Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 125 : Mây đen (1) (c1241-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1241: Mây đen (1)
Mấy loại cây màu đen thân dài có từng lóng giống như cây trúc gần Hang Đá Hắc Ám được chặt mang đến, sau khi dùng dao gọt đi lớp vỏ phía ngoài thì bên trong một dạng bột màu đen.
Lúc đầu ngay sau khi chặt xuống Bart đã cảm thấy thứ này không ăn được, bởi vì dựa theo kinh nghiệm tìm kiếm thức ăn trong thế giới này, những phần màu đen trong thức ăn thường sẽ mang độc tính càng nặng hơn.
Dù vậy thì cậu ta vẫn là tuân thủ theo quá trình, đem cái thứ “Đồ ăn” màu đen này đến trước mặt Karen.
Nhiều khi, uy nghiêm của một vị đội trưởng đều tạo dựng từng chút từng chút một lên từ những chi tiết nhỏ.
Từ lúc ban đầu, là nhờ vào sự dẫn dắt của Karen nên mọi người mới vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng để đến được đây, về sau lại thay thế Ventura để giữ lấy tín vật kêu gọi Fornites, cùng với tài năng lãnh đạo của một vị đội trưởng được thể hiện ra trong suốt quá trình huấn luyện.
Cùng với lúc này, mỗi lần đội trưởng đều tự mình thử mọi thứ xem có thể dùng làm đồ ăn hay không.
Thật ra, Karen cũng không muốn dùng loại phương thức này để biểu hiện cái gì, những thức ăn này cho dù ăn nhầm, nếu như chỉ tích lũy độc tố vào trong cơ thể, chờ sau khi rời khỏi đây thì hoàn toàn có thể đến bệnh viện giáo hội để tiến hành đào thải.
Mọi người lo lắng nhất vẫn là độc tố tích lũy sẽ dần dần lan đến linh hồn, đến khi đó vấn đề sẽ trở nên rất nghiêm trọng, mà hết lần này tới lần khác Karen cũng không cần lo lắng đến điều này.
Nếu như cơ thể đã trải qua sự cải tạo của Tà Thần Ranedal mà vẫn bị hủy hoại bởi chút độc tố này, vậy con Tà chó ở trong nhà kia có thể đi tìm một miếng đậu hủ để đập đầu mà chết.
Nhưng mà, việc thử độc mà Karen cho rằng rất bình thường, trong mắt của các đội viên, lại là một hình ảnh một vị đội trưởng vĩ đại vì thành viên trong đội mà hy sinh gánh chịu nguy hiểm, rất giống với kiểu “Karen nếm bách thảo”*.
* So sánh với hình ảnh Thần Nông nếm bách thảo.
Gọt một lóng cây, Karen kẹp một miếng nhỏ đưa vào trong miệng.
Nhai vào cảm thấy dẻo bột, hương vị ngọt thơm, sau khi nuốt xuống đợi một lúc, không cảm thấy cơ thể và linh hồn có phản ứng khó chịu.
“Cái này, ăn ngon.”
Hương vị giống như chè vừng đen, mà lại là chè vừng như có thêm đường hoá học vào.
Nghe nói như thế, đám người lập tức bắt đầu nếm thử.
Trong chốc lát, không ít người chảy xuống nước mắt kích động.
Đúng vậy, không nói quá một chút nào, thật sự bởi vì một phần đồ ăn mà cảm động đến rơi nước mắt.
Những người chưa từng thiếu ăn, vĩnh viễn cũng không biết đồ ăn có khả năng mang cảm giác yên tâm và dễ chịu.
Loại thực vật màu đen dạng cán dài này ở gần đây có rất nhiều, mọc dày đặc hơn trúc rất nhiều, nếu so với búp măng không được bao nhiêu, thì bên trong loại cây màu đen này hầu như đều là các phần bột dẻo có thể ăn được.
Nói cách khác, vấn đề thức ăn, vào lúc này gần như có thể tuyên bố đã được giải quyết xong.
Mà lại, loại đồ ăn mới này cho người ta cảm giác càng giống như là một loại lương thực chính, có thể mang đến sự an ủi cho tinh thần của mọi người, dù là ngươi không đói bụng, nhìn xem bọn chúng chất thành đống ở đó, khóe miệng đều có thể tự nhiên cong nhẹ lên.
Trước đây thì những búp măng kia giống như là hoa quả, thịt chuột thì giống như thịt khô, cảm giác như tay trái cầm một quả táo, tay phải cầm một miếng thịt khô, rất không phù hợp.
Ngay lập tức thì Bart dẫn theo bọn người Ventura đi chặt cây quy mô lớn, Karen thì đi đến chỗ Mas.
Cậu ta vừa mới hoàn thành xong khế ước linh hồn, bây giờ vẫn còn có vẻ hơi uể oải, vành mắt mang theo vòng đen, có vẻ giống như thức đêm quá nhiều.
“Đợi chút nữa lại nghỉ ngơi tiếp, bây giờ ta có chuyện muốn hỏi cái linh hồn kia trong cơ thể của cậu.”
“Được rồi, đội trưởng.”
Mas lập tức nhắm mắt lại rồi tiến hành trong đổi với linh hồn kia, rất nhanh, Mas mở mắt ra lần nữa, bên trong đôi mắt hiện ra màu xanh, nhưng mà cũng vẫn rất uể oải.
“Ngài có chuyện gì cần hỏi?”
Trong lúc vô ý, con bọ rùa kia đổi lại xưng hô bằng kính ngữ, xem ra màn ra vẻ của Pall rất có hiệu quả.
“Tiếp đến ta có ý định đi đến Thung Lũng Rực Cháy, nhưng bây giờ bởi vì một ít đặc thù, ta cần phải thay đổi hành trình, ngươi có biết ở gần đây còn có khu quần cư linh hồn nào có thể tìm thấy những linh hồn có cường độ năng lượng linh hồn cao không?”
Thung Lũng Rực Cháy vốn là nơi mà Karen là dự định để cho ba người Ashley, Blanche và Sikinny đến tìm linh hồn.
Asli là Triệu Hồi Sư, Blanche cùng với Sikinny thì là Mục Sư, ba cô gái thích hợp nhất với linh hồn có cường độ năng lượng cao.
Bart, Ventura, Illaman, Dehmel lựa chọn là linh hồn cận chiến có cùng tín ngưỡng; Mas, Digart, Pacio lựa chọn là linh hồn có ưu thế về tính toán bố trí trận pháp;
Sau khi giải quyết xong cho ba người Ashley, nhiệm vụ cơ bản của hai tiểu đội này đã xem như hoàn thành, ngoại trừ mình và Muri vẫn còn phải hoàn thành nhiệm vụ đã được định trước.
Mặc dù toàn bộ quá trình hơi có vẻ bình yên một chút, không có quá nhiều tình tiết gây cấn đặc sắc, nhưng kịch bản kịch tính và đầy kích thích cũng chỉ tốt khi nghe từ người khác, không có nhiều người hi vọng lúc mình làm việc gì đó lại phải gặp thêm những khó khăn trắc trở để tăng thêm màu sắc gì cả.
“Thung Lũng Rực Cháy là thích hợp nhất, nhưng nếu như ngài đã không có ý định đến đó mà nói, một nơi cũng phù hợp gần đây nhất đó là ở Đầm Nước Tưởng Niệm.”
“Đầm Nước Tưởng Niệm?”
“Ở Đầm Nước Tưởng Niệm có một khu dân cư, nơi này đều là linh hồn cường độ cao sinh sống, bọn chúng chiếm giữ đầm nước, hấp thu năng lượng linh hồn, rèn luyện linh hồn của mình.”
“Có nguy hiểm không?”
“Các ngài bây giờ đang bị Luân Hồi Thần Giáo truy lùng, chắc chắn có tỉ lệ nguy hiểm, ta tin tưởng rằng Luân Hồi Thần Giáo cũng sẽ có bố trí người ở nơi đó.
Chỉ có điều số lượng của bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có thể khống chế trận pháp dịch chuyển, không có khả năng khống chế toàn bộ khu dân cư.
Cho nên, ngài có thể mang theo người của ngài, đi bộ qua đó, sau khi đến được phía bên ngoài khu dân cư, sau đó làm giống như ban nãy, đến cửa đưa ra đề nghị, ta tin tưởng rằng các thủ lĩnh của khu dân cư đó cũng sẽ đưa ra quyết định giống như chúng tôi.”
“Ta rất tò mò về một việc.”
“Xin mời ngài nói.”
Chương 1242: Mây đen (2)
“Ngươi không sợ Luân Hồi Thần Giáo sao?”
“Sợ chứ, bởi vì Luân Hồi Thần Giáo là giáo hội đứng đầu trong thế giới này.”
“Vậy sao ngươi còn dám?”
“Sợ hãi là sợ hãi, nhưng còn chưa sợ đến tình trạng chuyện gì cũng không dám làm, mà lại, sau khi ta dự định rời khỏi thế giới này để tiền vào thế giới trong Cổng, tất cả mọi thứ ở nơi này cũng đã không có gì liên quan đến ta nữa.”
Từ trong câu trả lời của bọ rùa, Karen suy ra được một tin tức.
Đó chính là Luân Hồi Thần Giáo mặc dù ở trong thế giới này rất mạnh, nhưng cũng chưa mạnh đến nỗi áp đảo mọi thứ.
Nó được công nhận là thế lực mạnh nhất, nhưng càng giống như là một vị minh chủ của thế giới này, các thế lực chư hầu yếu hơn phía dưới mặc dù ngoài mặt phục tùng nó, nhưng thực ra cũng không quá e ngại nó.
Xem ra, sức uy hiếp và ảnh hưởng của Luân Hồi Thần Giáo trong thế giới này, còn không lớn bằng Trật Tự Thần Giáo trong thế giới thực.
Ít ra, ở bên ngoài, không có một giáo hội và thế lực nào, dám công khai khiêu chiến với Trật Tự Thần Giáo, cho dù muốn ra tay làm một vài “Chuyện mờ ám” gì đó thì trước hết cũng sẽ tìm cách diệt khẩu và giảm sức ảnh hưởng của chuyện đó xuống, không thể để cho Trật Tự Thần Giáo có lý do chính đáng để can thiệp.
Thật ra thì việc này cũng rất dễ lý giải, cần phải cân nhắc đến việc Cánh Cổng Luân Hồi mười năm mới mở một lần, và phải duy trì cái truyền thống này trong suốt rất nhiều năm.
Bốn người thiếu niên có cùng tín ngưỡng, Karen đều để đám người Bart ký kết khế ước với bọn họ, lại chuẩn bị xây dựng một thành trấn chịu sự ảnh hưởng của Trật Tự Thần Giáo ở thế giới trong Cổng này, để dự bị một nơi cho các người tham gia thí luyện tiếp theo của Trật Tự lựa chọn.
Như vậy, mỗi một đợt người tham gia thí luyện của Luân Hồi Thần Giáo tiến vào trong Cổng, mục tiêu lựa chọn hàng đầu hoặc là nói mục tiêu nhất định phải chọn sẽ là ai chứ? Khẳng định cũng là những thần quan của Luân Hồi Thần Giáo trong thế giới này.
Cho nên, Luân Hồi Thần Giáo trong Cổng tương đương với một bụi hẹ sẽ được cắt sau một khoảng thời gian, những linh hồn tinh anh có thiên phú và có thực lực, đều sẽ bị cắt đi, điều này khiến cho sức mạnh của Luân Hồi Thần Giáo ở trong Cổng chỉ có thể xem như là thế lực “Lớn”, nhưng lại không có tính áp đảo.
“Cho ta biết vị trí của Đầm Nước Tưởng Niệm.”
“Được rồi, xin ngài chờ một lát.”
Sau khi nhận được vị trí cụ thể, Karen để Mas tiếp tục nghỉ ngơi.
Cân nhắc đến muốn việc cần thu hoạch đồ ăn và nghỉ ngơi dưỡng sức, cho nên Karen dự định dừng chân nghỉ ngơi một ngày ở chỗ này.
Điều này có được là nhờ vào việc hoàn thành mục tiêu ở thành Hesse và Hang Đá Hắc Ám với hiệu suất tốt, tiết kiệm được một quãng thời gian rất lớn.
Có điều, để Karen cảm thấy có chút chần chờ đó chính là Thung Lũng Rực Cháy và Đầm Nước Tưởng Nhớ mặc dù không cùng một phương hướng, nhưng dùng vị trí hiện tại của mình làm điểm xuất phát, tiến về Đầm Nước Tưởng Niệm, thật ra lại là đang kéo gần khoảng cách với Thung Lũng Rực Cháy.
Cũng may, dù vậy những vẫn xem như còn trong phạm vi an toàn.
Karen quyết định tiến về Đầm Nước Tưởng Niệm, bởi vì có thể cũng không có nhiều nơi để anh chọn lựa, khu vực này, vẫn là quá vắng vẻ.
Sau khi chỉnh đốn trạng thái một ngày, cả đội một lần nữa xuất phát, toàn bộ đội ngũ tinh thần và thể lực đều có thay đổi rất lớn, mọi người thay phiên dùng thuật pháp để tăng tốc, hiệu suất đi đường được tăng lên rất lớn, điều này cũng là lý do mà bọn họ rất khó tìm được vật cưỡi thích hợp, tốc độ của bọn họ bây giờ đều nhanh hơn so với phần lớn các loại xe cộ.
Trừ phi có đủ số lượng chim ưng như của Kỵ Sĩ Đoàn, nếu không coi như cho bọn họ ô tô và đầy đủ nhiên liệu, bọn họ cũng sẽ không sử dụng, bởi vì ở đây vốn cũng chả có con đường đàng hoàng nào để có thể chạy xe.
Cuối cùng sau khi trải qua một đoạn đường bôn ba, cả đội bò qua một ngọn núi, đứng ở trên đỉnh núi, có thể nhìn ra phía xa xa trước mắt là một hoang mạc, vị trí trung tâm của hoang mạc, có một đầm nước óng ánh, giống như là một chiếc gương được khảm ở đó.
Karen uống một hớp nước, mím môi, nói với người bên cạnh: “Sắp đến rồi!”
–
“Ta cảm thấy miêu tả chi tiết về chỗ đầm nước này có chút thiếu sót.” Ngài Bede nhắc nhở.
“Tôi cảm thấy như thế đã đủ rồi.” Piaget kiên trì nói, “Trong lúc miêu tả chân dung của Thần, chúng ta hẳn phải càng chú trọng về sự rung động tâm thần mà hình ảnh của Thần mang lại, có rất ít người sẽ cẩn thận quan sát chi tiết liên quan đến Thần, điều này trong lúc vô thức sẽ mang đến cảm giác rất bất kính.”
“Không không không, cậu không thể dùng thủ pháp nghệ thuật bình thường để mang vào trên tranh vẽ tường được, hàm nghĩa của tranh vẽ trên tường không chỉ để tô đậm không khí thần thánh, nó còn có tác dụng ghi chép.
Đối với Bích Thần giáo chúng ta mà nói, tranh vẽ trên tường là một loại vật dẫn để kể chuyện, nó tựa như là một bộ sách sử, dùng hình thức của hội họa, để ghi chép càng nhiều nội dung hơn chữ viết.
Còn có một điểm chính là, nội dung của tranh vẽ trên tường càng khó sửa chữa hơn là chữ viết.
Thần thoại tự thuật của các đại Thần Giáo sớm đã bị sửa chữa không biết bao nhiều lần, tái bản biết bao nhiêu quyển, nhưng tranh vẽ trên tường lại rất khó bị thay đổi, bọn chúng, mới là người ghi chép trung thành nhất với lịch sử.
Cho nên, cậu chỉ có thể là miêu tả cẩn thận, cẩn thận đến nỗi người đời sau có thể thông qua các chi tiết trong bức tranh của cậu mà “Đối thoại” cùng với cậu, biết cậu muốn nói điều gì cho họ và điều mà họ muốn biết.”
Chương 1243: Mây đen (3)
“Được rồi, tôi đã hiểu được, nhưng mà vì cái gì mà không phải do ngài Bede đi vẽ cái này chứ? Ta chỉ là thần bộc của Bích Thần Giáo.”
“Thứ nhất, cậu đã từng thấy được Bích Thần xuất hiện.”
“Này ngài Bede, tôi vẫn luôn cảm thấy rất tò mò, ngày hôm đó, có phải ngài cũng có mặt ở thành phố La Giai hay không?”
“Thứ hai, nhờ vào bức tranh vẽ Bích Thần, có thể để cho cậu tiến thêm một bước trên con đường tiếp cận tư tưởng của Bích Thần.”
“Điểm này thì tôi đồng ý.”
“Thứ ba, ta cần nắm chặt thời gian để hoàn thành phòng tác phẩm mà ông chủ của phòng vẽ tranh yêu cầu, bởi vì lần trước toàn bộ bản thảo của cậu đã bị trả về vì vẽ ngực nhỏ đấy.”
“Tôi cảm thấy tranh của tôi cũng không có vấn đề, vấn đề là ở trình độ thưởng thức của họ không đủ mà thôi.”
“A, đúng vậy, đây là cái cớ hay dùng nhất của những nhà nghệ thuật gia không đủ trình độ, đổ tội khách hàng không hiểu được cách thưởng thức.”
“Không phải …”
“Tốt, không cần phải kiếm cớ, cậu có thấy có phải mấy bức tranh mà ta vẽ cho bộ phận kia phóng đại lên đều được duyệt qua hay không? Bây giờ ta cần phải vẽ hết số bản thảo bị trả lại của cậu một lần, nếu không thì chúng ta cũng không có tiền để đóng tiền thuê nhà tuần này đâu, chưa kể còn nghiêm trọng hơn đó là cơm trưa ngày mai của ta và cậu cũng chẳng có đâu.”
“Được rồi, vất vả cho ngài.”
“Cậu cố gắng vẽ tranh trên tường đi, nhớ kỹ, tay phải của Bích Thần là một mảnh lông vũ to lớn nhiều màu sắc, tay trái là một hồ nước lấp lánh ánh sắc của cầu vồng.
Giống như là khay pha màu và cọ vẽ chúng ta đang cầm vậy, cậu phải chú ý phần chi tiết này cho kỹ, khi cậu phát họa ra được chi tiết đến mức tối đa, thì vẻ đẹp của Thần sẽ được thể hiện ra.”
“Tôi đã biết, tôi sẽ nghiêm túc, nhưng mà cảm giác này khiến tôi thấy thật hoang đường, Thần mà chúng ta tín ngưỡng sắp giáng thế, mà chúng ta, vẫn còn đang phát sầu vì tiền cơm trưa và tiền thuê nhà.”
“Bích thần giáng thế cũng không phải là để giải quyết tiền thuê nhà và tiền cơm trưa cho cậu.”
“Còn có một vấn đề nữa.”
“Ngài có nhiều vấn đề thật đấy thưa ngài Piaget, nếu như ngài có thể vẽ cho mấy bộ ngực đầy đặn như số câu hỏi mà ngài đặt ra, vậy thì không còn điều gì tốt hơn rồi đấy.”
“Vấn đề của tôi là, nơi này là Luân Hồi Cốc, nếu lúc Bích Thần giáng thế, bước ra từ trong Cánh Cổng Luân Hồi, vậy thì Luân Hồi cốc.”
“Người phong ấn Bích thần chính là Thần Trật Tự, chèn ép Bích Thần Giáo và phán định thần giáo của chúng ta thành Tà Giáo, là Trật Tự Thần Giáo, sau khi Bích thần giáng thế, kẻ đầu tiên ngài muốn trừng phạt, chính là Trật Tự Thần Giáo, đây là điều không thể nghi ngờ.
Mà Luân Hồi Thần Giáo thì vừa mới thua trong chiến tranh với Trật Tự Thần Giáo, ký kết rất nhiều điều khoản làm nhục giáo nghĩa, đã lâu ta cũng không nghĩ rằng Luân Hồi Thần Giáo có đủ khả năng để ngăn cản một vị Thần giáng thế, cho dù là Luân Hồi có, vì sao lại không dùng với kẻ địch chung của cả hai đây?”
“Thưa ngài Bede, ta thừa nhận ngài là một nhà nghệ thuật rất tài năng, cũng là một vị tín đồ rất thành kính.”
“Cậu cũng không cần nói mấy câu mở đầu vô nghĩa này, cứ nói thẳng là được.”
“Nhưng còn phương diện tư duy chính trị mà tôi thấy được từ chỗ của cha tôi, tôi cảm thấy Luân Hồi Thần Giáo sẽ không có chung lập trường cùng với Bích Thần Giáo chúng ta, hoặc là nói, lúc trước đó có thể sẽ nhất trí, nhưng sau khi Bích Thần giáng thế thì sẽ không.”
“Sao lại nói vậy?”
“Vào kỷ nguyên mà Chư Thần không xuất hiện này, bất cứ một vị Thần nào dẫn đầu giáng thế, đều sẽ thành kẻ địch chung của tất cả Thần Giáo.” Ngài Bede trầm mặc một hồi, lập tức cười nói:
“Cậu nói cứ giống như là chúng ta bây giờ có thể đi đến trên đường lớn mà hô to “Ca ngợi Bích thần” vậy.”
_
“Về sau, cũng cần làm những việc nhỏ nhặt không có ý nghĩa này, chiến tranh đều đã thua, trên bàn đàm phán cũng thua, còn làm những hành động này cũng sẽ chỉ lộ ra chúng ta nông cạn.
Chờ đến khi lần thí luyện này kết thúc, những người tham gia thí luyện của Trật Tự Thần Giáo chắc chắn sẽ báo cáo việc này lên trên, sau đó Trật Tự Thần Giáo lại sẽ coi đây là lấy cớ mà gây áp lực với chúng ta, đòi tiền bòi thường.
Nói cho cùng, cuối cùng vẫn là do mấy hành vi nhỏ nhặt này mà chúng ta phải trả giá, nếu vậy thì ban đầu cần gì phải làm?”
“Chúng tôi sai rồi thưa ngài.”
“Chúng tôi đã sai, thưa ngài.”
“Loại việc này về sau cũng không được phép phát sinh nữa, các ngươi cũng phải làm tốt công việc giám sát, trong lòng của các ngươi có nỗi uất ức ta có thể hiểu, nhưng nên dùng nó để chuyển hóa thành động lực thúc đấy bản thân, đặt ở chỗ nên dùng.”
“Cẩn tuân lời dạy bảo của ngài.”
Romir nâng trán, hỏi: “Lần này biên độ mở ra của Cánh Cổng tăng lên rất nhiều, đây là một việc quan trọng, đã điều tra ra được manh mối gì rồi sao?”
“Hồi bẩm đại nhân, tạm thời không thể điều tra ra là vì nguyên nhân gì, nhưng mà chúng tôi căn cứ theo ghi chép trong các tư liệu cổ, những chuyện tương tự, lúc trước cũng đã từng xảy ra.”
“Đã từng xảy ra rồi sao? Tại sao ta không nhớ rõ.”
“Trong kỷ nguyên này chưa từng xảy ra, xảy ra vào kỷ nguyên trước.”
“Kỷ nguyên trước?”
“Sau khi Thần Luân Hồi vĩ đại xây dựng xong Cánh Cổng Luân Hồi, đưa những linh hồn hùng mạnh vào trong Cổng, trong kỷ nguyên đó, tình huống biên độ mở ra của Cánh Cổng quá lớn đã từng xuất hiện rất nhiều lần, nhưng lúc đó mỗi lần đều có hình chiếu của Thần Luân Hồi xuất hiện, đóng kín Cổng lại.
Chúng tôi đang rất nghi ngờ, nguyên nhân khiến cho hiện tượng này xảy ra trong kỷ nguyện trước đó là do bên trong có những kẻ quá hùng mạnh muốn đi ra khỏi Cổng, mà kẻ cần có hình chiếu của Thần xuất hiện mới có thể ngăn cản, rất có thể là …”
“Lời nói cũng không có gì phải nói một nửa đâu, không có gì là không thể nói, linh hồn của các Thần đang ngủ say bên trong Cánh Cổng Luân Hồi cũng không phải là điều bí mật gì với tầng lớp lãnh đạo của Thần Giáo chúng ta, cũng không biết lần này là vị Thần nào … hoặc là mấy vị Thần đây.”
“Vâng, thưa ngài, cho nên tôi cho rằng, lần này rất có thể cũng bởi vì nguyên nhân này, dù gì thì lời tiên đoán về sự trở về của Chư Thần đã xuất hiện từ rất lâu.”
“Ha ha, tất cả đều đang đồn nhau về lời tiên đoán này, nhưng vấn đề là bản thân ta là Người Gác Cổng của Cánh Cổng Luân Hồi lại không biết nó truyền đến từ đâu.” Romir cười lắc đầu, “Dù sao thì không khí đều đã được đẩy lên cao như vậy rồi, nếu Thần không xuất hiện thì có vẻ cũng không thích hợp.”
Những người phía dưới đều trầm mặc.
“Tốt, các ngươi lui ra đi.”
“Vâng, thưa ngài.”
Chương 1244: Mây đen (4)
Rất nhanh, bên trong thần điện cũng chỉ còn lại một mình Romir.
Romir giơ tay lên, vẽ ra một cái khung ở trước mặt, rất nhanh cái khung này kéo dài về phía sau, tạo thành một cánh cửa, chỉ có điều bên trong cánh cửa là một vùng hư không hỗn độn, không lâu sau thì cảnh vật trong cửa hiện ra, một bóng đen giận dữ bỗng nhiên xuất hiện, phát ra tiếng gầm nhẹ về phía Romir.
Thân hình của nó rất dài, trên người mang theo khí thế ngang ngược và khát máu, giống như là một con rắn, nhưng lại khác rắn rất nhiều.”Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, ngay sau đó sinh vật dữ tợn màu đen này đã bị trấn áp.
Một người phụ nữ xuất hiện ở trong cửa, dáng vẻ của bà ta, gần như giống như đúc với Người Gác Cổng Romir.
Lúc này Romir mở miệng nói: “Con Thiên Mị này, ngươi vẫn còn chưa thuần phục nó xong sao?”
“Chị à, chị cũng rõ ràng rõ ràng việc thuần phục nó khó khăn đến mức nào mà, mặc dù bây giờ nó vẫn còn nhỏ, hay là, chị và tôi đổi vị trí đi, chị đi vào trong Cổng thuần phục nó, còn tôi đi ra ngoài thay thế chị làm Người Gác Cổng?”
“Được rồi, ta và ngươi ai ở trong Cổng, ai ở ngoài Cổng, là do sự sắp xếp năm xưa của trưởng bối, ta thật không nghĩ tới ngươi vẫn còn luôn oán hận đến tận bây giờ.”
“Đó là bởi vì người ở trong Cổng là tôi, mà không phải là chị!”
“Việc thuần hóa Gaitanbert thế nào rồi?”
“Nó à? Không thành vấn đề.”
Trong cửa, sau lưng của Sumir, một con sư tử thân hình to lớn đang nằm sắp ở trên mặt đất.
“Kế hoạch tiếp tục tiến hành, để nó trợ giúp chúng ta đánh vào trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo đi, còn có tin tức kia, cũng có thể để cho Trật Tự Thần Giáo biết.”
“Ha ha, hiện tại tôi đã theo nó xuất phát, Trật Tự Thần Giáo cũng rất tốt bụng mà để cho người tham gia thí luyện mang theo tín vật, nhưng chỉ có một chuyện… vì cái gì mà các người dịch chuyển bọn chúng đến nơi xa xôi như vậy, cho dù tôi sử dụng liên tiếp nhiều điểm dịch chuyển, cũng cần tốn một khoảng thời gian rất dài.”
“Đây là do người phía dưới làm, ta cũng không biết rõ tình hình, mặt khác, ta còn cần nhắc nhở ngươi một việc, thời gian của lần mở Cổng này sẽ rất dài, ta hoài nghi có một linh hồn mạnh mẽ nào đó trong Cổng đang chuẩn bị thức tỉnh, ngươi phải cẩn thận một chút.”
“Người nên cẩn thận là chị mới đúng nhỉ?” Sumir cười nói, “Tôi cũng không cho rằng linh hồn hùng mạnh nào sau khi tỉnh giấc mà vẫn chấp nhận tiếp tục sống trong cái thế giới này đấy.”
“Ta đã thông tri toàn bộ Thần Giáo, chuẩn bị sẵn sàng.”
“Cần phải gấp gáp như vậy sao? Không, chị tại sao lại sợ hãi như vậy? Chả nhẽ chị cũng không tò mò, cuối cùng là vị nào thức tỉnh sao?”
“Trừ phi là Thần Luân Hồi vĩ đại của chúng ta trở ra, nếu không, bất kể là ai thức tỉnh, đều không phải là điều mà chúng ta muốn nhìn thấy.”
“Vậy thì tôi thật sự cảm thấy rất mong đợi chuyện này đấy.”
“Làm tốt việc của người đi.”
“Tôi biết rồi, chị gái tốt của tôi, đúng, một tên hậu nhân của chị sau khi vào trong Cổng đã lấy danh nghĩa con cháu của gia tộc Simerson mà gửi thư tín cho tôi.”
“Peder? Nó không chỉ là con cháu của ta, mà cũng là con cháu của ngươi, ngươi và ta, chúng ta là chị em sinh đôi.”
“Ha ha, nó để cho tôi hỗ trợ tìm một người tham gia thí luyện của Trật Tự tên là “Karen”.”
“Ta nhớ được cái tên này, Peder từng bị hắn đánh bại.”
“Dòng dõi của Simerson ở ngoài Cổng, thật sự là càng ngày càng không tiền đồ, người trẻ tuổi của gia tộc Simerson bây giờ đều đã trở thành thứ gì rồi.”
“Ta sẽ giáo dục, mặt khác, ngươi chú ý che giấu thân phận của mình cho thật tốt, nếu để cho Trật Tự Thần Giáo biết lần truyền tin này có bóng dáng của Luân Hồi chúng ta, toàn bộ kế hoạch sẽ không công.”
“Việc này, không cần chi phải nhắc nhở tôi, được rồi, tôi sắp bước vào một trận pháp dịch chuyển, khoảng cách đến vị trí của mục tiêu, đã càng ngày càng gần.”
“Chúc ngươi thuận lợi.”
“Chị cũng thế.
Romir phất tay, khung cửa tiêu tán.
Lúc này, một hình chiếu mà vàng óng xuất hiện ở trong điện.
“Người Gác Cổng, vừa nãy ngươi vừa mới làm việc gì.”
“Trưởng Lão, ta cảm thấy ta đang làm việc gì cũng không cần phải báo cáo với ngài đâu nhỉ?”
“Ta chỉ là tò mò nên hỏi một chút, nếu như ta không tôn trọng ngươi, lúc trước ta đã trực tiếp phá hủy kết giới của Thần điện để xuất hiện ở đây rồi.
Ta tới đây là phụng theo mệnh lệnh của Hội Trưởng Lão, hỏi thăm ngươi về tình hình mở ra của Cánh Cổng lần này.”
“Lúc đầu ta đã dự định đến gặp Hội Trưởng Lão để nói rõ tình huống.”
“Hội Trưởng Lão muốn hỏi ngươi, sự việc có nghiêm trọng không?”
“Ta không biết, bởi vì hành vi của những vị cấp bậc kia, rất khó để dự báo trước, tuy nhiên ta cảm thấy chúng ta cần phải chuẩn bị trước phương án đối phó, và ngay cả phương án cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra.”
“Tình huống xấu nhất có thể xảy ra?”
“Nếu như vị đó không có thức tỉnh, mà là xoay người tiếp tục ngủ say, vậy thì tất cả mọi việc đều trong tầm kiểm soát; nếu như vị đó thức tỉnh, lại không thể đẩy Cổng mà ra ngoài, vậy thì mọi việc vẫn còn trong tầm kiểm soát.
Nhưng nếu như vị đó cuối cùng đẩy Cổng mà ra ngoài được • • •
Mặc kệ kẻ đó là ai, bước ra khỏi Cổng, đều đã từng bị Thần của chúng ta trấn áp.
Mặt khác,
Kẻ đó tất nhiên đang rất đói.”
“Ta đã biết, ta sẽ bẩm báo lại với Hội Trưởng Lão, ta hi vọng, tình huống xấu nhất sẽ không xảy ra.”
“Ta cảm thấy, chúng ta có cần phải thông báo cho phía Trật Tự Thần Điện và Thần Điện của các Thần Giáo chính thống khác không, để bọn họ cũng chuẩn bị sẵn sàng.”
“Ngươi muốn tìm trợ giúp của bọn họ, Người Gác Cổng, ngươi không cảm thấy ý nghĩ này của mình, có chút ngây thơ rồi sao?”
“Không, sẽ không.”
Romir nhìn vị Trưởng Lão này, mặt mỉm cười tiếp tục nói:
“Bởi vì, ai cũng không rõ ràng, ai cũng không dám đánh cược, kẻ đi ra rốt cuộc là kẻ thù của Thần Giáo nào.”
Chương 1245: Bích Thần, Rylisa (1)
Nếu nói cho đúng thì khu quần cư của Đầm Nước Tưởng Niệm khác biệt với khu quần cư của Thành Hesse và Hang Đá Hắc Ám trước đây, thuộc tính của nó càng rõ ràng và cũng không xuất hiện hình thức thế lực.
Bởi vì những linh hồn sống xung quanh khu vực Đầm Nước Tưởng Niệm, bọn chúng xem đầm nước này giống như là một nơi để lĩnh ngộ và tu luyện.
Muốn đến có thể đến, muốn đi cũng có thể tùy ý đi, rất là tự do.
Mỗi người đều dựng lều vải riêng của mình, nếu muốn dựng lều của mình càng gần khu vực đầm nước thêm một chút thì cần phải dựa vào thực lực của mình để tranh giành.
Cho nên, “Không khí học thuật” của nơi này rất nồng nặc.
Mặc dù như thế, cũng không có thế lực bên ngoài dám đến can thiệp và chiếm đoạt khu vực này, không nói đến việc đám người ở lại đây của khu quần cư xung quanh Đầm Nước Tưởng Niệm này sẽ vì vậy mà tập hợp lại để phản kháng, qua nhiều năm như vậy, những người ở lại học tập rồi rời Đầm Nước đi, thật ra càng nhiều hơn.
“Cho nên, nơi này là xem như là Suối Thần sao?” hiển nhiên Pacio cảm thấy rất hứng thú với chuyện này.
Muri trêu chọc nói: “Đúng vậy, cậu đi uống đi, uống vào một ngụm có thể để cho cậu trở nên thông minh hơn một chút đấy.”
Karen cầm một túi nước uống, Ventura bên cạnh đưa một cái bát màu đen sì qua, bên trong có bỏ thêm một ít gia vị, đều là tự mang theo bên trong ba lô.
Ashley lại gần hỏi: “Đội trưởng, chúng ta lúc nào mới đi vào đây?” Tất nhiên, cô đã hào hứng không kịp chờ đợi.
Nhiều người đều có đồ chơi mới rồi, kết quả cô còn chưa có, chắc chắn đang trông mà thèm.
“Chờ đến khi đám người Mas bố trí xong trận pháp rồi lại nói sau, mà lần này cũng không thể trực tiếp tới cửa, ta dự định trước hết phái người truyền tin, để cho bọn chúng có thời gian một ngày để cân nhắc, để nội bộ của chúng đưa ra quyết định kỹ càng.”
Karen không muốn kéo dài thời gian, anh hi vọng lần này cũng giống với khi ở Hang Đá Hắc Ám, sau khi mình đến cửa không bao lâu thì ba vị đứng đầu của Hang Đá Hắc Ám đã đi ra cùng với mình.
Nhưng hình thức của Đầm Nước Tưởng Niệm cũng không giống, không có hệ thống thứ tự trên dưới nên rất dễ dàng dẫn đến việc gặp phải tình huống bất ngờ khiến cho hiệu suất giảm xuống.
Tình huống bết bát nhất chính là, sau khi mình đến cửa, bên kia không thể lựa chọn ra được người thích hợp, kết quả là một đống người bắt đầu lao vào tranh giành Điềm Lành.
Bởi vì nguyên nhân này mà nổ ra xung đột thì thật không đáng.
Cho nên, vẫn nên chừa thời gian, để nội bộ của bọn họ tự giải quyết tốt.
“Được rồi, đội trưởng.” Ashley lại lui trở về, bắt đầu nấu cháo của mình.
Muri sờ lên bắp đùi của mình, nhìn về phía Karen, muốn nói lại thôi.
Karen nhẹ gật đầu với cậu ta, ra hiệu có thể nói không cần để ý.
Nhưng Muri mím môi, vẫn kiên trì chỉ chỉ ra phía ngoài.
Karen chỉ có thể đứng dậy, bưng bát cháo vừa ăn vừa đi cùng với Muri ra bên ngoài nơi cắm trại.
Muri nhỏ giọng nói: “Tôi cảm thấy đùi của tôi hai ngày nay ngứa rất dữ dội.” Karen cười nói: “Cậu bị bệnh gì nên nổi mẩn ngứa rồi sao?”
Muri thế mà bị cái lông sư tử to như thế đâm vào chân, cọng lông dài như thế, lúc ấy để Karen cảm thấy mình vẫn còn rất may mắn.
“Anh cũng biết tôi là đang có ý gì, anh không thấy ngứa sao?”
“Không ngứa.”
“Anh không cảm giác được gì hết à?”
“Không có.”
Muri trừng mắt nhìn, nghi ngờ nói: “Chẳng lẽ thật là tôi bị bệnh mẩn ngứa?”
“Cũng có thể là loại bệnh khác.”
“Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.”
“Được rồi, không đùa cậu nữa, chắc là Gaitanbert muốn tới.”
“Nhưng vì sao anh không có cảm giác được gì?” Muri khó hiểu nói.
Karen nhìn vị trí vảy rắn được cắm vào trên bắp tay mình, lắc đầu, nói: “Có thể là bởi vì ta vẫn luôn cung cấp năng lượng để bổ sung cho duy trì việc phong ấn nó.”
“Bổ sung để duy trì phong ấn?”
“Ừm.”
Miếng vảy rắn kia lúc được đưa vào trong cơ thể Karen, bên ngoài bao phủ bởi trận pháp, nhưng tình huống trong cơ thể của Karen có chút đặc biết.
Nếu sử dụng cách giải thích theo kiểu khoa học thì nguyên nhân là do hệ miễn dịch trong cơ thể của mình tương đối mạnh, nhiều lúc thậm chí Karen còn đang lo lắng mảnh vảy rắn kia sau khi mất đi sự bảo vệ của phong ấn sẽ bị cơ thể của mình hòa tan.
“Tôi cảm thấy, hắn ta sắp tới, hoặc là, hắn đã tới.”
“Ừm, ta rất đồng ý với câu nói nhảm này của cậu.”
“Bây giờ tôi vẫn còn an toàn chứ?”
“A.” Karen không nhịn được cười.
Muri cười, nói: “Mang theo hi vọng chờ chết, là sự dày vò lớn nhất trên thế gian, còn dũng khí của con người, thường thường sẽ giảm dần theo thời gian.”
“Ừm, đúng vậy, ta hiểu.”
Ngay từ đầu khi Muri tiếp nhận nhiệm vụ này, cả người đều tỏa ra dáng vẻ sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào.
Nếu như khi đó Gaitanbert xuất hiện trước mặt của cậu ta ngay lập tức thì cậu ta sẽ không chút do dự mà dung hợp cùng với nó.
Bây giờ hy vọng bị treo lơ lửng, thời gian càng ngày càng dài, cậu ta đã không có cách nào duy trì sự bình tĩnh lúc đầu nữa, bởi vì trên bản chất, bản năng con người vẫn muốn tìm cách để sống sót.
“Ta để cho Mas làm một quyển trục kết nối tinh thần trong lúc đi đường, cậu cũng
biết chứ?”
Muri lấy ra hai quyển trục nói: “Ta biết, cho nên ta để cho Digart và Pacio cũng làm cho tôi hai phần.”
“Trách không được hai người bọn họ trên đường cũng mặt ủ mày chau giống như Mas.”
“Tôi không biết tác dụng cụ thể của nó, nhưng tôi cảm thấy, có thể nhiều chuẩn bị mấy cái.”
“Không cần thiết, một cái quyển trục là được rồi.”
“Ý của anh là, trong thời gian của một quyển trục đã đủ để anh giải quyết vấn đề này rồi sao?”
“Không, ý của ta là nếu như trong thời gian một quyển trục mà ta còn không thể thành công vậy thì cậu xong đời rồi.”
Muri: “.”
Chương 1246: Bích Thần, Rylisa (2)
Karen đưa tay vỗ vỗ bả vai Muri, nói: “Tâm lý thoải mái một chút, phải biết, người đối mặt với Gaitanbert đầu tiên, chắc chắn là chính cậu, ý chí cầu sinh của cậu cần phải kiên cường, mặt khác…”
“Mặt khác cái gì?”
“Cậu cần loại bỏ hoàn toàn gánh nặng của mình đối với Thần Trật Tự, không nên cho rằng việc mình kháng cự là một tội lỗi.”
“Tôi… “
“Ta không phải bảo cậu thay đổi tín ngưỡng, mà là ta cho rằng, Thần, chắc cũng sẽ ưa thích tín đồ của mình có nhân cách riêng biệt hơn, nếu không, chúng ta có gì khác nhau với những con rối kia đâu chứ?”
“Tôi đã biết.”
“Tốt, nếu như còn ngứa mà nói, ở đây không phải có cát sao, nhân lúc mọi người lúc ngủ thì cậu có thể cởi quần xuống rồi lăn mình vào trong đống cát, có thể đỡ ngứa đấy.”
“Không, tôi vẫn còn có thể chịu đựng được, không đến nỗi cần phải làm thế.”
“Xem ra, cậu vẫn còn gánh nặng về hình tượng của bản thân mình rồi.”
Lúc này, Mas đi tới bẩm báo nói: “Đội trưởng, trận pháp đã bố trí xong.”
“Được rồi.”
Karen nhẹ gật đầu, đi trở về bên người Ashley, lúc này Ashley đang ăn cháo, ngẩng đầu nhìn về phía Karen.
“Ashley, trận pháp bên kia đã chuẩn bị xong, bây giờ, chọn ra người bạn chân thật nhất của cô rồi bảo nó bay qua bên đầm nước để truyền tin đi.
“Được rồi, đội trưởng!” • •
Một con Mãng xà lớn đang di chuyển trên sa mạc, phần lớn bộ phận cơ thể của nó đều vùi vào trong nền cát, lúc tiến lên chỉ có thể nhìn thấy những hạt cát trên cổ chuyển động.
Đột nhiên, một con sư tử xuất hiện, nâng lên móng vuốt, vỗ mạnh xuống nề cát.
“̀m!”
Cát bụi tung lên, con mãng xà lập tức nâng người lên, ba cái đầu rắn dựng đứng lên, phun ra một chất dịch có khả năng ăn mòn kinh khủng.
Sư tử phát ra một tiếng gầm nhẹ, trước người xuất hiện một tấm chắn màu đen ngăn chặn toàn bộ chất dịch ăn mòn, sau đó cả người biến mất, xuất hiện sau lưng con mãng xà mà đánh lén một lần nữa.
“Răng rắc!”
Cả người con mãng xà uốn éo, cơ thể biến mất, né tránh đòn tấn công của sư tử.
Ngay sau đó, từ phía trên, xuất hiện một đám mây đen, bên trong mây đen giống như là có bóng dáng của con Mãng xà xuất hiện, mấy tia sét màu đen trong nháy mắt đánh xuống, con sư tử bị khóa chặt mục tiêu không thể nào né tránh, dùng cơ thể của mình để chịu đựng ba tia sét.
Chút ít vết thương ấy lúc đầu chả là gì với nó, nhưng tia sét đánh vào trên người kích thích lại hồi ức sâu nhất trong linh hồn, lúc này đã mất đi khí thế lúc trước, nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy.
Mãng xà ở phía trên thấy thế, trực tiếp vọt xuống dưới, mở miệng rắn ra, chuẩn bị cắn một phát đứt cổ của con sư tử.
Nhưng vào lúc này, một vòng ánh sáng xuất hiện ở trước người con sư tử, một cái tay nhô ra, nắm vào trong hư không.
“Kít!”
Cơ thể của con Mãng xà to lớn kia giống như đã trực tiếp bị nắm lại, cơ thể bị giam cầm ở giữa không trung.
Bóng dáng của một bà lão xuất hiện, ngẩng đầu, nhìn xem con mãng xà, khóe miệng mang theo mỉm cười.
Thấy con mãng xà vẫn còn đang giãy dụa, bà lão vung cánh tay lên, mãng xà bị đập xuống, một vùng cát bụi bay tung tóe lên.
Hai cái đầu rắn hé ra, lộ ra hai gương mặt.
“Ngài Sumir? A, lại là ngài Sumir, ca ngợi Thần Luân Hồi vĩ đại!”
“Ca ngợi Thần Luân Hồi!”
Sumir nhìn bọn nó, mở miệng nói: “Các ngươi, thật sự rất khó tìm đấy.”
“Thật sao, ngài Sumir thế mà đang tìm chúng tôi sao, ngài nên nói sớm chứ.”
“Đúng vậy, nếu như biết ngài Sumir đang tìm kiém chúng tôi, chúng tôi chắc chắn đã sớm tìm đến chỗ của ngài rồi.”
“Ta biết ý nghĩ của các ngươi, ta cũng rõ ràng, các ngươi cũng cảm ứng được sự kêu gọi của tín vật, ta sẽ không ngăn cản các ngươi, nhưng ta cần lưu lại cấm chế sau trong linh hồn của các ngươi.”
Hai gương mặt vào lúc này trầm mặc, không ai nguyện ý mở ra linh hồn của mình để người khác lưu lại cấm chế ở trong.
“Ta không phải đến đây để đưa ra đề nghị cho các ngươi cân nhắc suy nghĩ, ta chỉ đang thông báo cho các ngươi, hoặc là, để ta lưu lại cấm chế trong linh hồn, hoặc là biến mất tại chỗ này đi.”
“Chúng tôi nguyện ý.”
“Rất tốt, để lộ cái gương mặt thứ ba ra.” Cái đầu rắn thứ ba mở miệng ra, lộ ra gương mặt của một người phụ nữ.
Sumir đi đến trước gương mặt này, gương mặt này mặc dù đang nhắm chặt hai mắt, đầy sự chết chóc âm u, nhưng vẫn như cũ đó có thể thấy được dung mạo tinh xảo.
“Nữ vương của Xà tộc Tanshi năm xưa, dáng dấp, rất quyến rũ, đáng tiếc, bây giờ lại bị hai tên các ngươi chiếm giữ ý thức linh hồn, ai, nếu như không phải là vì kế hoạch của Thần Giáo, ta chắc chắn sẽ đập chết hai bọn ngươi ngay lập tức.”
“Thưa ngài, nếu như không có hai anh em chúng tôi, cô ta đã sớm không còn tồn tại.”
“Đúng vậy, cô ta đã sớm không còn tồn tại.”
Sumir không khỏi quay đầu lại nhìn về con sư tử đang nằm mọp ở đó.
Nó là Gaitanbert, nhưng nó lại đã sớm không phải là Gaitanbert, người tạo thành bộ dạng này của nó, cũng không phải là Sumir, mà là bất kể là ai, đều không thể ngăn cản sự ăn mòn của năm tháng.
Đã từng là Nữ vương của Xà tộc Tanshi, đã từng là hộ vệ của Trật Tự Thần Điện.
Sumir không biết cái thành ngữ “Thỏ tử hồ bi”, nhưng cảm xúc mà bà ta thể hiện lại giống như đúc.
Nhất là thể linh hồn, bà ta cũng rất rõ ràng, cùng với thời gian dần trôi qua, đợi đến khi linh hồn của bà ta bắt đầu xuống dốc, ý thức bản thân bắt đầu biến mất, như vậy, kết cục chờ đợi bà ta, rất có thể là bị tiểu bối ưu tú nào đó ở bên ngoài ký kết khế ước linh hồn.
Đây là số mệnh của bà ta, của cô ta, cùng với hắn, là số mệnh cuối cùng của tất cả linh hồn trong Cổng.
Cho nên,
Vì cái gì lúc trước lựa chọn ta, mà không chọn chị của ta?
Kết quả của việc chờ đợi, là sự hành hạ dài đằng đẵng của thời gian.
Ba cô gái Ashley, Blanche cùng Sikinny ngồi cùng một chỗ, cũng không nói chuyện, cứ như vậy mà ngồi thành một vòng.
Trong một túp lều ở nơi xa, thân là đội trưởng, Karen sớm đã ngủ ngon lành.
Nhưng khi ý thức của Karen mở mắt ở trong giấc mơ, anh cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bởi vì anh rõ ràng, lấy mình cường độ linh hồn của mình lúc này, muốn mơ thấy một giấc mộng bình thường, thật sự là quá khó khăn.
Bởi vậy, điều này cũng dẫn đến việc anh rất ít nằm mơ, mà mỗi một giấc mộng, đều có hàm nghĩa đặc thù.
Chương 1247: Bích Thần, Rylisa (3)
“Ài…”
Karen phát ra một tiếng thở dài, cảnh vật xung quanh bắt đầu hiện ra.
Anh phát hiện mình đang nằm ở trên một cái giường, giường rất lớn cũng cực kỳ mềm mại.
Cảnh tượng này có một chút quen thuộc, chứng minh mình đã từng đến nơi này, nhưng số lần chắc chắn không nhiều.
Ngồi dậy, Karen dụi dụi con mắt, anh đang suy nghĩ có cần thiết phải phá vỡ giấc mộng này hay không.
Do dự một chút, tạm thời xem xét trước rồi tính sau.
Anh biết bây giờ mình đang nằm trong lều vải, bốn phía đều là thành viên của đội đang canh chừng, bên ngoài có trận pháp bảo vệ, bản thân mình cực kỳ an toàn.
Đã như vậy, cũng nên xem giấc mộng này là gì.
Việc này giống như là xem bói vậy, dù sao cũng không cần tốn tiền, đi ngủ cũng là ngủ, nằm mơ cũng là ngủ, không bằng xem bói một chút.
Karen bắt đầu quan sát hoàn cảnh bốn phía, vẫn không tìm ra địa điểm của nơi này trong ký ức của mình, nhưng anh ngược lại cũng xác nhận một điều chắc chắn đó là mình đã từng nằm ở nơi này.
Có điều số lần mình nằm ở trên giường của nhà khác, rất rất ít.
Ngẩng đầu, nhìn về phía trần nhà, Karen nhìn thấy một bức tranh tường trên trần nhà.
Trong tranh vẽ tường, một người phụ nữ khổng lồ đang đứng dậy từ thung lũng.
Karen rốt cục nhớ lại cảnh tượng này là ở nơi nào, đây là phòng ngủ của khách ở nhà Piaget!
Karen từng có một lần đi vào nhà Piaget, ban đêm nằm ngủ ở phòng khách cùng với Piaget, sau đó bị “Lynda” đưa vào phòng ngủ của khách để nghỉ ngơi.
Đêm đó, mình còn mơ thấy một giấc mộng, trong giấc mộng đó, mình đứng ở bên vách núi, nhìn xem một đám tín đồ Bích Thần Giáo vừa múa vừa hát, sau đó cơ thể khổng lồ của người phụ nữ kia từ từ đứng lên từ trong thung lũng.
“Vì sao lại mơ tới nơi này?”
Karen hơi nghi ngờ một chút, anh không cho rằng là vì mình đang nhớ đến người bạn tốt Piaget này.
Trên thực tế, sau khi biết Piaget đi theo cha vợ mình ra ngoài du lịch, Karen còn suýt quên mất mình từng có một người bạn như vậy.
Một người bạn cho người vay tiền chắc chắn không dễ nhớ bằng một người bạn từng mượn tiền của ngươi.
Karen xuống giường, đi ra khỏi căn phòng này, đi tới phòng vẽ tranh của Lynda.
Nội thất bên trong phòng vẽ tranh vẫn bày bố như trước, mà bức tranh tường trên bức tường kia vẫn còn tồn tại.
Bên trong bức vẽ là khung cảnh của một sân thương, Piaget ôm một chiếc hộp, khóc rống rơi nước mắt, bóng người của Lynda bay lên trời cao, mà ở trên không trung, một bóng người phụ nữ khổng lồ đang hiện ra ở đó.
Hả?
Karen tới gần tranh vẽ tường, sự chú ý của anh tập trung vào tay trái của người phụ nữ khổng lồ, nơi đó, không phải là bàn tay, mà là một cái hồ nước, hoặc có thể gọi là một cái đầm nước.
Đầm nước?
Karen nhíu mày, trong đầu nhớ lại hình ảnh mình vừa tiến vào sa mạc, đứng ở trên sườn núi mà nhìn xuống vị trí của Đầm Nước Tưởng Niệm, giống, lại không giống nhưng kết hợp với giấc mộng lúc này của mình, ý nghĩa đã không còn giống nhau.
Thật sự là trùng hợp sao? Không đúng,
Bích Thần đã bị Thần Trật Tự phong ấn, tại sao lại có thể xuất hiện ở trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Karen không biết một điều là, ở trong phòng ngủ của Nhà Tang Lễ Pavaro tận thành phố York của Wien xa xôi, sau khi Pall tỉnh giấc đang chủ động cảm ứng liên lạc với Karen, nhưng đều thất bại, bởi vì sự chênh lệch về thực lực của hai bên, và bởi vì khoảng cách xa như vậy, chỉ có Karen có năng lực triệu hồi cô, mà cô lại không có biện pháp chủ động triệu hồi Karen.
Việc này khiến Pall rất tức giận, bởi vì cô cảm thấy việc này thật sự là quá không công bằng, cảm giác mình giống như là gọi sẽ có mặt ngay vậy! Dưới cơn giận dữ, cô hiện tại mỗi ngày ăn gấp đôi thuốc bổ, muốn lấy lại sức mạnh của mình!
Karen còn đang suy tư về mối liên hệ giữa đầm nước trong bức tranh vẽ tường này và Đầm Nước Tưởng Niệm mình đã đến gần trong hiện thực, lại chợt nghe thấy bên ngoài phòng vẽ tranh, có tiếng bước chân đi vào.
Hửm, trong giấc mộng này của mình còn có thể tương tác với người khác?
Karen dời mấy bước, đi tới cửa, trông thấy Lynda đang đứng trong hành lang.
Lynda trông thấy Karen, trên mặt lộ ra nụ cười, hỏi: “Ngài Karen, ngài có biết chồng tôi Piaget đã đi đâu rồi không?”
“Piaget sao…”
“Đúng vậy, anh ấy để lại cho tôi một bức thư, nói anh muốn đến Wien để mở phòng khám tâm lý, anh ấy nói, ở đó là nơi mà anh ấy gặp được tôi.”
Karen có chút bất đắc dĩ, đưa tay vuốt vuốt trán của mình.
Bất kể như thế nào, ở trong giấc mộng của mình, vợ của bạn đến tương tác với mình, thật sự rất không thích hợp.
“Ngài Karen, cuộc sống của ngài lúc này vẫn tốt chứ?”
“Tôi vẫn rất tốt.”
“Việc làm ăn của gia đình ngài ra sao rồi?”
“Cũng rất tốt.”
“Mọi chuyện đều tốt, vậy thì tốt rồi.” Lynda cười nói.
“Còn cô thì sao? Lynda.” Karen hỏi theo thói quen.
“Tôi cũng rất tốt, tôi hầu như đều ở bên người của ngài ấy, lắng nghe ngài ấy dạy bảo, tôi cảm thấy rất hạnh phúc đấy.”
Vẻ mặt Karen bỗng nhiên cứng đờ.
Anh bỗng ý thức được, cái này không phải là giấc mộng của, ý thức của mình, tiến vào một hoàn cảnh không chịu sự khống chế của mình!
Bởi vì lúc trước anh vốn rằng Lynda là nhân vật xuất hiện trong giấc mộng của mình, tất cả những điều mà cô ta nói ra, đều là những thông tin mà mình đã biết, nhưng câu trả lời vừa nãy của Lynda, đã vượt qua phạm trù nhận biết của anh.
Anh vẫn cho rằng Lynda chết trong lúc thực hiện nghi thức triệu hồi, nhưng anh không nghĩ rằng, Lynda đã được nơi mà cô vẫn khao khát muốn đến.
Cho dù là lúc trước để an ủi Piaget, anh cũng không nói đến câu chuyện nghe có vẻ sặc mùi chuyện cổ tích này.
Giấc mộng, là hình chiếu từ hiện thực, nhưng một khi nó thoát ly khỏi hiện thực, mang ý nghĩa giấc mộng này, đã không thể khống chế nữa.
Karen bắt đầu ép ý thức của mình thức tỉnh, lúc này, mặt đất bắt đầu lay động, vách tường bắt đầu run rẩy.
Lynda nghi ngờ nói: “Thưa ngài Karen, chúng ta thật vất vả mới gặp lại, ngài có thể ở lại một chút nữa không, tôi còn muốn nghe một chút chuyện liên quan đến Piaget, tôi muốn biết anh ấy sống ra sao trong khoảng thời gian này, tôi rất xin lỗi anh ấy, chồng của tôi, anh ấy yêu thương và bao dung tôi như vậy.”
“Rất xin lỗi Lynda, việc của Piaget, chúng ta về sau nếu có thể thì sẽ nói sau, hiện tại tôi có chút việc bận, phải chuẩn bị rời đi.”
“Thế nhưng là, ngài Karen à, không chỉ có tôi muốn nghe ngài nói chuyện đâu, nếu như ngài muốn rời đi, trước tiên ngài phải chào hỏi người khác một tiếng chứ.”
“Không chỉ có cô? Còn có ai?”
Lynda đi về phía Karen, Karen bắt đầu lui lại.
Lynda đi đến bệ cửa sổ trong phòng vẽ tranh, kéo màn cửa sổ ra.
“Soạt!”
Sau khi màn cửa được kéo ra, áp lực kinh khủng đè tới.
Ngoài cửa sổ, là một con mắt, một con mắt thật to, nó đang nhìn chằm vào mình!
“Bích thần • • • • • Rylisa!”
Chương 1248: Chào ngài (1)
Khi đối mặt cùng với con mắt này,
Trong chốc lát,
Linh hồn và cơ thể, bắt đầu đồng thời run rẩy.
Cho du có chuẩn bị tâm lý càng kỹ, càng tự tin, lại càng nhiều trải nghiệm sống hơn đi chăng nữa, vào lúc nãy tất cả tựa như là một tờ giấy trắng mỏng rơi xuống nước, trong khoảnh khắc đã bị nghiền nát.
Trong lúc Karen “Thanh tẩy” thành thần bộc, đã từng gặp mặt Thần Trật Tự, nhưng đây chẳng qua cũng chỉ là sự đáp lại một cách máy móc của Thần Trật Tự, Thần Trật Tự vẫn luôn nhắm nghiền cả hai mắt.
Anh cũng đã từng trông thấy Ranedal tự tay trấn áp Hải Thần, khi nhìn thấu qua khung cửa sổ sâu trong tư duy ký ức của Ranedal, nhưng cái loại cảm giác này, là do mình đã biết trước đây là hình ảnh ký ức, giống như là đang đến rạp chiếu phim để xem phim vậy.
Cho nên,
Đây chính là lần đầu tiên,
Là lần đầu tiên Karen trong thấy Thần đang thực sự “Sống”.
Loại cảm giác e ngại này, không phải xuất phát từ thần học tôn giáo, cũng không phải xuất phát từ sự kính sợ đối với Thần, càng không phải là biểu hiện giả dối trước mặt Thần để nịnh bợ.
Đây là một sự chèn ép,
Một sự chèn ép từ cấp độ sống cao hơn mình!
Cho dù Karen đã cùng với Alfred nghiên cứu và thảo luận, vốn dĩ “Thần” cũng không phải là tập hợp của quy tắc, Thần cũng không phải là thiên địa bên trong “Thiên địa bất nhân”*,thần linh chỉ là những kẻ… càng mạnh hơn mà thôi.
* Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu.
Nhưng khi có một sự chênh lệch quá lớn giữa cấp độ sống của hai bên, cho dù chỉ là một ánh mắt, cũng đủ để cho ngươi gần như sụp đổ.
Loại cảm giác này, giống như khi ngươi đi trên đường, cúi người, tìm thấy một con kiến đang bò trên mặt đất, nó đang bận bịu công việc của riêng mình, nó nhìn thấy đế giày của ngươi, nhưng vẫn cảm thấy rất bình thường;
Ngay sau đó, ngươi dùng hai ngón nhẹ nhàng nhấc con kiến này lên, phải chú ý dùng lực nhẹ, nếu không sẽ bóp chết nó, nhích nó đến trước mắt của mình, nhìn chằm chằm nó, nhìn chằm chằm nó, nhìn chằm chằm nó….
Sau đó, linh hồn của ngươi đổi vị trí với con kiến này.
Cảm giác ngạt thở kinh khủng trong nháy mắt tràn tới.
Cả người Karen lảo đảo một hồi, không tự giác mà lui lại, mãi cho đến khi phía sau lưng dựa vào trên vách tường, nhưng mặc dù như thế, lúc này anh vẫn không thể nào giữ được cân bằng, cơ thể của anh giống như là sắp ngã đổ xuống vậy, sắp té ngã, muốn nằm mọp xuống.
Tựa như chỉ có loại tư thế kia, mới có thể làm cho mình yên tâm, không tiếc mà coi bản thân mình như một con đà điểu.
Trong lúc Alfred đối mặt với thần cách của ông nội Dis, từng sợ đến gần như quỳ sát xuống.
Kevin khi cảm giác hơi thở của Thần Ánh Sáng và Thần Trật Tự, bị áp chế đến nỗi miệng sùi bọt mép.
Karen cũng đang gặp phải tình huống tương tự.
Karen cánh tay chống ra, hai tay bám chặt vào vách tường.
Đứng trước “con mắt” kia, Karen chật vật khó có thể chống lại, nhưng không thể để cho mình quỳ xuống, đó là lòng kiên cường cũng như là ranh giới cuối cùng của Karen.
Đây không phải vấn đề mặt mũi, đây là liên quan đến con đường mà mình bước đi.
Thần nếu như ra tay đánh ngã ngươi, việc này không quan trọng, lúc Thần ra tay đối với ngươi, ít nhất vào lúc đấy thì ngươi và thần là bình đẳng.
Nhưng nếu như Thần nhìn ngươi một chút mà ngươi đã quỳ xuống, cho dù là ngươi có nhiều lý do hơn nữa, cũng không thể giải thích bao biện cho nội tâm của chính mình, bóng tối tâm lý đó sẽ vĩnh viễn lưu lại ở trong lòng ngươi, khắc lên trên tinh thần của ngươi.
Tương đương với việc dùng một bàn tay đánh bay tất cả luận chứng, và nghiên cứu mình tìm tòi ra được trở về điểm xuất pháp.
Vẻ mặt của Karen lúc này đã bắt đầu trở nên méo mó, bây giờ anh giống như là một người đang chơi vơi sắp chết chìm, càng cố gắng tìm thứ gì đó để bám vào, lại phát hiện bên người vốn không có gì có thể nắm được.
Karen cắn răng, trong đáy lòng hô:
“Bọn Thần các ngươi do gái điếm nuôi lớn!”
Xu hướng hạ thấp người xuống của Karen giảm bớt, anh thậm chí còn có thể hơi nhấc người lên một chút, cho dù chỉ là một chút rất nhỏ.
Giờ khắc này, Karen mới ý thức được, câu nói mà ông nội thường dùng này, cũng không phải là Dis muốn biểu đạt ra sự đặc biệt gì của mình, mà là Dis bởi vì đứng trên cao, cho nên cảm giác của ông ấy đối với Thần sẽ rõ ràng hơn.
Đây không phải chỉ là một câu nói thô tục… mà sự cổ vũ dành cho chính mình.
Nếu ngươi càng thần thánh càng không thể đến gần, vậy ta sẽ làm bẩn ngươi, làm bẩn ngươi, ánh sáng trên người ngươi, cũng sẽ không còn chói mắt, ít nhất là ở trong lòng của ta.
“Khụ khụ… khụ khụ….”
Karen bắt đầu ho khan dữ dội, nhưng anh vẫn lại kiên trì ngẩng đầu, ánh mắt cùng đối mặt với con mắt ngoài cửa sổ kia.
Đột nhiên, con mắt kia dời xa ra, ngay sau đó, Karen trông thấy một cơ thể cao lớn đang di chuyển, cơ thể to lớn thuộc về Thần, thông qua ô cửa sổ này mà Karen tận mắt nhìn thấy.
Trong giấc mộng này, căn phòng này, rất có thể là độc lập, nó trôi nổi, bồng bềnh ở trước người của Rylisa, giống như là một món phụ kiện trên ống tay áo.
“Soạt!” Lynda kéo màn cửa lại.
“Hô … “
Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm, mất đi áp lực, cuối cùng quỳ rạp ở trên đất, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy tràn.
Vào giờ khắc này, anh không cảm thấy vui sướng chút nào khi minh kiên trì vượt qua được, bởi vì Karen rõ ràng, mình cũng không có giành được thắng lợi, chỉ vẻn vẹn giữ lại được một chút thể diện cuối cùng.
Lynda đi tới trước mặt Karen, Karen trông thấy đôi dép lê nữ kia xuất hiện ở trong tầm mắt của mình.
“Ngài Karen, để tôi đi lấy cho ngài một chiếc khăn mặt đi.”
Karen không trả lời.
Lynda đi ra khỏi phòng vẽ tranh, rất nhanh, cô ấy đã lấy đến một chiếc khăn mặt nóng, đưa cho Karen.
Karen do dự một chút, vẫn là nhận lấy khăn mặt, lau lên mặt mình.
Chương 1249: Chào ngài (2)
Trong lúc lau mặt, Karen có cảm giác hoảng hốt, giấc mộng và hiện thực vào lúc này tựa như sinh ra một cảm giác sai lầm không thể xác định, nhưng hết lần này tới lần khác mình lại thuộc về bên trong một loại kẽ hở.
Giấc mộng này không giống với bất kỳ huyễn cảnh nào mà mình đã từng gặp phải.
Ở chỗ này,
Mình vừa là chủ nhân lại vừa là khách.
Nếu như nhất định phải hình dung việc này, đó giống như việc Rylisa và Lynda cùng nhau cầm bút vẽ, vẽ tranh lên trên linh hồn của mình.
“Ngài Karen, có muốn xuống lầu ngồi nghỉ một chút không?”
Karen bỏ khăn mặt xuống, nhìn về phía Lynda.
Vẻ mặt của Lynda vẫn tự nhiên như cũ, giống như lần đầu tiên mà mình nhìn thấy cô ta … à không, lần thứ nhất lúc mình nhìn thấy Lynda thì cô ta đã trở thành một đống tro rồi
Cô ta là Lynda, hay vẫn là Relilsa? Phải chăng bản thân nàng có ý thức?
Karen bỗng nhiên nghĩ đến một cái khả năng, anh biết, Lynda đã từng triệu hoán Rylisa bằng Nghi Lễ Đón Thần siêu quy cách mặc dù cuối cùng vẫn thất bại, nhưng, nếu như mục đích thực sự của cô ta khi tiến hành Nghi Lễ Đón Thần siêu quy cách không phải để triệu hồi Bích Thần giáng thế, mà là … hiến tế bản thân mình thì sao?
“Ngài Karen?” Lynda đặt câu hỏi một lần nữa.
Trong ánh mắt của cô ta, Karen vẫn không cảm nhận được bất cứ sự khác thường nào.
“Ngài Karen, tôi muốn…nghe một chút việc liên quan đến Piaget.”
Cũng không biết là vô tình hay là cố ý, lần này lúc Lynda nói ra từ “Piaget”, nhẹ hơi run lên một cái.
“Được rồi.”
“Tạ ơn ngài, ngài Karen.”
Lynda dẫn đường ở phía trước, Karen đi theo cô xuống phòng khách dưới lầu, sau khi ngồi xuống ghế sa lon, Lynda bưng hai tách cà phê tới.
“Sau khi anh ấy đến Wien thì hai người vẫn còn giữ liên lạc chứ?” Lynda hỏi.
Karen nhẹ gật đầu, nói: “Trên thực tế, tôi cũng rời nhà đến Wien.”
“Ngài cũng đến Wien sao?” Lynda có chút ngoài ý muốn,
“Ngài có gặp anh ấy ở Wien chứ?”
“Có gặp, lúc ấy tôi cũng vừa đến thành phố York, sau khi mua nhà thì thiếu chút tiền xoay vòng, Piaget có cho tôi vay một khoản.”
“Đây cũng là việc nên làm, hai người là bạn thân mà.”
“Sau đó thì sao?”
“Anh ta say mê vẽ tranh, anh ta vẫn là không buông bỏ cô được, anh ta nói muốn đi xem cảnh tượng đã khiến cô say mê.”
“Anh ấy … cũng tin giáo rồi sao?”
“Tôi cũng nghĩ thế.”
Karen để ý đến, sau khi biết Piaget cũng tín ngưỡng Bích Thần Giáo, trên mặt Lynda, cũng không lộ ra vẻ vui mừng trái lại, có vẻ rất bình thản.
Loại bình thản này, thật ra đã nói rõ một vấn đề, có nghĩa rằng cô có thái độ không tốt đối với việc này.
“Anh ấy thật ngốc.” Lynda nói, “Tôi không phải là một người vợ tốt, tôi có lỗi với Piaget, cũng không xứng với anh ấy.”
Karen bưng tách cà phê lên, hỏi: “Lynda, cô, hối hận rồi sao?”
Lynda trầm mặc.
Karen chợt phát hiện, vào lúc này, cửa sổ phòng khách rõ ràng là đang đóng kín, nhưng lại có gió thổi lên.
Loại cảm giác này, giống như là sự cụ thể hóa khi trong nội tâm có một lỗ hổng.
Căn nhà này, là chỗ của Lynda?
Ở trong phòng này, cô ta tồn tại một cách độc lập?
“Ngài Karen.”
Hai hốc mắt của Lynda, chảy xuống hai hàng máu tươi, mà chính bản thân cô, lại giống như không phát giác được điều này.
“Lynda, cô…”
“Ngài Karen, xin ngài không nên hoảng hốt.” Hai tay Lynda chậm rãi nắm chặt, giống như là đang áp chế vật gì đó, ngay sau đó cô hít sâu một hơi, “Thần vĩ đại, còn không có thức tỉnh, ngài ở chỗ này, có thể nói chuyện tùy ý, ít nhất là lúc này, còn có thể.”
Lynda ngẩng đầu lên, cơ thể rung động liên tục, cuối cùng, cô cúi đầu, răng cắn chặt lên bờ môi, lúc này máu tươi đã chảy ra, cô đang chịu đựng một sự đau đớn cực lớn.
“Tôi thật không nghĩ tới, ngài Karen thế mà cũng là thần quan đấy.”
“Sau khi đến Wien thì tôi mới tin giáo.”
“Là như thế sao, vậy thì cũng thật không dễ dàng, ngài Karen, tôi bây giờ … bây giờ nói chuyện có chút khó khăn, không, là cách thức biểu đạt suy nghĩ này… có chút khó khăn.
Thần vĩ đại còn đang ngủ say, ngài ấy có đưa cho tôi một chút đặc quyền,
Thần vĩ đại có thể cảm ứng được tất cả mọi thứ xung quanh, tôi tiến hành sắp xếp cho ngài ấy.
Tôi nhìn thấy ngài, ngài Karen, cho nên tôi muốn tới gặp ngài một chút, cho nên, tôi tiến vào trong giấc mộng của ngài.”
“Giấc mộng của tôi?”
“Sức mạnh của Thần vĩ đại, là thứ mà chúng ta không cách nào có thể tưởng tượng, dù ngài ấy bây giờ vẫn còn chưa thức tỉnh, nhưng cho dù là hít thở trong lúc ngủ say, cũng có sức mạnh có thể thấm nhuần vào trong linh hồn của người khác.
Tôi tới gặp ngài, ngoại trừ muốn hỏi một câu liên quan tới chồng của tôi ra, tôi còn muốn … còn muốn nói cho ngài, không, là cảnh cáo ngài một việc.”
“Cảnh cáo tôi cái gì?”
“Thần vĩ đại sắp thức tỉnh, ngài Karen, xin hãy mau chóng rời khỏi nơi này.”
Bích thần, sắp thức tỉnh?
Karen bỗng nhiên nghĩ đến cuộc “Đối thoại” lần trước với Pall, Pall thuật lại lời mà Kevin nói, nói thời gian mở lần này của Cánh Cổng Luân Hồi lại kéo dài đến như vậy, có thể là vị nào đó đang muốn đẩy cửa ra ngoài.
Vị kia, chính là Bích Thần sao.
“Tôi nên rời đi Đầm Nước Tưởng Niệm, hay phải rời khỏi Cánh Cổng Luân Hồi?”
“Rời đi, càng xa càng tốt, rời đi, bởi vì thần vĩ đại, đặc biệt chú ý ngài rồi.”
Đặc biệt chú ý đến mình?
“Ngài Karen, tôi không biết vì sao lại xuất hiện tình huống như vậy, nhưng khi ngài xuất hiện ở gần khu vực này, cảm giác của Thần vĩ đại đã rất chú ý đến ngài, xin ngài hãy mau chóng rời khỏi nơi này ngay.”
“Tôi đã biết, cám ơn cô, Lynda.”
“Việc nên làm … nên làm… • “
Cả người Lynda bỗng nhiên đứng lên từ trên ghế salon, sau đó hai tay giang ra.
Ngay sau đó, hai chân của cô và hai tay bắt đầu vặn vẹo bất quy tắc, làm ra một tư thế quỷ dị.
Cùng với đó, phòng khách này cũng biến đổi, nội thất trong phòng khách bắt đầu đảo điên, thậm chí cả thang lầu đều bị chia cắt.
Cơ thể Lynda đang không ngừng mà thay đổi động tác, cô ta giống như còn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng đã không còn âm thanh nào phát ra.
Chương 1250: Chào ngài (3)
Cùng với sự biến đổi không ngừng xảy ra, Karen vốn đang ngồi trong phòng khách lầu một vậy mà phát hiện mình lúc này đang ở trên lầu hai.
Ý thức của Lynda, cùng với căn nhà này, tiến vào phá hủy sau khi thất bại trong lúc đối kháng với thứ gì đó.
Cho dù là như vậy, Lynda cũng không quên mà hướng ánh mắt mình về phía cửa chính, đây là đang cố ý ra hiệu Karen rời khỏi nơi này.
Karen lập tức xoay người, nhảy xuống cầu thang, nhưng khi anh xuống dưới, cả người lại xuất hiện ở trên trần nhà, ở trong căn nhà này, mặt đất đã không còn là mặt đất, tất cả đều đã đảo loạn.
Trong rất nhiều khu vui chơi đều có “Căn phòng đảo ngược”, để người ở bên trong sẽ mất đi cảm giác quen thuộc về không gian, vị trí bây giờ của Karen đã không còn đơn giản là sự đảo ngược, ngay cả quy luật đều không thể tìm ra, mà lại nó vẫn còn tiếp tục biến đổi.
Điều này có nghĩa rằng Lynda đã rất khó có thể tiếp tục duy trì tính độc lập và tự chủ trong căn nhà này, có lẽ việc này không phải tới từ Bích Thần đang tạo áp lực, bởi vì Bích Thần còn chưa thức tỉnh, nếu như Thần thật sự ra tay, Lynda vốn cũng không có khả năng để phản kháng.
Thật ra, Lynda là đang đối kháng với chính bản thân mình.
Karen nhắm mắt lại, lại mở ra, Con Mắt Ám Nguyệt hiển ra, những đường vân màu đỏ sậm bắt đầu hiện ra trên sàn nhà và cầu thang, trong không gian không có quy luật nó có thể giúp Karen tìm tới vị trí anh cần.
Sau đó, Karen bắt đầu cất bước đi trên trần nhà, chỉ chốc lát, anh lại xuất hiện ở lầu một, ngay sau đó, anh lại xuất hiện ở trước cửa phòng vẽ tranh, nhưng tốc độ của anh vẫn không chậm lại.
Nhưng vào lúc Karen cảm giác được cửa chính đang ở ngay trước mặt của mình, lúc anh chuẩn bị đưa tay mở nó ra, Lynda xuất hiện ở trước mặt Karen.
Cô vẫn đang không ngừng thay đổi những tư thế kỳ dị, nhưng vào giờ phút này, một Lynda hoàn toàn mới đi ra khỏi cơ thể của Lynda cũ, cô ta duỗi tay ra về phía Karen, một tia năng lượng giam cầm đánh trúng Karen.
Karen đỡ được, nhưng hoàn cảnh xung quanh anh lại tiếp tục thay đổi một cách nhanh chóng, điều này có nghĩa con đường lúc trước mà anh tìm ra đã hoàn toàn mất tác dụng.
“Ngài Karen, tôi vẫn còn muốn tiếp tục nghe một chút chuyện về Piaget, trực giác nói cho tôi biết, giữa hai người còn có rất nhiều chuyện khác xảy ra, mà ngài vẫn còn chưa kể kỹ càng lại cho tôi nghe đấy.”
“Ngài Karen … ngài hãy nhanh rời khỏi nơi này, rời xa sự chú ý của Thần vĩ đại, rời xa khỏi sự chú ý của tôi, chính tôi đều không dự đoán được, khi tôi làm ra lựa chọn vi phạm đến quán tính của Thần vĩ đại, tôi vậy mà không thể khống chế được bản thân mình.”
“Ngài Karen, xin hãy ngồi xuống, chúng ta nói chuyện thêm một chút nào.”
“Ngài Karen, ngài hãy mau đi đi, đẩy tôi ra, ra tay với tôi, rời khỏi nơi này, nói với Piaget giúp tôi, tôi vẫn yêu anh ấy như lúc đầu.” Karen mím môi, lập tức anh không còn do dự nữa, dưới chân xuất hiện từng sợi Xiền Xích Trật Tự, khuếch tán ra bốn phía.
Mỗi khi một sợi Xiềng Xích Trật Tự tiếp xúc với một khu vực, khu vực kia sẽ dừng việc biến đổi, thời gian dần trôi qua, trên người Karen xuất hiện càng nhiều sợi xích, khu vực bị cố định càng lúc càng lớn.
Giống như là một cái con quay vốn đang quay tròn không ngừng nghỉ, bị ép ngừng lại.
Khi toàn bộ mọi thứ đều hoàn toàn yên tĩnh lại về sau, Lynda dừng hành động theo những tư thế kỳ lạ, khôi phục tư thế ban đầu, mà một Lynda lúc trước tách ra ngoài lại bị hút trở về.
Lynda giơ tay lên, chỉ về hướng của cửa chính;
“Kẹt kẹt…”
Cửa được mở ra, bên ngoài có ánh sáng.
Lynda mở miệng nói: “Ngài Karen, đi ra khỏi nơi này là được, mặt khác, tôi còn muốn nhắc nhở ngài Karen một việc, khi tôi chuẩn bị tiến vào giấc mộng của ngài, giấc mộng của ngài cũng chủ động tiếp nhận tôi vào, điều này có nghĩa ngài không giống với người khác, ngài vốn có thể cự tuyệt.”
“Làm sao để cự tuyệt?”
“Tôi không biết, đây là việc mà bản thân ngài phải tự tìm hiểu, lúc tiến vào trong giấc mộng của người khác, căn bản cũng không có khái niệm được phép hay cho phép.”
“Được rồi, tôi đã biết, Lynda, tôi đi đây.”
Karen chạy về phía cửa chính, nhưng khi anh đi tới cửa, lại bỗng nhiên dừng bước.
“Ngài Karen, ngài mau đi khỏi đây mau, tôi sắp không chống lại bản thân mình nổi nữa, ngài giúp tôi duy trì, sắp mất hiệu lực!”
Sau lưng, lại truyền đến tiếng kêu to của Lynda, cô ta lại bắt đầu chìm vào đau đớn một lần nữa.
Karen lại chần chờ, không đúng, cái này rõ ràng là giấc mộng của mình, các người là đang vẽ tranh trong giấc mộng của tôi, tại sao tôi là người phải rời đi nơi này?
Mà trong logic của ý thức tinh thần, mặc kệ là nhảy ra ngoài từ cửa sổ hoặc là đi ra ngoài từ cửa chính, loại này ra vào quá trình, bản thân liền là một loại bản thân ám chỉ tăng thêm.
Nếu như mình rời đi, ai sẽ lưu tại nơi này?
Karen bỗng nhiên ý thức được, không thể xem hai loại phương thức biểu đạt của Lynda ngộ nhận thành một xấu và một tốt, phân chia không rõ ràng như vậy, cũng không chỉ đơn giản như vậy.
“Ngài Karen, ngài mau ra ngoài đi!”
Karen xoay người, nhìn về phía Lynda, hỏi: “Cô nói tôi có thể chủ động tiếp nhận, cô nói tôi sau này phải tự tìm hiểu, nhưng tôi đang tự hỏi đây có phải đang có nghĩa rằng nơi này chính là kết quả khi tôi đang cự tuyệt cô hay không?”
Lynda trầm mặc, nhưng trong ánh mắt của cô ta, lại có thêm vẻ thoải mái.
“Tôi đang ở trong giấc mộng của mình, cô cũng muốn tiến vào, nhưng nơi này, là một điểm kết giới khi tôi đang cự tuyệt để cho cô tiến vào giấc mộng của mình, là một khu vực mà chúng ta đang tranh đấu.”
Karen hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về bốn phía một lần nữa.
Con mắt ngoài cửa sổ kia, và hình ảnh của ngươi phụ nữ khổng lồ đã biến mất, căn nhà này, không phải là của Lynda.
Chủ sở hữu thật sự của căn nhà này, nhưng thật ra là mình, mà Lynda, mới là khách.
Karen quay đầu lại lần nữa, nhìn về phía ngoài cửa, ngoài cửa, là một chiếc miệng to lớn, những chiếc, đầu lưỡi to lớn ở trong vô cùng rõ ràng, người phụ nữ khổng lồ kia đang há miệng, bao vây phía ngoài cửa chính, lúc trước nếu như mình bước ra ngoài vậy thì đồng nghĩa với việc chủ động đi vào trong miệng của bà ta.
Cùng lúc đó, nội thất trong nhà bắt đầu thay đổi, từ khung cảnh của nhà Piaget lúc đầu, bắt đầu dần dần thay đổi thành biệt thự của nhà Inmerais.
Mà biết thự nhà Inmerais cũng chính là căn nhà số 13 phố Mink, sau khi trải qua lần tuyển chọn trước đã chứng mình rằng đây là thành lũy kiên cố nhất ở sâu trong nội tâm Karen.
Hay tay Lynda bắt chéo nhau đặt trước người, khóe miệng mang theo một nụ cười mỉm tối nghĩa.
Karen mở miệng nói: “Ta thật không biết, ta có quan hệ gì cùng với Bích Thần Giáo, vừa lúc tương phản, ta có rất nhiều bạn bè trong Bích Thần Giáo.”
Bạn tốt của mình Piaget, ngài Bede cha vợ tương lại của mình, bọn họ đều là tín đồ của Bích Thần.
Cho nên Karen thật sự không rõ, vì cái gì Bích Thần vẫn còn chưa thức tỉnh, thế mà lại muốn ra tay với mình, cho dù chỉ là bản năng trong lúc ngù say.
Lynda nghiêng cổ đi, nhìn xem Karen, cười nói:
“Ngài thật sự không biết sao, Ngài Ranedal?”
Karen: “…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bá Chủ Mạt Thế [Dịch] Bá Chủ Mạt Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ba-Chu-Mat-The-Audio-Truyen.jpg)







