Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 105 : Bổ đao (1) (c1041-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Bổ đao (1)
“Thiếu gia từng kể cho chúng ta nghe ngài ấy đã nhìn thấy cảnh tượng sau ba ô cửa sổ ở trong không gian sâu thẩm của đại não Ranedal, cô nói xem, tình huống trước mắt có giống với cảnh tượng đằng sau ô cửa thứ ba kia không?
Ranedal giết chết Hải Thần, người đứng phía sau là Thần Trật Tự.
Ranedal, Kevin;
Hải Thần, tín đồ Hải Thần giáo;
Thần Trật Tự…
Giờ này khắc này, thời khắc kia.
Tôi muốn ghi chép lại.”
Alfred lấy quyển bút ký nhỏ của mình ra, bắt đầu ghi chép, không phải dùng văn tự, mà là dùng cách phác hoạ.
Pall quay đầu thấy cảnh này, nghi ngờ nói: “Này yêu tinh radio, ngươi học vẽ tranh lúc nào thế?”
“Đã học được từ rất sớm, là làm chuẩn bị cho việc thiết kế tranh vẽ trên tường sau này.”
“A hiểu rồi, dựa theo ý của ngươi, ngươi cũng cảm thấy Karen có quan hệ với Thần Trật Tự, nhưng bản thân cậu ta không chịu thừa nhận.”
“Thiếu gia là thiếu gia, Thần Trật Tự là Thần Trật Tự, ta cho rằng thiếu gia biết rõ mình là ai, không cần bất cứ sự nghi ngờ nào… Bởi vì, điểm bắt đầu của mọi tư tưởng, đều xuất phát từ câu hỏi Ta là ai.”
“Cho nên, tất cả mọi việc đều là trùng hợp? Vậy tại sao sẽ có trùng hợp nhiều lần như vậy?”
“Bởi vì lão gia Dis là thẩm phán quan Trật Tự Thần Giáo, bởi vì thiếu gia tiếp xúc và làm quen với Trật Tự Thần Giáo sớm nhất, càng bởi vì, thiếu gia cuối cùng quyết định đi lên con đường của Trật Tự.
Không phải thiếu gia giống với Thần Trật Tự, cũng không phải thiếu gia có gì liên hệ với Thần Trật Tự, ví như khái niệm luân hồi chuyển thế của Luân Hồi Thần Giáo, thiếu gia vẫn luôn rất khinh thường nó.
Trên người thiếu gia sở dĩ sẽ phát sinh nhiều sự trùng hợp như vậy với Thần Trật Tự, bởi vì thiếu gia cất bước trên con đường của Trật Tự.
Cũng không phải là nói thiếu gia giống với Thần Trật Tự, nếu như nhận định Thần Trật Tự là một chức vị, mà không nhắc đến vị đã thành lập ra Trật Tự Thần Giáo vào kỷ nguyên trước, như vậy đơn giản là thiếu gia cùng vị kia, đi trên một con đường giống nhau.
Bọn họ đều rất giống với chức vị Thần Trật Tự này, đều hướng đến gần chức vị Thần Trật Tự này, mà không phải thiếu gia có gì sự dính dáng gì với vị Thần Trật Tự kia.”
“Thật khó khăn cho ngươi, thế mà có thể tìm ra một chuỗi lý luận để trình bày rõ ràng đến như vậy, nhưng nếu như suy nghĩ của ngươi là sai lầm thì sao?”
Alfred lơ đễnh lắc đầu, nói:
“Cho dù thiếu gia thật sự là Thần Trật Tự chuyển thế, chỉ cần thiếu gia cho rằng mình không phải, vậy thì ngài ấy không phải.
Vấn đề này có thể rất phức tạp, dù viết ra vô số quyển sách dùng toàn bộ kỷ nguyên để nghiên cứu thảo luận cũng đều không thể đưa ra một kết luận chính xác;
Nhưng vấn đề này cũng có thể giải quyết rất đơn giản, đơn giản như là hai mặt ngửa sấp của một đồng tiền xu chính, ném một cái thì sẽ nhận được đáp án.”
“Ném tiền xu, vậy thì có nghĩa gì?”
“Đúng vậy, cho nên thiếu gia từ lúc vừa mới bắt đầu đã bỏ đi công đoạn ném tiền xu.”
Alfred khép lại quyển bút ký, quay người, mặt nhìn về một hướng khác, ở nơi đó, có một đám tín đồ Hải Thần Giáo đang lao về phía này.
“Ngươi đang muốn giúp Karen cản bọn chúng lại?” Pall hỏi.
“Tôi muốn thử một chút.”
“Nhưng ngươi quên, lúc ngươi giúp Karen khống chế tên sai vặt kia, cũng không có cách nào khống chế hắn ta mà không gây ra tiếng động gì.”
“Đúng vậy, không sai, nhưng điều kiện tiên quyết của lần trước là không một tiếng động, thật ra nếu như vào thời điểm này có rít gào lên thì cũng không quan trọng như vậy.”
“Xem ra, ngươi rất có tự tin.”
“Đương nhiên, thế nhưng tôi từng đánh ngang tay với lão gia Dis đấy.”
“Ha ha, meo.”
“Ha ha.” Alfred cũng cười, “Đã thật lâu không có đánh nhau, lần trước khi đối mặt với người thừa kế của Tộc Thủ Mộ kia, thật ra cũng không đánh nhau.”
“Được rồi, yêu tinh radio, ta sẽ cổ vũ cho ngươi.”
“Tạ ơn, tiểu thư Pall xinh đẹp.”
Đúng lúc này, bên trên bầu trời liên tiếp bắn ra những viên đạn tín hiệu, mỗi một viên đạn tín hiệu đều nổ ra hình thù khác nhau trên bầu trời, tượng trưng cho huy hiệu đặc trưng của mỗi tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác nhau.
Thật ra thì huy hiệu của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật cũng không có hạn chế, hoàn toàn có thể căn cứ theo sở thích của mỗi tiểu đội mà phát huy.
Lúc từng viên đạn tín hiệu khác nhau được bắn lên, lập tức tạo ra ảo giác rằng hòn đảo này đã bị bao vậy bởi không biết bao nhiêu tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật.
Mà đám người của Hải Thần Giáo đang chạy về hướng này, ngoại trừ tên cầm đầu “Dante” kia vẫn còn tiếp tục chạy về hướng này thì những người còn lại toàn bộ đều thay đổi phương hướng, chạy vào trong khu chợ dân sinh.
Pall mở miệng nói: “Ta đoán là vị đội trưởng kia sai người thả tín hiệu, ta cũng không cảm thấy ngoài ý muốn gì nếu trên người của vị đội trưởng kia có đạn tín hiệu của những tiểu đội khác.”
Alfred nhẹ gật đầu, nói: “Tôi cũng cho rằng như vậy, được rồi, tôi phải đi xuống dưới thôi.”
“Cẩn thận.”
“Không có việc gì, có rất nhiều loại phương thức để ngăn cản, tôi sẽ lựa chọn phương án an toàn nhất.”
Nói xong, Alfred tung người nhảy xuống, hai con ngươi rực đỏ cũng không phải màu sắc của máu đỏ, mà là một màu đỏ sẫm như rượu vang.
Dante dừng bước, nhìn Alfred, đồng thời đưa tay gỡ xuống một cây trường cung từ sau lưng mình.
Hai người không giao lưu chút nào, rất nhanh, Dante đã giương cung lắp tên, một mũi tên trông như vô hình mà lại tồn tại tạo thành bởi hơi nước lao về phía Alfred.
Alfred nhích người sang, tránh né, mà mũi tên kia đã bay qua trong giây lát lại quay trở về, trực tiếp xuyên thủng cơ thể Alfred từ phía sau.
Alfred che ngực, máu tươi ào ạt chảy ra, cả người khom xuống quỳ một chân trên đất.
“A…”
Dante thu hồi trường cung, thân hình tiếp tục di chuyển về phía trước, hắn muốn đi tiếp ứng Eno, người của Trật Tự Thần Giáo tới đây nhanh hơn quá nhiều so với trong tưởng tượng của bọn chúng, bọn chúng nhất định phải lập tức rời khỏi hòn đảo này ngay.
Nhưng mà, khi cơ thể của Dante vừa vọt qua bên người của Alfred, khóe mắt Dante liếc qua người trúng mũi tên của mình đang quỳ rạp xuống đất chờ đợi cái chết kia, vào lúc này thân thể của Alfred vào lúc này đang tan chảy ra.
Lập tức, trước người Dante lại xuất hiện bóng dáng của Alfred, hai con mắt của anh ta tựa như có thể thôn phệ tất cả tia sáng, tạo nên vùng tối tăm tuyệt vọng.
Chương 1042: Bổ đao (2)
“Huyễn thuật?”
Hai mắt Dante ngưng tụ, một hình ảnh người phụ nữ tôn quý xuất hiện sau lưng hắn, giúp che chở cho tinh thần của hắn.
Alfred không có lựa chọn thừa cơ hội này mà tấn công, dù rằng đây là một cái cơ hội rất tốt, hắn không chút do dự mà lập tức lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách một lần nữa.
Dante lại giương cung lắp tên một lần nữa, nhắm chuẩn vào người Alfred.
“Vù!”
Mũi tên bắn ra, mang theo sức mạnh kinh khủng.
Nhưng cơ thể Alfred vào thời điểm này lại biến mất, sau đó, ngưng tụ ra ở một hướng khác.
Hai bên cứ như vậy mà tiếp tục mấy lần, thời gian đang dần dần trôi qua.
Có rất nhiều phương pháp để ngăn cản, Alfred từ lúc vừa mới bắt đầu đã không có ý định đánh bại vị này, cho nên, anh ta không hề muốn tấn công chút nào ma chỉ biến mình thành một con muỗi, “vo ve vo ve” bay quanh người Dante.
Đương nhiên, cũng chính là bởi vì Alfred không có tấn công, cho nên Dante ngược lại càng không dám chủ quan, vô ý thức cho rằng đối phương đang thời cơ để một chiêu đoạt mạng mình.
Nếu như Dante dám quả cảm thêm một chút, cưỡng ép lao lên, hắn sẽ phát hiện, người đàn ông thần bí trước mặt này ngoại trừ biết dùng huyễn thuật ra, công kích của Alfred, thậm chí không thể phá vỡ Áo Giáp Hải Thần trên người hắn.
Nhưng dưới loại tình huống này, chạy trốn và rút lui đã trở mục tiêu lúc này của đám người Hải Thần Giáo, Dante cũng không có can đảm mà được ăn cả ngã về không, bởi vì vào lúc này bị thương nặng, thì tiếp đó cũng có nghĩa rằng không cách nào thoát khỏi sự vây quét của Trật Tự Thần Giáo.
Phía trên nóc nhà, Pall đang ngồi trên vai của con rối mình, trong tay con rối còn cầm theo ngài Kevin.
“Ha ha, đây chính là phương thức an toàn nhất mà Alfred nói đến sao…”
Pall điều khiển con rối của mình mở hai lòng bàn tay ra, phóng ra hai ngọn lửa xoay tròn xung quanh mình, điều này khiến cho Dante chú ý.
Dante trông thấy ở trên nóc nhà đằng xa, có một cô gái đang đứng đó, bên cạnh cô ta còn có hai ngọn lửa đang quay xung quanh.
Ánh mắt của và khí chất của cô ta, cô ta đứng ở đó cũng mang đến áp lực rất lớn cho Dante.
Việc này cũng không có gì kỳ lạ, đã từng là một thiên tài và một người rất mạnh, Pall cũng không cần phải bắt chước người khác, chỉ cần làm những động tác của bản thân mình thì đã có thể tạo ra cảm giác này.
Cho dù bây giờ Pall chỉ có thể sử dụng một chút pháp trận cơ sở nhỏ, và tạo ra một quả cầu lửa, chiến tích duy nhất của cô cũng chỉ là đốt trọc đầu chó của Kevin.
Lúc này,
Pall tỏ ra rất lười biếng và thiếu kiên nhẫn mở miệng hô:
“Alfred, ngươi còn muốn chơi bao lâu.”
Alfred lập tức hiểu ý, mở miệng nói: “Không có việc gì, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu.”
Ngay sau đó,
Alfred búng tay một cái, lúc này bốn phía xung quanh truyền âm thanh vang theo tiết tấu.
“Quý ngài thích ca khúc nào?
Là cái hát này?
Hay là một bài này?
Xin ngài cẩn thận nghe, chọn lựa cho thật tốt, bởi vì nó sẽ được dùng làm khúc cả chủ đề cho lễ tang của người.”
Mồ hôi lạnh đã rỉ ra trên khuôn mặt quấn đầy băng vải của Dante.
“Gâu! Gâu! Gâu!”
Kevin sủa rất hăng, cái này bắt nguồn từ việc nó có đủ trợ lực.
Hai tay Eno mở ra, dưới đất trước mặt hắn xuất hiện một vũng nước, một tiếng gừ truyền ra từ phía dưới, ngay sau đó, một con Sói Biển từ từ hiện lên, nó có thể trạng to lớn, mặc dù tứ chi chạm đất, nhưng khoảng cách từ đầu đến mặt đất là hơn năm mét.
“Rống!”
“Gâu!”
Mặc dù dáng người thua kém xa, nhưng Kevin không có luống cuống chút nào, tiếp tục sủa.
Rốt cục, con Sói Biển vọt tới bên này.
Kevin dựng cái đuôi lên, nhe răng trợn mắt, làm bộ sắp vọt tới trước, nhưng rốt cuộc cũng không nhúc nhích.
Karen lao lên, một kiếm chém ngang qua cơ thể của con Sói Biển, cơ thể của nó tách ra làm hai, nhưng cùng với chất lỏng trên người nó đang nhúc nhích, vết cắt tựa như sắp khép lại.
Nhưng mà Karen cũng không thèm quay đầu lại nhìn, trực tiếp đưa tay vung về phía sau, một chiêu Trật Tự – Thanh Tẩy đánh vào trên người con Sói Biển, ngắt quãng quá trình hồi phục, nó đã biến thành một vũng nước biển hôi thối.
Dưới chân Eno xuất hiện một tấm chắn màu xanh lam, giơ nó lên, lập tức hai tay múa máy, từ bốn phía, từng con Rắn Biển xuất hiện, vồ về phía Karen.
Dưới chân Karen xuất hiện từng sợi Xiềng Xích Trật Tự, trong chốc lát hoàn toàn khóa lại những con Rắn Biển kia, Karen nắm chặt quả đấm mà vung lên, toàn bộ Rắn Biển đều bị tiêu diệt.
Lại ngẩng đầu, nhìn Eno đang lơ lửng ở phía trên, trong lòng Karen không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, trong lúc đánh nhau, bản thân anh vẫn cảm thấy mình đã rất cẩn thận, ai nghĩ đến rằng hôm nay đụng phải một tên còn cẩn thận hơn cả mình.
Có điều, rất nhanh, Karen đã phát hiện có điều không thích hợp.
Hai thuật pháp bị phá tan lúc trước, khiến cho độ ẩm xung quanh trở nên rất lớn, mà khi Eno tiếp tục niệm thuật, bốn phía xung quanh bỗng nhiên xuất hiện từng giọt nước lích nha lích nhích, chỉ trong giây lát đã hợp thành một bong bóng nước.
Bong bóng nước mang đầy năng lượng phong ấn đánh tới, Karen lập tức đưa ra hành động quyết đoán, cầm kiếm chém vào trước người, nhưng thanh kiếm Lưu Tư vốn vẫn luôn rất thuận lợi không gì có thể ngăn cản, vào lúc này lại không thể phá vỡ vật cản trước mặt, hơi nước vào lúc này lại như hóa thành chất keo dính, lực chém của Karen hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Eno tiếp tục lấy niệm thuật pháp, từng làn sương máu xuất hiện quanh người hắn, cho thấy thuật pháp này cũng không đơn giản.
Bong bóng nước phong ấn khổng lồ bao quanh Karen lúc này đang dần dần co lại, áp lực kinh khủng từ bốn phía bắt đầu ép vào, tựa như là một quả bóng cao su đang bị lực ép lại, mà Karen đang ở trong quả bóng da này.
“Gâu!”
Kevin có vẻ hơi lo lắng, nó thử lao tới, nhưng không đợi nó tới gần, đã bị một tia sáng màu xanh bắn ra, cơ thể bay ngược ra ngoài.
Lúc rơi xuống trên mặt đất còn lộn một vòng, lại rất nhanh đứng lên, ngược lại nó cũng không có ý lao đến lần thứ hai, có ý là tốt rồi.
Eno càng không ngừng thêm sức mạnh cho trận pháp, hắn cũng hiểu rằng, đối thủ trước mắt này rất dũng mãnh trong việc đánh cận chiến, một chiêu kiếm lúc trước mặc dù là đánh lén, nhưng sự sắc bén của một nhát kiếm kia vẫn để lại ấn tượng rất sâu trong lòng hắn.
Bây giờ, vết thương sau lưng hắn vẫn đang chảy máu, đau đớn vô cùng.
Nhưng Eno vẫn cố chịu đựng, định dùng thuật pháp, cảnh giới và sự tích lũy của mình để đè ép mài chết đối phương từ từ.
Chương 1043: Bổ đao (3)
Karen không còn vung vẩy thanh kiếm Lưu Tư, mà là đứng tại chỗ, không nhìn màn nước bốn phía đang co lại, hô to với Eno đang lơ lửng trước mặt:
“Ngươi không muốn biết ta là ai sao?”
“Bí mật có lớn hơn nữa cũng không quan trọng bằng mạng của ta, ta tình nguyện lựa mang theo lòng nuối tiếc mà trốn đi, cũng không nguyện ý chết một cách không rõ ràng.”
“Hòn đảo này hiện tại đã bị Trật Tự Thần Giáo bao vây, các ngươi chạy không thoát, đầu hàng đi.”
“Tín đồ chân chính của Hải Thần, mãi mãi cũng không hiểu ý nghĩa của hai chữ đầu hàng, ngươi hãy an nghỉ đi, ngươi cũng đã biết vì giết chết ngươi, ta đã nỗ lực và sử dụng bao nhiêu năng lượng tích trữ.
Đây là màn Thủy Táng ta cử hành cho người!”
Không nói chuyện quá nhiều, cũng không có bất cứ lời giới thiệu nào thêm, máu tươi trên người Eno tràn ra nhanh hơn, hội tụ thành năng lượng tăng cường cho thuật pháp phong ấn.
Mà cùng với bong bóng nước đang không ngừng co lại, bên tai Karen đã truyền đến âm thanh ma sát kinh khủng, áp lực mà cơ thể phải chịu đựng lúc này cũng càng lúc càng lớn, ngay cả việc hít thở cũng trở nên cực kỳ khó khăn.
Karen vứt thanh kiếm Lưu Tư sang một bên, hai tay khoanh lại:
“Trật Tự – Lồng Giam!”
Một hình lập phương xuất hiện từ dưới chân của Karen, trực tiếp bảo phủ cả người Karen lại, sau đó nhanh chóng mở rộng ra.
Nhưng khi vừa chạm vào bong bóng nước đang co lại kia, Trật Tự Lồng Giam bắt đầu run rẩy dữ dội, đồng thời xuất hiện ra vết rạn nứt khắp nơi.
“Đừng có mơ tưởng nữa, nếu như ta là ngươi, bây giờ sẽ không phí sức chống cự nữa, mà là lựa chọn nhắm mắt lại, cẩn thận hồi tưởng lại cả quãng đời của mình.”
Khóe miệng Karen mỉm cười:
“Nhưng cả đời này của ta, chỉ vừa mới bắt đầu.”
Sau một khắc, Karen lại trầm giọng nói lần nữa:
“Trật Tự Lồng Giam!”
“Trật Tự Lồng Giam…”
Eno: “…”
So đấu thuật pháp phải không? Đến đây đi!
Từng cái Trật Tự Lồng Giam đang không ngừng bị Karen triệu hồi ra, bất kể là triệu hồi ra thêm hay vẫn là duy trì những Lồng Giam đã được triệu hồi trước đó, đều phải sử dụng rất nhiều năng lượng linh tính, nhưng đó cũng là điểm tựa mà Karen vẫn luôn dựa vào.
Anh cũng không biết tín đồ của Hải Thần Giáo phải chăng cũng có đặc điểm là tích trữ năng lượng linh tính nhiều hơn các Thần Giáo khác hay không, nhưng Karen chắc chắn cho dù đối phương tích trữ có nhiều đến đâu, cũng căn bản không có khả năng so với mình.
Thời gian dần trôi qua, những cái lồng giam không ngừng bị đè ép, lúc này đã đứng vững.
Lại một lát sau, bong bóng lại bắt đầu bị đẩy ngược ra ngoài.
Con mắt của Eno trợn trừng lên nhìn xem một cảnh này, chỉ có thể tiếp tục truyền thêm năng lượng linh tính vào trong thuật pháp, mà Karen thì càng không ngừng dựa theo tiết tấu của mình mà triệu hồi ra thêm Trật Tự Lồng Giam.
Trong mắt của Kevin, toàn thân Karen đã bị một hộp hình lập phương vô cùng vững chắc bao quanh, mà bong bóng ở bên ngoài kia, đã càng lúc càng căng ra, tựa như đã sắp tới ngưỡng giới hạn nổ tung.
Kevin lập tức lui lại, nó cũng biết rõ, tiếp theo sẽ có việc gì xảy ra, chỉ cần một trong hai nguồn năng lượng này vỡ tan, đều sẽ tạo ra một vụ nổ rất kinh khủng, cơ thể bây giờ của nó cũng không chịu được lực tác động cỡ này.
Vị trí trái tim của Eno xuất hiện tia sáng màu xanh, đang nhanh chóng nảy lên như trái tim đang đập, ngay sau đó, một hình bóng to lớn hiện lên trên đầu của hắn, lại từ từ rơi xuống, hợp lại trên người của hắn.
Cứ như nhận được sự tăng sức mạnh, bong bóng bỗng nhiên co vào một lần nữa.
“Chết! Chết! Chết! Ngươi chết đi cho ta!”
Karen cũng không bị tình huống này làm xao động, lúc này cũng chỉ nhìn chằm chằm vào trái tim của đối phương.
Lúc trước khi quét máu lên vỏ trứng, Karen đã cảm giác được một nguồn năng lượng đang chuyển động, cho nên, phương thức chuyển hóa cơ thể này của Hải Thần Giáo, mục đích của nó là để tiến hóa trái tim?
Nếu như mình muốn tăng cấp bậc và sức mạnh của Áo Giáp Hải Thần lên cũng cần phải tiến hóa trái tim mình như vậy sao?
Được rồi,
Mặc dù Karen rất khao khát súc mạnh, nhưng anh cũng không nguyện ý biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ để phải quấn đầy băng vải lên trên mặt, sau đó lại chạy tới trang viên Ellen hỏi Eunice “Anh biến thành như thế này thì em còn đồng ý đi cùng với anh không à?”
Một cuộc quyết đấu vốn sẽ rất đặc sắc, cứ thế mà phát triển thành trò kéo co, hai bên đều đang tăng thêm năng lượng vào trên thuật pháp của mình, thuật pháp của ai bị phá hủy trước thì kẻ đó sẽ chịu tổn thất nghiêm trọng.
“Đông! Đông! Đông!”
Mỗi một nhịp tim của Eno, âm thanh đều lớn đến mức truyền đến chỗ của Karen, Karen có thể cảm giác được, đây đã là giới hạn của đối phương, mà tay mình cuối cùng cũng đã thấy mỏi.
Sau lưng Karen xuất hiện hình ảnh của Pall.
Nơi xa, Pall đang ngồi xem trò chơi giữa Dante và Alfred, bỗng nhiên nhíu nhíu mày:
“Trời, làm sao lại ngứa thế nhỉ. “
Hính ảnh Pall sau lưng Karen ánh mắt vô hồn, cô giơ cánh tay lên, từ cõi u minh, đang ngâm tụng tên của Thủy Tổ Ellen, tiến hành chuyển hóa và tăng sức mạnh cho Karen.
Eno kinh nghạc nói: “hệ thống tín ngưỡng gia tộc của Wood?”
Trên người Karen đồng thời ngưng tụ ra Áo Giáp Hải Thần,
Trầm giọng nói: “Đóng băng!”
Sức mạnh hệ thủy của Thủy tổ Ellen xuất hiện, trực tiếp hòa vào trong màn nước, sau đó trong nháy mắt đóng băng, bong bóng vốn là căng cứng vô cùng bây giờ giống như một que sắt bị nung đỏ ném vào trong nước, trong nháy mắt xuất hiện vết rạn.
Hai nguồn sức mạnh giằng co nhau rốt cục đã mất đi cân bằng, một vệt sáng vẽ qua, vụ nổ kinh khủng xuất hiện!
“Oanh!”
Eno chỉ cảm thấy linh hồn mình méo mó, ý thức chìm vào trong hỗn loại, cơ thể bị sóng chấn động đánh bay ra ngoài.
Lúc này, Karen xuất hiện ở phía trên hắn, Áo Giáp Hải Thần trên người do vụ nổ đã sớm bị phá hủy, nhưng Karen vẫn là gắng gượng mượn lực tác động của vụ nổ để lao về phía này.
Thanh kiếm Lưu Tư giơ lên, đâm về phía trái tim của Eno.
“Phốc!”
Đại kiếm xuyên thủng cơ thể Eno, hai người kết nối bởi một thanh kiếm, trực tiếp rơi xuống, cuối cùng đập xuống dưới đất.
Eno nằm, Karen tay chống lên chuôi kiếm quỳ một chân xuống đất.
Đột nhiên, cổ họng cảm thấy ngòn ngọt, một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng Karen, tay không tự giác mà buông lỏng chuôi kiếm ra.
Lúc này, Kevin lao ra, bay vọt lên, miệng chó cắn vào chuôi kiếm giữa không trung, quán tính của cơ thể kéo chuôi kiếm xoay tròn một vòng, triệt để xoắn nát trái tim của Eno;
Hoàn thành bổ một đao cuối cùng.
Chương 1044: Chó của ta đâu (1)
Sau khi xoắn nát trái tim, Kevin rơi xuống đất, còn dùng đuôi chó quấn chặt lấy chuôi kiếm, chờ đến khi thanh kiếm ngả qua, cái đuôi kéo lấy thanh kiếm Lưu Tư về phía cổ của Eno.
“Phốc!”
Đầu của Eno bị cắt xuống.
Sau khi làm xong, Kevin bắt đầu lắc lư cái đuôi của mình, giống như là bị chuột rút ở đuôi.
Karen đưa tay lau đi máu tươi trên khóe miệng, cười cười, thật sự là làm khó con chó nhà mình.
Cầm lấy kiếm, đứng người lên, Karen lại ho liên tục mấy tiếng, anh cũng bị thương.
Vết thương thì cũng không tính là nghiêm trọng, nhưng cũng không tính là rất nhẹ, may mắn đó là tạm thời cũng không ảnh hưởng đến việc mình tham gia vào trận chiến thứ hai.
Có điều, Karen cũng hơi nghi ngờ một chút, đều đã đến lúc này, đám người của đội trưởng tại sao vẫn còn chưa tới tiếp viện?
Đang lúc Karen chuẩn bị đi về phía chiến trường còn lại, Kevin ngậm một chuỗi vòng tay đuổi kịp Karen…
A, quên mò thi thể.
Karen đưa tay, Kevin nhả vòng tay rơi xuống.
Ở phương diện chú trọng chi tiết, còn chó nhà mình thật sự để ý hơn mình.
Ở chỗ chiến trường còn lại thì cục diện phức tạp và phong phú hơn, nhưng không có chút gì liên quan đến khốc liệt, Pall và Alfred cùng nhau diễn kịch, mang đến áp lực cho Dante.
Mà vụ nổ kinh khủng khi nãy tất nhiên cũng tác động đến nơi này, lúc thấy Karen cầm vòng tay của Eno đi tới, Dante triệt để rối loạn.
Hắn cũng không chần chờ nữa, cũng không do dự nữa, mà quay người trực tiếp chạy trốn.
Alfred vốn định đuổi theo, lại phối hợp với thiếu gia nhà mình để giết hắn, nhưng trông thấy thiếu gia nhà mình không có ý truy điểu, cũng ngừng bước lại.
“Thiếu gia, ngài bị thương rồi?”
“Không có việc gì, vết thương không nặng, chỉ là bị kéo dài một hồi, đám Hải Thần giáo này, nhất là mấy cái thủ lĩnh dẫn đầu này, xương cốt thật cứng rắn.”
“Đúng vậy, thiếu gia.”
“Anh đi tìm ông Wood đi, Pall, cô cũng đi cùng, kiếm một chỗ để triệu hồi Acelos, chuẩn bị rút lui.”
Pall nghi ngờ nói: “Không phải là ba phát tín hiệu đạn sao?”
“Nhưng đội trưởng cũng không đến, tôi hoài nghi ở bến tàu chắc là đã có chuyện gì ngoài ý muốn, chuẩn bị trước cho việc rút lui mãi mãi cũng cũng sẽ không sai, đây cũng là điều mà đội trưởng vẫn luôn nói với tôi.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Pall ngồi trên bờ vai của con rối mình, con rối quay người, vứt “ngài Kevin” đang dẫn theo xuống đất trước mặt của Kevin.
“Con chó ngu, chúng ta đi thôi.”
“Gâu!”
Kevin sủa một tiếng, trước hết tròng mình vào trong sợi dây dắt, lấy sợi dây ra khỏi tay của con rối, đi tới trước mặt Karen ngồi xuống, lắc lắc cái đuôi.
Thấy thế, Karen mở miệng nói: “Cô mang con rối của Kevin đi theo đi, tôi dẫn Kevin theo để đi đập trứng.”
“Trò chơi nghe rất vui, tôi cũng rất muốn đi a meo.” Mặc dù Pall nói như vậy, nhưng vẫn là nghe lời mà nhấc con rối của Kevin lên rồi đi theo Alfred tìm Wood.
Tay trái Karen cầm kiếm, tay phải cầm theo dây dắt chó, Kevin trước mặt, bước ra bước chân rất tự tin.
Đi tới tòa nhà văn phòng lúc trước, lúc này nơi đây đã người đi nhà trống, bọn chúng đều đã chia nhau trốn chạy, Karen đi vào tầng hầm, 6 quả trứng trong tầng hầm ngầm kia vẫn còn, không có bị chở đi.
“Ta cảm thấy trên thuyền của bọn chúng, chắc vẫn còn thêm càng nhiều trứng.”
“Gâu!”
Kevin gật đầu.
“Xem như có liên quan đến sự trở về của vị thần kia, nhưng đột nhiên xuất hiện một số lượng lớn tín đồ Chủ nghĩa Nguyên thủy của Hải Thần Giáo như thế, thật đúng là có một chút kỳ lạ, trước đây tại sao không có một chút tin tức gì về bọn chúng, trốn ở chỗ nào rồi?”
“Gâu! Gâu! Gâu!”
“Ta không nghe hiểu ngươi đang nói cái gì, có điều ta có thể đoán, ý của ngươi là, Chủ nghĩa Nguyên Thủy vẫn luôn phân bố bên trong các giáo hội nhỏ và vừa phân năm xẻ bảy từ tại Hải Thần Giáo ban đầu?
Sau đó, chờ tới bây giờ, trong khoảng thời gian này, bọn chúng bắt đầu tụ tập?”
Kevin gật đầu.
“Cũng chỉ còn một lời giải thích như vậy thôi.”
Hải Thần, là do con chó này giết.
Hải Thần Giáo, cũng vì nó mà tan rã.
Mặc dù đằng sau lưng nó vẫn có bóng dáng của Thần Trật Tự, nhưng Thần Trật Tự cũng không hoàn toàn xuất hiện, điều này cũng khiến cho Trật Tự Thần cũng sẽ không diệt trừ tàn dư của bọn chúng như cách đối đãi với Bích Thần Giáo.
Cùng với việc Hải Thần Giáo đã tan rã vào thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước, từ đó đến nay, những giáo hội cỡ nhỏ và vừa phân rã ra từ Hải Thần Giáo đã sớm không có thành tựu gì, căn bản cũng không cần quan tâm.
Dựa vào loại phương thức này, Hải Thần giáo có thể tiếp tục phân tán và tiếp tục kéo dài.
Đãi ngộ của bọn chúng, so sánh với tàn dư Ánh Sáng thì tốt hơn nhiều.
“Bây giờ ta có hơi tò mò một chút, đám người của đội trưởng phát hiện cái gì trên con thuyền kia, nhóm của bọn họ cũng không phải dạng vừa.”
Karen đi đến trước mặt một quả trứng, cầm lấy thanh kiếm Lưu Tư rồi trực tiếp đâm vào trong.
Vỏ trứng vỡ vụn, một cái đầu nhô ra từ bên trong, tròng mắt của cái đầu này cứ như bị dán lên trên, kéo ra rất dài, hoàn toàn không nhìn thấy miệng và lỗ tai, toàn bộ đều nhớp nháp, xem ra còn chưa phát triển hoàn toàn.
Nhưng nó tựa như có bản năng cảm giác được nguy cơ, không, nó đúng là có.
Bởi vì trước lúc tiến vào trong vỏ trước, nó là một người trưởng thành còn sống sờ sờ, là một cái tín đồ.
Đại kiếm quét qua, cắt đầu của thứ này xuống, sau khi rớt xuống, “Bộp” một tiếng, giống như là một bãi bùn nhão bắn tung tóe ra xung quanh, trông vô cùng buồn nôn.
Chương 1045: Chó của ta đâu (2)
Karen vừa giơ đại kiếm lên đâm về phía một quả trứng khác vừa nói với Kevin:
“Mặc dù ta biết ngươi làm Hải Thần Giáo sụp đổ là bởi vì cô ấy, nhưng ta bây giờ cảm thấy ngươi khiến nó sụp đổ là một việc làm rất đúng, nếu như bây giờ Hải Thần giáo vẫn còn là giáo hội chính thống, có phải trong tất cả các thành địa của nó đều có những quả trứng như thế này, mỗi ngày rất nhiều thần bộc cấp thấp của Hải Thần giáo cầm thùng quét máu lên cho chúng;
Máu tươi, vẫn là do những tín đồ bình thường kia hiến tế, bọn họ sẽ còn cảm thấy việc mà mình làm rất cao cả và thần thánh.
Còn có Luân Hồi thần giáo, ta vẫn luôn rất tò mò, bên trong Cánh Cổng Luân Hồi có nhiều linh hồn như vậy, rốt cuộc có bao nhiêu trong số đó là bị bắt đưa vào, lại có bao nhiêu là do các tín độ nguyện ý dâng linh hồn của mình lên để cầu mong sự vãng sinh, cái sau, chắc chắn chiếm phần lớn.”
Kevin nghe lời mà Karen nói, nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn Karen, bên trong cặp mắt cho, lộ ra vẻ mặt nghi ngờ và hồi tưởng.
Sau khi Karen đâm rách quả trứng thứ ba, cúi đầu xuống, nhìn về phía Kevin, hỏi: “Thế nào?”
Kevin lập tức lắc đầu.
“Răng rắc… Răng rắc…”
Hai quả trứng màu trắng bình thường còn sót lại kia, ngoài vỏ xuất hiện vết nứt, đồ vật bên trong cảm giác được nguy hiểm, chuẩn bị thoát đi.
Karen “Bốp! Bốp!” Hai lần, đập nát cả vỏ trứng và những thứ bên trong.
“Trò chơi đập trứng này, giải tỏa căng thẳng rất tốt.”
Bây giờ cuối cùng chỉ còn lại quả trứng lớn nhất màu đen.
“Trứng màu đen có phải mang ý nghĩa lần thứ hai tiến hóa hay không?” Karen hỏi.
Kevin gật đầu.
“Quả nhiên là như vậy.” Karen giơ kiếm lên, đột nhiên, một luồng sóng âm truyền ra từ bên trong vỏ trứng, ngay sau đó, một bóng đen nhô ra từ bên trong, duỗi hai tay ra, chụp vào đầu Karen.
Mắt phải của Karen lóe lên Ánh Sáng, một luồng ánh sáng thuần khiết bắn ra, đánh vào trên người của bóng đen, bóng đen hét thảm một tiếng, lại rút về bên trong vỏ trứng.
“Bốp!”
Karen đập nát vỏ trứng, cái thứ màu đen kia đang co cụm ở bên dưới
“Ánh Sáng – Thiêu Rụi!”
Ngọn lửa cháy lên, bóng đen phát ra tiếng kêu thảm, lại đánh về phía Karen một lần nữa, lại bị một kiếm của Karen trực tiếp chém ngang lưng.
Chờ đến khi thấy nó đã cháy thành tro bụi, Karen còn cố ý dùng mũi chọt chọt mấy cái vào trong đống tro.
“Bây giờ cũng bị ám ảnh cưỡng chế rồi, đều tại vì Bernard.”
Sau khi xử lý xong tầng hầm, Karen dắt theo Kevin đi lên, mỗi một tầng kiểm tra các phòng, bên trong các phòng cũng có không ít những quả trứng nằm riêng, Karen suy đoán có thể là trước khi thành trứng thì có quan hệ tốt, hay là tình nhân, vợ chồng bạn bè, trước khi phá vỏ ra ngoài sẽ được sắp xếp để chăm sóc riêng, bởi vì bên cạnh mỗi quả trứng đều có thùng máu và bàn chải riêng.
Karen không chừa lại một cái nào, đập nát toàn bộ.
Sau khi kiểm tra xong lầu ba, Karen bước vào phòng liên lạc lúc trước đã phá cửa sổ, Kevin không cần dặn dò trực tiếp hiểu ý mà chỉnh sửa Trận Pháp Thạch, chỉ trong chốc lát, trận pháp truyền tin kich hoạt.
“Wood? Wood? Là con sao, Wood?” âm thanh của lão Anderson truyền ra.
“Anderson, là ta, Karen.”
“Thiếu gia? Các ngài đã lên đảo để cứu Wood rồi?”
“Bây giờ, ông dựa theo sự dặn dò của ta, thông qua quan hệ của ông, lấy danh nghĩa của tiểu đội Neo thông báo cho Trật Tự Thần Giáo, đảo Corona có số lượng lớn tín đồ Chủ Nghĩa Nguyên Thủy của Hải Thần Giáo xuất hiện, tập kích tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, phải nhanh lên.”
“Vâng, thiếu gia.”
Truyền tin kết thúc.
Karen cúi đầu nhìn về phía Kevin: “Ngươi lại ngửi ngửi xem, ở đây vẫn còn có trứng sao?”
Kevin lắc đầu.
“Vậy chúng ta đến bến tàu đi.”
Bên phía bến tàu, ba chiếc thuyền đang bốc cháy dữ dội, trong đó một chiếc thuyền bị cháy lớn nhất, hai chiếc thuyền khác thì là bởi vì đậu quá gần nên bị cháy lan sang.
“Ầm!”
Bên trên cột buồm, Fanny giơ lên khẩu súng trường của mình lên, bắn tỉa những tên áo đen trên bờ.
Gray cầm trường thương trong tay, ngăn cản những tên áo đen đang có ý định lên thuyền dập lửa.
Cơ thể của Wind thì như làn gió nhẹ, đang không ngừng lượn lờ trên boong thuyền, phối hợp với Gray tấn công những tên áo đen ở dưới nước.
Số lượng của đối phương, nhiều hơn rất nhiều so với trong dự đoán, số vỏ trứng phát hiện lúc đầu, thật sự chỉ là nhóm đầu tiên.
Trên bờ, đội trưởng đang một mình chiến đấu với hai tên áo đen, trên mặt của bọn chúng quấn băng vải màu đỏ, cùng cấp bậc với tên Eno mà Karen vừa giết lúc nãy.
Đội trưởng không có cách nào sử dụng sức mạnh ánh sáng, chỉ có thể dùng sức mạnh trật tự để quần nhau với bọn chúng, may là trên người đội trưởng có huyết mạch của Dị Ma Khát Máu, thứ này có thể công khai, cho nên mặc dù rơi xuống thế yếu một chút, nhưng chống đỡ tiếp thì không có vấn đề gì lớn.
Biểu hiện của Memphis thì trái lại khiến cho tất cả mọi người ngoài trừ đội trưởng đều cảm thấy kinh hãi, trong tay ông ấy là một khối rubic lơ lửng, bán kính mười mét xung quanh người đang bao phủ lấy từng màn sương mù, người áo đen vây quanh ông ta là nhiều nhất, trong đó cũng có hai tên quấn băng vải màu đỏ, nhưng lại đều không thể phá vỡ trận pháp phòng ngự của ông ấy, ngược lại thỉnh thoảng thuộc hạ của bọn chúng bị kéo vào trong trận pháp mà giết chết.
Ông ta đang hỗ trợ còn đội trưởng thì tiến hành tập kích quấy rối, hai người, ổn định lại phòng tuyến bên bến tàu, những tên còn lại bơi qua từ xa, thì giao cho đám người Fanny xử lý.
Nhưng xem xét trên tổng thể, tình thế trên bến tàu lúc này đã bước vào giai đoạn khổ chiến.
Karen dẫn theo một con chó tiến vào trong tầm mắt đám người, sau khi thấy tình hình chiến đấu ở đây, phản ứng đầu tiên của Karen là nghi ngờ, bởi vì đội trưởng bắn ra ba phát đạn tín hiệu, ra hiệu tiến công toàn diện.
Vuốt vuốt cái cổ, Karen giơ thanh kiếm Lưu Tư lên.
“Karen, tới đây!”
Đội trưởng gọi Karen.
“Tôi tới đây, đội trưởng!”
Karen giơ thanh kiếm Lưu Tư, sau đó trực tiếp xông qua chỗ của Memphis.
Cũng không phải anh cố ý mặc kể đội trưởng, mà là bởi vì Karen biết, không đến thời khắc cuối cùng thì đội trưởng là sẽ không sử dụng sức mạnh Ánh Sáng, cho nên để đội trưởng tiếp tục bận bịu đi, mình giúp đỡ Memphis giải tỏa áp lực mới có lợi nhất.
Người cậu này của mình dù sao cũng là một vị Thuật Pháp Quan thực sự, vấn đề lớn nhất của ông ấy cũng chỉ là không hiểu cách chiến đấu cho lắm.
Thanh kiếm Lưu Tư mạnh mẽ chém vào trong cuộc chiến, sau khi lao vào chém lung tung, Memphis mở trận pháp ra, tiếp ứng Karen tiến lên.
Karen cũng không khách khí, nói thẳng: “Tôi đánh chủ công, ông hỗ trợ, đi theo tiết tấu của tôi!”
“Được, đã hiểu!”
Đối với yêu cầu của Karen, Memphis không có bất kỳ cứ sự chần chờ và do dự nào, ông ấy cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.
Hai con ngươi của Karen rực đỏ, sức mạnh của Lưỡi Đao Ám Nguyệt kích hoạt tối đa, nhưng chỉ dùng một lớp Ngọn Lửa Trật Tự phủ lên bên ngoài để che giấu, ngay sau đó, Karen trực tiếp chém về mục tiêu gần nhất.
Memphis đi theo bước đi của Karen, khi Karen tiến hành tấn công một mục tiêu, trận pháp của ông ấy sẽ trợ giúp Karen ngăn cản uy hiếp đến từ những hướng khác.
Rất nhanh, từng người áo đen dần chết dưới kiếm của Karen.
Karen vung kiếm một vòng, thu kiếm lại lấy hơi, Memphis nhanh chóng dùng trận pháp bao phủ hoàn toàn Karen lại.
“Tiếp tục!”
“Tốt!”
Chương 1046: Chó của ta đâu (3)
Sau một hồi chém giết, Karen lại thu kiếm về lấy hơi.
Loại cảm giác đánh nhau thật thoải mái, tựa như là đánh xong một quả bóng golf thì có nước đá và khăn lạnh đưa đến.
Đương nhiên, loại đãi ngộ này có thể gặp nhưng không thể cầu, lúc khác mình cũng không tìm được một vị Thuật Pháp Quan chỉ chú tâm hỗ trợ cho mình.
Nhưng dù người áo đen phải chịu thương vong rất lớn, thì bọn chúng vẫn còn không có rút lui.
Đợi đến lần lấy hơi kế tiếp, Karen hỏi: “Trên thuyền phát hiện cái gì?”
“Rất nhiều trứng! Màu trắng màu đen, còn có màu xanh lam!”
Còn có trứng màu xanh lam?
Những kẻ tiến hóa cấp bậc cao hơn?
Bây giờ Karen cũng hiểu được hành động kỳ lạ của đám người áo đen này, bọn chúng thực sự muốn giành lại chiếc thuyền kia, cứu vớt những quả trứng trên thuyền, bởi vì trứng bên trong khoang thuyền, không chỉ có đồng bọn của bọn chúng, thủ lĩnh, thậm chí còn có khả năng tồn tại cấp bậc trưởng lão.
Cho nên, đây chính là nguyên nhân đội trưởng bắn ra ba phát đạn tín hiệu?
Bởi vì đội trưởng rõ ràng, nếu như không thừa dịp những tên kia còn không phát triển hoàn thiện mà phá vỡ những quả trứng, chờ qua một khoảng thời gian nữa khi bọn chúng chui ra, muốn tiêu diệt bọn chúng thì sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Đội trưởng làm việc, từ trước đến nay thích diệt cỏ tận gốc, lần trước cảm thấy bất mãn vì mình không thể giết chết Peder của Luân Hồi Thần Giáo.
Lúc này, Peia chạy ra từ dưới boong tàu, hô: “Bom thuật pháp đã bố trí xong!”
Đội trưởng lập tức thông qua vỏ sò màu xanh lam ra lệnh cho Fanny: “Các ngươi rút lui trước, lên bờ!”
“Vâng, đội trưởng!”
Fanny lập tức truyền mệnh lệnh, lập tức trượt xuống khỏi cột buồm, thả người nhảy lên, nhảy vào trong nước, Wind, Gray và Peia cũng giống như vậy, sau khi nhảy xuống dưới nước, tìm một khu vực để lên bờ.
Đội trưởng đánh giá thời gian một chút, chịu bị thương để thoát khỏi cuộc chiến.
“Tiếp ứng cho ta!”
Memphis tiên sinh mở lỗ hổng trong trận pháp ra, để đội trưởng tiến vào trong, bắt đầu thở dốc, vết thương cũng đang nhanh chóng phục hồi như cũ.
Lúc này, hai tên áo đen quấn băng vải đỏ bị đội trưởng dây dưa vọt thẳng về hướng con thuyền, nhưng còn không chờ bọn chúng đến gần bờ biển.
“Oanh!”
Một tiếng vang thật lớn, vụ nổ phát ra từ trong khoang thiều, khói đen nồng nặc và ngọn lửa dữ dội trong nháy mắt bốc lên, thân thuyền bắt đầu nghiêng quá, chìm xuống với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
“Đến cùng có bao nhiêu quả trứng mà phải dùng bom thuật pháp?” Karen hỏi.
“Nhiều đến nỗi vượt qua khỏi tưởng tượng của cậu, trong khoang thuyền, tất cả đều là trứng.” Đội trưởng nói, “Chúng ta cũng có thể rút lui rồi, phá vòng vây!”
Khi bọn người Karen có ý định phá vòng vây rút lui, bọn hắn chẳng những không có ngăn cản, ngược lại tránh ra, từng cái lại nhảy vào trong nước chuẩn bị đi cứu giúp.
Một màn này, để trong lòng Karen cảm thấy có chút kinh ngạc, thuyền đều bị nổ thành như vậy, trứng chắc hẳn đều đã bị phá hủy, không phải nên nổi điên báo thù mới đúng chứ?
Cuối cùng, bọn người Karen thuận lợi rời khỏi bến tàu.
Lúc ba người dừng lại nghỉ ngơi, Karen hỏi: “Vợ con của Wood hình như cũng ở trên thuyền.”
“Đã cứu được, còn có Gendi và mấy tên đội viên còn lại, cũng bị nhốt trên chiếc thuyền, ta để bọn họ đi trước đến chỗ mà chúng ta lên đảo, hai mẹ con kia rất quen thuộc với hòn đảo này, có thể dẫn đường.
Gendi và mấy đội viên chưa chết kia đều bị trọng thương, không có cách nào tiếp tục chiến đấu, nên để bọn họ rút lui trước.”
“Gendi thế mà không chết?”
“Đoán chừng đám người kia tập kích xong cũng thấy hối hận, cho nên tạm thời giữ lại không dám giết hắn, nhưng đội viên của hắn thiệt hại phân nửa, bản thân mình còn bị bắt làm tù binh, nếu như không phải đám tín đồ Hải Thần Giáo này xuất hiện ở đây với quy mô lớn đến khó tin như vậy, hắn ta đoán chừng sẽ bị thẩm phán vì không hoàn thành trách nhiệm, nhưng bây giờ, chắc là còn có thể lập được công, được chia công lao vì trợ giúp tiểu đội chúng ta.”
“Còn phần to đâu?”
“A, phần to gì, nhiệm vụ này vẫn là của tiểu đội chúng ta, nhiệm vụ vẫn là do ta nhận, chúng ta chống cự tập kích của Hải Thần giáo, còn thành công tiến hành phản kích.
Trước mặt của Hải Thần Giáo tà ác, tiểu đội chó săn chúng ta dùng ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất, bảo vệ vinh quang của Trật Tự!
Đúng không, Memphis?”
“Ừm, đúng thế.” Memphis gật đầu.
“Đúng rồi, bom thuật pháp là đội trưởng ngài để cho Peia mang theo?”
“Ừm, lúc đầu định dùng để dọn dẹp, không nghĩ tới phải dùng ở chỗ này, bây giờ lo lắng duy nhất đó chính là, mười con quạ đen mà ta và Memphis đưa ra ngoài rốt cuộc có mấy con thành công bay đến thành phố York đây.”
“Tôi đã thông qua trận pháp truyền tin để người của trang viên Ellen giúp chúng ta kêu gọi tiếp viện.”
“Cũng được, tuyến đường này vốn là của ba nhà Thần Giáo chúng ta, đảo Ám Nguyệt và trang viên Ellen, nếu cậu nói vậy thì tiếp viện hẳn là rất nhanh sẽ đến, tốt rồi, không cần lo lắng.
Thật ra còn có một điểm mà ta cảm thấy kỳ lạ, ta luôn cảm thấy bọn chúng không chỉ để tâm đến chiếc thuyền kia vì đống trứng lít nha lít nhít bên trong, có điều, chờ tiếp viện tới bắt lại toàn bộ, chắc là có thể thẩm vấn rõ ràng.”
Karen nhẹ gật đầu, theo thói quen giơ tay lên muốn sờ vào thứ gì đó trọc lóc, lại sờ không thấy.
“Con chó của tôi đâu rồi?”
Đội trưởng lập tức nói:
“Ngài chó của cậu đâu?”
Một con chó vàng bơi lên trên bờ từ dưới mặt nước, điên cuồng vung vẩy cơ thể ướt sũng của mình.
Hé miệng,
“Phù phù!”
Một quả trứng màu tím rơi xuống đất.
“Ừng ực… Ừng ực… Ừng ực…”
Bên trong quả trứng máu tím, giống như là có một trái tim đang đập.
“Đưa ta… Trở về… Ta… Ban cho… Ngươi trí tuệ… Cho ngươi… tất cả… thứ ngươi muốn…”
Kevin nghe nói như thế vẻ mặt lộ ra vẻ rất kích động, sau đó nâng chân sau lên nhắm chuẩn vào nó rồi tiểu lên;
“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”
“Ngươi… Ngươi… Súc sinh!”
Kevin cười, cười đến nỗi rất vui vẻ.
Lập tức, Kevin ngẩng đầu, ngắm nhìn về một phương xa, chuẩn bị mang trứng rời đi, nhưng khi nó cúi đầu xuống chuẩn bị ngậm trứng lên…
Nó ngây ngẩn cả người.
Chương 1047: Ta muốn xuất hiện trên tranh tường (1)
Kevin đắp cát lên quả trứng, rồi từ từ đẩy quả trứng ra ngoài nước biển, chờ đến khi nước biển bao phủ hoàn toàn quả trứng này, Kevin dùng móng vuốt mà cẩn thận chà rửa nó, sau đó lại dùng hạt cát chôn nó lại, lại chà rửa, cứ như vậy mà làm qua làm lại mấy lần.
Cuối cùng, Kevin nhích cái mũi về quả trứng mà hít hà vài hơi, sau khi xác nhận không có mùi vị gì nữa, mới từ từ nhắm hai mắt, quyết định, cúi đầu ngậm quả trứng lên miệng rồi chạy khỏi chỗ này.
Sau khi chạy một khoảng thời gian rất lâu, Kevin dừng lại nghỉ ngơi, phun quả trứng xuống đất, miệng mở rộng lè lưỡi thở phì phò.
“Ngươi có… Trí tuệ… Ngươi cũng biết rõ… ngươi phải làm thế nào mới… Có lợi nhất cho bản thân mình…”
Kevin nghiêng đầu chó quả, nhìn xem cái quả trứng đến lúc này vẫn còn không ngừng dụ dỗ mình.
“Ta có thể… Trợ giúp ngươi… Hoàn thành giấc mộng của ngươi…”
Kevin cười.
Giấc mộng của nó vẫn luôn rất đơn giản, đó chính là làm cho Hải Thần và Hải Thần Giáo, hoàn toàn xóa đi trên cõi đời này!
Sau khi nghỉ ngơi một hồi, Kevin ngậm quả trứng lên một lần nữa, chạy về vị trí lúc mọi người lên bờ.
Sau một hồi thì nó cũng chạy tới gần, vào lúc này nó ngừng chân, phun quả trứng ra, bắt đầu nhặt vài tảng đá giấu nó lại, sau đó lại chạy về phía trước.
Con không chạy được bao xa, Fanny đã xuất hiện trước mặt nó.
Kevin lập tức ngừng lại, nở nụ cười thật thà với Fanny.
“Ngươi cũng biết tìm đường về đấy, Karen và đội trưởng đều đang tìm ngươi đấy.”
Fanny đưa tay vuốt vuốt đầu chó của Kevin, đầu ngón tay chà chà lên chỗ cái đầu hói…
Lập tức, Fanny gõ gõ vào cái vỏ sò màu xanh lam bên tai, nói: “Đội trưởng, tìm được chó rồi.”
Karen và Neo rất nhanh chạy tới, nhìn thấy Kevin, trong lòng Karen cũng yên tâm lại.
Kevin chủ động chạy tới, dùng đầu chó cọ lấy ống quần của Karen.
“Được rồi, bây giờ chúng ta rút lui trước.” Neo nói.
Những người khác đã rút lui tới một rạng đá ngầm cách đảo Corona không xa, nơi đó đủ an toàn, sau đó chỉ cần chờ tiếp viện của Trật Tự Thần Giáo đuổi tới là được rồi.
Đang lúc Karen chuẩn bị chạy, phát hiện Kevin đang cắn ống quần của mình.
Karen dừng bước lại, đội trưởng cũng dừng bước lại, nhìn lại.
Kevin nở nụ cười nhìn đội trưởng.
Đội trưởng nhẹ gật đầu, nói: “Fanny, chúng ta đi thông báo cho đám người của Peia tập trung cả đội lại trước.”
“Vâng, đội trưởng.”
Đội trưởng dẫn theo Fanny rời đi trước, Kevin thì dẫn Karen đi tới nơi nó chôn trứng.
Karen đi đến trước ngồi xổm xuống, sau khi nhấc mấy hòn đá ra, nhìn thấy quả trứng màu tím nằm bên dưới kia.
Cảm thấy nhịp điệu đập nảy của quả trứng này, nhất thời Karen cũng có chút hoảng hốt, đây rốt cuộc là một quả trứng, hay vẫn là một trái tim?
“Cung phụng ta… Phục vụ ta… Ta mang đến tương lai rộng mở cho ngươi…”
“Ta cho ngươi một tí mỡ heo, hành lá, nấu ngươi thành món trứng chiên ngon nhất.”
Karen không quan tâm đến lới dụ dỗ của nó, nhặt nó lên, nhìn Kevin:
“Ngươi vì nó cho nên mới một mình chạy ra ngoài?”
Kevin gật đầu.
“Ta biết nó chắc chắn là một cái món đồ tốt, ta cũng có thể đoán được, ngươi cảm thấy nó có tác dụng rất lớn đối với ta, nhưng ta vẫn cảm thấy, hành vi một mình rời khỏi đội hình của con chó như ngươi lúc nãy, thật sự là quá mạo hiểm.
Nếu vì quả trứng này mà mạng chó của ngươi không còn, ta sẽ lỗ vốn rất lớn.”
Kevin trừng mắt nhìn Karen.
Karen giơ quả trứng lên, làm bộ muốn đập xuống, sau đó lại thu lại, để vào trong túi của mình;
“Ngươi xem như vừa nãy ta mới hô lên “Vì quả trứng này mà kém chút nữa ta đã mất đi một con chó”, sau đó ta ném quả trứng này ra ngoài, ngươi lại bay qua để đón lấy nó, còn mang tới trên tay của ta”
Thời gian có hạn, chúng ta xem như đã trải qua cái quá trình này, hiểu không?”
“Gâu!”
Kevin cười gật đầu.
“Ha ha.”
Karen vỗ vỗ phía sau lưng Kevin, đi cùng với nó đến điểm tập kết, Acelos đã đang chờ, há mồm để một người một chó đi vào, sau đó nó quay người, chở nhóm người này đến chỗ rạng đá ngầm kia.
Trên rặng đá ngầm chia thành mấy khu vực, Karen dẫn Kevin, Pall cùng Alfred đi đến trên một tảng đá ngầm lớn.
Vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy Wood dẫn theo vợ và con gái đến.
Wood vừa mới chuẩn bị mở miệng, thì bị Karen đưa tay dừng lại:
“Wood, ta bây giờ có việc, những lời cảm ơn thì để sau khi chuyện này kết thúc rồi nói.”
“Vâng, thiếu gia Karen.”
Wood lập tức dẫn vợ và con gái mình trở về chỗ cũ.
Karen đang chuẩn bị lấy quả trứng màu tím kia từ trong túi ra, một một làn khói đen xuất hiện ngay sau lưng anh, lộ ra bóng người của đội trưởng.
“Ta có thể ngồi dự thính sao?”
“Không thể.”
“Keo kiệt như thế?”
“Bí mật.”
“Được rồi.” Đội trưởng lại hóa thân thành khói đen bay trở về.
Karen lấy quả trứng kia ra, đưa cho Alfred:
“Alfred, anh giữ nó đi.”
“Vâng, thiếu gia.”
Alfred thu quả trứng kia lại.
Karen không lo lắng quả trứng kia có mê hoặc Alfred hay không, ùm, bọn họ có thể lấy độc trị độc.
“Gâu gâu gâu!”
Alfred mở miệng nói: “Đây là quả trứng lần thứ tư tiến hóa, lần đầu tiên là vỏ trứng màu trắng, lần thứ hai là màu đen, lần thứ ba là màu xanh lam, lần thứ tư, chính là màu tím, trong này nuôi dưỡng là trái tim, theo cách nói của Hải Thần Giáo, Đây chính là Quả Tim Hải Thần.”
Chương 1048: Ta muốn xuất hiện trên tranh tường (2)
“Trái Tim Hải Thần?” Karen mím môi, “Đợi đến khi nuôi dưỡng thành trái tim, có phải cần phải tìm một cơ thể không?”
“Gâu gâu gâu!”
“Đúng vậy, bởi vì linh hồn và ý thức lúc này đều đang tập hợp bên trong trái tim này, chờ đến sau khi nuôi dưỡng thành công, cần phải tìm kiếm một cơ thể.
Bình thường, là dùng tín đồ từ trong quả trứng màu xanh lam để làm vật chứa, như vậy, thì có thể để cho cơ thể đạt đến tình trạng hòa hợp cùng với biển cả.”
“Trái tim này, có ích gì đối với ta không?” Karen hỏi ra mấu chốt của vấn đề, “Không phải là để cho ta thay một trái tim khác chứ?”
Anh tin tưởng Kevin tốn nhiều công sức như vậy để mang quả tim này về, chắc chắn là có công dụng khác ngoài việc đem nó nấu thành món trứng trần nước sôi.
“Gâu gâu gâu!”
“Không cần thay đổi trái tim, tìm biện pháp để xóa đi ý thức bên trong quả trứng này, sau đó tinh chế nó thành tinh hoa, đưa vào trong cơ thể,
Dùng trái tim của mình đi để chuyển hóa nó là được.
Tựa như là một đốm lửa nhỏ, mặc dù rất khó, nhưng vẫn có cơ hội dẫn mồi lửa cháy một đống củi.”
Pall mở miệng nói: “Con chó ngu, nói nghe đơn giản thế sao, nếu như quá trình này có thể tiến hành đơn giản như vậy, nvì cái gì gười ta còn muốn chui vào trong quả trứng rồi tiến hóa từng bậc? Ngươi nói vấn đề này không khó, dưới tình huống bình thường, để làm được như vậy cũng khó có khả năng.”
“Gâu!”
“Kevin nói, đối với thiếu gia ngài mà nói, cũng không khó, bởi vì thân thể của ngài đã từng bị nó cải tạo.”
Karen chỉ chỉ vào vị trí trái tim của mình: “Ta có thể?”
Pall lập tức nói: “Con chó ngu, trước đây ngươi có phải đã từng chuyển hóa trái tim của mình rồi không? Ngươi thành công sao? Lúc trước ngươi không phải vì báo thù mà xâm nhập vào Hải Thần Giáo rồi tu luyện hệ thống của bọn họ chứ?”
Ranedal đã từng cải tạo cơ thể của Karen, đây là sự chuẩn bị của Tà Thần vào thời khắc bản thân giáng lâm, đã nó nói Karen có thể sử dụng, vậy thì tất nhiên lúc trước nó đã chuẩn bị sẵn nền tảng.
Kevin nghe vậy, lập tức tức giận mà lắc đầu, cảm xúc có chút kích động nói: “Gâu gâu gâu!”
Alfred phiên dịch: “Làm sao ta lại có thể ẩn núp gia nhập vào giáo hội khác, làm loại chuyện không có phẩm giá này chứ, gâu!”
“Khục.” Alfred nhẹ gật đầu, “Cái chữ gâu cuối cùng là ý trên mặt chữ.”
Nhưng phiên dịch xong, Alfred nhíu nhíu mày, Pall nhìn nó cười có chút hả hê.
Kevin quay đầu nhìn về phía Karen, lúc này ý thức được mình nói sai.
“Uông ~ uông ~ “
“Tốt, nói việc chính.” Karen quay trở lại chủ đề.
“Gâu Gâu!”
“Kevin nói, năm đó nó rất thích bắt giết những tên lãnh đạo cao cấp của Hải Thần Giáo, ăn tim của bọn họ như đồ ăn vặt, thường xuyên ăn, sau khi ăn nhiều, phát hiện trong cơ thể mình tích trữ rất nhiều loại nguyên tố hoặc gọi là tinh hoa, thời gian lâu dài, dần dần trái tim cũng bị chuyển hóa, hoặc là gọi bị ô uế, nhưng hiệu quả cũng rất không tệ.”
Rất nhiều chuyện không hợp lẽ thường, được xây dựng ở trên điều kiện vốn đã không hợp lẽ thường thì khiến người ta dễ tiếp nhận hơn nhiều.
Ví như dùng trái tim của những kẻ cấp bậc trưởng lão để ăn như kẹo, lâu ngày, độc tố đọng lại, bị ô uế thành công, Logic này có vẻ rất trôi chảy.
Pall quan tâm nói: “Sẽ có tác dụng phụ gì hay không?”
Kevin nhẹ gật đầu, nói: “Gâu gâu.”
Pall trầm mặc.
Alfred cũng ngây ngẩn cả người.
Karen đợi một hồi, thúc giục nói: “Phiên dịch đi chứ?”
Pall quay mặt đi.
Alfred mở miệng nói: “Sau khi trái tim chuyển hóa thành công, tương đương với có được mạch đập của biển cả, sẽ tăng cường việc cung cấp máu nuôi dưỡng cơ thể, tác dụng phụ duy nhất chính là, năng lực ở phương diện kia sẽ mạnh hơn, một nửa khác sẽ khá khó để có thể chịu đựng.”
Mặt chó của Kevin mỉm cười.
Karen thì hỏi: “Ngoại trừ nữ thần Mills ra, ngươi từng có một nửa khác à?”
Nụ cười trên mặt chó của Kevin trong nháy mắt sụp đổ.
“Cho nên, cơ thể của ta, có thể tiến hành chuyển hóa có phải hay không? Sau khi chuyển hóa thành công, hiệu quả của Áo Giáp Hải Thần, có thể vì vậy mà cũng được tăng cường?”
Kevin dùng sức gật đầu, nói: “Gâu gâu gâu gâu!”
“Dù là có được sức mạnh Ánh Sáng để chuyển hóa thuộc tính, nhưng sau khi đạt tới trình độ nhất định, sử dụng sức mạnh của các thuộc tính khác cũng sẽ xuất hiện xiềng xích giới hạn lại, lúc này nhất định phải tìm một thứ chịu tải để đột phá khỏi giới hạn này.
Cũng ví như Con Mắt Ám Nguyệt có thể tăng cường hiệu quả của Lưỡi Đao Ám Nguyệt trên diện rộng, Trái Tim Hải Thần cũng gia tăng sức mạnh của Áo Giáp Hải Thần lên một cấp độ mới, mà lại, năng lượng linh tính dự trữ của hệ thống Hải Thần có ưu thế hơn so với những hệ thống tín ngưỡng khác, tựa như là biển cả rộng lớn, Trái Tim Hải THần cũng có thể mở ra thêm một nơi để tích trữ năng lượng.
Sau khi Lưỡi đao và Áo giáp đều được tăng cường trên diện rộng, lại tính đến năng lượng linh tính được tích trữ rất dồi dào trong cơ thể, thì lực chiến thật sự của thiếu gia, đã hoàn toàn thoát khỏi giới hạn của cảnh giới lúc này.”
Pall mở miệng nói: “Giống như Dis vậy, vĩnh viễn là Thẩm Phán Quan.”
Alfred sửa lời: “Thiếu gia bây giờ vẫn còn là thần bộc.”
Pall gật đầu: “Có thể, còn bất bình thường hơn cả Dis.”
Alfred mở miệng nói: “Đợi sau khi chúng ta trở về, tôi sẽ phụ trách việc xử lý trái tim này.”
Karen nhẹ gật đầu, ra hiệu kết thúc cho cuộc hội ý này.
Acelos nổi lên mặt nước, hé miệng, phun ra không ít tôm cá.
Mặc dù trên rặng đá ngầm cũng không có củi lửa, nhưng mọi người có thể dùng thuật pháp nhóm lửa để nướng thức ăn, nếu không ngại thì có thể trực tiếp cắt lát ăn sống cũng không sao.
Karen mở lòng bàn tay ra, Ngọn Lửa Trật Tự bốc cháy lên, nhưng sau khi nướng bằng Ngọn Lửa Trật Tự, thì vẻ ngoài của con cá này sẽ trở nên rất kỳ lạ,
Cảm giác trông rất thê thảm.
Ăn nó vào, cảm giác giống như là đang ăn cá thây ma.
Sau khi vứt bỏ con cá này đi, Karen đưa tay vỗ vỗ đầu Pall, Pall chu mỏ một cái, triệu hồi ra hai quả cầu lửa giúp mọi người nướng cá.
Ở một bên khác, Wood cũng đang giúp đỡ mọi người nướng cá.
Sau khi ăn uống xong, tất cả mọi người bắt đầu nghỉ ngơi, nơi này bốn phía đều là biển, dưới mặt nước còn có Acelos, không cần lo lắng bị đánh lén, rất là an toàn.
Karen nằm ở bên trên tảng đá ngầm, Pall co người lại nằm trong ngực anh, Kevin cũng bu lại, rất nhanh đều ngủ thiếp đi.
Sau khi ngủ khoảng chừng mấy giờ, Karen bị tiếng động nơi xa đánh thức, ngồi dậy, trông thấy ở phương xa xuất hiện hai chiếc tàu thuỷ và hai chiếc tàu chiến bọc thép của hải quân đế quốc Wien.
Bên trên bầu trời, cũng xuất hiện mười mấy con yêu thú giống như chim ưng đang chở Kỵ Sĩ Trật Tự.
Tiếp viện đến.
Điều này cũng mang ý nghĩa, mọi chuyện trên đảo Corona, đều sắp kết thúc.
Không ai… Không, là không có bất kỳ thế lực gì, có thể để cho Trật Tự Thần Giáo để mắt tới mà có thể thoát khỏi.
Chương 1049: Ta muốn xuất hiện trên tranh tường (3)
Pall mở miệng nói: “Acelos, ngươi đi về trước đi, sau này ta lại gọi ngươi ra chơi.”
Dưới mặt nước truyền ra một chuỗi bọt khí, lập tức, bóng đen dưới nước bơi đi xa.
Đội trưởng và Memphis bắt đầu chế tạo Quạ Đen truyền tin, vốn dĩ giấy thuật pháp cũng đã dùng hết, bọn họ bèn dứt khoát xé vải vóc trên thần bào của mình xuống để chế tạo.
Sau hai mươi phút, một chiếc chiến hạm tiến đến gần đảo Corona, lập tức quay đầu đến đến khu vực rặng đá ngầm này, đám người có thể lên thuyền.
Đội trưởng phụ trách liên hệ cùng người phụ trách của Thần Giáo trên chiến hạm, bọn người Karen thì tiến vào phòng nhỏ trong khoang tàu, được sắp xếp vài ngụm canh nóng.
Rất nhanh, chiến hạm lại cập bến cảng của Đảo Corona, mười mấy tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật đã lên đảo, bắt đầu tiền hành vây quét trên phạm vi toàn đảo, Karen còn nhìn thấy bóng dáng của vài quân sĩ mặc giáp đen, chắc hẳn quân đồn trú cũng được triển khai.
Khu vực tàu đắm lúc trước cũng đã được phong tỏa, tiếp theo người của phía Trật Tự Thần Giáo sẽ phái người tiến hành trục vớt.
Karen đứng trên boong thuyền, ngắm nhìn nơi xa, thỉnh thoảng, còn có thể nghe được âm thanh chiến đấu.
Đội trưởng đi đến bênh cạnh Karen, mở miệng nói: “Một việc rất khiến người ta cảm thấy không ngờ đến đó là, mặc dù có một ít tín đồ của Hải Thần Giáo đoạt lấy các thuyền khác ở bến cảng để chạy trốn, nhưng phần lớn bây giờ vẫn còn ở lại trên đảo, cậu nói xem, rốt cuộc là thứ gì để bọn chúng lưu luyến đến nỗi không muốn chạy trốn giữ mạng?”
Karen lắc đầu, nói: “Không biết.”
“Ta có thể mời con chó kia đến nhà ta để làm làm khách sao?”
“Ừm?”
“Cậu biết đấy, con người ta rất ưa thích thú cưng.”
“Đội trưởng, tôi không biết chuyện này đấy.”
“Ừm, ta vốn là không thích, sau khi trải qua chuyện của Dorons, bộ phận nào đó trong lòng ta đã thức tỉnh,
Cho nên muốn nuôi một con thú cưng, nhưng tính cách của bản thân ta lại khá ngại phiền phức, cho nên muốn mượn con chó của cậu đến ở nhà của ta một thời gian, để ta thử trải nghiệm rồi mới đưa ra quyết định.”
“Đội trưởng, ngài cứ đi hỏi thẳng nó là được, không cần kiếm cớ quanh co một vòng lớn như vậy.”
“Có thể sao?”
“Có thể, nó nguyện ý là được rồi.”
“A, được thôi, đợi chút nữa ta sẽ đi hỏi nó.
A, đúng, sau sự việc lần này, thần giáo tựa như dự định thiết lập một sở thẩm phán ở đảo Corona.”
“Sở thẩm phán? Trên cái hòn đảo này?”
“Nói cho chính xác thì, là trên phạm vi rất nhiều hòn đảo nhỏ không người và rặng đá ngầm trong khu vực này.”
“Sau đó thì sao?”
“Nếu như Pavaro đồng ý mà nói, có thể nhờ quan hệ để chuyển công tác đến nơi đây.”
“Đội trưởng, lần đầu tiên tôi nghe nói muốn đi đày còn cần nhờ quan hệ.”
“Ta đang hỏi cậu nghĩ thế nào, nếu như cậu cảm thấy ở chỗ này rất bí ẩn, thích hợp để cậu có ý đồ làm chuyện gì đó, có thể tới nơi này, dù sao thì lúc thi hành nhiệm vụ, thông báo cậu lúc buổi sáng thì cậu cũng kịp giờ để cập cảng thành phố York.”
“Không được, tôi không có ý định chạy đến nơi này để câu cá.”
“Ừm, một chuyện khác chính là, tiếp xuống cậu cứ yên tâm chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn đi, 12 người được chọn ra cuối cùng, dựa theo thói quen của đại khu, cậu chắc chắn sẽ được thăng chức, nếu như ngươi có thể lên chức rồi tổ chức tiểu đội Đòi Roi Kỷ Luật, vậy thì có thể tạo ra tác dụng giống như tiểu thư Ophelia lúc trước vậy.”
“Tôi sẽ cố gắng, thưa ngài trung đội trưởng.”
“Được rồi, vậy thì không sao.” Đội trưởng quay người rời đi, trực tiếp đi tới một góc trong phòng.
Tiểu thư Pall cùng với ngài Kevin đều ngồi trên ghế, Pall ngồi ở trên bả vai của con rối mình, Kevin thì bởi vì dây dắt bị mất, chỉ có thể tìm một tấm khăn trải bàn sạch rồi quấn lên cổ.
Đội trưởng đi đến trước mặt Kevin ngồi xổm xuống, nhìn Kevin, Kevin cũng nhìn lại.
“Ta có thể hỏi ngươi mười câu hỏi hay không, chúng cũng không có gây hại gì đến ngươi.
“Gâu!”
“Đồng ý?”
“Gâu!”
“Không đồng ý?”
“Gâu!”
“Không đồng ý?”
“Gâu!”
“Ngươi có thể gật đầu hay lắc đầu không?”
“Gâu!”
Đội trưởng tức đến nỗi cười, nhìn Kevin: “Gâu!”
Kevin: ” …”
Kevin bị tiếng kêu này làm câm nín.
Pall bên cạnh nhìn màn nói chuyện giữa người và chó này, xoay người, đem mặt úp vào phía cổ của con rối, cố gắng nhịn cười, trông rất đau khổ.
Đội trưởng dứt khoát ngồi trên mặt đất, rầu rĩ nói: “Không biết nói chuyện thì khó rồi, ngươi có biết viết chữ không?”
Kevin nâng bàn chân chó mình lên.
Đội trưởng lấy từ trong áo ra một quyển sổ ghi chép, mở ra đặt ở trước mặt Kevin, lại lấy ra một chiếc bút máy, mở nắp bút ra, đem bút cắm lên bàn chân chó của Kevin.
Kevin di chuyển bút máy, bắt đầu viết chữ lên trên quyển sổ.
“Biết viết chữ cũng được, chúng ta có thể giao tiếp, ngươi không biết đấy thôi, ta cũng không quan tâm đến mấy chuyện đáng nghi này lắm, chỉ khi nào thấy được cơ hội để tìm hiểu thì da đầu của ta sẽ ngứa lên, thật ra ta cũng không phải là một người hiếu học lắm”
Đội trưởng nói đến một nửa, ngây ngẩn cả người.
Bởi vì Kevin dùng cách viết chó bò mà viết hai chữ lên trên quyển sổ ghi chép:
“Bí mật.”
Đội trưởng yên lặng thu lại quyển sổ ghi chép, lấy lại chiếc bút máy từ trong bàn chân chó của Kevin bỏ vào trong túi áo, ưu nhã đứng người lên, nói:
“Nếu như ngày nào đó ta trở nên điên loạn, nhớ kỹ, các ngươi tuyệt đối không phải người vô tội.”
Một căn phòng khác trong khoan thuyền, Alfred đang ôm quả trứng kia trong tay mà nghiên cứu.
“Ta có thể cho ngươi… Tương lai và hi vọng… Trợ giúp ngươi thực hiện… Giấc mộng trong lòng… Chỉ cần ngươi thuận theo lời ta… Phụng dưỡng ta… Ngươi sẽ đạt được mọi thứ mà mình muốn “
“Thật sao?”
“Đương nhiên… Nói cho ta… Ngươi muốn… Cái gì “
Đối mặt với lời dụ dỗ từ quả trứng này,
Alfred hắng giọng một cái, tiếp xuống, dùng giọng điệu tương tự với cách nó dụ dỗ để trả lời:
“Ta muốn xuất hiện… trên tranh tường…”
Chương 1050: Khẩn cầu (1)
“Phần thưởng sẽ được ban đến sau, sẽ được đưa vào trong tài khoản trên giấy chứng nhận của mọi người, đến lúc đó sẽ do Fanny sắp xếp, tự mình chú ý kiểm tra.” Đội trưởng phủi tay, “Được rồi, giải tán!”
Karen trông thấy đội trưởng đi về phía tiểu đội của Gendi, tựa như đang trấn an bọn họ.
Gray hơi nghi ngờ một chút nói: “Đội trưởng đối với đám gà con Gendi kia rất không tệ.”
Karen mở miệng nói: “Bởi vì trung đội trưởng quản lý ba tiểu đội.”
Gray gật đầu nói: “Thì ra là thế.”
Fanny đi tới, hỏi: “Karen, đưa chìa khóa xe của cậu cho tôi, tôi sẽ sắp xếp người lái xe về nhà cậu, là ở Nhà Tang Lễ sao?”
“Đúng thế.” Karen lấy chìa khóa xe ra, Alfred cũng lấy chìa khóa xe tang ra rồi cùng đưa cho Fanny…
Cả đám người ngồi trên chiến hạm để trở về, cập bến cảng của hải quân, cũng không phải cảng York, tất nhiên xe cũng không đậu ở chỗ này, cần phái người đi lấy.
Peia nói: “Tôi đã kêu xe, dù vậy thì cảng hải quân cách ở hơi xa, bây giờ chỉ có xe tải là có thể dùng, đợi thêm 40 phút nữa mới có xe đến đón.”
“Vậy tôi không đợi nữa, ngồi xe tải cũng giống như nhau, tôi muốn về sớm để nghỉ ngơi.”
“Vậy thì để tôi chuẩn bị.”
Rất nhanh, một chiếc xe tải lái đến, kế bên chỗ tài xế có hai chỗ ngồi, nhưng Karen không vào đó ngồi, mà là đi vào thùng sau xe, tìm một góc ngồi xuống.
Tiểu thư Pall và ngài Kevin cũng đều lên xe, Alfred chếch phía đối diện Karen, chờ đến khi xe lái đi, Memphis cũng lên xe, nói:
“Ta cũng đi chung vậy.”
Sau khi lên xe, Memphis ở vị trí gần sát ngoài.
Trong lúc xe tải di chuyển, thùng xe rất lắc lư, nhưng mà mọi người cùng nhau ngồi “lộ thiên” trên xe tải, cảm giác cũng rất không tệ.
Trước hết là đưa Memphis về nhà, chờ đến khi xe tải chạy đến con đường gần biệt thự nhà Guman, Alfred ra hiệu lái xe dừng xe.
“Meo!”
Pall chỉ về cửa hàng đồ ngọt ở phía trước mà kêu lên.
Karen thấy thế cũng không để Alfred xuống xe đi mua, mà là tự mình xuống xe, coi như tiễn Memphis về.
“Nhiệm vụ lần này may là nhờ có ông, ngài Eisen.”
“Không cần nói như vậy, tôi cũng là một thành viên trong đội, thật ra ngày hôm nay tôi cảm thấy rất thú vị, trước đây, tôi chưa từng được tiếp xúc với Hải Thần Giáo, mặt khác, học vấn của đội trưởng cũng rất uyên bác.”
“Có đôi khi ra ngoài giải sầu một chút, cũng là việc rất tốt.”
Hai người vừa trò chuyện vừa đi đến cửa hàng đồ ngọt, Karen nhẩm thầm một chút, nói với nhân viên:
“Năm kem ốc quế vị dâu, loại to.”
“Được rồi, xin ngài chờ một chút.”
Lúc chuẩn bị trả tiền, Karen mới để ý mình cũng không mang theo tiền, quay người vừa mới chuẩn bị kêu Alfred đến thanh toán, lại trông thấy Eisen lấy tiền ra trả.
“Thật ngại quá, gần đây cũng không quen mang theo tiền.”
“Lúc trước tôi cũng thế, trên người vẫn luôn mang theo Rael, nghe Richard nói sau khi nhiệm vụ kết thúc thì có quy định là người mới mời khách, nhưng tôi vẫn luôn chưa có dịp.”
“Cái thói quen kia chỉ là nhằm vào Richard.”
“A, thì ra là như vậy.”
“Vậy thì tạm biệt, ngài Eisen.”
“Gặp lại sau.”
Karen cầm bốn cây kem về xe tải, đưa cho Alfred một cây, lại đưa cho tiểu thư Pall và ngài Kevin một cây.
Ừ, Pall và Kevin tự mình ăn kem khi không có khay đựng rất bất tiện, nhưng bọn họ có thể khống chế con rối của mình dùng tay cầm đút cho mình ăn.
Eisen không có ở đây, Alfred lấy quả trứng kia ra, đặt ở trong tay.
Karen nhìn nó một cái, phát hiện Alfred là đang thông qua một loại môi giới để giao tiếp cùng với quả trứng này.
Đến Nhà Tang Lễ, Karen chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, đi lên phòng tắm tắm rửa trước, lúc ra thì trông thấy Healy ôm Pall đi vào, cô cũng vừa mới giúp Pall tắm rửa và lau khô.
Karen nằm lên giường, Pall cũng nhích lại gần, một người một mèo rất nhanh đã nhắm mắt lại rồi bắt đầu ngủ bù.
Một lát sau, Kevin mở cửa phòng ngủ ra rồi đi vào, nó cũng tắm rửa, có điều là Pieck giúp nó tắm.
Nó đi đến bên giường, trông thấy Karen cùng Pall đã nghỉ ngơi, bản thân cũng tự bò vào trong ổ chó của mình, liếm môi một cái, tìm một tư thế nằm, hai mắt nhắm nghiền.
Ở trong mơ, nó lại thấy được ánh nắng và bãi cát.
Nhà Guman, phòng ngủ.
Richard đang nằm ở trên giường xem sách thuật pháp, bên trong ghi chép hiệu quả của mấy loại thuật pháp hệ Tinh Thần và kinh nghiệm xử lý tương ứng.
Đáng tiếc rằng loại hành vi chuẩn bị trước cho bài kiểm tra này ngược lại càng mang đến cho cậu ta áp lực lớn hơn.
Bởi vì Richard rất rõ ràng trình độ của mình, bên trong đám công tử thì cậu ta cũng không tính là xếp chót, nhưng phóng tầm mắt ra toàn bộ thần giáo, trong độ tuổi này, cậu ta không có dính dáng gì đến cấp bậc thiên tài kia.
Vốn dĩ cậu ta chỉ là muốn tập trung tham gia lần này, dù sao thì ông nội cũng đã nhờ ân tình của người khác để đăng ký cho cậu ta, nhưng sau khi biết được Karen cũng sẽ tham gia tuyển chọn, người trong nhà vô tình hay cố ý, đều cũng sẽ tạo ra áp lực cho cậu ta.
“Mình sao có thể hơn được anh ta chứ, az.”
Richard thở dài, tiếp tục lật trang sách.
Lúc này, Kaixi bưng hoa quả đi đến, cười nói: “Cũng không phải bắt con phải vượt qua cậu ấy, có một mục tiêu ở trước mặt thì mới có động lực đốc thúc bản thân mình tiến lên.”
“Mẹ, mẹ lại đứng ngoài cửa nghe lén rồi.”
“Là do tự con nói lớn tiếng.”
Richard tiếp nhận mâm đựng trái cây, phía trên dùng tăm ghim lên, cầm lấy một miếng táo đưa vào trong miệng, vừa nhai vừa nói: “Mẹ, lúc còn trẻ mẹ đã từng gặp được thiên tài chưa?”
“Gặp được, cha của con đấy.”
“A, trời ạ, rất khó tưởng tượng.”
“Không phải nói đùa với con, cha của con lúc còn trẻ và bây giờ, hoàn toàn không giống nhau.”
“Được rồi, con biết, con tin mà.” Richard cúi đầu xuống, tiếp tục xem sách.
“Con cố gắng xem đi, đợi đến sau khi ông nội con trở về, ông ấy sẽ tự dạy cho con, Karen cũng không có đãi ngộ như vậy đâu.”
“Mẹ xem, mẹ lại tới nữa rồi.”
“Ừm, là mẹ nói sai, xin lỗi, con trai cố lên.”
Kaixi đi xuống dưới lầu, đi vào phòng khách, nghe được tiếng bước chân ở phía cửa, trông thấy chồng của mình.
“Trở về rồi?”
“Ừm, trở về.”
Bây giờ, Kaixi đối với việc chồng mình đột nhiên biến mất, đã có chút quen thuộc.
Dựa theo thói quen dĩ vãng, nếu như không phải là mẹ chồng của cô còn trong căn nhà này, sau khi vết thương khỏi lại, rất có thể sẽ quay trở về thành phố Tang Phổ rồi.
Kaixi chuẩn bị vào phòng bếp chuẩn bị một chút đồ ăn cho con trai ăn, lại bị người đứng phía sau gọi lại.
“Chờ một chút.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Hậu Tinh Thân Biến [Dịch] Hậu Tinh Thân Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Hau-Tinh-Than-Bien-Audio-Truyen.jpg)


