1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
  4. Tập 87 : Giác ngộ (c431-c435)

[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện

Tập 87 : Giác ngộ (c431-c435)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 431: Giác ngộ

Dường như là hiểu được của ý tứ của Hoàng Thu Sinh, Trần Khuynh Địch liền nói thêm một câu bổ sung: “Hoàng đại nhân không cần phải lo lắng, ngài không thể đánh chết được ta, vừa rồi ta nói như vậy, là hi vọng ngài có thể xuất ra toàn bộ thực lực để chiến đấu mà thôi.”

Hoàng Thu Sinh: “…”

Câu này so với câu vừa rồi còn muốn làm tổn thương người hơn!

“Không phải là ta khoe khoang, nhưng mà Hoàng đại nhân, có lẽ ở bên trên thực lực ta không bằng ngài, nhưng bàn về năng lực bảo mệnh thì ta lại rất mạnh, chỉ là võ đạo của ta hiện tại rơi vào bình cảnh, cần một đối thủ đủ cường đại giúp cho võ đạo của ta tiến thêm một bước, cho nên ta cần ngài mang quyết tâm đánh chết ta để chiến đấu.”

“Nếu như ta có thể nhờ vào trận chiến này để đột phá, ta nhất định sẽ báo đáp Hoàng đại nhân!”

“Cuồng vọng!” Hoàng Thu Sinh còn chưa nói gì, một bộ đầu trung niên ở bên cạnh Hoàng Thu Sinh đã bước ra một bước, dùng vẻ mặt tức giận nói ra: “Trần Khuynh Địch! Đừng tưởng rằng ngươi có bối cảnh Thuần Dương Cung, liền có thể muốn làm gì thì làm ở Lục Phiến Môn! Nếu như đại nhân muốn đánh chết ngươi, ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể sống sót hay sao?”

Trần Khuynh Địch suy tư trong chốc lát, nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ta cảm thấy là có thể.”

Bộ đầu trung niên: “…”

Thở dài, Hoàng Thu Sinh ra hiệu cho vị bộ đầu trung niên kia lui ra, sau đó bước ra một bước, đứng ở trước mặt của Trần Khuynh Địch.

Sau đó hắn dùng một ánh mắt giống như đã nhìn thấu hết thảy nhìn Trần Khuynh Địch, hỏi: “Ngươi đã đoán được rồi đúng không?”

“Mọi người đều nói Trần Khuynh Địch trí kế vô song, trước đó vào thời điểm ở Tây Cương Đạo, bản quan cũng đã tận mắt chứng kiến, bây giờ xem ra đúng là danh bất hư truyền, lần này ngươi tới cửa, hẳn là vì ngăn cản bản hầu nhằm vào Thái Tử a, nếu là như vậy, Lục Phiến Môn cùng với Thuần Dương Cung cũng đã không còn đường hoà hoãn.”

Trần Khuynh Địch: “? ??”

“Được, bản hầu đáp ứng ngươi.” Hoàng Thu Sinh thấy Trần Khuynh Địch vẫn còn giả ngu, không khỏi lắc đầu, chợt đưa tay nói: “Nếu ngươi đã quyết tâm, vậy thì hãy ra tay đi.”

Mặc dù không biết chuyện ra sao, nhưng Hoàng Thu Sinh dường như là đã đồng ý giao thủ cùng với mình.

Sau khi làm rõ điểm này, Trần Khuynh Địch liền lập tức lộ ra một nụ cười vô hại, sau đó bước ra một bước.

Khác biệt cùng với tuyệt đại đa số Võ Đạo Tông Sư, ở trong cơ thể của Trần Khuynh Địch cũng không có cái gọi là Võ Đạo Kim Đan, hoặc có lẽ là, đối với hắn mà nói nhục thân của hắn chính là một khoả Kim Đan, bình thường không ra tay thì thôi, khí tức nội liễm trong toàn thân, nhìn qua bình thường không có gì lạ, nhưng một khi xuất thủ, khí tức sau khi bộc phát ra, lại là cuồng bạo tới cực điểm!

Mặc dù Trần Khuynh Địch không nhận ra điều đó, nhưng ở trên đường đi của hắn, huyết chiến ở Thành Thanh Đế tại Nam Cương Đạo, ác chiến với Thái Tử Hoành Xương ở Viêm Hán Quốc, chém giết thảm liệt cùng với Võ Đạo Tông Sư ở Tiêu Thành, không chết không thôi cùng với Minh Vô Nhai ở Ung Châu Đạo, ở Tây Cương Đạo càng là một đường hát vang, đánh đâu thắng đó.

Tục ngữ nói, những người kinh lịch nhiều chuyện sẽ tự nhiên sinh ra một loại khí thế khó mà diễn tả, ở trên đường đi của Trần Khuynh Địch, huyết chiến, tử chiến, kịch chiến, những trải nghiệm khác nhau hợp nhất với nhau, được Trần Khuynh Địch vô thức dung nhập vào bên trong quyền ý của bản thân, bây giờ bước ra một bước, tự nhiên là hiện ra một cỗ khí thế trăm trận bất bại.

Cỗ khí thế này hỗn hợp ở bên trong quyền ý, theo một quyền Trần Khuynh Địch đấm ra, những nơi đi qua nguyên khí tịch diệt, vạn pháp không còn, cú đấm thẳng nhìn như thông thường lại trở nên hư ảo khó lường, phảng phất như có vô tận biến hóa, lập tức khiến cho Hoàng Thu Sinh vừa rồi còn lộ ra thần sắc bình thản hoàn toàn biến sắc, trên mặt toát ra thần sắc kinh hãi không thể ức chế.

Oanh! Quyền chưởng chạm vào nhau, đối mặt với một quyền kinh khủng của Trần Khuynh Địch, Hoàng Thu Sinh liền đưa tay vỗ ra một chưởng.

Thiên Địa Đại Cầm Nã!

Đây võ học đặc trưng của Hoàng Thu Sinh, đã từng là một chiêu dùng để bắt gọn Man tộc Võ Đạo Tông Sư tại Nam Cương Đạo, bây giờ được hắn thi triển ra toàn lực, một chưởng đánh ra phảng phất như tất cả thiên địa đều nằm trong lòng bàn tay, năm ngón tay nắm chặt bên trên thiết quyền của Trần Khuynh Địch, phảng phất như năm sợi xiềng xích tinh thiết, muốn triệt để trấn áp con hung thú này.

Một tiếng nổ mạnh trầm muộn vang lên, một đạo sóng xung kích mà mắt trần có thể thấy lấy hai người làm trung tâm khuếch tán ra, Thiên Địa Đại Cầm Nã của Hoàng Thu Sinh bất quá chỉ ở trong chốc lát liền bị thiết quyền của Trần Khuynh Địch phá vỡ, năm ngón tay bị đánh bật ra.

Mà toàn thân của Trần Khuynh Địch cũng run rẩy, lùi về phía sau hơn mười bước kéo dài khoảng cách với Hoàng Thu Sinh.

“Tốt!” Trần Khuynh Địch hét lên hưng phấn.

Quả nhiên! Hoàng Thu Sinh không hổ là đối thủ mà bản thân hắn chọn trúng! Có lẽ là vì đã xuyên việt được một thời gian dài, Trần Khuynh Địch cũng đã dần biến đổi từ người thường ở kiếp trước, hắn hiện tại đã có thể được gọi là một võ giả hợp cách, đối mặt với đòn phản kích của Hoàng Thu Sinh, hắn chẳng những không lo lắng mình có thể đánh thắng hay không, ngược lại còn lộ ra một nụ cười.

“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng kí chủ, kích hoạt nhiệm vụ ẩn tàng!”

“Tên nhiệm vụ: Tôn nghiêm của võ giả.”

“Giới thiệu nhiệm vụ: Mời kí chủ huyết chiến đến cùng với tổng bộ Lục Phiến Môn Hoàng Thu Sinh, ở bên trong chiến đấu thể ngộ võ đạo của bản thân, mặt khác, tổng bộ Lục Phiến Môn Hoàng Thu Sinh đã kẹt tại cảnh giới Võ Đạo Tông Sư hơn mười năm, ở một trình độ nào đó mà nói là có tình cảnh giống như kí chủ, cho nên mời kí chủ không cần lưu thủ! Hãy ôm giác ngộ đánh chết Hoàng Thu Sinh để chiến đấu a!”

“Tin rằng là Hoàng Thu Sinh cũng sẽ nghĩ như vậy!”

“Ban thưởng nhiệm vụ: Không.”

“Trừng phạt nhiệm vụ: Không.”

“Nhắc nhở ngoài định mức: Bổn hệ thống rất tốt với kí chủ a.”

Ầm ầm! Trong lúc kịch chiến, Trần Khuynh Địch không có tâm trạng suy nghĩ về hàm nghĩa của nhiệm vụ hệ thống, hắn chỉ nhớ được có một câu: Hãy ôm giác ngộ đánh chết Hoàng Thu Sinh để chiến đấu a!

Không sai! Đồng dạng đều là võ giả, coi như là một con gà mờ như ta cũng nhận thức được điều đó, ta tin rằng Hoàng Thu Sinh khẳng định cũng sẽ giống như vậy!

Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch liền mở miệng nói: “Hoàng đại nhân, hãy cẩn thận, ta muốn xuất toàn lực!”

Hoàng Thu Sinh: “…”

“Cuồng vọng!” Gầm lên một tiếng, cho dù là lấy sự hàm dưỡng của Hoàng Thu Sinh, hắn rốt cục cũng có một chút không thể kiềm chế được sự tức giận, lần thứ hai vỗ ra một chưởng, năm ngón tay nắm lại, thiên địa nguyên khí bốn phía đều nổ vang, diễn hóa ra một tòa lâu đài màu đỏ thẫm tản ra huyết khí ngất trời ở trên bàn tay, rõ ràng là bộ dáng của tổng bộ Lục Phiến Môn.

Thiên Địa Đại Cầm Nã, lòng bàn tay là nhân gian!


Chương 432: Phùng Nguyên Nhất

Thân làm tổng bộ Lục Phiến Môn, Hoàng Thu Sinh chính là một võ giả được Thánh Thượng Đại Càn moi ra từ bên trong giang hồ, vào lúc sớm nhất hắn bất quá chỉ là một vị tán tu giang hồ mà thôi, ngoài ý muốn chiếm được truyền thừa của Đại Lôi Âm Tự thời Thượng Cổ, luyện thành tàn chiêu Chưởng Tâm Phật Quốc, cuối cùng nhờ vào đó mà sáng chế ra Thiên Địa Đại Cầm Nã.

Cho nên hắn vừa xuất thủ, dĩ nhiên là có mấy phần đặc điểm của Chưởng Tâm Phật Quốc.

Đương nhiên vì bị giới hạn bởi tu vi, một chưởng này của Hoàng Thu Sinh chỉ có thể diễn hóa ra một tòa quang ảnh Lục Phiến Môn, mà nếu đổi thành Phương Trượng Phật Môn Ngô Không mà nói, một chưởng này đánh ra chính là Thần Phật đầy trời.

Nhưng dù vậy, một chưởng này của Hoàng Thu Sinh vẫn là bá liệt vô song.

Dù sao thì chiến trường lúc này cũng chính là ở trong Lục Phiến Môn, thiên thời địa lợi nhân hòa, tòa quang ảnh Lục Phiến Môn mà Hoàng Thu Sinh diễn hóa ra này, tản ra ánh sáng lẫm liệt, huyết khí ngập trời, phảng phất như có thể trấn áp tất cả tội ác trong thiên hạ vậy, mang theo một cỗ đại thế đường hoàng đập về đỉnh đầu của Trần Khuynh Địch, tiến hành trấn áp hắn.

Nhưng mà không đợi Hoàng Thu Sinh cùng với đám người quan chiến ở chung quanh lộ ra nụ cười, Trần Khuynh Địch bị trấn áp chính là đưa tay chỉ lên trời, năm ngón tay khép lại thẳng tắp, phảng phất như một chuôi mạch đao, bỗng nhiên bổ ra một đao về phía quang ảnh Lục Phiến Môn trên đỉnh đầu, quyền ý ngập trời tự do chuyển hóa, trực tiếp mang theo một đạo đao quang sắc bén đến cực hạn, theo một đao này của Trần Khuynh Địch, toàn bộ quang ảnh Lục Phiến Môn đều vỡ vụn, bị một đao của Trần Khuynh Địch chém thành hai nửa.

Đối mặt với đạo đao quang kinh khủng này, thần sắc của Hoàng Thu Sinh biến hóa, vô thức muốn tránh lui.

Nhưng cái ý nghĩ này chỉ vừa lóe lên trong chốc lát liền bị hắn quên sạch sành sanh.

Phải biết rằng Hoàng Thu Sinh hắn là ai? Là Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, mặc dù không bằng những thánh địa võ đạo kia, nhưng các thế lực ở dưới thánh địa võ đạo có thế lực nào sẽ không cung kính đối với hắn, mà Trần Khuynh Địch thì sao? Tên tuổi người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung dĩ nhiên là cũng rất lớn, nhưng bất kể nói như thế nào, Trần Khuynh Địch cũng đều chỉ là một giang hồ tiểu bối mà thôi!

Chớ đừng nói chi là bây giờ Trần Khuynh Địch ở trên ý nghĩa nghiêm ngặt mà nói còn là thuộc hạ của hắn.

Bản thân nếu như tránh lui, vậy sau này làm sao còn có thể phục chúng? Mặt mũi của hắn có còn hay không? Trong lúc hít thở, Hoàng Thu Sinh quả thực là đứng vô cùng vững vàng, cho dù là nửa bước cũng không lùi, mắt thấy một đao của Trần Khuynh Địch chém xuống, hắn hít vào một hơi thật sâu, khí tức toàn thân nhất thời biến hóa một cái.

Ầm ầm! Hoàng Thu Sinh bất động thân hình, một thân cương khí phảng phất như một tòa núi lửa bị kích thích bộc phát, mang theo cỗ khí thế này, Hoàng Thu Sinh thò tay ra, thức mở đầu vẫn là Thiên Địa Đại Cầm Nã, nhưng theo năm ngón tay của hắn nắm chặt, thiên địa nguyên khí bốn phía bị hắn hút toàn bộ vào thể nội, chợt đổi chưởng thành quyền đánh ra!

Bản thân của Thiên Địa Đại Cầm Nã là một loại võ công bắt giữ, là võ công do Hoàng Thu Sinh sáng lập ra sau khi trở thành Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, tên như ý nghĩa, đây là môn võ công chuyên môn dùng để bắt những võ giả làm hại giang hồ kia, ý nghĩa như tên gọi chính là trấn áp, mà không phải là để giết người, nhưng như vậy cũng không có nghĩa là Hoàng Thu Sinh sẽ không giết người.

Dùng Thiên Địa Đại Cầm Nã phong tỏa thiên địa, hóa thành một phương lực lượng thiên địa cho bản thân dùng! Một quyền khai thiên! Một quyền Hoàng Thu Sinh đánh ra này, mang theo uy áp thiên địa, những nơi đi qua không khí đều bị đánh nổ, hóa thành khí lưu mà mắt trần có thể thấy đổ xuống, hình thành tiếng ma sát chói tai, va chạm với một đao chém từ trên xuống của Trần Khuynh Địch, trong chớp mắt va chạm, toàn bộ quang ảnh Lục Phiến Môn đều chấn động.

“Tốt! Lại đến!” Lùi lại một bước, trong lần giao phong này Trần Khuynh Địch vẫn là bên thua thiệt, nhưng hắn đã luyện thành nhục thân Kim Đan, một chút thương thế nhỏ này đối với hắn mà nói căn bản cũng không tính là gì, cho nên hắn cơ hồ là không có bất luận sự dừng lại nào, tiếp tục bước ra một bước, điên cuồng tấn công về phía Hoàng Thu Sinh, thấy vậy Hoàng Thu Sinh liền trực tiếp giật giật khóe mắt.

Ta và ngươi có thù oán gì? Cần phải điên cuồng như vậy sao!

“Tiểu bối, thật sự cho rằng ta sợ ngươi? !” Hít vào một hơi thật sâu, Hoàng Thu Sinh lần thứ hai dùng Thiên Địa Đại Cầm Nã thu nạp thiên địa nguyên khí, đối đầu cùng với Trần Khuynh Địch.

Tại Thành Thượng Kinh, ở trong Ngự Thư Phòng hoàng cung.

Một thân ảnh màu vàng yên lặng ngồi ở bên bàn đọc sách, cầm một phần tấu chương nghiêm túc đọc, mà theo Trần trận giao chiến giữa Khuynh Địch cùng với Hoàng Thu Sinh, cỗ quyền ý trùng thiên cùng với hai cỗ khí tức Võ Đạo Tông Sư kia đã làm kinh động hơn phân nửa Thành Thượng Kinh, tự nhiên là cũng rơi vào trong mắt của vị chủ nhân Thành Thượng Kinh này.

“Người đâu?” Thánh Thượng Đại Càn buông tấu chương xuống, vuốt vuốt mi tâm nhẹ giọng mở miệng, mà trong nháy mắt hắn mở miệng, cửa chính Ngự Thư Phòng liền nhẹ nhàng bị đẩy ra, thái giám một mực đứng hầu tại cửa ra vào chậm rãi đi đến, khác biệt cùng với đại đa số thái giám, vị thái giám này có dáng người tròn, sắc mặt hiền lành, thay vì nói là giống như những thái giám âm khí bức người bên trong hoàng cung, không bằng nói là càng giống như một vị Phật Di Lặc được cúng bái ở trong các chùa miếu.

Đây là đại tổng quản Ti Lễ Giám – Phùng Nguyên Nhất, chỉ bằng vào ba chữ Ti Lễ Giám này đã có thể thấy được địa vị của vị thái giám này ở bên trong triều đình, nếu như nói rằng cái chức quan này còn chưa đủ mà nói, vậy thì thái giám thiếp thân của Thánh Thượng Đại Càn, cái danh xưng này chỉ sợ là càng khiến cho người ta kiêng kị hơn một chút, thậm chí đại đa số tấu chương cũng đều là do hắn thẩm duyệt trước, nếu là đại sự thì mới giao cho Thánh Thượng Đại Càn quyết định.

“Xin chào Thánh Thượng.”

“Bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, Hoàng Thu Sinh đang đánh nhau với ai? Quyền ý trùng thiên, trẫm nhớ kỹ ở trong Kinh Thành hẳn là cũng không có người nào nắm giữ quyền đạo đạt đến loại cảnh giới này a.”

“…”

Khóe miệng của Phùng Nguyên Nhất có một chút co lại, chợt nói ra: “Khởi bẩm Thánh Thượng, ngài quên rồi sao, gần đây đệ tử Trần gia đã đi vào Kinh Thành, lấy thiên phú và thực lực của hắn, là có thể tùy tiện thi triển ra bực quyền ý này, cũng chỉ có thân phận đặc thù của hắn, mới có thể động thủ cùng với Hoàng đại nhân mà không bị trừng trị.”

“Đệ tử Trần gia, là Trần Khuynh Địch sao?”

Nếu như Trần Khuynh Địch có ở chỗ này, nhất định sẽ cảm thấy vô cùng giật mình, bởi vì cường giả đệ nhất mà thiên hạ công nhận, Thánh Thượng Đại Càn thế mà lại biết rõ tên của hắn, thậm chí còn giống như khá là quen thuộc.

Phùng Nguyên Nhất nói khẽ: “Có cần thần ngăn cản Trần Khuynh Địch và Hoàng đại nhân hay không?”


Chương 433: Ám chỉ

“Không, không cần.” Thánh Thượng Đại Càn sau khi do dự một chút, liền lắc đầu nói: “Hoàng Thu Sinh là người đều có năng lực và thiên phú, nhưng tiếc là cho đến nay vẫn còn chưa thoát khỏi những tập tục trong giang hồ ngày xưa, thế cục mà hắn đang sống ở bên trong vẫn là quá nhỏ, phiền phức lần này, đối với hắn mà nói cũng coi như là một cái cảnh cáo không lớn không nhỏ.”

Hoàng Thu Sinh mặc dù bây giờ là Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, nhưng ngày xưa bất quá cũng chỉ là một tán tu giang hồ, làm người hay là làm việc cũng đều quá cẩn thận, mọi thứ chỉ được thực hiện sau khi được mưu tính cẩn thận, loại cẩn thận này cũng không phải là không tốt, nhưng Hoàng Thu Sinh rõ ràng là đã có một chút đi lệch, thân là võ giả không chú trọng vào thực lực của bản thân, thay vào đó lại một mực đùa bỡn quyền mưu.

Như mọi người đều biết, trong cái thế giới võ đạo bao la này, nắm đấm mới là lớn nhất.

“Điểm này, Trần Khuynh Địch đã làm rất khá.”

Phùng Nguyên Nhất hơi hơi cúi đầu nói: “Chỉ hy vọng là Hoàng đại nhân có thể minh bạch sự khổ tâm của Thánh Thượng.”

“Ha ha ha.” Thánh Thượng Đại Càn cười cười không rõ ý vị, cũng

không nói gì nữa.

Mà sự trầm mặt của Thánh Thượng Đại Càn, đối với các đại thế lực trong Kinh Thành cũng là một loại ám chỉ, cho nên mặc dù trận chiến giữa Trần Khuynh Địch cùng với Hoàng Thu Sinh càng ngày trở nên càng kịch liệt, nhưng trái lại cũng không có ai nhúng tay vào.

Ầm ầm!

Trần Khuynh Địch gầm lên một tiếng, điểm ra một chỉ, đầu ngón tay lộ ra một cỗ kiếm ý siêu phàm thoát tục, một đạo ánh kiếm màu trắng sữa phá toái hư không, gào thét lao về phía mi tâm của Hoàng Thu Sinh, cuối cùng ở trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc bị Hoàng Thu Sinh nắm ở trong tay, bị năm ngón tay của hắn xóa bỏ.

“Lại đến!”

Trần Khuynh Địch dạng hai chân ra, bày ra một thủ thế, vẻn vẹn chỉ là một động tác, thân ảnh của Trần Khuynh Địch ở trong mắt của Hoàng Thu Sinh lại bỗng nhiên tăng vọt lên hơn ngàn vạn trượng, một động tác tuỳ ý của tứ chi, lực đạo đều phảng phất như có thể phóng ra tám phương, tựa như là trời sập, phảng phất như là đất sụt.

Đây là thủ thế Bát Cực Quyền! Bộ Bát Cực Quyền đã được hệ thống cải tạo qua này là võ công Trần Khuynh Địch lấy được ở Nam Cương Đạo, bất quá chỉ được sử dụng trong một đoạn thời gian, sau đó liền bị đào thải sau khi tu vi của Trần Khuynh Địch tiến bộ, bây giờ ở dưới áp lực của Hoàng Thu Sinh, môn võ công này được hắn phát huy ra lần thứ hai, nhưng nó đã hoàn toàn khác so với lúc trước.

Phải biết rằng, bản thân của Bát Cực Quyền chính là một loại võ công vận dụng thân thể con người.

Mà thân thể của Trần Khuynh Địch lúc này chính là một khỏa Võ Đạo Kim Đan! Sau khi cả hai hợp nhất với nhau, uy lực có thể bộc phát ra là vượt xa khỏi trình độ vốn có của Bát Cực Quyền.

Cỗ khí thế hủy thiên diệt địa này thủ thế của Trần Khuynh Địch phát tán ra, thậm chí còn tạo thành áp bách đối với nguyên thần của Hoàng Thu Sinh, khiến cho sắc mặt của hắn trở nên trắng bệch, bất quá Hoàng Thu Sinh đến cùng vẫn là võ giả chém giết một đường tấn thăng đến Võ Đạo Tông Sư, ở trong một cái nháy mắt liền phản ứng lại.

“Cái tên điên này!” Hoàng Thu Sinh lộ ra thần sắc khó coi, thấp giọng quát một tiếng.

Hắn không hiểu được.

Vì sao Trần Khuynh Địch lại muốn tử chiến với hắn? Coi như là muốn quét dọn phiền phức cho Thái Tử, chẳng lẽ là không thể ngồi xuống nói chuyện một phen hay sao, dùng lợi ích để trao đổi, như vậy sẽ không tốt hơn hay sao? Tất cả mọi người đều là người văn minh, động một chút lại dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, thì nhất định chính là người giang hồ.

Nhưng hết lần này tới lần khác Hoàng Thu Sinh lại không thể không chiến đấu!

Loại biệt khuất tú tài gặp quân binh này làm cho Hoàng Thu Sinh quả thực là cảm thấy khó chịu đến cực điểm, mà đối mặt với từng quyền đáng sợ của Trần Khuynh Địch, hắn cũng chỉ có thể đánh ra từng quyền để ngăn cản.

Nhưng mà, việc giống như sử dụng Thiên Địa Đại Cầm Nã thu nạp một phương thiên địa nguyên khí cho bản thân dùng, làm sao có thể là một việc dễ dàng? Nếu như Hoàng Thu Sinh có thể tùy ý làm được như vậy mà nói, hắn đã sớm là võ giả Hỏa Luyện Kim Đan!

Cho nên theo từng quyền mà Trần Khuynh Địch đánh ra, Hoàng Thu Sinh chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều đau đớn từng cơn, xương cốt hai cánh tay đều đang phát ra âm thanh không chịu nổi gánh nặng, khí thế cả người thì bị Trần Khuynh Địch áp chế hoàn toàn, nhưng hết lần này tới lần khác Trần Khuynh Địch vẫn hết sức điên cuồng như cũ, hoàn toàn không có ý tứ thu tay.

Trời ạ! Ngươi đã chiếm thượng phong! Không sai biệt lắm là đã có thể dừng lại nói điều kiện với ta rồi a? !

Nhìn cặp mắt đỏ ngầu tràn đầy bi phẫn của Hoàng Thu Sinh, Trần Khuynh Địch cũng là có một chút dừng lại, chợt lĩnh ngộ ra được.

Thì ra là thế! Quả nhiên là giống như hệ thống nói, Hoàng đại nhân cũng muốn tìm kiếm sự đột phá từ trong trận chiến với ta a! Nói như vậy thì ta càng không thể nương tay! Nếu như ta đã yêu cầu Hoàng đại nhân ôm giác ngộ đánh chết ta, vậy thì ta cũng phải ôm giác ngộ đánh chết Hoàng đại nhân a!

Đây là tính tương tích ở giữa võ giả cùng với võ giả a!

“Hoàng đại nhân!”

“Cái gì?” Hoàng Thu Sinh bỗng nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Trần Khuynh Địch.

Chẳng lẽ cái tên điên này rốt cục đã tỉnh ngộ lại, dự định ngồi xuống bàn điều kiện cùng với mình?

Vừa nghĩ tới đó, Hoàng Thu Sinh liền lập tức trở nên kích động.

Tốt a, mặc dù trận giao phong trước đó khiến cho ta rơi vào thế yếu, thế nhưng đàm phán lại chính là một loại nghệ thuật ngôn ngữ, trao đổi ích lợi, uy bức lợi dụ, lấy thân phận Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn của ta, còn có đại thế của triều đình, ta hẳn là có thể vãn hồi thế yếu, hung hăng giáng cho Trần Khuynh Địch một đòn.

“Được, đã như vậy, chúng ta sẽ đồng thời…”

“Hãy chuẩn bị kỹ càng a, Hoàng đại nhân!”

Hoàng Thu Sinh: “? ??”

Hai mắt của Trần Khuynh Địch trừng lớn, khí tức toàn thân được kéo thêm một bước, đạt đến mức cực hạn.

“Tiếp theo ta sẽ thiêu đốt huyết khí, bộc phát ra quyền ý, xuất ra lá bài tẩy, không tiếc tất cả cũng phải đánh bại ngài! Cho nên Hoàng đại nhân ngài cũng không cần phải khách khí! Hãy xuất thủ toàn lực đối với ta a! Mặc dù ngài khẳng định sẽ không thể đánh chết được ta, nhưng ta nhất định sẽ ôm giác ngộ đánh chết ngài, để cho ngài cảm nhận được đại khủng bố giữa sinh tử, xúc tiến cho chúng ta cùng nhau đột phá!”

“Cái gì? !”

“Không cần nói nữa đâu Hoàng đại nhân, ta hiểu ngài! Chúng ta hãy quyết một trận tử chiến đi a!” Trần Khuynh Địch lao thẳng về phía Hoàng Thu Sinh.

Hoàng Thu Sinh: “…”

Ngươi không được qua đây a! !! !

Tâm tình của Trần Khuynh Địch bây giờ rất là kích động.

Bởi vì theo số lần giao phong với Hoàng Thu Sinh gia tăng, hắn cảm nhận được rõ ràng biến hóa của bản thân.


Chương 434: Huyết Sát Đoạt Hồn Trảo

Khác biệt với đại đa số người, cảnh giới bây giờ của Trần Khuynh Địch là hết sức đặc thù, bởi vì nguyên nhân nhục thân Kim Đan, trong cơ thể của hắn cũng không tồn tại cương khí, khí huyết, thậm chí là lực lượng nguyên thần, mà thay vào đó thì là sinh mệnh lực, nhưng dù sao thì đây cũng là một loại sức mạnh hoàn toàn mới.

Đối với cách vận dụng loại sức mạnh này, Trần Khuynh Địch vẫn không hiểu ra sao.

Nếu không thì trước đó vào thời điểm ở Thủ Phủ Thành Tây Cương Đạo, hắn cũng sẽ không làm ra cái gì gọi là Kamejoko.

Một chiêu kia nhìn qua phi thường cường hãn, nhưng trên bản chất chỉ là bạo phát KHÍ ở trong cơ thể ra mà thôi, có sự lãng phí rất lớn, mà nếu như Trần Khuynh Địch có thể hoàn toàn khống chế cỗ KHÍ này, hơn nữa tiến hành vận dụng nó với hiệu suất cao hơn mà nói, vậy thì sẽ hoàn toàn khác nhau.

Giống như là phóng thích cương khí bình thường, cùng với dùng cương khí để thi triển võ học, chênh lệch ở giữa hai loại vận dụng này là rất lớn, mà Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ là cũng ở vào loại tình huống này, Trần Khuynh Địch ở vào trạng thái vừa mới đột phá, khống chế đối với lực lượng bản thân kỳ thật là xa xa không bằng sự mạnh mẽ mà hắn biểu hiện.

Nhưng mà bây giờ thì lại không giống!

Hoàng Thu Sinh thân làm Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, mặc dù số lần động thủ ở trong mười mấy năm qua là rất thưa thớt, nhưng như vậy tuyệt đối không có nghĩa là hắn là kẻ yếu, Nhất Quyền Khai Thiên cũng đã tạo thành tổn thương cho Trần Khuynh Địch, trong lần va chạm trước, Trần Khuynh Địch cũng cảm nhận được áp lực đã lâu không có từ trên người của Hoàng Thu Sinh.

Chính là loại áp lực này đã đốc thúc Trần Khuynh Địch thuế biến!

Vì thích ứng với uy lực của Nhất Quyền Khai Thiên, KHÍ trong cơ thể của Trần Khuynh Địch đã tự chủ vận chuyển, chảy ra khắp toàn thân hóa giải quyền kình của Hoàng Thu Sinh, vì chữa trị thân thể bị thương, KHÍ trong cơ thể của Trần Khuynh Địch càng là xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, thân thể thao túng KHÍ theo bản năng, đã hoàn mỹ rơi vào trong mắt của Trần Khuynh Địch.

Đây chính là cách vận dụng KHÍ!

“Tốt!” Hét dài một tiếng, Trần Khuynh Địch liền tập trung tinh thần, bắt đầu tỉ mỉ thao túng KHÍ ở trong cơ thể, chuyển hóa KHÍ thành ánh sáng nhạt mà mắt trần có thể thấy bao trùm ở trên dưới quanh người, khiến cho hắn nhìn qua giống như là thần quang lấp lóe, bởi vì thiên địa nguyên khí hỗn loạn sinh ra trong khi hai người chiến đấu lúc trước, bây giờ không có ai có thể tới gần.

“Hoàng đại nhân! Đa tạ ngài đã hiệp trợ, không có sự hỗ trợ của ngài, ta sẽ không có khả năng tiến thêm một bước!”

“Cho nên bây giờ sẽ đến phiên ta báo đáp ngài!”

“Hãy cẩn thận!”

Vào giờ khắc này Trần Khuynh Địch chính là tràn ngập cảm kích đối với Hoàng Thu Sinh.

Nếu như không phải đối phương xuất thủ toàn lực, bản thân hắn sẽ không có khả năng khống chế sức mạnh mới nhanh như vậy, có thể nói hắn có thể tiến thêm một bước đều là bởi vì Hoàng Thu Sinh!

Nguyên nhân chính là vì như thế, ta mới không thể mặc kệ tình huống của Hoàng Thu Sinh! Tin rằng Hoàng đại nhân thân làm Võ Đạo Tông Sư đỉnh phong, khẳng định là cũng muốn đột phá ở thời khắc sinh tử, trở thành võ giả Hỏa Luyện Kim Đan!

Vậy thì bây giờ ta sẽ trợ giúp ngài, Hoàng đại nhân!

“Ta sẽ ôm giác ngộ đánh chết ngài! Tiếp chiêu!”

“Cái gì? !”

Không chờ Hoàng Thu Sinh mở miệng, Trần Khuynh Địch bước ra một bước, cột sống ở phía sau lưng phát sáng, lên từng tấc từng tấc như diều gặp gió, phảng phất như một đầu cuồng long thoát khốn mà ra, đi từ dưới lên trên, vượt qua mắt cá chân, đến xương eo, cuối cùng thuận theo động tác của Trần Khuynh Địch, đấm ra một quyền!

Quyền ra trong nháy mắt, Hoàng Thu Sinh chỉ cảm thấy cả người đều bị một tòa núi lớn áp chế, căn bản là không có cách động đậy, ngay cả cương khí vận chuyển ở trong kinh mạch cũng không còn được như ý, ở trong tầm mắt chỉ còn lại một nắm đấm thép, thanh âm huyên náo bên tai càng là biến mất trong nháy mắt, phảng phất như bị một loại đồ vật nào đó lớn hơn bao trùm vậy.

Không hoa lệ như nhiều võ học khác, một quyền này của Trần Khuynh Địch chính là một loại thủ đoạn phát kình trong Bát Cực Quyền, vận động từ mắt cá chân, người vặn sang một bên, vận chuyển động lực từ xương cột sống đến cánh tay, sau đó bỗng nhiên bộc phát ra, có thể nói là một quyền kéo theo cơ bắp toàn thân.

Chỉ bất quá bây giờ Trần Khuynh Địch cũng không phải là dùng cơ bắp, trong một quyền đánh ra này cũng không phải là động lực thông thường, mà là năng lượng giết vị Tà Thần thiên ngoại ngày đó!

Đối mặt với một quyền này, cả người của Hoàng Thu Sinh đều trở nên trắng bệch, một cỗ cảm giác nguy cơ kịch liệt quét sạch toàn thân, trực giác luyện được trong thời gian lăn lộn giang hồ đã nói cho hắn biết, một quyền này thật sự có khả năng đánh chết hắn! Hơn nữa khả năng còn không phải là quá thấp, mà tối thiểu là hơn bốn thành!

Ý niệm tới đây, cả người của Hoàng Thu Sinh phảng phất như là thể ngộ được điều gì vậy, khí chất cao quý được dưỡng ra trong thời gian làm Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn đã không còn sót lại một chút gì, thay vào đó thì là một cỗ hung lệ khó tả, hai mắt trợn lên, ở bên trong ánh mắt càng là lộ ra sự tàn nhẫn mà đã lâu không xuất hiện.

Muốn giết ta? Vậy thì ngươi cũng đừng hòng sống tốt!

Không do dự một chút nào, Hoàng Thu Sinh trực tiếp dùng tay phải điểm lên mấy cái đại huyệt trên người, toàn bộ cánh tay lập tức bộc phát ra một trận huyết quang, một đạo khe hở mà mắt trần có thể thấy khuếch tán ra theo cánh tay, đồng thời cả người của Hoàng Thu Sinh càng là lập tức gầy xuống một vòng, phảng phất như là thân thể bị đào rỗng vậy.

Nhưng thay vào đó, thì là một cỗ khí tức huyết sát ngập trời!

Đây là ma công!

Thân làm người giang hồ ngày xưa, Hoàng Thu Sinh năm đó cũng là một kẻ rất tàn nhẫn, loại ma công liều mạng này càng là dùng không có một chút kiêng kỵ nào, chỉ là về sau trở thành Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, bắt đầu chăm chút cho thân phận và địa vị của bản thân, hắn mới không còn sử dụng ma công, bịt kín nó.

Nhưng mà bây giờ, Hoàng Thu Sinh phảng phất như là tìm được về bản thân ngày xưa, hoàn toàn dứt bỏ thân phận và địa vị, ma công thúc giục tinh huyết toàn thân của Hoàng Thu Sinh, tụ tập toàn bộ ở phía trên tay phải của hắn, theo năm ngón tay phải mở rộng, tiếp tục thi triển ra Thiên Địa Đại Cầm Nã, nhưng bắt lại không phải là một phương thiên địa, mà là huyết khí bản thân của Hoàng Thu Sinh!

Không cầu ngoại vật, chỉ cầu bản thân, lấy nhân lực đối kháng thiên địa! Môn ma công này vốn là do chính Hoàng Thu Sinh sáng tạo, chính đạo là Thiên Địa Đại Cầm Nã, mà trái lại thì lại là Huyết Sát Đoạt Hồn Trảo!

Đối mặt với một quyền của Trần Khuynh Địch, năm ngón tay của Hoàng Thu Sinh uốn lượn, huyết quang lượn quanh, phảng phất như là một tầng giáp tay, cứ như vậy trực tiếp chộp vào trên nắm tay của Trần Khuynh Địch, huyết quang nổ tung trong nháy mắt, Hoàng Thu Sinh thổ huyết, toàn bộ cánh tay phải đều vặn vẹo về một hướng với góc độ mất tự nhiên.


Chương 435: Phật Đà Phục Ma Đồ

Sau khi không thể tin nổi nhìn Trần Khuynh Địch một cái, cả người của Hoàng Thu Sinh chính là bay lên trên không trung, trực tiếp bay ngược ra bên ngoài, ở dưới ánh nhìn sợ hãi của đám bộ khoái chung quanh, va vào bên trong tòa nhà Lục Phiến Môn, thậm chí là mấy tòa nhà ở phụ cận Lục Phiến Môn, cũng đều sụp đổ hơn phân nửa.

Cùng lúc đó.

Ở Ngự Thư Phòng hoàng cung, Thánh Thượng Đại Càn vừa mới nâng lên một phần tấu chương lại dừng động tác.

“Ha ha.” Một lát sau, Thánh Thượng Đại Càn cười cười, phân phó cho Phùng Nguyên Nhất ở bên cạnh: “Đi vào trong phủ khố, lấy một phần chữa thương Đan Vương và một phần Tị Kiếp Đan, đưa đến cho Lục Phiến Môn, tin rằng Hoàng Thu Sinh hắn lần này là thật sự đã có lĩnh ngộ, cuối cùng cũng đã có thêm vài phần hi vọng đột phá.”

Phùng Nguyên Nhất hơi hơi cúi đầu, chợt lặng yên rời khỏi Ngự Thư Phòng.

Mà ở trong Ngự Thư Phòng trống rỗng, sắc mặt của Thánh Thượng Đại Càn lại trở nên hoảng hốt, đúng là ngây ngốc một lát, mới có thể hồi phục tinh thần.

“Sắp rồi.”

“Còn có ba chuyện nữa!”

Ở bên ngoài Lục Phiến Môn, Trần Tiêm Tiêm sùng bái mà nhìn Trần Khuynh Địch chậm rãi đi ra từ cửa chính.

Ca ca quả nhiên là lợi hại nhất!

Mặc dù có khoảng cách nhất định, vốn lấy tu vi của Trần Tiêm Tiêm, bằng ấy khoảng cách tự nhiên không tính là gì, cho nên nàng có thể nói là đã tận mắt nhìn thấy quá trình chiến đấu của Trần Khuynh Địch, loại quyền pháp đơn giản mộc mạc kia, nhìn qua giản dị tự nhiên, nhưng ở bên trong lại vô cùng phức tạp, tuyệt không giới hạn ở lực lượng.

“Thì ra là thế, lại còn có loại phương pháp vận dụng này a!”

Thân làm võ giả dùng quyền, đồ vật mà Trần Tiêm Tiêm có thể nhìn thấy còn nhiều hơn không ít so với người khác, trong đó điểm trọng yếu nhất chính là quyền pháp của Trần Khuynh Địch, ở trong mắt những người khác, quyền của Trần Khuynh Địch chính là lấy lực áp người thuần túy nhất, nhưng ở trong mắt của Trần Tiêm Tiêm thì lại không phải như vậy.

Ở phía sau bộ dáng lấy lực áp người, lại là biến hóa cực hạn, tựa như đao, tựa như kiếm, tựa như thương, loại biến hóa này kết hợp với quyền pháp nhanh kinh người của Trần Khuynh Địch, mang đến cho Trần Khuynh Địch một cái ưu thế mà thường nhân khó có thể sánh bằng, đó chính là quyền của Trần Khuynh Địch, ở trong cùng cảnh giới căn bản là trốn không thoát!

Cũng ví dụ như là một quyền cuối cùng mà Trần Khuynh Địch đánh ra kia, uy lực dĩ nhiên là rất bất phàm, nhưng nếu đổi thành một người khác thi triển ra, sẽ không có loại quyền ý khóa chặt trên trời dưới đất này, như vậy vô luận là một quyền này có uy lực lớn bao nhiêu, coi như có thể đánh chết Hỏa Luyện Kim Đan, nhưng nếu đánh không trúng thì cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Đúng là vì có loại quyền ý khóa chặt đáng sợ kia, mới khiến cho Hoàng Thu Sinh không thể không chính diện đối quyền cùng với Trần Khuynh Địch.

Mà bây giờ Trần Tiêm Tiêm cũng đã lĩnh ngộ ra được điểm này.

“Quyền ý khóa chặt, tạo nghệ trên quyền pháp của ta vẫn kém ca ca xa tít tắp a!”

“Nhưng mà không quan hệ, hiện tại ta đã lĩnh ngộ được!”

“Quyền ý, quyền kình, quyền pháp, nếu chỉ dừng lại ở cảnh giới lấy lực áp người này mà nói, cuối cùng cũng chỉ là mãng phu, không có gì đáng sợ, chỉ có thăng đến cấp độ quyền đạo, mới có thể chân chính phát huy sức mạnh của bản thân đến cực hạn, thì ra là thế, trách không được ca ca lại đặt biệt đi đến Lục Phiến Môn…”

“Là muốn dùng loại phương thức này để dạy bảo ta sao!”

Ầm ầm! Trong chốc lát, Trần Tiêm Tiêm sau khi lĩnh ngộ tất cả, khí tức cả người liền trở nên chập trùng bất định, lĩnh ngộ trong trận kịch chiến với An Quốc Hầu Khương Hằng trước đó, kết hợp với tâm cảnh trong thời khắc này, vậy mà thoáng một cái liền đưa nàng vào cảnh giới đốn ngộ, khí tức cả người lấy một tốc độ rõ rệt mà mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu tăng lên.

Mà ở một chỗ khác.

“A ha, thoải mái thật! Cuối cùng lại có chỗ đột phá! Quả nhiên là không thể lười biếng trên con đường võ đạo a!”

Trần Khuynh Địch lộ ra gương mặt sảng khoái, sải bước ra khỏi Lục Phiến Môn, cả người đều mang theo một cỗ khí thế sắc bén như đao, đây là ý cảnh sau khi đại thắng, càng là một loại khí chất mà Trần Khuynh Địch kích phát ra thông qua lần chiến đấu này, mặc dù chỉ là hình thức ban đầu đơn giản, nhưng vẫn như cũ lộ ra lực áp bách vô hạn.

“Tiếp tục như vậy, ta sẽ rất có hi vọng đột phá đến Hỏa Luyện Kim Đan trước khi bị Trần Tiêm Tiêm đuổi kịp a!”

Ở dưới tâm tình thật tốt, Trần Khuynh Địch phóng tầm mắt nhìn về phía trước, rất nhanh liền nhìn thấy thân ảnh của Trần Tiêm Tiêm, xuất phát từ một loại tâm lý lấy le, hắn cố ý lấy ra tư thế sư huynh, chắp tay ở sau lưng, vô cùng đắc ý đi về phía Trần Tiêm Tiêm: “Sư muội, mới vừa rồi muội có nhìn thấy ta…”

Trần Khuynh Địch còn chưa nói hết lời, Trần Tiêm Tiêm nhắm nghiền hai mắt liền bỗng nhiên mở hai mắt ra.

Hét dài một tiếng, ngay trong cái nháy mắt này, cương khí trên toàn thân của Trần Tiêm Tiêm gào thét mà ra ở trong cái thời khắc này, ở trên đầu chống lên 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ, ở trên trời có một đạo phật ảnh màu vàng hư ảo hiện lên, chung quanh có Dạ Xoa, Tu La, La Sát, vô số yêu ma đang thét gào.

Phật Đà Phục Ma Đồ!

Giống như Cửu Trọng Hoàng Kim Tháp hiện ra vào thời điểm Trần Khuynh Địch đột phá ngày xưa, đây rõ ràng là dị tượng Kim Đan trong truyền thuyết!

Kim quang vạn trượng đi lên từ đất bằng, từ đó không phải là người trong thế gian!

Cảnh tượng đột phá này hết sức tương tự cùng với Trần Khuynh Địch ngày xưa, toàn thân của Trần Tiêm Tiêm đều thiêu đốt khí huyết màu vàng, những khí huyết này hóa thành phật diễm nóng bỏng, hóa thành một đạo khí trụ lên như diều gặp gió, gió vẫn chuyển động, phảng phất như một cây cột chống trời, sừng sững ở phía trên đại địa.

Mà 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ thì xếp thành một hàng theo phật diễm, phảng phất như 24 tiểu thế giới, từ đó tuôn ra dòng sông năng lượng chảy xiết, cuối cùng dung nhập toàn bộ phật diễm vào bên trong khí trụ, theo hô hấp của Trần Tiêm Tiêm, 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ tính cả khí trụ phật diễm cũng bắt đầu sụp đổ.

Cuối cùng phật diễm vô tận ngưng tụ ở trên đỉnh đầu của Trần Tiêm Tiêm, một khỏa Kim Đan xá lợi hiện lên bên trong hỏa diễm, ở phía trên có đồ lục 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ.

Còn có vô tận yêu ma ở bên trong chư thiên, mà ở phía trên những yêu ma này, thì là một cỗ pháp thân Kim Thân Như Lai, lộ ra một cỗ ý cảnh trấn áp trên trời dưới đất.

Hợp Đạo Kim Đan!

Vào giờ khắc này, mắt thấy Trần Khuynh Địch chiến đấu, Trần Tiêm Tiêm cuối cùng cũng đã có lĩnh ngộ, lấy chiến đấu với Khương Hằng trước đó làm bàn đạp, nhất cử đạp phá Luyện Thần Phản Hư cực hạn, đạt đến Cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả!

Hai mắt lấp lóe kim quang, Trần Tiêm Tiêm cảm thụ được lực lượng trong cơ thể, ngay sau đó ở trên mặt liền nổi lên một vòng nụ cười xán lạn, sau đó nhìn về phía Trần Khuynh Địch trước mặt, lập tức lộ ra thần sắc sùng kính, không ngờ được vừa mở ra mắt ra liền nhìn thấy ca ca chắp hai tay ở sau lưng, lộ ra khí độ Tông Sư như núi cao sừng sững.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box