[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 84 : Khẳng định là gian lận (c416-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 416: Khẳng định là gian lận
Bất quá không sao.
Dù sao thì ta cũng là quan chủ khảo, chỉ cần hơi động tay động chân một chút, khiến cho nàng không có cách nào thông qua là được rồi, sau đó ta lại âm thầm bắt nàng mang về Kinh Thành.
Về phần thực lực của Trần Tiêm Tiêm, Khương Hằng hắn thân làm kỳ tài ngút trời, lại có cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, sẽ cần phải để ý hay sao?
Thành chủ Thừa Thiên Quan đảm nhiệm phó quan chủ khảo bước nhanh tới, cúi người thật sâu về phía Khương Hằng, nói: “Tham kiến đại nhân!”
“Không cần đa lễ.” Khương Hằng cười cười nói: “Là do bản hầu tới chậm, lập tức phân phối để cho đám học sinh tiến hành khảo hạch a.”
Nhìn Khương Hằng chậm rãi ngồi ở bên trên vị trí quan chủ khảo, Trần Tiêm Tiêm cũng hơi chau mày, Khương Hằng có thể nhận ra nàng, nàng làm sao lại không nhận ra Khương Hằng đây.
Trọng yếu hơn chính là, bây giờ Trần Tiêm Tiêm có linh giác nhạy cảm, nàng có thể khẳng định, vừa rồi Khương Hằng rõ ràng đã sinh ra ác ý đối với nàng.
“Là bởi vì ta cũng là người Trần gia?”
“Không đúng, hẳn là bởi vì duyên cớ sư huynh, là muốn bắt ta để bắt chẹt sư huynh?”
“Nếu như là vì muốn bắt chẹt sư huynh, vậy thì vị Khương Hằng này tám, chín phần mười là có liên lạc với Thái Tử.”
“Nói như vậy…” Trần Tiêm Tiêm suy nghĩ trong chốc lát, chợt cười cười, từ bỏ tiếp tục suy nghĩ.
Nếu là Trần Tiêm Tiêm lúc trước, sợ rằng sẽ suy đoán lai lịch, bối cảnh sau lưng của Khương Hằng, thủ đoạn mà hắn sẽ sử dụng, còn nguy cơ có thể xuất hiện, từ đó cẩn thận lập ra kế hoạch ứng đối, cân nhắc chi tiết kế hoạch, chuẩn bị một cách chu đáo, nhưng mà Trần Tiêm Tiêm bây giờ lại đột nhiên không muốn làm như vậy.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì không cần thiết.
Bất kể là Khương Hằng, hay là Vương Lan, nhiều nhất cũng chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả mà thôi.
Không phải là Trần Tiêm Tiêm tự cao tự đại, mà là do hiện tại nàng nắm giữ lực lượng tuyệt đối, Hợp Đạo Tôn Giả cũng không thể làm gì được nàng! Cho dù là có thể đánh bại nàng, cũng tuyệt đối không thể giết được nàng!
Đã như vậy thì còn phải sợ cái gì? Còn cần kế hoạch gì? Cứ xông thẳng vào là được rồi!
“Hít hà!” Trần Tiêm Tiêm hít vào một hơi thật sâu, ném đi sự cẩn thận được dưỡng thành bởi vì vấn đề xuất thân, cả người đều dâng lên mấy phần tự tin.
Mặc cho các ngươi có âm mưu quỷ kế gì, nếu không đánh lại ta mà nói vậy thì chỉ đều là xây lâu đài bằng cát, không có một chút ý nghĩa nào.
Ngoại trừ ta, tất cả đều là bụi bặm ở dưới quyền của ta!
Khương Hằng vừa mới ngồi vào vị trí quan chủ khảo ở cách đó không xa đột nhiên cảm thấy ở sau lưng mát lạnh.
Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ có người muốn ám toán ta ở sau lưng?
Một lát sau, tâm tình của Khương Hằng chính là chửi má nó.
Hắn ngồi ở bên trên vị trí quan chủ khảo lộ ra vẻ mặt phát mộng mà nhìn Trần Tiêm Tiêm ở dưới đài, cảm thấy đối phương có phải là vụng trộm gian lận hay không?
Từ lúc ban đầu cho tới giờ hắn trước sau đã an bài ba vị cường giả cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, lấy phương thức xa luân chiến để chặn đường Trần Tiêm Tiêm, hơn nữa hắn đều âm thầm cho mỗi người một kiện bí bảo xem như là át chủ bài đủ để uy hiếp Hợp Đạo Tôn Giả, muốn ngăn cản Trần Tiêm Tiêm tiến vào vòng thi chung kết.
Mấy chục phút trước…
Đối thủ thứ nhất Khương Hằng an bài cho Trần Tiêm Tiêm là võ giả tu luyện bí pháp Âm Quỷ, chuyên môn nhằm vào những võ giả Thể tu kia.
“Hãy thúc thủ chịu trói đi.” Khương Hằng ngồi ở phía trên đài cao ngạo nghễ nhìn sân thi đấu ở dưới đài, mà ở nơi này, võ giả mà bản thân hắn an bài đã giao thủ cùng với Trần Tiêm Tiêm.
Thành chủ Thừa Thiên Quan ở bên cạnh khá là nịnh nọt nói: “Hầu Gia có tu vi mạnh mẽ, kiến thức rộng rãi, xem ra là những học sinh này cũng đã sớm nằm ở trong khống chế của Hầu Gia, không biết là hai người ở dưới đài này ai thắng ai thua?”
“Ha ha.” Khương Hằng cười ngạo nghễ!
Chuyện này còn phải hỏi sao? bí pháp Âm Quỷ là bí thuật khắc chế Thể tu nhất, mà lấy nhãn lực của ta tự nhiên là có thể nhìn ra được, Trần Tiêm Tiêm mặc dù có tu vi không tệ, nhưng chỉ là võ giả Thể tu thuần túy, có một thân huyết khí phi thường cường hãn, nhưng ở trước mặt bí pháp Âm Quỷ, loại huyết khí này không thể nghi ngờ sẽ bị khắc chế hoàn mỹ.
Hơn nữa bản thân hắn còn đưa cho đối thủ của Trần Tiêm Tiêm Lệ Quỷ ngàn năm xem như là át chủ bài.
Há lại có đạo lý thua? Thế là Khương Hằng chắc chắn nói: “Chuyện này còn phải hỏi sao? Nữ tử ở dưới đài kia sẽ thua không thể nghi ngờ!”
Ầm ầm! Đất rung núi chuyển, pháp tướng Như Lai chống ra một chốn cực lạc, mang theo phật quang ngập trời tràn đầy ở trong toàn bộ sân thi đấu, hóa thành lửa nóng hừng hực thiêu đốt một đám thân ảnh, vô số thân ảnh lệ quỷ ở bên trong lửa nóng hét thảm, sau đó hóa thành tro bụi ở bên trong lửa nóng, cuối cùng ngay cả người thi triển cũng bị đốt cho bỏng nặng.
“Trận đầu! Trần Tiêm Tiêm thắng lợi!”
Khương Hằng: “…”
Không sao! Đối thủ thứ nhất chỉ là làm nóng người, thuận tiện làm hao mòn cương khí của Trần Tiêm Tiêm một chút, không ngờ được Trần Tiêm Tiêm còn kiêm tu võ công Phật Môn, khắc chế bí pháp Âm Quỷ, đây chỉ là một điểm sai lầm nhỏ của ta.
Đối thủ thứ hai sẽ không như vậy!
Đối thủ thứ hai là do Khương Hằng tự mình chọn lựa, xuất thân từ quân ngũ, am hiểu thương pháp, hắn còn chuyên môn đưa cho người này một cán trường thương thần binh cấp bậc Thượng Phẩm, còn có bí pháp đối ứng, chỉ cần kích hoạt, liền có thể bộc phát ra gấp ba lần lực lượng, hơn nữa mũi thương còn cực kỳ bén nhọn, chuyên phá thể.
Chỉ là một võ giả Thể tu ở dưới sự sắp xếp như vậy hẳn là sẽ phải chết không thể nghi ngờ!
Ý niệm tới đây, Khương Hằng ngẩng đầu lên lần thứ hai, ngạo nghễ mà nhìn Trần Tiêm Tiêm đang nghênh đón đối thủ thứ hai ở dưới đài.
“Xem chiêu! Vạn Lưu Phá Sổ Thương!”
Không sai! Chính là một chiêu này! Ở dưới một thương này, coi như là Hợp Đạo Tôn Giả cũng…
Ầm ầm! Trần Tiêm Tiêm đưa tay đấm ra một quyền, pháp tướng Như Lai ở phía sau cũng chấn động, theo đó là quyền ý khủng bố – duy ngã độc tôn trên trời dưới đất gào thét mà ra, trực tiếp đập vỡ thương ảnh mà đối thủ vừa mới thi triển ra, tiếp đó lùi về phía sau một bước, trong tay xuất hiện một cây gậy cời lửa nhìn qua giống như rễ cây.
Khương Hằng: “? ??”
Gậy cời lửa?
“Ha ha ha!” Thấy Khương Hằng đột nhiên cười to, thành chủ Thừa Thiên Quan ở bên cạnh lập tức nhích lại gần, hỏi: “Hầu Gia vì sao lại bật cười vậy?”
“Ngươi nhìn nữ tử dưới đài kia, lâm trận đối địch thế mà lấy ra một cây gậy cời lửa! Chỉ là một cây gậy cời lửa thì có thể có uy lực gì? Thật sự là làm trò hề cho thiên hạ xem a!”
Oanh! Chỉ thấy Trần Tiêm Tiêm bổ ra một gậy, ở trong chớp mắt trên trời dưới đất đều tràn ngập kiếm khí vô tận, trực tiếp nuốt hết đối thủ, chỉ chốc lát sau, một đạo thân ảnh tràn đầy vết thương trên dưới toàn thân ngã ra khỏi lôi đài, mắt thấy là đã trọng thương khó mà chữa trị.
Chương 417: Ta có chứng cứ
“Trận thứ hai, Trần Tiêm Tiêm chiến thắng!”
Khương Hằng: “…”
“Khụ khụ!”
Không nên hoảng hốt! Chỉ là binh khí cũng không phải là yếu tố quyết định tất cả! Phải biết rằng, đối thủ thứ ba mà ta an bài thế nhưng lại có lai lịch rất lớn!
Người này mặc dù ở bề ngoài là học sinh Trung Nguyên, nhưng trên thực tế lại là nội gian do Vương Đình Bắc Nhung điều động đến Trung Nguyên, bị ta phát hiện ra thân phận, sau đó tiến hành uy hiếp, không chỉ có nắm giữ bí thuật Vương Đình Bắc Nhung, thực lực ở trong ba người còn là mạnh nhất không thể nghi ngờ một chút nào, trọng yếu hơn chính là…lần này ta đã tự mình xuất thủ! Phong ấn một thức võ học ở trong thân thể của hắn!
Chỉ cần phóng xuất ra thức võ học kia, uy lực bộc phát ra ở trong Hợp Đạo Tôn Giả cũng là đỉnh tiêm, chỉ là Trần Tiêm Tiêm, chẳng lẽ còn có thể đánh đồng cùng với đệ tử thiên tài do Thuần Dương Cung bồi dưỡng bí mật hay sao? Cho nên một chiêu này chính là một đòn tất sát! Trần Tiêm Tiêm sẽ không có khả năng chịu đựng được!
Hãy ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi!
“Hầu Gia, vị nữ tử kia đã đánh tới vòng bán kết…”
“Yên tâm!” Khương Hằng liếc nhìn thành chủ Thừa Thiên Quan lộ ra vẻ lúng túng, khóe mắt có một chút co lại, bất quá vẫn tự tin nói: “Bản hầu nhìn người xưa nay sẽ không sai, nữ tử này mặc dù xảy ra chuyện ngoài ý muốn nhiều lần, nhưng cuối cùng cũng chạy không thoát khỏi khống chế của bản hầu, lần này, nữ tử này tất nhiên là sẽ gục ngã ở vòng bán kết.”
“Hầu Gia quả nhiên là mắt sáng như đuốc”
Ầm ầm! Lại là một tiếng nổ vang thật lớn, chỉ thấy cả người đối thủ của Trần Tiêm Tiêm hóa thành một con sói lớn hình người ở giữa sân, đồng thời cương khí còn diễn hoá ra một cỗ pháp thân kỵ sĩ to lớn, kỵ sĩ cầm trường thương trong tay, cưỡi chiến mã, giống như một đạo thiểm điện phá toái hư không, lao vọt về phía Trần Tiêm Tiêm.
“Đến rất tốt!” Trần Tiêm Tiêm cũng không lùi mà tiến tới, đấm ra một quyền!
Pháp thân kỵ sĩ nổ tung! Cương khí vỡ nát tán ra bốn phía sân thi đấu, quyền kình kinh khủng trực tiếp nện ở trên ngực của con sói lớn hình người, đập chết đối phương tại chỗ ở trên sân thi đấu!
Khương Hằng: “…”
Rốt cục, Khương Hằng không thể nhịn được nữa trực tiếp đứng lên, lạnh lùng quát đối với Trần Tiêm Tiêm ở dưới đài: “Đáng giận! Yêu nữ, lại dám đánh chết học sinh tham gia khoa cử tại chỗ? Hung tàn vô tình như vậy, làm sao có thể trở thành người gương mẫu để thiên hạ noi theo! Bản hầu quyết định, ngươi bị tước bỏ tư cách.”
Không sai! Ta chính là không tin vào ma quỷ! Lúc này trực tiếp vận dụng quyền lợi, nhất định phải khiến cho cô ta bị loại.
“Giám khảo đại nhân, người này cũng không phải là học sinh Trung Nguyên chúng ta, mà là nội gian do Vương Đình Bắc Nhung phái tới!”
“Ách, ngươi có chứng cứ gì? Đừng có hồ ngôn loạn ngữ!”
“Ta có chứng cứ!”
Khương Hằng: “…”
Đến đây, toàn bộ ba đối thủ mà Khương Hằng bí mật an bài đều đã bị Trần Tiêm Tiêm đánh bay.
“Cô ta nhất định là đã gian lận!” Khương Hằng có một ý nghĩ xuất phát từ nội tâm như thế.
“Không, không sao cả, đây chỉ là một cuộc chiến nhỏ mà thôi!”
Khương Hằng hít vào một hơi thật sâu, nhìn về trận chung kết sắp cử hành ở dưới đài, mà đối thủ của Trần Tiêm Tiêm thì là Vương Lan, Khương Hằng thế nhưng là có ấn tượng đối với người này, dường như là võ giả do Tần Kiền Hoàng đề cử cho Thái Tử, một thân tu vi cũng có cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, bản thân hắn thậm chí đã giao thủ qua với đối phương.
Đương nhiên người này cũng không phải là đối thủ của hắn.
Bất quá dù nói như thế nào thì cũng là Hợp Đạo Tôn Giả, còn là một vị kiếm tu!
Các ngươi có khả năng không biết sự khác nhau giữa Hợp Đạo Tôn Giả cùng với Luyện Thần Phản Hư, nhưng chúng ta sẽ dùng một câu để hình dung, đó chính là ngày đêm khác biệt! Luyện Thần Phản Hư chung quy vẫn không được tính là gì, Hợp Đạo Tôn Giả mới thật sự là nhân vật có mặt mũi ở trên giang hồ, là một cái hào sâu không thể vượt qua!
“Vương Lan, không nên để cho bản hầu thất vọng, hãy bắt đầu màn trình diễn của ngươi!”
Luyện Thần Phản Hư chiến đấu với Hợp Đạo Tôn Giả, Trần Tiêm Tiêm ngươi hôm nay nếu như còn có thể đánh bại đối phương, Khương Hằng ta sẽ ăn hết cái bàn gỗ ở trước mắt này!
Ầm ầm!
“Xoát!” Ở trung ương sân thi đấu, Vương Lan chắp hai tay ở sau lưng, kiếm khí màu xanh thẳm như hồng thủy vỡ đê phun ra ngoài, trong phút chốc liền bao trùm toàn bộ không gian, trên trời dưới đất tất cả đều là kiếm khí ngập trời, thậm chí là còn chuyển hóa từ trạng thái thể khí thành thể lỏng, phảng phất như là một biển kiếm khí, làm cho người ta gần như ngạt thở.
“Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận!”
Hai mắt của Trần Tiêm Tiêm sáng lên nhìn biển kiếm khí mãnh liệt đánh đến, pháp tướng Như Lai ở sau lưng cũng đúng lên, phật quang ngập trời chống lên một mảnh tịnh thổ, bài xích biển kiếm khí ở bên ngoài phật quang, bất quá dù vậy, thị giác của Trần Tiêm Tiêm vẫn có thể nhìn thấy phật quang biến hóa.
Phật quang đang vỡ vụn, lực phòng ngự của pháp tướng Như Lai được hình thành từ Trượng Lục Kim Thân có thể xưng là thiên hạ nhất tuyệt, nhưng Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận của Vương Lan cũng là võ công vô cùng kinh khủng, biển kiếm khí khủng bố kia liên tiếp chém lên bên trên phật quang, cơ hồ là không dừng lại một chút nào, cũng chính là loại kiếm khí trùng kích cường độ cao này, mới có thể rung chuyển được phòng ngự của Trượng Lục Kim Thân.
“Ta nhớ vào thời điểm ở Viêm Hán Quốc, hắn còn cần phải mượn nhờ địa thế mới có thể bố trí ra loại trận pháp này.”
“Nhưng mà bây giờ, hắn thế mà dựa vào bản thân liền có thể làm ra được.”
“Không tệ!” Trần Tiêm Tiêm ngạo nghễ đứng sừng sững ở trong Vô Lượng Thiên Hải, nhìn biển kiếm khí chung quanh, trong lòng âm thầm suy nghĩ.
Quả thật là Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận mà bây giờ Vương Lan thi triển ra xa xa không mạnh như thời điểm ở Viêm Hán Quốc, nhưng đồng dạng là cũng không có hạn chế về địa thế như trước kia, vả lại cường độ cũng không chỉ đối ứng với quy mô, đủ khiến cho Trần Tiêm Tiêm cảm thấy áp lực to lớn.
Nhưng như vậy cũng vừa vặn!
“Lúc trước ca ca chính là dựa vào sức một mình, mạnh mẽ đánh vỡ toà đại trận này.”
“Đã như vậy, thì ta cũng có thể làm được!”
“Lên!” Trần Tiêm Tiêm hít vào một hơi thật sâu, lập tức nâng tay phải trắng trẻo như ngọc lên, ở giữa những ngón tay, ẩn ẩn có vô tận ánh sáng, vô tận thần lực chảy xuôi mà ra, hóa thành một cỗ hư ảnh Thông Thiên Phù Đồ mà mắt trần có thể thấy, cao 24 tầng, có rất nhiều pháp tướng Kim Cương, Dạ Xoa, Tu La, La Hán, Bồ Tát đứng san sát nhau.
Mà ở tầng thứ 24 cao nhất, thì là hư ảnh Như Lai, phảng phất như đứng ở một nơi rất xa, không thể nắm lấy, không thể suy đoán, không có uy nghiêm giống như Kim Thân do Trượng Lục Kim Thân diễn hoá ra, thậm chí còn có một chút bình thường, nhưng ý cảnh ở trong đó cũng vô cùng bá đạo cùng với khủng bố, duy ngã độc tôn trên trời dưới đất!
Chương 418: Bất Động Căn Bản Ấn
Oanh! Ở dưới sự gia trì của 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ, khí thế cả người của Trần Tiêm Tiêm trực tiếp xông phá Luyện Thần Phản Hư cực hạn, trong chớp mắt liền đạt đến trình độ có thể đánh đồng với Vương Lan, đấm ra một quyền, 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ bay theo, trực tiếp xé mở một cái lối đi ở trong Vô Lượng Thiên Hải.
Nhìn Trần Tiêm Tiêm được bao trùm bởi quyền ý mênh mông, Vương Lan cảm thấy kinh hãi đồng thời cũng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên một trận, bởi vì cái khí thế vô cùng bá đạo lúc này của Trần Tiêm Tiêm, thậm chí còn khiến cho hắn nhớ tới Trần Khuynh Địch lúc trước!
Lúc trước bản thân hắn mặc dù đánh không lại Trần Khuynh Địch, nhưng lúc này mới được bao lâu a, hắn cũng không phải là từ đầu tới đuôi đều không có một chút tiến bộ nào, kết quả là hắn hiện tại thậm chí ngay cả tùy tùng đi theo bên cạnh Trần Khuynh Địch ngày xưa cũng đều đánh không lại?
Nói đùa cái gì! Thần sắc của Vương Lan biến hóa, sau đó cắn răng một cái, bỗng nhiên đưa tay ra phía sau, rút Thiên Lan Kiếm ra.
Bang bang! Thiên Lan Kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kiếm reo từ nhỏ đến lớn, bất quá chỉ trong chốc lát liền vang dội ra toàn bộ sân thi đấu, mang theo một cỗ tần suất kỳ dị khiến cho cả toà Vô Lượng Thiên Hải đều chấn động theo.
Vào giờ khắc này, cả người của Vương Lan đều phảng phất như hóa thành một chuôi Thiên Kiếm.
Ba đại kiếm điển Thiên Lan Kiếm Tông ngày xưa, Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển, Hư Không Vô Hình Kiếm Điển, Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển, vào thời khắc này được hắn thi triển đi ra đồng thời, cả tòa Vô Lượng Thiên Hải đều trở thành cánh tay của hắn, mỗi một kiếm vung ra đều dẫn động cả tòa kiếm hải hô ứng theo, bộc phát ra kiếm khí ngập trời.
Mà Trần Tiêm Tiêm ở phía đối diện thì cũng không hề yếu, 24 tầng Thông Thiên Phù Đồ diễn hóa ra 24 đoàn quang hoàn lượn quanh và xoay tròn ở quanh người của nàng, không ngừng tăng cao lực lượng cho nàng, phảng phất như là không có giới hạn cuối cùng, mỗi khi đấm ra một quyền đều không có chiêu thức gì, chỉ có lực lượng thuần túy nhất!
Không thể không thừa nhận, võ đạo của Trần Tiêm Tiêm ở bên trong chúng nữ là tương tự nhất với Trần Khuynh Địch.
Đồng dạng đều là con đường lấy lực phá pháp, quyền của Trần Khuynh Địch chính là bắt đầu từ quyền ý, sau khi thông hiểu mọi loại ý cảnh, về sau đảo ngược suy luận liền có thể đánh tan mọi loại ý cảnh, nhưng quyền của Trần Tiêm Tiêm thì lại hoàn toàn khác biệt.
Lực lượng, quyền của Trần Tiêm Tiêm chỉ có lực lượng thuần túy.
Lực lượng được tăng lên không có hạn chế, một quyền không phá được vậy thì sẽ dùng quyền thứ hai mạnh hơn.
Loại phương pháp chiến đấu này có những hạn chế rất lớn, nhưng ở trên tay của Trần Tiêm Tiêm, nàng từ khi đạt được Nhị Thập Tứ Chư Thiên Pháp từ Thông Thiên Phù Đồ, thì đó chính là bí pháp thích hợp nhất với loại phong cách chiến đấu này, ở dưới từng quyền mạnh mẽ này, vậy mà quả thực là đã đánh nát kiếm pháp tinh diệu của Vương Lan, tiến về phía trước từng bước một.
Cùng lúc đó, tâm tình của Khương Hằng chính là đang muốn lật bàn!! ! Nếu như không phải chú ý đến hình tượng, hắn chỉ sợ là sẽ biến ý muốn thành hành động, trực tiếp hất bay cái bàn gỗ ở trước mắt.
Đây là có chuyện gì? ?? Vì sao Trần Tiêm Tiêm lại có thể đánh bất phân thắng bại với Vương Lan?
Chuyện này là không phù hợp với lẽ thường!
Thần sắc của Khương Hằng biến hóa, cuối cùng rốt cuộc cũng cho ra một cái kết luận mà ngay cả chính hắn cũng không thể tin được:
Chẳng lẽ Thuần Dương Cung âm thầm bồi dưỡng thiên tài trẻ tuổi, không chỉ có một người mà ta gặp được trước kia? Mà vị Trần Tiêm Tiêm này cũng chính là một thiên tài trẻ tuổi được Thuần Dương Cung âm thầm bồi dưỡng!
Không, không, không, điều đó là không có khả năng a! Thuần Dương Cung cô độc đã nhiều năm như vậy, toàn bộ đều nhờ vào một mình Ninh Thiên Cơ chống đỡ, làm sao lại có được nội tình như vậy?
Nhưng nếu muốn giải thích hợp lý thì cũng chỉ có một cái khả năng này.
“Khục!” Nhìn Trần Tiêm Tiêm đại phát thần uy ở trong sân thi đấu, Khương Hằng hít vào một hơi thật sâu, hàn ý ở trong mắt càng trở nên nồng đậm.
Nhổ cỏ không trừ gốc, gió xuân thổi lại mọc.
Hôm nay ta rõ ràng là đã thể hiện ra hành động nhằm vào Trần Tiêm Tiêm, tin tưởng là nàng cũng có thể nhìn ra được, mà bây giờ Trần Tiêm Tiêm còn đang nằm ở trong sự khống chế của ta, nhưng vạn nhất nếu nàng đột phá đến Hợp Đạo Tôn Giả, vậy thì sẽ thật sự bay vọt, khi đó cho dù là ta cũng không nhất định có thể trấn áp được nàng.
Nhất định phải bóp chết tai hoạ ngầm!
Nghĩ tới đây, Khương Hằng ngược lại là còn trở nên bình tĩnh, cả người đều buông lỏng dựa vào thành ghế, yên lặng quan sát trận quyết đấu ở dưới đài.
“Đủ rồi!” Rốt cục, Vương Lan lộ ra sắc mặt tái xanh, bỗng nhiên gầm lên một tiếng.
Hắn đã không chịu nổi, lấy sức một mình duy trì Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận cần có một lượng lớn cương khí ủng hộ, cho dù là lấy tu vi hiện tại của hắn cũng đều không thể bảo trì trong một thời gian dài, vốn là dự định tốc chiến tốc thắng, nhưng không ngờ được Trần Tiêm Tiêm lại có thực lực cường hãn như thế, bản thân hắn vận hết toàn lực thế mà chỉ có thể chế trụ nàng, hoàn toàn không có cách nào đánh bại.
Chuyện cho tới bây giờ chỉ có thể dùng một chiêu để phân thắng thua!
Lùi lại một bước, Vương Lan dùng tay phải cầm kiếm, tay trái chập chỉ thành mũi kiếm, trong lúc nhất thời toàn bộ Vô Lượng Thiên Hải cũng bắt đầu sụp đổ hướng về phía hắn, biển kiếm khí lớn bằng một cái sân thi đấu được hắn ngưng tụ toàn bộ ở phía trên Thiên Lan Kiếm, bỏ qua không gian mà thanh kiếm chiếm giữ, thì là kiếm mang sắc bén đến cực hạn!
“Trảm!” Kiếm quang sáng chói, thậm chí còn che đậy tầm mắt của Trần Tiêm Tiêm, ở bên trong cảm ứng của Trần Tiêm Tiêm thì lực uy hiếp của đạo kiếm quang này thậm chí còn vượt qua Vô Lượng Thiên Hải trước đó, đến mức khiến cho nàng đều sinh ra mấy phần cảm giác nguy cơ.
“Hít hà!” Đối mặt với đạo kiếm quang sáng chói này, Trần Tiêm Tiêm hít vào một hơi thật sâu.
Sau đó lộ ra nụ cười từ trong thâm tâm.
Rốt cục cũng đã đi đến một bước này, vào nửa năm trước kia, mình nếu đối mặt với một kiếm như vậy thì chỉ có thể đứng ở sau lưng của ca ca, nhưng mà bây giờ, mình rốt cục đã có thể chính diện nghênh đón một kiếm đáng sợ này!
Tiếp tục như vậy thì ở trong vòng năm năm mình liền có thể bắt kịp ca ca! Chân chính đứng ở một bên ca ca!
“Phóng ngựa đến đây đi!” Trần Tiêm Tiêm chậm rãi nâng tay phải lên, thân hình đơn bạc, cánh tay mảnh khảnh, lại phảng phất như có thể nâng toàn bộ thiên địa lên.
Bất Động Căn Bản Ấn!
24 tầng Thông Thiên Phù Đồ ngưng kết thành một khối Pháp ấn, treo thật cao ở trên đỉnh đầu của Trần Tiêm Tiêm, lộ ra một cỗ chân ý kim cương bất động bất hủ, mà đạo kiếm quang sáng chói kia cũng đã chém xuống!
Kiếm quang cùng với phật quang trong nháy mắt liền phá huỷ hơn phân nửa sân thi đấu.
Chương 419: Chiến thuật
Tại Thành Thượng Kinh.
“Được! Đêm nay chính là thời điểm quyết thắng thua! !! !” Lạc Tương Tư kéo tay áo, nhìn đủ loại rau, củ, quả , thịt bày đầy ở trong phòng bếp, tràn đầy lòng tin mà thấp giọng lẩm bẩm.
Sau khi rời khỏi Đông Cung cùng với sư huynh, bản thân nàng liền đi mua sắm những nguyên liệu nấu ăn này từ phố xá sầm uất, sau đó trao đổi thân mật một phen cùng với người quản lý khách sạn, lúc này mới mượn được căn phòng bếp này, lại đuổi sư huynh trở về phòng, sau khi hoàn thành tất cả những thứ này nàng mới đem nguyên liệu nấu ăn đặt ở nơi này.
Các ngươi cho rằng ta muốn dùng món ăn để chinh phục sư huynh hay sao?
Ngây thơ! Thật sự là quá ngây thơ rồi!
“Ha ha!” Lạc Tương Tư cười cười, trong đầu lóe lên lời dạy bảo của ông nội.
Ông nội: “Tương Tư a, ngươi phải biết, tục ngữ nói chỉ cần chinh phục bao tử của nam nhân là liền có thể chinh phục nam nhân, nhưng đây chỉ là lý thuyết chung mà thôi, đối với những chàng trai hướng nội mà nói, loại chiến thuật này là không có ích lợi gì! Mà nhất định phải làm ngược lại mới được!
Không sai! Chiến thuật lần này cũng không phải là “Làm ra đồ ăn ngon để chinh phục sư huynh”.
Mà là “Làm ra đồ ăn không thể ăn” để câu dẫn sư huynh!.
“Ách! Thật là khó ăn!”
“Ối? ! Vậy sao…xin, xin lỗi, đây là lần đầu tiên ta nấu cơm, muốn tạo cho sư huynh một bất ngờ…”
“Ồ, thật xin lỗi…”
“Không! Không sao đâu! Là do ta quá ngốc…Cho nên sư huynh, huynh có thể dạy dỗ ta nấu cơm hay không?”
“Được!”
Đó chính là chuyện sẽ xảy ra!
Làm ra đồ ăn ngon vẻn vẹn chỉ có thể đề cao độ thiện cảm, nhưng nếu nắm tay dạy học mà nói, thì sẽ có rất nhiều ám muội cùng với không gian phát triển!
Đây chính là hạt giống yêu đương mà ông nội dạy bảo!
Bất quá cũng phải nắm được mức độ của hương vị, nếu như làm ra đồ ăn quá dở, vậy thì trái lại sẽ kéo thấp độ thiện cảm, cho nên phải làm thành loại đồ ăn có thể nuốt được, nhưng lại có một chút khó ăn, phù hợp với tiêu chuẩn của một “Người mới học”, chỉ có dạng đó mới là hoàn mỹ nhất!
Không có vấn đề! Ta có thể làm được!
Mà cùng lúc đó, Trần Khuynh Địch ở trong phòng trên lầu thì lại lộ ra gương mặt nghiêm túc.
“Lạc sư muội muốn làm cái gì?”
Coi như là hắn cũng có thể nhìn ra Lạc Tương Tư hôm nay rất kỳ quái, nhưng hắn lại không nghĩ ra được lý do, dù sao thì Lạc Tương Tư cũng không phải là Trần Tiêm Tiêm, cũng không có thù hận với hắn, thậm chí còn là trợ thủ đắc lực của hắn, hắn còn thường xuyên chiếu cố nàng, cho nên quan hệ giữa hắn và nàng có lẽ là cũng không tệ…
“Ừm, trước đó nàng đã mua một đống nguyên liệu nấu ăn! Mặc dù đó là điều không thể, nhưng nói không chừng, Lạc sư muội đây chính là muốn xuống bếp tự mình nấu cơm cho ta ăn?”
Trần Khuynh Địch hít vào một ngụm khí lạnh, cả người ngay lập tức trở nên phấn khích: “Không có khả năng…Không, không, không, là có khả năng! Đúng! Điều này là rất có thể! Nếu là như vậy thì liền có thể giải thích, bất quá vì sao Lạc sư muội muội lại đột nhiên muốn đích thân xuống bếp nấu cơm cho ta ăn?”
Loại chuyện này không phải là sẽ xảy ra trong các mối quan hệ thân mật…!
Trong cái chớp nhoáng này, tế bào yêu đương còn lại không nhiều ở trong đại não của Trần Khuynh Địch rốt cục cũng đã vận chuyển.
“Đúng! Đây chính là biểu hiện của mối quan hệ thân mật a! Giải thích rằng ta đã có địa vị tương đối cao ở trong lòng của Lạc sư muội, nếu không thì sẽ không thể kích hoạt được cố sự nàng tự mình xuống bếp nấu cho ta ăn!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Đây là ảo giác của ngài.”
“Ấy? ! Hệ thống? ??”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Chính là tại hạ.”
Cái đồ chơi xui xẻo này tại sao lại đột nhiên xuất hiện vào lúc này? Trần Khuynh Địch thầm mắng một câu, nói ra với ngữ khí không phục: “Ngươi có ý tứ gì? Cái gì gọi là ảo giác của ta! Đây chính là phân tích hợp lý của ta đấy!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Mời kí chủ suy nghĩ cẩn thận, dạng nhân vật phản diện như ngài làm sao sẽ có người ưa thích được chứ?”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Ngươi có ý tứ gì! Trở mặt! Ta sẽ trở mặt!‘’
’’Vậy ngươi nói xem là vì cái gì? ? Chẳng lẽ lại còn có loại giải thích thứ hai hay sao?”
“Đương nhiên là có.” Thanh âm hệ thống có một chút dừng lại, chợt tiếp tục vang lên: “Căn cứ theo thôi diễn của bổn hệ thống, có khả năng là bởi vì Lạc Tương Tư vẻn vẹn chỉ muốn tôi luyện tài nấu nướng của mình, cho nên mới bắt ngài thử đao mà thôi.”
“Ha ha? !”
Không đợi Trần Khuynh Địch phản bác, cửa chính gian phòng liền được mở ra, kèm theo mùi thơm mà đến.
“Sư huynh?”
“Lạc, Tương Tư sư muội! Đây là do muội làm?”
Lạc Tương Tư bưng bàn ăn tràn đầy ba món ăn một món canh, khá là ngượng ngùng nói ra: “Thủ nghệ của ta không được tốt lắm!”
“Không sao cả, không sao cả!” Trần Khuynh Địch liền vội vàng tiến lên tiếp nhận bàn ăn giúp Lạc Tương Tư, đặt lên bàn dài ở trong phòng, nhìn đồ ăn đầy đủ màu sắc và hương vị, Trần Khuynh Địch không khỏi cảm động đến mức rơi nước mắt, đồng thời mắng to ở trong lòng: “Xem đi! Nhìn cái màu sắc hương vị này xem, rõ ràng là Tương Tư sư muội đã tỉ mỉ nấu ra cho ta!”
“Như vậy xem ra ta quả nhiên có một tia địa vị ở trong lòng của Tương Tư sư muội! Chỉ cần cố gắng một phen, nói không chừng là có thể nhất cử hoàn thành mục tiêu to lớn thoát khỏi sự cô đơn ở dị thế giới!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Không tồn tại.”
Trần Khuynh Địch cười lạnh một tiếng, chợt lộ ra nụ cười ấm áp với Lạc Tương Tư: “Cám ơn Tương Tư sư muội, sư muội cũng ngồi xuống đi, cùng nhau ăn nào.”
Lạc Tương Tư đỏ mặt gật đầu một cái: “Vâng!”
Hắc hắc hắc! Trần Khuynh Địch mang theo sự thỏa mãn cùng với tâm tình mong đợi, dùng đũa kẹp một miếng thịt lên đưa vào trong miệng.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Trong cái chớp nhoáng này, mùi vị mãnh liệt quét sạch khoang miệng của Trần Khuynh Địch, hơn nữa còn cấp tốc phun trào từ cổ họng ra toàn thân, ngay sau đó ở sâu trong đại não liền truyền đến một cỗ cảm giác tê dại kịch liệt, trước sau đi tới đi lui ba lần, Trần Khuynh Địch mới thoát ra được từ trong loại cảm giác kỳ diệu này.
“Oẹ…ụp!” Trần Khuynh Địch cứng rắn ngậm miệng lại, lúc này mới đè nén được dục vọng nhổ ra.
Nếu dùng hai chữ để hình dung thì chính là: khó ăn!
Tương đối khó ăn! Khó có thể tưởng tượng được đồ ăn rõ ràng có đủ màu sắc hương vị tại sao lại có thể khó ăn như vậy!
“Sư huynh? Sao rồi?” Lạc Tương Tư vô cùng chờ mong mà nhìn Trần Khuynh Địch, chờ đợi hắn nói ra hai chữ khó ăn, đến lúc đó nàng liền có thể mượn đề cái tài này để nói chuyện của mình, để sư huynh tự mình tay nắm tay dạy nàng làm đồ ăn, vì thế nàng còn đặc biệt thuê một gian phòng ngủ ở sát vách phòng bếp lầu dưới, bên trong có một chiếc giường lớn.
Chỉ cần có thể tạo nên đầy đủ bầu không khí ám muội, thuận nước đẩy thuyền, tạo nên bầu không khí hoàn mỹ, sau đó bản thân mình lại chủ động thổ lộ, tin rằng là sư huynh nhất định sẽ bị bản thân mình bắt gọn tại chỗ!
Chương 420: Đầu voi đuôi chuột
Đến lúc đó tối như bưng, cô nam quả nữ, củi khô lửa bốc, mây đen gió lớn, gạo nấu thành cơm, ta sẽ chính là nữ chính của sư huynh rồi!
Ông nội! Cháu gái của ông đã sắp thành công rồi!
Cứ như vậy, ở dưới ánh mắt kích động của Lạc Tương Tư, thần sắc của Trần Khuynh Địch liên tục biến đổi mấy lần, cuối cùng dần dần trở nên bình tĩnh.
“Sao rồi? Sư huynh? Có phải là rất khó ăn hay không?”
Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Trần Khuynh Địch chậm rãi lắc đầu nói: “Làm sao lại thế, Lạc sư muội.”
Lạc Tương Tư: “? ??”
Chỉ thấy Trần Khuynh Địch bỗng nhiên lại kẹp một miếng thịt lên, sau đó vừa say sưa ăn ngon lành, vừa khóe mắt rưng rưng mà giơ ngón tay cái lên đối với Lạc Tương Tư: “Ăn ngon!”
Lạc Tương Tư: “! !!”
“Đừng nói giỡn! Đây chính là đồ ăn mà Lạc sư muội can đảm tự mình xuống bếp làm cho ta ăn, tuyệt đối là không có khả năng khó ăn!” Trần Khuynh Địch vừa nuốt đồ ăn, vừa nghĩ thầm.
“Sư huynh? ??”
Lạc Tương Tư không biết vì sao lại lộ ra vẻ mặt kinh hoảng mà nói: “Thực sự là ăn rất ngon hay sao?”
“Đương nhiên!” Nhìn qua thần sắc lo lắng của Lạc Tương Tư, trong lòng của Trần Khuynh Địch trở nên căng thẳng.
Đáng chết! Là do nét mặt của mình quá giả dối sao? Lạc sư muội còn giống như là đã phát giác ra được sự miễn cưỡng của bản thân, không được! Nhất định phải thể hiện ra dáng vẻ bản thân ăn rất ngon lành mới được, nếu không thì sẽ phí công nhọc sức!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch cắn răng một cái, giậm chân một cái, tâm tình trở nên hung ác, quơ lấy một bát đồ ăn bắt đầu nhai nuốt ngấu nghiến.
“Thực sự là ăn rất ngon, rộp rộp…!”
Lạc Tương Tư: “! !!”
Nhìn Trần Khuynh Địch vùi cả khuôn mặt vào trong bát cơm, Lạc Tương Tư cảm nhận được sự rung động từ trong thâm tâm.
Loại phát triển tình huống này là không đúng?
Vì sao lại ăn ngon! Rõ ràng là mình đã phát huy trọn vẹn tri thức của bản thân, cố ý khiến cho đồ ăn đặc biệt trở nên khó ăn a, sẽ không có lý do ăn ngon mới đúng a!
“Sư huynh? !”
Không đợi Lạc Tương Tư làm rõ được là đã xảy ra chuyện gì, nàng liền thấy Trần Khuynh Địch chậm rãi ngẩng đầu lên, trong hai mắt nhìn về phía nàng chậm rãi chảy xuống hai hàng lệ nóng.
“Sư huynh rơi lệ kìa!”
“Đây là bởi vì thật sự là ăn quá ngon, khiến cho ta quá cảm động.”
Có cần phải khoa trương như vậy hay không! Lạc Tương Tư hoài nghi nhìn đồ ăn trên bàn dài, đột nhiên nắm đũa cũng kẹp một miếng thịt lên bỏ vào trong miệng.
Trần Khuynh Địch: “!! !”
Hỏng bét! Không xong rồi! Không ngờ được Lạc sư muội thế mà lại làm như vậy! Bình thường những em gái làm đồ ăn dở không phải là sẽ không nếm món ăn do mình tự nấu hay sao?
Trong lúc nhất thời sắc mặt của Trần Khuynh Địch bắt đầu trở nên biến hoá, vốn dĩ bản thân hắn đã thổi phồng đến mức đặc biệt miễn cưỡng, nếu để cho Lạc Tương Tư phát hiện ra hắn kỳ thật là đang lừa nàng, “Lời nói dối có thiện ý” của hắn chỉ sợ trái lại sẽ tạo ra hiệu quả ngược, nếu như phát triển đến một bước kia, thì cũng chỉ có thể liều mạng xin lỗi.
Nếu thực sự không được, vậy thì liền chủ động dạy Lạc sư muội làm đồ ăn a, hy vọng là có thể đền bù một chút…
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch sinh ra ý nghĩ như vậy, Lạc Tương Tư cũng đã cảm thụ dồi dào thức ăn do mình làm một phen.
Sau đó nàng liền rơi vào trong sự nghi hoặc thật sâu.
Không sai a, mình đã làm ra đồ ăn đặc biệt khó ăn a.
Vì sao sư huynh lại cảm thấy ăn rất ngon?
Lạc Tương Tư chau mày, ngẩng đầu nhìn Trần Khuynh Địch một cái, vào giờ khắc này, lời dạy bảo của ông nội ngày xưa bắt đầu vang vọng ở trong lòng của nàng.
Ông nội: “Tương Tư, cháu gái của ta, loại chiến thuật cố ý làm đồ ăn khó ăn này, ở dưới phần lớn tình huống đều có thể đưa đến kỳ hiệu không giống như bình thường, nhưng chỉ có ở dưới một loại tình huống sẽ không công mà lui, vậy thì đối tượng của cháu, trên thực tế chính là một kẻ không có vị giác, có thể ăn bất cứ thứ gì!”
Lạc Tương Tư: “! !! !! !”
Nguyên lai là như vậy a! Không sai! Đồ khó ăn như vậy cũng đều nói là ăn ngon, giải thích rằng sư huynh nhất định là một kẻ không có vị giác!
Chuyện này thật sự là…quá đáng thương!
Lạc Tương Tư nhìn biểu lộ kỳ quái của Trần Khuynh Địch, càng thêm kiên định với ý nghĩ của mình, chợt lại nhìn đồ ăn trên bàn dài một chút, sư huynh rõ ràng chính là một kẻ không có vị giác, bản thân lại còn làm ra loại chuyện này.
Thật sự là quá không nên! Lúc này nên hùa theo sư huynh a.
Thế là Lạc Tương Tư gật đầu một cái, lộ ra nụ cười xán lạn với Trần Khuynh Địch, nói: “Sư huynh nói không sai, xác thực là ăn rất ngon.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
WHAT? ! Trong cái chớp nhoáng này, Trần Khuynh Địch chỉ cảm thấy suy nghĩ của bản thân cùng với Lạc Tương Tư có một khoảng cách không thể vượt qua, bất quá rất nhanh hắn liền kịp phản ứng, không có lý do gì mà ăn một món ăn tồi tệ như vậy lại cảm thấy ngon miệng, không, không, không, Lạc sư muội tài hoa như vậy, làm sao lại có thể làm ra đồ ăn khó ăn như vậy.
Trần Khuynh Địch cũng biết làm cơm, cho nên hắn rất rõ ràng, vào thời điểm làm đồ ăn người nấu trên cơ bản cũng đều sẽ nếm thử đơn giản, bảo đảm mùi vị sẽ giống như mong muốn, cho nên sẽ rất khó nấu ra món ăn khó ăn như thế này, trừ phi là người làm đồ ăn…
Thì ra là như thế!
Chân tướng chỉ có một cái!
Nhất định là bởi vì Lạc sư muội căn bản không nếm ra được mùi vị! Lúc này mới làm ảnh hưởng đến hương vị của món ăn!
Đúng! Lạc sư muội là một kẻ không có vị giác a!
Vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch và Lạc Tương Tư cùng nhìn nhau, cuối cùng đều đồng thời lộ ra một nụ cười mỉm.
Trần Khuynh Địch: Không ngờ được Lạc sư muội lại là một kẻ không có vị giác a, coi như là hiểu nàng thêm một chút a, ừm, mà loại chuyện này cũng không thể vạch trần, sau này phải chú ý một chút mới được, về phần làm đồ ăn khó ăn…ừm! Dù sao thì nàng cũng đã bỏ công làm cho mình ăn! Không sao cả, không sao cả!
Lạc Tương Tư: Không ngờ được sư huynh lại là một kẻ không có vị giác a, xem ra lần này mình cố ý làm cho đồ ăn trở nên khó ăn để lừa gạt sư huynh thật sự là hơi quá đáng! Ừm, lần sau mình nhất định sẽ xuất ra bản lĩnh thật sự, để cho sư huynh nếm thử đồ ăn chân chính mới được!
“Khụ khụ! Sư huynh, đồ ăn này thật sự là rất ngon đấy.”
“Đúng vậy a, ha ha ha.”
“Nếu có thể thì lần sau ta sẽ tiếp tục làm cho sư huynh ăn nhé?”
“Được!”
Thế là, buổi tối đã kết thúc một cách đầu voi đuôi chuột như vậy.
Trần Khuynh Địch và Lạc Tương Tư đều mang theo tâm tư, cứ như vậy ăn hết ba món ăn một món canh, vào thời điểm tỉnh lại, hai người liền cảm thấy cả người đều không dễ chịu, tinh thần uể oải.
“Ta đi ngủ trước đây, sư muội cứ tuỳ tiện.”
Lạc Tương Tư lên giường ngủ, Trần Khuynh Địch thì ngủ trên sàn nhà, hai người ở trong tình trạng kiệt sức trên đủ loại ý nghĩa rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










