[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 89 : Phương thức mở cửa không đúng (c441-c445)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Phương thức mở cửa không đúng
“Ha ha ha! Tiền tiểu nhi, ngươi đang nói đến Cửu Mệnh Miêu sao?”
“Không thể không thừa nhận, cô nàng kia đúng là có một chút bản lãnh, cho đến nay lão tử còn chưa rõ ràng là nàng đã thoát ra như thế nào.”
“Chưa đủ! Lại tăng thêm cường độ đi! Ngươi có bản lãnh thì hãy giật chết ta đi, ha ha ha!”
“Hừ!” Tiền thống lĩnh nghe vậy liền mím môi, chợt vung tay lên, ngăn cách thanh âm của những tù phạm này, nói: “Thật xin lỗi a, mấy tên điên này có ý chí võ đạo quá mạnh, ở cảnh giới Vạn Pháp Quy Nhất đã vượt qua Sinh Tử Quan, thậm chí là có cả cường giả cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, thật sự là khó đối phó.”
“Ồ?” Hai mắt của Trần Khuynh Địch sáng lên.
Võ Đạo Tông Sư, cũng chính là cái gọi là cảnh giới Vạn Pháp Quy Nhất, mà Hỏa Luyện Kim Đan thì tự nhiên cũng càng không cần phải nói.
“Sinh Tử Quan mà ngươi nói là cái gì?”
“Ách? Ngươi không biết?” Tiền thống lĩnh nhướng mày, khá là ngạc nhiên mà nói ra: “Nguyên Khí Quan, Nguyên Thần Quan, Sinh Tử Quan, ba cửa võ đạo này là tri thức rất phổ biến, ngươi thế mà không biết?”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Trong cái chớp nhoáng này, Trần Khuynh Địch liền cảm thấy bản thân giống như là một kẻ mù chữ.
Nguyên Khí Quan, Nguyên Thần Quan, Sinh Tử Quan là cái gì?
“Ba cửa võ đạo, chính là quá trình thuế biến bản thân, bằng không thì võ giả lấy năng lực ở đâu để đối kháng với Tam Vị Chân Hỏa, đây chính là hỏa diễm do thiên địa đản sinh ra, so với trong tưởng tượng của tất cả mọi người còn đáng sợ hơn nhiều.”
“Nguyên Khí Quan, tên như ý nghĩa chính là thuế biến nguyên khí, nguyên khí chính là chỉ cương khí và khí huyết, vô luận là Thể tu hay là Khí tu đều phải trải qua cái cửa ải này, một khi vượt qua cái cửa ải này, sẽ coi như là hoàn thành thuế biến, đến cái cảnh giới này, tu vi Võ Đạo Tông Sư cũng coi như là đạt đến trình độ cao.”
“Nguyên Thần Quan, ngươi có thể đã nghe qua, thuế biến của cửa ải này là nguyên thần, tinh thần lực của võ giả, muốn phát triển võ đạo của bản thân, năng lực thôi diễn nguyên thần là cực kỳ trọng yếu, nếu như không qua được cửa này, vậy thì võ giả sẽ không có cách nào phát triển võ đạo của bản thân, bốn chữ Võ Đạo Tông Sư này cũng sẽ biến thành hư danh.”
“Sinh Tử Quan, chính là cửa ải cuối cùng của Võ Đạo Tông Sư, ở trong cái cảnh giới này, kiếp nạn Tam Vị Chân Hỏa cũng đã sắp giáng lâm, nếu như không có cách nào khám phá sinh tử, vậy thì ở dưới sự thiêu đốt của Tam Vị Chân Hỏa, hẳn là sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Nếu như có thể khám phá sinh tử, vậy thì còn có một hai, thành hi vọng sống.”
Sau khi kể xong từng bước cái gọi là ba cửa võ đạo, Tiền thống lĩnh mới ngừng lại và hỏi: “Theo lý thuyết, loại kiến thức ba cửa võ đạo này ở bên trong Võ Đạo Tông Sư là sẽ phi thường phổ biến mới đúng a, vì sao ngươi lại không biết? Chẳng lẽ Thuần Dương Cung đã suy bại đến nước này? Không đến mức như thế chứ?”
Trần Khuynh Địch: “…”
Gặp quỷ! Ta vừa mới đột phá liền vô cùng lo lắng chạy tới đây! Làm sao có thể biết những kiến thức này! Nghĩa phụ cũng thật là, cũng không nói sớm cho ta biết một chút!
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch âm thầm cảm thấy xấu hổ, Trần Tiêm Tiêm ở sau lưng hắn lại đột nhiên ngẩng đầu, kinh dị nhìn Tiền thống lĩnh, chốc lát sau mới mở miệng hỏi: “Làm sao ngươi biết?”
Tiền thống lĩnh kinh ngạc: “Hả?”
“Làm sao ngươi biết, chúng ta là người Thuần Dương Cung?”
“Làm sao lại không biết, là do Thái Tử nói cho ta a?” Tiền thống lĩnh trừng mắt nhìn, dùng vẻ mặt không giải thích được nói ra.
“Vậy sao?” Trần Tiêm Tiêm gật đầu một cái, sau đó lại ngoan ngoãn ngậm miệng, phảng phất như là chưa nói gì vậy.
Lại đi qua thêm một cái lối nhỏ, ba người cuối cùng cũng đứng trước một cánh cửa phòng giam to lớn, xuyên thấu qua nhà tù có thể nhìn thấy từng đạo thân ảnh, chỉ là không thấy rõ khuôn mặt.
“Nơi này chính là địa phương giam giữ Trần gia.”
Trần Khuynh Địch còn chưa mở miệng, Trần Tiêm Tiêm lại nói ra một lần nữa: “Nói đến, cần phải giam giữ Trần gia ở tầng dưới hay sao? Trần gia có nhiều người như vậy, sẽ không có khả năng người người đều là cường giả khám phá sinh tử a, so với loại địa phương này, tầng trên cùng không phải là sẽ càng thích hợp hơn hay sao?”
“Ha ha ha…” Nghe đến đây, Tiền thống lĩnh liền lộ ra thần sắc khá là kỳ lạ: “Cái phương diện này, các ngươi hãy tự xem một chút đi.”
“Nên nói như thế nào đây, tình huống của Trần gia là tương đối đặc thù…”
“Hả?”
“Nói tóm lại, cứ đi vào là biết.” Tiền thống lĩnh lắc đầu nói, sau đó lấy ra một tấm lệnh bài mở cửa phòng giam.
Một giây sau.
“Bốn mùa tài a! Năm khôi tay a! Lục lục thuận a! Uống!”
“Lại đến, lại đến!”
“Hôm nay lão nương sẽ đánh gục tất cả các ngươi!”
Ở trong phòng giam to lớn, bày biện một cái bàn lớn, ở xung quanh có bốn nữ tử mặc quần áo đắt tiền đang oẳn tù tì uống rượu, mà cầm đầu chính là Trần đại phu nhân ngày xưa, mẫu thân của Trần Khuynh Địch, cả người đều hăng hái, tản ra khí thế bức người, rất có phong phạm quét ngang quần hùng, vô địch thiên hạ.
Mà ở một địa phương khác, có rất nhiều các nam nhân nữ nhân Trần gia, hoặc là đang ăn đồ ăn, hoặc là đang đánh bài, hoặc là đang đọc sách, hoặc là đang tu luyện, nói tóm lại, chính là không có một ai nhìn qua giống như là đang ngồi tù, ngay cả áo tù trắng đen cũng đều không có, nhìn qua vô cùng khoái hoạt.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Có phải là do phương thức mở cửa đi vào của ta không đúng?
“Đi vào đi!”
Không đợi Trần Khuynh Địch kịp phản ứng, đã cảm thấy một cỗ đại lực đánh tới từ phía sau, sau đó cả người liền bị đánh vào trong phòng giam, sau đó toàn bộ cửa phòng giam liền bị đóng lại.
Trần Khuynh Địch bỗng nhiên quay đầu, đã thấy Trần Tiêm Tiêm cũng đang đi vào, lộ ra sắc mặt giống như có điều suy nghĩ.
Không đợi Trần Khuynh Địch kịp phản ứng, chỉ thấy Trần đại phu nhân vừa mới quét ngang quần hùng ngẩng đầu nhìn về phía hắn, đầu tiên là sững sờ, chợt hô lên: “Khuynh Địch? !”
“Mẹ!”
Trong phòng giam, mẹ con gặp mặt, vốn nên là một cảnh tượng buồn rầu, nhưng Trần Khuynh Địch nhìn tràng diện vui tươi ở trong cái phòng giam này, khóe mắt lại là run rẩy, kinh ngạc đến mức không trào ra nổi nước mắt: “Chuyện này là sao a?”
“Ách.” Thần sắc của Trần đại phu nhân đọng lại, sau đó ngượng ngùng nói: “Mẹ cũng không biết a!”
Sau đó, từ trong miệng của Trần đại phu nhân, Trần Khuynh Địch mới biết được tao ngộ gần đây của Trần gia ở trong thiên lao.
Kết luận lại mà nói.
Trên dưới Trần gia có nhiều người như vậy, tổng cộng được phân ra trong mười cái phòng giam, cơ hồ đều không ngoại lệ, không có một ai bị ngược đãi, hơn nữa ngoại trừ không thể rời khỏi phòng giam, thì sinh hoạt trôi qua lại rất thư thái, ăn ngon ngủ ngon, ngày nào cũng có người đưa nhật báo Kinh Thành tới.
Sự sợ hãi cùng với bi phẫn lúc ban đầu bị nhốt vào tù, hiện tại đã sớm bị đám người Trần gia ném lên đến chín tầng mây.
Chương 442: Trần Hầu
Sau khi biết được tất cả, Trần Khuynh Địch cũng chỉ có thể lộ ra gương mặt chết lặng.
Sự tình so với Thái Tử nói thật đúng là không giống nhau a!
Bản thân hắn vội vội vàng vàng chạy về từ Tây Cương Đạo, một đường phơi gió phơi nắng, ở Kinh Thành càng là nhận phải sự xa lánh, còn phải ứng phó với Thái Tử, tiêu tốn lực lượng chín trâu hai hổ mới đi đến được thiên lao, muốn thương lượng một phen cùng với mẫu thân, nghĩ biện pháp cứu đám người Trần gia ra khỏi tòa thiên lao đáng sợ này.
Kết quả hiện tại là cả đoàn người Trần gia giống như là có một chút vui đến quên cả trời đất a!
Vào thời điểm Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc không thể nào tiếp thu được, một vị trung niên nam tử mặc áo bào trắng lại chậm rãi đi tới.
“Khụ khụ.”
“Khuynh Địch a, khó khăn cho ngươi rồi.”
“Xin chào Hầu gia.”
Trần đại phu nhân cung kính nói ra đối với trung niên nam tử, mà hai chữ “Hầu gia” cũng làm cho Trần Khuynh Địch phản ứng lại.
Vị này chính là thân huynh đệ của cha ruột ta, Trần Hầu đương thời?
Cha ruột của Trần Khuynh Địch chết yểu, để lại vị trí gia chủ, cuối cùng rơi vào trên người của thân huynh đệ – Trần Hầu, mà Trần Khuynh Địch càng là hoàn toàn không có bất kỳ ấn tượng đối với người cha ruột này, không bằng nói là vị nghĩa phụ Ninh Thiên Cơ kia, trái lại còn khiến cho hắn cảm thấy càng thêm thân thiết, cho nên thân huynh đệ của cha ruột, cũng chính là thúc thúc của hắn…hắn kỳ thật cũng không có cảm giác gì.
Mà Trần Hầu dường như cũng nhìn ra sự xa lạ ở trong mắt của Trần Khuynh Địch, chợt mỉm cười nói: “Lần này vốn là đại nạn của Trần gia chúng ta, bất quá may mắn là mắt của Thánh Thượng sáng như đuốc, không nghe lời sàm ngôn của Thái Tử, cho nên chỉ để cho bọn tạm lánh ở trong thiên lao, nếu không chỉ sợ không phải là bọn ta, ngay cả mẹ của ngươi cũng đã…”
Trần Khuynh Địch nhếch nhếch miệng, nói: “Hầu gia cứ yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh chóng cứu mọi người ra ngoài!”
“Vậy thì phải nhờ vào ngươi.” Trần Hầu cười cười, chợt vô cùng thức thời rời đi, mà Trần Khuynh Địch thì vội vàng kéo Đại phu nhân đi đến một góc vắng vẻ, vô cùng khẩn trương nói: “Mẹ, con có một chuyện vô cùng trọng yếu muốn hỏi!”
“Là chuyện gì?”
“Thái Tử nói Trần gia chúng ta có một khối bảo ngọc, mẹ có biết không? Tình thế của hắn đối với khối bảo ngọc kia là bắt buộc, hơn nữa đó cũng là hi vọng của Trần gia, chỉ có dùng bảo ngọc mới có thể cứu mọi người ra.”
“Bảo ngọc?” Trần đại phu nhân ngẩn người, nói: “Không phải là mẹ đã giao cho con rồi hay sao?”
“Giao cho con? !”
“Đúng vậy, lúc trước sau khi cha mẹ của Trần Tiêm Tiêm chết, ở bên trong tài sản lưu lại chỉ có một khối bảo ngọc như vậy, nghe nói ở bên trong ẩn chứa tuyệt đại cơ duyên, về sau không phải là mẹ đã giao nó cho con sao, con còn nói là phải nghiên cứu một phen thật tốt, ngoài ra, Trần gia chúng ta làm gì còn có khối bảo ngọc nào khác.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Trong cái chớp nhoáng này, ở trong đầu của Trần Khuynh Địch chỉ còn lại có ba chữ.
Xong đời rồi!
Ngàn tính vạn tính, lại không có tính tới, báo ứng nhân quả lúc trước cuối cùng vẫn rơi ở trên người của mình!
Trần Khuynh Địch cũng chưa quên! Lúc trước vào thời điểm tư liệu mới có quan hệ đến Trần Tiêm Tiêm mở ra, đến tột cùng là có tràng cảnh như thế nào, nếu như hắn nhớ không lầm, bản thân hắn thế nhưng đã tranh đoạt cơ duyên của Trần Tiêm Tiêm.
Bất quá trên thực tế, Trần Khuynh Địch đã lục lọi hết ký ức của mình, lại phát hiện ra ra quá trình bản thân quật khởi kỳ thật cũng không có quan hệ gì đối với cái gọi là cơ duyên trong bảo ngọc.
Nói một cách khác, hắn cũng không phải là dựa vào cơ duyên đoạt được từ Trần Tiêm Tiêm mới có thể quật khởi!
Vào thời điểm đạt được cái tin tức này Trần Khuynh Địch quả thực là đã nhẹ nhàng thở ra một hơi, hơn nữa về sau lại vô cùng bận bịu, sự tình một cái nối tiếp một cái, cho nên cũng không có truy cứu, dần dà khiến cho hắn quên mất.
Nhưng mà bây giờ, lời nói của Trần đại phu nhân đã khiến cho hắn hồi tưởng lại sự sợ hãi ngày xưa một lần nữa!
Gặp quỷ!
Nguyên lai là như vậy, đó là cơ duyên của Trần Tiêm Tiêm…ta nói vì sao Thái Tử điện hạ lại muốn bảo ngọc gì đó đây, đó là cơ duyên của nhân vật chính a! Ai mà không muốn cơ chứ!
“Hệ thống! Nói đi! Đây có phải là âm mưu của ngươi hay không?”
Khiến cho Trần Khuynh Địch cảm thấy ngoài ý muốn là, sau khi hắn tức giận chất vấn, hệ thống thế mà lại không nói gì, thậm chí là ngay cả lời châm chọc và khiêu khích như trước cũng đều không có, phảng phất như căn bản là không tồn tại vậy.
“Khuynh Địch? Khuynh Địch?”
Bỗng nhiên lấy lại tinh thần, Trần Khuynh Địch dùng sắc mặt trắng bệch mà nhìn Trần đại phu nhân, mà Trần đại phu nhân cũng lộ ra gương mặt lo lắng: “Con không có việc gì đó chứ, chẳng lẽ khối bảo ngọc kia đối với con…”
Dừng lại một chút, Trần đại phu nhân cắn răng nói: “Không sao! Con cứ giữ khối bảo ngọc kia lại đi, không cần lấy ra cho Thái Tử, lần này Thánh Thượng nhốt chúng ta vào trong thiên lao, cũng không hề tra tấn chúng ta, mặt ngoài là trừng trị, nhưng trên thực tế lại chính là một loại bảo hộ! Thái Tử sẽ không làm gì được chúng ta!”
“Mẹ ở trong này cũng không sao, tiền đồ của con mới là quan trọng hơn!”
Trần đại phu nhân cầm tay của Trần Khuynh Địch, cảm thụ được khí tức trên người của con mình, nụ cười ở trên mặt phải gọi là rất vui mừng: “Mẹ thế nhưng đã nghe nói, Khuynh Địch nhà ta có hung danh hiển hách ở trên giang hồ, nắm giữ thiên tư tuyệt thế, còn trẻ tuổi mà đã nắm giữ tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, là niềm kiêu ngạo của Trần gia chúng ta.”
“Đúng, đúng rồi, còn giống như là có một cái danh hiệu, cái gì là Sát…”
“Ách! Được rồi, mẹ không cần phải nói nữa!” Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ cắt đứt hồi tưởng của Trần đại phu nhân, khiến cho Trần đại phu nhân không khỏi trừng mắt một cái.
“Được rồi, nói tóm lại, Khuynh Địch con không cần phải lo lắng cho chúng ta, so với chúng ta, vẫn là bản thân con trọng yếu hơn, con nhất định phải sống thật tốt, nếu thực sự không được thì con hãy trốn một đoạn thời gian ở trong Thuần Dương Cung, coi như là Thái Tử cũng không quản được Thuần Dương Cung, cái thiên hạ này cuối cùng vẫn là thiên hạ của Thánh Thượng.”
“Vâng, con hiểu mà mẹ, mẹ cứ yên tâm đi.” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, xem như là an ủi mẫu thân của mình, chợt chìm vào trong trí nhớ, bắt đầu lục soát cơ duyên có quan hệ đến Trần Tiêm Tiêm, tin tức liên quan tới khối bảo ngọc kia.
Nói đến việc này cũng có quan hệ tới tình huống của Trần Tiêm Tiêm.
Năm đó cha mẹ Trần Tiêm Tiêm ở Trần gia cũng được coi là một đời thiên kiêu, chỉ là sau một lần đi ra ngoài lịch luyện, lại là bị thương nặng không thể chữa trị mà chết, cuối cùng lưu lại một phần gia sản, bị đám người Trần gia chia cắt, mà khối bảo ngọc kia và một số tài nguyên tu luyện, thì lại rơi vào trong tay của Trần Khuynh Địch.
Vào thời điểm đạt được khối bảo ngọc kia, Trần Khuynh Địch thuần túy cũng là bởi vì linh cảm, cảm thấy ở bên trong có bí mật gì đó, cho nên mới dự định nghiên cứu một phen thật tốt.
Chương 443: Chiếu cố
Nhưng kết quả lại là cái gì cũng đều không nghiên cứu ra được.
Vị Trần Khuynh Địch chân chính vào trước khi xuyên việt chính là vô cùng chú ý đến khối bảo ngọc này, thường xuyên lấy ra để thưởng thức, dùng tinh thần lực thăm dò, chính là vì tìm ra bí mật của khối bảo ngọc này, nhưng Trần Khuynh Địch sau khi xuyên việt, đã hoàn toàn quên mất khối bảo ngọc này, bây giờ cẩn thận nhớ lại một chút mà nói…
A! Ta nhớ ra rồi!
Vào thời điểm vừa mới xuyên việt tới, ở trong tay của ta chính là cầm một khối bảo ngọc, dù sao thì cũng không có tác dụng gì, ta vẫn luôn đặt nó ở trong Túi Trữ Vật chưa bao giờ dùng qua, sau đó vào thời điểm Thành Thanh Đế đối kháng với Nam Cương, vì đề cao thực lực của bản thân, vào một đêm trăng thanh gió mát, khối bảo ngọc kia…đã bị ta dùng để nạp tiền.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Không, không, không, nhất định là trí nhớ của ta sai lầm, ta làm sao có thể cầm đồ vật trọng yếu như vậy để nạp tiền đây, không tồn tại, tốt, hiện tại ta sẽ vắt hết óc, tỉ mỉ nhớ lại một lần, khối bảo ngọc kia rốt cuộc đã bị ta ném đến nơi nào? Nói không chừng là đang ở ngay trong Túi Trữ Vật của ta.
Không có!
Bất kể nhớ như thế nào cũng đều là đã bị dùng để nạp tiền!
Hơn nữa càng nhớ lại, nụ cười bỉ ổi vào thời điểm nạp tiền lúc đó lại càng rõ ràng!
Xong đời rồi! Tuyệt đối không thể để cho Trần Tiêm Tiêm biết chuyện này được!
“Thạch trưởng lão, ngài không sao chứ?”
“Tiểu thư.” Thạch trưởng lão lộ ra vẻ mặt cảm động nhìn Trần Tiêm Tiêm đã có tu vi vượt qua bản thân, lúc trước hắn xuất phát từ lương tri, một mực bảo hộ Trần Tiêm Tiêm ở trong thời điểm còn rất nhỏ yếu, không ngờ được vào sau một lần Đại công tử hồi phủ, Trần Tiêm Tiêm thông qua kỳ thi đồng sinh, sau đó liền phảng phất như là cá chép vượt long môn vậy, lập tức liền hóa thành rồng bay lên trời.
Hiện tại Trần Tiêm Tiêm đã sớm vượt qua hắn, thậm chí là còn đạt tới trình độ khó có thể vượt qua.
Quan trọng nhất là!
“Không ngờ được a, không ngờ được, Tiêm Tiêm ngươi thế mà lại ở cùng một chỗ với Đại công tử!”
Trần Tiêm Tiêm: “? ??
Xì! Một đoàn hơi nước mà mắt thường có thể thấy được toát ra từ trên đỉnh đầu của Trần Tiêm Tiêm, khuôn mặt mềm mại càng là lấy một tốc độ cực nhanh trở nên đỏ bừng, lắp bắp: “Thạch, Thạch trưởng lão không nên nói lung tung! Ca ca, ca ca thế nhưng là biểu ca của ta!”
“Cái gì mà biểu ca chứ, ở giữa đều đã cách ba, bốn đời, Trần gia chúng ta cũng không phải là không có tiền lệ…”
Trần Tiêm Tiêm: “…”
“Ách, nói tóm lại là không giống như trưởng lão suy nghĩ!”
“Ồ? Không phải là như vậy sao?” Thần sắc của Thạch trưởng lão đọng lại, hắn nhìn thấy Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm dắt tay nhau tiến vào đây, còn tưởng rằng hai người này đã ở cùng một chỗ, nguyên lai là không phải sao?
“Vậy Đại công tử vì sao lại để cho ngươi đi vào cùng?”
“Đó là do ca ca chiếu cố ta!”
’’Ồ? Chiếu cố?” Thạch trưởng lão thuần thục sờ lên chòm râu của mình, trên mặt lộ ra một nụ cười già mà không đúng đắn: “Không sai, dùng cái từ chiếu cố này là rất đúng, Tiêm Tiêm ngươi phải cố gắng a! Yên tâm đi, lão già ta cam đoan, huyết mạch giữa ngươi và Đại công tử là cách nhau ba, bốn đời, cũng không tính là kết hôn họ hàng gần…”
“Đủ rồi!” Trần Tiêm Tiêm đánh ra một quyền ở dưới sự kích động.
“Ối!” Hai mắt của Thạch trưởng lão lồi ra, dùng vẻ mặt kinh dị mà nhìn quyền ấn to bằng cái chén ở trên vách tường, nuốt một ngụm nước miếng, nói: ” Tốt tốt tốt, không nói thì không nói, thật là, con nhóc này…”
Trần Tiêm Tiêm cũng phát hiện ra bản thân vừa rồi có một chút thất thố, tranh thủ thời gian chỉnh sửa kiểu tóc một chút, sau đó mỉm cười với Trần Khuynh Địch đứng ở một chỗ khác đang lộ ra vẻ mặt không rõ ràng cho lắm, hoảng sợ nhìn nàng, lại phất phất tay ra hiệu không có vấn đề, cuối cùng mới quay đầu nhìn Thạch trưởng lão, nói: “Thạch trưởng lão, ta có một chuyện muốn thỉnh giáo.”
“Nói đi, là chuyện gì?”
“Ngài có biết là lần này tại sao Thái Tử lại nhằm vào Trần gia hay không? Thực sự là vì một khối bảo ngọc gì đó?”
“Ách.” Thần sắc của Thạch trưởng lão đọng lại, sự tình có quan hệ đến bảo ngọc, bởi vì hắn cũng là người tham dự lúc trước, cho nên ít nhiều cũng biết một chút.
Thế là hắn nhìn về phía phương hướng Trần Khuynh Địch.
Rốt cuộc là có nên nói chuyện này cho Trần Tiêm Tiêm hay không đây? Thạch trưởng lão rơi vào trong suy tư.
Chuyện có quan hệ đến việc Trần Khuynh Địch cầm đi cơ duyên của Trần Tiêm Tiêm, thái độ của Thạch trưởng lão chính là cảm thấy lo lắng.
Một phương diện, kỳ thật năm đó hắn cũng có tham gia sự tình chia cắt di sản của cha mẹ Trần Tiêm Tiêm, bằng không thì lúc này hắn cũng đã chết già vì không đủ tu vi rồi, một phương diện khác, chính là lương tâm của hắn cũng chưa bị chó cắn hết, thật sự là không đành lòng để cho Trần Tiêm Tiêm bởi vì mất đi tất cả di sản mà từ đó biến thành con rơi trong gia tộc.
Đây cũng là nguyên nhân vì cái gì mà trước kia hắn vẫn một mực ủng hộ Trần Tiêm Tiêm.
Nhưng mà bây giờ, Trần Tiêm Tiêm đã có tiền đồ, Thạch trưởng lão cũng không hy vọng chuyện đã qua khiến cho nàng phát sinh thái độ không thoải mái gì đó với Trần Khuynh Địch, mà theo hắn thấy, Trần Tiêm Tiêm kỳ thật vẫn có quan hệ rất tốt cùng với Trần Khuynh Địch, nếu như bởi vì hắn mà phá hủy mối quan hệ này…vậy thì hắn coi như là sẽ đáng tội chết vạn lần.
Thế là sau khi trầm ngâm trong chốc lát, Thạch trưởng lão liền mở miệng nói: “Kỳ thật a, chuyện là như thế này, Tiêm Tiêm ngươi hẳn là còn nhớ chứ, lúc trước phụ thân ngươi để lại cho ngươi một chút gia sản, đã bị những người kia ở trong gia tộc chia cắt.”
“Ừm, ta nhớ được.” Nói đến đây, Trần Tiêm Tiêm ở bên ngoài lộ ra ngữ khí vô cùng bình thản, nhưng ở trong mắt lại lấp lóe lãnh quang.
Cực khổ gặp phải khi còn nhỏ, nàng cho đến bây giờ vẫn không hề quên, bây giờ nhắc đến đám người tham lam kia, nàng đương nhiên sẽ không thể không có một chút oán khí nào ở trong lòng, chỉ là bởi vì bây giờ nàng có tu vi cao hơn, ánh mắt cũng cao hơn, không còn xoắn xuýt đến những sự tình nhỏ nhặt ở trong quá khứ kia mà thôi.
“Chuyện đó có quan hệ gì với sự tình lần này hay sao?”
“Đúng vậy, lúc trước, khụ khụ, đại phu nhân cũng đã cầm đi một phần di sản, mà khối bảo ngọc kia, hẳn là ở ngay trên tay của Đại phu nhân, chẳng qua là sau đó Đại phu nhân vẫn chưa từng lấy ra, cho nên theo suy đoán của ta, khối bảo ngọc kia cuối cùng hẳn là đã rơi vào trong tay của Đại công tử.”
“Ở trong tay của ca ca?” Sau khi ngoài ý muốn nghe được danh tự của Trần Khuynh Địch, Trần Tiêm Tiêm liền nhíu lông mày lại, nói có vẻ hơi hoài nghi: “Sư huynh cần dùng đến những bảo vật kia sao? Hẳn là không đến nổi…”
“Không sai.” Nói đến đây, Thạch trưởng lão lại xoay chuyển lời nói: “Bất quá Tiêm Tiêm ngươi cũng không nên suy nghĩ quá nhiều, nếu như ta đoán không sai, món bảo vật kia chỉ sợ chính là bảo vật trân quý nhất mà cha mẹ ngươi để lại cho ngươi, nhưng mà ngươi cũng nên suy nghĩ một chút, lấy tu vi cùng với niên kỷ của ngươi khi đó, sẽ có thể bảo vệ được món bảo vật kia hay sao?”
Chương 444: Mệnh cách Hoàng Hậu
Trần Tiêm Tiêm: “! !!”
Thạch trưởng lão vừa dứt lời, Trần Tiêm Tiêm liền lập tức minh bạch.
Đúng a! Kẻ thường dân vốn không có tội, chỉ vì có ngọc bích mà thành có tội!
Trần Tiêm Tiêm thấp giọng lẩm bẩm nói: “Nói đến, lâu như vậy rồi, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy ca ca sử dụng cái gì là bảo ngọc, coi như là vào thời điểm ở Thành Thanh Đế cũng chưa từng nhìn thấy.”
Ban đầu vào thời điểm ở Thành Thanh Đế, nàng thế nhưng đã vụng trộm tiến vào mật thất bế quan của ca ca, cũng chưa từng thấy khối bảo ngọc nào.
“Nếu như ca ca lấy bảo ngọc đi mà lại không sử dụng mà nói, vậy thì cũng chỉ còn lại một khả năng, đó chính là được ca ca giấu ở trong Thuần Dương Cung, mà Thái Tử chính là biết được cái tin tức này, lúc này mới muốn dùng Trần gia để uy hiếp ca ca, nhưng dù vậy, ca ca vẫn không có dự định giao bảo ngọc ra…”
Đây là vì sao?
“Bởi vì…ta sao?”
Suy nghĩ kỹ một chút, nếu như lúc trước ca ca không lấy bảo ngọc đi, mà để cho mình tự bảo quản mà nói, vậy thì Thái Tử sẽ không tập trung ánh mắt lên trên người của ca ca, mà là đặt ở trên người của mình!
Mà mình có tu vi không cao, cũng không có địa vị và bối cảnh như ca ca, Thái Tử chắc chắn là sẽ không có một chút lưu tình, trực tiếp vận dụng lực lượng to lớn để nghiền nát mình!
Nếu là như vậy, cho dù là mình cực kỳ có lòng tin đối với bản thân, chỉ sợ cũng sẽ là kết quả cửu tử nhất sinh.
Nhưng đúng là nhờ có ca ca bảo hộ, chính mình mới có thể một mực an toàn trưởng thành đến như hiện tại!
“Hẳn là như vậy!” Trần Tiêm Tiêm vỗ tay, trên mặt rốt cục cũng lộ ra thần sắc bừng tỉnh.
Ta đã hiểu rõ mọi thứ! Trách không được ca ca lại một mực không nói sự tình về bảo ngọc cho mình, nguyên lai là bởi vì chuyện này dính đến an nguy của mình, ca ca dự định lấy sức của một người để gánh vác toàn bộ nguy hiểm!
Trong cái chớp nhoáng này, Trần Tiêm Tiêm liền cảm thấy cảm động trước đó chưa từng có, thậm chí là muốn quay người vọt thẳng tới ca ca, ôm chầm lấy ca ca.
Trần Khuynh Địch ở cách đó không xa bỗng nhiên hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy toàn thân đều đang phát run.
Mà ở một bên khác, Trần Tiêm Tiêm cuối cùng vẫn đè nén được loại cảm giác kích động này, hít vào một hơi thật sâu nói: “Ta hiểu rồi.”
“Còn có một vấn đề, trưởng lão có biết Thái Tử có quan hệ gì với Tần Kiền Hoàng hay không? Trước đó ta đã điều tra, mẹ đẻ của Thái Tử dường như chính là Hoàng quý phi xuất thân từ Tần gia, vì sao không phải là dòng dõi do Hoàng Hậu sinh ra, mà vẫn có thể trở thành Thái Tử của Đại Càn? Chuyện này hẳn là không phù hợp với lễ pháp mới đúng a…”
“Ách.” Nói đến đây, thần sắc của Thạch trưởng lão không thể tránh khỏi biến đổi.
Chuyện này kỳ thật ở Kinh Thành cũng không phải là đại bí mật gì, chỉ là bởi vì dính đến hoàng thất, cho nên không có ai dám bàn luận mà thôi.
Thân làm một trong những trưởng lão sống lâu nhất ở Trần gia, Thạch trưởng lão đúng là biết được một chút tin đồn.
“Hoàng Hậu đương thời có thân phận đặc thù, hơn nữa còn không có con nối dõi!”
“Lúc này mới có nguyên nhân Thái Tử là do Hoàng quý phi sinh ra.”
“Trọng yếu hơn chính là, bởi vì thân phận của Hoàng Hậu, Thái Tử kỳ thật ở trong mắt của rất nhiều trọng thần Đại Càn, cũng không phải thật sự là Thái Tử chính thống! Không chiếm được sự thừa nhận! Không chỉ là một mình Thái Tử, mà bao gồm cả Nhị Hoàng Tử, cùng với dõng dõi của các quý phi khác, toàn bộ đều là như thế, những trọng thần kia dường như chỉ công nhận dòng dõi của Hoàng Hậu.
“Ồ?”
Chỉ công nhận dòng dõi của Hoàng Hậu? Chuyện này là không có đạo lý a, vì sao lại chỉ công nhận dòng dõi của Hoàng Hậu?
Không phát giác được nghi hoặc của Trần Tiêm Tiêm, Thạch trưởng lão tiếp tục nói: “Điểm này, vào sau khi Tần Kiền Hoàng xuất đạo mới có sự thay đổi, bởi vì nàng là huyết mạch Phượng Hoàng hiếm thấy! Ở bên Quan Thiên Đài đã từng có người đoán mệnh cho vị Phượng Hoàng Nữ Tần gia kia, nói nàng là mệnh cách Hoàng Hậu trời sinh!
“Mệnh cách Hoàng Hậu?” Mắt của Trần Tiêm Tiêm sáng lên: “Nói như vậy, vị Tần Kiền Hoàng kia, chính là Thái Tử Phi của Thái Tử?”
“Đã từng là như vậy.”
“Đã từng?” Hai mắt của Trần Tiêm Tiêm lóe sáng, cảm thấy mình giống như là đã bắt được chân tướng.
“Khụ khụ, ngươi hẳn là cũng biết, Thái Tử đã sống trong một thời gian tương đối dài, ở trong vòng 300 năm, Thái Tử Phi đời trước đã sớm chết rồi, cho nên dù là Tần gia vốn dĩ dự định để cho Tần Kiền Hoàng trở thành Thái Tử Phi, nhưng lại bị Tần Kiền Hoàng cự tuyệt.”
“Cự tuyệt? Nàng làm sao lại cự tuyệt?”
“Nàng treo cổ ở cửa hoàng cung, muốn lấy cái chết để làm rõ ý chí…”
Trần Tiêm Tiêm: “! !!”
Gặp quỷ! Nữ nhân kia thật là hung hãn a!
“Cái này thật đúng là..”
“Bất quá về sau tình huống giống như là cũng có biến hóa, bất quá đó cũng không phải là chuyện mà một lão già như ta có thể biết được, ta mặc dù biết được một chút tin tức trên phố, mặc dù có thể bảo đảm tính chân thực, nhưng có chỗ hữu dụng hay không thì cũng không nhất định…”
“Không, không, không, điều này là rất trọng yếu!” Trần Tiêm Tiêm chắc chắn nói, trên mặt khơi gợi lên nụ cười giống như là tiểu ác ma: “Không sai, đây chính là một tin đồn rất quan trọng a…”
Ở bên ngoài Thành Thượng Kinh, Tần Kiền Hoàng giật mình một cái.
“Hả? Đã xảy ra chuyện gì?”
Quay đầu nhìn về phía Thành Thượng Kinh, không biết vì sao, nàng cảm nhận được ở nơi đó truyền đến một cỗ ác ý nồng đậm.
“Cũng không có gì đáng nói, bất quá không ngờ được, cuối cùng vẫn để cho Lạc Tương Tư đào tẩu, không thể không thừa nhận là ta đã khinh thường nàng, bản thể còn đang ở bên trong đột phá, đây chỉ một bộ phân thân, chung quy là đã khinh địch, ánh mắt của Trần Khuynh Địch thực sự tốt như vậy sao, nữ tử ở bên người đều là có tư chất rất cao.”
Tần Kiền Hoàng thở dài, trên mặt lộ ra mấy phần u buồn: “Vị trí tổng chỉ huy Cẩm Y Vệ, tòa Thành Thượng Kinh này, chỉ sợ là qua không bao lâu sẽ trở nên hỗn loạn!”
“Mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ cứu mẹ ra! Không quá lâu đâu!”
“Thạch trưởng lão cứ yên tâm, ta đã biết cách làm như thế nào để cứu trưởng lão ra ngoài!”
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm nói lời bảo đảm.
“Được rồi, không sai biệt lắm.”
Kèm theo giọng nói của Tiền thống lĩnh vang lên, cửa phòng giam ầm ầm mở ra, Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm chỉ cảm thấy một cỗ đại lực ở sau lưng bắt lấy bọn hắn, trực tiếp kéo bọn hắn ra ngoài phòng giam, dù là lấy tu vi của Trần Khuynh Địch thế mà cũng không kịp phản kháng.
“Ách!”
Gần như đồng thời phát ra tiếng rên rỉ, Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm đồng thời ngẩng đầu lên, lộ ra động tác nhất trí kinh người, nhìn chằm chặp vào Tiền thống lĩnh đang chậm rãi đóng cửa phòng giam, mà đối phương thì mỉm cười đối với hai người, hàm răng trắng ở trong thiên lao mờ tối lộ ra ánh sáng vô cùng chói mắt.
Chương 445: Người của Thánh Thượng
“Ứớc định cùng với Thái Tử chỉ có nửa canh giờ, cho nên không sai biệt lắm đã đến giờ, hiện tại các ngươi nên rời đi.”
“Hả? Sẽ không nhanh như vậy chứ!”
“Quá kỳ quái!”
“Im miệng, ta nói đến giờ là đã đến giờ, nhanh, nhanh xéo đi cho ta, hoàng cung không chào đón các ngươi.”
Trần Khuynh Địch còn muốn dựa vào lí lẽ để biện luận, bất quá sau khi nhìn thấy bộ dáng không chờ đợi được của Tiền thống lĩnh, hắn vẫn đè nén suy nghĩ muốn dùng lí lẽ để biện luận.
Dù sao thì một chiêu vừa rồi Tiền thống lĩnh dùng để lôi hắn và Trần Tiêm Tiêm ra khỏi phòng giam, đến bây giờ vẫn còn khiến cho sau lưng của hắn phát lạnh, không ngờ được kẻ mắt to mày rậm nhìn qua không đẹp trai lắm này, trên thực tế lại có tu vi cực cao! Còn chính là loại sâu không lường được kia!
Chỉ có thể nói không hổ là thống lĩnh cấm vệ Kiêu Quả hay sao?
Sau khi rời khỏi, Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm cứ như vậy bị Tiền thống lĩnh trực tiếp đuổi ra khỏi hoàng cung, thuận tiện nhắc tới, khác biệt so với thời điểm Lưu Cẩn dẫn đường trước đó, vào thời điểm hai người rời đi là từ bên tường góc hoàng cung, leo tường chạy trốn, nhìn qua có vẻ cực kỳ chật vật.
Mà Tiền thống lĩnh thì đứng ở bên tường, cứ như vậy yên lặng nhìn chăm chú vào thân ảnh của hai người, thẳng đến khi bọn họ biến mất ở trong màn đêm, mới xem như là lộ ra một nụ cười.
Một lát sau, một đạo thân ảnh hơi có vẻ to mập yên lặng xuất hiện ở bên cạnh Tiền thống lĩnh.
Là Đại tổng quản Ti Lễ Giám! Phùng Nguyên Nhất!
“Thánh Thượng.” Phùng Nguyên Nhất hơi hơi cúi đầu, khom người nói ra đối với Tiền thống lĩnh, mà theo thanh âm của hắn rơi xuống, toàn bộ trang phục trên người của Tiền thống lĩnh lập tức biến đổi, áo giáp mờ dần, thay vào đó là một chiếc long bào màu vàng, khí tức nguyên bản mơ hồ không rõ càng là bành trướng lên với tốc độ mà mắt trần có thể thấy.
Ầm ầm! Lấy Phùng Nguyên Nhất và Tiền thống lĩnh làm trung tâm, ở trong phương viên hơn mười mét, toàn bộ không gian đều triệt để bị phong tỏa, một cỗ áp lực khủng bố khó có thể hình dung giáng xuống từ trên trời, bao phủ mà xuống tầng tầng lớp lớp, cho dù là lấy tu vi của Phùng Nguyên Nhất, ở dưới cỗ áp bách kinh khủng này cũng lộ ra vẻ khó xử.
“Thuần Dương Cung có vận số thật lớn.” Tiền thống lĩnh, hoặc nói đúng hơn là Thánh Thượng Đại Càn thấp giọng lẩm bẩm nói.
Mà Phùng Nguyên Nhất thì yên lặng cúi đầu, âm thanh vào tai trái ra tai phải, phảng phất như là một pho tượng đá, hắn hầu hạ ở bên cạnh Thánh Thượng Đại Càn nhiều năm như vậy, tự nhiên biết rõ là lúc này tuyệt đối không nên nói một câu nào.
Không nhìn thấy là ngay cả không gian cũng bị phong tỏa hay sao! Điều này nói rõ cái gì? Giải thích rằng là Thánh Thượng Đại Càn không hy vọng chuyện ở nơi đây bị bất kỳ người nào phát hiện ra!
“Lưu Cẩn làm việc rất tốt.” Thánh Thượng Đại Càn xoay chuyển lời nói: “Tiếp đó cho Lưu Cẩn một phần Sinh Tử Đan, để cho hắn nếm thử Sinh Tử Quan một chút a.”
“Tuân chỉ!” Phùng Nguyên Nhất cung kính nói ra, đồng thời biểu thị sự đồng cảm thật sâu với vị Đông Cung Thái Tử kia.
Không sai, Lưu Cẩn là người của Thánh Thượng, hoặc nói cho đúng là, thái giám ở trong cái thiên hạ này, ở trong mười người liền có chín người là người của Thánh Thượng, bất kể là Thái Tử, Nhị Hoàng Tử, hay là các hoàng tử khác, thậm chí là ở trong đại nội cung đình, thái giám cũng chính là tai mắt của Thánh Thượng, về phần thái giám không phải là người của Thánh Thượng, thì đang ở bên chỗ dư nghiệt Đại Chu.
Hành trình đi đến thiên lao lần này cũng là như thế, nếu như không phải là có sự đồng ý của Thánh Thượng, chỉ bằng vào Thái Tử làm sao có thể nhúng tay vào cấm vệ Kiêu Quả, phải biết rằng cấm vệ Kiêu Quả thế nhưng lại là cấm quân thủ vệ hoàng cung, trực thuộc Thánh Thượng! Nếu như có thể để cho Thái Tử tùy tiện xông vào, Thánh Thượng Đại Càn không sai biệt lắm là đã có thể tự sát tạ tội với thiên hạ, ở trong hành trình lần này cũng thế, thiên lao làm sao có thể mở ra tùy tiện như vậy?
Không có sự cho phép của Thánh Thượng Đại Càn, một thái giám như Lưu Cẩn có thể dẫn người đi lại trong cung vào đêm khuya? Không có sự cho phép của Thánh Thượng Đại Càn, Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm sẽ có thể thăm hỏi đám người Trần gia?
Tất cả mọi thứ đều là do Thánh Thượng Đại Càn cho phép.
Ở bề ngoài tất cả những thứ này đều là do Thái Tử vất vả mưu đồ, bỏ ra một cái giá thật lớn, lúc này mới tranh thủ được cơ hội, trên thực tế nếu như không có sự cho phép của Thánh Thượng Đại Càn, vậy căn bản chính là trăng trong nước, hoa trong kính, sẽ không có bất kỳ khả năng thực hiện nào, hơn nữa sau khi biết rõ điểm này, càng là khiến cho người ta cảm thấy bi ai!
“Haizzz…” Phùng Nguyên Nhất yên lặng thở dài ở trong lòng.
Có một người cha anh minh thần võ còn có tu vi thông thiên như vậy cũng là xúi quẩy của Thái Tử, lần tạo phản hơn một trăm năm trước của Thái Tử, ở biểu hiện bên ngoài là bị Thánh Thượng Đại Càn dùng một tay trấn áp, nhưng thân làm thái giám thiếp thân của Thánh Thượng Đại Càn, hắn còn biết một số tin tức đặc biệt khác.
Lần Thái Tử tạo phản kia, có thể nói là đã phí hết tâm tư, bày bố trong mười năm, mới tranh thủ được một lần cơ hội điều động cấm vệ Kiêu Quả đi chỗ khác, sau đó đưa một nhánh quân đội đã huấn luyện bí mật hơn mười năm vào hoàng cung, hơn nữa còn mời nhân sĩ các phương, bố trí trận pháp phong tỏa thiên địa nguyên khí, còn hạ độc, thậm chí là ngay cả một trong nhưng nội tình trong nội bộ Hoàng Cung – đại trận hoàng cung cũng đều bị Thái Tử nắm giữ, có thể nói là sau khi chuẩn bị đầy đủ mới bắt đầu tạo phản.
Vô luận là ai cũng sẽ cảm thấy Thái Tử có tỷ lệ thắng lợi rất cao.
Nhưng trên thực tế, ở trong mắt của Phùng Nguyên Nhất, cấm vệ Kiêu Quả bị dời đi là do Thánh Thượng ngầm đồng ý, mà quân đội do Thái Tử bí mật huấn luyện, có một nửa trở lên thật ra lại là mật thám của Thánh Thượng, về phần nhân sĩ giang hồ đến từ các phương, đây trái lại là do Thái Tử dựa vào năng lực tranh thủ được, đáng tiếc chỉ là nhóm đồ đần, bị Thánh Thượng thuận tay đập chết.
Còn thê thảm nhất chính là cái gọi là đại trận hoàng cung, Thái Tử đã làm như thế nào để nắm giữ?
Phùng Nguyên Nhất đã tận mắt thấy Thánh Thượng Đại Càn lén lén lút lút chạy tới Đông Cung, sau đó ném chìa khóa không chế đại trận hoàng cung ở cửa ra vào Đông Cung, vừa vặn bị Thái Tử nhặt được, hết lần này tới lần khác vị Thái Tử đơn thuần kia lại thực sự cho rằng Thiên Mệnh ở nơi ta, vui mừng quá đỗi, sau đó liền quyết định phát động tạo phản..
Về sau Thái Tử tạo phản thất bại, Thánh Thượng Đại Càn còn phàn nàn với Phùng Nguyên Nhất hắn.
“Đứa nhỏ này làm sao lại giản dị như vậy, chậc, lúc tạo phản ngay cả một chút kỹ thuật và hàm lượng cũng đều không có, lá gan phải lớn hơn một chút, bước chân cũng phải dài hơn một chút, nếu muốn tạo phản, thì nhất định phải tìm tới người có thể chống lại trẫm mới đúng a, chỉ mời đến đám đần kia thì có tác dụng gì.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







