
Ophelia, Ashley và Blanche lập tức chạy tới, Ophelia hất hai tay lên, Lưỡi Đao Ám Nguyệt xuất hiện trong tay của cô, cảnh giác nhìn chằm chằm về phía trước mặt Saraina.
Ashley đưa tay đặt ở trên hình xăm của Sói Bão Mombas trên cánh tay, chuẩn bị để triệu hồi bất cứ lúc nào.
Blanche thì đặt hai tay của mình lên trên bờ vai của Karen, bắt đầu giúp Karen tiến hành trị liệu.
Saraina không ngăn cản những việc này, chỉ là rất bình tĩnh mà nhìn xem Karen, mở miệng nói: “Năng lực lĩnh ngộ của ngươi rất cao, nhưng có nhiều thứ không phải ngươi có thể đụng vào, tiếp tục lĩnh ngộ sẽ chỉ làm ngươi đi đến con đường sai lầm, bởi vì ngươi vốn cũng không có điều kiện để hoàn thành.”
Karen: “…”
Saraina buông lỏng bàn tay, Sainz rơi xuống, khắp cơ thể hắn có rất nhiều chỗ đã gãy xương, tuy nhiên lúc này hắn vẫn đang cố thử đứng dậy:
“Van cầu ngài, bây giờ hãy rời đi cơ thể của Thần tử, ngài ấy thật sự không chịu nổi.”
Saraina phất phất tay, cả người Sainz bay văng ra ngoài, đụng mạch vào trên vách tường, sau đó rất thê thảm mà trượt xuống, nhưng khi nằm rạp trên mặt đất một lần nữa thì hắn vẫn còn cố gắng mà đứng lên.
“Ngươi lại làm phiền ta nữa thì ta sẽ thật sự giết ngươi, sau đó Thần tử của ngươi sẽ không còn có người để chăm sóc đâu.”
Nghe được lời này, Sainz không giãy dụa nữa, mà là dựa trán nằm sấp trên đất.
Saraina đi tới trước bức tranh trong «Ánh Sáng Trật Tự» kia, trong bức tranh miêu tả cơ thể cô ta đang vỡ vụn trong miệng của hung thú, tựa như là một chiếc ly thủy tinh đang vỡ tan.
Nhìn xem bức tranh này, ánh mắt của cô ta, dần dần chìm vào vẻ âm trầm.
Bởi vì, đây là kết thúc của cô ta.
Sau khi Blanche trị liệu xong, Karen dần dần khôi phục lại, anh đứng người lên, nhìn xem bóng lưng Saraina, không biết nên dùng thái độ và lập trường gì để đối mặt với cô ta.
Mặc dù cô ta vừa mới phá hủy cảm ngộ của mình, nhưng cô ta đúng là có lòng tốt, chỉ có điều Karen cảm thấy mình có lẽ có thể thử.
Không khí nơi đây chìm vào sự tĩnh lặng trong phút chốc,
Karen mở miệng hỏi: “Ngài là điện hạ Ankara sao?”
“Ta không phải là cô ta, cô ta đã chết, ngay ở trong bức tranh này, phân chia thành vô số mảnh vụn, nếu như cân nhắc quan hệ giữa hai chúng ta một cách nghiêm túc, thì ta chính là một trong vô số những mảnh vụn kia.
“Ngài vẫn là điện hạ Ankara như cũ.” Karen đưa tay vẫy vẫy về phía sau, sau đó hai tay đặt trước ngực, thành tiếng nói: “Bái kiến điện hạ.”
Ashley và Blanche lập tức làm động tác tương tự: “Bái kiến điện hạ.”
Ophelia thu hồi Lưỡi Đao Ám Nguyệt, lúc chuẩn bị cùng mọi người bái kiến, Saraina mở miệng nói: “Tín đồ của Nữ Thần Ám Nguyệt vậy mà cũng ở nơi đây, ngươi là thức ăn mà cô ta chọn ra sao?”
Karen không có mở miệng để trả lời giúp, trực giác nói cho anh biết, bây giờ yên tĩnh làm một tên đội trưởng đội bảo an là lựa chọn sáng suốt nhất.
Chương 1483: Cha? (2)
Ophelia mở miệng nói: “Tôi nghĩ, cô ta chọn tôi là vì mục đích này, nhưng có lẽ tôi cũng không phải là người mà cô ta muốn tìm.”
“A, phải không, vậy thì cô ta có vẻ rất bất hạnh đấy, sau khi cô ta dung hợp ta, còn trải qua nhiều lần Nguyệt Hóa như vậy, tiềm năng của cơ thể này đã sắp khô cạn, nếu như không cách nào kịp thời tìm được phương pháp thích hợp, cô ta cũng chẳng sống thêm được mấy năm.
Đương nhiên, lần này ta thức tỉnh, khiến cho cô ta phải chịu đựng và tiêu hao càng nhiều thời gian, tuổi thọ của cô ta vốn cũng chẳng còn bao nhiêu, lại bởi vì hôm nay mà mất đi nửa năm.
Ai, thật sự là một đứa trẻ đáng thương, thiên phú của cô ta thật sự không tệ, chỉ là quá nóng lòng, cũng có chút quá tham lam.”
Saraina bắt đầu đi về hướng của bức tranh tiếp theo, bên cạnh điểm kết thúc, thường thường cũng là điểm xuất phát.
Cô ta bắt đầu thưởng thức từng bức từng bức họa một, từ từ bước đi qua.
“Ta thật sự không phải là Ankara, nếu như Ankara thật sự thức tỉnh, người của Trật Tự Thần Giáo các ngươi chắc hẳn sẽ là kẻ chết thứ nhất, cô ta hận Trật Tự Thần Giáo, vô cùng vô cùng hận.
Cho nên, các ngươi nên cảm thấy may mắn.”
Saraina từ chỗ gần đi về phía nơi xa, lại từ nơi xa quay về chỗ gần.
“Ta không có cảm giác đang nhìn thấy quá khứ của mình, cũng không có quá nhiều sự cộng hưởng về ký ức, trong mắt của ta, đây cũng chỉ là quá khứ của một người có tên giống ta, mà ta, bây giờ chỉ là một người đang đứng xem.
Năm đó Ankara từng tới Nguyệt Nữ Thần Giáo, trộm đi «Vương Miện Bạch Nguyệt», lúc chạy trốn, bị ép phải để lại một dấu ấn linh hồn.
Về sau, Nguyệt Thần giáo không biết tìm được từ nơi nào một mảnh thịt nát thuộc về Ankara, dùng nhập dấu ấn linh hồn kia vào trong, tạo ra ta.
Cơ thể của cô gái này, là người thứ nhất sau nhiều năm như vậy có thể thành công dung hợp với ta, ta sống sót ở trong thân thể của cô ta, nhưng ta cũng không có hứng thú quá lớn để tranh giành quyền sở hữu của cơ thể này.
Một cơ thể sắp khô kiệt, tranh đoạt cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Sau khi cô ta chết đi, ta sẽ biến trở thành một mảnh vụn nho nhỏ một lần nữa, sau đó chờ đợi không biết bao nhiêu năm sau, đợi đến có một người dung hợp ta thành công.”
Saraina lượn nơi này quanh đủ một vòng, vừa nói vừa xem tranh, rốt cục lại quay trở về đến chỗ cũ.
“Người vẽ ra những bức tranh này dùng rất nhiều công sức, đối với ký ức của Ankara, ta cũng không phải rất rõ ràng, cho nên ta cũng không có cách nào phân biệt được trong những bức tranh này rốt cuộc có bao nhiêu phần chân thật, lại có bao nhiêu phần là hư cấu,
Nhưng, vẽ cũng không tệ.
Rất cảm khái, cho dù là con gái của Thần thì cuộc đời cô ta, cũng có thể lướt qua nhanh như vậy.”
Cuối cùng, Saraina lại đứng ở trước bức tranh «Ánh Sáng Trật Tự»: “Vào lúc đó có lẽ cô ta cảm thấy rất tuyệt vọng nhỉ.”
Karen biết, cái “Ý thức” trước mắt này, cô ta cũng không định nghĩa được bản thân, mặc dù cô ta vẫn dùng thân phận của Ankara như cũ, nhưng không có nhận biết rõ ràng về bản thân.
Điều này có thể hiểu được vì sao lúc vừa thức tỉnh thì cô ta sẽ nói thẳng ra những lời như “Ngay cả lời cha ta nói mà ta còn không nghe”, nhưng đợi đến khi cô ta xác nhận tình trạng thân phận của mình lại còn nói mình không phải Ankara.
Nếu như điều kiện cho phép thì ngược lại Karen là có thể giúp cô ta khai thông mạch suy nghĩ một chút, nhưng rất hiển nhiên rằng điều kiện bây giờ cũng không cho phép.
Nếu thật sự trải qua mấy lần trị liệu thì cô ta sẽ cảm thấy tốt hơn, nhưng chắc hẳn Saraina cũng nên tự chuẩn bị tang lễ cho bản thân mình.
“Tốt, xem xong.”
Saraina xoay người, lắc đầu, nói:
“Có thể là hoàn cảnh nơi này, khiến cô ta xúc động, cũng khiến ta cảm thấy xúc động, lúc này mới dẫn đến việc ta bỗng nhiên thức tỉnh, cũng chỉ có lời giải thích này hợp lý.”
“Ngài có thể trở về rồi sao?” Sainz đang nằm rạp trên mặt đất lại hỏi thêm một lần.
“Đương nhiên, ta sẽ trở về, mà ta cũng rõ ràng, lần này sau khi ta trở về, cô ta sẽ sữ dụng thêm càng nhiều phong ấn, bởi vì cô ta cũng rõ ràng mình đã không cách nào lại chịu đựng thêm việc ta thức tỉnh một lần nào nữa.
Nhưng ngươi không cảm thấy, trước lúc ta trở về cũng nên làm xong mọi việc sao?”
“Xin ngài giết bọn hắn nhanh một chút, chúng ta gặp phải ám sát, bọn hắn là vì bảo vệ Thần tử mà chết.”
“Vù!”
Cơ thể của Sainz lại bị nhấc lên, Saraina nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy máu me của hắn.
“Ta đã nói qua, chỉ có Ankara thật sự, mới hận thù Trật Tự Thần Giáo, ta không có, điều này chứng minh ta không phải là Ankara, ta vẫn là ta.”
Sainz rất khó khăn mà cố mở miệng nói: “Nhưng không thể để cho Trật Tự Thần Giáo biết ngài tồn tại, đây là hiệp định đã được giao kèo trước khi ngài và Thần tử dung hợp.
Quan trọng nhất đó là nếu như không có Thần tử thì ngài cũng rất khó có thể tìm đến người thứ hai có thể trở thành vật dẫn cho ý thức của ngài, chính bản thân ngài cũng rất rõ ràng, cho dù là ở Nguyệt Nữ Thần Giáo chúng tôi thì những người giống như Thần tử biết bao nhiêu đời mới có thể có một người như vậy xuất hiện.”
“Còn có một phương pháp khác.” Ánh mắt của Saraina đảo về phía đám người của Karen, “Mở ý thức tinh thần của các ngươi ra cho ta, ta sẽ phong ấn đoạn ký ức ngắn từ lúc ta thức tỉnh cho đến bây giờ.”
Karen nhấp nháy bờ môi một chút, nói: “Tôi muốn kiểm nghiệm trước, bây giờ có phải ngài thật sự có loại năng lực này hay không, nếu như ngài có năng lực như thế, chúng tôi sẽ nguyện ý phối hợp với ngài.”
“Ngươi chắc hẳn cũng rõ ràng, các ngươi ở trước mặt của ta cũng không có chút cơ hội để nói đến bất cứ điều kiện gì, bởi vì ta có thể giết chết các ngươi một cách rất nhẹ nhàng.”
“Ngài sẽ không, bởi vì ngài là ngài, ngài không phải là Ankara.”
Saraina nhìn Karen, do dự một chút, vẫn gật đầu nói: “Ngươi nói đúng.”
Lập tức, cô ta giơ tay lên, chỉ về hướng Sainz một lần nữa, xách Sainz đến trước mặt cô ta một lần nữa.
“Nếu như ngươi không muốn linh hồn của mình bị ta hủy diệt, mở ý thức tinh thần của ngươi ra.”
Sainz thở dài, hai mắt vẫn nhắm nghiền.
Rất nhanh, đầu ngón tay của Saraina xuất hiện một ánh sáng màu đen, sau khi ánh sáng tiến vào giữa trán của Sainz, lại rất nhanh bay ra.
Sainz ngồi quỳ trên mặt đất, giống như là ngủ thiếp đi.
“Ngươi nhìn, ta đã phong ấn đoạn ký ức ngắn này, một chuyện rất đơn giản, bây giờ đến phiên ta phong ấn đoạn ký ức này của các ngươi, sau khi ta hoàn thành, trở về tiếp tục ngủ say, các ngươi liền đều sẽ tỉnh, đơn giản giống như một giấc ngủ gật mà thôi.”
Karen nhẹ gật đầu: “Được rồi, tôi đồng ý.”
Saraina nâng ngón tay lên, dựa theo thứ tự, cô ta tới trước mặt của Ophelia, Ophelia hai mắt nhắm nghiền, ánh sáng từ đầu ngón tay cô ta tiến vào phong ấn ký ức.
Sau đó, là Ashley và Blanch.
Đợi đến khi bọn họ đều tiến vào trạng thái hôn mê, Saraina đi tới trước mặt Karen:
“Bây giờ, đến phiên ngươi.”
Karen hít sâu một hơi.
“Vì cái gì mà ngươi trông có vẻ còn lo lắng hơn bọn họ?”
Karen trả lời: “Tôi không biết.”
“Sau khi phong ấn xong đoạn ký ức của người thì ta sẽ ngủ say.”
Karen nhắm mắt lại, buông lỏng ý thức tinh thần của mình.
Một luồng ánh sáng màu đen bắn ra từ đầu ngón tay của Saraina đánh vào giữa trán của Karen, cô ta cho rằng mọi việc cũng đều sẽ thuận lợi, sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cho nên sau khi làm xong, cô ta đã mở ra tiến trình trở lại giấc ngủ say của mình.
Nhưng sau khi ánh sáng màu đen tiến vào trong ý thức tinh thần của Karen, vẻ mặt của Saraina bỗng nhiên biến đổi, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, không dám tin mà nhìn xem tên đội trưởng đội bảo an rất bình thường trước mặt này, phát ra tiếng hô khó tin:
“Cha?”
Chương 1484: Lấy tên của Cha (1)
Karen, là người giống với Thần Trật Tự nhất trong thế giới này.
Là giống nhau, nhưng tuyệt đối không phải là một.
Lúc luồng sáng màu đen từ đầu ngón tay của Saraina tiến vào trong ý thức tinh thần của Karen, cảm giác đầu tiên của cô ta đó là như “Nhìn thấy” được bóng lưng của cha mình.
Loại khí chất kia, bầu không khí kia, sự cảm nhận, cảm giác quen thuộc…
Tất cả tất cả mọi điều đều để cô ta không tự giác mà trông thấy hình bóng vĩnh viễn không thể phai mờ trong linh hồn của cha mình trùng hợp lên trên.
Bởi vì, cha của cô chính là vị tồn tại vĩ đại thật sự, trỗi dậy từ trong cuộc chiến giữa phe Vĩnh Hằng và phe Ánh Sáng, sau khi Thần Ánh Sáng ngã xuống thì đã trở thành vị Chủ Thần hùng mạnh nhất trong thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước.
Người có những điểm giống với cha của cô, đều là ít càng thêm ít, bởi vì phần lớn đều không xứng với độ cao này.
Cho nên, sau khi những sự giống nhau liên tục xuất hiện, tạo ra sự nhầm lẫn trong nhận biết cũng là điều vô cùng bình thường.
Đồng thời cuối cùng cô ta cũng hiểu ra được, tại sao mình lại thức tỉnh ở nơi này, cũng không phải bởi vì nơi này là khu lưu niệm của Ankara, có lẽ đây chỉ là một không khí để khởi động quá trình này, nhưng dây dẫn thật sự lại đến từ cảm giác giống như cha của mình xuất hiện… từ trên người thanh niên này.
Thật ra, nếu như Saraina có thể tiến lên thêm một bước để quan sát thì đi từ sau lưng đến trước mặt của Karen để nhìn thẳng vào chính diện, đây một chuyện rất đơn giản, là con gái của Thần Trật Tự thì cô ta sẽ phát hiện, người này cũng không phải là cha của mình.
Người có quyền lên tiếng nhất trong việc này chắc hẳn là con chó vàng ở trong nhà của Karen kia.
Thật ra có thể nhìn thấy rất rõ ràng từ trên thái độ của Kevin đối với Karen.
Lãnh chúa Dal đã từng trêu chọc bản thể của mình, nói nó lại tìm về đến vị trí quen thuộc nhất của mình.
Nhưng Kevin chưa hề xem Karen như “Thần Trật Tự” thật sự, bởi vì ở trong nhận thức của nó, nó có thể phân biệt rất rõ ràng giữa vị trí của Thần Trật Tự và người ngồi ở trên vị trí này.
Chuyện này thoạt nhìn có lẽ là một việc rất đơn giản, nhưng lại vô cùng khó khăn để làm được, giống như là phần lớn người bình thường đều không phân biệt được quốc vương tên gọi là John hay là Jack, chỉ biết đó là quốc vương với hình tượng ngồi trên ngai vàng được cố định trong nhận thức của bọn họ mà thôi.
Vẻ hồi hộp lúc trước của Karen cũng không phải là đang ngụy trang, có hai nguyên nhân.
Một nguyên nhân là vì anh biết, không gian ý thức tinh thần của mình cực kỳ mạnh mẽ, những kẻ như Gaitanbert và Fornites cũng sẽ bị trấn áp khi ở trong không gian ý thức của mình.
Nhưng đối diện, thế nhưng là Ankara, cho dù cô ta cũng không phải là Ankara thật sự mà chỉ là một trong số cả trăm nghìn khối vụn, thậm chí chính nhận thức của cô ta đối với bản thân mình vẫn còn rất mơ hồ.
Nhưng Karen cảm thấy nếu cô ta thật sự tiến vào trong không gian ý thức linh hồn của mình thì mình thật sự không nắm chắc có thể trấn áp được cô ta.
Chỉ một tiếng hô “Này” như đùa vui giữa những người bạn đã có thể để tâm thần của Karen chấn động, chảy nhiều máu ra như vậy, để cho cô ta tiến vào, rất có thể sẽ phá vỡ “Sân nhà” của mình.
Một nguyên nhân khác đó là cô ta sẽ không bởi vì có người giống cha của mình mà “Yêu ai yêu cả đường đi”, bởi vì cô ta chắc chắn biết được sự “Giống nhau” này có nghĩa là gì.
Điều này chứng minh tên đội trưởng đội bảo an đang đứng trước mặt này vậy mà đi trên con đường giống như của cha cô ta, đây là một sự khinh nhờn, đồng thời, cũng là một sự uy hiếp tiềm tàng đối với cha của cô ta.
Tiếp theo cô ta sẽ làm như thế nào, cũng có thể đoán được.
Nhưng điều đáng để ăn mừng đó là, Karen tốt số.
Anh đã từng nhiều lần dựa những lá át chủ bài trên người để vượt qua nguy hiểm, nhưng lần này, thật sự là do anh may mắn.
Nếu như Saraina không có tự tin quay đầu lại như vậy, nếu như cô ta kéo dài thêm một chút thời gian,
Nếu cô ta không có vừa hoàn thành một phần phong ấn cuối cùng vừa để cho mình tiến vào trạng thái ngủ say, Karen cũng sẽ không may mắn được như vậy.
Ánh sáng màu đen sau khi tiến vào trong ý thức tinh thần của Karen thì đứng yên tại đó, hoàn toàn không có tiến hành động tác bước kế tiếp, đây là do tâm thần của Saraina bị ảnh hưởng.
Mà khi Saraina còn suy nghĩ muốn làm gì đó thì cũng đã không còn kịp rồi.
Trong mắt của cô ta mặc dù tràn đầy sự khó hiểu và kinh ngạc, nhưng mí mắt, vẫn khép kín lại, sau một khắc, khí tức trên người cô ta cũng bắt đầu thu hồi, khí chất trên người cũng theo đó mà biến thành vẻ lúc trước.
Saraina thật sự lúc này cũng mở mắt ra.
Lúc cô ta mở mắt ra thì cùng lúc này Karen vẫn giả vờ như Sainz, Ashley và những người còn lại tiếp tục mê man, giống như là còn chưa tỉnh lại.
Ký ức của “Ankara” và Saraina chắc hẳn là không liên thông, bởi vì cơ thể của Saraina có vấn đề nên cô ta không thể chống chịu để giao tiếp với “Ankara”.
Cho nên, trong tất cả những người ở đây thì cũng chỉ có Karen còn giữ lại đầy đủ ký ức.
Saraina hẳn phải biết Ankara: tỉnh lại, nhưng chuyện về sau, cô ta cũng không biết.
Karen trong lúc “Mê man”, trông thấy Saraina giơ tay lên, trong tay xuất hiện ba thanh que màu bạc, to bằng ngón tay cái, dài như mấy chiếc đũa ở nhà Karen dùng
Saraina đưa một thanh đâm vào trong lồng ngục mình.
“Phốc!”
Karen tiếp tục “Ngơ ngơ ngác ngác” quan sát, đồng thời ở trong lòng cảm thán: Người này thật ngoan độc.
Những người thích đem đủ thứ dùng lên trên bản thân mình, đều rất ngoan độc, ví như Neo tự lột bỏ da mặt của mình để chế tạo thành mặt nạ.
Nhưng mà Karen lại rất nhanh nhớ tới bản thân mình tự dùng Ngọn Lửa Ánh Sáng để thiếu đốt linh hồn mình…
Thôi vậy, thì ra tất cả mọi người đều giống như nhau.
Cái thứ nhất sau đó là cái thứ hai, cuối cùng là cái thứ ba.
Sau khi cả ba thanh đều đâm vào trong lòng ngực của mình, hai tay của Saraina, mỗi tay nắm lấy một thanh, ngón út của hai cánh tay cùng nhau đặt lên thanh thứ ba.
Sau đó, cô ta bắt đầu niệm tụng chú văn, ba thanh que trước ngực bắt đầu xuất hiện phù văn màu vàng.
Giống như xem cơ thể của mình giống như là một chiếc két sắt, bây giờ cô ta đang bắt đầu “Vặn khóa “.
Chương 1485: Lấy tên của Cha (2)
“Cạch cạch cạch cạch…”
Tiếng cọ xát chói tai truyền đến, không chỉ là máu thì mà ngay cả xương cốt đều đang bị kéo lệch khỏi vị trí ban đầu.
Một vòng,
Lại một vòng nữa.
Máu tươi đang không ngừng tràn ra ngoài, nhưng cũng không rơi xuống đất, mà là quay trở lại trong cơ thể của cô ta từ những nơi khác.
Karen cảm thấy lúc mình tự tra tấn mình, cũng không cảm thấy có cái gì ghê gớm, nhưng nhìn xem người khác đang tự tra tấn ở trước mặt mình, loại cảm giác này thật không dễ chịu gì.
Cuối cùng cô ta dừng lại.
Sau khi cô ta tỉnh dậy, chuyện thứ nhất mà cô ta làm đó chính là gia cố phong ấn, để khóa chặt hoàn toàn người kia ở trong cơ thể….
Bởi vì Saraina rất rõ ràng, năng lượng sống của mình đã không cách nào tiếp tục chịu nổi nếu vị kia thoát ra ngoài một lần nữa.
“Hô…” Saraina rũ hai tay xuống bên người, cả người đứng yên ở chỗ đó, nhưng nửa người trên quá mệt mỏi, lưng hoàn toàn cong xuống.
Lúc này, Sainz tỉnh lại từ trong thạng thái phong ấn ký ức, hắn lập tức quỳ gối về phía trước, nhìn xem tình trạng của Thần tử.
“Thần tử, ngài làm sao vậy, chúng ta đã bị gì?”
“Cô ta đã tỉnh lại.” Saraina nói, “Nhưng cô ta cũng đã xóa đi ký ức của các ngươi.”
Sainz nghe được lời giải thích này, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía một loạt bọn người Karen đang đứng bên cạnh, trong mắt lần nữa toát ra sát cơ.
“Thần tử, để cho an toàn, chúng ta nên giết hết toàn bộ bọn chúng.
Cô ta là vì yêu quý người của Trật Tự Thần giáo, không đành lòng ra tay nên mới chọn phong ấn ký ức, nhưng việc phong ấn ký ức cũng không phải là biện pháp an toàn nhất.”
“Sainz, không cần phải làm những việc vô nghĩa, đội cứu viện của khách sạn sẽ lập tức đến đây.”
“Thưa ngài tôi có thể làm tốt.”
Sainz hé miệng, tứ chi của hắn đều ở trong trạng thái bán tê liệt, chỉ có thể dùng miệng ngưng tụ ra thuật pháp, lúc này, một ngọn lửa màu vàng đang ngưng tụ trước mặt hắn, sắp phun ra ngoài.
Đối mặt với bốn người còn đang ngơ ngơ ngác ngác không tỉnh táo, ngọn lửa cấp bậc này cũng đã đủ.
Đúng lúc này, Karen “Tỉnh giấc”, nhìn Sainz.
Sainz thấy thế, lập tức vươn cổ về trước, nuốt ngọn lửa đang ngưng tụ trước mặt lại trong miệng.
Ngay sau đó, từ lỗ mũi và lỗ tai của hắn, bắt đầu có sương khói màu vàng toát ra, cả người trở nên vàng như nến.
Không chỉ có như thế, hắn thậm chí còn làm một khuôn mặt mỉm cười mà nhìn Karen, lộ ra hàm răng đã biến thành màu vàng.
Karen nghi ngờ nói: “Đã có chuyện gì?”
“Là do huyễn thuật của Lilith kia.” Saraina trả lời, “Hiện tại hiệu quả đang dần dần tiêu tán.”
“A, là như thế sao.”
“Vết thương trên người ngài?”
“Ta không sao.”
Karen đi về phía ba người Ophelia, bọn họ cũng sắp bước vào giai đoạn thức tỉnh, Karen sử dụng thuật pháp tinh thần đơn giản với bọn họ, rất nhanh, bọn họ đều từng người tỉnh lại.
Lập tức, Karen nhìn về phía Sainz đang ngồi xổm ở đằng đó, đồng thời đưa tay chỉ về phía hắn.
“Đội trưởng Karen, kết quả đàm phán trước đó của chúng ta còn tính hay không?”
“Đương nhiên tính, nhưng con người của tôi từ trước đến nay đều có một cái tật đó là rất hay tò mò, ta cảm thấy vừa mới nãy hình như đã xảy ra một vài chuyện, nhưng là…”
“Một trăm nghìn phiếu điểm.”
Nghe được cái số này, Karen hỏi: “Phiếu gì?”
“Phiếu Trật Tự.”
“Để mua chuộc?”
“Cảm ơn sự bảo vệ của ngươi, mời thuộc hạ của ngươi dùng bữa trà chiều.”
“Được rồi, cảm ơn.”
“Thật ra ta có thể cảm giác được, đội trưởng Karen cũng không thiếu phiếu điểm.”
Nói xong, Saraina còn cố ý nhìn về phía Ophelia một chút.
“Lần này ngài thật sự đã nhìn lầm, tôi thiếu, vô cùng thiếu.”
“Như vậy thì vì phiếu điểm có thể để cho đội trưởng Karen phản bội Thần giáo của mình sao?”
“Đương nhiên tôi sẽ không vì một chút phiếu điểm này mà phản bội thần giáo của mình.”
Lúc này, phía dưới có âm thanh truyền đến, đội cứu viện sắp đến.
“Là đội trưởng Karen và thuộc hạ đã cứu ta.” Saraina nhắc lại lần cuối.
“Là tôi cứu được ngài, đánh bại âm mưu ám sát này.”
“Còn chuyện khác thì sao?”
“Còn có chuyện gì khác?”
Karen quay đầu nhìn về phía ba người Ophelia, cả ba cô gái đều lắc đầu.
Saraina cũng không cho rằng Karen không bị phong ấn ký ức, cô ta chỉ lo lắng rằng Karen đã nghe được cô ta nói rằng “Cô ta đã tỉnh lại”, bởi vì thời gian Karen “Tỉnh lại” thật sự là quá mức trùng hợp.
Mặt khác, đưa một chút phí cho đội bảo an vốn chính là một loại tập tục, chỉ có điều lần này cô ta đưa nhiều hơn một chút
Saraina mở miệng nói: “Ta lấy danh nghĩa của Nguyệt Thần ra đưa ra lời thề, ta sẽ trung thành với lời ước định này.”
Karen lập tức đáp lại nói: “Ta dùng sự thành kính đối với Thần Trật Tự mà thề, ta chắc chắn sẽ trung thành với lời ước định này!”
“Ầm!”
Cửa chặn thang máy bị đánh tan, một đám thần quan Trật Tự vọt vào.
Saraina thấy thế, vừa mới chuẩn đứng thẳng người lên một chút, nhưng hẳn là đã làm cho vết thương trước ngực đau nhói, cùng với cơ thể suy nhược khiến cô ta ngã xuống bên cạnh, ngã về hướng Karen.
Karen không đưa tay đi đỡ, mà là nhìn về phía Ophelia.
Ophelia nhanh chóng vọt về phía trước, đỡ lấy Saraina sắp ngã xuống đất.
Karen không phải là vì tránh hiềm nghi, mà là anh cảm thấy kiêng kị đối với cô gái đang phong ấn Ankara trong cơ thể của mình này.
Từ trong vô thức, anh có một loại cảm giác, Ankara bỗng nhiên thức tỉnh, có lẽ có liên quan với mình, là do khoảng cách giữa mình và Saraina quá gần.
Mà nếu như Ankara thức tỉnh lại một lần nữa, mình tuyệt đối không có khả năng để dễ dàng tránh khỏi.
Thần bào trên người của đám thần quan tiến vào trước tiên có vẽ thêm rất nhiều hình học không gian, có chút giống với người trong bộ ngành của ông Deron, người của ngành này chuyên môn phụ trách về hạng mục trận pháp tại các địa điểm quan trọng của giáo hội ở đại khu thành phố York.
Chương 1486: Lấy tên của Cha (3)
Đằng sau, thì có một kỵ sĩ mặc áo giáp xuất hiện, bọn họ là quân đồn trú, chỉ khi nhận được mệnh lệnh từ Đại Chủ Giáo rằng có tình huống khẩn cấp phát sinh thì mới có thể điều động.
Người cầm đầu có thể trạng rất cao, không đội mũ giáp, là một tên mặt thẹo, hắn ta trước hết nhìn lướt qua Saraina, sau đó lại nhìn về phía Karen, hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Như ngài thấy, xảy ra một cuộc ám sát nhắm đến Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo.”
“Hung thủ đâu?”
“Đều đã chết.”
“Một tên?”
“Cơ thể của một tên khác đã bị tan biến, nếu cẩn thận tìm kiếm trên mặt đất thì có thể tìm được một vài vụn tro.”
“Do ngươi làm?”
“Đúng thế.”
Lúc này, Saraina nằm ở trong ngực Ophelia mở miệng nói:
“Chúng ta nên đến tham gia tiệc tối.”
Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, Saraina vẫn yêu cầu tham gia tiệc tối như cũ, bên phía Trật Tự Thần Giáo, cũng đồng ý.
Trước tiên hi vọng dùng việc mình bị ám sát, cưỡng ép giành lấy một chút đồng tình để cuộc đàm phán tiếp theo nhận được sự đền bù, một chút ít nhượng bộ trong cuộc đàm phán giữa hai Thần Giáo chính thống cũng không phải là thứ mà một trăm nghìn phiếu Trật Tự có thể so sánh, thậm chí, chuyện này vốn cũng chẳng thể nào giải quyết được bằng phiếu điểm.
Bên phía Trật Tự Thần Giáo cũng không hi vọng việc này bị truyền ra bên ngoài, bởi vì đây là cuộc ám sát diễn ra trong khách sạn Ankara.
Saraina đứng trên bục đang dùng âm thanh suy yếu đến nỗi không ngừng run rẩy, mang theo nụ cười tái nhợt nhưng lại sáng rỡ, diễn thuyết về tương lại tốt đẹp sau khi Nguyệt Nữ Thần Giáo và Trật Tự Thần Giáo liên hợp.
Phía dưới Karen đang cầm đĩa, đưa từng món ăn đắt tiền vào trong miệng, ngỡ như anh không phải đang ăn thức ăn, mà là sự hữu nghị tương lai giữa hai thần giáo.
Ophelia đi đến bên người Karen, Karen quay đầu nhìn cô một cái, phát hiện hai tay của cô trống trơn, chỉ có thể cảm khái ở trong lòng một câu, dù sao cũng là công chúa, không cần phải lo lắng thiếu thốn gì.
Khi nhìn về phía Ashley và Blanche, bọn họ mỗi người đều ăn uống rất vui vẻ, mà lại càng đang không ngừng đưa đồ ăn mới đến cho mình, không ít đồ ăn đều là vừa được bưng lên thì đã bị ba người bọn họ bao trọn.
Thật ra thì gia cảnh của bọn họ cũng rất tốt, nhưng ở trong tiểu đội có không khí như vậy, bọn họ cũng rất thích hưởng thụ việc này.
Nhưng mà Ophelia cũng không phải là không biết cách hòa nhập, cô đang quan tâm đến chuyện khác:
“Sau khi buổi tiệc kết thúc chúng ta sẽ bị tra hỏi, có cần thống nhất trước lời khai không?”
Karen lắc đầu, nói: “Thống nhất để làm gì?”
“Sau khi buổi tiệc kết thúc thì họ chắc chắn sẽ hỏi thăm mỗi người chúng ta về tình huống chiến đấu lúc đó, bọn họ cũng sẽ kiểm tra thi thể.”
“Nói ra tình huống thực tế.”
“Cái gì?”
“Nói ra tình huống thực tế.”
“Thế nhưng mà anh đã thề…”
Thề cái gì, dùng tên của cha tôi để thề sao?
“Chỉ có tôi đã đưa ra lời thề, các người cũng không có.”
Karen đưa một miếng thịt không biết là thịt gì nhưng rất ngon lành và mọng nước vào trong miếng, vừa nhai vừa nói,
“Cô ta có chút giống với cô.”
“Cho tới nay đều đứng quá cao, luôn cho rằng bất cứ chuyện gì đều có thể dùng thủ đoạn chính trị để giải quyết và che lấp, nhưng có một số việc là không có cách nào làm được, trừ phi cô nghĩ rằng người phụ trách bộ ngành liên quan của Trật Tự Thần Giáo đều là kẻ ngu.”
“Cái này hẳn phải là tôi giống với cô ta mới đúng.”
“Đừng nản chí, tương lai của đảo Ám Nguyệt, nào ai biết được sẽ phát triển ra sao đâu, đúng không nào?”
“Răng rắc!”
Đèn trong căn phòng sáng lên, Karen ngồi ở trên ghế sa lon, Chủ giáo Bern đang ngồi đằng trước.
Cũng xem như là người quen.
Karen vẫn cho rằng mặc dù ông ta xếp hạng ở phía cuối trong số một đám Chủ giáo ở đại khu thành phố York, nhưng ông ta tuyệt đối là một người thần bí nhất trong số đó.
Bởi vì cha của ông ta bây giờ đang chi phối Pamirez Giáo, con trai của ông ta, thì sẽ nắm giữ Pamirez giáo trong tương lai.
Chính là bởi vì gia tộc của ông ta sắp đặt, mới dẫn đến việc Lão Saman nản lòng thoái chí đối với hiện trạng của Pamirez giáo, lựa chọn việc tự sát.
Sự kiện ám sát này có tính chất rất tiêu cực, ảnh hưởng cũng sẽ rất lớn, bởi vì dùng đầu ngón chân đều có thể nghĩ rõ ràng, ở phía sau việc này chính là một thế lực trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo.
Bất cứ một cái tổ chức nào, khi đối xử với kẻ địch trong nội bộ, thường thường sẽ càng căng thẳng và thận trọng hơn.
“Chúng ta lại gặp mặt, Karen.”
“Đúng vậy, thưa ngài Chủ giáo.”
Karen đứng lên từ trên ghế salon, hành lễ với Chủ giáo Bern.
“Ngồi đi.”
Karen lại ngồi xuống, hỏi: “Tôi đã ngồi một hồi, ta cảm thấy, có phải chúng ta nên bắt đầu việc hỏi thăm hay không?”
Nhóm người của mình sau khi hộ tống tiểu thư Saraina trở về phòng thì lập tức được đưa đến tầng phía dưới để tiến hành thăm hỏi…
Nhưng Karen vẫn luôn ngồi một mình từ nãy đến giờ, không ai thẩm vấn anh, mãi cho đến khi Chủ giáo Bern bỗng nhiên xuất hiện ở đây.
“Không cần nóng vội.”
Cửa phòng bị gõ vang, một tên kỵ sĩ mặc giáp đen đem đến một phần tài liệu đưa cho Chủ giáo Bern.
Sau khi chủ giáo Bern xem xét nhanh qua, đưa một phần ghi chép đến trước mặt Karen:
“Đây là lời mà ba tên thuộc hạ của ngươi sau khi thăm hỏi được ghi chép lại, nếu như tiểu thư Ophelia cũng tính là thuộc hạ của ngươi, ngươi xem thử có gì cần bổ sung hay không.”
Karen cầm lấy mà xem một chút, anh không biết đây là câu trả lời của ai, nhưng đúng là dựa theo dặn dò của anh mà trả lời thành thật.
“Ngươi có đồng ý với những lời được ghi ở trên không?”
Karen trả lời: “Đồng ý.”
“Nhưng nó không nhất trí với câu trả lời của ngươi lúc ở hiện trường.”
“Đó là bởi vì tôi biết sẽ còn có vòng thăm hỏi tiếp theo, thủ hạ của tôi cũng bao che tôi, không nói rằng tôi và Thần tử đã cam kết với nhau một hiệp ước.”
“A, hiệp ước?”
“Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo cho tôi một khoản tiền uống trà là một trăm nghìn phiếu Trật Tự, bây giờ mặc dù vẫn chỉ là lời hứa hẹn, cô ta vẫn còn chưa đưa cho tôi, đợi đến lúc cô ta đưa thì tôi sẽ nộp lên.”
“Không cần, nếu là tiền uống trà, thì tự mình giữ đi, chuyện này cũng không thể nói, nếu không cũng không có tiểu đội ưu tú nào nguyện ý tiếp nhận nhiệm vụ bảo an này nữa.”
“Vâng, tạ ơn ngài chủ giáo.”
“Đối với cuộc ám sát lần này, ngươi có ý nghĩ gì?” Chủ giáo Bern mở miệng hỏi.
Karen trả lời: “Tôi không nghĩ đến thực lực của vị Thần tử này lại mạnh đến như vậy.”
Chủ giáo Bern nhẹ gật đầu, từ từ nói:
“Đúng vậy, chúng ta cũng không nghĩ tới.”
Chương 1487: Vị Thần bị viết lên trên phiếu tên sách (1)
“Thưa Thần tử, ngài không có sao chứ?”
Sainz cuộn mình ở trên ghế sa lon, nhìn về phía Saraina đang nằm trên giường, quan tâm hỏi thăm.
“Ta không sao.” Saraina đưa tay cầm lên một cánh hoa, đưa vào bên trong miệng của mình mà ngậm, “Ta cũng đã quen rồi.”
“Thưa ngài, ngày mai cơ thể của tôi có thể khôi phục lại, bây giờ tôi cảm thấy rất may mắn rằng mình có khả năng khôi phục khác với người bình thường.”
“Đúng vậy, chỉ đáng tiếc một chuyện là ngươi không có người đầu óc.”
Sainz: “…”
“Sự việc lần này, không cần tiến hành báo cáo về Thần Giáo, ta không muốn để cho bọn người chưởng giáo cảm thấy lo lắng.”
“Đúng, đại nhân, tôi đã hiểu.”
“Sainz, bây giờ ta suy nghĩ mãi một điều mà không thể rõ ràng được, vì sao Ankara trong cơ thể của ta sẽ bỗng nhiên thức tỉnh, rõ ràng ta đã giải quyết xong người ám sát, cô ta tỉnh lại vì cái gì đây, vì nhìn thấy khu lưu niệm của mình sao?”
“Tôi cũng không biết thưa ngài, tôi cảm thấy rất nghi ngờ, vì cái gì vị kia cũng sẽ phong ấn luôn cả đoạn ký ức của tôi.”
“Đúng vậy, đây cũng là việc mà ta suy nghĩ không ra, ngươi vốn là biết đến sự tồn tại của cô ta trong cơ thể ta, vì sao cô ta còn cần phong ấn trí nhớ của ngươi đây?”
“Có lẽ tôi có thể thử…”
“Phong ấn mà cô ta bố trí thì ngay cả chưởng giáo, cũng rất khó phá giải, cho dù là dựa vào Thần khí sẽ có tỉ lệ có thể phá giải được, nhưng phong ấn mà cô ta để lại, cũng có thể để cho ngươi trong lúc xóa đi phong ấn, phong ấn cũng sẽ xóa đi tất cả ký ức bên trong linh hồn của ngươi.
Cho dù chỉ là một mảnh bên trong trăm nghìn mảnh khác… Cô ta cũng là Ankara.”
“Vậy thì chân tướng sẽ không có ai biết được.”
Saraina lại cầm lên một mảnh cánh hoa, đưa vào trong miệng mình, từ từ nói: “Ta không biết, ngươi không biết…”
“Ngài đang hoài nghi về bốn tên kia? Nếu như là như vậy mà nói, vậy thì Ankara đã có hiệp nghị với một trong số bọn họ, cô ta muốn rời khỏi?”
“Rời đi để đến nơi nào? Về Trật Tự Thần Giáo sao? Ngươi có biết ai đã sưu tầm nhiều mảnh vỡ của Ankara nhất sao? Chính là Trật Tự Thần Giáo.
Ngươi có biết bọn họ sưu tập mảnh vỡ của Ankara là dùng để làm cái gì sao?
Không phải lấy ra chiêm ngưỡng, tế bái, tham quan…
Trật Tự Thần Giáo là Thần Giáo duy nhất trong số các Thần Giáo chính thống, những giáo hội khác có lẽ là bởi vì quy mô nhỏ, ngoại trừ Chân Thần của mình thì cũng không có những Thần chi nhánh khác, Trật Tự Thần Giáo thì dứt khoát không có Thần chi nhánh.
Bọn người tín ngưỡng Trật Tự này là những tên điên, trong mắt bọn họ, ngoại trừ Thần Trật Tự ra, thì những thứ khác đều không có gì liên quan đến Thần.
Bọn họ sưu tầm mảnh vỡ của Ankara, mục đích là vì ngưng tụ và kích hoạt một Thần khí do tự mình chế tạo ra, ha ha ha.
Ta cảm thấy rất tò mò,
Nếu như có một ngày Thần Trật Tự thật sự trở về, trông thấy tín đồ của mình đối xử với thi thể của con gái mình như vậy thì sẽ có cảm nghĩ như thế nào?”
Sainz mở miệng nói: “Thế nhưng mà, thưa ngài…”
“Đúng vậy, ta suýt nữa quên mất, người ra lệnh tách rời Ankara, chính là bản thân Thần Trật Tự.
Ai, từ trên xuống dưới đều là một đám điên.
Hết lần này tới lần khác thì giáo hội xây dựng từ đám người điên này, bây giờ có thực lực hùng mạnh nhất.
Nhưng ta cảm thấy, sau khi hùng mạnh đến một mức độ nhất định, nội bộ của bọn họ không có khả năng không xảy ra vấn đề.”
“Ý của ngài đó là?”
“Đúng, chính là lần ám sát này.
Về sau có thể sẽ bị ghi vào trong sử sách, sự kiện mấu chốt để cho Trật Tự Thần Giáo từ thịnh chuyển sang suy, chính là cuộc ám sát nhằm vào thần tử Saraina trong khách sạn Ankara, đánh dấu cho việc tranh đấu quyền lực bên trong nội bộ Trật Tự Thần Giáo đã trở nên gay cấn.
Nói không chừng trong trường học giáo hội sau này, sẽ còn dùng sự kiện này để giảng dạy, đưa vào thi cử.”
Chủ giáo Bern đi vào trong một phòng hội nghỉ nhỏ, bên trong ánh đèn rất sáng, nhưng cùng lúc, bên trong lại rất tối tăm.
Bởi vì bên trong có mười hai Chủ giáo của đại khu thành phố York đang ngồi, toàn bộ mọi người, ai cũng có sắc mặt rất trang nghiêm.
Nhất là Đại chủ giáo Waffron ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt đã trầm xuống đến điểm đóng băng.
Waffron mở miệng nói: “Bern, chúng ta cần một lời giải thích.”
Bern nhẹ gật đầu, trả lời: “Rất xin lỗi, ta chỉ có thể trả lời cho mọi người một đám án mà không ai muốn nghe, đó chính là mọi việc vẫn còn đang trong quá trình điều tra.”
Chủ Giáo Waffron cầm một phần công hàm trong tay lên, nói: “Đây là công hàm của Ngươi Cầm Roi đại khu đưa đến, bên trong công hàm hỏi thăm chúng ta, phải chăng cần Đòn Roi Kỷ Luật trực tiếp trợ giúp cho việc điều tra.”
Chủ giáo Bern trả lời: “Hắn cũng hơi nóng lòng rồi.”
“Đúng vậy, nhưng sự kiện lần này đã có chút nghiêm trọng đến nỗi tất cả chúng ta đều không thể ngồi yên được nữa.
Nơi này, thế nhưng là khách sạn Ankara!”
Chủ giáo Bern cúi đầu xuống.
“Bern, ngươi nói xem chúng ta nên làm gì?”
“Có hai phương án, nhằm vào hai ý đồ khác nhau, một cái là đặt trên toàn cục, một cái là đặt trên đại khu thành phố York.”
“Nói.”
“Nếu như đứng trên đại khu thành phố York, vậy thì sự kiện lần này hoàn toàn có thể mời Người Cầm Roi của đại khu để cùng điều tra, cái bộ ngành rỗng tuếch của hắn, không có năng lực điều tra như thế, sau khi việc điều tra không thuận lợi, ngược lại thì hắn sẽ cùng chúng ta chia sẻ phần trách nhiệm này.
Cứ như vậy thì việc Người Cầm Roi Verden hi vọng nhìn thấy bộ ngành của Đòn Roi Kỷ Luật ở các đại khu thu lại quyền quản lý hệ thống của mình sẽ bị ngăn cản, ít nhất là ở đại khu của chúng ta.
Ta biết, các vị đang ngồi ở đây đều không hi vọng hệ thống của Đòn Roi Kỷ Luật sẽ khôi phục lại quyền lực, khi đọc qua sách sử của giáo hội thì cũng không khó phát hiện mỗi lần khi Đòn Roi Kỷ Luật quay lại nắm quyền kiểm soát, đối với những bộ ngành khác của chúng ta sẽ gặp phải sự chèn ép và đả kích như thế nào.”
Lúc này, một tên Chủ giáo nghi ngờ nói: “Bern, rốt cuộc là ngươi đang đứng ở bên nào?”
Chương 1488: Vị Thần bị viết lên trên phiếu tên sách (2)
“Khi ta không nhận được mệnh lệnh trực tiếp từ Giáo Đình, ta là một Chủ giáo của đại khu York, ta đương nhiên có thể đứng trên lập trường của thân phận Chủ giáo mà suy nghĩ.”
Đại chủ giáo Waffron khoát tay áo, nói: “Đây không phải biện pháp giải quyết vấn đề, biến tang lễ thành chuyện vui, chỉ là để lừa mình dối người.
Còn nếu đứng trên góc nhìn đại cục thì như thế nào?”
“Đứng trên góc độ đại cục thì cuộc ám sát này tất nhiên có người, tổ chức, thế lực, đoàn thể, phái hệ của đại khu chúng ta, thậm chí là cao hơn tiến hành thúc đẩy.
Mặc dù cuộc điều tra còn không kết thúc, nhưng xem xét dựa trên tình báo mà ta vừa mới nhận được, một vài nhân viên khách sạn có thể có liên quan đến vụ án đều đã tự sát trước khi cuộc ám sát này bắt đầu.”
Một tên chủ giáo mở miệng hỏi: “Chúng ta đang hỏi về phương pháp giải quyết, Bern, ngươi phải nói phương pháp.”
Chủ giáo Bern cười,
Ánh mắt của ông ta đảo qua tất cả mọi người ở đây,
Mở miệng nói:
“Có tỉ lệ rất lớn, người thúc đẩy sự việc lần này, trước mắt đang ở ngay trong phòng hội nghị.”
Vẻ mặt của tất cả Chủ giáo đều trở nên khó coi.
Chủ giáo Waffron hít sâu một hơi, hỏi: “Phương pháp thì sao?”
“Việc này rất có thể đã không phải là việc chỉ dựa vào đại khu chúng ta thì giải quyết được, nếu như đứng trên góc độ toàn cục để giải quyết tốt sự việc này, vậy thì chúng ta nhất định phải dẫn sức mạnh lớn hơn từ bên ngoài vào, tiến hành một lần điều tra và thanh lý triệt để.
Ta nghe nói, trước đó vài ngày thì Người Cầm Roi Verden đã điều động cốt cán trong tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật ở Giáo Đình, tổ chức ra một đội ngũ tinh nhuệ, tùy lúc chuẩn bị ứng phó với nhu cầu xin giúp đỡ của các đại khu.
Đội ngũ này đủ để cấu thành dàn khung cho hệ thống quản lý của một bộ môn Đòn Roi Kỷ Luật ở đại khu, để bộ môn Đòn Roi Kỷ Luật ở đại khu đó nhanh chóng khôi phục lại việc vận hành bình thường.”
“Cho nên, Bern, dựa theo lời ngươi nói, suy nghĩ trên góc độ đại cục, chúng ta cần mời sức mạnh của Đòn Roi Kỷ Luật tiến vào sao?”
Chủ giáo Bern đáp lại nói: “Nếu không thì sao, điều tra, truy nã, phá án, vốn là việc mà Đòn Roi Kỷ Luật am hiểu nhất, quân đồn trú hay kỵ sĩ đối với những chuyện này, chỉ có thể dùng để trang trí.
Hoặc là có thể điều động quân đồn trú, bắt hết tất cả mọi người trong khách sạn Ankara, không chỉ vậy, còn muốn bắt hết người trong ban lãnh đạo của đại khu, bao gồm tất cả chúng ta đang có mặt ở đây, chắc chắn phần lớn người là bị oan, nhưng tất nhiên cũng có người không bị oan uổng, ha ha.”
Chủ giáo Bern nói xong thì nở nụ cười.
“Ta rất muốn biết, sau khi chuyện này xảy ra, vì cái gì mà Người Cầm Roi của đại khu chúng ta có thể nhận được tin tức nhanh đến như vậy.” Chủ giáo Waffron hỏi, “Thậm chí hắn ta có thể phát công hàm ra trước khi chúng ta đến được đây.”
“Thưa ngài Đại chủ giáo, phụ trách việc bảo vệ cho Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo chính là tiểu đội của Đòn Roi Kỷ Luật.”
“Ha ha.” Waffron cười, “Ta không tin tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của đại khu thành phố York sau khi gặp chuyện quan trọng sẽ báo cáo tin tức lên cho một bộ môn chỉ có tác dụng ban hành công văn và đóng mộc đâu.”
Chủ giáo Bern nghe vậy,
Hỏi ngược lại:
“Cho nên, ngài cảm thấy cái hiện tượng này, là điều rất bình thường sao?”
Dự tính ban đầu khi Đòn Roi Kỷ Luật được thiết lập thật ra cũng không phải dùng để đối ngoại, mà là để đối nội.
“Cầm roi… Vì trật tự!” Câu khẩu hiệu này, ý là thanh lý những bụi bặm bám ở phía trên Trật Tự.
Nhưng cùng với sự phát triển của các hệ thống trong Thần Giáo, từ trên xuống dưới, bộ môn các cấp đều đang cố ý chèn ép Đòn Roi Kỷ Luật, bởi vì không ai hi vọng một hệ thống có thể áp đảo phía trên tất cả hệ thống khác trong Thần Giáo “tro tàn lại cháy”, điều này mang đến cảm giác không an toàn cho tất cả mọi người.
Nhất là ở trong mỗi đại khu, cơ bản đều ngầm thừa nhận việc sử dụng tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật như là “Đội đặc công”, cái gọi là xuất thân từ “Đòn Roi Kỷ Luật”, cũng có thể chuyển sang làm hành chính bất cứ lúc nào.
Cứ như vậy mà đem thanh kiếm đang lơ lửng trên đầu mình, biến nó thành con dao cắt thịt trong tay.
Đại chủ giáo Waffron mở miệng nói: “Ta không cho rằng sự kiện này sẽ là do Đòn Roi Kỷ Luật vì kế hoạch phát triển của bản thân mà sắp đặt, một khi Thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo chết trước ngày đàm phán ở trong khách sạn Ankara, điều này rất có thể sẽ khiến cho Trật Tự Thần Giáo và Nguyệt Nữ Thần Giáo đi đến chiến…”
“Sẽ không dẫn đến chiến tranh.” Chủ giáo Bern trực tiếp ngắt lời của Đại chủ giáo lời nói, “Cùng lắm chúng ta sẽ chỉ bỏ ra một chút bồi thường, bởi vì Nguyệt Nữ Thần Giáo cũng sẽ không dám khai chiến.”
Một vị Chủ giáo bên cạnh hỏi: “Vậy nếu như Nguyệt Nữ Thần Giáo thật sự khai chiến thì sao!”
Chủ giáo Bern trả lời: “Vậy thì lại có một đám người trong Thần Giáo sẽ vui mừng, bọn họ vừa mới nhận được lợi ích từ trong cuộc chiến với Luân Hồi Thần Giáo, dã thú vừa mới nếm được mùi máu tươi, làm sao có thể tiếp tục an tâm để bị nhốt trong lồng? Chúng ta lại có thể nghi ngờ đến một nhóm người khác.”
“Bern, ngươi tiếp tục điều tra thêm đi.”
“Vâng, thưa ngài Đại chủ giáo.”
Chủ giáo Bern đi ra khỏi phòng hội nghị.
Sau khi cửa của phòng hội nghị được khép kín lại, đám Chủ giáo ở đây bắt đầu bày tỏ phẫn nộ:
“Hắn ta đang có ý gì, đẩy nguyên nhân mọi chuyện về phía của phe phái sao?”
“Hắn sẽ không bỏ qua nếu không làm lớn chuyện này lên.”
“Cho nên, có phải hắn đã nhận được chỉ thị từ Giáo Đình giống như lần trước không?”
“Có khả năng, vị Đại tế tự tân nhiệm của chúng ta mặc dù mới vừa mới nhậm chức, nhưng hoàn toàn không giống với Đại tế tự Rasma tiền nhiệm.”
“Thậm chí ta hoài nghi chuyện này là do chính ông ta làm!”
Chương 1489: Vị Thần bị viết lên trên phiếu tên sách (3)
Karen về tới phòng của mình, Ashley và Blanche đều đang ở trong phòng của mình, chưa hề đi ra, Ophelia cũng ở trong phòng của cô ta, cũng không đến.
Ừm, Karen cực kỳ hưởng thụ loại cảm giác yên tĩnh trong lúc cần phải yên tĩnh như thế này, bởi vì bọn thuộc hạ của Karen biết anh cần yên lặng ngồi một mình, mà không phải có người líu ríu xung quanh.
Ngồi xuống trên ghế đặt cạnh cửa sổ, trên bàn trà có để nước và một bình cách nhiệt đựng nước đá, Karen uống một hớp nước, sau đó lại lấy một viên đá, cầm vào trong tay, cảm nhận hơi lạnh truyền đến.
“Chúng ta cũng không nghĩ tới.”
Câu nói này của Chủ giáo Bern rốt cuộc là có ý nghĩa gì đây, nghe có vẻ như lần ám sát này là do chính ông ta sắp xếp vậy.
Nhưng hết lần này tới lần khác lại không giống.
Bởi vì Karen thông qua nhiệm vụ bảo an Thần tử của Pamirez giáo lần trước, rõ ràng biết được Chủ giáo Bern là người có cấp bậc như thế nào, mưu đồ ám sát do ông ta sắp đặt, khẳng định sẽ cân nhắc tất cả tình huống có thể xảy ra, loại người như vậy hoặc là không ra tay, nhưng khi đã ra tay sẽ dùng hết toàn lực.
Cho nên, câu nói kia của Chủ giáo Bern, chỉ đơn thuần là dùng để bày tỏ cảm xúc?
Hay là nói loại người lãnh đạo này, cố ý thích nói loại câu từ lập lờ nước đôi để cho người bên dưới cố gắng suy diễn, đây là niềm vui của bọn họ?
“A.”
Karen móc gói thuốc lá ra, do dự một chút, vẫn không hút, vứt xuống trên bàn trà.
Địa vị của mình còn chưa đủ, cấp độ còn là chưa đủ, ở trong những chuyện như thế này chỉ có thể làm con cá bị lắc qua lắc lại trong hồ, cho dù tự mình cảm nhận, nhưng vẫn không thể thấy rõ toàn cảnh như cũ.
“Từ từ sẽ đến thôi.”
Trong lúc tiệc tối có nhìn thấy Leon và Laure, bọn họ vẫn làm công việc trợ lý trong hội trường, khi hai bên trong thấy nhau, Karen chỉ giơ ly rượu đỏ lên mà kính họ từ đằng xa.
Tiến bộ của mình, đã rất nhanh.
Karen đi vào phòng tắm, tắm rửa một cái, sau đó nằm ở trên giường.
Đêm nay không cần sắp xếp người gác đêm, dù sao thì đã trải qua một lần ám sát, nếu như đêm nay còn có nữa thì Karen chỉ có thể xem như không biết, nước này quá sâu, tình nguyện tự mình gánh một cái tội danh không giữ trọng trách còn hơn dẫn theo thuộc hạ của mình đi lấp đầy một cái hố sâu không đáy.
Nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ ngơi.
Trong lúc nhắm mắt lại, trong lòng Karen xuất hiện một loại dự cảm.
Ai,
Xem ra đêm nay lại phải nằm mơ.
“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”
Âm thanh nước chảy quen thuộc, hoàn cảnh đen tối quen thuộc, cảm giác không khí ẩm thấp đầy áp lực quen thuộc.
Karen mở mắt ra, thậm chí cũng không thèm kinh ngạc một chút nào, cứ như vậy mà bình tĩnh nhìn vào Lưỡi Hái Chiến Tranh xuất hiện ở trước mặt mình.
Cho nên, đôi lúc cũng không nên mang theo quá nhiều thứ trên người mình.
Saraina là do mang theo đồ vật quá nặng, quá nóng vội, tiêu hao cơ thể và linh hồn của mình, dẫn đến cô ta không còn sống được bao nhiêu năm nữa.
Phía bên mình cũng là như vậy, có quá nhiều đồ, tựa hồ đã bị thứ gì đó kích thích, trong mộng nhận được cảm ứng.
Hết lần này tới lần khác mình lại không cảm thấy bất an vì cô độc, thích ồn ào náo nhiệt giống như đội trưởng.
Trước mặt là đầm nước sâu, Karen cố hết sức không nhìn nó, anh rất lo lắng đến lúc đó đầm nước lại xuất hiện gợn sóng, sau đó vị kia lại bắt đầu “gõ cửa”, hỏi thăm mình đến lúc nào thì hắn ta mới có thể đi ra.
Hỏi bình thường cũng không sao, còn phải làm cho cả người mình chảy máu, Ventura không ở trong phòng, đến lúc đó để Ashley và Blanche giúp mình xử lý ga giường dính máu cũng rất lúng túng.
Không nhìn xuống dưới, vậy cũng chỉ có thể nhìn thẳng, có lẽ Lưỡi Hái Chiến Tranh chỉ là một khung cảnh cố định.
Nó để lại dấu ấn trên mu bàn tay của mình, có lẽ nó không chỉ cung cấp năng lượng để Pháo Đài Hắc Ngục vận hành mà sẽ còn giúp cường hóa những vật khác.
Thần khí cấp bậc cao hoàn chỉnh, vĩnh viễn cho người ta một sự thần bí khó có thể nghĩ đến.
“Hứ.”
Bỗng có tiếng giận dỗi của một cô bé truyền đến tai, Karen dời ánh mắt, nhìn thấy bóng người của một cô bé.
Ankara sao?
Hôm nay mình chịu sự ảnh hưởng của việc xảy ra trong khu lưu niệm Ankara, ở trong mơ bắt đầu hiện ra sao?
“Tức giận?”
Karen nghe được âm thanh của một người nam.
Lúc âm thanh này vang đến, Karen chỉ cảm thấy ngực mình nhói đau, loại cảm giác linh hồn bị méo mó lại truyền đến một lần nữa.
“Tức giận?”
Câu nói tương tự, nhưng âm thanh lại thay đổi.
Không gian xung quanh mình cũng theo đó mà thay đổi.
Phòng sách, phòng sách của ông nội.
Karen ngẩng đầu, không có trông thấy bóng dáng của ông nội ngồi sau bàn đọc sách, ngược lại có một phiếu tên sách màu tìm báy xuống trước mặt của Karen.
“Ai chọc cháu tức giận?”
Âm thanh của Dis.
Karen nhìn ngắm bốn phía, không có trông thấy bóng người của Dis.
“Ở trên đây, viết tên người mà con không thích nhất lên trên.”
Trong hiện thực, Karen đang nằm trên giường, hình chiếu của Dis đang mặc thần bào xuất hiện ở bên giường, hai mắt nhắm nghiền, không có tư tưởng, chỉ là hình ảnh thể hiện cho tín ngưỡng gia tộc, đang giúp người thừa kế gánh chịu áp lực.
Hình ảnh của ông ấy, cũng đang dần dần mờ đi trong quá trình này.
Bên trong giấc mộng, Karen nhìn xem phiếu tên sách trước mặt, anh không biết mình có nên nhặt nó lên hay không.
Anh đang tự hỏi về hoàn cảnh lúc này, đồng thời hoài nghi là Dis đang trợ giúp mình, giảm bớt sự chịu đựng khi “nhìn thấy” ?
Không thể nhìn thẳng Thần.
“Nhìn thẳng” ở đây cũng không phải là chỉ đơn thuần là không thể nhìn thẳng mặt của Thần, mà là đang chỉ về bất cứ sự dò xét nào đều bị nghiêm cấm tuyệt đối, thật ra không ai đặt ra quy định này, cũng không cản trở bất cứ kẻ nào nếm thử, chỉ cần ngươi có thể chịu nổi cái giá phải trả.
Karen cảm thấy, có lẽ là hệ thống tín ngưỡng gia tộc của mình, giúp mình “Phiên dịch”, hay có thể nói là thuật lại tình huống.
“Ngươi đã nghĩ kỹ sao, viết ai?”
Dis còn đang hỏi, thanh âm của ông quanh quẩn trong thư phòng.
Nhưng Karen biết, ở trong cảnh tượng thật sự, hẳn là Thần Trật Tự đang hỏi Ankara.
“Còn chưa nghĩ ra ai sao, vậy ngươi từ từ suy nghĩ, có lẽ, suy nghĩ việc phải viết tên của ai cũng là một quá trình thú vị, việc này ít ra để cho con gái ta không khóc nữa, có phải không?”
Karen đứng ở chỗ này, chờ đợi.
Một lát sau.
Âm thanh của hắn vang lên lần nữa: “Đã viết xong rồi sao? A, còn không có, không có việc gì, tiếp tục suy nghĩ, viên ngọc thân yêu của ta.”
“Artemis nhờ Pamirez đưa tới cho ta một món lễ vật, bảo bối con đoán xem, sẽ là cái gì?”
Karen tiếp tục chờ đợi, chờ đợi, sau từng lần hỏi thăm đều không có câu trả lời, rốt cuộc:
“Cuối cùng đã viết xong rồi phải không, xem ra, chúng ta cần phải mặc niệm trước một chút cho vị Thần nào đó và tín đồ của hắn ta rồi.
Đến đây, để cho ta nhìn xem bảo bối của ta rốt cuộc đã viết tên của ai.”
Một câu sau đó, để Karen khiếp sợ mở to hai mắt, bởi vì đây một sự phá vỡ đối với ghi chép trên thần thoại tự thuật!
“A, con viết tên của ta à.”
Chương 1490: Lên sân thượng (1)
Hô.
Karen bỗng nhiên ngồi dậy từ trên giường, bắt đầu thở dốc.
Quay đầu, trông thấy hình chiếu của Dis mặc thần bào đang ở bên cạnh giường của mình, có thể phát hiện bằng cách nhìn trực quan, hình ảnh của Dis đã trở nên rất mờ nhạt, gần như đã chạm đến gần biên giới sụp đổ.
Karen đưa tay vung tóc lên của mình, anh biết rõ, bên trong giấc mộng vừa rồi nếu như không có ông nội giúp mình giảm bớt “Áp lực” thì bây giờ ga giường dưới người mình có lẽ đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi.
“Cảm ơn, ông nội.”
Hình chiếu của Dis dưới sự khống chế của Karen mà biến mất, điều này có nghĩa rằng sau một thời gian rất dài, Karen sẽ không cách nào sử dụng năng lực của hệ thống tín ngưỡng gia tộc Inmerais, bởi vì nó cần thời gian để tĩnh dưỡng và bổ sung.
Tuy vậy thì việc này đối với thực lực bản thân của Karen mà nói thì cũng sẽ không mang đến tổn hại gì, coi như là cho mình nghỉ ngơi, gần nhất lúc ăn cơm thì đừng tiếp tục xem sách mà thôi, hoặc là, lúc ăn cơm ăn chậm một chút, đọc sách thêm một lần nữa.
“A, con viết tên của ta à.”
Trong đầu của Karen lại hiện lên câu nói này, vào lúc câu nói này vang lên thì âm thanh của Dis đã biến mất, âm thanh chân thật đã bắt đầu hiện ra, mà trong giọng điệu, mang theo sự ngoài ý muốn, vui mừng, đạm mạc và lạnh lẽo.
So với nội dung của câu nói thì loại giọng điệu này mới là thứ tạo thành sự ngột ngạt và áp lực cho người nghe.
“Ai, thật sự là hành hạ người ta mà.”
Karen xuống giường, đi vào phòng tắm.
Cho dù đối với số ít người mà nói, nhất là đối với loại người như Nguyên Lý Thần Giáo, vì biết được một số bí mật và chân tướng, bọn họ cũng không tiếc đánh đổi mạng sống mà trả giá, nhưng Karen đối với mấy bí mật của Thần này mặc dù cũng cảm thấy rất hứng thú, nhưng còn chưa tới mức vì biết một chút bí mật đó mà phải trả giá bằng sức khỏe cơ thể hoặc thậm chí là tính mạng của mình.
Anh cũng không phải là chủ động, mà là rất bị động hoặc thậm chí có thể gọi là bị ép buộc.
Đi vào phòng tắm, đối rửa với tấm gương ở trên bồn rửa mặt, nhìn xem chính mình trong gương.
Khóe miệng Karen mang nụ cười mỉm, ánh mắt hơi trầm xuống, trên mặt nổi lên một loại vẻ mặt chập chờn sáng tối, mở miệng nói: “A, con viết tên của ta à.”
“Mẹ nó!”
Karen lắc lắc đầu, mình bắt chước cái này làm gì.
Mở vòi nước ra, vốc nước vào trong hai lòng bàn tay, không ngừng đập lên trên mặt của mình.
Cũng không biết nguyên nhân có phải bởi vì hình chiếu của ông nội trở nên mờ nhạt hay là không, sau khi Karen rửa mặt xong đứng thẳng người, bỗng nhiên cảm giác được trong lòng mình tựa như có loại “Cảm xúc” nào đó đang trỗi dậy, sắp xuất hiện.
Lại vào cơn nghiện rồi sao?
Việc này giống như khi ngươi nằm ở trên giường, cảm giác bắp chân sắp bị chuột rút, ngươi gần như có thể xác định, chỉ cần mình lại cử động một chút hoặc là dùng thêm chút sức chuột rút sẽ xuất hiện ngay lập tức!
“Không không không, không phải vào lúc này, không phải lúc này.”
Karen đang không ngừng nói một mình, sau đó nhanh chóng phân tán sự chú ý của mình, cố hết sức xóa đi hình ảnh hình chiếu của ông nội mờ đi.
Đi đến trước cửa sổ, cầm lấy gói thuốc lá từ trên bàn trà, rút ra, châm một điếu, hút mạnh một hơi, sau đó vừa phun khói trắng ra vừa nhìn về phía cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
“Có lẽ mình nên học vẽ tranh cùng với ngài Bede một chút? Hoặc lần sau khi đánh thức Lão Saman thì để ông ấy dạy mình thổi sáo?”
Một lát sau, Karen thở phào một cái, anh phát hiện cơn nghiện khi nãy có dấu hiệu xuất hiện, bây giờ đã biến mất không thấy.
Karen đeo vỏ sò màu xanh lam lên lỗ tai, đưa tay vỗ nhẹ nhẹ…
Hỏi: “Alo.”
“Đội trưởng, tôi đây.”
Âm thành của Muri truyền ra từ bên trong vỏ sò Muri, “Tất cả mọi việc đều bình thường, a, xe đồ ăn sáng sắp được đưa lên, hai chiếc, tôi để Richard đẩy lên đi.”
“Được rồi.”
Lúc này, Ashley và Blanche cũng đi ra từ trong phòng, ở trong phòng của họ cũng có phòng tắm riêng, lúc này đã rửa mặt và trang điểm xong.
“Chào buổi sáng, đội trưởng.”
“Đội trưởng, ngủ ngon chứ?”
“Rất tốt.”
Mặc dù tối hôm qua được trải nghiệm một cuộc đối thoại gia đình “cha từ con hiếu” ở trong giấc mộng.
Karen cùng với Ashley và Blanche đi đến trước thang máy, Richard mới vừa lên đến, đẩy xe đồ ăn ra ngoài.
Xe đồ ăn thịnh soạn là cho Saraina, xe đồ ăn bình thường thì là chuẩn bị cho nhóm người của Karen.
“Mọi người đã ăn sáng chưa?” Karen hỏi.
“Ăn rồi, anh yên tâm.” Richard trả lời.
“Ừm.”
Karen đẩy xe đồ ăn đến trước cửa phòng của Saraina, ấn chuông cửa hai lần, đợi một hồi, không ai mở cửa, nhưng bên trong có âm thanh của Sainz truyền ra: “Vào đi.”
Karen xoay chốt mở cửa, đẩy xe ăn tiến vào phòng.
Anh trông thấy Sainz đang cuộn mình ở trên ghế sa lon, tư thế rất kỳ quái, giống như là một con côn trùng đang liếm láp vết thương của mình.
Tuy vậy cũng có thể cảm nhận được sự rung động trong cơ thể của hắn, giống như là nghe được tiếng tim đập của hắn từ khoảng cách rất xa vậy.
Cái tên này là con người sao?
Cho dù là Richard có côn trùng kia ở trong cơ thể, sức sống cũng không tràn lan ra đến loại tình trạng này, nếu không thì ngài Eisen cũng sẽ vui đến chết.
Saraina thì vẫn nằm ở trên giường như cũ, sắc mặt của cô ta trắng bệch, gần như không nhìn thấy chút máu nào, trạng thái còn kém hơn cả tối hôm qua.
Như thế cũng rất bình thường, tối hôm qua cô ta đã bị thương nghiêm trọng như vậy, còn phải kiên trì tham dự tiệc tối, cơ hồ có thể nói là tiêu hao quá nhiều, sau khi nghỉ ngơi một đêm thì sự mệt mỏi trống rỗng sẽ hiện ra rõ ràng hơn trên cơ thể.
Karen nhắc nhở: “Ngài Sainz, cửa gian phòng vẫn nên khóa trái, cánh cửa này cũng là một trận pháp, thời khắc tất yếu cũng có thể phát huy ra một chút tác dụng, đương nhiên, đây là do tôi sơ sẩy, tối hôm qua lúc tôi rời phòng nên đến kiểm tra một chút.”
Sainz hừ lạnh nói: “Nếu như thật sự có người đến ám sát, dù là ta khóa trái cửa, ta cũng tin tưởng kẻ ám sát sẽ có chìa khoá.”
Đây cũng là đang ám chỉ.
“Tôi chỉ là cố gắng nhắc nhở theo trách nhiệm của tôi, đối mặt với nó theo cách tiêu cực thì là lựa chọn của chính ngài Sainz đây.”
“Ngươi…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










