Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 122 : Mở cổng (3) (c1211-c1220)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Mở cổng (3)
“Không nên nhìn nó viết cái gì và nói cái gì, nhìn nó làm cái gì, 6 đội, rất sớm đã nói lên vấn đề.
Lúc trước có lẽ cũng không phải như vậy, lần này thành phần những người tiến vào thí luyện phức tạp, cho nên chọn địa điểm khác nhau để tiến vào, lý do này cũng rất hợp lý.
Kế hoạch ban đầu của chúng ta đó là hai tiểu đội sẽ tập trung cùng một chỗ, ba nhiệm vụ, hoàn thành từ cao tới thấp, bây giờ đã đảo ngược, chứng minh rằng phía trên thật ra biết rất rõ phải làm sao để điều khiển chúng ta làm việc.
Vốn dĩ cũng không cần trưng cầu ý kiến của chúng ta, bởi vì quy tắc là do bọn họ quyết định.”
“Vậy phải làm thế nào?”
“Sau khi tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, nếu như hai tiểu đội chúng ta không xuất hiện cùng một chỗ, vậy thì chuyện thứ nhất cần phải làm đó là xác định an toàn xung quanh, sau đó dựa trên điều kiện đã xác định an toàn thì lập tức để trận pháp sư trong tiểu đội bố trí trận pháp truyền tin để kết nối liên lạc thông tin, sau đó xác định vị trí lẫn nhau, kế tiếp hoặc là xác định địa điểm để cả hai tiểu đội cùng tiến đến hoặc là một tiểu đội giữ nguyên vị trí, còn một tiểu đội khác di chuyển.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Karen nhìn xem ánh mắt của Muri, đưa tay, khoác lên trên cổ Muri, đưa đầu nghiêng qua phía bên tai.
Muri không phản kháng, để cho Karen đưa miệng đến bên tai của mình.
Karen vỗ tay phát ra tiếng, tạo ra một kết giới đơn giản.
Các đội viên chung quanh thấy thế, toàn bộ nghiêng người qua.
Karen nhỏ giọng thì thầm vào tai của Muri: “Nếu như Gaitanbert và Fornites thật sự vẫn còn tồn tại, trước lúc Gaitanbert tìm tới cậu, đi đến bên cạnh ta, ta sẽ có thể giữ được mạng của cậu.”
Muri kinh ngạc nhìn xem Karen.
“Cậu không tin?”
“Tôi tin, mặc dù không có lý do gì để tin, nhưng nếu anh đã nói như vậy, tôi tin rằng anh có thể làm được.”
Muri cười, “Tôi chẳng qua là cảm thấy việc này có chút hoang đường, thần giáo từ bỏ tôi, ông nội cũng từ bỏ tôi, mà cuối cùng người quyết định giúp tôi, lại là anh.
Anh có biết không, từ lúc ở trên biển, tôi dường như đã ở ngay biên giới của sự lạc lối.”
“Kiên định tín ngưỡng của cậu đi, Muri.”
Karen buông tay ra, hai người kéo giãn khoảng cách, kết giới đơn giản bị loại trừ, Karen nói với Muri, cũng như nói với tất cả mọi người ở đây: “Mặc kệ ở nơi nào, mặc kệ vào lúc nào, các ngươi, mãi mãi cũng có thể tin tưởng vào Trật Tự.”
Xe ngựa dừng lại, phía trước, là một tòa đài cao, chỉ có điều là bậc thang của nó cao đến mức kinh hãi, mỗi một bậc thang đều cao tới mấy chục mét, bọn chúng, là nền móng của Cánh Cổng Luân Hồi.
Bart cảm khái nói: “Di tích của Thần, quả nhiên không phải là chuẩn bị cho người thường.”
Ashley trêu chọc nói: “Cũng giống như việc tính thực dụng càng thấp thì tính nghệ thuật sẽ càng cao, không phải sao?”
Đám người bước xuống xe ngựa, bắt đầu xếp hàng.
Bên cạnh còn có hai chiếc xe ngựa lớn, một chiếc là của mười hai người bên phía Luân Hồi Thần Giáo, chiếc còn lại là gồm người của 6 Thần Giáo chính thống khác tạo thành một đội.
Khoảng cách giữa mỗi bên cũng không phải là rất xa, nhưng lúc này không có người muốn chào hỏi.
Bên ngoài, còn có rất nhiều người, thần quan của các Thần Giáo, phóng viên ngoại trú.
Còn có rất nhiều tín đồ của Luân Hồi Cốc, một mảng lớn đen nghịt người, mỗi một lần Cánh Cổng Luân Hồi mở ra, ngày này đối với các tín đồ Luần Hồi mà nói thì đều là một ngày lễ cực kỳ quan trọng
“Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!”
Nhịp trống nặng nề vang lên.
Mặt đất phía trước bắt đầu sụp đổ, năm tên người khổng lồ màu trắng bạc đứng lên từ dưới đất, con mắt của những người khổng lồ tuy mở ra, nhưng trong hốc mắt chỉ có một màu xám xịt.
Phía sau lưng của bọn chúng có gắn một chiếc lồng kim loại, là một chỗ ngồi.
Bart mở miệng nói: “Vũ khí chiến tranh của Luân Hồi Thần Giáo… Kẻ Khổng Lồ Lạc Lối.”
“Lúc chiến tranh có từng xuất hiện không?” Karen hỏi.
“Đã từng xuất hiện, ở một khu thánh địa, từng xuất hiện mấy chục con, nhưng Luân Hồi Thần Giáo tựa hồ đã quên mất làm sao để phối hợp sử dụng bọn chúng, vậy mà để cho mấy chục con cùng chủ động lao về phía Kỵ Sĩ Đoàn của chúng ta để tấn công, ngay cả áo giáp cũng không mặc lên cho bọn chúng.
Sau đó, chạy được nửa đường thì bị máy bắn đá bắn thành một đống thịt băm, một chút hiệu quả cũng chả có.”
Lúc này Mas phụ họa nói: “So với trận pháp bị thất truyền, nghệ thuật chiến tranh bị thất truyền thì càng nghiêm trọng hơn.”
Bart mở miệng nói: “Đúng vậy, nghệ thuật chiến tranh cho dù có biến chúng thành câu chữ mà ghi lại ở trong sách vở, cũng rất khó phát huy ra hiệu quả thật sự, thậm chí nếu không cẩn thận, sẽ còn có tác dụng ngược.”
Karen hỏi: “Vậy chiến tranh lần trước…”
Bart nhỏ giọng nói: “Đội trưởng, tôi có nghe cha tôi đề cập đến một câu, trong “Ngày đầu chiến tranh”, ngay cả đoàn trưởng đều cần phải báo cáo tình hình của cuộc chiến cho người khác, ngài cảm thấy, có thể để cho đoàn trưởng hiện tại của Kỵ Sĩ Đoàn phải nghe theo chỉ huy, sẽ là ai đây?”
Để cho các quan chỉ huy có kinh nghiệm chíến tranh đã chết đi không biết bao lâu mà phục sinh… Để chỉ huy cuộc chiến bây giờ.
Cho nên, Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất không chỉ có cất giữ sức mạnh của Trật Tự Thần Giáo… Mà còn có kinh nghiệm và trí tuệ.
Năm người khổng lồ màu bạc đưa lưng về phía đám người, sau khi ngồi xổm xuống thì nghiêng người về phía trước, đặt cái trán xuống mặt đất, hai tay lật nghiêng, lòng bàn tay hướng lên đặt sát dưới mặt đất, tạo thành một lối đi từ lòng bàn tay theo lên cánh tay rồi đến chỗ ngồi phía sau lưng.
Năm người khổng lồ, tương ứng với năm tiểu đội.
Karen và Muri liếc nhau về sau, sau đó mỗi người dẫn đầu tiểu đội của mình đi lên chỗ ngồi trên lưng của người khổng lồ.
Người khổng lồ từ từ đứng chân lên, giống như là người bị gù vậy, duy trì sự thăng bằng cho các hành khách phía sau lưng, sau đó dùng hai tay và hai chân bắt đầu bò lên những bậc thang cao ngất kia.
“̀m!”
Cùng lúc đó, Cánh Cổng Luân Hồi, từ từ được mở ra.
Chương 1212: Thế giới trong cổng (1)
“Chúng ta ca ngợi ngài, ánh mắt của ngài, nhìn thấy kết cục của chúng ta, để chúng ta rõ ràng hàm nghĩa thật sự của cái chết;
Chúng ta ca tụng ngài, bàn tay của ngài, mở ra con đường cho chúng ta, để chúng ta nghỉ ngơi trong thế giới của người đã khuất;
Chúng ta khắc ghi ngài, đôi chân của ngài, dẫn dắt con đường để chúng ta tiến lên, để Luân Hồi thật sự sinh ra giữa làn ranh của sự sống và cái chết!
Bởi vì ngài, cái chết không chỉ còn là sự sợ hãi;
Bởi vì ngài, sự sống không chỉ còn là nỗi cô quạnh;
Chúng ta có thể thản nhiên, chúng ta có thể bình tĩnh, chúng ta có thể thưởng thức phong cảnh trên con đường này, một lần rồi lại một lần nữa.
Luân Hồi tối cao,
Thần Luân Hồi vĩ đại,
Ngài là chân lý duy nhất trên thế giới!”
Từ thần quan Luân Hồi, cho tới tín đồ phổ thông, tất cả mọi người bắt đầu cùng ca lên bài hát ca ngợi Luân Hồi.
Đứng ở nơi này, ngươi có thể cảm giác được niềm thành kính được thể hiện rất rõ ràng, khi bị những sự thành kính này bao quanh, linh hồn của ngươi dường như sẽ bởi vì nó mà cảm thấy ngạt thở.
Đây là một niềm cuồng nhiệt thật sự;
Bởi vì trong mắt của tín đồ Luân Hồi thì vòng quay giữa sự sống và cái chết là do Thần Luân Hồi sáng lập ra, để cho sự sống và cái chết của họ không có ý nghĩa gì khác nhau.
Thứ này, có lẽ chính là cốt lõi của những Thần Giáo chính thống.
Bên trong nội bộ Thần Giáo chắc chắn có sự tư lợi cá nhân, có quan liêu, có quyền lực, có đấu tranh chính trị, nhưng không cách nào phủ nhận là nó có một số lượng người cuồng nhiệt thành kính rất khổng lồ.
Nhưng chính một Thần Giáo chính thống như vậy lại thất bại trước Trật Tự ngay từ ngày chiến tranh đầu tiên.
Mà trong khả năng nhận biết của Karen, Trật Tự Thần Giáo mặc dù có sự trung thành với Thần Trật Tự như các Thần Giáo chính thống khác, nhưng nếu so sánh nó với các thần giáo khác thì người của Trật Tự Thần Giáo có vẻ hàm súc hơn.
Nhưng hàm súc riêng về hàm súc, lúc thật sự ra tay, mặc kệ ngươi có cuồng nhiệt đến mức nào, cũng chỉ là một việc trở bàn tay mà thôi.
Căn cứ theo việc phân tích cuộc chiến và một ít tư liệu cho thấy, mục đích ngay từ đầu của Trật Tự Thần Giáo đúng là rút ngắn thời gian chiến tranh, tìm kiếm càng nhiều lợi ích trên bàn đàm phán.
Nhưng nếu như Luân Hồi Thần Giáo vẫn luôn quyết tâm chống trả không đầu hàng không thừa nhận thất bại, dù như vậy sẽ tạo ra nhiều áp lực hơn, Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn đều sẽ tiếp tục kéo dài chiến tranh, nói không chừng lúc này Luân Hồi Cốc, đã biến thành chiến trường.
Đương nhiên, cũng có khả năng, lúc này chiến tranh cũng đã kết thúc.
Đám người Karen đứng bên trong “Chiếc lồng”, mọi người chỉ cần duỗi một cái tay ra để bắt lấy rìa của chiếc lồng, thì có thể ổn định lại cơ thể của mình, bởi vì trong lúc người khổng lồ phía dưới đang bò, vẫn luôn rất chú ý đến sự cân bằng ở phía sau lưng, nếu làm một con vật cưỡi thì có lẽ cũng rất hiểu chuyện.
Vẻ mặt Bart nghiêm túc nói: “Chúng ta không thể để cho Luân Hồi thần giáo có lại cơ hội vùng lên.”
Người chiến thắng kể từ sau ngày chiến thắng, thì sẽ đề phòng kẻ thất bại vùng lên một lần nữa, sợ việc mình làm với hắn, sẽ bị hắn trả lại trên người mình.
Blanche, Mas đều rất đồng ý với ý kiến của Bart, lên tiếng phụ họa.
Ashley thì đang rất hứng thú mà nghiên cứu người khổng lồ ở dưới chân, cô rất tò mò không biết nó có tính là một loại “Yêu thú” hay không?
Dù sao cô cũng nhớ kỹ cha mẹ mình lúc ở nhà từng nói qua, bộ trưởng của bộ môn trong cuộc hội nghị hệ thống nội bộ đã nổi cơn giận dữ, nói Kỵ Sĩ Đoàn thật sự là quá lãng phí, vậy mà thật sự đập nát mười mấy con người khổng lồ, chả lẽ là thiếu quân lương nên muốn kiếm thêm thịt để ăn sao?
Còn không bằng bắt sống một con để mang về, mọi người trong các bộ môn của hệ thống cùng nhau tiến hành quan sát nghiên cứu một lúc, nói không chừng còn có thể tìm ra thêm giá trị mới.
Ashley liếm môi một cái, đáng tiếc, bọn chúng sẽ không được bán ra ngoài.
Ừm, cho dù ở Luân Hồi Cốc có cửa hàng có thể bán, mình cũng rất khó mang về, trận pháp dịch chuyển phải có quy mô cỡ nào mới có thể mang chúng đi?
Ventura thì nhìn chằm chằm vào bóng lưng của đội trưởng mình, cậu ta đã làm tốt chuẩn bị, chờ sau khi đi vào trong Cổng nều gặp phải nguy hiểm gì thì cậu ta đều sẽ ngăn ở trước người của đội trưởng.
Trong lòng Karen thì tương đối bình tĩnh, bởi vì một lần nữa anh ý thức được một việc, đó chính sự dự đoán về việc “thiết hụt tin tức”, tăng thêm một bậc.
Anh vốn cho là trước khi tiến vào Cánh Cổng Luân Hồi, tất cả ba mươi người đều sẽ tụ tập ở chỗ này, sau đó lại nghe diễn văn thông báo gì đó, kết quả tình huống bây giờ, năm con người khổng lồ này đang muốn trực tiếp đưa cả năm tiểu đội vào trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Vì sao lúc không cần thì lại phải nghe bài diễn văn thông báo rất dài dòng, kết quả đến lúc cần nghe thông báo, mọi việc trái lại được tiến hành rất nhanh gọn?
Karen lấy ra quyển sách nhỏ được phát lúc trước ra từ trong túi, bên trong quyển sách nhỏ là những ghi chép liên quan đến tin tức ở bên trong Cánh Cổng Luân Hồi mà Trật Tự Thần Giáo sưu tầm được, mỗi người một quyển, mặc dù chắc chắn sẽ không giải thích một cách rõ ràng và chính xác bằng bên phía Luân Hồi Thần Giáo, nhưng chắc cũng miễn cưỡng vừa đủ.
Chỉ có điều là, Karen vẫn càng chờ mong có thể kiếm được một chút tài liệu mới nhất về tình hình đằng sau Cánh Cổng.
Cho dù là chỉ là một bản tin dự báo thời tiết cũng tốt.
Chương 1213: Thế giới trong cổng (2)
“̀m!”
Âm thanh ầm vang không ngừng truyền đến, Cánh Cổng Luân Hồi vẫn còn trong quá trình mở ra.
Nhưng đến khi năm người khổng lồ cuối cùng cũng cõng đám người bước qua bậc thang cuối cùng đến trước đối diện Cánh Cổng Luân Hồi thì mọi người mới phát hiện, Cánh Cổng Luân Hồi chỉ mới được hé ra một chút mà thôi.
Nhưng cho dù chỉ một chút, cũng đã đủ to lớn.
Đứng trước Cánh Cổng Luân Hồi, nhóm người tựa như là từng con từng con kiến nhỏ, là sâu kiến đúng trên nghĩa đen.
Người Khổng Lồ Lạc Lối đầu tiên tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, kế tiếp là con thứ hai, hai tiểu đội của Luân Hồi Thần Giáo tiến vào trong trước tiên.
Con thứ ba tiến vào là của tiểu đội đa Thần Giáo.
Con thứ tư là của tiểu đội Muri.
Con thứ năm, đến phiên tiểu đội của Karen.
Trước lúc mỗi người khổng lồ tiến vào bên trong Cánh Cổng, những thành viên của các tiểu đội trước khi tiến vào đều vô thức ngoảnh đầu lại mà nhìn về phía sau, khi tiến vào thế giới mà mình không biết gì về nó, trong lòng mọi người sẽ tràn ngập cảm giác lưu luyến với thế giới của mình.
Karen cũng không ngoại lệ, lúc cơ thể của người khổng lồ bên dưới bước vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, anh cũng quay đầu nhìn về phía sau lưng, anh nhìn thấy ở phương xa có tám cột sáng xuất hiện, mỗi cột sáng đều có một bóng người cao to đang đứng ở trong đó đó.
Đó là những nhân vật quyền lực thật sự trong các Thần Giáo, bọn họ làm đại biểu, quan sát mọi việc ở đây.
Cuối cùng,
Cơ thể của người khổng lồ bước hoàn toàn vào trong Cánh Cổng Luân Hồi,
Sự mất phương hướng nhanh chóng ập đến!
Người khổng lồ giống như là đang nhanh chóng rơi xuống, tất cả mọi người vô ý thức nắm chặt vào thanh chắn trên lồng sắt, lúc này mọi người mới ý thức được, vì cái gì trên ghế ngồi còn muốn che chắn kín như vậy, đây là đang lo cho đám người ở trong bị văng ra ngoài.
“Mọi người ổn định vị trí, nắm chặt! Bart, Ventura, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!”
“Vâng, đội trưởng!”
Karen lo lắng sau khi kết thúc quá trình “mất phương hướng”, đám người rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm sau khi “Rơi xuống mặt đất”.
Thời gian mất phương hướng, kéo dài gần mười phút đồng hồ, mười phúc đồng hồ này có thể so với thời gian cần dùng khi sử dùng trận pháp dịch chuyển có giá rẻ nhất.
Cuối cùng,
“Ầm!”
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, rơi xuống đất!
Karen, Ventura và Bart lập tức xông ra khỏi “Chiếc lồng”, đi ra bên ngoài bố trí thành một đội hình phòng ngự tam giác, cũng là để tạo không gian cho các đội viên ở trong.
Mas bắt đầu bố trí trận pháp phòng ngự sơ cấp ngay lập tức, Blanche tiến hành niệm chú, gậy phép trong tay đang hiện lên năng lượng thuật pháp của mục sư;
Ashley thì vén tay áo lên, chuẩn bị sẵn sàng để triệu hồi người bạn thân thiết nhất của mình.
Tuy nhiên tình huống nguy hiểm theo như trong dự đoán có thể xuất hiện cũng không xảy ra, bốn phía, rất là yên tĩnh.
Dưới chân của đám người, là một mảng cỏ lớn màu xám, nó cực kỳ rậm rạp, cũng cực kỳ cao lớn, chúng mọc rậm rạp ở đây giống như một đồng cỏ rộng lớn, gánh chịu sức nặng của người khổng lồ khi rơi xuống.
Nếu như có thể loại trừ sự uy hiếp ở trung khu vực đồng cỏ này, ít nhất là đứng ở trên đồng cỏ, tầm mắt nhìn rộng ra bốn phía, tầm nhìn rõ ràng có thể mang lại cảm giác an toàn cho cả tiểu đội.
Karen ngẩng đầu, nhìn về phía không trung, căn cứ theo ghi chép bên trong sách, ở trong Cánh Cổng Luân Hồi mặc dù không có mặt trời, nhưng nó có mặt trăng.
Tuy vậy nhưng mặt trăng ở nơi này sẽ không mọc lên hay lặn xuống, mà là sẽ luôn luôn treo ở trên trời, lúc “Ban ngày”, nó là màu trắng, lúc “Ban đêm”, nó màu đỏ như máu.
Đúng vậy, không sai, ở bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, ban đêm trăng máu che phủ, giống như dùng một tròng kính màu đỏ để quan sát thế giới này.
Mà dưới mắt, mặt trăng lại mang màu xám.
Đây chính là báo hiệu khi Cánh Cổng Luân Hồi mở ra, mỗi mười năm đều sẽ xuất hiện một lần mặt trăng trong Cánh Cổng Luân Hồi không còn màu đỏ hoặc màu trắng, mà là biến thành màu xám, thời gian kéo dài không giống nhau có thể từ bảy ngày cũng có khi suốt một tháng.
Trên sách cũng có ghi chép, trong khoảng thời gian này, quy tắc trong không gian của Cánh Cổng Luân Hồi sẽ có sự thay đổi, giới hạn giữa người sống và linh hồn sẽ trở nên mơ hồ, nói cách khác đó là chỉ có trong đoạn thời gian này ở trong Cánh Cổng Luân Hồi, khi người sống dung hợp cùng với linh hồn, sẽ không cần có khế ước linh hồn.
Bởi vì khế ước cấp cao nhất, đã treo ở trên bầu trời.
Lúc ở trong khách sạn khi đọc được dòng ghi chép này lần đầu tiên, phản ứng trong đầu của Karen để lý giải cho việc này đó là: Trong khoảng thời gian này, âm dương không cách biệt.
“Bart, Ventura, tiếp tục cảnh giác!”
“Vâng, đội trưởng!”
Karen quay người, đi về hướng của người khổng lồ, lúc này, anh phát hiện Người Khổng Lồ Lạc Lối lúc nãy rơi xuống vẫn đang nằm sấp trên đồng cỏ, lúc này cơ thể lại đang bị dung nhập vào trong mặt đất màu xám bên dưới, giống như là đang có vô số ống tiêm lít nhích cắm khắp trên người của nó, cơ thể cao lớn, cũng đang từ từ giảm bớt.
Chương 1214: Thế giới trong cổng (3)
Người khổng lồ lúc trước vẫn lặng yên không xúc cảm, vậy mà lúc này lại tỏa ra cảm xúc được giải thoát, cứ như rằng nơi đây mới là quê hương của nó, mới là kết cục cuối cùng mà nó sẽ đến.
Cho nên, Người Khổng Lồ Lạc Lối cũng đến từ trong Cánh Cổng Luân Hồi sao?
Chủng loài của bọn chúng, có lẽ vốn là cư dân bản địa bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, sau đó bị Luân Hồi Thần Giáo đưa ra bên ngoài, sử dụng như nô lệ.
Thời gian dần trôi qua, cơ thể của người khổng lồ đã triệt để dung nhập vào trong đồng cỏ rộng lớn này, ở trên đồng cỏ lúc này cũng chỉ còn lại một chiếc lồng sắt.
“Mas, lập tức bố trí trận pháp thông tin để liên lạc với tiểu đội Muri, Asli, triệu hồi ra một con yêu thú biết bay, để nó quan sát toàn cảnh xung quanh khu vực này.”
“Vâng, đội trưởng!”
Karen xoay người, vác thanh kiếm Lưu Tư ở trên vai, bắt đầu di chuyển ra phía ngoài, đồng thời hô:
“Bart, Ventura, thu hẹp phạm vi cảnh giới, trước lúc ta quay trở về, không cho phép tách ra!”
“Vâng, đội trưởng!”
Trong hoàn cảnh tràn đầy xa lạ thì việc tách nhau ra luôn luôn là hành động cấm kỵ, nhưng nếu không tách nhau ra thì cũng không được, mở rộng tầm nhìn và bố trí pháp trận truyền tin đều là những chuyện khẩn cấp và thiết yếu, Karen chỉ có thể lựa chọn để cho các thành viên trong tiểu đội trước hết tập trung lại, để mình tự đi ra bên ngoài xem xét tình hình.
Anh có đủ sự tự tin dành cho bản thân mình, bởi vì ở chỗ này, anh hoàn toàn có thể sử dụng ra toàn bộ năng lực của mình mà không cần phải kiêng kỵ việc sẽ bị người khác phát hiện.
Dưới sự tăng cường sức mạnh của Lưỡi Đao Ám Nguyệt, tốc độ của Karen rất nhanh, anh nhanh chóng nhắm về một hướng mà lao đi, cuối cùng đi tới biên giới của đồng cỏ.
Trên sách cũng có ghi chép về đồng cỏ này, nhưng ghi chép cũng cực kỳ đơn giản, tuy nhiên ở phía trên có viết, ở gần những đồng cỏ tương tự như vậy đều sẽ có “Thành trấn”.
Đúng vậy, thành trấn, đây là từ ngữ được ghi lại rõ ràng ở trong quyển sách.
Thành trấn của thế giới người chết!
Lại liên tưởng đến những điều mà con chó nhà mình đã từng nói, thế giới bên trong Cánh Cổng Luân Hồi đã sớm tạo thành tầng lớp giai cấp, gia tộc Simerson đã thành công trong việc thẩm thấu ngược, từ “dân bản địa” bên trong Cánh Cổng đã trở thành “Hoàng tộc” trong nội bộ của Luân Hồi Thần Giáo ở thế giới bên ngoài.
Cũng bởi vậy, bên trong quyển sách, Karen nhớ đến mục đích mà các đại thần giáo cố gắng đơn giản hóa sự hình dung đối với những chi tiết bên trong Cánh Cổng Luân Hồi có phải như khả năng mà anh đang nghĩ đến:
Thế giới bên ngoài Cổng xem thế giới bên trong như một sở thú, mỗi lần Cánh Cổng Luân Hồi mở ra đều thời gian để tiến vào trong tham quan;
Mà thế giới bên trong Cổng, thì xem thế giới bên ngoài như sở thú, mỗi lần Cánh Cổng Luân Hồi mở ra đều là thời gian mà động vật bên ngoài được đưa vào để bên trong tham quan.
Tất cả mọi người đều cảm thấy mình là “Thế giới nguyên bản”, cả hai xem nhau là thế giới trong Cổng.
Đây là một sự nhận biết sai lầm của một quần thể, nhìn có vẻ rất hoang đường, nhưng lại rất dễ dàng xảy ra, ví dụ kinh điển nhất chính là một chút đảo nhỏ hoặc quốc đảo trên bản đồ thế giới sẽ đặt mình ở vị trí trung ương nhất mà khi bản đồ càng mở rộng ra thì càng cảm giác mình là trung tâm của thế giới.
Dần dần, trong sự nhận biết của quần thể sẽ xem mình thành trung tâm của thế giới.
Phía trước, xuất hiện một thôn làng.
Bởi vì Karen nhìn thấy công trình kiến trúc, tuy nhiên vẫn có sự khác biệt rất lớn với cái gọi là “Thành thị” mà Karen biết, nó quá nhỏ, kiến trúc giống như nhà ở cũng chưa đến một trăm căn.
Lúc này, có một bầy chấm đen nhỏ đang đi ra từ trong thôn làng, tiến về hướng của Karen.
Đồng cỏ này tương đương với một vị trí tầm cao, bên ngoài đồng cỏ là dốc núi hướng xuống dưới.
Dù sao thì Con Mắt Ám Nguyệt cũng không phải là Ánh Mắt Mị Ma, Karen cũng không thể quan sát được các chi tiết ở khoảng cách rất xa giống như Alfred, có điều việc này cũng không cần phải vội vàng, đầu ngón tay của Karen vẽ ra một vòng tròn trước mặt, rất nhanh, một tấm kính tạo thành từ hơi nước đã xuất hiến.
Bàn tay Karen di chuyển tấm kính, từ trong tấm kính bắt đầu biến ra cảnh tượng ở phía xa, giống như là một chiếc kính lúp cực lớn hoặc có thể gọi là kính viễn vọng.
Đây là một loại thuật pháp bên trong Hải Thần Giáo, để thuận tiện cho thủy thủ quan sát biển cả khi ở trên thuyền, tác dụng của nó thật ra rất vô dụng, bởi vì ngươi hoàn toàn có thể đơn giản dùng một chiếc kính viễn vọng để có hiệu quả tương tự.
Nhưng mà ai kêu mình không có mang theo kính viễn vọng đây, dù sao thì cũng là thuật pháp Karen học được trong lúc ăn cơm, bình thường cũng không cơ hội gì để dùng, bây giờ có thể dùng một chút Karen cảm thấy vẫn rất được.
Chương 1215: Thế giới trong cổng (4)
Từ bên trong mặt kính Karen phát hiện ra từng chấm đen nhỏ kia chính là “Người”, nếu như có thể coi bọn họ như là người.
Trên người bọn họ cũng có mặc quần áo, nhưng đều rất thô sơ, đa số là dệt lên từ mây tre lá, trong tay cũng có cầm vũ khí, mâu và đao kiếm tạo nên từ một loại tinh thể màu xám.
Điểm khác biệt lớn nhất chính là trên người của họ, hình thái của bọn họ giống như là con người, nhưng mà làn da ở trên mặt và lộ ra bên ngoài quần áo, giống như là đang sưng vù lên và dường có một thứ sáp đang chuyển động ở bên trong.
Không hoàn toàn là thể lỏng, nhưng cũng không phải là trạng thái cố định, lúc hành động, cơ quan trên mặt của bọn họ lại có thể “Lắc lư”.
Trên sách có ghi lại, những thành trấn tiếp xúc ở bên ngoài khu vực đồng cỏ, thường thường đều có thái độ hòa bình.
Được rồi, hòa bình.
Nhưng Karen cũng không dám tin tưởng toàn bộ nội dung ghi trên sách, bởi vì trang thứ nhất của quyển sách này đã viết trước một câu: Không nên tin tưởng một cách mù quáng vào nội dung ghi trên quyển sách này.
Tuy vậy Karen cũng quan sát nghiêm túc một chút, mặc dù gương mặt của mỗi người bọn họ đều khó mà nhìn ra cảm xúc, nhưng có thể cảm giác ra được sự hưng phấn của bọn họ, mỗi người đều giống như gặp phải chuyện gì đó vui mừng lớn lao.
Nhưng bằng vào điều này thì Karen cũng không cách nào xác định được bọn người này rốt cuộc là có thiện ý hay không, bởi vì khi thợ săn trông thấy con mồi xuất hiện, hắn cũng sẽ cười một cách cực kỳ hưng phấn.
“Có nên thử tấn công một chút không nhỉ?”
Karen tự nhủ.
Phương pháp ổn thỏa nhất, đó là bây giờ mình nên rút trở về vị trí của tiểu đội, cùng mọi người chuẩn bị phòng ngự tập thể, thậm chí là có thể triệu hồi ra Pháo Đài Hắc Ngục, gia tăng khả năng phòng ngự lên mức độ cao nhất
Nhưng nếu như có thể đoán trước được đối phương muốn làm gì, sự việc thì có thể càng đơn giản hơn một chút.
Vẫn nên thử một chút trước đi đã.
Điểm tốt khi làm đội trưởng đó chính là khi ngươi liều lĩnh, trong tiểu đội cũng không có ai đến phê bình ngươi hành động liều lĩnh.
Karen chủ động tiến tới gần, đối phương cũng đang tiến về hướng này, khoảng cách của hai bên dần dần rút ngắn.
Đợi đến lúc Karen không cần mượn nhờ thuật pháp thì đã có thể trông thấy bóng dáng của đối phương, Karen dừng bước, quy mô nhân số của đối phương vào khoảng một trăm người, nam nữ già trẻ lớn bé đều có, không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc hẳn là toàn thôn cùng hành động.
Nếu như là đi săn hoặc khai chiến, có lẽ chỉ cần thanh niên trai tráng ra ngoài là được, người già trẻ em ở lại hoặc là ẩn nấp.
Nhưng Karen vẫn là quyết định thử lại lần nữa.
Anh giơ cánh tay lên, năng lượng hệ Hỏa của Thủy Tổ Ellen ngưng tụ, một con rắn lửa được triệu hồi ra, sau khi phóng lên trên không trung, vọt về phía của đám người.
Tuy nhiên dưới sự khống chế của Karen, con rắn lửa cũng không bay thẳng vào trong đám người, mà là cố gắng lệch qua một chút, đáp xuống cách đó không xa.
“̀m!”
Dùng thuật pháp trong khoảng cách xa như vậy thì hiệu quả sát thương thật sự rất thấp, cũng chỉ giống như bắn một quả pháo hoa, nhưng khí thế cũng đã đủ.
Cả nhóm người sau khi bị “Tấn công” thì lập tức ngừng lại, sau đó dưới ánh mắt từ xa của Karen, toàn bộ bọn họ đều quỳ rạp trên đất, bắt đầu cúng bái.
Karen mím môi, xem ra quả thật là có thiện ý.
Mà lại, từ khía cạnh cũng đã chứng minh, thực lực của đám người này, rất yếu, nếu không cũng không đến mức bị một chiêu này hù dọa như vậy.
Karen lại kéo gần khoảng cách lại một chút, để đám người kia có thể thấy được bóng dáng mình từ xa.
Sau khi bọn họ phát hiện ra Karen, bắt đầu cúng bái về hướng của karen.
Một lát sau, lúc những người còn lại vẫn đang tiếp tục quỳ sát ở tại chỗ, nhưng có một “Cô bé nhỏ” đỡ lấy một “Cụ già”, thoát khỏi đội ngũ, chủ động đi về phía của Karen.
Phán đoán là nữ vì dựa vào những bộ phận trên gương mặt, mặc dù chúng lắc lư chuyển động, nhưng có thể cảm giác được là nữ.
Phán đoán tuổi tác thì dựa vào “Hành động”, nhất là lúc cất bước, cơ thể thật sự là đang lắc lư nhún nhảy, đây thực sự là một cô bé.
Mà cơ thể của ông lão kia có phần cứng ngắc, lúc cất bước cần có người đỡ, những khối “sưng phù” trên người cũng không chuyển động, chúng giống là nước đọng hoặc cũng giống như là đã đóng băng.
Karen đang tự hỏi:
Đây là sự khác biệt về giống loài, hay do đây là phương thức xuất hiện đặc thù của linh hồn ở trong không gian sau Cánh Cổng Luân Hồi?
Sau khi cô bé đỡ ông lão đi đến khu vực cách Karen khoảng một trăm mét, hai người quỳ xuống một lần nữa.
Ông lão bắt đầu “Luyên thuyên” kêu gọi, mặc dù có rào cản ngôn ngữ… Nhưng Karen có thể nghe hiểu, bọn họ thật sự là đang tồn tại ở thể linh hồn, phương thức biểu đạt ý nghĩ của họ cũng không phải bằng “m thanh”, mà là dùng sự rung động của linh hồn.
“Đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, từ đời của ông nội ta, tòa tế đàn này đã không còn điềm lành giáng thế, không nghĩ tới trước khi ta biến mất, còn có thể trông thấy điềm lành giáng thế một lần nữa, trông thấy hy vọng để phục hưng ngôi làng này!”
Cô bé thì rất tò mò mà hỏi thăm Karen:
“Thưa ngài Điềm Lành, ngài đã đi ra từ trong Cánh Cổng sao?”
Chương 1216: Gấu trúc điềm lành (1)
Khi một cánh cửa xuất hiện trước mặt, làm như thế nào để phân biệt bên nào là ở trong cửa, bên nào là phía ngoài cửa, nhìn thì có lẽ là một việc rất đơn giản, nhưng nếu như suy nghĩ kỹ càng thì vấn đề vốn có vẻ rất đơn giản này sẽ biến thành vấn đề mang tính triết lý hoặc thậm chí là vấn đề về thần học.
Trong lòng Karen cũng không chế nhạo cô bé này rằng bản thân cô đang ở trong cổng nhưng lại không tự nhận thức được, mà cho cho rằng mình mới là người đi ra từ trong cánh cổng.
Bởi vì sau khi bước vào Cánh Cổng Luân Hồi này, Karen rõ ràng cảm giác được, dự tính ban đầu của Thần Luân Hồi lúc xây dựng Cánh Cổng này năm xưa cũng không phải là muốn xây dựng một cái phòng chứa đồ để cất giữ linh hồn.
Thật ra là trái lại,
Thần Luân Hồi muốn xem thế giới nguyên bản là một cái phòng chứa đồ, thu thập linh hồn từ trong thế giới này sau đó lại đưa vào trong Cổng.
Cho nên, đối với ở “Trong Cổng” mà nói, phía “Ngoài Cổng” trái lại càng giống như một nhà kho để chứa vật tư, hoặc có thể gọi là vườn trái cây.
Karen bắt đầu dùng sức mạnh linh hồn để tiến hành giao tiếp, đây vốn là một việc vô cùng phí sức, nếu hai người muốn dùng linh hồn để giao tiếp thì cần phải xây dựng một con đường liên lạc, vì ổn định thì thường cần dùng trận pháp làm phụ trợ, nhưng ở nơi này không cần, bởi vì ngươi chỉ cần dùng linh hồn để truyền đi tin tức, đối với bọn người trước mắt, ngươi chính là đang nói chuyện.
“Chúng ta vừa đến nơi đây, hiện tại, ta muốn biết mục đích của các ngươi.”
Ông lão lập tức cung kính nói “Cả thôn của chúng tôi đến đây là để đón tiếp các ngài Điềm Lành, các ngài là phúc lợi của toàn thôn chúng tôi, là hi vọng để phục hưng cả thôn nhỏ này, chúng tôi sẽ sắp xếp và đáp ứng tất cả nhu cầu cho chuyến hành trình phía trước của các ngài, chỉ cần là việc chúng tôi có thể làm được.”
“Tất cả nhu cầu.”
“Đúng vậy, nếu như là rất lâu trước đây, khi thôn làng nhỏ này vẫn còn là một thành trấn lớn, chắc hẳn phải là do ngài thành chủ ra để đón tiếp các ngài Điềm Lành, nhưng bây giờ, chúng ta đã xuống dốc, cho nên chúng ta lại trợ giúp các ngài tiến về thành trấn lớn, sau đó nhận được phần thưởng từ thành chủ, để xây dựng và kiến thiết ngôi làng này.”
Karen đã hiểu ra rồi;
Ông lão gọi mình là Điềm Lành, cái này phù hợp với tin tình báo mình nhận được từ chỗ Kevin, các thế lực lớn bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, xem những người vào đây thí luyện là những vật chứa có thể đưa họ ra ngoài, đây là cơ hội thuộc về bọn họ, không, là cơ hội lớn bằng trời!
Vào thời kỳ cường thịnh lúc trước của cái thôn này, vị thành chủ kia là có thể trực tiếp tự mình “Hưởng dụng” điềm lành, hoặc là bản thân thành chủ, hoặc là con cháu dòng chính thành chủ, có thể có được cơ hội cùng rời khỏi nơi này với người thí luyện.
Nhưng khi cái thế lực này sa sút xuống, cho dù bọn họ có nguyện ý “Hưởng dụng”, đám người Karen cũng không có khả năng lựa chọn cùng ký kết khế ước linh hồn cùng với bọn họ.
Đây là một quá trình lựa chọn lẫn nhau, mặc dù có khả năng ép mua ép bán.
Ví như một ít linh hồn mạnh mẽ bên trong Cổng muốn giành lấy cơ hội đi ra bên ngoài, hắn sẽ “Chiếm lấy” một người tham gia thí luyện, sau đó cùng người này đi ra ngoài.
Vào lúc này, người tham gia thí luyện là bên phía yếu hơn, như vậy hắn cũng không có sự lựa chọn khác, hắn sẽ trở thành điềm lành bày sẵn ở trên kệ, không, là phần thưởng mới đúng.
Cũng có một loại tình huống khác, đó chính là người tham gia thí luyện nắm giữ quyền lựa chọn nhất định, sau khi chọn được linh hồn phù hợp để ký kết khế ước cùng với mình, có thể bổ sung và nâng cao năng lực của mình.
Nhưng mặc kệ là loại nào tình huống nào đi chăng nữa đều sẽ không xuất hiện loại hình thức ký kết khế ước để “Giúp đỡ người nghèo”.
Nếu cùng ký kết khế ước với loại linh hồn nhỏ yếu như thế này, thật sự là uổng phí công sức giành lấy tư cách đi vào trong Cổng, phần lớn người tham gia thí luyện càng nguyện ý bị linh hồn cường đại lựa chọn cho dù bản thân sẽ bị ảnh hưởng bởi chúng.
Dù gì thì những người có thể đi vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, đều là người trẻ tuổi ưu tú trong cùng thế hệ của các Thần Giáo, giống như Balart đã từng nói trong lớp học, chờ đến khi mọi người ra khỏi Cổng, thần giáo sẽ giúp các ngươi “Đàm phán” cùng với linh hồn mà các ngươi dẫn ra ngoài, thậm chí còn có thể giúp ngươi phong ấn chúng.
Cũng rất hiển nhiên rằng ông lão trước mặt cũng rất rõ ràng điều này, cho nên mục đích ban đầu của ông ta đúng là xem thôn nhỏ của mình như một điểm dịch trạm, hộ tống nhóm người “Điềm Lành” đi về phía thành trấn lớn để nhận được ban thưởng, xem bản thân thành một phe môi giới trung gian kiếm tiền hoa hồng.
Bởi vì nhóm Điềm Lành này sau đó sẽ đến thành trấn nào thì đây là việc mà bọn họ có thể ảnh hưởng đến, cho dù không thể ảnh hưởng, mặc kệ là đưa đến nơi nào, ở đó cũng sẽ có phần thưởng.
Mỗi mười năm Cánh Cổng Luân Hồi mở ra một lần, đã đủ để hình thành dây chuyền từ trên xuống dưới như thế này.
Trừ việc đó ra, Karen còn xác định một điều, đó chính là loại đồng cỏ giống như dùng để chăn nuôi gia súc kia, cũng chính là tế đàn ở trong miệng ông lão, ở thế giới bên trong của Cánh Cổng Luân Hồi, chắc hẳn có rất nhiều, mà người tham gia thí luyện xuất hiện ở nơi nào thì cũng không xác định.
Cái này mới có thể xuất hiện tình huống cái thôn nhỏ này bảo vệ khu vực tế đàn của Karen mấy thế hệ cũng không gặp được “Điềm lành”.
“Ta đã biết, hai người các ngươi chờ ta ở đây một lúc, ta dẫn theo người của ta tới đây tụ họp, mặt khác, để những người ở phía sau kia quay về trong làng hết đi.”
“Vâng, thưa ngài Điềm Lành, tuân theo sự phân phó của ngài.”
Karen bắt đầu trở về, thông qua sự tiếp xúc lúc nãy, anh có thể cảm giác được thế giới trong Cổng là có trật tự của riêng nó, cũng không phải chỉ có sự hỗn loạn, cái này ở một mức độ nào đó cũng đã hạ thấp mức độ nguy hiểm của cuộc thí luyện này.
Nhưng mà Karen cũng hiểu rõ một điều, cảm giác này cũng chỉ là bởi vì chính mình mới vừa bước vào nơi này, còn ở khu vực ngoài rìa, còn chưa đi sâu vào bên trong.
Chờ đến khi tiếp tục đi vào bên trong, lúc bắt đầu xuất phát tiến đến các thành trấn, mọi việc chắn chắn sẽ trở nên khác biệt.
Chương 1217: Gấu trúc điềm lành (2)
“Chúng ta, tựa như là quả nhân sâm rơi từ trên trời xuống.”
Mas đã thiết lập xong trận pháp truyền tin, khi Karen trở về thì cậu ta đang thử sử dụng trận pháp truyền tin để kết nối về một hướng khác.
Trên trời, có một con chim lớn đần đang bay, chính là cái con chim lần trước bị triệu hồi ra để làm mục tiêu cho Pháo Đài Hắc Ngục đến nỗi trụi sạch lông đuôi.
“Đội trưởng.” Ngoại trừ Mas ra, những người còn lại đều xúm lại về phía Karen.
“Bên ngoài có một ngôi làng, làng xem như an toàn, bọn họ sẽ phụ trách cung cấp cho chúng ta một chút vật tư và dẫn đường, mặc dù có cái vật tư gì thì ta cũng không rõ ràng, bây giờ các ngươi có thể tạm thời thả lỏng một chút.”
Duy trì sự đề phòng suốt một thời gian dài dễ làm cho tinh thần của con người ta cảm thấy mệt mỏi, Karen cũng không hi vọng tất cả mọi người trên đường đi bởi vì nghi thần nghi quỷ mà thể trạng mệt mỏi tiều tụy.
Thế giới trong Cổng, duy trì trạng thái và tinh thần thật sự là một điều quá trọng yếu, bởi vì bên trong hầu như đều là sinh vật ở thể linh hồn, đây cũng là nguyên nhân vì sao mà cuộc tuyển chọn cuối cùng lại chủ yếu liên quan đến huyễn cảnh.
“Đội trưởng, trận pháp truyền tin kết nối thành công rồi!”
Karen đi đến phía trước trận pháp, một cái loa nhỏ đang trôi bồng bềnh ở nơi đó, bên trong truyền đến âm thanh của Pacio.
“Đội trưởng, kết nối được rồi!”
“Alo, ta là Karen.
“Karen, tôi là Muri.”
“Ở chỗ của ta an toàn.
“Chỗ này của tôi cũng an toàn.
“Có xác định được khoảng cách chưa.” Karen hỏi Mas.
Mas trả lời ngay “Đã định vị được, chúng ta chỉ có thể cảm ứng được khoảng cách và phương hướng của đối phương, không phải rất xa, nếu dùng tốc độ của một tiểu đội, không bị trì hoãn thì tôi cảm thấy chỉ cần khoảng một ngày là sẽ tập hợp lại được.”
“Một ngày cũng không tính là quá xa xôi sao?” Karen nhíu nhíu mày.
Mặc dù, một ngày quả thực không tính xa, bởi vì nơi này cũng không có trận pháp dịch chuyển, cũng không có ô tô.
Mà lại, nếu xem xét khoảng cách hành trình một ngày của mỗi tiểu đội mà nói, thì tiểu đội của mình và Muri có thể xem là hai khu tế đàn kề bên nhau.
Chỉ có điều là, Karen ngẩng đầu nhìn mặt trăng màu xám trên trời, chu kì giữa mỗi lần Cánh Cổng Luân Hồi mở ra và đóng lại là khoảng từ 7 ngày đến 30 ngày.
Nếu trực tiếp bỏ đi thời gian một ngày, một đội chỉ ngồi chờ còn một đội khác lên đường thì cái chi phí này, xác thực rất cao.
Nhưng một vấn đề khác đó chính là, Karen không rõ ràng cuối cùng phải chờ mình đi sâu vào bao xa thì Gaitanbert và Fornites mới có thể cảm ứng được mình và Muri, hay là, vào thời điểm mình và Muri vừa bước vào trong thế giới này thì bọn họ đã nhận ra.
Thậm chí có khả năng, bọn họ đã bắt đầu khởi hành về hướng này rồi.
Nếu không tập hợp sớm, Karen lo lắng nếu một mình Muri bị Gaitanbert tìm đến thì sẽ không chống cự được, chớ nói chi hai viên thuốc giải thoát mà ông nội Muri cho cậu ta còn ở chỗ của mình.
Mình đã đã đáp ứng Muri, sẽ bảo vệ mạng của cậu ta.
“Muri, Pacio và Digart bọn họ có thể định vị được vị trí của ta không?”
“Bọn họ có thể, đi khoảng một ngày đường, tuy nhiên tôi cảm thấy nếu như nửa đường bắt được một chút yêu thú để làm vật cưỡi mà nói thì có lẽ tốc độ hẳn là có thể càng nhanh hơn.”
“Vị trí hiện ta của ta là đang ở trên một đồng cỏ, ta sẽ chờ các ngươi ở trong một ngôi làng ở phía rìa của đồng cỏ này, các ngươi đến đây đi.
Hai tiểu đội chúng ta tập hợp cùng một chỗ, là cách tốt nhất để bảo đảm an toàn cho bước hành động kế tiếp.”
Một câu nói cuối cũng không phải Karen đang nói với Muri mà là đang nói với các thành viên của tiểu đội Muri, cậu ta lo lắng những đội viên kia không đồng ý tốn thời gian một ngày để di chuyển, dù gì thì khuynh hướng tâm lý bình thường vẫn là tranh thủ thời gian đi sâu vào trong tìm kiếm linh hồn mạnh mẽ để ký khế ước linh hồn.
Khả năng khống chế của Muri đối với tiểu đội của cậu ta chắc chắc không cao bằng mình.
“Đúng vậy, dù sao nơi này cũng là sân nhà của Luân Hồi Thần Giáo, hai tiểu đội chúng ta cùng tập trung lại một chỗ mới có thể đảm bảo an toàn lớn nhất cho hai bên.” Muri cũng cất cao tiếng nói,
“Chúng ta lập tức khởi hành tới!”
Kết thúc truyền tin…
“Bây giờ chúng ta đi tới ngôi làng kia, chờ tiểu đội Muri tới tập hợp cùng chúng ta.”
“Vâng, đội trưởng!”
Karen không có dẫn người vào trong thôn để ở, mà là cắm trại ở một chỗ sườn núi trước cửa thôn, tầm mắt ở nơi này cực kỳ tốt, vừa có thể quan sát tình huống trong thôn vừa có thể quan sát phía xa bên ngoài.
Ông lão cùng với cháu gái tự mình đưa tới rất nhiều “Quần áo” và “Đồ ăn”.
Quần áo đều là các loại dệt từ rơm cỏ, trên người mọi người đều mặc thần bào, thần bào có khả năng tự làm sạch, cho nên không cần phải thay quần áo.
Đồ ăn thì đều được tạo thành bởi một loại thực vật, chỉ có điều là dùng phương thức xử lý khác nhau, chẳng khác gì với việc dùng một loại nguyên liệu làm ra mấy món khác nhau, số lượng rất nhiều.
Chỉ có điều khi Karen vừa cầm một miếng lên mà từ từ nếm thử, sau đó lập tức phun ra ngoài.
Thứ này, người sống không thể ăn.
“Cái này, thưa ngài, những thức ăn này không hợp khẩu vị của ngài sao?” ông lão nghi ngờ nói.
Cháu gái của ông lão thấy Karen trực tiếp phun đồ ăn ra, trên mặt lộ ra biểu cảm đau lòng.
“Những thức ăn này, các ngươi có thể ăn, nhưng chúng ta, không thể ăn.” Karen giải thích nói.
“A, là như thế này sao, là do tôi chuẩn bị không chu đáo, xin hỏi các ngài muốn loại đồ ăn như thế nào “
“Một ít thực vật bình thường là được rồi.” Karen sờ lên cái sọt đựng quần áo làm từ thân trúc “Có măng không?”
“Có, nhưng xưa nay chúng tôi cũng sẽ không ăn những thứ này.” Cô bé che miệng cười nói, “̉m thực của các ngài Điềm Lành thật sự là rất kỳ lạ đấy.”
“Để tôi trở về bảo mọi người trong thôn đi chặt trúc cho các ngài.” Ông lão đứng lên nói.
“Là măng.”
“Đúng, đúng, là măng tương.” Ông lão dẫn theo cháu gái rời đi.
Không bao lâu, Karen đã nhìn thấy người trong làng nhốn nháo, mọi người đều bị điều động đi đào măng cho mấy vị Điềm Lành.
Bên phía Karen thì cầm lấy một miếng đồ ăn giống như là bánh bột mà anh vừa phun ra lúc nãy, bên trong cũng là màu ố vàng.
Lập tức, Karen lấy một gói thuốc lá từ trong túi ra, đây là thuốc lá thơm mua bằng phiếu điểm mà Karen cầm theo ở chỗ khách sạn của căn cứ huấn luyện.
Karen cầm lấy một điếu thuốc lá, Ventura lập tức lấy bật lửa ra chuẩn bị châm thuốc giúp cho Karen.
“Không phải ta muốn hút.”
Karen gỡ ra điếu thuốc ra, để cho lá thuốc bên trong lộ ra, đầu ngón tay cạy cạy mấy lần.
Đám người nhao nhao chụm đầu lại gần quan sát, Ashley lập tức nói “Thứ này tại sao lại có chút giống với thuốc lá nhỉ?”
Mas nghi ngờ nói “Tựa như là cùng một giống loài.”
Ashley kinh ngạc nói “Cho nên, người ở nơi này đều là ăn lá của cây thuốc lá sao?”
Chương 1218: Gấu trúc điềm lành (3)
Karen mở miệng nói “Lúc nãy khi ta vừa mới cắn một cái đã cảm thấy hương vị có chút quen thuộc, hiện tại đã xác định, nguyên vật liệu nấu ăn của họ, rất giống với lá thuốc của loại thuốc lá mua từ phiếu điểm này, nó không phải hoàn toàn tương tự, nhưng khẳng định là chủng loại gần giống, cũng sẽ không khác nhau quá nhiều.
Thuốc lá thơm mua bằng phiếu điểm có hiệu quả còn mạnh hơn nicotin ở trong thuốc lá bình thường, bởi vì nó có thể làm cho linh hồn của ngươi choáng váng, để người hút thuốc lá đạt được cảm giác mê say như linh hồn bay lên vậy.
Thật ra thì mặc kệ là loại này thuốc lá thơm này hay là thuốc lá bình thương, đều có tác hại mãn tính rất lớn đối với con người, một cái là tổn thương đối với linh hồn còn một cái là tổn thương đối với cơ thể.
Nếu ăn loại lá của cây thuốc này vào, tác dụng phụ sẽ càng mãnh liệt hơn, sẽ tạo thành tổn thương không thể cứu vãn đối với linh hồn.”
“Vậy loại thức ăn này đối với bọn họ là vô hại sao?”
“Cho nên bọn họ sẽ trở nên già yếu, theo lý thuyết thì thể linh hồn là có một quá trình đi từ yếu đến mạnh, ví như khu hấp thu năng lượng linh hồn thì linh hồn sẽ trở nên thực chất hơn và cũng được tăng cường trên một mức độ nhất định.
Nhưng các ngươi đã từng thấy qua linh hồn nào sẽ tự già yếu đi không?
Cho dù gần đến lúc chết, thì cũng hẳn phải trở nên càng lúc càng mờ nhạt đến khi trở nên trong suốt rồi biến mất thì mới đúng.
Cho nên ta suy đoán, nguyên nhân chính là bởi vì đồ ăn mà bọn họ dùng.”
“Vậy bọn họ cũng không biết thứ này không nên ăn sao?” Ashley hỏi.
Bart lắc đầu nói “Không, bọn họ cũng không có sự lựa chọn, bởi vì cấp bậc của bọn họ trong thế giới này quá thấp, bọn họ không có con đường nào khác để bổ sung năng lượng, cho nên chỉ có thể dựa vào việc ăn cái này để lấy được năng lượng linh hồn, đây chính là một sự lựa chọn giữa việc chết đói bây giờ hoặc là chết già về sau, đa số đều sẽ lựa chọn con đường thứ hai.”
“Bart nói không sai, là vì bọn họ cũng không có sự lựa chọn nào khác, cho nên trước khi tìm được nguồn thức ăn thay thế khác, mọi người nên cố gắng tiếp kiệm đồ ăn mang theo trong ba lô của mình…
Bây giờ ta cũng đang nghi ngờ, những thứ măng kia, chúng ta cũng chưa chắc thật sự có thể ăn, thế giới này đối với những người sống như chúng ta, rất có thể là một nơi tràn đầy sự ô uế.”
“Vậy nước thì sao?” Ashley hỏi, “Đội trưởng, thứ nước này có thể uống không?”
Karen bưng cái bình nước màu đen không biết được làm từ vật liệu gì kia lên, nhấm môi một chút, sau đó phun ra, lắc đầu, nói “Trong nước có một thứ mùi khó chịu, Blanche, cô dùng thuật pháp của mục sư để loại bỏ nó bớt.
Để cho an toàn, về sau nước uống đều cần phải qua sự xử lý của Blance.”
“Vâng, đội trưởng.”
Một giờ trôi qua, cô bé xuất hiện, cô vác trên lưng một cái giỏ trúc, sau khi ngồi xuống và đặt giỏ trúc lên mặt đất, lấy ra một thứ đồ ăn khác, nói:
“Ông nội bảo em đem những thứ này đến xem thử các ngài có thể ăn không, những món ăn vừa nãy mang đến cho các ngài đều là những món ngon mà ngày thường chúng tôi không dám ăn, những thứ này là món bình thường mà mọi người ăn.”
Karen chọn chọn lựa lựa, đều cắn một miếng, sau đó lắc đầu.
Những thức ăn này, so với lá thuốc ban nãy, tác dụng phụ càng lớn, sau khi nếm thử thì đầu lưỡi sẽ tê liệt một hồi, nếu thật sự ăn vào, rất có thể sẽ làm cho cơ thể có phản ứng trúng độc.
“Thật có lỗi, chúng ta vẫn không thể ăn những thứ này được.”
Cô bé mở miệng nói “Vậy cũng chỉ có thể chờ ông nội dẫn theo mọi người đào măng trở về.” Cô bé cười cười, thu đồ ăn lại vào trong cái giỏ.
Ashley có chút tò mó nói “Em tên là gì?”
“Em tên là Naphthalene, Naphthalene.
Tajima, cả thôn của chúng em, gọi là thôn Tajima, trong làng đều là những người cùng chung một họ.”
“Không có họ khác sao?” Ashley hỏi…
“Không có họ khác, ngoại trừ thôn của chúng em ra, những thôn khác cũng không có họ khác, đều là một thôn có một họ.”
“Vậy mọi người trong thôn cũng không cùng những người trong thôn khác kết hôn sao, hay là mặc cho nam và nữ đến thôn khác ở đều sẽ phải đổi họ.”
“Chúng em cũng không có kết hôn với thôn khác.”
“Không kết hôn với người trong thôn khác sao?” Ashley mở to hai mắt,
“Vậy thì đều là họ hàng gần lấy nhau?”
Mas nhỏ giọng nhắc nhở “Nếu là thể linh hồn, họ hàng gần kết hôn hình như cũng không có vấn đề gì.”
Ashley chớp chớp mắt: Cũng đúng nhỉ.
Nhưng rất nhanh, vấn đề mới lại xuất hiện, Ashley hỏi “Các em là làm thế nào để sinh con.”
Trong nháy mặt mặt của Naphthalene đỏ lên, cơ thể cũng theo đó bắt đầu lắc lư, làm cho váy rơm trên người cũng kêu xào xạt.
Ashley vội vàng nói: “Chị cũng chỉ tò mò về phương thức sinh nở ở nơi này mà thôi.”
Đây cũng không phải là do Ashley nhiều chuyện, trên thực tế những câu hỏi của cô, đều liên quan đến nghề nghiệp của cô, dù sao thì công việc của cha mẹ cô cũng là người nuôi dưỡng yêu thú.
Naphthalene trả lời: “Hai người, nằm ở trên giường cùng nhau ôm, một buổi tối không được, thì ôm hai buổi, hai buổi không được, thì tiếp tục ôm, sau đó là được rồi.”
Ashley kinh ngạc nói: “Ôm một cái, thì có thể sinh con.”
“Ừm, cha mẹ hai bên đều sẽ trở nên suy yếu một chút, sau đó trong cơ thể của người mẹ sẽ có một sinh mạng mới, mà lại, nghe mấy chị đã kết hôn nói, ban đêm nằm trên giường cùng ôm nhau, cảm giác rất thoải mái.”
Ashley đưa ra phân tích, nói: “Là sau khi ý thức linh hồn giao thoa, sinh ra ý thức mới, lại tách năng lượng linh hồn từ hai linh hồn ra làm cơ sở, từ đó sinh ra linh hồn mới sao.”
Naphthalene nhìn về phía Ashley, hỏi: “Các ngài thì sao, các ngài ở trong Cổng làm sao để sinh con vậy “
Ashley trả lời: “A, chúng ta thì cần phải phức tạp hơn rất nhiều.”
Naphthalene nghe xong lại hỏi “Như thế sao, vậy cảm giác có dể chịu không?”
Ashley trả lời: “Cái này còn phải tùy người.”
Lúc này, ông lão tự mình cõng theo một cái giỏ trúc đi đến đây, cô bé Naphthalene lập tức đi xuống giúp khiênG đến, là một cái sọt lớn đầy măng, chỉ có điều là loại măng này có màu hơi đen.
Karen cầm lấy một cây măng, cắn một cái, lại ngoài ý muốn phát hiện cho dù chưa có nấu nướng, nhưng cắn vào cảm giác hương vị rất giòn non và thơm ngọt, giống như là ăn trái cây vậy, ăn rất ngon, mà cơ thể và linh hồn của mình cũng không xuất hiện phản ứng bài trừ.
Karen lại cắn một cái, vừa cắn nuốt vừa nói: “Ăn rất ngon.”
Đám người nhao nhao cầm lấy một cây măng, làm theo động tác của đội trưởng mà gặm măng, tất cả hai mắt đều tỏa sáng, giòn ngọt vừa miệng, ăn ngon!
Cô bé Naphthalene và ông nội của mình đứng chung một chỗ, nhìn một đám “ngài Điềm Lành” tranh nhau gặm măng sống, mà lại gặm đến nỗi rất say sưa ngon lành, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười.
Karen vừa ăn măng vừa quan sát bốn phía, mới đầu cảm thấy nụ cười của hai ông cháu này chỉ là đang vui mừng.
Nhưng dần dần Karen phát hiện được một cảm giác quen thuộc phía sau nụ cười này.
Chờ đến khi Karen hướng mắt nhìn về các thành viên trong đội đang gặm măng, thì cuối cùng anh mới bỗng phát hiện ra được cảm giác quen thuộc này rốt cuộc là từ đâu ra.
Bọn họ,
Khác gì đang nhìn mình như là gấu trúc đâu!
Chương 1219: Chính thống Luân Hồi bên trong Cổng (1)
Bởi vì có liên quan đến Trăng Xám, khoảng thời gian này bên trong Cánh Cổng Luân Hồi cũng không có sự phân chia giữa “Ban ngày và đêm tối”, nhưng đợi đến sau khi đến lúc “Ban đêm”, Karen vẫn sắp xếp xong ca trực luân phiên, để mọi người tiến vào trạng thái nghỉ ngơi.
Ca trực đầu tiên là bắt đầu từ vị đội trưởng Karen, một mình anh ngồi trên một tảng đá, thanh kiếm Lưu Tư được dựng đứng ở bên người.
Đáng tiếc, nếu như ngài Bede và Piaget cũng có mặt ở đây thì chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy hứng thú với khung cảnh nơi này từ đó kích thích tinh thần sáng tác.
Mà ở trong mắt mình, vượt qua sự bỡ ngỡ của giai đoạn đầu vì những điều mới lạ, sau đó thế giới này đối với mình, đã bắt đầu có khuynh hướng chuyển biến sang sự nhàm chán và buồn tẻ.
Việc này cũng giống như là khẩu vị của một người vậy, nhìn có vẻ như món ăn nào cũng muốn thử, nhưng khẩu vị bản thân cũng đã cố định từ lâu, vốn cũng không có cách nào để sửa đổi.
Có lẽ, sâu trong xương tủy của mình thiếu đi sự lãng mạn có thể thường thấy từ trên người những nhà nghệ thuật kia.
Cầm lấy một cây măng, cắn một cái, hương vị ngọt ngào mọng nước chảy xuôi trong miệng, một chút đường quả thật có thể làm cho tinh thần người ta vui vẻ hơn.
Karen dựa người về phía sau một chút, nghiêng đầu nhìn về phía ngôi làng phía dưới, ngôi làng đã chìm vào trong tĩnh lặng, phía bên ngoài cũng là một vùng tĩnh mịch.
Đúng lúc này, một luồng khí tức đặc biệt bị Karen bắt gặp được, khí tức kia đến từ phía dưới lòng đất, mà lại đang nhanh chóng tiến đến gần chỗ mình!
Cơ thể Karen không hề động đậy, thậm chí ngay cả tần suất hô hấp cũng không hề thay đổi, chỉ là yên lặng đặt ngón tay của mình lên trên chuôi kiếm.
Có một điều phải tự nhủ rằng, cuối cùng mình cũng không cần phải bó tay bó chân như trong lúc tuyển chọn hoặc huấn luyện ở căn cứ, Cổng vừa đóng lại, lúc này mình tuyệt đối tự do ở thế giới trong Cổng này.
Luồng khí tức kia đi đến phạm vi năm mươi mét trước mặt mình.
Trong lòng Karen đang tính toán tỉ lệ thành công của mình khi ra tay, nếu đối phương đã dùng phương thức lén lút để tiếp cận, chắc chắn cũng không có khả năng mình đánh không lại, quan trọng nhất đó là phải bắt được đối phương.
Khoảng cách năm mươi mét, vẫn chưa đủ.
Bốn mươi mét
Ba mươi mét
Hai mươi lăm mét
Tốt, không thể quá tham lam.
Karen hành động.
Trật Tự vận chuyển bên mắt trái, Áo Giáp Hải Thần màu đen xuất hiện ở trên người, Lưỡi Đao Ám Nguyệt tăng sức mạnh, cả người Karen cùng với kiếm lao về hướng kia.
“Ông!
Thanh kiếm Lưu Tư đâm xuống mặt đất, hai con ngươi trong nháy rực đỏ lên, Con Mắt Ám Nguyệt tăng cường sức mạnh của Lưỡi Đao Ám Nguyệt lên thêm một bậc, lấy Karen làm tâm điểm, tạo thành một bán kính tròn mười mét xung quanh, từng luồng ánh sáng đỏ chói mắt bắn ra từ dưới chân, mặt đất cũng theo đó mà sụp đổ.
Cả người Karen di chuyển, tay phải vẫn cầm kiếm như cũ, tay trái liên tục vung vẩy.
Tám tấm chắn bảo vệ nhanh xuất hiện phong tỏa bốn phía, ba Lồng Giam Trật Tự cắm xuống đất giống như lưới đánh cá được thả xuống sông.
Rốt cục,
Khi một Lồng Giam Trật Tự trồi lên, bên trong giam cầm một thiếu nữ, trên trán cô ta có một chiếc sừng, một tay nắm chặt môt thanh dao găm, trong tay kia nắm vuốt một túi độc màu đen, khí độc đang vờn quanh chiếc túi.
Mặt khác, trên người cô có rất nhiều vết thương và những nơi da thịt bị xuyên thủng, lúc này đã chìm vào trong trạng thái hôn mê.
Karen bên này ra tay tất nhiên cũng đã đánh thức các đội viên đang ngủ, mọi người lập tức cầm vũ khí lên tụ hợp lại.
“Ashley giam giữ cô ta lại; Blanche, trị liệu cho cô ta rồi thẩm vấn!
Bart, Mas, hộ tống bọn họ trở về trong đồng cỏ, Mas bố trí trận pháp phòng ngự!
Ventura cùng ta tiến về phía trước.”
“Vâng, đội trưởng!”
“Vâng, đội trưởng!”
Mặc dù còn chưa kịp thẩm vấn cô gái này, nhưng sự xuất hiện và hành vi của cô ta rất khó để người khác không nghi ngờ cô ta là một thám tử, cho nên giai đoạn lúc này để cho cả tiểu đội rời đi là một chuyện cần thiết.
Đồng thời, vì mở rộng tầm nhìn phía trước, Karen lựa chọn cùng với Ventura tiến về phía trước thêm một khoảng.
Neo từng dạy cho anh, trong bất cứ tình huống nào, nắm bắt tình huống xung quanh là sự phụ trách lớn nhất đối với an toàn của tiểu đội mình.
Cơ thể Ventura nhanh chóng hóa to, chạy ở phía trước, sợ bị bỏ lại sau lưng của đội trưởng.
Karen thì duy trì tốc độ, đi theo sau lưng Ventura, đồng thời khối Rubic Thuật Khóa trong ống tay áo bên trái của Karen nhanh chóng vận chuyển, đang tính toán hoàn cảnh bốn phía xung quanh, bởi vì anh ý thức được một chi tiết mà lúc đó mình đã bỏ sót, đó chính là sinh vật của thế giới này đều là ở thể linh hồn, thủ đoạn và phương pháp ẩn nấp của chúng khác biệt rất nhiều so với thế giới bên ngoài.
Rất nhanh, Karen phát hiện một nơi không thích hợp, ở nơi đó bóng của thảm thực vật được ánh trăng xám chiếu xuống không phù hợp.
“Ventura, cậu lao về hướng ba giờ!”
“Vâng, đội trưởng!”
Ventura phát ra một tiếng gầm nhẹ, liều mạng chạy về hướng kia, cơ thể to lớn được tinh thể hóa như một chiếc xe tăng đang vút đến.
Đợi đến khi Ventura va vào vị trí kia, giống như là có một chiếc gương bị vỡ, ngay sau đó hai sợi dây leo màu đen duỗi ra, trực tiếp chói trặt lại bắp chân của Ventura.
“Ngọn Lửa Trật Tự!”
Ventura cũng không bị thứ này làm cho trượt chân, chính cậu ta sử dụng Ngọn Lửa Trật Tử để tự đốt lên trên người mình, trong nháy mắt đã đốt cháy đen hai sợi dây leo màu đen kia, sau đó tại để ý đến hướng mà đội mình tiến đến từ phía sau, dùng cả cơ thể to lớn của mình tiếp tục lao đến, ngăn cản sự uy hiếp bên này.
Chương 1220: Chính thống Luân Hồi bên trong Cổng (2)
“Ầm!”
Một người đàn ông đầu trọc mặc trên người quần áo bằng da thú đang chuẩn bị xông đến, đã nhìn thấy cả người Ventura lao về phía hắn, hắn lập tức vung tay đấm mạnh đến, ngay sau đó cánh tay phải của hắn bị bẻ gãy ngay lập tức, cả người cũng bị Ventura ép ngã trên mặt đất.
Thật ra, trong lúc Ventura lao người đến, huyễn cảnh ở xung quanh bốn phía còn chưa hoàn toàn tan vỡ hết, cho nên cũng không biết hướng mà mình lao người đến có người hay không, có điều sau khi cậu thành công đè một người xuống, cái cơ thể cao lớn kia lập tứng phản ứng, tứ chi mở rộng, đè đối phương ở dưới người, ngẩng đầu, hé miệng, cắn lên ngực của tên đầu trọc kia.
“Soạt!
Một tiếng vang lên, Ventura xé rách một mảnh thịt lớn, rất nhanh lại phun ra ngoài.
Nếu như là máu thịt, lúc này cậu ta không chỉ sẽ không để ý mà ngược lại sẽ càng kích thích sự cuồng bạo sâu trong lòng lên, nhưng vấn đề là sau khi miếng thịt này đi vào trong miệng lại chua chát vô cùng, giống như là trực tiếp nuốt sống một quả chanh lớn, đồng thời bên trong còn bỏ thêm vào trong không biết bao nhiêu là mù tạc.
Mà phần da thịt trên ngực của tên đầu trọc kia nhanh chóng hồi phục lại như lúc đầu, nhưng cơ thể lại trở nên phai nhạt hơn so với lúc trước rất nhiều, khả năng phản kháng cũng theo đó mà giảm bớt, rất hiển nhiên rằng hắn ta cũng là thể linh hồn đặc biệt tồn tại trong thế giới này.
Có điều, mặc dù không dùng miệng cắn được, nhưng Ventura cũng không phải là không có những biện pháp khác.
So với đội trưởng luôn tự giễu mình thích cách thức đơn giản thô bạo, Ventura mới đúng nghĩa là kiểu mẫu của sự thô bạo.
Chỉ thấy cậu nâng đầu lên, hít sâu một hơi, sau đó dùng đầu đập lên trên tên đầu trọc kia!
“̀m!”
Đầu của tên đầu trọc giống như một quả dưa hấu bị một tảng đá đập lên, nổ tung.
Nhưng khi Ventura nâng đầu lên một lần nữa, đầu của tên đầu trọc lại khôi phục bình thường một lần nữa, nhưng cơ thể trở nên càng phai nhạt.
Ventura lại tiếp tục đập đầu của mình xuống!
“̀m!”
Đầu của hắn lại bị đập nát thêm một lần, sau đó phục hồi lại như cũ một lần nữa.
“̀m!”
Lần này, đầu của tên đầu trọc cũng không tiếp tục phục hồi như cũ, cơ thể của hắn đã đến điểm giới hạn, trực tiếp tiêu tán.
Phương thức hữu hiệu nhất khi phải đối phó với thể linh hồn đó là sử dụng thuật pháp, nhưng nếu như có chỉ số vật lý quá cao, cũng hoàn toàn có thể tạo ra hiệu quả vượt mức bình thường.
Ventura dùng hai nắm tay đấm vào trên ngực mình, cậu ta đứng người lên với hai con ngươi đỏ rực, tìm kiếm mục tiêu mới ở bốn phía.
Nhìn vào kẻ to lớn cuồng bạo trước mắt này cũng không thể nào tưởng tượng ra được hình ảnh của cậu thanh niên nghe lời, rất hiểu chuyện mà giúp đội trưởng của mình chùi bồn tắm mỗi tối.
Lúc này Karen đang đối mặt với một người phụ nữ tóc dài sát đất, thanh kiếm ngay lập tức chém về phía cô ta.
Người phụ nữ nhanh chóng lùi người về phía sau, trong lúc đang lùi lại, còn có hai cô gái tóc ngắn lao về phía Karen, hình dáng của họ gần như giống nhau, điểm khác biệt duy nhất đó là phụ kiện trên người tương phản nhau, hẳn là một đôi song sinh.
Đang lúc Karen chuẩn bị dùng kiếm quét bọn họ ra, bên trong hai con ngươi của họ phóng ra năng lượng linh hồn tấn công vào ý thức của Karen, Karen lập tức nhắm mắt lại.
Người phụ nữ tóc dài sát đất nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, bộ tóc dài ở đằng sau tiếp tục kéo dài ra, hóa thành vô số sợi dây leo màu đen giống như một đóa hoa ăn thịt người muốn xé nuốt Karen.
Karen vẫn đang nhắm nghiền hai mắt như cũ, nhưng nâng tay trái lên, bàn tay giơ về phía những luồng tóc đang lao về phía mình.
“Ánh Sáng Thiêu Rụi.”
Ngọn lửa Ánh Sáng xuất hiện từ lòng bàn tay của Karen, vọt về phía luồng tóc dài kia, sau đó chui vào bên trong, cả người của người phụ nữ tóc dài kia cũng cứng đờ lại, những sợi tóc đen kia nhanh chóng bao phủ lại bản thân.
Rất nhanh, người phụ nữ hé miệng, muốn nói chút gì đó, lúc này bên trong miệng toát ra một ngọn lửa màu trắng, sau đó từ các chỗ tai mắt mũi miệng đều có ngọn lửa tràn ra, mái tóc dài càng giống như là một đống rơm khô bị bắt lửa mà bốc cháy.
Sức mạnh Ánh Sáng là một trong những phương pháp hữu hiệu nhất để đối phó với thể linh hồn, nhất là khi đối phương trước đó cũng không phòng bị một chút nào, tương đương với một người bình thường uống phải một bình thuốc độc chết người.
Hai cô gái song sinh kia cũng bị cảnh tượng trước mặt hù sợ, bọn họ bắt đầu nhanh chóng lùi về phía sau muốn chạy khỏi nơi này, nhưng tốc độ của Karen nhanh hơn so với hai cô, sau khi đuổi kịp, vung thanh kiếm Lưu Tư lên, chém đứt ngang lưng một người, lập tức hất kiếm lên, tiếp tục xuyên qua người còn lại.
Karen không cảm thấy mình ra tay tàn nhẫn, lúc tên thám tử kia cầm trong tay túi thuốc độc, lập trường của hai bên cũng đã được xác định rõ ràng.
Nếu như không phải mình cảnh giác cao độ mà phát hiện trước, cô ta đã thật sự vượt qua sự canh chừng, hạ độc mọi người thành công trong lúc nghỉ ngơi, mọi người có thể sẽ không chết, nhưng kết cục sẽ là bị trói lại một chỗ thành một đám gia súc chờ bị mua bán.
Cuối cùng còn thừa lại một tên nhỏ con, hắn ta vốn là muốn gia nhập cuộc chiến để giúp đồng bọn giải quyết Karen trước, nhưng sau khi thấy Karen dứt khoát giải quyết hết ba tên đồng bọn của mình, trong đó còn bao gồm tiểu đội trưởng của đội thợ săn tiền thưởng, hắn cũng ngẩn người.
Sau khi nhanh chóng tỉnh táo lại, hắn cũng muốn chạy trốn, nhưng khi quay người đã đụng phải cơ thể cứng rắn của Ventura, ngay sau đó bị Ventura giang hai cánh tay, ôm vào trong người.
“Rắc rắc rắc
Tiếng ma sát, âm thanh nghiền nát không ngừng truyền đến.
Ventura đã có kinh nghiệm khi đối phó với thể linh hồn, thay vì dùng sức đập mạnh nó, không bằng trực tiếp nghiền nát bọn chúng.
“̀m!”
Người đàn ông nhỏ con bị Ventura ôm nát.
Ventura lè lưỡi, hai tay giương lên, liên tục giết chế hai người, mặc dù là thể linh hồn, nhưng đó cũng là sinh mạng, khoái cảm khi giết chóc đang kích thích đại não của cậu ta, để cho cậu ta trở nên vô cùng hưng phấn.
Thật ra cậu ta chưa từng giết người, bởi vì trước khi tham gia cuộc tuyển chọn, cậu ta còn đang theo học trong trường học của giáo hội, là nhờ có sự giúp đỡ và đề cử của hiệu trưởng nên cậu ta mới có thể đến tham gia vòng tuyển chọn.
Nhưng vấn đề là, sâu trong lòng của cậu ta còn có một mặt khác, khi cậu ta còn bé đã từng chịu đủ tra tấn từ sự ô uế, giai đoạn trưởng thành cũng bởi vì nguyên nhân bản thân bị ô uế nên đã từng chịu đựng rất nhiều sự bất công và kỳ thị, sở dĩ cậu vẫn có thể duy trì một tấm lòng bình thường, nguyên nhân một phần là bởi vì bên trong cậu ta thực chất rất kiên cường, một phần nguyên nhân quan trọng khác thì là cậu ta thành công áp chế tất cả cảm xúc tiêu cực vào trong một “Mình” khác sâu trong lòng.
Đó là một bộ mặt ngang ngược dữ tợn thuộc về cậu ta
Karen đi đến trước mặt Ventura, rất bình tĩnh mà nhìn xem cậu ta.
Ventura phát ra tiếng gầm giận dữ về phía Karen.
Karen vẫn yên tĩnh mà nhìn cậu ta như cũ.
Thời gian dần trôi qua, tiếng gầm càng lúc càng yếu, càng ngày càng thấp, càng ngày càng nhỏ lại, càng lúc càng ngại ngùng;
Cuối cùng, Ventura biến trở về hình dạng bình thường, có chút lo lắng mà gãi đầu nhìn Karen,
“Đội trưởng, hình như tâm trạng tôi vừa nãy có hơi quá hưng phấn.
“Chờ đến khi chúng ta trở về, ta sẽ phụ đạo tâm lý cho cậu một chút.”
Trước đó Karen thật đúng là không phát hiện thằng này có vấn đề về tâm lý, hiện tại cậu ta vẫn còn trẻ, chờ đến khi lại lớn hơn một chút, vấn đề ở phương diện này sẽ càng nghiêm trọng hơn, thậm chí có thể sẽ dẫn đến việc cậu ta bị lạc lối.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Ta-Xay-Gia-Vien-Tren-Lung-Huyen-Vu-SE-Audio-Truyen.jpg)







