Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 120 : Không sai, nó đã từng làm (2) (c1191-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Không sai, nó đã từng làm (2)
Muri lại gần hỏi: “Hai đêm nay lúc ngủ anh có mơ thấy ác mộng không?”
“Ừm.”
Muri thở dài, nói: “Hô, ban đêm nằm mơ bị lưỡi hái chém đầu, quá đau đớn.”
Karen cũng thở dài, anh cảm thấy cực kỳ hâm mộ.
Thầy giáo tới.
Là những ông lão quen thuộc kia
Quen thuộc không phải là quen với thân phận của bọn họ, mà là râu tóc của bọn họ cũng đều bạc trắng.
Ngay sau đó, lại có thêm bảy tám tên thần quan mặc thần bào có in hình lăng trụ màu xanh lam ở phía trên, sau khi bọn họ bố trí xong dụng cụ, màn chiếu ở trong hội trường được kéo xuống, ánh đèn tắt đi, giống như là đang chuẩn bị chiếu phim.
“Chào mọi người, ta là thấy giáo chịu trách nhiệm cho buổi học hôm nay, ta gọi là McKenney.”
“Chào mọi người, ta cũng là thầy giáo của buổi học hôm nay, ta gọi là Balart.”
Sau một màn tự giới thiệu đơn giản, Balart lui lại, ngồi xuống một bên, bắt đầu lật xem tài liệu trong tay.
McKenney thì vung tay lên, trên màn chiếu lớn sau lưng xuất hiện hình ảnh của một thung lũng tỏa ra không khí chết chóc.
Các học viên đều đoán được đây là nơi nào, mọi người bắt đầu nhao nhao xì xào bàn tán.
“Luân Hồi Cốc trông như thế này sao?” Muri nhỏ giọng hỏi Karen.
“Cái này phải là ta hỏi cậu mới đúng.” Karen đáp lại nói.
Cuối cùng thì cậu mới là một công tử có kiến thức rộng rãi
“Tôi cũng không biết, tôi còn tưởng rằng sẽ là một thung lũng với khung cảnh tươi đẹp, nhưng không nghĩ tới lại giống với lối vào Địa Ngục như vậy.”
Karen nói: “Trên một góc độ nào đó thì không phải Luân Hồi Cốc vốn chính là cổng vào Địa Ngục sao?”
“Ừm, anh nói cũng đúng.”
McKenney chỉ chỉ về phía sau lưng, mở miệng nói: “Mọi người đoán không sai, hình ảnh mà mọi người nhìn thấy trên màn chiếu vào lúc này chính là Luân Hồi Cốc.
Thật ra nếu chỉ xem xét từ trên ảnh chụp, cũng không thể cảm giác được không khí cụ thể của nó.
Ta đã từng đến Luân Hồi Cốc, ta cũng đã tiếp xúc gần với Cánh Cổng Luân Hồi, ta biết đó là nơi như thế nào, một nơi sau khi ngươi đã đến, thì cả đời này đều không muốn quay lại đó lần thứ hai.
Mặc dù ta biết, nơi này là thánh địa trong lòng của vô số tín đồ Luân Hồi, nhưng ta vẫn muốn nói như cũ.
Phi,
Đó là một nơi mà chim cũng chả thèm đến ị!”
McKenney phun một ngụm nước miếng xuống dưới sàn.
Karen đưa tay vuốt vuốt trán của mình, vị thầy giáo này ngược lại là thoải mái nói tục.
“Vị trí của Luân Hồi Cốc cực kỳ phức tạp, nó ở vào một nơi giao nhau của những vết nứt không gian, hoàn cảnh địa lý đặc thù sáng tạo ra hệ sinh thái đặc thù của riêng nó, ta nghĩ, đây cũng là lý do mà Luân Hồi Thần Giáo muốn lựa chọn nơi này làm nơi thiết lập gốc rễ, cũng là nguyên nhân mà năm đó Thần Luân Hồi lưạ chọn nơi này để xây dựng Cánh Cổng Luân Hồi.
Diện tích của Luân Hồi Cốc rất lớn, mặc dù không có người từng đo đạc nó một cách cụ thể, nhưng căn cứ theo bút ký của của tổ tiên Luân Hồi Thần Giáo và kinh nghiệm sống ở đó của ta, có thể suy tính ra diện tích, diện tích thực tế của Luân Hồi Cốc, lớn bằng mười cái Saint Andis.
Nhưng khu vực mà bọn họ khai phá được cũng chỉ bằng diện tích của một cái Saint Andis, có lẽ vẫn còn chưa tới.
Trong đó có những khu không người cực lớn, chú ý, khu không người cũng chỉ có nghĩa là không có người ở, cũng không phải có nghĩa là không có thứ gì khác tồn tại.
Ở trên đảo có rất nhiều thế lực đặc thù, Luân Hồi Thần Giáo thì là thế lực lớn nhất trong số đó, các ngươi có lẽ sẽ hỏi, vì cái gì mà Luân Hồi Thần Giáo lại có thể cho phép các thế lực khác tồn tại ở một nơi quan trọng như vậy?
Bởi vì Luân Hồi Thần Giáo cần bọn chúng tiến cống, mà cái giá phải trả để nuôi dưỡng nhân công lao động bây giờ quá lớn, cho nên không thể không cho bọn chúng quyền tự chủ nhất định.
Ở trong truyền thuyết, có gia tộc sau khi đấu tranh quyền lực trong nội bộ Luân Hồi Thần Giáo thất bại rồi bị đày đi, rất nhiều năm về sau, gia tộc đó dã biến thành một giống loài đặc thù.
Được rồi, mọi người hiểu tình huống cơ bản của Luân Hồi Cốc là đủ rồi, các ngươi cũng sẽ không tiến vào khu vực này.
Trận pháp dịch chuyển sẽ trực tiếp đưa mọi người đến nơi tiếp đón của Luân Hồi Thần Giáo, sau khi đến thời điểm đã được định sẵn, công thêm các ngươi, người của Luân Hồi Thần Giáo, cùng với vị trí mà Luân Hồi Thần Giáo tặng cho các thần giáo khác, tổng cộng 36 người trẻ tuổi, sẽ bị sắp xếp để tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Ở điểm này, ta cần nhắc lại hai điều cho các ngươi biết
Điều thứ nhất, đừng đi tiếp xúc với thế lực nội bộ của Luân Hồi Thần Giáo, đương nhiên, bọn họ chắc chắn sẽ đến tiếp xúc với các ngươi, ý của ta là, các ngươi phải để cho đầu óc của mình tỉnh táo một chút.
Nhất là…”
McKenney tại cầm lấy danh sách, đọc tên:
“Ventura, Karen, các ngươi đứng lên.”
Karen và Ventura đứng người lên.
“Hai người các ngươi cần phải lưu ý kỹ, bởi vì các ngươi không có gia tộc, bọn họ sẽ càng muốn tiếp cận với các ngươi, ta hi vọng các ngươi có thể tỉnh táo, không nên cảm thấy bên ngoài sẽ có gia tộc đến tự dưng đến giúp đỡ ngươi, phải biết rằng, hôm nay coi như thật sự có bánh rơi xuống từ trên trời vậy khẳng định nó cũng có độc.
Được rồi, ngồi xuống đi.”
Ventura ngồi xuống.
Karen vẫn còn đứng.
McKenney để danh sách xuống, nâng gọng kính, thấy Karen còn đứng, nhắc nhở: “Ngồi xuống đi, học viên Karen hoặc là học viên Ventura.”
Balart ở bên cạnh nhìn chằm chằm McKenney đang đứng trên bệ giảng, bất đắc dĩ lắc đầu, người ta là không có gia tộc, trên tư liệu cũng viết là cô nhi, nhưng người ta có tài năng.
Ngớ ngẩn, làm thần quan thường trú ở Luân Hồi Thần Giáo lâu như vậy, sau khi trở về mặc dù vẫn luôn miệng mắng Luân Hồi Cốc là một cái bãi rác, nhưng trong đầu cũng đã bị tẩy não thành bộ dạng tiếp nhận chủ nghĩa gia tộc.
Có bản lĩnh, thì ngươi đi đến trước mặt Đại Tế Tự Norton để nói ra mấy câu này đi, bởi vì Đại Tế Tự cũng không gia tộc, lúc nào cũng có thể sẽ bị thế lực khác dụ dỗ mà phản bội thần giáo mà?
Một điều hiển nhiên đó là McKenney cũng không thuộc về chung một đám người của Piro và Levin.
“Ngồi xuống.”
McKenney lại nói một lần nữa.
Karen vẫn đứng đấy như cũ.
Ventura thấy thế, cậu ta vừa ngồi xuống lại lập tức đứng lên.
“Ngồi xuống!” McKenney hô.
Lúc này, bốn người Bart, Ashley, Mas và Blanche ngồi ở đằng sau cũng đều đứng người lên.
“Ngồi xuống cho ta!”
Tiểu đội Karen vẫn đứng như cũ, không ai ngồi xuống.
Muri thấy thế, thở dài, cũng đứng lên, các thành viên trong đội phía sau cũng đứng lên theo.
“Các ngươi đang có ý gì?” McKenney cau mày nói.
Chương 1192: Không sai, nó đã từng làm (3)
Muri mở miệng nói: “Thưa thầy, xin hãy thu hồi lại những lời không thích hợp lúc nãy vừa nói ra, đồng thời cũng hãy xin lỗi, Trật Tự Thần Giáo chúng ta vẫn luôn chủ trương là ở dưới Trật Tự, người người đều bình đẳng; nếu như lấy sự xuất thân từ gia tộc để nhận định sự trung thành của một tín đồ đối với Trật Tự, ta cho rằng đây là đây là sự khinh thường lớn nhất đối với người tín đồ này!”
“Nếu như ta không xin lỗi thì sao?” McKenney hỏi ngược lại.
Muri cười cười, nói: “Vậy chúng ta sẽ không học buổi này nữa, tập thể rời đi.”
“A, các ngươi là đang uy hiếp thầy giáo của mình sao?”
Muri đáp lời nói: “Chúng ta chỉ là đang bảo về vinh dự của chính mình và đồng đội.”
“Các ngươi cũng biết, nếu không học buổi này, các ngươi sẽ tổn thất lớn như thế nào không, chuyến đi đến Luân Hồi Cốc của các ngươi lần này sẽ phiền phức đến như thế nào sao? Các ngươi có biết mục đích mà Thần Giáo mở kỳ huấn luyện này cho các ngươi là vì cái gì không, các ngươi có biết thần giáo kỳ vọng gì vào các ngươi chứ?
Hoặc là, các ngươi đang muốn rời bỏ thần giáo?”
Muri lại cười, nói: “Thưa thầy, trên tay ngài có tài liệu về mỗi người chúng ta, dòng họ này của tôi nếu như phản bội Thần Giáo, những đồng đội phía sau của tôi này cũng phản bội Thần Giáo, ngài cảm thấy, điều này có thể sao?
Dựa theo lý luận của ngài, gia tộc của ngài nếu như không bằng gia tộc của chúng ta, vậy thì khi chúng ta có chuyện xung đột xảy ra, thì tôi có thể chứng minh rằng ngài đã phản bội thần giáo sao?”
“Ngươi…”
Balart mở miệng nhắc nhở: “McKenney, nếu như ngươi muốn biến việc dạy học thành đánh nhau rồi kiện cáo thì được thôi, ngươi có thể tiếp tục.”
McKenney hít sâu một hơi, cuối cùng, nhìn về phía Karen, mở miệng nói: “Ta thu hồi lại lời mà ta đã nói lúc trước, cũng xin lỗi vì lúc nãy dùng từ không thích hợp.”
Karen cúi nửa đầu về phía McKenney, nói: “Tôi tiếp nhận lời xin lỗi.”
Nói xong, ngồi xuống.
Ventura cũng học theo dáng vẻ của Karen cúi nửa đầu: “Tôi cũng tiếp nhận lời xin lỗi.”
Tất cả mọi người ngồi xuống.
Karen nghiêng người nhích lại gần Muri, nói: “Cám ơn.”
“Ha ha, đừng khách sáo.”
Phía sau Pacio ngồi bên cạnh Bart nhỏ giọng nói: “Cũng may là ông nội của tôi không ở nơi này, nếu là ông ấy ở chỗ này có lẽ sẽ trực tiếp bước lên mà đánh ông ta.”
“Ông nội tôi có lẽ cũng như vậy.”
“Ông nội tôi thuộc hệ thống Trận pháp đặc biệt, ông nội của cậu thì sao?”
” Kỵ Sĩ Đoàn Thứ nhất.”
“Được rồi, gửi lời chào của tôi đến ông nội cậu.”
McKenney tiếp tục giảng dạy, chờ đến sau khi chương trình học kết thúc, ông ta lập tức cầm giáo án rời khỏi hội trường.
Balart mở miệng nói: “Xem ra thầy McKenney hôm nay cũng không muốn dùng cơm trưa cùng với chúng ta, có ai muốn mời ta cùng đi ăn cơm trưa không?”
Karen duy trì gương mặt mỉm cười.
Muri đứng dậy khua tay nói: “Đi, đến phòng ăn!”
Phòng ăn ở lầu sáu, trên hai cái bàn.
Mọi người rất ăn ý mà chia làm hai bên, Karen, Muri và Balart ngồi cùng một cái bàn, những người còn lại ngồi ở một cái bàn khác.
Có điều thì thức ăn của hai bàn cũng không giống nhau, bên này đơn giản một chút, bên kia thì thịnh soạn hơn rất nhiều.
Lúc Balart dùng cơm không nói lời nào, Karen và Muri cũng không nói chuyện, yên lặng ăn.
Chờ đến khi Balart dùng cơm xong, sau đó cầm lấy khăn ăn lau miệng, cười nói: “Ta biết đồ ăn của Wien vẫn luôn rất nổi tiếng, Karen, cậu là người Wien, cậu cảm thấy thế nào?”
Karen hồi đáp: “Có đôi khi trong ác mộng, tôi nghĩ đến đều cảm thấy sợ hãi.”
Muri nói tiếp: “Anh nghĩ gì mà sợ?”
“Tôi vậy mà có thể ăn đồ ăn của Wien mà lớn lên.”
“Ha ha ha!”
“Việc về McKenney, mọi người cũng không cần phải để trong lòng, mời ông ta tới, cũng chỉ bởi vì ông ta đã làm thần quan thường trú ở Luân Hồi Cốc rất lâu, hiểu biết khá rõ về nơi đó, thật ra phần lớn bài giảng của ông ta đều là nói nhảm mà thôi, dù gì thì các ngươi cũng sẽ không ở lại Luân Hồi Cốc được bao lâu.”
“Thầy McKenney nếu đã xin thứ lỗi, xin nhận lỗi, tôi cũng đã tha thứ cho ông ấy.” Karen nói.
“Ừm.”
Muri mở miệng nói: “Cho nên, nội dung trọng điểm sẽ là bài giảng của thầy vào buổi chiều hôm nay sao?”
“Đúng vậy, không sai.”
“Vậy chúng ta có thể rất chờ mong.” Karen nói.
“Lần này, nhiệm vụ của các ngươi rất nặng đấy, đã ăn xong chưa, chúng ta trở về tiếp tục lên lớp đi.”
Muri đứng người lên, đi tính tiền.
Đám người quay trở về phòng hội nghị một lần nữa, Balart đi đến trên bục giảng.
Nhân viên công tác chiếu một bức tranh lên màn hình, trên tranh vẽ là một người đàn ông, người đàn ông với gương mặt của một con sư tử, đứng sừng sững ở bên trong ngọn lửa đang cháy hừng hực.
Balart mở miệng nói: “Gaitanbert, cha của ông ta từng là một vị Chủ giáo của Thần Giáo chúng ta, mẹ của ông ta, thì là một con yêu thú, ông ta là kết tinh tình yêu của bọn họ.”
Nghe được cái lời ca ngợi “Kết tinh tình yêu” này thì đã có thể biết cái tên Gaitanbert này quan hệ cùng vói Trật Tự Thần Giáo.
“Gaitanbert có được cơ thể mạnh mẽ của yêu thú, đồng thời còn có thể có sử dụng được sức mạnh của Trật Tự, vào thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước, từng đảm nhiệm chức đội trưởng đội hộ vệ trước cổng lớn của Trật Tự Thần Điện.”
Màn hình chiếu thay đổi, xuất hiện mới một bức tranh vẽ trên tường, trên tranh vẽ tường là một người phụ nữ, dáng người cô ta uyển chuyển, nhưng toàn bộ tóc trên đầu đều được tạo thành từ những con rắn độc.
“Fornites, từng là công chúa của tộc người rắn Tanshi, có huyết mạch hoàng thất của tộc người rắn Tanshi, vào thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước, cả bộ tộc đều thờ phụng Trật Tự Thần Giáo chúng ta, từng tham gia vào công cuộc sáng tạo nơi nuôi dưỡng yêu thú của Trật Tự Thần Giáo.”
Ashley nhỏ giọng nói: “Tôi đã từng thấy tranh vẽ trên tường của bà ta.”
Balart tiếp tục nói: “Thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước, Gaitanbert phụng mệnh thanh lập một đội hộ vệ, bảo vệ Fornites tiến vào một khu bí cảnh để tìm di vật để lại, từ đó mất tích đến nay.
Vào một đêm khuya tám năm trước,
Người trong bộ môn phụ trách việc giữ gìn những cổ vật và trận pháp cổ xưa của Thần Giáo chúng ta, phát hiện một trận pháp truyền tin đã sớm dừng hoạt động từ kỷ nguyên trước thu được một tin tức.
Trong đó nói là: Gaitanbert, Fornites, Cánh Cổng Luân Hồi.”
“Bọn họ thế mà còn sống?”
“Làm sao có thể, lại còn có thể còn sống?”
“Sống lâu như vậy sao?”
Đám người bắt đầu nghị luận ầm ĩ.
“Có thể sống lâu như thế, cho dù xem như là linh hồn, cũng rất khó có thể làm được nhỉ?” Muri nhìn về phía Karen.
Karen hồi đáp: “Bọn hó có khả năng còn sống, nhưng có lẽ cũng không phải là bọn họ còn sống.”
“Anh cũng không rảnh để nói nhảm, cho nên, anh biết một chút tin tức nội bộ của Cánh Cổng Luân Hồi à?”
“Ừm.”
“Đến giờ cơm tối chia sẻ một chút được không?”
“Được rồi.”
Balart giơ tay lên, ra hiệu mọi người im lặng, mở miệng nói:
“Chúng ta bây giờ đang hoài nghi, linh hồn của Gaitanbert và Fornites, bị đưa vào bên trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Bởi vì có thể suy đoán từ các ghi chép tương quan, một vị Thần từng bị Thần Giáo chúng ta phán xét thành Tà Thần, có vẻ đã từng chuyên môn giúp Thần Luân Hồi vứt bỏ linh hồn vào bên trong Cánh Cổng Luân Hồi
Đương nhiên, ghi chép này có phải là sự thật hay không, suy đoán có chính xác hay không, vị Tà Thần kia có từng làm như vậy hay không, tạm thời cũng không ai biết.”
Karen thở dài.
Không sai, nó đã từng làm.
Chương 1193: Ảnh chụp bị mờ (1)
Con chó nhà mình đã từng nói, nó đã giúp Thần Luân Hồi đi đổ rác ở trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Lúc ấy Pall còn từng trào phúng nó: Ngươi làm việc giúp cho một vị Chủ Thần rồi lại đi làm việc cho một vị Chủ Thần khác, đáng đời ngươi cuối cùng phải chịu kết quả bị trấn áp.
Cho nên,
Năm đó Gaitanbert và Fornites, cũng là bị Ranedal ném vào trong Cánh Cổng Luân Hồi sao?
Karen quyết định chờ đến khi kết thúc buổi học thì lên phòng gọi điện về nhà hỏi một chút, có lẽ điện thoại trong phòng của các học viên cũng sẽ không có người nghe lén nhỉ?
“Các ngươi lần này có ba nhiệm vụ.”
Balart đi đến trước bục giảng:
“Nhiệm vụ thứ nhất, cũng là nhiệm vụ ít quan trọng nhất, đó chính là các ngươi tìm kiếm cơ hội riêng cho mình ở trong Cánh Cổng Luân Hồi chi môn, tìm kiếm linh hồn tương thích với mình, ký kết khế ước linh hồn với chúng, đương nhiên, bọn chúng cũng sẽ tiến hành lựa chọn các ngươi.
Tất nhiên có một vài điều thì các ngươi có thể yên tâm, đó chính là chờ đến lúc các ngươi quay trở ra, thần giáo sẽ sắp xếp chuyên gia để kiểm tra giúp các ngươi.
Nếu như độ phù hợp cao, linh hồn kia cũng rất biết nghe lời, thì không có việc gì xảy ra, các ngươi có thể cùng nhau phát triển;
Nếu như độ phù hợp không đủ cao, thần giáo cũng có thể giúp các ngươi phong ấn linh hồn kia, đợi đến sau này các ngươi từng bước trưởng thành thì sẽ tiến hành giải phong ấn từng tầng một;
Thần giáo còn có thể giúp các ngươi đàm phán cùng với linh hồn kia, dù sao thì bây giờ các ngươi cũng có tư cách để hưởng thụ đãi ngộ này, chờ đến khi các ngươi quay trở về từ trong Cánh Cổng Luân Hồi thì tư cách của các ngươi sẽ càng cao hơn.
Tóm lại, dưới tình huống bình thường, chỉ cần các ngươi có thể mang linh hồn từ bên trong ra ngoài, thần giáo đều có thể giúp các ngươi giải quyết những việc phát sinh tiếp theo sau.
Còn về phần không phải là tình huống bình thường…
Ừ,
Nếu quả như thật sự ký kết với một linh hồn đặc thù, dẫn đến việc sau khi ra ngoài ngươi xảy ra vấn đề, cũng không có cách nào để giải quyết, vậy cũng không nên cảm thấy kỳ lạ, cho dù chỉ có tỉ lệ thấp nhưng nó vẫn tồn tại.
Ví như khi các ngươi sử dụng trận pháp dịch chuyển, trên lý thuyết thì nó cũng có thể xảy ra vấn đề dẫn đến cơ thể của các ngươi có nguy cơ sẽ bị tan rã.
Cho dù những tín đồ Trật Tự như chúng ta, cũng sẽ có khả năng bị lạc lối, không phải sao?”
Balart cầm lấy một ly nước, uống một ngụm, tiếp tục nói:
“Nhiệm vụ thứ hai chính là tiếp xúc và tìm kiếm một vài thế lực bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, tìm hiểu một chút tin tức tình báo.
Bởi vì có một việc, thần giáo vẫn còn đang nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ rõ ràng, đó chính là không ít gia tộc lớn bên trong Luân Hồi Thần Giáo, lai lịch của bọn họ, vẫn luôn là một điều bí ẩn, thần giáo đang nghi ngờ, có lẽ bọn họ có quan hệ với Cánh Cổng Luân Hồi.”
Balart giảng giải rất hàm súc.
Karen biết ý của Balart và lãnh đạo của Thần Giáo, bởi vì con chó nhà mình đã từng nói, hiện nay Hoàng tộc Simerson của Luân Hồi thần giáo, trước kia đã từng tồn tại trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Lúc đó mình còn xúc động mà nói một câu: Luân Hồi Thần Giáo đã bị Cánh Cổng Luân Hồi ô nhiễm ngược lại rồi sao?
Chỉ có điều, có mấy lời Balart cũng không tiện nói rõ, nếu trực tiếp suy đoán Hoàng tộc của Luân Hồi Thần Giáo, nghi ngờ lại lịch của gia tộc Người Gác Cổng đương đại của Luân Hồi Thần Giáo vẫn có chút cố kỵ.
Nhưng mà mục đích của việc điều tra này là vì cái gì đây?
Karen rõ ràng, Trật Tự Thần Giáo không phải là Nguyên Lý Thần Giáo, tinh thần và điều có ý nghĩa với đám người của Nguyên Lý thần giáo kia là tất cả đều vì nghiên cứu khoa học, Trật Tự Thần Giáo làm chuyện gì, đều cũng có mục đích rõ ràng.
Cho nên, là Thần Giáo đang muốn tiến hành kế hoạch với Luân Hồi Thần Giáo?
“Nhiệm vụ thứ ba, trước khi các ngươi tiến vào Cánh Cổng Luân Hồi, thần quan đến đó cùng với các ngươi, sẽ đưa cho các ngươi tín vật có quan hệ với Gaitanbert và Fornites, cũng xem như là di vật của bọn họ, mỗi tiểu đội một cái, sau khi vào thì hãy thử kêu gọi bọn họ.
Năm đó trước khi bọn họ mất tích, là trong lúc đang thi hành một nhiệm vụ bí mật, thần giáo hoài nghi, một phần kết quả, chắc hẳn là vẫn còn ở trong tay của bọn họ, ít nhất, sẽ có một phần tin tức.
Được rồi, đây là ba nhiệm vụ mà Thần Giáo giao cho các ngươi, sổ tay và chú thích chi tiết của những nhiệm vụ này, sau đó sẽ được phân phát cho các ngươi.
Cuối cùng, ta rất vui mừng mà thông báo với các ngươi rằng, ba ngày sau các ngươi sẽ lên đường tiến về Luân Hồi Cốc, cho nên các ngươi còn có thời gian nghỉ ngơi ba ngày, hi vọng các ngươi có thể đi chơi vui vẻ.
Tan học!”
Toàn bộ học viên đang ngồi phía dưới đứng dậy, hành lễ với Balart trên bục giảng.
Chờ đến khi Balart ra khỏi hội trường, đám người cũng dần dần thả lỏng.
Kỳ huấn luyện này đã kết thúc, mặc dù ngắn ngủi, mặc dù các giáo viên cũng không có kinh nghiệm trong việc giảng dạy, nhưng tất cả mọi người được rất nhiều lợi ích.
Muri nhìn về phía Karen, hỏi: “Tiểu đội của hai chúng ta cùng nhau họp mặt một chút không? Ta cảm thấy tốt nhất đừng chiếm dụng tới thời gian nghỉ ngơi, a, đúng rồi, ngày mai tôi sẽ dẫn các người đi ngắm cảnh tham quan ở tại Saint Andis.”
“Được rồi, cảm ơn.”
“Vậy tôi về phòng nghỉ ngơi một chút trước, sau đó tôi sẽ dẫn theo tiểu đội của mình qua phòng anh nhé?”
“Có thể.”
“Được rồi, cứ như vậy.”
Đám người khỏi hội trưởng, trở về phòng của mình.
Ventura rót cho Karen một ly nước đá, cậu ta rõ ràng đội trưởng của mình rất thích uống nước đá.
“Ta đi tắm trước, Ventura, cậu dựa theo số điện thoại này mà gọi, chờ đến khi được chuyển máy tới thì nói cho ta.”
“Được rồi, đội trưởng.”
Ventura đi đến bên cạnh điện thoại bắt đầu quay số, bởi vì khoảng cách giữa hai đại khu rất xa, cho nên muốn liên lạc cần phải chờ máy khá lâu.
Khoảng cách xa như vậy, thật ra liên lạc bằng cách gửi điện báo thì phù hợp hơn, nhưng tác dụng trong khoảng thời gian ngắn lại khá kém, Karen cũng không có cách nào để đọc hiểu một tờ giấy tràn đầy những chữ “Gâu gâu gâu”.
Trong khách sạn có trận pháp truyền tin có thể sử dụng, nhưng đó là nơi không riêng tư, bên cạnh có nhân viên công tác, cũng bị loại bỏ.
Chương 1194: Ảnh chụp bị mờ (2)
Chờ đến khi Karen tắm rửa xong đi ra ngoài, Ventura cũng đã nối máy xong Karen nhận lấy điện thoại, đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của Pall:
“Bé Karen thân yêu, ở đó huấn luyện ra sao rồi?”
“Rất không tệ.” Karen đáp lại Pall, “Có chuyện, tôi muốn hỏi Kevin một chút.”
“Gâu!”
Đầu dâu điện thoại bên kia truyền đến tiếng sủa của Kevin.
Lúc này Ventura đi lên lầu hai.
“Kevin, Gaitanbert và Fornites, ngươi có nhớ không?”
“Gâu!”
“Nó nói không nhớ rõ.”
“Lúc đổ rác.” Karen nhắc nhở.
“Gâu!”
“Nó nói trong lúc bận đi đổ rác thì ai lại rảnh rỗi đi mò xem có gì trong bịch rác chứ.”
“Được rồi.” Karen nhẹ gật đầu, “Vậy thì không sao.”
“Gâu! Gâu!”
“Con chó ngu hỏi có phải có tin gì truyền ra từ bên trong Cổng à?”
“Đúng thế.”
“Gâu! Gâu! Gâu!”
“Con chó ngu xuẩn hỏi, có phải Thần Giáo muốn các ngươi mang hai tên kia ra? Con chó ngu xuẩn bảo cậu phải cẩn thận, việc này có lẽ sẽ không đơn giản như vậy, có lẽ là một cái bẫy.”
“Ta biết, ta sẽ cẩn thận, được rồi, mọi người ở nhà nhớ chú ý an toàn.”
“Cậu cũng thế, Karen.”
Sau khi cúp điện thoại, Karen ngồi ở trên ghế sa lon, ngửa người ra đằng sau.
Thật ra, đối với việc tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi có khả năng sẽ gặp nguy hiểm, Karen cũng không phải là rất lo lắng, âm mưu, tấm màn đen gì đó, anh cũng có thể nhìn rõ được.
Mặt khác, mặc dù Balart đã nói trước về ba nhiệm vụ, nhưng Karen sẽ chỉ kiên định đi chấp hành nhiệm vụ thứ nhất, hai nhiệm vụ còn lại, tùy tình huống đi, anh sẽ không dùng mạng của mình và các thành viên trong tiểu đội để đi mạo hiểm, ít nhất, trước mắt anh còn không có trông thấy đầy đủ tất cả động lực để mình đi mạo hiểm.
Ventura vừa tắm xong đi xuống phòng khách, vừa lúc tiếng chuông cửa vang lên, cậu ta đi mở cửa, đám người của tiểu đội Muri bước vào, đến sớm hơn rất nhiều so với dự tính.
Âm thanh ngoài hành lang cũng vang đến hai căn phòng khác, đám người Bart cũng rất nhanh mở cửa đi vào.
Phòng khách nhỏ trong căn phòng vào lúc này có vẻ hơi chen chúc, ghế sô pha không đủ chỗ ngồi, phần lớn người đều khoanh chân ngồi ở trên thảm.
Muri mở miệng nói: “Nhiệm vụ thứ ba, tôi thật sự cũng không nghĩ tới, anh thấy thế nào?”
Karen nói thẳng: “Chủ yếu là hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất, kèm theo hoàn thành cái thứ hai nhiệm vụ, tìm vận may để làm nhiệm vụ thứ ba.”
“Trái ngược hoàn toàn với yêu cầu của thầy Balart.” Muri cười cười, “Tôi cũng cho là như vậy, được rồi, Karen, tiếp theo anh kể một chút những điều mà anh biết về tình hình ở trong Cánh Cổng Luân Hồi đi, trong tay của chúng tôi cũng có chút ít tư liệu, chờ anh nói xong để tôi xem có gì cần bổ sung thêm hay không.”
“Ta cũng không biết được bao nhiêu đâu, có vài điều cũng không rõ ràng, vậy để ta kể trước một vài thứ đi.”
Karen nói ra những tin tức mà mình biết được từ con chó trong nhà, gạt bỏ đi những phần không cần thiết mà kể ra.
Sau đó, Muri cũng chia sẻ tin tức mà mình biết được
Phối hợp với lời mà Balart đã giảng trong chương trình học buổi chiều, tạo ra được một cái khung sườn cơ bản, nhưng vẫn có chút thiếu chân thực như cũ.
Pacio cảm khái nói: “Tôi nghĩ, có lẽ ngay chính Luân Hồi Thần Giáo bọn họ đều không rõ ràng tình hình cụ thể bên trong Cánh Cổng Luân Hồi là như thế nào đâu.”
“Đi một bước rồi nhìn một bước đi.” Muri mở miệng nói, “Ta đề nghị, chờ đến sau khi chúng ta tiến vào Cánh Cổng Luân Hồi, hai tiểu đội trước hết không nên tách ra, cùng nhau hành động.”
“Ta đồng ý.” Karen nhẹ gật đầu.
“Lúc cùng một chỗ hành động thì quyền chỉ huy sẽ để cho Karen giữ.” Muri nói.
“Được rồi.” Karen cũng không có cự tuyệt.
Trong hoàn cảnh không biết sẽ gặp phải nguy hiểm như thế nào, sự chỉ huy sáng suốt là một điều cực kỳ quan trọng, đối với chuyện này, không thể khiêm tốn, bởi vì Karen cũng không muốn giao số mệnh của mình vào trong tay của người khác.
Chuông cửa vang lên, Ventura đi ra mở cửa, phục vụ đẩy xe ăn vào trong, lúc này đã đến giờ phục vụ bữa khuya.
Người phục vụ bắt đầu phân phát đồ ăn, một phần lại một phần cơm hộp cùng với các món ăn đơn giản.
Thật ra thì chất lượng không tệ, Karen mở ra hộp cơm trong tay của mình ra, ăn cùng với món mặn.
Chỉ có điều nếu so với món ăn mua bằng phiếu điểm ngày hôm qua, vẫn còn có chút không đáng để nhắc đến.
Muri nghi ngờ nói: “Các người đều ăn thứ này à?”
Asli mở miệng nói; “Chúng ta quen với việc dùng cơm nhanh để còn dành thời gian thảo luận học tập.”
Bart nói phụ họa tho: “Đúng, dùng thời gian quý giá để lãng phí cho việc hưởng thụ đồ ăn, là việc tội lỗi đối với cuộc sống của mình.”
Muri nhẹ gật đầu, nói với người phục vụ: “Cũng đưa phần ăn của chúng ta tới đây đi, chúng ta cũng ăn ở trong phòng này.”
“Được rồi, thưa ngài.”
Người phục vụ đi ra, người trong phòng còn không nói chuyện được bao lâu, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Sau khi mở cửa ra, người phục vụ đẩy một chiếc xe đồ ăn giống hệt lúc nãy, phân phát cho mỗi người trong tiểu đội Muri, mọi người lúc này hai mắt nhìn nhau.
Muri nghi ngờ nói: “Đây là bữa ăn của chúng ta sao?”
“Đúng vậy, thưa ngài.”
“Bữa ăn của chúng ta…”
Tất cả thành viên của tiểu đội Karen đều cúi đầu ăn, giả bộ như không biết việc gì cả.
Karen thì mở miệng nói: “Chắc là phục vụ nghe nhầm, nghĩ rằng cậu cũng muốn ăn giống như chúng ta.”
Muri cười nói: “Xem ra là như vậy.”
“Ăn cơm trước đi, đợi lát nữa ta lại nói thêm một vài việc liên quan đến Luân Hồi Thần Giáo, lúc ta thi hành nhiệm vụ trong tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật ở đại khu thành phố York, có tiếp xúc với bọn họ.”
“Được rồi, mọi người ăn đi, tiết kiệm thời gian.” Muri nói với mọi người.
Mọi người của hai tiểu đội, đều dùng tốc độ cực nhanh mà giải quyết bữa ăn.
Karen nói lại việc mình đã từng giao chiến với hai anh em gia tộc Simerson của Luân Hồi Thần Giáo, có điều giản lược bớt thân phận của hai người họ, chủ yếu phân tích cách chiến đấu và nhược điểm của họ.
Tất cả mọi người nghe rất chú tâm, bởi vì tất cả mọi người đều rõ ràng, nguy hiểm không chỉ đến từ những thứ bên trong Cánh Cổng Luân Hồi mà cũng có thể đến từ những người cùng đi vào trong.
Không người nào dám cam đoan, Luân Hồi Thần Giáo bị đánh bại lúc trước, sẽ không muốn tìm lại một chút thể diện khi ở trong Cánh Cổng Luân Hồi.
Mười một giờ đêm, gặp mặt giao lưu kết thúc.
Muri đứng dậy, ra hiệu cho đội viên của mình có thể rời đi, nhưng mà cậu ta vẫn rất nhiệt tình mà nói: “Ngày mai cùng đi ra ngoài chơi đi, dẫn các người đến nơi có phong cảnh đẹp nhất ở Saint Andis, vừa lúc cũng đến nhà của Pacio chơi.”
Pacio mở miệng nói: “Lúc nãy gọi điện thoại về cho gia đình thì tôi mới chợt nhớ ra, ngày mai là sinh nhật của tôi, vừa lúc huấn luyện vừa kết thúc, mọi người cùng nhau tới chơi.”
“Được rồi.” Karen đáp ứng.
“Cũng không cần chuẩn bị quà cáp đâu, có thể đến tham gia tiệc sinh nhật của tôi thì đó đã là món quà tốt nhất rồi, dù sao thì mọi người cũng không có thời gian chuẩn bị.” Pacio nói thêm.
“Được rồi.” Karen đáp ứng rất nhanh.
Chương 1195: Ảnh chụp bị mờ (3)
Sau khi tiễn mọi người trong tiểu đội Muri ra khỏi phòng, những người khác trong tiểu đội cũng lần lượt trở về phòng mình.
Ventura vẫn nằm nghỉ ở trước cửa phòng ngủ của Karen, trong lòng cậu ta, đội trưởng kính yêu của mình có vẻ như lúc nào cũng có thể chết bất đắc kỳ tử ở trong giấc mộng.
Sau khi bảo Ventrua lên phòng ngủ một lần nửa mà cậu ta vẫn không chịu, Karen cũng mặc kệ
Chờ đến khi Karen nằm lên giường, Ventura nằm dưới đất bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, mở miệng nói: “Đội trưởng, bữa tiệc ngày mai có lẽ tôi không đi được.”
“Vì cái gì?”
“Bữa tiệc chắc chắn sẽ kéo dài đến khuya, chúng ta sáng mai đã xuất phát, nếu như vậy thì sẽ không có ai gọi rượu và thuốc lá.”
“Không có việc gì, vị trưởng phòng hậu cần kia sẽ giúp chúng ta chuẩn bị, hắn chỉ cần ghi vào sổ sách, ngay cả quá trình mang lên cũng có thể giảm bớt.”
“Thật sao?”
“Ừm, tham gia bữa tiệc cũng là để xúc tiến quan hệ của hai tiểu đội, dù sao thì sau khi tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, chúng ta cũng cần giúp đỡ lẫn nhau.”
“Ừm, tôi hiểu rồi, đội trưởng.”
Karen rất hài lòng với Muri ở một điểm là, hai người rất nhất trí ở những việc quan trọng, cũng như lúc nãy cậu ta đến hỏi thái độ của mình đối với ba nhiệm vụ được giao lần này, sau khi xác nhận thái độ của mình đối với ba nhiệm vụ kia thì tiếp đó mới nói chuyện về quyền chỉ huy tập thể.
Có lẽ cậu ta cũng đang lo lắng là mình không có xuất thân từ gia tộc cho nên rất khát vọng lập công để trèo lên trên, loại tâm tính này tất nhiên sẽ dẫn đến việc mạo hiểm làm nhiệm vụ.
Còn cậu ta, bởi vì có gia tộc sau lưng chèo chống, ở phương diện này thì có thể thong dong hơn nhiều.
Nhưng Muri cũng không biết đó là, đứa “Cô nhi” như mình ở phương diện này thì càng ung dung hơn so với cậu ta.
Ngày thứ hai.
Tiệc sinh nhật bắt đầu từ buổi tối, nhưng sáng sớm, người của hai tiểu đội cũng đều đã xuất phát đến vịnh Amber của Saint Andis.
Phong cảnh ở nơi này rất đẹp, đã có thể trông thấy biển cả bao la và vô tận, lại có thể trông thấy vẻ đẹp yên ả và tinh tế của biển xanh, bên cạnh có một khu trang viên lớn, bên ngoài còn có bố trí kết giới.
Nói như thế nào đây, nếu chỉ bằng tiền tài của thế tục, sẽ không có tư cách mua nhà ở đây.
Pacio giới thiệu rằng nơi này là một khu phát triển hạng mục cung cấp việc dưỡng lão, không chỉ dành cho người của Trật Tự Thần Giáo, cũng không ít người già của các Thần Giáo khác cũng lựa chọn sống ở đây.
Đương nhiên, bên người những cụ già này chắc chắn cũng sẽ không thiếu con cái.
Buổi sáng, đám người bắt đầu chơi bóng chuyền bãi biển và đá bóng
Karen không có tham gia những hoạt động này, chỉ là yên lặng mà nằm trên ghế dài ở bãi cát, cầm trong tay một ly sữa dừa, phơi người dưới ánh nắng ấm áp.
Cơm trưa là tiệc nước hải sảng, Karen tùy ý ăn một chút, buổi chiều thì tiếp tục không thích hòa đồng với mọi người mà nằm ở chỗ cũ ngủ trưa.
Ngủ được hai tiếng, Karen ngửi thấy mùi khói thuốc, mở mắt ra, trông thấy Bart đang ngậm một điếu xì gà trong miệng mà hút, còn bày ra tư thế nghiêng mặt lên nhìn trời.
Karen nhìn cậu ta một hồi, mở miệng nói: “Bart, gia giáo của nhà cậu rất nghiêm khắc nhỉ?”
“Ừm? Thật có lỗi, đội trưởng, đánh thức ngài rồi.” Bart cười cười, “À, vẫn tốt, gia giáo, cha mẹ tôi đối với tôi tương đối nghiêm khắc, làm sao mà ngài biết được?”
“Xì gà không cần phải hút khói sâu vào trong đâu.”
“A, phải không, tôi còn tưởng rằng giống với hút thuốc lá.”
Karen quay đầu nhìn chung quanh, phát hiện mọi người sau khi hoạt động nửa ngày trời, lúc này cũng bắt đầu hưởng thụ ánh nắng của buổi chiều.
Ashley cầm trong tay một lọ dung dịch dưỡng da mà trắng ngà đi tới cùng với Blance, hỏi: “Đội trưởng, có cần tôi giúp ngài bôi một ít không, phối hợp với ánh nắng có thể nuôi dưỡng làn da nha.”
Bart nghe vậy, nhìn làn da màu đồng của mình, lại nhìn làn da trắng nõn của đội trưởng, nói:
“Tôi cảm thấy làn da của đội trưởng còn tốt hơn của cô.”
“Tôi không có mù.” Ashley tức giận trừng mắt liếc Bart.
Bart cười nói: “Cô xem Blance người ta kia, Ashley à, cô cũng nên giảm cân.”
Lúc trước tất cả mọi người đều mặc thần bào, không thấy rõ ràng bên trong, bây giờ ăn mặc mỏng manh, dáng người lộ ra.
Thật ra thì dáng người của Ashley cũng không tệ, không tính là béo, những nơi nên có thịt thì cũng có thịt.
Blanch thì thuộc về kiểu dáng của người mẫu, cho nên rất hiển nhiên, Bart thích loại dáng người này hơn.
“Đáng tiếc, Blanche người ta thích kiểu người như đội trưởng, còn kiểu dáng người như cậu, những quả phụ kia sẽ rất thích.”
“Ashley…” Blanch nghe nói như thế, cả mặt đỏ rần.
Karen cũng không tham dự vào cuộc thảo luận này, thân là đội trưởng, khống chế khoảng cách giữa mình và đội viên nữ, những trò đùa như thế này, thường thường là phương thức thăm dò để rút ngắn khoảng cách mà hai bên ăn ý với nhau.
Karen lại uống một ngụm sữa dừa, nhìn về phía bên kia, không ít thành viên của tiểu đội Muri, bên người còn có một cô gái, hẳn là bạn gái của bọn họ.
Đây là một nơi tốt, về sau có cơ hội có thể mang Eunice cùng đi nghỉ phép, xa xỉ một chút, có thể trực tiếp ngồi trận pháp dịch chuyển, cũng rất thuận tiện.
Muri đi tới, cười hỏi: “Mọi người cùng nhau chụp một tấm ảnh tập thể nhỉ?”
Karen rất muốn nói cho Muri, trước lúc tham gia một hoạt động có thể gặp nguy hiểm ở một nơi xa lạ, chụp ảnh chung là một việc vô cùng thiếu may mắn.
Rất dễ dàng để người ta liên tưởng đến một vài năm sau, những người sống sót lấy ra tấm ảnh tập thể cũ kỹ đã ố vàng mà chỉ mặt từng đồng đội để kể lại chuyện xưa.
Nhưng Bart đã gọi đội ngũ chụp ảnh quay phim chuyên nghiệp đến, Karen cũng không tiện từ chối, rốt cuộc bọn họ chụp kiểu ảnh giống như trên « Tuần Báo Trật Tự » loại ảnh có thể chuyển động.
Tất cả mọi người của hai tiểu đội tụ tập lại, có người bạn gái cũng muốn qua cùng tham gia chụp ảnh chung, bị bạn trai trừng mắt quay trở về.
Karen và Muri ngồi ở hàng thứ nhất, vây quanh sau lưng hai người là tất cả đội viên của hai tiểu đội, mọi người cùng nhau nở nụ cười.
“Răng rắc!”
“Lại đến một tấm nữa, thưa các ngài, rất xin lỗi, cường độ ánh sang của thuật pháp không được hoàn mỹ.” Thợ chụp ảnh nhìn thoáng qua tấm ảnh chụp vừa lấy ra sau đó thuận tay nhét tấm hình kia vaò trên bãi cát.
Mọi người rất phối hợp, tiếp tục duy trì tư thế cũ.
“Răng rắc!”
Thợ chụp ảnh vui vẻ nói: “Ha ha, hoàn mỹ rồi!”
Pacio mở miệng nói: “Mọi người có thể thay quần áo, tham gia tiệc sinh nhật của tôi, ông nội tôi cũng có mời không ít bạn già tới.”
Tất cả mọi người đi thay thần bào.
Karen thì thuận tay nhặt lên tấm ảnh chụp lỗi lúc trước, phát hiện trong tấm ảnh có hai người đang cử động càng lúc càng mờ đo.
Một người là Muri ngồi kế bên người mình,
Một người khác là Ventura đứng ở sau lưng mình.
Chương 1196: Người bị chọn trúng (1)
Bữa tiệc được tổ chức cũng không quá phô trương, nhưng quy cách rất cao, ngay cả phục vụ viên cũng đều mặc thần bào Trật Tự.
Đây cũng không phải có nghĩa là ông nội của Pacio sắp xếp người trong giáo hội đến nhà mình làm người giúp việc, mà là bởi vì ông nội của Pacio là ngài Jamal hiện tại còn đang đảm nhiệm chức Phó hiệu trưởng của Trường Cao Đẳng Giáo Hội Saint Andis.
Khi trong nhà ông ấy có tiệc tùng mà thiếu người giúp đỡ, cán bộ của hội học sinh sẽ lập tức sắp xếp người đến giúp đỡ.
Không phải sắp xếp, mà là tự nguyện.
Cha mẹ của Pacio cũng không làm việc ở đại khu Dinger, cho nên trong nhà chỉ có ông bà nội của cậu ta.
Dựa theo quy tắc, đám người của Karen được Pacio dẫn đến để gặp ông bà nội của cậu ta, hai ông bà cũng rất hiền lành, ít nhất là biểu hiện bên ngoài cực kỳ hiền lành, mà bọn họ lại còn rất bác học, mỗi lời cổ vũ và khuyến khích nói với từng người khác nhau đều sử dụng từ ngữ không giống nhau.
Sau khi xong quá trình lễ nghi, tiếp đó thì ai thích xã giao thì đi xã giao, ai thích thưởng thức món ăn ngon thì đi dùng tiệc, ai thích yên tĩnh thì tìm một góc hẻo lánh mà dạo chơi.
Karen chọn một vị trí gần cửa sổ, chếch phía đối diện là dàn nhạc, đang diễn tấu những giai điệu êm dịu.
Ventura bưng tới một mâm đồ ăn lớn, hỏi: “Đội trưởng, ngài có đói không?”
Karen lắc đầu.
“Tôi thấy đội trưởng lúc giữa trưa cũng không ăn nhiều cho lắm.”
“Uống nhiều sữa dừa, không thấy đói bụng.”
Sữa dừa uống lúc ban ngày cũng không phải toàn là nước dừa, mà là một loại đồ uống, uống vào sẽ không cảm thấy ngán, nhưng lượng đường có lẽ hơi cao, dẫn đến Karen bây giờ vẫn như cảm thấy chưa đói bụng.
“Ngài thật sự không ăn sao?” Ventura lại hỏi thêm một lần.
“Cậu cố gắng ăn nhiều một chút, ăn cho đủ phần của ta nữa.”
“Được rồi, đội trưởng!”
Ventura chọn một cái bàn dài rồi để mâm đồ ăn xuống, ngồi xuống tập trung ăn.
Karen dưa người sát vào trên vách tường, trong tay vuốt vuốt đồng tiền xu mà thầy giáo Piro đã đưa lúc trước, đồng xu lành lạnh, sờ tới sờ lui cảm giác cực kỳ dễ chịu.
Ban ngày nằm trên ghế dài dưới chân là bãi cát, trời xanh mây trắng ở phía trên, ban đêm lại tựa lưng ngồi ở nơi này, cầm một ly đá chanh, nghe nhạc, hôm nay, thật sự thả lỏng rất thoải mái.
Chỉ là bởi vì Karen nhìn chằm chằm vào một phương hướng mà xuất thần, để cho cô gái kia đang kéo đàn violin ở hướng đó nghĩ lầm là Karen vẫn đang ngó chừng mình, cả gương mặt đều đỏ bừng lên.
“Tôi phát hiện con người của anh rất thích ở một mình, nhưng tính cách cũng không quái dị lắm.”
Muri ngồi xuống đối diện Karen, sau đó quay đầu nhìn về phía cô gái đang kéo đàn violin kia một chút, “Tôi cản trở anh rồi sao?”
“Không có.” Karen lắc đầu, đổi tư thế, “Xã giao là một loại nhu cầu, chỉ cần là nhu cầu đều cần có mức độ, trong khoảng thời gian này hầu như đều tiếp xúc cùng với mọi người, nhu cầu về phương diện này tạm thời đã đủ rồi, nên muốn trân trọng thời gian của mình một chút, bởi vì ở một mình cũng là một loại nhu cầu.”
“Ha ha, vậy tôi đi chỗ khác ngồi nhé?”
“Nếu cậu không có việc gì, thì cứ ngồi đi không sao.”
“Ừm, tôi cũng không có việc gì.”
Vừa lúc một người phục vụ bưng khay rượu đi ngang qua, Muri vỗ tay phát ra tiếng, cầm một ly rượu đỏ từ trên khay của người phục vụ.
“Nhà tôi cũng có một căn nhà ở khu này, phong cảnh cũng không khác mấy với nhà của Pacio, nhưng ông bà trong nhà tôi cũng không thích sống ở chỗ này, cho vẫn luôn bỏ trống, về sau anh nếu muốn thì có thể dẫn vị hôn thê của mình cùng đến đây để nghỉ phép, nói với tôi trước một tiếng là được.”
“Được rồi, cảm ơn, ta rất thích nơi này, ta tin tưởng vị hôn thê của ta cũng sẽ rất thích.”
“Tôi có thể nhìn ra được, ha ha, tôi đã từng đến Wien, sau khi đến thì tôi mới biết được vì sao mấy trăm năm trước người Wien lại nóng lòng làm hải tặc như vậy, ở cái nơi u ám lạnh lẽo ấy nếu như không làm việc chuyện nhiệt huyết táo bạo thì chẳng mấy chốc cả người đều sẽ bị đông cứng.”
“Hoàn toàn chính xác, khí hậu Wien quả thật rất tra tấn con người.”
“Ha ha, Karen!”
“Karen, anh cũng ở chỗ này sao!”
Leon và Laure cũng xuất hiện ở cách đó không xa, hiển nhiên, bọn họ cũng được mời tới tham gia bữa tiệc sinh nhật tối nay, bọn họ nhìn thấy Karen đang ngồi ở chỗ này, cùng nhau bước tới.
Nhưng mà khi bọn họ trông thấy Karen đang ngồi đối mặt tán gẫu với ai thì vẻ mặt của cả hai người trong nháy mắt hơi mất tự nhiên một chút.
Muri quay đầu nhìn về phía bọn họ, hỏi Karen: “Đây là bạn bè của anh sao?”
“Ừm, đúng thế.” Karen đứng người lên, giới thiệu nói, “Leon, Laure, bạn bè của ta ở thành phố York.”
Muri quay đầu nhìn về phía bọn họ, cũng không đứng dậy:
“Xin chào, ta là Muri.”
“Chào anh.”
Thật ra, Karen biết Leon và Laure chắc hẳn là biết Muri là ai, nhưng rất hiển nhiên rằng Muri cũng không nhận ra bọn họ.
Mặc dù đều là giới công tử, nhưng chênh lệch giữa nhau vẫn rất lớn, dù sao thì một bên là trong phạm vi thủ đô một bên là ở tỉnh.
“Karen, chúng tôi qua bên kia chào hỏi mấy vị trưởng bối trước đây, đợi chút nữa chúng ta trò chuyện tiếp.” Laure nói.
“Được rồi, đợi chút nữa trò chuyện sau.”
Laure và Leon rời đi.
Muri nhấp một ngụm rượu, cũng không nhìn bọn họ thêm.
Chờ đến khi Karen ngồi xuống, Muri cười nói: “Tôi vốn cho rằng anh là người ưu tú như vậy, chắc cũng sẽ lười mà chào hỏi bọn họ mới đúng.”
“Con người của bọn họ cũng không tệ lắm.”
Karen nhớ cuộc đàm phán lần kia, là bọn họ cung cấp thêm đồ ăn cho mình, sau đó trong lần đàm phán kế tiếp, ba người đều sẽ đến trong phòng kho nhỏ để ăn vụng, sau khi Leon biết thân phận của mình, cũng không bởi vì tin đồn bên ngoài mà tức giận với mình.
Có điều, những việc này cũng không trong phạm vi mà Muri suy nghĩ đến.
Trong cách nhìn của Muri, thân phận cùng với tài năng, ít nhất phải có một thứ ngang nhau mới có thể nhận được sự tôn trọng của cậu ta.
“Xem ra tôi phải thu hồi lại lời nói trước đây của tôi.”
“Câu nào?”
“Một mình và quái dị.”
“Thật ra đây là sinh tồn.” Karen nhấp một hớp nước chanh, “Chỉ là cậu vẫn luôn bỏ qua nó mà thôi.”
“Ừm, tôi cũng thừa nhận, bởi vì quan hệ trong nhà, đối với những gì anh từng trải qua thì tôi có lẽ sẽ thiếu đi một chút sự đồng cảm.” Muri lung lay chén, “Ngồi đây thật nhàm chán, hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó rồi đánh nhau?”
“Đánh nhau?”
“Ừm.”
“Ta muốn ngồi ở chỗ này nghe âm nhạc.” Karen cười nói, “Ngay từ đầu cậu đến đây ngồi sẽ không phải là vì muốn tìm ta để đánh nhau chứ?”
“Không có, chỉ là có chút buồn chán, anh không đồng ý thì coi như xong.”
“Vẫn là nghe nhạc một chút đi, chờ đến khi đến Luân Hồi Cốc thì kéo căng dây thần kinh cũng không muộn.”
“Cũng đúng.” Muri sờ lên túi, hỏi, “Trên người anh có thuốc không?”
“Có.”
Karen đưa gói thuốc lá và bật lửa cho Muri.
Chương 1197: Người bị chọn trúng (2)
Muri mở gói thuốc, lấy ra một điếu, cắn vào bên trong miệng, châm thuốc, nói: “Mấy ngày nay tôi thật ngột ngạt, cái khách sạn chỗ căn cứ huấn luyện kia vậy mà tồi tàn đến nỗi ngay cả thuốc lá cũng không cung cấp.”
“Ha ha.” Karen cười, “Chúng ta đi tản bộ đi.”
“Được rồi.” Muri cũng cười.
Hai vị đội trưởng đứng dậy rời đi, cũng không làm ảnh hưởng đến những người khác, sau khi ra khỏi cửa thì đi về phía sau trang viên, tìm được một khu rừng dừa yên tĩnh.
“Đáng tiếc, không mang theo vũ khí, có ảnh hưởng đến anh không?” Muri hỏi.
“Không sao, chỉ là giết thời gian, cũng không phải thật sự muốn ra tay.”
“Chiến đấu, vẫn nên nghiêm túc một chút thì mới thú vị, không phải sao?”
Muri cởi thần bào ra, lộ ra cơ bắp nửa người trên, dưới ánh trăng, có thể thấy rõ ràng những vết sẹo ở phía trên.
Trên người Bart cơ bắp cũng rất nhiều, nhưng cũng không có vết sẹo gì.
“Từ nhỏ, ông nội đã chú bác trong nhà huấn luyện riêng cho tôi, tôi là bị đánh mà lớn lên đấy.”
“Đó cũng là một cách để thể hiện tình yêu thương.”
“A.” Muri cười, “Làm sao mà anh có thể vừa mở to mắt vừa nói hươu nói vượn được như thế vậy?”
Karen lắc đầu.
Muri nhắc nhở: “Anh không cởi thần bào ra sao? Đợi chút nữa nếu như làm bẩn thì khi quay về bữa tiệc sẽ có chút thất lễ đấy.”
“Không có việc gì, không làm bẩn thì sẽ không sao thôi.”
“Có thể có thể, tôi rất thích cách nói chuyện bất thình lình này của anh, người như anh, nếu như có thể đánh gục anh xuống đất, nhất định có thể làm cho tôi cảm thấy càng vui vẻ hơn.”
“Tới đi.”
“Vậy tôi tới đây.”
Muri hai chân uốn lượn, cả người hạ xuống, cơ bắp trên người trong nháy mắt đều căng lên, tay trái cậu ta cầm một chiếc khiên tròn phát sáng, con bên cánh tay phải thì đang cầm một thanh đoản đao sáng loáng khiếp người.
Ở sau lưng cậu ta, càng là có một bóng người tàn tạ.
“Cậu có được hệ thống tín ngưỡng gia tộc?” Karen nghi ngờ nói.
“Từ trước đây rất lâu, bây giờ thì không phải, gia tộc của tôi sớm đã hiến tặng hết thảy cho Trật Tự Thần Giáo, anh thấy bóng người phía sau tôi không, ngài ấy là tổ tiên của tôi, nhưng cũng là một vị tín đồ thành kính với Trật Tự.
Thứ mà tôi dùng không phải hệ thống tín ngưỡng gia tộc, thú tôi dùng chính là thuật pháp, nhưng mà cần phải dùng huyết mạch để kích hoạt ra thôi.”
Karen nhẹ gật đầu, anh cũng hiểu được.
Tổ tiên nhà Benda trái ngược với ông nội Dis của mình, người trước thì là mang theo hệ thống tín ngưỡng gia tộc dung nhập vào trong Trật Tự Thần Giáo, mà ông nội nhà mình thì lại tách hệ thống tín ngưỡng gia tộc ra riêng khỏi Trật Tự Thần Giáo.
Pall đã từng nói qua, nếu như gia tộc Ellen tiếp tục suy sụp thêm, kết cục đang chờ đợi gia tộc Ellen đó chính là biến heo chó để lai giống.
Thật ra, trong giới giáo hội cũng giống như vậy.
Nhiều hệ thống như vậy, nhiều thể hệ như vậy, nhiều bộ môn như vậy, từ đâu mà tới?
Đều là tự mình nghiên cứu ra sao?
A, làm sao có thể.
“Vù!”
Muri vọt đến.
Karen giang hai tay ra, hai bên trái phải đều xuất hiện bốn sợi Xiềng Xích Trật Tự, dựng đứng cơ thể Karen lên, lúc Muri vọt tới, Karen đã nhanh chóng lùi hẳn về phía sau.
Đợi đến khi Muri lại tiếp cận lần nữa, Karen vung tay trái lên, một ngọn lửa Trật Tự bùng cháy tạo thành một bức tường lửa đẩy về phía Muri.
Muri dùng tấm chắn của mình để vượt qua, quanh người được một tầng ánh sáng màu vàng sẫm bao trùm, trực tiếp phá vỡ bức tường lửa, nhưng lập tức, cậu ta trông thấy dưới chân mình, trước người mình và trên đỉnh đầu xuất hiện ba cái Trật Tự Lồng Giam.
“Rống!”
Muri phát ra một tiếng gầm nhẹ, dùng đoản đao bổ nát lồng giam ở trước mặt, nhưng mà, khi cậu ta tiếp tục lao về trước, bốn phía xung quanh, bỗng nhiên xuất hiện một đống Ngọn Thương Trừng Phạt.
“̀m! ̀m! ̀m! ̀m! ̀m! ̀m!”
Một loạt tiếng nổ truyền đến, hất lên một màn mưa bụi.
Karen hướng ánh mắt nhìn đến, hai tay hợp lại, một cái lăng kính xuất hiện trước mặt Karen.
“Ầm!”
Mặt đất ở dưới chân Karen sụp đổ, Muri lao lên từ phía dưới, cậu ta ra sức chém đến, chém tan lăng kính, nhưng cùng với lúc Karen tiếp tục lui người về phía sau, số lượng lăng kính trước người của Muri càng ngày càng nhiều.
Cậu ta có thể một hơi mà phá bảy lớp lăng kính, vậy thì Karen lập tức có thể bổ sung thêm cho cậu ta mười lớp.
Sau đó trong thời gian rất lâu, Muri đều giống như một con trâu điên vậy, càng không ngừng phá vỡ từng thuật pháp mà Karen thi triển, mà Karen thì lại dựa trên khoảng cách mà mình giữ vững với Muri, từng bước từng bước sử dụng từng loại thuật pháp mà trước đây anh không có cơ hội để sử dụng để ném vào mặt của Muri.
Muri muốn dựa vào phương thức tác chiến này tiêu hao năng lượng linh tính dự trữ của Karen.
Karen biết mục đích của Muri là gì, anh cũng không thèm để ý, dù sao thì cậu ta muốn vậy thì mình cứ chơi tiếp.
Hai bên tiếp tục giằng co trong một khoảng thời gian dài.
Muri không thể chờ đợi được đến kết quả mà cậu ta muốn, từ lúc vừa mới bắt đầu thì lòng tin tràn đầy, sau đó bắt đầu nghi ngờ, tiếp đó là không hiểu được.
Cuối cùng đến khi Karen thí nghiệm xong mỗi thuật pháp hai lần, giang tay ra, lòng bàn tay hướng xuống phía dưới, dưới chân bắt đầu ngưng tụ một nền móng kiến trúc.
Thấy Karen ngay cả
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
đều sắp triệu hồi ra, Muri trực tiếp giơ tay lên, khiên tròn và đoản đao đều biến mật, hô lên:
“Tôi không chơi nữa.”
Karen phất phất tay, nền móng tiêu tán, Xiềng Xích Trật Tự ở hai bên vẫn luôn nâng đỡ cơ thể của anh cũng theo đó mà biến mất, hai chân cũng rốt cục đáp xuống mặt đất.
“Tôi thua.” Muri nói.
Thật ra, Karen cũng có chút hơi kinh ngạc, thực lực của vị đội trưởng mắt trước này, nhất là sức mạnh cơ thể, thật sự rất kinh khủng.
Cũng may là cuộc tuyển chọn cuối cùng sử dụng mục tiêu chủ yếu là Huyễn Thú, hạn chế cậu ta phát huy thực lực, nếu như thật sự muốn chiếu đấu, Bart cũng không phải đối thủ của cậu ta, không, là toàn bộ trường thi có lẽ cũng không có bao nhiêu người là đối thủ của cậu ta.
“Ta biết, cậu có biện pháp tiếp cận tức thì, nhưng cậu cũng không sử dụng.”
“Đúng vậy, tôi có, nhưng dùng nó sẽ phải trả một cái giá rất lớn, chưa kể tổn thương cũng không thể khống chế, mọi người chỉ là đánh chơi một chút, không cần thiết phải liều mạng như vậy, mà cũng phải nhắc đến một việc, anh cũng là người am hiểu cận chiến, từ lúc anh giao chiến với thầy Levin thì tôi đã nhìn ra được, anh chỉ sử dụng thuật pháp mà không cùng tôi đấu cận chiến, tính đi tính lại, trên cơ sở ai cũng đều giữ sức lại, vẫn là anh thắng.”
“Kết quả khi chém giết nhau thật sự, ai nào có thể biết trước được.” Karen ngược lại cũng không hứng thú gì về việc ai thắng ai thua.
“Năng lượng linh tính của anh tại sao lại dồi dào như vậy? Cơ thể của tôi có thể chứa nhiều năng lượng hơn người bình thường, nhưng nếu so sánh với nguồn năng lượng tích trữ trong người của anh thì tôi có chút tuyệt vọng đấy.”
“Có lẽ là do trời sinh đi, khi còn bé thường xuyên nằm mơ thấy tới bóng lưng của Thần Trật Tự.”
“Ha ha, ha ha ha, làm sao tôi cảm giác giống như anh đang tìm cớ để gạt tôi vậy.”
“Ha ha.”
Muri mặc lại thần bào, lại co giãn cơ thể một chút, cảm khái nói: “Đánh một trận, cơ thể thoải mái hơn, cũng lại thấy đói bụng.”
“Ta cũng đói.”
Chương 1198: Người bị chọn trúng (3)
Bữa tiệc vẫn còn chưa kết thúc, hai vị đội trưởng quay trở về trang viên, Karen cầm một cái đĩa lấy một chút đồ ăn ngồi xuống bàn từ từ dùng.
Muri thì cầm lấy một cái mâm gồm bốn món chính và hai dĩa đồ ăn kèm do phục vụ viên bưng lên, ngồi xuống đối diện Karen, cầm lấy một cái cái thìa lớn hướng múc từng thìa đưa vào trong miệng mà nhai nuốt.
Karen cười nói: “Cái tướng ăn này của cậu, nếu ở bên ngoài thì ta cũng sẽ không dám nói chúng ta là người quen.”
“Tôi theo đuổi sự tăng cường của cơ thể, sức ăn cũng rất lớn giống như võ sĩ vậy, bởi vì chúng tôi có thể tiêu hóa, càng có thể hấp thu nhiều hơn.”
Nghe nói như thế, Karen không khỏi nhớ tới Ophelia, cô ấy cũng ăn rất mạnh.
“Anh đang suy nghĩ đến cô gái nào sao?” Muri hỏi.
“Ừm?”
“Anh đang cười.”
“Có à?”
“Đường cong trên khóe miệng vừa nãy, chắc chắn là đang nghĩ đến cô gái nào đó, mà lại không phải là vị hôn thê của anh.”
“Vì cái gì một tên võ sĩ như cậu, tâm tư lại tỉ mỉ tinh tế như thế?”
“Võ sĩ chả nhẽ đều phải thô lỗ sao?” Muri lắc đầu, “Gia tộc bọn tôi suốt nhiều thế hệ làm trưởng đội hộ vệ cho Đại Tế Tự, vị trí kia cũng không phải chỉ đơn giản dựa vào cơ bắp, vị trí kia, cần phải quan sát nhiều người, không chỉ cần quan sát Đại Tế Tự, mà còn phải quan sát những người khác.
Mặt khác, ngành tâm lý của đại học Dinger, cũng là do tiền bối nhà tôi hỗ trợ xây dựng.”
“Thật sao?” Karen cảm thấy có chút ngoài ý muốn, “Ta cũng cảm thấy rất hứng thú về tâm lý học, về sau nếu có cơ hội thì chúng ta có thể giao lưu thêm.”
“Được rồi, không… A, anh đang chuyển hướng chủ đề, xem ra là một cô gái mà anh có tình cảm nhưng lại không thể ở cùng nhau, anh có biết cái gì gọi là sự tốt đẹp giản đơn không? Đó chính là thứ mà anh không có được.”
Karen cầm lấy ly nước đá, uống một ngụm, từ từ nói: “Ông nội của cậu có phải không ưa thích cậu lắm phải không?”
Muri ngây ngẩn cả người.
“Gia tộc của cậu cực kỳ hiển hách, nhưng cậu ở trong gia tộc của mình, cuộc sống từ nhỏ đến lớn thật ra vẫn luôn sống trong một bầu không khí rất ngột ngạt, không có chút cảm giác hạnh phúc nào.”
“Tôi lạc quan và cũng rất sáng sủa.”
“Cho nên cậu cực kỳ kiên cường, nếu tôi đoán không sai mà nói, sự bất hạnh của cậu, có lẽ có liên quan đến mẹ của cậu, từ nhỏ đến lớn, chắc hẳn cậu đã sống trong hoàn cảnh thiếu thốn tình yêu thương của mẹ có phải không, ta suy đoán, có phải là nguyên nhân liên quan đến mẹ của cậu cho nên ông nội đối với hai cha con của cậu đều không hài lòng có phải không?”
“Ai nói cho anh biết?”
“Thật trùng hợp là bình thường ta cũng thích xem một ít sách liên quan đến tâm lý học.”
“A, ha ha ha.” Muri nở nụ cười, “Đáng chết, con người của anh, tôi không còn lời nào để nói, anh nói đúng, ông nội của tôi là một người cực kỳ nghiêm khắc, tôi nhất định phải trở nên ưu tú hơn so với người cùng thế hệ, mới có thể để cho ông ấy thật sự xem tôi là một đứa cháu trai mà đối xử.”
“Hình ảnh ông nội trong ký ức của ta, vừa lúc tương phản với cậu, bất kể là ta muốn làm gì, ông ấy đều nguyện ý giúp ta thực hiện.”
“Anh đang cố ý.”
“Đúng thế.”
“Tôi muốn hỏi một câu, anh có cảm thấy hâm mộ gia thế của tôi sao, ví như, thân phận của ông nội tôi, tôi muốn nghe lời thật lòng.”
“Sẽ không.”
“Một chút cũng không có?”
“Không có.”
“Anh cũng không cần thiết phải gạt tôi.”
“Không lừa cậu, thật.”
“Ha ha, có thể, người bạn như anh, tôi nhận đấy.”
Cậu hiểu lầm rồi.
Lúc buổi tiệc tối kết thúc, Pacio bước ra nói những lời cảm ơn cuối cùng, những lời cảm ơn vì mọi người đã đến chung vui trong bữa tiệc sinh nhật của cậu ta, để không ít người cuối cùng cũng nhớ lại:
A, thì ra hôm nay vốn là sinh nhật của cậu ta.
“Thưa ngài, đã chọn được người.”
Ông lão ngồi trên ghế từ từ mở mắt ra, người đang quỳ sát ở trước mặt ông ta, là vị nhiếp ảnh gia lúc chiều kia, hắn ta còn có một thân phận khác, đó là chủ nhiệm bộ môn cấp B trong hệ thống bói toán của Trật Tự Thần Giáo.
“Là ai?”
“Một người thiếu niên tên là Ventura đến từ đại khu thành phố York, cha mẹ đều mất sớm, ông bà nội đều là nhân viên hành chính của cao ốc giáo vụ đại khu thành phố York.
Một vị khác…”
“Tại sao không nói tiếp?”
“Một vị khác là…”
“Là cháu trai của ta sao, nhìn ngươi cứ ấp a ấp úng như thế.”
“Đúng vậy, thưa ngài, một vị khác, chính cháu trai của ngài, thiếu gia Muri.”
“Ừm.”
“Thưa ngài, hai người bọn họ là hai người thích hợp nhất để chọn làm vật dẫn dựa theo điều kiện đã biết để tính toán ra, nhưng mà, thuộc hạ có thể thử thay đổi…”
“Ngươi đã nói thích hợp nhất, không phải sao?”
“Đúng, nhưng mà…”
“Cũng đều là vì Trật Tự Thần Giáo, đây là vinh dự của Muri, là vinh dự của nhà Benda, không cho phép sửa lại.”
Trở lại khách sạn, tắm rửa, Karen vừa nằm lên giường, Ventura đã lại ôm chăn đệm để xuống trước cửa phòng ngủ của anh.
“Ventura, chả nhẽ sau này ta về nhà cậu vẫn muốn đi theo sao?”
“Không, đội trưởng, trong nhà ngài có người, không cần lo lắng, bây giờ đang ở bên ngoài, trong phòng cũng chỉ có tôi và ngài, nên tôi thấy không yên lòng.”
Karen chỉ có thể mặc kệ cậu ta.
Trước lúc tắt đèn, Karen móc tấm ảnh chụp lỗi lúc buổi chiều kia ra khỏi túi trên thần bào, đầu ngón tay chạm lên bóng người mờ ảo của Ventura.
“Ventura, cậu có cảm thấy mình may mắn không?”
“Tôi vẫn cảm thấy tôi rất may mắn đấy.”
“Ồ?”
“Trước lúc sinh ra không lâu gặp phải vị ân nhân kia, bây giờ lại gặp được một vị đội trưởng như ngài.”
Chương 1199: Hiến tế (1)
Ngày thứ hai, tất cả mọi người cũng không ai ra ngoài hoạt động, mà là ở lại trong căn cứ huấn luyện để làm quen với khí tài chiến tranh của mình.
Karen thì suốt ngày ở trong phòng của mình, cả người ngồi nghiêng trên ghế sa lon, từ từ nhắm hai mắt lại, hai tay mò mẫm trong túi, trong đầu thì nhớ lại nội dung trong bút ký của ông Hoven; Rubic Thuật Khóa thì đang yên lặng mà tiến hành tính toán.
Trên cơ bản thì ngồi xuống một lần này thì là ngồi suốt cả một buổi sáng, sau khi dùng xong cơm trưa, lại ngồi xuống, tiếp đó là ngồi cả một buổi chiều.
Lúc này đã là ban đêm, Ventura mở cửa trở về nghĩ lầm “Bệnh tình” của đội trưởng còn chưa thuyên giảm, ban đêm vẫn kiên trì nằm ngủ trên sàn nhà trước của phòng của đội trưởng.
Tới đêm, Karen cũng sẽ không tiếp tục học tập, mà là sẽ đọc một chút tiểu thuyết để gián đoạn trạng thái học tập.
Đọc không được bao lâu thì Karen đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ ba, vẫn là một quá trình này như cũ, buổi sáng học tập một mình.
Nhưng mà vào lúc xế chiều, chuông cửa kêu vang, Karen đi ra mở cửa, Muri đang đứng ở ngoài cửa.
Ngày mai sẽ xuất phát, ông nội tôi gọi tôi về nhà ăn bữa cơm, tôi muốn mời anh cùng qua nhà tôi dùng cơm.”
Muri nói rõ ý đồ đến.
“Tôi không muốn đi.” Karen từ chối.
Đên nhà người khác làm khách vốn đã là một chuyện rất ngột ngạt, huống chi anh còn đoán trước địa vị của Muri ở trong nhà.
Từ từ nhắm hai mắt lại đều có thể tưởng tượng, đợi đến khi đến nhà của cậu ta, mình và Muri ngồi ở trên ghế sa lon, nghênh đón ánh mắt của trưởng bối, đây chắc chắn sẽ là một chuyến đến thăm nhà không được vui vẻ gì.
“Tốt a.” Muri lộ ra một nụ cười khổ, “Tôi không nghĩ tới anh sẽ từ chối một cách dứt khoát đến như vậy đấy.
“Chúc cả nhà cậu liên hoan vui vẻ.”
“Ừm, ngày mai gặp.”
“Được rồi, ngày mai gặp.”
Sau khi tiễn Muri đi, Karen ngồi trở lại trên ghế sô pha một lần nữa, dự định tiếp tục dùng việc “Học tập” để vượt qua buổi chiều hôm nay.
Nhưng vào lúc này, một tiếng vỡ rất nhỏ truyền đến
Trong khu vực phòng khách được bố trí một trận pháp kết giới cỡ nhỏ, một cái trận pháp không thể lại đơn giản hơn, độ khó của nó là ở chỗ làm như thế nào để có thể bố trí cho nó càng đơn giản hơn.
Loại trận pháp này, công dụng thật sự của nó cũng không phải là để phòng ngự và ngăn chặn, mà là dự đoán.
Bởi vì nhẹ nhàng đụng một cái, nó sẽ rách ra.
“Đang làm gì đó?” Piro bỗng xuất hiện ở trong phòng khách.
Ông ta có thể đi vào đây, điều này cũng không khiến người khác thấy ngoài ý muốn, buổi đầu dạy học ông ta đã mở màn bằng việc dẫn theo 12 người cùng rời khỏi căn cứ huấn luyện, trận pháp phòng ngự trong căn cứ cũng không có bất cứ phản ứng nào.
Karen đứng người lên, cực kỳ cung kính trả lời; “Đang học tập.”
“Đang học tập cái gì?”
“Trận pháp.”
“Ha ha ha.” Piro cười rất vui vẻ, “Thật sao, trận pháp mới thật sự là con đường đúng đắn, đang học tập loại pháp gì, sách đâu?
“Nhớ lại từ trong đầu, bây giờ đang suy nghĩ.”
“Ừm, phương pháp học tập rất tốt, đến đây, cầm lấy cái này.”
Piro giơ tay lên, trong tay ông ấy có cầm theo một cái hộp, Karen bước đến trước nhận lấy chiếc hộp, mở ra, bên trong có đặt những quyển bút ký.
“Những quyển bút ký này, ghi chép một phần những điều tâm đắc của ta về trận pháp.
Piro vừa nói vừa ngồi ở trên ghế sa lon, hắn đang chờ mong trên mặt Karen sắp xuất hiện tâm tình kích động.
Karen cực kỳ kích động nói
∶
“Cảm ơn thầy.”
Piro trừng mắt nhìn, thoạt nhìn vẻ mặt của Karen biểu hiện cực kỳ kích động, nhưng ông ta vẫn cảm thấy thiếu thiếu chút gì.
Ông ta vốn cũng không biết là Karen đã sớm đã có nguyên một bộ tâm đắc về trận pháp rồi.
“Có vấn đề gì muốn hỏi ta sao?” Piro lấy cái tẩu thuốc ra, “Vừa lúc bây giờ ta còn có chút thời gian rảnh rỗi.”
Karen do dự một chút, nói ra tên của một cái trận pháp.
Piro vừa hút thuốc vừa giảng giải cho Karen.
Chờ đến khi giảng giải trận pháp này xong, Piro cười nói “Ta cảm thấy cậu bây giờ nghiên cứu loại trận pháp cấp bậc này vẫn là hơi sớm một chút đấy, trận pháp và thuật pháp cũng không giống nhau, thuật pháp được phân chia theo tầng tầng cấp cấp rất rõ ràng, trận pháp không quan tâm đến những thứ này, sau khi hiểu rõ hoàn toàn phần cơ sở, về sau muốn tiếp tục bò lên trên cao, có thể tránh bớt được rất nhiều đường vòng.”
“Vâng, thưa thầy, tôi đã nhớ kỹ.”
“Được rồi, ta cũng nên đi đây, ngày mai các cậu sẽ phải khởi hành tiến về Luân Hồi Cốc, chú ý an toàn, ừm, không cần tiễn ta.”
Nói xong, bóng người của Piro biến mất.
Karen cất kỹ những quyển bút ký này vào trong hộp, mặc dù những thứ này anh cũng không cần đến, nhưng vẫn như cũ không thể ngờ về độ quý giá của nó.
Ban đêm sau khi Ventura trở về, Karen để cậu ta mang những vật này đến chỗ trận pháp dịch chuyển chuyển phát nhanh, khuyết điểm là tốn một ít phiếu điểm, nhưng ưu điểm là có thể nhanh chóng đưa về nhà.
Sáng ngày thứ hai lúc bảy giờ, tất cả mọi người thu thập xong đồ đạc của mình, tập hợp ở sảnh chính lầu một của căn cứ.
Hai tiểu đội, hai vị đội trưởng đứng ở phía trước, tất cả mọi người mặc thần bào, tất cả hành lý thông thường đều có nhân viên phụ trách mang theo, mỗi người chỉ cần mang theo những thứ mà mình cần.
Karen vác thanh kiếm Lưu Tư ở sau lưng.
Ashley dùng bả vai nhẹ nhàng đẩy cánh tay Bart đang đứng bên cạnh, trêu chọc nói
∶
“Kiếm của đội trưởng còn to hơn so với kiếm của cậu đấy.”
Chương 1200: Hiến tế (2)
Bart liếc mắt nhìn Ashley, vũ khí của cậu ta mặc dù cũng là kiếm, nhưng cũng không phải là kiểu đại kiếm, cũng mặc kệ như thế nào, trên phương diện lớn hay nhỏ, là một người đàn ông thì đều rất khó thờ ơ với vấn đề này.
“Ngoại trừ tiết học của thầy Levin lần trước, tôi còn chưa thấy đội trưởng từng dùng đại kiếm để chiến đấu, tôi thật sự rất chờ mong.”
“Có cái gì mà chờ mong chứ?” Bart hỏi.
“Ai, cậu dùng đại kiếm chiến đấu chắc chắn không có gì mới lạ, nhưng đội trưởng dùng lại có thể cho tôi một loại cảm giác đặc thù.”
“Cảm giác tương phản à?”
“Ừm, tương phản đội trưởng trông càng đẹp trai hơn.”
Có mấy vị Chủ giáo cùng với những người phụ trách của bộ ngành liên quan cộng thêm phóng viên đều tới, bắt đầu chụp ảnh, bắt đầu chụp ảnh chung, bắt đầu nói chuyện, bắt đầu chúc may mắn.
Bình thường mà nói, những hình thức càng vô nghĩa, thời gian mà nó kéo dài ngược lại sẽ càng lâu.
Đợi đến khi tất cả lãnh đạo liên quan đều kết thúc phần “biểu diễn” của mình, tất cả mọi người đều thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Sau đó, mọi người dưới sự sắp xếp quay trở về cao ốc giáo vụ của đại khu Saint Andis, ở trước cửa, có một cái đoàn người khác phụ trách tiếp đón, dẫn đầu là một cái người đàn ông trung niên với một vết sẹo đáng sợ ở trên mặt.
“Ta tên là Grovin, là người phụ trách cho hành trình tiến về Luân Hồi cốc lần này, các ngươi có thể trực tiếp gọi ta bằng tên, cũng có thể gọi ta là đoàn trưởng.”
Cái chức đoàn trưởng này cũng không có gì liên quan với Kỵ Sĩ Đoàn, càng giống với trưởng đoàn du lịch hơn.
Grovin đem một bì thư chứa văn kiện và một tờ nghị quyết bổ nhiệm đưa cho Muri, ra hiệu cho cậu ta truyền đọc.
Sau khi Muri xem xong, đưa cho Karen, nghị quyết bổ nhiệm cũng không cần nhìn, chắc chắn là thật, mà nội dung của văn kiện thì là chỉ thị thành viên của hai tiểu đội nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của đoàn trưởng Grovin, ông ấy sẽ đại diện cho mệnh lệnh của Giáo Đình.
Cho nên, vị đoàn trưởng này đang mang theo mệnh lệnh đặc biệt gì từ Giáo Đình mà phải chờ đến khi tới được Luân Hồi Cốc thì mới được phép công bố ra?
Nếu không, không có lý do gì mà phải đưa ra thêm một phần công văn này, Karen sau khi xem xong thì tiếp tục truyền công văn và nghị quyết xuống cho các thành viên bên cạnh, quay đầu nhìn thoáng qua Muri đang đứng ở bên người mình.
“Làm sao vậy, ta cảm giác hôm nay tâm sự của cậu có vẻ rất nặng nề?”
Muri nghe vậy, lộ ra nụ cười, nói
∶
“Tối hôm qua tôi bỗng cảm nhận được vẻ hiền lành và sự quan tâm đến từ ông nội của tôi.”
“Có chuyện gì xảy ra rồi sao?”
“Không có.” Muri lắc đầu.
Sau khi chờ tất cả mọi người xem xong văn kiện và nghị quyết bổ nhiệm, Grovin mở miệng nói
∶
“Chờ đến khi chúng ta đến Luân Hồi Cốc, tất cả mọi hành động của mọi người, đều phải nghe theo sự chỉ huy của ta, đã rõ chưa!”
“Vâng, đoàn trưởng!”
Hai tiểu đội bên phía Karen có tổng cộng 12 người, bên đoàn người của Grovin thì có hơn ba mươi người, bọn họ cũng tiếp nhận hành lý của đám người Karen.
Một điều không may đó là bởi vì phía trước có một cái trận pháp dịch chuyển xuất hiện chút chút vấn đề kỹ thuật, dẫn đến trận pháp dịch chuyển ở phía sau cũng bị chậm trễ.
Tất cả mọi người chỉ có thể ngồi ở khu dừng chờ, nói là khu dừng chờ, nhưng thật ra ngay cả một cái ghế đều không có, tất cả mọi người đều ngồi trên mặt đất, vũ khí mang theo người đặt ở bên cạnh, tình huống này khiến Karen tìm đến cảm giác chờ máy bay ở sân bay của đời trước.
Đợi gần hai giờ, loa phát thanh mới truyền đến thông báo.
Đám người đi vào trận pháp dịch chuyển, theo đó là một tia sáng trắng thoáng hiện và sau một hồi rung lắc suốt mười phút đồng hồ, đám người Karen xuất hiện ở trên một hòn đảo nhỏ.
Phía trước là bến tàu, có thuyền đang neo đậu ở chỗ này.
Xung quanh trận pháp dịch chuyển còn có một đội kỵ sĩ đang tuần tra.
Sau khi ra khỏi trận pháp, cả đám người không thể không thư giãn gân cốt một chút, đây có thể xem như là lần sử dụng trận pháp dịch chuyển có trải nghiệm tệ hại nhất của Karen, cả người cứ như sắp tan ra thành từng mảnh.
Nguyên nhân rất đơn giản, điểm tiếp nối ở đầu bên kia của trận pháp dịch chuyển chỉ là một trận pháp đơn giản được bố trí lâm thời, Luân Hồi Thần Giáo cũng không giống như là đảo Ám Nguyệt, cho dù bọn họ thất bại trong chiến tranh nhưng cũng không có khả năng để Trật Tự Thần Giáo bố trí một điểm dịch chuyển hoàn chỉnh ở trong khu vực Luân Hồi Cốc.
Sau khi đến nơi này, tiếp theo cần phải ngồi thuyền để tiến về Luân Hồi Cốc, thời gian sẽ không quá lâu, bây giờ thời gian cũng đã gần giữa trưa, khoảng tầm sáng ngày mai thì có thể đển nơi.
Chỉ có điều là mọi người lúc đầu vốn nghĩ rằng chỉ cần dùng trận pháp dịch chuyển một lần là đến được nơi, thật không có dự tính trước là còn phải trung chuyển thêm một lần.
Trên bến tàu, Karen còn nhìn thấy không ít thần quan của Luân Hồi, hòn đảo này chắc hẳn là tạm thời thuộc về sự quản lý của hai Thần Giáo, hoặc là Trật Tự Thần Giáo nhất định phải có sự giám sát của bên phía Luân Hồi Thần Giáo thì mới có thể sử dụng.
Nhưng mà bên phía Trật Tự cũng không có ai cảm thấy nhục nhã khi bị người khác giám sát, bởi vì việc này cũng giống như khi có người thiết lập điểm dịch chuyển ơ ngay trước cổng của Giáo Đình, người ta căng thẳng một chút cũng phải.
Dù gì thì Trật Tự Thần Giáo cũng nhờ dựa phương thức dịch chuyển cho nên mới đánh ngã Luân Hồi Thần Giáo một cách bất ngờ như vậy
Khoang bên trong của thuyền chở khách cũng rất rộng rãi, mội thành viên trong đội đều sẽ có một phòng riêng, bên trong có một phòng tắm đơn giản, Karen vọt vào tắm, thay thần bào trên người thành quần áo hằng ngày rồi nằm lên trên giường.
Lúc anh còn ở trong tiểu đội chó săn đã có một thói quen, đó chính là trước khi nhiệm vụ bắt đầu, tranh thủ thất cả thời gian, có thể ngủ bao nhiêu thì sẽ ngủ bấy nhiêu, bởi vì ăn uống đều có thể giải quyết một cách nhanh chóng, duy nhất chỉ có việc đi ngủ thì cần thời gian.
Chớp mắt được một giờ, tiếng đập cửa truyền đến, ở ngoài cửa là âm thanh của Ventura và Muri.
Ngay sau đó, Muri mở cửa đi vào, trong tay bưng hai phần đồ ăn.
Karen ngồi xuống nhận lấy một phần, nói “Cảm ơn “
Muri ngồi ở trên ghế, Karen ngồi trên giường, hai người cùng ăn uống.
Sau khi ăn xong, Muri bưng lấy bát đĩa định rời đi.
Karen nghi ngờ nói; “Không phải cậu có lời gì muốn nói sao?
Muri lắc đầu, thở dài, đi ra khỏi phòng.
Sau khi nói xong, Karen đi lên phía trên boong tàu tản bộ, mặt nước này thật sự rất kỳ lạ, không có sóng gió gì, nhưng sương mù lại có thể dùng mắt trần mà thấy được đang dần dần càng dày đặc hơn, lúc vừa lên thuyền vẫn chỉ là màn sương mù nhỏ, bây giờ tầm nhìn đã xuống rất thấp.
“Đội trưởng Karen?”
Karen xoay người, trông thấy Grovin đi tới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










