[Dịch] Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả
Tập 2: Lễ Tang (c11-c20)
❮ sautiếp ❯Chương 11. Lễ Tang
“Bà nội.” Hà Tứ Hải vọt thẳng vào phòng bà nội.
Thuận tay bật đèn.
Liền thấy bà nội mặc y phục chỉnh tề nằm ở trên giường, khuôn mặt mang theo nụ cười mỉm, cực kỳ an tường.
“Bà nội.”
Thế nhưng Hà Tứ Hải có dự cảm vô cùng không tốt, lại lần nữa kêu một tiếng.
Bà nội không đáp lại, cũng không mở mắt ra.
Hà Tứ Hải đi lên trước, nhẹ nhàng lay động thân thể nàng một chút, vừa nói vừa khóc nức nở: “Bà nội, bà dậy đi mà, chúng ta lại nói chuyện tiếp.”
Nhưng… Hà Tứ Hải đưa tay sờ sờ mặt bà nội, đã lạnh lẽo.
Bỗng nhiên hắn nhớ tới cái gì, lao ra khỏi phòng, đứng trong phòng khách nhìn xung quanh.
Không có.
Hà Tứ Hải mở cửa lớn, xông ra ngoài.
“Bà nội…” Hà Tứ Hải la lớn.
Ở trong màn đêm yên tĩnh, tiếng vọng truyền đi thật xa.
Dưới ánh trăng sáng, xuyên thấu qua ngọn cây mờ mờ ảo ảo, một bóng người cũng không có, tự nhiên cũng không có quỷ ảnh.
Hà Tứ Hải đứng trước cửa nhà, đau nát tâm can gọi vài tiếng.
Nước mắt từ gò má ào ào chảy xuống.
Khi còn bé, lúc hắn vừa mới tới nhà Hà Đào, người đầu tiên nói chuyện với hắn chính là bà nội.
Bà nội chăm sóc tỉ mỉ chu đáo với hắn.
Mà hắn lúc đó vừa tới một hoàn cảnh xa lạ, luôn cẩn thận đề phòng, tâm thần luôn kinh hoảng bất an.
Từ nhỏ đến lớn, bà nội chưa bao giờ mắng hắn, chưa bao giờ đánh hắn một lần nào, đều luôn che chở hắn, xót xa hắn, thật tâm coi hắn là cháu trai ruột của mình.
…
Hà Tứ Hải chợt nhớ, trong lòng hơi động, cuốn sổ đã xuất hiện trong tay.
Cầm quyển sổ trên tay, lúc này đối với hắn như nặng tựa ngàn cân, do dự mãi, cuối cùng vẫn mở cuốn sổ ra.
Phía trên quả nhiên nhiều thêm một hàng chữ.
Họ và tên: Phan Ngọc Oánh.
Ngày sinh: Canh hai giờ Thân, ngày Giáp Dần, Tháng Quý Tỵ, năm Tân Tỵ.
Tâm nguyện: Đã hoàn thành.
Thù lao: Chúc phúc.
“Bà nội, lên đường bình an.” Hà Tứ Hải lẩm bẩm.
Sau đó ngồi xổm xuống, ôm đầu, phát ra tiếng nghẹn ngào trầm thấp.
Người thân liên tiếp rời đi là đả kích vô cùng lớn đối với hắn.
Hắn rốt cuộc cũng chỉ mới vừa thành niên mà thôi.
“Ba ba, oa…” Bỗng nhiên tiếng khóc Đào Tử thức tỉnh Hà Tứ Hải.
Hắn lau mặt một cái rồi chạy nhanh về phòng.
Hắn… vẫn còn Đào Tử.
Nên hắn nhất định phải nỗ lực sống tiếp.
…
“Ông tư.”
Hà Tứ Hải hai mắt sưng đỏ, thần sắc sa sút chào hỏi lão nhân trước mặt.
“Tứ Hải, đừng khổ sở, chết già là phúc, huống hồ bà nội cháu lúc đi cũng an tường.” Ông tư đưa tay muốn vỗ vai Hà Tứ Hải.
Nhưng cuối cùng lại rụt trở về.
Thở dài thật sâu rồi đi vào nhà.
Hà Tứ Hải ngơ ngác mà nhìn đoàn người huyên náo ngoài cửa.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh nhà Thang Viên ngày hôm đó.
Tương tự biết bao.
Hà Tứ Hải quay đầu lại, nhìn Đào Tử cuộn người ngồi chỗ bà nội thường hay ngồi.
Ôm con gà béo đồ chơi trong lòng, ngốc lặng nhìn về phía trước.
Hà Tứ Hải đi tới, ôm nàng vào ngực.
“Đào Tử.”
“Vâng.”
“Ba ba.”
“Vâng.”
Cái nhà này chỉ còn lại hai người bọn họ.
…
Một nhà ông tư đến rồi.
Một nhà ông năm cũng đến rồi.
Con cháu ông hai, ông ba cũng đều đến rồi.
Toàn bộ người trong làng hầu như đều đến rồi.
Hà Tứ Hải còn nhìn thấy Hà Cầu theo phía sau cha là Hà Đạt cũng tới rồi.
Thời điểm lần trước tụ tập, là tang lễ vợ chồng Hà Đào.
Chỉ có bà nội giờ đã không còn.
Trong nhà thật náo nhiệt.
Nhưng mà ngoại trừ Đào Tử, Hà Tứ Hải vẫn cảm thấy lờ mờ xa cách.
Nói cho cùng thì Hà Tứ Hải rốt cuộc vẫn không thuộc về cái nhà này.
Đặc biệt là những người cùng thế hệ với Hà Đào kia, hầu như không có lời nào để nói cùng Hà Tứ Hải.
Vì Hà Tứ Hải cũng chỉ là dưỡng tử, tuy rằng họ Hà, nhưng chung quy vẫn là người ngoài.
Trái lại thế hệ trẻ tuổi giống Hà Tứ Hải không quá chú trọng những vấn đề này, chủ động trò chuyện với Hà Tứ Hải vài câu.
Thế nhưng cũng chỉ là vài câu mà thôi.
Hà Tứ Hải bây giờ như một con rối.
Tứ gia gia, ngũ gia gia nói làm cái gì, hắn liền làm theo cái đó.
Giống như lễ tang vợ chồng Hà Đào lần trước.
Hà Tứ Hải cũng coi như là xe nhẹ chạy đường quen.
Có thể xem là kinh nghiệm phong phú nhỉ?
Nghĩ tới đây, Hà Tứ Hải không biết vì sao đột nhiên lại muốn cười to.
Nhìn người đến người đi.
Trong phòng tiếng khóc hư tình giả ý.
Ngoài phòng tiếng cười cười nói nói.
Hết thảy đều khiến hắn có cảm giác không thật.
Mặc dù là ở nông thôn nhưng hiện tại đã không còn đất để thổ táng.
Trên trấn cũng không có nơi để hỏa táng, nên chỉ có thể đưa đến thành phố để hỏa táng, sau đó đem tro cốt chôn cất trên mộ tổ.
Cũng may có một đội chuyên môn đưa ma, chỉ cần trả tiền, bọn họ đều sẽ an bài một cách thỏa đáng, thậm chí cả hát, khiêu vũ…
Hà Tứ Hải không thể làm được những màn biểu diễn diễm tục kia.
Đương nhiên hắn cũng không có tiền.
Bà nội chỉ ở nhà ba ngày, sau đó bị đưa đến nơi hỏa táng.
Đào Tử không rời Hà Tứ Hải một tấc.
Ai tới ôm cũng đều không cho.
Nàng bây giờ đã lờ mờ hiểu được tử vong là cái gì.
“Ba ba, có phải con sẽ không còn được gặp lại bà nội không?” Đào Tử ôm cổ Hà Tứ Hải, khổ sở hỏi.
“Bà nội nhớ cha mẹ của Đào Tử rồi, bà nội đã ở cùng em một thời gian dài nên thấy họ đi rồi, bà cũng muốn đi tìm họ một chút.”
“Con cũng nhớ ba ba ma ma, con cũng muốn đi cùng hai người.” Đào Tử nói.
“Vậy cũng không được, em đi bồi cha mẹ rồi, anh sẽ không có ai bên cạnh, anh sẽ rất đáng thương, rất thương tâm đấy.”
Đào Tử nghe vậy lập tức ôm chặt cổ Hà Tứ Hải.
“Vậy Đào Tử vĩnh viễn ở cùng anh, anh sẽ không còn đau lòng nữa.”
“Cảm ơn em.”
“Hả?”
“Anh nói Đào Tử là đứa trẻ tốt nhất trên thế giới.”
Đào Tử khó có được lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua.
Chỗ chôn cất ở thôn Hà gia là trên một sườn núi nhỏ cách đó không xa.
Nơi đây cũng là mộ tổ thôn Hà gia.
Người thôn Hà gia trên cơ bản đều là cùng tổ tông.
Mỗi nhà đều có một phần mộ thuộc về mình.
Tro cốt bà nội đặt bên cạnh mộ của ông nội.
Ở phía dưới bọn họ có hai phần mộ khá mới.
Đó là vợ chồng Hà Đào.
Người đi cùng lên núi bây giờ đang lục tục rời đi, bọn họ vui cười nói chuyện, nghị luận buổi trưa nên ăn gì.
Cuối cùng chỉ còn ba người ở lại là Hà Tứ Hải, Đào Tử và ông tư.
Hà Tứ Hải mang theo một cái xẻng sắt.
Xúc một ít đất mới đắp lên phần mộ của ông nội và cha mẹ.
Đào Tử hiểu chuyện hỗ trợ nhổ cỏ dại trên phần mộ.
Ông tư ngồi xổm trước mộ phần ông nội bà nội, đốt tiền giấy, lau nước mắt rồi lẩm bẩm nói rất nhiều chuyện.
Cuối cùng lớn tiếng nói với Hà Tứ Hải và Đào Tử.
“Tứ Hải, Đào Tử, tới dập đầu trước ông nội bà nội và cha mẹ hai cháu đi.”
Đặc biệt lớn tiếng.
Cái lớn tiếng này để che dấu đi bi thương của mình.
Bà nội tạ thế, trừ Hà Tứ Hải và Đào Tử thì tứ gia gia là người khó có thể vượt qua nhất.
Cái gọi là trưởng tẩu như mẹ, chính là tình cảm mà ông tư dành cho bà nội.
Còn ngũ gia gia, không nói cũng được.
“Ông nội bà nội, cha mẹ, đợi tết đến con sẽ trở lại thăm mọi người.”
Ông tư đứng bên cạnh, hít một hơi thuốc lá, cuối cùng chỉ dư lại một đoạn đầu lọc, bị ông ném trên mặt đất, dùng chân giẫm giẫm mấy lần.
Sau đó lớn tiếng nói: “Đi thôi.”
Một cái tay nhỏ nhét vào trong lòng bàn tay Hà Tứ Hải.
“Đi thôi.” Hà Tứ Hải xoay người ôm lấy Đào Tử, đi xuống chân núi.
Hai bên đường đều là phần mộ.
Bỗng nhiên ánh mắt của hắn lướt qua, phát hiện một ngôi mộ khá mới.
Có chút kỳ quái hỏi: “Trong thôn gần đây có ai tạ thế vậy ạ?”
Ông tư đi phía trước nghe vậy quay đầu lại, theo ánh mắt của hắn nhìn về phía ngôi mộ mới.
Sau đó thở dài, quay đầu lại, vừa tiếp tục đi về phía trước vừa nói: “Tên nhóc nhà Hà Đạt bị chết đuối ở hồ nước cửa thôn.”
“Hà Cầu?”
“Đương nhiên, nhà Hà Đạt chỉ có một đứa bé Hà Cầu thôi mà?”
——
Chương 12. Hà Cầu
Hà Tứ Hải mở cửa căn phòng riêng bên cạnh cửa chính, đây là phòng của vợ chồng Hà Đào, từ khi bọn họ tạ thế thì rất ít khi mở ra.
Trên thực tế bên trong có rất ít vật dụng.
Một cái bàn dài.
Một cái giường trống không có chiếu.
Một cái tủ quần áo đơn giản.
Có vẻ đặc biệt trống trải.
Trên bàn dài có di ảnh của vợ chồng Hà Đào, Hà Tứ Hải đặt di ảnh của bà nội lên trên.
Đào Tử đứng cạnh cửa, lặng lẽ nhìn trộm vào bên trong.
Gian phòng này vẫn luôn khóa lại, chỉ khi ăn tết thì anh mới mở ra.
Cho nên nàng tự nhiên không có ấn tượng gì.
“Đừng đứng ở cửa nữa, vào đây nào.” Hà Tứ Hải vẫy vẫy tay với Đào Tử.
“Ba ba.”
Đào Tử nhút nhát đi vào.
“Nào, em tới cúi lạy di ảnh của cha mẹ đi.” Hà Tứ Hải chỉ vào di ảnh, nói.
Nhưng sự chú ý của Đào Tử hoàn toàn không ở đây mà là vào cái cũi nhỏ bên cạnh kia.
“Đây là nơi mà Đào Tử ngủ khi còn bé.” Hà Tứ Hải kéo nàng tới nói.
Cái nôi đã bị phủ một lớp bụi.
“Hừm, em bây giờ không cần nữa, em lớn rồi.”
Nhưng Hà Tứ Hải lại nghe ra vẻ thất lạc trong giọng nói của nàng.
Cái nôi này chứa đựng tất cả những ký ức của nàng và cha mẹ.
“Nào, giúp anh dọn sạch sẽ cái cũi nào.” Hà Tứ Hải động thủ kéo cái nôi ra bên ngoài.
Hắn chuẩn bị trước khi đi sẽ dọn dẹp căn nhà cho thật sạch sẽ.
Cái nôi được lau dọn sạch sẽ, Hà Tứ Hải đem nó đặt dưới bóng cây trước cửa.
Đào Tử đặt con gà nhỏ đồ chơi của mình vào trong nôi.
Hà Tứ Hải cũng không quản nàng.
Tự mình dọn dẹp bên trong các phòng.
Đặc biệt là phòng bà nội, có rất nhiều thứ đã đem đốt cùng với bà.
Nhưng căn phòng đã bị bày ra rất bừa bộn.
Bà nội không có món đồ nào lưu lại, chỉ có đáng tiền nhất là một Long Phượng Trạc.
Một đôi Long Phượng Trạc này là đồ cưới của bà nội.
Có người nói rằng lúc bà nội còn trẻ cũng là đại tiểu thư trong một gia đình khá giàu có.
Về phần tại sao cuối cùng lại gả cho một nông dân chân đất như ông nội Hà Tứ Hải thì là một câu chuyện dài.
Bất quá đó là một việc vô cùng bình thường vào niên đại ấy.
Ngày hôm đó ngũ gia gia còn vô tình cố ý hỏi về đôi Long Phượng Trạc này nhưng bị Hà Tứ Hải trực tiếp cự tuyệt, muốn để lại cho Đào Tử sau này, ai cũng không thể lấy đi.
Hà Tứ Hải cẩn thận đem nó giấu kỹ.
Chờ thu thập xong, mới vừa ra khỏi cửa liền thấy Đào Tử lắc lắc cái nôi và Hà Cầu ngồi xổm ở bên cạnh nhìn nàng.
Hà Tứ Hải hoàn toàn biến sắc.
Từ hôm qua nghe nói bị quỷ quấn thân đều không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Có phải là thật hay không thì Hà Tứ Hải không biết.
Nhưng hắn không muốn Đào Tử bởi vậy mà chịu bất kỳ tổn thương nào.
Trực tiếp nhanh chân bước tới, tóm lấy cổ Hà Cầu nhấc cả người nó lên.
Chờ khi xách lên hắn mới phản ứng lại, hắn nguyên lai có thể tóm được quỷ sao? Hơn nữa qủy thật là nhẹ.
Hà Cầu trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, nhút nhát nói: “Anh Tứ Hải.”
Hà Tứ Hải nghe nó gọi như vậy liền nhớ đến khi nó vẫn còn sống.
Khi đó nó thường đi sau mông hắn gọi “Anh Tứ Hải, anh Tứ Hải.”
“Chớ có tới gần Đào Tử.”
Hà Tứ Hải nói xong rồi buông nó ra.
Hà Cầu lập tức chạy ra xa.
Đào Tử ngẩng đầu có chút mờ mịt nhìn anh, không biết Hà Tứ Hải đang làm gì?
“Không có chuyện gì, em cứ chơi đi.”
Hà Tứ Hải mỉm cười nhẹ nhàng xoa xoa đầu nhỏ của nàng.
Đào Tử vẫn là trẻ con, nào nghĩ được nhiều, thế là lại vui vẻ chơi với gà béo.
Hà Tứ Hải xoay người trở lại trong nhà, sau đó vẫy tay với Hà Cầu đứng ở đằng xa.
Chờ hắn vào trong phòng thì thấy Hà Cầu vốn ở phía sau đã ở trong phòng chờ hắn rồi.
Hà Tứ Hải cũng không để ý, vốn là quỷ, xuất quỷ nhập thần không phải rất bình thường sao?
“Nói một chút xem nào, ngày hôm đó anh trở về thì trốn anh, ngày hôm nay sao lại chủ động tới tìm anh rồi?” Hà Tứ Hải chủ động hỏi.
Liên tiếp giao thiệp với quỷ vật, hắn đã không có bao nhiêu e ngại, hơn nữa hôm nay hắn một tay liền tóm được Hà Cầu, khiến hắn càng có thêm dũng khí.
Người sợ hãi quỷ, chủ yếu là do sự xuất quỷ nhập thần và không thể chạm vào của bọn chúng.
Chỉ cần có thể tóm được, sự sợ hãi với nó tự nhiên sẽ giảm thấp.
“Là bà nội anh muốn em tới tìm anh.” Hà Cầu nói.
“Bà nội?” Hà Tứ hải đầu tiên là sửng sốt một chút.
Sau phản ứng lại, người nó nói đến là bà nội của Hà Tứ Hải.
“Bà nội của anh nói gì với em?” Hà Tứ Hải hơi nghi hoặc, cũng có chút ngạc nhiên.
“Bà nội nói anh Tứ Hải là người tốt, sẽ giúp em.” Hà Cầu rụt rè nói, ánh mắt đầy mong đợi nhìn hắn.
…
“Được rồi, em muốn anh giúp cái gì?”
Bà nội đã nói vậy rồi, hắn còn có thể nói gì nữa, mà cho dù bà nội không nói, ở cùng thôn, Hà Tứ Hải nếu giúp được thì sẽ giúp.
Thông qua lời Hà Cầu, Hà Tứ Hải rốt cuộc biết được ngọn nguồn mọi chuyện.
Thì ra ngày hôm đó khi Hà Tứ Hải trở về thôn gọi tên Hà Cầu, Hà Cầu vì thấy hắn có thể nhìn thấy mình nên cảm thấy kinh ngạc và hoảng sợ.
Từ sau khi nó chết, không có ai có thể thấy được nó, nên bỗng nhiên có người có thể nhìn thấy nó làm nó kinh sợ, dù sao nó vẫn còn là con nít, không thể suy nghĩ nhiều liền xoay người bỏ chạy.
Vừa chạy không bao xa, trong đầu liền xuất hiện các tin tức liên quan tới tiếp dẫn giả.
Nên nó muốn đi tìm Hà Tứ Hải, nhưng mà nó lại không có thù lao gì để trao cho Hà Tứ Hải, vì vậy mà luôn chần chừ.
Do đó nó luôn lảng vảng gần nhà Hà Tứ Hải.
Mãi đến tận khi bà nội tạ thế, bà nói cho nó để nó không cần lo lắng quá, anh Tứ Hải sẽ giúp nó hoàn thành tâm nguyện.
Bởi thế chờ tang sự xong xuôi, lúc này Hà Cầu mới tìm tới.
Cũng coi như hiểu chuyện.
Không có tìm đến hắn trong thời gian tang sự.
“Nói đi, em có tâm nguyện gì, để xem anh có thể giúp đỡ cho em không?” Hà Tứ Hải hỏi.
“Vậy em dùng kỹ thuật bơi của em làm thù lao cho anh được không? Kỹ thuật bơi của em rất tốt.” Hà Cầu nghe vậy rất vui mừng, tràn đầy mong đợi nói.
“Tốt cái gì, chính em cũng chết đuối mà, còn kỹ thuật bơi lội gì nữa, anh không cần, em mau nói đi.”
“Nhưng mà nhất định phải giao thù lao cho tiếp dẫn giả mới được.” Hà Cầu khổ não nói.
“Thật vậy sao?” Hà Tứ Hải hơi kinh ngạc.
“Nếu như vậy thì dùng kỹ thuật bơi làm thù lao. Nói đi, muốn anh mang lời gì tới cho cha mẹ em?”
Ngoại trừ tiền ra những thứ khác đối với Hà Tứ Hải có cũng được mà không có cũng được.
“Cảm ơn anh Tứ Hải.” Hà Cầu nghe vậy rất hài lòng.
“Em không phải muốn nói lời gì với ba mẹ, mà muốn nói với Hà Long.” Hà Cầu lắc đầu nói.
Đứa con bất hiếu này…
Hà Long là ai?
Trên thực tế Hà Long là đứa nhỏ cùng tuổi với Hà Cầu, cũng là người thôn Hà gia, Hà Tứ Hải cũng biết.
Thôn Hà gia có không ít trẻ con, nhưng rất nhiều người ra ngoài làm công đều dẫn theo những đứa trẻ đó.
Bởi vậy nên trong thôn xóm có vẻ đặc biệt quạnh quẽ.
Mà Hà Cầu và Hà Long lớn lên cùng nhau, nên tự nhiên là chơi cùng nhau, hai người là bạn rất thân.
Ngày hôm đó hai người vì một chuyện mà đánh cược, cuối cùng Hà Cầu bị chết đuối trong hồ nước.
Sau đó Hà Long bệnh nặng một thời gian, ở trong bệnh viện tận mấy tuần.
Nguyên bản Hà Long tính tình hoạt bát náo động liền trở nên trầm mặc ít nói, luôn sợ người.
Đặc biệt cha mẹ Hà Cầu còn làm ầm ĩ gây sự với cha mẹ Hà Long.
Chỉ trích là do Hà Long nên mới khiến bọn họ mất đi con trai.
Điều này càng làm cho Hà Long tin rằng Hà Cầu chết là do mình làm hại.
Xem ra trong mắt Hà Cầu rất lo lắng cho người bạn này.
——
Chương 13. Bạn Tốt
“Gâu gâu gâu, meo meo meo.” Hà Long đứng ở bên ngoài sân nhà Hà Cầu, gắng sức gọi.
Một lát sau, Hà Cầu đã rón ra rón rén đi ra ngoài.
“Đừng kêu nữa, còn kêu nữa thì mẹ tôi sẽ phát hiện ra mất.” Hà Cầu khẽ nói.
Hắn vừa dứt lời, liền nghe thấy từ trong nhà có một giọng nữ quát lên: “Hà Cầu, không được phép ra ao bơi, có biết không hả?”
“Dạ vâng.” Hà Cầu vô thức đáp một câu.
Vừa đáp lời thì hắn mới nhận ra, hóa ra mẹ hắn đã phát hiện ra lâu rồi.
“Ha ha, Hà Cầu, chúng ta đi chơi đi.”
“Đi đâu chơi?”
“Đi ra sân phơi rơm thì sao? Lần trước tôi đã trông thấy một quả trứng gà ở trong đống rơm ở ngoài sân phơi.” Hà Long nói.
“Thật sao?”
Hà Cầu nghe vậy thì phấn khởi hẳn lên, có gà hay trứng gà không thì đều không quan trọng, quan trọng là quá trình tìm ra quả trứng gà kìa.
Hầu hết các gia đình sống trong thôn đều nuôi gà, nên vẫn luôn có mấy con gà ngốc nghếch đi khắp nơi để đẻ trứng.
Việc nhặt trứng gà cũng trở thành một thú vui rồi.
Đương nhiên là thật, nếu chưa hỏng, thì có thể mang về cho mẹ luộc ăn.
“Đi, chúng ta đi xem xem có hay không.”
Thế là, giữa buổi trưa, hai đứa trẻ đội nắng đi ra sân phơi rơm để bới rơm.
Không lâu sau cả hai người đã ướt đẫm mồ hôi, trên mặt lại nổi mấy vạch trắng vạch đen.
Phân gà còn chẳng thấy, chứ đừng có nói tới trứng gà.
“Không chơi nữa.”
Hà Long kéo cái áo đang dính chặt vào người ra, trên đó còn dính mấy cọng rơm làm hắn rất khó chịu.
Hà Cầu cũng không khá hơn là bao.
“Vậy chơi cái gì?”
Bạn bè trong thôn quá ít, nên hai đứa trẻ cũng không thể chơi với ai khác.
“Hay là chúng ta đi bắn súng cao su đi, đúng rồi, súng của cậu đâu?”
Nói đến súng cao su của Hà Cầu, Hà Long lại ngưỡng mộ ra mặt.
Súng cao su của Hà Cầu là do ba hắn – Hà Đạt giúp hắn làm, chất lượng rất tốt, lại còn đẹp, Hà Long vẫn luôn muốn có một cái, nhưng không ai làm cho hắn cả.
“Không được.” Hà Cầu nghe vậy liền từ chối.
“Ba mẹ tớ mà biết súng của tớ vẫn còn, thì chắc chắn sẽ thu nó.”
Hóa ra, lần trước khi Hà Cầu chơi súng cao su, hắn đã bắn vỡ đồ thủy tinh ở trong nhà.
Lúc đó, hắn sợ tới mức bỏ chạy ngay, sau đó liền lén lút giấu súng cao su ở bên ngoài.
Quả nhiên sau khi hắn về nhà, mẹ của hắn vô cùng tức giận, bắt hắn nộp súng cao su lại.
Hắn phải nói dối là làm mất rồi, thì mẹ hắn mới không hỏi tới nữa.
Thực ra, mẹ của Hà Cầu có lẽ cũng đã biết được chuyện gì đã xảy ra.
“Cậu không chơi, thì cho tớ đi, tớ dùng thẻ khế ước ma quỷ của tớ đổi cho cậu.”
“Không cần.”
“Đổi đi, đổi đi.”
Hà Long không ngừng ở đằng sau cầu khẩn.
“Đào Tử, em đang ăn cái gì thế?” Đột nhiên Hà Cầu lên tiếng nói với một đứa trẻ ở trước mặt.
Đứa trẻ đang vùi đầu vào ăn ở đằng trước bị dọa cho giật mình.
Khi quay đầu nhìn thấy Hà Cầu và Hà Long thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Hà Cầu, anh Hà Long.” Đào Từ ngoan ngoãn gọi một tiếng.
“Em đang ăn cà chua, các anh có ăn không?”
Nàng giơ quả cà chua màu xanh trong tay lên, tay kia cũng có một quả màu xanh đang cắn dở.
“Cái này vẫn còn xanh, ăn thế nào được? Cà chua thì phải ăn chín chứ, em không biết sao?” Hà Cầu thắc mắc.
“Đúng vậy, ăn xanh chua chết đi được, sẽ đau răng đấy.” Hà Long đồng tình.
Hắn vừa nghĩ đến cà chua xanh, nước bọt trong miệng lại không ngừng tiết ra, tạo cảm giác chua đến rụng răng.
“Nhưng mà… ngoài ruộng rau không còn quả chín nữa đâu.” Đào Tử ngốc nghếch nói.
Nàng cũng không thích ăn cà chua xanh.
“Đi, đi tới nhà anh, trong nhà anh có.” Hà Cầu khua tay, quay đầu bước đi.
Đào Tử chợt sững người lại.
“Nhanh lên, anh cũng muốn ăn, anh phải tìm một quả cực lớn mới được.” Hà Cầu quay đầu lại thúc giục.
“À, được.” Đào Tử vội vàng chạy theo bằng đôi chân ngắn cũn.
Ruộng rau nhà Hà Cầu cách đó không xa.
Rất nhanh đã đến rồi.
Nông thôn cơ bản là đều như vậy, ruộng rau thường cách nhà rất gần, để có thể thuận tiện ăn rau thì không thể trồng ở nơi xa được.
Trong ruộng rau nhà Hà Cầu, không những có cà chua, mà còn có cả dưa chuột.
Ba đứa trẻ ngồi xổm trong ruộng rau, hái những trái đã chín.
Rửa cũng không rửa, chỉ lau qua loa lên người rồi ăn luôn.
Thật ngon, thật ngon.
Ba người ngồi bên rìa ruộng ăn thật no.
“Đào Tử, em đi chơi với bọn anh đi.” Hà Cầu nói.
Đào Tử lắc đầu: “Bà nội dặn em phải về nhà sớm.”
“Ờ, vậy em về đi, nhưng anh Tứ Hải bao giờ mới về?”
Đào Tử nghe vậy thì bối rối ra mặt, bởi vì nàng cũng không biết.
Nhìn bộ dạng của Đào Tử, Hà Cầu cũng không hỏi thêm nữa.
Mà hắn lại đi vào ruộng rau thêm lần nữa, hái thêm mấy quả cà chua và hai quả dưa chuột.
Nhét vào tay Đào Tử: “Cái này cho em ăn, sau này muốn ăn thì cứ đến tìm anh, anh mời em.”
Hà Cầu hào phóng vỗ ngực.
“Còn có anh nữa, nhà anh cũng có, nhà anh còn có cả dưa hấu, anh mời mọi người ăn dưa hấu nhé.” Hà Long cũng không chịu thua kém.
“Được, cảm ơn anh Hà Cầu, anh Hà Long.” Đào Tử vui vẻ mỉm cười thật hạnh phúc.
Sau đó nàng ôm đống đồ, vui vẻ về nhà, kể chuyện cho bà nội nghe.
Thấy Đào Tử đã rời đi, Hà Long lại quấn lấy Hà Cầu nói chuyện súng cao su.
Hà Cầu bị hắn quấn đến hết cách.
Cuối cùng, khi nhìn thấy cái ao bên đường, hắn liền chỉ tay vào cái ao nói: “Chúng ta thi bơi đi, từ bờ bên này sang bờ bên kia, nếu cậu qua được bờ bên kia trước, thì tớ sẽ tặng súng cao su cho cậu.”
Hắn rất tự tin về khả năng bơi lội của mình.
“Nhưng mà, vừa nãy mẹ cậu nói, không cho cậu ra ao bơi cơ mà.” Hà Long hơi lưỡng lự.
“Cậu không nói, tớ không nói, sao mẹ tớ biết được?” Hà Cầu thờ ơ nói.
Nói rồi hắn liền đi về phía cái ao.
“Hà Cầu, hay là… hay là bỏ đi.” Hà Long kéo hắn lại.
“Cậu có muốn có súng cao su không?” Hà Cầu cười nói.
Vẻ mặt hắn vô cùng đắc ý.
Hà Long nghe vậy thì hơi do dự, hắn đã muốn nó từ rất lâu rồi.
Súng cao su là một trong những món đồ chơi mà mấy đứa con trai vẫn hằng mong ước có được.
Thế là, hắn nghĩ một lát, cuối cùng cũng đồng ý.
Thế là hai người cởi hết quần áo, trần truồng nhảy xuống ao.
Không mặc một cái gì cả.
Bọn trẻ trong thôn vẫn hay cởi chuồng tắm ao, chúng chưa từng nghe nói đến quần bơi, đến cả đồ lót cũng không tồn tại.
“Tớ đếm đến ba, sau đó bắt đầu.” Hai người đứng ở chỗ nước nông, Hà Cầu lau nước trên mặt, nói.
Nước ao mát lạnh xua tan đi cái nóng của mùa hè.
“Được.” Hà Long nghe vậy thì bày ra tư thế sẵn sàng.
“Một… ba.”
Hà Cầu lập tức xông ra.
“Cậu ăn gian.” Hà Long vội vàng sải tay đuổi theo.
“Ha ha.”
Hắn ở trước mặt Hà Long lúc thì bơi ếch, lúc thì bơi nghiêng, lúc thì bơi ngửa…
Có thể nhìn ra, kỹ năng bơi lội của hắn thực sự vô cùng giỏi.
Nhưng, người bơi giỏi lại bị đuối nước.
Bơi được một nửa, Hà Cầu đột nhiên chìm xuống dưới.
Ban đầu Hà Long còn tưởng Hà Cầu đang trêu mình.
Lặn xuống nước để dọa hắn.
“Hà Cầu, Hà Cầu, cậu đừng dọa tớ, mau ra đây, tớ không cần súng cao su của cậu nữa, cậu đừng đùa…”
Hà Long như bật khóc, hoảng loạn tìm kiếm.
Đồng thời cũng làm lỡ thời gian ứng cứu.
Đợi đến khi hắn vội vã về nhà gọi người lớn.
Thì Hà Cầu đã chết đuối từ lâu rồi.
Đợi đến khi ao được hút cạn nước, thi thể được vớt lên đã trắng bệch, không còn hình người nữa rồi.
Hà Long vì vậy mà sợ hãi, lập tức đổ bệnh.
Hà Tứ Hải nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì cũng đổ mồ hôi lạnh, may mà hôm đó Đào Tử về nhà với bà nội, không đi cùng bọn chúng.
Nếu không Đào Tử…
Hắn không dám nghĩ tiếp.
“Nhưng vẫn cảm ơn em đã chăm sóc cho Đào Tử.”
Hà Tứ Hải đưa tay xoa đầu Hà Cầu, thì phát hiện nó không khác người thật là bao.
——
Chương 14. Mãi Mãi Là Bạn
“Vậy, em muốn anh nói gì đó với Hà Long sao?” Hà Tứ Hải hỏi.
“Em muốn nói với cậu ấy, em chết đuối không phải là lỗi của cậu ấy, đừng nghe ba mẹ em nói bậy, em không trách cậu ấy, bảo cậu ấy đừng buồn.”
“Vậy em biết bây giờ cậu ấy đang ở đâu không?” Hà Tứ Hải hỏi.
“Dạ, em biết, em đưa anh đi.” Hà Cầu nói, rồi dẫn đầu đi ra khỏi của.
Hà Tứ Hải vội vàng đi theo.
“Đào Tử, anh ra ngoài một chuyến, em ở nhà chơi một mình nhé.” Hà Tứ Hải chào Đào Tử đang ngồi dưới bóng cây.
Đào Tử nghe vậy lập tức đứng lên, bế con gà béo trong ổ ra, chạy lại, sau đó ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Ý tứ vô cùng rõ ràng, nàng muốn đi cùng, đừng bỏ nàng lại.
“Được rồi, em đi với anh nhé.” Hà Tứ Hải nghĩ ngợi một lát, để nàng ở nhà một mình cũng không an tâm, thế là liền bế nàng theo.
Sau đó hắn theo bóng Hà Cầu, đi tới sân phơi rơm trong thôn.
Cạnh sân phơi rơm có mấy đống rơm khô.
Hà Cầu đi thẳng vào trong.
Hà Tứ Hải bế Đào Tử đi theo, vừa nhìn liền trông thấy Hà Long đang trốn vào góc khuất đằng sau đống rơm khô.
Hắn đang chết lặng ngồi đó.
Trong tay còn đang nắm chặt mấy tấm thẻ bài đầy màu sắc.
Nghe thấy tiếng động, hắn liền ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Hà Tứ Hải và Đào Tử, hắn lại hơi căng thẳng thu mình vào trong bóng tối.
Trước đây Hà Long không như vậy, miệng hắn rất ngọt, nhìn thấy Hà Tứ Hải nhất định sẽ gọi hắn là anh Tứ Hải.
“Hà Long…” Hà Tứ Hải nhất thời không biết nên giải thích như thế nào.
“Anh Tứ Hải, Đào Tử.” Hà Long đứng dậy, khẽ gọi một câu.
Sau đó lại cúi đầu xuống, nhìn ngón chân của mình cứ như đang chờ đợi sự trừng phạt vậy.
“Anh gặp được Hà Cầu rồi, cậu ấy nói với anh, cậu ấy không trách em, bảo em không cần phải đau buồn.”
Hà Tứ Hải đặt Đào Tử xuống, đi tới đưa tay ra xoa đầu hắn.
Nhưng Hà Long lại không nghe lọt lỗ tai, mà kinh ngạc nhìn sang bên trái Hà Tứ Hải.
Hà Tứ Hải đưa mắt nhìn theo ánh mắt của hắn, thì thấy Hà Cầu đang đứng ngay chỗ đó.
“Hà Cầu.”
Hà Long gọi một tiếng, nước mắt cũng theo đó mà tuôn rơi.
“Hả? Hà Long có thể nhìn thấy Hà Cầu sao?”
Hà Tứ Hải vô cùng kinh ngạc, lập tức thu bàn tay đang đặt trên đầu hắn lại.
“Hà Cầu, Hà Cầu?” Hà Long lập tức nôn nóng tìm kiếm.
Nhưng Hà Cầu vẫn đứng nguyên chỗ cũ mà.
Thật kỳ lạ?
Tại sao ban nãy mới vừa nhìn thấy được, mà bây giờ lại không thấy nữa?
Chẳng lẽ…
Hà Tứ Hải lại đặt tay mình lên đầu Hà Long.
Quả nhiên hắn lại nhìn thấy rồi.
Sau vài lần thử nghiệm, thì hắn nhận ra, Hà Long chỉ có thể nhìn thấy Hà Cầu khi tiếp xúc thân thể với hắn.
Nhưng Đào Tử lại không thể, bất luận có làm thế nào cũng không nhìn thấy được?
Vậy là, hắn chỉ có thể kết nối người phó thác tâm nguyện và người nhận tâm nguyện với nhau thôi sao?
Đào Tử ngơ ngác nhìn anh trai, không hiểu những động tác kỳ quái của anh trai là để làm gì.
Hà Long hiểu ra, chủ động nắm lấy tay Hà Tứ Hải.
“Hà Cầu, xin lỗi, đều do tớ không tốt, hu…” Hà Long nói đến đây thì bật khóc lớn.
“Được rồi, đừng khóc nữa, cậu là đàn ông con trai cơ mà, vả lại, đây là do tớ nhất quyết muốn đi bơi, tớ không trách cậu.” Hà Cầu đi tới, vỗ vai Hà Long, rất ra dáng một người đàn ông.
Hà Tứ Hải nhận ra, chỉ cần có hắn ở bên cạnh, người và ma không những có thể nói chuyện với nhau, mà còn có thể tiếp xúc, chẳng khác gì người sống cả.
Có vẻ hắn có thể chia sẽ khả năng này với đối phương.
“Nhưng, nhưng… mẹ cậu nói…”
“Được rồi, cậu đừng nghe ba mẹ tớ nói nữa, dù sao cậu cũng đâu có chơi với bọn họ.”
Hà Long nghe hắn nói vậy thì cũng thấy hài hước mà bật cười.
“Đúng rồi, cái này tặng cho cậu.” Hà Long đưa thẻ khế ước ma quỷ trong tay mình ra.
Hà Cầu lắc đầu, không nhận, mà nói: “Bây giờ, tôi không chơi được cái này nữa rồi.”
“Xin lỗi.” Hà Long nghe vậy lại thấy buồn khổ.
“Được rồi, cậu đừng buồn nữa, tớ tặng cậu súng cao su, cậu biết tớ giấu nó ở đâu không?” Hà Cầu tỏ vẻ thần bí nói.
Hà Long lắc đầu.
“Hi hi, tớ bảo Đào Tử giấu đi rồi, ngay trong hốc cây trước cửa nhà em ấy.” Hà Cầu đắc ý nói.
Mẹ nó, cái thứ này, thế mà lại bảo Đào Tử giúp hắn giấu đồ, Hà Tứ Hải đứng bên cạnh vô cùng khó chịu.
“Lát nữa cậu bảo Đào Tử đưa cho cậu nhé.”
“Được, cảm ơn cậu, tớ sẽ giữ nó thật tốt.”
“Thế nên cậu đừng buồn nữa, cái chết của tớ không liên quan đến cậu, cậu đừng buồn. Người ta nói rằng, sau khi chết sẽ đầu thai thành trẻ con, không biết chừng, sau này chúng ta sẽ quen biết thêm lần nữa, sẽ trở thành bạn tốt của nhau.”
“Ừm.” Hà Long lại càng thấy buồn hơn.
Nghẹn ngào nói: “Vậy… vậy tớ đợi cậu.”
“Tạm biệt, sau này… sau này tôi không thể chơi cùng cậu nữa rồi.”
Hà Cầu ôm lấy Hà Long, một giọt nước mắt rơi xuống vai hắn, sau đó liền biến mất.
Tất cả mọi người không ai để ý đến.
“Được rồi, tớ phải đi rồi.” Hà Cầu buông Hà Long ra.
“Em không có gì muốn nói với ba mẹ em sao?” Hà Tứ Hải ở bên cạnh hỏi.
Hà Cầu lắc đầu, nhưng vẫn ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Em muốn nói xin lỗi mẹ em, vì đã không nghe lời bà ấy.”
Nói rồi, liền vẫy tay chào Hà Long.
“Tạm biệt Hà Long.”
Hắn vẫy tay với Hà Tứ Hải.
“Tại biệt anh Tứ Hải.”
Hắn vẫy tay với Đào Tử.
“Tạm biệt Đào Tử.”
…
Sau đó hoàn toàn biến mất.
Nước mắt của Hà Long không kìm lại được mà tuôn rơi.
…
“Này, anh Hà Long, đây chính là súng cao su mà anh Hà Cầu đã nhờ em giấu hộ.”
Đào Tử lấy từ trong hốc cây đại thụ trước cửa nhà ra một chiếc súng cao su được bọc trong lá sen, rồi đưa cho Hà Long.
Hóa ra ngày hôm đó Hà Cầu làm vỡ kính là hắn khoe với Đào Tử chiếc súng cao su của hắn, nhất thời lỡ tay mà làm vỡ kính nhà mình, sau đó liền kéo Đào Tử bỏ chạy.
“Cảm ơn em, Đào Tử.” Hà Long trân trọng nhận lấy nó.
Sau đó, hắn đặt thẻ khế ước ma quỷ vào trong tay Đào Tử: “Cái này tặng cho em.”
Đào Tử ngẩng đầu lên nhìn Hà Tứ Hải một cái.
Hà Tứ Hải gật đầu, Đào Tử liền vui vẻ nhận lấy.
Mấy cái thẻ bài màu sắc hấp dẫn này đối với mấy bé gái mà nói, có sức hút hơn súng cao su nhiều.
“Cảm ơn anh Hà Long.”
“Không có gì.”
Hà Long nắm chặt súng cao su, quay người đi xuống dốc.
Hà Tứ Hải định lên tiếng gọi hắn lại, nhưng lại nhận ra, dù có gọi hắn thì cũng không biết nói gì.
“Hu hu…”
Hà Long ôm súng cao mà thút thít khóc cả quãng đường.
Dù gì hắn cũng chỉ là một đứa trẻ tám tuổi.
Mã Xuân Hoa xách một túi muối từ cửa hàng về, vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy Hà Long, sắc mặt có chút không vui.
Cái chết của Hà Cầu đối với nàng và gia đình nàng là một cú đả kích rất lớn.
Nhưng khi nhìn thấy hắn khóc lóc không ngừng, nước mắt đã thấm ướt cả mảng lớn trên ngực áo sơ mi, thì trong lòng nàng lại cảm thấy hơi khó chịu, lại trông thấy súng cao su mà hắn đang ôm trong lòng, thì lại cảm thấy có gì đó vẫn chưa rõ ràng.
“Hầy ~”
Nàng thở dài một tiếng.
Lúc Hà Cầu chưa mất, Hà Long vẫn thường hay đến nhà nàng chơi, có lúc còn ở lại nhà nàng ăn, ngủ.
Mối quan hệ giữa hai nhà vẫn luôn rất tốt.
Nhưng…
“Hà Long, cháu sao thế?” Mã Xuân Hoa đi đến bên hỏi.
“Dì Mã.”
Hà Long nhìn thấy nàng, hắn vốn vẫn còn đang nhỏ tiếng thút thít thì đột nhiên sà vào lòng Mã Xuân Hoa, bật khóc thật lớn.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, dì không trách cháu đâu.” Mã Xuân Hoa nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
Nhưng Hà Long không thể nín khóc được, chẳng bao lâu sau nước mắt của hắn đã làm ướt áo của Mã Xuân Hoa rồi.
…
Sau này, nghe nói Mã Xuân Hoa lại sinh con trai.
Đứa con trai này rất ngoan ngoãn, rất nghe lời, từ khi sinh ra đã sợ nước, đến cả bơi cũng không biết.
Hắn và anh trai hắn rất giống nhau, đều đã trở thành bạn tốt của Hà Long.
…
Tên: Hà Cầu.
Sinh thần: Giờ tỵ năm khắc, ngày Kỷ Hợi, tháng Giáp Thìn, năm Nhâm Thìn.
Nguyện vọng: Đã hoàn thành.
Thù Lao: Khả năng bơi lội.
——
Chương 15. Ly Biệt
“Những bộ quần áo này đã không còn mặc được nữa, chờ anh trai em lên thành phố sau đó sẽ một mua cho em, đến lúc đó sẽ gửi tới nhà ông tư.”
Hà Tứ Hải vừa thu dọn đồ đạc cho Đào Tử vừa nói.
Đào Tử đứng cúi đầu ở bên cạnh, ngoan ngoãn lắng nghe.
Hà Tứ Hải biết nàng không muốn mình rời đi.
Nhưng mà hắn lại làm sao cam lòng?
Nhưng mà không ra ngoài làm công làm sao có thể được? Làm công mấy tháng trước kiếm lời được một chút tiền, xài hết cho tang lễ của bà nội thì không nói, còn thiếu một ít.
Cho nên hắn dựa theo ý định trước đó của bà nội, gửi nuôi Đào Tử ở nhà ông tư.
Có ông tư chăm nom, hắn cũng yên tâm hơn một chút.
Hai ngày trước hắn đã nói qua việc này với ông tư, ông tư cũng đã đồng ý rồi.
Mà sáng sớm hôm nay, Hà Tứ Hải chuẩn bị trở về thành phố đi làm trở lại, thuận tiện cũng gửi Đào Tử đưa đến nhà ông tư.
Hà Tứ Hải sờ lên đầu của nàng, dặn dò: “Ở trong nhà ông tư nhớ phải làm bé ngoan nghe lời.”
“Vâng.” Đào Tử nhỏ giọng đáp một tiếng.
“Được rồi, đừng buồn nữa. Ông tư có điện thoại di động, mỗi tuần anh đều sẽ gọi điện thoại cho em. Nếu như em cảm thấy nhớ anh thì cũng có thể bảo ông tư gọi điện cho anh. . .”
Hà Tứ Hải ngồi xổm xuống, bắt gặp khóe miệng méo xệch của Đào Tử, viền mắt đỏ ửng, đang cố gắng không để cho nước mắt của mình rơi xuống.
“Ai ~ ”
Trong lòng hắn không khỏi thở dài một tiếng.
Sau đó đứng lên, nhấc hành lý của Đào Tử lên, dắt nàng đi ra ngoài cửa.
Sau khi khoá cửa thì đi đến dưới sườn núi, Hà Tứ Hải cuối cùng không nhịn được mà quay đầu lại liếc mắt nhìn.
Nơi này gần như mang theo tất cả ký ức tuổi thơ của hắn, có sung sướng, có bi thương.
Thế nhưng hiện tại căn nhà này lại vắng ngắt.
Căn nhà này sẽ bại sao?
Chính hắn cũng không biết.
. . .
Dọc theo đường đi, Đào Tử đều cúi đầu, yên tĩnh không nói.
Thế nhưng Hà Tứ Hải có thể cảm nhận được tay nhỏ của nàng đang nắm chặt lấy hắn.
Đi tới cửa thôn, ông tư đang đợi hắn.
Còn một người khác cùng thôn Hà Gia Bảo.
Bên cạnh đặt một chiếc xe gắn máy.
Sáng sớm hôm nay hắn muốn đến trấn Bạch Dương rồi ngồi xe về Hợp Châu.
Hà Tứ Hải chuẩn bị ngồi xe gắn máy của Hà Gia Bảo đi.
“Ông tư, Gia Bảo.” Hà Tứ Hải đi tới, chào hỏi với hai người bọn họ một chút.
“Đào Tử, đến, đến chỗ của ông tư.” Ông tư thuận tay kéo Đào Tử qua.
Nhưng mà Đào Tử lại không chịu buông tay Hà Tứ Hải.
“Đào Tử, anh trai phải ra ngoài làm công kiếm tiền, cháu phải là bé ngoan nghe lời chứ.” Ông tư thở dài nói.
“Cháu là bé ngoan.” Đào Tử nhỏ giọng nói.
Sau đó, nàng cuối cùng cũng không nhịn được, nước mắt không tiếng động chảy xuôi xuống từ gò má,
“Được rồi, Đào Tử, không khóc nữa, anh rất nhanh sẽ trở về mà, sau này mỗi tháng, anh trai đều sẽ trở về thăm Đào Tử một lần có được hay không?” Hà Tứ Hải vội vàng ngồi xổm xuống, nói.
“Nhưng mà. . . Nhưng mà. . .”
Đào Tử muốn nói một tháng thật là lâu, nàng đều đã đếm không hết.
Bà nội mỗi lần đều nói với nàng là chẳng mấy chốc anh trai sẽ trở về, nhưng mà nàng vẫn chờ thật là lâu.
“Được rồi, giao Đào Tử giao ông là được rồi, cháu đi cùng Gia Bảo đi. Nếu còn tiếp tục như vậy thì hôm nay cháu sẽ không đi được đâu.”
Ông tư nói xong, tiếp nhận hành lý của Đào Tử từ trong tay Hà Tứ Hải.
Về phần hành lý của Hà Tứ Hải chỉ là một chiếc ba lô đơn giản.
Lần này trở về bản thân hắn cũng không mang theo bao nhiêu đồ, chỉ có vài bộ quần áo để thay đổi.
Hà Tứ Hải cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt, huống hồ Hà Gia Bảo còn đứng chờ ở bên cạnh, cũng không thể khiến cho người ta chờ đợi mãi được?
Thế là hắn bỏ tay Đào Tử ra, đưa tay nhỏ của nàng cho ông tư, rồi nhẹ nhàng nói: “Đào Tử, nhớ nghe lời.”
Đào Tử nước mắt mông lung ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn hắn, sau đó ngoan ngoãn gật gật đầu.
Hà Tứ Hải có chút không dám nhìn nàng, sợ nếu còn tiếp tục như vậy thì mình thật sự sẽ không nỡ đi.
“Ông tư, ông cầm một ngàn này đi, lúc cháu không có mặt, ông giúp cháu mua chút đồ ăn ngon cho Đào Tử. Sau này mỗi tháng, cháu đều sẽ gửi một ngàn tệ cho ông, xem như là tiền ăn của Đào Tử.”
Sau khi đưa một ngàn tệ cho ông tư, trên người của Hà Tứ Hải chỉ còn lại hơn 100 tệ, trừ đi tiền xe về Hợp Châu, thì hẳn là đủ cho hắn ăn cơm trong một quãng thời gian kế tiếp.
Thế nhưng cho dù như thế nào, mình có thể chịu khổ nhưng không thể để Đào Tử chịu khổ được.
“Cháu đây là có ý gì? Coi thường ông tư của cháu có tiền đúng hay không? Đào Tử nhỏ như vậy, có thể ăn bao nhiêu? Cái gì mà tiền ăn, cháu cầm về cho ông.”
Ông tư tức giận đẩy trở lại.
“Ông tư, ông đừng như vậy, nếu ông không nhận thì cháu sẽ không yên lòng. Ông cầm số tiền này đi, bình thường mua đồ ăn cho Đào Tử rồi là mấy thứ đồ chơi gì đó.”
Hai người từ chối một trận.
Cuối cùng, Hà Gia Bảo bên cạnh có chút mất kiên nhẫn.
“Ông tư, nếu như Tứ Hải đã kiên trì thì ông liền cầm đi, nuôi trẻ nhỏ có thể sẽ phí tiền.”
Hà Tứ Hải nhân cơ hội nhét tiền vào trong túi tiền của ông tư.
“Ai, vậy được rồi, ông cầm trước, chờ sau khi cháu trở về sẽ trả lại.”
Ông tư chuẩn bị bảo quản giúp Hà Tứ Hải, sau này hắn còn có rất nhiều chỗ cần phải dùng tiền.
Thấy ông tư nhận tiền, Hà Gia Bảo lập tức lên tiếng: “Tứ Hải, đi thôi.”
Sau đó sải bước lên môtô, dẫm chân ga.
Từng đợt tiếng chân ga truyền đến phảng phất như đang thúc giục Hà Tứ Hải nhanh lên một chút.
Hà Tứ Hải liếc mắt nhìn Đào Tử đang bị ông tư giữ lại, ngước cổ nhìn hắn
Bên trong đôi mắt to tròn của nàng chứa đầy oan ức và chờ đợi.
Nhưng mà. . .
Hà Tứ Hải cắn răng, lên chỗ ngồi phía sau xe máy.
“Đi thôi.”
Hà Gia Bảo nghe vậy liền đạp cần ga, phóng ra ngoài.
“Oa, ba ba. . .”
Đào Tử cuối cùng không nhịn được, thoát khỏi tay của ông tư rồi đuổi theo.
“Trở về đi, bé ngoan nghe lời.” Hà Tứ Hải cũng không nhịn được mà quay đầu lại, lớn tiếng nói.
“Ba ba, đừng đi mà, đừng bỏ lại con một mình.”
“Ba. . . Anh trai, em muốn đi cùng anh, không nên bỏ em lại.”
“Anh. . . anh. . .”
. . .
Bước chân ngắn nhỏ của Đào Tử điên cuồng đuổi theo, lớn tiếng khóc. . .
“Đào Tử, nghe lời, anh trai cháu chẳng mấy chốc sẽ trở về thôi.”
Ông tư thở hồng hộc đuổi tới từ phía sau.
“Anh ơi. . . anh ơi. . . Ô ô. . .”
Hà Tứ Hải quay đầu lại, thấy bé đang điên cuồng chạy theo, bi thương thút thít, chỉ cảm thấy tâm đều nát.
Đang lúc này, Đào Tử chạy nhanh quá, không may ngã rầm trên mặt đất.
“Dừng một chút, dừng một chút. . .” Hà Tứ Hải cắn răng một cái, lớn tiếng nói.
“Làm sao rồi?” Hà Gia Bảo kỳ quái hỏi một câu.
Nhưng vẫn là dừng xe gắn máy lại.
Chưa kịp đợi hắn dừng lại, Hà Tứ Hải đã nhảy xuống từ phía sau.
Sau đó xoay người điên cuồng chạy về.
“Đào Tử, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.”
Hà Tứ Hải chạy ngược lại, lập tức ôm Đào Từ mới vừa bò dậy vào trong lồng ngực.
“Anh trai. . . Em rất ngoan, rất nghe lời, anh không nên rời bỏ em. . . , Đào Tử không có ba ba, không có mẹ, cũng không có bà nội nữa rồi, anh trai không nên rời bỏ Đào Tử. . . Không muốn không muốn Đào Tử. . .”
Đào Tử khóc lớn, nghẹn ngào, tâm trạng bi thương nhất thời khó có thể bình tĩnh lại.
Đây cũng là lần đầu tiên trong khoảng thời gian dài mà Đào Tử đổi giọng gọi hắn là anh trai.
Trong quá khứ, dù Hà Tứ Hải có nói qua bao nhiêu lần, nàng đều không thay đổi.
Tuy Hà Tứ Hải đã giải thích nhiều lần, đi ra ngoài làm công là vì kiếm tiền, không phải là bỏ nàng lại hay là không muốn nàng. Thế nhưng dù sao thì nàng cũng mới bốn tuổi, rất nhiều thứ vẫn còn không rõ.
Chỉ cho là mình đã làm sai điều gì, chọc giận anh trai, cho nên anh trai mới bỏ nàng lại.
Nhưng nàng lại không biết mình đã làm sai điều gì, chỉ có thể theo bản năng mà cho rằng, là bởi vì chính mình không nghe lời, vẫn gọi anh trai là ba ba, cho nên anh trai mới tức giận.
“Đào Tử, không khóc nữa, ba ba không đi nữa, ba ba sẽ ở cùng với Đào Tử mãi mãi.”
Hà Tứ Hải lau nước mắt giúp nàng, cảm giác hốc mắt của mình cũng đang dần ướt át.
“Tứ Hải, sao cháu lại không ra ngoài làm công rồi?” Ông tư đuổi theo từ phía sau nghe vậy liền hỏi.
Hà Tứ Hải nghe vậy thì sửng sốt, không làm công nhất định là không được.
“Làm công, cháu sẽ mang Đào Tử đi cùng.” Hà Tứ Hải cắn răng nói.
Sau đó ôm Đào Tử lên.
“Như vậy có được không?” Ông tư có chút do dự.
“Người còn có thể chết vì nhịn tiểu? Không được thì cháu lại trở về.” Hà Tứ Hải thuận tay cầm túi hành lý của Đào Tử lên.
“Đúng vậy, không được thì trở lại.” Ông tứ móc tiền trong túi tiền ra, kín đáo đưa cho Hà Tứ Hải.
Hà Tứ Hải không có từ chối, bởi vì mang theo Đào Tử, không có tiền sẽ không được.
“Hiện tại nói thế nào đây?” Hà Gia Bảo lái môtô quay lại, một mặt mờ mịt hỏi.
“Đào Tử, anh trai không bỏ em lại nữa, em cùng anh trai đi làm công có được hay không?”
Hà Tứ Hải nhẹ nhàng vỗ lên cái lưng của nàng.
Nàng khóc quá mức, khiến cho cổ họng đều khàn khàn rồi.
“Anh. . . , em sẽ thật ngoan. . .” Đào Tử nghẹn ngào nói.
“Em vẫn nên là gọi ba ba, anh trai đã quen nghe em gọi anh là ba ba rồi. . . Sau này, ba chính là ba của con.”
Hà Tứ Hải dừng lại một chút, rồi tiếp tục.
“Ừm. . .”
Đào Tử ôm cổ hắn, tựa ở trên vai hắn.
Chỉ cần có thể ở cùng “Ba ba”, nàng chính là đứa nhỏ vui vẻ nhất.
——
Chương 16. Trở Về Thành Phố.
Hà Tứ Hải ôm Đào Tử, ngồi ở phía sau Hà Gia Bảo.
Dọc theo đường đi, Đào Tử ôm chặt cổ Hà Tứ Hải, đầu tựa ở trên vai hắn, không nói một lời.
Tuy rằng đã ngừng thút thít, nhưng vẫn còn không ngừng nghẹn ngào.
Hà Tứ Hải nhẹ nhàng xoa xoa lưng của nàng, bình ổn tâm tình của nàng.
Đợi đến trấn Bạch Dương, Đào Tử mới lấy lại sức.
Bắt đầu tò mò nhìn chung quanh.
Lớn như vậy, nàng chưa từng xa nhà mấy lần.
Hà Tứ Hải đã dẫn nàng tới trấn Bạch Dương một hai lần, thế nhưng qua thời gian dài ký ức đã sớm mơ hồ.
Sáng sớm trên trấn vô cùng náo nhiệt, rộn rộn ràng ràng.
Với đủ loại tiếng hét của mấy người bán rong.
Tiếng người nói chuyện lui tới, tiếng hót. . .
Trong không khí pha tạp các loại mùi.
Đặc biệt có một số mùi hương vô cùng mê người.
Đào Tử không tự chủ được mà khịt khịt mũi.
“Gia Bảo, cảm ơn.”
Hà Tứ Hải ôm Đào Tử đi xuống từ trên xe.
“Không có chuyện gì, khách sáo cái gì, chờ lần sau anh trở về, tôi lại tìm anh chơi.” Hà Gia Bảo nói.
“Được, vậy cứ quyết định như thế.” Hà Tứ Hải cười nói.
Trên thực tế đây chỉ là một lời nói khách sáo.
Hà Tứ Hải về nhiều ngày như vậy, cũng không thấy Hà Gia Bảo đến tìm hắn chơi.
Hà Gia Bảo lớn hơn Hà Tứ Hải hai tuổi, nhưng lại là bạn học tiểu học, chỉ có điều sau khi Hà Gia Bảo tốt nghiệp tiểu học liền không học nữa, hiện tại cũng là người xã hội.
Khi còn bé, quan hệ giữa hai người cũng khá, chỉ có điều sau khi lớn hơn, cứ luôn cảm thấy không có lời nào để nói với nhau.
Sau khi nói khách sáo hai câu buồn tẻ, hai người liền tách ra.
Hà Gia Bảo bận bịu chuyện của hắn.
Hà Tứ Hải ôm Đào Tử đến trạm xe.
“Có phải là muốn ăn?” Hà Tứ Hải thấy Đào Tử nhìn về phía một quán ăn thì cười hỏi.
Đào Tử lắc lắc đầu, “Em không ăn.”
Trên thực tế Hà Tứ Hải và Đào Tử đã ăn một bữa sáng cuối cùng ở nhà rồi mới đi ra.
Hắn là sẽ không đói bụng.
Nhưng mà Hà Tứ Hải suy nghĩ một chút, vẫn là đi tới, mua một cái bánh bao và hai cái bánh bí đỏ, tổng cộng ba tệ.
“Bánh bao lớn, ăn ngay lúc còn nóng đi.”
Trong ánh mắt của Đào Tử lộ ra tia vui sướng.
Sau khi nhận lấy thì a ô cắn một miếng lớn.
“Cẩn thận nóng.” Hà Tứ Hải nhắc nhở.
Đào Tử như nhớ tới cái gì, đưa cái bánh bao tới bên miệng Hà Tứ Hải, “Ba ba, ăn.”
“Anh. . . Ba ba không ăn, Đào Tử ăn đi.” Hà Tứ Hải nói.
Tuy cái từ ba ba này phát ra từ trong miệng của hắn có loại cảm giác là lạ.
“Ồ.” Đào Tử ngoan ngoãn đáp một tiếng.
Sau đó phản ứng lại thì kinh ngạc mà nhìn Hà Tứ Hải.
“Sao thế? Em không phải vẫn gọi anh là ba ba sao? Từ nay về sau, ba chính là ba ba của Đào Tử rồi.” Hà Tứ Hải hôn một cái lên mặt nhỏ của nàng.
“Ừm ~.”
Đào Tử vui vẻ gật gật đầu.
Lại cắn một miếng bánh bao lớn, sau này nàng có ba ba rồi.
Đào Tử cảm thấy rất cao hứng.
Đào Tử vẫn luôn gọi Hà Tứ Hải là ba ba, hắn lại tự xưng anh trai, nghe vô cùng khó chịu. Hơn nữa, đã đi ra bên ngoài rồi, hắn không muốn người khác bàn tán về mối quan hệ giữa hắn và Đào Tử.
Hà Tứ Hải ôm Đào Tử, đi tới siêu thị bên cạnh, lại mua một bình sữa bò cho Đào Tử, năm tệ.
Thực sự quá xa xỉ rồi, phải biết trước đó hắn ngay cả một tệ tiền nước suối đều không nỡ mua.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ hài lòng của Đào Tử, hắn liền cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Hà Tứ Hải nhớ tới trước đây từng ngồi xe hơi đến nội thành, trên xe đều là người, không khác gì cá mòi đóng hộp.
Nhưng mấy năm gần đây tình huống như thế đã được cải thiện lớn, trên căn bản đều là một người một ghế.
Đào Tử không cần mua vé, cho nên cũng không chỗ ngồi, chỉ có thể ngồi ở trên người Hà Tứ Hải.
Cũng may mà ở trên xe người không nhiều, người bên cạnh nhìn thấy Hà Tứ Hải mang theo một đứa bé, thế là chủ động nhường chỗ ngồi cho hắn.
Từ trấn Bạch Dương ngồi xe đến thành phố Hợp Châu, đại khái cần hai giờ.
Đào Tử vô cùng hưng phấn, víu cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài.
“Ba ba, ba nhìn xem, con thấy một cái cây thật lớn.”
“Ba ba, ba nhìn kìa, nơi đó có một con trâu.”
“Oa, cột điện thật là cao.”
. . .
“Đúng đấy, đúng là rất lớn.”
“Con trâu này thật là khỏe mạnh.”
“Đây là đường dây cao thế, rất nguy hiểm.”
. . .
Tinh thần lực của trẻ nhỏ đúng là rất dồi dào.
Hà Tứ Hải dần dần cảm thấy có chút buồn ngủ, những ngày gần đây, tinh lực của hắn có hơi tiều tụy.
“Ba ba, ba nhìn kìa, nơi đó có một ngọn núi thật lớn.” Đào Tử hưng phấn nói.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy ngọn núi lớn như vậy.
Đào Tử không nghe thấy tiếng đáp liền quay đầu lại, phát hiện Hà Tứ Hải đã nhắm mắt lại, đầu gục xuống.
Đào Tử ngoan ngoãn ngồi trở lại vị trí.
Ôm con gà đồ chơi vào trong ngực, lại cầm lấy tấm ảnh mà anh Hà Long đưa cho nàng, lật xem từng cái từng cái một.
Tuy rằng nàng đã xem vô số lần rồi. . .
. . .
“Đây chính là chỗ mà ba ba ở, sau này con sẽ ở đây với ba.”
Hà Tứ Hải mở cửa phòng thuê, một cỗ khí oi bức phả vào mặt.
Thế mà Đào Tử lại như không cảm thấy gì cả, hưng phấn chạy vào, tò mò đánh giá bốn phía.
Hà Tứ Hải đặt hành lý của Đào Tử xuống, sau đó sắp xếp lại căn phòng thuê một hồi.
Trước đây hắn căn bản đều sẽ không làm, chỉ là một chỗ ngủ đơn giản, không thường làm gì, hơn nữa cũng quá cũ nát.
Rất nhiều chỗ ở trên tường đều đã tróc vôi, căn bản là không sạch sẽ.
Hà Tứ Hải cầm cái chậu rửa mặt, đi ra hệ thống cung cấp nước dùng chung bên ngoài, sau khi lấy nước thì giúp Đào Tử xoa xoa gương mặt nhỏ, thời tiết thực sự là quá nóng rồi.
Trở về từ nhà ga, một thân đều là mồ hôi.
Gương mặt nhỏ của Đào Tử đã đỏ bừng.
Sau đó tưới một ít nước trong nhà, đốt nhang muỗi, lại bật cái quạt lắc đầu đã hỏng, lúc này cuối cùng mới cảm nhận được một tia mát mẻ.
“Nơi này không tốt như trong nhà, sau này Đào Tử sống cùng ba có thể sẽ không vui nha?”
Hà Tứ Hải ngồi ở trên giường, nhìn Đào Tử đang chơi con gà đồ chơi rồi nói.
“Không có đâu, ở cùng ba ba, con liền rất vui vẻ.” Đào Tử ngẩng đầu lên cười nói.
“Được rồi, con vui vẻ là được rồi, ba ba ở cùng với Đào Tử cũng cảm thấy rất vui vẻ.” Hà Tứ Hải nặn nặn mặt nhỏ của nàng một chút, khẽ cười.
“Chúng ta nghỉ ngơi một hồi, ba ba dẫn con đi ăn cơm.”
“Con vẫn chưa đói bụng.” Đào Tử nói.
Nàng đương nhiên là không đói bụng, ở trên xe ăn hai cái bánh bí đỏ, lại uống một bình sữa bò, hiện tại bụng nhỏ đang còn no.
“Vậy được rồi, vậy chúng ta muộn một chút lại đi.”
Sau đó Hà Tứ Hải cầm điện thoại lên, chuẩn bị gọi điện thoại cho sư phụ.
“Thế nào, mọi chuyện đều xong xuôi rồi chứ?” Điện thoại vừa mới kết nối, đã có thể nghe thấy giọng nói lớn của Lý Đại Lộ.
Lý Đại Lộ cũng biết chuyện bà nội của Hà Tứ Hải qua đời, cho nên cũng không thúc hắn đến làm việc.
“Đúng rồi, sư phụ, nhưng mà. . .”
“Nhưng mà làm sao, tiểu tử con sao còn ấp a ấp úng với sư phụ?”
“Sư phụ, người biết đấy, trong nhà con còn có một người em gái, bà nội con không còn nữa, cho nên. . .”
“Cho nên con muốn ở nhà chăm sóc cho em gái? Thầy hiểu rõ rồi, chờ sau này về quê, thầy sẽ ghé qua thăm con.” Hà Tứ Hải còn chưa nói hết, Lý Đại Lộ đã cướp lời.
Hà Tứ Hải dở khóc dở cười nói: “Không phải, con cũng mang em gái tới đây.”
“Cái gì? Con đem em gái mình tới đây sao? Lần trước nghe con nói thì hình như mới bốn tuổi đúng chứ? Con đi làm việc, định để cô bé ở chỗ nào?” Lý Đại Lộ kinh ngạc nói qua điện thoại.
“Cho nên con đây không phải là đang thương lượng với sư phụ sao? Lúc con làm việc, thầy nói xem con để em ấy ở trong lều có được hay không? Em ấy rất ngoan, sẽ không gây thêm phiền phức cho mọi người đâu.” Hà Tứ Hải cười xòa, nói.
Bên cạnh công trường có một cái lều thô sơ, ngoại trừ gửi công cụ ra thì đây cũng chính là chỗ làm cơm.
Công trường buổi trưa sẽ cung cấp một món ăn, đầu bếp là vợ của một nhân viên tạp vụ, mùi vị không được tốt lắm, thế nhưng mà miễn phí, hơn nữa còn đủ no.
Bởi vì hai điểm này, Hà Tứ Hải sẽ không ăn cơm trưa ở bên ngoài.
Đào Tử đại khái là nghe thấy câu này liền ngẩng đầu nhìn lại, sau đó lẩm bẩm: “Con thật sự rất ngoan, rất nghe lời.”
“Tiểu tử thối này, đợi thầy nói lại với quản đốc một chút, xem có được hay không, con chờ điện thoại của thầy.” Nói xong, không chờ Hà Tứ Hải nói chuyện, đối phương đã cúp điện thoại.
Nghe trong điện thoại truyền đến tiếng “Đô đô” không rõ, Hà Tứ Hải cười một tiếng.
Sư phụ cũng thật là một người nóng tính, không ai có thể cúp điện thoại trước hắn cả.
——
Chương 17. Chợ Đêm.
Buổi trưa Hà Tứ Hải mang Đào Tử ra ngoài ăn một tô mì thịt bò.
Tuy rằng không được mấy miếng thịt bò.
Thế mà Đào Tử lại ăn vô cùng ngon lành.
Buổi chiều bên ngoài quá nóng, Hà Tứ Hải cũng không dẫn nàng đi dạo ở bên ngoài nữa.
Mà là đợi đến mặt trời xuống núi, đèn hoa rực rỡ, Hà Tứ Hải mới dẫn nàng ra ngoài một lần nữa.
Nhìn ánh đèn bên ngoài lộ ra đủ mọi màu sắc.
Miệng nhỏ của Đào Tử không ngừng mở lớn, nàng nằm mơ đều chưa từng thấy qua cảnh sắc xinh đẹp như thế.
Hà Tứ Hải mang nàng đến quán ven đường ăn mấy cái bánh bao chiên và một bát canh xương lớn.
Đào Tử cảm thấy thực sự quá hạnh phúc rồi.
Nhưng mà Hà Tứ Hải biết, cứ ăn mãi ở bên ngoài cũng không phải là chuyện gì tốt. Những thứ đồ này nhìn như ăn ngon, thế nhưng mà lượng dầu lượng muối lượng bột ngọt lại nhiều, người lớn ăn thời gian dài đều không khỏe mạnh, huống hồ là trẻ nhỏ.
Thế nhưng hắn hiện tại không có điều kiện để cung cấp cho Đào Tử cuộc sống tốt hơn.
Đào Tử lại không để ý những thứ này.
Cách thành phố mà Hà Tứ Hải sống khoảng một hai km có một cái chợ đêm.
Hà Tứ Hải trước đây cũng đã tới mấy lần.
Cái gì cũng bán, rất náo nhiệt.
Hà Tứ Hải để Đào Tử cưỡi ở trên cổ mình, chen lấn ở trong đám người rộn ràng, không ngừng nhìn xung quanh.
Hắn tới đây là muốn mua cho Đào Tử chút quần áo, quần áo của Đào Tử cũng không phải là cũ gì, mà chính là nhỏ rồi.
Những thứ kia, hàng đẹp giá rẻ, thế nhưng mà chất lượng cũng là như vậy.
Hà Tứ Hải cũng muốn mua cho Đào Tử quần áo tốt hơn, thế nhưng hắn không có tiền cũng không có cách nào.
Một bộ quần áo trong tiệm đồ trẻ em có giá tới mấy trăm tệ.
Trên người hắn tổng cộng chỉ có hơn một ngàn, nếu không dùng tiết kiệm, đoán là nửa tháng sau ngay cả tiền ăn cơm cũng không còn.
Hà Tứ Hải mua cho Đào Tử hai cái váy và hai bộ quần áo mùa hạ, tổng cộng bỏ ra 120 tệ.
Sau đó lại mua cho nàng một bình nước nhỏ.
Ngày mai đi công trường, không có bình nước là không thể được, quá nóng rồi.
Suy nghĩ một chút, lại mua cho nàng một chiếc mũ nhỏ.
Đào Tử phải nói là vô cùng hạnh phúc, ôm bình nước nhỏ rồi đội mũ lên.
Cũng không muốn Hà Tứ Hải bế nữa mà muốn tự mình đi.
“Ba ba, có phải là rất đẹp hay không?” Đào Tử quay một vòng xung quanh Hà Tứ Hải rồi hỏi.
“Đương nhiên, Đào Tử nhà chúng ta là dễ thương nhất.” Hà Tứ Hải kéo tay nhỏ của nàng, phòng ngừa nàng đi lạc.
Người thực sự quá nhiều.
Bỗng nhiên Hà Tứ Hải nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Xoa xoa con mắt, phát hiện mình không nhìn lầm.
Người này chính là người giáo viên đuổi hắn trước cổng trường trung học số 32 ngày đó.
Hình như gọi là cô Lưu gì đó.
Nhưng mà nàng cũng bày sạp sao?
Nhìn cách ăn mặc ngày hôm đó của nàng, cũng không qua giống là người nghèo.
Hà Tứ Hải tò mò nhìn về phía quầy hàng của nàng.
Trên chỗ bán hàng tất cả đều là một số hàng len thủ công.
Có lót cốc bằng len, bóp đầm, chiếc giày nhỏ, búp bê nhỏ…
Cũng có vòng tay đính cườm, ống đựng bút, động vật nhỏ….
Nàng cúi đầu, trên tay còn đang không ngừng đan móc.
Ấn tượng của Hà Tứ Hải đối với nàng tương đối kém, không cho mình bày sạp, bản thân mình lại đến đây bày?
Tuy rằng trong lòng hắn biết đây không phải là cùng một chuyện.
Hơn nữa hắn cũng không muốn có bất cứ dây dưa gì đối với người phụ nữ này, đang chuẩn bị rời đi.
Lại bị Đào Tử lôi kéo thẳng đến quầy hàng kia.
“Ba ba, thỏ nhỏ thật là đáng yêu.” Đào Tử mặt đầy vui mừng nhìn về phía một con thỏ dệt kim trên gian hàng.
Con thỏ với màu đỏ trắng giao nhau, lỗ tai lớn, cúc áo làm con mắt, trên người còn có một áo khoác bằng len, vô cùng đáng yêu.
Đại khái là nghe thấy tiếng động, cô Lưu ngẩng đầu lên.
“Thích không? Cháu có thể dùng tay cầm lên xem một chút.”
Cô Lưu mỉm cười nói, hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh như băng đối với Hà Tứ Hải ngày hôm đó.
Thế nhưng Hà Tứ Hải cũng không có quan tâm đến những thứ này.
Bởi vì hắn phát hiện, sau khi cô Lưu ngẩng đầu lên, có một cô bé đứng dậy từ sau lưng nàng.
Dọa cho Hà Tứ Hải nhảy dựng một cái.
Sau khi phát hiện Hà Tứ Hải đang nhìn mình, nàng lập tức lắc lắc tay với Hà Tứ Hải.
Bé gái đại khái sáu, bảy tuổi, vô cùng đáng yêu, gương mặt nhỏ tròn trĩnh, lúc cười lên còn có hai cái lúm đồng tiền nhỏ.
Hà Tứ Hải đang chuẩn bị chào hỏi với nàng, thế nhưng lập tức nhận ra được chuyện không đúng.
Bởi vì lúc này trời đang là mùa hè, mà trên người bé gái lại mặc một bộ đồ thu, bên ngoài còn khoác thêm một áo len sợi ba lỗ.
Bên dưới là một cái quần bông màu đỏ.
Kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra vấn đề.
Cô bé này căn bản không phải là người sống.
“Ồ, là anh sao.” Cô Lưu ngẩng đầu lên thì nhận ra Hà Tứ Hải.
Hà Tứ Hải không phản ứng đến nàng, mà hỏi: “Con thỏ này bao nhiêu tiền.”
“30.”
Rất hiển nhiên, cô Lưu cũng không để ý Hà Tứ Hải.
Tuy Hà Tứ Hải cảm thấy có chút đắt, một bộ quần áo của Đào Tử cũng mới có ba mươi.
Thế nhưng ai bảo Đào Tử lại thích đây.
Đang chuẩn bị bỏ tiền, Đào Tử lại kéo hắn lại.
“Ba ba, con không muốn thỏ nhỏ nữa, ba không cần mua.” Đào Tử nói.
“Tại sao? Con không thích sao?”
Hẳn là sẽ không, nhìn dáng vẻ hài lòng vừa nãy của nàng cũng không giống.
Quả nhiên, Đào Tử lắc lắc đầu.
“30, quá nhiều tiền rồi.” Cánh tay Đào Tử mở rộng, khoa tay múa chân.
“Yêu, con còn biết 30 là nhiều sao?” Hà Tứ Hải có chút ngoài ý muốn.
“Bà nội nói một tháng chính là 30 ngày, 30 ngày sẽ rất là lâu. . .” Vẻ mặt của Đào Tử bỗng nhiên trở nên chán nản.
“Ai.”
Hà Tứ Hải sờ sờ đầu nhỏ của nàng, lại bế nàng lên.
“Nể mặt con gái của anh, tôi sẽ lấy rẻ cho anh.”
Cô Lưu nhìn Đào Tử trong lồng ngực Hà Tứ Hải, vẻ mặt có chút hoảng hốt.
“Rẻ hơn bao nhiêu?”
“20.”
“10 tệ.”
Hà Tứ Hải không chút nghĩ ngợi lập tức trả giá một nửa.
“Cái này hoàn toàn là làm thủ công.” Cô Lưu vừa bực mình vừa buồn cười, nói.
“Vậy cô có làm thủ công không?”
“Không có.” Cô Lưu cả giận.
“Vậy thì không phải rồi, tôi không để ý chuyện thủ công hay không, bán tôi 10 tệ được chứ?”
Hà Tứ Hải nói với dáng vẻ lười biếng.
Ở phía trên chuyện tiền bạc, hắn luôn tranh giành từng chút, tuyệt không thỏa hiệp.
Cô Lưu đã tức đến bật cười, đây là vấn đề anh có để ý hay không sao?
Vốn chuẩn bị từ chối, nhưng khi thấy vẻ mặt đầy hi vọng của Đào Tử trong lòng ngực Hà Tứ Hải, cô lại mềm lòng.
“Bỏ đi, bán cho anh một cái, cầm đi.” Cô Lưu cảm thấy mình đã làm không công rồi.
“Vậy năm. . .”
Thấy cô Lưu hơi buông lỏng, Hà Tứ Hải lại chuẩn bị chém giá, nói không chừng còn có thể rẻ hơn một chút.
“Không được, không mua thì đi, đừng cản trở tôi buôn bán.”
Lúc này cô Lưu thật sự tức giận rồi, người kiểu gì vậy chứ.
Nhưng mà đối với Hà Tứ Hải mà nói, cô có tức giận thì cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.
Xem ra mười tệ đúng là cái giá thấp nhất rồi, thế là hắn trực tiếp móc ra mười tệ, sau khi cầm lấy thỏ liền đi, không chậm trễ một chút nào.
Đều không thể chém xuống được nữa, còn phí lời làm gì?
“Hì hì.”
Đứa bé đứng ở phía sau lưng cô Lưu vui vẻ nở nụ cười, lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ, đôi mắt híp thành một cái khe, vô cùng vui mừng.
“A ~, thỏ con.”
Hà Tứ Hải đưa thỏ cho Đào Tử vẫn luôn chờ đợi.
Tuy rằng chỉ tốn mười tệ, nhưng hắn vẫn cảm thấy thiệt thòi.
Quần áo của Đào Tử vốn dĩ chào giá 300 tệ một bộ, hắn còn chém được xuống 30.
Nếu như dựa theo tỉ lệ phần trăm để tính, thì đồ chơi này phải chém xuống 3 tệ mới đúng.
“Cảm ơn ba ba.”
Đào Tử ôm thỏ con, lại hôn nó một cái.
Như chợt nhớ tới cái gì, nàng vươn cái đầu nhỏ ra rồi hôn một cái lên mặt Hà Tứ Hải.
Hà Tứ Hải đột nhiên cảm thấy, tiêu mười đồng này cũng rất đáng giá.
——
Chương 18. Làm Việc Ngày Thứ Nhất.
“Ba ba.”
“Ừm ~ ”
Đào Tử ngồi ở trên vai Hà Tứ Hải, đặt cằm ở trên đỉnh đầu hắn.
“Hôm nay con cảm thấy rất là vui.” Đào Tử nói.
“Hừm, ba ba cũng rất cao hứng.” Hà Tứ Hải cười nói.
Hắn đang nói lời thật lòng, tuy mang theo Đào Tử phiền phức không ít, thế nhưng, việc này cũng khiến cho hắn cảm nhận được nhiều thú vui.
Đào Tử nghe vậy thì ôm đầu của Hà Tứ Hải thật chặt.
Con mắt nhìn về phía ánh đèn sặc sỡ phía xa, trong lòng tràn ngập ước mơ đối với tương lai.
Hà Tứ Hải cũng nhìn về phía ánh đèn sắc sỡ xa xa, trong lòng đang suy nghĩ tương lai làm thể nào để —— kiến tiền.
Tiền không phải vạn năng, thế nhưng không có tiền thì là 9999 không thể.
Nhưng mà, chợ đêm hôm nay đã dẫn dắt cho hắn không ít, có nên cân nhắc đến việc làm một quầy hàng hay không?
Về phần bán gì?
Hắn nghĩ tới ông lão thu đồng nát trước đó.
Không, sai rồi, phải là ông lão thu đồ cũ.
Không phải phế phẩm, đó là đồ cũ.
Hoàn toàn có thể làm một ít rồi đến đây bán.
Chủ yếu nhất chính là chi phí thấp.
Ngoài ra, còn có thể bán một ít bóng bay.
Một cái bóng bay bình thường giá năm tệ, bóng có đèn màu thì mười mấy tệ.
Hắn nhìn trên taobao một chút, chi phí chỉ có mấy mấy xu, quả thực là lãi kếch xù.
Ngoài ra, còn có một số món đồ chơi nhỏ đơn giản trên mạng cũng rất rẻ.
Có thể bán offline được mấy tệ thậm chí là mấy chục tệ.
Dòng suy nghĩ vừa mở ra, hắn chợt phát hiện có rất nhiều con đường có thể kiếm tiền.
Chỉ cần có thể buông bỏ mặt mũi.
Còn đối với Hà Tứ Hải mà nói, thứ không đáng giá tiền nhất chính là mặt mũi.
Quan trọng nhất chính là, những chuyện này có thể cùng mang theo Đào Tử mà không ảnh hưởng gì.
Trong lòng nghĩ như vậy, ngay lập tức liền bắt đầu quy hoạch.
Hà Tứ Hải làm việc quả quyết, không do dự, thế nhưng hắn cũng không lỗ mãng, đều sẽ có kế hoạch rồi mới đi thực hiện.
Hà Tứ Hải về đến nhà, đã sắp hơn mười giờ.
Đào Tử đã có chút buồn ngủ rồi.
Ở nông thôn thường ăn tối sớm, đi ngủ cũng sớm, bình thường vào lúc này, nàng đã tiến vào mộng đẹp từ lâu rồi.
Hà Tứ Hải giúp nàng súc miệng rồi đặt Đào Tử đang mơ mơ màng màng lên trên giường.
Chiếc quạt cũ kỹ đong đưa tạo ra tiếng vang ong ong, có chút khó chịu.
Cảm giác ở trong mùa hạ nóng bức này, nó cũng không mang đến cho người ta bao nhiêu mát mẻ cả.
Hà Tứ Hải xịt một ít dầu thơm ở trên người Đào Tử.
Nhẹ nhàng lay động quạt hương bồ, xua đuổi nóng bức và muỗi cho nàng.
Hơi thở Đào Tử nhẹ nhàng, ngủ cực kỳ ngon giấc.
Hà Tứ Hải lại không buồn ngủ bao nhiêu, hắn đang đợi bé gái kia.
Nhưng mà chờ mãi, cũng không thấy bóng người của bé gái kia.
Trong lòng không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.
Hắn hơi suy nghĩ, quyển sổ xuất hiện ở trong tay hắn, ngoại trừ ba bản ghi chép trước đó thì cũng chưa từng xuất hiện cái mới.
Sao thứ đồ chơi này lại không đáng tin một chút nào vậy?
Chuyện gì cũng cần đến hắn đi tìm tòi.
Điều quan trọng nhất chính là, không hề có một chút tác dụng kiếm tiền nào đối với hẳn cả.
Hắn hiện tại đang ngóng trông vào việc có thể gặp được một con quỷ thổ hào, giúp hắn hoàn thành tâm nguyện, sau đó kế thừa 1 tỷ tám trăm triệu, biệt thự du thuyền gì gì đó.
Nhưng theo như trước mắt thì hi vọng dường như không lớn cho lắm.
Dù sao thổ hào ở Hợp Châu cũng quá ít, dù còn sống cũng không được mấy người, huống hồ là chết.
Cho nên. . .
Quỷ có tiền đều là ở thành phố lớn.
Hà Tứ Hải thực hiện tư thế “Giấc ngủ dưỡng sinh”, rất nhanh đã tiến vào trong mộng đẹp.
Cái gọi là “Giấc ngủ dưỡng sinh” chính là ba mươi sáu tư thế trong quyển sổ kia.
Không chỉ giúp ngủ nhanh, mà chất lượng giấc ngủ còn tốt, hơn nữa tinh lực, khí lực cũng bắt đầu được đề cao. Chỉ qua một thời gian ngắn, hắn đã cảm thấy sức lực của mình gần như tăng lên gấp đôi so với trước đây.
Trước đây một lần có thể chuyển mười khối gạch, hiện tại một lần có thể chuyển hai mươi khối.
Đột phá về lượng nha.
Cho nên hiện tại, trước khi Hà Tứ Hải đi ngủ vào buổi tối, đều kiên trì thực hiện “Giấc ngủ dưỡng sinh”.
Sáng sớm ngày thứ hai, Hà Tứ Hải đã rời giường, ăn mặc chỉnh tề cho Đào Tử, sau đó liền mang theo nàng cùng ra ngoài làm việc.
“Ba ba hôm nay phải đi làm, con ở trong lều chờ ba ba, không được chạy lung tung, trên công trường rất nguy hiểm.” Hà Tứ Hải dắt Đào Tử, vừa đi vừa căn dặn.
“Vâng, vâng.”
Đào Tử đang ăn cơm nắm, không kịp trả lời ba ba.
Bên trong cơm nắm không chỉ bỏ thêm một cái lạp xưởng, nà còn bỏ thêm một quả trứng gà.
Không giống với của Hà Tứ Hải tất cả đều là dưa muối và gạo trắng.
Ngoài ra, Hà Tứ Hải còn mua cho nàng một quả trứng gà kho và một ly sữa bò.
Bởi vì Hà Tứ Hải cảm thấy Đào Tử có chút thấp bé so với những đứa trẻ cùng tuổi.
Hắn nhớ tới khi mình còn bé, mỗi ngày vợ chồng Hà Đào đều cho hắn ăn trứng gà, hắn ăn nhiều đến mức muốn nôn.
Sau đó đổi thành sữa bò, cho dù điều kiện gia đình cũng không phải là rất tốt, nhưng sữa bò vẫn luôn được mua từng hộp.
Hà Tứ Hải hiện tại có thể cao như vậy, khỏe mạnh như thế, không thể không cảm ơn công lao cố gắng nuôi dưỡng của vợ chồng Hà Đào.
“Nếu như có người bắt nạt con thì con cứ khóc lớn kêu to lên.”
“Vâng, vâng.”
“Ở trong lều không nên làm phiền công việc của dì, cũng không cần phải sợ.”
“Vâng, vâng.”
“Ba ba ở bên ngoài lều, nếu như con nhớ ba thì có thể đứng ở trước cửa sổ gọi ba.”
“Vâng, vâng.”
“Trời nóng nực, con phải nhớ kỹ uống nhiều nước, nếu như uống hết nước trong bình nhỏ thì có thể nhờ dì trong lều rót thêm một ít cho con.”
“Vâng, vâng.”
. . .
Hà Tứ Hải thì lo lắng không yên lòng, nhưng mà Đào Tử lại bày ra bộ dạng không sao cả.
Chỉ cần có thể nhìn thấy ba ba, nàng mới không sợ gì hết.
Nàng chính là một cô bé rất dũng cảm, mới không thèm sợ.
“Ai ~ ”
Hà Tứ Hải tràn đầy bất đắc dĩ sờ lên đầu nhỏ của nàng.
. . .
“Ăn no chưa?” Hà Tứ Hải đứng ở cổng công trường, hỏi.
“No rồi.” Đào Tử vui vẻ vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình.
Ngày hôm nay Đào Tử mặc quần bong bóng, áo cộc bong bóng, đội mũ lưỡi trai, mang theo bình nước nhỏ vịt vàng, đáng yêu muốn nổ tung.
“Đào Tử nhà chúng ta hôm nay thật là đáng yêu.” Hà Tứ Hải sờ sờ cái đầu úp nồi của nàng.
“Hắc hắc.” Đào Tử nở nụ cười ngây ngốc.
“Đi thôi, đi vào cùng ba ba.” Hà Tứ Hải ôm nàng lên, bước lớn nhảy vào công trường.
Chờ sau khi đi vào công trường, đôi mắt to của Đào Tử không ngừng liếc khắp nơi.
Đây chính là chỗ làm việc của ba ba sao?
Cảm giác thật là lộn xộn.
Nói thật thì Đào Tử có hơi thất vọng, không đẹp đẽ một chút nào cả.
“Tứ Hải, đây chính là em gái con sao?”
Nhìn thấy Hà Tứ Hải đến, Lý Đại Lộ đã chào hỏi từ xa .
“Sư phụ.” Hà Tứ Hải ôm Đào Tử đi tới.
“Đào Tử, gọi ông nội.” Hà Tứ Hải nói với Đào Tử trong lồng ngực.
“Ông nội.” Đào Tử nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Nàng nhìn Lý Đại Lộ, cảm thấy có chút sợ hãi. Người ông nội này có làn da đen sì, nhìn còn có chút dữ, có chút doạ người.
“Chào nhóc, con tên là Đào Tử đúng không? Tên thật là dễ nghe, con nhìn xem, ông nội mua đồ ăn ngon cho con.” Lý Đại Lộ lấy ra một gói quà lớn từ bên cạnh.
“. . .”
“Thầy cũng không biết mua gì, cho nên tùy tiện mua cái này.” Lý Đại Lộ nói.
“Sư phụ, còn mua đồ làm gì, lãng phí tiền, có thể trả không? Thầy cầm về trả lại đi.” Hà Tứ Hải vội vàng từ chối.
“Trả cái gì mà trả, đây là mua cho Đào Tử.” Lý Đại Lộ mạnh mẽ nhét đồ về phía hắn.
Hà Tứ Hải chỉ có thể nhận lấy.
“Đào Tử, cảm ơn ông nội.”
“Cảm ơn ông nội.” Đào Tử ngoan ngoãn nói.
Đào Tử cảm thấy người ông nội thoạt nhìn thì dữ tợn này đúng là người tốt.
——
Chương 19. Làm Việc.
“Thầy đã nói với quản đốc rồi, cũng đã đánh tiếng với Thúy Hương, thế nhưng con muốn để em gái mình ở trong lều cũng không phải là chuyện lâu dài.”
Hoàn cảnh công trường ầm ĩ, nhiều bụi bặm, hơn nữa con cũng biết, hiện tại thời tiết nóng nực, trong lều không khác gì là cái lồng hấp cả.” Lý Đại Lộ dẫn Hà Tứ Hải đi về phia lều, vừa đi vừa nói.
Hà Tứ Hải làm sao không biết, nhưng còn có cách nào chứ?
“Con biết rồi, sư phụ, con sẽ nghĩ biện pháp.”
“Biện pháp gì? Lúc trước thầy bảo con đi công xưởng, con hiện tại còn phải mang theo em gái, khẳng định là không được rồi. Đúng rồi, ở quê nhà không có thân thích hay gì sao? Nhờ bọn họ chăm sóc một chút không được à?”
Lý Đại Lộ cũng phát sầu giùm Hà Tứ Hải.
Tuy nói mối quan hệ đồ đệ như kia rất không bền chắc, thậm chí có thể nói chỉ là một cách xưng hô mà thôi.
Thế nhưng làm một sư phụ, hắn vẫn luôn tận tâm tận lực.
Hiện tại, có rất ít người thành thật đáng tin cậy, chịu khổ nhọc, tiết kiệm lo chuyện nhà như Hà Tứ Hải.
Hắn cũng không có con gái, nếu không nhất định đã chọn người ta làm con rể rồi.
“Thúy Hương, đây là con của Hà Đào và Lưu Tiểu Quyên.”
Đi tới trước lều, Lý Đại Lộ lập tức chào hỏi với một người phụ nữ trung niên đang rửa rau.
Trên thực tế, mọi người cùng làm công trên một công trường, căn bản đều biết nhau.
Ví dụ như Lý Đại Lộ, còn có Thang Thắng trước đó, và Diêu Thúy Hương đang rửa rau. . .
Bọn họ đều ở một chỗ.
Làm công ở bên ngoài, đặc biệt là những công nhân trên công trường, bình thường đều tụ tập thành đoàn.
Nếu không sẽ dễ dàng bị người bắt nạt, không có một ai giúp đỡ.
Mấy người khác đều đi theo từng đôi, dần dần tụ thành một nhóm lớn.
Đi qua rất nhiều chủ thầu, đội ngũ chính là được kéo đến như vậy.
Diêu Thúy Hương tuy không quen thuộc với vợ chồng Hà Đào, nhưng cũng đã gặp mấy lần.
Huống hồ tin tức vợ chồng Hà Đào rơi xuống sông chết đuối chính là một tin tức lớn ở địa phương.
“Đứa nhỏ đáng thương, đến, để dì ôm một cái, dì cắt dưa hấu cho cháu ăn.” Diêu Thúy Hương đi tới, đưa tay liền muốn ôm Đào Tử.
Về phần Hà Tứ Hải, nàng đương nhiên là biết, hơn nữa còn rất quen thuộc, dù sao người ăn trưa nhiều nhất mỗi ngày chính là hắn.
Chỉ có điều không biết hắn là con trai của Hà Đào mà thôi.
Đào Tử có chút sợ hãi, co lại ở trong lồng ngực của Hà Tứ Hải.
Mặc dù Diêu Thúy Hương là phụ nữ, thế nhưng dáng người cao lớn thô kệch, dáng vẻ vô cùng dũng mãnh.
Trên thực tế cũng là bởi vì như vậy, nếu không nhiều người ăn cơm như vậy, mà chỉ có một đầu bếp là nàng, không nhất định là có thể làm được.
Nhưng người rất tốt.
Mỗi lần Hà Tứ Hải ăn cơm, đều chia cho hắn rất nhiều món ăn.
Cho nên, Hà Tứ Hải lập tức an ủi Đào Tử trong lòng: “Đừng sợ, gọi bà Diêu.”
Tình huống thực tế lại là, Diêu Thúy Hương biết thức ăn mình nấu không ra làm sao, mọi người đều không quá thích ăn.
Chỉ có một mình Hà Tứ Hải là không quá chú ý, đương nhiên mỗi lần đều sẽ cho hắn nhiều hơn một ít, như vậy nàng mới càng có cảm giác thành công, cũng tránh lãng phí phần thức ăn còn lại. Dù sao thời tiết hiện tại nóng nực, đồ ăn thiu cũng nhanh.
“Bà Diêu.” Nếu như anh đã nói như vậy.
Đào Tử đương nhiên là ngoan ngoãn gọi một tiếng.
“Ai.”
Diêu Thúy Hương cao hứng đáp lại một tiếng.
Diêu Thúy Hương cũng có cháu gái, nhỏ hơn Đào Tử một chút, nàng cũng đã một thời gian không gặp rồi.
Nhìn thấy Đào Tử thì cảm giác vô cùng thân thiết.
“Giao Đào Tử cho tôi là được rồi, các người đi làm đi.” Diêu Thúy Hương ôm Đào Tử, muốn đi về phía trong lều.
Hà Tứ Hải có chút không yên lòng, đi vào theo.
Lý Đại Lộ vốn muốn gọi hắn, thế nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng lại nuốt trở vào, đốt một điếu thuốc, ngồi xổm hút ở trước cửa.
Bên trong khói thuốc lượn lờ, cũng không biết là đang suy nghĩ gì.
Diêu Thúy Hương ôm Đào Tử vào, quả nhiên tìm được một quả dưa hấu, muốn cắt cho Đào Tử ăn.
Hà Tứ Hải đặt gói quà lớn trong tay xuống, ngẫm lại một lúc liền trực tiếp mở nó ra.
“Đào Tử, nếu như con muốn ăn cái gì thì có thể lấy ở trong này, thế nhưng sau khi ăn thì phải nhớ uống nước.” Hà Tứ Hải có chút không yên lòng dặn dò.
“Vâng.” Đào Tử ngồi ở trên ghế ngoan ngoãn gật gật đầu.
“Có tôi ở đây, yên tâm đi, nó sẽ không bị đói hay khát đâu.” Diêu Thúy Hương đang cắt dưa hấu nghe vậy liền nói.
“Cảm ơn, dì Diêu.”
“Cảm ơn cái gì, đều là người trong thôn.” Diêu Thúy Hương nói.
“Đào Tử, ba ba làm việc ở bên ngoài. Nếu như con nhớ ba thì đứng ở cửa là có thể nhìn thấy ba. Thế nhưng mà con không được qua đó, cứ lớn tiếng gọi ba là được.” Hà Tứ Hải lại dặn dò lần nữa.
“Được.”
Đào Tử lấy con thỏ và đồ chơi con gà trong tay ra, đặt ở trước bàn, bắt đầu chơi đùa.
Hà Tứ Hải còn muốn nói gì, cuối cùng lại bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
“Dì Diêu, làm phiền dì rồi.”
“Nói rồi, đừng khách sáo.”
Hà Tứ Hải cắn răng, xoay người đi ra ngoài.
Đi đến cửa, hắn lại quay đầu liếc mắt nhìn Đào Tử đang cúi đầu chơi đùa rồi bước lớn đi ra ngoài.
Lúc này Đào Tử lại ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn.
“Sao thế, không nỡ anh trai à? Anh trai không đi xa, đang làm việc ở phía trước, đến ăn dưa hấu nào.”
Diêu Thúy Hương bưng dưa hấu qua thì vừa vặn thấy cảnh này.
“Cảm ơn bà nội.” Đào Tử cười nói.
“Ngoan, miệng đúng thật là ngọt.” Diêu Thúy Hương nặn nặn mặt nhỏ của nàng.
Nhưng mà, vừa nãy Hà Tứ Hải hình như tự xưng là ba ba?
Lẽ nào là mình nghe lầm?
. . .
“Oa, Tứ Hải, hôm nay con làm sao vậy? Làm việc mạnh như vậy?”
Ngày hôm nay Hà Tứ Hải khiến cho Lý Đại Lộ rất là kinh ngạc.
Cho dù là chuyển gạch hay là xách thùng vữa, không chỉ tốc độ nhanh mà số lượng còn nhiều, cả người giống như khỏe hơn rất nhiều.
“Hắc hắc.” Hà Tứ Hải cười khúc khích chống đỡ.
Bởi vì thật sự không dễ giải thích cho lắm.
Chẳng lẽ nói là, bởi vì sức lực của mình quá lớn nên làm việc quá thoải mái?
“Tiểu tử ngốc, không cần như vậy? Đừng làm mệt bản thân mình, Đào Tử còn cần người chăm sóc đó?”
Lý Đại Lộ tràn đầy cảm động, thực sự là một đứa nhỏ thành thật.
Tại sao mình lại không có con gái chứ?
Hắn cho rằng Hà Tứ Hải đang muốn cảm ơn hắn chuyện giúp đỡ giữ Đào Tử lại, cho nên mới cố hết sức làm việc để cảm ơn.
“Không có chuyện gì sư phụ, trong lòng con tự biết rõ.” Hà Tứ Hải nói xong thì tiếp tục bận việc.
Thế nhưng mà bị Lý Đại Lộ kéo lại.
“Tiểu tử ngốc này, nếu như con cứ làm như thế, không phải là sẽ chịu thiệt sao? Làm công một ngày, cầm tiền công một ngày, con vội vã làm xong, ai sẽ cho con tiền? Lại không phải cần con đẩy nhanh tiến độ của công trình?”
Hà Tứ Hải vừa nghe là không có tiền thì lập tức giảm tốc độ lại.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía lều một chút, mơ hồ phảng phất nhìn thấy Đào Tử đang đứng ở cửa lều nhìn xung quanh về bên này.
Hà Tứ Hải lập tức giơ giơ cánh tay lên ra hiệu một hồi.
Cũng không biết Đào Tử có nhìn thấy hay không.
Sau khi thu ánh mắt lại, hắn liếc qua chỗ phát hiện mộ cổ ngày hôm đó, hiện trường chỉ còn lại một cái hố to.
Toàn bộ mộ đều đã bị chuyển đi rồi.
Hà Tứ Hải máy móc lặp lại công việc trên tay, thỉnh thoảng lại nhìn về phía lều một chút.
Đồng thời trong đầu còn nghĩ phương án làm sao kiếm tiền.
Cũng may mà hiện tại sức lực của hắn lớn hơn không ít, cho dù phân tâm thì làm việc cũng không chậm.
Đang lúc này, không biết ai gọi một tiếng nghỉ ngơi.
Hà Tứ Hải lập tức bỏ thùng vữa trên tay xuống đất, rồi chạy về phía lều.
“Tiểu tử thối này.” Lý Đại Lộ lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó thu dọn đồ đạc.
Thời tiết quá nóng rồi, bên trong thùng vữa còn có xi măng, hong khô sẽ không dễ xử lý.
Người của Hà Tứ Hải còn chưa tới lều.
Đào Tử đã xông ra từ bên trong.
“Ba ba.”
Ồ, Diêu Thúy Hương đang chuẩn bị nói chuyện lúc này đã nghe rõ ràng rồi, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Đào Tử chạy tới, muốn ôm Hà Tứ Hải.
Nhưng lại bị Hà Tứ Hải vội vàng né tránh.
Trên người hắn bây giờ vô cùng bẩn, tro bụi, mồ hôi, còn pha tạp cả xi măng.
Đặc biệt là hai tay của hắn, xám xịt đến mức không nhìn thấy một chút màu da nào.
Chương 20. Nghỉ Trưa.
“Người ba ba bẩn, để ba đi tắm một chút đã.”
Hà Tứ Hải chạy đến trước vòi nước, tắm rửa một phen.
Đào Tử theo sát sau lưng hắn.
Hà Tứ Hải thấy cả người nàng đều là mồ hôi, tóc tai rũ rượi, quần áo trên người đều ướt đẫm.
Lều tuy rằng che được nắng, thế nhưng chỉ cần mặt trời chiếu sáng một chút liền nóng hổi, cộng với Diêu Thúy Hương còn đang làm cơm ở bên trong, nhiệt độ lại càng cao hơn.
“Nóng không? Có uống nhiều nước không đó?”
Đào Tử nghe vậy thì lập tức ôm lấy bình nước vịt vàng nhỏ của mình.
“Con uống ba cái nha.” Đào Tử nói.
Mặt đầy hưng phấn, bày ra dáng vẻ lợi hại đắc ý.
“Không phải là uống ba cái, mà là uống ba bình.”
Hà Tứ Hải kéo nàng qua, lấy một chút nước máy rồi lau mặt cho nàng.
Dòng nước máy mát lạnh khiến cho Đào Tử nheo mắt lại.
Lúc này Lý Đại Lộ cũng đi tới, ngoài ra còn có một số công nhân khác.
Đương nhiên không phải tất cả mọi người đều ghét bỏ cơm Diêu Thúy Hương nấu không ngon bằng bên ngoài.
Cách công trường không xa có một quán ăn, hàng ngon giá rẻ.
Đương nhiên những người không nỡ tiêu tiền thì đều đến chỗ của Diêu Thúy Hương.
Lý Đại Lộ bình thường cũng sẽ đi ra bên ngoài ăn.
“Sư phụ, ngày hôm nay không ra ngoài ăn sao?” Hà Tứ Hải thuận miệng hỏi một câu.
“Không đi, đến chỗ Thúy Hương ăn một chút thịt.”
Cơm nước bên ngoài tuy rằng rẻ, thế nhưng đa số đều là thức ăn chay, món ăn mặn thì lại không rẻ.
“Hắc hắc, đừng để cho dì Diêu nghe được lời này của thầy đó.”
“Tôi đã nghe được rồi, chỉ khi ăn thịt mới nhớ đến trở về ăn đúng không? Có tiền như vậy, sao không ra ngoài ăn đi? Mùi vị không phải là ngon hơn tôi nấu sao?” Diêu Thúy Hương lớn tiếng hét lên.
Đám công nhân lập tức cười vang.
“Thúy Hương, bọn họ không hiểu, đều là dế nhũi, cô nấu là ngon nhất.”
“Đúng, đúng, chúng tôi mỗi ngày đều đến ăn.”
“Khi nào cho chúng tôi chút thịt đầu heo đi.”
“Không thịt đầu heo cũng được, chút canh bí đao xương sườn đi, thời tiết này quá nóng rồi.”
“. . .”
“Các người có thật là ăn vì tôi nấu ngon hay không? Là vì nghèo chứ? Có ăn là tốt lắm rồi, còn kén chọn, thích ăn thì ăn.” Diêu Thúy Hương dỗi ngược lại đám người bọn họ.
Sau đó lôi kéo Đào Tử đi vào lều.
“Tứ Hải, đó là em gái cậu sao? Vừa nãy sao lại nghe nhóc ấy gọi cậu là ba ba, sẽ không phải là con gái cậu đó chứ? Tiểu tử được đó nhá?” Đám công nhân cười đùa.
“Được rồi, được rồi, đừng đùa nữa, Đào Tử đều đã bốn tuổi rồi, Tứ Hải mới bao nhiêu tuổi?” Lý Đại Lộ vẫn là rất giữ gìn cho Hà Tứ Hải, thế nhưng vẻ mặt cũng vô cùng nghi hoặc.
“Bốn tuổi thì làm sao, không phải là không sai biệt lắm sao?”
Hầu hết các công nhân đều là bốn mươi, năm mươi tuổi, ở thời đại của bọn họ, mười lăm, mười sáu tuổi kết hôn sinh con tuy ít, nhưng không phải là không có.
“Là em gái của cháu, bởi vì ba mẹ mất sớm, Đào Tử còn nhỏ. . .”
Hà Tứ Hải bình tĩnh giải thích.
Đúng là không có bao nhiêu khổ sở, dù sao cũng đã qua thời gian dài như vậy, con người cũng không thể cứ sống mãi ở trong đau buồn.
Đám công nhân nghe vậy thì đều im lặng. Tuy bọn họ không có văn hóa gì, nhưng người đều không xấu. Chuyện bóc vết sẹo của người ta dù nói thế nào đều không tốt.
“Ai dô, Thúy Hương, buổi trưa nấu cái gì vậy?”
“Thúy Hương, món ăn của cô quá mặn rồi, không thể nhạt một chút sao? Là muối không cần tiền, hay là sợ chúng tôi ăn quá nhiều?”
“Thời tiết này quá nóng rồi, lúc nào mới mưa đây.”
“Trời mưa, trời mưa không sống, không sống liền không tiền, đi ăn thôi.”
“. . .”
Nhìn đám công nhân nói sang chuyện khác, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, Hà Tứ Hải đột nhiên cảm thấy bọn họ còn thật là đáng yêu.
“Dì Diêu, như này quá nhiều, được rồi, thật sự được rồi, Đào Tử không ăn được nhiều như vậy, sẽ lãng phí.”
“Không có chuyện gì, nhìn Đào Tử gầy thế kia, ăn nhiều một chút.”
Diêu Thúy Hương ngày hôm nay nấu canh bí đao với xương sườn, nàng đem hầu hết xương sườn bên trong cho Đào Tử.
“Cảm ơn bà nội.” Đào Tử vui vẻ nói.
“Không cần khách sáo, cô nhóc đúng thật là hiểu chuyện, buổi sáng tôi làm việc, nhóc liền ngồi ở chỗ đó, không làm cho người ta phải bận tâm một chút nào.”
Diêu Thúy Hương nói với Hà Tứ Hải.
“Làm phiền dì rồi.” Thế nhưng Hà Tứ Hải vẫn là khách sáo một câu.
“Sao có thể chứ, có nhóc con ngồi cạnh tôi, còn có người trò chuyện, rất tốt.”
Diêu Thúy Hương vừa nói chuyện với Hà Tứ Hải vừa múc đồ ăn cho mọi người.
Nàng biểu diễn kỹ thuật dùng muôi cao siêu.
Múc lên một muôi lớn, lật lật hai lần, vơi hơn một nửa. . .
“Thúy Hương, cho nhiều chút, chút ấy cũng không đủ ăn.”
“Gấp cái gì, người phía sau còn chưa ăn đây, đều cho một mình anh ăn thì phía sau ăn cái gì.”
“Vậy thì cũng quá ít rồi, lại thêm một chút, lại thêm một chút. . .”
“. . .”
Mỗi buổi trưa đều sẽ lặp lại màn đối thoại như vậy.
Hà Tứ Hải kéo Đào Tử đi đến chỗ ăn cơm.
Lều rất đơn sơ, căn bản không có chỗ ăn cơm, chỉ có một cái bàn nhỏ, hiện tại còn bị Diêu Thúy Hương dùng để đặt món ăn.
Hà Tứ Hải khiêng một băng ghế dài bằng gỗ, mang theo Đào Tử đi ra chỗ râm bên ngoài phòng.
“Đến đây, con ngồi ăn ở chỗ này đi.” Hà Tứ Hải chồng hai khối gạch cho Đào Tử ngồi xuống, sau đó đặt bát cơm của nàng ở trên băng ghế, xem như là bàn ăn của nàng.
Về phần Hà Tứ Hải, ngồi xổm ở một bên là được rồi.
Nói cái gì mà trời nóng không thấy ngon miệng.
Vậy nói rõ hắn không đói bụng.
Chờ đến đói bụng liền biết, sức nóng không ảnh hưởng gì đến khẩu vị cả.
Chén cơm trong tay Hà Tứ Hải được chất đầy ắp, đầy một chén lớn.
Đào Tử vừa mới gặm một khối xương sườn.
Trong bát của Hà Tứ Hải đã vơi đi một nửa.
Cảm giác như hắn đã hoàn toàn bỏ bớt bước ăn nên có —— nhai kỹ.
Mà là trực tiếp há miệng, đổ vào.
Cho dù như vậy, hắn còn không quên nói chuyện với Đào Tử.
“Ăn ngon không?”
Đào Tử nghe vậy thì gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Mặn.” Đào Tử nói.
Đúng là mặn thật, điều này cũng là nguyên nhân khiến cho mọi người không quá thích ăn ở đây.
Nhưng mà Hà Tứ Hải lại cảm thấy rất tốt.
Trời mùa hè, mồ hôi chảy nhiều, vừa lúc bổ sung thêm chút muối.
Lại nói, cơm lại không mặn, món ăn mặn một chút cũng không sao cả.
Quan trọng nhất chính là không cần tiền.
“Buổi chiều nhớ tới uống nhiều nước.” Hà Tứ Hải căn dặn một câu.
Sau đó chớp mắt ăn sạch nửa bát cơm còn lại.
(⊙⊙)
Đào Tử nhìn cái bát của mình một chút, rồi lại nhìn bát của Hà Tứ Hải, vẻ mặt khiếp sợ.
“Ba ba, ăn.” Đào Tử đẩy cái bát của mình qua.
“Con ăn đi, ba ba lại đi lấy.” Hắn nói xong liền đứng lên, bước lớn về phía lều.
Lý Đại Lộ vừa ăn được mấy miếng.
“Con ăn xong rồi?” Hắn kinh ngạc hỏi.
“Hắc hắc, đúng vậy.”
Hà Tứ Hải không chút khách sáo, lại lấy cho mình một chén lớn.
“Thực sự là một cái thùng cơm.”
Hà Tứ Hải trước đây cũng ăn rất được, nhưng cũng không giống hiện tại, gần đây cũng không biết bị làm sao nữa, lượng cơm ăn tăng nhiều, luôn có một loại cảm giác ăn không đủ no.
Một chén lớn, Hà Tứ Hải ăn liên tiếp năm bát lớn, đây còn chưa tính đến thức ăn.
“Tuổi trẻ, thân thể chính là tốt.” Lý Đại Lộ tràn đầy ước ao.
Có thể ăn chính là đại biểu cho thể chất, tố chất thân thể tốt.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người còn có một khoảng thời gian để nghỉ ngơi.
Lúc này có công nhân đi ra ngoài, mua kem que trở về.
“Đào Tử, cho cháu que kem.”
Ánh mắt Đào Tử sáng lên, nhìn về phía Hà Tứ Hải.
“Cầm đi, nhớ cảm ơn ông.”
Hà Tứ Hải ra hiệu.
“Cảm ơn ông.” Đào Tử vui vẻ nhận lấy.
“Phải gọi là chú.” Công nhân cho kem nói.
Hắn mới có bốn mươi tuổi thôi, còn chưa chuẩn bị tâm lý làm ông đâu.
“Gọi ông cũng không sai, nói không chừng lúc anh trở lại, tiểu tử nhà anh đã thăng cấp giúp anh rồi.” Có công nhân cười nói.
“Đánh rắm, con trai của tôi mới bao nhiêu tuổi chứ.”
. . .
Nhóm công nhân ngồi ở chỗ bóng mát bắt đầu nói chuyện về đề tài xoay quanh con cái của mình.
Nói đến con cái của mình, tinh thần của bọn đều có vẻ rất phấn khởi, giọng cũng cao hơn.
Ở bên ngoài vừa khổ vừa mệt, là vì cái gì? Không phải chính là vì có thể cho con mình một cuộc sống tốt hơn hay sao?
Về phần Đào Tử thì vùi đầu ăn kem, một mặt say sưa, mới không quan tâm mọi người nói cái gì.
“Ba ba, cho ba ăn. . .”
Đào Tử đưa que kem trong tay tới bên miệng Hà Tứ Hải.
“Ba không ăn, con ăn đi.”
Nhìn quần áo sạch sẽ của Đào Tử lúc sáng sớm, bây giờ đã trở nên bẩn thỉu.
Trên gương mặt nhỏ nhắn thì chỗ đen chỗ trắng.
Hà Tứ Hải sờ lên cái đầu nhỏ thấm đầy mô hôi của nàng với vẻ mặt đầy đau lòng.
Đi theo hắn, thật sự đúng là chịu tội.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










