[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 88 : Xúc tiến (c436-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 436: Xúc tiến
Quả nhiên ca ca là vì xúc tiến ta đột phá mới đi tới Lục Phiến Môn a!
“Đa tạ sư huynh!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Nhìn Trần Tiêm Tiêm lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, lại mang theo ý cười không hiểu, cúi người chào đối với mình, tâm tình của Trần Khuynh Địch vào giờ khắc này, chính là không có tâm tình.
Đúng vậy, chỉ thiếu một chút nữa, đầu óc của hắn liền muốn đứng máy, ngã hôn mê tại chỗ.
Đột phá!
Đậu xanh rau má! Trần Tiêm Tiêm đã đột phá! Trở thành võ giả Hợp Đạo Tôn Giả! Chỉ cách bản thân mình một cái cảnh giới, bản thân mình đã sắp bị nàng vượt cấp khiêu chiến sao? !
“Chúc mừng kí chủ, chúc mừng kí chủ!”
Thanh âm hệ thống cũng đúng lúc vang lên ở trong lòng của Trần Khuynh Địch: “Nhân vật chính ở cái thế giới này, rốt cục cũng đã có một vị thành công đột phá đến cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả! Từ đó biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay, con đường nhân vật chính của Trần Tiêm Tiêm từ đó sẽ biến thành một mảnh bằng phẳng, tiến vào giai đoạn tăng lên phi tốc.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Tăng lên phi tốc? Đậu đen rau muống, cái cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả này còn chưa đủ được gọi là tăng lên phi tốc hay sao?
Bản thân ta vào thời điểm là Luyện Khí Hóa Thần, Trần Tiêm Tiêm vẫn chỉ là Hậu Thiên đỉnh phong, bản thân ta vào thời điểm là Luyện Thần Phản Hư, Trần Tiêm Tiêm vẫn chỉ là mới bước vào Tiên Thiên, bản thân ta vào thời điểm là Hợp Đạo Tôn Giả, Trần Tiêm Tiêm vẫn chỉ là Luyện Khí Hóa Thần, như vậy căn cứ theo sự phát triển bình thường, bản thân ta vào thời điểm là Võ Đạo Tông Sư, Trần Tiêm Tiêm hẳn chỉ mới là Luyện Thần Phản Hư mới đúng a!
Hơn nữa lúc này nàng chỉ mới đột phá đến Luyện Thần Phản Hư không được bao lâu, làm sao ở trong nháy mắt liền đột phá đến Hợp Đạo Phản Hư a! Chuyện này là không hợp lý!
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Không có cách nào, nhân vật chính chính là có thể muốn làm gì thì làm.”
Trần Khuynh Địch giận mắng ở trong lòng, bất quá sau khi nghe hệ thống nói một câu như vậy, hắn cũng coi như là khôi phục lại từ trạng thái đờ đẫn.
“Hệ thống ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, Trần Tiêm Tiêm có phải là đã đánh thắng được ta?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Đánh một chầu chẳng phải là sẽ biết?”
“Nói nhảm!”
Đánh một chầu? Vạn nhất nàng thực sự đánh bại được ta, sau đó đánh chết ta thì làm sao bây giờ!
Đối với Trần Khuynh Địch, Trần Tiêm Tiêm có uy hiếp nghiêm trọng hơn Hoàng Thu Sinh nhiều, nhưng bất kể nói như thế nào, tâm cảnh của hắn bây giờ cũng không phải là giống như lúc vừa mới xuyên việt kia, huống hồ chính hắn cũng là vừa mới có chỗ đột phá, tự cho là thực lực của bản thân ở trong Võ Đạo Tông Sư cũng được tính là không kém, hẳn là sẽ không bị đánh chết dễ dàng mới đúng…
“Ừm, còn có thời gian, còn có thời gian, chỉ cũng là một vị Hợp Đạo Tôn Giả mà thôi…” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, rốt cục cũng bình tĩnh trở lại.
Thế là hắn lộ ra vẻ mặt lạnh lẽo cô quạnh gật gật đầu, nói đối với Trần Tiêm Tiêm: “Đột phá tu vi quá nhanh cũng không phải là chuyện tốt, tiếp theo phải củng cố một phen mới được!”
Đột phá phải càng chậm càng tốt! Tùy tiện củng cố trong 5 ~ 6 năm là được rồi!
Trần Tiêm Tiêm: “! !!”
Không chỉ có trợ giúp ta đột phá, sau đó còn lo lắng tu vi của ta bất ổn, đặc biệt dặn dò ta…ca ca quả nhiên là rất quan tâm tới ta!
Ba ngày sau, ở Đông Cung của Thái Tử.
“…”
Thái Tử Võ Chiêu Không yên lặng nhìn tên gia hỏa đã nhấc lên sóng to gió lớn ở Kinh Thành vào ba ngày trước, khóe mắt giãn ra một chút.
Đối với tuyệt đại bộ phận người ở trong Kinh Thành mà nói, đều biết là vào ba ngày trước Trần Khuynh Địch đã ra tay đánh nhau cùng với Hoàng Thu Sinh ở Lục Phiến Môn, Hoàng Thu Sinh cuối cùng thậm còn bị đánh cho trọng thương bại lui.
Những những thứ này cũng đều không được tính là gì, hắn là Thái Tử Đại Càn, loại chuyện này đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là đề tài nói chuyện sau khi ăn cơm mà thôi, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Chân chính khiến cho hắn cảm thấy khiếp sợ, là sự kiện xảy ra ở sau trận chiến này, chính là đồ vật mà vị phụ hoàng ở trong thâm cung kia của hắn xuất ra cho Lục Phiến Môn.
Mặc dù trận chiến đấu giữa Trần Khuynh Địch cùng với Hoàng Thu Sinh phát sinh ở trong Kinh Thành, rất nhiều người vì nể mặt Ninh Thiên Cơ sẽ không truy cứu, nhưng nói cho cùng chuyện này cũng đều được xây dựng ở trên một điều kiện căn bản, đó chính là Thánh Thượng Đại Càn sẽ không truy cứu, một khi Thánh Thượng Đại Càn không hy vọng hai người Trần Khuynh Địch chiến đấu ở trong Kinh Thành, vậy thì những người khác tự nhiên sẽ nhảy ra nguyên một đám, nhanh chóng ngăn cản hai người Trần Khuynh Địch.
Nhưng trên thực tế vào ngày đó, Thánh Thượng Đại Càn thế mà lại trở nên trầm mặc hiếm thấy, hoàn toàn không có bất kỳ một hành động nào.
Cũng chính là do Thánh Thượng Đại Càn giữ trầm mặc, mới khiến cho trận chiến giữa Trần Khuynh Địch cùng với Hoàng Thu Sinh diễn ra đến cuối cùng, mà sự kiện này đối với Thái Tử mà nói không thể nghi ngờ là cái tình báo phi thường quan trọng.
Những người khác có lẽ sẽ kiêng kị Ninh Thiên Cơ, nhưng hắn biết rõ, vị phụ hoàng kia của hắn là không thể nào kiêng kị Ninh Thiên Cơ, cho nên phụ hoàng của hắn sở dĩ không ngăn cản Trần Khuynh Địch, nguyên nhân cũng chỉ có thể có một cái.
“Trần huynh, mấy ngày trước đây thật đúng là đã tỏa ra hào quang rực rỡ, ở trong thế hệ trẻ tuổi có thể sánh ngang với ngươi bất quá cũng chỉ có một, hai người.”
Võ Chiêu Không vừa hiện ra nụ cười ấm áp đối với Trần Khuynh Địch, vừa oán thầm ở trong lòng.
Cái tên tiểu tử thúi may mắn này! Phụ hoàng rõ
ràng là đã thay đổi cách nhìn đối với hắn! Phải biết rằng từ khi Thánh Thượng Đại Càn lên ngôi từ ba trăm năm trước cho đến nay, không biết đã sinh ra bao nhiêu tuấn kiệt trẻ tuổi, nhưng có thể làm cho Thánh Thượng Đại Càn lau mắt mà nhìn, từ đầu đến đuôi bất quá cũng chỉ có ba vị mà thôi, mà danh tự của ba vị này hiện tại vẫn là như sấm bên tai, Đạo Môn Thái Bình Thiên Tôn, Phật Môn Ngô Không, còn có Thuần Dương Cung Ninh Thiên Cơ.
Ba người này hiện tại không ngoại lệ đều là cường giả đỉnh phong trong giang hồ.
Còn tên Trần Khuynh Địch này thì có tài đức gì mà lại được phụ hoàng coi trọng, thậm chí không ngại để cho hắn ra tay đánh nhau ở trong Thành Thượng Kinh?
Thái Tử nhìn từ trên xuống dưới, đều cảm thấy tên gia hỏa đang cười trước mắt này tuyệt đối là người đã cứu toàn bộ thế giới ở kiếp trước mới có thể có vận may ngút trời được phụ hoàng coi trọng như vậy.
“Khục.” Thu hồi tâm tư đố kỵ, Thái Tử tiếp tục nói: “Bất quá Trần huynh, ta nghĩ ngươi hẳn là sẽ không quên giao dịch giữa chúng ta a?”
“Đương nhiên là không quên!” Trần Khuynh Địch vỗ bộ ngực nói ra lời thề son sắt, Thái Tử thấy vậy liền lập tức hài lòng gật gật đầu nói: “Rất tốt, thời gian không chờ chúng ta, đêm nay Lưu Cẩn sẽ mang ngươi đi vào thiên lao, ngươi có thời gian nửa canh giờ để gặp mặt với mẹ của ngươi, vào thời khắc đi ra bất kể có kết quả như thế nào, ngươi cũng đều phải giao khối bảo ngọc kia cho ta, đã rõ chưa?”
“Yên tâm đi!”
Chương 437: Ký hiệu
Bởi vì thái độ của Trần Khuynh Địch là phi thường phối hợp, Thái Tử cũng hiếm khi giữ Trần Khuynh Địch lại uống vài chén rượu, sau đó lại để cho Lưu Cẩn đưa Trần Khuynh Địch rời khỏi Đông Cung.
Mà sau khi đi ra khỏi Đông Cung, Trần Khuynh Địch liền liếc nhìn chung quanh.
“Ủa?”
Ta nhớ được trước đó là đã bảo Trần Tiêm Tiêm chờ ở chỗ này cơ mà…bây giờ người đâu rồi?
Cùng lúc đó.
Tại khách sạn mà Trần Khuynh Địch ở lại trước đó, trong căn phòng to lớn, từ sàn nhà đến vách tường, lúc này lại được khắc đầy đủ loại đồ án, văn tự, ký hiệu, lít nha lít nhít, nếu như tổ hợp những thứ này lại với nhau mà nói, thì sẽ phát hiện ra một điều đáng sợ, đây rõ ràng là một tấm địa đồ.
Một tấm địa đồ Thành Thượng Kinh! Mà ở bên trên cái cơ sở này, còn có thể nhìn thấy danh tự của đám người Nhị Hoàng Tử, Thái Tử, Tần Kiền Hoàng, Trần gia, Khương Hằng theo thứ tự, cuối cùng kết hợp lại cùng với nhau.
“Phù…” Khắc xuống một chữ cuối cùng, Trần Tiêm Tiêm đúng lên, phun ra một ngụm trọc khí thật dài, trên mặt cũng lộ ra nụ cười trong lòng đã có dự tính.
“Ta rốt cuộc đã hiểu rõ!”
“Tần Kiền Hoàng! Không sai! Tất cả nguồn cơn đều nằm ở trên người của Tần Kiền Hoàng!”
Cho dù cho tới bây giờ Tần Kiền Hoàng còn chưa từng xuất hiện, nhưng Trần Tiêm Tiêm vẫn đặt kết luận ở trên người của đối phương.
Đây là nàng vào sau khi Trần Khuynh Địch tiến về Đông Cung, bởi vì linh quang lóe lên mà bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng trải qua suy luận cùng với suy đoán nghiêm mật, cuối cùng đã cho ra một cái kết luận có khả năng nhất.
Suy luận ban đầu bắt nguồn từ vị An Quốc Hầu Khương Hằng kia, nói đúng ra, là Ngũ Đức Thần Quang ở trên người của hắn.
Nguồn gốc của Ngũ Đức Thần Quang là từ huyết mạch Phượng Hoàng, ở trong thiên hạ chỉ có một mình Tần Kiền Hoàng là có được, nhưng Khương Hằng lại có thể thi triển ra Ngũ Đức Thần Quang, điều này nói rõ cái gì?
Điều này nói rõ Khương Hằng đã thu hoạch được Ngũ Đức Thần Quang của Tần Kiền Hoàng từ một nơi nào đó!
Như vậy vấn đề đã đến, mọi người đều biết, Khương Hằng là người của Thái Tử, như vậy con đường ở giữa hắn và Tần Kiền Hoàng, rất có thể chính là vị Thái Tử điện hạ trong Đông Cung kia!
Chuyện này là do Trần Tiêm Tiêm suy đoán, nhưng nàng cảm thấy đây là điều hợp lý nhất, nếu như suy luận tiếp từ cái phương diện này mà nói…ở giữa Thái Tử cùng với Tần Kiền Hoàng tồn tại một loại liên hệ nào đó.
Có quan hệ đến loại liên hệ này, Trần Tiêm Tiêm đã đặc biệt đi điều tra một lần, bởi vì bản thân của nó cũng không phải là bí mật gì, cho nên rất nhanh nàng liền đạt được tin tức, đó chính là mẫu thân của Thái Tử Võ Chiêu Không, kỳ thật cũng không phải là Hoàng Hậu Đại Càn, mà là Hoàng quý phi kém Hoàng Hậu một bậc, mà vị Hoàng quý phi này…
Lại xuất thân từ Tần gia!
Nói một cách khác, bản thân Tần gia chính là một trong những thế lực của Thái Tử, thuộc về ngoại thích tiêu chuẩn, kể từ đó ở giữa Tần Kiền Hoàng cùng với Thái Tử có liên hệ cũng là chuyện đương nhiên.
Như vậy vấn đề đã đến.
Đối với Thái Tử mà nói, Trần gia cùng với hắn thật ra là không thù không oán, coi như chỉ là vì một khối bảo ngọc, lấy thân phận của Thái Tử, Trần gia làm sao lại không cho? Nhưng nếu như thay một góc độ khác để suy nghĩ, Trần gia cùng với Tần gia đều là một trong bốn đại thế gia ở Kinh Thành, nếu như cử động Thái Tử nhằm vào Trần gia, ở phía sau có hình bóng của Tần gia mà nói…
Như vậy thì sẽ rất bình thường! Bản thân tranh đấu ở giữa thế gia chính là phi thường tàn khốc.
Mà nếu như là Tần gia nhằm vào Trần gia, vậy thì tất nhiên sẽ không thể thoát khỏi tai mắt của Tần Kiền Hoàng, thậm chí đây rất có thể còn chính là thái độ của Tần Kiền Hoàng.
Nguyên nhân chính là vì như thế, Trần Tiêm Tiêm mới đặt ánh mắt lên trên người của Tần Kiền Hoàng.
“Có thể khẳng định, sự kiện lần này, tuyệt đối là có quan hệ với Tần Kiền Hoàng!”
Đương nhiên ở trong đó đa phần đều là suy đoán.
Hơn nữa điểm trọng yếu nhất, đó chính là nếu như quả thật là ý tứ của Tần Kiền Hoàng, như vậy thì Tần Kiền Hoàng tại sao lại phải nhằm vào Trần gia đây? Chẳng lẽ nói thực sự là vì khối bảo ngọc kia? Hoặc nói là ở phía sau Trần gia còn có chuyện bí ẩn gì đó, đây là chỗ mà Trần Tiêm Tiêm thật sự không có cách nào suy luận ra.
“Bất quá cũng không thành vấn đề.” Trần Tiêm Tiêm hài lòng phủi tay.
Loại suy luận này là sở thích riêng của nàng, mặc dù bởi vì duyên cớ thiếu sót tin tức nên không thể trực tiếp đạt được đáp án, nhưng điều này là bị hạn chế bởi trí tuệ của nàng.
“Không sai, chỉ cần hỏi thăm người thông minh hơn mình, liền có thể nghiệm chứng suy đoán của mình!”
“Như vậy người này là ai đây?”
“Nhất định là ca ca!”
“Sư huynh! Hãy nhìn thành quả của ta một chút!”
Hấp háy mắt, Trần Khuynh Địch nhìn đồ án, văn tự, ký hiệu tràn đầy trên vách tường trong phòng khách sạn, nuốt một ngụm nước bọt.
“Như thế nào? Sư huynh thấy ta có lợi hại không?”
Nhìn thoáng qua Trần Tiêm Tiêm đang đắc ý, Trần Khuynh Địch rơi vào trong sự trầm tư thật sâu.
Nàng đây là đang muốn biểu đạt với mình điều gì?
Khoe khoang?
Đúng! Nhất định là khoe khoang! Nếu không thì sắc mặt sẽ không lộ ra vẻ đắc ý như thế, nhưng mà nàng đang muốn khoe khoang cái gì? Những hình vẽ, văn tự, ký hiệu này rốt cuộc là ẩn chứa bí ẩn gì ở bên trong, chẳng lẽ nói đây là bí pháp đoán mệnh, hơn nữa còn giống như có mấy chữ Nhị Hoàng Tử, Thái Tử, Tần Kiền Hoàng, Trần gia…
“Khụ khụ.” Trần Khuynh Địch tằng hắng một cái, mặc dù không biết là đã xảy ra chuyện gì, nhưng ở trong loại thời điểm này chỉ cần nói như thế này là được rồi: “Không sai!”
“Ha ha ha!” Quả nhiên, nghe vậy Trần Tiêm Tiêm liền lộ ra một nụ cười xán lạn.
“Bây giờ cũng chỉ còn lại một vấn đề, đó chính là không rõ ràng sự kiện lần này rốt cuộc có liên hệ như thế nào với Tần Kiền Hoàng, bất quá sư huynh dù sao cũng là sư huynh, tin rằng là sư huynh cũng đã sớm nghĩ tới điểm này rồi, bằng không thì sư huynh cũng sẽ không đặc biệt yêu cầu Thái Tử dẫn sư huynh vào thiên lao gặp đám người Trần gia.” Trần Tiêm Tiêm nói.
Dù sao thì nếu như nàng suy luận không sai, vậy thì Trần gia khẳng định sẽ không có ai biết đến quan hệ giữa Tần Kiền Hoàng và Tần gia với Thái Tử, đây cũng là nguyên nhân vì cái gì mà Tần gia sẽ động thủ đối với Trần gia, cái nguyên nhân này nếu chỉ dựa vào suy luận là không có cách nào suy ra được, tự nhiên là chỉ có thể đi hỏi ý kiến.
Cho nên sư huynh mới muốn đi vào thiên lao gặp đám người Trần gia! Nếu không thì sẽ không có lý do để làm như vậy đúng không? Sư huynh quả nhiên là thần cơ diệu toán!
Mà lúc này, ở dưới ánh nhìn sùng bái của Trần Tiêm Tiêm, Trần Khuynh Địch lại rơi vào trong trầm tư thật sâu lần thứ hai.
‘’? ??”
Tần Kiền Hoàng? Nữ nhân kia làm sao? Chuyện lần này lại còn có quan hệ với cô ta?
Đậu xanh rau má!
Chương 438: Cấm vệ Kiêu Quả
“Không sai, ta đã sớm đoán trước được điểm này!”
“Không hổ là sư huynh!”
Mặc dù không biết vì sao Trần Tiêm Tiêm lại đánh giá cao năng lực của mình một cách quá mức, nhưng loại biến hóa này..chẳng phải chính là hợp ý của mình hay sao?
Nếu như có thể làm cho Trần Tiêm Tiêm cảm thấy bản thân mình kỳ thật là một kẻ nắm giữ trí kế vô song, võ công trác tuyệt, nàng sẽ sinh lòng kính nể đối với mình, gọi là cái gì nhỉ, đúng, anh hùng cùng chung chí hướng! Sau đó mình lại liên tục biểu đạt thiện ý, cứ như vậy, nói không chừng sẽ thật sự có thể hóa thù hận thành tình bạn!
“Ừm!” Trần Khuynh Địch không tự được chủ kéo cao âm điệu: “Dù sao thì bình thường sự tình ta thích làm nhất chính là suy tư!”
“Thật sao!”
Không ngờ được ca ca lại có thói quen giống như mình!
“Đương nhiên! Vào thời điểm ở Tây Cương Đạo, muội có phải là cảm thấy ta đặc biệt thông minh hay không?”
“Xác thực là như vậy!”
“Không sai! Ca ca của muội rất là thông minh!”
Nhìn ca ca yêu mến thế mà có nhiều điểm giống nhau với mình như vậy, cả người của Trần Tiêm Tiêm đều không khỏi trở nên kích động, trực tiếp chỉ vào ký hiệu ở trong phòng, nói: “Đúng rồi ca ca, ca ca có biết không, có quan hệ tới những ký hiệu này, cũng chính là liên hệ ở giữa Tần gia cùng với Thái Tử, là do ta…”
“Này!” Trần Khuynh Địch đột nhiên hét lớn một tiếng, cắt đứt lời nói của Trần Tiêm Tiêm: “Ta có sự tình muốn nói…”
Nhìn Trần Tiêm Tiêm đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn mình, Trần Khuynh Địch xoay chuyển lời nói: “Tiêm Tiêm sư muội, đúng, ta có một sự tình muốn nói cho Tiêm Tiêm sư muội, về chuyện của Tần gia cùng với Thái Tử, sau này chúng ta lại nói, hiện tại có chuyện trọng yếu hơn.”
Nói đùa, nếu thật sự nhắc tới đống thiên thư ở trên tường kia, chẳng phải là sẽ làm bại lộ trí tuệ của ta hay sao!
“Khụ khụ, kỳ thật chuyện này cũng có quan hệ với Tiêm Tiêm sư muội, Thái Tử đã quyết định đêm nay mang ta đi vào trong thiên lao.”
“Ồ?” Hai mắt của Trần Tiêm Tiêm sáng lên, muốn nói cái gì đó, nhưng sau khi nghĩ một chút vẫn dừng lại.
“Tin rằng sư huynh cũng biết ta muốn hỏi cái gì, vậy thì ta sẽ không lắm mồm nữa.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
WHAT?
Trần Khuynh Địch nuốt vào một ngụm nước bọt, hỏi: “Tiêm Tiêm sư muội cảm thấy lần này đi vào thiên lao, còn cần phải để ý đến vấn đề gì sao?”
“Đương nhiên là có a.” Trần Tiêm Tiêm lộ ra vẻ mặt đương nhiên nói ra: “Dù sao thì đây cũng là cơ hội duy nhất để tiếp cận Trần gia, tự nhiên là cần phải hiểu rõ quan hệ giữa Trần gia với Tần gia còn có Tần Kiền Hoàng, hơn nữa trừ cái đó ra, tất nhiên còn phải biết rõ ràng thái độ của Thánh Thượng Đại Càn, cùng với tác dụng mà Nhị Hoàng Tử đưa đến…”
Trần Khuynh Địch: “! !!”
Dù sao cũng đã kinh lịch qua nhiều chuyện, Trần Khuynh Địch đã không phải là kẻ không có một chút hiểu biết nào như lúc trước! Hiện tại hắn hoặc nhiều hoặc ít, cũng có thể cái hiểu cái không.
Giống như là thật sự có đạo lý!
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, biểu lộ ở trên mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
“Tiêm Tiêm sư muội.”
“Kỳ thật ta vẫn cảm thấy, ở giữa chúng ta căn bản cũng không có thâm cừu đại hận gì, mặc dù lần này tiến vào thiên lao là phi thường nguy hiểm, vốn là ta chỉ cần đi một mình, nhưng mà bây giờ ta nghĩ lại, muội dù sao cũng là người xuất thân từ Trần gia, cho nên lần này muội hãy đi cùng với ta nhé?”
“Ách? !” Trên mặt của Trần Tiêm Tiêm lập tức lộ ra thần sắc kinh ngạc, nàng có lo lắng cho Trần gia không? Đúng là có lo lắng.
Mặc dù Trần Tiêm Tiêm cũng không có kỷ niệm tốt gì với Trần gia, nhưng cũng không phải là không có người cần quan tâm, chỉ là nàng vì tránh gây ra thêm phiền phức cho ca, cho nên đã lấy ý chí áp chế loại lo lắng này mà thôi.
Nhưng mà bây giờ, ca ca thế mà lại chủ động mời mình đi vào thiên lao cùng nhau?
“Ca ca…”
Nguyên lai ca ca lại quan tâm đến mình như vậy!
Một loại cảm giác ấm áp lan tràn ra từ trong lòng của Trần Tiêm Tiêm, khiến cho nàng không tự chủ được bật cười, hỏi: “Ta thực sự có thể đi theo cùng sao?”
“Đương nhiên!” Trần Khuynh Địch chắn chắn nói.
Nói đùa!
Bản thân làm sao có thể bỏ lỡ một cái cơ hội hoàn mỹ như vậy được!
Ngẫm lại, để cho Trần Tiêm Tiêm đi vào thiên lao cùng với mình, vừa có thể tăng cao độ thiện cảm của Trần Tiêm Tiêm, còn có thể giải quyết những sự tình liên quan tới Tần gia cùng với Tần Kiền Hoàng kia, sau đó mình chỉ cần hỏi mẹ xem khối bảo ngọc kia nằm ở nơi nào, rồi ngồi đợi ôm đùi của nhân vật chính là được.
Đây là kế sách một cục đá hạ ba con chim! Trần Khuynh Địch ta kỳ thật cũng rất thông minh a!
Ở bên ngoài Thành Thượng Kinh, Lạc Tương Tư lộ ra vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn nữ tử mặc áo bào trắng trước mắt, khí tức Luyện Thần Phản Hư đỉnh phong được kéo lên đến cực hạn, trong lúc mơ hồ thậm chí còn có một loại cảm giác giống như là khí tức Hợp Đạo Tôn Giả.
“Trước đó ngươi đang tìm ta sao? Ngươi thật là lợi hại.” Nữ tử mặc áo bào trắng chắp hai tay sau lưng, bĩnh tĩnh đứng ở trong đêm tối, thân ảnh không tính là cao lớn, lại phảng phất như có thể chống lên một mảnh bầu trời, cỗ khí thế to lớn này khiến cho Lạc Tương Tư không khỏi nín thở, loại tư thái giản dị tự nhiên này, mặc dù không bá đạo giống như Khương Hằng, nhưng lại còn muốn đáng sợ hơn.
“Tần Kiền Hoàng!”
“Ánh mắt của Trần Khuynh Địch so với sự tưởng tượng của ta còn muốn tốt hơn a, mỗi một cô gái ở bên người cũng đều rất thông minh.”
“Có chuyện gì sao?”
“Ngươi hẳn là đã phát hiện ra a.”
“A!” Thần sắc của Lạc Tương Tư đọng lại, lời nói của Tần Kiền Hoàng khiến cho nàng cảm thấy không may.
Lúc trước sau khi đánh bại Khương Hằng, Trần Tiêm Tiêm đã cầm đi Xuân Thu Chiến Xa, mà Lạc Tương Tư thì lấy đi một món đồ không ra gì.
Nhưng cũng chính là vì món đồ kia, đã khiến cho Lạc Tương Tư phát hiện ra một cái bí mật lớn bằng trời.
“Ngươi muốn thế nào?”
Tần Kiền Hoàng không trả lời, nhưng theo sự trầm mặc của nàng, Ngũ Sắc Thần Quang xanh vàng đỏ trắng đen dần dần trở nên sáng ngời, chiếu rọi nửa chân trời.
Tại thiên lao.
Xem như là nhà tù mà triều đình Đại Càn giam giữ trọng phạm, còn bị cấm vệ Kiêu Quả giám thị, vị trí của thiên lao kỳ thật vẫn luôn rất thần bí, phóng nhãn ra toàn bộ Thành Thượng Kinh, người bình thường thật đúng là không thể biết được tòa thiên lao thần bí này rốt cuộc ở nơi nào, bởi vậy có thể thấy được tính đặc thù của tòa thiên lao này.
Mà sau khi rời khỏi khách sạn, Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm đã dựa theo phân phó trước đó của Thái Tử, đi đến một căn nhà dân ở phía đông bên ngoài hoàng cung, sau đó ở dưới sự hướng dẫn của Lưu Cẩn bí mật lẻn vào hoàng cung, trên đường đi còn gặp phải mấy đội cấm vệ Kiêu Quả phụ trách tuần tra ban đêm.
“Dừng lại!”
“Người nào? !”
Đối mặt với sự ngăn cản của cấm vệ Kiêu Quả, Lưu Cẩn cũng là không có một chút hoang mang, vung tay áo một cái, lấy ra một tấm lệnh bài màu vàng trưng ra trước mặt, sau đó đám cấm vệ Kiêu Quả chính là sắc mặt đại biến, tiếp đó chính là cung kính hành lễ một cái đối với Lưu Cẩn rồi lui đi.
Chương 439: 18 tầng địa ngục
Trần Khuynh Địch thấy một màn này chính là hai mắt tỏa sáng, hai mắt nhàn rỗi không chuyện gì liền nhìn vào tay áo của Lưu Cẩn, tiến hành suy nghĩ ở trong lòng.
Tấm lệnh bài màu vàng kia đến tột cùng là cái gì? Thái Tử Lệnh?
Không đúng, không đúng, ở trong chuyện này Thái Tử hẳn là không nên tiết lộ ra thân phận mới đúng, hơn nữa bản thân cấm vệ Kiêu Quả cũng không có quan hệ gì với Thái Tử, bọn họ chỉ nghe lệnh của Thánh Thượng Đại Càn, nói như vậy tấm lệnh bài màu vàng kia là có quan hệ với Thánh Thượng Đại Càn? Kim bài miễn tử? Hay là đồ vật gì khác…
“Tích, chúc mừng kí chủ, kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến!”
“Tên nhiệm vụ: Thiên lao!”
“Nội dung nhiệm vụ: Mời kí chủ thăm dò bí mật ẩn núp ở phía sau thiên lao.”
“Ban thưởng nhiệm vụ: Yêu Thần Chi Huyết!”
“Trừng phạt nhiệm vụ: Không!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Nhìn nội dung nhiệm vụ mà hệ thống cung cấp, Trần Khuynh Địch kinh ngạc một hồi mới phản ứng được, đây là nhiệm vụ gì? Bí ẩn thiên lao? Chẳng lẽ là ở bên trong thiên lao triều đình Đại Càn còn có bí mật gì? Trọng yếu hơn chính là cái đồ vật Yêu Thần Chi Huyết mà hệ thống nói lại là cái gì, nghe vào cũng không phải là rất lợi hại.
Quan trọng nhất là! Trừng phạt nhiệm vụ kiểu gì vậy? Đây chính là nhiệm vụ chính tuyến a! Thế mà lại không có trừng phạt nhiệm vụ? !
“Cái nhiệm vụ này là sao vậy hệ thống?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Theo việc tu vi của kí chủ tăng lên, sự quan tâm của hệ thống đối với ngài cũng trở nên nhiều hơn…”
“Nói nhảm!”
“Nói tóm lại, ngoại trừ các nhiệm vụ đặc biệt, bổn hệ thống sẽ không gạt bỏ kí chủ nữa!”
“Kí chủ cứ yên tâm a! Ngài sẽ không còn bị xóa sổ một cách tùy tiện!”
“Như thế nào? Bổn hệ thống rất tốt đúng không?”
Trần Khuynh Địch: “…”
Ha ha! Ngươi cho rằng ta sẽ tin ngươi sao? Có một câu nói rất hay: Hệ thống xum xoe, không phải lừa đảo thì tức là đạo chích! Ở trong này khẳng định là có âm mưu!
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch vận dụng đại não cằn cỗi của bản thân điên cuồng suy đoán âm mưu phía sau của hệ thống, Lưu Cẩn đi ở phía trước nhất lại dừng chân, sau đó vậy mà quay người nhìn về phía Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm, khẽ cười nói: “Trần công tử, ta tối đa chỉ có thể mang ngài đi tới đây.”
“Cái gì?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Khuynh Địch ngẩng đầu.
Trần Tiêm Tiêm cũng lộ ra sắc mặt nghiêm túc nhìn Lưu Cẩn.
“Tiếp theo dù sao cũng là thiên lao, ta chung quy cũng là người trong nội đình, càng là người của Thái Tử, không thể đi vào, cho nên…”
“Tiếp theo bản thống lĩnh sẽ mang các ngươi đi xuống thiên lao.”
Ở giữa đêm tối lờ mờ, một giọng nói đột nhiên vang lên, cắt đứt lời nói của Lưu Cẩn, sau đó chỉ thấy một bóng người hiện lên ở dưới bóng tối góc cung điện, trên người khoác áo giáp, bên hông mang kiếm, rõ ràng là một vị võ tướng có bộ dáng thanh niên, nhìn qua oai hùng bất phàm, nhưng lại không phát giác ra một chút khí thế nào.
Trong nháy mắt thanh niên thống lĩnh xuất hiện, Lưu Cẩn liền ngậm miệng lại, sau đó chỉ thấy thanh niên thống lĩnh nhìn về phía Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm, nói: “Các ngươi hãy đi theo ta a, bản tướng họ Tiền, gọi ta một tiếng Tiền thống lĩnh là được rồi, Lưu công công, ngài đã có thể rời đi.”
Lưu Cẩn gật đầu một cái, chợt nhìn về phía Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm, nói: “Còn mời hai vị, chớ quên đáp ứng sự tình của điện hạ.”
“Minh bạch.”
Sau khi đạt được câu trả lời của Trần Khuynh Địch, Lưu Cẩn cũng không còn lưu lại, quay người biến mất ở trong bóng đêm.
Mà sau khi Lưu Cẩn biến mất, Tiền thống lĩnh cũng nhìn về phía Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười cứng ngắc: “Hai vị, mời đi theo ta.”
Ở dưới sự hướng dẫn của Tiền thống lĩnh, hai người đi xuyên qua mấy con đường nhỏ trong hoàng cung, cuối cùng mới ngừng lại ở một chỗ cung điện hoang phế tại góc tây bắc hoàng cung.
Đừng nhìn hoàng cung lớn và huy hoàng như vậy, nhưng trên thực tế vẫn có một bộ phận kiến trúc bị quên lãng, những kiến trúc này có một số là do mấy Hoàng Đế ở thời đại trước kiến tạo, có một số là do Thánh Thượng Đại Càn nhất thời hưng khởi kiến tạo, về sau bị vứt bỏ, thậm chí còn có một số là kiến trúc tiền triều…Nhưng bất kể như thế nào, cuối cùng thì những kiến trúc này cũng đã bị quên lãng, hơn nữa còn trở thành một nơi che giấu cực tốt.
Tiền thống lĩnh mang hai người Trần Khuynh Địch tùy ý đi vào bên trong tòa cung điện hoang phế này, dùng hai tay kết ấn, sử dụng bí pháp dẫn dắt, cuối cùng mở ra một cánh cửa ngầm dẫn vào lòng đất.
“Đi vào cùng ta.”
Trong nháy mắt đi vào cửa ngầm, Trần Khuynh Địch cũng không khỏi phát ra thanh âm thán phục, lấy tu vi cùng với sức cảm ứng Võ Đạo Tông Sư của hắn, tự nhiên là có thể cảm giác ra được.
Cái cửa ngầm này vô cùng không tầm thường! Đi qua ngưỡng cửa, phảng phất như là đi vào một tòa bí cảnh vậy, loại biến hóa không gian vi diệu này tuyệt đối không phải là đường hầm thông thường có thể làm được, cái gọi là thiên lao này, chỉ sợ cũng không giống như là bề ngoài, không những được xây dựng ở trong lòng đất, mà rất có thể còn là một tòa bí cảnh không gian!
“Phù…” Sau khi đi vào bí cảnh, Tiền thống lĩnh tựa như là nhẹ nhàng thở ra, ở trên mặt cũng dần dần toát ra một nụ cười.
“Cuối cùng cũng đã tiến vào, trước đó ở bên ngoài ta cũng không dám quá phách lối, nói tới nói lui chính là không nên lớn tiếng, hiện tại thì tốt hơn nhiều, hai người các ngươi cũng không cần phải quá kiêng kị, ở trong thiên lao cũng không có nhiều quy định, cũng không phiền toái như ở bên ngoài, chuyện ở nơi đây sẽ không ảnh hưởng đến hoàng cung.”
“Cũng không biết Thái Tử rốt cuộc để cho các ngươi đi vào là để làm gì, hơn nữa còn là người Trần gia, cũng may là Thái Tử điện hạ có một chút quan hệ với ta, bằng không thì các thống lĩnh cấm vệ Kiêu Quả khác, sẽ không có ai dám để cho người của Thái Tử tiến vào, nhưng các ngươi cũng chỉ có thời gian nửa canh giờ, biết chưa?”
Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, mà Trần Tiêm Tiêm thì đi theo phía sau hắn, lộ ra vẻ mặt giống như có điều suy nghĩ nhìn Tiền thống lĩnh.
Mà ở phía trước, Tiền thống lĩnh phảng phất như là một cái máy phát thanh vậy, thao thao bất tuyệt giới thiệu cái gọi là thiên lao.
“Toàn bộ thiên lao tổng cộng có 18 tầng, theo dân gian nói thì là 18 tầng địa ngục, 18 tầng thiên lao, toàn bộ đều giam giữ các nhân vật hung ác, trong đó có cự kình tông phái, có Ma Đạo hung tàn, có phản tặc nghịch thiên, vân vân…”
“Những người này đều không phải là loại lương thiện, nếu không bị giam giữ ở trong thiên lao, sợ rằng sẽ khiến cho toàn bộ thiên hạ rung chuyển, tòa thiên lao này của chúng ta, nếu so sánh với cái gì Trấn Ma Tháp của Phật môn còn muốn danh xứng với thực hơn nhiều lắm, hơn nữa lịch sử của tòa thiên lao này cũng là phi thường lâu đời, chính là do Thánh Thượng tự mình đôn đốc và kiến tạo.”
“Người bình thường nếu muốn bị giam giữ ở trong thiên lao, cũng sẽ không có cơ hội!”
Nói đến thiên lao, Tiền thống lĩnh liền lộ ra bộ dáng vô cùng hưng phấn, cả người đều có một loại cảm giác tự hào.
Mà một nhóm ba người Trần Khuynh Địch sau khi đi đến, cũng không gây ảnh hưởng gì cho thiên lao.
Chương 440: Phế vật
18 tầng thiên lao thân là một tòa bí cảnh không gian, bản thân là không có ánh mặt trời chiếu vào, ở tầng sâu nhất còn có hàn khí âm lãnh, chỉ có ánh nến là có thể sưởi ấm tòa thiên lao này một chút, phạm nhân ở chỗ này, trên cơ bản là đã mất đi tự do cùng với sức sống.
Có lẽ rất nhiều người đều tưởng rằng ở trong thiên lao hẳn là sẽ phi thường ồn ào, sẽ có vô số người la hét và cố gắng trốn thoát, nhưng trên thực tế thì lại không phải như thế, đi qua từng nấc thang, Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm đều có thể nhìn thấy phòng giam hai bên thiên lao, dùng bốn chữ không có sinh cơ để hình dung cảnh tượng này là sít sao nhất.
Cho dù là nhìn thấy được thân ảnh, nhưng những người này cũng hoàn toàn không có ý tứ nhúc nhích, thậm chí là ngoại trừ ba người Trần Khuynh Địch, còn không có binh sĩ nào trông coi.
“Đây là những phạm nhân bị giam giữ ở tầng thiên lao cao nhất, không phải là ta xem thường bọn họ, nhưng ở bên trong tất cả các phạm nhân thiên lao, bọn họ không thể nghi ngờ là rác rưởi nhất, mới bị giam hai, ba năm, liền khiến cho bọn hắn không buồn nói chuyện, không buồn luyện công, cũng không động đậy một chút nào, mỗi ngày ăn một bữa sống qua ngày.”
“Chỉ là sự cô độc đã khiến cho những người này triệt để bị phế bỏ.”
“Ngươi nhìn một chút đi, cho dù là ta đang gièm pha trước mặt bọn họ, bọn họ cũng hoàn toàn thờ ơ.”
“Nếu đây không phải là phế vật, thì thứ gì mới là phế vật?”
Tiền thống lĩnh vừa quét mắt nhìn những phạm nhân ở chung quanh, vừa khinh thường nói.
“Một đường võ đạo, muốn đi đến đỉnh phong, ngay cả ý chí chịu đựng sự cô độc cơ bản nhất cũng đều không có, vậy thì còn có chỗ nào để dùng? Ở phía dưới Võ Đạo Tông Sư thì còn tốt, nếu là Hỏa Luyện Kim Đan ở phía trên Võ Đạo Tông Sư, thậm chí là cảnh giới càng cao hơn, người nào không phải là đạo tâm như sắt, cho nên nói a, nếu không còn ý chí, cho dù có là võ giả mạnh hơn nữa cũng chỉ là phế vật.”
“Cho nên mấy người này mới bị giam giữ ở tầng thiên lao cao nhất.”
Tiền thống lĩnh vừa dẫn đường vừa thao thao bất tuyệt, mà Trần Khuynh Địch và Trần Tiêm Tiêm thì giống như có điều suy nghĩ nghe hắn nói.
Thật vậy! Tiền thống lĩnh nói không sai!
Ít nhất là Trần Khuynh Địch cũng tự hỏi mình, nếu như hắn bị giam giữ ở trong tòa thiên lao này, bị nhốt ở trong một căn phòng giam nho nhỏ, không có người nói chuyện, cứ như vậy sống cô độc qua một, hai năm, hắn có thể sụp đổ hay không? Phải biết rằng cái thế giới này thế nhưng lại không có WIFI! Ở kiếp trước Trần Khuynh Địch đã nhìn thấy qua không ít ví dụ về sự cô độc, hắn không tự tin là có thể chịu đựng được.
Nói như vậy…
“Ta cũng sẽ giống như bọn họ?” Trần Khuynh Địch vô thức lẩm bẩm.
Nghe vậy Trần Tiêm Tiêm cùng với Tiền thống lĩnh liền nhao nhao nhìn về phía hắn.
Chỉ chốc lát sau, Tiền thống lĩnh liền vừa cười vừa nói: “Vị tiểu ca này có tu vi không tệ a, không hổ là người mà Thái Tử xem trọng, bất quá ngươi vẫn còn rất trẻ, không cần phải chú ý nhiều như vậy.”
“Người trẻ tuổi có chỗ tốt của người trẻ tuổi, lời mà ta vừa nói cũng không phải là nhằm vào người trẻ tuổi, mà chủ yếu là nhằm vào những phạm nhân ở tầng cao nhất này, tối thiểu cũng đều đã sống được mấy chục năm, thậm chí là trên trăm năm, ở bên trên cái cơ sở này vẫn không thể rèn luyện ý chí của bản thân đến trình độ có chịu đựng sự cô độc, cho nên ta mới nói bọn họ là phế vật…”
“Nhưng mà ngươi còn trẻ như vậy, vẫn còn có rất nhiều thời gian.”
“Không đúng.” Nghe xong lời nói của Tiền thống lĩnh, Trần Khuynh Địch trầm mặc trong chốc lát, chợt lắc đầu nói: “Chuyện này cũng không có quan hệ đến tuổi tác.”
Tuổi tác?
Đừng nói giỡn, nếu thật sự bị giam giữ ở trong thiên lao, ai sẽ để ý đến tuổi của ngươi?
Cái thế giới này sẽ không quản ngươi là người trẻ tuổi hay là lão nhân, nếu như ý chí của ngươi không đạt đến tiêu chuẩn, vậy thì cuối cùng cũng sẽ biến thành những người bị giam ở tầng thiên lao này, trở thành phế vật! Phế vật như vậy, lại làm sao có thể gánh vác được áp lực của nhân vật chính, làm sao có thể sống sót?
Như vậy là không được!
Phải nghĩ biện pháp!
Sau khi trở về phải nhốt bản thân vào phòng tối để rèn luyện ý chí!
Trần Khuynh Địch đang âm thầm quyết định cũng không chú ý tới ánh mắt sùng bái của Trần Tiêm Tiêm ở sau lưng, cũng không chú ý tới nụ cười của Tiền thống lĩnh.
Một lát sau, Tiền thống lĩnh đẩy ra cánh cửa thứ hai.
Mà lần này, theo việc ba người tiến vào, phòng giam hai bên chung quanh liền lập tức trở nên náo loạn.
“A a a!! !”
“Thả ta ra ngoài! Chó săn triều đình! Có bản lĩnh thì thả lão tử ra, lão tử là tông chủ Huyết Kiếm Tông, năm đó đại chiến với năm đại kiếm phái ở trên Huyết Kiếm Phong, tung hoành giang hồ ai có thể ngăn? Có dám đơn đả độc đấu cùng với lão tử hay không! Lão tử không cần sử dụng kiếm, chỉ cần dùng một ngón út cũng đều có thể đâm chết các ngươi!”
“Gặp quỷ! Thật là có người mới tiến vào sao? Lão phu là Hám Thiên Ma Tôn! Năm đó không biết đã giết chết bao nhiêu anh hùng hào kiệt.
Người mới tới, nói xem ngươi đã đi vào đây bằng cách nào? Hiến tế một tòa thành trì? Giết một vị đại quan triều đình? Là dư nghiệt Đại Chu? Hay là thông đồng với…”
“Im miệng!” Rốt cục, Tiền thống lĩnh dường như là không chịu được sự hỗn loạn ở nơi này, gầm lên một tiếng, một giây sau, trong tất cả các phòng giam đều truyền ra một trận ba động năng lượng, tận lực diễn hóa ra những đạo lôi điện, những tiếng hét to rõ vừa rồi, lập tức biến thành tiếng kêu thảm liên tiếp.
Nhìn một màn này, trong đầu của Trần Khuynh Địch không khỏi hiện lên 6 chữ: còn dám ngông cuồng nữa hay không? !
“Á á á! Đáng chết!”
“Tiền tiểu nhi! Có bản lĩnh thì hãy giết lão tử a! !”
“Vô sỉ! Có bản lĩnh thì vào đây đơn đấu với ta! Một mình ta có thể chấp mười người như ngươi!”
“A a a a a a a!”
Nghe những tiếng kêu thảm mang theo thanh âm chửi mắng này, Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm đều lộ ra gương mặt cổ quái, những phạm nhân ở tầng dưới này quả nhiên là không giống như phạm nhân ở tầng trên, mỗi một người đều là có ý chí tuyệt cường, không nói đến những cái khác, chỉ là những đạo lôi điện này, người bình thường làm sao có thể chịu được.
Thấy sắc mặt của hai người trở nên dị thường, Tiền thống lĩnh cũng bất đắc dĩ nói: “Thật xin lỗi, những người này không giống như đám phế vật ở tầng trên, miễn cưỡng được tính là ác nhân, nói thật, đám người này mới là phạm nhân chân chính mà thiên lao giam giữ, ý chí, thực lực, thủ đoạn, không có một yếu tố nào mà không phải là đỉnh tiêm.‘’
“Trước đây, có một kẻ hung ác bị giam giữ ở dưới tầng thấp nhất, vậy mà quả thực là đã dựa vào sức một mình trốn ra ngoài từ trong thiên lao, bởi vì sự cố đó, chúng ta đã bị Thánh Thượng Đại Càn trách cứ một phen, từ đó về sau, cấm chế ở thiên lao liền được cải cách toàn diện.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







