Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 133 : n tình (1) (c1321-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1321: n tình (1)
Neo lập tức xoay người, nhặt bút lên.
Tên chủ nhiệm mập mạp ở trong trông thấy động tác của Neo, lập tức nhanh chóng sắp xếp chỉnh sửa tư liệu xong rồi đưa ra, sau đó thì ngay cả một nụ cười mang tính nghề nghiệp cũng không có, quay người lập tức chạy đi, không để lại cho hai người bọn họ một chút cơ hội nào để đàm phán tiếp.
Không thể không nói, tên chủ nhiệm mập này có thể mập được như vậy cũng là có lý do riêng của hắn.
Neo trừng mắt nhìn, nhìn Karen một chút, Karen cũng đành nhún vai.
Bị người ta biết được thì cũng không có cách nào để tiếp tục, người ta đã biết được giới hạn cuối cùng của ngươi, dựa trên cơ sở 25% này, ăn chắc rằng phía bên mình sẽ lại không trở mặt.
Hai người chỉ có thể đứng dậy đi ra phía ngoài.
“Cái cô Philomena này, trong nhà cũng không đơn giản đấy.” Neo chỉ có thể nói một câu cảm khái, “Ai, vẫn là do ta tính sai.”
“Đã rất tốt rồi, đội trưởng.”
“Cũng đúng, đã rất khá, nếu như dựa theo số lượng 13 thành viên biên chế trong cả đội, một người có thể nhận được 8.25% lợi nhuận, tương đương với việc có thêm phần của ba người.
Thật ra việc bố trí văn phòng ở cao ốc giáo vụ phải tốn thêm 5% cũng không phải là cho không, bởi vì mỗi một văn phòng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật nhất định phải có ba trận pháp truyền tin hoạt động liên tục, một cái là kết nối với nơi quản lý của đại khu, một cái là kết nối với bộ môn Đòn Roi Kỷ Luật, một cái là để kết nối vơi quân đồn trú, cũng chính là hệ thống Kỵ Sĩ Đoàn.
5% trích từ phần thưởng của nhiệm vụ, đối với việc đặt mua và duy trì ba trận pháp này trong tình huống thông thừơng còn chưa đủ, bởi vì ngươi còn phải có người phụ trách trực ở nơi đó, trừ phi người đội trưởng như cậu tự mình trực, nếu không để đội viên trực thì tiền trợ cấp chả nhẽ do đội trưởng như cậu đưa sao?
Lúc trước tiểu đội của chúng ta cũng là do Fanny phụ trách việc trực ở trong văn phòng, lúc nếu có việc cô ấy sẽ thay ca với người khác, hoặc là kiếm một người của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác có văn phòng ở trong cao ốc giáo vụ để trực giúp.”
“Về mặt trận pháp, con thú cưng trong nhà tôi có thể bố trí, ừm, thú cưng trong nhà của tôi cũng có thể trực trận pháp truyền tin.”
“Cũng đúng, thú cưng trong nhà của cậu…” Neo liếc mắt nhìn Karen, “Có thể, để vị kia trực trận pháp cho cậu, sắp xếp như vậy, cũng không có gì để chê.”
“Đội trưởng, tiếp theo thì sao, còn cần phải hoàn thành thủ tục gì nữa?”
“Về phần trang bị cũng không cần nhận, những thuộc hạ kia của cậu cũng chẳng thiếu trang bị cao cấp, càng sẽ không coi trọng loại trang bị cấp thấp này, đến lúc đó mời một người tới nhận thay rồi chuyển qua bán cho chợ đen là được.”
“Ừm.”
“Được rồi, cũng không còn gì chuyện khác, cậu trở về nhà bố trí ba trận pháp kia cho tốt, dựa theo thông tin trên quyển số này mà tiến hành báo cáo, chờ đến khi cả ba nơi đều đã đáp lại thì xem như tất cả thủ tục đều đã hoàn thành.
Chúc mừng cậu, đội trưởng Karen, mong rằng cậu và tiểu đội của mình cũng giống như tiểu đội chó săn vậy, luôn luôn có thể ăn được phần thịt béo nhất.”
“Cám ơn ngài, trung đội trưởng.”
“Ta sẽ không tiễn cậu trở về, tự cậu đón xe về đi, ta còn có việc muốn đi xử lý một chút.”
“Đội trưởng, ngài bận rộn như vậy sao?”
“Đúng vậy đấy, rất bận rộn, bận đến nỗi ngay cả thời gian đi ngủ cũng không có, ta muốn đi tìm Gendi, dẫn hắn làm một số thủ tục, như vậy thì ba tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật dưới trướng của ta đều sẽ đủ hết.”
“Được rồi, trung đội trưởng, ngài đi mau đi.”
Karen đi ra bên ngoài cao ốc giáo vụ, đưa tay vẫy một chiếc taxi.
Anh cảm thấy cao ốc giáo vụ của Trật Tự Thần Giáo luôn luôn lựa chọn đặt ở gần đường lớn và còn không bố trí bất cứ chướng ngại là vì tiết kiệm tiền phụ cấp di chuyển cho đám thần quan.
Bởi vì nếu như ngươi bố trí trụ sở ở địa điểm vắng vẻ nào đó, thì thần quan muốn đi một chuyến đến cao ốc giáo vụ sẽ rất khó khăn, còn phải bố trí tuyến đường xe buýt hoặc taxi để đưa đón, không bằng cứ bố trí ở đây để mọi người tự mình đến tự mình đi.
Karen không có bảo tài xế xe lái đến địa chỉ của Nhà Tang Lễ, mà là báo địa chỉ của nhà Richard.
Nhiệm vụ trộm mộ cũng không cần gấp, bên phía Neo còn cần chuẩn bị kế hoạch hành động kỹ càng, việc này cũng không thể hối thúc, bởi vì bản thân Neo cũng sẽ không đi mà là mình dẫn tiểu đội mới thành lập của mình đi, nếu hối thúc trung đội trưởng mà để cho hắn ta làm việc qua loa sơ sài, nếu có sơ sót gì thì người không may sẽ là mình.
Còn nữa, còn phải chờ 10 tên đội viên của mình tập hợp về đơn vị, rất nhiều người trong số họ còn đang ở những đại khu khác, cần phải dùng trận pháp dịch chuyển để đến thành phố York.
Nơi chôn xương của Compasini và nhiệm vụ của đồng xu Varax, trước mắt đến xem, phải đợi đến sau khi tiểu đội chính thức thành lập, tiến vào thời kỳ ổn định mới có thể bắt đầu.
Cho nên, Karen lại có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn, dựa theo thông lệ quen thuộc, trước hết cần phải thăm họ hàng một lần.
Hôm nay đến nhà của Richard, thăm hỏi hai người đội viên của mình một chút, ừm, chủ yếu vẫn là để viếng thăm bà ngoại của mình là phu nhân Đường Lệ.
Ngày mai quay về trang viên Ellen một chuyến, thăm bá tước Recar và Lão Saman đang nằm ở trong quan tài một chút, ừm, chủ yếu vẫn là đi thăm viếng Eunice.
Không thừa dịp này mà giải quyết những việc tư thì khi đợi đến lúc bận rộn lại không có thời gian.
Đến trước cổng biệt thự của nhà Guman, Karen xách theo túi tài liệu bước xuống xe, không thể nín được cười.
Anh lại gặp người quen một lần nữa, người đó là dượng út của mình, thẩm phán quan Duck.
Mà lại, mỗi lần thẩm phán quan Duck xuất hiện ở đây, bộ dáng đều luôn rất xoắn xuýt hồi hộp, mang vẻ rất thất vọng, nếu thay đổi giới tính, thì giống hệt một cô vợ trẻ bị khinh bỉ nhưng vẫn phải đến gặp nhà chồng.
Chỉ có điều, lần này hình như có chút khác nhau, trên mặt của thẩm phán quan Duck mang nặng vẻ ưu sầu.
Karen đi tới, chào hỏi: “Chào ngài Duck.”
Chương 1322: n tình (2)
“Ồ? Karen.” Thẩm phán quan Duck lập tức đứng người lên, “Thật là đúng lúc, lại gặp cậu rồi, Karen.”
“Trong lòng ngài Duck gặp phải việc gì sao?”
“Ừm, trong công việc của ta xảy ra chút vấn đề, bởi vì ta mắc sai lầm trong lúc làm việc, dẫn đến một con dị ma bị mất khống chế, ăn ba người.”
“Sự việc này đã được giải quyết sao?”
“Con dị ma kia sao? Đã giải quyết rồi.”
“Có chuyện gì xảy ra?”
“Vốn dĩ con dị ma kia đã bị bắt lại, ta và một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật cùng nhau tham gia hành động vây bắt đó, nhưng trên đường áp giải nó về, nó tránh thoát khỏi giam cầm rồi bỏ chạy.
Ài… để ba người bình thường xảy ra việc không may, mà đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật kia còn bị trọng thương.”
“Nguyên nhân của việc này là xuất phát từ ngài sao?” Karen hỏi.
Theo lý thuyết thì lúc tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật thi hành nhiệm vụ, thẩm phán quan nơi địa phương chỉ phụ trách cung cấp trợ giúp, cho tình báo hoặc là phụ giúp một vài chuyện.
“Nếu như thật sự muốn truy cứu trách nhiệm thì ta cảm thấy trách nhiệm không phải do ta, bởi vì lúc ấy ta có đề nghị xử quyết con dị ma kia ngay tại chỗ rồi đem xác của nó về, nhưng ý của bọn họ là bắt sống trở về thì sẽ có thù lao cao hơn.
Đương nhiên, ta nói như vậy cũng không phải vì để cho bản thân mình trốn tránh trách nhiệm, ta cũng cùng bọn họ áp giải dị ma, dị ma cũng bỏ chạy trước mắt của ta.
Karen đã hiểu, hỏi: “Nhưng nếu bắt đầu truy cứu trách nhiệm của vụ việc này, bởi vì vị đội trưởng kia đã bị thương, cho nên trách nhiệm sẽ rơi xuống trên đầu của ngài sao?”
“Đúng vậy, nếu như là lúc trước, bởi vì công việc có sơ suất bị trách phạt cũng là bình thường, nhưng lần này Lucie vừa lúc giúp ta chuẩn bị nhậm chức ở bộ môn mà cô ấy làm việc, mọi việc ở giai đoạn đầu hầu như đều đã xong hết rồi, lần này nếu như trách phạt xuống, có lẽ sẽ để cho tất cả công sức của Lucie khi trước đều uổng phí.”
Thì ra vấn đề là ở chỗ này.
Lucie muốn chuyển chồng đến làm ở bộ phận của mình, mặc dù không phải làm công việc trận pháp giống nhau, nhưng ở bất kỳ bộ môn nào đều phải có người phụ trách công việc ở những phương diện khác.
Đối với một vị thẩm phán quan mà nói, cho dù là được luân chuyển cùng cấp bậc thì cũng đã được xem là thăng chức rồi.
Bởi vì thẩm phán quan phổ thông, bất kể là điều kiện đãi ngộ hay là con đường phát triển tương lai, cũng không tốt là bao, thẩm phán quan Pavaro lúc trước chính là một ví dụ.
“Ai, ta thật sự là một tên phế vật.”
Thẩm phán quan Duck cười khổ nói, “Lúc đầu ta vẫn luôn không đồng ý để Lucie giúp ta chuyển chức, ta rất cảm kích vì cô ấy lúc trước đã lựa chọn ta, nhưng ta thật không muốn thơm lây nhờ vào vợ mình.
Lần này vừa lúc trong giáo hội có một chính sách mới, nếu như cha mẹ đều làm ở trong hệ thống của Lucie, thì con cái sẽ có tư cách được vào học trong học viện cấp cao của giáo hội.
Nếu như chỉ vì một mình ta mà nói thì cũng không có gì đáng quan tâm, nhưng tương lại của Lucia, ta thật không muốn trì hoãn nó.”
“Cầu xin cha vợ đi, nếu ông ấy chịu lên tiếng, thì vấn đề này cũng sẽ được giải quyết dễ dàng.”
“A!”
Duck ôm đầu của mình, gần như ngồi xổm xuống đất.
“Cậu Karen có biết không, ta vừa mới ngồi xổm ở nơi này chính là đang mô phỏng lại cảnh tượng một chút nữa ta nhắc đến chuyện này trước mặt cha vợ ta ở trong đầu của mình.
Ta cảm thấy rất tuyệt vọng, cũng thật khó chịu.”
“Nhưng việc này cũng đã không còn cách nào khác.”
“Ta biết, ta biết.”
Duck sờ lên túi, sau đó yên lặng nhìn về phía Karen.
Karen nhìn lướt qua đống tàn thuốc trên mặt đất, biết ông ấy đã hút hết thuốc, móc hộp thuốc lá từ trong túi của mình rồi đưa qua.
Duck nhìn thoáng qua hộp thuốc lá, cho dù cảm xúc lúc này đã rất tệ, nhưng vẫn mở miệng nói một câu theo bản năng: “Thuốc lá tốt.”
Ventura lấy rất nhiều thuốc lá và rượu ở trong khách sạn giúp cho Karen, phần lớn đều đem ra chợ đen bán để đổi thành phiếu điểm, nhưng cũng để lại một ít cho Karen mang về.
“Cậu Karen vào trong trước đi, ta cũng không đi vào trong chung với cậu, ông lão hôm nay đang nghỉ ngơi, sau khi cậu đi ra thì có lẽ tâm trạng của ông ấy cũng tốt hơn nhiều, đến lúc đó ta lại vào sau.”
“Được rồi, vậy tôi đi vào trước.”
“Ông nhìn ông xem, việc của con rể ông mặc kệ cũng coi như thôi đi, việc lần này lại có quan hệ đến cháu ngoại, ông cũng có thể ngồi yên ở chỗ này không làm gì à?” Trong tay phu nhân Đường Lệ đang bưng một tách hồng trà vừa nhìn Duck đang ngồi ở ngoài đường, vừa oán giận chồng mình.
Hôm nay ông Deron được nghỉ, ngồi trên ghế cầm trong tay một phần « Tuần Báo Trật Tự » mà đọc, đáp lại nói: “Tôi đang đợi nó vào cầu xin đây.”
“Ông cũng không phải là không biết nó là người thích sĩ diện.”
“A, hoặc là có bản lĩnh dựa vào chính năng lực mình đi kiếm thể diện cho bản thân, hoặc là ném thể diện của mình xuống đất rồi tự giẫm lên trước đi, không có bản lĩnh mà còn đòi có thể diện, chỉ làm cho người khác cười chê.”
“Sự việc lần này còn có thể cứu vãn được sao?”
“Tôi có điều tra rồi, vấn đề không có gì lớn, Lucie cũng lén giải quyết mọi việc gần xong rồi, sở thẩm phán của Duck lúc trước làm việc cũng được đánh giá không tệ, lần trách phạt này, thật ra chỉ là một cái hình thức, trách nhiệm cũng không ở trên người của Duck, là do tên đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật kia bởi vì nổi lòng tham cho nên mới liều lĩnh, chỉ cần viết báo cáo tường trình rõ rồi nộp lên trên thì không sao.”
“Nhưng sao chính ông không viết?”
“Lucia là cháu ngoại của tôi, cũng là con gái của nó, nó không vội, tôi gấp làm cái gì.”
“Lão già, ta phát hiện ông đối xử giữa cháu nội và cháu ngoại khác nhau rất lớn, chẳng lẽ dòng họ “Guman” trong mắt ông lại quan trọng đến như vậy sao?”
Ông Deron không phản biện gì.
“A, nếu như là Eisen xảy ra chuyện gì, vì tiền đồ của Richard, ta không tin ông sẽ lại ngồi ở chỗ này chờ Eisen đi cầu xin ông.”
“Hai việc không giống nhau, Eisen không thích hợp để làm việc này, chưa kể ngoại trừ phương diện tính cách thì năng lực của cũng không có bất cứ vấn đề gì.”
“A, Karen tới, ha ha, cháu Karen đến thăm tôi.”
Ông Deron cười nói: “Xem bà vui mừng chưa kìa, nếu không biết còn tưởng rằng Karen là cháu nội của bà đấy.”
Phu nhân Đường Lệ hỏi ngược lại: “Ông không muốn có một đứa cháu trai như thế này sao?”
“Nếu là Richard thật sự có thể tài giỏi giống như Karen, ban đêm tôi đi ngủ đều phải nhéo bắp đùi mình nhiều lần, để xem tôi có phải là đang nằm mơ hay không.
Chắc là cậu ta vừa mới trở về, thí luyện trong Cánh Cổng Luân Hồi cũng vừa kết thúc không bao lâu, tiếp theo là chuẩn bị thành lập tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, lần này ban lãnh đạo cho ra tín hiệu muốn cải cách rất rõ ràng, trước mắt có thể thấy, con đường phát triển có tiền đồ trong tương lai nhất đối với người trẻ tuổi đó là Đòn Roi Kỷ Luật.
Ai, con đường của cậu ta là do của chính cậu ta vạch ra, bây giờ là tuổi còn quá trẻ, công lao cùng và kinh nghiệm còn chưa đủ, nhưng vấn đề là, là một trong những người ưu tú nhất trong thế hệ này, cậu ta sẽ không thiếu cơ hội để lập công và tăng thêm kinh nghiệm cho lý lịch của mình.
Sau đó, cậu ta chỉ cần cất bước từng bước một thật vững vàng, thật ra cũng giống như đang leo lên sườn núi mà thôi.”
Phu nhân Đường Lệ nghe đến mấy câu này, trên mặt ý cười càng rõ, hỏi theo: “Sẽ dễ dàng như vậy sao?”
Chương 1323: n tình (3)
Ông Deron tức giận nói: “Đây là do cậu ta dùng tài năng và tính mạng của mình mà giành tới được, bất cứ việc gì chỉ cần chịu khổ lúc đầu, lúc sau sẽ đều có thể dễ dàng.”
“Đúng vậy, đứa nhỏ này xác thực chịu không ít khổ, để tôi đi hầm chút canh cho nó uống, thuốc bổ tháng này ông lãnh về thì để nấu cho nó đi.”
“Được được được, tùy bà, để lại cho tôi một bát là được.”
“A, lão già không biết xấu hổ, giành ăn với đám trẻ.”
“Tôi…”
“Tôi đi vào phòng bếp, ông đi ra đón đi?”
“Gọi Richard đi, bọn nó thân thiết hơn thì tốt, tôi đang ngồi ở đây trông chừng tên Duck kia, tôi sợ nó sau khi ngồi ở ngoài đó nửa ngày trời thì cuối cùng lại lái xe mà về.”
“Ông cứ nhất định phải thế sao, ngay cả Filsher cũng nguyện ý bỏ xuống thể diện để xin cho cháu gái của mình đấy.”
“Filsher? Cái người phụ nữ điên kia ra ngoài rồi à? Đến tìm bà rồi sao? Bà không sao chứ?”
“Bà ta đi tìm Đại chủ giáo, vì cháu gái của bà ta, một đứa nhỏ tên là Philomena.” “Huyết mạch của gia tộc Filsher sao, không cần phải để ý đến nhà của bọn họ.”
“A, tôi biết, không cần ông phải dạy.”
Karen nhấn chuông cửa, người mở cửa là Eisen.
“Ngài đã đến.”
“Chào ngài Eisen.”
“Tôi cũng đã đọc báo.”
“Tôi cũng chỉ làm theo trình tự.”
“Trải nghiệm lần này của ngài có vẻ rất đặc sắc?”
“Sau một khoảng thời gian ngắn nữa tôi sẽ thông báo cho cả đội tập hợp.”
“Richard ở trên lầu.”
“Được rồi, cảm ơn.”
Eisen dẫn Karen đi vào nhà, Karen hỏi: “Gần đây tình trạng ngài có tốt hơn sao?”
“Hồi trước cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái, cảm giác rất áp lực nên đến con phố kia để đi dạo.”
“Con phố nào? À, tôi đã biết.”
“Sau khi tôi đi thăm dò về tên của mình, sau khi trở về thì cùng trò chuyện tâm sự với Richard một hồi, tâm tình thả lỏng không ít.”
“Tiếp tục kiên trì, không nên gián đoạn việc trị liệu.”
“Tôi đã biết, có điều tôi vẫn muốn hỏi, cái bệnh này của tôi, có thể trị tận gốc hay không?”
“Trị liệu phần ngọn chỉ có thể đưa đến tác dụng xoa dịu bớt, muốn trị tận gốc, cần phải tìm phương pháp mới.”
Thứ tra tấn ngài Eisen đó là sự nguyền rủa của huyết mạch gia tộc Alte, loại phương pháp nào mới có thể loại bỏ ảnh hưởng của huyết mạch đối với bản thân đây? Trừ phi…
Karen bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, anh không thể trợ giúp đội trưởng Trật Tự hóa, đó là bởi vì trên người của đội trưởng ngoài trừ sức mạnh Ánh Sáng và huyết mạch của Dị Ma Khát Máu, thì đã không còn Trật Tự thừa lại, kết quả khi Trật Tự hóa đó chính là trực tiếp tiễn đội trưởng lên đường;
Nhưng ngài Eisen là người tín ngưỡng trật tự, phải chăng mình có thể trợ giúp ông ấy giải quyết vấn đề về huyết mạch giống như khi mình làm với Muri?
Chỉ là, trong việc này lại dính líu đến rất nhiều vấn đề nghiêm trọng, Eisen bản thân ông ấy có nguyện ý hay không cũng chỉ là điều thứ yếu, nếu như làm việc này, có thể giấu diếm được ông Deron sao?
Muri là bởi vì sau khi thất vọng triệt để đối với Thần Giáo và gia tộc cho nên mới bị Karen chiêu mộ vào, nhưng nhà Guman, thế nhưng vẫn luôn một mực trung thành với Trật Tự Thần Giáo.
Có ví dụ của nhà “Benda” đối xử với Muri trước đó, Karen bây giờ rất mẫn cảm với những việc trên phương diện này, dù sao thì bây giờ có thể dùng cách trị liệu này để xoa diệu bớt tình hình, không cần phải vội vã.
Karen đi vào nhà bếp trước, nhìn phu nhân Đường Lệ một chút, phu nhân Đường Lệ cười rồi đẩy Karen ra ngoài phòng bếp, nói không cần anh giúp đỡ.
Lập tức, Karen đi lên trên lầu, bước đến trước của phòng ngủ của Richard phát hiện bên trong cũng không có ai.
Trong căn phòng bên cạnh trái lại là có tiếng động, Karen đi qua, phát hiện đây là một phòng sách vừa mới được sửa sang lại, Richard đang ngồi ở trên ghế sa lon cầm một cuốn sách trong tay mà đọc, trong phòng sách còn có để thêm một chiếc xe lăn.
“A, Karen, anh tới rồi!”
Richard đặt quyển sách trong tay xuống, hai tay vươn ra, hai sợi tơ màu trắng phóng ra rồi dính vào trên vách tường, cơ thể của cậu ta thì mượn lực rồi đu lên, quay một hồi rồi đáp xuống xe lăn.
Xem ra, năng lực của con côn trùng kia đã bị Richard tiêu hóa gần xong rồi, việc này cũng nhờ vào “tình thương dạt dào” của cha mà rèn luyện thành.
“Cái xe lăn này không tệ đấy, nhìn rất đẹp, mới mua à?”
“Ừm, mua trong cửa hàng phiếu điểm đấy, tốn tận 500 phiếu Trật Tự, nếu anh thích thì hôm nào tôi đưa cho anh một cái, ngồi xuống cũng rất thoải mái.”
“Ta thì cũng không cần, cậu giữ lại để hờ cho mình dùng đi, có thể cuộc sống nửa đời sau của cậu cũng không rời khỏi nó được đấy.”
“A, trời ạ, anh vừa gặp mặt tôi cũng đừng nguyền rủa tôi như thế chứ, Karen?”
“Cũng do cậu bắt đầu trước.”
“Là do anh mở đầu nói chiếc xe lăn của tôi đẹp trước.”
“Không nói xe lăn nhìn đẹp, chẳng lẽ phải nói bộ dạng ngồi xe lăn của cậu trong rất đẹp trai à?”
“Được rồi, chúng ta không nói về việc này nữa, nghe nói lần này trong Luân Hồi Cốc có cả Thần xuất hiện đúng không, anh có trông thấy chưa?”
“Có nhìn thấy.”
“Ai, tôi cũng thật hâm mộ anh đấy, nếu tôi cũng được trông thấy Thần thì tốt rồi.”
“Rất nhiều người trong Luân Hồi Cốc đều đã nhìn thấy, sau đó cũng chết rồi, sau khi cuộc chiến kết thúc vài ngày, thi thể ở nơi chiến trường mới thu hồi xong.”
“Đây mới là sức mạnh của Thần.”
“Cậu có phải bị điên rồi không, đem mình thay vào vị trí của Thần, cậu tìm được sự đồng cảm ở chỗ nào vậy?”
“Chả nhẽ phải đặt mình vào vị trí của đám thần quan Luân Hồi bị Thần nghiền nát thì sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn sao?”
“Richard, Karen, khách tới rồi!” âm thanh của phu nhân Đường Lệ truyền đến từ phía dưới lâu.
“Ồ, khách tới thì gọi tôi là được rồi, vì cái gì còn phải gọi tên anh nữa?” Richard rất là tò mò mà tự đẩy xe lăn của mình ra khỏi phòng sách, Karen cũng đi ra.
Dưới phòng khách lầu một, đứng ở bên người phu nhân Đường Lệ là một cô gái, trong tay cô gái cầm theo một giỏ hoa quả, cô ta cũng đang ngẩng đầu nhìn về phía hai người Karen ở trên lầu, Philomena.
Felsher.
Richard chẹp miệng một cái, dùng tay che lấy miệng mình, buông tiếng thở dài: “Xui xẻo.”
Chương 1324: Ban đêm cấm đi lại (1)
Philomena đưa giỏ hoa quả đến trước mặt phu nhân Đường Lệ, phu nhân Đường Lệ mỉm cười nói: “Mang lên trên cùng ăn với bọn nó đi.”
Lúc này, Karen để ý, chỗ lan can trên lầu ba, bóng dáng của ông Deron xuất hiện, nhìn chằm chằm vào cô gái đến nhà làm khách ở dưới lầu.
Philomena cầm theo giỏ hoa quả lên trên lầu hai.mặt Richard mỉm cười nói: “Hoan nghênh đến nhà tôi làm khách, ha ha.”
Giống như không phải con ruột của cha cậu ta vậy, trên phương diện xử lý quan hệ xã hội, Richard có thể xem là “hoàng tử” trong việc làm nóng bầu không khí.
Nhưng Philomena không thèm nhìn thẳng mặt vị thiếu gia chủ nhà này, cũng không thèm nghía Richard một chút nào, vòng qua Richard đang ngồi trên xe lăn, đi đến trước mặt Karen.
Richard nhún vai, tự bản thân làm dịu đi sự xấu hổ.
Philomena nói với Karen: “Lúc đầu dự định sau khi tới đây cảm ơn sẽ rời đi ngay, bởi vì ta biết người trong nhà này cũng không chào đón và cũng không ưa gì ta, nhưng phu nhân nói ngươi ở chỗ này, ta cũng không vội vàng rời đi.”
“Ngươi có biết không, vào một vài thời điểm, thẳng thắn cũng đồng nghĩa với việc mạo phạm.”
“Bà nội cũng đã nói ta có vấn đề như vậy, nhưng vấn đề của bà nội còn lớn hơn cả ta.”
“Ngươi có muốn thay đổi chính mình không?”
“Ta không có sai, tại sao ta lại phải thay đổi?”
“Ngươi muốn chết sao?”
“Không muốn.”
“Ý của ta là, nếu như ngươi tiếp tục duy trì phong cách xã giao như thế này, vậy thì về sau các đồng đội của ngươi, bao gồm cả vị đội trưởng như ta, có thể sẽ cùng nhau tìm một thời cơ thích hợp, để đẩy ngươi vào chỗ chết đấy.”
Philomena mím môi, cười nói: “Ngươi cũng đang nói chuyện thẳng thắng đấy sao?”
“Ta đang cho ngươi lời khuyên, nếu như ngươi không muốn chết mà nói, thì thay đổi bản thân theo lời ta nói, nếu như không thể thay đổi được, thì giảm bớt nó lại.”
“Ta sẽ giảm bớt.”
_
“Làm sao còn vào nhà nữa rồi?”
Bóng dáng của ông Deron xuất hiện trong nhà bếp.
Phu nhân Đường Lệ vừa xắt đồ ăn vừa nói: “Những việc của trưởng bối thì do trưởng bối giải quyết, có gì liên quan đến bọn hậu bối cơ chứ.”
“Tôi chỉ đang lo lắng mà thôi.”
“Ông lo lắng cho ai? Richard sao? Với trình độ của cháu trai ông, ông thậm chí còn không cần phải lo lắng người khác sẽ cố ý hại nó.”
“Không phải là đang lo lắng cho Richard…”
“Vậy thì là lo lắng cho Karen sao, cách làm việc của đứa nhỏ Karen này, còn cần ông phải lo lắng sao?”
“Cũng không phải là lo lắng Karen…”
“Tôi biết, gia tộc Filsher từng để lại bóng ma ở trong lòng của ông, nhưng việc liên quan đến gia tộc này, không phải đã kết thúc rồi sao.”
“Tôi không nghĩ tới bà có thể nhín thoáng đến vậy đấy.”
“Không phải là do tôi nhìn thoáng, mà là tôi tin tưởng vào con mắt đang nhìn chằm chằm vào gia tộc bị nguyền rủa kia, không chỉ hai cặp mắt của tôi và ông, bản thân Filsher cũng biết rõ.”
“Ừm, tôi cũng hiểu.”
“Được rồi, vậy thì bây giờ ông có thể rời khỏi nhà bếp của tôi rồi.”
Phu nhân Đường Lệ rướn người về trước, nhìn xuyên qua cửa sổ,
“Con rể của ông đến cửa rồi đấy, tốt nhất ông bày ra uy nghiêm của mình rồi giải quyết xong chuyện này trước khi Lucie trở về, nếu không con gái của ông trước tiên sẽ tìm tôi để khóc lóc kể lể, sau đó lại đi tìm ông để khóc lóc kể lể.”
“Ai bảo chính nó lựa chọn cái tên đàn ông bình thường này, nó ráng chịu.”
Phu nhân Đường Lệ nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy a, ai bảo bản thân tôi cũng chọn một tên đàn ông bình thường, có phải tôi cũng nên ráng chịu hay không?”
Deron: “…”
Trong phòng sách, Richard lấy một quả táo ra từ trong giỏ, dùng ống tay áo xoa xoa, gặm vào miệng.
Giỏ trái cây này cũng còn chưa xé nhãn xuống, là từ tiệm trái cây ở đầu đường nhà Guman, Richard nhìn một chút đã nhận ra.
“Cho nên, về sau chúng ta là đồng đội rồi à?” Richard nhìn Philomena hỏi.
Philomena lắc đầu, nói: “Không phải.”
Sau đó, Philomena chỉ chỉ Karen, nói: “Hắn là đội trưởng của ta.”
“Ha ha.”
Richard không chỉ không có tức giận, mà ngược lại nở nụ cười.
“Ngươi đang cười cái gì?” Philomena hỏi.
“Thật ra cũng không sao cả, ngươi cứ giữ thái độ như vậy là được rồi, cho dù khả năng xã giao giữa ngươi và những người khác rất tệ, nhưng chỉ cần ngươi toàn tâm toàn ý nghe lời của anh ta, thì ngươi cũng có thể sống rất tốt ở trong tiểu đội rồi.”
“Thật sao?” Philomena rất là nghi ngờ.
“Thật, ta biết, trong mắt ngươi, trừ anh ta ra, những người như chúng ta có phải đều là phế vật không?”
“Đúng thế.”
“Khục… Không có việc gì, ngươi đi theo Karen là được rồi, không nên giẫn dỗi gì với đội trưởng, tất cả mọi việc cứ tuân theo lời đội trưởng là được rồi, ngươi nghĩ xem, phải giữ quan hệ tốt với tất cả mọi ngươi hay là giữ quan hệ tốt với một mình đội trưởng thì việc nào đơn giản hơn?”
“Hắn ta không phải là phế vật.”
“Được rồi, ta biết, tất nhiên ta biết, ngươi có nghe hiểu lời khuyên của ta không?”
“Nghe hiểu.”
“Như vậy cũng tốt.” Karen quay về từ trong tắm, cầm trong tay ba quả đào đã rửa sạch, nhìn Richard đang gặm quả táo, hỏi: “Đã rửa chưa?”
“Tôi không sợ, trong bụng tôi có côn trùng, ăn cũng không sao.”
Karen đưa một quả đào đã rửa cho Philomena.
“Ta không thích ăn trái cây.” Philomena mở miệng nói theo thói quen, nhưng tay lại chủ động nhận lấy, cắn một phát lớn.
“Thật ra, ta thật muốn nghe một chút về chuyện trong nhà của ngươi, có tiện để kể không?” Karen tại Richard bên giường ngồi xuống hỏi.
“Ta không thích nói về đề tài này với người khác.”
“Được rồi, vậy thì ta cũng không bắt buộc…”
“Ta nghe người bên ngoài nói cũng đúng lắm, bà nội ta giết cả nhà của ta, ông nội của ta, các chú bác của ta, cha của ta bây giờ bị bà nội ta thuần dưỡng thành một con chó chỉ biết là nằm rạp trên mặt đất liếm đế giày.”
Nghe được mấy lời này, Richard ngừng động tác ăn trái cây lại.
“Bà nội nói ta giống bà ấy, bà ấy sẽ để cho ta trải qua tất cả hồi ức mà bà ấy đã từng trải qua, lúc ta còn rất nhỏ, trong giấc mộng của ta, bà nội vẫn luôn là một người điên cuồng.”
“Bây giờ thì thế nào?” Richard vô ý thức hỏi: “A, thật có lỗi.”
Chương 1325: Ban đêm cấm đi lại (2)
“Bây giờ, bà nội ở trong giấc mộng của ta, đã bị ta thuần hóa thành một con chó, ha ha.” Philomena cười, “Có điều, ta chỉ vì phối hợp mà nói với các ngươi mà thôi, bởi vì ta vẫn cảm thấy, ở nơi này là mộng, mà trong giấc mộng của ta, mới là hiện thực.”
“Đây là một loại nhân cách trốn trách thực tại.” Karen nói, “Ngươi e ngại hiện thực, cho nên đảo loạn giấc mộng và hiện thực.”
“Chắc hẳn là vậy, ta chỉ là muốn lựa chọn một bên vui vẻ hơn.”
“Cho nên, trong mắt ngươi, bây giờ ta và Richard, và tất cả mọi người ở nơi này, đều chỉ là nhân vật xuất hiện ở trong cảnh mộng của ngươi, ngươi sẽ theo bản năng mà không thèm để ý đến, chúng ta tựa như là là mấy con ngựa trong vòng đu quay của công viên trò chơi, nhìn thì có vẻ rất sinh động, nhưng ở trong tầm mắt của ngươi thì thật ra tất cả đều là con rối phải không.”
“Ừm, đúng thế.”
Richard đụng đụng vào Karen, hỏi: “Đây không phải rất giống với tình trạng của cha tôi, tinh thần có vấn đề sao? May mà đội của chúng ta chỉ có một người tinh thần có vấn đề mà thôi”
Philomena nhìn xem Karen, mở miệng nói: “Đội trưởng, ngươi còn có chuyện gì muốn hỏi sao?”
“Không có, cảm ơn ngươi đã trả lời thẳng thắn, đúng, ngươi để lại cho ta một phương thức liên lạc, hai ngày nữa tiểu đội chúng ta sẽ chính thức tập hợp.”
Richard nói bổ sung: “Tiểu đội tổ chức gặp mặt, liên hoan, chụp ảnh chung.”
Philomena cau mày gật đầu nói: “Được rồi.”
Nói xong, cô ta lấy ra từ trong túi một tờ giấy màu đen rồi gấp lại thành một con quạ, đưa qua cho Karen.
“Không có số điện thoại sao?”
“Trong nhà của ta không có điện thoại, tạm thời cũng không tiện để lắp đặt”
“Được rồi, ta đã biết.”
“Vậy ta có thể đi chưa?”
“Ở lại ăn bữa tối đi.”
Philomena ngẩng đầu, nhìn xem Karen, nháy mắt, nói: “Được rồi.”
“Ngươi trước tiên có thể nghỉ ngơi một chút, sát vách là phòng ngủ của Richard.”
“Ừm.” Philomena đi ra khỏi phòng sách.
“Cô ta còn ở lại đây thì tôi vẫn cảm thấy rất áp lực đấy.”
Richard vươn tay, một sợi tơ phóng ra, dính chặt vào một quyển tạp chí rồi kéo tới, “Ngày mai anh có kế hoạch gì không, Karen.”
“Ta muốn đi thăm vị hôn thê của mình.”
“Tại sao vẫn luôn là anh đi thăm cô ấy, cô ấy không thể tới để thăm anh sao, chả nhẽ vị hôn thê của anh vẫn luôn nằm một chỗ trên giường à? A, thật xin lỗi, tôi không phải có ý kia.”
“Cũng không khác lắm đâu, nhưng cô ấy còn cần hơn một tháng nữa để phục hồi lại như cũ.”
“A, thật tốt, tôi rất chờ mong có thể nhìn thấy cô ấy, một cô gái có thể trói lại trái tim của người anh emKaren của tôi đấy.”
“Ta và cô ấy có hôn ước.”
“A, tin tưởng tôi đi, nếu như dung mạo của cô ta rất xấu thì anh chắc chắn sẽ hô to về quyền tự do hôn nhân ở chỗ này đấy.”
“Gần đây cậu đang đọc thứ sách gì vậy?”
“Cái gì cũng đều đọc một chút, cố gắng học tập chăm chỉ, tôi cảm thấy gần đây tôi đã tiến bộ rất lớn rồi đấy, nhất là khả năng hồi phục của cơ thể tôi.”
“Vất vả rồi nhỉ.”
“Vẫn ổn, tôi cảm giác mình đã thích nghi, không sợ đau đớn, thậm chí tôi có thể nhịn mà không thét lên đấy, anh có tin không.”
“Cậu vẫn nên la lên đi, nếu cậu không la có thể cha cậu sẽ đánh nhẫn tâm hơn đấy.”
“Ồ… Trách không được lần trước ông ấy đánh tôi lâu đến như vậy, thì ra là như vậy sao.”
Đến giờ cơm.
Karen đi đến sau lưng Richard đẩy xe lăn, hỏi: “Hai ngày nữa lúc tiểu đội tập hợp, cậu có thể đi đường chưa?”
“Nếu như hai ngày nay cha tôi không nổi điên mà đánh tôi, thì tôi có thể trượt ván đến đó để tham gia đấy.”
Đi đến cửa phòng ngủ của Richard, Karen gõ cửa một cái, Philomena ngồi dậy từ trên giường.
Karen nhắc nhở: “Đợi chút nữa lúc ăn cơm, không cần phải lên tiếng, yên lặng mà ăn thôi.”
Philomena gật đầu nói: “Được rồi.”
Bữa tối cũng rất thịnh soạn, Phu nhân Đường Lệ nhận được sự dẫn dắt từ Karen, thức ăn được cải tiến ra rất là đẹp mắt và ngon miệng.
Nhất là việc hầm canh, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của phu nhân Đường Lệ, Karen uống ba bát, người còn chưa đứng dậy khỏi bàn, vị trí bụng dưới đã có cảm giác một luồng nước ấm đang chảy qua.
Sau khi dùng qua xong đồ ngọt, Karen đứng dậy cáo từ.
“Ta không có lái xe tới đây, sẽ không đưa ngươi trở về.”
“Được rồi.” Philomena quay người rời đi.
Karen đợi một hồi, đón một chiếc taxi, đi tới cửa của bảo tàng gốm Lemar.
Nếu mấy ngày nay là dùng để giữ mối quan hệ, vậy thì cũng chớ bỏ quên chỗ nào.
Đẩy cửa ra đi vào, phát hiện bên trong rất náo nhiệt, trên bàn làm việc lúc này để đầy đồ ăn, có hai cặp vợ chồng trung niên đang ngồi, hai anh em Lemar và Selena cũng đang ngồi.
“Karen!” Selena lập tức đứng dậy, giới thiệu với đám người “Cha, dì, mẹ, dượng, đây là bạn tốt của con và anh Lemar, Karen.”
Tiếp đó là một màn chào hỏi vô cùng ân cần, cha mẹ Selena còn cố ý hỏi Karen đã kết hôn rồi hay chưa, Karen chỉ có thể trả lời một cách nhiệt tình.
Trong lúc đó, anh nhịn không được mà nhìn cha mẹ của Selena nhiều thêm vài lần, bọn họ tựa như thật sự không biết bản thân là con rối.
Karen cũng nhìn thấy được đối tượng mà họ tìm được sau khi ly hôn, bọn họ cũng thật sự không biết một nửa khác của mình cũng không phải là người sống.
Sau khi ngồi chơi một hồi, Karen tạm biệt rời đi, Selena chủ động đưa Karen ra ngoài.
“Thật không tiện anh Karen, hôm nay cha mẹ của em đến.”
“Không có việc gì, nhìn thấy người một nhà vui vẻ như vậy, rất tốt, nếu có rảnh thì cô có thể đến Nhà Tang Lễ chơi, ta phải về.”
“Được rồi, anh Karen, em biết mà, hì hì.”
Đón xe một lần nữa, điểm đến là Nhà Tang Lễ.
“Thưa ngài, ngài đang về nhà sao?” Tài xế xe taxi tò mò hỏi.
“Ừm, đúng, nhà ta kinh doanh Nhà Tang Lễ.”
“A, phải không, bảo sao, đã trễ thế này mà còn đến Nhà Tang Lễ, a không, thật có lỗi, thưa ngài, tôi cũng không có ý gì khác.”
“Không có việc gì, người bình thường đều sẽ cảm thấy như vậy thôi.”
“Việc kinh doanh của ngài có ổn không?”
“Vẫn ổn, không chết đói.”
“Vậy thì chắc chắn rất kiếm tiền rồi, bởi vì những người thật sự kiếm được tiền sẽ bảo rằng mình không chết đối.”
“Ha ha.”
Sau một hồi trò chuyện tùy ý với tài xe taxi, Karen nhắm mắt lại, chuẩn bị híp mắt một hồi.
Thời gian dần trôi qua, Karen cảm giác được trong tầm mắt mình xuất hiện từng điểm sáng, mở mắt ra, nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, hai bên đường, một đám người mang theo mặt nạ và đội mũ cao màu trắng đang giơ bó đuốc mà tiến lên.
“Ha ha, lại đụng phải bọn người này.” Lái xe không thể không giảm tốc độ lại, nhưng trên mặt lại không có chút phàn nàn nào.
“Gần đây hoạt động của bọn họ lại càng nhộn nhịp hơn rồi sao?” Karen hỏi.
“Đúng vậy, thưa ngài, lúc trước có lẽ phải một tháng đụng mới gặp phải một lần tụ hợp của bọn họ, bây giờ thì một tuần có thể gặp tới hai ba lần, bọn họ gần đây mới thay đổi một đám người lãnh đạo, hơn nữa còn đổi tên của tổ chức, bây giờ gọi tên là: Tín đồ Thánh Hỏa!”
“Ngươi biết rất rõ về đám người này sao?”
“Đương nhiên, con của tôi cũng là một thành viên trong số bọn họ.”
Chương 1326: Ban đêm cấm đi lại (3)
Lúc này, mấy người mang mặt nạ đội mũ cao giơ bó đuốc áp sát xe taxi, bắt đầu đập cửa sổ xe.
Tài xế lập tức kéo cửa kính xe xuống.
Bọn họ đem bó đuốc xích lại gần, Karen phát hiện bọn họ là đang nhìn tóc của mình, sau khi nhìn thấy mái tóc vàng của mình, bọn họ lại lộ ra tiếng cười “Ha ha ha”, sau đó hô to: “Heo tím xuống địa ngục!”
Lái xe vừa nhấn còi xe một vừa nhích người ra ngoài cửa sổ xe mà la to theo: “Heo tím xuống Địa ngục!”
Từ trong ánh mắt của bọn họ, Karen nhìn thấy sự cuồng nhiệt, điên cuồng tự cho là đúng.
Đợi đến sau khi xe taxi chạy ra khỏi đám người này, tài xế lấy ra một cái chén vừa uống nước vừa dùng giọng nói hơi khàn khàn của mình mà nói với Karen:
“Thưa ngài, những con heo tím kia xuống Địa ngục thật đáng đời, ta nghe nói hàng năm lúc lén nhập cư vào đây có rất nhiều người chết ở trên biển, cứ như vậy, mà bọn chúng hàng năm còn có nhiều người đến đây như vậy! Mà lại, bọn chúng ở lại Wien, con sinh sản hơn cả heo! Tôi thề là khi tôi còn bé cũng không nhìn thấy nhiều tóc tím như vậy ở trên đường.
Bọn chúng cướp đi công việc của chúng tôi, cướp đi nhà chúng tôi ở, cướp đi lương thực của chúng tôi, cướp đi không khí của chúng tôi, bọn chúng là một đám heo cần phải bị ném vào trong lò mổ! Thưa ngài, ngài cảm thấy thế nào?”
“Điều mà ta biết đó là quê hương của rất nhiều người trong số họ đã bị đế quốc Wien biến thành thuộc địa.”
“Đó cũng là việc nên làm, bọn chúng ngu dốt lạc hậu như vậy, đế quốc chúng ta là đang mang đến nền văn minh cho bọn chúng!”
“Vậy bây giờ bọn họ đến được Wien, trực tiếp cảm nhận nền văn minh ở khoảng cách gần hơn, lại có lỗi gì đâu?”
“Không, không đúng, bọn chúng chính là loại người cấp thấp, vùng đất sạch sẽ như Wien không thể để bọn chúng đặt chân lên, bọn chúng sẽ làm ô nhiễm nơi này!”
“Ngoại trừ dân nhập cư phi pháp ra, còn có không ít người thông qua con đường chính quy của pháp luật để có được quốc tịch của Wien.”
“Cũng đều là heo, cùng một giống heo, trông thấy bọn chúng thì tôi đã cảm thấy buồn nôn, những tên nhập tịch hợp pháp kia càng làm tôi thấy phản cảm, bởi vì bọn chúng muốn càng nhiều, nhưng bọn chúng có xứng sao, bọn chúng nên cùng đám đồng loại của mình ở trong chuồng heo mà chờ đớp phân!”
Karen cũng lười mà đáp lại hắn.
Nhưng khi chạy qua một khu quảng trường, lại xuất hiện ánh lửa, ở giữa đường lớn, có ba đống lửa, một đoàn Tín Đồ Thánh Hỏa số lượng càng lớn đang vây quanh ba đống lửa lớn này mà khiêu vũ ca hát.
“Thưa ngài, có lẽ chúng ta phải đi đường vòng.” Lái xe nói.
“Được rồi.”
Sau khi vòng qua đường khác, tới càng lúc càng gần khu dân cư Lam Kiều, số lượng Tín Đồ Thành Hỏa ở trên đường càng lúc càng nhiều, trong không khí, cũng dần dần tràn ngập một cảm giác nóng nảy và bất an.
Đợi đến khi tiến vào khu dân cư Lam Kiều, Karen phát hiện ở đây càng lúc càng nhiều Tín Đồ Thánh Hỏa tập trung lại đây.
Ở gần khu dân cư Lam Kiều tập trung khá nhiều các nhà máy và xí nghiệp, nơi cư trú của rất nhiều người làm thuê, ở chỗ này, những khu nhà tạm gần như là cảnh tượng quen thuộc ở nơi này, cũng bởi vậy mà số lượng cư dân phi pháp tóc tím sống ở đây cũng càng nhiều, bởi vì những nơi bọn họ có thể tìm việc làm ở Wien cũng không nhiều, phần lớn đều là làm lao động tay chân đổ mồ hôi ở các nhà máy nơi này.
Lúc trước thuật pháp quan Zich chính là thông qua cha của John xây dựng xưởng may, tuyển chọn những cô gái trẻ tuổi là dân nhập cư bất hợp pháp vào để hiến tế.
“Tại sao ta cảm giác đêm nay sắp xảy ra chuyện lớn gì đó.”
Tiếng nói của tên tài xế có chút run rẩy, không phải lo lắng, mà là hưng phấn.
Rốt cục, tài xế dừng xe ở trước cửa Nhà Tang Lễ.
“Tổng cộng 28 Rael, thưa ngài.”
Karen đưa tới 30 Rael.
“Cảm ơn ngài.”
“Thối tiền lẻ.”
“A…”
Tài xế lục túi tìm hai đồng tiền xu, Karen xuống xe.
Ven đường, còn có một đám Tín Đồ Thánh Hỏa giơ bó đuốc đang tiến lên.
Karen đi vào trong Nhà Tang Lễ, ở ngoài cửa có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Pieck rất vang.
Khi đi xuống nhà sau, trông thấy Alfred đang cầm một tách cà phê bước ra từ trong nhà bếp.
“Thiếu gia ngài trở về rồi sao, có cần tôi chuẩn bị bữa ăn khuya cho ngài không?”
“Để Healy chuẩn bị cho ta một tô mì.”
“Thiếu gia, Healy hôm nay xin về nhà thăm cha mẹ và em trai, nói đêm nay không có quay trở lại đây.”
“Cô ta trở về rồi sao?”
“Đúng thế.”
“Nhà cô ta ở chỗ nào?”
“Cũng không xa lắm, ngay bên cạnh khu dân cư của chúng ta, Cụm Nhà Xám ở khu dân cư Bạch Dương bên cạnh, Healy giúp người nhà của cô ấy và họ hàng đến nương nhờ thuê ba căn phòng.
Nơi đó là nơi ở hợp pháp của dân nhập cư, đều là dân nhập cư có công việc mới được ở nơi này, điều kiện ở nơi này tốt hơn khu ổ chuột khá nhiều, nhưng, cũng không phải là rất sạch sẽ.”
“Anh đến đón cô ta trở về, cứ nói thiếu gia muốn ăn bữa ăn khuya mà không có ai làm, đây là trách nhiệm của hầu gái.”
“Vâng, thiếu gia.” Alfred để tách cà phê xuống chén cầm lấy chìa khóa xe rồi ra khỏi cửa.
Karen thì đi vào phòng sách của mình, không biết vì cái gì, từ lúc xuống taxi vào nhà cho đến bây giờ, trong lòng của anh vẫn luôn cảm thấy có chút phiền muộn.
“Ngài Karen, ngài cần chuẩn bị bữa ăn khuya sao?”
Ngoài cửa truyền đến âm thanh của phu nhân Lake.
“Không cần, cảm ơn phu nhân.”
“Vậy ta giúp ngài lấy một ly nước đá nhé?”
“Được rồi, cảm ơn phu nhân.”
“Đinh linh linh, đinh linh linh…” Điện thoại trên bàn đọc sách vào lúc này vang lên, Karen cầm điện thoại lên.
” Alo, Karen.”
“Đội trưởng, ngài còn chưa nghỉ ngơi à?”
“Gọi trung đội trưởng đi, hôm nay Gendi đã sớm đổi cách gọi rồi đó, tên nhóc cậu cũng bởi vì ta không có chở cậu về nên không thèm đổi cách xưng hô luôn à!”
“Không có, có đôi khi gọi quen rồi nên cũng quên sửa lại, ngài trung đội trưởng, có việc gì xảy ra sao?”
“Phía trên vừa ra thông báo khẩn cấp, yêu cầu truyền xuống các cấp, ta bây giờ thông báo xuống cho cậu biết.”
“Được rồi, thông báo khẩn gì vậy?”
“Đêm nay tất cả thần quan Trật Tự, không được can thiệp vào quá trình phát triển bình thường của xã hội.”
Chương 1327: Bảo vệ hầu gái bên cạnh ta (1)
“Mẹ, chén đĩa trong nhà mẹ nên tẩy rửa lại một lần cho sạch đi, con có mang về một bình nước rửa bát đấy.”
Healy bưng một cái chậu nước, đặt chén dĩa của bữa cơm trưa vào trong, sau đó đổ nước rửa bát rồi bắt đầu nghiêm túc chà rửa.
“Trời ạ, Healy, con lén trộm nước rửa bát từ nhà chủ về đấy à?”
“Không phải là trộm, mà con lấy từ trong nhà kho, con cũng có nói với ngài Alfred rồi, những thứ con mang về nhà đều sẽ được trừ vào tiền lương tháng của con.”
“A, như vậy sao, con làm mẹ sợ hết hồn.
Nhưng mà rửa sạch đến như vậy làm cái gì chứ, nước rửa bát đắt lắm, con đó, lúc ở nhà chủ thì nghiêm túc chà rửa, đây là công việc của con nên làm.
Còn trong nhà cũng không cần phải chú ý đến như thế.”
“Phải rửa cho sạch, nếu không mấy thứ bẩn thỉu cũng vào bụng chung với đồ ăn, ăn vào thì dễ bị bệnh, người trong nhà vào bệnh việc phải tốn bao nhiêu tiền nữa? Những số tiền đó, đủ mua biết bao nhiêu nước rửa bát và trả thêm tiền nước sinh hoạt?”
“Được rồi, được rồi, nói không lại con, nói không lại con được rồi.”
“Vốn là nên làm vậy, lúc trước khi nhà chúng ta điều kiện không tốt, vẫn là mẹ nói cho con, điều kiện gia đình kém một chút nhưng cũng phải sống nhẹ nhàng thoải mái, như vậy thì mới có tinh thần để sống tiếp.
Bây giờ điều kiện của chúng ta tốt hơn trước kia, em trai cũng đang đi học, cuộc sống chắc chắn phải tốt hơn một chút, không phải sao?”
“Ai, để mẹ qua giúp con rửa.”
“Mẹ ngồi nghỉ ngơi một lát đi.”
“Không cần, vốn hôm nay con về nhà một hôm, nếu hôm nay không có con, thì bây giờ mẹ đang cùng với mấy người thím của con ở sát vách gấp giấy kiếm tiền công đấy.”
“Về sau mẹ có thể nghỉ ngơi một chút, không nên thức đêm làm những công việc kia nữa, không tốt cho sức khỏe.”
“Có thể làm một chút là thì được thêm một chút, mẹ có lỗi với con, con làm hầu gái kiếm tiền công không dễ dàng, bản thân đều không dám tiêu xài, đều đưa cho gia đình, và họ hàng dùng hết.”
Nhà của Healy lúc đầu là ở khu nhà lều, cũng chỉ nghe êm tai hơn khu nhà ổ chuột một chút mà thôi, về sau cùng với việc Healy được nhận làm hầu gái, họ hành thân thích đến tìm chỗ nương tựa ngày càng đông, bây giờ bên phía cha của cô có hai người chú và bên mẹ của cô có một người dì, đều mang theo gia đình của mình đến đây.
Từ rất sớm trước đây, Healy muốn về nhà cũng không về được, bởi vì trong nhà đã không có chỗ để cô ngủ nữa, về sau, vẫn là Healy dùng tiền, thuê ba căn phòng ở trong Cụm Nhà Xám này.
Karen đã từng thấy qua Cụm Nhà Xám, rất giống với khu nhà tập thể mà anh biết, chi phí xây dựng khá rẻ, có thể chứa được càng nhiều hộ gia đình, hầu như là cả một tầng sẽ dùng chung một cái nhà vệ sinh.
Tiền lương của Healy mặc dù xem như rất cao nếu so sánh với những người làm việc hầu gái khác, nhưng tiền lương của một người dù có cao nhưng lại phải cung cấp cho nhiều người như vậy, cũng rất khó mà dư lại được bao nhiêu.
Nhưng mà, chuyện họ hàng giúp đỡ lẫn nhau trong cộng đồng những người nhập cư trái phép là chuyện rất thường thấy, mọi người cùng đến một hoàn cảnh xa lạ, quan hệ huyết thống họ hàng là nguồn sức mạnh được phóng đại lên nhiều lần.
Còn nữa, lúc trước khi trong nhà cô gặp khó khăn, mấy người họ hàng này đều đã từng giúp đỡ nhà mình, cùng nhau gom tiền để cha cô chữa bệnh mới gượng qua được, không có lý do gì khi bên mình có điều kiện tốt hơn một chút thì đá văng họ ra.
Nhưng là một người mẹ, vẫn rất đau lòng vì sự cố gắng của con gái.
“Mẹ, con đều ăn uống ở nhà của thiếu gia.
Người trong nhà thiếu gia ăn cái gì con cũng được ăn cái đó mà, ha ha, ăn rất ngon, mà lại con cũng có một căn phòng riêng, quần áo bốn mùa đều có trợ cấp, mua quần áo cũng không cần con bỏ tiền, con cũng không có chỗ nào cần phải dùng tiền cả.”
“Nhưng con luôn luôn tích góp một chút cho bản thân chứ, về sau nếu con lấy chồng thì phải làm sao bây giờ?”
“Lấy chồng? Mẹ, mẹ cảm thấy nếu con lấy chồng thì cuộc sống có còn nhẹ nhàng như bây giờ nữa không?”
“Việc này…”
Là một người mẹ, quan tâm việc kết hôn của con cái đã là một loại bản năng, nhưng khi nghe con gái mình nói những lời này, bà cũng không có lý do gì để phản bác lại.
Chẳng lẽ, tìm người nào đó để gả giống như mình, thì cuộc sống có thể hạnh phúc sao? Từ khi con gái đi làm hầu gái, tay của nó cũng không còn thô ráp như trước đây, ngay cả nước da cũng trắng hơn một chút, tới gần có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt trên người như nước hoa, người càng tự tin hơn, cũng càng có phong thái hơn, lúc nó đi vào Cụm Nhà Xám này, hoàn toàn không giống như người sống ở nơi này.
Điều này nói rõ con gái mình cũng không nói sai, vị thiếu gia mà nó miêu tả kia thật sự rất tốt, nếu không cũng không sống tốt được như vậy.
Thật ra thì rất nhiều sự thay đổi trên người của mình, ngay cả bản thân Healy cũng không thể ý thức được.
Lúc đầu khi cô vừa tới trong căn hộ trong khu chung cư Ellen làm hầu gái lúc, vẫn chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm cơ bản của một cô hầu gái, nhưng đợi đến khi con kia mèo đen trong nhà kia bắt đầu nói chuyện với cô, tất cả mọi thứ đều bắt đầu thay đổi.
Pall đối xử với Healy cũng không tệ, mặc dù nó vẫn gọi cô là “Mông to”.
Nhưng Pall vẫn luôn gọi Alfred là “yêu tinh radio”, trong thói quen của Pall, gọi bằng biệt danh, mới thể hiện sự thân thuộc trong mối quan hệ.
Cùng với “yêu cầu tiêu chuẩn của cuộc sống” của đại tiểu thư Pall ở nhà, cuối cùng vẫn cần phải áp dụng bởi Healy, dần dà, Healy cũng từ từ thay đổi bản thân.
Ở thời đại này, hầu gái cũng có phân chia cấp bậc, hầu gái ưu tú và còn có kinh nghiệm, yêu cầu trên thị trường rất nhiều nhưng nguồn cung cũng rất hiếm.
“Lớn tuổi rồi, không lấy chồng dù sao cũng không tốt.”
“Mẹ, con vẫn còn trẻ, không cần vội.”
Mẹ cô ngồi trên ghế đẩu, Healy mặc váy dài thêu hoa ngồi xổm.
Trong suốt một khoảng thời gian rất dài, nghe theo yêu cầu của ngài Alfred, Healy đều phải mặt quần jean khi làm việc.
Nguyên nhân của việc này là vì mục đích gì thì cô hầu gái trẻ tuổi nhưng cũng không ngốc, trong lòng cũng biết rõ, nhưng không có cách nào khác vì ưu đãi của nhà họ nhiều lắm! Còn có một điều nữa đó chính là, Healy phát hiện mỗi lần ánh mắt của thiếu gia dừng lại trên bờ mông của mình, trong lòng cô mặc dù rất là thẹn thùng, nhưng lại có một loại cảm giác mừng rỡ khó tả được.
Về sau, vẫn là do Karen phát hiện hầu gái nhà mình luôn luôn mặc quần jean, cho dù là thời tiết vào xuân trở nên ấm áp nhưng cô cũng không thay đổi phong cách, lúc này mới ý thức được trong việc này chắc chắn có sự yêu cầu của Alfred, mới tự mình bảo Healy mặc quần áo tự do.
Tay của mẹ cô, vỗ vỗ trên cặp mông của con gái mình.
Healy có chút không tự nhiên mà nhìn chung quanh một chút, sẵng giọng nói: “Mẹ, mẹ làm gì thế.”
Chương 1328: Bảo vệ hầu gái bên cạnh ta (2)
Mẹ của cô chống cằm, tò mò nói: “Thiếu gia của con chắc chắn cũng rất thích chỗ này của con nhỉ?”
“Mẹ đang nói cái gì đó, thiếu gia là một người rất chính trực và ngay thẳng!”
“Là thiếu gia chứ cũng không phải là tiểu thư, ai, thật ra mấy thím của con cũng có nói với mẹ, nếu như có thể, làm tình nhân cũng tốt.”
“Mẹ, mỗi ngày khi mọi người gấp giấy đều tán gẫu mấy chuyện gì thế!”
“Thế nhưng mà những người khác đi làm hầu gái cho mấy tên lão gia kia, tiền lương với đãi ngộ cũng không có cao như của con.”
“Ồ…”
Healy thật ra cũng rất xoắn xuýt về vấn đề này.
Trước kia, cô sẽ cảm thấy thiếu gia nếu thích chỗ kia trên người mình, vậy thì cứ để ngài ấy nhìn, cũng sẽ không mất đi miếng thịt nào; về sau nếu là, thiếu gia, ngài có thể không chỉ nhìn…”
Vào một vài thời điểm, một số việc, vẫn nên tự bản thân quyết định, nếu không, mình sẽ hối hận.”
“Mẹ, mẹ rất khó tưởng tượng thiếu gia rốt cuộc là một người như thế nào đâu, con có thể tiếp tục làm hầu gái cho ngài ấy cũng đã rất thỏa mãn rồi, những thứ khác, con cũng không suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ, suy nghĩ nhiều một chút, thì đều là một sự thiếu tôn trọng với thiếu gia.”
“Vậy nếu như một ngày nào đó thiếu gia của con uống rượu say, bò lên trên giường của con thì sao, ngươi sẽ làm sao?”
“Mẹ, mẹ cũng biết mà, con vẫn luôn ngủ rất say mà.”
Rửa xong bát đĩa, Healy phụ mẹ mình nấu bữa tối cho cả nhà, a không, là nấu bữa tối cho cả gia tộc.
Mẹ cô nấu chính, Healy chỉ là phối hợp, không phải là Healy không muốn tự mình làm, mà là thói quen nấu nướng bây giờ của cô cũng không thích hợp với khẩu vị của mọi người trong nhà.
Bữa tối lúc tất cả mọi người ngồi vây quanh một cái bàn tròn, món ăn kèm là một nồi tương chính gốc của Wien, món chính thì là bánh mì, hai người chú của cô làm công nhân bốc vác ở nhà máy bột mì, có thể mua được bột mì giảm giá.
Trong lúc ăn tối, bởi vì Healy trở về, cho nên hai người chú và dượng út của cô cùng nhau đưa ra lời hứa, chờ qua một tháng nữa, tiền thuê nhà nơi này cũng không cần Healy trả giúp, bọn họ có khả năng tự thanh toán tiền thuê nhà của mình.
Nguyên nhân khiến những người ở tầng dưới chót phải phiền não đó tất nhiên là sự nghèo khó, nếu như chia nhỏ sự nghèo khó ra, vậy thì tầng phía trên đó là khó mà đối mặt với nguy cơ trong cuộc sống, phát sinh một chuyện ngoài ý muốn, ví như bị bệnh hoặc là bỗng nhiên nhà máy bị giảm biên chế nên mất đi công việc, cho dù chỉ là thu nhập một tháng không được trả đúng hẹn, cũng có thể làm cho cả gia đình rơi vào khốn cảnh phá sản.
Trong túi tiền của bọn họ vốn cũng không có tiền thuê nhà và tiền lương thực cho tháng sau, bởi vì cuộc sống bây giờ, đã để bọn họ phải dốc hết toàn lực mới có được.
Một khi không đóng nổi tiền thuê nhà, bị đuổi ra ngoài, đúng lúc này lại hết tiền mua lương thực, cái nhà này sẽ rơi vào trong chu kỳ tan vỡ, tìm việc cũng không phải là một điều dễ dàng trong thời gian ngắn, kết quả đó chính là từng thành viên trong nhà dưới sự chèn ép từ áp lực sinh tồn mà đi về phía kết cục tăm tối.
Cũng không phải là bọn họ muốn chủ động nhảy xuống núi, mà là bọn họ vẫn luôn kiên trì hai tay vịn vào vách đá, bây giờ không thể đi nổi mà thôi.
Cha mẹ của Healy vừa an ủi bọn họ không cần phải gấp gáp như vậy, dù sao cũng là họ hàng, vừa lại không dám cố gắng an ủi, sợ bọn họ thay đổi chủ ý….
Sau khi ăn tối xong, Healy phụ giúp mẹ, dì và mấy thím của cô cùng nhau gấp giấy, đây đều là công việc nhàn rỗi từ các nhà máy, đàn ông cần đi ra ngoài bắt đầu làm việc, mấy người phụ nữ cũng chỉ có thể trong nhà vừa trông con vừa làm những việc nhỏ này để kiếm thêm chút tiền trang trải cuộc sống.
Cả căn phòng cũng không mở cái đèn lớn ở trên trần nhà, mà chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, Healy gấp giấy một hồi đã cảm thấy hai mắt đau nhức, dù vậy cô cũng không đứng dậy mà đi mở đèn lớn, bởi vì cô biết một khi mình ấn cái nút kia xuống thì sẽ gặp phải bài giáo dục về sự “Lãnh phí” đến từ một đám trưởng bối, lỡ như bọn họ nổi hứng nói, có lẽ còn phải nói thêm một chút hồi ức khó khăn trong mấy ngày tháng trước đây.
Sau khi xếp thêm một hồi, Healy quyết định dừng công việc này lại, ngày mai cô còn phải về Nhà Tang Lễ, thiếu gia về nhà, cô cần có tinh thần tốt hơn để làm việc.
“Con có mang về một món mà thiếu gia sáng tạo ra, để con nấu cho mọi người cùng ăn.”
“Chúng ta không ăn đâu, để cho mấy đứa em con ăn đi.” Mẹ cô nói nói.
“Tất cả mọi người nếm thử đi.”
Healy đi nấu hoành thánh, múc mấy bát ra ngoài cho đám em họ của mình, sau đó bưng một bát đến phòng của em trai, phòng của em trai cô rất nhỏ, là được ngăn ra từ phòng khác, giường và bàn đọc sách đều ở bên trong.
Một bát hoành thánh nóng hổi được đặt ở trước mặt thiếu niện, cậu ta nhìn thấy, trên mặt lúc này nở nụ cười.
“Chị, chúng ta cùng nhau ăn đi.”
“Em ăn đi, chị thường nấu bữa sáng cho thiếu gia nên cũng hay được ăn, bát này của em là chị cố ý dựa theo khẩu vị của thiếu gia mà bỏ thêm nhiều mỡ heo với rau thơm đấy, em mau nếm thử xem.”
“Ừm, thơm!”
Trong lúc em mình đang ăn, Healy phát hiện quyển sách mà em trai mình đặt ở trên bàn, cầm lên, nghi ngờ hỏi: “Em đang đọc sách của ngài Luther à?”
“Ừm, đây là do bạn học đưa cho em mượn, chị, về sau em cũng muốn làm một người vĩ đại như ngài Luther.”
“Em trước tiên cần phải chăm chỉ học tập, tranh thủ thi đậu vào một cái trường tốt, chị tin tưởng, một người vĩ đại, nhất định có thể chăm sóc tốt cho cha mẹ mình đầu tiên.”
“Đúng vậy, chị nói rất đúng, em biết mà.”
“A! ! ! ! ! ! !” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh.
Healy lập tức đẩy cửa sổ ra, nhìn ra phía bên ngoài, lúc này cô trông thấy ở phía trước Cụm Nhà Xám, có một đám người mặc quần áo màu trắng trong tay cầm đuốc, mà từ đằng xa, càng lúc càng có thêm nhiều bó đuốc đang tập trung về phía nơi này.
Trong ngọn lửa cháy chập chợn, bọn họ đeo mặt nạ đội một cái mũ cao, giống như sứ giả của Thần Chết.
Rất nhiều hộ gia đình trong Cụm Nhà Xám đều nhô người nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
“Heo Tím xuống Địa ngục!”
“Lại là bọn chúng.”
Em trai Healy nói, “Chị, ở trường học của tụi em cũng có không ít người tham gia vào trong cái tổ chức này, bình thường bọn chúng đều thích chỉ vào mặt rồi mắng em là heo tím.
Đây cũng đã không phải là lần đầu tiên, lúc trước đã từng xuất hiện tình huống như vậy nhiều lần, tổ chức của bọn chúng tập hợp đội ngũ đến ném đá và chửi rủa những hộ gia đình ở đây.
Cho dù có báo cảnh sát, thì không giải quyết được gì.
Báo cảnh sát nhiều lần, cảnh sát trái lại sẽ đến kiểm tra thân phận của dân nhập cư ở đây có hợp pháp hay không.
Có thể nói rằng bất kể là chửi mắng lại hay là bị chửi mắng, những người ở đây đều đã có chút quen thuộc.
Chương 1329: Bảo vệ hầu gái bên cạnh ta (3)
Nhưng lần này, rõ ràng là không giống.
Tiếng kêu thảm thiết khi này là như thế nào? Một tên cầm đầu bắc loa bắt đầu kêu gọi: “Nơi này là Wien, nơi này là vùng đất mà thần ban ân, là ánh sáng văn mình của người Maclay, được vinh dự xem như là trái tim của Đế quốc, còn các người thì đám người mọi rợ bị Thần phỉ nhổ, không, các ngươi căn bản cũng không phải là người, chỉ là một đám khỉ tóc tím! Ta thật rất khó tưởng tượng, tại sao có thể có loại người có màu tóc này, các ngươi là thứ phế phẩm của tạo hóa, là đầu nguồn của tất cả sự bẩn thỉu! Các ngươi là một đám heo, làm bẩn mảnh đất này của chúng ta, tranh giành lương thực của chúng ta, trộm đi công việc của chúng ta, xâm chiếm nhà cửa của chúng ta, các ngươi, nên xuống Địa ngục!”
Cùng với việc càng lúc càng nhiều Tín Đồ Thánh Hỏa tập trung lại khu vực này, một đống lửa bị đốt lên, ngay sau đó, một cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xuất hiện, các Tín Đồ Thánh Hỏa đem bảy tám người nam nữ bị dây kẽm cột chặt ném vào trong đống lửa, tiếng kêu thảm thiết truyền đến lần nữa.
Trong mấy khu nhà xám, lúc này cũng truyền tới tiếng kêu hoảng sợ, tất cả mọi người đều rõ ràng, tình huống trong đêm này, hoàn toàn không giống với lúc trước.
“Lên đi, để cho Thánh Hỏa thiêu đốt sự bẩn thỉu của nơi này! Lên đi, để cho Thánh Hỏa trông thấy sự dũng cảm và thuần khiết của các ngươi! Chiến đấu với đám heo này, đưa bọn chúng về nơi vốn thuộc về bọn chúng, đống rác, đầm lầy! Lên đi,… Những chiến sĩ có huyết mạch thuần túy của Maclay, các ngươi là đang vì con cháu và hậu duệ của chúng, bảo mảnh đất thuộc về chúng ta!”
“Ô ô ô ô ô ô ô ô! ! ! ! !”
Tất cả đám người mặc áo bào trắng đội theo mũ cao đều phát ra tiếng thét chói tai, sau đó lấy ra vũ khí đã chuẩn bị sắn, có đao, có rìu, có tên thì đem theo súng săn hoặc là súng lục, từng nhóm bọn chúng xông vào trước những khu nhà xám ở trước mặt.
Ở trong hành lang, khi trông thấy người có tóc màu tím thì lôi bọn họ ra ngoài, chuẩn bị ném vào đống lửa để đốt.
Gặp được người phản kháng, thì trực tiếp chém chết hoặc là bắn chết.
Ngay sau đó, bọn chúng bắt đầu phá cửa, cửa phòng bên trong những khu nhà xám tất nhiên vào lúc này cũng không có tác dụng phòng ngự gì cả, thường thường đều bị một cước bị đá văng ra, đàn ông thì bắt đầu bị chém chết, phụ nữ thì bắt đầu bị cưỡng bức.
Tiếng cười của đám người áo trắng và tiếng kêu thảm thiết, tiếng la khóc xen lẫn cùng một chỗ, tạo thành khung cảnh giống như Địa Ngục trần gian.
Sau khi sự tàn ác được thể hiện ra, những thứ gọi là tổ chức cũng biến mất, tất cả thứ còn lại cũng chỉ là phần thú tính trong con người.
Cũng bởi vậy, đám người ở những tầng trên đều lựa chọn chạy trốn, hoặc là đi tìm những thứ gậy gộc sào phơi quần áo để chống cự, nhưng ở trước mặt của đám người mặc áo trắng đã có chuẩn bị từ trước, những sự chống cự này thường trở nên rất yếu ớt.
Nhưng cho dù chống cự nhợt nhạt thì cũng làm chậm lại quá trình giết hại, mỗi một tầng đều sẽ có rất nhiều tên áo trắng ở lại làm ác, trên một mức độ nhất định giảm bớt số lượng người tiếp tục xông lên những tầng trên, điều này cũng giúp cho những người ở tầng trên có thêm thời gian để chạy trốn.
Cha mẹ, các chú và dượng út của Healy cũng đã cầm gậy gộc cùng với mấy người đàn ông khác ở tầng này ngăn ở cầu thang.
“Healy, Healy, mau trốn, mau trốn đi, dắt theo mấy đứa em cùng nhau trốn!”
Mẹ của Healy đẩy ở sau lưng cô, ra hiệu cô mau trèo xuống sợi dây nối lại bằng mấy tấn ga trải giường.
“Mẹ, mọi người cũng nhanh leo xuống đi!”
Healy cũng không trì hoãn quá lâu, sau khi mấy đứa em đều trèo xuống dưới, cô cũng nắm chặt sợi dây làm từ ga giường rồi trèo xuống dưới.
Sau khi mấy đứa em họ và em trai của cô trèo xuống, Healy cũng chạm đất, cô đang lo lắng nhìn về phía trên, chờ mọi người cùng xuống.
Nhưng vào lúc này, hai người mặc áo bào trắng chạy đến nơi này.
“A ha, ta vốn cho rằng hai chúng ta tới trễ, không thể theo kịp, bây giờ phát hiện, chúng ta đến vừa kịp lúc!”
“Ta thích con nhỏ này, ồ, nhìn thấy cái mông của nó thì ta đã cảm giác mình cứng lên rồi.”
“Đến lúc đó ta tới trước, ngươi thứ hai.”
“Mẹ nó, dựa vào cái gì!”
“Bởi vì tốc độ của ta nhanh hơn người!”
“Ngươi… Thôi được rồi.”
“Mấy đứa đi mau!”
Healy nhặt một cành cây từ dưới đất lên, bảo mấy đứa em nhanh chóng chạy trốn, còn cô thì một mình đối mặt với hai người mặc đồ trắng này, bây giờ cô rất sợ hãi, nhưng cũng không phải hoàn toàn bối rối, về mặt gan dạ, cô cũng đã được rèn luyện rất nhiều ở nhà của thiếu gia.
“Như vậy đi, ngươi cùng với hai người chúng ta một đêm, chúng ta sẽ tha mạng cho ngươi, thấy thế nào?”
“Ta thích cái mông của ngươi đấy, chỉ cần ngươi có thế để cho ta cảm thấy hài lòng dễ chịu, chúng ta sẽ tha cho ngươi, dù sao thì hai chúng ta cũng không giống bọn họ đâu, chúng ta nhân từ và cũng lương thiện hơn đấy.”
Vừa dứt lời, thì hai ngón tay xuất hiện ở bên mặt của hai tên này, cảm giác lạnh lẽo thấu xương trong nháy mắt lan khắp toàn thân bọn họ.
Bọn họ vô ý thức muốn hé miệng la lên, lại phát hiện mình cũng không la ra được âm thanh nào, mà lại cơ thể như đang bị một luồng sức mạnh vô hình nhấc lên, hai chân đã rời khỏi mặt đất.
Một khuôn mặt từ từ xuất hiện giữa hai người bọn họ, mỉm cười nói:
“Nghe nói, hai ngươi đang muốn cướp cái mông của thiếu gia nhà ta sao?”
Chương 1330: Tạo Thần (1)
Đầu ngón tay của Alfred nhẹ nhàng chọt một cái vào vị trí huyệt thái dương của hai người này, ngay lập tức, âm thanh răng rắc không ngừng truyền ra.
Cơ thể của hai tên mặc áo bào trắng này bắt đầu vặn vẹo, hai tay bắt đầu co quắp, ngay sau đó là hai chân, sau đó là phần eo, cuối cùng đến phần ngực, đầu thì bị cố định một chỗ không nhúc nhích.
Không có bất cứ tiếng kêu thảm thiết nào, chỉ có âm thanh giòn vang lên liên tục, nghe cực kỳ dễ chịu, giống như loại âm thanh tanh tách khi búng tay, giải tỏa căng thẳng rất tốt.
Cũng giống như nướng thịt trên bếp than, dưới ngọn lửa than, khói bốc lên trên, và âm thanh “xèo xèo của mỡ chảy xuống dưới!”
Hai bánh quai chèo rơi xuống trên đất, kết thúc mọi chuyện một cách nhẹ nhàng.
Alfred nhìn Healy, mở miệng nói: “Thiếu gia đã trở về, muốn ăn khuya, ngươi không có mặt, là hầu gái, ngươi đã không làm tròn trách nhiệm.”
“Vâng, thưa ngài Alfred, van xin ngài Alfred, người nhà của tôi còn ở trên lầu, ở trên lầu sáu, bọn họ còn ở trên lầu sáu!”
Healy không cảm thấy quá kinh hãi đối với năng lực mà Alfred vừa mới thể hiện ra, ở trong lòng, thậm chí cảm thấy đây là một việc rất hiển nhiên.
Nếu như Nhà Tang Lễ là Địa Ngục, như vậy thì cô chính là hầu gái dưới Địa Ngục, bởi vì cô đã sớm trông thấy người đã chết đi đi lại lại trước mặt mình như người sống không chỉ một lần, bọn họ thậm chí …còn có thể ăn cơm hoặc tự mình nấu cơm.
Alfred ngẩng đầu, nhìn về phía lầu của tòa nhà xám.
Nói thật thì Alfred cũng không muốn cứu những người khác lắm, cho dù những người khác này là người nhà của cô hầu gái này.
Alfred khiêm tốn và cẩn thận, vẫn luôn là khi đối xử với thiếu gia nhà mình, và đối với những người bên cạnh thiếu gia, bởi vì những người bên cạnh có thể tạo ra không khí khiến cho thiếu gia thoải mái hơn.
Bất kể như thế nào, vào lần thứ nhất mà Karen trông thấy Alfred, Alfred thế nhưng đã tạo ra áp lực rất lớn đối với Karen, không chỉ ở trên phương diện thực lực, mà là khí chất mà con người anh ta thể hiện ra bên ngoài.
Mà lại, với sự nhạy bén của mình thì Alfred cũng cảm giác được, trong những hành vi man rợ đêm hôm nay, có một sự kỳ lạ và quái quỷ không thể giải thích được bằng lời.
Lý trí nói cho Alfred biết, dẫn theo Healy nhanh chóng rời khỏi nơi này, không để lại dấu vết gì mới là quyết định sáng suốt nhất vào lúc này.
Nhưng góc độ của sự việc mà Alfred cân nhắc vẫn là lấy thiếu gia của mình làm trung tâm, chưa nói đến việc thiếu gia nhà mình có thích cô hầu gái này bao nhiêu, nhưng cũng đã sớm quen thuộc, mà lại, cô ta rất nhanh cũng đã nắm được cách nấu thức ăn theo sở thích của thiếu gia.
Nếu như đêm nay tất cả người nhà của cô ta đều gặp nạn, cảm xúc của cô ta sa sút, còn có thể tiếp tục nấu ra món ăn hợp ý của thiếu gia nữa hay không?
“Ở tầng sáu phải không?”
“Đúng vậy, ngài Alfred, là ở căn phòng mà sợi dây này nối xuống, cha mẹ của tôi, chú thím của tôi, dì dượng … “
Nói xong lời cuối cùng, âm thanh Healy không tự giác hạ thấp xuống, bởi vì chính cô đều cảm thấy yêu cầu cứu người này thật sự là quá nhiều.
Alfred ném chìa khóa xe tang cho Healy, nói: “Mang theo mấy đứa em của cô tránh vào trong xe một chút.”
“Được rồi, ngài Alfred.”
Alfred giơ tay lên, mặt đất dưới chân lõm xuống dưới, hai cái xương quai chèo chìm xuống phía dưới, lại rất nhanh bị lớp đất bao trùm lên trên.
Ngay sau đó, cơ thể biến mất tại chỗ, rất nhanh xuất hiện ở trong căn phòng kia.
“Ầm!”
Tiếng súng và tiếng kêu thảm thiết cùng nhau truyền đến, khi Alfred đi đến chỗ hành lang, nhìn thấy cư dân trên tầng này đều tán loạn, người áo bào trắng bắt đầu xông lên.
Người có anh dũng chống cự đi nữa thì trước mặt của đám ác ôn cũng sẽ cảm thấy bất lực, nhất là trên tay đối phương đã sớm chuẩn bị xong vũ khí.
Cho nên, đối mặt với bạo lực có tổ chức, nhất định phải dùng tổ chức ngang nhau mới chống cự được.
Hi vọng bọn họ có thể hiểu ra được bài học này, nếu như, còn có lần sau.
Người thân của Healy tránh khỏi đám người tán loạn, tụ tập về phía căn phòng nay, cho dù sau khi đám trẻ con trèo xuống dưới, mấy người phụ nữ cũng không trèo xuống theo, mà là cầm lên bên mấy món đồ xung quanh có thể xem như là vũ khí để giúp đỡ mấy người đàn ông.
Lúc này, cha của Healy và mấy người đàn ông khác hầu như ai cũng đã bị thương, bả vai cha của Healy và trên đùi đều trúng một viên đạn, máu tươi đang ào ạt chảy ra.
Mà đám ác ôn mặt áo bào trắng ở ngoài sau khi xông qua phòng tuyến ở cầu thang thì bắt đầu lần lượt truy lùng từng căn phòng.
Bây giờ Alfred có hai lựa chọn, anh có thể mang theo đám người nhà của Healy trực tiếp đi xuống theo cầu thang, thanh toán tất cả đám Tín Đồ Thánh Hỏa nếu gặp phải trên đường.
Lúc trước khi còn ở Thành phố La Giai thì Alfred đã sớm có khả năng này, chớ nói chi là bây giờ.
Nhưng liên tục giết nhiều người như vậy sẽ có hậu quả rất lớn, đây gần như là việc làm trái với « Điều Lệ Trật Tự », dị ma và người của giáo hội không được can thiệp vào sự vận chuyển bình thường của thế giới con người.
Đúng vậy, cái thứ gọi là chủng tộc báo thù đáng chết này cũng được coi là sự vận chuyển bình thường của xã hội loài người, mặt khác, các hành vi chiến tranh cũng thế.
Những trường hợp này, đều được « Điều Lệ Trật Tự » ra lệnh cấm can thiệp rất rõ ràng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










