[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 73 : Thánh Địa Lệnh (c361-c365)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Thánh Địa Lệnh
Vào giờ này ngày này tự nhiên cũng là như thế.
Mặt trời vừa mới dâng lên, phố xá sầm uất cũng mới vừa được mở ra, đã có không ít người tụ tập ở bên trong những tửu lâu này, chờ đợi trận pháp truyền tống không gian mở ra.
Căn cứ theo kinh nghiệm của bọn hắn, lúc này đi ra từ trận pháp truyền tống không gian, phần lớn đều là những tên nhà quê xếp hàng trắng đêm, đi tới Lạc Vũ Thành để mưu sinh, đương nhiên cũng không thiếu những thương hội cần mẫn, nhưng ở dưới phần lớn tình huống, đều là nhà quê.
Nhìn những tên nhà quê lộ ra bộ dáng mờ mịt ở bên cạnh trận pháp truyền tống không gian, chính là một trong những trò tiêu khiển của những cư dân thành thị này.
Bất quá khiến cho bọn hắn cảm thấy ngoài ý muốn là, tình huống lần này dường như có một chút khác biệt.
Rõ ràng là đã đến thời điểm trận pháp mở ra, nhưng ở bên trong cột sáng vẫn không có ai đi ra.
“Kỳ quái, chẳng lẽ hôm nay không có ai đến?”
“Không có khả năng.”
Đám người ở trong tửu lâu nhất thời nghị luận, loại tình huống này còn là lần đầu tiên xuất hiện ở Lạc Vũ Thành, dù sao thì ở trong toàn bộ Tây Cương Đạo cũng chỉ có bốn tòa trận pháp truyền tống không gian như thế này, theo lý thuyết hẳn là phải phi thường quý hiếm mới đúng, vào những lần trước chỉ cần trận pháp mở ra là sẽ có vô số người đi ra.
“Tại sao lần này lại không giống?”
“Có ai biết tin tức nội bộ hay không? Đã xảy ra trục trặc gì rồi hay sao?”
“Để ta nhìn một chút a, dường như là ở trong khoảng thời gian này, toàn bộ pháp trận truyền tống không gian tiến về Tây Cương Đạo đều bị đóng cửa? !”
“Uy! Tại sao lại đóng cửa? Mau nói đi!”
Đám cư dân thành thị vây quanh người vừa mới nhận được tin tức, dùng vẻ mặt bất mãn hỏi.
“Cái này..” Người vừa mới nhận được tin tức thì đổ mồ hôi lạnh, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn tin tức bản thân mới lấy được, gằn từng chữ nói ra: “Trận pháp truyền tống không gian tiến về Tây Cương Đạo, tổng cộng có bốn tòa, đều không ngoại lệ, đều đã bị người ta bao hết! Cho nên mới không có một người nào!”
“Bao, bao hết? ! Ngươi đang nói giỡn à!”
“Xàm xí! Trận pháp truyền tống không gian đã được bao hết, đây là chuyện cho tới bây giờ còn chưa nghe nói qua, đây chính là thiết trí của triều đình, coi như là đại quan ở Kinh Đô tới, cũng không thể bao được một tòa trận pháp, chớ đừng nói chi là bao hết cả bốn tòa trận pháp, tin tức của ngươi hẳn là giả rồi.”
“Không sai, không sai, đừng có lừa bịp chúng ta.”
Sau đó cư dân thành thị vô thức quay đầu, nhìn về phía phương hướng trận pháp truyền tống không gian.
Sau đó tất cả mọi người đều trợn tròn con mắt.
Trận pháp truyền tống không gian to lớn phóng ra một cột sáng, có từng đạo từng đạo bóng người lấp lóe, vượt qua không gian, xuất hiện ở trong Lạc Vũ Thành.
Mà ở trong nháy mắt đám người này xuất hiện.
“Ầm ầm!”
Một đạo! hai đạo! ba đạo! 10 đạo! Trăm đạo! Ngàn đạo! Từ Hậu Thiên viên mãn đến cảnh giới Tiên Thiên, từ Luyện Tinh Hóa Khí đến Phản Hư Hợp Đạo, khí tức ngất trời giống như hồng thủy vỡ đê che phủ toàn bộ Lạc Vũ Thành, trong lúc nhất thời Lạc Vũ Thành nguyên bản còn vô cùng huyên náo, trực tiếp rơi vào trong sự yên tĩnh, phảng phất như là thanh âm kim rơi cũng có thể nghe được rõ ràng vậy.
Ở bên trong đám người đi ra từ trận pháp truyền tống không gian, cầm đầu là hai lão nhân, mặc dù nhìn qua có diện mạo già nua, râu tóc bạc trắng, nhưng ngực lại ưỡn thẳng tắp, tinh, khí, thần cũng đều vô cùng hoàn mỹ, chỉ thấy ánh mắt của hai lão nhân này như điện, sau khi trực tiếp quét nhìn Lạc Vũ Thành một vòng, liền gật đầu một cái.
“Mấy, mấy vị đại nhân…” Người phụ trách trận pháp truyền tống không gian hấp tấp chạy tới, cung kính nói ra.
“Truyền lệnh của tông chủ.” Một vị lão nhân cầm đầu trực tiếp lấy ra một tấm lệnh bài màu vàng óng ném cho người phụ trách, nói: “Từ giờ trở đi, Tây Cương Đạo sẽ bị phong tỏa! Không cho phép ra cũng không cho vào, quân đội triều đình phải phối hợp toàn diện với tông chúng ta, các đại thế lực võ lâm ở Tây Cương Đạo nhất định phải tiếp nhận quản chế, không được để xảy ra sai sót!”
Cảnh tượng giống nhau cũng phát sinh ở các tòa thành trì lớn có trận pháp truyền tống không gian.
Mà một cái tin tức làm cho giang hồ chấn động cũng được truyền ra khắp Trung Nguyên, truyền ra khắp Tây Cương Đạo.
Thuần Dương Cung – một trong mười đại thánh địa võ đạo, động viên toàn thể tông môn, từ ngoại môn đệ tử, nội môn đệ tử cho đến chấp sự, trưởng lão, trước sau có hơn vạn người, phân chia thành bốn đội, mỗi đội hơn 2.500 người, ở dưới sự dẫn đầu của bốn vị Võ Đạo Tông Sư, 20 vị Hợp Đạo Tôn Giả, hơn mười vị võ giả Luyện Thần Phản Hư, tiến vào chiếm giữ Tây Cương Đạo!
Thánh Địa Lệnh của Thuần Dương Cung càng là được truyền ra khắp thiên hạ.
“Đệ tử Thuần Dương Cung bị chặn giết ở Tây Cương Đạo, hiện tại đang đào vong ở Tây Cương Đạo, vì phòng ngừa hung thủ chạy ra khỏi Tây Cương Đạo, đồng thời tiếp ứng đệ tử đào vong trong tông, truyền lệnh!”
“Phong tỏa Tây Cương Đạo! Không cho phép vào cũng không cho ra!”
“Phàm là thế lực võ lâm của Tây Cương Đạo, nhất định phải phối hợp với Thuần Dương Cung tìm kiếm đệ tử, người nào tìm ra dấu vết sẽ được trọng thưởng, tùy ý chọn lựa phần thưởng, người báo cáo tin tức sai, khám nhà diệt tộc! Phàm là quân đội trú đóng ở Tây Cương Đạo, toàn bộ đều đi ra đường biên giới tiến hành cảnh giới, không được để xảy ra sai sót, nghiêm cấm bất luận một kẻ nào lén rời đi!”
Ngày xưa vào thời khắc Đại Càn khai quốc, vì ổn định các thế lực tông phái Trung Nguyên, đã đặc biệt phát mười tấm Thánh Địa Lệnh cho mười đại thánh địa, chỉ cần dùng tới tấm Thánh Địa Lệnh này, như vậy thì có thể yêu cầu triều đình thỏa mãn một nhu cầu ở trong phạm vi nhất định, có tác dụng gần giống như kim bài miễn tử.
Nhưng bây giờ, tấm Thánh Địa Lệnh kia của Thuần Dương Cung lại được dùng vào chuyện này!
Ở dưới Thánh Địa Lệnh, triều đình sẽ phối hợp toàn diện, toàn bộ bốn tòa trận pháp truyền tống không gian bị đóng lại, quân đội trú đóng ở Tây Cương Đạo đi đến đường biên giới, phong tỏa Tây Cương Đạo chật như nêm cối, hơn nữa ngày đêm đều có võ giả tuần tra, coi như là một con ruồi cũng khó có thể bay ra khỏi Tây Cương Đạo
Mà đối với những thế lực vốn muốn nhằm vào Bái Hỏa Ma Giáo, muốn đi đến Tây Cương Đạo để trừ ma vệ đạo…
Thuần Dương Cung Thái Hoa Tiên Nhân tự mình giá lâm! Chém một kiếm vào Tây Cương Đạo.
Một đạo vết kiếm kéo dài ở đường biên giới Tây Cương Đạo, mang theo kiếm khí cùng với tiên ý ngập trời, đem tất cả võ giả muốn trừ ma vệ đạo, còn có một số người bất lương ẩn tàng ở bên trong, ngăn cản ở bên ngoài Tây Cương Đạo, không có một người nào dám vượt qua vết kiếm.
Muốn trừ ma vệ đạo? Có thể! Chờ đến khi ta tìm ra đệ tử Thuần Dương Cung liền có thể tùy ý cho các ngươi trừ ma vệ đạo.
Nhưng vào trước đó, là rồng thì cũng phải cuộn lại, là hổ thì cũng phải nằm yên đấy, đều phải thành thành thật thật cho ta! Người nào dám bước vào thì chết!
Chương 362: Điều kiện
Trần Khuynh Địch đã biết rõ vấn đề của mình.
Không sai, mất đi dược lực của quả Trí Tuệ, hắn đã hoàn toàn không suy tính ra được mục đích của kẻ đứng sau màn, cũng không biết được mấy người Dương Xuân hiện tại đang ở đâu, vì thế sau khi hắn trầm tư suy nghĩ trong ba ngày ròng rã, kết quả là ngoại trừ rụng một ít tóc, thì cũng không hề có thu hoạch gì, căn bản là không tìm thấy manh mối.
Nhưng vào ngay lúc đó, Trần Khuynh Địch đã tỉnh ngộ.
Hắn giật mình phát hiện ra một cái sự thật mấu chốt, đó chính là ở trong bất tri bất giác, hắn thế mà dùng đầu óc để giải quyết vấn đề.
“Được rồi, ta thừa nhận, trí thông minh của ta không cao, không có quả Trí Tuệ hỗ trợ thì căn bản sẽ không nghĩ ra được điều gì.”
Sau khi ăn quả Trí Tuệ trước đó, Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ là đã đắc ý quên mình, cũng chính là vì như thế, hắn mới một mực không phát giác ra được hiệu lực của quả Trí Tuệ đang yếu bớt, nếu như nhận ra được chuyện này sớm hơn mà nói, hắn sẽ càng cẩn thận hơn, nói không chừng là mấy người Dương Xuân cũng sẽ không bị đánh lén, không rõ sống chết như bây giờ.
Trần Khuynh Địch nghĩ kỹ lại, hiểu rõ được điểm yếu của bản thân, nếu còn tiếp tục như vậy, bản thân hắn sẽ bị địch nhân dắt mũi dẫn đi, đến lúc đó thì mọi thứ sẽ trở nên quá muộn.
Vừa nghĩ tới việc nếu như mấy người các nàng Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư đã thực sự bị giết chết, Trần Khuynh Địch liền cảm thấy toàn thân run rẩy, vào giờ khắc này hắn thậm chí còn không suy nghĩ đến vấn đề các nàng là nhân vật chính hay không phải là nhân vật chính, mà chỉ một mực đắm chìm ở trong loại sợ hãi này.
Vì thế Trần Khuynh Địch đã dùng lệnh bài truyền tin liên lạc với nghĩa phụ tiện nghi của mình.
“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao giọng nói của ngươi lại uể oải như vậy.”
Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt, nghiêm túc nói ra: “Dương Xuân, Tiêm Tiêm sư muội, Tương Tư sư muội bị một đám người tập kích, ngoài ra còn có Phật Môn Huyền Lưu Ly, hài nhi ngu dốt, căn bản là không tìm ra được manh mối, mà các sư muội cũng đã mất tung tích..”
“Phải không?”
“Còn có Phượng Tiên sư muội, hiện tại đang ở bên trong Ao Thánh Hỏa của Bái Hỏa Ma Giáo, hài nhi muốn mang nàng đi ra, nhưng đám người Bái Hỏa Ma Giáo lại không đáp ứng, hài nhi cũng bất lực…”
“Phải không?”
Trần Khuynh Địch cắn răng một cái, trực tiếp quỳ trên mặt đất, nói: “Là do hài nhi vô năng, không có cách nào hoàn thành chức trách của người hành tẩu trong thiên hạ, không thể tăng thêm uy danh cho Thuần Dương Cung, hài nhi đã làm cho nghĩa phụ hổ thẹn.”
“Không sao.”
Từ đầu tới đuôi, trong giọng nói của Ninh Thiên Cơ đều lộ ra vẻ rất là bình tĩnh, giống như là Tần Kiền Hoàng đã nói vậy, hắn căn bản là không để những chuyện nhỏ nhặt này vào trong mắt, thậm chí là còn không có cách nào khiến cho hắn có một chút dao động, cho nên hắn chỉ nhàn nhạt hỏi thăm:
“Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên…bốn người này đã chết rồi sao?”
“Làm sao có thể!” Trần Khuynh Địch bỗng nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng nói.
“Không chết sao? Vậy là tốt rồi, ta đã hiểu.” Trong giọng nói của Ninh Thiên Cơ lộ ra ngữ khí hết sức bình thản, một cỗ bí lực kỳ diệu tuôn ra từ trong giọng nói của hắn, phảng phất như một bàn tay xoa dịu sự nôn nóng của Trần Khuynh Địch, khiến cho Trần Khuynh Địch dần dần bình tĩnh trở lại.
“Cho nên, Khuynh Địch, ngươi hẳn không phải là muốn kể khổ a, ngươi muốn vi phụ làm cái gì?”
“Hài nhi hi vọng nghĩa phụ có thể động viên nhân thủ của Thuần Dương Cung, giúp hài nhi tìm kiếm các nàng!” Trần Khuynh Địch khom người nói ra: “Bây giờ hài nhi cơ hồ đã làm mất hết mặt mũi của Thuần Dương Cung, nhưng ở đây hài nhi thế đơn lực bạc, căn bản là không có biện pháp cứu Phượng Tiên sư muội, cũng không có cách nào tìm mấy người Dương Xuân sư muội, thậm chí còn khiến cho Chiến hạm bị tổn thương, sắp bị hỏng…”
“Xin nghĩa phụ hãy giúp ta!”
“Ta có thể giúp ngươi, nhưng có một cái điều kiện.”
“Xin nghĩa phụ cứ nói!”
“Tìm ra kẻ đứng sau màn, sau đó vào trước khi rời khỏi Tây Cương Đạo, đột phá đến Võ Đạo Tông Sư!”
“Hài nhi nhất định sẽ làm được!” Trần Khuynh Địch cơ hồ là gật đầu đáp lời không có một chút do dự.
“Rất tốt, còn có sự tình có quan hệ đến Doanh Phượng Tiên, không cần phải va chạm với Bái Hỏa Ma Giáo, chuyện này đối với chúng ta, đối với ngươi mà nói cũng chưa hẳn không phải là chuyện tốt.”
“Hả?”
“Lần này vừa vặn có thể khiến cho Bái Hỏa Ma Giáo nợ chúng ta một món nợ ân tình, về phần Doanh Phượng Tiên, có sự tồn tại của ngươi, cho dù về sau nàng có trở thành giáo chủ của Bái Hỏa Ma Giáo, cũng vẫn là người của Thuần Dương Cung chúng ta!”
Trần Khuynh Địch há to miệng, không hiểu rõ nghĩa phụ tiện nghi của hắn rốt cuộc là có ý gì.
Vốn còn muốn hỏi thăm, kết quả là sau khi nói xong Ninh Thiên Cơ liền cúp liên lạc, Trần Khuynh Địch cũng chỉ có thể tự suy nghĩ.
Thế là mới có một trận rung chuyển giang hồ như bây giờ.
Tây Cương Đạo bị phong tỏa! Toàn bộ Tây Cương Đạo cơ hồ là đều bị động viên, căn bản là không có ai dám phản kháng Thánh Địa Lệnh của Thuần Dương Cung.
Một phương diện tự nhiên là bởi vì Thuần Dương Cung phái trọn vẹn bốn vị Võ Đạo Tông Sư, 20 vị Hợp Đạo Tôn Giả cùng với đại quân gần vạn võ giả, một phương diện khác tự nhiên là uy danh thánh địa võ đạo của Thuần Dương Cung, nó đã ăn sâu vào lòng người trong hàng ngàn năm, làm cho người ta kính sợ đến tận xương tủy.
Điểm này cho dù là Bái Hỏa Ma Giáo có thúc ngựa cũng không đuổi kịp.
Đối với võ lâm Tây Cương Đạo mà nói, Bái Hỏa Ma Giáo chính là một đám man tử Tây Vực, chỉ bất quá là có thực lực rất mạnh mà thôi, loại cảm giác bài xích bẩm sinh này là rất khó xóa đi, chỉ có thời gian trôi qua mới có thể dần dần làm nhạt, nhưng mà Thuần Dương Cung lại không giống, đây chính là một trong mười đại thánh địa võ đạo a! Nếu như nịnh nọt bọn họ, nói không chừng về sau đệ tử nhà mình cũng có thể đi đến thánh địa võ đạo học một khóa.
Sau khi trở về liền có thể trở thành nhân tài nắm giữ IQ cao! Là hi vọng chấn hưng gia tộc và tông môn trong tương lai a!
Cho nên ở dưới Thánh Địa Lệnh của Thuần Dương Cung, những thế lực trước đó còn đang kháng cự Bái Hỏa Ma Giáo tuần tra giống như là một đám sói đói ngửi thấy mùi thơm vậy, cơ hồ là dốc hết toàn lực, tiến hành truy quét đối với Tây Cương Đạo, phảng phất như muốn đào toàn bộ Tây Cương Đạo lên một lần vậy.
Mà vào giờ khắc này.
Ở một hẻm núi trong một khu rừng tại Tây Cương Đạo.
Thái tử Hoành Xương cùng với đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn – Sùng Minh cũng đã nhận được tin tức ở ngoại giới.
Sau đó tâm tình của bọn hắn chính là như thế này: #$%^@! !!
“Cái này, cái này, cái này, cái này, cái này…” Thái tử Hoành Xương há to miệng, kinh hãi mà nhìn tin tức truyền đến từ ngoại giới, dùng sức hấp háy mắt.
“Cái quái gì thế này?”
“Tên Trần Khuynh Địch vô sỉ kia! Có bản lĩnh thì hãy dùng trí tuệ để tranh đấu a!”
Chương 363: Lật bàn
Khóe mắt của thái tử Hoành Xương run rẩy, hắn vốn đang cảm thấy đắc chí vì đã chơi xỏ được Trần Khuynh Địch, kết quả là mới xoay người một cái, Trần Khuynh Địch thế mà lại lật bàn! Cái này rất giống như là đang chơi cờ tướng, hắn đã đi nước cờ chiếu tướng, cách thắng lợi không xa! Đối thủ lại lật tung cả bàn cờ!
Nhìn xem tên cẩu tặc kia đã làm cái gì?
Thuần Dương Cung tiến vào Tây Cương Đạo với quy mô lớn, nghiêm cấm các thế lực va chạm với nhau, cho dù là các thế lực võ lâm Trung Nguyên cũng không cho phép tiến vào Tây Cương Đạo, chớ đừng nói chi là có thể gây ra phiền toái cho Bái Hỏa Ma Giáo.
Trần Khuynh Địch vừa lật bàn, liền khiến cho kế hoạch dẫn phát tranh đấu giữa Bái Hỏa Ma Giáo cùng với võ lâm Trung Nguyên của Đại Chu, triều đình, thậm chí là rất nhiều người trực tiếp vỡ tan!
Gặp quỷ, bây giờ muốn đi vào cũng vào không được, còn tranh đấu cái rắm a!
“Kẻ điên! Vì sao Ninh Thiên Cơ lại đáp ứng cho Trần Khuynh Địch làm như vậy? Đây rõ ràng là hành động đắc tội một lượng lớn thế lực võ lâm a! Tất cả đều điên rồi!”
“Tất cả đám người ở Thuần Dương Cung đều điên rồi!”
Thái tử Hoành Xương giận dữ hét lên, mà ở bên cạnh hắn, mấy người khác cũng lộ ra biểu lộ giống như thế.
Đánh không lại liền kêu ba ba, đây là hành vi tiêu chuẩn của con nít a!
Tại Trầm Ngọc Cốc trong Tây Cương Đạo.
Thái tử Hoành Xương, đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn, còn có thái giám lông mi trắng đi theo thái tử Hoành Xương – Tào công công, ba người cùng nhau nhìn xuống Trầm Ngọc Cốc to lớn, mà ở phía sau của bọn hắn, thì là một nhóm lại một nhóm đệ tử Nhật Nguyệt Đàn.
Mà Trầm Ngọc Cốc bị bọn hắn vây quanh, lúc này được bao phủ bởi ánh vàng, từng đợt thiền âm bay ra từ trong đó, ẩn ẩn có thể nhìn thấy một cỗ pháp tướng Quan Âm ngàn tay ngàn mắt ngồi ngay ngắn ở ngay trung tâm Trầm Ngọc Cốc, phảng phất như là có thể chống lên một mảnh bầu trời, ngăn cản tất cả mọi người bao gồm cả ba người thái tử Hoành Xương ở bên ngoài.
“Thời gian không còn kịp rồi.”
“Thuần Dương Cung hiện tại đang tiến hành lục soát với quy mô lớn, cho dù là có trận pháp che giấu tung tích, chỉ sợ cũng sẽ tra ra được nơi này.”
“Đây chính là hơn tám thành thế lực ở Tây Cương Đạo a, cơ hồ là đều hành động toàn bộ, Thuần Dương Cung vừa thả ra Thánh Địa Lệnh, lời đồn Bái Hỏa Ma Giáo tiêu diệt Nhật Nguyệt Đàn mà chúng ta thật vất vả mới truyền ra bên ngoài, đã hoàn toàn bị mọi người lãng quên, chớ đừng nói là có thể khiến cho nhiều người tức giận.
“Chết tiệt! Cái đám người điên Thuần Dương Cung này!”
Đám người thái tử Hoành Xương sắp đặt lâu như vậy, còn không phải là muốn võ lâm Tây Cương Đạo sợ hãi và bài xích đối với Bái Hỏa Ma Giáo hay sao, chỉ có làm như vậy mới có thể dẫn phát sự kiêng kị của các đại thế lực võ lâm Trung Nguyên, hơn nữa bằng vào thân phận Ma Đạo của Bái Hỏa Ma Giáo, hẳn là sẽ không thể tránh khỏi một trận đại chiến.
Nhưng mà bây giờ cho dù là cái gì cũng mất!
Thuần Dương Cung đã phong tỏa Tây Cương Đạo toàn phương diện, Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ treo kiếm ở Tây Cương, võ lâm Trung Nguyên căn bản là không có ai dám vượt qua biên giới Tây Cương Đạo.
Đây chính là chỗ thua thiệt của Bái Hỏa Ma Giáo so với mười đại thánh địa võ đạo ở Trung Nguyên: thanh danh.
Thanh danh của Thuần Dương Cung chính là vào mấy chục năm trước, Ninh Thiên Cơ một người một kiếm mạnh mẽ giết ra ở Trung Nguyên, thời gian mấy chục năm đối với người cầm lái của các thế lực võ lâm Trung Nguyên kia cũng không tính là dài, vị Thái Hoa Tiên Nhân kia năm đó bộc phát ra uy thế ngập trời, đối với bọn hắn mà nói chính là ký ức vẫn còn mới mẻ, một số đạo chích đã từng đắc tội qua Thuần Dương Cung, thậm chí còn bởi vì vậy mà bừng tỉnh vào lúc nửa đêm.
Mà Bái Hỏa Ma Giáo thì có thanh danh như thế nào?
Thật đáng tiếc, Bái Hỏa Ma Giáo có lẽ là đệ nhất đại giáo ở Tây Vực, nhưng ở Trung Nguyên, đại bộ phận võ giả đều chỉ có một cái ấn tượng đối với bọn hắn: một đám man tử Tây Vực có một chút thực lực mà thôi.
Thanh danh giống như là nhìn không thấy sờ không được, nhưng lại có tác dụng vô cùng thực dụng, Tây Cương Đạo nguyên bản giống như một thùng thuốc nổ sắp nổ tung, cứ như vậy bị Thuần Dương Cung dội cho một chậu nước lạnh, trở nên nguội ngắt, kế hoạch của đám người thái tử Hoành Xương tự nhiên cũng phá sản theo.
“Chuyện cho tới bây giờ, chỉ có thể nghĩ biện pháp mau chóng phá huỷ toà kết giới đáng chết này, sau đó bắt Trần Tiêm Tiêm cùng với Huyền Lưu Ly, như vậy thì chúng ta mới có vốn để đàm phán, hiện tại kế hoạch đã thất bại, chỉ có thể nghĩ biện pháp để rút lui an toàn.”
“Ngươi nói cái gì? !” Nghe thái tử Hoành Xương phân tích, sắc mặt của đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn Sùng Minh lập tức trở nên xám xịt, trong ánh mắt nhìn thái tử Hoành Xương càng trở nên âm trầm.
Con m* nó ban đầu là ai nói nhất định là có thể dẫn phát tranh chấp giữa Bái Hỏa Ma Giáo và các thế lực võ lâm Trung Nguyên, trợ giúp Nhật Nguyệt Đàn làm bá chủ Tây Cương Đạo một lần nữa?
Kết quả là chỉ trong chớp mắt, thì đã trở thành bo bo giữ mình, muốn rút lui an toàn? ! Rút lui cái đầu của ngươi!
Thái tử Hoành Xương cũng phát giác được thần sắc của Sùng Minh, nhưng chuyện cho tới bây giờ hắn còn có thể làm sao, chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ, đồng thời ở trong sự phẫn hận đối với Trần Khuynh Địch còn có thêm mấy phần bội phục.
Phẫn hận tự nhiên là hận Trần Khuynh Địch đã trực tiếp lật bàn, phá hủy kế hoạch của hắn.
Bội phục, chính là phục sự quyết đoán của Trần Khuynh Địch.
Trực tiếp động viên lực lượng của một phương thánh địa võ đạo Thuần Dương Cung, không cần dùng đến bất luận một mưu kế nào cả, sử dụng lực lượng đường đường chính chính, trực tiếp ép tới, mà hết lần này tới lần khác bản thân hắn lại không có một chút biện pháp nào, có thể nghĩ ra loại phương pháp như vậy để giải quyết vấn đề, làm sao lại không phải là một loại trí tuệ đây?
“Không hổ là đối thủ tốt của ta!”
“Thái Tử điện hạ!”
Một giọng nói đột nhiên truyền tới, sau đó chỉ thấy một nam tử mặc áo bào đỏ của Bái Hỏa Ma Giáo đi nhanh tới, lộ ra sắc mặt hết sức khó coi.
“Đã xảy ra chuyện gì, Gia La?”
Gia La chính là Hộ Pháp Thần Tôn mà Tư Lạp Cách điều động đi đến đóng giữ Chiến hạm trước đó, bất quá hắn thật ra lại là gián điệp của Đại Chu ở Bái Hỏa Ma Giáo, nếu như không phải Trần Khuynh Địch giết chết một vị Hộ Pháp Thần Tôn ở Tiêu Thành mà nói, Gia La cũng không có biện pháp tiếp nhận cái vị trí Hộ Pháp Thần Tôn này.
Cũng chính là nhờ sự phối hợp của Gia La, vào thời điểm đám người thái tử Hoành Xương đột nhiên tập kích Chiến hạm, mới không bị đám người Bái Hỏa Ma Giáo ở phụ cận phát hiện ra, đáng tiếc là không ngờ được Phật Môn Huyền Lưu Ly thế mà cũng ở bên trong Chiến hạm, kết quả là sau khi các nàng tung ra hết át chủ bài, vậy mà lại thật sự chạy thoát ra bên ngoài.
Nếu không thì tình cảnh hiện tại của đám người thái tử Hoành Xương cũng sẽ không trở nên xấu hổ như thế này.
Chương 364: Trầm Ngọc Cốc
“Điện hạ, có một lượng lớn nhân mã đang chạy về phía cái phương hướng này! Có quy mô cực kỳ to lớn!”
Nghe xong cái tin tức này, thái tử Hoành Xương tự nhiên cũng đã hiểu được.
Hành tung của hắn đã bị phát hiện!
Ầm ầm!
Lời còn chưa dứt, một tiếng nổ thật to liền truyền đến từ nơi xa, sau đó chỉ nghe thấy từng tiếng gầm thét trùng trùng điệp điệp mà đến, ở bên trong tiếng gầm thét mang theo khí kình giống như gió bão, hóa thành bốn cột chân không gieo rắc sự sợ hãi, những đám mây trắng trên trời bị đánh tan toàn bộ, trong lúc mơ hồ, cũng đã khóa chặt Trầm Ngọc Cốc.
Lại có một tiếng nổ vang lên, ở đường chân trời xuất hiện ánh lửa ngút trời, phảng phất như là có bốn khỏa mặt trời dâng lên từ đường chân trời vậy, trực tiếp xuyên qua trận pháp mà đám người thái tử Hoành Xương bố trí ở bên ngoài Trầm Ngọc Cốc, mạnh mẽ đánh ra một con đường thẳng tắp, loại vĩ lực kia, không thể nghi ngờ là đã vượt qua cảnh giới Tiên Thiên.
“Là Võ Đạo Tông Sư của Thuần Dương Cung!”
“Quả nhiên là đã đến rồi sao!”
Theo con đường được mở ra, từng đạo từng đạo khí tức liên tiếp phóng lên tận trời, có Hậu Thiên viên mãn, có Luyện Tinh Hóa Khí, có Luyện Khí Hóa Thần, có Luyện Thần Phản Hư, còn có Hợp Đạo Tôn Giả, khí tức của hơn vạn người hội tụ vào cùng một chỗ, ở bên trên thanh thế thậm chí là còn muốn vượt qua Võ Đạo Tông Sư, biến thành một lớp mây đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
“Tiến quân!”
“Tất cả mọi người đều xông lên cho ta, triệt để phong tỏa mảnh khu vực này, một người cũng không cho phép chạy đi!”
“Sau khi trở về tất cả mọi người đều sẽ được ghi công lớn, sư huynh ta sẽ tự móc tiền túi, cho mỗi người 1000 điểm cống hiến.”
Nghe vậy biển người liền mãnh liệt xông tới.
Trần Khuynh Địch mặc toàn thân áo đen, chắp hai tay ở sau lưng, đi ở phía trước nhất đội ngũ tìm kiếm, đi từng bước một về phía đám người thái tử Hoành Xương.
Mà ở phía sau lưng hắn, thì là bốn lão nhân Võ Đạo Tông Sư toàn thân cao thấp chảy xuôi cương khí.
Ở phía sau bốn lão nhân này, thì là 20 vị Hợp Đạo Tôn Giả, đại bộ phận đều là lão nhân, một số nhỏ thì có bộ dáng nam tử tráng niên.
Ở phía sau nữa, thì chính là võ giả Luyện Thần Phản Hư, thậm chí là Luyện Khí Hóa Thần, Luyện Tinh Hóa Khí, Hậu Thiên đại viên mãn, tầng tầng lớp lớp.
Nhìn cái đội hình to lớn này, khóe mắt của thái tử Hoành Xương có một chút co lại.
“Chào chư vị, để ta giới thiệu một chút, đây đều là các huynh đệ Thuần Dương Cung của ta.”
Trần Khuynh Địch quét ánh mắt nhìn qua thái tử Hoành Xương, đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn Sùng Minh, Tào công công, cuối cùng rơi vào trên kết giới to lớn ở trung ương Trầm Ngọc Cốc.
Nhìn thấy kết giới vẫn hoàn hảo không có một chút tổn hại, Trần Khuynh Địch không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Đã lâu không gặp, Trần Khuynh Địch.” Thái tử Hoành Xương lạnh lùng mở miệng, cũng không hề bối rối, ngữ khí vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ.
“Không có việc gì.” Quay ánh mắt lại, Trần Khuynh Địch nhếch nhếch miệng mỉm cười, nụ cười ở trên mặt lộ ra ánh nắng phi thường xán lạn.
“Bởi vì thời gian là có hạn, cho nên ta liền nói thẳng, hôm nay toàn bộ các ngươi đều phải chết ở chỗ này.”
Một câu nói đơn giản, lại lập tức bốc lên hàn phong lạnh lẽo, vô luận là thái tử Hoành Xương, đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn Sùng Minh, Tào công công, hay là Gia La, đều cảm thấy lạnh cả người.
Mà khiến cho bọn hắn trở nên nghiêm túc chính là, Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ là có năng lực làm được điểm này.
Không nói đến những cái khác, chỉ là bốn vị Võ Đạo Tông Sư ở phía sau Trần Khuynh Địch đã không đơn giản, mặc dù nhìn qua đều giống như là võ giả huyết khí suy bại, dần dần già đi, nhưng dù sao đó cũng là người của Thuần Dương Cung, dựa vào một thân võ công còn chưa tới mức không thể đánh, thậm chí nếu như đánh thật, còn không chắc là bên nào sẽ chiến thắng.
Chớ đừng nói chi là còn có Trần Khuynh Địch.
Đối mặt với sát ý của Trần Khuynh Địch, thái tử Hoành Xương tỉnh táo nói ra: “Trần Khuynh Địch, chẳng lẽ ngươi không muốn biết là những sư muội kia của ngươi ở nơi nào hay sao?”
“Chẳng phải là ở chỗ đó hay sao?” Trần Khuynh Địch nhìn liếc qua Trầm Ngọc Cốc.
Nhưng thật bất ngờ, thái tử Hoành Xương lại phun ra một câu: “Ở trong đó chỉ có hai người mà thôi, nếu tư liệu mà ta thu thập được không sai, ở trong đó chỉ có một người có quan hệ với ngươi, chính là biểu muội của ngươi và Phật Môn Huyền Lưu Ly, còn Dương Xuân và một người khác cũng không có ở trong Trầm Ngọc Cốc.”
“Huyền Lưu Ly? Các ngươi cũng dám động vào đệ tử Phật Môn? !” Trần Khuynh Địch dùng ánh mắt ngoài ý muốn nhìn về phía thái tử Hoành Xương, ít nhiều cũng sinh ra mấy phần kính ý đối với đối phương, tên gia hoả này thật là hung hãn a!
Mọi người đều biết, ở bên trong mười đại thánh địa võ đạo Trung Nguyên, hai mạch Đạo Phật không thể nghi ngờ là mạnh nhất, mà Đại Chu sau này nếu muốn nhập chủ Trung Nguyên, thì nhất định phải cân nhắc ý kiến của hai mạch này, mà ở bên trên cái cơ sở này, thái tử Hoành Xương lại còn dám xuất thủ đối với người của Phật Môn, lại còn là loại đệ tử như Huyền Lưu Ly, thật sự là quá can đảm a!
Nhìn thần sắc của Trần Khuynh Địch, thái tử Hoành Xương liền biết là đối phương nhất định đã hiểu lầm.
Nói đùa! Một thế lực lớn như Phật Môn, hắn làm sao lại đi trêu chọc! Nhưng có trời mới biết là vị Huyền Lưu Ly kia rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, vừa nghe hắn nói muốn động thủ với ba người Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân, Lạc Tương Tư, liền lập tức giống như là phát điên, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải ngăn cản hắn, làm cho hắn không thể xuống đài được.
Hơn nữa nếu như không phải là do Huyền Lưu Ly mà nói, mấy người Trần Tiêm Tiêm hiện tại đã sớm bị hắn bắt giữ! Nếu là như vậy, bản thân hắn lại làm sao sẽ rơi vào tình cảnh quẫn bách như bây giờ.
Hít vào một hơi thật sâu, sau khi đè ép bực bội ở trong lòng, thái tử Hoành Xương mới nói ra lần thứ hai: “Ở bên trong Trầm Ngọc Cốc chỉ có Trần Tiêm Tiêm cùng với Huyền Lưu Ly, còn Dương Xuân và một người khác thì đã đào tẩu nửa đường, so với việc dây dưa cùng với chúng ta, đi tìm tung tích của các nàng mới là chuyện trọng yếu hơn a, Trần Khuynh Địch.”
“Dương Xuân cùng với Lạc sư muội?
“Nếu ta nhớ không lầm, vào thời điểm các nàng chạy trốn, đều đã bị thương nặng, nhất là người đi theo Dương Xuân, ta đã tự tay vỗ một chưởng lên bên trên đan điền của nàng, hiện tại chỉ sợ đã biến thành một phế nhân, lấy dung mạo của nàng, nếu như biến thành phế nhân, chỉ sợ là sẽ rơi vào nguy cơ sớm tối a.”
Nhìn sắc mặt của Trần Khuynh Địch dần dần biến hóa, trên mặt của thái tử Hoành Xương lộ ra một nụ cười lạnh.
Đây đương nhiên là lừa gạt Trần Khuynh Địch rồi!
Nói đùa, đám nữ nhân kia không biết làm sao, lại mạnh mẽ vượt quá sự tưởng tượng của thái tử Hoành Xương, hắn đành phải đích thân xuất thủ, cuối cùng cũng chỉ đánh cho hai người Dương Xuân cùng với Lạc Tương Tư một người một chưởng, bộ vị vỗ trúng cũng là cánh tay và bả vai, trọng thương là nhất định có thể trọng thương các nàng, nhưng nếu muốn biến các nàng thành phế nhân là không có khả năng.
Chương 365: Bí thuật hoá long
Bất quá thì dù sao Trần Khuynh Địch cũng không biết, trước tiên dọa đối phương một cái, nhiễu loạn tinh thần của đối phương, nếu như đối phương quan tâm sẽ chủ động từ bỏ liều mạng với hắn, nếu đối phương lựa chọn mang theo Huyền Lưu Ly cùng với Trần Tiêm Tiêm rời đi mà nói, vậy thì tất cả đều vui vẻ.
Mà Trần Khuynh Địch quả thật là cũng đã bị lời nói này làm cho dao động.
Dương Xuân là không cần phải lo lắng, dù sao thì nàng cũng là nhân vật chính a, nhưng Lạc Tương Tư thì lại không phải a! Nhất định phải nhanh chóng tìm được hai nàng!
“Ta đã biết.” Chỉ thấy Trần Khuynh Địch nghiêm túc gật gật đầu, nói: “Ta biết là thời gian rất cấp bách, cho nên…các ngươi hãy chết đi!”
Gầm lên giận dữ như sét đánh, Trần Khuynh Địch trực tiếp dùng một cước đạp vỡ mặt đất dưới chân, giống như mũi tên liền vọt tới trước mặt thái tử Hoành Xương trong chớp mắt, nâng cao đôi thiết quyền, cương khí vàng óng sôi trào mãnh liệt, vẽ một vòng cung vàng óng có thể nhìn thấy bằng mắt thường ở trong không khí, đập về phía đỉnh đầu của thái tử Hoành Xương.
Quyền chưa đến, ý đã tới, quyền ý ngập trời áp súc thành một điểm, giống như là thái sơn áp đỉnh vậy, một mực khoá chặt thái tử Hoành Xương, dù là lấy tu vi của hắn, cũng cảm thấy thân thể bị hãm sâu vào vũng bùn, hô hấp không lưu loát, trong tầm mắt chỉ còn lại đôi thiết quyền kia, trong lúc nhất thời vậy mà không đề nổi một điểm khí lực!
Tiếng xé gió chói tai theo nhau mà tới, nổ vang ở bên tai của hắn, khiến cho tai mắt đau nhức kịch liệt.
“Đến rất tốt! !!”
Ở dưới một quyền này của Trần Khuynh Địch, thái tử Hoành Xương trợn hai mắt lên, ẩn ẩn có tơ máu hiện lên, trong chớp mắt xông phá sự phong tỏa của quyền ý, đồng thời dâng trào cương khí toàn thân trên dưới, một đầu Hắc Sắc Thần Long bảy sừng gào thét mà ra, theo hai tay của hắn kết ấn, Hắc Sắc Thần Long cũng giương nanh múa vuốt đón nhận thiết quyền của Trần Khuynh Địch!
Sau đó Hắc Sắc Thần Long liền bị đánh nổ.
Đúng là như vậy, Hắc Sắc Thần Long giương nanh múa vuốt trực tiếp bị một quyền của Trần Khuynh Địch đánh xuyên qua đầu, sau đó từ đầu rồng đến eo rồng, cuối cùng đến đuôi rồng, toàn bộ đều bị một quyền của Trần Khuynh Địch đánh nổ tung, hóa thành hạt cương khí màu đen bắn ra bốn phía hai người, xuyên thủng mặt đất.
“Hừ!” Thái tử Hoành Xương lui về phía sau, sắc mặt có một chút khó coi, lại phóng ra một cỗ cương khí màu đen, lần thứ hai hóa thành một đầu Hắc Sắc Thần Long vờn quanh người.
“Quả nhiên, tin tức ngươi giết một vị Võ Đạo Tông Sư tại Ung Châu Đạo mà trước đó ta nhận được là sự thật, xem ra so với lúc ở Viêm Hán Quốc ngươi đã có tiến bộ rất lớn, không hổ là địch nhân mà ta công nhận!”
“Ta là địch nhân của ngươi?”
Ngữ khí của Trần Khuynh Địch lập tức chọc giận thái tử Hoành Xương, chỉ thấy hắn vặn vẹo thân hình, trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, nâng cao đùi phải, bày ra một cái tư thế kỳ quái, mà gần như đồng thời, cương khí màu đen như sông lớn không ngừng gào thét mà ra từ trong cơ thể của hắn, bao phủ thân thể của hắn.
Ầm một tiếng! Đại địa nứt toác, một tràng tiếng xương cốt nứt vỡ truyền ra từ trong cơ thể của thái tử Hoành Xương, vảy rồng màu đen rậm rạp chằng chịt không ngừng mọc ra từ dưới làn da của hắn, dày đặc giống như là áo giáp, hai tay hai chân dần dần biến hình, hóa thành hai cặp trảo rồng, mặt mày méo mó, một đôi sừng rồng sắc bén nhô ra từ đỉnh đầu…
Toàn thân cao thấp, mỗi một cái vảy rồng, mỗi một khối huyết nhục, thậm chí là mắt rồng, râu rồng, trảo rồng, đuôi rồng, mọi thứ vậy mà đều sinh động như thật, theo đó còn có một cỗ long khí trùng trùng điệp điệp, nồng đậm đến cực điểm, cao quý không tả nổi, phảng phất như là một con Hắc Long có thân thể máu thịt thật sự giáng lâm đến thế gian!
Hét dài một tiếng, Hắc Long ngẩng đầu, tiếng long ngâm trùng trùng điệp điệp, quét sạch bát phương.
“Đến đây! Trần Khuynh Địch! Tiến bộ của ta so với lúc ở Viêm Hán Quốc cũng không chỉ có một bậc, ta sẽ cho ngươi biết cái gì là bí thuật hoá long của Đại Chu chúng ta!”
Nhìn thái tử Hoành Xương hóa thành một con Hắc Sắc Thần Long, Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, trong mắt lóe lên một vòng đỏ như máu.
Từ sau khi đi đến Tây Cương Đạo, hắn có thể nói là mọi chuyện đều không thông thuận, còn chưa cứu được Phượng Tiên sư muội, đã bị người khác chơi xỏ, kết quả là dẫn đến việc ba người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư đều bị tập kích, mà Huyền Lưu Ly lại tới dây dưa với bản thân hắn, làm cho hắn hết sức bực bội.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn đều khắc chế bản thân, không ra tay đánh nhau với Tần Kiền Hoàng, yên lặng nhẫn nại sự ngang ngược của Huyền Lưu Ly, cũng không có xuất thủ đối với Lãnh Huyết lòng mang ý đồ xấu…
Hắn đã sớm chịu đựng đủ rồi!
“Coi như là ngươi xúi quẩy, địch nhân của ta! Hồng cái gì thái tử, mau tới đây!”
“Ta tên là Hoành Xương! Cơ Hoành Xương! Tốt xấu gì thì cũng phải nhớ tên của ta chứ, đáng chết! !”
Chiến đấu từ lúc vừa mới bắt đầu đã tiến vào giai đoạn ác liệt.
Thái tử Hoành Xương hóa thân thành Hắc Sắc Thần Long, chỉ là đầu rồng thì đã có kích thước lớn bằng cả người Trần Khuynh Địch, trảo rồng càng là hết sức to lớn, khí tức sắc bén xé rách hư không, cái đuôi rồng to lớn nâng lên, phảng phất như là chuỳ công thành vậy, vung vẩy một cái liền giống như là một ngọn núi nhỏ sụp đổ, mang theo lực đạo vô cùng kinh khủng.
Mà Trần Khuynh Địch thì cũng không yếu thế một chút nào, hai mắt bắn ra Thần Quang, Vô Lượng Quang Như Lai thâm tàng trong cơ thể, từng đạo từng đạo phật quang thẩm thấu ra từ da thịt của hắn, hóa thành từng đạo từng đạo Phạn văn in lên trên người, sau đó chính là oanh ra từng quyền, mạnh mẽ va chạm cùng với cơ thể Thần Long của thái tử Hoành Xương.
Hắc Sắc Thần Long nhìn qua vô cùng to lớn, nhưng lại hoạt động linh hoạt ngoài ý liệu, hơn nữa thái tử Hoành Xương hiển nhiên đã quen thuộc với việc dùng cơ thể Thần Long để chiến đấu, vào thời điểm đánh cận chiến cũng không kém Trần Khuynh Địch một chút nào, nương tựa theo lực lượng cùng với sức khôi phục của cự long, hoàn toàn là lấy lực áp người.
Mà Trần Khuynh Địch thì là uyển chuyển tung người, vờn quanh Hắc Sắc Thần Long, không ngừng ra chiêu, một thân quyền ý càng là không ngừng biến hóa, đôi thiết quyền thỉnh thoảng chập ngón tay lại đâm ra, hóa thành lợi kiếm ngút trời, thỉnh thoảng dựng thẳng chưởng thành đao trảm xuống, phát ra lôi minh cuồn cuộn, thỉnh thoảng vung tay như trường thương, đâm ra một thương lôi đình vạn quân.
Thế công liên tiếp ở trên tay của Trần Khuynh Địch cơ hồ là được phát huy ra không có một chút dừng lại nào, trọng yếu hơn chính là quyền ý của hắn cũng không ngừng biến hóa theo chiêu thức khác biệt, vào thời điểm chập ngón tay thành kiếm, quyền ý liền biến thành sắc bén như kiếm, phảng phất như có thể đâm xuyên tinh thiết, vào thời điểm dựng thẳng chưởng thành đao, quyền ý liền trở nên vô cùng bá đạo, một đao trảm xuống không có ai có thể ngăn cản, vào thời điểm vung tay như trường thương, quyền ý liền biến thành tiến tới không lùi, mang theo chiến ý ngập trời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










