Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 139 : Nó không tồn tại (2) (c1381-c1390)
❮ sautiếp ❯Chương 1381: Nó không tồn tại (2)
Ở phần cuối của câu chuyện này, ông Hoven có tổng kết bằng lời bình luận của bản thân, gồm ba câu nói.
Câu nói đầu tiên: Người còn sống duy nhất này cũng không phải là bởi vì hắn ta may mắn thoát chết, mà là có lẽ ” Người thứ 10″ kia cũng không có năng lực để giết chết người duy nhất còn sót lại.
Câu nói thứ hai: ” Người thứ 10″ này chắc chắn thật sự có tồn tại, nhưng đội thần quan kia lại không thể nào phát hiện được sự tồn tại của hắn ta, loại trừ khả năng có một vị cường giả bí ẩn đang ẩn nấp để rồi chơi trò chơi mèo vờn chuột với bọn họ một cách nhàm chán để tìm kiếm niềm vui, thì có thể là bởi vì phương thức tồn tại của “Người thứ 10” này là vấn đề mấu chốt, hắn có thể tồn tại trong nhận biết và cảm giác của con người nhưng lại không thể nào để lại dấu vết một cách cụ thể.
Kết hợp với việc mặc dù hắn ta có thể giết người nhưng lại không thể giết chết người cuối cùng còn lại, điều này có ý nghĩa phương thức giết người của hắn cần truyền qua một loại môi giới đặc biệt, đây không phải vấn đề về mặt vật lý, thậm chí không phải vấn đề về thần học… có lẽ lúc trước thần học có ghi chép lại, nhưng bây giờ ta tạm thời còn không tìm được ghi chép gì liên quan.
Đây cũng là một loại vấn đề về sự nhận biết, một phương thức giết người nhờ vào nhận biết.
Câu nói thứ ba: Ta đã mang theo sự phấn khởi khi nghiên cứu vấn đề này, ta đã từng cảm thấy rất hứng thú đối với sự kiện này, nhưng phần kết thúc công trình nghiên cứu lại được hoàn thành một cách rất cẩu thả, bởi vì ta không có cách nào để tiến hành khảo sát và nghiên cứu một cách cụ thể, nhưng khi ta biết đến phương thức tồn tại đặc biệt của Tà Thần Ranedal, ta bỗng nhiên nghĩ đến sự việc này ngay lập tức.
Sự tồn tại của Ranedal, rất khó để có thể cảm giác được, cho dù hắn ta đang đứng ngay bên cạnh ngươi.
Cho dù Dis có cảm nhận được sự tồn tại của hắn đi chăng nữa, nhưng lại không có cách nào tổn thương được hắn, vì thử sử dụng những phương pháp cực đoan, Dis thậm chí dùng ngọn lửa linh hồn để tiến hành thử nghiệm, nhưng vẫn không thể chạm được vào hắn như cũ, ngược lại không cẩn thận mà tự làm bỏng mình.
Nhưng cuối cùng, Dis bắt được hắn, nắm lấy hắn, ta càng tự mình phong ấn hắn vào trong cơ thể của Kevin.
Bởi vì trạng thái tồn tại của hắn xảy ra sự biến đổi, tựa như là sự thay đổi kết cấu của trứng gà sống khi được nấu chín, lòng trứng sống không có cách nào dùng cái nĩa mà chọc vào nó được, nhưng khi trứng gà chín thì lại có thể tuỳ tiện cầm nắm được nó.
Đáng tiếc, ta sắp chết.
A không, ta vốn đã chết, cho nên vấn đề chỉ có thể tiếp tục gác lại, nếu như sau này cháu có thể cũng nghe thấy những chuyện liên quan đến vấn đề này, có thể thử giúp ta tiếp tục nghiên cứu về vấn đề này.
Trong đầu của Karen nhớ lại nội dung bên trong bút ký, hít sâu một hơi.
Cho nên, “Người thứ 12” này, rất có thể sẽ giết người.
Mặc dù không biết hắn sự lựa chọn phương pháp nào, thời điểm nào để ra tay, nhưng hắn tuyệt đối không phải là một vị khách vô hại.
Trong sự suy đoán của ông Hoven, “Kẻ xuất hiện thêm này” rất giống với trạng thái tồn tại của Ranedal lúc trước, điều này có nghĩa rằng con chó nhà mình sẽ biết được gì đó về vấn đề này.
Đáng tiếc … mình cũng không có mang theo con chó đi cùng.
Tà Thần có tác dụng rất lớn, bởi vì Tà Thần đại diện cho “Trí tuệ”, nhưng dưới phần lớn tình huống thì khi mang theo một con chó để đi thám hiểm cùng, một khi gặp phải nguy hiểm gì, thú cưng bị chết bất ngờ cũng là điều khó tránh khỏi.
Nhưng vấn đề bây giờ, lại nhất định phải giải quyết nhanh chóng.
“Đội trưởng, có kết quả thăm dò rồi, nơi này cũng không có sóng năng lượng đặc biệt tồn tại.” Mas báo cáo.
Muri suy đoán nói: “Đội trưởng, nguyên nhân của việc này có phải bởi vì hoàn cảnh đặc biệt của nơi này hay không, hoặc là tác dụng của một loại dụng cụ đặc biệt nào đó, dẫn đến nhận thức tập thể của chúng ta xuất hiện sự sai lệch? Ví như chúng ta sẽ vô ý thức mà cho rằng, có nhiều thêm một người nữa, mà thực ra người này lại chưa từng tồn tại, mà là nhận thức của chúng ta đã bị sửa chữa trong lúc chúng ta không biết?”
Alfred mở miệng trước nói: “Sẽ không, nếu như là nhận thức của cả tập thể đều bị sửa đổi, vậy thì danh sách mà chúng ta viết lên trên giấy, cũng hẳn phải là 12 người, mà không phải 11 người, bởi vì không thể nào sửa chữa nhận thức của chúng ta khi đếm số mà không cùng lúc sửa chữa lại nội dung mà chúng ta ghi lên trên giấy, dù sao thì cậu cũng nói nó có năng lực sửa chữa nhận thức.”
Karen nói: “Alfred nói rất đúng, chúng ta không thể xem nó như một loại hiện tượng tự nhiên mà không quan tâm đến nó, bây giờ ta cảm thấy, nó có lẽ rất nguy hiểm.”
Muri nhẹ gật đầu, nói: “Vâng, đội trưởng.”
Karen giơ tay lên, ra lệnh cho Mas và Memphis nói: “Bố trí trận pháp phòng ngự.” Lập tức, Karen nói với những người khác: “Tất cả cảnh giác!”
“Vâng, đội trưởng!”
Karen tìm một chỗ để ngồi xuống, anh lại đếm ba lần, vẫn là12 người như cũ.
Trong lúc những người khác làm việc, cũng đang đếm, kết quả đều như thế.
Dưới cục diện này, Karen bắt đầu suy nghĩ nên phá giải như thế nào, bất kể như thế nào, nhất định phải bắt được thứ kia ra.
Ban đầu Dis làm sao để bắt Ranedal?
Tay của Karen lặng yên đặt ở trước ngực mình, lúc trước Dis mở ra một cái lỗ ở trước ngực mình, chờ đến khi Ranedal xâm nhập vào để cướp đoạt cơ thể của mình thì hắn trực tiếp bị Dis kéo qua thông qua cái lỗ này.
Nhưng vấn đề là mình không phải Dis, Dis có thể sử dụng loại phương thức này để hoàn thành việc này, mình lại không thể làm được, thậm chí cũng không thể nào giải thích được tình huống bây giờ.
Trận pháp đã bố trí xong, bên ngoài, cảnh giới vòng trong và vòng ngoài cũng đều đã bố trí xong, nhưng tâm thần của tất cả mọi người có chút thiếu tập trung.
Loại cảm giác này, giống như khi ngươi nằm nghiêng người ngủ ở trên giờng, vị trí sau gáy có tiếng hít thở của người khác truyền đến.
Alfred đi tới, nói với Karen: “Thiếu gia, thuộc hạ chuẩn bị dùng phương thức của mình để dò xét thử.
“Ừm, có thể, mặt khác, anh tập hợp lại suy nghĩ của những người khác, theo thứ tự mà thử một lần.”
“Vâng, thiếu gia.”
Nhìn thấy bóng người của Alfred rời đo, Karen quyết định thử liên lạc với một chút bên ngoài.
Karen trước hết tiện tay bố trí một kết giới che đậy đơn giản cho chính mình, mọi người trông thấy hành động của đội trưởng, tất lập tức đều dời ánh mắt đi.
Sau đó, Karen bắt đầu kích hoạt khế ước cộng sinh của mình, rất nhanh, hình ảnh của Pall xuất hiện sau lưng của mình
Chương 1382: Nó không tồn tại (3)
Ngay từ đầu, hai mắt của Pall là đang nhắm nghiền, nhưng rất nhanh, hẳn là Pall cũng cảm ứng được nên bắt đầu liên kết, hình chiếu của Pall sau lưng Karen từ từ mở mắt ra.
“Karen, có chuyện gì xảy ra rồi sao?” Giọng điệu của Pall rất gấp gáp, bởi vì loại phương thức “Truyền tin” rất tiêu hao tinh thần, Karen có thể tiêu hao nổi, nhưng bây giờ cô còn chưa làm được.
Giọng điệu của Karen cũng rất nhanh, nói: “Tôi gặp phải tình huống khó khăn ở sâu trong lăng mộ, tiểu đội có 11 người nhưng khi đếm số điểm danh thì kết quả lại trở thành mười hai người, ông Hoven có ghi lại một sự kiện tương tự ở trong bút ký của mình và còn so sánh nó với trạng thái tồn tại trước khi bị phong ấn của Kevin, bây giờ tôi cần phải tìm ra người xuất hiện thêm này, nếu không thì tôi không có cách nào tiếp tục chuyến đi này, nó rất có thể sẽ giết người.”
“Đây không phải là trạng thái tồn tại chuyên thuộc về Tà… nó sao? Chúng ta lúc trước cũng cho là như vậy, à, cho nên đó cũng không phải một trạng thái riêng của bản thân nó, mà là một năng lực đặc biệt nào đó của con chó ngu sao?”
“Tôi nghĩ có lẽ là vậy, cô bây giờ có thể liên hệ được với Kevin sao?”
“Thật ra cũng không có vấn đề, Acelos kế thừa di sản của cha nó, bên trong bụng của nó còn cất giữa tế đàn truyền tin và những thiết bị liên quan mà lúc trước ta đả bố trí trong bụng của cha nó, giữ gìn cũng không tệ lắm, ta sửa sang lại một chút là có thể dùng, ở đây còn có chút tinh thạch để có thể làm nguồn năng lượng, ta có thể thử liên lạc với trận pháp truyền tin ở nhà, để nói chuyện với con chó ngu.
Cứ như vậy đi, ta cúp máy đây, ta sợ ta sẽ ngủ thiếp đi.”
“Được.”
Hai mắt hình chiếu của Pall nhắm nghiền lại, Karen thở ra một hơi, hình ảnh của Pall cũng tiêu tán.
Lập tức, Karen lại cười, mình làm thế này, có tính là đang tìm sự trợ giúp từ người thân không?
Thật ra, lúc đầu liên hệ với Pall, Karen có tâm lý muốn nhận được một vài kinh nghiệm và sự gợi ý đến từ Pall, nhưng bây giờ Pall vậy mà có thể liên hệ với Kevin từ trong bụng của Acelos, việc này không thể nghi ngờ là một tin vui.
Ai, lần sau vẫn nên mang theo cả chó và mèo trong nhà đi cùng.
Karen thở dài, thật ra bây giờ mình còn có một sự lựa chọn khác, đó chính là ngya lập tức quay trở về, rút khỏi lăng mộ này, trở về trong cơ thể của Acelos, lên bờ, đi đến thị trấn nhỏ ven biển kia để nghỉ ngơi thật tốt đồng thời có thời gian để tâm sự với Kevin kỹ càng hơn.
Vì sự an toàn của mình và các thành viên trong đội, Karen nguyện ý tạm thời đình chỉ hành động trộm mộ lần này, dù sao thì mình ngoại trừ tốn 3000 phiếu Trật Tự để thưởng cho tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác thì cũng không phải tốn kém gì nhiều, tiền mua tình báo vẫn là do đội trưởng bỏ ra.
Quan trọng nhất đó là, gia tộc Congers đã tuyệt hậy, lăng mộ cổ này sau khi mình rời khỏi thì nó cũng vẫn nằm yên dưới đáy biển như cũ.
Lần này tiến vào nhẹ nhàng như thế nào thì lần sau vẫn sẽ tiến vào nhẹ nhõm như vậy, cũng không ai sẽ tới tảo mộ hay là thay đổi những cơ quan trong lăng mộ này, mình hoàn toàn có thể tạm thời lùi lại.
Nhưng điều mà Karen lo lắng nhất đó là “Người thứ 12” kia cũng không ra tay, anh rất sợ rằng khi đợi đên lúc tiểu đội của mình rút lui, sẽ làm cho thứ kia bắt đầu giết người.
Nếu thay đổi góc độ để suy nghĩ một chút, nếu như mình là thứ kia, ở chỗ này suốt một trăm năm cũng không gặp được một người sống nào, bỗng nhiên trông thấy một đám người sống thì tâm trạng sẽ kích động như thế nào, chắc chắn sẽ sung sướng đến phát điên rồi.
Có lẽ bây giờ cái thứ kia đang vờn quanh từng người trong đội, không nỡ ra tay giết người nhanh như vậy, muốn lởn vởn thêm một hồi, cảm giác nhiều hơn một hồi, chơi nhiều hơn một hồi.
Một khi phát hiện những người này muốn rời đi, vậy thì nó sẽ không còn do dự.
Dưới tình huống bây giờ, Karen càng hi vọng có thể ở lại đây chung với “vị kia” nhiều hơn một lúc.
“Ngươi đang làm cái gì?” Memphis thấy Richard đang cầm bút vẽ vời trên giấy.
“Memphis, tôi cảm giác nó đang chơi đùa với chúng ta.” Richard trả lời.
“Đây là một việc rất rõ ràng.”
“Thật ra còn có một biện pháp khác.” Richard dùng bút chỉ chỉ vào danh sách trước mặt cậu ta.
“Biện pháp gì?”
“Karen … đội trưởng vừa mới nãy chỉ là để chúng ta vẽ vị trí của chính mình ra, thật ra thì có thể để cho chúng ta dựa vào trên cơ sở này để báo cáo số lượng của chúng ta, chúng ta 11 người, cuối cùng báo ra số lượng là 12, như vậy bên trong danh sách này, chắc chắn sẽ có một điểm giữa hai người, mà khoảng cách của hai con số là 2.
Mà điểm ở giữa hai con số này, rất có thể là vị trí của thứ kia.” Memphis kinh ngạc nhìn xem Richard.
“Ha ha.” Richard có chút ngượng ngùng cười cười, “Đừng có dùng ánh mắt bất ngờ này nhìn tôi.”
Memphis lắc đầu, nói: “Ngươi vốn cũng chả hiểu rõ gì.”
“Ừm?”
“Nó không phải đang chơi trò Bỏ Khăn* với chúng ta, cũng không phải là đứng giữa hai người rồi thuận miệng kêu lên một con số, lúc chúng ta không nhìn thấy nó hoặc là nó đang trong trạng thái ẩn nấp, cảm giác của chúng ta đối với nó và sự tồn tại của nó đối với chúng ta, cũng không phải là một người … Người có hiểu không thế?”
* Google để biết thêm chi tiết
“Có chút… cao siêu, ông lại giải thích lại một lần xem.”
Memphis tiếp tục nói: “Nó không phải là một người trong suốt đứng ở trong đám người của chúng ta, không nên tưởng tượng nó theo cách đơn giản như vậy, hiểu không?”
“Có vẻ, hiểu được đôi chút.”
“Ai, ngươi thực ngu ngốc.”
“Điều này thật ra cũng không thể trách tôi được, ông biết mà, đầu óc của cha tôi có vấn đề, tôi là con trai của ông ấy, ít nhiều gì cũng sẽ bị di truyền một chút thôi.”
Memphis: “… “
Ngồi một hồi lâu, Karen đang chờ đợi Pall liên hệ với mình, bây giờ điều anh lo lắng nhất chính là Pall chịu không nổi mà ngủ thiếp đi, lần trước sau khi truyền tin xong thì Pall trực tiếp ngủ liên tục hai ba ngày.
Lúc này, Alfred đi đến trước người của Karen, ngồi xổm xuống, báo cáo: “Đội trưởng, tôi thử không ít biện pháp, cũng đều không có hiệu quả.”
“Đừng nản chí, một lát nữa ta sẽ có thể có biện pháp, đến lúc đó “
Đột nhiên, cả người Karen run lên, cúi đầu xem xét, phát hiện bàn tay Alfred, đã đâm vào trong ngực mình!
Một âm thanh cười lạnh vang lên: “Ha ha, ngươi thật sự nghĩ rằng mình có biện pháp để tìm được ta sao.”
Chương 1383: Thiêu chết nó (1)
Ra tay một cách vô cùng bất ngờ.
Không khí vừa nãy vốn chỉ có thể xem như tràn đẩy vẻ quỷ dị mang theo cảm giác khiến người ta cảm thấy áp lực, vào lúc này giống như là một khối đá lớn bị ném vào trong hồ nước, mặt nước trong nháy mắt dập dờn dữ dội.
“Người thứ 12” này có thể giết người, mà lại là dùng loại cách thức này.
Nếu như xem xét sự kiện theo một hướng đơn giản mà bỏ qua những chi tiết làm nhiễu khác, như vậy thì câu chuyện của nhóm thần quan của Vực Thẳm Thần Giáo được ghi chép lại trong bút ký của ông Hoven kia thì sẽ có thể hiểu được lý do.
Vì sao mà người cuối cùng kia có thể còn sống sót, không phải là do hắn ta may mắn mà là bởi vì những người khác đều đã chết rồi, thì “Người thứ 10” kia sẽ không có cách nào biến thành bộ dạng của những người khác để tấn công hắn ta.
Vì cái gì Piston.
Congers không chết, bởi vì ông ta đi vào đây một mình, khi tên “Người hầu ” kia đưa bút máy cho ông ta thì ông ta lập tức đã kịp phản ứng, a, thì ra mình đi vào đây chỉ một mình.
Cho nên, hoặc là một mình, hoặc là, chỉ còn lại một người, như vậy thì cho dù không cần làm gì cũng có thể phá giải thế cục này.
Bởi vì người thêm vào này, phương thức giết người của hắn ta, cũng không phải đơn thuần là hành vi vật lý, dùng cách trình bày của ông Hoven, chắc hẳn là hành vi nhận thức.
Ở chỗ này, cũng có thể nhìn ra được sự khác biệt giữa hắn ta và Ranedal.
Sự tồn tại của Ranedal, chắc chắn là cấp cao hơn, bởi vì ban đầu khi ở trong phòng sách của ông nội Dis, lúc Ranedal muốn đi vào trong cơ thể của mình, Ranedal xuất hiện bằng chính hình tượng của bản thân mình mà cũng không phải là biến thành bộ dạng của những người khác.
Thứ này giống như là một năng lực, Ranedal nắm giữ nguyên lý, sử dụng một cách cao cấp, mà ” Người Thứ 12 ” ở nơi này, lại chỉ là nắm giữ giai đoạn sơ khai nhất.
“Ha ha, ngươi là người diễn viên thứ nhất phải chào tạm biệt khán giả đấy…” âm thanh lạnh lẽo truyền đến một lần nữa, tay của hắn ở trong ngực Karen tiến hành di chuyển, tựa như muốn thuận thế mà phá nát toàn bộ cơ quan bên trong.
Không thể không nói, thói quen của người này cũng giống như Karen, lúc thật sự ra tay, thích làm mọi chuyện một cách tuyệt đối.
Nhưng vào lúc này, giọng điệu đùa cợt mang theo sự tự tin vì mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay bỗng nhiên xảy ra sự thay đổi.
“A, chuyện gì xảy ra”
Hắn ta muôn cử động tay của mình, lại phát hiện mình không làm được, tay của hắn giống như đã bị cố định ở nơi đó vậy.
Vẻ kinh ngạc trên mặt Karen biến mất, ánh mắt lạnh lùng. “Người thứ 12 ” này đã sớm “Dung nhập” vào trong tiểu đội của mình, tất cả những gì mà mọi người trao đổi, hắn đều ở bên cạnh mà nghe rõ ràng, hắn cũng không ngừng đi khắp xung quanh mọi người, lúc ghi tên của mọi người ra, hắn chắc hẳn cũng đã nhớ kỹ thân phận của tất cả mọi người trong đội.
Nhưng vấn đề là, có một vài sự “Dung nhập”, cần có thời gian để lắng đọng, nhất là những chi tiết càng nhỏ, càng giống như những vỏ sò nằm phân bên dưới mặt cát sau khi thủy triều rút, cần từng bước từng bước nghiêm túc tỉ mỉ mà tìm kiếm.
Ví như… Tất cả mọi người trong tiểu đội đều sẽ xưng hô Karen là “Đội trưởng”, chỉ có một người xưng hô Karen là “Thiếu gia “.
Karen cũng không ép Alfred phải đổi xưng hô, Alfred cũng không muốn đổi xưng hô, bởi vì gọi bằng “Thiếu gia” có thể lộ ra sự thân cận, là người trong nhà, cái radio của anh ta bị nước vào thì mới có thể gọi Karen là “Đội trưởng “.
Cũng bởi vậy, mà khi Alfred đi đến trước mặt mình, trực tiếp gọi mình là “Đội trưởng “, cảm giác không hợp xuất hiện dữ dội, trực tiếp để trong lòng Karen vang lên chuông báo động.
Chuyện này không thể nào xảy ra, Alfred là một người cẩn thận và truy cầu từng chi tiết đến mức nào cơ chứ.
Tay của hắn bắt đầu cố kéo ra ngoài, sau khi lôi ra được một khoảng thì kinh ngạc phát hiện phần cổ tay và lòng bàn tay mình đã bị một cái vòng nhang muỗi đen xì bao phủ lên.
Thiên Mị ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn kẻ trước mặt, nó đã giữ tay kéo hắn lại.
Cùng lúc đó, ở ngực Karen xuất hiện từng sợi Xiềng Xích Trật Tự, quấn về phía kẻ trước mặt này.
Ngọn Lửa Trật Tự dung hợp thêm sức mạnh của Ánh Sáng, thiêu đốt kẻ trước mặt Karen.
Đây là một cơ hội tuyệt vời, khi hắn ta muốn giết người, hắn sẽ chuyển từ trạng thái trứng gà sống sang trứng gà chín, có thể chạm vào và tiến hành xử lý hắn.
Nhưng mà, Karen chỉ nhìn thấy chỗ cánh tay của đối phương đứt ra, bên tai truyền đến một tiếng hét thảm, ngay sau đó vật thể trước mắt bắt đầu trở nên mờ ảo.
Hắn cưỡng ép cắt đứt liên hệ, thoát khỏi sự tiếp xúc, cơ thể nhanh chóng quay trở lại trạng thái ẩn nấp lúc trước.
Karen chỉ nhớ rõ ánh mắt của hắn, mang theo sự căm hận dữ tợn, ánh mắt bất định.
Hắn rất tức giận, cực kỳ tức giận, sự tức giận này sẽ để cho hành vi tiếp theo của hắn trở nên càng thêm điên cuồng, đây là một tình cảnh không chết không thôi.
Mặt khác, hắn đã cực kỳ suy yếu, lúc trước để lại một cánh tay cụt, thật ra hắn đã cắt chém một phần của bản thân, ánh mắt bất định có ý nghĩa nếu như hắn lại bị thương thêm một lần nữa thì như vậy hắn sẽ không cách nào quay trở lại trạng thái tồn tại không xác định này.
Cái “Người thứ 12” này, bản thân hắn cũng không mạnh gì, chẳng qua là hắn có thể tồn tại trong trạng thái đặc biệt giúp hắn cho người ta một loại cảm giác thần bí khó lường, thật ra, hắn có lẽ chỉ là một thằng hề mặc…
Trong đầu của Karenbỗng nhiên nghĩ đến một cái từ đó là áo ngủ của nữ thần.
Bên trong thần thoại tự thuật « Ánh Sáng Trật Tự » có kể rằng trong một lần chinh chiến thì Thần Trật Tự đã bị thương nghiêm trọng, Nữ Thần Mặt Trăng đem áo ngủ của mình trùm lên trên người của Thần Trật Tự, vì vậy mà che đậy phong vũ lôi điện, giúp đỡ Thần Trật Tự khôi phục.
Trong ngôn ngữ của người Maclay,”Phong vũ lôi điện”là một từ đơn nối tiếp sau một từ đơn, thậm chí có thể suy ra ý nghĩa là đủ loại hiện tượng thiên nhiên, cho nên trong đoạn miêu tả này, phải chăng cũng có thể lý giải ý nghĩa Thần Trật Tự mặc lên áo ngủ của Nữ Thần Mặt Trăng, cũng không phải là chỉ đơn giản là dùng nó để chữa thương, mà là đang tránh né sự thăm dò, thời kỳ đầu của kỷ nguyên trước, trong cuộc chiến giữa phe phái của Thần Ánh Sáng và phe phái của Thần Vĩnh Hằng, hai phe ngay từ đầu đều có chiến thắng và thất bại, Thần Trật Tự bị thương, rất có thể cho thấy rằng chiến dịch đó đã thất bại, Thần Trật Tự cần dùng loại phương thức này để thoát khỏi chiến trường tránh sự truy sát của kẻ địch.
Đương nhiên, về sau món Thần khí Nữ Thần Chúc Phúc này đã hoàn toàn lạc mất, nhưng gia tộc Congers đạ phụ ma cho món Thần Khí này thêm hiệu quả “Trong suốt”, có khả năng cũng là một trò đùa hay không, người cuối cùng của gia tộc Congers cũng chính là Piston Congers, chỉ có thể phụ ma cho mấy con búp bê để biểu diễn Talk Show, nhưng lúc đầu khả năng phụ ma của gia tộc Congers chắc chắn là mạnh mẽ hơn rất nhiều, sự chênh lệch này cũng giống như khi so sánh Lão Anderson và Pall vậy.
Hiệu quả Trong Suốt sau khi Thần Khí Nữ Thần Chúc Phúc được phụ ma, là một loại phụ ma mang tính định hướng, đây là đang cố ý cường hóa đặc tính của Nữ Thần Chúc Phúc.
Nói cách khác, ” người thứ 12″ xuất hiện ở chỗ này, có khả năng cũng đã chịu ảnh hưởng từ đặc tính “Trong suốt” này, cái từ Trong Suốt này không phải cũng có thể hiểu thành “Không thể thăm dò, không thể điều tra” sao?
Chẳng lẽ lăng mộ này, ẩn chứa bí mật về Thần Khí Nữ Thần Chúc Phúc?
Chương 1384: Thiêu chết nó (2)
Khóe miệng Karen lộ ra một nụ cười, nếu như nơi này thật có Thần khí, dù chỉ là mảnh vỡ nhỏ, thì giá trị của nó cũng là cực lớn, cho dù mình không cất dấu để mang đến chợ đen bán lấy tiền thì cũng có thể theo con đường chính quy mà nộp lên Thần Giáo, đều có thể nhận được một phần thưởng rất lớn.
“Phụt…” Karen tằng hắng một cái, ho ra máu tươi.
Một chiêu đánh lén lúc trước, mặc dù anh đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nhưng ngực bị tấn công như vậy, tổn thương vẫn phải có, giống như là bị một cái tay đấm vào trước ngực.
Cái cơ thể này của mình, vẫn là quá yếu… Xem ra lần này sau khi trở về, phải tìm biện pháp gia tăng thể chất, không thể mỗi lần đều phải chịu thiệt thòi bởi vì cơ thể kém.
“Đội trưởng”
Mọi người lúc này mới phát hiện tình huống bên này của đội trưởng, Muri thì lập tức kêu lên “Bảo trì cảnh giới”, Muri và Alfred cùng đi tới trước mặt Karen.
“Đội trưởng”
“Thiếu gia”
Karen giơ tay lên, ra hiệu cho bọn họ không cần phải lo lắng, sau đó trước tiên kể lại sự việc đã xảy ra một lần.
Trong lúc kể lại những chuyện này, Karen rất nghi ngờ rằng cái tên đánh lén mình vừa nãy, có phải cũng đang “Ngồi xổm ” ở bên cạnh mà cùng nghe hay không.
Đây là một cuộc quyết đấu không có bí mật, ít nhất là phía bên mình đã hoàn toàn công khai cho đối phương biết.
“Thiếu gia, chúng ta nên dùng cầu nối tinh thần để giao tiếp “Alfred đề nghị.
“Không, cái này không gạt được hắn, nhưng có một cái biện pháp có thể che giấu hắn.”
Lúc này, Blanchee đi tới, cô muốn giúp đội trưởng trị liệu một chút, khi cô vừa đi tới gần, phát hiện ba người Karen, Muri và Alfred đều đang nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt của cô lúc này có chút hồi hộp, bởi vì phải đối mặt với ba ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Karen cười, nói “Không cần phải hồi hộp.
“Vâng, đội trưởng.”
Blanche sử dụng thuật Trị Liệu giúp cho Kanre, rất nhanh, cảm giác ngột ngạt trên ngực Karen tiêu tán, có lẽ là máu bầm đã được loại bỏ.
“Ta đã tốt hơn nhiều, cảm ơn, Blanche.”
“Đây là việc mà tôi phải làm, đội trưởng.” Nói xong, Blanche quay trở về vị trí của mình.
Alfred tiếp tục hỏi “Thiếu gia, ngài vừa mới nói ngài có phương pháp…”
“Muri, cậu ra lệnh cho cả đội giúp ta, tất cả mọi người cố thủ vị trí của mình, không cho phép những người khác tới gần để nói chuyện.”
“Vâng, đội trưởng.”
Muri lập tức đứng dậy đi truyền lại mệnh lệnh.
Karen nhìn xem Alfred, mở miệng nói
“Chúng ta không nói ra bí mật giữa nhau và giải thích về mối quan hệ của chúng ta, cho nên hắn cũng sẽ không biết về những chi tiết này, tiếp theo có thể dùng cách này để giao tiếp với nhau, nhưng ta vẫn còn phải đợi, chờ tin tức bên phía Kevin truyền đến.
Alfred nhẹ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lại đợi thêm khoảng chừng mười lăm phút, Karen cảm giác được lời kêu gọi của khế ước cộng sinh, là Pall có tin tức.
Nhiều khi, cũng không phải nói rằng phần lớn những việc xảy ra đều có liên quan đến con chó nhà mình, cũng không phải hoàn toàn đều là trùng hợp, mà là thế giới này, bất kể là quan sát từ giai cấp xã hội đương thời hay là cân nhắc theo góc độ phát triển của lịch sử để đánh gì thì đều không thể thoát khỏi kết cấu của một Kim Tự Tháp.
Càng trèo lên cao, người càng ít, manh mối tất nhiên sẽ càng tập trung lại một chỗ.
Cho nên rất nhiều chuyện ở Wien, đều có thể có quan hệ với Pall, bởi vì trong khoảng thời gian hơn một trăm năm trước, Pall cũng xem như là một người đứng trên đỉnh của Kim Tự Tháp.
Mình lúc huấn luyện ở đại khu Dinger, có thể gặp được người hâm mộ của ông Hoven là Pyro, cũng là bởi vì nguyên nhân này.
Bọn họ đã từng đứng ở trên cao, người có thể đứng bên cạnh rất ít, tỉ lệ manh mối liên quan đến họ sẽ càng cao.
Hình chiếu của Pall xuất hiện ở trước mặt Karen, con mắt mở ra.
Lúc này khuôn mặt của Pall đã bắt đầu tiều tụy, nó rất mỏi mệt, nhưng nó vẫn đang gắng gượng.
Trước khi Pall mở miệng, hai mắt Karen nhắm nghiền.
Sau một khắc, hình ảnh của Pall biến mất, xuất hiện ở trong không gian ý thức của Karen.
Pall biết, Karen đang phòng ngừa bị kẻ khác nghe lén.
Không trì hoãn thêm chút nào nữa, Pall nói thẳng
“Con chó ngu nói có một biện pháp rất đơn giản để có thể phá vỡ trạng thái tồn tại lúc này của nó, bởi vì nó chắc chắn có cấp bậc rất thấp.
Biện pháp chính là dùng màu tươi xem như vật dẫn của thuật pháp để khuếch tán ra phạm vi xung quanh để có thể cảm giác được sự tồn tại của nó, buộc nó thoát khỏi trạng thái hiện tại, lại dùng thuật pháp dạng lửa để tiêu diệt, làm như vậy là được rồi…”
Lời nói vẫn chưa hoàn toàn nói xong, Pall đã nhắm nghiền hai mắt.
Cô quá mệt mỏi, lúc này chắc hẳn đã ngủ mê mang ở trong bụng của Acelos rồi.
Tuy vậy thì cô cũng đã kịp truyền lại tin tức cần thiết.
Từ mấu chốt ở chỗ cấp thấp, máu tươi, phạm vi, lửa.
Karen mở mắt ra.
Kevin rất có lòng tin đối với trạng thái cơ thể của nó vào lúc đó, bởi vì nếu không phải lúc trước hắn nhập vào để chiếm đoạt cơ thể của Karen thì Dis cũng không có biện pháp gì để bắt được nó.
Cấp thấp có ý là Kevin đang nói với mình, “người thứ 12” mà mình gặp được bây giờ cũng không có khả năng có khả năng cao cấp như Kevin, đây là để cho mình không nên quá lo lắng.
Điểm này, Karen đã phát hiện.
Máu tươi, phạm vi… Cái này cũng có chút khó khăn, thuật pháp có thể thi triển bằng việc dùng máu tươi làm vật trung gian hoặc là làm vật hiến tế rất nhiều, nhưng trong số này cũng không có liên quan gì nhiều đến phạm vi, nếu muốn bảo đảm số lượng và phạm vi đủ rộng, thì bản thân người thi triển thuật pháp có lẽ phải trả giá bằng một lượng máu tươi cực kỳ lớn, đây là một gánh nặng mà khó ai chịu nổi.
Cho dù xem như là Karen, thứ mà tích lũy dồi dào trong cơ thể của anh cũng chỉ là năng lượng linh tính, mà không phải khả năng tạo máu.
Chương 1385: Thiêu chết nó (3)
Lúc này, Karen nghĩ đến một người, người này hình như cũng có tài năng về phương diện này! Về phần lửa, cái này Karen cũng biết, lúc trước khi mình sử dụng ngọn lửa có sức mạnh Ánh Sáng, thứ kia ngay lập tức sợ hãi đến nỗi “Cắt thịt” để chạy trốn.
Karen mở mắt ra, Alfred còn ngồi xổm ở trước mặt mình.
“Thiếu gia.”
Karen nhẹ gật đầu với Alfred, lập tức nhìn về phía các đội viên xung quanh mà mở miệng hô lên.
“Mọi người đừng sợ, thứ kia đã bị ta làm bị thương, hắn ta tạm thời là không còn dám ra đây làm gì, mọi người thả lỏng tâm trạng một chút, không nên cảm thấy hắn đáng sợ cỡ nào, hắn chỉ là một con rệp không thể lộ ra ánh sáng mà thôi.”
Karen nói một câu nói nhảm, bởi vì chỉ cần con rệp kia không chết, mọi người cũng không khả năng thả lỏng tâm trạng.
Sau khi tất cả mọi người đang lời mà đội trưởng nói, cũng đều vô ý thức kiểm tra lại nhân số ở đây, vẫn như cũ là 12 người, điều này cũng mang ý nghĩa con rệp kia còn đang lẩn trong nhóm người.
Karen bắt đầu tổ chức ngôn ngữ, chốc lát, tiếp tục hô lên.
“Tất cả mọi người yên tĩnh ngồi yên tại chỗ, không nên tự mình hành động, tất cả đều phải nghe theo mệnh lệnh, lúc trước ta để cho Muri truyền lời lại cho các ngươi, con rệp kia thích đóng vai thành bộ dáng của thành viên trong đội để đánh lén.
“Karen nói câu nói nhảm thứ hai.”
“Chờ đến khi nhiệm vụ lần này hoàn thành, chúng ta lại ăn một bữa lẩu có được không.”
Đây là câu nói vô nghĩa thứ ba.
Sau khi ba câu nói nhảm xuất hiện liên tục, để đại ánh mắt của mọi người cùng nhìn nhau, đều đã cảm nhận được có gì đó không bình thường, bởi vì bọn họ rõ ràng, vào thời điểm này, đội trưởng cũng không có khả năng nói những lời nhảm nhí này.
“Tiếp theo, người mà ta sắp nhắc đến, cần dựa theo lời ta nói mà làm, đó chính là con gái của Eisen.
Richard “…”
Cũng may rằng, Richard mặc dù vẫn tự xưng bản thân mình vướng víu, nhưng đầu óc của cậu ta cũng không quá ngu ngốc, không đần độn mà đứng người lên hô rằng “Tôi đâu phải là nữ”, mà là duy trì vẻ mặt giống như những người khác, tựa như cũng đang suy tư “Con gái của Eisen ” cuối cùng là ai.
Nếu như nhắc đến ” nhà Guman “, thì mọi người có lẽ đều sẽ theo bản năng mà nhìn về phía Richard, nhưng nếu nhắc đến tên người, thì cũng không có cách nào nhận biết được là ai.
Ngươi có thể nhớ rõ họ của đồng đội mình, nhưng lại làm sao có thể nhớ rõ tên của đồng đội mình
“Đợi chút nữa, trên điều kiện tiên quyết là ngươi sẽ không chết, nhớ kỹ, dùng hết khả năng của mình để tiến hành khuếch tán.” Richard giống như những người khác, ánh mắt chuyển hướng về phía ba cô gái trong đội là Ashley, Blanche, và Philomena.
Đồng thời trong lòng của Richard cũng đang điên cuồng hò hét, rốt cuộc đội trưởng đang có ý gì.
Karen nhìn xem Alfred, nhỏ giọng nói
“Ngươi.”
“Ta”
“Đảo ngược.”
“Đảo ngược lại.
“Hiểu.”
Karen đang nói “Tiếng Trung” với Alfred, cũng may là với trình độ nghiên cứu của Alfred nên cũng nghe hiểu ý.
Bởi vì vị trí của Mas và Richard, đúng lúc là đối diện nhau.
Việc này khiến Karen cảm thấy, sau này mình có lẽ có thể dùng ngôn ngữ này để làm mật ngữ hành động, dung rất tốt, mà lại cũng không sợ bị giải mã.
Karen lại mở miệng hô “Tiếp theo, tất cả mọi người sử dụng thuật pháp Ngọn Lửa Trật Tự, phóng ngọn lửa lên trên đầu của mình, con gái của Eisen, ngươi lúc trước có nói với ta, ngươi và bạn trai của mình thích nhất là chơi với dây thắt lưng, ngươi cảm thấy trò này cực kỳ kích thích, thường xuyên chảy tràn nước ra rất nhiều.”
Richard… dây lưng… Chảy ra nước… Không, là máu, dùng máu làm thuật pháp hiến tế, Richard đã hiểu.
Sau khi mình nuốt con côn trùng kia vào, thể chất cơ thể nhất là năng lực hồi phục trở nên mạnh phi thường, Karen có ý là để cho mình dùng máu làm hiến tế mà sử dụng thuật pháp, càng nhiều và phạm vi càng rộng thì càng tốt.
Nghe Karen nói vậy, Ashley bộ mặt đỏ bừng, Blanche bụm mặt, Philomena cắn môi, bộ dáng rất là xấu hổ.
Những người khác, cũng đều dùng một loại vẻ mặt “Hóng hớt” mà đánh giá ba cô gái, đều đang suy đoán rốt cuộc là ai mà chơi lớn như vậy.
Nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều đang diễn trò.
Bao gồm cả Philomena vẫn luôn không thích giao tiếp, trong bầu không khí lúc này, cô ta cũng buông xuống tất cả thận trọng, bắt đầu phối hợp mọi người cùng diễn kịch, dù gì thì cô cũng chỉ kiêu ngạo nhưng cũng không phải là đứa ngu.
Karen nhìn xem phản ứng của mọi người, trong lòng thật là dễ chịu.
Đây chính là cảm giác dễ chịu khi tất cả thành viên trong tiểu đội của mình đều là những người ưu tú và thông minh.
Một lần nữa, Karen kiểm đếm lại nhân số một chút. 1,2, 3… 12.
Hắn vẩn còn ở trong chúng ta, hắn còn không chạy.
Tốt, vậy ngươi cứ chờ chết đi.
Karen giơ tay lên, hô “Bắt đầu”
Alfred lập tức chạy về phía Mas.
Lúc trước Ashley, Blanche và Philomena đều đang ngụy trang, Alfred chạy về phía Mas cũng là đang ngụy trang, vì để ép thứ kia đi về phía khu vực Richard vào lúc này.
Tất cả mọi người đều bắt đầu ngưng tụ và phóng ra Ngọn Lửa Trật Tự trên đỉnh đầu, rốt cuộc thì tất cả những người ở đây đều là thần quan Trật Tự, thuật pháp này ai cũng biết.
Chỉ có Richard, bộ mặt của cậu ta đỏ lên, bên trong miệng trực tiếp phun ra một lượng lớn máu tươi rồi dung hòa vào trong thuật pháp, dùng máu tươi của mình để hiến tế, một Ngọn Lửa Trật Tự khổng lồ trong nháy mắt khuếch tán ra phạm vi cực lớn xung quanh.
Vì duy trì phạm vi của thuật pháp, Richard vẫn còn tiếp tục phun máu.
Đúng lúc này, cách không xa phía trước người Richard, khi ngọn lửa Trật Tự màu đỏ lan đến nơi này, một bóng người màu đen méo mó bỗng nhiên xuất hiện.
Tất cả mọi người không cần Karen ra lệnh, toàn bộ dùng ngọn lửa Trật Tự phóng ra trên đầu mình mà đồng loạt tấn công về phía nó.
Chương 1386: Nụ cười làm người ta sợ hãi (1)
Bóng người màu đen bị tấn công.
Không có cách nào bắt sống, không có cách nào thẩm vấn, thậm chí, đều không có cách nào để chần chờ thêm một giây một khắc nào nữa.
Một là bởi vì thứ này còn khó bắt giữ hơn cả con cá chạch trơn nhất trên thế gian này, hơi không cẩn thận một chút thì nó sẽ có thể quay trở lại trạng thái ẩn nấp lúc trước.
Hai là Richard vẫn còn đang phun máu.
Những người khác ở đây ngoại trừ Richard ra, chỉ có Karen và Memphis biết Richard bởi vì đã từng nuốt con côn trùng do Philias nuôi dưỡng ra, khiến cho khả năng hồi phục của cơ thể cậu ta khác hẳn với người bình thường, thậm chí là Dị Ma Khát Máu bình thường cũng không thể khôi phục bằng cậu ta, nhưng những người khác, cũng không biết về chuyện này.
Trong hai người biết đến chuyện này, một người lại là cha của Richard.
Bởi vậy mọi người chỉ biết là cơ hội của lần này bắt giữ này đến từ đồng đội (con trai) dùng cái giá phải trả đó là sử dụng máu tươi, cho nên trước tiên, niềm tin vô cùng thống nhất.
Trong khoảnh khắc, bóng đen kia bị đốt cháy.
Ở tại chỗ đó, có một đống tro cốt nhỏ rơi xuống.
Karen đi về phía tro cốt, Philomena đi về phía Richard.
Blanchee theo bản năng muốn đi xem xét tro cốt, nhưng ngay lúc đó ý thức được thân phận của mình là “Bác sĩ” trong đội, sau khi bước về trước mấy bước thì lập tức xoay người lại đằng sau, dáng người của cô vốn là cao gầy, giống như vừa biểu diễn một động tác khiêu vũ.
Sau đó vừa chạy về phía Richard vừa bắt đầu ngưng tụ ra Thuật Trị Liệu trong lòng bàn tay, Philomena đã đỡ Richard ngồi dậy, Blanche lập tức tiến hành trị liệu cho Richard.
Karen giơ tay lên, ra hiệu những người khác không nên tới gần, bởi vì loại vật này có khả năng tạo thành nguồn truyền nhiễm.
Đám người ai nấy cũng dừng bước lại, lúc này mọi người mới ý thức được mình phải đến xem xét tình trạng của đồng đội để thể hiện một chút sự quan tâm, cho nên phần lớn mọi người đều đi đến chỗ của Richard.
Đứng bên cạnh đống tro cốt gần Karen, chỉ còn lại Alfred và Memphis.
Alfred nhìn về phía Memphis, trong mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
Memphis nhỏ giọng nói: “Nó sẽ không chết.”
Richard chịu đòn rất tốt, dưới điều kiện cực hạn có thể phun ra bao nhiêu máu, ông ta cũng biết rõ, đây cũng là một kiểu “Biết con không ai khác ngoài cha” nhỉ.
Karen cười cười, anh rõ ràng rằng cậu Eisen vẫn còn không quen biểu lộ sự quan tâm với con trai mình trước mặt những người khác.
Cúi người, ngồi xuống, khác biệt với những người khác, Karen cũng không phải quá lo lắng về việc bản thân mình ô uế, mặc dù cảm giác bị ô uế cũng rất đau đớn.
Đưa tay, nhẹ nhàng đẩy đẩy đống tro cốt vài cái.
Karen trêu chọc nói: “Cho dù có đổ thêm nhiều xăng bao nhiêu vào trong lò thiêu thì cũng không có cách nào đốt xác cháy thành tro mịn được như thế này.”
“Thiếu gia?”
“Xác nhận, không có ô nhiễm.”
Sau khi được Karen khẳng định, Alfred và Memphis đều ngồi xổm xuống trước đống tro.
Alfred nghi ngờ nói: “Khó có thể tưởng tượng, thứ này lại còn có thể đốt thành tro.”
Memphis mở miệng nói: “Ta cảm thấy chắc là do cơ thể của hắn chịu sự ảnh hưởng của một vật gì đó dẫn đến hắn có thể tiến hành hoán đổi trạng thái tồn tại của bản thân, nhưng trên bản chất, hắn vẫn là một loại sinh mệnh, cũng không phải là một loại ý niệm hoặc là vong hồn.”
“Thiếu gia hoài nghi là do Nữ Thần Chúc Phúc, a, cũng chính là áo ngủ của Nữ Thần Mặt Trăng, ở chỗ này, rất có thể có thể sẽ phát hiện được một góc nhỏ của món Thần Khí kia.”
Memphis nhẹ gật đầu, nói: “Ở đây có thể xuất hiện cái thứ kỳ lạ như thế này, giá trị của lăng mộ này, không có khả năng thấp, cũng không biết bên trong còn có nguy hiểm gì hay không.”
“Không đi về phía trước, làm sao có thể biết được đâu?” Alfred nói, “Nếu thứ này đã được giải quyết, Richard cũng không có vấn đề gì lớn, chúng ta tại sao lại rời khỏi đây chứ, cái thứ tro cốt này cho dù có đốt càng mịn hơn nữa thì bán nó cũng không được gì.”
“Có thứ gì đó.”
Nghe được âm thanh của Karen, hai người trên nhìn về phía đống tro cốt đang bị Karen đào bới, trông thấy Karen lấy một chiếc bút máy màu đỏ từ bên trong ra.
Bút máy cầm vào tay có cảm giác lạnh buốt, giống như là cầm một khối nước đá, nhưng sức mạnh của Thủy Tổ Ellen trong cơ thể của Karen vẫn cảm thấy được nhiệt độ cực nóng bên trong chiếc bút máy.
Đưa tay, rút nắp bút ra, một chúm sáng màu đỏ bắn ra ngoài, giống như là một luồng dung nham bị ngưng đọng ở bên trong, nhưng lại trong trạng thái chuyển động
“Thời đại đó đã có bút máy rồi sao?” Karen hỏi.
Memphis chỉ chỉ vào chiếc bút, nói: “Đội trưởng, thân bút được chế tạo từ vật liệu đặc thù.”
“A, nguyên lai là dạng này.”
Karen dùng nắp bút ép vào trên dung nham, dung nham bắt đầu thu trở vào trong, từ từ rút toàn bộ vào trong bút, cuối cùng nắp bút được đóng lại.
Tiện tay hất lên, chiếc bút máy này được ném về phía Alfred, Alfred chụp được.
“Anh cứ giữ nó trước đi, sau khi trở về thì đem lên chợ đen bán, nếu thích thì giữ lại, làm sao để phân phối thì cứ tự mình tính.”
“Vâng, thiếu gia.”
Karen đứng người lên đi về hướng Richard, Richard sau khi trải qua một hồi trị liệu sơ bộ thì đã ngồi ở chỗ đó uống nước.
“Thế nào rồi?” Karen quan tâm hỏi.
Richard giơ túi nước lên, rất là tùy ý mà lắc lắc, nói: “Chuyện nhỏ mà thôi.”
Karen cười, nói với Memphis: “Lát nữa ông phụ trách đỡ cậu ta đi.”
“Để ta đi.” Philomena bỗng nhiên mở miệng nói.
Karen nhìn Philomena một chút.
Memphis mở miệng nói: “Được rồi, cô đỡ đi.”
Nếu người làm cho cũng đã yên tâm giao con trai của mình cho cô ta nâng, Karen đương nhiên sẽ không phản đối, ngược lại ra lệnh tiếp cho tất cả mọi người:
“Tất cả mọi người, chỉnh đốn tại chỗ nửa giờ.”
Chương 1387: Nụ cười làm người ta sợ hãi (2)
Sau đó là thời gian nghỉ ngơi nửa giờ, mọi người bắt đầu ăn cái gì đó để bổ sung thể lực, thật ra chủ yếu nhất vẫn là cần một khoảng thời gian ngắn để bình ổn lại sự căng thẳng lúc trước.
Sau đó một lúc, đội ngũ tập hợp một lần nữa.
Phía trước là một vùng “trôi nổi bồng bềnh” của những chiếc quan tài, cũng không biết ở phía vực sâu đối diện, phải chăng cũng có một vách đá kết nối sang khu vực khác.
Dù vậy, ánh mắt của Karen vẫn thích nhìn vào tình huống thực tế.
“Mở quan tài!”
Mở trước vài cái quan tài ra xem, nếu như bên trong có nhiều món đồ chôn cùng, như vậy thì cả đám người hoàn toàn có thể mang theo những thứ đó mà rời khỏi đây, bí mật ở chỗ càng sâu, cũng có thể tạm thời để nó ở đó.
Dù sao thì lăng mộ ở ngay ở chỗ này, về sau nếu có thời gian, vẫn còn có thể tiếp tục đến đây để lấy.
Mà nếu như vật chôn cùng quá ít, lỡ như người của gia tộc Congers đề xướng việc mai táng một cách tiết kiệm, vậy cũng chỉ có thể tiếp tục đi sâu vào trong để tìm kiếm những thứ thật sự có giá trị.
Hai người Memphis và Muri hóa thành khói đen, mang theo hai sợi dây thừng rồi cột vào trên quan tài, sau khi buộc chặt vào trên quan tài, Ventura biến thân hóa khổng lồ rồi cùng Bart, Alfred dùng sức kéo, kéo cái quan tài về phía cái bệ đá cao mà cả đội đang đứng.
Bên dưới những quan tài này đều có những sợi dây đỡ lại.
Đây cũng là nguyên nhân mà Karen cho rằng phía đối diện chắc hẳn cũng có một cái bệ đá khác, bắc dây thì cũng không có khả năng chỉ bắc dây vào một đầu.
“Bịch!”
Quan tài rơi xuống nền đá.
Blanche hỏi: “Đội trưởng, có cần tôi cầu nguyện trước không?”
Đây là một loại truyền thống.
“Không cần, ở nơi này nhiều quan tài như vậy, nếu mỗi cái trước khi mở ra đều cần phải cầu nguyện thì chúng ta có thể chuẩn bị sẵn tinh thần để cầu nguyện đến lúc mùa đông năm nay về.”
Blanche cười cười, quay người hướng mặt về phía vực sâu, bắt đầu cầu nguyện tập thể.
“Mas, trận pháp đã chuẩn bị xong rồi sao?”
“Xong rồi thưa đội trưởng!”
Vị trí mà quan tài rơi xuống đó là vị trí trận pháp thanh tẩy mà Mas đã bố trí từ lúc trước.
Karen đi đến trước, bắt đầu quan sát cái quan tài này trong khoảng cách gần, phát hiện vị trí nắp quan tài được đậy kín bằng phương thức lắp ghép các khối mộng gỗ để tạo thành một loại khóa, bây giờ cũng vẫn còn rất lưu hành.
Karen bắt đầu nạy cái khóa ra.
Một bên khác, Alfred và Muri cũng đang giúp đỡ nạy những lỗ khóa này ra, tổng cộng có 8 cái khóa, cạy mở toàn bộ ra cũng không tiêu tốn bao nhiêu thời gian.
Lúc mở quan tài, Karen ra hiệu tất cả mọi người lui ra về phía sau một chút.
“Đội trưởng mỗi lần gặp tình huống nguy hiểm đều đừng ở trên đầu.” Ashley nói.
Blanche gật đầu: “Đúng thế.”
Hai tay Karen dùng lực, đem nắp quan tài đẩy ra, bụi bay mù mịt và mùi hôi thối khó chịu trong tưởng tượng cũng không hề xuất hiện, cũng không có thi thể bỗng nhiên ngồi dậy gào thét mà vồ về phía mình…
Bởi vì trong quan tài hoàn toàn trống không.
Karen mím môi, cúi người, kiểm tra bên trong quan tài, ở vị trí phía cuối quan tài, phát hiện mấy cái lỗ rất nhỏ.
“Những quan tài này đều là đồ trang trí thôi sao?” Muri nghi ngờ nói.
“Không phải, thi thể là bị được đặt vào trong quan tài rồi vận chuyển vào đây.” Karen nâng người lên, chỉ chỉ vào phần cuối quan tài, “Phần cuối còn có vết tích để lại do do đế giày va chạm, hẳn là va chạm lúc vận chuyển một quãng đường dài.”
“Sau khi quan tài được vận chuyển vào nơi này, thì thi thể lại được lấy ra ngoài?” Memphis đưa tay sờ sờ nắp quan tài, “Mục đích để làm gì?”
“Bây giờ còn không rõ ràng lắm, nhưng ta cảm thấy việc vận chuyển như vậy là có mục đích, ở trên bức thứ mà Piston để lại cũng nói rắn ông ta phát hiện nơi này không phải chỉ đơn thuần là lăng mộ của gia tộc Congers.
Memphis, Muri, hai người lại tìm một cái quan tài rồi kéo qua đây để xem thử.”
“Vâng, đội trưởng.”
Cũng giống như phương pháp lúc trước vậy, rất nhanh, hai cái quan tài đã được kéo tới.
Sau khi mở quan tài ra, bên trong đều là trống không, không có đồ vật chôn cùng, cũng không có thi thể.
Nhưng đều dấu vết thi thể đã từng đặt trong đây rất rõ ràng, một cái quan tài trong đó còn có vết máu ở vị trí đầu của thi thể, chắc hẳn là sơ ý trong quá trình vận chuyển, làm cho đầu của thi thể bị va đập.
Mở liên tục ba chiếc quan tài, kết quả đều là trống không.
“Muri, cậu cùng ta đi đến phía trước thăm dò một chút.”
“Vâng, đội trưởng.”
Karen và Muri đi trước dò đường, hai người hóa thành khói đen nhẹ nhàng bay qua.
Đoạn khoảng cách này rất dài, quan tài cũng có không ít, ở trang viên Ellen thì chỉ có tộc trưởng các đời và nhân vật kiệt xuất trong một thế hệ mới có tư cách được chôn cất trong lăng mộ của tổ tiên gia tộc, gia tộc Congers thì có lẽ trong một khoảng thời gian rất dài, người trong gia tộc chết đi đều có thể được chôn cất ở đây.
Karen không khỏi trách thầm trong lòng, trách không được gia tộc xuống dốc, mỗi người đều được “Hải táng” theo quy cách cao cấp như vậy, cho dù vốn có mạnh thì cũng sẽ bị xài hết.
Cuối cùng, phía trước xuất hiện một bệ đá mới.
Karen và Muri đáp xuống bệ đá, quay đầu nhìn lại, sau lưng chỉ có vực sâu và những chiếc quan tài trôi “Bồng bềnh”, hoàn toàn không nhìn thấy bệ đá lúc trước mà cả đội đang đứng.
Phía trước là một lối vào đen sì, rất cao và cũng rất rộng, hai bên cửa vào có đặt hai pho tượng cao chừng ba mét.
Một pho tượng là một cô gái đang khom lưng cầm một vầng trăng, một pho tượng còn lại là một cô gái đang vươn hai tay để nâng vầng trăng lên.
“Hai bức tượng này có ý nghĩa gì, đội trưởng?”
“Trong thần thoại tự thuật « Ánh Trăng Thì Thầm » có ghi chép rằng, Nữ Thần Mặt Trăng Artemis trước khi thành Thần, từng có một lần gặp chuyện ngoài ý muốn, gần như phải chết, nhưng có hai cô gái, bọn họ là tùy tùng trung thành nhất của Artemis, một cô gái thì cúi người vớt cái bóng của vầng trăng bên trong một dòng suối trong lên, một cô gái khác thì giơ cao cái bóng của vầng trăng lên, đưa nó trở về bầu trời.
Artemis bởi vậy mà phục sinh.
Mà hai cô gái này, là bởi vì hành động đó, dùng hết sinh mệnh của mình, cả hai đều trở nên già nua mà chết, khi chết trên mặt còn mang theo ý cười.
Sau khi Artemis thành thần, sáng tạo ra Nguyệt Nữ Thần Giáo, Nguyệt Nữ Thần Giáo dẫn bọn vào trong thần thoại tự thuật, truy phong bọn họ là Thần chi nhánh.”
“Cho nên, bọn họ là biểu tượng cho sự trung thành sao? Vậy trong cái cửa hang này, há không phải chính là…”
Karen lắc đầu, nói: “Lúc ở nhà, ông nội cậu chưa từng giảng giải về thần thoại tự thuật của các Thần Giáo cho cậu nghe sao?”
Chương 1388: Nụ cười làm người ta sợ hãi (3)
Muri sửng sốt một chút, mở miệng nói: “Chưa từng có.”
“Vậy cũng không có gì kỳ quái, thật ra lúc cậu đọc thần thoại tự thuật, cậu cần phải bỏ mấy lớp kính lọc* ra.”
* Ý chỉ Filter trong các ứng dụng chụp ảnh thời nay
“Kính lọc là cái gì?”
“Chính là những sự ảo tượng tốt đẹp của bản thân.”
“Thì ra là có ý này.”
Kevin đã tự mình biểu diễn lại hành động Thần Trật Tự lấy xuống áo ngủ của Nữ Thần Mặt Trăng lúc ấy thật ra là như thế nào, chắc chắn chả có gì liên quan đến sự dịu dàng, nhưng trong « Ánh Trăng Thì Thầm » ghi chép lại sự việc này, quan hệ giữa hai vị Thần, thậm chí còn có chút mập mờ.
“Ta suy đoán, hai cô gái này có lẽ là tế phẩm của Artemis, thậm chí có khả năng bọn họ cũng không phải tự nguyện, mà là bị ép buộc thành tế phẩm kính dâng cho Artemis, hoặc là để chữa trị vết thương cho Artemis hoặc là chính là bàn đạp để Artemis thành Thần.
Dưới tình huống bình thường, thần chi nhánh đều là một đám người thân cận nhất bên cạnh Chủ Thần khi còn sống, là trợ thủ đắc lực của Thần, như vậy thì mới có tư cách cùng xuất hiện với Chủ Thần bên trên tranh vẽ tường, được vô số tín đồ kính bái chiêm ngưỡng trong suốt những năm tháng dài vô tận.
Việc truy phong thành Thần chi nhánh này là tình huống vô cùng hiếm gặp, ta thậm chí hoài nghi trong đám người hỗ trợ sáng lập ra Thần Giáo, có những người quen với hai cô gái này, bọn họ lợi dụng năng lực của giáo hội để đền bù cho hai cô gái ấy.”
“Là như thế này sao?” Muri hít sâu một hơi, “Đội trưởng ngài nói như vậy có lẽ càng phù hợp hơn với nhân tính, để cho tôi cảm giác chân thật hơn.”
“cậu phải học được cách dùng tư thái của người để đối đãi với Thần, Nguyên Lý Thần Giáo đã từng nghiên cứu, thần có đặc tính hai mặt, một là tính máy móc hóa, một là tính bản thân hóa cao độ.”
“Đội trưởng, những kiến thức này ngài làm sao biết được vậy, đọc sách sao?”
“Ừm, sau khi trở về ta sẽ đưa cho cậu… Không, cậu đi tìm Alfred, để anh ta đề cử sách cho cậu đọc đi.”
“Được rồi, tôi hiểu.”
Karen mở bàn tay ra, một quả cầu lửa ngưng tụ xuất hiện, sau đó ném về phía trước một cái, quả cầu lửa bay vào trong hang, chiếu sáng bên trong, nhưng nhìn không thấy điểm cuối cùng.
“Muri, cậu cần nghỉ ngơi sao?”
“Không cần, từ khi hấp thu sức mạnh linh hồn của Gaitanbert thì tôi cảm giác các phương diện của mình đều được gia tăng lên rất nhiều, đương nhiên, vẫn không thể so sánh được với đội trưởng.”
“Vậy cậu trở về thông báo để mọi người đến đây đi, ta ở tại nơi này.”
“Đội trưởng, hay là ngài trở về thông báo để tôi ở lại nơi này cho?”
Một người ở lại nơi này, tất nhiên sẽ nguy hiểm hơn.
Karen lắc đầu, nói: “Ta sợ cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta không yên lòng.”
“Đội trưởng, tôi có thể.”
“Ta không phải là quan tâm cậu, ta là sợ khi cậu gặp phải chuyện ngoài ý muốn thì không thể nào kịp thời phản ứng như ta, ta đang lo lắng năng lực của cậu không đủ.”
“Được rồi, đội trưởng, tôi trở về gọi bọn họ.”
Cơ thể của Muri hóa thành khói đen rồi nhẹ nhàng rời đi.
Karen thì vác theo thanh kiếm Lưu Tư mà bắt đầu đi lại ở trên vách đá này, ánh mắt của anh rất nhanh đã rơi vào trên hai đống đá chồng lên ở hai bên cửa hang, đi qua một bên, cúi người, kiểm tra khe hở phía dưới một lần, không phát hiện thứ gì.
Lại đi qua chồng đá ở phía bên cạnh, lúc đi được nửa đường, lại hơi dừng lại một chút, nhìn xem lối vào giữa hai bức tương.
Trên mặt của hai bức tượng đều nở nụ cười, là nụ cười có vẻ như sẵn sàng hy sinh tất cả cho Thần, nhìn loại này nụ cười, thật ra khiến người ta cảm thấy một chút khó chịu, ít nhất là bản thân Karen cảm thấy khó chịu.
Có lẽ, trong những năm tháng xa xôi trước đây, lúc việc này xảy ra, bọn họ là đang khóc, khóc rất thảm thiết.
Thậm chí sẽ chửi rủa, sẽ hò hét, sẽ điên cuồng mà phản kháng, nhưng cuối cùng đều bị trấn áp và ép buộc.
Đột nhiên, Karen nghĩ đến một điểm càng sâu hơn, anh cảm thấy lời giải thích lúc trước mình nói với Muri vẫn còn có chút nông cạn, truy phong hai cô gái này thành Thần chi nhanh, có lẽ không phải là do những người bạn trước đây của họ tìm cách đền bù…
Rất có thể đây là một sự trừng phạt, một sự trả thù.
Cho dù các ngươi có không tình nguyện, cho dù có phản kháng, cho dù có không cam lòng đến đâu, ta cũng vẫn muốn để cho thế nhân nghĩ rằng các ngươi là tín đồ trung thành nhất của Nữ Thần Mặt Trăng.
Nếu các ngươi đã dám phản kháng ta, không nguyện ý chủ động hi sinh, vậy thì ta nhất định phải biến các ngươi thành biểu tương cho sự hy sinh hiến dâng cho Thần, đây là sự trừng phạt của Thần dành cho các ngươi.
Karen trừng mắt nhìn, đưa tay sờ sờ khóe mắt của mình, có chút ướt.
Mình đang đồng cảm sao?
Karen lắc đầu, đi về đống đá ở phía còn lại, cúi người, nhìn thấy một con búp bê bằng gỗ.
Lấy con búp bê này ra, con búp bê này không có âm thanh gì phát ra cả, con búp bê này đã hoàn toản hư hỏng.
Karen mở miệng của nó ra, nhìn thấy một bức thư ở bên trong, bên trên phần giấy dán có mang theo năng lượng thuộc tính hỏa.
Nếu nói một lời thật lòng, đối với việc có nên đọc bức thư này vào bây giờ hay không, trong lòng Karen thật sự cảm thấy do dự một chút, vị Piston này thật là tinh nghịch, người biết chuyện thì biết rằng ông ta vào trong lăng mộ của gia tộc để tìm một chỗ trống cho mình nằm vào, người không biết chuyện còn tưởng rằng ông ta đến nơi này để tham quan tìm linh cảm.
Lần trước lúc mình đọc thư của ông ta, đọc một chút thì đã xảy ra vấn đề.
Lần này…
Nhưng cũng không có lý do không đọc.
Loại bỏ phần giáy dán, mở ra phong bì thư, lấy bức thư ra.
“Tiểu thư Pall thân mến, tôi nghĩ ngài chắc hẳn sẽ có thể nhìn thấy bức thư thứ hai này của tôi, hắn hẳn là không cản được ngài, ta cho rằng, tuy vậy thì tôi cũng không dám dùng chiếc bút mà hắn ta cho tôi mượn, nhưng tôi cảm thấy tiểu thư Pall ngài chắc chắn sẽ thích.
Ngài có trông thấy kia hai bức tượng kia sao, không biết vì cái gì, vừa trông thấy bọn họ, tôi đã cảm nhận được một sự vĩ đại, một sự thành kính, một sự dâng hiến và hy sinh.
Rất xin lỗi, tôi biết vào lúc này tôi cũng không nên viết mấy câu biểu cảm này, nhưng tất cả những lời này, cũng là để mở đầu.
Được rồi, tôi cũng không nhiều lời nữa.
Không biết vì sao sau khi tôi nhìn thêm một hồi thì tôi lại cảm thấy một sự bi thương không thể giải thích, sự bi thương này tựa như bỏ rất nhiều đường vào trong cà phê nhưng vẫn không thể nào thay đổi vị đắng chát ở hậu vị sau khi nuốt nó xuống.
Tôi khóc, nước mắt của tôi rơi xuống tờ giấy này, nhưng tôi cảm thấy khi ngài đọc đến dòng này của bức thư, nước mắt của tôi chắc chắn cũng đã khô rồi.
Cho nên tôi sẽ dùng vòng tròn để vẽ lại vị trí mà nước mắt tôi đã rơi xuống.
Ta không biết ngài sẽ có cảm xúc giống như tôi hay không, có lẽ sẽ là không, ngài mạnh như vậy, mà tôi, thì lại nhỏ yếu như một con kiến.
A, có chuyện tôi cần phải nhắc nhở ngài, tiểu thư Pall, sau khi đọc xong bức thư này, động tác của ngài phải chậm một chút.”
Động tác phải chậm một chút?
Là có ý gì?
Karen đặt bức thư xuống, ngẩng đầu;
Bức tượng vốn đang đứng ở bên cạnh lối vào đằng xa chẳng biết lúc nào vậy mà xuất hiện ở trước mặt mình, vẻ mặt mỉm cười.
Chương 1389: Bài kiểm tra sự trung thành đối với Thần (1)
Khi ngươi vừa dời ánh mắt của mình khỏi tờ giấy, gương mặt của bức tượng kia, đã xuất hiện ở ngay trước mặt ngươi, hoàn toàn dính liền mà không có khe hở.
Gần như là bản năng của một người khi bị giật mình, Karen bắt đầu lùi người lại, nhưng lúc lui lại, lại chợt phát hiện mình nhìn thấy đằng sau lưng của mình.
Linh hồn đã lùi về sau, nhưng cơ thể của ngươi vẫn ở lại tại chỗ.
Đây là một loại cảm giác tách rời rất đặc thù, đồng thời, nỗi sợ hãi và cảm giác không an toàn bắt đầu xâm nhập vào trong lòng của ngươi.
Sau đó, theo bản năng không muốn từ bỏ cơ thể của mình, muốn quay trở về!
Xu thế lùi về sau nhanh chóng ngừng lại, sau đó bay về phía trước.
Đột nhiên, một cánh cửa màu đen xuất hiện ở trước người Karen, ngăn cản ở giữa linh hồn và cơ thể Karen, Karen bị ngăn lại.
Loại cảm giác này giống như là lúc ngủ bỗng nhiên mất điểm tựa, cả người bắt đầu rơi xuống vực sâu.
Sau đó cơ thể bỗng nhiên giật một cái.
Karen đột nhiên tỉnh táo lại, mở mắt ra, phát hiện mình còn đang ở trong cơ thể mình, tất cả mọi thứ vừa nãy dường như chỉ là ảo giác, bức tượng cũng không ở trước mặt mình, nó vẫn ở một bên của cửa hang ở phía xa.
Nhưng nếu nhìn kỹ lời nói, có thể phát hiện bức tượng bên trái, cơ thể của cô ta đã đứng thẳng lên, biến thành thế chờ đợi để được ôm, vầng trăng lúc trước đang giữ trong tay, cũng biến mất không thấy gì nữa.
Cô ta đang chờ đợi được ôm ấp yêu thương!
Karen dùng mu bàn tay xoa xoa trán của mình, đây là hắn lần thứ nhất anh gặp sự “Lôi kéo” không thể tưởng tượng được này, nó không phải chỉ đơn giản là nhằm vào thể xác của ngươi cũng không phải nhằm vào linh hồn của ngươi, mà là biến ngươi trở thành một cái bánh mì Wien để xoa nắn rồi vào nồi dầu chiên ở trong một chiều không gian khác.
“Hô…”
Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía sau, anh đang do dự mình có cần phải quay trở về hay không, chuẩn bị kế hoạch tác chiến với mọi người rồi mới quay lại giải quyết vấn đề ở nơi này.
Nhưng khi anh chuẩn bị thu tầm mắt lại rồi nhìn về phía đối diện, cảm giác bị “Lôi kéo” kia lại tiếp tục xuất hiện.
Bọn họ để mắt tới mình!
Động tác của Karen không chút lưỡng lự nào, bởi vì anh có một kinh nghiệm, đó chính khi đối mặt với những điều không biết này, kiêng kị và trốn tránh là phương thức vô dụng nhất, bất cứ lúc nào lựa chọn đối mặt trực tiếp thì mới thật sự có được cơ hội.
Cũng giống như lần đầu mình đối diện với bà Molly, nếu như khi đó trốn tránh, có lẽ cũng không có mình của hiện tại.
Quay đầu lại, trước mặt không có bức tượng nào.
Nhưng sau một khắc, Karen cảm giác được cơ thể của mình đang nổi lên trên, cúi đầu xuống, phát hiện không biết từ khi nào mà cơ thể của mình đã bồng bềnh lên trên cách mặt đất mấy mét, mà ở phía dưới mình, bức tượng thứ hai đang giơ hai tay lên cao, giống như là sắp đón được mình.
Karen vung thanh kiếm Lưu Tư lên, trực tiếp chém xuống phía dưới.
“Ông!”
Bức tượng méo mó một hồi rồi sau đó biến mất không còn thấy gì nữa, Karen một lần nữa trở lại mặt đất.
Nhưng tất cả mọi việc vẫn còn lâu mới kết thúc, hai bức tượng bắt đầu không ngừng thay đổi vị trí của mình, dưới tác dụng của hai bước tưởng, cảm giác của Karen đối với không gian trên dưới trước sau cũng càng không ngừng co giãn và méo mó, cho dù Karen liên tục dùng kiếm chém về phía bọn họ thì cũng vẫn không tìm ra được biện pháp để phá giải kết cục này.
“A! ! !”
Karen phát ra tiếng gầm nhẹ phẫn nộ, để cho bản thân mình ở trong trạng thái nóng nảy.
Anh biết bây giờ mình co vung chém đại kiếm như thế nào cũng chỉ là lãng phí sức lực, nhưng anh vẫn làm như thế, bởi vì anh muốn cho bọn họ trông thấy mình trở nên điên cuồng, trông thấy mình mất bình tĩnh….
Cuối cùng dẫn dụ bọn họ không đứng ở ngoài “|gãi ngữa” nữa, mà để bọn họ cảm thấy đã đến lúc làm việc chính, ví như, tiến vào trong cơ thể của mình!
Nhưng mà, cũng không biết là do bọn họ cảm thấy nước vẫn còn chưa đủ nóng, hay là do phương pháp xử lý của họ khác với các suy nghĩ của Karen, bọn họ giống như là chỉ đơn thuần đắm chìm vào trong trò chơi này, xem Karen thành món đồ chơi của họ.
Bọn họ thậm chí… Không nỡ mà ra đòn chí mạng với Karen.
Karen ngừng lại, tay chống đỡ đại kiếm, thở dốc một chút, thậm chí còn lấy ra một bình thuốc thể lực, mở ra nắp bình, đổ một ngụm vào trong miệng mình.
Anh cũng không phải là mệt đến nỗi cần phải bổ sung, mà là hi vọng mình có thể nhờ vào lúc này mà bình tĩnh lại một chút.
Cảm giác lúc uống thuốc thể lực rất kỳ diệu, rõ ràng đang cầm bình thuốc ngay trước mắt, lại có một loại cảm giác rằng nó đang cách xa mình mấy chục mét, mức độ của cảm giác không gian mất cân bằng, trong nháy mắt gia tăng!
Hả?
Sau khi mình bình tĩnh lại, bọn họ trái lại trở nên nghiêm túc hơn?
Ha ha.
Karen rất muốn cười, lúc trước mình cố ý giả bộ thành bộ dáng đang rất điên cuồng, theo lý thuyết, loại trạng thái này mới là thời điểm lỗ hổng trong tâm thần mở rộng ra nhất, thích hợp nhất để bị xâm nhập vào, anh cảm thấy mình là đang câu cá.
Nhưng anh không để ý đến một sự thật, một sự thật rất đơn giản, đó chính là hai pho tượng này có khả năng trí thông minh cũng không cao được bao nhiêu, bọn họ chỉ đang vận hành theo bản năng.
Điều này sẽ đưa đến hành vi của họ trở nên rất đơn giản: Lúc con mồi đang giãy dụa phản kháng dữ dội, ta tiếp tục chờ đợi; đến lúc con mồi từ bỏ giãy dụa nằm yên bất động, ta lại đến thu hoạch.
Sử dụng chiến thuật gì đó với bọn họ là một điều rất vô nghĩa, “Tư duy” của bọn họ thật ra rất đơn giản.
Sau khi hiểu rõ những điều này, Karen dứt khoát tìm một khe hở trên vách đá rồi đâm thanh kiếm Lưu Tư xuống, sau đó ngồi trên mặt đất.
Tính toán thời gian, toàn đội còn cần phải mười lăm phút đồng hồ nữa mới có thể đến được đây, nếu như mình có thể loại bỏ mối nguy hiểm ở nơi này trong khoảng thời gian mười lăm phút này thì có rất nhiều mặt lợi cho hành động kế tiếp của tiểu đội.
Bản thân là đội trưởng, đây cũng là trách nhiệm mà mình hẳn phải gánh chịu.
Karen duỗi lưng một cái, hai tay chống ở sau lưng, tư thế ngồi giống như là đang ngồi trong công viên thưởng thức cảnh ngày xuân.
“Ông!”
Tựa như là tiếp nhận được tín hiệu con mồi đã “Từ bỏ”, hai bức tượng lần đầu tiên cùng nhau chuyển động.
Chương 1390: Bài kiểm tra sự trung thành đối với Thần (2)
Trong nháy mắt Karen đã bị “Đẩy” đến phía vực sâu đằng sau, phía dưới là cảm giấc mất trọng lượng khiến cho người ta cảm thấy khó thở, giống như là thời khắc này ngươi đã hoàn toàn bị đông cứng trước khi thức dậy từ trong giấc mơ của mình.
À…
Cùng lúc đó cảnh vật xung quanh Karen bắt đầu nhanh chóng biến hóa, rõ ràng là cảnh vật đang chuyển động, mình không nhúc nhích, nhưng cảm giác mọi thứ đều đang xoay tròn rất nhanh này khiến cho mình đánh mất nhận thức về phương hướng, cảm giác buồn nôn xuất hiện từ sâu trong lòng.
Sau một khoảng thời gian hành hạ, có hai cánh tay trắng nõn xuất hiện, vươn đến từ hai hướng mà bắt lấy tay của Karen.
Hai cánh tay này không phải là của cùng một người, bởi vì trên móng tay của một bên là được sơn phết, trên một cánh tay còn lại thì móng tay được bôi màu đen, nhưng lại tựa như là thiên nhiên, cũng không phải là do sơn móng tay.
Hai cánh tay chia nhau bắt lấy hai cánh tay của Karen.
Trong chớp nhoáng này, Karen cảm giác được bên người mình giống như là xuất hiện bóng người của hai cô gái, bọn họ một trái một phải, bắt lấy mình, kết hợp với tư thế của mình bây giờ, giống như là bọn họ đang cùng mình đến công viên để ngồi thưởng thức phong cảnh, nếu nhìn từ phía sau thì tư thế này còn có chút mập mờ….
Nhưng bản thân Karen cũng rõ ràng, đây chỉ là màn nhạc dạo mở đầu trước khi bão tố thật sự sắp ập đến.
Anh cảm thấy những người khác chắc hẳn cũng không cần phải trải quá quá trình dạo đầu lâu đến như mình, rất có thể ngay từ đầu thì sẽ gặp phải tình huống bị đối phương bắt lại hai tay.
Hai cô gái mỗi người một bên, nắm lấy cánh tay Karen, bỗng nhiên dùng lực, kéo nghiêng về phía sau lưng!
“Bộp!”
Sau lưng giống như là một mặt nước, cả người đập lưng xuống, nhưng sau khi chui vào mặt nước lại giống như trải qua một lần Luân Hồi, cả người lại ngồi dậy, nhưng mà lần này bản thân mình đã xuất hiện ở trong một dòng suối nhỏ, bốn phía xung quanh đều chìm trong một màn u tối.
Được thôi, vào được rồi.
Nơi này cũng không phải không gian ý thức của mình, nhưng ý thức của mình đã tiến vào đây, cũng có ý nghĩa đã vượt qua thời kỳ mù mờ không biết gì, tiếp theo, có thể tính là về tới nửa sân nhà.
“Ô ô ô ô! !!”
Tiếng kèn vang lên, màn đen che phủ bốn phía bắt đầu tiên biến.
Karen trông thấy bên trên sườn đất phía trước dòng suối nhỏ, có một con yêu thú đang bò, toàn thân của nó đỏ rực, trên đầu có một chiếc sừng, dáng vóng cực kỳ cao, nhưng cũng không lộ ra vẻ cồng kềnh mà ngược lại cho người ta một loại cảm giác vô cùng sắc bén.
Bên trong thần thoại tự thuật« Ánh Trăng Thì Thầm », đây là vật cưỡi của Nữ Thần Ánh Trăng Artemis, nhưng sự miêu tả của nó chỉ tồn tại ở những trang đầu của thần thoại tự thuật, cùng trải qua quá trình trưởng thành của Nữ Thần Ánh Trăng, nhưng sau khi Artemis thành Thần, nó cũng không còn tiếp tục xuất hiện, cũng không có tranh vẽ trên tường, hay các ghi chép khác liên quan đến nó trong lịch sử giáo hội.
Trong tình huống bình thường thì có nghĩa rằng con thú cưỡi này đã chết trước khi Nữ Thần thành Thần.
Hai bên, xuất hiện từng bóng người, bọn họ đang hát thánh ca, biểu lộ rất trang nghiêm.
Karen cúi đầu xuống, phát hiện vị trí trong dòng suối nhỏ của mình, dòng nước lại là màu vàng kim, nhưng những thứ màu vàng này lại không phải là năng lượng thần thánh gì, mà giống như là từng bầy đỉa màu vàng, bọn chúng đã bắt đầu bám vào trên cơ thể của ngươi.
Karen muốn đứng người lên thoát khỏi hoàn cảnh tồi tệ này theo như bản năng, đồng thời bắt đầu thử triệu hồi Thiên Mị tiến vào ý thức của mình.
Nhưng vào lúc Karen vừa mới chuẩn bị lúc đứng lên, một sự trói buộc vô hình bỗng nhiên xuất hiện, để cho cơ thể của anh ngồi quỳ một chân vào trong dòng suối.
Cách đó không xa có một cái giá, ba đứa trẻ đang chơi đùa xung quanh, dưới cái giá thì là đống lửa.
Một cảm xúc phẫn nộ bắt đầu tràn ra trong lòng của Karen, sau đó là đau lòng và bi ai.
Những cảm xúc này… Là của hai cô gái kia?
Karen nhớ lại lúc trước mình còn từng chảy nước mắt, anh còn từng cảm thấy kinh ngạc, chả lẽ cuối cùng là đang muốn làm cho mình đồng cảm theo?
Bây giờ thì hay rồi, người ta không chỉ muốn mình phải đồng cảm, mà là muốn ngươi vào lúc này nhìn thấy hình ảnh “Chân thực” mà bị cảm động theo.
Karen nhìn thấy một người đàn ông, bị trói ở nơi đó, phía sau có một tên võ sĩ đang đứng, trên áo giáp của tên võ sĩ này cũng có ký hiệu của một vầng trăng lưỡi liềm, rất giống với ký hiệu của đảo Ám Nguyệt, nhưng nó là màu vàng, mà trăng lưỡi liềm của Đảo Ám Nguyệt lại là màu đỏ.
Về điểm chung này cũng không thể nói rõ việc gì, mặc dù Nguyệt Nữ Thần Giáo vẫn muốn sắp xếp cho tín ngưỡng của Đảo Ám Nguyệt thành một thần chi nhánh trong hệ thống của mình, nhưng nếu như chỉ vì thiết kế ký hiệu giống nhau mà nói hai bên có chung nguồn gốc thì cũng khó tránh khỏi có chút sỉ nhục trí thông minh của mọi người, bởi vì trên đời này khi mọi người ngẩng đầu nhìn lên trời thì phần đều thấy mặt trăng có cùng một bộ dạng…
Người đàn ông này đang hô to, một thứ ngôn ngữ mà Karen không thể nghe hiểu, nhưng kết hợp với vẻ mặt của hắn ta thì có thể hiệu được một cách đơn giản đó là bảo mình chạy, chạy mau!
Cảm giác đau lòng xuất hiện một lần nữa, cho nên, người đàn ông này chắc hẳn là chồng của cô ta.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt chuyển hướng một cái, Karen lại nhìn thấy một người đàn ông khác, đang ôm một cô bé mà khóc thút thít.
Cảm giác đau lòng, lại một lần trở nên mãnh liệt.
Người đàn ông này, cũng là chồng của cô ta.
Không, nếu nói cho đúng thì, nếu như mỗi người là chồng của một cô gái ở bên cạnh mình thì thích hợp hơn, còn không thích hợp nhất đó là chồng của một người, bởi vì mình nhất định phải cảm nhận cảm xúc của hai người riêng biệt.
Cũng như dưới mắt, chồng cũng có hai người.
Hơn nữa nhìn phong cách của hai người đàn ông nãy cũng hoàn toàn khác biệt, người trước thì có phong cách cực kỳ phổ thông, mang theo nông nặc bản sắc dân tộc, người sau thì quần là áo lượt, giống như là một vị quý tộc.
Cho nên, chắc hẳn là mỗi người một chồng, cũng không có khả năng lớn là một vợ nhiều chồng.
Nhất là bên người của vị quý tộc kia còn có một cô bé, khi ánh mắt của Karen đối mặt với cô bé này, bỗng nhiên cảm giác được con mắt đau rát, đó lại một loại cảm giác tê dại làm cho Karen không thể tưởng tượng được.
Trong chốc lát, ánh mắt Karen trở nên có chút mơ hồ, anh vẫn ngồi ở trong dòng suối nhỏ giống như cũ mà quan sát cô bé đang được cha mình ôm ở trong ngực kia, nhưng rất nhanh thì góc nhìn lại tiếp tục thay đổi, mình biến thành cô bé bị người đàn ông kia ôm ở trên sườn đất cao rồi nhìn về phía mình đang ở trong dòng suối.
Đáng tiếc ở bên ngoài, các đội viên còn chưa chạy tới, nếu như bọn họ hiện tại xuất hiện ở trên vách đá này, có thể trông thấy đội trưởng đang ngồi yên ở đó, ở hai khóe mắt vậy mà có máu tươi đang chảy ra.
Sự thay đổi góc nhìn này mang đến cảm giác đau đớn cho Karen dữ dội hơn gấp mấy lần so với cảm giác không gian bị co giãn méo mó lúc nãy, bởi vì lúc trước trong lòng anh còn có thể cho rằng đây là ảnh hưởng từ bên ngoài, nhưng bây giờ, lại giống như là bên trong con mắt của mình đang bị kéo giãn rồi di chuyển.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










