[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 90 : Hoài niệm (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Hoài niệm
“Đổi thành trẫm mà nói, sẽ cấu kết với toàn bộ Phật Môn, Đạo Môn, Thuần Dương Cung, còn có Bắc Nhung, Đông Hải, để cho nguyên một đám chí cường giả đi đến hoàng cung, sau đó bản thân trẫm sẽ trốn ở Đông Cung không ra, để cho bọn hắn ra tay đánh nhau ở hoàng cung, cuối cùng lại ngầm hạ thủ, xử lý hoàng đế đồng thời còn có thể tiêu trừ vài sự uy hiếp lớn, một hòn đá ném hai chim…”
“Không được a, đứa nhỏ này vẫn quá giản dị và thiện lương, tâm còn chưa đủ ác, ra tay cũng không đủ mạnh, như vậy trẫm làm sao có thể yên tâm bàn giao…à, giao giang sơn cho hắn, trẫm phải giáo dục hắn thật tốt, lão Phùng a, trước tiên phạt hắn ba tháng tiền xài vặt, còn trẫm sẽ suy nghĩ cách làm sao để giáo dục hắn…”
Phùng Nguyên Nhất: “…”
Như vậy ai mà chịu nổi a!
Sau khi rời khỏi hoàng cung, Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm liền không ngừng bước chạy về khách sạn.
“Sư huynh!”
“Hả! Sao, sao thế?”
Trần Khuynh Địch nơm nớp lo sợ nhìn về phía Trần Tiêm Tiêm, sự bực bội vừa mới bị đuổi ra khỏi thiên lao lập tức biến mất không còn một mảnh, thay vào đó thì là sợ hãi chuyện bản thân cầm khối bảo ngọc kia để nạp tiền.
Gặp quỷ! Cơ duyên của nhân vật chính cũng đều đã bị lấy đi để nạp tiền! Còn chơi cái cọng lông a! Đây chắc chắn là sinh tử đại thù!
Bản Chân Truyền đã không thể cứu được rồi!
Trần Tiêm Tiêm chau mày, mặc dù bóng đêm lờ mờ, nhưng nàng vẫn nhìn ra được sự khẩn trương của ca ca.
Kỳ quái, ca ca cho tới nay mặc kệ gặp phải chuyện gì cũng đều là trong lòng đã có dự tính, làm sao sẽ khẩn trương đây? Hơn nữa còn là khẩn trương đối với mình, chẳng lẽ là ở trên mặt mình có vật gì kỳ quái?
À! Trong nháy mắt, nhìn thần sắc do dự mà khẩn trương của Trần Khuynh Địch, Trần Tiêm Tiêm giống như là thể hồ quán đỉnh vậy, chợt bừng tỉnh.
“Là sự tình bảo ngọc sao?”
“Ách!”
Chết rồi! Nàng đã biết được!
Cả người của Trần Khuynh Địch thót một cái, kém chút nữa là đã trực tiếp té xỉu trên mặt đất.
Gặp quỷ! Tính sai rồi! Sớm biết như vậy thì ta sẽ không mang Trần Tiêm Tiêm vào thiên lao, nàng nhất định là đã từ trong miệng của người Trần gia biết được sự tồn tại của bảo ngọc! Nàng đây là có ý gì? Là muốn đòi lại bảo ngọc hay sao?
Đậu xanh rau má, món đồ kia đã bị ta dùng để nạp tiền rồi a!
Hơn nữa còn không nạp được bao nhiêu tiền a! Ngay cả môt chút tác dụng cũng đều không có!
Cô có bản lãnh thì đi tìm hệ thống mà đòi a!
Suy nghĩ của Trần Khuynh Địch trở nên hỗn loạn, cả người đều có một chút ngơ ngơ ngác ngác: “Ách, đúng..”
“Quả nhiên là thế!” Trần Tiêm Tiêm chắc chắn nói, chợt lộ ra một nụ cười nhu hòa.
Sư huynh thật là, thế mà lại khẩn trương bởi vì loại chuyện nhỏ này, đoán chừng là đang lo lắng mình hiểu lầm a?
Dù sao thì lúc trước sư huynh cũng đã cầm bảo ngọc của mình đi, nhưng đối với bản thân mình mà nói, khối bảo ngọc kia kỳ thật cũng không có tác dụng gì, thay vì nói đó là một cái cơ duyên, không bằng nói đó chẳng qua chỉ là đồ vật mà bản thân mình dùng để hoài niệm cha mẹ đã qua đời mà thôi, không ngờ thế mà lại làm cho sư huynh lo lắng như thế…
Chuyện này nói rõ là sư huynh thực sự rất quan tâm đến mình a!
“Sư huynh.”
“Cơ duyên ở trong khối bảo ngọc kia, đưa cho sư huynh cũng không sao cả.”
“A?” Trần Khuynh Địch hấp háy mắt, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Tiêm Tiêm, kém chút nữa đã cho rằng mình nghe lầm.
Nàng vừa rồi nói cái gì? Tặng cơ duyên cho ta?
“Muội có ý tứ gì.”
“Dù sao thì sư huynh cũng đã chiếu cố ta lâu như vậy, ta có thể có được tu vi như hôm nay, cũng đều là công lao của sư huynh, cho nên ta cũng không cần cơ duyên trong khối bảo ngọc kia, sư huynh cũng không cần phải khẩn trương như vậy.”
Trần Khuynh Địch: “! !!”
Vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch lại cảm nhận được sự ấm áp trước đó chưa từng có.
Dưới gầm trời này thế mà lại còn có loại chuyện tốt này.
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi khổ tận cam lai (Hết khổ đến sướng) sao?
“Muội, muội thực sự không gạt ta?” Trần Khuynh Địch run rẩy nói.
Ở dưới bóng đêm Trần Tiêm Tiêm không thể thấy rõ nét mặt của hắn, nhưng chỉ cần nghe cái âm điệu run rẩy kia, cũng đủ làm cho Trần Tiêm Tiêm cảm thấy không khỏi tức cười, không ngờ được ca ca lại là một người nhạy cảm như vậy a, có cảm giác như là lại biết ca ca thêm một chút, nên nói như thế nào đây…thực sự là đáng yêu a.
“Muội không lừa sư huynh đâu, thực sự cho sư huynh đó.”
Thân hình của Trần Khuynh Địch lay động một cái, kém thì té xỉu trên đất, nhưng không phải là vì khủng hoảng, mà là vì vui mừng đạt đến mức tận cùng, cùng với một loại cảm giác tràn đầy thành tựu.
Ta đã thành công!
Không sai! Ta đã thành công hóa đại thù thành tình bạn với Trần Tiêm Tiêm, thành lập được quan hệ hữu nghị thuần khiết!
Bằng không thì Trần Tiêm Tiêm làm sao lại không thèm để ý đến sự tình bảo ngọc?
“Cảm ơn, thật sự cám ơn.” Ở dưới sự kích động, Trần Khuynh Địch trực tiếp cầm hai tay của Trần Tiêm Tiêm, đưa mặt tới gần mặt của Trần Tiêm Tiêm, cảm động nói ra.
“Ách, sư huynh, quá gần!”
“Kêu sư huynh cái gì chứ, về sau cứ gọi ta là ca ca a!”
Lúc này cần phải rèn sắt khi còn nóng, tiến tới một bước để rút ngắn khoảng cách!
“Ca ca…” Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Trần Khuynh Địch, khuôn mặt của Trần Tiêm Tiêm cũng cấp tốc trở nên đỏ bừng, hốt hoảng liếc mắt, không dám nhìn thẳng vào đối phương, thấp giọng nói ra: “Ca, ca ca…thực, thực sự không có gì.”
A a! Quá, quá gần! Ca ca đứng quá gần! Nếu cứ tiếp tục như vậy mình sẽ không khống chế bản thân được!
Không được! Phải nói sang chuyện khác!
“Cơ duyên ở trong bảo ngọc thì đưa cho ca ca, ca ca chỉ cần trả lại bảo ngọc cho ta là được…”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Cái gì?
Lời nói của Trần Tiêm Tiêm vừa dứt, thân thể của Trần Khuynh Địch liền lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trở nên cứng ngắc, tâm thần vốn dĩ bởi vì kích động mà sôi trào cũng dần dần trở nên nguội lạnh.
Bảo ngọc? Mẹ nó! Bất kể là bảo ngọc hay là cơ duyên ở bên trong, tất cả đều đã bị ta dùng để nạp tiền mất rồi a! Ông trời ơi! Đây chính là cái gọi là từ thiên đường rớt xuống địa ngục hay sao?
“Dù sao thì bảo ngọc cũng là di vật của cha mẹ, ta không cần cơ duyên, chỉ cần bảo ngọc để hoài niệm cha mẹ đã mất mà thôi!”
Trần Khuynh Địch: “…”
Tay chân lạnh buốt hẳn là có thể hình dung được Trần Khuynh Địch bây giờ a.
Nhân vật chính đáng thương, cha mẹ mất từ nhỏ, món đồ để lại duy nhất chính là một khối bảo ngọc, mà khối bảo ngọc kia lại bị ca ca trong tộc mang đi, nhiều năm qua đi, vì lấy lại bảo ngọc, nhân vật chính thậm chí không còn yêu cầu cơ duyên ở bên trong bảo ngọc, mà chỉ hi vọng là ca ca có thể trả lại bảo ngọc cho mình, nhưng mà ca ca lại không bỏ ra được bảo ngọc!
Nói một cách khác, nhân vật chính vẻn vẹn chỉ muốn lấy lại bảo ngọc để hoài niệm cha mẹ đã mất, một cái yêu cầu nhỏ như vậy, ca ca cũng không thể thỏa mãn, dựa theo nội dung cốt truyện bình thường, chuyện này đến cuối cùng tất nhiên là sẽ trở mặt thành thù a! Hơn nữa trước đó nếu có tình cảm càng sâu, sau này chém giết nhau sẽ càng không lưu tình!
Chương 447: Tạo Hóa Viêm
Bẫy rập! Đây chính là bẫy rập a!
Ở phía đối diện, tinh thần của Trần Tiêm Tiêm vẫn còn hoảng hốt, vừa liếc trộm gương mặt của Trần Khuynh Địch, vừa thấp giọng thì thào: “Hơn nữa kỳ thật vào lúc ta còn nhỏ, ta đã quên mất hình dáng của bảo ngọc…”
Trần Khuynh Địch kinh ngạc, vào giờ khắc này, đại não cằn cỗi của hắn phi tốc vận chuyển.
“Muội nói là, muôi không nhớ rõ dáng vẻ của bảo ngọc?”
“Đúng vậy a…”
“Thật sự là tiếc nuối! Yên tâm! Ngay mai sư huynh sẽ trả lại bảo ngọc cho muội!” Trần Khuynh Địch đè nén sự hưng phấn cùng với cuồng hỉ ở trong lòng, hai tay run run rẩy rẩy, run giọng nói.
Trời cũng giúp ta!
Trần Tiêm Tiêm ngay cả dáng vẻ của bảo ngọc cũng đều không nhớ rõ? Sáng ngay mai ta sẽ đi đến cửa hàng ngọc thạch lớn nhất Kinh Thành, mua một khối bảo ngọc thượng hạng!
Dù sao thì mọi người đều tưởng là ta đã lấy đi cơ duyên, cho nên bảo ngọc mới trở nên bình thường, chỉ cần không có ai nhớ dược dáng vẻ của bảo ngọc dài ngắn ra sao, thì sẽ không có khả năng bị bại lộ! Bất quá để đề phòng vạn nhất, dáng vẻ của bảo ngọc nhất định phải đẹp mắt, phải lộng lẫy, phải sang trọng…
Để ta suy nghĩ một chút…
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch vận dụng trí tuệ của mình để suy nghĩ đối sách.
Ở bên trong Viêm Hán Quốc cách Kinh Thành rất xa.
Ở ngoại ô Lạc Viêm Thành, có một vết nứt không gian màu đen chợt hiện, sau đó chỉ thấy một đạo thân ảnh khôi ngô toàn thân đều là vết thương rơi ra từ bên trong vết nứt không gian, chật vật rơi trên mặt đất, nhưng khí tức ở trên người lại vô cùng cường đại, nghiễm nhiên đã đạt đến cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả! Cái cảnh giới này ở trong Viêm Hán Quốc trên cơ bản đã là vô địch thiên hạ.
“Ha ha ha! Không chết! Bản Hầu quả nhiên là hồng phúc tề thiên!” Khương Hằng giãy dụa bò lên, phát ra một tiếng gầm: “Tốt! Đại nạn không chết tất có hậu phúc! Ngày xưa bản hầu phát hiện ra một tòa bí cảnh không gian ở nơi này, ở bên trong hẳn là dược viên còn để lại từ thời Thượng Cổ, chẳng qua là lúc đó năng lực của ta có hạn, không có cách nào mở ra bí cảnh, nhưng hiện tại thì vừa vặn!”
“Bây giờ ta sẽ mở dược viên ra, dùng thần dược ở bên trong để khôi phục thực lực, trở lại thời kỳ đỉnh phong, thậm chí là nâng cao một bước!”
“Trần Tiêm Tiêm! Lạc Tương Tư! Các ngươi hãy đợi bản hầu đến trả thù a!”
“Hắc xì!” Ở bên trong một tòa bí cảnh không gian, Dương Xuân bỗng nhiên hắt hơi một cái.
Ở bên trong bí cảnh không gian phía dưới Lạc Viêm Thành, Dương Xuân chính là đang vung xẻng, hì hục xúc đất.
“Roạt roạt!”
Mỗi một lần xúc đất, Dương Xuân đều có thể cảm nhận được cương khí, khí huyết, nguyên thần của bản thân đều chấn động, từng dòng dược lực hóa thành từng đoàn từng đoàn hỏa diễm cháy hừng hực ở trong cơ thể của nàng, không ngừng rèn luyện tinh, khí, thần của nàng, ngay tiếp đó một lượng lớn dược thảo liền bị xúc vào trong túi trữ vật của nàng.
Mà ở bên trên bờ vai của Dương Xuân, tiểu Yêu đã hiển hóa ra hình thể, rõ ràng là một con mèo nhỏ màu trắng, vừa lắc cái đuôi nhỏ, vừa phát ra âm thanh cổ vũ.
“Cố lên! Cố lên! Cố lên!”
“Thế nào? Thấy môn bí pháp Dược Vương Xẻng này có lợi hại hay không? Cửu Mệnh Miêu nhất tộc chúng ta trời sinh yếu đuối, kém rất nhiều so với những đại tộc Yêu Thần kia, toàn bộ đều dựa vào môn bí pháp Dược Vương Xẻng này, chỉ cần tìm được một khối bảo địa phong thuỷ thật tốt, trồng dược liệu lên, sau đó không ngừng làm ruộng liền có thể tăng cao tu vi.”
“Bình thường ta sẽ không nói môn bí pháp này cho người khác!”
Tiểu Yêu càng nói càng hăng say, càng nói càng vui vẻ, nghiễm nhiên là có một loại bộ dáng “hiện tại ta mới phát hiện ra ta nguyên lai lại lợi hại như vậy”, mà sự thật xác thực cũng là như thế, tối thiểu là hiện tại Dương Xuân cũng cực kỳ đồng ý với tiểu Yêu, môn bí pháp Dược Vương Xẻng này nhìn qua rất ngu ngốc, nhưng lại nội uẩn đại đạo.
Mỗi một xẻng rơi xuống, xúc lên không phải là đất, mà là tinh hoa dược thảo! Những tinh hoa dược thảo này đều là do dược thảo ở bên trong quá trình sinh trưởng rót vào bên trong thổ nhưỡng, sau khi bị xúc ra ngoài không những sẽ không làm tổn thương dược tính, trái lại còn nâng cao thêm một bước, đồng thời còn có thể tăng cường cảnh giới tu vi cho người xúc đất.
Đây là tuyệt thế bí pháp! Là tuyệt thế bí pháp hàng thật giá thật! Không kém một chút nào so với Tuyệt Thế Thần Công!
Ý niệm tới đây, Dương Xuân lập tức càng xúc thêm hăng say.
“Ầm ầm!”
Chưa dứt mạch suy nghĩ, Dương Xuân vốn đã xúc đất hơn một tháng toàn thân bỗng nhiên chấn động, một thân tu vi ở dưới sự mài giũa của vô số tinh hoa dược thảo không ngừng được tăng cường, theo một xúc cuối cùng rơi xuống, đúng là bỗng nhiên tăng vọt, cuối cùng hội tụ thành một khỏa Kim Đan ở trên đỉnh đầu của nàng!
“Đến rồi!”
Toàn bộ không gian chấn động, khiến cho tiểu Yêu kích động trực tiếp nhảy dựng lên, quả nhiên, theo một xẻng cuối cùng này của Dương Xuân rơi xuống, không gian ở bên trong bí cảnh trước kia còn vô cùng bình tĩnh, vậy mà chậm rãi hiện ra một ánh lửa mà mắt trần có thể thấy, toàn thân ánh lửa có màu tím, giống như tử khí đông lai.
“Tạo Hóa Viêm! Là chân hỏa được dùng để luyện chế Bất Tử Đan năm đó! Quả nhiên là đã xuất hiện!” Tiểu Yêu điên cuồng hô to, trong mắt tràn đầy vẻ mừng rỡ như điên, bởi vì nàng rốt cục đã nhìn thấy được hi vọng tái tạo thân thể của bản thân.
Trong ba đại kỳ diễm thiên hạ, Tam Vị Chân Hỏa xếp hạng thứ nhất, chính là kiếp nạn chi hỏa do thiên địa đản sinh, phóng nhãn ra toàn thiên hạ cũng không có ai có thể nắm giữ, không biết đã thiêu chết bao nhiêu Võ Đạo Tông Sư, đánh gãy con đường võ đạo của bao nhiêu người, là thứ mà vô số người tình nguyện chết già cũng không nguyện ý đối mặt, tự nhiên không cần nói nhiều đến sự khủng bố của nó.
Nhân Đạo Tân Hỏa xếp hạng thứ hai, ngọn lửa này cũng không bình thường, chính là vào thời điểm nhân tộc quật khởi ở thời đại Thái Cổ, Nhân Tổ dùng tính mệnh bản thân đốt lên tân hỏa, truyền lại đời đời, nhân đạo bất diệt, tân hỏa không dứt, có lời đồn chính là nhờ vào sự bảo vệ của ngọn lửa này, nhân tộc mới có thể trường thịnh không suy trong ngàn vạn năm, xưng bá Trung Thổ, đáng tiếc là ngọn lửa này lại vô hình vô sắc, giống như là Tam Vị Chân Hỏa vậy, ngoại trừ Nhân Tổ lúc trước thì không có người nào có thể nắm giữ.
Mà kỳ diễm xếp hạng thứ ba, dĩ nhiên chính là Tạo Hóa Viêm lúc này.
Ngày xưa Thiên Sư Từ Phúc đã dùng ngọn lửa này để khai lò luyện đan, lửa cháy hừng hực trong chín chín tám mươi mốt ngày không dứt, luyện ra Thần Đan đệ nhất từ xưa đến nay – Bất Tử Dược! Đáng tiếc là viên đan này bị trời ghen tỵ, cuối cùng đã biến mất không còn tăm tích, Thiên Sư Từ Phúc thì bị phản phệ chết ngay tại chỗ.
Nhưng bất kể như thế nào, nếu như tiểu Yêu muốn ngưng tụ ra Cửu Mệnh Miêu Chi Thân một lần nữa mà không phải tìm nhân loại để đoạt xá, vậy thì nàng nhất định phải sử dụng Tạo Hóa Viêm! Bởi vì chỉ có nó, mới có thể đoạt tạo hóa cho nàng, mới có thể mang đến cho nàng hi vọng quật khởi một lần nữa! Mà không phải chỉ là một người bình thường.
Chương 448: Mất ráo
Trọng yếu hơn chính là…
“Dương Xuân! Lên! Mau dùng Tạo Hóa Viêm để tẩy luyện Kim Đan! Thứ này sẽ trở thành căn cơ Chí Tôn của ngươi!”
“Nếu không chịu được thì sẽ biến thành tro cốt, hôm nay ta và ngươi cược mệnh! Có dám hay không? !”
“Đừng quên là ngươi còn muốn đuổi kịp vị sư huynh kia!”
Thu hồi Dược Vương Xẻng, Dương Xuân ngẩng đầu nhìn lên trời, ngọn lửa cháy hừng hực kia không có một chút cuồng bạo nào, trái lại còn giống như một bầu trời màu tím tráng lệ, phảng phất như là thịnh cảnh xinh đẹp nhất thiên hạ, nhưng nàng biết rõ, ở phía sau sự xinh đẹp đó, là nhiệt độ cùng với lực phá hoại đáng sợ tới cực điểm!
Nếu không cẩn thận sẽ chết thật!
“Không sợ!” Dương Xuân hít vào một hơi thật sâu, tinh, khí, thần cả người tăng thêm một bước, phảng phất như là nhìn thấu sinh tử vậy.
Mà tiểu Yêu ở bên cạnh cũng là lộ ra ý cười, có lần kinh lịch này, ngày sau nếu như tiến vào Võ Đạo Tông Sư, Sinh Tử Quan đối với Dương Xuân mà nói trên cơ bản cũng chỉ là thùng rỗng kêu to!
“Lên!”
Dương Xuân cùng với tiểu Yêu đồng thời hét lớn, sau đó nhất cử xông vào bên trong Tạo Hóa Viêm đầy trời kia.
Mà cùng lúc đó, mua một bộ quần áo đẹp ở Lạc Viêm Thành, lại tắm rửa một cái, chại lải kiểu tóc, cuối cùng một lần nữa biến trở về bộ dáng một thiếu niên anh tuấn tiêu sái, Khương Hằng ngạc nhiên mà ngẩng đầu.
Vốn dĩ hắn còn muốn dùng Tầm Bảo Bàn mà hắn vừa đạt được ngoài ý muốn ở Lạc Viêm Thành để tìm kiếm vị trí lối vào bí cảnh không gian, không ngờ được là còn chưa đợi hắn tìm, một cỗ ba động không gian kỳ quái chính là truyền đến từ một chỗ trong Lạc Viêm Thành, bị hắn bén nhạy phát hiện ra, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là đại khí vận?
“Quả nhiên là thế.” Khương Hằng mỉm cười, không có một chút ngoài ý muốn nào, bởi vì hắn cũng đã thấy loại chuyện này rất nhiều.
Từ khi trưởng thành cho đến nay, hắn không phải là chưa bao giờ gặp thất bại, cũng không phải là không bị người đuổi giết, cửu tử nhất sinh, nhưng bất kể như thế nào, sau mỗi lần hắn thất bại, đều sẽ ngoài ý muốn gặp được đủ loại kỳ ngộ, sau đó lấy được đủ loại bảo vật, tiếp đó mang theo thực lực tăng vọt giết ngược trở về.
Quả nhiên là lần này cũng không ngoài ý muốn! Cái gọi là bí cảnh không gian này chính là chuẩn bị cho bản hầu!
“Xuân Thu Chiến Xa bị mất đi, bản hầu vẫn còn có bảo vật tốt hơn!”
Vung tay phải lên, một chuôi trường đao liền xuất hiện ở trên tay của Khương Hằng, ở phía trên thân đao khắc hoạ từng đầu yêu thú Thượng Cổ mà bây giờ đã tuyệt tích, có Trấn Hải Hống gào thét bên bờ sông, có Côn Bằng Triển Sí bay cao, có Chân Long bay lượn Cửu Thiên, còn có mười đầu Kim Ô treo lơ lửng trên trời cao, chiếu rọi đại địa.
“Ngày xưa bản hầu thu hoạch được vật này ở trong di tích Yêu tộc, chỉ là vẫn không có biện pháp khống chế nó, sau khi bản hầu hạ quyết tâm, dùng một giọt Phượng Hoàng Chi Huyết cuối cùng trên người làm tan phong ấn, uy lực của nó liền cao hơn một bậc so với Xuân Thu Chiến Xa! Không qua bao lâu nữa ta sẽ giết trở lại Kinh Thành!”
“Đông Hoàng Đao! Từ nay về sau ngươi sẽ thay thế Xuân Thu Chiến Xa, đi theo bản hầu cùng nhau chinh chiến thiên hạ!”
“Không người nào có thể ngăn cản bản hầu quật khởi!”
“Ở trong cái thiên hạ này, ngoài ta ra còn có ai?”
“Ha ha ha!‘’
Mang theo tự tin ngập trời, Khương Hằng cười to đi về phía phương hướng mà bản thân cảm ứng được.
Tại Lạc Viêm Thành, ở trong một tầng hầm bị vứt bỏ.
“Chính là chỗ này.”
Hai mắt của Khương Hằng sáng rực, trong tay bưng một kiện bảo vật giống như la bàn, kim đồng hồ ở phía trên hướng về phía nơi hẻo lánh trong tầng hầm, lấp lóe quang mang màu vàng, mà ở bên trong cảm ứng của hắn, ở nơi hẻo lánh kia cũng đang không ngừng truyền ra ba động không gian kịch liệt, hơn nữa còn có xu thế trở nên mạnh hơn.
“Chẳng lẽ là bí cảnh không gian đã sắp mở ra?” Khương Hằng ngạc nhiên mà nói ra, loại chuyện này ở bên trong nhiều năm kinh lịch tầm bảo của hắn cũng là lần đầu tiên, bất quá rất nhanh hắn liền lộ ra một nụ cười thành công: “Xem ra là bởi vì bí cảnh cảm nhận được bản hầu đến, cũng phát hiện ra tu vi của bản hầu đã tăng nhiều, hơn xa lúc trước, cho nên lúc này mới chủ động mở ra a!”
Bản hầu quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử!
“Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, hừ, chẳng qua chỉ là dựa vào bối cảnh và truyền thừa cường đại mà thôi, bản hầu quật khởi từ khi còn bé, trải qua mấy trăm trận chiến lớn nhỏ mới có thể đi tới một bước như ngày hôm nay, thiếu sót duy nhất chính là một môn Tuyệt Thế Thần Công, đây cũng là nhược điểm lớn nhất của bản hầu.”
“Lần thất bại trước, bất quá cũng chỉ là do bị người lợi dụng nhược điểm, cuối cùng đưa tới phản ứng dây chuyền mà thôi.”
“Lần này bản hầu mượn nhờ thần dược trong bí cảnh không gian, sử dụng bí phương Thượng Cổ luyện chế một khỏa Tiên Thiên Thần Đan, sau đó lại dùng nó xem như là tài nguyên tu luyện, vừa vặn có thể trợ giúp bản hầu tu luyện môn Tuyệt Thế Thần Công lấy được vào mấy năm trước đến cảnh giới đại thành! Đến lúc đó, sẽ chính là thời điểm bản Hầu phản kích!”
“Ha ha ha! Không có người nào có thể đánh bại bản hầu!”
Khương Hằng càng nói càng trở nên kích động, nhìn lối vào bí cảnh không gian càng phảng phất như là thấy được mỹ nhân tuyệt thế vậy, la bàn ở trong tay càng là bộc phát ra hào quang, bắt đầu phá giải lối vào bí cảnh không gian, tin rằng qua không bao lâu nữa, bản thân hắn liền có thể đi vào trong đó, từ đó đi lên trên con đường vô địch.
Ầm ầm!
“Mở!”
Gợn sóng không gian dập dờn, ở dưới sự chỉ dẫn của quang mang la bàn, một cánh cửa hư ảo xuất hiện ở nơi hẻo lánh dưới tầng hầm.
“Bí cảnh thần dược, bản hầu đến đây!”
“Một bước lên trời! Nhân họa đắc phúc! Hẳn là nói đến bản hầu a!”
Khương Hằng đắc chí vừa lòng, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào trong cánh cửa, một giây sau, hắn liền xuất hiện ở trong cái gọi là bí cảnh thần dược.
Đập vào mắt chính là một biển lửa màu tím.
Khương Hằng: “? ??”
Biển lửa trải rộng trên trời dưới đất, hỏa diễm xông lên thiên không, thậm chí là thiêu đốt không gian vô hình đến mức rung chuyển không thôi, hiển nhiên cỗ ba động không gian mà Khương Hằng cảm nhận được trước đó, chính là do biển lửa này đưa tới, mà khiến cho hai mắt của Khương Hằng đỏ như máu, cảm thấy đau lòng không thôi chính là, ở ngay trong bí cảnh, theo ngọn lửa mở rộng, hắn có thể nhìn thấy vô số loại thần dược, vô số loại kỳ trân, toàn bộ bị ngọn lửa thôn phệ! Cuối cùng là ngay cả một chút xíu cũng không còn sót lại.
Không thấy! Mất ráo! Hi vọng nghịch tập của bản hầu!
“Đáng chết!” Khương Hằng gầm thét một tiếng, nhưng rất nhanh hắn liền biến sắc, đặt ánh mắt lên bên trên ngọn lửa xinh đẹp giống như bầu trời tím này, hắn nhớ là dường như hắn đã từng nhìn thấy một loại lửa tương tự như vậy ở trong Tàng Thư Thất Đông Cung, chỉ là sự chú ý ban đầu của hắn đều ở bên trên thần dược, cũng không có chú ý tới sự đặc thù của ngọn lửa này, bây giờ nghĩ kỹ lại…
Chương 449: Yêu Thần Sơn
“Đây chẳng lẽ là Tạo Hóa Viêm? ! Là hỏa diễm luyện chế Bất Tử Dược ngày xưa!” Khương Hằng kinh ngạc nói, cả người lại trở nên kích động thêm một lần nữa.
Không còn thần dược? Không quan trọng! Khương Hằng ta phúc lớn mạng lớn, gia đại nghiệp đại, sẽ để ý đến một chút thần dược hay sao? Có cái Tạo Hóa Viêm này, bản thân ta căn bản cũng không cần luyện chế đan dược! Chỉ cần đi vào bên trong Tạo Hóa Viêm một lần, nói không chừng liền có thể thu nạp nó để cho bản thân sử dụng, từ đó nhất phi trùng thiên!
Mặc dù ở trong đó có nguy hiểm không giống như bình thường, nhưng ta là ai? Là Thiên Mệnh Chi Tử! Ta sẽ sợ một cái Tạo Hóa Viêm hay sao?
“Ha ha ha! Quả nhiên hôm nay chính là ngày mà bản hầu quật khởi! Không còn thần dược, vậy bản hầu liền dùng Tạo Hóa Viêm để đúc ra căn cơ bất hủ!”
Ầm ầm!
Lời nói của Khương Hằng còn chưa dứt.
Ánh lửa màu tím trước kia còn tàn phá thiên địa bừa bãi đột nhiên dừng lại, tiếp đó phảng phất như là một nhánh quân đội có tướng lĩnh, ngọn lửa nguyên bản không ngừng mở rộng, lại bắt đầu tập trung về phía trung ương, vô số hào quang hội tụ, sóng nhiệt khủng bố tràn ngập trong thiên địa cũng bắt đầu dần dần thu liễm, thấy vậy Khương Hằng lại là…
Khương Hằng: “? ??”
Trực giác nói cho Khương Hằng biết, chuyện kế tiếp sẽ khiến cho hắn cảm thấy tương đối khó chịu.
Mà thật bất hạnh là, trực giác của hắn lại hoàn toàn chính xác.
Một tiếng long ngâm giống như tiếng thét dài trùng trùng điệp điệp, từ trung tâm ngọn lửa lên như diều gặp gió, mang theo một cỗ vận vị thoải mái, hào khí, hăm hở, những nơi đi qua mang theo ánh tím đầy trời, ngọn lửa nổ ầm một tiếng, hóa thành một vòng lại một vòng khí lãng mà mắt trần có thể thấy khuếch tán ra bên ngoài.
Tử khí đông lai ba ngàn dặm!
Khương Hằng trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn này, ở trung ương ngọn lửa màu tím, một khỏa Hợp Đạo Kim Đan không giống với võ giả tầm thường, toàn thân hiện ra màu tím vàng chập trùng lên xuống, phảng phất như có sinh mệnh vậy, đang không ngừng phun ra nuốt vào thiên địa tinh hoa, mà ở phía trên Kim Đan, thì là một tòa sơn ảnh tuyệt đẹp.
Ở trên núi có Bạch Hổ đang hoành hành, có Chân Long bay quanh núi, có Kim Ô giống như mặt trời mới mọc treo cao, có Côn Bằng chui ra từ trong nước, phiêu phù trên chín tầng trời, vô số Thần Thú, đều hiện lên ở trên toà sơn ảnh này, phảng phất như tái hiện lại thịnh cảnh của Yêu tộc trong thời đại Thái Cổ, mang theo khí tức Mãng Hoang nồng đậm.
Đó là Yêu Thần Sơn thời Thái Cổ!
“Tốt tốt tốt! Quả nhiên là có thể ngưng tụ ra dị tượng Kim Đan Yêu Thần Sơn! Đạo cơ hoàn mỹ! Là đạo cơ hoàn mỹ chân chính!”
“Nhất phi trùng thiên! Đây là nhất phi trùng thiên chân chính!”
“Sau khi đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, ngươi sẽ chính là Yêu tôn duy nhất trong đại thế giới Trung Thổ!”
Tiểu Yêu phiêu nhiên đáp lên bên trên bờ vai của Dương Xuân, vạn phần mừng rỡ nhìn Kim Đan ở trên đỉnh đầu của Dương Xuân, còn có màn dị tượng đáng sợ kia.
“Đừng quên, về sau phải luyện lại yêu thân cho ta.”
“Được a, ta sẽ không quên.”
Dương Xuân sờ lên bộ lông trắng toát không có một chút bụi bặm nào của tiểu Yêu, khẽ cười nói.
Mặc dù hình dạng của nàng không có biến hóa, vẫn là bộ dáng nhỏ nhắn xinh xắn khả ái, nhưng theo nụ cười của nàng, lại để lộ ra mấy phần dáng vẻ thành thục.
“Ha ha ha!”
“Lần này lại tiến gần với ca ca thêm một bước!”
Dáng vẻ thành thục hỏng mất trong nháy mắt.
“A, lại là cái tên sư huynh kia, thật không biết là hắn tốt chỗ nào.”
“Là lá la.” Không để ý đến lời phàn nàn của tiểu Yêu, Dương Xuân khẽ hát, định rời khỏi bí cảnh.
Nhưng mà.
“Ba ba ba.”
Một tràng tiếng vỗ tay truyền đến, hấp dẫn lực chú ý của Dương Xuân cùng với tiểu Yêu, chỉ thấy Khương Hằng chậm rãi đi tới từ một nơi không xa, nhìn dị tượng cùng vĩ lực chấn động thiên địa của tiểu Yêu, trên mặt mang theo vẻ tán thán.
“Không tầm thường, không ngờ được ở loại địa phương biên hoang như Viêm Hán Quốc, thế mà còn có thể sinh ra một nhân kiệt giống như ngươi.”
“Ngươi là?” Dương Xuân nhíu mày, toà bí cảnh không gian này hẳn là còn chưa bị bại lộ mới đúng a, tại sao lại có thể có người tiến vào?
“Bản hầu là Khương Hằng, người ở dạng địa phương biên hoang như ngươi có lẽ là không biết, nhưng ngươi hẳn là biết hoàng triều Đại Càn chứ? Bản hầu chính là Hầu gia của triều đình Đại Càn! Là tồn tại trên vạn người!”
Dương Xuân: “…”
Chuyện này rất đáng giá để kiêu ngạo hay sao? Dương Xuân ta chính là xuất thân từ một trong mười đại thánh địa võ đạo, là đệ tử Thuần Dương Cung, ngươi có nhìn thấy ta khoe khoang hay không?
“Ồ?” Dường như phát giác ra được sự khinh thường của Dương Xuân, Khương Hằng cũng có một chút bất mãn, chợt đánh giá Dương Xuân từ trên xuống dưới một lần, không thể không thừa nhận, Dương Xuân chính là một mỹ nhân, vô luận là dung mạo hay là khí chất đều là thượng giai, điều đáng tiếc duy nhất chính là, ở bên trên dáng người vẫn có thiếu hụt to lớn.
Không chỉ kém hơn một điểm so với Trần Tiêm Tiêm còn có Lạc Tương Tư.
Không hợp với khẩu vị của bản hầu a!
Dương Xuân: “…”
Lông mày nhỏ nhíu lại, không biết vì sao, nàng cảm thấy bản thân đã chịu một sự xúc phạm rất lớn.
“Cô gái nhỏ, bản hầu có một đề nghị cho ngươi!”
“Bản hầu chính là Hầu Gia Đại Càn, là người của Thái Tử điện hạ, tương lai đã định trước là thần tử của Hoàng Đế! Nếu như ngươi nguyện ý đầu nhập vào Thái Tử, có sự đảm bảo của bản hầu, trong tương lai nhất định sẽ là đại phú đại quý, cho dù là Võ Đạo Tông Sư ở ngoài tầm với, ở dưới sự trợ giúp của bản hầu cũng là chạm tay có thể lấy, không hề khó khăn.”
Khương Hằng chậm rãi nói, lộ ra rất là dáng vẻ rất là tiêu sái.
“Bất quá, muốn đầu nhập vào Thái Tử, thì cần phải có một phần lễ gặp mặt.”
“Bản hầu thấy dị hoả mà ngươi vừa mới thu thập coi như cũng không tệ, nếu như ngươi dâng loại dị hoả này ra, bản hầu sẽ coi nó như là lễ vật, đương nhiên, bản hầu cũng sẽ không bạc đãi ngươi, tặng cho ngươi một kiện thần binh cực phẩm thì như thế nào? Cho dù xuất thân của ngươi thấp hèn, hẳn là cũng biết rõ chỗ tốt của thần binh cực phẩm a?”
Dương Xuân: “…”
Nhìn Khương Hằng tự tin vô cùng, Dương Xuân rất muốn nói một câu: “Ngươi cho rằng ta là kẻ ngu hay sao?”
Mà trên thực tế, Khương Hằng thật sự coi Dương Xuân là đồ đần mà lừa gạt!
Bởi vì duyên cớ đi vào trước là chủ, Khương Hằng căn bản cũng không suy nghĩ Dương Xuân đến phương hướng cao thâm mạt trắc, ở trong lòng của hắn, Dương Xuân đơn giản chỉ là một kẻ nhà quê may mắn thu được Tạo Hóa Viêm, chỉ cần tuỳ tiện liền có thể lừa gạt, hơn nữa bề ngoài non nớt của Dương Xuân, càng làm cho Khương Hằng kiên định ý nghĩ của mình.
“Hiện tại ngươi đã biết được rồi chứ, bản hầu muốn cấp cho ngươi một cuộc sống đại phú quý!”
“Mau giao Tạo Hóa Viêm ra cho bản Hầu!
“Ta cự tuyệt!” Dương Xuân không có một chút do dự mà cự tuyệt Khương Hằng, nàng đã có một chút phiền chán cái kẻ xuất hiện không hiểu ra sao này.
Chương 450: Chết thay
“Haizzz?” Thần sắc của Khương Hằng biến hóa, cuối cùng thở dài thật sâu.
“Vốn còn muốn mời chào một vị tuấn kiệt cho Thái Tử, bây giờ lại rất đáng tiếc, quả nhiên ở địa phương biên cương chung quy là vẫn không thể sinh ra được nhân tài gì, người không biết thức thời là không có giá trị lợi dụng.”
“Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra hay sao, tình huống bây giờ không phải ngươi có muốn giao ra hay không, mà là nếu không giao ra, thì ngươi liền phải chết ở nơi này!”
“Thực sự là ngu xuẩn!”
Dương Xuân: “? ??”
Tiểu Yêu đứng ở trên bả vai của Dương Xuân vung vẩy nắm đấm, lớn tiếng nói: “Không cần phải cho hắn mặt mũi! Lên! Vừa vặn là ngươi vừa mới đột phá, cần chiến đấu một trận để ổn định tu vi.”
Khương Hằng quay đầu nhìn về phía phương hướng tiểu Yêu, chợt cười nhạo một tiếng: “Ha ha? Chỉ là một cái yêu hồn, cũng dám thách thức bản hầu? Phải biết rằng, bản hầu là…”
“Xẹt!” Hoàn toàn không để ý đến Khương Hằng đang nói khoác, Dương Xuân cũng đã sớm không kiên nhẫn được liền đưa tay bổ về phía đối phương một đao, một vòng phong mang bên trên Hổ Phách Đao chợt hiện, những nơi đi qua mang theo một tràng tiếng xé gió bén nhọn, bất quá chỉ ở trong một cái nháy mắt liền bổ tới trước mặt Khương Hằng, muốn bổ hắn ra thành hai nửa!
Đối mặt với một đao đột nhiên xuất hiện của Dương Xuân, Khương Hằng trừng trừng hai mắt, kinh nghiệm chiến đấu phong phú khiến cho hắn phản ứng lại trong chớp mắt, cũng nhấc tay bổ ra một đao, chính là Đông Hoàng Đao mà trước đó hắn định dùng để thay thế Xuân Thu Chiến Xa, trên đao hiện ra vô số hư ảnh yêu thú, quả thực là có thể chống đỡ đao quang của Dương Xuân.
“Hợp Đạo Phản Hư, trái lại là đã coi thường ngươi.” Khương Hằng nhìn Dương Xuân, lộ ra một nụ cười giễu cợt.
Còn tưởng rằng ta là Khương Hằng trước đó bị Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư liên thủ đánh bại kia hay sao! Ta đã thoát thai hoán cốt rồi!
Tu vi tiến thêm một bước, còn lấy ra Đông Hoàng Đao lợi hại hơn, trọng yếu hơn chính là, có kinh lịch giữa sinh trước đó tử, ta đã dung nhập hoàn toàn ngũ hành kiếm sát vào thể nội, vào thời điểm chạy trốn trong hư không bộc phát linh cảm, nhờ vào đó đã sáng tạo ra một môn đại thuật sát phạt kinh thiên động địa!
Bây giờ ta sẽ để cho ngươi mở mang kiến thức một chút!
Khương Hằng hít vào một hơi thật sâu, Ngũ Sắc Thần Quang trên người lấp lóe, mang theo sát khí thông thiên dung nhập vào bên trong Đông Hoàng Đao, Đông Hoàng Đao chấn động, từng đạo từng đạo hư ảnh yêu thú thoát ra từ trên dưới thân đao, đây đều là yêu hồn được phong ấn ở trong đao, bây giờ được hắn triệu hoán ra, khiến cho đao khí càng trở nên cường hãn so với trước kia.
“Bản hầu 5 tuổi luyện đao, 8 tuổi nhập đạo, 12 tuổi đao pháp đại thành, 15 tuổi ngưng tụ đao ý, 18 tuổi thành tựu Tiên Thiên, ma luyện một thân đao pháp ở trong sa trường, trải qua trăm trận chiến không chết, cuối cùng lấy chiến công tiến vào Kinh Thành, thi đỗ Võ trạng nguyên, thụ phong An Quốc Hầu, đao của bản hầu, chính là đao vô địch.”
“Cho nên sau khi đao pháp của bản hầu đại thành, đã sáng tạo ra một đao, chính là một đao vô địch!”
“Một đao kia, chính là võ đạo của bản hầu!”
“Chỉ là một võ giả tán tu nông thôn, cũng muốn so sánh với bản hầu?”
Ầm ầm! Khương Hằng càng nói thanh âm trở nên càng lớn, khí thế cũng càng nói càng mạnh, mỗi khi bước ra một bước, đao khí ngất trời mang theo ý cảnh huyết sát càng bá đạo hơn một phần, cuối cùng Đông Hoàng Đao được nâng qua đầu, bổ về phía đỉnh đầu của Dương Xuân! Đao chưa đến, đao ý kinh khủng đã một mực khóa chặt vị trí của Dương Xuân.
Trong lúc mơ hồ, phảng phất như có thiên quân vạn mã đang thét gào, muốn xé rách Dương Xuân!
Đổi thành thời điểm kịch đấu cùng với Trần Tiêm Tiêm và Lạc Tương Tư, Khương Hằng chỉ sợ là còn chưa thi triển được một đao như thế này, bởi vì hắn cho tới nay đều là thuận buồm xuôi gió, chưa trải qua ma luyện sinh tử chân chính, nhưng mà trải qua lần kinh lịch xém chết này, tâm cảnh của hắn đã thăng hoa, lúc này mới quán triệt sở học, chém ra một đao như vậy!
Nếu như lúc trước hắn có thể thi triển ra một đao như vậy mà nói, tuyệt sẽ không bị Trần Tiêm Tiêm liên thủ cùng với Lạc Tương Tư đánh bại!
Nhưng mà rất đáng tiếc, bây giờ Dương Xuân cũng không phải là võ giả giống như Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư lúc trước, mà nàng đã là Hợp Đạo Tôn Giả!
“Hít hà!” Dương Xuân hít vào một hơi thật sâu, lui lại nửa bước, tay phải điểm vào mi tâm, một ngọn lửa chui ra, nhìn như bình thản không có gì lạ, nhưng kì thực lại là vô cùng ảo diệu, sau đó Dương Xuân liền quán chủ ngọn lửa vào bên trong Hổ Phách Đao, tiến hành tế luyện…
“Lên!”
“Rống!”
Chỉ nghe thấy một tiếng hổ gầm chấn động thiên địa truyền ra từ trong đao, sau đó toàn bộ Hổ Phách Đao đúng là nổ tung ầm ầm, thay vào đó, thì là một con hổ lớn toàn thân trắng như tuyết, ánh tím lượn lờ quanh người phảng phất như là xiềng xích, mang theo một cỗ sát cơ doạ người, nhắm thẳng vào Khương Hằng!
“Tạo Hóa Viêm, Tạo Hóa Viêm…không hổ là tạo hóa!” Tiểu Yêu nhìn vào con Bạch Hổ mà Dương Xuân gọi ra, phát ra tiếng than thở từ trong thâm tâm.
Ngày xưa nàng tìm thanh Hổ Phách Đao này cho Dương Xuân, chính là do thi hài của một vị Yêu Vương biến thành, ẩn chứa một tia tâm huyết (máu trong trái tim) của Yêu Vương, nhưng theo tu vi của Dương Xuân tăng lên, lực lượng hổ phách cũng dần dần mất đi ưu thế lúc đầu, không theo kịp bước chân của nàng.
Cho nên lần này Dương Xuân đã dứt khoát trực tiếp rút tâm huyết của Yêu Vương ở trong Hổ Phách Đao ra, dùng Tạo Hóa Viêm để tế luyện, đúng là đã tái hiện lại một sợi thần vận ngày xưa của vị Yêu Vương kia!
Cũng chớ xem thường cái gọi là thần vận này, đây chính là Yêu Vương a! Đặt ở Trung Thổ trước mắt, cũng là tồn tại đáng sợ có thể so với cường giả Hỏa Luyện Kim Đan, cho dù chỉ là một tia tâm huyết sắp khô cạn, ở dưới sự kích thích của Tạo Hóa Viêm, phóng nhãn ra toàn bộ Hợp Đạo Tôn Giả thì cũng là tồn tại kinh khủng không có người nào có thể địch lại.
Tối thiểu là Khương Hằng sẽ không thể đánh lại.
“Điều đó là không có khả năng! !! !!”
“Ta không phục!”
Trên gương mặt của Khương Hằng lộ ra sự khiếp sợ và sợ hãi, nhìn con Bạch Hổ đáng sợ kia đánh về phía bản thân, chỉ cần vung một trảo liền xé nát “một đao vô địch” của hắn, mắt thấy là đã sắp đánh gục hắn, triệt để xé nát thân thể của hắn, ở trong thời điểm nguy cấp này, hắn cắn chặt răng, chợt ném Đông Hoàng Đao trong tay ra, dùng hai tay kết ấn.
“Chết thay…”
Ầm ầm! Hư ảnh Bạch Hổ tiêu tán, mà Khương Hằng cũng mất đi bóng dáng.
Đông Hoàng Đao rơi xuống đất, lưỡi đao cắm thật sâu vào trên mặt đất, lộ ra một vệt huyết quang.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Thiếp Khuynh Thành [Dịch] Thiếp Khuynh Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Thiep-Khuynh-Thanh-dich-Truyen-Audio-Online.jpg)

